1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 89 : Từ Nay Không Còn Lý Tu Duệ (c881-c890)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 89 : Từ Nay Không Còn Lý Tu Duệ (c881-c890)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 881: Từ Nay Không Còn Lý Tu Duệ

Đôi khi Khánh Trần ngẫm nghĩ, ở thế giới ngoài hắn chỉ là một cô nhi không chốn nương tựa, chứng kiến sự đời lạnh lùng.

Nhưng sau khi xuyên vào thế giới trong, hắn lại bất ngờ nhận được rất nhiều điều ấm áp.

Nếu còn có cơ hội, hắn còn muốn ngồi câu cá ven bờ Long Hổ, nghe ông lão kể chuyện xưa.

Nếu còn có cơ hội, hắn thậm chí còn muốn chơi cờ cùng sư phụ Lý Thúc Đồng ở trong tù.

Thế giới trong trở nên thật đáng yêu trong mắt hắn vì những người này.

Ông lão lại nói:

“Khánh Trần, từ bỏ đi thôi.”

Khánh Trần vẫn không hề dừng lại, tiếp tục leo lên trên.

Anh ta bình tĩnh nói với ông già:

“Sở dĩ các Kỵ Sĩ sẵn sàng đi con đường nguy hiểm này đều là dựa vào thái độ không lùi bước của họ, một khi đã quyết định thì không thể quay đầu, tuyệt đối không hối hận!”

Ông lão im lặng

Ông nhìn từng cái tên quen thuộc bị Khánh Trần leo qua.

Khánh Trần.

Lý Thúc Đồng.

Lý Ứng Duẫn.

Tần Sênh.

Trong khoảng khắc, trong đầu ông lão bỗng hiện lên những kỉ niệm đồng hành cùng những vị Kỵ Sĩ vĩ đại kia.

Cùng nhau chinh phục tinh thần lực và biển cả.

Cùng nhau thám hiểm miền hoang dã, ngắm nhìn non nước muôn trùng.

Lúc này, Hồ Tiểu Ngưu đang cách mặt đất 411 mét để nghỉ ngơi.

Hắn cảm thấy cả người run rẩy, không còn sức lực.

Hắn muốn lui xuống một chút, nhưng chưa kịp cúi đầu liền phát hiện Khánh Trần đang cõng ông lão trên lưng leo núi vượt qua hắn!

Hồ Tiểu Ngưu hít sâu một hơi rồi nói:

“Có lẽ ta không leo lên được.”

Khánh Trần quay đầu nhìn về phía Hồ Tiểu Ngưu: “Ta ở trên đỉnh núi chờ ngươi.”

Vị thiếu niên cũng không nhiều lời, mỗi Kỵ Sĩ cần phải đi trên con đường của riêng mình.

Hồ Tiểu Ngưu ngẩng đầu, nhìn Khánh Trần cõng ông lão trên lưng.

Hắn bỗng nở nụ cười, lấy hết can đảm rồi tiếp tục leo lên.

Trên đỉnh núi còn có người đợi hắn.

Một lúc sau, Lý Khác nhảy lên đỉnh núi, hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng.

Ông lão lúc này đang hấp hối, hắn nhìn bầu trời tối đen, dường như chỉ còn lại hơi thở cuối cùng.

Bỗng nhiên có một cơn gió núi thổi qua, Khánh Trần bám chặt lấy khe núi, không để chính mình và ông lão bị gió cuốn xuống vách núi.

Khánh Trần cũng cảm thấy thể lực bắt đầu cạn kiệt.

Ông lão cảm nhận rõ Khánh Trần đang run rẩy.

Tuy nhiên, vị thiếu niên đang run rẩy kia lại có thể dùng ý chí điều khiển cơ thể, tiếp tục trèo lên.

Khi đến độ cao 599 mét, hắn cố hết sức nhảy lên.

Lần này, Khánh Trần không do dự, không sợ hãi nữa.

Hắn bám lấy phần đất cao nhất của Thanh Sơn Tuyệt Bích, xoay người nhảy lên.

Khánh Trần cởi dây buộc, thả ông lão từ trên lưng xuống, sau đó cẩn thận giúp ông ngồi lên trên đỉnh núi.

Vị thiếu niên vẫn rất bình tĩnh.

Hắn không còn xúc động như lần đầu leo lên Thanh Sơn Tuyệt Bích, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh ông cụ, cùng ông trải qua những giây phút cuối cùng.

Ông lão cũng rất bình tĩnh

Hai người ngồi cạnh nhau bên vách núi, Lý Khắc lặng lẽ đứng sau lưng họ, chờ bình minh lên.

Bên ngoài Thanh Sơn Tuyệt Bích là cây đại thụ nguy nga, thảm xanh trải dài dưới tán cây rộng lớn.

Bao la mà hoành tráng.

Ông lão chậm rãi kể:

“Lúc ta mười bốn tuổi, có một vị Kỵ Sĩ đến trang viên Bán Sơn thăm cha ta.

Ta nhớ rất rõ, hắn nói giỡn với ta, hỏi ta có muốn đi theo ông ấy làm Kỵ Sĩ không.

Chỉ là cha ta không đồng ý, nói rằng tương lai Lý thị cần phải dựa vào ta, kêu ông ấy chọn một đệ tử khác.”

“Khi đó, ta không dám cãi lời cha, nhưng sau này nghĩ lại, Lý thị lớn như vậy, sao không thể tìm được người thay ta làm gia chủ chứ? Nếu lúc ấy ta quyết tâm, bây giờ có lẽ mọi thứ sẽ khác.”

Vừa dứt lời, bỗng nhiên có một tia sáng xuyên qua tầng mây và dãy núi ở phía chân trời.

Ngay sau đó, một luồng ánh sáng màu đỏ nhanh chóng lan toả rồi chuyển vàng.

Từng lớp ánh nắng ban mai, nhìn ra xa tựa như một vùng biển vàng óng.

Thuỷ triều treo ngược, đổ xuống dương gian.

Trời đã sáng rồi.

Vào lúc này, có một bàn tay rắn chắc bám lấy mép núi Thanh Sơn Tuyệt Bích, Hồ Tiểu Ngưu trèo lên vách núi rồi hét lên, đem tất cả nhiệt tình của tuổi trẻ phát ra tiết ngoài.

“Thật tốt.”

Lão nhân cười nói:

“Tuổi trẻ thật tốt a.”

Khánh Trần nhìn ông lão:

“Đây chính là cảnh bình minh chúng ta từng ngắm, giờ ngài cũng đã được ngắm.”

Ông lão cười thành tiếng:

“Cám ơn ngươi.”

“Không cần khách sáo.”

Khánh Trần lắc đầu:

“Trong lòng ta, ngài chính là một vị Kỵ Sĩ.”

Ông lão nói:

“Ta mất cả đời mới hiểu được một chân lý.”

Khánh Trần hỏi:

“Chân lý gì?”

Ông lão nhìn hắn cười, nói:

“Thời trẻ rong ruổi khám phá, còn quý hơn vàng a.”

Nói xong, ông lão ở trên đỉnh núi nhìn về phía cây đại thụ, nhìn thấy một con Chu Tước đầy màu sắc sải cánh bay lượn trên tán cây, vô cùng lộng lẫy.

Ông lão lại xúc động cười lớn.

“Giống như thời niên thiếu ta từng ước ao, một lượng vàng, một lượng gió!”

Tiếng cười như mộng, có phần nuối tiếc, có phần buông thả, có phần bướng bỉnh, lại có phần tự do.

Tiếng cười vang tận mây xanh, cùng ánh bình minh tụ lại một chỗ, khiến con Chu Tước bay trên đại thụ cũng quay đầu nhìn lại

“Tạ ơn.”

Ông lão nhắm hai mắt.

Từ nay không còn Lý Du Tuệ trên thế gian.

Thật sự rất hiếm bộ truyện nào lấy được nước mắt của mình.

Đệ Nhất Danh Sách và Nhân Danh Bóng Đêm là một trong số đó.

Một đời kiêu hùng trong mắt người ngoài hóa ra là một đời nuối tiếc.

Nhưng may mắn, Lý Tu Duệ đã gặp được Khánh Trần!


Chương 882: Gặp Lại Thủ Lĩnh Ảnh Tử 1

Đếm ngược 16:00:00

Tám giờ sáng.

Trên Thanh Sơn Tuyệt Bích, phía sau vách núi, Lý Khác đang tự tay đào một ngôi mộ cho ông nội mình, để ông an giấc ngàn thu.

Từ nay về sau, ông nội sẽ được làm bạn cùng ánh bình minh, trăng thanh gió mát.

