- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 272 : Chiến Đấu Tiếp Diễn (c2711-c2720)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 272 : Chiến Đấu Tiếp Diễn (c2711-c2720)
❮ sautiếp ❯Chương 2711: Chiến Đấu Tiếp Diễn
Đạn đạo đập vào bức tường dơi, nổ tung ầm ầm, ánh lửa cực lớn chiếu sáng gương mặt của Khánh Trần, nhưng không đợi dòng khí ập đến.
Khánh Trần nhìn hồn tâm vòng tròn đã gần trong gang tấc, chợt xé gió xuyên qua chính giữa!
Răng rắc, gien mới được mở khóa!
Giây tiếp theo, dòng khí do đạn đạo bùng nổ xốc bay Khánh Trần ra ngoài, cơ thể bay ngược ra quay cuồng trên trời.
Sorel hô to:
“Nhanh lên, mau đi đón hắn, dưới dòng khí đạn đạo như thế này hắn không thể nào bung dù nhảy được!”
“Không kịp nữa rồi.”
Lưu Đức Trụ nói.
Lúc này, đạn đạo đã làm nổ tung bức tường dơi, không đợi những con dơi đen thùi kia điền vào chỗ trống, một chiếc máy bay chiến đấu không ngờ lại anh dũng không sợ chết mà bay qua cửa động được đạn đạo nổ tung kia, bay thẳng đến Khánh Trần ở phía sau!
Nhưng mà ngay lúc phi công chuẩn bị ngắm bắn lần nữa, lại thấy Khánh Trần cười to giữa không trung!
Hắn cắt cánh tay của mình, rút ra một thanh trường kiếm đỏ như máu!
Thần Thiết!
Một vệt sáng lộng lẫy như ánh sáng kéo dài giữa không trung, nhưng Khánh Trần cũng không phải muốn dùng Thần Thiết để rơi xuống đất, mà là đâm nghiêng lên trên bầu trời!
Trong tích tắc, bóng dáng của Khánh Trần không ngờ đã xuất hiện ở phía cuối vệt sáng, tốc độ nhanh ngang ngửa vận tốc ánh sáng!
Bóng người của hắn đan xen qua những chiếc máy bay chiến đấu, trường kiếm màu đỏ máu trong tay cọ xát với thân máy bay, phát ra tiếng kim loại va chạm vang vọng đất trời.
Trong căn cứ huấn luyện, Kỵ Sĩ dự bị yên lặng cầm kính viễn vọng nhìn.
Trên bầu trời, Ương Ương lẳng lặng nhìn.
Trên sườn núi, Jindai Kura mỉm cười vui vẻ nhìn lên không trung.
Tất cả mọi người thấy sau khi Khánh Trần chui vào hồng tâm, lại bị dòng khí của đạn đạo xốc bay, nhưng chỉ hai giây sau, Khánh Trần lại dùng tư thái vô song bay lên trời lần nữa, lấy trường kiếm ra, cắt máy bay chiến đấu!
Máy bay chiến đấu bị cắt làm đôi rơi xuống mặt đất.
Tiểu Thất, Zard, Hồ Tiểu Ngưu, Hồ Tĩnh Nhất, Trần Chước Cừ:
“Woa!”
Trong căn cứ huấn luyện bùng lên tiếng hoan hô cực lớn, mọi người kích động nhảy nhót, giống như là chính họ vượt qua sinh tử quan vậy.
Khánh Trần, thành bán thần.
…
Chiến đấu vẫn còn chưa kết thúc.
Trịnh Viễn Đông cản lại ba chiếc máy bay, trực tiếp dùng dơi đen dệt thành một chiếc võng đâm bọn chúng vỡ nát, còn thừa hai chiếc máy bay thừa dịp đạn đạo nổ tung chiếc võng kia, cùng nhau chui ra ngoài.
Nhưng chờ họ xông ra khỏi vòng vây, vừa lúc nhìn thấy Khánh Trần cầm trường kiếm cắt ra máy bay chiến đấu, cảnh này mang đến hiệu quả cực kỳ chấn động, làm điên đảo nhận tri của con người.
“Hollly, shit!”
Họ cũng từng gặp qua năng lực siêu phàm màu mè của thành viên vương quốc, thạm chí còn gặp qua chiến sĩ thú nhân bị giam giữ ở nhà giam.
Hai vị phi công tự cảm thấy đã bắt đầu hiểu biết về thế giới thần kỳ lại xinh đẹp kia, nhưng mà giờ phút này họ vẫn sợ hết hồn.
Đơn giản là những gì họ từng nhìn thấy đều là “người”, mà hiện tại, họ lại nhìn đến “thần”.
Cho dù hiện tại Khánh Trần chỉ mới là bán thần.
Phi công muốn bỏ trốn, nhưng làm gì có mũi tên bắn ra có thể quay đầu lại được, máy bay chiến đấu đã bay đến trước mặt Khánh Trần, họ điên cuồng hô to:
“Bắn!”
Khánh Trần dùng Thần Thiết xong, hơi khựng lại ở giữa không trung một lúc, hắn lơ lửng trên trời quay đầu nhìn về phía hai chiếc máy bay chiến đấu này, cười nói với kênh thông tin:
“Lúc ông chủ Hà thăng cấp bán thần trực tiếp lấy pháo đài không trung làm tế phẩm, bức cách của ta thấp hơn hắn một chút…nhưng mà cũng còn tạm được!”
Coi như là món khai vị trước khi chiến đấu với Trần Dư vậy!
Lại thấy đạn đạo lần lượt bay ra, hệ thống nhắc nhớ chúng nó đã khóa chết mục tiêu, nhưng họ lại không nhìn thấy bóng dáng của Khánh Trần.
Khánh Trần khựng lại ở không trung xong lại bắt đầu rơi nhanh xuống, bóng dáng của hắn bắt đầu biến mất.
Ánh sáng lộng lẫy lại xuất hiện trước mắt mọi người, hiện tại trong tay Khánh Trần lại có thêm một thanh trường kiếm màu đỏ, cho nên vệt sáng trắng lại có thêm chút đỏ rực.
Thần Thiết lại Thần Thiết.
Lại thấy ánh sáng kia nhanh chóng tạo thành một chữ V trên bầu trời!
Xán lạn, sắc bén, quyết tuyệt.
Thần Thiết chữ V chiếu rọi không trung, làm tất cả những người nhìn thấy cảnh này đều cảm thấy chói mắt, mọi người đều nhịn không được giơ tay lên che đậy tầm mắt.
Đợi đến khi buông tay ra, nhìn thấy Thần Thiết chữ V này vừa lúc dùng góc độ cực kỳ chính xác, bao vây toàn bộ bốn viên đạn đạo, hai chiếc máy bay chiến đấu.
Hai vệt sáng còn chưa biến mất cắt ngang qua không trung, trở thành bức tranh không thể nào xóa nhòa trong lòng mọi người!
Giờ phút này, Khánh Trần ở trên bầu trời đưa lưng về phía chiếc máy bay chiến đấu vừa mới thoáng qua, gió mạnh thổi bay tóc của hắn.
Mà phía sáu hắn, máy bay chiến đấu, đạn đạo, tất cả đều bị xẻ làm đôi.
Rắc, lúc này âm thanh mới truyền đến căn cứ huấn luyện, khách không mời mà đến trên bầu trời cũng rối rít rơi tan nát xuống mặt đất.
Chương 2712: Tẻ Nhạt Vô Vị
Mãi đến giờ phút này, Khánh Trần mới nhẹ nhàng kéo ra chốt kiểm soát túi nhảy dù ở phía sau lưng, dù bung ra, hắn từ từ rơi xuống đất.
Trên Airbus sư tử châu Mỹ ở đằng xa, Sorel ngơ ngẩn nhìn cảnh này:
“Ngươi du hành thời gian các ngươi đều thần kỳ như thế này sao?”
Lưu Đức Trụ vui tươi hớn hở nói:
“Không, chỉ có hắn mới thần kỳ như thế.”
Thật ra không chỉ Sorel cảm khái, Lưu Đức Trụ nhớ lại lúc trước khi mới xuyên qua, ông chủ này vẫn còn là một học sinh đến cả một thỏi vàng cũng phải tính toán chi li…
Hiện tại, đối phương đã trở thành bán thần mà tất cả mọi người đều phải ngước nhìn.
Bán thần đó.
Đây là đỉnh của chuỗi thức ăn.
Khánh Trần vững vàng đứng trên nền tuyết, tháo dây dù của bản thân ra.
Căn cứ huấn luyện ở đằng xa lại bùng lên một loạt tiếng hoan hô, Tiểu Thất nhảy lên lưng Tiểu Ngũ, hò hét thật to:
“Phụ Huynh thăng cấp lên bán thần.”
“Bán thần.”
