[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 48 : Vân Tiên Lâu (c236-c240)
❮ sautiếp ❯Chương 236: Vân Tiên Lâu
Trần Tiêm Tiêm cùng với Doanh Phượng Tiên, Lạc Tương Tư, Dương Xuân đều liếc nhìn nhau một cái, đều từ trong mắt của đối phương thấy được ánh mắt giống nhau.
Không có hai người Truy Phong Thần Bộ cùng với Long Ngạo Thiên cũng không thành vấn đề! Chỉ bằng vào chúng ta cũng có thể giúp được sư huynh!
Sau khi Truy Phong Thần Bộ cùng với Long Ngạo Thiên rời đi, bốn nữ lần thứ hai tụ tập lại, trải rộng ra một phần hồ sơ hơn mười trang ở trên bàn, ở phía trên được viết chữ nhỏ rậm rạp chằng chịt, tất cả đều là tình báo có quan hệ đến trai chủ Ngự Thú Trai, còn có mối quan hệ của vị Mật Thám Lục Phiến Môn này ở trong toàn thành.
“Mọi người, ta phải nói trước.” Trần Tiêm Tiêm mở miệng trước, nói: “Ta đã đọc qua phần hồ sơ này từ đầu đến đuôi, không thể không nói, vị trai chủ Ngự Thú Trai này đúng là có quan hệ nhân mạch rất tốt, cơ hồ tất cả các thế lực trong Tiêu Thành đều có thiện duyên với hắn, ngay cả Tiêu gia kia cũng đều có quan hệ đối với hắn, vô luận nghĩ như thế nào cũng đều không có lý do bị giết.”
“Chỉ có thể là diệt khẩu.”
“Ừm, hơn nữa người diệt khẩu hẳn là biết rõ thân phận Mật Thám của hắn.”
“Hẳn là trai chủ Ngự Thú Trai đã chiếm được tin tức phi thường cơ mật gì đó, lúc này mới bị diệt khẩu a? Nếu không thì một kẻ Mật Thám bị bại lộ kỳ thật sẽ có tác dụng rất lớn, có thể truyền lại loại hình tin tức giả, không có lý do gì mà lại lập tức bị diệt khẩu như vậy.”
“Như vậy vấn đề đã đến, trai chủ Ngự Thú Trai rốt cuộc đã chiếm được tin tức gì?”
Bốn nữ ngươi một lời ta một câu, lập tức liền suy luận ra một cái kết luận, mặc dù không có khả năng khẳng định đây chính là câu trả lời chính xác, nhưng ít ra là cũng tồn tại một cái khả năng như vậy.
“Các ngươi nói xem..” Dương Xuân đột nhiên mở miệng nói: “Vị Mật Thám kia, có thể vào trước khi chết đã lưu lại đầu mối gì hay không? Ví dụ như giao tin tức mà mình lấy được cho người đáng giá tín nhiệm…kiểu như vậy?”
“Người đáng giá tín nhiệm?” Lạc Tương Tư nhíu mày, nói: “Thế nhưng nhóm người Ngự Thú Trai đã sớm được điều tra qua, căn bản là cái gì cũng đều không biết, hơn nữa hắn thế nhưng là Mật Thám, người có thể khiến cho hắn tín nhiệm, cũng chỉ có thể có thể là người của Lục Phiến Môn Tiêu Thành đúng không? Nhưng mà Lục Phiến Môn ở bên này cũng không đạt được một chút tin tức nào.”
Trần Tiêm Tiêm đột nhiên đứng lên, thân làm thủ khoa cuộc thi đồng sinh Đại Càn, nàng có năng lực đã nhìn qua là không thể quên được, chỉ thấy nàng lấy hồ sơ ra lật xem một hồi, cuối cùng đột nhiên rút ra một trang giấy, chỉ vào một đoạn văn tự ngắn ở phía trên, nói ra:
“Các ngươi hãy nhìn cái này.”
“Đây là…” Doanh Tiên nhìn hồ sơ một chút, nói ra từng chữ từng câu:
“Theo như hồ sơ, trai chủ Ngự Thú Trai đã từng tình cờ gặp một vị nữ tử có tri thức hiểu lễ nghĩa tại Vân Tiên Lâu, hai người vừa nhìn thấy đã yêu, Lâm trai chủ không chỉ xuất tiền để chuộc thân cho nàng, thậm chí còn bởi vì nữ tử kia mà sinh ra xung đột cùng với một cái thế lực ở bên trong Tiêu Thành, Lâm trai chủ thậm chí còn có một đoạn thời gian một mực nghỉ đêm ở Vân Tiên Lâu, không chịu rời đi.”
“Thẳng đến vào một tháng trước khi gặp nạn, hắn mới rời khỏi Vân Tiên Lâu, bất quá vị nữ tử kia cũng đã bị thẩm vấn, nhưng nàng hoàn toàn không biết gì đối với việc Lâm trai chủ tử vong, bộ khoái cũng không đạt được đầu mối gì có thể tin tưởng, nữ tử này tên là Dao Hồ, là một trong những ngôi sao đang lên của Vân Tiên Lâu…”
“Ngôi sao đang lên? Đó là cái gì a?” Dương Xuân nghiêng đầu một chút, lộ ra vẻ mặt ngây thơ thuần khiết, hỏi.
“Ta cũng không rõ ràng.” Lạc Tương Tư xuất thân ở Thành Thanh Đế không có một chút giải trí nào cũng mở to mắt, lộ ra vẻ mặt không rõ ràng cho lắm.
“Cái này…” Doanh Phượng Tiên cùng với Trần Tiêm Tiêm liếc nhìn nhau, lộ ra thần sắc cổ quái.
Nghe loại miêu tả này, Vân Tiên Lâu, dường như là một chỗ thanh lâu tiêu chuẩn a?
Đột nhiên, có một vị bộ khoái đi nhanh vào trong hành lang, cung kính hướng về phía bốn nữ nói ra: “Bốn vị đại nhân, Trần đại nhân có tin tức truyền đến.”
“Tin tức gì?”
“Trần đại nhân nói, hôm nay cũng không cần chờ hắn trở về, Tiêu gia thiết yến mời Trần đại nhân đến Vân Tiên Lâu, vì tìm tòi hư thực của Tiêu gia, Trần đại nhân liền quyết định đến đó để dự tiệc…”
Trần Tiêm Tiêm cùng với Doanh Phượng Tiên: “! !!”
