[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 190 : Tiên Sinh (c1891-c1900)
❮ sautiếp ❯Chương 1891: Tiên Sinh
Hôm nay lại lên 10 chương.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Trong lúc nói, hắn thậm chí còn nhận ra lúc nào lũ chuột xem như hình thành tiến hoá triệt để.
Tam Giới ngoài kia nằm trong tay hắn được bảo tồn yên ổn nhiều năm đến vậy, không ai biết rằng hắn đã lợi dụng Tam Giới để làm biết bao nhiêu thí nghiệm siêu việt trên cơ thể người sống, làm biết bao nhiêu thí nghiệm thần không biết quỷ không hay trên cơ thể của loài chuột.
Vậy mà giờ phút này lại có một người đang sống sờ sờ ở đây nói rằng lũ chuột đã ăn sạch thi thể của hắn, nghe mới kinh khủng làm sao.
Jindai Unsou cười cười:
“Quả nhiên phải dùng đến cả nửa toà thành phố này để hiến tế mới xem như là đủ.”
Một người chiến sĩ nói:
“Hôm qua chúng đã rải phấn hoa hoa Phong Tuyển đi thăm dò khắp khu Tam Hạ, nơi đó vẫn chưa bị bầy chuột công phá, tổ tông của ta ơi, có cần bọn ta đi đục lỗ thoát hiểm giúp bầy chuột không?”
“Không cần.”
Jindai Unsou lắc đầu:
“Vậy là đủ rồi.”
Sau đó Jindai Unsou đưa tay ra, hắn nhét một con kiến chúa béo trắng đang nằm trong lòng bàn tay mình vào miệng con chuột đen.
Sau đó nhìn con chuột kia không thể cắn được kiến chúa mà chỉ có thể chấp nhận cho kiến chúa cứng rắn chạy một mạch xuống bụng.
Một giây sau, đôi mắt vốn đỏ tươi như máu của con chuột kia lập tức biến thành đôi mắt có những đường vân xám trắng đan xen, trong đó thậm chí còn có thứ gì đó đang không ngừng nhúc nhích.
Jindai Unsou thấp giọng nói:
“Trở về bên đàn của ngươi, đợi cho đến khi vua chuột triệu tập các ngươi thì hãy mang theo kiến chúa đến bên cạnh nó, tuyệt đối không được để nó phát hiện ra có gì bất thường.”
Nói xong, hắn đặt con chuột cống đen xuống đất, mặc cho đối phương chạy đi mất trước mặt mình.
“Lão tổ tông của tôi ơi.”
Vị chiến sĩ gen thấp giọng nói:
“Bọn ta hôm qua còn quan sát được, Khánh Trần cũng đang ở khu Tam Hạ, nhưng thỉnh thoảng bọn ta lại thấy hắn rời khỏi giới hạn phòng tuyến, hình như là đi đến bên thành phố tiếp ứng một vài người dân chạy nạn.
Bọn ta không áp lại quá sát, mà là dùng kính viễn vọng để quan sát mới biết được điều đó.”
Ngay lúc nạn chuột cống hoành hành, quân đội bí mật của Jindai Unsou có thể dùng phấn hoa hoa Phong Tuyển để đi lại thoải mái tự nhiên, họ giống như đội quân hắc ám của thành phố này, không ai biết đến sự tồn tại của họ.
Chiến sĩ gen nói tiếp:
“Nếu ngài đồng ý, chúng ta có thể nhân lúc hắn rời khỏi giới hạn phòng tuyến ở khu Tam Hạ, trên đường phục kích hắn, sau đó băm vằm hắn.”
Jindai Unsou suy tư một lúc:
“Phải xem xét lại, làm xong việc bầy chuột đã, ta không muốn chuyện nọ xọ chuyện kia rồi để xảy ra vấn đề.
Ta không dám chắc hắn ta có biết ta đang ở trong thành phố này hay không, nhưng dù có biết thì cũng chẳng thể tìm được ta.
Để đến lúc ta không chế được vua chuột, hắn muốn làm gì cũng đều đã muộn rồi.
Đợi đến khi bầy chuột ăn hết khu Tam Hạ, chúng ta có thể tiến đánh đến phương bắc, Lý thị hay Khánh thị đều phải biến thành cá trong chậu.”
Chiến sĩ gen có chút nể phục cúi đầu:
“Lão tổ tông anh minh.”
Jindai Unsou hai tay chắp sau lưng cười cợt nhìn về đống hài cốt chồng chất trong thành phố:
“Vị gia chủ kia khi trước đã đoán được ra thân phận của ta, e là lão chờ không nổi nữa, muốn động thủ, nhưng chính ta cũng muốn cho lão biết rằng, thủ đoạn của ông nội lão đây không chỉ dừng lại ở thức thần thôi đâu.
Đi thôi, hiệu quả của phấn hoa hoa Phong Tuyển sắp hết rồi, về nơi đóng quân.
Chậm nhất là 72 giờ, ta sẽ thấy được kết quả.”
Nói xong, đội quân bộ đội đặc chủng lập tức hộ tống Jindai Unsou trở lại khu Đệ Tứ.
Họ tiến vào một tòa cao ốc, sau đó dùng tay không cạy cửa thang máy, cả đội bám theo cáp thang máy tuột xuống, cùng nhau đi đến nơi sâu thẳm dưới lòng đất, tựa hồ dưới đó vẫn còn một căn cứ bí mật khác, mà Jindai Unsou lại một mực muốn trốn ở nơi đó.
Quầy rượu Tiêu Đường ở khu Đệ Ngũ cũng có thiết kế như vậy.
Trở về lại thời gian 26:59:21.
Khu Tam Hạ nghênh đón một trận yên ắng ngắn ngủi.
Mấy ngày qua, khu Tam Hạ nghênh đón không biết bao nhiêu trận bão chuột ập tới, cũng không biết đã chết bao nhiêu người.
Đôi khi công việc thống kê vẫn chưa tiến hành xong, thì một khắc sau cơn bão chuột khác lại ầm ầm kéo đến.
Hội Phụ Huynh người người đều mang theo trên mình đầy những vết thương, Tiểu Tam phải dùng băng gạc quấn chặt lấy đôi chân, khắp thân mình toàn máu, trông chật vật không chịu nổi.
Trước đó từ lâu, mọi người sẽ qua loa lấy một tấm vải trắng để che xác người chết lại, nhưng bây giờ vải trắng cũng không tìm thấy nữa, thậm chí khăn trải giường cũng không đủ để dùng.
Thảm thiết.
Khánh Trần mang theo đội ngũ những người du hành thời gian số 89, 90 trở lại sau phòng tuyến.
“Tiên sinh!”
Một tiếng hô vang lanh lảnh.
Chương 1892: Tiên Sinh Quá Mệt Rồi
Khánh Trần ngẩng đầu lên nhìn, nhẹ nhàng nói:
“Ngươi đến rồi.”
Khánh Nhất nhìn thấy Khánh Trần trong bộ dạng gầy guộc, hốc mắt lập tức đỏ lên:
“Tiên sinh tranh thủ đến phía sau phòng tuyến nghỉ ngơi một lát đi.”
“Ta không sao.”
Khánh Trần bước qua phòng tuyến, sờ sờ đầu Khánh Nhất:
“Sao lại cắt tóc ngắn thế này, tóc lúc trước đáng yêu hơn nhiều.”
Khánh Nhất có chút ngượng ngùng:
“Lý Khắc nói đầu dưa hấu nhìn có vẻ ngờ nghệch, nên ép ta cắt đầu giống y như hắn.
Đúng rồi, ta đã kêu tất cả những nhân viên tình báo trong thành phố số 10 triệu tập lại hết rồi, họ hiện tại vẫn đang ở nơi phòng tuyến, sẽ khiến đám người Tiểu Tam có thể thoải mái thư thả một chút.
Ta còn trượt theo con giếng trong thang máy để đi gặp lão Thẩm, nhưng hắn ta nói bản thân không cần đi, các ngươi không thể tìm được hắn đâu, hắn ta vừa vặn có thể nhàn rỗi được thêm mấy ngày, bây giờ hắn ngày ngày thắp nến uống rượu.
Ta còn đi tới đại học Thanh Hoà, dẫn sinh viên lẫn giáo sư trong trường đi ra hết, lại chạy đến truyền thông Hi Vọng, nhưng nơi đó từ lâu đã trở thành nơi vườn không nhà trống, không biết là do ai đưa đi.”
Khánh Nhất cứ nói lại nói liền có chút ấm ức, mấy ngày này của hắn không có ngày nào là ngơi tay, vẫn một mực đi theo kế hoạch của Khánh Trần mà thực hiện mọi chuyện.
