[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 54 : Ta không cô độc! (c266-c270)
❮ sautiếp ❯Chương 266: Ta không cô độc!
Xem ra đó chính là quân đội Tây Vực a.
Nếu như là vào lúc trước, đối mặt với loại thế cục này, lão tổ Tiêu gia sẽ sinh ra một thân hào khí, muốn bắt chước tiên tổ, ngăn cản Ma Đồ Tây Vực ở bên ngoài Trung Nguyên, nhưng mà bây giờ, ở trong lòng của lão tổ Tiêu gia chỉ còn lại một cỗ tâm tình ảm đạm, rõ ràng là một vị Võ Đạo Tông Sư, lúc này lại giống như một lão nhân chân chính vậy, ốm o gầy mòn.
Tiêu Lạc Thủy còn có một đám đệ tử Tiêu gia đã được hắn đưa đi, cũng xem như là một điểm hương hỏa cuối cùng của Tiêu gia.
Về phần hắn, sinh ở Tiêu Thành, lớn ở Tiêu Thành, cuối cùng chết ở Tiêu Thành, cũng là một kết cục không tệ.
“Tiêu lão tiền bối!”
Lão tổ Tiêu gia bỗng nhiên quay đầu, chỉ thấy Trấn Cương Sứ Tiêu Thành – Thẩm Trường Không đang mặc một thân áo giáp, cầm thanh trường thương đầu hổ trong tay, long hành hổ bộ đi đến tường thành, mà ở phía sau hắn, vô số binh sĩ toàn thân tràn ngập huyết sát chi khí cũng cấp tốc xông lên tường thành, vây quanh tường thành bắt đầu bố trí phòng ngự.
Từng đạo từng đạo trận pháp được mở ra, nguyên một đám binh sĩ vào chỗ, chỉ trong chốc lát, 5 vạn đại quân Trấn Cương Tiêu Thành đều không ngoại lệ, toàn bộ đều tập trung ở trên tường thành, trong lúc nhất thời, tường thành nguyên bản trống trải, đúng là người người tấp nập, huyết sát chi khí ngập trời càng là giống như cuồng long xông thẳng tới chân trời.
“Thẩm tướng quân…”
“Tiêu lão tiền bối, ở trong 400 năm này, cũng không phải là chỉ có Tiêu gia ở trong Tiêu Thành trấn thủ Tây Vực.” Thẩm Trường Không vừa cười vừa nói, ở trên khuôn mặt không có một chút sợ hãi nào, thậm chí còn mang theo vài phần tranh hơn thua: “Chân chính trấn thủ Tây Vực, là triều đình chúng ta! Tiêu lão tiền bối bất quá chỉ là giới thường dân mà thôi, làm sao có đạo lý để cho thường dân đứng ra, mà đại quân triều đình chúng ta thì lại thu binh triệt thoái ở phía sau?”
Lão tổ Tiêu gia trợn mắt há hốc mồm mà nhìn Thẩm Trường Không, còn có những binh sĩ không nói lời nào đứng ở chung quanh, nhưng lại đem ý nghĩ biến thành hành động, sau khi kinh ngạc một hồi, lúc này hắn mới bật cười nói: “Chuyện này…Ha ha ha, tốt! Tốt cho một thường dân! Lão phu qua nhiều năm như vậy, còn là lần đầu tiên bị người ta coi là thường dân! Tốt! Làm thường dân rất khá!”
“Bất quá Thẩm tướng quân, ngươi không sợ sao?”
“Sợ sao, đương nhiên là sợ.” Thẩm Trường Không không có một chút do dự nói: “Bất quá ta thế nhưng là Trấn Cương Sứ Tiêu Thành, Đại Càn chúng ta lập quốc trong hơn nghìn năm, dùng võ đình chiến, lấy chiến cầu hoà, hơn mười năm qua, ở bên trong lịch đại Trấn Cương Sứ vô luận là Bắc Nhung, Đông Hải, Tây Vực, hay là Nam Cương, cho tới bây giờ đều không có một người nào ở dưới tình cảnh đại quân địch nhân áp cảnh không đánh mà chạy!”
“Tiêu lão tiền bối, tiền bối đang xem thường ta, đang xem thường Đại Càn chúng ta hay sao?”
“…”
Lão tổ Tiêu gia ngơ ngác nhìn Thẩm Trường Không, trên gương mặt già nua một mực lộ ra vẻ u tối, rốt cục cũng lộ ra một nụ cười phát ra từ nội tâm: “Đúng, đúng đúng đúng! Là lão phu sai, còn xin Thẩm tướng quân không nên phiền lòng, ha ha ha, tốt, tốt! Lão phu đã minh bạch!”
Lời nói của Tiêu Nguyên Thần là đúng!
Tiêu gia đã sai! Phần “Trượng nghĩa” ở trong 400 này đúng là đã sai! Đã hại Tiêu gia, cũng hại toàn bộ Tiêu Thành, chính là phần hiệp nghĩa này, đã khiến cho Tiêu gia sụp đổ, khiến cho Tiêu Thành người đi nhà trống, khiến cho đại địa Trung Nguyên bây giờ đứng trước nguy cơ sinh linh đồ thán to lớn.
Tiêu gia hiệp nghĩa, qua hơn bốn trăm năm phát triển, đã cơ hồ là một loại bệnh, hiệp nghĩa cũng không phải là lòng dạ đàn bà, đúng như là Tiêu Nguyên Thần nói vậy, mà đây là một cái giang hồ ăn thịt người, ngươi không ăn thịt người, người ta liền muốn ăn ngươi! Mà Tiêu gia thì lại không giống, Tiêu gia là tình nguyện bị người ta ăn, cũng không đi ăn thịt người.
Tiêu gia ở trong 400 năm này, tất cả đều sống ở trong loại huyễn ảnh tên là “Hiệp nghĩa”.
Hiện tại, loại huyễn ảnh này đã biến mất không thấy, Tiêu gia cũng đã tỉnh lại, tuyệt đại đa số mọi người đã lựa chọn đi theo Tiêu Nguyên Thần, mà một nhóm người còn lại, thậm chí là bao gồm cả bản thân hắn, đều là nản lòng thoái chí, hoài nghi bản thân, điểm này, một đám đệ tử trẻ tuổi Tiêu Lạc Thủy đã rời đi cũng là suy nghĩ như thế.
Nhưng cùng lúc, Tiêu Nguyên Thần cũng đã sai.
Tiêu gia sụp đổ, là bởi vì Tiêu gia dung túng đối với các thế lực dưới trướng, là bảo hộ quá độ, giống như là đem tư tưởng của mình áp đặt cho người khác, nhưng lại không thêm vào chế ước, tiến hành bồi dưỡng, từ đó sinh ra hậu quả.
