[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 56 : Bị từ chối (c276-c280)
❮ sautiếp ❯Chương 276: Bị từ chối
Mà vào thời điểm Trần Khuynh Địch đang chạy mất dép, bốn nữ không giải thích được.
Quỷ Ảnh lại có vẻ rất buồn rầu.
Khác biệt cùng với lúc bình thường hiện ra gương mặt nam nhân trung niên ở bên ngoài, lúc này Quỷ Ảnh đã mở mặt nạ ra, khôi phục lại thanh âm của mình, rủ xuống mái tóc dài đến eo, ngay cả trang phục cũng đều đổi thành một thân váy xoè màu đen, nhìn qua không giống như là người đã từng bí ẩn làm việc, ngược lại giống như là một vị quý phu nhân.
Không sai, Quỷ Ảnh chân chính, chính là một cô gái.
Đương nhiên là cái bí mật này Quỷ Ảnh đã che giấu được hơn nửa đời người, chưa nói với ai bao giờ, mà nương tựa theo thuật hóa trang còn có thuật biến hình xuất sắc, cái bí mật này cho tới bây giờ cũng chưa bị ai phát hiện ra, thậm chí là có thời điểm ngay cả chính Quỷ Ảnh cũng thường xuyên đối đãi với bản thân như một nam nhân.
Nhưng gần đây, phần thong dong này đã bị người khác phá vỡ.
Mà nguyên nhân thì chính là chủ nhân của nàng, vị Đạo Tử chân truyền Thuần Dương Cung kia.
Vào thời điểm Trần Khuynh Địch liều chết một trận chiến cùng với một vị Võ Đạo Tông Sư Bái Hỏa Ma Giáo, sau khi vị Võ Đạo Tông Sư kia tử vong, Trần Khuynh Địch xuất phát từ sự kích động cùng với hỗn loạn, đã giang hai tay ôm bốn người Trần Tiêm Tiêm, Dương Xuân, lạc Tương Tư, Doanh Phượng Tiên, mà lúc kia, Quỷ Ảnh tự nhiên là lộ ra vẻ mặt vui vẻ đứng ở phía sau chờ xem náo nhiệt.
Sau đó mặt của Trần Khuynh Địch liền bị một bàn tay của Lạc Tương Tư đẩy tới trước mặt Quỷ Ảnh bất ngờ không kịp đề phòng, chuyện kế tiếp không cần nói cũng biết…
“Vì sao, vì sao lại trở thành như vậy chứ, rõ ràng là không có quan hệ gì cùng với ta a.”
Hết lần này tới lần khác sự tình bản thân nàng là thân nữ nhi tuyệt đối là không thể bại lộ, mà Khuynh Địch hôn một nam nhân…vậy thì càng không thể bị bại lộ, cho nên Quỷ Ảnh chỉ có thể nuốt cục tức này xuống, vừa dạo bước giải sầu ở trong Thuần Dương Cung, vừa lầm bầm lầu bầu phát tiết sự bất mãn trong lòng, về phần sự tình bị chiếm tiện nghi, đúng là không thể làm được gì…
“Nhường một chút!”
“Ối!”
Một bóng người chợt lóe lên, gợn chiếc váy dài của Quỷ Ảnh lên, cuối cùng dừng lại ở bên cạnh của nàng, mà sau khi thấy rõ thân ảnh của đối phương, sắc mặt của Quỷ Ảnh càng là hoàn toàn thay đổi.
“Trần…à không!”
“Hả? Cô biết ta?” Trần Khuynh Địch kinh ngạc, quay người nhìn về phía Quỷ Ảnh trong hình dáng nữ nhi, không biết vì sao, hắn luôn cảm thấy đối phương nhìn qua rất quen mắt, cũng chính vì như thế hắn mới có thể đột nhiên dừng bước chân chạy như điên của mình, bất quá nhìn kỹ, đối phương lại là một cô gái mà hắn cho tới nay cũng chưa từng nhìn thấy, căn bản là không biết.
“Ách, cô là…trưởng lão Thuần Dương Cung?”
Nhìn bộ dáng, tuổi tác của cô gái này hẳn là hơn 20 tuổi, cái độ tuổi này không thể nào là đệ tử, nhưng ở trong các trưởng lão mà hắn đã thấy cũng không có nàng, chẳng lẽ đây là một trưởng lão lánh đời nào đó?
Quỷ Ảnh nặng nề gật đầu một cái.
“Ừm…” Trần Khuynh Địch xoa cằm một cái, càng nhìn càng thấy Quỷ Ảnh khả nghi, luôn cảm thấy có chỗ nào không đúng…
“Sao, sao thế?”
“A! Thật xin lỗi, ta giống như là đã thấy qua cô ở nơi nào…”
“Ấy? Cái này chẳng lẽ là…” Quỷ Ảnh duỗi ngón trỏ mảnh khảnh ra chống cằm, lộ ra vẻ ung dung mỉm cười nói: “Ngươi đang thổ lộ với ta sao?”
“Hả!” Trần Khuynh Địch lùi lại một bước, sắc mặt lập tức trở nên quẫn bách.
“Tích! Hệ thống nhắc nhở: thay đổi trừng phạt nhiệm vụ, mời kí chủ thổ lộ với nữ tử thần bí trước mắt!”
Trần Khuynh Địch: “! !!”
Trừng phạt mà còn có thể thay đổi sao…không đúng! Cái thay đổi này là tốt!
So với nhân vật chính, thổ lộ với nữ tử không biết chui ra từ nơi nào này chẳng phải là không phải lo lắng gì? Sau đó tiến hành xin lỗi đàng hoàng, đối phương hẳn là cũng có thể tha thứ cho bản thân…?
Tốt! Cứ làm như thế!
“Không sai! Ta là đang thổ lộ đối với cô!”
Quỷ Ảnh: %$#^#! !!
Trong lúc nhất thời, bầu không khí liền rơi vào trong sự yên tĩnh.
“Cái kia..” Quỷ Ảnh lộ ra bộ dáng lúng túng.
Trần Khuynh Địch cũng là vội vàng muốn nói xin lỗi: “A, thật xin lỗi, là do ta..”
“Thật xin lỗi! Ngươi là người tốt!” Không đợi Trần Khuynh Địch nói hết lời, Quỷ Ảnh liền khom người chào với Trần Khuynh Địch, sau đó quay người, trong chớp mắt liền đi mất hút.
