1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 260 : Kết Cục Định Sẵn (c2591-c2600)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 260 : Kết Cục Định Sẵn (c2591-c2600)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2591: Kết Cục Định Sẵn

Cú đá này dồn sức quá lớn, hắn cảm thấy đau nhói ở ngực và bụng, thậm chí còn bị gãy ba chiếc xương sườn mà long ngư đã gia trì! Kỵ Sĩ bán thần thực sự quá hung mãnh.

Nhưng khi Khánh Trần vẫn đang bay lộn ngược trên không trung, tia sáng đó lại một lần nữa nhấp nháy!

Khánh Trần biến mất giữa không trung!

Thần Thiết, Thần Thiết lần thứ hai!

Tia sáng lại di chuyển về phía trước, dùng động lượng của sấm sét kéo dài ra một tia sáng lộng lẫy trải dài hàng chục mét.

Ánh sáng lướt qua công tước Bạch Ngân và đến ngay phía trước bên trái của công tước Bạch Ngân!

Công tước Bạch Ngân chỉ cảm thấy cơ thể tràn ngập một luồng điện cực lớn, toàn thân tê dại khiến hắn rùng mình.

Ngay sau đó, từng hồ quang điện phát nổ từ cơ thể, làm thương tổn tứ chi bách hải của hắn.

Tuy nhiên, vẫn vô ích!

Chỉ là một cấp A, thậm chí nguyên tố hóa cũng vô dụng.

Hồ quang điện ở cấp độ này, đối với một bán thần Kỵ Sĩ có cơ thể cường tráng mà nói, hoàn toàn không có tác dụng gì!

Công tước Bạch Ngân hung hãn vẫy mạnh cánh tay trái còn nguyên vẹn của mình, dùng cánh tay như thanh đao, chém về phía cuối ánh sáng, nơi Khánh Trần hạ cánh!

Khánh Trần đã xuất hiện, nhưng cánh tay đao của Công tước Bạch Ngân không rơi xuống.

Cậu thiếu niên dường như đã đoán ra được hắn sẽ làm gì, khi hắn xuất hiện, thanh trường kiếm màu đỏ máu đã chực sẵn trên con đường mà cánh tay đao đi qua.

Công tước Bạch Ngân thu tay nhấc chân, muốn tung một cước để kết liễu Khánh Trần.

Nhưng hắn thấy cậu thiếu niên trước mặt không có biểu tình gì, trong mắt chỉ có một tia sát khí kiên quyết lại lóe lên!

Trước mặt công tước Bạch Ngân không còn bóng người nữa!

Trước khi Khánh Trần trở thành bán thần, ba lần Thần Thiết đã là cực hạn…nhưng cũng đủ rồi.

Trong giây phút này, hắn băng qua phía trước bên trái của công tước Bạch Ngân, rồi vụt qua phía sau bên phải của đối phương! Được thúc đẩy bởi ý thức chiến đấu mạnh mẽ của công tước Bạch Ngân, hắn ngay lập tức vẫy cánh tay phải của mình, nhưng…

Cánh tay phải này, đã bị ông chủ Hà cắt đứt gân.

Đó là cơ hội mà ông chủ Hà đã liều mạng tạo ra cho Khánh Trần.

Một cơ hội duy nhất.

Trong ba lần Thần Thiết của Khánh Trần, hai lần đầu tiên chỉ là khúc dạo đầu, và chỉ có lần này mới là mục đích thực sự của hắn.

Cũng chỉ duy nhất lần này hắn mới có cơ hội.

Trong quá trình Thần Thiết này, hình dáng của Khánh Trần xuất hiện từ trong sấm sét, hoa văn ngọn lửa trên má dường như đang chập chờn bùng cháy, thanh trường kiếm màu đỏ máu trong tay lướt nhẹ qua cổ của công tước Bạch Ngân.

Thời gian như đứng yên, mọi thứ đã kết thúc.

Ông chủ Hà, ta đã làm được rồi.

Cơ thể Khánh Trần sau ba lần Thần Thiết đã rơi vào trạng thái hư nhược cực độ, cơ thể không khống chế được, theo quán tính lăn lộn vài vòng qua một bên.

Cổ của Công tước Bạch Ngân đã bị cắt đứt bởi tốc độ cực hạn này, đồng thời nơi bị cắt còn dính một giọt nước mắt của Khánh Trần.

Trong quá trình Thần Thiết, giọt nước mắt tràn ra từ khóe mắt bị luồng không khí thổi ra phía sau đầu Khánh Trần, khoảnh khắc nó tiếp xúc với thanh trường kiếm màu đỏ, nó bị tách ra làm hai.

Bịch, đầu của Công tước Bạch Ngân rơi xuống đất.

Khánh Trần chật vật chống chọi với cơn đau dữ dội ở ngực và bụng, hắn đứng dậy, khi hắn đau đớn nhìn lại thì thấy ông chủ Hà đang ngồi xếp bằng trên đất, đầu gục xuống, khóe miệng nở một nụ cười mãn nguyện.

Hắn dường như nghe thấy ông chủ Hà đang thì thầm với hắn, ta đi đây.

Nói đi là đi, phóng khoáng lạ thường.

Sau chuyến đi này…

Thế gian sẽ không còn Hà Kim Thu nữa sao?

“Công tước Bạch Ngân chết rồi!”

Trong soái hạm của hạm đội Hắc Thủy Thành, một binh sĩ quan sát chiến trường suốt cả quá trình thông qua góc nhìn vệ tinh, hắn không nhìn nơi khác mà chỉ theo dõi Hà Kim Thu.

Sau khi Khánh Trần gia nhập chiến trường, ba Người Xem mệnh trong soái hạm cũng bắt đầu chú ý đến trận chiến này.

Tham mưu tác chiến ở bên cạnh nhìn mô hình 3D, họ thấy được Hà Kim Thu đánh hạ khí cầu máy vận chuyển, họ thấy được công tước Bạch Ngân bắn nát chín thanh phi kiếm của Hà Kim Thu, họ thấy được Hà Kim Thu cắt đứt gân tay và gân chân của công tước Bạch Ngân.

Cuộc chiến này bắt đầu từ cứ điểm trên không, nằm ở độ cao mà nhân loại bình thường khó có thể tưởng tượng nổi, và khó có thể với tới!

Cho đến khi sức sống của Hà Kim Thu khô kiệt, Khánh Trần thi triển Thần Thiết ba lần, lấy thủ cấp của công tước Bạch Ngân.

Ban tham mưu tác chiến ngạc nhiên đến mức không thốt nên lời, công tước của Đế Quốc Roosevelt thế mà lại chết rồi!

Nhưng họ quay đầu nhìn nhóm Người Xem Mệnh thì phát hiện trên mặt những người này không có vẻ gì là kinh ngạc, dường như họ đã biết trước được kết cục.

Đó là kết cục được viết sẵn trong mảnh vỡ số phận của họ!


Chương 2592: Phản Bội

Bấy giờ, một sĩ quan chỉ huy của tập đoàn quân Hắc Thủy Thành bỗng hỏi:

“Nếu ba vị đã thấy được trận chiến này trong mảnh vỡ số phận, vậy thật ra chúng ta đã dùng Bạch Ngân Thành để tham chiếu, xác định phương hướng và vị trí đại khái của họ…Ước chừng cách Bạch Ngân Thành 20 km về hướng đông.

Nếu chúng ta thả một quả tên lửa tự hành ra trước thì không chỉ công tước Bạch Ngân chết, Hà Kim Thu chết, mà cả Joker cũng phải chết.”

Ý của chỉ huy là: Joker còn sống.

Người Xem Mệnh lớn tuổi lườm hắn:

“Nếu như số phận mà ngươi nhìn thấy là kết quả ngươi có thể chấp nhận được, vậy thì đừng mưu toan thay đổi nó.

Bởi vì, ngươi không biết sau khi thay đổi nó, số phận sẽ chuẩn bị cho ngươi một món quà như thế nào.”

Một Người Xem Mệnh khác nói:

“Hơn nữa, bọn ta không thay đổi nó đương nhiên là không có lý do để thay đổi.”

Đột nhiên một tham mưu tác chiến nói:

“Một chiếc khí cầu máy của Bạch Ngân Thành đề nghị kết nối liên lạc.”

Ba Người Xem Mệnh nhìn nhau rồi đồng thời gật đầu:

“Chấp nhận.”

Ngay sau đó, Hắc Kỵ Sĩ thứ mười xuất hiện trong hình chiếu 3D, mắt hắn đỏ hoe, trông có vẻ uể oải:

“Ta là lão Thập, ta muốn giao dịch với các ngươi.”

Người Xem Mệnh hỏi:

“Giao dịch gì?”

