[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 172 : Thất Bại (c1711-c1720)
❮ sautiếp ❯Chương 1711: Thất Bại
Không phải Khánh Trần mất ý chí chiến đấu, mà vì lúc này hắn cũng không biết phải làm như thế nào nữa.
Không thể để Zard đi giải quyết dị năng giả Hỏa nguyên tố, vì làm như vậy Zard sẽ chết.
Thế nhưng…Ngay cả phương thức chiến đấu của Khánh Trần cũng bị khắc chế, đầu tiên, súng bắn tỉa không thể làm gì được Hỏa nguyên tố, sức tấn công của Thu Diệp Đao cũng vô dụng, có lẽ khả năng cận chiến có thể phát huy một chút tác dụng.
Nhưng nếu cận chiến thì chắc chắn hắn sẽ bị bỏng diện tích lớn.
Dùng vân khí sao? Nếu hắn đạt cấp A thì cũng có thể thử một lần, nhưng bây giờ hắn mới chỉ đạt cấp B, dù vân khí có thể dây thương tích cho dị năng giả thì cũng không thể khiến hắn trọng thương, cũng không thể giết hắn được.
Làm sao đây.
Bây giờ Khánh Trần mới ý thức được một vấn đề, hắn còn lâu mới đạt đến trạng thái không có đối thủ, cho dù hắn vừa là Kỵ Sĩ, vừa là dị năng giải, dù hắn có rất nhiều biến hóa, nhưng khi đứng trước đối thủ có cấp bậc cao hơn, những thứ này đều vô dụng.
Sau khi đưa tiễn thủ lĩnh ảnh tử, mục tiêu quan trọng nhất của hắn chính là tiếp tục thăng cấp! Tiếp tục khiêu chiến sinh tử quan!
Khánh Trần liếc nhìn bầu trời rồi lại liếc nhìn thủ lĩnh ảnh tử một lượt, cuối cùng mới gằn giọng nói:
“Đợi khi chúng ta đánh nhau, các ngươi nghĩ cách mang ảnh tử tiên sinh đi trước.”
Khánh Trần:
“Zard, ngươi đi giải quyết tên còn lại, để ta chặn tên dị năng giả!”
Sau đó hai người lập tức lao về hai phía khác nhau.
Khánh Trần liên tục bóp cò.
Nhưng tên dị năng giả Hỏa nguyên còn chẳng thèm trốn tránh, hắn chỉ cười đùa:
“Dùng súng ống cũng vô dụng thôi!”
Giọng nói kia như mèo đang trêu tức chuột.
Đúng lúc này, Khánh Trần bỗng phun ra một ngụm vân khí, vân khí màu trắng như đám mây quay cuồng bao phủ khắp thung lũng.
Tên dị năng giả hỏa hệ lập tức cảm thấy không ổn:
“Cái gì vậy!”
Ngay lập tức, ngọn lửa trên người hắn như bị ai đó dùng bình chữa cháy dập tắt, sau khi ngọn lửa biến mất, nguyên hình của hắn cũng dần hiện ra!
Khánh Trần thầm vui mừng, có tác dụng!
Vân khí của hắn có thể khắc chế nguyên tố!
Nhưng không đợi hắn vui vẻ quá lâu, ngọn lửa vừa bị dập tắt trên người tên dị năng giả kia lại bất ngờ bùng cháy, đồng thời Khánh Trần cũng bị hất bay ra ngoài.
Tên giác tỉnh giả cười lạnh:
“Xem ra ngươi cũng chưa đối phó với dị năng giả Hỏa hệ cấp A bao giờ, chẳng lẽ ngươi nghĩ thứ này cũng có thể giết ta sao? Có lẽ ta vẫn xem thường ngươi.”
Trước khi đến đây, tư liệu của Khánh Trần đã bị điều tra rõ ràng.
Năng lực ngắm bắn cực tốt, tố chất cơ thể khủng bố của Kỵ Sĩ, Thu Diệp Đao, dị năng giả lôi điện, am hiểu dịch dung.
Trong những năng lực này không có cái nào có thể uy hiếp được một dị năng giả Hỏa hệ, cho nên hắn không hề cảm thấy sợ hãi.
Cũng không phải tất cả mọi người đều cẩn thận như Jindai Yunhe.
Cho nên, tôn thương mà Khánh Trần vừa gây ra cho hắn, tuy không thể uy hiếp đến tính mạng, nhưng lại có thể khiến hắn vô cùng đau đơn.
Nhưng hắn không thể nói.
Khánh Trần từ từ bò dậy, sau đòn tấn công vừa rồi, hắn chỉ cảm thấy tim phổi trong cơ thể còn đang rung động, lông mày trên mặt cũng bị đốt trụi một nửa.
Làm sao bây giờ? Ngay cả vận khí cũng không thể làm gì được đối phương.
Khánh Trần cảm thấy nếu mình là cấp A, thì chỉ cần một ngụm vân khí cũng có thể thổi tắt tên dị năng giả kia, nhưng bây giờ đối phương lại biểu hiện như chẳng hề hấn gì nên hắn cũng không dám chắc với suy nghĩ này làm.
Hắn nhìn sang bên kia, Zard đang chiến đấu với Trần Băng, trên mặt đất xung quanh họ mọc đầy gai đá.
Trần Băng đã bóp nát bức tranh thứ hai, một con Chu Tước kéo theo vệt lửa bay ra khỏi bức tranh rồi phun lửa xuống dưới.
Thấy có hỏa diễm, Zard lập tức lùi lại, nhưng vẫn chậm.
Cả cánh tay phảu của hắn đều bị ngọn lửa nung thành sứ.
Zard vừa kêu vừa lui lại phía sau, lúc chạy đến chỗ Khánh Trần, hắn còn vui vẻ nói:
“Ông chủ, lần này hắn không đốt được Tử Lan Tinh!”
Khánh Trần trầm mặc.
“Thật xin lỗi.”
Khánh Trần nói:
“Là ta liên lụy đến ngươi.”
Sau đó, Khánh Trần nhắm mắt lại.
Hắn nhớ có người từng nói…Mỗi dị năng giả đều có thể tiêu hao sinh mệnh, thiêu đốt chính mình làm nhiên liệu để thức tỉnh.
Hôm nay, hắn muốn thử một lần.
Nhưng đúng lúc này, trên vách đá phía xa bỗng có người cười nói:
“Oa, xem ra ở đây rất thú vị, cuối cùng cũng đuổi kịp.
Uy, bằng hữu, có cần hỗ trợ gì không?”
Bằng hữu?
Tôn Sở Từ lập tức ngạc nhiên ngẩng đầu lên xem thì thấy Ương Ương và một người trẻ tuổi mặc bộ kariginu màu trắng đang mỉm cười nhìn xuống chỗ họ.
Jindai Kura.
Người được trời chọn của tập đoàn Jindai, người đứng đầu chân chính đằng sau Thần Bí Nghiệp Bộ ở thế giới ngoài, nhưng tại sao hắn lại xuất hiện ở đây lúc này.
Vừa nhìn thấy Jindai Kura, sắc mặt của Trần Băng lập tức biến đổi.
Chương 1712: Ngưu Lang?
Vì hắn biết Jindai Kura là ai, cũng biết bây giờ đối phương chính là người có thực lực mạnh nhất đưới Bán Thần của tập đoàn Jindai.
Bây giờ bộ kariginu màu trắng đã trở thành biểu tượng của Jindai Kura, hơn nữa nhìn bề ngoài hắn còn phiêu nhiên xuất trần hơn Trần Băng, cũng càng giống người trong tranh hơn hắn.
Năng lực của Trần thị khá giống với Âm Dương sư, nhưng Shikigami trong tay Âm Dương sư lại có thể mạnh hơn những nhân vật trong tranh một chút.
Nhưng hắn vẫn không hiểu, một người là người của Khánh thị, một người là Âm Dương sư của Jindai, tại sao họ có thể quen biết nhau, hơn nữa còn trở thành bằng hữu?
Vì sao!?
Khánh Trần ngẩng đầu cười nhìn Jindai Kura, đây chính là nguyên nhân Ương Ương biến mất.
Mà Jindai Kura cũng cười tủm tỉm nhìn hắn:
“Này, bằng hữu, sau trận chiến này ngươi nhớ nợ ta một bữa rượu, đừng ra vẻ tránh rượu nữa.”
Khánh Trần cười nói:
“Tại sao cứ nhất quyết muốn uống rượu với ta, rõ ràng là mọi người đều làm theo nhu cầu của mình.”
“Ai, sao ngươi lại nói ra những lời lạnh lùng như vậy.
Nếu ngươi cứ nói như thế thì người làm bạn như ta sẽ rất buồn.”
