- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 117 : Trần Tuế Của Ma Trận (c1161-c1170)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 117 : Trần Tuế Của Ma Trận (c1161-c1170)
❮ sautiếp ❯Chương 1161: Trần Tuế Của Ma Trận
Khi thấy Ương Ương đứng bên cạnh Khánh Trần, có người thì thầm nói:
“Không phải là nàng và thiếu niên kia đang hưởng tuần trăng mật đó chứ?!”
Trần Tuế nhìn sang mấy thành viên đứng bên cạnh, nói:
“Đó rõ ràng chỉ là một câu nói đùa mà thôi, nàng vẫn chưa tới độ tuổi kết hôn mà pháp luật quy định, sao có thể đi hưởng tuần trăng mật được chứ.”
Các thành viên Ma Trận cạn lời luôn.
Ương Ương cười tươi, nói thầm với Khánh Trần:
“Sao hả? Không khiến Bạch Trú mất mặt chứ?”
Khánh Trần nghe nàng nói như vậy, quay đầu nhìn hai con Slime ở bên cạnh hắn.
“Tôn nghiêm của Bạch Trú phải dựa vào ngươi lấy lại cả rồi.”
Thiếu niên thở dài nói.
Hai con Slime xấu hổ, túm tụm lại một chỗ.
“Đúng rồi, sáng nay ta mới tới Trịnh Thành, nhưng ta thấy trong Group chat có người nói tối hôm qua ngươi phát sinh chiến đấu, có chuyện gì xảy ra vậy?”
Ương Ương hỏi nhỏ.
“Không có chuyện gì đâu, ta gặp phải một đối thủ vô cùng thông minh, vô cùng cần thận, ta đang nghĩ cách bắt được hắn, nhưng năng lực của hắn quá quỷ dị, rất khó bắt lấy.”
Khánh Trần trả lời.
Năng lực của Khánh Nguyên là biến người khác thành con rối của mình.
Sau khi có được năng lực này, hắn muốn làm việc gì cũng có thể cho con rối đi làm.
Chẳng trách tất cả ứng cử viên Ảnh tử lẫn Diêu Chuẩn cũng không thể tìm được hắn, bởi vì hắn không cần phải lộ mặt.
Khánh Vô, Khánh Hạnh, Khánh Nguyên.
Đến vòng tranh đoạt thứ ba, quả nhiên những nhân vật khó nhằn đều đã xuất hiện.
Đến giờ Khánh Trần vẫn chưa hiểu vật cấm kỵ của Khánh Hạnh là gì thì đã xuất hiện thêm một nhân vật nguy hiểm như Khánh Nguyên.
Đêm qua, nếu như hắn tham lam định đi bắt tên lái xe lại, chỉ sợ hiện giờ hắn đã không có cơ hội đứng đây.
Nhưng Khánh Nguyên cũng đã đánh giá thấp hắn.
Ba tên sát thủ không hề chia tách nhau ra để chạy trốn, trái ngược lại, bọn chúng lại tập trung đứng chờ xe ở lề đường, bất cứ ai có đầu óc đều biết chuyện này có vấn đề.
Nếu như tổ chức của đối phương không cẩn thận tới mức vậy thì Khánh Trần không hề lo lắng.
Khánh Trần nhìn về phía Ma Trận, hỏi Ương Ương:
“Khi nãy ta thấy có người chào hỏi ngươi, sao ngươi không qua bên đó vậy?”
Ương Ương nghiêng đầu nhìn hắn:
“Không quen.”
Thế nhưng khi họ đang nói chuyện, Trần Tuế dẫn các thành viên Ma Trận đi tới, hắn nhìn Ương Ương, cười nói:
“Đã lâu không gặp.”
Ương Ương nhìn hắn:
“Ngươi là ai vậy? Không phải chứ, ngươi đeo mặt nạ như vậy, ta nghe giọng không thể nhận ra ngươi là ai đâu.”
Khánh Trần đứng bên cạnh thầm nhủ trong lòng, cô nàng này giả ngu giỏi ghê đó, nàng mà cần nhìn gương mặt hả? Trường lực cảm giác có thể nhớ kỹ đặc điểm của một người, mặc kệ người đó hóa trang như nào cũng không thể qua mắt nổi.
Chờ đã.
Hình như năng lực này có tác dụng rất lớn thì phải.
Khánh Trần trầm tư suy nghĩ.
Ở phía bên cạnh, Trần Tuế đang tự giới thiệu bản thân với Ương Ương, thậm chí còn không che giấu thân phận của mình:
“Ta là Trần Tuế của Ma Trận, trước đây chúng ta từng gặp nhau một lần ở Hải Thành.
Trong bữa tiệc sinh nhật của Lý Linh, ngươi đến tặng quà cho nàng rồi lập tức rời đi, lúc đó ta đứng ngay bên cạnh chiếc bánh gatô.
Sau đó ta tới xin Wechat của ngươi từ chỗ Lý Linh, nhưng ngươi không thêm bạn…”
Hai con Slime nhìn nhau, trong lòng tự nhủ con hàng này nhớ kỹ mọi chi tiết lúc đó như vậy, chẳng lẽ ngay lúc đó đã thích Ương Ương rồi sao?
Chẳng lẽ ngày nhớ đêm mong là như này sao?
Ương Ương gật đầu:
“À…Không nhớ lắm.”
Một cô gái trong đội ngũ thành viên Ma Trận nhìn về phía Ương Ương, cười hỏi:
“Người đứng bên cạnh ngươi là…ông chủ của tổ chức Bạch Trú hả?”
Ương Ương cười nói:
“Không phải, ông chủ rất thần bí, ngay cả ta cũng chưa từng gặp.”
“Vậy người bên cạnh ngươi là?”
Cô gái kia tò mò hỏi.
Ương Ương liếc nhìn Khánh Trần đang trầm tư, sau đó nói với cô gái kia:
“Đây là ông chủ đứng thứ hai của chúng ta, lúc ông chủ không có mặt, mọi chuyện đều nghe theo hắn.”
“À, vậy ngươi thì sao?”
Cô gái cảm thấy thật kỳ lạ, chẳng lẽ một cao thủ như Ương Ương cũng phải nghe lệnh người khác hay sao?
Ương Ương cười tủm tìm, trả lời:
“Ta chỉ là một người làm thuê ở trong Bạch Trú, ông chủ bảo ta làm gì thì ta làm việc đó.”
Trần Tuế đột nhiên lên tiếng:
“Cô Ương Ương đây là người Hải Thành, Ma Trận cũng là tổ chức bản địa ở Hải Thành, ta nghĩ nếu ngươi rảnh rỗi thì hãy tới tổng bộ Hải Thành thăm quan, có lẽ nơi đó thích hợp với ngươi hơn.
Vả lại ngươi cũng biết tốc độ phát triển của chúng ta…”
Cuối cùng thì dòng suy nghĩ của Khánh Trần cũng trở về hội trường, hắn nhìn về phía Trần Tuế, bà mẹ nhà nó nữa, sao có kẻ dám đào chân tường trước mặt hắn vậy chứ.
Đúng là một cao thủ cấp B như Ương Ương vô cùng hiếm gặp, nhưng dù ngươi muốn đào chân tường thì cũng phải làm sau lưng người khác chứ?
Chương 1162: Vòng Bỏ Phiếu Thứ 2
Khi Khánh Trần định lên tiếng thì Ương Ương đã cười đáp:
“Không cần đâu, ta cảm thấy Bạch Trú rất tốt, người ở đây nói chuyện rất dễ nghe, ai lấy đều là nhân tài, ta siêu thích nơi này.”
Trong lòng Trần Tuế thầm nghĩ, nhân tài?
Hắn đưa mắt nhìn về phía hai con Sliem đứng gần đó, đúng là nhân tài mà.
Khánh Trần nhìn Ương Ương.
Sự thật thì cô bé này luôn mấp mé ở biên giới của Bạch Trú, nàng nói với người bên ngoài mình là thành viên của Bạch Trú, nhưng nàng cũng có mục tiêu rõ ràng của riêng mình.
Mục tiêu đó không giống với mục tiêu của Bạch Trú.
Vậy nên Khánh Trần chưa từng coi Ương Ương là thành viên thật sự của Bạch Trú, hắn biết không chung chí hướng thì không thể trói chặt với nhau được.
Nhưng là bạn bè với nhau thì phải cố tìm điểm chung, bỏ qua những điểm bất đồng.
Trần Tuế nhìn về phía Khánh Trần, hỏi Ương Ương:
“Hồi lâu mà không thấy vị này nói lời nào, xem ra tính cách cũng không tốt lắm thì phải.”
