- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 139 : Mượn Đao Giết Người (c1381-c1390)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 139 : Mượn Đao Giết Người (c1381-c1390)
❮ sautiếp ❯Chương 1381: Mượn Đao Giết Người
Những khách du lịch đang đi trên đường Dotonbori đều bị tiếng súng làm hoảng loạn, tất cả mọi người chạy loạn xạ khắp nơi như như bầy chim bị hoảng sợ.
Chỉ có ánh dèn neon các tòa nhà vẫn rực rỡ như cũ.
Mấy trăm thành viên của Thần Bí Nghiệp Bộ đã bao vây nơi này, ba người được trời cũng tập trung đến đây khiến bầu không khí ở đây càng thêm nghiêm trọng.
Thế nhưng cuối cùng họ lại giết nhầm người.
Không ai biết kế hoạch này sai ở bước nào.
Khánh Trần xen lẫn trong đoàn du khách đang chạy trốn, hắn cần phải thoát ra khỏi vòng vây này.
Thật ra từ khi Ương Ương nói người đang ở Hokkaido kia không phải Jindai Kura, Khánh Trần đã hiểu ra mọi việc.
Tất cả mọi chuyện đang diễn ra bây giờ giống như ván cờ ngày hắn còn chơi cờ với Lý Thúc Đồng vậy…
Những con tốt, con pháo từng xuất hiện đó đều là giả.
Trên ván cờ, chỉ khi nào trận chiến sắp kết thúc thì ngươi mới có thể biết ai là con tốt bị vứt bỏ, ai mới thật sự là tướng, ai mới là kẻ chiến thắng cuối cùng.
Tin Thần Bí Nghiệp phái rất nhiều người đến Hokkaido là giả, họ biết Khánh Trần sẽ cố gây chuyện để thu hút sự chú ý thay Jinguji Maki, nên mới dùng mẹ của Jinguji Maki làm mồi nhử để dụ hắn xuất hiện.
Sau đó họ lại cố ý bố trí những binh lính bình bình thường làm nhân viên bảo an trong hội trường thành phố Osaka để làm vật hi sinh, sau đó cùng thi thể của họ để theo dõi hắn.
Người theo dõi hắn không cần tự mình ra tay nên mới không có bất kì người được trời chọn nào xuất hiện hôm đó.
Đợi đến bây giờ mới ra tay là vì có người muốn mượn tay hắn giết người mà đối phương không thể ra mặt giết được.
Đúng lúc này, Khánh Trần bỗng nở một nụ cười.
Sau khi nhận ra chuyện này, hắn đã suy nghĩ rất lâu xem mình có nên làm thanh đao này không.
Trong kho dữ liệu của tổ chức tình báo Hồ thị có ghi chép về ATS-088 Shikigami Ungaikyo, thứ này dùng những thi thể đã chết để quan sát hung thủ giết những người đó, mỗi lần nó chỉ cho phép quan sát trong 10 giây, sau mỗi lần quan sát như vậy, phải đợi 4 tiếng sau mới có thể quan sát lần nữa.
Phạm vi quan sát là hai mét quanh kẻ giết người.
Sau khi nhớ lại những tin tức này, Khánh Trần vẫn đang chờ.
Sau khi nhận ra Zard động tay động chân lên người mình, hắn không loại bỏ nó ngay mà để lại là vì hắn muốn kéo đối phương tham gia vào chuyện này.
Nhưng Zard lại không phải một kẻ ngu ngốc, sau khi phát hiện thứ đang nói chuyện với mình không phải người thật mà chỉ là một con rối, hắn đã lựa chọn bỏ trốn…
Mà lí do Jindai Unuma biết hắn đang ở chỗ nào, là vì họ nhìn thấy LOGO của cửa hàng thịt nướng trên Ungaikyo.
Một mặt là vì Khánh Trần muốn họ nhìn thấy LOGO.
Thật ra từ đầu đến giờ Takahashi Furui và Khánh Trần vẫn luôn ở trong một cửa hàng bán thịt bò nướng trên đường Dotonbori, chẳng qua là họ ngồi trong hai căn phòng cách nhau gần 30 mét mà thôi.
Mà sở dĩ bọn Jindai Sora nhận nhầm cửa hàng là vì Khánh Trần đã mang một bộ bát đĩa có in LOGO của một cửa hàng khác đến đây.
Hắn mang bộ bát đĩa có in LOGO “Cửa hàng thịt nướng Nhất Đinh” sang “Cửa hàng thịt nướng Hòa Phong” thì thế nào?
Thì chẳng thế nào cả.
Sẽ chẳng có ai để ý bàn ăn của hai cửa hàng này có một vài điểm điểm khác nhau, hơn nữa, những thành viên của Thần Bí Nghiệp Bộ đến thăm dò địa hình trước cũng không được tận mắt nhìn hình ảnh hiện lên trong Ungaikyo.
Mà cũng chẳng có ai để ý thấy một sợi tơ trong suốt đang xuyên qua nóc phòng cả.
Cách mà Khánh Trần dùng để ứng phó với Shikigami vô cùng đơn giản, đó là thay một bộ bát đũa khác mà thôi.
Mọi người thường chỉ tin vào những gì mình tận mắt nhìn thấy.
Càng đơn giản, thì lại càng hiệu quả.
Lúc này, Khánh Trần đã đi qua hai vòng phong tỏa, phía trước hắn bây giờ chỉ còn lại hơn mười tên thành viên của Thần Bí Nghiệp Bộ.
Nhưng đúng lúc này, Jindai Unuma bỗng nói vào bộ đàm:
“Phong tỏa con đường này, chắc chắn bây giờ mục tiêu vẫn ở trên con đường này, hắn không thể đi quá xa được!”
“Trưởng quan, nhưng chúng ta không biết khuôn mặt của hắn bây giờ như thế nào, hắn biết dịch dung.”
Jindai Unuma lại nói:
“Dùng xe truyền tin phá hết tất cả sóng ở đây, giết hết tất cả những người ở chỗ này, nhất định phải tìm ra Momijigari cho ta!”
Sau khi nghe thấy những gì đối phương vừa nói qua tai nghe trên tai những thành viên của Thần Bí Nghiệp Bộ, ngay cả Khánh Trần cũng không ngờ người được trời chọn của Jindai lại có thể vì Momijigari mà đưa ra phương án điên cuồng như vậy.
Có rất nhiều du khách còn đang trong vòng phong tỏa, không đến 1000 thì cũng đến 800.
Lúc này, hắn đã nhìn thấy những thành viên của Thần Bí Nghiệp Bộ xung quanh đây đang bắt đầu lôi súng ra.
Khánh Trần nhếch miệng cười, làm đao một lần thì có làm sao?
Hắn quyết định sẽ làm thanh đao đó.
Nếu người của Jindai đã tự đưa đến cửa thì sao phải tha cho họ.
Vấn đề mấu chốt ở đây là, người muốn mượn đao giết người kia có lẽ còn không biết thanh đao mà hắn đang muốn dùng sắc bén đến mức nào, cũng không biết nó có thể làm tổn thương cả hắn đâu.
Chương 1382: Gửi Lời Chào
Khánh Trần từ từ lấy ra một cái bình nhỏ, sau đó nhỏ một giọt máu trong bình lên ngón tay rồi bôi nó lên cổ tay mình.
Lúc này, những thành viên của Thần Bí Nghiệp Bộ đã nâng súng lên chuẩn bị nhắm bắn.
Đúng lúc này, ngay khi cơ thể Khánh Trần chạm đến vòng phong tỏa cuối cùng, trên ngón trỏ và ngón giữa của hắn bỗng xuất hiện một tấm bài poker, sau đó hắn lại nhẹ nhàng vung tay lướt qua cổ của một thành viên của Thần Bí Nghiệp Bộ.
Sau khi cơ thể hắn lướt qua đối phương, cổ của thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ mới bắt đầu phun ra máu tươi.
Oanh minh hai tiếng.
Những tay bắn tỉa đang ẩn nấp trên vị trí A và B lập tức nổ súng, nhưng tốc độ của Khánh Trần lại vô cùng nhanh, cơ thể hắn cứ thoát ẩn thoát hiện giữa những thành viên của Thần Bí Nghiệp Bộ nên họ không thể nào nhắm chúng hắn.
Nếu xét theo sự hiểu biết về súng bắn tỉa thì có lẽ Khánh Trần còn am hiểu họ rất nhiều, hắn biết tần xuất hô hấp sẽ ảnh hưởng đến tần suất bắn như thế nào, nhịp tim sẽ ảnh hưởng ra sao, nên đương nhiên hắn cũng biết rõ phải làm như thế nào để khiến một tay bắn tỉa bắn trượt.
Trong tiếng súng liên miên, Khánh Trần như một cái bóng xen lẫn trong đám người, rõ ràng họ có thể nhìn thấy hắn, nhưng lại không thể nào bắn trúng hắn.
Không chỉ tay bắn tỉa không thể bắn trúng, mà ngay cả hơn mười thành viên của Thần Bí Nghiệp Bộ ở đây giơ súng lên nhưng cũng chẳng thể nào bắn trúng hắn.
Đây chính là khả năng tránh né đường đạn mà chỉ cao thủ cấp B trở lên mới có!
Những người có thể đạt đến cấp bậc này đã gần như vượt qua phạm trù những gì nhân loại có thể làm được!
Rõ ràng trong tay hắn chỉ có một tấm bài poker, nhưng mọi người lại có cảm tưởng trên tay hắn là một thanh đao!