Jindai Kura cười nói:
“Rõ ràng vì tình hữu nghị của chúng ta nên ta mới đến đây!”
Mấy ngày trước, trước khi rời khỏi thành phố số 10, sau khi biết thủ lĩnh ảnh tử không định dùng Ám Ảnh Chi Môn để đến thẳng vùng cấm kỵ số 002, Khánh Trần đã biết chuyến đi này sẽ rất nguy hiểm.
Thế là, Khánh Trần lập tức gọi cho Jindai Kura rồi đề cập đến một vấn đề:
“Sắp tới chắc chắn sẽ có rất nhiều cao thủ muốn giết ta, ngươi có muốn con mắt hay không?”
Jindai Kura liền tới.
Thật ra việc làm này đã vượt ra khỏi giới hạn của Khánh Trần, hắn từng nghĩ giống thủ lĩnh ảnh tử, đó là không bao giờ làm giao dịch với bất cứ một thành viên nào của Jindai.
Nhưng hắn lại cảm thấy Jindai Kura không giống những người khác.
Dù biết chắc chắn một ngày nào đó của sau này họ sẽ trở thành kẻ địch của nhau, nhưng trước khi ngày đó đến, họ vẫn có thể trở thành bằng hữu.
Jindai Kura nói:
“Đừng trốn rượu nữa, ngươi trốn không thoát đâu.
Kết thúc trận đấu này trước đã.”
Ngay lập tức, tất cả Shikigami đều hiện ra sau lưng Jindai Kura.
ATS-010, Dodomeki, mới mấy ngày không thấy, vậy mà trên cánh tay của Shikigami đã đạt đến 6 con.
Dodomeki mặc một bộ đồ trắng trôi nổi trên không trung, thân hình của nó còn khổng lồ hơn cả Kim Ngô Vệ của Trần Băng.
ATS-011, Oitekebori, nó trốn trong một làn khói mờ trôi nổi bên ngoài chiến trường.
ATS-01, Mã Diện La Sát, nó cầm một thanh Cửu Hoàn Đao khổng lồ nhảy xuống từ trên núi rồi chém thẳng về phía Kim Ngô Vệ.
ATS-018, Hone-onna trong tay nó cầm theo một thanh kiếm bằng xương, tóc dài sau đầu được buộc thành hình đuôi ngựa, trên người nó mặc một bộ giáp cũ kĩ, rõ ràng nó chỉ là một bộ xương nhưng lại có thể khiến người khác cảm thấy nó rất yểu điệu.
ATS-091, Tenjo Kudari là một con yêu quái hình người, nó đang bò sát theo vách núi như thạch sùng xuống dưới.
ATS-9, Shirouneri là một con Bạch Long.
Jindai Kura nhảy lên đầu Bạch Long rồi nắm chặt hai cái sừng của nó rồi cao giọng cười lớn:
“Tên dị năng giải Hỏa hệ giao cho ta, nếu Shikigami bị bỏng thì chỉ cần quay về Thần Kiều tĩnh dưỡng là được, nhưng nếu ngươi bị hỏa diễm hủy dung thì có lẽ sau này sẽ không thể tiếp tục làm Ngưu Lang đầu bảng của cả thành phố được nữa đâu.”
Ương Ương hiếu kỳ nói:
“Ngưu Lang?”
Khánh Trần biến sắc:
“Ngươi đừng nói lung tung.”
Jindai Kura lẳng lặng đứng trên đầu rồng, con Shirouneri lập tưc phun một ngụm băng khí về phía dị năng giả Hỏa hệ, Băng và Hỏa va chạm vào nhau khiến bầu không khí trong thung lũng điên cuồng vặn vẹo!
Ngoài thung lũng, có phi cơ trinh sát đang bay trên không.
Vô số binh sĩ từ hơn 10 dặm quanh đây đang đang hướng về phía vị trí của bọn Khánh Trần, rõ ràng trên cơ thể mỗi người đều mặc một lớp áo thép vô cùng nặng nề nhưng bước chân của họ vẫn vô cùng nhanh nhẹn.
Trong căn cứ tân tiến ngoài hoang dã, có người lại gần bàn cờ nói mấy câu.
Trần Dư đứng dậy ngồi lên lưng trâu đen rồi cười nói:
“Tại sao một người như Jindai Kura cũng xuất hiện ở đó, tại sao người của Jindai lại giúp Khánh Trần? Xem ra họ đã không còn át chủ bài gì.
Lão tiền bối, chúng ta đi thôi, nếu còn không đi thì họ sẽ giết ra khỏi lớp phong tỏa mất.”
Lee Byung-Hee ngẩng đầu nhìn hắn:
“Ta còn chưa đợi được thứ ta muốn.”
Đúng lúc này, vị phụ tá của Khánh thị lại xuất hiện:
“Chúng ta đồng ý giao cho ngài những tài nguyên mà ngài muốn, bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu rút lui, Kashima có thể tiếp nhận ngay sau khi ngày khởi hành.”
Cho đến giờ phút này, Lee Byung-Hee mới chịu đứng dậy.
…
“Này, bằng hữu.”
Khánh Trần đột nhiên ngẩng đầu hỏi Jindai Kura:
“Chắc chắn tin ngươi công khai đến giúp ta sẽ không giấu được họ, dù sao thì ta cũng được tính là kẻ địch của tập đoàn Jindai, không những thế, ta còn giết Jindai Yunhe, lại còn bắt cóc Jindai Seisho, nghe nói vị Thập Thường Thị đó chính là con trai của gia chủ Jindai…Nếu họ đã biết thì ngươi còn về Jindai được sao?”
Chương 1713: Rượt Đuổi
Jindai Kura đứng nhắm mắt trên đầu Shirouneri, bộ kariginu màu trắng bị gió thổi bay phấp phới trong không khí:
“Tất nhiên là ta sẽ quay về.
Trong tập đoàn Jindai không có kẻ địch, mà chỉ có lợi ích vĩnh viễn, bây giờ họ cần ta kéo chân Jindai Unshuu ở thế giới ngoài, khi nào họ còn chưa tìm được người thay thế ta thì khi đó ta vẫn an toàn.
Mặt khác, có ngươi đang thèm thuồng cơ thể này, nếu không có cơ hội thích hợp thì họ sẽ không động vào ta đâu.”
“Nhưng nhỡ đâu đâu?”
Khánh Trần hiếu kỳ nói:
“Ý của ta là, nếu lòng hận thù trong họ quá lớn, nếu những người đó sẽ không bỏ qua cho ngươi thì sao?”
Jindai Kura nhở nụ cười:
“Bằng hữu, ngươi đang quan tâm ta sao?”
“Ta chỉ tò mò thôi.”
Khánh Trần thuận miệng nói.
“Không cần lo lắng, nếu có ngươi muốn gây sự thì ta chỉ cần lấy súng chĩa vào đầu mình đòi tự sát là xong, chắc chắn người muốn cơ thể này sẽ đi ngăn cản nha.”
Jindai Kura dùng mấy câu vô lại qua quýt hắn.
Nhưng Khánh Trần biết, mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy.
Lúc này, Jindai Kura lại cười tủm tỉm nói:
“Ngươi không biết sao, bây giờ ta chính là cao thủ đệ nhất của Jindai, ai có thể làm gì được ta?”
Khánh Trần sửng sốt.
Cũng đúng, lúc trước cao thủ đệ nhất của Jindai là Bán Thần Jindai Senaka.
Nhưng bây giờ Jindai Senaka chết rồi, vị trí cao thủ đệ nhất dưới Bán Thần của Jindai đương nhiên sẽ biến thành Jindai Kura, bây giờ còn ai có thể làm gì được hắn!?
Bây giờ hắn không những trở thành bằng hữu của thành viên Jindai, mà còn là bằng hữu của cao thủ đệ nhất trong Jindai.
Hơn nữa, vấn đề mấu chốt ở đây là vị cao thủ này còn chạy mấy nghìn dặm để đến đây giúp hắn…Nghĩ thôi cũng kích thích rồi.
Nếu mấy thành viên của Jindai biết tin này thì không biết có tức chết không nhỉ.
Khánh Trần đột nhiên hỏi:
“Tại sao phải giúp ta? Ý của ta là, nếu ngươi muốn lấy con mắt của siêu phàm giả thì hoàn toàn có thể âm thầm đến lấy, bây giờ đại chiến sắp xảy ra nên chắc chắn sẽ chẳng có ai quan tâm đến mấy thi thể đố.
Nhưng ngươi lại lựa chọn công khai đến đây, vì sao?”
Việc làm của hắn chẳng khác nào một người chạy đến đánh nhau để giữ thể diện cho bằng hữu của mình cả.
