[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 30 : Nghĩ cũng đừng nghĩ (c146-c150)
❮ sautiếp ❯Chương 146: Nghĩ cũng đừng nghĩ
“Đại ca ca đi sớm về sớm!”
“Chúc sư huynh cùng với Tương Tư tỷ thuận buồm xuôi gió, nhớ về sớm một chút, thuận tiện mang về một ít thức ăn ngon a, mấy ngày nay đều phải ăn lương khô, sắp chán rồi.”
“? ??” Biểu lộ của Lạc Tương Tư vào ngay lúc đó chính là phát mộng.
“Chuyện này, Trấn Cương Sứ đại nhân chính là muốn đi cùng ta ra bên ngoài? Chuyện này có thể sao?”
Lạc Tương Tư chỉnh là hỏi Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm một câu như thế, ở bên trong suy nghĩ của nàng, nàng nói như thế nào cũng là một vị mỹ nữ, hơn nữa Trần Khuynh Địch dường như còn có ý tứ truy cầu nàng, loại sự tình này làm sao có thể xảy ra.. Nói tóm lại, vô luận là Dương Xuân hay là Trần Tiêm Tiêm, hẳn là cũng sẽ không để cho Trần Khuynh Địch ở cùng một chỗ với nàng mới đúng a!
Không nói đến những cái khác, chí ít là vị Doanh Phượng Tiên đến từ Thuần Dương Cung kia, liền bị Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm liên thủ chống lại.
Ở dưới loại tình huống này, vì sao Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm lại buông tha cho nàng?
“Chuyện này không có đạo lý a!”
Đối với câu hỏi của nàng, Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm không hẹn mà cùng nhìn nhau cười một tiếng, nói: “Chúng ta rất tin tưởng Tương Tư tỷ a, ha ha ha.”
Lạc Tương Tư: “! !! !
“Ta cư nhiên lại được các nàng tín nhiệm đến như thế a! !!”
Sau khi biết được cái chân tướng này, tâm thần của Lạc Tương Tư lập tức cảm thấy cực kỳ rung động, một loại tình cảm tên là “Cảm động” tuôn ra ở trong lòng, không phụ lòng nàng sau khi phát hiện ra cuộc tình tay ba của các nàng, vẫn luôn nghĩ biện pháp cứu hai nàng ra khỏi ma chưởng, quả nhiên là người tốt sẽ được báo đáp.
“Tốt ! Nếu các người tín nhiệm ta như vậy! Vậy ta cũng sẽ không thể cô phụ sự tín nhiệm của các ngươi! Ta nhất định sẽ chồng trừng Trần Khuynh Địch! Tuyệt đối sẽ không cho hắn bất luận một cơ hội hái hoa ngắt cỏ nào! Ta nhất định sẽ cố gắng!” Ý niệm tới đây, Lạc Tương Tư không khỏi nắm chặt quả đấm.
Ở trong đầu của Lạc Tương Tư lóe lên linh quang, đột nhiên cảm thấy bản thân biết Trần Khuynh Địch rất rõ.
Tục ngữ nói, hoa nhà không bằng hương hoa dại, Trần Khuynh Địch sở dĩ tìm cơ hội đi theo nàng, nói không chừng chính là muốn tìm cơ hội hái hoa ngắt cỏ! Lấy tính cách dâm đãng của tên biến thái này, loại chuyện này là sẽ rất có khả năng phát sinh!
“Không sai! Nhất định là như vậy! Nếu đã như vậy, vậy thì mình nhất định phải trông coi hắn!”
Trần Khuynh Địch đang thản nhiên nhìn phong cảnh trong thành nhỏ biên cương bỗng nhiên rùng mình một cái, vô thức quay đầu lại.”
“Hở! Tại sao Lạc Tương Tư lại dùng ánh mắt đáng sợ như vậy nhìn mình, mình đã làm gì sai sao? “
“Này.. Lạc sư muội?”
“Nhìn kỹ ngươi!”
Đương nhiên, Lạc Tương Tư cũng sẽ không nói ra một câu như vậy, đây là do Trần Khuynh Địch tự suy diễn ra từ trong ánh mắt đáng sợ của nàng, nên sao đây, loại ánh mắt này giống như là ánh mắt của một oán phụ trốn ở trong tủ treo quần áo chuẩn bị nhìn lén lão công có thể vụng trộm cùng với người làm trong nhà hay không, Trần Khuynh Địch cảm thấy cái ví dụ này quả thực là quá vớ vẩn.
“Lạc sư muội? Ta đã làm sai gì sao?”
“Không có a, đúng rồi Trấn Cương Sứ đại nhân, lần này ngài đi ra ngoài cùng với ta, có phải là có mục đích gì hay không?”
“Chẳng lẽ kế hoạch thừa cơ hội trốn ra ngoài thư giãn một chút của ta đã bị phát hiện? !” Trần Khuynh Địch nghĩ thầm.
“Hừ” Lạc Tương Tư hừ lạnh một tiếng, quả nhiên! Kế hoạch lén chạy ra ngoài hái hoa ngắt cỏ của tên gia hoả đã bị ta phát hiện!
Trần Khuynh Địch nhếch miệng, ra vẻ bình tĩnh nói ra: “Không, không có a, ta thực sự là muốn quan tâm đến người nhà của muội a, tuyệt đối không có bất luận ý tứ gì khác.”
“Ồ? Thật sao?”
“Đương nhiên!”
Thấy Lạc Tương Tư vẫn lộ ra vẻ mặt không tin, Trần Khuynh Địch lập tức có một chút hoảng, cứ tiếp tục như vậy là không được, phải nghĩ biện pháp bịt miệng của nàng, không để cho nàng sau khi trở về nói lung tung khắp nơi mới được, nếu không không phải là sẽ cô phụ hảo ý của đoàn nữ bộc còn có đội thân vệ hay sao.
“Được rồi, như vậy, Lạc sư muội, muội có thích đồ vật gì hay không? Sư huynh sẽ mua cho muội, như thế nào?”
“Hử?” Thần sắc của Lạc Tương Tư cứng lại, cái tên biến thái này, lại muốn hối lộ ta! Để cho ta làm như không thấy đối với hành vi trêu hoa ghẹo nguyệt của hắn hay sao?
