1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 113 : Tần Bình Lễ Nhờ Vả 3 (c1121-c1130)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 113 : Tần Bình Lễ Nhờ Vả 3 (c1121-c1130)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1121: Tần Bình Lễ Nhờ Vả 3

Trương Uyển Phương đột nhiên nhớ tới cái gì, nói:

“Con của em gái ta học ở Lạc Thành Nhất Cao, nàng đã từng nói Lạc Thành Nhất Cao có một tổ chức người du hành, tên là Hội Tam Điểm gì đó…Nếu không chúng ta tìm họ xem sao?”

Tần Thư Lễ chần chờ nói:

“Một đám học sinh cấp ba sao? Không phải ta xem thường học sinh cấp ba, chủ yếu là lo lắng họ chưa phải đối mặt với xã hội hiểm ác, có lẽ bản thân mình cũng không sống tốt lắm.”

“Ít nhất cũng coi như một cách đi, hơn nữa bình thường các học sinh đều lấy việc giúp đỡ người ta làm niềm vui, cho dù có ra giá cũng sẽ không quá đắt.”

Trương Uyển Phương gọi điện cho Trương Lan Tân của Hội Tam Điểm vừa mới xin được từ cháu gái.

Trương Uyển Phương không biết bây giờ người ra giá đắt nhất trong đám người du hành ở thế giới ngoài, chính là Khánh Trần – cũng là một học sinh…

Có người bắt máy, Tần Thư Lễ cầm điện thoại nói:

“Xin chào, cho hỏi đó có phải là Trương Lan Tân bạn học của Lôi Lôi không? Ta là dượng của nàng.”

Trương Lan Tân cười nói ở trong điện thoại:

“Chào ngài, Lôi Lôi vừa rồi nói cho ta biết, ngài vừa mới trở thành người du hành đúng không?”

“Đúng, đúng vậy.”

Tần Thư Lễ nói:

“Bây giờ ta vẫn chưa biết sau khi mình xuyên qua sẽ có thân phận gì, nghe nói Hội Tam Điểm của các ngươi cũng rất lợi hại, cho nên muốn hỏi xem có thể nhờ giúp đỡ được không…Đương nhiên, ta có thể thanh toán một chút thù lao.”

Trương Lan Tân cười nói:

“Tần thúc thúc, bây giờ Hội Tam Điểm chúng ta không ở thành phố số 18, cho nên không giúp được ngài, chúng ta đang ở trên vùng hoang dã.”

Tần Thư Lễ sửng sốt, lần này phiền toái rồi.

Lúc này, Trương Lan Tân nói:

“Tần thúc thúc, nếu không ta cho ngài một số điện thoại đi, ngươi gọi cho họ thử xem, Bạch Trú họ là một trong những người du hành lợi hại nhất trong nước, trụ sở cũng ở thành phố số 18…Họ khá tốt!”

Nghe đến đó, trong lòng Tần Thư Lễ liền có dự cảm bất thường.

Trương Lan Tân gửi số điện thoại tới, quả nhiên vẫn là số điện thoại của La Vạn Nhai…

Trương Uyển Phương run rẩy:

“Làm sao có chuyện gì về thế giới trong ở Lạc Thành đều không thể không liên quan đến tổ chức Bạch Trú này ? Họ thật sự lợi hại như thế sao.”

“Có vẻ là thế.”

Tần Thư Lễ ngẫm nghĩ rồi nói:

“Bây giờ chỉ có thể đi một bước nhìn một bước, nhỡ may La Vạn Nhai thật sự giúp ta thì sao?”

Trong biệt thự Bạch Trú.

Các thành viên Bạch Trú đều ngồi bên cạnh bàn ăn, Tiểu Đồng Vân thì nói dối là mình buồn ngủ, trốn ở trong phòng mình.

Họ muốn mở một cuộc họp ngắn.

Ông chủ:

“Có ai nhận được lời mời của Côn Luân.”

Băng Nhãn:

“Ta.”

La Vạn Nhai:

“Ta.”

Lưu Đức Trụ:

“Ta.”

Ương Ương dùng ID Tiểu Thiên Tài trả lời:

“Ta.”

Đại Phú Ông:

“Ta không có.”

Tiểu Phú Bà:

“Ta cũng không có.”

Thu Tuyết:

“Ta cũng không có.”

Trong các thành viên Bạch Trú, Nam Canh Thần, Lưu Đức Trụ, Trương Thiên Chân, Hồ Tiểu Ngưu, Khánh Trần, La Vạn Nhai, tất cả đều nhận được lời mời, chỉ có Giang Tuyết vf Lý Đồng Vân không nhận được.

Hai người này không nhận được cũng rất bình thường.

Nhưng lần này tất cả người tham gia đều phải gửi xác nhận tham gia mới nhận được một mã QR, nghe nói đến lúc đó trung tâm hội nghị quốc tế Trịnh Thành sẽ được bảo vệ rất nghiêm ngặt, cần mã QR đặc biệt của mỗi người mới có thể đi vào.

Gần đây trên mạng cũng đang thảo luận về chuyện này, mấy người du hành nổi tiếng đều xác nhận mình sẽ tham gia, nếu có cơ hội sẽ mời một vài người du hành lợi hại làm khách phát sóng trực tiếp…

Tổ chức Ma Trận xác nhận tham gia.

Tổ chức Hồng Phong cũng xác nhận tham gia.

Tóm lại có rất nhiều người muốn tham gia hội nghị, một mặt là tất cả mọi người đều muốn nhìn trạng thái của những người du hành khác, xem có sống tốt không, một mặt khác là mọi người cũng đều tin tưởng Côn Luân một cách khó hiểu, biết Côn Luân sẽ không lừ mọi người.

Đây chính là danh tiếng mà Côn Luân phải vất vả lắm mới tạo ra được ở trong nước.

Cửu Châu dựa vào tâm lý, thông qua Hà Tiểu Tiểu để từ từ kéo tất cả mọi người vào trong nhóm.

Côn Luân vừa vung cánh tay hô lên đã có chín mươi phần trăm người du hành nhận được lời mời cam tâm tình nguyện tới tham gia hội liên hiệp người du hành.

Dù mọi người cũng không biết hội liên hiệp này là gì.

Tất cả mọi người có thể tưởng tượng ra, đây chính là hội nghị long trọng đầu tiên của người du hành trong nước, về phần có phải là lần cuối cùng hay không thì không ai biết cả.

Côn Luân chính thức tuyên bố hứa hẹn, đầu tiên họ sẽ không cố gắng điều tra bí mật của mỗi người du hành, mặt khác cũng phải giữ bí mật về hội liên hiệp lần này, không cho phóng viên truyền thông đưa tin về hội liên hiệp ra ngoài.


Chương 1122: Hội Liên Hiệp

Ở đây, Côn Luân cũng nhắc nhở tất cả mọi người giấu kỹ thân phận của mình, có thể mặc trang phục kì lạ đến tham gia.

Khánh Trần biết đây là để đề phòng người du hành của tập đoàn thế giới trong mượn cơ hội lần này thám thính thông tin về người du hành.

Nghe nói một số người Cửu Châu đã trở về vì hội nghị lần này, Côn Luân cũng đã sớm phong tỏa hội trường, để tránh xuất hiện có người nghe trộm, theo dõi.

Chỉ là Nhất vẫn có chút tức giận, cảm giác mình bị đối xử phân biệt.

Đại Phú Ông:

“Ta làm nhiều chuyện cho Bạch Trú như vậy, bao nhiêu sự kiện lớn đều có ta, dựa vào cái gì mà Côn Luân không gửi thư mời cho ta chứ.”

Tiểu Phú Bà cũng căm giận bất bình:

“Xem thường người ta à!”

Tiểu Thiên Tài:

“Đúng rồi! Dựa vào cái gì mà không gửi thư mời cho Tiểu Phú Bà!”

Tiểu Phú Bà:

“Đúng rồi, Tiểu Thiên Tài ca ca, ngươi còn ở Hải Thành không, sao không đến Lạc Thành chơi.”

Đến bây giờ mà Tiểu Đồng Vân vẫn còn cho rằng Ương Ương là con trai, thậm chí còn từng nhắn tin riêng với Ương Ương, bảo nàng gửi ảnh cho xem…

Có đôi khi Khánh Trần cảm thấy tính cách của Ương Ương rất nghịch ngợm ham chơi.

Lưu Đức Trụ hỏi trong nhóm:

“Ông chủ, chúng ta có tham gia không?”

Ông chủ:

“Có, nhưng chúng ta không đi cùng nhau.”

