- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 215 : Vật Thí Nghiệm Của Hỏa Chủng (c2141-c2150)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 215 : Vật Thí Nghiệm Của Hỏa Chủng (c2141-c2150)
❮ sautiếp ❯Chương 2141: Vật Thí Nghiệm Của Hỏa Chủng
Hôm nay vẫn là 10 chương, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Đại Vũ vừa chạy vừa giơ đèn pin lên và ngoái đầu nhìn lại, thấy được có thứ gì đó kéo Zard vào trong bóng tối với tốc độ cực nhanh.
Khánh Trần và những người khác nghe thấy tiếng động thì vội vàng chạy tới, hắn giữ chặt Đại Vũ đang chạy trốn, lớn tiếng hỏi:
“Zard đâu? Ta hỏi ngươi Zard đâu rồi?”
Đại Vũ nguýt Khánh Trần một cái, song lại nói bằng ngữ khí hoảng sợ không hề phù hợp với vẻ mặt của mình lúc này:
“Có thứ gì trong bóng tối bắt hắn đi rồi!”
“Sao ngươi không cứu hắn? Ngươi không có lương tâm à, hắn đối tốt với ngươi mà sao ngươi lại nhẫn tâm như thế?!”
Khánh Trần chất vấn.
Đại Vũ nhướng mày:
“Đủ rồi đây.”
“Khụ…khụ…diễn nhập tâm quá.”
Khánh Trần nói.
Một lát sau họ nghe thấy giọng nói vui vẻ của Zard vọng ra từ nơi tối tăm:
“Bắt được rồi.”
Dứt lời, Zard dẫn một con quái vật với hình người làn da màu xám đi ra khỏi bóng tối, đối phương bị Zard giữ chặt đang giãy giụa không ngừng, nhưng dù vùng vẫy thế nào cũng không thoát ra được.
Cổ Zard bị cắn mất một nửa, thoạt trông rất thê thảm, nhưng vết thương nhanh chóng khép lại như hạt cát di động.
Ngay khi vừa bước vào tòa nhà, Khánh Trần đã chú ý đến con quái vật này, không chỉ Khánh Trần mà cả Zard, Trần Gia Chương, đại trưởng lão đều từng ăn Long Ngư, tiếng tim đập của đối phương giống như tiếng trống vang lên trong không gian âm u, yên tĩnh.
Hơn nữa, đối phương không chỉ theo dõi họ mỗi một lần, theo cảm nhận của cao thủ cấp A, ánh nhìn chòng chọc trong đêm tối ấy giống như kẻ địch mang theo một chiếc đèn lồng to khi đối diện với pháo cối của bên ta.
Như thể sợ hỏa lực bên ta không đủ mạnh.
Kết quả là quái vật cảm thấy mình ẩn nấp rất kỹ…
Nếu không phải Khánh Trần lo mình không biết cấu tạo của tòa nhà này làm đối phương chạy mất, bằng không hắn đã đi bắt đối phương lâu rồi.
Vì vậy, Khánh Trần và Zard lên kế hoạch, để cho Zard vốn miễn dịch hoàn toàn với các đòn tấn công vật lý làm mồi, dụ đối phương xuất hiện.
Bây giờ con khỉ da xám bị Zard giam cầm, Khánh Trần ngồi xổm xuống:
“Vật thí nghiệm của Hỏa Chủng? Ta đã nhìn thấy sinh vật này trong tài liệu của Lý thị, nghe nói lúc trước số lượng lên đến mấy trăm nghìn, còn hủy diệt vài thành phố, sức chiến đấu quần thể rất cao, hơn nữa còn hết sức gian xảo…”
Đối phương ẩn nấp trong bóng tối, hẳn là muốn tiêu diệt lần lượt từng người trong đội ngũ của Khánh Trần.
Vật thí nghiệm quả thật hung ác và mạnh mẽ, trước kia Khánh thị ném bom nguyên tử xuống khu cấm kỵ số 008 chính là để giết chết những vật thí nghiệm này.
Nhưng vấn đề là năm xưa chúng tạo thành thảm họa là vì đông đảo, một khi số lượng giảm bớt thì không còn đáng sợ nữa.
Trong tài liệu của Lý thị có ghi lại, sức chiến đấu đơn của vật thí nghiệm mạnh nhất khi trước tương đương với chiến sĩ gen cấp B hiện nay.
Có lẽ người bình thường sẽ sợ hãi nó, nhưng vấn đề là…đội ngũ của Khánh Trần đều là cao thủ cấp A trở lên…
Khánh Trần nhìn khuôn mặt dữ tợn của vật thí nghiệm, thở dài:
“Người anh em à, thời đại thay đổi rồi.”
Vật thí nghiệm màu xám dần dần bình tĩnh lại và giấu răng nanh đi, rồi nói với âm điệu ngắc ngứ:
“Các ngươi là ai?”
Khánh Trần sửng sốt, hắn không ngờ đối phương có được trí tuệ và ý thức rõ ràng.
Hắn biết, vật thí nghiệm là con người sống chung với ung thư, một nghìn năm trước đối phương vốn là một người bình thường.
Chẳng qua sau khi cùng tồn tại với ung thư, đối phương trở nên thèm khát vật chất và năng lượng như tế bào ung thư, bắt đầu sinh ra ham muốn khó cưỡng với protein.
Hắn trầm ngâm hỏi:
“Giờ chưa phải lúc ngươi đặt câu hỏi cho bọn ta, ta hỏi ngươi trước, ngươi chạy từ bình chứa trong phòng thí nghiệm đến đây hay chạy ra từ bình chứa pha lê trên vách đá?”
“Vách đá?”
Vật thí nghiệm nói với giọng khàn khàn:
“Sinh thể mô phỏng trên vách đá đã chết hết rồi mà?”
Khánh Trần ngớ ra, hắn cảm thấy có gì đó là lạ:
“Khoan đã, trước tiên đừng vội thẩm vấn hắn, lật tung nơi này lên cho ta, ta muốn danh sách toàn bộ sinh thể mô phỏng! Ta có cảm giác có một bí mật lớn cất giấu trong đó!”
Một sinh thể mô phỏng trốn ra khỏi bình chứa pha lê trên vách đá, nhưng vật thí nghiệm chưa bao giờ nhìn thấy đối phương, điều này chứng tỏ sinh thể mô phỏng ấy đã rời khỏi vực sâu!
Mọi người chia nhau ra tìm, chỉ còn Khánh Trần và Zard ở lại đây.
Khánh Trần nhìn vật thí nghiệm với ánh mắt lạnh lùng:
“Ta hy vọng ngươi có thể trả lời thành thật những câu hỏi tiếp theo của ta, bằng không ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết.”
Vật thí nghiệm im lặng một lúc:
“Bị nhốt ở nơi này sống không bằng chết, dù chết cũng không có gì đáng sợ.”
Khánh Trần nghi hoặc:
“Trước khi vào công ty Hỏa Chủng, ngươi làm nghề gì?”
Vật thí nghiệm mất rất lâu để hồi tưởng lại:
“Qua lâu quá rồi…Ta là một giáo viên, bởi vì mắc ung thư phổi không có cách nào cứu chữa, dần dần tuyệt vọng.
Một ngày nọ, người của công ty Hỏa Chủng tìm đến ta, họ nói có thể giúp ta chữa bệnh, hơn nữa sau khi xong còn có thể trả cho ta 300 nghìn tiền mặt, thế là ta đi theo họ.
Không ngờ rằng, chuyến đi lần này lại kéo dài vô thời hạn.”
Chương 2142: Tới Gần Chân Tướng
Đúng vậy, trước khi trở thành vật thí nghiệm, những vật thí nghiệm ấy cũng chỉ là những người đáng thương mắc bệnh ung thư mà thôi.
Khánh Trần không thể để nó sống sót, nhưng hắn hiểu quá khứ của đối phương.
Đó không phải là một chiến sĩ được huấn luyện bài bản, mà chỉ là một con thú hoang bị bản năng ăn thịt chi phối.
Khánh Trần hỏi:
“Nếu ngươi đã có năng lực chạy ra khỏi phòng thí nghiệm thì tại sao không đi khỏi vực sâu này?”
Vật thí nghiệm trả lời:
“Nếu vượt qua được đám trùng hai mặt kia thì ta đã đi lâu rồi, ta còn muốn hỏi các ngươi xuống đây bằng cách nào nữa kia.”
“Ơ.”
Khánh Trần bỗng cảm thấy thú vị.
Trước đó hắn còn nghĩ, nếu là một phòng thí nghiệm bí mật cỡ này, vì sao lại còn rỗi hơi nuôi dưỡng một đám trùng hai mặt, công ty Hỏa Chủng làm thế chẳng phải là tự gây khó dễ cho mình sao?
Hơn nữa theo ghi chép, ở cửa vào của nơi có vật thí nghiệm luôn có trùng hai mặt, hai thứ này giống như một tổ hợp, luôn luôn xuất hiện cùng nhau.