Tất cả những việc mà Khánh Trần làm có kể thêm lúc lâu nữa chắc vẫn chưa thể kể hết.
Khánh Trần dựa vào bao cát trên lớp phòng tuyến ngồi xuống:
“Ngươi vất vả rồi.”
Chỉ vỏn vẹn bốn chữ này đã khiến cho Khánh Nhất cảm thấy tất cả mọi cố gắng những ngày nay của hắn đều xứng đáng.
Giờ phút này, lớp phòng tuyến ở khu Tam Hạ đã nát bét không chịu nổi, bên ngoài chồng chất thành núi toàn là thi thể của đám chuột cống, Tần Thư Lễ đang chỉ huy các thành viên câu lạc bộ đem đống thi thể đó vào trong lớp phòng tuyến, lột da, lấy nội tạng, bỏ vào nồi.
Tất cả thành viên câu lạc bộ từ đầu đều không ai muốn ăn, luôn cảm thấy thứ này rất buồn nôn, nhưng về sau họ chống cự không nổi nữa.
Trong khu Tam Hạ này, tựa hồ người người nhà nhà đều đang phải ăn những thanh protein cùng vitamin giá rẻ để cầm cự, một tháng không nấu được mấy lần cơm.
Vốn dĩ Tiểu Tam còn muốn gom góp dầu ăn của khu Tam Hạ để tưới hết ra bên ngoài lớp phòng tuyến, dùng một mồi lửa thiêu đốt hết mấy quả núi xác chuột kia.
Kết quả mọi người tìm thật lâu cũng không thể tìm được bao nhiêu dầu ăn cho cam, gộp lại cũng chỉ có thể đốt được vài ba đoạn lớp phòng tuyến.
Toàn bộ khu Tam Hạ, nhà có lương thực lưu trữ từ bảy ngày trở lên quả thật quá ít ỏi.
Về sau mọi người bắt đầu ăn chuột, sau đó liền kinh hoàng phát hiện, thịt chuột tuy rằng không ngon nhưng khả năng bổ sung thể lực lại cực kì nhanh chóng.
Đám người Trương Mộng Thiên và Trần Chước Cừ đang vác một thùng dầu to đặt lên đống lửa, trong đổ đầy nước để hầm canh chuột.
Lúc này, Khánh Nhất nói:
“Tiên sinh, sau khi ngươi đi khỏi cơ quan tình báo PCA, thân ảnh của ngươi đã kéo ta vực dậy rồi, ta đầu tiên là chèn ép Jindai, sau đó là chèn ép Kashima…Ai có thể ngờ được rằng ta thực sự đã chỉnh đốn được cả lũ bọn chúng rồi, kết quả lũ khốn của Jindai lại có thể xoá sổ thành phố số 10, vậy không phải là khiến cho ta công cốc rồi hay sao.”
Khánh Trần ngồi sau lớp phòng tuyến, lẳng lặng nghe Khánh Nhất nói về những điều hắn đã trải qua, nói về những phiền muộn của người thiếu niên.
Khánh Nhất cứ nói lại nói, đến khi ngẩng đầu lên mới phát hiện tiên sinh ngủ mất rồi.
Phải biết rằng Khánh Trần chính là một người có thực lực siêu phàm, hiện giờ khắp cả liên bang cũng chỉ còn lại hai vị bán thần Trần Dư, Lý Thúc Đồng.
Ngoài hai người này ra, chỉ sợ chẳng có người nào có thể đánh thắng Khánh Trần, dù Khánh Trần hắn đánh không lại, hắn cũng có thể chạy.
Đối với loại cao thủ này, tinh lực phải tuyệt đối dư thừa, vậy mà cao thủ ngần này lại có thể bất tri bất giác chìm vào giấc ngủ.
“Tiên sinh đã quá mệt rồi.”
Khánh Nhất thở dài nói:
“Dương Húc Dương, Khánh Hoa, khênh tiên sinh vào trong lều vải đi.”
Nói xong Khánh Nhất nhìn về phía Trương Mộng Thiên:
“Ngươi chính là đồ đệ mà tiên sinh mới thu nhận sao? Gọi ta sư ca.”
Trương Mộng Thiên sửng sốt một lúc, lắp bắp nói:
“Ta…Ta không phải.”
Khánh Nhất vuốt vuốt lông mi:
“Cố lên.”
Nói xong Khánh Nhất chạy tới bên những người dân chạy nạn, giúp đỡ các thương binh băng bó vết thương, hắn nhìn lấy cảnh tượng ghê người ở trước mắt một lúc, cảm thấy bản thân từ trước tới giờ vẫn luôn được ăn no mặc ấm.
Bầy chuột tấn công lần sau lại càng mãnh liệt hơn lần trước.
Khánh Nhất cũng không biết, nếu Jindai Senaka nắm thóp được bầy chuột này thì khu Tam Hạ còn có thể chống cự được nữa hay không.
Người biết rõ sự tình đều hiểu, trận chiến chân chính kia vẫn còn chưa tới đâu.
Sau hai giờ, Khánh Trần tỉnh giấc.
Chương 1893: Một Tiếng
Tựa như là trong đầu có một cái đồng hồ sinh học cực chính xác, chỉ cho phép hắn ngủ lâu được đến mức đó.
Khánh Nhất thấy thế liền hỏi:
“Tiên sinh, ngươi có muốn đi cứu tế những người du hành thời gian kia không?”
“Thôi không đi.”
Khánh Trần chán nản nói:
“Ta đã tìm khắp tất cả các điểm tị nạn, 99 đội chỉ còn lại có 90 đội.”
“Tiên sinh, ngài đã cố hết sức rồi.”
Khánh Nhất nói ra.
Khánh Trần lại lắc đầu, có lẽ chỉ cần trước đó một chút hắn không đi cứu sáu trăm người dân chạy nạn ở khu Đệ Lục, thì tất cả những người du hành thời gian đều sẽ được cứu.
Nhưng vấn đề là, cuộc đời này thật sự có thể đưa ra sự lựa chọn như vậy sao?
Hắn đứng dậy nói:
“Khánh Nhất, cử ra một đội mật điệp có thể tín nhiệm được, thân thủ phải tốt, chuẩn bị lên đường theo ta.”
Khánh Nhất sửng sốt một chút:
“Tiên sinh, ngươi muốn đi đâu?”
“Côn Luân vẫn chưa về, chứng tỏ họ đã bị bắt nhốt rồi.”
Khánh Trần ngưng trọng nói ra câu đó, vốn dĩ hôm nay là thời điểm họn hắn sẽ trở về nơi phòng tuyến ở khu Tam Hạ này theo đúng ước định đã được bàn bạc rõ ràng từ trước.
Nhưng đến giờ các thành viên của Côn Luân vẫn chưa thấy ai trở về.
Những người này đều là vì một câu mệnh lệnh của Khánh Trần mà đi liều chết, Khánh Trần hắn nhất định phải đến khu Đệ Ngũ nhìn một chút.
“Tiên sinh, Côn Luân bên kia nhận được nhiệm vụ gì vậy?”
Khánh Trần trầm mặc trong phút chốc:
“Nhiệm vụ quan trọng nhất, tìm cho được vua chuột, hoặc đào cho ra Jindai Senaka.”
…
“Thử triều lại đến!”
Trên trạm gác, có người căng cuống họng hét lên, ra sức đập thanh côn sắt vào chảo.
Giọng của người trên đó khàn đặc cứ như ngay giây tiếp theo dây thanh quản sẽ đứt ngang.
Tiếng gõ ba ngắn một dài, đây là tín hiệu báo có thử triều đột kích, số lượng nhiều hơn lần trước, lần trước chỉ có hai ngắn một dài!
Khánh Trần ngẩng đầu, bất thình lình trông thấy Trương Mộng Thiên.
Bởi vì Tiểu Mộng Thiên xung phong nhận việc đi canh gác, thử triều có thể trốn trong bóng tối, nhưng chỉ cần đứng ở chỗ dễ thấy thì nó chỉ cần liếc một cái là thấy rõ.
Đó là giác quan thứ sáu của Tiểu Mộng Thiên.
Người Nhà đứng phòng thủ trên phòng tuyến nghe tiếng cảnh báo của Trương Mộng Thiên, rống lên theo:
“Thử triều đến rồi!”
Từng tiếng gầm thét nối tiếp nhau kéo dài truyền ra phía xa.
Những người đang ngủ lập tức ngồi dậy, vô thức nắm chặt con dao phay bên người.
Có những người đang băng bó vết thương cũng đứng dậy đi, không thèm để ý băng vài còn chưa kịp quấn xong trên người khiến y tá lậm thời phải đuổi theo phía sau.
