- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 201 : Đã Quá Muộn (c2001-c2010)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 201 : Đã Quá Muộn (c2001-c2010)
❮ sautiếp ❯Chương 2001: Đã Quá Muộn
Đồng thời, quân đội cũng bắt đầu đóng quân ở khu Tam Hạ, họ trước hết phong tỏa các con đường, sau đó lần lượt khám xét toàn bộ từng tòa nhà, tìm ra chính xác bộ chỉ huy nơi Hội Phụ Huynh đã thành lập tại đây, sáu người cùng bị bắt!
Trong các tòa nhà liên tục có người bị bắt, chỉ trong 2 giờ ngắn ngủi đã có 1102 người ở khu Tam Hạ bị bắt giữ.
Trong số đó có những Người Nhà vẫn chưa kịp rút lui, cũng có những thành viên cốt cán của câu lạc bộ.
Hiện nay, nhân số của Hội Phụ Huynh tại mỗi thành phố đều vượt quá 10.000 người, cho dù dùng Mật Thược Chi Môn cũng không thể dễ dàng rút lui, hơn nữa vẫn còn rất nhiều việc phải hoàn thành, không thể rút hết nhanh như vậy được.
Sau khi Khánh Trần dặn dò La Vạn Nhai chuẩn bị rút lui, vị Người Nhà da đen này chỉ ngủ được hai tiếng trong bốn ngày liên tục, hắn liên tục tổ chức cho Người Nhà tiêu hủy tài liệu, tư liệu, cài thêm Người Nhà bí mật làm người cung cấp thông tin, sau đó mới rút lui.
Nhưng hắn vẫn đánh giá thấp tốc độ hành động của Jindai, không ngờ Jindai lại có thể đào ra chi tiết của bọn họ nhanh như vậy!
Phải biết rằng tập đoàn Jindai cũng chỉ mới bắt đầu điều tra được năm ngày!
Khi La Vạn Nhai nhận được tin chiến dịch bắt giữ đã bắt đầu, hắn im lặng không lên tiếng.
Rốt cuộc thì đã xảy ra vấn đề ở chỗ nào? Lẽ nào có thành viên cốt cán nào của Hội Phụ Huynh phản bội sao?
Hắn gọi điện cho Tiểu Lục:
“Việc rút lui thế nào rồi?”
Tiểu Lục đang đứng trong một tòa nhà ở khu Tam Hạ, nhìn những Người Nhà lần lượt đi vào Mật Thược Chi Môn:
“Đã quá muộn, có hơn 2000 Người Nhà chưa được rời đi, dự định ban đầu là hôm nay sẽ lặng lẽ sơ tán 500 Người Nhà, nhưng ta đã nghe thấy tiếng trực thăng vũ trang và máy bay không người lái đang quẩn quanh bên ngoài, nơi này đã bị lộ rồi, bọn họ là trực tiếp tìm đến đây.
Người Nhà da đen, có khả năng chúng ta không chạy thoát được.”
La Vạn Nhai im lặng hai giây:
“Đóng cửa lại đi, xin lỗi Tiểu Lục, sẽ không có quân tiếp viện.”
Hiện tại Hội Phụ Huynh không thể chống lại tập đoàn, Jindai đã giăng thiên la địa võng ở thành phố số 20 rồi, Khánh Trần đi cũng chẳng ích lợi gì.
Tiểu Lục cười nói:
“Nói gì vậy chứ, ta là người mở cửa, đây chính là trách nhiệm của ta.
Đúng rồi, không biết chúng ta có thể gặp lại hay không, xin hãy giúp ta chăm sóc thật tốt Người Nhà ở thế giới biểu, cám ơn…khoảng thời gian gia nhập vào Hội Phụ Huynh ta đã rất vui, đó là một cuộc sống mà trước đây ta chưa từng tưởng tượng được.”
Nói xong, Tiểu Lục cúp điện thoại.
Trong tòa nhà, hắn dùng Chân Thị Chi Nhãn màu đỏ xoay cửa ngược chiều kim đồng hồ mười vòng để đóng Mật Thược Chi Môn.
Chân Thị Chi Nhãn được chia thành đen, vàng, đỏ và trắng.
Màu đen là cấp cao nhất, trên đời này chỉ tồn tại ba cái, trong Liên bang cũng chỉ có một cái nằm trong tay Trịnh Viễn Đông.
Màu trắng là cấp thấp nhất, có hàng vạn cái, nhưng 90% trong số chúng đã được các vu sư đưa về châu Âu cách đây một nghìn năm.
Màu sắc của Chân Thị Chi Nhãn thể hiện mức độ hòa nhập với ý chí của thế giới, cũng như sức mạnh của thi pháp.
Khi một vu sư cấp bán thần sử dụng Chân Thị Chi Nhãn màu đen và màu vàng để lần lượt thi triển thần chú, kết quả có được sẽ khác nhau.
Cũng chỉ có Chân Thị Chi Nhãn trên mức màu đỏ mới có thể mở được Mật Thược Chi Môn.
Gương mặt Tiểu Lục đầy vẻ có lỗi, nói với những Người Nhà vẫn đang xếp hàng:
“Thật xin lỗi mọi người, để bảo vệ Người Nhà đã được rút lui an toàn, ta buộc phải đóng Mật Thược Chi Môn ngay bây giờ.
Tiếp theo chúng ta không thể trốn thoát được, là ta làm không tốt, không thể đưa mọi người dịch chuyển về thành phố số 10.”
Lúc này, trong lối đi an toàn ở tầng dưới đã dồn dập tiếng giày quân sự cứng rắn va chạm với mặt đất, dày đặc và tàn khốc.
Có tiếng cửa sổ vỡ trên mái nhà, bốn người máy chiến tranh nhảy xuống từ trực thăng vũ trang, phá vỡ kính để tiến vào tòa nhà.
Chúng dùng hình thức bao vây trên dưới và tiến thẳng đến vị trí của Mật Thược Chi Môn.
Các Người Nhà nhìn Tiểu Lục:
“Không sao, ngươi đã cố hết sức rồi.”
Tiểu Lục mỉm cười:
“Bỏ vũ khí xuống cả đi, đừng cố kháng cự, đừng cho Jindai lý do để giết chúng ta ngay tại chỗ, hãy giữ lại một mạng sống, rồi sẽ có cơ hội để chúng ta sống sót gặp nhau.
Ban đầu, Phụ Huynh cũng từng thoát chết từ căn cứ A02 ra đấy.”
“Còn có thể sống sót sao?”
“Có thể, ngày đó hẳn là ngày của thế giới mới!”
Quân đội của tập đoàn Jindai đã đến, và chúng đã bắt giữ toàn bộ hơn 500 người, bao gồm cả Tiểu Lục!
Lực lượng đồn trú áp sát họ đi qua các con phố của khu Tam Hạ, một sĩ quan nhìn Tiểu Lục nói:
“Bây giờ người đang phụ trách thành phố số 20 là ngươi đúng không, Tiểu Lục?”
Tiểu Lục hơi nheo mắt lại, không ngờ đối phương có thể gọi tên hắn một cách chuẩn xác như vậy, các Người Nhà ở các thành phố khác hẳn cũng đang gặp nguy hiểm!
Chương 2002: Hãy Thay Ta Ngắm Nhìn Thế Giới Mới
Viên sĩ quan chế nhạo nhìn quanh khu Tam Hạ rực rỡ ánh đèn, hắn ra lệnh:
“Đóng cửa tất cả các Tháp Vân Lưu ở khu Tam Hạ lại cho ta, chó ở khu Tam Hạ cũng xứng dùng điện? Lãng phí tài nguyên.”
Tiểu Lục tức giận, hắn hét lên:
“Cư dân của khu Tam Hạ đều vô tội, các ngươi dựa vào đâu mà chê họ thấp kém? Sử dụng điện là quyền do Hiến pháp Liên bang cấp cho họ, ngươi có quyền hạn gì mà cướp đoạt nó?”
Nhưng Tiểu Lục không hề ra tay, cho dù hắn đã lên cấp C.
Tù binh không thể phản kháng, đây chính là nguyên tắc chiến tranh.
Nguyên tắc này không phải để buộc các tù binh phải phục tùng, mà là để bảo vệ những tù binh đó.
Một khi một trong số các tù binh phản kháng, cũng tức là tất cả các tù binh khác sẽ bị xử bắn.
Không thể hy sinh một cách vô ích.
Lúc này, viên sĩ quan nhìn về phía những tòa nhà đã bị dập tắt điện, hắn nhìn Tiểu Lục với một nụ cười mỉa mai:
“Sao nào, nỗ lực của Hội Phụ Huynh các ngươi, chỉ qua một đêm là như dã tràng xe cát, bất lực không, tức giận không? Tức giận chính là biểu hiện của bất lực, mà ngươi chỉ có thể bày tỏ sự tức giận.