Lưu Đức Trụ hiếu kỳ nói:

“Chúng ta đi làm gì?”

“Trước tiên hãy truyền lời ra ngoài, tìm hiểu cho ta về người tên là Khánh Nguyên, mặt khác hãy hỏi thăm xem những ai có vật cấm kỵ trong tay.”

….

Trên mạng internet, có một người hỏi tại sao toàn thế giới đều nhận được thư mời của hiệp hội người du hành nhưng mình lại không nhận được?

Một cư dân mạng khác bình luận: Có lẽ là do ngươi không quan trọng.

Dần dần thì mọi người cũng phát hiện ra không phải là tất cả mọi người đều nhận được thư mời, có một số người làm công ở thế giới ngoài, khi vào thế giới trong thì tiếp tục làm người làm công thì sẽ không nhận được thư mời.

Về cơ bản, những người du hành nổi tiếng, hoạt động mạnh mẽ thì đều nhận được lời mời.

Đương nhiên cũng có một phần nhỏ người du hành hoạt động sôi nổi không nhận được thư mời.

Có một vài người là vì dựa vào thân phận người du hành để nổi tiếng, sau đó bán rượu giả, sau khi uống hết một chai rượu này rồi lái xe đi thì chính cảnh sát giao thông cũng không thể phát hiện ra được người này có uống rượu.

Có vài người sau khi nổi tiếng thì công bố mình chiếm được phần mềm phân tích chứng khoán ở thế giới trong, ngày ngày lôi kéo người hâm mộ vào trong group, lừa gạt chiếm đoạt tiền.

Còn có một số người thì là hạng lừa đảo giả danh.

Hạng người gì cũng có.

Cư dân mạng cũng phát hiện ra quy luật này, Côn Luân không gửi thư mời cho bất kỳ người du hành nào làm việc xấu.

Nhóm người Trịnh Viễn Đông dùng từng hành động nhỏ một để gây dựng lên danh dự của Côn Luân ở trong nước.

Khi các tổ chức người du hành đang chạy đua với thời gian, sợ mình cất bước chậm trễ.

Côn Luân vẫn luôn luôn tuân thủ nghiêm ngặt ranh giới cuối cùng, tuyệt đối không mới những kẻ lòng dạ xấu xa tham gia vào, từ đầu đến cuối đều nhấn mạnh là phải trừng trị những người đó.

Thế là thư mời của Côn Luân trở thành giấy chứng nhận chính thức của người du hành.

Trong thời gian ngắn, những lời bình luận về đám người lừa đảo kia bùng nổ, ý nghĩa của hành động này chính là xác nhận thân phận người du hành chuyên làm việc xấu.

Cũng có những tin nhắn giả được tạo ra, dùng photoshop để tạo ra một mã QR, công bố mình cũng nhận được thư mời.

Kết quả là Côn Luân cũng vô cùng rảnh rỗi, phản bác từng tin đồn thổi một, phủ nhận việc mình mời đối phương.

Một cái tát thẳng mặt.

Côn Luân rất nghiêm túc trong việc bảo vệ danh dự của bản thân.

Dù sao ai không nhận được thư mời tham gia hội nghị liên hiệp người du hành lần này thì kẻ đó sẽ phải xấu hổ.

Nam Canh Thần cảm thấy khá kỳ lạ, hắn hỏi Khánh Trần:

“Trần ca, nếu như Côn Luân không mời những người du hành làm việc xấu, tại sao bọn hắn lại mời ngươi vậy, làm thế chẳng phải là không chịu trách nhiệm với những người du hành khác hay sao.”

Dù sao thì làm gì có ai còn chưa tới đó đã bắt đầu thèm muốn vật cấm kỵ của những người khác chứ?

Mặt Khánh Trần không chút thay đổi, nhìn về phía Nam Canh Thần, vẻ mặt đối phương vô cùng thành thật, không rõ là đang cố ý hay thật sự thắc mắc về vấn đề này.

“Ngươi tu hành tới trình độ nào rồi?”

Khánh Trần hỏi.

“Trần ca, hiện giờ ta đã thăng lên cấp D được một khoảng thời gian rồi, chắc là qua lần xuyên không sau sẽ tiến lên cấp C.”

Nam Canh Thần nói với vẻ mặt vô tội.

Khánh Trần ngẩn người:

“…”

Hiện giờ hắn đã cạn lời với tiến độ tu hành của con hàng này luôn rồi, mặt khác thì Chuẩn Đề Pháp quả thực là một phương pháp tu hành tà dị.

Nam Canh Thần nói:

“Nếu không phải do Tiểu Đông Vân suốt ngày lẽo đẽo đi theo, nói không chừng ta đã cấp C rồi ấy chứ.

Sau này ta nhận lời làm bài tập giúp nàng thì nàng mới đồng ý không đi làm bóng đèn nữa.”


Chương 1123: Hồ Tiểu Ngưu Rời Đi 1

Khánh Trần cạn lời nhìn Nam Canh Thần:

“Ai cho ngươi làm bài tập giúp Tiểu Đồng Vân, bài tập của nàng phải để nàng tự làm.”

Nam Canh Thần đau đớn tột cùng nói:

“Ta cũng đâu có muốn, nếu như ta không làm thì một ngày 24 tiếng nàng sẽ ở cạnh Y Nặc.

Trước đó ta đã bảo là để Tiểu Đồng Vân ở lại thành phố số 18 rồi nhưng nàng phản đối rất kịch liệt, nhất định đòi đi theo hai người chúng ta tời thành phố số 7.

Ban đầu ta không nghĩ ra được lý do, sau này thì ta cảm thấy nàng đi theo ta và Y Nặc tới thành phố số 7 chính là vì muốn để ta làm bài tập giúp nàng.”

Tiểu Đồng Vân ở bên cạnh tỏ thái độ không vui:

“Nhưng ngươi làm có đúng đâu!”

Khánh Trần:

“…”

Quả thật Tiểu Đồng Vân hoàn toàn có thể làm ra chuyện tính kế Nam Canh Thần.

Nhưng học sinh cấp ba làm bài tập của học sinh tiểu học mà còn sai, đúng là quá “xuất sắc” rồi.

Đúng lúc này, Hồ Tiểu Ngưu bất chợt đi vào phòng ngủ tìm Khánh Trần:

“Ông chủ, ta định rời khỏi đây, không phải rời khỏi Bạch Trú mà là rời khỏi Lạc Thành.”

Khánh Trần cười tươi, dường như sớm đã đoán trước được:

“Ngươi định đi đâu hả?”

Hồ Tiểu Ngưu do dự vài giây mới trả lời:

“Mỗi một hạng mục của cửa ải Sinh Tử đều vô cùng khó khăn, một người bình thường giống ta nếu như không trải qua huấn luyện trong thời gian dài thì rất khó để hoàn thành, mà ta phải hoàn thành tám hạng mục lận.

Vậy nên ta định trở lại thành phố Hải, mời những huấn luyện viên vận động cực hạn tốt nhất trên thế giới tiến hành huấn luyện cho ta, ta phải chạy đua với thời gian, mỗi giây mỗi phút đều không được lười biếng.”

Thật ra Khánh Trần chính là huấn luyện viên tốt nhất, bởi vì hắn là người đã và đang đi trên con đường Kỵ Sĩ.

Nhưng Hồ Tiểu Ngưu hiểu rất rõ Khánh Trần không có thời gian làm vậy.

Vả lại tổ chức Kỵ Sĩ phân tán ở khắp nơi, mỗi một người đều có con dg của riêng mình, có rất ít người đồng hành trên hành trình tu luyện, phải nhấm nháp nỗi cô độc.

Vậy nên hắn không thể ở lại Lạc Thành thêm nữa, tất cả tài nguyên ở nơi đây đều kém xa ở thành phố Hải, hơn nữa hắn còn muốn đi khắp thế giới, từng bước từng bước khiêu chiến cực hạn.

Trong khoảng thời gian này, Hồ Tiểu Ngưu tận mắt chứng kiến từng đồng bạn của mình thăng cấp, Nam Canh Thần thì chẳng biết khi nào sẽ thăng lên cấp C, ngay cả Trương Thiên Chân cũng đã cấp D, thiên tài tu hành Tiểu Đồng Vân chỉ dựa vào bản thân đã gần bằng tốc độ tu hành của Nam Canh Thần.

Hồ Tiểu Ngưu tận mắt chứng kiến những chuyện này sao không nóng lòng cho được?

Hắn nghe tin Lý Khác đã rời khỏi thành phố số 18, đi xa để trải nghiệm.

