- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 182 : Không Nói Lý Lẽ (c1811-c1820)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 182 : Không Nói Lý Lẽ (c1811-c1820)
❮ sautiếp ❯Chương 1811: Không Nói Lý Lẽ
Thành thật mà nói, trí tưởng tượng của họ hơi hạn hẹp, họ không thể nghĩ ra nếu có năm sáu mươi Kỵ Sĩ cấp A, cộng với hai hoặc ba Kỵ Sĩ cấp bán thần, đến lúc đó sẽ có tổ chức nào đủ tiêu chuẩn để trở thành đối thủ của Kỵ Sĩ đây.
Loại sức mạnh này, gặp ai cũng san bằng hết thảy cả thôi!
Hơn nữa không chỉ là Kỵ Sĩ, Học viện Nông vụ sở hữu một lượng Tử Lan Tinh không giới hạn, nếu muốn lần nữa tạo ra khoảng một hai trăm Kỵ Sĩ đưa tin cấp A và B dường như cũng không phải chuyện gì quá khó.
Bảo vật mà phía Trần thị dùng để ép đáy hộp hiện đang được Kình Đảo sản xuất với số lượng không giới hạn.
Bật hack sao!
Thật không bàn lý lẽ mà!
Tuy nhiên, sự trưởng thành này đòi hỏi quá trình và thời gian, dù là Kỵ Sĩ có nguồn tài chính khổng lồ thì cũng phải mất một thời gian dài để hoàn thành tám sinh tử quan, dù sao thì kỹ năng huấn luyện cũng phải thật vững vàng, nếu không khi Wingsuit Flying của ngươi đang trên không trung lại phát hiện không biết xử lý tình huống khẩn cấp, chỉ có thể tử vong tại chỗ.
Trượt tuyết lại càng như thế.
Lúc này, Tần Sênh nói với Cô Đông:
“Tiếp theo phải phiền Cô Đông ngươi trợ giúp Khánh Trần tìm kiếm các loại thực vật quý hiếm rồi, ngươi khống chế sáu khu cấm địa, có cái nào thì tính cái đó, miễn là nó có ích cho con người thì cứ tìm cho bằng hết, để hắn cấy ghép vào Kình Đảo của thế giới biểu kia.”
Đây chính là thái độ mà Tần Sênh bày tỏ.
Còn có một lão già khác nói:
“Ta nhớ rõ có một loại trái cây trong khu cấm địa số 002, chính là loại quả nếu ăn vài trái đã có thể hoàn toàn nâng cao thần kinh phản ứng, gọi là cái gì nhỉ?”
“Ta đâu nhớ đâu, CMN ta nằm dưới đất cần quái gì ăn mấy thứ đồ chơi đó, cái này thì phải hỏi Đinh Đông và Cô Đông ấy.”
Cô Đông đứng bên cạnh nói:
“Đó là trái cây ‘Sơ Hạ’, cần phải ăn chín quả.”
Lại có thêm một ông già khác nói:
“Ở đây chúng ta còn loại trái cây nào nữa không?”
Cô Đông nói thêm:
“Ở đây còn có một loại cây tên là ‘Vấn Hàn’, phiến lá ngâm nước uống chín lần, có thể chịu lạnh.”
“Nhanh, nhanh, mang hết tất cả qua cho Khánh Trần đi!”
Khu cấm địa số 002, cũng như các Kỵ Sĩ tiên phong, đều phải hết mình hỗ trợ Khánh Trần.
Đây chính là hy vọng của Tổ chức Kỵ Sĩ.
Tuy nhiên, một lão già đã dội một gáo nước lạnh vào Khánh Trần:
“Nhưng mà, ngươi đã dụ họ bằng phần thưởng, điều này chẳng phải đang đi ngược lại ý nguyện ban đầu của Kỵ Sĩ sao?”
Kết quả, một giọng nói khác cất lên:
“Con mẹ nó ngươi hiểu cái khỉ gì mà sơ tâm, không phải năm xưa ông đây còn dùng một chiếc xe đua mà dụ được ngươi à? Ngươi còn ở đây nói với ta về sơ tâm? Hồi đó cái bộ dạng lười biếng kia của ngươi ấy, vì để ngươi thử thách sinh tử quan, má nó chứ lần nào ta cũng phải hứa với ngươi hoàn thành một hạng mục, ta sẽ tặng ngươi một chiếc xe mới, giờ ngươi lại nhắc với ta về sơ tâm, lương tâm của ngươi không thấy nhói sao? Còn không phải sau bốn lần thử thách sinh tử quan tên nhóc nhà ngươi mới quay đầu hả?”
Vị tiền bối trước kia thấp giọng thầm thì:
“Sư phụ người giữ lại cho ta chút mặt mũi đi.”
Tần Sênh nói:
“Sơ tâm của Kỵ Sĩ chính là chân thật và chân thành, chân thật đối mặt với chính mình, giữ được sự chân thành đối với thế giới.
Cái gọi là chân thật có nghĩa là không già mồm, không nhăn nhó, không đạo đức giả, không giả tạo và không bị tiêu chuẩn thế tục hớp hồn.
Cái gọi là chân thành, chính là trái tim có thể soi sáng cả nhật nguyệt, thành khẩn, thẳng thắn, và nhiệt tình.”
Khánh Trần đăm chiêu, thực ra những lời đánh giá mà thế nhân dành cho Kỵ Sĩ không phải là đánh giá của Kỵ Sĩ đối với chính mình.
Niềm tin của các Kỵ Sĩ dần hội tụ trên con đường của sinh tử quan, nhưng tính cách của họ lại đa dạng vô cùng.
Trên thực tế, điểm chung duy nhất trong tính cách của các Kỵ Sĩ chính là sự chân thật và chân thành.
Đôi khi ai cũng sẽ đi đường vòng, nhưng sinh tử quan lặp đi lặp lại như việc cắt tỉa và uốn nắn trong quá trình sinh trưởng của cây non, chúng sửa mình hết lần này đến lần khác, hết lần này đến lần khác tìm lại được trái tim ban đầu của mình.
Khánh Trần cũng đã từng đi qua những con đường vòng, và có thể trong tương lai hắn sẽ còn bước trên con đường vòng nữa, nhưng ý nghĩa của sinh tử quan là để hắn không ngừng suy ngẫm về ý nghĩa của cuộc sống và cuối cùng trở thành một Kỵ Sĩ đủ tư cách.
Bây giờ, chính Khánh Trần cũng đang sử dụng tiêu chuẩn này để cư xử với những người thử thách trong học viện.
Tính cách mà hắn thích nhất ở Trần Chước Cừ chính là sau khi đối phương hoàn thành phần thưởng liền trực tiếp hỏi Tiểu Thất về phần thưởng ngay, không hề chậm trễ một phút giây nào.
CHương 1812: Tinh Khiết
Muốn làm gì thì làm ngay cái đó, suy nghĩ thông suốt.
Chẳng quan tâm thế giới bên ngoài nghĩ gì về nàng, đó chính là Trần Chước Cừ chân thực.
Chỉ có một Trần Chước Cừ giản dị và thuần túy như vậy mới có thể tiến xa hơn trên con đường này.
Nếu nàng ấy rõ ràng muốn tăng gấp đôi phần thưởng, nhưng lại không dám tự mình nói ra, người như vậy nhất định sẽ không vượt qua được Vấn Tâm.
Vì nàng ấy thậm chí còn tự lừa dối chính mình.
Còn sự chân thành của Trần Chước Cừ được thể hiện ở chỗ mặc dù rất muốn chiến thắng nhưng nàng vẫn rất sẵn sàng giúp đỡ các bạn học khác, chưa bao giờ làm tổn thương ai vì những gì mình đã giành được.
Còn Hồ Tĩnh Nhất đã trải qua rất nhiều thất bại trong cuộc sống, nhưng hắn vẫn rất yêu quý thế giới và cuộc sống của chính mình, nếu đây không phải là sự chân thành thì còn gì mới xứng là sự chân thành nữa?
Những học sinh trước kia xa lánh Hồ Tĩnh Nhất nhìn trông rất chân thật, dù sao thì họ cũng chỉ vì muốn có thể thuận lợi hoàn thành thử thách này nên mới yêu cầu Hồ Tĩnh Nhất từ bỏ.
Theo đuổi lợi ích của bản thân thì có gì sai?
Nhưng sự chân thật này khác với sự chân thật của Trần Chước Cừ, Trần Chước Cừ không hề làm tổn hại đến bất kì ai, ngược lại còn hay giúp đỡ người khác, còn họ lại làm tổn thương bọn Hồ Tĩnh Nhất.