Sau khi rời khỏi Tiêu gia, Trần Khuynh Địch cũng không trở về Ngự Thú Trai, mà là đi lang thang ở trong Tiêu Thành.
Nếu đã nói là làm mồi nhử, vậy thì tự nhiên cần phải có bộ dáng của một cái mồi nhử, cho nên Trần Khuynh Địch trực tiếp nhấc lên một cơn bão mua sắm ở khắp trong thành, dùng hình tượng quý công tử ra tay hào phóng xuất hiện ở trong mắt của rất nhiều thương gia Tiêu Thành, cũng hấp dẫn lực chú ý của không ít người.
Ven đường thậm chí còn có một số gia hỏa lòng mang ý đồ xấu muốn đánh cướp hắn.
Kết quả đương nhiên là toàn bộ đều bị Trần Khuynh Địch kéo vào trong hẻm nhỏ đánh cho nhừ đòn, sau đó liền ném vào trong đống rác.
Cứ như vậy mãi cho đến lúc mặt trời lặn, Trần Khuynh Địch mới tìm một người kéo xe trên đường, chuẩn bị tiến về Vân Tiên Lâu để dự tiệc.
Bất quá vào thời điểm ở hắn nói ra cái địa điểm này, lão hán kéo xe lại lộ ra biểu lộ quỷ dị.
Nên nói như thế nào đây, loại biểu lộ tức cười này.
“Sao vậy? Cái địa chỉ này có vấn đề gì à?”
“Không! Làm sao lại có vấn đề được.” Lão hán cười ha ha nói: “Nhìn công tử trẻ tuổi như vậy, đi đến địa phương đó cũng là chuyện đương nhiên, ừm, nói đến đó cũng chính là chỗ ở của thần tiên a, coi như là lão hán ta, cũng chỉ thử đi đến đó một lần, kết quả rõ ràng là cái gì cũng chưa làm, đã kém chút nữa bị bà nương trong nhà đánh chết..”
“Ồ?”
Chỗ ở của thần tiên? Kém chút nữa bị bà nương trong nhà đánh chết?
“Bất quá công tử, Vân Tiên Lâu thế nhưng là thanh lâu đắt tiền nhất ở Tiêu Thành chúng ta, công tử hẳn là khách đến từ bên ngoài, cần phải chuẩn bị kỹ càng bạc ở trong túi a, nghe nói ở nơi đó cũng không cho ký sổ, nếu như không có tiền, là sẽ bị đánh cho một trận no đòn.”
Trần Khuynh Địch: “? ??
“Ngươi vừa mới nói cái gì? Vân Tiên Lâu là cái gì?”
“Thanh lâu a? Sao vậy công tử?”
Trần Khuynh Địch kém một chút đã phun ra một ngụm máu tươi, gặp quỷ! Tên gia hoả Tiêu Nguyên Thần kia thế mà mời bản thân đi thanh lâu? Còn nói thiết yến ở trong thanh lâu? Đậu xanh rau má! Trách không được Tiêu gia lại suy yếu a! Gia chủ lại là một kẻ già mà không biết xấu hổ, cái này thật sự là, thật sự là..
“Hắc hắc.” Trần Khuynh Địch vừa thống mạ ở trong lòng, vừa chậm rãi cong khóe miệng lên, lộ ra biểu lộ muốn cười.
Có nên đi hay không?
Cái vấn đề này còn phải hỏi hay sao? !
Đương nhiên là phải đi!
Nói đùa, thanh lâu thì làm sao? Tâm của ta trong vắt như gương sáng, hành động đều là chính nghĩa! Mặc dù là ta đi thanh lâu, mặc dù là ta đi dự tiệc, mặc dù ở trong thanh lâu đều là nữ hài tử xinh đẹp, sẽ còn làm một chút sự tình ngượng ngùng cùng với các nàng ở trong phòng, nhưng vậy thì như thế nào?
Chương 237: Tiêu Lạc Thủy
Ta chính là loại người đó sao? ! Ta chỉ là muốn đi đến thanh lâu nghe ca hát một chút, tâm tình quốc gia đại sự cùng với Tiêu Nguyên Thần một phen, chứ không phải là vì loại chuyện kia!
Không sai, cái này giống như là…đúng, giống như là nghe một buổi hòa nhạc vậy! Là một chuyện phi thường bình thường, là hoạt động xã giao không có bất kỳ chỗ khả nghi nào!
“Ừm! Đúng! Nhất định là như vậy!” Trần Khuynh Địch vừa nói, vừa vuốt khuốt mặt thu liễm lại nụ cười.
Vân Tiên Lâu, là thanh lâu lớn nhất toàn thành, nghe nói bối cảnh ở phía sau còn có Tiêu gia, có yêu cầu rất cao đối với người đến, không phải là người có thân phận thì không thể đi vào, số bạc yêu cầu lại nhiều hơn gấp mấy lần so với các thanh lâu khác, hơn nữa từng nữ tử ở bên trong đều là tinh thông cầm cờ thư họa.
Trọng yếu hơn chính là, nữ tử ở Vân Tiên Lâu sẽ không tùy tiện tiếp khách.
Ý tứ ở nơi này chính là phong nhã, nếu như có thể chiếm được niềm vui của nữ tử, tự nhiên là có thể xuân phong tuyết nguyệt, nhưng nếu như không có, vậy thì sẽ là ném tiền vô ích, nhưng hết lần này tới lần khác chính là do cái quy tắc này, đã khiến cho không ít người ưa thích ném tiền vào, nhất là bốn ngôi sao đang lên của Vân Tiên Lâu, đều có giá trị bản thân từ mười vạn lượng trở lên, là đối tượng mà vô số người truy cầu, nhưng hiện tại lại khác cũng chỉ có một vị có kết cục.
Bởi vì người dân bình thường sẽ rất khó đi vào đây, vì vậy suy đoán của thế giới bên ngoài đối với Vân Tiên Lâu cũng hết sức kỳ lạ, ba người thành một cái chợ, tiếng tăm của Vân Tiên Lâu tự nhiên là ai cũng đều biết.
Đến cửa ra vào Vân Tiên Lâu, Trần Khuynh Địch sau khi trả tiền xe xong liền bước xuống xe, bắt đầu đánh giá tòa Vân Tiên Lâu trong truyền thuyết này.