Nếu như Trần Khuynh Địch quan sát tử tế mà nói, sẽ phát hiện ra thủ pháp đối phương rời đi giống như đúc với Quỷ Ảnh, nhưng lúc này hắn đã hoàn toàn mất đi phần tỉnh táo kia.
Trong đầu của hắn chỉ quanh quẩn có bốn chữ “ngươi là người tốt”, chỉ chốc lát sau, Trần Khuynh Địch mới hồi phục lại tinh thần, có một chút mờ mịt nhìn chung quanh.
“Ta đây là đã bị từ chối rồi hay sao, hệ thống?”
“Tích, hệ thống nhắc nhở: Đúng vậy, cho nên bây giờ kí chủ hẳn là đã minh bạch rồi, tình yêu là không thiết thực.”
“Là như thế sao?” Vào giờ khắc này, ánh mắt của Trần Khuynh Địch trở nên tinh khiết và vô nhiễm trước đó chưa từng có.
Vào ngày thứ hai, Ninh Thiên Cơ ngoài ý muốn phát hiện ra.
“Khuynh Địch? Ngươi đã xảy ra chuyện gì? Đêm qua không ngủ?”
Trần Khuynh Địch lắc lắc đầu, thôi động tinh thần lực khu trừ sự bối rối ra khỏi đầu, sau đó lắc đầu bất đắc dĩ nói: “Xin lỗi nghĩa phụ, vừa nghĩ tới hôm nay nghĩa phụ sẽ phó thác trách nhiệm, hài nhi khá là lo lắng đối với tu vi của bản thân, cho nên đêm qua không nghỉ ngơi tốt, đã làm cho nghĩa phụ thất vọng rồi.”
Trên thực tế Trần Khuynh Địch thật đúng là cũng không có nói láo, bởi vì sau khi trở về Trần Khuynh Địch liền phát hiện ra Phật Công của mình lại có tiến bộ không ít, cho nên tu luyện cả một đêm, về phần vị nữ tử thần bí phát thẻ người tốt cho hắn! Chẳng phải chỉ là một tấm thẻ người tốt thôi hay sao, Trần Khuynh Địch ta ngay cả con mắt cũng đều không nháy mắt một cái! Sắc tức thị không, không tức thị sắc…
“Ha ha ha.” Ở phía đối diện, thấy Khuynh Địch biết nói chuyện như thế, Ninh Thiên Cơ mỉm cười nói: “Không sao.”
“Khuynh Địch ngươi vẫn còn trẻ, tu vi tự nhiên sẽ kém hơn so với các võ giả thế hệ trước, bất quá nếu bàn về sức chiến đấu, Khuynh Địch ngươi đã có thể khiến cho không ít võ giả tiền bối coi trọng, chiến tích một đối một chém giết một vị Võ Đạo Tông Sư, Lục Phiến Môn thế nhưng đã giúp ngươi truyền bá khắp Trung Nguyên.
“Khục.” Nghe đến đây, Trần Khuynh Địch cũng là thầm mắng Lục Phiến Môn thích xen vào việc của người khác.
Hắn cố gắng tu luyện cực khổ, thật vất vả mới có một chút uy hiếp đối với Võ Đạo Tông Sư, kết quả là lại bị Lục Phiến Môn tuyên truyền ra bên ngoài, như vậy sau này làm sao hắn có thể đi ra ngoài giả heo ăn thịt hổ? Phải biết rằng Võ Đạo Tông Sư cũng không phải là dễ đối phó như vậy, nghiêm ngặt mà nói hắn vẫn kém không ít so với cái cảnh giới này.
“Chẳng qua nếu sau này ngươi muốn trở thành chưởng giáo của Thuần Dương Cung chúng ta, nếu như chỉ có tu vi Hợp Đạo Tôn Giả, cuối cùng vẫn hơi kém vài phần thanh thế, ngươi hãy đi theo ta.”
Tới rồi! Quả nhiên là muốn truyền cho ta Tuyệt Thế Thần Binh gì đó a!
Chương 277: Xích Tiêu Kiếm
Trần Khuynh Địch khéo léo đi theo sau lưng Ninh Thiên Cơ, sau khi đi ra khỏi Vạn Thọ Cung liền đi về phía những đỉnh núi ở phía sau Thái Hoa Sơn, cuối cùng đi đến một sơn động ở sau lưng Vạn Thọ Cung.
“Khuynh Địch, trấn cung chi bảo có quan hệ đến Thuần Dương Cung chúng ta, ngươi biết được bao nhiêu?”
“Ách, hài nhi ngu dốt, ngày xưa cũng không có thấy ai sử dụng qua, cho nên cũng không rõ ràng tình hình cụ thể…” Trần Khuynh Địch vừa hồi đáp, vừa âm thầm nhếch miệng.
Nói đến, trấn cung chi bảo của Thuần Dương Cung kỳ thật chính là đồ vật được lấy ra vào lúc nguy nan, bảo hộ địa vị thánh địa võ đạo của Thuần Dương Cung, mà qua nhiều năm như vậy, duy nhất một lần Thuần Dương Cung gặp phải nguy cơ to lớn, chính là vào 30 năm trước.
Vốn dĩ vào lúc đó, người đời liền có thể nhìn thấy nội tình của Thuần Dương Cung.
Nhưng rất đáng tiếc, vào lúc đó lại sinh ra Ninh Thiên Cơ.
Ngay cả Trần Khuynh Địch sau khi nghe xong, cũng đều không thể không thừa nhận vị nghĩa phụ tiện nghi này nhất định chính là nhân vật chính duy nhất của cái thời đại kia, vào thời điểm Thuần Dương Cung gặp nguy cơ lâm trận đột phá, sau đó liền ngay cả trấn cung chi bảo cũng đều không dùng, trực tiếp chính là hung hãn rút kiếm ra giết người, huyết chiến Trung Nguyên tám ngàn dặm, cuối cùng giết ra uy danh hiển hách cho Thuần Dương Cung.
Cũng chính là nhờ một trận đồ sát của Ninh Thiên Cơ như vậy, mới khiến cho trấn cung chi bảo của Thuần Dương Cung một mực không thể hiện thế.
Bởi vậy Trần Khuynh Địch mới có thể trả lời một câu “Không biết”.
