1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 115 : Lý Dịch Đến (c1141-c1150)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 115 : Lý Dịch Đến (c1141-c1150)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1141: Lý Dịch Đến

Lúc này, Khánh Nguyên đang suy tư làm sao hi sinh hai người Lý Dịch, Vương Chấn Bắc, để rửa sạch hiềm nghi cho mình.

Bọn hắn thật sự CMN không có cấu kết với Jindai, Kashima mà!

Nhưng mà, giờ khắc này người sầu lo nhất cũng không phải Khánh Nguyên, mà là Lý Dịch.

Hắn đã ý thức được vị ‘Khánh Nguyên’ bên người này là giả, dường như đối phương đã chụp cho công xã Long Hồ, công xã Quang Minh một cái bô đầy phân, bây giờ còn có ý khơi mào nội chiến giữa công xã Long Hồ và công xã Quang Minh!

Người này là ai?

Trong lòng Lý Dịch đầy sợ hãi.

Hắn muốn hỏi đối phương vì sao lại làm như thế, lại nghe người trẻ tuổi kia vừa cười vừa nói:

“Thú vị.”

Hai chữ này, giống như là vừa vặn trả lời câu hỏi trong lòng hắn.

Bên trong phòng làm việc tạm thời của Côn Luân tại trung tâm hội nghị.

Trịnh Viễn Đông đang xem đăng ký nhận phòng của tất cả người du hành thời gian, mã QR của Khánh Trần vẫn chưa xuất hiện.

Lộ Viễn đẩy cửa vào:

“Ông chủ, chuyện vừa mới phát sinh bên dưới, ngài có nghe được không?”

“Ừm, nghe được.”

Trịnh Viễn Đông bình tĩnh đáp lại.

“Xem ra Jindai, Kashima lại có động tác, chúng ta có nên tăng mức độ cảnh giới lên không?”

Lộ Viễn hỏi:

“Bên ta có thể điều thêm người từ mấy thành thị khác tới.”

Trịnh Viễn Đông ngẩng đầu nhìn hắn:

“Không cần đâu.”

“Hở?”

Lộ Viễn nghi hoặc:

“Ngài không lo lắng à.”

Trịnh Viễn Đông bình tĩnh hỏi:

“Mọi người đều biết, lúc này thành viên Côn Luân tập trung nhiều nhất ở Trịnh thành, ngay cả Cửu Châu cũng đưa một nhóm đến thám thính, nếu như ngươi là Jindai và Kashima, lúc này có tới chịu chết không? Bọn chúng đâu có ngu.”

“Nhưng ta đã xác nhận với Trương Việt Ba, là sự thật. “

Lộ Viễn nói thầm.

“Ừ, Tam Giang Khẩu không có gạt người, họ khẳng định đã nghe được có người nói mấy câu như thế mới hoảng hốt chạy về tìm chúng ta.”

Trịnh Viễn Đông gật gật đầu:

“Nhưng ngươi nhớ hôm nay ta từng nói gì không?”

“Hả?”

Lộ Viễn càng ngơ ngác.

Trịnh Viễn Đông nhìn Lộ Viễn nói:

“Chỗ nào có người gây sự thì Khánh Trần ở ngay chỗ đó.

Chuyện này tám phần là do hắn làm, không cần lo, chờ xem đến cùng hắn muốn làm gì.

Tổ chức công xã Long Hồ này, lúc đầu ta dự định sau khi Thẩm Phán Đình thành lập nó sẽ là tổ chức đầu tiên dùng để giết gà dọa khỉ, lợi dụng chúng để cúng cố uy tín của Thẩm Phán Đình.

Nhưng hiện tại xem ra, bọn chúng không chống đỡ được đến lúc Thẩm Phán Đình thành lập rồi.”

Lộ Viễn không đi Châu Âu, nhưng Trịnh Viễn Đông thì tham dự toàn bộ hành trình.

Cho nên mọi chuyện xảy ra ở Châu Âu lúc trước, rất là tương tự với những chuyện sắp phát sinh…

Tổng kết lại, chính là một cái gậy quấy phân heo xuất hiện, sau đó cũng không biết vì sao đột nhiên tất cả tổ chức du hành liền đánh nhau túi bụi.

Đổi lại người khác khẳng định sẽ không nghĩ đến Khánh Trần, nhưng Trịnh Viễn Đông không giống, từ trước đến nay hắn tin tưởng trực giác của mình.

Lộ Viễn do dự một chút nói:

“Ngài còn có căn cứ gì khác không, cũng không thể chẳng có chứng cớ gì lại đổ hết lên đầu Khánh Trần.”

“Căn cứ?”

Trịnh Viễn Đông trầm tư:

“Căn cứ chính là, hắn lén lút đến Trịnh thành còn trốn tránh Nghê Nhị Cẩu, khẳng định là muốn gây sự.

Nhưng mà Trịnh thành cũng chưa phát sinh chuyện kỳ quái gì, cho đến bây giờ chỉ xảy ra một chuyện rắc rối thì có thể khẳng định là hắn đang giở trò quỷ.”

Nếu như có rất nhiều chuyện kỳ quái phát sinh, như vậy một chuyện trong đó có thể do Khánh Trần làm.

Nếu như chỉ có một việc kỳ quái phát sinh, vậy chuyện này chắc chắn là Khánh Trần làm.

Lộ Viễn:

“…Hình như cũng có lý.”

Hắn hơi nghi hoặc, rốt cuộc trong lòng ông chủ Khánh Trần có hình tượng gì đây….

Trịnh Viễn Đông nói:

“Còn nữa, hai con Slime ồn ào vừa mới nãy chẳng phải là Lưu Đức Trụ và Nam Canh Thần sao? Hai người họ đột nhiên chạy đến làm ầm ĩ, việc này sao có thể không liên quan gì đến Khánh Trần?”

Lộ Viễn nhớ lại hai con Slime vừa mới đổ thêm dầu vào lửa kia…

“La Vạn Nhai hiện đang làm gì?”

Trịnh Viễn Đông hỏi.

Lộ Viễn nói:

“Chuyện này ngài đã thông báo nên ta đặc biệt lưu ý, con hàng này trong lúc hỗn loạn đột nhiên rời đi, dường như đang theo dõi một thành viên Ma Trận định rời khỏi hội trường.”

Trịnh Viễn Đông nhíu mày.

Hắn nhắm mắt lại sắp xếp tất cả manh mối mình lấy được một lần nữa, khi hắn lại mở mắt ra liền nói:

“Nếu là thành viên Ma Trận khi nghe chuyện của công xã Long Hồ thì sẽ không rời đi, hẳn phải ở lại tiếp tục xem náo nhiệt.

Đó không phải thành viên Ma Trận, hắn rời đi để mật báo cho người ta.

Ta cảm thấy, Khánh Trần có khả năng là đang tìm người, người này có quan hệ với công xã Long Hồ, công xã Quang Minh.”

Lúc này, sảnh triển lãm lầu một bỗng nhiên náo nhiệt lên.

Lộ Viễn từ trên lầu nhìn xuống, kinh ngạc nói với Trịnh Viễn Đông:

“Ông chủ, Lý Dịch lại đến đây.”


Chương 1142: Đả Đảo Quân Bán Nước 1

Trịnh Viễn Đông nhíu mày, hắn cũng đi qua nhìn, thình lình trông thấy cách Lý Dịch không xa còn có một thiếu niên mang khẩu trang màu đen, cười nhẹ ngẩng đầu nhìn về phía mình.

Khánh Trần đã đổi về hình dạng bản thân, dẫn Lý Dịch tới trung tâm hội nghị.

