- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 152 : Tìm Thấy Rồi (c1511-c1520)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 152 : Tìm Thấy Rồi (c1511-c1520)
❮ sautiếp ❯Chương 1511: Tìm Thấy Rồi
Vào giờ phút này, Cao Dương của câu lạc bộ Long Văn đang ở dưới lầu Chuồng Bồ Câu, nhìn bóng lưng Trương Thanh Hoan đi xa dần thì gọi điện thoại:
“Ông chủ, bên câu lạc bộ Nghệ Thuật dường như đầu óc có vấn đề, hiện tại họ thực sự có kế hoạch mở rộng, nhưng vẫn chưa uy hiếp đến chúng ta.
Ta thăm dò được một ít, ông chủ của họ tên Trương Thanh Hoan, chỉ là một chiến sĩ gen cấp F.”
Ở phía bên kia đầu dây, xã trưởng Trần Dịch Đông của câu lạc bộ Long Văn nói:
“Ừm, rất tốt.”
Cao Dương hỏi tiếp:
“Ông chủ, ta có thể trở về không?”
Trần Dịch Đông:
“Trở về làm gì, hôm nay cho ngươi đi tham gia phỏng vấn chính là vì muốn ngươi làm nội ứng ở câu lạc bộ Nghệ Thuật đó.”
Cao Dương:
“…Ta không thông qua phỏng vấn.”
Trần Dịch Đông:
“…Đồ ăn hại, nghĩ cách kết thân đi!”
Vào lúc Cao Dương đang mật báo, Trương Thanh Hoan đã đi tới dưới lầu Đại Bãi Chùy, Tiểu Mộng Thiên chờ ở đây đã lâu, hắn ta nhỏ giọng nói:
“Nhưng người kia ở ngay phòng 1206, bên trong phòng 1207 toàn là vũ khí.
Trước mắt họ vẫn chưa biết thân phận của mình đã bị mật báo rồi, cũng không biết chúng ta quản những chuyện này.”
“Được, các anh em đi theo ta!”
Trương Thanh Hoan vung tay lên rồi vọt vào trong.
Đi vào tầng 12, hắn ta nhìn thấy xửa phòng 06 và 07 đang đóng chặt, thì làm ra một thủ thế chiến thuật mà chính mình cũng không hiểu.
“Đại ca, thủ thế này của người nghĩa là gì?”
Các tiểu đệ nhìn mà đều mờ mịt.
Sắc mặt Trương Thanh Hoan lập tức ủ rũ:
“Ngươi không cảm thấy như này rất ngầu, rất nghệ thuật hay sao, chúng ta lặng lẽ nhích tới gần, đợi lát nữa nghe mệnh lệnh của ta, ta nói ba hai một thì động thủ…”
Tiếng “ba, hai, một” vừa dứt, Trương Thanh Hoan lập tức há to miệng, trơ mắt nhìn hai người Từ Lâm Sâm cùng Giang Mục Bắc phá cửa mà vào.
Sau một khắc, trong phòng lập tức truyền đến tiếng kêu rên của đám lưu manh.
Trương Thanh Hoan thay đổi sắc mặt:
“Mẹ nó sao lại không nghe mệnh lệnh! Lên lên lên, yểm trợ cho họ!”
…
Sau mười phút, Trương Thanh Hoan dẫn mười hai người xuống lầu.
La Vạn Nhai cùng Tiểu Thất chờ ở dưới lầu:
“Thế nào, tìm thấy chứng cứ không?”
“Tìm thấy rồi.”
Trương Thanh Hoan gật gật đầu:
“Trong điện thoại di động của họ đều là tin nhắn giao dịch, có video của trẻ con, còn có tin nhắn người mua chuyển khoản và trò chuyện.
Những người này cũng đã bán không ít trẻ con, đều là những đứa trẻ ở khu Tam Hạ số 22 của thành phố.
Mẫu chốt là những đứa trẻ bị họ bán đi không phải là để làm con thừa tự cho người khác nuôi dưỡng, mà là để làm “tiểu thư đồng” cho một vài nhân vật lớn.”
Sắc mặt La Vạn Nhai thay đổi, hắn ta biết cái từ tiếng lóng “tiểu thư đồng” kia có nghĩa là gì:
“Kéo ra ngoài chôn hết cho ta.”
“Vâng.”
Mặt mày Tiểu Thất hớn hở nói.
La Vạn Nhai nói xong thì nhìn về phía Từ Lâm Sâm, Giang Mục Bắc và Khánh Trần, hắn ta nghĩ ngợi một lát rồi hỏi Trương Thanh Hoan:
“Thế nào, người mới cũng không tệ lắm đúng không?”
Ánh mắt Giang Mục Bắc sáng lên, vừa nãy họ dựa vào sức hai người mà đánh ngã mười hai tên liền đó, thân thủ này tuyệt đối không phải dùng để trưng cho đẹp, giữ lại làm thuộc hạ cho Trương Thanh Hoan không phải là đáng tiếc sao?
Nếu như La Vạn Nhai biết họ năng chinh thiện chiến như vậy, khẳng định sẽ cân nhắc “bồi dưỡng” họ thêm, đến lúc đó là có thể rời khỏi cái tên ngốc Trương Thanh Hoan này.
Nào biết lúc này Trương Thanh Hoan lại chỉ vào Từ Lâm Sâm và Giang Mục Bắc rồi nói:
“Chính là hai tên người mới ngươi cho ta này, thực sự quá lỗ mãng, nếu không phải ta yểm trợ tốt, thì nói không chừng lúc nãy họ đã chết ở bên trong rồi!”
Giang Mục Bắc:
“???”
Từ Lâm Sâm:
“???”
…
“Ông chủ, ta vừa gia nhập vào Câu lạc bộ Nghệ Thuật được rồi.”
Cao Dương đang ngồi trong căn nhà hắn mới thuê ở cao ốc Đại Bãi Chùy nói chuyện điện thoại.
“Ừm, có gì tiến triển không?”
“Cũng không có gì mới, chỉ là ta cảm thấy phong cách làm việc của Câu lạc bộ Nghệ Thuật không bình thường lắm, họ không những không hành sự như những câu lạc bộ khác mà còn làm rất nhiều việc tốt.”
Cao Dương nói.
Trần Dịch Đông cười lạnh:
“Một câu lạc bộ nhỏ như họ mà cũng muốn làm việc thiện sao? Chiều nay tin đồn về chuyện xảy ra ở Chuồng Bồ Câu đã truyền đến khu thứ bảy và khu thứ tám, nghe nói họ đang muốn cùng ta đi xử lí câu lạc bộ đó.
Họ muốn làm từ thiện sao, thật nực cười.”
“Xem ra dã tâm của họ cũng không nhỏ, nhưng theo những gì ta mới nghe ngóng được, hình như họ không có bất cứ liên hệ gì với bên trên.
Ta phải làm gì tiếp theo đây?”
Cao Dương hỏi.
“Nếu họ không có liên hệ gì với bên trên thì càng tốt, lúc trước ta còn lo người đứng sau họ chính là một quan chức cấp cao nào đó nhàn rỗi muốn đi làm việc thiện, cũng may mọi chuyện không như ta nghĩ…Ngươi cứ tiếp tục ở đó làm nội ứng, khi nào chắc chắn họ không có liên quan đến nhân vật nào thì báo hành tung của Trương Thanh Hoan cho ta, ta sẽ sai người đi giết hắn.”
Chương 1512: Baka
Trần Dịch Đông cười nói:
“Nếu đã là câu lạc bộ thì đương nhiên phải hành động theo phong cách của câu lạc bộ, thấy ai ngứa mắt thì giết là được.”
“Ta hiểu rồi, ta bị một người tên là La Vạn Nhai sắp xếp vào đội ngũ đi theo hắn, hắn nói tiềm lực của ta rất lớn nên muốn dẫn ta đi tìm hiểu thêm về Câu lạc bộ Nghệ Thuật.”
Cao Dương nói:
“Có lẽ mấy ngày tới ta sẽ không đi tìm hiểu hành tung của Trương Thanh Hoan được, nhưng ngày yên tâm, cho ta 3 ngày, ta sẽ gửi thông tin về hành tung của hắn cho ngài.”
Cao Dương hứa hẹn.
Trần Dịch Đông nói:
“Vậy ta sẽ cho ngươi ba ngày, thật ra tên Trương Thanh Hoan đó cũng không khó giết, nếu hắn chết thì chắc chắn Câu lạc bộ Nghệ Thuật sẽ tự giải tán, đến lúc đó ngươi mới có thể trở về.”
Nửa đêm, Khánh Trần vừa tan làm, sau khi bước ra khỏi cửa nhà hàng Hắc Thiên Nga, hắn phải dừng lại kéo cổ áo lên cao hết mức rồi mới tiếp tục bước đi.
Mùa đông ở thành phố số 22 rất lạnh, nhất là về đêm, khi trên đường không một bóng người càng làm bầu không khí trở nên lạnh hơn.
