[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 50 : Ý cảnh Vô Vọng (c246-c250)
❮ sautiếp ❯Chương 246: Ý cảnh Vô Vọng
“Đáng tiếc cho thần kiếm của Tiêu cự hiệp lúc trước, bây giờ lại bị hậu nhân sử dụng như thế.”
“Hừ! Ta sử dụng thần kiếm của tiên tổ để bảo hộ Tiêu gia, là chuyện thiên kinh địa nghĩa!” Tiêu Nguyên Thần cười lạnh một tiếng, căn bản không hề dao động mảy may, nói: “Đại trưởng lão, còn có những người khác, hãy bày kiếm trận cho ta, hôm nay tuyệt đối không thể để cho Trần Chính Nghĩa rời khỏi Tiêu gia chúng ta!”
Đám người Tiêu gia nghe vậy lập tức động thủ, gần trăm vị đệ tử Tiêu gia cùng với trưởng lão liên thủ phóng thích kiếm khí, trong lúc nhất thời có từng đạo từng đạo Hạo Nhiên Kiếm Khí bay lên không trung, hóa thành từng chuôi trường kiếm màu trắng hoà lẫn cùng với Hạo Nhiên Kiếm ở trong tay của Tiêu Nguyên Thần, trong đó kiếm khí mà đại trưởng lão Tiêu gia phóng ra là có khí thế kinh người nhất.
Trần Khuynh Địch đứng ở chính giữa kiếm trận, từng đạo từng đạo Hạo Nhiên Kiếm Khí giống như mưa trút xuống.
Trần Khuynh Địch cũng không dừng lại, vận dụng Vô Lượng Quang Minh Quyết ngưng tụ ra Cửu Trọng Kim Tháp, những nơi Cửu Trọng Kim Tháp đi qua, toàn bộ Hạo Nhiên Kiếm Khí đều tan rã, cho dù là dòng sông chính khí do Hạo Nhiên Kiếm dẫn dắt đến, ở trước mặt của Cửu Trọng Kim Tháp cũng phải dừng lại, không thể tiến thêm nửa bước.
Từ bên trên một điểm này, Vô Lượng Quang Minh Quyết mặc dù không bá đạo bằng Đại Thuần Dương Công, nhưng bàn về lực phòng ngự, thì lại cao hơn một bậc.
“Đáng chết.”
Tiêu Nguyên Thần lộ ra thần sắc khó coi, hắn phát hiện ra bản thân có một chút xem thường tên gia hỏa tên là Trần Chính Nghĩa này, theo lý thuyết bản thân hắn thôi động Hạo Nhiên Kiếm Trận, lấy Hạo Nhiên Kiếm làm hạch tâm, còn có sự hiệp trợ của hai vị Hợp Đạo Tôn Giả là hắn và đại trưởng lão Tiêu gia, cho dù là dạng Hợp Đạo Tôn Giả nào cũng bị trấn áp mới đúng.
Kết quả thì sao? Cái tên Trần Chính Nghĩa này chẳng những không có một chút xu hướng yếu thế nào, thậm chí còn có dấu hiệu phản công!
Đây thật sự là gặp quỷ!
Lời còn chưa dứt, Trần Khuynh Địch lại chỉ hai tay lên trời một lần nữa, Vô Lượng Quang Như Lai hiện lên lần thứ hai, pháp tướng ngồi ở phía trên Cửu Trọng Kim Tháp, đồng thời chỉ thấy ở bên trên đỉnh đầu của Trần Khuynh Địch xông ra một đạo quang mang đỏ rực chói lóa, mang theo quyền ý ngập trời tràn vào bên trong Như Lai Pháp Tướng cùng với Cửu Trọng Kim Tháp.
“Phá cho ta!”
Một quyền đấm ra, không gian chung quanh đều vang vọng! Không khí phát nổ tạo ra âm thanh gay gắt, Vô Lượng Quang Như Lai ngồi trên Cửu Trọng Kim Tháp, lại được quyền ý của Trần Khuynh Địch gia trì, theo một quyền của Trần Khuynh Địch đánh ra, giống như là núi sụp vậy, quyền kình khổng lồ thậm chí còn trực tiếp đánh nổ tung trận pháp trên Hạo Nhiên Điện và Hạo Nhiên Kiếm Tiêu gia.
Ngay cả Hạo Nhiên Kiếm, cũng đều bị Trần Khuynh Địch đánh bay lên trên không trung, mặc dù vẫn tỏa ra hào quang rực rỡ như cũ, thế nhưng lưỡi kiếm như ngọc trắng sắc bén lại bị rạn nứt.
“Cái này.. !”
“Đánh lén mệnh quan triều đình, thậm chí còn định khống chế ta, hôm nay bản Chân Truyền, không đúng, bản quan sẽ bắt giam toàn bộ các ngươi!”
Trần Khuynh Địch giống như cuồng long giết ra ngoài trận pháp, nhìn Tiêu Nguyên Thần cười lạnh một tiếng, sau đó giết tới.
Hừ! Ta Trần Khuynh Địch là ai, sẽ là hạng người lật thuyền trong mương hay sao? !
Ngay vào thời điểm Trần Khuynh Địch tràn đầy tự tin, ở trong mắt của Tiêu Nguyên Thần lại bỗng nhiên lóe lên một tia tàn nhẫn.
“Không có biện pháp.”
Sau đó chỉ thấy Tiêu Nguyên Thần dùng hai tay kết ấn, quang ảnh lấp lóe, sau đó hắn vỗ một chưởng lên bên trên mặt đất dưới chân, mà lấy hắn làm trung tâm, từng đạo từng đạo hào quang chói sáng cấp tốc lan tràn ra, nghiễm nhiên là một tòa trận pháp còn muốn lớn hơn gấp mấy lần so với trận pháp Hạo Nhiên Điện!
“Hả?”
“Nuốt cho ta!”
Hạo Nhiên Kiếm bay lên không trung, mở ra cánh cửa liên thông với dòng sông chính khí lần thứ hai, bất quá lần này cũng không có dòng sông chính khí tuôn ra, mà cánh cửa lại căng phồng lên, giống như là há miệng thật to muốn nuốt Trần Khuynh Địch vào.
Trần Khuynh Địch: “Con m* nó? ??”
“Xoạt!