Nghĩ cũng đừng nghĩ!
“Cái gì ta cũng đều không cần!”
“Đừng nói như vậy chớ, đúng rồi, muội hẳn là còn chưa có một kiện binh khí tiện tay a, vật này vừa vặn không có tác dụng đối với ta, tặng cho muội.”
Trong lòng của Trần Khuynh Địch hơi động, lấy từ bên trong túi trữ vật ra một cái vòng đeo tay đỏ thẫm, nói: “Đây là một kiện Thần Binh Trung Phẩm, Liệt Dương Thanh Diễm Độc, dùng chân khí kích hoạt hẳn là có thể bộc phát ra lực phá hoại Luyện Khí Hóa Thần đỉnh phong, trước đó muội cũng đã giúp ta rất nhiều, coi như là một lời cảm ơn của ta.”
Hơn nữa trước kia cũng đã phát sinh qua rất nhiều hiểu lầm cùng với chuyện ngoài ý muốn, nói tóm lại, đây quả thật là tấm lòng của Trần Khuynh Địch.
“À…”
Nhìn chiếc vòng tay đỏ thẫm ở trong tay của Trần Khuynh Địch, trên mặt của Lạc Tương Tư lộ ra mấy phần ngượng nghịu.
Đây chính là vòng tay, không phải là đao cũng không phải là kiếm, mà là vòng tay, là đồ trang sức.. Nếu như mình làm ngơ mà nói.. Không đúng không đúng không đúng, đây chính là viên đạn bọc đường của Trần Khuynh Địch a! Chính là muốn mình làm như không thấy đối với hành vi hái hoa ngắt cỏ của hắn, mình tuyệt đối không thể nhận lấy…
Thế nhưng đây chính là vòng tay nha!
Đúng rồi!
“Mình có thể ăn hết vỏ bọc đường, nhưng lại ném viên đạn đi a!” Hai mắt của Lạc Tương Tư sáng lên, chậm rãi đưa tay về phía Liệt Dương Độc, nghĩ thầm: “Đây cũng là do không có biện pháp, mình đành phải bất đắc dĩ nhận lấy…”
“Nghĩ cũng đừng nghĩ a!” Đột nhiên, có một bàn tay già nua tách Lạc Tương Tư cùng với Trần Khuynh Địch rời ra, cắt đứt cuộc đối thoại của hai người.
Trần Khuynh Địch cũng cảm thấy kinh ngạc, chỉ thấy đó là một lão già mặc áo vải có khuôn mặt già nua, râu tóc đang dựng lên hung tợn nhìn hắn chằm chằm, phảng phất như là thấy được địch nhân vậy.
“Ta sẽ không giao Tương Tư cho một tên tiểu bạch kiểm(*) như ngươi a! !! !!”
(*) Tiểu bạch kiểm dùng để chỉ những chàng trai có mặt mũi thanh tú, trắng trẻo đẹp trai.
Một nghĩa khác là chỉ con trai ham tiền.
Trần Khuynh Địch: “? ??”
Tâm tình của Lạc lão đầu vào sáng nay cực kỳ tốt.
“Cháu gái của ta đã có tiền đồ, làm rạng rỡ tổ tông, trở nên nổi bật rồi nha.”
Phải biết rằng vào lúc cháu gái của lão đưa lão rời khỏi Thành Thanh Đế, trong lòng của lão tràn đầy nghi hoặc, cảm thấy mình đang ở trong nhà thật tốt, tại sao cháu gái lại muốn lão dọn nhà đi đến hậu phương? Nếu như không phải cháu gái tha thiết cầu khẩn, lão nhất định sẽ không đi.
Kết quả là vừa mới đi đến hậu phương không bao lâu, Lạc lão đầu liền biết được tin tức ở Nam Cương Đạo bộc phát đại chiến, Thành Thanh Đế đứng mũi chịu sào, bị vô số Man tộc vây thành.
Chương 147: Hiểu lầm
Lạc lão đầu sau khi nghe xong tin tức liền giật mình.
“Cái này sao được? !”
Lúc ấy lão liền mặc vào chiến giáp mấy chục năm không mặc đến, dẫn theo con ngựa già gầy ốm, xách thanh thương gỉ sét lên, liền muốn đi đến Thành Thanh Đế đồng sinh cộng tử cùng với cháu gái của mình, nếu không phải là bị vệ binh ở cửa thành ngăn cản, lão bây giờ nói không chừng đã thực sự giết tới Thành Thanh Đế.
Kết quả là không đi được đến Thành Thanh Đế, lại không lấy được tin tức của cháu gái, Lạc lão đầu mấy ngày nay là nước không uống cơm không ăn, tóc trắng đều rơi mất mấy sợi, rất sợ cháu gái của lão lấy thân tuẫn quốc ở Thành Thanh Đế, vậy thì lão làm sao xứng với con của lão a.
Thẳng đến gần nửa tháng sau mới nhận được tin tức của cháu gái từ bồ câu đưa tin.
Sau đó Lạc lão đầu liền phát hiện ra một tình huống rất lúng túng, bản thân lão không biết đọc chữ.
Năm đó vào thời điểm lão ở Thành Thanh Đế, tất cả thời gian đều là dành để đi liều mạng với Man tộc, làm gì còn có thời gian đi học chữ, lúc ấy lão còn nói với hào khí ngất trời: Văn hóa? Văn hóa có thể giết Man tộc sao? Lão tử mới không cần văn hóa gì, kết quả là mới xảy ra tình huống lúng túng như bây giờ.
Năm đó không học chữ, quả thực là quá thua thiệt.
Sau khi tốn mấy đồng tiền để thư sinh nghèo ở đầu đường giúp lão đọc một lần, lão mới xem như là biết được nội dung ở trong thư.
“Thành Thanh Đế đại phá đại quân Man tộc, Tương Tư lập được công đầu, lấy được sắc phong của Trấn Cương Sứ đại nhân, ông nội yên tâm, cháu qua một thời gian ngắn nữa sẽ đến thăm ngài.”
Lời này lập tức khiến cho Lạc lão đầu vui mừng.
