- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 154 : Không Phục (c1531-c1540)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 154 : Không Phục (c1531-c1540)
❮ sautiếp ❯Chương 1531: Không Phục
Người máy chiến tranh ở rìa sân thượng bám vào tường bò lên trên, họ thấy Khánh Trần nhảy ra ngoài như thế thì cũng lần lượt nhảy ra khỏi sân thượng!
Người máy chiến tranh màu đen gắng sức vươn người giữa không trung, thế nhưng dù cố gắng thế nào cũng không thể đuổi kịp tốc độ của Khánh Trần.
“Không ổn…khai hỏa.”
Gương mặt của Jindai Yunhe trông vô cùng dữ tợn, hắn nói:
“Không để lại người sống, giết bất luận tội.”
Trên cánh tay phải của người máy chiến tranh vốn là những linh kiện ghép lại với nhau đồng loạt rụt lại phía sau, lộ ra họng pháo trong cánh tay người máy.
Nhưng đúng lúc này, tất cả người máy chiến tranh đều lơ lửng giữa không trung, không tiếp tục rơi xuống nữa, đó là cảnh tượng thách thức mọi định luật vật lý, khiến cho đầu ngắm của người máy chiến tranh đều chếch đi.
Toàn bộ lựu pháo với đường kính 40 mét nằm trong tay họ đều bắn vào công trình kiến trúc đối diện tòa cao ốc!
Khánh Trần vẫn đang rơi xuống, gió rít gào bên cạnh, hắn càng ngày càng gần mặt đất hơn!
Trong bóng đêm, có một bóng người yểu điệu vụt ra, ngay khi Khánh Trần sắp rơi xuống đất thì đối phương đỡ hắn vào trong lòng ngay giữa không trung, sau đó lướt trên khoảng không thấp bay vút về phía xa, càng bay càng xa.
Jindai Yunhe ngồi yên lặng trước camera giám sát vài giây, đột nhiên hắn nổ súng bắn vỡ toàn bộ màn hình của camera giám sát.
….
Jindai Yunhe không thể nào tiếp thu được lần thất bại này.
Hắn ta thậm chí dùng chính mình làm mỗi nhử, bị gãy mất một chân mới đổi lấy cơ hội lần này, kết quả lại để đối phương chạy mất.
Ngay cả rada của phi thuyền cũng không thể xác định được đến cùng đối phương đã đi đến nơi nào.
Bởi vì mất máu quá nhiều nên sắc mắt hắn ta dần dần tái nhợt đi, mà chung quanh vành mắt lại đỏ lên vì tức giận, trông dữ tợn dị thường.
Jindai Yinhe cũng dần tỉnh táo lại:
“Bố trí canh phòng, một khi ta chưa chết, hắn nhất định còn trở lại.”
Đúng lúc này, Khánh Trần đang ở trên không trung bỗng nhiên nói ra:
“Theo những gì ta biết về lực trường hệ dị năng giả, nếu như khi ngươi cách ta ba trăm mét mà ta không phản kháng, thì ngươi hoàn toàn có thể khống chế lực trường bên cạnh ta từ xa.
Nói cách khác, ngươi đã có thể ngăn chặn xu thế hạ xuống của ta từ sớm, mà không phải mạo hiểm giống như bây giờ, cuối cùng còn ôm lấy ta ở giữa không trung…”
Ương Ương nghiêm túc nói:
“Thế nhưng trong phim đều diễn như thế mà, như vậy thì trông cảnh tượng càng đẹp hơn!”
Khánh Trần:
“…Vào thời điểm như này đừng có đùa nghịch thêm như thế, ta cũng sắp đâm xuống đất luôn rồi!”
“Yên tâm đi, sẽ không thế đâu, chẳng phải đã đỡ được rồi à!”
Ương Ương tự tin nói.
Hai người lướt vụt qua giữa tầng trời thấp ở thành thị, cũng may tập đoàn Jindai thi hành lệnh cấm đi lại ban đêm giúp họ, cho nên trên đường chỉ còn sót lại mấy người đi đường họ Takane…
Nếu không thì một màn phi hành ở trên không trung này nhất định sẽ khiến vô số người vây xem chụp ảnh.
Đến lúc đó, cảnh tượng Khánh Trần bị ôm sẽ bị người ta đăng lên mạng.
Ương Ương còn nhỏ giọng nói thầm một câu:
“Ơ, sao lại không thấy ai hết, mọi người đều đi đâu rồi?”
Khánh Trần:
“…Nhanh chóng tìm chỗ đáp xuống, chúng ta đi đường vòng qua đường cống ngầm đến khu Tam Hạ đi, bay trên trời dễ khiến người khác chú ý.”
Nghe vậy, Ương Ương có chút không cam lòng mà đáp xuống, cùng hắn tiến vào đường cống ngầm.
“Chuyện thành phố số 10 xong xuôi chưa?”
Khánh Trần hỏi.
“Xong rồi.”
Ương Ương đi theo phía sau hắn:
“Học sinh du hành khá là thuận lợi, trước mắt hạ nghị viện đã công khai hứa hẹn sẽ tăng mạnh kinh phí đầu tư cho giáo dục, để có càng nhiều trẻ em có thể yên tâm đến trường, tương lai cũng sẽ cân nhắc đặt cấp hai vào phạm trù giáo dục bắt buộc.
Nhưng ta cũng đã nói với Át Bích, lịch sử thế giới bên ngoài đã chứng minh, không có đổ máu hy sinh thì không thể đổi lấy thắng lợi chân chính, muốn hiệp thương hòa bình với tập đoàn tư bản lũng đoạn, thì bản thân đã bước lên con đường không có lối về.”
Khánh Trần như có điều suy nghĩ:
“Cho nên ngươi để họ đến xem xem ta làm như thế nào? Nhưng ngươi nói như vậy thì sẽ khiến họ không phục lắm, dù sao đây cũng là sự nghiệp mà họ đã cố gắng thật lâu, lại lập tức bị phủ định như này.”
Ương Ương gật đầu:
“Yên tâm, Từ Lâm Sâm vẫn rất cởi mở, nếu như tìm thấy con đường tốt hơn thì hắn ta sẽ tham gia.
Chờ khi Át Bích sáp nhập vào Bạch Trú, ta cũng không cần phải xoắn xuýt xem mình đến cùng là người của tổ chức nào.”
Khánh Trần sửng sốt một lát, thì ra Ương Ương để Từ Lâm Sâm đến là vì chuyện này…
Người khác đều phải lựa chọn giữ hoặc bỏ khi đứng trước hai tổ chức, hoặc là tham gia vào cái này, hoặc là gia nhập vào cái kia, trong hai chỉ chọn một.
Dòng suy nghĩ của Ương Ương thì lại không giống, nàng trực tiếp nghĩ cách để Át Bích sáp nhập vào Bạch Trú…
Đến lúc hai người tới khu thứ chín, thì mới trở lại mặt đất lần nữa.
Chương 1532: Ta Phải Đi Rồi
Lúc này khu thứ chín đã kết thúc chiến đấu, đang có một vài bình dân khiêng thành viên của câu lạc bộ bị trói tay chân, rồi đi về phía chỗ cải tạo lao động.
Những bình dân này cũng học thông minh, không biết tìm được một vài ống thép dài ở đâu, sau đó treo ngược những thành viên của câu lạc bộ kia, nhìn tựa như là đang khiêng một con lợn.
Sau khi bình dân ở tòa nhà phía trước khiêng xong, họ còn tự giác chuyển ống thép cho bình dân ở tòa nhà tiếp theo.
Ngày vào buổi tối không yên tĩnh này, người bên ngoài thứ thứ chín thậm chí còn không nhận ra nơi này vừa trải qua một cuộc biến đổi.
Chưa đi được hai bước, Khánh Trần bỗng nhiên dừng lại, bởi vì Giang Mục Bắc ở phía trước không xa đang nhìn hắn bằng ánh mắt không có ý tốt.
“Ha ha ha, đi nhầm đường.”
Khánh Trần quay người muốn chạy.
Nhưng mà vừa mới quay người thì đã thấy Từ Lâm Sâm chặn đường đi của hắn.
Giang Mục Bắc lạnh lùng nói:
“Che giấu ở bên cạnh hai người chúng ta lâu như vậy đều không nói ra thân phận, cố ý xem chúng ta như trò cười đúng không?”
Khánh Trần đáp lời:
“Khụ khụ, lúc ngươi ở tiệm mì ruột già hỏi ta ở đâu, ta đã giơ tay, hai lần liền!”
Giang Mục Bắc đau lòng nhức óc nói:
“Làm người đi!”