Theo quy tắc, nhóm người Hồ Tĩnh Nhất có quyền lực thử thách ngang với họ, nhưng vì họ đã hoàn thành cửa thứ nhất nên khi đối diện với nhóm người Hồ Tĩnh Nhất lại sinh ra một cảm giác vượt trội và cao cao tại thượng hơn cả.
Cho nên, sự chân thật của họ là tăm tối, ích kỷ và không hề chân thành.
Ít nhất, Khánh Trần không muốn tưởng tượng cảnh mình sẽ kề vai sát cánh cùng một nhóm người như vậy.
Đội hình này muốn đi tiếp thì bắt buộc phải thật tinh khiết.
Tần Sênh thở dài nói:
“Lúc trước khi tên tiểu tử Lý Thúc Đồng nói với chúng ta rằng ngươi sẽ dẫn dắt Tổ chức Kỵ Sĩ bước vào một kỷ nguyên mới, ta chỉ giữ thái độ từ chối cho ý kiến mà thôi.
Bây giờ xem ra có vẻ như ngay từ đầu ta đã đánh giá thấp ngươi rồi.”
Nhưng đám Tần Sênh đã hỏi hết vấn đề của họ rồi, còn Khánh Trần thì vẫn chưa hỏi xong.
Hắn ngồi trước bia mộ của Tần Sênh, tò mò hỏi:
“Nghe nói các Kỵ Sĩ mới sẽ đến đây để thăm các vị tiền bối, hẳn sẽ có có vật cấm kỵ để làm quà cáp đúng không?”
Khu cấm địa số 002 lại đột nhiên im lặng.
Cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, sau khi Khánh Trần đến đây, mọi người đã im lặng rất nhiều.
Khánh Trần đếm trên đầu ngón tay, tính toán:
“Sư phụ Lý Thúc Đồng của ta đã chuẩn bị quà cho Jinguji Maki và Lý Khác rồi, đó là thứ mà năm xưa ông ấy đã dùng vật cấm kỵ ACE-Sát Tử Mục Kích Giả trong tay tòa án cấm kỵ đổi thành vật cấm kỵ ACE-060 Kính Viễn Vọng Không Có Tình Yêu, còn có vật cấm kỵ ACE-119 Hộp Rút Giấy, hiện tại ông ấy vẫn còn nợ Hồ Tiểu Ngưu một cái, nói là chờ qua một khoảng thời gian nữa rồi sẽ đưa.
Các ngươi thì sao, các ngươi muốn tặng món gì?”
Năm xưa trong cuộc chiến thế kỷ, Lee Buyng Hee đã dùng Sát Tử Mục Kích Giả để thoát thân.
Món đồ đó sau khi bị Tứ Nguyệt thu nhận đã bị Lý Thúc Đồng buộc phải trao đổi hai vật cấm kỵ ra.
Vật cấm kỵ ACE-060 Kính Viễn Vọng Không Có Tình Yêu: một kính viễn vọng có tiêu cự điều chỉnh gấp 4-32 lần, thật ra không có gì gọi là quý hiếm, nhưng ngươi có thể sử dụng nó để thấy rõ lớp trang điểm của phụ nữ, và thậm chí còn có thể nhìn thấu mặt mộc xuyên qua lớp trang điểm trong ảnh điện thoại di động.
Điều kiện thu nhận rất đơn giản, ký chủ buộc phải là nam giới.
Là một Kỵ Sĩ và là con ruột của nhà họ Lý, Lý Khác cũng là một thiếu niên đang tiết ra horomone, đương nhiên rất cần thứ này.
Vật cấm kỵ ACE-119 Hộp Rút Giấy: Trong đó có những chiếc khăn giấy dùng mãi không hết, thỉnh thoảng sẽ rút ra được một tờ giấy ăn có ghi lời tiên tri bên trên, nó sẽ dự đoán chính xác một điều gì đó sẽ xảy ra với ngươi trong vòng mười hai giờ, nhưng tiếc thay, xác xuất nó xuất hiện là rất nhỏ.
Có người rút cả năm trời vẫn không thấy bất cứ một lời tiên tri nào.
Món đồ này, Khánh Trần định để lại cho Jinguji Maki, cô gái nhỏ thích khóc nháo, Lý Đồng Vân khi bị Giang Tuyết đánh cũng sẽ khóc, vừa hay để đó cho các nàng lau nước mắt hay xì mũi, lỡ đâu một ngày nào đó lại rút được một lời tiên tri gì đó thì sao?
Không rút được cũng có làm sao đâu, đỡ phải bỏ tiền ra mua khăn giấy.
Tuy nhiên, lúc trước Khánh Trần muốn đến thành phố số 22 để giết Jindai Yunhe, cho nên không hề mang theo hai vật cấm kỵ này mà thay vào đó, hắn nhờ Khánh Lăng- người đã trốn thoát khỏi căn cứ A02 kia, hiện là nhân viên tình báo của nhà họ Khánh, mang hai món đó ra khỏi nhà họ Khánh, sau này mới trả lại cho mình.
Chương 1813: Gây Dựng Cấm Địa
Hai vật cấm kỵ này tuy không có công năng trợ giúp tác chiến, nhưng nó cũng là những vật cấm kỵ thật sự.
Khánh Trần thậm chí còn nghi ngờ rằng lúc này Lý Thúc Đồng đang ở phía bắc, chính là đang bận rộn cướp…tìm vật cấm kỵ cho mình đấy nữa.
Lúc này, một lão giả yếu ớt nói:
“Chẳng phải những người khiêu chiến kia của ngươi vẫn chưa phải là Kỵ Sĩ sao, đợi đến khi bọn chúng trở thành Kỵ Sĩ rồi tự nhiên sẽ có đấy…thôi.”
Đây là lần đầu tiên một lão già trong khu cấm địa số 002 thiếu tự tin đến vậy đấy.
Dùng đầu gối nghĩ cũng biết, những Kỵ Sĩ mà Khánh Trần bồi dưỡng kia tương lai ít cũng là năm mươi sáu mươi vị, mẹ nó con số này cũng thật kinh hồn bạt vía quá đi, cho dù có vét sạch hết nơi này cũng chưa chắc có thể tìm ra nhiều vật cấm kỵ đến vậy đâu.
Trừ khi gọi Lý Thúc Đồng trở về, rồi để Đinh Đông, Cô Đông, Lý Thúc Đồng, Kỵ Sĩ đưa tin, Chu Tước, Thanh Sơn Chuẩn cùng nhau đi cướp tòa án cấm kỵ.
Nếu không họ biết đi đâu để tìm được những vật cấm kỵ đó đây.
Các lão già thực sự có chút luống cuống.
Khánh Trần xác nhận:
“Vì vậy, chỉ cần họ trở thành Kỵ Sĩ thì sẽ có các vật cấm kỵ coi như một món quà gặp mặt, đúng không?”
“À cái này!”
“Người mới lên tiếng đó đâu thể đại diện cho tất cả bọn ta được!”
“Cũng không cần phải một người một cái đâu…”
Khánh Trần nhướng mày:
“Là một Kỵ Sĩ mà lại không có một vật cấm kỵ bên người, nếu chuyện này mà truyền ra ngoài, người khác còn cho rằng tổ chức Kỵ Sĩ của chúng ta nghèo nàn lắm đấy.
Nhất định phải có vật cấm kỵ, mỗi người một cái!”
Tần Sênh thở dài nói:
“Ngươi chỉ cần yên tâm huấn luyện bọn chúng, phía bên ta sẽ cố gắng hết sức giúp ngươi tìm vật cấm kỵ…Hiện tại khu cấm địa số 002 không có nhiều vật cấm kỵ như vậy để giao cho ngươi đâu.”
Khánh Trần tò mò nói:
“Hàng trăm năm nay, biết bao nhà thám hiểm đã bỏ mạng ở khu cấm địa số 002 này rồi, hàng giấu của mấy người chắc hẳn là nhiều lắm phải không, giấu đi đâu hết rồi, ta phải đi tìm xem.”
“Ngươi đừng lộn xộn nữa, thôi nào, đến lúc phải đưa cho ngươi, bọn ta tự nhiên sẽ đưa cho ngươi thôi!”
Một lão già nói.
Tần Sênh nói:
“Thế này đi, hiện tại chỉ có hai người thật sự qua Vấn Tâm, một là Lý Khác, một nữa chính là Jinguji Maki, vật cấm kỵ của họ đã có rổi.
Bây giờ ta sẽ đưa thêm cho ngươi một món, ngươi chuyển lại cho Hồ Tiểu Ngưu.
