[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 52 : Âm Dương Nhãn (c256-c260)
❮ sautiếp ❯Chương 256: Âm Dương Nhãn
Thân làm một trong ba đại Thần Công của Thuần Dương Cung, Liệt Hỏa Phần Thiên Kim Ô Bái Nhật Quyết tự nhiên là cũng lấy hỏa làm chủ, nhưng lại khác biệt cùng với Tam Hoàng Khai Thái Đại Thuần Dương Công, Kim Ô Bái Nhật tu luyện ra được cương khí, cũng không phải là cương khí Thuần Dương bá đạo như Đại Thuần Dương Công, nhưng lại mang theo một cỗ tính chất bạo tạc kỳ lạ!
Chỉ cần là cương khí do Kim Ô Bái Nhật Quyết ngưng tụ ra, nếu người sử dụng nguyện ý, liền có thể khiến cho cương khí phát nổ kịch liệt! Nếu vận dụng loại bạo tạc này trong chiến đấu, thậm chí là còn không kém hơn võ kỹ tầm thường, mà nếu vận dụng ở bên trong võ kỹ, càng là có thể khiến cho uy lực của võ kỹ tăng lên mấy lần, bây giờ được Lạc Tương Tư vận dụng ở bên trong loại Tuyệt Thế Thần Công như Thất Đại Nghịch Diệt Thiên Tuyệt Địa, uy lực càng là đáng sợ tới cực điểm.
Chỉ sợ ở trong bốn nữ, lực bộc phát của Lạc Tương Tư chính là mạnh nhất!
Ngược lại, thì là Dương Xuân cầm Hổ Phách Đao trong tay, cô gái nhỏ này mặc dù không có loại võ học đánh giết tuyệt thế có cấp bậc như Thất Đại Nghịch Diệt Thiên Tuyệt Địa, nhưng bản thân của Hổ Phách Đao lại là phôi thai của một kiện Thánh Binh, lại được Dương Xuân dung tinh huyết nuôi nấng mỗi ngày, thi triển ra nhân đao hợp nhất, uy lực cũng chỉ hơi thua Lạc Tương Tư một bậc mà thôi.
Hai người liên thủ, uy lực cơ hồ là trong nháy mắt liền nhảy lên tới trình độ đủ để uy hiếp Tiêu Lâm Thân!
Mà ở phía sau Tiêu Lâm Thân, Trần Tiêm Tiêm cũng giang hai tay ra, Trượng Lục Kim Thân sau lưng hóa thành Bất Động Thích Già Như Lai hiện lên, phật quang trong hai mắt hóa thành liệt diễm và bốc cháy hừng hực, giống như Vô Lượng Quang Minh Ấn của Trần Khuynh Địch, Trần Tiêm Tiêm đi trên con đường thuần túy nhất “nhất lực phá vạn pháp”, một quyền đấm ra, mang theo lực phá hoại vô tận!
Nhưng những đòn công kích này vẫn chỉ khiến cho Tiêu Lâm Thân mệt mỏi ứng phó, chân chính làm cho hắn nhức đầu, là Doanh Phượng Tiên không có gia nhập vào vòng chiến.
Chỉ thấy Doanh Phượng Tiên đứng ở ngoài vòng tròn, cũng không có động thủ, nhưng cặp mắt của nàng vào lúc này lại hiện lên đồ đằng màu đen và màu trắng, âm khí và dương khí bốc lên xen lẫn với nhau, chỉ cần liếc mắt một cái, liền khiến cho Tiêu Lâm Thân có một loại cảm giác đau đầu muốn nứt, rõ ràng là công kích tinh thần đều cực kỳ hiếm thấy ở trong võ giả!
Đây là võ học [Âm Dương Nhãn]Doanh Phượng Tiên lấy được từ trong Tàng Kinh Điện, mặc dù không có uy lực và thanh thế to lớn như ba nữ khác, nhưng lại vô hình vô chất, lực sát thương tạo ra đối với Tiêu Lâm Thân mà nói, không kém cỏi một chút nào so với ba nữ, cũng làm cho hắn chân chính cảm nhận được bốn nữ này khó giải quyết như thế nào.
“Đáng chết!”
Nhưng Tiêu Lâm Thân, chung quy vẫn là Hợp Đạo Tôn Giả.
Hợp Đạo Kim Đan ở trong đan điền rung mạnh, cương khí dung nhập vào bên trong huyết khí, cấp tốc tăng cường tinh, khí, thần cho Tiêu Lâm Thân.
Sau đó Tiêu Lâm Thân lại ra tay một lần nữa, quyền như thương, chưởng như đao, chỉ thành kiếm, một thương, một đao, một kiếm, đúng là đồng thời thi triển ra ba loại ý cảnh! Mặc dù đều không mạnh, nhưng ở dưới sự gia trì của tu vi Phản Hư Hợp Đạo của Tiêu Lâm Thân, vẫn có thể ngăn cản công kích của Dương Xuân, Lạc Tương Tư, Trần Tiêm Tiêm.
Sau đó hắn dùng hai tay cấp tốc kết ấn, tàn ảnh tung bay, đôi mắt của hắn cũng bắn ra một luồng ánh sáng vàng, hóa thành một đạo vòng bảo hộ chui vào trong mi tâm.
Đau nhức kịch liệt do Âm Dương Nhãn mang tới lập tức liền giảm đi không ít, hiển nhiên là một môn võ đạo bí pháp có thể thủ hộ Nguyên Thần, chống cự công kích tinh thần!
Thần Thông Bách Chiến Quyết, nếu là bí pháp bách chiến, tự nhiên là có thể đối mặt với các loại chiến trường khác biệt, vào thời điểm đối mặt với địch nhân khác biệt sẽ cho thấy chỗ đặc thù, thực lực của Tiêu Lâm Thân mặc dù không kinh diễm, thậm chí là rất yếu ở bên trong võ giả đồng cảnh giới, nhưng thực lực của hắn lại phi thường toàn diện, cơ hồ là không tìm thấy điểm yếu.
Luận lực lượng, quyền của hắn cũng có quyền ý, bàn về lực công kích, hắn đồng dạng cũng có ý cảnh đao kiếm, có thể thi triển ra kiếm khí cùng với đao quang cường hãn, ngay cả công kích tinh thần hiếm thấy nhất, hắn cũng đều có bí pháp để chống cự, loại toàn diện này đối với lực lượng của những võ giả có cùng cảnh giới như hắn là không có tác dụng gì.