Không nói đến những cái khác, chỉ từ vẻ hào hoa của thanh lâu, nơi này thực sự khá có phong cách, ba tầng lầu được làm bằng gỗ, mảnh ngói màu xanh vờn quanh hành lang, không có một cô gái nào đứng ở bên ngoài mời khác, xuyên thấu qua cửa sổ giấy cũng chỉ có thể nhìn thấy đèn đuốc sáng trưng, có tiếng cười to của nam tử cùng với tiếng cười duyên của nữ tử truyền ra, còn có ánh nến chập chờn.
Không nói đến những cái khác, cái Vân Tiên Lâu này xác thực đã làm nổi bật một chữ “Tiên”.
“Vị này là…Chính Nghĩa tiền bối?”
Trần Khuynh Địch mất ba giây đồng hồ mới phản ứng được là đối phương đang gọi mình, vội vàng quay đầu nhìn về phía phương hướng âm thanh truyền tới, chỉ thấy ở bên kia có một người trẻ tuổi đeo bội kiếm bên hông, nhìn tuổi tác bất quá chỉ khoảng mười bốn, mười lăm tuổi đang dùng vẻ mặt sùng bái mà nhìn hắn, quần áo trên người còn mang theo hoa vân của Tiêu gia, hiển nhiên là đệ tử Tiêu gia.
“Ngươi là?”
“Tại hạ là Tiêu Lạc Thủy, gia phụ là Tiêu Nguyên Thần, phụ thân đặc biệt bảo ta chờ ngài ở chỗ này, phụ thân đã bao cả tòa Vân Tiên Lâu, chuẩn bị yến tiệc, đang chờ Chính Nghĩa tiền bối!”
“Ách, không cần gọi ta là cái gì Chính Nghĩa tiền bối, tuổi tác giữa ta và ngươi cũng không chênh lệch nhiều, cứ gọi Trần đại ca là được rồi.”
“Như vậy sao được!” Tiêu Lạc Thủy lập tức nghiêm túc nói: “Chính Nghĩa tiền bối báo thù cho huynh trưởng kết nghĩa, đơn thương độc mã tử chiến cùng với lâu chủ Huyết Y Lâu, cuối cùng còn chém chết hắn, có thực lực như thế, lại có lòng dạ như vậy, người trẻ tuổi của Tiêu gia chúng ta không có ai là không kính nể tiền bối, Chính Nghĩa tiền bối không cần phải khiêm tốn!
“Chậc…”
Nhìn hai mắt của Tiêu Lạc Thủy phát sáng, lộ ra biểu tình xán lạn giống như gặp được thần tượng, Trần Khuynh Địch xấu hổ cười cười, nói:
“À ờ, không nên để cho Tiêu gia chủ đợi lâu a, chúng ta hãy tranh thủ thời gian đi vào đi!”
“Đúng thế! Mời Chính Nghĩa tiền bối đi qua bên này!”
Sau khi đi vào Vân Tiên Lâu, liền có một cô gái xinh đẹp khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám, có dáng người cao gầy, bộ ngực cao tiến lên đón tiếp, lộ ra vẻ mặt vui vẻ hỏi: “Ừm, đây không phải Tiêu gia Lạc Thủy công tử hay sao, làm sao hôm nay thế mà cũng đi tới Vân Tiên Lâu chúng ta? Chẳng lẽ là đã coi trọng vị cô nương nào?”
“Không, không có!” Thần sắc của Tiêu Lạc Thủy đọng lại, khuôn mặt thanh tú trong nháy mắt trở nên đỏ hơn phân nửa, hiển nhiên là không quá thích ứng với việc bị một cô gái xinh đẹp trêu chọc, trong lúc nhất thời chỉ có thể ấp úng, khoát tay phất tay.
Còn cô gái xinh đẹp thì ngược lại, quay người lại nhìn về phía Trần Khuynh Địch, hỏi: “Vị này là?”
Thấy cô gái chủ động nói sang chuyện khác, Tiêu Lạc Thủy liền lập tức nhẹ nhàng thở ra một hơi, nói: “Đây là khách quý của phụ thân ta, là Chính Nghĩa tiền bối đã đánh giết lâu chủ Huyết Y Lâu trước đó!”
Cô gái xinh đẹp sững sờ, sau đó thần sắc liền biến đổi: “Đại nhân chính là võ giả đã báo thù cho huynh đệ kết nghĩa? !”
“Ách, trai chủ Ngự Thú Trai chính là huynh đệ kết nghĩa vườn đào của ta, là hảo huynh đệ đồng sinh cộng tử! Báo thù cho huynh để là một việc không thể chối từ! Tuyệt đối không phải là sự tình đáng giá để tán thưởng!” Trần Khuynh Địch nghiêm túc nói ra, trên mặt cũng lộ ra một chút thần sắc bi thống khó nhịn, hiển thị rõ bản sắc trọng tình trọng nghĩa của nam nhi
“Là vậy sao?” Cô gái mờ mịt nhìn thoáng qua Trần Khuynh Địch, sau đó quay người rời đi.
“Chính Nghĩa tiền bối! Mời tới bên này!”
Ở dưới sự dẫn đường của Tiêu Lạc Thủy, Trần Khuynh Địch rất nhanh liền đi đến đại sảnh lầu một của Vân Tiên Lâu, sau đó chỉ thấy ở trên một chiếc bàn lớn ở trung tâm nhất, gia chủ Tiêu gia Tiêu Nguyên Thần đang trò chuyện vui sướng cùng với một người trung niên nam tử, bất quá sau khi nhìn thấy Trần Khuynh Địch đến, hắn lập tức vẫy tay để cho đối phương rời đi, sau đó nhanh chóng đi về phía Trần Khuynh Địch, nói:
“Ha ha ha, lão đệ ngươi cuối cùng cũng đã đến, ta thế nhưng đã chờ ngươi rất lâu a!”
“Đâu có, đâu có, để cho lão ca đợi lâu, là lỗi của ta a!”
Trần Khuynh Địch cũng nhiệt tình tiến lên, hai người nắm tay đặc biệt hòa hợp, trên mặt đều mang theo nụ cười xán lạn.
“Trần lão đệ! Mời!”
“Tiêu lão ca! Mời!”
