- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 116 : Nhớ Tới Sớm Hơn (c1151-c1160)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 116 : Nhớ Tới Sớm Hơn (c1151-c1160)
❮ sautiếp ❯Chương 1151: Nhớ Tới Sớm Hơn
Đây mới chính là chỗ đáng sợ của lợn rùng.
Nhưng Khánh Nguyên vẫn rất bình tĩnh.
Hắn dùng con mắt bình thường còn lại nhìn thoáng qua vết thương trên bụng, sau đó vừa cười vừa nói:
“Ngươi không sợ chết sao, đánh nhau thế này thật nhàm chán.”
Giọng nói của hắn bình thản đến mức đáng sợ.
La Vạn Nhai vừa quơ quơ con dao trong tay vừa nói:
“Một mạng đổi một mạng, lão tử không lỗ.”
Nhưng đúng lúc này, bầu trời đen kịt bỗng chuyển sang màu đỏ.
La Vạn Nhai nhìn thấy khuôn mặt của ‘Khánh Nguyên’ đang dần dẫn tòa sáng như thể một ngọn lửa ở chân trời đang lao đến đây, nhiệt độ xung quanh hắn đang dần tăng lên.
Làn gió không còn mang theo hơi lạnh nữa, khung cảnh nhìn như sắp bình minh.
Tiếng lửa cháy lách tách vang lên như có một chiếc xe lửa ở phía xa đang lao về phía hắn.
Lưu Đức Trụ biến thành một ngọn lửa lao về phía chiến trường, chỉ vài giây sau, bảy tên sát thủ xung quanh La Vạn Nhai đều bị xử lí gọn gàng, hắn đứng cạnh La Vạn Nhai rồi nói:
“Ông chủ bảo ta đến cứu ngươi!”
La Vạn Nhai cười thảm:
“Lần sau nhớ đến sớm một chút.”
…
“Nếu lần sau ngươi không tới sớm hơn thì sợ rằng ta sẽ chết rồi đó.”
La Vạn Nhai vịn cột điện, thở hổn hển.
“Lần sau chắc chắn sẽ tới sớm hơn.”
Lưu Đức Trụ nói xong, nhìn về phía Khánh Nguyên.
Lửa!
Lửa bốc cháy bừng bừng.
Ngay khi Lưu Đức Trụ va chạm với bảy tên sát thủ, nhiệt độ trên người hắn lập tức đốt mấy tên bùng cháy, biến thành những quả cầu lửa.
Ngọn lửa lấy Lưu Đức Trụ và La Vạn Nhai làm trung tâm, bùng nổ lan ra phía bên ngoài, mấy tên sát thủ kia bị luồng khí nóng rức đánh bay.
Sau khi đạt tới cấp C, Lưu Đức Trụ có rất ít cơ hội ra tay hết sức, không phải là do hắn lười biếng mà vì Khánh Trần sắp xếp mọi việc quá chu toàn, không cần hắn dùng hết sức.
Nhưng vào thời khắc này đây, sức mạnh của dị biến giả cấp C đã được hoàn toàn bộc lộ dưới trời đêm ở thành phố Trịnh.
Dữ dội.
Vô cùng dữ dội.
Ngọn lửa bập bùng nhảy múa tựa như những nốt nhạc lên xuống trên khuông nhạc vậy.
Vì nguyên nhân thức tỉnh sẽ phóng thích tiềm lực của thân thể, vyaaj nên tốc độ tu hành của Lưu Đức Trụ chậm hơn người khác một ít, nhưng hắn vẫn kiên trì.
Không vì lý do gì cả, chỉ vì ông chủ nói cho hắn biết nếu như đẳng cấp tu hành có thể đạt tới cấp B thì sẽ đẩy đẳng cấp thức tỉnh của hắn lên tới cấp B.
Sau khi nghe được ông chủ nói vậy, Lưu Đức Trụ cũng giống như lần trước khi ông chủ bảo hắn giữ trạng thái giận dữ, hắn đã thật sự giữ vững trạng thái này.
Nhưng vào lúc này đây, Lưu Đức Trụ nhìn về phía La Vạn Nhai, thường ngày hắn luôn luôn tủm tỉm cười nhưng lúc này sắc mặt lại tái nhợt, Lưu Đức Trụ đột nhiên cảm thấy mình đang tức giận.
Lần hắn tức giận như vậy gần đây nhất chính là lần mẹ hắn thiếu chút nữa là mất mạng.
‘Khánh Nguyên’ dùng một con mắt còn lại quan sát đánh giá Lưu Đức Trụ.
Nhưng lúc này toàn thân Lưu Đức Trụ được bao bọc trong ngọn lửa, căn bản không thể nhìn thấy mặt.
Năng lực của Lưu Đức Trụ chưa từng để lộ ra bên ngoài, vậy nên Khánh Nguyên cũng không thể xác nhận được thân phậm của hắn.
“Xem ra có một tổ chức lập kế hoạch nhắm vào ta.”
Khánh Nguyên cười, không hề sợ hãi chút nào:
“Để ta đoán thử nhé, có hai khả năng, một là một là ứng cử viên Ảnh tử nào đó cũng là người du hành thời gian giống như ta, cuộc sống ở thế giới ngoài rất tốt.
Một khả năng còn lại chính là trong số những ứng cử viên Ảnh tử có người du hành thời gian phụ tá, vậy thì hắn cũng có lý do diệt trừ ta.
Không biết các ngươi thuộc loại nào? Ông chủ của các ngươi là ai?”
Lưu Đức Trụ không nói gì cả, hắn quan sát xung quanh, thực lực của bảy tên sát thủ kia không hề yếu, thực lực tên nào tên nấy đều trên cấp E, thậm chí còn có cả cấp D.
Dựa theo suy tính của ông chủ, bên cạnh Khánh Trần chắc chắn có rất nhiều chiến sĩ gien, bởi vì trong tay bố của Khánh Nguyên nắm giữ một phần bảy số hạn ngạch thuốc biến đổi gien hàng năm ở thành phố Khánh.
Tính toán theo thời gian thì từ khi sự kiện xuyên không xảy ra tới giờ, một người bình thường có thể sử dụng ba ống thuốc biến đổi gien.
Ba ống thuốc biến đổi gien, cấp D.
Nếu như bố của Khánh Nguyên là Khánh Vũ thật sự là người du hành thời gian, vậy chắc chắn hắn sẽ chế tạo cho con trai mình một đội quân chiến sĩ gien có thể chinh chiến ở hai thế giới.
Lưu Đức Trụ cảm thấy khá tò mò, La Vạn Nhai làm cách nào mà có thể đâm mù một con mắt của Khánh Nguyên dù hắn đang bị vây công.
Lúc này ‘Khánh Nguyên’ cười nói:
“Không muốn nói chuyện hả? Không sao, để ta thử thực lực tổ chức của các ngươi xem nào.”
Vừa mới nói xong, bảy tên sát thủ kia xoay người phóng tới, cùng lúc xông thẳng tới phía Lưu Đức Trụ, chém giết.
Lưu Đức Trụ cười nói:
“Hân hạnh vấn an các vị.”
Chương 1152: Lý Bách Bát Thức
Ngọn lửa bập bùng quanh người hắn đột nhiên dừng lại, sau đó Lưu Đức Trụ rống giận một tiếng, tung ra một cú đấm nghênh đón đám sát thủ kia:
“Trở lại!”
Tất cả những huấn luyện Lưu Đức Trụ đã trải qua trong quãng thời gian vừa rồi đã biến thành trái ngọt.
Lấy cú đạp chân làm gốc, sức mạnh từ mặt đất truyền đến phần eo, sau đó vung ra khỏi cánh tay.
Chỉ thấy ngọn lửa bùng lên, cú đấm vung ra sau nhưng tới trước, rõ ràng là sát thủ ra tay trước nhưng Lưu Đức Trụ nhanh hơn nhiều.
Tên sát thủ đó còn chưa kịp phản ứng lại thì cú đấm này đã nện mạnh lên mặt tên sát thủ đó.
Phần cổ tên sát thủ kia phát ra một tiếng kêu giòn tan, toàn thân vặn vẹo, bị đập xuống đất.
Ngay sau đó, cú đấm vô song kia bùng nổ ra ánh lửa chói lòa.
Chỉ tỏng nháy mắt, ngọn lửa đã bao trùm toàn thân tên sát thủ kia.
Ánh sáng lấp lóe xoay tròn, ngọn lửa bùng cháy!
Kyo Kusanagi!
Lý Bách Bát Thức, Đại Xà Thế!
Một giây sau, một tên sát thủ khác từ phía sau vung đao chém tới.