Không chỉ là Hội Phụ Huynh mà mấy vạn người chạy nạn cũng cầm vũ khí lên, lúc đánh chuột thì cùng nhau vung đao, đánh xong lại về cùng ngồi băng bó.
Rất nhiều người trẻ tuổi cũng bắt đầu hỏi thành viên của Người Nhà: Nếu sống sót được thì làm sao mới có thể gia nhập tổ chức của các ngươi?
Họ cẩn thận trả lời: Không phải ai muốn vào cũng vào được, phải làm kiểm tra.
Mọi người trong phòng tuyến khác hẳn với quân đội của các tập đoàn liên bang, vài ngày trước họ còn không quen biết, nhưng hôm nay đã kề vai sát cánh chiến đấu.
Không có binh lính nghiêm túc huấn luyện, chỉ có những người chiến đấu vì mạng sống.
Khánh Trần nhíu mày hỏi:
“Cách lần thử triều trước bao lâu?”
Khánh Nhất:
“Một tiếng.”
“Vừa tổ chức được một đợt tấn công thì đến ngay.”
Khánh Trần thở dài nói:
“Những đợt tấn công tiếp theo sẽ dày đặc hơn nhiều.”
“Tiên sinh, thử triều đã bị Jindai Senaka kiểm soát rồi sao?”
Khánh Nhất tò mò hỏi.
“Không chắc, nhưng ta đoán vẫn chưa, bây giờ chuột tấn công đứt quãng, vẫn giữ ý định tiêu hao sức lực của chúng ta, khiến chúng ta sụp đổ.
Nếu Jindai Senaka đã khống chế được thì thử triều sẽ điên cuồng hơn nhiều, Thử Vương biết tiếc thương cho con dân của mình nhưng Jindai Senaka thì không.
Hắn chỉ cần cướp được khu Tam Hạ thì có thể bổ sung đồ ăn, giúp đàn chuột sinh sôi nảy nở.”
Lúc này, thử triều mãnh liệt ùa tới.
Phòng tuyến của khu Tam Hạ bị đánh sập đi vài chỗ trong nháy mắt.
Người Nhà và những người chạy nạn đã quá mệt mỏi, không thể mạnh mẽ như lúc ban đầu.
Khánh Trần chạy về phía phòng tuyến bị sụp đổ:
“Cứu người.”
Chưa kịp chờ họ chạy qua giúp đỡ thì đã thấy phía sau phòng tuyến, một đám người trung niên lao ra, trên cổ họ quấn quần áo, cầm ghế bổ sung vào phòng tuyến, luống cuống đập chết chuột, sau đó lại đẩy ngược phòng tuyến về!
Khánh Trần thấy cảnh này thì từ từ dừng bước.
Hội Phụ Huynh dùng tính mạng từ từ cảm hóa tất cả mọi người, để họ hiểu được rằng…
Thế giới mới cần mọi người giết chết phiên bản yếu đuối trước đây của mình, trở thành một anh hùng hoàn toàn mới, đó có lẽ là ý nghĩa tồn tại của Hội Phụ Huynh.
Các thành viên của Mật Điệp Ti cũng xông lên tiền tuyến, họ dựa vào thực lực mạnh mẽ, tạo thành một đội cơ động, chỗ nào có lỗ hổng thì đến bù vào.
Không biết đã giết bao lâu, cũng không biết đã có bao nhiêu người bị khiêng ra phía sau.
Chương 1894: Tử Thủ
Theo thống kê tạm thời của Tần Thư Lễ, suốt 6 ngày, số lượng người chết hoặc bị thương trong khu Tam Hạ đã hơn 130,000 người, có Hội Phụ Huynh, Người Nhà, cũng có người chạy nạn.
Đếm ngược, 22:29:01.
“Khánh Nhất, chúng ta mở đường màu.”
Khánh Trần bình tĩnh nói.
“Hả? Tiên sinh không chờ thử triều lùi lại sao?”
Khánh Nhất tê cả da đầu.
“Không, Côn Luân không chờ được.”
Khánh Trần nói:
“Mật Điệp Ti!”
“Có!”
29 cao thủ của Mật Điệp Ti theo sau Khánh Trần hô.
“Lên đường thôi.”
Khánh Trần nói:
“Mục tiêu đầu tiên là tổng bộ PCE, đón người của Côn Luân đang rút lui.”
Khánh Trần nhìn Tiểu Tam:
“Có thể gánh vác được không?”
Hắn hỏi lần thứ hai.
Tiểu Tam gật đầu:
“Được.”
Dù Tiểu Tam đã thương tích đầy mình, nhưng giọng điệu vẫn kiên định như trước, không hề do dự.
“Tử thủ.”
Khánh Trần trả lời, không nói thêm gì.
Vào giờ khắc này, bên ngoài phòng tuyến có hơn trăm vạn con chuột, tuyết bay lả tả.
Khánh Trần đi tới trước phòng tuyến.
Hít thở.
Một luồng khói được phun ra, bông tuyết bay đầy trời trút ngược như thác nước, bông tuyết óng ánh còn chưa kịp rơi xuống đất đã tan ra thành nước, hóa thành từng lưỡi dao sắc bén cắt bầy chuột bên dưới.
Luồng khói này rửa sạch thử triều trước mặt hắn, gió thổi qua, dưới đất chỉ còn lại mấy nghìn bộ xương cốt trắng hếu của bầy chuột!
Đám cao thủ của Mật Điệp Ti lặng người, họ vốn còn tưởng sắp phải liều mạng chém giết để hộ tống ông chủ mới ra ngoài mạo hiểm.
Không ngờ đối phương dùng sức của một người mở được cả một con đường xuyên qua thử triều!
“Giết!”
Khánh Trần giận dữ hét lên.
Một tiếng gầm như tiếng kèn chiến tranh, thổi tỉnh khát khao chiến đấu đã ngủ từ lâu trong lòng họ.
Họ đã đợi quá lâu trong thành phố rồi, không có đối thủ, rất ít khi gặp phải thời khắc nguy hiểm, đến nỗi đã có rất nhiều người quên mất Mật Điệp Ti là một tổ chức tình báo mạnh mẽ mà bạo lực thế nào.
“Giết!”
Bao gồm cả Khánh Nhất, 30 người của Mật Điệp Ti mặc đồ đen tác chiến, không hề tiếc nuối đánh ra ngoài theo Khánh Trần, trong nhất thời, không có một con chuột nào có thể đến gần họ trên những nơi họ đã đi qua.
Thậm chí khi họ đối đầu với thử triều, không hề chọn súng ống mà là cầm thanh đao bằng hợp kim đặc chế của Mật Điệp Ti.
Đối mặt với thử triều khó lòng phòng bị, họ tin tưởng vào tiềm lực vô hạn của bản thân mình hơn là số đạn dược có hạn.
Sau một lát, dưới ánh mắt của những người chạy nạn, ngay vào lúc thử triều đang tấn công kịch liệt, 30 cao thủ theo sát Khánh Trần, đánh ra ngoài phòng tuyến!
Họ đi rồi, thử triều lại như nước biển đang dâng, một lần nữa bù vào chỗ trống.
“Ra ngoài rồi…”
Có người kinh ngạc nói.
Vậy mà đánh ra ngoài được!
Con mẹ nó, đúng là quá hung tàn, chẳng tránh Tiểu Tam nói ông chủ đó có thể một tay treo Jindai lên đánh, họ cuối cùng cũng tin lời Tiểu Tam!
Phòng tuyến thất bại lập tức phấn chấn, cười to:
“Đó là phụ huynh đấy, giết!”
…
Khánh Trần mang theo 30 đặc công tiến nhanh về phía trước, hắn phụ trách mở đường, mà họ phụ trách bảo vệ xung quanh.
Không có kế hoạch gì cả, chỉ liên tục tiến về phía trước trong phạm vi của thử triều.
Các thành viên của Mật Điệp Ti vung vẩy thanh đao, dù có là một giọt nước cũng không thể chui lọt, lưỡi đao sáng loáng rực rỡ dưới ánh trăng.
Khánh Trần vung Con Rối Giật Dây trong không khí, biến từng đợt chuột nhào tới thành tro bụi.
Trước mắt, sợi tơ thứ sáu đã thành hình, sợi thứ bảy đã mọc được một nữa.
“Đừng ham chiến, giữ gìn thể lực.”
Khánh Trần nói rồi bắt đầu tăng tốc, bầy chuột liên tục tấn công, kết quả, tốc độ vây đánh của bọn chúng không thể nhanh hơn tốc độ chạy đi của đám người.
Vòng vây của bầy chuột xung quanh nhóm Khánh Trần càng lúc càng mỏng, cuối cùng bị họ đâm xuyên!
