[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 36 : Chia đều (c176-c180)
❮ sautiếp ❯Chương 176: Chia đều
Đây là quyền lực to lớn cỡ nào, cơ hồ là quản hạt tất cả quyền lợi ở trong một khu vực.
Mà thật không may chính là, Viêm Hán Quốc xem như là một cái tiểu quốc ở trong đại thế giới Trung Thổ, mà lãnh thổ của Viêm Hán Quốc lại không nằm trong Giang Nam của hoàng triều Đại Càn.
Như vậy vấn đề đã đến, vì sao Tần Kiền Hoàng thân làm Giang Nam Thanh Lại Ti, sẽ đi đến nơi này? Chỉ cần tinh tế suy tư một chút là liền có thể biết được lý do, khiến cho toàn thân của thái tử Hoành Xương rét run.
“Tần Kiền Hoàng…”
“Phản tặc, bản ti đếm ngược ba tiếng, ta đã thông tri cho Lục Phiến Môn, quân đội, cùng với các lộ cao thủ bày ra thiên la địa võng, phục kích ở mọi phía, nếu như ngươi không rời đi, chỉ sợ là sẽ không còn cơ hội!”
Lông tơ trên toàn thân của thái tử Hoành Xương dựng đứng, nhìn chằm chặp vào Tần Kiền Hoàng, muốn nhìn xem có phải đối phương đang lừa gạt bản thân hay không, mà Tần Kiền Hoàng thì đã tính trước, lộ ra biểu lộ ngươi đã chết chắc.
“Ngươi đang gạt ta.”
“Hử? Không tin sao?” Tần Kiền Hoàng cười một tiếng, lấy ra một chiếc kèn lệnh cỡ nhỏ từ trong ngực, trực tiếp thổi lên.
Sắc mặt của Thái tử Hoành Xương kịch biến, toàn thân bộc phát cương khí, lập tức muốn chạy trốn, bất quá ở trong một cái chớp mắt, hắn phảng phất như nhớ ra điều gì đó, cứng rắn ngừng thân hình lại, nói: “Không đúng, ngươi đang gạt ta.”
“Thời gian của ngươi không còn lại nhiều lắm.”
Tần Kiền Hoàng lộ ra vẻ mặt tuỳ ý, hoàn toàn không để ý đến thái tử Hoành Xương, nói ra.
Bất quá vào lúc này thái tử Hoành Xương giống như là đã tính trước, nói ra: “Không cần phải giả giả bộ nữa, mặc dù không bằng Lục Phiến Môn, nhưng ngươi cho rằng Đại Chu chúng ta thật sự không có một chút lực lượng tình báo nào hay sao, Giang Nam Đại Càn căn bản cũng không có bất cứ ba động gì, bất kể là quân đội hay là Lục Phiến Môn đều không có động tác gì, ngươi đang lừa phỉnh ta.”
Nói xong lời cuối cùng, trên gương mặt của thái tử Hoành Xương đã lộ ra vẻ chắc chắn cùng với vững tin, giễu cợt: “Xem ra một vị Giang Nam Thanh Lại Ti như ngươi, dường như cũng không thần cơ diệu toán giống như trong tưởng tượng của ta a.”
“Thì ra là thế, khó trách là không lừa được ngươi.” Thái Kiền Hoàng hết sức chăm chú gật gật đầu nói: “Lần sau ta sẽ chú ý về chỗ sơ hở này.”
Thái tử Hoành Xương: “…”
Cái thái độ không quan trọng “Ồ, không lừa được thì quên đi” của Tần Kiền Hoàng, khiến cho hắn có một loại biệt khuất đánh một quyền vào trong hư không, nói tóm lại là chuyện này làm cho hắn cảm thấy rất khó chịu.
Mà thân làm Thái Tử Đại Chu, thái tử Hoành Xương bình thường nếu gặp phải người và sự việc khiến cho hắn khó chịu, đều sẽ dùng một phương pháp đơn giản nhất để giải quyết.
“Để cho ta xem thử, cái gọi là Chân Nhân Bảng thứ hai rốt cuộc có bao nhiêu phân lượng!”
Hắc Long gào thét, giống như lúc đối phó với Trần Khuynh Địch, thái tử Hoành Xương cũng không thi triển võ học, trực tiếp dùng chín đầu Hàng Thế Long Vương ở trên người đánh về phía Tần Kiền Hoàng, đây là tuyệt học của Hoàng thất Đại Chu, ưu điểm lớn nhất của Hàng Thế Long Vương Chân Kinh, chính là lực lượng hùng hậu đến mức đáng sợ.
“Ngươi không được.”
Tần Kiền Hoàng cũng không có động tác gì, Ngũ Sắc Thần Quang ở phía sau triển khai giống như khổng tước xòe đuôi, chín đầu Hàng Thế Long Vương giống như là dê vào miệng cọp vậy, trực tiếp vọt thẳng vào bên trong Thần Quang, sau đó cũng không có đi ra, thái tử Hoành Xương càng là lộ ra sắc mặt tái xanh, bởi vì hắn phát hiện ra liên hệ giữa bản thân và Hàng Thế Long Vương, thình lình đã bị cắt đứt!
“Có mấy phần bản sự.”
Động ý niệm, cương khí chung quanh nhanh chóng ngưng tụ, một lần nữa hội tụ thành chín đầu Hàng Thế Long Vương lơ lửng ở quanh người của thái tử Hoành Xương.
Mà chín đầu Hàng Thế Long Vương bị Tần Kiền Hoàng nuốt chửng, lúc này tự nhiên là tán loạn thành thiên địa nguyên khí thuần túy nhất, bất quá trải qua lần giao phong này, thái tử Hoành Xương chung quy vẫn là người ăn thiệt thòi, cho dù hắn dựa vào nội tình thâm hậu lập tức ngưng tụ ra chín đầu Hàng Thế Long Vương một lần nữa, cũng vẫn tính là bên thua.
Dù sao thì Tần Kiền Hoàng nhìn qua cũng không có một chút tổn hao nào, mà hắn thì lại không thể không tiêu hao cương khí để tụ hợp cửu long.
