[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 24 : Chim khổng lồ (c116-c120)
❮ sautiếp ❯Chương 116: Chim khổng lồ
“Hắt xì!” Lúc này, Lạc Tương Tư vừa mới thu công, ổn định cảnh giới Hậu Thiên Đăng Phong Tạo Cực của bản thân, bỗng nhiên hắt hơi một cái.
“Đã xảy ra chuyện gì? Có người đang nhắc ta sao?”
Mà đúng vào lúc này, một đạo tiếng rống giận dữ như tiếng sấm truyền đến từ một chỗ rất xa, mang theo tiếng gió gào thét, cùng khí thế khủng bố giống như có thể rung chuyển đất trời.
“Giết!” Chỉ thấy ở phía đông của Thành Thanh Đế, ở phía đường chân trời xa xôi, xuất hiện từng mặt cờ xí đón gió tung bay.
Những lá cờ xí rực lửa này được chế tạo từ da thú, mang theo khí tức Man Hoang nồng nặc, mà ở phía dưới cờ xí, có hết võ sĩ Man tộc này đến võ sĩ Man tộc khác, mặc áo giáp da thú, cầm trong tay vũ khí được chế tạo từ sắt thép, mang theo huyết khí ngất trời mà đến, đầy khắp núi đồi, phô thiên cái địa, phảng phất như muốn lấp đầy mỗi một tấc đất của Thành Thanh Đế.
Cước bộ của bọn hắn chỉnh tề như một, rõ ràng là Man tộc, nhưng lại có kỷ luật cực cao, ăn mặc áo giáp tiêu chuẩn, cầm binh khí thống nhất, mỗi khi bước ra một bước, chấn động to lớn sinh ra từ nhân số kinh khủng liền truyền đến, cho dù là dạng hùng thành ngàn năm như Thành Thanh Đế, cũng giống như là đang run rẩy theo cước bộ của bọn hắn.
“Ông trời ơi…” Ở cửa thành, một vị binh sĩ bộ tộc Trấn Cương thấp giọng lẩm bẩm nói, trong mắt càng là lộ ra một tia sợ hãi không thể ức chế.
Nói thật, thân làm một trong các đại tộc Trấn Cương phụ thuộc chín thành Nam Cương, bọn hắn cũng không phải là là chưa từng nhìn thấy chiến tranh, bọn hắn vô cùng rõ ràng sự của khủng bố Man tộc, cũng đã từng giao chiến qua với Man tộc, nhưng mà, Man tộc xuất hiện lúc này lại không giống như lúc trước!
Cùng với Man tộc mà bọn hắn thấy qua trước kia, kết bè kết lũ, không có bố cục, chỉ biết liều mạng chiến đấu là hoàn toàn khác biệt!
Đây là một nhánh quân đội Man tộc tinh nhuệ chân chính!
Trong cái chớp nhoáng này, toàn bộ Thành Thanh Đế đều rơi vào trong sự yên tĩnh, thẳng đến khi có một tiếng hét lớn uy nghiêm truyền ra từ trong Phủ Thành Chủ.
“Truyền lệnh, toàn quân chuẩn bị chiến đấu!”
Một vầng mặt trời dâng lên từ trong Phủ Thành Chủ, hợp cùng với trận pháp Phủ Thành Chủ thành một ở trên bầu trời, trước tiên xua tan nỗi sợ hãi do khí thế quân đội Man tộc mang đến, vào giờ khắc này, thần sắc của vô số người đều không khỏi trở nên kiên định, giơ binh khí trong tay lên, giống như là muốn thoát khỏi sự e ngại trước đó, đồng thời rống to:
“Tuân lệnh!”
“Ầm ầm!” Trần Khuynh Địch mượn nhờ trận pháp bay lơ lửng ở giữa không trung, huyết khí toàn thân vào thời khắc này không giữ lại chút nào đổ ra, huyết khí lang yên đen nhánh hội tụ đến cực hạn, cuối cùng hóa thành một vầng mặt trời sáng rực chiếu rọi hơn phân nửa Thành Thanh Đế, đây là lực lượng huyết khí thuần túy, mang theo cảm giác nặng nề nồng đậm.
Nhưng mà đúng vào lúc này.
“Ha ha ha, cái gì là Thành Thanh Đế, cũng chỉ đến như thế!”
Trên bầu trời truyền đến một tràng cười to càn rỡ, sau đó ở trong tầng mây phía trên Thành Thanh Đế, có một cái bóng khổng lồ đụng vỡ đám mây đáp xuống, đánh về phía Trần Khuynh Địch!
Đó là một con chim hoang dã khổng lồ, bằng vào kích cỡ chỉ sợ đã lớn bằng phân nửa Phủ Thành Chủ, hai mắt đỏ tươi như máu, cái bóng ở dưới ánh mặt trời càng là vô cùng to lớn, trực tiếp che kín thân hình của Trần Khuynh Địch, ở trên lưng của chim khổng lồ, có một vị võ giả mặc thiết giáp đang đứng.
Rõ ràng là A Cổ Liệt!
Chỉ thấy khí tức toàn thân của A Cổ Liệt hết sức cuồng bạo, tu vi Hợp Đạo Tôn Giả được hắn thôi động đến cực hạn, hội tụ thành một thể cùng với chim khổng lồ dưới chân, muốn trực tiếp đánh rớt Trần Khuynh Địch từ trên trời cao xuống!
Đừng nhìn thấy A Cổ Liệt hết sức tùy tiện, nhưng trên thực tế lựa chọn của hắn lại là cực kỳ chính xác.
Phải biết rằng lúc này Trần Khuynh Địch nhìn qua chỉ là đứng ở giữa không trung, nhưng trên thực tế hắn hoàn toàn chính là biểu tượng của Thành Thanh Đế, chỉ cần hắn đứng ở nơi đó, tất cả mọi người giống như là có người để dựa vào, sĩ khí sẽ tăng vọt, nhưng nếu lúc này hắn bị người khác đánh rơi, vậy thì sẽ đả kích sĩ khí của Thành Thanh Đế, không thể nghi ngờ là có tính chất huỷ diệt!
“Hừ!” Trần Khuynh Địch tự nhiên cũng nhìn ra ý đồ của A Cổ Liệt, lúc này hắn tuyệt đối không có khả năng lui về phía sau.
