[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 13 : Một chữ cũng không biết (c61-c65)
❮ sautiếp ❯Chương 61: Một chữ cũng không biết
“Trần Tiêm Tiêm… ?!” Lạc Tương Tư sững sờ, cái họ “Trần” này, sẽ không phải là cô gái này có quan hệ thân thích cùng với Trần Khuynh Địch đó chứ? Anh em ruột hoặc là loại hình biểu huynh biểu muội?
Định thần nhìn lại, Lạc Tương Tư lập tức khẳng định thêm vài phần với suy đoán của mình, trách không được trước đó nàng lại có cảm giác Trần Tiêm Tiêm nhìn qua rất quen mặt, quả nhiên là giống nhau đến mấy phần với Trần Khuynh Địch!
Xem xét như vậy, nàng đến Thành Thanh Đế là để làm gì? Sẽ không phải là đi tìm Trần Khuynh Địch đó chứ?
Khoan đã…ở trong đầu của Lạc Tương Tư, vô thức hiện ra bộ dáng của Dương Xuân: “Đã có một cô bé rơi vào bên trong ma chưởng của tên cầm thú kia, mà lấy tác phong của tên cầm thú vô sỉ kia, cho dù là có thêm người thứ hai… cũng không kỳ quái a?”
Suy diễn tới đây, Lạc Tương Tư sau khi châm chước một phen, liền mở miệng hỏi: “Vậy thì…xin hỏi, ngươi và Trấn Cương Sứ đại nhân có quan hệ như thế nào?”
“Nói không chừng là mình đã đoán sai, dù sao thì người cũng có khi thất bại, ngựa cũng có lúc lạc vó, luôn có chuyện ngoài ý muốn…” Lạc Tương Tư nghĩ thầm.
“À, à!” Trần Tiêm Tiêm nháy nháy mắt, sau đó vừa cười vừa nói: “Ta là người thân cận nhất của ca ca a!”
“Ca ca… ?”
“Đúng vậy, à đương nhiên, không phải anh em ruột, mà là biểu huynh biểu muội a, là loại có thể kết hôn kia.”
“Quả nhiên! Đây cũng là một thiếu nữ sa ngã a! Cái tên Trần Khuynh Địch cầm thú này! Ăn trong chén còn nghĩ đến trong nồi! Cặn bã! Bại hoại! Cẩu tặc!” Lạc Tương Tư điên cuồng mắng to ở trong lòng, sinh ra mấy phần cảm giác đồng tình đối với thiếu nữ mang theo nụ cười trước mắt này, nàng cũng không dễ dàng a, bị cái tên Trần Khuynh Địch biến thái kia lừa gạt tình cảm, bây giờ còn vượt ngàn dặm xa xôi đuổi tới nơi này, nếu như bị nàng phát hiện ra kỳ thật Trần Khuynh Địch đã có tình yêu mới, gây phiền phức cho Dương Xuân mà nói…”
“Không được! Không thể để cho loại chuyện này phát sinh!” Lạc Tương Tư Hít vào một hơi thật sâu, lộ ra nụ cười ôn nhu: “Ta đã nhiều lời rồi, vậy thì mời ngươi đi theo ta, ta sẽ dẫn ngươi đi gặp Trấn Cương Sứ đại nhân… Mặt khác, Dương Xuân Dương tiểu thư đã đi ra ngoài được mấy ngày, cho nên ở trong một thời gian ngắn là không có khả năng nhìn thấy được nàng, xin cứ yên tâm, nàng tuyệt đối không có ở trong Phủ Thành Chủ!”
“Thì ra là vậy sao…vậy thật đúng là đáng tiếc.” Trần Tiêm Tiêm nở ra một nụ cười khó lường, tiếc nuối nói ra.
“Không đáng tiếc, không đáng tiếc…à, chúng ta đi thôi, Phủ Thành Chủ ở chỗ này.”
“Ừm, phải cám ơn ngươi rồi, xin hỏi tên của ngươi là… ?”
“Ta tên là Lạc Tương Tư, về sau còn có cơ hội gặp mặt.”
“Ừm, cám ơn, nhất định sẽ gặp lại, nếu như Dương Xuân trở lại…thì nhất định phải báo cho ta biết a! Ta có rất rất nhiều, rất nhiều lời muốn nói cùng với nàng đó!”
Nghe được lời nói của Trần Tiêm Tiêm, ở trong lòng của Lạc Tương Tư lại là âm thầm lau nước mắt: “Đây là một thiếu nữ hồn nhiên cỡ nào a! Dù cho là bị bạn gái thân cắm sừng, vẫn như cũ mơ mơ màng màng, còn đang suy nghĩ vì bạn gái thân, muốn sớm gặp nhau cùng với nàng…”
“Không được! Ta nhất định phải ngăn cản cuộc tình tay ba này a! Không thể để cho nhân sinh của hai vị thiếu nữ này bị hủy diệt ở dưới ma chưởng của tên Trần Khuynh Địch cầm thú kia!”
Vào giờ khắc này, ở trong lòng của Lạc Tương Tư có tín niệm vô cùng kiên định.
Tại Thành Thanh Đế, trong Phủ Thành Chủ.
Cánh cửa mật thất đóng chặt, Trần Khuynh Địch bắt đầu khoái hoạt bế quan lần thứ hai.
Bất quá bởi vì nguyên nhân vừa mới bế quan lúc trước, hắn kỳ thật cũng không có cái gì tốt để bế quan, dù sao thì Long Tượng Bàn Nhược Công cùng với Trượng Lục Kim Thân đều cần phải có thời gian và tài nguyên để cô đọng, mà tu vi của hắn cũng chỉ vừa mới đột phá đến cảnh giới Luyện Thần Phản Hư, ở trong một thời gian ngắn cũng không có biện pháp hướng về Hợp Đạo Tôn Giả.
Nhưng cho dù vậy, Trần Khuynh Địch vẫn lựa chọn tạm thời bế quan như cũ.
Trong lần bế quan này, kỳ thật cũng không phải là tu luyện, mà là làm ra một cái quyết định.
“Tam Hoàng Khai Thái Đại Thuần Dương Công…” Trần Khuynh Địch ngồi xếp bằng dưới đất, mở bàn tay ra hướng lên trên, trên lòng bàn tay có một khỏa mặt trời nhỏ đang chậm rãi xoay tròn, mang theo một cỗ nhiệt lực đốt sạch bát hoang, mặt trời tản ra khí tức khủng bố, khiến cho nhiệt độ trong mật thất tăng lên không ít.
