- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 204 : Đừng Do Dự (c2031-c2040)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 204 : Đừng Do Dự (c2031-c2040)
❮ sautiếp ❯Chương 2031: Đừng Do Dự
“CMN! Khánh Trần ngươi làm người đi, Kỵ Sĩ các ngươi sống tử tế chút đi!”
Đại Vũ lập tức bật dậy, xoay người chạy về phía hoang dã, còn hai cái bóng kia chia nhau ra đuổi giết chủ nhân của mình!
Tốc độ cực nhanh!
Đại Vũ gào lên:
“Khánh Trần, ta và ngươi quyết không đội trời chung!”
Zard và Đại Vũ chạy đằng trước, hai cái bóng đuổi theo sau, còn Khánh Trần bám theo quan sát hai cái bóng đó…
Bóng đen đã đuổi theo hai người họ được hơn trăm dặm rồi!
Khánh Trần không quá lo lắng về vấn đề an toàn của họ, dù sao cái bóng không thể thắng được bản thể, chúng không có tư duy, cũng không dị năng mà chỉ có sức lực cực lớn.
Nói thật, Khánh Trần không ngờ hắn lại có thể lợi dụng sơ hở này nhờ vào Ngoài Tam giới.
Về sau hắn gặp được bán thần, nếu có thể lặng lẽ cắt bóng của đối phương thì chẳng phải sẽ có thêm cho mình một sự giúp đỡ với thực lực bán thần hay sao?
Bug này có ý nghĩa quá! Có bao nhiêu kẻ địch thì có thể tạo ra bấy nhiêu cái bóng giúp đỡ mình, kẻ địch càng đông thì bóng cũng càng nhiều!
Ngoài Tam giới quả thật là thứ tốt!
“Sao hai ngươi không thể giết bóng của mình?”
Khánh Trần hô.
Đại Vũ vừa chạy vừa gọi:
“Zard, ngươi giết bóng của ngươi, ta giết bóng của ta, chúng ta cùng ra tay!”
Thế nhưng Zard lại tỏ ra bối rối:
“Nó là bóng của ta mà, nó đáng yêu như thế, làm sao ta giết nó được…”
“Thần kinh à, ngươi và Khánh Trần đều là đồ điên!”
Đại Vũ phẫn nộ quát:
“Hơn nữa đêm rồi thì nên nằm yên cạnh đống lửa mà ngủ đi, rỗi hơi lách luật cái khỉ gì, về sau ngươi đừng có nghĩ ra mấy trò dở hơi nữa được không!? Ngươi giết cái bóng của ta, ta giết bóng của ngươi, vậy được chưa?”
Zard vẫn cảm thấy khó xử:
“Nhưng bóng của ngươi cũng rất đáng yêu mà.”
Đại Vũ sắp bị Khánh Trần và Zard chọc tức đến mức thăng thiên rồi…
Khánh Trần ở đằng sau hét:
“Đừng do dự, đồng thời ra tay đi.”
Nói xong, Khánh Trần lấy súng bắn tỉa ra nã một phát ở chế độ gia tốc điện từ, uy lực của phát súng điện từ này mãnh liệt tựa như một tinh cầu bốc cháy, chỉ trong nháy mắt đã bắn xuyên đầu cái bóng của Zard!
Cái bỏng mải đuổi giết Zard, hoàn toàn không tránh né đường đạn.
Oành một tiếng, cái bóng vỡ tan rơi xuống đất, rồi tụ lại dưới chân Zard tựa như một vũng nước chảy, một lần nữa hóa thành cái bóng bình thường.
Chỉ cần cái bóng này bị đánh nát, nó sẽ hóa thành cái bóng mới.
Sau khi bóng trúng đạn, Zard kêu to:
“Ối!”
Hắn ôm đầu, giống như bị một viên đạn bắn vào sau đầu, đồng thời còn hô:
“Cảm ơn ông chủ!”
Đại Vũ xoay người lại hướng về phía bóng của mình, tức giận la lên:
“Không cần ngươi giúp, tự ta giải quyết!”
Trong lúc đó Đại Vũ và cái bóng đã giao thủ. chỉ trong một giây ngắn ngủi hắn đã ra tay hơn mười lần liên tiếp, từng quyền nện lên chỗ hiểm của cái bóng.
Đại Vũ chịu đựng cơn đau trên cơ thể, sắc mặt không hề thay đổi.
Chỉ có người cực kỳ kiên định, quen với sự sống chết và đau đớn mới làm được như thế.
Nhưng bóng vẫn chưa chết, trái lại còn đầy tinh lực trở tay đánh trả Đại Vũ bảy, tám cú, suýt nữa khiến hắn nôn ra máu.
Zard tò mò:
“Chuyện gì thế kia? Vừa rồi đánh trúng hơn mười chỗ hiểm, đáng lẽ cái bóng phải chết rồi chứ nhỉ.”
Khánh Trần suy tư một lát rồi nhắc nhở:
“Ấn đường! Ấn đường mới là nhược điểm!”
Đại Vũ giận mà không biết xả ở đâu, cuối cùng hắn vẫn chấp nhận sự trợ giúp của Khánh Trần.
Hắn lướt qua cái bóng, vị họa sĩ của Trần thị này bỗng bày ra sức mạnh không phù hợp với thân phận họa sĩ của mình, hắn dùng ngón điểm mạnh lên ấn đường của cái bóng với tốc độ cực nhanh.
Ầm, bóng của Đại Vũ lập tức nổ tung sau khi bị chọc vào giữa ấn đường, một lần nữa hóa thành cái bóng bình thường, lay động theo ánh sáng.
Khánh Trần yên lặng nhìn cảnh này…Đại Vũ không phải hạng đơn giản, dường như ngoại trừ vật cấm kỵ điều khiển giấy gấp, truyền thừa họa sĩ của Trần thị, đối phương vẫn còn lá bài tẩy.
Đại Vũ ngồi dưới đất thở hổn hển, hắn tức giận trừng Khánh Trần:
“Lần sau ngươi định lợi dụng bug thì cách xa ta ra! Đi ngủ!”
“Vậy là bóng của hai người cũng cũng giống như bóng của ta, tổn thương mà họ phải chịu sẽ truyền lại cho bản thể bằng hình thức đau đớn, nhưng cũng chỉ có cảm giác đau chứ không phải thương tổn thật sự.”
Khánh Trần phân tích.
Ba người không quay trở lại đống lửa bên kia…Họ đã đi quá xa.
Họ nghỉ chân luôn ở đây, định bụng đợi trời sáng sẽ quay trở lại khu dân cư của người hoang dã.
Khánh Trần và Huyễn Vũ cách nhau hơn mười mét, không ai để ý đến ai, hết sức xa cách.
…
Trời sáng, Khánh Trần bỗng nghe thấy một âm thanh kỳ lạ, hắn ngẩng đầu nhìn lên, thình lình thấy được bảy chiếc khí cầu máy trên trời cao, đối phương vốn đang ẩn nấp trong mây, bây giờ phát hiện ra ba người họ thì ngay lập tức hạ thấp, nhắm họng pháo hỏa lực chính về phía ba người!
Chương 2032: Bị Bao Vây
Vì khí cầu máy bay quá cao nên ba cao thủ cấp A họ không hề phát hiện ra đối phương.
Khánh Trần đang định đánh thức hai người kia thì bảy chiếc khí cầu máy đã hạ xuống với tốc độ cực nhanh.
Bị pháo laser hỏa lực chính của khí cầu máy cấp Giáp khóa mục tiêu, dù là cao thủ cấp A cũng khó lòng né tránh.
Cuối cùng bây giờ Khánh Trần cũng thấy rõ phiên hiệu của đội quân này, là không quân số 2 dưới trướng Trần thị!
Đúng là đội quân bị Lý Trường Thanh đánh tan tác ấy!
Lạ thật, sao đột nhiên lại xuất hiện ở đây? Cố ý nhằm vào Khánh Trần, hay đến vây quét khu dân cư?
Nơi này cách khá xa khu dân cư, nếu mục tiêu của tập đoàn quân Trần thị là khu dân cư của người hoang dã thì không nên xuất hiện ở đây mới đúng.
Hạm đội của Trần thị không tấn công ngay mà tiếp tục hạ thấp.
“Zard, Đại Vũ, dậy đi!”
Khánh Trần gọi.
Đại Vũ tỉnh dậy và dụi mắt, rồi hắn reo lên một cách vui mừng xen lẫn kinh ngạc:
“Khánh Trần ca ca!”
Khánh Trần:
“…”
Sao Đại Vũ và Tiểu Vũ lại đột nhiên hoán đổi thân phận ở thời điểm này, có chết không cơ chứ!
Khánh Trần nói nhỏ:
“Zard, lát nữa dùng thổ độn tức tốc rời đi.”
“Nhưng thổ độn của ta cần phải đi ra để thở, mà di chuyển 15 phút thì không thoát ra khỏi phạm vi của họ được.”