Gia tộc sẽ cho tất cả các ngươi đi đày đến căn cứ A02, ngươi đoán xem, Hội Phụ Huynh của ngươi có đến cứu ngươi không? Nơi đó sẽ chỉ có cái chết chờ đợi ngươi thôi.”
Tiểu Lục chợt cười:
“Chiến thắng không đổ máu và hy sinh là chiến thắng giả.
Chúng ta biết việc bị tập đoàn bắt được chỉ là vấn đề thời gian, đương nhiên kẻ thoát được là may mắn, kẻ không thoát được cũng tuyệt đối không hối hận.
Nếu sứ mệnh này ngay từ đầu đã buộc phải hy sinh, thì người hy sinh có thể là người khác hoặc là bọn ta.
Ngươi đã thấy sợ rồi đúng không, vì ngươi không ngờ rằng có người có thể đại khai sát giới ngay bên ngoài đạo trường Tâm Cảnh của các ngươi, cũng không ngờ rằng thế giới đang âm thầm thay đổi.”
Tên sĩ quan gương mặt u ám:
“Kéo hắn ta ra phía sau xe việt dã cho ta, ta phải kéo kẻ đang sống sờ sờ như hắn chết ngay trên đường.”
Nói rồi, người lính trói hai tay Tiểu Lục bằng dây thừng, đầu còn lại buộc vào rơ-moóc của xe việt dã.
Người Nhà đứng bên cạnh trở nên đứng ngồi không yên, Tiểu Lục hét lớn:
“Đừng đấu tranh cho ta, giữ lại tính mạng, mạng của ngươi còn có ích!”
Vừa nói, hắn lại vừa hét lớn với các tòa nhà hai bên đường:
“Mọi người, thế giới này đã từng vứt bỏ các ngươi, nhưng không sao, mọi thứ rồi sẽ được thay đổi.
Một ngày nào đó, lá cờ của chúng ta sẽ được cắm trên khắp đất phương bắc!”
Một tên lính cầm báng súng đập Tiểu Lục ngã rạp.
Xe việt dã gầm rú kéo hắn đi, trong đêm tối, Tiểu Lục vừa cười vừa hét:
“Hãy thay ta ngắm nhìn thế giới mới!”
Người dân khu Tam Hạ trốn trong nhà lặng lẽ nhìn cảnh tượng này, có người im lặng, cũng có ngưới nước mắt tuôn rơi.
Trong lòng họ dường như có điều gì đó đang thức tỉnh.
Trái tim tê dại cũng vì thế mà dần đập nhanh hơn.
Chiến dịch truy bắt vẫn đang diễn ra, các thành phố khác cũng đã bắt đầu tiến hành, quân đội Jindai đang tiến đến các thành phố số 21 và 22.
Kashima, Trần thị, Lý thị, Khánh thị cũng nhận được một ổ cứng dạng cắm.
Jindai và Kashima cùng tổ chức một cuộc họp báo: Jindai và Kashima đã quy Hội Phụ Huynh là một tổ chức tội phạm, đồng thời đưa ra phần thưởng cao cho 311 Người Nhà màu vàng.
Họ muốn Hội Phụ Huynh không còn nơi sống yên ổn.
Ở thành phố số 10, Tòa nhà Truyền thông Hy Vọng đứng trơ trọi, bên trong trống rỗng.
Chỉ có Cao Văn đang một mình ngồi trước máy tính.
Hắn đã xem tin tức về việc Jindai, Kashima và Trần thị truy bắt Hội Phụ Huynh, vì vậy hắn biết đã đến lúc hắn phải viết bài báo đó.
Cao Văn đang nghĩ, bài báo này nên đặt tên là gì đây?
Sau hàng chục phút, hắn mới gõ một dòng tiêu đề trên máy tính: “Thế giới mới”.
“Ta chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó, mình có thể gặp những người có tấm lòng đẹp nhất thế giới ở một nơi với vẻ ngoài tồi tàn như thế giới biểu.”
Cao Văn viết lại những gì hắn đã thấy và nghe trong 11 ngày qua, sau đó mang từng bức ảnh do chính hắn chụp lại chuyển vào máy tính.
Không, không chỉ ’11 ngày thảm họa’, mà là tất cả những gì hắn quan sát được khi sống ở khu Tam Hạ ở thành phố số 10.
Những con người đáng yêu ấy, những người đã làm cho khu Tam Hạ bừng sáng trở lại.
Cao Văn viết:
“Ta mang theo ánh mắt soi xét tiến vào khu Tam Hạ, theo quán tính của lịch sử, chúng ta thường thấy những con người dã tâm cải trang thành một dáng vẻ nhân từ, thánh thiện, tuyên bố rằng sẽ thay đổi thế giới, kết quả là khi bọn chúng bắt đầu phát triển, những Đồ Long giả sẽ cởi bỏ lớp ngụy trang đạo đức giả của mình, trở thành một Ác Long mới.
Vì vậy, khi tác giả bắt đầu sống ở khu Tam Hạ của thành phố số 10, ta cũng đã hoài nghi về Hội Phụ Huynh.”
Chương 2003: Phỏng Vấn
“Ta đã từng đến khu Tam Hạ, nơi có nước thải đầy đất, bầu trời đầy ruồi, rác rưởi khắp nơi, trộm cướp hoành hành.
Nên lần này khi tác giả đến khu Tam Hạ đã mang theo một khẩu súng lục, loại Weixing-11, tổng cộng có 12 băng đạn.
Ta tưởng tượng cảnh mình bị đột nhập vào nhà lúc nửa đêm, đi trên đường thì bị chém, nhưng ta đã nhầm.”
“Khi ta chuyển đến sống, khu Tam Hạ đã hoàn toàn khác.
Ta thấy ánh đèn sáng rực, ta thấy rác thải được từng chiếc xe tải chở đi, ta thấy đường phố bắt đầu trở nên sạch sẽ, và ta thấy công lý được thực thi.”
“Nếu nói công lý là ánh mặt trời, vậy thì khu Tam Hạ đã ở trong vực sâu tăm tối suốt mấy trăm năm, hiện tại, mặt trời rốt cuộc đã chiếu tới nơi đây.
Về sau, ta mới dần biết được mặt trời không phải tự mình chiếu rọi tới, mà là một tổ chức tên là Hội Phụ Huynh đã đưa nó vào vực thẳm.”
“Nhưng ngay cả lúc này, ta vẫn nghĩ rằng Hội Phụ Huynh đang sử dụng phương thức cơ bản nhất này để mua chuộc lòng người, bọn họ nhất định đã có mưu đồ mới.
Đã gặp qua quá nhiều người dã tâm, đến nỗi khi nhìn thế giới này ta luôn tự động mang thêm một cặp kính chứa đầy thành kiến.”
“Cho đến khi ta đích thân trải qua 11 ngày thảm họa.”
“Họ dùng một dáng vẻ của những hung thần ác độc, xua đuổi cư dân đến lánh nạn nơi vùng hoang dã, còn bản thân lại lưu lại nơi đây.”
“Họ chỉ ngủ bốn tiếng một ngày, thu thập quần áo, thuốc men và vũ khí.
Lúc đầu, họ dùng súng để chống lại thử triều, sau đó khi hết đạn, họ chỉ có thể dùng dao làm bếp và ghế dài, và cuối cùng là răng.”
“Họ liên tục phải bỏ mạng.”
Cao Văn ngồi ở chỗ làm việc, ngẩng đầu nhìn những tấm ảnh mình dán trước mặt, viền mắt không khỏi ươn ướt.
“Mỗi lần nhớ lại thảm họa đó, ta luôn thấy nó như một phép màu.”
“Ta thấy các Người Nhà hết lần này đến lần khác lao vào tuyến phòng thủ bất chấp tính mạng.”
“Ta thấy người được gọi là Phụ Huynh – Khánh Trần hết lần này đến lần khác quay trở lại thành phố đầy rẫy nguy hiểm, giải cứu từng đội nạn dân, mãi đến khi sức lực cạn kiệt mới chịu nghỉ sức.”
“Ta thấy các nạn dân không còn tê dại nữa, họ quay trở lại thành phố số 10, cùng chiến đấu với Hội Phụ Huynh, ta cũng buông xuống máy ảnh, nhanh chóng lao đến phòng tuyến.”
Cao Văn tiếp tục viết suốt sáu giờ, tổng cộng 10.000 từ đã được viết xong.
Hắn viết ở phần cuối:
“Ta rất muốn phỏng vấn Khánh Trần, nhưng hắn không đồng ý.
Ta đã đến phỏng vấn một trong những người đứng đầu Hội Phụ Huynh ở thành phố số 10, Tiểu Tam, ta đã hỏi hắn rằng, tham vọng của Hội Phụ Huynh rốt cuộc là gì?”
“Tiểu Tam trả lời ta: Một số người trở nên mạnh mẽ để có thể đứng trên vạn người, còn họ là muốn làm cho thế giới này không còn những kẻ thấp kém.”