Ma Đao cuốn lên ma khí thao thiên, lúc này toàn thân cao thấp của Long Ngạo Thiên đều bị bao phủ ở trong ma khí, mỗi một đao chém ra đều mang đại lực vô cùng, đây chính là nội tình mà hắn vào thời điểm tu luyện Long Tượng Thiên Pháp trước đó lưu lại, bây giờ dù là chuyển sang tu luyện ma công, nhưng lực đạo to lớn trong đó vẫn như cũ không phải là người bình thường có thể so sánh.
Nhưng chân chính khiến cho Truy Phong Thần Bộ cảm thấy khó giải quyết, chính là cỗ ý cảnh quỷ dị xuất hiện vào mỗi lần Long Ngạo Thiên xuất đao kia.
Cỗ ý cảnh đáng sợ kia phảng phất như muốn ngọc đá cùng vỡ!
“Long Thần Bộ, nếu ta nhớ không lầm, ngươi hẳn là có quan hệ cạnh tranh cùng với Trần Khuynh Địch a, không bằng làm như thế này, ta và ngươi hợp tác, ta cam đoan là ngươi có thể đánh bại tên Trần Khuynh Địch kia! Mặc dù đối phương xác thực rất đa mưu túc trí, nhưng có một điểm hắn sẽ tuyệt đối không đoán được, cũng không thể nào suy luận ra được.”
Long Ngạo Thiên căn bản là không để ý tới lời nói của Truy Phong Thần Bộ, lại bổ ra một đao!
“Ngạo Thiên! Giết hắn cho ta! Cái tên đáng chết này lại dám châm ngòi Thuần Dương Cung chúng ta? ! Giết!”
Vô Vọng Ma Tôn ở trong đầu của Long Ngạo Thiên cũng lớn tiếng rống to, lộ ra vẻ rất là tức giận, mà bất luận là Long Ngạo Thiên hay là Vô Vọng Ma Tôn, đều chưa bao giờ cân nhắc qua đề nghị của Truy Phong Thần Bộ.
Nói đùa cái gì, cạnh tranh giữa Long Ngạo Thiên cùng với Trần Khuynh Địch là sự tình của Thuần Dương Cung, liên quan gì đến đám chuột đất Đại Chu? ! Phải biết rằng coi như là Vô Vọng Ma Tôn, ngày xưa cũng là người của Thuần Dương Cung, còn là người đã đưa Thuần Dương Cung ở trong cái thời đại kia đến đỉnh phong, chết rồi càng là lưu lại bí cảnh Vô Vọng cho Thuần Dương Cung, về phần ma công.. Năm đó Thuần Dương Cung cũng không có phân chia chính ma, cũng không có ai dám tới Thuần Dương Cung nói cái gì là phân chia chính ma!
Long Ngạo Thiên lại bổ ra một đao, ý cảnh Vô Vọng giống như thủy triều tuôn ra, hóa thành từng đạo từng đạo quang lần thứ hai bao phủ Truy Phong Thần Bộ.
Một đao bổ ra con đường sinh tử! Một bước tiến vào Vô Vọng Môn! Một đao bổ xuống này, không phải ngươi chết thì chính là ta vong!
“Cái quái gì thế!” Truy Phong Thần Bộ thu đao triệt thoái về phía sau, lộ ra sắc mặt tái xanh mà mắng lớn.
Hắn và Long Ngạo Thiên đã giao thủ trong khoảng chừng gần nửa canh giờ, kết quả là lúc ban đầu hắn còn có thể chiếm thế thượng phong, kết quả là Long Ngạo Thiên vừa xuất ra cái ý cảnh quỷ dị này, bản thân hắn liền không có biện pháp, trực giác võ giả nói cho hắn biết, một khi hắn và đối phương cứng đối cứng, đối phương sẽ muốn ngọc đá cùng vỡ với hắn!
Về phần đến lúc đó là lưỡng bại câu thương hay là một chết một bị thương, vậy thì cũng khó nói chắc.
Hắn thật vất vả mới hoàn thành nhiệm vụ mà cấp trên nhắn nhủ, đang chờ đợi trở về thăng quan phát tài đây, làm sao có thể liều mạng cùng với người này ở đây!
Chương 247: Không gian trận pháp
“Đáng chết, được lắm, coi như ngươi cường hãn, ta sẽ không liều mạng cùng với ngươi.” Truy Phong Thần Bộ cấp tốc kéo dãn khoảng cách với Long Ngạo Thiên, đồng thời liên tục bổ vài đao để bức lui đối phương, đồng thời còn lớn tiếng nói: “Long Ngạo Thiên, ta sẽ tặng cho ngươi một cái tin tức miễn phí.”
“Ngươi cho rằng ta tại sao phải dẫn dụ ngươi ra khỏi thành? Chúng ta đã sớm chiếm được tin tức, một vị Hộ Pháp Thần Tôn của Bái Hỏa Ma Giáo đã đi đến Tiêu Thành, qua không bao lâu nữa sẽ đi qua nơi này, quyết tâm tiến vào Trung Nguyên lần này của Bái Hỏa Ma Giáo còn muốn lớn hơn so với sự tưởng tượng của các ngươi, thắng bại lần này, kỳ thật đã sớm được chú định rồi!”
Long Ngạo Thiên không dao động chút nào, mặc không đổi sắc tiếp tục xuất đao, chuyện này khiến cho Truy Phong Thần Bộ chửi ầm lên: “Cái tên ngu ngốc này! Con m* nó! Chỉ biết vung đao thôi sao! Chuyện này rốt cuộc có chỗ tốt gì đối với ngươi? ! Đồ ngu đần! Mãng phu!”
Mắt thấy xuất lực tầm thường là không ngăn được Truy Phong Thần Bộ, Long Ngạo Thiên nhướng mày, sau đó chủ động thu đao, nhưng ngay trong nháy mắt đao được thu vào vỏ, lông tơ toàn thân của Truy Phong Thần Bộ đều là dựng đứng lên, một cỗ cảm giác nguy cơ kịch liệt quét ngang toàn thân, hắn lập tức phản ứng được.
Đây là một đao mà Long Ngạo Thiên đã dùng để chém giết lâu chủ Huyết Y Lâu!
“Đáng chết!”