Khánh Trần trầm ngâm mất hai giây:
“Sao lại nói chuyện với Joker thế…”
Giang Mục Bắc:
“???”
Từ Lâm Sâm:
“???”
Từ Lâm Sâm chợt nhớ tới mình đã từng ở ngay trước mặt con hàng này nói sẽ để cho đối phương làm Joker …
Hắn ta bỗng nhiên nghĩ không ra, năng lực dịch dung bị người như này nắm giữ, làm sao mà nguy hiểm lại lớn như vậy!?
Khánh Trần nhìn thấy phía sau Từ Lâm Sâm bắt đầu có pháp tướng như ẩn như hiện, thì vội vàng nói:
“Chỉ đùa một chút chỉ đùa một chút thôi…Mục tiêu của Át Bích và Bạch Trú là như nhau, mọi người trăm sông đổ về một biển, cho nên hẳn là trở thành chiến hữu mới đúng chứ.”
“Có người ngấm ngầm mưu tính kế chiến hữu như vậy sao?”
Giang Mục Bắc căm giận nói:
“Chúng ta tin tưởng các ngươi như vậy, ngươi lại dám lừa gạt chúng ta đi giết Jindai Kura.”
“Ta cũng là vì cư dân khu thứ chín mà, còn có, ta muốn giết Jindai Yunhe cơ.”
Khánh Trần nghiêm túc giải thích.
Nói đến chuyện này, Từ Lâm cũng nhớ đến, lúc họ vừa mới lên đường trở về vẫn còn đoán xem, buổi tối hôm nay câu lạc bộ Nghệ Thuật đến cùng có thể thừa cơ hội này mà chiếm lấy bao nhiêu câu lạc bộ, Giang Mục Bắc đoán mười cái, hắn ta đoán hơn hai mươi cái.
Kết quả thực tế là, La Vạn Nhai làm tốt công cuộc chuẩn bị chu đáo cho buổi tối hôm nay, chỉ bằng một đêm đã diệt tổng cộng bảy mươi mốt câu lạc bộ trong khu thứ chín.
Sau đêm nay, bên trong khu thứ chín chỉ còn lại Hội Phụ Huynh.
Nhưng đúng vào lúc này, Khánh Trần bỗng nhiên nhận được một tin nhắn từ một số lạ: Dưới yêu cầu của Thập Thường Thị, Jindai Sora đi suốt đêm về thành phố số 22, dự tính sáu tiếng sau sẽ đến nơi.
Khánh Trần ngẩng đầu, chắc chắn tin này là do Jindai Kura gửi tới, dù sao nếu là ảnh tử hoặc Diêu Chuẩn dưới trướng hắn, thì cũng đều không cần che che giấu giấu như vậy.
Phải nói vị Jindai Kura cũng thật có năng lực, công trạng hỗ trợ xông lên vẫn chưa tính, bản thân mình gạt người đi giết hắn ta, thế mà còn không oán không giận giúp đỡ mật báo.
Có điều, Jindai Sora trở lại thánh phố số 22, điều này cũng có nghĩa rằng thời gian nhàn nhã thảnh thơi của Khánh Trần đã chấm dứt.
Bắt đầu từ ngày hôm nay, hắn phải tìm cơ hội tiếp cận Jindai Yunhe lần nữa dưới sự truy sát của tập đoàn Jindai.
Hắn không thể tiếp tục ẩn thân ở khu thứ chín, bởi vì nếu như bị Ungaikyo nhìn thấy thì sẽ đưa tới mầm tai vạ cho Hội Phụ Huynh.
Khánh Trần gọi La Vạn Nhai tới:
“Ta phải đi rồi.”
La Vạn Nhai:
“Hả?”
Khánh Trần cười nói:
“Sáu tiếng sau, tập đoàn Jindai sẽ có cách tìm thấy hành tung của ta, cho nên không thể ở lại đây liên lụy mọi người.”
“Có nguy hiểm không? Vẫn còn sáu tiếng mà, chớ đi vội chứ.”
Ương Ương hỏi.
“Có nguy hiểm, nhưng cũng ở trong kế hoạch của ta, sáu tiếng là thời gian người khác nói cho ta biết, ta không thể đánh cược nguy hiểm chắc chắn sẽ tới đúng lúc, cho nên hiện tại phải đi liền.”
Khánh Trần nói xong thì nhìn về phía La Vạn Nhai:
“Tiếp theo, ta ở trong thành phố sẽ thu hút lực chú ý của mọi người, tranh thủ thời gian cho các ngươi.
Bên trong thành phố số 22 chỉ còn mỗi câu lạc bộ Long Văn là tương đối khó xử lý, nhưng có mấy vị Át Bích ở đây, chắc hẳn cũng không có gì khó khăn.”
La Vạn Nhai gật đầu:
“Ta đã tìm ra người được chọn thay thế cho Trần Dịch Đông trong câu lạc bộ Long Văn, hắn ta tên là Cao Dương, trước mắt đang hòa nhập với chúng ta.”
Giang Mục Bắc ở bên cạnh nói:
“Này, đừng sắp xếp nhiệm vụ cho tổ chức khác như vậy chứ! Các ngươi cũng quá không khách khí rồi!”
Chương 1533: Gọi Bà Chủ
Ương Ương nghiêng đầu hỏi:
“Thật sự ở trong kế hoạch sao? Thật ra hiện tại ta mang ngươi bay khỏi thành phố số 22 cũng không mất đến sáu tiếng, họ sẽ không tìm thấy ngươi.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Bộ rễ của câu lạc bộ Long Văn rắc rối phức tạp, La Vạn Nhai cần một chút thời gian.
Trừ ta, các ngươi đều không có cách kéo dài thời gian hơn mười ngày mà vẫn toàn thân trở ra.
Ương Ương, ngươi ở lại giúp đỡ lão La một chút, sau mười ngày, ngươi chờ ở chỗ mà ta nói với ngươi, đến lúc đó lại tụ họp.”
Ương Ương gật đầu.
Giang Mục Bắc:
“Này, đây là người của Át Bích chúng ta mà, sao ngươi có thể chỉ huy tự nhiên như thế!”
Ương Ương cười híp mắt nói:
“Chúng ta đều đã có con, tên là Jinguji Maki.”
Khánh Trần vô tội nhìn về phía cô gái bất cứ lúc nào cũng có thể phát động này:
“…”
Giang Mục Bắc:
“Các ngươi một người họ Khánh, một người họ Trần, tại sao con lại tên là Jinguji Maki, dọa ai chứ!?”
Trên thực tế, Khánh Trần đúng là đã dự đoán được Jindai Sora sẽ bị triệu hồi từ sớm.
Dù sao chuyện lớn như vậy đã không phải là việc mà Jindai Unshuu hay Jindai Kura có thể chi phối, trừ khi Jindai Sora phản bội chạy trốn, nếu không thì nàng ta nhất định phải trở về giúp đỡ bắt người.
Thế nhưng cũng không liên quan, bản thân chuyện này chính là một chuyện nằm trong kế hoạch của Khánh Trần.
Lúc này, thời gian đếm ngược để trở về chỉ còn mười ngày mười tám tiếng nữa, Khánh Trần đã trải qua lánh nạn và ám sát, ân oán giữa hắn và Jindai Yunhe cũng kết thúc.
Hắn muốn kết thúc tất cả những thứ này trước khi trở về.
Mà hắn cũng không biết làm thế nào để kết thúc tất cả.
…
Khánh Trần trở lại thành phố, chờ đợi tập đoàn Jindai bắt đầu một vòng đuổi bắt mới.
Mà mấy người Từ Lâm Sâm thì đứng ở khu thứ chín.
Vị này của Át Bích nghi ngờ nói:
“Ta vốn tìm hắn để tính sổ, tại sao lại bị hắn lừa gạt qua rồi?”
Từ khi Khánh Trần nói sang chuyện khác cho đến lúc rời đi, lực chú ý của họ đều bị đối phương nắm bắt hoàn toàn.
“Vậy chúng ta làm sao bây giờ?”
Giang Mục Bắc hỏi.
“Không phải còn thừa lại câu lạc bộ Long Vân sao?”
Ương Ương nói:
“Để ăn mừng ta đến thành phố số 22, hiện tại chúng ta lập tức đi tiêu diệt nó đi! Dù sao cũng đang nhàn rỗi!”
Từ Lâm Sâm và Giang Mục Bắc nhìn nhau, đây hoàn toàn là dáng vẻ cúc cung tận tụy với Bạch Trú mà, cho dù có đánh câu lạc bộ Long Văn thì cũng không cần phải vội như vậy chứ!