Nhưng đối với bốn nữ có cảnh giới thấp hơn hắn nhiều mà nói, lại có hiệu quả vô cùng tốt.
Bất quá trận kịch chiến này càng kéo dài, sắc mặt của Tiêu Lâm Thân càng trắng bệch, dù sao thì hắn cũng đã rất già, chiến đấu quá mức kịch liệt, cũng khiến cho khí huyết của hắn tiêu hao rất lớn, hơn nữa hiện tại hắn còn bị bốn nữ vây khốn, căn bản không có cách nào tùy thời giết người hút máu để bổ sung sinh cơ mà bản thân tiêu hao.
“Tiếp tục xuất thủ! Không cho hắn thời gian phục hồi lại!”
Mà một điểm này hiển nhiên là đã bị bốn nữ chú ý tới.
Chỉ chốc lát sau, bốn nữ lại ra tay một lần nữa, hơn nữa mỗi một đòn đều là sát chiêu, không có một chút nương tay nào, Tiêu Lâm Thân thì bị ép vận chuyển Thần Thông Bách Chiến Quyết, tiếp tục diễn hóa đao thương kiếm ý, không ngừng giao chiến cùng với bốn nữ, ở trong phạm vi chiến đấu của năm người, người bình thường căn bản là không có cách nào bước vào, ngay cả một số cao thủ Luyện Thần Phản Hư của quân đội nhìn qua cũng đều cảm thấy kinh hãi không thôi.
Ai cũng không nghĩ tới, bốn nữ tử trẻ tuổi nhìn qua yểu điệu, thế mà khi chiến đấu lại mạnh như vậy! Cho dù chỉ có cảnh giới Luyện Khí Hóa Thần, nhưng đối mặt với võ giả Luyện Thần Phản Hư, lại có thể đánh ngang tay với đối phương!
“Chuyện này cũng quá khoa trương.”
“Đây chính là sự đáng sợ của Thuần Dương Cung sao, không hổ là thánh địa võ đạo a..”
“Coi như là thánh địa võ đạo, cũng sẽ không có nhiều mãnh nhân có thể vượt cấp khiêu chiến như vậy a.”
Ầm ầm!
Vào thời điểm mọi người ở đây kịch chiến đến giai đoạn ác liệt, đột nhiên, lại có một tiếng nổ thật lớn truyền đến, bất quá lần này, tiếng nổ mạnh này lại là truyền ra từ chỗ sâu nhất trong Tiêu gia, hơn nữa sau khi đám người Tiêu gia nhìn thấy phương hướng phát ra tiếng nổ, cơ hồ đều không ngoại lệ, đều là lộ ra thần sắc chấn kinh.
Bởi vì nơi đó, là vị trí phòng thờ của tổ tông Tiêu gia.
“Cái gì? !”
“Điều đó là không có khả năng!”
Mà hai người Tiêu Lâm Thân cùng với Tiêu Nguyên Thần biết rõ nội tình duy nhất, càng là hoàn toàn thay đổi sắc mặt.
Nơi đó không chỉ có riêng là phòng thờ tổ tông…càng là át chủ bài lớn nhất của Tiêu gia, chỗ mà bí cảnh Hạo Nhiên tọa lạc! Mà bây giờ, cái hướng kia thế mà lại phát ra bậc nổ rung trời này..
Trong cái chớp nhoáng này, vô luận là Tiêu Lâm Thân, hay là Tiêu Nguyên Thần, trong lòng đều lóe lên một tia dự cảm không tốt.
Chương 257: Vì sao?
Sau đó, một cỗ khí thế ngập trời từ bên trong Tiêu gia quét ngang mà ra, hóa thành một cột Hạo Nhiên Kiếm Khí phóng lên tận trời, phảng phất như có thể chống đỡ thiên địa vậy, ngay cả mây đen ở trên bầu trời Tiêu gia cũng đều bị cột Hạo Nhiên Kiếm Khí này tách ra, trong lúc nhất thời ánh nắng rơi xuống, phảng phất như muốn xua tan tất cả hắc ám và tội ác vậy.
“Đây là.”
“Võ Đạo Tông Sư? !”
Thẩm Trường Không thu thương lui lại, khắp khuôn mặt đều là vẻ kinh ngạc.
Không sai, cỗ khí tức này, cột Hạo Nhiên Kiếm Khí ngất trời kia, còn muốn viễn siêu Tiêu Nguyên Thần, rõ ràng là lực lượng của Võ Đạo Tông Sư!
“Lão tổ Tiêu gia, hắn vẫn còn sống sót? !” Sắc mặt của Thẩm Trường Không hoàn toàn thay đổi, trong lòng thầm mắng bản thân đã tính sai, không nghĩ tới Tiêu gia lại còn có bậc át chủ bài này.
Hở? Thẩm Trường Không vô thức nhìn về phía Tiêu Nguyên Thần lại đột nhiên sững sờ.
Bởi vì hắn phát hiện ra, Tiêu Nguyên Thần cũng không lộ ra nụ cười lạnh đối với hắn như trong tưởng tượng, không bằng nói là đối phương cũng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc nhìn về phương hướng phát ra cột Hạo Nhiên Kiếm Khí, mà biểu lộ ở trên mặt…dường như, còn có mấy phần sợ hãi?
Quang mang tiêu tán, cột Hạo Nhiên Kiếm Khí trụ ngất trời kia chậm rãi tiêu tán, mà sau đó, có một vị lão nhân nhìn qua còn muốn gầy gò và hư yếu hơn so với Tiêu Lâm Thân, ở dưới sự nâng đỡ của một người trẻ tuổi chậm rãi xuất hiện ở trong tầm mắt của mọi người, mà cỗ khí thế Võ Đạo Tông Sư thông thiên kia, thì chính là truyền ra từ trên người của lão nhân.
“Sư huynh!”
“Đại ca ca!”
Sau khi nhìn thấy người trẻ tuổi đang nâng đỡ lão nhân, bốn nữ gần như đồng thời kéo dài khoảng cách với Tiêu Lâm Thân, lộ ra vẻ mặt vui mừng nói, mà ngược lại, Tiêu Nguyên Thần còn có Tiêu Lâm Thân thì lộ ra sắc mặt tái xanh, nhất là Tiêu Nguyên Thần, trên mặt càng là mất đi vẻ ung dung, thay vào đó là tràn đầy vẻ ngạc nhiên cùng với kinh sợ.