Ngay vào thời điểm Truy Phong Thần Bộ chuẩn bị đâm lao phải theo lao, đột nhiên, ở nơi xa đột nhiên truyền đến một trận cương khí chấn động kịch liệt, sau đó có một đạo khí huyết phóng lên tận trời, giống như mặt trời dâng lên từ đường chân trời, mang theo chấn động chiếu rọi vạn vật đáng sợ, trong nháy mắt liền quét qua vị trí rừng cây nhỏ của hai người.
“Hả?”
Sau mây giây khí huyết xuất hiện, liền có một đạo thân ảnh mặc áo bào đen xuất hiện ở trong rừng cây, một mình đứng ở bên trên một chiếc lá cây chập chờn theo gió, lại mang theo áp lực đáng sợ giống như núi, có thể thấy được người tới có khinh công trác tuyệt.
“Xin chào Thần Tôn đại nhân!”
“Có ý tứ, hai tên tiểu bối.” Hắc y nhân hơi có hứng thú nói ra.
Truy Phong Thần Bộ lên tiếng: “Tại hạ là Truy Phong, chính là nằm vùng mà Đại Chu xếp vào Lục Phiến Môn, đây là lệnh bài của ta, xin tiền bối xem xét, còn vị này là Long Ngạo Thiên – đệ tử chân truyền của Thuần Dương Cung, Thần Tôn tuyệt đối không nên chủ quan, tên gia hỏa này rất quỷ dị, một thân thực lực tuyệt đối không phải là người thường có thể so sánh!”
“Ồ?”
Hộ Pháp Thần Tôn tiếp nhận lệnh bài mà Truy Phong Thần Bộ ném đến, sau khi xác nhận liền dời ánh mắt về phía Long Ngạo Thiên.
Đối với chuyện này, khuôn mặt của Long Ngạo Thiên vẫn không đổi sắc như cũ.
“Hỏng bét rồi, ngươi giống như là đã thật sự gặp phải nguy cơ.”
“Không sao.” Tâm cảnh của Long Ngạo Thiên vẫn rất bình tĩnh, ma khí tràn ngập trên toàn thân cao thấp trước kia cũng dần dẫn được thu liễm, toàn bộ đều được hắn áp súc vào thanh đao ở trong vỏ, không ngừng rèn luyện Ma Đao còn chưa ra khỏi vỏ, đây là một chiêu kỹ thuật giết người mà Long Ngạo Thiên một mực coi là lá bài tẩy, tích góp trong thời gian càng dài, lực sát thương sẽ càng lớn.
Nhất Thức Ma Đao.
Tên như ý nghĩa, môn võ công này chỉ có một thức, cũng chỉ có một đao, nhưng một đao kia một khi ra khỏi vỏ, chính là có uy lực to lớn nhất, có góc độ xảo trá nhất, không có cách nào tránh né, một đao đáng sợ nhất! Nhưng đồng dạng, cũng không thể khống chế uy lực, cho nên mới bị liệt vào kỹ thuật giết người giết địch một ngàn tổn hại tám trăm.
Bất quá theo lời nói của Vô Vọng Ma Tôn, môn kỹ thuật giết người này có tiềm lực hết sức to lớn, nếu như có thể hoàn mỹ nắm vững môn võ công này, khiến cho Nhất Thức Ma Đao lột xác thành Nhất Thức Thần Đao, như vậy uy lực sẽ không chỉ tăng gấp bội, sẽ còn có thể khống chế, đến lúc đó liền hoàn toàn có thể sử dụng như một môn võ công bình thường, tính thực dụng cũng sẽ tăng lên gấp bội.
Đương nhiên lúc này Long Ngạo Thiên còn xa xa chưa đạt tới cái cấp độ này.
“Tới đi.” Long Ngạo Thiên lạnh nhạt nói ra, hai mắt vào thời khắc này hoàn toàn bị ma khí xâm nhiễm, thậm chí là còn không nhìn thấy đồng tử của hắn, câu nói phát ra miệng cũng giống như mất đi tình cảm, giống như đã trở thành một cỗ máy móc.
Nhưng cùng lúc, cái trạng thái này của Long Ngạo Thiên cũng khiến cho lòng cảnh giác ở trong lòng của Truy Phong Thần Bộ tăng lên nhiều.
Thậm chí là ngay cả Hộ Pháp Thần Tôn của Bái Hỏa Giáo nắm giữ tu vi Võ Đạo Tông Sư, cũng đều nhíu mày, nhìn người trẻ tuổi đứng yên, tay phải cầm chuôi đao, thân hình hơi hơi hướng về phía trước, phảng phất như sẽ tùy thời xuất đao…ở trong lòng của hắn thế mà cũng sinh ra mấy phần cảm giác cấp bách.
“Có ý tứ.” Hộ Pháp Thần Tôn suy nghĩ trong chốc lát, sau đó lộ ra nụ cười, nói: “Nếu có trách thì chỉ có thể trách ngươi là người Trung Nguyên a, thiên tài của võ lâm Trung Nguyên, bản tôn cũng không ngại sớm bóp chết một kẻ.”
Một giây sau, toàn thân của Hộ Pháp Thần Tôn đều bốc cháy huyết diễm lên màu đỏ thẫm, đại pháp Thiên Ma Huyết Luyện mà lâu chủ Huyết Y Lâu thi triển qua trước đó cũng được hắn thi triển ra, có thanh thế lớn hơn vị lâu chủ Huyết Y Lâu kia mười lần, vung tay lên, chính là một dòng sông máu chân chính!
Đứng thẳng trong dòng sông máu, Long Ngạo Thiên hít vào một hơi thật sâu, thầm nhủ:
“Không có ai có thể đánh bại ta! Ta đã thề! Cũng từ sau lần bại trận kia, ta đã thề! Ngoại trừ Trần Khuynh Địch, ta tuyệt đối sẽ không lại thua ở trong tay của bất cứ kẻ nào! Cho dù là Võ Đạo Tông Sư, cũng không thể giết được ta!”
“Xuất đao!”
“Hít hà!” Trần Khuynh Địch đột nhiên rùng mình một cái, không biết vì sao, vừa rồi hắn đột nhiên sinh ra một loại khẩn trương khi bị nhìn chằm chằm, sẽ không phải lại là nhân vật chính đó chứ?
Lắc đầu và rũ bỏ cảm giác kỳ lạ này ra khỏi tâm trí, Trần Khuynh Địch bắt đầu dò xét vị trí hoàn cảnh của bản thân.