Cao Văn viết:
“Hiện nay, Hội Phụ Huynh đột nhiên bị coi là tổ chức tội phạm, và họ đang phải đối mặt với sự truy bắt của toàn liên bang.
Ta nhìn thế giới bị tàn phá này, chỉ hy vọng rằng thế giới mới mà Hội Phụ Huynh từng mô tả cho ta sẽ sớm đến!”
“Người mang củi cho mọi người, không thể để họ chết trong gió tuyết.”
“Người mang phước lành cho mọi người, không thể để họ đơn độc chiến đấu.”
“Người mở đường cho tự do, không thể để họ bị mắc kẹt trong chông gai.”
“Xin đừng dung túng cho việc các tập đoàn tài chính tùy tiện bắt giữ Hội Phụ Huynh, cầu xin mọi người.”
“Thế giới mới muôn năm!”
Viết đến đây, Cao Văn lại soát đi soát lại bản thảo một lần nữa, cuối cùng giảm bài báo dài 14.000 từ xuống còn 10.000 từ, sau đó bấm đăng trên APP truyền thông Hy Vọng.
Ngồi vào bàn làm việc, hắn hiểu rất rõ ý nghĩa của việc đăng một bài báo với lập trường rõ ràng như vậy lên có nghĩa là gì.
Nhưng vậy thì đã sao?
Cao Văn nhặt áo khoác treo trên lưng ghế, quay người bước ra ngoài Tòa nhà Truyền thông Hy vọng.
Truyền thông Hy Vọng là phương tiện truyền thông có thẩm quyền nhất trong liên bang, không phải là một trong số, chỉ vì họ luôn đề cao nguyên tắc khách quan trong việc đưa tin sự việc, tất cả các bài báo đều phải được điều tra cẩn thận và nghiêm ngặt trước khi chúng được phát hành.
Khi bài báo của Cao Văn được đưa lên mạng, liên bang nhốn nháo.
Hắn đã phô bày cho mọi người thấy một Hội Phụ Huynh thực sự, chứ không phải Hội Phụ Huynh bị Jindai và Kashima bôi đen.
Đặc biệt là cư dân của khu Tam Hạ mới có thể cảm nhận sâu sắc rằng mỗi một câu trong bài báo của Cao Văn đều là sự thật.
Họ cũng đang trải qua những thay đổi ở khu Tam Hạ của thành phố số 10.
Ở thành phố số 21, cư dân của khu Tam Hạ chứng kiến Tháp Vân Lưu của họ bị phá hủy, chứng kiến khu Tam Hạ của họ lại tối sầm.
Mọi người lại nhìn xuống những thành viên của Hội Phụ Huynh đang bị áp giải dưới những tòa lầu.
Bài báo này của Cao Văn dường như đã đánh thức một điều gì đó.
Chương 2004: Cút Khỏi Khu Tam Hạ
Lúc này, bên ngoài hành lang có người vừa mở cửa, hét lớn:
“Mọi người, hãy cùng đi ngăn cản quân đội của tập đoàn Jindai, bọn chúng không dám nổ súng với hàng triệu cư dân khu Tam Hạ đâu, chỉ cần mọi người cùng đi, mọi thứ đều sẽ ổn! Mọi người, chúng ta không thể giương mắt nhìn họ đóng cửa Tháp Vân Lưu, cũng không thể lúc nào cũng dựa vào Hội Phụ Huynh được!”
“Hội Phụ Huynh đã làm rất nhiều cho khu Tam Hạ, còn cứu vớt chúng ta qua một trận thảm họa, chúng ta không thể cứ vậy nhìn họ bị bắt! Nhanh lên, chúng ta phải làm gì đó!”
Giấy tiếp theo, hàng loạt cư dân trong các tòa nhà của khu Tam Hạ đều đổ xuống đường, ít nhất 1/5 trong số họ đã bắt đầu hành động sau khi đọc bài báo của Cao Văn.
Sau đó, ngày càng nhiều người xem bị thúc đẩy bởi những cảm xúc không thể giải thích được, cũng bắt đầu lao xuống đường.
Họ làm vậy không phải hoàn toàn vì Hội Phụ Huynh, Hội Phụ Huynh đã từng mang đến cho họ một thế giới tràn ngập ánh sáng, bây giờ họ không thể chịu đựng được cuộc sống trong bóng tối nữa.
Phải làm điều gì đó, cho bản thân và cho thế hệ mai sau!
Những cư dân này vội vã chạy xuống lầu, quân đội của tập đoàn Jindai cũng trở nên khẩn trương, họ dựng súng và gầm rú:
“Quay lại! Quay lại!”
Nhưng bọn chúng không dám nổ súng, bởi vì không ai dám cá sau khi nổ súng, những “bạo dân” này sẽ cũng nhau xông lên, dùng sự căm tức đánh chết bọn chúng, hay là lập tức giải tán.
Đám đông đang dâng trào mãnh liệt, có người hét lên:
“Cút khỏi khu Tam Hạ!”
Mọi người liên tục nhắc lại, hơn mấy chục ngàn người trong thành phố trải dài đến không thấy điểm cuối, hai bên đường phố, những người không dám lao xuống đường cũng mở cửa sổ bắt đầu reo hò theo.
Cả thành phố đã thức giấc.
Lực lượng đồn trú sử dụng bình xịt hơi cay, kết quả là ai đó đã chuẩn bị trước một chiếc chăn tẩm nước để che kín mìn muỗi khí gas!
Ngoài ra còn có các thành viên của Hội Phụ Huynh ẩn trong đám đông, bọn họ đã sẵn sàng cho một biện pháp bí mật!
Các cư dân ném những gì họ đang nắm trên tay vào quân đồn trú, quân đồn trú nén giận, yêu cầu được nổ súng, nhưng lại nhận được thông báo rằng họ không thể tiếp tục gia tăng xung đột, nếu không, tất cả các ngành công nghiệp ở phía bắc sẽ bị đóng cửa.
Cuối cùng, quân đồn trú giận dữ rống lên:
“Rút lui, gọi viện binh trở lại trấn áp nơi này!”
Không ai ngờ rằng tập đoàn ở liên bang cũng có chuyện không làm được, trước mặt hàng trăm vạn cư dân của khu Tam Hạ, họ chỉ có thể vội vàng rút lui.
Họ thậm chí không thể đưa các thành viên của Hội Phụ Huynh đã bị bắt rời đi.
Chiến công này đã được Hội Phụ Huynh đánh đổi bằng cả tính mạng và xương máu, cuối cùng họ cũng chờ được giây phút nhân dân thức giấc.
…
Đếm ngược 6:00:00.
Cao Văn liếc nhìn thời gian, đã đến giờ tan sở.
Sau khi bài báo “Thế giới mới” được phát hành, người đang coi giữ Tòa nhà Truyền thông Hy vọng trống rỗng là hắn đã trở thành nhà báo nổi tiếng nhất Liên bang chỉ sau một đêm.
Dưới tài khoản cá nhân của hắn, trong chốc lát đã có hàng chục triệu fan theo dõi, rất nhiều người coi hắn như một người dẫn đầu dư luận.
Người dân của khu Tam Hạ vui mừng hớn hở, mặc cho hôm nay Jindai, Kashima lại tăng cường thêm nhiều binh lính, trấn áp sự điên cuồng của khu Tam Hạ.
Vốn dĩ chiến thắng đêm qua đủ khiến người dân khu Tam Hạ điên cuồng, nhưng dưới sự kêu gọi của Hội Phụ Huynh và Cao Văn, bọn họ dần dần lấy lại lý trí.
Họ không tiếp tục lao ra khu Tam Hạ tiến hành bạo động nữa, cũng không tấn công vào các trung tâm chính trị và đạo trường Tâm Cảnh của Jindai và Kashima nữa.
Cao Văn chia sẻ trên tài khoản xã hội của mình:
“Thời điểm thực sự vẫn chưa đến, chúng ta hãy tiếp tục chờ đợi đêm qua và ngày đến.”
Một cách chơi chữ.
Jindai và Kashima chuyển quân vào khu Tam Hạ để thực hiện thiết quân luật và giới nghiêm, đồng thời tiếp tục tìm kiếm tung tích của Hội Phụ Huynh, nhưng tranh thủ được thời gian một ngày cũng đủ để các Người Nhà còn lại kịp thời rút đi.
Đúng lúc này, có người gọi cho Cao Văn:
“Alo? Xin chào, xin hỏi đây có phải là Cao Văn tiên sinh đến từ Truyền thông Hy Vọng không?”
“Là ta.”
Cao Văn nhìn ‘số không xác định’ hiển thị trên điện thoại, bình tĩnh nói:
“Ai vậy?”