La Vạn Nhai nói:
“Ương Ương, bên phía câu lạc bộ Long Văn còn có ít chuyện cần…”
Lời còn chưa nói hết thì đã thấy Ương Ương ừ một tiếng, giống như hiểu hết mọi chuyện, túm lấy Tiểu Mộng Thiên rồi đi:
“Ngươi chính là Trương Mộng Thiên đúng không, ông chủ của ngươi từng nhắc đến ngươi với ta.”
Trương Mộng Thiên sửng sốt một lúc lâu:
“Ngài là…?”
Ương Ương hòa ái dễ gần nói:
“Gọi bà chủ.”
“Hả?”
Trương Mông Thiên bối rối.
Ương Ương tiếp tục hòa ái dễ gần nói:
“Ngươi và ông chủ của ngươi ở đâu, dẫn ta đi nhìn xem nào.
Ngoài ra nói cho ta biết mấy ngày nay hắn đã làm gì, nhất định phải nói chi tiết vào nhá.”
Nói xong, nàng túm lấy Trương Mộng Thiên càng chạy càng xa.
Để lại mấy người Từ Lâm Sâm và Giang Mục Bắc vẻ mặt mờ mịt, vì sao tư tưởng của cô gái này lại lung tung như vậy…Hơn nữa, việc liên hợp giữa họ và Bạch Trú dường như không hiểu ra sao lại bắt buộc phải làm.
…
Bên ngoài thành phố số 22, một chiếc phi thuyền đang phi hành rất nhanh, Jindai Sora thì ngồi ở trong đó.
Kế hoạch ban đầu là, nàng ta sẽ ngồi xe việt dã, sáu tiếng sau sẽ đến.
Kết quả một vị Thập Thường Thị đột nhiên thay đổi hành trình, phương tiện giao thông đổi từ xa việt dã thành phi thuyền của quân đoàn Liên Bang, hành trình lập tức được rút ngắn còn một tiếng,
Jindai Sora trở về sớm hơn.
Phi thuyền màu đen đáp xuống cảng hàng không của thành phố số 22, tua bin màu lam phun ra hỏa diễm dần dần tắt.
Bên ngoài phi thuyền, một chiếc xe màu đen nhanh chóng đi tới, thả xuống một bộ thi thể.
Đó là thi thể Khánh Trần để lại ở trong quán bar lúc trước.
Jindai Sora nhíu mày:
“Vội vã như vậy?”
“Thành thật xin lỗi trưởng quan Sora.”
Một tên sĩ quan nói:
“Đây là mệnh lệnh của quản sự Jindai Seisho.”
“Đã hiểu.”
Jindai Sora gật gật đầu, ông chủ của Bạch Trú ở thế giới ngoài giết con trai Jindai Unichi của Jindai Seisho, cho nên đối phương sốt ruột báo thù, nhất định phải tìm cho ra sát thủ ở trong thành phố số 22 ngay lập tức.
Tất cả mọi dấu hiệu đều cho thấy rằng, vị sát thủ này chính là ông chủ của Bạch Trú, nếu không thì trên đời không tìm ra thần đánh lén bằng súng bắn tỉa thứ hai lợi hại như vậy.
Jindai Sora triệu hồi Ungaikyo ra, yên lặng cắt ngực thi thể rồi hiến tế đi.
Khiến người khác bất ngờ chính là hình ảnh trong Ungaikyo kia, chỉ thấy ‘Khánh Trát Đức’ đang nằm rạp ở trên sân thượng của một tòa nhà, dùng súng bắn tỉa nhắm chuẩn vào mục tiêu không rõ mà bóp cò súng.
Tất cả những người ở bên cạnh Jindai Sora đều ngây ngẩn cả người.
Họ lại được nhìn thấy trực tiếp hiện trường ám sát!?
Sĩ quan Jindai giận dữ hét lên với điện thoại ở trong gió tuyết tại cảng hàng không:
“Nhanh, mục tiêu ở ngay mái nhà cao ốc thời đại! Nhanh chóng xác nhận xem hắn đang ám sát ai!”
Từ trước tới giờ ông chủ của Bạch Trú chưa bao giờ đánh lén thất bại, một khi bóp cò thì có nghĩa là sẽ có tử vong, việc này dường như đã thành luật sắt (2).
(2) Luật sắt: ẩn dụ cho một tín điều (điều đặt ra để tin theo) phải tuân theo và không thể thay đổi.
Chỉ là phạm vi hình ảnh mà Ungaikyo có thể nhìn thấy quá nhỏ, họ ngay cả ai bị giết cũng không biết!
Chương 1534: Trải Nghiệm Chẳng Ai Muốn Thử
Mọi người đều nghĩ, sau khi ám sát Jindai Yunhe, Khánh Trần sẽ trốn đi một thời gian rồi mới lại xuất hiện lại.
Nên họ mới vội vã triệu tập Jindai Sora quay về gấp như vậy, biết đâu trong khoảng thời gian này họ lại tìm ra được thân phận của những người bên cạnh “ông chủ Bạch Trú” thì sao.
Nhưng họ đều không ngờ, sau khi gây ra động tĩnh lớn như vậy, ông chủ Bạch Trú không những không quay về mà còn quay lại giết họ, phải biết rằng từ lúc hắn trốn thoát đến bây giờ còn chưa đầy một tiếng.
Ngay khi thấy hình ảnh Khánh Trần bóp cò súng qua Ungaikyo, tên sĩ quan lập tức nằm sấp xuống theo phản xạ.
Tuy hắn biết sân thượng nơi đối phương đang đứng cách nơi này mười mấy cây số, dù đối phương có khả năng nhắm bắn tốt đến mức nào thì cũng không thể bắn đến đây được, bởi vì tầm bắn tối đa của súng bắn tỉa công phá chỉ khoảng 9 cây số mà thôi.
Nhưng hắn vẫn không thể ngăn được nỗi sợ trong thâm tâm.
Vài phút sau, một tin nhắn được gửi đến: Một thành viên cấp cao của Bí Mật Nghiệp Bộ ở thế giới ngoài vừa bị bắn chết.
Người vừa chết từng là cấp dưới của Jindai Unichi, trong khi đang trên đường đến biệt thự của Jindai Seisho thì bị bắn chết…
Sau khi bị một viên đạn xuyên giáp đâm xuyên qua cơ thể, đối phương chết ngay trong khoang xe bay.
Nhưng trùng hợp là, sau khi đối phương trúng đạn, xe bay lao xuống đất rơi trúng vào một người du hành làm việc cho Jindai, người này cũng chết ngay tại chỗ.
Không ai dám khẳng định chuyện này chỉ là trùng hợp hay do đối phương sắp đặt từ trước, vì nếu chuyện này chỉ là trùng hợp thì khả năng xảy ra quá hi hữu, còn nếu do sắp đặt thì đối phương phải tính toán được cả tốc độ của xe bay và điểm rơi của nó.
Sau khi thấy hình ảnh trên Ungaikyo, quân đội lập tức được cử đến địa điểm tập kích.
Nhưng lần này Khánh Trần lại không đi ngay mà chỉ di chuyển ra một góc khác của sân thượng, sau đó nhắm vào một người du hành làm việc cho Jindai đang thò đầu ra khỏi cửa sổ ở một căn phòng trong tòa nhà đối diện.
612 mét, đây không phải một con số quá lớn.
Khánh Trần bóp cò súng.
Hắn không dừng lại mà tiếp tục di chuyển về hướng 7 giờ rồi nhắm bắn lần nữa.
Sáu phát súng liên tiếp vang lên, 6 người du hành cùng ngã xuống.
Đây chính là vị trí mà hắn đã chọn lựa từ trước.
Ngay cả chiếc xe bay vừa rời kia cũng chỉ là mồi nhử mà thôi.
Sau khi nhận được tất cả tin tức về những người du hành làm việc cho Jindai từ thủ lĩnh ảnh tử, Khánh Trần đã đối chiếu vị trí của những người này lên bản đồ thành phố số 22, sau đó hắn mới phát hiện có 7 người du hành sống trong tòa nhà này.
Thay vì tốn thời gian đi giết từng người, hắn đã tạo ra một vụ tai nạn xe bay để thu hút sự chú ý của mọi người, đợi khi nào những người du hành này tò mò nhìn ra ngoài cửa sổ, hắn sẽ ra tay.
Thử nghĩ mà xem, nếu bên ngoài cửa sổ nhà mình có tiếng nổ lớn vang lên thì ngươi có tò mò ngó ra xem không.
Sự thật chứng minh, trong số 7 người du hành sống quanh đây thì có đến 6 tên mắc câu rồi.