Là truyền thừa dòng chính của Thuần Dương Cung, môn công pháp này tự nhiên là cái thế vô song, là một thân tuyệt học của tổ sư sáng lập ra môn phái Thuần Dương Cung năm đó, đối với thể chất cùng với tư chất đều có yêu cầu cực cao, cho nên Thuần Dương Cung trải qua nhiều năm như vậy, cũng chỉ có một mình Trần Khuynh Địch có thể tu luyện.
Nhưng mà bây giờ, Trần Khuynh Địch đã phát hiện ra một chuyện rất phiền phức.
“Môn công pháp này…” Trần Khuynh Địch lộ ra thần sắc nghiêm túc, quan sát chỗ tinh diệu của Tam Hoàng Khai Thái Đại Thuần Dương Công ở trong trí nhớ, cuối cùng gật đầu một cái.
“Hoàn toàn xem không hiểu.” Không sai, mặc dù rất buồn cười, nhưng Trần Khuynh Địch quả thật là xem không hiểu môn công pháp này.
Dù sao thì Trần Khuynh Địch cũng không phải thật sự là bản tôn Trần Khuynh Địch, mà là người xuyên việt, thể chất cùng với thiên phú của Trần Khuynh Địch trước đây đều đầy đủ, tiến hành tu luyện Tam Hoàng Khai Thái Đại Thuần Dương Công tự nhiên là giống như cá gặp nước, thuận buồm xuôi gió.
Nhưng bây giờ Trần Khuynh Địch lại không giống như vậy, mặc dù hắn đã kế thừa Cửu Dương Chi Thể, cũng kế thừa trí nhớ cùng với kinh nghiệm võ đạo của đời trước.
Nhưng thiên phú ngộ tính căn bản nhất đối với võ giả, đối võ đạo, hắn lại không có biện pháp.
Mà Trần Khuynh Địch chính là một thanh niên đến từ xã hội văn minh hiện đại, từ trước đến nay đều là người ủng hộ kiên định chủ nghĩa duy vật… Cho nên ở cái thế giới Huyền Huyễn này, hắn mặc dù có thể tưởng tượng ra rất nhiều chiêu thức cường hãn trong tiểu thuyết ở kiếp trước, nhưng nếu bảo hắn phải lĩnh ngộ…thì một chữ cũng không biết.
Từ khi xuyên việt cho đến bây giờ, thành tựu to lớn nhất cùng với duy nhất trên võ đạo của Trần Khuynh Địch, chính là quyền ý của hắn.
Ngay cả phần quyền ý này, đều là do hắn mượn nhờ bản chép tay của Võ An Hầu, không ăn không uống tìm hiểu hơn một tháng mới đạt đến hình thức ban đầu, đây cơ hồ là tương đương với một vị Võ Đạo Tông Sư cầm tay chỉ dạy, dạy trong một tháng mới có thể lĩnh hội, từ bên trên một điểm này cũng có thể nhìn ra thiên phú của Trần Khuynh Địch kỳ thật cũng không tốt lắm.
Mà lấy thiên phú như vậy, tự nhiên là không thể nào lĩnh hội được Tam Hoàng Khai Thái Đại Thuần Dương Công.
Cái vấn đề này rất lúng túng.
“Ta mặc dù đã đột phá đến Luyện Thần Phản Hư, nhưng hoàn toàn là dựa vào Phật Cốt Xá Lợi, Trượng Lục Kim Thân còn có Long Tượng Bàn Nhược Công, lấy khí huyết cường thịnh mạnh mẽ đột phá, mà tu vi Đại Thuần Dương Công của ta lại không có một chút tiến bộ nào…”
Chương 62: Sảng khoái
Đương nhiên, Tam Hoàng Khai Thái Đại Thuần Dương Công quả thực là rất bất phàm, dù cho rơi ở phía sau Trần Khuynh Địch một cảnh giới, những vẫn như cũ ở vào trình độ Luyện Khí Hóa Thần, có uy lực rất mạnh trong cùng giai, nhưng theo việc tu vi của Trần Khuynh Địch ở trong tương lai càng ngày càng cao, phần ưu thế này nếu như không cùng tăng tiến theo mà nói, chỉ có thể chậm rãi trở thành thế yếu.
Cho nên Trần Khuynh Địch bây giờ đang suy nghĩ về một chuyện rất trọng yếu.
“Bằng không thì dứt khoát phế bỏ môn võ công này a.”
Dù sao thì hắn cũng không hiểu môn thần công này, giữ trong tay cũng không có tác dụng gì, còn sẽ tiêu hao thời gian của hắn.
Con đường tu hành của Võ giả, đơn giản chính là Khí Tu, Thể Tu, Thần Tu, tam mạch một thể, nhưng lại trăm sông đổ về một biển.
Khí Tu luyện cương khí, Thể Tu rèn thân thể, Thần Tu thông linh hồn, hắn ở bên trên con đường Khí Tu là không có thiên phú gì, cho nên đối với Tam Hoàng Khai Thái Đại Thuần Dương Công ngay cả một chữ cũng đều xem không hiểu.
Mà Thần Tu, trọng điểm là phải đặt cảm ngộ ở trên linh hồn của bản thân…gặp quỷ, Trần Khuynh Địch thân là người ủng hộ kiên định chủ nghĩa duy vật, là người nối nghiệp tương lai của tổ quốc, từ xưa cho đến nay cũng chưa từng tin tưởng sự tồn tại của linh hồn! Làm sao có biện pháp cảm ngộ linh hồn của bản thân, hắn chỉ cần nhắm mắt lại là cái gì cũng không thấy.
Cho nên Trần Khuynh Địch suy nghĩ nửa ngày, cảm thấy chỉ sợ chỉ có Thể Tu là thích hợp với bản thân nhất.
Con đường Thể Tu hết sức đơn giản, bên ngoài luyện gân xương da thịt, bên trong luyện lục phủ ngũ tạng, nuôi lực lượng khí huyết, chư tà tránh lui, thân như kim cương, vạn pháp bất xâm, hơn nữa quan trọng nhất là…tu thể rất đơn giản a!