Mà theo việc một vị Võ Đạo Tông Sư xuất hiện, chiến trường mới vừa rồi còn vô cùng huyên náo lúc này lại rơi vào trong yên tĩnh quỷ dị, thật lâu sau mới có một vị võ giả thấp giọng mở miệng hỏi:
“Là lão tổ sao?”
“Bộ dáng kia, hẳn là lão tổ a?”
“Lão tổ không phải là đã tẩu hỏa nhập ma hay sao, tại sao lại đột nhiên xuất hiện, người trẻ tuổi ở bên cạnh ông ấy là ai?”
Những lời này là do đệ tử Tiêu gia không gia nhập vào Tiêu Nguyên Thần nói, mà những người đã gia nhập vào Tiêu Nguyên Thần, đệ tử cùng các trưởng lão Tiêu gia mặc một thân huyết y kia, thì đều lộ ra biểu tình hoảng sợ, mà Tiêu Nguyên Thần càng là thu liễm sự kinh sợ lúc trước, dùng vẻ mặt phức tạp nhìn lão nhân đang chậm rãi đi tới.
“Xin chào lão tổ.” Dừng lại một chút, Tiêu Nguyên Thần thu kiếm, sau đó hướng chắp tay về phía lão tổ Tiêu gia, nhưng cũng không hề cúi đầu.
“Vì sao?” Lão tổ Tiêu gia nhìn bốn phía chung quanh một cái, lấy năng lực của hắn, tự nhiên có thể nhìn ra lúc này Tiêu gia đang phân làm hai phái, một phương tự nhiên là đệ tử Tiêu gia trong ấn tượng của hắn, chỉ là lại bị cấm chế võ công, còn bên kia, mặc dù cũng đều là những gương mặt quen thuộc với lão tổ Tiêu gia, nhưng lại không còn là người quen.
Một thân huyết y, khuôn mặt lạnh lùng, trong hai mắt tràn đầy lửa phục thù…
“Cuối cùng là vì sao?”
“Xem ra lão tổ đã biết rõ hết thảy.”
Tiêu Nguyên Thần nhìn thoáng qua Trần Khuynh Địch ở bên cạnh lão tổ Tiêu gia, nhếch nhếch miệng cười khổ, lần đầu tiên có một chút hối hận đối với quyết định của bản thân, hắn không biết vì sao Trần Khuynh Địch có thể lôi lão tổ đột nhiên mất tích từ bên trong bí cảnh Hạo Nhiên ra, nhưng một vị Võ Đạo Tông Sư, hoàn toàn có thể quyết định thế cục.
“Đây chính là nguyên nhân.” Tiêu Nguyên Thần vẫn trấn định như cũ, hắn trực tiếp lấy ra hồ sơ mà trước đó hắn đã cho mọi người Tiêu gia thấy qua, là chứng cứ còn có tin tức tình báo có quan hệ đến từng cái thế lực trong Tiêu Thành đã âm thầm hãm hại Tiêu gia, lấy cái gọi là hiệp nghĩa và danh tiếng để tính toán Tiêu gia, thậm chí còn tăng cường thế lực của bản thân, sau đó ném hồ sơ cho lão tổ Tiêu gia.
Đối với hồ sơ mà Tiêu Nguyên Thần ném tới, lão tổ Tiêu gia dùng thần niệm khẽ quét qua, sau đó trên gương mặt già nua cũng lộ ra sự trì trệ.
Sau đó giống như những người Tiêu gia đã đọc qua phần hồ sơ này vậy, có một cỗ lửa giận khó tả dâng lên từ trong lòng, thẳng đến khi xem hết tất cả nội dung ở bên trong hồ sơ, hắn mới nặng nề phun ra một ngụm trọc khí.
“Lão tổ, hiện tại ngài đã hiểu rõ hay chưa?” Tiêu Nguyên Thần lạnh lùng nhìn lão tổ Tiêu gia, nói: “Đây chính là hiệp nghĩa của Tiêu gia.”
“Nguyên Thần, ngươi…”
“Lão tổ, ngài có biết loại chuyện này đã phát sinh qua bao nhiêu lần hay không?” Tiêu Nguyên Thần trực tiếp cắt dứt lời nói của lão tổ Tiêu gia: “Trọn vẹn 23 lần! Tây Vực cũng chỉ xâm lấn tổng cộng 23 lần thôi a! Từ khi Tiêu gia chúng ta dựng lên Tiêu Thành, lấy tinh thần hiệp nghĩa của tổ tiên, vào thời điểm chúng ta vì bách tính Trung Nguyên, không chối từ xông pha khói lửa, đám sâu mọt này, đám chó chết này, lại đang làm cái gì? !”
“Vào thời điểm cần chúng ta, mỗi một kẻ đều là hạng người nghĩa hiệp, nguyên một đám thế lực phảng phất như đều là nguyện ý liều sống liều chết vì Tiêu Thành, nhưng vào thời điểm không cần chúng ta thì sao? Ha ha, ai chạy cũng đều nhanh hơn so với chúng ta!”
Tiêu Nguyên Thần chỉ về phía trước một cái, nói: “Ngài nhìn một chút đi! Các đại thế lực ở trong khu Đông Thành, cái nào không phải đã nói cùng nhau trông coi với Tiêu gia chúng ta? Kết quả hiện tại đại quân triều đình đã xông tới trước cửa Tiêu gia, đám người đó đâu rồi? Không có một người nào! Thế mà không có một người nào xuất hiện ở chỗ này! Lão tổ chẳng lẽ còn chưa nhìn ra? !”
“Thiên hạ nhốn nháo, tất cả đều là vì lợi ích, Tiêu gia chúng ta cũng cần phải cải biến, lão tổ cần phải ủng hộ ta..”
“Im ngay!”
Tiêu Nguyên Thần cũng không có nói tiếp, bởi vì lời rống giận của lão tổ Tiêu gia đã cắt đứt hắn.