Zard nói.
Khánh Trần nói tiếp:
“Không sao, trước tiên tránh sự tập trung của hỏa lực chính, sau khi trở lại mặt đất thì lập tức dựng tường cát yểm hộ đỉnh đầu, cho ta cơ hội đánh xuyên qua khoang động lực của nó.”
Hạm đội này do một khí cầu máy cấp Giáp và sáu khí cầu máy cấp Ất hợp thành, chỉ cần phá hủy khí cầu máy cấp Giáp thì những chiếc khí cầu máy cấp Ất còn lại không làm gì được họ.
Nhưng nếu muốn đánh xuyên khoang động lực ở phần thân tàu mà dùng khẩu súng bắn tỉa trước kia thì không khả thi, hiện tại có thêm gia tộc điện từ, có thể thử, nhưng vẫn không nắm chắc.
Đúng lúc này, trên khí cầu máy vang lên tiếng phát thanh:
“Người hoang dã trên mặt đất chú ý, các ngươi đã bị bao vây, không cần phản kháng vô ích, hãy chờ đợi tập đoàn quân đến.”
Khánh Trần và Zard nhìn nhau, không phải nhằm vào họ, hơn nữa đối phương muốn người sống!
“Tập đoàn quân gặp được người hoang dã mà không giết, vậy chỉ có một cách giải thích duy nhất chính là họ muốn dùng người hoang dã để thăm dò khu cấm kỵ!”
Khánh Trần nói khẽ:
“Khá là kỳ lạ, ở phía bắc của Liên Bang vẫn đang nội chiến, rốt cuộc là khu cấm kỵ thế nào mới đáng để Trần thị hành động rầm rộ vào thời điểm này, lại còn phái không quân số 2 đã bị đánh tan tác đi nữa chứ.”
Lúc này, đằng trước và sau lưng họ đều bị tập đoàn quân bao vây, trong tập đoàn quân Trần thị, rất nhiều nạn dân bị áp giải tiến về phía trước, có hơn một nghìn người, tất cả đều chỉ mặc đồng phục nông phu của cơ sở sản xuất.
Tập đoàn quân có 4500 người, tương đương với một lữ đoàn dã chiến.
Khánh Trần ngạc nhiên, lần trước mọi người ngụy trang thành nông phu lừa gạt huynh đệ Cao thủ, kết quả câu nói ấy thành sự thật rồi ư?
Trần thị thật sự bắt nông phu của cơ sở sản xuất 1129 đi thăm dò khu cấm kỵ?
Khánh Trần bỗng nói:
“Họ muốn đến Hỏa Đường! Zard, đừng chống cự, chúng ta trà trộn vào trong đó!”
Nói xong, hắn nhét toàn bộ Ngoài Tam giới, Rối Gỗ Giật Dây, chiếc nhẫn quyền lực, Cắt Bóng, sạc pin đa năng, điện thoại vệ tinh vào cơ thể của Zard.
Một đội tác chiến gồm 30 người đến gần, Tiểu Vũ trốn sau lưng Zard, nhìn về phía những người kia một cách dè dặt.
Một binh sĩ giơ báng súng lên đập Khánh Trần ngã lăn xuống đất, còn Zard ngoan ngoãn ấn Tiểu Vũ cùng nhau nằm bò trên mặt đất.
Có người dùng giày ghệt quân đội cứng giẫm lên mặt Khánh Trần, nhấn nửa bên mặt của hắn vào trong bùn, rồi nói với giọng điệu lạnh lẽo:
“Người ở đâu?”
Những binh lính khác bắt đầu lục soát toàn thân, sau khi xác nhận trên người họ không có vũ khí và vật phẩm khả nghi mới thả lỏng cảnh giác.
Khánh Trần nói:
“Nạn dân của thành phố số 10, bọn ta từ thành phố số 10 xuôi nam, trốn đến đây thì lạc đường!”
Để trà trộn đến bên cạnh huynh đệ Cao thị, mấy người Khánh Trần đều thay quần áo rách rưới, làm mặt mũi trở nên lấm lem bẩn thỉu, bây giờ phát huy tác dụng rồi.
Hơn nữa Đại Vũ kiêu căng cũng hôn mê rồi, họ không có sơ hở gì cả.
Một sĩ quan chậm rãi đi tới:
“Các ngươi trốn ra khỏi thành phố số 10 bằng cách nào?”
“Lúc trước có người ép bọn ta đi qua một cánh cửa đến hoang dã, họ nói thành phố số 10 có thảm họa xảy ra, bảo bọn ta ở lại hoang dã không được di chuyển đi đâu.
Nhưng bọn ta cảm thấy có vấn đề, vừa đến hoang dã là tìm cơ hội chạy trốn.”
Khánh Trần giải thích:
“Ngài sĩ quan, xin tha mạng cho bọn ta.”
Sĩ quan im lặng một lúc:
“Áp giải đến đội ngũ nông phu 1129, mang hết đi.”
Khánh Trần la hét:
“Ngài sĩ quan, ta là công dân của thành phố số 10, xin hãy đưa ta về, ta sẽ hậu tạ!”
Sĩ quan cười khẩy đá lên bụng Khánh Trần, hắn co quắp như con tôm luộc.
Sĩ quan nói:
“Sợ là ngươi không về được thành phố số 10 rồi!”
Đội tác chiến 30 người đó áp giải ba người Khánh Trần về đội ngũ, tập đoàn quân Trần thị tiếp tục đi về phía tây, dường như không hề biết đến sự tôn tại của khu dân cư người hoang dã ở phía nam.
Chương 2033: Nạn Dân Thê Thảm
Khánh Trần giả vờ một cách triệt để, hắn không chỉ đóng giả nạn dân của thành phố số 10 mà thậm chí còn chọc giận binh sĩ của Trần thị, chủ động ăn đòn.
Hắn cau mày phân tích, Trần thị thăm dò nơi cấm kỵ thì không có vấn đề gì, dù sao tất cả các tập đoàn tài chính đều làm vậy.
Nhưng tại thời điểm này thì quá kỳ lạ.
Chiến hỏa ở phía bắc vừa mới tạm dừng, cả Liên Bang đều ở trong trạng thái chuẩn bị cho chiến tranh, tất cả mọi người đều biết cuộc chiến mới sẽ nổ ra.
Kết quả là bốn tập đoàn đánh nhau hăng say ở phía bắc, Trần thị lại nói ta đi thăm dò nơi cấm kỵ trước đây…
Bởi vậy, nhất định tập đoàn quân Trần thị còn có nhiệm vụ quan trọng hơn…Hỏa Đường.
Hỏa Đường sinh tồn giữa kẽ hở của các tập đoàn, họ tọa lạc ở vị trí hẻo lánh, có được lượng lớn tài nguyên và bí mật của khu cấm kỵ, thậm chí còn có nhiều truyền thừa tu hành thần bí.
Hơn nữa Trần thị muốn vượt qua núi tuyết Tây Nam, tiếp cận đại bản doanh của Khánh thị thì nhất định phải đi qua Hỏa Đường.
Hỏa Đường và khu cấm kỵ số 8 giống như chiếc xương mắc trong cổ họng của Trần thị.
Trước kia, mỗi khi Trần thị muốn tấn công Hỏa Đường, Khánh thị đều sẽ phái binh diễn tập ở hoang dã.
Vì vậy khi Khánh Trần khiêu chiến khu cấm kỵ số 002, Hỏa Đường mới giúp người dự bị ảnh tử Khánh Hoài giết Khánh Trần.
Quan hệ giữa Hỏa Đường và Khánh thị từ trước đến nay đều rất mập mờ.
Khánh thị vừa tổ chức diễn tập quân sự là Trần thị đành phải rút lui.
Dù sao họ sợ Khánh thị đang diễn tập tự dưng lại không diễn nữa.
Bây giờ, tất cả các thế lực đều bị hãm chân ở chiến trường phương bắc, Trần thị muốn nhân cơ hội này chế ngự Hỏa Đường!
Mở ra con đường tiến về Khánh thị!
Khánh Trần bị áp giải đến chỗ nạn dân, hắn nhẹ nhàng liếc mắt quan sát xung quanh hòng tìm hiểu rõ tình hình của lữ đoàn dã chiến này.
Nếu ra tay với Hỏa Đường thì có nghĩa là trong lữ đoàn dã chiến này chắc chắn còn cất giấu cao thủ Trần thị, chưa biết chừng Trần Dư hàng thật giá thật đang ở ngay trên chiếc khí cầu máy cấp Giáp này!
Bằng không một lữ đoàn dã chiến muốn đánh bại Hỏa Đường đông đúc cao thủ bằng cách nào? Cho dù hiện nay Át Bích đang hoạt động ở phía bắc thì cũng không thể làm được.
Phương thức chiến đấu mà họa sĩ Trần thị thích nhất chính là trốn ở trong tập đoàn quân Trần thị, tìm cơ hội xé tranh của mình để ra tay.
