- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 143 : Ba Con Thanh Sơn Chuẩn (c1421-c1430)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 143 : Ba Con Thanh Sơn Chuẩn (c1421-c1430)
❮ sautiếp ❯Chương 1422: Ba Con Thanh Sơn Chuẩn
Lý Thành nghĩ một lúc:
“Cần gì đợi họ đến, chỉ cần hạm đội kia cũng đủ để giết chúng ta mấy trăm lần rồi.
Trong mỗi hạm đội tuần tra thường có 1 chiếc phi thuyền bay cấp Giáp, 36 chiếc phi thuyền bay cấp Ất, họ chỉ cần xả súng về phía này thì cả ngọn núi này đều sẽ bốc hơi, huống chi là chúng ta.”
Nói đến đay, hai người đều quay sang nhìn Khánh Trần, nhưng có vẻ ông chủ của họ chẳng suốt ruột chút nào cả.
Tất cả mọi người đều cảm thấy cơ thể mình càng ngày càng lạnh.
“Ông chủ, Thanh Sơn Chuẩn đâu? Chẳng lẽ nó bay đi rồi sao?”
“Không nên gấp, cứ để đạn bay một lúc.”
Lúc này, cả hạm đội đó chỉ còn cách họ một khoảng ngắn, đúng lúc này, những cửa khoang trên thân phi thuyền bay bắt đầu mở ra, hàng trăm hàng nghìn chiếc máy bay chiến đấu không người lái lập tức túa ra.
Như chọc vào tổ ong vò vẽ vậy.
Nhưng đúng lúc này, Khánh Trần lại ngẩng đầu nhìn lên trời lần nữa.
Một con Thanh Sơn Chuẩn bỗng lao ra từ đám mây trên đầu họ, vừa xông ra, nó lập tức khép hai cánh áp sát vào người rồi lao như tên lửa về phía hạm đội đang bay phía xa.
“Thanh Sơn Chuẩn muốn tấn công hạm đội kia sao? !”
Khánh Lăng hoảng sợ nói.
Hắn bỗng quay đầu nhìn Khánh Trần, quả nhiên con Thanh Sơn Chuẩn đến đây vì đối phương!
Chỉ là hắn đã bị nhốt trong căn cứ quân sự A02 rất lâu, thật sự là rất lâu rồi, mà trong khoảng thời gian đó hắn không có cách nào liên lạc được với bên ngoài.
Cho nên hắn nghĩ mãi mà vẫn không thể hiểu tại sao trong liên bang lại có một người có bối cảnh lớn như vậy, đối phương không những đảm nhiệm những chức vị cao trong cả Khánh thị lẫn Lý thị, mà còn được vùng cấm kỵ che chở.
Rốt cục thì lai lịch ông chủ mới của họ như thế nào?!
Nhưng ngươi tưởng như vậy là kết thúc rồi sao, vẫn chưa đâu, sau khi con Thanh Sơn Chuẩn đầu tiên xông ra, hai con Thanh Sơn Chuẩn nhỏ hơn cũng lao ra từ đám mây phía sau nó.
“Ba con! Ba con Thanh Sơn Chuẩn! Ngọa tào!”
Lúc này Lý Thành chỉ tiếc bản thân không học tốt môn văn hóa, nên không biết phải dùng từ ngữ nào để thể hiện sự rung động của hắn bây giờ!
Hai con Thanh Sơn Chuẩn nhỏ hơn chắc chắn là chưa trưởng thành.
Rõ ràng con lớn hơn đang dạy hai đứa con của nó đi săn như thế nào!
Sau khi ba con Thanh Sơn Chuẩn lao ra, rõ ràng hạm đội đã thấy có chuyện bất thường nên không điều khiển đám máy bay chiến đấu không người lái về phía Khánh Trần mà để chúng cứ thế lao thẳng về phía Thanh Sơn Chuẩn.
Chỉ là, sau khi thấy đám máy bay kia bay về phía mình, ba con Thanh Sơn Chuẩn chỉ đưa cánh che lại phần bụng rồi lại tiếp tục lao thẳng về phía đám máy bay kia, ngay khi hai bên chạm vào nhau, những máy bay chiến đấu không lười lái lập tức bị những chiếc lông cứng rắn trên cơ thể Thanh Sơn Chuẩn phá tan thành mảnh nhỏ.
Những chiếc máy bay chiến đấu không người lái nổ tung trên không trung như những quả pháo hoa rực rỡ trên bầu trời, mà Thanh Sơn Chuẩn lại chẳng hề hấn gì.
Một giây sau, ba con Thanh Sơn Chuẩn bỗng giang cánh ra, những móng vuốt sắc bén trên chân chúng lập tức cắp lấy một phi thuyền, sau đó tất cả cùng lao lên trời cao.
Tất cả các thiết bị trong phi thuyền lập tức vang lên từng hồi chuông báo động, những chiếc đèn cảnh báo màu đỏ cứ nhấp nháy liên hồi.
Có tiếng người gào thét:
“Khoang áp xuất đã vỡ! Kho cân bằng không hoạt động! Động cơ phản lực mất tác dụng!”
Sau khi lôi họ lên một độ cao nhất định, Thanh Sơn Chuẩn lại buông móng vuốt để họ rơi tự do xuống mặt đất, vì lúc này tất cả động cơ trên phi thuyền đều đã hỏng nên họ sẽ chẳng thể nào bay lên được.
Lúc này, Khánh Lăng lại nói:
“Không tốt, phi thuyền bay cấp Giáp đang mở kho đạn thông minh!”
Một tiếng ầm vang lên, hai quả tên lửa kéo theo một cái đuôi khói lao về phía hai con Thanh Sơn Chuẩn nhỏ hơn.
Hai con Tiểu Thanh Sơn Chuẩn lập tức buông phi thuyền trên chân ra để tránh né đường đạn.
Nhưng dù họ có tránh như thế nào thì quả tên lửa đó cũng có thể bám theo.
Những vũ khí hạng nặng được trang bị trên phi thuyền bay cấp Giáp đều có uy lực rất lớn, nên nếu Thanh Sơn Chuẩn bị bắn trúng thì chắc chắn sẽ chết.
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Thanh Sơn Chuẩn rất thông minh, nếu nó đã dám xông ra thì chắc chắn nó đã nắm chắc chiến thắng, nó rất ám hiểu con người, thậm chí còn am hiểu vũ khí của con người hơn các ngươi nhiều.”
Lúc trước, khi Lý Thúc Đồng mới leo lên Thanh Sơn Tuyệt Bích, hắn đã từng khiêu chiến Thanh Sơn Chuẩn rất nhiều lần, nhưng vì Thanh Sơn Chuẩn biết mình không thể địch lại Lý Thúc Đồng nên dù hắn có khiêu chiến bao nhiêu lần thì Thanh Sơn Chuẩn cũng không tiếp chiêu.
Nên nếu Thanh Sơn Chuẩn đã dám xuất hiện ở đây thì chứng tỏ nó đã nắm chắc chiến thắng.
Vừa dứt lời, con Thanh Sơn Chuẩn lớn hơn lại cắp lấy một chiếc phi thuyền khác rồi bay thẳng lên cao, sau đó nó nhẹ nhàng vung móng vuốt lên, chiếc phi thuyền lập tức lao ra chặn đứng đường đi của tên lửa.
Chương 1423: Ta Rất Nhớ Ngươi, Ông Chủ
Một tiếng ầm vang lên, phi thuyền bay cấp Ất bị viên đạn làm nổ tung, những mảnh vụn bị sức ép của vụ nổ làm bắn tung tóe ra khắp nơi.
Thanh Sơn Chuẩn lại tiếp tục lặp lại chiêu cũ để phá hủy nốt quả tên lửa còn lại.
Đối với nó, những phi thuyền bay cấp Ất chỉ như những món đồ chơi vô dụng, muốn làm gì thì làm.