Lão Thập nói:

“Trước khi đi khỏi cứ điểm trên không đai ca đã nói với ta nếu hắn chết thì hãy dùng Ly Rượu Độc giao dịch với các ngươi.

Ta biết hạm đội Hắc Thủy và hạm đội Phượng Hoàng đang ở trạm gác, hạm đội của nhị hoàng tử cũng đã đến Bạch Ngân Thành, các ngươi giết Joker, ta lập tức nói cho các ngươi biết Ly Rượu Độc ở đâu.

Hà Kim Thu đã chết, Joker không có khí cầu máy thì không chạy xa được, các ngươi muốn giết hắn cũng không khó!”

Người Xem Mệnh lại nhìn nhau, một người trong đó nói với lão Thập bằng giọng điệu bình tĩnh:

“Có thể bắt đầu rồi.”

Lão Thập sửng sốt, hắn không hiểu Người Xem Mệnh nói câu trước câu sau không ăn nhập gì với nhau như thế là có ý gì.

Cái gì bắt đầu được rồi cơ?

Nhưng chỉ trong nháy mắt, lão Thập chợt cảm thấy cổ mình đau nhức như bị cắm kim tiêm.

Hắn ngạc nhiên quay đầu lại thì thấy đồ đệ đứng sau lưng, lấy một liều thuốc không biết là thuốc gì ra tiêm vào cổ hắn.

“Ngươi phản bội ta?”

Lão Thập không tin nổi.

Nhưng đồ đệ trẻ tuổi lại nhìn sư phụ mình từ từ ngã xuống đất với khuôn mặt không chút biểu cảm.

Hắn xuất hiện trong hình chiếu 3D thay cho lão Thập:

“Đã gây mê, ta gửi tọa độ cho các ngươi, đến đây đi.”

Các binh lính và sĩ quan trong khí cầu máy của Hắc Thủy Thành đều vô cùng kinh hãi, họ không ngờ lại xảy ra chuyện thế này, mà khi đổ dồn ánh mắt về phía Người Xem Mệnh, họ chợt phát hiện thì ra chuyện này cũng đã nằm trong lời tiên đoán của đối phương.

Đối phương vẫn luôn chờ lão Thập tự mình nói cho họ, hắn biết tung tích của Ly Rượu Độc.

Những Người Xem Mệnh này sở dĩ không nhúng tay vào hướng đi của số mệnh là bởi họ đã thấy trước được điều này, vì thế trước đó họ mới họ “Dường như không cần chúng ta làm gì, hai mục tiêu đều sẽ chết, chúng ta cũng sẽ lấy được thứ mình muốn, ta đã thấy được tương lai”.

Hai mục tiêu là công tước Bạch Ngân và Hà Kim Thu tử vong, họ cũng lấy được thứ họ muốn.

Chẳng bao lâu sau, hạm đội Hắc Thủy Thành và khí cầu máy của lão Thập tập hợp.

Toàn bộ khí cầu máy hạ cánh, hai chiến sĩ gen nâng lão Thập lên soái hạm của Hắc Thủy Thành, đưa đến cuối khoang tàu.

Ở đó có một thiết bị đoạt xác.

Một chiến sĩ gen nằm xuống cùng với lão Thập, 10 phút sau, “lão Thập” mở mắt ra:

“Công tước Bạch Ngân chôn Ly Rượu Độc ở trung tâm Vương thành, thảo nào chúng ta tìm bao lâu nay mà vẫn không tìm được.”

Người Xem Mệnh gật đầu, hắn quay sang nói với viên chỉ huy:

“Lập tức truyền thông tin tình báo này cho quốc vương bệ hạ, bây giờ chúng ta lên đường trở về.”

Chỉ huy ngạc nhiên:

“Khoan, nhị hoàng tử hãy còn đang đuổi bắt Joker, hắn cũng là mục tiêu số một của vương quốc, chúng ta không cần tham gia lùng bắt ư?”

Người Xem Mệnh nhìn hắn:

“Nhị hoàng tử dẫn theo hơn mười chiếc khí cầu máy, vậy là đủ rồi, dù Joker cỡ nào thì bây giờ hắn cũng đã sử dụng cạn kiệt dị năng và chân khí Kỵ Sĩ của mình, chỉ còn lại thể xác cấp A mà thôi.”

Chỉ huy hỏi tiếp:

“Nay Bạch Ngân Thành như rắn mất đầu, Hắc Kỵ Sĩ tử thương gần hết, chỉ còn mình lão Ngũ, không cần người đến tiếp nhận sao?”

Người Xem Mệnh đáp:

“Sau đó sẽ để người của Phong Bạo Thành đến quản lý, nhưng không phải bây giờ, đi về!”

Một phút sau, hạm đội Hắc Thủy và hạm đội Phượng Hoàng đồng thời rời đi.

Ba phút sau, quân cảnh vệ của trung tâm Vương thành bao vây một tòa nhà dân cư, họ phong tỏa nơi này nghiêm ngặt, đến chính quân cảnh vệ cũng bị cấm đi vào cao ốc!

Năm ohuts sau, một Người Xem Mệnh một mình đi đến đây, hắn đi thang máy lên tầng 81, cuối cùng mở căn phòng ở cuối hành lang, tìm được một ly rượu bằng vàng trong tường kép đằng sau tủ quần áo.


Chương 2593: Xui Thật

Ly rượu ấy hoa lệ mà trang nhã, mặt ngoài nạm 36 viên hồng ngọc lộng lẫy, thoạt nhìn như mắt của loài rắn độc.

Không biết vì sao khi nhìn chằm chằm vào chiếc ly này, Người Xem Mệnh lại nghĩ nêu nhỏ máu của mình vào đó thì chắc chắn máu sẽ trở nên rất thơm ngon.

Người Xem Mệnh bật cười, mình đã cấp A rồi mà vẫn suýt bị mê hoặc bởi một vật cấm kỵ.

Hắn cầm Ly Rượu Độc ra khỏi tòa dân cư, trở về hoàng cung trong sự hộ tống của đội quân cảnh vệ.

Thật ra hoàng tộc Roosevelt đã lên kế hoạch viễn chinh từ lâu, nhưng Ly Rượu Độc thất lạc bên ngoài nên họ trước sau không nắm chắc trăm phần trăm có thể vượt biển đánh bại một quốc gia.

Họ vẫn luôn chờ đợi.

Hiện tại, mảnh ghép quan trọng nhất trong kế hoạch viễn chinh của Đế Quốc cuối cùng cũng gom đủ.

Bên ngoài Bạch Ngân Thành.

Khánh Trần đang móc mắt của công tước Bạch Ngân, hắn nói với ông chủ Hà:

“Chắc chắn lần này Jindai Kura sẽ vui lắm đây, mắt của bán thần mà, chỉ dựa vào mình hắn thì tìm đâu ra thứ tốt thế này, ta thật sự chờ mong dạng tiến hóa cuối cùng của Dodomeki.

Nếu một trăm đôi mắt cấp B có thể giúp Dodomeki đấu ngang tay với bán thần, vậy thì thêm một đôi mắt của bán thần, mười đôi mắt cấp A sẽ đem lại hiệu quả thế nào? Ông chủ Hà, ngươi nói xem nó có thể đánh với ngươi được không?”

Khánh Trần vừa nhét nhãn cầu vào túi formaldehyde, vừa tiếp tục trò chuyện với ông chủ Hà:

“Vừa rồi ta thi triển Thần Thiết, ngươi thấy được không? Có lóa mắt không? Ngươi nói sử dụng năng lực này này thì có thể giết chết bán thần, có ngầu không hả? Đợi khi nào ta thăng lên bán thần thì không chỉ là 7 lần Thần Thiết nữa, ta cảm thấy số lần sẽ tăng lên, rất có thể là 30 lần, lợi hại không? Đến lúc đó lại gặp phải công tước Bạch Ngân thì có thể chói mù mắt hắn luôn, đánh hắn són ra quần luôn.

Đương nhiên, ngươi cũng chiếm một nửa công lao trong việc này…Cái gì? Làm người thì phải thực sự cầu thị? Được rồi, được rồi, 90% công lao là của ngươi.”

Dường như Khánh Trần đột nhiên trở nên lảm nhảm.

Nhưng ông chủ Hà ngồi gục tại chỗ, không hề đáp lại Khánh Trần.

Khánh Trần bỗng ủ rũ:

“Ta biết ngươi đối cháy sự sống của mình thì không sống được bao lâu nữa, cho nên mới phải giết công tước Bạch Ngân trước khi mình chết, nhưng mà…Chí ít ngươi cũng phải cố chịu đựng, để ông chủ Trịnh gặp ngươi lần cuối cũng được…Sao lại ra đi vội vàng như thế.”

Hắn oán trách mãi, tâm trạng lại càng u uất hơn.