Phòng thí nghiệm 039 của Hỏa Chủng có tổ hợp này, ở đây cũng tương tự.
Đến tận bây giờ Khánh Trần mới sực hiểu ra, quả thật tác dụng của trùng mắt người là bảo vệ, nhưng trách nhiệm của bọn chúng không chỉ là ngăn cản người từ ngoài xâm lấn, mà còn phải ngăn cản vật thí nghiệm từ bên trong đi ra!
Công ty Hỏa Chủng đã chuẩn bị kỹ càng, một khi thí nghiệm của họ thất bại khiến vật thí nghiệm chạy ra ngoài, vậy thì trùng mặt người là lớp bảo hiểm cuối cùng của công ty Hỏa Chủng, tránh cho vật thí nghiệm đi ra ngoài gieo rắc tai họa cho thế giới!
Khánh Trần hỏi:
“Ta hỏi ngươi, có phải ngươi mở cánh cửa bên trong không!”
Cánh cửa mà hắn nói chính là cánh cửa hắn và Trần Gia Chương vừa phát hiện.
Vật thí nghiệm lắc đầu:
“Sau khi tỉnh lại, sáu người bọn ta bị nhốt trong đó một thời gian dài, tuyệt vọng và phẫn nộ khiến bọn ta đánh mất lý trí, bắt đầu chém giết lẫn nhau.
Ta giết năm người còn lại, ăn sạch họ, chờ đợi tử vong.
Nhưng khi ta sắp chết đói, một ngày nọ cánh cửa bỗng vang lên cạch một tiếng và mở ra.
Ta rồ dại chạy ra ngoài, nhưng chưa từng nhìn thấy người mở cửa.”
Khánh Trần gật đầu:
“Đúng như những gì ta suy đoán, nhưng ta còn có thể tìm những thứ khác để xác nhận xem ngươi có nói thật hay không, hơn nữa cũng biết cách xác nhận điều đó.”
Đúng lúc này, Đại Vũ cầm một chồng tài liệu về:
“Bọn ta đọc không hiểu, nhưng trên giấy có số thứ tự và tên họ, hẳn là thứ ngươi muốn.
Nhưng vấn đề là bảng tên trên bình chứa pha lê bị lấy đi rồi mà, ngươi tìm ra thân phận của hắn kiểu gì?”
Khánh Trần nói:
“Sinh thể mô phỏng là người nhân bản, công ty Hỏa Chủng đã nhân bản họ, chắc chắn sẽ ghi lại nguồn gen của đối phương, nguyên chủ là ai.
Hắn thoát ra khỏi bình chứa, còn giúp vật thí nghiệm mở cửa, xé bảng tên của mình.
Hắn cho rằng cách làm này là thông minh, khiến ta không tìm được hắn, nhưng vấn đề là ta chỉ cần nhớ tất cả những người còn lại, sau đó dùng phương pháp loại trừ trên danh sách là được.”
Có tổng cộng 10023 bình chứa sinh thể mô phỏng trên vách đá dưới vực, trên tờ danh sách ghi lại tên họ của công ty Hỏa Chủng cũng có 10023 cái tên, nhưng lại chỉ có 10022 bảng kim loại.
Đối với Khánh Trần, phương pháp loại trừ này đơn giản hơn việc sắp xếp lại tài liệu rất nhiều.
Chẳng bao lâu sau Khánh Trần đã tìm được bảng tên biến mất ở trang 27: T50381, chủ mã gen là Tông Thừa thuộc Tông thị ở Tây Bắc.
Khánh Trần bỗng ngẩng đầu lên, trong tổ chức tình báo Hồ thị có ghi lại rõ ràng, Tông Thừa và Đại Kiêu Liễu Nguyệt đều có được năng lực điều khiển khôi lỗi hiếm có.
Mọi người nghi ngờ, vật cấm kỵ Con Rối Giật Dây bắt nguồn từ hắn hoặc Liễu Nguyệt!
Giờ khắc này, Khánh Trần cảm thấy mình đã tiếp cận chân tướng.
…
Tông Thừa, chỉ cần là người biết chân tướng lịch sử của Liên Bang thì sẽ biết đến cái tên này.
Hắn từng thức tỉnh dị năng “biến người khác thành khôi lỗi” hiếm thấy, cũng là một trong những nguyên nhân dẫn đến sự thống nhất của nền văn minh nhân loại trước kia.
Hiện nay, Tông Thừa đã chết không biết bao lâu, còn mẫu gen của đối phương xuất hiện trong phòng thí nghiệm của công ty Hỏa Chủng, bị Hỏa Chủng nhân bản thành công sinh thể mô phỏng.
Đó không phải Tông Thừa thật sự, không có ký ức của Tông Thừa, nhưng lại có được cơ thể giống hệt đối phương.
Nếu cơ thể giống nhau như đúc, vậy khả năng cao dị năng cũng tương đồng.
Người giết chị dâu Ninh Tú, truyền tin và cung cấp tình báo cho Jindai và Kashima có lẽ chính là hắn.
Đột nhiên Đại Vũ nói:
“Đó là khôi lỗi sư đang nhằm vào tổ chức Kỵ Sĩ và Hội Phụ Huynh à?”
“Chắc là vậy rồi.”
Khánh Trần gật đầu:
“Trên đời không có nhiều sự trùng hợp như vậy được, một khôi lỗi sư sinh ra ở nơi âm u thế này, sau khi ra ngoài không được thế nhân biết tới, chứng tỏ hắn vẫn luôn ẩn nấp.”
“Tuy tư liệu của hắn đã có từ lâu nhưng chắc chắn trong ổ cứng máy tính của công ty Hỏa Chủng có ảnh của hắn.”
Zard vừa đè vật thí nghiệm vừa nói:
“Chúng ta có thể lấy ảnh chụp sau đó truy nã hắn.”
Chương 2143: Bắt Cá Trong Sông
“Cách này không thực hiện được, bây giờ hắn đã không còn mang dáng vẻ của “Tông Thừa” nữa.”
Công ty Hỏa Chủng tạo ra những sinh thể mô phỏng này để giải quyết tệ đoan đoản mệnh do thuốc biến đổi gen gây ra bằng đoạn gen trong máu của thần linh, nói cách khác tất cả những chiến sĩ gen được tiêm thuốc biến đổi gen cấp A chỉ có thể sống đến 40 tuổi.
Từ số tài liệu kia Khánh Trần cũng biết được thí nghiệm cải tạo gen trên sinh thể mô phỏng không thành công, cùng lắm là kéo dài tuổi thọ của sinh thể mô phỏng cấp A từ 40 tuổi lên 60 tuổi.
Không biết bao nhiêu năm đã trôi qua, bản thể của sinh thể mô phỏng Tông Thừa đã chết từ lâu rồi.
Đối phương đã lợi dụng năng lực của mình sống lại trên cơ thể khôi lỗi.
Có trời mới biết đối phương đã thay đổi bao nhiêu thân phận, bao nhiêu thân xác, hiện tại trông ra sao? Cách này lợi hại hơn phương pháp đoạt xác của Jindai.
“Ở đây chúng ta chỉ biết được lai lịch của hắn, nhưng nếu muốn giết hắn thì phải dùng cách ta đã chuẩn bị khi trước, chờ Tiểu Thất và những người khác chấp hành kế hoạch của ta.”
Khánh Trần nói:
“Đó là một kẻ rất khó giải quyết, không dễ gì giết được hắn.”
Khánh Trần hỏi vật thí nghiệm trước mặt:
“Ngươi bị thả ra từ bao giờ?”
Vật thí nghiệm lắc đầu:
“Lâu quá rồi, ta cũng không nhớ là bao nhiêu năm nữa, trong này tối tăm mù mịt, không có cách nào tính thời gian.
Ta chỉ nhớ có ngay một căn cứ mất điện, cửa của căn phòng giam giữ bọn ta bị cưỡng chế đóng lại.
Ngoài cửa vang lên tiếng súng, thuốc ức chế chức năng sinh lý trong bình chứa pha lê dần dần mất hiệu lực.
Bọn ta khôi phục năng lực hành động lập tức đập vỡ bình chứa và chui ra ngoài, nhưng lại tiếp tục bị nhốt trong căn phòng này…Cho đến khi ta sắp chết đói, cửa bỗng mở ra.”
Khánh Trần suy nghĩ, đột nhiên hắn nói với đại trưởng lão và Tần Dĩ Dĩ:
“Nhờ hai người tìm tất cả tài nguyên còn lại trong phòng thí nghiệm, Zard, ngươi thu thập toàn bộ ổ cứng, tài liệu chúng ta muốn đều ở bên trong, Đại Vũ, triệu hồi tranh của ngươi, quét dọn nơi này.”
Đại Vũ nhướng mày:
“Sao ngươi biết sai sử người khác thế hả? Hơn nữa ngươi quét dọn nơi này làm gì, muốn vào ở à?”