Ai cha, Thành Thanh Đế đại phá đại quân Man tộc? Đánh thật hay a! Hơn nữa cháu gái nhà ta còn lập được công đầu? ! Quá tuyệt vời!
Lạc gia ta ở Nam Cương Đạo đánh mười mấy đời cùng với Man tộc, rốt cục cũng cho ra một người lập được công đầu! Hơn nữa còn được Trấn Cương Sứ đại nhân coi trọng, đó thế nhưng chính là Trấn Cương Sứ đại nhân a! Là trời ở Thành Thanh Đế, là thủ hộ thần của Thành Thanh Đế, cháu gái nhà mình lại được hắn coi trọng? ! Làn này cháu gái nhà mình thế nhưng là quang tông diệu tổ, trở nên nổi bật a!
“Tốt tốt!”
Sau khi nhận được tin tức, Lạc lão đầu liền mời hàng xóm láng giềng đi đến tửu lâu đắt tiền nhất ăn một bữa, nghe những người hàng xóm khen cháu gái nhà mình có tiền đồ, ai nói nữ tử không bằng nam, Lạc lão đầu chính là tâm hoa nộ phóng, cả người đều cảm thấy trẻ ra mấy tuổi, hận không thể đi lên sa trường tái chiến thêm mấy hồi.
Sáng sớm, Lạc lão đầu liền đi ra ngoài mua rượu, dự định uống một trận thật tốt.
Kết quả kém chút nữa đã doạ cho lão muốn đau tim.
Lão tử đã nhìn thấy cái gì?
Lạc lão đầu mở to hai mắt, nhìn chằm chặp vào hai đạo nhân ảnh trên đường phố, một nam một nữ, hai người ở rất gần, trong tay của người nam đang cầm một cái vòng tay màu đỏ, vừa nhìn đã cảm thấy đó là tín vật đính ước, mà người nữ thì là sắc mặt do dự, động tác cũng là chập trùng bất định, dường như là đang suy nghĩ.
Nhưng đó không phải là trọng điểm.
Trọng điểm là nữ tử kia có bóng lưng cực kỳ quen thuộc, Lạc lão đầu đi đến hai bước, lập tức cảm thấy quen thuộc hơn, lại đi thêm hai bước, m* nó! Đó…không phải cháu gái ngoan nhà ta hay sao!
Cháu gái đã trở về?
Không đúng, đã trở về sao không đến thăm lão già ta… Chờ đã! Lạc lão đầu mở to hai mắt, ánh mắt lập tức liền rơi vào bên cạnh cháu gái bảo bối của mình, ở trên người của nam tử cầm vòng tay kia.
Dáng dấp ngược lại là rất phong nhã, có mấy phần tư thế oai hùng của bản thân lão lúc tuổi còn trẻ, nhưng cái bộ dạng lớn lên này nhất định là một tên tiểu bạch kiểm! Quần áo trên người cũng không tệ, giống như là rất có tiền… Hừ! Nhất định là tiền do tên tiểu bạch kiểm này lừa gạt được! Về phần nụ cười trên mặt, Lạc lão đầu càng xem càng cảm thấy hắn cười rất gượng gạo.
Nói tóm lại, Lạc lão đầu chỉ dùng một giây đồng hồ liền đoán được thân phận của đối phương.
Đó là một tên tiểu bạch kiểm! Một tên tiểu bạch kiểm rất biết lừa gạt thiếu nữ!
Nhìn cái vòng tay kia đi, không chỉ có xinh đẹp, hơn nữa ở phía trên lại còn có cương khí chấn động, hiển nhiên là có phẩm cấp không thấp, không phải là tiểu bạch kiểm kinh nghiệm phong phú làm sao sẽ cầm loại vật này đi tán gái? Xem ra cái tên này chính là cảm giác được cháu gái bảo bối nhà mình có tiền đồ, là một cái đùi tốt để ôm, là người xấu muốn lừa gạt tình cảm của cháu gái bảo bối!
Ý niệm tới đây, Lạc lão đầu chính là nổi giận đùng đùng, giận đến mức râu tóc dựng lên, cả người phảng phất như lập tức trở về tới 50 năm trước, vào thời điểm bản thân tung hoành sa trường quát tháo phong vân, bước một bước liền vọt tới trước mặt Lạc Tương Tư cùng với tên tiểu bạch kiểm kia, trực tiếp phất tay cắt ngang hai người, sau đó bảo hộ cháu gái bảo bối của mình ở sau lưng.
“Ta sẽ không giao Tương Tư cho một tên tiểu bạch kiểm như ngươi a! !! !!” Đây chính là một người ông nội, gầm thét đối với kẻ xấu tà ác có ý đồ ra tay với cháu gái bảo bối có tiền đồ của nhà mình.
Trần Khuynh Địch: “? ??
Lạc Tương Tư: “? ??”
Không thể nghi ngờ, vô luận là Trần Khuynh Địch hay là Lạc Tương Tư, tất cả đều bị kinh hãi.
Nhất là Lạc Tương Tư, trọn vẹn kinh ngạc một hồi mới phản ứng được: “Ông nội?”
“Ông nội? !” Trần Khuynh Địch há to miệng, sau đó mới chỉ chỉ vào bản thân: “Tiểu bạch kiểm? ??”
Con m* nó, đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì mà bản thân lại bị người khác coi là “Tiểu bạch kiểm” a?
Trần Khuynh Địch lập tức rất là bất mãn, bản thân hắn rất giống với tiểu bạch kiểm hay sao? Hãy nhìn quần áo của hắn đi, loại vải vóc này, nhìn lại khí chất cao quý trên toàn thân cao thấp của hắn đi, còn có cái tu vi võ đạo cao thâm này, thấy như thế nào cũng đều là loại nhân sĩ thành công kia có được hay không, coi như kém hơn một chút, đó cũng là một tên phú nhị đại thành công.
Tại sao lại biến thành một tiểu bạch kiểm đây? !
Ngay vào thời điểm Trần Khuynh Địch xoắn xuýt về vấn đề “Tiểu bạch kiểm”, Lạc Tương Tư đã kịp phản ứng thì gương mặt đỏ bừng: “Ông nội đang nói cái gì vậy!