Tất cả mọi người đều đang tiến bộ, chỉ có mình hắn vẫn dậm chân tại chỗ.

Hắn nhất định phải tiến về phía trước.

Hồ Tiểu Ngưu nhỏ giọng đáp:

“Nơi này rất ấm áp, trước kia khi ở trong nhà, người thân của ta rất hòa thuận, nhưng ở nơi này lại có một cảm giác khác biệt.

Mọi người cùng nhau vui đùa, cùng nhau chơi trò chơi, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau chiến đấu, nơi đây đã là ngôi nhà thứ hai của ta rồi.

Thế nhưng ta nên rời khỏi đây, không thể lưu luyến những điều tuyệt vời ở chốn này.

Chính ông chủ cũng từng nói nơi đây là con đường xa nhất trong tất cả các con đường.”

Khánh Trần cười nói:

“Đừng nên tự coi nhẹ bản thân như vậy, những người đi lên con đường này đều là những người xuất sắc nhất thế giới, ý chí của ngươi rất mạnh mẽ, lòng tin của ngươi vô cùng kiên định.”

Hồ Tiểu Ngưu không hề tầm thường.

Một người có thể dùng tay không leo lên Thanh Sơn Tuyệt Bích sao có thể tầm thường?

Chỉ là những người xung quanh Hồ Tiểu Ngưu quá xuất sắc mà thôi.

Khánh Trần luôn tin rằng sớm muộn gì Hồ Tiểu Ngưu cũng có thể hoàn thành tám hạng mục khiêu chiến, mở ra từng khóa gen trong cơ thể mình.

Khánh Trần cười nói:

“Bảo Trương Thiên Chân đi cùng ngươi đi.”

“Hả?”

Hồ Tiểu Ngưu ngẩn ra:

“Hắn phải ở đây giúp đỡ ngươi mà.”

“Không cần đâu.”

Khánh Trần lắc đầu:

“Ngươi cần có một người bảo vệ, hiện giờ thông tin vô cùng đơn giản, có chuyện gì thì báo một tiếng ở trên nhóm chat là được, từ Lạc Thành tới thành phố Hải cũng chỉ cần một tiếng rưỡi ngồi máy bay, đi đường sắt cao tốc thì cũng chỉ cần năm tiếng rưỡi mà thôi.

Muốn gặp mặt thì mọi người có thể gặp nhau bất cứ lúc nào.

Ngươi và Trương Thiên Chân vào thế giới trong phải đi theo Hằng Xã, ở cùng nhau thì tiện chăm sóc nhau hơn.”

“Ừm.”

Hồ Tiểu Ngưu gật đầu.

Khi chia tay nhau thì ai ai cũng thấy thương cảm.

Giang Tuyết nấu một bàn đầy thức ăn để tạm biệt Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân, Tiểu Đồng Vân tặng chiếc móc chìa khóa hình thỏ và hình chim cánh cụt cho hai người bọn họ.

Lưu Đức Trụ nhìn Hồ Tiểu Ngưu, nói:

“Có chuyện gì thì cứ gọi điện thoại cho ông chủ, người của Bạch Trú chúng ta lập tức giết tới đó.”

Từ đây tới tối sẽ thêm 5 chương nữa ạ! Trong lúc chờ các bạn có thể ghé qua KHỦNG BỐ SỐNG LẠI (BẢN DỊCH) nhé!


Chương 1124: Hồ Tiểu Ngưu Rời Đi 2

Hốc mắt Giang Tuyết đỏ ửng:

“Lúc nghỉ ngơi nhớ trở về chơi nhé.”

Nam Canh Thần:

“Dì Giang Tuyết, món cá ngươi nấu hôm nay ngon quá.”

Khánh Trần ở lại Lạc Thành chưa được bao lâu thì đã rời khỏi đó.

Thành viên Bạch Trú chia làm ba tổ, một tổ là Nam Canh Thần, Lưu Đức Trụ, một tổ là La Vạn Nhai cùng thành viên Người Nhà của hắn, tổ cuối cùng chính là Khánh Trần.

Hai tổ trước lái xe đi tới thành phố Trịnh, còn Khánh Trần thì một mình ngồi đường sắt cao tốc.

Trong hội nghị liên hiệp người du hành lần này, yêu ma quỷ quái gì cũng xuất hiện, Khánh Trần cảm thấy mình nên hành động trong bóng tối thì sẽ tốt hơn, làm vậy sẽ giúp Bạch Trú không rơi vào thế bị động.

Đi đường sắt cao tốc từ Lạc Thành tới thành phố Trịnh chỉ tốn nửa tiếng, sau khi Khánh Trần đi qua trạm soát vé thì đi tới nhà vệ sinh, khi hắn đi ra thì đã biến thành Khánh Nguyên.

Hiện giờ trong số những người tranh tuyển vị trí Ảnh tử, Khánh Trần đã hiểu rõ phần nào về Khánh Thi, Khánh Văn, Khánh Vô, Khánh Nhất, Khánh Hạnh, duy chỉ có Khánh Nguyên chưa từng xuất hiện, thậm chí còn không tới phòng tình báo số 3 để đưa tin.

Chuyện này khiến hắn cảm thấy không ổn, Khánh Trần định tự mình tìm kiếm manh mối liên quan tới đối phương.

Vậy nên đây cũng là mục đích chuyến đi tới thành phố Trịnh lần này của hắn.

Đối phương trốn tránh cũng không hề gì.

Khánh Trần biến thành khuôn mặt của đối phương, nếu như có người từng gặp Khánh Nguyên thì tất có thể người đó sẽ chủ động nói gì với hắn.

Hiện giờ Khánh Trần muốn tìm người nhận ra Khánh Nguyên ở thế giới ngoài.

Đối với hắn thì bất cứ một manh mối nhỏ bé nào cũng có thể dùng để tìm kiếm kỹ càng.

Sau khi đi lên đường sắt cao tốc, Khánh Trần cầm điện thoại di động lên đọc tin tức.

Kết quả là khi đang đọc tin tức thì có một giọng nói thân quen vang lên từ phía sau lưng.

“Đàn anh, chúng ta ngồi ghế 25C, 25B, 25A, đi vào giữa ấy.”

Khánh Trần không cần quay đầu lại cũng biết đó là Đoàn Tử.

Vậy người đi cùng với Đoàn Tử chắc hẳn là mấy người Tôn Sở Từ.

Khánh Trần cảm thấy vui vẻ, thế giới này thật bé nhỏ, chẳng lẽ hắn có duyên với mấy người này hay sao? Nhưng bọn họ tới Lạc Thành để làm gì.

Hắn nhìn số ghế ngồi của mình, 26C, ngồi ngay phía đối diện bọn họ.

Lúc này mấy người Tôn Sở Từ đeo cặp sách đi tới, ngồi xuống.

Đoàn Tử đặt hành lý sang một bên, nói:

“Đàn anh, lần này chúng ta tới Lạc Thành mà không gặp được Khánh Trần, chẳng lẽ cứ trở về như vậy sao?”

Tôn Sở Từ cười nói:

“Người ta là nhân vật lớn của Bạch Trú, sao thèm quan tâm tới chúng ta, đã trở về thế giới ngoài rồi thì đừng quấy rầy cuộc sống của người ta nữa.

Có một vài người du hành phân chia rất rõ thế giới trong và thế giới ngoài, sau khi trở lại thế giới ngoài sẽ tpaja tủng hưởng thụ cuộc sống.”

Khánh Trần ngẩn ra, mấy người bọn họ vừa ngồi xuống đã bắt đầu thảo luận về mình.

Chẳng lẽ đây chính là thảo luận sau lưng ở ngay trước mặt hay sao?

Mấy người Đoàn Tử nói rất nhỏ nhưng với thính lực của Khánh Trần, cho dù ngươi để quên dây thanh quản ở trong nhà thì Khánh Trần vẫn nghe rõ đối phương nói gì.

“Được rồi.”

Đoàn Tử thở dài nói:

“Dù sao không đầy mấy ngày nữa là sẽ xuyên không, nói không chừng sẽ gặp hắn ở thế giới trong thì sao.

Ôi, đừng nói nữa, ta thấy rất nhiều ngôi sao ở thế giới ngoài không đẹp bằng hắn, nếu như mỗi ngày nhìn thấy hắn vài lần thì sướng con mắt rồi.

Khi nào chúng ta mới có thể ôm đùi đối phương nhỉ, chỉ riêng vì vẻ đẹp của hắn cũng đáng để ôm đùi rồi.”

Tôn Sở Từ nở nụ cười bất đắc dĩ:

“Trước đây ngươi đâu có mê trai như vậy.”

