- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 112 : Nụ Cười Của Lá Joker (c1111-c1120)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 112 : Nụ Cười Của Lá Joker (c1111-c1120)
❮ sautiếp ❯Chương 1111: Nụ Cười Của Lá Joker
Abby nói với Khánh Trần:
“Ta phải trộm một món đồ mà người mất không thể biết, nếu không ta ra đường trộm thứ gì đó?”
“Không cần, không phải rắc rối như vậy. “
Khánh Trần lắc đầu, hắn buông lỏng trói buộc Cabris ra, giơ tay liền đánh ngất Cabris.
Sau đó, Khánh Trần nói với Abby:
“Ngươi lột áo khoác hắn, vậy cứ coi như là trộm đi.
Yên tâm, hắn không biết đâu.”
Abby chấn kinh tại chỗ, hoá ra điều kiện “trộm được đồ vật rồi phải cho nhẫn ăn hết trước khi chủ nhân món đồ phát hiện ra” còn có thể làm như thế.
Khánh Trần nhìn ra hắn nghi hoặc, nghiêm túc nói:
“Thật sự không có biết.”
Abby thở dài, ý nghĩ đi ra ngoài truyền lại tin tức cũng thất bại:
“Nhưng đây là trắng trợn cướp đi, căn bản không tính trộm.”
“Thử trước nói sau.”
Khánh Trần không muốn đôi co.
Abby lột áo khoác Cabris xuống, sau đó đưa nhẫn đến cạnh áo khoác.
Chỉ thấy áo khoác Cabris như bị bốc cháy, trong nháy mắt hóa thành tro tàn.
Abby sửng sốt, thế này cũng được?!
….
Trong bệnh viện Frederick, W nằm trên giường bệnh, trên người băng bó đầy băng vải, trong phòng bệnh rộng rãi cao cấp có hơn mười bác sĩ.
Theo lời bác sĩ nói, hắn bị chấn động não nhẹ, toàn thân trên dưới bỏng 31% diện tích, nội tạng tụ máu.
Nếu là người bình thường chịu quả bom kia, cho dù không bị nổ chết ngay tại chỗ, diện tích bỏng 31% cũng đủ khiến cho người bị thương suy kiệt mà chết.
Cũng may W thân là cao thủ cấp B, năng lực tự lành khá mạnh mẽ.
Lúc này, W tỉnh táo nói:
“Nhà ga, đường cái, cửa ngõ xa lộ, sân bay, bến cảng, tất cả đều phái người nhìn chằm chằm, đừng để Abby và Cabris có cơ hội rời đi.
Tấn công mạng, khóa chặt tài khoản ngân hàng của họ, tài khoản mạng xã hội…Tất cả tài khoản, từ vết tích sử dụng để truy tìm tin tức của bọn chúng.
Đừng cho chúng có cơ hội còn sống rời khỏi Amsterdam, nếu không Future sẽ biến thành trò cười cho toàn thể người du hành thời gian Bắc Mỹ.”
Nhưng đúng vào lúc này, một tên cấp dưới nói:
“Ông chủ, Cabris đăng nhập tài khoản mạng xã hội!”
W sửng sốt:
“Lúc này hắn thật sự dám đăng nhập tài khoản mạng xã hội ư? Hắn đang làm gì?”
Cấp dưới nhìn chằm chằm máy tính nói:
“Hắn…đang xóa nội dung tin nhắn cá nhân.”
W nhíu mày, mẹ nó còn xóa nội dung tin nhắn cá nhân.
Đến lúc nào rồi, lại còn xóa nội dung tin nhắn cá nhân, đây là việc mà một người bị đuổi giết nên làm à.
Tại sao lúc này mà đối phương còn muốn làm loại chuyện này?
“Không đúng.”
W cau mày:
“Chuyện này không đơn giản như vậy…Ở tình huống nào thì một người sẽ muốn xóa bỏ nội dung tin nhắn cá nhân của mình.”
Một tên cấp dưới khác nói: “Ông chủ, Anby cũng đăng nhập tài khoản icloud, hiện đang xóa bỏ hình tự sướng và video.”
W chợt nhớ tới một lần nào đó mình và Abby nói đùa, hỏi nếu như sinh mệnh chỉ còn lại năm phút đồng hồ, sẽ làm cái gì.
Abby trả lời là: Xóa bỏ tất cả mọi thứ trong icloud, để tránh bị người ta moi ra thì danh tiết khó giữ.
W lập tức bật dậy khỏi giường, giận dữ hét với cấp dưới:
“Nhanh tra địa chỉ IP đăng nhập của chúng, nhanh điều tra ra!”
“Tra được rồi ông chủ, địa chỉ IP ngay tại số 156 đường Danrak B, đối phương đổi mấy IP giả, bắc cầu hơn ba mươi lần, nhưng đều bị máy giải mã chúng ta mang từ thế giới trong về phá giải.”
Cấp dưới nói.
“Nhanh đi, bao vây nơi đó!”
W nói:
“Abby…Được rồi, nếu ai phản kháng liền đánh chết, không cần nương tay, để Mike đi cùng!”
Lúc này, W bỗng nhiên ý thức được Abby có thể sắp chết rồi, mà việc ‘Abby nội ứng’ dường như cũng có ẩn tình khác.
Nhưng mặc kệ Abby có thật sự phản bội Future không, hay là bị người ta bắt ép, W đều không hy vọng lần này lại xảy ra việc ngoài ý muốn.
Sau mười lăm phút, Mike đã đi tới cửa ra vào số 156 đường Danrak B, hắn lạnh lùng nhìn cánh cửa đơn sơ kia, hỏi một thành viên Future bên cạnh:
“Những tài khoản kia vẫn có động tĩnh chứ?”
Tên thành viên Future nói:
“Vẫn đang xóa bỏ vết tích của chúng trên mạng, không ngừng.”
Mike cười lạnh, hắn giơ cánh tay lên mở năm ngón tay ra, trong nháy mắt tia laser màu đỏ cắt nát cửa nhà số 156.
Nhưng mà, sau khi cửa bị cắt nát tất cả mọi người đều ngây ngẩn, bởi vì trong phòng không có một ai.
Mike bước nhanh vào, đã thấy trên bàn cơm có để một chiếc điện thoại, điện thoại kia đang tự động xóa bỏ tất cả tin tức và tài khoản trên mạng của Abby, Cabris.
Trong điện thoại di động không ngừng có ứng dụng mới mở ra, sau đó nhanh chóng xóa bỏ tất cả, ngay cả tài khoản trang web xem video cũng xoá.
Khi nó xóa xong toàn bộ tài khoản, màn hình điện thoại di động đột nhiên nhảy ra cửa sổ trò chơi Đại phú ông, bắt đầu một ván mới.
Mà ngay bên cạnh chiếc điện thoại di động này, có người thả một lá bài poker, móc ngược ở trên bàn.
Mike mặt xanh mét cầm lấy lá bài poker, đó rõ ràng là một lá Joker màu sắc rực rỡ, yên lặng nở nụ cười.
Chương 1112: Cho Chó Ăn
Hai người Abby và Cabris giống như đã bốc hơi khỏi nhân gian, dùng một lá Joker giễu cợt toàn bộ phân bộ tổ chức Future tại Châu Âu, sau đó thành công rút lui.
Trong vòng giao thiệp của người du hành Châu Âu và Bắc Mỹ cũng lưu lại truyền thuyết liên quan tới họ.
Khi mọi người bắt đầu nhìn lại mới phát hiện, Cabris và Abby gần như chỉ bằng sức của hai người đã tạo ta cuộc đại hỗn chiến của toàn bộ giới du hành Châu Âu, thúc đẩy ba tổ chức Future, Jindai, Kashima cắn xé nhau.
Có người nói họ là nội ứng của một tổ chức khác ở Bắc Mỹ là ‘Kingdom’, phong cách bất cần đời, khoe khoang của Cabris lúc trước rất thích hợp để được chọn làm nhân vật nam chính.
Tất cả mọi người cho là, tất cả những gì Cabris làm trước đó đều là diễn.
Giống những đại nhân vật chịu nhục trong những câu chuyện lịch sử về chuyển giao quyền lực.
Ở phương diện diễn xuất này, Abby liền có vẻ hơi kém, nhưng mọi người vẫn tán thưởng Abby ở chỗ chỉ nằm vùng cùng gần như trở thành lão đại phân bộ Châu Âu rồi, cũng thật lợi hại…
Đương nhiên, đối với chuyện này chỉ có nội bộ tổ chức Future hơi nghi hoặc một chút.