Trước khi tìm được thì cứ trốn.
Khánh Trần vừa quan sát được hai phút thì trông thấy người quen.
Trần Dã Hồ.
Đối phương mặc quân phục cấp quân hàm đại tá, hắn đang trở lại xe việt dã, đó là đơn vị của Trần Dã Hồ.
Hồi trước Khánh Trần xuyên không đến nhà tù số 18, lần đầu tiên Lý Thúc Đồng đeo mặt nạ mèo lên cho hắn, dẫn hắn đến nhà hàng xoay nằm trên tầng thượng nổi tiếng nhất thành phố số 18.
Chính Trần Dã Hồ đứng ra thay mặt Trần thị khuyên Lý Thúc Đồng trở lại ngục giam.
Khi ấy Lý Thúc Đồng chính miệng khen ngợi Trần Dã Hồ là nhân tài xuất chúng nhất thế hệ trẻ tuổi của Trần thị.
Trong lúc suy tư, binh sĩ áp giải ba người Khánh Trần đẩy họ vào trong nhóm nông phu.
Những nông phu ấy bị lùa đi bộ hơn hai trăm cây số, thần sắc đã trở nên vô cảm, dù mấy người Khánh Trần gia nhập đội ngũ thì mọi người cũng chỉ nhìn họ một cái rồi không có phản ứng nào khác.
Trong số những người này có người già, có phụ nữ, có trai tráng, có trẻ con.
Còn có người đàn ông ôm một đứa bé chừng hai tuổi trong lòng, bước đi với vẻ thờ ơ và mỏi mệt.
Có phụ nữ đã đánh rơi mất giày nhưng chỉ có thể tiếp tục tiến về phía trước với đôi chân trần trầy xước.
Từ thái độ của binh sĩ Trần thị đối đãi với Khánh Trần có thể đoán ra được thái độ của dám lính với những nông phu đó.
Khánh Trần nhíu mày, Trần thị bắt những người này đi thử quy tắc của khu cấm kỵ, lẽ nào không sợ bị trời phạt sao?
May mà tập đoàn quân Trần thị không biết khu dân cư nơi nhóm Ương Ương đang ở, bằng không sẽ có thêm nhiều người gặp nạn hơn…
Đúng lúc này, một bà lão bỗng ngã nhào xuống đất, đi bộ hơn 200 cây số, bà không chịu nổi nữa rồi.
Binh sĩ của Trần thị đột nhiên đạp lên lưng bà lão nói:
“Đi không nổi rồi à, không đi được nữa thì chết ở đây luôn đi.”
Con trai của bà cụ trừng mắt phẫn nộ:
“Ta cõng mẹ ta đi, chẳng phải các ngươi muốn người sống sao? Người chết rồi làm sao thử quy tắc ở khu cấm kỵ cho các ngươi được nữa?”
Binh sĩ cười gằn:
“Ngươi hiếu thảo thì cõng bà ta đi, để ta xem ngươi có thể cõng tới khi nào.
Dám đi chậm thì ta đánh cả hai người các ngươi.”
Người con trai đỡ mẹ già dậy, cõng bà trên lưng, cố lết từng bước về phía trước.
Zard, một người bệnh tâm thần lúc thường chẳng hề đứng đắn, thế mà lại để lộ vẻ mặt thương xót, hắn nhỏ giọng nói một cách nghiêm túc:
“Ông chủ, ta muốn cứu họ.”
Zard của lúc này giống hồi hắn che mắt Tiểu Vũ, hoàn toàn khác hẳn ngày thường.
Trong đội ngũ, Tiểu Vũ tủi thân, nói nhỏ:
“Zard ca ca, Tiểu Thổ ca ca, ta sợ.”
Chương 2034: Sủa Đi
“Tiểu Vũ đừng sợ.”
Khánh Trần an ủi:
“Tạm thời họ sẽ không làm gì chúng ta, Zard, nếu muốn ra tay cứu người thì phải kiên nhẫn chờ đợi, ít nhất phải chờ tới khi Đại Vũ tỉnh lại mới được.
Bằng không chỉ với hai người chúng ta không đủ để ứng phó rủi ro.”
Zard gật đầu, ừ khẽ.
Một đội binh sĩ Trần thị bỗng đi tới, bảo từng nạn dân đeo vòng cổ điện tử lên.
Một sĩ quan nói với giọng lạnh tanh:
“Đừng nghĩ đến việc chạy trốn, một khi máy định vị cách xa đội ngũ thì bọn ta sẽ cho nổ, không muốn chết thì ngoan ngoãn nghe lời.”
Khánh Trần nói nhỏ:
“Trần thị không định để ai sống sót.”
Một khi hoàn thành việc thăm dò quy tắc, chắc chắn Trần thị sẽ giết chết tất cả mọi người ngay trong khu cấm kỵ, để tránh có người sống sót trở lại Liên Bang, ảnh hưởng đến danh dự của Trần thị.
Zard cúi đầu, nói:
“Quá tàn nhẫn.”
“Zard, đây chính là lý do ta phải thay đổi thế giới.”
“Ừm, ta hiểu rồi.”
…
Đội ngũ di chuyển mãi cho đến khi sẩm tối, binh sĩ Trần thị lùa nhóm nông phu dựng doanh trại và tìm củi đốt như lùa bầy cừu.
Hễ có ai làm việc hơi chậm một chút là sẽ phải ăn vài roi.
Ánh tà dương cuối ngày rọi lên cơ thể của mọi người, song chẳng hề ấm áp, trái lại chỉ cảm thấy lạnh thấu xương.
Một ông cụ đi đứng bất tiện, đang ôm củi bước đi thì đột nhiên ngã xuống, thế nhưng binh sĩ Trần thị phụ trách giám thị mọi người lập tức quất ông một roi.
Bốp, tiếng roi vang lên chói tai, Khánh Trần quay đầu nhìn lại, phát hiện ra là Zard nằm sấp trên người ông lão giúp ông chặn đòn roi.
“Đồng tình đúng không?”
Binh sĩ của Trần thị cười khẩy, nói xong hắn lại quất hơn mười phát roi nữa, lưng áo của Zard đã rách nát tả tơi.
Lần này Zard rất cẩn thận, thậm chí còn khống chế phần lưng của mình không nguyên tố hóa, dùng máu thịt đón nhận cơn đau, bằng không bị đánh mười roi mà không bị thương thì sẽ bị nghi ngờ.
Trong một khoảnh khắc đó Khánh Trần cảm thấy, dường như bên trong Zard tồn tại hai linh hồn, một linh hồn đứng đắn, một linh hồn không đứng đắn.
Không đứng đắn là trạng thái dùng chống lại thế giới từng vứt bỏ mình.
Mà mặt đứng đắn mới là con người thật sự.
Chỉ có điều Zard quả thật có vấn đề về thần kinh, hắn không phân rõ đâu mới là thật sự là mình.
Lần này, đến lượt Khánh Trần che mắt của Tiểu Vũ, hắn không muốn Tiểu Vũ chứng kiến cảnh này.
Binh sĩ Trần thị đánh đã tay rồi mới nói với giọng điệu lạnh tanh:
“Tranh thủ thời gian đứng dậy làm việc cho ta, nếu trước khi trời tối không dựng xong doanh trại thì tất cả các ngươi không được ăn cơm!”
Zard đứng lên đỡ ông cụ dậy, không đợi đối phương nói một tiếng cảm ơn mà xoay người đi dựng lều với Khánh Trần.
Khánh Trần nói một cách bình tĩnh:
“Yên tâm, đòn roi này chúng ta sẽ bắt họ dùng mạng trả lại.”
“Ta phải làm gì?”
Zard hỏi.
“Đưa Rối Gỗ Giật Dây cho ta, trước tiên đừng vội, trong lúc trò chuyện binh lính sẽ nhắc đến tên họ, ta khống chế vài tên rồi tính tiếp.”
Khánh Trần nói.
Sau khi thử triều ở thành phố số 10 bị diệt sạch, Khánh Trần từng dành ra hai ngày để hiến tế xác của những con chuột đó.
Hơn triệu xác thử triều chất đống ở phòng tuyến của khi Tam Hạ đã giúp Rối Gỗ Giật Dây của Khánh Trần phân tách ra mười ba sợi tơ trong suốt trong vòng hai ngày.
Sau khi Rối Gỗ Giật Dây phân tách ra mười hai sợi tơ, tốc độ hiến tế chậm lại, sợi tơ thứ 13 cần phải hiến tế hơn năm trăm nghìn xác chuột mới hình thành.
Khánh Trần nghi là Rối Gỗ Giật Dây ăn chuột đến mức sắp nôn ra rồi, không muốn ăn nữa.
Nhưng đúng lúc này, đám đông cách đó không xa bỗng vang lên âm thanh huyên náo, hắn nhìn thấy một ông già đang bám lấy binh sĩ đòi uống rượu.
