- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 130 : Bắt Sống Thẩm Vấn (c1291-c1300)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 130 : Bắt Sống Thẩm Vấn (c1291-c1300)
❮ sautiếp ❯Chương 1291: Bắt Sống Thẩm Vấn
Người điều khiển lập tức cười nói:
“Bây giờ căn cứ quân sự A02 đã nắm quyền điều khiển phi thuyền, trước khi đến được đó, chúng ta không thể tự ý thay đổi bất cứ thứ gì.
Takahashi trưởng quan cứ ngồi chỗ này nhìn là được.”
Khánh Trần: “….”
Hắn ngạc nhiên nhìn người điều khiển, CMN thế này thì sao hắn có thể quay lại được, ngươi muốn ta ngồi đây làm gì, ngắm cảnh sao?
Hạm trưởng cũng nói:
“Để tránh trường hợp bất trắc xảy ra, trước khi đến căn cứ quân sự A02, tất cả chúng ta đều phải ngồi trong phòng điều khiển này, cửa phòng động cơ cũng bị khóa kín.”
Nhưng đúng lúc này, một tên chiến sĩ gien bỗng lại gần Khánh Trần:
“Takahashi Toki trưởng quan, bây giờ vết thương của ngài còn chưa lành, nên về nghỉ ngơi thì hơn, để ta đưa ngài quay lại chỗ nghỉ ngơi.
Ngài yên tâm, ngài chỉ cần ngủ một giấc là đến.”
Hạm trưởng nói:
“Đúng vậy, ngài cứ ngủ trong phòng của ta, ngươi đi thay một bộ chăn ga khác cho Takahashi Toki trưởng quan.”
Rõ ràng đối phương đang muốn nịnh bợ hắn.
Khánh Trần thở dài một tiếng rồi đứng dậy đi theo tên chiến sĩ gien kia, biết đâu trong phòng hạm trưởng có manh mối gì thì sao.
Hắn vừa đi theo sau đối phương vừa nhìn ngắm xung quanh, rõ ràng căn phòng mà họ vừa đi qua có treo biển phòng của hạm trưởng mà, nhưng sao đối phương vẫn không hề dừng lại mà tiếp tục đi về phía trước.
Khánh Trần nghi ngờ nói:
“Không phải chúng ta vừa đi qua phòng của hạm trưởng sao? Ngươi muốn đi đâu?”
Nhưng đúng lúc này, tên chiến sĩ gien đang dẫn đường cho hắn bỗng rút khẩu súng bên hông ra rồi liên tiếp bắn về phía Khánh Trần.
Tiếng súng vang vọng trong khoang phi thuyền khiến ai cũng cảm thấy tai mình đau nhức.
Nhưng tốc độ phản ứng của Khánh Trần bây giờ đã đâu còn như xưa nữa, ngay khi nhìn thấy tên chiến sĩ gien đó đặt tay lên hông, hắn đã lập tức di chuyển sang bên trái.
Tên chiến sĩ gien đó không hề đứng im bắn hắn mà vừa lui về phía sau, vừa tùy tiện bắn về phía Khánh Trần.
Đến tận bây giờ Khánh Trần mới phát hiện, trên cánh cửa của căn phòng ngay phía trước họ có ghi “Phòng động cơ”!
Vừa rồi hắn còn không hiểu vì sao tên này lại muốn làm như vậy, bây giờ thì hắn hiểu rồi, hóa ra tên chiến sĩ gien này cố ý viện cớ muốn đưa hắn đến phòng của hạm trưởng nghỉ ngơi là để nhân cơ hội này, tiếp cận kho động lực, sau đó phá hủy hệ thống động cơ của chiếc phi thuyền này, đến lúc đó chắc chắn tất cả mọi người trên phi thuyền đều sẽ chết!
Khánh Trần vừa tránh đạn vừa nghĩ.
Chờ chút!
Tại sao tự dưng người này lại muốn phá hủy phi thuyền?!
Chỉ có những nhân viên tình báo của Khánh thị mới có thể làm như vậy!
Hắn hiểu ra rồi:
Chắc chắn người này là nhân viên tình báo của Khánh thị, đối phương biết tin Khánh Trần đã bị Takahashi Toki đoạt xá nhưng hắn lại không có cách nào để báo tin này cho gia tộc, nên hắn mới đưa ra quyết định giết ‘Takahashi Toki’, để ‘Takahashi Toki’ không thể dùng gương mặt của Khánh Trần để trêu tức Khánh thị.
Bây giờ chỉ có những nhân viên tình báo của Khánh thị mới có lý do giết ‘Takahashi Toki’.
Vì Khánh thị, dù phải chết thì đối phương vẫn cam lòng.
Đối phương không biết Khánh Trần không hề bị đoạt xá, mà Khánh Trần cũng không thể tiết lộ chuyện mình chưa bị đoạt xá với hắn.
Nhưng vấn đề mấu chốt ở đây là, tuy hắn rất không muốn đến căn cứ quân sự A02, nhưng hắn cũng không muốn chết trong cái phi thuyền này mà!
Khánh Trần lập tức đuổi theo tên chiến sĩ gien đó, sau đó đè đối phương xuống sàn rồi vứt hết vũ khí trên người hắn đi.
“Ngươi định làm gì?”
Khánh Trần hỏi.
Có lẽ tên chiến sĩ gien đó biết kế hoạch của mình sẽ không thể thực hiện được nên không giãy dụa nữa mà lạnh lùng cười nói:
“Mấy con rệp ở phương bắc như các ngươi đừng mơ có thể dùng gương mặt của Khánh Trần trưởng quan để trêu cợt Khánh thị.”
Vừa dứt lời, hắn lại nên một quyền thật mạnh lên mạn sườn trái của Khánh Trần vì theo những gì hắn biết, Khánh Trần đang bị gãy một xương sườn ở đây, nếu hắn tấn công vào chỗ này thì chắc chắc Khánh Trần sẽ không thể tiếp tục khống chế hắn.
Nhưng sau khi chịu đòn, Khánh Trần không những không hôn mê mà còn ghì hắn chặt hơn, hắn cũng không giải thích gì với đối phương vì bây giờ hắn vẫn chưa thể loại bỏ trường hợp Jindai đang cố tình bày ra màn kịch này để lừa hắn.
Lúc này, những người còn lại trong phi thuyền đã chạy đến đây, có người còn hô:
“Takahashi trưởng quan tránh ra!”
Khánh Trần vừa nghe thấy tiếng bước chân phía xa đã lập tức đạp tên nhân viên tình báo của Khánh thị ra ngoài.
Sau đó hắn vừa lùi lại vừa hô to:
“Phải bắt sống để thẩm vấn, ta đã tước hết vũ khí trên người hắn rồi!”
Có hai tên trong nhóm chiến sĩ gien vừa chạy đến bỗng tách ra khỏi nhóm rồi đứng chắn trước mặt Khánh Trần, những người còn lại đều lao về phía tên nhân viên tình báo kia.
Chương 1292: Giòi Bọ
Sao đó tất cả đều rút súng rồi cố ý dồn nhân viên tình báo của Khánh thị bức vào trong phòng uống trà trên phi thuyền.
Có lẽ đối phương đó biết mình khó thoát nên định lao ra giết Khánh Trần, nhưng hắn còn chưa đi được đến cửa phòng trà thì đã bị hạm trưởng đá cho một nhát bay lại vào trong phòng.
Hạm trưởng đứng trước cửa phòng trà lạnh lùng hỏi:
“Ngươi là người của ai? Tại sao lại muốn giết Takahashi Toki.”
Tại sao trong phi thuyền lại có người muốn ám sát ‘Khánh Trần’, dù đây chỉ là một sự cố nho nhỏ nhưng nó lại xảy ra trong chuyến bay này, mà chuyến bay này lại không phải chuyến bay bình thường gì, nên chuyện nhỏ này lập tức trở thành vấn đề lớn.
Nhân viên tình báo của Khánh thị lạnh lùng cười nói:
“Các ngươi làm sao mà hiểu được.”
Sau đó đối phương lại định lao lên lần nữa.
Vừa thấy đối phương lao lên, tân hạm trưởng lại đạp hắn về chỗ cũ.
Hạm trưởng lạnh lùng nói:
“Để ta nói cho ngươi biết, sau khi đến căn cứ, ngươi sẽ phải đối mặt với những gì, đến lúc đó chắc chắn sẽ có người phụ trách thẩm vấn ngươi, thứ ngươi phải chịu lúc đó không phải chỉ là cái chết thôi đâu.”
Tên chiến sĩ gien lập tức cười lạnh:
“Phương Bắc giòi bọ.”
Sau đó hắn định lao vào vách tường phòng trà nhưng lại bị hạm trưởng kịp thời ngăn cản.
Hạm trưởng vừa kéo đối phương về phía phòng điều khiển vừa áy náy nói với Khánh Trần:
“Thật có lỗi, ta cũng không ngờ chuyện này lại xảy ra….”