“Đi!”
Khánh Trần cầm đầu, chạy như điên, tốc độ cực kỳ nhanh, bầy chuột không thể nào đuổi theo kịp!
Chỉ vì 30 đặc cảnh này tạo thành một đội ngũ thấp nhất là cấp C, trung bình là cấp B, mà đàn chuột này có tiến hóa thế nào cũng chỉ có thể có trình độ cấp F trung đẳng.
Cho nên cho dù họ có gặp phải chủ lực của bầy chuột thì đội người của Khánh Trần cũng hoàn toàn có khả năng để chạy trốn.
Tình hình lúc này hoàn toàn khác với lúc Khánh Trần đưa người thường chạy trốn.
Khánh Trần dẫn theo các đặc công chạy một mạch ra ngoài, có lẽ đàn chuột mấy hôm nay chưa từng thấy một đội ngũ nào như thế nên mới bối rối.
Bọn chúng đứng tại chỗ hai giây, sau đó mới nhớ để đuổi theo!
“Rẽ trái!”
Khánh Trần hô.
“Rẽ phải!”
“Đi thẳng!”
Khánh Trần đã nhớ kỹ bản đồ thành phố số 10 trong đầu, cũng đã vạch ra một con đường thẳng đến tổng bộ của Hội An Ủy PCE.
Các đặc công cảm thấy đi theo ông chủ này quá nhẹ nhàng, chỉ cần đánh nhau, hoàn toàn không cần phải động não.
Loại cảm giác này thật sự quá sung sướng!
Chương 1895: Im Lặng
Đếm ngược, 14:29:20.
Khánh Trần thấy tòa nhà tổng bộ của PCE:
“Tăng tốc, sau khi vào trong thì lập tức tìm người, tốc chiến tốc thắng, cứu được các thành viên của Côn Luân thì rút luui ngay, thử triều vẫn còn đang đuổi theo chúng ta.”
Khánh Trần dẫn đội ngũ vọt vào tòa nhà tổng bộ.
Nhưng điều khiến Khánh Trần kinh ngạc là nơi này không có dấu vết đánh nhau.
Sau khi bước vào tòa nhà tổng bộ, Khánh Trần kiểm tra hoàn cảnh xung quanh: Chỉ có xương của thám viên, không có xương của thành viên Côn Luân.
Điều này không ổn, nếu các thành viên Côn Luân bị nhốt ở đây, phải đối mặt với thử triều thì không thể nào không có người chết được.
Khánh Trần tiếp tục đi vào sâu hơn, tất cả tủ hồ sơ đều bị mở ra chứng tỏ các thành viên của Côn Luân đã từng tới đây, dù sao cho dù có người chạy nạn đến được đây thì cũng sẽ không mở tài liệu của PCE ra làm gì.
Hắn lại đến phòng thiết bị kiểm tra.
Nguồn điện dự trữ từng được khởi động, chứng tỏ có người từng thử mở máy tính.
Khánh Trần tiếp tục kiểm tra 32 cái máy tính của cảnh bộ, ổ cứng của chúng đã bị lấy đi.
Ổ cứng máy tính của liên bang mỏng như lá bài, cắm vào là xài được, mà một tấm thẻ mỏng như thế có thể chứa được 128PB.
1PB=1024TB.
1TB=1024GB.
Loại ổ cứng có dung lượng như thế đã có thể gọi là rất lớn.
“Quái lạ, họ đã thuận lợi đến được đây, cũng đã lấy được ổ cứng mà ta muốn, thậm chí còn không phải chiến đấu, tại sao lại không đến hội hợp ở khu Tam Hạ?”
Khánh Trần nói.
“Tiên sinh, liệu có khi nào là đi đường khác không? Họ đi ngang qua chúng ta lúc nào không hay?”
Khánh Nhất hỏi.
“Không đâu, đường mà ta đã đi là lộ tuyến ta đã quy hoạch cho họ.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Họ không định đi khu Tam Hạ, mà là đến nơi khác.”
Nhưng mà, Côn Luân sẽ đi đâu đây?
Ở nơi này đã từng xảy ra chuyện gì khiến Côn Luân vứt bỏ kế hoạch vốn có? Nếu không có thử triều đuổi theo thì có cái gì có thể cản được họ?
Lúc này, tất cả đặc công chịu trách nhiệm tìm kiếm khắp tòa nhà quay lại:
“Ông chủ, tất cả trong tòa nhà đều chết rồi, ta vừa tìm được cái này dưới đất, sau đó xác nhận lại mới thấy tất cả ổ cứng của bộ giám sát đều đã bị hư hại.”
Khánh Trần nhìn lại, trên tay đối phương rõ ràng là ổ cứng bị ai đó vặn nát bấy!
Chắc chắn không phải do Côn Luân vặn nát, trước khi Côn Luân đến đã có người phá hủy ổ cứng của nơi này, họ không muốn có người phân tích ra được vị trí của Thử Vương!
Jindai Senaka!
Là cái tên Jindai Senaka ranh ma như hồ ly đó!
“Tiên sinh…”
Khánh Trần nặng nề nói:
“Im lặng.”
Con ngươi của hắn thu hẹp lại, bên trong tản ra ánh sáng màu vàng.
Bộ não mạnh mẽ vận chuyển với tốc độ nhanh chưa từng thấy, hắn gom hết từng chi tiết mình đã thấy được sau khi bước vào tòa nhà, tiến hành phân tích.
Trong chốc lát, ánh mắt hắn xuyên qua viên đặc công trước mặt, giống như người nọ vốn đã không tồn tại.
Viên đặc công nọ dựng cả tóc gáy, hắn chỉ cảm thấy mình bị người ta nhìn thấu!
Trong mắt thiếu niên, hiện thực và hư ảo dần chồng lên nhau.
Khánh Trần thấy được các thành viên của Côn Luân yên lặng lẻn vào, thấy cả dấu chân để lại trên mặt đất vì dính nước tuyết từ bên ngoài của họ.
Điển Phục ra lệnh đi khởi động nguồn điện dự trữ, mà hắn thì dẫn người vào cảnh bộ, tìm kiếm, lấy sạch tất cả tài liệu cần thiết.
Máy phát điện dự trữ được khởi động, cả tòa nhà một lần nữa sáng đèn.
Điển Phục mở máy tính, phát hiện máy tính không thể nào khởi động bình thường được, lúc này hắn mới phát hiện ổ cứng phía sau máy đã bị người ta lấy đi rồi.
Làm thế nào đây?
Khánh Trần thì thầm:
“Điển Phục, nếu ngươi gặp phải tình huống này thì ngươi sẽ làm thế nào?”
Trong hư ảnh.
“Không được, nhất định phải tìm ra manh mối, phải hoàn thành mệnh lệnh của Khánh Trần.”
Điển Phục nói:
“Hắn vẫn đang chờ chúng ta!”
Có người nói:
“Nhưng ở đây không có thứ hắn muốn.”
Điển Phục:
“Vậy thì tìm thứ có thể thay thế về cho hắn!”
Khánh Trần nói khẽ:
“Đúng, dựa theo tính cách của các ngươi, chưa hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ không rút lui, các ngươi chắc chắn sẽ đi tìm manh mối mới cho ta.”
Hư ảnh trước mắt đều là phỏng đoán dựa theo các manh mối của Khánh Trần.
Nếu thật sự như hắn đã nghĩ, Côn Luân chắc chắn sẽ đi tìm manh mối mới, họ sẽ hoàn thành nhiệm vụ mình được giao, tìm cho bằng được manh mối rằng Thử Vương rất có thể là Jindai Senaka!
Nhưng họ sẽ đi đâu để tìm đây?
Lúc này, Khánh Trần nói:
“Cục quản lý giao thông, nơi đó sẽ tự động lưu lại video giám sát giao thông của ba tháng gần đây, để phân tích địa hình và phân tích số liệu xe cộ, Côn Luân sẽ đến đó.”
Chỉ có ở đó mới có thể tìm được thứ để thay thế.
Khu Tam Hạ không có camera giám sát nhưng khu khác có, Khánh Trần cũng chỉ cần video giám sát của khu khác, hắn có thể quan sát được đường đi nhờ đó.
Chương 1896: Dù Sao Cũng Phải Tới Thử
“Nhưng mà ổ cứng ở nơi này đã bị hủy hoại, có thể ổ cứng ở cục quản lý giao thông cũng thế.”
Khánh Nhất nói:
“Nếu Jindai Senaka nghĩ chu đáo thế này thì sẽ không bỏ lỡ nơi đó.”