Lưu Đức Trụ không hề quay đầu lại.
Xoay người, chân trái đá về phía sau.
Mọi hành động vô cùng trôi chảy, mũi chân đá trúng cằm tên sát thủ kia khiến đối phương bay lên trên không trung.
“Lên!”
Lưu Đức Trụ xoay eo nhảy vọt lên, tung một đòn đấm móc để nghênh đón tên sát thủ đang rơi xuống.
Một tiếng nổ vang.
Chỉ thấy cú đấm móc kia lại tỏa ra ánh lửa chói lòa, đánh bay tên sát thủ kia lên trên bầu trời.
Kyo Kusanagi!
Lý Bách Bát Thức, Quỷ Thiêu!
La Vạn Nhai đang vịn cột điện thấy vậy cũng ngẩn người, đây là tên ngốc ở trong biệt thự của Bạch Trú, suốt ngày chỉ biết cười ngây ngô nói chuyện phiếm với ông chủ sao?!
Trước đây khi Khánh Trần đi tới Châu Âu thì Lưu Đức Trụ cũng không hề rảnh rỗi, ngày ngày hắn suy nghĩ năng lực nhiệt năng của mình phải vận dụng như thế nào.
Nam Canh Thần góp ý hắn nên học theo Kyo Kusanagi trong The King of Fighters, đừng quan tâm nó có hiệu quả hay không, đẹp là được rồi.
“Cẩn thận đó!”
La Vạn Nhai lên tiếng nhắc nhở.
Ngay khi Lưu Đức Trụ từ trên không rơi xuống thì đã có hai tên sát thủ vung đao chém tới.
Nhưng bọn hắn còn chưa chém trúng Lưu Đức Trụ thì chẳng biết có một cái bóng từ đâu lao ra, dùng tốc độ cực nhanh liên tục đánh mạnh hai phát lên hầu kết của hai tên sát thủ.
Đó chính là Nam Canh Thần đeo khẩu trang!
Sự khác biệt giữa phương pháp tu hành và thuốc biến đổi gien chính là sau khi tiêm thuốc biến đổi gien, thực lực sẽ bị đình trệ ở đẳng cấp đó, rất khó tiếp cận điểm tới hạn của đẳng cấp kế tiếp.
Nhưng Chuẩn Đề Pháp mà Nam Canh Thần tu hành thì khác, hắn từng bước tu hành khí mạch, mỗi khi tu hành ra một khí mạnh thì đẳng cấp sẽ tăng lên một phần, hắn nói mình đã gần đạt tới cấp C thì thực lực của hắn cũng sẽ rất gần với cấp C.
Đây là ưu thế mà chiến sĩ gien không thể sánh được.
Hai tên sát thủ kia ôm lấy phần cổ bị đánh nát, từ từ lui về sau.
Hầu kết bị đánh vỡ chọc nát khí quản, điều này khiến bọn hắn không thể thở nổi, chỉ sau mười giây ngắn ngủi, bọn hắn đã cảm thấy ngạt thở.
Tất cả cảnh vật trong tầm mắt đen dần.
Nam Canh Thần lẳng lặng nhìn xem những thứ diễn ra trước mặt, hắn sớm đã biết kiểu gì mình cũng phải trải qua mọi chuyện, không thể để Khánh Trần bảo vệ mãi được.
Vậy nên hắn nhìn chằm chằm vào, không hề tránh né.
Hắn muốn mình mau chóng thừa nhận cảm giác này.
Ba tên sát thủ còn lại cũng đang nghi ngờ không thôi, bọn hắn không biết xung quanh đây còn có cao thủ nào đang ẩn mình nữa hay không.
Lưu Đức Trụ đứng vững trên mặt đất, sau đó nói với Khánh Nguyên:
“Chắc hẳn thân xác này của ngươi là con rối, cho dù bản thể của ngươi đã bình yên vô sự nhưng muốn tìm một con rối tốt cũng không phải là chuyện dễ dàng đâu, chẳng lẽ ngươi không hề cảm thấy đau lòng sao?”
Sắc mặt Khánh Nguyên vẫn bình tĩnh như trước, dường như máu tươi đang không ngừng chảy ra từ phần bụng không thể ảnh hưởng tới ý chí của hắn.
Hắn mỉm cười nói:
“Chắc là sức chiến đấu của ngươi không hề bền bỉ vậy nên mới muốn tâm sự để kéo dài thời gian hả? Thật ra không cần phải vậy đâu, đêm nay chỉ là một lời hỏi thăm thoáng qua mà thôi, tin rằng tương lai chúng ta sẽ gặp lại.”
Nói tới đây, Khánh Nguyên cầm một thanh đoản đao bị rơi dưới đất lên, sau đó nhẹ nhàng cắt ngang cổ mình, ngã lăn ra đất.
Lưu Đức Trụ nhìn thấy cảnh tượng này thì da đầu tê dại.
Trận chiến đấu kịch liệt trong tưởng tượng của hắn không hề xảy ra, nhưng hình ảnh đối phương không hề coi ai ra gì, cắt cổ tự sát quả thực khiến hắn phải kinh ngạc.
Không vì lý do gì khác, đơn giản là vì khi đối phương tự sát quá mức bình tĩnh.
Cho dù Khánh Trần từng nói với bọn họ đó chỉ là một con rối, nhưng hình ảnh đó cũng đủ khiến người xem phải chấn động rồi.
Chương 1153: Áo Chống Đạn
Ba tên sát thủ ở cách đó không xa không ham chiến nữa, bọn hắn quay người tiến vào trong đám đông, nhanh chóng rút lui khỏi chiến trường, năng lực chấp hành vô cùng mạnh mẽ.
Lưu Đức Trụ nhìn về phía Nam Canh Thần, im lặng vài giây rồi nói:
“Khi nãy có đẹp không?”
Nam Canh Thần than thở:
“Ta đã bảo nghịch lửa mà muốn đẹp trai thì cứ học Kusanagi Kyo mà.”
“Này, hai người các ngươi…tới dìu ta nào.”
La Vạn Nhai nói.
Đến tận lúc này Lưu Đức Trụ mới có tâm tư quan sát vết thương của La Vạn Nhai:
“Sao hả, giờ ta đưa ngươi tới bệnh viện nhé.”
“Không cần, không cần đâu.”
La Vạn Nhai đau đớn tới mức mặt mũi biến dạng nhưng vẫn từ chối.
Phía sau bộ vest của La Vạn Nhai đã bị chém rách tơi rách tả, chẳng khác nào một gã ăn mày.
Lưu Đức Trụ và Nam Canh Thần vô cùng đau lòng.
Không ngờ rằng lão La lại cố gắng vì Bạch Trú tới như vậy.
Thế nhưng sau khi Lưu Đức Trụ đưa tay chạm vào sau lưng La Vạn Nhai thì cảm thấy khá ngạc nhiên:
“Chờ đã, sau lưng ngươi không có máu vậy.”
La Vạn Nhai đáp:
“Trước khi tới thành phố Trịnh thì ta đã biết chuyến đi này vô cùng nguy hiểm, vậy nên đã tìm bạn để kiếm một chiếc áo lót chống đạn mặc bên trong, mùa đông mặc quần áo dày, mọi người không phát hiện ra đâu.”
Lưu Đức Trụ:
“…”
Chẳng trách La Vạn Nhai lại chọn cách chiến đấu thô bạo như vậy, hắn ỷ vào phòng ngự của bản thân cao đây mà!
Ai mà nghĩ tới chuyện này cơ chứ!
Có người du hành thời gian chân chính nào mặc áo lót chống đạn khi chiến đấu cơ chứ!
Chắc hẳn là khi bảy tên sát thủ kia chém vào lưng La Vạn Nhai cũng phải ngẩn người, sao lại không thấy máu nhỉ?!
Lưu Đức Trụ cảm thán:
“Nếu như xét tới khôn khéo thì lão La ngươi là người khôn khéo nhất, hiện giờ ngươi còn giả vờ đau đớn làm gì chứ.”
La Vạn Nhai nói:
“Trên đùi ta bị chém hai phát, cần khâu miệng vết thương lại.
Không cần tới bệnh viện đâu, tự ta giải quyết được.”
Lưu Đức Trụ và Nam Canh Thần cảm thấy yên lòng, bọn hắn quan sát xung quanh rồi nói:
“Đi thôi, tới nơi khác rồi nói tiếp.
“Đúng rồi, ông chủ đâu?”
La Vạn Nhai hỏi.
“Không biết nữa.”
Ba tên sát thủ chia nhau ra, lẳng lặng dảo bước trên đường.