Sau đó Hạm trưởng vừa vứt nhân viên tình báo của Khánh thị xuống sàn vừa nói với bọn thuộc hạ:
“Trước khi về đến căn cứ quân sự A02, chúng ta nhất định phải moi được chút thông tin nào đó từ miệng hắn, nếu không thì chắc chắn sẽ khó mà thoát được thẩm vấn chính trị.”
Sau chuyến bay này, chắc chắn tất cả thuyền viên trên phi thuyền Takamagahara sẽ phải đối mặt với một đợt thẩm vấn chính trị rất khốc liệt, đến lúc đó các lãnh đạo sẽ xem xét xem trong họ, còn ai có khả năng là gián điệp nữa không, nếu không còn nghi ngờ gì thì mới được tha.
Nên Hạm trưởng mới muốn rũ sạch quan hệ với chuyện này.
Mấy tên chiến sĩ gien còn lại lập tức dùng kìm giật hết móng tay móng chân trên người nhân viên tình báo của Khánh thị.
Nhưng đối phương không những không khai mà còn tiếp tục chửi rủa họ.
Hạm trưởng lại ra lệnh bẻ hết răng hắn.
Sau khi bị bẻ răng, miệng đối phương lúc này đã be bét máu tươi.
Khánh Trần lặng lặng nhìn hắn.
Bây giờ phi thuyền Takamagahara đã bay ra biển.
Hắn không còn cơ hội trốn thoát nữa rồi.
Mà thân phận Takahashi Toki của hắn cũng sắp bị lộ rồi.
Nhưng có một số việc, hắn nhất định phải làm.
Khánh Trần hít sâu một hơi, sau đó quay sang nói với hạm trưởng:
“Vấn đề quan trọng nhất bây giờ không phải chuyện nay, mà là hộ tống ta đến căn cứ quân sự A02, nên ta yêu cầu các ngươi đưa tất cả số vũ khí trên người cho ta.
Ta làm như vậy không phải vì không tin các ngươi, mà vì thân phận của ta bây giờ rất quan trọng, để tránh trường hợp ai đó trong các ngươi lại nhảy ra ám sát ta lần nữa nên ta mới bất đắc dĩ đưa ra quyết định này.
Ai không giao nộp vũ khí thì người đó chính là gián điệp của Khánh thị!”
Tất cả những tên chiến sĩ gien trên phi thuyền lập tức quay sang nhìn hạm trưởng.
Sau khi suy nghĩ, hắn cũng cảm thấy phương án mà Khánh Trần vừa đưa ra rất có lí, nên chậm rãi gật đầu:
“Từ giờ đến khi đến căn cứ quân sự A02, các ngươi phải giao nộp tất cả vũ khi cho Takahashi Toki, ai không giao thì người đó chính là gián điệp của Khánh thị.”
Dù không tình nguyện, nhưng tất cả những chiến sĩ gien trên phi thuyền đều giao súng cho Khánh Trần.
Ngay sau đó, Khánh Trần lại quay sang nhìn hạm trưởng.
Hạm trưởng: “….”
Khánh Trần nhíu mày:
“Hạm trưởng, ngươi muốn giết ta sao? Ta sẽ nói toàn bộ chuyện này cho thẩm tra viên.”
Hạm trưởng vội nói:
“Không, ngươi hiểu lầm rồi.”
Sau đó hắn cũng rút khẩu súng lục bên hông ra rồi đưa nó cho Khánh Trần.
Khánh Trần lập tức kéo cả đống súng lại gần mình.
Nhưng đúng lúc này, màn hình 3D trong phòng điều khiển bỗng sáng lên, Jindai Kumonaoi nghiêm túc nói:
“Đã xác nhận tin kế hoạch đoạt xá Khánh Trần thất bại, lập tức khống chế hắn, trước khi đến căn cứ quân sự A02, tất cả mọi người nhất định phải cảnh giác.”
Tất cả các thành viên trên phi thuyền Takamagahara, kể cả hạm trưởng đều nhìn chằm chằm vào Jindai Kumonaoi, sau đó lại quay sang nhìn đống súng bên cạnh Khánh Trần….
CM ngươi!
Sao không nói sớm?!
Sao phải đợi lúc chúng ta vừa nộp súng xong rồi mới nói?!
Nghe đến đây, nhân viên tình báo của Khánh thị lập tức quay sang nhìn Khánh Trần thì mới phát hiện Khánh Trần đang nháy mắt với hắn.
Jindai Kumonaoi thấy không ai trả lời hắn thì nhíu mày nói:
“Các ngươi sao vậy?!”
Một giây sau, Khánh Trần đã đưa tay bắn về phía màn hình 3D trong phòng điều khiển.
Hạm trưởng thấy thế thì lập tức đưa tay vào túi tìm bảng điều khiển quả bom mini trên người đối phương.
Nhưng lúc này hắn mới phát hiện, dù hắn có nhấn nút cho nổ bao nhiêu lần thì quả bom đó vẫn chẳng có chút phản ứng nào.
Chương 1293: Trương Văn Tề
Hạm trưởng gầm lên:
“Hắn chỉ có một người, đạn trong súng cũng có hạn, nếu chúng ta cùng xông lên thì hắn sẽ không thể làm gì được!”
Hơn 20 người trong phi thuyền lập tức lao lên.
“Muộn rồi.”
Khánh Trần bình tĩnh bóp cò.
Tên nhân viên tình báo của Khánh thị ngồi trên sàn chứng kiến chuyện có lẽ cả đời hắn cũng không thể nhìn thấy lần thứ hai.
Hắn nhìn thấy hai tay Khánh Trần cầm hai khẩu súng rồi liên tục bắn về phía đám người đang lao đến.
Hắn nhìn thấy những vỏ đạn vàng óng văng ra từ thân súng rồi rơi xuống đất tạo ra những tiếng leng keng.
Sau đó hắn nhìn thấy những tên chiến sĩ gien của Jindai cứ thế ngã xuống.
Hắn có thể thề, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một màn như vậy, mỗi viên đạn bay ra từ họng súng đều chuẩn xác cắm vào trán một tên chiến sĩ gien như thế nó được lập trình để bay đến đó vậy.
Lại phấn chấn.
“Cẩn thận!”
Nói xong, miệng hắn lại phun ra một đống máu tươi.
Vì hắn vừa nhìn thấy hạm trưởng đang dung thi thể của một tên chiến sĩ gien làm lá chắn để tiếp cận Khánh Trần.
Hắn biết bấy giờ Khánh Trần đang bị thương nặng nên chắc chắn không thể chiến đấu được, chỉ cần hắn có thể tiếp cận đối phương thì nhất định mọi chuyện sẽ thay đổi.
Khánh Trần liên tục bắn vào thi thể tên chiến sĩ gien đó, hắn định bắn nát thi thể đó rồi xuyên qua nó để bắn hạm trưởng.
Bây giờ cơ thể hắn đang bị thương, dù hạm trưởng chỉ là cấp C nhưng hắn biết mình vẫn không thể thắng được đối phương.
Nhưng Khánh Trần còn chưa kịp bắn nát thì thể đó thì hạm trưởng đã nhận ra ý đồ của hắn, đối phương lập tức ném thi thể đó về phía Khánh Trần khiến hắn bay ra ngoài.
Đòn này khiến tất cả những vết thương trên người Khánh Trần nứt toác ra.
Nhưng hạm trưởng không nhìn thấy một việc, ngay khi hắn bắt đầu ném thi thể về phía Khánh Trần, đối phương đã đá một khẩu súng bay ra ngoài.
Khẩu súng đó cứ thế văng ra rồi rơi xuống ngay trước mặt nhân viên tình báo.
Đối phương sửng sốt nhìn khẩu súng, một giây sau, hắn lập tức đứng lên cầm lấy nó.
Đưa tay, bóp cò.
Phịch một tiếng.
Trên cổ hạm trưởng lập tức xuất hiện một lỗ thủng, máu tươi phun ra từ vết thương bắn lên người Khánh Trần.
Bầu không khí trong phi thuyền lập tức trở nên yên tĩnh.
Tên nhân viên tình báo lại vô lực ngã xuống sàn, ngay sau đó, hắn lại thấy Khánh Trần từ từ đứng dậy, sau đó lại ngồi xuống bên cạnh hắn.
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Thân phận.”
Nhân viên tình báo nói:
“Trương Văn Tề, Diêu chuẩn của Mật Điệp ti….Xin lỗi Trưởng quan, ta không thể nói rõ thân phận của mình được.”
Khánh Trần vừa cởi khóa cho đối phương vừa hỏi:
“Bây giờ còn cách nào điều khiển phi thuyền rời khỏi đây không.”
Trương Văn Tề ngồi dậy lắc đầu:
“Khánh Trần trưởng quan, bây giờ quyền điều khiển phi thuyền không nằm trong tay chúng ta, trừ khi nó rơi, nếu không chúng ta nhất định phải đến căn cứ quân sự A02.
Họ làm như vậy chính là để đề phòng có người cướp phi thuyền.”
Khánh Trần thở dài một tiếng, dù hắn có giết được những người trên phi thuyền thì vẫn phải đến căn cứ quân sự A02 sao.
Khánh Trần không từ bỏ mà tiếp tục hỏi:
“Trên phi thuyền có dù không?”