Khánh Trần ngẩn ra, đối phương có ý gì vậy.
Chỉ thấy Ương Ương nghiêm túc nói với Trần Tuế:
“Ngươi tuyệt đối đừng có nói như vậy, cẩn thận hắn nổi giận vặn đầu ngươi xuống đó.”
Khánh Trần:
“…”
Trần Tuế:
“…”
Ương Ương vui vẻ nhìn Khánh Trần:
“Cười đi nào, đùa vậy mới vui chứ.”
Trần Tuế nhìn Ương Ương và Khánh Trần cười đùa với nhau, coi mình như không hề tồn tại, trong lòng cảm thấy khó chịu vô cùng.
Từ sau khi gây dựng Ma Trận, đây là lần đầu tiên hắn đi tạo dựng quan hệ phải chịu thất bại như bây giờ.
Lúc này, Lộ Viễn của Côn Luân tiến vào trong hội trường, hắn phát tư liệu cho tất cả người du hành thời gian.
Trần Tuế thở phào nhẹ nhõm, nếu người của Côn Luân không đến thì hắn không ở đây nổi nữa.
Ương Ương nhìn theo bóng lưng Trần Tuế và thành viên Ma Trận rời đi, cười tươi, nói với Khánh Trần:
“Có phải là tình cảm son sắt của ta với Bạch Trú đã khiến ngươi cảm động hay không?”
Khánh Trần nhìn Ương Ương, trả lời:
“Ta đã bảo La Vạn Nhai khống chế hội Phụ Huynh, lần sau khi xuyên không hắn sẽ mang theo một ít tài liệu học tập qua đó, phối hợp với ngươi làm vài việc khai mở dân trí.
Nhưng chính sách ngu dân của tập đoàn trong thế giới trong thành công quá mức, chuyện này phải từ từ.
Đôi mắt Ương Ương sáng bừng, nghiêm túc nói:
“Cảm ơn ngươi!”
Lộ Viễn đi tới, hắn định đích thân đưa tư liệu cho Bạch Trú.
Khánh Trần nhận tư liệu từ chỗ Lộ Viễn, nhưng Lộ Viễn đột nhiên tóm lấy một góc tư liệu, nói nhỏ với Khánh Trần:
“Đừng gây sự nữa mà, khó khăn lắm Côn Luân mới tổ chức được hội nghị liên hiệp người du hành thời gian, ngươi đừng có phá chúng ta nữa!”
“Ngài xem lại ngài kìa, chuyện này đâu có liên quan gì tới ta.”
Lộ Viễn không so đo tiếp nữa:
“Lần này Bạch Trú phải cử một người ra làm quản lý, ngươi cân nhắc lựa chọn đi nhé.”
“Bạch Trú chúng ta không tham dự đâu.”
Khánh Trần nói.
Lộ Viễn nheo mắt lại:
“Ngươi thật sự nghĩ rằng tất cả những việc ngươi làm trong nước đều hợp lý, hợp pháp hả? Năng lực càng lớn trách nhiệm càng cao, đừng có mà giả tạo với chúng ta.
Các ngươi có thành viên làm quản lý, lần sau khi tới Châu Âu, Bắc Mỹ gây chuyện còn có người giúp đỡ, tối thiếu thì cũng là thành viên nửa chính thức, dù sao Cửu Châu cũng phải nghĩ cách đón ngươi về nhà.”
Ương Ương đứng bên cạnh cảm thấy vui vẻ, những tổ chức khác đang thương lượng cách cướp đoạt một ghế quản lý, kết quả là ở bên này, vì để Bạch Trú đưa một người ra làm quản lý mà Bạch Trú phải uy hiếp lẫn dụ dỗ.
Tất cả mọi người đều biết bất kể Côn Luân cường điệu người có chức vụ phải phục vụ mọi người nhưng làm chủ tịch, phó chủ tịch, quản lý thì chính là những người có địa vị.
Vậy nên rất nhiều tổ chức quyết tâm tranh đoạt.
Ương Ương cười tươi, nói với Khánh Trần:
“Ngươi định tự do thoải mái mãi hả, Côn Luân không bỏ qua cho ngươi đâu.”
Lộ Viễn không vui, đáp:
“Cô bé này đừng nói như vậy chứ, đây là chuyện tốt mà.”
Khánh Trần ngẫm nghĩ:
“Chẳng phải là bỏ phiếu kín hay sao, đâu phải là Côn Luân muốn tuyển ai thì tuyển người đó?”
Lộ Viễn nói:
“Chuyện này thì ngươi không cần phải quan tâm, tổng cộng có 7 quản lý, trước tiên chọn ra 9 người, sau đó tất cả những người tham gia lên đài bỏ phiếu, sau đó tiền hành vòng bỏ phiếu thứ 2.”
Khánh Trần nói:
“Ương Ương của Bạch Trú có thể trở thành quản lý hội liên hiệp, nhưng có một điều kiện, liệu có thể đưa Khánh Nguyên của Quang Minh công xã vào trong danh sách 9 người tranh tuyển được không?”
Ương Ương:
“…”
Lộ Viễn ngẩn người:
“Việc này thì ta phải bàn bạc lại với ông chủ, nhưng ta cảnh cáo ngươi đó, trong thời gian hội liên hiệp diễn ra, không thể xảy ra chiến đấu thêm nữa.”
Chương 1163: Chủ Tịch Và Phó Chủ Tịch
Côn Luân phân phát cho mỗi người một trang giấy, trên đó là danh sách ID mạng của 240 người, không có tên thật.
Sau khi mỗi một người du hành lấy được tài liệu rồi, chỉ cần bỏ phiếu cho người mình muốn ở trên đó là được, chỉ có thể chọn nhiều nhất là 9 người.
Sau đó chín người có số phiếu nhiều nhất sẽ lên sân bỏ phiếu.
Khánh Trần nhìn thoáng qua, bất ngờ phát hiện tên của mình và Ương Ương, Lưu Đức Trụ, Nam Canh Thần đều ở trong đó, đây là để tiện chọn cho Bạch Trú một người làm quản lý sao?
Ương Ương ở bên cạnh nhìn về phía Khánh Trần, không vui nói:
“Vì sao lại chọn ta làm đại diện Bạch Trú vậy, ta không muốn làm quản lý đâu.”
Khánh Trần hỏi:
“Vừa rồi là ai cười trên nỗi đau của người khác thế, ngươi không phải thành viên Bạch Trú sao? Không phải vừa rồi ngươi nói ông chủ bảo ngươi làm gì, ngươi sẽ làm cái đó sao?”
“Không phải vì ta muốn đề cao địa vị của ông chủ à?”
Ương Ương đau khổ nói.
Khánh Trần yên lặng nhìn mọi người, thấp giọng nói:
“Không sao cả, lúc ngươi lên bục bỏ phiếu cứ cố ý không bỏ là được rồi, ta chỉ cần lúc ngươi đứng gần Khánh Nguyên hãy nhớ kỹ lực trường trên người hắn.
Sau đó ta phải nghĩ biện pháp tới tìm hắn mới được.”
Ương Ương sửng sốt:
“Thì ra là thế, khó trách ngươi lại bảo Côn Luân cũng sắp xếp Khánh Nguyên vào vòng chọn quản lý, là vì muốn hắn chủ động xuất hiện để ta đánh dấu hắn.”
“Ừm.”
Khánh Trần gật đầu:
“Có lẽ vẫn không phải chính Khánh Nguyên, nhưng ta chỉ cần hắn xuất hiện để cho ta biết cái nào là con rối của hắn là được rồi.”
Dựa theo quy tắc của Côn Luân, cho dù là lúc bỏ phiếu thì tất cả mọi người vẫn có thể đeo mặt nạ, mặc trang phục Slime.
Cho nên lấy thói quen của Khánh Nguyên, có lẽ đối phương sẽ không tự mình tới tham gia, nếu Khánh Trần có năng lực như thế thì chắc chắn cũng sẽ không đến.
Nhưng bây giờ Khánh Trần không có manh mối gì liên quan, cho nên phải tìm được một hai cái trước đã.
Có vẻ Ương Ương đến đã gia tăng thêm một chút manh mối để Khánh Trần bắt được đối phương.
Năng lực cảm nhận lực trường, đánh dấu người khác là điều mà người bình thường khó mà làm được.
Hơn nữa ở đây phải dùng ID mạng, Khánh Trần muốn biết rốt cuộc ID Khánh Nguyên có phải là Có Một Không Hai hay không.
Ương Ương hiếu kỳ nhìn về phía Khánh Trần:
“Ngươi không sợ Côn Luân phát hiện ra cái gì sao?”