Binh sĩ Trần thị dâu thể chiều ý hạng người này, hắn đá ông lão kia ngã nhào ra đất:
“Cút đi!”
Ông lão đó tiếp tục quấy rối.
Binh sĩ Trần thị đùa cợt:
“Lão già, ngươi sủa đi rồi ta sẽ tìm rượu cho ngươi uống.”
Khánh Trần biết tên lính này chỉ đang đùa bỡn ông lão mà thôi, bởi vì bộ đội Trần thị tuy bạo ngược nhưng kỷ luật lại cực kỳ nghiêm khắc, ngoại trừ họa sĩ của Trần thị không một có ai trong quân đội được mang rượu.
Ông lão kia nghe binh sĩ Trần thị nói thế thì quay đầu rời đi:
“Không sủa.”
Binh sĩ của Trần thị nổi giận:
“Ta bảo ngươi sủa thì ngươi phải sủa!”
Hắn đáp ông lão ngã lăn xuống đất, sau đó giơ roi quất đánh.
Ông lão nằm trên mặt đất che đầu, cứ im lặng cuộn tròn cơ thể cho đến khi binh lính trút giận xong mới thôi.
Vốn dĩ Khánh Trần không định để ý đến ông lão, thế nhưng hắn nghe thấy có người trẻ tuổi trong đám nông phu nói:
“Ông lão Trần Gia Chương đó tìm binh sĩ Trần thị đòi uống rượu vào lúc này, chẳng phải là tự tìm đường chết à?”
Khánh Trần sững sờ!
Trần Gia Chương!
Hắn lặng lẽ đi đến trước mặt người trẻ tuổi kia:
“Ngươi nói người kia tên là Trần Gia Chương đúng không? Là người của cơ sở sản xuất 1129 các ngươi à?”
Chương 2035: Ta Muốn Uống Rượu
“Không phải.”
Người trẻ tuổi giải thích:
“Ông ta là người bên ngoài lẫn vào trong cơ sở sản xuất, chỗ bọn ta ủ rượu cao lượng, ông ta hay đến hầm rượu uống trộm.
Mọi người phát hiện ông ta ở trong hầm rượu mấy lần rồi, say như chó chết quên cả chạy trốn.”
“Sau đó thì sao? Cứ để ông ta ở lại uống trộm rượu như thế à?”
Khánh Trần hỏi.
“Không thì làm gì được? Mới đầu bọn ta treo ông ta dưới mặt trời cho phơi ba ngày liền, sau đó ông ta chạy thoát, rồi vẫn trở lại trộm rượu.”
Người trẻ tuổi cảm thán:
“Ông ta thích rượu như mạng, hoàn toàn không cần mạng luôn ấy chứ.
Không biết ông ta lén lút chui vào hầm rượu kiểu gì, chẳng lần nào ngăn được.
Nhưng sau đó ông ta không uống chùa nữa, đôi khi sẽ vào hoang dã nhặt vài thi thể của dã thú mang về cho bọn ta, có lợn rừng, có gà rừng, thỏ rừng, xem như trả tiền rượu.”
Một thanh niên khác bên cạnh nói:
“Tửu lượng của ông ta cũng chẳng ra gì, vài ba lạng rượu là sau mèn rồi, mọi người bàn nhau, thôi thì kệ ông ta.”
Chưa biết chừng tổ tiên của những nông phu này là cư dân trong thành phố, bởi vì không chịu đựng nổi cuộc sống thành thị nên chạy đến hoang dã trồng trọt, trông coi cơ sở sản xuất ít nhất còn có thể ăn lương thực thật sự, trong tay có súng ống còn có thể đi săn bắn, cải thiện bữa ăn.
Tuy có người hoang dã đến cướp bóc nhưng nhờ vào bão kim loại và vũ khí, họ vẫn có thể bảo vệ được cơ sở sản xuất.
Những người này thiên tính thuần phác, cho nên mới không giết Trần Gia Chương.
Mà Khánh Trần cũng chợt hiểu ra, đó là vị sư bá đứt đoạn đường tu hành của hắn.
Lý Thúc Đồng nói, sau khi con đường tu hành bị chặt đứt, Trần Gia Chương mai danh ẩn tích đi tìm cách phá vỡ gông xiềng của thuật Hô Hấp Ngược.
Nhưng bây giờ xem ra, đối phương không tìm được phương pháp phá giải, trái lại bắt đầu cam chịu số phận.
Con đường tu hành đứt đoạn.
Người thân phản bội khiến Trần Gia Chương không chịu nổi.
Kỵ Sĩ không phải thần, họ cũng sẽ phạm sai lầm, cũng sẽ gặp khó khăn như người bình thường, các Kỵ Sĩ cũng có tính cách và nhân cách riêng của mình.
Trần Gia Chương biến thành dáng vẻ này, Khánh Trần có thể hiểu được, chẳng qua hắn không đành lòng nhìn cảnh ấy.
Hơn nữa, kể từ khi con đường tu hành của đối phương bị chặt đứt, dường như đối phương đang già yếu nhanh chóng, không duy trì vẻ trẻ trung mãi như Lý Thúc Đồng.
Nhiều Kỵ Sĩ khi chết đi đều giữ nguyên diện mạo ở tuổi đôi mươi, chẳng hạn như Tần Sanh.
Có lẽ Trần Gia Chương trở nên già yếu là vì di chứng của thuật Hô Hấp Ngược.
Khánh Trần đi đến đó, ghé vào tai Trần Gia Chương nói khẽ:
“Ta là Khánh Trần.”
Ông lão ngã ngồi dưới đất ấy cứng người, đối phương quay đầu đi:
“Ta không cần biết ngươi là cái quái gì, ta muốn uống rượu!”
“Ta biết ngài từng nghe về ta, ta cũng biết bây giờ ngài không dám nhận ra, nhưng không sao.”
Khánh Trần nâng Trần Gia Chương dậy một cách kiên quyết rồi đi về phía Zard và Tiểu Vũ.
Trần Gia Chương thử giãy giụa nhưng hắn phát hiện ra Khánh Trần còn khỏe hơn cả mình!
Đáng lý ra ông ấy phải khỏe hơn Khánh Trần mới đúng, bởi vì ông lão là Kỵ Sĩ cấp A chính thống, nhưng mấy năm nay rượu chè đã ăn mòn cơ thể và ý chí của ông ấy.
Ông lão ngạc nhiên nhìn vị sư điệt này của mình, không ngờ hai tháng trước hắn mới nghe đến tên của đối phương mà hai tháng sau hắn đã trưởng thành đến mức này.
Khánh Trần nói nhỏ:
“Tình hình hiện nay không cho phép ngài tùy hứng, chúng ta phải cứu những nông phu này, có sư bá trợ giúp thì còn gì bằng.”
Trần Gia Chướng nói sang chuyện khác:
“Ta không phải sư bá của ngươi, ta không quen biết ngươi.”
“Ngài nghe đến tên của ta đã biết ta là ai, chứng tỏ ngài vẫn chú ý đến tổ chức Kỵ Sĩ.”
Khánh Trần nói:
“Lúc trước không tim được ngài, bây giờ tìm được rồi thì không thể để ngài tiếp tục buông thả như vậy được.”
Trần Gia Chương không nói thêm gì nữa mà chỉ thở dài một tiếng.
Khánh Trần nói:
“Sư phụ nói ngài đi tìm phương cách phá vỡ gông xiềng của thuật Hô Hấp Ngược, ngài đã tìm được chưa?”
Trần Gia Chương im lặng.
…
Màn đêm buông xuống, binh sĩ Trần thị phát cho tất cả nạn dân mỗi người một bánh protein rẻ tiền nhất, đây là thức ăn của mọi người trong cả một ngày.
Nếu cứ tiếp tục như thế thì dù những nạn dân này đến được khu cấm kỵ số 008 chỉ sợ cũng sắp chết đói.
Các nạn dân ăn xong thì muốn đi ngủ, nhưng binh sĩ Trần thị không cho phép họ nằm xuống, muốn ngủ cũng chỉ có thể ngủ ngồi ngay giữa hoang dã.
Tổng cộng 1329 nạn dân, do 120 binh sĩ Trần thị trông giữ, bốn đội tác chiến lần lượt do 4 đội trưởng đội tác chiến chỉ huy.
Khánh Trần dùng thính lực nhanh nhạy của mình xác nhận tên họ của 87 binh sĩ, định bụng chờ đến thời cơ thích hợp thì khống chế 4 tên đội trưởng, thế thì ít nhất các nạn dân cũng được sống thoải mái hơn một chút.
Chương 2036: Không Phải Kỵ Sĩ
Lúc này, vài tên lính Trần thị đợi tất cả bộ đội chủ lực ngủ hết, lặng lẽ đi đến chỗ nạn dân, lựa tới lựa lui rồi lôi mấy người phụ nữ ra, định kéo họ vào trong lều.