“Tiêu Nguyên Thần! Những việc này không có bất cứ quan hệ nào cùng với việc ngươi cấu kết với Ma Giáo Tây Vực!” Lồng ngực của lão tổ Tiêu gia chập trùng, nổi giận đùng đùng nói ra:”Coi như những thế lực này đối đãi như thế đối với Tiêu gia chúng ta, như vậy sau khi sau tra ra liền trả thù là được, nhưng cấu kết với Ma Giáo, họa loạn Trung Nguyên, Tiêu Nguyên Thần! Ngươi muốn đem thanh danh hơn bốn trăm năm của Tiêu gia chúng ta, còn có anh liệt tiên tổ ném đến chỗ nào, năm đó ngươi thừa hành hiệp nghĩa, chẳng lẽ bây giờ đều đã quên toàn bộ…
“Người im miệng là ngươi mới đúng!” Lời của lão tổ Tiêu gia còn chưa dứt, Tiêu Nguyên Thần thế mà trực tiếp rống giận cắt đứt hắn.
“Ngươi cho rằng vì sao lại phát sinh loại chuyện này? ! Còn không phải tất cả đều là bởi vì cái gọi là danh tiếng hiệp nghĩa hơn bốn trăm năm của Tiêu gia chúng ta! Chính là bởi vì hiệp nghĩa, mới có một đám đạo chích dám tính toán Tiêu gia chúng ta, nếu như Tiêu gia chúng ta giết một người răn trăm người, giết hết những người mạo phạm, người nào sẽ dám làm như thế? Lão tổ! Ngươi căn bản là không hiểu rõ!”
Chương 258: Rối loạn
“Nếu ngươi đã không hiểu rõ, vậy ta sẽ nói cho ngươi biết!” Thanh âm của Tiêu Nguyên Thần càng lúc càng lớn, ngữ khí cũng càng ngày càng kịch liệt, thậm chí ngay cả Hạo Nhiên Kiếm Khí quanh người hắn cũng bắt đầu sôi trào lên: “Cái non sông này, thiên hạ này, ngươi không ăn thịt người! Người ta liền muốn ăn ngươi! Cái gì mà hiệp nghĩa chó má, Tiêu gia cũng là bởi vì cái trượng nghĩa này, mới có thể đi đến tình trạng như hôm nay!”
“Ngươi nhìn một chút đi!” Tiêu Nguyên Thần khoát tay chặn lại, ở phía sau của hắn, thì là mấy trăm đệ tử Tiêu gia mặc huyết y.
“Ngươi cảm thấy ta sai hay sao? Vậy mấy trăm vị đệ tử Tiêu gia này, cũng đều sai lầm hay sao? Bọn họ đều là bị ta dụ dỗ hay sao?”
“Là ngươi sai, lão tổ, cái giang hồ này, không có hiệp nghĩa! Chỉ có lợi ích!” Tiêu Nguyên Thần gào thét nói ra câu nói sau cùng, cũng chính là ở trong cái khoảnh khắc đó, phảng phất như là đột phá một tầng tâm chướng, Hạo Nhiên Kiếm Khí trong toàn thân của Tiêu Nguyên Thần biến thành màu đen trong nháy mắt, hóa thành ma khí ngập trời lao ra bên ngoài, khiến cho khí tức của Tiêu Nguyên Thần tăng lên đến cảnh giới Võ Đạo Tông Sư!
Sự biến đổi này, không chỉ có là lão tổ Tiêu gia, ngay cả Trần Khuynh Địch, Thẩm Trường Không, thậm chí là bốn nữ Dương Xuân, sắc mặt cũng đều là nhao nhao kịch biến.
Ai cũng không nghĩ tới, Tiêu Nguyên Thần thế mà lại đột phá vào cái thời điểm này!
Quả thật, thực lực của Tiêu Nguyên Thần trước đó cũng không tính là quá mạnh, mặc dù có tu vi thâm hậu, nhưng cũng không phải là đối thủ của Trần Khuynh Địch, nhưng chính là do tu vi thâm hậu, mới khiến cho hắn vào lúc tâm cảnh tăng lên trong nháy mắt đột phá, tấn thăng đến cảnh giới Võ Đạo Tông Sư! Mà vừa vào Tông Sư, liền có sự khác nhau rất lớn!
“Xuất thủ!”
“Ta xem ai dám!”
Tiêu Nguyên Thần gầm thét, ma khí ngập trời vừa mới đột phá trực tiếp che phủ rất nhiều đệ tử mặc huyết y ở sau lưng, sau đó Tiêu Nguyên Thần liền chém ra một kiếm, trực tiếp đối đầu cùng với một chiêu của lão tổ Tiêu gia, Tiêu Nguyên Thần chung quy là cũng vừa mới đột phá, không sánh bằng lão tổ Tiêu gia, trực tiếp bị đánh thổ huyết lui lại.
Nhưng đồng thời trong khi lui lại, Tiêu Nguyên Thần cũng lấy ra một cái trận bàn nhỏ bằng lòng bàn tay.
“Tốt, tốt, tốt!”
Tiêu Nguyên Thần cắn răng một cái, trực tiếp bóp nát trận bàn, trong chớp mắt, một đạo huyết sắc trực tiếp khuếch tán ra dọc theo trận bàn, hóa thành một phương đại trận bao phủ lại tất cả mọi người.
Tiêu Nguyên Thần mưu đồ lâu như vậy, còn là loại đại sự phản bội toàn bộ Tiêu Thành, lại làm sao có thể không chuẩn bị một chút đường lui?
Mà cái trận bàn này, chính là đường lui của hắn, là trận bàn truyền tống mà Tiêu Nguyên Thần lấy được từ bên trong Bái Hỏa Ma Giáo, cùng với kim bài miễn tử của thái tử Hoành Xương có ngày xưa cách làm khác nhau nhưng lại có kết quả giống nhau đến kì diệu, chỉ bất quá là không hiệu quả tốt giống như kim bài miễn tử, nhưng dù vậy, Tiêu Nguyên Thần sau khi tấn cấp thành Võ Đạo Tông Sư, trận bàn truyền tống vẫn có thể trợ giúp Tiêu Nguyên Thần cùng với đám đệ tử huyết y xông ra khỏi Tiêu Thành.
“Mở đại trận hộ thành! Ngăn cản bọn họ!”