“Đó chẳng phải là do chưa gặp Khánh Trần sao.”

Đoàn Tử tùy tiện nói.

Đoàn Tử không hề xinh đẹp, chỉ là một cô gái bề ngoài khá bình thường mà thôi.

Gầy gò, làn da đen nhánh, tích cách khá giống một cậu con trai, vậy nên mới đồng ý đi cùng mấy người Tôn Sở Từ ra ngoài vùng hoang dã, quần áo trên người cũng toàn là đồ nam.

Đoàn Tử ngẫm nghĩ, sau đó giải thích:

“Thật ra ta cũng không hề chú trọng vẻ bề ngoài, chủ yếu là mỗi lần nghĩ lại hình ảnh hắn cứu chúng ta ở vùng hoang dã thì ta cảm thấy kích thích vô cùng, hình ảnh đó thật sự chỉ xuất hiện trên phim mà thôi.”

Một nam sinh đi cùng ngồi bên cạnh than thở, nói nhỏ:

“Còn cả cảnh hắn rời khỏi quán đồ nướng nữa.

Trời ơi, khi hắn rời đi được đám đông vây quanh, ta thấy giống hệt như đang xem Lee Jung-jae trong Thế giới mới vậy! Thuộc hạ đẹp trai đẩy cửa đi ra ngoài, hai hàng đàn em mặc vest đen dọa những người không liên quan sợ hãi không dám nói câu gì, ai xem cảnh này chả cảm thấy rung động!”

Khánh Trần ngồi yên tại chỗ, biểu cảm khá là vi diệu.

Ngồi ngay cạnh nghe người khác thảo luận về mình đúng là một trải nghiệm kỳ lạ.


Chương 1125: Gặp Lại Tôn Sở Từ

Khá phê pha đó!

Lúc này, Đoàn Tử hào hứng nói:

“Đúng rồi! Chắc hẳn là hắn vẫn chưa biết chuyện chúng ta đã biết hắn là người du hành đâu nhỉ.

Ha ha, lần sau khi chúng ta gặp lại hắn thì hãy cố tình hỏi xem hắn có phải người du hành không đi, để xem hắn nói dối như nào? Ta cảm thấy như vậy sẽ rất thú vị.

Khánh Trần: Ha ha, giờ biết rồi nhé.

Hắn quan sát Đoàn Tử, trong lòng thầm nghĩ không ngờ con hàng này còn có mấy chủ ý xấu xa như vậy, muốn nhìn Khánh Trần bị xấu mặt.

Khánh Trần nhìn mấy người Tôn Sở Từ đang thì thầm trò chuyện, cười nói:

“Các ngươi là người du hành hả?”

“Hả?” Đoàn Tử cảm thấy ngạc nhiên.

Tôn Sở Từ ngẩn cả ra, hắn im lặng vài giây mới trả lời:

“Không phải.”

Hắn cảm thấy nhóm người bọn hắn nói chuyện như vậy, không gian trên xe lại ồn ào, đối phương không nghe được gì mới phải.

Không phải là đang lừa bọn hắn đấy chứ?

Khánh Trần cười nói:

“Không phải người du hành thật hả, ta còn tưởng rằng chúng ta là đồng bạn, cùng đi tham gia hội nghị liên hiệp người du hành nữa chứ.”

Mấy người Tôn Sở Từ nhìn nhau, người trẻ tuổi ngồi đối diện lại chủ đồng thừa nhận thân phận người du hành của mình!

Như vậy thì bọn hắn cũng không cần phải giả vờ nữa.

Tôn Sở Từ tò mò hỏi:

“Ngươi là người du hành ở Lạc Thành hả?”

“Đúng vậy.”

Khánh Trần vừa cười vừa đáp.

Đoàn Tử hứng thú hỏi:

“Vậy ngươi có quen người của Bạch Trú không?”

Khánh Trần cười đáp:

“Có nghe nói tới, nhưng không hề quen, bọn hắn rất thần bí, rất hiếm khi có tin tức gì về bọn hắn lưu truyền ở bên ngoài.”

“Haiz.”

Đoàn Tử cảm thấy thất vọng.

Khánh Trần cười hỏi:

“Sao hả, các ngươi quen người của Bạch Trú hả? Không phải là ai cũng quen được người của Bạch Trú đâu nhé.”

Đoàn Tử không phục nói:

“Chúng ta có quen mà, chúng ta biết Khánh Trần của Bạch Trú đó!”

Nàng định nói tiếp thì đã bị Tôn Sở Từ đạp lên mu bàn chân.

Khánh Trần cười càng tươi hơn:

“Vậy xem như các ngươi cũng là nhân vật lớn rồi, chúng ta trao đổi phương thức liên lạc nhé, sau này nếu như ta gặp chuyện gì ở Lạc Thành thì có thể liên hệ với các ngươi.”

Đoàn Tử do dự trong thoáng chốc:

“Chúng ta không ở Lạc Thành, chúng ta là người du hành ở thành phố Trịnh, tới Lạc Thành để du lịch, nhưng vì hội nghị liên hiệp người du hành nên phải trở về thành phố Trịnh trước thời hạn.

Chúng ta mới chỉ tới thăm hang đá Long Môn và bảo tàng Cổ Mộ, vẫn chưa có cơ hội tới chùa Bạch Mã nữa.

Ta nghe đồn chùa Bạch Mã khác với những ngôi chùa khác, nếu như ngươi không mua nổi vé vào cửa thì chỉ cần kể hoàn cảnh khó khăn của mình với hòa thượng xoát vé thì không cần có vé cũng được tiến vào, chuyện đó là thật hả?”

“Là thật.”

Khánh Trần gật đầu:

“So với đại đa số những ngôi chùa khác, chùa Bạch Mã đúng nghĩa là một ngôi chùa hơn.”

Tôn Sở Từ đột nhiên hỏi:

“Ngươi là học sinh trường nào ở Lạc Thành?”

Khánh Trần giải thích:

“Ta học Trường ngoại ngữ Lạc Thành, có thể coi là bạn học của mấy thành viên trong Bạch Trú.”

Tôn Sở Từ hỏi:

“Nhà vệ sinh bên cạnh tòa nhà dạy học có màu gì?”

Khánh Trần cười đáp:

“Nhà vệ sinh không nằm cạnh tòa nhà dạy học mà cách xa cả vạn dặm, có không ít bạn học chửi rủa thiết kế của nhà trường.”

….

“Chẳng lẽ hắn thật sự là học sinh của trường song ngữ Lạc thành?”

Tôn Sở Từ thầm nghĩ.

Tuy họ chưa gặp bất kì thành viên nào của Bạch Trú ngoài Khánh Trần, nhưng mấy hôm trước, họ đã được Nam Cung Nguyên Ngữ, Tề Đạc và Trương Lan Tân dẫn đi tham quan nơi Bạch Trú thành lập.

Khánh Trần nghi ngờ nói:

“Không phải vừa rồi các ngươi nói mình là người du hành ở Trịnh thành sao, sao bây giờ lại hỏi ta về trường song ngữ Lạc thành?”

Đoàn Tử tràn đầy phấn khởi giải thích:

“Ngươi không biết sao, đó chính là nơi Bạch Trú được thành lập.”

Khánh Trần ngẩn ra.

Cái quỷ gì vậy, sao đó lại là nói Bạch Trú thành lập được….

Đối phương chắc chắn như thể chính họ nhìn thấy Bạch Trú được thành lập ở trường song ngữ Lạc thành vậy….

“Đúng rồi, ngươi cũng được mời tham gia liên hội người du hành sao.”

Đoàn Tử tò mò nói:

“Công việc của người ở thế giới trong là gì?”

“Ta gia nhập một câu lạc bộ nhỏ ở thành phố số 18.”

Khánh Trần giải thích.

Tôn Sở Từ hỏi:

“Ta nghe nói lúc trước những câu lạc bộ lớn ở thành phố số 18 đều đã bị Hằng Xã dọn sạch, chỉ còn vài câu lạc bộ nhỏ còn trụ được đến bây giờ.

Nếu ngươi đã ở Lạc thành thì sao không đi làm quen với Bạch Trú, không biết chừng họ lại cho ngươi cơ hội gia nhập Hằng Xã thì sao.”

“Ta làm gì có cơ hội làm quen với các thành viên của Bạch Trú.”

Khánh Trần cười híp mắt nói:

“Chẳng phải các ngươi vừa nói mình có quen biết với Khánh Trần sao? Các ngươi có thể giới thiệu ta với hắn được không.”