Khánh Trần cười nói:
“Ông chủ Trịnh thông minh như vậy, chắc chắn đã phát hiện ra rồi, nếu cứ tiếp tục che giấu sẽ chứng tỏ mình quá ngu ngốc.
Nhưng mà ta cũng biết thân phận của ông chủ Trịnh ở thế giới trong.”
Các thành viên Bạch Trú thi nhau chọn Ương Ương, Zard, Huyễn Vũ, Có Một Không Hai trên danh sách.
Ương Ương phí công câu chọn “Băng Nhãn”, coi như giãy giụa lần cuối cùng.
Khánh Trần có chút hiếu kỳ:
“Côn Luân sẽ khống chế kết quả như thế nào với cách bỏ phiếu tự do công khai này đây?”
Hắn nhìn về phía hội trường, nhớ lại những chi tiết vừa mới xảy ra, lại phát hiện được một quy luật kỳ quái.
Tổ chức thật sự có hy vọng trở thành quản lý đều được Lộ Viễn phát phiếu.
Còn có một nhóm người đeo khẩu trang được Nghê Nhị Cẩu phát phiếu.
Khánh Trần đã hiểu, trong gần ngàn người ở hội trường này, đã có hơn hai trăm người đều là người của Côn Luân.
Trước đó rất nhiều người đều nói Côn Luân cất giấu một đội ngũ, đội ngũ này đã từng xuất hiện lúc cha mẹ Vương Vân đuổi bắt Lưu Đức Trụ, cũng xuất hiện lúc đối phó với Jindai, Kashima.
Nhưng rất nhanh lại biến mất không thấy.
Chắc là đám người này giả vờ là tán nhân dưới sự sắp xếp của Nghê Nhị Cẩu, chọn lấy danh sách mà Côn Luân muốn dựa theo chỉ thị của Côn Luân.
Tổ chức bình thường, cho dù là Hồng Phong cũng mới có hơn hai mươi người, sao có thể so sánh với hơn hai trăm người này được?
Không phải là muốn chọn ai thì chọn người đó sao?
Gian lận!
Ngay sau đó chính là phần kiểm phiếu, Ương Ương trơ mắt nhìn mình được ứng cử làm quản lý với số phiếu cao nhất – 379 phiếu bầu, không chỉ là hơn hai trăm người của Côn Luân chọn nàng, mà còn có Ma Trận, Hồng Phong và đám người du hành bị nàng thu hút.
Chín người theo thứ tự là Zard, Ương Ương, Tiểu Nhiễm, Ngô Ngạn Tổ Hải Thành, Kiến Thủ Thanh, Có Một Không Hai, Laziji Sơn Thành, Lộ Viễn, Ngu Thành.
Hai người cuối cùng dùng tên thật, một người là thuộc về Côn Luân, một người thuộc về Cửu Châu.
Như vậy cũng có thể đoán được chủ tịch và phó chủ tịch, chủ tịch là Trịnh Viễn Đông, phó chủ tịch là Hà Kim Thu.
Hội liên hiệp diễn ra đến đây cũng coi như đã vào chủ đề chính, cũng sắp đến hồi cuối rồi.
Zard là người đầu tiên lên bục bỏ phiếu.
Hắn mặc một bộ Slime lên bục:
“Mọi người tốt, ta là Bạch Trú đại biểu… Giống như không đúng chỗ nào.
Áo thật có lỗi, ta là Huyễn Vũ tiên sinh đại biểu!”
Dưới bục, Huyễn Vũ ở trong bộ đồ Pikachu thản nhiên lặng lẽ nhìn cấp dưới không đáng tin của mình, cảm giác sớm muộn gì mình cũng chết trong tay đối phương.
Chương 1164: Có Một Không Hai
Zard nhìn về phía tất cả mọi người, nói:
“Từ nhỏ mẹ ta đã nói với ta, nếu như ở lớp muốn chọn ban cán bộ, nhất định ngươi phải tích cực chủ động một chút…”
Bla bla, nói tầm mười phút.
Ngay lúc mọi người cảm thấy gần xong rồi, Zard lại nói:
“Lên cấp hai, cha ta nói với ta…”
Zard dùng hơn một giờ để giúp mọi người làm quen với tất cả người thân bạn bè của hắn.
Bầu không khí trong hội trường vô cùng thảm thiết.
Ương Ương lại thích hắn nói nhiều hơi chút, như thế mình có thể lên bục vào tối nay.
Lúc tất cả mọi người đang sụp đổ, Zard đã biến việc bỏ phiếu thành phương pháp loại trừ.
Thật ra ngay từ đầu mọi người cũng không muốn chọn ai cụ thể, đến khi Zard điền phiếu xong, rốt cuộc mọi người đã biết không nên chọn người nào rồi.
Cho dù ai làm quản sự, không phải Zard là được.
Ương Ương đột nhiên cảm thấy nôn nóng.
Khánh Trần hiếu kỳ nhìn về phía nàng:
“Sao ta cứ thấy ngươi có chút khẩn trương vậy?”
Ương Ương nghiêm túc nói:
“Ta phải lên nhanh thôi, nếu không cứ loại dần như thế này, ta sẽ trúng tuyển mất.”
Khánh Trần dở khóc dở cười, cô nàng này còn muốn nghĩ cách để không được chọn nữa sao?
Đến khi Ương Ương lên bục chỉ nói một câu rất đơn giản:
“Chào mọi người, ta là Ương Ương, nhưng ta không muốn làm quản lý, mong mọi người đừng chọn ta.”
Nói xong, nàng liền đi xuống.
Nhưng đúng lúc này, Khánh Trần đột nhiên vỗ tay:
“Chúng ta cần loại quản lý ít nói này, chọn nàng chọn nàng chọn nàng!”
Chỉ một câu nói kia, Khánh Trần đã khơi dậy tất cả mọi người cộng minh.
Ương Ương nhìn Khánh Trần:
“…”
Lúc này nàng đã ý thức được mình không thể không làm việc này rồi.
Sau đó tất cả mọi người bỏ phiếu đều phát biểu vô cùng đơn giản, một mình Zard nói 1 giờ 49 phút, tám người đằng sau nói tổng cộng nói 40 phút.
Còn chưa đủ một số lẻ của Zard.
Điều duy nhất có thể khiến Khánh Trần hứng thú chính là “Có Một Không Hai” đến thật, đây là Khánh Nguyên mà Côn Luân chính thức chứng nhận, mặc dù chưa chắc là chính chủ, nhưng Ương Ương đã xác định nhớ kỹ lực trường của đối phương rồi.
Khánh Trần nhìn về phía Ương Ương:
“Nếu như lần sau gặp lại người này, ngươi có thể nhận ra không?”
Ương Ương nói:
“Chỉ cần hắn không cháy thành tro, vậy chắc chắn ta sẽ có thể nhận ra.”
“Hắn là cấp bậc gì?”
“Cấp D.”
“Vậy xem ra không phải chính chủ.”
Khánh Trần suy nghĩ, nếu như là Khánh Nguyên thật thì chắc hẳn phải có cấp bậc thực lực cao hơn mới đúng.
Bây giờ xem ra Khánh Nguyên cần rất nhiều điều kiện để chế tạo con rối, giống như Con Rối Giật Dây vậy.
Nếu không chắc chắn đối phương sẽ nghĩ biện pháp chế tạo người lợi hại hơn thành con rối.
Hội liên hiệp kết thúc.
Ương Ương trở thành quản lý với số phiếu cao nhất.
Đám người du hành lưu luyến tạm biệt nhau.
Khác với sự khẩn trương kịch liệt của Bạch Trú, mọi người đã kết bạn được rất nhiều ở đây.
Thậm chí người phụ trách tổ chức Hồng Tán Tán là Kiến Thủ Thanh còn rơi nước mắt mời đám người du hành hắn mới quen đến Côn Thành ăn nấm.
Khung cảnh rất cảm động.
Khánh Trần nhìn một màn này, đột nhiên cảm giác hình như tất cả mọi người đều đến để kết bạn, chỉ có Bạch Trú đến để gây sự.
Nam Canh Thần tại bên cạnh hắn hiếu kỳ hỏi:
“Trần ca, bây giờ chúng ta đi sao?”
“Ừm.”
Khánh Trần gật đầu:
“Sắp đến lần xuyên việt tiếp theo rồi, về Lạc Thành phải chuẩn bị cho tốt, để đề phòng lại xuyên qua một tháng.”
Lần xuyên qua này, hắn có rất nhiều chuyện cần làm.
Tìm kiếm Khánh Nguyên.
Trợ giúp Hội Phụ Huynh đứng vững gót chân ở thành phố số 10.
Trao đổi Khánh Mục.