Hai người sau khi ngồi xuống cũng đều lộ ra biểu lộ ngươi tốt ta tốt mọi người tốt, đồng thời Trần Khuynh Địch cũng hơi quan sát hoàn cảnh bên trong Vân Tiên Lâu một chút, chỉ thấy ở trong đại sảnh, ngoại trừ người Tiêu gia, còn có một số khách nhân được mời đến, đều là người cầm lái của các thế lực nhỏ trong Tiêu Thành.
Đi tới đi lui giữa các bàn, là không ít các cô gái trẻ tuổi có dung mạo xinh đẹp, hoặc bưng khay bạc, hoặc cười cười nói nói, hoặc mời rượu bồi tửu, thỉnh thoảng truyền ra tiếng cười thanh thúy như chuông bạc, mà ở đối diện bàn của Tiêu Nguyên Thần cùng với Trần Khuynh Địch, chính là một cái sân khấu to lớn, có một đội vũ nữ đang uyển chuyển nhảy múa ở dưới nhạc đệm.
Đương nhiên, cũng không thiếu nam nữ nói chuyện hợp nhau, dứt khoát đặt phòng riêng, sau đó đi lên phòng làm một chút sự tình không thể miêu tả, khiến cho Trần Khuynh Địch không ngừng âm thầm hâm mộ.
Chương 238: Vân Tiên Lâu bị bao vây
Chẳng được bao lâu, cô gái xinh đẹp trước đó liền đi tới, nói: “Tiêu đại nhân, còn có.. ừm, Trần đại nhân, không biết là dự định ở lầu hai, hay là đi phòng riêng?”
Trần Khuynh Địch: “? ??”
Phòng riêng! Cái này cũng quá nhanh a! Ta còn chưa chuẩn bị kỹ càng, không đúng, ta cho dù có chuẩn bị tốt cũng không thể đi a!
Trần Khuynh Địch nghĩ đến hai môn võ công Phật Môn ở trên người, còn có cái hạn chế đồng tử thân gặp quỷ kia, lập tức cảm thấy tiu nghỉu, nói: “Không cần.”
Tiêu Nguyên Thần nhìn thấy Trần Khuynh Địch mất hết hứng thú, không khỏi hiếu kỳ hỏi: “Lão đệ, sao thế?”
Trần Khuynh Địch bất đắc dĩ nói: “Lão ca không biết sao, lão ca hẳn là cũng đã từng nhìn thấy ta xuất thủ, ta luyện là võ công Phật Môn, không thể phá thân, cho nên chuyện phòng riêng này…là không được.”
Tiêu Nguyên Thần: “? ??”
“Ồ? Lão đệ tu luyện Đồng Tử Công à?”
“Không phải là Đồng Tử Công, nhưng cũng không kém bao nhiêu.”
“Hửm? Cái này không đúng.” Tiêu Nguyên Thần lộ ra vẻ mặt vô cùng nghi hoặc: “Theo ta được biết, võ công Phật Môn ngoại trừ Đồng Tử Công cực đoan nhất, những võ công còn lại mặc dù cũng có hạn chế đồng tử thân, nhưng cũng đều không phải là võ công hạn chế dục vọng tuyệt đối, chỉ cần giữ đồng tử công vào lúc mới bắt đầu tu luyện là được, một khi nhập môn, hạn chế đồng tử thân liền không còn tồn tại nữa mới đúng a.”
Cái gì? ! Trần Khuynh Địch kém chút nữa đã kêu lên sợ hãi, vô thức hỏi ở trong đầu: “Hệ thống? ! Đây là có chuyện gì? !”
“Khục.” Hệ thống không trả lời, chỉ là phát ra một tiếng tràn ngập hừ lạnh không cam tâm, sau đó giữ vững sự trầm mặc.
Cái ý tứ này của hệ thống là…m* nó! Chẳng lẽ trước đây là hệ thống đã lừa phỉnh ta hay sao! Chỉ cần giữ đồng tử công vào lúc mới bắt đầu tu luyện là được? !
Đáng chết!
Tiêu Nguyên Thần thấy sắc mặt của Trần Khuynh Địch trở nên tái xanh, cảm thấy hơi đắn đo, lập tức lộ ra biểu lộ tâm lĩnh thần hội: “Ha ha ha, không sao đâu lão đệ, trước kia không biết thì không nói, bây giờ biết rồi thì không cần phải e ngại nữa.”
Dứt lời, hắn liền vẫy tay với một cô gái ở cách đó không xa.
Sau đó, chỉ thấy một cô gái trẻ tuổi cuộn búi tóc, trên mặt mang theo vẻ đỏ ửng đi tới, mặc trên người một chiếc váy dài màu xanh da trời, dáng người yểu điệu, nhưng trái với vẻ ngoài của cô ấy, trên khuôn mặt của cô gái trẻ tuổi này thủy chung mang theo vẻ u sầu nồng đậm, thậm chí là có một chút tiều tụy.
“Vừa vặn, Trần lão đệ, ta sẽ giới thiệu cho ngươi một người, cô gái này tên là Dao Hồ, nói đến giữa các ngươi còn có một chút liên hệ đấy.”
“Liên hệ?”
“Không sai, đây cũng là sự tình trước đây không lâu, Trần lão đệ có thể là còn chưa biết, Dao Hồ là cô gái mà Lâm trai trủ muốn gắn bó cả đời, bây giờ cũng là khách của Vân Tiên Lâu, đừng hiểu lầm, nàng hiện tại cũng sẽ không tiếp khách, chỉ là bởi vì Trần lão đệ lần này, ta mới cố ý mời nàng tới.”
“Ặc…nguyên lai là đại tẩu!” Trần Khuynh Địch liền vội vàng đứng lên, khom người chào với Dao Hồ.
Mà Dao Hồ thì là hốt hoảng khoát tay áo, nói: “Đại nhân tuyệt đối không nên làm như thế! Không bằng nói tiểu nữ tử mới là người cần cảm tạ Tạ đại nhân, nếu như không phải là có ngài, tiểu nữ tử không biết đến khi nào mới có thể báo đại thù với Huyết Y Lâu.”
“Đại tẩu nói gì vậy! Báo thù cho huynh đệ, chính là trách nhiệm nghĩa bất dung từ!”