“A Cổ Liệt, trước đó ở bên trong di tích ngươi bị bản Trấn Cương Sứ đánh tan tác mà chạy, bây giờ cho rằng đã mọc cánh, liền có thể làm càn ở trước mặt của bản Trấn Cương Sứ hay sao!” Trần Khuynh Địch tận lực hét lớn, lúc này phàm là cơ hội có thể đả kích đối phương hắn đều sẽ không bỏ qua.
“Muốn chết!” A Cổ Liệt sầm mặt lại, hiển nhiên cũng hồi tưởng lại một màn bị Trần Khuynh Địch ép lui trước đó, trên mặt lập tức lóe lên một tia tàn nhẫn, chim khổng lồ dưới chân càng là huýt dài một tiếng, tốc độ càng trở nên nhanh hơn mấy phần.
Bất quá Trần Khuynh Địch cho dù là nửa bước cũng không lùi, cứ như vậy đứng ở giữa không trung, mà ở trong Phủ Thành Chủ dưới chân hắn, Lạc Tương Tư thì đang toàn lực thao túng trận pháp Phủ Thành Chủ, huyết khí quang huy hình thành từ đại tế Thành Thanh Đế lan tràn ra khắp nơi trước đó, sau đó như trăm sông đổ vào một biển tràn vào bên trong vầng mặt trời hoá thân của Trần Khuynh Địch.
“Cút về cho bản Trấn Cương Sứ!”
Đưa tay, Trần Khuynh Địch ra quyền như thương, quyền ý ngập trời dẫn động huyết khí toàn thân, giống như một đầu cuồng long gào thét mà ra, trực tiếp hung hăng đối đầu với một đòn của A Cổ Liệt đang lao xuống, cơ hồ là lấy lực lượng kinh khủng, đánh bay A Cổ Liệt trở về nơi trước đó!
Dù sao thì bây giờ Trần Khuynh Địch cũng tựa lưng vào Thành Thanh Đế, một thân tu vi lại là tiến nhanh, tăng thêm trận pháp Phủ Thành Chủ, cho dù là dạng Hợp Đạo Tôn Giả như A Cổ Liệt, hiện tại có dùng cứng đối cứng cũng không phải là đối thủ của hắn!
“Xoạt!” A Cổ Liệt lộ ra sắc mặt khó coi, chim khổng lồ dưới chân một lần nữa đưa hắn bay lên cao, cứ như vậy xoay quanh ở phía trên Thành Thanh Đế, cũng không rời đi, mà cũng không có dự định đánh xuống lần thứ hai.
Hiệp đối đầu vừa rồi đã khiến cho hắn thấy rõ tình thế, Trần Khuynh Địch dù sao cũng chiếm cứ địa lợi, bản thân sẽ không làm gì được đối phương!
Nhưng cho dù là như thế, chỉ cần một cường giả Hợp Đạo Tôn Giả như hắn, cứ một mực xoay quanh ở phía trên Thành Thanh Đế, cũng đủ để chế tạo ra áp lực cùng với khủng hoảng cực lớn!
“Trần… Trấn Cương Sứ đại nhân, làm sao bây giờ? Có cần dùng trận pháp đuổi hắn đi hay không?” Lạc Tương Tư cũng ý thức được điểm này, mượn nhờ trận pháp Phủ Thành Chủ truyền thanh âm tới: “Nếu như khuếch tán trận pháp đến phạm vi toàn thành mà nói, hẳn là có thể đuổi đối phương đi.”
“Phi cầm do Phi Thú Trai nuôi dưỡng không làm gì được con chim khổng lồ này hay sao?”
“Không có cách nào, Phi Thú Trai dù sao cũng chỉ là nuôi dưỡng phi cầm dùng hằng ngày, mà con chim khổng lồ kia không thể nghi ngờ là quân dụng của Man tộc, ở bên trên cường độ còn kém nhiều lắm.” Lạc Tương Tư bất đắc dĩ nói ra.
Chương 117: Đánh rớt
“Cũng được.” Trần Khuynh Địch lạnh nhạt nói, dùng ánh mắt xuyên qua bầu trời, vững vàng khóa chặt vào con chim khổng lồ ở trong không trung Thành Thanh Đế, sau đó bật cười lớn, nói: “A Cổ Liệt, ngươi thật sự cho rằng bản Trấn Cương Sứ không có cách nào bắt ngươi hay sao?”
“Ha ha ha, ngồi không nói mạnh miệng cũng không phải là thói quen tốt a, tiểu tử! Ngươi có bản lãnh thì hãy đi ra Thành Thanh Đế, chiến một trận cùng với bản tướng quân a?” A Cổ Liệt không bị đe doạ, ngược lại còn cười to càn rỡ trên bầu trời, thanh âm chấn động trời cao, đại quân Man tộc ở phía đối diện càng là truyền đến từng tràng tiếng hoan hô.
“Ha ha.” Trần Khuynh Địch cười cười, sau đó đưa tay vào túi trữ vật, lấy ra một thanh trường thương.
Thay vì nói là trường thương, không bằng nói càng giống như là một cây lao, Trần Khuynh Địch thân là Đạo Tử Thuần Dương, tự nhiên là cất giữ đầy đủ, đủ loại bảo bối hắn cũng đều có thu thập, ví dụ như cây lao này cũng chính là như thế, chỉ thấy toàn thân của nó có màu vàng đồng, mũi lao có hình giọt nước.
Mà ở bên trên cây lao, còn có một cỗ khí tức sắc bén tuôn ra.
Đây rõ ràng là một kiện thần binh Tiên Thiên!
“Mặc dù là thần binh sử dụng một lần duy nhất, nhưng lực phá hoại cũng được tăng cường lên rất nhiều, rất thích hợp.”
Trần Khuynh Địch hơi hơi ngồi xuống ở giữa không trung, bắp thịt toàn thân căng ra, tay phải nắm chặt cây lao, giơ cao khỏi đầu, lấy thân làm cung, lấy lao làm tiễn, đồng thời huyết khí bàng bạc trên toàn thân cao thấp của hắn cũng tràn vào bên trong cây lao, nhuộm màu vàng đồng của cây lao thành màu máu đỏ tươi.