Phía bên kia, bọn Jindai Unuma đang lao về phía này, vừa đi, hắn còn vừa ra lệnh vào bộ đàm:
“Hai tên bắn tỉa phế vật, tại sao đến tận bây giờ mà vẫn không thể bán trúng hắn lần nào!”
Nhưng đúng lúc này, những tay bắn tỉa mới phát hiện hộp đạn trong súng đã hết, họ đều quay sang thay hộp đạn.
Đúng lúc này, có tay bắn tỉa bỗng phát hiện tốc độ di chuyển của tên giết người đang tăng lên.
Như thể đối phương biết rõ họ đang dùng loại súng gì, hộp đạn có bao nhiêu viên, đến lúc nào thì họ sẽ phải thay hộp đạn, sau đó nhân lúc họ ngừng bắn để lao lên tấn công.
Thường thì một tay bắn tỉa tinh nhuệ chỉ cần khoảng 3 giây để đổi hộp đạn.
Nhưng trong 3 giây này, vòng phong tỏa cuối cùng của Thần Bí Nghiệp Bộ đã bị xé nát.
Những tay bắn tỉa trên cao chỉ có thể trơ mắt nhìn đối phương thoát ra khỏi vòng vây.
Trước khi thi thể trước mặt ngã xuống, Khánh Trần bỗng đưa tay giật lấy tai nghe trên tai đối phương, sau đó hắn vừa xé nát vòng phong tỏa, vừa nói vào tai nghe:
“Bạch Trú gửi lời chào đến các vị.”
Bạch Trú!
Đây là lần đầu tiên Khánh Trần thừa nhận thân phận thành viên Bạch Trú của mình trên lãnh thổ Nhật Bản.
Thật ra lúc Zard xuất hiện, tất cả mọi suy đoán đều đã hướng về phía Bạch Trú.
Nhưng lúc đó mọi người chỉ đoán kẻ giết người chính là ông chủ của Bạch Trú, chứ không dám khẳng định.
Nhưng không cần mọi người đoán lâu, hôm nay hắn đã tự thừa nhận thân phận của mình, cũng như khẳng định chỗ đứng của Bạch Trú ở thế giới này.
Hôm nay sẽ hơn hôm qua, ngày mai lại càng hơn hôm nay.
Trận chiến đêm nay chỉ vừa mới bắt đầu thôi.
…
Lúc này, trên sân thượng của một tòa nhà nào đó, Tư Niên Hoa đang đứng dưới cái bóng của một tấm biển quảng cáo:
“Ngươi không định đi hoàn thành nhiệm vụ của mình sao?”
Quý Quan Á đứng bên cạnh nàng, thở dài nói:
“Lúc nhận nhiệm vụ này từ bà chủ, ta đâu có nghĩ chuyện này sẽ gây ra động tĩnh lớn như vậy.
Lúc đó ta còn tưởng chỉ cần đi theo bảo vệ hắn là được, nhưng không ngờ…”
Tư Niên Hoa nghĩ một lúc rồi hỏi:
“Nếu đối phương còn cần người bảo vệ thì chẳng phải chuyện này sẽ trở nên rất vô vị sao? Hành động thôi, ta đến địa điểm huấn luyện bí mật của Thần Bí Nghiệp Bộ, còn ngươi đi tìm những người trong căn cứ quân sự A02.
Nếu vị này đã tình nguyện dùng chính bản thân làm mồi nhử để tranh thủ thời gian cho chúng ta, nếu chúng ta còn không thể hoàn thành tốt nhiệm vụ thì đến lúc quay về thế giới trong, ta và ngươi có thể đi tự sát tạ tội luôn cũng được.”
Quý Quan Á nhếch miệng:
“Bên ta không nghiêm khắc như vậy.”
Tuy nói như vậy nhưng vừa nói xong câu này, hắn đã rời khỏi đây ngay lập tức.
Khánh Trần bảo họ đi phá hoại hai nơi, chỗ đầu tiên là nơi Thần Bí Nghiệp Bộ chuyên dùng để giam giữ những người đã được xác định là có khả năng trở thành người du hành như Jinguji Maki, đến khi nào những người này bị tẩy não xong thì mới có thể rời khỏi căn cứ đó…
Theo số liệu ước tính, căn cứ này hiện đang giam giữ ít nhất 2000 người du hành.
Lúc trước hắn và Nhất đã chủ động tung tin lên internet, nếu bây giờ có thêm 2000 người xuất hiện làm bằng chứng thì chắc chắn dư luận sẽ nghiêng hẳn về phía họ.
Chỗ còn lại là nơi tập trung những người đã tuyên thệ sẽ nguyện trung thành với tập đoàn.
Chương 1383: Tiếp Tục Bỏ Chạy
Căn cứ theo tình báo, tuy nhóm người này chưa công khai xuất hiện bao giờ nhưng trong thời gian này, họ đang tập trung ở căn cứ quân sự A02 để tham gia khóa huấn luyện bí mật về năng lực tình bào, chỉ khoảng 1 tháng nữa thôi, tất cả những người này sẽ trở thành những chiến sĩ của Thần Bí Nghiệp Bộ.
Nếu lần sau xuyên qua, Khánh Trần muốn thoát khỏi căn cứ thì chắc chắn đám người này sẽ tham gia vào chiến đấu.
Nếu trước đây hắn không thể làm gì họ thì sao không xử lí họ ngay bây giờ.
Từ đầu đến cuối, Khánh Trần đều biết mình sẽ phải đối mặt với cái gì, cho nên lấy thân làm mồi nhử cũng được, thu đồ đệ cũng chẳng sao, dù sao thì đây cũng là chuyện hắn sẽ phải làm, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.
Lúc này, Tư Niên Hoa đang cầm kính viễn vọng quan sát phía xa thì bỗng trông thấy một người đàn ông trẻ tuổi mặc một bộ kariginu màu trắng đang đứng trên sân thượng một tòa nhà cách chỗ nàng mấy trăm mét.
Nhưng ngay khi nàng tập trung nhìn vào hắn, người đàn ông đó bỗng quay mặt về phía Tư Niên Hoa rồi nhẹ nhàng gật đầu một cái.
Lúc này, trong đầu Tư Niên Hoa chỉ còn sự khiếp sợ!
Vì nàng biết, chỉ có những cao thủ cấp A mới có khả năng nhận ra có người đang quan sát mình từ khoảng cách vài trăm mét!
Một lúc sau, Tư Niên Hoa bỗng cảm thấy một lưỡi dao đang lao về phía mình, cả cơ thể nàng lập tức lao sang một bên.
Cơ thế nàng không dừng lại mà cứ thể nhảy thẳng ra khỏi tầng thượng, thậm chí nàng còn không dám quay đầu lại xem ai là người vừa đánh lén mình!
Quá nguy hiểm!
Ở phía bên kia, sau khi nhìn thấy Tư Niên Hoa nhảy khỏi sân thượng, Jindai Kura lại điều khiển móc sắt trên tay mình tùy ý móc lên một vị trí khác.
Sau khi nhảy khỏi sân thượng, người phụ nữ kia bám theo bậc thang rồi cứ thể nhẹ nhàng leo xuống dưới.
Jindai Kura cười nói:
“Có chút ý tứ, xem ra giúp đỡ còn không ít.
Bạch Trú gửi lời chào đến các vị… Rất có khí thế, đáng tiếc lại không cùng phe với ta.”
Lúc này, ATS-013 Shikigami, Mã Diện La Sát đang đứng ngay trên sân thượng mà Tư Niên Hoa vừa đứng lúc nãy, trên tay nó là một chiếc Cửu Hoàn Đao, cơ thể của nó cực kì khổng lồ, chiều cao ít nhất phải 3 mét, hơn nữa còn vô cùng lực lưỡng.
Cứ mỗi lần hít thở, trong mũi Mã Diện lại phun ra một đoàn lửa.
Dưới bầu trời đêm, Tư Niên Hoa đang nghĩ, tại sao một nhân vật lợi hại như đối phương lại không tham gia đuổi giết Khánh Trần?
Tại sao giờ này đối phương vẫn đứng ở đó, chẳng lẽ hắn chỉ đến xem náo nhiệt thôi sao?
Trên đường Dotonbori, Khánh Trần không ham chiến mà tiếp tục chạy trốn.
Jindai Unuma nói vào bộ đàm:
“Đuổi theo, triệu tập tất cả các đội ở những hướng khác bao vây chỗ này lại cho ta, tối nay nhất định không được cho hắn rời khỏi đây.”
Khánh Trần cứ thế chạy dọc theo đường Dotonbori về phía nam, hơn nữa tốc độ còn càng lúc càng nhanh.
Jindai Unuma, Jindai Unyoru, Jindai Unan tạo thành một hình tam giác theo sát ngay phía sau hắn.
Chỉ là, tốc độ của Khánh Trần quá nhanh, họ đã đuổi theo một lúc nhưng vẫn không thể đuổi kịp hắn.
Jindai Unuma nói:
“Unyoru, Unan, hai người chạy nhanh hơn, các ngươi chạy sang hai bên kéo hắn lại.”
Trong 7 người được trời chọn của Jindai, chỉ có bốn người là Âm Dương sư: Unichi, Sora, Kura, Unuma.
Ba người còn lại tu luyện một loại truyền thừa khác tên là “Thiết Xá Ngự Miễn – Kiri-Sute Gomen”: Unshuu, Unyoru, Unan.
Những người tu luyện Thiết Xá Ngự Miễn cẩn phải học thuật hô hấp đặc biệt của nhà Jindai làm phụ trợ, công pháp này chủ yếu về kiếm pháp.