“Đừng đau lòng quá, ý nguyện cuối đời của ông đã được hoàn thành, ra đi không có gì tiếc nuối.”

Khánh Trần bình tĩnh nói.

Lý Khác quệt mu bàn tay lau nước mắt:

“Ta hiểu, chỉ là khó lòng dứt bỏ.

Ông nội xưa này luôn rất nghiêm túc, nhưng hồi ta còn nhỏ, ông nội sẽ vừa răn dạy cha ta, vừa tranh thủ lúc cha ta xấu hổ cúi đầu không chú ý được để nhét cho ta cái kẹo, còn nháy mắt với ta, để ta giữ bí mật.

Thực ra xưa nay ông không phải là một người nghiêm khắc, chỉ có điều, ở vị trí của ông thì cần phải như vậy.”

Khánh Trần thở dài:

“Ông đã dùng cả đời mình để đóng một vai ông không muốn đóng, nhưng ông đã hoàn thành nó rất tốt.”

Lý Khác đứng dậy, Khánh Trần dẫn hắn về lại đỉnh Thanh Sơn Tuyệt Bích, chỉ vào dòng chữ trên đất:

“Vĩnh viễn thiếu niên, đây chính là khát vọng duy nhất trong đời ông cụ, nhưng nó không có nghĩa là sống lâu trăm tuổi, mà là vĩnh viễn trẻ trung, vĩnh viễn chân thành ngay thẳng, vĩnh viễn nhiệt huyết sôi trào, vĩnh viễn khát khao lên đường.

Không bị lợi ích trói buộc, Kỵ Sĩ trời sinh chính là bằng vào một tấm lòng dũng mãnh và cô độc, trở thành một người lãng mạn nhất thế gian…”

Lý Khác và Hồ Tiểu Ngưu lặng lẽ nhìn dòng chữ khắc trên mặt đất, họ bỗng hiểu được, vì sao Khánh Trần lại nói, mọi người chỉ cần bước lên con đường này sẽ không tự chủ được mà tán dương tín ngưỡng của Kỵ Sĩ.

Thực ra tám hạng khiêu chiến ở Sinh Tử Quan, nói là con đường tu hành, chẳng bằng nói là điều kiện khắc nghiệt nhất mà Kỵ Sĩ dùng để sàng chọn bạn đồng hành trên đường.

Khánh Trần quay đầu nhìn về phía cây cổ thụ che khuất cả bầu trời, thở dài:

“Con đường này càng đi lâu thì càng hiểu được rõ hơn những kỳ vọng mà người sáng lập đã gửi gắm đối với mỗi vị kỵ sĩ khi viết ra bốn chữ ‘vĩnh viễn thiếu niên’.”

Một giây lát nào đó, thiếu niên từng suy tư.

Thay vì nói hắn đã cùng ông lão đi nốt một đoạn đường, chẳng bằng nói là ông lão đãng dùng nốt những ánh hào quang còn sót lại cùng những tiếc nuốt của đời mình để dắt hắn đi một chặng đường.

Lần trước, Lý Thúc Đồng đã dẫn hắn đi một chặng đường, bù đắp cho quá khứ mười bảy năm chất chồng vết thương của hắn.

Lần này, ông lão lại dắt hắn đi nốt một chặng đường, dùng những thời khắc cuối cùng để dạy cho hắn, giờ này khắc này, thứ gì mới là quý giá nhất đối với hắn.

Bấy giờ, trong rừng cây chợt vang lên tiếng vỗ tay:

“Cái này mới xứng với cái chết của người đứng đầu Lý thị, nằm ở trong trang viên lưng chừng núi còn chẳng bằng nằm đấy ngắm bình minh và hoàng hôn mỗi ngày.

Vừa rồi ta có đi tạ mộ cho ông cụ, trước đây ta vốn không kính trọng gì ông, nhưng hiện tại đã có.”

Ba người bên Khánh Trần quay đầu lại nhìn, chợt phát hiện Ảnh tử tiên sinh mặc bộ đồ đen bó sát, đội mũ lưỡi trai màu đen, đeo khẩu trang đen đang vừa vỗ tay vừa bước ra, thỉnh thoảng còn ho một tiếng.

Nếu không nhờ tiếng ho khan quen thuộc này, có lẽ chính Khánh Trần cũng không thể xác định được đây chính là ảnh tử tiên sinh của Khánh thị.

Hình như mỗi lần hắn thấy người này đều là ở trong tình huống tối tăm khó quan sát.

Đây là lần đầu tiên ảnh tử tiên sinh chịu đứng dưới ánh mặt trời để trò chuyện với hắn.

Cao gầy, đây là ấn tượng sâu sắc nhất của Khánh Trần.

Ảnh tử Khánh thị cười nói:

“Đời người ấy mà, khi tới trung niên thì thường sẽ bắt đầu bận tâm lo nghĩ cho con cháu.

Đến khi chết, con cháu còn có thể tới tạ mộ cho ngươi, cầu mong ngươi tiếp tục phù hộ.

Nếu đời con cháu phát triển không được tốt, chưa biết chừng lại còn cảm thấy mai táng ngươi không đúng chỗ, đổi một nơi có phong thủy tốt hơn cho ngươi.

Cho nên, an nghỉ ở chỗ này là rất tốt rồi.

Sau này ta chết, ta cũng muốn tới đây, nếu có thể tiếp tục đoàn tụ một chỗ đấu võ mồm với mấy lão già ở khu cấm địa số 002, hẳn sẽ vui vẻ lắm đấy.”

Khánh Trần nhìn ảnh tử tiên sinh:

“Lúc này hẳn nội chiến trong liên bang đã bắt đầu rồi, ngài vẫn còn thừa thời gian thong dong tới khu cấm địa số 002 chơi sao?”

Ảnh tử tiên sinh cười cười:

“Nội chiến thì liên quan gì đến ta?”

“Không liên quan?”

Khánh Trần nghi hoặc.

“Những chuyện cần làm ta đã làm xong từ trước, vào thời khắc chiến tranh thực sự bắt đầu, ta không liên quan gì nữa.”

Ảnh tử tiên sinh cười nói.

Đây thật ra là một sự tự tin kì quái.

Giống như khi chơi cờ, đi được mười ba bước rồi thì dù không cần đi nốt tàn cục sau đó, thắng thua cũng đã được xác định.


Chương 883: Gặp Lại Thủ Lĩnh Ảnh Tử 2

Không biết vì sao, Khánh Trần luôn cảm thấy mình và vị ảnh tử tiên sinh này có đôi chỗ giống nhau, hai người đều thích chuẩn bị chu đáo mọi sự trước.

Đây là tính cách của những người lo xa, đang lúc sống yên bình cũng sẽ nghĩ tới ngày gian nguy.

Nhưng tầm nhìn và năng lực của Khánh Trần hiện này còn xa mới tới được trình độ của ảnh tử.

“Lý thị và Khánh thị sẽ thắng chứ?”

Khánh Trần hỏi.

Ảnh Tử cười nói:

“Lý thị thì không biết nhưng Khánh thị có thể.

Khi quyết định sách lược, nhất định phải chuẩn bị chu đáo mọi thứ trước thì sau đó mới thong dong được chút.”

“Hiểu rồi.”

Khánh Trần gật đầu.

Ảnh tử là ảnh tử tiên sinh, dù Lý thị và Khánh thị là đồng minh nhưng ảnh Tử chỉ chịu trách nhiệm bảo đảm Khánh thị đạt được thắng lợi trong trận chiến này là đủ.

Thậm chí, có lẽ còn có thể cướp lấy phần thắng của Lý thị.

Đây mới chính là cách làm việc của tập đoàn.

“Kế hoạch xuyên ngược của Lý thị có thành công không?”

Khánh Trần hỏi.

Lần trước khi trở về, thấy người du hành của Lý thị thậm chí còn đánh tới tận Nhật Bản, Khánh Trần biết chắc chắn nhóm người kia không đơn giản chỉ thiêu hủy một đền thờ, nhất định còn có kế hoạch gì đó lớn hơn nữa.

Ảnh tử suy nghĩ một chút rồi đáp:

“Hiện nay có 8 người đã bị Jindai, Kashima điều tra ra là bị thay thế thành công, hẳn còn có những kẻ chưa điều tra ra nữa…Có điều, dù bị điều tra ra hẳn cũng không có vấn đề gì, trong chiến tranh, ảnh hưởng tiêu cực của loại chuyện như bị Lý thị một phát thế thân mất 8 vị trí trọng yếu, lâm trận còn đổi tướng thế này lớn hơn trong tưởng tượng nhiều lắm.