Trịnh Viễn Đông thở dài nói với Lộ Viễn:

“Thằng nhóc này ở bên ngoài gây sự còn chưa đủ…Tăng mức cảnh giới lên , đợi lát nữa xảy ra chuyện duy trì tốt trật tự.”

Lầu một sảnh triển lãm.

Trương Việt Ba của Tam Giang Khẩu chỉ vào Lý Dịch:

“Chính là hắn, ta chắc chắn không nhìn lầm.

Chúng ta nghe được ông chủ của hắn nói chuyện trong phòng riêng sát nhà vệ sinh.”

Ma Trận Trần Tuế đứng dậy, lạnh giọng hỏi Lý Dịch:

“Những gì hắn nói là sự thật ư? Công xã Long Hồ, Công xã Quang Minh các ngươi cấu kết với Jindai, Kashima?”

Lúc này, tổ chức Hồng Diệp cũng lần đầu công khai lên tiếng.

Một cô gái mặc đồ tây màu tím xanh ôm sát người, bình tĩnh nói với Lý Dịch:

“Ngươi có biết giúp Jindai và Kashima, thì chẳng khác gì làm Hán gian không?”

Cửu Nhiễm, thủ lĩnh Hồng Diệp cũng không đến, vị này là An Tâm một trong những cấp cao của Hồng Diệp.

Chuyện nổi danh nhất có liên quan đến Hồng Diệp, chính là gần đây đón Trương Kính Văn về nhà.

Vị du hành Trương Kính Văn này lúc trước khi tập kích trụ sở chính của Jindai đã làm nổ tung một cái đền thờ bên kia, về sau dưới sự trợ giúp của nhân viên tình báo hải ngoại đã trốn sang Hàn Quốc, rồi từ núi Trường Bạch lén lút trở về.

Trên đường luôn có người truy sát, cuối cùng Hồng Diệp ra mặt tiếp ứng, trong đó cũng có rất nhiều thành viên Cửu Châu giả trang thành thành viên Hồng Diệp.

Khi Jindai bên kia kháng nghị trong hội người du hành quốc tế, Cửu Châu trả lời rất đơn giản: Hồng Diệp là một tổ chức tự phát của dân gian, không đại diện cho hành vi phía chính phủ.

Lúc đó thiếu chút nữa là chọc đám người Jindai tức chết.

Lý Dịch say khướt nhìn về phía Trần Tuế và An Tâm:

“Cấu kết Jindai, Kashima? Đừng nói khó nghe như vậy, công xã Quang Minh, công xã Long Hồ chúng ta chỉ quyết định hợp tác với họ mà thôi.

Mà ta cảm thấy quyết định của các vị lãnh đạo chẳng có vấn đề gì.”

Cả sảnh triển lãm xôn xao, Lý Dịch nói vậy khác gì thừa nhận mình có cấu kết với Jindai và Kashima?

Cho nên, Tam Giang Khẩu bên kia nghe vậy nói ngay:

“Công xã Long Hồ, công xã Quang Minh muốn liên hợp bọn ngoại tặc làm một mẻ hốt gọn chúng ta cũng là thật, đúng không?”

Một con Pikachu nào đó nhìn Lý Dịch cười lạnh:

“Từ hôm nay trở đi, chúng ta không đội trời chung với công xã Long Hồ, công xã Quang Minh, nếu như vào thế giới trong có cơ hội truy sát các ngươi, ta sẽ không buông tha cơ hội đó.”

Một con Slime hét lên:

“Đánh chết hắn!”

Một con Slime khác: “Đánh chết cả Vương Chấn Bắc!”

Còn có mộ con khủng long nhỏ màu xanh lá gật gù đắc ý hô:

“Đả đảo quân bán nước!”

Trong đám người, một thành viên Ma Trận nào đó siết chặt nắm đấm, thần sắc dưới mặt nạ âm trầm như nước, ánh mắt cứ như lưỡi dao róc thịt trên người Lý Dịch.

Hắn đột nhiên cảm giác được, Lý Dịch này có thể đã bị người ta mua chuộc, để phá rối công xã Quang Minh, Công xã Long Hồ.

Nhưng ai lại làm ra loại chuyện này.

Chẳng lẽ là một người dự tuyển Ảnh tử khác, còn là người du hành thời gian?

Không trách Khánh Nguyên nghĩ như vậy, thật sự ngoại trừ người dự tuyển Ảnh tử ra, họ cũng không có kẻ thù nào khác.

Cho nên gặp chuyện kỳ quái, sẽ liên tưởng đến phương diện này trước tiên.

Lúc này, Trần Tuế của Ma Trận vẫn tỉnh táo, hắn đi đến đối diện Lý Dịch, bình tĩnh nói:

“Trước khi các ngươi chưa gây ra sai lầm lớn, ta hi vọng các ngươi có thể tỉnh ngộ kịp thời.”

Lý Dịch nhìn Trần Tuế trước mặt, mọi người đang chờ nghe xem hắn nói cái gì.

Lý Dịch:

“Phụt!”

Trần Tuế đang mang mặt nạ.

Nhưng một ngụm nước bọt này, lại tinh chuẩn xuyên qua vị trí con mắt trên mặt nạ bắn lên mắt Trần Tuế.

Trần Tuế: “…”

Lộ Viễn: “…”

Trịnh Viễn Đông: “…”

Một màn này sao mà tương tự, lúc trước nguyên nhân khiến tổ chức Future thề phải truy sát tổ chức Jindai cũng do một ngụm nước bọt không có tính sát thương nhưng lại đầy tính vũ nhục như thế này.

Không ai biết lúc Kurokawa Kaito nhổ nước miếng, Trịnh Viễn Đông đang có mặt trên một một toà nhà ngay tại cạnh đó lặng lẽ quan sát.

Nhất thời Trịnh Viễn Đông như quay trở về đoạn hồi ức kia, về tới Amsterdam gió lạnh thấu xương…

Cho đến giờ phút này, hắn rốt cuộc đã xác định, trên người Khánh Trần nhất định có một vật cấm kỵ có thể khống chế người khác.

“Con Rối Giật Dây.”

Trịnh Viễn Đông thấp giọng tự nhủ trong lòng.


Chương 1143: Đả Đảo Quân Bán Nước 2

Ở thế giới trong.

Một số vật cấm kỵ vẫn thần bí như cũ, nhưng cũng có một số đã được người ta phân loại, chỉnh lý thành sách.

Một ngàn năm trước, vào kỷ nguyên trước của nền văn minh nhân loại, tổ chức tình báo Hồ thị đã làm giàu dựa vào những món đồ chơi đó. .

Khi đó tổ chức tình báo Hồ thị vẫn chỉ là một tổ chức nhỏ, có một ông lão tên là Hồ Thuyết xây dựng nên mấy cô nhi viện, lại từ trong đó tuyển lựa ra một số người, truyền thụ cho chúng cách tu hành.

Lúc ấy Hồ Thuyết vốn là người phụ trách mảng tình báo của một tập đoàn tư bản, về sau tập đoàn tư bản sụp đổ, hắn liền dẫn theo các cô nhi làm nghề cũ.

Theo ghi chép, Hồ Thuyết có quan hệ tương đối chặt chẽ với các cường giả thế giới trong, là bạn vong niên với cứu thế giả Nhậm Tiểu Túc, Khánh Chẩn, Bán Thần Lý Thần Đàn từng một mình ngăn chặn quân đoàn mấy triệu người máy trí tuệ nhân tạo kia là cháu ngoại của hắn.