Phần còn lại…bọn ta sẽ tìm cách giải quyết.”
Các lão già đột nhiên cảm thấy hơi ngột ngạt.
Họ đã thống trị khu cấm địa số 002 nầy mấy trăm năm rồi, không ngờ cũng có một ngày xấu hổ vì rỗng túi, họ không chịu nổi nỗi ấm ức này!
“Cô Đông, trong các khu cấm địa luôn có vô số kẻ giết người, chắc chắn có những người thám hiểm đã mang theo vật cấm kỵ vào, ngươi nhanh chóng tổ chức cho thần dân của mình tiến hành một cuộc tìm kiếm theo hình thức cuốn chiếu đi, phải tìm cho bọn ta tất cả những di vật kỳ lạ của loài người, rồi bọn ta ở bên trong sẽ đưa các vật cấm kỵ ra ngoài.
Cô Đông gãi gãi đầu:
“Trong khu cấm địa chắc cũng không có nhiều vật cấm kỵ như vậy đâu.”
“Vậy thì ngươi đi gây dựng thêm vài khu cấm địa nữa đi!”
Khu cấm địa trong mắt người thường đều là nơi cực kỳ khốc liệt.
Theo ước tính sơ bộ của tổ chức tình báo Hồ thị, kể từ thiên niên kỷ của kỷ nguyên nhân loại mới, đã có ít nhất hai nghìn sinh vật siêu nhiên cấp B trở lên từng xuất hiện trong liên bang, mỗi năm hai cái đảm bảo là vẫn có, dù sao thì cũng là một quãng thời gian dài như vậy.
Tuy nhiên, chỉ có hơn ba trăm vật cấm kỵ được đăng ký bởi tổ chức Hồ thị.
Vậy số còn lại đã đi đâu? Hoặc là bị ai đó cất giữ lại, hoặc là kí chủ đã ôm vật cấm kỵ cùng chết trong khu cấm địa, sau đó thì thất lạc mất.
Lúc này người thám hiểm hoàn toàn có thể đến khu cấm địa tìm kiếm bảo vật theo nguyên tắc không được làm hư hại vật cấm kỵ, một khi tìm được vật cấm kỵ thì có thể trực tiếp giàu có tự do.
Mà vấn đề này, tất nhiên, Cô Đông đi làm là thích hợp nhất, hắn vừa không bị ràng buộc bởi các quy tắc, lại còn có thiên phú chủng tộc Vạn Thú Chi Vương.
Cô Đông nói:
“Được rồi, ngày mai ta sẽ bắt đầu…”
Khánh Trần mỉm cười, cái hắn muốn chính là kết quả này đây.
Tổ chức Ban Ngày và Tổ chức Kỵ sĩ muốn thay đổi thế giới này, làm sao mấy lão già có thể an tâm chờ đợi trong khu cấm địa được, họ muốn mọi người phải cùng nhau lăn lộn mới được!
Tần Sênh hỏi:
“Kế hoạch tiếp theo của ngươi là gì?”
Khánh Trần suy nghĩ một lúc rồi trả lời:
“Ta ở đây với Đinh Đông, sau đó sẽ đến thành phố số 10 để giết một người.”
Tại thành phố số 10.
Tám người trẻ tuổi đang trốn trong con hẻm ở khu số 4, có người liếc nhìn đồng hồ đeo tay nói:
“Sao tên tiểu tử kia vẫn còn chưa ra nữa, đã hai tiếng rồi, hẹn hò với nhân tình cũng không lâu đến vậy chứ.
Vốn tưởng rằng nhiệm vụ theo dõi hắn ta, nắm được tung tích của hắn ta là dễ lắm chứ, không ngờ lại lãng phí thời gian như vậy.
Này Lý Siêu, hay là ngươi lại đi cầu xin Tôn Sở Từ đi, dù sao chúng ta cũng là mua trái cây bằng tiền mà, có tiền sao lại không kiếm chứ.”
Chương 1814: Nhiệm Vụ
“Ta không đi.”
Lý Siêu từng ở trong đội của Tôn Sở Từ, cúi đầu nói:
“Nếu ban đầu ta cùng hắn đến học viện Nông vụ nói không chừng cũng chẳng phải vất vả mà làm việc thế này.”
“Nghĩ cái gì đấy?”
Một người bạn mới cười nói:
“Dù họ có đến học ở học viện nông vụ thì cũng chẳng có được bao nhiêu lợi ích đâu, món đồ quý báu như vậy, học viện sao có thể cho phép họ âm thầm hưởng thụ được.
Đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, đợi đến khi hoàn thành được nhiệm vụ này, chúng ta đến quán bar ‘Đêm nay ai không say làm chó’ ăn mừng đi.”
Lý Siêu suy nghĩ chốc lát rồi nói:
“Được, ở đó có một vũ nữ rất đẹp.”
“Haha, muốn bao vũ nữ ở đó thì tốn tiền lắm đấy.”
Người bạn mới thấp giọng nói.
Lúc này, trong con hẻm bẩn thỉu đầy rác rưởi, đột nhiên có người nói:
“Các ngươi có cảm thấy rằng…hai con chuột nhỏ trong góc kia hình như đang quan sát chúng ta?”
“Chuột ở khu số bốn không sợ người sao?”
Có người nhặt một lon bia trên đất ném ra ngoài, nhưng hai con chuột nhỏ kia chỉ né đi trong chốc lát, rồi lại tiếp tục đánh giá họ, không chút sợ hãi.
“Thật kỳ lạ.”
Lý Siêu nói.
Không hiểu sao hắn luôn có cảm giác rất khó chịu, hai con chuột nhỏ kia không có vẻ gì là tò mò thuần túy…mà như đang dò xét con mồi hơn.
Một cô gái nói:
“Mấy ngày trước khi ta làm nhiệm vụ của học viện đã đến khu Tam Hạ, cảm thấy nơi đó tốt hơn nhiều so với nơi chúng ta ở, vừa sạch sẽ vừa hợp vệ sinh, an ninh cũng khá tốt, hay là chúng ta chuyển tới đó đi?”
Người bạn mới cười nói:
“Làm sao có thể, khu Tam Hạ khét tiếng bẩn thỉu mà.”
Lý Siêu ngắt lời nói:
“Thôi đừng nói nữa, ta thấy có gì đó không ổn lắm, mục tiêu theo dõi đã lên quá lâu rồi, hoặc là đã xảy ra sự cố gì đó, hoặc là chúng ta đã bị phát hiện rồi.
Phải làm sao đây, hay chúng ta lên lầu xem xét một chút? Ta biết nhà của cô tình nhân của hắn ở đâu.”
Những người bạn mới lắc đầu:
“Nhiệm vụ của chúng ta chỉ là theo dõi thôi, không cần mạo hiểm như thế đâu.”
Lý Siêu cau mày, trước đây vào những lúc thế này, Tôn Sở Từ e là đã chủ động đảm nhận trọng trách đội trưởng luôn rồi, mấy chuyện nguy hiểm đều là do Tôn Sở Từ thực hiện cả.
Bây giờ đã khác, sẽ chẳng có ai chủ động đứng ra nữa.
Lý Siêu thở dài nói:
“Mấy người đợi ở đây, ta lên xem thử.”
Hắn đi thang máy lên tận tầng mười rồi nhè nhẹ bước đến phòng 1023, thế nhưng, hắn chỉ mới bước tới cửa đã nhận thấy có điều gì đó bất thường, trong phòng có dòng máu đang chậm rãi lan ra.
Lý Siêu lập tức nhấc chân đạp cửa, chỉ thấy chủ nhiệm câu lạc bộ và tình nhân đã nằm trên vũng máu, trên người còn có ba con chuột lớn bằng bàn tay, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía hắn.
Trong đôi mắt của mấy con chuột kia không có chút gì là sợ hãi, vẫn như lúc trước, Lý Siêu bị chúng soi mói coi như con mồi!
Lý Siêu từ từ lùi lại, nhưng con chuột lại không tiến tới tấn công hắn, mà xoay người chui vào khe tối của căn phòng, không biết là đi đâu.
…
Thời gian đếm ngược 144:00:00,12 giờ nửa đêm.
“Lý Hào, các ngươi mau lên, cấp mục đầu của câu lạc bộ mà chúng ta theo dõi, bị mấy con chuột cắn chết, ta tận mắt nhìn thấy!”
Lý Siêu gọi điện thoại, dồn dập nói:
“Những con chuột kia xem ra vô cùng hung ác, con ngươi đỏ tươi, chẳng qua bọn chúng hẳn là sợ người nên nhìn thấy ta thì chạy ngay.”