Nếu là võ giả chủ tu cương khí, có lẽ là không thể làm được đến loại trình độ này, nhưng bây giờ Trần Khuynh Địch thế nhưng lại là Thể Tu! Là một võ giả Luyện Thần Phản Hư có thể phách một không hai!
Oanh! Trong phút chốc, cây lao nhanh giống như điện chớp vậy, không khí ở phía trước nổ tung, xuyên qua từng tầng hư không, chỉ trong chớp mắt đã đạt đến độ cao của con chim khổng lồ trên không trung, xuyên qua cái đầu của nó từ dưới lên trên, mang theo một dải máu tươi, trực tiếp đâm về phía A Cổ Liệt!
“Hả!”
A Cổ Liệt dù sao cũng có cảnh giới Hợp Đạo Tôn Giả, vào thời khắc nghìn cân treo sợi tóc đã kịp phản ứng, đưa tay tóm chặt lấy cây lao, nhưng ngay vào một giây sau, toàn bộ cây lao bỗng nhiên phồng ra, sau đó đột nhiên nổ tung! Huyết khí mà Trần Khuynh Địch đưa vào trước đó vào cái thời khắc này giống như là hồng thủy như vỡ đê tuôn ra, trực tiếp che phủ thân ảnh của A Cổ Liệt.
“Ầm!” Hoa máu nở rộ trên không trung, một thân ảnh khôi ngô rơi xuống phía dưới từ trên không trung, mắt thấy là sắp rơi trên mặt đất thành thịt nát, đột nhiên có một bóng người bay ra từ trong đại quân Man tộc, tiếp lấy A Cổ Liệt đang một mực rơi xuống, sau đó thừa cơ đưa hắn trở về đại quân Man tộc.
Trong lúc nhất thời, giữa thiên địa hoàn toàn trở nên yên tĩnh, sau một lát…
“Vạn tuế!”
Một giây sau, trên dưới Thành Thanh Đế, bất luận là đại quân Trấn Cương, hay là bộ tộc Trấn Cương, hay là dân bản địa, tất cả đều bạo phát ra một tràng tiếng hoan hô kinh thiên động địa, sĩ khí trước kia còn có một chút trầm thấp vào cái thời khắc này đã dâng lên tới đỉnh phong, ngay tiếp theo huyết khí ngất trời cũng liên tiếp dâng lên!
“Trấn Cương Sứ đại nhân quả nhiên là rất lợi hại a! Vừa xuất thủ, tên Man tộc kia không chết cũng phải trọng thương!”
“Ha ha, đúng thế!”
“Tất cả mọi người nghe lệnh, lên tường thành, Trấn Cương Sứ đại nhân cũng đã bộc lộ tài năng, chúng ta cũng không thể luống cuống!”
“Đại quân Trấn Cương, toàn quân phát động!”
Kèm theo từng tràng tiếng hoan hô, nguyên một đám binh sĩ mặc thiết giáp đại quân Trấn Cương cầm chiến kích trong tay, cõng Tiễn Phá Giáp, dẫn theo nỏ cơ, còn có một lượng lớn vật dụng thủ thành, từng người nối nhau đi lên tường thành của Thành Thanh Đế, các tấm khiên được xếp chồng lên nhau, xây dựng một bức tường khiên kiên cố che chắn đầu tường thành của Thành Thanh Đế.
“Không cần phải dò xét, bộ lạc Cùng Kỳ sẽ xuất trận đầu tiên.”
Ở bên trong quân trận Man tộc, Cùng Kỳ Quắc nhanh chân bước ra, khí tức Hợp Đạo Tôn Giả phát ra hết sức mãnh liệt, mà ở phía sau hắn, từng chiến sĩ bộ lạc Cùng Kỳ cũng đi ra, không ít bộ tộc Trấn Cương ở trên tường thành đã từng giao hảo cùng với bộ lạc Cùng Kỳ liên tục chửi rủa, nhưng Cùng Kỳ Quắc lại là mắt điếc tai ngơ.
“Giết!” Kèm theo âm thanh hò hét kinh thiên, chiến tranh bắt đầu!
Trần Khuynh Địch đứng ở phía trên tường thành, yên lặng nhìn chăm chú vào chiến trường dưới chân.
Phóng mắt nhìn tới, đại quân Man tộc phô thiên cái địa, đầy khắp núi đồi, khắp nơi đều là cờ xí của bọn hắn, khác biệt cùng với quân đội thiết huyết tràn ngập tính kỷ luật của hoàng triều Đại Càn, quân đội Man tộc thì lại càng hung hãn hơn, giống như là một biển lửa vậy, những nơi nó đi qua đều bị huỷ diệt, bị phá huỷ.
Sự hung hãn và huỷ diệt khủng khiếp kia, chính là nguyên nhân Man tộc cho tới nay đều là một trong những kẻ địch mà Trung Nguyên kiêng kỵ!
Một nhóm lại một nhóm binh sĩ Man tộc vây kín Thành Thanh Đế, thủy hỏa bất xâm, lúc này Thành Thanh Đế giống như là một hòn đảo hoang trong biển cả, không ngừng có binh sĩ Man tộc trèo lên tường thành, sau đó lại bị binh sĩ của đại quân Trấn Cương đuổi xuống, cương khí mênh mông không ngừng đánh vào trên tường thành của toà cổ thành ngàn năm này, đánh đến mức lung lay sắp đổ.
Máu tươi của Man tộc, máu tươi của Nhân tộc, nhuộm tường thành của toà cổ thành thành màu đỏ thẫm, mùi máu cùng với mùi tanh tưởi, phản ánh đầy đủ cho Trần Khuynh Địch biết được cái gì gọi là chiến trường chân chính, đây là một màn mà Trần Khuynh Địch từ lúc xuyên việt cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy qua, là một góc băng sơn của thế giới võ đạo tàn khốc!
“Giết!”
“Không được lùi lại! Người nào lùi, chém!”
“Không cho phép lui!”