Sau khi làm xong, nó lại bay lại bên cạnh hai đưa bé rồi phe phẩy đập nhẹ cánh lên đầu hai con Tiểu Thanh Sơn Chuẩn như thể đang nói hai đưa con của mình không đủ thông minh vậy…
Nhưng sau đó con Thanh Sơn Chuẩn lớn hơn lại không tiếp tục đi phá hủy chiếc phi thuyền bay cấp Giáp, mà cứ để mặc cho đối phương bay về phía xa.
Như thể nó cũng cảm nhận được phi thuyền bay cấp Giáp không dễ trêu trọc như những chiếc phi thuyền bay cấp Át vừa rồi nên không tiếp tục đuổi theo nữa.
Thật ra vì trên những phi thuyền bay này đều không trang bị vũ khí không đối không nên trông họ mới yếu ớt như vậy, có lẽ trước khi đến đây, quân đội của Jindai cũng không ngờ có một ngày họ sẽ phải đối phó với quái vật như vậy ngay trong trung tâm địa bàn của mình.
Khánh Trần vừa nhìn phi thuyền bay cấp Giáp phía xa vừa nói:
“Xem ra chiếc phi thuyền bay này sẽ báo tất cả tin tức ở đây cho hai sư đoàn đó, nên chắc chắn họ sẽ đẩy nhanh tốc độ đến đây hơn nữa.
Đi thôi, tiếp tục đi về phía nam.”
Lý Thành muốn nói lại thôi, thật ra lúc này trong thâm tâm hắn đang nghĩ, nếu ngài đã biết chúng ta chắc chắn sẽ gặp họ ở phía nam thì sao vẫn lựa chọn tiếp tục đi về phía nam?
Hơn nữa, ba con Thanh Sơn Chuẩn cũng bay đi rồi…Không đúng, dù Thanh Sơn Chuẩn vẫn đi theo họ thì họ cũng không thể chiến thắng cả một sư đoàn được trang vị vũ khí đầy đủ được, huống chi thứ đang chờ đợi họ phía trước còn là 2 sư đoàn.
Cho nên, những gì Khánh Trần vừa nói qua tai Lý Thành và Khánh Lăng sẽ biến thành “Đi thôi, ở phía trước có mội tổ ong vò vẽ, chúng ta cùng đi chọc nó thì chuyện này mới kịch tính chứ!”
Dù cả Lý Thành và Khánh Lăng đều nghĩ như vậy, những họ vẫn tiếp tục đi theo Khánh Trần về phía nam.
Lần này, không ai thắc mắc gì nữa.
Ở phía nam có 2 sư đoàn thì sao? Sư đoàn thì có gì lợi hại chứ!
Lúc này cả Khánh Lăng và Lý Thành đều cảm thấy mình điên rồi, vậy mà họ cũng đi theo ông chủ mới về phía nam thật!
Một lúc sau, thân hình khổng lồ như máy bay Boeing của Thanh Sơn Chuẩn cứ thế lướt qua đỉnh đầu của tất cả những người ở đây.
Nó kêu to một tiếng, sau đó bay thẳng về phía nam.
“Nhóc con, ngươi nợ ta một ân tình.
Ta về vùng cấm kỵ đây, dạo này Đinh Đông vì ngươi mà khiến cả vùng cấm kỵ gà chó không yên, khi nào người thoát khỏi đây thì nhất định phải đến đó bảo hắn dừng tay lại!”
Nói đến đây, con Thanh Sơn Chuẩn lớn hơn và hai con Tiểu Thanh Sơn Chuẩn lại bay lên cao rồi biến mất sau tầng mây lần nữa.
Khánh Trần dở khóc dở cười, Đinh Đông đã làm gì mà ngay cả Thanh Sơn Chuẩn cũng phải đứng ngồi không yên như vậy? Không phải Đinh Đông định trộm trứng của Thanh Sơn Chuẩn để chiêu đãi mình đấy chứ…
Lúc này, Khánh Lăng hỏi:
“Ông chủ, có phải ngươi hiểu những gì Thanh Sơn Chuẩn vừa nói không?”
“Ừ.”
Khánh Trần gật đầu:
“Nó nói: Ông chủ, ta đến cứu ngươi, dạo này ngươi có khỏe không, ta rất nhớ ngươi.”
Thái độ của hơn một nghìn tên tù nhân ở đây lập tức thay đổi, không ngờ thiếu niên này lại có thể trở thành ông chủ của Thanh Sơn Chuẩn?!
Như vậy còn có thể là người bình thường được sao?!
Ban đêm, Khánh Trần dẫn mọi người đến một nơi ít gió để nghỉ ngơi.
Hắn bảo mọi người đào một cái hố to, sau đó nhảy xuống rồi lấp hố lại, bên trên chỉ để lại một lỗ nhỏ thông khí bên trên mà thôi, làm như vậy mọi người sẽ tránh được gió rét.
Rất nhiều người đều nghĩ, làm như vậy không phải sẽ càng lạnh hơn sao? Nhưng thật ra làm như vậy không những không lạnh hơn mà còn giúp cơ thể giữ nhiệt lâu hơn.
Hơn nữa, làm như vậy còn qua mắt được dụng cụ trinh sát cảm ứng nhiệt bay trên trời.
Khánh Trần lặng lẽ nằm xuống một đống tuyết, hắn bỗng nói với Lý Thành:
“Lão Lý…”
“Ông chủ, ngài đừng gọi ta là lão Lý, cứ gọi ta là Lý Thành là được.”
Lão Lý nằm trong đống tuyết bên trái Khánh Trần cười nói:
“Ngài muốn sai bảo gì sao.”
Khánh Trần nói:
“Trong vòng 3 ngày tiếp theo, chúng ta nhất định phải vượt qua 159 cây số thì mới có thể đến điểm hẹn được.
Nên chúng ta không thể tiếp tục chậm trễ nữa, hai người các ngươi nhất định phải phối hợp thật tốt, ngày mai các ngươi lấy mấy nhánh cây làm cáng, sau đó bảo mọi người khiêng những người tụt lại phía sau theo.”
Sau khi nghe xong, Lão Lý và Khánh Lăng bỗng nhận ra, không phải ông chủ của họ đang đi bừa mà thật ra hắn có một kế hoạch rất cụ thể…
Chương 1424: Tinh Hỏa Liệu Nguyên
159 cây số không phải một con số chẵn nghĩa là đó là một địa điểm nhất định, hơn nữa ý của ông chủ là chỉ cần đến được vị trí này, họ sẽ không cần lo bị Jindai truy sát nữa, không cần lo không về được nhà nữa vậy.
Khánh Lăng hỏi:
“Ông chủ, nơi đó có cái gì?”
Khánh Trần nghĩ một lúc rồi nói:
“Bây giờ ta không thể nói trước được, cứ đến đó rồi các ngươi sẽ biết.”
Lão Lý cười nói:
“Ngươi tắc mắc làm gì, chỉ cần nghe lệnh của ông chủ là được.”
Khánh Lăng:
“Ngươi thật biết nịnh nọt.”
Lão Lý tức giận nói:
“Hay bây giờ hai chúng ta đánh một trận? Lúc còn ở căn cứ quân sự A02, ta đã sớm nhìn ngươi không vừa mắt rồi!”
“Lại đây!”
Khánh Lăng nói.
“Ta sợ ngươi sao? Đến thì đến!”
“Ha ha, ngươi lại đây!”
Khánh Trần dở khóc dở cười, rõ ràng lão Lý và Khánh Lăng đều đã hơn 40 tuổi rồi mà vẫn chấp nhặt với nhau như vậy.
Kết quả là sau khi cãi nhau nửa ngày, chẳng ai chủ động chui ra khỏi hố tuyết của mình cả, dù sao thì lúc trước họ đều phải tốn rất nhiều công sức mới vùi mình xuống được, bây giờ mà chui lên thì chẳng phải chút nữa lại phải mất công chui xuống sao.