“Lúc đi chúng ta có chuẩn bị mười bộ, nhưng trong lúc thực hiện nhiệm vụ, chúng ta đã dùng hết chúng rồi.”
Trương Văn Tề nói.
Khánh Trần lại hỏi:
“Có cách nào để làm rơi phi thuyền không?”
Nếu có thể cho phi thuyền rơi xuống, Khánh Trần sẽ dùng những thứ trong này làm một bộ dù đơn giản, đến lúc đó hắn chỉ cần đập vỡ lớp kính trước phòng điều khiển để chui ra ngoài, sau đó chỉ cần đợi lúc phi thuyền chuẩn bị chạm đất rồi nhảy xuống là xong.
Trương Văn Tề nói:
“Không có cách nào, bây giờ chắc chắn phòng điều khiển ở căn cứ quân sự A02 đã khóa cửa vào phong động cơ rồi, chỉ bằng sức của hai chúng ta không thể phá được cánh cửa dày hơn ba mươi phân đó.”
Khánh Trần lập tức nhổ một sợi tóc, hắn định dùng chân khí Kỵ Sĩ để thử mở cửa phòng động cơ.
Tuy sợi tóc có thể tạo ra một vết cắt trên cửa, nhưng sau khi tính toán một lúc, hắn có thể khẳng định thời gian hắn cần để cắt cánh cửa này dài hơn thời gian họ bay đến căn cứ quân sự A02.
Khánh Trần lại quay về phòng điều khiển, hắn ngồi xuống trước mặt Trương Văn Tề rồi bình tĩnh nói:
“Là ta liên lụy ngươi, nếu không có ta thì ngươi sẽ không phải chịu những tra tấn này.”
Trương Văn Tề giãy dụa một lúc rồi ngồi xuống bên cạnh Khánh Trần:
“Trưởng quan, đây là trách nhiệm của ta.”
“Tất cả đều vì Khánh thị sao?”
“Đúng, vì Khánh thị.”
“Có đáng giá không?”
Trương Văn Tề sửng sốt:
“Xin lỗi trưởng quan, từ trước đến giờ ta chưa từng nghĩ đến vấn đề này.”
Khánh Trần nghi ngờ nói:
“Vậy tại sao ngươi phải làm vậy?”
Trương Văn Tề nghĩ một lúc rồi nói:
“Không phải từ trước đến giờ các tiền bối đều làm như vậy sao.
Ta chỉ làm theo họ thôi.”
“Ngươi là người ở đâu?”
Khánh Trần hỏi.
“Trước năm 13 tuổi, ta sống ở thành phố số 10, từ năm 13 tuổi, ta đã thay tên đổi họ rồi đi theo trưởng quan của ta đến phương bắc.
Đã hơn 10 năm rồi ta chưa được về nhà.”
Trương Văn Tề nói.
Chương 1294: Nghĩ Cách Sống Sót
Khánh Trần thầm thở dài, không ngờ một đứa trẻ chỉ mới 13 tuổi đã phải chịu cảnh sống xa cha mẹ.
“Trưởng quan, ta có thể nhờ ngài một việc được không?”
Trương Văn Tề nói.
“Chuyện gì?”
Khánh Trần hỏi.
“Nếu ngài còn sống trở về thì có thể giúp ta mua một bó hoa cho mẹ ta được không.”
Trương Văn Tề nói, sau đó hắn dùng chính số máu hắn vừa phun ra để viết một hàng chữ xuống sàn rồi lại xóa nó đi.
Trên những chiếc phi thuyền cấp Giáp như thế này thường có một hộp đen ghi lại tất cả âm thanh trên phi thuyền mọi lúc mọi nơi.
Khánh Trần nghĩ một lúc rồi nói:
“Có lẽ ta cũng khó mà về được, nhưng nếu có thể về, ta nhất định sẽ làm giúp ngươi.”
“Cảm ơn rưởng quan.”
Trương Văn Tề cười nói.
“Còn chuyện gì muốn làm nữa không?”
Khánh Trần hỏi.
Trương Văn Tề suy nghĩ một lúc rồi mới nói:
“Không có.”
“Ngươi không có tiếc nuối gì sao?”
Trương Văn Tề lại suy nghĩ một lúc lâu rồi vừa cười vừa nói:
“Có lẽ vì thời gian sống quá ngắn nên ta chưa kịp có gì để tiếc nuối cả.”
Sau đó hắn lại viết lên sàn: Có cần ta nói một chút về tình hình trong căn cứ quân sự A02 cho ngài không.
Khánh Trần bình tĩnh lắc đầu.
Vì Triệu Kiệt cũng từng được huấn luyện trong căn cứ A02 nên Khánh Trần biết rất rõ về nó.
Nơi huấn luyện của Yamata nằm trong một khu vực lạnh lẽo ở phương bắc, ở nơi đó, phía tây là thảo nguyên rộng lớn, phía bắc là một con sống quanh năm bị đóng băng.
Đó không chỉ là nơi tập trung của tất cả những nhân viên tính báo ưu tú nhất của Jindai, mà còn là nơi họ thường xuyên áp giải phạm nhân đến để vận chuyển núi đá.
Không phải họ muốn những tù phạm đó làm việc chân tay thay mình, vì những cục đá đó có mang về cũng chẳng để làm gì.
Jindai chỉ sai họ mang đá về phía tây, sau đó lại sai họ mang đá về chỗ cũ.
Vì những người đó muốn dùng cách này để phá hủy ý chí lần cơ thể của những phạm nhân.
Đa phần những tù nhân ở đây đều từng bị tra tấn rất nhiều lần những vẫn nhất quyết không khai ra bí mật của mình nên mới bị đưa đến đây.
Những người còn lại là những tù nhân bình thường mà Jindai bắt được trong ba thành phố của họ.
Nếu những tù phạm này bị chính quyền liên bang bắt rồi đưa vào ngục giam thì họ không thể cướp ra được, nên các tập đoàn thường bí mật bắt người trước khi người của liên bang xuất hiện, sau đó đưa họ vào những ngục giam bí mật của riêng mình, hầu như mọi người đều biết chuyện này, nhưng không ai dám đứng ra chỉ trích họ cả.
Nhưng cứ đến thời gian chuẩn bị có khóa tốt nghiệp, Jindai sẽ phát cho những tù phạm này một số vũ khí, sau đó thả họ vào rừng, từ đó những người này sẽ trở thành con mồi cho nhưng người vừa được Yamata cho tốt nghiệp.
Jindai nói với những tù phạm này rằng, chỉ cần còn sống thì họ sẽ được thả tự do, hoặc nếu họ có thể giết thành viên của Yamata thì cũng được thả tự do.
Nhưng theo kí ức của Takahashi Toki, Khánh Trần mới biết trên người những tù phạm này đều bị cấy bom mimi và thiết bị định vị như hắn.
Nói cách khác, từ trước đến giờ Yamata chưa từng có ý định tha cho bất cứ tù phạm nào.
Họ cố ý làm như vậy là để kích thích thú tính trong người mỗi thành viên của Yamata, để những người đó làm quen với cảm giác giết người, từ đó họ sẽ không run tay mỗi khi giết người nữa.
Thường thì chỉ có ba căn cứ quân sự của Jindai được phép tổ chức chuyện này, đó là căn cứ quân sự bí mật A01, A02, A03.
Bây giờ Khánh Trần chuẩn bị đến A02.
Bầu không khí trong phòng điều khiển lại rơi vào im lặng, Khánh Trần và Trương Văn Tề đều biết chiếc phi thuyền này sắp đến căn cứ quân sự A02 rồi.
Quyền điều hành phi thuyền không nằm trong tay họ, mà họ cũng không có cách nào thay đổi kết quả này cả.
Yên tĩnh.
Trương Văn Tề im lặng một lúc lâu rồi mới nói:
“Trưởng quan, thật ra ta đã biết thứ ta sẽ phải đối mặt khi đến A02 là gì….Nên xin lỗi, ta muốn làm đào binh.”
“Ừ, không sao.”
Khánh Trần vừa nhìn bầu trời bên ngoài, vừa bình tĩnh nói.
“Trưởng quan bảo trọng.”
Trương Văn Tề nhắm họng súng vào cằm rồi nhẹ nhàng bóp cò.
Biểu cảm trên mặt Khánh Trần vẫn bình thản như cũ.
Có lẽ vì trước đây hắn không hề quen biết Trương Văn Tề nên hắn không cảm thấy bi thương chút nào.
Nghiêm khắc mà nói, Khánh Trần cũng không phải người của Khánh thị, nên hắn cũng không hề cảm thấy bản thân phải có trách nghiệm gì với gia tộc.
Không cần biết hắn là ‘người chơi Open Beta’ hay là ‘người chơi bản Closed Beta’, thật ra Khánh Trần vẫn luôn âm thầm thừa nhận mình là người ở thế giới ngoài.
Nhưng không hiểu sao, lúc này, suy nghĩ này đang dần lung lay.
Từ khi bắt đầu xuyên qua đến giờ, cuối cùng thì Khánh Trần cũng tìm được mục tiêu của mình.