Nhưng chí ít, Tiêu gia chống cự Tây Vực ở trong 400 năm, công tích thủ vệ Trung Nguyên, tuyệt đối là không sai!
“Vậy hãy để cho lão phu làm a.”
Liền để cho bản thân tiến tới nói cho đám người Tiêu Lạc Thủy, cũng để cho đám người Tiêu Nguyên Thần rời đi mở mang kiến thức một chút.
Vì nước vì dân, trăm chết không hối tiếc, đứng ra vào thời khắc nguy nan, đây mới là hiệp nghĩa của Tiêu gia! Mà phần hiệp nghĩa này, tuyệt đối là không sai!
“Lão tổ.”
Lão tổ Tiêu gia ngẩn người, thanh âm quen thuộc khiến cho hắn bỗng nhiên quay đầu, mà đứng ở nơi đó, thì là hơn ba mươi khuôn mặt quen thuộc, tất cả bọn họ đều là chấp sự cùng với trưởng lão Tiêu gia ngày xưa, cũng là một nhóm nhỏ cho tới cuối cùng cũng không chịu phục tùng Tiêu Nguyên Thần, bây giờ tất cả bọn họ đều xuất hiện ở nơi này.
“Các ngươi…Không, các ngươi không phải là…”
“Lão tổ, chúng ta cũng đã già.”
“Ta đã sinh sống ở Tiêu Thành hơn 60 năm, nếu như đi, ta còn có thể đi đâu đây?”
“Lạc Thủy còn có những đệ tử trẻ tuổi khác đã rời đi, chỉ còn lại những lão nhân như chúng ta, nghĩ một hồi cũng không có chỗ có thể đi, cho nên mới tới bồi tiếp lão tổ.”
Lão tổ Tiêu gia nửa ngày cũng không nói gì, đột nhiên, ở bên ngoài Tiêu Thành, ở một nơi hoang dã xa xa, có hai đạo cương khí ngất trời chiếu rọi phương viên vài dặm, trong đó có một đạo hiện ra huyết sắc, mà một đạo kia thì vàng óng chói mắt, khí tức lộ ra ở trong đó càng là khiến cho lão tổ Tiêu gia kinh ngạc vạn phần.
“Trần tiểu hữu…?”
Ở cái hướng kia không thể nghi ngờ là đang phát sinh ra một trận đại chiến, cương khí vàng óng không thể nghi ngờ là của Trần Khuynh Địch, mà cương khí màu đỏ ngòm, dường như là một vị Võ Đạo Tông Sư, vả lại khí tức ở trong cương khí màu đỏ ngòm, dường như là Ngận Thị Tướng của Bái Hoả Ma Giáo mà hắn đã giao thủ trước kia.
“Ha ha ha! Ta không cô độc!”
Sau khi lấy lại tinh thần, lão tổ Tiêu gia bỗng nhiên cười to thoải mái, tiếng cười thậm chí còn truyền ra khắp toàn bộ Tiêu Thành.
“Tiêu lão quỷ, sắp chết đến nơi còn cao hứng như vậy?”
Rốt cục, bụi mù tràn ngập, đại quân Tây Vực xuất hiện ở đường chân trời phương xa, mà một đạo thanh âm thâm hậu càng là xuyên qua địa vực mấy trăm dặm, rơi vào trên tường thành Tiêu Thành, lão tổ Tiêu gia là không thể quen thuộc hơn nữa đối với thanh âm này, đại tướng quân Vương Thiết Sát Hãn của Xa Trì Quốc – đệ nhất đại quốc Tây Vực, tu vi Võ Đạo Tông Sư.
“Cao hứng? Không sai! Lão phu là đang cao hứng! So với trước kia còn muốn cao hứng hơn!” Lão tổ Tiêu gia ngưng tiếng cười lại, sau đó thần sắc trở nên nghiêm túc, nói: “Đệ tử Tiêu gia! Rút kiếm!”
Thanh âm trường kiếm ra khỏi vỏ chỉnh tề như một, liên tiếp, ở phía trên tường thành nhỏ hẹp nối thành một mảnh, mang theo một đợt sóng hàn quang, mà ở đối diện với bọn hắn, thì là đại quân Tây Vực giống như châu chấu gào thét mà đến, ba bóng người cầm đầu, càng là người người đều mang theo khí tức Võ Đạo Tông Sư ngập trời.
“Đệ tử Tiêu gia nghe lệnh!”
“Truyền lệnh toàn quân!”
Thanh âm của Thẩm Trường Không cùng với lão tổ Tiêu gia vang vọng hữu lực: “Tử chiến đến cùng!”
Hôm ấy, mười vạn đại quân Tây Vực, ba vị Võ Đạo Tông Sư, dừng lại trọn vẹn trong ba ngày ở Tiêu Thành mà không có cách nào tiến thêm một bước, mà Tiêu gia từ sau khi nội loạn còn thừa lại 34 vị lão nhân, tính cả lão tổ Tiêu gia Tiêu Phái, cùng với 5 vạn đại quân Trấn Cương Tiêu Thành và Trấn Cương Sứ Thẩm Trường Không, toàn bộ đều chôn xương ở Tiêu Thành, không có một ai may mắn thoát khỏi.
Cát vàng mấy tầng, tận sức lực bảo vệ quê nhà.
Hiệp nghĩa như thế nào, tạm thời để cho hậu nhân bình luận.
Chương 267: Không tệ
Từ từ mở mắt, phảng phất như được vớt lên từ trong nước, ý thức của Trần Khuynh Địch dần dần hiện lên, ánh sáng mạnh chói mắt, nhưng chỉ trong chốc lát hắn liền thích ứng, sau đó đập vào trong mắt, thì là một mảnh bầu trời mờ tối, Trần Khuynh Địch khá là mê mang hấp háy mắt.
“Đại nhân? Ngài đã tỉnh lại? !” Ở bên cạnh truyền tiếng khẽ hô của Quỷ Ảnh.
“Ta đang ở đâu?”
“Ngài bây giờ đang ở trên đường đi đến Thuần Dương Cung, Lục Phiến Môn đã phái người tới tiếp ứng ngài.”
Trong lòng của Quỷ Ảnh vẫn còn sợ hãi nói ra, lần này Trần Khuynh Địch ra ngoài liều mạng cùng với một vị Võ Đạo Tông Sư là sự tình mà hắn như thế nào cũng không ngờ được, sau đó càng là làm cho Quỷ Ảnh sợ gần chết, trong lòng thầm mắng Trần Khuynh Địch không tử tế, tốt xấu cũng phải giải trừ cấm chế ở trong đầu hắn rồi hãy đi liều mạng với người khác a!
Nếu không nếu Trần Khuynh Địch chết, vậy thì hắn cũng sẽ chết oan uổng a!
“Ta sẽ đi thông báo cho bốn vị phu…Không đúng, là bốn vị sư muội của ngài.”