Cuối cùng thì Hội Phụ Huynh của họ cũng có vị bán thần đầu tiên, sau trận chiến này cũng có người người du hành thời gian ở phương đông đã không còn đối thủ ở thế giới bên ngoài.
Những đối thủ họ từng sợ hãi, từng căm thủ đều trở thành lịch sử.
Sau khi xác nhận tất cả máy bay chiến đấu đều đã rơi tan nát, Khánh Trần đã thăng cấp thành bán thần, tổ chức vương quốc không ngờ lại dứt khoát giải tán ngay tại chỗ.
King chỉ để lại mấy cấp dưới trung thành nhất.
Các nhà du hành thời gian muốn làm gì thì làm, tổ chức vương quốc này không ngờ lại đột nhiên không còn tồn tại nữa.
Không thể không nói, cũng rất là quyết đoán.
Hôm nay chắc chắn không thể nào là một ngày bình thường.
Có người xông vào cánh cửa chìa khóa bí mật đi mua champagne, sau đó xông về đổ lên người mọi người.
Có người lao đi tiệm bánh kem ở Trình Thành, mua một lúc mười mấy cái bánh kem đập lên mặt người khác.
Khánh Trần đã cởi wingsuit ra từ lâu, mặc áo ngắn tay và quần dài đứng trên nền tuyết, hắn nhìn hai tay của bản thân, cảm nhận được lực lượng mênh mông trong cơ thể.
“Chúc mừng.”
Trịnh Viễn Đông đi đến cười nói:
“Thành bán thần có cảm giác như thế nào?”
“Tẻ nhạt vô vị.”
Khánh Trần cười đáp lại:
“Lúc nãy ông chủ Trịnh sử dụng vu thuật sao?”
“Đúng vậy, dơi như đông hải.”
Trịnh Viễn Đông nói.
Khánh Trần:
“…Có phải còn có chiêu thú như Nam Sơn không?”
“Có, nhưng mà phải có cách niệm chú độc đáo, phải tràn đầy nhịp điệu.”
Trịnh Viễn Đông cười thần bí:
“Vu thuật còn có rất nhiều thứ thú vị, muốn học không?”
Vu thuật là sản phẩm của châu u, ngay từ đầu chú ngữ cũng toàn là tiếng Anh, sau này cái thứ này rơi vào tay Nhâm Tiểu Túc, hắn cho rằng tiếng Anh có thể làm cho vu sư cộng hưởng với thế giới ý chí, vì sao tiếng Trung lại không được? Vì thế, chú ngũ tiếng Trung lại ra đời, nhưng chú ngữ tiếng Trung này hình như không được đứng đắn cho lắm.
Đến lúc đó ông chủ Trịnh đánh nhau với người ta, khung cảnh sẽ cực kỳ máu me, đồng thời lại cực kỳ khách sáo.
Khánh Trần uyển chuyển từ chối lời đề nghị của ông chủ Trịnh:
“Ta không học vu thuật, tham thì thâm, đến cảnh giới bán thần rồi phải đi thẳng một đường đến cuối, hiện tại ta đã chiếm hai con đường là tu hành và thức tỉnh, không thể phân tâm tiếp.”
Vu thuật thần kỳ thì thần kỳ, nhưng ngươi phải biết được nên lấy hay bỏ.
Nếu có một ngày nào đó Khánh Trần thật sự rảnh rỗi, cũng sẽ không đi học vu thuật, có lẽ hắn sẽ đi học kiếm của ông chủ Hà trước.
Cho dù có mọi loại pháp, một kiếm đều phá vỡ.
Đây mới là thứ Khánh Trần muốn, dứt khoát, bạo lực, thẳng thắn.
Trịnh Viễn Đông đột nhiên nói:
“Ta có hai việc muốn nhờ ngươi giúp.”
Khánh Trần hiếu kỳ nói:
“Chuyện gì?”
“Không cần gấp, ta hỏi thăm trước, thanh trường kiếm trong tay ngươi lúc nãy là?”
Trịnh Viễn Đông hỏi.
“Trên đường bị Người Xem Mệnh áp giải đi đến Bạch Ngân Thành, ta giết hắn, đây là vật cấm kỵ của hắn.”
Khánh Trần nói:
“Rất sắc bén, quan trọng nhất là không có gì có thể phá hủy được nó.”
“Tác dụng chỉ là sắc bén sao?”
Trịnh Viễn Đông tò mò nói.
“Không phải.”
Khánh Trần lắc đầu nói:
“Tác dụng chân chính của nó là… m hưởng.”
“Hửm?”
Trịnh Viễn Đông sửng sốt một lúc:
“Có ý gì?”
“Hắc Tri Chu nói chủ nhân của vật cấm kỵ này khi còn sống là một Người Xem Mệnh khùng khùng điên điên, lúc chiến đấu với người khác thích mang theo một cái âm hưởng, tự mang BGM, phải phát mấy bài hát cực kỳ nhiệt huyết mới có thể kích thích dục vọng chiến đấu, cho nên sau khi chết mới có thể phân ra một vật cấm kỵ có thể cất cao giọng hát như thứ này.”
Khánh Trần bất đắc dĩ nói:
“Ký chủ muốn dùng nó để phát bài hát nào cũng được, chỉ cần là ngươi đã từng nghe, nó còn có thể phát ra âm thành nguyên gốc, hơn nữa âm sắc cực kỳ tốt.”
Trịnh Viễn Đông:
“…”
Giống như nhuyễn giáp bạch lân của Jindai Kura, tác dụng thật sự của cái thứ kia cũng không phải để phòng ngự, mà là có thể giúp người ta giữ lại hơi nước, mặc vào nó, cho dù đi trong sa mạc bảy ngày thì vẫn có thể sống tốt.
Chương 2713: Thiếu Một Thứ
Nhưng bộ quần áo kia có được thuộc tính không thể nào bị tổn hại của vật cấm kỵ, vừa lúc có thể trở thành áo chống đạn tốt nhất thế giới.
Trịnh Viễn Đông cười hỏi:
“Vậy sao lúc nãy ngươi không phát một bài hát.”
Khánh Trần nghiêm túc nói:
“Còn cần mặt mũi.”
Lúc này, đầu của Zard từ dưới đất chui ra:
“Ông chủ, có thể tặng thanh kiếm này cho ta không?”
Khánh Trần dở khóc dở cười:
“Tạm thời còn không được, hiện giờ cấp bậc thức tỉnh của ta chỉ có cấp A, mức sát thương của Thần Thiết còn chưa đủ cao, cho nên phải phối hợp với một chút vũ khí sắc bén để nâng cao mức sát thương, gia tăng lực công kích.”
Tốc độ tuyệt đối phải phối hợp với lưỡi dao sắc bén tuyệt đố, mới có thể tăng lực sát lên lên mức cao nhất.
Zard cúi đầu tiếc nuối nói:
“Ồ…”
Trịnh Viễn Đông bỗng nhiên cười nói:
“Tặng cho hắn đi, ta thấy hắn mất mác như thế cũng rất đau lòng, giống như đứa con nít vậy.”
Trong lúc nói chuyện, hắn lại rút ra một thanh đao màu đen từ trong hư không, đưa cho Khánh Trần:
“Thanh hắc đao này là vật cấm kỵ ACE-001, có thể chém tất cả mọi thứ trên đời…Vật cấm kỵ cũng có thể chém.”
Vật cấm kỵ này cũng không phải được phân ra từ người chết nào đó, mà là thân minh Nhâm Tiểu Lật lấy tinh thần ý chí cụ hiện ra, nó trời sinh đã thoáng áp đảo tất cả các vật cấm kỵ, thậm chí còn có thể phá hủy vật cấm kỵ của người khác! Vật cấm kỵ có cấp bậc cao như thế, Khánh Trần chỉ từng gặp được một cái…Ngoài Tam Giới.
Khánh Trần sửng sốt:
“Ngươi chính là đại sư đao thuật, sao lại có thể không có đao được.”
Trịnh Viễn Đông giải thích:
“Ta luyện đao là vì vu sư rất lo lắng bị người khác áp sát, cho nên mới vậy, ta cũng không xem nó là nghề chính.
Có vài người cảm thấy ta là vu sư, đợi đến khi hắn cưỡng ép đến gần ta, ta có thể cho hắn một chút bất ngờ.
Khánh Trần:
“Vậy ngươi càng cần thanh đao này để phòng thân.”
Ông chủ Trình nghiêm túc nói:
“Hiện tại không có kẻ địch có thể đến gần ta.”
Khánh Trần:
“…”
Trịnh Viễn Đông nói:
“Đây là chuyện đầu tiên ta muốn nói, ta muốn dùng hắc đao để đổi lấy đôi mắt đen chân thật, lúc trước vì Kình Đảo mà ta đổi đôi mắt đen chân thật với ngươi, nhưng nghĩ tới nghĩ lui thì nó vẫn trợ giúp ta lớn nhất, cho nên muốn đổi về.”