Nên chẳng cả 2 chỉ ngồi dưới hố cãi nhau.
Khánh Trần nghĩ một lúc rồi nói:
“Hai ngươi đừng ồn ào nữa, nếu cảm thấy quá nhàm chán thì để ta sai Jindai Unchoku và Takahashi Izumiike biểu diễn gì đó cho các ngươi xem, thế nào, có muốn xem không? Lão Lý, hay để ta sai Jindai Unchoku thay Khánh Lăng dập đầu ba cái với ngươi.
Còn về phía Khánh Lăng, ta sẽ sai Takahashi Izumiike thay ngươi dập đầu ba cái với lão Lý.
Như vậy là xong, sau đó chúng ta đi ngủ.”
Lão Lý: “…”
Khánh Lăng: “…”
Sao tự nhiên họ lại cảm thấy mạch suy nghĩ của ông chủ mới không giống người bình thường cho lắm nhỉ? !
Cách đó không xa, sau khi nghe thấy những gì Khánh Trần vừa nói, cả Jindai Unchoku và Takahashi Izumiike đều run rẩy cả người, trước đây họ đều không ngờ sẽ có một ngày, những sĩ quan cao cấp của Jindai như họ sẽ phải làm những việc này?
Còn về phía nhưng binh sĩ trong các đống tuyết xung quanh đây, sau khi nghe thấy câu nói vừa rồi của Khánh Trần, rõ ràng thời tiết đang rất lạnh, nhưng không hiểu sao, họ đều cảm thấy rất thoải mái.
Lúc còn ở căn cứ quân sự A02, mỗi lần thả rắm họ cũng phải thật cẩn thận, huống chi là nói chuyện.
Nhưng bây giờ, dù mỗi người đều ở trong 1 đống tuyết khác nhau nhưng họ vẫn có thể trò chuyện vui vẻ
Có lẽ đây chính là ý nghĩa của tự do.
Nhưng đúng lúc này, Khánh Trần bỗng nhiên nín thở:
“Im lặng.”
Tất cả đều ngây ngẩn cả người.
Vài phút sau, Khánh Trần lại nói:
“Trên trời có tiếng động cơ, cõ lẽ vừa rồi có phi cơ trinh sát bay qua.”
Lão Lý và Khánh Lăng lại ngơ ngác, một phi cơ trinh sát thường sẽ bay ở độ cao 3000 mét so với mặt đất, sao đối phương có thể nghe thấy âm thanh của nó được? Hắn đang bật hack sao!
Chỉ là, họ đều tình nguyện tin vào phán đoán của Khánh Trần.
Khánh Lăng do dự một một lúc rồi mới dám hỏi:
“Trưởng quan, nếu chúng ta tiếp tục đi về phía này thì chẳng phải sẽ gặp hai sư đoàn đó sao? Ta nhớ hình như ở phía nam có một vùng cấm kỵ, có phải mục tiêu của ngài chính là vùng cấm kỵ đó không? Chẳng lẽ ngài định dùng cách này để tránh hai sư đoàn đó.”
Lúc này, Khánh Trần lại nói một câu khiến tất cả đều phải khiếp sợ:
“Không cần tránh.”
“A?”
Lão Lý kinh ngạc đến mức suýt thì nhảy ra khỏi hố tuyết:
“Ông chủ, chúng ta sẽ cùng chết với họ sao?”
“Không.”
Khánh Trần chợt nhớ lại những gì hắn đã từng nói với Maki – chan trươc đây, hắn cười nói:
“Ta cũng có sư phụ.”
“A?”
Cả lão Lý và Khánh Lăng đều không hiểu nổi ông chủ đang nói cái gì nữa.
Lý Thúc Đồng từng nói với Khánh Trần, hắn sẽ phải đi qua con đường dài nhất trong tất cả các con đường.
Nhưng lúc đó sư phụ của hắn không hề nói, hắn nhất định phải đi một mình trên con đường này.
Khánh Trần đột nhiên hỏi:
“Sau khi thoát khỏi đây, các ngươi có muốn theo ta làm một việc không?”
Lão Lý và Khánh Lăng đều không lên tiếng, họ đều không biết ông chủ nói như vậy là có ý gì.
Rõ ràng bây giờ họ còn chưa trốn thoát mà, sao đã nói đến chuyện sau đó như thế nào rồi…
Khánh Lăng hỏi:
“Ông chủ, ngươi muốn làm chuyện gì?”
Khánh Trần cười nói:
“Tinh hỏa liệu nguyên.”
Một tia lửa đốt cháy cả thảo nguyên
Dưới bóng đêm, trong vùng cấm kỵ số 138 cách quân doanh 60 cây số, có một người đang vừa bước đi vừa bôi phấn hoa của Phong Tuyển Hoa lên khắp cơ thể.
Phấn hoa của Phong Tuyển Hoa là một trong những phương thuốc bí truyền của Hỏa Đường, có rất ít người trong liên bang biết nếu ngươi bôi loại thuốc này trước khi bước vào vùng cấm kỵ, chỉ cần ngươi không phạm phải quy tắc, thì ngươi sẽ không bị dã thú, côn trùng hay thực vật tấn công.
Trong lúc chờ chương các bạn có thể đọc:
🧠MẶT TRĂNG ĐỎ (BẢN DỊCH): Linh dị, quái vật biến dị, dị năng tinh thần, khoa huyễn, luôn nằm trong TOP 10 QIDIAN!!!!🧠
Chương 1425: Ác Mộng
Đại trưởng lão vừa bước đi vừa lẩm bẩm:
“Ta mẹ nó chỉ đến giúp đỡ thôi, không biết tên Lý Thúc Đồng đã trốn đi đâu, hại ta phải đi làm bao nhiêu việc! Thật bất công!”
“Sau này nếu có tên Kỵ Sĩ nào đến Hỏa Đường thì đừng mơ được động vào Thanh Khoa Tửu của chúng ta! Một giọt cũng không được!”
“Cũng đừng hòng nhìn thấy Thần Nữ của Hỏa Đường chúng ta!”
Đại trưởng lão vừa lẩm bẩm vừa lặng lẽ quan sát xung quanh.
Trong rừng cây phía xa là một đàn Quỳ Ngưu màu lam đang nằm trên đất nghỉ ngơi.
Nếu có ai đó xếp hạng những người hiểu biết về các vùng cấm kỵ nhất, nếu Hỏa Đường nói mình xếp thứ ba thì chắc chắn sẽ không có người nào dám nói mình xếp thứ hai, kể cả tổ chức tình báo Hồ thị cũng không được.
Còn người xếp thứ nhất đương nhiên là Lý Thúc Đồng…
Tuy không vui lắm nhưng Đại trưởng lão cũng không thể phủ nhận kết quả này.
Lúc này, Đại trưởng lão đang trốn sau một cái cây lặng lẽ đếm số lượng Quỳ Ngưu ở đây:
“Một con, hai con…140 con, không biết như vậy có đủ không.”
Đúng lúc này, một con Quỳ Ngưu đột nhiên mở ra đôi mắt khổng lồ của nó nhìn về phía Đại trưởng lão.
Đại trưởng lão bỗng thò tay vào cái túi hắn hay đeo bên hông rồi lấy ra một cái bình nho nhỏ, sau đó đổ chiếc bình chưa đầy nước tiểu của Thần Ngưu trong thời kỳ phát tình xuống đất.
Một lúc sau, bầu không khí xung quanh đàn Quỳ Ngưu lập tức thay đổi.
Bọn chúng bắt đầu thở hồng hộc nhìn Đại trưởng lão.
Đại trưởng lão lập tức quay đầu chạy thật nhanh:
“Không biết kiếp trước lão tử đã làm chuyện xấu gì mà kiếp này Thần Minh lại bắt ta gặp phải đám Kỵ Sĩ này chứ!”
Đại trưởng lão càng chạy càng nhanh, thậm chí hắn còn không dám quay đầu nhìn lại một lần nào.