Lửa mạnh cháy hừng hực ở đầu tường, vào thời điểm nguyên một đám binh sĩ Man tộc đang chém giết cùng với đại quân Trấn Cương, Man tộc ở phía xa xa còn vận dụng một dạng thiết bị giống như máy ném đá, ném những tảng đá to bằng một gian phòng về phía Thành Thanh Đế, mặc dù đối với võ giả Tiên Thiên mà nói thì không tính là gì, nhưng đối với võ giả Hậu Thiên mà nói, loại máy ném đá này đã có thể tạo thành thương tổn.
Khiến cho người ta bất đắc dĩ là, quyết định chiến cuộc vào lúc này, không thể nghi ngờ chính là một lượng lớn võ giả Hậu Thiên.
Đồng thời ở dưới thành, còn có không ít võ giả Man tộc đang đẩy xe công thành, chuỳ công thành ở phía trên hết sức bén nhọn, có độ dày hơn mười mét hung hăng đánh vào cửa thành, cho dù là cửa thành sắt thép của Thành Thanh Đế đã được tôi luyện qua vô số lần, cũng xuất hiện sự biến dạng và vặn vẹo nghiêm trọng.
“Phù…” Trần Khuynh Địch phun ra một ngụm trọc khí thật sâu.
Từ khi xuyên việt cho đến nay, hắn kỳ thật còn chưa từng chân chính đại khai sát giới, trừ bỏ lần kia ở Dương gia, còn có lần kia đối với bộ lạc Giác Mang cùng với bộ lạc Thanh Thạch, hắn thậm chí là không giết một người nào, ngay cả khi hắn gặp phải rắc rối, phần lớn đều là thu tay lại đúng lúc, nhưng không thể nghi ngờ, lúc này ở phía trên chiến trường, là đã không còn cách nào nương tay.
Chương 118: Rất đẹp trai
“Cũng được, dù sao thì ta cũng đã chuẩn bị tinh thần trước…” Trần Khuynh Địch hít vào một hơi thật sâu, tầm mắt quét qua tường thành trong nháy mắt, hắn có thể nhìn thấy Doanh Phượng Tiên, Trần Tiêm Tiêm, thậm chí còn có Dương Xuân, cơ hồ là tất cả đệ tử Thuần Dương Cung đi theo hắn đều đang ở trên chiến trường, đang kịch chiến cùng với các binh sĩ Man tộc, ngay cả các sư đệ, sư muội đều đã làm đến trình độ này…hắn cũng không thể tiếp tục thờ ơ nữa.
“Ầm ầm!” Một giây sau, toàn thân cao thấp của Trần Khuynh Địch đều bạo phát ra quang mang chói mắt, lúc này hắn giống như là một vầng mặt trời, đối với các chiến hữu của hắn mà nói, đây là ánh nắng ôn hòa, khiến cho khí lực toàn thân của bọn hắn tăng lên nhiều, mà đối với địch nhân của hắn mà nói, đây chính là ánh mặt trời gay gắt nhất, chói mắt mà nóng rực!
Trần Khuynh Địch cũng không sử dụng bất kỳ vũ khí gì, chỉ là đứng ở tuyến đầu trên đầu tường, đấm ra một quyền, tạo thành một vùng chân không, vô số võ giả Man tộc trực tiếp bị hắn đánh bay xuống tường thành, mà công kích của võ giả Man tộc đánh lên trên người của hắn, lại giống như một luồng khói xanh tiêu tán, không hề có tác dụng.
Triển khai quyền thế Bát Cực Quyền, hai chân của Trần Khuynh Địch cắm sâu vào đầu tường, phảng phất như hòa làm một thể với đất đai ở dưới chân, từ bên dưới thành nhìn lên, hắn giống như là một người khổng lồ vô cùng cao lớn, phảng phất như chỉ cần hắn còn đứng ở đó, bất luận là có bao nhiêu người xông lên tường thành, ở trước mặt hắn cũng chỉ có thể ngừng bước, vĩnh viễn cũng không có cách nào công phá.
“Giết! Giết! Giết!”
Nhìn thấy thân ảnh Trần Khuynh Địch đứng ở phía trước nhất, vô số binh sĩ đại quân Trấn Cương càng là gào thét, mang theo huyết tính như sói vậy đứng ở trên tường thành, mặc dù có người lực lượng đã đạt đến cực hạn, hoặc là bị trọng thương, vẫn không hề lùi bước, lấy một loại lực ý chí kinh khủng tiếp tục liều mạng tử chiến!
Chiến tranh Man tộc chân chính, vào cái thời khắc này hoàn toàn thể hiện ở trước mắt của Trần Khuynh Địch!
“Giết!”
Ở phía trên một đoạn tường thành cách đó không xa, Doanh Phượng Tiên nhìn Trần Khuynh Địch đang gầm thét, trong mắt lóe lên một tia kính nể, sau đó quay người, mà ở bên cạnh của nàng, Trần Tiêm Tiêm cũng vừa vặn thu hồi ánh mắt, hai người nhìn nhau cười một tiếng.
“Thế nào? Rất đẹp trai a?”
“Ừm.” Trần Tiêm Tiêm gật đầu một cái, trong mắt cũng lóe lên một tia chiến ý: “Ở trong thâm tâm của ta, cảm thấy lần này đi tới Nam Cương là chính xác.”
“Sau khi đại tế, ta đã đạt đến cảnh giới Hậu Thiên đỉnh phong, lần đại chiến này chính là thời cơ để ta đột phá đến Tiên Thiên, Phượng Tiên sư tỷ, ngươi đã sắp bị ta đuổi kịp rồi a.”
“Ha ha ha, vậy thật đúng là rất đáng sợ.”
Hai cô gái xinh đẹp cũng đang đứng sừng sững trên chiến tuyến, nguyên một đám Man tộc xông lên, sau đó lại bị các nàng cùng với binh lính chung quanh cùng nhau đẩy lùi, tư thái hồng nhan đẫm máu kia, càng khiến cho nhiều binh sĩ được khích lệ.
Mà ở phía trên một đoạn tường thành khác, Dương Xuân thì giống như là lao vào chỗ không người, vung vẩy một đôi chuỳ lớn màu vàng không xê xích bao nhiêu cùng với nàng, một chùy nện xuống, bất kể là Man tộc khôi ngô cỡ nào, đều chỉ có thể phát ra một tiếng hét thảm, sau đó bị cả người liền bị đập bay xuống tường thành.