Trong kiếp nạn khi nhân loại đối mặt với nguy cơ diệt vong lần trước, Hồ Thuyết từng một mình xông vào trăm vạn quân, mười hai thanh phi kiếm lấp lánh như hằng tinh ngoài vũ trụ.

Cuối cùng vẫn sống sót giữa hàng vạn quân địch.

Cho nên, kỳ thật rất nhiều người đều biết, con đường truyền thừa của tổ chức tình báo Hồ thị có cực hạn là mười hai thanh phi kiếm.

Nhưng đến bây giờ, chỉ có những người tu hành cấp A theo đường này mới có thể bắt đầu ôn dưỡng tâm kiếm của riêng mình, rất nhiều người cả đời cũng chỉ có thể ôn dưỡng năm sáu thanh, rất khó có người đạt tới trình độ của Hồ Thuyết.

Lúc đó, con đường làm giàu của Hồ thị ngoại trừ buôn bán tình báo ra, thu nhập lớn nhất đến từ việc sắp xếp tư liệu của những siêu phàm giả thành sách, tính giá một đồng một quyển bán cho dân chúng xem như là truyện giải trí bên lề…

Truyền thống này, bọn hắn vẫn luôn duy trì, đến bây giờ tổ chức tình báo Hồ thị còn xây dựng ứng dụng chính chủ của riêng mình, mỗi tháng tốn mười đồng là có thể đọc tình báo mới nhất của siêu phàm giảm giống như xem tạp chí vậy…

Trong ứng, còn có thể dùng tiền mua danh sách các vật cấm kỵ.

Tổ chức tình báo Hồ thị sẽ sắp số thứ tự cho tất cả vật cấm kỵ từng xuất hiện, từ ACE- 001 đến ACE-0338.

Trong danh sách này, Trịnh Viễn Đông nhớ rất rõ ràng tác dụng của vật cấm kỵ ACE-019 Con Rối Giật Dây chính là để khống chế người khác.

Mà vật này…ở khu cấm kỵ số 002 đã bị một vị Kỵ Sĩ nào đó thu nhận, để tránh cho đồ vật tà ác lại thấy ánh mặt trời.

Trịnh Viễn Đông yên lặng nhìn dưới lầu, Con Rối Giật Dây này quả nhiên vẫn xuất hiện, như vậy thân phận Kỵ Sĩ của Khánh Trần rốt cuộc cũng được chứng thực.

Trước đó, phán đoán của hắn đối với thân phận Khánh Trần, vẫn chỉ là suy đoán.

Dù hắn tin tưởng trực giác của mình nhưng kỳ thật vẫn chưa có chứng cứ, chỉ là hiện tại đã có.

Khánh Trần nhất định cũng biết mình có thể đoán được, nhưng đối phương vẫn để lộ thông tin này dưới mí mắt mình.

Là vì đối phương tín nhiệm Côn Luân sao.

Trịnh Viễn Đông yên lặng suy tư.

Lộ Viễn nhìn về phía ông chủ bên cạnh:

“Chúng ta có nên xuống dưới can thiệp không?”

Trịnh Viễn Đông cười cười:

“Không sao, cứ xem đã.”

Lộ Viễn thầm nói:

“Chuyện này cũng là tên nhóc Khánh Trần kia làm ra sao, tại sao ta cảm thấy Lý Dịch giống như là uống phải rượu giả vậy.”

Lần này Trịnh Viễn Đông không trả lời.

Nhưng kỳ thật hắn cũng rất tò mò rốt cuộc Khánh Trần muốn làm gì.

Thân phận Kỵ Sĩ của Khánh Trần dù đã được chứng thực, nhưng Trịnh Viễn Đông luôn cảm thấy còn thiếu một cái gì đó.

Trong sâu thẳm, tựa hồ vẫn còn một đầu mối mới.

Chỉ có nó mới có thể kết nối tất cả manh mối, giải thích hành vi của Khánh Trần hiện tại.

Sảnh triển lãm lầu một.

Khánh Nguyên đang xen lẫn trong đội ngũ Ma Trận, lạnh lùng nhìn Lý Dịch trong đám người.

Khi Lý Dịch nhổ nước miếng về phía Trần Tuế, Khánh Nguyên cũng choáng váng.

Làm sao hắn cũng không nghĩ đến, Lý Dịch thường ngày nhìn vẫn rất bình thường, vậy mà lại làm ra loại chuyện này, còn nhổ nước miếng chuẩn như vậy…

Đối với Khánh Nguyên mà nói, công xã Quang Minh và vị cha ruột cùng xuyên không kia là chỗ dựa lớn nhất để hắn tham dự cuộc chiến Ảnh tử.

Mà bây giờ, việc Lý Dịch và Vương Chấn Bắc đang làm đã xâm hại lợi ích của hắn một cách nghiêm trọng.

Nếu như công xã Quang Minh trở thành con chuột người người kêu đánh, các thành viên cũng bởi vì tội danh có lẽ có này mà rời hội, Khánh Nguyên làm sao tham dự tuyển chọn Ảnh tử được nữa? Dựa vào cái gì để ứng đối vởi những người dự tuyển Ảnh tử kia?

Ánh mắt Khánh Nguyên lướt qua đám người, hắn bắt đầu có chút hoài nghi có một người dự tuyển Ảnh tử đang chơi hắn, nhưng hắn không có chứng cứ.


Chương 1144: Đả Đảo Quân Bán Nước 3

Mà chuyện cấp bách nhất bây giờ là làm sao tiêu trừ ảnh hưởng của chuyện này.

Xem ra, hai người Lý Dịch và Vương Chấn Bắc kia nhất định phải trở thành vật hy sinh trong chuyện này, không thể để chúng trở thành vết nhơ của công xã Quang Minh.

Trong lòng Khánh Nguyên đắng ngắt, ở thế giới trong sau khi hắn đến thành thị số 10, vốn là muốn liên hợp người du hành ở Trịnh thành trở thành trợ lực cho mình, lại không ngờ công xã Long Hồ đã không hỗ trợ được gì còn cản trở hắn.

“Có nên giết chết Lý Dịch ngay bây giờ, để tránh tên khốn này lôi công xã Quang Minh xuống nước?”

Khánh Nguyên suy tư.

“Không được, nếu như giết chết hắn trước mắt bao người, mình cũng chạy không thoát liên quan, cũng may cho đến giờ này Lý Dịch vẫn chưa đả động tới công xã Quang Minh.”

Khánh Nguyên nghĩ.

Nhưng đúng vào lúc này, Lý Dịch bỗng nói:

“Các ngươi có thể làm gì được ta chứ? Chỗ dựa sau lưng ta chính là công xã Quang Minh, ngươi biết Nhị lão bản công xã Quang Minh là ai không, là Khánh Nguyên một trong những người tham gia tuyển chọn Ảnh tử.

Các ngươi dám động thủ với ta, vào thế giới trong cứ chờ ta lần lượt tính sổ với từng người!”

Nói xong, Lý Dịch còn ỷ có chống lưng, bễ nghễ trêu tức mọi người.

Khánh Nguyên kinh ngạc, trong lòng không ngừng hô lớn:

“CMM!”

Hắn không nghĩ tới Lý Dịch này ngu ngốc đến vậy, chưa gì đã bán đứng mình.

Hắn nói như vậy chẳng phải sẽ chuyển hết thù hận lên công xã Quang Minh sao!?

Đã vậy, thân phận người du hành của hắn còn bại lộ trước mặt những người này, một khi truyền đến Khánh thị bên kia, sợ là Ảnh tử cũng nghĩ cách giết chết hắn?

