1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 198 : Cảm Thán (c1971-c1980)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 198 : Cảm Thán (c1971-c1980)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1971: Cảm Thán

Đối với Huyễn Vũ, đến thế giới trong mới gọi là quay về.

Bức thư thứ sáu:

“Ca ca, có nhiều tỷ tỷ ở hoang dã nói thích ta, họ nói ta xinh đẹp trắng trẻo, hơn hẳn đàn ông trong hoang dã.”

Đọc đến đây, trong lòng Huyễn Vũ bùng lên lửa giận.

Tiểu Vũ không hiểu là chuyện gì, lẽ nào hắn không hiểu hay sao? Đây không phải là sự yêu quý mà tỷ tỷ dành cho đệ đệ, rõ ràng là muốn táy máy chân tay đây mà.

Người hoang dã bán mặt cho đất bán lưng cho trời, tất nhiên diện mạo không bằng người thành phố! Người hoang dã vốn phóng khoáng, thậm chí hắn còn lo một ngày đó Tiểu Vũ đột nhiên bị một cô nàng nào đó kéo vào nhà tranh!

Chẳng lẽ Zard không trông chừng gì à?

Hơn nữa Tiểu Vũ cứ gọi ca ca tỷ tỷ, khiến vai vế của hắn nhỏ hơn rồi!

Bức thư thứ bảy:

“Ca ca, lúc trước còn có ca ca trong hoang dã nói, có một khu rừng đầy chướng khí cách xa khu dân cư về phía nam, tên là châu Tú Chu, các tỷ tỷ và các dì sống trong đó rất lợi hại.

Người bên ngoài không được vào, người ở trong cũng ít khi đi ra.

Nhưng mấy hôm trước có một dì dẫn theo một bác trai toàn thân màu vàng đi vào khu dân cư, dùng rất nhiều thịt, thực vật và dược liệu để đổi vài chiếc bật lửa của bọn ta.”

Đọc xong, Huyễn Vũ sửng sốt, châu Tú Chu, cản thi nhân của Liên tộc!

“Bác trai toàn thân màu vàng” ấy chẳng phải là kim thi của Liên tộc sao?

Châu Tú Chu là một nơi mà ngay cả vệ tinh của Liên Bang cũng không thể chụp được, hơn nữa trước nay chỉ tồn tại trong truyền thuyết, không ngờ Tiểu Vũ lại gặp được.

Không được, hắn nghe nói người của Liên tộc vô cùng quái dị, phải bảo Tiểu Vũ cách xa chỗ đó mới được!

Hắn xem hồi lâu, cho đến bức thư cuối cùng:

“Ca ca, khi ngươi đọc bức thư này hẳn là đã tỉnh lại rồi, mong lần này ngươi có thể tỉnh lâu vài ngày! Mà ta đã gấp rất nhiều, rất nhiều vũ yến cho ngươi đấy, ta dùng hết giấy gấp mà Zard ca ca mang đến luôn!”

Nét chữ nguệch ngoạc trên giấy thể hiện sự ngây thơ hồn nhiên của cậu bé.

Có một điều kỳ lạ là nếu như trong cơ thể của người khác cùng tồn tại nhiều ý thức khác nhau thì nhất định các ý thức đó sẽ tranh giành quyền kiểm soát cơ thể.

Nhưng Đại Vũ, Trung Vũ, Tiểu Vũ lại chưa từng xuất hiện vấn đề này, thậm chí Tiểu Vũ còn mong Đại Vũ có thể tỉnh lại lâu hơn một chút.

Huyễn Vũ mỉm cười gấp bức thư lại cẩn thận rồi bỏ vào trong hộp, dưới cùng của hộp quà là một con ngựa gỗ được điêu khắc bằng tay, trong thư Tiểu Vũ nói đó là món quà thôn dân tặng cho hắn.

Hắn cầm lên kiểm tra một cách tỉ mỉ để xem người hoang dã có bôi độc lên tượng gỗ hay không, sau đó lại kiểm tra xem cơ quan bí mật hại người nào trên đó không…

Cho đến khi hắn xác nhận tượng gỗ không có vấn đề mới thả nó vào hộp quà.

Tính cách của Đại Vũ và Tiểu Vũ hoàn toàn khác biệt.

Huyễn Vũ nhìn Zard, tiếng ngáy của đối phương đã ngừng lại lúc nào chẳng hay, rõ ràng đã tình nhưng lại không dám mở mắt ra, có lẽ là lo mình sẽ bị mắng xối xả.

Hắn nói với giọng bình tĩnh:

“Nơi các ngươi đến chắc chắn là khu vực cực nóng ở phía nam, rắn, côn trùng, kiến có độc có mặt ở khắp mọi nơi, sao ngươi dám mang Tiểu Vũ đến nơi như thế? Lần sau về thế giới trong ngươi phải dẫn hắn đi khỏi đó ngay cho ta.”

Zard thấy giả vờ không nổi nữa:

“À, được.”

Trước mặt Đại Vũ Zard thành thật hơn nhiều…

Thời gian đếm ngược 2:00:00.

Trong một tuần qua, trường học của người du hành thời gian ra đời một nhóm ông hoàng bà hoàng trong làng cạnh tranh mới, người nào người nấy cũng cực kỳ nỗ lực.

Nhưng không phải họ muốn tranh, mà vì món nợ trên vai ép họ phải đi tranh, bằng không đến cả một món xào họ cũng không ăn được, rạp chiếu phim tư nhân cũng không vào được.

Ngay từ đầu còn cảm thấy việc hạn chế tiêu hoang rất đơn giản, nhịn tí là được rồi, sau đó họ phát hiện ra khi muốn ăn que kem cũng không được thì bắt đầu cảm thấy khó có thể chịu đựng nổi.

Sản lượng Tử Lan Tinh của học viện nông nghiệp bắt đầu tăng lên, Khánh Trần phân phối hợp lý Tử Lan Tinh cho Cửu Châu, Côn Luân và trường học đúng như giao hẹn, phần còn lại đủ cho Bạch Trú, Hội Phụ huynh và Hội Tam Điểm sử dụng.

Còn Trường Sinh Thiên và trà Cảnh Sơn, bởi tăng sản lượng của Trường Sinh Thiên quá mức nên các học sinh nỗ lực cày điểm cũng không tiêu thụ hết hàng tồn kho của mặt hàng này, sau đó Trường Sinh Thiên vẫn sinh sản đều đều.

Khu vực đổi thương phẩm của trường đã không còn xuất hiện cảnh học sinh dậy xếp hàng từ 4 giờ sáng, người không có điểm tích lũy nên chỉ có thể giương mắt chờ mong.

Lần này nhà trường có sẵn hàng hóa, nhưng người du hành thời gian đã rỗng túi.

Mỗi lúc như vậy, người du hành thời gian đều sẽ cảm thán năng lực mạnh mẽ của học viện nông nghiệp.


Chương 1972: Đến Thành Phố 23

Rồi tiếp tục lao đầu vào guồng xoáy cạnh tranh.

Trong học viện nông nghiệp, Khánh Trần đứng cạnh Trịnh Viễn Đông, hắn chỉ vào Tử Lan Tinh và nói:

“Thứ này sinh sản ít còn dễ giải quyết, Bạch Trú, Hội Phụ huynh, Hội Tam Điểm, Côn Luân, Cửu Châu, trường học, chia cho mỗi nơi một phần là xong, vừa khéo bên ta còn có 112 người cần dùng Tử Lan Tinh liên tục.

Nhưng Trường Sinh Thiên và trà Cảnh Sơn không như trước nữa, sản lượng của hai loài thực vật này nhiều quá rồi.

Ta sẽ đưa tặng miễn phí cho Côn Luân một phần như lần trước, nhưng cũng chỉ có thể tặng một nửa, phần còn lại ta phải để dành cho Hội Phụ huynh.”

Trịnh Viễn Đông suy nghĩ:

“Vậy để Lộ Viễn thiết lập một con đường chuyên dụng lên Kình Đảo ở Trịnh Thành, họ lên đảo ăn trái cây, ăn xong thì rời đi luôn.”

“Được.”

Khánh Trần gật đầu.

Mấy ngày sau đó, Người Nhà đạt cấp bậc Nhà Tím trở lên đều xếp hàng lên đảo bằng mật thược chi môn, sau đó ăn hết 9 quả Trường Sinh Thiên, tiêu hóa xong rồi đi.

Thành viên của Hội Phụ huynh ở khắp các nơi trên cả nước đến Trịnh Thành, xếp hàng bước vào mật thược chi môn, sau đó đi tàu cao tốc, máy bay trở lại thành phố của mình, hiệu suất cực cao.