“Tiểu Yêu! Giúp ta!”
“Biết rồi! !”
Từng đạo từng đạo yêu khí từ trong cơ thể của Dương Xuân tuôn ra, hội tụ thiên địa nguyên khí vào trong cơ thể của nàng, trợ giúp nàng bổ sung nội lực đã tiêu hao hết, khiến cho nàng có thể duy trì dạng tư thái này.
Dương Xuân múa chuỳ lớn, vào lúc này ở phía trên chiến trường nghiễm nhiên chính là một vị sát thần! So với Doanh Phượng Tiên còn có Trần Tiêm Tiêm ở bên kia còn chói mắt hơn mấy lần, dù sao thì ở trên loại chiến trường quy mô lớn này, đối với người am hiểu sử dụng chuỳ lớn, lại tu luyện thần công Long Tượng Bàn Nhược Công như Dương Xuân mà nói, nhất định chính là như cá gặp nước.
Theo chém giết không ngừng, khí tức của ba người Doanh Phượng Tiên, Dương Xuân, Trần Tiêm Tiêm đều đang không ngừng tăng trưởng, phảng phất như một khối thép tinh đang tiếp thụ
Mà ở trong Phủ Thành Chủ, Lạc Tương Tư cũng lộ ra sắc mặt tái nhợt, dốc hết toàn lực điều khiển trận pháp Phủ Thành Chủ, không ngừng đưa huyết khí quang huy chiếu xuống trên người của binh lính phòng thủ, trợ giúp bọn họ khôi phục thể lực, khôi phục thương thế, trợ giúp các đoạn tường thành thiếu nhân thủ, đây là công tác của nàng, mặc dù không ở trên chiến trường, nhưng cũng rất tàn khốc.
Ở bên trong sự thao túng trận pháp căng thẳng này, Lạc Tương Tư cơ hồ đã tiêu hao hết tâm lực, nhưng tương tự, trạng thái dung hợp thành một với trận pháp cũng khiến cho ở trong nội tâm của nàng ẩn ẩn có cảm ngộ, tu vi trước đó nàng đã mượn nhờ đại tế tăng lên tới Hậu Thiên đỉnh phong, mặc dù rất chậm chạp, nhưng vẫn đang kiên định tăng lên.
Mở hai mắt ra, Lạc Tương Tư dùng thần sắc phức tạp nhìn thoáng qua phương hướng tường thành, mà ở nơi đó, đạo thân ảnh chói mắt như mặt trời kia vẫn còn đang chém giết, ở địa phương mà hắn đứng, thậm chí là trống rỗng, Man tộc người sau nối tiếp người trước muốn bổ khuyết phần trống không kia, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể biến thành thi thể rơi xuống tường thành.
Nàng cho tới bây giờ cũng chưa từng nghĩ tới, Trần Khuynh Địch lâm trận bỏ chạy ở kiếp trước, thế mà lại giống như bây giờ, sẽ thực sự chiến đấu tới cùng ở phía trên tường thành Thành Thanh Đế, lộ ra ánh sáng loá mắt như thế.
“Đáng chết.” Lạc Tương Tư cắn răng, cái này là không đúng a!
Ngươi làm như vậy, ta làm sao còn có thể coi ngươi là cừu địch a…
“Ngay cả tên cẩu tặc Trần Khuynh Địch kia cũng ra sức như vậy… Đáng chết, ta làm sao có thể thua hắn được! !!”
Lạc Tương Tư nhắm chặt hai mắt, dùng hết toàn lực thúc giục trận pháp.
Ở phía dưới Thành Thanh Đế, ở bên trong quân trận vô tận, có bốn cỗ thân ảnh tản ra khí tức nối liền trời mây, vô cùng kinh khủng đứng ở phía dưới đại kỳ của Man tộc.
“A Cổ Liệt, lần này ngươi quá thê thảm a.”
“Hừ!” Ở bên trong bốn thân ảnh, bất ngờ chính là A Cổ Liệt trước đó đã bị Trần Khuynh Địch đánh rớt từ trên không trung, mà ở bên cạnh hắn, ngoại trừ Tộc trưởng Cùng Kỳ tộc – Cùng Kỳ Quắc, còn có hai vị Hợp Đạo Tôn Giả có thực lực không kém hai người bọn hắn! Ở trên người cũng mang theo phù văn Man tộc giống như A Cổ Liệt.
Vì lần chiến tranh này, Man tộc đã mạnh mẽ điều động ba vị tướng quân cảnh giới Hợp Đạo tới đây!
Khí tức của bốn vị võ giả cảnh giới Hợp Đạo dâng lên, giống như là bốn cái trụ chống trời trấn áp lại toàn bộ đại quân Man tộc, cũng chính là bởi vì có sự tồn tại của bốn người bọn hắn, đại quân Man tộc mới có thể người sau nối tiếp người trước như thế, không có một chút do dự nào, bởi vì bọn hắn tin tưởng, bốn người này có thể mang đến thắng lợi cho Man tộc!
Chương 119: Bắt giặc phải bắt vua trước
“Trước đó ngươi cũng đã từng giao thủ cùng với vị Trấn Cương Sứ kia, hắn có tu vi như thế nào?”
“Rất mạnh.” Nói đến Trần Khuynh Địch, trong mắt của A Cổ Liệt lóe lên một tia phẫn hận, nhưng cũng có một chút cảm giác tim đập nhanh: “Bất quá hắn mặc dù có thực lực mạnh, chỉ sợ là không kém hơn Man Vương Chi Tử, nhưng ở trên người lại không có khí tức man hoang của chúng ta, cho nên hắn hẳn là không có lấy được truyền thừa thất lạc, hoặc có lẽ là, nguy cơ vào lúc này còn chưa đủ để khiến cho hắn bại lộ truyền thừa.”
“Ta nghiên về loại phương hướng thứ hai.” Một vị Man tộc Hợp Đạo Tôn Giả khác trầm giọng nói ra: “Chớ quên, ở trong toà di tích kia chỉ có một mình hắn là có tu vi cao nhất, nếu như ở bên trong di tích thật sự có truyền thừa mà nói, vị thiếu niên Trấn Cương Sứ kia là người có khả năng đạt được cao nhất!”