“Đừng có nằm mộng.” Tiêu Nguyên Thần cười lạnh cắt đứt lời nói của Thẩm Trường Không: “Lúc trước cái đại trận hộ thành của Tiêu Thành này vốn là có một phần công lao của Tiêu gia chúng ta, ta đã sớm động tay qua, mặc dù không đến mức khiến cho đại trận mất đi hiệu lực, nhưng đã đầy đủ chặt đứt liên hệ của Tiêu Thành cùng với những thành trì khác trong Vạn Lý Liên Doanh, từ bây giờ trở đi, Tiêu Thành chính là một tòa thành cô độc! Cũng không ngăn được ta!”
“Cái gì?”
“So với cản ta, các ngươi vẫn nên suy nghĩ rằng chuyện tiếp theo phải làm như thế nào.” Tiêu Nguyên Thần cất tiếng cười to, sau khi đột phá hắn phảng phất như là buông xuống một tảng đá to vậy, cả người hoàn toàn khác biệt so với lúc trước, ma khí xâm nhiễm toàn bộ thân thể, tùy tiện mà bá đạo nói: “Lão tổ! Ngươi không phải là thích thi hành hiệp nghĩa hay sao?”
“Ta nói cho ngươi biết a, quyết tâm của Ma Giáo Tây Vực nhập chủ Trung Nguyên lần này thế nhưng còn lớn hơn sự tưởng tượng của các ngươi, không qua bao lâu nữa, toà Tiêu Thành này liền bị đại quân vây khốn! Mà nếu như chỉ có quân đội triều đình mà nói, Tiêu Thành nhất định sẽ mất vào tay giặc, tuyệt đối không thể nghi ngờ! Mà nếu như có sự ủng hộ của các thế lực khác ở trong Tiêu Thành, ngược lại là có khả năng kiên trì đến khi viện quân đến đây.”
“Bất quá, ngươi cho rằng là bọn hắn sẽ đồng sinh cộng tử với các ngươi hay sao?”
“Tiêu gia thừa hành hiệp nghĩa trong hơn bốn trăm năm, lão tổ ngươi cảm thấy có thể khiến cho những thế lực này ở lại Tiêu Thành cùng chống cự Tây Vực tiến công với các ngươi.”
“Đừng nói giỡn!”
“Hãy chờ xem!”
“Tiếp đó, các ngươi sẽ được nhìn thấy chân tướng của cái giang hồ này, đến tột cùng là có bộ dáng gì!”
“Cái giang hồ này! Là sẽ ăn thịt người!”
Tiêu gia nội loạn, ở trong thời gian ngắn ngủi không đến một canh giờ, liền quét ngang toàn bộ Tiêu Thành.
Trung, tiểu thế lực, thậm chí là một số ít đại thế lực, tất cả đều biết được Tiêu Nguyên Thần làm phản, đại quân Tây Vực sắp bao vây Tiêu Thành, còn có lời nói mà Tiêu Nguyên Thần lưu lại trước khi chạy trốn.
Tiêu Thành rơi vào tay giặc là chuyện không thể nghi ngờ! Cho dù lão tổ Tiêu gia đã xuất hiện, cũng không thể cứu vãn được!
Mà khiến cho các trung, tiểu thế lực sợ hãi, là những chuyện mà bọn hắn bí mật làm ngày xưa, ám toán và hãm hại Tiêu gia, cũng bởi vì lần rối loạn này mà bạo lộ.
Loại chuyện này không bại lộ còn tốt, một khi bại lộ, cơ hồ chính là cừu hận không chết không thôi! Hơn nữa Tiêu Thành sau mấy ngày nữa sẽ rơi vào tay giặc, đệ tử Tiêu gia chỉ còn lại có hơn mười vị, đã tổn thương nguyên khí nặng nề, các loại tin tức đại quân Tây Vực sắp đến được truyền ra, rốt cục, có một cái tiểu thế lực, chính là một tiêu cục ở trong Tiêu Thành không chịu đựng được áp lực, từ bỏ toàn bộ sản nghiệp ở trong Tiêu Thành mà bỏ trốn!
“Đừng nói giỡn! Ta cũng sẽ không ở chỗ này chịu chết cùng với Tiêu gia! Bọn họ không phải là hiệp nghĩa sao, để cho bọn hắn đi trước cản trở a! Trước đó cũng không phải là như vậy sao! Ai biết được Tiêu gia lại vô dụng như vậy, thế mà bị phế đi toàn bộ! Nhanh chạy trốn thôi! Nếu không đi ngay bây giờ sẽ không còn kịp!”
“Lưu lại thủ thành thì có hy vọng giữ vững? Xéo đi!”
“Tiêu gia chỉ còn lại một chút người như vậy, đến lúc đó thủ thành chẳng phải là muốn lão tử phải đi lên liều mạng? Dựa vào cái gì? !”
“Tiêu cục của ta lớn như vậy, chuyển sang nơi khác thì vẫn có thể sinh tồn, lưu lại ở nơi này để làm gì? Đi chịu chết cùng với các ngươi sao? Ta mới không thèm làm!”
Cái tiêu cục này chạy trốn, giống như là kíp nổ vậy, triệt để dẫn nổ toàn bộ Tiêu Thành.
Không đến thời gian một ngày, vô số tiểu thế lực giống như là thuỷ triều hướng về cửa thành Tiêu Thành dũng mãnh lao tới, căn bản là không có bất luận ý nghĩ lưu lại nào.
Chương 259: Chân tướng của giang hồ
Quân đội muốn ngăn trở, thậm chí còn đưa tới một lần hỗn loạn to lớn, thẳng đến sau khi cửa thành mở rộng, không có người ngăn cản, hỗn loạn cùng với bạo động mới xem như là kết thúc.
Mà theo sát phía sau, chính là các thế lực trung đẳng.
Những thế lực này ngược lại là có đầy đủ năng lực, nếu như bọn hắn gia nhập thủ thành mà nói, hẳn là cũng có hi vọng giữ vững Tiêu Thành.
Nhưng vấn đề là, bọn hắn không tín nhiệm Tiêu gia.
Bởi vì những thế lực này không có một cái nào là trong sạch, trong chiến tranh quá khứ, bọn hắn hoặc nhiều hoặc ít đều đã hại qua Tiêu gia, cũng đã xâm chiếm qua tài nguyên của Tiêu gia, loại chuyện này ai làm qua trong lòng bản thân đều rõ ràng, trước kia Tiêu gia không biết thì còn chưa tính, nhưng mà bây giờ Tiêu gia đã biết được.