Cách bọn Khánh Trần 230 cây số về phía nam có một căn cứ quân sự vừa được sư đoàn này xây dựng để phục vụ cho nhu cầu tiếp tế lương thực và nhiên liệu cho các sư đoàn khác ở phía bắc.
Lúc này, trong căn cứ đèn đuốc sáng trưng, canh phòng nghiêm ngặt.
Hơn một trăm con chó săn robot đang đi theo những tuyến đường được thiết lập sẵn xung quanh căn cứ để gác đêm.
Đúng lúc này, một làn gió nhẹ xen lẫn chút mùi nước tiểu bỗng thổi qua cánh đồng tuyết.
Đám chó săn lập tức đứng lên cảnh giác ngửi ngửi không khí.
Nhưng sau khi phân tích, bọn chúng đều cho kết quả là mùi này không thuộc bất cứ loại mùi cần cảnh báo mà bọn chúng được lập trình sẵn từ trước, nên rất nhanh sau đó, đám chó săn lại quay lại trạng thái bình thường như cũ.
Trong nhà chỉ huy, những tham mưu đang bận rộn xử lí thông tin: Trên màn hình trong nhà chỉ huy là hình ảnh quay lại quá trình Thanh Sơn Chuẩn tấn công phi thuyền bay, bên cạnh là số liệu thống kê các thông số và độ nguy hiểm của Thanh Sơn Chuẩn, phía dưới cùng là kế hoạch để đối phó với nó.
Lên kế hoạch cho một cuộc chiến chưa bao giờ là đơn giản cả.
Họ vừa nhận được mệnh lệnh là bao vậy và tiêu diệt tất cả những vật còn sống trên cánh đồng tuyết, lúc đầu họ còn tưởng mệnh lệnh này nhằm vào những tù nhân vừa trốn ra khỏi căn cứ quân sự A02 nhưng có lẽ cấp trên vẫn giấu không cho họ biết tin tức gì đó.
Nếu không thì sao Thanh Sơn Chuẩn lại xuất hiện ở đây?!
Nhưng đúng lúc này, trên cánh đồng tuyết bỗng vang lên âm thanh gì đó giống như tiếng trống.
Trong nhà chỉ huy, có người nhíu mày hỏi:
“Có chuyện gì xảy ra sao? Sao nơi này lại có tiếng trống!”
Có người đi ra xem xét tình hình, nhưng vì xung quanh doanh trại quá tối nên hắn cũng chẳng nhìn thấy gì cả.
Nhưng một lúc sau, trong bống tối bỗng xuất hiện một lão già cầm một cái bình nhỏ lao nhanh về phía doanh trại!
Không những thế, phía sau hắn còn có 147 con Quỳ Ngưu đang chạy như điên về phía họ!
Tên sĩ quan gác đêm lập tức gào lên:
“Khai hỏa, đừng cho Quỳ Ngưu xông vào doanh trại!”
Tất cả những người có mặt ở đây đều không phải kẻ ngu ngốc, bởi vì họ đều là quân chính quy của Jindai!
Phần lớn vũ khí trong quân doanh vẫn luôn ở trạng thái sẵn sàng chiến đấu, nên nếu để họ khai hỏa tất cả số vũ khí đó, dù Bán Thần có đến đây thì cũng bị bắn thành cái sàng mà thôi!
Đại trưởng lão vừa thấy một đống họng pháo ở phía xa đồng loạt chỉ về phía mình thì vội vàng gào lên:
“Ra tay đi!”
Lúc này, trên một ngọn núi phía xa, Lâm Tiểu Tiếu đang nhắm mắt ngồi trên đất, Diệp Vãn lẳng lặng đứng bên cạnh hắn:
“Ông chủ nói, nếu không làm được thì không cần miễn cưỡng.”
Lâm Tiểu Tiếu từ từ mớ mắt rồi cười nói:
“Ngươi biết không, trước đây ta chưa từng nghĩ có một ngày mình sẽ làm chuyện này, nhưng cứ nghĩ tới cảnh những ngưới đó nhốt Khánh Trần vào chuồng heo, ta lại cảm thấy vô cùng tức giận.
Khi còn bé hắn đã phải chịu nhiều đau khổ như vậy rồi, tại sao những người đó lại dám làm như vậy với hắn.”
Vừa dứt lời, hắn liền đưa tay lên vẽ hình một đôi mắt lên trán.
Lâm Tiểu Tiếu bình tĩnh nói:
“Ác mộng!”
Chương 1426: Bài Hát
Hai từ đơn giản ngắn gọn nhưng lại vang vọng như tiếng sấm.
Nhưng sau khi nói xong, trên khóe mắt của Lâm Tiểu Tiếu bắt đầu chảy ra hai hàng máu tươi!
Lúc này, Đại trưởng lão bỗng nhận ra, tất cả những binh sĩ trong quân doanh trước mặt hắn đều nhắm hai mắt lại.
Tiếng ầm âm của động cơ cũng im bặt.
Những chiếc máy bay chiến đấu không người lái vừa mới cất cánh vì không có ai tiếp tục điều khiển nên rơi ầm ầm xuống đất.
Lâm Tiểu Tiếu vừa thi triển ác mộng khiến gần 1 nửa số binh sĩ trong quân doanh đều chìm vào giấc ngủ trong một giây!
Một giây tuy ngắn, nhưng cũng đã đủ để thay đổi rất nhiều việc.
Một giây qua đi!
Ngay lập tức, những binh sĩ của Jindai đều bừng tỉnh, những binh sĩ đang ngồi trong khoang điều khiển cũng vội vàng tiếp tục công việc.
Thế nhưng, Đại trưởng lão không những không sợ mà còn cười to hơn:
“Một giây là đủ rồi!”
Ngay lúc này, Đại trưởng lão bỗng rút ra hắc đao mà hắn đang đeo bên hông, sau đó chém thật mạnh vào không trung!
“Mở ra cho ta!”
Đại trưởng lão hét lớn.
Trên lưỡi đao bỗng xuất hiện một vệt trắng mờ mờ lao thẳng về phía bức tường phòng ngự của quân doanh, chỉ một giây sau, trên bức tường đã xuất hiện một vết nứt dài hơn 1 mét!
Thế đao mạnh mẽ như mỗi lần tuyết trên thánh sơn của Hỏa Đường đổ ập xuống phía dưới vậy.
Ở phía bắc cánh đồng tuyết, Khánh Trần bỗng nói với mọi người:
“Để ta dạy cho các ngươi một ca khúc.”
“A?”
Khánh Lăng không biết ông chủ mới của mình chuẩn bị làm gì.
Khánh Trần hát:
“Đứng dậy đi, những nô lệ khổ cực.”
“Đứng dậy đi, những người cơ khổ trên thế gian.”
“Nhiệt huyết trong ngươi đã sôi trào.”
“Hãy đứng lên đấu tranh vì chân lí.”
“Trên đời này chưa bao giờ có chúa cứu thế.”
“Cũng chưa bao giờ có Ngọc Hoàng đại đế.”
Không hiểu sao, sau khi nghe xong những lời này, Lý Thành và Khánh Lăng lại cảm thấy khóe mắt mình cay cay.
…
Diệp Vãn đứng trên đỉnh núi bảo vệ Lâm Tiểu Tiếu.
Lúc này, ánh mắt của hắn đang hướng về phía quân doanh, hơn một trăm con Quỳ Ngưu màu xanh lam đã vượt qua lớp tường bảo vệ.
Nhưng người dẫn Quỳ Ngưu xông vào đây đã chạy đi đâu mất.