Cùng lúc đó, Trịnh Viễn Đông đích thân thi triển thuật Giữ Nghiêm Bí Mật cho vài thành viên của Hội Phụ huynh.

Sau khi xử lý xong những việc lặt vặt này, Khánh Trần bắt đầu trao đổi việc hệ trọng với Trịnh Viễn Đông.

Việc lớn thứ nhất là tổng thống và nghị sĩ đã xác nhận có 28 nhân vật uy tín trong giới khoa học cùng với đội ngũ nghiên cứu phát minh của họ có ý định di dân.

28 vị chuyên gia khoa học này tập trung chủ yếu ở thành phố số 20 và thành phố số 23, bị Jindai và Kashima trông giữ nghiêm ngặt.

Khánh Trần cần mật thược chi môn mang những người này đi, không có mật thược chi môn thì không thể đón họ rời đi được.

Cho nên Khánh Trần giao dịch với Trịnh Viễn Đông.

Vật cấm kỵ ACE-004 Chân Thị Chi Nhãn màu vàng cho Hội Phụ huynh mượn để sơ tán nạn dân khi trước sẽ được trao trả cho Côn Luân, nhưng Côn Luân phải mang nó đến thành phố số 20 và thành phố số 23, đưa cho Hội Phụ huynh để họ đón các chuyên gia khoa học công nghệ đi.

Điều kiện trao đổi là: Chỉ cần thành viên của Côn Luân đến tham gia xây dựng thành phố số 10 sẽ được phát miễn phí trọn bộ gói quà dành cho người mới của thành phố số 10 bao gồm Trường Sinh Thiên, trà Cảnh Sơn, Sơ Hạ, Vấn Hàn.

Trường Sinh Thiên tăng sức mạnh, trà Cảnh Sơn tăng thị lực, Sơ Hạ tăng tốc độ phản ứng, Vấn Hàn tăng khả năng chịu lạnh.

Phải nói là gói quà dành cho người mới di dân này cực kỳ phong phú.

Khánh Trần cho rằng, cho dù có thể mời chào dân bản địa ở thế giới trong đến hay không thì cứ thu hút một nhóm thành viên của Côn Luân đến trước đã…

Khoan hẳn bàn đến những thứ khác, Côn Luân tuyệt đối là một đối tác hoàn hảo, có việc là đến ngay.

Đương nhiên, Hội Phụ huynh và Khánh Trần cũng bày ra thái độ nghiêm túc trong việc này, Khánh Trần chấp hành nhiệm vụ nguy hiểm nhất, còn Hội Phụ huynh canh giữ ở nơi nguy hiểm nhất.

Trịnh Viễn Đông gật đầu:

“Không thành vấn đề, ta đồng ý.”

Mọi người phối hợp ăn ý với nhau.

Thật ra, Trịnh Viễn Đông cũng vừa mới nảy ra ý định đặt đại bản doanh của Côn Luân ở thành phố số 10.

Ở những thành phố khác, thành viên của Côn Luân phải kín tiếng, phải giấu giếm thân phận, mà thành phố số 10 thì khác, nơi này không bắt giữ người du hành thời gian.

Trịnh Viễn Đông bỗng nói:

“Thành phố số 23 thì ngươi không cần lo lắng, chỉ cần đưa danh sách và địa cho cho ta, ta đích thân dẫn thành viên của Hội Phụ huynh đi một chuyến.”

“Hả?”

Khánh Trần biết rõ còn cố hỏi:

“Ông chủ Trịnh đến thành phố số 23 làm gì thế?”

Trịnh Viễn Đông lườm hắn:

“Đến chơi.”

Hắn cũng đâu thể nói mình thay tên đổi họ trở thành thành viên Nhà Vàng được.

Lần này trở về, Khánh Trần khó có được cơ hội nghỉ ngơi, hắn cảm thấy mọi mệt mỏi khi trước đều tan biến.

Đếm ngược.

Xuyên không.

Trong màn đêm của thành phố số 23, Trịnh Viễn Đồng ngồi trước cửa một quán mì nhìn dòng người qua lại nườm nượp trên đường phố.

Sau khi dư luận dậy sóng, đã có hàng chục nghìn người bắt đầu bãi công, biểu tình, kháng nghị những gì mà Jindai, Kashima làm với thành phố số 10.

Dù cho mọi người sống hèn mọn đến mấy thì cũng không thể nào chấp nhận được những hành vi mất nhân tính của hai tập đoàn.

Trịnh Viễn Đông đứng dậy lẫn vào đám đông, nhanh chóng đi đến khu số ba, trong lúc đó hắn tụ họp với hai thành viên Người Nhà ở khu số bốn.

Khu số ba là khu nhà giàu, ở đây phần lớn là biệt thự và nhà kiểu Âu, hắn tìm được biệt thự mình cần tìm theo địa chỉ mà Khánh Trần đưa.

Chủ nhân của căn biệt thự này là chuyên gia trứ danh của Liên Bang ở các lĩnh vực kỹ thuật máy tính, khoa học vật liệu, y học, triết học, hội họa, hiện nay chuyên môn nghiên cứu và phát triển người máy nano.


Chương 1973: Chạy Đua Với Thời Gian

Những nhân tài kiệt xuất trong lĩnh vực nghiên cứu khoa học của Liên Bang lợi hại hơn tưởng tượng của mọi người, họ đều là cây đa cây đề nghiên cứu liên ngành.

Trong bóng đêm, trên tầng ba của căn nhà phong cách châu Âu đối diện biệt thự, có người dùng kính viễn vọng quan sát tình hình.

Đó là người do Kashima phái tới, chuyên phụ trách theo dõi những nhân viên nghiên cứu khoa học này để tránh họ lén lút đi đến thành phố số 10.

Thật ra, những chuyên gia nghiên cứu khoa học ấy xem phát sóng trực tiếp của Lý Thúc Đồng, rồi lại xem thái độ lo lắng của Jindai và Kashima là biết ngay việc tuổi thọ tăng 21 năm là thật.

Lúc này, Trịnh Viễn Đông đi đến trước cửa biệt thự và nhấn chuông, cứ như không biết có người theo dõi.

Nhân viên giám thị trên tầng ba nói trong kênh liên lạc:

“Có biến, có nhân vật lạ mặt đến nhà.”

Hắn nói xong, ngay lập tức có đội cảnh vệ ở mấy ngã tư tường lân cận lặng lẽ xâm nhập.

Bộ đội cảnh vệ ở đây không giống như bộ đội cảnh vệ bị nuôi thả của thành phố số 10, họ đều là lính tinh nhuệ chính thức.

Sau khi vào nhà, Trịnh Viễn Đông nhìn ông lão tóc hoa râm ngồi trên xe lăn, nói”

“Ta tới đón ngài đến thành phố số 10, xin hãy mang theo tài liệu bản quyền sáng chế phát minh và tài liệu nghiên cứu khoa học rồi đi cùng ta.”

Ông lão kia sửng sốt:

“Bây giờ luôn ư? Đối diện có người giám thị chúng ta đấy, bây giờ đi thì không ổn đâu.”

Trịnh Viễn Đông cười:

“Ngài yên tâm, sách lược tiến cứ nhân tài của thành phố số 10 đã suy xét chu toàn mọi việc.”

Nói rồi hắn lấy một viên Chân Thị Chi Nhãn màu vàng ra đưa cho Người Nhà bên cạnh:

“Ta đã mở mật thược chi môn của mình rồi, không thể mở lại lần nữa, cho nên đến lượt các ngươi.

Vừa nãy đã nói rõ với ngươi trên đường đến đây rồi, làm theo những gì ta bảo, chi cần đi đến phòng họp trong nơi đóng quân của đội cảnh vệ thành phố số 10 thì sẽ phân phối nhà ở cho ngươi.”

Hai mắt Người Nhà sáng rực, hắn cầm Chân Thị Chi Nhãn đặt lên tường xoay mười vòng theo chiều kim đồng hồ, ngay sau đó một vòng gợn sóng trong suốt xuất hiện.

Trịnh Viễn Đông bước vào thì vừa khéo đối diện với Khánh Trần.

Không có vấn đề, mật thược chi môn dẫn thẳng đến mục đích, vừa nhanh vừa chuẩn, đây chính là sức mạnh của “phân phối nhà ở”.

Hắn quay trở lại biệt thự, cười nói với ông lão:

“Đã xong rồi, bên kia là thành phố số 10, ở nơi đó sẽ có người tổ chức nghi thức chào đón ngài.”

