- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 114 : Giết Gà Dọa Khỉ (c1131-c1140)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 114 : Giết Gà Dọa Khỉ (c1131-c1140)
❮ sautiếp ❯Chương 1131: Giết Gà Dọa Khỉ
Khánh Trần trầm mặc đứng trong gió rét ngoài ga phía tây Trịnh Thành.
Người trẻ tuổi bên cạnh hắn thấp giọng hỏi:
“Sao ngài lại đến ga vậy.”
Bây giờ Khánh Trần còn không biết quan hệ của Khánh Nguyên và người trẻ tuổi này, cũng không biết ở chung với nhau như thế nào, chỉ có thể lấy thái độ của người trẻ tuổi để phán đoán tính cách của Khánh Nguyên.
Nhìn dáng vẻ khúm núm lúc nói chuyện của người trẻ tuổi kia, chắc bình thường Khánh Nguyên cũng không phải là một người dễ chung đụng.
Thế là hắn ngẫm nghĩ, liếc xéo người trẻ tuổi rồi nói:
“Đây là điều ngươi có thể hỏi sao?”
Người trẻ tuổi vội vàng cúi đầu:
“Xin lỗi nhị lão bản.”
Nhị lão bản? Khánh Trần thấy hơi khó hiểu.
Khánh Trần hỏi người trẻ tuổi bên cạnh:
“Ngươi tới đây làm gì.”
Người trẻ tuổi cung kính nói:
“Nhị lão bản, Lưu Ninh tạm thời có việc, bảo ta tới đón người của tổ chức chúng ta từ các nơi tới.
Hắn nói mình và tam lão bản xin nghỉ, có thể là tam lão bản không nói với ngài.”
Khánh Trần cảm thấy có chút buồn bực, rốt cuộc tổ chức bỏ đi của Khánh Nguyên có mấy ông chủ vậy?!
Sao cứ như thổ phỉ trên núi, còn có cả đại đương gia, nhị đương gia, tam đương gia lộn xộn gì thế.
Nhưng mà có thể xác định được một điều, Khánh Nguyên cũng không phải người cầm quyền chân chính của tổ chức này, trên Khánh Nguyên vẫn còn một đại lão bản nữa.
Mà sở dĩ Khánh Nguyên có thể ẩn nấp trong thành phố số 10, khiến diêu chuẩn không thể tìm ra, có khi cũng là tổ chức này trợ giúp.
Hơn nữa tổ chức này bao quát rất rộng, thành viên không chỉ giới hạn ở Trịnh Thành, Thái Thành, hình như còn ở những thành phố khác.
Khánh Trần lạnh mặt nói:
“Loại công việc cố định này mà có thể tùy ý đổi người sao? Hắn có chuyện gì mà phải làm chậm trễ việc chính.”
Người trẻ tuổi thận trọng giải thích:
“Bạn gái Lưu Ninh hẹn hắn đi gặp cha mẹ…”
Khánh Trần cười lạnh:
“Bảo hắn…”
Lúc đầu Khánh Trần muốn nói là bảo Lưu Ninh chia tay với bạn gái, dù sao Lưu Ninh cũng không phải cấp dưới của mình, không có quan hệ gì với mình cả.
Nhưng ngẫm lại bạn gái của Lưu Ninh vô tội nên mới thôi.
Đúng lúc này, đám người Tôn Sở Từ đột nhiên đi ra, họ thấy Khánh Trần liền muốn chào hỏi, kết quả vừa nhìn thấy người bên cạnh Khánh Trần thì lập tức ngậm miệng lại, như muốn giả vờ như không quen biết vậy.
Kết quả, người trẻ tuổi lại gọi họ:
“Tôn Sở Từ.”
Tôn Sở Từ bị gọi lại thì khách khí nói một tiếng:
“Lý Dịch học trưởng, đã lâu không gặp.”
Khánh Trần nhìn Tôn Sở Từ một chút, lại nhìn người trẻ tuổi bên cạnh mình một chút:
“Các ngươi biết nhau?”
Hắn nhớ Đoàn Tử đã từng nhắn đến cái tên này ở trên xe, Lý Dịch của công xã Long Hồ!
Cho nên, Khánh Nguyên là người của công xã Long Hồ?
Không đúng, hình như phức tạp hơn một chút.
Công xã Long Hồ cũng không phải tổ chức bí ẩn gì, có thể tìm được một vài thông tin ở trên mạng.
Ban đầu công xã Long Hồ tên là công xã Chấn Bắc, là một người nào đó tốt nghiệp đại học thị trấn Long Hồ phía nam Trịnh Thành lập ra.
Sở dĩ gọi là công xã Chấn Bắc, là bởi vì người thành lập ra nó tên là Vương Chấn Bắc.
Bạn bè của Vương Chấn Bắc nói ở trên Teiba rằng trước đây tên này là hội trưởng hội học sinh trong trường, rất có phong cách lãnh đạo, đến mức công xã Chấn Bắc cũng rất có phong cách lãnh đạo.
Về sau, công xã Chấn Bắc thu nhận rất nhiều sinh viên là người du hành trong trường, nên mới đổi tên thành công xã Long Hồ.
Ở trong công xã Long Hồ không có đại lão bản, nhị lão bản, tam lão bản gì cả, mà chỉ có mỗi ông chủ là Vương Chấn Bắc thôi.
Khánh Trần suy đoán, bây giờ rất có thể tổ chức của Lý Dịch, Khánh Nguyên đã sát nhập vào đó.
Công xã Long Hồ bị một tổ chức nào đó sáp nhập vào.
Giống như trên đỉnh núi của thổ phỉ vốn chỉ có một đại đương gia, kết quả có người của đỉnh núi khác dẫn người cầm súng dài pháo ngắn đến xin vào, liền trở thành nhị đương gia.
Khánh Trần cảm thấy nhị lão bản, tam lão bản trong tổ chức này chính là một sự cân bằng đặc sắc sau khi sáp nhập các tổ chức…
Như vậy đúng là rất giống thổ phỉ chiếm đỉnh núi.
Lúc này, người trẻ tuổi tên là Lý Dịch giải thích với Khánh Trần:
“Người này chính là Tôn Sở Từ, trước đó ta đã nhắc đến trong hội nghị của chúng ta, là một nhân tài hiếm có, chỉ là vẫn luôn không đồng ý gia nhập.
Gần đây tam lão bản đã không còn kiên nhẫn, cho nên muốn phong sát họ để làm gương cho những người du hành khác ở Trịnh Thành.”
Nói xong, đám người Đoàn Tử và Tôn Sở Từ vốn còn rất nhiệt tình với Khánh Trần đã ỉu xỉu hẳn xuống, có vẻ đã coi hắn cùng một đám với Lý Dịch.
Khánh Trần cũng không thèm để ý, hắn cười nói với Lý Dịch:
“Giết gà dọa khỉ là đúng, nên dạy dỗ loại người du hành không nghe lời này.”
Dù sao, công xã Long Hồ các ngươi không ép đám người Tôn Sở Từ vào đường cùng, làm sao có thể để Tôn Sở Từ kiên định quyết tâm muốn bám víu vào Khánh Trần chứ?
Chương 1132: Kẻ Thiểu Năng
Tôn Sở Từ lạnh giọng nói:
“Tất cả những người du hành tản mạn đều vô cùng khinh thường mọi việc làm của công xã Long Hồ ở Trịnh Thành, ta biết các ngươi đã tìm được chỗ dựa mới, nhưng sớm muộn gì các ngươi cũng sẽ hiểu ra cái gì mới khiến người ta hướng đến.
Phải biết trên đời này, bên ngoài bầu trời có bầu trời khác, người tài có người tài hơn, Bạch Trú lợi hại như vậy nhưng chưa bao giờ bắt nạt kẻ nhỏ yếu đâu.”
Lý Dịch cười lạnh:
“Làm sao ngươi biết Bạch Trú đã làm gì sau lưng, hơn nữa với bối cảnh bây giờ của chúng ta, Bạch Trú là cái thá gì?”
Hắn nghĩ thầm, nhị lão bản đứng bên cạnh mình chính là người dự bị ảnh tử trong truyền thuyết, là nhân vật lớn thực thụ đấy.
Có loại nhân vật này ủng hộ, Bạch Trú tính là cái gì chứ.
Khánh Trần yên lặng nhìn Lý Dịch một cái, không nói gì.
Trong ánh mắt kia có vẻ thương xót cho kẻ thiểu năng.
….
“Ta vẫn tôn trọng gọi ngươi một tiếng học trưởng Lý Dịch.”