Trong đó, nổi tiếng nhất là ba thế kiếm, kiếm thứ nhất là Bạt Đao Trảm, kiếm thứ hai là Cư Hợp, kiếm thứ ba là Thiết Xá Ngự Miễn.
Cả công pháp không hề có phương pháp đón đỡ, phòng ngự hay chiêu thức nào khác, mà chỉ có đúng ba thế kiếm này.
Trong khi chiến đấu với những siêu phàm giả cùng cấp, đa số đối thủ còn không chống đỡ nổi kiếm thứ nhất, huống chi là cả ba thế kiếm, đó là còn chưa kể đến kiểu chiến đấu thường xuyên đánh lén đối thủ như gia tộc Jindai.
Những siêu phàm giả tu luyện truyền thừa “Thiết Xá Ngự Miễn” đều khỏe mạnh hơn Âm Dương sư một chút, nên đương nhiên tốc độ của họ sẽ nhanh hơn.
Lúc này Jindai Unuma vẫn chưa muốn sử dụng đến át chủ bài Âm Dương sư của mình, nên hắn mới muốn Unyoru, Unan chạy lên giúp hắn ngăn Khánh Trần lại một phút thôi cũng được.
Chỉ cần một phút cũng đủ để hắn giết chủ nhân của Bạch Trú rồi!
Jindai Unan và Jindai Unyoru quay sang nhìn nhau, sau đó cả hay cùng nhảy lên nóc những ngôi nhà ở hai bên đường, sau đó cả hai cùng tăng tốc đuổi theo mục tiêu.
Trên hông mỗi người đều đeo một vỏ kiếm dài gần bằng nửa người, trong vỏ kiếm là một thanh kiếm sáng loáng.
Khánh Trần chạy rất nhanh, nhanh như thế không phải hắn đang chạy trốn người khác, mà là người khác đang tự lùi lại vậy.
Tất cả cho là hắn đang chạy trốn, nhưng có lẽ sẽ chẳng ai ngờ được, không phải hắn đang chạy trốn, mà là đang tìm kiếm địa điểm thích hợp làm chiến trường đâu.
Chương 1384: Hóa Ra Là Ngươi
Hắn muốn rời khỏi tấm bắn của những tay bắn tỉa, loại bỏ những thành viên của Thần Bí Nghiệp Bộ không theo kịp, sau đó tìm một địa điểm thích hợp để giết người.
Chạy trốn sao? Cần gì phải trốn.
Nếu kiếm đã rút ra khỏi vỏ thì tất nhiên sẽ phải thấy máu rồi.
Đa phần mọi người đều không biết tại sao ông chủ Bạch Trú lại muốn đến Osaka đại khai sát giới, vì muốn xả giận cho Khánh Trần? Hay vì muốn cứu Khánh Trần?
Không ai biết.
Vì sao Khánh Trần lại muốn đến đây.
Vì câu ta không cần công lao?
Hay vì câu không sao đó?
Khánh Trần bỗng quay đầu lại.
Chính là chỗ này.
Ngay lúc này.
Trên chiến trường chỉ còn mỗi Khánh Trần và 3 người được trời chọn, những người đuổi theo phía sau vẫn chưa đuổi kịp họ, những người muốn bao vây chỗ này cũng chưa kịp chạy đến nơi.
Trên bầu trời vẫn dày đặc ánh đèn neon, nhưng bầu không khí ở đây đang dần trở nên ngưng trọng.
Không ai ở đây nghĩ Khánh Trần sẽ quay người lại.
Nhưng không hiểu sao, ngay khi nhìn thấy hắn quay lại, họ lại cảm thấy sợ hãi.
Trên nóc nhà, Jindai Unyoru và Jindai Unan cùng nhảy xuống dưới, cả hai cùng đưa tay cầm lấy chuôi kiếm, cả thanh kiếm sáng loáng lập tức được rút ra khỏi vỏ, sau đó cả hai bắt đầu vung kiếm về phía Khánh Trần.
Sau khi nhìn thấy hai thanh đao đang lao về phía mình, thiếu niên đang đứng trên đường đó lại bình tĩnh đưa hai tay ra phía trước!
Sau đó nhẹ nhàng chặt vào thân kiếm!
Đinh!
Hai tiếng ‘đinh’ vang lên gần như cùng một lúc, tất cả mọi người ở đây đều nhìn thấy hai thanh kiếm cứ thế gãy làm đôi.
Trong ánh mắt của cả Jindai Unan và Jindai Unyoru đều tràn đầy hoảng sợ, vừa rồi Khánh Trần đã dùng xương ngón tay được Long Ngư tái tạo làm đao, sau đó lại truyền chân khí Kỵ Kĩ vào hay tay, cuối cùng mới tạo thành một loại đao có thể chặt đứt kiếm của đối phương!
Phản lực từ đòn tấn công đâm rách lớp da trên tay khiến bàn tay Khánh Trần nhuốm đầy máu.
Nhưng chuyện này không quan trọng, vấn đề mấu chốt ở đây là hắn đã tính toán như thế nào, cơ thể hắn phải mạnh mẽ ra sao mới có thể chặt gãy được thân kiếm?
Tuy trước đây đã có rất nhiều người tu luyện Thiết Xá Ngự Miễn bại trước đối thủ, nhưng họ chưa bao giờ nghe nói ai có thể dùng chính ngón tay của mình làm vũ khí để chặt đứt thân kiếm cả!
Chân khí của Kỵ Sĩ có thể biến mọi thứ thành đao.
Nhưng từ trước đến giờ có rất ít người dám dùng chính bản thân mình làm đao.
“Không tốt!”
Jindai Unan bắt đầu hốt hoảng, bây giờ hắn vẫn đang đang lao về phía đối phương, nhưng kiếm trên tay hắn đã bị đối phương chặt gãy làm đôi, tiếp theo hắn sẽ phải làm gì đây?
Rõ ràng đối thủ của hắn chỉ là một tên cấp B, nhưng làm gì có tên cấp B nào lợi hại như vậy?
Đúng lúc này, trên đầu Jindai Unuma bỗng xuất hiện một chiếc thuyền gỗ.
Cả chiếc thuyền gỗ có 12 tầng, mỗi tầng đều được trang trí vô cùng lộng lẫy, đèn đuốc sáng trưng.
Nhưng nếu cẩn thận quan sát thì ngươi sẽ nhận ra dưới đáy thuyền có một vỏ sò rất lớn.
ATS-127 Shikigami, Shinkiro!
Ngay khi vỏ sò đó mở ra, tất cả những ngôi nhà và những biển hiệu treo đầy đèn neon hai bên đường đều biến mất, thay vào đó là một khung cảnh hoàn toàn khác.
Mà hai người Unan và Unyoru cũng biến mất theo.
“Hóa ra là ngươi.”
Khánh Trần cười lạnh.
Lúc hắn còn ở Lạc thành, có một vị cao thủ của gia tộc Jindai am hiểu tạo ảo ảnh từng xuất hiện để cứu đồng bọn, nhưng cuối cùng đồng bọn của hắn lại bị Khánh Trần ám sát.
Nhưng vị cao thủ Jindai này lại thoát được.
Sau đó Khánh Trần còn hành động cẩn thận một thời gian dài, vì hắn sợ vị cao thủ này của Jindai sẽ quay lại trả thù Bạch Trú, nhưng không ngờ đối phương lại về thẳng Nhật Bản.
Như vậy cũng tốt, thù mới thù cũ cùng tính một lượt.
Trong ảo ảnh, tất cả những gì xung quanh Khánh Trần đều là giả, thậm chí ngay cả mặt đất dưới chân hắn cũng là giả, vì mặt đất xung quanh vốn nên gồ ghề đã biến thành bằng phẳng.
Nếu phải chiến đấu trong hoàn cảnh này thì dù là siêu phàm giả cũng chẳng khác người mù là bao.
Jindai Unuma chậm rãi lại gần hắn, sau đó hắn còn liếc mắt ra hiệu cho Unyoru và Unan một cái, lúc này, cả ba người họ đều không bị ảo ảnh bao trùm.
Khánh Trần lẳng lặng đứng tại chỗ, đúng lúc này bỗng có thứ gì đó lao đến từ bên trái, nhưng hắn lại không nhìn thấy.
Hắn nhanh chóng lui về phía sau, nhưng phần áo trước ngực hắn vẫn bị cắt thành một lỗ hổng, dưới lỗ hổng là một miệng vết thương dài nửa centimet đang bắt đầu chảy máu.
Jindai Unuma nở một nụ cười, quả nhiên, chỉ cần có người giữ đối phương lại một chỗ thì chắc chắn mình có thể dễ dàng xử lí hắn.
Nhưng ngay khi hắn nở nụ cười, hắn bỗng nhìn thấy Khánh Trần nhắm mắt lại.
Tuy Khánh Trần không nhìn thấy những gì xung quanh mình, nhưng hắn có trí nhớ, một loại trí nhớ vô cùng kinh khủng.
Tuy hắn không thể nhìn thấy kiếm, nhưng hắn có thể nghe thấy tiếng.
Đúng lúc này, Jindai Unyoru bỗng vung kiếm về phía hắn.
Chương 1385: Vì Jinguji Maki
Nhưng chuyện xảy ra tiếp theo lại ngoài dự đoán của tất cả mọi người, cả cơ thể Khánh Trần bỗng nghiêng sang một bên, thanh kiếm cứ thế bay sượt qua người hắn.
Nhưng như vậy vẫn chưa xong.
Khánh Trần từ từ nhắm mắt lại, cả thế giới như chìm vào bóng tối, ngay khi lưỡi kiếm sượt qua người hắn, hắn bỗng bước lên một bước.