Lúc này, Khánh Nhất bỗng thấy vẻ mặt mệt mỏi của Khánh Trần, mũi cũng chảy cả máu cam, đó là hậu quả của việc dùng não quá mức!
“Tiên sinh!”
Khánh Nhất lo lắng nói:
“Ngươi không sao chứ? Không thì tìm chỗ nào nghỉ ngơi một lát đi?”
Nhưng Khánh Trần không để ý đến hắn:
“Đúng thế, Côn Luân có thể nghĩ tới được thì chắc chắn Jindai Senaka cũng có thể nghĩ tới.
Côn Luân cũng sẽ hiểu được điều này, cho nên họ sẽ đi đâu đây?”
Đây là một ván cờ chạy đua với thời gian, là một trò chơi ai nghĩ ra được điều không ai nghĩ đến thì có thể thắng.
Khánh Trần nhìn lên trần nhà, còn nơi nào mà người bình thường không ngờ đến nhưng có thể tìm được video giám sát?
Không có!
Chỉ có cục quản lý giao thông là có thể tìm được!
Các thành viên của Côn Luân vốn nên rút lui, nhưng họ chọn cách đánh cược tính mạng, cược rằng đối phương còn chưa kịp phá hủy, cho nên họ chỉ có thể liều mạng đua với thời gian, đến sớm hơn kẻ địch!
“Đi thôi, đến cục quản lý giao thông.”
Khánh Trần nói:
“Không cần biết kết quả thế nào, dù sao cũng phải đến đó xem thử.”
Một tiếng đồng hồ sau khi họ đi, thử triều mới đuổi đến kịp, nhưng bọn chúng dường như mãi mãi chậm hơn Khánh Trần một bước.
…
Đếm ngược, 10:02:09.
Sau khi ra khỏi tòa nhà tổng bộ PCE, Khánh Trần chỉ cảm thấy đầu óc mê mang, may là Khánh Nhất kịp lúc đỡ hắn, cầu xin:
“Tiên sinh, ngươi thật sự cần phải nghỉ ngơi, nếu không khi chúng ta chạy tới cục quản lý giao thông mà còn phải đánh một trận chiến, lúc đó ngươi kiệt sức, các thành viên của Côn Luân cũng sẽ phải chết thôi.”
Khánh Trần im lặng hai giây, lắng nghe tiếng động ở xung quanh, cuối cùng chọn cách tối ưu nhất:
“Nghỉ ngơi tại chỗ một tiếng.”
Khánh Nhất nói đúng, dù hắn có sốt ruột thế nào thì cũng phải giữ sức để mình đánh một trận.
Hắn ngồi xuống tại chỗ:
“Đừng vào trong nhà nghỉ ngơi, coi chừng thử triều bao vây tòa nhà, nghỉ ngơi tại chỗ đi, thấy thử triều thì đi ngay.”
Khánh Trần nhìn những cao thủ của Mật Điệp Ti trước mặt:
“Xin lỗi, còn phải bắt các ngươi xông pha chiến đấu, chết chung với ta.
Thật ra ta cũng không thể nào đảm bảo các ngươi có thể sống sót trở về được không, thậm chí ta cũng không thể nào đảm bảo rằng mình có thể quay về an toàn.”
Lúc này, một người phụ nữ mặc quần áo chiến đấu của đặc công kéo khăn che mặt màu đen xuống, cười nói:
“Ông chủ, ngài đang nói gì thế, thân là thành viên của Mật Điệp Ti, chúng ta đã không để ý đến sống chết từ lâu rồi.
Ngay cả Khánh Lăng còn có thể vào sinh ra tử với ngài thì sao chúng ta lại không làm được?”
Diêm Xuân Mễ, đây là Diêu Chuẩn mà Khánh Trần đã gặp rất lâu trước kia.
Người này là nữ minh tinh hạng ba của liên bang, hay là đặc công của Mật Điệp Ti, đến nơi này cũng là vì Khánh Trần, làm Diêu Chuẩn cho Khánh Trần.
Nàng vốn định xem thử Khánh Trần có tư cách trở thành ông chủ của mình không.
Kết quả là hắn không có ý định nương nhờ Mật Điệp Ti, mà để hẳn họ qua một bên, làm nhiều chuyện lớn lao như thế.
Nàng từng năm lần bảy lượt đi tìm Ảnh Tử, hy vọng Ảnh Tử có thể nói vài câu với Khánh Trần để hắn ra mệnh lệnh gì đó cho nàng đi, nàng rất lợi hại.
Nhưng mà lần nào Ảnh Tử cũng cười rồi từ chối: Chính ngươi còn chưa lập công trạng gì cho hắn, sao hắn tin ngươi được? Ta đã nói với ngươi là đừng có giở trò rồi, hắn rất lợi hại.
Vẻ mặt kiêu ngạo của Ảnh Tử khiến Diêm Xuân Mễ phát hiện ra vài điều.
Bây giờ, Diêm Xuân Mễ một lần nữa trở về dưới trướng Khánh Trần, quyết định hoàn toàn gia nhập đội ngũ.
Khánh Trần cười nhìn nàng:
“Thì ra ngươi cũng ở đây, ta quá mệt mỏi, không nghe được tiếng bước chân của ngươi.”
Diêm Xuân Mễ lắc đầu, vừa cười vừa nói:
“Ông chủ không nghe được là bình thường, trước đây ta toàn mang giày cao gót, gợi cảm, tiếng bước chân cũng khác mà.”
“Nói tiếng người đi.”
Khánh Trần nói.
Diêm Xuân Mễ nghiêm túc, móc ra một cái tai trong túi quần trên đùi mình:
“Ông chủ, đây là tai phải của Khánh Văn.
Tai nạn vừa bắt đầu hắn đã muốn rút lui đến đội cảnh vệ, ta chặn giết hắn giữa đường, hắn chết, lỗ tai của hắn là quà mừng ngài trở thành sở trưởng Mật Điệp Ti của ta.”
Khánh Trần ngạc nhiên.
Khánh Nhất:
“Cái đệt.”
“Vất vả rồi.”
Khánh Trần nói.
Hắn biết, Diêm Xuân Mễ nói nghe rất nhẹ nhàng, nhưng Khánh Văn là ai? Là một trong số những ứng viên của Ảnh Tử, cũng là đứa con trai cưng duy nhất của Khánh Vân.
Quy định khi tranh giành vị trí Ảnh Tử, ứng cử viên chỉ có thể mang theo người bảo vệ cao nhất là cấp C, nhưng đối với loại người không từ thủ đoạn như Khánh Vân thì sao có thể không cho cao thủ cấp B đi theo âm thầm bảo vệ con mình được?
Chương 1897: Chỉ Cần Các Ngươi Không Phụ Ta
Cho dù có xuất hiện cấp A thì Khánh Trần cũng không thấy lạ.
Mà Diêm Xuân Mễ lại có thể chặn giết được Khánh Văn, điều này chứng tỏ thực lực của Diêm Xuân Mễ vô cùng mạnh!
Khánh Trần hỏi:
“Bên người Khánh Văn có người bảo vệ không?”
“Có, cấp B.”
Diêm Xuân Mễ nghiêm túc nói:
“Giết chung luôn rồi, đương nhiên là không phải chỉ có một mình ta, là mười hai Diêu Chuẩn dưới trướng của ngài cùng giết.
Ông chủ, từ nay về sau chúng ta xem như không còn đường lui nữa rồi, ngài đừng vứt bỏ chúng ta đấy.”
Khánh Trần gật đầu.
Diêm Xuân Mễ đứng trước mặt mọi người, trước mặt các thành viên khác của Mật Điệp Ti nói rằng mình đã giết Khánh Văn, điều này đã đẩy nàng vào thế không chết không thôi với một phe khác.
Gia nhập, tức là không để lại đường lui cho mình.
Nếu Diêm Xuân Mễ vẫn còn có thể hòa giải với một phe phái nào khác thì không thể gọi là gia nhập được.
Mà Diêm Xuân Mễ cũng rất ác, vừa ra tay đã chọn ứng viên mạnh mẽ nhất.
Từ nay về sau sẽ không còn đường lui nữa.
“Các vị, còn điều gì ta nên biết nữa không?”
Khánh Trần hỏi lại.
Một đặc công khác nói:
“Thật ra, chúng ta cũng định đi giết Khánh Nguyên, nhưng sau đó phát hiện không tài nào tìm được hắn.
Ban đầu tìm ra được manh mối, nhưng khi tai nạn bắt đầu chúng ta chạy đến chặn giết mới phát hiện chỉ là một con rối.”
Khánh Trần trầm tư, con rối Khánh Nguyên, đó là năng lực của hắn hay là của cha hắn?