Bọn hắn len lỏi giữa đám đông, thanh đao trên tay đã bị ném vào trong thùng rác bên đường.
Hơn mười phút sau, ba người lại tập trung ở nơi giao nhau của đường phúc Nguyên với đường Thương Đỉnh.
Bọn hắn đứng ở ven đường, điềm nhiên như không có chuyện gì, dường như trận chiến đấu mới diễn ra khi nãy không hề liên quan gì tới bọn hắn vậy.
Rất nhanh sau đó đã có một chiếc xe thương vụ đi tới giao lộ, cửa sau tự động được mở ra.
Ngay khi ba người chuẩn bị lên xe thì có một người đi đường trẻ tuổi lướt ngang qua phía sau lưng ba người, chỉ thấy người này ngoắc nhẹ tay một acis.
Đám sát thủ cảm thấy dường như có thứ gì đó nhẹ như không hề tồn tại lướt ngang qua.
Bọn hắn đưa tay lên sờ vào, khi mở bàn tay ra thì chỉ thấy khắp lòng bàn tay là máu tươi.
Ba tên sát thủ sợ hãi nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của người qua đường kia, đối phương vẫn từng bước từng bước tiến tới, không hề quay đầu lại.
Lúc này lái xe còn đang nhìn chiếc xe phía trước, khi thấy ba người mãi không chịu lên xe thì thúc giục:
“Lên xe đi.”
Không ai đáp lại.
Lái xe vừa quay đầu lại thì đã thấy ba tên sát thủ nằm gục bên cạnh xe, nằm giữa vũng máu trên mặt đất.
Lái xe quay đầu lại nhìn về phương xa, bóng lưng người đi đường kia đã biến mất không thấy đâu nữa, hắn nở nụ cười:
“Không bị mắc lừa à.”
Hắn không khởi động chiếc xe thương vụ mà đẩy cửa ra, xuống khỏi xe, sau đó lập tức rời khỏi.
Sau khi đi được mấy chục mét, hắn nhấn chiếc điều khiển từ xa ở trong túi.
Một tiếng nổ vang lên, chiếc xe thương vụ nổ tung, biến thành một quả cầu lửa.
Đây là một con rối khác của Khánh Nguyên, hắn báo cho ba tên sát thủ biết chính mình sẽ tới đón là vì biết chắc chắn sẽ có người đi theo sát thủ.
Nếu như đối phương bám theo tới chỗ này, định bắt cóc lái xe, sát thủ, thẩm vấn manh mối về Khánh Nguyên, vậy thì tất cả mọi người sẽ cùng nhau biến thành tro tàn.
Dù sao thì đây cũng chỉ là một con rối, cho dù chế tạo con rối khá phiền phức nhưng Khánh Nguyên không hề thấy đau lòng.
Chương 1154: Hẹn Hò Với Tỷ Tỷ Xinh Đẹp
Trong nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu.
Sấm Vương:
“Mọi người ơi, tối nay đã xảy ra chuyện gì vậy.”
Nguyệt Nhi:
“Ngươi không được mời sao?”
Lý Tứ:
“Hôm nay ngươi không có mặt ở đây sao?”
Zard:
“Sao ngươi không đến sớm mà xem, giờ hỏi thăm làm gì.”
Sấm Vương nổi giận:
“Không phải ngày mai hội nghị mới bắt đầu sao, tối nay ta mới đi máy bay đến Trịnh thành thì thế nào? Đừng nói đến chuyện này nữa, các ngươi kể cho ta nghe chuyện hôm nay đi, lúc ta đang đi taxi thì tự nhiên nghe thấy một tiếng nổ rất lớn, có chuyện gì xảy ra vậy.”
Zard:
“Không biết, ta chỉ nhìn thấy một con khủng long màu xanh lá rất đáng yêu.”
Vừa nhìn thấy tin nhắn của Zard, Huyễn Vũ tức giận đến mức không nói nổi nữa rồi!
Mẹ nó tên ngu ngốc này nói vậy thì có khác gì tự nhận mình là con khủng long đó đâu! ?
Lưu Đức Trụ tốt bụng bổ sung thêm:
“Chuyện đầu tiên là người của Quang Minh công xã định hợp tác với Jindai và Kashima để bắt mọi người đến dự hội nghị, nhưng đúng lúc họ bàn bạc với nhau định tiêu diệt Tam Giang khẩu đầu tiên thì bị người của Tam Giang khẩu nghe thấy.
Thế là mọi người cùng hô hào nhau đến trụ sở của Quang Minh công xã để xử lí mấy tên bán nước đó, cuối cùng Côn Luân đã mang ông chủ thứ ba của Quang Minh công xã là Vương Chấn Bắc về để mọi người cùng xét xử.”
Sấm Vương nghi hoặc:
“Thế còn tiếng nổ thì sao?”
Lưu Đức Trụ tiếp tục nói:
“Cái này ta cũng không biết, sau khi chúng ta đánh xong mấy tên bán nước đó thì tự nhiên nghe thấy một tiếng nổ từ con đường bên cạnh, tuy ta không biết họ là ai nhưng nghe nói trận chiến đó rất kịch liệt.
Có ai biết chút tin tức gì về cuộc chiến trên đường tối nay không.”
Thường thì ấn tượng ban đầu mới là yếu tố quyết định tâm lí của những người tham gia cuộc trò chuyện.
Nếu Lưu Đức Trụ nói hắn không biết gì về chuyện này thì mọi người sẽ hiểu là Bạch Trú không có bất kì liên hệ gì với chuyện này.
Ngoài ra hắn còn cố ý hỏi xem có ai biết gì về chuyện tối nay không, để thăm dò xem chuyện họ làm tối nay có sơ hở gì không.
Nhưng lại chẳng có ai trả lời câu hỏi của hắn.
Có lẽ vì chuyện của Quang Minh công xã đã thu hút được tất cả sự chú ý nên chẳng có ai chứng kiến cảnh chiến đấu trên đường cả.
Nguyệt Nhi nói:
“Thật ra ta có quan sát cuộc chiến đó từ xa, tuy không nhìn rõ khuôn mặt của những người tham gia cuộc chiến đó nhưng một phe có một giác tỉnh giả Hỏa hệ vô cùng lợi hại, có vẻ rất đẹp trai.”
Trong một căn phòng nào đó ở khách sạn JW Vạn Hào.
Đọc đến đây, Nam Canh Thần định quay sang xem Lưu Đức Trụ thế nào thì đã thấy lông mày hắn nhướn cao, khóe miệng còn đang từ nhếch lên.
Nam Canh Thần bình tĩnh nói:
“Cuối cùng cũng có người khen ngươi đẹp trai, muốn cười thì cứ việc cười đi, không cần nhịn.”
Lưu Đức Trụ lại khiên tốn nơi:
“Thật ra ta cũng đâu có đẹp trai…Đúng rồi, ông chủ đâu, sao cả tối nay ta không thấy hắn, có phải hắn bỏ chúng ta để đi hẹn hò với tỷ tỷ xinh đẹp nào rồi không.”
“…Ngươi lo chuyện của mình đi.”
Nam Canh Thần vừa lườm Lưu Đức Trụ vừa thầm tự nhủ, nếu ngươi còn nói nữa thì ngay cả thần tiên cũng không cứu được ngươi đâu.
Thật ra lúc này Khánh Trần cũng không rảnh nghe Lưu Đức Trụ, vì hắn còn đang bận khâu vết thương trên đùi cho La Vạn Nhai, rõ ràng họ không chuẩn bị chút thuốc tê nào nhưng có vẻ La Vạn Nhai chẳng đau đớn chút nào, thậm chí lông mày hắn còn không nhíu dù chỉ một chút.
Trên người La Vạn Nhai có tổng cộng bốn vết thương, hai vết trên đùi, một vết trên mông, một vết trên cánh tay.
Khánh Trần nhìn hắn.
Hắn lại vui vẻ cười nói:
“Không ngờ mấy tên đó còn cố ý nhằm vào mông ta.”
Thiếu niên ngẩng đầu nhìn La Vạn Nhai:
“Lão La, xem ra ngươi có thể sống sót bằng công việc đó bao nhiêu năm không phải nhờ cả vào may mắn.”
La Vạn Nhai vui vẻ cười nói:
“Chủ yếu nhờ mọi người đến đúng lúc, nếu không thì có lẽ ta đã không ngồi ở đây được rồi…Bây giờ tinh hình an ninh rất tốt, không giống ngay xưa, thời buổi đó loạn lạc lắm.