Thái tử Hoành Xương đương nhiên sẽ không thừa nhận điểm này, cũng chính vì như thế, hắn mới dùng sắc mặt tái xanh mà nhìn Tần Kiền Hoàng, ở trong mắt loé lên rất nhiều suy nghĩ, cuối cùng mới mở miệng nói:
“Cũng được, vậy thì Đại Tần Hoàng Lăng, ba người chúng ta chia đều thì như thế nào?”
“Chia đều?” Trần Khuynh Địch đang một mực khoanh tay khoái hoạt xem trò vui liền sững sờ, vô thức nói ra.
“Không sai, ở hiện trường chỉ có ba người chúng ta là võ giả cảnh giới Phản Hư Hợp Đạo, ta tin là thế lực ở phía sau của các ngươi cũng chưa đến đây kịp a, nếu như vậy, không bằng ba người chúng ta hãy chia đều đồ vật ở bên trong Đại Tần Hoàng Lăng, có thể đạt được cơ duyên gì thì phải xem vào tu vi và bản sự của mỗi người, thế nào?”
“Ta ngược lại thật ra là không có vấn đề…” Trần Khuynh Địch xoa cằm một cái, hắn sợ cái gì a? Ở sau lưng của hắn chính là hai vị nhân vật chính, đến lúc đó đi vào Đại Tần Hoàng Lăng, chỉ sợ là vừa nhắm mắt vừa đi cũng đều có thể lấy được đại cơ duyên, xem vào tu vi và bản sự? Đừng có ngây thơ như thế! Chỉ có kẻ yếu mới có thể dựa vào thực lực để tranh thủ cơ duyên, cường giả chân chính đều là do cơ duyên tranh thủ bản thân!
Thấy Trần Khuynh Địch đáp ứng thoải mái như vậy, thái tử Hoành Xương cũng âm thầm gật đầu một cái, đồng thời cười lạnh ở trong lòng.
Lấy được cơ duyên phải xem vào tu vi và bản sự chỉ là nói giỡn! Chỉ có kẻ yếu mới có thể dựa vào toàn bộ bản sự để tranh đoạt cơ duyên, dạng cường giả giống như hắn, tranh đoạt cơ duyên chính là dựa vào đầu óc! Dựa vào sự chuẩn bị trước đó! Cái gọi là cơ duyên chỉ có thể lưu lại cho người có chuẩn bị.
Chính là bởi vì cái ý nghĩ này! Hai người đã có kế hoạch ở trong lòng nhao nhao nhìn về phía vị Hợp Đạo Tôn Giả cuối cùng ở đây.
Thần sắc của Tần Kiền Hoàng không thay đổi, sảng khoái gật gật đầu.
Đồng thời, ở trong lòng của Tần Kiền Hoàng cũng cười lạnh một tiếng.
Cơ duyên? Chớ dại! Chỉ có kẻ yếu mới phải đi tranh đoạt cơ duyên, nói đến cùng thì bản thân nàng căn bản cũng không phải đến đây để tranh đoạt cơ duyên!
“Bất quá Thiên Lan Kiếm Tông thân làm tông môn mà Đại Càn ta quản hạt, bản ti có nghĩa vụ bảo hộ chu toàn Thiên Lan Kiếm Tông, mặc kệ Đại Tần Hoàng Lăng có ở trong Thiên Kiếm Phong hay không, đều phải chờ đến khi toàn bộ Thiên Lan Kiếm Tông rút lui hết mới được.”
Tần Kiền Hoàng xoay chuyển ánh mắt, lạnh lùng nói ra, bất quá vào lúc này thái tử Hoành Xương cũng vô cùng sảng khoái gật gật đầu.
“Không có vấn đề.”
Thái tử Hoành Xương quen cường thế cũng không sai, nhưng hắn cũng không phải là người ngu, tình huống ở trước mắt chính là thế chân vạc.
Chương 177: Hắc Long
Trên thực tế hắn thân làm Thái Tử tiền triều Đại Chu, chính là ở vào thế yếu, dù sao thì bản thân Tần Kiền Hoàng cũng là người của Tần gia Đại Càn, bây giờ còn là Đại Càn Giang Nam Thanh Lại Ti, thuộc về lập trường Đại Càn.
Mà Trần Khuynh Địch thì cũng là người thuộc về giới tông phái, vốn là không có quan hệ gì cùng với Đại Càn.
Nhưng tiếc một cái là hắn lại đi đến Thành Thanh Đế làm Trấn Cương Sứ, đây chính là nhân quả, thân làm Trấn Cương Sứ Thành Thanh Đế, thái tử Hoành Xương cũng không dám hứa chắc là Trần Khuynh Địch có ý nghĩ như thế nào, nếu vào thời khắc mấu chốt Trần Khuynh Địch giúp Tần Kiền Hoàng một chút, lại thuận tiện bỏ đá xuống giếng đối với hắn.
Dù sao thì thái tử Hoành Xương cũng là suy bụng ta ra bụng người, cảm thấy loại chuyện này tuyệt đối cũng không phải là không có khả năng phát sinh.
Hơi so sánh một phen, thái tử Hoành Xương tự nhiên cũng sẽ không quá chấp nhất đối với chuyện nhỏ về Thiên Lan Kiếm Tông.
Đây chính là giang hồ, giang hồ thực tế nhất, ngươi mạnh, quả đấm của ngươi lớn, vậy ngươi liền có thể bàn điều kiện cùng với người khác.
Ví dụ như Thiên Lan Kiếm Tông, nhìn như là đệ nhất tông môn ở Viêm Hán Quốc, cho dù là hoàng thất Viêm Hán Quốc đều kiêng kị vạn phần đối với Thiên Lan Kiếm Tông, nhưng vậy thì sao? Cuối cùng còn không phải là ở dưới sự uy hiếp của thái tử Hoành Xương mà ngay cả một chút sức phản kháng cũng đều không có, nhưng nếu biến thành người khác, Tần Kiền Hoàng đưa ra một điều kiện đồng dạng, thái tử Hoành Xương lại trực tiếp đồng ý không nói hai lời.
Quy luật yếu làm mồi ăn cho kẻ mạnh tàn khốc được thể hiện rất rõ ràng vào cái thời khắc này.
Nhất là thân làm người xuyên việt như Trần Khuynh Địch, vào thời điểm nhìn thấy một màn này, ở trong lòng càng là trở nên nghiêm nghị.