Chương 1126: Ba Người Đầu Tiên

Vì vừa rồi Đoàn Tử lỡ khoe khoang mình quen biết Khánh Trần nên giờ nàng không biết phải trả lời đối phương như thế nào, Tôn Sở Từ đành phải nói đỡ:

“Chúng ta nhất định sẽ giới thiệu ngươi với Khánh Trần, nhưng ta cũng không biết trước được hắn có đồng ý giúp ngươi hay không đâu.”

“Không sao, chỉ cần ngươi giới thiệu ta với hắn là được.”

Khánh Trần cười nói:

“Đúng rồi, nghề nghiệp của các ngươi ở thế giới trong là gì.”

Tôn Sở Từ suy tư hai giây, thân phận của họ có phải bí mật gì đâu mà phải giấu:

“Chúng ta là thợ săn hoang dã.”

Khánh Trần cảm thán:

“Ta nghe nói những người có thể trở thành thợ săn hoang dã đều rất lợi hại.”

Đoàn Tử nói:

“Đương nhiên rồi, lúc trước một nhóm người hoang dã dám phục kích chúng ta, cuối cùng tất cả đều bị chúng ta xử lí hết!”

Vừa rồi Đoàn Tử còn định chờ lần xuyên qua sau để khiến Khánh Trần xấu mặt một lần, nhưng sau câu nói này, không biết đến khi xuyên qua ai mới là người phải xấu mặt đâu.

Khánh Trần chỉ cần nắm chắc chuyện này thì chắc chắn người phải xấu mặt sẽ không phải hắn!

Sau khi nhận thấy chuyện này đã đủ khiến bọn Đoàn Tử xấu mặt, hắn không tiếp tục nói gì nữa.

Ngay khi hắn đang định lôi điện thoại ra để xem trên đường đến Trịnh thành, những tổ chức người du hành khác có động tĩnh gì không.

Thì cuộc nói chuyện của Đoàn Tử và Tôn Sở Từ cứ thế truyền vào tai hắn:

“Làm sao bây giờ, ngay cả chúng ta còn chưa nói gì được với Khánh Trần thì sao có thể giới thiệu hắn ta được.”

Tôn Sở Từ bất đắc dĩ nói:

“Nếu ngươi đã biết như vậy thì sao vừa rồi còn dám khoác lác….”

“Ta đâu có nói chúng ta tự tiêu diệt họ.”

Đoàn Tử nhỏ giọng thầm thì.

Sau đó nàng còn vụng trộm nhìn Khánh Trần xem hắn có nghe thấy những gì nàng vừa nói không.

Lúc này, Đoàn Tử lại lo lắng nói với Tôn Sở Từ:

“Bạn ta nói, Long Hồ công xã đã ra thông báo, nghiêm cấm tất cả người du hành ở Trịnh thành trợ giúp chúng ta cả ở thế giới ngoài và thế giới trong…Nên ta nghĩ cuộc sống của chúng ta ở Trịnh thành sau này sẽ không dễ dàng đâu, hơn nữa, nếu lần này chúng ta thật sự đi tham dự liên hội người du hành thì nhất định sẽ gặp phải Long Hồ công xã, đến lúc đó chắc chắn tình huống sẽ rất khó xử.”

Tôn Sở Từ lắc đầu:

“Không sao, chúng ta cứ tránh mặt họ là được.

Trước khi ôm được đùi Khánh Trần, chúng ta nhất định không được chạm trán với họ.”

Khánh Trần: “….”

Trong suy nghĩ của hắn, Tôn Sở Từ chính là một trong những người du hành có năng lực nhất mà hắn từng gặp, lúc mới xuyên qua, cả hắn và 6 thành viên còn lại trong đội của hắn đều không có công ăn việc làm, không có tiền, hay nói đơn giản hơn thì họ chính là những kẻ sống dưới đáy xã hội, nhưng đến bây giờ, từ hai bàn tay trắng, họ đã có xe, có súng, có thể vào hoang dã để đi săn, tuy cuộc sống này không sung sướng gì nhưng đây lại là cuộc sống đáng mơ ước của không biết bao nhiêu người du hành.

Vốn dĩ lúc trước Khánh Trần cũng định nghĩ cách thu nạp họ không, nhưng không ngờ họ lại chủ động muốn ôm đùi hắn.

Vậy thì cần gì phải nghĩ cách nữa, hắn chỉ cần ngồi đợi là được….

Khánh Trần lại tiếp tục đọc tin tức, trong hai ngày này đã có rất nhiều người du hành đổ xô đến Trịnh thành.

Nhưng điều khiến người ta bất ngờ là, tin tức hot nhất bây giờ không phải thân phận của những người tham gia liên hội, mà là những bộ trang phục kì quái của những người du hành mặc đến đây.

Tuy Côn Luân không cho phép tất cả phóng viên ra vào tòa nhà nơi diễn ra hội nghị và những khách sạn mà họ thuê cho những người du hành, nhưng họ lại không thể cấm phòng viên đứng xung quanh tòa nhà được, nên từ khi tin tức về hội nghị truyền ra, đã có rất nhiều phóng viên túc trực xung quanh tòa nhà.

Trong bức ảnh mà các phóng viên chụp được, người đầu tiên đến tham dự hội nghị…Là Spider Man.

Người thứ hai là Deadpool.

Người thứ ba là Thanos.

Trong số những người đến sau, có người hóa trang thành Batman, lại có người hóa trang thành cha mẹ Batman.

Noi gương những người đến trước, những người du hành đến sau đồng loạt thay đổi trang phục, tính đến thời điểm này, chưa có người nào mặc trang phục bình thường đến tòa nhà cả.

Vốn dĩ nơi đó là một tòa nhà chuyên tổ chức hội nghị quan trọng, nhưng bây giờ lại biến thành nơi tổ chức hội COSPLAY triển lãm các nhân vật trong Anime.

Rất nhiều người yêu thích COSPLAY đã đổ xô đến đây.

Lúc này, xung quanh trung tâm hội nghị đã đông nghịt.

Thậm chí trong đó còn xuất hiện cả những người hóa trang thành Digimon, Slime, Pikachu….

Lúc này, Lộ Viễn đang đứng trên cao quan sát đám đông bên dưới, tuy Côn Luân đã ra thông báo cho phép mọi người được che mặt xuất hiện, nhưng ít nhất thì mọi người cũng nên hóa trang có hình người chứ.


Chương 1127: Chưa Bắt Đầu Mà Đã Trúng Độc

Bây giờ mọi chuyện lại biến thành ai đeo khẩu trang đội mũ xuất hiện ở đây mới là kì lạ.

Nhưng mọi người đều biết, những người dám ăn mặc mặc quần áo bình thường đến đây đều là những nhân vật lớn.

Vì làm gì có nhân vật lớn nào có thể mặc quần áo khủng long chứ

Hơn nữa, nhất định họ sẽ không hóa trang thành Slime.

Đến 11 giờ trưa, tổ chức Ma Trận đã đến Trịnh thành, có tổng cộng 21 người đến tham dự, trong đó tất cả các thành viên đều mặc âu phục chỉnh tề và đeo mặt nạ trắng.

Ngoài Ma Trận, Hồng Diệp cũng đến Trịnh thành trong trưa nay, nhưng họ đơn giản hơn Ma trận rất nhiều, các thành viên đến tham dự hội nghị đều ngồi trên 5 chiếc xe Alphard, ngoài ra, họ còn kéo theo một chiếc xe dã ngoại theo sau.

Sau khi đoàn xe liên lạc được với Côn Luân, cửa tòa nhà lập tức mở ra, tất cả số xe đều nối đuôi nhau lái vào trong.

Không một ai xuống xe cả.

Khung cảnh nghiêm túc này đối lập hoàn toàn với những người du hành hóa trang đến tham gia lúc trước.

“Đúng rồi, sao ta không thấy Bạch Trú đến tham dự hội nghị?”

Đoàn Tử nghi ngờ nói:

“Chẳng phải người của Hồng Diệp và Ma Trận đã đến đông đủ rồi sao, sao vẫn không thấy Bạch Trú đâu, chẳng phải họ còn ở gần Trịnh thành hơn những tổ chức kia sao.”

“Chẳng lẽ họ không định tham gia? Hay Côn Luân không mời họ?”

Một người nói.

“Chắc chắn không phải vậy, sao Côn Luân có thể không mời một tổ chức có sức ảnh hưởng lớn ở thế giới trong như Bạch Trú được.”