Bây giờ hắn không cần ở lại chăm sóc những người đi theo Jindai Kura đến đây quá chén nữa, vì Khánh Trần đã nói với quản lý Vương, bảo hắn cử hai người ở bộ phận lễ tân ở lại thu dọn tàn cuộc.
Bây giờ hắn chính là cây rụng tiên của nhà hàng Hắc Thiên Nga nên đương nhiên lời nói của hắn cũng rất có trọng lượng.
Khánh Trần đang đi về phía ga tàu, bây giờ chỉ có đoàn tàu hạng nhẹ đó mới có thể đưa hắn an toàn về khu thứ chín.
Trước đây ở ga tàu rất đông vì giờ này cũng là giờ tan làm của những người ở khu Hạ Tam đến đây làm việc.
Nhưng bây giờ thành phố đã ban bố lệnh giới nghiêm ban đêm nên rất nhiều người đã mất việc làm.
Nên ga tàu cũng vắng vẻ hơn rất nhiều.
Vì tất cả camera giám sát ở đây đều đã bị trộm mất nên ga tàu đã trở thành một trong những điểm giao dịch nổi tiếng của thế giới ngầm.
Ngay khi con tàu chuẩn bị dừng lại ở khu thứ chín, Trương Mộng Thiên bỗng xuất hiện trong khoang tàu hắn đang ngồi, sau khi vứt một cái túi mà đen xuống chân hắn, đối phương lại tiếp tục đi về phía trước như chưa có chuyện gì xảy ra.
Khánh Trần nhặt cái túi đó lên, sau đó nhân lúc đoàn tàu giảm tốc trước khi vào ga để nhảy ra ngoài cửa kính.
Hắn dùng miệng cắn túi rồi bò dọc theo phần bị ánh sáng che khuất của một tòa nhà ngay bên cạnh đường ray.
Sau khi thay quần áo xong, hắn mới bước ra khỏi bóng tối, trên người hắn lúc này không còn là bộ quần áo hắn mặc lúc mới bước ra khỏi nhà hàng Hắc Thiên Nga nữa, mà là một bộ quần áo te tua rách rưới như người hoang dã.
20 phút sau, Khánh Trần đã xuất hiện trước một quán bar tên là “Dưới ánh đèn neon rực rỡ, chúng ta cùng cởi quần đánh rắm”, không biết ai đã đặt cho nó một cái tên tràn đầy phong cách Punk như vậy.
Khánh Trần thầm thì nói:
“Cái tên này thật là.”
Vừa dứt lời, hắn lập tức đẩy cửa bước vào, sau đó nhẹ nhàng khóa trái cánh cửa từ bên trong.
Lúc này trong quán bar có hơn 30 người du hành làm việc cho tập đoàn Jindai đang chăm chú ngồi xem những vũ nữ đang uốn éo trên sân khấu phía xa.
Chăm chú đến mức chẳng có tên nào phát hiện ra ngoài cửa vừa xuất hiện 1 người.
Khánh Trần nhẹ nhàng lại gần một người, sau đó đưa tay lên khoác vai đối phương.
Ca một tiếng, người du hành đó nhẹ nhàng đổ xuống ghế, nhưng vì tiếng nhạc trong này quá lớn nên chẳng ai để ý đến âm thanh bất thường này cả.
Khánh Trần lại tiếp tục chuyển sang mục tiêu khác, đợi đến khi có người phát hiện điều bất thường thì hắn đã xử lí xong hơn 10 tên rồi.
“Baka!”
Một tên thấy mấy người ngồi xung quanh mình đều không còn tiếng động thì luống cuống không biết làm gì, hắn định lôi khẩu súng trong túi ra nhưng ngay khi tay hắn chạm đến chuôi súng thì Khánh Trần đã xuất hiện ngay trước mặt hắn.
Sau đó thiêu niên đập thật mạnh lên huyệt Thái Dương của hăn, đòn tấn công đó lập tức khiến vô số mạnh máu trong não hắn đứt vỡ, máu tươi bắt đầu tuôn ra xối xả.
Đến khi hắn ngã xuống sàn, hai mắt của hắn đã chảy đầy máu tươi.
Một người du hành khác không cầm súng theo nên đành vác ghế xông về phía Khánh Trần.
Nhưng ngay khi hắn chỉ còn cách Khánh Trần một khoảng ngắn, Khánh Trần bỗng ngồi xổm xuống, sau đó nện một đòn thật mạnh lên đầu gối của hắn, răng rắc một tiếng, các dây chằng trong gối đều đứt làm đôi khiến nó biến dạng, sau đó lớp da bên ngoài không chịu nổi áp lực nên rách toạc ra, những đầu xương cũng theo đó mà lộ ra ngoài không khí.
Khánh Trần thoát ẩn thoát hiện trong quầy bar như một bóng ma, mỗi đòn tấn công của hắn đều nhắm chuẩn vào những khớp nối, những điểm yếu hay điểm trí mạng trên cơ thể đối phương.
Nhưng ngay khi hắn tiến lại gần sân khấu, phần sàn gỗ phía dưới sân khấu bỗng vỡ toang, kèm theo đó là hai bóng người lao ra.
Cao thủ!
Rút kiếm!
Ánh kiếm!
Chương 1513: Năng Lực Cấp A
Ánh đèn rực rỡ trên sân khấu hắt lên thân kiếm khiến nó càng trở nên bóng loáng, mà mục tiêu của hai thanh kiếm đó chính là Khánh Trần.
Đồng tử của Khánh Trần lập tức co rụt lại, hai người này đều là võ sĩ Thiết Xá Ngự Miễn!
Không biết hai người này đã mai phục ở đây từ bao giờ, trong khi những người khác uống rượu cuồng hoan ở trên này thì họ kiên nhẫn ngồi ở nơi tối tăm đó để đợi con mồi xuất hiện.
Xem ra chuyện người du hành mất tích đã thu hút được sự chú ý của tập đoàn Jindai nên họ đã ra lệnh cho những người này đên tụ tập một chỗ chứ không được phép ở nhà một mình.
Sau đó họ lại cử người mai phục ở gần những vị trí này để chờ hung thủ tự động sa lưới.
Cuối cùng họ cũng đợi được.
Nhưng thứ họ chờ được không phải thời cơ, mà là cái chết.
Rất tốt, nhưng lần sau đừng chờ nữa.
Khánh Trần nở một nụ cười như thể hắn đã sớm biết trước họ đang nấp ở đây vậy, sau đó hắn nhẹ nhàng nghiêng người sang một bên.
Hai thanh kiếm cứ thế bay sượt qua người hắn, lưỡi kiếm sượt qua trần nhà để lại hai vết kiếm thật sâu trên đó.
Lần này hắn không sử dụng át chủ bài của mình mà chỉ đơn giản tránh né đường đi của hai thanh kiếm, cơ thể hắn nhanh nhẹn như một con Thần Ngưu trong núi tuyết.
Hai tên võ sĩ Thiết Xá Ngự Miễn thấy hắn né được đòn đầu tiền thì lập tức đổi sang sử dụng thế “Cư Hợp” .
Hai thanh kiếm lại lao về phía hắn lần nữa!
Nhưng bọn chúng còn chưa kịp tiếp cận hắn thì đã phải dừng lại.
Vì không biết Khánh Trần đã cầm lấy cổ tay của hai người từ lúc nào, đúng lúc này, ngón tay cái của hắn bỗng nhấn nhẹ một cái, cổ tay của hai tên võ sĩ Thiết Xá Ngự Miễn lập tức trật khớp!
Keng keng hai tiếng vang lên, hai thanh kiếm cứ thế rơi xuống sàn.
Hai tên võ sĩ Thiết Xá Ngự Miễn lập tức kinh hãi thốt lên:
“Cấp A sao?!”
Vì trong những lần trước, Khánh Trần và Trương Mộng Thiên đều phối phối hợp với nhau tách từng người du hành ra một chỗ rồi mới hành động, nên họ đều nghĩ vì thực lực của hung thủ không quá mạnh, nên hắn mới bắt buộc phải tách ra giết từng người.
Nhưng họ không biết là, sở dĩ Khánh Trần luôn tách những người du hành đó ra khỏi đám đông rồi mới hành động không phải vì hắn không đủ năng lực để giết người, mà vì Tiểu Mộng Nhiên chỉ là một người bình thường, nên hắn chỉ có thể ứng phó với từng người du hành làm việc cho Jindai mà thôi.
Ngoài ra còn một lí do nữa, đó là vì phần lớn người du hành làm việc cho tập đoàn Jindai chỉ đạt cấp D, nếu đã như vậy thì tổ chức đó cần gì phải phái ra một tên cao thủ cấp A? Tên cấp A bị phái đi đó không cảm thấy xấu hổ sao?
Thế nhưng, những gì mà Khánh Trần vừa biểu hiện ra đều là năng lực mà chỉ cấp A mới có!