Khánh Nguyên không biết, trong số những người tham gia tuyển chọn Ảnh tử, thật ra vẫn còn một người du hành khác, mà Ảnh tử cũng biết rõ việc này.

Nhưng hắn có biết hay không cũng không quá quan trọng, Ảnh tử không thèm để ý thân phận người du hành của Khánh Trần là có nguyên nhân khác, nhưng nếu như Khánh Nguyên bại lộ, có khả năng sẽ chết thật.

Tâm tình Khánh Nguyên rối bời.

Hắn không biết tại sao mọi chuyện lại tiến triển như thế này.

Bên trong sảnh triển lãm nhất thời yên lặng lại.

Hầu hết mọi người đều là lần đầu được biết, hoá ra trong những người tham gia tuyển chọn Ảnh tử còn có một người du hành!

Đây chính là sự kiện được quan tâm nhất thế giới trong, mọi người đều biết, nếu như chiến thắng cuộc chiến Ảnh tử là có thể trở thành gia chủ đời tiếp theo của tập đoàn tư bản, đó là quyền lực khổng lồ đến cỡ nào? Cơ hồ có thể nói là một trong những vị hoàng đế ở thế giới trong!

Sắc mặt mọi người nhìn Lý Dịch cũng thay đổi.

Nhất là Trịnh Viễn Đông.

Giờ khắc này, hắn bỗng tìm ra đầu mối cuối cùng liên quan đến Khánh Trần!

Họ Khánh.

Người tham gia tuyển chọn Ảnh tử.

Khó trách Khánh Trần muốn nhằm vào Khánh Nguyên, khó trách sau khi Khánh Trần đến Trịnh thành liền biến mất không thấy đâu, còn quậy ra màn kịch này.

Trước đó hắn đã cảm thấy Khánh Trần đang phối hợp với La Vạn Nhai tìm người, bây giờ Trịnh Viễn Đông rốt cuộc đã rõ, người Khánh Trần tìm chính là người tham gia tuyển chọn Ảnh tử của công xã Quang Minh!

Nhằm vào người tham gia tuyển chọn Ảnh tử, xác suất lớn cũng là người dự tuyển Ảnh tử.

Lúc mới bắt đầu phát sinh sự kiện xuyên không, Hà Tiểu Tiểu đã phim tư liệu công bố tuyển chọn Ảnh tử, lúc đó mọi người đều biết có chín người tham gia tuyển chọn, nhưng hạng chín đặc biệt thần bí, ngay cả tên mọi người cũng không biết.

Hiện tại Trịnh Viễn Đông gần như có thể xác định, Khánh Trần chính là người tham gia tuyển chọn Ảnh tử thứ chín kia, nếu không thiếu niên này nhằm vào Khánh Nguyên là vì mưu đồ gì?

Nhưng Trịnh Viễn Đông vẫn có chút khó có thể lý giải, vì sao một mình Khánh Trần lại có thể tập hợp nhiều thân phận quan trọng như vậy.

Đế sư tương lai của Lý thị, lãnh tụ Kỵ Sĩ đời kế tiếp, người tham gia tuyển chọn Ảnh tử.

Đây mới thật sự là người được ông trời lựa chọn sao?!

Đã vậy ba thân phận này còn thuộc ba thế lực, căn bản cũng không phải là cùng một phe, làm sao lại liên hệ với nhau!?

Lúc này, vẻ mặt Lý Dịch vẫn ngạo mạn như cũ, nhất thời cũng không ai dám tùy tiện động đến hắn, đám người Tam Giang khẩu yên lặng lui về sau.

Nhưng không đợi Lý Dịch ngạo mạn đủ một phút đồng hồ, một con Pikachu đáng yêu đứng bên nói:

“Người tham gia tuyển chọn Ảnh tử thì ghê gớm lắm sao, thật sự cho rằng cứ tham gia tuyển chọn Ảnh tử là nhất định có thể chiến thắng à? Ở chỗ này có nhiều người du hành như vậy, muốn phá rối tên đồ bỏ dự tuyển kia còn không dễ dàng? Chúng ta không có khả năng làm đại sự, nhưng phá rối chuyện tốt của người khác thì dư sức.

Mọi người ở đây nhớ kỹ, ở thế giới trong nếu như phát hiện manh mối có liên quan đến cái tên Khánh Nguyên kia thì lập tức vạch trần hắn!”


Chương 1145: Đả Đảo Quân Bán Nước 4

Một con Slime nói:

“Đúng! Chúng ta còn có thể ủng hộ những người dự tuyển Ảnh tử khác, đánh chết ngươi!”

Một khủng long nhỏ màu xanh lá:

“Đả đảo quân bán nước!”

Sắc mặt Khánh Nguyên muốn khó coi bao nhiêu thì khó coi bấy nhiêu, hắn không nghĩ tới sự tình lại phát triển thành thế này.

Nếu như tất cả người du hành đều nhắm vào mình, vậy cuộc tuyển chọn Ảnh tử này đúng là không cần nghĩ đến nữa.

Trong lòng Khánh Nguyên tự nhủ sao mình lại xui xẻo như vậy, dính với đám đồng đội ngu như heo Lý Dịch, Vương Chấn Bắc này?!

Đương nhiên, xui xẻo nhất vẫn là Trần Tuế.

Hắn hiện đang bị nước bọt dính trên mắt phải, nhưng lại không thể lấy mặt nạ xuống lau, bởi vì như vậy sẽ làm lộ hình dáng thật, cho nên chỉ có thể tạm thời miễn cưỡng nhắm mắt phải, lập tức xử lý sự tình xong rồi nói sau.

Trần Tuế nhắm một mắt, dùng một con mắt khác nhìn Lý Dịch:

“Ngươi…”

Lý Dịch:

“Phụt!”

Ngụm nước bọt kia thật chuẩn xác, xuyên qua hốc mắt mặt nạ màu trắng, văng trúng một con mắt còn lại của Trần Tuế.

Trịnh Viễn Đông: “…”

Huyễn Vũ: “…”

Khánh Nguyên: “…”

Trần Tuế:

“…Đập hắn cho ta!”

Vị thủ lĩnh Ma Trận này, rốt cuộc cũng mặc kệ, khỏi ưu nhã, phong độ gì nữa.

Lập tức, tất cả thành viên Ma Trận cùng nhau xông lên, mà Lý Dịch thì đột nhiên quay người chạy trối chết ra ngoài trung tâm hội nghị.

Lý Dịch chạy ở đằng trước, vài trăm người đuổi theo phía sau, đông nhung nhúc đặc biệt hoành tráng.

Lý Dịch là cấp D, bên trong Ma Trận có cao thủ cấp C tốc độ nhanh hơn hắn vài phần, nhưng họ vừa muốn đuổi kịp Lý Dịch, lại phát hiện có người trẻ tuổi mang khẩu trang màu đen chạy trước làm chậm tốc độ.

Còn có hai con Slime cồng kềnh ngăn trở đường đi của rất nhiều người.

Lúc mọi người xông ra cửa trung tâm hội nghị đã chậm hơn Lý Dịch một bước.

Mà trong đó còn có rất nhiều người du hành mặc đồ hoá trang, căn bản là chạy không nhanh…

Khánh Trần không muốn những người du hành sau lưng đuổi kịp Lý Dịch sớm như vậy, hắn phải dùng Lý Dịch đưa những người du hành này đến một địa điểm khác.

Lúc này, một con Slime chạy đến bên cạnh Khánh Trần:

“Anh Trần, là ta nè, Tiểu Nam.”

Khánh Trần nhìn đối phương một chút, sau đó làm bộ không biết.