Tóm lại, nơi này dường như là một vùng không gian trận pháp, hơn nữa còn là một vùng không gian trận pháp vô cùng phiền phức, ở trong toàn bộ không gian tràn ngập Hạo Nhiên Kiếm Khí nồng đậm đến mức tận cùng, khiến cho bản thân hắn thậm chí là không thể không thời thời khắc khắc vận dụng Vô Lượng Quang Minh Quyết, ngưng tụ ra Cửu Trọng Kim Tháp mới có thể không bị Hạo Nhiên Kiếm Khí chém chết.
“Thì ra là thế, đây chính là lá bài tẩy lớn nhất của Tiêu gia sao!” Trần Khuynh Địch chậc lưỡi.
Chuyện này thật đúng là đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma, bị lật thuyền trong mương, thực sự là gặp quỷ.
“Quên đi.” Trần Khuynh Địch lắc đầu, hắn đã đi bộ ở trong vùng không gian trắng xoá này được mấy phút, nhưng căn bản là không nhìn thấy được một chút manh mối nào, nếu còn tiếp tục như vậy, coi như hắn có nhiều cương khí hơn, chỉ sợ là vẫn sẽ bị không gian trận pháp ở này triệt để mài chết.
Xem ra, át chủ bài của Tiêu gia kỳ thật còn mạnh hơn nhiều so với tưởng tượng của hắn a.
Chương 248: Lão tổ Tiêu gia
Loại nội tình này, đừng nói là thế lực phổ thông, coi như là đại thế lực có Võ Đạo Tông Sư trấn giữ, chỉ sợ cũng đều không bỏ ra nổi loại đồ vật có đẳng cấp này.
“Bất quá cũng không thành vấn đề.” Trần Khuynh Địch sờ lên túi trữ vật của bản thân, sau đó từ đó lấy ra một thanh tiểu kiếm bạch ngọc.
Đây là một kiện bảo bối duy nhất trên toàn thân cao thấp của hắn cho dù là táng gia bại sản cũng không chịu lấy ra để nạp tiền vào hệ thống, mặc dù hắn biết nếu như dùng kiện bảo bối này để nạp tiền, chỉ sợ là có thể hoán đổi được không ít Hệ Thống Tệ.
“Tích! Hệ thống nhắc nhở: Phát hiện ra vật liệu nạp tiền cực tốt!”
“Đừng nói chuyện vô nghĩa, ta không có khả năng đưa thứ này cho ngươi.”
“Hệ thống nhắc nhở: Nếu như kí chủ dùng thứ này để nạp tiền mà nói, liền có thể hối đoái một tấm Phá Giới Phù, muốn rời khỏi vùng không gian trận pháp này chính là một chuyện dễ như trở bàn tay!”
“Không thể!” Trần Khuynh Địch do dự trong chốc lát, sau đó vẫn quyết đoán cự tuyệt.
Mặc dù không biết vì sao, nhưng kể từ lần nạp nhiều tiền gần đây nhất, Trần Khuynh Địch luôn cảm thấy hệ thống càng có linh tính hơn so với trước đây, mặc dù trước đó nó cũng rất âm hiểm, nhưng gần đây lại càng âm hiểm hơn! Cho nên hắn quyết định phải khống chế số lượng tiền nạp vào một chút, cũng coi như là tôi luyện ý chí.
Trần Khuynh Địch lắc đầu, ném hệ thống ra sau ót, sau đó bắt đầu rót cương khí vào tiểu kiếm bạch ngọc trong tay.
Có lẽ có người còn không nhận ra cái đồ vật này.
Nhưng trên thực tế, kiện bảo bối này vào lúc đại chiến Thành Thanh Đế bắt đầu thiếu chút nữa đã được Trần Khuynh Địch dùng xong.
Nói một cách chính xác, thanh tiểu kiếm này chẳng có gì ghê gớm, chỉ là một kiện trang sức được chạm khắc từ bạch ngọc mà thôi, điều thực sự khiến cho nó có giá trị liên thành, là đồ vật được phong ấn ở bên trong thanh tiểu kiếm này.
Ở trong tiểu kiếm được phong ấn một đạo kiếm khí của Thái Hoa Tiên Nhân Thuần Dương Cung – Ninh Thiên Cơ.
Cũng chớ xem thường một đạo kiếm khí này! Đây chính là một kiếm toàn lực của Ninh Thiên Cơ vào thời kỳ đỉnh phong, cơ hồ tương đương với Ninh Thiên Cơ đứng ở trước mặt ngươi toàn lực chém ra một kiếm! Chính là một kiếm này, không quản ngươi là cái gì Võ Đạo Tông Sư cũng đều phải chết!
Lấy vị Man tộc Võ Đạo Tông Sư A Nan Thỉ xuất hiện ở Thành Thanh Đế kia làm ví dụ, vào lúc đó nếu hắn thật sự xuất thủ với Trần Khuynh Địch, một kiếm này chém ra, vậy thì cũng không cần Đại Đô Hộ Nam Cương cùng với Tổng bộ đầu Lục Phiến Môn đi ra, vị A Nan Thỉ kia cũng bị chém thành hai nửa.
Hiện tại dĩ nhiên chính là thời điểm sử dụng kiện bảo bối này!
“Mời bảo bối xoay người!” Trần Khuynh Địch lẩm bẩm một câu, sau đó dùng cương khí tế tiểu kiếm bạch ngọc ra, chỉ thấy tiểu kiếm rất có linh tính phiêu phù ở không trung, rồi hơi khựng lại, giống như trong tưởng tượng của Trần Khuynh Địch, nhẹ nhàng xoay người một cái, giống như nữ tử uyển chuyển nhảy múa, mang theo một làn gió nhẹ.
Oanh! !! !!
Trong nháy mắt, toàn bộ không gian màu trắng liền phảng phất như bị một chiếc chùy sắt đập trúng vậy, lấy vị trí tiểu kiếm xoay quanh làm điểm bạo phát, vô số Hạo Nhiên Kiếm Khí nhao nhao bốc cháy, ầm ầm nổ tung, toàn bộ không gian màu trắng bị một kiếm này bổ ra! Ngay cả dòng sông chính khí phảng phất như vô cùng vô tận kia, vào thời khắc này cũng ầm ầm nổ tung!