Khánh Trần lắc đầu:
“Sớm muộn gì tập đoàn quân Trần thị cũng sẽ đuổi theo đến đây, ta không muốn họ thấy được hướng đi của chúng ta theo dấu chân trên lớp bụi.
Hai mươi bức tranh ở lại dọn vệ sinh, bốn bức tranh đi ra ngoài trông chừng, một khi có người tới gần thì lập tức phát ra âm thanh nhắc nhở.”
Sau khi dặn dò xong mọi chuyện, Khánh Trần lại nhìn về phía vật thí nghiệm, cười híp mắt và nói:
“Đừng nghĩ cách chạy trốn, cũng đừng giở trò bịp bợm, bất kỳ ai ở đây đều có thể đánh nát óc ngươi đấy, tiếp tục ngoan ngoãn trả lời câu hỏi của ta.”
Nói thật, khi thực lực của siêu phàm giả đạt đến trình độ nhất định, họ không còn sợ hãi quỷ quái nữa.
Tiểu đội sáu người này cùng nhau xem Vòng Tròn Oan Nghiệt, Sadako bò từ trong tivi ra, phải biểu diễu xoạc chân trước mặt họ thì mới có cơ hội bò trở lại tivi…
Mọi nỗi sợ hãi đều bắt nguồn từ việc chưa đủ sức mạnh.
“Sau khi đi ra ngươi sinh tổn bằng cách nào?”
Khánh Trần hỏi.
“Bắt cá trong sông.”
Vật thí nghiệm nói.
“Ngươi biết bắt cá à?”
Khánh Trần hỏi tiếp.
“Chỉ cần cắt cánh tay của mình, cá sẽ bị mùi máu tươi hấp dẫn đến đây, cá trong sông ngầm đã bị biến dị rồi.”
Vật thí nghiệm trả lời với giọng khản đặc:
“Có lần ta còn dụ được một con trăn khổng lồ, đủ cho ta ăn một tháng.
Ở đây không có ánh sáng, mắt của ta mờ đi, nhưng cũng dần dần thích ứng với bóng tối, thậm chí có thể thấy rõ các ngươi trong không gian tối tăm.”
“Bảo vệ trong phòng thí nghiệm bị ngươi giết à?”
Khánh Trần hỏi.
Vật thí nghiệm lắc đầu:
“Không phải do ta giết, lúc ta đi ra họ đã thối rữa rồi.”
Đại Vũ hỏi:
“Ngươi hỏi mấy câu linh tinh vớ vẩn này làm gì?”
Khánh Trần trả lời:
“Ta muốn biết Tông Thừa đã ra ngoài bao lâu, suy đoán quy mô thế lực của hắn hiện nay.”
Có lẽ thời gian Tông Thừa rời khỏi đây còn sớm hơn tưởng tượng vài trăm năm, thậm chí hơn một nghìn năm cũng có khả năng!
Đáp án này khiến Khánh Trần lo lắng.
Nếu cả gan phỏng đoán, thậm chí Khánh Trần còn nghi ngờ Liễu Nguyệt của mấy trăm năm trước là khôi lỗi do sinh thể mô phỏng Tông Thừa tạo ra, đối phương phạm phải một sai lầm y hệt bản thể “Tông Thừa”, không thể giữ thái độ khiêm tốn.
Suy đoán theo logic nhân tính: Sau khi đi khỏi đây “Tông Thừa” đã ẩn nấp một thời gian ngắn, khi phát hiện ra mình không thể đối kháng lại tập đoàn tài chính, hắn muốn nắm giữ lực lượng quân đội, vì vậy có hóa thân Liễu Nguyệt.
Tập đoàn quân Liên Bang dùng tên lửa tiêu diệt quân đội cho “Liễu Nguyệt” khống chế, cho rằng “Liễu Nguyệt: đã chết, nhưng thật ra Tông Thừa sau lưng Liễu Nguyệt vẫn chưa chết, hắn còn sống.
Số khôi lỗi chết vì tên lửa ấy không vượt quá một nửa số khôi lỗi Tông Thừa khống chế.
Chương 2144: Ví Dụ
Về sau Tông Thừa học được cách giữ khiêm tốn, đối phương ẩn nấp vài trăm năm, xúc tu của hắn đã lan rộng đến ngóc ngách của Liên Bang.
Có lẽ bây giờ đối phương đã tạo ra hàng chục nghìn, hàng trăm nghìn khôi lỗi rồi.
Trên trang web zhihu ở thế giới ngoài có một câu hỏi thế này, nếu ngươi có được một trăm nghìn tướng sĩ trung thành tận tâm, vậy ngươi sẽ cho họ làm gì?
Có người trả lời:
“Bảo tất cả đến nhà máy linh kiện điện tử văn ốc vít.”
Giả thiết mức lương hàng tháng của những công nhân này dù chỉ có 2000, vậy một trăm nghìn tướng sĩ cũng có được khoản tiền lương 200 triệu…
Quần thể cho dù yếu ớt đến đâu, một khí số lượng đạt tới mức nhất định thì sẽ trở nên cực kỳ đáng sợ.
Nhất là khi Khánh Trần đã đoán được trong trung tâm quyền lực của Trần thị có khôi lỗi của đối phương, bằng không đối phương sẽ không hiểu tường tận thuật Hô Hấp Ngược đến vậy.
Khánh Nguyên, hoặc là phụ thân của Khánh Nguyên, ít nhất có một người trong số họ là khôi lỗi.
Một kẻ ẩn trốn trong bóng tối, hơn nữa còn dần dần tiếp xúc với người trong trung tâm quyền lực, thật sự quá kinh khủng.
Thảo nào đối phương không hề tiếc rẻ khôi lỗi cấp A, mất 2 vật cấm kỵ cũng không đau lòng chút nào, vì so với của cải và thực lực đối phương tích lũy được trong thời gian dài, tổn thất những thứ đó quả thật chẳng đáng là gì.
Khánh Trần bỗng nói:
“Nhưng trước khi có đủ năng lực giết hắn, ta có thể diệt trừ một ít vây cánh của hắn.
Đại trưởng lão nghi hoặc:
“Ngươi còn chẳng biết hắn là ai, vậy diệt trừ vây cánh của hắn bằng cách nào? Ngươi biết khôi lỗi của hắn là ai sao?”
Khánh Trần cười nói:
“Điều tra dòng tiền thử xem, đương nhiên hắn sẽ không ngu ngốc đến mức rót hết tiền lương của một trăm nghìn người cho một người như ta nói, nhưng chắc chắn sẽ có những khoản tiền dồn dần về một tiết điểm nào đó.”
Khánh Trần nói tiếp:
“Đại Vũ, ví dụ ngươi là con nhà giàu, kết quả tiền của ngươi lại được gửi định kỳ vào cùng một tài khoản với tiền lương của một công nhân nhà máy thép, việc này có bình thường không? Chắc chắn là không rồi, ta muốn tìm dòng tiền khác thường này đấy.
Một khi tìm được khôi lỗi, chúng ta có thể điều tra thử xem ai đột nhiên tiếp cận họ trước khi bị biến thành khôi lỗi.”
Đại Vũ sửng sốt, hắn thừa nhận suy nghĩ của Khánh Trần chính xác, như vậy ít nhất có thể điều tra ra một ít manh mối.
Đối phương khống chế mấy chục nghìn hay mấy trăm nghìn người, nhất định sẽ có sơ suất, cho dù là Khánh Trần thì cũng không thể làm đến mức hoàn mỹ.
“Nhưng ta nghĩ ngươi cũng đánh giá cao hắn rồi.”
Đại Vũ nói:
“Quả thật khôi lỗi của hắn đang tiếp cận trung tâm quyền lực, nhưng hắn chưa chắc đã có nhiều khôi lỗi đến vậy, khôi lỗi của hắn không tăng trưởng mạnh mẽ như Hội Phụ Huynh, trái lại cũng có tăng có giảm.”
“Tức là sao?”
Khánh Trần hỏi.
“Vì tuy hắn trường sinh nhưng khôi lỗi của hắn không sống được lâu.”
Đại Vũ nói:
“Giả dụ hắn tự tay chế tạo một khôi lỗi, nhưng dù thế nào đi nữa khôi lỗi này cũng phải tuân theo quy luật sinh lão bệnh tử của tự nhiên.
Vì vậy số lượng khôi lỗi hắn khống chế ban đầu sẽ tăng nhanh, nhưng đến một giai đoạn nào đó số lượng khôi lỗi sẽ ổn định lại, vì những khôi lỗi già yếu sẽ dần dần bị thay thế.”
Giả thiết rằng mỗi ngày Tông Thừa có thể chế tạo một khôi lỗi, mỗi năm có thể tạo ra 360 khôi lỗi, giả dụ tuổi thọ của khôi lỗi bị hắn khống chế vẫn là 80 tuổi, 360 khôi lỗi nhân với 80 năm tuổi thọ, vậy đối phương có thể khống chế nhiều nhất 28800 khôi lỗi.