“Tương Tư a, cháu còn trẻ, không biết giang hồ hiểm ác a!” Lạc lão đầu dùng vẻ mặt đau lòng nhức óc nói: “Ở bên trên giang hồ thế nhưng là có rất nhiều người như hắn chuyên môn nhắm tới các thiếu nữ có tiền đồ, lừa tiền lừa sắc, không biết có bao nhiêu thiếu nữ đã bị bọn hắn lừa, mối tình đầu của ông nội vào năm đó, khụ khụ khụ, nói tóm lại, tất cả những dạng người này đều không phải là người tốt!”
“Ông nội thực sự là…” Gương mặt của Lạc Tương Tư dở khóc dở cười, nàng còn không hiểu rõ được lời của ông nội hay sao, nghe câu nói mà ông nội vừa thốt ra kia, Lạc Tương Tư liền biết được ông nội nhất định là đã hiểu lầm cái gì.
“Ông nội hiểu lầm rồi!”
Chương 148: Đã làm qua cái gì hay chưa?
“Có thể hiểu lầm cái gì chứ! Đôi mắt sáng của ông nội năm đó không biết đã xem thấu bao nhiêu tên tà ác lưu manh muốn tiếp cận bà nội của cháu, lúc trước bà nội không phải là đã bị ông nội lừa gạt, không đúng, là theo đuổi..”
“Ông nội!”
“Không cần phải nói nhiều!” Lạc lão đầu nghiêm túc nói, đột nhiên hạ thấp thanh âm: “Bất quá tiểu bạch kiểm đúng là tiểu bạch kiểm, cái vòng tay này thực sự không tệ, trước tiên cháu hãy nhận lấy, còn tên tiểu bạch kiểm này nếu như dám lộn xộn, lão tử sẽ thi triển ra sát quyền năm đó tung hoành sa trường, cam đoan sẽ đánh cho hắn chạy trối chết.”
“Ông nội! Hắn là Trấn Cương Sứ đại nhân!” Lạc Tương Tư lớn tiếng nói, cắt đứt lời nói của Lạc lão đầu, sợ ông nội lại toát ra câu nói gì.
“Trấn cái gì cương, cương, cương… Trấn Cương Sứ đại nhân? !”
Thanh âm của Lạc lão đầu im bặt.
Sau đó lão quay người nhìn Trần Khuynh Địch vừa mới tỉnh hồn lại một chút, Trần Khuynh Địch sau khi nhìn thấy lão cũng là mỉm cười, nói: “Lão nhân gia, nhìn ta rất giống với tiểu bạch kiểm hay sao? Có chỗ nào cần phải thay đổi hay không?”
Lạc lão đầu: “…”
Cháu gái bảo bối, tại sao cháu không nói sớm cho ông nội biết?
Ở trong nhà của Lạc lão đầu.
“Khụ khụ.” Lạc lão đầu xấu hổ đến cực điểm đưa lên một ly trà, trên mặt mang theo một nụ cười: “Chuyện kia, Trấn Cương Sứ đại nhân, tiểu nhân có mắt như mù, đã mạo phạm đại nhân, thật sự là tội đáng chết vạn lần, xin đại nhân hãy trách phạt một mình ta là được rồi, chuyện này không có bất cứ quan hệ nào cùng với cháu gái nhà ta a…
Trần Khuynh Địch: “..”
“Lão tiên sinh, ông cũng không cần phải quá mức câu thúc, lần này ta thật sự chỉ là đến gặp người nhà của Lạc sư muội một chút mà thôi, cháu gái của ông rất có tiền đồ a, lúc trước ở bên trong trận đại chiến Thành Thanh Đế đã phát huy ra tác dụng cực lớn, nếu như không có nàng thao túng trận pháp mà nói, chỉ sợ là trận đại chiến kia còn không nhất định có thể chiến thắng đây.”
“Thực sao? !” Sau khi nghe thấy có người khen cháu gái của mình, cả khuôn mặt mo của Lạc lão đầu đều giãn ra, ngay cả sự tình xấu hổ phát sinh trước đó nhất thời cũng đều quên mất: “Trấn Cương Sứ đại nhân, ngài nói cháu gái nhà ta đã phát huy tác dụng như thế nào a? Chẳng lẽ nói là giống với lão tử năm đó, một mình địch trăm người ở trên chiến trường, giết vô số Man tộc?”
“Đúng.” Trần Khuynh Địch cười cười, cảm thấy ông nội của Lạc Tương Tư thật đúng là có ý tứ, dường như trước kia cũng đã làm binh sĩ, trên người còn mang theo vài phần vô lại của binh sĩ, hơn nữa còn khá là tự luyến, nghe lời nói này, một địch trăm trên chiến trường? Giết vô số Man tộc? Đó là hình dung về bản Chân Truyền mới đúng nha!
“Lạc sư muội mặc dù không lên chiến trường, nhưng lại chủ trì trận pháp, bảo hộ cho rất nhiều chiến sĩ sẽ không bởi vì bị thương mà chết, còn kịp thời phòng ngự khí giới công thành của Man tộc, có công lao rất lớn a.
Lạc lão tiên sinh có một cô cháu gái như vậy, thực sự là phúc khí tu luyện tám đời mới có.”
“Ha ha ha, đâu có, đâu có!”
“Ông nội!”
Lạc Tương Tư nhìn thấy nụ cười đắc ý quên mình của ông nội, mặt đỏ rần, nhất là Trần Khuynh Địch lại còn hùa theo cùng một chỗ với ông nội, thổi phồng bản thân nàng đến mức ở trên đời có một không hai, làm gì có một chút bộ dáng Trấn Cương Sứ nào.
Bất quá vẫn thật sự không nghĩ tới, Trần Khuynh Địch hẳn là vô cùng cao ngạo trong ấn tượng, thế mà lại ở loại địa phương này vui sướng trò chuyện cùng với ông nội không biết đã về hưu bao nhiêu năm kia, nhìn bộ dáng mặt mũi tràn đầy bốn chữ “hận gặp nhau trễ” này, nếu như mà có một bầu rượu nói không chừng đã sớm uống hết.
Nhìn hai cái thân ảnh một lớn một nhỏ, Lạc Tương Tư đi đến phòng bếp lấy ra một bầu rượu.