Hắn biết, chiến tranh không phải mời khách dùng bữa, mà chiến tranh tức là đổ máu hy sinh để đổi lấy thắng lợi.

Hắn biết, chiến thắng mà không có hy sinh và đổ máu là chiến thắng giả dối.

Nưng dù hiểu nhiều đạo lý như thế, khoảnh khắc ông chủ Hà ra đi, Khánh Trần vẫn cảm thấy khổ sở từ tận đáy lòng.

Hắn nhìn ông chủ Hà đã không còn động tĩnh, trong đầu thầm tính toán còn có Hắc Kỵ Sĩ nào chưa chết.

Tính đi tính lại, trong số 12 Hắc Kỵ Sĩ chỉ còn lại lão Ngũ và lão Thập, những người khác chết hết cả rồi.

Nhưng sao lão Ngũ còn sống được? Lão Ngũ thiết kế cái bẫy này cho ông chủ Hà, mang ông chủ Hà về Bạch Ngân Thành, sao người này có thể tiếp tục sống sót được chứ?

Khánh Trần hiến tế thi thể của công tước Bạch Ngân, Con Rối Giật Dây giống như lần đầu tiên được ăn loại thức ăn này, vui lắm.

Con Rối Giật Dây vốn có bảy sợi tơ, bây giờ lại mọc thêm sợi thứ tám!

Khánh Trần nói với Con Rối Giật Dây:

“Thế này coi như ngươi ăn Tết sớm đấy, được hưởng trước một bữa ngon, chủ nhân cũ của ngươi không cung cấp đãi ngộ như thế này cho ngươi đâu nhỉ.”

Nếu Con Rối Giật Dây có thể chảy nước mắt thì chắc chắn nó đã khóc như mưa.

Trước kia ăn bao nhiêu chuột không phải tốn công vô ích, phải chịu nhiều uất ức cũng không hề uổng phí!

Khánh Trần đỡ ông chủ Hà dậy, cõng đối phương trên lưng, chậm rãi đi về phía tây.

Hắn phải dẫn ông chủ Hà về nhà, không thể để đối phương tiếp tục ngồi ở nơi này, mặt đất lạnh lắm.

Nhưng đột nhiên hắn nghe thấy tiếng động cơ trên trời.

Khánh Trần ngoảnh đầu lại thì thấy một hạm đội đang đuổi theo mình với tốc độ cực nhanh, mục tiêu rất rõ ràng!

“Xui thật.”

Khánh Trần cõng ông chủ Hà, xoay người bỏ chạy ngay tức thì, mình không có bản lĩnh như kiếm tiên, gặp được kẻ địch trên không thì bó tay chịu chết.

Nếu là cấp bán thần thì hắn còn có thể dùng Thần Thiết chém khí cầu máy, tất cả linh kiện điện tử bị chém trúng đều sẽ nổ tung.

Còn bây giờ hắn chỉ có thể chạy.

Nhưng hắn chưa chạy được bao xa thì chợt nghe thấy tiếng nổ vang lên ngay phía trước, chỉ trong vài giây ngắn ngủi đã loáng thoáng thấy được bóng dáng bộ đội lục quân của Bạch Ngân Thành xuất hiện ở cuối chân trời.

Ba sư đoàn tập đoàn quân rốt cuộc cũng tới…

Phía tây, phía bắc, phía nam, tất cả đều là lục quân, mà phía đông là hạm đội của hoàng tộc đến từ Bạch Ngân Thành!

Hiện tại Khánh Trần cũng đã cảm nhận được…Nỗi mịt mờ của ông chủ Hà trước kia, đúng thật là địch vây bốn bề hỡi bạn của ta!


Chương 2594: Bước Đường Cùng

Quân địch đã xuất hiện ở đường chân trời.

Nếu là trời nắng, hai bên ở cùng một độ cao so với mặt nước biển thì khi đối phương xuất hiện ở đường chân trời có nghĩa là họ…Chỉ cách nhau 5 km.

Đối với đội quân người máy lục quân mà nói, khoảng cách này chỉ cần nháy mắt một cái là tới.

Chiến đấu từ khi xuyên không, đến bây giờ đã được gần sáu tiếng.

Trời tảng sáng, buổi bình minh vốn tượng trưng cho hy vọng nay lại mang đến tin dữ cho Khánh Trần…

Bốn bề thọ địch.

Khánh Trần cõng ông chủ Hà, lẩm bẩm:

“Ông chủ Hà, sợ rằng hai ta thành anh em đồng cảnh ngộ rồi, vừa rồi ta còn lên kế hoạch xây mộ cho ngươi trên Kình Đảo, như thế ngươi có thể dõi theo sự phát triển của Cửu Châu, Côn Luân, trường học dành cho người du hành thời gian, ngắm nhìn thời đại hưng thịnh này như ý ngươi.

Bây giờ xem ra phải như chúng ta mong muốn rồi…”

Khánh Trần đã chiến đấu suốt sáu tiếng liền, đã dùng hết vân khí Kỵ Sĩ, cục sạc hãy còn trong trạng thái hồi phục, lôi tương trong cơ thể cạn kiệt, con rối hắn khống chế cũng chết rồi.

Chỉ có Cắt Bóng còn sống đứng bên cạnh hắn.

Giờ kẻ địch lại xuất hiện nhiều không kể xiết…

Cái quỷ gì vậy!

Hắn quan sát xung quanh, nhưng hắn vừa xoay người thì chỗ ba chiếc xương sườn bị công tước Bạch Ngân đá gãy bỗng đau nhói.

Hơi động đây một chút là cảm thấy đau đớn không chịu nổi.

Nếu bị gãy xương, ban đầu sẽ không đau lắm, thậm chí não bộ sẽ sinh ra tín hiệu bảo vệ để ngăn chặn cơn đau.

Nhưng sau vài phút tự bảo vệ của não, nó phán đoán ngươi không chết được, thế là nó phóng thích hoàn toàn cơn đau này, để ngươi đau đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Khánh Trần xuýt xoa vì đau, hắn có cảm giác chỉ cần hơi nhúc nhích một chút là chỗ gãy xương đau buốt như bị cắm ba lưỡi dao sắc bén.

Nếu không có Long Ngư tăng độ cứng của xương cốt thì chỉ sợ một cú đá của công tước Bạch Ngân đã đá chết hắn rồi.

“Đúng là họa vô đơn chí, ông chủ Hà ạ.”

Khánh Trần cũng không biết mình bị làm sao nữa, hắn chỉ cảm thấy lẻ loi cô độc trên chiến trường, muốn tìm ai đó để trò chuyện, hắn cũng không quan tâm đối phương có trả lời hay không.

Đã đến bước đường cùng rồi.

Khánh Trần không nghĩ ra được cách gì để phá vòng vây.

Thậm chí hắn không biết nên làm thế nào mới có thể sống sót.

Hắn chỉ hứa hẹn với ông chủ Hà nằm trên lưng mình một cách trịnh trọng:

“Ta sẽ dẫn ngươi về nhà.”

Kỵ Sĩ rất trọng chữ tín.

Ngay sau đó, Khánh Trần phân tích tỉ mỉ sự phân bố thế lực của quân địch.

Chắc chắn không thể đi hướng đông, bên đó là hạm đội không quân của hoàng tộc, mình không đối phó được những chiếc khí cầu máy này.

Số lượng tập đoàn quân của Bạch Ngân Thành ở phía tây, bắc, nam tương đương nhau, đều là sư đoàn dã chiến lục quân gần một vạn binh lính.

Địa hình xung quanh khoáng đạt, chỉ có hướng tây nam – khu rừng hắn vừa đi ra mới có vật che chắn tầm nhìn.

Nhưng máy bay không người lái của quân địch bay trên trời đã nhìn thấy Khánh Trần…

Vốn dĩ Khánh Trần định lợi dụng bóng của mình tiến vào chiến trường, dùng phương pháp phá trận địch mạnh mẽ kia, để mở một đường sống cho mình.

Kết quả là đối phương không định tiếp tục lại gần.

Sau khi tập đoàn quân Bạch Ngân Thành phát hiện Khánh Trần thì lập tức bố trí ma trận hỏa lực ngay tại chỗ, lập tức hoàn thành việc bao phủ khu vực xung quanh Khánh Trần bằng hỏa lực.

“CMN!”

Khánh Trần không quan tâm đến cơn đau ở ngực nữa, hắn xoay người chạy như điên vào rừng cây phía tây bắc, không chạy thì chết chắc!

Nhưng hiệu suất làm việc của tập đoàn quân Bạch Ngân Thành cao hơn tưởng tượng, một loạt đạn pháo bắn ra ở phía chân trời, thanh thế khủng khiếp như rồng ngâm hổ gầm.