“Bất quá tư liệu có quan hệ với vị thiếu niên Trấn Cương Sứ này, ta đã điều tra một chút…” Vị Man tộc Tôn Giả thứ ba đột nhiên mở miệng, ở bên trong thanh âm mang theo một chút ngưng trọng: “Vị thiếu niên Trấn Cương Sứ này cũng có thân phận cũng không bình thường a, các ngươi hẳn là cũng biết 10 đại thánh địa võ đạo Trung Nguyên a? Vị thiếu niên Trấn Cương Sứ này, tựa hồ là đệ tử hạch tâm của Thuần Dương Cung – một trong 10 đại thánh địa, Đạo Tử chân truyền!”
“Hít hà!” A Cổ Liệt cùng với một vị Man tộc Tôn Giả khác, bao quát cả Cùng Kỳ Quắc đang một mực ngậm miệng cũng hít vào một ngụm khí lạnh.
Thánh địa võ đạo, đây cũng không phải là chuyện đùa, mặc dù những thánh địa võ đạo này không có được thiên hạ giống như hoàng triều Đại Càn, có mấy trăm vạn đại quân, nhưng so sánh, lực lượng tinh anh của bọn hắn cũng phải viễn siêu sự tưởng tượng của mọi người, chiến lực cao cấp trong đó càng là đủ khiến cho vô số thế lực sợ hãi.
Một ví dụ đơn giản đơn cử nhất, Võ Đạo Tông Sư.
Ở trong toàn bộ Nam Cương Đạo, bao quát cả Man Vương ở bên trong, Võ Đạo Tông Sư đều là chỉ có thể đếm được ở trên đầu ngón tay, đây cũng là nguyên nhân vì cái gì Man tộc đã nhiều năm như vậy, vẫn bị hoàng triều Đại Càn vững vàng trấn áp tại Nam Cương Đạo như cũ, đây không chỉ là quân đội không có đủ thực lực, mà thiếu thốn chiến lực cao cấp càng là một nguyên nhân trọng yếu trong đó.
Không nói đến những cái khác, chỉ là một vị Đại Đô Hộ Nam Cương, Man tộc nếu như không dốc toàn bộ lực lượng, chỉ sợ căn bản là sẽ không thể bắt được đối phương!
Mà một cái Phủ Đô Hộ Nam Cương của hoàng triều Đại Càn đã khó đối phó như vậy, nếu như lại đối chiến cùng với Thuần Dương Cung – một trong 10 đại thánh địa võ đạo mà nói…
“Gặp quỷ!” A Cổ Liệt giận mắng một tiếng: “Đây chính là chiến tranh! Ở trước mắt chiến tranh, làm sao còn quản được nhiều như vậy, chỉ là một cái Thuần Dương Cung, ta cũng không tin là bọn hắn có thể làm gì được Man tộc chúng ta!”
“Vẫn nên cảnh giác, dù sao thì Thuần Dương Cung vào 20 năm trước thế nhưng đã xuất ra đại danh tiếng, vị Thái Hoa Tiên Nhân kia tuyệt đối không đơn giản…”
“Bất kể nói như thế nào, không thể để mất truyền thừa thất lạc.”
Ba vị Man tộc Tôn Giả cuối cùng vẫn thống nhất bước đi: “Chúng ta hãy ra tay cùng nhau đi, khống chế thiếu niên Trấn Cương Sứ kia, sau khi tìm ra truyền thừa lại lui binh, tin tưởng là Thuần Dương Cung cũng không dám làm gì chúng ta.”
“Không sai!”
“Cùng Kỳ Quắc, ngươi và chúng ta cùng nhau xuất thủ, yên tâm, sau khi chuyện thành công, tướng quân Man tộc của chúng ta sẽ có một vị trí cho ngươi.”
Cùng Kỳ Quắc cười chua xót, chuyện cho tới bây giờ hắn còn có lựa chọn khác hay sao?
“Vâng!”
Ầm ầm! Trong phút chốc, bốn đạo khí tức Hợp Đạo Tôn Giả khủng bố xuyên qua mây xanh, riêng phần mình bộc phát ra khí tức của bản thân, nguyên một đám giống như quỷ mị xông thẳng tới đầu tường thành của Thành Thanh Đế.
Thân làm Hợp Đạo Tôn Giả, bọn hắn thậm chí căn bản không cần sự trợ giúp của thang công thành, chỉ là tung người nhảy lên cũng đủ để vượt qua tường thành Thành Thanh Đế, mà những nơi bọn hắn đi qua, càng là mở ra bốn vùng chân không ở phía sau đại quân Man tộc, bất kể là mưa tên như châu chấu, hay là đá rơi như mưa to, đều không thể khiến cho bọn hắn bị thương.
“Tránh ra!” Đúng lúc này, ở phía trên tường thành Thành Thanh Đế, Trần Khuynh Địch gầm lên một tiếng, sau đó trực tiếp bước ra một bước, đứng ở một chỗ dễ thấy nhất, mà quả nhiên như hắn sở liệu, ba vị Man tộc Tôn Giả cùng với Cùng Kỳ Quắc gần như đồng thời đem lực chú ý phóng tới trên người của hắn, xông giết về phía hắn!
“Bắt giặc phải bắt vua trước…”
Quyền kình của Hợp Đạo Tôn Giả trực tiếp rơi vào trên tường thành của Thành Thanh Đế, bất quá Thành Thanh Đế dù sao cũng là cổ thành ngàn năm, tường thành không chỉ đơn thuần là công sự, vào thời điểm xây dựng còn dung nhập nước thép, trên tường thành còn được khắc rất nhiều minh văn, có cường độ rắn chắc không tầm thường.
Muốn công phá, thì cần phải có Võ Đạo Tông Sư xuất thủ mới được!
Mắt thấy không có cách nào phá hư tường thành, bốn vị Hợp Đạo Tôn Giả cũng không lãng phí thời gian, nhanh chóng hạ xuống, mang theo bốn cỗ khí thế ngất trời giết tới đầu tường, bao vây Trần Khuynh Địch lại!
“Trấn Cương Sứ đại nhân? !”