Đang lúc nói chuyện, Lý Siêu chậm rãi thò đầu vào bên trong gian phòng, chỉ thấy căn nhà này trang trí hào hoa xa xỉ, cửa thoát gió của điều hòa chính giữa trần nhà bị phá hỏng, chắc là chuột tiến vào nhà trọ từ chỗ này.
Hắn ta nhớ lại cảnh tưởng vừa rồi, cực kỳ chắc chắn những con chuột kia là có vấn đề:
“Trong ngõ hẻm vẫn còn chuột đúng không, các ngươi cách chúng xa một chút, ta cảm thấy có gì đó không đúng.”
“Đùa gì thế, chuột cắn chết cấp mục đầu của câu lạc bộ?”
Lý Hào bên kia điện thoại đáp lời:
“Chuột nào có lá gan lớn vậy? Chớ có nói đùa, mau xuống, chúng ta đi quầy rượu uống rượu.”
Vị Lý Hào này chính là bạn mới của bọn Lý Siêu sau khi rời khỏi Tôn Sở Từ, là con nhà giàu của thế giới này, ngày thường dựa vào mỏ vận chuyển vàng thỏi đổi lấy vật liệu sinh hoạt, cuộc sống ở thế giới này cũng coi là thanh thản dễ chịu.
“Ta không có đùa, nhất định phải cách lũ chuột xa một chút.”
Lý Siêu:
“Ta rời khỏi nơi này trước, gặp lại nói sau.”
“Lá gan của ngươi cũng quá nhỏ, chuột mà thôi.”
Lý Hào liếc mắt nhìn hai con chuột trong hẻm nhỏ, không để ý đi tới nhấc chân một cước, muốn dọa hai con chuột này chạy.
Nhưng đột nhiên xảy ra dị biến.
Lý Hào không thể đá trúng hai con chuột còn đối phương lại thuận đường leo một mạch lên bắp chân hắn ta.
Mục đích của chúng cực kỳ rõ ràng, muốn trực tiếp cắn đứt động mạch cổ của hắn ta!
“CMN!”
Lý Hào không ngừng phủi thân thể, thế nhưng căn bản đập không được hai con chuột kia, may mà có mấy người khác xông lên mới cứu hắn ta một mạng, phủi chuột rơi xuống đất.
Chương 1815: Cuộc Trò Chuyện
Mọi người chưa lấy lại tinh thần nhìn lại, lại thấy hai con chuột kia cũng không rời đi mà nhìn chòng chọc vào mọi người, đồng thời phát ra tiếng chi chi.
Cũng chính lúc này, ngoài ngõ nhỏ truyền đến giọng nói:
“Tiểu Tam, ngươi có cảm nghĩ gì khi trở thành người nhà màu vàng?”
“Khà khà, đương nhiên là thoải mái muốn bay lên trời, ta nghe người nhà màu đen nói, Phụ Huynh cho phép ta lên đảo tu hành.”
Một thanh âm đắc ý nói:
“Đây là vinh dự cỡ nào?”
“Cmn, thật hay giả, Phụ Huynh gọi ngươi lên đảo? Bọn Tiểu Thất là nhóm đầu tiên, các ngươi là nhóm thứ hai?”
“Không sai, nhóm thứ hai có tổng cộng 48 người.”
Tiểu Tam vui cười hớn hở cười nói:
“Dù ta không được tiểu chọn đầu tiên như Tiểu Thất nhưng có thể lên đảo cũng rất không tệ rồi.”
“Ngươi không phải là nói nhảm sao, đây chính là người của Phụ Huynh rồi đó!”
Tiểu Tam nhìn thành phố Nghê Hồng cảm khái:
“Vậy ban đêm khu bốn sẽ thật náo nhiệt, còn phồn thịnh hơn thành phố số 12 một chút.”
Có người cười nói:
“Thành phố số 18 là đất sở hữu riêng của Lý thị, mà thành phố số 10 thì có thế lực khắp nơi thường trú ở đó, hạ nghị viện Liên Bang, tham thị viện đều ở đây, cơ cấu hành chính lớn nhỏ cũng đến đến mấy trăm, ngươi bây giờ ra ngoài tùy tiện vung một quyền vào kẻ mạnh, không chừng sẽ đánh phải nghị viên.
Hơn nữa, nơi này mới là nơi nhiều minh tinh nhất Liên Bang, hạng một, minh tinh siêu hạng một đều ở chỗ này.”
“Thành phố số 18, mỗi lúc trời tối đều có mười mấy tiệc tối đồng thời tổ chức, những nhân vật lớn kia đều mơ màng như say rượu, nếu nơi này không phồn thịnh thì Liên Bang kia sẽ không có nơi nào phồn hoa nữa.”’
Còn có người nói:
“Tiểu Tam, ngươi mới trở lại từ thành phố số 22, nay huynh đệ chúng ta góp tiền dẫm người đến chỗ lớn nhất khu bốn để người nhìn việc đời.
Lão La thế nhưng có nói trong bưu kiện, ngươi và Tiểu Thất lần này lập công lớn, Phụ Huynh đồng ý trao tặng thuật hô hấp thứ ba cho các ngươi.’’
Hội Phụ Huynh bây giờ đúng thật là có tiền, nhưng chỗ cần tiêu tiền cũng nhiều, muốn tích trữ thuốc, vật liệu vũ khí, đồn các loại vật tư để phòng ngừa ngày nào đó tập đoàn bắt đầu nhằm vào hội Phụ Huynh thì vật liệu của họ sẽ xuất hiện lỗ hổng thật to.
Cho nên, cuộc sống của mọi người vẫn trôi qua trong căng thẳng.
Lúc này, bọn Tiểu Ngũ đi ngang qua hẻm nhỏ, khi phát hiện bên trong có người họ nhanh chóng im lặng không nói nữa, sau đó dáng vẻ như không có chuyện gì đi đến.
“Cứu…”
Lý Hào vừa mới nói chuyện lại phát hiện hai con chuột nhỏ kia dường như thấy đồ vật gì đó vô cùng kinh khủng mà xoay người bỏ chạy!
Không chút do dự!
Bọn người Lý Hào ngây ngẩn cả người, hai con chuột nhỏ này bỏ trốn quá mức đột ngột, làm cho họ chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra.
Họ không biết con chuột này sợ hãi đông người, hay là sợ hãi mấy người..vừa đi ngang qua kia.
Tóm lại rất kỳ quái, rõ ràng một giây trước mấy con chuột còn hung ác lạ thường , đột nhiên lại kinh hãi!
“Vừa rồi hai con chuột kia xảy ra chuyện gì?”
Lý Hào hỏi.
“Không biết, nhanh kêu Lý Siêu xuống, nơi này không đúng lắm!”
Một vị nữ sinh nói:
“Chuột biến dị trong thành phố số 10, chúng ta nhất định phải nhanh nói chuyện này cho học viện!”
Lý Hào nhặt điện thoại trên đất lên:
“Alo, Lý Siêu, ngươi mau xuống đây đi, chúng ta phải đi nhanh lên, về nơi ở trước rồi lại nói.”
Nhưng hắn ta đợi mấy giây cũng căn bản không nghe được Lý Siêu trả lời:
“Này? Lý Siêu ngươi làm sao vậy? Nói chuyện đi chứ!”
Một bầu không khí kinh khủng bùng phát lên, bên kia điện thoại không có ai đáp lại.
Lý Hào mở chế độ rảnh tay, mọi người vẫn có thể nghe được âm thanh quỷ dị.
Giống như là có vật gì đó đang nhấm nuốt máu thịt, gặm nhấm xương cốt…
Thỉnh thoảng trong điện thoại còn truyền đến âm thanh ơ ơ tức giận, giống như tiếng vang tức giận của ai đó khi bị cắn đứt khí quản rồi ngã xuống.
Lạch cạch một tiếng, cả người Lý Hào cứng ngắc, điện thoại cũng rơi trên mặt đất.
Sắc mặt mọi người trắng bệch.
Một vị nữ sinh nói:
“Chúng ta đi cứu hắn!”
Mọi người chạy về phía nhà trọ, nhưng người chạy trước nhận ra gì đó không đúng, vừa quay đầu lại thì thấy mấy người Lý Hào..con nhà giàu kia, bị Lý Hào lôi kéo chạy về hướng ngược lại.
“Chờ một chút, các ngươi đi đâu?”
Nữ sinh hỏi.
“Ta đi báo cảnh sát.”
Bọn người Lý Hào không quay đầu lại mà biến mất trên đường cái.
Bốn người còn lại dừng bước.