Ngươi nhìn Đại Uy Thiên Long La Hán Quyền, Trượng Lục Kim Thân xem, hoàn toàn không cần bất luận cái tâm pháp gì, cũng không cần bất luận cái lĩnh ngộ gì, điều duy nhất cần phải làm là dùng tài nguyên cùng với lực lượng để tích lũy, sau đó chịu đựng nỗi đau khi thân thể tái tạo, càng nhiều hơn chính là đòi hỏi về lực ý chí cùng với tài nguyên, mà không phải cái gọi là thiên phú.
Bàn về lực ý chí, Trần Khuynh Địch tự cho là bản thân có mấy phần, mà luận về tài nguyên…thân làm Đạo Tử chân truyền của Thuần Dương Cung, hắn sẽ thiếu thốn tài nguyên hay sao?
Với một cách nhìn như vậy, Thể Tu không phải chính là con đường thích hợp nhất đối với hắn hay sao!
“Hơn nữa nếu như có thể phế bỏ Đại Thuần Dương Công, đánh tan toàn bộ Thuần Dương cương khí trên người, dung nhập vào trong huyết mạch toàn thân, hẳn là sẽ có hi vọng thúc đẩy Trượng Lục Kim Thân cùng với Đại Uy Thiên Long La Hán Quyền tiến thêm một bước, hơn nữa cũng có thể chuyển dời lực lượng Thuần Dương đến bên trên khí huyết, đến lúc đó lực chiến đấu của ta khẳng định không giảm trái lại còn tăng…”
Còn có một điểm nữa, đó chính là cái mà Trần Khuynh Địch lĩnh ngộ là quyền ý.
Quyền ý khác biệt cùng với kiếm ý, đao ý, hoàn toàn dựa vào nắm đấm, không có kiếm khí, cũng sẽ không có đao quang, chỉ có một đôi nắm đấm đánh tới, yêu cầu đối với thể chất cũng phi thường cao, võ giả dùng quyền vang danh thiên hạ từ xưa đến nay, trên cơ bản cũng đều là Thể Tu tiếng tăm lừng lẫy.
“Liền quyết định như vậy! Phế bỏ Đại Thuần Dương Công! Sau đó tập trung toàn bộ tâm tư vào quyền ý cùng với Thể Tu!” Nghĩ liền làm, Trần Khuynh Địch lập tức bắt đầu hành động, chỉ thấy hắn động ý niệm, cương khí bên trong kinh mạch toàn thân liền bắt đầu tụ lại về hướng đan điền, mà ở trong đan điền của hắn, một vòng mặt trời màu vàng đang ung dung chuyển động, mang theo lực lượng khủng bố tiềm ẩn.
“Nát!”
Ầm ầm! Trong phút chốc, mặt trời sụp đổ, phong bạo kinh khủng quét sạch toàn thân của Trần Khuynh Địch vào thời khắc này, sau đó ở trong mấy giây ngắn ngủi liền hóa thành một lượng Thuần Dương cương khí khổng lồ bộc phát ra từ trong cơ thể của hắn, nhuộm cả người của hắn thành màu vàng óng, biến thành một ngọn lửa kinh khủng có thể làm tan chảy vàng và phá vỡ sắt, trực tiếp hòa tan căn mật thất!
Cột lửa tăng vọt, đó đều là Thuần Dương cương khí của Trần Khuynh Địch!
Tam Hoàng Khai Thái Đại Thuần Dương Công, chính là ôn dưỡng một khoả mặt trời trong đan điền, một khi đại thành, sẽ có uy lực của mặt trời chân chính, nhưng bây giờ, vòng mặt trời này lại bị Trần Khuynh Địch triệt để giải phóng ra! Lực lượng kinh khủng quấn quanh người của hắn, cuối cùng bị hắn mạnh mẽ ép vào trong cơ thể.
“A a a!” Trần Khuynh Địch rống to, cương khí nhập thể, máu tươi trong toàn thân phảng phất như là bị thiêu đốt, sôi trào lao nhanh ở trong mạch máu, mà ở trên người của hắn, có từng đạo từng đạo Phạn văn vàng óng hiện lên, chính là Trượng Lục Kim Thân, đồng thời còn có một đạo thân ảnh hư ảo chợt lóe lên, là Đại Uy Thiên Long La Hán Quyền.
Hai môn công pháp này vào thời khắc này được hắn thôi động đến cực hạn, dùng để tiếp nhận sự huỷ diệt của Thuần Dương cương khí ở trong máu tươi!
Vào giờ khắc này, Trần Khuynh Địch lần thứ hai cảm nhận được sự thống khổ mà trước đó hắn dùng Phật Cốt Xá Lợi để rèn luyện bản thân, đồng thời còn có một loại…sảng khoái!
Toàn bộ cơ thể và gân cốt đều đang được gầy dựng lại, có thể rõ ràng cảm nhận được thân thể đang không ngừng mạnh lên, máu tươi của bản thân đang không ngừng tăng trưởng, thật sự là quá sung sướng! Mặc dù vô cùng thống khổ, nhưng sau khi hét lên ngược lại còn có cảm giác phát tiết, khiến cho cả người thoải mái đầm đìa, không thể tự kềm chế.
Sau một hồi lâu, Trần Khuynh Địch thu công, đắc chí vừa lòng.
“Thành công! Từ nay về sau, ta chính là ta, là Trần Khuynh Địch duy nhất!”
Cỗ trói buộc cuối cùng đến từ cỗ thân thể này, Tam Hoàng Khai Thái Đại Thuần Dương Công, đã nói lời tạm biệt cùng với hắn!
“Sảng khoái!” Trần Khuynh Địch hài lòng gật gật đầu, lúc này mới phát hiện ra mật thất đã bị đánh nổ vào lần bộc phát lúc nãy, không sao, đến lúc đó bảo thủ hạ xây lại là được… đảo ngược ánh mắt, Trần Khuynh Địch đột nhiên thấy được một đạo thân ảnh quen thuộc, rõ ràng là nữ võ tướng mà Dương Xuân mang tới trước đó.
Trần Khuynh Địch hướng về phía đối phương khoát tay, bên trên khuôn mặt anh tuấn lộ ra một nụ cười ấm áp: “Chào cô.”