Một khi vượt qua con số này thì khi Tông Thừa chế tạo khôi lỗi mới cũng sẽ có khôi lỗi già liên tiếp chết đi, số lượng khôi lỗi sẽ không lên đến con số khủng khiếp như mấy trăm nghìn.
Khánh Trần cảm thấy Tông Thừa chưa lợi hại mức có thể chế tạo 10 khôi lỗi mỗi ngày, bằng không hắn đã thống nhất Liên Bang lâu rồi.
Đại Vũ nói:
“Ta cảm thấy đó cũng là nguyên nhân hắn phải tiếp xúc với trung tâm quyền lực, hắn không thể biến tất cả người trong Liên Bang thành khôi lỗi của hắn, cho nên hắn cần khôi lỗi chất lượng cao.
Lúc trước, khi giết nhầm Ninh Tú, thật ra người hắn muốn giết là ảnh tử, nếu xem xét từ khía cạnh lợi ích: Có lẽ trong số những người dự bị ảnh tử đợt ấy có khôi lỗi của hắn, ảnh tử chặn đường, ảnh hưởng đến tiến trình lặng lẽ chiếm giữ quyền lực Khánh thị của đối phương, vì thế hắn muốn diệt trừ đối thủ cạnh tranh lớn nhất, đảo lộn tình thế.”
Khánh Trầm trầm ngâm, Đại Vũ nói có lý, nếu khôi lỗi lẫn vào trong số những người dự bị ảnh tử khi đó, vậy động cơ của đối phương đã rõ.
Đại Vũ nói tiếp:
“Hơn nữa, có lẽ ta cũng hiểu tại sao hắn lại nhằm vào ngươi.
Vì Hội Phụ Huynh phát triển quá nhanh, nhanh hơn cả tốc độ hắn chế tạo khôi lỗi, đồng thời cũng dần dần có được tiềm lực lật đổ thế giới này.
Kế hoạch của hắn là từ từ mưu toan, khống chế Liên Bang bằng cách tạo ra khôi lỗi, kết quả là ngươi vừa đến đã phá đổ cơ nghiệp hắn gây dựng suốt mấy trăm năm, chắc chắn không thể dung thứ cho ngươi.”
Chương 2145: 20 Phút
Khánh Trần cười nói:
“Lợi hại thật, là ta bỏ sót vài manh mối, cảm ơn ngươi nhắc nhở.”
Hiện nay Khánh Trần phải suy xét quá nhiều vấn đề, trí nhớ của hắn cũng không phải vô hạn, cho nên thừa nhận mình sơ sẩy không phải là chuyện gì mất mặt.
Khóe miệng của Đại Vũ cong lên, Trần Gia Chương ở bên cạnh cảm thán:
“Cuối cùng cũng thắng được một lần, không dễ, đúng là không dễ chút nào.”
Đại Vũ lập tức xụ mặt.
Đại trưởng lão và Tần Dĩ Dĩ hoàn thành việc lục soát phòng thí nghiệm, đại trưởng lão nhịn đau đưa ba bình thủy tinh trong tay cho Khánh Trần:
“Đây, trong này hẳn là máu của thần linh.”
Khánh Trần nhếch miệng, hỏi:
“Ta còn tưởng ngươi sẽ giấu đi chứ.”
Đại trưởng lão bực bội xua tay:
“Ta mà giống Kỵ Sĩ các ngươi à, hơn nữa lần này các ngươi giúp bọn ta ngăn cản Trần thị tiêu diệt Hỏa Đường, ta sẽ nhớ kỹ ân tình này.”
Khánh Trần lắc bình máu, hơn một nghìn năm trôi qua mà chúng vẫn tồn tại.
Hơn nữa hắn có cảm giác máu của Nhâm Tiểu Túc khác với người thường, đến khi lại gần quan sát mới thấy máu của hắn hình như tỏa ra vầng sáng nhàn nhạt.
Hắn cất kỹ máu của thần linh đi, đây là nhân tố quyết định để thành phố số 10 nghiên cứu ra thuốc biến đổi gen cấp A.
Khánh Trần nhìn vật thí nghiệm:
“Ngươi nói ngươi ăn năm đồng bạn của mình, vậy hài cốt của họ đâu? Ngươi không nhai luôn xương của họ đấy chứ.”
“Ta chôn họ ở bên ngoài, đi vòng ra đằng sau phòng thí nghiệm là thấy được ngôi mộ ở khu đất trống, ta nhặt đá trông sông đắp mộ, thỉnh thoảng ta sẽ đến đó ngồi một lúc.”
Vật thí nghiệm nói.
Mấy người Trần Gia Chương im lặng, thật ra vật thí nghiệm này cũng rất đáng thương, nói cho cùng đối phương chỉ muốn chữa bệnh mà thôi.
Đại Vũ hỏi với giọng điệu lạnh lùng:
“Ngươi không muốn giết nó ư? Bây giờ ngươi cảm thấy nó đáng thương, nhưng hiện tại trùng mặt người trông giữ nơi này chết cả rồi, nó đi ra ngoài thì người đáng thương chính là những người bình thường kia.
Nếu ngươi không muốn giết nó thì để ta.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Ta không phải hạng người giả nhân giả nghĩa như vậy, chuyện này ta có thể tự làm được.”
Nói xong, hắn quay đầu nhìn vật thí nghiệm:
“Xin lỗi, ngươi không thể sống sót đi ra ngoài.”
Hắn vừa dứt lời, vật thí nghiệm lại lộ răng nanh và gầm lên, song bị hắn bẻ gãy cổ ngay tức thì.
Mỗi người phải trải qua vô số lần lựa chọn trong đời, mà câu hỏi lựa chọn lần này không phải là một trong những lần khó chọn nhất, thậm chí còn chẳng đáng để lưu tâm.
“Chúng ta trì hoãn quá nhiều thời gian vì vật thí nghiệm này rồi, bây giờ đi kiểu gì? Xông ra ngoài à?”
Đại Vũ hỏi.
Đại trưởng lão bĩu môi:
“Điên à, bên ngoài là bộ đội chủ lực của Trần thị cùng với bán thần Trần Dư, chúng ta có chín cái mạng cũng không đủ sức xông ra ngoài.”
“Ta không muốn đối đầu trực diện với họ, vì ta không muốn tổ chức Vương Quốc và Future biết tin ta còn sống.”
Khánh Trần đứng dậy:
“Bị trùng mặt người ngăn cản mà Tông Thừa còn có thể lặng lẽ rời đi, chứng tỏ trong phòng thí nghiệm còn có một lối thoát được chuẩn bị cho các nhân viên nghiên cứu.”
“Không có.”
Đại trưởng lão lắc đầu:
“Ta không thấy lối đi nào cả, nếu muốn đi khỏi đây thì chỉ có thể đánh cuộc tính mạng nhảy xuống sông ngầm trôi theo dòng nước.
Có lẽ trôi đến tận cùng có thể chạy thoát, có lẽ sẽ chết đuối trong sông, không ai biết chắc được.
Trong căn cứ này có nhiều bình dưỡng khí, nhưng khí oxy bị rò rỉ rồi từ lâu.”
Khánh Trần trầm tư, nhất định có một lối thoát hiểm, hơn nữa Tông Thừa rời khỏi đây bằng con đường này.
Nhưng lối thoát hiểm này sẽ nằm ở đâu?
Thật ra, trong lòng Khánh Trần đã có đáp án.
Trên vách đá của hang động, Trần Dư bình tĩnh đứng bên bờ vực, yên lặng nhìn vực sâu đen ngòm bên dưới.
Một sĩ quan Trần thị nói:
“Cấp trên, thang đi xuống dưới sẽ nhanh chóng được dựng xong, cho bọn ta 20 phút.”
Trần Dư ừ một tiếng, hắn nhìn bên dưới, không biết đang suy nghĩ gì.
Lúc này, mười mấy công binh xách thang rút tới, họ cấp tốc đo lường tính toán rồi bắt đầu lắp thang.
Chỉ lát sau sáu chiếc thang đã kéo dài đến tận đáy của vách đá.
Công binh bám thang leo xuống, vừa leo họ vừa dùng khí áp cố định thang, để sáu chiếc thang bám chắc vào vách đá.
Binh sĩ Trần thị nối đuôi nhau leo xuống đáy vực như kiến tha mồi về tổ, còn Trần Dư ngồi trên một Thanh Ngưu bay xuống.
Sĩ quan xuống đến nơi trước tiên, ngay lập tức chia nhau ra, một nhóm đi lên thượng du tìm kiếm, một nhóm xuống hạ du lục soát.
Chẳng bao lâu sau, họ cũng nhìn thấy bình chứa pha lê dày đặc trên vách đá, cùng với bảng tên kim loại trên mỗi bình chứa.
Trần Dư chứng kiến cảnh này, cảm thấy mình đã tiến đến rất gần, rất gần với bí mật thành thần.