Trên hai ngón tay hắn bỗng xuất hiện một tấm bài poker, sau đó tấm bài cứ thế trượt dọc theo thân kiếm, cuối cùng chém thẳng vào bàn tay người đang cầm kiếm.
Tấm bài poker màu xám lập tức bị nhuộm thành màu đỏ.
Jindai Unyoru gào lên môt tiếng rồi lùi lại phía sau, bởi vì tấm bài poker vừa rồi đã chẻ đôi bàn tay, cổ tay, cẳng tay hắn thành hai nửa.
Khánh Trần không tiếp tục đuổi theo hắn.
Sau khi nhìn thấy những gì vừa xảy ra, Jindai Unan lại không dám tiến lên phía trước.
Sau khi nhắm hai mắt lại, có thể đối phương không nhìn thấy ảo ảnh, có thể trong mắt hắn chỉ có một màu đen, nhưng hắn lại có thể cảm nhận được tất cả mọi thứ.
Ngay khi Jindai Unuma đang hốt hoảng.
Cả người Khánh Trần bỗng lao về phía trước.
Hai chân hắn gập lại, sau đó lao nhanh về phía trước như vận động viên chạy một trăm mét, chỉ vài giây sau, hắn đã xuất hiện ngay trước mặt Jindai Unuma.
Sắc mặt Jindai Unuma lập tức trở nên dữ tợn.
Nhưng đúng lúc này, trong cái bóng ngay phía sau lưng hắn bỗng xuất hiện một cô gái, cái bóng của Jindai Unuma như một cái giếng, còn cô gái này đang chui ra từ cái giếng đó.
ATS-046 Shikigami, Kageonna, xuất hiện trong bóng, giết người trong đêm.
Ngay sau đó, một cô gái mặc một bộ kimono màu trắng bỗng nhẹ nhàng hạ xuống bên cạnh hắn.
ATS-089 Shikigami, Yuki Onna!
Không biết Jindai Unuma không còn sợ hãi, hay đang cố lấy thêm can đảm mà hét một tiếng rất lớn:
“Giết!”
Ba vị Shikigami đều đã xuất hiện, mà Khánh Trần chỉ có thể nghe, nhưng lại không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì.
Jindai Unan lặng lẽ nhìn, Jindai Kura cũng đứng im trên nóc nhà nhìn xuống phía dưới.
Kageonna bắt đầu rút ra một cái gai màu đen từ trong bóng tối.
Phía trước Yuki Onna cũng xuất hiện ba mươi sáu chiếc chùy bằng băng.
Nhưng Khánh Trần vẫn không dừng lại.
Tất cả mọi người ở đây đều không hiểu vì sao hắn không dừng lại.
Jindai Sora bình tĩnh nói với Jindai Kura:
“Đáng tiếc.”
Jindai Kura không nói gì.
Khánh Trần bắt đầu cảm nhận được từng đợt sát khí, không hiểu sao, lúc này hắn bỗng nhớ lại mình đang chiến đấu vì cái gì.
Vì mình.
Vì Jinguji Maki!
Sau khi chắc chắn mình đã bước vào phạm vị tấn công của Shikigami, đúng lúc này, hắn bỗng quát một tiếng:
“Quỳ xuống!”
Thanh âm hùng vĩ mà kiên định!
Đinh tai nhức óc!
Jindai Kura nhíu mày lại, bởi vì không hiểu sao, vừa rồi hắn bỗng cảm thấy Khánh Trần như một vị Thần Minh đang ra lệnh cho hắn quỳ xuống, nhưng không ngờ những Shikigami ở đây lại quỳ xuống thật!
Kageonna nhẹ nhàng quỳ xuống, Yuki Onna đang bay trên trời cũng chậm rãi hạ xuống, ngay cả Shinkiro đang đứng trên thuyền cũng hạ xuống.
Đồng tử của Jindai Unuma lập tức co rụt lại, nhưng hắn còn chưa kịp làm gì thì Khánh Trần đã chạy sượt qua người hắn, tấm bài Joker trên tay đối phương cũng cắm thẳng vào ngực hắn.
Mục đích của trận chiến này là vì Jinguji Maki.
Lúc trước Jindai Unichi chỉ nói là kẻ giết người có khả năng điều khiển Shikigami, nhưng hắn lại không nói người đó là ai.
Thế nên Khánh Trần mới bôi máu của Jinguji Maki lên cổ tay mình, sau đó cố ý khiến mọi người hiểu lầm người có khả năng ra lệnh cho Shikigami chính là hắn.
Mà không phải Maki – chan.
Đến lúc đó tất cả lực chú ý của Jindai đều sẽ tập trung lên người hắn, còn cô bé sẽ được an toàn trong ít nhất là vài năm nữa.
Sẽ chẳng có ai nhớ đến một cô bé không có bất kì giá trị gì, mẹ của cô bé đó lại càng không.
Hắn biết làm như vậy rất nguy hiểm.
Nhưng không sao.
Nếu đã chấp nhận thu đối phương làm đồ đệ thì một kẻ làm sư phụ như hắn nên gánh vác tất cả mọi chuyện.
Cũng như Lý Thúc Đồng từng che gió chắn mưa cho hắn.
Đây mới là Kỵ Kĩ.
Trong lúc chờ chương các bạn có thể đọc:
🩸TÊN MINH TINH NÀY RẤT MUỐN VỀ HƯU (BẢN DỊCH): Trọng sinh, điềm đạm, nữ chính mang linh hồn mèo, main lạnh lùng🩸
👹KHỦNG BỐ SỐNG LẠI (BẢN DỊCH): Linh dị, dị năng, hắc ám lưu, đô thị, hài hước👹
🧠ĐỆ NHẤT DANH SÁCH (FULL): Mạt thế, hài hước, dị năng, hệ thống🧠
👾Trọng Sinh Chi Tự Thủy Lưu Niên (Bản Dịch): Trọng sinh, hài hước, điền văn….👾
👾TA CHÍNH LÀ KHÔNG THEO SÁO LỘ RA BÀI (BẢN DỊCH): Hài hước, hệ thống, hài hước, giả trư ăn thịt hổ, phế vật lưu….👾
🧠MẶT TRĂNG ĐỎ (BẢN DỊCH): Linh dị, quái vật biến dị, dị năng tinh thần, khoa huyễn, luôn nằm trong TOP 10 QIDIAN!!!!🧠
Chương 1386: Động Thủ
Jindai Unuma đã chết.
Một người được ông trời lựa chọn, một thiên tài Âm Dương sư được gia tộc Jindai ký thác kỳ vọng đã vẫn lạc ở thế giới ngoài như vậy.
Trên lá bài poker bị máu tươi nhiễm đỏ cắm trên tim hắn, Joker còn đang chế giễu trong im lặng.
Thế nhưng cái chết của hắn, còn không không rung động bằng một câu “Quỳ xuống” kia.
Âm Dương sư truyền thừa hơn ngàn năm, là những kẻ nắm quyền tế tự của gia tộc Jindai.
Mỗi khi đến mùa xuân, trong đền thờ Âm Dương sư đại tư tế sẽ dùng phương thức của Shikigami nhảy múa dưới hoa anh đào, để tế tự Thần Linh.
Có một thời gian dài trong quá khứ, mặc dù Âm Dương sư rất ít khi tham dự vào chiến tranh liên bang, nhưng ai cũng biết sự hùng mạnh của Âm Dương sư, bọn họ chính là gốc rễ của gia tộc Jindai.
Nhưng mà, chính nhánh truyền thừa cổ xưa mà thần bí này…
Chính những Shikigami bí ẩn mà hùng mạnh kia.
Trong tiếng “Quỳ xuống” của một phàm nhân, thật sự dùng tư thế đại lễ “Dogeza” quỳ xuống.
Hèn mọn.
Cung kính.
Cách đó không xa, Jindai Unan ngơ ngác đứng run rẩy, lúc này sự kinh hãi trong lòng hắn thậm chí còn sâu hơn lúc nãy bị người ta dùng ngón tay bắn gãy thân đao.
Hắn chỉ cảm thấy trong lòng mình có một con sóng màu đen, đang không ngừng vỗ vào trái tim, mà trái tim thì cứng ngắc giống như đá ngầm.
Jindai Unyoru cũng xuất thần nhìn, ngay cả cánh tay bị bài poker cắt thành hai nửa kia cũng không còn cảm thấy đau đớn.
Hắn chỉ cảm thấy có một đồ vật nào đó đang sụp đổ trong lòng, không còn thần thánh như vậy nữa.
Một đồ vật thần thánh cũng đã quỳ xuống theo cái quỳ này.
Trên đời này, tại sao tồn tại một người trời sinh có thể khắc chế Shikigami?!
Trên sân thượng, Jindai Sora lẩm bẩm nói:
“Anh Kura, thế này là sao?”
Jindai Kura lẳng lặng quan sát những người phía dưới:
“Jindai Unichi truyền tin tức về, nói có người có thể chấn nhiếp Shikigami.
Lúc trước ta còn đang nghĩ, có phải hắn lấy cớ vì chiến bại hay không, không nghĩ tới lại là thật.
Người như vậy, quyết không thể để lại trên đời, hắn sẽ phá hủy căn cơ của Âm Dương sư, cũng chính là thứ tên “Ngọn nguồn’ kia.”
Sắc mặt Jindai Sora kiên định:
“Anh Kura, để ta ra tay đi.”
Jindai Kura lắc đầu:
“Yên tâm, sẽ có người ra tay.
Nhưng không phải bây giờ, thanh đao này vẫn còn hữu dụng.”