So với việc đến nhà của từng tên một, làm như vậy năng suất hơn nhiều.
Khánh Trần thu súng bắn tỉa vào cơ thể rồi quay xuống dưới, ngay khi đến tầng 82, hắn lại nhẹ nhàng mở ra một cánh cửa rồi xử lí một người du hành, sau đó mới tiếp tục đi xuống dưới.
Tất cả mọi chuyện đều được tính toán tỉ mỉ.
Sau khi nghe cấp dưới báo cáo về vị trí những người vừa bị giết, tên sĩ quan vừa đến hiện trường không biết phải làm gì tiếp theo.
Hắn làm việc trong quân đội rất nhiều năm rồi, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên hắn gặp phải một tên sát thủ hung hãn như vậy.
Hắn dẫn người lên sân thượng, sau đó dùng kính viễn vọng quan sát những tòa nhà xung quanh, phía sau những khung cửa sổ vỡ toang phía xa là những thi thể đã chết.
Không hiểu sao hắn chợt cảm thấy lạnh cả người.
Nhưng đúng lúc này, hắn bỗng thấy một tên sát thủ đang đứng nhắm bắn trong tòa nhà cách họ 1200 mét phía xa.
“CMN!”
Đến tận bây giờ hắn mới nhận ra, hóa ra những người lên sân thượng quan sát hiện trường như họ cũng là một trong những mục tiêu của đối phương!
Nhưng đã muộn rồi.
Ngay khi hắn định xoay người chạy trốn thì một viên đạn đã đâm xuyên qua ngực hắn, sau đó nó lại tiếp tục đâm xuyên qua ngực của 2 tên binh sĩ khác, cuối cùng dừng lại trong ngực của tên binh sĩ thứ ba.
Đã rất lâu rồi đội quân bảo vệ thành phố số 22 chưa phải đối mặt với một kẻ địch mạnh như vậy.
Trong 100 năm qua, chưa có tên sát thủ nào dám ngang nhiên giết người trên địa bàn của Jindai như vậy!
Chẳng lẽ tất cả những thứ này đều do đối phương tính toán sao?
Rõ ràng vừa rồi đối phương đã phải tính toán rất nhiều khi ám sát Jindai Yunhe, vậy mà bây giờ hắn đã lại có thể tính toán xong mọi thứ cho tấn công này.
Khả năng tính toán kinh khủng như vậy sẽ khiến kẻ địch của hắn sinh ra một loại ảo giác, đó là chuyện gì cũng có thể là cái bẫy của đối phương.
Đây là một trải nghiệm mà chẳng ai muốn nếm thử cả.
Chương 1535: Bệnh Viên Giới Nghiêm
Nhưng vấn đề này không phải vấn đề quan trọng nhất, vấn đề quan trọng nhất ở đây là tên sát thủ này hành động không theo lẽ thường, trong khi những tên sát thủ khác thường bắn một phát rồi bỏ chạy thì hắn không những không bỏ chạy mà còn tiếp tục chuyển sang mục tiêu khác.
Hoàn toàn trái ngược với nguyên tắc ám sát.
Chuyện này khiến mọi người nhớ đến một nỗi sợ mang tên bị Kỵ Sĩ trả thù.
Trong phòng bệnh, Jindai Yunhe đang bình tĩnh nằm trên giường.
Cách đó không xa, Jindai Seisho đang đứng chắp tay bên cửa sổ.
Jindai Yunhe chợt nói:
“Thúc phụ, kể từ khi Khánh Trần bị bắt, cả Lý Thúc Đồng và ông chủ Bạch Trú đều bắt đầu điên cuồng trả thù, việc lão tổ tông bỏ mình cũng là một trong những hậu quả của chuyện này.
Ta đã xem lại lịch sử gia tộc, 800 năm trước, khi chúng ta mới đến đại lục này, một trong số thành viên gia tộc lúc đó đã từng triệu tập quân đội đi giết một tên Kỵ Sĩ, kết quả là 11 tên Kỵ Sĩ đến phá hủy 6 căn cứ quân sự của chúng ta, sau đó chúng ta lại giết thêm 3 tên Kỵ Sĩ nữa, kết quả là chúng ta mất đi 8 vị quản sự và 1 vị gia chủ.
Nếu lúc đó ta biết ngài sai ta đi bắt một người kế thừa của Kỵ Sĩ thì chắc chắn ta sẽ không đi, nếu lúc đó ta không đi thì ta đâu phải chịu những thứ này.”
Lúc này, Jindai Yunhe đã chắc chắn Khánh Trần chính là kỵ sĩ, vì chỉ có Kỵ Sĩ mới có thể dùng một sợi tóc cắt đứt cánh tay của hắn ngay cả khi ở dưới nước mà thôi.
Nhưng Khánh Trần là cấp C, còn ông chủ Bạch Trú lại là cấp A, thực lực của hai người cách biệt quá lớn.
Hơn nữa, Jindai Yunhe còn từng chiến đấu với cả “hai người”, mặc dù những trận chiến đó cách nhau 1 tháng, nhưng thực lực của hai người họ chênh lệch quá lớn, hơn nữa phương thức chiến đấu cũng khác nhau
Khánh Trần am hiểu cận chiến, dù phải chiến đấu với cả đàn sói nhưng hắn chưa bao giờ dùng phương thức chiến đấu nào khác.
Còn ông chủ Bạch Trú lại am hiểu bắn tỉa, hơn nữa khả năng bắn tỉa của hắn còn cực kì kinh khủng.
Cho nên Jindai Yunhe mới nghĩ hai người này là hai người khác nhau, có lẽ quan hệ của họ là sư huynh đệ.
Kỵ Sĩ đời trước có ba người là Lý Thúc Đồng, Trần Gia Chương, Vương Tiểu Cửu.
Thế hệ này Kỵ Sĩ có hai người cũng không phải chuyện gì quá lạ lùng.
Nhưng dù sao thì Jindai Yunhe cũng cảm thấy mình không phải người duy nhất mà Kỵ Sĩ nên trả thù.
“Hối hận rồi sao?”
Jindai Seisho bình tĩnh nói:
“Bây giờ số lượng Kỵ Sĩ còn rất ít nên sức uy hiếp của họ cũng không còn bao nhiêu, ngươi không nhớ lúc trước Lý Thúc Đồng cũng phải rút lui trước hạm đội phương bắc sao.”
Jindai Yunhe nhắc nhở:
“Thúc phụ, nếu ta là ngươi thì ta sẽ không đứng trước cửa sổ trong khi bên ngoài đang có một tay bắn tỉa luôn rình rập đâu.
Nếu ngài kéo rèm lại giúp ta thì càng tốt, cảm ơn.”
Jindai Seisho nghĩ một lúc rồi nói:
“Trong bán kính 4 cây số quanh đây đều đã bị bao vây, bệnh viên cũng đã giới nghiêm, ta không tin trên thế giới này có tay bắn tỉa nào có thể giết ta trong hoàn cảnh này.”
Nói như vậy nhưng hắn vẫn đưa tay kéo rèm lại, sau đó ngồi vào một cái ghế đặt trong góc phòng.
Jindai Seisho hỏi:
“Ông chủ Bạch Trú rất có thể là lãnh tụ đời sau của Kỵ Sĩ, ngươi là người chiến đấu với hắn nhiều lần nhất, ngươi thử nói cho ta những gì ngươi biết về hắn đi.
Dù sao thì trước đây chúng ta và Kỵ Sĩ cũng đã kết thù, nên muốn tránh cũng không tránh được đâu.”
Jindai Yunhe nói:
“Hắn là một kẻ vừa cẩn thận lại quyết đoán, không những giỏi tính toán, hắn còn dám dùng chính bản thân làm mồi dẫn dụ ta.
Không những thế, hắn còn biết bây giờ chúng ta không thể toàn lực đối phó hắn.”
Sở dĩ hắn nói như vậy là vì: Quân đội chính quy của tập đoàn Jindai lúc này đang bị Lý thị và Khánh thị giữ chân ở phương nam; tám trong mười vị Thập Thường Thị đã mang theo rất nhiều quân đội và cao thủ đến thành phố số 21 để lo việc tang ma cho lão tổ tông của Jindai.
So với thế giới ngoài, thành phố số 22 ứng với Kobe, thành phố số 21 đối với Tokyo, thành phố số 20 ứng với Osaka.
Lão tổ tông nhà Jindai tử vong không chỉ đơn giản là việc một Bán Thần chết.
Trước đây, quyền lực của gia tộc do Jindai Senaka và gia chủ cùng nắm giữ, bây giờ hắn đã chết nên quyền lực phải phân chia lại một lần nữa.