Trần Khuynh Địch vừa biểu đạt tâm tình sầu não cùng với hoài niệm của bản thân đối với huynh đệ tốt – Lâm trai chủ Ngự Thú Trai, vừa suy nghĩ ở trong lòng, vị Dao Hồ này thân làm hồng nhan tri kỷ của Lâm trai chủ, hẳn là sẽ biết một chút ẩn tình về việc Lâm trai chủ tử vong a, bất quá lúc này Trần Khuynh Địch lại cảm thấy một sự tình rất không hài hòa.
Đó chính là…
Nhưng vào lúc này, Trần Khuynh Địch liền nghe thấy một tràng tiếng huyên náo bỗng nhiên truyền đến từ bên ngoài Vân Tiên Lâu, có không ít khách khứa đang tầm hoan tác nhạc đều có một chút tức giận nhìn ra bên ngoài, gặp quỷ, đến tột cùng là tên chết bầm nào, lại dám gây chuyện ở Vân Tiên Lâu? Không biết nơi này là địa bàn của Tiêu gia sao! Tiêu Lạc Thủy trước đó phụ trách dẫn đường cho Trần Khuynh Địch lúc này đã mang theo một đám đệ tử Tiêu gia trẻ tuổi đi ra, ở trên khuôn mặt trẻ tuổi cũng mang theo một chút phẫn nộ cùng với nghi hoặc.
“Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? !”
“Trước đó không phải chúng ta đã thông báo cho các thế lực xung quanh không được náo loạn hay sao? Làm sao còn có người đến?”
Đối mặt với nghi vấn của Tiêu Lạc Thủy, đệ tử Tiêu gia mới chạy vào từ cửa thì lộ ra vẻ mặt khổ sở, nói: “Lão đại, lão đại, bên ngoài, bên ngoài đến, đến…”
“Đừng có cà lăm!” Tiêu Lạc Thủy hung hăng gõ vào đầu của vị đệ tử Tiêu gia, tức giận nói ra: “Đừng làm cho Tiêu gia mất thể diện! Nói, đã xảy ra chuyện gì?”
“Ở bên ngoài có một đám người đến, chúng ta không thể trêu vào”
“? ??” Tiêu Lạc Thủy kinh ngạc một hồi mới phản ứng được, không thể trêu vào? Thật là buồn cười! Nơi này chính là địa bàn của Tiêu gia! Ở bên trên địa bàn Tiêu gia, ở bên trong Tiêu Thành, lại có người mà Tiêu gia không thể trêu vào? ! Đó không phải là tán dóc đó chứ!
“Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì! Nhanh nói cho ta!”
“Vâng, chuyện là như vậy…”
Chỉ thấy vị đệ tử Tiêu gia kia tiến đến bên cạnh Tiêu Lạc Thủy, thấp giọng lẩm bẩm hồi lâu, một giây sau, sắc mặt của Tiêu Lạc Thủy liền lập tức đại biến.
Phản ứng của Tiêu Lạc Thủy cùng với các đệ tử Tiêu gia trẻ tuổi, khiến cho rất nhiều đại lão của các thế lực nhỏ ở đây lộ ra biểu tình nghi hoặc.
Đến tột cùng là vị đại lão nào đến đây? Rõ ràng là gây chuyện ở Vân Tiên Lâu, còn khiến cho Tiêu gia không dám quản.. ?
Cũng không lâu lắm, thủ hạ mà các vị đại lão phái đi ra ngoài liền trở về báo cáo sự tình phát sinh ở ngoài Vân Tiên Lâu, mà nội dung trong chuyện này cũng khiến cho người ta vỗ bàn tán dương, cảm thấy kinh ngạc không thôi.
“Ngươi nói cái gì? !”
“Toàn bộ Vân Tiên Lâu đều bị người bao vây? Là binh sĩ quân đội triều đình? Trời ạ? ! Điều này làm sao có thể!”
“Cầm đầu là bốn cô gái sao!”
Rốt cục, đã có người kịp phản ứng, lộ ra sắc mặt cổ quái thấp giọng lẩm bẩm: “Đây chẳng lẽ là quân đội của vị đại lão nào, trong lúc rảnh rỗi còn muốn cống hiến cho kinh tế đế quốc, âm thầm đi đến Vân Tiên Lâu tiêu phí? Kết quả là bị cọp cái trong nhà phát hiện?”
Câu nói này trong nháy mắt liền dẫn nổ toàn bộ bầu không khí trong Vân Tiên Lâu, ở trong đầu của tất cả mọi người đều lóe lên một cái từ ngữ vô cùng kích thích: Bắt gian!
Đây là sự tình nghe nói phát sinh vào 5 năm trước.
Đó là một đêm tối có gió lớn, một vị Thiên Tướng xuất thân từ quân đội triều đình, thật sự là không ngăn nổi lời mời mọc thịnh tình của các binh lính dưới tay, ở dưới tình huống cho dù đã cự tuyệt đủ kiểu nhưng vẫn không làm gì được, đã vụng trộm đi tới thanh lâu lớn nhất Tiêu Thành để tiêu tiền, cũng chính là Vân Tiên Lâu lúc này.
Chương 239: Trò hay
Đó thật sự là một đêm tương đối mỹ diệu, Thiên Tướng đại nhân sợ vợ ở trong lời đồn của binh lính, trong đêm đó đã đại chiến rất khốc liệt, khiến cho đám binh lính phải lau mắt mà nhìn.
Nhưng cũng chính là vào cái buổi tối kia, lão bà của vị Thiên Tướng đại nhân kia, khi biết Thiên Tướng đại nhân đi uống rượu còn có kỹ nữ hầu hạ, ở dưới cơn thịnh nộ đã trực tiếp cầm quân lệnh của Thiên Tướng đại nhân, điều động hơn ngàn binh sĩ của quân đội Tiêu Thành trong đêm đó, mang theo cung nỏ, dẫn theo trường thương, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai bao vây cả tòa Vân Tiên Lâu.
Đương nhiên là trong lúc đó cũng có người muốn ngăn cản nàng, nhưng rất đáng tiếc là, lão bà của vị Thiên Tướng đại nhân này xuất thân từ danh tông đại phái, một thân võ công còn muốn cao hơn Thiên Tướng, phàm là những người ngăn cản nàng đều bị nàng đánh ngã, mà Thống soái tối cao của quân đội Tiêu Thành, Trấn Cương Sứ Tiêu Thành đại nhân bởi vì muốn xem trò vui, cho nên cũng không ngăn cản.
Điều này đã tạo ra thảm kịch lớn nhất trong lịch sử của Vân Tiên Lâu.