Rút kiếm đoạn thủy, nước không còn chảy!
Ầm ầm!
Tiếng nổ vang liên tiếp không ngừng vang lên, cuối cùng khiến cho toàn bộ không gian chấn động kịch liệt, kiếm khí màu trắng nhao nhao tan đi, cuối cùng lộ ra một con đường, mà ở cuối con đường, có một bóng người đang đứng bất động ở cửa ra vào một căn phòng thờ, mang theo một cỗ ý cảnh nhàn nhã.
“Đây là…?” Tạm thời thu hồi trường kiếm, Trần Khuynh Địch rất là tò mò nhìn về phía căn phòng thờ, nói xác thực, là nhìn về phía bóng người đứng ở cửa ra vào phòng thờ.
Đó là một đạo thân ảnh râu tóc bạc trắng, bắp thịt toàn thân héo rút, thiếu nước nghiêm trọng, phảng phất như thây khô vậy.
Nhưng vào thời điểm Trần Khuynh Địch dùng ánh mắt nhìn chăm chú, cái thây khô kia lại chấn động, hai mắt nhắm chặt vậy mà đột ngột mở ra, quay người nhìn về phía Trần Khuynh Địch.
Khi thây khô quay lại, lại lộ ra một đôi con ngươi tràn ngập Hạo Nhiên Kiếm Khí!
Trong cái chớp nhoáng này, Trần Khuynh Địch liền bừng tỉnh đại ngộ.
Có thể tu luyện Hạo Nhiên Kiếm Khí đến cái cảnh giới này, cho dù là gia chủ Tiêu gia Tiêu Nguyên Thần cũng đều không làm được, không bằng nói võ giả cảnh giới Tiên Thiên căn bản là không thể làm được, bởi vì cái này dính đến áo nghĩa võ đạo, có thể làm được điểm này, phóng nhãn ra toàn bộ Tiêu gia, chỉ sợ là chỉ có một người!
Vị lão tổ Tiêu gia cảnh giới Võ Đạo Tông Sư đã mất tích kia!
Trong cái chớp nhoáng này, trong đầu của Trần Khuynh Địch liền hiện lên vô số âm mưu quỷ kế, nói thí dụ như Tiêu Nguyên Thần ám hại lão tổ nhà mình, nhốt lão tổ nhà mình vào trong vùng không gian trận pháp này giống như hắn, trong thời gian này không cho ăn cũng không cho uống, cứ như vậy tra tấn lão tổ nhà mình, muốn đạt được bí mật cao nhất của Tiêu gia.
Ý niệm tới đây, Trần Khuynh Địch liền lập tức sinh ra mấy phần cảm giác đồng tình đối với lão nhân trước mắt, hỏi: “Vị lão tiền bối này?”
Lão tổ Tiêu gia trừng mắt nhìn, sau đó một âm thanh hết sức khô khốc, mang theo lời nói vô tận chua xót chậm rãi truyền ra từ bên trong cổ họng của hắn:
“Đậu xanh rau má a, đã nhiều năm như vậy, rốt cục cũng có người đến…”
Trần Khuynh Địch: “? ??”
Lời này, giống như có chỗ nào không đúng?
“À ờ, vị lão tiền bối này, tiền bối là bị Tiêu Nguyên Thần nhốt vào nơi này hay sao?”
“Hả? ??” Lão tổ Tiêu gia nghiêng cổ một cái.
Cái bộ dáng này khiến cho Trần Khuynh Địch kém chút nữa cho là cổ của hắn sẽ rơi xuống.
“Nguyên Thần nhốt ta? Ngươi đang nói cái gì? Chẳng lẽ ngươi không phải là đệ tử Tiêu gia ta?”
“Hả?” Trần Khuynh Địch ngây cả người: “Vậy lão tiền bối vì sao lại ở chỗ này?”
Lời này không hỏi còn tốt, vừa hỏi ra, trong ánh mắt khô khốc của lão tổ Tiêu gia liền bỗng nhiên chảy ra hai hàng lệ nóng:
“Đừng nói nữa, đầu óc của lão phu năm đó có bệnh, đơn thương độc mã xông vào bí cảnh Hạo Nhiên của Tiêu gia ta, vốn dĩ là muốn đi vào thử tu vi của bản thân một lần, kết quả lại quên đem Hạo Nhiên Kiếm xem như chìa khóa mang vào, tiến vào được mà ra không được, vào thời điểm tỉnh lại lão phu cảm thấy bản thân thật ngu ngốc…”
“? ??” Trần Khuynh Địch cũng cảm thấy ngớ ngẩn.
Trần Khuynh Địch kinh ngạc một hồi, mới bắt đầu suy nghĩ ý tứ trong lời nói của lão tổ Tiêu gia.
Nói một cách khác, vị lão tổ Tiêu gia cảnh giới Võ Đạo Tông Sư này, là bởi vì tiến vào trong vùng không gian trận pháp này, lại quên mang chìa khoá, cho nên không ra được…
“Này? Tiểu bối? Hạo Nhiên Kiếm đâu? Có thể mở ra vùng không gian này chỉ có Hạo Nhiên Kiếm, nếu ngươi tiến vào, nhất định là tới để cứu lão phu, có đúng không?”
Chương 249: Bình định lập lại trật tự
“À ờ.” Thần sắc của Trần Khuynh Địch cứng đờ, nói: “Xin lỗi, ta cũng là bị nhốt vào đây.”
“Hả?” Lúc này lại đến phiên lão tổ Tiêu gia vô cùng ngạc nhiên, nơi này chính là bí cảnh Hạo Nhiên a, chính là át chủ bài lớn nhất của Tiêu gia, bị nhốt vào đây đều là địch nhân mà Tiêu gia căn bản không có cách nào đối phó, nhưng đối phương ở trước mắt bất quá chỉ là Hợp Đạo Tôn Giả, chẳng lẽ nói hiện tại Tiêu gia đã đọa lạc đến trình độ mà ngay cả Hợp Đạo Tôn Giả cũng không thể đối phó?
“Ngươi là địch nhân của Tiêu gia?” Lão tổ Tiêu gia hơi hơi nheo cặp mắt lại, trong lúc mơ hồ, một cỗ Hạo Nhiên Kiếm Khí liền muốn phun ra, bất quá sau khi nhìn thấy tiểu kiếm bạch ngọc ở trong tay của Trần Khuynh Địch, hắn liền phi thường quả quyết thu hồi cương khí, chợt lộ ra một nụ cười: “Này, tiểu bối, ngươi là người nơi nào vậy?”