Đây là lần đầu tiên Khánh Trần nhìn thấy nhiều hỏa pháo nhất tề bắn ra như vậy, đối phương dùng trận địa hỏa lực của ba đơn vị lục quân để bao phủ hỏa lực trong phạm vi 5 km!

Khánh Trần liếc thấy ánh lửa của bom đạn, chợt thấy hơi ớn.

Pháo ở hai đại lục phía Đông – Tây không giống nhau nên dù nhìn thấy góc nâng của họng pháo thì cũng không thể tính ra được đường đạn của quân địch, bởi vì hắn không biết khối lượng thuốc nổ là bao nhiêu.

Bây giờ đạn pháo đã bay được vài km…

Liều mạng!

Đánh cuộc!

Ngay sau đó, Khánh Trần đặt ông chủ Hà xuống đất, lấy thân mình che cho ông chủ Hà, rồi lại dùng hai cái bóng che chắn cho mình!

Bao bọc ông chủ Hà kín mít!

Tay của hai cái bóng căm sâu trong bùn đất để tránh bị sóng xung kích của vụ nổ thổi bay, Khánh Trần cũng đâm trường kiếm đỏ tươi xuống đất để giữ cho cơ thể ổn định.

Lúc này hắn chỉ có thể khẩn cầu không có quả pháo nào rơi ngay bên cạnh mình!

Bao phủ hỏa lực không phải là ném bom xuống mỗi một mét vuông, xới tung mặt đất trong khu vực bao phủ.

Mà phải tính toán bán kính tiêu diệt của bom đạn, ví dụ như bán kính tiêu diệt của một quả đạn pháo là 80 mét, độ bao phủ của mỗi quả đạn pháo kia là 70 đến 80 mét.


Chương 2595: Cùng Chạy Trốn

Trong tình huống bình thường.

Bao phủ hỏa lực tức là cứ cách 10 đến 80 mét lại có một quả đạn pháo rơi xuống, mật độ này quyết định bởi lực sát thương của đạn pháo.

Nhưng Khánh Trần cảm thấy, bây giờ tập đoàn quân Khánh Trần cực kỳ căm hận mình, chắc chắn hỏa lực sẽ kịch liệt hơn!

Đạn pháo rơi xuống.

Chỉ trong nháy mắt, Khánh Trần cảm thấy mặt đất ầm ầm rung động, tiếng nổ chói tai vang lên liên tục, bên tai chỉ còn lại âm thanh ù ù.

Hai quả đạn pháo rơi vào hai bên trái phải chỉ cách hắn 10 mét!

Khánh Trần lập tức đưa ra được kết luận, đối phương dùng đạn pháo có bán kính tiêu diệt là 60 mét, ném xuống khu vực chỉ cách nhau 20 mét.

Đối phương đang dùng phương thức bất chấp tất cả để giết mình.

Những mảnh đạn nện lên người hai cái bóng, đau đớn truyền về cho ký chủ, Khánh Trần đau đến mức muốn ngất xỉu.

Bấy giờ có vài mảnh đạn lớn bằng hai ngón tay bắn ra, xuyên qua khe hở bảo vệ của bóng, chui vào bên trong và găm sâu vào đùi, vào lưng, vào cánh tay của Khánh Trần.

Trận địa pháo này thật sự quá dày đặc, cho dù có hai cái bóng giúp hắn che chắn bom đạn thì vẫn không thể ngăn cản được tất cả thương tổn.

Khánh Trần cảm thấy tuyệt vọng.

Nhưng khi lượt bắn phá dừng lại trong giây lát, hắn lại xóa bỏ mọi tạp niệm và đứng dậy.

Sau khi xác nhận thi thể của ông chủ Hà vẫn còn nguyên nguyên vẹn, hắn mới thở phào một hơi.

Khánh Trần nghiến răng, cười nói:

“Ông chủ Hà, cùng nhau chạy trốn thôi!”

Nói rồi hắn nhân lúc hỏa lực chưa bắt đầu lượt mới thì ôm xác ông chủ Hà, khập khiễng vượt qua hố bom, chạy được hơn 10 mét.

Sau đó lặp lại chiêu cũ, bổ nhào xuống đất!

Hiện tại Khánh Trần đã có tham số mơ hồ, hắn quan sát góc nâng của họng pháo, lựa chọn vị trí chính giữa điểm rơi của một quả đạn pháo.

Tiếng pháo bắn đùng đoàng lại vang lên, bây giờ Khánh Trần đã không nghe thấy bất kỳ âm thanh bên ngoài nào nữa.

Hắn chỉ cảm nhận được tiếng hít thở của mình, tiếng trái tim mình đập từng nhịp, và tiếng ù trong tai.

Tiếng tim đập như máu chảy trong mạch máu, cực kỳ rõ ràng.

Lại một lượt bắn phá sôi sục và ầm ĩ qua đi, cánh tay, bắp đùi của Khánh Trần lại bị mười mấy mảnh đạn nhỏ vụn bắn trúng.

May mà hắn tính toán đúng đường đạn, bây giờ tham số càng thêm rõ ràng.

Có lẽ viên chỉ huy của tập đoàn Bạch Ngân Thành không thể nào ngờ được trên đời lại có người mưu toan sống sót trong khu vực bao phủ hỏa lực.

Và họ cũng sẽ không ngờ đối phương thật sự sống sốt sau hai lượt bắn phá!

Thế nhưng khi Khánh Trần định tính toán đường đạn lần nữa, hắn chợt phát hiện xung quanh mình đã bị bao trùm trong khói lửa…Hắn không nhìn thấy góc nâng của họng pháo.

Hắn không nhìn thấy đối phương, đối phương cũng không nhìn thấy hắn.

Nhưng tập đoàn quân Bạch Ngân Thành không quan tâm, cho dù có nhìn thấy được hay không thì trước tiên cứ bắn một cơ số đạn dược rồi tính tiếp!

Số lượng cơ số đạn dược của mỗi đơn vị là khác nhau, vị dụ cơ số đạn của một khẩu súng tự động là 300 viên đạn, cơ số đạn của một khẩu súng cối là 120 viên đạn, của pháo tự hành đường kính lớn là 40.

Nói cách khác, nếu Khánh Trần không trốn thoát thì hắn phải trải qua ít nhất 40 lần đau đớn như vừa nãy…

Theo lý thuyết, sau một lượt bắn của một cơ số hỏa lực, cho dù bán thần ở trong phạm vi bắn phá thì cũng không sống nổi.

Chỉ có chạy ra khỏi khu vực này, Khánh Trần mới sống được!

Bằng không sớm muộn gì hắn cũng bị bắn cho tan xác!

Chạy!

Khi Khánh Trần đứng lên lần nữa, hắn cảm thấy như cơ thể không còn thuộc về mình nữa.

Hắn cứ đi một bước là đu thấu tim gan, sợi cơ bắp và mô da ma sát với mảnh đạn sắc bén, mỗi một động tác đều khiến vết thương trên người hắn do những mảnh kim loại ấy tạo thành nghiêm trọng hơn.

Thật ra, hắn có thể dùng thi thể của ông chủ Hà làm lá chắn cùng với cái bóng.

Dù sao cũng là thi thể của bán thần, vật thí nghiệm của đối phương, nhất định đỡ đòn không sợ hỏng.

Ba cơ thể che chắn cho một người, thậm chí tìm đúng góc độ là có thể tránh được thương tổn từ mảnh đạn.

Như thế xác suất hắn sống sót đi ra ngoài sẽ tăng lên ít nhất 5%.

Nhưng không biết vì sao, Khánh Trần không muốn làm vậy.

Hắn cảm thấy có lẽ mình có vẻ giả tạo, có lẽ hơi không thực tế.

Hắn cũng không biết mình nghĩ gì nữa, chỉ là hắn không muốn làm như thế.

Nếu là trước kia thì chắc chắn Khánh Trần sẽ là người đầu tiên cười nhạo bản thân của hiện tại,

Nhưng mà hắn bỗng nghĩ.

Sau khi thi thể của ông chủ Hà trở về thế giới ngoài, nhất định sẽ có rất nhiều người đến tham gia lễ truy điệu của hắn nhỉ? Đến lúc đó mọi người lần lượt tiến lên tặng hoa cho hắn, sau đó từng người nhìn ông chủ Hà dưới tấm kính, nói lời từ biệt với hắn.

Khánh Trần hy vọng khi đó Hà Kim Thu vẫn giữ nguyên phong thái như bây giờ, ít nhất không thể có một mớ mảnh đạn cắm trên mặt được, thế thì xấu lắm.

Đương nhiên hắn cũng chỉ nghĩ vậy thôi, nhà tang lễ có chuyên gia trang điểm tử thi rồi.

Xét đến cùng, chẳng qua là hắn muốn mang một ông chủ Hà hoàn hảo, không xước xát gì về nhà mà thôi.