Cảnh tượng lúc đó thật đáng kinh ngạc, quả thực là cực kỳ bi thảm, Thiên Tướng đại nhân đang cao hứng bị lão bà của mình kéo ra từ trong phòng riêng, những nơi đi đều không có ai dám cản, về phần một số kẻ không có đầu óc muốn ngăn trở, tất cả đều bị lão bà của Thiên Tướng dùng một quyền đánh cho bất tỉnh nhân sự.
Cuối cùng, Thiên Tướng đại nhân bị lão bà của mình lôi đi, trước khi đi vị nữ cường nhân đó đã vung tay lên, đại quân ào lên, trực tiếp đập nát đồ đạc ở trong Vân Tiên Lâu, Vân Tiên Lâu luôn mở cửa 24 trên 24, chưa bao giờ tắt đèn, cũng bởi vì vậy mà đóng cửa ròng rã ba ngày, mới khai trương lại một lần nữa.
Từ đó về sau, vị Thiên Tướng đại nhân kia liền bị Vân Tiên Lâu, thậm chí là các đại thanh lâu trong Tiêu Thành, liệt vào mục tiêu không được hoan nghênh nhất.
Thời gian trôi qua cho đến hôm nay, đối với với những người đã trải qua một màn lúc trước mà nói, ký ức là vẫn còn mới mẻ, mà bây giờ, Vân Tiên Lâu thế mà lần thứ hai bị quân đội vây lại!
Đậu xanh rau má! Đây là muốn lặp lại chuyện lần trước a!
Mặt mũi của mấy vị cô nương Vân Tiên Lâu trắng bệch, mà rất nhiều đại lão của thế lực nhỏ ở bên trong thì lộ ra sắc mặt kích động, lộ ra bộ dáng xem náo nhiệt không chê lớn chuyện.
Ngay cả Trần Khuynh Địch, sau khi biết được nguyên do, cũng là lộ ra nét mặt hưng phấn.
“Còn có loại này trò hay để xem sao? !”
“Không nghĩ tới a, không nghĩ tới, chuyện kích thích bắt gian ở thanh lâu như vậy đều có thể bị mình bắt gặp được! Đây chính là náo nhiệt lớn chưa từng thấy trong cả hai đời người, không được, mình nhất định phải xem thật kỹ một chút, đến tột cùng là tên ngu ngốc nào xui xẻo như vậy, đi uống rượu có kỹ nữ hầu hạ thế mà còn bị lão bà phát hiện..”
Ý niệm tới đây, Trần Khuynh Địch lập tức kích động tìm một chỗ dễ thấy nhất, dự định làm một quần chúng xem náo nhiệt.
“Tất cả mọi người! Lên cho ta!”
“Đội một leo tường, đội hai yểm hộ, đội ba đâu? Kéo chùy công thành ra cho ta! Những người khác phong tỏa vùng này! Cho dù là một con ruồi cũng không cho phép bay ra!”
Bốn người Dương Xuân, Trần Tiêm Tiêm, Doanh Phượng Tiên, Lạc Tương Tư sóng vai đứng ở phía trước nhất, bốn người đều hơi hóa trang một phen, thay quần áo nam và chỉnh sửa giọng nói, nhìn qua giống như là bốn công tử đẹp trai, chỉ là biểu lộ khó coi trên khuôn mặt cùng với giọng điệu độc ác lại không phù hợp lắm.
“Cái này! Cái này! Mấy vị đại nhân, cuối cùng là đã xảy ra chuyện gì a? !”
Một nữ tử xinh đẹp hơn 30 tuổi lộ ra vẻ mặt khổ sở bước ra, nói với bốn nữ: “Ta chỉ làm sinh ý nhỏ, mấy vị đại nhân nể mặt mũi Tiêu gia, hãy giơ cao đánh khẽ một lần a, các vị đại nhân cứ nói, muốn tìm người nào, ta sẽ phái người bắt tới cho các vị đại nhân!”
“Bắt tới đây?” Bốn nữ liếc nhau, sau đó bỗng nhiên cười một tiếng.
Nói đùa! Các nàng tới là để bắt người sao? !
“Lục Phiến Môn phá án! Người không có phận sự, toàn bộ lùi xuống cho ta!”
Bốn nữ đồng thanh nói, thanh âm ở dưới sự gia trì của cương khí truyền khắp hơn phân nửa Vân Tiên Lâu, lập tức khiến cho quần chúng vây xem ở trong Vân Tiên Lâu cảng trở nên kích động.
Trời đất ơi, không chỉ có quân đội, thậm chí ngay cả người của Lục Phiến Môn cũng được kéo tới! Sẽ không phải là Trấn Cương Sứ Tiêu Thành đại nhân vụng trộm tới nơi này uống rượu có kỹ nữ hầu hạ đó chứ?
Chuyện này, chuyện này thật sự là…quá kích thích!
“Lục Phiến Môn? !”
Ở trong đại sảnh Vân Tiên Lâu, khác biệt cùng với những người xem náo nhiệt khác, Tiêu Nguyên Thần vốn dĩ cũng lộ ra vẻ mặt hứng thú lại biến đổi thần sắc, lông mày cũng hơi nhíu lại.
Mà ở ngoài Vân Tiên Lâu, đám binh sĩ đã hành động theo mệnh lệnh của bốn nữ, toàn bộ Vân Tiên Lâu đã bị phong tỏa hoàn toàn, từng đạo từng đạo cương khí sáng ngời chiếu rọi đường phố chung quanh Vân Tiên Lâu giống như mặt trời ban trưa, từng dãy binh sĩ mặc thiết giáp mặt không đổi sắc đứng ở cửa chính của Vân Tiên Lâu.
“Tương Tư tỷ, chúng ta cứ đi vào như vậy?” Dương Xuân vụng trộm đi tới bên cạnh Lạc Tương Tư, khá là hưng phấn mà nói ra.
Liên quan tới lần hành động này, chủ yếu vẫn là do Lạc Tương Tư đề nghị, bởi vì chiếm được manh mối trọng yếu có quan hệ đến trai chủ Ngự Thú Trai, cho nên các nàng đầu tiên là đi một chuyến đến quân doanh triều đình Tiêu Thành, đưa chứng minh thân phận Lục Phiến Môn cho Trấn Cương Sứ Tiêu Thành, cùng với manh mối đã phân tích được, lúc này mới nhận được sự hiệp trợ của quân đội.