Mặc dù không biết thanh tiểu kiếm bạch ngọc kia đến tột cùng là cái gì, nhưng lão tổ Tiêu gia lại nhìn ra được, nếu như bản thân hắn thật sự động thủ mà nói, cái đồ chơi kia tuyệt đối sẽ lấy đi mệnh của mình!
Trần Khuynh Địch vốn dĩ theo thói quen muốn nói ra thân phận Đạo Tử chân truyền Thuần Dương Cung của bản thân, bất quá sau khi nghĩ lại, liền đổi một lí do để thoái thác, nói:
“Bản quan chính là Thuần Dương Thần Bộ của Lục Phiến Môn! Bởi vì triều đình đã điều tra ra được Tiêu gia cấu kết với Bái Hỏa Ma Giáo, có ý đồ bán đứng Tiêu Thành, bán đứng Trung Nguyên, mở ra phong tỏa Vạn Lý Liên Doanh, cho nên mới điều động bản quan đến Tiêu Thành để tra án, lại bị Tiêu gia hãm hại, lúc này mới bị nhốt ở trong cái địa phương quỷ quái này….”
“Cái gì? ! Điều đó là không có khả năng!”
Trần Khuynh Địch còn chưa nói xong, lão tổ Tiêu gia liền phát ra một tiếng kinh hô, lấy cái phản ứng này của hắn, ở trong lòng của Trần Khuynh Địch lập tức hiểu rõ ngọn nguồn.
“Tiêu gia ta đã trấn thủ Tiêu Thành hơn bốn trăm năm, tuyệt đối sẽ không có khả năng phản bội!”
“Chứng cứ là vô cùng xác thực, nếu không ngươi cho rằng bản quan vì sao lại ở đây?” Trần Khuynh Địch vì tăng cường độ tin cậy, trực tiếp móc ra lệnh bài Thần Bộ của bản thân ném cho lão tổ Tiêu gia.
Lão tổ Tiêu gia sau khi tiếp nhận lệnh bài Thần Bộ thì chỉ nhìn một cái, sắc mặt liền trở nên hết sức khó coi.
Rất hiển nhiên, lấy tu vi và kiến thức của lão tổ Tiêu gia, là sẽ không thể nào không nhận ra đồ vật của Lục Phiến Môn.
“Tiêu gia ta, đến tột cùng là ai phản bội?”
“Hơn phân nửa Tiêu gia!”
“Cái gì”
“Trừ bỏ đệ tử chi thứ, có hơn tám thành đệ tử dòng chính lựa chọn phản bội Tiêu Thành, ở dưới sự suất lĩnh của gia chủ Tiêu gia đương thời – Tiêu Nguyên Thần, còn có đại trưởng lão Tiêu gia – Tiêu Lâm Thân, cấu kết với Bái Hỏa Ma Giáo, muốn thả sói vào nhà, nói thật, chuyện này thật sự khiến cho bản quan cảm thấy đau lòng.”
Trong mắt của Trần Khuynh Địch lộ ra một tia đau buồn, phảng phất như ngâm thơ thổ lộ ra hết:
“Tưởng tượng năm đó, Tiêu cự hiệp Tiêu Hạo Nhiên, có tư thế oai hùng bừng bừng phấn chấn cỡ nào, có tu vi cao cường cỡ nào, nhưng vì để tránh cho sinh linh Trung Nguyên đồ thán, vẫn như cũ là đơn thương độc mã ngăn cản Ma Đồ Tây Vực, phần nghĩa cử này có thể nói là khiến cho người trong thiên hạ phải kính ngưỡng, chỉ là hậu nhân Tiêu cự hiệp bây giờ, thế mà lại làm ra loại chuyện này!”
Thấy lão tổ Tiêu gia lộ ra bộ dáng thất hồn lạc phách, trợn mắt hốc mồm, con ngươi của Trần Khuynh Địch đảo một vòng, cố ý làm bộ như không nhận ra thân phận của đối phương, tiếp tục tràn đầy căm phẫn nói: “Lão tiền bối, ta thấy tiền bối dường như cũng là bị người của Tiêu gia nhốt vào đây a, không bằng tiền bối và ta hãy liên thủ với nhau, cùng nhau giết ra khỏi cái trận pháp quỷ quái này!”
“Có sự tương trợ của lão tiền bối, nhất định có thể bình định lập lại trật tự, cứu vãn Tiêu Thành!”
“Bình định lập lại trật tự…đúng, đúng! Bình định lập lại trật tự!” Lão tổ Tiêu gia thấp giọng lẩm bẩm nói, giọng nói càng lúc càng lớn, Hạo Nhiên Kiếm Khí ở trong đôi mắt ẩm ướt cũng càng trở nên mãnh liệt, đến cuối cùng, giọng nói vang vọng ở bên trong toàn bộ trận pháp, mang theo từng tràng tiếng vang.
“Không sai! Hơn bốn trăm năm thanh danh cùng với công tích của Tiêu gia ta, quyết không thể cứ như vậy bị một đám nghiệt chướng làm hỏng!”
“Ta muốn ra ngoài! Ta nhất định phải ra ngoài!”
“Tốt!” Trần Khuynh Địch reo hò một tiếng, sau đó tự khen mình một câu ở trong lòng: “Tài thuyết phục cuả ta thực sự là quá tuyệt vời a! Bằng vào tài ăn nói thần kỳ của ta, không đi làm nhân vật chính thực sự là đáng tiếc a!”
“Lão tiền bối, ta thấy lão tiền bối rất có tâm, vậy không bằng để ta mở đường cho tiền bối thì như thế nào?”
“Mở đường?” Lão tổ Tiêu gia nhìn về phía tiểu kiếm bạch ngọc ở trong tay của Trần Khuynh Địch, Hạo Nhiên Kiếm Khí ở trong mắt càng trở nên cường thịnh, trước đó hắn nói muốn đi ra ngoài, chỉ là ngữ điệu ở dưới sự xúc động phẫn nộ, bởi vì hắn biết rõ toà bí cảnh Hạo Nhiên này ở dưới tình huống không có chìa khoá rốt cuộc là sẽ khó ra vào cỡ nào..