“Ông nội! Trấn Cương Sứ đại nhân thế nhưng là rất bận rộn, cũng đừng nên làm chậm trễ thời gian của hắn a.” Chính Lạc Tương Tư cũng không phát giác ra được, trên mặt của nàng lúc này đang treo một nụ cười.
Cứ như vậy trọn vẹn qua nửa canh giờ, Lạc Tương Tư trò chuyện với ông nội một hồi lâu về việc nhà, sau khi lưu lại một chút tiền tài lại phân phó một đống lớn việc nhỏ, lúc này mới đi ra khỏi gia môn cùng với Trần Khuynh Địch.
“Ông nội, chúng ta đi đây?”
“Cháu gái, cháu gái, cháu chờ một chút, tới đây.. Xin lỗi a Trấn Cương Sứ đại nhân, chúng ta có một chút việc riêng.”
“À, không có việc gì, không có việc gì, ta sẽ chờ hai ông cháu ở ngoài cửa.” Trần Khuynh Địch gật đầu thân thiện một cái, người cùng một nhà, sẽ luôn có một chút việc tư muốn nhắn nhủ, cho nên hắn rất nhanh liền đi ra phía trước cửa phòng, còn đặc biệt phong bế thính giác, nếu không thì lấy tu vi của hắn, cho dù không quan tâm, cuộc nói chuyện giữa Lạc lão đầu cùng với Lạc Tương Tư chỉ sợ vẫn sẽ bị hắn nghe được như cũ.
Mà thẳng đến sau khi thân ảnh của Trần Khuynh Địch biến mất, Lạc lão đầu mới dùng vẻ mặt thành thật kéo Lạc Tương Tư qua.
“Ông nội, sao thế? Còn có chuyện gì sao?”
“Đương nhiên là có chuyện!” Lạc lão đầu lộ ra vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: “Con nhóc không có một chút nhãn lực độc đáo nào, mau nói, cháu và Trấn Cương Sứ đại nhân đến tột cùng có quan hệ gì?”
“Quan hệ gì cơ? !” Giọng nói mất tự nhiên của Lạc Tương Tư kéo lên cao: “Không có một chút quan hệ nào!”
“Nói bậy bạ!” Lạc lão đầu hung hăng gõ gõ đầu của Lạc Tương Tư: “Con nhóc này, còn dám nói dối với ông nội? Nếu như không có quan hệ, đường đường một vị Trấn Cương Sứ đại nhân, làm sao sẽ có thể chuyên môn bồi tiếp một tên lính quèn như cháu đến thăm người nhà? Hơn nữa lại còn có tính tình tốt như vậy, ông nội đã từng gặp qua mấy vị Trấn Cương Sứ, cho tới bây giờ còn chưa thấy ai như hắn!”
“Cái này, cái này làm sao mà cháu biết được..” Lạc Tương Tư có một chút chột dạ nói ra, trong nội tâm cũng không nhịn được có một chút hoài nghi, chẳng lẽ tên Trần Khuynh Địch kia thực sự..
“Hừ! Nhìn cháu xem!” Lạc lão đầu lại là hừ lạnh một tiếng: “Ta nói kinh nghiệm giang hồ của cháu không đủ a, ông nội cho dù mắt hơi mờ cũng có thể nhìn ra được sự tình, vậy mà cháu lại không phát hiện ra! Ông nội nói cho cháu biết a, ông có cảm nhận rất không tệ đối với vị Trấn Cương Sứ đại nhân này, nếu như cháu chưa có người trong lòng mà nói, ngược lại là có thể kết giao một lần…”
“Bất quá biết người biết mặt không biết lòng! Cháu cũng tuyệt đối đừng rơi vào lưới tình quá sâu, nhất định phải luôn tỉnh táo mới được..”
“Ông nội!” Lạc Tương Tư càng nghe càng là đỏ mặt, tràn đầy xấu hổ nói: “Ta và Trấn Cương Sứ đại nhân thực sự không có quan hệ gì! Hơn nữa ông cũng không biết rõ hắn là ai…
“Bớt nói nhảm! Ông nội hỏi cháu, hai đứa đã làm qua cái gì hay chưa?”
“Làm cái gì?”
“Chính là hôn môi a, nắm tay a, ôm…”
Lạc lão đầu sững sờ, nhìn Lạc Tương Tư lộ ra vẻ mặt lúng túng, sau nửa ngày mới phản ứng lại: “Trời đất! Các ngươi thế mà đã thực sự làm qua cái gì? ! Nắm tay? Ôm? Hôn môi?”
Chương 149: Viêm vương
“Ôm…”
“Cái gì? !” Lạc lão đầu kinh hô một tiếng, sau đó lập tức quay người, liền muốn đi ra ngoài cửa: “Nói đùa cái gì, đều đã ôm nhau qua? ! Không cần phải nói gì nữa, ông đây sẽ đi đến nói chuyện với Trấn Cương Sứ đại nhân, muốn hắn cưới cháu, hơn nữa còn nhất định phải là quy cách cao nhất, thế hệ này của Lạc gia, lại còn muốn ra một cái phu nhân Trấn Cương Sứ…
“Không được!” Lạc Tương Tư nào dám để cho Lạc lão đầu đi ra ngoài, trong nháy mắt liền bạo phát ra tu vi cảnh giới Tiên Thiên của bản thân, cố định Lạc lão đầu ở ngay tại chỗ.
“Nha đầu thối! Lại dám động thủ với lão tử? !”
“Ông nội, cháu sẽ tự giải quyết sự tình, ta và Trấn Cương Sứ đại nhân thật sự là không có cái gì! Ở trong này có rất, rất nhiều hiểu lầm.”
“Nói láo! Có hiểu lầm gì mà lại ôm nhau? !”
“Nói tóm lại là cháu sẽ tự mình giải quyết! Không cần ông nội phải làm loạn! Cháu sẽ đi trước! Phong ấn sau nửa canh giờ sẽ biến mất, lần sau cháu sẽ lại về thăm ông nội!”
“Này! Nha đầu thối! Tương Tư! Cháu gái bảo bối! Đừng a! Này!”
“Ông nội, hẹn gặp lại!”