Không thể không nói, đám người du hành của Lý thị ở thế giới ngoài quả thật lợi hại, khiến ta rất có hứng thú.”

“À đúng rồi, ngươi có biết cái tay Jindai Tongo phụ trách ám sát Lý Trường Thanh ở thành phố số 18 không?”

Ảnh Tử hỏi.

“Biết.”

Khánh Trần gật đầu.

Ảnh Tử cười nói:

“Hắn không trốn khỏi thành phố số 18 ngay, Lý thị tìm thấy người thay thế của hắn ở Nhật Bản của thế giới ngoài, đưa tới Lạc Thành của thế giới ngoài, nay hắn đã bị thay thế.

Trước ta còn đang suy nghĩ vì sao Lý Trường Thanh không đuổi giết hắn, thì ra đang chờ việc này đây mà.

Cô gái này thật là thú vị, hình như cô ta đoán được Jindai Tongo sẽ tiếp tục trốn ở thành phố số 18.”

Khánh Trần ngạc nhiên, trước hắn còn tưởng người thay thế của gia tộc Jindai thì nhất định phải đưa tới Nhật Bản mới được, không ngờ Lý Trường Thanh thông minh như vậy, đưa người về quốc nội.

Lần này có vẻ Lý thị phản kích còn hung hăng hơn cả Jindai, Kashima.

Song, nếu Khánh thị đã điều tra rõ ràng mọi chuyện đến vậy thì chứng tỏ hệ thống tình báo của họ cực mạnh.

Trong khi nói chuyện, cả ảnh tử và Khánh Trần đều không ai đề cập tới thân phận ảnh tử tiên sinh.

Lý Khác và Hồ Tiểu Ngưu đều nghe không hiểu gì, thậm chí không biết vị khách không mời này có thân phận ra sao.

Ảnh tử tiên sinh:

“Này, hai thằng nhóc bên kia, ra ngoài tự chơi trước đi, ta và Khánh Trần có chuyện muốn nói riêng.”

Vị tiên sinh ảnh tử này dường như không muốn để người khác biết Khánh Trần là người được lựa chọn làm ảnh tử tương lai.

Lúc này, Hồ Tiểu Ngưu và Lý Khác vô thức nhìn về Khánh Trần, mãi đến khi Khánh Trần gật đầu, hai người mới rời khỏi đó.

Khánh Trần suy nghĩ một chút, nói:

“Bất kể ngài chuẩn bị đầy đủ cỡ nào thì việc ngay tại thời điểm trọng yếu thế này, ngài không đi lo chuyện lớn hơn mà lại đi lo cho ta sẽ làm cho người khác cảm thấy kỳ lạ.”

“Ai bảo ta tới đây là vì lo cho ngươi?”

Ảnh Tử cười híp mắt, nói:

“Ta chỉ tới để xem thành viên Hội Tam Điểm có thuận lợi đến vị trí Át Bích không thôi, đây là một điểm rất quan trọng trong kế hoạch tương lai của ta, đồng thời cũng là lần đầu tiên ta hợp tác với Át Bích, dĩ nhiên phải đến xem thế nào.”

Khánh Trần không phủ định, nhưng hắn biết chắc rằng, đối phương đến vì mình.

Ảnh tử lặng lẽ ngồi bên cạnh vách núi Thanh Sơn Tuyệt Bích:

“Mặt trời mọc ở nơi này thực sự đẹp lắm à, khiến người như Lý Tu Duệ cũng muốn đến nhìn một cái trước khi đi.

Ngươi có biết, cả đời này, Lý Tu Duệ đã từng làm ra những việc thế nào không.

Thật ra, khi hắn tiếp nhận Lý thị, Lý thị đã có dấu hiệu suy bại, trên lĩnh vực nguồn năng lượng khoáng sản, bố hắn đã thua một ván cực lớn dưới tay Trần thị, có thể thấy được Lý thị khi đó đã sắp lao dốc rồi.

Ấy thế mà vị thiên tài này lên lãnh đạo liền thay đổi được thế cục, đuổi Trần thị ra thành phố số 18.

Người như vậy lại là người bị ép thành gia chủ, đúng là buồn cười.”

“À quên, tên cao thủ nhà Jindai kia đã chết.

Ta đã đánh giá thấp Lý Vân Kính, Lý Tu Duệ cũng đánh giá thấp Lý Vân Kính, lúc đó còn phải bố trí hai vị cấp A đi giết Jindai Vân Sam, thực ra chỉ cần một mình Lý Vân Kính là đủ.

May sao hắn sắp thoát ly Lý thị, nếu không thì khó chơi đấy, đây là vị có cơ hội ngấp nghé vị trí Bán Thần.”


Chương 884: Gặp Lại Thủ Lĩnh Ảnh Tử 3

Ảnh tử ngồi trong gió núi, hai chân đung đưa ngoài vách đá, nhàn nhã như đang hòa mình vào cơn gió, hoàn toàn không giống một vị quyền cao chức trọng.

Khánh Trần suy nghĩ một chút rồi ngồi xuống cạnh đối phương.

Ảnh tử quay đầu liếc nhìn hắn:

“Có lúc thật sự muốn giết ngươi, ví dụ như bây giờ mà đẩy ngươi xuống đây, chắc chắn ngươi sẽ mất mạng ngay.”

“Sao lại muốn giết ta?”

Khánh Trần hỏi.

“Nếu ngươi chết, nhất định sẽ có kẻ tức giận cực kì.

Nghĩ đến chuyện người này nổi điên lên, ta cảm thấy vô cùng vui vẻ.”

Ảnh tử bình thản nói.

Khánh Trần sửng sốt, hắn thật không ngờ ảnh tử tiên sinh lại có ý giết hắn.

Khi đối phương nói đến chuyện giết người, ánh mắt tĩnh lặng như là đang hỏi “Tối nay ăn cơm chưa”, như thể chuyện này còn chẳng quan trọng bằng một bữa cơm.

Khánh Trần suy nghĩ rồi nói:

“Nếu giờ ta chết, sẽ có rất nhiều người tức giận, không biết tiên sinh ảnh tử đang nói vị nào?”

“Tóm lại không phải Lý Thúc Đồng hay Lý Trường Thanh là được rồi.”

Ảnh tử tiên sinh nheo mắt cười nói.

“Là những kẻ thân thích của “Khánh Trần” trong thế giới trong?”

Khánh Trần hỏi.

Ảnh tử tiên sinh liếc nhìn hắn một cái:

“Ngươi bình tĩnh nhỉ, biết không lừa được nên nói toạc thân phận người du hành ra à.”

“Ừ.”

Khánh Trần gật đầu:

“Ảnh tử tiên sinh là người quản lí hệ thống tình báo khổng lồ của Khánh thị, sao có thể không biết thân phận người du hành của ta.

Ta chỉ hơi tò mò chút, ngài và Khánh Trần bản gốc có quan hệ gì vậy?”

Ảnh tử tiên sinh cười cười:

“Kịch bản phải bị bóc từng chút mới thú vị, sao ta lại low đến độ spoil cho ngươi được? Yên tâm đi, một ngày nào đó ngươi sẽ biết hết mọi chuyện thôi.

Không cần vội vã lật đến trang cuối quyển sách làm gì.”

Khánh Trần từng suy đoán Ảnh tử tiên sinh rất có thể là bố đẻ của “Khánh Trần”, nhưng hiện tại hắn nghĩ không phải.

Nhưng hắn vẫn không thể xác định được vị ảnh tử này có quan hệ gì với mình, nếu từng là người thân nhất thì hẳn phải muốn giết mình để báo thù cho “Khánh Trần” mới đúng.

Ảnh tử thực sự đã nổi lòng muốn giết mình, nhưng đối phương muốn giết mình lại không phải vì điều này.

Việc này rất kì quái, như là một mệnh đề phỏng đoán trong toán học vậy, tạm thời chưa thể đưa ra luận chứng.

Khánh Trần không hỏi lại vấn đề liên quan đến nó mà hỏi sang chuyện khác:

“Hội Tam Điểm là do ngài khống chế à? Những người du hành do Khánh thị khống chế đều ở dưới trướng ngài đúng không?”

Ảnh tử tiên sinh gật đầu:

“Đúng thế, Khánh thị chỉ có một người có thể điều hành người du hành, đó là ta.”

Khánh Trần gật đầu, vậy thì Huyễn Vũ chắc chắn là người của Trần thị rồi.

Nếu Huyễn Vũ là người của Khánh thị, hắn không có khả năng điều động nhiều người du hành như vậy.

“Đám người du hành của Jindai, Kashima, Lý thị, Trần thị ở thế giới ngoài đều có hành động rồi, vì sao Khánh thị không có hành động gì?”