Bây giờ là hơn 3 giờ sáng, thường thì giờ này sẽ có một nửa số binh sĩ của Jindai đang chìm trong giấc ngủ, dựa theo điều lệ quản lý quân sự, nếu trong khoảng thời gian nghỉ ngơi mà có báo động thì trong khoảng thời gian 5 phút, các binh sĩ sẽ phải chuẩn bị tất cả mọi thứ để tiến vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
Nhưng tốc độ của Quỳ Ngưu lại quá nhanh, nếu tính từ lúc nó xuất hiện đến khi nó xông vào doanh trại thì cũng chỉ hơn 1 phút mà thôi, hơn nữa, cũng chẳng ai ngờ được đêm nay bọn chúng sẽ xuất hiện ở đây.
Thật ra cũng không trách Jindai chủ quan, vì nếu Lâm Tiểu Tiếu không thi triển ác mộng khiến hơn 1 nửa số binh sĩ chìm vào giấc ngủ, nếu không có nhát đao bổ đôi bức tường phòng ngự quân doanh của Đại trưởng lão thì dù số lượng Quỳ Ngưu có tăng lên gấp đôi đi nữa, bọn chúng cũng không thể dễ dàng xông vào quân doanh như bây giờ.
Đây chính là kết quả của cả một quá trình phối hợp ăn ý giữa những siêu phàm giả với nhau.
Nhưng lúc này, Lâm Tiểu Tiếu vẫn chưa bỏ cuộc…
Lúc này hắn vẫn đang ngồi trên tuyết, hai hàng máu tươi trên mặt hắn đã chạy xuống đến cằm, biểu cảm trên mặt hắn cũng uể oải hơn trước rất nhiều.
Diệp Vãn bình tĩnh nói:
“Nếu ngươi tiếp tục làm như vậy thì sau này sẽ không còn cơ hội tiến giai nữa đâu, cả đời ngươi sẽ mãi mãi dừng lại ở cấp B, chuyện này sẽ trở thành tiếc nuối lớn nhất trong cuộc đời ngươi.”
Nếu một giác tỉnh giả cấp B muốn cho hơn một vạn người chìm vào giấc ngủ thì hắn cũng phải trả một cái giá rất lớn.
Hơn nữa lúc này Lâm Tiểu Tiếu đã rất mệt mỏi, nếu hắn còn tiếp tục chống đỡ thêm nữa thì có lẽ tất cả tiềm lực của hắn sẽ thiêu đốt hết trong tối nay.
Lâm Tiểu Tiếu nhắm mắt cười thảm nói:
“Ngươi không thấy ông chủ đã thử rất nhiều cách nhưng vẫn không thể khiến ta tấn thăng lên cấp A sao, mấy tháng nay, ông chủ đã tốn quá nhiều thời gian cho ta rồi, nếu số phận ta đã không trở thành cấp A được thì ta còn giữ lại nó làm gì nữa.”
Ngay lúc này, một nhóm tinh nhuệ của Jindai đã hoàn tất công đoạn chuẩn bị, sở dĩ những người này được gọi là tinh nhuệ bởi vì tất cả họ đều là những chiến sĩ sĩ gien cấp cao, sau khi chuẩn bị xong, hơn 60 người đều lao thẳng về phía đàn Quỳ Ngưu phía xa.
Sắc mặt mỗi người đều rất nghiêm trọng.
Một người trong số đó hung dữ nói:
“Có vẻ những con Quỳ Ngưu này đều mất trí cả rồi, chúng ta nhất định phải dẫn chúng ta khỏi quân doanh để tranh thủ thêm thời gian cho đội tác chiến khởi động cỗ máy chiến tranh! Nhóm phụ trách hỏa pháo cũng cần thêm thời gian để khởi động thiết bị!”
Trong quân doanh có tổng cộng 240 cỗ máy chiến tranh được kết nối với nhau bằng một mạng lưới riêng biệt, ngoài lớp phòng ngự chắc chắn, mỗi cỗ máy chiến tranh đều được trang bị máy phát sóng hạ âm và rất nhiều vũ khí hạng nặng khác.
Chương 1427: Lý Vân Kính, Ngươi Đâu Rồi?
Dựa theo tình hình hiện tại, cỗ máy chiến tranh chính là vũ khí thích hợp nhất để đối phó với đàn Quỳ Ngưu kia.
Vừa dứt lời, những chiến sĩ gien bên cạnh hắn đều đồng thanh hét lên:
“Ngọc nát!”
Tất cả mọi người đều lao thẳng về phía đàn Quỳ Ngưu.
Nhưng ngay khi họ chuẩn bị tiếp cận mục tiêu thì mọi người đều nhìn thấy người đáng lẽ đã biến mất lúc trước là Đại trưởng lão tự nhiên lại xuất hiện trên lưng một con Quỳ Ngưu!
Rõ ràng cơ thể con Quỳ Ngưu đó đang rung lắc dữ dội nhưng nhưng Đại trưởng lão lại có thể ngồi vững trên lưng nó.
Kĩ thuật cưỡi Quỳ Ngưu được hắn phá huy vô cùng tinh tế!
Đại trưởng lão vui vẻ ngồi trên lưng trâu cười một tràng dài, nhìn hắn lúc này tràn đầy sức sống chứ chẳng giống một ông lão già nua chút nào, sau đó hắn bỗng giơ hắc đao lên cao, sau đó chém thật mạnh xuống dưới.
Đồng thời, những hình vẽ màu đen trên người Đại trưởng lão bắt đầu di chuyển khỏi vị trí, cuối cùng hợp lại thành một hình Thần Ngưu khổng lồ ngay trên lưng hắn.
Trên cơ thể tất cả những người từng được nhận truyền thừa của Hỏa Đường đều có những hình xăm như thế này, Quách Hổ Thiền có, Tần Dĩ Dĩ có, Từ Lâm Sâm của Át Bích cũng có.
Đây chính là biểu tượng của sức mạnh do Thần Minh ban cho.
Tất cả cùng hợp nhất!
Khí và lực hợp nhất!
Tâm và đao hợp nhất!
“Ngọc nát cái gì mà ngọc nát! Mở ra cho ta!”
Ngay khi Đại trưởng lão nói câu này, trên lưỡi đạo lại xuất hiện một vệt trắng dài hơn mười mét, vừa rồi mọi người đều nghĩ hắn chỉ đủ sức để tạo ra một đao như vậy, nhưng không ngờ bây giờ hắn lại có thể tiếp tục tạo ra đao thứ hai!
Ngay lúc này, Lâm Tiểu Tiếu cũng trợn mắt lên:
“Khô mục! An nghỉ!”
60 tên chiến sĩ gien đang lao về phía Đại trưởng lão bỗng đứng khựng lại!
Đợi khi họ tỉnh táo lại thì đao đã bay đến ngay trước mặt họ nên chẳng ai kịp làm gì cả, thậm chí lúc này họ đã bắt đầu cảm thấy từng tế bào trên cơ thể bị lưỡi đao phân tách thành hai nửa!
Sau khi chém đao thứ hai, rõ ràng tinh thần của Đại trưởng lão đã suy sút hơn không ít, hắn lại nhảy lên lưng một con Quỳ Ngưu khác rồi hô vào bộ đàm:
“Lý Vân Kính! Lý Vân Kính, ngươi đi đâu rồi?”
Cảnh một người ăn mặc rách rưới như Đại trưởng lão dùng thiết bị liên lạc hiện đại khiến người ta cảm thấy rất không thích hợp.
Hơn nữa lúc Quỳ Ngưu lao lên, ống tay áo hắn còn gió thổi tung lên làm lộ ra chiếc đồng hồ điện tử trên cổ tay hắn…
Đại trưởng lão thấy không ai trả lời mình thì vội vàng thúc giục:
“Mấy cỗ máy chiến tranh đó sắp khởi động xong rồi, nếu ngươi nhất quyết không ra tay, đến khi chết ta sẽ hóa thành quỷ đứng canh trước đầu giường ngươi mỗi đêm!”
Không ngờ đám binh sĩ của Jindai lại làm việc nhanh như vậy, lúc này 240 cỗ máy chiến tranh đều đã khởi động xong!