Cũng như khi gia chủ Lý thị là Lý Tu Duệ sắp chết, lúc đó cũng có vô số người muốn nhân cơ hội đó để giành thêm quyền lực cho bản thân.
Đây cũng là thời cơ tốt nhất để phe của gia chủ chiếm lấy quyền lực của phe Âm Dương sư, hơn nữa chính phe của gia chủ cũng phải đối mặt với vấn đề phân chia lại quyền lực.
Lúc này cũng là lúc người ngoài dễ chà trộn vào tập đoàn Jindai nhất.
Jindai Yunhe ở lại thành phố số 22 vì hắn đang bị ông chủ của Bạch Trú truy sát, nên gia tộc không muốn cho hắn đến thành phố số 21 để tránh biến nơi đó thành chiến trường như thành phố số 22 bây giờ.
Chương 1536: Bức Ảnh
Sở dĩ Jindai Kura có mặt ở thành phố số 22 là vì địa vị của hắn trong gia tộc quá thấp, còn hai người có địa vị cao hơn hắn là Jindai Unshuu và Jindai Sora đã được cử đến thành phố số 21.
Sở dĩ Jindai Seisho có mặt ở thành phố số 22 là vì hắn là con trai của gia chủ, nên chắc chắn hắn sẽ không thiếu phần, vậy nên hắn không cần vội vàng làm gì.
Thật ra đây cũng là nguyên nhân vì sao Khánh Trần lại vội vàng giết Jindai Yunhe như vậy, vì nếu việc này kéo dài đến khi việc tang ma xong xuôi, việc trốn thoát khỏi địa bàn của tập đoàn Jindai sẽ trở nên rất khó khăn.
Jindai Seisho ngồi trong góc nhìn Jindai Yunhe:
“Ngươi kiên trì không gây mê vì sợ ta nhân cơ hội này đoạt xá ngươi sao?”
Jindai Yunhe lắc đầu:
“Không phải ta sợ ngài, không phải chính ngài cũng đang sợ bị đoạt xá nên mới không dám tiếp tục tu luyện sao, ta nhớ ngài đã dừng lại ở cấp C rất lâu rồi.
Người ta sợ chính là một vị quản sự đi cùng ngài đến thành phố số 22, Jindai tĩnh nham, theo những gì ta tìm hiểu được, hắn đang tìm kiếm một cơ thể thích hợp để đoạt xá, lần này vừa lúc ta bị thương thì hắn quay về, như vậy sao ta có thể không cảnh giác được?”
Jindai Seisho không nói gì.
Jindai Yunhe nói:
“Jindai Kura nói, gia tộc chúng ta là một gia tộc bị nguyền rủa, tuy ta không ưa hắn lắm, nhưng không thể không nói, những gì hắn nói rất có lí.
Chúng ta phản bội Nguyên thị, nên mới bị Nguyên thị nguyền rủa…”
“Im miệng.”
Jindai Seisho cười lạnh nói:
“Gia tộc cũng có giới hạn của gia tộc, ngươi không biết mình đang chửi bới gia tộc sao.”
Có lẽ hắn cũng nhận ra mình nói hơi nặng lời nên bổ sung thêm 1 câu:
“Ngươi nghỉ ngơi đi, lần này ta gọi Jindai Sora quay về chính là để báo thù giúp ngươi, yên tâm đi.
Mười ngày sau, ta và ngươi sẽ mang đầu của ông chủ Bạch Trú đến thành phố số 21 để tham gia nghi thức truy điệu.”
Nói đến đây, Jindai Seisho liền đi ra ngoài.
Ngoài cửa, một tên sĩ quan vừa thấy hắn đi ra lập tức lên tiếng:
“Seisho quản sự, 12 người du hành vừa bị ám sát, đối phương đã tính toán kĩ càng tuyến đường trước rồi đi giết 12 người một lúc.”
Jindai Seisho:
“Tập trung tất cả người du hành ở thành phố số 22 vào một chỗ, sau đó phái quân đội canh gác 24/24.”
“Tuân lệnh.”
Bên ngoài thành phố số 22, một chiếc xe việt dã cũ nát đang lao trên đường.
Người trong xe đang khẽ hát một ca khúc nào đó, đúng lúc này, tiếng loa phát thanh bỗng vang lên:
“Tin tức mới nhất, chỉ vài giờ trước, một người đàn ông đã gây ra một vụ án giết người liên hoàn ở thành phố số 22, hiện tại tập đoàn Jindai đã công bố chân dung kẻ giết người và tuyên bố ai có thể cung cấp thông tin về người này sẽ nhận được số tiền 30 triệu.”
Người ngồi trong xe cảm thán:
“Lại đến muộn rồi, nếu không phải chấn an ông chủ kia thì đáng lẽ ra ta sẽ đến sớm hơn mới đúng, chuyện náo nhiệt như vậy sao có thể thiếu ta được!”
Lúc xe lái đến trước cửa thành phố số 22, người trẻ tuổi trong xe dừng lại rồi bước xuống, sau đó cười híp mắt đưa một tờ giấy thông hành cho những binh sĩ đứng ở đây:
“Tranh thủ thời gian cho đi!”
Nhưng hắn chợt phát hiện, sau khi những người này thấy hắn, khuôn mặt của họ đều tràn ngập khiếp sợ.
Người trẻ tuổi thở dài:
“Lại nữa rồi!?”
Ngay lập tức, cánh cổng hợp kim trước mặt hắn đóng sầm lại, kèm theo đó là tiếng hét:
“Phát hiện kẻ tình nghi, yêu cầu trợ giúp! Yêu cầu trợ giúp!”
Zard ngồi trong xe bất đắc dĩ nói:
“CMN sao lần nào cũng như vậy?!”
Ngay lúc này, vô số bão kim loại xung quanh đường hầm bắt đầu khởi động, chỉ một giây sau, chiếc xe việt dã đã biến thành cái sáng, nhưng lúc này Zard bỗng biến thành những hạt cát, sau đó trôi theo những khe hở trong xe việt dã xuống dưới nền đất.
…
“Bà…chủ, trong số những người này, rốt cục thì ai mới là ông chủ?”
Trương Mộng Thiên nhỏ giọng hỏi.
Bây giờ hắn vẫn không thể xác định được người này có chính xác là bà chủ hay không, dù sao thì chỉ mới có Ương Ương đứng ra thừa nhận chuyện này, cho nên hắn vẫn không dám chắc lắm.
Ương Ương nhìn hắn một cái:
“Tốt nhất ngươi nên gọi dứt khoát một chút, nếu không người khác lại tưởng ta là bà của ngươi mất.”
Sau đó, Ương Ương lại quay sang nói với nhân viên cửa hàng:
“Này, mang hai bộ quần áo kia cho hắn thử, xem có cỡ nào vừa với hắn không.”
Lúc này Ương Ương đang dẫn cậu bé đi shopping trong một khu chợ ở khu thứ năm, đây cũng là chuyện Khánh Trần nhờ nàng làm trước khi đi, hắn muốn nhờ nàng dẫn đứa trẻ này đi mua quần áo và di động mới.
Thường thì chỉ có cha mẹ mới mua những thứ này cho con mình.
Chiếc điện thoại cũ của Trương Mộng Thiên đã nát đến mức không còn nhận ra hình dáng cũ nữa, nhưng không biết vì sao nó vẫn có thể sáng lên.
Lúc này, cậu bé đang dùng điện thoại mới của mình để xem những tin tức mới nhất của thành phố số 22, vì hắn biết chắc chắn những tin tức này có lên quan đến ông chủ của mình…
Chương 1537: Thật Biến Thái
Số lượng công ty thuyền thông trong liên bang nhiều vô số kể, ngoại trừ truyền thông Hi Vọng, tất cả những công ty còn lại đều dùng những mánh khéo bẩn thỉu để lôi kéo người xem, trong đó điển hình là truyền thông Tân Liên Bang Báo, sở dĩ công ty này được lấy làm điển hình bởi vì tất cả những tin tức mà nó đăng tải từ trước đến nay đều không phải sự thật.
Cũng vì nguyên nhân này nên liên bang mới sinh ra một nghề nghiệp không mấy sạch sẽ lắm, đó là những phóng viên độc lập.
Thường thì những phóng viên độc lập này không lệ thuộc vào bất cứ công ty nào, họ sẽ đi lang thang khắp thành phố để tìm hiện trường phạm tội, sau đó quay chụp lại thành tư liệu, người nào có thể chụp được nhanh nhất, rõ ràng nhất, cặn kẽ nhất thì tư liệu của người đó sẽ bán được nhiều tiền nhất.