Khánh Trần hỏi.

“Ngươi đoán xem liệu ta có nói cho ngươi không?”

Ảnh tử tiên sinh cười nhẹ:

“Có phải ngươi có ý định gì với người du hành của Khánh thị? Hay là vậy đi, ngươi đồng ý với ta tới Mật Điệp ti, hôm nào ngươi tới Mật Điệp ti trình diện, ta sẽ giao Hội Tam Điểm cho ngươi, giao dịch này có lời chứ?”

Lần này, ảnh tử tiên sinh rốt cuộc đã đưa ra điều kiện thực chất chứ không còn là bánh vẽ thuần túy nữa.

Phải biết, Hội Tam Điểm là một tổ chức do đám người du hành có chỉ số IQ cao lập ra, loại tổ chức này cực dễ thích nghi, nếu dùng tốt sẽ cho hiệu quả cao.

“Để ta suy nghĩ thêm.”

Khánh Trần vẫn đáp như cũ.

Ảnh Tử nhíu mày:

“Muốn kéo ngươi vào cuộc khó thật.”

Khánh Trần đột nhiên nói:

“Ta đang cân nhắc xem lúc nào tới trình diện ở Mật Điệp ti thôi.”

Ảnh Tử cười cười đứng lên:

“Đã vào cuộc rồi thì chuyện rời cuộc sẽ không phụ thuộc vào ngươi nữa đâu.”

Nói xong, hắn quay người, đi về phía rừng cây sau vách núi, hình như chuyến này đến đây chỉ có một mục đích đó.

Đi đến nửa đường, ảnh tử quay đầu, nói:

“Ta phải nhắc nhở ngươi một câu, kế hoạch xuyên việt ngược của gia tộc Jindai và gia tộc Kashima tuyệt đối không đơn giản như ngươi thấy.

Hẳn ngươi nên biết, họ đã hoàn thành bước thử nghiệm đầu tiên của thí nghiệm chiếm đoạt thân thể bằng tế bào thần kinh.

Về sau nhất định sẽ còn tiếp tục thử nghiệm mới.

Số lượng người du hành của họ cao hơn chúng ta rất nhiều.

Theo ta được biết, trong quốc nội ở thế giới ngoài của các ngươi, họ vẫn còn cái cắm cao thủ đấy.”

“Cảm ơn đã nhắc nhở.”

Khánh Trần gật đầu.

Ảnh tử tiên sinh đi vào rừng cây, vươn tay mở Ám Ảnh Chi Môn, bước vào và biến mất.

Khánh Trần đang nghĩ, điều kiện mở Ám Ảnh Chi Môn này hẳn là phải ở trong bóng tối.

Nếu không, đối phương đã không cần bước vào rừng cây mới mở.

Hồ Tiểu Ngưu và Lý Khác thấy Ảnh Tử đi rồi mới trở về:

“Sư phụ, người vừa rồi là ai?”


Chương 885: Đi Cứu Hội Tam Điểm

Khánh Trần lắc đầu:

“Chưa tới thời điểm nói cho các ngươi.”

“Vậy giờ chúng ta đi đâu?”

Hồ Tiểu Ngưu hỏi.

“Đi cứu thành viên Hội Tam Điểm.”

Khánh Trần đáp.

“Hả? Sao lại muốn cứu họ?”

Lý Khác không hiểu:

“Chúng ta quen biết gì họ đâu.”

Khánh Trần không giải thích, đây là một phần trong giao dịch của hắn và ảnh tử tiên sinh, hắn không thể để Hội Tam Điểm bị tổn thất quá nhiều.

Đây là tài sản của hắn đấy.

Thời gian đếm ngược trước khi trở về 4:00:00

Tám giờ tối, tại khu cấm địa số 002.

Nơi giao nhau giữa nội địa và biên giới.

Quách Hổ Thiền ngội dựa vào một gốc cây chi chít rễ, nhìn thành viên Hội Tam Điểm bên cạnh.

Hội Tam Điểm này tuy đã rất mệt mỏi nhưng không phàn nàn gì, thậm chí còn khích lệ lẫn nhau, duy trì trạng thái lạc quan.

Hắn nói khẽ với Ương Ương đang nhắm mắt dưỡng thần bên cạnh:

“Nhóm người du hành này có chất lượng tổng hợp không tệ nhỉ, có vẻ không cần đuổi ai đâu.”

“Ừ.”

Ương Ương mở mắt nhìn:

“Đây là đám học sinh xuất sắc nhất của thành phố số 18 đối ứng với thế giới ngoài, có đầu óc, có dũng khí, có thái độc lạc quan, năng lực học tập cũng cao.

Có loại đoàn thể này tiến vào trấn nhỏ chúng ta xây dựng, có thể giúp nơi đó phát triển nhanh chóng.”

Đối với Át Bích, dù bên ngoài nói hoan nghênh tất cả mọi người nhưng sao họ lại không muốn tiến hành sàng chọn một chút với đám thành viên Hội Tam Điểm này?

Kể cả không bị quân của tập đoàn liên bang truy sát thì sau đấy họ cũng sẽ kiếm cớ để các học sinh này vứt các phương tiện giao thông, bước lên hành trình đi bộ 200 cây số để kiểm nghiệm.

Có điều, chỉ còn một việc cần lo, đây là người do vị ảnh tử tiên sinh bố trí, mặc dù đối phương đã thể hiện thiện ý cực lớn nhưng Át Bích còn cần xác nhận vị ảnh tử tiên sinh kia có ảnh hưởng lớn cỡ nào với Hội Tam Điểm đã.

“Trong thế giới ngoài, loại tổ chức học sinh này nhiều không?

Quách Hổ Thiền hỏi.

“Cũng có nhưng không nhiều.”

Ương Ương suy nghĩ một chút rồi đáp:

“Ví dụ như thành phố số 7 đối ứng với Hải Thành thì có một, ta cũng là một thành viên trong đó.

Bên kinh thành hình như cũng có một, đứng đầu còn là một người được trời chọn, nhưng ta vẫn không thể xác định người đứng đầu này rốt cuộc là ai, người này rất thần bí.”

“Các học sinh bình thường đều có một bầu nhiệt huyết, không nhiễm bụi trần, loại tổ chức như thế, Át Bích chúng ta càng tiếp xúc nhiều càng tốt, việc này phải phiền Ương Ương vất vả nhiều rồi.”

Quách Hổ Thiền nói.

“Không vất vả.”

Ương Ương cười nói.

“Đây là chuyện tự ta muốn làm.”

Bấy giờ, tên đầu trọc cao to này nhỏ giọng nói:

“Ngươi với cái tay Khánh Trát Đức kia…”

Ương Ương kinh ngạc vô cùng, hỏi:

“Ngươi là đàn ông, sao lại thích hóng hớt thế hả, việc này phù hợp với hình tượng của ngươi sao?”

Quách Hổ Thiền ngượng ngùng:

“Có ai mà không thích hóng chuyện đâu…”

Ương Ương đứng dậy nói:

“Đi thôi, quân của tập đoàn liên bang đã tới gần, chúng ta phải nhanh chóng lên đường.”

Nói xong, cô phất tay với đám thành viên Hội Tam Điểm, ra hiệu cho họ đứng dậy đuổi theo mình.

Hội Tam Điểm không hề do dự, dù đã mệt muốn chết vẫn cứ khích lệ nhau lần thứ hai khởi hành.

Tốc độ của đội ngũ vẫn rất nhanh, tốc độ đuổi theo của quân tập đoàn liên bang cũng nhanh chẳng kém.

Nhưng quân của tập đoàn liên bang hình như không có ý định vội vàng tấn công mà như là muốn kéo dài thời gian để Hội Tam Điểm và Át Bích kiệt sức mới thôi.

Đây chính là kiểu hành vi đi săn, họ là một đám thợ săn lành nghề.

Quách Hổ Thiền lầm bầm:

“Ương Ương, nếu mà phạm vi cảm giác của ngươi lớn chút nữa thì tốt quá, vậy chúng ta có thể tránh được họ sớm hơn rồi.”

Nhưng vào lúc này, trong rừng cây thuộc khu cấm địa sau lưng họ bỗng vang lên tiếng súng xa xôi.

Tiếng súng này cách rất xa, nhưng tại khu cấm địa yên tĩnh như vậy quả thực quá đột ngột.

Quách Hổ Thiền ngẩng đầu nhìn, trong khu cấm địa, ai dám dùng súng?

Nơi này là khu cấm địa số 002, trong quy định có một mục, đó là cấm dùng súng!