Điểm nghi hoặc đầu tiên là vì sao trước khi đi Abby và Cabris lại xóa bỏ tất cả vết tích của mình trên internet?
Là vì muốn bắt đầu lại từ đầu đổi một thân phận mới xuất hiện, cho nên mới muốn xoá hết tất cả mọi chuyện đã qua?
Đây dường như là cách giải thích hợp lý nhất.
Nội ứng mà, sau khi thân phận bại lộ, dĩ nhiên muốn bắt đầu lại từ đầu.
Muốn vứt bỏ tất cả quá khứ.
Điểm thứ hai khiến tổ chức Future nghi ngờ là, vị cao thủ hacker phụ trách xóa bỏ mọi thứ kia, làm sao có thể xóa bỏ tất cả trước mặt họ còn không lưu lại chút dấu vết nào?
Mà sau khi đối phương xóa bỏ tất cả tin tức, tại sao lại mở một ván mới trò Đại phú ông?
Đây là đang ám chỉ cái gì, hoặc là đang giễu cợt ai?
Điểm nghi ngờ thứ ba chính là rốt cuộc Joker là một người, hay là một tổ chức mới?
Cũng không nghe nói Kingdom có thói quen thả một lá Joker.
Tất cả những nghi ngờ này dường như đã trở thành câu hỏi không lời giải, bản thân tổ chức Future cũng không giải quyết rõ ràng được, cũng có cách nào giải thích với bên ngoài.
Mọi người chỉ biết là, Mike và W sau đó bị yêu cầu trở lại Bắc Mỹ báo cáo công tác, tiến hành tổng kết hành động chiến đấu lần này.
Mặt khác, Abby và Cabris cũng không xuất hiện nữa.
Họ không biết là, kẻ đầu têu kia đã ngồi trên thuyền nhập cư lậu do Côn Lôn an bài, chuẩn bị trở về nước.
Sắp tới, hắn sẽ lấy lý do “Ở trên biển không địch lại Cabris, bị ép nhảy xuống biển chạy trốn” để giải thích vì sao hắn còn sống.
Trước đó mọi người cho là hắn chết rồi, nhưng đó cũng chỉ là suy đoán, không có ai thật sự chứng thực được.
Chỉ cần Trịnh Viễn Đông, Hà Kim Thu, lão John, Nidup, Trương Kiệm, Ương Ương không nói, như vậy thì không ai biết chân tướng ở vùng biển Greenland.
Về phần rốt cuộc hắn đi Châu Âu làm cái gì, mọi người cũng sẽ không quan tâm nhiều lắm.
Trong chuyện này, hắn cùng lắm chỉ là một vai phụ bị người ta lãng quên.
Tối thiểu lúc này có rất ít người biết hắn còn sống.
Chuyện phát sinh tại Châu Âu, bị quần chúng Bắc Mỹ nhiệt tình cấp tốc đem lên mạng.
Đến mức, nhân dân toàn thế giới cũng bắt đầu chú ý đến chuyện này, dù sao, đây là cuộc hỗn chiến đầu tiên của các tổ chức du hành lớn.
Tuy nhiên, tiêu điểm các lão bách tính chú ý là, những siêu phàm giả này sử dụng năng lực gì, cuối cùng thì siêu phàm giả nào lợi hại nhất?
Là Mike có thể phóng thích tia laser, hay là Kashima Lee Hyun Ji?
Trong trận chiến này có người sử dụng vật cấm kỵ hay không? Tác dụng Vật cấm kỵ là gì?
Về phương diện mưu kế bên nào lợi hại hơn?
Tóm lại, tiêu điểm chú ý của mọi người đối với chuyện này giống như đang chăm chú xem một trận tranh tài, nếu có thể họ thậm chí muốn lập bảng so sánh số liệu cho mỗi siêu phàm giả.
Chỉ có một số ít người, chú ý tới một mẩu tin xuất hiện đầu tiên, tầm thường nhất: Cabris ở trên biển đánh chết một vị du hành phương Đông nào đó, sau đó trở về Amsterdam biến mất vô tung vô ảnh.
Trong những cố sự này, Joker và siêu phàm giả cấp A là nhân vật chính, Khánh Trần là một nhân vật phụ mà ngay cả tên họ truyền thông cũng chẳng muốn điều tra.
Mà lúc này vị diễn viên phụ này đang cùng Ương Ương ngồi trong khoang thuyền nhập cư lậu, nhìn cảnh vật đen sì.
Bọn hắn ngồi cũng không phải du thuyền, mà là một chiếc thuyền hàng nhỏ đến từ Trung Quốc, thuyền viên đều là người Trung Quốc.
Thuyền hàng cũng không sắp xếp họ vào ký túc xá thuyền viên đã thương lượng ổn thoả, mà là kho hàng.
Lúc này, cửa kho hàng mở ra, có người ném vào một thau cháo thập cẩm:
“Cho này, ăn đi.”
Cách nói chuyện, giống như mấy ông chú trong thôn đang cho chó ăn.
Chương 1113: Hư Ảnh
Khánh Trần và Ương Ương nhìn nhau cười, thần sắc cũng không có gì bất bình, hắn hăng hái hỏi:
“Chúng ta thanh toán cũng nhiều tiền, mua cũng là ký túc xá thuyền viên, trong đó bao gồm bữa ăn hai mặn hai chay.
Bây gì những gì các ngươi làm không giống lời các ngươi hứa hẹn.”
Tên đàn ông kia cười lạnh nói:
“Ngươi có ăn hay không? Không ăn thì ta đem đổ xuống biển, chờ các ngươi đói hai ba ngày thì sẽ hiểu trên thuyền này ai được quyền lên tiếng.”
Tên đàn ông tiếp tục nói:
“Loại khách đi chui như các ngươi ta thấy cũng nhiều, ngươi cho mình là ai, đã lên thuyền này còn muốn ăn cái gì thì ăn cái đó à? Nếu không ta câu cho các ngươi một con cá ngừ nhé, làm sashimi cho các ngươi ăn?”
Khánh Trần nói:
“Vậy các ngươi quảng cáo láo rồi.”
Tên đàn ông cười lạnh:
“Chắc các ngươi đều là người có tiền án, chẳng lẽ lại còn dám đi tố cáo ông đây? Lên trên bờ thì ngoan ngoãn xéo đi, nếu như ngươi còn lèm bèm nhiều chuyện, ta sẽ ném ngươi xuống biển.”
Khánh Trần cũng là lần đầu thể nghiệm đi tàu chui.
Lúc trước hắn từng nghe nói, rất nhiều thuyền nhập cư bất hợp pháp, ban đầu lừa gạt người ta lên thuyền, sau đó tùy ý chà đạp hành khách nhập cư lậu.
Những năm này, chỉ tính riêng khách chết ngạt ở trong khoang thuyền đã không biết bao nhiêu.
Dù sao, người nhập cư lậu đều không có thân phận hợp pháp, cũng không chống nổi thuyền viên trên thuyền.
Trước khi đi tên đàn ông còn cười lạnh hỏi:
“Còn vấn đề gì không?”
“Có.”
Khánh Trần nhấc tay:
“Ta quả thật vẫn chưa nếm qua cá ngừ sashimi, muốn nhờ các ngươi giúp câu vài con, tạ ơn.”
Tên đàn ông sửng sốt, quả thực là bị Khánh Trần chọc tức đến bật cười, hắn vén tay áo lên đi về hướng Khánh Trần:
“Ta thấy ngươi đúng là ngứa da…A!”
Nửa giờ sau, trên thuyền trừ người cầm lái ra, tất cả thuyền viên đều sưng mặt sưng mũi yên lặng đứng trên boong thuyền câu cá ngừ.
Trên thuyền, kỳ thật chỉ có ba bộ cần câu, mà thuyền viên lại có hơn hai mươi người, những người không có cần câu, quả thực chỉ đứng đó tạo tư thế đang câu cá.
Không phải họ muốn giả vờ giả vịt, mà là hai vị anh hùng sau lưng kia muốn nhìn họ câu cá…
Có người nhỏ giọng nói với thuyền trưởng bên cạnh:
“Thuyền trưởng, không phải ngươi nói lần này bắt được hai con dê béo sao, CMN đây không phải là hai con dê béo, ngươi bắt được hai ông cố nội thì có!”