Chương 2596: Đạn Pháo

Đồng đội hy sinh nơi đất khách nên có người dẫn hắn vượt qua bom đạn và khói thuốc sống, băng qua rừng cây và khe suối, bay qua núi cao và bình nguyên, trở lại cố hương nơi hắn sinh ra và lớn lên.

Hắn nên nằm ở thế giới hòa bình ấy, chờ đợi thịnh thế phồn hoa đến.

Sau đó, Khánh Trần chạy hơn 10 mét rồi nằm sấp xuống, đợi đợt bắn phá kết thúc thì lại chạy 10 mét nữa.

Hắn bắt đầu quên mất đau đớn, thậm chí dần quên mất mình đang ở đâu.

Trong đầu chỉ còn lại một điều duy nhất, về nhà.

Về nhà.

Khánh Trần lần lượt đứng lên, lần lượt gục xuống, nhưng vào đúng lúc này quân địch bỗng nhiên điều chỉnh tầm bắn, một quả đạn pháo vừa hay rơi cách hắn 3 mét.

Trong khoảnh khắc, dù hắn và cái bóng nghĩ cách cố định thân mình thì cũng không tránh khỏi bị sóng xung kích do vụ nổ thổi bay.

May mà bóng chính ngăn cản thương tổn trực diện ở hướng này cho hắn, bằng không hắn đã chết thảm ngay tại chỗ rồi!

Khánh Trần bị hất vào hố bom bên cạnh, đột nhiên nôn ra một ngụm máu…Nội tạng của hắn lệch chỗ cả rồi.

Nhưng hắn không để tâm, cũng không chờ làn khói tản đi đã lập tức dò dẫm leo ra khỏi hố bom, đi xem ông chủ Hà có bị làm sao không.

Khánh Trần bỗng thở phào, may mà ông chủ Hà không sao cả!

Hắn cười, giọng khàn khàn:

“Ông chủ Hà ơi là ông chủ Hà, ngươi may thật đấy!”

Nhưng Khánh Trần lại không được may mắn như thế.

Hắn cúi đầu nhìn, chợt thấy bụng mình bị một mảnh đạn lớn bằng bán tay chọc thủng, máu chảy ồ ạt, nếu lỗ thủng lớn hơn chút nữa thì chỉ e ruột đã lòi ra ngoài.

Bây giờ, Khánh Trần cảm thấy nản lòng…Hắn chạy không nổi.

Trên thực tế, người bình thường phát hiện mình lọt vào phạm vi bao phủ hỏa lực, có lẽ chỉ biết bỏ chạy mù quáng hoặc nằm nhoài trên mặt đất chờ tử vong đến với mình.

Nhưng Khánh Trần trước nay không phải là một người dễ dàng chịu thua.

Dù cho nơi này là địa ngục.

Dù cho hắn chỉ có 0.001% cơ hội sống sót, hắn đều muốn thử.

Vấn đề là giờ đây hắn còn có thể tiếp tục thử nữa sao?

Hay là từ bỏ thôi.

Trên đời không có việc gì khó, chỉ cần chịu từ bỏ, chỉ cần nằm xuống ở đây, hết thảy đều kết thúc.

Khánh Trần bỗng mỉm cười:

“Chóa má, ta còn giết cả bán thần rồi, còn sợ cái này chắc?”

Ngay sau đó hắn lại bò dậy, cố gắng ôm ông chủ Hà lên, hắn cắn răng gầm lên rồi đứng dậy.

Tiếp tục lảo đảo tiến về phía trước.

Bom đạn lập lòe phía xa, lượt bắn phá mới đã đến.

Khánh Trần không có cách nào tính toán đường đạn, hắn chỉ có thể đánh cược mạng sống của mình.

“Ông chủ Hà, chúng ta đánh cược xem mạng mình có đủ lớn không! Nếu mạng không lớn thì ngươi ở dưới kia chờ ta một lát, ta sẽ đến ngay! Hai ta đến điện Diêm La, gạch tên mình trong Sổ Sinh Tử đi!”

Bọn họ chỉ còn cách khu rừng 200 mét, Khánh Trần gào to và chạy nước rút điên cuồng, bóng chính và bóng phụ bảo vệ ở hai bên, hắn phải đánh cược mình có thể xông thẳng đến đó không!

Nhưng có vẻ như hắn không được cao số lắm, một quả đạn pháo xoay trong bay ra từ ống pháo, điểm cuối của quỹ đạo đường đạn chính là phương hướng của Khánh Trần.

Có một kiến thức ít người biết.

Khi ngươi nghe thấy tiếng rít kỳ lạ từ đạn pháo trên chiến trường, vậy thì không cần suy nghĩ chuyện gì khác, cũng không cần kỳ vọng, quả pháo ấy đang bay thẳng về phía ngươi đấy.

Khánh Trần nghe được tiếng rít xé gió này.

Quả đạn pháo kia xuyên qua tầng tầng khói thuốc súng và sương mù, xuyên qua kết cục đẹp đẽ mà số phận đã an bài.

Mọi người thường nói, con người trước khi chết sẽ xem lại thước phim về cuộc đời mình, thần chết cũng sẽ châm chước cho ngươi vài giây, cho phép ngươi quay đầu nhìn lại quá vãng.

Nhưng Khánh Trần không xem cuộc đời trước năm 17 tuổi của mình, quãng thời gian ấy như thể bị bóng đen bao phủ, không đáng nhắc tới.

Chẳng có gì hay để nhớ lại.

Thước phim của Khánh Trần bắt đầu từ năm hắn 17 tuổi.

Bắt đầu từ ngục giam số 18.

Trong chớp nhoáng, dường như hắn về đến ngục giam số 18 ấy.

Nơi giấc mộng được vén màn.

Hắn ngồi đối diện sư phụ, như trước kia từng làm.

Pháo đi đầu đánh úp.

Tốt dũng mãnh qua sông.

Hết thảy dường như trở lại điểm khởi đầu.

Khánh Trần nói:

“Sư phụ, có lẽ ta sắp chết rồi, cảm ơn ngươi.

Nếu ta không đến đây trở thành đồ đệ của người, chỉ sợ không có nhiều câu chuyện đằng sau rồi.

Đương nhiên ta có khả năng sẽ chết ở tuổi 18, nhưng với ta mà nói hơn nửa năm qua là khoảng thời gian còn quý giá hơn mạng sống của mình.

Sư phụ, ta đi đây.”

Ở trong đầu hắn, Lý Thúc Đồng bỗng ngẩng lên, nhìn đồ đệ mình với ánh mắt nghiêm túc:

“Ngươi không chết được.”

Khánh Trần:

“Hả?”

Đạn pháo rơi xuống!

Oành một tiếng!


Chương 2597: Khói Lửa

Cơ thể và tinh thần của Khánh Trần gần như bị hủy diệt.

Không phải hắn không chịu đựng được, mà là hắn đã chịu đựng quá lâu.

Mảnh đất ngoài Bạch Ngân Thành này chẳng còn nguyên vẹn, nơi đâu cũng là hố bom.

Hắn cõng ông chủ Hà, 18 năm đời người đã sắp đến hồi kết.

Nhưng điều kỳ lạ là khi cuộn phim cuộc đời bắt đầu chuyển động, sư phụ lại ngồi ở điểm khởi đầu giấc mộng của mình, nói…Ngươi không chết được.

Trên chiến trường, Khánh Trần từ từ mở mắt ra, xung quanh là ánh sáng màu xanh lam, và có người xuất hiện bên cạnh hắn…Trịnh Viễn Đông.

Ông chủ Trịnh cầm Chân Thị Chi Nhãn màu đen, toàn thân toát ra khí thế sắc bén tựa như thanh đao ra khỏi vỏ.

Thì ra, trước khi ông chủ Hà xuyên không đã đưa Chân Thị Chi Nhãn màu đen cho ông chủ Trịnh, để ông chủ Trịnh chuyển giao cho Khánh Trần.

Tường băng ngưng tụ liên tục trên đỉnh đầu bọn họ, ông chủ Trịnh đứng bất động tại chỗ, chặn lại toàn bộ hỏa lực tấn công về phía này.

Ông chủ Trịnh quay đầu nhìn Hà Kim Thu trên lưng Khánh Trần.

Nhưng không biết vì sao, Khánh Trần chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt phức tạp và bi thương như vậy, chỉ nhìn một giây mà như đã trôi qua cả vạn năm.

Trong một vạn năm ấy, vật đổi sao dời, bãi bể hóa nương dâu, núi cao thành bình địa, chim bay biệt tăm tích.

Đột nhiên.

“Ông chủ!”

Có người kích động hô to:

“Skin giới hạn của ngươi trông thảm thế!”

Khánh Trần cúi xuống thì thấy Zard từ dưới nền đất thò đầu ra.