Nhất là mấy nhà ga ở Thâm thành, Hải thành và Quảng thành, lúc đó trước cửa mỗi nhà ga thường có một đám người cầm dao túc trực, nếu ai đó ra khỏi nhà ga mà dám không đưa tiền hoặc không hợp ý họ thì chắc chắn sẽ bị xử ngay tại chỗ.”
La Vạn Nhai tiếp tục nói:
“Khi đó mỗi lần chúng ta ra ngoài đều phải dùng nhựa cây dán sách vở lên người để đề phòng có người tấn công.
Có lẽ ngay cả giáo viên của chúng ta cũng không ngờ sách vở lại có tác dụng này.”
Lúc này La Vạn Nhai mới được mọi người công nhận là một thành viên chính thức của Bạch Trú, sau chuyện này, quan hệ giữa hắn và các thành viên Bạch Trú mới trở nên thân thiết.
Chương 1155: Thời Gian Không Còn Nhiều
Lúc trước, vì tuổi của hắn lớn hơn các thành viên còn lại của Bạch Trú quá nhiều niên rất ít khi mọi người có tiếng nói chung.
Nên dù đã được gia nhập Bạch Trú nhưng thái độ của hắn với các thành viên khác của Bạch Trú vẫn rất khiên tốn, trừ khi có việc quan trọng, nếu không hắn rất ít khi đến biệt thự bên cạnh mà an phận làm một nhân viên bảo vệ.
Bây giờ, các thành viên của Bạch Trú đều đã công nhận hắn.
Bởi vì dù tính mạng có bị uy hiếp thì hắn vẫn nhất quyết không bán đứng đồng đội.
Khánh Trần vừa khâu vết thương cho La Vạn Nhai vừa nói:
“Ngươi cứ yên tâm ở đây dưỡng thương, chuyện tiếp theo ngươi không cần nhúng tay, khi nào khỏi hẳn, ta sẽ giao toàn bộ hệ thống tình báo của Bạch Trú cho ngươi.
Lúc nào quay về thành phố số 10, ta sẽ nghĩ cách cho ngươi tham gia khóa huấn luyện của hệ thống tình báo.”
La Vạn Nhai lập tức sáng mắt lên:
“Cảm ơn…”
Hắn muốn nói cảm ơn ông chủ, nhưng nói được một nửa hắn mới nhớ, ở trong phòng vẫn còn một tên không hề biết Khánh Trần chính là ông chủ…
Lưu Đức Trụ.
Thật ra bây giờ Khánh Trần không nhất thiết phải giấu diếm Lưu Đức Trụ nữa, hắn không nói là vì hắn muốn xem đối phương có thể tìm đường chết đến mức nào thôi.
Lúc này, trong nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu.
Hà Tiểu Tiểu đột nhiên lên tiếng:
“Mọi người còn nhớ trong nhóm chúng ta có một quy tắc, vì tất cả những người du hành có mặt trong nhóm không ở cùng một chỗ nên tin tức mọi người biết cũng không giống nhau, mục đích nhóm chat này được lập ra là để mọi người cùng chia sẽ tin tức với các thành viên khác, mọi người cùng giúp đỡ lẫn nhau, ai công bố tin tức sẽ được ở lại nhóm, ai không công bố được tin tức gì sẽ bị đẩy xuống nhóm dưới.”
Bây giờ các thành viên trong nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu đều đã phân cấp.
Bọn Khánh Trần, Huyễn Vũ, Trịnh Viễn Đông, Hà Kim Thu chính là những người có cấp bậc cao nhất trong nhóm.
Hà Tiểu Tiểu tiếp tục nói:
“Ta sẽ công bố tin tức đầu tiên: Nội chiến trong liên bang đã tạm kết thúc, Jindai và Kashima sẽ rút quân khỏi phương bắc Hiển Thánh sơn mạch và Lôi Khâu bình nguyên.
Không những thế, quân đội của Jindai và Kashima con lùi về phía sau 720 cây số, đại biểu của Jindai, Kashima, Trần thị, Khánh thị và Lý thị sẽ cùng đến thành phố số 19 tương ứng với Thái thành ở thế giới ngoài để kí hiệp nghị đình chiến.
Nhưng giới tình báo cho rằng, hiệp nghị đình chiến lần này sẽ không kéo dài quá lâu.”
“Tin tức đáng chú ý là, gia chủ đời trước của Lý thị là Lý Tu Duệ giả chết, sau đó đối phương lại tung ra tin tức hơn mười thành viên cấp cao của Lý thị trong quân đội phải về lo chuyện tang ma khiến Jindai và Kashima nghĩ quân thường trú ở phương nam không có ai chỉ huy.”
“Sau đó gia chủ Lý thị là Lý Tu Duệ đã lặng lẽ rời khỏi gia tộc để đến cấm địa số 002, nhưng tin tức này lại bị gia tộc Jindai biết, nên họ đã phải một cao thủ cấp A đi chặn giết đối phương, nhưng họ lại không ngờ Lý Tu Duệ không đi một mình, mà còn mang cả Lý Vân Kính theo, cuối cùng người có hi vọng trở thành Bán Thần nhất trong vòng hai mươi năm tới của gia tộc Jindai là Jindai Unsugi đã chết.”
“Tạm thời không ai biết Lý Tu Duệ đến cấm địa số 002 làm gì, nhưng có lẽ thời gian của gia tộc Jindai không nhiều lắm.”
Sấm Vương:
“Chờ một chút, cái gì mà thời gian của gia tộc Jindai không nhiều lắm?”
Hà Tiểu Tiểu:
“Gia tộc Jindai có một vị Bán Thần tên là Jindai Yasukawa.
Thật ra thế giới trong có 4,5 vị Bán Thần, trong đó 4 người là Lý Thúc Đồng, Jindai Yasukawa, Trần Dư của Trần thị, Lee Woon Hoon của Kashima, vị còn lại là thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị, nhưng vì không ai có thể xác định tin tức này có phải là thật hay không nên mọi người mới coi hắn là một nửa.
Nói thời gian của Jindai không nhiều lắm vì thời gian của Jindai Yasukawa không còn nhiều lắm.”
Lưu Đức Trụ:
“A, những người đó không phải đều là thành viên của các tập đoàn sao? Tại sao tất cả Bán Thần đều là người của tập đoàn.”
Hà Tiểu Tiểu:
“Đây chính là minh chứng rõ nhất cho tầm quan trọng của tài nguyên, chỉ có những người tu hành và giác tỉnh giả có hậu thuẫn là tập đoàn mới có đủ tài nguyên để tu luyện đến Bán Thần.
Đương nhiên, bên ngoài cũng có thể có Bán Thần ẩn thế, nhưng chắc chắn số lượng sẽ không nhiều, nhiều nhất là một hai người thôi.”
Sấm Vương:
“A, không phải gia tộc Jindai có thể dùng kỹ thuật tiếp nhận tế bào thần kinh để đoạt xá à.”
Zard:
“Nếu ngươi có thể nghĩ đến chuyện này thì chẳng lẽ Hà Tiểu Tiểu không nghĩ đến sao.
Ngươi nghĩ họ không muốn đoạt xá sao, nhưng nếu muốn tiến hành đoạt xá thì việc đầu tiên là phải có thân thể của Bán Thần đã, ngươi nghĩ họ có sao.
Hơn nữa, yếu tố quan trọng nhất để một cao thủ cấp A đột phá lên Bán Thần chính là tâm cảnh, nên chắc chắn tâm cảnh của Bán Thần rất lớn, ngoài lí do đó thì theo ta biết, dù một người đoạt xá được Bán Thần, thì chưa chắc người đó đã trở thành Bán Thần.”
Chương 1156: Bán Thần
Hà Tiểu Tiểu:
“Bán Thần chính là tấm khiên để một tập đoàn đề phòng những tập đoàn khác chiếm tài nguyên của mình, đương nhiên, Bán Thần cũng không phải vô địch, các tập đoàn đều có vũ khí có thể tiêu diệt được Bán Thần.
Nếu Bán Thần của một gia tộc chết thì chẳng khác nào gia tộc đó mất khả năng tự vệ trước những Bán Thần khác.
Nếu một Bán Thần nào đó muốn giết thành viên nào đó trong gia tộc thì họ chẳng thể nào ngăn nổi.
Cho nên, nếu Jindai Yasukawa chết thì gia tộc Jindai sẽ tiến vào một thời kỳ suy yếu, nếu họ muốn tiếp tục bồi dưỡng một vị Bán Thần thì có lẽ phải cần ít nhất 40 năm nữa.”
Một Con Vịt Nhỏ:
“Kashima có người nào sắp trở thành Bán Thần không? Bán Thần của họ bao nhiêu tuổi rồi?”