Nhưng ngay sau đó, hắn ngồi trên lưng Thanh Ngưu nhìn bốn Lý Thúc Đồng đứng dàn hàng ngăn cản đường đi của họ.
Trần Dư cười khẩy:
“Cho rằng như vậy là có thể ngăn cản được ta ư? Các ngươi đã là cá nằm trên thớt rồi, chạy đến dưới này rồi thì đừng đi ra nữa.”
Nói xong, Lakshmi bên cạnh hắn bay ra đánh với bốn Lý Thúc Đồng.
Chương 2146: Thứ Quan Trọng Nhất
Nhưng đối phương không đối đầu trực diện mà xoay người bỏ chạy, vừa chạy vừa hô to:
“Tiểu tử Trần Dư đến rồi! Tiểu tử Trần Dư đến rồi!”
Nói thật, Trần Dư chưa bao giờ nhìn thấy Lý Thúc Đồng ngu xuẩn như vậy…
Quả thật là phá hủy hình tượng của bán thần…
Nhưng tốc độ chạy trốn của nhóm Lý Thúc Đồng này chậm hơn Lakshmi nhiều, chỉ trong vài giây ngắn ngủi bốn Lý Thúc Đồng đã bị tiêu diệt.
Thật ra khi nhìn tranh của mình nghiền áp Lý Thúc Đồng như thế, trong lòng Trần Dư vẫn có chút sung sướng.
Trần Dư nói với giọng lạnh tanh:
“Tăng tốc độ, lật tung cả nơi này lên cho ta, đừng để họ chạy mất!”
Một sĩ quan nói:
“Ngài yên tâm, bọn ta đã dùng sóng âm thăm dò địa hình, phía trước là ngõ cụt.”
…
Cùng lúc đó, giọng của Lý Thúc Đồng cũng vọng đến phòng thí nghiệm.
Đại Vũ nói:
“Trần Dư đến rồi, chúng ta phải rời đi ngay bây giờ.
Rốt cuộc ngươi có biết chúng ta phải ra khỏi đây bằng cách nào không?”
Khánh Trần nhìn hắn, đột nhiên hỏi:
“Ngươi cảm thấy tại sao trước khi đi Tông Thừa phải thả vật thí nghiệm ra? Hắn là một người thận trong, vừa ra khỏi bình chứa pha lê đã biết phải xé bảng tên đi để tránh cho có người biết thân phận của mình.
Vậy tại sao hắn phải làm điều thừa như thả vật thí nghiệm ra trước khi đi? Như thế chẳng phải là tự gây trở ngại cho mình hay sao?”
Mọi người trầm tư.
Khánh Trần nói:
“Vì căn phòng nhốt vật thí nghiệm chính là nơi hắn muốn đi, chỉ cần thả vật thí nghiệm ra là hắn có thể đến đó.
Đi thôi, chúng ta biểu diễn ảo thuật cho Trần Dư, một ảo thuật gia giết gần mười nghìn binh sĩ của hắn biến mất trong căn phòng bí mật cuối hành lang.
Đại Vũ, cất xác của vật thí nghiệm vào nhẫn không gian.”
Bấy giờ Đại Vũ chợt nhận ra, chắc chắn Khánh Trần đã nghĩ đến điều này từ trước, cho nên mới bảo hắn triệu hồi thần Phật trong tranh ra làm vệ sinh, quét dọn tro bụi và dấu chân.
Chẳng qua hắn cũng phát hiện Khánh Trần mở miệng sai khiến mình càng ngày càng thuận buồm xuôi gió hơn.
Nghĩ đến thần khí vải liệm, Đại Vũ quyết định tạm thời nhẫn nhịn.
Khánh Trần quay người đi đến căn phòng từng giam giữ vật thí nghiệm không chút do dự.
Hắn đi đến trước một bình chứa pha lê và đẩy mạnh nó ra, bên dưới bình chứa là một chiếc cầu thang nhỏ hẹp!
Đại Vũ và những người khác đều vô cùng kinh ngạc, thậm chí họ không biết Khánh Trần tìm được lối ra này từ khi nào!
“Chỉ sợ vật thí nghiệm kia không ngờ được con đường thoát ra mà nó khát khao thật ra lại ở ngay nơi nó từng ở, đúng là trớ trêu.”
Đại Vũ thở dài.
“Trên đời lắm điều trớ trêu.”
Khánh Trần cười nói:
“Đi thôi, chúng ta đi khỏi đây.”
Đại trưởng lão thở phào nhẹ nhõm:
“Ta còn tưởng lại phải đánh với bán thần Trần thị một trận nữa, ta đã chuẩn bị tâm lý hy sinh cả rồi.”
Khánh Trần nhìn phòng thí nghiệm u ám, nói khẽ:
“Sớm muộn gì cũng có ngày phải giết hắn, nhưng giờ chưa phải lúc.
Đại Vũ, thả toàn bộ tranh của ngươi ra che mắt binh sĩ Trần thị và Trần Dư, để họ tìm đến đây chậm một chút.”
Nói xong, Khánh Trần sắp xếp cho mọi người nối nhau đi xuống cầu thang, còn hai Lý Thúc Đồng chịu trách nhiệm đặt bình chứa pha lê về vị trí cũ, sau đó xông ra ngoài.
…
Trong vực sâu u ám, mấy trăm bính sĩ Trần thị đeo thiết bị nhìn đêm và nhanh chóng tiến về phía trước.
Họ không dùng đạn dẫn đường, vì họ đeo thiết bị nhìn đêm cũng đủ để nhìn rõ nơi này, trái lại đạn dẫn đường sẽ đánh mất ưu thế nhìn đêm.
Đằng trước, khi Lakshmi tấn công Thần Nữ rõ ràng ra tay tàn nhẫn hơn trước kia, ít nhiều gì cũng chứa chất ân oán cá nhân trong từng đòn đánh.
Trần Dư ngồi trên Thanh Ngưu chờ đợi với vẻ mặt bình tĩnh.
Sau khi dọn sạch bên ngoài, tất cả binh sĩ xông vào phòng thí nghiệm, tức tốc tìm kiếm từng ngọn cây cọng cỏ, mỗi ngóc ngách bên trong.
Nhưng họ phải thất vọng ngay rồi, toàn bộ các thiết bị đều không phát hiện ra một chút dấu hiệu của sự sống ở nơi này.
Đám người bị họ đuổi giết dường như bốc hơi khỏi nhân gian!
Giống như một thám tẻ truy đuổi hung thủ, đi ngang qua hành lang của con tàu tốc hành phương Đông, đuổi theo từ đầu xe đến đuôi xe.
Nhưng sau khi hung thủ tiến vào khoang tàu cuối cùng, hắn trình diễn một màn ảo thuật, biến mất không thấy tăm hơi.
Chỉ còn lại một lá bài Joker bị ném vào trong lò thiêu rỗng tuếch trong kho dữ liệu.
Bộ đội Trần thị dùng thiết bị rà quét sonar, dùng máy dò sự sống, kết quả đều không thu hoạch được gì.
Trần Dư hờ hững cầm lá bài Joker kia, hắn nở nụ cười gằn.
Đám Khánh Trần giết gần mười nghìn binh sĩ Trần thị, trêu đùa tập đoàn quân Trần thị mấy ngày liền, bây giờ lại còn dám để lại một lá bài khiêu khích.
Tuy hai bên vốn đã là kẻ thù quyết không đội trời chung, nhưng không có mấy ai dám khiêu khích một bán thần của Liên Bang như thế!
Và hơn hết là đối phương đã mang đi toàn bộ ổ cứng và tài liệu bên trong trước khi mình tìm đến nơi này.
Bí mật thành thần mà hắn hằng mong ước cũng biến mất theo.
Đây mới là thứ quan trọng nhất.
Chương 2147: Có Biến
So với con đường thành thần ở ngay trước mắt, có thể tự tay giết chết Khánh Trần hay không đã không còn quan trọng nữa.
Một sĩ quan thấp giọng hỏi:
“Liêu có phải họ đã dùng mật thược chi môn trong truyền thuyết đi ra ngoài rồi không?”
Tham mưu trưởng giải thích:
“Theo tình bao, sau khi mở mật thược chi môn cần có người ở lại đóng cửa, vì vậy tạm thời loại bỏ phỏng đoán dùng mật thược chi môn.”
Trần Dư bình tĩnh ra lệnh:
“Phá hủy hết tất cả mọi thứ trong phòng thí nghiệm, đạp đổ cả những bức tường, nếu rời đi bằng mật thược chi môn mà không có ai ở lại đóng cửa thì tất nhiên họ sẽ rơi ra ngoài.
Đã có người biểu diễn ảo thuật cho chúng ta xem, vậy thì chúng ta vạch trần nó, để xem nguyên lý của màn ảo thuật này là gì.”
Hành động phá dỡ được tiến hành, công binh của Trần thị bắt đầu dỡ bỏ phòng thí nghiệm, phá hủy trần nhà, đẩy ngã vách tường, hất tung bàn làm việc lên, bồn cầu trong nhà vệ sinh cũng bị đập nát.