“Biến…”
“Biến?” Trần Khuynh Địch sững sờ, gió đêm đột nhiên thổi tới, chuyện này khiến cho thân thể nóng hừng hực do Thuần Dương cương khí nhập thể có một chút mát mẻ.
“Hửm?” Trần Khuynh Địch vô thức cúi đầu, khẽ nhếch miệng, nhìn xem tiểu đệ đang ngạo nghễ đón gió, rơi vào trong sự trầm tư…
“Biến thái a a a! !! !!” Tiếng kêu chói tai, vang dội toàn bộ Phủ Thành Chủ.
“Ngươi hãy chờ ở bên ngoài một lát, Phủ Thành Chủ dù sao cũng có quy củ, ta sẽ đi vào trước để thông báo.”
“Ừm, đa tạ Lạc tỷ tỷ.”
Sau khi lưu Trần Tiêm Tiêm ở bên ngoài Phủ Thành Chủ, Lạc Tương Tư liền nhanh chân đi vào Phủ Thành Chủ, đây là lần thứ hai nàng đi tới nơi này, tự nhiên là ôm trách nhiệm ý thức cực cao, thậm chí còn khắc phục được bóng ma tâm lý lưu lại ở kiếp trước bởi vì kết cục bi thảm.
Chương 63: Biến thái
Đi đến tiểu viện ở trong Phủ Thành Chủ, Lạc Tương Tư thậm chí còn có một loại suy nghĩ thông suốt, cảm giác tu vi tinh tiến, nếu như trở về bế quan thật tốt mà nói, hẳn là không qua bao lâu liền sẽ có thể đạt đến tu vi Hậu Thiên Đăng Phong Tạo Cực.
Sau đó, Phủ Thành Chủ liền nổ tung.
Không sai, chính là nổ tung, ở bên trong Phủ Thành Chủ, tại đại điện mà Trấn Cương Sứ Thanh Đế chuyên môn ở lại, bị một cỗ khí lãng khổng lồ đốt cháy trong nháy mắt, sau đó có một cột lửa phóng lên tận trời, hất tung đại điện đồng thời cũng xuyên thủng tầng tầng mây trắng trên không Thành Thanh Đế, bộc phát ra khí thế vô song.
“Thật là đáng sợ!” Lạc Tương Tư kinh hãi nhìn cột lửa kia, tự nhiên biết rõ đây là kiệt tác của người nào, ở kiếp trước chênh lệch giữa nàng và tên cẩu tặc Trần Khuynh Địch kia là quá lớn, cơ hồ là không có lực phản kháng gì liền bị bắt, đây là nàng lần đầu tiên, chân chính trên ý nghĩa cảm nhận được lực lượng của Trần Khuynh Địch!
Không nói những cái khác, chỉ bằng vào cột lửa thông thiên này, đã khiến cho Lạc Tương Tư có cảm giác đối mặt với mặt trời, ở dưới ánh lửa chiếu rọi, Lạc Tương Tư thậm chí còn cảm thấy nội lực cùng với huyết khí của bản thân đang bắt đầu cháy rừng rực, tinh thần lực yếu ớt càng là đã bị thương, làm cho đầu của nàng đau muốn nứt, khó có thể chịu đựng.
Loại khủng bố này, khiến cho Lạc Tương Tư thậm chí còn sinh ra mấy phần cảm giác là dùng cả một đời cũng đều khó có khả năng vượt qua đối phương!
“Ta không tin!” Trong chớp mắt, Lạc Tương Tư cắn răng một cái, lấy đại nghị lực ổn định tâm thần: “Trong cái thiên hạ này tuyệt đối không có người vô địch, coi như là Võ lâm Chí Tôn vô địch thiên hạ, cũng sẽ già đi, cùng sẽ chết trận vào một ngày nào đó, ta trẻ tuổi hơn so với hắn, chưa hẳn là đã không có hi vọng đuổi kịp hắn…không, ta nhất định phải đuổi kịp hắn!”
Lạc Tương Tư rất rõ ràng, thể chất của nàng đã chú định là không thể nào chung sống hoà bình với Trần Khuynh Địch.
Chỉ cần đối phương còn muốn tước đoạt Thuần Dương Chi Thể của nàng, vậy thì nàng cùng với hắn chính là không chết không thôi!
“Ta sẽ không sợ hãi, ta nhất định sẽ chiến thắng ngươi!” Lạc Tương Tư mở to hai mắt, nhìn chằm chặp vào đạo thân ảnh ở bên trong cột lửa kia, trong mắt tràn đầy chấp niệm, bây giờ không phải là đối thủ, không có nghĩa là về sau cũng không phải là đối thủ! Hãy để cho bản thân một mực khắc sâu thân ảnh của hắn vào trong lòng a! Như vậy về sau liền có thể dùng cái này để thúc giục bản thân, khiến cho bản thân không còn lười biếng.
“Ta nhất định sẽ trở nên…ấy? ??” Cột lửa tán đi, Lạc Tương Tư trợn to hai mắt, hoàn mỹ bắt được thân ảnh của Trần Khuynh Địch, dáng người hình giọt nước, ở phía trên chảy xuôi Phạn văn vàng óng, cơ bắp giống như gân rồng chằng chịt, mang theo mỹ cảm kỳ dị, nhất là nửa người dưới, đùi thon và mạnh mẽ, còn có…” Suy nghĩ của Lạc Tương Tư bị trì trệ.
Nên nói như thế nào đây, thật giống như là thấy được hải sâm…không đúng, củ cải…không đúng…thương…không đúng… A a a a!
“Biến, biến thái a a a! !!”
Suy nghĩ của Lạc Tương Tư vào thời khắc này đã triệt để hỗn loạn: “Đây là có chuyện gì? Tại sao lại ở truồng? Chẳng lẽ nói Trần Khuynh Địch ưa thích ở truồng bế quan hay sao? Giống như là mình ngủ khoả thân…không đúng, không đúng, nó không đúng, nó không giống với chính mình! Làm gì có ai ở truồng bế quan a!”
“Không đúng, suy nghĩ kỹ một chút, loại biến thái Trần Khuynh Địch này…cũng không phải là không được ở truồng bế quan a?”
Ở dưới sự hoảng sợ vạn phần, Lạc Tương Tư liền muốn quay người chạy trốn, kết quả là trong nháy mắt, phần eo của nàng liền bị một bàn tay hùng hậu có lực nắm lấy, trên bàn tay truyền tới nhiệt độ nóng rực khiến cho cả người của nàng giật nảy!