Trần Khuynh Địch lắc đầu hơi thanh tỉnh một chút, sau đó gắng gượng ngồi dậy từ trên giường, lúc này mới phát hiện ra bản thân dường như là ở trong một căn lều lớn, mà ở trong căn lều ngoại trừ Quỷ Ảnh, còn có một đạo thân ảnh đang ngồi ở bên giường của hắn, hai mắt của đối phương đỏ bừng, rõ ràng là Tiêu Lạc Thủy.
“Trần đại ca, ngài tỉnh rồi?”
“Ách, là Lạc Thủy sao, ngươi…” Trần Khuynh Địch có một chút xấu hổ, bởi vì hắn rất nhanh liền nghĩ tới thân phận của Tiêu Lạc Thủy, Tiêu Nguyên Thần là phụ thân của hắn,
“Trần đại ca không cần phải kiêng kị.” Tiêu Lạc Thủy dường như cũng nhìn ra sự xấu hổ của Trần Khuynh Địch, khe khẽ lắc đầu, nói: “Hành động của phụ thân, còn có tao ngộ của Tiêu gia chúng ta trong những năm này, ta đều biết.”
“Ách, vậy ngươi.”
“Trần đại ca ngài có lẽ còn chưa biết, lão tổ nhà ta đã chết trận.”
“Hả!” Sắc mặt của Trần Khuynh Địch tối sầm lại, lão tổ Tiêu gia đã chết trận?
Đúng vậy a, cũng đúng, chiến tử cũng là bình thường a, hẳn là không thể chèo chống đến khi viện binh tới, nhưng bọn họ đã chèo chống được bao lâu? Hơn nữa nếu như mình không chạy trốn, mà là lựa chọn ở lại tử chiến mà nói, sẽ có chuyển cơ gì hay không đây?
“Trần đại ca!”
“Sao thế?”
“Ta quyết định sẽ rời đi.”
“Hả?” Trần Khuynh Địch kinh ngạc, lúc này mới phục hồi lại tinh thần, hỏi: “Ngươi muốn rời khỏi? Không được! Ta đã đáp ứng với Tiêu lão tiền bối, phải an trí cho các ngươi thật tốt, không được quên, các ngươi chính là hạt giống cuối cùng của Tiêu gia.”
“Không, những người khác sẽ lưu lại, chỉ có ta muốn rời đi.”
Trần Khuynh Địch nhíu mày, nhìn Tiêu Lạc Thủy, đối phương thì dùng vẻ mặt nghiêm túc nhìn hắn, không dời ánh mắt đi một chút nào, không có ý tứ tránh lui, hiển nhiên là quyết tâm đã định.
“Vì sao?”
“Ta không biết, nhưng ta cảm thấy nếu như có thể đi đến Trung Nguyên, đi ra bên ngoài nhìn, ta hẳn là sẽ rõ ràng.” Hai mắt của Tiêu Lạc Thủy trở nên trống rỗng, không tự chủ nhớ tới mấy ngày trước đó.
Lúc đó, bản thân hắn như cái xác không hồn đi theo đội ngũ rời khỏi Tiêu Thành, khi đó hắn đã biết rõ tổn thương mà Tiêu gia nhận phải ở trong 400 năm này, còn có hành động của những trung, tiểu thế lực Tiêu Thành kia, cũng bởi vậy mà rơi vào bên trong nghi hoặc thật sâu, hắn thậm chí đã bắt đầu cảm thấy phụ thân có lẽ là đúng…
Nhưng cũng chính là vào cái thời điểm kia, hắn thấy được hai cột sáng.
Hắn thấy được Hạo Nhiên Kiếm Khí dâng lên từ Tiêu Thành, giống như mặt trời mọc lên ở hướng đông! Hắn thấy được từ kim quang vạn trượng dâng lên ở hướng hoang dã kia, kiên quyết phóng lên tận trời!
Hai cột sáng kia chiếu rọi đại địa, cũng xua tan khói mù ở trong lòng của Tiêu Lạc Thủy, mà sau khi biết được hành động của Trần Khuynh Địch cùng với lão tổ Tiêu gia, càng là khiến cho Tiêu Lạc Thủy rất là rung động.
Lấy thân phận Đạo Tử chân truyền của Thuần Dương Cung, liều chết vật lộn cùng với một vị Võ Đạo Tông Sư, chỉ vì ngăn cản đối phương tiến về Tiêu Thành.
Lấy thân phận tôn quý của Võ Đạo Tông Sư, tình nguyện ở lại chiến trường Tiêu Thành hẳn phải chết, cũng phải ngăn cản đại quân Tây Vực vào Trung Nguyên.
Chính là bởi vì những điều này, mới khiến cho Tiêu Lạc Thủy phấn chấn một lần nữa.
Hành động của lão tổ Tiêu gia cùng với Trần Khuynh Địch giống như là một ngọn đèn sáng, khiến cho hắn đối với hiệp nghĩa mà bản thân thi hành hơn mười năm một lần nữa có thêm vài phần lòng tin.
Cho nên hắn mới muốn đi nhìn, hắn muốn đi đến giang hồ chân chính, đi nhìn cái giang hồ chân chính này một chút, mở mang kiến thức một chút về thế giới chân chính.
“Trần đại ca, thế giới lớn như vậy, ta muốn đi nhìn.”
Trần Khuynh Địch: “…”
“Còn, còn có, Trần đại ca, chuyện kia…”
“Sao thế?”
“Ừm…Chúc ngài và mấy vị phu nhân hạnh phúc!”
“Hả? !” Nhìn Tiêu Lạc Thủy đột nhiên chạy ra khỏi căn lều, Trần Khuynh Địch lâm vào trong trầm tư thật sâu.
Hắn nói cái gì vậy?
Tại hoàng triều Đại Càn, trong Lục Phiến Môn Thượng Kinh.
“Sao cơ, Vạn Lý Liên Doanh Tây Vực rốt cục đã bị mở ra một đường vết rách sao? Tiêu Thành bị phá, đại tướng quân Xa Trì Quốc, Phó giáo chủ Bái Hỏa Ma Giáo, thậm chí còn có vị Đại Chu kia cũng đều đã xuất hiện, xem ra Bái Hỏa Ma Giáo đúng là đã bỏ ra hết cả tiền vốn, Đại Chu xác thực cũng là trốn ở Tây Vực, rất tốt.”
Tổng bộ đầu Lục Phiến Môn – Hoàng Thu Sinh vừa xem tư liệu truyền tới từ Tây Vực, vừa gật đầu, sau đó hắn lại lấy ra một phần hồ sơ, tin tức được viết trên phần hồ sơ này, thì là có quan hệ đến hành động của đám người Trần Khuynh Địch ở Tiêu Thành, còn có Truy Phong Thần Bộ trên thực tế là dư nghiệt Đại Chu.