Giọng người nghe điện thoại lạnh lùng:
“Ta muốn bàn bạc một chuyện với ngài, liệu ngài có thể làm sáng tỏ trên tài khoản xã hội của mình rằng Hội Phụ Huynh tuyệt đối chính là một tổ chức tội phạm, không phải là một tổ chức chính nghĩa như những con chữ mà ngài mô tả không.”
“Xin lỗi, ta không làm được.”
Cao Văn nói một cách bình tĩnh:
“Ta chỉ viết lại tất cả những gì ta đã thấy, đã nghe và đã cảm nhận được cho người dân được biết.
Họ có quyền biết sự thật, và chuyện mà Truyền thông Hy Vọng đã làm trong hơn một ngàn năm nay cũng chính là ghi lại sự thật.”
“Nhưng Truyền thông Hy Vọng trước đây chưa hề có một lập trường kích động như vậy, ngài đã vượt ra khỏi phạm vi ghi lại sự thật, sự thật là không có lập trường, nhưng ngài có.”
Người trong điện thoại nói.
Cao Văn mỉm cười nói:
“Bây giờ, thế giới này cần có lập trường rồi.”
“Hiểu rồi, chúc ngài có một cuộc sống hạnh phúc.”
Điện thoại cúp máy.
Cao Văn đứng trong văn phòng trống rỗng và im lặng trong vài phút.
Vài phút sau, hắn dường như đã làm xong mọi công tác tư tưởng, lấy khẩu súng lục Weixing-11 từ trong ngăn kéo ra.
Nhưng hắn lại nhanh chóng cười nói:
“Ngươi chẳng qua chỉ là một phóng viên, còn muốn tranh đấu với người ta? Thật quá ngây thơ.”
Nói xong, Cao Văn lại cất khẩu súng lục vào ngăn kéo.
Chương 2005: Lợi Hại Lắm Đúng Không
Khi đến sảnh tầng một, hắn nhìn tên các tiền bối của Truyền thông Hy Vọng được dán trên tường.
Ở nơi dễ thấy nhất có khắc một đoạn: “Ghi lại sự thật, dù có chết chín lần cũng không hối hận – Giang Tự.”
Giang Tự là tổng biên tập của truyền thông Hy Vọng hơn một nghìn năm trước, hắn đã lên tiếng vì sự bất công và cuối cùng bị ám sát.
Lúc này, Cao Văn dường như đã vượt không gian và thời gian trở về hàng nghìn năm trước, tìm được người bạn tâm giao cho mình.
Sau đó, hắn ngẩng cao đầu bước ra khỏi Tòa nhà Truyền thông Hy vọng.
Các đường phố của thành phố số 10 dần trở nên đông đúc, thậm chí đèn neon lộng lẫy cũng được thắp sáng trở lại, mọi người cũng sẽ có những giây phút thư giãn và giải trí trong thành phố sau giờ làm việc.
Thảm họa đã qua đi, những người còn sống không nên chìm đắm ở ngày hôm qua.
Đột nhiên, Cao Văn cảm thấy như có ai đó phía sau mình, nhưng khi quay lại, hắn không thấy gì cả.
Cao Văn lắc đầu, hắn không còn ngoảnh lại nữa mà bước từng bước về nhà, nhìn đường phố một cách nghiêm túc, như thể sắp nói lời từ biệt.
Ở lối vào của một con hẻm phía trước, ai đó đang lạnh lùng nhìn hắn, một giọng nói phát ra từ kênh liên lạc:
“Chuẩn bị ra tay, giết chết hắn rồi rút lui.”
Giây phút tiếp theo, trước con đường nơi Cao Văn đang đứng, có hai người bước ra từ con hẻm, cầm theo một khẩu súng lục.
Bọn chúng giơ tay lên chuẩn bị nổ súng.
Tuy nhiên, vào lúc này, có một tiếng vang từ trên cao vọng đến, một viên đạn bắn tỉa bắn xuyên qua ngực của kẻ giết người.
Trong bóng tối, Tiểu Thất đã nhảy ra khỏi căn phòng trên tầng hai bên vệ đường, siết cổ kẻ giết người kia, nhưng không giết chết.
Ở những nơi khác cũng vang lên tiếng súng nổ, như thể trận chiến diễn ra ở nhiều nơi cùng một lúc, nhưng lại nhanh chóng kết thúc.
Cao Văn ngơ ngác nhìn Tiểu Thất đánh ngất tên giết người, sau đó còng tay tên kia lại.
“Các ngươi là…”
Cao Văn sợ hãi không thôi, thấp giọng hỏi.
Tiểu Thất cười nói:
“Phụ Huynh nói rồi, một khi ngươi đăng bài báo, với tính cách của Tiểu Nhật…Jindai, nếu không ổn chắc chắn sẽ lựa chọn ám sát ngươi, còn bọn ta nhất định phải bảo vệ ngươi thật tốt.”
“Phụ Huynh đó đoán đúng rồi, không phải hắn đã rời đi sáu ngày rồi sao?”
Cao Văn tò mò hỏi.
“Đúng vậy, trước khi rời đi còn đặc biệt dặn dò bọn ta.”
Tiểu Thất cười giải thích:
“Lợi hại lắm đúng không? Tính toán không chút sai sót.”
Cao Văn biết trên đời này không ai có thể thật sự tính toán không chút sai sót, nhưng đối phương đã ra lệnh trước, yêu cầu đám Tiểu Thất bảo vệ mình, thực sự rất lợi hại…
Hắn đã nghĩ rằng đêm nay mình sẽ phải chết.
Tiểu Thất cười nói:
“Bọn ta không có bất kỳ tế bào chính trị nào, tất cả đều phụ thuộc vào sự liều lĩnh và lòng dân.
Về phần Jindai và Kashima, thực ra bọn chúng cũng không có bất kỳ sự khôn ngoan chính trị nào, lúc nào cũng thích dùng chiêu ám sát, khống chế không được thì giết.
Vừa hay, bọn ta vẫn luôn nghi ngờ rằng vẫn còn nhân viên tình báo của Jindai còn sống ở thành phố số 10, dùng sự giúp đỡ của ngươi để câu nó ra, ngươi đừng để tâm điều đó ha.”
Một thành phố may mắn còn sống sáu triệu người.
Cho dù Phụ Huynh không muốn thừa nhận trong số những nạn dân kề vai sát cánh lại có thành viên Jindai nhưng họ cũng phải đối mặt với thực tế, gián điệp tất yếu sẽ tồn tại một cách khách quan.
Lúc này, kênh liên lạc trong tai nghe của hắn truyền đến một tin tức.
Tiểu Thất nghe xong một lúc, cười nói với Cao Văn:
“Được rồi, ngươi đã an toàn, 12 nhân viên tình báo của Jindai đều đã bị bắt, Phụ Huynh sẽ bố trí nhân viên đặc biệt để bảo vệ ngươi, yên tâm, họ sẽ không xâm phạm quyền riêng tư của ngươi đâu.”
“Liệu có phiền mọi người quá không?”
Cao Văn yếu đuối nói.
“Không đâu.”
Tiểu Thất cười nói:
“Khi thế giới mới xuất hiện sẽ không phải như thế nữa, đừng lo lắng, sẽ không lâu đâu.”
Tiểu Thất nói xong liền lớn tiếng nói qua kênh liên lạc:
“Thu đội thu đội, đêm nay mọi người phải vất vả tra khảo cả đêm rồi, ta muốn biết cặn kẽ tất cả mấy nhân viên tình báo bọn chúng.
Sau khi có được mạng lưới tình báo, sáng mai ta sẽ mời mọi người một chầu lẩu ở khu số 4, Tiểu Ương nói lẩu ở đó cực kỳ ngon.”
Nói xong, các thành viên của Hội Phụ Huynh tập trung trên đường, sau đó kề vai sát cánh áp sát mấy tên tội phạm rời đi.
Trên đường đi, những người qua đường sẽ tò mò hỏi:
“Tiểu Thất ca, những người này là ai vậy?”
Tiểu Thất vui vẻ hớn hở giải thích:
“Mấy đứa cháu này đều là chó săn của Jindai, muốn giết Cao Văn tiên sinh, nhưng bị bọn ta bắt được!”
Hai bên đường vang lên tiếng vỗ tay nồng nhiệt, có người còn khen ngợi Tiểu Thất giỏi lắm.
Ở thành phố số 10, Người Nhà không còn phải trốn tránh ẩn danh nữa, họ hiên ngang đứng dưới ánh mặt trời, làm chuyện đứng đắn sẽ luôn được mọi người ủng hộ.
Cao Văn nhìn bóng lưng của đám người Tiểu Thất từ phía sau, chỉ cảm thấy thành phố này đã vực dậy trở lại.
“Nơi đây đã là một thế giới mới rồi.”
Cao Văn cười nói.
Trong lúc chờ chương các bạn có thể đọc:
👾ĐỐI TƯỢNG HẸN HÒ CỦA TA LÀ THẦN MINH CHI NỮ (BẢN DỊCH): Hài hước, dị năng, đô thị, trang bức…👾
Chương 2006: Không Cần Biết
Đạo tràng Tâm Cảnh, Thành phố số 20.