Nếu không thì sao hai võ sĩ Thiết Xá Ngự Miễn cấp B như họ lại không phản kháng được gì như thế này!
Nhưng hai người họ vẫn không bỏ cuộc, cả hai quay sang nhìn nhau một lượt rồi cùng lao về phía Khánh Trần, sau đó dùng bàn tay lành lặn còn lại giữ lấy hắn.
Sau đó hai tên võ sĩ Thiết Xá Ngự Miễn cùng lấy ra dao găm cài sẵn bên hông rồi đâm thẳng về phía Khánh Trần.
Nhưng đúng lúc này, họ lại cảm thấy cả cơ thể mình bắt đầu tê dại.
Như thể có một dòng điện từ đâu đó đang truyền vào cơ thể họ, tuy nhìn bề ngoài cơ thể của họ vẫn rất bình thường, nhưng bên trong lại có một dòng điện màu vàng đang theo dòng máu phân tán ra khắp cơ thể, khiến cả người họ không ngừng run rẩy.
Đó chính là sức mạnh của lôi điện.
Thường thì sau khi thức tỉnh dị năng lôi điện, các dị năng giả rất thích dùng năng lực của mình một cách thô bạo, nhưng Khánh Trần không thích cách đó lắm, hắn thích những gì được tính toán tỉ mỉ hơn, ví dụ như trên đường đến đây, hắn chỉ cần phóng xuất ra những sợi lôi điện vô hình thì hình ảnh trên camera giám sát sẽ bị ảnh hưởng, ví dụ như lúc này, hắn đang lợi dụng năng lực của mình để khiến đối phương mất chi giác trong cận chiến.
Khánh Trần nhẹ nhàng thoát ra khỏi sự kìm kẹp của hai người, sau đó hắn lại đưa tay chặt lên cổ mỗi người một nhát.
Trong trận chiến này, sự chênh lệch giữa Khánh Trần và đối phương đã được thể hiện vô cùng rõ ràng.
Sau khi hiến tế thi thể của hai tên võ sĩ cấp B cho Con Rối Giật Dây, hắn không tiếp tục ở lại quá lâu mà nhanh chóng bước ra ngoài.
Ngay khi bước ra khỏi quán bar, hắn lại một lần nữa phóng xuất lôi điện vào dây dẫn, sau hơn mười lần liên tục truyền lôi điện, dòng điện to lớn lập tức đi theo dây dẫn đến phá hủy tất cả các linh kiện trong các thiết bị điện ở đây.
Phanh phanh phanh vài tiếng, tất cả những thiết bị điện trong quán bar đều tóe ra tia lửa.
Hơn mười phút sau, mấy chục chiếc xe việt dã đều dừng lại trước của quán bar.
Jindai Yunhe mặc một chiếc áo choàng quân dụng thật dày lạnh lùng bước vào trong.
Hôm nay sẽ lên tới chương 1520, chúc các bạn cuối tuần vui vẻ!
Chương 1514: Người Bình Thường
Sau khi xem xét vết thương trên người những siêu phàm giả ở đây, hắn lại nhíu mày nói:
“Trên người những thi thể này đều có những vết thương ở các khớp nối khác nhau, đây chẳng phải là phong cách hành sự thường thấy của Hỏa Đường và sao Át Bích?”
“Trưởng quan, ngoại trừ Hỏa Đường và Át Bích, trong liên bang vẫn còn rất nhiều cao thủ am hiểu kĩ năng cận chiến và tấn công khớp nối.”
Một tên sĩ quan nói:
“Căn cứ của Át Bích và Hỏa Đường đều cách chúng ta rất xa, nên khả năng hung thủ là họ rất nhỏ.”
“Thời gian trước từng có tin đồn Đại trưởng lão của Hỏa Đường đang ở phương bắc nên chúng ta không thể loại bỏ khả năng này.”
Jindai Yunhe lạnh lùng nói:
“Hơn nữa một trong hai tên võ sĩ Thiết Xá Ngự Miễn còn là kẻ thù của Át Bích, vì trước đây hắn từng dẫn đầu một nhóm người đi cướp ở một khu tập trung của người hoang dã, nên Át Bích đã ra lệnh truy sát hắn.”
Lúc này có một tên binh sĩ vừa bước ra khỏi quầy rượu vừa nói:
“Trưởng quan, tất cả đồ điện ở đây đều đã bị tạc đạn EMP phá hủy nên ta không thể tìm thấy video giám sát nào.”
Jindai Yunhe cười lạnh:
“Lập tức đi kiểm tra tất cả camera giám sát trong bán kính 10 cây số quanh đây, ta không tin hắn có thể tránh thoát được tất cả các camera giám sát!”
Nửa giờ sau, một binh sĩ mang một chiếc máy tính bảng đến cho hắn, trên màn hình lúc này là hình ảnh một người đàn ông mặc một bộ đồ te tua như người hoang dã đang bước đi trên con phố dài.
Thậm chí Jindai Yunhe còn mơ hồ nhìn thấy những đồ đằng màu đen thần bí mà hoa lệ trên lưng đối phương.
“Át Bích?”
Jindai Yunhe nhíu mày:
“Hắn tự ra tay sao.”
Không hiểu sao, lúc này Jindai Yunhe lại cảm thấy rất kì lạ, lúc trước tự nhiên họ phải đối mặt với một cao thủ Thổ nguyên tố thần bí của Khánh thị, sau đó đến Bạch Trú, bay giờ lại xuất hiện thêm cả Át Bích.
Như thể cả thế giới đều đang đổ xô đến thành phố số 22 để đối đầu với tập đoàn Jindai vậy!
“Ra lệnh truy nã Từ Lâm Sâm, người nào tìm được manh mối lập tức thưởng 30 triệu!”
Jindai Yunhe lạnh lùng nói.
…
Ban đêm.
“Ông chủ, ngươi để ta giết tên Trương Thanh Hoan này đi.”
Giang Mục Bắc thở dài nói:
“Ta nghĩ, chỉ khi nào hắn chết thì chúng ta mới có cơ hội tiếp xúc với những nhân vật đứng sau Câu lạc bộ Nghệ Thuật, từ lúc chúng ta tiếp cận họ đến giờ, rõ ràng tên này chính là trở ngại lớn nhất.”
“Đừng nói nhảm nữa.”
Từ Lâm Sâm vừa xem tin tức trên điện thoại vừa nói:
“Tuy Trương Thanh Hoan hơi ngu ngốc một chút, nhưng hắn không phải người xấu, Át Bích cũng có nguyên tắc của Át Bích, những người có ý tưởng thay đổi thế giới này như họ chính là đồng minh của chúng ta, mà đã là đồng minh thì không được giết.”
“Chúng ta còn phải đoàn kết với Trương Thanh Hoan sao?”
Giang Mục Bắc khó tin nói:
“Sao ta lại cảm thấy, nếu chúng ta đoàn kết với hắn thì lại càng khó với đến thành công nhỉ.”
“Cố tìm cái chung, gác lại bất đồng.”
Từ Lâm Sâm nói.
Đúng lúc này, ngoài hành lang bỗng vang lên tiếng bước chân, cả hai cùng im lặng nhìn ra cửa phòng trọ.
Người đó đi qua cửa phòng của họ, sau đó bắt đầu mở cửa căn phòng đối diện.
Từ Lâm Sâm biết, người này chính là Trần Tuế vừa tan làm về nhà…
Hắn trầm tư hỏi:
“Đúng rồi, ngươi cảm thấy người tên là Trần Tuế này như thế nào, rõ ràng ta cảm thấy cái tên này nghe rất quen, nhưng lại không thể nhớ nổi đã từng nghe thấy ở đâu.”
“Ta cũng không nhớ.”
Giang Mục Bắc lắc đầu nói:
“Ta thấy tiếng bước chân của hắn rất nặng nề, rõ ràng hắn là người bình thường.
Ông chủ, ngươi đang nghi ngờ hắn sao?”
“Không phải ta nghi ngờ hắn, mà là tự nhiên chúng ta lại có một người hàng xóm ở cùng câu lạc bộ nên ta cảm thấy hơi khác thường một chút.”
Từ Lâm Sâm nói:
“Nhưng vì hắn đến đây trước chúng ta nên hoàn toàn có thể loại bỏ hiềm nghi, chẳng qua ta chỉ tò mò chút thôi.”
“Đúng rồi, không biết tối nay tên Trần Tuế này đi đâu, hay hắn đi làm đêm.”
Giang Mục Bắc nói.
“Nghe nói hắn đang làm việc trong một nhà hàng ở khu thứ bốn, dù sao thì việc của hắn không xung đột gì với chúng ta nên ngươi không cần quan tâm mấy chuyện này.”
Từ Lâm Sâm nói.
“Cũng đúng, mỗi đêm hắn ra ngoài làm gì thì có liên quan gì đến chúng ta đâu.”
Giang Mục Bắc gật đầu.