Trên đường phố Amsterdam, một người da trắng cao lớn đang đi tới một góc phố, đó chính là nơi Lee Myung Ho làm nổ chỗ bom RDX.
Hai bên đường là phế tích sau vụ cháy, thành phố vốn mỹ lệ cũng vì chuyện lần này dẫn đến số lượng du khách giảm mạnh, ngay cả dân thường cũng có rất nhiều người nhao nhao chạy đến những thành thị khác tìm thân thích nương tựa.
Người da trắng này ngừng lại.
Trên lồng ngực của hắn có mang theo một huy chương màu vàng, trên huy chương có chữ “Kingdom”.
Kingdom, Vương Quốc.
Đột nhiên, trên đường phố xuất hiện hư ảnh màu lam, giống như là có người dùng bút huỳnh quang màu lam vẽ lại toàn bộ hình dáng con đường.
Ngay sau đó, hư ảnh màu lam kia bắt đầu không ngừng biến hóa.
Trên đường phố xuất hiện một số hư ảnh ‘Người’, nhưng những người kia đều đi giật lùi.
Thế giới hiện thực không có gì thay đổi, mà hư ảnh kia thì giống như là có người đang chiếu phim, lúc nhấn xuống lúc tua lại hoặc tạm ngừng, lấy một góc độ hoàn toàn rõ ràng tiến hành khôi phục tất cả mọi chuyện xảy ra trên con đường này.
Thời gian hư ảnh đảo ngược càng lúc càng nhanh, cho đến khoảnh khắc bom nổ đó.
Ánh lửa ngập trời im ắng thu ngược về, thùng rác nổ nát vụn cũng một lần nữa phục hồi hoàn hảo không một vết nứt.
Các nhà du hành bị ngọn lửa hất bay cũng một lần nữa đứng trở về chỗ cũ, cứ như chưa hề xảy ra chuyện gì.
“Không đúng.”
Người đàn ông da trắng bình tĩnh nói:
“Lúc bom nổ, hai người Cabris và Abby đã mất tích.”
Nói xong, hắn phất tay về phía hư ảnh trước mặt, hình ảnh kia lại đảo lưu lần nữa.
Đó là trận chiến giữa Lee Hyun Ji và W, người đan ông da trắng chăm chú quan sát một hồi, nhưng cũng không dừng lại ở đây.
Thẳng đến một thời khắc, bàn tay hắn giơ lên đột nhiên nắm chặt, hình ảnh dừng lại.
Người đàn ông da trắng đi ra sau lưng W, thấy được Cabris và Abby đang đứng tại nguyên chỗ.
Nhưng đúng vào lúc này, hắn chợt nhìn thấy sợi tơ quấn trên cổ tay hai người, hư ảnh này cũng vẽ cả sợi tơ của Con Rối Giật Dây.
Người đàn ông da trắng men theo sợi tơ đi tìm, rốt cuộc tìm được người nào đó đứng trong góc, đối phương cúi đầu, mang mũ trùm, thấy không rõ khuôn mặt.
Nhưng khi người đàn ông da trắng muốn nhìn rõ tướng mạo đối phương, thì người kia đột nhiên ngẩng đầu lên!
Đột nhiên, người đàn ông da trắng giật mình kinh sợ, hư ảnh huỳnh quang màu lam đầy trời kia lập tức tiêu tán, cứ như hắn thấy được một sự tồn tại nào đó không thể thăm dò.
Hôm nay 10 chương ạ, từ đây tới tối sẽ thêm 5 chương nữa.
Mọi người nhớ đón đọc nhé!
Chương 1114: Chính Là Joker
Đây là một tình huống rất kỳ quái, trước đây chưa bao giờ phát sinh.
Phải biết, dù người đàn ông da trắng có phục chế hình ảnh Mike, W, Lee Hyun Ji, cũng không đụng phải loại tình huống này.
Chẳng lẽ đối phương đã là Bán Thần?
Không đúng, nếu như đối phương là Bán Thần mà nói, đâu cần tốn công như vậy, dù có bao nhiêu người du hành cũng không thành vấn đề với Bán Thần, nếu như bây giờ thế giới ngoài thật sự xuất hiện Bán Thần, vậy đối phương chính là một thực thể vô địch.
Tất cả tập đoàn tư bản ở thế giới trong đều có thủ đoạn chế ngự Bán Thần, cũng đều có giấu cao thủ chân chính.
Nhưng thế giới ngoài lại không có.
Trong đội ngũ du hành, nếu như ở giai đoạn này xuất hiện Bán Thần, vậy thì đã sớm cày nát các tổ chức lớn.
Người đàn ông da trắng muốn sử dụng năng lực tái hiện lần nữa, nhưng hắn lại phát hiện, năng lực của mình mất linh ở trên con đường này!
Hắn nhíu mày gọi một cuộc điện thoại:
“Chuyện thứ nhất, Lee Hyun Ji giữ lại rất nhiều thực lực, cần chú ý vị cao thủ cấp A này nhiều hơn.
Đối phương vô cùng tỉnh táo, cũng vô cùng đáng sợ.
Chuyện thứ hai, trừ Abby và Cabris ra, còn có người thứ ba, mặc dù ta không có cách nào tìm ra thân phận của hắn, thậm chí không thể thông qua hư ảnh nhìn thấy hình dạng hắn.
Nhưng ta dám xác định, hắn chính là kẻ điều khiển mọi sự kiện gần đây, cũng chính là Joker.”
….
Trong nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu.
Sấm Vương:
“Các ngươi biết chuyện ở châu Âu chưa, hình như cấp A ở chỗ đó rất lợi hại, không biết ông chủ Hà, ông chủ Trịnh đã đánh nhau với họ chưa nữa?”
Huyễn Vũ:
“Theo tin tức ngầm đáng tin, thật ra ông chủ Trịnh đã đánh nhau với tên Mike kia rồi, tuy vẫn chưa rõ thắng bại nhưng hiển nhiên vết thương trên người Mike lại nhiều hơn ông chủ Trịnh.”
Sấm Vương hiếu kỳ nói:
“Hình như ở Bắc Mỹ không có tòa án cấm kỵ, cho nên rất nhiều vật cấm kỵ đều được lưu thông trong dân gian, thậm chí còn có thể mang vật cấm kỵ ra giao dịch để đổi lấy đồ thích hợp nhất với mình.
Các ngươi có hứng thú đi Bắc Mỹ chơi một chuyến, cướp một vài vật cấm kỵ về không?”
Không thể không nói, Sấm Vương đang nói đến tình huống khác nhau giữa hai nơi.
Ở Liên Bang thế giới trong, nghe nói khoảng hai phần năm số vật cấm kỵ đều bị tòa án cấm kỵ thu nhận, nói cách khác trong danh sách hơn năm trăm vật cấm kỵ đã đăng ký thì có hơn hai trăm vật đều thuộc về tòa án cấm kỵ.
Cho nên, vật cấm kỵ ở thế giới trong rất khan hiếm.
Mà tất cả vật cấm kỵ ở Bắc Mỹ đều nằm rải rác trong dân gian, thậm chí còn có cả chuyện trao đổi với nhau, nếu ngươi cảm thấy vật cấm kỵ của mình khó dùng, không thích hợp với mình, có thể trao đổi với người khác.
Ngoại trừ một số ít vật cấm kỵ có thể trực tiếp gây sát thương ra, chúng phải nằm trong tay người thích hợp thì mới phát huy được tác dụng lớn nhất của những chức năng khác.
Ví dụ như Cabris bị Khánh Trần khống chế mới có thể phát huy được tác dụng của hắn vậy…
Zard châm chọc:
“Ngươi bị mất trí hả, chạy đến Bắc Mỹ lạ lẫm, chạy đến sân nhà của người ta để cướp vật cấm kỵ của người ta? Bên chỗ họ lạm dụng thuốc biến đổi gen, không cần quan tâm đến tác dụng phụ có mạnh hay không, ít nhất là ai nấy cũng đều có thực lực cao hơn chúng ta.
Ngươi đến đó là để đưa đầu cho người ta hả?”
Sấm Vương:
“Chúng ta cũng có người du hành lợi hại mà!”
Zard không để ý đến Sấm Vương nữa, mà đột nhiên @Vật cấm kỵ ACE-999 trong nhóm chat:
“Ông chủ Hà, ta nghe nói lần này Jindai và Kashima tập kết ở châu Âu, thật ra là muốn đuổi giết thành viên Khánh Trần của Bạch Trú, đúng không?”