“Thì ra là thế.”
Khánh Trần nói:
“Ta đồng ý, đôi mắt đen chân thật ở trong tay ngươi mới có thể phát huy giá trị lớn nhất.”
Zard:
“Trường kiếm huyết tinh ở trong tay ta cũng mới có thể phát huy giá trị lớn nhất của nó.”
Khánh Trần dở khóc dở cười nhận lấy hắc đao, lại giao trường kiếm huyết tinh cho Zard:
“Tên của nó “Dưới BGM của ta, không ai có thể thắng được ta.”
Zard:
“Tên hay ghê! Lại còn dài như vậy! Có cá tính thật! Tiểu Vũ cứ thích bắt ta hát nhạc thiếu nhi, ta hát xong còn chê ta hát dỡ, lần này thì tốt rồi.”
Nói xong, hắn khiêng trường kiếm lên vai đi tìm Đại Vũ khoe khoang, vừa chạy, thanh trường kiếm đỏ tươi còn hát nhác:
“Dưới cây cầu lớn trước cửa, một đàn vịt bơi qua, mau mau chạy ra đếm, một hai bốn sáu bảy tám…”
Tiếng trẻ con non nớt văng vẳng khắp núi tuyết, xung quanh toàn là xác của máy bay chiến đấu, đằng xa còn có lửa lớn hừng hực và bụi đen.
Đại Vũ khóe mắt giật giật nhìn Zard đi về phía hắn, vừa đi còn vừa mở nhạc thiếu nhi:
“Ngươi mau quăng thanh kiếm này đi cho ta! Ngươi không nên có được thanh kiếm này nhất chính là ngươi!”
Lại nghe tiếng hát trong trường kiếm huyết tinh đột nhiên thay đổi:
“Có thể cho ta thời gian một bài hát hay không, để ta nghe đến cuối câu chuyện rồi nói lời tạm biệt…”
Đại Vũ thay đổi sắc mặt:
“Bây giờ ngươi không muốn dùng miệng để nói chuyện nữa rồi đúng không, ai dạy ngươi cái này?”
Lại nghe tiếng hát trong trường kiếm huyết tinh lại thay đổi:
“Là hắn, chính là hắn, tiểu Na Tra anh hùng của chúng ta.”
Đại Vũ:
“…”
Cũng đúng lúc này, Khánh Trần đứng dưới núi tuyết hỏi:
“Chuyện thứ hai mà ông chủ Trịnh muốn nói là?”
Trịnh Viễn Đông đột nhiên nói:
“Đã thăng cấp bán thần, ta hi vọng ngươi có thể đến New York cùng ta.”
Khánh Trần gật đầu:
“Đúng là phải đi, còn có người thiếu ta một thứ.
…
Buổi tối, thành phố trung tâm New York vô cùng nhộn nhịp, nó đã được tổ chức vương quốc cải tạo xong, trong bóng đêm khắp nơi đều là đèn lấp lánh thực tế ảo như thế giới bên trong.
Hai người Trịnh Viễn Đông và Khánh Trần đi trên đường, lúc này, dưới ánh đèn lập lòe, đột nhiên có một người đi lướt qua người Khánh Trần.
Hai bóng người đan xen vào nhau, trong tay Khánh Trần có thêm một tờ giấy nhỏ.
Hắn mở ra xem, sau khi xác nhận nội dung bên trên rồi, dùng ngón tay xoa nát nó.
“Đến rồi.”
Trịnh Viễn Đông nhìn một nắm giếng trong hầm nói.
“Ở dưới này sao?”
Khánh Trần hỏi.
“Ừ.”
Trịnh Viễn Đông cảm thán nói:
“Lúc trước Hà Kim Thu cùng chúng ta tập kích tổng bộ vương quốc, hắn hạ quyết tâm chôn siêu phàm giả đã chết dưới ống dẫn ngầm, cung cấp cho toàn bộ sinh vật dưới cống thoát nước, muốn ô nhiễm tất cả sinh vật trong New York.
Chương 2714: Không Khó Như Tưởng Tượng
Tuy rằng tên siêu phàm giả hắn chôn xuống có cấp bậc không cao, nhưng dạo gần đây New York cũng thường hay xuất hiện sự kiện chuột và côn trùng tấn công làm người bị thương.”
Trịnh Viễn Đông:
“Lần cuối cùng Hà Kim Thu quay về đã nhờ ta đến xử lý chuyện này, hắn nói lúc đó hắn bị sát ý che mờ mắt, tuy rằng hai bên là kẻ thù, nhưng liên lụy hơn nghìn vạn dân chúng của một tòa thành thị thì vẫn là quá tàn nhẫn.
Chúng ta nghĩ ra rất nhiều cách nhắm vào vương quốc, hắn lựa chọn cách đơn giản và thô bạo nhất.
Vào giây phút cuối đời, hắn nhờ ta đến đền bù chuyện này, tranh thủ khi chưa tạo thành họa lớn, cứu được chút nào hay chút đó.”
Khánh Trần mở nắp giếng nhìn thoáng qua, mùi xác thối buồn nôn xộc thẳng vào mũi, thi thể dưới cống thoát nước đã bị găm thành xương trắng.
Nơi ánh sáng chiếu vào, họ còn thấy một đám chuột béo ú đang gặm cắn trên xác chết.
Hắn thở dài nói:
“Muốn giải quyết sẽ hơi khó khăn, tai họa đã xảy ra.
Chuyện này phải để Tiểu Tam cầm vật cấm kỵ Kiến Chúa đến, nhưng bây giờ vẫn chưa được, chiến tranh ở Lộc Đảo còn chưa kết thúc, Hội Phụ Huynh còn cần bầy bọ ngựa của hắn.”
“Ừ, chỉ có thể chờ một chút.”
Trịnh Viễn Đông nói:
“Đi thông báo cho người dân New York bắt đầu sơ tán trước đi.”
“Ta sẽ nhớ kỹ chuyện này.”
Khánh Trần lại khép nắp giếng lại:
“Hiện tại phải giải quyết chuyện tiếp theo.”
Ngoại thành New York, trước cửa một biệt thử, King đôi mũ choàng lén lút mở cửa ra.
Vị lãnh tụ tổ chức vương quốc từng vô cùng vinh quang, hiện tại lại lén lút như một cậu trai da trắng nhà hàng xóm bình thường, cho dù nói hắn chỉ là học sinh đại học thì cũng có người tin.
Sau khi giải tán tổ chức vương quốc, King cũng không chạy trốn giống các thành viên khác, mà lại làm ngược lại, ở lại nơi này.
Lúc mở cửa, hắn cẩn thận nhìn thoáng qua xung quanh, xác nhận không có ai đi theo mới nhập mật mã vào.
King đóng cửa phòng lại, xác nhận khóa cửa chưa từng bị phá hư hay cạy mở lần nào, lúc này mới yên tâm thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng mà còn chưa đợi hắn hoàn toàn yên tâm, lập tức dựa vào giác quan thứ sáu mà phát hiện ra, có một người đang núp trong bóng tối nhìn chằm chằm hắn.
Đối phương ngồi trên ghế sofa đơn cạnh cửa sổ, mỉm cười nhìn về phía hắn.
King không hề có ý chí chiến đấu, đầu tiên, hắn lui ra sau, lại phát hiện không biết từ lúc nào mà ở cửa cũng xuất hiện một người, bao vây hắn ở trong phòng.
“Ngươi cũng không khó tìm như trong tưởng tượng.”
Khánh Trần ngồi trên sofa, Trịnh Viễn Đông đứng phía sau King bình tĩnh nói:
“Đi qua đó ngồi, tâm sự với ngươi một chút.”
King hít thở sâu:
“Được hai bán thần đến tìm, ta thật vinh hạnh.”
Hắn đã từ bỏ hi vọng, một bán thần Kỵ Sĩ, một bán thần vu sư, hai bán thần bắt tay nhau đối phó một tên cấp A, đúng là không nói võ đức! Có còn biết xấu hổ không.
Nhìn khắp cái thế giới này cũng có bán thần nào kết bè kết đảng cùng nhau đi ra ngoài, kết quả hai vị bán thần của Đông đại lục lại hoàn toàn không thèm để ý đến quy tắc.
Đối mặt với một người, nói không chừng hắn còn có thể giở trò, còn có chút khả năng chạy trốn, bây giờ đối mặt với hai người, chắc chắn không thể nào chạy trốn được.
Trong bóng đêm, Khánh Trần nhìn về phía King:
“Đặt đôi mắt đen chân thật của ngươi đặt lên bàn trà, nếu không lát nữa ta sẽ tự lục xác ngươi để lấy.”