Từ Lâm Sâm nói:
“Nhưng ngươi có chú ý đến một việc không, mỗi đêm 4 giờ hắn mới về đến phòng, nhưng 9 giờ đã dậy, nhiều nhất thì hắn cũng chỉ được ngủ 5 tiếng, nhưng mỗi ngày hắn đều có vẻ rất tỉnh táo.”
“Ngày mai ta sẽ chú ý hắn.”
“Ừ, quan sát một chút.”
Từ Lâm Sâm tắt điện thoại:
“Ngủ đi, Trương Thanh Hoan nói ngày mai có nhiệm vụ rất quan trọng cần làm.”
Sáng ngày thứ hai, hai người đều nhận được lệnh xuống dưới tập trung của Trương Thanh Hoan, sau khi xuống đến nơi, họ đều nhìn thấy Trương Thanh Hoan đang cầm một cái túi, còn Trần Tuế và Trương Mộng Thiên đều đã đứng bên cạnh hắn nhìn xung quanh, không biết đang tìm cái gì.
Chương 1515: Đàm Phán 1
Vừa nhìn thấy họ, Trương Thanh Hoan lập tức mở túi ra, sau đó phát cho mỗi người một cây côn sắt.
Giang Mục Bắc nghi ngờ nói:
“Chúng ta chuẩn bị đi diệt câu lạc bộ nào sao? Nếu đúng là như vậy thì mấy người chúng ta cũng đủ sao?”
“Không phải đi diệt ai.”
Trương Thanh Hoan lắc đầu:
“Có chuyện quan trọng hơn cần làm.”
A, lúc này Từ Lâm Sâm đang cảm thất rất kì quái, không phải đi đánh người thì cầm theo gậy làm gì?
Sau đó Trương Thanh Hoan lại dẫn họ đi lên Chuồng Bồ Câu lần nữa, Trương Mộng Thiên vừa đi vừa nói:
“Đến nhà 703.”
Trương Thanh Hoan cười lạnh nói:
“Chuyện của con gái hắn nhất định phải giải quyết xong trong hôm nay, hắn không muốn cũng phải đồng ý.”
Nghe đến đây, Từ Lâm Sâm và Giang Mục Bắc lập tức quay sang nhìn nhau.
Giang Mục Bắc nhỏ giọng nói:
“Không phải tên này định đi cướp con gái nhà người ta chứ? Nếu đúng là như vậy thì chẳng phải chúng ta chính là đồng lõa sao?”
Từ Lâm Sâm lắc đầu:
“Cứ đến xem thử đã, nếu hai người họ tâm đầu ý hợp mà cha vợ không đồng ý thì chúng ta chỉ cần đứng xem là được, nhưng không được phép nhúng tay.
Nếu hắn muốn đánh người thì ngươi đứng ra ngăn cản là được.”
“Được, nếu hắn muốn ép gái nhà lành làm kỹ nữ thì ta sẽ giết hắn.”
Giang Mục Bắc nhỏ giọng nói.
Nói đến đây, Từ Lâm Sâm bỗng quay đầu hỏi Khánh Trần:
“Trần Tuế, ngươi cảm thấy thế nào?”
Khánh Trần vô tội nhìn hai người:
“Ta cảm thấy các ngươi nói rất đúng…”
Vừa đến trước cửa phòng 703, Trương Thanh Hoan đã hung hăng đập cửa:
“Lý Tam Cẩu, ngươi ra đây cho ta!”
Thấy Trương Thanh Hoan đập mạnh đến mức cánh cửa rung rinh sắp đổ, Giang Mục Bắc đang định tiến lên ngăn cản.
Nhưng đúng lúc này, cửa bỗng mở ra, một người đàn ông đứng trong phòng yếu ớt nói vọng ra:
“Có chuyện gì?”
“Chúng ta đến để nói chuyện của con gái ngươi!”
Trương Thanh Hoan nói.
Khánh Trần, Từ Lâm Sâm, Giang Mục Bắc đều lặng lẽ nhìn ra sau lưng Lý Tam Cẩu, phía sau hăn slaf một cô bé khoảng 8 9 tuổi đang bận rộn gấp hộp giấy…
Trương Thanh Hoan nói:
“Ngươi rốt cục có chịu cho nàng đi học hay không? Bây giờ nàng đến tuổi đi học rồi, ngươi cứ cho nàng ở nhà gấp hộp giấy thì lấy đâu ra tương lai? Bây giờ các trường tiểu học trong liên bang đều không thu phí, tại sao ngươi vẫn không cho nàng đi?”
Khánh Trần, Từ Lâm Sâm, Giang Mục Bắc:
“…”
Tình huống này không những không giống tiết mục cướp đoạt dân nữ mà họ vừa tưởng tượng, mà còn trái ngược hoàn toàn luôn.
Họ lại nhìn xung quanh căn phòng một lượt.
Trong phòng chất đầy những hộp giấy đã được gấp gọn gàng, xem ra đây chính là những hộp giấy mà Lý Tam Cẩu và con gái hắn vừa gấp, chuẩn bị đưa đến khu thứ năm để bán cho những cửa hàng quà tặng.
Nhưng dù ở đây có rất nhiều hộp thì cũng chẳng bán được bao nhiêu tiền, họ có chăm chỉ gấp cả ngày thì cũng chỉ kiếm được số tiền đủ để trang trải trong 1 2 ngày mà thôi.
Đây cũng là thực trạng của phần lớn người dân sống ở đây, họ không muốn làm chuyện xấu, nhưng cũng không thể thay đổi hiện trạng này, họ giống như những con kiến thợ ở dưới đáy xã hội chuyên làm những công việc mà không khác không thèm làm.
Lý Tam Cẩu không vui nói:
“Ngươi vừa nói cái gì, cho nàng đến trường làm gì, sau khi tốt nghiệp tiểu học chẳng phải nàng cũng đi gấp giấy sao, khác nhau ở chỗ nào? Đến trường có cơm ăn sao?”
Trương Thanh Hoan dùng côn sắt chỉ vào Lý Tam Cẩu:
“Nếu ngươi cứ nói chuyện kiểu này thì ta sẽ đánh ngươi lần nữa.”
Lý Tam Cẩu đau đầu nói:
“Các ngươi là câu lạc bộ mà, sao không đi làm những việc mà các câu lạc bộ khác thường làm đi, sao các ngươi không đi chém người đi? Ở đây quan tâm con gái ta có đi học hay không làm gì
Trương Thanh Hoan cười lạnh nói:
“Nếu ngươi cho nàng đi học thì ta sẽ giảm 200 tiền phí bảo hộ mỗi tháng.”
“Thật sao?”
Lý Tam Cẩu lập tức sáng mắt lên.
Tuy người dân ở đây có cho con em mình đi học, nhưng thường thì chỉ vài năm sau lũ trẻ lại phải bỏ học về nhà làm việc.
Bởi vì áp lực sinh hoạt quá lớn.
Thật ra trên đời này số cha mẹ chấp nhận bán đôi mắt của con mình rất ít, nếu có đủ tiền thì làm gì có bậc cha mẹ nào không muốn cho con mình đến trường học chữ chứ.
Trương Thanh Hoan hỏi:
“Rốt cục thì có cho hay không?”
Lý Tam Cẩu gật đầu:
“Cho…Nhưng giáo viên trong các trường tiểu học ở khu thứ chín đều không phải hạng tốt lành gì, mỗi ngày họ đều kiếm cớ thu thêm tiền của học sinh.”
“Cái này ngươi không cần lo, chúng ta sẽ đi giải quyết!”
Trương Thanh Hoan tiêu sái phất tay rời đi.
Còn phương thức giải quyết này chắc chắn là cách mà các câu lạc bộ thường dùng để giải quyết rồi.
Trương Thanh Hoan hỏi Trương Mộng Thiên:
“Hôm nay chúng ta phải giải quyết bao nhiêu hộ?”
“112 hộ.”
Trương Mộng Thiên nói:
“Số này đều là con cái đến tuổi nhưng không cho đi học.”
Trương Thanh Hoan thoải mái cười nói:
“Mọi người hôm nay vất vả một chút, hôm nay chúng ta nhất định phải đàm phán xong 112 hộ, nếu có thể hoàn thành thuận lợi thì ta sẽ dẫn mọi người đi ăn lòng già!”
Chương 1516: Đàm Phán 2
Lòng già là một trong những món khá đặc sắc trong khu ổ chuột, sau khi gia súc được đưa đến các lò mổ, phần thịt ngon nhất sẽ được đến cho các nhân vật lớn, nhưng vì rất ít người thích ăn lòng nên lòng mới trở thành phần thịt rẻ nhất.
Đương nhiên, dù giá của nó là rẻ nhất nhưng không có nghĩa là người dân nào cũng đủ tiền mua được nó, hôm nay Trương Thanh Hoan cũng coi như hào phóng một lần.
