- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 107 : Thuê Thuyền (c1061-c1070)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 107 : Thuê Thuyền (c1061-c1070)
❮ sautiếp ❯Chương 1061: Thuê Thuyền
Phí bảo trì tàu săn cua, phí quản lý bến cảng, phí giấy phép đánh bắt năm tới đều đã đẩy đủ, vậy nên sau khi suy nghĩ thật lâu, vị tàu trưởng này nói với Khánh Trần:
“Năm nay nhờ có các ngươi nên ta mới tìm được bãi cua vàng, nhưng ta cảm thấy việc này cũng không phải do sức lao động của ta làm ra, ta nhận cũng rất ngại.
Sang năm sau ta định bắt đầu lại từ đầu, sẽ làm theo lời ngươi nói, tập trung học cách trở thành một người tàu trưởng xứng đáng, như vậy mới phù hợp với tinh thần mạo hiểm và tự do mà cha ta nói.
Các ngươi chỉ cần bỏ ra thu hoạch của một chuyến đi và thanh toán tiền thuê của lão John và Niedeep mà thôi, không cần thanh toán tiền thuê tàu ngoài định mức cho ta đâu.”
Trong lòng Khánh Trần thầm nghĩ, làm ăn với người theo chủ nghĩa lãng mạn….tiết kiệm tiền quá đi.
Vậy nên trên thực tế, Khánh Trần chỉ cần trả cho lão John và Niedeep mỗi người 30000 Euro, hắn đã trở thành tàu trưởng tạm thời của tàu Bắc Cực rồi.
Khánh Trần nhàn nhã ngồi trên boong tàu nghịch điện thoại di động.
Lão John cầm lái trong khoang điều khiển, ở phương diện điều khiển tàu săn cua, chắc chắn hắn không bằng Trương Kiệm, nhưng dù sao ở nơi đây cũng là vùng biển gần, một người thủy thủ già dặn với hơn 20 năm kinh nghiệm như hắn thừa sức đối phó được.
Lúc này Trương Kiệm đang đứng trên boong tàu, nhìn sang phía Khánh Trần đang nghịch điện thoại, hỏi:
“Ngươi đang xem gì vậy hả?”
Khánh Trần nhìn hắn, trả lời:
“Ta đang thuê tàu.”
Trương Kiệm:
“???”
Lần này ngay cả Ương Ương cũng thắc mắc.
Đang thuê tàu? Chẳng phải là có tàu rồi sao.
Trương Kiệm nghi ngờ hỏi:
“Ngươi sợ chiếc tàu này quá rách nát hả? Định thuê một chiếc mới?”
“Không phải.”
Khánh Trần bình tĩnh đáp:
“Ta cho người khác thuê, cho người cũng muốn tới biển Greenland thuê đó.”
Thiếu chút nữa là Trương Kiệm hộc máu:
“Ngươi có ý gì? Ta cho ngươi thuê, ngươi lại cho người khác thuê?”
“Đúng vậy, hiện giờ tàu là của ta rồi, ta cho người khác thuê thì sao?”
Khánh Trần thắc mắc:
“Có vấn đề gì à? Không có vấn đề gì đâu.
Chắc chắn ở chỗ các ngươi cũng có người hành nghề bất động sản thứ cấp này rồi chứ, kiểu gì chả có kẻ thuê một căn nhà, sau đó cho người khác thuê lại.
Ta cũng như vậy thôi, hơn nữa ta chỉ cần đi tới biển Greenland là được, không ngại có người tiện đường đi cùng.”
Dù sao tàu đi ra khỏi vùng biển quốc tế sẽ không có bất kỳ tín hiệu gì cả, hắn không hề sợ có người báo cho Jindai, Kashima hay Future biết tin hắn không hề tới biển Barents.
Ai có thể ngờ rằng hắn không chỉ không tới biển Barents mà còn cho người khác thuê tàu nữa.
“Tìm được rồi, có 6 người đi cùng, 4 nam 2 nữ, đi tới quần đảo Jan Mayen thuộc vùng biển Greenland.”
Khánh Trần nói:
“Họ chung tuyến đường với chúng ta.”
Trương Kiệm kinh ngạc hỏi:
“Tiền thuê bao nhiêu vậy.”
Khánh Trần ngồi trên boong tàu săn cua, nhếch miệng cười đáp:
“70000 Euro, cung cấp chỗ ăn chỗ ngủ đơn giản, thời gian 7 ngày.
Chỉ là phải xách thiết bị và hành lý giúp họ, hơn nữa còn phải di chuyển theo mệnh lệnh của họ, ngoài ra thì chúng ta phải ký điều ước bảo mật nữa.”
Trương Kiệm đứng sững người, thằng này còn kiếm lời 10000 Euro nữa hả?!
Trên thực tế thì giá thuê tàu vượt biển thấp hơn mức giá này nhiều, về phần việc hỗ trợ xách hành lý, thiết bị chẳng qua là gộp cả tiền di chuyển, tiền thuê người, tiền ăn ngủ vào làm một mà thôi.
Ương Ương nhìn Khánh Trần:
“Đám người này không bình thường?”
Những người thuê tàu bình thường thì có ai lại đồng ý trả giá cao như vậy chỉ để được mệnh lệnh hướng đi của tàu chứ? Hơn nữa còn phải ký điều ước bảo mật nữa.
Khánh Trần cười nói:
“Chắc chắn rồi, nếu không sao ta thu hồi tiền vốn được.”
Ương Ương nhíu chặt mày:
“Ngươi đăng tin cho thuê tàu ở đâu vậy?”
Khánh Trần đáp:
“Khu vượt biên trên Darkweb.”
Ương Ương bất lực chửi thề, đăng tin trên khu vượt biên của dark web thì hành khách bình thường mới là lạ đó!
Chẳng trách chiếc tàu Bắc Cực rách nát này của Khánh Trần lại thu được phí thuê cao tới như vậy!
Nàng nhìn thiếu niên trước mặt, thầm suy nghĩ xem đầu óc của đối phương trưởng thành trong hoàn cảnh nào mà sao hắn lắm những chiêu trò thối thây đến như vậy.
Khi thấy Trương Kiệm bắt đầu nghi ngờ cuộc sống, dường như tinh thần mạo hiểm và yêu tự do đã bị phá nát trong chuyến hành trình này rồi.
Nhưng Ương Ương cũng có đôi điều thắc mắc:
“Nếu chỉ để tới quần đảo Jan Mayen thì cũng đâu cần phải vượt biên chứ, chuyện này rất kỳ lạ.”