Từng có người nói, sở dĩ khu cấm địa số 002 có mục “cấm sử dụng máy bay không người lái” và “cấm sử sụng súng” chính là để phòng ngừa những kẻ thích làm xằng bậy tiến vào đó.

Quách Hổ Thiền nhin Ương Ương:

“Quân tập đoàn liên bang rõ ràng biết có điều cấm, có phải là Khánh Trát Đức tới giúp ngươi nhưng không rõ quy tắc nơi này?”

Vì không thể thảo luận quy tắc cụ thể trong khu cấm địa nên Quách Hổ Thiền chỉ có thể nói mập mờ như thế.

Trừ Kỵ Sĩ ra, không ai biết trở thành Kỵ Sĩ chính là quy tắc thu nhận của khu cấm địa số 002, cho nên ngay cả Ương Ương cũng lo lắng lắm.

Có điều, Ương Ương lại liếc nhìn đám học sinh của Hội Tam Điểm trước.

Phản ứng đầu tiên của đám học sinh này là dựng ngón trỏ cảnh cáo lẫn nhau không được thảo luận.


Chương 886: Nhóm Học Sinh Thông Minh

Những học sinh IQ cao này hiểu rõ, loại thời điểm thế này mà thảo luận bất cứ chuyện gì đều dễ dàng vi phạm quy tắc, không thể phạm sai lầm cấp thấp này.

Ương Ương thấy vậy thì gật gật đầu, nhóm tinh anh này của Lạc Thành quả là có năng lực rất cao đấy.

Nam Cung Nguyên Ngữ nhìn Quách Hổ Thiền:

“Xin hỏi, có phải người của Át Bích đang chiến đấu?”

“Không.”

Quách Hổ Thiền cau mày nói:

“Chúng ta cũng không thể xác định được đó là ai, có thể là những người trước đây từng đồng hành với chúng ta.”

Ai mà rảnh rỗi đến độ không có chuyện gì lại đến khu cấm địa chơi, cũng chẳng ai rảnh rỗi không có chuyện gì tới giúp Át Bích cả.

Quách Hổ Thiền nói:

“Hay là chúng ta rời khỏi đây trước đã?”

Ương Ương lắc đầu:

“Các ngươi đi trước, ta đi xem thử thế nào.”

Vừa dứt lời, từ bên trong rừng cây có ai đó đang chậm rãi đi ra, tiếng bước chân đạp lên lá khô nghe thật thần bí.

Đám người của Hội Tam Điểm và Át Bích đều nhìn về phía đó, phát hiện đó là đám người Lý Khác đang đi ra từ bóng tối.

Theo bản năng, mọi người đưa mắt nhìn xuống tay của đám người Lý Khác, chằm chặp nhìn khẩu súng kia, không thể dời mắt.

Khi đám người kia đến gần, mọi người thậm chí còn ngửi thấy mùi thuốc súng trên người họ.

Đây là thứ mùi nhất định sẽ dính sau khi bóp cò.

“Người vừa nổ súng chính là ba người này!”

Quách Hổ Thiền thầm nghĩ.

Nhưng hắn không hiểu.

Rõ ràng mọi người đã xác nhận đi xác nhận lại rằng, trong khu cấm địa số 002 không thể sử dụng súng ống, nhưng ba người này hình như không bị quy tắc ảnh hưởng gì đến.

Vì sao?

Trên thực tế, tuyệt đại đa số người trên thế giới đều không biết, thực ra khu cấm địa là có thể bị thu nhận, vì cực ít người từng thu nhận!

Người từng thu nhận sẽ giấu bí mật đã thu nhận này dưới đáy lòng.

Ương Ương nhìn về phía Khánh Trát Đức:

“Mới rồi là các ngươi đánh nhau với quân của tập đoàn liên bang?”

“Đúng.”

Khánh Trần gật đầu cười nói:

“Hình như họ cũng hoang mang y hệt các ngươi, cho nên đã chần chờ mà rút lui rồi.

Tiếp sau đây, ta đưa các vị ra khỏi khu cấm địa số 002 đi, để tránh cho các vị lạc đường trong này, đi nhầm vào vùng trong.”

Vùng trong quá nguy hiểm, nếu thành viên Hội Tam Điểm mà đi lạc vào đó, có lẽ sẽ thiệt hại 90%.

Tề Đạc của Hội Tam Điểm do dự một chút rồi hỏi:

“Làm vậy liệu có phiền các vị quá không?”

Thực ra, hắn đang muốn hỏi: Vì sao các ngươi lại tốt với chúng ta như vậy, tốt đến độ chịu khó đưa mọi người ra khỏi khu cấm địa?

Nói sao thì hai bên cũng không quen biết gì mà.

Khánh Trần cười nói:

“Không phiền gì đâu, Tiểu Ngưu nói cho ta biết, các ngươi là bạn bè, giúp bạn bè một tay cũng là chuyện nên làm mà.”

Bọn Tề Đạc sửng sốt, nhìn về phía Hồ Tiểu Ngưu, lòng tự nhủ, Tiểu Ngưu quả đúng là người tốt, thân là nô bộc còn chủ động bảo chủ đến giúp đỡ họ!

Họ lại nhìn về phía Khánh Trần, thấy đối phương đang cười nhẹ, đánh giá họ, hiền hòa cực kì.

Cứ như đang đánh giá tiền vàng mình tích góp nhiều năm vậy…

Đếm ngược 3:00:00.

Nam Cung Nguyên Ngữ tò mò:

“Khánh Trát Đức tiên sinh, chẳng phải những người ở thế giới trong như ngài đều ghét những người du hành như chúng ta sao, sao ngài lại cứu chúng ta?”

Vì vừa rồi Khánh Trần nói lí do hắn ra tay cứu người là vì họ là bạn của Hồ Tiểu Ngưu, nên hắn có thể chắc chắn Hồ Tiểu Ngưu đã nói rõ thân phận của họ cho Khánh Trát Đức, nếu không vì sao hắn lại ra tay cứu 1 đám người không quen biết.

Khánh Trần vừa cười vừa nói:

“Không phải tất cả người ở thế giới trong đềuvậy, chẳng phải một người ở thế giới trong như ta vừa cứu mọi người sao, hơn nữa Tiểu Ngưu cũng nói các ngươi đều là người tốt.”

Hắn vừa dứt lời, hình tượng Hồ Tiểu Ngưu trong mắt những thành viên Hội Tam Điểm ở đây đều tăng lên rất nhiều.

Thật ra đây là một phần trong kế hoạch của Khánh Trần, hắn biết rõ mình không thể ra mặt điều hành Hội Tam Điểm, chắc chắn hắn sẽ cần một người có thể tin tưởng giúp hắn làm việc này, mà Hồ Tiểu Ngưu chính là lựa chọn tốt nhất.

Lúc này, Ương Ương đã không nhịn cười nổi nữa, mỗi lần nhìn thấy Khánh Trần bình tĩnh bịa đặt trước mặt người khác là nàng lại cảm thấy rất thú vị.

Hơn nữa còn không có ai ở đây nghi ngờ lời bịa đặt của tên này!

Không biết vì sao, trước khi đến đây Ương Ương đã nghĩ chuyến đi này sẽ rất nhàm chán, nhưng sau khi gặp lại Khánh Trần, nàng lại cảm thấy chuyến đi này thật thú vị.

Khánh Trần lặng lẽ đếm số thành viên còn lại của Hội Tam Điểm.

Trước khi đến đây Hội Tam Điểm có 81 người.

Bây giờ còn 79 người.

Chuyện này khiến Khánh Trần cảm thấy rất bất ngờ, vốn dĩ trước khi đến đây hắn đã chuẩn bị tâm lí, nhưng không ngờ mọi chuyện lại trái ngược hoàn toàn với những gì hắn nghĩ.

Tối nay sẽ thêm 5 chương nữa ạ! Hôm nay Mặt Trăng Đỏ bắt đầu lên 10 chương/ ngày.

Mọi người có thể ghé qua nha!


Chương 887: Tài Sản Của Khánh Trần

Trước khi đến đây hắn nghĩ trận chiến với quân đội liên bang lúc trước sẽ khiến Hội Tam Điểm thương vong thảm trọng.

Hơn nữa đây còn là lần đầu tiên họ đến cấm địa, kiểu gì cũng phải có một số người chết vì những quy tắc ở đây, trước khi đến đây Khánh Trần còn nghĩ thành viên của Hội Tam Điểm còn một nửa đã tốt lắm rồi.

Ai cũng biết những người lần đầu tiên đến cấm địa rất dễ mắc phải quy tắc đơn giản.