Trên mắt mỗi con đều đã lập lòe ánh đèn màu đỏ, sau khi hệ thống điều khiển hoàn tất bước xác định mục tiêu, tất cả các cỗ máy chiến tranh đồng loại chĩa vũ khí về phía Đại trưởng lão.
Tất cả các cổ máy chiến tranh bắt đầu tăng tốc lao về phía trước, những máy phát sóng hạ âm trên người chúng cũng được khởi động theo, tuy sóng hạ âm không thể gây ra vết thương hở trên cơ thể con người, nhưng nó có thể khiến nội tạng trong người ngươi cộng hưởng theo, lúc này, Đại trưởng lão cảm thấy bản thân sắp không chịu nổi nữa rồi!
Đây là một trong những vũ khí đặc biệt được trang bị trên các cỗ máy chiến tranh để đối phó với những cao thủ, ngoài ra, trong mỗi cuộc chiến, nó cũng là loại vũ khí có thể gây ra sức sát thương trên diện rộng, bởi vì cỗ máy chiến tranh là máy móc không có da thịt, nên nó hoàn toàn không bị sóng hạ âm ảnh hưởng.
Đại trưởng lão gào lên:
“Lý Vân Kính!”
Lúc này, trong bộ đàm mới vang lên giọng nói bình tĩnh của Lý Vân Kính:
“Biết rồi.”
Diệp Vãn ngẩng đầu nhìn về phía ngọn núi đối diện, lúc này, vị cao thủ bí ẩn của Lý thị là Lý Vân Kính đang lặng lẽ đứng ở đó.
“Ngươi có ổn không?”
Diệp Vãn hỏi Lâm Tiểu Tiếu.
“Nghe nói khoảng thời gian trước, hắn từng đối đầu với cao thủ cùng cấp của Jindai, cuối cùng hắn chính là người giành chiến thắng.”
Lâm Tiểu Tiếu ngồi xụp xuống đất:
“Ông chủ từng nói, hắn là một trong số ít những người có hi vọng đột phá cảnh giới Bán Thần nhất trong thời gian tới, ta phải nhất định phải mở to mắt xem trận chiến này.”
Màn đêm có tuyết lớn.
Trong tuyết có người xem.
Lúc này, Lý Vân Kính bỗng xoay người nhẹ nhàng nói với Lý Khác đang đứng phía sau:
“Tiểu tử, lui ra phía sau mười trượng.”
Lý Khác lập tức lùi về phía sau.
Chương 1428: Rời Đi Trước
Ngay khi đang lùi lại, hắn đột nhiên nhìn thấy người từng tu luyện 28 năm trong Bão Phác lâu, một người đừng đảm nhiệm cương vị bảo vệ gia chủ, một người không quan tâm đến lợi ích như Lý Vân Kính đưa tay về phía bầu trời.
Sau đó, những ngòn tay thon thả đó cứ thể lấy xuống một ngôi sao.
Tiếp theo, Lý Vân Kính lại dùng bàn tay đó nhấn xuống chân núi, ngay sau đó, một phần ba diện tích doanh trại của Jindai bỗng đổ xụp xuống!
Tất cả binh sĩ, vũ khí hay cỗ máy chiến tranh trên mặt đất!
Đều rơi xuống một cái hố đen không đáy.
‘Địa phát sát cơ, long xà khởi lục’!
Mặt đất cứ như bị thứ gì đó hút xuống phía dưới vậy!
Quanh người Lý Vân Kính tràn ngập tiên khí, hệt như một Trích Tiên Nhân trên trời cao!
Vừa rồi, Đại trưởng lão đã chém ra hai đao.
Mà lần này Lý Vân Kính chỉ sử dụng duy nhất một chiêu, nhưng sức ảnh hưởng của nó lại vô cùng to lớn!
Diệp Vãn lặng lẽ nhìn tất cả những gì vừa xảy ra ở phía xa:
“Bây giờ hắn mới là chỉ là cấp A đỉnh phong mà thôi, nếu một ngày hắn có thể trở thành Bán Thần thì có lẽ sẽ có rất nhiều người phải hoảng sợ đấy.”
Lâm Tiểu Tiếu nói:
“Chuyến đi này không tệ.
Chỉ là ta sẽ mãi mãi không thể đuổi kịp hắn, thật đáng tiếc.”
Sau khi Lâm Tiểu Tiếu thi triển ác mộng, sau khi Lý Vân Kính sử dụng ‘long xà khởi lục’ , đến tận bây giờ, đàn Quỳ Ngưu mới chính thức phát huy tác dụng của nó, lúc này, toàn bộ quân doanh của Jindai đã rơi vào hỗn loạn.
Có binh sĩ hoảng sợ chạy ra ngoài cánh đồng tuyết, nhưng ngay khi họ ra khỏi quân doanh, Tần Dĩ Dĩ đã lao ra từ đống tuyết rồi tiếp cận phía sau của đám binh sĩ, cuối cùng cho bọn chúng một nhát đao lên lưng.
Một thiếu nữ có dáng người cao cao, buộc tóc đuôi ngựa chạy trên cánh đồng tuyết trông mạnh mẽ như một con Tuyết Báo.
Chỉ có một điều kỳ lạ là, trong khi hình săm trên cơ thể những người từng nhận được sức mạnh của Thần Minh đều trông rất hung mãnh, thì hình săm trên lưng nàng chỉ là một vầng sáng nhạt.
Trên một ngọn núi khác, bầy quạ đen đang tập trung ở đây, Tứ Nguyệt nâng cằm bình tĩnh nói:
“Cuối cùng cũng kết thúc rồi, đợi thêm 20 phút nữa, chúng ta sẽ xuống đó dọn dẹp một chút.”
Vừa dứt lời, nàng liền lấy ra một chiếc bút máy màu đỏ ra từ trong tay áo.
Trước đây, nàng đã từng dùng cây bút này ở thành phố số 10, khi đó nàng chỉ cần chạm nhẹ đầu bút vào một thi thể thì cả cái xác đó sẽ biến mất mà không để lại bất cứ dấu vết gì.
Lúc này, Đại trưởng lão đang khập khiễng đi về phía điểm hẹn, Diệp Vãn cũng cõng Lâm Tiểu Tiếu xuống núi.
Đại trưởng lão vừa thấy họ đã hùng hổ nói:
“Bây giờ số lượng binh lực của đối phương đã tổn thất ít nhất 40%, hơn nữa, quân tâm của số còn lại cũng đã xụp đổ.
Nhưng bây giờ số còn lại đều đã chạy tán loạn, nếu muốn giết hết tất cả bọn chúng thì phải mất ít nhất nửa tháng mới có thể tiêu diệt hết được”
Dù một quân đoàn có kỉ luật tốt đến đâu đi nữa, khi lên chiến trường, nếu tỉ lệ tử thương quá lớn mà không có khen thưởng kịp thì thì tất cả sẽ tán loạn.
Nếu một quân đoàn kỉ luật không tốt thì chỉ cần số lượng thương vong khoảng 5%, cả quân đoàn sẽ giải thể.
Cho dù quân đoàn đó có kỷ luật rất tốt, khi tỉ lệ thương vong lên đến 20% thì sĩ khí sẽ bị ảnh hưởng, đến lúc đó vấn đề giải thể chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.
Chỉ có những quân đoàn có tín ngưỡng thì mới có thể trụ được đến khi chỉ còn một binh một tốt.
Thật ra sư đoàn này cũng được tính là quân tinh nhuệ của Jindai, đáng lẽ ra họ có thể tiếp tục chiến đấu, nhưng vì uy lực đòn tấn công vừa rồi của Lý Vân Kính quá doạ người, cho nên ý chí chiến đấu của đám binh sĩ mới sụp đổ nhanh như vậy, cho dù lúc đó những cỗ máy chiến tranh của họ vẫn còn nguyên, số binh sĩ trong quân doanh cũng chưa tổn hại thì họ cũng không biết phải làm cách nào mới có thể chiến thắng một cao thủ như vậy nữa.