Tìm kiếm manh mối về vật cấm kỵ của Khánh Hạnh.
Nhưng mà Khánh Trần cũng không cảm thấy mệt mỏi.
Không biết vì sao, so sánh với thế giới ngoài sung sướng, hắn cảm thấy mình thích thế giới trong khẩn trương và kích thích hơn.
Bạch Trú rời đi thật, Ương Ương cũng đi theo về Lạc Thành, muốn thăm quan trụ sở mới của Bạch Trú.
Nàng nói dù sao mình cũng là thành viên chính thức của Bạch Trú, cũng phải biết nhà biết cửa mới được chứ.
Ngay lúc Trú đang ở trên đường về, một người đàn ông trẻ tuổi đứng ngoài ga tàu cao tốc cảm thấy khó hiểu:
“Đi thật ư? Chẳng lẽ người nhằm vào ta không phải Bạch Trú? Vậy thì là ai chứ, Khánh Hạnh sao.”
Trên tàu cao tốc, Ương Ương có chút hiếu kỳ nhìn về phía Khánh Trần:
“Nếu ngươi biết người kia theo dõi chúng ta đến tận ga tàu cao tốc, vì sao lại không ra tay?”
Khánh Trần ngẫm nghĩ rồi nói:
“Bởi vì tạm thời ta vẫn chưa có nắm chắc có thể tìm ra được bản thể của hắn, cho nên nếu như không giết được hoàn toàn thì đừng gây họa cho toàn bộ Bạch Trú.
Để hắn nghi ngờ người khác trước cũng là một kế sách.
Nhỡ may hắn thật sự trở mặt với Khánh Hạnh thì sao, mà cho dù không trở mặt với Khánh Hạnh, trở mặt với người dự bị ảnh tử khác cũng coi như không xé Khánh Hạnh, xé xé ra cái khác cái bóng người hậu tuyển cũng không tệ.
Hơn nữa, dù sao ngươi đã đến thành phố số 10 ở thế giới trong rồi mà, vẫn có thể tìm được con rối đó, chúng ta âm thầm quan sát cách hắn khống chế con rối cũng không tệ.
Hắn cho rằng không ai biết về điều mình làm, kết quả đều ở dưới sự giám sát của chúng ta, không phải rất tốt ư.”
Ương Ương nhỏ giọng thầm thì:
“Ai chơi chiến thuật đều có lòng dạ đen tối hết.”
Chương 1165: Tần Chấp Sự 1
Xuyên không.
Đây là chuyện xảy ra rất nhiều lần trong những tiểu thuyết giả tưởng.
Có người thì xuyên không tới thời đại hồng hoang, lấy bản thân chứng đạo.
Có người thì xuyên không tới hai mươi năm trước, nắm giữ bí mật kiếm tiền của thời đại.
Thật ra hai chữ xuyên không đại biểu cho khởi đầu một cuộc sống mới, mọi người chán ghét cuộc sống hiện giờ, gặp phải quá nhiều khó khăn, vậy nên muốn dựa vào điều này để thay đổi vận mệnh của mình.
Bây giờ xuyên không đã trở thành hiện thực, nhưng có người sau khi xuyên không thì sống càng tốt hơn nữa, có người sau khi xuyên không lại càng tồi tệ hơn.
Ví dụ như đám con nhà giàu tới ngục giam số 10 tìm kiếm Lưu Đức Trụ, tâm trạng của bọn hắn rất phức tạp.
Tần Thư Lễ còn phức tạp hơn nữa.
Hắn ngồi trong phòng mình, nhìn cánh tay máy móc đã thay thế cho cánh tay bằng da bằng thịt của mình.
“Không còn cánh tay nữa rồi.”
Tần Thư Lễ lẩm bẩm, hắn quan sát hoàn cảnh xung quanh, căn phòng ngủ rộng hơn bốn mươi mét vuông tràn ngập hơi thở khoa học kỹ thuật:
“Hình như không xuyên không lên một kẻ nghèo rồi?”
Dựa theo tiêu chuẩn phòng ở tại thế giới ngoài, phòng ngủ rộng hơn bốn mươi mét vuông chắc chắn là rất lớn.
Hơn nữa ở đây còn là thế giới trong.
Tần Thư Lễ đã tìm hiểu kiến thức về thế giới trong ở trên mạng Internet, hắn biết nơi đây tấc đất tấc vàng, rất nhiều gia đình một nhà ba đời ở trong một căn phòng đơn chỉ rộng mười lăm mét vuông, buổi tối đi ngủ đều là sáu bảy người nằm cạnh nhau.
Xem ra khởi đầu của mình cũng được đó.
Có nên gọi điện thoại cho La Vạn Nhai không nhỉ?
Trước khi chuẩn bị xuyên không, toàn bộ thành viên Bạch Trú trở về Lạc Thành, La Vạn Nhai sai người đưa cho hắn một tờ giấy, bên trên là số điện thoại của một Người Nhà màu vàng.
Nhân viên bảo vệ của Bạch Trú đưa tờ giấy dặn hắn khi vừa tới thế giới trong thì hãy lập tức gọi điện thoại, như vậy mới có thể bảo đảm an toàn cho hắn.
Lúc đó Tần Thư Lễ được quan tâm tới mức cảm thấy run sợ, dù sao hắn đã định từ bỏ rồi, không ngờ rằng La Vạn Nhai vẫn nhớ tới bản thân mình.
Phải biết hắn cũng không có nhiều tiền đủ để thanh toán cho Bạch Trú.
Nhưng hiện giờ Tần Thư Lễ đột nhiên cảm thấy do dự, nếu như cuộc sống của mình ở thế giới trong giàu có như vậy thì còn cần dính líu tới La Vạn Nhai, nghe lệnh của đối phương sao?
Hơn nữa nhỡ đâu La Vạn Nhai yêu cầu hắn cung cấp tiền tài thì phải làm sao?
Tần Thư Lễ ngồi trầm tư trong phòng hồi lâu, cuối cùng vẫn bấm điện thoại.
Hắn phải sống sót trở về, nếu không vợ con sẽ không còn chỗ dựa.
Lý do rất chính đáng.
“Alo, chào ngài, ta là Tần Thư Lễ.”
Hắn khách khí nói.
“Ta biết, Người Nhà màu đen đã thông báo rồi.”
Đầu bên kia điện thoại nói:
“Hiện giờ ta gửi yêu cầu chia sẻ vị trí tới điện thoại của ngươi, sau đó sẽ phái người tới đón ngươi, trước tiên đưa ngươi đi làm quen với thành phố số 18.”
Người Nhà màu đen? Là La Vạn Nhai sao?
Thứ quái quỷ gì vậy?
Trên điện thoại di động của Tần Thư Lễ hiện lên yêu cầu chia sẻ vị trí hiện giờ, hắn ngẫm nghĩ, cuối cùng vẫn ấn đồng ý.
Có một khoảnh khắc hắn cảm thấy hối hận, nhưng không thể quan tâm quá nhiều như vậy được.
Sau khi nhận được vị trí của hắn, đầu bên kia khẽ “ồ” lên một tiếng:
“Rất gần đó.”
Nhưng vào lúc này, có tiếng gõ cửa từ phía bên ngoài truyền vào:
“Tần chấp sự, giáo chủ gọi ngươi qua.”
Trong điện thoại, lại có người khẽ “ồ” lên một tiếng.
Tần Thư Lễ ngẩn ra, hắn cúi đầu xuống nhìn điện thoại, phát hiện chia sẻ vị trí vẫn còn bật, nhưng điện thoại thì đã cúp máy.
Một dự cảm không tốt xuất hiện trong lòng hắn, hóa ra hắn không ở trong nhà của mình mà là ở trong một tổ chức.
Không ổn.
Vừa mới bắt đầu chưa kịp làm quen với hoàn cảnh đã phải đối mặt với một người xa lạ, hơn nữa còn là thượng cấp của hắn.
Chờ đã, chấp sự, giáo chủ…
Chẳng lẽ mình là thành viên của Cơ Giới thần giáo sao? Nghe đồn tổ chức này rất tàn ác.
Nếu như mình bị lộ tẩy thì rất có thể sẽ phải chết.
Tần Thư Lễ khá căng thẳng, hắn cảm thấy may mắn vì khi nãy đã gọi cú điện thoại đó.
Nhưng hiện giờ hắn vẫn không dám khẳng định liệu đối phương có tới đón mình hay không.
Hắn gọi tới số điện thoại kia, kết quả là có tiếng thông báo điện thoại bận, người kia đang nói chuyện điện thoại.