“Ta nhất định phải mạnh lên!”
Trần Khuynh Địch vẫn luôn là một người rất có ý thức về nguy cơ, sống yên ổn nghĩ đến ngày gian nguy là phương châm của hắn, cho nên hắn hiểu rõ rằng mặc dù hiện tại dựa vào thân phận cùng với thực lực của bản thân là có thể phớt lờ thái tử Hoành Xương, nhưng ai biết được Vương Lan thê thảm lúc này, sau này có trở thành hắn hay không?
Thái tử Hoành Xương mặc dù không có cách nào uy hiếp hắn, nhưng vạn nhất còn có người mạnh hơn thái tử Hoành Xương thì sao? Vạn nhất người ta còn có bối cảnh lớn hơn Thuần Dương Cung thì sao? Hơn nữa đừng nói là Thuần Dương Cung, cho dù là nghĩa phụ tiện nghi của hắn xảy ra chuyện gì, chỉ sợ là địa vị của hắn ở Thuần Dương Cung cũng sẽ bởi vì vậy mà rơi xuống.
“Nói tóm lại, tất cả phải dựa chính vào bản thân!” Trần Khuynh Địch lẩm bẩm.
Trần Khuynh Địch quay đầu, nhìn về phía bốn người Dương Xuân, Trần Tiêm Tiêm, Doanh Phượng Tiên cùng với Lạc Tương Tư đang tò mò nhìn hắn, không khỏi bật cười lớn, nói: “Không có gì, chỉ là do ta có cảm ngộ mà thôi.”
“Cảm ngộ sao!” Chúng nữ liếc nhìn nhau, đều từ trong ánh mắt của nhau nhìn ra sự kính nể đối với Trần Khuynh Địch.
Không hổ là Đạo Tử chân truyền của Thuần Dương Cung! Vẻn vẹn chỉ là quan sát chiến đấu giữa Tần Kiền Hoàng cùng với thái tử Hoành Xương, thế mà liền có thể đạt được cảm ngộ! Thật sự là lợi hại!
Ngay vào thời điểm mọi người chờ đợi, Vương Lan cũng đã chỉ huy đám người Thiên Lan Kiếm Tông bắt đầu rút lui.
Thực lực không bằng người, uy thế của ba vị Hợp Đạo Tôn Giả đứng ở phía trên quảng trường kia, tất cả các đệ tử đều cảm nhận được rất rõ ràng, tự nhiên là không có khả năng còn có sự phản kháng gì ở trong lòng, trong lúc nhất thời, Thiên Lan Kiếm Tông rộng rãi ngày xưa đã sụp đổ trong nháy mắt, vô số đệ tử bỏ lại đủ loại vật dụng trong nhà, cơ hồ là chỉ mang theo một chút tài nguyên liền trực tiếp xếp hàng rời khỏi Thiên Kiếm Phong, bởi vì thái tử Hoành Xương chỉ cho bọn hắn một canh giờ.
Chỉ có một chút thời gian này, căn bản là không thể mang đi hết Thiên Lan Kiếm Tông to lớn, tự nhiên chỉ có thể lấy một chút đồ trọng yếu.
Sau một canh giờ.
“Sao rồi? Có thể động thủ rồi chứ?” Thái tử Hoành Xương nhìn về phía đám người Thiên Lan Kiếm Tông ở bên ngoài Thiên Kiếm Phong, trong mắt lóe lên một tia đáng tiếc, sau đó nhìn về phía Trần Khuynh Địch cùng với Tần Kiền Hoàng, nói ra.
“Chỉ cần phá vỡ Thiên Kiếm Phong là được rồi sao?”
“Không sai.”
Thân làm Hợp Đạo Tôn Giả, vô luận là Tần Kiền Hoàng, thái tử Hoành Xương hay là Trần Khuynh Địch đều không có dị nghị.
Phá vỡ Thiên Kiếm Phong, nhìn qua dường như là công trình dời núi chuyển đồi phi thường hùng vĩ, nhưng trên thực tế đối với Tiên Thiên đỉnh phong, Hợp Đạo Tôn Giả mà nói cũng không phải là chuyện gì quá khó khăn, tối thiểu là cũng không có khó khăn như trong tưởng tượng của mọi người, cho dù Thiên Kiếm Phong là ngọn núi lớn nhất ở Viêm Hán Quốc.
Hiện tại, con đường thương đạo nối liền nam bắc mà Đại Càn khai thông, băng qua hơn phân nửa các con đường chính ở Trung Thổ, lúc trước kỳ thật cũng là ngàn khó vạn hiểm, không biết có bao nhiêu núi lớn, sông rộng ngăn cản, thế nhưng Thánh Thượng Đại Càn đời đầu đã cứng rắn mang theo chín đại Võ Hầu, bốn vị Đại Đô Hộ quân đội, thậm chí còn xuất động một phần lực lượng của Hoàng Tộc.
Lấy toàn bộ lực lượng của Đại Càn, điều động hơn mười vị Võ Đạo Tông Sư, sau đó dùng để…mở đường.
Con đường thương đạo hùng vĩ kia, ở dưới sự cố gắng của hơn 10 vị Võ Đạo Tông Sư, chỉ mất 10 ngày liền được khai thông.
Bất kể là núi lớn chặn đường, hay là sông rộng ngăn đường, phương pháp ứng đối của hoàng triều Đại Càn cũng chỉ có một cái: Xuất động Võ Đạo Tông Sư quét ngang, gặp núi dời núi, gặp nước đoạn thủy, thần cản giết thần, phật cản giết phật, cơ hồ là lấy một loại khí thế đáng sợ không có cách nào ngăn cản san bằng hơn phân nửa Trung Nguyên.
Lúc này mới có con đường thương đạo nối liền nam bắc mà hậu thế nhận được vô số lợi ích như bây giờ.
Bởi vậy có thể thấy được cảnh giới của võ giả sau khi đạt đến một trình độ nhất định, là sẽ có được bao nhiêu lực lượng.