Hắn nhất định phải nghĩ cách sống sót, sau đó làm gì đó.
Chương 1295: Huyết Mạch Duy Nhất Còn Sót Lại Của Khánh Thị
Tiếng chuông 5h chiều vang lên.
Giờ này, những tù nhân trong căn cứ quân sự A02 vẫn đang khuôn vác đá, nhưng đúng lúc này, họ bỗng nghe thấy rất nhiều tiếng bước chân, họ vừa ngẩng đầu lên thì đã nhìn thấy mấy trăm binh sĩ trong căn cứ đều tập trung ở bãi đất trống ngay giữa căn cứ.
Sau đó tất cả cùng bày ra đội hình phòng ngự.
Rất nhanh sau đó, một chiết phi thuyền cấp giáp khổng lồ dài hơn 10 mét đã xuất hiện trên bầu trời căn cứ.
Lúc này, tất cả tù nhân đều không hiểu vì sao binh lính của Jindai phải làm như vậy.
Chẳng lẽ có người định tấn công chỗ này?
Phi thuyền dần dần hạ xuống, cánh của phi thuyền cũng từ từ mở ra.
Một lúc sau, một thiếu niên nhẹ nhàng bước ra khỏi cửa phi thuyền, sau đó hắn còn bình tĩnh đứng đó mỉm cười nhìn tất cả mọi người một lượt.
Sắc mặt thiếu niên trắng bệch, quần áo trên người hắn cũng loang lổ vết máu.
Nhưng nụ cười trên mặt hắn vẫn rất chói măt.
Những binh lính bên ngoài lập tức xông lên lôi Khánh Trần xuống khỏi phi thuyền, sau đó đè hắn xuống mặt đất lạnh băng.
Ngay sau đó, những binh lính này bắt đầu khiêng ra những thì thể trên phi thuyền ra ngoài.
Đám tù nhân lập tức xôn xao, họ đều nhớ lại cảnh thiếu niên mỉm cười khi nãy.
Từ trước đến giờ họ đã từng nhìn thấy rất nhiều tù nhân bị áp giải đến đây, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên họ nhìn thấy có tù nhân xuất hiện trong khu quân sự A02 với thái độ đó.
“Hắn giết đã giết hết tất cả binh sĩ của Jindai trên phi thuyền Takamagahara sao….”
Có tù phạm thì thào hỏi.
Như đang hỏi tù phạm bên cạnh, những cũng như đang hỏi cơn gió lạnh buốt nơi đây.
….
Thành phố số 5.
Trong trang viên Ngân Hạnh.
Ám Ảnh Chi Môn bỗng xuất hiện trong một căn phòng vắng vẻ.
Sau khi bước ra, lần này thủ lĩnh ảnh tử không lập tức lên tiếng chất vấn như lần trước mà cứ thế im lặng ngồi một chỗ.
Thời gian cứ thế trôi qua, ông lão ngồi quay lưng về phía hắn mới cười nói:
“Làm sao, ngươi định bắt chước học sinh của ta, ngồi chỗ này tuyệt thực so? Không sao, cứ ngồi đi, ta không cản đâu.”
Thủ lĩnh ảnh tử bình tĩnh nói:
“Nếu ta đoán không sai thì ngươi đã từng gặp Khánh Trần, người truy sát Jindai Yunhe cũng là ngươi.”
Ông lão không hề trả lời hắn.
Thủ lĩnh ảnh tử tiếp tục nói:
“Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì có lẽ bây giờ Khánh Trần đã đến căn cứ quân sự A02 rồi.
Có phải ngài có tai mắt ở căn cứ A02 không, nếu không thì sao ngài dám cho hắn đến đó?”
Ông lão vẫn không trả lời hắn.
“Tại sao phải làm vậy? Chẳng lẽ là để thúc đẩy ham muốn quyền lực trong người hắn sao? Chẳng lẽ ngài không thể nói trước với ta một tiếng sao, nếu không thì có lẽ ta sẽ lật tung thế giới này lên mất.”
Giọng điệu của thủ lĩnh ảnh tử bắt đầu trở nên nghiêm trọng.
Ông lão bình tĩnh nói:
“Trước đây ngươi có từng nghĩ đến một vấn đề, lúc trước người đó muốn đưa hắn đến thế giới ngoài, ta đã đồng ý, nhưng người đó lại không nói sẽ đưa hắn đi bao lâu.
Lúc đó hắn còn chưa có bất kì ký ức gì mà đã bị đưa đến thế giới ngoài, đã mười mấy năm trôi qua, ngươi nghĩ trong thâm tâm hắn có công nhận mình là người của Khánh thị không?”
“Ta sẽ từ từ dạy bảo hắn.”
Thủ lĩnh ảnh tử nói.
“Quá chậm, chúng ta không đợi được, ngươi cũng không chờ được.”
Ông lão nói.
“Cho nên ngài mới dùng đến cách cực đoan này?”
“Phải để cho hắn nhìn thấy người của Khánh thị thế nào thì hắn mới có thể hiểu được Khánh thị.”
Ông lão chậm rãi nói:
“Phải để hắn nhìn thấy thì hắn mới hiểu được.”
“Nhưng nếu ngài muốn cho nhưng hắn không muốn nhận thì sao, nếu hắn muốn rời khỏi Khánh thị để bắt đầu từ con số 0 thì sao?”
Thủ lĩnh ảnh tử nói:
“Hắn có năng lực làm chuyện đó.”
Ông lão lại cười nói:
“Nếu ta giao Mật Điệp ti cho hắn, sau này lại giao quân đội cho hắn, sau đó ta lại làm giao dịch với Lý Thúc Đồng để hắn trở thành lãnh tụ Kỵ Sĩ đời tiếp theo, đến lúc đó hắn không cần Khánh thị cũng không sao.
Vì hắn ở đâu, nơi đó chính là Khánh thị.”
Thủ lĩnh ảnh tử lập tức sửng sốt.
Ông lão nhẹ nhàng nói:
“Bây giờ thế giới đã sớm mục nát rồi, chẳng qua vì ngươi không thấy mà thôi.
Tiểu Chuẩn, Khánh thị không phải của ngươi, cũng không phải là của ta, càng không phải là của những phe phái đó.
Khánh thị là do trí tuệ và mạng sống của các tiền bối tạo ra, không thuộc về ngươi, cũng không thuộc về ta.
Nhưng Khánh thị bây giờ lại giống như cái xác nặng nề trên thân cua, nếu ngươi không cởi bỏ, ngươi sẽ chết.”
Thủ lĩnh ảnh tử không nói gì nữa.
Mọi người đều nói Khánh thị dứt khoát, thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị dứt khoát, gia chủ của Khánh thị lại càng dứt khoát.
Nhưng ngay cả thủ lĩnh ảnh tử cũng không ngờ gia chủ lại dứt khoát đến mức này, dứt khoát đến mức muốn tự tay lật đổ cơ nghiệp bao nhiêu năm để xây mới.
“Nhưng nếu hắn chết thì sao? Ngài quên hắn chính là người thừa kế huyết mạch duy nhất còn sót lại của Khánh thị rồi sao.”
Ông lão lại lắc đầu:
“Ngươi vẫn không hiểu, nếu ngươi có thể sống thêm hai mươi năm nữa, có lẽ ngươi sẽ là người hoàn thành chuyện này.
Nhưng ngươi không có nhiều thời gian như vậy, cho nên ta mới chọn hắn.
Nếu hắn cũng chết, có lẽ chỉ còn cách để vận mệnh quyết định thôi.”
Chương 1296: Kiêu Ngạo Và Ngang Ngược
Căn cứ quân sự bí mật A02 chiếm diện tích 8100 mẫu.
Trong đó khu vực quân sự là 6100 mẫu, từng nhóm chiến sĩ gen Yamata từ nơi này tiếp nhận huấn luyện tàn khốc nhất, sau đó ra ngoài trở thành nhân viên tình báo tinh nhuệ.
Còn thừa 2000 mẫu thì là nơi nhốt đám tù nhân, khu núi đá.
Tính ra hàng trăm tù phạm bị áp giải đến nơi này, mỗi ngày chỉ có thể ăn bánh ngô làm từ hoa màu, ngay cả thanh protein tổng hợp cơ bản nhất cũng không có.
Trên bầu trời, mỗi 12 chiếc máy không người lái tạo thành một tổ tuần tra, tổng cộng có 18 tổ tuần tra trên bầu trời.
Bên ngoài cả căn cứ quân sự bí mật A02, đều bị lưới điện cao thế bao quanh.
Trên ót tất cả tù phạm có một cái nút bằng kim loại màu đen gồ lên, khảm vào trong thịt.
Mỗi tiếng nói của tù phạm, đều sẽ bị ghi chép lại, sau đó truyền đến bộ giám ngục bí mật trong căn cứ quân sự, bên trong cái nút còn có hệ thống định vị tổng thể cùng với thuốc nổ cỡ nhỏ.
Đám tù nhân đều trầm mặc, bởi vì chỉ cần họ nói sai một câu, liền có khả năng bị tăng thêm hình phạt thể xác mới…
Có người thấp giọng nói một câu:
“Hắn giết chết binh sĩ trên nguyên một chiếc Tàu Takamagahara sao?”