Tôn Sở Từ bình tĩnh nói:
“Bây giờ tuy chúng ta phát triển không thuận lợi như công xã Long Hồ, nhưng chúng ta ở vùng hoang dã dù có đối mặt với nguy hiểm vẫn rất vui vẻ.
Thứ chúng ta muốn hưởng thụ là niềm vui thú khi thăm dò một thế giới mình không biết, chứ không phải hưởng thụ quyền lực.”
Lý Dịch cười lạnh:
“Không có năng lực tự bảo vệ mình, nói gì đến vui thú.”
Tôn Sở Từ nghiêm túc nói:
“Cùng lắm thì chết ở thế giới trong, dù sao cũng tốt hơn phải khom lưng uốn gối.
Mỗi ngày công xã Long Hồ đều chơi trò quan trường, ta nghe nói một thời gian trước xã trưởng Vương Chấn Bắc của các ngươi yêu cầu một hội viên cấp 3 chuốc say em gái mình dâng cho hắn, có chuyện này không?”
Lý Dịch nheo mắt lại:
“Ngươi nghe ai nói.”
“Chuyện đó không liên quan tới ngươi.”
Tôn Sở Từ nói:
“Công xã Long Hồ cho là mình thành người du hành là có thể muốn làm gì thì làm ư, quá ngây thơ rồi.”
Nói xong, Tôn Sở Từ mang theo đám người Đoàn Tử quay người rời đi.
Khánh Trần vui vẻ đứng nhìn, trong lòng tự nhủ phẩm tính Tôn Sở Từ này rất cứng rắn, thích hợp Bạch Trú.
Đợi cho bọn hắn đi rồi, Lý Dịch cẩn thận từng ly từng tí giải thích với Khánh Trần:
“Tôn Sở Từ nói đều là tin đồn nhảm, Tam lão bản không có yêu cầu, là hội viên cấp 3 kia tự nguyện.”
Xem ra, Tam lão bản trong tổ chức của Khánh Nguyên chính là Vương Chấn Bắc, đúng là sau khi sát nhập liền cho một cái danh xưng là lão bản.
Chẳng khác gì cách kết nạp của lũ thổ phỉ.
Trong xã hội hiện đại trông thấy trò hề này, thật đúng là khiến cho người ta phải sợ hãi thán phục…
Khánh Trần nhìn Lý Dịch, lắc đầu nói:
“Ta không thèm để ý mấy chuyện này.”
Lý Dịch nhẹ nhàng thở ra:
“Nhị lão bản, bây giờ chúng ta làm gì?”
“Đón người.”
Khánh Trần nói:
“Không phải ngươi tới đón người sao, người còn chưa đón được, làm sao ngươi đi?”
Lý Dịch sửng sốt:
“Ngài muốn đón người cùng ta?”
“Đương nhiên.”
Khánh Trần gật đầu:
“Không thì ta tới đây làm gì? Ta có việc cần đến nhóm người này, sau khi gặp nhau các ngươi trực tiếp theo ta đi.”
Lý Dịch yếu ớt nói:
“Tam lão bản nói, sau khi đón thì đưa đến chỗ của hắn…”
Khánh Trần cười híp mắt nói:
“Ngươi cảm thấy, lời ta nói không có trọng lượng bằng hắn?”
“Không phải không phải.”
Lý Dịch vội thanh minh:
“Ta hoàn toàn nghe theo sự sắp xếp cuả ngài.”
Lý Dịch cũng biết thái độ của Vương Chấn Bắc với Khánh Nguyên, bình thường nịnh bợ còn không kịp, chỉ mong đến ngày Khánh Nguyên thắng được cuộc chiến Ảnh Tử, mang mọi người lên như diều gặp gió.
Khánh Nguyên muốn làm gì, Vương Chấn Bắc khẳng định là sẽ phối hợp, Lý Dịch hắn làm tiểu đệ, không cần thiết đối nghịch với Khánh Nguyên.
Khánh Trần nhìn về phía Lý Dịch, hững hờ nói:
“Lúc nãy ngươi hỏi tại sao ta lại ở đây, ngươi cho rằng ta sẽ ở đâu?”
Lý Dịch vội vàng cười làm lành, tranh công:
“Mọi người nói ngài đi trung tâm hội nghị quốc tế báo danh ạ, ngài yêu cầu quần áo giống Ma Trận như đúc, vẫn là Tam lão bản bên này tìm người may gấp.
Mặt nạ kia cũng không dễ tìm, ta cũng phải chạy mấy chục cửa tiệm mới tìm được.”
Khánh Trần gật gật đầu, bình tĩnh nói:
“Lúc đầu ta quả thực muốn đi báo danh, nhưng kế hoạch có thay đổi.”
Hắn rốt cuộc cũng tìm được tin tức có liên quan đến Khánh Nguyên, lúc này đối phương hẳn là đã xâm nhập vào trung tâm hội nghị, mặc quần áo giống với đồng phục của Ma Trận, cũng mang mặt nạ trắng.
Tên này sợ là muốn trà trộn vào Ma Trận, vụng trộm nghe lén bí mật của Ma Trận đây?
Khi mang mặt nạ, ngay cả người trong Ma Trận cũng rất khó phân rõ là ai với ai.
Không thể không nói, Khánh Trần luôn cảm thấy Khánh Nguyên giống như là một nhân vật chính, sau khi xuyên không liền trở thành một người cạnh tranh mạnh mẽ trong cuộc chiến Cửu Long đoạt đích của Khánh thị, có dã tâm, có người trợ giúp, còn có gan trà trộn vào Ma Trận thám thính tin tức.
Từ đây tới tối còn 5 chương nữa ạ!
Chương 1133: Đã Nhận
Sợ là rất nhiều người cũng cảm thấy, người tài giỏi như Khánh Nguyên hẳn là nhân vật chính trong đám người du hành.
Ít ra thì những người trong công xã Long Hồ cũng nghĩ như vậy.
Trên thực tế, bên trong đội ngũ du hành có rất nhiều người cầm kịch bản nhân vật chính, ví dụ như Hà Kim Thu, Ương Ương, Trịnh Viễn Đông, Huyễn Vũ…Họ đều giống như người được ông trời lựa chọn.
Ngay cả Nam Canh Thần, những việc hắn gặp phải sau khi xuyên không, thật giống như đời trước từng cứu vớt Địa Cầu.
Nhưng Khánh Trần cảm thấy, đây cũng là chỗ thú vị của việc có một lượng lớn người xuyên qua.
Nói lại, khi hắn biết Khánh Nguyên đang ngụy trang trốn trong trung tâm hội nghị, hắn an tâm.
Nếu không ngộ nhỡ hai Khánh Nguyên bất ngờ chạm mặt, chẳng phải là vô cùng khó xử.
Khánh Trần để Lý Dịch đi đón người, bản thân thì chờ sau khi hắn rời đi, nhắn tin cho ba người Lưu Đức Trụ, Nam Canh Thần, La Vạn Nhai:
“Tập trung quan sát người của Ma Trận, cùng tất cả người mặc đồng phục Ma Trận.
Nếu như trong Ma Trận có người lén rời đi, thì các ngươi theo sau, nghĩ cách biết số phòng của hắn.
Ta cần tin tức của người này.
Mặt khác, nếu có người của Hồng Diệp, Ma Trận, Bào Ca, Hồng Tán Tán, Tam Giang rời khỏi trung tâm hội nghị, cũng báo cáo với ta.”
Lưu Đức Trụ:
“Đã nhận.”
Nam Canh Thần:
“Đã nhận.”
La Vạn Nhai:
“Đã nhận.”
Theo Khánh Trần tính toán, mặc dù Khánh Nguyên có thể trà trộn vào trong đội ngũ Ma Trận, nhưng cũng sẽ có lúc phải rời đi, nếu không đợi hắn đi theo Ma Trận về phòng khách sạn sẽ lộ tẩy ngay.
Cho nên, bất kể là ai nửa đường rời khỏi đội ngũ, cũng có thể là Khánh Nguyên.
Lúc này, Lý Dịch mang theo hai mươi mốt người đến trước mặt Khánh Trần:
“Nhị lão bản, đây là người du hành phân tán tại các thành thị của tổ chức chúng ta, có chiến sĩ biến đổi gen, cũng có người bình thường.
Vốn là còn năm thành viên có tay chân máy muốn tới, nhưng tay chân giả của họ đều không có điện, cho nên chỉ có thể ở trong nhà, đợi vài ngày sau xuyên không.”
Sau khi xuyên qua thời gian, trở về thời gian siêu trường lại mang đến một việc tai hại khiến người ta không tưởng tượng nổi…
Thế giới ngoài không có Vân Lưu Tháp hình cây nấm lớn kia mà tất cả tay chân giả máy móc của thế giới trong lại đều dùng kỹ thuật sạc điện không giây đặc biệt.