Họ cũng không dám nhắc lại chuyện cứu người.
“Gọi điện thoại cho hội ủy viên quản lý an ninh trật tự PCE!”
Một vị nữ sinh run rẩy nói qua điện thoại:
“Alo, PCE đó ư, nơi này của chúng ta có chuột cắn chết người!”
Bên kia điện thoại truyền đến tiếng cười đùa:
“Mẹ mà mày hơn nửa đêm không được gọi điện thoại đến đây có biết không, còn gì mà chuột cắn chết người? Nói xạo cảnh sát là phải ngồi tù đấy!”
Dứt lời, điện thoại bị dập máy.
Chương 1816: Chuột Cắn Chết Người
Bốn người càng thêm tuyệt vọng.
“Gọi điện thoại cho Sở Từ ca đi.”
Nữ sinh bỗng nhiên nói:
“Mạng người là chuyện đại sự quan trọng, dù hắn tức chúng ta thế nào đi nữa cũng sẽ không mặc kệ chúng ta.”
Trước kia, dù trên vùng hoang dã có gặp bất cứ khó khăn gì, phản ứng đầu tiên của mọi người chính là tìm Tôn Sở Từ.
Một đường trên hành trình vùng hoang dã không nguy hiểm gì, trở lại thành phố lại nhặt được nhiều súng ống như vậy, cuộc sống lập tức tốt đẹp lên.
Dần dần, mọi người trong thành phố gần như đều quên những việc làm của Tôn Sở Từ, cho đến khi họ gặp nguy hiểm lần nữa.
Mọi người do dự một hồi, trước đó họ mới lừa gạt Tôn Sở Từ, hiện tại lại muốn tìm người ta hỗ trợ?
Nhưng mọi người nghĩ tới dù sao đây cũng là chuyện mạng người quan trọng, cuối cùng vẫn cắn răng bấm số.
“Thật xin lỗi, người dùng số máy ngài gọi đã đóng.”
Sự thật chứng minh, không ai mãi ở một chỗ chờ ngươi.
Bốn tên học sinh nói :
“Nếu không..hay là chúng ta đi trước đi, Lý Siêu chắc chắn hết thuốc chữa rồi, chúng ta phải nghĩ cách nói chuyện này cho Côn Luân mới được.”
“Đúng, chúng ta đi tìm người Côn Luân, để học viện gọi cứu viện khẩn cấp!”
Một tên đệ tử cuối cùng cũng nhớ ra Côn Luân.
Điện thoại gọi đi, họ chỉ vừa mới nói rõ tình huống, bên kia đã lập tức trở nên nghiêm túc:
“Các người không được dừng lại trong đó, đến Hắc Lâm đường 172 khu tám, ta chờ các người ở đó.”
Côn Luân ở thành phố số 10 là tổng bộ bí mật, ở ngay tại khu tám.
Ngược lại cũng không phải vì khiêm tốn hay gì, mà sự thật là hoàn cảnh sống hiện tại của Khu Tam Hạ, ngoại trừ bên ngoài có chút cũ nát, thì thật sự tốt hơn khu 4, 5, 6 nhiều…
Đương nhiên, vẫn không bì kịp khu Tam Thượng.
Lúc này, bọn Tiểu Ngũ đột nhiên vòng trở lại, trừng mắt nhìn chằm chằm học sinh chuẩn bị rời đi:
“Vừa nãy các ngươi gặp phải chuyện gì?”
Mọi người trong Hội Phụ Huynh vốn là muốn đi tìm việc vui, nhưng Tiểu Tam trải qua chiến đấu rèn luyện ở thành phố số 22, nên phản ứng hơn người.
Lúc hắn ta vừa đi qua hẻm nhỏ liền cảm thấy không đúng, thế nên sau khi đi được một khoảng lại không yên lòng vòng trở lại.
Mấy tên học sinh nhìn nhau:
“Chúng ta gặp phải chuyện chuột cắn chết người.”
Đám người Hội Phụ Huynh rùng mình!
Nói thật, trong quan niệm của Phụ Huynh có một chỗ sai.
Khu Tam Hạ tích cực triển khai công tác diệt trừ bốn hại, phối hợp với công tác phòng ngự đánh cho chuột chạy trối chết, dần dần Khu Tam Hạ đã không nhìn thấy con chuột nào.
Cho nên họ cho rằng chuột đã bị tiêu diệt sạch sẽ, hôm qua nội bộ Hội Phụ Huynh còn tiến hành khen ngợi ba anh hùng trừ chuột, phong vinh “cá nhân tiên tiến”.
Một trong những anh hùng trừ chuột đó, cũng chính là vị vừa muốn dẫn huynh đệ Tiểu Tam đi nhìn việc đời kia.
Đây cũng là lý do vừa rồi chuột trong ngõ hẻm lập tức chạy trốn.
Giống như bác gái giết gà ở chợ bán thức ăn, chỉ cần chạm vào gà mái, toàn thân gà mái dường như sẽ cứng ngắc ngay, vị anh hùng trừ chuột này thuộc về loại đã giết đến mức áp chế huyết mạch luôn rồi.
Trong mắt Phụ Huynh, nạn chuột đã bị tiêu diệt mới đúng, nhưng bây giờ sự thật nói cho họ biết, hình như nạn chuột này không chỉ phát sinh ở Khu Tam Hạ bẩn loạn mà còn lan tràn ra cả thành phố.
Hơn nữa, đàn chuột đã càng ngày càng nhiều, thậm chí dám không kiêng nể gì giết người!
Đây là một chuyện vô cùng kinh khủng, mọi người Hội Phụ Huynh nhìn bốn phía, họ không có cách nào xác định trong thành phố này đến cùng còn bao nhiêu chuột bị biến dị, cũng không biết chúng trốn nơi đâu, có bao nhiêu người bị hại.
Trực giác bén nhạy nói cho người nhà, chuyện này không đơn giản như trong tưởng tượng, sắp có chuyện lớn xảy ra!
Tiểu Tam nhíu mày nói:
“Nhất định phải làm Liên Bang chú ý tới chuyện này, nơi này là thành phố số 10, là nước cờ chính trị trung tâm của các phe phái, nếu như nơi này gặp sự cố, toàn bộ Liên Bang e là đều gặp sự cố.
Gọi điện thoại cho PCE, nói cho họ biết chuyện này!”
Một vị nữ sinh nói:
“Vô dụng, chúng ta đã gọi điện thoại đến, nhưng đối phương căn bản không tin, còn nói muốn để chúng ta ngồi tù vì báo án giả.”
Tiểu Tam nhăn mày càng chặt hơn:
“Gọi điện thoại cho truyền thông, để truyền thông lộ chuyện này ra ánh sáng!”
Vừa nói, một vị người nhà cầm điện thoại lên gọi đi:
“Alo, truyền thông Phương Đông đấy ư, nơi này của chúng ta có..Minh tinh? Chúng ta không có tài liệu đen của minh tinh.”
Bên kia điện thoại:
“Không có chuyện bùng nổ của minh tinh thì ngươi gọi ta làm gì, ta chỉ cần cái này, khán giả cũng chỉ xem cái này.”
Vừa nói, điện thoại phóng viên bên kia vậy mà cúp máy.
Bọn người Tiểu Tam trợn mắt ngoác mồm, truyền thông của Liên Bang đã mục nát đến vậy sao? Thì ra chỉ có chuyện của minh tinh mới tính là chuyện?
Chương 1817: Thử Vương
Trong cống thoát nước u ám, hai con chuột vừa mới chạy trốn trong hẻm nhỏ nhanh chóng bò ra.
Dưới lòng đất khu năm, một lượng chuột không đếm xuể đi đi về về chở máu thịt, ở khu vực trung tâm, còn có vô số chuột non thân còn đỏ hỏn bò trên đất, điên cuồng gặm nhấm những đồ ăn mà những con chuột kia chuyên chở về.
Chuột có lớn có nhỏ, những con lớn kia mới sinh ra một nhóm nữa, mà con nhỏ thì càng thêm tinh hãn.
Bộ tộc mới sinh này, đang sinh sôi với tốc độ khó tưởng tượng được, Thử Vương cũng không mù quáng mà xâm lấn mặt đất, mỗi lần hành động nó đều áp dụng kế hoạch:
Chỉ cướp đoạt thực vật đứng đầu, trước khi nhân loại phát hiện bọn chúng, phải hết sức điệu thấp, chờ đợi một thời có tốt hơn.
Thử Vương dường như có chút rõ ràng rằng, nó vẫn chưa đủ sức để chống lại nhân loại trên mặt đất, mà số lượng quần thể mới là ưu thế lớn nhất của nó.