Phía ngoài cửa vang lên tiếng thúc giục:
“Tần chấp sự? Ngươi đã ngủ rồi hả? Xin hãy nhanh lên, nếu không giáo chủ sẽ tức giận đó.”
“Được rồi, tới ngay đây.”
Tần Thư Lễ đứng dậy.
Bên ngoài cửa là một thanh niên đang cung kính đứng chờ.
Chờ sau khi Tần Thư Lễ mở cửa, hắn quay người dẫn hắn rời đi.
Hai người đi trên dãy hành lang dài dằng dặc, trên vách tường hai bên hành lang treo đầy các món linh kiện máy móc để trang trí, ở cuối hành lang còn có một bộ tay chân máy móc hoàn chỉnh treo trên vách tường, nhìn như Jesus bị treo trên giá chữ thập vậy.
Chương 1166: Tần Chấp Sự 2
Tần Thư Lễ không dám nhìn quá nhiều, sợ bị người khác phát hiện ra ánh mắt tò mò của mình.
Rẽ trái ngoặt phải vài lần, đi tới trước một cánh cửa to lớn, người trẻ tuổi kia gõ cửa:
“Giáo chủ, Tần chấp sự tới rồi.”
“Vào đi.”
Con ngươi Tần Thư Lễ co lại, bởi vì giọng nói đó không hề giống giọng nói của một con người, bên trong giọng nói trầm thấp vang lên tiếng kêu của kim loại, giống như Transformers trên phim ảnh vậy.
Cánh cửa mở ra, hắn nhìn thấy một “con người” toàn thân từ trên xuống dưới đều đã được cải tiến thành máy móc, ngồi ở trên ghế cao.
Một nửa khuôn mặt của Hồng Y giáo chủ là người, một nửa là máy móc.
Giáo chủ khoác một chiếc áo choàng đỏ nặng nề trên người, ở giữa lồng ngực rộng lớn là một vật thể tam giác tỏa ra ánh sáng xanh lam, dường như đó chính là trung tâm năng lượng trong truyền thuyết.
Xung quanh trung tâm năng lượng không còn là da thịt con người nữa mà là những linh kiện tạo thành một cỗ máy, cỗ máy này không ngừng chuyển động xung quanh trung tâm năng lượng màu xanh lam, kẹp nó ở giữa.
Một tấm thảm đỏ trải dài từ cửa tới trước chiếc ghế kia, giống như con đường máu tanh đi tới ghế vua.
Bên dưới chiếc ghế vua kia là mấy cô gái đang bò lồm cồm, các nàng quỳ ở dưới đất, ở xương sống sau gáy có chỗ cắm cáp điện, từng sợi cáp điện nối liền với phần bụng của Hồng Y giáo chủ.
Thậm chí Tần Thư Lễ không biết họ đang làm gì.
Hắn liếc nhìn giáo chủ, đi tới trước mặt đối phương, nói nhỏ:
“Giáo chủ, ngài tìm ta có chuyện gì vậy?”
Giáo chủ không hề nói gì, đột nhiên các cô gái quỳ dưới ghế run rẩy.
“Lui ra đi.”
Giáo chủ nói với các nàng.
Các nàng nói nhỏ:
“Huyết nhục khổ yếu, máy móc phi thăng.”
Nói xong thì đi lùi, rời khỏi căn phòng giống cung điện này.
Lúc này Tần Thư Lễ sợ muốn chết, những hình ảnh quỷ dị trước mặt khiến trong lòng hắn đang run rẩy.
Thân thể cũng bắt đầu khẽ run run.
Hồng Y giáo chủ từ trên cao nhìn xuống phía dưới, nói với Tần Thư Lễ:
“Vẫn chưa tìm được kẻ được gọi là Người Nhà màu đen kia hả?”
Tần Thư Lễ ngẩn ra, con mẹ nó, chuyện quái gì đã diễn ra vậy, La Vạn Nhai là Người Nhà màu đen, ngươi lại muốn tìm Người Nhà màu đen…
Hắn cố gắng nói:
“Giáo chủ, vẫn chưa tìm được.”
Giọng nói máy móc của Hồng Y giáo chủ phát ra tiếng cười lạnh:
“Ta thấy ngươi không muốn nhận được thân thể máy móc hoàn chỉnh rồi, tới thành phố số 18 lâu như vậy rồi mà ngươi không hề có thu hoạch gì.”
Tần Thư Lễ khẽ đáp:
“Xin ngài cho ta thêm một chút thời gian.”
Hiện giờ trong lòng hắn chỉ có một suy nghĩ, liệu người của Bạch Trú có tới đón mình hay không vậy?! Nếu như mình bị phát hiện ra đã trở thành người du hành thời gian, vậy e rằng vài phút sau là sẽ chết bất đắc kỳ tử!
Hồng Y giáo chủ nói:
“Ngươi đi liên hệ với giáo chúng của PCE, bảo họ điều tra thử xem La Vạn Nhai còn ở thành phố số 18 hay không, hiện giờ ta nghi ngờ rất có thể hắn đã rời khỏi đây rồi.”
Trong lòng Tần Thư Lễ thầm nghĩ, người du hành thời gian xuyên không tới đây muốn đóng giả ai đó thực sự quá khó khăn, chẳng trách nhiều người lại bị lộ tẩy như vậy.
Hiện giờ Hồng Y giáo chủ bảo hắn đi tìm giáo chúng của PCE, hắn không biết tìm ai nữa.
Nhưng hắn chỉ có thể đồng ý trước đã:
“Vâng thưa giáo chủ, hiện giờ ta sẽ đi liên hệ với bọn hắn.”
“Đi đi.”
Tần Thư Lễ học theo, nói nhỏ:
“Huyết nhục khổ yếu, máy móc phi thăng.”
Khi nãy mấy cô gái kia rời đi đã đồng thanh hô vang tám chữ này, Tần Thư Lễ đoán đây là một quy tắc nội bộ của Cơ Giới thần giáo.
Nhưng khi hắn đang từ từ lùi lại, Hồng Y giáo chủ lại nhìn chằm chằm vào hắn, đột nhiên nói:
“Đứng lại.”
Trong khi nói chuyện, cánh tay máy móc của Hồng Y giáo chủ mở ra như một con quái vật, cứng rắn tóm lấy cổ Tần Thư Lễ, nhấc lên:
“Ngươi đã bị người du hành thời gian thay thế rồi hả?”
Tần Thư Lễ sợ hãi hồn bay phách tán, sao đối phương lại biết? Chắc chắn câu nói khi nãy đã khiến hắn lòi đuôi.
Hắn giãy dụa:
“Giáo chủ, ngài hiểu lầm rồi.”
Gương mặt Tần Thư Lễ đỏ bừng.
Hồng Y giáo chủ cười lạnh:
“Ngươi là Hồng y chấp sự, phải nói hai chữ ‘quang vinh’ chứ không phải nói tám chữ giống đám giáo chúng kia.”
Nói xong, Hồng Y giáo chủ hất hắn lên, đập mạnh vào vách tường.
Tần Thư Lễ ho mạnh, cảm giác toàn thân mình sắp vỡ ra thành từng mảnh.
Sao người của Bạch Trú vẫn chưa tới vậy!
Không ổn rồi, với tình hình hiện giờ, chỉ e Bạch Trú cũng khó lòng cứu được mình.
Dù sao họ cũng chỉ là mấy người du hành thời gian xuyên không được mấy tháng, nào có cách đối phó với Hồng Y giáo chủ chứ?
Tần Thư Lễ dần cảm thấy tuyệt vọng.
Hắn không ngờ rằng thế giới trong nguy hiểm hơn những gì hắn tưởng tượng nhiều như vậy.
Chương 1167: Bầy Kiến
Hồng Y giáo chủ bình thản bước đi trên tấm thảm đỏ, hắn cười nói:
“Ngươi may mắn đó, ta đang định báo cáo việc này với Giáo hoàng, sẽ tiến hành cải tạo toàn bộ ngươi, dùng công nghệ kết nối thần kinh, truyền suy nghĩ của một người ở thế giới trong khác vào trong đầu ngươi.
Đến lúc đó ngươi sẽ trở thành người tiên phong của Cơ Giới thần giáo ở thế giới ngoài, đương nhiên lúc đó ngươi đã không còn là ngươi nữa.
Tần Thư Lễ sợ hãi vô cùng.
Ý thức của mình bị cướp mất nhưng vợ con của mình không hề biết điều này, vậy chuyện này đáng sợ tới mức nào?
Trong lòng hắn điên cuồng gào thét, Bạch Trú, các ngươi ở đâu rồi?
Tần Thư Lễ không có lựa chọn nào khác, hiện giờ chỉ có Bạch Trú mới cứu được hắn, nhưng đến tận lúc này Bạch Trú vẫn chưa xuất hiện.