Nhưng lúc này Jindai Kura lại cười hỏi:
“Khoan đã, chẳng lẽ ngươi cho rằng chúng ta là bằng hữu thật sao?”
Khánh Trần bĩu môi, nhưng không nói gì.
Khoảng cách giữa hai người lại bị câu nói của Jindai Kura kéo xa một chút.
Lúc này, nụ cười trên khóe miệng Jindai Kura lại kéo cao hơn một chút, bằng hữu à, ngươi cũng biết câu nói nếu dễ có được thì sẽ không biết trân trọng, đúng không.
Những cũng như những gì Khánh Trần từng nói, sau chuyến đi lần này, những gì hắn phải nhận còn vượt xa so với những gì Khánh Trần có thể tưởng tượng được.
Nhưng như vậy thì sao, bằng hữu của mình vốn đã không nhiều, nếu là ngàn dặm xa xôi chạy đến mà gặp thi thể của bằng hữu thì mình nên lấy hay không nên lấy con mắt đây?
Vấn đề này có vẻ khá khó lựa chọn.
Jindai Kura cười nói:
“Thu thập hai người này trước đã, khi nào lấy được mắt ta sẽ đi, số lượng quân đội cỉa Trần thị được điều động đến đây rất lớn, vốn dĩ đã có một lữ đoàn đến rồi, bây giờ lại có thể môt lữ đoàn khác đến nữa, xem ra họ đã quyết tâm không tha cho ngươi, nếu ta ở chỗ này thì cũng chỉ có thể chờ chết thôi.”
Nói xong, Jindai Kura lại nhắm mắt lần nữa.
Trong chiến trường, ba con Shikigami là Mã Diện La Sát, Hone-onna và Oitekebori bắt đầu di chuyển về phía Trần Băng.
Kim Ngô Vệ lập tức hành động, cự phủ trong tay để lại không biết bao nhiêu vết chém trên vách đá, Cửu Hoàn Đao và chạm vào cự phủ tạo nên những âm thanh chói tai, Mã Diện La Sát có vẻ yếu thế hơn nên đành lui về phía sau.
Nếu nhìn về ngoài thì có vẻ thực lực của Shikigami cũng chẳng ra sao cả.
Nhưng ngay khi Trần Băng điều khiển Kim Ngô Vệ đuổi theo.
Hone-onna bỗng xuất hiện sau lưng Kim Ngô Vệ, thanh kiếm bằng xương trong tay nó đâm thẳng vào mạn sườn Kim Ngô Vệ.
Kim Ngô Vệ bị đau nên quay lại tấn công, nhưng ngay khi Hone-onna lộn ngược ra sau, mũi chân nó lại nhẹ nhàng đạp lên cán búa mượn sức một cái, sau đó lập tức trốn đi thật xa.
Kim Ngô Vệ muốn đuổi theo, nhưng lại bị sương mù của Oitekebori phun ra che mất hành tung của Hone-onna, nhân cơ hội này, Cửu Hoàn Đao của Mã Diện La Sát cũng bổ thẳng lên vai hắn một nhát, sâu đến tận xương.
Ba con Shikigami phối hợp vô cùng nhuần nhuyễn, khiến Khánh Trần cảm thấy cảnh đẹp ý vui.
Thanh kiếm bằng xương trong tay Hone-onna như một cây gai, mỗi lần tấn công nó đều có thể chính xác đâm kiếm vào những khe hở trên người Minh Quang Khải, con Kim Ngô Vệ khổng lồ lại có vẻ vụng về trước mặt một Hone-onna nhỏ bé.
Tuy mỗi Shikigami đều có suy nghĩ riêng, bọn chúng cũng am hiểu chiến đấu một mình hơn, trong một trận chiến cùng cấp, nếu cho một Shikigami ra ngoài chém giết thì rất có thể nó sẽ thua, nhưng khi cho nhiều Shikigami phối hợp phối hợp với nhau, càng nhiều Shikigami thì uy lực sẽ càng đáng sợ.
Chương 1714: Chiến Đấu Vượt Cấp
Mà trên đời này, số lượng người có thể ‘nhất tâm đa dụng’ không nhiều lắm, có thể nói truyền thừa Âm Dương sư vô cùng thích hợp cho Jindai Kura, cho nên hắn mới có thể phát huy những ưu điểm về dụ sát và yểm hộ của Shikigami tinh tế như vậy.
Mỗi một chiêu thức chiến đấu của Shikigami đều vô cùng hợp lí.
Chỉ vài phút sau, một nửa Minh Quang Khải trên người Kim Ngô Vệ đã bị đánh nát.
Trần Băng cắn răng, năm bức tranh mà hắn cực khổ vẽ ra có lẽ đều sẽ nát trong hôm nay.
Lúc này hắn đã không còn thong dong được như trước, hắn định lấy hết tất cả số tranh trong giỏ trúc ra ngoài, sau đó bóp nát chúng cùng một lúc!
Nhưng ngay khi hắn đưa tay đi lấy tranh, thì lai không thấy giỏ trúc đâu.
Trần Băng quay đều nhìn về phía sau thì mới thấy bùn đất phía sau hắn đã biến thành bàn tay đang cầm giỏ trúc chạy ra xa.
“Dám trộm đồ của ta!”
Trần Băng không bình tĩnh nổi nữa rồi.
Vừa rồi sau khi bị thương, Zard vẫn luôn uể oải nằm trên mặt đất như thể đã hôn mê rồi.
Nhưng tên này không những không ngất, mà vừa nhắm mắt giả vờ ngất, vừa nhân cơ hội cao thủ của Trần thị tập trung chiến đấu với Shikigami để tiếp cận hắn.
Trần Băng muốn đuổi theo giỏ trúc.
Nhưng đúng lúc này, lớp đất dưới chân hắn bỗng lõm xuống thành một cái hố, sau đó lớp đất cát xung quanh hắn lại biến thành một bàn tay giữ chặt hắn trong đó.
Trần Băng định đuổi theo giỏ trúc nên không để ý xung quanh, cuối cùng mới bị đánh lén!
Zard ở phía xa vui vẻ cười nói:
“Ba con Shikigami cấp A, lại cộng thêm ta, tổng cộng là bốn cấp A đối phó với một mình ngươi, chết cũng không lỗ.
Dám đốt hỏng Tử Lan Tinh của ông chủ ta, đáng đời!”
Rõ ràng vừa rồi Trần Băng từng nói một câu như vâyh, bây giờ Zard lại dùng đúng câu nói đó để trả lời hắn.
Khánh Trần sửng sốt, không ngờ tên này lại thù dai như vậy.
Dù cả cánh tay đã bị men hóa thì cũng không ngăn được cái miệng của hắn.
Một lúc sau, Hone-onna, Mã Diện La Sát bỗng rời xa chỗ Kim Ngô Vệ, sau đó cùng xoay người lao về phía Trần Băng.
Thanh kiếm trong Hone-onna đâm thẳng về phía cái cổ của Trần Băng, sau đó tham lam tiến lên hút máu tươi trào ra từ miệng vềt thương.
Khánh Trần lắc đầu, nhìn Trần Băng chẳng khác gì một con mọt sách, bản năng chiến đấu cũng kém xa so với Jindai Yunhe.
Có lẽ đây chính là điểm khác nhau giữa những cao thủ bò lên từ tầng dưới cùng và những cao thủ được đào tạo trong nhà kính.
Jindai Yunhe đã phải vượt qua vô số trận chém giết mới có thể thăng cấp, mà Trần Băng lại chỉ tu luyện trong thành phố, vừa vẽ tranh, vừa ngậm Tử Lan Tinh mà Trần Dư đưa cho, cho nên cảnh giới của hắn mới tiến nhanh như vậy.
Nhưng nếu không thực sự trải qua chém giết, dù có đề cao cảnh giác đến đâu, nhưng nếu gặp phải cao thủ cùng cấp thì cũng rất dễ lộ ra nhược điểm của mình.
Đương nhiên, nếu trong trường hợp hai bên chênh lệch cảnh giới thì không nói làm gì.
Cấp A là cấp A.
Cấp B là cấp B.
Nếu muốn vượt cấp chiến đấu, thì chỉ còn cách áp dụng phương thức chiến đấu như khi giết Jindai Yunhe, đó là liên túc ám sát đến khi nào đối phương chết thì thôi.
Tuy thực lực của Khánh Trần khá tốt, nhưng khi phải đối mặt với dị năng giả hỏa hệ, hắn vẫn không biết phải làm sao, nếu hắn đạt cấp A thì có lẽ một ngụm vân khí đã có thể thổi tắt đối phương, nhưng bây giờ hắn mới chỉ cấp B, kém một chút cũng có thể mất mạng.