“Mặc kệ đi, dù nhóm khách hàng đó bất thường tới mức nào đi nữa thì cứ ném xuống biển, đổi sang chở một nhóm khách hàng khác là được rồi!”
Khánh Trần nói chắc nịch.
“Chờ đã, nghiệp vụ vận chuyển hành lý và thiết bị của ngươi sẽ không tính cả ta vào làm cu li đó chứ?”
Ương Ương nhíu chặt mày lại.
Khánh Trần ngẫm nghĩ, sau đó đáp:
“Bạn bè thì nên chia ngọt sẻ bùi với nhau mà.”
“Ngươi giỏi lắm.”
Chương 1062: Ngụy Trang
Trên thực tế, Ương Ương biết rõ lý do Khánh Trần tuyên bố tin tức này trên mạng dark web, đầu tiên muốn công bố ở những chỗ khác cần phải cung cấp đủ các loại giấy chứng nhận của tàu, còn darkweb thì không, tàu nhập cư trái phép không thể biết được tin tức của người nhập cư trái phép, đồng thời thì cũng có thể che giấu tin tức của bản thân với người nhập cư trái phép.
Như vậy thì có thể tránh để người khác phát hiện tin tức tàu Bắc Cực không hề đi tới biển Barents.
Vả lại quá nửa số người trên dark web là đám phần tử phạm tội, nếu Khánh Trần muốn chơi trò đen ăn đen, ném hành khách dưới biển, hắn cũng không có bất kỳ gánh nặng tâm lý gì.
Dù sao Khánh Trần cũng chỉ muốn thu hồi chi phí thuê tàu lại thôi.
Khánh Trần quay đầu nhìn về phía Trương Kiểm, hiện giờ vị tàu trưởng này vẫn đang ngẩn ngơ, không biết nên trả lời thế nào.
Nhưng hắn cũng đã nghĩ tới một vấn đề, hỏi Khánh Trần:
“Phòng nghỉ của tàu Bắc Cực chia thành hai tầng, chỉ có thể cung cấp cho 8 người nghỉ ngơi, phòng tàu trưởng thì có thể cung cấp cho hai hành khách nữ, ta cũng tới ở phòng nghỉ.
Nhưng chúng ta tổng cộng có 5 người, cộng thêm 6 người hành khách thuê, sẽ có 1 người không có chỗ ngủ.”
Khánh Trần cười đáp:
“Không sao đâu, ta không cần đi ngủ.”
Ương Ương nói:
“Ta không cần đi ngủ đâu, như vậy sẽ thừa ra thêm một vị trí.”
Trương Kiệm:
“Trâu bò.”
Trương Kiệm nói ra câu này bằng tiếng Trung, đó cũng là những từ tiếng Trung hiếm hoi mà hắn biết.
Trên thực tế, Ương Ương cũng cần đi ngủ, nhưng nàng sống ở khu hoang dã trong một thời gian dài, chuyện đó không được xem trọng, ở bất cứ chỗ nào nàng cũng có thể dùng trường lực để ổn định thân thể, ngủ một lúc.
Tuyệt đối không phải mạnh miệng.
Thật ra, nếu không phải là nàng ngại sẽ khiến mấy người Trương Kiệm sợ hãi thì nàng có thể chạy thẳng lên bầu trời để ngủ, dù sao sau khi trường lực được hình thành, nước mưa không thể chạm vào nàng được, hơn nữa còn không bị lắc lư như khi ở trên tàu.
…
Một ngày sau, trên vùng biển Barents, thông qua tọa độ, Craig điều khiển tàu Alps đi tới bãi cua vàng.
Sự thật chứng minh rằng vị trí năm nay tàu Bắc Cực tìm được rất tốt, dù nó đã một lần hạ thủy 179 lồng nhưng số lượng cua hoàng đế còn lại cũng đủ để tàu Alps, tàu Hổ Kình, tàu Trường Vĩ bội thu.
Hơn nữa ở gần đó cũng có bầy cua khổng lồ.
Theo suy nghĩ của Craig, chắc chắn tàu Bắc Cực sẽ quay trở về đây, tiếp tục tìm kiếm xung quanh để hạ lồng.
Nhưng hắn không hề nhìn thấy bóng dáng của tàu Bắc Cực ở trên mặt biển bao la bát ngát.
Jindai Sou đứng trên boong tàu, nhìn về phía Craig:
“Chẳng phải ngươi bảo họ sẽ trở về đây hay sao?”
“Ta nói là dựa theo lẽ thường.”
Craig nhìn họng súng đen ở trước mặt, kiên nhẫn giải thích:
“Nhưng năm nay tàu Bắc Cực khá là kỳ quái, có lẽ họ sợ bãi cua ở đây đã bị bắt sạch nên đã đổi sang một khu ực khác.
Biển Barents lớn như vậy, có rất nhiều chỗ có thể xuất hiện bãi cua, chúng ta tới chỗ khác tìm kiếm thử xem.
Chúng ta mở rađa lên, chỉ cần họ xuất hiện ở xung quanh thì chắc chắn chúng ta sẽ phát hiện ra, vả lại nói không chừng chúng ta còn có thể tìm được phao của hj, sau đó chờ họ xuất hiện.”
Ở trên biển, một con tàu bắt cua muốn tìm một con tàu bắt cua khác thì một là sử dụng rađa, cách còn lại chính là tìm kiếm những chiếc phao trôi nổi ở trên mặt biển.
Chỉ là tàu Alps di chuyển trên mặt biển suốt 8 tiếng nhưng cũng không thể tìm được tung tích của tàu Bắc Cực ở trên rađa.
Tàu Hổ Kình và tàu Trường Vĩ có xuất hiện hai lần, mọi người đều đang đi khắp nơi tìm kiếm tung tích của tàu Bắc Cực.
Lòng kiên nhẫn của Jindai Sou bị mài mòn đến giới hạn, hắn nhìn Craig, cười lạnh:
“Đám địa đầu xà ở bến cảng các ngươi cố tình để lộ tin tức này ra, nếu tìm được Khánh Trần ta không xét nữa, nếu như không tìm được, ta sẽ tính rõ món nợ này với ngươi.”
Craig vội trả lời:
“Yên tâm, yên tâm đi, nhất định là có thể tìm được, dù sao họ cũng chỉ trong vùng biển này, bọn chúng có thể đi tới nơi khác hay sao?! Nơi khác cũng đâu có cua hoàng đế!”