Hà Tiểu Tiểu:
“Năm nay Lee Woon Hoon của Kashima 61 tuổi, thật ra họ cũng có một người có khả năng trở thành Bán Thần là Lee Hyun Ji, cấp A.
Nhưng Lee Hyun Ji lại bị Lý Trường Thanh của Lý thị tìm người du hành thay thế.
Nhưng nghe nói đồ đệ của Lee Hyun Ji đã tiêu diệt được ý thức của người du hành đó để đoạt xá cơ thể của sư phụ mình.”
“Thật ra Lee Hyun Ji đã từng tiêm thuốc biên đổi gien để phòng trường hợp bị thay thế, nhưng không biết Lý Trường Thanh lại lấy được liêu thuốc biến đổi gien cùng loại với liều mà Lee Hyun Ji tiêm lần đó từ đâu để tiêm cho Lee Hyun Ji ở thế giới ngoài, cuối cùng họ đã thay thế thành công.”
Khánh Trần dở khóc dở cười nhìn tin tức này, hóa ra Lý Trường Thanh đã lặng lẽ làm nhiều chuyện như vậy.
Lý Trường Thanh cố ý thay thế Lee Hyun Ji, khiến Kashima đành phải cho đồ đệ của Lee Hyun Ji dùng kỹ thuật tiếp nhận tế bào thần kinh để thay thế người du hành đó…
Cho nên, người mà Khánh Trần nhìn thấy ở Châu Âu không phải Lee Hyun Ji, mà là đồ đệ của Lee Hyun Ji.
Thật mẹ nó phức tạp.
Sấm Vương:
“Chẳng lẽ gia tộc Jindai định nhân lúc Bán Thần nhà mình vẫn còn để thống nhất liên bang sao?”
Hà Tiểu Tiểu:
“Ta cũng không biết.
Ta đã công bố xong tin tức của mình, có ai muốn công bố tiếp theo không?”
Zard:
“Để ta công bố!”
Huyễn Vũ:
“…Ngươi được lắm.”
Zard:
“Theo những gì ta biết, sau khi năm tập đoàn cùng kí vào bản hiệp nghị đình chiến, gia tộc Jindai đã đưa 12 mỹ nữ cho Trần thị!”
Một Con Vịt Nhỏ:
“Mọi người đều chia sẽ tin chính thống, ngươi chia sẽ tin tức vụn vặt này làm gì…”
Zard:
“Ngươi nghĩ đây là tin tức vụn vặt sao? Ngươi không thấy nó quan trọng sao, Trần thị không những không từ chối mà còn thản nhiên tiếp nhận 12 mỹ nữ đó.
Sau khi nhận được, họ lập tức phân phát cho con cháu trong gia tộc, đây chẳng phải là điều kiện giao dịch gì đó sao.
Họ không từ chối là đủ để thấy thái độ rồi, mà đây chính là thái độ của cả một tập đoàn đấy.”
Câu nói của Zard càng thêm khẳng định suy đoán của Khánh Trần.
Huyễn Vũ thuộc Trần thị.
Nếu không thì sao Zard lại biết tin tức bí mật như vậy?
Huyễn Vũ:
“Ta cũng muốn công bố một tin tức, Bạch Trú có tham gia vào cuộc chiến ở Châu Âu.
Không những tham gia, Bạch Trú còn đóng vai trò cực kì quan trọng.
Theo những gì ta biết, lúc đầu, vốn Jindai và Kashima đến Châu Âu là để truy sát một thành viên của Bạch Trú là Khánh Trần trên biển Baelen.
Lúc đó mọi người đều nói Cabris giết Khánh Trần, sau đó cướp thuyền của Khánh Trần để quay về cảng, nhưng theo ta, Khánh Trần còn chưa chết, đúng không? Hắn còn ngang nhiên đi chuyến tàu G1938 để về Lạc thành.”
Huyễn Vũ:
“Ta nghi ngờ người đứng sau cuộc chiến ở Châu Âu chính là Bạch Trú!”
Khánh Trần nhíu mày nhìn tin nhắn trong nhóm chat, sao tên Huyễn Vũ lại nhằm vào hắn rồi.
Lại còn biết nhiều tin tức như vậy.
Thậm chí biết mình là người đứng sau chuyện này.
Không đúng không đúng!
Huyễn Vũ đang cố ý đổ tội cho mình, hắn nghi ngờ mình có tham gia vào cuộc chiến ở Châu Âu, nhưng lại không thể xác định được mình đã từng làm những gì.
Nhưng những thành viên khác trong nhóm lại không nghĩ như vậy.
Sau khi đọc tin nhắn của Huyễn Vũ, mọi người đều rất kinh ngạc, không ngờ Bạch Trú lại là người đứng sau cuộc chiến ở Châu Âu?
Chẳng lẽ tổ chức người du hành trong nước đã lớn mạnh đến mức có thể ra nước ngoài gây chuyện rồi sao?
Trong khi đó phần lớn những người du hành như họ còn chưa làm được gì.
Băng Nhãn:
“Ta cũng chia sẻ một tin tức: Ta thật sự từng bị truy sát, nhưng thực lực của ta sao có thể giành chiến thắng được, sau khi Cabris cướp thuyền, ta bị ép nhảy xuống biển, cuối cùng ta phải đến quần đảo Jan Mayen để thuê một chiếc thuyền nhỏ về nước.
Bạch Trú không hề tham gì vào cuộc chiến ở Châu Âu.”
Huyễn Vũ:
“Ha ha.”
Lưu Đức Trụ:
“Hì hì.”
Một Con Vịt Nhỏ:
“Hì hì.”
Băng Nhãn:
“Hì hì.”
Huyễn Vũ nổi giận @Hà Tiểu Tiểu:
“Sao Bạch Trú lại có nhiều thành viên được phép vào nhóm như vậy, thật không công bằng! Mỗi tổ chức chỉ được phép có hai thành viên trong nhóm thôi, như vậy mới công bằng được!”
Chương 1157: Chia Sẻ Chiến Lược
Vật Cấm Kỵ ACE-999:
“Tán thành.”
Tĩnh Sơn:
“Tán thành.”
Zard:
“Tán thành.”
Trong khung chat của nhóm bỗng nhảy ra một thông bao:
“Một Con Vịt Nhỏ đã bị đá khỏi nhóm chat.”
Nam Canh Thần đang ngồi trong phòng khách sạn:
“???”
Họ vừa đã hắn vào một nhóm thấp hơn?!
Tại sao lại là hắn?!
Nam Canh Thần không vui nói:
“Tại sao người bị đá không phải Trụ Tử?”
Lưu Đức Trụ:
“Ngươi sao có thể bằng ta được.”
Khánh Trần nghĩ một lúc rồi nói:
“Ta nghĩ Hà Kim Thu, Hà Tiểu Tiểu và Trịnh Viễn Đông đã sớm nhìn ngươi không vừa mắt rồi, nên người bị đá ra khỏi nhóm mới là ngươi.”
Nam Canh Thần: “…”
Không phải Tĩnh Sơn và Vật Cấm Kỵ ACE-999 chính là Hà Kim Thu và Trịnh Viễn Đông sao.
Nếu họ đã muốn đá ngươi đi thì sao ngươi có thể ở lại được.
Vật Cấm Kỵ ACE-999:
“Để ta công bố tin tức tiếp theo đi, sau khi điều tra chuyện ở Châu Âu, ta đã tìm được thông tin về con tàu mà Băng Nhãn thuê, đó là tàu hàng số hiệu SNC-0992123.
Chủ tàu và các thuyền viên đều nói họ đã vụng trộm chở một người từ quần đảo Jan Mayen về.
Nhưng khi chúng ta tìm được họ, chủ tàu đã bị đánh gãy 4 cái răng, các thuyền viên cùng bị đánh thâm tím mặt mũi, họ còn nói người đó bắt họ câu cá ngừ, ai không câu được sẽ bị đánh.”
Zard:
“Băng Nhãn, không ngờ ngươi là loại người như vậy!”
Băng Nhãn: “…”
Vật Cấm Kỵ ACE-999:
“Sau khi điều tra, chúng ta đã tìm được rất nhiều DNA trên thuyền, hiện tại Cửu Châu đang nghi ngờ họ có liên quan đến đường dây buôn bán nội tạng nên đã lập án.
Chủ thuyền và các thuyền viên đã bị chúng ta khống chế.”
Lúc này mọi người mới hiểu ra, có lẽ lúc đó Khánh Trần bị uy hiếp tính mạng? Nên các thuyền viên mới thảm như vậy.