Một người trẻ tuổi ngồi khoanh chân trên sàn gỗ, ngồi trước mặt hắn là mười hai tử sĩ mặc trang phục kiếm đạo màu đen từ đầu đến chân, trầm lặng và lạnh lùng.
Người trẻ tuổi kia nói:
“Gia chủ là người khống chế truyền thừa Thiết Xá Ngự Miễn, mà chúng ta là người được hắn tín nhiệm nhất.
Hiện giờ có người tấn công đạo tràng, giết hại mấy trăm người của đạo tràng Tâm Cảnh chúng ta rồi lại bình yên vô sự rời đi.
Chúng ta tuyệt đối không cho phép chuyện này tài diễn.”
Thiết Xá Ngự Miễn sản xuất tử sĩ là chuyện được cả Liên Bang công nhận, họ có hẳn một quy trình tẩy não, khiến những thanh niên đến đây tu hành trở nên càng cấp tiến hơn, càng trung thành hơn.
Vì vậy, người đứng đầu Thần Bí Nghiệp Bộ ở thế giới ngoài vẫn luôn là Jindai Unshuu tu luyện Thiết Xá Ngự Miễn chứ không phải người có thực lực mạnh nhất-Jindai Kura.
Đương nhiên, điều này cũng liên quan đến việc số lượng thức thần trong truyền thừa Âm Dương Sư giảm mạnh.
Âm Dương Sư không có thức thần thì còn gọi gì là Âm Dương Sư nữa?
Bây giờ Jindai Unsou lại mang sáu thức thần quan trọng đi rồi chết ở thành phố số 10, thậm chí trong đó có cả những thức thần hàng đầu như Bàn Nhược, Shuten Douji, Hitouban.
Âm Dương Sư lại thiệt hại nặng nề, truyền thừa Thiết Xá Ngự Miễn dần dần lấn át danh tiếng của Âm Dương Sư, không ai có thể so bì.
Người trẻ tuổi thống lĩnh Thiết Xá Ngự Miễn tên là Jindai Unmasu, là cháu trai thứ mười hai của gia chủ Jindai Senzan.
Tất nhiên, giống như Jindai Senaka, vị gia chủ nhà Jindai cũng đã sống mấy trăm năm, tên gọi trước kia dần dần bị mọi người lãng quên, thậm chí có rất ít người biết hắn rốt cuộc đã sống bao nhiêu đời.
Trịnh Viễn Đông dựa vào Jindai Senzan và ghi chép của vị gia chủ sáu trăm năm trước kia mới kiểm tra ra được thân phận của người này.
Lúc này, Jindai Unmasu lấy một ổ cứng HDD dạng cắm ra và nói:
“Có người gửi thông tin của tên đầu sỏ Khánh Trần đến cho chúng ta, hắn giúp chúng ta diệt trừ Hội Phụ Huynh trong thành phố, điều này đã chứng minh lập trường của hắn.
Tuy ta không biết tại sao người này lại điều khiển khôi lỗi đưa thông tin đến đây, nhưng kẻ địch của kẻ địch là bạn.”
Jindai Unmasu nói tiếp:
“Chiến sự ở tiền tuyến đã tạm dừng một thời gian, trước khi cuộc chiến mới nổ ra chúng ta phải giải quyết người này.
Trước đó có người đề nghị đến thành phố số 10 săn giết những nhân vật quan trọng, nhưng giết một trăm người ở thành phố số 10 cũng không hữu dụng bằng giết một mình hắn.
Chỉ cần hắn chết, thậm chí khiến hắn phải dừng bước trên con đường tu hành là chúng ta có thể đạt được mục đích của mình rồi.
Các vị, vinh quang của gia tộc Jindai nhờ cả vào các vị.”
Mười hai tử sĩ ngồi trước mặt hắn hành đại lễ:
“Nguyện hiến dâng!”
Jindai Unmasu nói:
“Các vị, khí cầu máy đưa các vị đến mục tiêu đã ở đỗ ở bến cảng và chuẩn bị cất cánh, nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ.”
Mười hai tử sĩ đứng dậy đi ra ngoài, khi thời cơ chín muồi họ sẽ giết chết thiếu niên tên là Khánh Trần đó.
Sau khi mười hai tử sĩ rời đi, một người trẻ tuổi mặc âu phục đen bước ra từ góc tối đằng sau đạo tràng:
“Chúng ta ra tay ở thế giới trong, còn ở thế giới ngoài, ta đã báo cho tổ chức Vương Quốc và tổ chức Future, họ sẽ phục kích Khánh Trần.
Kế hoạch lần này không thể để xảy ra sơ suất gì, Khánh Trần đã là một trong những trở ngại lớn nhất trên con đường xuôi nam của chúng ta, hiện nay hắn còn nhỏ yếu, nhưng tuyệt đối không thể để hắn tiếp tục phát triển.”
“Mười hai tử sĩ cấp B chỉ sợ vẫn không giết được hắn.”
Phạch, Jindai Unmasu mở chiếc quạt giấy trong tay ra, hắn cười khẽ:
“Khi khiêu chiến sinh tử quan, Kỵ Sĩ không khác gì người thường, khi đó dù là dị năng giả cấp F cũng có thể giết chết hắn.
Cho dù không giết được thì một khi khiêu chiến sinh tử quan bị gián đoạn, con đường tu hành của hắn cũng dừng lại tại đó, vậy là đủ rồi.
Hơn nữa…hai thế giới cùng chung tay giết hắn, lẽ nào hắn còn có đường sống sao? Thế lực nước ngoài ở thế giới ngoài chặn giết hắn mới là phần quan trọng nhất.
Lần này, nhất định phải khiến hắn kiệt sức, cuối cùng chết trước sinh tử quan của mình, mối thù giữa chúng ta với Kỵ Sĩ phải chấm dứt ở thế hệ này.”
“Hình như hắn có vài đồ đệ?”
Người trẻ tuổi mặc âu phục đen nói.
“Đúng vậy, theo thông tin của khôi lỗi kia, hiện nay Khánh Trần có hai đồ đệ là Kỵ Sĩ, một người là Hồ Tiểu Ngưu, một người là Lý Khắc, tuy còn có đồ đệ khác nhưng không phải Kỵ Sĩ.”
Người mặc đồ đen gật đầu:
“Nếu chỉ có hai người, vậy giết xong Khánh Trần và Lý Thúc Đồng thì giải quyết sau, họ không đáng để sợ hãi.
Đúng rồi, rốt cuộc khôi lỗi sư đó là ai?”
Jindai Unmasu lắc đầu:
“Không biết, trước mắt không cần biết, chúng ta phải đoàn kết hết thảy lực lượng có thể đoàn kết, trước tiên đừng quấy nhiễu hắn, diệt trừ hết Kỵ Sĩ rồi tính sau.”
Chương 2007: Cao Thủ Cấp A
Trong khu cấm kỵ số 002.
Lý Khác và Lý Vân Kính đang ngồi bên đống lửa.
Trích tiên Lý Vân Kính ngồi khoanh chân tu luyện, vô cùng chuyên chú.
Đinh Đông vừa mới đến đưa một ít trái cây, bây giờ không biết chạy đi đâu chơi rồi.
Họ đang chờ một người.
Lý Khác là đại sư huynh trong số các đồ đệ của Khánh Trần, thế nên mấy ông lão kia cưng hắn lắm, làm hắn cảm thấy không chịu nổi.
“Ngươi là Lý Khác à?”
“Tuyệt đối đừng học theo sư phụ với sư gia của ngươi, tính nết của hai tên đó đến chó còn chẳng ưa.”
“Ngày ngày chỉ biết nghĩ đến vật cấm kỵ của bọn ta thôi…”
“Có người yêu chưa?”
“Khi nào dẫn đến đây cho bọn ta xem, thuận tiện để một đứa bé ở đây luôn, bọn ta bảo Đinh Đông trông cho.”
Lý Khác lúng túng trả lời:
“Ta vẫn còn nhỏ, vừa mới lên 15 thôi.”
“Lúc bọn ta 15 tuổi đã có hai đứa rồi đấy, Lý thị sao thế này, cứ lề mà lề mề, càng về sau càng kém cỏi.”
Trong Kỵ Sĩ có thành viên Lý thị đáp trả:
“Ngươi đừng có mà ở đây đặt điều nói xấu nhà bọn ta, trong Kỵ Sĩ chỉ riêng thành viên Lý thị đã có 13 người rồi, ngươi cãi không lại bọn ta đâu.”
“Ái chà chà, chơi hội đồng đúng không?!”
Mấy ông già này bắt đầu cãi nhau om tỏi, Lý Khác thấy họ không rảnh quan tâm đến mình nữa mới thở phào một hơi.