Vật cấm kỵ ACE-999 không trả lời.
Mà các thành viên khác trong nhóm đều ngây người, họ không biết chuyện chấn động toàn thế giới bây giờ lại có liên quan đến người du hành ở trong nước nữa?
Cũng không thấy ai đưa lên hot search mà!
Zard tiếp tục @Vật cấm kỵ ACE-999:
“Ít nhất phải nói vài câu chứ, Cửu Châu không phải tổ chức ở nước ngoài sao, các ngươi có tham gia vào chuyện ở châu Âu không?”
Vật cấm kỵ ACE-999:
“Căn cứ vào nguyên tắc không can thiệp vào tổ chức của người du hành khác, từ trước đến nay Cửu Châu không tham gia vào trận chiến giữa các tổ chức, chúng ta cũng vô cùng đồng tình và tiếc nuối với người du hành đã chết của tổ chức Jindai, Kashima, Future…”
Mọi người đã hiểu, chắc hẳn Cửu Châu có tham gia…
Chỉ là cách tham gia khá bí mật, không ai phát hiện ra thôi.
Cho dù thật sự không tham gia, chắc chắn lúc này Cửu Châu cũng đang cười trên nỗi đau của người khác.
Nhưng điều này cũng không có vấn đề gì cả, ai cũng biết nghèo thì láng giềng hòa thuận thân thiện, giàu thì thảo nguyên mỹ lệ là của ta.
Đột nhiên, Zard lại @Băng Nhãn trong nhóm:
“Người anh em, ngươi còn sống không?”
Từ đây tới tối sẽ còn 5 chương nữa ạ!
Chương 1115: Nhóm Chat Sôi Động
Băng Nhãn cũng không trả lời.
Lúc này Khánh Trần còn đang đốc xúc thuyền viên câu cá ngừ trên tàu hàng, điện thoại không có tín hiệu.
Zard gửi một tin nhắn thoại nghẹn ngào vào trong nhóm:
“Thành viên Bạch Trú mà ta sùng bái lại chết ở nơi tha hương, ta muốn đến châu Âu mang thi thể của hắn về, giúp hắn an táng…”
Huyễn Vũ đột nhiên nói:
“Ngươi có thể đừng diễn nhiều như vậy không.”
Zard:
“Được rồi.”
Thật ra Huyễn Vũ cho rằng chuyện này có chút vấn đề theo bản năng.
Bởi vì hắn đã mua được tin tức đáng tin hơn ở trên web đen, nghe nói trên tàu Quang Mang Tứ Xạ có mấy chục vết đạn súng ngắm.
Có rất nhiều người ở châu Âu nhìn thấy vũ khí nóng nhưng không hề quan tâm quá nhiều, có điều Huyễn Vũ đã đánh với Bạch Trú nhiều lần, cho nên biết rất rõ lúc ấy ông chủ Bạch Trú cũng có ở hiện trường.
Nếu như chỉ có Khánh Trần, vậy có thể tin được Cabris giết chết Khánh Trần.
Nhưng nếu như ông chủ Bạch Trú cũng ở đó, dựa vào cái gì mà một tên cấp C như Cabris có thể giết đối phương?!
Phải biết, Trương Tam dưới tay hắn cũng là cao thủ cấp C, lúc trước dẫn theo hơn một trăm người đuổi giết đối phương hơn mười con phố, kết quả là cả đội của hắn bị diệt.
Ngươi nói loại người như ông chủ Bạch Trú sẽ bị tên tép riu Cabris giết chết sao? ĐM đang nói đùa hả.
Tục ngữ nói người hiểu rõ ngươi nhất có lẽ chính là kẻ địch của ngươi.
Câu nói này không hề sai với Huyễn Vũ, bây giờ rất nhiều người đều tin Khánh Trần đã chết, chỉ có Huyễn Vũ không tin.
Cho nên, Huyễn Vũ cảm thấy một điều rất quan trọng là ông chủ Bạch Trú và Khánh Trần gặp phải Cabris không thể chết được, như vậy họ đã đi đâu?
Việc này sẽ gây ra ảnh hưởng như thế nào?
Hắn cảm thấy việc này cũng không đơn giản.
Với năng lực gây chuyện của Bạch Trú, lúc này có người nói cho Huyễn Vũ thật ra cuộc chiến ở châu Âu đại hỗn chiến chính là Bạch Trú làm ra.
Hắn cũng tin.
Sấm Vương đột nhiên nói:
“Ta cảm thấy người du hành ở những nơi khác đều khá đoàn kết, trên cả Bắc Mỹ ngoại trừ hai tổ chức người du hành lớn ra thì có rất ít “tán nhân”.
Nhưng trong nước chúng ta lại khác, nếu có một ngày người Bắc Mỹ đánh tới, chúng ta phải làm sao bây giờ?”
Tĩnh Sơn trong nhóm bỗng nhiên nói:
“Côn Luân sẽ tổ chức thành lập hội liên hiệp người du hành, địa điểm ở Trịnh Thành, thời gian tổ chức sẽ diễn ra ngay gần đây thôi, Côn Luân sẽ gửi thư mời cho tất cả người du hành gia nhập hệ thống nhóm chat, hoan nghênh mọi người nhiệt tình đăng ký tham gia.”
Tất cả thấy tin nhắn này đều ngây ra, đây là Cửu Châu và Côn Luân đã giao dịch với nhau, Cửu Châu đồng ý cùng hưởng nhóm chat này với Côn Luân sao?
Hình như Côn Luân cũng ý thức được một vấn đề, cho dù họ có đặt người du hành vào Côn Luân hay không, ít nhất cũng phải tổ chức một nơi dành cho người du hành trước mới được.
Nếu không, người du hành trong nước sẽ không thể đoàn kết.
Trong một trường quay nào đó, Jindai Sorane đang ngồi nghỉ trong xe bảo mẫu của mình.
Chỉ là trợ lý của nàng chợt phát hiện, nữ minh tinh ‘trở về” từ nước ngoài này đã ngồi yên ở đây nửa ngày rồi.
“Sao vậy?”
Trợ lý hiếu kỳ hỏi.
Bởi vì Jindai Sorane rất hiền hoà, cho nên quan hệ của các nhân viên với nàng rất tốt, từ trước đến nay nàng chưa bao giờ tỏ ra kênh kiệu, chưa bao giờ sai sử trợ lý như nô lệ, cũng không tranh giành thứ hạng, nghệ sĩ kiểu này rất hiếm có trong nước.
Jindai Sorane nhìn nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu, nhìn lịch sử trò chuyện trước đó của những người kia, nàng bỗng nhiên hiểu được hóa ra Băng Nhãn trong nhóm chính là Khánh Trần!?
Cứ như vậy, trước đó mình hỏi thăm tin tức về Khánh Trần, có phải đối phương đều nhìn thấy rồi không?!
Khuôn mặt Jindai Sorane đỏ bừng, lần nàng cảm thấy lúng túng gần đây nhất chính là lúc nàng ý thức được có lẽ Khánh Trần cũng là người du hành.
Nàng đột nhiên cảm thấy sau khi mình gặp thiếu niên kia, hình như không phải xấu hổ thì cũng là sắp rơi vào trường hợp xấu hổ.
Nhưng may mà không còn ai khác biết.
Chỉ là, điều Jindai Sorane quan tâm nhất lúc này không phải mình xấu hổ, mà là Khánh Trần còn sống hay không.
Nàng đang nghĩ, một người còn không thể chết trong ngục giam số 18 lại có thể dễ dàng chết ở thế giới ngoài như vậy sao?
Nàng không tin, nhưng nàng không có cách nào xác định.
Thật ra Jindai Sorane chỉ mới gặp Khánh Trần vài lần, mọi người đều không coi hôn ước là thật.
Dù sao một người giả chết, một người là công chúa tập đoàn Jindai đang lẩn trốn, thân phận đều ở sai chỗ, hôn ước trước đó cũng không còn tồn tại nữa.
Nhưng cũng không biết tại sao, Jindai Sorane vẫn sẽ chú ý đến tin tức của thiếu niên kia, muốn xem đối phương có sống tốt không, muốn xem gần đây đối phương đang làm gì.