“Ngươi không biết cũng là hợp tình hợp lý.” Ninh Thiên Cơ cũng im ắng cười cười, trên mặt rất có vài phần đắc ý, hiển là cũng nhớ tới chiến tích dũng mãnh năm đó của bản thân giống như Trần Khuynh Địch, bất quá ngữ khí của hắn vẫn là hết sức nghiêm túc:
“Tổ sư sáng lập ra môn phái Thuần Dương Cung chúng ta có tầm nhìn vô cùng xa, tổng cộng là lưu lại cho Thuần Dương Cung chúng ta hai kiện trấn cung chi bảo, một kiện ở trong đó chính là ở trong lòng đất, mà một kiện khác, thì là được tổ sư phó thác cho người khác, xem như là một chỗ để cho Thuần Dương Cung chúng ta đào vong khi phá nhà diệt môn.”
“Tổ sư thật sự là có tầm nhìn rất xa.”
“Một kiện trong đó, chính là nó.”
Thông qua cửa động đen nhánh, đập vào mắt của Trần Khuynh Địch, chính là sóng nhiệt sáng rực, còn có hào quang màu đỏ thắm loá mắt.
“Đây là…” Trần Khuynh Địch trợn mắt há hốc mồm mà nhìn một màn trước mắt.
Chỉ thấy ở trong lòng đất đen nhánh bị mở ra một vùng không gian hình tròn to lớn, mà ở trung tâm của vùng không gian này, thì là một cái ao dung nham nóng bỏng, từ đầu đến cuối cũng không đông lại, mà là duy trì trạng thái chất lỏng, vừa sủi bọt, vừa phóng xuất ra nhiệt lượng đáng sợ.
Mà ở trung tâm của cái ao dung nham này, thì có cắm một chuôi trường kiếm cổ điển.
Thân kiếm hiện lên màu đỏ, xanh lá cây, vàng, trắng và đen, có năm sợi xích quấn quanh thân kiếm, chuôi kiếm, lưỡi kiếm, tua kiếm.
Ở phía trên lưỡi kiếm, phảng phất như đang giam cầm một đầu cự long muốn bay lên Cửu Thiên vậy, mà trên thực tế, trên trường kiếm xác thực có điêu khắc một đầu Thần Long màu đỏ bay thẳng vào mây xanh trông rất sống động.
Rõ ràng là một thanh kiếm, nhưng vào lúc này Trần Khuynh Địch lại không cảm thấy một chút kiếm ý nào, ngược lại còn tràn ngập một cỗ khí tức hung lệ đến cực hạn, phảng phất như là một đầu yêu thú viễn cổ vậy, mà ánh sáng đỏ thẫm chảy trên thân kiếm ở dưới sự phụ trợ của dung nham thậm chí còn toát ra mấy phần tôn quý.
“Đây chính là một trong những nội tình to lớn nhất của Thuần Dương Cung chúng ta.”
Ninh Thiên Cơ nhìn trường kiếm màu vàng đỏ ở trong ao dung nham, nhếch miệng nói: “Năm đó tổ sư thân làm Võ Lâm Chí Tôn, nắm giữ tu vi dời non lấp bể, bắt sao hái trăng, cơ hồ là không gì không làm được, theo lời đồn lúc kia có một đầu Xích Long bay đến từ thiên ngoại, làm hại giang hồ, không có ai có thể đánh chết nó.”
“Về sau tổ sư đã xuất thủ, sử dụng Tam Hoàng Khai Thái Đại Thuần Dương Công cô đọng vô tận Thần Quang, trảm long ở dưới chân Thái Hoa Sơn.”
“Tổ sư lấy Xích Long đúc kiếm, đầu rồng làm chuôi kiếm, râu rồng làm tua kiếm, vảy rồng làm thân kiếm, sừng rồng làm lưỡi kiếm, mài nhỏ răng rồng sau đó trang trí lên thân kiếm, lại lấy linh hồn của thú dữ rót vào trong đó, lấy Ngũ Hành Tỏa phối hợp với Địa Tâm Chi Hỏa thiêu đốt và dung luyện, cuối cùng trải qua 300 năm chế tạo liên tục không ngừng, mới tạo ra được thanh kiếm này.”
“Sau khi thanh kiếm này được tạo ra, tổ sư đã tự đặt tên cho nó: Xích Tiêu!”
Xích Tiêu Kiếm!
Trần Khuynh Địch: “…”
“Cho tới nay, chuôi kiếm này có thể nói là hung dữ không nghe lời, cho dù là người của Thuần Dương Cung chúng ta, cũng chỉ có thể sử dụng bí pháp thôi động Ngũ Hành Tỏa, sau đó gián tiếp thôi động lực lượng của chuôi kiếm này, bất quá dựa theo ghi chép trong hồ sơ ngày xưa, cho tới bây giờ, việc luyện kiếm đã trải qua 4.900 năm, hẳn là đã triệt để bị thuần hoá.”
“Hả?”
“Cho nên Khuynh Địch, lần này ngươi hãy từ mình tiến vào ao dung nham, lấy Xích Tiêu Kiếm ra!”
“Vừa vặn làm như thế cũng khiến cho ngươi sau khi trở thành chưởng giáo của Thuần Dương Cung chúng ta, tăng thêm mấy phần thanh thế!”
Trần Khuynh Địch: “? ??”
Nếu như vừa rồi hắn không nghe lầm, thanh kiếm này không phải là từ sau khi được luyện thành từ 4.900 năm trước, đều không bị ai nhận chủ qua? Thậm chí là bao gồm cả nghĩa phụ tiện nghi của hắn, Ninh Thiên Cơ?
“Chuyện này, nghĩa phụ, năm đó nghĩa phụ cũng không thể thành công khiến cho thanh kiếm này nhận chủ hay sao?”
“Ta?” Ninh Thiên Cơ cười cười nói: “Năm đó ta không cần.”
Ba chữ “ta không cần” đơn giản, lại hiển thị rõ bá khí, hiển nhiên là Ninh Thiên Cơ cũng không cho rằng là bản thân không thể khiến cho Xích Tiêu Kiếm nhận chủ, chỉ là do hắn không cần mà thôi.
“Vậy nghĩa phụ hãy nhìn một chút, ta có thể khiến cho thanh kiếm này nhận chủ hay không?”