Nam Canh Thần tiếp tục nói:

“Anh Trần, ngươi thấy ta hoá trang thành Slime thế nào?”

Khánh Trần:

“Giả trang rất tốt, nhưng lần sau đừng giả trang nữa .”

Nam Canh Thần: “…”

Đã là mười giờ đêm.

Phóng viên truyền thông đứng ngoài trung tâm hội nghị thấy không có tin tức gì, liền định kết thúc công việc về nhà.

Lúc này, đột nhiên có một tên phóng viên hô to:

“Nhìn kìa, trong trung tâm hội nghị có người lao ra ngoài!”

Các phóng viên phản ứng bén nhạy vội vàng lấy camera, máy chụp ảnh ra, lại nhìn thấy sau lưng một người trẻ tuổi chạy như điên nào là Pikachu, Slime, khủng long nhỏ, Batman kêu loạn vọt ra.

Trong lúc đó, còn có người hô to dừng lại! Giết chết hắn! Xử hắn! Đả đảo quân bán nước!

Trong nhất thời tràng diện kịch liệt như nước sôi, phóng viên các hãng truyền thông cũng sôi trào!

Đây chính là tin sốt dẻo, tiêu đề họ cũng nghĩ xong xuôi rồi.

“Người du hành đêm khuya không ngủ, lại triển khai truy sát tập thể!”

“Kinh biến tại trung tâm hội nghị, xuất hiện quân bán nước!”

“Pikachu liên thủ cùng Slime!”

“DC Batman và Marvel Spider Man hiếm khi cùng chung khung hình!”

Các phóng viên nghĩ tới những tiêu đề này, sâu trong nội tâm bắt đầu rung động, phấn khởi đến không có cách nào khắc chế.

Một tên phóng viên quát:

“Lái xe, mau lái xe đến đây, đuổi theo họ!”

Cuối cùng, liền biến thành một màn càng thêm kinh người.

Lý Dịch chạy trước đám người tầm năm mươi mét, một đám nhân vật hoạt hình đuổi theo phía sau, phía sau nữa là các phóng viên ngồi trong xe, thò các loại camera như thương dài súng ngắn ra ngoài cửa sổ.

Người đi đường Trịnh thành, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì.

Bọn hắn nhìn Pikachu chạy bên cạnh, trong lòng tự nhủ mấy người này làm sao vậy, đang đóng phim à?!

Lúc này, Khánh Nguyên lẫn trong đám người, ánh mắt nhìn chòng chọc vào Lý Dịch phía trước.

Hiện tại hắn không có cách nào giết Lý Dịch nữa, bởi vì hắn muốn giữ Lý Dịch và Vương Chấn Bắc còn sống, để chính miệng bọn họ giải thích rõ ràng cho Côn Luân và những người du hành khác, giải thích rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Nếu như Lý Dịch và Vương Chấn Bắc chết trong hỗn loạn, vậy cái bô đầy phân trên đầu công xã Quang Minh sẽ không cách nào giũ sạch nổi.

Nghĩ tới đây, Khánh Nguyên đột nhiên cũng tăng tốc chạy lên đầu đoàn người.

Ma Trận bên này cho là đồng bọn mình ra sức, kết quả không nghĩ tới sau khi Khánh Nguyên chạy lên trước giống như là thể lực chống đỡ hết nổi, cũng bắt đầu từ từ chậm dần tốc độ, làm chậm tốc độ truy kích phía sau.

Chờ chút, Khánh Nguyên nhìn con đường Lý Dịch chạy trốn.

Đây không phải đang chạy về hướng tổng bộ công xã Quang Minh thiết lập ở Trịnh thành sao?! Đó là nguyên một tầng mới mướn trên cao ốc văn phòng sau khi công xã Quang Minh sát nhập với công xã Long Hồ!


Chương 1146: Chỉ Là Thuận Tay Xử Lý

Mà mắt thấy chỉ cần chạy hai con đường nữa là đến!

Không còn cách nào, Khánh Nguyên vừa chạy vừa lấy điện thoại di động ra, nhắn tin cho cha mình là Khánh Vũ, sợ cha mình ở trong tổng bộ bị liên lụy.

Lúc này, Khánh Nguyên không chú ý đến, La Vạn Nhai ở phía sau cách hắn không xa, đang nhìn chằm chằm vào hắn, khẩn trương đến không dám nháy mắt.

Khánh Trần nhìn về phía La Vạn Nhai, trong đám người hai người bọn họ nhanh chóng trao đổi ánh mắt.

Khánh Trần lại thuận theo phương hướng La Vạn Nhai nhắc nhở, vừa quay đầu liền trông thấy Khánh Nguyên đang dẫn đầu đoàn người.

Tất cả mọi chuyện phát sinh rất nhanh, nhanh đến không có bất kỳ người du hành nào khác chú ý tới, trong đám người còn có người mang lòng riêng.

Ngay sát na Khánh Nguyên cúi đầu gửi tin nhắn, một thiếu niên mang khẩu trang màu đen giống như không cẩn thận đụng phải cánh tay Khánh Nguyên.

Cạch một tiếng điện thoại rơi trên mặt đất.

Khánh Nguyên vừa mới chuẩn bị quay đầu lại nhặt, đã thấy một con Slime giẫm mạnh lên điện thoại di động….Đạp nát bét.

Khánh Nguyên trợn mắt trừng trừng, muốn xem là ai đụng mình, chỉ là giữa đám người hỗn loạn, căn bản hắn không phân rõ được ai với ai.

Trong nháy mắt Lý Dịch đã chạy đến trước của cao ốc Trung Châu, hắn không ngồi thang máy, mà chạy theo lối cầu thang thoát hiểm thẳng hướng tầng 13.

Trong cầu thang vang lên tiếng bước chân rầm rập, may mà người du hành thể lực dồi dào, sau khi chạy hai cây số còn có thể bò lên được tầng 13, nếu là người bình thường sợ là đã sớm đột tử.

Đến tầng 13, tổng bộ công xã Quang Minh vẫn đèn đuốc sáng trưng như cũ.

Nhưng Khánh Vũ cha của Khánh Nguyên cũng không ở chỗ này, chỉ có một số thành viên công xã Quang Minh, còn có Vương Chấn Bắc.

Vương Chấn Bắc nhìn thấy Lý Dịch xông vào tổng bộ, liền giận không kềm được mắng:

“Lý Dịch, rốt cuộc ngươi lên cơn điên gì? Vừa mới nãy đại lão bản gọi điện thoại cho ta, nói buổi tối ta đi cùng với ngươi?! Đêm nay ta gặp ngươi lúc nào chứ? Còn nữa liên hợp Jindai, Kashima là chuyện gì, ngươi nói rõ cho ta…Ặc!”

Lời còn chưa dứt, mấy trăm tên du hành cũng theo Lý Dịch vọt vào, ai nấy hô hào xem ngươi còn chạy đi đâu.

Vương Chấn Bắc Bị hù nấc cụt ngay tại chỗ!

Vương Chấn Bắc nói với những người du hành:

“Mọi người nghe ta nói…”

Không đợi hắn nói xong, Lý Dịch bỗng nhiên quay người nhìn về phía đám người du hành cười lạnh:

“Đuổi ta ba con đường, bây giờ ông chủ của ta là Vương Chấn Bắc ngay sau lưng ta, hắn là cao thủ số một số hai, ta xem các ngươi ai dám động đến ta?!”

Khủng long nhỏ màu xanh lá không thèm quan tâm nhiều đến vậy:

“Mọi người cùng nhau xông lên, xử chúng cho ta!”