Mà thân thể máy móc của mọi người ở thế giới trong luôn ở trong trạng thái nạp điện, sau khi trở lại thế giới ngoài, rốt cuộc đợi đến lúc hết điện mới nhớ tới vấn đề này.
Trước đó, thân thể máy móc của Giang Tuyết chỉ sử dụng cường độ cao vẻn vẹn có một lần đã gặp phải phiền phức hết điện, vẫn là Tiểu Đồng Vân nghĩ cách đổi một cánh tay người máy quân sự cho nàng, mới tránh được việc về sau lại xuất hiện loại tình huống lúng túng này.
Nhưng mà, người du hành khác thì không được may mắn như Giang Tuyết…
Đại bộ phận người du hành có thân thể máy móc đều dùng cấp bậc giống loại Giang Tuyết dùng ban đầu.
Rất nhiều người du hành vừa trở về bảy ngày liền thành tàn phế.
Có người cánh tay máy hết điện.
Có người chân máy sập nguồn.
Lại có người du hành toàn thân trên dưới đều là máy móc cải tạo, hiện tại đang nằm trên giường như bị liệt nửa người, nếu không quay lại thế giới trong sợ là sẽ xảy ra chuyện.
Sáng hôm nay còn có truyền thông đưa tin, có vài người du hành đã cải tiến chân máy móc được người ta đẩy xe lăn đưa tới…
Quá mạnh rồi.
Cho đến bây giờ, chỉ có một số ít tổ chức chế tạo ra thiết bị nạp điện cỡ nhỏ cho các bộ phận máy, đại đa số người du hành đều không có.
Cái món đồ chơi này kỹ thuật kỳ thật cũng không khó, nhưng mấu chốt ở chỗ không có khả năng hoàn thành sản xuất hàng loạt trong một tháng liền.
Đối với một số thương gia mà nói, còn cần cân nhắc đến vấn đề lợi ích khi sản xuất hàng loạt thiết bị sạc điện không dây của thế giới trong.
Phải biết, người du hành tổng cộng mới có ba năm vạn người, trong đó nhiều nhất là một phần năm thân thể có trang bị máy móc.
Nếu bán thiết bị nạp điện quá đắt thì rất nhiều người du hành mua không nổi, quá rẻ thì không đủ bù vào chi phí.
Cho nên việc này liền rất lúng túng, người du hành đành phải từ từ suy nghĩ biện pháp, tích lũy tiền bạc đổi máy móc trên thân thể thành loại cao cấp.
Dù như thế, cũng vẫn tồn tại một vấn đề, ngộ nhỡ lần nào đó thời gian trở về là một năm, dù cơ quan máy cao cấp có thể chống đỡ một tháng, nhưng mười một tháng còn lại cũng phải chịu cảnh co quắp.
Hoặc là lần nào đó sau khi trở về không còn xuyên không nữa, một số người du hành lại không mua nổi thiết bị nạp điện cao cấp, vậy thì chẳng khác gì bị liệt nửa người…
Khánh Trần đánh giá người du hành trước mặt, tính cả Lý Dịch là vừa đủ hai mươi hai người.
Số người này, đủ cho hắn làm một số chuyện.
Dùng người của người khác làm chuyện của mình thì có sao không? Không sao cả.
Lúc này, La Vạn Nhai nhắn tin:
“Tổ chức Tam Giang Khẩu ở Võ thành lái xe rời trung tâm hội nghị.”
Chương 1134: Ba Mươi Mốt Con Slime
Tại lầu ba trung tâm hội nghị, lúc này Trịnh Viễn Đông đang yên lặng nhìn đám Spider Man, Deadpool, Pikachu, Slime đi tới đi lui dưới lầu.
Còn có Bọ Cạp Tinh và Tê Tê…trong phim hoạt hình anh em Hồ Lô.
“Tư duy của người du hành đúng là vươn tầm vũ trụ.”
Lộ Viễn đứng bên nói.
Trịnh Viễn Đông hỏi:
“Có phát hiện Khánh Trần không?”
“Không có.”
Lộ Viễn lắc đầu:
“Tên nhóc này biến mất, Nghê Nhị Cẩu canh giữ ở cửa ra vào tàu điện cũng không gặp được hắn, đứng trên đài cũng không có một ai.”
Trịnh Viễn Đông dặn dò:
“Đứng ở cửa ra ga tàu cũng không bảo đảm lắm, lần họp sau, trực tiếp phái xe đến nhà hắn đón hắn.”
“Ông chủ, ngươi nghĩ hắn sẽ đi đâu?”
Lộ Viễn có chút buồn bực:
“Hắn không trực tiếp tới trung tâm hội nghị, còn có thể làm gì?”
“Không biết.”
Trịnh Viễn Đông lắc đầu:
“Người bình thường không đoán được suy nghĩ của hắn.”
“Nhưng ít ra thằng nhóc kia vẫn có giới hạn, ít nhiều gì cũng xem như là người tốt? Chúng ta có cần đề phòng hắn như thế không? Hắn chỉ có một mình. “
Lộ Viễn nghi hoặc.
“Ngươi xem phân bộ Future, Jindai, Kashima ở Châu Âu hiện giờ rối ren cỡ nào, liền biết có cần thiết hay không.”
Trịnh Viễn Đông quay người đi ra phía ngoài:
“Chú ý tin tức, bây giờ chỗ nào ở Trịnh thành có người du hành xảy ra chuyện, liền đi tới đó tìm hắn, nhất định không sai.”
“…Được.”
“Đúng rồi, những người khác của Bạch Trú đâu?”
Trịnh Viễn Đông hỏi.
“Ta xem đăng ký ở khách sạn, bọn hắn tổng cộng bốn người ký vào biên bản tham dự, Khánh Trần, Lưu Đức Trụ, Nam Canh Thần, La Vạn Nhai, trong đó ba người sau đã vào ở khách sạn.”
Lộ Viễn nói:
“Chỉ là không biết sau khi họ rời khỏi khách sạn thì đi đâu.”
“Không phải nói họ giả dạng thành Slime sao?”
Trịnh Viễn Đông hỏi.
“Ông chủ, hiện tại bên trong trung tâm hội nghị có ba mươi mốt con Slime, không có cách nào phân biệt con nào là họ.”
Lộ Viễn vô tội nói.
Trịnh Viễn Đông gật gật đầu:
“Hai người này không quan trọng lắm, ngươi để ý kỹ La Vạn Nhai kia cho ta, đừng để hắn lôi kéo người trong trung tâm hội nghị…Trong Bạch Trú này, tại sao loại người gì cũng có nhỉ.”
Lúc này, trong sảnh trung tâm hội nghị bắt đầu chuẩn bị trà chiều cho tất cả mọi người.
Ở ven sảnh bày mấy cái bàn thật dài, trên mặt bàn để các loại điểm tâm tinh xảo đẹp đẽ, cà phê, nước trái cây.
Các thành viên Ma Trận đứng cạnh bàn, cũng không ăn chỉ bắt chuyện với những người khác.
Một thành viên Ma Trận nhỏ giọng nói:
“Học trưởng, ngươi có cảm giác được hai con Slime cách chỗ mình không xa kia hình như vẫn đang theo dõi chúng ta không?”
Thành viên Ma Trận đối diện hắn sửng sốt, quay đầu nhìn về phía hai con Slime.
Nhưng khi hắn quay đầu qua, lại phát hiện Slime cũng không nhìn về hướng này.
“Có gì đâu, không phải chúng đang ngắm gái sao?”
Thành viên Ma Trận nghi ngờ nói.
“Không, ta cảm giác được hai người họ đang nhìn chúng ta, hai con Slime này vẫn theo dõi chúng ta, bên kia còn có một con khủng long nhỏ màu xanh lục đang nhìn họ.”
“Nói cái gì tùm lum vậy…”
“Nhưng hội nghị liên hiệp lần này, Ma Trận và Hồng Diệp hẳn là chói mắt nhất, bị người ta nhìn lén cũng bình thường.”
Một nữ sinh vừa cười vừa nói.
Lời này lại không sai, hai ngày này bị chú ý nhiều nhất chính là Ma Trận và Hồng Diệp, họ hưởng thụ ánh mắt của những người du hành khác, ngẩng đầu ưỡn ngực bảo trì dáng vẻ của mình thật tốt.
Nhưng vào lúc này, một tên thành viên Ma Trận hơi nghi hoặc:
“Ta cũng cảm thấy hai con Slime kia dường như đang ngó chừng chúng ta.”