Nhưng đúng vào lúc này, có tiếng chém giết, hò hét từ phía bên ngoài truyền vào.
Có người gọi điện thoại cho Tần Thư Lễ, rõ ràng là số điện thoại khi nãy.
Hắn hạ quyết tâm liều mạng, không thèm quan tâm nhiều nữa, nghe điện thoại ở ngay trước mặt Hồng Y giáo chủ.
Hồng Y giáo chủ ngẩn ra:
“Bây giờ mà ngươi vẫn có tâm trạng nghe điện thoại hay sao?”
Có người thông qua điện thoại hỏi:
“Ngươi đang ở đâu vậy?”
Tần Thư Lễ:
“Ta đang ở trong phòng của Hồng Y giáo chủ…”
Người ở đầu dây bên kia hỏi tiếp:
“Thằng khốn đấy cũng ở đó hả?”
Tần Thư Lễ:
“….Cũng ở đây.”
Hồng Y giáo chủ:
“???”
Đó là ai vậy?!
Tần Thư Lễ đang gọi điện thoại cho ai vậy?
Trong thời gian ngắn, trong đầu Hồng Y giáo chủ xuất hiện vô số dấu chấm hỏi.
Chỉ là hắn còn chưa kịp phản ứng lại thì cánh cửa đang bị đóng chặt bị người ở bên ngoài cho nổ tung.
Có người ở phía bên ngoài cửa ném hai chiếc mâm tròn tạo hình kỳ lạ vào, bên trên chiếc mâm tròn màu đen không ngừng lóe lên ánh sáng xanh lam, càng lúc càng nhanh.
Một tiếng nổ vang lên, sau đó là tiếng dòng điện xẹt xẹt phát ra.
Không hề xuất hiện vụ nổ như tưởng tượng, chỉ có dòng điện mà thôi.
Đây chính là lựu đạn EMP chuyên dùng để đối phó với chiến sĩ máy móc!
Sau khi lựu đạn nổ tung sẽ phóng ra xung điện từ cực mạnh, phá hủy tất cả những linh kiện điện tử quan trọng trong phạm vi mấy chục mét!
Nhưng Hồng Y giáo chủ thấy vậy cũng chỉ cười lạnh.
Hơn chục người xông vào trong phòng, phát hiện ra Hồng Y giáo chủ không hề bị tổn thương, có người hét lớn một tiếng:
“Người nhà, việc lớn không xong rồi, thân thể máy móc của thằng khốn này được sơn phủ Nano chống xung điện từ! Mau quay trở lại gọi người!”
Khi nhìn thấy cảnh tượng này, Tần Thư Lễ chấn động, thậm chí hắn không thể hiểu được chuyện gì đang diễn ra nữa!
Ngay sau đó, hai tay Hồng Y giáo chủ thu vào phía trong, ngay lập tức biến ra hai thanh trường đao Polyme tỏa ra ánh sang xanh lam.
Chỉ thấy những Người Nhà tấn công vào trong phòng ai nấy đều khó khăn dịch chuyển, cố gắng né tránh đòn tấn công của Hồng Y giáo chủ, nhìn chẳng khác nào một bầy khỉ.
Trong Cơ Giới thần giáo, Hồng Y giáo chủ đã là nhân vật cấp cao, bên trên chỉ có mấy vị trưởng lão và Giáo hoàng mà thôi.
Vậy nên thân thể máy móc của Hồng Y giáo chủ vô cùng kinh khủng, có thể so sánh với cao thủ cấp C.
Nếu như không có tập đoàn cấp Cơ Giới thần giáo trang bị vũ khí hạng nặng trên người mình, vậy thì bọn hắn còn đang sợ hơn nhiều.
Đương nhiên đây là thời đại thuộc về tập đoàn, tập đoàn dễ dàng tha thứ việc Cơ Giới thần giáo tranh cướp lợi ích, nhưng không thể bỏ qua để nó trở thành uy hiếp đáng sợ hơn.
Hạn chế cũng là việc rất bình thường.
Vậy nên đối với cao thủ chân chính trong tập đoàn, cấp bậc như Hồng Y giáo chủ cũng không được xếp hạng, thậm chí còn không bằng cỗ máy chiến tranh của quân đoàn Liên Bang.
Nhưng ở trong dân gian thì đã vô cùng đáng sợ rồi.
Chỉ có điều những Người Nhà kia sớm đã có kế hoạch đối phó rồi, chỉ thấy hơn mưới người xông vào trước tiên nhảy lên rơi xuống, ai lấy đều chật vật tránh né đòn tấn công của Hồng Y giáo chủ.
Sau đó liên tục có những nhóm Người Nhà không ngừng xông vào trong.
Họ như một bầy kiến, năm sáu người kéo cánh tay trái của Hồng Y giáo chủ, năm sáu người khác kéo cánh tay phải.
Sau đó có người tới ôm chặt hai chân.
Trong thời gian vài hơi thở ngắn ngủi, trong căn phòng đã chật kín người, mọi người ôm chặt lấy vị Hồng Y giáo chủ kia, không cho hắn động đậy.
Rõ ràng đây là một đám ô hợp chưa từng trải qua chiến đấu.
Nhưng số lượng nhiều, lại dũng mãnh.
Toàn bộ thành viên Người Nhà dựa vào dòng máu nóng chảy trong người và lòng trung thành với hội Phụ Huynh, người trước ngã xuống người sau tiến lên xông vào trong phòng.
Dựa vào sức trâu khống chế Hồng Y giáo chủ cấp C lại.
Lúc này có người vội vàng kêu lên:
“Mau mau khống chế trái tim máy móc của hắn lại, cẩn thận hắn tự kích nổ đó.”
Chương 1169: Ta Sẽ Không Kỳ Thị Ngươi Đâu
Hồng Y giáo chủ còn chưa kịp phản ứng lại thì thấy có một Người Nhà màu vàng nhảy lên trên người hắn, thành thạo gỡ trái tim máy móc trước ngực hắn xuống.
Thành thạo tới mức như đã tập luyện mấy trăm lượt vậy.
Trái tim máy móc chính là nguồn cội sức chiến đấu của chiến sĩ máy móc.
Sau khi bị tháo xuống, tháp sạc điện không dây trên mây trong thành phố không đủ để Hồng Y giáo chủ chiến đấu, chỉ đủ để hắn hoạt động bình thường.
Dù sao thì tháp sạc điện không dây trên mây dùng để cung cấp điện sinh hoạt, năng lượng cần thiết cho việc chiến đấu quá lớn.
Hồng Y giáo chủ nổi giận, hắn cảm nhận được mỗi một tên Người Nhà trong căn phòng này đều đạt tới cấp E, hiện giờ trong phòng tối thiểu cũng có năm sáu mươi tên Người Nhà, sợ rằng bên ngoài còn nhiều hơn, tối thiểu cũng phải hơn một trăm tên.
Hắn cũng không thể hiểu được vì sao tốc độ phát triển của hội Phụ Huynh lại nhanh như vậy.
Trong thời gian một hai tháng ngắn ngủi lại có được nhiều người tu hành như vậy?
Cho dù cấp E không hề cao, nhưng số lượng như vậy quá nhiều rồi đi!
Thành viên Người Nhà gần như lập tức phá hỏng lực lượng phòng vệ của tổng bộ lâm thời.
Hơn nữa sao đối phương biết được vị trí tổng bộ lâm thời của mình?
Lúc này, tất cả Người Nhà dùng một sợi dây nhựa màu đen buộc quanh Hồng Y giáo chủ lại, khiến hắn chẳng khác nào một cái bánh tét.
Chờ sau khi mọi chuyện kết thúc, một Người Nhà nhìn Tần Thư Lễ đang ẩn nấp gần đó, cười nói:
“Không ngờ rằng ngươi giúp chúng ta tìm được hang ổ của tên khốn này, đúng lúc hắn phòng vệ lỏng lẻo, tiêu diệt sạch hắn luôn.
Chúng ta rời khỏi chỗ này trước đã, người của Cơ Giới thần giáo sẽ nhanh chóng quay trở về thôi, nếu ngươi không đi thì sẽ không kịp đâu.”
Thành viên Người Nhà mừng như tết đến, mọi người nói với Tần Thư Lễ:
“Cảm ơn Người Nhà!”
Tần Thư Lễ vẫn ngẩn người.
Đến tận bây giờ hắn vẫn không hiểu được chuyện gì xảy ra cả.
Trong trí nhớ của hắn, trước tiên hắn nghe được tiếng la hét chém giết, sau đó Người Nhà tựa như một bầy kiến, không ngừng không vào bên trong, trói vị Hồng Y giáo chủ nhìn như rất mạnh mẽ kia lại.