Những cái thế lực trung đẳng này, làm gì có ai dám phó thác tính mệnh cho Tiêu gia để đi thủ thành?
Huống chi, những thế lực như bọn hắn có chỗ nào là không sinh sống được? Tại sao phải ở trong Tiêu Thành để đánh một trận chiến đấu mà nhất định sẽ có thương vong thảm trọng, còn không có bất kỳ lợi ích gì?
Cho nên vào một ngày sau, các thế lực trung đẳng cũng bắt đầu rời khỏi Tiêu Thành với quy mô lớn, thậm chí trước khi đi còn có một số thế lực muốn vớt vát một chút, xuất hiện cử động phá phách cướp bóc.
Đối với chuyện này, Tiêu gia cùng với quân đội đều không làm ra bất kỳ một phản ứng nào.
Không đến hai ngày thời gian, Tiêu Thành còn hết sức náo nhiệt vào trước khi nhóm người Trần Khuynh Địch đi đến, đã là người đi nhà trống, không còn một chút cảnh tượng phồn hoa nào nữa, ngược lại còn giống như là một tòa quỷ thành.
Lời nói trước khi đi của Tiêu Nguyên Thần, còn hiện rõ mồn một trước mắt.
“Tiếp đó, các ngươi sẽ được nhìn thấy chân tướng của cái giang hồ này, đến tột cùng là có bộ dáng gì!”
“Cái giang hồ này! Là sẽ ăn thịt người!”
Tất cả mọi người thấy được.
Tiêu gia chiến đấu hơn bốn trăm năm ở Tiêu Thành, mỗi lần có chiến đấu đều là xung phong đi đầu, cơ hồ là dốc hết sức để chống đỡ Tiêu Thành, nhưng cũng chính là bởi cái nguyên nhân này, rất nhiều thế lực khác ở dưới sự che chở của Tiêu gia, lại là tràn đầy cảm giác an nhàn, bọn họ cho rằng mọi thứ chỉ cần Tiêu gia đi trước chống đỡ là được.
Mà rốt cục cũng có một ngày như vậy, gốc đại thụ Tiêu gia này đổ xuống, nguy cơ lần thứ hai tiến đến.
Đám người này lại không có ý nghĩ trở thành cây đại thụ mới, mà là lựa chọn chạy trốn không có một chút do dự, muốn đi tìm một gốc đại thụ còn lớn hơn để bảo vệ mình.
“Đám vong ân phụ nghĩa này, căn bản không xứng làm võ giả!” Ở bên trong đại viện Tiêu gia, Dương Xuân nhìn tin tức lục tục truyền đến, tức giận mắng to.
Mà ở bên cạnh của nàng, Trần Tiêm Tiêm cùng với Lạc Tương Tư cũng lộ ra bộ dáng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, hiển nhiên không thể nào hiểu được phản ứng của các đại, trung, tiểu thế lực trong Tiêu Thành.
“Đây chính là chỗ thiếu sót khi bảo vệ quá mức.” Doanh Phượng Tiên giống như có điều suy nghĩ nói ra: “Không trải qua mưa gió, thì vĩnh viễn sẽ không có cách nào lớn lên, chỉ sợ đối với các thế lực trong Tiêu Thành này mà nói, Tiêu gia đã sớm trở thành một tấm chắn, bọn hắn một mực sống ở trong tấm chắn, trong tâm tâm liền vô thức không có ý nghĩ tiến lên chiến đấu.”
“Hiệp nghĩa hơn bốn trăm năm…Đổi lấy, chính là cái này sao?” Ở trong phòng thờ sâu bên trong Tiêu gia, lão tổ Tiêu gia nhìn bài vị cự hiệp Tiêu Hạo Nhiên ngày xưa, trên khuôn mặt già nua tràn đầy nghi hoặc cùng với tự trách, vào thời điểm hắn đi ra lúc trước, mang theo lửa giận tràn đầy, chỉ muốn bình định lập lại trật tự, vãn hồi lại danh dự thủ vệ Trung Nguyên hơn bốn trăm năm của Tiêu gia.
Nhưng mà bây giờ, ngay cả chính hắn cũng mê mang.
Lời nói của Tiêu Nguyên Thần còn phảng phất như vẫn còn quanh quẩn ở bên tai, làm cho lão tổ Tiêu gia không khỏi hoài nghi: “Ta thực sự đã sai sao?”
Hiệp nghĩa thực sự không sánh bằng lợi ích, cái giang hồ này chính là một cái giang hồ người ăn thịt người, sự tình Tiêu gia thi hành hiệp nghĩa trong hơn bốn trăm năm này thực sự không đáng một văn tiền sao?
Thật sự là như vậy sao?
“Ta rốt cuộc, rốt cuộc…”
“Lão tiền bối?”
Lão tổ Tiêu gia bỗng nhiên quay đầu, chỉ nhìn thấy Trần Khuynh Địch đang bưng một bát cháo loãng, khá là luống cuống chân tay đứng ở cửa ra vào phòng thờ, nói: “Ta thấy ngài sau khi đi ra ngoài cũng không căn cái gì, trước đó ở bên trong bí cảnh hẳn là cũng chưa ăn gì đi, lão tiền bối, có muốn uống một chút cháo loãng hay không?”
Lão tổ Tiêu gia cứ như nhìn về phía Trần Khuynh Địch, thấy vậy Trần Khuynh Địch cũng đều có một chút tê cả da đầu, một lúc lâu sau lão tổ Tiêu gia mới mở miệng nói: “Thần Bộ, không, Trần tiểu hữu, ngươi cũng biết chuyện ở bên ngoài chứ?”
Trần Khuynh Địch do dự trong chốc lát, vẫn gật đầu nói: “Ừm, ta biết.”
“Ngươi có muốn đi hay không?”
Trần Khuynh Địch: “…”
Đối mặt với câu hỏi của lão tổ Tiêu gia, Trần Khuynh Địch không nói gì mà lựa chọn trầm mặc.
Chạy trốn? Hắn đương nhiên là muốn chạy! Lần này khác biệt cùng với cuộc chiến ở Thành Thanh Đế, chỗ dựa lớn nhất của Trần Khuynh Địch, tiểu kiếm bạch ngọc đã được sử dụng hết vào thời điểm đột phá bí cảnh Hạo Nhiên, kiếm khí lưu lại ở bên trong căn bản không đủ để cho hắn bảo trụ tính mạng ở trong tay của Võ Đạo Tông Sư, mà cái Tiêu Thành này lại là tứ cố vô thân, tất cả các trung ,tiểu thế lực đều đã trốn chạy.