Ví dụ như khi nghe thấy tiếng súng, chỉ cần người nào đó trong đoàn tò mò hỏi “Tại sao lại có người dùng súng ở trong này”, chắc chắn người đó sẽ bị quy tắc giết chết ngay lập tức.

Mà lí do khiến Khánh Trần cảm thấy vui mừng, là vì nhờ chuyện này mà hắn hiểu ra một điều….Hóa ra tài sản của mình rất thông minh!

Lúc này, mong muốn đến Mật Điệp ti trong đầu Khánh Trần ngày càng lớn, ngay cả cuộc chiến tranh giành vị trí thủ lĩnh ảnh tử hắn cũng muốn tham gia.

Bây giờ những thế lực của các tập đoàn ở thế giới trong đều có sức ảnh hưởng rất lớn ở thế giới ngoài.

Tuy số lượng của các thế lực này không bằng số người du hành trong tay Jindai và Kashima, nhưng ai nói số lượng không bằng đồng nghĩa với việc yếu thế hơn.

Mà bây giờ những người du hành làm việc cho Khánh thị còn chưa xuất hiện lần nào, với một người nhiều thủ đoạn như thủ lĩnh ảnh tử, làm gì có chuyện thế lực dưới tay hắn nhỏ yếu được.

Nếu hắn có thể trở thành thủ lĩnh ảnh tử, hắn sẽ dùng Chuẩn Đề Pháp để tăng cường thực lực cho những người của mình, đến khi đó cho dù Jindai và Kashima có đem tất cả lực lượng đến đây cũng chưa chắc có thể làm gì được hắn.

Cũng như những gì ông lão và thủ lĩnh ảnh tử từng nói với hắn, người nổi bật nhất trong số những người được chọn cho vị trí thủ lĩnh ảnh tử chưa chắc đã là người chiến thắng cuối cùng.

Đối với những người được chọn, bây giờ mới là lúc cuộc chiến chính thức bắt đấu, nói không chừng sau này ngay cả cha của Khánh Thi cũng sẽ đích thân tham gia.

Từ trước đến này con đường đi đến vị trí thủ lĩnh ảnh tử chưa bao giờ dễ dàng.

Nhưng cho dù không thể trở thành thủ lĩnh ảnh tử, chỉ cần hắn gia nhập Mật Điệp ti thì chắc chắn Hội Tam Điểm sẽ thuộc về hắn.

Trong tiềm thức của Khánh Trần, bây giờ hắn đã coi Hội Tam Điểm là tài sản của mình rồi.

Hắn thoáng nhìn Hồ Tiểu Ngưu để ra hiệu cho đối phương:

“Vì quân đội liên bang không biết rõ chuyện gì vừa xảy ra nên họ đã tạm thời rút lui, nhưng ta nghĩ họ sẽ cử cao thủ đến đây xem xét.

Nên bây giờ chúng ta phải lập tức lên đường, ta biết có một đường tắt ở phía Tây Nam cấm địa, chúng ta chỉ cần đi khoảng ba mươi phút là có thể rời khỏi cấm địa số 002.”

Đôi mắt của bọn Tề Đạc đều sáng cả lên:

“Thật sao? Có đường ra ngoài gần như vậy sao?”

“Đúng vậy.”

Hồ Tiểu Ngưu gật đầu.

Ai cũng biết cấm địa số 002 rất rộng lớn, muốn đi bộ xuyên qua nó thì phải mất ít nhất một tháng.

Nhưng Quách Hổ Thiền và Ương Ương chỉ muốn thử xem những thành viên của Hội Tam Điểm ở đây có thích hợp đến nơi ở mới của người du hành không.

Nếu họ không vượt qua được thử thách này thì hai người cũng có cách rời khỏi vùng biên giới cấm địa, chỉ là lúc đó những học sinh này sẽ mất tư cách gia nhập những người được đến nơi ở mới.

Nam Cung Nguyên Ngữ có vẻ khá bất ngờ:

“Tiểu Ngưu, lúc trước ngươi từng đến cấm địa số 002 sao?”

Hồ Tiểu Ngưu lắc đầu:

“Ta chưa đến đây bao giờ, nhưng Khánh Trát Đức tiên sinh từng đến đây rất nhiều lần, hắn biết rất rõ đường lối ở đây.”

“Thì ra là thế.”

Lúc này, bọn Nam Cung Nguyên Ngữ đã nhận ra ở đây không có ông lão, vội nói với Khánh Trần:

“Nén bi thương.”

Khánh Trần lắc đầu:

“Không sao, hắn đã hoàn thành được tâm nguyện cuối cùng.”

Sắc mặt của Khánh Trần lúc này rất bình tĩnh, như thể chuyện này không ảnh hưởng chút nào đến hắn.

Nhưng đúng lúc này, bỗng có một luồn từ trường nhẹ nhàng vỗ vào lưng hắn, như thể nó muốn thay ai đó an ủi hắn.

Là Ương Ương.

Trong số những người ở đây, chỉ có mình Ương Ương biết rõ Khánh Trần buồn thế nào.

“Lần này chúng ta lại phải cảm ơn ngài.”

Nam Cung Nguyên Ngữ thành khẩn nói:

“Nếu ngài không ra tay giúp thì có lẽ chúng ta còn phải mắc kẹt ở đây một thời gian rất dài nữa.”

Hiện tại, Quách Hổ Thiền đang cảm thấy rất đau lòng.

Đáng lẽ kế hoạch của hắn là cho những học sinh này chịu chút đau khổ, sau đó hắn và Ương Ương sẽ ra tay cứu họ, chắc chắn khi đó những người này sẽ rất biết ơn hắn.

Nói không chừng những người này sẽ đầu quân cho Át Bích.

Lúc đó, hắn chỉ cần xúi giúc họ một chút là chắc chắn họ sẽ nghe theo.

Nhưng bây giờ hắn không thể nói với những học sinh của Hội Tam Điểm là họ cũng biết con đường đó được, vì vừa rồi hắn đã lỡ nói hắn và Ương Ương đều không biết cách nào để rời khỏi cấm địa.


Chương 888: Tiểu Quách

Khi ấy Quách Hổ Thiền còn cố ý diễn bị mất lạc đường, mất phương hướng.

Cuối cùng hắn cũng khiến các học sinh của Hội Tam Điểm rơi vào mỏi mệt và khủng hoảng, nhưng đúng lúc này bọn Hồ Tiểu Ngưu lại xuất hiện rồi đoạt hết tất cả những gì hắn cố ý tạo dựng!

Từ khi Khánh Trát Đức, Hồ Tiểu Ngưu đến đây, một thành viên Át Bích “Không biết đường” như hắn bỗng trở thành kẻ dư thừa trong mắt những học sinh của Hội Tam Điểm.

Càng nghĩ hắn lại càng cảm thấy tức giận…

Quách Hổ Thiền nói với Ương Ương:

“Nếu những người đó vẫn còn ở đây, chắc chắn chúng ta sẽ không thể lôi kéo những thành viên của Hội Tam Điểm được.

Ngươi có quan hệ gì với Khánh Trát Đức, các ngươi có phải bạn bè không, nếu không thì hay chúng ta hợp tác tiêu diệt họ?”

Ương Ương thầm tự nhủ, kế hoạch kiểu này mà hắn cũng có thể nghĩ ra sao, nàng đành ra vẻ suy nghĩ một lúc rồi nói:

“Thật ra lúc trước ta và Khánh Trát Đức còn chưa gặp nhau bao giờ, nhưng ngươi biết vì sao lúc vừa gặp hắn ta lại ra vẻ thân thiết không.

Thật ra vì lúc đó ta đã cảm thấy từ trường mà hắn tỏa ra rất mạnh, dù hai chúng ta có liên thủ cũng chưa chắc đánh thắng hắn, nên ta mới cố ý làm vậy.”

Khó trách a, hóa ra là nàng biết Khánh Trát Đức rất lợi hại, nên nàng mới cố ý làm thế để đánh lạc hướng hắn.

Hơn nữa, Ương Ương còn là một trong những người xuất sắc nhất tổ chức Át Bích.

Dù giao cho nàng những chuyện khó khắn như việc biểu tình ở thành phố số 18, hay chuyện giúp những người du hành xây dựng lại gia viên, nàng vẫn có thể hoàn thành xuất sắc.

Cho nên, lần này Từ Lâm Sâm mới phái Ương Ương đến giúp Quách Hổ Thiền hộ tống số thuốc men này.

Lúc này, hắn đang hồi tưởng lại những gì ông lão từng nói lúc họ mới gặp mặt: Thủ lĩnh ảnh tử gửi lời hỏi thăm các vị.

Nếu ông lão là người của thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị thì chắc chắn ba người còn lại cũng như vậy.