Sau đó các nàng mới mang binh đến bao vây nơi này.
“Tiếp theo chúng ta sẽ làm gì? Đi vào bắt đại ca ra hay sao?”
Trần Tiêm Tiêm tức giận gõ đâu của Dương Xuân, nói: “Chúng ta cũng không phải là tới bắt sư huynh, ngươi không phải cũng đã nhìn thấy rồi sao, vị hồng nhan tri kỷ kia của trai chủ Ngự Thú Trai đang ở ngay bên trong Vân Tiên Lâu, ta tin tưởng sư huynh nhất định cũng đã phát hiện ra điểm này, lúc này mới đến Vân Tiên Lâu để điều tra đầu mối.
“Chúng ta đến đây chỉ là thu thập đầu mối thay cho sư huynh mà thôi.”
“Ồ? Vậy thì không cần phải tìm đại ca ca?”
“Đương nhiên là không cần.”
Trần Tiêm Tiêm mỉm cười, khóe miệng cong lên giống như ác ma, nói: “Nếu chúng ta đến đây thu thập đầu mối thay cho sư huynh, như vậy sư huynh tự nhiên là sẽ không cần chờ đợi ở bên trong Vân Tiên Lâu, bất quá nếu như đi vào bắt sư huynh ra mà nói, thì sẽ chiến thuật mồi như sẽ mất đi hiệu quả, cho nên chúng ta phải…”
“Dọn dẹp sạch sẽ!”
Doanh Phượng Tiên gằn từng chữ nói.
“Chỉ cần đuổi tất cả mọi người cùng với sư huynh ra, thì sẽ không có ai hoài nghi!”
“Tất cả mọi người! Nghe mệnh lệnh của ta!” Lạc Tương Tư chậm rãi giơ tay lên: “Đi vào! Đập cái Vân Tiên Lâu này cho ta! Ai dám phản kháng, hết thảy đều là đối đầu cùng với triều đình!”
Đây tuyệt đối không phải là dùng việc công báo thù riêng a!
Mấy binh sĩ mặc thiết giáp đứng ở chung quanh bốn nữ không biết vì sao, bỗng nhiên rùng mình một cái, buổi tối giống như có chút lạnh.
Chương 240: Lục soát
Mà cùng lúc đó.
“Cái tràng cảnh này thật đúng là lớn a, lão đệ…?” Tiêu Nguyên Thần vừa mới tỉnh lại định gọi Trần Khuynh Địch, lại đột nhiên sững sờ.
Trần Khuynh Địch vừa rồi còn đứng ở chỗ cao nhất trong đại sảnh, lộ ra bộ dáng muốn xem trò hay, vào giờ khắc này lại thần bí biến mất.
Lúc này, đám người Trần Tiêm Tiêm đã lục soát xong toàn bộ Vân Tiên Lâu, ngay cả phần lớn căn phòng riêng trên lầu hai cũng đều đã bị các nàng lục soát toàn bộ, nhưng khiến cho bốn nữ cảm thấy ngoài ý muốn là, các nàng đều không nhìn thấy thân ảnh của Trần Khuynh Địch, thẳng đến khi mọi người đi tới căn phòng riêng cuối cùng ở lầu hai.
“Nơi này là gian phòng của cô nương Dao Hồ…”
“Hừ.” Bốn nữ đồng thời phát ra một tiếng hừ lạnh không rõ ràng cho lắm, sau đó đồng thanh hạ lệnh: “Còn chờ cái gì? Chúng ta đây là đang phá án! Bất kể là ai cũng không có ngoại lệ! Phá cửa cho ta!”
“Vâng!” Mấy vị binh sĩ thế nhưng lại không biết biến báo, lập tức tiến lên, muốn động thủ phá cửa.
Nhưng mà đúng vào lúc này..
“A a a a a a a a a! Đau quá! Đây là có chuyện gì! Những vật này đến tột cùng là cái gì, a a a a! Đáng chết! Cứu ta! Ai đó mau tới cứu ta! Không! !! !!”
Ở bên trong gian phòng phát ra một tiếng kêu thảm thiết danh xứng với thực, mọi người nhất thời biến sắc, mấy vị binh sĩ cũng là ngây cả người, sau đó liền vội vàng tiến lên, dùng sức đánh về phía cửa phòng, kèm theo một tràng âm thanh chấn động to lớn, toàn bộ phòng riêng chính là run lên ầm ầm, cửa chính cũng là trực tiếp bị phá tan.
Sau đó, đập vào mắt của mọi người, chính là một mảnh huyết sắc, dưới đất có một vũng máu! Thậm chí là còn có cả thi thể, mà ở giữa vũng máu, Trần Khuynh Địch toàn thân áo trắng thì nằm vật xuống ở trong đó, lộ ra sắc mặt tái nhợt, hai mắt nhắm nghiền, hoàn toàn không có khí tức, nghiễm nhiên là đã thăng thiên.
“Chuyện này?!”
Sắc mặt của bốn nữ đồng thời biến đổi, Dương Xuân là người thứ nhất muốn tiến về phía trước, bất quá vào trước đó, Lạc Tương Tư đột nhiên khẽ vươn tay, trực tiếp cản nàng lại.
“Tương Tư tỷ? !”
“Tỉnh táo!”
Sắc mặt của Lạc Tương Tư khẽ biến, dùng thủ pháp truyền âm truyền một đạo thanh âm rất nhỏ vào tai của Dương Xuân, Dương Xuân cũng không phải là người ngu, thân hình có một chút trì trệ, sau đó sự bối rối vừa rồi liền biến mất trong nháy mắt, thay vào đó thì là vẻ khiếp sợ và phẫn nộ, nói: “Cuối cùng là đã xảy ra chuyện gì? !”
“Vì sao nơi này lại có người chết!”
“Tránh ra, tránh ra…”
Đột nhiên, chỉ thấy trên lầu hai lại xảy ra một trận huyên náo, tiếp đó chỉ thấy gia chủ Tiêu gia Tiêu Nguyên Thần lộ ra vẻ mặt nghiêm túc đi tới, quanh người tản ra khí thế khủng bố cấp bậc Hợp Đạo Tôn Giả, sau khi bức lui rất nhiều binh sĩ, hắn càng là trực tiếp đi tới cửa phòng riêng, đứng song song cùng với bốn nữ.