Một thành viên Ma Trận khác thoải mái cười nói:
“Không sao, ta tới chào hỏi bọn hắn là biết có chuyện gì ngay.”
Nói xong, hắn sải bước đi về hướng hai con Slime kia.
Hai con Slime ngồi chồm hổm trên mặt đất, Lưu Đức Trụ nhỏ giọng nói:
“Ngươi có thể làm việc đáng tin hơn được không?”
“Ta làm sao mà không đáng tin?”
Nam Canh Thần không vui.
“Lúc ta nói muốn đổi bộ đồ Slime này, ngươi nói ngươi có chuẩn bị phương án thay thế, kết quả phương án dự phòng của ngươi chính là đóng vai anh em Hồ Lô?”
Lưu Đức Trụ nói.
“Thì làm sao, quần áo anh em Hồ Lô không có giảm giá đâu, ta mua tốn mớ tiền đó. “
Nam Canh Thần trả lời.
“Nhưng quần áo anh em Hồ Lô nó không che mặt.”
Lưu Đức Trụ đau khổ nói:
“Còn có, sao ngươi lại nói việc giả mạo Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân cho họ?!”
“Tiêu chuẩn làm người của ta là lấy thành thật làm gốc, ngươi thì biết cái gì.”
Nam Canh Thần nói.
“Vậy làm sao bây giờ, thương lượng trước đi, nếu có người hỏi thân phận chúng ta thì chúng ta chế như thế nào? Hay ta giả mạo người của Côn Luân? Hoặc là người Cửu Châu cũng được.”
Nam Canh Thần nghĩ nghĩ rồi nói:
“Làm vậy bị người ta phát hiện không phải sẽ rất xấu hổ sao, ta có cách.”
“Đừng nói nữa, Ma Trận có người rời khỏi đội ngũ, khả năng hắn chính là người ông chủ muốn tìm…Ặc, là tới tìm chúng ta.”
Chương 1135: Theo Dõi Ma Trận
Lưu Đức Trụ nói.
Đã thấy thành viên Ma Trận kia đi đến trước mặt hai con Slime:
“Xin chào, hai vị là?”
Nam Canh Thần sửng sốt:
“Ta tên Lưu Đức Trụ.”
Lưu Đức Trụ ngơ ngác, hắn nhìn Nam Canh Thần chằm chằm:
“Ta…Ta là Nam Canh Thần.”
Hai người nhìn nhau, Lưu Đức Trụ tự nhủ trong lòng, CMN, nói như này thì khác gì trực tiếp bại lộ thân phận?!
Thành viên Ma Trận nhìn hai người này, mặt có vẻ ngu ngơ:
“Cái tên Lưu Đức Trụ này, thật quen tai…Chờ chút, ngươi là thành viên Bạch Trú?!”
“Ha ha ha ha, sao có thể!”
Lưu Đức Trụ và Nam Canh Thần chạy trối chết.
Ngay lúc sự chú ý của nhiều người bị Lưu Đức Trụ và Nam Canh Thần hấp dẫn.
Một góc khác, La Vạn Nhai mang một cái khẩu trang màu đen cỡ lớn, vừa giả bộ như không có chuyện gì xảy ra loanh quanh tản bộ, vừa yên lặng quan sát Ma Trận bên kia.
Lúc này, trong đội ngũ Ma Trận bỗng nhiên có một người rời đi.
Mắt La Vạn Nhai sáng lên, hắn đưa mắt ra hiệu cho một người mang khẩu trang đứng cách đó không xa, người trẻ tuổi kia gật gật đầu, bám theo.
Mà La Vạn Nhai thì tiếp tục ở lại trung tâm triển lãm, theo dõi Ma Trận sát sao.
…
Đối với La Vạn Nhai mà nói, hắn đến Trịnh thành cũng không phải để tham gia hội nghị, cũng không quan tâm Côn Luân rốt cuộc muốn nói cái gì, càng không hứng thú tham gia COSPLAY với những du hành khác.
Hắn đến Trịnh thành, chỉ để phối hợp với ông chủ, hoàn thành nhiệm vụ.
Ở chỗ này giám thị một tổ chức, hơn nữa còn có người hậu tuyển Ảnh tử xen lẫn trong đó, rất có thể sẽ dẫn đến hậu quả là La Vạn Nhai bị bại lộ thân phận.
Nhưng chuyện này cũng không quan trọng.
Quan trọng nhất là, tìm cho ra Khánh Nguyên từ nhóm người Ma Trận bên kia.
Nhưng La Vạn Nhai yên lặng quan sát nửa ngày, hắn chợt phát hiện Ma Trận này thanh danh vang dội như vậy mà kết cấu tổ chức cũng không nghiêm mật cho lắm, giống như câu lạc bộ cao cấp của sinh viên đại học nước ngoài hơn, có năng lực, có dã tâm, nhưng cuối cùng cũng chỉ là người trẻ tuổi.
Hắn vốn đang lo lắng bản thân sẽ bị phát hiện, kết quả không có.
La Vạn Nhai bỗng nhiên suy nghĩ đến một vấn đề, tuổi tác những thành viên Ma Trận này so với ông chủ còn lớn hơn một chút, nếu như so sánh thì ông chủ nhà mình căn bản không giống như một học sinh bình thường.
Vào đêm, hắn tổng hợp tin tức lại, nhắn cho Khánh Trần:
“Ông chủ, tổng cộng có bốn người rời khỏi đội ngũ Ma Trận, hai tên trong đó có quay trở về Ma Trận, tựa hồ có quen biết với những thành viên Ma Trận khác, còn có hai tên sau khi rời đi không trở lại.
Một người trở về phòng khách sạn, ở tại JW Vạn Hào phòng số 1324, một người sau khi rời khỏi trung tâm hội nghị, thì tới trung tâm xoa bóp chân, hai giờ sau mới rời khỏi, tiêu phí 888 tệ.”
Khánh Trần:
“Rất tốt, cứ tiếp tục.”
Tư liệu La Vạn Nhai cung cấp đã kỹ càng lắm rồi, dù là nhân viên điều tra chuyên nghiệp cũng chưa chắc có thể cung cấp báo cáo kỹ càng nhanh chóng như vậy trong đám người hỗn loạn này.
Nhất là, con hàng này thậm chí ngay cả đối phương đi trung tâm xoa bóp chân tiêu bao nhiêu tiền cũng biết.
888 tệ…?
Bóp chân cần nhiều tiền như vậy sao, Khánh Trần hoang mang.
Chuyện này rơi vào điểm mù trong tri thức của hắn.
Trước mắt, hắn vẫn chưa có cách nào căn cứ theo những dữ kiện này để phán đoán rốt cuộc ai là Khánh Nguyên, cũng có thể tất cả đều không phải.
Nhưng chỉ cần La Vạn Nhai vẫn quan sát, chắc chắc sẽ có thể tìm được dấu vết để lại.
Lần này, La Vạn Nhai cũng không đến một mình, mặc dù những thành viên khác không được vào trung tâm hội nghị, nhưng có thể chờ ở bên ngoài, sẵn sàng theo dõi những kẻ rời khỏi trung tâm hội nghị kia.
Mười hai thành viên, đều là người tu hành cấp E.
Lúc này, các thành viên Ma Trận nhìn hai con Slime đang đào tẩu, yên lặng nửa ngày không biết nên nói cái gì.
“Lưu Đức Trụ? Cái con Slime kia thật sự là thành viên Bạch Trú à?”
Trong Ma Trận, một cô bé hiếu kỳ nói.
Một chàng trai trẻ tuổi cau mày nói:
“Không chắc là có phải hay không, rất có thể là có người mạo danh, dù sao cũng không có ai nhìn thấy bộ dáng dưới lớp trang phục Slime, có người cố ý bôi xấu Bạch Trú cũng rất bình thường.”
Hắn là thủ lĩnh tổ chức Ma Trận, tên Trần Tuế, lần này cũng là hắn đích thân dẫn đội vào trung tâm hội nghị.
Trần Tuế biết một chút chuyện liên quan tới Bạch Trú, chủ yếu là do Ương Ương của Hải thành, hắn từng mời Ương Ương gia nhập Ma Trận, kết quả Ương Ương cự tuyệt, lý do là nàng đã gia nhập Bạch Trú…
Từ đó trở đi, bất cứ lúc nào Trần Tuế cũng chú ý đến Bạch Trú, hắn muốn biết, rốt cuộc tổ chức như thế nào có thể hấp dẫn Ương Ương gia nhập.
Chương 1136: Boss Của Bạch Trú Là Ai?