Ông lão và người nhà của hắn kinh ngạc không thôi, họ tận mắt nhìn thấy Trịnh Viễn Đông đi xuyên qua tường.

Thế này thì ai có thể ngăn cản được hắn?

Con trai của ông lão đẩy xe lăn, cả gia đình bước qua mật thược chi môn trong tâm trạng thấp thỏm bất an.

Chỉ trong nháy mắt họ đã xuất hiện trong phòng họp ở nơi đóng quân của đội cảnh vệ, nơi này giăng đèn kết hoa, tổng thống và các nghị sĩ còn giơ ly champagne tổ chức nghi lễ chào mừng…

Tuyệt vời!

Người làm nghiên cứu khoa học cả đời lần đầu tiên tiếp xúc gần gũi với chuyện không khoa học, cảm thấy vô cùng mới lạ.

Thậm chí ông lão còn muốn nghiên cứu Chân Thực Chi Nhãn trong tay Trịnh Viễn Đông…

Đợi cả nhà ông lão đi khỏi, Trịnh Viễn Đông đứng sau mật thược chi môn, nói:

“Xoay mười vòng ngược chiều kim đồng hồ.”

Người Nhà gật đầu, làm theo.

Trịnh Viễn Đông giải thích:

“Mật thược chi môn phải do người mở ra đóng lại, nếu không đóng cửa sẽ bị người khác phát hiện ra, dẫn đến cả bức tường bị phá hủy, thế thì người và vật đi ra từ mật thược chi môn sẽ đồng thời rơi ra ngoài.

Vì vậy đóng cửa mật thược chi môn là một việc cực kỳ quan trọng.

Được rồi, đi thôi.”

Nói xong hắn mở cửa nhà, đứng trước cửa cười nói với căn nhà trống rỗng:

“Ngài không cần tiễn, nửa đêm rồi còn đến thăm đã là không phải rồi, ngài đi nghỉ sớm đi.”

Nói xong, Trịnh Viễn Đông dẫn hai thành viên của Người Nhà rời đi, bỏ lại sau lưng căn biệt thự đèn đuốc sáng trưng nhưng đã không còn một bóng người.

Trên tầng ba của căn nhà kiểu Âu ở phía đối diện, có người thấp giọng nói với kênh liên lạc:

“Nhân vật lạ mặt đã rời đi, chắc hẳn là khách đến thăm nhà, chuyên gia không bị mang đi, giải trừ cảnh báo.”

Hắn vừa dứt lời, những lính cảnh vệ đặc công lặng lẽ tới đây bắt đầu rút lui.

Giống như không có gì xảy ra.

Nhưng Trịnh Viễn Đông biết, người bị mang đi quá quan trọng, bị Kashima và Jindai phát hiện là chuyện sớm muộn, cho nên hắn phải chạy đua với thời gian.

Trịnh Viễn Đông đi trên đường với hành trang gọn nhẹ, theo tuyến đường Khánh Trần vạch sẵn hắn gặp hai thành viên của Hội Phụ huynh ở địa điểm chỉ định, sau đó kết bạn đi cùng nhau.

Hai Người Nhà này ở đây để mở mật thược chi môn.

Một người là đủ rồi, nhưng để chắc ăn Khánh Trần bố trí hai người.

Thông thường, cách sử dụng mật thược chi môn tốt nhất là khiêng cửa đi, vậy thì có thể đi tới đích đến một cách ổn định.


Chương 1974: Cười Khẩy

Nhưng trong tình huống chuyên gia trong toàn thành phố đều bị theo dõi như thế này, ngươi khiêng cánh cửa đến thăm một nhà khoa học thì có vẻ không tôn trọng tổ chức tình báo của Kashima quá…trông như đồ ngốc ấy.

May mà Hội Phụ huynh đông người, thành phố nào cũng có một nhóm du hành thời gian cắm chốt, đây là ưu điểm của việc khuếch trương tổ chức.

Hai Người Nhà có vẻ lo lắng, Trịnh Viễn Đông an ủi:

“Hiện nay tình hình vẫn chưa nghiêm trọng, Kashima và Jindai sẽ không canh gác quá nghiêm ngặt, chúng ta chỉ cần cẩn thận một chút thì sẽ không sao cả.”

Đến đường Giang Nam ở khu số ba, Trịnh Viễn Đông không thèm thay đổi diện mạo hay quần áo mà dứt khoát tiến lên gõ cửa luôn.

Cộc…cộc…cộc, cửa mở, dường như người trong nhà chờ đợi đã lâu.

Trịnh Viễn Đông cười nói:

“Ninh Trí Viễn tiên sinh đã lên lịch hẹn với ngài, ta thay mặt hắn đến đây thăm ngài.”

Người đàn ông trung niên trong nhà quan sát hắn một cách cẩn thận, sau đó vô thức nhìn ra ngoài cửa, như muốn xem có người theo dõi không.

Lúc này, nhân viên tính báo bên ngoài căn nhà đã hành động, hắn chụp một bên mặt của Trịnh Viễn từ một nơi bí mật gần đó rồi gửi về cho tổng bộ:

“Mục tiêu số 2 có khách đến thăm nhà, xin xác nhận thân phận của khách đến thăm.

Hành vi của mục tiêu số 2 có phần khác thường, như đang tiến hành hoạt động bí mật nào đó, yêu cầu bộ đội cảnh vệ tiếp cận!”

Trong kênh liên lạc có tiếng đáp lại:

“Đang đối chiếu, đã báo cho bộ đội cảnh vệ.”

Có tổng cộng 631 chuyên gia nghiên cứu khoa học bị theo dõi, trong đó có 71 người có khách đến thăm hôm nay.

2 chuyên gia mà Trịnh Viễn Đông đón đi tối nay đều là nhân vật nổi tiếng trong xã hội, bình thường có rất nhiều khách khứa đến thăm viếng, có phóng viên, có bạn thân, có đệ tử, có chính khách.

Có người tới chơi cũng không phải việc gì hiếm lạ.

Nhưng tổ chức tình báo của Kashima nhạy bén hơn họ nghĩ, bây giờ mới đến thăm người thứ hai đã bị chú ý, hơn nữa còn bắt đầu đối chiếu khuôn mặt.

Ở bên kia, Trịnh Viễn Đông như không hề nhận ra động tĩnh của Kashima, hắn cười hỏi:

“Không mời bọn ta vào trò chuyện sao?”

“Vào đi.”

Người đàn ông trung niên nói:

“Ta nói với các ngươi rồi đấy, ta không nhất định phải rời đi, nếu các ngươi muốn thuyết phục ta thì phải đưa ra đủ thành ý.”

Trịnh Viễn Đông từ tốn nói:

“Ngài là chuyên gia ở phương diện công nghệ sinh học, nhờ có ngài mà hiện nay Kashima đạt được nhiều tiến triển vượt bậc trong việc nghiên cứu thuốc biến đổi gen, nghe nói ngài tìm được phương hướng đột phá mới? Lẽ nào là thuốc biến đổi gen cấp A?”

Người đàn ông lắc đầu:

“Không được, cơ thể của con người quá yếu ớt, cấp B đã là cực hạn của thuốc biến đổi gen rồi, con đường này không khả thi.”

“Nhưng ta nghe nói nước ngoài có thuốc biến đổi gen cấp A.”

Trịnh Viễn Đông nói:

“Tòa án cấm kỵ cũng có, hơn nữa hình như thuốc biến đổi gen của Tòa án cấm kỵ không có tác dụng phụ.”

Người đàn ông trung niên nhìn hắn, nói với giọng chắc nịch:

“Thuốc biến đổi gen chính là làm phép cộng trên gen, nếu các ngươi muốn có thuốc biến đổi gen đủ để thăng cấp A, chắc chắn nó sẽ rất cực đoan, thậm chí sẽ khiến cho nhân loại xuất hiện tình trạng thú hóa hoặc khiến gen tan vỡ, toàn thân xuất hiện phản ứng bài xích cực mạnh, cho dù là siêu phàm giả cũng không chịu nổi.”

Hắn nói tiếp:

“Sở dĩ Tòa án cấm kỵ có thể sản xuất một ít thuốc biến đổi gen là bởi vì họ có được đoạn gen đặc biệt…Gen của thần linh, đó là thứ các ngươi không cách nào có được, đừng hy vọng gì về chuyện này nữa.”

Nguồn gốc của Tòa án cấm kỵ đến nay vẫn là một bí ẩn, có người nói tiền thân của nó là một tổ chức tên Hỏa Chủng, ban đầu nằm dưới sự khống chế của tướng quân cao cấp của Liên Bang tên là “P5092” cùng với trường quân đội Hỏa Chủng.