Quả thật họ tìm được vài thứ: Khẩu súng ngắn rỉ sét giấu trong thùng nước, máy ghi âm giấu trong tường kép của bàn làm việc, nội y gợi cảm và roi da trong ký túc xá công nhân, cùng với một quyển nhật ký.
Nhóm của Khánh Trần không có nhiều thời gian, chắc chắn không thể điều tra kỹ càng, may mà họ cũng không quan tâm đến những thứ này…
Trần Dư nhìn những món đồ này với khuôn mặt lạnh tanh, sắc mặt không hề thay đổi.
Đây không phải thứ hắn muốn.
Hắn mở nhật ký ra, trang giấy ố vàng, chữ viết cũng mơ hồ: Ngày 24 tháng Chín, lại có hai tiến sĩ đến căn cứ bí mật này, họ mang tài liệu còn sót lại của tiến sĩ P ở căn cứ khác, nói là có liên quan đến thần Nhâm Tiểu Túc, ghi chép số liệu cơ thể quan trọng của Nhâm Tiểu Túc khi tồn tại cùng với ung thư lúc trước, nhưng ta không hứng thú với việc này lắm, ta chỉ muốn biết khi nào công ty mới đồng ý cho ta chế tạo một sinh thể mô phỏng nữ, ta nhớ hình như chúng ta có không ít mẫu gen của nữ siêu phàm giả.
Ngày 2 tháng Mười, hôm nay thí nghiệm xảy ra vấn đề, thuốc ức chế trước kia bắt đầu mất tác dụng, chúng ta thử thay đổi nhưng dường như cơ thể của chúng kháng thuốc.
Ngày 7 tháng Mười, tiến sĩ S nói có gián điệp của các tổ chức khác trà trộn vào căn cứ bí mật, có vẻ như thuốc ức chế của vật thí nghiệm và sinh thể mô phỏng xảy ra ngoài ý muốn liên quan đến họ.
Sinh thể mô phỏng cũng bắt đầu xuất hiện vấn đề, họ lay động trong bình chứa pha lê, giống như sắp tỉnh lại.
Lúc ta đi vệ sinh, nghe thấy tiến sĩ S và tiến sĩ D nói nếu tình hình cứ tiếp tục nghiêm trọng như thế này thì chúng ta phải cắt đứt toàn bộ nguồn cung cấp, giết chết họ, đồng thời ra lệnh bằng giọng nói cho trùng hai mặt tiêu diệt vực sâu sạch sẽ.
Ta thấy sợ.
Ngày 3 tháng Mười một, bọn ta bắt được gián điệp, song tổn thất nặng nề, có một sinh thể mô phỏng trong bình chứa pha lê kết thúc trạng thái ngủ đông ngủ đông và mở mắt ra.
Nhật ký đến đây là hết, nó bị giấu trong tường kép của một chiếc giường, không bị ai phát hiện.
Dường như viết nhật ký là không được phép trong căn cứ bí mật này.
Trần Dư đọc đến đây, trong lòng càng thêm khát vọng, hắn biết nơi này thật sự từng cất giấu bí mật về con đường thành thần, nhưng hắn không chiếm được nó.
Hắn nghĩ thầm, Khánh Trần có lấy được nó không? Có lẽ hắn cũng không có được.
Ổ cứng ở đây đã tồn tại từ hơn một nghìn năm trước, không có cách nào tu sửa.
Binh sĩ Trần thị cũng đã xác nhận có nhiều dấu vết bị đốt cháy trong lò thiêu, chắc chắn Hỏa Chủng đã đốt hết tư liệu quan trọng rồi.
Vì vậy, thứ hắn không chiếm được, Khánh Trần cũng không có được mới đúng.
Nhưng Khánh Trần không có thì Trần Dư cũng phải nghĩ cách bắt được Khánh Trần, để đối phương tự mình nói ra chân tướng với hắn trong tình trạng đau đớn tột độ.
Lúc này, các binh sĩ đã đập nát tất cả bình chứa pha lê trong phòng thí nghiệm, nhưng nơi vốn là vị trí của cầu thang đã bị Zard phá hủy, thoạt nhìn không khác gì nền nhà bình thường.
Cuối cùng, cả phòng thí nghiệm khổng lồ biến thành một đống đổ nát, nhưng ảo thuật vẫn không bị lật tẩy.
Giống như tiết mục Joker trình diễn không phải ảo thuật, mà là phép thuật.
…
Đếm ngược 96:00:00.
Trong khu cấm kỵ số 008.
Một tiểu đoàn dã chiến đang rút lui ra khỏi khu cấm kỵ.
Tiểu đoàn dã chiến băng qua cánh rừng, hàng chục người máy chiến tranh đi đầu, chúng giống như trành trì di động, che chắn cho các binh sĩ.
Đang tiến lên, binh sĩ điều khiển máy bay không người lái đi do thám bỗng lên tiếng:
“Có biến, nhân vật không xác định xuất hiện trong khu cấm kỵ, cảnh giới!”
Tất cả binh sĩ quỳ một gối trên mặt đất, ý đồ bảo vệ một họa sĩ Trần thị ở giữa.
Đột nhiên, binh sĩ điều khiển máy bay không người lái nói:
“Khoan đã, hình như là Lý Thúc Đồng? Hình như hắn đang đi về phía chúng ta? Chú ý ẩn nấp, lặp lại, chú ý ẩn nấp, lẻ địch đang chạy đến chỗ chúng ta!”
Chương 2148: Có Vấn Đề Lớn
Tiểu đoàn trưởng bỗng hỏi:
“Chỉ có một Lý Thúc Đồng?”
“Đúng vậy, chỉ có một!”
Họa sĩ Trần thị thở phào một hơi, sau đó hắn cười khẩy, nói:
“Chỉ có một bức tranh mà cũng muốn tấn công chúng ta? Không cần lo lắng, các ngươi giết hắn quá hao tốn, để ta giải quyết.”
Họa sĩ này của Trần thị chỉ đến cấp B, nhưng nếu chỉ là một bức tranh cấp A thì hắn vẫn có thể ứng phó được.
Ngay sau đó, hắn xé nát sáu bức tranh liên tiếp, chỉ trong chốc lát thần Phật bao gồm Càn Thát Bà, Hàng Ma Kim Cang, Thần Nữ Phi Thiên cùng nhau bay ra và lao về phía Lý Thúc Đồng.
Họa sĩ Trần thị điều khiển họ đến trước mặt đối phương.
Nhưng biến cố xảy ra.
Trong khu rừng hứng trọn ánh trăng ấy, Lý Thúc Đồng thình lình biến mất, chỉ trong nháy mắt hắn lại xuất hiện.
Sáu thần Phật trong tranh đồng thời nổ tung tỏa ra ánh sáng chói lóa, sau đó tiêu tan trong không khí, giống như có người thả sáu quả pháo hoa trong khu cấm kỵ này.
Họa sĩ Trần thị và các binh linh nhận ra điều khác thường, thực lực của tranh cấp A và tranh cấp B chênh lệch lớn đến vậy ư?!
Một nháy mắt ngắn ngủi, với họ, giờ đây lại dài đến lạ thường.
Tất cả trong khu rừng này giống như bị ấn nút tạm dừng, mọi người cứng đờ tại chỗ, chỉ có Lý Thúc Đồng vẫn đang hành động.
Lý Thúc Đồng lại biến mất, mọi người chỉ cảm thấy một trận cuồng phong quét qua, Lý Thúc Đồng xuất hiện.
Hắn bóp cổ của họa sĩ Trần thị được bảo vệ giữa đám lính, nhấc đối phương một cách nhẹ nhàng, hắn nói với vẻ khó hiểu:
“Chẳng phải họa sĩ Trần thị rất sợ ta à? Sao các ngươi trở nên dũng cảm thế, phản ứng đầu tiên nhìn thấy ta thế mà lại không phải là chạy trốn…”
Giọng điệu của Lý Thúc Đồng tràn đầy sự nghi ngờ, hắn chỉ đoán tầm này là lúc Hỏa Đường đến khu cấm kỵ số 008, cho nên định đến xem đại trưởng lão có mang vật cấm kỵ gì cho mình không.
Nhưng hắn không phát hiện đại trưởng lão, mà lại gặp một việc kỳ lạ như thế này….
Tại sao quân đội của Trần thị lại ở đây?
Tại sao quân đội của Trần thị không sợ hắn?
Tại sao họa sĩ Trần thị lại dũng cảm vậy?
Lý Thúc Đồng không nghĩ ra được, nhưng Lý Thúc Đồng chấn đống, hắn cảm thấy trình độ chiến đấu của bộ đội Trần thị đã được nâng lên một tầm cao mới, đạt đến cảnh giới dũng cảm không sợ chết.
Đến tận bây giờ họa sĩ Trần thị mới hiểu được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Trong lòng hắn đã mắng Trần Vũ sa sả.