Quả thật đúng như tiên sinh nói, các tiền bối hết sức nhiệt tình.
Điện thoại vệ tinh bỗng đổ chuông.
Lý Khác cầm điện thoại vệ tinh lên, ở đầu dây bên kia Khánh Nhất nói tất tần tật mọi chuyện:
“Tiên sinh nói với ngươi chưa, ta kề vai chiến đấu với hắn ở thành phố số 10…”
Lý Khác mỉm cười nghe cho hết:
“Rồi rồi, ta biết bây giờ ngươi giúp tiên sinh thống lĩnh Mật Điệp Ti rồi, cũng biết ngươi đã trải qua thảm họa cùng với hắn, còn giúp hắn cứu thầy trò của đại học Thanh Hòa, cuối cùng lại giúp hắn tìm được vị trí của Jindai Unsou…Ừ, lợi hại lắm, lợi hại lắm.”
“Lúc tiên sinh gọi điện cho ngươi có khen ta không?”
Khánh Nhất tò mò, hỏi.
“Khen chứ.”
Lý Khác cười nói:
“Hắn nói Khánh Nhất trưởng thành rồi, có thể một mình cáng đáng mọi việc rồi, có ngươi ở thành phố số 10 hắn yên tâm lắm.”
“Ơ…thật vậy ư?”
Khánh Nhất hỏi:
“À đúng rồi, đồ đệ mà tiên sinh mới nhận đã đến chỗ ngươi chưa? Là một bé trai tên Trương Mộng Thiên.”
“Tiên sinh nói với ta rồi, nhưng hắn vẫn chưa tới.”
Lý Khác nói tiếp:
“Hắn 14 tuổi, chỉ nhỏ hơn ta và ngươi một tuổi thôi, sao có thể gọi hắn là bé trai được.
Ta nghe tiên sinh nói hình như là một người rất thú vị, có khi còn cứng cỏi hơn hai ta đấy.”
Người mà Lý Khác và Lý Vân Kính đang đợi trong khu cấm kỵ chính là Trương Mộng Thiên.
Hiện tại Khánh Trần đã không có thời gian dạy dỗ đồ đệ, nhưng may mà ở thế giới trong Lý Khác, Lý Vân Kinh bảo vệ, ở thế giới ngoài có công ty đa quốc gia Hồ thị và Trương thị sau lưng Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân giúp đỡ.
Vậy là hắn càng có thể yên tâm bỏ gánh rồi.
Làm sếp đùn đẩy công việc cho người khác đúng là sung sướng.
Những lúc như thế này Khánh Trần mới hiểu được câu “Đường dài đằng đẵng ta chỉ đi cùng một ngươi chặng đường, từ nay về sau khổ đau hay vui sướng ta chẳng đoái hoài” mà sư phụ nói thì ra có nghĩa là “Ngươi tự đi chơi đi, không có việc gì đừng đến làm phiền ta”…
Bây giờ, hắn đã cảm nhận được sự vui vẻ của Lý Thúc Đồng sau khi dẫn mình đi leo vách núi Thanh Sơn rồi bỏ mặc hết thảy và rời đi rồi.
Lúc này, khu cấm kỵ chợt vang lên tiếng bước chân, Lý Vân Kính cũng mở mắt ra, hắn cảm nhận dòng khí lôi kéo, bỗng nhíu mày:
“Cao thủ cấp A.”
Thế nhưng ngay sau đó, Trương Mộng Thiên đeo cặp sách trên lưng đi từ trong rừng cây ra, một lớp vải trắng che khuất đôi mắt của hắn.
Rõ ràng hắn không nhìn thấy gì cả, nhưng nhờ sự chỉ dẫn của tiếng gió, hắn “nhìn” rõ toàn bộ khu cấm kỵ này.
Cảm giác của Trương Mộng Thiên đã tăng lên sau cuộc chiến ở khu Tam Hạ, ngoài ra nhờ tác dụng của Long Ngư lên xương tai, hắn đã có được “tâm nhãn”.
Trên đường, một cành cây to bằng một cánh tay chắn trước mặt Trương Mộng Thiên, hắn sắp sửa vấp phải nó.
“Cẩn thận!”
Lý Khác lớn giọng nhắc nhở.
Nhưng ngay trước khi Lý Khắc lên tiếng, Trương Mộng Thiên đã nhấc chân bước qua nhánh cây, giống như có thể nhìn thấy rõ ràng mọi vật.
Lý Vân Kính ngạc nhiên:
“Không phải cao thủ cấp A, mà là giác quan thứ sáu bẩm sinh! Sư phụ ngươi lại nhặt được bảo bối rồi!”
Mấy ông già trong khu cấm kỵ lại bắt đầu ồn ào:
“Trương Mộng Thiên! Tiểu tử Khánh Trần không lừa chúng ta, thì ra hắn nhận được đồ đệ có giác quan thứ sáu thật!”
“Nếu đạt đến cảnh giới bán thần thì khi dung hợp với ý chí của trời đất thậm chí có thể đoán trước được trận chiến, khi chiến đấu với kẻ địch cả thế giới sẽ giúp hắn!”
Người có được giác quan thứ sáu sở dĩ trở nên quý giá là bởi vì kể từ lúc hắn tiến vào cảnh giới bán thần thì kẻ địch đã khó có thể tấn công hắn.
Chương 2008: Vậy Là Tốt Rồi
Hiện nay chỉ cảm nhận được địch ý, mà khi đạt tới cảnh giới bán thần thậm chí có thể cảm giác được kẻ địch sẽ tấn công mình như thế nào.
Năng lực liệu trước tiên cơ như thế đủ để bán thần có giác quan thứ sáu bẩm sinh trở thành vô địch.
Mấy ông già kia vô cùng kích động!
Lý Khác nhìn Trương Mộng Thiên:
“Tiên sinh bảo ta ở đây chờ ngươi, giúp ngươi huấn luyện tay không leo núi, chẳng qua là đôi mắt của ngươi…không sao chứ?”
Trương Mộng Thiên cười nói:
“Chào đại sư huynh, sư phụ thường xuyên nhắc đến ngươi.
Mắt của ta không sao, tuy không nhìn thấy nhưng trong đầu lại thấy rõ ràng hơn.”
“Vậy là tốt rồi.”
Lý Khác thở phào một hơi:
“Khoảng thời gian tiếp theo, ngươi, ta và Vân Kính thúc cùng kết bạn đồng hành, ta sẽ dẫn ngươi đi con đường ta đã đi, sẽ truyền thụ kinh nghiệm của mình cho ngươi.”
Hiện nay Lý Khác đã hoàn thành sinh tử quan thứ ba, đủ để giúp Trương Mộng Thiên đỡ tốn nhiều công sức.
Trương Mộng Thiên “nhìn” Lý Vân Kính:
“Vân Kính thúc, chào ngài, vất vả cho ngài rồi.”
Lý Vân Kính không tỏ thái độ, chỉ ừ một tiếng:
“Lần này Kỵ Sĩ sẽ khiến cả thế giới đảo lộn.”
Nói xong, hắn nhắm mắt tiếp tục tu luyện, không nói thêm gì nữa.
Trương Mộng Thiên cảm thấy bối rối.
Lý Khắc cười nói:
“Đừng để ý, Vân Kính thúc không thích nói chuyện, nhưng hắn rất tốt.
Ta và ngươi đều là Kỵ Sĩ, việc cần phải làm bây giờ là trưởng thành nhanh hơn nữa, sau đó khuấy đảo thế giới này cho long trời lở đất.
À phải, thành phố số 10 ra sao rồi?”
Trương Mộng Thiên trả lời:
“Mọi thứ đều đi vào quỹ đạo, ở phía bắc Jindai và Kashima giết vài người của bên ta nhưng sư phụ sẽ nhanh chóng cho họ một bài học.”
Lửa trại chập chờn, xé toạc một khe hở giữa màn đêm tăm tối.
…
Đếm ngược 04:00:00.
Cạnh kênh nước thải bên ngoài thành phố số 10, La Vạn Nhai đang nói lời tạm biệt với Tiểu Tam.
Tiểu Tam đeo một chiếc balo leo núi rất to, bên trong là hành lý của hắn.
Bên cạnh là đội quân gián đông nghịt bước qua chỗ hai người họ, những con gián to như chậu rửa mặt xếp thành đàn tràn ra từ con kênh, sau đó di chuyển về phía hoang dã.
Toàn bộ những thứ có chứa protein và đường, từ côn trùng trên mặt đất cho đến rễ cây, mọi thứ trên đường đi đều trở thành thức ăn của đội quân gián.
La Vạn Nhai nhìn bầy gián, Tiểu Tam cười nói:
“Khỏi nhìn, nhìn nhiều thấy ghê lắm, ta phải mất vài ngày mới quen được.”