“Động thủ!” Thái tử Hoành Xương là người gấp gáp nhất, tự nhiên cũng là người xuất thủ đầu tiên, chín đầu Hàng Thế Long Vương gào thét mà ra từ trên người của hắn, sau đó ở giữa không trung tụ thành một con Hắc Sắc Thần Long to lớn thân dài mấy chục thước, quấn quanh hơn phân nửa Thiên Kiếm Phong, không ngừng thét dài, đúng là pháp thân Hắc Long mà hắn thi triển vào lúc mới xuất hiện.
Bất quá khác biệt cùng với lúc ban đầu, lần này ở dưới sự ngưng thần nhìn kỹ của Trần Khuynh Địch, lại nhìn ra được mấy phần khác biệt.
“Con Hắc Long này…dường như còn chưa phải là đỉnh phong a.”
Nên nói như thế nào đây, mặc dù mỗi một phiến lân giáp ở trên người của Hắc Long đều sinh động như thật, động tác cũng giống như là rồng chân chính, nhưng lại thiếu một cỗ sinh khí, chính là cỗ sinh khí này, khiến cho nó không có cách nào phát huy lực lượng đến cực hạn, nếu như có thể bù đắp được điểm này mà nói, lực lượng của con Hắc Long này không thể nghi ngờ sẽ đạt đến một trình độ phi thường khủng bố.
Chương 178: Lâu Phách La xúi quẩy
Hắc Long gầm thét, hai cái trảo rồng trực tiếp nắm lấy Thiên Kiếm Phong, tiếp đó hung hăng nhấc lên, Thiên Kiếm Phong liền phát ra một tiếng nổ kinh thiên động địa, vậy mà thực sự lung lay.
Đương nhiên, lấy lực lượng của thái tử Hoành Xương tự nhiên là không có khả năng thực sự nhấc toàn bộ Thiên Kiếm Phong lên, loại cấp bậc lực lượng này thì chỉ có Võ Đạo Tông Sư mới có, nhưng dù vậy, lấy thực lực của thái tử Hoành Xương, lại có thể khiến cho chân núi nguyên bản vững chắc kiên cố của Thiên Kiếm Phong, ở dưới sự kéo lên mạnh mẽ bị phá thành mảnh nhỏ.
Mà chuyện kế tiếp tự nhiên là giao cho Tần Kiền Hoàng cùng với Trần Khuynh Địch.
“Phá.” Khuôn mặt của Tần Kiền Hoàng không đổi sắc, nhẹ nhàng phun ra một chữ, Ngũ Đức Thần Quang ở sau lưng phất phới theo chiều gió, hội tụ thiên địa nguyên khí ở trên không trung, hóa thành một chuôi thần kiếm năm màu trực tiếp chém vào lòng đất, trong lúc nhất thời toàn bộ Thiên Kiếm Phong cũng bắt đầu lắc lư, chân núi vốn đã lung lay sắp đổ bị một kiếm của Tần Kiền Hoàng đâm xuyên, triệt để đứt gãy.
“Hít hà!” Đối với một màn kinh thiên động địa này, Trần Khuynh Địch hít vào một hơi thật sâu, sau đó chậm rãi ra quyền.
Quyền ý rung chuyển cả ngọn núi, giống như một giọt nước cuối cùng làm tràn ly, toàn bộ Thiên Kiếm Phong ở dưới một quyền này của hắn…triệt để sụp đổ.
Nhìn Thiên Kiếm Phong dần dần sụp đổ, trên mặt của Vương Lan lộ ra thần sắc phức tạp như khóc như cười.
Toà Thiên Kiếm Phong này, nghiêm chỉnh mà nói chính là nơi ở của hắn trong 30 năm, theo một ý nghĩa nào đó mà nói đây cơ hồ chính là một ngôi nhà khác của hắn, kết quả hiện tại là cái nhà này đã sập.
“Người không thể sống ở trong quá khứ.”
Giọng nói lạnh lùng truyền đến từ phía trước, Vương Lan khá là mê mang ngẩng đầu nhìn về phía vị tự xưng là Hình bộ Giang Nam Thanh Lại Ti kia, là cô gái đã cứu bản thân thậm chí là toàn bộ Thiên Lan Kiếm Tông từ trong tay của thái tử Hoành Xương, đối phương thì đang ngẩng đầu ưỡn ngực, phảng phất mãi mãi cũng là như thế, tự tin mà kiêu ngạo.
“Ngươi hẳn là nên cảm thấy may mắn.” Hai mắt của Tần Kiền Hoàng không có cảm xúc, phảng phất như đang nhìn vào quá khứ, trong giọng nói mang theo sự linh hoạt kỳ ảo, nói: “Chí ít là ngươi cùng với Thiên Lan Kiếm Tông vẫn còn sống tiếp được, mà không phải là bị mai táng ở trong lòng đất cùng một chỗ với Thiên Kiếm Phong.”
Vương Lan muốn nói điều gì đó, nhưng lại không biết nên nói cái gì, cuối cùng đành phải gật đầu một cái, không nói thêm gì nữa.
Mà ở một bên khác, ở phía dưới địa phương Thiên Kiếm Phong bị phá vỡ thì hiện ra một cái hố, mà ở bên trong cái hố, vậy mà lại nhìn thấy một ngọn núi khác, bất quá khác biệt cùng với Thiên Kiếm Phong, cả ngọn núi này đều được tạo thành từ vàng đen, xa xa không phải là Thiên Kiếm Phong có thể so sánh.
Loại ngọn núi này coi như là Võ Đạo Tông Sư cũng chỉ sợ là không có cách nào phá huỷ.
Bất quá ở dưới đáy ngọn núi, có thể nhìn thấy một cánh cửa, đó có lẽ là cửa vào, hơn nữa chất liệu tạo thành cửa vào cũng không kiên cố như ngọn núi, giống như là được làm từ sắt thép bình thường, trải qua vô số năm tuế nguyệt, cũng đã sớm trở nên tàn tạ.
“Các vị, có thể đạt được cái gì thì phải dựa vào bản lãnh!”
Thái tử Hoành Xương là người hành động đầu tiên, cả người trong nháy mắt liền hóa thành một cơn gió đen vọt tới trước cửa vào ngọn núi, Hắc Sắc Thần Long gào thét mà ra, trực tiếp đụng nát cửa vào ngọn núi, giống như cuồng long vọt vào bên trong, thái tử Hoành Xương dường như là có tự tin rất lớn, không thèm để ý tới bẫy rập.