Đây là bán thần Lý Thúc Đồng hàng thật giá thật, Trần Vũ hại ta!
Khoảng thời gian trước, trong tất cả bản tin chiến tranh mà họ xem đều viết rõ Trần Vũ dùng bức vẽ Lý Thúc Đồng tập kích trung đoàn dã chiến, Trần Vũ dùng bức vẽ Lý Thúc Đồng tập kích lữ đoàn dã chiến, bức vẽ Lý Thúc Đồng cầm Gatling tàn sát quân ta, bức vẽ Lý Thúc Đồng luôn mang theo hai quả lựu đạn…
Bản tin chiến tranh như thế này lặp đi lặp lại quá nhiều lần, thế cho nên khi họa sĩ Trần thị vừa mới nhìn thấy Lý Thúc Đồng còn nghĩ Lý Thúc Đồng không có Gatling thì có gì phải sợ.
Kết quả, đụng trúng hàng thật rồi, giơ chân đá một cú, xương toàn thân nát bét.
Rắc một tiếng, Lý Thúc Đồng bẻ gãy cổ hắn.
Các sĩ binh sĩ Trần thị giơ súng lên bắn, nhưng Lý Thúc Đồng lại biến mất. 500 binh lính của tiểu đoàn này bay hết ra ngoài, va vào trên cây rồi từ từ trượt xuống.
Bốp, bốp, bốp, bốp, âm thanh vang lên không dứt, tàng cây bị vô số thi thể va phải khiến lá cây rơi ào ào xuống, hệt như một trận tuyết lớn.
Mấy chục người máy chiến tranh tiến hành bao vây Lý Thúc Đồng, năng lực hành động có thể sánh với chiến sĩ gen cấp B nhanh chóng vây quanh đối phương.
Nhưng một loạt tia lửa bùng lên, một cơn gió thổi qua, hàng chục thanh đao Thu Diệp đã cắm vào lõi năng lượng nằm trong ngực của người máy, phun ra từng quả cầu lửa.
Từ đầu đến cuối, các binh sĩ không hề phát hiện ra vị trí của Lý Thúc Đồng.
Đây là một cuộc tàn sát triệt để.
Một cuộc tàn sát chẳng hề hồi hộp.
Lý Thúc Đồng đứng trong rừng nhìn xung quanh, hắn kéo tiểu đoàn trưởng dậy, đây là người sống sót duy nhất hắn cố ý tha mạng cho:
“Hỏi ngươi việc này, vì sao các ngươi không sợ ta?”
Tiểu đoàn trưởng sắp khóc tới nơi:
“Bọn ta sợ lắm, thật sự sợ mà, ngài hiểu lầm rồi…”
“Ồ?”
Lý Thúc Đồng khó hiểu:
“Nhưng các ngươi không hề tỏ ra sợ ta mà, nói cho ta biết cụ thể chuyện gì đã xảy ra.”
Tiểu đoàn trưởng kể hết mọi việc xảy ra trong mấy ngày qua, lông mày của Lý Thúc Đồng ngày càng nhíu chặt hơn.
Khánh Trần xuất hiện ở khu cấm kỵ số 008? Lẽ nào cũng đến cướp đồ của đại trưởng lão? Hỏng rồi, lần này bị đồ đệ giành trước rồi.
Ngay sau đó, hắn nghe thấy Khánh Trần bị Trần Dư đuổi giết, sát ý từ từ dâng lên.
Khi hắn nghe được tiểu đoàn trưởng nói Khánh Trần đã biến mất mới dần yên lòng, bắt đầu chú ý đến chuyện khác.
Trần Vũ? Một họa sĩ trẻ tuổi của Trần thị không vẽ thần Phật mà lại vẽ mình?
Có vấn đề.
Có vấn đề lớn!
Chương 2149: Ta Không Diễn
Quan trọng nhất là, Lý Thúc Đồng tưởng tượng cảnh sáu cái mình cầm Gatling chạy như điên trong rừng, tức khắc cảm thấy hình tượng của mình dường như sắp có vấn đề rồi.
Trong vô thức, hắn cho rằng đây nhất định là chủ ý dở người do Khánh Trần nghĩ ra.
Nhưng sao Trần Vũ lại vẽ mình? Trong lòng Lý Thúc Đồng xuất hiện một linh cảm nào đó, nhưng hắn không biết là tốt hay xấu.
Hắn cảm thấy thế giới bỗng trở nên hoang đường.
Lý Thúc Đồng bóp chết tiểu đoàn trưởng, sau đó hắn không xâm nhập khu cấm kỵ số 008 nữa mà quay người rời đi, nơi này không nên ở lâu.
…
Đếm ngược 96:00:00.
Giữa núi rừng cao ngất, một con gián màu vàng đang cần mẫn đào đất, để lộ ra những thân rễ trắng mềm vùi sâu trong đất của cây cối.
Một bầy gián xúm lại ăn thịt bọ cạp bùn và nhộng ve sầu trong lòng đất, thậm chí cả rễ cây bám đầy nước chúng cũng không buông tha.
Tiểu Tam ngồi trên tán cây nhìn xuống bên dưới núi, ánh đèn của thành phố số 2 được khảm trong vùng hoang vu tối tăm, giống như một dải thiên hà đột nhiên xuất hiện trong vũ trụ tối tăm.
“Cuối cùng cũng đến rồi.”
Tiểu Tam cảm động muốn rơi nước mắt, mấy ngày nay hắn chỉ biết lê bước trong vùng núi hoang vu, làm bạn đồng hành với mấy con gián, chẳng được nói một câu tiếng người.
Cô đơn quá!
Lúc này, con ong vàng độc nhất vô nhị trong bầy ong bay đến trên cây, dường như cảm nhận được tâm trạng của Tiểu Tam, nó liền đi tới, dùng cái đầu dụi dụi vào bắp chân Tiểu Tam.
“Ngươi hiểu cái rắm.”
Tiểu Tam vừa cười vừa mắng, sau đó vung một chân đá nó xuống tán cây như đang đá lăn một quả bóng, nhưng nó cũng không quan tâm, tiếp tục đào lỗ, như thể dùng mặt nóng dán mông lạnh.
Tiểu Tam ngồi trên cây và đưa cổ tay lên, kiểm tra thời gian một cách cẩn thận.
Còn một giờ nữa mới đến giờ hành động, lúc này bộ đội cảnh vệ đang tuần tra bên ngoài thành, phạm vi tuần tra chung quanh là mười km.
Cống thoát nước thải nơi Tiểu Tam phải đi vừa vặn nằm trong phạm vi tuần tra.
Vì vậy, nếu muốn mang một số lượng lớn ong vò vẽ đi ngang qua và vào thành phố số 2 thì phải có người giúp đỡ mới có thể qua lọt.
Nhưng Phụ Huynh đừng lo lắng, mọi thứ đã được sắp xếp ổn thỏa.
Trong thành phố số 20, tại ạo trường Tâm Cảnh, người đứng đầu thế hệ mới Thiết Xá Ngự Miễn, Jindai Unmasu đang nở nụ cười tủm tỉm nhìn Jindai Unshuu đứng ở trước mặt:
“Ngươi cũng biết gia chủ đang họp cái gì rồi đấy, Jindai Kura và Jindai Sora cấu kết với nhau, phối hợp với Bạch Trú gây ra tổn hại nghiêm trọng đối với trụ sở tổ chức Vương Quốc và Future.
Trước đây ngươi và Jindai Sora đều thể hiện ra một dáng vẻ không đội trời chung với hắn, vậy sẽ có hai khả năng xảy ra, thứ nhất là hai người bọn chúng đang câu kết với nhau ngay trước mắt ngươi, khả năng thứ hai, đây là vở kịch mà ba người các ngươi phối hợp dựng nên.”
Jindai Unshuu im lặng một lúc:
“Ta không diễn, ta sẵn sàng mang mạng của Jindai Kura và Jindai Sora về cho gia chủ.”
Jindai Unmasu gấp chiếc quạt gấp trong tay lại:
“Đây chính là chuyện mà ta muốn, bây giờ Jindai Kura vẫn táo tợn ở lại trong thành phố, giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, ta muốn ngươi dẫn theo quân cảnh vệ và bắt hắn càng sớm càng tốt.
Sẽ có bảy thành viên của Thiết Xá Ngự Miễn phối hợp hành động với ngươi, chỉ được thành công không được thất bại.
Nếu để hắn ta chạy mất, bất kể vì lý do gì, ta và gia chủ đều sẽ coi ngươi là đồng bọn của hai bọn chúng, hiểu chưa?”
Jindai Unshuu gật đầu:
“Đã hiểu.”
Hắn xoay người đi ra ngoài, Jindai Unmasu cười nói:
“Ta không quan tâm liệu trước kia ngươi có thông đồng với chúng hay không, nhưng đối với ngươi, đây chính là cơ hội gia chủ cho ngươi ăn năn hối lỗi.