Đương nhiên, đây cũng không phải là quân tinh nhuệ nhất của tập đoàn Jindai, bởi vì lúc này tất cả những người đó đều đã được điều ra tiền tuyến cả rồi.
Diệp Vãn nói:
“Không cần tiếp tục đuổi theo họ, ông chủ nói, chúng ta chỉ cần ngăn bọn năm ngày là được.
Theo tình hình hiện tại, chắc chắn trong vòng 5 ngày nữa họ sẽ không tập hợp được.”
Đại trưởng lão lại nhìn xung quanh một lượt:
“Lý Thúc Đồng đâu? Rõ ràng những chuyện này là để cứu đồ đệ của hắn mà hắn lại chạy đi đâu mất!”
Diệp Vãn giải thích:
“Ông chủ còn phải làm chuyện khác nên rời đi trước.”
“À.”
Đại trưởng lão gật đầu rồi nói:
“Có phải hắn định đi đối phó với sư đoàn còn lại không? Nhưng mà…Có phải hắn quá khinh thường bọn chúng rồi không, cho dù hắn có là Bán Thần đi nữa thì cũng không thể đối phó với cả một quân đoàn được, huống chi tuy Kỵ Sĩ rất cường đại, nhưng phần lớn chiêu thức tấn công của họ lại dựa vào tác động vật lí, nên sao có thể đối phó với cả một sư đoàn được?”
Diệp Vãn nói với hắn:
“Không phải ông chủ định đi tìm sư đoàn đó, hơn nữa, không phải chỉ có mình ông chủ muốn làm vậy.”
“Hử?”
Đại trưởng lão nhíu mày:
“Khoan đã, ý ngươi là chúng ta cứ mặc kệ sư đoàn còn lại sao? Vậy nếu Khánh Trần gặp phải bọn chúng thì chẳng phải sẽ chết sao.”
Diệp Vãn vừa cười vừa nói:
“Sẽ không, ông chủ nói, sẽ có người đến đó.”
Sau khi nghe xong những lời này, Đại trưởng lão lại liếc nhìn Tần Dĩ Dĩ một cái, hắn thầm tự nhủ, chẳng lẽ bối cảnh của tên Khánh Trần đó cứng như vậy sao?
Chương 1429: Hắn Xứng Đáng
Thành phố số 5, Sơn Thành.
Tuy bây giờ đã là 4 giờ sáng nhưng trong trang viên Ngân Hạnh vẫn đèn đuốc sáng trưng.
Nơi này tựa như một thiên đường không bao giờ đóng cửa, vốn ban ngày đã náo nhiệt, nhưng ngay cả ban đêm, nơi này cũng vang lên tiếng khởi động xe thể thao của vô số con cháu không có tiền đồ trong gia tộc.
Nhưng dù bên ngoài có náo nhiệt như thế nào thì căn nhà nhỏ trên đỉnh núi vẫn luôn im ắng như cũ.
Như thể nó và trang viên Ngân Hạnh không cùng nằm trong 1 thế giới vậy.
Trong căn nhà nhỏ trên đỉnh núi, ông lão đó vẫn ngồi xếp bằng trong bóng tối như cũ, phía sau hắn là thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị đang lặng lẽ đứng đó.
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, thủ lĩnh ảnh tử mới lên tiếng:
“Ngài thành công rồi.”
“Ừ.”
Ông lão bình tĩnh trả lời….
Thủ lĩnh ảnh tử bình tĩnh nói:
“Lúc rời khỏi căn cứ quân sự A02, Khánh Trần đã dẫn tất cả nhân viên tình báo của Khánh thị theo, điều này chứng tỏ trong lòng hắn đã bắt đầu để ý đến Khánh thị.
Không phải mấy lần trước, nếu ngài thắng thì chắc chắn sẽ nói vài câu trêu tức ta chứ, sao lần này ngài lại không nói gì.”
Ông lão nhẹ nhàng nói:
“Việc thắng ngươi chỉ có thể chứng minh ta không dạy dỗ tốt, việc này chẳng có gì đáng để vui mừng cả, khi nào ngươi có thể thắng ta thì mới đáng mừng.”
Thủ lĩnh ảnh tử không trả lời hắn, từ trước đến giờ suy nghĩ của đối phương chưa bao giờ giống người bình thường, nên đáng lẽ hắn không nên áp đặt suy nghĩ của mình cho đối phương mới đúng.
Cũng như những gì ông lão từng nói trước đây, nếu chỉ để Khánh Trần đón Khánh Mục thì danh tiếng của hắn vẫn chưa đủ để khuất phục kẻ khác, chỉ khi Khánh Trần thực sự trở thành Khánh Mục thứ hai thì chắc chắn sẽ không còn ai dám nghi ngờ hắn nữa.
Trong quá trình bị bắt, đáng lẽ ra Khánh Trần đã sớm được cứu, nhưng ông lão lại cố tình ngăn cản họ để “Đưa” hắn đến căn cứ quân sự A02.
Ví dụ như đã người từng xuất hiện cứu Khánh Trần, hay cao thủ thần bí đã từng ra tay truy sát Jindai Yunhe, chắc chắn cả hai đều là ông lão.
Ví dụ như tin tức Khánh Trần đang ẩn nấp trong đoàn phim cũng do ông lão sai gián điệp bí mật của hắn tung ra ngoài.
Hơn nữa, đáng lẽ ra người mà Jindai phái đến bắt Khánh Trần là một cao thủ tên là Jindai Unsou, chứ không phải Jindai Yunhe.
Nhưng vì ông lão sai người ngăn cản Jindai Unsou, nên tập đoàn Jindai chỉ có thể phái Jindai Yunhe đến đây.
Ông lão cố ý làm như vậy bởi vì hắn cảm thấy, tuy thực lực của Jindai Unsou mạnh hơn, nhưng Jindai Yunhe lại có nhiều thủ đoạn hơn, nên xác xuất đối phương thành công bắt được Khánh Trần sẽ cao hơn.
Mãi sau này thủ lĩnh ảnh tử mới biết những chuyện này.
Đối phương muốn tất cả nhân viên tình báo của Khánh thị không thể quên được cái tên Khánh Trần, hắn còn muốn tất cả 929 nhân viên tình báo của Khánh thị trong căn cứ quân sự A02 quay về làm bằng chứng sống cho công lao của Khánh Trần, đây chính là những gì hắn muốn, bây giờ tất cả mọi thứ đều đang đi đúng theo kế hoạch của hắn.
Hữu kinh vô hiểm.
Không đúng, thủ lĩnh ảnh tử đang nghĩ, đối với gia chủ Khánh thị mà nói, có lẽ hắn đã sớm dự đoán được chuyện này sẽ ‘hữu kinh vô hiểm’ rồi?
Thủ lĩnh ảnh tử đột nhiên hỏi:
“Vừa rồi lúc xem lại ảnh vệ tinh, ta mới nhớ ra một chuyện, sáu năm trước, ngài từng sai ta đến cánh đồng tuyết ở phương bắc để truy sát một tên phản đồ, lúc đó ta còn tưởng hắn biết bí mật nào đó của gia tộc nên mới cần ta đích thân ra tay.
Nhưng sau này ta mới phát hiện, mọi chuyện không như ta nghĩ, hắn chẳng qua chỉ là một kẻ vô cùng bình thường mà thôi.
Lúc đó ra nghĩ mãi vẫn không hiểu, tại sao ngài lại sai ta đi mấy nghìn dặm đến đó chỉ để giết hắn?”
“Nhưng sau khi nhìn bản đồ ta mới nhận ra, con đường ta đuổi giết hắn năm đó chạy qua doanh trại của một trong hai sư đoàn.
Ngài cũng biết Ám Ảnh Chi Môn chỉ có thể đến những nơi ta đã từng đi qua, cho nên, ngài đã sớm sai ta đi qua chỗ đó để tiện cho việc thực hiện kế hoạch này? Nhưng rõ ràng lúc đó kế hoạch xuyên qua còn chưa bắt đầu mà.”