Zard nhìn toàn thân Khánh Trần cắm đầy mảnh đạn, phần bụng còn chảy máu ồ ạt, tuy có vẻ thê thảm nhưng hắn lại cảm thấy khá ngầu…

Khánh Trần rặn cười:

“Sao các ngươi lại tới đây?”

Zard nói:

“Bọn ta thử dùng mật thược chi môn mấy trăm lần, mãi mới mở được cửa ở trong Bạch Ngân Thành, kết quả các ngươi đã đánh nhau rồi.”

Trịnh Viễn Đông nói với giọng nghiêm túc:

“Giờ không phải là lúc nói chuyện phiếm, có lẽ đối phương có lẽ sắp phóng toàn bộ hỏa lực về phía này rồi.”

Trước đó, trong tập đoàn quân của Bạch Ngân Thành, lão Ngũ đứng trong xe chỉ huy lạnh lùng nhìn mô hình 3D, nơi ấy bị khói thuốc súng bao phủ, hoàn toàn không thấy rõ Khánh Trần rốt cuộc còn sống hay đã chết.

Nhưng không sao, sau khi bắn một cơ số đạn, Khánh Trần chắc chắn sẽ phải chết.

Song bây giờ con ngươi của lão Ngũ bỗng co lại.

Hắn nhìn thấy ở rìa trận địa pháo, đột nhiên có một bức tường băng ngưng tụ nhanh chóng, thành một chiếc lồng băng màu xanh lam giữa màn khói.

Oành một tiếng, quả lựu pháo vốn nên rơi lên người Khánh Trần lại đâm trúng tường băng và phát nổ, tạo thành một lỗ thủng lớn.

Nhưng trong bức tường băng ấy lại có lớp băng khác.

Hơn nữa, lại có một lớp băng mới phủ lên hai bức tường này như vô tận, nối liền không dứt.

Chỉ trong giây lát, tường băng bên ngoài lại ngưng tụ, tức khắc lỗ thủng được bịt kín.

Không một ai biết bức tường băng kia được hình thành bằng cách nào, và tại sao nó lại cứng rắn đến mức ngăn cản được hỏa lực.

Khi những bức tường băng cực lớn xuất hiện, cả tập đoàn quân Bạch Ngân Thành hoảng sợ.

Bọn họ cảm thấy đáng lẽ không còn ai sống sót trong trận địa này mới phải, bọn họ dùng xới tung khu vực này lên bằng hỏa lực cơ giới chẳng qua là để lão Ngũ trút giận mà thôi.

Nhưng trong chiến trường này vẫn còn người sống!

Và giờ lão Ngũ biết chắc Joker đang ở đây!

Hắn hô to:

“Tất cả bộ đội pháo binh nghe lệnh, điều chỉnh họng pháo, tập trung tấn công bức tường băng kia.”

Trên mặt trận, pháo binh nhanh chóng điều chỉnh tham số, quỹ đạo cơ động của họng pháo thay đổi, tất cả nhắm ngay mục tiêu.

Chỉ trong nháy mắt, đạn pháo đùng đoàng bay ra ngoài.

Trong lịch sử chiến tranh của nhân loại, hiếm có tình huống có hơn trăm khẩu pháo tự hành đồng thời nã vào cùng một phương vị, phương thức tấn công chứa đầy thù hận bất chấp tất cả này phải nói là cực kỳ độc địa.

Hơn trăm quả đạn pháo bắn trúng tường băng, tầng tầng lớp lớp tường băng tan rã, vỡ nát thành bột mịn.

Trong khói lửa, bức tường băng bắt mắt sừng sững giữa chiến trường giống như bia ngắm, hấp dẫn toàn bộ hỏa lực.

Sau khi quả pháo thứ 12 rơi xuống, tổng cộng ba lớp tường băng đều tiêu tan.

Nhưng vẫn chưa dừng lại ở đó, chỉ chốc lát sau lại có hơn trăm quả đạn pháo nữa trút xuống như mưa.

Lão Ngũ không nói gì nữa, hắn yên lặng chờ khói tản đi, hắn muốn nhìn xem trong hố bom khổng lồ kia có hài cốt của Joker không.

Có lẽ sẽ chẳng thấy được cái gì đâu, trước sự tấn công bằng hỏa lực mãnh liệt như vậy, đối phương nát thành bột phấn rồi cũng nên.

Khói thuốc súng bị gió thổi tan, lão Ngũ nhìn mô hình 3D mà vệ tinh truyền đến thì sững người.

Hố bom cháy đen như thiên thạch rơi xuống…Nhưng dưới cái hố đen sì ấy lại có một đường hầm vừa đủ cho hai người đi qua!

Lão Ngũ sửng sốt, chuyện gì thế này, tại sao đột nhiên lại có một đường hầm xuất hiện dưới hố bom?

Ai đào, đào khi nào?!


Chương 2598: Thì Ra Là Thế

“Không ổn, Joker chưa chết, có người cứu hắn rồi!”

Lão Ngũ phẫn nộ:

“Nhanh lên, điều động tất cả máy bay không người lái đi điều tra, đến khu rừng kia, chắc chắn hắn đang ở đó! Lục soát cho ta! Một khi nhìn thấy hắn lập tức báo cáo tọa độ!”

Các đơn vị lục quân của ba sư đoàn lập tức di chuyển, tiến về khu rừng rộng lớn.

Máy bay không người lái bay vù vù trên không ùa về phía rừng rậm như đàn ong vò vẽ.

Trên chiến trường, khi số lượng binh lính vượt quá mười nghìn người thì sẽ biến thành biển người không nhìn thấy phần cuối, ba sư đoàn có tổng cộng khoảng ba vạn người, chia thành ba nhóm quân bọc đánh khu rừng trông hệt như sóng thần dữ dội ập đến.

Vào lúc này, Zard lấm la lấm lét chui ra khỏi mặt đất, hắn nhìn rừng cây xung quanh:

“An toàn!”

Vừa dứt lời, Khánh Trần, Trịnh Viễn Đông cùng chui ra từ đường hầm, còn Đại Vũ, KHánh Kỵ, Lý Đồng Vân, Nhện Đen đã chờ sẵn ở đây.

Lý Đồng Vân hỏi:

“Khánh Trần ca ca ngươi thế nào rồi?”

Khánh Trần không trả lời mà quay sang nói với Trịnh Viễn Đông:

“Ông chủ Trịnh, ta giao ông chủ Hà cho ngươi.”

Nói xong hắn lập tức hôn mê bất tỉnh và ngã xuống, Khánh Kỵ đỡ lấy hắn:

“Trải lá cây lên mặt đất đi.”

Mọi người trải thảm lá xong thì mới chậm rãi đặt Khánh Trần nằm xuống đất.

Khánh Kỵ yên lặng nhìn những mảnh đạn trên người Khánh Trần, hắn cảm thấy khó tưởng tượng nổi rốt cuộc đối phương vừa phải trải qua những gì.

Hắn mở ám ảnh chi môn thì thấy nhóm Trần Chước Cừ, Hồ Tĩnh Nhất khiêng ba cánh cửa đi ra, đằng sau mỗi cánh cửa đều là mật thược chi môn nối đến khu rừng cấm kỵ!

Nhà tri tiên và nhị đương gia của tộc người khổng lồ bước ra từ mật thược chi môn.

Đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy người bạn trong lời tiên đoán vĩ đại, không ngờ lần đầu gặp mặt đối phương lại thê thảm đến mức này.

Nhị đương gia tò mò:

“Đại đương gia làm sao thế?”

Mặt Đại Vũ đen sì:

“Rốt cuộc ai dạy họ thế hả? Một quẫn đội chính quy bình thường đột nhiên bị cách xưng hô biên thành thổ phỉ, coi thế mà được à? Zard, ngươi dạy người ta đây à?”

Zard sửng sốt:

“Sao ngươi đoán được thế, ngươi là con giun đũa trong bụng ta…”

Đại Vũ ngắt lời, mặt lạnh tanh:

“Ta là xương chồi sau gáy ngươi.”

Zard:

“…”

Trịnh Viễn Đông giải thích cho nhị đương gia của người khổng lồ nghe:

“Trước đó họ vừa trải qua một trận chiến ác liệt, giết công tước Bạch Ngân.

Bây giờ để mang thi thể của Hà Kim Thu về, hắn bị tập đoàn quân của Bạch Ngân Thành nã pháo công kích.”

Nhà tiên tri gật đầu:

“Thì ra là thế.”

Ngay sau đó thành viên của Hội Phụ Huynh chịu trách nhiệm trinh sát chạy lại:

“Tập đoàn quân Bạch Ngân Thành đã tiến vào rừng!”