Ương Ương ở Hải thành cũng chưa từng xuất thủ, nhưng chuyện nàng biết bay có rất nhiều người biết đến.
Dị năng giả có một quy luật, Dị năng giả có thể bay không nhiều, từ trước đến nay Dị năng giả biết bay đều thuộc một nhóm nhỏ lợi hại nhất.
Mà nghe nói thực lực Ương Ương đã đạt đến cấp C.
Loại nhân vật này, không gia nhập Ma Trận đáng tiếc cỡ nào.
Đúng, còn có Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân.
Hai vị này lúc ở Lạc thành vô cùng khiêm tốn, nhưng rất nhiều học sinh Hải thành đều biết, hai vị này là con nhà giàu đỉnh cấp, nghe nói cũng gia nhập Bạch Trú.
Ba học sinh Hải thành khiến người ta chú ý, đồng thời gia nhập Bạch Trú.
Cho nên, thanh danh Bạch Trú tại Hải thành, kỳ thật không thua gì tại Trịnh thành.
Chuyện này chỉ sợ đến Khánh Trần cũng không nghĩ tới.
“Đúng rồi, Ương Ương đâu, trước đó nghe nói nàng cũng muốn tham gia hội liên hiệp, nhưng mãi vẫn không thấy.”
Có người nói.
“Ặc, nghe bạn gái thân của nàng nói, nàng vừa đi Châu Âu hưởng tuần trăng mật trở về, muốn nghỉ ngơi hai ngày.”
Một nữ sinh trong Ma Trận đáp.
Đám người yên lặng nhìn về phía nữ sinh:
“Hưởng tuần trăng mật?!”
Cái quỷ gì vậy!
Tất cả mọi người đều là học sinh, vì sao đã có người đi hưởng tuần trăng mật rồi?!
Mà quan trọng là, với ai chứ?!
Các thành viên Ma Trận đầu đầy dấu chấm hỏi, nữ sinh kia nói:
“Các ngươi nhìn ta làm gì, ta cũng không biết chuyện gì xảy ra, bạn thân nàng thật sự nói như vậy.”
Ương Ương cũng không biết, nàng tiện tay nói vài câu, lúc này lại tạo ra một đống hoang mang cho những bạn học khác.
Đám chó độc thân bị 100.000 điểm bạo kích.
Thanh máu lúc đầu cũng chỉ có 2000, sau khi chịu 100.000 điểm bạo kích, họ vẫn thiếu Ương Ương 98000 máu.
Trần Tuế nghĩ nghĩ nói:
“Lần hội nghị liên hiệp này, mọi người cũng chú ý một chút, nhìn xem thành viên Bạch Trú ở đâu.
Cẩn thận quan sát.”
“Boss của Bạch Trú là ai?”
Có thành viên Ma Trận nghi ngờ nói: “Ương Ương có thể đi hưởng tuần trăng mật với Boss bên Bạch Trú chăng?”
Trần Tuế nói:
“Truyền thông đều cảm thấy, một số nhân vật quan trọng trong nhóm du hành vì lòng tự ái của mình, nhất định sẽ không giả dạng thành dáng vẻ quá kỳ quái.
Nhưng ta lại cảm thấy, những cường giả kia cũng sẽ không quá để ý cái gọi là lòng tự tôn và xấu hổ, nói không chừng có người đang trốn trong con Pikachu nào đó.
Boss bên Bạch Trú có thể đã đến, chỉ là chúng ta không phát hiện ra mà thôi.”
“Ông chủ ơi, ngươi ở đâu? Đến trung tâm hội nghị chưa, tại sao không thấy ngươi đâu, ngươi mặc đồ hoá trang gì vậy?”
Một con khủng long nhỏ màu xanh lá gật gù đắc ý đi tới.
Zard ở bên trong khủng long nhỏ mang tai nghe Bluetooth, ánh mắt tìm kiếm bốn phía.
Lúc đầu hắn muốn theo sát Lưu Đức Trụ và Nam Canh Thần, kết quả hai con hàng kia bị Ma Trận đuổi chạy, hắn bị mất mục tiêu.
Thế là, Zard dứt khoát bắt đầu tìm kiếm ông chủ nhà mình.
Trong tai nghe Bluetooth, Huyễn Vũ lạnh giọng nói:
“Ngươi rảnh rỗi như vậy, còn không bằng về phòng khách sạn tu hành một hồi, sớm ngày phát huy tác dụng.”
Zard tùy tiện nói:
“Loại chuyện tu hành này không vội vàng được đâu, cũng không thiếu chút thời gian này.”
Lúc này, một con Pikachu màu vàng đang đứng yên tại một nơi nào đó trong trung tâm hội nghị, nhìn trừng trừng phía đối diện…
Một du hành mang cái mũ màu đỏ, cầm trong tay Pokeball cũng đang nhìn trừng trừng vào hắn.
Có lúc, Huyễn Vũ cảm giác như thằng nhãi này muốn cầm Pokeball thu mình vào.
Tại sao lại có người cosplay loại nhân vật này, bởi vì trong trung tâm hội nghị có mấy chục con Pikachu sao?!
Huyễn Vũ nhìn du hành đối diện bình tĩnh nói:
“Ngươi không biết là Pikachu không thích đợi trong Pokeball à?”
Zard trong tai nghe Bluetooth cười như điên:
“Ông chủ, sao ngài rành thế?! Bình thường ngài ở nhà xem những gì vậy! Em trai ngài có khi còn chưa xem hết bộ Pokémon!”
Huyễn Vũ ngây người, hắn quên còn chưa ngắt kết nối tai nghe Bluetooth…
Trong chớp nhoáng này, đột nhiên hắn muốn giết người.
Đây là loại hội nghị liên hiệp quỷ quái gì chứ, vì cái gì không họp cho nó nghiêm túc, mà lại làm ra nhiều trò điên khùng như vậy? !
Mình rõ ràng là nhân vật phản diện, tại sao phải tham gia loại hội nghị này?
Trong tiệm lẩu thịt dê nào đó ở Trịnh thành, tám thành viên chính của Tam Giang Khẩu ngồi chung một bàn, một người trong đó nhìn nước dùng trực tiếp phát ngốc:
“Nồi lẩu này có thể nấu ra hương vị gì thật sao?”
Thủ lĩnh Tam Giang Khẩu cười nói:
“Đây là đặc sản phương Bắc, đến mùa đông họ thích ăn lẩu thịt dê xâu để ấm người, sau khi nước sôi rồi thì bỏ thịt dê vào trước, thịt ngon hay không xem màu sắc nước dùng là biết.
Thịt ngon nấu xong, màu sắc nước dùng vẫn trong veo, thịt không ngon thả vào thì nước trong liền đục ngầu.”
“Còn có chuyện này?”
“Đúng rồi ông chủ, hay là chúng ta cũng may đồng phục đi, ngươi xem bộ đồng phục màu đen của Ma Trận kia đẹp lắm, còn có màu tím xanh của Hồng Diệp cũng không tệ.”
Chương 1137: Có Tiền Đồ Hơn
Một thành viên Tam Giang Khẩu nói:
“Đúng là không đến không biết, sau khi đến mới phát hiện hoá ra khi du hành tập hợp lại nhiều như vậy, mà nghe sự tích những tổ chức khác đều thật lợi hại.
Tam Giang Khẩu chúng ta hình như vẫn chưa làm được chuyện gì oanh động.”
Thủ lĩnh Tam Giang Khẩu mặt lộ vẻ xấu hổ:
“Không vội, bây giờ chúng ta đang khiêm tốn phát triển, Lý Trường Thanh cũng rời khỏi thành phố số 1, đây chính là cơ hội tốt để chúng ta phát triển.”
Vị thủ lĩnh này tên là Trương Việt Ba, người Võ thành, dưới cơ duyên xảo hợp thành người du hành, bởi vì lúc trước là đội trưởng đội bóng nghiệp dư tương đối nổi danh ở Võ thành, xử sự công bằng, có năng lực, cho nên trở thành hội trưởng Tam Giang Khẩu.
Tuy vậy, người du hành ở thời gian Võ thành bị chèn ép rất dữ dội.
Tại thành phố số 1 mà họ xuyên đến, trước đó đã bị Lý thị Lý Trường Thanh cày nát một lần, rất nhiều du hành đều bị khống chế trong tay Lý thị, còn lại chỉ có thể sống chui lủi.
Cho nên du hành khác đến Trịnh thành, đều nhìn lợi hại ghê gớm, đi cũng là nhà hàng xa hoa nhất.
Tam Giang Khẩu đến ăn thịt dê nướng còn không đặt nổi một cái phòng riêng.