Trước đây trong liên bang từng có một tên phóng viên độc lập nổi tiếng là người có thể săn được những tin tức mới nhất tên là Đoàn Đạo Vĩ, nghe nói hắn là người đầu tiên phát hiện ra một vụ án giết người, rõ ràng hắn biết mình phải báo án ngay lập tức, nhưng hắn không những không gọi mà còn ẩn nấp ở gần đó để quay lại toàn bộ quá trình giết người.
Sau đó có lẽ hắn cảm thấy việc săn hình không còn thỏa mãn nổi nữa nên đã thuê người tạo ra vụ án để hắn chụp lại.
Lúc này, tất cả những công ty truyền thông trong liên bang đều thi nhau đưa tin về những chuyện đang xảy ra ở thành phố số 22, sự kiện thứ nhất là Jindai Yunhe bị ám sát, sự kiện thứ hai thì là gần đây những người du hành thời gian làm việc cho tập đoàn Jindai liên tục bị ám sát.
Các công ty truyền thông đưa ra rất nhiều hình ảnh của kẻ tình nghi, rõ ràng họ không hề có bất cứ chứng cứ nào chứng tỏ một trong những người này là hung thủ nhưng những công ty này vẫn đăng tải ảnh của những người này lên internet.
Mà rất có khả năng ảnh chụp Khánh Trần cũng bị lẫn trong số những người bị tình nghi này.
Trương Mộng Thiên chưa được nhìn thấy khuôn mặt thật của Khánh Trần, nhưng hắn cũng biết khuôn mặt của Trần Tuế không phải khuôn mặt thật của ông chủ nên hắn rất tò mò, khuôn mặt thật sự của đối phương sẽ trông như thế nào.
Ương Ương nói với hắn:
“Hắn là ông chủ của ngươi nên đương nhiên phải để chính hắn nói với ngươi rồi…A, ngươi có biết ngươi chính là người đưa tin đầu tiên của hắn không, chuyện này đáng lẽ ra phải có nghi thức gì đó mới đúng, hay bây giờ ta đi tiêu diệt câu lạc bộ Long Văn làm quà chúc mừng chuyện này nhỉ!”
Khóe miệng Trương Mộng Thiên giật giật mấy cái, tư duy của bà chủ hắn hình như không giống người thường lắm?
Hắn cẩn thận từng li từng tí hỏi:
“Ông chủ là người như thế nào?”
Ương Ương nhìn lên trần nhà một lúc rồi mới nói:
“Hèn nhát? Ta đã dí sát bánh xe lên mặt hắn mà hắn vẫn ngủ ngon như Makka Pakka.”
Makka Pakka: một nhân vật trong In The Night Garden.
Trương Mộng Thiên dở khóc dở cười, cái gì vậy, xem ra nếu muốn biết ông chủ là hạng người gì thì tự mình phải tìm hiểu rồi.
Nhưng lúc này, Ương Ương đột nhiên nghiêm chỉnh nói:
“Ông chủ ngươi bên ngoài nhìn có vẻ khá lạnh lùng, nhưng trong lòng lại có lửa, cũng cất giấu rất nhiều lãng mạn.
Từ trước đến giờ họ chưa bao giờ dừng lại ở một chỗ quá lâu, cũng không thích những thứ rắc rối níu kéo họ, tự do mới là thứ mà họ hướng đến.”
Lúc đầu Trương Mộng Thiên còn không hiểu gì, nhưng sau đó hắn lại có vẻ khá mất mát.
Hắn đột nhiên hỏi:
“Bà chủ, sau chuyện này ngươi và ông chủ sẽ rời khỏi thành phố số 22 sao?”
Ương Ương kỳ quái nhìn hắn:
“Ngươi cũng phải đi mà, hắn bảo ta dẫn ngươi theo, bọn lão La bọn có thể xử lí tốt những chuyện còn lại, ngươi không cần ở lại đây làm gì.”
“A?”
Đôi mắt của Trương Mộng Thiên lập tức tỏa sáng.
Đúng lúc này, truyền thông liên bang lại đưa tin, tay bắn tỉa lại xuất hiện một lần nữa, sau khi giết liên tiếp 12 người, hắn lại trốn thoát thành công.
Trong đường ống tối tăm, Khánh Trần đang ngồi trên một đường ống rỉ sét nói chuyện điện thoại:
“Này, không phải ngươi là người của tập đoàn Jindai sao, ngươi cứ vụng trộm nói cho ta biết thời gian Jindai Sora sử dụng Ungaikyo như thế này không tốt lắm đâu?”
Trong đường cống ngầm tối tăm chỉ có duy nhất hai lỗ thông bên trên là có chút ánh sáng.
Trong hai ngày này, Khánh Trần đã trốn thoát không biết bao nhiêu lần truy sát của tập đoàn Jindai, không phải vì năng lực của hắn mạnh đến mức nào, mà vì Jindai Kura liên tục mật báo cho hắn.
Mỗi lần Jindai Sora chuẩn bị sử dụng Ungaikyo, nàng sẽ nghĩ cách thông báo cho Jindai Kura, sau đó Jindai Kura sẽ thông báo lại cho Khánh Trần…
Có nội ứng như thế này, Khánh Trần có muốn bị bắt cũng khó.
Jindai Kura vừa cười vừa nói:
“Chúng ta là bạn bè mà, đã thế sao có thể để bạn mình chết trong tay người khác được, phải để tự tay ta giết mới đúng.”
“Thật biến thái.”
Chương 1538: Nhện Máy
Khánh Trần thở dài nói:
“Có phải ngươi rất muốn có bạn không.”
Người bên kia điện thoại im lặng rất lâu, một lúc sau, Jindai Kura mới bình tĩnh nói:
“Ngay từ khi sinh ra, ta đã được ghi tên vào cơ sở dữ liệu trong Nội Vụ phủ của Jindai, sau đó họ bắt đầu cử người đến giáo dục ta, dạy dỗ ta đến khi ta trưởng thành.
Nhưng họ làm như vậy không phải vì muốn đào tạo ra một người phục vụ cho gia tộc, bởi vì chức vị của cha ta trong tập đoàn rất thấp, sở dĩ họ làm như vậy là vì muốn đào tạo ta trở thành cái xác của một nhân vật lớn nào đó.
Ngươi nghĩ mà xem, trong một gia tộc bị nguyền rủa như thế này sao có thể có tình bạn chân chính được.”
Khánh Trần hỏi:
“Không phải bên cạnh ngươi vẫn còn Jindai Unshuu và Jindai Sora sao? Họ không tính sao?”
Jindai Kura im lặng một lúc rồi mới lên tiếng:
“Chẳng qua chỉ là cùng chung chí hướng thôi.”
Khánh Trần nói:
“Vậy ngươi chỉ cần không tu luyện là được, không phải họ sẽ không đoạt xá những siêu phàm giả từ cấp C trở xuống sao, nghe nói làm như vậy sẽ ảnh hưởng đến đầu óc.”
Jindai Kura khẽ cười nói:
“Nếu không tu luyện thì làm sao có thể thay đổi vận mệnh bị nguyền rủa này được?”
“Ngươi không sợ ta sẽ nói những lời này cho một nhân vật nào đó của Jindai sao.”
Khánh Trần thầm nói.
“Không sợ, ta biết mạng của ta phù hợp ích lợi của ngươi.”
Jindai Kura nói:
“Không nói nhiều nữa, ta biết bây giờ ngươi đang trốn trong cống thoát nước, nhanh chạy ra chỗ khác đi.”
“Tại sao?”
Khánh Trần nhướn mày:
“Trốn dưới này không phải rất tốt sao.”
“Ngươi thật sự cho rằng tập đoàn không có cách nào tìm được người dưới đó sao.”
Jindai Kura cười lên:
“Mỗi tập đoàn đều có một số thiết bị riêng để đối phó với những người trốn dưới đó, mà trùng hợp là tập đoàn Jindai lại có một tiểu đội được đào tạo riêng để đối phó với những kẻ trốn trong cống thoát nước, hơn nữa, bây giờ Jindai Sora đã bị đưa vào khu vực không có tín hiệu, nghe nói tiếp theo họ sẽ không sử dụng Ungaikyo đúng giờ đâu, ngươi tự nghĩ cách đi.”
Khánh Trần cười nói:
“Yên tâm, ta nhất định sẽ sống lâu hơn ngươi.”
Sau đó hắn liền cúp điện thoại.
Thành thật mà nói, Khánh Trần cảm thấy quan hệ giữa hắn và Jindai Kura bây giờ rất quỷ dị, rõ ràng cả hai đều biết sau này họ sẽ trở thành kẻ địch của nhau, bởi vì lợi ích của họ có xung đột.