Đối với cái tin tức vốn là sẽ chấn nhiếp nhân tâm này…Hoàng Thu Sinh chỉ là mỉm cười.
“Cuối cùng cũng đã vận dụng Truy Phong sao, xem ra Đại Chu cũng đã bỏ hết cả tiền vốn, cũng muốn Bái Hỏa Ma Giáo liên thủ với bọn hắn.
Long Ngạo Thiên đã mất tích, nghi ngờ là tiến vào Tây Vực? Rất tốt, không uổng công ta nghĩ biện pháp để cho bọn hắn đi đến Tiêu Thành, cứ như vậy Thuần Dương Cung cùng với Bái Hỏa Ma Giáo xem như là đã kết thù.”
“Trần Khuynh Địch đánh chết một vị Võ Đạo Tông Sư?! Chậc, thật sự là ngoài dự liệu, xem ra cũng phải điều chỉnh thứ hạng của hắn ở trên Chân Nhân Bảng, khí vận của Thuần Dương Cung quả nhiên là không suy yếu a.”
“Không tệ, thật sự là rất không tệ.”
Cuối cùng, Hoàng Thu Sinh buông hồ sơ xuống, khá là tùy ý duỗi lưng một cái, nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Làm đến bước này, chính là cực hạn.
Sự kiện lần này, bản thân Tiêu Thành chính là một vũng bùn, Đại Chu, Bái Hỏa Ma Giáo, Tiêu gia, còn có Thuần Dương Cung chính là những bộ phận trọng yếu tạo thành cái vũng bùn này, Bái Hỏa Ma Giáo liên hợp với Tiêu gia muốn xâm lấn Trung Nguyên, Tiêu gia thì là muốn thoát ly khỏi trói buộc Tiêu Thành, mà Đại Chu thì muốn làm gì đây? Đáp án rất đơn giản, Đại Chu không hy vọng Bái Hỏa Ma Giáo thi hành kế hoạch thuận lợi.
Chương 268: Quá bình tĩnh
Nếu như Bái Hỏa Ma Giáo thi hành kế hoạch thuận lợi, đến lúc đó xâm lấn Trung Nguyên căn bản cũng không cần hợp tác cùng với Đại Chu, cho nên Đại Chu mới có thể khởi động vị gián điệp Truy Phong, cố ý dẫn lực lượng của Lục Phiến Môn rời khỏi Tiêu Thành, chính là vì phá hư kế hoạch liên thủ xâm lấn của Bái Hỏa Ma Giáo cùng với Tiêu Thành.
Nhưng trình độ phá hư cũng không thể quá lớn, nếu như phá hủy tất cả, thì sẽ biến thành ăn trộm gà không được còn mất nắm gạo, cho nên ý nghĩ của Đại Chu chính là khiến cho kế hoạch của Bái Hỏa Ma Giáo bị ngăn trở, từ đó không thể không tìm kiếm sự trợ giúp của Đại Chu, khiến cho Đại Chu vào thời điểm xâm lấn Trung Nguyên cũng có thể kiếm được một chén canh.
Từ một điểm này mà nói, Đại Chu không thể nghi ngờ là đã thành công, nhưng Bái Hỏa Ma Giáo cũng đã thành công, bởi vì bọn hắn vẫn đã tiến vào Trung Nguyên, thậm chí là ngay cả Tiêu gia cũng đều thành công thoát ly khỏi Tiêu Thành, tất cả bọn hắn đều đã đạt thành mục tiêu của mình, Tiêu Thành cũng đã bị phá, Lục Phiến Môn cơ hồ bị diệt toàn quân, Truy Phong phản bội càng là một loại đả kích cực lớn.
Từ một điểm này mà nói, lần này không thể nghi ngờ là Lục Phiến Môn thảm bại và mất hết.
Bất quá, không thể nhìn vấn đề một cách như vậy.
Trên thực tế Lục Phiến Môn cho tới nay đều có chú ý đối với Tiêu gia, sự tình Tiêu Nguyên Thần âm thầm tổ kiến Huyết Y Lâu có thể giấu giếm được những người khác, nhưng tự nhiên là không thể gạt được Lục Phiến Môn, nhưng Hoàng Thu Sinh lại bỏ mặc chuyện này, thậm chí là vào thời điểm Truy Phong âm thầm chặn tin tức Tiêu gia hắn cũng giả bộ là không biết rõ.
Cuối cùng, Hoàng Thu Sinh chính là thuận nước đẩy thuyền.
Hắn căn bản cũng không có ngăn cản ý đồ Ma Giáo Tây Vực tiến vào Trung Nguyên, cũng không có sớm bóp chết Truy Phong, càng không có đi quản cái gọi là dư nghiệt Đại Chu, từ đầu tới đuôi hắn chính là cái gì cũng không làm.
Không bằng nói hắn căn bản chính là cố ý.
Bởi vì tiếp đó, vô luận là Đại Chu, Bái Hỏa Ma Giáo, hay là Tiêu gia, đều gặp xui xẻo.
Bọn hắn đã quá coi thường Thuần Dương Cung, hoặc có lẽ là, quá coi thường Ninh Thiên Cơ.
Phải biết rằng lần này người của Thuần Dương Cung, Trần Khuynh Địch liều mạng chém giết cùng với một vị Võ Đạo Tông Sư, suýt nữa chiến tử, Long Ngạo Thiên càng là không rõ sống chết, hai vị đệ tử trẻ tuổi kiệt xuất nhất bên trong Thuần Dương Cung, toàn bộ đều chịu bậc ủy khuất này, vị Thái Hoa Tiên Nhân kia chẳng lẽ sẽ tiếp tục ngồi yên không để ý đến?
“Bái Hỏa Ma Giáo tiến vào Trung Nguyên, vừa vặn có thể quấy đục các thế lực tông phái ở Trung Nguyên, mười đại thánh địa võ đạo cũng sẽ không có khả năng dễ dàng tha thứ cho Bái Hỏa Ma Giáo đoạt tài nguyên cùng với bọn hắn, cứ như vậy triều đình cũng không cần xuất ra nửa phần khí lực, cứ để cho các tông phái đánh với Bái Hỏa Ma Giáo a, về phần 36 Quốc Tây Vực, không có Bái Hỏa Ma Giáo ủng hộ căn bản sẽ không thành tài được, còn có dư nghiệt Đại Chu a, đắc tội với Thuần Dương Cung, về sau làm sao có thể dễ chịu, 10 vạn Tượng Binh Mã thì tính là cái gì?”
“Năm đó quân đoàn Tượng Binh Mã của Đại Tần hoành hành thiên hạ, cũng không phải là dựa vào bản thân Tượng Binh Mã, mà là dựa vào vị Võ An Quân vô địch thiên hạ kia! Ngay cả điểm ấy cũng không nhìn thấu được, thật đúng là cho rằng chỉ cần lấy được 10 vạn Tượng Binh Mã là liền có thể tranh đoạt thiên hạ một lần nữa? Ánh mắt nhỏ hẹp, làm chuột đất quá lâu không thể sửa đổi!”