Những du hành khác là đến tham dự, họ thì giống như là tới tham quan mở mang đầu óc.
Kỳ thật, Lý Trường Thanh cũng không phải nhằm vào người du hành, nàng ta thẳng tay chèn ép tất cả thế lực ở thành phố số 1, thuận tay cũng thu thập luôn nhóm người du hành.
Một thành viên Tam Giang Khẩu hiếu kỳ nói:
“Ông chủ, ngươi nói những du hành bị Lý thị khống chế có tới tham gia hội liên hiệp không?”
“Chắc chắn có.”
Trương Việt Ba nghĩ nghĩ nói:
“Dù sao người du hành bị họ khống chế nhiều lắm, căn bản ngươi cũng không biết ai là người của họ.
Vẫn phải cảnh giác với năng lực lũng đoạn của tập đoàn tư bản thế giới trong, không riêng gì Lý thị, ta hoài nghi người của Jindai, Kashima, Trần thị, Khánh thị đều tới.
Cho nên mọi người phải cẩn thận một chút, tuyệt đối đừng bị Lý thị để mắt tới.
Ngộ nhỡ nơi này có người của ả đàn bà ngoan độc Lý Trường Thanh kia thì chúng ta gặp xui rồi.”
Đang nói chuyện, cửa tiệm thịt dê nướng bị đẩy ra, ngoài cửa lũ lượt đi vào hơn hai mươi người.
Trương Việt Ba thấp giọng nói:
“Ta từng gặp một người trong đó, là Lý Dịch của công xã Long Hồ tại chính Trịnh thành này, những người này xem chừng đều là người du hành.
Nghe nói công xã Long Hồ cùng công xã Quang Minh ở Thái thành sát nhập.”
Công xã Quang Minh là tổ chức của Khánh Nguyên, sau khi công xã Long Hồ sát nhập liền biến thành một “Phân nhánh” .
Khánh Trần đi tới, giống như không hề trông thấy đám người Tam Giang Khẩu bên này, hắn nói với thành viên công xã Long Hồ sau lưng:
“Các vị ngồi đi, đường xa mà đến, ta mời mọi người ăn một bữa cơm.”
Các thành viên khách khí nói:
“Tạ ơn Nhị lão bản.”
Đám người Tam Giang Khẩu cúi đầu ăn cơm, nghe thấy xưng hô này lập tức nhìn Khánh Trần một chút, trong lòng tự nhủ hoá ra đây là đại nhân vật ở công xã Long Hồ.
Lúc này, Lý Dịch thấp giọng nói với Khánh Trần:
“Nhị lão bản, ngài mang theo những người này rốt cuộc chuẩn bị làm gì vậy? Vừa rồi Tam lão bản bên kia hỏi, hắn có việc dùng đến những người này…”
Khánh Trần nhìn Lý Dịch:
“Lý Dịch, ngươi gia nhập công xã Long Hồ bao lâu?”
Lý Dịch trả lời:
“Hơn hai tháng ở thế giới ngoài…”
Khánh Trần nói:
“Ngươi cảm thấy, ngươi theo Vương Chấn Bắc có tiền đồ hơn, hay là đi theo ta có tiền đồ hơn?”
Lý Dịch sửng sốt, vội vàng nói:
“Đương nhiên là đi theo ngài có tiền đồ hơn.”
“Cho nên biết nên làm như thế nào rồi chứ, Vương Chấn Bắc nói gì cứ biết vậy là được, chuyện của ta mới là chuyện khẩn yếu.”
Khánh Trần nói ra:
“Ta dự định xây dựng một tổ chức mà các thành viên chỉ nghe lệnh mình, ngươi thấy thế nào?”
Lý Dịch nghi hoặc:
“Vì sao?”
Khánh Trần hời hợt nói:
“Ta cảm thấy, công xã Quang Minh chỉ cần một ông chủ.”
Lý Dịch chấn kinh:
“Không phải Đại lão bản là cha ruột ngài sao?!”
Đây cũng là một trong những nguyên nhân Lý Dịch hoàn toàn phối hợp Khánh Nguyên, công xã Quang Minh vốn là do cha Khánh Nguyên sáng lập, cho nên nội bộ cũng không tồn tại đấu tranh quyền lực gì, Khánh Nguyên sớm muộn gì cũng lên làm lão đại.
Khánh Nguyên còn là con một, căn bản không có ai tranh với hắn.
Cho nên, Lý Dịch hoàn toàn không rõ vì sao Khánh Nguyên muốn đá cha mình ra ngoài, trong lòng hắn kinh hô, bệ hạ cớ gì lại tạo phản?
Không phải giang sơn đều là của ngài sao?
Một bên khác, Khánh Trần tự nhủ trong lòng, khó trách du hành phối hợp Khánh Nguyên như vậy, Khánh Nguyên cũng không bị Khánh thị phát hiện, hoá ra cha hắn cũng xuyên qua.
Dưới tình huống bình thường, xác suất tính danh của hai cha con đồng thời giống với thế giới trong cực thấp, Hậu Thiên đổi tên không có tính toán gì hết, cho nên rất ít khi xuất hiện tình huống cha con cùng xuyên không.
Chương 1138: Tình Báo Của Mình Mới Đáng Tin
Cha của Khánh Nguyên không chỉ xuyên không, còn dẫn đầu tổ chức du hành một lòng nâng đỡ hắn trở thành Ảnh tử, tương lai còn phụ tá hắn trở thành gia chủ Khánh thị.
Xem xét từ góc độ này, Khánh Nguyên càng giống như là hình mẫu nhân vật chính!
Xem chừng bản thân Khánh Nguyên cũng sẽ cảm thấy, mình là nhân vật chính trong đám người du hành.
Tin tức này, quá quan trọng với Khánh Trần.
Khánh Trần kiên nhẫn giải thích cho Lý Dịch:
“Phụ thân ta ước thúc ta quá nhiều, mà ông ấy vẫn còn khoẻ mạnh, ta không muốn làm một con rối.”
Trong nháy mắt Lý Dịch liền tự vẽ ra một vở kịch cung đấu đoạt đích hoành tráng, tự bổ não cho bản thân đến no nê.
Thế nhưng, hắn do dự, hắn cảm thấy loại chuyện này thực sự không nên tham dự, ngộ nhỡ thất bại thì mình chết chắc.
Hơn nữa, hắn luôn cảm thấy trong chuyện này có điểm gì là lạ…
Lúc này, một thành viên Tam Giang Khẩu đứng dậy đi vệ sinh.
Khánh Trần cười nói với Lý Dịch:
“Không sao, ngươi cứ từ từ tiêu hoá tin tức ta mới vừa nói đi, ta đi nhà vệ sinh một lát.”
Hắn đi về hướng nhà vệ sinh, thành viên Tam Giang Khẩu kia đã tiểu tiện xong bắt đầu rửa tay.
Khánh Trần nhìn hắn một cái, liền chui vào trong phòng đơn.
Thành viên Tam Giang Khẩu lúc đầu muốn rời khỏi nhà vệ sinh, nhưng quỷ thần xui khiến hắn ở lại, rón rén đi đến ngoài cửa phòng đơn.
Hắn nghe được ‘Khánh Nguyên’ ở bên trong thấp giọng gọi điện thoại với người khác:
“Ta nhìn thấy người của Tam Giang Khẩu, theo ta tính toán, trong tổ chức của chúng hẳn là không có cao thủ.
Lần này công xã Quang Minh chúng ta cần liên hợp Jindai, Kashima hốt trọn mẻ du hành này, hay là khai đao từ đám người Tam Giang Khẩu này trước?”
Sắc mặt thành viên Tam Giang Khẩu đại biến, hắn vội vàng đi ra ngoài.
Đợi cho Khánh Trần ra khỏi nhà vệ sinh, một bàn Tam Giang Khẩu kia đã trống không…
Lý Dịch bên này đã xâu thịt dê cho Khánh Trần xong xuôi, không hề mảy may phát giác công xã Long Hồ, công xã Quang Minh sắp đứng trước tai hoạ như thế nào.
Vẫn là câu nói kia.
Tình báo do mình cố gắng lấy được mới đáng tin.
Cũng như mọi người vĩnh viễn sẽ không nhớ người trèo đèo lội suối tới gặp mình, mà chỉ nhớ mãi không quên người mình trèo đèo lội suối đi gặp….
Cho nên, khi La Vạn Nhai nói cho Khánh Trần, Tam Giang Khẩu rời khỏi trung tâm hội nghị, Khánh Trần đã nghĩ ra kế hoạch nho nhỏ này.