Bên cạnh quan tài đen, Thử Vương móc một cánh tay bên trong ra gặm nhấm, âm thanh răng nhấm nuốt xương làm người ta sợ hãi lạ thường.
Hai con chuột kia chạy đến trước mắt nó, réo chi chi lên không ngừng, Thử Vương lắng nghe một chốc, nó không nghĩ tới nhân loại ở Khu Tam Hạ vậy mà chạy tới những khu vực khác.
Là cố ý nhằm vào chúng hay là trùng hợp?
Trong đôi mắt Thử Vương, lộ ra một tia sáng suốt.
Lúc này, Thử Vương đột nhiên phát ra tiếng chi chi chói tai.
Dị biến đã xảy ra.
Chỉ thấy từng cơ thể chuột nhỏ, hơn bò lên trên người những con chuột già lớn bắt đầu gặm nhấm, những con chuột già lớn kia thành thành thật thật đứng tại chỗ để mặc bộ tộc xem chúng như thức ăn, giống như đây vốn là khó lúa tốt nhất mà Thử Vương giữ lại cho bộ tộc.
Ưu thế lớn nhất của chuột chắc chắn không phải là cường tráng, mà là thân hình nhỏ hẹp, có thể tuỳ ý ra vào bất kỳ nơi nào: Đường ống, khe hở vách tường, đường nước ngầm, thậm chí chúng còn có thể chui ra từ bồn cầu bệt.
Cho nên, những con chuột có thân hình khổng lồ kia, bản thân chúng là hàng dỏm trong bộ tộc sinh sôi này, sớm muộn cũng có chuột tiến hóa mới thay thế chúng.
Lúc này, Thử Vương cảm nhận được thời gian gấp rút, nhất định phải tiến hành kế hoạch cấp tiến hơn.
Tốc độ sinh sôi càng nhanh thì tốt độ cướp đoạt thức ăn càng nhanh, nó không thể chậm rãi tìm kiếm thức ăn, mà nó phải nuôi nhốt đồ ăn.
Sau khi đàn chuột ăn xong, bắt đầu tập trung tại đường nước ngầm khu bốn, chúng tìm đến tòa cao ốc nơi Lý Siêu tử vong kia, sau đó dồn dập leo lên trên theo đường ống.
Chúng chen chúc trong cống thoát nước, khủng bố như hồng thủy tràn lan vậy.
Trong cao ốc Mộng Huyễn khu bốn.
Một người trung niên đang ngồi trên bồn cầu xem điện thoại, nữ MC trong bản tin thông báo tin tức:
“8 giờ tối hôm nay, có phóng viên chụp được nữ nghệ sĩ trung niên họ Chu đi ăn tối với tiểu thịt tươi, đêm đó hai ngươi còn cùng nhau trở về một nhà căn nhà hạng sang khu ba, thật thật giả giả ngoại tình trong khi đã kết hôn.”
Người trung niên tràn đầy phấn khởi xem, thuận tay tìm kiếm rất nhiều tin tức và ảnh chụp liên quan đến nghệ sĩ nữ này.
Nhưng vào đúng lúc này, bồn cầu dưới mông hắn ta bỗng nhiên truyền đến tiếng nước.
Người trung niên hơi sửng sốt, một giây sau, hắn ta kêu rên một tiếng rồi che mông đứng dậy điên cuồng nhảy lên, tức giận gào thét.
Hắn ta rất muốn tìm ra gì đó trong thân thể, nhưng thứ đáng sợ không biết tên kia không ngừng đào hang trong cơ thể hắn ta, cắn nát tất cả nội tạng có thể cắn nuốt.
Người trung niên trong cơn thống khổ cúi đầu nhìn xuống, hắn ta thậm chí còn có thể trông thấy trong bụng mình có cái gì đó lớn bằng bàn tay đang liên tục chuyển động.
Giữa hai chân hắn ta, máu liên tục chảy xuôi.
Dần dần, người trung niên ngã trên mặt đất, hai mắt vô thần mở to.
Không biết qua bao lâu, một con chuột nhỏ đẩy miệng hắn ta, rồi chui từ bên trong ra.
Con chuột nhỏ kia dò xét trong phòng một vòng, sau khi xác nhận không có người nào khác, lúc này mới kêu chi chi về phía bồn cầu.
Ngay sau đó, một lượng chuột không đếm xuể bò từ trong bồn cầu ra.
Đột nhiên, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa, có người la lớn:
“Hơn nửa đêm gào khóc thảm thiết gì đấy, có để cho người ta ngủ hay không?”
Trong phòng có đến hàng trăm con chuột đồng thời dừng động tác lại, cho đến lúc tiếng đập cửa lặng đi, chúng mới bắt đầu chia đồ ăn lần nữa.
Chuột phân chia cực kỳ rõ ràng, chúng chồng một số lượng khổng lồ lên nhau, để một phần chuột tiến vào đường ống thông gió, một bộ phận khác thì chui lại bồn cầu.
Còn một phần cuối cùng, không ngừng đem thi thể trong phòng vận chuyển về đường nước hầm u ám.
Căn nhà trong cao ốc Mộng Huyễn này, lập tức bị chiếm đóng, nó sắp trở thành cứ điểm thứ ba của đàn chuột, toàn bộ nhân loại trong toà cao ốc này cũng sẽ trở thành chất dinh dưỡng của chúng.
Chương 1818: Hình Chiếu 3D
Sáng sớm, tầng 81 cao ốc Mộng Huyễn, một thanh niên khi tỉnh dậy lúc sáng nghe được âm thanh kỳ quái, hắn ta rời khỏi phòng ngủ của mình nhưng không phát hiện gì cả:
“Bố? Mẹ?”
Theo thường lệ thì lúc này mẹ hắn ta cũng đã rời giường nấu cơm, bố cũng có thể đã ở trên bàn ăn xem tin tức chính trị buổi sáng của Liên Bang.
Thế nhưng, trong phòng khách trống rỗng, căn bản không có người.
Hắn ta mở ti vi, bên trong hình chiếu 3D đang chiếu tin tức mà bố hắn ta thích xem nhất.
Người thanh niên cảm thấy kỳ quái, hắn ta gõ cửa phòng ngủ của bố mẹ, thế nhưng không ai trả lời hắn ta.
Hắn ta vặn chốt cửa một chút, cùm cụp một tiếng, cửa bị đẩy ra.
Người thanh niên nhìn thấy hai người đắp chăn trên giường, hình như bố mẹ còn ngủ?
Hắn ta vốn định lặng lẽ rời khỏi phòng, nhưng dưới chăn lại truyền đến âm thanh kỳ quái.
Người thanh niên hơi sửng sốt đi về phía giường, hắn ta nhẹ nhàng vén chăn lên, lại phát hiện nơi đó vậy mà lít nha lít nhít những con chuột đang ngọ nguậy, còn cha mẹ hắn ta thì đã sớm biến thành hai cỗ xương trắng, máu cũng sắp nhuộm đỏ ga giường.
“A!!!”
Người thanh niên khàn cả giọng gầm rú lên, cảnh tượng này quá mức tàn nhẫn, trực tiếp đánh nát đầu óc hắn ta.
Hắn ta chỉ cảm nhận được bản thân đã mất đi khả năng suy nghĩ, dường như có một tòa núi lớn đề lên ngực, khiến hắn không thở nổi.
Trong phút chốc, ngay khoảnh khắc vén chăn lên đó, lũ chuột không đếm xuể kia đánh úp đến hắn ta, rất nhanh nhấn chìm hắn ta trong cơn thủy triều màu xám tro.
Trên hình chiếu 3D về tin tức, một nữ MC vẻ mặt tươi cười nói:
“Bảy ngày sau, thành phố số 10 khu bốn sẽ nghênh một trận thi đấu tranh Quyền Vương long trọng lần thứ 27, đây là cuộc so tài mà nhân dân Liên Bang trông ngóng nhất.
Căn cứ theo đó, Quyền Vương A Phàm của thành phố số 18 sẽ nghênh chiến với Quyền Vương Cổ Chính của thành phố số 10, dân chúng vẫn luôn đồn rằng hai người họ không hợp nhau, cũng có dân chúng lấy hai vị ra so sánh, giờ đây, cuối cùng mọi người cũng có thể biết được ai mới thật sự là vương giả.
Đến lúc đó, đấu trường quyền anh khu bốn sẽ đón tiếp hơn một trăm ngàn khán giả reo hò vì họ!”
Trước hình chiếu 3D, trong đám chuột nâu ngọ nguậy đó, có một con chuột da ngăm đen đang yên lặng xem.