Không ai dám trả lời hắn.
Bầu không khí giữa các tù phạm như bị người ta ném vào một quả bom nitơ lỏng, ngưng kết, đóng băng lại.
Bọn hắn chỉ lẳng lặng nhìn, nhìn binh sĩ Jindai đè thiếu niên máu me khắp người kia trên mặt đất, nhìn thi thể binh sĩ Jindai được mang ra.
Đám tù nhân ở chỗ này không tiếp cận được bất cứ tin tức gì, thậm chí họ cũng không biết thiếu niên này rốt cuộc là ai.
Rốt cuộc dạng tù phạm gì, có thể giết sạch toàn bộ binh sĩ trên chiếc tàu vận chuyển hắn, sau đó thản nhiên tiếp nhận sự thật mình đã trở thành tù nhân.
Có lúc, họ trông thấy thiếu niên bị các binh sĩ đè trên đất lạnh, lại còn rảnh rỗi dò xét họ.
Trong vòng vây đầy đủ súng ống, bên cạnh hơn 20 thi thể.
Đối phương rõ ràng cười, nhưng vẫn để lộ sự hung hãn.
Đây đại khái là hình ảnh tương phản nhất mà đám tù nhân từng gặp.
Rất nhanh, thiếu niên bị áp giải đến giữa bãi đá, vào trong một lều cỏ đơn sơ phía dưới đầy đá vụn.
Bãi đá này tựa như là một thao trường cực lớn, mà lều cỏ lại ở ngay giữa thao trường này.
Tất cả tù phạm ngây người:
“Đó là…”
Đó là một cái chuồng heo, bốn phía gió lùa, chỉ có mấy cây gỗ đơn giản, nuôi bảy con heo đen.
Trong chuồng heo mùi hôi thối ngút trời, trên mặt đất bùn đen lên đến mắt cá chân.
Nhưng những việc này đều không quan trọng, quan trọng là, nơi đó từng là nơi giam giữ Khánh Mục.
Khánh Mục ở chỗ này chịu nhục 19 năm, hơn mười ngày trước mới vừa được dời đi, bây giờ lại có một thiếu niên đến đó.
Ánh mắt đám tù nhân thay đổi, có người hiếu kỳ, có người nghiêm túc.
Lúc này, mười mấy binh sĩ Jindai giơ roi lao đến, một người trong đó vung roi quất vào mặt một tù phạm trung niên nào đó, để lại một vết sẹo thật sâu.
“Nhìn cái gì? Tiếp tục khiêng đá!”
Binh sĩ Jindai nghiêm nghị quát:
“Trước khi mặt trời lặn không dời xong, thì đừng hòng ăn cơm!”
Đám tù nhân hoảng sợ tan tác như chim muông, về lại bên cạnh núi đá của mình tiếp tục vận chuyển.
Bọn hắn muốn mang tảng đá từ phía Đông, sang phía Tây, liền phải đi qua chuồng heo ở giữa kia.
Đám tù nhân cách xa nhau mấy mét, nhìn binh sĩ Jindai mang xiềng xích nặng nề cho thiếu niên, đó là xiềng xích chuyên dùng cho siêu phàm giả, nặng đến mấy chục cân, mấy trăm cân.
Một bàn tay mang mấy trăm cân xiềng xích, hai cánh tay chính là hơn ngàn cân.
Không chỉ có trên tay, ngay cả trên mắt cá chân cũng giống vậy.
Siêu phàm giả mang thứ này rồi, muốn xê dịch một chút cũng phải hao phí khí lực toàn thân.
Có người vụng trộm liếc nhìn, mới phát hiện xiềng xích Jindai đeo cho thiếu niên là cấp bậc cao nhất, dùng để trói buộc chiến sĩ gen cấp B!
Xiềng xích dưới chân Khánh Trần, còn nối xuống đất, đầu dây xích hợp kim chôn dưới lòng đất, khiến hắn chỉ có thể ngồi trong chuồng heo.
Lúc này cách rất gần, phản ứng đầu tiên khi đám tù nhân thấy Khánh Trần là…Quá trẻ tuổi.
Lúc trước, khi Khánh Mục vào đây, đã 31 tuổi.
Mà Khánh Trần, thì trẻ hơn Khánh Mục quá nhiều.
Trong nhóm tù phạm có một số người cũng bị giam lâu như Khánh Mục, trong lòng họ không khỏi nghi hoặc, rốt cuộc là dạng thân phận gì, mới có thể khiến một thiếu niên 17~18 tuổi bị giam giữ như Khánh Mục trong chuồng heo này?
Nhưng đúng vào lúc này, khi một binh sĩ Jindai đang mang dây xích cuối cùng lên tay trái Khánh Trần lại đột nhiên bị Khánh Trần dùng khuỷu tay kẹp cổ.
Hắn phẫn nộ giãy dụa, sắc mặt càng lúc càng đỏ.
Binh sĩ Jindai đứng bên dùng miệng súng đâm vào trán Khánh Trần:
“Buông hắn ra!”
Khánh Trần không buông tay, chỉ nhìn chung quanh:
“Nổ súng đi.”
Các binh sĩ Jindai tiếp tục gầm thét, nhưng không có một ai dám nổ súng.
Chúng hiểu rất rõ tầm quan trọng của Khánh Trần, dù đối phương là tù nhân, nhưng nếu người nào không cẩn thận lỡ tay giết đối phương, sợ chính bản thân cũng phải trở thành tù phạm trong căn cứ quân sự bí mật A02 này.
Những tù phạm kia hận chúng cỡ nào, tình cảnh sau khi chúng trở thành tù phạm sẽ thảm bấy nhiêu.
Mà Khánh Trần, đã sớm chắc chắn những người này không dám giết mình, hắn bình tĩnh nói:
“Lần sau phải cẩn thận một chút, dù sao các ngươi chỉ có một cơ hội.”
Hung hãn.
Kiêu ngạo ngang ngược.
Dù đã trở thành tù nhân, dù bị hơn mười họng súng đen ngòm chỉa vào, mặt vẫn không đổi sắc như cũ.
Chương 1297: Không Sao
Vừa dứt lời, rắc một tiếng, binh sĩ Jindai bị hắn kẹp cổ kia đã gãy cổ ngã xuống.
Khánh Trần lại vươn tay trái như không có việc gì, ra hiệu một binh sĩ Jindai khác tiếp tục mang xích lên cho hắn.
Những binh sĩ Jindai kia bị hù nhao nhao lui lại, thật lâu sau mới có người cẩn thận từng li từng tí tới gần, khoá dây xích cuối cùng lại cho Khánh Trần.
Sau khi khóa lại, các binh sĩ Jindai xông lên đấm đá Khánh Trần, nhưng Khánh Trần chỉ ôm đầu ngồi xổm trên nước bùn hôi thối trong chuồng heo, không rên một tiếng.
Ôm đầu ngồi xổm dưới mặt đất là tư thế phòng hộ tốt nhất để tránh cho nội tạng bị tổn thương, ôm đầu cũng để tránh cho có người đập vào ót khiến hắn choáng váng và mất đi cân bằng.
Bảy con heo đen trong chuồng heo kinh hãi chạy tán loạn, cuối cùng chỉ có thể co quắp run lẩy bẩy trong góc chuồng.
Khánh Trần vẫn ngồi xổm như cũ, yên lặng chịu đứng.
Đã tới đây, nếu thần phục, thuận theo liền có thể rời khỏi chuồng heo, không bị hành hạ thể xác sao?
Dĩ nhiên là không.
Nếu đã vô dụng, sao phải sợ hãi rụt rè?
Ngay lúc binh sĩ Jindai đang quyền đấm cước đá Khánh Trần, Khánh Trần lại mang đống xiềng xích nặng nề, ôm lấy chân một tên binh sĩ Jindai.
Chỉ thấy cơ bắp hai tay bỗng nhiên căng lên, lại đột ngột bẻ gãy cẳng chân một tên lính.
Khi một tiếng nứt xương kia từ trong chuồng heo truyền ra, rất nhiều tù phạm đều sợ run cả người theo bản năng.
Dưới một hoàn cảnh ác liệt như vậy còn hung ác như thế, rốt cuộc người này từ đâu tới?!
Trong đội ngũ tù phạm, có mấy người thấy cảnh này nhìn nhau, sau đó lại lặng yên không tiếng động nghiêng đầu đi, tiếp tục vận chuyển tảng đá trong ngực mình.
Con đường vận chuyển đá này, bọn hắn đi mười chín năm, đã sớm chết lặng.
Mà bây giờ, đột nhiên có một người xuất hiện, tựa như vừa reo hò một tiếng bên lỗ tai chết lặng của họ, đánh thức họ.
Lúc này, Jindai Unchoku mặc quân trang che mặt đi tới.
Hắn giơ cánh tay lên cao, tất cả tù phạm đều lập tức dừng lại công việc trong tay, ôm tảng đá đau khổ đứng trong gió rét.
Binh sĩ trong chuồng heo vội vàng ngừng ẩu đả Khánh Trần, đi tới xếp hàng.