“Ừm.” Ninh Thiên Cơ đặc biệt nghiêm túc đánh giá Trần Khuynh Địch trong chốc lát, rồi mới nói: “Nếu như Xích Tiêu Kiếm chưa bị thuần hoá mà nói, hẳn là không thể nào a.”
“Vậy là sao?”
“Bất quá ngươi không cần phải lo lắng, ngươi thế nhưng chính là người đã thông qua bí cảnh Thuần Dương của tổ sư, nếu ngươi muốn Xích Tiêu Kiếm nhận chủ mà nói, kiểu gì cũng sẽ có nhiều hơn mấy phần khả năng.”
“A!”
“Được rồi! Ngươi cứ yên tâm đi, nếu như không thành công, ta sẽ kịp thời cứu ngươi ra ngoài, nhưng nếu như thành công, ta cũng có thể an tâm rời đi, cũng nên thử một lần.”
“À ờ, được rồi!” Trần Khuynh Địch do dự trong chốc lát, vẫn gật đầu.
Phải sợ cái gì a, không phải chỉ là một thanh kiếm thôi hay sao, hắn ngay cả Võ Đạo Tông Sư cũng đều đã đánh rồi, vì sao phải sợ một vật chết!
Phóng ngựa đến đây đi!
Trần Khuynh Địch vận chuyển công lực toàn thân, trực tiếp sải bước đi vào bên trong dung nham.
Một giây sau, một đạo thanh âm giống như là tiếng đánh kẻng to lớn quanh quẩn ở trong đầu của hắn, mang theo long uy cùng với sóng sức mạnh như tiên như thần không có gì sánh kịp.
“Ngươi đi đi, ta đã rất nhiều năm rồi không có làm đại ca.”
Chương 278: Phát đạt
“? ??”
“Ngươi đi đi, ta đã rất nhiều năm rồi không có làm đại ca.”
Thanh âm vang dội quanh quẩn ở trong đầu của Trần Khuynh Địch, khiến cho hắn kinh ngạc một hồi mới có thể phản ứng được.
“Con m* nó?”
Cái giọng điệu này, cái phương thức nói chuyện này, còn có cái câu nói này.
“Ngươi cũng là xuyên việt đến đây?” Trần Khuynh Địch vô thức nói ra ở trong lòng, mà gần như đồng thời, một cỗ tâm linh chấn động mãnh liệt liền bộc phát ra từ bên trong Xích Tiêu Kiếm, trong nháy mắt liền bao phủ Trần Khuynh Địch ở trong đó, mà theo cỗ ba động này truyền đến, tầm mắt trước mắt của Trần Khuynh Địch cũng trở nên tối đen, sau đó sáng lên lần thứ hai.
Chỉ là một lần biến hoá giữa ánh sáng và bóng tối, cảnh tượng ở trước mắt của Trần Khuynh Địch liền hoàn toàn xảy ra cải biến.
Ao dung nham phảng phất như không còn tồn tại vậy, lúc này hắn đang đứng ở bên trong một tòa đại điện cổ điển tối tăm yên tĩnh, mà sau khi đi theo hành lang mở một cánh cửa bằng đồng ra, chỉ thấy ở bên trong một tòa đại điện trống trải, có một vị thiếu niên mặc long bào màu đỏ vàng, trên đầu đội vương miệng của hoàng đế, hình dạng bất quá chỉ khoảng mười bảy, mười tám tuổi…đang nằm đọc một quyển sách ở trên ghế da cũ.
Lấy nhãn lực của Trần Khuynh Địch, có thể nhìn thấy rõ ràng nội dung trên bìa sách.
[Tình yêu đơn phương]
Trần Khuynh Địch: “? ??”
Cái này là cái gì? Đại thế giới Trung Thổ từ lúc nào đã phát triển ra loại sách này?
Trần Khuynh Địch nhìn về phía sau lưng thiếu niên, ở đó có hàng tá những cuốn sách linh tinh, rõ ràng đều là truyện tranh và tiểu thuyết, hơn nữa đều không ngoại lệ, toàn bộ đều là truyện tranh và tiểu thuyết tình yêu dành cho nữ.
Chuyện này, ừm, hẳn là như thế này.
Trong quá khứ, Thuần Dương Đạo Tôn đã đánh thắng vị thiếu niên trước mắt này, mà vị thiếu niên trước mắt này tám chín phần mười cũng chính là đầu Xích Long kia, sau đó Thuần Dương Đạo Tôn liền phong ấn thiếu niên, hơn nữa còn chừa cho thiếu niên…ừm, lưu lại nhiều tiểu thuyết và truyện tranh như vậy cho hắn đọc, giết thời gian trong khi bị phong ấn.
Mà căn cứ theo lời nói vừa rồi của vị tiểu ca Xích Long này, hẳn là đã bị nuôi thành một đầu trạch long (*).
(*) Trạch long: giống trạch nam, chỉ những thanh niên dành phần lớn thời gian của mình ở nhà, họ rất ít ra ngoài và không có nhiều mối quan hệ xã hội.)
Xong con ong!
“Ách, cái này…cái kia…”
“Ngươi cùng với tên gia hoả Thuần Dương kia, đều là người xuyên việt? !” Thiếu niên mặc long bào buông cuốn truyện tranh ở trong tay xuống, nhìn Khuynh Địch một chút, lên tiếng hỏi, mà Trần Khuynh Địch thì kinh ngạc.
“Ngươi biết cái gì là người xuyên việt hay không?”
“Không biết.” Thiếu niên mặc long bào lắc đầu nói: “Nhưng Thuần Dương đã nói qua, người xuyên việt sẽ mang cho ta những cuốn truyện tranh đẹp mắt này.”
Trần Khuynh Địch nhìn một chút cuốn truyện tranh ở trên tay của thiếu niên mặc long bào, lại nhìn một lượng lớn truyện tranh ở sau lưng của hắn, khóe mặt giật một cái, nói: “Xin lỗi, ta sẽ không có khả năng có nhiều truyện tranh như vậy.”
Vào thời điểm trước khi Trần Khuynh Địch xuyên việt cũng không phải là chưa từng đọc truyện tranh, theo hắn thấy hầu hết các nhân vật chính ở trong đó đều là các chàng trai trẻ thuần khiết, nếu bảo hắn hồi tưởng lại nội dung cốt truyện thì vẫn được, nhưng phải hồi tưởng lại cụ thể từng bức vẽ, đối với hắn mà nói vẫn là quá mức khó khăn, căn bản là không thể làm được, trừ phi là sau này tu vi cảnh giới của hắn có thể mạnh đến mức trực tiếp rút ra hình ảnh trong trí nhớ, ngưng tụ thành vật thật.