Có thể các ngươi thực sự đã từng là bạn bè, nhưng bây giờ ngươi phải hiểu kết bạn với ai mới là lựa chọn đúng đắn.
Nếu chiến dịch bắt giữ thành công, ngươi sẽ trở thành chỉ huy sư đoàn dã chiến số ba của tập đoàn quân Jindai, đây là một món quà mà gia chủ tặng cho ngươi.
Nhớ lấy, ta muốn một Jindai Kura còn sống.”
Hiện tại, gia chủ của Jindai không rõ mối quan hệ giữa Jindai Unshuu và Jindai Kura là như thế nào, nhưng điều đó không quan trọng.
Gia tộc Jindai đang trong thời điểm cần dùng người, gia chủ không muốn gây thêm nhiều ảnh hưởng nữa.
Tình bạn? Trước lợi nhuận, tình bạn chỉ là một thứ đồ vô giá trị.
Gia chủ tin rằng Jindai Unshuu sẽ đưa ra lựa chọn đúng đắn vì tiền đồ của hắn.
Ngay sau khi Jindai Unshuu rời đi, trong bóng tối nơi đạo trường Tâm Cảnh, bảy tên võ sĩ chậm rãi lôi dao ra, sắc mặt Jindai Unmasu lập tức lạnh lùng lên hẳn:
“Coi chừng tên Jindai Unshuu đó, nếu hắn dám có hành động nhường nhịn nào trong chiến dịch truy bắt, lập tức bắt hắn về đây cho ta.”
Tại thời điểm này.
Tại khu số bốn của thành phố số 20, quán bar Hắc Thiên Nga ở thành phố số 22 đã chuyển đến đây và bắt đầu mở cửa trở lại.
Ông chủ quán bar đứng ở cửa với nụ cười trên môi chào đón mọi vị khách đến chơi.
Ngay lối vào có một tấm thảm đỏ dài hơn chục mét, hơn chục vệ sĩ cao to lực lưỡng đứng hai bên thảm đỏ.
Chương 2150: Hóa Ra Là Vậy
Jindai Kura bước xuống xe với một thân trang phục là bộ đồ đi săn màu trắng, trong đoàn xe phía sau hắn còn có hơn 20 sao nữ của liên bang, từ hạng nhất đến hạng ba.
Jindai Sora lặng lẽ đứng bên cạnh hắn.
Hắn nở nụ cười với ông chủ quán bar Hắc Thiên Nga:
“Ta mới trở về từ một nơi vô cùng cực khổ, mỗi một ngày ta sống ở đó đều là những ngày ăn không ngon ngủ không yên, lại phải làm vệ sĩ cho kẻ khác, kiệt sức đến không nói nổi, đêm nay hãy mang loại rượu ngon nhất mà các ngươi có ở đây cho ta, bọn ta phải uống cho thật say mới được.”
Các nữ minh tinh của Liên bang vây quanh hắn thì thầm to nhỏ, vị quý công tử Jindai này trông chẳng khác gì viên ngọc sáng nhất trong thiên hạ.
Jindai Sora thậm chí còn không hề trang điểm.
Mọi người đi vào trong và ngồi vào chiếc bàn dài trong quán.
Một nữ diễn viên hạng nhất ngồi sát bên cạnh Jindai Kura nhưng lại bị Jindai Sora nhìn chằm chằm đến mức trong lòng phát hoảng.
Jindai Sora cứ lạnh lùng nhìn vào đối phương, tay phải như có như không ấn lên con dao ngắn ở vùng xương sườn.
Nữ minh tinh chống đỡ được vài giây rồi sau đó chủ động tránh sang một bên nhường chỗ…
Jindai Sora ngồi xuống, cất giọng hỏi một cách bình tĩnh:
“Anh Kura, rốt cuộc là ngươi muốn làm gì? Ngươi định công khai khiêu khích cả một gia tộc hay sao?”
Jindai Kura cười nói:
“Một lát nữa chúng ta sẽ phải rời đi rồi, sao còn phải khúm núm với gia tộc làm gì? Ta gọi nhiều người tới cổ vũ như vậy còn không phải để che chở cho chúng ta hay sao?”
Jindai Sora sững sờ một lúc, rồi đột nhiên thở phào nhẹ nhõm.
Hóa ra là vậy.
Sau một tuần rượu, Jindai Kura say khướt và bước vào phòng vệ sinh, cả người loạng choạng như có thể ngã xuống đất bất cứ lúc nào, Jindai Sora thấy vậy liền nhanh chóng đứng dậy và đỡ lấy hắn.
Một nhân viên bảo vệ ở quán Hắc Thiên Nga đang đứng canh cửa, khi thấy người đến là Jindai Kura và Jindai Sora, hắn liền lập tức bước vào phòng vệ sinh và yêu cầu mọi người rời đi ngay lập tức, dành cho Jindai Kura cao quý một nhà vệ sinh sạch cóng.
Jindai Sora buông tay để Jindai Kura vào phòng vệ sinh nam, nhưng Jindai Kura lại đột nhiên nắm lấy tay nàng:
“Cùng vào đi! Bên trong rất vui!”
Jindai Sora sững sờ cảm nhận nhiệt độ lòng bàn tay đối phương, hai má xinh xắn trắng ngần bỗng chốc đỏ bừng, ngơ ngác bị đối phương kéo theo vào phòng vệ sinh nam, một sao nữ đứng bên ngoài chứng kiến cảnh tượng này nhưng vẫn vui vẻ huýt sáo như những người đàn ông.
Có vẻ như Jindai Kura đã từng làm loại chuyện như vậy với rất nhiều phụ nữ…
Khi vào bên trong, Jindai Kura nhanh chóng tỉnh táo trở lại, hắn mở bảng chữ O của vách ngăn gian thứ hai, xác nhận bên trên đã có một lỗ nhỏ do Chân Thị Chi Nhãn làm tan chảy, lúc này hắn mới thở phào một hơi:
“Đi thôi, đằng sau cánh cửa là thành phố số 1, nơi chúng ta bắt đầu một cuộc sống mới.”
Jindai Sora sững sờ một lúc:
“Được, nghe ngươi cả.”
Nàng đi qua cánh cửa mật thược chi F và nhìn thấy La Vạn Nhai của Hội Phụ Huynh đang đợi ở đó.
La Vạn Nhai tiến tới và chào đón nàng một cách ân cần:
“Tiểu thư Jindai Sora phải không, bọn ta đã chuẩn bị ổn thỏa chỗ ở cho ngươi rồi, đi theo ta.”
Jindai Sora hơi sững sờ:
“Chờ một chút, còn có một người sắp đến đây.”
La Vạn Nhai lắc đầu:
Theo kế hoạch, tiên sinh Jindai Kura sẽ ở lại bên đó.”
“Hả?”
Jindai Sora nhận ra có điều gì đó không ổn, ngay lập tức xoay người định quay trở lại qua Mật Thược Chi Môn, nhưng lúc này Mật Thược Chi Môn đã bị đóng lại rồi.
Nàng thầm biết không ổn, lập tức gọi điện cho Jindai Kura:
“Ý ngươi là sao, tại sao ngươi lại để ta đi một mình còn ngươi lại không rời đi?!”
Jindai Kura nhận điện thoại, gương mặt vui vẻ bước ra khỏi phòng tắm rồi gật đầu với nhân viên bảo vệ đã giúp đóng mở cửa.
Hắn nhìn nhân viên bảo vệ rời đi qua cửa sau rồi mới tươi cười trả lời:
“Nếu ta rời đi, Unshuu sẽ rất thảm.”
…
Jindai Sora tay cầm điện thoại đứng ngây ngốc trong trại đóng quân của quân đội cảnh vệ ở thành phố số 10.
Nàng biết rất rõ ý của Jindai Kura là thế nào, trước đó vì để có được tin tức, Jindai Unshuu vẫn luôn giữ mối quan hệ gần gũi với gia chủ, thậm chí còn chủ động để đối phương theo dõi.
Bây giờ cả ba người họ đều cùng bị nghi ngờ, nếu nàng và Jindai Sora cùng nhau bỏ trốn, thì thứ chờ đợi Jindai Unshuu chắc chắn sẽ là một kết cục vô cùng tàn khốc.
“Vậy nên ngươi muốn dùng chính mình để giúp hắn tiếp tục có được tín nhiệm sao?”
Jindai Sora hỏi:
“Lúc đầu ngươi nói chỉ cần chúng ta có thể hoàn thành được sự nghiệp thì người hoàn thành cuối cùng bất luận có phải là ngươi hay không cũng không còn quan trọng.
Lúc đó, ta đã đoán ra ngươi muốn dùng bản thân để giúp đỡ Jindai Unshuu đổi lấy sự tin tưởng, nhưng tại sao chúng ta không tìm một nơi để ẩn mình trong yên bình và sống một cuộc sống yên tĩnh, không xa hoa trụy lạc, không đấu đá lẫn nhau, như vậy không tốt hơn sao?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