Nhưng quan hệ giữa họ lúc này lại giống bạn bè hơn.
Lúc này, hàng trăm tên binh sĩ của Jindai đang ngồi trên những chiếc xe quân dụng đến mọi ngõ ngách ở thành phố số 22.
Sau khi đến nơi, mỗi người đều mở ra một chiếc rương màu đen.
Mỗi tên binh sĩ sẽ đội lên chiếc múc kết nối tế bào thần kinh đặt trong rương lên đầu, ngay sau đó, hàng trăm con nhện màu đen to bằng bàn tay bắt đầu bò ra khỏi rương, mục tiêu của bọn chúng chính là những miệng cống thoát nước bên cạnh.
Trên đầu bọn chúng đều có sáu đôi mắt kép có thể quan sát được mọi góc độ, thậm chí chúng còn được trang bị thêm chức năng nhìn xuyên bóng tối, sau đó truyền trực tiếp hình ảnh về trung tâm chỉ huy.
Tốc độ của nhện máy rất nhanh, vận tốc tối đa có thể đạt đến 40 km/h.
Cả thành phố có tổng cộng 18 miệng cống thoát nước, hành nghìn con nhện sẽ đi men theo những đường cống này để tìm nơi Khánh Trần đang ẩn nấp.
Đây chính là những lính trinh sát được trang bị những vũ khí hiện đại nhất của thế giới trong, mỗi binh sĩ am hiểu cách sử dụng thiết bị kết nối tế bào thần kinh có thể điều tra trong bán kính 40 cây số quanh nơi họ đang đứng.
Trong mỗi con nhện còn được trang bị một bao thuốc nổ, khi gặp được kẻ địch, mỗi con đều có thể chủ động tiêu điệt mục tiêu.
Có người từng nói, những thiết bị kết nối tế bào thần kinh và những máy bay không người lái mới là phương hướng phát triển của những cuộc chiến quy mô nhỏ trong tương lai.
Nhưng sau khi cho nhện máy phong tỏa toàn bộ hệ thống thoát nước ở thành phố số 22, những người điều khiển mới nhận ra trong cống vô cùng “Sạch sẽ”, rõ ràng chẳng có bóng dáng của tên sát thủ nào cả!
Như thể tên sát thủ này đã sớm tiên tri được họ sẽ sử dụng phương án này nên đã trốn đi trước khi họ đến, ngay cả Thần khí theo dõi như Ungaikyo cũng không thể tìm ra đối phương!
Nhưng lúc này một con nhệ máy chợt phát hiện trên một đường ống có cắm một tờ giấy nho nhỏ, trên tờ giấy là hình ảnh khuôn mặt tươi cười của “Joker” được vẽ lại bằng bút.
Người phụ trách điều khiển con nhện máy cảm thấy rất bất ngờ, đối phương không có tiền mua bài hay sao?
Nếu đã không có thì còn vẽ lại làm gì!
Trên tầng mười của một căn kí túc xá nào đó ở khu thứ ba, một tên sĩ quan đang nói với những người du hành thời gian:
“Vì tình hình dạo gần đây khá căng thẳng nên chúng ta mới triệu tập mọi người đến đây.
Các vị đều biết, bây giờ ngoài kia có một tên sát thủ đang không ngừng giết những người du hành thời gian làm việc cho gia tộc, nên chúng ta không thể không phòng.”
Chương 1539: Kẻ Lang Thang
Sĩ quan:
“Các vị cứ yên tâm ở lại đây, xung quanh đây đã bị quân đội giới nghiêm, đợi khi nào đám tang của lão tổ tông kết thúc, các cao thủ sẽ quay về thành phố số 22, đến lúc đó chúng ta không cần lo lắng mấy chuyện này nữa.
Hơn nữa bây giờ chúng ta đã giăng rất nhiều bẫy trong thành phố, chẳng mấy chốc đối phương sẽ sa lưới thôi.”
Nhưng lúc này, tất cả mọi người đều cảm thấy tòa nhà đang rung lắc.
Ngay cả đèn treo trên trần cũng rung lắc theo.
“Có động đất.”
Tên sĩ quan quát:
“Nhanh chóng ẩn nấp!”
Những người du hành thời gian ở đây đều đã được huấn luyện về những tình huống như thế này nên tất cả đều nhao nhao chui xuống gầm bàn, một lúc sau, cầu thang bắt đầu đứt gãy, đèn treo trên trần cũng bắt đầu rơi xuống, ngay cả cốc chén đặt trên bàn cũng đang rơi lả tả xuống sàn.
Tòa nhà càng lúc càng nghiêng, đến lúc này mới có người nhận ra điều bất thường.
Họ đều biết, những tòa nhà được xây dựng ở thế giới trong đều rất chắc chắn, nên không thể có trường hợp xụp nhà vì một trận động đất nhỏ như thế này được, hơn nữa những tòa cao ốc xao hơn phía xa còn không lắc lư chút nào!
“Có chuyện gì vậy?”
Có người kinh hoảng nói.
Tên quan kia bỗng dứng dậy lảo đảo chạy ra cửa sổ xem xét tình hình, những hình ảnh đầu tiên đập vào mắt hắn là hai tầng dưới cùng của tòa nhà này đều đã biến thành cát!
Những viên gạch trên tường đang không ngừng tan thành những hạt cát rồi rơi xuống dưới như Hoàng Thổ Bộc Bố.
Mà sau khi rơi xuống, những hạt cát đó lại bám vào lớp cốt thép bên trong, sau đó chúng bắt đầu không ngừng mài mòn đến khi tất cả cùng đứt đoạn!
Tất cả những người du hành thời gian đều bị nhốt trong tòa nhà này.
Có người định nhảy xuống dưới để chạy trốn, nhưng sau đó họ mới phát hiện, những người nhảy xuống đều sẽ bị chôn vùi trong lớp cát bên dưới!
Trên bài đất trống cạnh tòa nhà bỗng nổi lên một hàng chữ: Zard phụ trách lần tập kích này.
Đến lúc này tên sĩ quan mới hiểu, hóa ra kẻ giết những người du hành thời gian đã sớm dự đoán được, sau khi con số thương vong đạt đến một mức nhất định, chắc chắn tập đoàn Jindai sẽ tập hợp họ vào một chỗ để bảo vệ.
Vì chỉ có như vậy mới không lãng phí thời gian!
Đến lúc đó làm gì có ai có thể chọc thủng lớp phòng vệ của quân đội quanh đây, trừ phi có một vị dị năng giả Thổ nguyên tố cấp A tự mình ra tay!
Mà đúng lúc này Khánh Trần lại biết được một thông tin, trong Khánh thị lại có một dị năng giả Thổ nguyên tố rất phù hợp với nhiệm vụ này!
Hơn nữa người này còn rất thích chủ động đến làm việc…
Thật ra trước đây Khánh Trần cố ý giết nhiều người du hành thời gian làm việc cho Jindai như vậy là để Jindai chủ động tập hợp những người du hành thời gian này lại một chỗ.
Đương nhiên, nếu sau khi con số thương vong tăng cao mà Jindai vẫn không chịu tập hợp mọi người lại một chỗ thì hắn cũng rất sẵn lòng tìm đến từng nhà giết từng người một.
Cho đến lúc này, trong 4 chuyện mà Khánh Trần muốn làm sau khi xuyên qua cuối cùng cũng đã hoàn thành 3.
Chuyện thứ nhất là dẫn những nhân viên tình báo thoát khỏi căn cứ quân sự bí mật A02.
Chuyện thứ hai là phát triển Hội Phụ Huynh, cải tạo khu ổ chuột, tuy chuyện này chưa được tính là đã hoàn thành những cũng có thể coi là đang phát triển theo hướng tích cực.
Chỉ cần đợi thêm một thời gian nữa là được.
Chuyện thứ ba là giết tất cả những người du hành thời gian tham gia bao vây hắn ở thế giới ngoài.
Bây giờ, chỉ còn lại chuyện cuối cùng, đó là giết Jindai Yunhe.
“Tít tít tít!”
Tiếng chuông báo thức lanh lảnh chói tai, truyền ra từ trên người kẻ lang thang ở góc đường khu thứ ba.
Ông chủ tiệm bánh mì bên cạnh hơi hiếu kỳ, thành phố số 22 cấm những người dòng giống thấp tiến vào khu Tam Thượng, trừ phi là loại người có hộ chiếu làm việc như hắn.
Cho nên, ông chủ không hiểu, làm thế nào kẻ lang thang này trà trộn vào thành phố số 22?