Cũng như khi phải đối mặt với Trần Băng, dù hắn biết nhược điểm của Trần Băng chính là bản thân hắn, phương thức tu luyện của Trần thị cũng tương tự như Âm Dương sư, cho nên chắc chắn bản thể của họ rất yếu, nhưng dù biết điểm yếu của đối phương là gì thì hắn cũng không thể vòng qua những bức tranh này để giết đối phương được.
Lúc này.
Shirouneri đã gục đầu xuống để đưa Jindai Kura hạ xuống mặt đất, đối phương nhẹ nhàng khoét hai mắt của Trần Băng, sau đó quay sang nói với Khánh Trần: “Ngươi có cần thi thể này làm gì không?”
“Có.”
Khánh Trần hiến tế nó cho Con Rối Giật Dây, thi thể của một cao thủ cấp A hoàn toàn đủ để khiến Con Rối Giật Dây tách ra thêm một sợi tơ nữa.
Bây giờ hắn đã có thể khống chế ba người cùng một lúc, nếu hắn có thể hiến tế thêm hai thi thể của siêu phàm giả cấp A nữa thì có lẽ hắn sẽ có thể khống chế 4 người cùng một lúc.
Chủ nhân trước kia của Con Rối Giật Dây có thể khống chế nhiều nhất 18 người cùng một lúc, khi đó đối phương gần như không có đối thủ ngoài hoang dã, mà bây giờ Khánh Trần cũng dần đuổi kịp tốc độ đó.
Đáng tiếc là, nếu bây giờ hắn đạt cấp A thì có lẽ hắn sẽ không giết Trần Băng và dị năng giả Hỏa hệ đó mà thao túng họ giết ra một đường máu.
Ở bên kia, Ương Ương đang phối hợp với Dodomeki áp chế vị dị năng giả Hỏa nguyên tố kia.
Chương 1715: Tiêu Sái
Khánh Trần quay sang nhìn chằm chằm họ, lúc trước khi Jindai Kura phải đối mặt với Từ Lâm Sâm, hắn cũng không triệu hoán Dodomeki ra ngoài, nên bây giờ chính là thời cơ tốt nhất để quan sát đối phương.
Jindai Kura thấy thế thì trêu trọc nói:
“Không cần nhìn chằm chằm như vậy đi, không phải ngươi muốn quan sát phương thức chiến đấu của Dodomeki để sau này đối phó với ta chứ?”
Khánh Trần nói:
“Ta chỉ tỏ mò con Shikigami khiến ngươi phải vất vả tìm kiếm con mắt trông như thế nào nôi, xem nó lợi hại ở chỗ nào, bây giờ ta và ngươi tạm thời còn chưa trở thành kẻ địch mà.”
Jindai Kura cười nói:
“Thật ra ta vẫn cảm thấy mình yếu hơn các siêu phàm giả cấp A khác một chút, nếu có thể thu thập hơn một nửa số mắt cho Dodomeki thì thực lực của nó sẽ đột phá lên thành Bán Thần.”
“Hử? Không phải chỉ cần sưu tập đủ 100 còn mắt thì nó sẽ có được thực lực của Bán Thần sao?”
Khánh Trần nghi hoặc.
Jindai Kura cười lắc đầu:
“Nếu chỉ thủ thập 100 con mắt thì thực lực của nó chỉ miễn cưỡng được coi là Bán Thần mà thôi, như vây không đáng để ta huy động nhân lực.
Nhìn kia.”
Sau khi nhận ra Trần Băng đã chết, tên dị năng giả Hỏa hệ thầm mắng một tiếng Phế vật, sau đó xoay người định chạy trốn.
Nhưng đã không còn kịp rồi.
Thân hình khổng lồ của Dodomeki nhanh như quỷ mị ngăn lại đường đi của hắn, có thể nói tốc độ này đã vượt qua cấp A, tiếp cận đến Bán Thần, thậm chí dùng mắt thường cũng có thể nhìn thấy một đoạn tàn ảnh.
Sau đó Dodomeki lập tức vung tay áo lên lộ ra 63 đôi mắt bên dưới tay áo.
Mỗi đôi mắt đều nhìn về một hướng khác nhau, như thể trong mỗi đôi mắt đó đều có suy nghĩ của riêng mình, mỗi con mắt cũng vô cùng linh hoạt, như thể khi Jindai Kura đưa con mắt cho Dodomeki, hắn cũng đưa luôn cả linh hồn của người chết cho nó vậy!
Ngay sau đó, 63 đôi mắt vốn đang nhìn về các hướng khác nhau đều quay lại nhìn chằm chằm vào tên dị năng giả Hỏa hệ!
Trong mỗi con mắt đều chảy ra một giọt nước mắt đỏ như máu, như thể có hàng chục người đang đổ máu vậy.
Jindai Kura nói khẽ:
“Thập Phương Thế Giới.”
Lúc này, Khánh Trần bỗng nhìn thấy nguyên tố trên cơ thể của tên dị năng giả Hỏa hệ trước mặt Dodomeki bỗng bị tách rơi ra ngoài.
Ngay sau đó, cơ thể của tên dị năng giả Hỏa hệ như bị lắp sai vị trí, như thể lúc này đang có hai thế giới lướt qua chỗ hắn đang đứng, nửa người trên bị một thế giới lôi về bên phải năm centimet, cái cổ di chuyển về bên trái năm centimet, cả người hắn bị không gian chia thành vô số bộ phận.
Vốn dĩ là một cơ thể hoàn chỉnh, nhưng lúc này lại bị cưỡng ép tách ra.
Khung cảnh quỷ dị khiến người ta không nhịn được mà phải rùng mình!
Cơ thể của tên dị năng giả như một món đồ chơi bị ai đó ác ý vặn vẹo.
Mà vách đã phía sau tên dị năng giả cũng phát ra tiếng ầm ầm rồi vỡ vụn.
Sức mạnh quỷ dị của “Thập Phương Thế Giới” mà Dodomeki vừa tạo ra có thể xuyên thấu qua cơ thể tên dị năng giả, sau đó tác dụng lên vách đá, khiến cả vách đá kia cũng bị vặn vẹo đến vỡ vụn!
Một tiếng ầm, mấy khối đá khổng lồ lăn lóc trên mặt đất, trên mặt cắt của mỗi viên đá đều vô cùng bóng loáng.
Khánh Trần lặng lẽ nhìn tất cả, đây chính là năng lực chia cắt không gian sao? Ngay cả cấp A ở trước mặt Dodomeki cũng không có sức hoàn thủ?
Hắn nhìn Jindai Kura:
“Trước đây đã có ai gom đủ 100 đôi mắt chưa?”
Jindai Kura cười lắc đầu:
“Đương nhiên không có, khi ngươi sắp tích lũy đủ thì ngươi đã là kẻ địch của cả thế giới này rồi, không ai hi vọng ngươi có được sức chiến đấu của Thần Minh, Thần Minh cũng không muốn chuyện đó xảy ra.
Cho nên, chủ nhân đời trước của Dodomeki cũng chỉ có thể tích lũy đến đôi mắt thứ 83, sau đó hắn bị người ta liên thủ giết chết, trong số đó có cả Jindai Senaka, vị lão tổ tông này cũng không muốn có người uy hiếp địa vị của hắn.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Xem ra Jindai rất am hiểm tự hao tổn bản thân.”
Jindai Kura cười hỏi lại:
“Khánh thị thì sao? Cuộc chiến tranh giành vị trí thủ lĩnh ảnh tử mà người ta sợ hãi không phải cũng chẳng khác gì sao?”
Khánh Trần im lặng, đúng là bây giờ Khánh thị còn tự hao tổn nghiêm trọng hơn cả Jindai.
Hắn chờ sau khi Jindai Kura khoét mắt đối phương xong mới dùng Con Rối Giật Dây hiến tế thi thể, hai người đều ngầm đồng ý với nhu cầu của nhau.
“Ngươi định làm gì tiếp theo?”
Khánh Trần hỏi.
“Đương nhiên là chạy trốn.”
Jindai Kura cười nói:
“Nếu ngươi còn không đi, đợi đến khi Trần Dư và Lee Byung-Hee đến đây thì sẽ không đi được nữa đâu.”
Sau đó, hắn lại đứng lên đầu Shirouneri, rồi bay lên trời:
“Nhớ kỹ, ngươi còn nợ ta một bữa rượu.
Chờ đến một ngày mọi người đều không còn kẻ địch, khi nào ngươi không cần giữ tỉnh táo, ngươi và ta sẽ ngồi xuống uống một bữa.”