Zard thấy thế thì bùng lên căm uất khó hiểu:
“Thả họ ra, có việc gì để đi thay cho!”
Khánh Trần:
“…”
Trần Gia Chương nhìn Zard với vẻ mặt quái dị, bỗng quay sang hỏi Khánh Trần:
“Đây cũng là người của Kỵ Sĩ chúng ta à?”
Nhìn thấy Zard, Trần Gia Chương không giả vờ nổi nữa.
Zard đau đớn và phẫn nộ:
“Đám đàn ông các ngươi bắt nạt phụ nữ là sao hả? Có giỏi thì trút lên ta đây này, ta chơi với các ngươi đến cùng!”
Câu nói này khiến những binh sĩ Trần thị kia ngây ra như phỗng.
Họ nhìn nhau, nhất thời không xác định được “trút lên ta” mà Zard nói có giống với ý “trút lên ta” mà họ hiểu không…
Còn Khánh Trần kiên nhẫn an ủi Trần Gia Chương:
“Hắn không phải Kỵ Sĩ…”
Trần Gia Chương hơi yên tâm:
“Người đưa thư?”
Khánh Trần suy nghĩ:
“Không phải, là bạn.”
Thật ra Khánh Trần cũng không biết nên định nghĩa mối quan hệ với Zard như thế nào, Zard tự nhận mình là người đưa thư của Khánh Trần.
Nhưng Khánh Trần lại coi Zard như một người bạn hơn.
Trần Gia Chương ngơ ngác hồi lâu:
“Nếu là người đưa thư…còn được.”
Vị tiền bối Kỵ Sĩ này suýt nữa tưởng rằng mình rời xa tổ chức quá lâu nên không hiểu tổ chức Kỵ Sĩ của mình nữa rồi.
Đừng nói là Trần Gia Chương, ngay cả mấy nạn dân bên cạnh cũng nhìn về phía Zard với ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa kính nể, phức tạp vô cùng.
Khánh Trần thở dài, hắn không thể để Zard phá tan vòng vây bộ đội Trần thị xông ra ngoài vào lúc này được, khí cầu máy cấp Giáp còn dùng trang bị phản trọng lực bay trên đỉnh đầu, pháo chủ lực không lúc nào không chĩa xuống mặt đất và giữ nguyên trạng thái mở ra.
Mặt khác, theo hắn phỏng đoán, trong đội quân Trần thị này có ít nhất mười mấy họa sĩ Trần thị từ cấp C cho đến cấp A.
Khánh Trần cũng rất muốn xông ra nhưng vấn đề là không ra được.
Họ vẫn không thể làm chim đầu đàn.
Chỉ khi nào đến khu cấm kỵ số 8, lợi dụng tầm nhìn bị che khuất cản trở khí cầu máy cấp Giáp phát huy, sau đó lại lợi dụng quy tắc và điểm mù giết chết từng binh lính.
Khi đó, có tán cây rậm rạp ở khu cấm kỵ yểm hộ, uy hifếp đến từ Trần thị treo trên đỉnh đầu họ chỉ là thùng rỗng kêu to.
Lúc này bốn đội trưởng đến kiểm tra.
Hắn thấy binh lính dưới trướng muốn tiêu khiên thì chỉ nhìn một cái, không nói gì.
Dù sao cưỡng hiếp vài người phụ nữ trong đám nạn dân sớm muộn gì chết chẳng là chuyện gì to tát với họ cả.
Mấy binh sĩ Trần thị nhìn Zard và cười ồ lên:
“Có người muốn ra vẻ anh hùng à? Ra đây, ta cho ngươi biết cái giá muốn làm anh hùng.
Treo hắn lên cho ta, đánh hắn một đêm!”
Trong lúc đó, trước khi Zard sắp sử dụng năng lực của mình chôn sống đám lính này, Khánh Trần đặt tay phải lên vai hắn:
“Để ta giải quyết.”
Zard yên lặng nhìn bóng lưng Khánh Trần, cảm thấy vô cùng cảm động.
Quả nhiên ông chủ là người dũng cảm đứng ra vào thời khắc quan trọng nhất.
Nhưng hắn vừa mới nghĩ vậy thì Khánh Trần thất tha thất thểu xuyên qua đám người chạy đến trước mặt bốn đội trưởng:
“Các ngài sĩ quan, nạn dân ở đây thảm lắm rồi, xin hãy tha cho những người phụ nữ này đi, nêu các vị thật sự muốn tiêu khiển…thế thì mang tên huynh đệ kia của ta đi đi…”
Zard:
“???”
Trần Gia Chương:
“???”
Nghe Khánh Trần nói vậy, Zard mới sực nhận ra sự khác thường, hình như trước đó mình nghĩ lầm cái gì rồi.
Thì ra những binh sĩ kia mang phụ nữ đi là để hãm hiếp họ, hắn còn tưởng rằng đối phương muốn đánh phụ nữ.
Trần Gia Chương ngớ ra, đây là Kỵ Sĩ ư? Kỵ Sĩ trẻ tuổi vừa mới an ủi mình này còn khác người hơn cả người đầu óc có vấn đề như Zard ấy chứ!
Các binh sĩ của Trần thị cũng ngây ra như phỗng, hai tên nạn dân này làm trò con bò trước mặt đội trưởng, sợ rằng không sống được qua đêm.
Thế nhưng đúng lúc này đội trưởng đội một Lưu Bằng Sinh nói với binh sĩ:
“Đưa cái tên muốn làm anh hùng kia vào lều cho ta!”
Binh sĩ Trần thị:
“???”
Lưu Bằng Sinh lại nói với các binh sĩ:
“Lỡ như các ngươi gây chuyện khiến nạn dân nổi loạn, cẩn thận ta xử bắn các ngươi ngay tại chỗ đấy.
Cút trở về vị trí công tác của mình đi.”
Nói xong, bốn đội trưởng kéo Zard đi vào trong lều, Zard nhìn về phía Khánh Trần thì phát hiện đối phương gật đầu với mình.
Zard khó hiểu, gật đầu là có ý gì?
Sau khi vào lều, Lưu Bằng Sinh bỗng mở miệng nói:
“Ngủ một giấc đi.”
Zard sợ hãi:
“Ngài sĩ quan, thế này không ngủ ngon được đâu!”
Lưu Bằng Sinh tức giận:
“Ta là Khánh Trần, mấy đội trưởng đã bị khống chế rồi, ngủ bên ngoài cũng không thoải mái, ngươi ngủ ở đây, ta ra ngoài canh.”
Ban ngày, Khánh Trần vẫn luôn đặt sự chú ý lên người bốn đội trưởng, muốn nghe rõ tên của họ, quan sát thói quen, ngữ khí khi nói chuyện, ghi nhớ tất cả và phân biệt từng người một.
Chương 2037: Không Có Cơ Hội
Đội trưởng đội một, hai và ba hay nói tục, đội trưởng đội bốn thích dùng câu phản vấn, Khánh Trần quan sát cũng đủ rồi.
Đã có bốn đội trưởng này, Khánh Trần có thể khống chế 120 bính sĩ, bảo đảm giúp cuộc sống của các nạn dân thoải mái hơn.
Ít nhất cũng chịu đựng được đến khu cấm kỵ số 8.
Bây giờ chắc chắn trốn không thoát, một khi hắn để mặc nạn dân chạy trốn, hạm đội trên đầu sẽ phát hiện ra ngay lập tức.
…
Sáng sớm ngày hôm sau.
Zard chậm rãi bước từ trong lều ra và đứng vươn vai trước cửa, bốn đội trưởng ra sau, vừa đi vừa thắt dây lưng.
Các nạn dân nhìn hai người với ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn nghi ngờ, sau đó nhìn về phía Zard đầy kính phục và đồng tình.
Zard trở lại chỗ nạn dân, có người nhỏ giọng hỏi:
“Ngươi…ngươi không sao chứ?”
Zard không hiểu ra sao:
“Không sao, ngủ thoải mái lắm, ngủ trong lều sướng hơn ngủ trên mặt đất nhiều.
Yên tâm, trên đường đi các ngươi sẽ không quá khổ nữa, đội trưởng đã đồng ý rồi, ta sẽ quản thúc binh sĩ cẩn thận.”
Nạn dân sinh lòng kính nể.
Phong cách của trại tị nạn bỗng trở nên kỳ lạ.
Còn bốn đội trưởng dặn dò các binh sĩ Trần thị:
“Cấp trên chê tốc độ di chuyển của chúng ta quá chậm, các ngươi tổ chức cho thanh niên trai tráng trong đám nạn dân cấp tốc làm cáng, đặt người già lên đó.
Ngoài ra cấp trên yêu cầu số người không được giảm bớt nữa, nếu ta lại thấy các ngươi hành hạ những nạn dân này thì cẩn thận ta lột da các ngươi!”