“Kể từ đó, đại cục ở Tây Vực đã định, tiếp theo chính là khống chế nguy hại ở trong một phạm vi nhất định, Bái Hỏa Ma Giáo có thể tiến vào Trung Nguyên, nhưng quân đội của 36 Quốc Tây Vực thì không thể tiến thêm một bước, xua hổ nuốt sói, nếu như bị lão hổ cắn ngược lại một cái, vậy thì được không bù mất.
“Triều đình không có đủ lực lượng, nhất định phải nghĩ biện pháp suy yếu thế lực tông phái, nhưng nếu muốn suy yếu tông phái mà không phải là giết địch một ngàn tổn hại tám trăm, thì không thể không dẫn sói vào nhà, để cho những thế lực Biên Hoang khác tiến vào Trung Nguyên, quấy đục vũng nước, cũng không biết ta làm như vậy rốt cuộc là đúng hay sai.”
“Tông phái mạnh mà triều đình yếu, bốn đại Biên Hoang uy hiếp Trung Nguyên, cùng với thời điểm ngày xưa Đại Càn chúng ta diệt Đại Chu giống nhau cỡ nào? Bây giờ hoặc chính là dục hỏa trùng sinh, hoặc chính là ngọc đá cùng vỡ, nếu như triều đình sụp đổ, cái giang hồ to lớn này, chỉ sợ lại muốn nghênh đón một trận loạn thế, chỉ có thể làm hết sức mình, nghe thiên mệnh…về phần Thẩm Trường Không chiến tử ở trong Tiêu Thành, còn có lão tổ Tiêu gia…đáng tiếc.”
Lưu lại hai chữ đáng tiếc này, Hoàng Thu Sinh cũng phái người thông tri cho quân đội, trợ cấp cho hậu nhân và gia tộc của Thẩm Trường Không, sau đó liền không còn quan tâm.
Hôm ấy, ở bên trong tổng bộ Lục Phiến Môn, đèn đuốc trong thư phòng của Hoàng Thu Sinh một mực kéo dài đến sáng sớm ngày thứ hai.
Khôi phục tâm tình, sau khi tự mình đưa tiễn Tiêu Lạc Thủy, Trần Khuynh Địch cũng trở về trong căn lều.
Hiện tại ở chung quanh nơi này tất cả đều là đệ tử Tiêu gia còn sót lại, trong đó phần lớn là chi thứ, mà còn dư lại thì là Đội thân vệ mà lúc trước Trần Khuynh Địch mang ra từ Thành Thanh Đế, hiện tại nhánh Đội thân vệ này đã được Hoàng Thu Sinh vung tay lên một cái, trực tiếp giao cho Thuần Dương Cung, cũng chính vì như thế, bọn họ mới có thể xuất hiện ở chỗ này.
Mà người suất lĩnh nhánh đội ngũ này, thì là…
“Sao cơ, Ngạo Thiên đã mất tích?”
Xốc lều lớn lên, nhìn vị lão nhân đang chắp tay đứng yên ở trong căn lều, khoé mắt của Trần Khuynh Địch giật một cái, đó chính là Thái Thượng trưởng lão của Thuần Dương Cung – Long Thiên Tứ.
“Là Khuynh Địch sao, xem ra thương thế đã trở nên tốt hơn?”
“Vâng, cảm ơn vì sự quan tâm của Thái Thượng trưởng lão.”
“Không sao.” Long Thiên Tứ khoát tay áo, sau khi lấy được tin tức Long Ngạo Thiên mất tích, ở trên mặt của vị trưởng bối Long Ngạo Thiên này cũng không lộ ra vẻ bối rối gì, không bằng nói là quả thực bình tĩnh mức đến đáng sợ.
Bất quá bình tĩnh là sự tình của ông ta, Trần Khuynh Địch lại không thể coi như là không có chuyện gì phát sinh.
Cho nên hắn đành phải nhắm mắt lại mà nói: “Thái Thượng trưởng lão, lần này là do ta thất sách, Long huynh mất tích cũng là sự tình mà sau khi ta tỉnh lại mới biết được, trước đó cũng không có ai nói cho ta, thật sự là…”
“Ngươi không cần phải gấp gáp.” Long Thiên Tứ cười cười, nói: “Chẳng qua chỉ là mất tích mà thôi, cũng không phải là chết.”
Con m* nó, có phải là quá bĩnh tĩnh rồi không?
“Mệnh bài của Long Ngạo Thiên ở trong Thuần Dương Cung còn chưa vỡ nát, cho nên ta có thể kết luận là hắn cũng không có việc gì, trước đó ta cũng đã lần theo khí tức của hắn để tìm kiếm, hắn dường như là bị một vị Võ Đạo Tông Sư của Bái Hỏa Ma Giáo truy sát ngàn dặm, cuối cùng đã trốn vào bên trong Tây Vực, về phần vị Võ Đạo Tông Sư kia…”
Chương 269: Chưa bao giờ lười biếng
Nói đến đây, thần sắc của Long Thiên Tứ lại có vẻ hơi cổ quái, nói: “Ừm, hắn đã nhận được kết quả vốn có, ngược lại là khiến cho lão phu bớt một phen khí lực, Khuynh Địch, ngươi làm không tệ.”
“? ??”
Ta đã làm cái gì không tệ? Đã xảy ra chuyện gì? Ngươi nói cái gì? Hơn nữa Long Ngạo Thiên còn bị người ta đuổi giết? Chạy đến Tây Vực? ! Con m* nó! Đây không phải là tiết tấu để cho nhân vật chính mạnh lên hay sao! Lần gặp mặt tiếp theo, nói không chừng hắn đã đột phá đến Võ Đạo Tông Sư!
“Được rồi, sự tình về Ngạo Thiên, về sau ta sẽ mời tông chủ hỗ trợ, ngược lại là ngươi, hãy báo cáo cho ta đi, chuyến đi đến Tiêu Thành lần này, biểu hiện của ngươi và Ngạo Thiên.”
“Ồ!”
Nói đến chỗ này, Trần Khuynh Địch bởi vì sự tình Long Ngạo Thiên mà có một chút lo lắng, lập tức lên tinh thần.
Dù sao thì chuyến đi đến Tiêu Thành lần này, hắn thế nhưng đã đại phát thần uy, kích phá âm mưu của Tiêu Nguyên Thần, cho thấy trí tuệ dồi dào vốn có của Đạo Tử chân truyền Thuần Dương Cung, loại chuyện này nếu không thổi phồng một lần, làm sao có thể thể hiện ra sự anh minh thần võ của bản Chân Truyền? ??