“M* nó! Lòng người không già a, đầu năm nay gả cháu gái ra thật sự là tát nước ra ngoài, như vậy về sau làm sao có thể xử lý a…”
Ầm!
Ở cửa ra vào, Trần Khuynh Địch nhìn Lạc Tương Tư đột nhiên mở cửa, sau đó lấy tốc độ như thiểm điện đóng cửa lại, hơi nghi hoặc một chút.
“Đã nói chuyện phiếm với Lạc lão tiên sinh xong rồi?”
“Lạc lão tiên sinh đâu? Chẳng lẽ ông ấy không ra đưa tiễn chúng ta một chút..”
“Không được! Ông nội của ta hơi mệt, đã đi ngủ rồi! Chúng ta đi nhanh lên đi!” Lạc Tương Tư dùng sắc mặt mất tự nhiên nói ra.
“Ngủ? Như vậy có phải là hơi mất lễ phép hay không? Hơn nữa vừa rồi ta giống như nghe được lời gì đó…”
“Đó là ảo giác của ngài! Đi nhanh đi! Dương Xuân, Tiêm Tiêm còn có Phượng Tiên sư tỷ còn đang chờ chúng ta ở ngoài thành đấy!”
Khí thế của Lạc Tương Tư thật sự là quá mức cường thế, Trần Khuynh Địch vô thức rụt người một cái: “Được rồi..”
Tại Viêm Hán Quốc, trong hoàng cung quốc đô Viêm Thành, Viêm Vương đương thời chính là đang tự mình tiếp đãi một vị khách quý.
Thân làm vương giả ở Viêm Hán Quốc, hắn cũng có tu vi Luyện Khí Hóa Thần đỉnh phong, mặc dù không mạnh, nhưng ở trong một nước chật hẹp nhỏ bé lệ thuộc vào hoàng triều Đại Càn, cũng được gọi là hùng bá thiên hạ, nhưng là gần đây tâm tình của vị vương giả này cũng không tốt lắm, thậm chí có thể nói là hỏng bét.
Mà căn nguyên của hết thảy những thứ này, thì là do đệ nhất tông môn Viêm Hán Quốc – Thiên Lan Kiếm Tông.
Cái tông môn này là vào 30 năm trước đột nhiên xuất hiện ở Viêm Hán Quốc, tổ sư sáng lập ra môn phái chính là đương kim tông chủ Thiên Lan Kiếm Tông – Vương Lan, vị đại lão kia dựa vào một chuôi Thần Binh Thiên Lan kiếm, đánh khắp các đại tông môn ở Viêm Hán Quốc, không có ai là đối thủ, về sau càng là mở ra tông môn ở Thiên Kiếm Phong, sáng lập ra Thiên Lan Kiếm Tông.
Vào lúc đó, toàn bộ Viêm Hán Quốc chỉ có hắn và đối phương là võ giả cảnh giới Luyện Khí Hóa Thần đỉnh phong.
Cũng chính bởi vì cái tông môn Thiên Lan Kiếm Tông này xuất hiện, mới khiến cho Viêm Hán Quốc vốn dĩ vững như bàn thạch xuất hiện biến hóa, so với cục diện trước kia tất cả mọi người vây quanh hoàng thất Viêm Hán Quốc, biến thành cục diện đối lập giữa Thiên Lan Kiếm Tông cùng với hoàng thất Viêm Hán Quốc, mà loại cục diện này đối với bất kỳ một người nào của hoàng thất Viêm Hán Quốc mà nói, đều là không thể nào tiếp thu được.
Vì thế, Viêm Vương thậm chí đã tự mình mang theo Thần Binh Viêm Long Côn trấn quốc của nhà mình, giết đến tận Thiên Kiếm Phong, đại chiến một trận cùng với Vương Lan, kết quả lại là cân sức ngang tài, thực sự không có biện pháp nào, hắn cũng chỉ đành đem cấm quân nguyên bản trấn thủ quốc đô kéo đến chân núi Thiên Kiếm Phong, chính là vì trông chừng Thiên Lan Kiếm Tông.
Không thể không nói, đối với Viêm Hán Quốc, đối với Viêm Vương mà nói, Thiên Lan Kiếm Tông chính là tâm bệnh lớn nhất của hắn.
Trọng yếu hơn chính là, gần đây Viêm Vương chiếm được một cái tin tức không tốt lắm.
Tông chủ Thiên Lan Kiếm Tông – Vương Lan, dường như muốn đột phá cảnh giới Luyện Khí Hóa Thần…
Gặp quỷ, đột phá? Vương Lan đã đến Luyện Khí Hóa Thần đỉnh phong còn muốn đột phá? Nếu thật sự để cho hắn đột phá, vậy Thiên Lan Kiếm Tông không phải là sẽ có võ giả cảnh giới Luyện Thần Phản Hư, nói đùa cái gì, nếu thật sự trở thành như vậy, vậy thì Viêm Hán Quốc còn gọi là cái gì Viêm Hán Quốc? Trực tiếp sửa thành Thiên Lan Quốc cho rồi!
Cho nên Viêm Vương lần này là thực sự ngồi không yên.
Trong khoảng thời gian này hắn đã bắt đầu ở trong bóng tối liên hệ với các đại gia tộc cùng với tông môn ủng hộ hoàng thất, đồng thời còn âm thầm thông tri cho mấy nhánh đại quân tinh nhuệ nguyên bản đang trấn thủ ở biên giới, chuẩn bị bí mật tiến về Thiên Kiếm Phong, dự định bóp chết cái đinh trong mắt – Thiên Lan Kiếm Tông từ trong trứng nước.
Ngay vào lúc này, ở hoàng cung lại đột nhiên có một vị khách quý đến.
Đây cũng không phải là khách quý bình thường, bởi vì vị khách này là đến từ hoàng triều Đại Càn! Mẫu quốc của Viêm Hán Quốc, hơn nữa còn là đệ tử gia tộc đến từ Thành Thượng Kinh – Đế Đô Đại Càn, danh hào của nàng cho dù là chính hắn cũng đã nghe qua.
Triển khai tiệc rượu, Viêm Vương có thể nói là vô cùng có lễ nghĩa, thậm chí là còn có một chút nịnh nọt.