Đơn vị 120 binh sĩ này nghiễm nhiên trở thành đội quân của Khánh Trần, mà những đơn vị khác của Trần thị hoàn toàn không hay biết gì cả.
Lúc ăn sáng, Trần Gia Chương nói với Khánh Trần bằng giọng nghiêm trọng:
“Tiểu tử, đám lão già kia đưa Rối Gỗ Giật Dây cho ngươi rồi đúng không?”
Khánh Trần mỉm cười, gật đầu.
Trần Gia Chương lập tức thở phào một hơi:
“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, ta còn đang lo các ngươi thật sự biến thái như thế đấy.
Đúng rồi, Lý Thúc Đồng chỉ có một đồ đệ là ngươi phải không?”
Khánh Trần nghe đối phương hỏi vậy là biết vị sư bá này thật sự chán đời, chìm trong rượu chè chứ không phải ngụy trang.
Bây giờ đối phương còn chẳng định về khu cấm kỵ số 002.
Bỗng nhiên, Khánh Trần hỏi:
“Sư bá, ta thấy hơi tò mò, dù không thể phá bỏ thuật Hô Hấp Ngược thì ngài vẫn là cao thủ cấp A mà, đâu đến mức sa sút tinh thần thành ra thế này.
Ta và ngài đều đã vượt qua vấn tâm, hẳn là người có được tâm trí cứng cỏi nhất trên đời, ta không hiểu tại sao ngài lại lựa chọn như thế.
Trước kia Trần Truyền Chi quấy rối ngài khiêu chiến sinh tử quan kiểu gì, và làm sao hắn biết được ngài khiêu chiến ở nơi nào?”
Trần Gia Chương im lặng một lát:
“Sư phụ không nói với ngươi à?”
“Không.”
Trần Gia Chương trả lời:
“Từ nhỏ ta và Trần Truyền Chi đã là bạn chí cốt ở học đường Trần thị, đồng thời cũng là huynh đệ thân thiết nhất trong gia tộc.
Lần khiêu chiến sinh tử quan ấy, ta mời hắn làm người hộ đạo của ta, nhưng không ngờ hắn lại thình lình ra tay làm hại ta, nếu ta không thi triển thuật Hô Hấp Ngược thì đã phải chết ở đó rồi.
Nhưng hắn chuẩn bị rất đầy đủ, 12 bức tranh mang theo bên người, ta không làm gì được hắn, đành tạm thời chạy trốn.”
Trần Gia Chương nói tiếp:
“Hắn còn cảnh cáo ta không được quay trở lại Trần thị, không được mưu đồ đoạt quyền, nếu không sẽ giết cha mẹ ta.
Ta và hắn quen biết nhau 27 năm, nào biết lòng người khó dò.”
Đối phương nói:
“Vốn dĩ sư phụ ngươi và muội muội của Trần Truyền Chi thích nhau, cuối cùng vì chuyện của ta mà Lý Thúc Đồng chấm dứt mối tình này.”
Khánh Trần ngạc nhiên, thảo nào việc đầu tiên sư phụ làm sau khi trở thành bán thần là đánh đến tận Trần thị.
Nếu không phải vì muội muội của Trần Truyền Chi, có lẽ khi đó sư phụ đã giết chết đối phương rồi.
Lý Thúc Đồng tha mạng cho Trần Truyền Chi, vì vậy Trần thị nợ Lý Thúc Đồng một ơn huệ, cho nên mới có việc Trần Dư ra tay ở cuộc chiến thế kỷ.
Bởi vậy, sư bá Trần Gia Chương suy sụp không phải vì con đường Kỵ Sĩ khép lại, mà là do sự phản bội của bạn thân, cùng với nỗi áy náy với Lý Thúc Đồng.
Trần Gia Chương nói:
“Mấy năm nay ta suy nghĩ cẩn thận, hẳn là phải có có phương pháp phá giải thuật Hô Hấp Ngược…Một khi ngươi bị thuật Hô Hấp Ngược tròng gồng xiềng, vậy chỉ cần tiếp tục hoàn thành cả tám sinh tử quan thì vẫn có thể cưỡng chế đánh nát gông xiềng ấy.
Nhưng đánh tiếc ta không có cơ hội này.”
“Không có cơ hội?”
Trần Gia Chương giải thích:
“Nhiều năm trước ta dùng thuật Hô Hấp Ngược hoàn thành sinh tử quan thứ sáu bà thứ bảy, nhưng sinh tử quan thứ tám Thủy Chi Sinh Linh ta không có cơ hội hoàn thành, cho nên cũng không có cách nào cởi bỏ gông xiềng Hô Hấp Ngược.”
Gông xiềng Hô Hấp Ngược tức là trong lúc duy trì thuật Hô Hấp Ngược để tiến hành khiêu chiến thì cưỡng ép thay đổi thuật Hô Hấp Thuận. băng văn màu xanh lam trên mặt biến thành hoa văn ngọn lửa, từ trạng thái người bình thường khôi phục sức chiến đấu mạnh nhất của mình.
Chương 2038: Ngươi Không Làm Thì Ai Làm
Nhưng từ đó trên khóa gen xuất hiện một gông xiềng, sau này cho dù hoàn thành sinh tử quan cá nhân cũng không thể đột phá cấp bậc cao hơn.
Khánh Trần bỗng hỏi:
“Ta tò mò là liệu có thể nhờ dị năng giả nguyên tố Thủy cấp A điều khiến ao hồ trong lục địa, cưỡng ép tạo ra con sóng cao 30 mét không?”
Trần Gia Chương lắc đầu:
“Sóng biển 30 mét cao bằng một tòa nhà mười tầng vậy, còn nếu có thể đẩy sóng biển cao như vậy lên 1000 mét, một trận sóng quét qua là có thể bao trùm một thị trấn nhỏ, dị năng giả nguyên tố Thủy cấp A không làm được, chỉ có bán thần mới có khả năng ấy.
Nhưng trong lịch sử Liên Bang chỉ có hai bán thần nguyên tố Thủy, một người tên là Trương Vũ, đó là nhân vật của mấy trăm năm, hơn nghìn năm trước rồi.”
Khánh Trần suy nghĩ một cách cẩn thận, hình như đúng là hắn chưa bao giờ nghe nói Liên Bang có dị năng giả nguyên tố Thủy nào cả.
Nhưng mà…nước ngoài có sao?
Nếu như ở nước ngoài có thì có thể bắt đối phương về cho Lý Thúc Đồng và Trần Gia Chương dùng để vượt sinh tử quan không?
Đương nhiên, vậy cũng phải chờ hắn thăng lên bán thần mới đi bắt được…
“Sư bám ngài cứ định nát rượu như thế này mãi à?”
Khánh Trần hỏi.
Trần Gia Chương ngẩn người:
“Khánh Trần à, trước đây bọn ta đọc trong tiểu thuyết, thần tiên phạm sai lầm sẽ bị đày xuống nhân gian, vậy ngươi nói xem trần thế này phải lắm khổ đau đến mức nào.
Chúng ta chẳng qua là trong khổ tìm vui mà thôi, cần gì lại tự mình chuốc khổ vào thân.”
Khánh Trần im lặng.
Trong lúc Khánh Trần nói chuyện với Trần Gia Chương, một tên lính liên lạc chạy chậm tới truyền lệnh cho bốn đội trưởng:
“Xuất phát, tiếp tục tiến về phía trước, dự tính 8 giờ tối nay đến bên ngoài cấm kỵ số 8.
Đến lúc đó có khả năng sẽ phát sinh xung đột bất ngờ với Hỏa Đường trong cấm kỵ, ra lệnh cho đơn vị các ngươi đẩy nạn dân đi đằng trước thăm dò quy tắc.
Hễ gặp thành viên của Hòa Đường, giết chết bất luận tội.”
Khánh Trần rùng mình, quả nhiên mục tiêu của tập đoàn quân Trần thị là Hỏa Đường!
Vẻ mặt của hắn trở nên nghiêm trọng, nếu Hỏa Đường gặp phải đội quân chính quy cấp bậc này trong tình huống không hay biết gì, cho dù họ biết được quy tắc của khu cấm kỵ cũng sẽ thiệt hại nặng nề.
…
Phía tây khu cấm kỵ số 8, có một đoàn xe việt dã đang di chuyển từ phía tây về hướng đông, mục tiêu là khu cấm kỵ số 8 này.
Bên cạnh đoàn xe việt dã có một đội kỵ mã hộ tống, những con ngựa kia không phải giống ngựa phàm, trông chúng còn uy mãnh hơn người Hoa Đường vốn đã cao lớn.
Nếu những con ngựa bình thường đứng cạnh chúng thì chẳng khác nào loài ngựa lùn.
Hơn mười người đàn ông trẻ tuổi mặc áo khoác lông thú ngồi trên lưng ngựa, ngựa đi xóc nảy khiến trang sức bằng đốt xương trên cổ họ va vào nhau phát ra âm thanh lanh canh.