Sau đó có một nhóm người không muốn ở lại trường dạy học, thành viên của Hỏa Chủng với danh hiệu “Cáo Đen” cầm đầu, dẫn dắt họ rời khỏi trường quân đội, thành lập Tòa án cấm kỵ.

Như tổ chức Người Bàng Quan thoát ly cơ quan truyền thông Hy Vọng.

Nếu lời đồn là thật thì việc Tòa án cấm kỵ sở hữu máu của thần linh cũng không có gì đáng ngạc nhiên, bởi vì P5092 và vị thần Nhâm Tiểu Túc rất thân nhau, họ từng cùng nhau tham gia cuộc chiến cứu vớt thế giới khỏi cuộc khủng hoảng Omnic.

Hơn nữa, thuốc biến đổi gen bắt nguồn từ tổ chức Hỏa Chủng.

“Thế tại sao ở nước ngoài lại xuất hiện thuốc biến đổi gen cấp A?”

Trịnh Viễn Đông hỏi:

“Hiện nay thế giới trong và ngoài đã được kết nối thông tin với nhau, Thái Tân Nhan tiên sinh, chắc hẳn ngài cũng từng nghe nói nước ngoài có chiến sĩ gen cấp A, họ vẫn còn sống.”

Thái Tân Nhan cười khẩy:

“Ta mua được một ít tin tức, cùng đã xem ảnh chụp những chiến sĩ gen đó, chẳng qua họ lựa chọn trả cái giá nhỏ nhất là thú hóa, ví dụ như trên cơ thể xuất hiện vảy, trên đầu mọc sừng, lông mọc đầy người, nhưng điều này không có nghĩa là ta đồng ý với hành động này của họ.

Biến người thành dã thú là một việc cực kỳ nguy hiểm, chỉ số thông minh sẽ bị suy giảm, tuổi thọ cũng bị rút ngắn xuống còn 30 tuổi, nghiên cứu loại thuốc biến đổi gen này quả thực là một tội ác.”


Chương 1975: Xác Nhận

Thái Tân Nhan nói tiếp:

“Bởi vì ta không muốn bị bắt ép nghiên cứu loại thuốc biến đổi gen này nữa nên mới quyết định liên hệ với các ngươi, nếu các ngươi cũng muốn ta nghiên cứu thứ thuốc này thì mời về.”

Nhà khoa học này vẫn còn khá trẻ, mới 41 tuổi, hắn không quá hứng thú với việc tuổi thọ tăng 21 năm.

Hắn muốn rời đi là vì hắn ghét phương hướng nghiên cứu này.

Hắn tận mắt chứng kiến Kashima dùng thuốc biến đổi gen do hắn nghiên cứu tiến hành thử nghiệm lâm sang ngay trên cơ thể người.

Và hắn cũng tận mắt chứng kiến những người bình thường kia sau khi bị tiêm thuốc biến thành những con quái vật đáng sợ.

Thái Tân Nhan mất ngủ từ rất lâu rồi, thậm chí khi nhìn thấy kế hoạch tiến cử nhân tài của thành phố số 10, ngay sau đó hắn đã chủ động liên hệ với tổng thống Ninh Trí Viễn.

Trịnh Viễn Đông cười nói:

“Ta thay một người hỏi ngài câu này, nếu hắn có một đoạn gen của thần linh thì ngài có bằng lòng đến thành phố số 10 không?”

Thái Tân Nhan sửng sốt:

“Các ngươi có máu của thần ư?”

“Nói một cách chính xác hơn.”

Trịnh Viễn Đông nói:

“Có người có được một giọt máu của thần trong cơ thể.”

Khánh Trần hiểu rõ nhu cầu của nhân viên nghiên cứu khoa học, những nhà khoa học nghiên cứu người máy nano, vật lý năng lượng cao, công nghệ sinh học được ưu tiên định cư ở thành phố số 10.

Hắn biết, thuốc biến đổi gen không có tác dụng phụ có ý nghĩa như thế nào với một tổ chức lớn.

Thái Tân Nhan nói:

“Ta bằng lòng đến đó…nhưng chúng ta có thể rời đi được ư?”

“Yên tâm.”

Trịnh Viễn Đông mỉm cười, nói:

“Chỉ cần ngài muốn đi, nhất định có thể đi được.”

Trên tầng cao nhất của một căn nhà phong cách châu Âu đối diện biệt thự với khoảng cách 210 mét, nhân viên tình báo của Kashima đang nhìn chăm chăm vào cửa chính.

Lúc này, trong kênh liên lạc bỗng vang lên tiếng nói:

“Đã đối chiếu ảnh chụp, người này vừa mới đi thăm một nhân viên nghiên cứu khoa học khác, mau, cấp tốc đi xác nhận tình hình trong nhà nhà khoa học số 2 Thái Tân Nhan! Đồng thời cũng đi xác nhận trong nhà của nhà khoa học số 13 có còn ai không!”

Cùng lúc đó, vài nhân viên tình báo ở hai nơi nhanh chóng lại gần biệt thự.

Nhà khoa học số 13 là ông lão ngồi xe lăn mà Trịnh Viễn Đông đi thăm đầu tiên, biệt thự vẫn còn sáng ánh đèn, nhân viên tình báo lập tức tiến lên gõ cửa, cộc cộc cộc.

Không có ai lên tiếng.

Hắn tiếp tục gõ cửa, cộc…cộc…cộc.

Vẫn không có người đáp lại.

Nhân viên tình báo quýnh lên, dứt khoát đập vỡ cửa sổ tầng một rồi nhảy vào.

Nhưng biệt thự rỗng tuếch, mặt đất bừa bãi ngổn ngang.

Hắn vội vàng nói trong kênh liên lạc:

“Trong nhà nhà khoa học số 13 đã không còn ai, cả gia đình biến mất rồi! E là bên phía nhà khoa học số 2 cũng thế!”

Bên trong kênh liên lạc, quan chỉ huy sửng sốt, hắn thế mà lại để cho người khác đón hai nhân vật tiếng tăm trong giới học thuật đi ngay dưới mí mắt mình ư? Nếu không đưa ra được một lời giải thích thì chị sợ hắn sẽ bị điều tra theo cách thức nghiêm khắc nhất!

Nhưng quan chỉ huy không hiểu nổi, người đến đón hai nhà khoa học phải to gan đến mức nào mới dám đến thẳng mấy nơi liên tục mà không thèm cải trang như thế? Chẳng lẽ đối phương không phát hiện ra hệ thống tình báo của Kashima bắt đầu bố trí nhân viên giám thị rồi sao?

“Nhanh lên, đi xác nhận nhà khoa học số 2 Thái Tân Nhan còn trong nhà không?”

“Đã rõ, hiện đang lại gần!”

Kashima sắp xếp thứ tự theo mức độ quan trọng, có tổng cộng 631 nhà khoa học bị giám thị, cho nên có thể thấy được địa vị của số 2 và số 13 quan trọng đến mức nào, mà hiện nay hai nhân vật trọng yếu như thế đều bị mang đi.

Trong nhà, Trịnh Viễn Đông hết sức điềm tĩnh.

Người Nhà bên cạnh hắn nhận lấy Chân Thị Chi Nhãn màu vàng, mở mật thược chi môn.

Trịnh Viễn Đông đi vào nhìn thử, kết quả đằng sau mật thược chi môn không phải là nơi đóng quân của đội cảnh vệ mà là một bãi biển.

Hắn hỏi với vẻ tò mò:

“Chưa đi biển lần nào à?”

Thành viên Người Nhà ấy cảm thấy xấu hổ:

“Xin lỗi, ta sinh sống ở đất liền, đi ngắm biển là nguyện vọng của ta từ nhỏ đến giờ.”

Trịnh Viễn Đông nói:

“Không cần cảm thấy áy náy, mật thược chi môn mở sai địa điểm là chuyện bình thường, thế nên chúng ta mới chuẩn bị hai người.

Chẳng qua là ta thấy bất ngờ thôi, được cung cấp nhà ở mà còn không hấp dẫn được ngươi à…Nào, người tiếp theo thử xem.”

Người Nhà còn lại cầm lấy Chân Thị Chi Nhãn, đặt trên tường xoay mười vòng theo chiều kim đồng hồ, kết quả là ngoài ý muốn xảy ra, lần này mật thược chi môn xuất hiện trên đường Phong Tình của thành phố số 23!

Trịnh Viễn Đông nhìn thử, cảm thấy dở khóc dở cười.