Chương 1116: Anh Em Họ 1
Từ đầu đến cuối nàng vẫn luôn có một sự tò mò kỳ lạ với thiếu niên kia, thỉnh thoảng còn nghĩ trước kia đối phương ở ngục giam số 18 giả vờ rất giỏi…
Nhưng vào lúc này, phó đạo diễn đoàn làm phim chạy đến bên cạnh xe bảo mẫu, khách khí nói:
“Jindai Sorane lão sư, tiếp theo có suất diễn của ngài, ta sẽ sắp xếp thợ trang điểm trang điểm lại cho ngài, ngài vẫn phải vất vả diễn tập với bạn diễn nam một chút.”
Jindai Sorane nhìn phó đạo diễn, áy náy nói:
“Có thể cho ta một chút thời gian không, ta gặp phải một số chuyện, tâm trạng khá phức tạp, cần điều chỉnh một chút.”
Phó đạo diễn sửng sốt:
“Được rồi, không có vấn đề.”
Kỹ năng diễn xuất của nữ diễn viên này rất tốt, cũng nắm chắc các chi tiết, chưa bao giờ tỏ ra kênh kiệu, cho nên đoàn làm phim thỏa mãn một chút yêu cầu của đối phương cũng không sao cả.
Đếm ngược 15 ngày.
Chuyến tàu cao tốc từ sân bay Hồng Kiều của Hải Thành đã đến ga G1938 của Lạc Thành.
Chuyến tàu này xuất phát từ Hải Thành, đi qua Trịnh Thành, xem như một trong những con đường chính nối giữa Trịnh Thành và Lạc Thành.
Tôn Sở Từ dẫn đám người Đoàn Tử xuống tàu, ai nấy đều đang thảo luận xem tối nay nên ăn gì, Đoàn Tử lanh lợi nói:
“Nghe nói nếu ăn khuya ở Lạc Thành thì nhất định phải đến đường Thiên Phủ ăn, ở đó vừa rẻ vừa ngon, là nơi mà người địa phương Lạc Thành thường xuyên đến.”
“Còn có cửa hàng bánh bao Ông Ký, súp cay Quốc Cường Hồ, canh thịt dê Thiết Tạ, cháo gà Vĩ Gia…”
Tôn Sở Từ cười nói:
“Biểu đệ Nam Cung Nguyên Ngữ của ta là người Lạc Thành, bây giờ hắn đang chờ chúng ta ở bên ngoài, đến lúc đó hắn dẫn chúng ta đi ăn, tuyệt đối sẽ không xảy ra sai sót.”
Nói đến đây, hắn đột nhiên nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc ở phía trước
Đoàn Tử hiếu kỳ nói:
“Làm sao thế, nhìn thấy người nào à? Không phải là học tỷ Hàn Vân cũng tới Lạc Thành chứ, học trưởng còn nhìn chằm chằm.”
Tôn Sở Từ lắc đầu nghi ngờ nói:
“Ta cảm thấy rất quen…”
Khoan đã.
Đúng là hắn đã nhìn thấy bóng lưng kia ở một cửa hàng nào đó trong khu thứ năm thành phố số 10 thế giới trong, lúc đối phương dẫn mười mấy cấp dưới rời đi đã để lại ký ức khắc sâu cho Tôn Sở Từ, cho nên hắn mới nhạy cảm với bóng lưng này như vậy.
“Nhanh, đi nhanh lên.”
Tôn Sở Từ lo lắng đi về phía trước, mặc dù nhân vật lớn Khánh thị kia nói mình là người thế giới trong, nhưng hắn luôn cảm thấy mình không nhìn nhầm.
Đám người Đoàn Tử kéo va li đi đằng sau Tôn Sở Từ, chỉ là bóng lưng phía trước đi quá nhanh, trong nháy mắt đã biến mất không thấy.
Tôn Sở Từ thất vọng mất mát dừng lại:
“Được rồi, cũng có thể là là ta nhìn lầm đi.”
Nhưng mà khi bảy người ra khỏi ga, hắn lại ngạc nhiên nhìn thấy biểu đệ Nam Cung Nguyên Ngữ của mình đứng ở cửa ga, mà người đứng bên cạnh biểu đệ không phải là người họ sùng bái kính trọng ở thế giới trong sao.
Nhìn từ xa, sau khi thiếu niên kia tùy ý nói mấy câu với Nam Cung Nguyên Ngữ xong liền lên ghế sau một chiếc Maybach.
Phía sau chiếc Maybach này còn có một chiếc Maybach giống như đúc.
Hai chiếc siêu xe xuất hiện cùng lúc cực kì có khí thế.
Hai chiếc xe nghênh ngang rời đi, Nam Cung Nguyên Ngữ cũng nhìn thấy Tôn Sở Từ, hắn hưng phấn hô to:
“Biểu ca, cuối cùng ngươi cũng đến Lạc Thành rồi!”
….
Nam Cung Nguyên Ngữ thường xuyên tới thành phố Trịnh, lần nào tới đó hắn cũng ở lại trong nhà Tôn Sở Từ, có thể nói hai người là một cặp anh em họ có mối quan hệ thân thiết.
Trước đó hắn có mời Tôn Sở Từ tới thành phố Lạc chơi, nhưng bởi vì việc học cho nên chưa thể thực hiện được.
Hắn biết anh họ đã trở thành người du hành thời gian ở thành phố Trịnh, còn có tiểu đội của riêng mình, vậy nên hắn muốn biết tình hình bên phía thành phố Trịnh.
Nam Cung Nguyên Ngữ cười nói:
“Chút nữa sẽ dẫn các ngươi tới quán mì ở khu phố cổ thành phố Lạc, nếm thử món ăn đặc sản ở nơi này, buổi đêm sẽ dẫn các ngươi đi ăn khuya.”
Nhưng hiện giờ Tôn Sở Từ không quan tâm tới mấy chuyện ăn uống, hắn hỏi thẳng:
“Người mới nói chuyện với ngươi khi nãy là…”
Hắn nhớ tới bóng lưng tràn ngập khí thế của người khi nãy, đột nhiên cảm thấy hình như mình có biết nhân vật lớn này.
Trước đó khi đối phương một thân một mình ra khỏi trạm, Tôn Sở Từ chưa dám khẳng định, dù sao người này có khác biệt rất lớn với vị mà hắn nhìn thấy ở thế giới trong.
Nhưng hiện giờ khi đối mặt, Nam Cung Nguyên Ngữ ngẩn ra:
“Sao vậy, hai người quen nhau hả? Đó là một thành viên quan trọng của Bạch Trú, hình như mới trở về từ đâu đó.”
Tôn Sở Từ chần chừ vài giây mới đáp:
“Hội Tam Điểm của các ngươi rất thân với Bạch Trú hả, hình như gần đây tổ chức này rất thường xuyên được người khác nhắc tới.”
Chương 1117: Anh Em Họ 2
“Cũng có thể nói là quen biết nhau, Bạch Trú rất quan tâm tới chúng ta, trước đó khi Hội Tam Điểm gặp nguy hiểm ở thế giới trong, chính Bạch Trú đã giúp chúng ta thoát hiểm.”
Nam Cung Nguyên Ngữ giải thích:
“Hiện giờ quan hệ giữa Hội Tam Điểm và Bạch Trú rất tốt.”
Trước đó Quách Hổ Thiền dẫn theo Chung Tế, giả vờ lạc đường ở vùng cấm kỵ số 002, định thua mua lòng người.
Kết quả là tên đầu trọc này diễn đủ trò, cuối cùng để Khánh Trần nhận được lòng cảm kích từ Hội Tam Điểm.
“Người mới nói chuyện trên trời dưới biển với ngươi khi nãy tên là gì?”
Tôn Sở Từ tò mò hỏi.
“Chuyện này thì có gì bí mật đâu, tên hắn là Khánh Trần, có thể coi là nhân vật quan trọng nhất của Bạch Trú, rất nhiều chuyện đều do hắn quyết định.”
Nam Cung Nguyên Ngữ trả lời.
Nói xong, hắn nhận ra người anh họ này của mình đang ngẩn người:
“Sao vậy, ngươi quen hắn thật hả?”
Tôn Sở Từ và mấy người Đoàn Tử nhìn nhau, chẳng lẽ đúng là nhân vật lớn đó sao?!
Trước đó họ từng thảo luận liệu Bạch Trú có thể so sách với Ma Trận ở thành phố Hải hay Lá Đỏ của Thủ Đô hay không, hiện giờ xem ra hiểu biết của họ với Bạch Trú còn quá nông cạn.