“Không có việc gì.” Thiếu niên mặc long bào lắc đầu nói: “Ta đương nhiên là biết rõ, dù sao thì những cuốn truyện tranh này vào thời điểm Thuần Dương đưa cho ta cũng đã tổn hao khí lực không nhỏ, bằng vào ngươi, ừm, bằng vào dạng tu vi giống như con kiến của ngươi, tự nhiên là sẽ không có cách nào làm ra truyện tranh nhanh giống như Thuần Dương.”
“Ngài có thể hiểu được thì thật sự là quá tốt..”
“Ừm, đưa tay qua đây đi.”
“Hả? Để làm gì?” Trần Khuynh Địch vừa đưa tay tới, vừa tò mò hỏi.
Kết quả là không đợi hắn kịp phản ứng, thiếu niên mặc long bào liền lắc mình xuất hiện ở trước mặt của hắn, dùng một đôi mắt rồng nhìn chằm chặp vào Trần Khuynh Địch, sau đó đưa một bàn tay ra, cầm lấy bàn tay của Trần Khuynh Địch.
“Ơ!”
Trong nháy mắt, hơi nóng dữ dội liền từ bàn tay của thiếu niên dung nhập vào trong cơ thể của Trần Khuynh Địch, kích thích khiến cho Trần Khuynh Địch trực tiếp rú thảm lên.
“Á á á!”
Tiếng kêu thảm thiết còn chưa phát ra hết, liền bị thiếu niên đá cho một cước ngưng bặt.
“Bớt nói nhảm!”
“Nhưng nó rất đau!”
“Nhịn cho ta!”
Thiếu niên nắm chặt tay của Trần Khuynh Địch, còn gương mặt của Trần Khuynh Địch thì trở nên vặn vẹo, vừa uốn éo thân thể, vừa cắn răng chịu đựng, cứ như vậy trọn vẹn qua một phút đồng hồ mới ngừng lại được.
“Tu vi của ngươi thật sự là quá yếu, không thể so sánh với ta, bất quá là nam nhân đứng ở bên ngoài kia, không kém cạnh cùng với thời kỳ toàn thịnh của ta.
Hừ! Đọc truyện tranh lâu như vậy, ta đã mệt mỏi! Tiếp theo ta phải ngủ một giấc, chờ lần sau ta tỉnh lại, nhất định phải có một vài quyển truyện tranh!”
“Nghe được chưa!”
“Hả?”
Không đợi Trần Khuynh Địch lấy lại tinh thần, đại điện cùng với thiếu niên trước mắt liền biến mất giống như huyễn ảnh vậy, thay vào đó thì là ao dung nham quen thuộc, mà bất đồng so với lúc trước chính là, Trần Khuynh Địch lúc này hoàn toàn không có cảm ứng được sự nóng hổi của dung nham, mà ở trong tay của hắn, thì là cầm một thanh trường kiếm…
Xích Tiêu Kiếm!
“Kỳ quái, thật sự là kỳ quái.”
Ở bên ngoài ao dung nham, Ninh Thiên Cơ xoa cằm, khá là ngoài ý muốn cùng với vui mừng mà nhìn Trần Khuynh Địch, mặc dù hắn không rõ vì sao Xích Tiêu Kiếm lại đột nhiên tự động bay vào trong tay của Trần Khuynh Địch, nhưng hắn có thể khẳng định là, Xích Tiêu Kiếm hiện tại không thể nghi ngờ là đã bị Trần Khuynh Địch cầm ở trong tay, như vậy là đã đủ.
“Không tệ! Rất không tệ!”
“Ta quả nhiên là không nhìn lầm ngươi a Khuynh Địch! Ta từ lúc ban đầu liền biết ngươi không tầm thường!” Ninh Thiên Cơ vừa thu hồi kiếm khí vốn dĩ chuẩn bị cứu Trần Khuynh Địch ra, vừa giơ ngón tay cái lên, lớn tiếng tán dương đối với Trần Khuynh Địch.
Trần Khuynh Địch nhìn Xích Tiêu Kiếm trong tay một chút, mà năm sợi xiềng xích xanh, vàng, đỏ, trắng, đen nguyên bản khóa ở trên thân kiếm lúc này đã sớm nứt ra, rơi vào bên trong ao dung nham, từ trong tay phải nắm chặt chuôi kiếm, Trần Khuynh Địch có thể rõ ràng cảm giác được một cỗ lực lượng cực kỳ khổng lồ đang nằm ở trong tay.
Cho dù lấy thực lực của hắn, căn bản là không vận dụng được một phần mười cỗ lực lượng này, nhưng dù là chỉ có một chút, từ bên trên cường độ chỉ sợ cũng mạnh hơn hắn hiện tại rất nhiều! Tuyệt đối là lực lượng cấp bậc Võ Đạo Tông Sư!
“Cái này thật đúng là…”
Mẹ ơi! Cháu trai của ông ngoại đã phát đạt! Thần Kiếm ở trong tay, đã không có gì phải sợ!
“Khuynh Địch à.”
“Vâng, nghĩa phụ!”
Trần Khuynh Địch vạn phần kích động đi ra khỏi ao dung nham, khom người nói ra về phía Ninh Thiên Cơ.
Chương 279: Người hành tẩu trong thiên hạ
“Sau khi lấy được Xích Tiêu Kiếm, ngươi ít nhiều cũng có thêm vài phần năng lực tự vệ, nhưng bây giờ lại khác biệt so với trước kia, trước kia nếu như ta tọa trấn ở Thuần Dương Cung, vậy thì lấy tu vi cảnh giới Phản Hư Hợp Đạo của ngươi hoàn toàn có thể kế nhiệm chưởng giáo đời sau, nhưng bây giờ ta đã sắp rời đi, thực lực của ngươi không khỏi còn có một chút không đủ.”
Nói đến đây, lời nói của Ninh Thiên Cơ liền xoay chuyển: “Bất quá mặc dù vị trí chưởng giáo là còn chưa đủ, nhưng người hành tẩu trong thiên hạ thế hệ này của Thuần Dương Cung chúng ta, ngươi tăng thêm Xích Tiêu Kiếm ngược lại là có thể đảm nhiệm.