Sau khi xem tin tức xong bọn chúng nhìn nhau, lập tức có hai con chuột thông qua bồn cầu trở về trong cống thoát nước, dường như muốn mang tin tức này xuống lòng đất.
Cũng chính là ngày đó, Hội Phụ Huynh đột nhiên như gặp phải đại địch, bắt đầu một vòng diệt chuột mới, tiến hành chỉnh đốn chuyên mục phòng ngự chuột.
…
Đếm ngược đến 132:00:00.
Khu cấm kỵ số 002.
“Ngươi bước xuống cho ta!”
Khánh Trần đứng trước Thế Giới Thụ, ngẩng đầu hét lên:
“Động vật nhỏ đang khiếu nại rằng ngươi quá đáng sợ đấy!”.
Mắt nhìn lên, chỉ thấy Zard đem bản thân kéo cho thật phẳng, giống như là miếng băng keo mà dán lên Thế Giới Thụ:
“Ta chỉ là muốn xem xem bản thân có thể mang nó đi hay không! Nhưng mà to quá, ta không ôm hết nổi!”.
Lời này vừa nói ra, mấy vị các lão trong khu cấm kỵ này đều ngẩn người, mẹ kiếp ở đâu ra cái tên tâm thần này vậy, thế mà muốn mang Thế Giới Thụ của họ đi…
Khánh Trần cao giọng nói:
“Dùng đầu mà nghĩ cũng biết ngươi không mang nó đi được đâu, nó to đến vậy mà!”
Zard đáp lại:
“Không thử thì làm sao mà biết, thực hành rồi thì mới có được kiến thức.”
“Mau mau xuống đây làm việc đi!”
“Được rồi!”
Trước kia Đinh Đông dựng cho đám động vật bé không ít túp lều, để mùa đông dùng sưởi ấm, bốn mùa dùng tránh mưa.
Lá cây dù lớn, thế nhưng sau khi rơi xuống lại bị khô xác và hư thối dễ dàng, đây chính là quy luật tự nhiên của thế giới, cho dù là Thế Giới Thụ đi nữa cũng chẳng thể tránh khỏi.
Cho nên, trong một năm Đinh Đông mất chừng một nửa thời gian không ngừng leo lên leo xuống, hái lá, dựng chòi, tuần hoàn lặp đi lặp lại.
Nếu không phải nhờ lá của Thế Giới Thụ này xum xuê như biển sao, sợ là đã bị Đinh Đông cho hái trọc lốc mất rồi.
Mà sau khi Khánh Trần đến, hắn nhìn những cái chòi thô sơ kia, liền dẫn theo Zard, lợi dụng năng lực của hắn để dựng lên những chòi mới.
Khánh Trần hiếu kỳ hỏi:
“Ngươi có thể làm cho đá biến thành cát, vậy ngươi có thể đem cát biến thành đá một lần nữa không?”
“Đương nhiên là có thể, nhưng mà tương đối tốn sức.”
Zard nói:
“Trước đó cùng một số người tham chiến, dùng ‘Thiên Táng’ khiến những người sau khi đã được chôn lại có thể từ bên trong mà chui ra ngoài, vì thế ta ngay sau khi sử dụng Thiên Táng đã làm cát trên đỉnh đầu họ lại một lần nữa hóa đá, đóng cho họ cái mai.”
Khánh Trần sửng sốt hồi lâu, thủ đoạn này thật sự là quyết liệt…
Hắn nói:
“Ta sẽ vẽ sơ đồ phác thảo, ngươi sẽ lợp nhà, như này cũng để cho Đinh Đông đỡ phải không ngừng lợp nhà hàng năm.”
Chương 1819: Dựng Một Căn Chòi
Từng tòa căn chòi nhỏ đột ngột từ mặt đất mọc lên, Khánh Trần đếm lấy số lượng các động vật nhỏ, trù tính sơ đồ phác thảo.
Mắt thấy thời gian hai ngày trôi qua, vậy mà xung quanh toàn bộ Thế Giới Thụ giống như là từ khoảng rỗng mà cho ra đời một thị trấn nhỏ vậy.
Đám động vật nhỏ lúc đầu không dám ở trong cái nhà đá như thế, cuối cùng Đinh Đông vào trong rừng đem đám động vật từng bước từng bước “thỉnh” về nhà, để nuôi trong nhà đá.
Đinh Đông còn dùng than củi đã được đốt qua, tại căn nhà nhỏ vẽ xiêu xiêu vẹo vẹo hình dạng của đám động vật, ở bên ngoài nhà của mao hầu được vẽ một con khỉ đầy lông đang nhe răng trợn mắt cười toe toét, ở bên ngoài nhà của thanh xà thì được vẽ một cái đầu rắn nguệch ngoạc cẩu thả, dùng cách này để phân ra quyền sở hữu, tránh xảy ra việc đám động vật đánh nhau.
Đám động vật ở trong nhà đá run lẩy bẩy, phải cho đến khi bọn chúng xác nhận thật sự sẽ không có chuyện gì xảy ra, mới bắt đầu chậm rãi xem xét căn nhà mới của mình.
Đinh Đông đi vào rừng và mang về cho chúng những cành cây và cỏ khô thích hợp, Trương Mộng Thiên, Tôn Sở Từ, Đoàn Tử ôm lấy đống cỏ khô, đắp ổ cho đám động vật nhỏ cho thật tốt, thật là một cảnh tượng đầy ấm áp.
Zard ở một bên vui tươi hớn hở mà ngó Đinh Đông vẽ tranh, vừa cười vừa nói:
“Vẫn còn may không phải là viết loại văn tự đề bảng số phòng, không thì bên ngoài phòng nào cũng đều chỉ có hai chữ đinh đông mất thôi, vì Đinh Đông sẽ chỉ biết nói đinh đông, hahaha…Không phải rất buồn cười sao?”
Khánh Trần mặt không đổi sắc nhìn qua hắn:
“Lại là cái trò cười vô bổ gì thế.”
“Ặc…”
Ương Ương ở một bên lôi Zard đi khỏi, nhỏ giọng thầm thì:
“Nào, hay là ngươi cũng dựng cho ta cùng Khánh Trần một căn chòi đi, nói không chừng về sau cứ hè là có thể tới nơi này tránh nóng.”
Để mà nói khu cấm kỵ số 002 nếu bỏ quy tắc qua một bên cùng tính nguy hiểm không đề cập tới, đi ăn cái loại quả vàng đó thì nơi này đích thực là phù hợp nghỉ dưỡng.
Không có côn trùng độc công kích, không có thú hoang tàn sát bừa bãi, giống như là một vương quốc nhỏ độc lập.
Trong rừng cây chim hót hoa nở, còn có đám động vật nhỏ chạy loanh quanh bên họ, Ương Ương dưới tàng cây ca hát, rồi lại hấp dẫn lũ gấu mèo nhỏ tới nghe hát.
Ương Ương ngưng hát, lũ gấu mèo sẽ quay vào trong rừng đào mấy quả phỉ mình chôn kĩ ra tặng cho Ương Ương, dường như là để nàng hát thêm bài nữa.
Giống như xếp hàng đặt tiền mua bài hát vậy.
Ương Ương ngồi chồm hổm trên mặt đất, dùng nhánh cây vẽ lên đất bùn hình dáng căn phòng nàng muốn ở, sau đó ngẩng đầu nhìn Zard:
“Chính xác là như thế này, bắt đầu dựng đi.”
Zard sửng sốt một chút:
“Dựng riêng hẳn một căn sao, không phải ngươi nói là cùng Khánh Trần chung chòi sao, Khánh Trần đâu rồi, ngươi cũng vẽ hắn ra đi, ta sẽ dựng cho các ngươi ở cùng một chỗ.”
Vừa dứt lời, một viên hạch đào nện vào đầu hắn.
Zard trợn mắt quay đầu nhìn về phía mao hầu:
“Cái gì vậy?!”
Mao hầu chỉ chỉ nghĩa trang, ý là: Đám lão già này bảo đáp, ta không liên quan nhé.
Zard:
“…”
Hai ngày trôi qua, đám người Khánh Trần cùng lũ động vật ở chung đã trở nên cực kì hòa hợp.
Thậm chí, có thời điểm họ còn tính định cư ở đây.
Nhưng mà lúc này, Khánh Trần nhìn thấy từng lớp lớp các nhà đá ở phía trước, thế mà lại có tám pho tượng từ mặt đất mọc lên, mà chúng là tám người Khánh Trần, Zard, Đinh Đông, Cô Đông, Ương Ương, Trương Mộng Thiên, Tôn Sở Từ, Đoàn Tử.