Cho dù năng lực kiếm tiền và sức ảnh hưởng của Ma Trận lớn hơn đi chăng nữa thì cũng chỉ là ở trong một thành phố, vị Hacker của họ không dám lộ mặt ở thế giới trong.
Đối với những nhân vật quyền thế thực sự thì Hacker là cái thá gì chứ?
Nhưng Khánh Trần thì khác, hắn là người cầm nắm giữ quyền lực của Liên Bang, có được quyền chấp pháp.
Tôn Sở Từ nhớ lại chuyện xảy ra trong quán thịt nướng đêm hôm đó, rất khó để có thể tưởng tượng thiếu niên được cả chục người bảo vệ xung quanh kia lại là một người du hành thời gian giống hắn.
Tại sao cuộc sống của đối phương tốt đẹp như vậy mà hắn vẫn tới vùng hoang dã, vất vả dùng tính mạng để kiếm tiền.
Có lẽ đây chính là sự chênh lệch giữa người với người.
“Ừm.”
Sắc mặt Tôn Sở Từ khá phức tạp, gật đầu:
“Ngươi có biết rằng thân phận của hắn ở thế giới trong là nhân vật lớn của tập đoàn, đứng đầu tổ 7 phòng 1 của cơ quan tình báo Liên Bang PCA, trở thành giám sát trẻ tuổi nhất, có người còn nói hắn sẽ trở thành cục trưởng cơ quan tình báo Liên Bang PCA trẻ nhất trong lịch sử, là nhân vật nổi danh ở trong thành phố số 10 đó.”
Nói tới đây, Tôn Sở Từ nhìn về phía Nam Cung Nguyên Ngữ nhưng phát hiện ra đối phương không hề thấy kinh ngạc:
“Ngươi cũng biết chuyện này à?”
Nam Cung Nguyên Ngữ lắc đầu:
“Cho dù ta không biết nhưng ta cũng không cảm thấy bất ngờ.
Anh họ, ngươi vẫn chưa hiểu rõ tổ chức Bạch Trú rồi, hiện giờ cho dù có người nói với ta rằng có gia chủ một tập đoàn nào đó là thành viên của Bạch Trú thì ta cũng không hề cảm thấy quá bất ngờ đâu.
Ý của ta là thường ngày bọn hắn đã mang tới quá nhiều bất ngờ cho người khác, khiến mọi người chai sạn rồi.”
Hiện giờ ngày ngày đám người Nam Cung Nguyên Ngữ đều sẽ tới biệt thự của La Vạn Nhai, mọi người cùng tu hành với nhau.
Trong khoảng thời gian nửa tháng này, thực lực trung bình của thành viên Hội Tam Điểm đã đạt tới cấp E.
Nếu như không phải nhớ đến việc khi ở thế giới trong bọn hắn còn phải nghe theo lệnh từ Ảnh tử của thành phố Khánh, rất có thể họ đã trở thành người một nhà.
Ngày ngày khi tu hành, bọn hắn đều phải đối mặt với mâu thuẫn trong lòng: Bạch Trú đối xử với bọn hắn tốt như vậy, thế nhưng bọn hắn không thể gia nhập vào Bạch Trú..
Tôn Sở Từ thử dò xét:
“Ta có thể đi theo các ngươi gặp người của Bạch Trú không?”
Nam Cung Nguyên Ngữ lắc đầu:
“Chuyện này không thích hợp lắm, ở đó chúng ta cũng chỉ là khách ăn nhờ ở đậu mà thôi.”
Tôn Sở Từ gật đầu:
“Thôi vậy.”
Hắn nhìn mấy người Đoàn Tử, nói thật bọn hắn chưa từng nghĩ tới việc bản thân có liên quan gì Bạch Trú cả, nhưng xem tình hình hiện giờ thì Tôn Sở Từ càng quyết tâm ôm chặt bắp đùi của đối phương hơn.
Trước đây hắn lo đối phương là nhân vật lớn của tập đoàn, coi mạng người như cỏ rác, bọn hắn đi theo những nhân vật lớn như vậy rất dễ trở thành pháo hôi.
Nhưng hiện giờ thì khác, danh tiếng của Bạch Trú rất tốt, hơn nữa còn tham gia vào hành động đối đầu với Jindai và Kashima, quả thực là tốt đẹp hơn Long Hồ công xã cả trăm lần.
Tôn Sở Từ cảm thấy tốt hơn trăm lần còn là nói giảm nói tránh rồi.
Nhưng hiện giờ chắc hẳn Khánh Trần vẫn chưa biết mình đã phát hiện thân phận người du hành thời gian nhỉ.
Đúng lúc này Nam Cung Nguyên Ngữ nói:
“Anh họ, anh nhận được tin tức của Côn Luân chưa, tin tức liên quan tới hội nghị liên hiệp người du hành thời gian diễn ra vào cuối tuần đó.”
“Nhận được rồi, ngươi định tham gia hả?”
Tôn Sở Từ gật đầu.
“Bên phía Hội Tam Điểm vẫn chưa xác định.”
Chương 1118: Anh Em Họ 3
Nam Cung Nguyên Ngữ nói:
“Chúng ta phải tới hỏi Bạch Trú, bọn hắn đi thì chúng ta đi.”
Tôn Sở Từ kinh ngạc nhìn em họ của mình, hắn biết người em họ này của mình kiêu ngạo tới mức nào, nhưng hiện giờ lại tỏ thái độ hoàn toàn nghe lời, Bạch Trú chỉ đâu thì sẽ đánh đó.
Hắn cười hỏi:
“Lòng kiêu ngạo của một học bá đâu rồi?”
Nam Cung Nguyên Ngữ cười khổ:
“Anh họ, nếu như ngươi bị người khác nghiền nát một lần thì cũng sẽ như ta mà thôi, trước đây tối thiểu ta cũng cảm thấy ta học giỏi, nhưng ngươi có biết Khánh Trần thi được bao nhiêu điểm hay không, là điểm tối đa đó…Vậy nên chút kiêu ngạo cuối cùng cũng không còn.”
Tôn Sở Từ thầm nghĩ thật ra em họ cũng không biết thật ra hắn đã bị nghiền nát hoàn toàn đâu.
Lúc này điện thoại trong túi đổ chuông, hắn rút ra xem, chính là Lý Dịch của Long Hồ công xã.
Lý Dịch bình tĩnh hỏi:
“Tôn Sở Từ, ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng, có gia nhập vào Long Hồ công xã hay không?”
Tôn Sở Từ ngẫm nghĩ, hỏi:
“Có phải là Long Hồ công xã đang muốn tiến hành chiêu binh mãi mã trước hội nghị liên hiệp người du hành thời gian, nhờ đó khiến địa vị của bản thân trong hội liên hiệp cao hơn hay không?”
Lý Dịch lạnh giọng đáp:
“Đây không phải là việc ngươi cần quan tâm.”
Tôn Sở Từ nói:
“Ngại quá, ta không gia nhập vào Long Hồ công xã, đừng gọi điện thoại cho ta nữa.”
Lúc này Tôn Sở Từ đã xác đình mình có lựa chọn tốt hơn rồi.
Bấy giờ, Khánh Trần đang ngồi ở ghế sau chiếc Maybach, La Vạn Nhai thì khiêm tốn ngồi lái xe.
La Vạn Nhai liếc nhìn kính chiếu hậu, thận trọng dò xét:
“Ông chủ, chuyến đi lần này thuận lợi chứ hả?”
“Cũng được.”
Khánh Trần cười đáp:
“Đúng rồi, cho ngươi một nhiệm vụ mới nhé, sau khi quay về ta sẽ đưa ngươi một phần tư liệu, mấy người các ngươi mang chúng vào thế giới trong, sau đó lợi dụng năng lực tuyên truyền của hội Phụ Huynh để Người Nhà học tập.”
La Vạn Nhai tò mò hỏi:
“Ông chủ, tài liệu về cái gì vậy?”
“Khai mở dân trí.”
Khánh Trần trả lời.
Đây là báo đáp của hắn dành cho Ương Ương.
Khi ở trên biển, Ương Ương cứu giúp hắn, vậy nên hắn sẽ làm một việc giúp đối phương.
Hiện giờ Át Bích và Ương Ương đang tổ chức học sinh biểu tình, dùng mấy lời “hô vang” để đánh thức dân chúng Liên Bang.