Hơn nữa Thuần Dương Cung chúng ta điệu thấp nhiều năm như vậy, chỉ khốn thủ ở một địa phương, bây giờ cũng là thời điểm giết gà dọa khỉ một phen, hiển lộ rõ ràng uy danh của Thuần Dương Cung chúng ta, Khuynh Địch ngươi cảm thấy thế nào?”
“Ấy? Lập uy?” Trần Khuynh Địch ngẩn người, thiên hạ này lớn như vậy, mọi người không thể sống hoà bình một chút hay sao, hở ra là đánh đánh giết giết..
“Ta sẽ giúp ngươi chọn một địa phương, ngay tại Ung Châu Đạo ở bên cạnh Thanh Châu Đạo, ở nơi đó có một cái thế lực đỉnh tiêm, là địa bàn của Tam Anh Hội, ta tin tưởng là ngươi sẽ rất có hứng thú.”
“A? Ta không có gì…”
“Nếu như ta nhớ không lầm, Tiêu Nguyên Thần trốn ra được từ bên trong Tiêu Thành, còn có đệ tử Tiêu gia đi theo hắn, dường như chính là ở bên trong Ung Châu Đạo, gần đây đang sinh ra xung đột cùng với Tam Anh Hội, hai bên đang tiến hành tranh đoạt quyền lợi của Ung Châu Đạo, bầu không khí có thể nói là tương đối khẩn trương đấy.
“Đối tượng lập uy, chính là Tiêu gia, thế nào?”
Thanh âm của Trần Khuynh Địch im bặt mà dừng: “…”
Tiêu Nguyên Thần, ở Ung Châu Đạo?
“Ta hiểu được.” Chỉ chốc lát sau, Trần Khuynh Địch mỉm cười nói: “Mời nghĩa phụ cứ yên tâm giao cho ta đi, ta cam đoan sẽ dựng uy danh của Thuần Dương Cung lên.”
“Ta xem trọng ngươi, chờ đến khi ngươi đột phá đến Võ Đạo Tông Sư, ngươi sẽ chính là chưởng giáo đời sau của Thuần Dương Cung chúng ta!”
“Vâng!”
Một sư một đồ, một cha một con, cùng nhìn nhau, lộ ra một nụ cười tương đối ăn ý.
Ngày kế tiếp, tin tức Đạo Tử chân truyền Thuần Dương Cung Trần Khuynh Địch đảm nhiệm vị trí người hành tẩu trong thiên hạ đương đại của Thuần Dương Cung, giống như một cơn bão trong nháy mắt liền quét ngang toàn bộ Thanh Châu Đạo, hơn nữa lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được truyền đến các nơi trong Trung Nguyên, thậm chí là rơi vào trong tai của rất nhiều thế lực ở bốn đại Biên Hoang, làm cho người ta mở rộng tầm mắt.
Trên thực tế, nói đúng ra, Tiên Thiên đỉnh phong, Phản Hư Hợp Đạo Tôn Giả đặt ở bên trong các thế lực nhất lưu cũng được coi như là người thống trị, dù sao thì thực lực vẫn còn ở đó, nhưng nếu như đặt ở bên trong mười đại thánh địa võ đạo trong thiên hạ mà nói, phân lượng của Hợp Đạo Tôn Giả sẽ thấp hơn rất nhiều.
Không nói đến những cái khác, liền lấy hoàng triều Đại Càn để nêu ví dụ.
Hợp Đạo Tôn Giả chẳng qua cũng chỉ là đảm nhiệm chức vụ Trấn Cương Sứ mà thôi, còn chúa tể chân chính thì sẽ đảm nhiệm loại chức vị có thực quyền quân đội như Đại Đô Hộ, mà đối với thánh địa võ đạo mà nói, người hành tẩu trong thiên hạ của bọn hắn chẳng lẽ cũng chỉ có thể đánh đồng cùng với chức vụ Trấn Cương Sứ của Đại Càn hay sao? Hiển nhiên đó là chuyện tuyệt đối không có khả năng.
Thậm chí là ngay cả một số thế lực nhất lưu, người hành tẩu trong giang hồ đều là có tu vi Võ Đạo Tông Sư, so sánh với bọn họ, Trần Khuynh Địch vô luận là tu vi, tư lịch hay là thanh danh, thậm chí là phóng nhãn ra toàn bộ đại thế giới Trung Thổ, đều không chỉ kém hơn một bậc, thậm chí hắn vẫn chỉ là một người trẻ tuổi đang trưởng thành mà thôi.
“Mà cái vị trí người hành tẩu trong thiên hạ này, ở trong mười đại thánh địa võ đạo ngược lại cũng không tính là hiếm thấy, nhưng tầm quan trọng của cái vị trí này lại là vô cùng cao, bởi vì võ giả đảm nhiệm cái vị trí này, ở bên ngoài thì tương đương với mặt mũi của một cái thánh địa võ đạo, có địa vị thậm chí gần với chưởng giáo, có ý nghĩa tượng trưng rất lớn.
Trọng yếu hơn chính là, cái vị trí người hành tẩu trong thiên hạ này còn có một cái thuyết pháp khác: Khâm định chưởng giáo đời sau! Cho nên tin tức Trần Khuynh Địch trở thành người hành tẩu trong thiên hạ đương đại, quả thực là đã làm cho rất nhiều người rung động.
Có không ít người thậm chí còn cảm thấy có phải là Ninh Thiên Cơ đã xảy ra vấn đề gì rồi hay không, nếu không làm sao sẽ để cho một thằng nhóc chưa dứt sữa đảm nhiệm vị trí người hành tẩu trong thiên hạ của Thuần Dương Cung, ngay cả ở trong nội bộ của Thuần Dương Cung, cũng có người khá là bất mãn đối với cái tin tức này, ngược lại không phải là bất mãn Trần Khuynh Địch, mà là bất mãn cái thời gian điểm này.
Theo bọn hắn nghĩ, Trần Khuynh Địch cho dù có ưu tú trác tuyệt như thế nào, ít nhất cũng phải chờ đến khi hắn đột phá đến Võ Đạo Tông Sư, sau đó mới để cho hắn đảm nhiệm vị trí người hành tẩu trong thiên hạ, sau đó lịch luyện một phen lại kế nhiệm chưởng giáo, dạng này mới phù hợp với thân phận thánh địa võ đạo của Thuần Dương Cung, không phải sao, bằng không thì một vị Hợp Đạo Tôn Giả, thật sự là quá ném mặt mũi của thánh địa võ đạo.