Cả người con Shirouneri đều là màu tuyết trắng, lại cộng thêm bộ kariginu màu trắng trên người vị Âm Dương sư khiến hắn càng thêm nổi bật.
Hắn vượt nghìn dặm xa xôi đến đây, sau khi giúp một chút lại nhanh nhẹn đi mất.
Vô cùng tiêu sái.
Chương 1716: Giấc Mơ Đẹp
Người bạn đến từ phương xa này chẳng khác gì một nhân vật trong thơ ca.
Khánh Trần nhìn theo đối phương.
Nhưng đúng lúc này, một vị Phi Thiên Thần Nữ bỗng xuất hiện ở phía chân trời, gấm màu trên người nàng tung bay phấp phới.
Đối phương chẳng khác gì một Thần Nữ bay ra từ bức họa Đôn Hoàng ‘hoa bay múa với dải lụa, tia đường hoa vũ, tỳ bà bắn ngược, vui mảnh im ắng’.
Nhìn có vẻ khá chậm chạp, nhưng thức chất tốc độ lại cực nhanh.
Gần như chỉ trong chớp mắt, nàng đã đến trước mặt Jindai Kura, sau đó Thần Nữ bắt đầu gảy ngón tay, tiếng tỳ bà bỗng vang lên, thân hình khổng lồ của Shirouneri…Lại vỡ thành từng khúc!
Đây chính là một trong các bức tranh Chư Thiên Thần Phật của Trần Dư, Gandharva!
Lúc này Jindai Kura đã không còn tiêu sái nổi nữa, hắn phun ra một ngụm máu tươi sau đó rơi thẳng xuống dưới.
Cũng may Oitekebori kịp thời xuất hiện đỡ được hắn.
Khánh Trần thần run lên, không ngờ uy lực của thứ mà Trần Dư vẽ ra lại lớn như vậy, Thần Nữ chỉ mới gảy tỳ bà một lần mà đã có thể khiến Shirouneri vỡ nát!
Tuy thứ hạng của Shirouneri trong bảng xếp hạng Shikigami cũng không cao, nhưng cũng không đến mức yếu ớt như vậy đi!
Hắn muốn lên núi cứu người, nhưng Jindai Kura lại hét lên một tiếng: “Ta không sao, chạy mau!”
Thần Nữ lại tiếp tục lao xuống, mà tất cả Dodomeki, Hone-onna, Mã Diện La Sát của Jindai Kura đều cố sức ngăn cản nàng để giành lấy một chút thời gian cho Âm Dương sư chạy trốn!
Khánh Trần không nghĩ nhiều nữa, hắn lập tức cõng thủ lĩnh ảnh tử lên lưng, sau đó xoay người chạy theo bọn Zard ra ngoài, Bán Thần đến, lúc này, tất cả những hành động phản khác đều là dư thừa!
Không có tác dụng gì!
Họ cứ thế chạy về phía nam, xuyên qua đồi núi, xuyên qua thung lũng, xuyên qua dòng suối, nếu trên đường gặp người ngăn cản thì Zard sẽ lợi dụng tường đất để ngăn họ, tất cả không dám ham chiến.
Sau khi nhận được mệnh lệnh, tất cả binh sĩ đều chạy như điên đến đây.
Trái tim của mọi người dần trùng xuống.
Mãi đến khi vượt qua ngọn núi cuối cùng, nhìn thấy cây đại thụ che trời phía xa.
Dù đã nhìn thấy nó rất nhiều lần nhưng lần nào nhìn thấy nó, Khánh Trần cũng phải cảm thán một câu, lúc này cho dù có người nói cái cây chống đỡ thế giới này thì hắn cũng tin.
Nhưng khi họ vượt qua ngọn núi cuối cùng, Khánh Trần cũng nhìn thấy.
Một người trẻ tuổi và một lão già đã đánh cờ ngay trước mắt, hai người như hòa nhập làm một với thế giới này.
Bán Thần!
Trần Dư, Lee Byung-Hee!
Đối phương dùng binh để tiêu hao thể lực của bọn Khánh Trần, sau đó dồn họ đến đây như thể là bọn Khánh Trần chạy đi tìm hai vị Bán Thần này vậy.
Trần Dư cười nói:
“Tên đến từ phương bắc đó nghĩ chiếm xong tiện nghi là có thể chạy sao? Ta thấy hắn nghĩ quá đơn giản rồi, ta rất tò mò, các ngươi làm thế nào kết bạn được vậy, đáng lẽ hai người phải không chết không thôi, vậy mà cuối cùng lại có thể trở thành bằng hữu.
Lần này là ta đánh giá thấp thực lực Shikigami Dodomeki của hắn nên mới để hắn trốn, nhưng nếu để hắn trọng thương chạy về Jindai thì có lẽ hắn cũng không sống được lâu nữa đâu.”
Khánh Trần tái nhợt nhìn hai vị Bán Thần, nhưng không nói một lời.
Sau khi rời khỏi thành phố số 10, mọi chuyện gần như đầu là tử cục.
Quân đội của Khánh thị, quân đội của Trần thị, các siêu phàm giả, hai vị Bán Thần đích thân đến.
Như thể tất cả mọi người trên thế giới này đều muốn giết hắn.
Quyền lực có trọng lượng, trước khi tặng thứ gì đó cho ngươi, vận mệnh đã sớm làm ra bảng giá của nó.
Thứ mà thủ lĩnh ảnh tử muốn cho hắn cần hắn dùng tính mạng đi cược.
Trên đỉnh núi, Khánh Trần còn có thể nhìn thấy đám binh sĩ đang tập kết ở phía xa, nên dù Bán Thần không cản đường đi của hắn thì hắn cũng không thoát được.
Lee Byung-Hee hưng phấn nhìn thủ lĩnh ảnh tử trên lưng Khánh Trần:
“Đây chính khuôn mặt thật của thủ lĩnh ảnh tử sao? Trên thế giới này, số người có thể nhìn thấy khuôn mặt thật của hắn không nhiều lắm đâu…Chuyện này không quan trọng, mọi người cũng không cần nhớ khuôn mặt của người chết.
Tiểu tử, hôm nay ngươi cũng nên thay sư phụ của ngươi trả nợ đi.”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Cút mẹ mày đi.”
Lee Byung-Hee sửng sốt, sau đó sắc mặt hắn lập tức trở nên hung ác.
Khánh Trần cũng chẳng thèm quan tâm, cho sao thì hắn cũng chết ở đây, nếu đã như vậy thì hắn nhất định phải tiêu hao chút gì đó trên người hai vị Bán Thần này mới được.
Nhưng ngay khi hắn định liều mạng, người phía sau hắn bỗng ngáp một tiếng.
“Ta vừa mơ thấy một giấc mơ rất đẹp, ta mơ thấy ngươi giết cả thằng ranh con Trần Dư này và Lee Byung-Hee luôn.”
Thủ lĩnh ảnh tử tại cười híp mắt nói.
🧠MẶT TRĂNG ĐỎ (BẢN DỊCH): Linh dị, quái vật biến dị, dị năng tinh thần, khoa huyễn, luôn nằm trong TOP 10 QIDIAN!!!!🧠
🩸GEN CỦA TA VÔ HẠN TIẾN HÓA (BẢN DỊCH): Dị giới, đô thị, nâng cấp gen, hài hước, dị năng….🩸
Chương 1717: Xin Lỗi, Quên Mất
Ảnh tử mơ một giấc mơ đẹp.
Nhưng hắn không mơ thấy Lee Byung Hee và Trần Dư.
Mà hắn mơ thấy Khánh Trần và cha mình.
Trong giấc mơ, hắn không phải ảnh tử, mà là một công nhân trong đội lắp đặt thiết bị.
Cha cũng không phải là gia chủ Khánh thị mà là đốc công của đội lắp đặt.
Khánh Trần cũng không phải người du hành Alpha bị đưa đến thế giới ngoài, mà hắn là một học sinh mười bảy tuổi với thành tích học tập xuất sắc, đang chuẩn bị hết sức mình thi lên đại học Thanh Hòa của Liên Bang.
Nghe nói hôm trước mới có cô gái viết thư tình cho Khánh Trần, kết quả cha phát hiện ra lá thứ tình ấy và xé nát luôn, để hắn nghiêm túc học hành, không được tơ tưởng chuyện khác.
Ban ngày, ảnh tử và cha sẽ làm nghề mộc ở khu Tam Thượng, làm trần thả và ván ốp cho những người giàu có kia.
Cha sẽ vừa ăn thanh protein vừa nói: Những người giàu này tiêu tiền như rác ấy, thế mà lại ốp ván gỗ đắt như thế lên tường.
Họ làm lụng vất vả trên công trường, toàn thân bám đầy vụn gỗ và bụi bặm, nhưng không cần suy tính quyền mưu.