Nói xong, hắn lấy mảnh gỗ đỏ trong tay ra, đó là vật cấm kỵ ACE-022 Kiến chúa, là tín vật để khống chế tộc đàn, chỉ khi mang thứ này trên người mới có thể dùng chung ký ức, đôi mắt của bọn gián và khống chế chúng.
La Vạn Nhai lắc đầu:
“Ngươi chịu đựng được đương nhiên ta cũng phải học cách chịu đựng nó, ít nhất ta phải biết được ngươi đang chịu đựng cái gì vì Hội Phụ Huynh mới được.”
Tiểu Tam nói:
“Thật ra quen rồi lại cảm thấy chúng rất đáng yêu…Giờ mấy người Tiểu Thất đều gọi ta là trọng phạm Gián Tam mà ta lại chẳng tức giận chút nào.”
La Vạn Nhai nói:
“Lần này đến thành phố số 20, Hội Phụ Huynh đã quy hoạch tuyến đường tốt nhất cho ngươi, trước tiên ngươi phải đi hướng tây, tránh né chiến trường chính của bốn tập đoàn, sau đó đi lên phía bắc.
Trên đường đi còn phải tránh vệ tinh giám sát của các tập đoàn, phải đi những con đường hẻo lánh nhất…Đoạn đường này nhất định sẽ rất vất vả.”
“Ta không sợ.”
Tiểu Tam vỗ balo của mình:
“Đồ dùng để ăn để mặc đều ở trong này cả rồi, hơn nữa cùng lắm một tháng là ta sẽ đến được thành phố số 20, đến lúc đó ta tiến vào từ kênh số 6 của thành phố này, rồi giấu giếm tên tuổi ở lại đó.
Dạo này ta đang khống chế gián vương nhân giống đám gián nhỏ hơn, nó cứ muốn đẻ gián to, càng to càng tốt, to như ô tô mới lợi hại, nhưng ta cảm thấy nó không có đầu óc gì cả, gián thì phải càng nhỏ mới càng dễ xâm nhập những góc xó xỉnh của Jindai.”
La Vạn Nhai im lặng rất lâu:
“Không cần phải nói với ta chi tiết như vậy…”
“Hahaha.”
Tiểu Tam bật cười:
“Lão La, ở lại thành phố số 10, giúp Phụ Huynh quản lý nơi này cho tốt.
Nói thật, ta có tình cảm với nó lắm đấy, chỉ mong nó sẽ càng ngày càng phát triển hơn.”
“Yên tâm, ta sẽ làm được.”
La Vạn Nhai gật đầu hứa hẹn:
“Bây giờ ta gánh vác kỳ vọng của 6 triệu người, chỉ sợ không có đủ thời gian và đầu óc để dùng ấy chứ.”
Tiểu Tam thật lòng yêu mến thành phố số 10, bởi vì hắn đi tiên phong bảo vệ nơi này.
Hiện nay, dân chúng ở các thành phố bắt đầu thức tỉnh dưới sự áp bức của tập đoàn tài chính.
Sau khi hoàn thành sứ mệnh của mình, tất cả Người Nhà đều rút quân về thành phố số 10.
Chỉ có một mình Tiểu Tam phải lên phía bắc, thống lĩnh cả Hội Phụ Huynh ở phương bắc giống như Khánh Mục của Khánh thị khi trước.
90% Hội Phụ Huynh đã rút lui, còn 10% Người Nhà bởi vì ẩn nấp kỹ càng nên ở lại đó.
Với sự dẫn dắt của Tiểu Tam, họ sẽ trở thành chi nhánh tình báo của Hội Phụ Huynh, tiếp tục thâm nhập vào đám đông.
Chương 2009: Ba Điều
Khi rút lui, Hội Phụ Huynh đã trưng cầu ý kiến của những người này, ở lại rất nguy hiểm, cho nên đi hay ở đều là tự nguyện.
Nhưng dù là hoàn cảnh nguy hiểm như thế thì vẫn có người lựa chọn ở lại.
Họ quả thật là những dũng sĩ chân chính.
“Được rồi, không nói nữa.”
Tiểu Tam quay đầu lại nhìn thành phố số 10, bỗng nhiên hắn nói:
“Không nỡ rời đi chút nào.
Thật ra ta rất muốn tận mắt nhìn thấy phát triển của nó, nhưng ta còn có việc quan trọng hơn phải làm.”
“Đi đường cẩn thận.”
La Vạn Nhai lấy một chai rượu bỏ túi từ trong lồng ngực ra:
“Lấy từ nhà người nổi tiếng đấy, đi đường uống, nhớ nơi này thì uống một ngụm.”
Tiểu Tam vui vẻ:
“Thế giới bên ngoài mới là nhà của chúng ta, đừng ra vẻ thương cảm như thế. 4 tiếng nữa là chúng ta lại trở về Kình Đảo rồi.”
La Vạn Nhai suy nghĩ:
“Hình như là vậy thật, ngươi nói thế làm ta cũng chẳng còn cảm xúc nữa.
Vậy chúc ngươi một ngày nào đó sẽ khiến tất cả thành viên của Jindai cảm thấy sợ hãi! Ta đã tưởng tượng ra được cảnh bầy gián xông vào biệt thự của tập đoàn Jindai rồi!”
Đó là món quà bất ngờ Khánh Trần chuẩn bị cho Jindai.
“Ta đi đây.”
Tiểu Tam xoay người rời đi:
“Lát nữa gặp lại!”
“Lát nữa gặp lại.”
La Vạn Nhai nhìn bóng lưng Tiểu Tam càng lúc càng xa.
Lần đầu tiên thành viên Nhà Đen của Hội Phụ Huynh này biết ơn cơ chế xuyên không, ít nhất mọi người không phải xa nhau quá lâu.
…
Đếm ngược 01:00:00.
Trong nơi cư trú của người hoang dã phía nam nhóm lửa trại, Khánh Trần, Lý Thúc Đồng, Zard và Đại Vũ ngồi sưởi ấm bên đống lửa.
“Nếu không có việc gì thì ta muốn mang hai khôi lỗi cấp A kia đến khu cấm kỵ số 002, trồng họ càng sớm thì càng nhanh sinh ra vật cấm kỵ.”
Lý Thúc Đồng nói.
“Vật cấm kỵ ra đời cũng phải mất mấy chục năm, ngài gấp gì chứ, yên tâm đi, ta không đòi vật cấm kỵ của ngài đâu.”
Khánh Trần nói.
“Thế à?”
Lý Thúc Đồng thả lòng:
“Vậy ta có thể ở lại một thời gian nữa.”
Khánh Trần dở khóc dở cười:
“Ngài đường đường là thủ lĩnh Kỵ Sĩ, đâu đến mức vì mấy vật cấm kỵ mà trốn tránh đồ đệ như thế, dũng khí quyết không hối hận đâu?”
“Hối hận thì chưa đến nỗi, nhưng ai ngờ được ngươi lại có thể đào tạo ra nhiều Kỵ Sĩ như vậy chứ.”
Lý Thúc Đồng cảm thán.
Đột nhiên Zard nói:
“Về sau khi ta chết đi có thể trồng ta ở khu cấm ký số 002 không? Ta cũng muốn chế tạo ra vật cấm kỵ cho Kỵ Sĩ sử dụng!”
Khánh Trần:
“…”
Lý Thúc Đồng:
“…”
Đại Vũ:
“…”
Lý Thúc Đồng ngập ngừng vài giây:
“Hắn bị sao thế? Bệnh lâu chưa?”
Mạch não của Zard khiến bán thần cũng phải bó tay.
“Khụ khụ, đầu óc của hắn không được bình thường lắm.”
Khánh Trần nói:
“Sư phụ, dạo này ngoại trừ tìm vật cấm kỵ, ngài còn làm gì khác không?”
“Có.”
Lý Thúc Đồng nói:
“Ta đang học tiếng Anh bằng tài liệu giảng dạy ở thế giới ngoài của các ngươi đây.”
“Hả? Ngài học tiếng Anh làm gì?”
Khánh Trần khó hiểu.
“Hiện nay thế lực nước ngoài đã xâm nhập vào Liên Bang, sớm muộn gì một cuộc đại chiến cũng sẽ nổ ra, ta định học tiếng Anh cho thạo để về sau ra nước ngoài nhìn xem có cơ hội tấn công hệ thống chỉ huy của họ không.”
Lý Thúc Đồng nói:
“Sư phụ không giống ngươi, ngươi có thể phát triển Hội Phụ Huynh đến mức này, lại còn được dân chúng ủng hộ, thứ sư phụ am hiểu nhất không phải những việc đó, mà là giết người.”
Khánh Trần suy nghĩ:
“Bây giờ không chỉ có mối uy hiếp đến từ nước ngoài mà còn có cả mối uy hiếp đến từ người chế tạo khôi lỗi kia nữa.
Nếu hắn có thể sống lại vô hạn trên cơ thể khôi lỗi như trong truyền thuyết thì rất có khả năng chúng ta không giết được hắn.”