Trong suy nghĩ của Craig thì tàu săn cua là phải đi bắt cua hoàng đế!
Đêm khuya.
Tàu Bắc Cực từ từ dừng ở sát cảng số 14 Oslo, bọn hắn tắt đèn tàu, yên lặng chờ đợi.
Ba người lão John, Trương Kiệm Niedepp ngồi trên tàu, mỗi người cầm một điếu thuốc trên tay, không ngừng hút thuốc, chẳng khác nào ba cái ống khói.
Thủy thủy trên tàu săn cua là như vậy, bất cứ lúc nào cũng cần nicotin để giữ tỉnh táo.
Họ nhìn Khánh Trần và Ương Ương:
“Hai người các ngươi đang làm gì vậy?”
Khánh Trần dùng một mẩu than củi vẽ tới vẽ lui trên gương mặt của Ương Ương, biến gương mặt xinh đẹp của thiếu nữ thành một gương mặt lem luốc, bẩn thỉu của một cô gái săn cua.
Chương 1063: Khách Tới
Về phần Khánh Trần, hắn tùy tiện vung tay vài lần, sau đó đeo mặt nạ ACE005 lên.
Trương Kiệm thắc mắc:
“Chẳng lẽ hai người các ngươi sợ bị người khác nhận ra? Nhưng nếu như chỉ mặt hai người các ngươi bôi bẩn, còn chúng ta thì không thì có phải là không đủ chu đáo rồi không?”
Khánh Trần nhìn về phía Trương Kiệm:
“Cảm ơn đã nhắc nhở.”
Thế là Khánh Trần lại ngụy trang cho cả ba người họ.
Hắn giải thích:
“Bề ngoài của chúng ta rất dễ bị nhận ra, chắc chắn phải ngụy trang, dù sao những người thuê tàu lần này không phải là những kẻ tầm thường.”
Đúng vào lúc này, có hai chiếc xe việt dã, một chiếc xe tải thùng kín từ phần cuối con đường nhỏ của cảng khẩu số 14 lái đến, họ tắt hết đèn, mọi chuyện đều tiến hành trong im lặng.
Ương Ương nói nhỏ:
“Xem ra bọn hắn cũng không muốn để người khác phát hiện ra hành tung.”
“Không biết bọn hắn tới quần đảo Jan Mayen để làm gì?”
Khánh Trần thắc mắc.
Lúc này, Khánh Trần cầm đèn pin ra, làm ám hiệu hai ngắn một dài với ba chiếc xe kia, sau đó nhảy xuống dưới chiếc tàu tam bản đã đậu sẵn ở dưới tàu săn cua.
Chỉ thấy bốn nam hai nữ từ trên ba chiếc xe kia đi xuống, một người đàn ông da trắng tuổi trung niên ra lệnh cho Khánh Trần:
“Chuyển hết đồ đạc trên xe lên trên tàu, trên mỗi chiếc hòm đều được dán nhãn hiệu, thiết bị bên trong rất đắt giá, chớ có làm hỏng.”
Nói xong, sáu người đứng sang một bên.
Không hề tự giới thiệu, cũng không có ý định giúp đỡ.
Khánh Trần tươi cười, quay đầu lại gọi mấy người ở trên tàu:
“Xuống hỗ trợ nào, lão John điều khiển cần cẩu, cẩu hết đồ đạc của họ lên trên tàu.
Lúc này có một thanh niên da trắng nhíu mày lại:
“Số thiết bị này rất đắt tiền, phải dùng người khiêng lên, cần cẩu không được đảm bảo.”
Khánh Trần nhíu chặt mày, chuyện này thì có gì khác biệt hay sao, sao dùng cần cẩu lại không đảm bảo chứ?
Nhưng hắn cũng không nói gì thêm, sau khi đánh tiếng với Ương Ương một câu thì một lần khiêng sáu vali hành lý và ba cái hòm gỗ được đóng kín lên.
Khánh Trần cẩn thận nghe thử, trong hòm không hề có tiếng hít thở, tối thiểu cũng không phải là vận chuyển người sống.
Bốn nam hai nữ đứng chờ đợi, khi mấy người Khánh Trần vận chuyển mà chiếc hòm hơi nghiêng đi một xíu là họ sẽ cảnh cáo Khánh Trần và Ương Ương.
Chờ khi mấy người Khánh Trần chuyển hết đồ lên, sau khi quan sát xung quanh, sáu người đi lên tàu.
Điều khiến mọi người bất ngờ hơn chính là sau khi bọn hắn lên tàu đã chiếm cứ toàn bộ phòng nghỉ ở trên tàu.
Phòng nghỉ trên khoang tàu đủ cho tám người ở lại, nhưng sáu người bọn hắn đóng chặt cửa, không cho bất kỳ ai tiến vào, hơn nữa còn đòi Khánh Trần giao chìa khóa phòng nghỉ của tàu nữa.
Khánh Trần bó tay luôn:
“Các ngươi chỉ có sáu người, chiếm cả căn phòng tám người làm gì hả?”
Người đàn ông trung niên kia đáp:
“Chúng ta phải bàn bạc mấy vấn đề bí mật, không thể để cho người khác nghe được.
Các ngươi cố gắng sống trên boong tàu vài ngày đi, chúng ta chi trả nhiều tiền như vậy, đương nhiên có phí vất vả ở trong.
Nếu không tại sao chúng ta lại phải trả nhiều tiền như vậy?”
Trong lòng Khánh Trần thầm nghĩ, 70000 Euro cũng không nhiều mà.
Sao lại tự coi mình là thượng đế như vậy.
Ngươi vận chuyển đủ thứ lên tàu, chúng ta lấy hành lý của mình ra cũng không phải là chuyện gì quá đáng chứ nhỉ.
Lúc này người đàn ông trung niên da trắng kia nói:
“Các ngươi cho người vào quét dọn căn phòng đi, bẩn quá đi mất.”
Trương Kiệm nhìn hắn nói:
“Trước khi các ngươi lên tàu thì chúng ta đã quét dọn rồi, bẩn đâu mà bẩn? Điều kiện trên tàu chỉ vậy mà thôi!”
“Không được, nếu như ngươi không quét dọn thì chúng ta sẽ không thanh toán số tiền 10000 Euro còn lại.”
Một cô gái nói.
Trong lòng Trương Kiệm thầm nghĩ, không thanh toán thì thôi, dù sao thì tiền cũng đâu có tới tay ta.