Trịnh Viễn Đông yên lặng nhìn thi thể của Hà Kim Thu, rồi lại nhìn vết đạn trên người Khánh Trần:

“Họ dùng một tòa cứ điểm trên không, mấy trăm chiếc khí cầu máy, hàng vạn binh lính để vây công hai người.

Chiến đấu đến bây giờ, Hà Kim Thu đã chết, Khánh Trần thì không có một phần da thịt nguyên vẹn…Nhưng họ đông ngươi thì chúng ta cũng không ít.”

Ít nhất là đông hơn quân địch tưởng tượng.

Zard ngồi xổm xuống, cứ chỉ chỉ trỏ trỏ trên cơ thể Khánh Trần, không biết đang làm gì.

Đại Vũ cau mày:

“Ngươi đang làm gì đấy?”

Giọng Zard bỗng trở nên trầm thấp:

“Ta đang đếm xem trên người hắn có bao nhiêu mảnh đạn, nhưng mà nhiều quá, ta đếm cứ bị rối…Chúng ta đi giết người đi.”

Đại Vũ thấy đối phương khó có được một lần nghiêm túc, thậm chí khá là kinh ngạc, nhưng hắn im lặng vài giây rồi trả lời:

“Được, giết hết.”

Một đám người mang mật thược chi môn đi ra ngoài, không ngừng có người đi ra từ ba cánh cửa đang di chuyển kia.

Từng bóng người cao lớn, vạm vỡ chui ra từ đó, sau đó đi theo đội ngũ.

Khánh Kỵ mang thuốc mỡ và dụng cụ giải phẫu đến, hắn vừa cầm nhíp gắp mảnh đạn trong cơ thể Khánh Trần ra, vừa liên tục dùng cồn để sát trùng vết thương cho Khánh Trần.

Nhện Đen ở bên cạnh hỏi:

“Để ta giúp cho nhé? Ta thạo việc này.”

Khánh Kỵ ngẩng đầu nhìn nàng:

“Ta vẫn không tin ngươi, bây giờ không ai được phép lại gần Khánh Trần trong vòng ba mét, lùi ra sau!”

Nhánh nhà Khánh Kỵ đều là kẻ mê võ, hồi nhỏ hắn từng hỏi cha mình tại sao lại phải cố gắng tu hành, tu hành có ý nghĩa gì? Chỉ để trở nên mạnh mẽ thôi sao?

Câu trả lời của cha làm hắn bất ngờ: Chúng ta tu hành chỉ là để bảo vệ huyết mạch của tổ tiên Khánh Chẩn, ai có được huyết thống ấy thì chúng ta bảo vệ người đó, bởi vì hắn là nền móng của Khánh thị.

Trước kia Khánh Kỵ không hiểu, nhưng về sau đi theo lão gia tử, hắn dần dần hiểu ra.

Hiện giờ, hắn phải bảo vệ gia chủ mới.

Khánh Kỵ xử lý từng vết thương một, hắn gắp mảnh đạn từ trong cơ thể Khánh Trần ra, mảnh lớn mảnh nhỏ ném hết sang một bên, ước chừng có hơn trăm mảnh.

Nếu không phải nhờ năng lực khôi phục mạnh mẽ của siêu phàm giả cấp A thì Khánh Trần đã chết lâu rồi.

Khánh Kỵ bôi thuốc mỡ màu đen đặc chế của Khánh thị lên vết thương của Khánh Trần, đột nhiên hắn hỏi:

“Có bao nhiêu mảnh đạn?”

Nhện Đen trả lời ngay:

“161 mảnh.”


Chương 2599: Sao Có Thể

Sau đó Nhện Đen ngồi xuống kiểm tra thi thể của Hà Kim Thu, lại phát hiện đối phương trải qua nhiều lượt bắn phá mà thân thể vẫn còn nguyên vẹn, không hề có một vết thương nào.

Nhện Đen không tin, nhưng nàng tìm khắp cơ thể Hà Kim Thu, song vẫn không tìm thấy mảnh đạn nào cả.

Khánh Trần bảo vệ ông chủ Hà nghiêm ngặt.

“Tại sao ông chủ lại phải bảo vệ một cái xác?”

Nhện Đen hỏi:

“Ta được nghe nói rất nhiều chuyện của hắn, biết hắn là một…Người tốt.

Nhưng mà Hà Kim Thu đã chết rồi, lấy tính mạng của mình ra bảo vệ một cái xác có ý nghĩa gì không? Bây giờ hắn quyền cao chức trọng, là thời điểm huy hoàng nhất trong đời…”

Khánh Kỵ vừa khâu vết thương trên bụng cho Khánh Trần vừa nói với giọng dửng dưng:

“Chẳng có ý nghĩa gì cả, nếu là ta thì ta nhất định sẽ dùng xác của Hà Kim Thu làm lá chắn, sau đó lao ra khỏi chiến trường.

Chứ không làm chuyện ngu xuẩn như bảo vệ một cái xác.”

Nhện Đen sửng sốt, nàng không ngờ Khánh Kỵ lại nói vậy.

Nhưng Khánh Kỵ lại đổi đề tài:

“Thế nhưng đó là sự khác nhau giữa ta và hắn, cũng là lý do tại sao có nhiều người đi theo hắn mà không theo ta.

Đây là một loại tinh khí thần, là động lực duy nhất để hắn tiếp tục bước đi trong bóng tối.”

Nhện Đen yên lặng nhìn, cảm thấy khó có thể tượng tượng.

Nếu hoán đổi vị trí cho nhau thì công tước Phong Bạo mà trước kia nàng phục vụ có thể làm nhục, vứt bỏ nàng tùy ý, còn Khánh Trần lại sẵn sàng bảo vệ thi thể của đồng đội.

Cách biệt một trời một vực.

Đột nhiên Khánh Kỵ nói:

“Phải rồi, ta sửa lời, bây giờ không phải là thời khắc huy hoàng nhất cuộc đời hắn.

Mà sự huy hoàng của hắn hiện tại mới bắt đầu.”

Tập đoàn quân Bạch Ngân Thành chia ba đường tiến vào khu rừng.

Họ quá đông, thế nên mỗi bụi cây, mỗi lùm cỏ họ đi qua đều bị giẫm nát bét, để lộ mặt đất trụi lủi.

Hơn nữa, trong bộ đội cơ giới phía sau còn có nhân công chuyên dẹp đường, một chiếc xe công trình cực lớn đi đến, nó có thể cưa đứt từng gốc đại thụ hệt như máy xúc đất, đẻ xe bọc thép, xe tăng chủ chiến đằng sau di chuyển.

Nơi đây vốn là rừng rậm, giờ lại hình thành con đường bằng phẳng.

Trên đời này làm gì có đường, người ta đi mãi thì thành đường thôi.

Hiện tại, lão Ngũ đang ngồi trong xe chỉ huy với vẻ mặt âm u.

Thật ra hắn không ngờ Hà Kim Thu mình bắt từ bên ngoài về lại lại biến thành kiêm tiến trên trời mang đến tai họa cho họ.

Hắn cũng không ngờ các anh em một ngày trước hãy còn lục đục với nhau, hôm nay lại chết hết, chỉ còn lại mình và lão Thập!

Và hắn cũng không ngờ được bây giờ Hà Kim Thu đã chết, mình dùng bom đạn tấn công Khánh Trần bằng mọi giá vậy mà vẫn không giết được đối phương!

Sao có thể thế được!

Lão Ngũ nhìn mô hình 3D, một chiếc máy bay không người lái tiến lên cùng với bộ đội truyền lại toàn bộ khung cảnh ở tiền tuyến.

Trong kênh liên lạc, một sĩ quan bỗng lên tiếng:

“Thưa cấp trên, phát hiện dấu chân mới, rêu xanh trên mặt đất vừa mới bị giẫm nát, ngài nói đúng, đối phương chạy trốn theo hướng này.”

Lão Ngũ khẽ thở phào một hơi:

“Tiếp tục đuổi theo, máy bay chiến đấu trong căn cứ không quân phía bắc của chúng ta đã lên đường, đối phương không chạy thoát được.”

Nhưng đúng lúc này, lão Ngũ trông thấy một bóng người chợt xuất hiện đằng trước đội ngũ.

Một người trẻ tuổi bước ra từ bóng tối, hô to:

“Giết!”

Các binh lính ngạc nhiên nhìn thanh niên mọc cây trên đầu kia, sau đó đội ngũ binh sĩ đông nghịt nhìn đối phương lẻ loi một mình, phá lên cười:

“Tên này đang làm gì thế?”

Nhưng ngay sau đó, tiếng bước chân đinh tai nhức óc dần dần vọng ra từ trọng rừng, nặng nề và dồn dập.

Bước chân ấy giống như lấy xương đùi voi ma mút làm thành dùi trống, dùng da bụng của khủng long thời tiền sử làm mặt trống, sau đó người khổng lồ cường tráng đánh từng hồi liên tục!