Đi tuốt đằng trước là Tần Dĩ Dĩ cưỡi mã vương màu đen dẫn đầu đội ngũ, đi bên cạnh bảo vệ đoàn xe.
Trên mái tóc xõa tung của thiếu nữ còn dùng trang sức mã não xanh và đỏ tết hơn mười bím tóc, nàng ngồi trên lưng ngựa, chẳng biết tâm hồn treo ngược cành cao từ bao giờ.
Trên xe việt dã bên cạnh, đại trưởng lão hạ cửa sổ xuống, nhìn thiếu nữ một cái rồi gào lên:
“Tiểu tổ tông ơi, hoàn hồn, hoàn hồn, sắp đến khu cấm kỵ số 8 rồi.
Chúng ta nghỉ ngơi lấy sức bên ngoài một buổi, sau đó mới đi vào.
Đến lúc đó chúng ta trực tiếp đi hái quả, chất đầy trên xe rồi đi về.”
Tần Dĩ Dĩ nhìn đại trưởng lão:
“Hái trái cây xong thì các ngươi đi về đi, ta phải ra ngoài chơi một lát.”
“Ngươi là thần nữ của Hỏa Đường chúng ta, ngươi muốn đi đâu chơi?”
Đại trưởng lão tức giận:
“Mới đầu xuân, chúng ta còn phải thu hoạch thực vật ở bốn khu cấm kỵ nữa, ta lớn tuổi rồi, ngươi phải mau chóng quen với công việc này mới được.
Về sau ngươi trở thành đại trưởng lão cúng phải dẫn các tộc nhân đến khu cấm kỵ thu hoạch trái cây.”
“Ta không muốn làm đại trưởng lão…”
“Thần linh khâm điểm, ngươi không làm thì ai làm.”
Đại trưởng lão tức giận:
“Đừng nghĩ đến thằng nhãi kia nữa, nếu hắn có ý với ngươi thì đã đến Hỏa Đường tìm ngươi từ lâu rồi.
Kết quả thì sao, ngươi đến phương bắc liều sống liều chết làm việc giúp hắn, bị Lý Thúc Đồng lừa, bị ảnh tử của Khánh thị lừa, cuối cùng ngươi còn chẳng thấy mặt hắn, thế chẳng phải là bắt nạt ngươi hay sao? Tiểu tổ tông à nghe ta nói đi, chúng ta không cưỡng cầu, nếu hắn không đến Hỏa Đường thì ngươi cũng đừng đi tìm hắn, nghe chưa hả?”
Tần Dĩ Dĩ bĩu môi:
“Chưa nghe!”
Nói xong, nàng thúc vào bụng ngựa, giục mã vương phi lên trước cách xe của đại trưởng lão hơn trăm mét, nàng không muốn nghe đại trưởng lão lải nhải dông dài.
Bấy giờ, một thần tử khoảng hai mươi tuổi thấy thế lập tức thúc ngựa đuổi theo:
“Dĩ Dĩ, đàn ông bên ngoài chẳng có gì tốt, tên nào cũng yếu ớt, đâu phóng khoáng, khỏe khoắn được như đàn ông Hỏa Đường chúng ta? Đàn ông Liên Bang nhìn thấy máu là sợ hãi la toáng lên, đấm một cú là họ kêu gào thảm thiết rồi, có gì tốt đâu cơ chứ.”
Chương 2039: Áp Chế
Tần Dĩ Dĩ liếc xéo hắn một cái:
“Đấy là cái nhìn phiến diện của các ngươi, hắn không giống như những gì các ngươi nghĩ.”
Tần Dĩ Dĩ nhớ lại, lúc đó Khánh Trần đi lâu đến mức hai chân phồng rộp, nhưng hắn vẫn có thể dựng lều, trải giường chiếu cho Lý Thúc Đồng với vẻ mặt tỉnh bơ.
Rõ ràng Khánh Trần là khác biệt.
Và quan trọng nhất là Khánh Trần đẹp trai!
Thần tử ngoan cố:
“Đàn ông Liên Bang đều như nhau hết, không có tinh thần trách nhiệm gì cả.
Nếu hắn đến Hỏa Đường tìm ngươi, toàn bộ dũng sĩ của Hỏa Đường chỉ cần đã trải qua lễ cắt sừng đều sẽ tìm hắn để đấu võ.
Ta đoán nhất định hắn không dám tới.”
Tần Dĩ Dĩ không nói gì, hiện nay cả thế giới biết nàng thích Khánh Trần, nhưng Khánh Trần có thích nàng không thì nàng không biết.
Nhưng điều này không quan trọng, nàng thích là được rồi.
Tần Dĩ Dĩ nhìn vị thần tử kia:
“Các ngươi thắng được ta đi đã rồi nói sau, đến lúc đó nếu các ngươi dám bắt nạt hắn thì ta giúp hắn đánh các ngươi.”
Thần tử gãi đầu:
“Nếu hắn trốn sau lưng ngươi thì bọn ta càng xem thường hắn.”
“Ai cần các ngươi coi trọng hắn.”
Tần Dĩ Dĩ trợn trắng mắt:
“Khi nào các ngươi mới sửa lại được tất xấu xem thường đàn ông Liên Bang hả, Liên Bang cũng có người rất lợi hại, ví dụ như sư phụ của hắn Lý Thúc Đồng.
Trước kia đại trưởng lão còn bị Lý Thúc Đồng bắt đi đấy.”
Thần tử nghi ngờ:
“Ơ, đại trưởng lão không nói như vậy, đại trưởng lão nói họ là bạn bè, năm xưa hắn chỉ đi làm người dẫn đường cho bạn mình một lần thôi.
Đại trưởng lão còn nói Lý Thúc Đồng cũng không lợi hại gì cả, thật ra hắn dùng một tay là có thể thắng đối phương rồi.”
Tần Dĩ Dĩ quay đầu lại nhìn về phía chiếc xe của đại trưởng lão, đại trưởng lão chậm rãi ấn nút đóng cửa sổ lại, coi như không nghe thấy gì cả.
Nhưng vấn đề là đại trưởng lão đã ăn chín con Long Ngư rồi từ rất lâu trước kia rồi.
Có lẽ Tần Dĩ Dĩ biết tại sao người của Hỏa Đường lại coi thường Khánh Trần.
Dù sao đại trưởng lão dùng một tay là có thể đánh bại sư phụ của Khánh Trần…
Lúc này, người của Hỏa Đường đã loáng thoáng thấy được khu cấm kỵ số 8 ở phàm xa, mọi người reo hò, tất cả đều nhớ đến món thịt trăn, thịt thỏ mỹ vị ở trong khu cấm kỵ.
…
Đếm ngược 78:00:00.
Cuối cùng bộ đội Trần thị đến được rìa khu cấm kỵ số 008.
Khu cấm kỵ số 008 có quy mô rộng lớn, có thể sánh bằng khu cấm kỵ số 003, một dãy núi trải dài hơn nghìn dặm từ phía bắc đến phía nam ở nơi này trở thành bức tường tự nhiên ngăn cản Trần thị tiến vào biên giới Tây Nam.
Hơn nữa lại lắm quy tắc, hiện tại mới chỉ biết 7 quy tắc, không biết còn có bao nhiêu điều khoản nữa.
Ngay cả Hỏa Đường cũng không phải là không gì không biết, không gì không làm được ở khu cấm kỵ số 8 này, mà họ nhờ vào phấn hoa của Phong Tuyển Hoa mới được bình yên vô sự.
Nghe nói nơi này nguy hiểm như vậy là vì trong kỷ nguyên văn minh trước ở đây vốn có một thành phố, khi ấy bị một nhóm “vật thí nghiệm” xâm lấn, khiến cho Khánh thị buộc phải thả một quả bom hạt nhân, cuối cùng san bằng thành phố này.
Thậm chí những vật thí nghiệm ấy còn có chút liên quan đến vị thần Nhâm Tiểu Túc.
Nhâm Tiểu Túc vốn là Kỵ Sĩ, hắn hoàn thành việc khiêu chiến tám sinh tử quan dưới sự dẫn dắt của người cha Nhâm Hòa, trở thành siêu phàm giả cấp A.
Nhưng hắn lại mắc bệnh ung thư, được Nhâm Hòa đưa đến phòng nghiên cứu của công ty Hỏa Chủng để tìm kiếm phương pháp chống lại căn bệnh ung thư.
Dùng hết tất cả mọi cách nhưng vẫn không thể ngăn chặn tế bào ung thư lan ra khắp cơ thể.
Cuối cùng, phòng thí nghiệm bí quá hóa liều, mạo hiểm lựa chọn để cho Nhâm Tiểu Túc sống tiếp với tế bào ung thư.
Tế bào ung thư là một thứ tấy kỳ lạ, nó phát triển không theo một quy tắc nào cả, hơn nữa không có giới hạn về tuổi thọ.