Từ Lâm Sâm và Giang Mục Bắc lại quay sang nhìn nhau, họ đều không ngờ Câu lạc bộ Nghệ Thuật còn quan tâm đến cả chuyện này.
So với việc tổ chức biểu tình học sinh mà họ đang làm, những gì mà Câu lạc bộ Nghệ Thuật đang làm có vẻ khá thô bạo, nhưng tính phổ cập lại mạnh hơn nhiều.
Nguyện vọng của Át Bích bây giờ chính là để tất cả những đứa trẻ trên thế giới này đều biết chữ, ít nhất thì bọn trẻ cũng biết đọc báo hay xem tin tức, từ đó biết thế giới này đang xảy ra cái gì.
Nghĩ đến đây, Từ Lâm Sâm và Giang Mục Bắc mới bắt đầu cảm thấy hứng thú với Câu lạc bộ Nghệ Thuật.
Từ Lâm Sâm thấp giọng nói:
“Bây giờ ta có thể khẳng định, người đứng đằng sau Câu lạc bộ Nghệ Thuật chắc chắn chính là người mà Ương Ương nhắc đến.
Bây giờ ta cũng rất tò mò không biết hắn định biến chỗ này thành cái gì.”
Khánh Trần đứng ngay sau hắn vô tội nhìn lên trần nhà.
Trong một tiệm mì lòng già ở khu thứ chín, cả đám Khánh Trần đang ngồi trên một cái bàn dài ăn mì, trong đó Trương Thanh Hoan và Trương Mộng Thiên là hai người phát ra âm thanh lớn nhất.
Hôm nay họ đã hoàn thành nhiệm vụ thuyết phục 112 hộ gia đình cho con em đi học nên tâm trạng mọi người đều rất tốt.
Rõ ràng đây chỉ là việc nhỏ, nhưng không hiểu sao họ lại cảm thấy rất hưng phấn.
Từ Lâm Sâm lau miệng, sau đó hỏi Trương Thanh Hoan:
“Ông chủ, không phải chúng ta là câu lạc bộ sao, sao chúng ta phải làm những chuyện như thế này?”
Trương Thanh Hoan vừa ăn vừa nói:
“Đây không phải quyết định của ta, mà là của người ở phía trên, họn họ nói, muốn để sân trường lại vang lên tiếng đọc sách, họ còn nói, nếu cả một thế giới lớn như vậy mà không có nổi một tủ sách thì tất cả người lớn ở thế giới này đều sai rồi…”
Nói đến đây, hắn mới nhận ra mình nói lỡ miệng:
“Khụ khụ, Người ở phía trên mà ta vừa nói là chỉ các bậc tiên hiền trên trời, những lời này là do họ nói với ta trong mơ.”
Lúc này Khánh Trần lại biến thành bậc tiên hiền trên trời rồi…
Từ Lâm Sâm không thèm quan tâm lí do sứt sẹo của Trương Thanh Hoan, hắn lại hỏi câu khác:
“Nhưng chúng ta là câu lạc bộ mà, không phải việc mà câu lạc bộ nên làm là đánh giết sao?”
“Để ta nói cho ngươi nghe.”
Trương Thanh Hoan vui vẻ nói:
“Khi còn bé, nhà ta rất nghèo, đến cơm còn không có mà ăn, huống chi là đi học cấp 2.
Sau này ta cố gắng kiếm tiền, lúc đó ta nghĩ chỉ cần có nhiều tiền thì cuộc sống sẽ rất thoải mái, nhưng dù mọi chuyện diễn ra khá tốt, các huynh đệ đều có cái ăn, nhưng ta vẫn cảm thấy không vui.
Mãi đến gần đây, dù mỗi ngày phải làm rất nhiều việc, nhưng ta vẫn không cảm thấy mệt mỏi chút nào, các ngươi có biết tại sao không?”
“Tại sao?”
Lần này là Khánh Trần hỏi.
Trương Thanh Hoan nói:
“Ta chợt nhận ra lí do vì sao trước đây ta vẫn luôn cảm thấy không vui, bởi vì mục tiêu của ta trước đây là làm cho cuộc sống của mình tốt hơn, còn mục tiêu của ta bây giờ là làm cho cuộc sống của mọi người tốt hơn, hai chuyện này hoàn toàn khác nhau.”
Giang Mục Bắc thầm thì nói:
“Tư tưởng giác ngộ còn mẹ nó rất cao…”
Trương Thanh Hoan tiếp tục nói:
“Hơn nữa, nếu bọn trẻ có thể đi học thì sẽ tìm được việc làm tốt hơn, ít nhất thì cũng không phải làm thành viên câu lạc bộ như ta.
Nếu họ không đi làm thành viên câu lạc bộ thì chẳng phải cả thành phố số 22 sẽ chỉ còn Câu lạc bộ Nghệ Thuật sao, lúc đó chúng ta sẽ đi thu phí bảo hộ của cả thành phố, đây chính là nghệ thuật rút củi dưới đáy nồi!”
Từ Lâm Sâm:
“Phốc!”
Shock đến mức phun cả mì ra ngoài.
Khánh Trần:
“???”
Không ngờ tư tưởng của hắn khi truyền đến Trương Thanh Hoan lại bị xuyên tạc thành như thế này!
“Ca, ngươi nhìn này.”
Giang Mục Bắc đứa điện thoại di động ra trước mặt Từ Lâm Sâm, trên mà hình là một bài viết, tiêu đề bài viết là tập đoàn Jindai vừa ban bố lệnh truy nã Át Bích ở thành phố số 22!
Người bị truy nã chính là Từ Lâm Sâm vì hắn đã sát hại một thành viên của tập đoàn Jindai là Takahashi Taisei!
Từ Lâm Sâm và Giang Mục Bắc đều ngơ ngác nhìn bài viết rất lâu, lúc mới đến đây, đúng là họ có ý định giết Takahashi Taisei, nhưng rõ ràng họ còn chưa kịp ra tay mà!
Chuyện này thật kì lạ.
Rõ ràng họ còn chưa ra tay, nhưng hung thủ lại là họ…
Từ Lâm Sâm im lặng rất lâu mới lên tiếng:
“Trên đời này không thể nào có chuyện trùng hợp như vậy được, tám phần là người mà Ương Ương nhắc đến muốn lợi dụng ta…”
Giang Mục Bắc nhíu mày:
“Nếu để ta biết hắn đang ở đâu thì chắc chắn ta sẽ đi đòi món nợ này.”
Khánh Trần đột nhiên ngẩng đầu nhấc tay:
“Ông chủ, thêm một bát nữa.”
Trương Thanh Hoan thầm nói:
“Ngươi ăn ít một chút thì có làm sao, sao lại ăn nhiều như vậy!?”
Chương 1517: Cải Tạo
“Cao Dương, ba ngày này, Trương Thanh Hoan kia đang làm cái gì? Rốt cuộc ngươi có tra rõ hành tung của hắn không?”
Trong điện thoại, ngữ khí của ông chủ câu lạc bộ Long Văn Trần Dịch Đông, rõ ràng hơi mất kiên nhẫn.
Cao Dương do dự nói:
“Ta nói ra sợ ông chủ không tin, hắn đến từng nhà khuyên trẻ con đi học, mỗi ngày một toà nhà, rất kiên trì không làm việc gì khác.”
Trần Dịch Đông sửng sốt:
“Dùng mấy chuyện vớ vẩn này để đối phó với ta, mẹ nó có phải ngươi làm phản rồi không?”
Cao Dương giải thích:
“Không có…Không phải đâu ông chủ, ngươi nghe ta nói, trong ba ngày nay, hắn thật sự không làm chính sự gì.
Cũng không riêng gì hắn, cả câu lạc bộ Nghệ Thuật đều an tĩnh lại, tất cả mọi người không làm chuyện gì quan trọng hết.”
“Hiện tại câu lạc bộ Nghệ Thuật có mấy người lãnh đạo?”
Trần Dịch Đông hỏi.
“Tổng cộng có ba người, Trương Thanh Hoan, La Vạn Nhai, Tiểu Thất.”
Cao Dương nói:
“Mỗi ngày Tiểu Thất kia đều đang hướng dẫn khách trọ trong bốn toà nhà những bước xây dựng cơ bản.
La Vạn Nhai thì mỗi ngày mang những người mới chúng ta đi lập đội.
Họ cũng không ra ngoài chém người, cũng không làm ăn gì, phàm là những việc chính của câu lạc bộ, bọn họ chẳng dính vào chuyện gì.”
“Đúng rồi, trước đó câu lạc bộ Nghệ Thuật tiêu diệt bốn câu lạc bộ, Hắc Thủy, Đại Bãi Chùy, Lưu Tinh Chùy, Ta Muốn Mua Đồng Hồ, mấy trăm người đi đâu cả rồi?”
Trần Dịch Đông hỏi:
“Đã gia nhập cả vào câu lạc bộ Nghệ Thuật, hay là giết hết? Trước đó khi PCE bắt giao người, chúng cũng chỉ giao ba mươi người.”