“Cái tên biến thái chết tiệt này muốn giết người diệt khẩu…không đúng! Là bộc phát thú tính hay sao!
“Đừng la hét!”
“Ta cho dù chết cũng sẽ không khuất phục! Liều mạng với ngươi!”
“Làm ơn! Đừng la hét! Đáng chết, đáng chết, đáng chết!”
Đấu chuyển tinh di, hoàn cảnh biến hóa, Lạc Tương Tư chỉ cảm thấy cả người phảng phất giống như chớp giật vậy, trong nháy mắt liền biến mất ngay tại chỗ, xuất hiện ở trong một căn phòng ngủ.
Phòng ngủ phối trí vô cùng đơn giản, một cái bàn trà, mấy cái chén trà cùng với ấm trà, còn có vài bức tranh trang trí…cùng với một chiếc giường lớn.
Là cái chủng loại đặc biệt lớn kia, hoàn toàn đủ để cho hai người lăn qua lăn lại ở phía trên.
Lạc Tương Tư: “! !! !”
Nội lực của cảnh giới Hậu Thiên điên cuồng bộc phát, ở dưới sự kích thích của sự khát khao sống sót, nội lực của Lạc Tương Tư tăng vọt, cảnh giới vốn đã đến điểm đột phá thế mà trực tiếp nghênh đón đột phá, trong nháy mắt liền trùng kích đến cảnh giới Hậu Thiên Đăng Phong Tạo Cực!
Đáng tiếc là dù vậy, nàng vẫn như cũ không phải là đối thủ của Trần Khuynh Địch.
Bàn tay lớn rơi xuống, một cỗ lực lượng khí huyết phun ra, trong nháy mắt liền phong bế toàn bộ nội lực của Lạc Tương Tư, mà ngay cả miệng cùng với thân thể của nàng cũng bị phong bế cùng một lúc, khiến cho nàng không có cách nào hét lên, ngay cả động cũng không động được.
Sau đó Trần Khuynh Địch liền vứt Lạc Tương Tư lên trên chiếc giường lớn.
“! !! !! !!”
“Phù…” Sau khi làm xong tất cả những thứ này, Trần Khuynh Địch mới thở ra một hơi dài, gặp quỷ, thiếu chút nữa thì hắn đã biến thành một tên biến thái ở truồng chạy long nhong ở trong Phủ Thành Chủ vào giữa ban ngày.
Đi đến bên cạnh tủ quần áo, Trần Khuynh Địch liền tranh thủ thời gian mặc vào một bộ quần áo mới, một lần nữa biến trở lại thành một vị công tử anh tuấn bất phàm.
Sau đó hắn hơi nơm nớp lo sợ đi tới bên giường, mà ở trên giường, cả người của Lạc Tương Tư đều ở trong trạng thái sợ hãi, dùng ánh mắt tức giận nhìn hắn, làm cho hắn cảm thấy chột dạ.
“Ách, Lạc tiểu thư…ta không có ý tứ gì khác, vừa rồi thật sự là chuyện ngoài ý muốn, hiện tại ta sẽ giải cấm chế cho cô, cô ngàn vạn lần đừng la hét a…”
Nhìn thấy Lạc Tương Tư gật đầu một cái, giống như đã tỉnh táo trở lại, Trần Khuynh Địch cũng gật đầu một cái nói: “Cảm ơn Lạc tiểu thư đã lý giải, cô yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không chạm vào người cô!”
Ngón tay khẽ động, Trần Khuynh Địch liền giải trừ cấm chế trên người của Lạc Tương Tư.
“Cứu mạng a! !! !!”
Trong phút chốc, Lạc Tương Tư trước kia còn nằm một đống ở trên giường, nhìn qua giống như một con chim nhỏ mảnh mai trong nháy mắt liền trực tiếp nhảy dựng lên, nội lực trong cơ thể vào thời khắc này không giữ lại chút nào, trực tiếp hất tung nóc nhà trên phòng ngủ, sau đó nàng liền không có một chút do dự nào, cả người trực tiếp xông ra khỏi phòng ngủ, liều mạng hét to.
Thanh âm ở dưới sự gia trì của nội lực cảnh giới Hậu Thiên Đăng Phong Tạo Cực, truyền ra khắp hơn phân nửa Phủ Thành Chủ…
Trần Khuynh Địch “…”
Tín nhiệm cơ bản nhất giữa người và người đâu?
Trần Khuynh Địch vô thức nắm thật chặt cái áo vừa mới mặc vào, chỉ cảm thấy cái xã hội này lại có thể tàn nhẫn như vậy, lòng người lại có thể rét lạnh như vậy, về phần chuyện kế tiếp…
Chương 64: làm ngược lại
“Ầy, không cần quản, cứ tùy tiện a.” Trần Khuynh Địch cam chịu nói, chiếu theo cái tình huống này, tiếp theo chính là Trấn Cương Sứ tân nhiệm ở truồng chạy ở trong Phủ Thành Chủ, sau khi bị phát hiện còn uy hiếp cấp dưới, kết quả là bị vạch trần thê thảm…cùng với đủ loại tin tức tiêu cực a.
“Không quan trọng! Ta cho dù là một chút cũng không để ý!” Trần Khuynh Địch hít vào một hơi thật sâu, vừa đi ra khỏi phòng vừa lầm bầm lầu bầu: “Chỉ là một chút chuyện nhỏ mà thôi, không có gì lớn, ta phải nghĩ thoáng, bằng vào tâm cảnh của ta, một chút chuyện nhỏ này là không thể đánh gục ta…Chỉ cần không phải là Man tộc xâm lấn, tẩu hỏa nhập ma, ở trên cái thế giới này sẽ không có cái gì có thể lay động Trần mỗ ta!”
“Sư huynh?”
“Ừm? Dương Xuân, muội trở về nhanh như vậy sao?”
Trần Khuynh Địch vô thức nhìn về phía phương hướng âm thanh truyền tới, chỉ thấy thiếu nữ mang kiếm bên hông, ăn mặc trang phục đệ tử ngoại môn Thuần Dương Cung, tản ra khí khái hào hùng vô song đang mỉm cười phất tay với hắn.