Kết quả là Khánh Trần liếc nhìn hắn một cái, Trương Kiệm đã ngoan ngoãn cầm chổi lau sàn đi dọn dẹp.
Không ai biết một người đàn ông trung niên và năm người trẻ tuổi tới quần đảo Jan Mayen để làm gì.
Chờ sau khi con tàu ra khơi, sáu người này chỉ đứng ở boong tàu ngắm cảnh một lúc rồi đó trở vào trong khoang tàu, khóa trái cửa lại.
Tàu Bắc Cực chậm rãi tiến tới vùng biển quốc tế.
Khánh Trần ngồi trên boong tàu, nhắm mắt tập trung lắng nghe.
Một giọng nói từ trong khoang tàu truyền ra:
“Chiếc tàu bị đánh chìm năm 1866 chỉ ở khu vực loanh quanh bảy tọa độ kia mà thôi, ta cảm thấy chúng ta hãy đi tới tọa độ A2 trước tiên, xác suất của nơi đó là lớn nhất, nếu tìm được linh kiện của con tàu ở dưới nước, chứng tỏ chúng ta đã tìm đúng chỗ.”
“Được, vậy chốc nữa đi báo cho tàu trưởng, trước tiên tới A2, báo tọa độ cho hắn.”
“Nếu không phát hiện được dấu vết gì ở A2, vậy tới A4, trước đây từng có người phát hiện ra mỏ neo tàu được chế tạo thủ công ở gần A4, ta nghi đây chính là mỏ neo của tàu Dawn.
Nếu như A4 cũng không có thì tiến sâu hơn, đi tới tọa độ A7, mực nước ở đó sâu hơn, trước đây chưa từng có ai thăm dò qua.”
Chương 1064: Mục Đích 1
“Không có vấn đề gì đâu, lần này chúng ta có Giác Tỉnh giả hệ thủy, chắc chắn có thể tìm được tiền vàng trên con tàu kia.
Còn rất lâu nữa mới tới thời điểm xuyên không, nếu như chúng ta tìm được tiền vàng, vậy quãng thời gian chúng ta xuyên không tới thế giới trong sẽ thoải mái hơn rất nhiều.”
“Chỉ có điều nhất định phải cẩn thận tránh bị tổ chức Future phát hiện ra, nếu không chúng sẽ cưỡng ép chúng ta gia nhập, thu hoạch cũng phải nộp lên để bọn chúng thống nhất phân phối.”
“Đúng rồi, trên tàu Dawn có tiền vàng thật hả?”
Có người hỏi nhỏ.
“Có, mọi người đều cho rằng đó là một con tàu trống, nhưng lúc ta ở London dọn dẹp đồ đạc đã phát hiện ra một bức thư của tàu trưởng tàu Dawn viết cho vợ, bên trong có nhắc tới việc họ chở đầy kim tệ tiến tới quần đảo Greenland, đó là tiền tài họ cướp được từ phương đông, sau đó khi ở bến cảng Cyprus thì được vận chuyển sang tàu Dawn.
Nếu không có thư của tàu trưởng, ta sẽ không tốn nhiều công sức như vậy.”
Khánh Trần nghe vậy thì hai mắt mở lớn, nhìn sang phía Ương Ương, nói nhỏ:
“Đây là một đội người du hành, trong số họ có một giác tỉnh giả hệ thủy, chắc hẳn là chuyên môn hành nghề tìm báu vật.
Dựa theo lời nói của bọn hắn thì vào thế kỷ 19, có một chiếc tàu tên Dawn chở đầy tiền vàng chìm dưới đáy biển, chuyến đi lần này của bọn hắn là để tìm kiếm tiền vàng.”
Hai mắt Ương Ương sáng lên:
“Ta thích.”
Khánh Trần ngẫm nghĩ, sau đó đáp:
“Ta nghi ngờ sau khi bọn hắn tìm được sẽ giết người bịt miệng.”
Đôi mắt Ương Ương sáng bừng lên:
“Vậy chẳng phải là càng tốt sao?”
Lúc này có người ở trong khoang tàu hỏi nhỏ:
“Các ngươi có cảm thấy chiếc tàu này có vấn đề không?”
“Chắc là không có vấn đề gì đâu, ta thấy bọn hắn đều là ngư dân bình thường thôi.”
….
“Không cần phải quan tâm những thuyền viên này có vấn đề hay không.
Ở thế giới ngoài, chỉ cần chúng ta không đụng đến những tổ chức lớn thì cứ bình thường không cần lo lắng gì cả…”
Một thanh niên bình tĩnh nói.
“Huống chi ở trên biển là sân nhà của Yesenia, dù những người du hành khác tới cũng đừng hòng chiến thắng nàng ấy trên biển.”
Giọng của người trung niên lại vang lên:
“Nhưng vẫn phải cẩn thận một chút, đợi lát nữa ta lên boong thuyền tìm họ nói chuyện xem xem tình hình của họ như thế nào.
Mặt khác, tốt nhất chúng ta vẫn cứ ngụy trang cẩn thận, đừng cho họ biết chúng ta đến phụ cận quần đảo Jan Mayen làm cái gì, trước khi tìm thấy tiền vàng mọi thứ đều phải hết sức cẩn trọng.”
Nói xong, người trung niên nhìn về phía Yesenia: “Hiện giờ ngươi có thể lặn sâu bao nhiêu mét?”
Yesenia vừa cười vừa nói:
“Đợi ta hòa thành một thể với nước biển thì áp suất dưới đáy biển sẽ không có ảnh hưởng gì lớn với ta, chỉ cần dùng năng lực là có thể kéo dài thời gian.
Dựa theo tốc độ và thời gian ta ở dưới nước, lặn xuống 900 mét rồi nán lại một giờ đồng hồ cũng không thành vấn đề.”
Người trung niên gật đầu:
“Lần này chúng ta cũng khá là may mắn, tìm được chiếc thuyền có cần cẩu.
Đến lúc đó chỉ cần nối dây thừng lại là có thể thuận tiện vớt đống tiền vàng của chúng ta lên.”
Từng có người sau khi tìm được một cái neo thủ công ở vị trí A4, cũng đi tìm thuyền đắm ở những khu vực xung quanh.
Chỉ tiếc phía trước là vùng lòng chảo ngoài thềm lục địa, cho nên những người tìm kiếm đều phải rút lui mà không thu hoạch được gì.
Hiện tại Yesenia có năng lực hệ thủy là ưu thế mà những người đi tìm kho báu khác không thể có được.