Cao Dương giải thích:
“Đám người đó đều đang gấp hộp giấy, đạp máy may, lắp ráp linh kiện điện tử…”
“Cái quái gì vậy?”
Rõ ràng Trần Dịch Đông rất sửng sốt.
Cao Dương nói tiếp:
“Tiểu Thất bắt họ dọn ra ba tầng cao nhất trên cao ốc Đại Bãi Chùy, sau đó khóa cửa sắt lại, để họ tiến hành lao động cải tạo gì đó ở bên trong, thuận tiện kiếm tiền cho câu lạc bộ Nghệ Thuật.
Hiện tại, những người này cũng được coi là một trong những nguồn kiếm tiền mặt của câu lạc bộ Nghệ Thuật…”
Trần Dịch Đông ngồi trên ghế sa lon bằng da thật, sững người một lúc.
Hoàn cảnh ở ngục giam liên bang tốt hơn khu ổ chuột nhiều, cũng không có thứ gọi là lao động cải tạo này.
Từ đời ông nội, nhà hắn bắt đầu lăn lộn, kinh doanh câu lạc bộ, bôn ba mấy chục năm cũng không nghĩ đến còn có thể dùng loại phương thức này kiếm tiền…Mấu chốt là, câu lạc bộ dùng cách này kiếm tiền cũng quá quỷ dị!
Quá lỗi thời rồi!
Mấy cách này làm sao thu lời bằng buôn bán nô lệ, dược phẩm hóa học, cơ quan nội tạng chứ?
Trần Dịch Đông nghĩ đến mấy trăm thanh niên trai tráng lại đi đạp máy may trong cao ốc Đại Bãi Chùy, lập tức cảm thấy không nỡ nhìn.
“Được rồi, cũng không lề mề nữa.”
Trần Dịch Đông cười lạnh nói:
“Ngươi đã nắm được hành tung của Trương Thanh Hoan chưa?”
“Ừm, nắm được rồi.
Nhưng ông chủ ơi, bên cạnh Trương Thanh Hoan này liệu có cao thủ bảo vệ không?”
“Tốt, hôm nay ta sẽ phái người giết hắn.
Một chiến sĩ gen cấp F mà thôi, bên cạnh có thể có cao thủ gì chứ.
Hắn đã không đáng để ta tiếp tục chú ý.”
“Vâng.”
Cao Dương cúp điện thoại.
Cách đó không xa, La Vạn Nhai cười tủm tỉm ngoắc:
“Cao Dương, mau tới tiếp tục lập đội với mọi người trong nhà nào!”
“Đến đây đến đây!”
Tại khu thứ tám, hai chiếc xe gắn máy phi ra từ trong sân biệt thự của câu lạc bộ Long Văn, chạy thẳng đến khu thứ chín.
“Chúng ta không khuếch trương địa bàn sao?”
Giang Mục Bắc hỏi ra nghi hoặc sâu trong lòng mình.
Hai vị đại lão Át Bích rất rõ ràng thực lực của câu lạc bộ Nghệ Thuật, hơn một trăm chiến sĩ gen thì muốn thống trị toàn bộ khu Tam Hạ cũng không có vấn đề gì.
Mà, hiện tại Giang Mục Bắc cũng có cảm giác muốn dấn thân vào sự nghiệp.
Nếu câu lạc bộ Nghệ Thuật này ức hiếp dân nghèo, hai vị đại lão Át Bích cùng lắm chỉ sắm vài người đứng xem, nói không chừng còn vì dân trừ hại.
Nhưng bây giờ không giống với lúc trước, họ phát hiện những việc câu lạc bộ Nghệ Thuật làm với việc họ muốn làm là cùng chung chí hướng.
Thậm chí còn làm tốt hơn Át Bích.
Cứ như vậy, trái tim Giang Mục Bắc lại sôi sục lần nữa, hắn hận không thể thương lượng với Từ Lâm Sâm, trực tiếp giúp câu lạc bộ Nghệ Thuật khuếch trương.
Làm vậy thì dân nghèo ở khu Tam Hạ thành phố số 22 này, cũng có thể sớm nghênh đón những ngày tháng rực rỡ.
Cho nên, Giang Mục Bắc tính tình vốn hấp tấp thấy câu lạc bộ Nghệ Thuật không vào việc chính, liền hơi sốt ruột…
Hắn còn gấp gáp hơn cả câu lạc bộ Nghệ Thuật.
Trương Thanh Hoan lại không để ý:
“Đừng gấp, bây giờ là lúc xây dựng hình mẫu.
Trong khu thứ chín thậm chí khu Tam Hạ, còn có rất nhiều người không biết đến sự tồn tại của Chuồng Bồ Câu, cho nên chúng ta đánh tới, cũng sẽ không được nhân dân trợ giúp.
Hiện tại chúng ta thắp sáng bốn tòa cao ốc, sau đó lại cố ý truyền bá ra ngoài, tự nhiên sẽ trở thành chủ đề.
Ngươi nhìn xem, những người kia chính là người nghe danh tới tham quan đấy.”
Chương 1518: Ăn Mì
Trương Thanh Hoan ngồi trong quán, chỉ vào những người đi ngang qua cửa ra vào:
“Không ai ngăn nổi khát vọng về một cuộc sống khá hơn của họ, ánh đèn trong khu thứ chín, đủ để thắp sáng khát vọng đó.”
Giang Mục Bắc lẩm bẩm nói:
“Nếu như ta chưa từng nhìn thấy ánh sáng, thì ta mới có thể chịu đựng bóng tối.”
“Không sai. “
Trương Thanh Hoan vui tươi hớn hở cười nói:
“Hơn nữa còn có một vấn đề là, tất cả câu lạc bộ đều phải cống nạp lên trên, câu lạc bộ cúng tiền cho PCE, PCE lại đút lót cho nghị viên phía trên, nghị viên lại nộp cho tập đoàn tư bản.
Nếu câu lạc bộ Nghệ Thuật gióng trống khua chiêng thay đổi sự cân bằng này, khẳng định sẽ bị người ta chú ý tới, cho nên mặc dù động tác cần nhanh nhẹn, nhưng làm việc phải vững vàng.”
“Mấy thứ này đều do ngươi nghĩ ra?”
Giang Mục Bắc nghi ngờ nói, ý là, ngươi có thể nghĩ ra dòng suy nghĩ nghiêm túc này?
Trương Thanh Hoan thản nhiên thừa nhận:
“Đó là lão La nói.”
Lúc này, Khánh Trần bỗng nhiên góp lời:
“Ta hiểu rồi, cho nên chúng ta phải chờ trong thành thị phát sinh một số chuyện, đợi đến khi PCE không rảnh bận tâm đến chúng ta, lại nhanh chóng khuếch trương!”
“Thông minh!”
Trương Thanh Hoan khích lệ.
Khánh Trần nói tiếp:
“Hay là chúng ta đi ám sát người của tập đoàn Jindai đi, ta biết một kẻ tên Jindai Kura mỗi ngày đều uống rượu ở nhà hàng Hắc Thiên Nga khu thứ tư, mà rạng sáng mỗi ngày đều đi về một thân một mình.
Ta đang làm nhân viên tạp vụ ở nhà hàng Hắc Thiên Nga.
Giết hắn rồi, sáu khu trên khẳng định sẽ hỗn loạn.”
Trương Thanh Hoan dở khóc dở cười:
“Ta biết Jindai Kura mà ngươi nói, đó là quý công tử nổi danh thành phố số 22.
CMN, hắn là cấp A, chúng ta còn chưa đủ cho người ta nhét kẽ răng.
An tâm chờ hỗn loạn là được rồi, chúng ta không thể tự gây ra hỗn loạn.”
Lời này vừa nói ra, Từ Lâm Sâm và Giang Mục Bắc nhìn nhau, để uỷ ban quản lý trị an PCE không rảnh bận tâm đến khu Tam Hạ.
Chuyện này kỳ thật hai người họ có thể làm được.
Gây ra hỗn loạn ở chỗ khác là được chứ gì?
Lúc này, Giang Mục Bắc nhỏ giọng xì xào:
“Ông chủ, chúng ta sẽ giúp họ gây ra hỗn loạn sao?”
“Có thể cân nhắc.”
Từ Lâm Sâm gật gật đầu:
“Dù sao sớm giải phóng khu Tam Hạ, cũng có thể giúp nhiều người thoát ly bể khổ.”
“Nhưng vấn đề chúng ta là người của Át Bích, cũng không phải thật sự là thành viên câu lạc bộ Nghệ Thuật.”
Giang Mục Bắc nói:
“Ta cảm thấy là chuyện của họ, cứ để họ làm thì tốt hơn.”
Từ Lâm Sâm trầm mặc một lát:
“Nếu như họ thật sự có thể hoàn thành chuyện chúng ta không làm được.
Át Bích hợp tác với tên Joker kia cũng đâu có sao, ta không để ý.”