“Kỳ thật a, tất cả những thứ này, vẫn là bắt đầu ở Tiêu gia..”
“Đúng rồi, lão phu nhận sự dặn dò của tông chủ, cũng không thể chỉ nghe một mình ngươi, vậy liền nói các vị sư muội kia của ngươi cũng tới một chút đi.”
“Ấy?” Trần Khuynh Địch kinh ngạc, mà gần như đồng thời, màn căn lều liền bị xốc lên, bốn nữ Dương Xuân, Trần Tiêm Tiêm, Doanh Phượng Tiên, Lạc Tương Tư trước trước sau sau cứ thế mà đi vào, sau khi nhìn thấy Trần Khuynh Địch đã khôi phục lại tinh thân, nhao nhao lộ ra thần sắc an tâm, ngay cả Quỷ Ảnh cũng đều lặng yên đứng ở phía sau của các nàng.
Không biết vì sao, nhìn thấy vẻ mặt hưng phấn cùng với sùng bái mà nhìn mình của bốn nữ, ở trong lòng của Trần Khuynh Địch đột nhiên nhảy một cái.
Vốn dĩ hắn còn dự định đích thân giải thích hành trình đi đến Tiêu Thành lần này, bất quá, ừm, để đề phòng vạn nhất, vẫn nên nghe ý tưởng của mấy người Dương Xuân a.
“Đã như vậy, vì công bằng, vẫn nên để cho mấy vị sư muội nói a.”
“Cũng được.”
Vừa vặn, như vậy mình cũng có thể vừa vặn nghe thấy suy nghĩ của người khác về bản thân, cũng có thể nghỉ ngơi một chút, thuận tiện xem xét ban thưởng của lần hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến lần này, dường như là một môn võ công gọi là [Thiên Địa Tạo Hóa Âm Dương Hồng Lô Quyết], cũng không biết là có hiệu quả gì.
“Khụ khụ!” Ở dưới sự ra hiệu của Long Thiên Tứ, Trần Tiêm Tiêm chậm rãi đi vào trong căn lều, đầu tiên là nhìn về phía Dương Xuân, Doanh Phượng Tiên, Lạc Tương Tư, thậm chí còn có Quỷ Ảnh, ở trên mặt của mấy người đều lộ ra nụ cười, sau đó nàng mới chậm rãi mở miệng nói:
“Xin chào Thái Thượng trưởng lão, tin tức có quan hệ đến Tiêu Thành, ta đã chỉnh lý thành hồ sơ cho ngài đọc rồi, ngài hẳn là cũng đã phát hiện, kỳ thật lần này mặc dù có thể tra ra chân tướng, cuối cùng vẫn là từ trên người của vị Mật Thám Lục Phiến Môn – trai chủ Ngự Thú Trai kia, nếu như không phải là hắn, chúng ta cũng không có cách nào phát hiện ra thân phận chân thật của Truy Phong Thần Bộ!”
Trần Khuynh Địch kinh ngạc, cảm thấy sự tình có một chút không đúng.
Mà đổi thành một bên, Trần Tiêm Tiêm thì tiếp tục dùng ngữ khí kịch liệt nói:
“Mà may mắn chính là có sự thần cơ diệu toán của sư huynh, chúng ta mới phát hiện ra thân phận dư nghiệt Đại Chu của Truy Phong Thần Bộ, mà trai chủ Ngự Thú Trai, chính là vào thời điểm đang muốn truyền tin tức về, lại bị Truy Phong Thần Bộ diệt khẩu! Đương nhiên, tất cả những thứ này cũng đã sớm bị sư huynh nhìn ra!”
“Mặc dù Ngạo Thiên sư huynh cũng nhìn ra tất cả những thứ này, nhưng chung quy cũng chỉ là đứng ở trên vai người khổng lồ, ở dưới sự nhắc nhở cùng với ám chỉ mịt mờ của sư huynh, Ngạo Thiên sư huynh mới biết rõ chân tướng, mặc dù như vậy là có một chút mạo phạm, nhưng Thái Thượng trưởng lão, về mặt trí tuệ, Ngạo Thiên sư huynh không chỉ kém một điểm so với sư huynh.”
“Ừm, xác thực, dù sao cũng là nhân tuyển mà tông chủ nhìn trúng, ta cũng có thể lý giải.”
“Đồng dạng! Cũng chính là bởi vì quyết định nhanh chóng của sư huynh, mới khiến cho Tiêu gia Tiêu Nguyên Thần lộ ra nguyên hình, nếu như không phải đối phương đột phá đến Võ Đạo Tông Sư vào thời khắc mấu chốt, càng là đã phá hủy trận pháp của Tiêu Thành, chỉ sợ là sư huynh hoàn toàn có thể ngăn cơn sóng dữ, ngăn cản nguy nan Tây Vực còn có Bái Hỏa Ma Giáo xâm lấn, bây giờ nghĩ đến, thật sự là đáng tiếc…”
“Đúng vậy a.”
“Rõ ràng là còn kém một chút xíu.”
“Thật là đáng tiếc.”
Ngay cả Long Thiên Tứ cũng khá là tiếc rẻ vỗ vỗ vào bả vai của Trần Khuynh Địch, nhẹ giọng an ủi: “Thì ra là thế, cũng khó trách Khuynh Địch ngươi lại đơn thương độc mã đi đối kháng với vị Võ Đạo Tông Sư Bái Hỏa Ma Giáo kia, nhưng mà người tính không bằng trời tính, Khuynh Địch ngươi cũng không cần phải quá mức tự trách.”
Trần Khuynh Địch: “? ??”
Truy Phong Thần Bộ là dư nghiệt Đại Chu? Con m* nó! Hèn chi ta lại không nhìn thấy hắn, ta còn tưởng rằng là hắn đã trở lại kinh thành để tiếp tục làm việc! Trai chủ Ngự Thú Trai là do Truy Phong Thần Bộ giết chết? Chẳng lẽ không phải là do Tiêu gia giết chết hay sao? ! Ta còn tưởng rằng nhất định là do Tiêu Nguyên Thần đã ra tay! Nói đến việc này, ta dường như đã hoàn toàn quên đi còn có dư nghiệt Đại Chu ở đó!
“Khuynh Địch? Sao thế? Sao lại lộ ra bộ dáng kinh ngạc như thế.” Long Thiên Tứ nghi ngờ nhìn Trần Khuynh Địch, nói.
“À ờ! Ta chỉ là do quá kinh ngạc, không nghĩ tới kế hoạch hoàn mỹ của ta lại bị mấy vị sư muội nhìn thấu!”
Đám người: “À! Thì ra là thế!”
“Kỳ thật chỉ cần cẩn thận suy nghĩ thâm ý của một loạt hành vi mất tự nhiên của sư huynh sau khi đến Tiêu Thành, tự nhiên là có thể nhìn ra huyền cơ ở trong đó, cũng không có gì ghê gớm lắm!”