Mà Quỷ Ảnh cũng theo sát bước chân của thái tử Hoành Xương, nhanh chóng vọt vào.
“Quả nhiên, sự hiểu rõ của hắn đối với Hoàng Lăng là vượt xa chúng ta.” Trần Khuynh Địch ở cách đó không xa thấp giọng lẩm bẩm nói, bất quá thần sắc ở trên mặt vẫn phi thường bình tĩnh.
Hiểu rõ rất sâu đối với Hoàng Lăng? Vậy thì có thể làm gì? Cái thế giới này là không công bằng, bất kể là người chơi bình thường hay là người chơi nạp tiền, ở một phương diện nào đó cũng không sánh bằng người chơi Thiên Mệnh, nói ngắn gọn chính là nhân vật chính.
“Chúng ta xuất phát thôi!” Trần Khuynh Địch tràn đầy lòng tin nói, nhất là sau khi nhìn thấy Trần Tiêm Tiêm cùng với Dương Xuân ở phía sau lưng, lực lượng càng tràn đầy.
Có nhân vật chính theo sát ở bên cạnh! Làm sao có thể thua được!
Mà thẳng đến khi hai nhóm người Trần Khuynh Địch cùng với thái tử Hoành Xương tiến vào ngọn núi, Tần Kiền Hoàng mới mở miệng nói: “Để cho người Thiên Lan Kiếm Tông chờ lệnh ở bên ngoài, ngươi hãy đi vào chung với ta.”
Vương Lan ngạc nhiên nhìn Tần Kiền Hoàng, hắn không nghĩ tới đối phương thế mà lại mời mình đi vào, phải biết rằng đây chính là Đại Tần Hoàng Lăng a, ý nghĩ của người bình thường chẳng lẽ không phải là chiếm cơ duyên làm của riêng hay sao, ngoại trừ thân tín cơ bản sẽ không dẫn người khác đi vào, mà hắn và Tần Kiền Hoàng lúc này chỉ mới là gặp mặt lần đầu tiên.
“Không cần phải suy nghĩ nhiều.” Hai mắt của Tần Kiền Hoàng thản nhiên nhìn ngọn núi to lớn trước mắt, đột nhiên dường như trào phúng cười cười nói: “Ta còn cảm thấy chướng mắt đối với cái gọi là Đại Tần Hoàng Lăng này, bất quá ở bên trong quả thật là có một chút trân phẩm, đối với võ giả như ngươi thì ít nhiều cũng có một chút tác dụng.”
“Cái này…” Vương Lan còn muốn nói cái gì, Tần Kiền Hoàng đã trực tiếp bước vào trong ngọn núi.
“Đi thôi.”
“Vâng.”
Cứ như vậy, rất nhanh ba nhóm người đã biến mất ở bên trong ngọn núi màu đen, mà đám đệ tử Thiên Lan Kiếm Tông thì khá là mờ mịt trú đóng ở bên ngoài ngọn núi, chờ đợi tông chủ của bọn hắn trở về, chỉ là vô luận là người nào, đều không có chú ý tới, vào giờ khắc này ở trên đỉnh đầu của bọn hắn, đám mây trên bầu trời trước đó bị dư ba chiến đấu giữa Trần Khuynh Địch, thái tử Hoành Xương còn có Tần Kiền Hoàng đánh vỡ, dần dần bắt đầu có từng đám mây hội tụ mà đến, hóa thành một đôi con ngươi hẹp dài, từ trên nhìn xuống dưới, không có một chút tình cảm nào nhìn chăm chú vào tất cả mọi người trên mặt đất, phảng phất như có thể xem thấu ngọn núi được tạo thành từ vàng đen này, nhìn thấy tất cả mọi người ở bên trong vậy.
“Đáng chết! Đáng chết! Đáng chết!” Lâu Phách La gần đây rất là xúi quẩy.
Không bằng nói hắn còn có thể sống sót nhất định là được thượng thiên phù hộ, lúc trước hắn phụng mệnh lệnh của Man Vương đi cứu viện A Nan Thỉ lúc trước bị bắt làm tù binh ở trong trận chiến tại Thành Thanh Đế, kết quả là kế hoạch giải cứu bị Đại Càn Kháo Sơn Vương – Dương Lâm mạnh mẽ đánh tan, Lâu Phách La thậm chí ngay cả mặt mũi cũng không dám lộ ra.
Kết quả là hắn đã đánh giá thấp vị Đại Càn Kháo Sơn Vương kia.
Đã cách không biết bao xa, vị Kháo Sơn Vương kia vẫn có thể phát hiện ra sự tồn tại của hắn, cách không xuất thủ, huyết khí giống như một dòng sông lớn, trực tiếp đánh cho hắn bị thương nặng, nếu như không phải hắn chạy nhanh, hơn nữa dù sao cũng có hạn chế về khoảng cách, hắn nói không chừng đã thật sự phải chôn xương ở Đại Càn.
Chương 179: Núi đen
Nhưng cho dù đã rời khỏi hiện trường, Lâu Phách La vẫn chưa thoát được hiểm cảnh.
Mà thẳng đến khi hắn bắt đầu chạy trốn, dự định tạm thời trở về Nam Cương, thuận tiện giết chết Trấn Cương Sứ Thành Thanh Đế, hắn mới chính thức thể nghiệm được sự khủng bố của Đại Càn.
Mà căn nguyên của sự khủng bố này, chính là Lục Phiến Môn.
Ông trời ơi! Hắn cơ hồ là đi tới chỗ nào, mật thám của Lục Phiến Môn cũng đi theo tới chỗ đó, bẫy rập của Lục Phiến Môn có thể nói là có ở khắp mọi nơi, tìm thành trì ăn một bữa cơm, trong cơm đều bị hạ kịch độc, tìm một thôn nhỏ ở nhờ, vừa mới nhắm mắt lại nóc nhà liền sập, cuối cùng Lâu Phách La đã bị ép phải cầu sinh tại dã ngoại.
Lấy trời làm chăn, lấy đất làm giường, nghe có vẻ là rất lãng mạn, nhưng trên thực tế lại rất thê thảm.
Trải qua một tháng, cả người của Lâu Phách La đều gầy đi vài vòng, nếu như không phải có thể phách Võ Đạo Tông Sư, hắn chỉ sợ đã sớm không chèo chống nổi.