Lúc trước ông lão là người giao dịch, nhưng vì bây giờ ông lão biết mình sắp qua đời, hắn mới dẫn dắt người thay thế mình? Sau này Khánh Trát Đức sẽ là người thay ông lão liên lạc với Át Bích.

Hơn nữa, người được thủ lĩnh ảnh tử giao trọng trách lớn như vậy sao có thể không phải cao thủ được!

Hắn thở dài:

“Vất vả ngươi, Ương Ương, là ta hiểu lầm ngươi, không ngờ ngươi phải gánh vác trọng trách lớn như vậy.”

Ương Ương:

“Không sao, ta tự nguyện mà.”

Nhưng Quách Hổ Thiền không biết Ương Ương còn gia nhập Bạch Trú trước khi gia nhập Át Bích.

Tuy Ương Ương quen biết Khánh Trần khá muộn, nhưng lúc đó nàng còn chưa gia nhập Át Bích.

Lúc đó nàng chỉ là thành viên chưa chính thức của Át Bích mà thôi, nàng chỉ mới được lên chức 2 bích gần đây.

Lúc này, Quách Hổ Thiền thấy Khánh Trần bước lại gần thì lập tức cảnh giác.

Khánh Trần thầm tự nhủ, tên này bị làm sao vậy, rõ ràng vừa rồi hắn vẫn bình thường mà, sao tự dưng hắn lại cảnh giác như vậy?

Hắn biết rõ biểu cảm này là gì, rõ ràng là Quách Hổ Thiền coi hắn là kẻ địch nên mới cách giác như vậy!

Thật kỳ lạ.

Nhưng khi Khánh Trần nhìn thấy biểu cảm nén cười trên mặt Ương Ương thì lập tức hiểu ra vì sao tên này lại có hành động như vậy, chắc chắn Ương Ương lại gây ra chuyện gì rồi.

Tuy thân hình của Quách Hổ Thiền còn cường tráng hơn nhiều so với Diệp Vãn, nhưng khi còn ở thành phố số 18, Khánh Trần đã biết tên này chẳng phải kẻ thông minh gì, chẳng qua hắn chỉ là kẻ to xác ….

Ví dụ như lúc tên này cướp thịt bò của hắn, sau khi biết hắn đã xử lí hết tất cả người của Át Bích xung quanh mình, đối phương đã sợ hãi trả lại thịt bò cho hắn.

Vì dụ như lúc đối phương mới vào ngục giam, rõ ràng lúc chưa đánh nhau hắn rất huênh hoang, nhưng sau khi biết mình không thắng được Lý Thúc Đồng, hắn ta còn giả vờ lấy lòng rồi làm hòa với sư phụ hắn.

Tóm lại, ấn tượng của Khánh Trần đối với Quách Hổ Thiền rất vi diệu.

Hắn nhìn Quách Hổ Thiền:

“Tiểu Quách à…”

Quách Hổ Thiền: “…”

Ương Ương: “…”

Thật ra Ương Ương cũng không ngờ Khánh Trần sẽ xưng hô như vậy!

Sau đó Khánh Trần nói tiếp:

“Tiểu Quách, chúng ta phải lập tức lên đường, chậm trễ thêm thì rất có thể quân đội liên bang sẽ dẫn viện quân đến đây, đến lúc đó sẽ rất khó giải quyết.”

“Được, vậy chúng ta lập tức xuất phát!”

Quách Hổ Thiền vội cười nói.

Hồ Tiểu Ngưu vừa đứng nhìn vừa thầm tự nhủ, Khánh Trần và Ương Ương hợp tác với nhau lừa Quách Hổ Thiền, khiến một cao thủ cấp B như hắn ta cũng không biết mình đang bị lừa!

Nhưng đến khi tất cả chuẩn bị rời khỏi vùng biên giới, Khánh Trần lại không đi tiếp mà dừng lại thâm tình nhìn về phía trung tâm cấm địa.

Ánh mất thâm tình của đối phương như muốn nói lên mấy chữ:

“Tất cả đều đến rồi mà.”

Rõ ràng tất cả đều đến đây mà đám lão già đó không đưa chút quà tiễn biệt nào sao? Sao họ có thể để Kỵ Sĩ về nhà mà không có quà được!


Chương 889: Quà Tặng

Chẳng phải mỗi khi kết thục kì nghỉ lễ, cha mẹ các học sinh luôn muốn con mình mang theo thật nhiều thứ đi sao, chẳng lẽ đám lão già đó không định cho hắn ít quà nào?

Bọn Nam Cung Nguyên Ngữ đều không hiểu vì sao Khánh Trần cứ đứng một chỗ nhìn về phía vùng trung tâm cấm địa.

Chẳng lẽ có chuyện gì đó bất thường sao?

Khánh Trần cứ đứng như vậy hơn mười phút…

Chỉ mới hơn mười phút mà mọi người ở đây đều cảm tưởng như cả thế kỷ…

Nhưng đúng lúc này, bỗng có tiếng bước chân ầm ầm vang lên từ phía trung tâm cấm địa.

Tiếng bước chân đó chỉ có thể là của Đinh Đông.

Quách Hổ Thiền lập tức trở nên cảnh giác, hắn biết trong cấm địa số 002 có rất nhiều sinh vật khủng bố không biết tên.

Tiếng bước chân này còn to như vậy, chắc chắn kẻ đang đến không phải hạng dễ đối phó!

Nhưng chẳng phải những sinh vật ở vùng trung tâm cấm địa thường không ra ngoài sao, sao bây giờ lại xuất hiện ở đây?

Một lúc sau, Đinh Đông cũng đến trước mặt Hồ Tiểu Ngưu và Lý Khác.

Hắn cẩn thận từng li từng tí chìa bàn tay to lớn ra trước mặt hai người, sau đó nói:

“Đinh Đông!”

(Đám lão già đưa cho hai người các ngươi! )

Trong tay hắn có hai quả cây gì đó không lớn lắm, nhìn khá giống quả mận.

Chỉ là trong tay Đinh Đông chỉ có mỗi hai quả mận, ngoài ra không có bất kì thứ gì khác.

Khánh Trần sửng sốt hỏi:

“Đinh Đông, quả này có tác dụng gì?”

“Đinh Đông!”

(Ăn ngon!)

Khánh Trần: “???”

“Ngươi đừng tưởng dùng một câu ăn ngon là có thể đuổi được ta.”

Khánh Trần nói với Đinh Đông.

Đinh Đông mở to mắt nhìn hắn:

“Đinh Đông!”

(Còn có thể thanh nhiệt trừ hoả!)

Khánh Trần tự nhủ, chắc chắn tác dụng của quả này không chỉ vậy.

Đồ mà đám lão già kia sai Đinh Đông đưa đến sao có thể chỉ có tác dụng này được?

Hơn nữa, chẳng lẽ ngày thường…đây là đồ ăn vặt của Đinh Đông sao?!

Mọi người đều biết những sinh vật sống trong cấm địa rất thần kì, ví dụ như Long Ngư mà Khánh Trần từng ăn.

Mà từ bé đến giờ Đinh Đông còn chưa rời khỏi cấm địa bao giờ, chắc chắn hắn chỉ có thể dùng những thứ trong cấm địa làm đồ ăn, khó trách thân hình hắn cường tráng như thế…

Không biết Đinh Đông tương đương với cấp mấy ở thế giới trong?

Đáng tiếc, Đinh Đông quá đơn thuần, đơn thuần đến mức Khánh Trần không nỡ lợi dụng đối phương….

“Còn ta thì sao?”

Khánh Trần ngửa đầu cười hỏi.

“Đinh Đông!”

(Đám lão già nói ngươi không đáng yêu y như sư phụ ngươi, nên họ không muốn cho ngươi. )

Khánh Trần đen mặt, chẳng lẽ đây chính là cách 1 đời lại thân một đời trong truyền thuyết sao? Lúc trước hắn còn nghĩ mình sẽ không bao giờ gặp phải chuyện này, không ngờ nó lại đến nhanh như vậy!

Nhưng lúc này Đinh Đông bỗng cười ha hả rồi xòe bàn tay ra, hóa ra trên kẽ tay hắn còn kẹp 1 quả nữa.

“Đinh Đông!”

(Nhưng ta vụng trộm hái cho ngươi một quả! )

Không biết tại sao lúc Khánh Trần thấy nụ cười ngây thơ trên mặt Đinh Đông, hắn bỗng cảm thấy rất cảm động.

Hắn chưa bao giờ cho đối phương cái gì, nhưng có thứ gì tốt đối phương lại nghĩ đến hắn đầu tiên.