Tôn Sở Từ nói:

“Có lẽ vì Bạch Trú khá kín tiếng, trong khi Ma Trận và Hồng Diệp công khai thành lập thì Bạch Trú vẫn chưa xuất hiện trước công chúng lần nào, không phải sau khi họ tham gia vào một số sự kiện lớn, chúng ta mới biết đến họ sao.

Ta dám cá, bây giờ phần lớn những người du hành trong nước còn chưa nghe nói đến Bạch Trú lần nào đâu, chẳng qua vì Trịnh thành ở gần Lạc thành nên chúng ta mới biết đến họ thôi.

Ta nghĩ họ đã đến rồi, chẳng qua vì họ không sĩ diện như Ma Trận và Hồng Diệp nên mọi người mới không nhận ra thôi.”

“Còn tổ chức người du hành nào chưa đến không?”

Đoàn Tử liếc nhìn tin tức.

Tôn Sở Từ nói:

“Hồng Tán Tán ở Côn thành, Bào Ca ở Trọng thành, Long Hồ công xã ở Trịnh thành, Tam Giang khẩu ở Võ thành, những tổ chức này đều đến rồi.”

“Nghe nói Hồng Tán Tán còn mang không ít loại nấm đặc sản ở Côn thành đến làm quà cho những người du hành.”

Đoàn Tử nói:

“Có một người ở đó đã kể chuyện này vào trong nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu, có người du hành nhờ nhà bếp nấu nấm ăn, sau đó người đó bắt đầu tự biên tự diễn một màn đánh kẻ xấu trên hành lang khách sạn.”

Nghe nói lúc đó có rất nhiều người vây xem hắn.

Ngoài ra, có một người du hành cứ ngồi run lẩy bẩy trong nhà ăn, khi có người hỏi hắn bị làm sao vậy, hắn nói trên trần nhà có đầu rồng.

Khánh Trần thầm tự nhủ, xem ra tổ chức Hồng Tán Tán cố ý rồi….

Sao mấy người đó có thể tùy tiện ăn nấm mà người khác đưa được, nấm ở Côn thành có một đặc điểm là, nếu không nấu chín hoàn toàn thì chắc chắn sẽ gây ảo giác rất mạnh, không biết bây giờ có bao nhiêu người trong khách sạn trúng chiêu của họ rồi.

Hội nghị còn chưa bắt đầu mà họ đã trúng độc rồi….

Đa phần những người du hành đều không muốn trở thành người du hành, chẳng qua vì một ngày đẹp trời, họ vừa thức dậy thì mới nhận ra trên cánh tay mình xuất hiện một cái đồng hồ đếm ngược, lúc đó dù họ không muốn thì vẫn phải xuyên qua.

Cho nên, khi Côn Luân tập hợp mọi người lại với nhau, khung cảnh mới loạn như vậy.

Khi xe lửa đến ga, trong khi mọi người đều mang theo rất nhiều hành lý xuống xe thì Khánh Trần lại chỉ mang theo một cái bọc nhỏ đi ra ngoài.

Khi đi ra đến cửa nhà ga, hắn bỗng thấy Nghê Nhị Cẩu đang cười híp mắt đứng giơ một cái bảng lớn, trên bảng viết hai chữ Khánh Trần rất lớn.

Bên dưới hai chữ lớn là hai chữ nhỏ: Côn Luân.

Hắn cười tươi đến mức những nếp nhăn trên khuôn mặt hắn dúm lại nhìn như một đóa hoa cúc nở rộ.

Một người có chức vị cao như Nghê Nhị Cẩu lại ăn mặc rất bình thường, dưới chân hắn là một đôi giày vải cũ màu đen nhìn rất đơn giản.

Khánh Trần cố ý giả vờ không quen biết hắn rồi cứ thế đi thẳng ra ngoài.

Hắn thầm tự nhủ, mẹ nó không ngờ Côn Luân lại điều tra hành trình của hắn, sau khi biết hắn ngồi chuyến xe này đến Trịnh thành, họ còn phái đích thân người phụ trách tình báo là Nghê Nhị Cẩu đứng đây cầm bảng đón người!

Xem ra bây giờ hắn trở thành một trong những đối tượng bị Côn Luân trọng điểm chú ý rồi, chẳng lẽ họ đã theo dõi căn cước của hắn, nên khi hắn vừa dùng căn cước để mua vé tàu rời khỏi Lạc thành, đã có người trong hệ thống bao tin hắn đã mua vé cho Côn Luân?


Chương 1128: Đừng Có Chạy Loạn

Nếu không thì sao họ lại biết nhanh như vậy.

Lúc này, bọn Tôn Sở Từ cũng ra đến cửa nhà ga, khi vừa nhìn thấy tấm bảng trên tay Nghê Nhị Cẩu, mọi người đều ngơ ra:

“Chờ một chút, chẳng lẽ Khánh Trần cũng ngồi cùng chuyến tàu với chúng ta sao?”

“Nhưng rõ ràng lúc xuống tàu ta đâu có thấy hắn.”

Tôn Sở Từ kỳ quái nói.

Nghĩ đến đây, hắn lập tức chạy lại hỏi Nghê Nhị Cẩu:

“Xin chào, người tên là Khánh Trần mà ngài đang chờ có phải Khánh Trần của Bạch Trú không?”

Nghê Nhị Cẩu cười híp mắt nói:

“Đúng vậy, chính là hắn.”

Đoàn Tử cảm khái:

“Không phải Côn Luân nói sẽ không đón bất kì người du hành nào sao, ta thấy mọi người đều tự đến đó mà, sao ngươi lại đến đây đón hắn.”

Đám người nghĩ thầm, chẳng lẽ Bạch Trú có địa vị cao đến mức Côn Luân phải sắp xếp riêng người đến đón hắn?

Tôn Sở Từ tò mò nói:

“Có phải đây là đãi ngộ của khách quý không?”

Nghê Nhị Cẩu cười híp mắt nói:

“Đúng vậy, đây chính là đãi ngộ của khách quý.”

Bọn Tôn Sở Từ đều thầm than, không ngờ địa vị của Bạch Trú lại cao như vậy!

Khánh Trần cảm thấy rất kỳ quái, hắn lập tức nhắn tin cho Trịnh Viễn Đông:

“Có phải các ngươi theo dõi căn cước của ta không, nếu không thì sao lại biết ta ngồi trên chuyến xe này?”

Trịnh Viễn Đông:

“Đúng thế.”

Khánh Trần buồn bực:

“Biết hành tung của ta cũng được, nhưng cần gì phải phái riêng người đến đón ta như thế, chẳng phải mọi người đều tự đến đó sao, ngươi cần gì phải quan trọng hóa vấn đề lên như thế, làm như vậy không tốt lắm đâu.”

Trịnh Viễn Đông:

“Ngươi nghĩ nhiều rồi, ta chỉ muốn đón ngươi đến thẳng trung tâm hội nghị để ngươi không gây họa cho những tổ chức người du hành ở Trịnh thành thôi.”

Khánh Trần: “???”

Hóa ra là vậy!

Hắn còn tưởng những gì hắn vừa làm ở Châu Âu đã khiến Côn Luân muốn nâng cao đãi ngộ của hắn, nên mới cho người đến đón hắn.

Nhưng không ngờ mục đích của họ lại là bảo vệ những người du hành khác!?

Khánh Trần:

“Các ngươi thật quá đáng.”

Trịnh Viễn Đông:

“Ngươi tự hỏi mình xem ta làm vậy có quá đáng không?”

Khánh Trần trầm ngâm rất lâu, nhưng cuối cùng vẫn không trả lời.

Trịnh Viễn Đông:

“Ngươi đi thẳng đến trung tâm hội nghị đi, đừng có chạy loạn.”

Khánh Trần:

“Ta không đến trung tâm hội nghị ngay đâu, ta muốn đi dạo một lúc đã.”

Hắn đợi mãi không thấy đối phương trả lời, có lẽ Trịnh Viễn Đông đang liên lạc với Nghê Nhị Cẩu để thông báo Khánh Trần đã rời khỏi nhà ga rồi.

Lúc này, Nghê Nhị Cẩu đang vừa cầm bảng vừa nhìn thoáng qua tất cả những người đang đứng trong nhà ga Trịnh thành để xem có Khánh Trần ở đây không….

Bọn Tôn Sở Từ vừa nhìn cảnh này vừa thầm tự nhủ, chẳng lẽ Khánh Trần thật sự đi cùng chuyến xe với họ sao?

Họ lại quay sang nhìn nhau, rõ ràng họ đều không nhìn thấy đối phương mà!

Chờ chút, người du hành vừa nói chuyện với họ lúc trước đâu….