Nếu là năng lực của cha Khánh Nguyên, hắn phải tập trung điều tra về cha con Khánh Nguyên để báo thù.
Hắn lắc đầu”
“Các ngươi còn định giết ai nữa, nói hết luôn đi.”
Một đặc công khác lại nói:
“Ta muốn giết Khánh Thi, kết quả là nàng ta đã rời khỏi thành phố số 10 rồi, phụ thân của nàng ta đã đón đi từ vài hôm trước, rất trùng hợp, trước mắt ta cũng không biết phụ thân của Khánh Thi có biết trước vụ tai nạn này hay không.”
“Bên cạnh Khánh Hạnh có cao thủ do phụ thân hắn, Khánh Vũ, sắp xếp, đã hộ tống hắn đi bằng phi thuyền.”
Một viên đặc công tiếc nuối nói.
Khánh Trần im lặng một lúc mới nói:
“Chỉ cần các ngươi không phụ ta, ta sẽ không phụ các ngươi.”
Nói xong, hắn nhắm mắt lại, bắt đầu dùng thuật Hít Thở của Kỵ Sĩ để điều trị thân thể.
Các đặc công đều chấn động, đó là lời hứa hẹn của ông chủ mới!
Sau một tiếng, Khánh Trần mở to mắt đứng dậy.
Thuật Hít Thở của Kỵ Sĩ đã giúp hắn khôi phục được hơn phân nữa, một lượng lớn Endorphin trong thân thể giúp cơ năng của thân thể trở lại cân bằng, đó là chỗ thần kỳ của thuật pháp này.
Nó giúp các kỵ sĩ trở thành siêu nhân không bao giờ biết mệt.
Khánh Nhất hỏi:
“Tiên sinh, không nghỉ ngơi thêm chút nữa sao?”
“Không.”
Khánh Trần cười xoa đầu hắn:
“Tóc dài ra rồi.”
“Hay là ta lại cắt đầu dưa hấu đi, không cần quan tâm Lý Khác sẽ nói gì!”
“Không cần, bây giờ vẫn ổn.”
Khánh Trần vừa cười vừa nói:
“Khánh Nhất lớn rồi.”
Nói xong, hắn nhìn các đặc công:
“Sau này phải làm phiền các vị.”
Vẻ mặt mọi người đều nghiêm nghị, giữ im lặng.
“Xuất phát, chúng ta còn cách cục giao thông bảy tiếng đi đường, đi một tiếng nghỉ ngơi 10 phút!”
Lần này Khánh Trần không tiếp tục tránh né thử triều, mà là ép thẳng tới nếu không gặp phải quân chủ lực của chúng.
Như thế là nhanh nhất!
…
Mọi người trong thành phố số 7 đều biết tiểu viện Lan Đình là phủ đệ của Trần Dư, đối phương ngồi vẽ tranh trong khu nhà nhỏ này cả ngày.
Tất cả cũng biết, chi nhánh của Trần Dư vì có Tử Lan Tinh nên cho ra rất nhiều Bán Thần, địa vị của họ cũng mãi mãi cao hơn gia chủ.
Với Trần Dư mà nói, gia chủ Trần thị càng giống quản gia hơn.
Các họa sĩ của Trần thị cần tâm trí thanh tịnh để vẽ tranh, cho nên cần có người xử lý những việc vặt.
Vào lúc này, một người đàn ông trung niên mặc áo vải trắng bước ra từ cánh cửa Ám Ảnh Chi Môn, lạnh nhạt nhìn cặp sư tử đá hai bên cửa vào tiểu viện Lan Đình.
Trần Dư buông bút lông trong tay đi ra sân, hắn đứng cách một khoảng sân nhỏ nhìn người ngoài cửa.
Bán Thần Trần thị cười nói:
“Thì ra Ám Ảnh Chi Môn của Ảnh Tử huynh đang ở trong tay ngươi, Khánh Kỵ huynh, nếu đã tới thì vào ngồi một lát đi.”
Khánh Kỵ nhấc chân bước qua bậc cửa, Trần Dư cười nói:
“Khánh Kỵ huynh, năm đó hai ta từ biệt ở hoang dã, đã bao lâu rồi không gặp lại? Đến giờ ta vẫn nhớ khí phách oai hùng của huynh đây.”
Đại Yêu Khánh Kỵ, võ si nổi danh của Khánh thị, nghe nói bẩm sinh có thần lực, thời niên thiếu chưa tu hành đã có thể đánh hổ bằng tay không.
Nhưng Khánh Kỵ mặc áo tang cũng không định khách sáo với Trần Dư, chỉ nhẹ nhàng nói:
“Chúng ta điều tra được quân Hỏa Tiễn của Trần thị dó hành động bất thường, các ngươi chuẩn bị đánh đi đâu?”
Trần Dư cười nói:
“Khánh Kỵ huynh cảm thấy ta sẽ đánh đi đâu?”
Vào lúc liên bang nội chiến, thật ra có rất nhiều người không để ý đến Trần thị, mà Trần thị cũng thật sự không có ý định tham chiến.
Chương 1898: Chiến Đấu Kịch Liệt
“Biết nhưng vẫn bỏ mặc à?”
“Chỉ là nó không nằm trong phạm vi chúng ta có thể quản được, không nói nhiều nữa, ta còn phải đi nơi khác.”
Khánh Kỵ nói rồi mở Ám Ảnh Chi Môn, một giây sau, phía bên kia cánh cửa toát ra một luồng hơi lạnh đáng sợ, thậm chí còn mang theo rất nhiều bông tuyết.
Thành phố số 7 ở phía nam, không bị cơn gió rét của tháng ba ảnh hưởng, hoa hạnh màu trắng trong viện đều nở rộ, trông rất đẹp, nhưng chỉ một luồng hơi lạnh như thế cũng đủ để thổi rơi hết hoa trong viện của Trần Dư.
Trần Dư giật mí mắt, vừa nãy Khánh Kỵ bước hai bước, thì ra là đang tìm góc để quay Ám Ảnh Chi Môn về phía cây hạnh của mình!
Đúng là điên mà, đường đường là Đại Yêu Khánh Kỵ lại trút giận lên một cây hoa hạnh!
Nhưng chờ sau khi Khánh Kỵ đi rồi, Trần Dư trầm tư một lát, gọi điện thoại:
“Rút quân về đi, yên tĩnh xem tình hình.”
Lúc này trong thành phố số 10, một con chuột mắt xám từ từ đi theo đội ngũ vào trong cống thoát nước.
Không có con chuột nào để ý đến sự bất thường của nó, cả đại quân cứ tiếp tục nhét thức ăn vào trong miệng dự trữ tìm vể hướng của Thử Vương.
…
Đếm ngược trở về: 01:20:12.
Còn hơn một tiếng nữa là đến lúc trở về.
“Tiếp tục tiến lên, tòa nhà của cục giao thông đã gần ngay trước mắt.”
Khánh Trần nói:
“Ta đã nghe được tiếng của thử triều, nơi đó đang bị bao vây.”
Trong lúc nói chuyện, có tiếng súng thanh thúy vang lên vào giữa đêm từ phía tòa nhà.
Tiếng súng thưa thớt, đứt quãng.
Khánh Trần căng thẳng, quả nhiên giống như hắn đã nghĩ, Côn Luân rời khỏi tổng bộ PCE thì đến ngay tòa nhà của cục giao thông, Điển Phục muốn đánh cược tính mạng để tìm manh mối mới cho hắn!
Vượt qua một góc tường, đội ngũ của Khánh Trần bỗng thấy trên đường có mười bộ xương cốt trắng hếu xếp chỉnh tề.
Mà kỳ lạ là một bên khác còn có hai bộ xương, trên người họ cũng có súng, quần áo màu đen trên người bị đàn chuột cắn nát đến nỗi chỉ thấy được hình dáng sơ sài.
Đấy không phải là người của Côn Luân, mà là người giao chiến với Côn Luân.
Nhìn vị trí của bộ xương, hẳn lầ hai người áo đen này chạy phía trước, các thành viên của Côn Luân đuổi theo sau.
Hai người mặc đồ đen này chắc chắn là cao thủ.
Bọn người Điển Phục mất hơn mười mạng người mới đổi được hai người họ.
Khánh Trần đứng trên đường lẳng lặng nhìn cảnh tượng này.
Một lát sau, hắn như trở về khoảng thời gian đó, nhìn Điển Phục đi qua bên cạnh mình:
“Họ bị thử triều cản trở, nhất định phải giết được họ, đừng để họ có cơ hội phá hủy ổ cứng!”
Trong trận giao chiến kịch liệt, thành viên của Côn Luân nối tiếp nhau ngã xuống.