Nếu Cửu Châu đã đứng ra xác nhận thì có lẽ Bạch Trú không liên quan gì đến cuộc chiến ở Châu Âu.
Khánh Trần nghĩ một lúc, sau đó đi mua chức năng nói chuyện riêng với các thành viên rồi nhắn một tin cho Vật Cấm Kỵ ACE-999:
“Tại sao lại đứng ra rửa tội cho ta?”
Vật Cấm Kỵ ACE-999:
“Cửu Châu luôn chào đón ngươi.”
Một lúc sau, Tĩnh Sơn bỗng gửi một tin nhắn riêng cho Khánh Trần:
“Hà Kim Thu đứng ra rửa tội cho ngươi là vì hắn sợ nếu những chuyện ngươi làm bị lộ ra ngoài thì chắc chắn các nước Châu Âu cấm ngươi nhập cảnh, đến lúc đó, nếu hắn muốn điều ngươi đến điều hành chi nhánh của Cửu Châu ở Châu Âu sẽ rất khó khăn.”
Khánh Trần sửng sốt, hôm nay hai người này thật lạ.
Zard:
“Đến lượt ai chia sẻ chiến lược đây, nhanh lên nhanh lên nhanh lên nhanh lên, ta không kịp chờ nữa rồi, nếu còn không chia sẻ nhóm trưởng sẽ kick ra đấy.”
Dường như tất cả mọi người đều có thể nghe thấy lời lảm nhảm này ồn ào bên tai.
Lưu Đức Trụ:
“Ta chia sẻ một chiến lược: Người du hành Bắc Mĩ có rất nhiều vật cấm kỵ, hơn nữa thuốc biến đổi gen ở chỗ họ khá rẻ, nhưng tác dụng phụ rất lớn.”
Sấm Vương:
“Trận chiến ảnh tử đang rất gay cấn, hình như Khánh Hạnh có vật cấm kỵ có thể chi phối vận mệnh của người khác, hắn đã tạo ra rất nhiều tai nạn bất ngờ cho Khánh Vô, Khánh Văn, bây giờ Khánh Văn đang thử mượn cơ hội này để bắt tay với Khánh Vô, nhưng Khánh Vô lại từ chối.
Khánh Vô trả lời là phải tham gia trận chiến ảnh tử bằng bản lĩnh, bắt tay nhau thì quá kém cỏi.
Đúng rồi, Khánh Vô là cao thủ cấp B, bình thường phải 9 tuổi mới được bắt đầu tu hành truyền thừa Khánh thị, hắn lại bắt đầu từ 4 tuổi, cũng được xem như là thiên tài tu hành đỉnh cao trong Khánh thị.”
Sấm Vương:
“Có không ít phe phái nội bộ Khánh thị đều ủng hộ hắn trở thành người dự bị ảnh tử.”
Lý Tứ:
“Vì sao, chẳng lẽ Khánh Văn, Khánh Hạnh, Khánh Nguyên không tốt ư?”
Câu nói này của Lý Tứ đã trực tiếp loại bỏ Khánh Thi đang nhiệt tình theo đuổi idol…
Sấm Vương:
“Bây giờ các lão trong nội bộ tạm thời đánh giá là Khánh Văn miệng cọp gan thỏ, mặc dù Khánh Hạnh có vật cấm kỵ nhưng thủ đoạn không cứng rắn lắm, Khánh Nguyên cũng không tệ, nhưng các đại lão hy vọng ảnh tử đời sau là một tên cuồng võ không hỏi chuyện đời, chứ không phải một kẻ mạnh khôn khéo.”
Mọi người đã hiểu, quyền lực của ảnh tử quá lớn, có thể nói là địa vị dưới một người, trên vạn người trong nội bộ Khánh thị.
Nếu như ảnh tử quá mạnh, quá thông minh, như vậy các đại lão phe phái sẽ bị chi phối rất lớn…
Quyền lực sẽ bị tập trung ở trong tay hai người là ảnh tử và gia chủ.
Nếu như ảnh tử là một tên cuồng võ, đương nhiên các đại lão phe phái trong nội bộ Khánh thị sẽ được thoải mái tính toán chuyện của mình hơn.
Sấm Vương:
“Ảnh tử thế hệ này đang chèn ép các phe phái quá mức, trong lòng mọi người dần dần cảm thấy bất mãn, ai cũng không hy vọng ảnh tử đời sau vẫn là như vậy.”
Điều ảnh tử phải làm không chỉ là khiến bên ngoài sợ hãi, còn phải đảm bảo bên trong đoàn kết thống nhất, tập trung quyền lực.
Chương 1158: Đồng Ý
Sấm Vương:
“Gần đây ảnh tử Khánh thị hiếm khi công khai ủng hộ một chuyện, chắc mọi người đều nghe đến việc trao đổi Jindai Yashusi của cơ quan tình báo Liên Bang CPA ở thành phố số 10 rồi nhỉ.
Thanh tra mới nhận chức của tổ bảy khu tình báo số 1 đã bắt không ít người của Khánh thị, thậm chí còn cắt đứt đường tiền tài của rất nhiều người.”
Sấm Vương:
“Nghe nói trước khi chúng ta trở về, nội bộ Khánh thị vừa mới tổ chức hội nghị, các đại lão phe phái muốn tra hỏi ảnh tử, vạch tội mọi hành động gần đây của hắn.
Nội bộ biết hắn muốn trao đổi Khánh Mục, nhưng giá trị của Khánh Mục là ở phương bắc, mà không phải trở lại Khánh thị.
Các đại lão phe phái đang chuẩn bị chất vấn rằng liệu quyết định này của hắn có sáng suốt hay không.”
Khánh Trần sửng sốt, hắn biết tại sao ảnh tử muốn trao đổi Khánh Mục, là vì đối phương muốn giúp hắn thu mua toàn bộ lòng người trong hệ thống tình báo của Khánh thị.
Chỉ là Khánh Trần không nghĩ rằng ảnh tử làm chuyện này cũng phải chấp nhận áp lực rất lớn.
Đối phương chưa từng đề cập chuyện này với mình.
Sấm Vương:
“Ảnh tử thế hệ này gây thù hằn rất nhiều, chỉ sợ sau khi từ chức sẽ bị giam lỏng trong trang viên Ngân Hạnh của Khánh thị, vượt qua tuổi già của mình…Thế nào, chiến lược ông đây chia sẻ có kỹ càng không? Có đủ vô tư không? Về sau hãy tôn trọng ông đây một chút đi!”
Zard:
“Cuối cùng ngươi đã chứng minh được mình, ta rất vui mừng.”
Sấm Vương:
“…”
Thật ra có rất nhiều thành viên trong nhóm đều thấy khó hiểu về điều này.
Sấm Vương này có vẻ như không ham muốn gì cả, suốt ngày chia sẻ tin tức tình báo đặc biệt quan trọng, hơn nữa còn không giữ bí mật cái gì.
Nhất định phải có một vị trí rất quan trọng trong nội bộ Khánh thị mới có thể biết nhiều chuyện như vậy chứ?
Nhưng tên này có mục đích gì?
Thậm chí Khánh Trần còn nghi ngờ tên này là vị cữu cữu Khánh Hoài kia, cữu cữu kia cũng chỉ là người bên ngoại, quân hàm trung tá mà thôi, có thể biết nhiều chuyện như vậy được sao?
Ngay trong cảnh náo nhiệt, Thanh Bảo yếu ớt nói vào trong nhóm:
“Gần đây ta không có chiến lược gì cả, có thể nợ trước không?”
Thật ra Jindai Sorane cũng có chiến lược để chia sẻ, chỉ là những chiến lược kia của nàng rất dễ để lộ ra nàng chính là Jindai Sorane.
Nàng lo lắng sau khi Băng Nhãn phát hiện mình là Jindai Sorane sẽ lúng túng xấu hổ lắm.
Mặc dù Khánh Trần đã sớm đoán được rồi…
Vật cấm kỵ ACE-999:
“Đồng ý.”
Tĩnh Sơn:
“Đồng ý.”
Hà Tiểu Tiểu:
“Đồng ý.”
Lý Tứ:
“Ta có thể nợ trước không? Gần đây ta cũng không lấy được cái gì…”
“Lý Tứ đã bị kick ra khỏi nhóm chat.”
Nam Canh Thần vẫn luôn ngồi bên cạnh Lưu Đức Trụ đọc tin nhắn trong nhóm, lập tức cười phì:
“Ha ha ha ha, vì sao Lý Tứ lại thảm như vậy? Vậy mà những người này lại kì thị giới tính, vì sao con gái thì nợ được mà con trai thì không chứ?”