“Đám chuột đất Lục Phiến Môn này, dám phục kích ta mà lại không dám lộ diện sao! Chết tiệt! Chết tiệt!” Nếu như không lo lắng vị Chiêu Võ Thần Hầu kia tự mình xuất thủ, Lâu Phách La đã sớm triệt để nổi điên, đại khai sát giới ở cảnh nội Đại Càn! Nhưng mỗi khi nghĩ tới đây, trong lòng của Lâu Phách La kiểu gì cũng sẽ hiện lên nhắc nhở của Man Vương trước khi đi.
Nếu không thể nhịn được! Thì hãy nhịn một lần nữa!
Thế là Lâu Phách La liền tiếp tục nhẫn nhịn, cứ như vậy trốn đông trốn tây qua một hồi lâu, hắn mới xem như đi ra khỏi quốc cảnh Đại Càn, đi tới một chút nước nhỏ chung quanh Đại Càn, mà địa phương hắn ở hiện tại, ở trong tình báo của hắn chính là một địa phương ở gần Giang Nam Đại Càn, là một nước nhỏ có tên là Viêm Hán Quốc.
Ngay vào thời điểm Lâu Phách La xác định được nơi này là nơi nào, ở phương xa đột nhiên truyền đến một cỗ lực lượng chấn động tương đối khổng lồ.
Ba cỗ sóng sức mạnh, mặc dù không bằng bản thân hắn, nhưng tuyệt đối là tu vi của Hợp Đạo Tôn Giả, dọa cho Lâu Phách La kém một chút nữa đã tưởng rằng đám cẩu tặc Lục Phiến Môn kia đã sớm bày ra thiên la địa võng, muốn bắt gọn bản thân hắn, sau một hồi lâu mới xem như là lấy lại tinh thần, sau đó nhẹ nhàng thở ra một hơi.
“Phù.. còn tốt, còn tốt.”
Con ngươi của Lâu Phách La đảo một vòng, lá gan lập tức trở nên lớn hơn.
Không phải là đám cẩu tặc Lục Phiến Môn kia, vậy mình còn phải sợ cái gì? Chỉ là mấy tên Hợp Đạo Tôn Giả mà thôi!
Nghĩ tới đây, Lâu Phách La lập tức chỉnh sửa y phục rách rưới một chút, sửa sang mái tóc tán loạn, xoa xoa khuôn mặt đen nhánh, nhanh chân đi về phía lực lượng truyền đến.
“Ha ha ha ha! Đám ngớ ngẩn kia, còn ở bên ngoài lo lắng ở trong Hoàng Lăng có nguy hiểm gì? Thực sự là quá ngây thơ rồi!”
Thái tử Hoành Xương cưỡi Hắc Long xông xáo hành lang bốn phía ở trong lòng đất, giống như một con cuồng long tàn phá bừa bãi vậy, nhìn qua quả thực là không có một chút kiêng kỵ nào, căn bản không hề lo lắng đến cái gọi là bẫy rập còn có thủ hộ giả của Hoàng Lăng, trên thực tế hắn cũng vô cùng rõ ràng là ở trong này căn bản cũng không có cái gì là bẫy rập tồn tại.
Mà Quỷ Ảnh thì rất đàng hoàng đi theo sau lưng thái tử Hoành Xương, không nói một lời.
“Lần này, không có ai biết được tin tức về Đại Tần Hoàng Lăng, chính là cơ hội ngóc đầu trở lại tốt nhất của Đại Chu chúng ta, tuyệt đối không thể bỏ lỡ!” Hai mắt của thái tử Hoành Xương như sói, trong lòng kích động nghĩ thầm.
Căn cứ vào tình báo mà hắn lấy được, ở trong Đại Tần Hoàng Lăng không chỉ có vô số trân bảo chôn cùng với Đại Tần Thủy Hoàng ngày xưa, còn có giữ lại một bộ phận long mạch Đại Tần lúc ấy, nếu như bản thân hắn có thể lấy được cái long mạch kia cho Đại Chu, Đại Chu liền thật sự có hy vọng quật khởi, không cần phải tiếp tục làm chuột nhắt ẩn nấp khắp nơi!
“Nhanh! Cần phải nhanh hơn nữa! Nhất định phải lấy đi long mạch trước đám người kia!”
Thái tử Hoành Xương một đường vọt về phía trước, rất nhanh liền nhìn thấy một ngã ba đường, nhưng hắn cũng không do dự một chút nào, trực tiếp vọt vào con đường ở phía bên phải, đây chính là ưu thế của hắn, hắn đã sớm đạt được một bộ phận bản đồ cấu tạo của Đại Tần Hoàng Lăng! Khác biệt cùng với Trần Khuynh Địch còn có Tần Kiền Hoàng chỉ có thể chạy loạn khắp nơi, hắn có thể ở trong thời gian ngắn nhất làm ra lựa chọn chính xác nhất, cái gọi là mê cung hành lang đối với hắn mà nói là cũng không có bí mật!
Nắm giữ phần tự tin này, thái tử Hoành Xương liền gia tăng tốc độ vọt vào sâu bên trong hành lang.
Mà cùng lúc đó, ngay ở sau lưng của thái tử Hoành Xương.
“Chà, ở bên trong là loại kết cấu này sao.”
Ở trong hành lang, vách tường chung quanh cũng giống như ngọn núi đen, đều là được tạo thành từ vàng đen, lấy năng lực của Trần Khuynh Địch tối đa cũng chỉ có thể lưu lại ở phía trên một cái hố to, mà không có cách nào trực tiếp phá vỡ, chuyện này khiến cho con đường tầm bảo của đám người Trần Khuynh Địch tăng thêm không ít khó khăn.
Dù sao thì nếu có năng lực phá vỡ vách tường, thì sẽ không cần chạy loạn khắp nơi giống như một con ruồi không đầu, mà bọn hắn thì lại khác biệt cùng với thái tử Hoành Xương, ở dưới tình huống không có bản đồ cấu tạo, tự nhiên là phải đi chậm rãi để bảo đảm an toàn, tốc độ tự nhiên cũng chậm đi không ít.