Lúc nghỉ ngơi, ảnh tử sẽ ngồi trên công trường, xòe tay nhẩm tính, xem xem khi nào mình mới có thể tiết kiệm đủ tiền đặt cọc một căn phòng ở khu thứ năm.
Cha vừa cắt ván gỗ, vừa nhìn hắn:
“Còn thiếu bao nhiêu tiền?”
Ảnh tử cười nói:
“Còn thiếu hơn hai trăm nghìn nữa, làm thêm hai năm là tích góp đủ.”
Cha yên lặng hồi lâu:
“Ta cho ngươi vay hai trăm nghìn trước, sau đó trừ dần vào tiền lương của ngươi, Ninh Tú cũng không sung sướng gì, người ta vốn có thể kiếm được bao nhiêu tiền, có thể theo một kẻ giàu có, kết quả lại đi theo ngươi chịu khổ.
Sớm ngày mua một căn nhà tốt dẫn nàng vào ở, cũng không cần một nhà bốn người chen chúc trong gian nhỏ hẹp nữa.
Đến lúc đó ta và đệ đệ ngươi vẫn ở khu thứ bảy, ngươi và Ninh Tú chuyển sang nhà mới, mau chóng để cho ta đứa cháu trai, ta trông giúp các ngươi.”
Ảnh tử gãi đầu ngượng ngùng:
“Ngươi tiết kiệm được hai trăm nghìn cũng chẳng dễ dàng gì, năm sau đệ đệ còn phải thi đại học, học ở trung tâm dạy thêm tốn lắm đấy.”
Cha suy nghĩ, rồi nói:
“Yên tâm, làm việc hơn nửa đời người rồi, vẫn phải có khoản để dành.”
Ảnh tử không yên tâm:
“Cha, ngươi đừng bán bộ phận cơ thể đấy.”
Cha tức giận:
“Khỏi lo, ta không ngu, có công ăn việc làm đàng hoàng ai lại đi bán nội tạng.”
Buổi tối, họ về nhà với thân xác mệt nhọc, Ninh Tú đã nấu xong bữa tối, nàng giục họ rửa tay ăn cơm.
Người vợ dịu hiền đeo tạp dề, tươi cười kể chuyện mình mới tìm được một công việc văn phòng, về sau có thể đỡ đần gia đình một phần khoản vay mua nhà, học phí của Tiểu Trần cũng không cần phải lo lắng nữa.
Còn Khánh Trần vẫn ở trong phòng làm đề thi, vô cùng chuyên chú.
Giấc mơ này tầm thường, bình đạm.
Nhưng mọi thứ đều rất tốt đẹp.
Tốt đẹp đến mức ảnh tử thậm chí muốn sống hết một đời trong mơ một lần nữa, đáng tiếc giấc mộng quá ngắn ngủi.
Trong mơ, ảnh tử đã nhận ra được đây rõ ràng là một giấc mơ đẹp, hắn phải tỉnh lại.
Thời gian trở về đếm ngược 4:00:00.
Tám giờ tối.
Ngay khoảnh khắc ảnh tử tỉnh lại, Lee Byung Hee bắt đầu phân tách phân thân của mình, chỉ trong nháy mắt đã phân thân thành 4.
Sắc mặt của hắn vẫn rất bình tĩnh, nhưng hành động của hắn đã thể hiện sự tôn trọng dành cho ảnh tử.
Hoặc là sợ hãi.
Trần Dư cũng lấy sáu cuộn tranh từ trong giỏ tre ra và vặn nát.
Không còn nhân vật tựa như thần tiên nhảy ra từ trong cuộn tranh ấy, mà là sáu mặt trời nhỏ dâng lên trên trời cao.
Mặt trời treo trên đỉnh đầu của mọi người, tỏa ra nhiệt độ nóng rực khiến người ta không chịu nổi, những tia sáng bọn chúng phát ra đan cài vào nhau, khiến mảnh đất hoang dã này sáng rõ như ban ngày, bóng của tất cả đều biến mất.
Đối phương muốn kiềm chế ám ảnh chi môn của ảnh tử.
Nói cho cùng ám ảnh chi môn chỉ có thể mở ra ở nơi có bóng râm.
Lần này, Trần Dư quyết tâm ra tay chặt đứt đường lui của ảnh tử.
Vào giờ phút này, trong căn cứ không quân số 1 của Trần thị cách nơi này 00 cây số, đột nhiên có 7 chiếc khí cầu máy cấp Giáp bay lên trời.
Trong căn cứ không quân rộng lớn đèn đuốc sáng choang.
18 chiếc tàu sân bay hộ tống đã bay lên trước, vây quanh 7 chiếc khí cầu máy cấp Giáp kia, ngoài ra còn có mười chiếc khí cầu máy cấp Ất chở bị hệ thống hỏa lực không đối đất cũng đi cùng.
Đây mới thật sự là hình dạng mà hạm đội Phương Nam của Trần thị phải có.
Trần Dư thật sự nghiêm túc coi trận đấu này như một cuộc chiến tranh.
Ảnh tử cười nói:
“Sử dụng sáu bức tranh để cắt đứt đường lui của t? Nhưng nếu ta không muốn đi thì sao.”
Trần Dư nói một cách bình tĩnh:
“Chuẩn bị trước mà thôi.”
Khánh Trần:
“Ca, ngươi có thể xuống khỏi lưng ta trước được không?”
“Xin lỗi, quên mất.”
Chương 1718: Thú Vị
Ảnh tử nhảy xuống khỏi lưng Khánh Trần, hắn cười nói:
“Công tác bảo vệ suốt quãng đường làm được tốt đấy, trên người ta không hề bị thương chút nào.
Nói thật, ta đã chuẩn bị tinh thần khi tỉnh dậy sẽ cụt tay cụt chân rồi cơ.”
Khánh Trần dở khóc dở cười:
“Lúc nào rồi mà còn nói mấy câu đùa nhạt nhẽo dở tệ thế, có thể nâng cao trình độ kể chuyện cười của mình không hả?”
“Ơ? Không buồn cười à?”
Ảnh tử cười híp mắt nhìn Zard:
“Đội quân Vô Diện đến chưa?”
Zard trả lời một cách thành thật:
“Đã giao nộp bằng chứng nhập hội.”
“Tốt lắm.”
Ảnh tử gật đầu, sau đó hắn nhìn về phía Trương Mộng Thiên:
“Nhóc, sợ không?”
Trương Mộng Thiên bình tĩnh lắc đầu:
“Không sợ, cùng lắm thì chết thôi.”
Ảnh tử phá lên cười:
“Thấy không, trẻ con bên cạnh ta còn lợi hại hơn lão già Lee Byung Hee kia đấy.”
Ba bán thần tạo thành thế chân vạc trong hoang dã, toàn bộ binh lính vòng ngoài không tiếp tục tiến lại gần cho đến khi nhận được mệnh lệnh.
Cục diện hiện nay đã không phải là tình huống người bình thường có thể tham dự, có người đến gần sẽ chỉ gia tăng biến số không cần thiết.
Lỡ như có điệp viên của tổ chức điệp viên lẫn vào trong bộ đội thì kết cục có khả năng sẽ thay đổi.
Trong bầu không khí căng thẳng này, Zard bỗng nhìn về phía khu cấm kỵ số 001 với vẻ lo lắng.
Khánh Trần nhỏ giọng hỏi:
“Sao thế?”
Zard nhìn đại thụ hùng vĩ kia:
“Ông chủ, cái cây kia ta không mang đi được.”
Khánh Trần:
“Ai nói là chúng ta đến khu cấm kỵ số 001 thì phải mang nó đo!”
Không hiểu sao bầu không khí vốn nặng nề đột nhiên hòa hoãn.
Ảnh tử cười nói:
“Chuyện cười này thú vị đấy, Zard, giờ ta hơi thích ngươi rồi.”
Đột nhiên, Trần Dư nói với giọng điệu tiếc hận:
“Ta vẫn luôn kính phục ảnh tử tiên sinh, ta phục chế lại rất nhiều mưu kế của ngươi, quả thật là vượt ngoài sức tưởng tượng, có thể dùng hai chữ “tuyệt diệu” để hình dung.
Ta biết hiện nay ngươi đã quyết tâm liều chết, cũng biết giờ ta và Lee Byung Hee lão tiền bối có khả năng sẽ bỏ mạng nơi này, ngươi chờ cơ hội này đã lâu, nhưng ta thật sự rất tò mò, dù ngươi có thể mang bọn ta đi nhưng ngươi cũng không thể mang theo bạt ngàn tập đoàn quân và binh sĩ đi được.