Nếu như lưu lại mà nói, hắn hoàn toàn không nhìn thấy hi vọng sống sót.
Loại tình huống này, hắn làm sao lại có thể không muốn trốn chạy?
“Ta hiểu được.” Nhìn thần sắc do dự của Trần Khuynh Địch, lão tổ Tiêu gia cũng không có tức giận, ngược lại còn mỉm cười gật đầu, sau đó lấy ra từ trong ngực một quyển ố vàng sách, đưa cho Trần Khuynh Địch, nói:
“Đây là cơ duyên ước hẹn trước đó, lúc trước tiên tổ Tiêu gia chúng ta chính là dựa vào môn kỳ thuật này để bước vào cảnh giới Võ Đạo Tông Sư, ta có thể đột phá cũng là bởi vì nó, bây giờ sẽ đưa cho Trần tiểu hữu, xem như báo đáp ân tình ngươi cứu ta ra khỏi bí cảnh Hạo Nhiên, mời tiểu hữu tuyệt đối không nên cự tuyệt.”
“Lão tiền bối…” Nhìn mặt mũi hiền hòa của lão tổ Tiêu gia, Trần Khuynh Địch chỉ cảm thấy trong lòng phảng phất như có đồ vật gì kẹt ở bên trong cổ họng, muốn nói cái gì nhưng cái gì cũng đều không nói được.
“Mặt khác, còn có một chuyện, ta hy vọng có thể nhờ cậy tiểu hữu, ngươi có thể đáp ứng ta chứ?” Lời nói của lão tổ Tiêu gia xoay chuyển, đột nhiên nói ra.
Ở đằng sau Tiêu Thành, trên một vùng hoang dã cách xa biên cương Tây Vực, có một hàng dài người đang chậm rãi đi về phía Trung Nguyên.
Nếu để cho các thế lực trốn chạy khỏi Tiêu Thành trước đó nhìn thấy các thành viên ở trong cái đội ngũ này, nhất định sẽ rất là chấn kinh, bởi vì ở trong đó toàn bộ đều là đệ tử dòng chính Tiêu gia không đi theo Tiêu Nguyên Thần, còn có một số đệ tử trẻ tuổi, người cầm đầu, thì là một người trẻ tuổi thất hồn lạc phách, giống như một cái xác biết đi.
Chương 260: Phiền La Già
Đó là Tiêu Lạc Thủy.
Từ khi tỉnh lại, sau khi biết được tất cả biến cố, Tiêu Lạc Thủy vẫn luôn lộ ra cái bộ dáng này.
Không quan tâm đối với ngoại giới một chút nào, cũng không quan tâm một chút nào đối với những người khác, hoàn toàn đi theo bóng lưng của người khác, phảng phất như đã triệt để đắm chìm ở bên trong thế giới của mình vậy, không còn nụ cười xán lạn vào thời điểm gặp mặt Trần Khuynh Địch trước đó nữa, chỉ còn lại sự tĩnh mịch.
Mà ở bên trên một gò núi nhỏ trên con đường đội ngũ tiến tới, có một bóng người chắp hai tay sau lưng, đứng thẳng đón gió.
“Sư huynh? Đã an bài xong tất cả đội ngũ.”
“Đại ca ca?”
Khoát tay áo hướng về Trần Tiêm Tiêm còn có Dương Xuân ở phía sau lưng, Trần Khuynh Địch không nói gì, mà cứ như vậy ngắm nhìn Tiêu Thành ở phía xa xa, lộ ra thần sắc âm tình bất định, thỉnh thoảng xấu hổ, thỉnh thoảng dữ tợn, thỉnh thoảng xúc động, thỉnh thoảng phẫn nộ, ở dưới đôi môi khép chặt, hàm răng cắn chặt với nhau, phảng phất như muốn cắn chảy ra máu.
Về mặt kết luận, hắn đã chạy trốn.
Mặc dù ở mặt ngoài, là làm theo lời nhờ cậy của lão tổ Tiêu gia, hộ tống hạt giống sau cùng của Tiêu gia, đệ tử dòng chính cùng với một số đệ tử trẻ tuổi Tiêu gia còn sót lại rời khỏi Tiêu Thành, nhưng trên thực tế, Trần Khuynh Địch nhìn ra được, đây chỉ là đề nghị của lão tổ Tiêu gia để giữ mặt mũi cho hắn.
Lão tổ Tiêu gia nhìn ra, nhìn ra sự nhát gan của bản thân hắn, nhìn ra ý nghĩ muốn chạy trốn nhưng lại đang do dự ở trong lòng của hắn.
Trên thực tế cũng đúng là như thế, Trần Khuynh Địch chính là muốn trốn chạy, nhưng bây giờ Tiêu Thành lại rơi vào nguy cơ to lớn như thế, hắn thân làm Thần Bộ Lục Phiến Môn, lại còn là loại nguy cơ có khả năng làm hại Trung Nguyên này, hắn không nên có ý tứ đào tẩu, nhưng không thể nghi ngờ, hắn lại muốn chạy trốn, loại mâu thuẫn này một mực tồn tại ở trong lòng của Trần Khuynh Địch.
Mà lão tổ Tiêu gia liền đưa ra một cái bậc thang để cho Trần Khuynh Địch bước xuống.
Cái bậc thang này, chính là hộ tống đệ tử Tiêu gia còn sót lại rời khỏi Tiêu Thành, dùng mỹ danh hộ tống hạt giống của Tiêu gia để mà chạy trốn.
“Nói đùa cái gì!”
Trần Khuynh Địch đã một cước lên gò núi, toàn bộ gò núi đều phát ra âm thanh rung động, từng vết nứt lan ra từ gò núi, có thể thấy được lực đạo một cước này của Trần Khuynh Địch to lớn như thế nào.
Đúng vậy a!
Không sai, Trần Khuynh Địch ta chính là sợ!