Jindai Unchoku nhìn về phía binh sĩ gãy chân đang kêu rên, lại liếc mắt nhìn thi thể binh lính bị Khánh Trần giết chết, trong kẽ răng rít ra hai chữ:
“Phế vật.”
Hắn quay người nhìn về đám tù nhân, cao giọng nói:
“Có lẽ trước đó các ngươi đều rất ngạc nhiên, Khánh Mục chờ đợi mười chín năm trong chuồng heo kia đâu? Như vậy, để ta long trọng giới thiệu vị tù phạm mới này một chút, Khánh Trần, thanh tra tổ thứ bảy, tình báo khu 1 của Cơ quan Tình báo Liên bang PCA, vốn còn có thể trở thành cục trưởng trẻ tuổi nhất trong lịch sử PCA.”
“Dưới sự chủ trì của hắn, đoạt được một nhân vật quan trọng của tập đoàn Jindai từ trong tay Kashima, Jindai Yasushi.
Vị thanh tra Khánh Trần này lấy Jindai Yasushi ra đặt cược, định đón Khánh Mục về nhà.
Đáng tiếc, người muốn đón Khánh Mục về nhà, kết quả bản thân mình lại thành Khánh Mục, các ngươi nói, đây có phải một chuyện rất buồn cười hay không?”
Đám tù nhân ngẩn người.
Hoá ra, đây là một ‘Khánh Mục’ mới.
Jindai Unchoku cười nói:
“Hôm nay mọi người không cần tiếp tục khiêng đá, chúng ta chơi trò chơi đi.
Mỗi người đi tới chuồng heo phun một bãi nước miếng vào hắn, mỗi người đã phun có thể lĩnh một thanh protein tổng hợp.
Đương nhiên còn có một điều kiện tiên quyết đó là, tất cả mọi người đều phải phun, chỉ cần thiếu một người, những người khác sẽ đánh mất cơ hội lĩnh thanh protein.
Được rồi, bắt đầu đi.”
Đám tù nhân vẫn yên lặng, nhưng sự yên lặng này chỉ duy trì không lâu lắm liền bị phá vỡ, có người bỏ tảng đá xuống vọt tới chuồng heo, phun nước bọt về hướng Khánh Trần.
Nơi này có hơn 2900 tên tù phạm, cơ cấu cũng rất phức tạp, trong đó Khánh thị, Lý thị có một nhóm riêng, còn có một nhóm là tội phạm bị Jindai bắt được.
Mà kẻ dẫn đầu phun nước bọt, cũng chính là bọn tù phạm vi phạm luật pháp này.
Khánh Trần vẫn ngồi chồm hổm trên mặt đất, đối mặt với tất cả khổ nạn, hắn biết Jindai Unchoku muốn làm gì, đối phương không chỉ muốn cầm tù hắn, còn muốn phá huỷ tinh thần hắn.
Đối phương hưởng thụ khoái cảm đùa bỡn lòng người, thậm chí sau khi nhìn thấy người Khánh thị cũng phun nước bọt về hướng Khánh Trần, biểu lộ càng vui vẻ.
Vận mệnh cứ như quanh đi quẩn lại lại về tới nguyên điểm.
Vẫn là ngục giam như cũ, nhưng lần này trong ngục giam không có Lý Thúc Đồng, cũng không có quản lý theo chủ nghĩa nhân đạo như Nhất.
Đây mới là nơi tàn khốc nhất thế giới trong, còn tàn khốc hơn cả chiến trường.
Đây mới là thế giới trong.
Thế giới mà Khánh Trần từng tiếp xúc quá thiện lương, hắn chưa từng tới những nơi quá tàn bạo, cũng chưa từng ở lại ba khu dưới cùng.
Từ lúc mới bắt đầu, hắn trải qua, chính là sinh hoạt của người thượng đẳng, cho nên hắn có thể xem tất cả như trò chơi.
Mà bây giờ, hắn tự mình trải nghiệm sự lạnh lẽo của thế giới này.
Trong nhóm tù phạm, có người do dự không tiến lên, Jindai Unchoku cũng mặc kệ, chỉ cười tủm tỉm nhìn, thần sắc biến thái mà vặn vẹo.
Cuối cùng, người đã phun đều lạnh lùng nhìn những người còn chưa phun.
Có người cười lạnh nói:
“Đến lúc nào rồi vẫn không quên chủ cũ? Nhanh, đừng chậm trễ mọi người đi nhận thanh protein!”
Jindai Unchoku đưa tay nhìn đồng hồ:
“Một phút đồng hồ cuối cùng.”
Những người chưa phun kia chậm rãi đi đến trước chuồng heo, nhẹ nhàng phun vài cái.
Họ yên lặng nhìn thiếu niên bị nước bọt làm ướt quần áo kia, ngẩng đầu vừa cười vừa nói với họ:
“Không sao.”
Đám tù nhân sửng sốt, nhưng tất cả mọi người không nói gì.
Chương 1298: Lấy Ra Kiểm Tra Từng Cái Một
Thật sự không sao?
Bị hơn 2900 tên tù phạm phỉ nhổ, đứng trong chuồng heo hôi thối ngút trời này, bị binh sĩ Jindai nhìn giống như con khỉ làm trò, thật sự không sao ư?
Khánh Trần biết bản thân còn chưa có trái tim mạnh mẽ đến vậy, nhưng hắn muốn bắt đầu học cách lý giải.
Lý giải nỗi khốn khổ trong nhân thế này.
Lý giải sự bất đắc dĩ của kẻ yếu.
Lúc ở trường ngoại ngữ Lạc thành, rất nhiều học sinh cảm thấy Khánh Trần rất khổ, phải tự mình kiếm học phí, kiếm tiền sinh hoạt.
Nhưng bây giờ ngẫm lại, chút khốn khổ đó có đáng gì so với bây giờ?
Ngay cả lúc ở trong ngục giam số 18, đoạn thời gian còn chưa trở thành Kỵ Sĩ kia, những gì hắn trải qua cũng kém xa một phần vạn hôm nay.
Những cực khổ từng trải qua, là Lý Thúc Đồng giúp hắn phá giải khúc mắc, hiện tại chính hắn nên tự tìm đường.
Jindai Unchoku nhìn về phía những tù phạm kia, rất hài lòng vì đám tù nhân cuối cùng cũng khuất phục dưới sự dụ hoặc của thức ăn, hắn cười nói với các binh sĩ Jindai:
“Để bọn chúng chuyển đá thêm một giờ, ban đêm phát cho 2921 người 2900 thanh protein tổng hợp.”
Hắn bội ước, đã nói hôm nay không cần làm khổ sai, mỗi người một thanh protein, nhưng hắn có thể tùy ý thay đổi lời mình đã nói….
Jindai Unchoku giống như đang tận lực tuyên cáo.
Bên trong tòa căn cứ quân sự bí mật A02 này, quyền quyết định cuối cùng là của hắn.
Đám tù nhân chết lặng cúi đầu, không ai đi trợn mắt chất vấn Jindai Unchoku, Khánh Trần biết, vài chục năm nay hẳn là những người này thường xuyên phải đối mặt với loại tình huống này.
Phản đối và phàn nàn đều sẽ đổi lấy một trận đánh đập.
Jindai Unchoku đi đến trước mặt Khánh Trần, cười nói:
“Châm chọc không, những kẻ đã từng tuyên thệ trung thành với Khánh thị, bây giờ lại chỉ vì một miếng ăn phỉ nhổ ngươi.
Ngươi biết không, Khánh Mục vì để đám người này có thể tiếp tục sống, mới không tự sát.”
Khánh Trần cười nói:
“Chết CMM đi.”
Jindai Unchoku đờ ra.
Hắn cho là Khánh Trần sẽ nói cho hắn tín ngưỡng của Khánh thị, sẽ giảng giải sự kiên trì của nhân viên tình báo Khánh thị, kết quả không nghĩ tới nghênh đón hắn lại là một câu chửi rủa thô tục nhất.
Khánh Trần nói tiếp:
“Nếu ngươi cảm thấy mình có thể có năng lực khiến ta khuất phục, vậy cứ thử một chút đi.
Từ lúc ta biết ngươi không có khả năng giết ta, ta đã biết kết cục của ngươi rồi.
Ta đã chuẩn bị kỹ càng nghênh đón ngày đó, ngươi chuẩn bị xong chưa?”
Nếu Jindai không giết hắn, cùng lắm tình huống bết bát nhất là khốn khổ cả một đời ở chỗ này.
Đã vậy, sao phải khuất phục?
Jindai Unchoku xoay người rời đi:
“Yên tâm, thời gian ngươi bị nhốt ở đây sẽ rất lâu, chúng ta có thể từ từ chơi.”
Nói xong, hắn lại nói với binh sĩ:
“Trước bỏ đói hắn ba ngày ba đêm cho ta, sau đó đút thức ăn của heo cho hắn, để xem lúc đó hắn còn có khí phách như vậy không.”
Màn đêm buông xuống.
Khánh Trần trông thấy đám tù nhân dưới sự chỉ huy của binh sĩ Jindai, chậm rãi đi về khu giam giữ.