“Đúng rồi, chờ sau khi tìm tới vị trí có thuyền đắm, biết tính sao với những thuyền viên này đây?” Một người thanh niên hỏi.
Người trung niên nghĩ nghĩ:
“Đến lúc đó cứ để ta xử lý.”
Chữ xử lý này coi bộ cũng không bao hàm ý tốt gì, dù sao trước kia bọn hắn cũng đã làm những chuyện tương tự rất nhiều lần.
Khánh Trần ngồi ở trên boong thuyền nghe, đánh giá những người này cũng không nghĩ tới ở ngay trên thuyền bắt cua này cũng gặp phải những người du hành khác.
Dù sao, người du hành đều đang lợi dụng năng lực đi xuyên qua hai thế giới trong, ngoài để làm giàu, nhập cư trái phép chỉ là loại hành động cấp thấp, cũng không tận dụng được ưu thế của người du hành.
Trương Kiệm nhìn về phía Khánh Trần:
“Ngươi đừng cứ ngồi yên đó mà im thin thít nữa, rốt cuộc đám người này đến từ đâu, định đi chỗ nào, muốn làm gì?”
“Ngươi đừng đột nhiên hỏi ta cái loại vấn đề đầy tính triết học này…”
Khánh Trần nhìn hắn:
“Người ta thuê thuyền rồi thì chúng ta cứ thành thật đi theo hướng người ta bảo là được.”
“Không phải họ định đi bắt cá voi sao?”
Trương Kiệm hiếu kỳ nói.
Vào thế kỷ 17 quần đảo Jan Mayen đã từng có trạm bắt cá voi lớn nhất thế giới, chỉ tiếc là đến thời cận đại đã thành hoang phế.
Chương 1065: Mục Đích 2
Khi đó, nghề bắt cá voi mới là nghề nghiệp nguy hiểm nhất trên toàn thế giới chứ không tới phiên nghề bắt cua tranh đua.
Lúc này, người đàn ông trung niên đi lên boong thuyền, vừa cười vừa nói:
“Chào mọi người, ta là Chilton.”
Đám người Khánh Trần nhao nhao chào hỏi hắn.
Chilton hiếu kỳ hỏi:
“Ta thấy trên thuyền các ngươi có mang lồng bắt cua, hẳn là đội bắt cua ở một cảng biển khác, vì sao lại không đi bắt cua.”
Khánh Trần suy nghĩ một chút liền trả lời:
“Vì năm ngoái chúng ta không tìm thấy bãi bắt cua nên không lấy lại được tiền vốn.
Hơn nữa, bắt cua quá nguy hiểm, trước đó chúng ta mới đến biển Baelen, từng có thuyền bắt cua gặp nguy hiểm, có người còn nói nhìn thấy hải quái ở dưới đáy biển.
Cho nên chúng ta liền quay trở lại, chỉ muốn làm vài việc đơn giản để lấy lại vốn thôi.”
Trương Kiệm ngồi bên cạnh nghe mà kinh hãi, những lời Khánh Trần nói mỗi một câu đều là sự thật, nhưng ghép lại với nhau thì lại thành nói dối trắng trợn.
Đúng vậy, năm ngoái quả thật Tàu Bắc Cực không tìm được bãi bắt cua, nhưng năm nay đã tìm được.
Đúng vậy, quả thực có người nói gặp hải quái dưới đáy biển, nhưng Khánh Trần không nói, hắn chính là con hải quái kia…..
Đây chính là nghệ thuật sử dụng ngôn ngữ sao, Trương Kiệm cảm thấy mình đã được học hỏi rồi.
Lời nói dối kín kẽ nhất thế giới đó là mỗi một câu đều là nói thật, nhưng tổ hợp lại thì hoàn toàn rẽ sang một hướng khác.
Chilton nhìn về phía đám người: “Ai là thuyền trưởng của các người?”
Khánh Trần chỉ chỉ Trương Kiệm: “Là vị kia.”
Chilton quan sát mọi người thật tỉ mỉ, sau đó phát hiện trên thuyền cũng không có bất kỳ vũ khí gì.
Bên hông nhóm thuyền viên đều mang theo dao găm, nhưng Chilton kinh nghiệm phong phú, biết đó là công cụ mà người bắt cua hay mang theo bên mình để cắt dây thừng.
Cho nên, trên thuyền bắt cua này cũng không có vũ khí nóng.
Vậy dễ xử rồi.
Tuy vậy Chilton vẫn cần dò xét thêm một chút, hắn đứng tựa ở boong thuyền hàn huyên với đám người Khánh Trần hơn một giờ đồng hồ, mới rút ra kết luận là những người này quả thật là người đi bắt cua.
Mặc dù chưa chắc là cao thủ bắt cua, nhưng một số kiến thức thường thức liên quan tới bắt cua hoàn toàn không có sơ hở gì.
Theo Chilton, nếu đây là một đám người bắt cua thật thì chuyến này, hệ số nguy hiểm bọn hắn không coi là quá cao.
Dù sao, bọn hắn cũng là người du hành, còn phải e ngại một đám ngư dân trên biển sao?
Khánh Trần nhìn về phía Chilton, ra vẻ hiếu kỳ hỏi:
“Các ngươi đi quần đảo Jan Mayen làm gì?”
Chilton cười giải thích:
“Ta là một giáo sư nghiên cứu địa lý, mang theo các học sinh cùng đi thu thập tiêu bản dưới biển, cả tiêu bản về đất đai bên trên các dãy núi lửa ở quần đảo Jan Mayen nữa, mấy cái vali kia đều là dụng cụ khoa học của chúng ta.”
Khánh Trần tự nhủ trong lòng, nếu ta không có thính lực siêu quần, chắc cũng tin ngươi đó!
Chilton bỗng tò mò hỏi:
“Xin hỏi, ta có thể thăm quan phòng điều khiển và phòng của thuyền trưởng một chút không? Trước kia ta chưa từng đi thuyền bắt cua, cũng muốn thăm quan một chút.”
Trương Kiệm ngẫm nghĩ rồi đáp:
“Cũng được, ta dẫn ngươi đi.”
Trên thực tế, Chilton cũng không phải ham hố tham quan gì, mà là muốn lắp đặt máy nghe trộm, dùng cái này để tiến hành giám thị nhất cử nhất động trên thuyền bắt cua.
Trong tình huống bình thường, nếu trên thuyền có chuyện gì vô cùng bí mật cần thương lượng, mọi người sẽ tiến hành ngay tại phòng điều khiển hoặc trong phòng riêng của thuyền trưởng, trên boong thuyền.