Lưu Đức Trụ nhìn hắn một cái:
“Có thảm bằng ngươi sao?”
Nam Canh Thần:
“…”
Nhưng mà Khánh Trần biết Jindai Sorane không bị kick ra vì thân phận của Jindai Sorane khá đặc biệt, chắc chắn sau này sẽ có tin tức mới.
Lý Tứ bị kick ra ngoài, chắc chắn là vì Cửu Châu đã biết tên này chính là một kẻ lưu manh.
Ồn ào gần nửa năm muốn bám víu vào người dự bị ảnh tử, kết quả đến bây giờ vẫn chưa làm được…
Nhưng đúng lúc này, Nam Canh Thần bỗng nhiên nhận được một tin nhắn.
Hắn chỉ nhìn một chút đã vội trốn sang một bên.
Đại Phú Ông trong hệ thống nhóm Bạch Trú bỗng nhiên nhắn tin cho hắn:
“10 nghìn, ta sẽ giúp ngươi làm giả thân phận, làm giả giao thức truyền thông để vào nhóm chat một lần nữa.
Cửu Châu cũng không quản lý nhóm chat nghiêm ngặt lắm, thân phận mà ta cung cấp cho ngươi có địa vị nhất định ở thế giới trong, họ sẽ không có cách nào xác nhận có phải là ngươi hay không.”
Lúc này, rốt cuộc những thân phận giả của Nhất ở thế giới trong đã có đất dụng võ rồi!
Lấy ra đổi tiền!
Nam Canh Thần không hề do dự chút nào:
“Thành giao!”
Hắn cười lạnh nhìn về phía Lưu Đức Trụ, ngươi cứ châm chọc đi, ta sẽ trở về ngay lập tức đây!
Lúc này, các nhân vật lớn trong nhóm cần chia sẻ cũng đã chia sẻ hết rồi.
Hà Tiểu Tiểu nói:
“Vì để đảm bảo số lượng và chất lượng của nhóm, sẽ sáp nhập nhóm với một nhóm khác cùng cấp bậc, tiếp theo ta sẽ thêm từng thành viên mới vào.”
Vừa nói xong.
“Tiểu Nhiễm” tham gia nhóm chat.
“Kiến Thủ Thanh” tham gia nhóm chat.
“Laziji Sơn Thành” tham gia nhóm chat.
“Ngô Ngạn Tổ Hải Thành” tham gia nhóm chat.
“Tiểu Thiên Tài” tham gia nhóm chat.
“Có Một Không Hai” tham gia nhóm chat.
“Mèo Lên Cây” tham gia nhóm chat.
Khánh Trần bình tĩnh nhìn bảy người mới vào, mấy cái ID trong này đều rất dễ nhận ra.
Chắc hẳn đây là nhóm chat có cấp bậc cao nhất trong hệ thống của Hà Tiểu Tiểu, Hà Tiểu Tiểu đổi tên nhóm chat thành nhóm 1.
Chương 1159: Có Tiền! Thoải Mái Đi!
Như vậy, Cửu Châu đá bay rất nhiều lưu manh trong nhóm, bây giờ những người mới được thêm vào nhất định phải cực kỳ quan trọng mới đúng.
Tiểu Thiên Tài thì không cần phải nói, chắc chắn là Ương Ương rồi.
Còn lại ví dụ như Tiểu Nhiễm, rất có thể chính là lãnh đạo tổ chức Hồng Phong – Cửu Nhiễm.
Kiến Thủ Thanh, rất có thể là hội trưởng Hồng Tán Tán.
Laziji Sơn Thành, rất có thể là hội trưởng Bào Ca.
Ngô Ngạn Tổ Hải Thành, chắc là Trần Tuế của Ma Trận.
Hai người Có Một Không Hai và Mèo Lên Cây thì không dễ đoán lắm, Khánh Trần nghĩ nửa ngày, trong đó không có một ai là Khánh Nguyên hoặc là cha hắn Khánh Vũ sao?!
Công xã Quang Minh cũng là một tổ chức người du hành lớn nhất Thái Thành, Khánh Nguyên lại là một trong những người dự bị ảnh tử quan trọng, không có lý gì mà Cửu Châu không thêm vào được.
Dù sao có lẽ có chuyện cấu kết với Jindai, Kashima, chuyện về công xã Long Hồ cũng không tra ra được công xã Quanh Minh, Khánh Nguyên cũng không trêu chọc những người khác.
Nhưng vào lúc này.
Sau khi Mèo Lên Cây được thêm vào, đầu tiên là mua cho mình một hình nền tin nhắn, hiệu ứng ra sân, bong bóng trò chuyện, sau đó lên tiếng đầu tiên:
“Lưu Đức Trụ là tên thiểu năng.”
“Mèo Lên Cây đã bị kick ra khỏi nhóm chat.”
Ba người Khánh Trần, Lưu Đức Trụ, La Vạn Nhai yên lặng nhìn về phía Nam Canh Thần:
“…”
Nam Canh Thần còn giả vờ như không có chuyện gì:
“Các ngươi nhìn ta làm gì, ta đang lướt Douyin, không vào nhóm của Hà Tiểu Tiểu đâu.”
Khánh Trần như đang nhìn một tên thiểu năng:
“Vậy làm sao ngươi biết vì sao chúng ta lại nhìn ngươi? Ngươi làm như thế nào mà trà trộn vào lần nữa được vậy? Khoan đã, có phải Đại Phú Ông trong nhóm giúp ngươi không?”
Nam Canh Thần nhẫn nhịn nửa ngày:
“Giữ bí mật!”
Khánh Trần ngẫm nghĩ, nếu Mèo Lên Cây là Nam Canh Thần, như vậy rất có thể Có Một Không Hai này chính là Khánh Nguyên.
Trong lòng Nam Canh Thần đang đổ máu, nội tâm hắn đang kêu thảm, 10 nghìn này của mình cũng hết nhanh quá, chỉ mới nghe được mỗi tiếng động thôi!
Lúc này Đại Phú Ông lại nhắn đến tiếp:
“Ta cho ngươi thân phận mới không phải để ngươi chà đạp nó! Nhưng có muốn làm ăn tiếp không, lần này lấy của ngươi 15 nghìn.”
Nam Canh Thần suy nghĩ một lát, có tiền, thoải mái đi!
Đại Phú Ông:
“Nhưng mà lần này ngươi phải chờ một lát nữa mới được thêm vào, nếu không đồ đần cũng biết là ngươi lại tới.”
Nam Canh Thần vẫn chưa thỏa mãn:
“Được rồi.”
Đại Phú Ông nói:
“Ta còn có một số dịch vụ giá trị gia tăng nữa, ta có nhiều dịch vụ lắm, để ta giới thiệu cho ngươi nghe…”
Cuối cùng bây giờ đã tìm được nhóm người sử dụng của mình rồi, đã tìm được máy ATM thuộc về mình rồi!
Lừa tiền của Nam Canh Thần, sau đó lại đi lừa tiếp, có vấn đề gì không? Không có vấn đề gì cả!
Hơn nữa đây cũng đâu tính là lừa gạt, nó đã giúp Nam Canh Thần trà trộn vào nhóm 1 của Hà Tiểu Tiểu mà, chỉ là Nam Canh Thần không biết trân trọng mà thôi.
Bây giờ trong danh sách nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu có:
Hà Tiểu Tiểu, vật cấm kỵ ACE-999, Tĩnh Sơn, Băng Nhãn, Lưu Đức Trụ, Tiểu Thiên Tài, Huyễn Vũ, Zard, Thanh Bảo, Tiểu Nhiễm, Kiến Thủ Thanh, Laziji Sơn Thành, Ngô Ngạn Tổ Hải Thành, Có Một Không Hai, Sấm Vương, Nguyệt Nhi.
Tổng cộng là 16 người.
Chắc hẳn vẫn có một vài người du hành trong nước đang ẩn nấp, nhưng bây giờ có lẽ những nhân vật quan trọng đã từng xuất hiện trong mắt mọi người đều ở trong nhóm này rồi.
Nói đây là nhóm chat người du hành chất lượng nhất trong nước tuyệt đối không có vấn đề gì.
Khánh Trần ấn mở thông tin cá nhân của “Có Một Không Hai”, trống không.
Đây cũng là điều bình thường trong nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu, tất cả mọi người đều không điền thông tin cá nhân, chỉ có mỗi Nam Canh Thần viết vào chỗ ký tên là “Ai đang nhìn lén ta” thôi.
“Trụ Tử, ngươi gửi một câu vào trong nhóm, cứ nói thế này đi…”
Khánh Trần nói.