Trong thời gian này, thành viên Người Nhà vô cùng dũng mãnh, ai nấy đều hung hãn không sợ chết, không có bất kỳ ai lùi về sau chạy trốn!
Hơn nữa động tác của những người này quá nhanh rồi, chẳng….chẳng lẽ đây là người tu hành mà đám cư dân mạng nói?!
Rốt cục thì Bạch Trú là tồn tại như nào?
Lúc này, thành viên Cơ Giới thần giáo đang trải rộng khắp thành phố tìm kiếm Người Nhà màu đen La Vạn Nhai, không ai ngờ rằng trụ sở của mình lại bị hội Phụ Huynh làm thịt.
Khi Người Nhà màu vàng chia sẻ vị trí với Tần Thư Lễ thì vẫn chưa biết đây là tổng bộ lâm thời của Hồng Y giáo chủ khi tới thành phố số 18.
Nhưng trong điện thoại đột nhiên có người nói ‘Tần chấp sự, giáo chủ gọi ngươi qua’, ngay khi đó, vị Người Nhà màu vàng có dũng có mưu này nhạy cảm phát hiện ra điểm mấu chốt.
Hắn lập tức phán đoán đây chính là thời cơ tốt để trả thù Cơ Giới thần giáo, dù sao thành viên Cơ Giới thần giáo đều đang ở bên ngoài, chỉ cần bọn hắn chiến đấu nhanh chóng thì có thể bắt vị Hồng Y giáo chủ kia làm tù binh!
Người Nhà màu vàng gọi điện thoại cho La Vạn Nhai để báo cáo chuyện này, La Vạn Nhai nhanh chóng đưa ra quyết định:
“Chơi hắn một vố!”
Không thể không nói năng lực chấp hành của hội Phụ Huynh rất mạnh, có thể nói là rất hiếm gặp.
La Vạn Nhai vừa đưa ra quyết định thì tất cả những Người Nhà đang trùm chăn đã vượt gió rét chạy tới điểm tập kết.
Tất cả những người từ cấp E trở lên tham gia chiến đấu, chưa đạt tới cấp E thì canh chừng bên ngoài, trong đó còn có mấy Người Nhà màu vàng cấp D tốc độ cực nhanh cầm đầu.
Có tổ chức, có kỷ luật, có kế hoạch, có dũng khí, có tín ngưỡng.
Tần Thư Lễ mơ mơ màng màng cùng rút lui với thành viên Người Nhà, trong lúc đó vẫn có Người Nhà không ngừng nói lời cảm ơn với hắn, thái độ thân thiết vô cùng.
Dần dần, khi có người cảm ơn hắn, hắn còn ngượng ngùng đi tới:
“Không cần khách khí, đó là những chuyện ta phải làm…”
Không nói như vậy thì chính hắn cũng không biết mình nên nói gì nữa.
Khi giáo chúng Cơ Giới thần giáo đang nhanh chóng quay trở về, thành viên Người Nhà ầm ầm rút lui như nước thủy triều, ai trở về nhà nấy, mỗi người mỗi việc.
Buồn ngủ thì đi ngủ, muốn chơi thì đi chơi.
Giống như những người rảnh rỗi không có việc gì.
Phần ít Người Nhà màu tím còn lại đi theo Người Nhà màu vàng, khống chế Hồng Y giáo chủ đã không còn sức phản khác, ngồi lên chiếc xe đã chuẩn bị từ trước, tiến tới căn cứ bí mật của hội Phụ Huynh ở thành phố số 18.
Trên đường đi, có một Người Nhà màu vàng nhìn về phía Hồng Y giáo chủ:
“Này….Ngươi có muốn gia nhập hội Phụ Huynh chúng ta không hả? Chúng ta sẽ không kỳ thị ngươi đâu, ngươi có thể làm lại tất cả, bắt đầu từ Người Nhà màu trắng, chậm rãi cứu rỗi bản thân.”
Hồng Y giáo chủ:
“…”
Cứu rỗi bản thân cái quằn què ấy!
Ông đây là Hồng Y giáo chủ cao quý ở Cơ Giới thần giáo, đến hội Phụ Huynh các ngươi lại chỉ có thể bắt đầu từ Người Nhà màu trắng hay sao?”
Tần Thư Lễ nuốt nước bọt:
“Này, ta mạo muội hỏi một câu, các ngươi là người của La Vạn Nhai hả?”
Một Người Nhà màu tím chịu trách nhiệm lái xe cười nói:
“Đúng vậy, ngươi yên tâm đi, đã đón được ngươi rồi thì sẽ không có nguy hiểm gì đâu.
Thân phận của ngươi rất mẫn cảm, chúng ta tiến hành huấn luyện ngươi xong, không chừng ngươi còn có thể quay trở lại Cơ Giới thần giáo để làm nội ứng.
Đúng rồi, Người Nhà màu đen mới dặn dò lần này ngươi lập được công lớn, đặc biệt thăng chức cho ngươi thành Người Nhà màu lam, trong thời gian ngắn ngủi đã vượt qua màu trắng và màu xanh, có thể nói ngươi là người cất bước cao nhất ở chỗ chúng ta đó.”
“Vậy à!”
Tần Thư Lễ cảm thấy khá bất ngờ, thậm chí hắn không biết mình có nên nói cảm ơn hay không.
Lúc này, có một Người Nhà màu vàng nói:
“Đúng rồi, Người Nhà màu đen còn gửi một phần tài liệu tới, yêu cầu chúng ta học tập, xong khi học xong thì có thể được quán đỉnh.”
Ánh mắt tất cả Người Nhà trong xe sáng ngời:
“Phải học gì vậy?”
Hồng Y giáo chủ im lặng, không còn tức giận chửi rủa nữa.
E rằng đây là cơ hội tốt nhất để hắn thám thính bí mật của hội Phụ Huynh, cho dù chính hắn cũng không biết mình nghe ngóng được có tác dụng gì không.
Người Nhà màu vàng dùng điện thoại di động, mở tài liệu La Vạn Nhai gửi tới lên, yên lặng đọc một lúc.
Chỉ thấy từ khi hắn bắt đầu đọc tài liệu, ban đầu tỏ vẻ nghi ngờ, dần dần lại đổi sang vẻ hưng phấn.
Người Nhà màu vàng không kìm được mà đọc thành tiếng:
“Tri thức thay đổi vận mệnh…”
“Trên thế giới này, nghề nghiệp cao quý nhất chính là công nhân…”
“Mong rằng thanh niên Liên Bang vượt qua nỗi tuyệt vọng, có chí tiến thủ, chớ có nghe theo những lời của đám người cam chịu tự sa ngã.
Người có thể làm việc thì hãy làm việc, người giỏi nói chuyện thì hãy lên tiếng.
Có một phần năng lượng thì hãy tỏa ra một phấn ánh sáng, cho dù làm đom đóm thì cũng có thể tỏa sáng ở trong bóng đêm, không cần ánh lửa từ bó đuốc.
Nếu như sau đó không có ánh lửa từ bó đuốc: Vậy ta chính là ánh sáng duy nhất.
Nếu như có đuốc lửa, mặt trời mọc, vậy chúng ta có thể thoải mái mà biến mất.
Chẳng những không hề bất bình chút nào, hơn nữa còn vui vẻ ngợi ca đuốc lửa hay ánh mặt trời kia, bởi vì nó soi sáng nhân loại, và ta cũng ở bên trong đó.”
*Chú thích: Đoạn văn trên được trích ra từ tác phẩm Gió Lòng của nhà văn Lỗ Tấn, mình chỉ dịch sơ qua theo ý hiểu của bản thân.
Trong xe im lặng hồi lâu, Người Nhà màu tím lái xe hỏi:
“Đây là tài liệu Người Nhà màu đen bảo chúng ta học hay sao?”
“Không phải.”
Người Nhà màu vàng nói:
“Người Nhà màu đen nói đây là tài liệu Phụ Huynh bảo chúng ta học.”
“Phụ Huynh?”
“Phụ Huynh?!”
Tần Thư Lễ đột nhiên phát hiện các Người Nhà ở trong xe đột nhiên tỏ thái độ trang nghiêm, thành kính.
“Phụ Huynh là ai?”
Trong lòng hắn vô cùng nghi hoặc.
Hồng Y giáo chủ cũng cảm thấy nghi hoặc như hắn.
…
Tư liệu mà những thành viên của Hội Phụ Huynh vừa đọc chính là những gì Khánh Trần và Ương Ương mất mấy ngày để soạn thảo sau khi về đến Lạc thành.