“Ồ, người này nhìn thật là quen a…mẹ ơi…là Trần Tiêm Tiêm!!!” Trần Khuynh Địch cảm thấy là hắn đã không thể tiếp tục ở lại cái Thành Thanh Đế này nữa.
“Sư huynh?” Trần Tiêm Tiêm khá là cảm động với dáng vẻ mừng rỡ như điên, toàn thân đều co quắp của biểu ca, không tự chủ được nhẹ nhàng nói.
“Là, là biểu muội sao, Trần sư muội…”
“Ừm! Ta đặc biệt vượt đường xa, lúc này mới tìm được sư huynh.” Trần Tiêm Tiêm ôn nhu nói.
“Ca ca cho đến bây giờ vẫn còn quá kiêu ngạo a, bất quá không có quan hệ, mình chính là một muội muội thiện giải nhân tâm, bởi vì vậy phải phối hợp với ca ca thật tốt, chờ đợi đến một ngày ca ca tỏ tình với mình.” Trần Tiêm Tiêm nghĩ thầm.
“À ờ.” Trần Khuynh Địch nuốt một ngụm nước bọt hỏi: “Trần sư muội, muội làm sao lại tìm được ta vậy?”
“Ha ha.” Trần Tiêm Tiêm cười nhẹ, lộ ra nụ cười tuyệt mỹ, lại mang theo vài phần cảm giác mộng ảo mông lung, nhưng lại làm cho Trần Khuynh Địch không tự chủ được run lên, nói: “Kỳ thật cũng không có gì to tát, trước đó vào thời điểm ta đi tìm Dương sư muội, trong lúc lơ đãng đã phát hiện nàng muốn tới tìm sư huynh, cho nên liền thuận tiện đi theo phía sau.”
Trần Khuynh Địch: “…”
“Âm mưu! Đây tuyệt đối là âm mưu trần trụi! Làm gì có loại thuyết pháp lơ đãng phát hiện, thuận tiện đi theo như thế này! Mình biết rồi! Nhất định là cô ta đã một mực giám sát động tĩnh của mình ở trong bóng tối! Như vậy mới có thể dễ dàng tiêu diệt mình vào 5 năm sau! Quá ác độc!” Trần Khuynh Địch hít vào một hơi thật sâu, đè xuống xúc động tức giận mắng to.
Mà đúng vào lúc này, Trần Tiêm Tiêm đột nhiên đưa tay vuốt vuốt lọn tóc của mình, nhìn như tùy ý nói ra: “Đúng rồi sư huynh, huynh tới nơi này để làm gì a, ta nghe người bên ngoài nói là huynh đã trở thành Trấn Cương Sứ ở nơi này, hơn nữa Dương sư muội cũng đi theo huynh đến đây…hai người có quan hệ như thế nào a?”
“Hả?” Trong lòng của Trần Khuynh Địch giật mình, không biết vì sao, trong lòng của hắn đột nhiên sinh ra mấy phần cảm giác nguy cơ, mà gần như đồng thời, thanh âm hệ thống đã có một đoạn thời gian chưa xuất hiện cũng vang lên:
“Tích! Tuyên bố nhiệm vụ khẩn cấp!”
“Tên nhiệm vụ: Đánh lạc hướng.”
“Giới thiệu nhiệm vụ: Trần Tiêm Tiêm là biểu muội của kí chủ, trên thực tế lại là tồn tại tà ác muốn giết chết kí chủ trong tương lai, thân làm hệ thống trung thành và đáng tin cậy nhất của kí chủ, nên hệ thống mới đặc biệt tuyên bố cái nhiệm vụ này, mời kí chủ nói cho Trần Tiêm Tiêm ở trước mặt biết, kí chủ đã có quan hệ rất sâu sắc cùng với một vị nhân vật chính khác – Dương Xuân, làm cho nàng cảm thấy ném chuột sợ vỡ bình, từ đó sinh ra cảm giác kiêng kị đối với kí chủ cùng với Dương Xuân, có thể sống được lâu hơn hay không, thì phải dựa vào kí chủ!”
“Ban thưởng nhiệm vụ: Bảo Đao Đồ Long cùng với Hàng Long Thập Bát Chưởng!”
“Trừng phạt khi thất bại: Không có.”
Trần Khuynh Địch: “…”
“Nên nói như thế nào đây, cái nhiệm vụ này đúng là…đơn giản ngoài ý liệu.
Hơn nữa nghe thấy còn rất có đạo lý, đúng a, chỉ cần nói cho Trần Tiêm Tiêm biết là mình được một nhân vật chính khác che chở, không phải là liền có thể khiến cho nàng cảm thấy mình cũng không dễ dàng đối phó hay sao, sau đó vượt qua tử kỳ 5 năm, đây cũng là mục đích mà lúc đầu mình tiến hành giao hảo với Dương Xuân…”
“Tích, hệ thống nhắc nhở: Không sai! Mời kí chủ hạ quyết định! Hàng Long Thập Bát Chưởng! Bảo Đao Đồ Long! Chỉ cần chạm vào là có…”
“Nhưng ta từ chối!” Trần Khuynh Địch nói vô cùng dõng dạc ở trong đầu, nói đùa cái gì thế, hệ thống làm sao có thể tốt với hắn như vậy!
Hệ thống từ khi được sinh ra, vốn đã rất xấu tính! Chuyện này tuyệt đối là có âm mưu!
Trần Khuynh Địch suy nghĩ trong chốc lát, sau đó bật cười lớn nói: “Không có gì, chỉ là nàng vừa vặn muốn tu luyện công pháp thu được ở trong di tích, cần rất nhiều tài nguyên, cho nên ta mới mang nàng đi theo đến Nam Cương, ở đây cũng tương đối dễ dàng thu hoạch được tinh huyết yêu thú, rèn luyện thân thể, sao vậy? Có gì không ổn sao?”
“Không có gì a, hì hì.” Trần Tiêm Tiêm nhẹ nhàng thở ra một hơi, sau đó khẽ cười nói, mà cỗ hàn ý một mực bao phủ Trần Khuynh Địch trước đó kia, cũng lập tức đi giảm đi hơn phân nửa…
“Quả nhiên! Giống như là loại nhiệm vụ không phải là chính tuyến này, tất cả đều là do hệ thống dùng để lừa ta! Cho nên mới sẽ có ban thưởng cao như vậy, về phần trừng phạt xoá bỏ, đó hẳn là đặc hữu của nhiệm vụ chính tuyến, giống như loại nhiệm vụ khẩn cấp, nhiệm vụ ẩn tàng, hay nhiệm vụ đặc thù gì đó, hẳn là sẽ không có trừng phạt.”