Nhưng mà bây giờ, nếu như có thanh tiểu kiếm bạch ngọc đáng sợ này hỗ trợ…vậy thì có thể, thật sự có thể đi ra bên ngoài!
Trong cái chớp nhoáng này, khí thế toàn thân của lão tổ Tiêu gia thấy được hy vọng càng trở nên cường thịnh.
“Mang ta ra ngoài! Tiểu bối, không, Thần Bộ đại nhân, chỉ cần ta có thể ra ngoài, ta tin tưởng là ta nhất định có thể khiến cho Tiêu gia lập lại trật tự, không để cho bọn hắn làm hại Trung Nguyên!”
“Tiêu Nguyên Thần, Tiêu Lâm Thân, hai cái tên đáng chết này! Rốt cuộc là vì cái gì!”
Lão tổ Tiêu gia hồi tưởng lại hai kẻ chủ mưu khiến cho Tiêu gia nổi loạn được nhắc tới ở trong miệng của Trần Khuynh Địch, trong mắt không khỏi hiện lên một tia thống khổ.
Tiêu Nguyên Thần, vào thời điểm lão tổ Tiêu gia vẫn còn ở Tiêu gia chính là người trẻ tuổi ưu tú nhất Tiêu gia, lão tổ Tiêu gia thậm chí còn truyền Hạo Nhiên Kiếm cho hắn, hi vọng hắn về sau có thể thay thế ông ta chống đỡ toàn bộ Tiêu gia, hắn từ nhỏ đã đọc thuộc lòng kinh lịch của tiên tổ Tiêu Hạo Nhiên, càng là đối có một khỏa xích tử chi tâm (tấm lòng trẻ thơ), có lý giải đặc biệt đối với Hạo Nhiên Kiếm Khí.
Huống hồ nếu như không phải nhìn ra tâm tính tuyệt hảo của hắn, chính là người có đại nghĩa, lão tổ Tiêu gia cũng sẽ không có khả năng truyền Hạo Nhiên Kiếm cho hắn.
Nhưng hết lần này tới lần khác, chính là một người trẻ tuổi ưu tú như vậy, thế mà lựa chọn cấu kết với Bái Hỏa Ma Giáo, phản bội Tiêu Thành, thậm chí còn muốn để cho Ma Đồ Tây Vực tiến vào Trung Nguyên!
Đây quả thực là nghiệt chướng!
Còn có Tiêu Lâm Thân.. lão tổ Tiêu gia cũng nhớ kỹ, đó là võ giả Tiêu gia thế hệ trước cũng chỉ nhỏ hơn ông ta mười mấy tuổi, lão luyện thành thục, đã dâng hiến cả cuộc đời của mình cho Tiêu gia, có thể nói nếu như ông ta biến mất, hắn sẽ chính là người có tư lịch cùng với uy vọng nhất Tiêu gia.
Chương 250: Cơ duyên thuộc về bản thân
Nhưng chính là một vị lão nhân Tiêu gia như vậy, thế mà cũng lựa chọn phản bội? ! Loại chuyện này là không thể tin được, cảm giác nôn nóng không muốn tin tưởng quét ngang toàn thân của lão tổ Tiêu gia, khiến cho ông ta không kịp chờ đợi muốn rời khỏi bí cảnh Hạo Nhiên, trở lại Tiêu gia, tận mắt nhìn xem sự tình có giống như là Trần Khuynh Địch nói hay không, Tiêu gia có phải thật sự đã đoạ lạc đến mức như vậy hay không.
Nếu quả thật là như vậy…
“Lão tiền bối? Lão tiền bối đã chuẩn bị xong chưa?”
“Ừm?” Lão tổ Tiêu gia bỗng nhiên lấy lại tinh thần, nhìn về phía Trần Khuynh Địch cầm tiểu kiếm bạch ngọc trong tay, trong mắt lóe lên một tia vẻ phức tạp.
“Thần Bộ đại nhân.”
“Sao thế?”
“Nếu như lần này đi ra ngoài, nếu sự thật đúng như là Thần Bộ đại nhân đã nói, lão phu có thể khiến cho Tiêu gia bình định lập lại trật tự, vậy thì lão phu liền làm chủ, cho Thần Bộ đại nhân một cái cơ duyên.
“Cơ duyên? !” Trần Khuynh Địch ngây cả người, lúc này mới phản ứng lại.
Con m* nó! Ta con m* nó rốt cục cũng có một ngày lấy được cơ duyên thuộc về bản thân a!
“Việc này không nên chậm trễ, chúng ta phải lập tức hành động a!” Trần Khuynh Địch không nói hai lời, trực tiếp tế tiểu kiếm bạch ngọc ở trong tay lên.
Một giây sau, một đạo kiếm quang sáng chói giống như Thiên Ngoại Phi Tiên xé rách dòng sông chính khí, chém nứt bí cảnh Hạo Nhiên, xé nát toàn bộ không gian trận pháp.
Tiêu Nguyên Thần, vào 30 năm trước là người kiệt xuất nhất trong thế hệ trẻ tuổi Tiêu gia, 25 tuổi tấn cấp Tiên Thiên, có một không hai trong toàn bộ Tiêu Thành.
Lúc kia, chính là một đoạn thời kì thịnh vượng nhất của Tiêu gia, Tiêu gia sau tiên tổ Tiêu Hạo Nhiên, lại sinh ra một vị lão tổ cảnh giới Võ Đạo Tông Sư, có vị lão tổ này tọa trấn, Tiêu gia không chỉ có vững như bàn thạch, mà ngay cả đạo chích cũng không dám xâm phạm, khi đó Tiêu gia có thể nói là phong quang vô hạn.
Tiêu Nguyên Thần cũng là vào cái thời điểm kia, chính thức đi vào giang hồ.
Thân làm người thừa kế gia chủ Tiêu gia tương lai, hắn từ nhỏ đã bắt đầu giao lưu bên cùng với rất nhiều thế lực trong Tiêu Thành, người cầm lái của các đại thế lực cũng là nịnh bợ đủ kiểu đối với hắn, càng là có không ít người tiếp nhận lý niệm “Hiệp nghĩa làm đầu” của Tiêu gia, trở thành chiến hữu trong khi hành hiệp trượng nghĩa.