Để cho chắc ăn nên dẫn hai Người Nhà theo, vậy mà cả hai đều không mở đúng nơi.

Sức hấp dẫn của nhà ở miễn phí thấp như thế cơ à? Không đúng, họ chỉ nói cung cấp nhà cho Người Nhà nhưng lại không cho người ta xem rốt cuộc nhà cửa được phân phối trông ra sao, làm sao mà đủ hấp dẫn được.

Trong lúc chờ chương các bạn có thể đọc:

👾ĐỐI TƯỢNG HẸN HÒ CỦA TA LÀ THẦN MINH CHI NỮ (BẢN DỊCH): Hài hước, dị năng, đô thị, trang bức…👾


Chương 1976: Trải Nghiệm Chân Thực

Lần sau phải chuẩn bị kỹ càng hơn mới được, nói trước cho Người Nhà biết tối thiểu sẽ được phân phối một căn nhà bao gồm ba phòng ngủ một phòng khách!

Nhưng chuyện đó bàn sau, còn bây giờ phải làm sao đây?

Trịnh Viễn Đông nhìn về phía chuyên gia công nghệ sinh học kia và nói:

“Ta có thể bảo đảm với ngài, trong phòng họp của đội cảnh vệ thành phố số 10, người đang ở đó chờ đợi ngài chính là người sở hữu giọt máu của thần.

Đó là thứ mà dù ngài ở Kashima hay Jindai nghiên cứu cả đời hay thậm chí là mười đời cũng không bao giờ có được.

Nếu ngài muốn nghiên cứu về phương diện này, vậy thì xoay thứ này mười vòng theo chiều kim đồng hồ, trong đầu nghĩ muốn đến nơi đó.”

Hắn đưa Chân Thị Chi Nhãn màu vàng cho vị chuyên gia kia, ngay sau đó đối phương mở mật thược chi môn, đằng sau cánh cửa chính là phòng họp nơi Khánh Trần đang đứng!

Trịnh Viễn Đông nói:

“Ta thật khâm phục tình yêu và lòng chuyên chú dành cho khoa học của ngài, được rồi, ngài chỉ cần bước vào cánh cửa này là có thể đến thành phố số 10, chúc ngài may mắn.”

Vị chuyên gia công nghệ sinh học này chần chờ đi vào, sau đó Trịnh Viễn Đông nghe được từ bên trong tiếng chai rượu champagne bật mở, nút bần bắn ra khỏi miệng bình “pặc” một tiếng, giòn giã bùi tai.

Trịnh Viễn Đông thở phào một hơi, lúc bàn bạc kế hoạch với Khánh Trần trên Kình Đảo hắn đã biết vị chuyên gia công nghệ sinh học này mới là khâu quan trọng nhất trong kế hoạch của Khánh Trần.

Khánh Trần muốn tận dụng tối đa giọt máu của thần trong cơ thể mình.

Đương nhiên, một chuyên gia công nghệ sinh học thì không đủ, Trịnh Viễn Đông còn phải đi đón nhiều người nữa.

Đang lúc suy tư, tiếng gõ cửa bỗng vang lên, có người quát to:

“Mở cửa ra!”

Trịnh Viễn Đông bước tới cửa, hắn giơ tay phải lên, lấy một thanh đao màu đen từ không trung hư vô ra, sau đó đâm xuyên qua cánh cửa hợp kim.

Hắc đao xuyên nhanh qua cánh cửa, găm thẳng trái tim của nhân viên tình báo đứng sau cửa, chuẩn xác, tàn nhẫn.

Hai Người Nhà đều hết sức kinh hãi!

Trịnh Viễn Đông mở cửa ra, bên ngoài còn có hai nhân viên tình báo giơ súng lên ngắm chuẩn vào đầu hắn.

Keng, keng, keng, hiệu trưởng Trịnh vậy mà lại đoán được đường đạn và chặn lại từng viên đạn một.

Nhân viên tình báo gào lên:

“Kẻ địch tấn công, trên cấp A, yêu cầu chi viện! Đối phương muốn cưỡng chế mang nhà khoa học số 2 đi!”

Chỉ trong nháy mắt tiếp theo, một viên đạn bị hất ra bắn trúng trái tim của nhân viên Kashima!

Chứng kiến cảnh tượng này hai Người Nhà trợn mắt há mồm, thì ra đây là thực lực của thủ lĩnh Côn Luân ư?!

Họ chưa kịp hoàn hồn thì Trịnh Viễn Đông đã lao đến chỗ nhân viên tình báo của Kashima và giết hết họ.

“A.”

Người Nhà nhủ thầm, chẳng phải đã nói là phải hành động một cách thận trọng sao, thế này không đủ thận trọng mà!

Lẻn vào, xâm nhập tức là phải giết hết toàn bộ người phát hiện ra mình sao?

Trịnh Viễn Đông nhìn đồng hồ:

“Theo tính toán của Khánh Trần, 5 phút nữa bộ đội cảnh vệ mới đến đây, bằng đấy thời gian là đủ rồi.”

Hắn nhìn hai Người Nhà bên cạnh:

“Ta đi một chuyện, các ngươi chờ ở đây.”

Trịnh Viễn Đông đi vào phòng họp của bộ đội cảnh vệ.

Trong phòng họp, có người thạo việc đang kiểm tra tài liệu về bản quyền sáng chế phát minh của nhà khoa học số 2 và số 13:

“Không có vấn đề gì, tài liệu nghiên cứu cũng không có vấn đề.”

Khánh Trần cười nói:

“Vậy thì bắt đầu thôi.”

Hắn đi đến trước mặt nhà khoa học số 13, đặt tay lên đỉnh đầu đối phương và bắt đầu quán đỉnh.

Mái tóc hoa râm của nhà khoa học số 13 biến thành màu đen với tốc độ khó có thể tưởng tượng nổi, sắc mặt cũng trở nên hồng hào, chức năng suy yếu trên cơ thể nhanh chóng khôi phục, quả thật là vô cùng kỳ diệu.

Sau đó nhà khoa học số 13 thử đứng dậy khỏi xe lăn!

Chuyên gia công nghệ sinh học Thái Tân Nhan nhìn cảnh này, trong mắt hiện lên vẻ khó tin.

Nếu không phải hắn biết nhà khoa học số 13 là nhân tài kiệt xuất trong lĩnh vực kỹ thuật máy tính, có lẽ hắn sẽ cho rằng đây là trò bịp bợm nào đó.

Tiếp theo Khánh Trần quán đỉnh cho chuyên gia công nghệ sinh học số 2, đối phương cũng tự mình nếm thử sự thần kỳ của việc tăng 21 năm tuổi thọ.

“Hai vị được trải nghiệm rồi.”

Khánh Trần hỏi:

“Thế nào?”

Hai nhà khoa học nhìn nhau rồi đều gật đầu:

“Rất chân thực.”

Khánh Trần trả tư liệu và tài liệu bản quyền sáng chế phát minh cho họ, nhà khoa học số 2 sửng sốt:

“Trả lại cho bọn ta? Các ngươi không cần à?”

Khánh Trần cười nói:

“Yên tân, bọn ta mời các vị đến thành phố số 10 là để tự do nghiên cứu, không tịch thu bản quyền sáng chế của các vị, cũng sẽ không hạn chế sự tự do cá nhân.”

Nhà khoa học số 2 và số 13 nhìn nhau:

“Bọn ta hiểu rồi…Bọn ta đã tự mình trải nghiệm, bây giờ sẽ thông báo cho những người khác.”

Nói xong, nhà khoa học số 13 gọi điện thoại:

“Xác định là chân thực, các ngươi cũng có thể đến đây.”

Khánh Trần mỉm cười nhìn Trịnh Viễn Đông:

“Còn phải nhờ ông chủ Trịnh đi một chuyến thực hiện kế hoạch của chúng ta.”

“Ừ.”


Chương 1977: Yêu Cầu Chi Viện

Trịnh Viễn Đông gật đầu:

“Thành phố số 23 ta giải quyết được, thế nhưng thành phố số 20 thì sao bây giờ?”

“Không sao, ta đã nghĩ ra cách rồi, ông chủ Trịnh giải quyết thành phố số 23 là được.”

Khánh Trần nói.

Trịnh Viễn Đông quay người trở lại mật thược chi môn sau lưng mình, sau đó tháo cánh cửa phòng ngủ dùng để làm mật thược chi môn ra.

Ban đầu Người Nhà mở mật thược chi môn ra có thể đóng cửa trực tiếp, nhưng hiện tại mật thược chi môn này bị nhà khoa học số 2 mở ra nên không đóng lại được, đành phải tháo cửa ra mang đi.