Những chỗ này hắn đều đã gắn máy nghe lén.
Đám người Chilton mang máy nghe trộm dạng cúc áo từ thế giới trong về, loại máy này mỏng như một miếng giấy dán, lúc tham quan tiện tay muốn dán chỗ nào cũng được.
Động tác cũng cực kỳ kín kẽ.
Sau khi dán xong, hắn liền trở lại trong khoang thuyền, yên lặng lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
Chilton am hiểu sâu sắc một đạo lý là, sau khi hắn giao lưu với đối phương một thời gian dài, đối phương khẳng định sẽ cùng nhau thảo luận cách nhìn về họ.
Thời điểm này chính là lúc thích hợp nhất để nghe trộm.
Một giây sau, kênh phòng thuyền trưởng truyền đến tiếng thở dài của Trương Kiệm:
“Sau khi cho bọn hắn thuê thuyền, trong lòng ta tự nhiên thấy trống trải quá.
Người du hành đúng là ngày càng nhiều, đi đâu cũng thấy.
Bây giờ trên Tàu Bắc Cực chúng ta đều biến thành ‘người làm công’ rồi, có lẽ sẽ có lúc biển Baele sẽ trở thành địa bàn của người du hành.
Năng lực bắt cua của họ, chúng ta không thể so sánh nổi.”
Kỳ thật câu này là đang nói đến Khánh Trần và Ương Ương, hai ngày này Trương Kiệm càng nghĩ càng cảm thấy khó chịu, họ sinh tồn đều dựa vào năng lực tìm bãi bắt cua, nhưng ở trước mặt Ương Ương thì chẳng đáng một đồng, việc này khiến Trương Kiệm cảm thấy rất thất bại.
Nhưng mà câu nói này rơi vào trong tai Chilton lại thành ra một nghĩa khác.
Chương 1066: Đầu Bếp
Lúc Chilton nghe thấy câu này liền căng thẳng trong lòng.
Hắn thầm nghĩ, ánh mắt những thuyền viên này quá sắc bén, lập tức đã nhìn ra bọn hắn là người du hành?!
Dựa vào thông tin thuê thuyền này có thể xác nhận là đang nói đến bọn hắn.
Nghĩ tới đây, người trung niên da trắng và đồng nghiệp nhìn nhau, có người yên lặng lấy súng ngắn từ trong va li hành lý ra.
Chilton đè tay đồng đội, ra hiệu cho họ nghe tiếp.
Lại nghe lão John vui vẻ đáp lại: “Năm nay kiếm tiền coi như tương đối dễ dàng, ta không giống với đám thuyền trưởng các ngươi, ta không có tinh thần mạo hiểm mãnh liệt như vậy, chỉ cần lúc xuống thuyền đủ tiền mua rượu uống là được.
Cho nên, những người du hành này muốn làm gì ta cũng mặc kệ.
Thuyền cho họ thuê cũng là chuyện tốt, ít nhất ta cũng không cần quan tâm quá nhiều.”
Đám người Chilton nghe đến đó thì yên lòng, đầu tiên những người này đúng là người bắt cua, thứ hai, đối phương không có dự định can thiệp vào chuyện của bọn hắn…..
Nhưng sự thực là đầu tới cuối lão John và Trương Kiệm đều nói chuyện về Khánh Trần và Ương Ương, căn bản không có trò chuyện gì về đám người bọn hắn.
Có người thấp giọng nói:
“Ta cảm thấy những người bắt cua này cũng không tệ lắm, không nguy hiểm.”
Một người khác nói:
“Đó là vì chúng chưa thấy một đống vàng thôi.
Ngươi nhớ xem lần đầu tiên chúng ta tìm thấy thuyền đắm dưới đáy biển, trong lòng nghĩ gì? Ta cảm thấy, ngay cả Thiên Sứ nhìn thấy một màn kia cũng nguyện ý sa đọa thành Ác Ma.”
Một người khác cười hì hì nói: “Vậy chẳng phải chúng ta cũng biến thành Ác Ma rồi sao, không sao, chỉ cần có thể để ta hưởng thụ cuộc sống ở Miami, làm Ác Ma cũng không sao cả.”
Nhưng vào lúc này, Trương Kiệm tiếp tục nói: “Đúng rồi, sang năm ta chuẩn bị sửa chữa lại Tàu Bắc Cực, sang năm lại đi biển Baelen một chuyến nữa, lão John ngươi có thể tiếp tục làm thuỷ thủ của ta chứ? Ngươi thật sự có thể rời khỏi vùng biển này ư?”
Lão John trầm mặc một lát: “Sang năm rồi nói sau.”
Chilton nghe đến đó, rốt cuộc cũng yên lòng.
Hắn chăm chú suy tư một lát sau đó đi lên boong thuyền, nói với Trương Kiệm:
“Chỗ ta có cái tọa độ này, cần các ngươi đưa thuyền bắt cua đến đó trong vòng hai mươi giờ đồng hồ.”
Nói xong, lấy ra một tờ giấy đưa cho Trương Kiệm, trên đó có viết tọa độ.
Khánh Trần biết, có khả năng đây chính là địa điểm A2 mà đối phương nói tới.
Hắn liếc qua, liền âm thầm định vị được đại khái, nơi này còn cách quần đảo Jan Mayen 60 hải lý.
Sau đó, đám người này cũng rất là khôn khéo, Chilton trò chuyện một lúc mệt mỏi rồi liền trở lại trong khoang thuyền, lại đổi một người trẻ tuổi đi lên trò chuyện tiếp.
Mà người trẻ tuổi này còn mang theo một bộ đàm, mục đích đúng là ở trên boong thuyền giám sát thuyền viên, cam đoan đường đi của thuyền luôn nằm trong khống chế.
Cũng đề phòng ngộ nhỡ thuyền viên phát hiện máy nghe trộm sẽ dùng giấy bút mưu đồ bí mật gì đó.
Đến trưa, Yesenia đi ra khỏi khoang thuyền, nghe mùi tanh của cá tuyết trên thuyền bắt cua thì nhíu mày:
“Cơm trưa của chúng ta đâu, chúng ta thanh toán 70.000 đồng Euro là bao gồm cả ba bữa cơm đúng không.
Các ngươi có thể khống chế thời gian nấu cơm một chút không, ta không muốn ăn cơm không đúng quy luật.”