“Ánh mắt sư huynh là hết sức lâu dài, kế hoạch cũng là một vòng nối tiếp một vòng, chúng ta cũng chỉ là thấy rõ một góc ở trong đó mà thôi!”
Long Thiên Tứ cũng vỗ tay và nói: “Khuynh Địch, ngươi làm rất không tệ! Xem ra tông chủ quả nhiên là không có chọn lầm người!”
“À, ừ!” Không sai, Trần Khuynh Địch ta là một người biết nhìn bầu không khí, vì vậy mặc dù không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng không sao!
Ở bên trong Thuần Dương Cung.
Từ sau khi trở lại Thuần Dương Cung, Trần Khuynh Địch liền trực tiếp lựa chọn bế quan.
Mà mục đích của lần bế quan này, chính là để chỉnh đốn bản thân một chút.
Thân làm một người xuyên việt, Trần Khuynh Địch từ trước đến nay đều có phương châm sống của bản thân, trên cơ bản mỗi ngày hắn đều sẽ tự hỏi mình ba câu hỏi.
“Ngươi hôm nay có khiến cho nhân vật chính tức giận hay không?”
“Võ công của ngươi hôm nay có tiến bộ hay không?”
“Khoảng cách 5 năm còn thừa lại bao lâu? Ngươi vì sao còn không chịu cố gắng?”
Ở dưới sự đốc thúc của ba câu hỏi này, Trần Khuynh Địch không có giờ khắc nào là không cố gắng phấn đấu, chưa bao giờ lười biếng!
Chương 270: Thiên Địa Tạo Hóa Âm Dương Hồng Lô Quyết
Bất quá khác biệt cùng với lần bế quan tu luyện trước đây, lần này Trần Khuynh Địch chính là phi thường khoái trá lựa chọn bế quan, bởi vì ở trong chuyến đi đến Tiêu Thành lần này, kỳ thật hắn đã thu hoạch được rất nhiều.
Đầu tiên là cái gọi là “Cơ duyên” lấy được từ trong tay của lão tổ Tiêu gia.
Lấy từ trong ngực ra một quyển sách ố vàng, nhớ tới vị lão tiền bối kia, Trần Khuynh Địch thở dài, bất quá rất nhanh liền điều chỉnh tâm tình, lật sách ra bắt đầu xem xét nội dung ở trong sách.
Bất quá không giống với sự tưởng tượng của hắn, quyển sách mà lão tổ Tiêu gia đưa cho hắn cũng không phải là một quyển võ công, nghiêm chỉnh mà nói đây chính là một môn kỳ môn dị thuật, hơn nữa còn là bí thuật Đạo Môn, có tên là [Long Hổ Giao Thái Thiên Địa Đại Đồng Thuật], là một môn bí thuật chuyên môn giúp cho võ giả Hợp Đạo Tôn Giả đỉnh phong rèn luyện Kim Đan, đặt vững trụ cột võ công cho Võ Đạo Tông Sư.
Võ Đạo Tông Sư, xem như là một cảnh giới hoàn toàn mới vượt qua bốn cảnh Tiên Thiên, trên giang hồ thậm chí còn có xưng hô là thần tiên mặt đất, một khi bước vào cái cảnh giới này, thì cũng không còn là phàm nhân nữa, mà là Võ Đạo Tông Sư có Hợp Đạo Kim Đan, cũng chính là chìa khoá duy nhất để võ giả bước vào cái cảnh giới này.
Võ Đạo Tông Sư chỉ là một cái xưng hô, chính xác mà nói, cái cảnh giới này hẳn phải được gọi là “Vạn pháp quy nhất”, tên như ý nghĩa, chính là võ giả đem võ đạo của bản thân khắc sâu lên trên Hợp Đạo Kim Đan của mình, sau đó dùng Kim Đan hợp nhất bản thân, ở dưới tinh, khí, thần hợp nhất trực tiếp đả thông sự ngăn cách của thiên địa, từ đó hoàn thành đột phá.
Sau khi tiến vào cảnh giới Võ Đạo Tông Sư, cương khí của võ giả cũng sẽ phát sinh biến hóa về mặt bản chất, lột xác thành cương khí có chất lượng và số lượng đều vượt xa Tiên Thiên cương khí, đồng dạng võ công, dùng Tiên Thiên cương khí thi triển cùng với dùng cương khí Võ Đạo Tông Sư để thi triển, uy lực bộc phát ra hoàn toàn chính là hai cái khái niệm bất đồng.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao Võ Đạo Tông Sư lại viễn siêu Tiên Thiên.
Nhưng tương tự, ở bên trong Võ Đạo Tông Sư cũng có chênh lệch, cái chênh lệch này cũng trùng hợp là ở trên Kim Đan của võ giả.
Nói như vậy, võ giả ở cảnh giới Phản Hư Hợp Đạo ngưng tụ ra Kim Đan có phẩm chất càng cao, như vậy sau khi đột phá thành Võ Đạo Tông Sư cũng sẽ có thực lực càng mạnh.
Mà [Long Hổ Giao Thái Thiên Địa Đại Đồng Thuật] chính là một môn bí thuật có thể tăng cường phẩm chất Kim Đan.
Sau khi hiểu được môn bí thuật này, ở trên mặt của Trần Khuynh Địch lập tức lộ ra một nụ cười xán lạn.
Vận khí coi như không tệ!
Để sách xuống, Trần Khuynh Địch bắt đầu đưa ý thức vào trong hệ thống, mà ở nơi đó, hệ thống cũng đã sớm chờ đợi hắn.
“Tích, hệ thống nhắc nhở: Chúc mừng kí chủ đã hoàn thành nhiệm vụ cường giả chi tâm, có muốn tiếp nhận ban thưởng hay không?”
“Có.”
“Cung cấp ban thưởng!”
Một lát sau, một cỗ tin tức to lớn từ trong cõi u minh tràn vào trong đầu của Trần Khuynh Địch, cuối cùng hóa thành một thiên kinh văn khắc thật sâu ở trong trí nhớ của Trần Khuynh Địch, đồng thời âm thanh giới thiệu của hệ thống cũng vang lên theo đó.
“Thiên Địa Tạo Hóa Âm Dương Hồng Lô Quyết, ma công thất truyền không biết tên, kí chủ đã dùng hết toàn lực để hoàn thành nhiệm vụ, bổn hệ thống vô cùng cảm động đối với sự cố gắng của kí chủ, lúc này mới đặc biệt đưa ra môn võ công này, chuyên môn hấp thu Âm Tà ma khí cùng với Dương Cương chính khí trong trời đất, dùng cái này để nhanh chóng tăng trưởng tu vi, mời kí chủ không ngừng cố gắng, tiếp tục cố gắng!”