Thật ra Khánh Trần cũng cần có Chân Thị Chi Nhãn, bởi vì đây là một trong những điều kiện nhất định phải có trên con đường thành thần, khi ý chí tinh thần của hắn bắt đầu dung hợp với ý chí thế giới, hắn cần phải tạm thời phong ấn ý chí tinh thần của hắn vào đó.
Sở dĩ hắn hào phóng đổi hắc đao với ông chủ Trịnh, hoàn toàn là bởi vì hắn biết ở nơi nào còn có một cặp khác.
Đến lúc này, ba Chân Thị Chi Nhãn đều đã có chủ nhân: Khánh Trần, Nhan Lạc Nguyên, Trịnh Viễn Đông.
King thành thật lấy ra Chân Thị Chi Nhãn, hắn sa sầm mặt mày nói:
“Tên cấp dưới nào của ta đã bán đứng ta?”
Khánh Trần nói:
“Cũng không coi như là bán đứng, bên cạnh ngươi luôn có người của Hắc Tri Chu.”
Hiện giờ Hắc Tri Chu định cư ở thành phố số mười, nàng đã giao ra toàn bộ mạng lưới tình báo trong tay, cái võng này không lớn cũng không nhỏ, vừa lúc có tác dụng.
Khánh Trần hỏi:
“Người kia nói ngươi từng gặp qua khôi lỗi sư, tên khôi lỗi sư kia báo cho ngươi, ta dụ dỗ Trần Dư đến khu cấm kỵ số 001, cho gia chủ Trần Thị có thời gian để đoạt quyền.”
King gật đầu nói:
“Đúng vậy.”
Trịnh Viễn Đông nhìn về phía Khánh Trần:
“Không có bao nhiêu người biết được chuyện này, hơn nữa còn đều bị sử dụng thuật bảo vệ bí mật.”
Khánh Trần nói:
“Ngươi có thể để lộ ra tin tức này chỉ có hai người, một là Zard, hai là Đại Vũ, hai người họ đều không phải khôi lỗi, người khổng lồ đều đã xác nhận, như vậy vấn đề là ở những người bên cạnh họ, ta nghi ngờ hai người này…có lẽ đi vào một ổ cướp.”
Chương 2715: Xác Minh
Khánh Trần nhắm mắt lại, nếu hắn là khôi lỗi sư, hắn sẽ làm như thế nào, truyền thừa này mới là nơi thích hợp nhất để khôi lỗi sư trà trộn vào!
Nếu hắn con khôi lỗi sư, Khánh Thị chắc chắn không phải là sự lựa chọn hàng đầu để trà trộn vào, phải là Trần Thị mới đúng!
Khống chế Khánh Thị thì có gì vui chứ! Khống chế Trần Thị mới là chính xác nhất!
Họa sĩ Trần Thị là một truyền thừa rất đặc biệt, một khi tập đoàn tài chính này bị khôi lỗi sư trà trộn vào, đối phương khống chế được một họa sĩ cấp A, miệt mài vẽ tranh suốt sáu mươi năm thì cũng có thể uy hiếp đến một vị bán thần.
Đây là một truyền thừa có thể sản xuất cấp A số lượng lớn, thậm chí là một người mà như đội quân trăm vạn người!
Sau khi khôi lỗi sư trà trộn vào Trần Thị rồi, hắn thậm chị còn không cần đi tiếp cận trung tâm quyền lực, chỉ cần biến đám con cháu Trần Thị thành khôi lỗi của mình, sau đó điều khiển họ tu hành không biết ngày đêm, vẽ tranh không biết ngày đêm, tự nhiên sẽ tạo thành một quân đội cực kỳ khủng bố!
Người bình thường luôn có đủ loại việc vặt, dẫn đến không thể nào tập trung vẽ tranh, nhưng mà một khôi lỗi thì cần gì để ý đến những thứ đó chứ?
Đám khôi lỗi ngoài trừ việc ăn ngủ ra thì chỉ là vẽ tranh, vẽ tranh và vẽ tranh.
Khôi lỗi khác biệt, khôi lỗi thậm chí còn tiết kiệm được thời gian học tập vẽ tranh, họa sĩ Trần Thị bình thường muốn học đến giai đoạn vẽ được chư thiên thần phật thì cũng cần khoảng hơn hai mươi năm, cho nên có rất nhiều họa sĩ Trần Thị hoàn toàn không có sức chiến đấu, bởi vì kiếp sống hội họa của họ chỉ mới bắt đầu, Đại Vũ hai mươi bảy tuổi, cũng chỉ vừa lúc vẽ ra được hai mươi bảy bức tranh, trung bình mỗi năm một bức.
Họ có thể cùng hưởng kinh nghiệm mà Tông Thừa có được, vừa sinh ra là đã hiểu biết.
Ý nghĩa của những khôi lỗi này chính là vì một ngày nào đó lấy ra chiến đấy!
Một họa sĩ cấp B dốc lòng vẽ tranh sáu mươi năm, có thể vẽ ra hơn hai trăm bức tranh, đây là hơn hai trăm chiến sĩ cấp B.
Tuổi thọ của một họa sĩ cấp A lại càng dài, chăm chỉ vẽ tranh một trăm hai mươi năm, thậm chí có thể vẽ ra hơn bốn trăm bức tranh, đó chính là hơn bốn trăm chiến sĩ cấp A.
Nếu trong đám khôi lỗi kia còn có loại người có thiên phú dị bẩm như Huyền Vũ, vẽ ra một đống thần phật thì lại cực kỳ khủng khiếp!
Hơn nữa hiện tại mấy người Khánh Trần không thể nào phán đoán rốt cuộc Tông Thừa đã chế tạo bao nhiêu khôi lỗi ở trần Thị!
Hiện giờ khôi lỗi sư đã trà trộn vào khắp thế giới, đã và đang phát triển tiến bước đến trung tâm quyền lực của các tập đoàn tài chính.
Mười mấy năm trước đối phương đã có năng lực để trà trộn vào người đề cử Ảnh Tử của Khánh Thị, mười mấy năm sau muốn chế tạo gia chủ Trần Thị thành khôi lỗi thì cũng không phải chuyện khó khăn gì.
Dù sao vị gia chủ Trần Thị này luôn bị Trần Dư cắt giảm quyền lợi, hoàn toàn không phải người cầm quyền thật sự.
Khánh Trần nhíu mày, nếu thật sự đúng như những gì hắn đoán, như vậy hắn giết chết Trần Dư ở nơi cấm kỵ số 001 thì cũng chỉ là may áo cưới cho người khác.
Hắn nhìn về phía Trịnh Viễn Đông:
“Ông chủ Trịnh, chúng ta có phiền phức.”
Trịnh Viễn Đông cũng là người cực kỳ thông minh, hắn nhanh chóng hiểu ý Khánh Trần:
“Phải nhanh chóng nói chuyện này cho Zard và Đại Vũ, hai người họ phải rời khỏi Trần Thị trước rồi tính tiếp.”
King nói:
“Ta có thể nói cho ngươi biết vị trí của khôi lỗi sư, ngươi có thể giết chết hắn luôn.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Không thể rút dây động dừng, nếu không Đại Vũ và Zard sẽ có nguy hiểm, phải cho họ có cơ hội rút lui.”
Vừa dứt lời, Khánh Trần lập tức biến mất, đợi đến khi hắn xuất hiện lần nữa thì đã đặt chưởng lên ngực King, đùng, king bay ra ngoài như một tờ giấy, lưng dán vào tường từ từ trượt xuống.
Đã chết.
Chết một cách vô cùng qua loa và hấp tấp.
Khánh Trần ngồi xổm xuống quan sát thi thể King, lại phát hiện chiếc nhẫn xương khô đeo trên ngón tay đối phương đang dần dần biến thành vô hình, biến mất:
“Vật cấm kỵ Bắc Mỹ, tình yêu vĩnh hằng.”
Khánh Trần nói:
“Lúc trước hắn cũng dùng vật cấm kỵ này để khống chế Arthur châu Á là khôi lỗi của hắn, xuất đầu lộ diện ở bên ngoài.
Hiện tại xem ra tên King này vẫn chưa chết…Nhưng cũng không có gì đáng lo.”
Trịnh Viễn Đông nói:
“Trong tay hắn có nhiều vật cấm kỵ như thế, còn có vương quốc Roosevelt ủng hộ hết mình, ta vẫn luôn nghi ngờ hắn là thành viên vương thất nào đó ngược hướng xuyên qua.
Hiện tại lại càng xác minh cái nhìn của ta.”
Khánh Trần cầm lấy Chân Thị Chi Nhãn xoay người rời đi:
“Đi thôi ông chủ Trịnh, quay về Kình Đảo.”
Ban đêm, nhà ăn lớn của Kình Đảo vô cùng náo nhiệt, đám Tiểu Thất treo đèn lồng đỏ khắp nơi, toàn bộ Kình Đảo đều tràn ngập không khí ngày hội.