Trên thực tế, tất cả những gì Khánh Trần làm đã là cực hạn.
Phạm vi chấn nhiếp của huyết dịch Jinguji Maki chỉ có mười mét, mà hắn bị Shinkiro ảnh hưởng, căn bản cũng không nhìn thấy rốt cuộc Jindai Unuma và Shikigami ở đâu.
Chỉ có thể dùng thính giác.
Cho nên hắn phát động công kích thẳng tiến không lùi, hoàn toàn dùng thái độ liều mạng xông qua khoảng cách hơn trăm mét giữa hai bên, sau đó đến trong vòng mười thước mới nói ra hai chữ “Quỳ xuống”.
Tất cả đều hoàn mỹ, khiến mọi người đều tưởng rằng hai chữ quỳ xuống khiến Shikigami quỳ xuống, kỳ thật không phải.
Thứ khiến chúng quỳ xuống, cuối cùng vẫn là máu của Maki – chan.
Nhưng Khánh Trần làm cho tất cả mọi người đều tưởng rằng đó là tác dụng của mệnh lệnh kia, mục đích cũng đã đạt được.
Từ nay về sau, hắn chính là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt của gia tộc Jindai, Jinguji Maki có thể tiếp tục an ổn sinh hoạt.
Thế là đủ.
Đây chính là tác dụng của sư phụ.
Nhưng đúng vào lúc này, dị biến đột nhiên phát sinh.
Sau khi Jindai Unuma tử vong, ba Shikigami vô chủ kia giống như ngửi được cái gì, nhao nhao hóa thành một luồng khói màu đỏ tiến vào cổ tay Khánh Trần.
Ở chỗ cổ tay Khánh Trần, một vòng đỏ thẫm không ai nhìn thấy kia có sức hấp dẫn không gì sánh kịp với Shikigami.
Chúng thuận theo vết máu trên cổ tay tiến vào thân thể Khánh Trần, một đường chạy lên não Khánh Trần, tìm kiếm sự tồn tại của Thần Kiều.
Thần Kiều chân chính.
Thấy cảnh này.
Jindai Kura đứng trên trời cao cũng nhíu mày, không còn bình tĩnh như lúc trước.
Hắn chăm chú nhìn Khánh Trần:
“Trrong đầu người bình thường không có chốn nương thân, căn bản sẽ không chịu nổi phản phệ của Shikigami! Cưỡng ép thu nạp Shikigami, kết quả chỉ có tử vong!”
Sau khi ba Shikigami kia tiến vào não Khánh Trần, lại phát hiện nơi này căn bản không có chỗ chúng cần!
Nơi này không có chốn nương thân!
Thân thuyền Shinkiro bắt đầu chấn động run rẩy, Kageonna phát ra tiếng kêu rên thê lương trong đầu Khánh Trần.
Yuki Onna phất tay muốn đóng băng tất cả ý thức ở nơi này.
Shikigami đều là ý chí tinh thần của sinh linh sau khi chết huyễn hóa mà thành, ba Shikigami này đều là oán linh.
Khi chúng nó bắt đầu mất lý trí, tất cả oán niệm bộc phát gần như muốn hủy thiên diệt địa.
Khánh Trần chỉ cảm thấy trong đầu hỗn loạn không chịu nổi, ngay cả thân thể cũng mất đi cân bằng, quỳ một chân trên đất.
Dưới ánh đèn xanh tím trên con phố dài, Jindai Unan bén nhạy đã nhận ra sự bất thường:
“Động thủ!”
Thân thể hắn rũ xuống, cho đao vào vỏ.
Hành động kia khiến hắn giống như một pho tượng thần, kình lực và tinh khí toàn thân đều tụ hợp vào thanh đao gãy, thu liễm tiến vào trong vỏ đao.
Bạt Đao Trảm, dưỡng thần!
“Giết!”
Jindai Unan nổi giận gầm lên một tiếng, cả người hắn như đạn pháo bắn về phía Khánh Trần, chuôi đao kia bắn ra, một luồng sáng như dải lụa màu bạc cũng bắn ra khỏi vỏ.
Đợi cho thái đao được rút ra, không biết từ khi nào thanh kiếm gãy đã bị ánh sáng màu bạc nối vào chỗ lưỡi đao bị gãy kia!
Mà lúc này, ý thức Khánh Trần vẫn bị ba Shikigami quấy rầy.
Nghe được tiếng gió, hắn vô thức tránh né, nhưng sự hỗn loạn trong đầu đủ để khiến hắn không thể dốc hết toàn lực.
Chương 1387: Vẫn Chưa Kết Thúc
Đao thứ nhất của Jindai Unan, đã để lại trên ngực hắn một đường máu thật dài, đau đớn kịch liệt khiến hắn vô thức lui về phía sau mấy bước, thân thể mất cân bằng lại lảo đảo quỳ một chân trên mặt đất.
Nhưng đao thế không ngừng.
Bạt Đao, Cư Hợp, Thiết Xá Ngự Miễn, đây vốn là một bộ kỹ năng giết người liên hoàn.
Bình thường trong Kiếm Đạo Nhật Bản, Cư Hợp chính là rút đao, nhưng trong Kiếm Đạo nhà Jindai, Cư Hợp lại là thu đao.
Rút đao coi trọng chính là nhanh chuẩn hung ác, lấy khí thế vô địch khi thanh đao rời khỏi vỏ để chặt đứt kẻ địch.
Cư Hợp coi trọng chính là sự quyết tuyệt lúc thu đao, đao vào vỏ, người hẳn phải chết.
Lúc này, thái đao sáng như tuyết đã quay trở về, nhưng Khánh Trần còn chưa thanh tỉnh.
Cứ tiếp tục như vậy, hắn sẽ chết.
Khánh Trần cảm thụ được sự táo bạo của đám Shikigami trong đầu.
Hắn không thể chết.
Không ai biết một Kỵ Sĩ sẽ quyết tâm bỏ ra cái giá lớn cỡ nào vì đồ đệ của mình!
Khánh Trần không chỉ muốn giúp Jinguji Maki tẩy sạch hiềm nghi.
Không chỉ muốn giết Jindai đòi lại công bằng.
Hắn còn muốn còn sống trở về.
Trên vòng đu quay, cô bé ngồi trong ánh sáng pháo hoa, hai mắt đẫm lệ nói, bà nội nói với cô bé rằng, trong cuộc đời của bé nhất định sẽ có chuyện đáng để bé mong chờ.
Kể từ khi đó Maki liền bắt đầu trông mong, mùa đông bé nằm nhoài trên cửa sổ, cách tầng tuyết đọng nặng nề mà xa xôi, muốn chờ xem khi nào chuyện đáng mong đợi kia sẽ đến.
Bây giờ rốt cuộc Maki đã đợi được chuyện đáng mong chờ nhất trong cuộc đời mình, niềm vui chờ đợi suốt chín năm này không thể chỉ ngắn ngủi như vậy.
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, trong đầu Khánh Trần vang lên một tiếng rống giận dữ vang dội:
“Đủ rồi! Cút vào hết cho ta!”
Kageonna đang kêu gào rất thê lương, lại đột nhiên phát hiện một tòa cung điện hùng vỹ đầy tính trấn áp lù lù xuất hiện.
Cung điện kia bỗng nhiên mở rộng ba cánh cửa, trong cánh cửa đen ngòm, có lực hút vô địch kéo cả ba Shikigami vào đó.
Ầm ầm.
Ba cánh cửa đóng lại một lần nữa, não hải của Khánh Trần cũng bình tĩnh lại.
Ba Shikigami kia đã bị Cung Điện Ký Ức trấn áp!
Thái đao đã tới.
Jindai Unan đang vung đao, nhưng trong nháy mắt đó, hắn lại phát hiện tên hung đồ vốn đang hỗn loạn quỳ một chân trên mặt đất kia, không biết từ khi nào đã lấy ra một cây súng ngắm màu đen.
Táo bạo!
Vang dội!
Viên đạn có đường kính 12,7 mm xoay tròn trong nòng súng, rãnh nòng cực kỳ tinh vi khiến nó triệt để điên cuồng!
Jindai Unan vốn cho rằng có thể nhặt được món hời, đã bị bắn nát tim ở một khoảng cách gần như vậy.
Với tốc độ của hắn, nếu không phải đang toàn lực thi triển Bạt Đao Trảm, thì hoàn toàn có cơ hội tránh né đường đạn.
Hắn không nghĩ tới Khánh Trần có thể mang theo súng ngắm trên người, cũng không nghĩ tới Khánh Trần dùng cây súng bắn tỉa công phá có cự ly cực xa này, như một hoả pháo tầm gần!
Đêm nay vốn là một trận săn đuổi, kết quả lại kết thúc bằng tình cảnh hai chết một bị thương của ba người được chọn.
Không.
Vẫn chưa kết thúc.
Thợ săn chân chính luôn luôn là người có kiên nhẫn nhất.
Jindai Unan tử vong, người mượn đao kia đã muốn hủy đao.
Chính vào thời khắc Jindai Unan bỏ mình, phía sau Khánh Trần đang nửa quỳ có đao quang loé lên!
Đao thế một đao này dài như dải ngân hà, đột nhiên dòng Ngân Hà trên trời đó vỡ bờ, một thác nước liền lao nhanh xuống.
Thiết Xá Ngự Miễn!
Nhưng thứ đón dòng thác màu bạc kia, không phải thân thể của Khánh Trần, mà là một bức tường đất cao mấy trượng bỗng nhiên mọc lên từ dưới mặt đất!
Đao quang!
Khói bụi!