Không còn cách nào khác.

Mà họ làm vậy thì cần có người đi hấp dẫn sự chú ý.

Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng động cơ, mấy trăm lính cảnh vệ đã đến hiện trường, đúng lúc lắm.

“Hai người khiêng cánh cửa này thoát đi từ cửa sau, ta sẽ hấp dẫn sự chú ý của họ.”

Nói xong, Trịnh Viễn Đông nhìn ra ngoài cửa, hắn lấy Chân Thị Chi Nhãn của mình ra:

“Thiên Sơn ba trượng tuyết, nào phải lúc đi xa.”

Chỉ trong nháy mắt, trên đường phố trước cửa biệt thự mọc lên những cột băng khổng lồ lớn nhỏ không đồng đều, đâm xuyên toàn bộ xe của đội cảnh vệ.

Trên con đường ấy như thể đột ngột xuất hiện một dòng sông bằng dài mấy trăm mét! Giết chết vô số lính cảnh vệ!

Thiên Sơn ba trượng tuyết, nào phải lúc đi xa, đó là một câu thần chú của Vu Sư.

Ban đầu, truyền thừa Vu Sư bắt nguồn từ châu Âu, thần chú đều dùng tiếng Anh.

Nhưng sau khi thần linh Nhâm Tiểu Túc thống nhất truyền thừa Vu Sư đã mang vật cấm kỵ ACE – 004 Chân Thị Chi Nhãn vào trong nước, đồng thời phát triển trọn bộ thần chú tiếng Trung.

Theo ý của Nhâm Tiểu Túc, truyền thừa tu hành trong nước là cấp A trở lên, dùng cơ thể của bản thân làm cầu nối dung hợp với ý chí của thế giới.

Mà trong truyền thừa Vu Sư, ngôn ngữ là chìa khóa thay đổi ý chí tinh thần cho phù hợp với ý chí của thế giới, mà Chân Thị Chi Nhãn chính là cây cầu này, trong nước ngoài nước khác đường nhưng cùng đích.

Nếu đã khác đường cùng đích vậy thì không có lý nào chỉ có tiếng Anh mới phù hợp với ý chí của thế giới, chắc chắn tiếng Trung cũng có thể!

Sau đó Nhâm Tiểu Túc phát hiện ra một loạt thần chú, chẳng hạn như Cung hỷ phát tài = thuật Hãm Địa.

Thần tài giá đáo = thuật Sao Băng.

Sớm sinh quý tử = thuật Thế Thân.

Tài lộc dồi dào = hỏa cầu nổ tung.

Chúc ngươi hạnh phúc = khiến đối phương khóc không ngừng.

Những câu thần chú do thần linh Nhâm Tiểu Túc phát minh ra khá là lịch sự.

Tay cầm Chân Thực Chi Nhãn mù đen nói một đống lời chúc phúc, thoạt nhìn rất vui vẻ nhưng trên thực tế lại ẩn giấu sát ý.

Nhưng ngoài một vài câu thần chú này, mấy năm gần đây tổ chức Người Bàng Quan còn nghiên cứu ra một bộ thần chú tàn nhẫn hơn từ thơ cổ.

Như câu thơ vừa nãy, đó chính là chú thuật cấp S!

Có thể nói khi Chân Thị Chi Nhãn màu đen nằm trong tay Nhâm Tiểu Túc, bởi vì hắn xem thường truyền thừa Vu Sư nên không nghiên cứu tỉ mỉ, bởi vậy không phát triển truyền thừa này.

Đến khi Trịnh Viễn Đông sử dụng mới khiến nó tỏa sáng rực rỡ lần nữa.

Lúc này, bộ đội cảnh vệ may mắn sống sót trên đường bắt đầu gọi chi viện:

“Mau lên, yêu cầu chi viện, đường Giang Nam khu số ba yêu cầu lượng lớn chi viện, nghi là có dị năng giả cấp A, thậm chí có thể là bán thần nào đó cướp đi nhân viên nghiên cứu khoa học!”

Trịnh Viễn Đông mỉm cười, chậm rãi đi đến khu số bốn.

Lính cảnh vệ của thành phố số 23 bị hắn kích thích, quấy nhiễu sự yên bình đêm khuya.

Điều này cũng nằm trong kế hoạch, ngay từ lúc ban đầu Khánh Trần không cảm thấy có thể lặng lẽ mang người đi.

Đã không yên lặng được, vậy thì gióng trống khua chiêng mà cướp người!

Thành phố số 23 vẫn rực rỡ ánh đèn vào lúc hai giờ sáng, mãi đến bốn giờ sáng, đám đông hoan lạc mới bắt đầu giải tán.

Đối với người của liên bang ở thế giới trong, buổi tối chính là thời gian dành để chè chén say sưa, dù sao thì thời gian ngủ của họ cũng đã sớm bị rút ngắn xuống chỉ còn bốn tiếng rồi.

Chiến tranh liên bang dường như không có bất kỳ tác động nào đến sự thịnh vượng nơi đây, các tập đoàn tài chính cũng rất thận trọng, luôn kiểm soát phạm vi chiến tranh trong vùng hoang dã.

Trịnh Viễn Đông đang đi trên phố, hắn âm thầm tính toán con đường mà Khánh Trần đã chỉ cho mình.

Sau khi hội phụ huynh đến thành phố số 23, họ không chỉ phát triển khu Tam Hạ mà còn cải trang thành dân thường để thăm dò khắp các con đường, các trạm kiểm soát của Ủy ban An ninh PCE, và các điểm phân bố quân đồn trú.

Tuyến đường mà Trịnh Viễn Đông đi bây giờ chính là con đường do Khánh Trần đã dày công lên kế hoạch, quân đồn trú đã bất giác điều động toàn quân dọc theo con đường mà hắn đang đi, chỉ để bắt giữ người này.

Ở khu số 2, một bữa tiệc đang diễn ra.

Đại tiệc diễn ra trên tầng cao nhất của khách sạn Nhạc Thiên lộng lẫy ở khu số 2, một nữ minh tinh trong bộ váy dạ hội dài thướt tha đang ngồi trước cây đàn đại dương cầm với những ngón tay như nhảy múa trên phím đàn.


Chương 1978: Quyền Lực

Chiếc váy màu bạc được đính đầy kim cương trông thật xa hoa lóa mắt.

Trên sàn nhảy, những người đàn ông mặc vest chỉn chu mời phụ nữ khiêu vũ với họ.

Xung quanh sàn nhảy còn có hàng trăm người cầm sâm panh, khuôn mặt luôn mang theo nụ cười cùng nhau tán dốc.

Bên ngoài sảnh tiệc, mấy chục binh lính quân đồn trú đang canh giữ, ngay cả cửa nhà vệ sinh cũng có hai người canh giữ.

Lúc này, một công nhân dọn vệ sinh đẩy theo xe dụng cụ đến và nói với người lính đồn trú rằng:

“Chào ngài, ta đến đây để dọn nhà vệ sinh, thay đổi mùi thơm.”

Binh sĩ của quân đồn trú dùng máy dò để kiểm tra trên người hắn ta, chiếc xe chở dụng cụ cũng được kiểm tra rất nghiêm ngặt và tỉ mỉ.

“Vào đi.”

Người lính lạnh lùng nói.

Lúc này bốn người đàn ông trung niên vừa tán gẫu cười nói vừa đi đến, liếc mắt nhìn binh sĩ:

“Có cần kiểm tra bọn ta không, đi toilet thôi mà.”

Hai người lính đồn trú vội vàng giải thích:

“Các ngài thì không cần đâu ạ.”

Đây là những nhà khoa học số 3, số 4, số 18 và số 19 nằm trong mục tiêu giám sát cư trú của Kashima, cũng là những người nổi tiếng ở thành phố số 23.

Nếu không phải vì bây giờ là tình huống đặc biệt, Kashima nói chung sẽ không đắc tội với họ.

Thậm chí khi theo dõi cư trú, họ cũng rất lịch sự.

Bốn nhà khoa học tiếp tục nói cười đi vào nhà vệ sinh, những người lính thì ở bên ngoài lắng nghe tiếng cười nói của họ.

Một lúc sau, người dọn dẹp đẩy xe dụng cụ rời đi, trong nhà vệ sinh vẫn tiếp tục vang lên tiếng huyên thuyên vui vẻ của các nhà khoa học.

Nhưng một điều kỳ lạ đã xảy ra, một người lính thì thầm nói:

“Họ ở trong đó bao lâu rồi?”

“Năm phút!”

Một người lính khác trả lời.