Đêm nay không thể uống rượu, mọi người chỉ có thể uống chút nước có ga vị cồn được ủ từ bánh mì để đỡ ghiền.
Chương 2716: Vải Liệm
Khánh Trần ngồi bên trong đám đông, tươi cười nhìn mọi người vui vẻ, cười nói sung sướng, chỉ cảm thấy đây là một loại thỏa mãn.
Chỉ có Đại Vũ lo lắng sốt ruột không có tâm trạng ăn cơm.
Ương Ương nắm tay Khánh Trần đi ra ngoài:
“Sắp đi chiến đấu, ngươi phải chừa chút thời gian rảnh ở cùng ta.”
Hai người bay lên trời cao, cứ như thế ngồi trong khu vực lực trường do Ương Ương tạo ra, như ngồi ở khu vực lan can của sân thượng một tòa cao ốc, lại như ngồi trên trăng non.
Hiện tại đã không còn người ngoài, Khánh Trần cuối cùng nhịn không được ho khan.
Ương Ương bình tĩnh nhìn hắn hỏi:
“Bao lâu rồi?”
Khánh Trần quay đầu nhìn nàng:
“Ngươi đã phát hiện từ lâu rồi sao?”
“Ừ, lực trường của tế bào ung thư không giống với ngươi khác, sức sống của chúng nó lại càng mạnh mẽ hơn.”
Ương Ương nói.
“Cho nên ngươi mới nói không muốn để lại tiếc nuối đúng không?”
Khánh Trần hỏi.
“Ừ.”
Ương Ương hỏi:
“Bệnh tình không thể phát triển nhanh như thế, lúc trước khi gặp ngươi ngươi vẫn còn chưa có chuyện gì, bây giờ chỉ mới hơn một tháng, sao đã phát triển đến cả người rồi.”
Khánh Trần nhìn về phía ánh trăng trên trời:
“Vải liệm.”
“Hả?”
Khánh Trần suy nghĩ nói:
“Hệ thống tự miễn dịch trong cơ thể con người sẽ tự động giết chết những tế bào biến dị, chỉ có những tế bào biến dị tránh được tai nạn này mới có thể diễn biến thành tế bào ung thư.
Mãi đến gần đây ta mới ý thức được, vải liệm có thể dùng để khôi phục vết thương lại như cũ, nhưng cũng phải trả giá, nó sẽ làm những tế bào ung thư bị giết chết “sống lại”, chúng nó chỉ cần có dinh dưỡng cung cấp là có thể sống mãi, hơn nữa, chúng nó còn thành công tránh được sự kiểm tra của hệ thống miễn dịch.”
Đây là cái giá phải trả của việc thường xuyên sử dụng vải liệm, sự thật chứng minh nó chỉ có thể phục hồi vật chết lại như cũ, không thể dùng để khôi phục vật sống, phục hồi vật còn sống lại như cũ là phải trả cái giá đắt.
“Ai có thể ngờ được chuyện này chứ?”
Khánh Trần cười thản nhiên nói:
“Ngay từ đầu dùng nó còn cảm thấy rất tiện.
Nhưng mà từ khi ta trải qua phóng xạ thì cũng đã có tế bào ung thư rồi, chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi, ta đã chuẩn bị tâm lý sẵn rồi.”
Khánh Trần không có sự lựa chọn, lần này khi quay về hắn cũng đã đoán được tác dụng phụ của vải liệm đối với cơ thể con người, nhưng hắn vẫn cần phải khôi phục vết thương.
“Phải làm cái gì đây?”
Ương Ương hỏi:
“Đây cũng là nguyên nhân ta nhất định phải đến nơi cấm kỵ số 001.”
Khánh Trần nói:
“Ta nhất định phải đi con đường thành thần của Nhâm Tiểu Túc, không thể quay đầu lại.
Ta không xác định bước lên con đường này có ý nghĩa gì, biến thành như ông chủ Hà, hay là đồng hóa cùng thế giới, trở thành một bộ phận của ý chí thế giới.
Lúc trước Nhâm Tiểu Túc mở ra toàn bộ khóa gen, ta còn thiếu hai cái nữa mới coi như giải khóa hoàn toàn.”
“Công viên giải trí có để lại bí mật về chuyện này không?”
Ương Ương hỏi.
“Ai biết được.”
Khánh Trần cười nói.
Đêm khuya, Khánh Trần ngồi một mình xếp bằng nhắm mắt dưỡng thần trên vách đá dựng đứng ở Kình Đảo, hắc đao đặt trên đầu gối hắn, thu lại tất cả sắc bén.
Cuộc chiến bán thần.
Đâu là cuộc chiến bán thần chân chính đầu tiên trong cuộc đời Khánh Trần.
Đếm ngược về không.
Thế giới rơi vào hắc ám.
Khánh Trần lại quay về hành lang dài màu xanh của mê cung ngôi nhà ma, nhìn con đường quanh co trước mặt, hắn nhìn phi thiên thần nữ đang bay từ trên trời xuống.
Mà phi thiên thần nữ lại nhìn vào dấu hôn đột nhiên xuất hiện trên cổ hắn…
…
Ở thế giới trong có nhiều người cho rằng người du hành giống như bug của thế giới này vậy.
Ví dụ như mấy câu lạc bộ bị Hội Phụ Huynh tiêu diệt, mọi người chiến đấu vất vả với Hội Phụ Huynh ở khu Tam Hạ, khó khăn lắm mới đả thương được các thành viên của Hội Phụ Huynh, kết quả qua 0 giờ, đám Người Nhà ấy bôi thuốc mỡ đặc hiệu trong học viện chiến tranh, đột nhiên lại tràn trề sinh lực, người nào người nấy cũng bừng bừng sức sống!
Người Nhà không chỉ bôi thuốc mà còn chơi suốt bảy ngày, chơi bóng rổ, chơi game, trồng rau, tắm rửa sạch sẽ, xem vài bộ phim, sau đó trở lại đánh người tiếp.
Thế thì ai mà chịu nổi?
Nhưng thế vẫn chưa phải là kỳ quái nhất, mà lạ nhất là loại người mang theo cả dấu hôn trở về như thế này.
Người anh em à, chúng ta đang chiến đấu đấy, có thể tỏ ra tôn trọng một chút được không?!
Đối với Khánh Trần đã là bảy ngày, nhưng với Trần Dư, thời gian mới chỉ trôi qua bằng một cái chớp mắt.
Lee Byung Hee đứng bên cạnh Trần Dư cười nhạo:
“Ngươi xem, hắn không hề coi ngươi ra gì.
Tóc hắn cắt ngắn hơn, thế nên tiểu tử này về bên kia không chỉ có thời gian thân mật thắm thiết với phụ nữ, mà còn rảnh rỗi đi cắt tóc.”
“Câm miệng.”
Trần Dư xẵng giọng.
Hắn nhìn Khánh Trần thông qua thị giác của Thần Nữ Phi Thiên, khi thấy thương tích của đối phương đã khỏi hắn, trong lòng hắn trùng xuống.
Trần Dư biết Đại Vũ có một vật cấm kỵ có thể khôi phục bức tranh như cũ, cho nên hắn phỏng đoán Khánh Trần sẽ dùng vật cấm kỵ này để chữa vết thương, nhưng dù đã chuẩn bị tâm lý thì hắn vẫn cứ có linh cảm chẳng lành.
Chương 2717: Bán Thần Kỵ Sĩ
Khánh Trần yên lặng nhìn phần cuối của hành lang mê cung, cây thường xanh được cắt tỉa gọn gàng, Cẩu Oa bị dính trên vách tường gần đó, đang mở to hai mắt nhìn Khánh Trần.
Dường như ngay cả hắn cũng cảm thấy ngạc nhiên không thôi.
“Đã lâu không gặp.”
Khánh Trần cười nói.
Cùng lúc đó bốn thần nữ từ trên không trung đồng thời nhào xuống, khi còn cách hơn mười mét bọn họ tung dải lụa đỏ trên tay ra.
Nhưng ngay sau đó, ánh sét lóe sáng ở ngoài bức tường, trong khoảnh khắc ánh sáng và bóng tối đan xen, Khánh Trần bỗng xuất hiện trước mặt Phục Ma Kim Cang và vung tay lên chém, trong lúc vung tay hắn rút một thanh đao màu đen ra từ hư không.
Hắc đao có thể chém đứt cả vật cấm kỵ bổ xuống vùng cổ vai của Phục Ma Kim Cương, xẻ đối phương làm đôi!
Nhát đao này cực kỳ mạnh, cũng cực kỳ nhanh, gần như vô hình vô ảnh.
Sau khi bị bổ đôi, thoạt nhìn cơ thể của Phục Ma Kim Cương vẫn nguyên vẹn, nhưng một giây sau đó, thân hình cao lớn ấy mới từ từ tan rã, hóa thành một đám sương trắng tan biến trong không khí.