Va chạm vào nhau bộc lộ sát cơ ngút trời.
Đao thế bàng bạc dài hơn mười mét của Jindai Unshuu nhẹ nhàng như dòng nước ngày thu, lại mạnh mẽ bổ tường đất ra.
Bổ vào người Khánh Trần.
Cũng may tường đất kia khá là kiên cố, đao thế hất Khánh Trần bay hơn một mét, cũng không giết chết hắn.
Khánh Trần ngẩng đầu, thình lình trông thấy trên tường đất có chữ viết.
“Lễ nhập đội, +1!”
Nhất thời, Khánh Trần cũng không biết nên khóc hay nên cười, cái tên Zard này lúc nào cũng có thể ngả ngớn như vậy.
Trong lúc suy tư, tường đất lại mọc lên một lần nữa, khóa chặt Jindai Unshuu mặc tây trang màu đen, dáng người khôi ngô vào trong đó.
Khánh Trần xoay người chạy, lần này hắn thật sự phải đi.
Mặc dù hắn đã trấn áp Shikigami thành công, nhưng ảnh hưởng mang đến khi ba Shikigami nổi điên, cũng khiến hắn hơi choáng váng.
Lúc này, hắn đã không còn ở trạng thái đỉnh cao, vết thương dài đến hai mươi centimet trên ngực cũng bắt đầu đau đớn.
“Cứ để hắn đi như vậy sao?”
Lần này, Jindai Sora nhìn bóng lưng nhanh chóng bỏ trốn của Khánh Trần, không còn bình tĩnh nổi.
Nếu như tính luôn Momijigari, Kitsunebi, Yamawarawa của Jindai Unichi, lại thêm Kageonna, Yuki Onna, Shinkiro lần này, truyền thừa Âm Dương sư đã có sáu vị Shikigami mất tích.
Đây là tổn thất mà Âm Dương sư không thể chấp nhận nổi, vì số lượng Shikigami đã không còn tăng thêm từ ngàn năm trước!
Jindai Sora nhìn Jindai Kura:
“Anh Kura, làm sao bây giờ?”
Jindai Kura nói:
“Để ta ra tay, ngăn Dị Năng giả kia lại, thì Unshuu có thể rảnh tay giết tên chủ nhân Bạch Trú này.”
Tất cả kế hoạch tối nay, đều tiến hành đúng hạn, nhưng bây giờ đã xuất hiện việc ngoài ý muốn.
Hắn muốn mượn đao giết người, nhưng thanh đao kia lại gây cho hắn tổn thương trí mạng.
Mã Diện La Sát, Hone-onna đã xuất hiện sau lưng của hắn, nhưng ngay lúc Jindai Kura muốn phái hai Shikigami ra trận, lại đột nhiên nhìn về phía sân thượng sát vách, vị trí mà hắn vốn muốn tấn công Tư Niên Hoa.
Trên sân thượng dưới bầu trời đêm, một người trẻ tuổi mặc tây trang màu xám, tay chống quyền trượng màu đen, đang cười tủm tỉm nhìn về phía Jindai Kura và Jindai Sora.
Chương 1388: Pháp Thiện Tự
Jindai Kura bình tĩnh nhìn:
“Hà lão bản, ngưỡng mộ đã lâu.”
Bộ âu phục xám, quyền trượng màu đen mang tính biểu tượng của Hà Kim Thu, thật sự quá dễ nhận ra.
Trước đây ở Trung Đông, người du hành Bắc Mỹ muốn săn giết Hà Kim Thu, đã ra lệnh cho cấp dưới là phải giết chết một người Châu Á trẻ tuổi tay cầm quyền trượng màu đen…
Chẳng biết từ lúc nào, cây quyền trượng màu đen kia đã cùng Hà Kim Thu một tấc không rời.
“Biết nói tiếng Trung, còn rất lưu loát.”
Hà Kim Thu cười tủm tỉm nói:
“Xem ra rõ ràng là xuyên ngược về, một cao thủ như thế này mà xuyên ngược về, dã tâm cũng không nhỏ.”
Người du hành bản địa của Nhật Bản, bình thường không biết tiếng Trung.
Nhưng thành viên gia tộc Jindai ở liên bang thế giới trong, thì 99% đều biết, vì tiếng Trung mới là ngôn ngữ phổ thông ở liên bang.
Hai vị đại cao thủ đứng sừng sững trong mây, dưới sự dẫn dắt của họ, bầu không khí cũng trở nên ngưng trọng.
Trên sân thượng Jindai Kura mặc kariginu màu trắng phiêu nhiên xuất trần, Hà Kim Thu âu phục phẳng phiu.
Hai người không giống như sắp chiến đấu, ngược lại càng giống như là sắp nắm tay nhau tham gia một bữa tiệc tối long trọng.
Phía sau kariginu màu trắng, Dodomeki, Oitekebori, Mã Diện La Sát, Hone-onna, Tenjo Kudari, Shirouneri lần lượt xuất hiện…
“Ồ wao.”
Hà Kim Thu nhìn trận thế này, trầm trồ tán thưởng:
“Đúng là hoành tráng, cũng không biết nếu ão tổ tông nhà ngươi đồng thời thả 12 vị Shikigami ra thì sẽ chấn động đến cỡ nào.”
Jindai Kura trầm mặc một lát, cười hỏi:
“Các ngươi tới đây giết nhiều người như vậy, vì sao vẫn bày ra bộ dạng đúng lý hợp tình vậy?”
Hà Kim Thu hỏi lại:
“Những người kia mang tôn chỉ xem mạng người như cỏ rác của tập đoàn tư bản thế giới trong ra thế giới ngoài, chẳng lẽ không nên giết sao?”
Jindai Kura nghĩ nghĩ:
“Cũng đúng.”
“Thú vị lắm.” Hà lão bản gõ gõ quyền trượng màu đen trong tay:
“Ngươi cũng là hàng hiếm trong gia tộc Jindai đấy, ta đại khái cũng đoán được ngươi muốn làm cái gì, nhưng ta không cảm thấy ngươi có thể thành công.”
“Ta thì đoán ngươi cũng không biết ta muốn làm cái gì.”
Jindai Kura cười hỏi:
“Thế nào, ngươi muốn cứu ông chủ Bạch Trú sao?”
Hà Kim Thu nghiêm túc cải chính:
“Chúng ta không phải đang bảo vệ ông chủ của tổ chức nào đó, chỉ là Cửu Châu có nghĩa vụ bảo đảm công dân nước ta ở nước ngoài vẫn được hưởng nhân quyền mà thôi.
Các ngươi nhiều người như vậy đuổi giết một mình hắn, ta quả thực không nhìn nổi.”
Jindai Kura từ chối cho ý kiến:
“Không bằng Hà lão bản đến biệt thự của ta uống một chén rượu?”
“Không cần đâu, ta sợ các ngươi hạ độc.”
Hà Kim Thu cúi đầu nhìn lướt qua dưới lầu, xác định Khánh Trần đã thừa dịp vừa rồi chạy thoát, lúc này mới quay người đi xuống lầu dưới:
“Đi thôi!”
Jindai Sora vụng trộm nhìn Jindai Kura, lại phát hiện anh trai này vẫn bình tĩnh như cũ:
“Anh Kura, chưa chắc hắn có thể thắng được ngươi.”
“Trước khi Dodomeki hoàn thành, khiêm tốn một chút cũng không có gì là không tốt.”
Jindai Kura cười cười, dường như cũng không để chuyện vừa rồi trong lòng:
“Kế hoạch xảy ra chuyện ngoài ý muốn cũng rất bình thường, trong nhân thế này, nhiều nhất chính là chuyện ngoài ý muốn.
Đi thôi, chúng ta đợi Unshuu.”
Nói xong, hắn đưa tay xoa đầu cô bé, lúc này tâm tình cô bé mới dần dần bình tĩnh lại.
Bóng đêm an tĩnh.
Đêm nay phát sinh rất nhiều chuyện, nhưng lại giống như chưa từng xảy ra việc gì.
Jindai Unan, Jindai Unuma đã chết.
Jindai Unyoru cũng nhanh chóng rút lui, hắn ôm cái tay cụt bị bổ đôi của mình, chui vào một con hẻm nhỏ, chạy về hướng Pháp Thiện tự Dotonbori.
Mặc dù Khánh Trần đã đào thoát, nhưng tất cả mọi người đều biết ở Osaka này còn có một vị Dị Năng giả cấp A hệ Thổ, nếu lại bị vị cao thủ này quấn lấy, sợ là hai người họ không có cách nào trở lại thế giới trong.
Đi vào Pháp Thiện tự, Jindai Unshuu ước định sẽ tụ hợp cùng hắn ở đây.
Jindai Unyoru nhìn thấy Unshuu liền thở phào nhẹ nhõm: “Nhanh mau cứu ta, cánh tay này của ta nếu giải phẫu kịp thời, còn có thể cứu được.”
Jindai Unshuu vừa cười vừa nói:
“Không cần đâu.”
Ngay lúc đó, tiếng chuông báo nửa đêm của Pháp Thiện Tự vang lên.
Jindai Unyoru nhìn nụ cười của đối phương chỉ cảm thấy cả người phát lạnh, quay người chạy như điên.
Trong hầm trú ẩn dưới lòng đất toà thị chính thành phố Osaka vẫn âm u như cũ.
Thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ đưa tới thi thể mới, trong đó bao gồm cả Jindai Unuma, Jindai Unyoru, Jindai Unan.
Đợi cho hầm trú ẩn bên trong không còn một ai.