Tế bào bình thường phân chia vài chục lần sẽ phân rã tự nhiên, khiến con người già đi.
Nhưng tế bào ung thư thì khác, thậm chí về mặt lý thuyết nó là bất tử.
Chẳng qua, nhiều nhân tế bào của nó, nhân tế bào dị hình cực kỳ có hại cho cơ thể con người.
Khi ấy, người phụ trách của phòng nghiên cứu Hỏa Chủng đưa ra một ý tưởng, nếu có thể khống chế tế bào ung thư sinh trưởng có trật tự, vậy thì khi tế bào ung thư cùng tồn tại với Nhâm Tiểu Túc cũng là lúc Nhâm Tiểu Túc có được sự bất tử.
Sau đó Hỏa Chủng thành công, bằng cơ thể mạnh mẽ của Kỵ Sĩ, Nhâm Tiểu Túc chịu đựng qua giai đoạn ung thư trực tiếp hóa thành thần, nhưng lúc đó hắn vẫn rất yếu, không vượt qua được quá trình đồng hóa ý chí tinh thần với thế giới.
Vì vậy, cha của Nhâm Tiểu Túc đi cướp vật cấm kỵ ACE – 004 Chân Thị Chi Nhãn màu đen về cho con trai mình, dùng vật cấm kỵ này áp chế ý chí tinh thần phát triển quá nhanh của Nhâm Tiểu Túc.
Chương 2040: Tự Kiểm Tra
Như vậy Nhâm Tiểu Túc hoàn toàn có thể chờ cơ thể của mình mạnh hơn rồi tự mở khóa cho ý chí tinh thần.
Tất cả những nhân tố này kết hợp lại với nhau mới sáng tạo ra vị thần duy nhất ở thế giới trong.
Cơ thể của Kỵ Sĩ, Chân Thị Chi Nhãn màu đen, căn bệnh ung thư, kỹ thuật chữa bệnh của Hỏa Chủng, thiếu một thứ cũng không được.
Trước kia bán thần Nhan Lục Nguyên là bạn cùng phòng bệnh với Nhâm Tiểu Túc ở phòng thí nghiệm, đồng thời cũng là con trai của người phụ trách công ty Hỏa Chủng ấy.
Để cứu con mình, người phụ trách thỉnh cầu Nhâm Tiểu Túc ghép tủy cho Nhan Lục Nguyên, nhờ thế mới tạo ra đôi huynh đệ mạnh nhất thế giới trong, và đây cũng là nguyên nhân ý chí tinh thần của Nhan Lục Nguyên đã đồng hóa 85% với thế giới nhưng vẫn không tan thành mây khói.
Nhan Lục Nguyên là người gần với thần nhất trên đời này, chẳng qua cơ thể hắn cũng đã gần đến giới hạn, chỉ có thể dùng Chân Thị Chi Nhãn màu đen tạm thời áp chế ý chí tinh thần của mình, mỗi lần phải áp chế một thời gian mới có thể tái sinh.
Mà trong phòng thí nghiệm ấy còn có vô số vật thí nghiệm, đó là kết quả của những lần trị liệu thất bại.
Tuy họ cũng chung sống với tế bào ung thư, nhưng lại biến thành dáng vẻ người không ra người, quỷ không ra quỷ ấy, cực kỳ thèm khát thịt, càn quét thành phố, tàn sát dân chúng hệt như những xác sống.
Cuối cùng, Khánh thị thả một quả bom hạt nhân xuống, cả thành phố bị hủy diệt cùng với hàng chục nghìn vật thí nghiệm, tạo nên khu cấm kỵ số 008 như ngày hôm nay.
Trong số những dân cư của thành phố đó không biết có bao nhiêu người là dị năng giả, vậy nên đến nay cũng không một ai biết rốt cuộc khu cấm kỵ số 008 có bao nhiêu quy tắc.
Có thể bình yên vô sự ra vào nơi đây cũng chỉ có Hỏa Đường.
Ngay lúc này, bên phía Khánh Trần, toàn bộ 120 binh sĩ đều mang theo máy ghi hình chiến thuật tùy thân để quay video bất cứ lúc nào.
Họ làm quân tiên phong, phải đi cùng với nạn dân, trở thành nhóm đầu tiên tiến vào khu cấm kỵ số 008.
Vì không thể thảo luận về quy tắc trong khu cấm kỵ, cho nên một khi phát hiện có người vi phạm quy tắc thì máy ghi hình trước ngực họ sẽ truyền lại quá trình vi phạm quy tắc này cho hậu phương tập hợp, tổng kết, để phân tích xem rốt cuộc quy tắc là gì.
Không được nhắc đến quy tắc, khu cấm kỵ không thích có người thảo luận về nó.
Hơn một nghìn ba trăm nạn dân bị 120 binh sĩ Trần thị đuổi vào khu cấm kỵ số 008 trong sự thúc giục của lính truyền lệnh.
Khánh Trần và Trần Gia Chương nhìn nhau và gật đầu.
Khi họ vừa mới tiến vào khu cấm kỵ được 20 phút, một nạn dân muốn mau chóng chạy trốn bỗng nhiên ngã xuống đất, cơ thể liên tục co giật.
Trong video, có binh sĩ muốn kiểm tra xem đối phương đã chết chưa, đội trưởng đội hai bỗng nói:
“Ta tự kiểm tra.”
Nói xong hắn ngồi xổm xuống, đặt tay lên động mạch chủ trên cổ của người chết:
“Xác nhận đã tử vong.”
Ở hậu phương, Trần Dã Hồ đứng bên ngoài khu cấm kỵ, yên lặng nhìn màn hình của camera giám sát trong xe chỉ huy, hắn nói với giọng nghiêm trọng:
“Lẽ nào trong khu cấm kỵ số 008 không được chạy quá nhanh? Một khi vận tốc vượt qua 25km/h sẽ vi phạm quy tắc?”
Hơn mười tham mưu tác chiến cũng đang phân tích, nhưng những nạn dân đó không có bất kỳ hành vi khác thường nào khác.
Trần Dã Hồ nói:
“Có phải tên họ, tuổi tác của nạn dân này có gì đặc biệt không? Có tiền sử bệnh án gì không?”
Có khu cấm kỵ cố ý không cho người họ Vương tiến vào, có nơi cấm người quá 45 tuổi, còn có một khu vực quy định siêu phàm giả từ cấp C trở lên không được vào.
Nơi kỳ lạ nhất là khu cấm kỵ số 124, người từng bị viêm tuyến tiền liệt không được phép tiến vào.
Bởi vậy, phân tích quy tắc là một việc rất toàn diện, rất phức tạp, rất cụ thể, tập đoàn quân nắm giữ một quy trình phân tích, ngoại trừ nhóm Khánh Trần tạm thời gia nhập đội ngũ, những nạn dân khác đều có thông tin hồ sơ đầy đủ.
Mà số lượng nhân viên thăm dò càng đông thì càng dễ phân tích toàn diện quy tắc.
Một tham mưu tác chiến trả lời:
“Thưa sếp, đã hoàn thành nhận diện khuôn mặt, nạn dân này tên là Lý Dược Tiến, ba chữ trong tên của hắn có trùng với các nạn dân khác, vì vậy loại trừ nhân tố tên họ; tên của vợ hắn cũng không kỵ húy, loại trừ nhân tố là vợ; 37 tuổi, trong số nạn dân có người cùng năm sinh, tháng sinh và ngày sinh với hắn, loại trừ nhân tố ngày sinh tháng đẻ; có tiền sử bệnh án, nhưng trong đội ngũ này có 129 nạn dân cũng có bệnh án tương tự…Thưa sếp, đã loại trừ tất cả các nhân tố.
Nhưng tạm thời không thể xác định được có phải là do bị cắm sừng hay không, nhân tố này cần thẩm vấn vợ của hắn.”
Từng có một khu cấm kỵ cực kỳ quái lạ, nếu bạn đời ngoại tình thì khi tiến vào khu cấm kỵ sẽ vi phạm quy tắc…Phán định này có tiền lệ.
“Tạm thời không suy xét đến nhân tố này, hơn một nghìn ba trăm nạn dân, rất nhiều người có vợ hoặc chồng ngoại tình…Thế nên thật sự là do chạy quá nhanh ư?”
Trần Dã Hồ gật đầu một cách bình tĩnh:
“Trước tiên ghi lại để làm nguyên tắc cho quá trình hành động tiếp theo.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Chinh Chiến Tại Tuyến Online [Dịch] Chinh Chiến Tại Tuyến Online](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Chinh-Chien-Tai-Tuyen-Online-Audio.jpg)



![[Dịch] Ngụy Quân Tử Thấy Chết Không Sờn [Dịch] Ngụy Quân Tử Thấy Chết Không Sờn](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Nguy-Quan-Tu-Thay-Chet-Khong-Son-SE-Audio-Truyen.jpg)