Tám người họ giống như lớp anh em công nông binh tre già măng mọc tại cửa vào xí nghiệp quốc doanh, đang bày ra tư thế chiến đấu.
Khánh Trần khều khều lông mi:
“Ngươi đang làm gì đây?”
Zard nói như một lẽ đương nhiên:
“Chúng ta lợp nhà cho đám động vật cũng coi là công lao to lớn, rồi để tránh sau khi chúng ta rời đi bọn chúng lại quá mong nhớ chúng ta, nên ta tạo mấy bức tượng để bọn chúng làm kỷ niệm, như này thì chúng ta có thể sống mãi ở trong lòng bọn nó rồi.”
Khánh Trần phỉ nhổ:
“Ngươi chỉ là lợp cho chúng nó phòng ở thôi mà, còn tưởng chính mình trở thành vĩ nhân rồi? Bọn chúng cũng không muốn nhớ đến ngươi, mau chóng phá đi cho ta! Mồm cứ nói sống mãi mãi ở trong lòng người này người kia, đó cũng là lời nói dành cho người đã mất đấy!”.
“Thôi được.”
Zard có chút tiếc nuối, chẳng qua hắn đùa cái tên thông minh này, Dù mấy bức tượng lớn phải bị phá bỏ, vài bức tượng nhỏ vẫn đang ở trong rừng.
Ngay trong tiếng huyên náo, Tiểu Vũ từ từ mở mắt.
Hắn ngủ một giấc này dằng dặc, vì ba ngày ba đêm không ngủ, nguyên nhân tại Đại Vũ cạn kiệt sức lực tinh thần, hắn ngủ trọn vẹn hơn bốn mươi giờ mới tỉnh dậy, hắn trông thấy bản thân đang ở trong một cái chòi xanh lá thô sơ, trên nóc thì là một phiến lá cây to.
Chương 1820: Đinh Đông Là Người Tốt
Tiểu Vũ nghe tiếng ồn ào bên ngoài, phản ứng đầu tiên không phải đứng dậy, mà là đi móc túi áo mình, nơi đó có thư mà ca ca để lại cho hắn:
“Tiểu Vũ, xin lỗi.”
“Vì tên Zard ngu xuẩn kia không biết bằng cách nào mà bị quấn vào chiến tranh, cho nên lần này ta tự tiện làm chậm trễ thời gian luân phiên, chủ yếu cũng là lo ngươi không thể khống chế sức mạnh của cỗ thân thể này, cuối cùng rồi cũng bị tên ngu xuẩn kia hại chết.”
“Ngươi tốt nhất cũng đi khuyên nhủ tên ngu xuẩn kia cách xa Khánh Trần ra một chút, hắn chính là cái đồ sao chổi, đi theo hắn nhất định sẽ gặp nhiều chuyện xui xẻo…Thôi, không nên nói cho ngươi nghe những thứ này.”
“Trong chu kỳ hồi quy lần trước, ta kiếm cho ngươi 350 điểm, dùng 30 điểm uống rượu.
Nhưng mà ngươi đừng đổi lấy Vạn Thần Lôi Ti, nếu ngươi muốn luyện, ta sẽ dạy…”
Trong thư viết lưu loát gần ngàn chữ, mắng Zard 200 chữ, mắng Khánh Trần 300 chữ, sau đó còn lại 300 chữ bàn giao công việc.
Cuối cùng hơn một trăm chữ còn lại gièm pha học viên học viện yếu đuối, tự đề cao bản thân là mạnh mẽ…
Nhưng có một điểm rất kỳ quái, Đại Vũ vậy mà không nhắc tới tình hình của học viện Nông Vụ một lời, thậm chí còn chúc mừng Tiểu Vũ có bạn mới, mừng cho hắn tìm được việc mà hắn thích làm.
Hình như theo lời Đại Vũ, chỉ cần đệ đệ được vui vẻ một chút, hắn đều có thể tỏ ra nhượng bộ một ít.
Ngay cả việc đệ đệ đến học viện Nông Vụ làm việc hắn cũng đều có thể nhẫn được.
Tiểu Vũ đọc thư của ca ca một lần lại một lần nữa, lúc này mới đứng dậy đi ra khỏi chòi:
“Zard ca ca!”
“Ôi…Tiểu Vũ tỉnh rồi!”
Zard với một vẻ kinh hỉ:
“Mau lại đây, ca ca chuẩn bị cho ngươi cơm bách gia!”
Khánh Trần tức giận nói:
“Sao lại là cơm bách gia vậy?”
Zard nhìn một đống trái cây trước mặt nói ra:
“Đống này đều là do đám động vật hái đó, mỗi con đều mang tới một chút, không phải là cơm của trăm nhà hay sao.
Ngươi thử coi đám động vật này như từng hộ dân trong thôn đi, nhà này đưa hai cái màn thầu, nhà kia đưa một đĩa dưa muối, cái này có phải là cơm của trăm nhà không đây.”
Khánh Trần sửng sốt một chút:
“Ngươi nói hay thật, rất có lý.”
Cái này thật đúng là cơm bách gia ở khu cấm kỵ…
Hắn thấp giọng hỏi:
“Ngươi làm sao phân biệt được hắn là Đại Vũ hay là Tiểu Vũ thế?”
Zard vui tươi hớn hở cười nói:
“Đại Vũ còn lâu mới gọi ta là ca ca, hắn chỉ ép ta gọi hắn là boss thôi.
Tiểu Vũ, lần này ca ca ngươi mắng ta sao?”
Tiểu Vũ vừa cười vừa nói:
“Không có đâu.”
Tiểu Vũ từ từ đi tới, nhìn thấy trên mặt đất được phủ lên một phiến lá cây to, trên đó thì chất đầy trái cây.
Thật ra trái cây đều là Đinh Đông hái, lúc trước Đinh Đông đi đánh nhau, đám động vật vì biết trời đông giá rét nên trộm đi hết trái cây, một quả cũng không chừa.
Về sau họ lợp nhà cho đám động vật, thế là trái cây mà chúng đem giấu lại được lấy về không ít.
Lúc này, Đinh Đông lại ôm củi khô trở về, hắn cẩn thận từng li từng tí khom người đi xuyên qua tán cây.
Hắn nhìn thấy Tiểu Vũ đằng sau, mặt mũi tươi cười ngồi xổm người xuống, mở bàn tay ra, đó là trái Sơ Hạ hắn vừa hái, sau khi ăn có thể khiến người ta phản ứng được thêm nhanh nhẹn.
Khánh Trần đã ăn được chín quả, hắn chỉ thấy tốc độ phản ứng của mình nhanh hơn mấy phần.
Nếu nói quá khứ là 0.2 giây thần kinh vận động phản xạ, thì hiện tại là 0.1 giây.
Cái gọi là thần kinh vận động, chính là khi ngươi muốn kéo căng cái cơ bắp nào đó để ra quyền, da thịt nhất định phải có một khoảng thời gian chuẩn bị nhất định, sau đó trong 0.2 giây này cơ bắp bên trong sẽ làm tốt công tác chuẩn bị.
Khi mà kẻ thù ra quyền, ngươi trông thấy nắm đấm của đối phương, vậy thì khắc đó thần kinh vận động cùng bắp thịt phải phối hợp chặt chẽ, để quyết định xem là ngươi có bị ăn một quyền này hay không.
Nếu thần kinh vận động phản xạ quá chậm, rất có thể ngươi đã biết nắm đấm đang phi tới, cũng không thể làm gì được hơn.
Cho nên, cái loại trái cây này nhìn chỉ đề tăng 0.1 giây, nhưng nếu nhìn từ góc độ khác, nó lại là gấp đôi hiệu quả.
Người bình thường khi đang tác chiến có lẽ cũng không cần nó, nhưng khi đã xuất hiện cao thủ, nhanh thêm 0.1 giây tốc độ phản ứng đã đủ để tạo nên sức ép rồi.
Không cùng cấp bậc, quyền thức của kẻ thù mãi mãi không đánh được đến ngươi, mà ngươi sẽ mãi mãi nhanh hơn đối phương.
Khánh Trần để bọn Zard ăn xong trái cây, đem hạt đều giữ lại hết để hắn mang về học viện Nông Vụ xem xét loại sản phẩm mới này, Sơ Hạ, Vấn Hàn.
Tiểu Vũ nhìn tên khổng lồ trước mặt cự nhân có chút sợ sệt, Zard ở bên cạnh vừa cười vừa nói:
“Ăn đi, Đinh Đông là người tốt.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