Jindai Sora mang một đôi găng tay giải phẫu bằng nhựa plastic màu trắng, cầm trong tay một con dao giải phẫu đẹp đẽ, móc mắt của ba người được chọn đã chết ra, đưa cho Jindai Kura:
“Anh Kura, chúc mừng ngươi, lại nhiều thêm ba cặp.”
Dodomeki to lớn trôi nổi tới phía sau Jindai Kura, ấn ba cặp mắt này vào cánh tay của mình.
Sau một khắc, sáu con mắt bị cánh tay trắng nõn bọc lại, đôi mắt linh hoạt chuyển động trên cánh tay, tuyệt đối không giống như được móc ra từ trên người người khác.
Trong liên bang, rất nhiều người biết khi Dodomeki tập hợp đủ 100 đôi mắt, sẽ tiến giai vào thể toàn thịnh, trở thành Shikigami áp đảo tất cả Shikigami khác.
Cho dù là ATS- 001 “Ibaraki Doji” cũng chưa hẳn là đối thủ của nó.
Nhưng những người kia không biết yêu cầu của 100 đôi mắt này hà khắc đến cỡ nào, nó chỉ thu nhận cặp mắt hoàn chỉnh của Dị Năng giả cấp B trở lên.
Mà ba người Jindai Unan, Unuma, Unyoru, lúc này trên bản chất thật ra là người du hành thế giới ngoài, sau khi chúng chết, thi thể cũng sẽ không xuyên vào thế giới trong nữa.
Bên trong Hầm trú ẩn tràn ngập mùi máu tanh ngai ngái, Jindai Kura nói:
“Unan và Unuma đều bị ông chủ Bạch Trú giết chết, với cấp bậc của hai người họ hiến tế cho Ungaikyo, hẳn là thời gian quan trắc sẽ càng lâu, phạm vi quan trắc cũng càng lớn.
Tận dụng hai thi thể này để bắt hắn phải chôn thây ở đây.”
Jindai Unshuu đi ra từ trong bóng tối, trong tay còn mang theo một thanh thái đao thật dài:
“Người này có uy hiếp rất lớn với anh Kura, vừa có thể chấn nhiếp Shikigami, lại có thể mang Shikigami đi.
Cách lúc xuyên qua chỉ còn lại có 7 ngày, Sora, ngươi nhất định phải tìm ra hắn, sau đó để ta giết chết hắn.”
“Ừm.”
Jindai Sora gật gật đầu:
“Cuối cùng cũng không có Unan, Unyoru, Unuma ở đây vướng víu nữa, chúng đại diện cho mười vị quản sự.
Có chúng, chúng ta không làm được gì.
Bây giờ tất cả Thần Bí Nghiệp Bộ đã nằm trong tay chúng ta, tiếp theo nên làm như thế nào?”
Chương 1389: Sư Phụ Cũng Có Sư Phụ
Jindai Kura cười nói:
“Nhật Bản này lớn như vậy, tương lai gần vạn người du hành đều bị chúng ta nắm giữ trong tay, đây chính là một lực lượng không thể khinh thường.
Trong gia tộc, mười vị quản sự nắm giữ quyền hành quá nghiêm mật, nếu như không có lực lượng mới, chúng ta sẽ không làm được gì.
Bây giờ thì khác, kế hoạch của chúng ta rốt cuộc đã bắt đầu.”
Jindai Unshuu và Jindai Sora lẳng lặng nghe.
Jindai Kura đưa hai tay vào trong tay áo kariginu rộng rãi, tiếp tục nói:
“Đám lão già này mỗi ngày đoạt xá người này, đoạt xá người kia, mười vị quản sự thì tới bảy người đều sống trên trăm năm.
Nếu như chúng không biến mất, người trẻ tuổi trong gia tộc Jindai cũng chỉ có thể mục nát theo đám chúng.”
Đây chính là lứa trẻ mới lên trong nội bộ gia tộc Jindai, sở dĩ chúng muốn trở thành người du hành, chính là muốn tranh thủ kiếm cho mình một lực lương đủ để đặt chân ở gia tộc.
Trường sinh bất tử đúng là một chuyện tốt, nhưng trong một gia tộc nếu như trưởng bối vĩnh viễn trường sinh, thì những người trẻ tuổi kia biết xử lý như thế nào?
Người bình thường nghe nói lão tổ tông nhà Jindai có thể vĩnh sinh, chỉ cảm thấy quyền hành của gia tộc Jindai sẽ vững chắc, nhưng không nghĩ tới sự trường sinh này vốn là một mầm tai vạ.
Jindai Unshuu nói:
“Một lần chết bốn người được trời chọn, chúng ta trở về nhất định sẽ bị mười vị quản sự liên thủ chất vấn.”
Jindai Kura cười cười:
“Đây chính là lý do chúng ta diễn kịch suốt mười hai năm.
Yên tâm, người không phải chúng ta giết, muốn trách thì trách Bạch Trú đi.
Đúng rồi, rút người bên Hokkaido về đi.”
“Con bé kia không có giá trị sao?”
“Không phải.”
Jindai Kura chậm rãi lắc đầu:
“Cô bé có giá trị, nhưng vẫn là câu nói kia, không cần lấy vận mệnh của một cô bé ra cá cược.”
Đếm ngược xuyên qua, ngày thứ bảy.
Sáng sớm, Ương Ương mang Maki ra khỏi quán net, hai người giống như hai kẻ nghiện net chơi thông đêm, cùng nhau vặn eo bẻ cổ.
Jinguji Maki tóc tai rối bù, Ương liền cột cho bé kiểu tóc hai chùm, đơn giản bớt việc.
Ương Ương uể oải nói:
“Trình độ đánh đường giữa của ngươi bây giờ vẫn có một chút chênh lệch so với ta, nhưng chênh lệch cũng không quá lớn, phải cố gắng lên.
Nhớ kỹ, dù trở về nước cũng phải huấn luyện chăm chỉ…”
“Nhưng ta chỉ muốn đánh hỗ trợ…”
Maki-chan nói.
“Hả? “
Ương Ương cảm giác hoàn cảnh chung quanh:
“Người của Thần Bí Nghiệp Bộ…đều rút rồi.
Maki-chan, sư phụ ngươi thành công, ngươi có thể đi thăm mẹ.”
Jinguji Maki bỗng cúi đầu:
“Nhất định sư phụ đã trả giá rất nhiều.”
“Đúng vậy.”
Ương Ương thản nhiên như không nói:
“Hắn khẳng định là đã kéo hết hoài nghi của gia tộc Jindai về ngươi lên trên người mình, cho nên Thần Bí Nghiệp Bộ mới có thể rút người ở đây…Ngươi đừng vội khóc, ta dám khẳng định hắn không có việc gì đâu.
Thật là, sao Kỵ Sĩ có thể là bé gái mít ướt chứ, đừng khóc mà, thi đấu thể thao điện tử không cần nước mắt!”
Jinguji Maki kinh ngạc ngửa đầu nhìn dì Ương Ương, trong lòng tự nhủ dì đang nói cái gì vậy.
Ương Ương nắm bàn tay nhỏ của Maki đi về hướng nhà mẹ cô bé, cô bé nghi ngờ nói:
“Chúng đi thật rồi sao?”
“Ừm, yên tâm đi, ta nói chúng đi, thì chắc chắn đã đi, không ai có thể tránh thoát cảm giác của ta.”
Ương Ương tự tin nói.
Chỉ là, khi hai người sắp đi đến tòa nhà của mẹ Maki, chỉ thấy một người phụ nữ trung niên dùng túi rác làm vũ khí, đang quơ lung tung để xua những người ngồi chờ dưới lầu.
Người phụ nữ gào thét:
“Ta đã nói nó không phải là con gái của ta, ta đã không cần nó nữa.
Các ngươi muốn tiền thưởng thì đi tìm nó đi, tới tìm ta làm gì!”
Người phụ nữ này tóc tai rối tung, quần áo trên người cũng bẩn thỉu, tựa hồ sau khi tái giá cuộc sống cũng không như ý.
Đó là bị bộ dáng bị cuộc sống tàn khốc đánh bại.
Người phụ nữ nhìn những người săn tiền thưởng đang ngồi xổm kia, cực kỳ giận dữ:
“Cút hết cho ta!”
“Đừng cho là chúng ta không biết ngươi muốn làm gì, chúng ta đã gắn máy nghe trộm trong nhà ngươi.
Ngươi và thằng chồng của ngươi thương lượng nếu con bé đến, sẽ đổi nó lấy tiền thưởng!”
Một thám tử tư nói:
“Cầm tiền thưởng này, không cảm thấy phỏng tay sao?!”
“Liên quan gì đến ngươi!”
Người phụ nữ móc rác rưởi trong bao ném ra, đồ vật dính đầy người thám tử tư.
Một màn này, đối với Maki mà nói là quá mức tàn khốc.
Ương Ương còn không chưa kịp phản ứng, Maki đã quay người rời đi.
“Ai da!”
Ương Ương đi theo:
“Dì Ương Ương mời ngươi ăn sáng nhé, ngươi muốn ăn cái gì?”
Jinguji Maki không nói chuyện, cô bé chỉ im lặng đi về hướng đường ven biển.
Hình ảnh ấm áp trong tưởng tượng chưa từng xuất hiện, ngược lại là sự tàn bạc của cuộc đời đã một lần nữa đánh nát ước mơ sau cùng của cô bé.
Cô bé đi tới bờ biển gió lạnh phơ phất, tìm một cục đá ngầm màu đen ngồi lên đó, Ương Ương chưa từng dỗ con nít, cũng không biết phải an ủi như thế nào.