Ta con m* nó là Đạo Tử chân truyền của Thuần Dương Cung! Ta con m* nó sau khi xuyên việt liền không lo ăn mặc, hơn nữa còn có một người cha tốt, tu vi cũng tốt, một đường đi xuống càng là xuôi gió xuôi nước, ta con m* nó, ta con m* nó…không thể chết! Ta còn có cuộc sống thật tốt, ta còn có tương lai thật tốt! Tại sao lại có thể chết ở loại địa phương nhỏ như Tiêu Thành!
Trần Khuynh Địch không thể nghi ngờ là sợ chết.
Nếu như không sợ chết, hắn cũng không có khả năng vẫn muốn giữ mạng sống ở dưới tay của hệ thống, cũng không có khả năng luôn nghĩ biện pháp giữ gìn mối quan hệ cùng với nhân vật chính, cũng không có khả năng một mực lo lắng về chuyện 5 năm sau sẽ bị Trần Tiêm Tiêm tiêu diệt.
Nhưng loại cảm tình này, ngay cả chính Trần Khuynh Địch cũng không phát hiện ra, hắn chỉ là đang một mực do dự, nhưng lão tổ Tiêu gia lại phát hiện ra, hắn còn thiện ý cho Trần Khuynh Địch một cái bậc thang để đi xuống, để cho hắn rời khỏi Tiêu Thành, thật giống như nói cho hắn biết: “Không có chuyện gì, ta sẽ không trách ngươi, ngươi nhanh trốn đi a.”
Đây coi là cái gì?
Cuối cùng được tính là gì! Ở dưới cái nhìn của Trần Khuynh Địch, hành vi của lão tổ Tiêu gia quả thực giống như là trát muối ở trên vết sẹo, làm cho hắn đau thấu tim gan, khiến cho hắn giận dữ không thôi, nhưng mà hết lần này tới lần khác hắn cũng không có cách nào phản bác, chỉ có thể trầm mặc đón lấy hảo ý của lão tổ Tiêu gia, cứ như vậy yên lặng rời đi, giống như một con chó thảm bại rời khỏi Tiêu Thành.
Đáng giận!
Trần Khuynh Địch vừa điên cuồng mắng to ở trong lòng, vừa nhìn chằm chặp vào Tiêu Thành ở phía xa xa, nhưng đột nhiên, khí tức truyền tới từ một phương hướng khác đã làm cho hắn dời ánh mắt đi.
Chỉ chốc lát sau, Trần Khuynh Địch trực tiếp lắc mình một cái, liền biến mất ở trên gò núi hoang dã.
Tâm tình của Phiền La Già bây giờ là phi thường kém.
Thân làm Hộ Pháp Thần Tôn của Bái Hỏa Thần Giáo, lần này hắn tới Tây Vực vốn là đi theo một vị đại nhân vật trong giáo, phụ trách hiệp trợ vị đại nhân vật kia hoàn thành nhiệm vụ đi tới Tây Vực lần này, nhưng đầu tiên là nội ứng thần bí ở trong Tiêu Thành bị giết chết, lại còn mất đi liên hệ với Tiêu gia, một chuyện xấu tiếp lấy một chuyện, khiến cho hắn không thể không tự mình chạy tới Tiêu Thành.
Nhưng mới đi được nửa đường, hắn lại bị một người ngăn cản, người kia có tên là Long Ngạo Thiên.
“Thật không may!”
Lấy sự kiêu ngạo của Phiền La Già, hắn phi thường không muốn thừa nhận, cái tên gọi là Long Ngạo Thiên kia vô cùng khó giải quyết, dù là lấy tu vi Võ Đạo Tông Sư của bản thân hắn, vẫn như cũ không thể lưu lại đối phương, thậm chí còn bị một đao của đối phương chém cho bị thương, cho dù chỉ là một chút vết thương nhẹ, nhưng vẫn như cũ khiến cho Phiền La Già phẫn nộ đến phát cuồng.
Sau đó Phiền La Già càng là trực tiếp buông tha tiến về Tiêu Thành, truy sát tên Long Ngạo Thiên kia vào Tây Vực, thẳng đến khi triệt để mất đi tung tích của đối phương, mới xem như nổi giận đùng đùng từ bỏ, kết quả là không đợi hắn đến, ở phía trên thế mà truyền tin tức đến, nói Tiêu Thành xuất hiện biến cố to lớn, phải chuẩn bị bắt đầu cường công.
Vì phối hợp với quân đội của 36 Quốc Tây Vực, Phiền La Già lúc này mới phi tốc chạy tới Tiêu Thành, dự định tham gia cuộc công thành chiến kia, nhanh chóng mở ra lỗ hổng của Vạn Lý Liên Doanh Tây Vực.
Nhưng lịch sử luôn luôn giống nhau đến mức kinh người.
Đồng dạng là mới đi được nửa đường, Phiền La Già lại bị người ta cản lại lần thứ hai.
Người đến là một vị thanh niên mặc áo trắng, có tu vi đều là cảnh giới Hợp Đạo Tôn Giả giống như Long Ngạo Thiên, bất quá khác biệt cùng với Long Ngạo Thiên từ đầu đến cuối đều phi thường bình tĩnh, toàn thân của người thanh niên kia dường như đều đang run rẩy, biểu lộ ở trên mặt càng là vô cùng vặn vẹo, hàm răng đều nghiến kèn kẹt.
“Ai?”
Đối mặt với tiếng quát chói tai của Phiền La Già, thanh niên nuốt một ngụm nước bọt, sau đó nhìn về phía hai tay của mình, dùng sức nắm thành quyền, khiến cho thân thể ngừng run rẩy, sau đó dùng sức giậm chân một cái, cũng khiến cho hai chân ngừng run rẩy, sau đó hung hăng vỗ vỗ vào gương mặt, kết quả là gương mặt vốn đã vặn vẹo càng thêm bị bóp méo.
“Ngươi đến tột cùng là ai?”
Đổi lại thành một người khác mà nói, Phiền La Già chỉ sợ đã sớm xuất thủ, nhưng hắn không biết vì sao lại không có động thủ, bởi vì từ trên người của thanh niên trước mắt, hắn thế mà cảm thấy được cảm giác uy hiếp cùng loại với Long Ngạo Thiên, thậm chí là càng càng mạnh hơn, chính là loại uy hiếp này đã làm cho hắn cảnh giác.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Tào Tặc [Dịch] Tào Tặc](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Tao-Tac-Audio-Truyen.jpg)