Nhưng lực lượng của bọn hắn có hạn vậy nên Khánh Trần mới giúp đỡ bọn hắn một phần sức lực, lợi dụng năng lực truyền bá điên cuồng của hội Phụ Huynh để thúc đẩy chuyện này.
Khánh Trần cũng không biết làm vậy có giúp đỡ được gì hay không nhưng dù sao thì làm chuyện gì đó cũng tốt hơn là không làm gì.
Hắn nói với La Vạn Nhai:
“Xuyên tới thế giới trong một lần thì cũng nên làm chuyện gì đó trong điều kiện bảo đảm sự an toàn của bản thân, chưa biết chừng đây chính là nguyên nhân khiến ý chí nào đó để chúng ta xuyên tới đó.”
La Vạn Nhai đang ngồi thẳng người lái xe đột nhiên cảm thấy hội Phụ Huynh của mình có phương hướng phát triển mới.
Nhưng đúng vào lúc này Khánh Trần nhận được tin nhắn trong group chat Hà Tiểu Tiểu, lấy danh nghĩa của Tĩnh Sơn gửi cho cả nhóm:
“Chân thành mời ngài tới tham gia hội nghị liên hiệp người du hành thời gian được tổ chức vào 7 ngày sau ở hồ Bắc Long thành phố Trịnh, nếu như tham gia xin hãy xác nhận lại, phương diện ăn ngủ nghỉ sẽ do bên tổ chức cung cấp, nhưng yêu cầu đeo khẩu trang, tham gia nặc danh.”
“Ngươi nhận được tin nhắn chưa?”
Khánh Trần ngẩng đầu lên nhìn La Vạn Nhai.
La Vạn Nhai đáp:
“Ta nhận được rồi ông chủ à, ngài định tham gia hả?”
“Tham gia chứ.”
Khánh Trần gật đầu:
“Khó khăn lắm mới có cơ hội gặp mặt các nhóm người du hành thời gian trên cả nước, sao không đi cho được? Ngươi cũng đi đi, trước mắt ngươi và ta đều ở thành phố số 10, hãy nhớ kỹ đặc điểm của những người du hành thời gian ở thành phố Trịnh, nói không chừng khi đó lại có tác dụng thì sao.
Đúng rồi, ngươi thử kiểm tra xem gần đây có người du hành thời gian nào ở thành phố Trịnh công khai cầm vật cấm kỵ hay không?”
La Vạn Nhai nhìn ông chủ qua kính chiếu hậu, đột nhiên cảm thấy có lẽ ông chủ tham gia vào hội nghị này là để làm việc gì đó.
Cầu nguyện cho những người du hành thời gian kia không sao cả.
Khi chiếc xe trở về khu biệt thự Quốc Bảo Hoa Viên, La Vạn Nhai đột ngột ngẩn ra:
“Ông chủ, Tần Thư Lễ…”
Khánh Trần ngẩng đầu lên nhìn, Tần Thư Lễ đang đứng một mình ở trước cửa biệt thự của La Vạn Nhai:
“Hắn tìm ngươi có chuyện gì à?”
“Không có chuyện gì.”
La Vạn Nhai giải thích:
“Sau khi hắn phát hiện ra mình sẽ trở thành người du hành thời gian thì ngày nào cũng tới chỗ của ta, có lúc tặng hoa quả, có lúc thì là chai rượu cây thuốc lá, chắc là lo sợ khi tới thế giới trong ta sẽ không giúp đỡ hắn.”
Chương 1119: Tần Thư Lễ Nhờ Vả 1
“Ừm, thói đời vốn như vậy mà, người du hành thời gian chưa xuyên không lần đầu thì ai cũng cảm thấy lo lắng bất an mà thôi, khi nào quen là sẽ ổn.”
Khánh Trần nói:
“Khi tới thế giới trong ngươi bảo vệ hắn không gặp nguy hiểm tính mạng là được, đừng nên gặp hắn quá nhiều.
Bản thân ngươi đừng nên có liên hệ gì với hắn, đừng để hắn tiếp xúc quá gần với Bạch Trú.”
La Vạn Nhai “ừ” một tiếng.
Phía bên này, Tần Thư Lễ đang đứng ở cửa chờ La Vạn Nhai thì phát hiện ra hai chiếc xe Maybach quen thuộc phóng thẳng vào căn biệt thự số 12 ở liền kề.
Hắn định nhón chân lên quan sát xem người ở bên trong xe là ai nhưng lại bị nhân viên bảo vệ dùng gương mặt tươi cười nhưng thái độ vô cùng cứng rắn ngăn cản lại:
“Xin lỗi, căn biệt thự bên cạnh là khu vực riêng tư, xin đừng túy ý dò xét như vậy.”
Tần Thư Lễ vội vàng trả lời:
“Thật ngại quá…”
…
Tần Thư Lễ yên lặng nhìn bức tường, lắng nghe tiếng cười nói vui vẻ truyền đến từ bên kia.
Nhưng bức tường và vệ sĩ của La Vạn Nhai đã ngăn cách hắn với tất cả những thứ đó.
“Làm ơn cho hỏi một chút, căn biệt thự này là của ai vậy?”
Tần Thư Lễ khách khí hỏi.
Vệ sĩ thản nhiên đáp:
“Không thể trả lời, nếu không ngươi cứ đi về trước đi, hẳn hôm nay tổng giám đốc La sẽ không tiếp khách.”
Tần Thư Lễ thở dài:
“Được rồi.”
Hắn biết đó là biệt thự ông chủ của La Vạn Nhai, chắc là một người du hành thần bí và lợi hại hơn, lấy thế lực của đối phương, nếu được đối phương trợ giúp, hắn nhất định có thể sống sót ở thế giới trong.
Chỉ là lấy quan hệ của Tần Thư Lễ, thậm chí còn không có cách nào thăm dò được rốt cuộc chủ nhân căn biệt thự kia là ai.
Tần Thư Lễ chưa từng gặp ông chủ đó, mới chỉ nhìn thoáng qua cửa sổ xe Maybach, thậm chí hắn có thể tưởng tượng ra đối phương đang ngồi ở ghế sau, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào mình.
Đương nhiên đây chỉ là suy đoán của Tần Thư Lễ thôi, La Vạn Nhai biết ông chủ nhà mình còn chẳng thèm nhìn đối phương cái nào.
Về đến nhà, Trương Uyển Phương đi lên trước giúp hắn cởi áo khoác xuống, cũng ân cần hỏi han:
“Thế nào rồi, hôm nay có nhìn thấy La Vạn Nhai không?”
“Có thấy, chỉ là không nói chuyện được, hình như ông chủ của đối phương mới trở về.”
Tần Thư Lễ ngồi trên ghế sô pha nói:
“La Vạn Nhai vội hầu hạ ông chủ, đương nhiên không rảnh để ý đến ta.”
“Có phải hắn cố ý tránh gặp ngươi không?”
Trương Uyển Phương hiếu kỳ nói.
“Chắc là không phải.”
Tần Thư Lễ ngẫm nghĩ rồi nói:
“Chủ yếu là chuyện của ta không quan trọng với hắn, cho nên không để bụng thôi.
Có bạn bè khuyên ta cho La Vạn Nhai một khoản tiền, nhưng mà…chúng ta lập nhà máy thủ công, tiền trong tay đều dồn vào cửa hàng hết rồi, nếu như ta cho hắn một khoản tiền, nhỡ may chết ở thế giới trong thì ngươi và Hạo Hạo sẽ không còn tiền sinh hoạt nữa.”
Tần Thư Lễ chỉ là một thương nhân nhỏ ở Lạc Thành, nhà máy có giá trị một hai chục tỷ, nhưng vốn lưu động trong tay đã tốn hơn hai triệu rồi, phải cho La Vạn Nhai bao nhiêu mới thích hợp đây?
Có người nói bình thường phải cho mấy trăm nghìn để đổi một mạng ở thế giới trong.
Nếu như là nhà giàu thì có thể chi ra nhiều hơn chút, ví dụ như phú thương tên là Trương Thừa Trạch trước đó tìm được một tổ chức người du hành, bây giờ đang sống rất tốt ở thế giới trong.
Nói thật nếu như không phải Khánh Trần có trí nhớ tốt, không chừng ngay cả hắn cũng sắp quên Trương Thừa Trạch là ai rồi.
Ban đầu tổng giám đốc Trương này cò kè mặc cả với Bạch Trú, về sau La Vạn Nhai xuất hiện đã bị ép cạnh tranh với La mập, cuối cùng cạnh tranh thất bại.