“Cho nên chỉ cần dựa theo nội dung nhiệm vụ, làm ngược lại! Nhất định sẽ có hiệu quả!”
“Ta quả thực là một thiên tài!” Trần Khuynh Địch nghĩ thầm.
“Ừm, đúng rồi, Dương Xuân hiện tại hẳn là cũng ở bên trong Thành Thanh Đế, Trần sư muội có thể đi tìm nàng ôn chuyện một chút, ta vừa vặn muốn bế quan…”
“Ừm, vậy ta sẽ không quấy rầy sư huynh, vừa vặn, ta cũng có rất nhiều lời muốn nói cùng với Dương sư muội đây.”
“Ặc.” Sắc mặt của Trần Khuynh Địch cứng đờ: “Rất nhiều lời muốn nói? Như vậy sao được, nếu để cho cô và Dương Xuân giữ gìn mối quan hệ, vậy ta phải làm sao bây giờ?”
Sau khi đưa tiễn Trần Tiêm Tiêm đi, Trần Khuynh Địch suy nghĩ một lát, lập tức lấy ra một khối ngọc bài ở bên hông, đây là pháp khí chuyên môn dùng để liên hệ của đệ tử Thuần Dương Cung, là do hắn trước khi lên đường vì đề phòng vạn nhất cho nên mới mang theo, không ngờ được lại phát huy ra tác dụng lớn vào cái thời điểm này!
“Tích, tích tích tích…Ừm? Là đại ca ca sao? Đại ca ca đã xuất quan rồi à?”
“Dương Xuân? Bây giờ muội đang ở nơi nào?”
“Hả? Ta đang ở ngoài thành đây, đang hỗ trợ trấn áp một ít Man tộc phân tán…”
“Tốt! Đừng trở về quá sớm! Đây cũng không phải là nói đùa! Trần Tiêm Tiêm đã đến đây!” Trần Khuynh Địch nghiêm túc nói ra, hắn đây cũng là thử thăm dò, nếu như Dương Xuân bởi vì cái tin tức này mà mừng rỡ, vậy thì hắn phải cân nhắc đến tương lai sau này bị hai vị nhân vật chính liên hợp lại đối phó…
Chương 65: Bắt gian
“Cái gì? !”
Khiến cho Trần Khuynh Địch vui mừng chính là, thanh âm mà Dương Xuân phát ra không có một chút vui sướng nào, ngược lại còn mang theo một chút hoảng sợ.
“Nàng sao lại tới đây? ! Làm sao có thể!”
Nghe được câu nói này, Trần Khuynh Địch lập tức cực kỳ vui mừng, đây xem ra chính là không hợp nhau a! Xem ra Trần Tiêm Tiêm cùng với Dương Xuân còn chưa thành lập được quan hệ tốt đẹp, nếu vậy hắn chẳng phải là Lã Vọng câu cá(*)?
(*)“Lã Vọng câu cá” kể về Ông Khương Thượng thời nhà Chu ngồi câu cá trên một bến sông, nhưng cần câu không có móc.
Thực ra mục đích của ông không phải là câu cá mà ngồi suy ngẫm về thời cuộc.
Chu Văn Vương đã thấy được tài năng trong con người ngồi câu cá này và đã mời ông về làm quan, sau này ông đã làm nên sự nghiệp cho nhà Chu.
Tích này muốn nói: muốn làm nên sự nghiệp phải biết dùng người và cũng phải biết chờ thời.
Nghĩ tới đây, ngữ khí của Trần Khuynh Địch lập tức chậm lại: “Không có việc gì, bây giờ muội hãy tản bộ ở ngoài thành một chút, ta sẽ canh chừng cho muội, đến lúc đó ta sẽ nghĩ biện pháp đuổi Trần Tiêm Tiêm đi, muội lại trở về là được.”
“Tốt! Cám ơn đại ca ca! Ta hiện tại cũng không muốn nhìn thấy nàng…”
“Ừm! Đây là một biện pháp tốt, cứ tin tưởng vào ta!” Trần Khuynh Địch vô cùng hài lòng cúp điện thoại, không đúng, là dập máy thông tin ngọc bài.
Bất quá vào đúng lúc này, suy nghĩ của hắn đột nhiên nhảy một cái, cảm thấy có một chút không đúng, lần cử động này của bản thân, có phải hay không là có một chút kỳ quái a?
Chỉ là cụ thể kỳ quái ở đâu, hắn vẫn còn chưa biết rõ ràng.
Mà ở một bên khác, Dương Xuân cũng dập máy thông tin ngọc bài, bất quá thì khác biệt cùng với Trần Khuynh Địch đang mê mang, bên trên khuôn mặt non nớt của cô gái nhỏ là một mảnh đỏ bừng, tràn đầy ngượng ngùng.
“Hì hì…tiểu Yêu, ngươi nói xem cái này có giống như là bắt gian hay không?”
“Ọe ~!” Ở trong đầu của Dương Xuân, tiểu Yêu phát ra âm thanh nôn mửa danh xứng với thực, cả người cũng không thoải mái, nói: “Cái đồ mê trai này, không bằng ngươi hãy tranh thủ thời gian nghĩ biện pháp đối phó với Man tộc đi a, dính vào yêu đương nhảm nhí, về sau làm sao có thể đạt tới đại đạo? !”
“Phì, ta thấy tiểu Yêu ngươi là do chưa từng yêu đương, cho nên đang ghen tị?”
“Hừ! Ai thèm ghen tị chứ! Ngươi dám nói như vậy nữa ta sẽ trở mặt với ngươi đây! Ta rất hung dữ đó có biết hay không?”
“Ha ha ha…”
Chỉ là, vô luận là Trần Khuynh Địch hay là Dương Xuân, cũng không nghĩ tới là…
“Cũng may là còn có Thiên Lý Hương, cùng với con trùng Truy Tung này, nếu không Thành Thanh Đế lớn như vậy, muốn tìm một người còn không phải là mò kim đáy biển hay sao?”