Giang Mục Bắc sửng sốt:
“Ông chủ…”
“Không phải nhiều lời, đêm nay chúng ta sẽ đi gây hỗn loạn.”
Từ Lâm Sâm nói, dưới sắc mặt bình tĩnh kia, là quyết tâm cao độ.
Ý nghĩa sự tồn tại của Át Bích cũng không phải là vì quyền lực, mà là vì lý tưởng.
Chỉ cần mọi chuyện có thể thành công, được mất cá nhân của Từ Lâm Sâm hắn cũng không quan trọng.
Thực tế, Từ Lâm Sâm cũng nhận thức được hạn chế của họ.
Dù sao hơn phân nửa Át Bích đều là người hoang dã, tầm nhìn và thế cục đã định sẵn họ rất khó hoàn thành chuyện này một mình.
Mà bây giờ, hắn đã biết dã tâm của người đứng sau câu lạc bộ Nghệ Thuật này lớn đến chứng nào.
Giang Mục Bắc nhỏ giọng thầm thì:
“Hợp tác với Joker? Chúng ta còn không biết hắn ở đâu, làm sao bàn chuyện hợp tác được.”
Vừa dứt lời, Khánh Trần bỗng nhiên giơ tay lên:
“Ông chủ, thêm một bát mì ruột già nữa.”
Giang Mục Bắc xoa lỗ tai quay đầu qua quát:
“Ngươi thêm mỳ thì thêm mỳ, lớn tiếng như vậy làm gì!?”
…
Đang nói chuyện, ngoài tiệm mỳ ruột già có hai người mặc áo da màu đen, đang đứng ở lối đi bộ đối diện, làm bộ như không có chuyện gì đánh giá đám người trong tiệm.
Cánh tay phải của chúng rũ xuống bên người, tựa như bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị móc vũ khí ra.
Nhưng ngay lúc này, Từ Lâm Sâm, Trương Mộng Thiên trong tiệm, đồng thời cảnh giác nhìn ra phía ngoài.
Trương Thanh Hoan còn đang đau lòng tính tiền, đã thấy Từ Lâm Sâm biến mất khỏi ghế ngồi, đi đến trước mặt hai người kia.
Phịch một tiếng, hắn tung ra hai quyền nện vào phần bụng hai tên sát thủ, khiến đối phương cuộn người lại như con tôm luộc, ngã xuống.
Giác quan thứ sáu của cấp A, không phải thứ người thường có thể phỏng đoán, chỉ cần nhìn nhiều vài lần, hoặc cái nhìn mang theo ác ý, đều sẽ bị cảm ứng được.
Đó là một thứ huyền ảo mà khó hiểu, cũng là dấu hiệu ý chí tinh thần của một Dị năng giả, bắt đầu dung hợp cùng thế giới!
Bọn sát thủ đương nhiên không biết điểm này, bọn hắn không chút kiêng kỵ đánh giá mục tiêu như thường lệ.
Ai có thể nghĩ tới, bên cạnh một chiến sĩ gen cấp F, lại còn có cao thủ cấp A…
Trước đó Tiểu Thất đã từng hỏi La Vạn Nhai, cứ thả Trương Thanh Hoan nhảy nhót ở bên ngoài như vậy, liệu có nguy hiểm gì không…
La Vạn Nhai trả lời: Toàn bộ người trong thành phố số 22 chết hết rồi, chưa chắc con hàng này đã chết.
Lúc đó, Tiểu Thất còn tưởng rằng Trương Thanh Hoan là cao thủ giấu mặt gì.
Ngay lúc này, Trương Thanh Hoan vừa tính tiền xong xuôi, liền nhìn thấy Từ Lâm Sâm động thủ.
Chương 1519: Phân Chia Công Việc
Hắn vội vàng chạy tới, đỡ hai tên sát thủ dậy:
“Các ngươi có sao không?”
Hai tên sát thủ đau đến mắt trợn trắng, không còn gì để nói.
Nói xong, Trương Thanh Hoan còn vừa thương xót vừa phẫn nộ nhìn về phía Từ Lâm Sâm:
“Ngươi vô duyên vô cớ đánh người làm gì?”
Từ Lâm Sâm: “???”
Khánh Trần bật cười, việc này cũng không thể trách Trương Thanh Hoan oan uổng người tốt.
Thật sự là Từ Lâm Sâm ra tay quá nhanh, mà hắn cũng không thể giải thích giác quan thứ sáu của mình.
Cho nên trong mắt Trương Thanh Hoan, là Từ Lâm Sâm nhàn rỗi không có chuyện gì, bang bang, cho người qua đường hai quyền…
Khánh Trần cảm thấy mình như đang xem tiết mục Tôn Ngộ Không ba lần đánh Bạch Cốt Tinh, mà Từ Lâm Sâm chính là Tôn Ngộ Không bị oan uổng.
Từ Lâm Sâm yên lặng tìm ra hai khẩu súng trên người hai tên sát thủ:
“Hai người này tới giết ngươi, mang đi thẩm vấn là biết ngay.”
Trương Thanh Hoan nhìn thấy súng ống liền biến sắc, mặc dù ba khu dưới cũng có không ít súng ống, nhưng cũng sẽ không nhiều tới mức một người tùy tiện xuất hiện cũng mang súng trên người.
Mà Giang Mục Bắc còn từ trên người họ tìm ra một tấm ảnh chụp của Trương Thanh Hoan.
Trương Thanh Hoan nhìn chăm chú ảnh chụp, hít sâu một hơi, trầm mặc nửa ngày rồi nói:
“Ai lại chụp ta xấu như vậy?!”
Giang Mục Bắc trợn ngược mắt.
Hắn gọi điện thoại cho Tiểu Thất, chưa đến một lát Tiểu Thất đã xuất hiện, mang hai tên sát thủ đi:
“Ta sẽ làm rõ rốt cuộc là ai phái bọn chúng tới.
Mặt khác, các ngươi đi tới chỗ lão La một chuyến đi, xây xong bộ chỉ huy rồi.”
Từ Lâm Sâm và Giang Mục Bắc nhìn nhau, bộ chỉ huy?!
Trương Thanh Hoan nghĩ nghĩ rồi nói:
“Mấy người họ còn chưa vượt qua khảo nghiệm, tạm thời không thể đến bộ chỉ huy?”
Khánh Trần: “…”
Tiểu Thất nhìn hắn nói:
“Lão La nói được, đi thôi.”
La Vạn Nhai cùng bọn Tiểu Tam, Tiểu Thất, hăng hái đứng trong bộ chỉ huy mới thành lập của câu lạc bộ Nghệ Thuật.
Trong bộ chỉ huy rộng lớn, là một bản đồ lập thể toàn bộ khu thứ chín, đây là Tiểu Thất bỏ ra thời gian một ngày để phục chế.
Trên bản đồ, cả khu thứ chín bị chia làm 50 khu vực từ A01đến A50.
Trên mỗi toà nhà trong khu vực đều có ghi chú số tầng lầu và độ cao, mỗi dãy cao ốc có mấy cửa ra vào, theo thứ tự là do câu lạc bộ nào chiếm cứ.
Đây là bản đồ chỉ huy chiến thuật tiêu chuẩn.
Mà trên tường bộ chỉ huy, là từng màn hình camera giám sát, không ngừng thay đổi.
Tác chiến thì phải có dáng vẻ tác chiến, phụ huynh nói muốn đập cũ thay mới trong vòng một tháng, vậy thì nhất định phải thiết kế ra kế hoạch hoàn chỉnh.
“Tiểu Thất, kế tiếp ngươi không cần tham dự việc xây dựng cơ sở bốn toà nhà nữa.
Cho ngươi thời gian một ngày, rảnh rỗi đi thám thính tình hình từng câu lạc bộ.”
La Vạn Nhai bố trí nhiệm vụ:
“Chuyện này nhất định phải tiến hành lặng lẽ, không được kinh động đến những câu lạc bộ kia, nhưng tốc độ phải nhanh.
Ta muốn biết mỗi câu lạc bộ có bao nhiêu người, có bao nhiêu vũ khí nóng, quan hệ với bên PCE như thế nào.”
“Đã hiểu.”
Tiểu Thất trịnh trọng gật đầu.
“Tiểu Tam, ngươi vừa tới đây, không cần vội vã ra ngoài chiến đấu.”
La Vạn Nhai nói:
“Ngươi tiếp tục phụ trách phỏng vấn, nhớ kỹ, phải điều tra rõ ràng thân phận của người đến phỏng vấn, không cần những kẻ tội ác cùng cực.
Ví dụ như loại từng đánh gãy tay chân trẻ con bắt chúng đi ăn xin, lừa bán phụ nữ đến những thành phố khác làm nô lệ, cướp đoạt bộ phận của người khác, không chỉ không cần, còn phải bí mật giết chết.
Từng bước đi của chúng ta phải thật vững chắc, không được mù quáng mở rộng đội ngũ.”