“Tần công chúa, tiểu Vương có lễ.” Cúi đầu thật sâu, Viêm Vương thậm chí là còn không dám nhìn mặt đối phương, cho dù là khuôn mặt ở dưới tấm sa mỏng kia có dáng vẻ khuynh quốc khuynh thành, hắn căn bản cũng không dám nhìn lên một cái, trên người của đối phương ẩn ẩn truyền ra khí tức càng là khiến cho một võ giả cảnh giới Luyện Khí Hóa Thần như Viêm Vương cảm thấy run rẩy, không dám bất kính.
Viêm Vương có thể khẳng định, nếu đắc tội Thiên Lan Kiếm Tông thì bản thân hắn còn có thể đánh nhau chết sống cùng với đối phương, nhưng nếu đắc tội vị trước mắt này, vậy thì Viêm Hán Quốc ngày mai liền có thể bị xóa tên!
“Đa lễ rồi.” Âm thanh ung dung tự nhiên truyền đến, không mang theo mảy may khói lửa, Tần Kiền Hoàng không uống rượu, mà nhẹ nhàng đung đưa chén rượu trong tay, trong đôi mắt thâm thúy nhìn không ra một chút tình cảm nào.
Mà ở phía sau của nàng, ngũ sắc thần quang xanh vàng đỏ trắng đen xen kẽ lấp lánh, giống như năm chuôi Thiên Kiếm treo lơ lửng ở trong hư không.
Ngũ Đức Đại Tiên Thiên Thần Quang! Trong mắt của Viêm vương lóe lên một vệt hâm mộ, sau đó liền cấp tốc thu liễm.
Ngũ Đức Đại Tiên Thiên Thần Quang, trong truyền thuyết chính là Thần Thông Tiên Thiên mà chỉ có Yêu tộc Chí Tôn – Thần Thú Phượng Hoàng mới có, Phượng Hoàng giương cánh, ngũ đức thần quang tùy thân, ảo diệu vô cùng, trong truyền thuyết đại ngũ hành thần quang của khổng tước chính là diễn sinh ra từ trên người của Phượng Hoàng, bởi vậy có thể thấy được loại lực lượng này khủng bố cỡ nào.
Chương 150: Liều mạng
Mà ở trong thiên hạ, có thể có được loại thần quang này, chỉ có một người.
Chân Nhân Bảng thứ hai, Tần gia Phượng Hoàng Nữ, Tần Kiền Hoàng!
Vừa sinh ra đã đạt đến đỉnh phong, Ngũ Đức Thần Quang chiếu rọi chân trời, sau khi Tần Kiền Hoàng ra đời, 3 tuổi biết ngàn chữ, 5 tuổi xuất khẩu thành thơ, 8 tuổi bằng vào tài văn chương đã làm cho rất nhiều đại nho đều cảm thấy động dung, 10 tuổi tu luyện, 12 tuổi Hậu Thiên đại viên mãn, 13 tuổi Tiên Thiên, 15 tuổi Luyện Khí Hóa Thần.
Bây giờ gần 18 tuổi, nàng đã là võ giả Luyện Thần Phản Hư đỉnh phong, theo lời đồn nàng đã còn từng ở dưới ánh mắt của hàng trăm người dùng Ngũ Đức Thần Quang trấn giết một vị Hợp Đạo Tôn Giả! Thiên phú tài hoa đừng nói là ở Trung Nguyên, coi như là phóng nhãn ra Nam Cương, Bắc Nhung, Đông Hải, Tây Vực, toàn bộ đại thế giới Trung Thổ, cũng đều là cao cấp nhất!
Hơn nữa vị Phượng Hoàng Nữ này ngày xưa còn rất được Thiên Tử Đại Càn thưởng thức, được sắc phong thành công chúa khác họ, không nói đến những cái khác, trong gần trăm năm nay chính là một lần đầu tiên!
Dạng thiên chi kiêu tử này, thế mà lại đến Viêm Hán Quốc, đây quả thực là cơ duyên to lớn!
Viêm Vương dùng cái mông nghĩ cũng biết, nếu như bản thân có thể ôm được đùi của vị Phượng Hoàng Nữ trước mắt này, đừng nói là một cái Thiên Lan Kiếm Tông, coi như là lại đến thêm 7 ~ 8 cái, đó cũng là phất tay liền có thể tiêu diệt, tuyệt đối là không có bất luận một chút sức phản kháng nào!
“Lần này công chúa điện hạ đại giá quang lâm, không biết là vì chuyện gì? Nếu như tiểu Vương có thể giúp, tất nhiên là sẽ xông pha khói lửa, không chối từ!
“Ha ha.” Tần Kiền Hoàng cười khẽ, khẽ cúi đầu, nhưng lại không mở miệng, ngay lập tức khiến cho Viêm Vương có vẻ hơi xấu hổ.
“Ta đến đây tự nhiên là có chuyện quan trọng, đặc biệt tới bái phỏng ngươi cũng chỉ là để chào hỏi mà thôi, ta chỉ cần một phần lệnh bài đại biểu thân phận, ta không muốn có quá nhiều phiền phức.”
“Tiểu Vương sẽ lập tức an bài cho công chúa!” Mặc dù bị Tần Kiền Hoàng hơi khinh thường, nhưng Viêm Vương chẳng những không giận, ngược lại còn mừng thầm ở trong lòng, lệnh bài đại biểu thân phận? Đây là một loại quan hệ rất tốt! Cho dù chỉ là thân phận giả, cũng coi như là vị Kiền Hoàng công chúa này có một chút quan hệ với Viêm Hán Quốc, vào thời khắc mấu chốt đây chính là cọng rơm có khả năng cứu mạng!
Tần Kiền không để ý đến Viêm Vương đang hưng phấn, mà trực tiếp nâng ly rượu, bước ra khỏi cung điện, uống theo ý mình, lộ ra vẻ phiêu nhiên như tiên dưới ánh trăng, siêu phàm thoát tục.
“Cũng không biết là nàng có tới hay không.”