Mà xem như là gia tộc lớn nhất Tiêu Thành, hậu nhân của Tiêu Hạo Nhiên, vào mỗi một lần Tây Vực xâm chiếm, Tiêu gia tự nhiên đều là xung phong đi đầu, đứng ở phía trước nhất chiến trường, mà đệ tử Tiêu gia của mỗi một thời đại tự nhiên cũng phải đi đến chiến trường giống như vậy, vì bảo hộ Tiêu Thành, hộ vệ Trung Nguyên mà chiến đấu.
Tất cả chính là phát sinh vào cái thời điểm kia.
Đó là một trận chiến đấu tương đối thảm thiết, Tây Vực dường như là vì thăm dò cái gì đó, thế mà xuất động một vị Võ Đạo Tông Sư, đó là đại tướng của Xa Trì Quốc, có một thân tu vi không yếu hơn lão tổ Tiêu gia, thậm chí là còn mạnh hơn mấy phần, ở dưới sự suất lĩnh của hắn, thế công của 36 Quốc Tây Vực là tương đối mãnh liệt.
Cũng chính là ở bên trong một trận chiến tranh kia, Tiêu Nguyên Thần mất đi phụ thân của mình, cũng chính là gia chủ Tiêu gia đời trước.
Vị gia chủ kia là chết ở trong chiến đấu tại tường thành phía đông, nghe nói là do thế công của Tây Vực quá mãnh liệt, những tiểu thế lực và trung thế lực phụ trách phòng thủ đoạn khu vực Tiêu Thành kia không chịu nổi áp lực, bị đánh tan tác, lúc này mới liên lụy khiến cho gia chủ Tiêu gia đời trước phụ trách chỉ huy khu vực đó chiến tử sa trường.
Đối với cái chết của phụ thân, Tiêu Nguyên Thần lúc ấy cơ hồ là thương tâm gần chết.
Nhưng đồng thời trong lúc thương tâm gần chết, hắn cũng cảm thấy kiêu ngạo vì phụ thân của mình, bởi vì phụ thân cũng không phải là chết không có ý nghĩa, mà là ở chỗ mà phụ thân hắn chết, chính là ở trên chiến trường đối kháng với Tây Vực, cũng chính là bởi vì phụ thân của hắn quên mình chiến đấu, mới có thể kiên trì tới lúc viện quân chạy đến, Tiêu Thành mới không bị công phá.
“Ta về sau, cũng phải trở thành nam nhân vĩ đại như phụ thân!” Vào thời điểm đó Tiêu Nguyên Thần chính là suy nghĩ như vậy.
Nhưng mà…loại ý nghĩ này chỉ duy trì không đến một năm.
Đó là vào một đêm gió to, Tiêu Nguyên Thần dự định rời khỏi Tiêu gia theo thông lệ xem xét phòng ngự một lần trên tường thành, đây cũng là trách nhiệm của đệ tử Tiêu gia, nhưng chính là vào một đêm kia, hắn gặp một người mất đi một cái chân cùng với một cái tay, toàn thân cao thấp đều bị băng bó.
Đối phương thật sự là quá mức thê thảm, Tiêu Nguyên Thần cũng không hề nhận ra đối phương.
Thẳng đến khi đối phương kể ra mấy câu chuyện khi Tiêu Nguyên Thần còn bé, hơn nữa giọng nói của đối phương cũng không thay đổi, Tiêu Nguyên Thần mới nhận ra được.
“Nhị thúc? !”
Ở trong chiến báo, nhị thúc đã hi sinh cùng với phụ thân trên chiến trường, cứ như vậy sống sờ sờ xuất hiện ở trước mặt của Tiêu Nguyên Thần!
“Nhị thúc! Thúc tại sao lại ở chỗ này, thúc còn sống? ! Quá tốt rồi! Quá tốt rồi!” Tiêu Nguyên Thần hưng phấn mà nói như thế.
Nhưng đối mặt với hắn, lại là lời đáp lại lạnh lẽo giống như truyền tới từ bên trong địa ngục của nhị thúc: “Sống sót?.. Đúng vậy a, ta đúng là còn sống, một người duy nhất.”
“Nhị thúc?”
Sau đó, Tiêu Nguyên Thần từ trong miệng của nhị thúc, nghe được sự thật đã cải biến cả đời hắn.
Phụ thân chiến tử, phòng tuyến tường thành phía đông sụp đổ, cũng không phải là những tiểu thế lực và trung thế lực kia không ngăn được áp lực của địch nhân, mà là bởi vì những tiểu thế lực và trung thế lực kia…xuất phát từ sự e ngại, tự động chạy trốn!
Trên thực tế lúc kia chiến đấu quên mình ở tường thành phía đông, chỉ có đệ tử Tiêu gia! Về phần những tiểu thế lực và trung thế lực kia, vẻn vẹn chỉ là nhìn thấy đối phương có hai vị Hợp Đạo Tôn Giả liền bị dọa đến mức chạy trối chết, căn bản là một chút ý tứ chống cự cũng đều không có!
Những tiểu thế lực và trung thế lực đã ở dưới sự che chở của Tiêu gia quá lâu, phàm là vào thời điểm Tây Vực xâm lấn, Tiêu gia luôn luôn là những người xông lên phía trước nhất, những tiểu thế lực và trung thế lực này chỉ cần phất cờ hò reo, ở phía sau trợ hứng là được rồi, mà thực sự đến thời điểm Tiêu gia cần bọn họ đứng ra để “Hành hiệp trượng nghĩa”, cho dù là những thế lực trước đó đã phát ra lời thề son sắt biểu thị nhất định sẽ đi theo Tiêu gia hành động, tất cả đều không nói hai lời mà lựa chọn chạy trốn.
Mà trên thực tế, nếu như không phải là những tiểu thế lực và trung thế lực kia chạy trốn, tường thành phía đông căn bản sẽ không rơi vào tay giặc, đệ tử Tiêu gia căn bản sẽ không chết nhiều như vậy, phụ thân của Tiêu Nguyên Thần căn bản cũng sẽ không chết!
Mà càng khiến người ta không thể tin là, vì giấu diếm sự thật bọn hắn trốn chạy, những tiểu thế lực và trung thế lực kia thậm chí là vào sau khi tường thành phía đông rơi vào tay giặc còn chặn giết đường rút lui của đệ tử Tiêu gia!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