Nhưng trận chiến này cũng chọc giận đàn chuột, Côn Luân vừa đánh nhau vừa rút lui, cuối cùng bị nhốt trong tòa nhà của cục giao thông.
“Thì ra là thế.”
Khánh Trần nói:
“Côn Luân phát hiện lúc mình vừa đến tổng bộ PCE thì ổ cứng cũng vừa bị phá hủy, cho nên họ đoán rằng người đã phá hủy ổ cứng còn chưa đi được bao xa, vẫn còn cơ hội.
Cho nên mới chạy đến đây đánh cược thử vận, cược xem họ có đuổi kịp người phá hủy ổ cứng hay không.”
Đám người Điển Phục không có kế hoạch chu đáo, cũng không có vũ lực mạnh mẽ trợ giúp, thú có thể mang ra đánh cược chỉ có mạng mà thôi.
Khánh Trần nhìn những bộ xương trắng với bàn tay vẫn đang nắm chặt súng dưới đất, các thành viên của Côn Luân mãi cho đến lúc chết vẫn còn chiến đấu.
“Tiếp tục tiến lên, hỏa lực bên phía đó đã rất yếu rồi, ta đoán những người may mắn còn sống sót cũng không nhiều lắm, đã gần hết đạn, cạn lương rồi.”
Khánh Trần không lạc quan cho lắm với tình hình của các thành viên Côn Luân.
Họ tăng tốc.
Cho dù Khánh Trần đã chuẩn bị sẵn tâm lý, khi hắn nhìn thấy cảnh tượng ở tòa nhà cục giao thông, hắn vẫn kinh ngạc.
Đó là một tòa nhà cao hơn 20 tầng.
Chỉ thấy bên ngoài tòa nhà đầy chuột tụ thành đàn, bọn chúng đều đang thử xông vào từ phía ngoài, còn có một đám chuột chồng lên nhau thành bậc thang, đã cao hơn mười tầng lầu rồi.
Thử triều đen kịt, ngọ nguậy lít nha lít nhít leo dần lên trên.
Giống như một người khổng lồ đến từ địa ngục, mở cái miệng rộng màu đen muốn nuốt cả tòa nhà vào trong miệng mình.
“Chẳng tránh số lượng thử triều bên phòng tuyến khu Tam Hạ không giống như trong tính toán của ta.”
Khánh Trần kinh ngạc nói:
“Thì ra là vì đám người Điển Phục kéo đi một phần đến đây!”
Thử triều bên ngoài tòa nhà chỉ cần nhìn áng chừng sơ qua đã thấy hơn mấy trăm vạn con, quá kinh khủng!
Thậm chí Khánh Trần cũng không biết Côn Luân đã làm gì mới có thể chọc Thử Vương giận đến như thế, khiến Thử Vương phải giết chết họ bằng mọi giá!
Lúc này, trên mái nhà cao cao có người ném một cái ghế xuống.
Chỉ thấy cái ghế vừa rơi xuống đã đập chết rất nhiều chuột.
Bàn, ghế, sô pha bị các thành viên của Côn Luân ném xuống từ trên sân thượng từng cái một, còn có ga giường, màn cửa bị đốt cháy ném xuống, ngọn lửa to lớn bốc lên khiến bầy chuột gào thét.
Chương 1899: Kiếp Nạn Của Nhân Loại
“Chắc hẳn là họ đã cạn hết đạn, cạn hết lương rồi, chỉ có thể ném mấy thứ đồ nội thất này xuống để kiềm hãm tốc độ tấn công của thử triều.”
Khánh Trần kinh ngạc nói:
“Họ…làm thế nào mới thủ được suốt mấy ngày hôm nay?”
Đó là nghi vấn từ tận đáy lòng của Khánh Trần.
Không có đạn dược, không có ai trợ giúp, không có đồ ăn, sao có thể giữ vững cả một tòa nhà trước mấy triệu con chuột đây?
Khánh Trần không hiểu.
Hắn rút súng ra, bóp cò liên tục, đầu đạn màu cam xuyên qua nòng súng xoắn ốc, bắn ra ngoài với tốc độ cực cao.
Trong phát đạn còn kéo theo vụn hợp kim nhôm và bột axit nitric, khi nó va chạm với thử triều, thuốc súng đang cháy trong đầu đạn nổ tung, đốt từng đám chuột thành một quả cầu lửa.
Người trên nóc nhà thấy cảnh này thì bất ngờ, họ hơi ngừng động tác ném đồ xuống, Khánh Trần thấy Điển Phục đi tới bên mép sân thượng, vẫy tay với hắn.
Hơn mười thành viên của Côn Luân đều đến bên mép, hưng phấn vẫy tay với Khánh Trần.
Sắc mặt của họ tối đen, hõm má lõm sâu vào vì đói khát.
Nhưng đôi mắt của họ lại sáng ngời như những vì sao trong đêm tối.
Trong lòng Khánh Trần bỗng thấy cay cay, những người này gánh vác nhiệm vụ mà hắn giao đến nơi này.
Hơn 600 thành viên của Côn Luân bây giờ chỉ còn có bấy nhiêu, có lẽ trong tòa nhà vẫn còn, nhưng cũng sẽ không hơn một trăm.
Khánh Trần miễn cưỡng cười vẫy tay chào, một lát sau Điển Phục ngừng vẫy tay, hắn vỗ lồng ngực mình, sau đó giơ ngón cái lên.
Ngay sau đó, Điển Phục chỉ hướng phía sau Khánh Trần, sau đó lại vẫy tay…Nhưng lần này là tư thế đuổi Khánh Trần đi.
Khánh Nhất kinh ngạc nhìn, hắn cũng từng uống Cảnh Sơn Trà, cho nên hiểu được thủ thế của Điển Phục.
Vỗ ngực có nghĩa là nhiệm vụ đã hoàn thành.
Chỉ hướng phía sau Khánh Trần là bởi vì Điển Phục đã nhìn thấy một bầy chuột khác đang định vây đám người Khánh Trần lại.
Vẫy tay thêm lần nữa có nghĩa là, chuột nhiều lắm, không giết hết được, đi đi, cứ giao cho chúng ta.
Đi đi.
Khánh Trần không để ý đến điều đó, chỉ vừa xông vào tòa nhà trước mặt, vừa kiên định giơ súng bắn, biến từng đám chuột thành từng quả cầu lửa.
Điển Phục thấy hắn không đi, sốt ruột vô cùng, vẫy tay điên cuồng.
Thế nhưng Khánh Trần cứ làm như không thấy.
Khánh Nhất quay đầu lại nhìn ra sau lưng, hướng đó đã bắt đầu truyền đến tiếng chạy lít nhít của bầy chuột, như đang có hàng vạn con ngựa chạy tới.
Tiếng động này, ít nhất cũng có hơn trăm vạn con chuột, đó không phải là con số mà 31 người họ có thể cản được.
“Tiên sinh!”
Khánh Nhất hô:
“Ta biết bây giờ ngươi không thích nghe điều này, ta biết bây giờ ngươi rất xúc động, rất muốn chết chung với họ, ta nghe Trương Mộng Thiên nói, hắn nói mấy ngày nay ngươi vẫn luôn tự trách, thậm chí còn không ngủ không nghỉ như đang tự trừng phạt mình.
Nhưng mà tiên sinh, cái chết của ngươi vào lúc này chẳng có ý nghĩa gì cả!”
“Tiên sinh! Chắc chắn Điển Phục cũng hiểu được điều này, hắn biết mình chết chắc rồi, nhưng việc hắn tìm chết cũng không liên quan gì đến ngươi, đây là kiếp nạn của nhân loại, sẽ luôn có người phải chết!”
Khánh Nhất đi theo bên cạnh Khánh Trần, nhìn sắc mặt và hành động điên rồ của hắn, giọng điệu càng lúc càng nặng nề:
“Tiên sinh, quyết định của ngươi là đúng, bây giờ chỉ còn cách lúc các ngươi trở về một tiếng đồng hồ mà thôi, chắc chắn Điển Phục có cách mang thứ ngươi muốn về thế giới ngoài.
Bây giờ họ vẫn đang hoàn thành nhiệm vụ của mình, còn ngươi, ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ của mình chưa? Tiên sinh, chúng ta buộc phải đi!”
Khánh Trần không thể nào ngờ được, hắn tốn 21 tiếng đồng hồ để đến đây, vậy mà cũng chỉ để vội vàng gặp Điển Phục một lần, không thể cứu được đối phương.
Đối diện với vụ tai nạn này, sức lực của một người quá nhỏ bé, nhỏ bé đến nỗi cho dù Khánh Trần có thông minh như thế cũng không biết phải làm thế nào để giết chết thử triều, cứu được Điển Phục.