Kết quả Ương Ương chỉ vào hắn nói với Yesenia:
“Đây là đầu bếp của chúng ta, ngươi nói với hắn đi.”
Khánh Trần:
“…..”
Cô nương này đúng là nghiện “hãm hại” hắn, rõ ràng Nidup đi làm cơm, kết quả thuận miệng nói vậy về sau hắn liền phải giả làm đầu bếp.
Yesenia nhìn về phía Khánh Trần: “Làm cơm nhanh lên, chúng ta còn chờ ăn.”
….
Ngay lúc này, tàu Alpes vẫn chưa tìm thấy tàu Bắc Cực và Khánh Trần, ngược lại còn bị tàu Hổ Kình và Hà Kim Thu tìm thấy trước.
Jindai Gura đang đứng ở trong phòng điều khiển, gầm thét với Craig:
“Tăng tốc nhanh, đừng để tàu Hổ Kình phía sau đuổi kịp!”
Bây giờ hắn cũng muốn giết Craig luôn cho rồi, nếu không phải tên khốn này tiết lộ, sao lại dẫn tới loại quái vật như Hà Kim Thu!?
…
“Dự báo thời tiết trong ba ngày tới, trên vùng biển Greenland sẽ xuất hiện một đợt gió lạnh hiếm thấy từ Cực Bắc tràn xuống phía nam, tốc độ gió có thể đạt đến 70 km/h.”
Vài câu dự báo thời tiết phát ra từ hệ thống vệ tinh định vị Galileo trên tàu Bắc Cực tuy khá ngắn gọn, nhưng lại rất súc tích.
Lúc này, bầu trời trên vùng biển Greenland bỗng yên lặng lạ thường….
Ngay cả những đợt sóng trên mặt nước cũng không dữ dội như trước mà chỉ hơi gợn lăn tăn như những sợi lông nhỏ trên một chiếc thảm lông khổng lồ màu xanh biếc.
Có lẽ lúc này nơi đây mới thật sự là biển cả trong suy nghĩ của mọi người, chứ không phải một nơi gió lạnh gào thét như Hắc Ám Chi Hải.
Sau khi nghe được dự báo thời tiết, Khánh Trần biết thứ hắn đang mong chờ chuẩn bị xuất hiện rồi, nếu sức gió có thể đạt đến tốc độ 70km/giờ, rất có thể sẽ hình thành gió xoáy.
Nếu thế, tốc độ gió trong trung tâm gió lốc có thể lên đến 130km/h, đến lúc đó những cơn sóng mà nó tạo ra mới đủ để Kỵ Sĩ thực hiện sinh tử quan.
Chương 1067: Hiểu Lầm
Vốn dĩ lúc trước Khánh Trần chỉ định đăng tin lên darkweb để câu vài tên phần tử phạm tội lên thuyền, khi nào nhận được tiền, hắn sẽ đẩy hết họ xuống biển làm mồi cho cá.
Lúc đó hắn mới có thể yên tâm hoàn thành sinh tử quan được.
Hắn chỉ định kiếm chút tiền để bù vào khoản tiền đã tiêu tốn ở đây mà thôi.
Nhưng từ khi phát hiện bọn Chilton đều là người du hành, hắn nghĩ kế hoạch của hắn phải thay đổi một chút.
Lúc này, Khánh Trần đang rất tò mò, không biết những người du hành ở Bắc Mỹ có gì khác so với những người du hành trong nước như hắn không.
Hắn biết bên đó cũng có rất nhiều người lắp đặt tay chân robot.
Nhưng có vẻ những người ở Bắc Mỹ thích dùng thuốc biến đổi gien hơn thì phải, hơn nữa ngày càng có nhiều người lạm dụng nó.
Trong liên bang, ngành sản xuất thuốc biến đổi gien hầu như đều nằm trong tay những thế lực lớn, số loại thuốc biến đổi gien trên thị trường cũng không nhiều, đa phần chỉ có những loại thuốc có tác dụng khá tốt mới được sản xuất và lưu hành, những loại có tác dụng nhỏ hoặc nhiều tác dụng phụ sẽ bị loại bỏ ngay.
Ví dụ như thuốc biến đổi gien loại BBC- 001 sẽ khiến người tiêm nó mọc ra một đôi cánh.
Ví dụ như thuốc biến đổi gien loại NCC- 001 có thể khiến lông tơ trên đùi biến thành gai nhọn.
Đây đều là những loại thuốc biến đổi gien từng xuất hiện trong lịch sử, nhưng vì tác dụng phụ nó mang lại quá nhiều nên hầu như không được sản xuất nữa.
Nhưng ở Bắc Mỹ lại có rất nhiều loại thuốc biến đổi gien kiểu này, ngành thuốc biến đổi gien ở đây rất phát triển, có lẽ vì Bắc Mỹ không có các thế lức lớn nên trong mỗi thành phố ở thế giới trong ứng với Bắc Mỹ đều có xưởng sản xuất thuốc biến đổi gien cho riêng mình.
Cũng có lẽ vì văn hóa hai châu lục khác biệt đi.
Nhưng vấn đề mà Khánh Trần để ý nhất bây giờ không phải thuốc biến đổi gien, mà là ở Bắc Mỹ cũng có vật cấm kỵ, không biết bọn Chilton có vật cấm kỵ nào không. …..
Nhưng Khánh Trần không cũng không ngờ, sau khi Chilton và Yesenia nghe thấy cuộc nói chuyện của bọn Trương Kiệm, họ lại nghĩ thân phận người du hành của mình đã bị lộ nên chẳng ai thèm che giấu nữa.
Ngay khi tất cả đều ngồi trong phòng bếp đợi Khánh Trần làm sandwich, Chilton nói:
“Chúng ta nhất định phải thăm dò xong cả ba vị trí A2, A4, A7 trước khi đợi gió này tràn về.
Có lẽ chúng ta sắp được nhìn tận mắt thứ mà thuyền trưởng nhắc đến trong bức thư.”
Khánh Trần bắt đầu cảm thấy kì quái, trên con tàu đó có thứ gì khiến những người du hành này thèm muốn sao?
Lúc này, Yesenia tò mò nói:
“Đúng rồi, chúng ta sẽ làm gì với đống vàng trên con tàu đó?”
Một thanh niên bỗng nói:
“Trong lần xuyên qua trước, ta bỗng nảy ra một suy nghĩ, nếu Châu Âu vẫn không có người nào có thể trở thành người du hành thì rất có thể mảnh lục địa này ở thế giới trong còn chưa được khai phá, vì không có ai ở đó nên mấy người ở châu âu mới không xuyên qua được.