“Có gì đó không đúng lắm, tán gẫu chỗ nào chẳng được, sao lại phải chạy tới đây? Ta phải đi vào xem sao!”

Người lính rút khẩu súng lục từ trong mạn sườn ra rồi nhanh chóng mở cửa bước vào trong, nhưng trong nhà vệ sinh lúc này làm gì còn ai nữa? Trong nhà vệ sinh này, chỉ có một chiếc điện thoại di động đặt trên bồn cầu, đang bật chức năng phát âm thanh và phát một đoạn ghi âm trò chuyện.

Người lính bàng hoàng, lần lượt mở từng cánh cửa ngăn trong phòng vệ sinh ra, tất cả đều trống không, chỉ có một cánh cửa lưu lại một lỗ hổng hình tròn trên đó.

Chỉ trong năm phút ngắn ngủi, cả bốn nhà khoa học cấp cao đều biến mất không chút dấu vết!

“Không ổn, người dọn dẹp vừa nãy chắc chắn có vấn đề, nhanh chóng phong tỏa tòa nhà, tìm cho ra người dọn dẹp đó!”

Người lính bật bộ đàm và gầm lên:

“Chặn thang máy lại, bọn ta đang ở tầng 166, hắn vẫn chưa kịp rời đi đâu!”

Nhưng lúc này, người dọn dẹp không hề sử dụng thang máy.

Người Nhà này đã lên đến sân thượng trên cùng của tầng 166, băng qua bãi đậu trực thăng rộng lớn và bước đến mép của mái nhà, tung người nhảy xuống.

Ngay sau đó, hắn mở chiếc dù nhảy đang mang trên lưng, thoải mái rời đi từ không trung.

Khi những người lính quân đồn trú phát hiện ra bóng dáng của hắn qua cửa sổ đã lập tức gọi quân đồn trú đến phong tỏa mặt đất, truy bắt Người Nhà này.

Tuy nhiên, hơn một nửa số quân đồn trú ở đây đã bị thu hút bởi một mục tiêu nào đó nghi là bán thần, một nửa còn lại đã được điều động đến biệt thự của Kashima Lý thị ở thành phố số 23.

Bảo vệ người quyền lực thực sự.

Không phải những nhà khoa học này không quan trọng, mà mạng sống của những chú chó quan trọng hơn.

Nếu người này thực sự là cấp bán thần, thì biệt thự Kashima Lý thị không được quân đội chính quy bảo vệ e rằng trong đêm nay sẽ bị diệt hết thảy.

Cùng lúc đó, tại khu số 4 của thành phố số 23, tại hội trường âm nhạc Hoành La, có một dàn nhạc giao hưởng đang biểu diễn một màn trình diễn tuyệt vời.

Trên sân khấu, tiếng đàn violin của dàn nhạc nhẹ nhàng trầm lắng, tiếng đàn cello du dương trầm bổng, hàng trăm người ở tầng lớp thượng lưu ngồi dưới sân khấu say mê thưởng thức, lắc lư theo điệu nhạc.

Trong số đó, có cả mười bốn nhà khoa học số 1, số 7, số 9…mỗi người đều là những tinh anh trong giới học thuật vô cùng quan trọng.

Tất cả họ đều mang lễ phục, trên cổ thắt nơ, những người vợ bên cạnh tuy tuổi đã lớn nhưng đều rất lộng lẫy, vô cùng khí chất.

Cùng lúc đó, 14 nhà khoa học đang bị tập trung theo dõi đột nhiên cùng tham dự một buổi hòa nhạc, chính chuyện này đã là một điều bất thường.

Cơ quan tình báo Kashima ngay lập tức đã triển khai khống chế toàn bộ hội trường âm nhạc, hàng trăm binh sĩ đang canh gác các lối ra vào, trang bị mang theo đều là súng ống đạn dược thật, có thể nổ súng bất cứ lúc nào.

Điều đó có nghĩa là, dưới sự kiểm soát chặt chẽ, đang có hàng trăm người xen kẽ giữa những người đi đường nhanh chóng tiếp cận hội trường âm nhạc Hoành La.

Khi họ đến lối vào chính của hội trường, hàng trăm người đã trao nhau ánh nhìn và cùng đeo huy hiệu màu đỏ lên.


Chương 1979: Xâm Nhập

Họ tách nhau ra, một số đi lên cầu thang chính diện, những người khác bọc đánh từ cửa bên.

Tại lối vào chính, hàng trăm Người Nhà không biết từ đâu có được 20 lá chắn chống nổ, cùng cầm chúng trước mặt, nhanh chóng lao vào bên trong như một bức tường.

120 binh lính quân đồn trú có nhiệm vụ canh giữ cổng chính thấy người tới, lập tức nổ súng và hô to:

“Địch tấn công! Xin chi viện!”

Đạn bắn vào các tấm chắn chống nổ như một cơn gió táp, còn những tấm chắn chống nổ đó được Người Nhà cấp C và Người Nhà cấp D giữ chặt, không chút lay động.

Các đơn vị quân đồn trú cũng nâng cao các lá chắn chống nổ, chuẩn bị cho cuộc đối đầu trực diện.

Trong phút chốc!

Một tiếng pằng vang lên, trên mái nhà đằng xa không ngờ lại có tiếng súng bắn tỉa, cú bắn xuyên thủng tấm chắn chống nổ và giết chết những người lính cảnh vệ phía sau.

Mặc dù tấm chắn chống nổ này có khả năng chống đạn, nhưng nó không chống được đạn bắn tỉa!

Giây phút tiếp theo, mấy trăm Người Nhà phụ trách đột nhập chính diện lập tức rút súng lục trong ngực ra, nổ súng loạn xạ làm phá vỡ đội hình canh giữ ở cửa, kiên định vững vàng nấp sau tấm chắn chống nổ, vừa chờ xạ thủ bắn tỉa hỗ trợ áp chế hỏa lực, vừa chầm chậm xông vào.

Ở cửa phụ, những Người Nhà trực tiếp giơ cao tấm chắn chống nổ rồi đồng loạt xông vào!

Trong bộ đàm của hội phụ huynh, Lộ Viễn bình tĩnh nói:

“Đã cướp được lối vào chính.”

Ngay sau đó, có người nói:

“Đã cướp được cửa phụ.”

Lộ Viễn:

“Dọn dẹp hết toàn bộ chướng ngại bên trong và chú ý bảo vệ lá chắn, họ không mang theo vũ khí hạng nặng, lá chắn chống nổ cũng đủ đối phó với cục diễn hỗn loạn rồi.

Những người bên ngoài phong tỏa đường phố, 10 phút sau rút lui vào hội trường âm nhạc để bắt đầu rời đi.”

Sau khi hạ lệnh, hơn hai nghìn người đang đi trên đường nhanh chóng tập trung lại, phong tỏa con đường.

Trong đội này không chỉ có Người Nhà, mà còn có cả thành viên Côn Luân.

Người bắn tỉa cũng đến từ Côn Luân, tài thiện xạ vô cùng ghê gớm.

Đội này, bao gồm cả những người đi bộ ngụy trang trên đường phố, còn đông gấp mấy lần quân đồn trú…

Hành động đón các nhà khoa học đến đây đã chuyển từ lén lút trộm người trờ thành công khai cướp người.

Hơn nữa, đây không còn là một hành động cướp người đơn giản nữa, Khánh Trần và Trịnh Viễn Đông còn phải sơ tán tất cả những người này đến thành phố số 10.

Hội phụ huynh đã thu hút sự chú ý của các tập đoàn tài chính, nếu họ không rời đi, rất có thể tất cả sẽ bị nhốt lại trong thành phố này, bị vây bắt và truy sát.

Rút đi là lựa chọn tốt nhất vào lúc này.

Các binh sĩ của quân đồn trú hô hoán gọi viện binh, nhưng vào lúc này, quân đồn trú đã bất tri bất giác bị Trịnh Viễn Đông dụ đi thật xa rồi.

Họ ngay lập tức tách 500 người tinh nhuệ từ bỏ cuộc truy đuổi, quay sang hỗ trợ chi viện cho hội trường âm nhạc, dự kiến sẽ đến trong vòng 15 phút.

Cổng ra vào của thành phố số 23 từ từ đổ xuống, cơn bão kim loại trên bức tường thành bắt đầu khởi động, Kashima định dùng đến kế bắt ba ba trong rọ, khóa chặt đội hình hàng nghìn người trong thành phố.

Hàng ngàn người, không thể nào biến mất mà không để lại dấu vết, phải không?