Hắn cầm quả cây trong tay đối phương rồi vừa cười vừa nói:

“Đinh Đông, ngươi là một ngời khổng lồ rất hiền lành.”

Đinh Đông lập tức thẹn thùng gãi đầu:

“Đinh Đông!”

(Thật ra trong rừng cây có rất nhiều thứ ăn ngon, nhưng bây giờ sắp vào đông nên bị hái tích trữ hết rồi, ta không thể cướp thức ăn của họ.

Hay mùa xuân, mùa hè, mùa thu sang năm ta sẽ để phần cho ngươi, lúc nào ngươi đến ta sẽ đưa!)

“Được rồi, nhất định ta sẽ đến.”

Khánh Trần nghiêm túc nói.

Đinh Đông lập tức vui vẻ cười, như thể mục tiêu hắn mong muốn rất lâu đã hoàn thành.

Nhưng lúc này Khánh Trần còn không biết, lúc Đinh Đông chuẩn bị chiêu đãi khách cũng là lúc sinh linh trong cấm địa gặp xui xẻo, vì việc này sẽ dẫn đến số lương thực tích trữ cho mùa đông năm sau của chúng giảm đi rất nhiều.

Lần cuối cùng Đinh Đông chiêu đãi khách là tám năm trước, khách của hắn khi đó chính là Lý Thúc Đồng.

Quà đãi khách vô cùng phong phú.

Lúc Đinh Đông quay về vùng trung tâm cấm đại, hắn còn cẩn thận từng li từng tí để tránh giẫm phải côn trùng.

Sau khi ngẩn người nhìn trái cây trong tay một lúc, Khánh Trần lơ đãng quay đầu nhìn bọn Quách Hổ Thiền, Tề Đạc, Nam Cung Nguyên Ngữ thì phát hiện tất cả họ đều trợn mắt hốc mồm nhìn mình, cằm cũng sắp rớt ra đến nơi.

Ngơ ngác!

Lúc người khổng lồ đó xông đến, mọi người còn tưởng hắn chuẩn bị tấn công, sau đó người không lồ cứ “Đinh Đông, Đinh Đông, Đinh Đông”, Khánh Trần cứ thế trả lời như thể hắn có thể hiểu hết những gì người không lồ đang nói.


Chương 890: Lừa Gạt

Trước đây chưa ai nghe nói có người có thể nói chuyện với người khổng lồ trong cấm địa bao giờ!

Quách Hổ Thiền chần chờ một lúc mới dám nói:

“Khánh Trát Đức tiên sinh, ngươi có thể hiểu được những gì hắn nói sao?!”

Khánh Trần nghĩ một lúc rồi nói:

“Cũng không hẳn, ta căn cứ vào biểu cảm trên mặt hắn để phán đoán.”

Quách Hổ Thiền lập tức bó tay rồi, hắn có thể chắc chắn người này đang nói dối!

Nam Cung Nguyên Ngữ hỏi:

“Ngài quen người không lồ này sao, vì sao hắn lại cao to như vậy, hơn nữa còn là Đinh Đông…”

Khánh Trần nghĩ một lúc rồi nói:

“Có quen, hắn là bạn của ta trong cấm địa số 02.”

Mọi người đều không còn gì để nói, họ đột nhiên cảm thấy ‘Khánh Trát Đức’ ngày càng trở nên thần bí.

Mọi người đều nhận ra, chắc chắn ‘Khánh Trát Đức’ không đơn giản đến cấm địa số 002 mấy lần như hắn nói.

Trong khi họ còn đang sợ mắc phải quy tắc gì đó rồi chết trong cấm địa, người ta đã có bạn đưa đồ ăn đến tận nơi.

Quách Hổ Thiền thì thầm hỏi Ương Ương:

“Từ trường của người khổng lồ đó cấp mấy?”

Ương Ương nghĩ một lúc rồi nói:

“Từ trường của hắn rất kỳ quái, không giống người bình thường chút nào, ta không thể căn cứ vào mức độ của người bình thường để phán đoán cấp bậc của hắn.”

Sau đó nàng lại quay sang nhìn Khánh Trần rồi thầm nghĩ, càng ngày thiếu niên này càng khiến người khác phải bất ngờ.

Nói chuyện cùng người khổng lồ sao, nghe thật thú vị.

Lúc này, Khánh Trần quay sang bảo Hồ Tiểu Ngưu và Lý Khác:

“Ăn đi.”

Bây giờ tốt nhất họ nên ăn luôn, nếu không sẽ có người nhớ thương…..Ví dụ như Quách Hổ Thiền.

Hắn vừa nghĩ như vậy mà tên đầu trọc đó đã bước lại gần:

“Ta có thể nhìn quả đó môt chút không, ta chỉ xem xem nó như thế nào thôi, ta hứa sẽ không ăn.”

Nhưng Khánh Trần không thèm để ý những gì hắn nói mà nhét luôn trái cây vào miệng.

Chỉ là, ngay khi loại quả này chạm vào khoang miệng hắn, Khánh Trần đã cảm thấy những nơi nó đi qua đều để lại một cảm giác mát mẻ rất kì lạ, khó trách Đinh Đông nói nó có tác dụng thanh nhiệt trừ hoả.

Hắn cảm thấy những gì hắn vừa lo lắng đều là vô nghĩa.

Nhưng vấn đề là, ngoài cảm giác mát lạnh, hắn lại không cảm thấy có gì khác cả.

Chẳng lẽ đám lão già đó….Thật sự tặng hắn thứ thanh nhiệt giải độc sao? !

Nhưng lúc này chỉ có mình Ương Ương mới biết tác dụng thực sự của loại quả này, vì ngay khi Khánh Trần ăn xong nó, nàng không còn cảm nhận được từ trường của thiếu niên đâu nữa.

Không rõ như lúc trước.

Ương Ương thầm nghĩ, chẳng lẽ tác dụng của loại quả này là ngăn cản cảm giác của người khác?

Khánh Trần thoáng nhìn những người khác, bây giờ không phải lúc tìm hiểu tác dụng của loại quả này, hắn nói với mọi ngươi:

“Đi thôi, chúng ta phải lập tức rời khỏi cấm địa số 002.”

Sau đó hắn lại quay đầu nhìn về phía Thanh Sơn Tuyệt Bích.

Có lẽ, ông lão đang đứng trong ánh nắng chiều ở đó, nhìn họ đi.

Hơn hai giờ sau, thời gian đếm ngược 00:00:00, về không.

Thế giới rơi vào bóng tối.

Sau đó lại sáng lên lần nữa.

Khánh Trần và Hồ Tiểu Ngưu lại quay về biệt thự số 12 trong khu Quốc Bảo Hoa Viên ở Lạc thành.

Lúc này tất cả thành viên Bạch Trú đều ngồi quây quần bên bàn ăn đợi Giang Tuyết nấu bữa khuya cho mọi người.

Vì lúc vừa xuyên qua lần trước, Hồ Tiểu Ngưu đã rời đi nên bọn Trương Thiên Chân rất tò mò những chuyện hắn đã trải qua trong lần xuyên qua vừa rồi:

“Tiểu Ngưu, ông chủ dẫn ngươi đi đâu?”

Hồ Tiểu Ngưu nói:

“Ông chủ dẫn ta đến hoang dã, sau đó vào cấm địa số 002.

Vì lúc đó thành viên của Hội Tam Điểm đang bị quân đội liên bang đuổi vào cấm địa số 002, chúng ta đang đồng hành cùng họ.”

Trước khi họ xuyên về, Khánh Trần đã dặn hắn không được nói gì về thân phận của ông chủ và chuyện của ông lão, còn những chuyện khác đều có thể nói.

“A?”

Bọn Trương Thiên Chân họ lập tức hỏi Hồ Tiểu Ngưu những thứ liên quan đến cấm địa.

Nhưng chỉ mình Lưu Đức Trụ không quan tâm đến chuyện này mà hớn hở hỏi:

“Ông chủ có nói quan hệ giữa hắn và Lý Trường Thanh là gì không?”

Hồ Tiểu Ngưu sửng sốt.

Lưu Đức Trụ bỗng cảm thấy ánh mắt đối phương nhìn mình có gì đó là lạ, như thể đang thương xót cho hắn, nhưng sao lại thương sót hắn.

Nam Canh Thần vội vàng nói đỡ cho Lưu Đức Trụ:

“Tiểu Ngưu, ngươi rời khỏi thành phố số 18 có lẽ không biết một số chuyện.

Ngay ngày thứ hai sau khi chúng ta xuyên qua, liên bang đã nổ ra chiến tranh.”

Nam Canh Thần tiếp tục nói:

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 3 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box