La Vạn Nhai trở thành thành viên của Bạch Trú, Trương Thừa Trạch thì tiếp tục thanh toán thù lao, được trải nghiệm cuộc sống ở thế giới trong dưới sự che chở của Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân.
Bây giờ, địa vị của Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân ở Hằng Xã đều đang nhanh chóng leo cao, được xưng là quý tộc mới ở khu thứ bốn, che chở một hai người cũng không thành vấn đề.
Trương Uyển Phương hỏi:
“La Vạn Nhai không ý tới ngươi, vậy chúng ta có nên tìm những người khác không? Cũng không phải là từ bỏ La Vạn Nhai, chủ yếu là chuẩn bị nhiều hơn chút, tính mạng của ngươi quan trọng hơn tiền, cho dù tiêu hết tiền trong nhà thì ta cũng có thể gây dựng lại với ngươi.”
Trên thực tế, lúc Trương Uyển Phương gả cho Tần Thư Lễ, tổng giám đốc Tần này cũng không giàu có lắm, hai người vất vả làm việc, đến bây giờ nhà máy mới có chút quy mô.
Khánh Trần vẫn luôn không trách Trương Uyển Phương, bởi vì hắn biết Khánh Quốc Trung thối nát thế nào, ai dính vào tên nghiện cờ bạc này đều gặp tai họa cả.
Tần Thư Lễ suy nghĩ một lát, lấy điện thoại ra gọi:
“Alo, Lý ca, ngươi có thể cho ta số điện thoại của tổng giám đốc Trương – Trương Thừa Trạch không, ta có việc muốn hỏi hắn.”
Chương 1120: Tần Bình Lễ Nhờ Vả 2
Đến khi lấy được số của Trương Thừa Trạch, hắn lại gọi tiếp:
“Alo, chào tổng giám đốc Trương, ta tên là Tần Thư Lễ, là bạn của Lý Sử…Là thế này, trên cánh tay ta đột nhiên xuất hiện đếm ngược…Trước đó nghe nói ngài có tìm một tổ chức người du hành ở thế giới ngoài, dùng tiền để nhờ họ bảo vệ…”
Trương Thừa Trạch đầu bên kia nói:
“Ừm, ngươi cũng định tìm họ?”
Tần Thư Lễ thận trọng nói:
“Ta muốn hỏi trước một chút, họ thu phí như thế nào.”
Trương Thừa Trạch nói:
“Một tuần năm triệu.”
Bàn tay cầm điện thoại của Tần Thư Lễ đột nhiên run lên, bây giờ hắn căn bản không trả nổi số tiền này.
Lúc này, Trương Thừa Trạch hỏi:
“Có cần ta cho số điện thoại của họ không, dù tiền phí hơi đắt, nhưng chắc chắn rất đáng giá, hơn nữa bây giờ họ còn cung cấp dịch vụ quy đổi.”
“Quy đổi?”
Tần Thư Lễ nghi ngờ nói.
“Đúng, đổi tiền thế giới ngoài với tiền thế giới trong, họ thu 10% phí thủ tục.”
Trương Thừa Trạch nói:
“Nhưng đó cũng không phải dịch vụ chính của họ, cùng lắm chỉ là cung cấp dịch vụ giá trị gia tăng cho khách hàng thôi.
Nếu như ngươi muốn được an toàn thì hãy tìm những người này, ít nhất ở trong thành phố số 18 của ta…Ta cảm giác họ không có đối thủ cạnh tranh, những người này quá lợi hại, ăn sạch hai giới hắc bạch ở thành phố số 18, còn có quan hệ rất tốt với Hằng Xã, Lý thị.
Ngươi cứ tin lời ta, không có tổ chức người du hành nào ở Lạc Thành lợi hại hơn họ đâu.
Không chỉ là Lạc Thành, ta nghi ngờ họ còn có thể đứng top ba tổ chức người du hành trong cả nước, đầu tiên là Côn Luân, thứ hai là Cửu Châu, có lẽ thứ ba chính là họ.”
Trương Thừa Trạch tiếp tục nói:
“Họ có nhiều dịch vụ giá trị gia tăng lắm, ví dụ như trải nghiệm cuộc sống giả lập, hay được vào phòng VIP của sân quyền anh, đi tham quan khu Tam Thượng hay du lịch hoang dã một ngày gì đó, tỉ chỉ cần ngươi có tiền thì đều có thể làm được.
Đến đây cứ như là đi Macau, Las Vegas vậy.”
Tần Thư Lễ sửng sốt, Lạc Thành còn có tổ chức người du hành lợi hại như vậy sao?
Cửu Châu, Côn Luân lợi hại còn có thể hiểu được, dù sao cũng có nguyên nhân đặc biệt.
Nhưng vì sao một tổ chức người du hành dân gian cũng có thể lợi hại như thế?
Trong lòng hắn đắng chát, nếu như hắn có tiền giống Trương Thừa Trạch, chức chắn cũng sẽ tìm đám người này, nhưng hắn không trả được năm triệu, cũng không thể thế chấp nhà chứ?
Tâm trạng bây giờ của hắn giống một người mắc bệnh ung thư, biết thời gian của mình không còn nhiều, cho nên không muốn lãng phí hết tiền, như thế cho dù hắn có chết ở thế giới trong, vợ con cũng còn có thể tiếp tục sống sót.
Nhìn từ mặt này, Tần Thư Lễ rất có tinh thần trách nhiệm với gia đình, khác hẳn với tên nghiện cờ bạc vô trách nhiệm Khánh Quốc Trung.
Tần Thư Lễ cầm điện thoại, do dự một chút mới hỏi:
“Tổng giám đốc Trương, họ có cho trả giá không?”
Trương Thừa Trạch nói:
“Việc này thì không được, họ nói ông chủ của họ không ham tiền, nhờ che chở quá nhiều người du hành cũng dễ xảy ra vấn đề, cho nên không có ý định tham gia vào việc nguy hiểm đó.
Nếu không thế này đi, ta cho ngươi số điện thoại, tự ngươi đàm phán.”
“Được rồi, cảm ơn!”
Tần Thư Lễ nói.
Trương Thừa Trạch gửi một tin nhắn tới, Tần Thư Lễ còn chưa nghĩ ra có nên gọi hay không, nhưng cứ lưu lại trước đã.
Chỉ là lúc lưu người liên hệ, vậy mà điện thoại lại nhắc nhở số này đã tồn tại!
Tần Thư Lễ ngây ra, mình lại có số điện thoại của đối phương ư? Đây là ai?
Hắn thử tìm kiếm…
CMN đây không phải là số điện thoại của La Vạn Nhai sao?!
Hóa ra đây là công việc của La Vạn Nhai, khó trách đối phương hờ hững lạnh lẽo với mình, hóa ra tiêu chuẩn để đối phương che chở một người là năm triệu một tuần.
Mình chỉ đưa chút rượu thuốc lá hoa quả, đối phương không để ý đến mình cũng rất bình thường.
Nhưng việc phát hiện tổ chức người du hành lợi hại nhất Lạc Thành chính là của La Vạn Nhai cũng không tính một tin tức tốt với Tần Thư Lễ.
Hắn không biết Khánh Trần đã thông báo cái gì cho La Vạn Nhai, cũng không biết Khánh Trần chính là ông chủ của tổ chức này, cho nên nhìn từ góc độ của hắn, La Vạn Nhai nhất định sẽ không vô duyên vô cớ giúp hắn, dù sao cũng không quen biết nhau.
Cho nên Tần Thư Lễ đang nghĩ, nhất định lúc trước La Vạn Nhai nể mặt cùng ở một khu nhà nên mới thuận miệng qua loa vài câu với hắn thôi.
Điều này cũng không trách Tần Thư Lễ, khi không biết một vài tin tức, người bình thường đều sẽ nghĩ như thế cả.
“Xong rồi.”
Tần Thư Lễ cảm thán với Trương Uyển Phương:
“Lần này rốt cuộc chúng ta đã hiểu vì sao La Vạn Nhai lại hờ hững lạnh lẽo với ta rồi, hóa ra họ thu phí đắt như vậy.
Xem ra chỉ có thể nghĩ cách khác thôi, chúng ta không nhờ nổi tổ chức người du hành tốt nhất Lạc Thành, phải xem có thể tìm được chỗ nào kém hơn không rồi.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