Dứt lời liền làm đầu tàu gương mẫu xông tới.

Vương Chấn Bắc nhìn một đống người du hành xông lại, lập tức liền tuyệt vọng:

“CMN…”

Hắn không phải cao thủ gì, chỉ đúng lúc thay thế một tên Dị năng giả cấp D thế giới trong mà thôi.

Vương Chấn Bắc một mực tự xưng mình chính là cấp C, nhưng hắn chưa bao giờ chân chính xuất thủ, chỉ dựa vào giả danh lừa bịp để leo đến địa vị như bây giờ.

Cho nên, khi hắn nhìn thấy nhiều người du hành như vậy liền luống cuống ngay.

“Mọi người nghe ta giải thích…”

Ma Trận Trần Tuế vọt tới trước mặt hắn:

“Giải thích con mẹ ngươi!”

Nắm đấm cứng rắn nện vào ngay hốc mắt của hắn.

Sau một khắc, Vương Chấn Bắc chìm ngập trong đám người du hành…

Lúc này, Lộ Viễn cũng chạy tới, hắn nhìn trận ẩu đả tập thể này, trong lòng tự nhủ từ lúc xuyên qua đến nay, đây chắc là sự kiện ẩu đả tự phát lớn nhất của người du hành ở thế giới ngoài…

Nếu như đây thật sự do Khánh Trần làm ra, thì CMN cũng biết gây chuyện đấy!

Đúng rồi, Khánh Trần đâu? !

Lý Dịch đứng tại chỗ nhận mọi cú đánh, một thiếu niên mang khẩu trang màu đen trong đám người chen đến cạnh hắn, một quyền nện lên lá lách của hắn.

Ngay lập tức, mắt Lý Dịch hiện đầy tia máu màu đỏ.

Nhưng mà đây là nội thương, từ bên ngoài căn bản không nhìn ra cái gì.

Ngắn ngủi hơn mười giây sau.

Một màn khiến người ta kinh ngạc phát sinh, Lý Dịch kia hóa thành tro tàn màu đen, tan biến trong đám người.

Đó là bộ dáng sau khi bị Con Rối Giật Dây hiến tế.

Mà kẻ đầu têu Khánh Trần thì quay người thối lui ra khỏi vòng chiến.

Hắn không có khả năng ham chiến ở chỗ này, bởi vì Khánh Nguyên đã lặng yên không một tiếng động rời đi.

Từ đầu đến cuối, Khánh Trần vẫn không quên dự tính ban đầu của mình, hắn muốn thông qua công xã Long Hồ, câu Khánh Nguyên ra.

Về phần công xã Long Hồ, chỉ là thuận tay xử lý mà thôi.

Từ đây tới tối sẽ lên đủ 10 chương ạ.

Chúc các bạn đầu tuần vui vẻ.

Đầu tháng đừng quên ĐỀ CỬ ủng hộ mình và Khánh Trần nhé!


Chương 1148: Cái Bẫy

Nhưng lúc này Khánh Trần lại cảm thấy chuyện này không bình thường, tại sao Khánh Nguyên lại rời khỏi đám đông sớm như vậy.

Rõ ràng lúc đầu Khánh Nguyên định dùng điện thoại để báo tin cho cha hắn, nhưng điện thoại của hắn đã bị họ cố ý đập vỡ.

Nên lẽ ra tên này phải không biết cha hắn có ở trên trụ sở không mới đúng chứ, theo suy nghĩ của người bình thường, đáng lẽ đối phương phải lên trụ sở xem cha hắn có ở đó không rồi mới chạy chứ.

Nhưng Khánh Nguyên dứt khoát rời đi mà không thèm đi xác định xem cha hắn có ở đó không, như thể hắn chắc chắn cha hắn sẽ không gặp chuyện gì vậy.

Hay quan hệ giữa hắn…Và cha hắn không tốt như mọi người vẫn nghĩ?

Hoặc đúng như những gì hắn nói với Lý Dịch lúc trước, Khánh Nguyên không muốn làm thái tử, mà muốn làm Hoàng đế?

Khánh Trần nhanh chóng đi xuống đường ở Trịnh Thành.

Tuy giờ đã khá muộn nhưng trên đường vẫn có rất nhiều xe cộ qua lại.

La Vạn Nhai vẫn đang lặng lẽ đi theo Khánh Nguyên.

Hắn vừa đi vừa gửi tin nhắn cho Khánh Trần:

“Khi ông chủ dẫn những người du hành đó vào tòa nhà, hắn đã rời khỏi đám đông ngay lập tức.

Bây giờ hắn vẫn đang đi trên đường, chưa rẽ vào đâu cả, ngoài ta ra thì không còn ai đi theo hắn nữa.”

Thật ra lúc này La Vạn Nhai vẫn cảm thấy hơi nghi ngờ.

Từ khi chuyện này bắt đầu đến giờ, Khánh Trần vẫn luôn dặn hắn phải thật cản thận, nếu ông chủ đã phải nhắc hắn cẩn thận thì Khánh Nguyên phải rất nguy hiểm mới đúng.

Nhưng những gì mà Khánh Nguyên vừa biểu hiện đâu có nguy hiểm gì?

Từ khi La Vạn Nhai đi theo hắn đến giờ, đối phương còn chưa quay đầu nhìn ra phía sau lần nào, như thể hắn không biết, hoặc không quan tâm có ai đang đi theo không vậy.

Thường thì những nhân vật nguy hiểm sẽ luôn cảnh giác, dù họ không được đào tạo chính quy, bài bản về khía cạnh phản trinh sát nhưng họ lại có trực giác cực kì nhanh nhạy.

Khánh Trần lại nhắn:

“Hắn có phát hiện ra ngươi không?”

La Vạn Nhai trả lời Khánh Trần:

“Ông chủ, hình như hắn còn chưa phát hiện ra ta, từ lúc ta đi theo hắn đến giờ, hắn còn chưa quay đầu lần nào.”

Vài giây sau.

Khánh Trần đột nhiên nhắn:

“Có nguy hiểm, ngươi lập tức rời khỏi đó, nhanh lên, Lưu Đức Trụ và Nam Canh Thần sẽ đến chi viện cho ngươi.”

La Vạn Nhai thầm giật mình.

Hắn vô thức nhìn xung quanh một lượt, rõ ràng không có chuyện gì bất thường mà.

Nhưng La Vạn Nhai không phải một kẻ ngu ngốc, nếu một người thông minh như ông chủ nói có nguy hiểm thì chắc chắn ở đây có nguy hiểm.

Nhưng ngay khi hắn quay người lại định rời khỏi đây.

Thì mới phát hiện phía sau hắn có 7 người đứng đó từ lúc nào, ngay cả người mà hắn nghĩ là không biết có người theo dõi như Khánh Nguyên cũng quay lại nhìn chằm chằm vào hắn.

Đếm tận bây giờ La Vạn Nhai mới hiểu, hóa ra tất cả chỉ là cái bẫy mà thôi, đối phương không quay đầu lại không phải vì hắn không biết mình đi theo, mà hắn chỉ muốn dụ mình đến đây thôi.

Người mặc đồng phục của tổ chức Ma Trận vừa thao mặt nạ vừa hỏi hắn:

“Sao thế, các ngươi đã tốn nhiều công sức như vậy để tìm ta mà sao giờ lại quay đi? Bây giờ ta đang rất tò mò, không biết người đứng sau lưng ngươi là ai, có phải là một trong số những người được chọn không?”

Vừa rồi Khánh Nguyên đã nghĩ thông một việc.