Cũng không vì điều gì khác, chỉ là muốn nhìn công xã Quang Minh, công xã Long Hồ gặp xui xẻo thôi.
Nhằm vào công xã Quang Minh chủ yếu là vì Khánh Nguyên, đối phương là người được chọn, nếu có cơ hội giết mình nhất định cũng sẽ động thủ.
Nguyên nhân nhằm vào công xã Long Hồ thì càng đơn giản hơn, cho dù không giúp Tôn Sở Từ, chỉ dựa vào những chuyện công xã Long Hồ đã làm Khánh Trần cũng cảm thấy, thuận tay chỉnh bọn hắn một chút cũng không có gì phải áy náy.
Tại hội nghị liên hiệp do Côn Luân tổ chức, Tam Giang Khẩu đột nhiên bị uy hiếp đến tính mạng.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì công xã Quang Minh, công xã Long Hồ khẳng định sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Xử lý công xã Long Hồ thì rất dễ dàng, Bạch Trú giết đến tận cửa là được, kẻ nào dám ngăn cản?
Nhưng lần này, Khánh Trần muốn lấy công xã Quang Minh ra để thử nghiệm, giải quyết một người dự tuyển Ảnh Tử tại thế giới ngoài.
Khánh Trần nghĩ tới đây, cười híp mắt nhìn về phía Lý Dịch:
“Ăn thịt ăn thịt, về sau đều là người mình, không ngừng lớn mạnh, sáng tạo huy hoàng!”
Lý Dịch lẩm bẩm:
“Mấy người bàn bên cạnh cũng thật lạ lùng, thịt mới dọn lên, người đã vội vàng đi mất chẳng phải lãng phí sao? Ta thấy trước khi đi họ còn tính tiền xong xuôi, chẳng hiểu gấp cái gì?”
Người du hành ngồi cạnh nghi ngờ nói:
“Ta thấy vừa rồi họ còn nói nhỏ với nhau chuyện gì đấy, lúc nói thầm còn liếc nhìn chúng ta mấy lần, liệu có liên quan đến chúng ta hay không?”
Lý Dịch cười khoát khoát tay:
“Chúng ta còn chưa từng gặp họ thì liên quan gì đến chúng ta chứ, ăn cơm ăn cơm!”
Miếng thịt dê rất mỏng vừa ném vào trong nồi liền chín ngay, Lý Dịch chờ Khánh Trần động đũa, bản thân mới dám cùng đám thuộc hạ động đũa.
Lúc Khánh Trần rót rượu cho đối phương, Lý Dịch lại còn đứng lên cúi đầu nâng cái cốc, lúc Lý Dịch rót rượu cho cấp dưới cũng hành động giống như đúc.
Xem ra Tôn Sở Từ nói công xã Long Hồ quan lieu là không sai.
Chỉ là bữa cơm này Khánh Trần ăn có chút bực mình.
Sau khi Lý Dịch uống một chút rượu thì bắt đầu khoe khoang những chuyện công xã Long Hồ từng làm.
Mà thủ hạ La Vạn Nhai bên kia đã thăm viếng xong người du hành tại Trịnh thành, tra được một chút thông tin liên quan tới công xã Long Hồ, đồng thời nhắn cho Khánh Trần.
Vương Chấn Bắc bức bách một hội viên cấp 3 nào đó chuốc say em gái, nhưng hội viên cấp 3 kia không đồng ý.
Kết quả đám người Vương Chấn Bắc, Lý Dịch đánh hội viên cấp 3 này một trận, trong quá trình ẩu đả, hội viên cấp 3 không chịu nổi nhục, phá cửa sổ nhảy từ phòng làm việc tầng 7 chạy trốn.
Hôm nay sẽ lên tổng cộng 8 chương ạ!
Chương 1139: Pikachu Cười Lạnh
Hội viên cấp 3 ngã xuống nóc xe hơi đậu dưới lầu, không chết.
Nhưng cú ngã này cũng khiến xương sống hắn gãy ngang, hiện nay đã bị liệt nửa người.
Chuyện này có rất nhiều người chứng kiến, nhưng công xã Long Hồ chỉ giải thích với bên ngoài là là đối phương vô ý rơi xuống, không liên quan đến người khác.
Không chỉ chuyện này, mười hai cấp dưới của La Vạn Nhai chỉ dùng thời gian nửa ngày đã tìm ra được bảy việc ác có chứng cứ vô cùng xác thực.
Chỉ nửa ngày liền có thể tìm được nhiều chuyện như vậy, nếu như thời gian điều tra nhiều hơn một chút thì sao?
Khánh Trần vui mừng vì hệ thống tình báo bên La Vạn Nhai đã bắt đầu dần dần thành hình, đồng thời, ánh mắt hắn nhìn về phía Lý Dịch cũng càng ngày càng lạnh.
….
Tám người Tam Giang Khẩu vội gọi hai chiếc xe taxi trở lại trung tâm hội nghị.
Sau khi tới, họ liền chạy thẳng đến sảnh triển lãm chỗ thành viên Côn Luân, lớn giọng nói:
“Các vị lãnh đạo Côn Luân làm ơn giúp đỡ chút, có người muốn giết chúng ta!”
Xảy ra chuyện tìm ai? Đương nhiên là tìm cảnh sát.
Đây là tư duy ăn sâu bén rễ của người Trung Quốc hiện nay, khách hàng và nhà buôn tranh chấp có thể gọi 110, gặp lưu manh có thể gọi 110, tựa hồ chuyện gì cũng có thể gọi 110.
Bây giờ, Côn Luân tựa như là 110 trong giới du hành thời gian, Tam Giang Khẩu họ bị uy hiếp tính mạng, tự nhiên trước tiên là phải tìm Côn Luân.
Mà làm như vậy lại tuyệt đối chính xác.
Trong trung tâm hội nghị là tổ hành động do Lộ Viễn phụ trách.
Vị đội trưởng Lộ này nhếch mày:
“Ai muốn giết các ngươi?”
Hội trưởng Tam Giang Khẩu Trương Việt Ba nói:
“Là công xã Long Hồ và công xã Quang Minh!”
“Các ngươi có thù oán à?”
Lộ Viễn không hiểu.
“Không có thù.”
Trương Việt Ba tức giận nói:
“Chúng ta ở Võ thành, bọn hắn ở Trịnh thành, trước giờ chưa từng gặp mặt.
Chúng ta đến đường Tử Kinh Sơn ăn thịt dê nướng, vừa vặn gặp người của công xã Long Hồ.
Lúc người của chúng ta đi nhà xí bắt gặp ông chủ của họ, thế là để ý nghe lén đối phương gọi điện thoại, đối phương nói, họ liên hợp với người của Jindai, Kashima, chuẩn bị tiến hành thanh tẩy người du hành ở Trịnh thành, định khai đao từ Tam Giang Khẩu yếu nhất!”
Lúc này, trong sảnh triển lãm trung tâm hội nghị có rất nhiều người, gần như mỗi tổ chức đều có người ở chỗ này, đang tiến hành giao lưu giữa các với nhau.
Dưới tình huống bình thường, mọi người đến đây cũng không có quan hệ cạnh tranh gay gắt, chủ yếu vẫn là đến để kết giao bằng hữu.
Trao đổi phương thức liên lạc, mời nhau đến địa bàn mình chơi, giao lưu, ngộ nhỡ ngày nào đó ở thế giới trong phải đến địa bàn của đối phương, cũng mong đối phương chiếu cố.
Đây mới là trạng thái bình thường của các tổ chức du hành thời gian.
Nhìn mọi người đóng vai Batman, Spider Man, liền biết đám người này đến Trịnh thành, kỳ thật chỉ là tới chơi, không ai cảm thấy ở đây có nguy hiểm.
Cũng chỉ có Khánh Trần, Huyễn Vũ, Khánh Nguyên, bản thân họ có khúc mắc, mới có thể căng thẳng như vậy…
Đến lúc này, những người du hành trong sảnh triển lãm đột nhiên nghe nói, có một tổ chức du hành muốn cấu kết với thế lực bên ngoài uy hiếp an toàn sinh mạng của họ, mọi người bắt đầu khẩn trương!
Một con Pikachu cười lạnh:
“Trong nước lại xuất hiện loại tổ chức du hành này, thật đúng là khiến người ta khinh thường, ở đây chúng ta có nhiều người như vậy, không bằng cùng nhau quét sạch đám công xã Long Hồ, công xã Quang Minh gì đó đi.”
Mặc bộ trang phục Pikachu đáng yêu như thế lại dùng ngữ khí hung ác nói những chuyện giết người phóng hỏa, cảnh tượng này đúng là rất đặc sắc.