“Bảo hộ Trấn Cương Sứ đại nhân! Không nên để cho bọn hắn…”
“Đừng hốt hoảng!” Mặc dù là ở các khu vực khác biệt, nhưng Doanh Phượng Tiên, Trần Tiêm Tiêm, Dương Xuân vẫn gần như đồng thời hét lớn, ngăn cản đám binh sĩ muốn vọt về phía Trần Khuynh Địch.
“Đại ca ca ở bên kia không có việc gì!, các ngươi cũng đừng đi đến đó làm vướng tay vướng chân! So với việc này, các ngươi hãy ngăn cản những binh sĩ Man tộc đang giết lên cho ta!”
“Không cho phép người nào rời đi! Cùng xông về phía trước với ta!”
“Lên!”
Sau một giây khi ba nữ ngăn cản đám binh sĩ đi qua tiếp viện, Trần Khuynh Địch đứng ở đầu tường nghênh đón sự tấn công của bốn vị Hợp Đạo Tôn Giả, bỗng nhiên phát ra tiếng gầm giận dữ.
“Tới đi!” Trong cái chớp nhoáng này, ở lồng ngực của Trần Khuynh Địch đột nhiên xuất hiện một chiếc gương vàng, khung kính hình tròn, giống như một con rồng vàng đang lượn vòng, tản mát ra sóng sức mạnh trầm trọng, giống như là kính hộ tâm một mực khóa ở trên ngực của Trần Khuynh Địch, sau đó lấy nó làm trung tâm, rồng vàng phảng phất như sống lại, nhanh chóng di chuyển quanh thân thể của Trần Khuynh Địch.
Những nơi rồng vàng đi qua, vảy rồng vàng óng phân tán ra, gây dựng lại ở trên dưới toàn thân của hắn, biến thành một bộ chiến giáp liền thân!
Thân rồng quấn quanh người, đầu rồng làm mũ giáp, trảo rồng làm bao tay, đuôi rồng làm đai lưng, vảy rồng làm áo giáp, Trần Khuynh Địch vào giờ khắc này, toàn thân giống như được chế tạo từ vàng ròng, giống như mặt trời óng ánh!
Sau đó, chỉ thấy hắn đối mặt với sự vây công của bốn vị Man tộc Tôn Giả, cơ hồ không có một chút do dự nào, trực tiếp nhảy lên từ trên đầu thành, hoàn toàn không để ý tới nguy cơ trước mắt, mang theo một loại khí thế kiên quyết ngàn vạn người ta vẫn tới, trực tiếp giết vào trong vòng vây của bốn người!
Chương 120: Mở mang kiến thức
Bắt giặc phải bắt vua trước, hắn đã chờ cái cơ hội này lâu lắm rồi!
“Trước hết giết một người!” Ánh mắt của Trần Khuynh Địch như điện, trực tiếp nhắm vào Cùng Kỳ Quắc yếu nhất bên trong bốn vị Hợp Đạo Tôn Giả, trong cái chớp nhoáng này toàn bộ trận pháp Phủ Thành Chủ cũng lập tức gia trì ở trên người của hắn, là do Lạc Tương Tư ở bên trong Phủ Thành Chủ, kịp thời bắt được ý nghĩ của Trần Khuynh Địch, cấp ra trợ giúp vào thời khắc quan trọng nhất!
Vào giờ khắc này, Trần Khuynh Địch chỉ cảm thấy toàn thân ở vào trạng thái mạnh nhất!
“Oanh!” Trần Khuynh Địch đón nhận công kích của ba vị Man tộc Tôn Giả, giống như là một khỏa thiên thạch vậy, mang theo khí thế thiên quân vạn mã vọt tới trước mặt Cùng Kỳ Quắc, sau đó nâng nắm đấm lên.
Trong phút chốc, tiếng phát kình như sấm, lực đánh ra như rồng!
Bát Cực Quyền, Mãnh Hổ Ngạnh Ba Sơn!
Một chuỗi công kích như gió lốc liền nuốt trọn Cùng Kỳ Quắc trong nháy mắt, sau đó nổ tung giống như pháo hoa, cương khí hộ thân của Cùng Kỳ Quắc chỉ giữ vững được trong một cái hô hấp liền triệt để sụp đổ, thiết quyền của Trần Khuynh Địch nặng nề đánh lên trên người của hắn, hơn nữa còn là mấy chục quyền, mấy trăm quyền liên tiếp!
“Hự!”
“Oanh! !!”
Cuồng phong nổi lên, sóng không khí cuồn cuộn trong vòng phương viên mấy chục trượng, coi như là ba vị Man tộc Tôn Giả khác cũng bị sốc bởi sức mạnh hủy diệt của cú va chạm này, quyền kình vô biên của Bát Cực Quyền phát nổ theo mọi hướng, làm cho không biết bao nhiêu binh sĩ Man tộc đang trèo lên tường thành bị hất bay.
Cuối cùng, mọi thứ cũng lắng lại, Trần Khuynh Địch mượn sóng không khí bay ngược trở về tường thành, cuối cùng vững vàng đáp lên trên đầu tường, đồng thời phun khí huyết ra, khí huyết dương cương nóng rực giống như là một tòa núi lớn vững vàng, trấn áp thiên địa nguyên khí đang hỗn loạn cuồng bạo xuống.
Mà khiến cho vô số Man tộc sợ hãi là, ở vị trí va chạm, sau khí sóng không khí cuồng bạo lắng xuống, có một cỗ thi thể tàn phá mất đi chèo chống, nặng nề mà rơi xuống dưới tường thành của Thành Thanh Đế, thi thể rơi xuống đất trong nháy mắt, ngay cả đại địa cũng đều rung động trong chốc lát, có thể thấy sự nặng nề của cỗ thi thể kia.
Cùng Kỳ Quắc, chiến tử!
Thi thể vô lực rơi trên mặt đất, ngã vào trong đám người, máu tươi nóng rực giống như dung nham trào ra, màu đỏ tươi của máu hiện rõ ra trong mắt của mọi người, trong lúc nhất thời, đại quân Man tộc người sau nối tiếp người trước, giống như bị điên cũng đều không khỏi trì trệ, thế công kinh khủng càng là bởi vì vậy mà ngừng lại.