Thủ lĩnh ảnh tử nói.
Ông lão hời hợt nói:
“Đùng nghĩ ta thần thánh như vậy, đi đi, đi đón Khánh Trần về nhà, đừng quên chào đón hắn, hắn xứng đáng được khen ngợi.
Chúng ta cũng nên cho Jindai biết, hắn không phải người họ có thể động vào.”
Thủ lĩnh ảnh tử nhìn ông lão một lúc, sau đó lấy ra Ám Ảnh Chi Môn rồi biến mất.
Nhưng hắn không đến thẳng cánh đồng tuyết ở phương bắc mà xuất hiện ở trên một ngọn núi khác.
Trong bóng đêm, hắn xuất hiện trên một vách núi chênh vênh.
Thủ lĩnh ảnh tử lặng lẽ cúi xuống nhìn dưới chân núi, dưới đó là một vườn trà, Cảnh Sơn Trà.
Chương 1430: Còn Ai Muốn Hỏi Gì Không?
Bên cạnh vườn trà có một mảnh đất nhỏ được hàng rào quây xung quanh, trong mảnh đất đó toàn là hoa hướng dương.
Không biết vì mảnh đất này đã chôn vùi xác của quá nhiều siêu phàm giả hay vì nguyên nhân gì khác, nên mới xảy ra chuyện kì lạ như vậy, một loài hoa chỉ có thể sinh trưởng trong thời tiết nóng của mùa hè như hoa hướng dương lại có thể nở hoa trong thời tiết lạnh giá của mùa đông.
Ở chính giữa vườn hoa hướng dương có một bia mộ nho nhỏ.
Thủ lĩnh ảnh tử nhẹ nhàng nói:
“Bây giờ vẫn chưa được, chờ ta thêm chút nữa….”
Nói đến đây, thủ lĩnh ảnh tử bỗng cao giọng nói:
“Khánh Dã!”
Sau lưng của hắn có người nói:
“Đến ngay đây.”
“Khánh Khu!”
Lại có người đáp:
“Đến ngay đây.”
Thủ lĩnh ảnh tử cười tủm tỉm xoay người nhìn 330 người áo đen đang đứng ngay trước mặt, tất cả đều không nói một lời, nhìn họ như 330 pho tượng màu đen được sắp xếp gọn gàng.
Mặc dù tuyết đang rơi rất lớn nhưng không một ai nhúc nhích một chút nào.
Trong số 330 người ở đây, có 30 người là dị năng giả hoặc người tu hành.
300 người còn lại là những chiến sĩ gien do hắn đích thân bồi dưỡng.
Đây chính là đội quân thần bí từng phụ trách cứu những người bạn của Lý Thúc Đồng.
Vì tất cả mọi người đều biết thủ lĩnh ảnh tử muốn đi giết người nên đã đứng đây đợi từ 6 tiếng trước.
Thủ lĩnh ảnh tử vừa cười vừa nói:
“Lần này không cần bôi ngụy trang lên mặt nữa…Đúng rồi, có ai muốn hỏi gì không? Nếu muốn thì cứ nói ra, ta sẽ trả lời.”
Khánh Dã:
“Khánh Trần có bị đoạt xá không?”
“Không, người khác không thể đoạt xá hắn.
Cũng có thể nói, những người có huyết mạch của Khánh Chẩn đều không thể bị đoạt xá.”
Khánh Khu:
“Lúc còn ở căn cứ quân sự A02, hắn có từng khuất phục?”
“Không, hắn không khuất phục, cũng chưa từng khuất phục bất cứ lần nào, bây giờ hắn đã tự trốn thoát ra khỏi căn cứ quân sự A02.
Tất cả 2383 tên lính và tên chỉ huy là Jindai Unchokud đều đã chết.”
Con ngươi của tất cả mọi người ở đây đều co rụt lại, bởi vì họ biết, điều này có nghĩa là gì.
“Có ai muốn hỏi gì nữa không?”
Thủ lĩnh ảnh tử cười nói.
“Không có.”
Không một ai thắc mắc họ chuẩn bị đi giết ai, giết như thế nào, giết bao nhiêu, bởi vì đây không phải vấn đề họ quan tâm.
Thứ họ quan tâm là việc họ chuẩn bị làm có đáng giá hay không.
Bây giờ họ đã biết, nó đáng giá.
Chỉ cần nó đáng giá, họ có thể giết từ ngày đến đêm, giết từ thế giới này sang thế giới khác cũng không có vấn đề gì.
Thủ lĩnh ảnh tử cười nói:
“Bây giờ chúng ta sẽ nói về kế hoạch tác chiến, rất đơn giản, Jindai đã cử hai sư đoàn đi truy sát Khánh Trần, một sư đoàn sẽ do Lý Thúc Đồng, Đại trưởng lão của Hỏa Đường, Lý Vân Kính giải quyết, sư đoàn còn lại sẽ do chúng ta giải quyết…Hai vị Bán Thần, bốn vị cấp A, trận chiến này, nếu ai không biết còn tưởng chúng ta chuẩn bị đi cứu vớt thế giới.”
Thủ lĩnh ảnh tử bình tĩnh lại:
“Chư vị, đêm nay chơi tận hứng.”
Vừa dứt lời, bên cạnh hắn bỗng xuất hiện Ám Ảnh Chi Môn, sau đó hắn lập tức bước vào.
Một lúc sau, thủ lĩnh ảnh tử lại xuất hiện ngay giữa doanh trại của Jindai, hắn vừa cười vừa nói:
“Oa a, trúng thưởng rồi.”
Lúc này, tất cả binh sĩ của Jindai đều nhìn thấy một cánh cửa tự nhiên xuất hiện ở ngay giữa quân doanh, sau đó một người mặc áo đen bước ra từ cánh cửa đó rồi bình tĩnh đứng nhìn họ.
“Cảnh….”
Một tên binh sĩ của Jindai đang định hét lên.
Ngay lúc này, không gian như bị thứ gì đó cô đọng lại.
Những bông tuyết đang bay lơ lửng trên bầu trời bỗng rơi chậm lại, sau đó tất cả cứ thế đứng im ở giữa không trung, đứng im giữa bóng đêm, đứng im bên dưới ánh đèn pha màu trắng trong quân doanh, đứng im bên cạnh thủ lĩnh ảnh tử.
Tên binh sĩ đó vẫn đang há miệng, cơ thể hắn cùng giữ nguyên động tác chuẩn bị rút súng.
Trong nhà chỉ huy, sau khi nhận được tin sư đoàn còn lại vừa bị tập kích, những tham mưu của sư đoàn đang cãi nhau xem có nên đi cứu viện sư đoàn bên kia không.
Biểu cảm tức giận trên mặt họ bỗng ngừng lại.
Tất cả mọi thứ đều ngừng lại, chỉ có mình thủ lĩnh ảnh tử là có thể hoạt động bình thường.
Thủ lĩnh ảnh tử bước qua màn tuyết, sau đó đi thẳng đến nhà chỉ huy phía xa.
Hắn mở của nhà chỉ huy rồi đi thẳng đến trước mặt sư đoan trưởng, sau khi quan sát vài giây, hắn cứ thế cắt đứt động mạch trên cổ đối phương.
Hắn tiếp tục bước đến gần bàn làm việc rồi lật xem tất các loại giấy tờ ở đây, sau khi chắc chắn đã ghi nhớ được hết những tin tức có ích, hắn lại đi rót cho mình một cốc nước nóng.
Trong suốt quá trình này, mọi thứ đều diễn ra chậm đến mức khó có thể nhận ra.
Sau khi nhấp một ngụm nước nóng, hắn lại bước ra khỏi nhà chỉ huy, sau đó lấy ra Ám Ảnh Chi Môn một lần nữa.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Tướng Dạ [Dịch] Tướng Dạ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Tuong-Da-dich.jpg)