Một con Slime bên cạnh tiếp lời:
“Ta nghe nói công xã Long Hồ ở Trịnh thành còn khi dễ bắt cấp dưới chuốc say em gái dâng cho cái tên Vương Chấn Bắc kia! Cấp dưới kia không đồng ý, bị buộc nhảy lầu đến liệt nửa người, còn đang nằm trong phòng bệnh 1237 ở bệnh viện Trịnh Đại!”
Một con Slime khác lại nói:
“Loại tổ chức này, sao có thể tồn tại trong nước ta được, không ai quản lý à!”
Lộ Viễn nhìn bọn hắn lại nhìn về phía Trương Việt Ba:
“Ngươi chắc chắn là người của công xã Long Hồ chứ?”
“Chắc.”
Trương Việt Ba khẳng định: “Ta từng gặp một người trong đó, tên Lý Dịch, xem ra cũng không phải là kẻ tốt lành gì.
Trong đám người còn có một tên khác, Lý Dịch rất cung kính với hắn, có thể là ông chủ của hắn.”
“Vương Chấn Bắc à?”
Lộ Viễn nghi ngờ nói.
Trương Việt Ba lắc đầu:
“Ta không biết Vương Chấn Bắc là ai, chỉ biết Lý Dịch.”
Lộ Viễn ngẫm nghĩ, lại không tiếp tục để Trương Việt Ba xác nhận nữa.
Hắn nói với những người du hành trong sảnh:
“Mọi người an tâm chớ vội, Côn Luân nhất định sẽ xử lý chuyện này, sau khi điều tra sẽ thông báo cho mọi người.”
Không ai chú ý tới, trong tổ chức Ma Trận có một người trẻ tuổi mang mặt nạ màu trắng, yên lặng đánh giá mọi người.
Chương 1140: Gia Nhập Tổ Chức
Không có kinh hoảng, không có hành động gì lạ, dường như đang ngẫm nghĩ.
Ánh mắt của hắn quét qua đám người du hành thời gian, cũng không phát hiện có gì dị thường.
Sau một khắc, thành viên Ma Trận này thừa dịp mọi người đều đang chú ý đến Trương Việt Ba và Lộ Viễn, lặng yên không tiếng động thối lui ra ngoài sảnh triển lãm.
Hắn lại không chú ý tới, ánh mắt La Vạn Nhai kỳ thật vẫn luôn tập trung về hướng này.
Khánh Trần ở trong tiệm thịt dê nướng cũng không thật sự gọi điện thoại, mà chỉ nhắn tin cho La Vạn Nhai: lúc Trương Việt Ba trở về gây sóng gió, ai vụng trộm rời khỏi hiện trường thì người đó có khả năng là Khánh Nguyên nhất.
Bởi vì, công xã Long Hồ hiện nay là chỗ dựa của Khánh Nguyên, phát sinh chuyện lớn như vậy, hắn tất yếu phải xác định nguồn tin trước, để xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Nếu thật sự là thành viên Ma Trận khi thấy Trương Việt Ba gây hỗn loạn, phản ứng đầu tiên nhất định là không thể bỏ lỡ trò hay này, phải xem xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì chứ không phải rời đi.
Hôm nay, La Vạn Nhai tổng cộng quan sát được bảy tên thành viên Ma Trận từng rời đội ngũ, mục tiêu quá nhiều vốn không thể phán đoán được gì.
Cho nên, Khánh Trần muốn đặt một cái bẫy cho Khánh Nguyên, để La Vạn Nhai có cơ hội tóm được đối phương tốt hơn.
Đây chính là lý do Khánh Trần để La Vạn Nhai chờ sẵn trong hội trường, còn mình lại chạy ra ngoài gây sự.
La Vạn Nhai nhìn người trẻ tuổi kia rời đi, lập tức đi theo.
Vừa đi vừa nhắn tin cho Khánh Trần: “Bắt được cá rồi, đối phương đã biết chuyện công xã Long Hồ, ta bên này đang theo dõi hắn, để xem hắn ở phòng nào.”
Khánh Trần chỉ trả lời ngắn gọn: “Cẩn thận.”
Nếu như phát sinh xung đột chính diện, trước tiên phải lui quân tìm Côn Luân trợ giúp, đây là chuyện Khánh Trần đã sớm dặn dò xong xuôi.
Dựa theo dự đoán, Khánh Trần hoài nghi Khánh Nguyên này ít ra cũng phải cấp C, nếu như La Vạn Nhai phát sinh xung đột với đối phương, khẳng định sẽ không phải là đối thủ.
Lúc này, trong tiệm thịt dê nướng, lửa than dưới nồi đồng đang cháy mạnh, trong nồi nước ùng ục sôi trào.
Điện thoại Lý Dịch vang lên, hắn cầm lên xem rõ ràng là Nhị lão bản Khánh Nguyên…
Lý Dịch đã uống tám lạng rượu trắng, lúc này đã hơi mơ màng, hắn nhìn về phía ‘Khánh Nguyên’ bên cạnh, ngu ngơ cười nói:
“Nhị lão bản, chẳng phải ngài đang ở bên cạnh ta đó sao, có lời gì ngài nói thẳng là được, trong cái đất Trịnh thành này, Lý Dịch ta…”
Bỗng nhiên, đầu óc Lý Dịch giống như là bị sấm sét bổ trúng, nhận ra điều gì đó.
Hắn nhìn người trẻ tuổi trước mặt, đối phương đang cười cực kỳ xán lạn.
Ngay trong chớp nhoáng này, Lý Dịch bỗng nhiên cảm giác được có cái gì nhẹ như không cuốn lấy cổ tay của mình.
Hắn cảm giác thân thể của mình đã mất đi khống chế, giống như linh hồn bị nhốt ở một chỗ nào đó, cũng không còn thuộc về chính hắn.
Lý Dịch trơ mắt nhìn “bản thân”bấm kết nối điện thoại, sau đó say khướt nói:
“Alô?”
Trong điện thoại Khánh Nguyên lạnh lùng nói:
“Còn có tâm tình uống rượu, khá lắm.”
Ngữ khí Lý Dịch giống như đã thanh tỉnh hơn một chút:
“Nhị lão bản?”
Khánh Nguyên bình tĩnh nói:
“Trung tâm hội nghị bên này đang đồn, ngươi và Vương Chấn Bắc cấu kết Jindai, Kashima, chuẩn bị khởi xướng một cuộc tập kích vào người du hành trong trung tâm hội nghị này? Có chuyện như vậy không?”
Lý Dịch giống như là lập tức tỉnh rượu ngay:
“Việc này không liên quan đến ta, đều là chủ ý của Tam lão bản, ta còn khuyên hắn.”
“Cho nên, người đang ngồi với ngươi ở quán thịt dê nướng chính là Vương Chấn Bắc đúng không, hắn ở đâu, để hắn nghe máy.”
Khánh Nguyên nói.
Lý Dịch đứng dậy, đi qua bên cạnh mới tiếp tục nói:
“Tam lão bản đi nhà vệ sinh gọi điện thoại xong liền đi mất rồi, bây giờ ta đang dắt những người du hành từ nơi khác đến đi dùng cơm.”
Khánh Nguyên cười lạnh:
“Ngay bây giờ lập tức lăn đến trung tâm hội nghị, giải thích với Côn Luân ngay, cứ nói Tam Giang Khẩu ngậm máu phun người.
Yên tâm, họ không có chứng cứ.”
Chuyện này nhất định phải giải quyết, nếu như không giải quyết công xã Quang Minh mà cha Khánh Nguyên vất vả sáng lập ra sẽ bị hủy trong tay hai tên ngu xuẩn này.
Chuyện gì cũng có thể dính, nhưng đối với Côn Luân, Cửu Châu mà nói, chỉ có Jindai, Kashima là không được dính vào, đây là giới hạn cuối cùng.
Một khi có tổ chức nào đó bị người ta nói là cấu kết với Jindai, Kashima, như vậy ở trong nước sẽ không còn mảnh đất cắm dùi, e là Côn Luân sẽ truy sát họ đến chân trời góc biển.
Mà bản thân tổ chức đó cũng sẽ bị cô lập.
Ai nguyện ý gia nhập một tổ chức cấu kết với Jindai, Kashima chứ?
Khánh Nguyên không thèm để ý sống chết của Lý Dịch, Vương Chấn Bắc, nhưng công xã Quang Minh không thể xảy ra chuyện.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)




![[Dịch] Phượng Nghịch Thiên Hạ [Dịch] Phượng Nghịch Thiên Hạ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Phuong-Nghich-Thien-Ha-dich.jpg)