Tôn Sở Từ rơi vào trầm tư.

Lúc này, Khánh Trần đã rời khỏi nhà ga, hắn đang định tìm một khách sạn nào để liên lạc với bọn Lưu Đức Trụ, xem bên họ thế nào rồi.

Nhóm của Lưu Đức Trụ, Nam Canh Thần và nhóm của La Vạn Nhai đều xuất phát trước hắn 3 giờ, nên chắc chắn bây giờ mọi người đều đã đến trung tâm hội nghị của Trịnh thành rồi mới đúng.

Đúng lúc này, một thanh niên vừa nhìn thấy Khánh Trần đã ngẩn ra:

“Sao ngài lại ở chỗ này.”

Khánh Trần cười.

Vì bây giờ hắn là Khánh Nguyên.

Xem ra hắn đã tìm được manh mối về Khánh Nguyên rồi.

….

Để tổ chức liên hội người du hành lần này, Côn Luân đã thuê trung tâm hội nghị của Lạc thành và 4 tòa khách sạn xung quanh đó.

Nhưng mọi người đều phát hiện ra một vấn đề, tất cả các thành viên của các tổ chức có tiếng như Ma Trận, Hồng Diệp, Bào Ca, Hồng Tán Tán, Tam Giang Khẩu đều được sắp xếp vào khách sạn JW Vạn Hào.

Có người nói, tất cả những người du hành có thân phận quan trọng đều được xếp vào một nơi.

Những người du hành có thân phận không quan trọng sẽ được sắp xếp trong 3 khách sạn còn lại.

Lúc này, một con khủng long màu xanh lá đang cầm điện thoại đi vào khách sạn, gặp nhân viên công tác, nó lập tức đưa mã hai chiều cho họ.

Nhân viên công tác ngơ ngác nhìn điện thoại, sau đó lại ngơ ngác nhìn khủng long:

“Chào ngài, ngài là….”

Trong khủng long nhỏ lập tức vang lên một giọng nói ồm ồm:

“Zard, Z, A, R, D.”

Nhân viên công tác lễ phép mỉm cười:

“Được rồi, đây là thẻ phòng của ngài, số phòng của ngài là 1524.”

Zard hỏi:

“Ngươi có thể tra xem một người tên là Khánh Trần đã đến đây chưa giúp ta được không? Hoặc ID Băng Nhãn đang ở phòng số bao nhiêu?”

Nhân viên công tác khách khí nói:

“Xin lỗi khủng long nhỏ…Zard tiên sinh, chúng ta không được phép tiết lộ thông tin khách hàng.”

Sau đó nhân viên công tác lập tức nhìn sang bên, ở đó có mấy thành viên Côn Luân đang nghiêm túc duy trì trật tự ở khách sạn, phía xa là một nhóm nhân viên y tế đang truyền dịch cho những người ngộ độc nấm.


Chương 1129: Thành Lập Hội Đồng Xét Xử Người Du Hành

Thấy thế, Zard lập tức cười nói:

“Cảm ơn! Chúc các ngươi có một ngày tốt lành!”

Sau đó hắn lập tức nhảy nhót lên tầng.

Vào phòng xong, Zard lập tức cởi bộ trang phục khủng long, sau đó hắn lại cầm điện thoại gọi cho ai đó:

“Uy, ông chủ, ngươi đã đến chưa?”

“Đến rồi.”

“Bây giờ ngươi là ca ca hay đệ đệ.”

“Đệ đệ.”

“Thế thì tốt, nhân lúc ca ca ngươi không ở đây, hay chúng ta ra ngoài chơi đi! Ta vừa nghĩ ra một trò rất thú vị, chúng ta sẽ giả làm người bình thường rồi đi xin chữ kí những người du hành khác, sau đó nhìn họ khoe khoang!”

Zard cao hứng bừng bừng nói.

Người bên kia điện thoại lại bình thản nói:

“Được thôi.”

Zard tiếp tục nói:

“Ngươi đang ở khách sạn nào, để ta đi….”

Giọng nói của hắn càng ngày càng nhỏ xuống, vì hắn đã nhận ra đây không phải đệ đệ, mà là ca ca….

Huyễn Vũ bình tĩnh hỏi:

“Lúc ta không ở đây, ngươi đều dùng cách này để lừa hắn sao?”

Zard:

“…Sao bây giờ ông chủ lại giả mạo người khác vậy?”

Huyễn Vũ lạnh lùng nói:

“Nếu ngươi để hắn tiết lộ thân phận thì chắc chắc ta sẽ vặn cổ ngươi.”

Zard:

“Áo….”

Lúc này, bỗng có một người nhắn vào nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu.

Lưu Đức Trụ:

“@Huyễn Vũ, lần này ngươi có đến tham dự hội nghị không, cứ chờ đi, ta nhất định sẽ tìm ra ngươi, hì hì.”

Trước cửa sổ sát đất của căn phòng ở khách sạn Hilton, Huyễn Vũ vừa đọc xong tin nhắn đã bắt đầu cảm thấy rất buồn nôn, thậm chí hắn còn muốn tra ngay xem chuyến bay về sớm nhất trong ngày là lúc nào.

Huyễn Vũ cũng nhận được lời mời.

Nhưng hắn không nhận được lời mời trên danh nghĩa Huyễn Vũ, mà là thay suất của người du hành khác.

Người du hành kia không để lộ thân phật thật, là một trong những người bảo vệ thông tin thân phật tốt nhất dưới tay hắn.

Người ngoài cũng không biết đó là thuộc hạ của hắn.

Cho nên hắn mới có thể vào ở khách sạn Hildon, mà không phải khách sạn JW Marriott dành cho tất cả nhân vật lớn trong đám người du hành.

Huyễn Vũ tin tưởng, chắc chắn lần này sẽ có rất nhiều người trong hội liên hiệp sử dụng phương pháp đó.

Hắn cũng không thấy hứng thú với mấy tổ chức phô trương như Ma Trận hay Hồng Phong, bây giờ tập đoàn thế giới trong vẫn không từ bỏ chiến lược tài nguyên tìm kiếm người du hành, để người ta dễ dàng biết được thông tin thân phận đúng là một việc ngu xuẩn.

Hơn nữa theo hắn đoán, Hồng Phong rất có thể là cơ cấu chi nhánh của Cửu Châu.

Lãnh đạo Hồng Phong là một cô gái tên là Cửu Nhiễm, trước đó Côn Luân và Cửu Châu đều từng cướp đoạt nàng, hy vọng nàng có thể gia nhập Cửu Châu hoặc là Côn Luân.

Cô gái biến mất mấy ngày, đến khi xuất hiện lại đã xây dựng ra Hồng Phong.

Đây không phải là hành vi quen thuộc của Côn Luân, mà giống như Cửu Châu đang chuẩn bị gia tăng lực ảnh hưởng ở trong nước của mình hơn.

Dù sao trên danh nghĩa, Cửu Châu vẫn luôn làm việc ở nước ngoài, cho nên nhất định phải thông qua một tổ chức con rối để ảnh hưởng đến trong nước.

Trong tai nghe bluetooth, Zard còn đang nói liến thoắng:

“Ông chủ, lần này ngươi mặc đồ gì để ta còn nhận ra ngươi.

Ta mua một bộ đồ khủng long, bây giờ truyền thông đều nói không tỏ ra kỳ quái thì đều là ông lớn cả, bởi vì cảm thấy xấu hổ, chúng ta liền dùng phương pháp trái ngược, chuyên môn tỏ ra quái dị.

Như thế những người du hành khác sẽ không đề phòng chúng ta nữa.”

“Ngươi nói ít thôi, bây giờ ta nghe ngươi nói mà đau cả đầu.”

Huyễn Vũ bình tĩnh nói:

“Ngươi theo dõi đại sảnh của khách sạn Marriott kỹ vào, nhìn thấy người của Bạch Trú thì nói cho ta.”

“Còn phải ngồi xổm ở đại sảnh sao…”

“Đương nhiên.”

“Thế ông chủ thì sao?”

“Không cần ngươi quan tâm.”

Zard hỏi:

“Đúng rồi ông chủ, lần này rốt cuộc Côn Luân muốn mở hội nghị liên hiệp để làm gì, người của ngươi ở trong Côn Luân có nói gì không.”

Huyễn Vũ bình tĩnh đáp lại:

“Chỉ có mấy chuyện đơn giản thôi.

Thứ nhất, thành lập hội liên hiệp người du hành, chọn ra chủ tịch, phó chủ tịch, còn cả quản lý lâu dài, tiến hành tự trị giữa những người du hành, để ít ra mọi người cũng có một nơi thuộc về.