Chỉ trong vòng 5 phút ngắn ngủi, Lộ Viễn đã dẫn mọi người hoàn thành việc xâm nhập hội trường âm nhạc Hoành La.

Hắn đứng trên sân khấu với một chiếc mặt nạ và nói lớn:

“Mọi người đừng hoảng sợ, bọn ta chỉ muốn đưa vài người đi mà thôi, chỉ cần mọi người ngoan ngoãn ngồi yên tại chỗ, sẽ không có ai bị thương cả”.

Vừa nói, các thành viên trong hội phụ huynh đã giúp các nhà khoa học nhanh chóng rời đi và bước vào sau hậu trường.

Những người này đều do tổng thống và các nghị viện mời đến, thế nhưng họ vẫn nghi ngờ về việc kéo dài 21 năm tuổi thọ nên đã bốc thăm để chọn ra nhà khoa học số 13 đi đến thành phố số 10 để xác nhận.

Tại thành phố số 10, nhà khoa học số 13 đã tận mắt trải nghiệm quá trình quán đỉnh kỳ diệu, vì vậy hắn đã gọi những người này đến, tập hợp họ lại và đưa họ cùng đi.

Thành thật mà nói, khi buổi hòa nhạc bắt đầu, khi họ thấy Kashima phái thêm quân đồn trú đến hội trường âm nhạc, mọi người đã thấy rất tuyệt vọng.

Trên địa bàn của Kashima, ai có thể đưa họ đi khỏi hàng trăm binh lính của quân đồn trú?

Chỉ nghĩ thôi đã thấy nó hoàn toàn bất khả thi rồi.

Thế nhưng, khi trận chiến bắt đầu, các nhà khoa học này đã vô cùng sửng sốt khi chứng kiến hàng nghìn người đang liên tục hạ gục các binh lính của quân đồn trú.

Trong đội chịu trách nhiệm đưa họ đi, số người cấp C đã lên đến vài người, cấp D lại càng nhiều hơn thế.

Các đội quân đồn trú thậm chí không có cách nào chống trả, hết đạn chỉ còn biết nằm chờ chết.


Chương 1980: Xông Lên

Chính quân đồn trú cũng đánh giá thấp mức độ ác liệt của trận chiến, họ cho rằng ở thành phố trung tâm chính trị Kashima này, cho dù có chiến đấu xảy ra thì cũng ở quy mô nhỏ, dù sao đây cũng là căn cứ của Kashima!

Tuy nhiên, ai có thể ngờ rằng để mang đi hơn chục nhà khoa học, bên kia lại dám phát động một cuộc chiến quy mô nhỏ trong thành phố!

Hơn nữa, CMN những người này trước đây đã trốn ở đâu vậy? Thật quá đáng sợ!

Hậu trường.

Mật Thược Chi Môn đã được mở ra, lần này trơn tru hơn lần trước, nó mở thẳng vào trại đóng quân của quân đồn trú ở thành phố số 10.

Lộ Viễn nói qua bộ đàm:

“Rút lui!”

Vừa dứt lời, các thành viên trong hội phụ huynh và Côn Luân ở ngoài cửa đã tràn vào hội trường âm nhạc như thủy triều.

Mọi người theo một cách bài bản đi qua Mật Thược Chi Môn ở hậu trường đại sảnh âm nhạc.

Không biết đã phải mất bao lâu để lập kế hoạch cho tất cả những hành động này, từ lúc bắt đầu hành động, mọi chỉ thị chiến thuật đều trôi chảy như nước chảy mây trôi.

Cuối cùng chỉ còn lại một mình Lộ Viễn vẫn chưa rời đi.

Có một thành viên Côn Luân từ Mật Thược Chi Môn quay trở lại, lo lắng hỏi:

“Lộ đội, ngươi còn đợi cái gì, đi mau!”

Lộ Viễn cười nói:

“Các ngươi cứ tiếp tục đi về phía trước, Mật Thược Chi Môn là do ta mở, ta phải đóng lại.”

Thành viên Côn Luân sững sờ khi nghe những lời này, hắn biết rất rõ ý nghĩa của việc ở lại vào lúc này là thế nào.

Trong truyền thừa vu sư từng lưu truyền một câu nói cũ xưa như thế này: đừng bao giờ là người mở cửa.

Ý nghĩa rất đơn giản và dễ hiểu, người mở cửa phải có trách nhiệm đóng cửa lại, chính là người bị cả thế giới ruồng bỏ.

Thế nhưng trên đời luôn có những người như thế, sẵn sàng làm người đóng cửa cuối cùng, sẵn sàng bọc hậu cho tất cả mọi người.

Nhìn vẻ mặt đau buồn của thuộc hạ, Lộ Viễn cười nói:

“Yên tâm, ông chủ đã bày mưu tính kế cho ta rồi, ta sẽ không chết đâu.”

Quân tiếp viện của Kashima đã đến, họ nhìn lối vào chính trống rỗng của hội trường âm nhạc, quay qua hỏi các nhân chứng:

“Họ đâu, chạy hướng nào rồi?”

“Tất cả họ đều vào trong cả rồi.”

Người cung cấp thông tin cho nhân chứng trả lời:

“Ta đã tận mắt chứng kiến đội hình hàng nghìn người của họ tiến vào hội trường âm nhạc.”

Viên chỉ huy quân đồn trú trong lòng thầm rên rỉ, xong rồi!

Nơi đây bị uy hiếp rồi!

Trong đầu viên chỉ huy lập tức thoáng hiện ra cảnh tượng ‘ngân hàng bị cướp, sau đó bắt cóc con tin’, hắn nghĩ rằng hội phụ huynh và Côn Luân muốn chiếm giữ nơi này, rồi nêu điều kiện với Kashima!

Phải biết rằng một nơi như hội trường âm nhạc chỉ có người có địa vị cao mới có thể lui tới, tức là mấy trăm khán giả trong hội trường âm nhạc đều là những nhân vật tai to mặt lớn, hắn làm sao có thể tấn công được?

Nhưng trước khi tên chỉ huy có thể nghĩ ra kế hoạch vẹn toàn cho cuộc tấn công thì lập tức có hàng trăm người lao ra từ lối ra vào chính của hội trường âm nhạc.

Tên chỉ huy gầm lên:

“Khống chế hết mọi người cho ta, không ai được phép chạy trốn.”

Tên phụ tá nói:

“Đây có lẽ là những người đi xem hòa nhạc.”

“Mấy tên vô lại cũng có thể đang ẩn náu trong số những người này.”

Người chỉ huy tiếp tục gầm lên:

“Khống chế hết cho ta, thẩm tra danh tính từng người một.”

Tên chỉ huy muốn chặn đứng mọi cách có thể trốn thoát khỏi đây.

Nhưng hắn cảm thấy hơi kỳ lạ, chẳng lẽ đám người xấu ở đây không hề có ý định bắt những con tin này sao?

Hắn tìm gặp một quan chức của Ủy ban quản lý thuế và hỏi:

“Những tên xã hội đen đã vào được đâu rồi?”

Quan chức này vội vàng nói.

“Họ đưa những nhà khoa học vào hậu trường rồi.”

“Tất cả đều vào trong?”

“Đúng, đến hàng vạn người, tất cả đều đi vào đó rồi!”

Tên chỉ huy trong lòng thầm biết không ổn, liền vội vàng dẫn người xông vào bên trong:

“Xông lên cho ta!”

Tuy nhiên, khi hắn lao vào hậu trường của hội trường âm nhạc thì đã vắng tanh không còn ai ở đó.

Tổ chức Bàng Quan Giả rất khiêm tốn, Chân Thực Chi Nhãn mà họ nắm giữ trong tay, cũng như truyền thừa Vu Sư, trước nay luôn là một bí ẩn.

Rất ít ai biết Mật Thược Chi Môn rốt cuộc là gì, cũng không rõ nguyên lý hoạt động của Mật Thược Chi Môn là thế nào.

Lúc đầu, quân đồn trú nghi ngờ Ám Ảnh Chi Môn của Khánh thị đang đón người, nhưng Ám Ảnh Chi Môn chỉ có thể do một người điều khiển, họ nghĩ rằng dùng cách này để đón một, hai người còn được, nhưng nếu muốn đón hết các nhà khoa học trong một khu vực rộng lớn thì không thực tế.

Nhưng bây giờ, cả thành phố đang dần phát triển hơn, hành động tiếp đón các nhà khoa học đang diễn ra gần như cùng một lúc, đây không phải là điều mà Ám Ảnh Chi Môn có thể làm được.

Nó còn ghê gớm hơn cả Ám Ảnh Chi Môn.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 3 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box