Một tiếng trống vang lên, trái tim của người nghe thấy bước chân cũng run rẩy!

Chỉ trong nháy mắt, vô số bóng người cao lớn với nhịp bước có thể vượt qua biển núi bỗng lao ra khỏi bóng tối:

“Giết!”

Quân tập đoàn của Bạch Ngân thành vẫn lần lượt tiến sâu vào trong rừng, nhưng những người lính đi ở phía sau bỗng nhiên phát hiện ra rằng…đội quân phía trước dường như đang dần trở nên hỗn loạn.

Sự hỗn loạn trong đoàn quân tựa như hiệu ứng domino vậy, chỉ cần một bộ phận nhỏ bị lật đổ thì ngay lập tức sẽ lan ra toàn bộ cả hệ thống.

Chỉ trong chưa đầy hai mươi phút, những cảm xúc hoảng sợ, ngập ngừng không xác định giống như virus đang lây lan khắp nơi, sao chép từng người một cho đến người cuối cùng của toàn bộ đội quân.

Điều này hơi khác so với những gì mà các binh lính tưởng tượng.

Họ tưởng rằng họ đã chiếm toàn bộ thế thượng phong, họ sẽ vùng lên truy tìm kẻ phi phàm xấu số kia.


Chương 2600: Lần Này Thì Khác

Nhưng thực tế thì…dường như không phải vậy.

Lúc này họ lại thấy mình giống kẻ bị dồn vào bước đường cùng hơn!

Cùng lúc đó, lão Ngũ đang ngồi trên xe chỉ huy ngơ ngác nhìn gã khổng lồ đột nhiên xuất hiện trên màn hình…sao người khổng lại có thể xuất hiện ở đây?

Trên thực tế, người khổng lồ đã từng xuất hiện ở khu vực lân cận Bạch Ngân thành từ rất lâu rồi…Nơi đó cách căn cứ quân sự của đế quốc TOP 700 km.

Vương quốc Roosevelt vẫn chưa bắt đầu cuộc viễn chinh, nhưng Vương triều của người khổng lồ đã càn quét qua toàn bộ các vương quốc của loài người và đánh dấu cột mốc hoàn thành cuộc viễn chinh đầu tiên của mình!

Nhưng vấn đề là toàn bộ câu chuyện về lần xuất hiện của người khổng ấy đều bị Hý Mệnh sư cố tình che giấu mà không có bất cứ một thông báo nào cho Bạch Ngân thành.

Vì vậy, lão Ngũ họ không biết gì hết!

Nếu hắn bết bất cứ lúc nào người khổng lồ cũng có thể từ trên trời rơi xuống mà xuất hiện trước mặt hắn thì hắn sẽ càng thận trọng hơn, ít nhất cũng để lại một bộ phận để đối phó với tình hình hiện tại.

Nhưng bây giờ, đã quá muộn để nói bất cứ điều gì.

Từ lúc bắt đầu tiến vào rừng, Zard vẫn luôn xuất hiện ở ngay đầu cả đoàn quân.

Cái tên thần kinh không bình thường này ngày này qua ngày khác lúc nào cũng hớn hở cười cả ngày, cho dù trời có sập xuống, hắn vẫn sẽ cười đùa vui vẻ và mang theo mầm cây nhỏ của mình đi tìm một skin giới hạn mới.

Nhưng lần này thì khác.

Hắn đã tận mắt chứng kiến Hà lão bản ra đi, còn Khánh Trần thì đang bị thương nặng.

Thực ra từ đầu đến cuối hẳn vẫn không dám đưa mắt nhìn về phía Hà Kim Thu.

Mối quan hệ giữa hắn và Hà Kim Thu vốn cũng chẳng tốt lắm, bình thường hai người cũng không nói chuyện gì với nhau.

Vì vậy độ thân thiết giữa hai người chỉ dừng lại ở mức biết mặt nhau mà thôi.

Hắn không thể chấp nhận được.

Zard giống như một đứa trẻ đang học mẫu giáo, nếu một ngày nào đó có một bạn nhỏ học cùng lớp rời khỏi thành phố cùng bố mẹ mình thì hắn sẽ rất buồn.

Tâm tư của hắn đơn giản đến cực điểm, vì vậy bất cứ người nào đến rồi rời đi trong cuộc đời của hắn đều có thể khiến nỗi buồn như viết chi chít hết trên mặt hắn vậy.

Còn có Khánh Trần.

Khi Zard ngồi xổm bên cạnh Khánh Trần lặng lẽ đếm những mảnh đạn, lúc đó hắn thực sự rất buồn.

Hắn tưởng tượng hết lần này đến lần khác Khánh Trần đều bồ nhào về phía Hà lão bản làm tấm bia đỡ đạn.

Hắn tưởng tượng hình ảnh Khánh Trần trở thành kẻ thù của toàn thế giới giữa mưa bom biển đạn của trận chiến.

Những dòng suy tư ấy kiến hắn càng cảm thấy lũ binh đoàn của Bạch Ngân thành này thật kinh tởm!

Khánh Trần chắc hẳn đã rất đau!

Zard nhìn người lính trước mặt, chỉ thấy anh ta giơ hai tay lên cao và mở rộng vòng tay hướng về người lính phía trước.

Chỉ một giây sau đó, mặt đất dưới chân đội tiên phong sư đoàn một của đội quân Bạch Ngân thành h Ngân bắt đầu hiện tượng sa mạc hóa khắp vô biên bát hát đang không ngừng lây lan ra tứ phía.

Cỏ cây biến thành tro tàn, núi đá hóa thành cát, cây cối chìm nghỉm xuống lớp cát.

Trong lòng đất dường như có một vực thẳm khổng lồ, nuốt chửng hơn 1.200 binh sĩ của đội tiên phong sư đoàn một! Tất cả binh lính đều rơi xuống hố cát sâu hun hút cùng rừng cây cổ thụ.

Khi tất cả những người lính này rơi vào đó, họ thấy Zard đột nhiên chắp tay hai tay trước ngực hô to:

“Thiên táng!”

Tiếng lao xao truyền đến, hố cát khổng lồ đột nhiên đóng lại, chôn vùi tất cả mọi người xuống lòng đất.

Mấy gã khổng lồ đứng phía sau lưng hắn:

“Ái chà chà, ghê nha ghê nha!”

Tiếng ái chà vừa rồi đã được Đại Vũ vò đầu bứt tóc sửa lại.

Nếu không những gã khổng lồ bây giờ sẽ thốt lên:

“Á đù, vip!”.

Lúc này, Đại Vũ nhìn về phía Zard:

“Xin ngươi làm ơn đừng kêu hẳn tên của người ta ra như đứa học sinh cấp hai được không? Ngươi không thấy xấu hổ à?”

Zard gãi gãi sau đầu:

“Biết chơi Đấu Địa Chủ không?”

Đại Vũ lặng giây lát:

“Biết.”

Zard:

“Nếu ngươi là nông dân, địa chủ vô cùng đắc ý ra tứ quý hai.

Lúc này ngươi đánh ra bom vương, ngươi sẽ phải hô thật dứt khoát “bom vương” rồi quan sát biểu cảm đau khổ của tên địa chú, như thế mới đã chứ phải không?”

Đại Vũ sững sờ một lúc:

“?”

Zard:

“Tại sao khi gọi “Bom Vương” ngươi không ngại mà ta gọi ngươi là Thiên Táng ngươi lại ngại? Ngươi có ý kiến gì với ta à?! “

Khuôn mặt của Đại Vũ tối sầm lại:

“Phắn ra chỗ khác chơi, lý lẽ quái quỷ gì mà cùn thế không biết.”

Zard:

“Gọi thử một lần cho biết đi! Nhức cái nách lắm nha!”

“Không.”

“Thế thì còn không mau giết địch đi!”

Đại Vũ im lặng một giây:

“Báo đáp một ân tình của hắn vậy.”

Đột nhiên Đại Vũ lấy từ trong không trung ra ba bao tải urê rồi ném lên trời.

Trong phút chốc, cả ba bao tải đồng thời bị xé nát, vô số những cánh chim yến trắng muốt bay ra khắp nơi.

Vô tướng!

Sau cùng, Đại Vũ im lặng vì xấu hổ.

Nhưng đôi cánh của những con chim yến đó bỗng trở nên sắc bén lạ thường, nhanh như cắt, con nào con nấy lao về phía đội tiên phong sư đoàn một như những viên đạn hoa lệ.

Trong lúc chờ chương các bạn có thể đọc:

👾ĐỐI TƯỢNG HẸN HÒ CỦA TA LÀ THẦN MINH CHI NỮ (BẢN DỊCH): Hài hước, dị năng, đô thị, trang bức…👾

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 21 giờ trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 2 ngày trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box