Thần nữ giết hụt, nhưng Khánh Trần lại coi mê cung quỷ quái này như sân nhà mình, bắt đầu mượn ánh sáng và bóng tối để dịch chuyển theo ý muốn!
Từ giờ trở đi, trong mê cung chỉ có hắn truy đuổi người khác, không có chuyện người khác đuổi giết được hắn nữa!
Chỉ trong nháy mắt ngắn ngủi, vị trí công và thủ hoán đổi, Khánh Trần không còn là con mồi nữa, mà là thợ săn!
Hắn lẳng lặng đứng đấy nhắm mắt lại, cẩn thận lắng nghe tiếng bước chân đằng xa.
Tức khắc Khánh Trần nhảy lên, vung đao chém về phía trước, nhưng trước mặt hắn không có gì cả, chỉ có dãy hành lang mê cung trống rỗng, như thể hắn đang chém không khí.
Nhưng thân hình của hắn vẫn chưa chạm đất, sấm sét lại xuất hiện vài lần nữa, nhát đao của Khánh Trần dường như lóe lên liên tục trong không gian của ánh sáng và bóng tối.
Một bước nhảy nhẹ nhàng, như vượt qua một km đến trước mặt Phục Ma Kim Cương còn lại!
Chém!
Cheng, đao quá nhanh, thế nên khi hắc đao chém vào không khí lại phát ra âm thanh kim loại, tựa như rút đao ra khỏi vỏ!
Khánh Trần nhảy ra xa một km, lợi dụng ánh sáng và bóng tối dịch chuyển một km lướt qua Phục Ma Kim Cương, hắc đao trong tay thuận thế bổ xuống, áo giáp của Phục Ma Kim Cương bị nứt toạc.
Trên đời này, suốt ngàn năm qua chỉ có chưa đến năm người có thể giết nhân vật trong tranh cấp bậc bán thần bằng một phương pháp nhanh gọn như thế!
Mà Khánh Trần là một trong số đó.
Thậm chí hắn còn chưa dùng đến Thần Thiết!
Con ngươi của Trần Dư co lại, trong giây lát ấy đã xảy ra rất nhiều chuyện, nhưng thời gian quá ngắn ngủi, mới trôi qua có mấy giây? Đối phương vừa trở về được một phút mà hai Phục Ma Kim Cưỡng của mình đã bị hắn giết chết!
Trần Dư khống chế toàn bộ Thần Nữ Phi Thiên bay lên trời, tập hợp với Thủy thần Cộng Công, cho đến khi hắn xác định bên dưới tranh vẽ toàn là nước cường toan mới dừng lại.
Nước cường toan của Thủy thần Cộng Công đã bao trùm khu vực bán kính bốn km xung quanh, Khánh Trần không thể đặt chăn đến đây.
Khánh Trần đứng trong mê cung, nhắm mắt lắng tai nghe âm thanh để phân biệt vị trí, hắn cao giọng chế nhạo:
“Đường đường là Thái thượng hoàng của Trần thị, vậy mà bây giờ lại chỉ dám chui rúc một góc không dám ló mặt ra ư? Đến đây! Giết ta này!”
Bên ngoài mê cung ma ám, Lee Byung Hee cười:
“Ngươi xem, ta đã nói rồi, nếu thả hắn lại thế giới ngoài, chờ hắn thăng lên bán thần thì ngươi không làm gì được hắn nữa.
Trước kia cha ngươi thua Lý Thúc Đồng, hiện nay ngươi lại bại bởi Khánh Trần, có lẽ đây chính là số mệnh của bán thần Trần thị các ngươi! Kỵ Sĩ có thể vĩnh viễn đè đầu cưỡi cổ các ngươi!”
“Câm mồm!”
Trần Dư phẫn nộ hét lên.
Bán thần Kỵ Sĩ!
Lại là bán thần Kỵ Sĩ!
Bán thần Kỵ Sĩ đi lại vô ảnh vô hình trong mê cung khiến hắn uổng có sức mạnh lại đánh không trúng đối phương.
Đột nhiên hắn cắt bắp đùi mình, Hỏa thần Chúc Dung hiện ra, phun lửa đốt Lee Byung Hee thành tro!
Nhưng giải quyết xong Lee Byung Hee thì vẫn còn người khác, lại một hồn ma nữa xuất hiện, là Jindai Senaka:
“Lúc trước nếu ngươi hợp tác với ta giết Lý Thúc Đồng và Khánh Trần thì bây giờ đâu nên cơ sự này?”
“Ngươi cũng chết đi!”
Trần Dư gào to.
Hỏa thần Chúc Dung lại đốt Jindai Senaka thành một nắm tro tàn.
Hắn thiêu đốt từng cái bóng, mỗi khi thiêu một cái thì ý chí tinh thần của hắn lại yếu dần đi.
Đến khi Trần Truyền Chi bỗng đanh giọng quát hắn:
“Mau đi báo thù cho ta, bây giờ là thời cơ tốt nhất để giết hắn, ngươi sắp tung ra hết át chủ bài của mình rồi, hôm nay không giết hắn thì không bao giờ mới giết được!”
“Ngươi cũng câm miệng!”
Giọng điệu của Trần Dư hết sức lạnh lùng.
Hỏa thần Chúc Dung phun lửa, ngọn lửa như một con rồng bao bọc Trần Truyền Chi và đốt rụi hắn!
Chương 2718: Thực Dụng
Đến khi Trần Truyền Chi hoàn toàn biến mất, Trần Dư sững sờ, ý thức khôi phục tỉnh táo trong thoáng chốc:
“Cha…”
Nhưng cũng chỉ là giây lát ngắn ngủi, Trần Dư lại cười gằn:
“Ngươi phải chết từ lâu rồi.”
Chỉ có điều, sự tỉnh táo trong nháy mắt ấy khiến Trần Dư sực hiểu ra, hắn bỗng nở nụ cười:
“Thì ra các ngươi không tồn tại, các ngươi là ta, ta là các ngươi.”
Nói rồi, hắn đang ngồi trên lưng Thanh Ngưu đột ngột bật dậy, ném tất cả tâm quỷ xuống đất.
Trần Dư cúi đầu thì thấy hơn 100 quỷ hồn cứ đứng yên tại chỗ, nhìn hắn mỉm cười, nhìn hắn bay lên không một cách kỳ dị.
Trần Dư bình tĩnh xoay nhẫn ban chỉ bằng ngọc bích trên ngón cái, hắn nói khẽ:
“Cũng chỉ thế mà thôi.”
Lần này hắn không bực bội bất an nữa, sau khi hắn phát hiện nguyên nhân mình xuất hiện ảo giác thì hắn tạm thời thoát ra khỏi gông cùm ô nhiễm tinh thần trên người mình.
Sự ô nhiễm tinh thần này không dừng lại, mà nó chỉ diễn ra thong thả hơn.
Bán thần Trần thị cưỡi Thanh Ngưu vào mê cung ma quái, quan sát toàn bộ bố cục của mê cung từ độ cao mấy nghìn mét.
Mãi đến bây giờ, hắn mới phát hiện những bức tường màu xanh lá của cả mê cung này tạo thành hình một thằn lằn khổng lồ, phần đầu nằm ở phía bắc và đuôi ở phía nam.
Hắn cau mày suy nghĩ cách đối phó, nhưng thời gian dần dần trôi qua, hắn nhận ra rằng trừ phi mình giở toàn bộ át chủ bài ra bằng không không làm gì được Khánh Trần!
Khánh Trần thạo mê cung này hơn hắn.
Đầu tiên, lúc trước Trần Dư ghi nhớ lộ tuyến của đối phương, sau đó áp chế Khánh Trần bằng ưu thế tốc độ của nhân vật trong tranh.
Còn bây giờ thì sao? Trong mê cung không có bóng, ít nhất phải đợi đến 2 giờ sáng mới tìm được lối đi.
Hắn ỷ vào nơi này không có bóng, và bây giờ điều đó lại đẩy hắn vào tình thế khó xử.
Tiếp theo, dù Thần Nữ Phi Thiên đuổi kịp thì cũng có ích gì? Trước đó Phục Ma Kim Cương có thể đuổi theo và áp chế Khánh Trần, nhưng hiện tại nếu Thần Nữ Phi Thiên đuổi kịp thì lại thành dâng tận nơi cho hắn giết!
Kỵ Sĩ bẩm sinh đã đứng đầu mỗi cấp bậc, hơn nữa tốc độ nhanh đến mức khiến người ta tức điên.
Hiện tại, bốn Thần Nữ Phi Thiên xông lên chưa chắc đã có thể chạm đến cái bóng của đối phương…Còn cả Thần Thiết, đến bây giờ Khánh Trần chưa sử dụng Thần Thiết một lần nào cả!