Sau khi ngươi chết, Khánh Trần và những người này sẽ trở thành cá nằm chết thớt, họ sẽ rời đi kiểu gì?”
Trần Dư nói tiếp:
“Ta không biết tin tức ngươi sắp chết có phải là thật không, nhưng không quân số 1 của Trần thị sắp đến chiến trường, cho dù tin tức này là thật hay giả, cho dù ta và Lee Byung Hee có thể đánh thắng ngươi hay không, thì hôm nay cũng phải mời ngươi đi khỏi thế giới này.”
Ảnh tử ngẩn ra:
“Ngươi cảm thấy mình nắm giữ phần thắng ư? Các ngươi không phải chỉ điều tới hai sư đoàn thôi sao?”
Lee Byung Hee cười khẩy:
“Khỏi cần phô trương thanh thế, hiện nay trong Khánh thị cũng đã có người phản bội ảnh tử của họ, gia chủ ở yên thành phố số 5, đội quân ảnh tử của ngươi cũng bị giữ chân ở phía bắc, không có cách nào dùng ảnh ảm chi môn chạy tới, quân Liên Bang dưới trướng cũng bị ngăn cản giữa đường, hiện nay đang chiến đấu với sư đoàn 171 ở hoang dã.
Ngươi đã không còn con át chủ bài nào có thể dùng nữa rồi.”
Ảnh tử cười nói:
“Chuẩn bị đầy đủ đấy.”
Ương Ương quay đầu lại nhìn ảnh tử, muốn nghe xem hắn còn an bài gì không, nói cho cùng như Lee Byung Hee đã nói, bây giờ ám ảnh chi môn không thể sử dụng được nữa, cho dù ảnh tử có thể kéo hai bán thần chết chung thì còn sót lại mấy người họ tuyệt đối cũng sẽ chết.
Kết quả là ảnh tử lại nói:
“Con ngươi ta ấy à, mối quan hệ với người khác không được tốt lắm, ngay cả trong Khánh thị cũng có rất nhiều người muốn giết ta, cho nên quả thật bây giờ ta không có con bài tẩy nào hết.”
Mấy người Ương Ương, Tôn Sở Từ, Đoàn Tử nhìn ảnh tử với ánh mắt khiếp sợ.
Ngay sau đó, ảnh tử lại cười nói:
“Nhưng Khánh Trần có.
Toàn bộ sự chú ý của các ngươi đều dùng để phòng bị ta, nhưng đệ đệ của ta mới là người bị các ngươi đánh giá thấp.”
Lee Byung Hee sửng sốt, thế là có ý gì.
Trước đó, Lee Byung Hee hoàn toàn không biết gì về Khánh Trần.
Một dị năng giả cấp B, dù có lợi hại thì cũng lợi hại đến đâu được? Hai cao thủ cấp A là có thể giết chết hắn.
Một người du hành, có được thế lực lớn đến mức thì có thể hơn được ảnh tử sao?
Cho dù tiểu tử này có bạn bè ở thế giới trong, thì bây giờ hai bán thần ở chỗ này, hai sư đoàn dã chiến của Trần thị cũng ở đây, còn có hạm đội Phương Nam đang trên đường tới.
Hiện giờ, dù trong Liên Bang có người muốn giúp hắn thì làm sao dám mạo hiểm?
Sẽ không có ai tới.
Ảnh tử cười:
“Thật ra từ khi hắn vừa mới đến thành phố số 18, ta đã nghĩ phải giao đội quân ảnh tử cho hắn, phải giao tổ chức điệp viên cho hắn, phải giao toàn bộ mọi thứ của ta cho hắn.
Ta phải dạy hắn thế nào là tùy cơ ứng biến, ta phải dạy hắn bản tính con người ra sao, khi đó ta rất sợ hắn chỉ là một đứa trẻ không hiểu gì cả, cho nên cái gì cũng muốn dạy hắn.”
Chương 1719: Đệ Đệ
Vì vậy, lúc đó ảnh tử thường xuyên xuất hiện trong nhà trọ của Khánh Trần, nằm một lát, lại pha một ấm trà, chờ Khánh Trần về nhà.
Vì vậy, lúc đó ảnh tử không có không lúc nào là không dạy dỗ Khánh Trần cách đối mặt với thế giới này.
“Nhưng sau đó ta phát hiện, thật ra đệ đệ của ta hoàn toàn không cần ta dạy dỗ, cho dù ta không giúp đỡ thì hắn cũng có được rất nhiều bạn bè.”
Không hiểu sao hắn lại thành khách quý của lão gia tử Lý thị, thành thái phó tương lai của Lý thị.
“Sau đó ta phát hiện ra, thật ra đệ đệ của ta không cần ta cho hắn cái gì cả.”
Hắn tự thành lập Bạch Trú, cũng trở thành thủ lĩnh tiếp theo của Kỵ Sĩ, còn nắm giữ Hội phụ huynh có tiềm lực khủng khiếp.
Ảnh tử nhẹ giọng nói:
“Khi ấy ta rất lo lắng, nếu hắn lợi hại như vậy thì ta còn có thể cho hắn được cái gì đây? Vậy thì dạy hắn cách chiến đấu, dạy hắn cách thu phục nhân tâm đi.
Nhưng ta chưa kịp dạy hắn thì hắn đã học được rồi.”
Một mình hắn xông ra khỏi căn cứ quân sự bí mật A02, còn dẫn về hơn chín trăm nhân viên tình báo của Lý thị và Khánh thị.
Ảnh tử bỗng mỉm cười:
“Điều khiến ta bất ngờ nhất là sau đó hắn vẫn giết Jindai Yunhe, rồi xách Jindao Seisho đi như xách một con chó.
Trong số các ngươi, đệ đệ của ai lợi hại được như đệ đệ của ta?”
Khi Khánh Trần vừa mới xuyên đến đây, ảnh tử hy vọng mình có thể đảm đương vai trò phụ huynh, để Khánh Trần tự hào về hắn.
Kết quả, hắn ngạc nhiên phát hiện, chẳng biết từ bao giờ hắn không kiềm chế được mà bắt đầu khen đệ đệ của mình lợi hại đến mức nào với Khánh Dã, Khánh Khu.
Hắn tự hào vì có được một đệ đệ như vậy.
Khánh Trần yên lặng lắng nghe, hắn không biết ảnh tử đã cất giấu những lời này, mà bây giờ đối phương nói cho kẻ địch nghe, cũng nói cho mình nghe, nếu không nói thì không kịp nữa.
Ảnh tử cười to:
“Các ngươi đánh giá thấp đệ đệ của ta, làm ta rất khó chịu.
Các ngươi sắp thấy hết át chủ bài của ta rồi, không bằng bây giờ xem của hắn đi? Ta gọi hết con bài chưa lật của hắn đến!”
Khánh Trần sững sờ.
Các chiến hạm Phương Nam nhanh chóng bay qua bầu trời.
Dưới tầng mây âm u, khí cầu máy màu đen cùng với máy bay chiến đấu giống như đội quân đến từ địa ngục.
Trong cầu tàu trên tàu chiến chủ lực, quan chỉ huy nhìn sa bàn 3D, nghe tham mưu tác chiến báo cáo:
“Còn cách đích đến 10 cây số, trước mặt khoang động lực, khoang hỏa lực chính, khoang hỏa lực phụ của chiến hạm đều bình thường.
Trong phạm vi 300 cây số không có mục tiêu khả nghi.”
Chỉ huy suy nghĩ rồi nói:
“Sau khi đến chiến trường, hạm đội phương nam lập tức bao vây chiến trường, phong tỏa toàn bộ mục tiêu, nếu ảnh tử thắng lợi thì trực tiếp dùng tất cả hỏa lực bao phủ chiến trường, nếu Lee Byung Hee sống sốt thì phải giết chết hắn bằng mọi giá.
Ngoại trừ Trần tiên sinh, bảo đảm không có bất kỳ sinh vật nào sống sót rời đi.”
“Đã rõ.”
Tham mưu tác chiến gật đầu.
Chỉ huy lại nhìn hình ảnh rà quét 3D trên radar mảng pha, xác nhận xung quanh không xuất hiện mục tiêu khả nghi mới thở phào một hơi.
Hắn nhìn mây đen dày đặc phía trước, chẳng hiểu sao trong lòng cứ cảm thấy thấp thỏm bất an.
Nhưng ngay sau đó, trong đám mây đen đằng trước giống như có một hòn đảo bằng thép đang từ từ phá tan tầng mây rơi xuống dưới.
Như một vương quốc từ trên trời rơi xuống, xuất hiện trước mặt tất cả mọi người!
Trước đó hoàn toàn không có bất kỳ dấu hiệu nào về sự xuất hiện của no!