Thân làm một đời thiên kiêu, Tần Kiền Hoàng tự nhiên là không có khả năng rảnh rỗi như vậy, lần này nàng đặc biệt đi tới loại địa phương nhỏ như Viêm Hán Quốc, tự nhiên là thân mang trọng trách, thậm chí là còn trực tiếp có quan hệ với mưu đồ tiếp theo của triều đình, thậm chí là có một chút bí ẩn của cá nhân nàng, cho nên vào thời điểm đi đến đây nàng cũng không nói cho người nhà.
“Hi vọng là nàng sẽ không khiến cho ta thất vọng.”
Tần Kiền Hoàng mỉm cười, nhìn ánh trăng sáng, trong đầu lại bỗng nhiên hiện lên một đạo thân ảnh uyển chuyển, lúc trước nàng đã đích thân đưa đối phương đến Thuần Dương Cung, qua một thời gian lâu như vậy, hẳn là cũng không xê xích gì nhiều, chỉ đáng tiếc là năm đó, chờ đến sau khi xong chuyện ở chỗ này liền đi đến Thuần Dương Cung nhìn nàng một cái là được rồi.
Ở bên trong một dãy núi nhỏ thuộc Viêm Hán Quốc, Trần Khuynh Địch đang tiến hành bế quan.
“Còn thừa lại ba ngày, là đúng một tháng.”
Đối với võ giả phổ thông mà nói, bế quan kỳ thật không có gì khác biệt cùng với ăn cơm, nhưng đối với Trần Khuynh Địch mà nói, ở trong khoảng thời gian này hắn không biết đã trải qua bao nhiêu lần tâm lý giãy dụa.
Mà tất cả mọi thứ, đều bắt nguồn từ một cái nhiệm vụ đáng chết mà hắn lấy được từ hệ thống vào một tháng trước.
“Tự sáng tạo thần công trong một tháng, không làm được thì sẽ cải biến giới tính trong 10 ngày.”
Trần Khuynh Địch hít vào một hơi thật sâu, từ bên trong túi trữ vật lấy ra hai kiện đồ vật, một trái một phải đặt ở trước mặt mình.
Bên trái là một chiếc váy, được sản xuất bởi Chức Nữ Phường nổi tiếng lâu năm ở Thành Thanh Đế, toàn bộ nguyên liệu đều là dùng sợi tơ của yêu thú mà dệt thành, thủy hỏa bất xâm, đao thương bất nhập, trọng yếu hơn chính là còn có phong cách đang được lưu hành ở Đế Đô Thượng Kinh, thuộc về quần áo quý tộc phi thường thưa thớt.
Bên phải thì là thần công mà Trần Khuynh Địch tự sáng tạo ra trong một tháng này.
Như vậy thì vấn đề đã xuất hiện.
Đến tột cùng là mạo hiểm mạng sống của mình để thử nghiệm thần công do bản thân sáng tạo, hay là lấy ổn định làm chủ, mặc chiếc váy nhỏ trông rất thanh lịch và dễ thương ở bên trái?
Đây là một cái vấn đề rất nghiêm túc.
Mí mắt của Trần Khuynh Địch co rút hai lần.
Suy nghĩ kỹ một chút, chỉ là biến đổi giới tính trong 10 ngày kỳ thật căn bản là cũng không có gì, chỉ cần lấy cái cớ bế quan trong 10 ngày là được, nhưng trong này cũng không bài trừ chuyện ngoài ý muốn, ví dụ như vào giờ khắc bản thân đang bế quan liền bị đám người Dương Xuân phát hiện ra sự tình giới tính của hắn bị thay đổi..
Không qua bao lâu, tin tức Đạo Tử chân truyền trong truyền thuyết kỳ thật là một cô gái nhất định sẽ được truyền khắp Thuần Dương Cung cùng với Thành Thanh Đế.
Đến lúc đó bản thân sẽ không còn mặt mũi trở về nữa.
“Không được! Tuyệt đối không được!” Trần Khuynh Địch bỗng nhiên lắc đầu, thoát khỏi một tia tà niệm lười biếng ở trong lòng kia: “Tục ngữ nói, cầu phú quý trong nguy hiểm, trước kia mình đã thấy qua trong tiểu thuyết, nhân vật chính còn không phải là cảm ngộ đại đạo ở bên trong sinh tử, tự sáng tạo ra thần công hay sao, mình cũng không thể rớt lại ở phía sau, bằng không nếu rớt lại ở phía sau thì sẽ bị đánh a.”
“Liều!” Trần Khuynh Địch dùng một tay tóm lấy bí tịch thần công ở bên tay phải.
Nói là bí tịch thần công, kỳ thật chính là vài tờ giấy mà thôi, dù sao thì đây cũng là thần công mà Trần Khuynh Địch thức trắng đêm không ngủ một lần nữa lật nhìn Tam Hoàng Khai Thái Đại Thuần Dương Công, Long Tượng Bàn Nhược Công còn có Trượng Lục Kim Thân để sáng tạo ra, chỉ có một cái đại cương qua loa, cũng không phải là thần công hoàn chỉnh.
Nói đến môn thần công tự sáng tạo này, Trần Khuynh Địch cũng đã phải suy tư rất nhiều.
Đầu tiên, hắn cảm thấy mình vẫn phải quán triệt con đường Thể Tu, dù sao thì Khí Tu cũng có yêu cầu với cương khí vô cùng cao, cũng cần ngộ tính của võ giả đối với cương khí, mà loại người xuyên việt như hắn hết lần này tới lần khác, lại chính là một người ủng hộ kiên định của chủ nghĩa duy vật, đối với cái gọi là cương khí vô hình căn bản cũng không phải là có thể cảm giác ra được.
Cho nên hắn cảm thấy Thể Tu vẫn là thích hợp với hắn nhất.
Như vậy vấn đề đã xuất hiện, làm như thế nào mới có thể sáng tạo ra một môn thần công luyện thể thích hợp với hắn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Ta Có Một Tòa Thành Phố Ngày Tận Thế [Dịch] Ta Có Một Tòa Thành Phố Ngày Tận Thế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/10/Dich-Ta-Co-Mot-Toa-Thanh-Pho-Ngay-Tan-The-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Ngã Dục Phong Thiên [Dịch] Ngã Dục Phong Thiên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Suu-Tam-Edit-AudioSite-Giong-doc-Lao-Tran-Truyen-audio.jpg)