Cuối cùng, nếu chiến đấu với người khác thì Trần Dư hoàn toàn có thể kéo dài thời gian đến khi đối phương sức cùng lực kiệt, không thể không ra khỏi mê cung.
Khánh Trần không có đồ tiếp tế, mà trong túi vải trên lưng Thanh Ngưu có nước và thức ăn.
Nhưng vấn đề là Khánh Trần là người du hành, mình bỏ đói đối phương bảy ngày bảy đêm, kết quả đối phương trở về đánh chén no nê rồi quay lại thì thành ra hắn mới là người cùng kiệt…
Hơn nữa nhân vật trong tranh vẽ chỉ tồn tại 7 ngày, 7 ngày sau thần nữ và Thủy thần Cộng Công sẽ tan biến.
Làm sao bây giờ? Trước mắt Trần Dư không nghĩ ra cách nào khác.
Trừ phi lấy ra con bài chưa lật.
Bỗng nhiên Trần Dư nhếch miệng cười, hắn lại cắt đùi còn lại, một Hỏa thần Chúc Dung bay ra, bay lơ lửng bên cạnh không.
Trần Dư vẫn chưa dừng lại, hắn tiếp tục cắt quần áo trước ngực…Lại là hai Thủy thần Cộng Công nữa!
Huyết thống của gia chủ Trần gia đã cố gắng tính toán át chủ bài của Trần dư nhưng cuối cùng vẫn đánh giá thấp tốc độ vẽ tranh của hắn, cho dù Trần Dư thăng lên bán thần nhờ vào Tử Lan Tinh thì hắn vẫn là thiên tài trăm năm có một của Trần thị!
Bốn Thủy thần không truy đuổi Khánh Trần, mà chia nhau ra đi đến bốn góc của mê cung, tiến hành tấn công toàn diện, phun nước cường toan vào mỗi một chỗ của mê cung ma ám.
Nước cường toan như lũ lụt tràn xuống vùng đất thấp, dòng nước đục ngầu mãnh liệt quét qua những hành lang hẹp và nhấn chìm chúng, nếu mê cung này không phải do vật cấm kỵ tạo thành thì bây giờ nó đã hư hại vì bị nước cường toan ăn mòn.
Dòng nước cuồn cuộn tràn ra khắp trung tâm mê cung, chỉ trong một tiếng đồng hồ đã “ô nhiễm” vài km xung quanh.
Một lát sau bốn Thủy thần dừng lại nghỉ ngơi, sau đó cứ một tiếng lại dội một đợt nước cường toan mới!
Khánh Trần cau mày, tương tự như hắn sử dụng biện pháp ngu ngốc nhất là thử lần lượt từng đáp án khả thi, Trần Dư vậy mà cũng giải quyết vấn đề bằng phương pháp ngu ngốc nhất mà lại thực dụng nhất.
Chỉ cần tối đa ba ngày, cả khu vực mê cung này sẽ biến thành ao nước cường toan, vậy thì hắn không còn chỗ đặt chăn nữa!
Khánh Trần chậm rãi lùi về sau, vừa lùi lại vừa suy nghĩ đối sách.
Tấn công? Không được, Trần Dư và tranh vẽ đều ở trên không, mình đâu có cách nào qua đó được? Cho dù có Tam Đoạn Thần Thiết cũng không thể chạm vào một cọng tóc của đối phương.
Điều khiến bán thần Kỵ Sĩ khó xử nhất là hắn không có năng lực chiến đấu trên không, Hỏa thần Chúc Dung phun lửa một phát là ngươi nín luôn.
Trần Dư cũng nghĩ đến điều này nên mới bay lên cao hơn, trước hết phải để mình không rơi vào cảnh thất bại!
Chương 2719: Ánh Mắt Tràn Đầy Thù Hận
Kéo dài thời gian? Khánh Trần trầm ngâm, trước đó mình bị ô nhiễm tinh thần nghiêm trọng, tất nhiên Trần Dư cũng không khá hơn là bao, nhưng mình có thể chống cự qua ba ngày không, và liệu trong ba ngày này tinh thần của Trần Dư có khả năng tan vỡ không? Khánh Trần không xác định.
Không được, không thể ở lại mê cung ma quái này nữa.
Khánh Trần phải tìm một nơi có thể làm tiêu hao năng lượng của Trần Dư, cho đến khi đối phương mất lý trí mới thôi.
Xông ra ngoài? Khu vực cáp treo và nhà ma mê cung là không gian biệt lập, muốn ra ngoài thì chỉ có thể đi đến khu vực cáp treo.
Chỉ có hai cách để rời đi, một cách là mở to mắt ngồi cáp treo đến lối ra, nhưng cách này không được, tốc độ của cáp treo không bằng bán thần, ngồi cáp treo chắc chắn sẽ bị đuổi kịp.
Cách còn lại là nhắm mắt và nắm tay đồng đội đi giật lùi ra ngoài, nhưng Khánh Trần không có đồng bạn.
Cách đầu tiên chắc chắn không dùng được rồi, mà cách thứ hai…
Sấm sét lại lóe sáng, Khánh Trần xuất hiện trước mặt Cẩu Oa, hắn “khẩy” thi thể của đối phương từ đám thực vật trên tường xuống rồi khiêng hắn chạy ra ngoài mê cung.
Hướng dẫn dành cho du khách viết là phải nắm tay đồng đội, nhưng nó không nói đồng đội nhất định phải là người sống.
…
Khánh Trần lao nhanh trong mê cung quỷ quái.
Hắn vừa chạy vừa lớn tiếng hô:
“Trần Dư, trước kia cha ngươi đánh không lại sư phụ của ta, bây giờ ngươi cũng đánh không lại ta, chỉ có thể trốn trên trời, lẽ nào ngươi không muốn báo thù cho cha ngươi à? Xuống đây!”
Trần Dư cưỡi Thanh Ngưu và cười khẩy:
“Trò khích tướng vô dụng thôi, ta không xuống thì ngươi cũng chết chắc rồi.”
Theo kế hoạch của hắn, Trần Dư gần như mất lý trí rồi mới phải, đáng lẽ bọn họ phải đánh một trận sống mái.
Nhưng một điều bất ngờ đã xảy ra, sau khi giết cha mình trong ảo giác, Trần Dư đã khôi phục lý trí trong giây lát ngắn ngủi.
Bán thần Trần thị nhận ra Khánh Trần đã bước chân vào cảnh giới bán thần, thế là lập tức bay lên không trung, đứng ở vị trí nắm chắc phần thắng.
Trước đây Trần Truyền Chi thua là bởi vì Lý Thúc Đồng đến tận cửa nhà và không cho hắn cơ hội bay lên cao.
Trần Dư sẽ không phạm phải sai lầm như cha của mình.
Nhưng đột nhiên, giọng nói của Lý Thúc Đồng vang lên từ dưới mặt đất, Trần Dư cả kinh, cúi đầu nhìn thì thấy Lý Thúc Đồng đang khiêng thi thể Cẩu Oa cười to, nói với hắn:
“Trần Dư, năm xưa cha ngươi không phải đối thủ của ta, bây giờ ngươi cũng thế thôi!”
“Trần Dư, xuống đấy chiến đấu một trận, lẽ nào ngươi không muốn báo thù cho cha ngươi ư? Trận chiến ngày xưa khiến hắn thoái ẩn sớm, trong lòng ngươi có hận không?”
“Ngươi xuống đây!”
Tức khắc mặt Trần Dư đen sì, hắn nhìn Lý Thúc Đồng trên mặt đất, rõ ràng biết đó là Khánh Trần nhưng vẫn bị chọc tức.
Nhưng Khánh Trần thấy hắn vẫn không xuống dưới thì lại thay đổi sang diện mạo của Trần Truyền Chi:
“Nghịch tử, ngươi không báo thù cho ta!”
“Nghịch tử, ta chết trong u uất mà ngươi không hề có ý định báo thù!”
“Nghịch tử!”
Trần Dư:
“?”
Khánh Trần cứ mở mồm ra kêu nghịch tử.
Làm Trần Dư tức đến nỗi suýt điều khiển tất cả bán thần xông đến thọc chết hắn!
Kỵ Sĩ thế hệ này có thể giữ lại chút liêm sỉ cho mình được không hả? Vật cấm kỵ có thể dịch dung rơi vào tay các ngươi bị nghịch đủ kiểu rồi đúng không!
Trần Dư cúi đầu quan sát Khánh Trần, Trần Truyền Chi lại xuất hiện bên cạnh hắn, đối phương lơ lửng trên không, cũng cưỡi Thanh Ngưu hệt như hắn:
“Nghịch tử, hắn ở đây, sao lại không báo thù cho ta?”
Trần Dư gần lên:
“Lão khọm bám dai như đỉa, ngươi bắt tay với người ngoài công kích ta!”