Cứ như vậy xuyên qua mấy cái ngã rẽ, cuối cùng đám người cũng đứng ở phía trước một cái ngã tư đường, không thể nghi ngờ, con đường bọn hắn lựa chọn tiếp theo sẽ trực tiếp quyết định kỳ ngộ của bọn hắn ở trong Hoàng Lăng, có thể nói hoàn toàn là thành bại tại thiên, hoàn toàn dựa vào vận khí để quyết định tương lai, vô cùng không đáng tin cậy.
Bất quá ở trên một điểm này, tin tưởng vô luận là thái tử Hoành Xương hay là Tần Kiền Hoàng hẳn là đều giống nhau, nhưng mà…
“Ha ha ha!” Trần Khuynh Địch tràn đầy tự tin cười ra tiếng, mặc dù hai người kia cũng rất lợi hại, nhưng cuối cùng so với nhân vật chính, cũng chỉ là đom đóm so với ánh trăng!
Ý niệm tới đây, Trần Khuynh Địch lập tức dùng vẻ mặt ôn hòa quay đầu nhìn về phía Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm, nói: “Dương Xuân, Trần sư muội, các muội cảm thấy nên đi con đường nào?”
Ý của hắn là để cho nhân vật chính chọn đường!
Nói đùa, ở bên trái ta là Thanh Long, ở bên phải là Bạch Hổ, không đúng, là hai đại nhân vật chính, có quầng sáng của hai vị nhân vật chính mở đường cho ta, coi như là nhắm mắt lại mà đi, cũng đều có thể đi đến địa phương trọng yếu nhất trong mê cung, cầm tới được bảo vật tốt nhất, đối với một người hết sức mê tín đối với quầng sáng nhân vật chính như Trần Khuynh Địch, chính là tin tưởng với điều đó vững chắc không thể nghi ngờ.
Tới đi! Hãy nói cho ta biết đáp án của các ngươi a! Ngươi nói đi chỗ nào, ta liền đi chỗ đó!
Sau đó Trần Tiêm Tiêm cùng với Dương Xuân được hỏi thăm thì liếc nhìn nhau một cái, trăm miệng một lời mà nói: “Sư huynh (đại ca ca) đi chỗ nào, ta liền đi chỗ đó!”
Trần Khuynh Địch: “…”
Chương 180: Quân đoàn Tượng Binh Mã
Vì sao lại là câu trả lời này a? Không có đạo lý a!
Trần Khuynh Địch dùng vẻ mặt phát mộng mà nhìn Trần Tiêm Tiêm cùng với Dương Xuân, nửa ngày cũng chưa thể phản ứng, cái này không đúng a! Lúc này chẳng lẽ không phải là bản thân hắn chiêu hiền đãi sĩ, sau đó hai vị nhân vật chính sẽ phát huy ra đầy đủ quầng sáng của nhân vật chính, dẫn hắn đi đến nơi có bảo vật tốt nhất, cơ duyên tuyệt nhất, sau đó nhân vật chính ăn thịt, hắn lại uống một chút canh, thuận tiện tăng cường độ hảo cảm…
Kết quả làm sao lại trở thành dạng này rồi? ??
“Ta đi chỗ nào các ngươi đi chỗ đó? Đừng nói giỡn! Ta thế nhưng là nhân vật phản diện nha! Nhân vật phản diện đi thăm dò ở trong cùng một di tích với nhân vật chính, nhất định là sẽ trải qua trăm cay nghìn đắng cuối cùng còn chưa chắc đã chiếm được gì đó!”
Nghĩ đến đây, sắc mặt của Trần Khuynh Địch lập tức liền trở nên nghiêm túc: “Sao các muội có thể nói như vậy!”
“Hả?” Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm ngạc nhiên mà nhìn Trần Khuynh Địch.
“Ta vẫn luôn coi các muội là sư muội của ta, mặc dù huynh chưa làm được gì cho các muội, nhưng ta vẫn luôn tôn trọng các muội, đối với ta mà nói các muội không cần phải làm kẻ yếu khúm núm ở sau lưng ta, mà cũng có thể suy nghĩ cùng với ta, cung cấp đề nghị cho ta.”
“Cho nên cứ lớn mật nói ra suy đoán của các muội a! Ta nhất định sẽ tiếp thu!”
Trần Tiêm Tiêm cùng với Dương Xuân: “! !!”
Chúng nữ nhao nhao lộ ra thần sắc cảm động.
“Ừm, ta cảm thấy đi hướng này thì sẽ tốt hơn.”
“Ta cảm thấy nên đi hướng này.”
“Ta, ta cũng cảm thấy hướng này không tệ”
“Ta cảm thấy là hướng này.”
Trần Khuynh Địch nhìn về phương hướng mà bốn nữ chỉ tay, Dương Xuân chỉ hành lang bên trái, Trần Tiêm Tiêm chỉ hành lang ở giữa, Lạc Tương Tư cùng với Doanh Phượng Tiên thì chỉ vào hành lang bên phải, nhìn ba cái phương hướng hoàn toàn khác biệt, Trần Khuynh Địch rơi vào trong sự trầm tư thật lâu.
Hiện tại, nên làm cái gì?
Tốt! Đã đến giờ làm phương pháp bài trừ! Đầu tiên, Lạc Tương Tư cùng với Doanh Phượng Tiên đều thuộc về người nhân vật qua đường, liền có thể thoải mái vứt bỏ hành lang bên phải! Như vậy thì chỉ còn lại lựa chọn hành lang bên trái và hành lang ở giữa, tỷ lệ 50 – 50 sao, chuyện này thật đúng là làm khó người ta a…
Trần Khuynh Địch hít vào một hơi thật sâu, làm ra quyết định, lựa chọn hành lang bên trái, dù sao thì thì Dương Xuân cũng là nhân vật chính của nhà mình.
“Hành lang bên trái!” Trần Khuynh Địch tràn đầy tự tin nói ra, sau đó suất lĩnh đám người đi vào hành lang bên trái.
Mà chỉ chốc lát sau, thân ảnh của Tần Kiền Hoàng cùng với Vương Lan cũng là một trước một sau, xuất hiện ở phía trước cái ngã tư đường này.
Nhìn qua ba đường hành lang ở trước mặt, Tần Kiền Hoàng lộ ra nụ cười lạnh không ngoài ý liệu, tỏ ra thái độ thờ ơ, thậm chí là còn có một chút khịt mũi coi thường.