Ngay sau đó, Lưu Đức Trụ nói vào trong nhóm:
“Ngô Ngạn Tổ Hải Thành là người của Ma Trận sao, đúng rồi, có một người trong cuộc chiến đêm qua mặc trang phục của Ma Trận đấy.”
Nguyệt Nhi:
“Đúng rồi! Suýt nữa thì ta quên mất, lúc ấy ta nhìn từ xa đã cảm thấy không thích hợp, bây giờ suy nghĩ lại, đúng là có người mặc quần áo giống của Ma Trận như đúc, lúc trước còn đeo mặt nạ giống Ma Trận nữa cơ, đến giữa trận mới tháo xuống.”
Ngô Ngạn Tổ Hải Thành:
“Không phải người của chúng ta.”
Lưu Đức Trụ:
“Hả? Không phải sao? Vậy tại sao lại mặc quần áo của các ngươi.”
Ngô Ngạn Tổ Hải Thành:
“Ta sẽ điều tra rõ ràng.”
Lưu Đức Trụ:
“Gần đây các ngươi có kẻ thù gì sao, đây là cố ý giá họa cho các ngươi à?”
Ngô Ngạn Tổ Hải Thành:
“Không rõ lắm, nhưng chúng ta đã đang điều tra.”
Tốt, đã thuận lợi kéo thù hận sang cho Ma Trận rồi, Khánh Trần rất vừa lòng.
Chương 1160: Vào Hội Trường
Hắn yên lặng nhìn nhóm chat, nhưng từ đầu đến cuối Có Một Không Hai vẫn không hề nói chuyện.
Làm sao mới khiến Ma Trận đối đầu với công xã Quang Minh đây?
Trong nhóm, Tĩnh Sơn nói:
“Mọi người nghỉ ngơi sớm đi, ta đại diện cho Côn Luân chào mừng mọi người tham gia hội nghị liên hiệp lần này, ngày mai sẽ chọn thành viên đoàn chủ tịch của hội nghị liên hiệp, trong đó bao gồm một chủ tịch, hai phó chủ tịch, và năm quản lý.”
Sấm Vương:
“Làm chủ tịch, phó chủ tịch, quản lý thì được cái gì?”
Zard:
“Được thể hiện chứ sao.
Ta muốn tranh cử chủ tịch, đợi đến khi ta được làm chủ tịch, ta sẽ ra lệnh cho Sấm Vương cắt kéo hai chân.”
Sấm Vương:
“Mẹ nó ngươi bị điên hả?!”
Tĩnh Sơn:
“Trong hội liên hiệp không có quan hệ thượng hạ cấp, người có chức vụ, năng lực càng lớn thì trách nhiệm càng lớn, phải chịu trách nhiệm trợ giúp những người du hành khác.
Chúng ta là những người phục vụ người du hành, mà không phải áp đảo người du hành.”
Zard:
“Vậy thì để Sấm Vương làm quản lý, để hắn phục vụ đám người du hành.”
Sấm Vương:
“???”
Thật ra tất cả mọi người đều biết rõ hội liên hiệp này cũng sẽ không có quyền lực chân chính, chỉ là Côn Luân muốn đăng ký danh sách mọi người để thống nhất thu nạp vào cùng một tổ chức mà thôi.
Lưu Đức Trụ nhìn về phía Nam Canh Thần:
“Chắc mai ông chủ sẽ đến tham gia, hắn sẽ tranh cử những chức vụ kia sao?”
“Ngươi hỏi cái này làm gì?”
Lưu Đức Trụ vui vẻ cười nói:
“Chờ hắn có chức vụ rồi, chúng ta cũng bảo hắn ngồi dạng háng…Ưm!”
Nam Canh Thần muốn bịt miệng hắn lại, nhưng vẫn chậm một bước.
9 giờ sáng hôm sau, tầng một trung tâm hội nghị vô cùng náo nhiệt.
Gần như tất cả người du hành tham dự đều đến, Slime, Batman, Pikachu tụ tập một chỗ.
Mọi người lặng lẽ suy nghĩ, hội liên hiệp sẽ cho một con Pikachu thành quản lý, nếu bị truyền đi không phải làm trò cười cho người ta sao…
Còn có khủng long nhỏ gật gù đắc ý kia, nhìn qua cũng không phải người đứng đắn gì.
Nhưng đúng lúc này, đám người du hành ở cửa đột nhiên ồn ào.
Khánh Trần đeo khẩu trang đội mũ lưỡi trai hiếu kì quay đầu lại, nhìn thấy Ương Ương mặc một bộ quần áo thiếu nữ chiến sĩ đi đến.
Hắn thấy choáng váng.
Thiếu nữ kia trong sáng đáng yêu, giống một tinh linh trong biển người, phía sau như có một đôi cánh vô hình, chỉ cần nhẹ nhàng vỗ là sẽ bay lên bầu trời.
Trong đội ngũ Ma Trận, có người vẫy tay chào hỏi với Ương Ương: “Ương Ương, nơi này!”
Đôi mắt Trần Tuế sáng rực.
Nhưng mà Ương Ương chỉ mỉm cười với họ, rồi đi thẳng về phía Bạch Trú, đứng ở bên cạnh Khánh Trần và hai con Slime…
Khánh Trần thấp giọng nói:
“Sao ngươi lại ăn mặc như vậy?”
Ương Ương sửng sốt:
“Không phải mọi người đang chơi cosplay sao?”
Khánh Trần nói:
“Đó là vì mọi người muốn che mặt, ngươi cosplay nhân vật này đâu có che mặt!”
“Như vậy sao?”
Ương Ương suy nghĩ một lát rồi cười nói:
“Không sao, dù sao tập đoàn vốn đang truy nã ta, ta có che mặt hay không cũng không đáng kể!”
…
Trong hội trường.
Có Spider Man phiên bản lùn, có Wonder Women phiên bản béo, có khủng long bé nhỏ, Slime, Pikachu.
Thiếu nữ xinh đẹp Ương Ương xuất hiện với bộ trang phục chiến sĩ xuất hiện khiến tất cả mọi người phải lu mờ.
Giống như bảy trăm chú lùn và công chúa Bạch Tuyết vậy.
Quá tàn khốc.
Có người lén lút nhìn trộm Ương Ương, hỏi người bên cạnh:
“Cô bé kia là ai vậy, sao trước kia chưa từng nghe nói tới?”
“Ta thấy người của Ma Trận nói chuyện với nàng, có lẽ là người ở Hải Thành.”
Lúc này một con Pikachu nói với khủng long bé nhỏ màu xanh lá cây ở bên cạnh:
“Dường như cô gái này đã đạt tới cấp B, ta từng tìm kiếm thông tin về nàng, đặc biệt là ở thế giới trong, rất có thể là dị biến giả hệ trường lực rất hiếm gặp.
Nếu như tương lai va chạm với Bạch Trú, nhất định phải đề phòng nàng ta.”
Chú khủng long nhỏ bên cạnh quay đầu sang, ngẩn người nhìn Pikachu.
Pikachu nói tiếp:
“Đúng rồi, còn 5 ngày nữa là sẽ xuyên không, lần sau khi người tới thế giới trong…”
Khi đang nói chuyện thì có một giọng nói ở bên cạnh vang lên:
“Ông chủ, ông chủ, phía bên này, ta ở đây mà…”
Pikachu chậm rãi xoay người sang chỗ khác, nhìn con Slime bên cạnh.
Huyễn Vũ nhíu chặt mày:
“Chẳng phải là ngươi mặc trang phục khủng long bé nhỏ hay sao? Sao lại đổi thành Slime rồi?!”
Zard nói:
“Ta thấy Slime đẹp hơn mà, cũng phù hợp với khí chất của ta hơn, vậy nên ta đã đổi với người khác.”
Huyễn Vũ:
“???”
Hắn nhìn con Slime ở trước mặt, lại nhìn hai con Slime bên phía Bạch Trú:
“Ngươi định gia nhập vào Bạch Trú đó hả?”
“Không hề, không phải đâu.”
Zard nói:
“Cho dù trái tim ta đã sang Bạch Trú, nhưng ông chú hãy tin tưởng ta, thân xác ta vĩnh viễn đi cùng với ngươi.
Chờ một ngày nào đó ngươi bị hắn tìm được, trở thành người phe đó, ta làm của hồi môn, đi theo ngươi sang bên đó là được rồi.”
Huyễn Vũ:
“…”
Tức quá đi mất!
Bên phía người của Ma Trận.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)
![[Audio] Lục Tiên (dịch) [Audio] Lục Tiên (dịch)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Luc-Tien-dich-Se-Audio-Truyen.jpg)