Bất quá rất nhanh, hai cái tin tức theo sát phía sau liền khiến cho không ít người bình tĩnh trở lại.
Một cái là Chân Nhân Bảng của Lục Phiến Môn đổi mới, Trần Khuynh Địch trước kia còn xếp ở hạng thứ sáu lần này đã nhất cử vượt qua đệ tử Đao Tông xếp hạng thứ năm, đệ tử Thiên Lan Kiếm Tông xếp hạng thứ tư, còn có đệ tử Phật Môn nguyên bản xếp ở hạng thứ ba, đứng ở hạng thứ ba Chân Nhân Bảng, gần với Tần Kiền Hoàng xếp hạng thứ hai, còn có vị thần bí xếp thứ nhất.
Mà cái chiến tích có quan hệ đến Trần Khuynh Địch này cũng được truyền ra khắp hơn phân nửa Trung Nguyên.
Ở ngoại ô Tiêu Thành Tây Vực, lấy sức một mình đối chiến với Hộ Pháp Thần Tôn Bái Hỏa Ma Giáo – Phiền La Già, lưỡng bại câu thương! Chỉ riêng điều này thôi, cũng đủ khiến cho không ít người lau mắt mà nhìn đối với người hành tẩu trong thiên hạ của Thuần Dương Cung mới kế nhiệm này, Hợp Đạo chiến Tông Sư, lại còn có thể đánh đến mức lưỡng bại câu thương?
Phải biết rằng trước kia có phần chiến tích này, cũng chỉ có Chân Nhân Bảng thứ hai – Tần Kiền Hoàng cùng với vị thần bí xếp thứ nhất kia, như thế xem ra, Lục Phiến Môn đưa Trần Khuynh Địch lên hạng thứ ba, thậm chí là Ninh Thiên Cơ bổ nhiệm cho hắn trở thành người hành tẩu trong thiên hạ của Thuần Dương Cung, cũng là có thể thông cảm được, tối thiểu cũng không tính là mất mặt.
Bất quá sau khi tin tức thứ hai được truyền ra, rất nhiều người còn có phê bình kín đáo trước đó, liền lập tức ngậm miệng.
Ngay cả một số lão nhân có ý kiến ở trong nội bộ Thuần Dương Cung, sau khi nhận được cái tin tức này cũng nhao nhao cải biến thái độ.
Tin tức rất đơn giản, Thần Binh truyền thừa của Thuần Dương Cung, Xích Tiêu Kiếm đã nhận chủ!
Chương 280: Tam Anh Hội
Xích Tiêu Kiếm đối với ngoại giới mà nói tự nhiên là thần bí, nhưng đối với chín cái thế lực cùng là thánh địa võ đạo khác mà nói, lại là có dấu vết để mà lần theo, cho nên bọn họ vô cùng rõ ràng tình huống về Xích Tiêu Kiếm, mà bây giờ, chuôi Thần Binh trải qua mấy ngàn năm đều không chịu nhận chủ này, bây giờ lại có chủ nhân, hơn nữa còn là vị Trần Khuynh Địch kia? !
Tin tức này vừa được xác nhận, thái độ của tất cả mọi người đối với Trần Khuynh Địch lập tức đã xảy ra chuyển biến.
Nếu như nói Chân Nhân Bảng của Lục Phiến Môn biến hóa cùng với chiến tích của Trần Khuynh Địch, chỉ có thể khiến cho những người kia thận trọng đối đãi với Trần Khuynh Địch, xem hắn như là một vị Võ Đạo Tông Sư, vậy thì tin tức Xích Tiêu Kiếm nhận chủ, lại đủ khiến cho những người kia cung kính đối đãi với Trần Khuynh Địch, chân chính xem hắn như là người hành tẩu trong thiên hạ của Thuần Dương Cung!
Bởi vì lưỡng bại câu thương cùng với một vị Võ Đạo Tông Sư cũng không được tính là cái gì, ai biết được Trần Khuynh Địch có phải là dùng thủ đoạn âm hiểm gì hay không, nhưng nếu như ở trong tay của Trần Khuynh Địch cầm một kiện Thần Binh như Xích Tiêu Kiếm, hơn nữa còn có tu vi Hợp Đạo Tôn Giả, vậy thì bất kể nói như thế nào, lực chiến đấu của Trần Khuynh Địch đều có thể sánh ngang cùng với một vị Võ Đạo Tông Sư!
Hợp Đạo Tôn Giả không đảm đương nổi trách nhiệm người hành tẩu trong thiên hạ, nhưng nếu là Võ Đạo Tông Sư thì lại có thể!
Tại Ung Châu Đạo.
Sơn trang Phong Tuyết, đây là một tòa kiến trúc chói mắt nhất ở khu vực phía bắc Ung Châu Đạo, bởi vì đây là nơi mà Hội chủ của tông môn lớn nhất Ung Châu Đạo – Tam Anh Hội, có biệt danh là “Phong Tuyết Mạn Thiên (gió tuyết đầy trời)” – Minh Vô Nhai đang bế quan, ở nơi này gió tuyết vờn quanh cả năm, ở chỗ cao lạnh lẽo vô cùng, có rất ít người tới gần.
Hôm nay, cửa chính của sơn trang Phong Tuyết đang mở rộng với bên ngoài, một trung niên nam tử mặc áo lông trắng đen chắp hai tay ở sau lưng, đứng ở bên trong gió tuyết, gió tuyết che phủ bầu trời, lại không thể tới gần chung quanh trung niên nam tử, vô luận là gió tuyết hay là bông tuyết, tất cả đều bị chặn lại bởi một rào cản vô hình.
“Hội chủ, tin tức của Thuần Dương Cung đã truyền đến, tin tức về người hành tẩu trong thiên hạ mới kia cũng đã được xác nhận.”
Minh Vô Nhai gật đầu một cái, lúc này hắn ta đã bước ra khỏi trận đả kích to lớn vào vài ngày trước.
“Ngươi sai người đi một chuyến đến Thái Hoa Sơn, lấy một khoả Cửu Biện Tuyết Liên trong sơn trang đưa qua đó, coi như là quà chúc mừng của Tam Anh Hội chúng ta cho người hành tẩu trong thiên hạ của Thuần Dương Cung kia.”