Thứ hai, đây mới là mục đích chủ yếu của Côn Luân, họ muốn thành lập Hội đồng xét xử người du hành.”

“Hội đồng xét xử?”

Zard khó hiểu hỏi.

“Ừm.”

Huyễn Vũ nói:

“Bây giờ mới chỉ biết được tin tức là gần đây người du hành trong nước càng ngày càng đấu tranh dữ dội, cho nên cần phải có một hội đồng trọng tài.

Mặt khác, họ muốn ban bố quy tắc mới, cấm người du hành để lộ ra thông tin của người du hành khác ở thế giới trong.

Nếu có người ác ý để lộ thông tin của người khác, người bị hại có thể trở lại thế giới ngoài xin Côn Luân trừng phạt, hội đồng xét xử sẽ cân nhắc mức hình phạt với người tiết lộ bí mật, giữa những người du hành không được dùng hình phạt riêng.”

Nói chung cho dù là thành lập hội liên hiệp hay là thành lập hội đồng xét xử, cuối cùng vì bảo vệ người du hành, để trong nước có một trật tự bình thường.


Chương 1130: Giả Danh

“Chuyện tốt mà.”

Zard sợ hãi cảm thán:

“Vậy có phải là nếu ta muốn chọc tới Bạch Trú, họ sẽ không thể tùy tiện giết ta không?”

Huyễn Vũ tức giận nói:

“Ngươi còn có thể hay không có chút tiền đồ?!”

Zard nói:

“Pháp luật bảo hộ ngươi ta hắn, tuân thủ pháp luật thì phải dựa vào mọi người.”

Huyễn Vũ đau răng nói:

“Thật ra trong mắt ta, chuyện này chỉ để hạn chế Cửu Châu thôi, bởi vì theo ta được biết, Cửu Châu đã dùng hình phạt riêng rất nhiều lần ở trong nước, căn bản không tuân theo pháp luật…Nhưng mà điều này cũng không liên quan gì đến chúng ta.”

“Đúng rồi, ông chủ còn chưa nói mình mặc đồ gì nữa đâu, ngày kia đến trung tâm hội nghị ta nhận ra ngươi kiểu gì.”

Huyễn Vũ trầm mặc một lát:

“Lần này ta sẽ giữ bí mật về hành trình.”

Zard khó hiểu nói trong điện thoại:

“Ông chủ, ngươi giữ bí mật về hành trình của mình với ta từ bao giờ vậy, chẳng lẽ sợ ta bán đứng ngươi với Bạch Trú thật?! Hay là ngươi mặc đồ gì không muốn ai nhìn thấy?!”

Huyễn Vũ thản nhiên cúp điện thoại, sau đó mặc đồ Pikachu đi ra ngoài.

Cửa thang máy khách sạn vừa mở ra, hắn nhìn thấy hai con Pikachu đứng ở trong, bỗng nhiên không biết nên nói cái gì cho phải.

Ba con Pikachu đứng trong thang máy vừa cồng kềnh vừa chật, còn đè lên cả nhau khiến bộ đồ hóa trang cũng phải biến hình.

Đúng là một hội liên hiệp kì diệu.

Huyễn Vũ cảm thán.

Rõ ràng là một hội liên hiệp rất nghiêm túc, nhưng không biết phong cách đã đột nhiên lệch lạc đi từ lúc nào.

Cũng không biết ông chủ Trịnh vẫn luôn nghiêm túc kia sẽ nghĩ như thế nào.

Nhưng vào lúc này, Pikachu bên trái Huyễn Vũ ồm ồm hỏi:

“Ngươi mua trang phục này ở đâu vậy, có vẻ tốt hơn chúng ta đấy.”

Huyễn Vũ ở trong đồ Pikachu liếc mắt, quỷ mới muốn thảo luận trang phục Pikachu nào tốt hơn với các ngươi.

“Ngươi đừng đẩy ta.”

Lưu Đức Trụ trong bộ đồ Slime nói.

Nam Canh Thần ở trong một bộ Slime khác nói:

“Ngươi đi nhầm hướng rồi.”

Lưu Đức Trụ tức giận nói:

“Rõ ràng ta đã bảo ngươi mua trang phục đẹp một tí, tại sao lại mua Slime?”

Nam Canh Thần nói:

“Bởi vì trang phục Slime đang bán hạ giá, giá thị trường giảm 60% đấy.”

“Dù sao chúng ta cũng là một tổ chức nổi tiếng, đừng tiết kiệm tiền như vậy được không.”

Lưu Đức Trụ bất lực phàn nàn.

Nam Canh Thần mặc đồ Slime hiếu kỳ dò xét bốn phía:

“Người Trịnh Thành thích cười quá nhỉ, đây là lần đầu tiên ta tới Trịnh Thành, không ngờ người Trịnh Thành lại hòa ái dễ gần như thế, luôn mỉm cười.”

Lưu Đức Trụ nghiêm túc suy nghĩ hai giây, nói:

“Vậy ngươi có nghĩ có thể là hai chúng ta khá buồn cười không?”

Nam Canh Thần:

“…Hình như đúng thế thật.”

Hai người đi vào khách sạn JW Marriott, đưa mã QR ra cho lễ tân.

Nhân viên rất khách khí hỏi:

“Xin hỏi là thành viên Lưu Đức Trụ và Nam Canh Thần của Bạch Trú sao?”

Nam Canh Thần đang định nói đúng, kết quả Lưu Đức Trụ đá hắn một cú, sau đó nghiêm túc nói:

“Không phải, xin hãy nhanh chóng làm thủ tục vào ở đi.”

Hắn nói với Nam Canh Thần:

“Sau khi vào khách sạn phải lấy mặt nạ trong va li ra đeo, ta chịu đủ Slime này của ngươi rồi.”

Đối với Lưu Đức Trụ, danh tiếng của Bạch Trú vô cùng thần thánh, tuyệt đối không thể bị phá hủy trên tay hai con Slime này được.

Nhưng đúng lúc này, Lưu Đức Trụ vừa quay đầu đã thấy một con khủng long xanh đang đứng cách đó không xa nhìn chòng chọc vào mình.

Đầu con khủng long kia trống rỗng, mặt người lại nằm ở cổ khủng long.

Cho nên nếu nhìn qua chỉ thấy một đôi mắt sáng quắc trên cổ con khủng long kia, vô cùng quỷ dị.

Một giây sau, Lưu Đức Trụ lại thấy khủng long nhỏ phi nước đại đến chỗ mình, cái đầu khủng long lắc lư trông rất buồn cười.

Zard đi đến trước mặt hai người, thấp giọng hỏi:

“Hai người các ngươi là…Bạch Trú?!”

Lưu Đức Trụ kiên trì:

“Ngươi là ai?”

Zard:

“Ta ư! Bạn tốt Zard của Bạch Trú đây! Hai người là thành viên nào của Bạch Trú vậy?”

Lưu Đức Trụ:

“Ta là Hồ Tiểu Ngưu.”

Nam Canh Thần:

“Ta là Trương Thiên Chân.”

Zard:

“Hóa ra là hai vị, ta muốn hỏi một chút, Khánh Trần còn sống không, lần này ông chủ của các ngươi có đến không.

Đúng rồi, có phải hắn cũng ở Marriott không, vì sao lại không gặp hắn? Hay là hắn cũng thay suất của người khác giống ông chủ ta?”

Trong chớp mắt ấy, bạn học Zard đã bán đứng Huyễn Vũ.

Huyễn Vũ thay thế suất của người khác là vì không muốn người ta biết hắn tới…

Nhưng lần này có khoảng mấy nghìn người tham gia, cho dù đám người Lưu Đức Trụ biết Huyễn Vũ trà trộn vào thì cũng không thể tìm ra ngay được.

Trên thực tế Lưu Đức Trụ cũng không quan tâm đến việc này, câu nói lúc trước ở trong nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu là ông chủ bảo hắn gửi.

Về phần nhiệm vụ tìm ra Huyễn Vũ, ông chủ sẽ tự mình làm.

Ông chủ đã nói là mấy người Lưu Đức Trụ, Nam Canh Thần không chơi lại Huyễn Vũ, cho nên cũng không cần phí sức.

Lưu Đức Trụ nhìn tên lảm nhảm trước mặt, cũng không biết nên đáp lại câu nào:

“Không thể trả lời.”

Hắn nghi ngờ tên Zard này cũng không phải muốn lấy được đáp án gì, mà chỉ muốn tìm người trò chuyện thôi.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box