Maki-chan đột nhiên nói:
“Dì Ương Ương, ngươi không cần an ủi ta, ta không khó chịu lắm đâu.”
“Vậy là tốt rồi…”
Maki-chan nhìn biển cả tiếp tục nói:
“Kỳ thật ta đã sớm không muốn tới gặp mẹ, bây giờ đến, cũng chỉ là không muốn uổng phí sự cố gắng của sư phụ mà thôi.
Bây giờ ta còn lo lắng cho sư phụ hơn.”
“Ngươi có thể gọi điện thoại cho hắn.”
Ương Ương bấm điện thoại, đưa cho Maki-chan:
“Nè, đã kết nối.”
Còn chưa nhận lấy điện thoại, bên trong đã truyền đến giọng nói mệt mỏi của Khánh Trần:
“A lô?”
“Sư phụ.”
Maki-chan tủi thân gọi.
Vừa mới nãy, cô bé đi cả đoạn đường vẫn không khóc, lúc này nghe thấy giọng nói của Khánh Trần lại lập tức khóc oà lên, cứ như tất cả nỗi buồn đã có chỗ trút xuống.
“Gặp mẹ rồi hả?”
Dường như từ đầu Khánh Trần đã biết, lần gặp mặt này sẽ không có kết quả gì tốt.
Thế giới này chính là như vậy, có người vứt bỏ ngươi một lần, thì sẽ vứt bỏ ngươi vô số lần, đây là đạo lý Khánh Trần lĩnh ngộ ra bằng cuộc đời của mình.
Nhưng bé con muốn gặp, vậy hắn liền tạo ra cơ hội này, đó là quyết định của Maki, hắn không có quyền ngăn cản.
Maki-chan nức nở nói:
“Sư phụ, ta rất nhớ ngươi.”
“Không sao đâu, sẽ gặp lại ta nhanh thôi.”
Khánh Trần vừa cười vừa nói:
“Có phải dì Ương Ương lại mang ngươi đi chơi net suốt đêm không?”
“A, không có.”
Maki-chan nhìn Ương Ương đang giương nanh múa vuốt, vội vàng nói:
“Đúng rồi sư phụ, dì Ương Ương nói ngươi là người du hành, còn nói ngươi lập sắp gặp nguy hiểm…Ngươi nhất định phải trở về an toàn nhé.”
Khánh Trần cười cười, dịu dàng nói:
“Không sao đâu…Sư phụ cũng có sư phụ mà.”
Từ đây tới tối sẽ thêm 6 chương nữa.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Chương 1390: Con Hư Tại Mẹ
“Sư phụ, mấy ngày nay gì Ương Ương mời ta ăn rất nhiều đồ ăn ngon.”
“Sư phụ, gì Ương Ương nói lát nữa nàng sẽ đưa ta đến Lạc thành, nàng còn nói đó là nơi ngươi sống.”
“Sư phụ, ngươi nhất định phải bảo trọng, ta sẽ chờ ngươi ở Lạc thành.”
Maki-chan khóc lóc nói chuyện với Khánh Trần rất lâu.
Khánh Trần hỏi:
“Mấy ngày nay có chăm chỉ huấn luyện không?”
Maki-chan lập tức im bặt:
“Để ta đưa điện thoại cho gì Ương Ương.”
Khánh Trần cười:
“Khi đến Lạc thành không được lười biếng nữa.”
Maki-chan:
“Ừm…”
“Là ta bảo cô bé không cần huấn luyện, nếu có chuyện gì thì cứ nói với ta, đừng trách một đứa trẻ như vậy, đang trên đường chạy trốn thì còn huấn luyện làm cái gì.”
Ương Ương vừa cầm điện thoại vừa lẩm bẩm.
Không biết vì sao, sau khi nghe thấy câu nói này của nàng, Khánh Trần bỗng nhớ đến câu châm ngôn “Con hư tại mẹ” mà người ta hay nói…
Hắn hỏi:
“Ngươi định làm gì tiếp theo?”
Ương Ương:
“Tiếp theo ta định nhanh chóng đưa Maki-chan về nước.
Bây giờ tất cả các con đường có thể ra khỏi Nhật Bản đều đã bị Thần Bí Nghiệp Bộ phong tỏa, đưa cô bé bay về nước là phương pháp an toàn và đơn giản nhất…Nhưng nếu bây giờ ta quay về thì ngươi có tự lo được cho mình không? Ngươi nên cẩn thận với ba người được trời chọn còn lại, có lẽ họ với là những kẻ lợi hại nhất trong số 7 người đó, ta nghi ngờ trong số họ có một tên là cao thủ cấp A.
Hơn nữa thời gian này, tung tích của Lee Hyun Ji rất bí ẩn, ngươi nên cẩn thận, rất có thể hắn sẽ lẻn đến Nhật Bản để ám sát ngươi.”
Lee Hyun Ji, chính là người được trời chọn của Kasima đã đối đầu với Lục Dực Thiên Sứ ở Châu Âu lúc trước.
Lúc đó Lee Hyun Ji còn bị tạc đạn hủy mất nửa gương mặt, mà tội danh này cũng được quy lên đầu Joker.
Ương Ương nói:
“Ngươi nhất định phải cẩn thận, khi nào đưa nàng về đến nơi ta sẽ quay lại đón ngươi.”
Khánh Trần cười nói:
“Yên tâm, bây giờ ta đang ở một nơi rất an toàn.
Chỉ cần ngươi không lạc đường thì chắc chắn ta sẽ quay lại gặp ngươi.”
“Nơi an toàn?”
Ương Ương nghi hoặc:
” Không phải ngươi nói Jindai có Ungaikyo sao, chẳng phải cứ 4 giờ nó lại có thể nhìn trộm ngươi một lần sao, ngươi định làm gì để đối phó với nó.”
“Rồi sẽ có biện pháp.”
“Hay để ta đến đón ngươi luôn, sau đó ta sẽ đưa cả 2 người về.
Tuy làm vậy tốc độ sẽ hơi chậm một chút, nhưng dù sao thì chỉ có cách này mới có thể đưa ngươi rời khỏi đây nhanh nhất.”
“Không cần, ta vẫn chưa hoàn thành những chuyện cần làm.”
Ương Ương hiểu, Khánh Trần nói như vậy nghĩa là hắn đã có cách giải quyết.
Tuy nàng cũng chẳng biết cách mà hắn nghĩ ra là cái gì nữa.
“Đúng rồi.”
Ương Ương nói:
“Tin ông chủ Bạch Trú xuất hiện ở Osaka để báo thù cho Khánh Trần đã truyền ra ngoài, nên chắc chắn Bạch Trú sẽ trở nên nổi tiếng, đến lúc đó dù Jindai không muốn thì họ cùng phải trả thù ngươi để giữ gìn thể diện.
Hơn nữa, nếu họ không thể làm gì được ngươi ở thế giới ngoài thì chắc chắn sẽ hành động ở thế giới trong.”
“Ừ, ta biết.”
Một trận đại chiến qua đi, Khánh Trần đã bình tĩnh trước hơn rất nhiều.
Việc hắn cần làm nhất bây giờ là nghỉ ngơi dưỡng sức và chữa khỏi các vết thương trong vòng 7 ngày tới.
Vì thứ chờ đợi hắn ngay sau khi xuyên qua, chính là hơn một nghìn nhân viên tình báo của Khánh thị trong căn cứ quân sự A02.
Lúc này, trong hầm trú ẩn dưới hội trường trung tâm thành phố Osaka, đồng hồ báo thức trên tay Jindai Sora đang vang lên.
Đã 4 tiếng trôi qua kể từ lần quan sát trước, nàng lập tức tiến lên cắt lên ngực một thi thể để hiến tế cho Ungaikyo.
“Chờ một chút, sao ta không nhìn thấy bất cứ thứ gì hiện lên trong Ungaikyo?”
Jindai Sora nghi ngờ hỏi.
Vì trên mặt kính Ungaikyo trước mặt nàng bây giờ chỉ có một màu đen, làm gì có bóng dáng của Khánh Trần trong đó.
Jindai Sora thoáng nhìn lại đồng hồ, rõ ràng bây giờ là 9 giờ sáng, bên ngoài phải sáng rồi mới đúng, nhưng tại sao trong Ungaikyo lại chỉ hiện lên một màu đen kịt?
Chẳng lẽ Ungaikyo hỏng rồi?!
Không đúng, nó là một Shikigami chứ đâu phải đồ gia dụng kém chất lượng, nên sao có thể dễ hỏng như vậy được?
Bốn tiếng tiếp theo lại trôi qua, lần này trong Ungaikyo vẫn chỉ là một màu đen.
Hai mươi bốn tiếng tiếp theo trôi qua, mọi chuyện vẫn y nguyên như thế!
Jindai Sora đứng dậy đi ra ngoài, nàng nhất định phải báo tin này cho Jindai Kura.
Sau khi nghe nàng nói, Jindai Kura chỉ cười nói:
“Không phải Ungaikyo của ngươi hỏng rồi, mà là hắn đang ở một nơi không có chút ánh sáng nào, nên ngươi mới không nhìn thấy bất cứ thứ gì hiện lên trong Ungaikyo.
Có rất nhiều nơi không có ánh sáng như vậy, có thể hắn đang ở trong cống thoát nước, cũng có thể hắn đang ở trong một cái conterner, có thể là một căn phòng bị bịt kín hết tất cả cửa sổ, cũng có thể là một nơi nào đó dưới lòng đất mà Zard cố ý tạo ra cho hắn.”
Jindai Sora ngơ ngác, làm như vậy cũng được sao?!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