“Đây là Trần lão đệ? !”
Sau khi nhìn thấy Trần Khuynh Địch nằm trong vũng máu, Tiêu Nguyên Thần đầu tiên là sững sờ, sau đó không khỏi kêu lên sợ hãi.
“Trần lão đệ?.. A! Là vị Trần Chính Nghĩa đã giết lâu chủ Huyết Y Lâu kia, Trần đại hiệp? !”
“Làm sao có thể! Hắn đã chết?”
“Không có khả năng! Trần đại hiệp thế nhưng là Hợp Đạo Tôn Giả! Làm sao lại có thể dễ dàng chết như vậy!”
Trong lúc nhất thời, toàn bộ lầu hai liền hỗn loạn cả lên, có không ít người vốn muốn xem náo nhiệt càng là lộ ra thần sắc kinh hoàng mang theo vài phần bối rối, không nghĩ tới vốn dĩ chỉ là một trận nháo kịch, lại đột nhiên xảy ra án mạng.
“Yên lặng!” Tiêu Nguyên Thần hét lớn một tiếng, tuôn trào ra khí tức Hợp Đạo Tôn Giả, trong nháy mắt liền trấn trụ tất cả mọi người, sau đó hắn vội vàng nhìn về phía bốn người Lạc Tương Tư, nói: “Các vị, Trần lão đệ rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Hắn không phải là người của Lục Phiến Môn các ngươi hay sao? Ta còn tưởng rằng các ngươi là do hắn phái tới hiệp trợ phá án!”
Trần Tiêm Tiêm nhướng mày, sau đó chắp tay nói: “Mặc dù ta không biết Tiêu gia chủ nghe được lời đồn ở nơi nào, nhưng lần này chúng ta tới là bởi vì có người báo cáo, ở bên trong Vân Tiên Lâu có người âm thầm cấu kết cùng với Ma Giáo Tây Vực, cho nên mới đến đây dò xét, chỉ là không ngờ được vậy mà lại xảy ra chuyện này!”
“Ma Giáo Tây Vực?” Tiêu Nguyên Thần nhướng mày, sau đó vội vàng lắc đầu nói: “Mặc kệ, trước tiên cứu Trần lão đệ mới là chuyện quan trọng!”
Chỉ thấy Tiêu Nguyên Thần không để ý vết máu khắp phòng, trực tiếp nhanh chân đi vào trong phòng riêng, đưa tay thăm dò ở trên mũi của Trần Khuynh Địch, chốc lát sau mới thở phào nhẹ nhõm, lộ ra vẻ vui mừng từ trong thâm tâm: “Vẫn còn thở! Trần lão đệ còn chưa có chết! Chỉ là bị trọng thương sau đó hôn mê!”
“Không chết? Quá tốt rồi! Ta đã nói rồi, Hợp Đạo Tôn Giả làm sao có thể dễ dàng chết như vậy.”
“Đúng vậy a.”
“Bất quá rốt cuộc là tại sao Trần Chính Nghĩa lại bị trọng thương như vậy, sẽ không có khả năng là tẩu hỏa nhập ma a?”
“Nhìn vũng máu kia đi, là máu của người Huyết Y Lâu? !”
“Cái gì? !”
Một câu kinh hô “Huyết Y Lâu”, lập tức khiến cho bầu không khí đã lắng xuống trở nên căng thẳng, có thể thấy được Huyết Y Lâu trong quá khứ rốt cuộc đã mang đến sự khủng bố lớn đến dường nào cho rất nhiều thế lực ở Tiêu Thành.
Bốn người Lạc Tương Tư nhìn đám người nói loạn thất bát tao, không khỏi hét lớn lên một tiếng: “Yên lặng!”
“Xin lỗi, các vị Lục Phiến Môn đại nhân.” Tiêu Nguyên Thần đứng dậy, ôm Trần Khuynh Địch vào trong ngực, khá là gấp gáp nói ra: “Hơi thở hiện tại của Trần lão đệ đã rất yếu, nhất định phải nhận được sự cứu chữa, không bằng mấy vị hãy cùng đi với ta đến Tiêu gia, Tiêu gia chúng ta có đầy đủ đan dược có thể trợ giúp cho Trần lão đệ tỉnh lại, vừa vặn mấy vị cũng có thể hỏi Trần lão đệ một chút, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì..”
“Chuyện này…” Doanh Phượng Tiên nhíu mày, bất quá liền lắc đầu nói: “Được rồi, Tiêu gia chủ sốt ruột cứu người, cũng được, ngài hãy mang người này về Tiêu gia trị liệu thật tốt trước đi, lát nữa chúng ta sẽ tới, hỏi thăm sau.”
“Cũng được.” Tiêu Nguyên Thần gật đầu một cái, trên mặt lộ ra mấy phần buông lỏng, nói: “Vậy ta sẽ mang Trần lão đệ rời đi.”
“Xin cứ tự nhiên!”
“Tránh ra! Tranh thủ tránh ra!”
Sau một tràng huyên náo, Tiêu gia ở dưới sự dẫn đầu của Tiêu Nguyên Thần, cấp tốc rời khỏi Vân Tiên Lâu, mà nhiều thế lực khác thì lo lắng Huyết Y Lâu tro tàn lại cháy, cũng nhanh chóng rời đi, cuối cùng chỉ còn lại có bốn người Lạc Tương Tư, Doanh Phượng Tiên, Dương Xuân, Trần Tiêm Tiêm đứng ở trong phòng riêng.
Sau khi bảo binh sĩ rút lui, Trần Tiêm Tiêm nhìn phòng riêng không có một bóng người, lúc này mới lên tiếng:
“Nói cho ta biết, vì sao?”
“Chúng ta cần một cái lý do hợp lý.”
Vừa dứt lời, ở trong phỏng riêng chỉ có bốn người liền xuất hiện cái bóng thứ năm, sau đó chỉ thấy một thân ảnh chậm rãi đi ra từ bên trong cái bóng, đứng ở trước mặt bốn nữ.
Rõ ràng là Quỷ Ảnh biến mất đã lâu.
“Nói đi, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Vì sao lại bảo chúng ta làm bộ không nhận ra sư huynh, sư huynh thực sự bị trọng thương hay sao?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Audio] ẨN SÁT [Audio] ẨN SÁT](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-AN-SAT-Truyen-Audio.jpg)