Sau khi phân phó, lại có một bóng người đi tới, cúi chào với Minh Vô Nhai và nói: “Hội chủ, ở phía Tiêu gia…”
Nghe được hai chữ Tiêu gia này, Minh Vô Nhai lập tức nhướng mày hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”
“Tiêu gia gần đây đã cắm rễ ở Phi Long Thành thuộc Ung Châu Đạo, đổi tên thành Tiêu Thành, sau đó trắng trợn khuếch trương ra phía bên ngoài, đã có không ít thế lực tới tìm Tam Anh Hội chúng ta, muốn chủ trì công đạo.”
“Chủ trì công đạo?” Minh Vô Nhai cười lạnh một tiếng: “Tiêu gia hiện tại thế nhưng là có một vị Võ Đạo Tông Sư, huống hồ thế lực bản thân của bọn họ cũng không yếu, vị Tiêu Nguyên Thần kia cho dù là tâm cơ hay là thủ đoạn đều có, không đáng vì một chút tiểu thế lực mà trở mặt cùng với bọn họ, chỉ cần bọn họ không quá phận, chúng ta không cần quản chuyện này, nhưng nếu như bọn họ duỗi cánh tay đến nơi này…’’
Trong mắt của Minh Vô Nhai lóe lên hàn quang, trong phút chốc, ngay cả gió tuyết ở bên ngoài sơn trang phảng phất như cũng đều ngừng trệ trong nháy mắt.
“Bọn họ duỗi cánh tay nào tới, liền đánh rơi cánh tay đó!”
“Huống chi, ngay cả bản thân Tiêu gia cũng khó mà bảo toàn, còn muốn khuếch trương?” Minh Vô Nhai nhớ lại tin tức có quan hệ với Tiêu Thành Tây Vực lấy được trước đó, không khỏi mỉm cười.
Vạn Lý Liên Doanh Tây Vực đã bị phá, mặc dù tốc độ phản ứng của triều đình là cực nhanh, kịp thời phong tỏa đại quân 36 Quốc Tây Vực ở khu vực biên cương, nhưng có rất nhiều thế lực võ lâm đã xâm nhập vào Trung Nguyên, hơn nữa triều đình căn bản cũng không có ý tứ ngăn trở, bao gồm cả người Bái Hỏa Ma Giáo, hay là một lớn lượng thế lực võ lâm tràn vào Trung Nguyên, mà Tiêu gia chính là một thế lực trong số đó.
Bất quá Ung Châu Đạo có khoảng cách không xa với Thanh Châu Đạo, Tiêu gia thật vất vả mới trốn thoát từ Tây Vực, chỗ nào không đi, thế mà lại đi đến Ung Châu Đạo? Không biết là Thuần Dương Cung ở ngay bên cạnh hay sao? Không hiểu sao bọn họ lại có loại dũng khí này, hơn nữa hiện nay, người hành tẩu trong thiên hạ tân nhiệm của Thuần Dương Cung thế nhưng lại có khúc mắc cùng với Tiêu gia…
“Nói tóm lại là không cần phải lo lắng, Tiêu gia qua không bao lâu nữa sẽ liền gặp xui xẻo.”
Nhắm mắt lại, Minh Vô Nhai bắt đầu suy tính một vấn đề càng thêm trọng yếu.
“Gặp quỷ…lúc trước, đến tột cùng là tên cẩu tặc nào đã đi trước ta một bước, lấy mất Thiên Địa Tạo Hóa Âm Dương Hồng Lô Quyết của ta đây?”
Từ sau khi đi ra khỏi địa phương phong ấn Xích Tiêu Kiếm, ở sau lưng của Trần Khuynh Địch liền nhiều hơn một thanh kiếm.
Ninh Thiên Cơ dường như cũng đã sớm chuẩn bị, vào sau khi Xích Tiêu Kiếm nhận chủ Trần Khuynh Địch, thì đã dùng da của Địa Tâm Hỏa Mãng chế tạo thành vỏ kiếm, bỏ Xích Tiêu Kiếm vào trong đó, phong mang kiếm khí không hiện, đeo ở sau lưng nhìn qua không có gì khác biệt cùng với binh khí phổ thông, có thể nói rất hợp tâm ý với Trần Khuynh Địch.
Nếu như là hung lệ vô song giống như trước đó, người đời nhìn thấy Xích Tiêu Kiếm ở phía sau, căn bản là không dám động tới hắn.
Hắn chính là muốn như thế này! Giả heo ăn thịt hổ mới là vương đạo nha!
“Tiêu gia, Tiêu Nguyên Thần…Trần Khuynh Địch vừa đi trên đường trở về, vừa suy nghĩ tin tức về Tiêu gia mà Ninh Thiên Cơ nói cho hắn biết.
Không đúng, ở trong mắt của Trần Khuynh Địch, đám người Tiêu Nguyên Thần kia căn bản không được gọi là con em Tiêu gia, hoàn toàn chính là một đám phản nghịch, nghe nói bọn họ còn xây lại một tòa Tiêu Thành ở Ung Châu Đạo, vừa nghĩ tới đám người kia thế mà đường hoàng làm ra chuyện như vậy, Trần Khuynh Địch liền nghiến răng nghiến lợi một trận.
Đây là lần đầu tiên hắn thống hận một đám người như thế.
Mà ngoại trừ Tiêu gia, Ninh Thiên Cơ còn nói tình huống của Tiêu Thành sau khi xảy ra biến cố cùng với tình huống Tây Vực cho hắn biết.
Khác biệt cùng với kế hoạch của Bái Hỏa Ma Giáo, sau khi công phá Tiêu Thành, tốc độ phản ứng của triều đình là viễn siêu dự liệu của bọn hắn, cũng không lâu lắm cơ hồ là liền tập trung hoả lực ở Tây Vực, trong chín đại Võ Hầu có ba vị đi đến đó, quả thực là đã ngăn cản được đại quân 36 Quốc Tây Vực, nhưng lại không thể ngăn cản được Bái Hỏa Ma Giáo.
Trên thực tế là sau khi Bái Hỏa Ma Giáo công phá Tiêu Thành, mỗi người liền đi một ngả cùng với 36 Quốc Tây Vực.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