7 chiếc khí cầu máy cấp Giáp trở nên nhỏ bé khi đối diện với nó/
Ba binh sĩ phụ trách radar bỗng gào lên trong kênh liên lạc:
“Tàu Thanh Sơn! Là tàu Thanh Sơn!”
Cứ điểm trên không tàu Thanh Sơn!
Không một ai biết tại sao nó lại xuất hiện ở đây, cũng không một ai biết nó đến đây lúc nào.
Mà vị trí của nó hiện tại nằm ngay trên con đường mà hạm đội phương nam bắt buộc phải đi qua khi đến chiến trường.
Khi quan chỉ huy thấy rõ toàn cảnh của tàu Thanh Sơn, hắn phát hiện toàn bộ máy bay chiến đấu, khí cầu máy trên tàu sân bay trong cứ điểm trên không đó đều đã biến mất!
Chỉ hủy gào lên:
“Cẩn thận, toàn bộ tàu sân bay trên tàu Thanh Sơn đã bay lên, cẩn thận xung quanh! Tại sao radar của chúng ta không phát hiện ra đối phương, tại sao?!”
Mãi đến tận lúc này, có một binh lính bỗng hô lên:
“Sếp, hệ thống radar của chúng ta không biết bị hacker nào xâm lấn!”
Chỉ huy ngây ra đó, radar mảng pha của hệ thống tác chiến quân sự bị xấm lấn?! Sao có thể thế được, toàn bộ chiến hạm ở đây đều có hệ thống tác chiến cách lý vật lý!
Trừ phi có người tấn công vật lý từ bên trong! Xâm nhập dữ liệu ngay trong khí cầu máy!
“Khoang thoát hiểm xuất hiện điểm bất thường, cửa kho đã mở ra, nhắc nhở, cửa kho đã mở ra.”
Chương 1720: Thứ Quan Trọng Nhất
Khi hệ thống vang lên tiếng nhắc nhở, có một người trẻ tuổi ngậm một chiếc ổ cứng màu đen đang phá hủy từng thiết bị cứu nạn với sắc mặt kiên nghị, sau đó hắn đeo balo nhảy dù lên, nhảy ra khỏi khoang thoát hiểm, rơi vào trong hoang dã.
Trên tàu Thanh Sơn, Lý Trường Thanh mặc mặc quân phục trung tướng, lẳng lặng đứng trước sa bàn 3D.
Trong cứ điểm, có người nói:
“Bộ chỉ huy, 191 đã đến khu vực chiến đấu.”
“19 đã đến khu vực chiến đấu.”
“19.”
“Thỉnh cầu chiến đấu!”
Lý Trường Thanh nhìn các chiến hạm Phương Nam trên sa bàn 3D, nói một cách bình tĩnh:
“Cho phép chiến đấu, tiêu diệt toàn bộ quân địch, không được để bất kỳ ai sống sót, chiến thắng trở về!”
Người phụ nữ rắn rết im hơi lặng tiếng đã lâu của Lý thị, tất cả mọi người đều cho rằng nàng vẫn còn ở thành phố số 19 giữ cân bằng các phe gián điệp, không ngờ nàng lại có mặt ở nơi này.
Và bất ngờ hơn là cứ điểm trên không Thanh Sơn đã mất tích hai tháng sau khi cứu Khánh Trần sẽ xuất hiện ở đây.
…
Trong hoang dã, hai chiếc xe địa hình đang phi như bay.
Phóng viên chiến trường của Liên Bang ngồi trên xe còn mang theo máy quay và thiết bị phát thanh truyền hình.
Trong tình huống bình thường, Liên Bang chỉ cần có diễn tập quân sự thì phóng viên chiến trường sẽ được phát đến hiện trường.
Một mặt là để chụp ảnh diễn tập quân sự.
Mặt khác là phỏng vấn những nhân vật quan trọng trong quân đội, xem có thể lấy được một vài tin tức trọng yếu không.
Thật ra, mỗi khi tập đoàn tài chính của Liên Bang diễn tập quân sự đều sẽ báo trước cho phóng viên, dù sao diễn tập quân sự cũng là dịp để các tập đoàn khoe sức mạnh, đó là cơ hội để bên ngoài biết được thực lực của mình.
Nhưng kỳ lạ là lần này cụm tập đoàn quân Liên Bang đột nhiên diễn tập quân sự tập thể, song không một thế lực nào báo tin cho phóng viên.
Trên xe địa hình, một nam phóng viên vừa kiểm tra thiết bị quay chụp vừa lẩm bẩm:
“Vừa mới vào xuân mà các tập đoàn tài chính đã diễn tập quân sự tập thể như đến mùa động cỡn ấy, không biết làm trò quái quỷ gì nữa.
Lẽ nào bán thần của nhà Jindai chết kích thích mọi người, cán cân thế lực bị phá vỡ?”
Phóng viên chiến trường biết rõ diễn tập quân sự đều diễn ra trong thời kỳ nhạy cảm.
Tài xế không trả lời câu hỏi của hắn, phóng viên tự nói một lúc nhưng không nhận được câu trả lời, bèn quay đầu nhìn tài xế:
“Nghĩ gì thế? Sao không nói chuyện? Lát nữa đến nơi diễn tập…”
Phóng viên theo tầm mắt của tài xế chân trời phía xa, hắn há hốc miệng:
“Trời ạ! Hạm đội Nam Phương của không quân số 1 Trần thị? Và cả tàu Thanh Sơn?!”
Tài xế lẩm bẩm:
“Không ổn! Không ổn chút nào!”
Phóng viên cầm máy ảnh chụp lia lịa:
“Chắc tay lái vào, để ta điều chỉnh tiêu điểm!”
“Ngươi không cảm thấy kỳ lạ à? Chúng ta vừa mới nói đến chuyện này đấy, tàu Thanh Sơn là cứ điểm trên không của Lý thị, nhưng trong năm tập đoàn tài chính lớn của Liên Bang, Jindai, Kashima, Khánh thị, Trần thị đều tuyên bố diễn tập quân sự, nhưng Lý thị không hề tuyên bố có kế hoạch diễn tập.”
Tài xế nói.
Bấy giờ phóng viên cũng hiểu ra ngay:
“Lý thị đến không phải để diễn tập quân sự…Họ đến để đánh nhau!”
Nếu giao chiến thật thì đương nhiên không cần thông báo diễn tập…
Rất hợp lý.
…
Trong chiến tranh hiện đại, thứ quan trọng nhất là tin tức.
Mà hạm đội Nam Phương của Trần thị chưa đánh đã mù, radar có cũng như không.
Mọi người bay trên trời, trên radar chỉ có thể thấy quân mình, không thấy kẻ địch đâu.
Giống như…người khác chơi trò chơi trực tuyến, còn họ dùng mạng cục bộ để chơi vậy.
Hạm đội với quy mô này đến để đả kích tinh thần bán thần, chứ không thể xem như chiến tranh toàn diện tiêu chuẩn.
Kết quả bây giờ lại chạm trán cứ điểm trên không ngang ngược.
Hệt như…bên người vừa mới đánh đôi 7, bên ngay không thèm ra đôi Joker mà dứt khoát nhét một quả lựu đạn vào tay ngươi luôn.
Thế thì chẳng chơi nổi.
Ưu thế lớn nhất của cứ điểm trên không là có thể kéo dài mặt trận, trang bị phản trọng lực và lò phản ứng hạt nhân trong cứ điểm có thể bay liên tục trong thời gian dài.
Bởi vì máy bay chiến đấu và khí cầu máy đốt cháy nhiên liệu năng lượng cao, cho nên phạm vi chiếm đấu cũng chỉ giới hạn trong bán kính 1800–2600 cây số.
Hiểu nôm na là bay xa hơn thì cạn dầu…
Đó cũng là ý nghĩa tồn tại của tàu sân bay ở thế giới ngoài, tàu sân bay chính là căn cứ tân tiến của máy bay có cứ điểm trên tàu sân bay.
Mà hiện tại lò phản ứng năng lượng hạt nhân mẫu T2 và trang bị phản trọng lực của cứ điểm trên không có thể khiến tàu Thanh Sơn bay xa hơn trên bầu trời.
Lần này, hạm đội Nam Phương của Trần thị chỉ điều động hơn mười chiếc máy bay chiến đấu, đương nhiên như thế cũng đã tiêu tốn một khoản tiền kếch xù trong cuộc chiến tranh quy mô nhỏ này.
Thế nhưng tàu Thanh Sơn có thể mang theo sáu mươi chiếc máy bay chiến đấu trên tàu sân bay cùng với tám chiếc khí cầu máy bay qua bay lại trên không trung.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