“Đại nhân, tiếp theo phải làm sao bây giờ?” Vương Lan cung kính hỏi, mệnh của hắn cùng với Thiên Lan Kiếm Tông lần này là do Tần Kiền Hoàng cứu, lúc này lại chủ động dẫn hắn tiến vào Đại Tần Hoàng Lăng, hắn tự nhiên là không thể bày ra tư thái tông chủ Thiên Lan Kiếm Tông ngày xưa, mà là hạ thấp tư thái, lấy thân phận cấp dưới mở miệng nói ra.
Mà Tần Kiền Hoàng hiển nhiên là cũng cảm thấy hài lòng với sự thức thời của hắn.
“Không sao, đi ở giữa.”
“Ở giữa?”
“Không sai, dù sao thì vô luận là con đường nào, đều có thể đi đến mục tiêu sau cùng.”
“Mục tiêu sau cùng?” Vương Lan ngạc nhiên nhìn Tần Kiền Hoàng đã bước vào đường hành lang, cũng không hỏi lại, mà vội vàng đi theo.
Sau khi xoắn xuýt ở trong hành lang mê cung nửa canh giờ, đoàn người Trần Khuynh Địch mới xem như là đi ra, mà sau khi đi ra khỏi hành lang, đập vào mắt của đoàn người là một cánh cửa bằng đồng hết sức to lớn, mà ở trên cánh cửa, có một cái lỗ rõ ràng là đã bị ăn mòn.
“Dường như đã đến nơi.” Trần Khuynh Địch nhìn vào cái lỗ, chợt biến sắc, bởi vì hắn thông qua cái lỗ, dĩ nhiên nhìn thấy được thái tử Hoành Xương đang đứng ở phía sau cánh cửa!
Đáng chết, thế mà bị tên gia hỏa này giành trước? !
Ý niệm tới đây, Trần Khuynh Địch lập tức không còn dám trì hoãn, trực tiếp đấm ra một quyền, đánh sập cánh cửa bằng đồng, rồi nhanh chóng đi vào địa cung ở bên trong, mà ở trong nháy mắt đám người đi vào địa cung, liền có một cỗ hàn khí thấu xương đập vào mặt.
“Lạnh quá?!”
“Nơi này là?”
Sau khi đi vào địa cung, Trần Khuynh Địch liền biết vì sao thái tử Hoành Xương lúc này lại đứng không nhúc nhích ở trước cửa địa cung, hoàn toàn khác biệt cùng với khí thế vì đoạt bảo không tiếc tất cả trước đó, thậm chí là so sánh cùng với thái tử Hoành Xương phách lối lúc trước, lúc này hắn lại cực kỳ tỉnh táo.
Bởi vì một màn trước mắt này thật sự là quá ngoạn mục.
Địa cung rộng rãi dài ước chừng trăm mét, ở trên mặt đất chưng bày những mô hình núi và sông thu nhỏ, trong những dòng sông chảy xuôi thủy ngân, đỉnh núi được tạo thành từ vàng đen, còn có vô số kỳ cảnh tự nhiên, toàn bộ đều được thu nhỏ bằng một chậu cây, chưng bày ở bốn phương tám hướng trong cung điện dưới lòng đất.
Phảng phất như là hình ảnh thu nhỏ của một quốc gia.
Mà ở giữa những kỳ quan này, có trọn vẹn 10 vạn binh sĩ đất nung đang đứng, mỗi một binh sĩ đều khoác thiết giáp ở trên người, ngay cả khuôn mặt cũng đều được mặt nạ sắt thép bao bọc, hai mắt thì dùng hai khỏa bảo thạch sáng ngời để thay thế, cầm chiến mâu trong tay, vô cùng hùng vĩ.
“Bọn họ là…”
“Tượng Binh Mã.”
Trần Khuynh Địch quay đầu nhìn về phía thái tử Hoành Xương đang kích động tự lẩm bẩm, thậm chí là có một chút nói không mạch lạc, hoàn toàn không phát giác ra được ánh nhìn chăm chú của Trần Khuynh Địch, vẫn như cũ nhìn chằm chặp vào trận hình 10 vạn người ở giữa địa cung, hai mắt bốc lên lửa nóng giống như là nhìn thấy một mỹ nữ không mặc gì.
Trên thực tế đối với thái tử Hoành Xương mà nói, coi như là thiên hạ đệ nhất mỹ nữ, ở trong mắt của hắn chỉ sợ cũng không bằng trận hình 10 vạn người này.
“Tượng Binh Mã?” Cái tên vô cùng quen thuộc này khiến cho Trần Khuynh Địch khẽ nhíu mày.
Đột nhiên có một giọng nói lạnh lùng truyền đến từ phía sau: “Quả nhiên, Đại Tần ngày xưa vào thời điểm thống nhất thiên hạ đã thành lập quân đoàn Tượng Binh Mã, thế mà thực sự chôn giấu ở chỗ này, xem ra thật đúng là đại thủ bút a.”
Thái tử Hoành Xương bỗng nhiên quay đầu, nhìn về phía Tần Kiền Hoàng đang chậm rãi đi tới, phảng phất như thấy được cừu nhân giết cha vậy, hét lên: “Tần Kiền Hoàng, ngươi muốn tranh với đoạt quân đoàn Tượng Binh Mã với ta?”
“Nghịch tặc Đại Chu, làm sao xứng với bậc quân đoàn Tượng Binh Mã hùng vĩ này.”
Thái tử Hoành Xương đối chọi với Tần Kiền Hoàng, châm chọc khiêu khích lẫn nhau, mà đối với loại tình huống này, Trần Khuynh Địch hơi nghiêng đầu một chút.
“? ??”
Khuyết điểm không có học thức lộ rõ vào cái thời khắc này, tối thiểu là hắn cũng không biết quân đoàn Tượng Binh Mã ở trong miệng của Tần Kiền Hoàng là gì.
“Lạc sư muội, cái gì là quân đoàn Tượng Binh Mã a?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Đại Phụng Đả Canh Nhân [Dịch] Đại Phụng Đả Canh Nhân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Dai-Phung-Da-Canh-Nhan.jpg)