Trần Khuynh Địch có cảm giác mình sắp bị kinh hỉ từ trên trời giáng xuống đánh ngất.
Đây thật đúng là thiếu cái gì liền đến cái đó a!
[Long Hổ Giao Thái Thiên Địa Đại Đồng Thuật] mà lão tổ Tiêu gia đưa cho dĩ nhiên có thể tăng lên phẩm chất Kim Đan, nhưng cuối cùng thì vẫn có điểm hạn chế, cần có một lượng lớn lực lượng nội tình để chèo chống, mà những cái nội tình này ngoại trừ tu luyện thật tốt mỗi ngày, thì chỉ có tiêu hao một lượng lớn đan dược mới có thể tăng lên, chi phí hao tổn là quá to lớn.
Mà Thiên Địa Tạo Hóa Âm Dương Hồng Lô Quyết lại rất vừa vặn, có thể đem Âm Tà ma khí cùng với Dương Cương chính khí trong thiên địa chuyển hóa thành lực lượng để tăng trưởng tu vi, chính khí bổ khuyết Nguyên Thần, ma khí rèn luyện thể phách, hợp nhất hai điểm này là có thể tăng cường cương khí, mặc dù cũng có phong hiểm không khống chế tốt sẽ bị bạo thể mà chết, nhưng tuyệt đối là võ công giúp tăng nội tình lên với một tốc độ nhanh nhất!
“Hệ thống, ngươi tại sao lại tốt với ta như vậy? Ta nhớ được ta trước đó hẳn không phải là đã một đối một giết chết vị Võ Đạo Tông Sư Bái Hỏa Ma Giáo kia a, nếu như không có mấy người Dương Xuân giúp đỡ mà nói, ta khẳng định đã chết tại chỗ, ngươi không hủy bỏ phần thưởng của ta thì đã phải cám ơn trời đất, lại còn cho ta thứ đồ tốt này?”
Sau khi lấy lại tinh thần từ trong sự vui mừng, Trần Khuynh Địch liền lập tức lộ ra lo nghĩ.
“Tích, hệ thống nhắc nhở: Bổn hệ thống vẫn luôn tốt như vậy đối với kí chủ, mời kí chủ không nên có hoài nghi ở trong lòng, nên tín nhiệm nhiều hơn một chút đối với hệ thống của kí chủ.”
“Thực sao? Ta vẫn cảm thấy chuyện này có vấn đề…” Trần Khuynh Địch tức giận nói ra, bất quá hắn vẫn lập tức bắt đầu tu luyện hai môn kỳ công này, trước đây không lâu hắn vừa mới biết được tin tức bốn người Dương Xuân, Doanh Phượng Tiên, Trần Tiêm Tiêm còn có Lạc Tương Tư liên thủ hợp tác ở Tiêu Thành, kém chút nữa đã đánh bại vị Hợp Đạo Tôn Giả, Tiêu gia đại trưởng lão Tiêu Lâm Thân kia.
Chuyện này kém chút nữa đã doạ cho cơ tim của hắn bị tắc nghẽn!
Gặp quỷ, lúc này mới bao lâu a! Thế mà liền có thể đánh bại Hợp Đạo Tôn Giả!
Mặc dù loại Hợp Đạo Tôn Giả Tiêu Lâm Thân kia chỉ là yếu gà nhất ở bên trong Hợp Đạo Tôn Giả, nhưng cho dù yếu gà như thế nào, đó cũng là Hợp Đạo Tôn Giả! Mà mấy người Dương Xuân thì sao? Bất quá chỉ mới là cảnh giới Luyện Khí Hóa Thần! Ngay cả Luyện Thần Phản Hư còn chưa tới đây! Nếu như chờ đến khi bọn họ đều là Luyện Thần Phản Hư, nói không chừng liền có thể đánh thắng hắn! Cái này sao được!
Nhất là Trần Tiêm Tiêm! Hôm nay nàng đã có thể liên thủ cùng với người khác đánh thắng một vị Hợp Đạo Tôn Giả, ngày mai nói không chừng nàng liền có thể đơn thương độc mã đánh thắng một vị Hợp Đạo Tôn Giả! Vậy thì 5 năm sau chẳng phải là…
“Không được! Tu luyện! Ta nhất định phải cố gắng tu luyện! Trong vòng năm năm, ta nhất định phải đột phá đến Võ Đạo Tông Sư!”
Sự cầu sinh mãnh liệt đôn đốc Trần Khuynh Địch tiếp tục hăng hái trở nên cố gắng.
Mà vào giờ khắc này, ở trong một hẻm núi sâu không thấy đáy.
“Rốt cục, rốt cục!”
“Minh Vô Nhai ta hao hết trăm cay nghìn đắng, trải qua vô số trắc trở, rốt cục đã phá vỡ nơi truyền thừa mà Âm Dương Ma Đế để lại năm đó! Hiện tại chính là thời điểm ta thu hoạch thành quả thắng lợi!”
Một thân ảnh khôi ngô tràn ngập ma khí ngút trời chậm rãi đi ra khỏi hẻm núi, mà ở trước mặt của hắn, thì là một tòa tế đàn thật to, dựa theo tin tức mà hắn lấy được, ở trong này chính là Tuyệt Thế Thần Công mà Âm Dương Ma Đế sau khi vô địch thiên hạ, dùng một thân tu vi đại thành sáng tạo ra.
Thiên Địa Tạo Hóa Âm Dương Hồng Lô Quyết!
“Ta tới đây! Truyền thừa chí cao của Âm Dương Ma Đế!”
Chỉ chốc lát sau, Minh Vô Nhai dụi dụi con mắt, sau đó gõ gõ đầu, cuối cùng dùng sức trợn to hai mắt.
Minh Vô Nhai: “? ??”
Con m* nó, truyền thừa đâu rồi? ! Thiên Địa Tạo Hóa Âm Dương Hồng Lô Quyết của ta đâu? ! Nhìn tế đàn trống rỗng, nét mặt của Minh Vô Nhai bây giờ phảng phất như là bị chó cắn vậy.
“Là ai! Đến tột cùng là ai đã âm thầm lấy đi truyền thừa của ta!”
“Lại dám đối đầu cùng với Minh Vô Nhai ta! Ta phải tìm ra ngươi! Ta nhất định phải tìm ra ngươi!”
“Đáng chết!
“Cẩu tặc vô sỉ! Ta và ngươi không đội trời chung, a a a!”
“Hắt xì!” Trần Khuynh Địch ở bên trong Thuần Dương Cung, mới tu luyện được một nửa đột nhiên hắt hơi một cái.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Audio] Người Tìm Xác dịch [Audio] Người Tìm Xác dịch](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Nguoi-Tim-Xac-dich-SE-Audio-Truyen-trinh-tham-linh-di-hay-2023-giong-doc-MC-Ha-Thu-CTV-AudioSite.net_.jpg)