Nhưng đó cũng không phải trọng điểm, trọng điểm là hắn tận mắt thấy kẻ lang thang trẻ tuổi này đi vào góc đường, ngồi dưới đất ngủ mười phút đồng hồ, sau đó trong ngực liền vang lên tiếng chuông báo.
Một kẻ lang thang có thể có chuyện gì, tại sao phải đặt đồng hồ báo thức chỉ có mười phút cho bản thân, sợ sau khi mình ngủ chết cóng tại đầu đường sao?
Lúc đầu ông chủ tiệm bánh mì còn suy nghĩ, có nên đuổi kẻ lang thang này đi không.
Bây giờ thì không cần nữa, kẻ lang thang đứng dậy vội vàng rời đi.
Qua mười phút đồng hồ, ông chủ tiệm bánh mì mở cửa tiệm, chờ lấy những ổ bánh mỳ gối thơm ngào ngạt trong lò ra, sau đó được những đại nhân vật mang họ Takane kia mua đi.
Lúc này, ánh nắng trên trời đột nhiên biến mất, hắn ngẩng đầu, đột nhiên trông thấy một chiếc phi thuyền bay to lớn cấp Ất, mở cửa đổ bộ phía sau khoang tàu ra, trên trăm tên binh sĩ Jindai theo thứ tự nắm dây thừng tuột xuống.
Ông chủ tiệm bánh mì luống cuống, một tên sĩ quan đi đến trước mặt hắn:
“Kẻ lang thang vừa mới ngồi ở cửa ra vào của ngươi đâu?”
Chương 1540: Một Ngàn Đồng
Ông chủ tiệm bánh mì run rẩy nói:
“Hắn ngủ ở chỗ này mười phút đồng hồ, sau đó đồng hồ báo thức trong người vang lên liền chạy.”
Sắc mặt sĩ quan hung ác…
Bảy ngày, bọn hắn dùng Ungaikyo truy lùng Khánh Trần 7 ngày, nhưng mà mặc kệ ập tới bao nhiêu lần, đối phương cũng sẽ giống con thỏ chạy thoát trước khi chim ưng trên trời lao xuống.
Sau đó giống như một giọt nước nhập vào trong biển, tan biến trong thành thị.
Phải biết là, binh sĩ Jindai luân phiên truy tung, mà vị sát thủ đang chạy trối chết này lại phải đối mặt với sự truy sát cả ngày.
Đối phương chia một giấc ngủ hoàn chỉnh, thành nhiều giấc ngủ vỏn vẹn mười phút đồng hồ.
Nếu như đổi lại là người bình thường, đã sớm suy sụp, nhưng đối phương thì không.
Vị sĩ quan này đứng tại cửa ra vào tiệm bánh mì, sát thủ này chưa bao giờ thử rời khỏi thành phố số 22, cứ ở trong thành phổ đuổi bắt vòng quanh với họ như vậy, hoàn toàn không biết hắn đang cái làm gì.
Sát thủ cũng không tiếp tục thử nghiệm phản kích lại.
Nếu loại cao thủ cấp bậc này đã biết dịch dung, lại một lòng muốn chạy, thì bên phía Jindai cũng không bố trí nổi bẫy rập gì.
Chúng cũng đã thử bố trí mấy cái bẫy, chờ đối phương giết đến tận cửa, Nhưng sau khi tàn sát nhóm người du hành thời gian Jindai, sát thủ này giống như đổi tính, không cắn bất cứ mồi câu nào.
Một sát thủ đột nhiên không giết địch, chuyện này khiến người ta không thể nào hiểu được.
Nhưng mà trên thực tế, giờ khắc này Khánh Trần cũng đang mắng thầm trong lòng.
Không có Jindai Kura mật báo, Jindai Sora bên kia cũng bị yêu cầu xáo trộn thời gian sử dụng Ungaikyo.
Hai ngày trước còn đỡ, Khánh Trần nghe được động tĩnh liền chạy, cũng rất ít người có thể bắt được hắn.
Kết quả về sau tập đoàn Jindai phái ra 6 chiếc phi thuyền bay cấp Ất, bên này hắn mới vừa ngủ, bên khác đã có binh sĩ Jindai từ trên trời giáng xuống.
Kết quả khiến mấy ngày nay, hắn căn bản không ngủ được một giấc ngon lành, cơ hồ đã đến tình trạng đứng cũng có thể ngủ được.
Quá thảm rồi.
Khánh Trần thở dài.
Đương nhiên cũng có tin tức tốt, bên La Vạn Nhai đã xúi giục Cao Dương bên câu lạc bộ Long Văn thành công, đêm nay liền động thủ với câu lạc bộ Long Văn.
Mãi cho tới bây giờ, vẫn không có ai chú ý tới biến hóa của khu Tam Hạ, sựchú ý của mọi người đều tập trung vào một mình Khánh Trần.
Giờ khắc này, Từ Lâm Sâm, Giang Mục Bắc, La Vạn Nhai bên kia đều đang tăng cường chuẩn bị.
Chỉ có Ương Ương là hơi nhàn rỗi.
Từ đêm hôm qua Khánh Trần đã bắt đầu giả trang làm kẻ lang thang, trốn trong khu Tam hạ.
Trốn ở khu Tam hạ, là vì lần kế tiếp khi Jindai phân tích hành tung của hắn, nếu như phát hiện xưa nay hắn không trốn vào khu Tam hạ, sợ rằng sẽ phát hiện một chút mánh khóe.
Mà cô nương Ương Ương này, còn chuyên tìm được hắn trong khu Tam hạ, làm bộ đi ngang qua thảy cho hắn mấy đồng tiền lẻ.
Cũng không biết đó là sở thích kỳ cục gì nữa…
Nhưng có sao nói vậy, năng lực khóa chặt lực trường của Ương Ương, dùng để tìm người dường như cũng không kém cạnh gì so với Ungaikyo.
Khánh Trần đi vào một tòa cao ốc, lặng yên không tiếng động trốn vào một gian phòng, trộm quần áo của chủ phòng, ném lại hơn một ngàn đồng.
Hắn đổi hình dạng, lại lặng yên không tiếng động rời đi, chờ đợi Ungaikyo mở ra lần tiếp theo.
Phi thuyền bay vừa mới đến chính là một tín hiệu, hiện tại hắn có thời gian bốn giờ để ngủ.
Lúc này, trên điện thoại di động lại có dãy số không biết gọi vào, Khánh Trần vừa đi vừa tức giận nói:
“Bây giờ ta đang vội tìm chỗ ngủ, không rảnh hàn huyên với ngươi.”
Trong điện thoại, Jindai Kura cười một lúc mới lên tiếng:
“Trước đó có bác sĩ nói với ta, nếu con người không ngủ đủ sẽ khiến nội tiết hỗn loạn, tính tình dễ nổi cáu, xem ra đúng là sự thật.”
“Rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì?”
Khánh Trần hỏi.
“Sáng sớm ngày mai, Jindai Yunhe cùng Jindai Seisho sẽ xuất phát, tiến về thành phố số 21 để dự lễ truy điệu.”
Jindai Kura nói:
“Ta cũng không biết tuyến đường.”
“Ngươi không hợp với chúng, tại sao lại biết hành tung của chúng?”
Khánh Trần hỏi.
“Bởi vì ta có đồng bọn cùng chung chí hướng. “
Jindai Kura cười nói.
“Ngươi muốn cái gì?”
Khánh Trần hỏi.
“Ta muốn cặp mắt của Jindai Yunhe.”
Khánh Trần trầm mặc một hồi.
Trong điện thoại, Jindai Kura nói:
“Trong bảy ngày này ngươi một mực ẩn núp.
Mặc dù ta cũng không biết rốt cuộc ngươi có đòn sát thủ gì, nhưng ta biết ngươi đang đợi Jindai Yunhe ngồi lên phi thuyền bay.
Bây giờ cơ hội của ngươi đã tới, để cặp mắt của hắn lại cho ta là được.”
Trong khu thứ chín, La Vạn Nhai đang ở trong một cửa hàng Hội phụ huynh mới mua, đối mặt với hơn mười người trẻ tuổi, chăm chú tỉ mỉ giảng giải phải hiểu luật pháp liên bang như thế nào, lẩn tránh luật pháp liên bang ra sao.
Đây là môn đầu tiên hắn dạy cho đám người nhà mới gia nhập.
Một tổ chức theo hình thức câu lạc bộ, tiết đầu tiên không dạy tu hành, không cho ăn bánh vẽ, mà là dạy pháp luật.
Ngày mai sẽ lên 10 chương.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