Theo những gì hắn biết, Vương Chấn Bắc không phải một kẻ gan lớn đến mức dám cấu kết với Jindai và Kasima, nếu cả hắn và Lý Dịch không nói dối thì chỉ còn lại một khả năng, đó là tất cả những chuyện đêm nay đều do ai đó cố ý tạo ra.

Nếu thật sự là như vậy thì chắc chắn mục tiêu của đối phương không phải Vương Chấn Bắc.

Mà là hắn.

Nếu hắn không đi cùng đám người du hành đó lên trụ sở, mà rời khỏi đó, nếu lúc đó có người đi theo hắn thì suy đoán này chính xác.

Đến lúc đó hắn chỉ cần bắt đối phương về thẩm vấn thì chắc chắn mọi chuyện sẽ sáng tỏ.

Nhưng sau khi nghe hắn nói, La Vạn Nhai không những không thèm trả lời hắn mà còn cố nhắn cho Khánh Trần một tin:

“Ông chủ, rất có thể hắn chính là người ngài muốn tìm, nhưng khuôn mặt của hắn không giống người trong bức ảnh ngài đưa cho ta.”

Hắn biết, tin tức này rất quan trọng đối với Khánh Trần.

Khuôn mặt của người đứng trước mặt hắn không giống Khánh Nguyên!

Thật ra khuôn mặt của Khánh Nguyên không phải bí mật gì, vì nếu đã là thành viên của tập đoàn thì chắc chắn sẽ phải tham dự một vài buổi họp gia tộc, nên tất nhiên sẽ có người nhìn thấy khuôn mặt của hắn.

Nhưng điều khiến La Vạn Nhai kinh ngạc là, tuy đối phương không chính miệng thừa nhận mình là Khánh Nguyên, nhưng những gì đối phương vừa nói với hắn lại gián tiếp thừa nhận thân phận này.

Sau khi đọc tin nhắn này, Khánh Trần cũng cảm thấy rất bất ngờ, vì ngay cả hắn cũng không ngờ đến trường hợp này.


Chương 1149: Câu Nói Nổi Tiếng Của Thủ Lĩnh Ảnh Tử

Chờ chút, tất cả những tin tình báo mà hắn biết đều không hề đề cập đến thực lực của Khánh Nguyên đang ở cấp độ nào, cũng không có ai biết hắn là giác tỉnh giả hay người tu hành.

Khánh Trần đang nghĩ, có phải Khánh Nguyên có khả năng khống chế người khác như Con Rối Giật Dây không?

Trong lịch sử liên bang có tổng cộng 7 giác tỉnh giả có khả năng khống chế người khác, một trong số 7 siêu phàm giả này chính là người phân ra Con Rối Giật Dây.

Tuy khả năng khống chế người khác nghe rất kinh khủng, nhưng khả năng này lại rất khó điều khiển, nghe nói ngay cả 7 giác tỉnh giả đó cũng không thể dễ dàng điều khiển được nó.

Nhưng nếu một siêu phàm giả có khả năng khống chế người khác có thể đạt đến cấp A thì chắc chắn người đó rất nguy hiểm, thậm chí họ còn có thể uy hiếp an toàn của rất nhiều người.

Lý Thúc Đồng từng nói với Khánh Trần, người phân ra Con Rối Giật Dây chính là một siêu phàm giả cấp A ở trong quân đội của tập đoàn.

Năm ấy, trong lữ đoàn 127 thuộc quân đoàn 1 đã xảy ra một chuyện rất kỳ lạ.

Có một binh sĩ đã gửi một bản báo cáo nặc danh đến bộ tham mưu, hắn nói toàn bộ lữ đoàn 127 đã bị sinh vật bí ẩn nào đó khống chế.

Trong bản báo cáo đó, hắn còn nói chiến hữu thân thiết nhất với mình đột nhiên đến một ngày không còn nhận ra hắn nữa, không những thế, đối phương còn quên tất cả những chuyện từng xảy ra lúc trước.

Mà không phải chỉ mình chiến hữu của hắn có vấn đề.

Câu chuyện bắt đầu từ một đêm hắn đang ngủ say thì choàng tỉnh, nhưng hắn bỗng phát hiện 6 người cùng phòng với hắn đang đứng quây xung quanh giường nhìn chằm chằm vào hắn, nhưng tất cả họ lại chẳng nói gì

Từ ngày hôm đó, người viết báo cáo đã lặng lẽ quan sát cả quân doanh.

Sau đó hắn mới phát hiện, cứ đến nửa đêm, một vài người trong khu kí túc xá của hắn lại đồng loạt ra ngoài rất lâu rồi mới quay về.

Đến khi mọi chuyện ngày càng kì lạ hơn, tên binh sĩ đó mới viết báo cáo gửi cho bộ tham mưu.

Sau khi nhận được bản báo cáo này, bộ tham mưu của quân đoàn 1 đã phái 12 binh sĩ đi điều tra chuyện này, nhưng khi 12 binh sĩ đó tìm được người viết báo cáo thì hắn không những không nói gì thêm về chuyện kì lạ này mà còn luôn miệng khẳng định hắn viết bản báo cáo đó chẳng qua vì không ưa cấp trên mà thôi.

Lúc đó Khánh Trần nghĩ: Xem ra người báo cáo cũng bị khống chế rồi!

Nhưng bây giờ nghĩ lại, nếu toàn bộ binh sĩ trong lữ đoàn 127 thật sự bị khống chế thì chẳng phải sẽ rất khủng khiếp sao?

Nếu quân đoàn 1 không phát hiện ra chuyện này mà cứ để nó tiếp diễn, nếu đến một ngày cả quân đoàn 1 cũng bị khống chế thì chẳng phải còn đáng sợ hơn sao?

Bây giờ hắn mới hiểu giác tỉnh giả cấp A khủng khiếp đến mức nào.

Nhưng vấn đề mấu chốt lại ở chỗ, tên giác tỉnh giả đó không những có thể khống chế người khác, mà đối phương còn có thể gieo vào cơ thể những người bị không chế một hạt giống.

Nếu sau này giác tỉnh giả đó chết thì hắn hoàn toàn có thể sống nhờ những hạt giống trong cơ thể người bị khống chế, thậm chí đối phương còn có thể sống lại.

Đây mới là điều khủng khiếp nhất.

Đương nhiên chuyện gì cũng có cách giải quyết của nó, chỉ cần giết chết hơn một nửa những hạt giống mà hắn đã gieo, thì dù giác tỉnh giả đó chưa chết, nhưng suy nghĩ của hắn sẽ bị loạn, hắn sẽ trở thành người thực vật trong suốt quãng đời còn lại.

Khánh Trần hỏi sư phụ, sau đó mọi chuyện được giải quyết như thế nào.

Lý Thúc Đồng nói, năm đó quân đoàn một là quân đội dưới chướng Khánh thị nên sau khi biết tin này, bộ tham mưu đã trực tiếp báo cho tư lệnh, sau đó chính thủ lĩnh ảnh tử nhiệm kì đó đã ra mặt giải quyết chuyện này.

Lúc đó, tất cả quân đoàn 1 đều biết, không lâu sau khi tin tức thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị sẽ đứng ra xử lí chuyện này, cả lữ đoàn 127 đều bị giết sạch.

Tất cả mọi người đều cảm thấy sợ hãi trước những gì đã xảy ra

Khi đó, Lý Thúc Đồng còn nói, tất cả thủ lĩnh ảnh tử các nhiệm kì đều tàn nhẫn như nhau.

Vì trước khi có được chiếc ghế đó, tất cả thủ lĩnh ảnh tử đều phải trải qua cuộc chiến tàn khốc nhất.