Dưới bóng đêm, hơn một nửa tù phạm xếp thành một hàng, người phía sau khoác hai tay lên vai người phía trước, giống như khi còn bé chơi lái xe lửa.
Những người phía sau kia, hai mắt không có tiêu cự, tựa như người mù.
Khánh Trần ngơ ngác một lúc, nhưng hắn nhanh chóng hiểu ra, đây là vì đám tù nhân không bị thiếu dinh dưỡng trong một thời gian dài, đã mắc chứng quáng gà.
Họ cần người vẫn còn thị lực dẫn đường, mới có thể ở trong bóng đêm trở lại khu giam giữ.
Khánh Trần đánh giá những tù phạm này, quần áo là quần áo mùa đông bằng sợi hoá học thật mỏng, dưới chân cũng chỉ là một đôi dép cao su mỏng manh.
Rất nhiều người mắt cá chân cũng bị lạnh đến sưng vù, cái chân sưng miễn cưỡng nhét vào đôi dép bình thường, nhìn đặc biệt khó chịu.
Khánh Trần ngồi dưới nước bùn trong chuồng heo, nhìn về phía máng bằng đá rỗng tuếch, hắn vỗ vỗ con heo đen nào đó:
“Các ngươi đúng là không may, còn bị ta làm liên lụy, bị bỏ đói ba ngày.”
Đám tù nhân nghe xong liền trầm mặc, có một tù phạm vào đây vì ăn cắp xe của giới thượng lưu nhỏ giọng thầm thì:
“Có phải đầu óc người này bất bình thường không, đến lúc nào rồi còn quan tâm heo?!”
Phía sau hắn có người nhắc nhở:
“Im lặng.”
Ban đêm ở vùng đất xơ xác này lạnh khủng khiếp, nhiệt độ không khí âm 30 độ, khiến Khánh Trần cảm thấy mình giống như là bị đông lại trong nước bùn.
Nhiệt độ này không thể giết chết một cao thủ cấp C, chỉ mang đến thống khổ.
Hắn chăm chú cảm thụ hết thảy, ghi tạc tất cả những gì mình trải qua vào trong đầu.
Trước đây, hắn từng giấu đi tất cả những nỗi khổ sở từng trải qua, hiện tại, hắn lại muốn cảm thụ càng thêm khắc sâu một chút.
Thậm chí những cực khổ kia, đều bị hắn lấy ra kiểm tra từng cái một.
….
Sáng sớm ngày hôm sau.
Đám tù nhân giống như cừu non bị xua đuổi đến khu núi đá.
Tất cả mọi người vừa lao động, vừa thỉnh thoảng nhìn về phía Khánh Trần ở bên kia.
Họ phát hiện, thiếu niên kia ngồi trong chuồng heo, trên tóc và lông mày đều kết băng.
Tất cả mọi người đều biết ban đêm ở đây khổ sở thế nào, nhất là quần áo Khánh Trần còn bị nước bọt làm ướt nhẹp, lại không được ăn bất kỳ thứ gì.
Lúc này, một chiếc phi thuyền bay lái tới, từ phía trên đi xuống mấy tên sĩ quan mặc quân trang dân sự, trong tay còn cầm thiết bị quay chụp.
Đám tù nhân biết, đây là muốn chụp lại sự chật vật của Khánh Trần, phát tán ra ngoài phá hủy sĩ khí của nhân viên tình báo Khánh thị.
Chương 1299: Ánh Mắt Có Chút Thương Hại
Trước đây, tập đoàn Jindai bị Khánh Trần ép nhất định phải trả lại Khánh Mục, lại bị Khánh Trần phá tan hiệp nghị đồng minh tình báo, những chuyện này đã trở thành trò cười trong giới tình báo.
Bây giờ, tập đoàn Jindai bắt lấy Khánh Trần, cũng để hắn dẫm vào vết xe đổ của Khánh Mục chính là phản kích châm chọc nhất.
Sĩ quan lắp xong thiết bị, tập trung nhắm ngay Khánh Trần nhếch nhách.
Có người muốn nhích tới gần chụp đặc tả, một tên binh sĩ Jindai ở căn cứ A02 liền do dự, ngăn cản họ:
“Đừng tới quá gần, nguy hiểm.”
Các sĩ quan dân sự sửng sốt, bọn hắn nhìn binh sĩ, lại nhìn Khánh Trần khốn đốn chật vật trong chuồng heo, không hiểu nguy hiểm này từ đâu mà tới.
Song khi những sĩ quan tập đoàn Jindai đứng bên chuồng heo này chuẩn bị chụp ảnh, tất cả tù phạm đều nhìn thấy Khánh Trần nâng đống xiềng xích nặng nề đứng dậy.
Xiềng xích phát ra tiếng rầm rầm, quần áo bị đông lại trên người Khánh Trần, phát ra tiếng vụn băng vỡ, tựa như là một cái khăn mặt bị đông lại trong mùa đông, bị người ta dùng sức xoa nắn.
Lúc này, tất cả mọi người phát hiện, các binh sĩ Jindai phụ trách trông giữ Khánh Trần lại lui ra phía sau một bước theo bản năng.
Nhưng binh sĩ nhanh chóng phản ứng, toàn bộ tay chân đối phương đã đeo xích, nhấc cũng không nhấc lên được, căn bản không có năng lực đả thương người khác nữa.
Hắn điều chỉnh biểu lộ một chút, nói với các sĩ quan dân sự:
“Có thể chụp hình, mau chóng đi.”
Các sĩ quan dân sự giơ máy ảnh lên, lại ngạc nhiên nhìn thấy trong màn ảnh, thiếu niên kia lại chậm rãi nâng cánh tay phải lên.
Xiềng xích nặng nề khiến cơ bắp trên cánh tay hắn cũng bắt đầu run rẩy, một tay nặng đến 800 kg, xiềng xích hợp kim dùng để trói buộc cao thủ cấp B kia khiến cho người ta chỉ cần nhìn liền cảm thấy không thở nổi.
Đám tù nhân yên lặng nhìn, chúng nhìn thấy thiếu niên kia từng chút từng chút giơ cánh tay lên.
Sau đó nở nụ cười xán lạn, dùng tay phải làm một chữ V.
“Sống tích cực mỗi ngày!”
Khánh Trần nói.
Các sĩ quan đơ người, họ tới quay cảnh Khánh Trần chật vật, nhưng lúc này, giờ phút này đối phương nào có bộ dáng chật vật?
Sĩ quan dân sự tức hổn hển nói với binh sĩ:
“Trưởng quan các ngươi bảo chúng ta đến chụp ảnh, kết quả các ngươi còn chưa có giải quyết được hắn, làm sao chúng ta chụp? Jindai Unchoku ở đâu?”
Jindai Unchoku mang theo hơn mười tên sĩ quan từ quân doanh đằng xa đi tới, lạnh lùng nói:
“Thế nào, đám người núp ở phía sau cũng có thể hô to gọi nhỏ với ta hả?”
Khí thế sĩ quan dân sự giảm hẳn, hắn lúng túng nói:
“Cấp trên yêu cầu trong vòng bảy ngày phải chụp xong tài liệu quảng cáo, ngươi xem mà xử lý đi.”
Jindai Unchoku nhíu mày, hắn nói:
“Các ngươi ở trong quân doanh ba ngày, ba ngày sau là được.
Thiếu úy, ngươi đưa họ đi săn trong khu hoang dã một chút, ăn chút thịt rừng, đây là đặc sản họ không thể thưởng thức ở bên ngoài.”
Một tên sĩ quan bên cạnh hắn gật đầu:
“Đã rõ.”
“Được, đây là ngươi nói, chờ ngươi ba ngày.”
Các sĩ quan dân sự cầm thiết bị, đi theo tên thiếu úy kia.
Khánh Trần buông cánh tay xuống cười nói:
“Này, sao ta cảm giác như tình cảnh của ngươi ở Jindai cũng không quá tốt, khối dân sự* ở trước mặt ngươi còn ngang tàng như thế.
Bằng không ngươi đầu quân vào Khánh thị đi, vào văn phòng PCA của ta chà nhà vệ sinh, ta bảo đảm ngươi bình an cả đời.”
*Là những người làm công việc hậu cần phía sau quân đội
Jindai Unchoku nhìn hắn một cái, sau đó nói với đám tù nhân:
“Ngừng việc trong tay lại, mỗi người cầm một tảng đá ném hắn.
Cũng giống như hôm qua, người ném hắn có thanh protein tổng hợp ăn, chỉ cần một người không ném, tất cả mọi người không được ăn cơm.
Ai ném nhẹ thì cho một roi.”
Tiếp theo, Jindai Yunhe lại thấp giọng nói:
“Đừng ném chết hắn.”
Nói xong, hắn xoay người rời đi.
Một tên tù phạm vì thông đồng với phụ nữ địa vị cao mà bị mang đến nơi này, cầm lấy một cục đá to bằng đầu nắm tay chạy tới, ném vào đầu Khánh Trần.
Khánh Trần chỉ nghiêng đầu một chút liền tránh khỏi.