Nói rồi hắn gọi Hỏa thần Chúc Dung đến toan đốt Trần Truyền Chi một lần nữa, nhưng sau khi đốt cháy đối phương thành tro, một bóng dáng lại xuất hiện sau lưng hắn!
Khánh Trần ở dưới mặt đất dùng khuôn mặt của Trần Truyền Chi tiếp tục hô to:
“Nghịch tử, ngươi dám giết cha!”
Hắn vừa dứt lời, Trần Dư chưa kịp thiêu cháy Trần Truyền Chi mới xuất hiện thì bên trái lại hiện ra một người nữa!
Tần suất xuất hiện của Trần Truyền Chi gần như là khi Khánh Trần nói mười câu thì sẽ có một Trần Truyền Chi xuất hiện trên trời…
Trong vài phút ngắn ngủi, Trần Dư đã có mười người cha lơ lửng trên bầu trời!
Tâm quỷ của Khánh Trần là những khuôn mặt khác nhau, mà con quỷ ngụ trong trái tim Trần Dư lại biến thành một đám Trần Truyền Chi giống hệt nhau.
Nếu là trong trường hợp bình thường, hai bên đều là người có lý trí, đòn tâm lý sẽ rất khó có hiệu quả.
Nhưng ở công viên giải trí này, trong tình huống Trần Dư bị ô nhiễm tinh thần, đòn tâm lý phải nói là quá hiểm độc.
Mỗi lần kích thích đều sẽ khiến sự ô nhiễm tinh thần gia tăng!
Khánh Trần muốn Trần Dư phát điên, chỉ khi nào đối phương điên rồi thì mới chịu xuống dưới!
Trần Dư không phải người thường, thấy không trừ khử được Trần Truyền Chi, thế là hắn chậm rãi cúi đầu nhìn kẻ đầu têu trong mê cung ma ám.
Ánh mắt tràn đầy thù hận…
Chương 2720: Thẻ Cầu Phúc
Khánh Trần vừa lợi dụng ánh sáng và bóng tối dịch chuyển vị trí nhanh chóng, vừa suy nghĩ cách ứng phó.
Hắn rất muốn học theo sư phụ Lý Thúc Đồng ném thép bắn hạ từng tác phẩm bán thần trên trời, nhưng mê cung chẳng có nổi một cục đá chứ đừng nói là thép.
Tóc thì có thể làm Thu Diệp Đao, nhưng vấn đề là trọng lượng của tóc quá nhẹ, không bay được xa.
Diện tích nhà ma mê cung bị nước cường toan xâm chiếm càng lúc càng rộng, ở lại đây không bắt được đối phương, trước tiên hắn phải rời đi, sau đó tìm cơ hội dụ Trần Dư xuống dưới.
Có vẻ như Trần Dư cũng đoán được suy nghĩ của Khánh Trần, hắn dứt khoát sai khiến một Thủy thần Cộng Công đến lối ra của mê cung, phun nước cường toan bao phủ toàn bộ khu vực đó.
Đường ra dài 100 mét, mà Tam Đoạn Thần Thiết của Khánh Trần chỉ kéo dài đến 90 mét.
Trần Dư biết làm thế chưa đủ để giết Khánh Trần, nhưng hắn có thể vô hiệu hóa át chủ bài Thần Thiết của đối phương, đến lúc đó ở trên không trung hắn không có gì phải sợ hãi nữa.
Chỉ có điều Trần Dư cứ có cảm giác là lạ, nhưng nhất thời hắn không nghĩ ra rốt cuộc lạ ở chỗ nào, dường như hắn đã bỏ sót chi tiết nào đó, song lại không biết bỏ sót cái gì.
Hiện tại, Khánh Trần ngày càng gần lối ra hơn.
Các bán thần còn lại đuổi theo phía sau, một Thủy thần Cộng Công chặn trước mặt, trước có sói sau có hổ, nước cường toan lấp kín đường đi.
Nhưng Khánh Trần vẫn khiêng xác của Cẩu Oa chạy tiếp, hoàn toàn không định rút lui.
Ngay sau đó, các thần Phật trong tranh phía sau chưa đuổi kịp thì bỗng nhiên có một cái bóng tay trái kéo thuyền, tay phải cầm mái chèo xông ra từ trong một góc của mê cung, lao đến trước mặt Khánh Trần.
Đây là chi tiết mà Trần Dư bỏ sót, thuyền kayak ở cửa ra vào đã biến mất từ lúc nào không hay.
Nước cường toan không ăn mòn được con thuyền, nó là vật cấm kỵ!
Con thuyền Khánh Trần vất vả kéo đi suốt quãng đường giờ đã trở thành đạo cụ quan trọng giữa dòng nước lũ cường toan, giúp Khánh Trần tiết kiệm Thần Thiết!
Khánh Trần ra sức khua mái chèo, cái bóng nâng thi thể của Cẩu Oa di chuyển giữa nước lũ cao đến cổ, sắp thoát ra khỏi mê cung dễ dàng.
“Muốn đi à? Làm gì có dễ dàng như vậy!”
Trần Dư cười gằn.
Tức khắc hắn thao túng Thủy thần Cộng Công ở cửa ra vào bay thấp xuống, hắn muốn dùng Thủy thần tạm thời không còn nước cường toàn này để đổi lấy át chủ bài của Khánh Trần!
Bốn thần nữ phía sau chạy đến, ý định chặn giết Khánh Trần ở lối ra của mê cung!
Thế nhưng khi Cộng Công hạ thấp độ cao xuống cách mặt đất 600 mét, Khánh Trần bỗng gỡ cái gì đó trên lưng xuống!
Âm thanh rào rào vang lên, một chuỗi thẻ gỗ buộc dây đỏ lóe sáng trong tay hắn.
Đó là…Thẻ cầu phúc Khánh Trần gom được từ trên người đối thủ!
Khi thần nữ và Cộng Công đến gần tầm bắn của Khánh Trần, hắn giơ tay phải lên ném thật mạnh!
Thẻ cầu phúc được mọi người trong công viên giải trí coi như vật báu cứ thế xoay tròn bay về phía mặt Công Cộng với tốc độ cực nhanh.
Rầm, Cộng Công không trốn kịp, đầu bị đánh lệch hẳn sang một bên, lảo đảo giữa không trung rồi ngã xuống.
Khánh Trần vẫn chưa dừng lại, tay vẫn ném thẻ cầu phúc lia lịa, bốn Thần Nữ Phi Thiên cùng với Thủy thần Cộng Công cản đường đều bị bắn lệch đầu!
Khánh Trần sợ một chiếc thẻ cầu phúc không đánh chết được bọn họ, cho nên trong lúc bọn họ rơi xuống còn ném bù thêm một chiếc nữa, cho đến khi bốn thần nữ và Cộng Công hóa thành làn sương trắng mới dừng tay lại!
Chỉ trong mấy chục giây ngắn ngủi, thần Phật vốn đông đảo vậy mà chỉ còn lại hai Hỏa thần Chúc Dung, ba Thủy thần Cộng Công.
Thẻ cầu phúc.
Diệp Thu Đao!
Trần Dư ngớ ra, thẻ cầu phúc còn có thể dùng như vậy ư!?
Ở công viên giải trí này, trong tiềm thức tất cả mọi người cho rằng thẻ cầu phúc là một vật phẩm cực kỳ quý giá, là đạo cụ duy nhất của mỗi người, cho nên rất nâng niu nó.
Nhưng Khánh Trần lại không nghĩ vậy, thứ này hắn có đầy!
Hơn nữa thẻ cầu phục là sản phẩm của vật cấm kỵ trong công viên Ngân Hạnh, không thể phá hỏng, không thể hủy diệt.
Lấy vật cấm kỵ làm Thu Diệp Đao, có Kỵ Sĩ nào khí phách được như hắn?
Lần này phản kích khiến Trần Dư vừa kinh ngạc lại vừa nghi hoặc, khó có thể quyết định nên tiếp tục tấn công hay cứ quan sát trước đã.
Trên thực tế, muốn thoát khỏi mê cung thì cũng đâu có khó gì? Với tốc độ của Khánh Trần, cộng thêm sự hiểu biết của hắn về nó hiện giờ, Thủy thần Cộng Công chưa kịp chặn lối ra thì hắn cũng đã chạy ra ngoài được rồi.
Nhưng Khánh Trần cố ý giảm tốc độ hòng chế tạo một tình thế nguy hiểm cho chính mình, để cho Trần Dư tìm cơ hội giết mình, bằng không trận chiến này phải đánh ba ngày ba đêm mất!
Khánh Trần chèo thuyền sắp đến được lối ra, lúc xông ra ngoài, quay đầu lại thì phát hiện Cẩu Oa được cái bóng khiêng lên giữa dòng nước lũ cuộn trào khi này giờ chỉ còn mỗi một cái tay…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