Trần Tiêm Tiêm không có chút hoang mang nào lấy ra một con trùng nhỏ màu vàng, sau khi thả ra, liền thản nhiên đi theo nó tiến về phương hướng cửa thành.
“Tên biến thái chết tiệt! Bại hoại! Cẩu tặc vô sỉ! Ta và ngươi là thế bất lưỡng lập! !!” Đi ở trên đường, Lạc Tương Tư cắn răng nghiến lợi tự lẩm bẩm, đồng thời còn không ngừng điều chỉnh khí tức của bản thân, vừa rồi nàng ở dưới sự tức giận, vô ý dẫn nổ tiềm năng của bản thân, dùng một hơi đột phá đến cảnh giới Hậu Thiên Đăng Phong Tạo Cực, nhưng vẫn chưa ổn định, nếu không giữ vững sẽ rớt xuống cảnh giới cũ.
Bất quá vào lúc này Lạc Tương Tư Đã không có tâm tình đi tu luyện.
“Không được, ta phải tranh thủ thời gian chạy trở về mới được.”
“Đừng quên, ở bên Phủ Thành Chủ kia còn có một thiếu nữ sa ngã đấy! Nếu mình không trở về, cái tên Trần Khuynh Địch kia bởi vì mình chạy trốn không thoả mãn được dục vọng nhất định sẽ câu dẫn nàng, sau đó sẽ ném nàng lên giường, làm tiếp chuyện như lúc trước…loại chuyện này, Lạc Tương Tư ta tuyệt đối sẽ không cho phép!”
Lấy dũng khí, Lạc Tương Tư nhanh chân chạy về phía Phủ Thành Chủ, quyết định nếu như Trần Khuynh Địch muốn dùng bạo lực, nàng sẽ liều mạng với hắn!
“Ừm? Lạc tiểu thư?”
“Tiêm Tiêm? !”
Lạc Tương Tư còn chưa chạy đến Phủ Thành Chủ đã gặp được Trần Tiêm Tiêm liền giật nảy cả mình, chuyện gì đã xảy ra, chẳng lẽ nói cái tên biến thái chết tiệt kia không xuống tay với nàng?
“Ngươi không sao chứ! Cái tên biến…Trấn Cương Sứ đại nhân có động chân động tay với ngươi hay không?”
“Ài!” Thần sắc của Trần Tiêm Tiêm đọng lại, lập tức khiến cho trong lòng của Lạc Tương Tư có cảm giác nặng nề, sau đó chỉ thấy Trần Tiêm Tiêm thở dài nói: “Ài, thật đáng tiếc, sư huynh cũng không hề động tay động chân với ta, haizzz.”
Lạc Tương Tư nhìn Trần Tiêm Tiêm không ngừng than thở, trong lòng lập tức hiểu được: “Rất rõ ràng! Cái tên cẩu tặc Trần Khuynh Địch kia nhất định là đã xuất thủ đối với Trần Tiêm Tiêm! Chỉ là do Trần Tiêm Tiêm bận tâm đến danh dự của người yêu, cho nên mới không có nói ra, nhưng vẫn như cũ không thể không than thở…nhất định là như vậy!”
Khác biệt cùng với việc Trần Tiêm Tiêm luôn suy nghĩ tốt về Trần Khuynh Địch, Lạc Tương Tư trên cơ bản đều là nghĩ xấu cho Trần Khuynh Địch, hơn nữa còn là muốn xấu xa hơn nhiều.
“Yên tâm đi Tiêm Tiêm! Không có chuyện gì!” Lạc Tương Tư kéo tay của Trần Tiêm Tiêm lại, kích động nói ra: “Tất cả đều đã trôi qua, cũng chỉ giống như kim đâm mà thôi, thoáng một chút liền quên đi a!”
“Hả?” Trần Tiêm Tiêm kinh ngạc mà nhìn vị nữ tướng bỗng nhiên trở nên kích động trước mắt, nói: “Thật sự là đáng tiếc… A, đúng rồi, Lạc tỷ tỷ, ngươi có biết Dương Xuân ở nơi nào hay không?”
Mặc dù có Thiên Lý Hương, nhưng trùng Truy Tung có tốc độ quá chậm, nếu như có thể hỏi được đáp án chính xác đương nhiên là tốt nhất.
“Dương Xuân?” Thần sắc của Lạc Tương Tư biến đổi, trong đầu lập tức nổi lên một cảnh tượng, bạn gái thân ở cùng một chỗ cùng với bạn trai, mà Trần Tiêm Tiêm thì ngàn dặm xa xôi đến tìm bạn trai, lại nhìn thấy bạn gái thân nằm ở trên một cái giường cùng với bạn trai, ở dưới sự cực kỳ bi thương, trực tiếp tìm một sợi dây thừng để treo cổ tự vẫn…
“Không được!” Lạc Tương Tư hoảng hốt hô lên.
“Cái gì không được?” Trần Tiêm Tiêm híp híp hai mắt, rất có thâm ý mà nhìn Lạc Tương Tư, hỏi.
“Ách, cái kia…” Con mắt của Lạc Tương Tư chớp chớp, không được! Lúc này tuyệt đối không thể để cho Trần Tiêm Tiêm tìm tới Dương Xuân! Có biện pháp nào có thể làm cho nàng… Đúng, đúng! Chỉ cần lừa nàng là Dương Xuân đang ở ngoài thành chẳng phải là được sao! Dù sao thì ngoài thành lớn như vậy, tuỳ tiện mang nàng đi dạo chơi khắp nơi, sau đó nói là không tìm được, không phải là sẽ tốt hay sao! Đây thật sự là một ý kiến hay tuyệt diệu!”
“Ta, ta giống như nhìn thấy Dương Xuân đã đi ra khỏi thành.”
“Ra khỏi thành?”
“Đúng, đúng a! Ngươi nghĩ đi, Dương Xuân thế nhưng là sư muội của Trấn Cương Sứ đại nhân, ngay cả đội quân đóng giữ ở Phủ Thành Chủ đều là do nàng phụ trách quản hạt, cho nên nàng hiện tại khẳng định đã mang theo thủ hạ đi ra bên ngoài thành! Ừm! Không sai!” Lạc Tương Tư vừa phân tích sắp xếp, vừa gật đầu nói ra, đương nhiên đây đều do nàng bịa ra.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