Tình hình của Liên Bang vô cùng phức tạp, hắn nghiêm túc phân tích kẻ địch cần phải đối phó hiện nay.
Đầu tiên là tập đoàn, trong quá trình phát triển của Hội Phụ Huynh, họ đã phát sinh nhiều mâu thuẫn tất yếu với tập đoàn tài chính, trong đó bao gồm Khánh thị, Lý thị, Trần thị, Jindai, Kashima.
Nếu muốn thay đổi thế giới thì đối đầu tất cả các tập đoàn là việc khó tránh khỏi, Khánh thị cũng không ngoại lệ.
Thứ hai là nước ngoài, thế lực của Bắc Mỹ, bờ Tây Hoa Kỳ còn khổng lồ hơn trong tưởng tượng, Liên Bang bây giờ loạn trong giặc ngoài, chiến tranh sẽ còn kéo dài rất lâu.
Thứ ba là người chế tạo khôi lỗi ẩn nấp trong bóng tối.
Tuy đối phương vừa mới lộ diện, nhưng người như thế xuất hiện cũng có nghĩa là hắn rất khó giải quyết.
Giống như thử triều, khi ngươi nhìn thấy mấy nghìn con chuột trên mặt đất, có lẽ ở thế giới ngầm dưới mặt đất tối tăm có đến hàng chục nghìn con chuột nữa.
Có thể tạo ra hai khôi lỗi cấp A, vậy thì thực lực của kẻ đó đã đạt đến cấp bậc nào rồi?
Và vấn đề quan trọng nhất lúc này là dù kẻ ẩn nấp trong bóng tối đó chết thì hắn cũng có thể sống lại trên cơ thể khôi lỗi.
Chương 2010: Đến Lượt Ta
Làm sao để giết chết một kẻ ác nghiệt như thế? Thậm chí Khánh Trần và Lý Thúc Đồng còn không nghĩ ra được cách nào để tìm ra tất cả khôi lỗi của đối phương.
Đối phương cũng sẽ không cho họ cơ hội giết liền một nửa khôi lỗi của mình.
Người này lên kế hoạch mấy chục năm, hiện giờ không kiêng dè gì nữa, đến lúc phơi bày ý đồ của mình.
Nói đến đây, Lý Thúc Đồng cau mày:
“Giờ chúng ta không biết được giới hạn của khôi lỗi sư đó ra sao, hắn có thể chế tạo bao nhiêu khôi lỗi? Hắn đã tạo ra bao nhiêu khôi lỗi để lập nên tổ chức tình báo? Số khôi lỗ đó phân tán ở những nơi nào? Chúng ta hoàn toàn không biết gì cả!”
“Thế nên hắn mới không sợ hãi.”
Khánh Trần thở dài:
“Thử đứng trên lập trường của hắn mà nghĩ xem, nếu ta là hắn, ta sẽ phân tán toàn bộ khôi lỗi đến 25 thành phố của Liên Bang, chỉ cần thế giới không bị hủy diệt thì hắn sẽ bất tử, không một ai có thể giết được hắn.”
“Đúng là nan giải, việc này rất khó giải quyết.”
Lý Thúc Đồng cảm thán.
Đột nhiên Khánh Trần nói:
“Ta có một cách, nhưng cách này quá nguy hiểm, hơn nữa sẽ bị tất cả mọi người phản đối và chống lại, thậm chí sẽ khiến ta trở thành kẻ địch chung của mọi người dân.
Con đường này rất khó đi, một khi tiến hành, ta cũng không biết có gây ra hậu quả nào khác không.
Sư phụ, ta không biết nên làm như thế hay không.”
Lý Thúc Đồng trầm tư một lúc:
“Con đường của Kỵ Sĩ chỉ cần không thẹn với lương tâm, chân thực và chân thành là nguyên tắc của ta và ngươi, nếu ngươi cảm thấy chỉ có con đường này có thể đi, mà nó là con đường đúng đắn…Vậy thì làm đi.”
“Ta hiểu rồi.”
Khánh Trần gật đầu:
“Hơn nữa phải giữ bí mật về chuyện này, chỉ có một số ít người thực thi, đồng thời phải đảm bảo không ai trong số họ là khôi lỗi mới được…Cần phải có người hy sinh thanh xuân của mình làm anh hùng vô danh vài năm.”
“Đã chọn được ai chưa?”
Lý Thúc Đồng hỏi:
“Ta có thể bảo Lý Đông Trạch, Diệp Vãn, Lâm Tiểu Tiếu đến giúp ngươi, người này là tai họa ngầm, nếu có cách giết hắn thì chúng ta sẵn sàng trả giá đắt.
Thậm chí ta cho rằng, hắn là mối đe dọa lớn hơn cả thế lực nước ngoài.”
“Có rồi.”
Khánh Trần nhếch miệng cười:
“Bây giờ ta có nhiều người tài trong tay, người nào cũng có thể một mình cáng đáng mọi việc.”
Đếm ngược kết thúc.
Trở về!
…
Thế giới lại bừng sáng.
Đếm ngược 168:00:00.
Lại là chu kỳ xuyên không bảy ngày.
Khánh Trần đã về đến cứ điểm chiến tranh, Trịnh Viễn Đông, Tiểu Thất và những người khác đều có mặt ở đó.
Zard, Huyễn Vũ cũng đến, chẳng qua lần trước trước khi xuyên không vẫn còn là Tiểu Vũ, vậy mà bây giờ đổi thành Đại Vũ…Thật là kỳ diệu.
“Lần này xuyên không chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ đón các nhà khoa học, đồng thời cũng thành công rút lui phần lớn thành viên của Hội Phụ Huynh, cảm ơn mọi người, các ngươi vất vả rồi.”
Khánh Trần nói một cách trịnh trọng.
Tiểu Thất cười nói:
“Không vất vả gì cả, Phụ Huynh, ngươi đoán trúng hết mọi việc, quả nhiên Jindai chạy đến giết Cao Văn, hơn nữa còn chia ra làm hai nhóm người, đều bị chúng ta bắt được.
Đám người Nhật đó khôn lắm, nhóm thứ nhất vậy mà lại là mồi nhử, hòng lừa gạt chúng ta thả lỏng cảnh giác.”
Khánh Trần gật đầu:
“Bảo vệ Cao Văn cẩn thận, trong lịch sử đã có rất nhiều người bênh vực lẽ phải như thế bị giết chết, chúng ta cũng đã đọc về lịch sự, nên học hỏi chút gì đó từ nó.”
Lúc này, nhóm Trần Chước Cừ đã đi khỏi Kình Đảo, 112 người đưa thư vừa mới vượt qua được nỗi buồn bã.
Tiểu Thất nói:
“Phụ Huynh, ta đã bố trí cho họ tu luyện, trồng trọt hằng ngày, những “người đưa thư” này của chúng ta cũng nên làm gì đó khi đến thế giới trong, không thể nhàn rỗi được.”
Khánh Trần nhìn về phía những người đưa thư:
“Bây giờ ta cần các ngươi làm một việc, có lẽ một năm mới hoàn thành, cũng có thể là vài năm.
Trong lúc đó, khi trở về các ngươi sẽ tu hành trên Kình Đào, khi xuyên không sẽ đi làm nhiệm vụ theo sự chỉ dẫn của Tiểu Thất.
Khi các học sinh khác đang chơi đùa, các ngươi không được chơi, khi các học sinh khác được về nhà khi nghỉ hè và nghỉ đông thì các ngươi không được về nhà; khi các học sinh khác yêu đương hẹn hò, các ngươi cũng không thể yêu đương.
Các ngươi phải đối mặt với nguy hiểm, chịu đựng sự cô độc, trên huân chương của Kỵ Sĩ và Hội Phụ Huynh sẽ không có tên các ngươi, thậm chí về sau các ngươi không có tên mà chỉ có số hiệu…Các ngươi có bằng lòng không?”
Hắn không nói cho họ biết phải đi làm gì, thậm chí cũng không nói rốt cuộc có nguy hiểm gì.
Tiểu Thất gãi đầu:
“Ta thì không vấn đề gì, chỉ cần việc này góp sức cho sự nghiệp của ngài thì ta đều sẵn lòng.
Nói thật, ta rất hâm mộ Tiểu Tam, tuy hơi ghê nhưng bây giờ hắn rất quan trọng với Hội Phụ Huynh…Giờ đến lượt ta, ta lại thấy vui vẻ lắm ấy.”
“Những người khác thì sao?”
Khánh Trần nhìn về phía các học sinh:
“Vài năm không thể về nhà, không thể làm quen bạn mới…Việc này sẽ trì hoãn mấy năm thanh xuân của các ngươi, chưa biết chừng khi mọi chuyện kết thúc, các ngươi cũng không còn trẻ trung nữa.
Các ngươi có bằng lòng không?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