Tất cả những thông tin có trong bản tư liệu này đủ để tất cả người nhà đọc trong mấy ngày.
Khánh Trần đang ngồi trong phòng làm việc thì nhận được tin nhắn của La Vạn Nhai….
Nội dung tin nhắn khiến hắn vô cùng kinh ngạc, La Vạn Nhai vừa nhắn cho hắn, Hội Phụ Huynh đã bắt sống được Hồng Y giáo chủ.
Bên dưới tin tức này còn là một dòng chữ nhỏ, Tần Thư Lễ đã trở thành người nhà.
Nếu một ngày nào đó Tần Thư Lễ phải đi gặp mình mà bị người khác hỏi đi đâu, nếu hắn nói “Đi gặp phụ huynh” thì không biết mọi chuyện sẽ như thế nào nhỉ….
Cho nên tốt nhất họ không gặp nhau thì hơn.
Khánh Trần lại nghĩ, bình thường cứ đến giờ này nếu Khánh Chuẩn thấy đền phòng làm việc của hắn vẫn sáng thì chắc chắn đối phương sẽ đi mua bữa khuya mang đến cho hắn, nhưng hôm nay hắn đợi mãi mà vẫn không thấy đối phương đâu.
Lúc này, dù trời đã rất khuya nhưng trang viên Ngân Hạnh vẫn đèn đuốc sáng trưng.
Cũng như trang viên Bán Sơn của Lý thị ở thành phố số 18, trang viên Ngân Hạnh cũng là nơi tập trung và phân phối tất cả quyền lực trong Khánh thị.
Vì địa hình ở thành phố số 5 không bằng phẳng như những thành phố khác trong liên bang mà tọa lạc trên một vùng đất khá nhấp nhô, đồi núi trập trùng nên người ta gọi nó là Sơn Thành, ở giữa thành phố có một con sông thẳng tắp, tất cả những kiến trúc lớn trong thành phố đều được xây dựng ở hai bên bờ sông…
Tối nay sẽ lên thêm 5 chương nữa.
Mọi người đừng quên ĐỀ CỬ ủng hộ mình và Khánh Trần nhé!
Chương 1170: Không Còn Chút Nhân Tính?
Mọi người thường nói, nếu muốn tìm đường ở thành phố số 5 thì tốt nhất đừng tin vào bản đồ, vì chỉ khi đích thân đặt chân đến đây, ngươi mới nhận ra một vấn đề, rất có thể địa điểm mà trên bản đồ chỉ xa tít tắp lại ở ngay trên tòa nhà đối điện tầng thượng tòa nhà mà ngươi đang sống, ngươi chỉ cần bước vài bước qua chiếc cầu nối hai tòa nhà là có thể đến nơi thôi.
Trang viên Ngân Hạnh không nằm trong trung tâm thành phố mà ở sườn một ngọn núi.
Nếu đứng từ trong thành phố để ngắm nhìn nó thì ngươi sẽ nghĩ nó là một tòa nhà trên không, chứ không phải trên sườn núi nữa.
Trong căn phòng nào đó, mười ba người đại diện cho mười ba phe phái lớn trong Khánh đang ngồi im tại chỗ, không ai biết họ đang nghĩ gì.
Lúc này, Ám Ảnh Chi Môn bỗng xuất hiện trong phòng.
Ngay khi cánh cửa cúa nó mở ra, căn phòng đang sáng rực rỡ bỗng tối sầm lại.
Thủ lĩnh ảnh tử bước ra khỏi cửa, sau đó nhàn nhã ngồi lên chiếc ghế ở chính giữa:
“Gia chủ đâu? Hắn không định đến chủ trì hội nghị hôm nay sao, ngày nào cũng tu luyện, hắn muốn trường sinh sao? Thiên phú của hắn có ra gì đâu mà đòi trường sinh.”
Có vẻ những người đang ngồi đây đã sớm quen với cuộc họp tối om như thế này nên chẳng có ai phàn nàn gì cả.
Chỉ là ngay khi đèn tắt, bầu không khí lập tức thay đổi.
Một người bình tĩnh nói:
“Nếu xét theo địa vị gia tộc, một kẻ làm thủ lĩnh ảnh tử như ngươi sao có thể nói những lời bất kính như thế với gia chủ, còn nếu xét theo bối phận, kẻ làm con như ngươi cũng không được phép nói những lời như vậy về cha mình.”
Thủ lĩnh ảnh tử vui vẻ nói:
“Nếu ngươi muốn dùng lí do này để công kích ta thì không cần nói nữa.
Nói chuyện chính đi, lần này 13 vị gọi ta đến đây là muốn thương thảo về vấn đề gì.”
Người đàn ông trung niên ngồi bên phải hắn nói:
“Tại sao ngươi lại tốn công tốn sức để đón Khánh Mục về, chẳng qua hắn chỉ là một người thực vật thôi, có đón được hắn về cũng chẳng để làm gì, nếu để hắn ở phương bắc thì có lẽ còn chút tác dụng khích lệ tinh thần mọi người, chẳng lẽ ngươi không biết chiến tranh liên bang chuẩn bị tiếp tục nổ ra sao, một kẻ làm thủ lĩnh ảnh tử như ngươi còn không biết làm gì có lợi nhất cho gia tộc sao.”
Thủ lĩnh ảnh tử cười nói:
“Chẳng lẽ các ngươi không còn chút nhân tính nào sao? Bao năm qua, Khánh Mục đã hi sinh cho gia tộc nhiều như vậy, bây giờ hắn sắp chết rồi, chẳng lẽ các ngươi muốn nhìn hắn chết ở nơi đất khách quê người sao.”
“Vậy tại sao trước đây ngươi không đón hắn, bây giờ lại nhất quyết đón hắn về bằng được?”
Có người nói:
“Ta nghi ngờ ngươi đang lợi dụng khu 1 và giao dịch của Khánh Mục để công kích các thành viên trong gia tộc.
Dạo gần đây khu 1 đã bắt hơn mười nhân vật quan trọng của Khánh thị, tại sao đến bây giờ họ vẫn chưa thả người?”
Thủ lĩnh ảnh tử chậm rãi nói:
“Vì mười người này chẳng cống hiến chút gì cho gia tộc mà chỉ mang tiền vào túi một số người thôi.
Ta biết mọi người đều muốn giành lợi ích về mình, thậm chí ta còn biết có người định nâng một tên võ si lên làm thủ lĩnh ảnh tử để tiện khống chế.
Có lẽ đây chính là bệnh chung của tất cả các gia tộc đi.
Nhưng các ngươi nên nhớ, gia tộc còn thì các ngươi mới còn.”
Bầu không khí trong phòng lập tức trở nên nghiêm trọng, mọi người đều không dám nói gì.
Thủ lĩnh ảnh tử cười híp mắt nói:
“Không cần khẩn trương, ta biết những người ngồi đây đều tham gia ít nhiều vào cuộc chiến tranh giành thủ lĩnh ảnh tử, nhưng không sao, từ trước đến nay, mọi người đều được tự do chọn ứng cử viên mà.
Ta chỉ muốn nhắc nhở mọi người một câu, tuy tập đoàn đã tồn tại hàng trăm năm nhưng không có nghĩa là nó sẽ không sụp đổ, ta hi vọng mọi người sẽ không vì lợi ích trước mắt mà đưa ra quyết định sai lầm cho tương lai.”
Một người phụ nữ trung niên ngồi cuối bàn nói:
“Vậy tại sao người lại thông qua khu 1 để giúp Khánh Nhất? Ngươi cũng biết Khánh Nhất còn quá nhỏ, nếu hắn trở thành thủ lĩnh ảnh tử thì hợp lí sao? Hoặc chuyện này còn bí mật gì đó mà ngươi cố ý không nói cho chúng ta biết?”
Cha của Khánh Nhất đột nhiên mở miệng:
“Ngươi thì biết cái gì, sao con ta không thể trở thành thủ lĩnh ảnh tử được? Thế nào, không thấy ta ra tay giúp hắn nên các ngươi nghĩ hắn yếu sao, có các ngươi giúp mà sao mấy người được chọn khác vẫn chẳng làm được gì thế, ta đã sớm nói với Khánh Nhất rồi, nếu hắn không thích làm thủ lĩnh ảnh tử thì cứ chạy về thành phố số 5, ta sẽ bảo vệ hắn.
Đừng để ta phát hiện người nào dùng thủ đoạn bỉ ổi lên người con ta, nếu nó chết, ta sẽ đi hỏi tội từng người ngồi đây đấy.”
Bầu không khí trong phòng họp lập tức trở nên lúng túng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