Mà cho dù là ba vị Man tộc Tôn Giả đã bao vây Trần Khuynh Địch lại, lúc này nhìn thi thể tàn phá của Cùng Kỳ Quắc ở trên mặt đất, trong mắt cũng đều lộ ra một mảnh kinh hãi cùng với ngưng trọng, sau đó ánh mắt nhìn về phía Trần Khuynh Địch càng là tràn đầy khiếp sợ và không dám tin, cái kết quả này cho dù là bọn hắn, cũng đều không thể ngờ được!
“Điều này sao có thể… !”
“Là do áo giáp ở trên người của hắn! Bộ áo giáp kia có vấn đề!”
“Đúng thế!”
Ánh mắt của ba vị Man tộc Tôn Giả tập trung vào áo giáp trên người của Trần Khuynh Địch, đó là một bộ áo giáp toàn thân hiện lên màu vàng óng, giáp phiến giống như vảy rồng lộng lẫy, trảo rồng, đầu rồng, đuôi rồng, đầy đủ mọi thứ, nhưng so với cấu tạo tuyệt đẹp của nó, càng kinh khủng hơn là cỗ sóng sức mạnh ở trên bộ áo giáp này.
“Phù…phù…” Theo nhịp hít thờ của Trần Khuynh Địch, giáp phiến trên toàn bộ áo giáp cũng không ngừng lay động, phun ra huyết khí lang yên nồng nặc, tạo thành một vòng tuần hoàn, cũng chính là bộ áp giáp này, đã ngưng tụ lực lượng toàn thân của Trần Khuynh Địch thành một, phối hợp với quyền ý của hắn, khiến cho lực lượng của hắn tăng lên tới trạng thái mà ba vị Man tộc Tôn Giả cũng phải kiêng kỵ!
“Ha ha.” Đứng ở trên đầu thành, Trần Khuynh Địch ở dưới mũ giáp đầu rồng nhếch miệng lộ ra một nụ cười, lão hổ không phát uy, thật sự coi hắn là dê núi hay sao?
Phải biết rằng, Trần Khuynh Địch hắn là ai? Là Đạo Tử chân truyền của Thuần Dương Cung – một trong 10 đại thánh địa võ đạo!
Không khoa trương mà nói, cơm mà mỗi ngày hắn ăn, nếu đặt ở bên ngoài cũng là thiên tài địa bảo, ở bên trong túi trữ vật của hắn cho dù là móc ra một mẩu sắt vụn, ném ra bên ngoài thì cũng là tuyệt thế thần binh, cho dù là một gốc cây cháy đen cũng không ngoại lệ.
“Ta sẽ cho các ngươi mở mang kiến thức một chút về lực lượng chân chính!”
Trần Khuynh Địch cười lạnh một tiếng, đưa tay vào trong túi trữ vật ở bên hông, sau đó chỉ thấy có một trận kim quang lóng lánh, ở bên trong hai tay của hắn liền xuất hiện bảy, tám tấm phù chú màu vàng, đồng thời còn có từng tấm phù chú bay xung quanh hắn, ở phía trên lấp lánh quang mang trận văn.
“Ngũ Lôi Hành Quyết, Thiên Ma Chú Pháp, Cuồng Bạo Khí Huyết, Kim Cương Xá Thân Chú, Thiên Quang Kiếm Phù, Bất Phôi Lưu Ly Pháp…”
Những tấm phù chú này, toàn bộ đều là Phù Chú thượng phẩm mà hắn lấy từ Chú Pháp Điện ở bên trong Thuần Dương Cung, ở phía trên là thủ pháp của Đạo, Phật, Ma, khắc họa không biết bao nhiêu loại trận văn có thể tăng cường trạng thái cho võ giả, ẩn chứa võ học cường đại, cùng với chú pháp thiêu đốt tinh huyết hiệu suất cao, toàn bộ đều là trân tàng của Thuần Dương Cung!
Ngũ Lôi Hành Quyết có thể chế tạo ra ngũ hành lôi quang, lôi quang quấn quanh người có thể hộ thể, lôi quang đánh ra thì là đại thuật sát sinh.
Thiên Ma Chú Pháp cùng với Cuồng Bạo Khí Huyết đều là phù chú thiêu đốt khí huyết, tăng cường lực lượng cho võ giả, hơn nữa còn có hiệu suất cực cao, hoàn toàn không có di chứng, sau đó chỉ cần nghỉ ngơi mấy ngày là liền có thể khôi phục.
Kim Cương Xá Thân Chú cùng với Bất Phôi Lưu Ly Pháp thì là phù chú của Phật Tông nhất mạch, chuyên môn tăng cường cường độ nhục thể cho võ giả, từ đó giúp cho võ giả có thể chứa đựng lực lượng mạnh hơn, chống cự công kích càng mạnh hơn.
Thiên Quang Kiếm Phù thì có thể chế tạo ra rất nhiều kiếm khí, có cách làm khác nhau cùng với Ngũ Lôi Hành Quyết nhưng lại có kết quả giống nhau đến kì diệu, nhưng kiếm khí lại chuyên phá luyện thể, đối đãi với võ giả Man tộc còn có kỳ hiệu.
Ngoài ra, còn có đủ loại phù chú khác.
Những bùa chú này bản thân chính là vật phẩm dùng một lần duy nhất, hơn nữa còn có uy lực to lớn, đặt ở trong tay của tán tu, đây chính là lá bài tẩy đủ để bảo toàn tánh mạng, nhưng Trần Khuynh Địch vào trước khi rời đi, đã dùng tất cả công tích của bản thân, còn có thân phận Đạo Tử chân truyền của bản thân, quả thực là đã đổi được mấy chục tấm át chủ bài này.
Không nói những cái khác, chỉ bằng vào mấy chục tấm phù chú mà Trần Khuynh Địch lấy ra, ba vị Man tộc Tôn Giả cũng đã thấy choáng.
“Điều, điều này sao có thể! Đây là… phù chú đặc thù của Trung Nguyên? Chỉ có Phù Chú Sư mới có thể khắc hoạ, cần một lượng lớn thời gian và công sức mới có thể làm ra được một tấm, ngươi, ngươi, ngươi, ngươi…”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