Nhưng bị xiềng xích hạn chế hành động, một lần hắn còn có thể tránh thoát, hơn hai ngàn lần thì căn bản không có cách nào tránh.
Từng tù phạm lần lượt đi đến bên ngoài chuồng heo, ném đá.
Khánh Trần ngoại trừ trên mặt không có thương tích, toàn thân các nơi đều vết thương chồng chất.
Nhân viên tình báo Khánh thị đi đến trước mặt, họ cầm đá do dự, dù là binh sĩ bên cạnh dùng roi quất, họ cũng không ném cục đá ra.
Mắt nhìn thấy trên lưng những người kia bị đánh đến máu me đầm đìa.
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Không sao.”
Lại là hai chữ này.
Cuối cùng, nhân viên tình báo Khánh thị vẫn ném cục đá ra, nện bình bịch lên trên người Khánh Trần, làm những vết thương trên người Khánh Trần lại vỡ ra.
Máu tươi thấm vào quần áo lẫn vào bùn đất, đám heo đen lại bị hù trốn vào góc chuồng lần nữa.
Không một ai nói chuyện, Khánh Trần cũng không nói gì thêm.
Đợi cho sau khi tất cả tù phạm đi, hắn hít vào một hơi ngồi trong chuồng heo, tù phạm quanh năm đều ăn không no, cũng không có sức lực gì ném đá.
Nhưng bị hơn 2000 người ném đá, dù thực lực hắn đã đạt tới cảnh giới hôm nay cũng đau tận xương cốt.
Sáng sớm ngày kế tiếp.
Lúc tất cả tù phạm từ trong khu giam giữ đi ra lao động, trước tiên đều nhìn về phía chuồng heo, muốn nhìn xem thiếu niên kia chết chưa.
Nhưng màn tiếp theo làm cho tất cả mọi người đều ngẩn người.
Chỉ thấy kia chung quanh chuồng heo vốn gió lùa bốn phía kia, lại bị thiếu niên dùng những tảng đá ném mình hôm qua, xây lên một vòng tường vây chắn gió.
Đối phương không hối hận, cũng không có khuất phục, vẫn dùng hành động, để thể hiện ý chí của mình như cũ.
Có binh sĩ Jindai điên cuồng tiến lên, đạp đổ bức tường làm từ những cục đá vụn kia, nhưng thần sắc Khánh Trần vẫn không thay đổi.
Có lúc, thậm chí nhân viên tình báo Khánh thị còn cảm thấy trong ánh mắt thiếu niên này nhìn về phía binh sĩ Jindai có chút thương hại.
Chương 1300: Mười Chín Năm
Các binh sĩ Jindai tức giận dỡ bỏ, trong ánh mắt nhìn về phía thiếu niên bên trong chuồng heo kia, cũng mang theo sự phẫn hận.
Có lẽ ngay cả chính chúng cũng không biết sự phẫn hận đến từ đâu, chỉ cảm thấy thiếu niên này đang khiêu chiến chúng, khiêu chiến quyền uy hơn mười năm này trước mặt tù phạm ở căn cứ A02.
Đã nhiều năm như vậy, không có phạm nhân nào dám đối nghịch với chúng như thế, các binh sĩ Jindai hưởng thụ vẻ rụt rè sợ sệt không dám đối mặt với chúng của đám tù nhân.
Đối với đám tù nhân, ngay cả nhìn thẳng vào binh sĩ cũng là một loại mạo phạm.
Mà bây giờ, không chỉ có người dám đối mặt với chúng, hơn nữa còn dám dùng hành động khiêu khích hết lần này đến lần khác.
Các binh sĩ Jindai chưa bao giờ cảm thấy tức giận như thế.
Lần trước gặp dạng tù phạm này, vẫn là Khánh Mục mười chín năm trước.
Khánh Trần nhìn đám binh sĩ Jindai đạp đổ những bức tường đá kia, cũng không tức giận.
Hắn chỉ là vỗ đầu con heo đen bên cạnh:
“Nhớ kỹ những người này, chính chúng phá hủy tường chắn gió của chúng ta.”
Các binh sĩ Jindai nhìn Khánh Trần, trong lòng tự nhủ có phải thằng nhãi này điên rồi không?!
Chỉ là, khi ánh mắt Khánh Trần quét về hướng các binh sĩ Jindai, các binh sĩ Jindai lại không tự chủ được liếc mắt đi chỗ khác, không dám đối mặt.
Việc này khiến chúng càng tức giận hơn.
Đám tù nhân vừa mới vào việc ở đằng xa, có người nói thầm:
“Tốn công làm gì, Jindai sẽ cho phép hắn xây bức tường này sao? Nếu ta là hắn, ta sẽ tiết kiệm sức lực, nếu không thể lực tiêu hao quá độ lại không được ăn cơm, đến ban đêm làm sao chịu nổi? Quá ngu.”
“Đúng đấy, đã đến chỗ này rồi còn làm anh hùng cái gì.”
Nhân viên tình báo Khánh thị nhìn mấy người nói chuyện một chút, nhưng cũng không ai nói gì, chỉ yên lặng nhìn.
Đến chạng vạng tối, tường đá lại được xây lên.
Lần đầu tiên xây tường đá, tất cả tù phạm đều ở trong khu giam giữ của mình, không có cách nào nhìn thấy quá trình này, cũng không thể trải nghiệm sự gian nan trong đó.
Đa số họ đều nghĩ: Đổi lại là mình, trong vòng một đêm cũng chỉ xây được một cái.
Nhưng đến ban ngày, khi họ bọn tận mắt nhìn thấy tường đá xuất hiện từng chút một như thế nào mới hiểu, rốt cuộc Khánh Trần đã trải qua những gì.
Xiềng xích trên hai tay đặc biệt nặng nề, đến mức Khánh Trần muốn xoay người nhặt một cục đá to bằng đầu nắm tay từ dưới đất lên cũng phải cật lực đến run rẩy toàn thân.
Đám tù nhân nhìn tường đá từng chút từng chút xuất hiện, sau đó vây quanh chuồng heo.
Đến chạng vạng tối, các binh sĩ Jindai lại tiến lên, gỡ toàn bộ tường đá xuống.
Khánh Trần không nói gì.
Đám tù nhân cũng không nói một lời.
Từ từ, mọi người đều cảm thấy bầu không khí có phần nặng nề, ngay cả những tù phạm không thuộc về Khánh thị cũng không còn nói lời chế giễu nữa.
Tường đá vất vả một ngày xây lên lại đổ.
Nhưng đợi đến khi bình minh lại đến, đám tù nhân đi ra khu giam giữ, lại nhìn thấy tường đá kia xuất hiện lần nữa.
Lại như lúc đầu, binh sĩ Jindai xông tới dỡ bỏ tường đá lần nữa.
Khánh Trần vẫn bình tĩnh như trước.
Trận khổ hạnh này khiến hắn càng thêm trầm tĩnh.
Lần này, binh sĩ Jindai phá hủy tường đá xong liền rời đi, mà Khánh Trần thì một lần nữa nhặt lên từng cục đá, đắp lên tường đá mới.
Người bị đánh ngã có thể đứng lên, tường đá bị đẩy ngã còn có thể xây lên một lần nữa.
Khi vận mệnh cho con người lựa chọn, ta chỉ cần lựa chọn ngã xuống hay là đứng lên, những thống khổ sau đó đều không còn quan trọng nữa.
Lúc đám tù nhân đi qua chuồng heo thấy tay Khánh Trần nhặt cục đá đã sưng đỏ, mu bàn tay cũng bị cóng đến nứt nẻ.
Bọn hắn biết Khánh Trần đã hơn bốn mươi giờ không có ăn uống gì, trong thời tiết giá lạnh này là một việc chuyện vô cùng đáng sợ.
Nhưng vào lúc này, lúc đi qua chuồng heo, có người đột nhiên đứng cách vài mét hỏi Khánh Trần:
“Cần gì phải làm vậy, ngươi biết rõ tường đá sẽ lại bị đạp đổ.”
Khánh Trần nghĩ nghĩ rồi đáp:
“Chỉ là quá rảnh thôi.”
Đám tù nhân ngẩn người, họ tưởng là Khánh Trần sẽ nói một số đạo lý lớn lao, sẽ phát biểu một loạt diễn thuyết, không ngờ lại trả lời một câu không biết nên khóc hay cười như thế.
Đến mức tất cả mọi người không biết nên đáp trả làm sao, thế là đều im lặng.
Khánh Trần đắp tường đá lên một lần nữa, vẫn rất bình tĩnh.
Thậm chí khiến người ta không cảm thấy có sự cực khổ nào tồn tại.
Đám tù nhân tiếp tục vận chuyển đá.
“Hắn không mệt sao?”
“Làm sao có thể không mệt.”
Một người tù phạm trung niên bỗng nhiên nhịn không được nói:
“Các ngươi có cảm thấy không, hắn rất giống vị trưởng quan kia mười chín năm trước.
Còn trẻ hơn vị trưởng quan đó, nhưng còn bướng bỉnh hơn cả ông ấy..”
Họ đã bị nhốt ở chỗ này mười chín năm.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