Khánh Trần không nổ súng nữa, hắn đứng nhìn lên Điển Phục trên sân thượng.
Chỉ thấy sắc mặt của đối phương cũng đã dần trấn định, không còn vẫy tay khuyên hắn đi, cũng không còn lo lắng.
Điển Phục chỉ đứng ở mép sân thượng, thẳng người, chào Khánh Trần một cái thật tiêu chuẩn.
Đi đi, đây là vinh quang của người lính.
Khánh Trần đã hiểu, mặc dù đối phương không nói câu nào, nhưng Khánh Trần hiểu hết.
Khánh Nhất giận dữ hét lên:
“Diêm Xuân Mễ! Còn ngơ ngẩn làm gì nữa? Lôi tiên sinh đi, đừng để hắn ngẩn ngơ ở đây nữa.”
Nhưng mà lúc này, Khánh Trần bỗng nói:
“Không cần, ta tự đi.”
Nói rồi, Khánh Trần quay người chạy về hướng khác:
“Rút lui, ta phải chờ trở về.”
Khánh Trần muốn giết người, bây giờ không phải là lúc để tức giận mất lý trí, hắn buộc phải trở thành một Khánh Trần tỉnh táo nhất, lý trí nhất, sau đó giết hết kẻ thù.
Cuối cùng Khánh Nhất cũng có thể thở phào, hắn thật sự lo rằng mình không lay chuyển được sư phụ, sau đó nhìn đối phương cố chấp chết đi trong bầy chuột.
Chương 1900: Tam Sinh Hữu Hạnh
Hắn chạy đi một hồi, vô thức quay đầu nhìn lên phía trên sân thượng, thấy Điển Phục vẫn đang giữ tư thế nghiêm chào.
Không biết tại sao chóp mũi của hắn cũng cay cay, không dám nhìn tiếp nữa.
…
Trên sân thượng, Điển Phục thấy cuối cùng cũng đi Khánh Trần, bỗng vừa cười vừa nói:
“Mẹ nó, hồi nhỏ xem phim chiến tranh cứ thấy anh hùng hi sinh oanh liệt ngầu quá thể đáng, bây giờ đến lượt mình lại thấy sợ là chuyện quái gì đây?”
“Má, sao không nói sớm, ta thấy ngươi giả vờ khí phách như thế làm không dám nói một câu chột dạ nào.”
Có người cười mắng.
Lúc này, bốn người nâng hai cái ghế sô pha đi lên từ phía cầu thang:
“Ủa, làm gì mà không ném tiếp đi? Còn ghế mà? Dưới lầu thất thủ rồi, trên này chắc không trụ được lâu nữa, bọn Đường Quả với Ký Sự Bổn cũng chết rồi, không giữ được tầng cuối cùng.
Lại đây phụ cái coi, ném hai cái ghế này xuống đập chết đám súc sinh đó đi.”
Điển Phục cười nói:
“Ném cái gì nữa? Còn hơn 20 phút nữa là trở về được rồi, nhiệm vụ của chúng ta sắp hoàn thành.”
“Hả?”
Người nọ ngạc nhiên một hồi:
“Móa, vậy thì phải nói sớm chứ, biết vậy không kéo lên!”
Lúc này mọi người đã mỏi mệt đến cực điểm, không quan tâm đến lễ phép, lễ nghĩa gì nữa, thích nói tục là nói thôi.
Điển Phục cười hớn hở:
“Chặn ghế ở cửa đi, đừng để chuột xông ra từ đó, mọi người ngồi trên ghế nghỉ ngơi một hồi, hai ngày nay toàn ném xuống dưới chứ không ngồi cái nào…Lát nữa còn nhờ các ngươi kéo dài thời gian cho ta nữa.”
Mọi người chặn ghế sô pha lên cánh cửa đã hỏng của sân thượng, chen chúc ngồi trên ghế.
Điển Phục chậm chân nên không cướp được chỗ, chỉ có thể ngồi trên tay vịn ghế, hơi cấn mông.
Mọi người cứ lẳng lặng ngồi đó, ngắm nhìn bầu trời đêm ở phía xa.
Chuột phía sau tông cửa ầm ầm, nhưng có ghế sô pha chặn lại, bọn chúng có tông thế nào cũng không được.
“Ngươi nói xem, sau khi chúng ta đi rồi, ông chủ Trịnh và Lộ Viễn có nhớ chúng ta không?”
“Chắc chắn là có chứ, Lộ Viễn ngày nào cũng bắt ta giặt tất cho hắn, ta giặt muốn ói luôn, các ngươi nghĩ xem có tính là bắt nạt không? Ta có thể tố cáo hắn được không?”
“Sao không nói sớm? Ngươi phải nói với ông chủ Trịnh từ sớm, để ông chủ còn đánh hắn.”
“Vậy ta có nên sống thêm một lúc nữa không? Hay là chúng ta lại thủ thêm chút nữa đi, ta muốn chống đến khi trở về để tố cáo Lộ Viễn.”
“Hahahaha!”
“Hahahahahaha!”
Tiếng cười quanh quẩn trên sân thượng không tiêu tan.
Thời gian dần trôi qua, tất cả mọi người đều yên tĩnh lại, mấy hôm nay trong đầu họ toàn là tiếng hô của nhau, chuột tới, chuột lại tới, lật qua lật lại mấy câu như thế nghe mà phát chán.
Chả thú vị chút nào.
Lúc này, Điển Phục nói:
“Các anh em, đã đến lúc rồi…Có thể đi cùng mọi người là tam sinh hữu hạnh.
Kiếp sau mong vẫn là anh em.”
“Tam sinh hữu hạnh.”
“Tam sinh hữu hạnh!”
Một giây sau, thử triều chồng lên, liên tục tràn vào từ phía ngoài sân thượng.
“Giết!”
Tất cả các thành viên còn lại của Côn Luân đều nhào tới:
“Kéo thêm chút thời gian cho Điển Phục.”
Điển Phục ngồi trên ghế nhìn họ chém giết, bản thân hắn lại không nhúc nhích.
Chỉ thấy từng người bị bao phủ trong thử triều, hắn đưa tay nhìn đồng hồ đếm ngược, 00:00:30.
Trong chốt lát sau, Điển Phục lại rút con dao của mình ra, cắt lên bụng, sau đó nhét thẳng 12 cái ổ cứng đã được bọc kín vào trong bụng mình.
Cảm giác đau đớn thấu tận tâm can truyền đến từng tế vào thần kinh, gần như khiến hắn choáng váng.
Điển Phục lợi dụng quy tắc thân thể có thể mang theo vật phẩm mang ổ cứng về thế giới ngoài cho Khánh Trần!
Mà những người khác vừa rồi liều mạng không sợ chết cũng chỉ là vì muốn kéo dài thời gian cho Điển Phục, kéo cho đến khoảnh khắc trở về này.
Một khắc sau, thử triều cắn nuốt sạch sẽ những người khác, cũng bao phủ lên người Điển Phục.
Mãi cho đến lúc chết, Điển Phục cũng không có ý định che chở những bộ phận quan trọng, mà là mặc kệ cho thử triều cắn xé mình.
Hắn ôm chặt phần bụng máu chảy ồ ạt, đó mới là mục đích của chuyến đi này.
“Thế giới mới vạn tuế!”
Đếm ngược về không.
Thế giới chìm vào bóng tối.
…
Đếm ngược 168:00:00.
Thế giới tươi sáng trở lại.
Quảng trường trên Kình Đảo trước hết là một mảnh vắng lặng, sau đó đám đông bắt đầu vang lên tiếng khóc lóc, cuối cùng tất cả mọi người đều bật khóc lớn.
Trong số 4811 người du hành trong học viện, lúc này còn lại 4139 người, bởi vì tham gia vào tuyến phòng thủ của khu Tam Hạ, ngoại trừ bọn trẻ, hầu hết mọi người đều bị thương.
Trong số 132 Người Nhà của hội phụ huynh ở Thành phố số 10 lên đảo, 19 người thiệt mạng và còn lại 113 người.
Cũng giống vậy, mọi người đều bị thương.
Còn Côn Luân…mọi người đều thiệt mạng.
Khánh Trần đứng lặng lẽ ở quảng trường, hắn thậm chí có phần không đành lòng khi nhìn bộ xương của các thành viên Côn Luân, ở đó có 631 bộ xương, chỉ có xác của Điển Phúc coi như vẫn còn nguyên vẹn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Bất Hủ Thần Vương [Dịch] Bất Hủ Thần Vương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Bat-Hu-Than-Vuong-SE-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Đấu Y [Dịch] Đấu Y](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Dau-Y-Audio-Truyen.jpg)