Những người đó đã từng tận mắt nhìn thấy bạn bè thân thiết phản bội, nhìn thấy người thân mình bị giết, nên suy nghĩ của họ đã không còn theo quy luật bình thường được nữa rồi.

Chuyện thứ nhất mà thủ lĩnh ảnh tử làm sau khi đến quân đoàn một chính là xử tử 12 binh sĩ đều tiên đi điều tra chuyện này.

Chuyện thứ hai hắn làm chính là sai Thần Minh Quyền Trượng bay đến độ cao 5200 mét phía trên doanh trại của lữ đoàn 127, sau đó điên cuồng thả bom.

Chính thủ lĩnh ảnh tử đời đó là người đã nói một câu nổi tiếng đến tận bây giờ: Tất cả mọi sự sợ hãi đều bắt nguồn từ hỏa lực không đủ.

Sau đó thủ lĩnh ảnh tử còn làm một việc.


Chương 1150: Lọt Bẫy

Năm đó, bên cạnh khu sản xuất số 1823 có một nghĩa địa, những công nhân làm việc trong khu đó thường nói, trong khu nghĩa địa đó có quỷ, rất nhiều người từng nhìn thấy một người phụ nữ mặc váy đỏ bay qua bay lại trong nghĩa địa.

Thủ lĩnh ảnh tử khi đó đã sai quân đội chính quy mang 12 chiếc Sơn Khuynh – 22 dùng trong chiến đấu đến đó, sau đó điên cuồng nã pháo về phía nghĩa địa, nghe nói sau chuyện đó, tất cả số mộ ở đây đều bị san bằng.

Từ đó về sau không còn ai nhìn thấy quỷ ở đây nữa.

Mọi người đều nói, quân đội dưới chướng thủ lĩnh ảnh tử có cách trừ tà rất đặc biệt…

Nên Khánh Trần suy đoán, tám chín phần mười là Khánh Nguyên có khả năng gì đó gần giống với khống chế người khác, nên người mà họ theo dõi mới không có khuôn mặt giống Khánh Nguyên, mà đó chỉ là một người bị Khánh Nguyên khống chế mà thôi!

Nếu hắn đã có năng lực này thì cần gì phải ra mặt làm việc nữa, nên hắn mới chọn cách trốn đi.

Thật sự là vậy, có lẽ sẽ rất khó để giải quyết Khánh Nguyên.

Khánh Trần lập tức gửi tin nhắn cho Lưu Đức Trụ và Nam Canh Thần:

“La Vạn Nhai gặp nguy hiểm.”

Sau đó chính hắn cũng chạy như điên đến đó.

Tuy nhìn bề ngoài La Vạn Nhai có vẻ làm ăn rất phát đạt, nhưng thật ra số tiền mà hắn có đều từ những thủ đoạn không mấy sạch sẽ gì, nên hắn vẫn luôn sống trong tâm thế sẵn sàng bỏ trốn bất cứ lúc nào.

Hơn nữa, tuổi của hắn còn hơn xa những thành viên khác của Bạch Trú.

Thậm chí tuổi của cả Khánh Trần và Nam Canh Thần cộng lại cũng không bì nổi với hắn.

Vì thời gian La Vạn Nhai gia nhập gia nhập Bạch Trú không lâu bằng những người khác nên quan hệ giữa hắn và mọi người không thân thân thiết lắm.

Lúc trước, Khánh Trần đã từng hỏi La Vạn Nhai về những lần chạy hắn phải trốn.

La Vạn Nhai nói, lần hắn chạy trốn đầu tiên, vợ hắn đã lấy hết tài sản của hắn để tái giá với người khác.

Khánh Trần hỏi hắn có hối hận không.

La Vạn Nhai đã gãi đầu ngại ngùng cười nói:

“Ta không trách nàng vì ngay cả ta cũng không chẳng bao giờ ta sẽ chết nữa, nên nàng có thể tái giá được là tốt, ta không hối hận.”

Khi nói câu đó, sắc mặt La Vạn Nhai bình thản như thể hắn đã sớm chuẩn bị cho cái chết từ lâu rồi.

Nhưng Khánh Trần không muốn để hắn chết.

‘Khánh Nguyên’ dần tiến lại gần La Vạn Nhai:

“Ai sai ngươi đến đây? Đồng bọn của ngươi đâu, chỉ cần ngươi nói cho ta biết người đứng sau chuyện này là ai thì ta nhất định sẽ tha cho ngươi.”

Trong khi hắn nói, bảy tên sát thủ xung quanh cũng dần tiến lại gần La Vạn Nhai.

La Vạn Nhai nở một nụ cười cực kì dữ tợn.

Sau đó hắn lập tức rút ra một con dao màu vàng từ trong túi quần, đây chính là con dao mà hắn cướp được từ tay tên côn đồ săm hình đầu rắn định bán thận hắn đến Triều Tiên, nó chính kà người bạn luôn đồng hành với hắn hơn mười năm nay.

Tên côn đồ đó đã sớm làm mồi cho cá từ hơn hai mươi năm trước rồi, nhưng hắn vẫn còn sống đến bây giờ.

Sau đó hắn lại lấy ra một mặt dây chuyền hình Kim Phật, chiếc đồng hồ Rolex bằng vàng ròng hắn đã sớm bán trong lần chạy trốn đầu tiên, nhưng hắn vẫn không nỡ bán mặt dây chuyền Kim Phật này.

Dù phải nhịn đói nơi đất khách quê người, hắn cũng nhất quyết không bán.

Cảnh còn người mất.

Nhưng chẳng phải hắn vẫn còn sống đến giờ sao.

“Ngươi nghĩ ngươi muốn làm gì ta cũng được sao, cả đời này ta còn chưa phản bội ai bao giờ đâu.”

La Vạn Nhai lạnh lùng nói:

“Nếu muốn lấy mạng của ta thì tự đến lấy đi.”

Sau đó, La Vạn Nhai lại chủ động lao về phía ‘Khánh Nguyên’.

Bảy tên sát thủ sau lưng hắn cũng lao đến.

Nhưng chuyện khiến người khác cảm thấy kinh ngạc là La Vạn Nhai không những không thèm dừng lại đối phó với bảy tên sát thủ phía sau, mà tiếp tục lao về phía Khánh Nguyên.

Dù bọn sát thủ có chém lên người hắn thì hắn cũng không quan tâm, như thể hắn nhất quyết phải giết Khánh Nguyên vậy.

Đây mới là cuộc chiến hung ác nhất.

Không cần suy nghĩ, không có phòng thủ.

Lúc La Vạn Nhai mới vào nghề, đại ca của hắn đã dặn dò hắn, nếu có một đám người vây công người thì cứ nhằm vào người ngươi ghét nhất mà đánh, không cần quan tâm những chuyện khác, vì đằng nào cũng chết, thà có người chết cùng còn hơn không!

Chỉ vài giây sau, trên lưng La Vạn Nhai đã xuất hiện hơn chục vết thương.

Phần bụng của ‘Khánh Nguyên’ đã thủng một lỗ, một bên mắt của hắn cũng biến mất.

Những người đang đi bộ trên đường vừa thấy cảnh này đều nhau nhau hét chói tại rồi chạy tán loạn.

Không hiểu sao, lúc này Khánh Nguyên bỗng cảm thấy mình đang đối mặt với một con lợn rừng ngoài hoang dã.

Dù ngươi đã bắn trúng nó rất nhiều lần, nhưng chỉ cần nó vẫn còn sống thì chắc chắn nó sẽ đuổi theo ngươi đến chân trời góc bể.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box