“Nhận lệnh.”
Tiểu Tam nhếch miệng cười nói:
“Việc này, chúng ta đã làm ở thành phố số 10, thành phố số 18, ta quen rồi.”
La Vạn Nhai gật gật đầu:
“Thứ chúng ta muốn bây giờ là lòng dân.
Nếu bị loại người này trà trộn vào đội ngũ, quần chúng nhân dân khu thứ chín sẽ đánh giá chúng ta như thế nào? Điểm này chắc các ngươi cũng hiểu.”
Chỉ sợ những câu lạc bộ trong khu thứ chín kia còn không nghĩ tới, có người vì đánh bọn hắn, còn đặc biệt thành lập một bộ chỉ huy quân sự, đúng là sống không đức độ gì cả.
Từ Lâm Sâm và Giang Mục Bắc yên lặng đứng sau lưng Trương Thanh Hoan, nhìn bộ chỉ huy như của quân chính quy này…
Câu lạc bộ đánh nhau, chẳng lẽ không phải là rống một tiếng liền xông lên giết người sao, lại còn lên kế hoạch nữa!
Lúc này, La Vạn Nhai thản nhiên như không nói:
“Mọi sự đã sẵn sàng, chỉ còn chờ cơ hội, bây giờ chúng ta chỉ cần an tâm chờ đợi thời cơ sáu khu trên hỗn loạn, thừa dịp PCE không để ý tới chúng ta, hợp nhất khu thứ chín.”
Từ Lâm Sâm và Giang Mục Bắc liếc nhìn nhau, tựa hồ đã ra quyết định.
Trong lúc suy tư, lầu phía trên bộ chỉ huy vang lên tiếng khóc, Từ Lâm Sâm hiếu kỳ nói:
“Trên lầu đang làm gì vậy?”
Chương 1520: Khủng Bố Lại Chấn Động
La Vạn Nhai tỏ vẻ hiền lành vô hại, cười giải thích:
“Không có việc gì, lập đội thôi.”
Trời tối người yên, La Vạn Nhai, Tiểu Thất canh giữ trong bộ chỉ huy, mà trong hành lang ngoài cửa, mọi người trong nhà thì ngồi trên sàn hành lang nhắm mắt nghỉ ngơi.
Hiện tại đã là ba giờ đêm, nhưng ai nấy đều không về ký túc xá đi ngủ, chỉ vì La Vạn Nhai nói:
Phụ huynh nói, đêm nay chính là cơ hội hành động.
Không cần giải thích quá nhiều, chỉ cần nói đến hai chữ “Phụ huynh”, là đủ để mọi người trong nhà cam tâm tình nguyện chờ đợi ở đây.
Có lẽ trước kia Hội Phụ Huynh vẫn là một tổ chức tương đối lỏng lẻo, nhưng bây giờ đã khác.
Quãng thời gian trước, La Vạn Nhai cũng trầm mê trong niềm vui sướng gây dựng Hội Phụ Huynh, thẳng đến khi Khánh Trần ra lệnh cho hắn ngừng việc khuếch trương vô bờ bến, sau đó lại truyền đạt cương lĩnh tổ chức.
Cương lĩnh tổ chức, thứ này có vẻ hư vô mờ mịt, nhưng kỳ thực lại là nền tảng quan trọng nhất của một tổ chức.
Không có thứ này, cho dù ngươi có nhiều máu thịt hơn nữa, cũng không có xương cốt chống đỡ nó.
Bây giờ, Hội Phụ Huynh lấy mục tiêu giúp đỡ người nghèo, trợ giúp lẫn nhau làm tôn chỉ.
Mặc dù tốc độ khuếch trương chậm hơn rất nhiều, nhưng thực lực và độ trung thành lại hơn xa dĩ vãng.
Giờ khắc này, trong nhà hàng Hắc Thiên Nga, Khánh Trần và Jindai Kura lại liên thủ chuốc say một đám sâu rượu lần nữa.
Cũng không biết tại sao, rõ ràng những kẻ say rượu kia không thắng được họ, lại càng tình nguyện đến đây sống mơ mơ màng màng.
Trong nhà hàng Hắc Thiên Nga, còn đặc biệt giới thiệu một loại cocktail tên là “Tuế tuế bình an”.
Tuế, đương nhiên là Tuế trong Trần Tuế.
Loại cocktail này vừa bán ra liền cực kỳ đắt hàng, phải biết lợi nhuận của rượu whisky cũng chỉ có 20%, nhưng lợi nhuận của cocktail lại là 80%, thậm chí nhiều hơn!
Đợi cho ván rượu kết thúc, Jindai Kura nhìn về phía Khánh Trần:
“Bạch Trú các ngươi liên thủ với Át Bích sao?”
Khánh Trần lắc đầu:
“Ta còn không quen người của Át Bích, nói gì đến chuyện liên thủ.”
“Vậy tại sao họ lại tới giúp ngươi giết người du hành?”
Jindai Kura hỏi.
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Chuyện này thật sự không liên quan đến ta.”
“Chẳng lẽ thật sự tìm Takahashi Taisei kia trả thù?”
Jindai Kura vui vẻ:
“Thành phố số 22 này đúng là ngày càng thú vị.
Những lúc như thế này, mỗi ngày uống chút rượu làm một người đứng xem, cũng không tệ nhỉ!”
Nói xong, Jindai Kura chậm rãi rời khỏi nhà hàng Hắc Thiên Nga.
Một giây sau, Khánh Trần liền nhìn thấy một thân ảnh rơi xuống ngoài cửa sổ, giống như một quả tạc đạn nhanh chóng lướt qua, thân ảnh kia đã nhanh đến mức chỉ lướt qua trước cửa sổ sát đất, đã làm vỡ nát tất cả thuỷ tinh trong nhà hàng Hắc Thiên Nga!
Một tiếng ầm vang!
Jindai Kura và thân ảnh kia giao thoa, trong chốc lát Mã Diện La Sát thân cao mấy thước ngăn giữa hai người.
Luồng khí khổng lồ hất tất cả bàn ghế trong nhà hàng Hắc Thiên Nga, và cả tuyết đọng bên ngoài bay tán loạn.
Thế nhưng, Mã Diện La Sát hung hãn sặc sỡ kia, vẫn không ngăn được một quyền của người đến!
Khủng bố mà chấn động.
Thần Ngưu pháp tướng bắn ra từ phía sau Từ Lâm Sâm, chỉ thấy Thần Ngưu thô kệch kia ngẩng đầu chắp tay, theo sát Mã Diện La Sát và Jindai Kura cùng bay ra ngoài!
Khánh Trần thấy cảnh này liền ngẩn người, lúc trước hắn còn tưởng rằng pháp tướng Hoả Đường giống như đồ đằng, chỉ là một cách hiện thực hoá khí thế.
Bây giờ xem ra, đường truyền thừa pháp tướng của Hoả Đằng, sau khi lên tới cấp A có thể thật sự hóa thành thực chất!
Lúc này, lại một thân ảnh từ trên lầu cao nhảy xuống, mà Shikigami Hone-onna xuất hiện từ hư không thì đỡ lấy một đao giữa không trung này!
Từ đầu đến cuối Jindai Kura vẫn không vận dụng Dodomeki, cho dù là thời khắc sinh tử mới rồi.
Hắn không muốn để người ta nhìn thấy bây giờ mình đã góp nhặt được bao nhiêu cặp mắt!
Jindai Kura chậm rãi đứng dậy, vỗ vỗ vết bẩn trên kariginu màu trắng như tuyết, dở khóc dở cười:
“Mẹ nó, làm sao chuyện này lại dính tới ta rồi?! Từ Lâm Sâm, danh bất hư truyền.”
Nói xong, hắn nhìn vào trong nhà hàng Hắc Thiên Nga.
Khánh Trần cũng không chạy, chỉ vô tội nhìn lại hắn, ý là, chuyện này không liên quan đến ta.
Rạng sáng, cả thành thị bị âm thanh chiến đấu mãnh liệt kia bừng tỉnh, bắt đầu hỗn loạn.
Trong bộ chỉ huy ở khu thứ chín, sau khi La Vạn Nhai nhận tin nhắn liền đứng dậy, hắn đi vào hành lang, mang khăn che mặt màu đỏ:
“Động thủ, từ khu A12 đến A4, trong vòng 3 giờ, phải dẹp yên toàn bộ trước hừng đông!”
Trong hành lang, mọi người trong nhà trầm mặc mang khăn che mặt màu đỏ, đi theo 8 tên cấp C, chia làm tám đội ngũ xuất phát.
Dưới lầu, còn có một số cư dân khu thứ chín, đang chờ dẫn đường cho họ.
Trong lúc chờ chương các bạn có thể đọc:
GEN CỦA TA VÔ HẠN TIẾN HÓA (BẢN DỊCH): Đô thị, hiện đại, dị năng, tiến hóa gen, dị giới….








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