Ta nghĩ, nếu chúng ta tìm được con tàu đó thì có thể dùng số vàng trên tàu để mua một chiếc máy bay ở thế giới trong, không biết chừng khi đó chúng ta lại phát hiện ra châu lục mới như Columbus thì sao.
Hơn nữa, khoảng cách từ chỗ chúng ta đến đây cũng không xa….”
Chilton cười nói:
“Nếu ngươi có thể nghĩ ra thì tại sao tổ chức Future không nghĩ ra chứ, nếu họ nghĩ ra, sao đến tận bây giờ vẫn chưa đi khai thác, ngươi nghĩ họ đều là kẻ ngốc sao.”
Trương Kiệm bỗng nói:
“Các ngươi đều là người du hành sao?!”
Chilton ngẩng đầu nhìn Trương Kiệm, cười nói:
“Đừng đóng kịch nữa? Không phải ngươi đã sớm biết rồi sao.
Nhưng ta cũng phải khen ngươi một câu, không ngờ một tên ngư dân bình thường như ngươi lại có thể diễn đạt như vậy, chẳng phải hôm nay ngươi nói đã sớm nhận ra chúng ta là người du hành à, bây giờ còn giả vờ kinh ngạc làm gì.”
Trương Kiệm hoàn toàn ngơ ngác, rõ ràng hắn có biết gì đâu.
Lúc này, thuyền trưởng tàu Bắc Cực vẫn chưa thể bình tĩnh lại nổi, chuyện gì đang xảy ra vậy, tại sao tất cả những người lên tàu của hắn đều là người du hành.
Lúc trước hắn cũng từng nghe những người ngồi trong quán rượu Hồ Đào bàn luận về chuyện người du hành, nhưng vì không có người nào ở Châu Âu có thể trở thành người du hành nên những gì hắn biết về họ chỉ từ những tin đồn mà thôi, trước đây hắn còn chưa thấy người du hành bao giờ, huống chi là nhiều người như vậy.
Trương Kiệm vừa quan sát nhóm người mới đến vừa thầm tự nhủ, không biết những người này có thể nhấc lồng cua bằng tay không như Khánh Trần và Ương Ương không? Hay họ còn lợi hại hơn?
Có lẽ vì Khánh Trần và Ương Ương là hai người du hành đầu tiên mà Trương Kiệm nhìn thấy, nên hắn mới có suy nghĩ tất cả những người du hành khác đều lợi hại như hai người họ.
Chương 1068: Tàu QQ
Cũng có thể vì trước đây Trương Kiệm không biết nhiều tin tức về người du hành nên hắn mới nghĩ người du hành nào cũng lợi hại.
Cho nên, hắn mới nghĩ đám Chilton cũng lợi hại như Khánh Trần và Ương Ương.
Lúc này, Khánh Trần vừa nhìn vẻ mặt mờ mịt của Trương Kiệm vừa cố nhịn cười, xem ra những người đó hiểu lầm lớn rồi.
Nhưng hắn bỗng chú ý đến chủ đề nói chuyện của họ.
Lúc trước Khánh Trần cũng từng hỏi thủ lĩnh ảnh tử câu hỏi y như vậy, lúc đó đối phương đã cho hắn xem ảnh vệ tinh chụp từ trên cao vùng đất ở Châu Âu.
Thật ra vùng đất ứng với Châu Âu ở thế giới trong không phải một lục địa hoàn chỉnh, một nửa diện tích của Châu Âu chìm trong biển nước, nửa còn lại bị rừng rầm bao trùm, nhưng cả vùng rừng rậm đó đã sớm bị cấm địa số 001 nuốt chửng từ lâu rồi.
Nhưng có vẻ họ còn chưa biết chuyện này.
Cứ tưởng tượng mà xem, nếu tất cả những người này thật sự đổi tất cả số tiền mà mình có để mua một chiếc máy bay, cứ coi như họ may mắn bay qua được Cấm Đoạn Chi Hải, sau đó thật vất vả mới bay được đến Châu Âu nhưng lại nhận ra ở đó ngoài cấm địa thì chẳng còn gì khác, không biết lúc đó cảm xúc của họ sẽ thế nào nhỉ….
Nhưng thủ lĩnh ảnh tử cũng nói.
Trước đây vệ tinh từng vô tình chụp được một bức ảnh ghi lại dấu vết của con người trong rừng cây của cấm địa số 001.
Trong bức ảnh là một vùng đất trống bị chặt hết cây cối, trên mặt đất là vài ngôi nhà làm bằng gỗ.
Nhìn khá giống một thị trấn nhỏ.
Nhưng đến tận bây giờ người ta cũng không thể trả lời được câu hỏi những người sống trong những ngôi nhà đó là ai, tại sao họ lại có thể sống trong cấm địa được.
Khánh Trần nghĩ một lúc rồi hỏi:
“Các ngươi đang đi tìm một con tàu đắm sao, trên con tàu đó có thứ gì rất quan trọng à?”
Chilton ngẩng đầu nhìn Khánh Trần, sau đó thản nhiên trả lời:
“Chúng ta tìm được một bức thư của một thuyền trưởng gửi cho vợ mình, trên thư hắn nói hắn sắp được lái con tàu Dawn, trên thuyền có rất nhiều vàng bạc châu báu.
Ngoài ra, hắn còn nhắc đến một thứ gì đó có thể khiến con người mạnh lên, nghe nói vật đó có nguồn gốc từ phương đông.”
Khánh Trần thầm nghĩ, hóa ra trên con tàu đó có bảo bối.
Có phải vật được nhắc đến chính là một phương pháp tu luyện nào đó giống như Chuẩn Đề Pháp không?
Rất có thể.
Chẳng phải trước đây thế giới ngoài cũng có Chuẩn Đề Pháp sao.
Hoặc là một thứ gì đó giống như vật cấm kỵ?
Cũng có thể.
Nhưng dù nó là gì thì Khánh Trần cũng bắt đầu thấy hứng thú với nó rồi.
Đúng lúc này, Ương Ương bỗng quay sang nhìn Khánh Trần, chỉ cần nhìn biểu cảm trên mặt hắn là nàng biết hắn định làm gì rồi.
Lúc này, điện thoại vệ tinh trong túi Chilton bỗng rung lên, hắn lập tức nhấc máy:
“Thế nào?”
Hắn còn chẳng thèm tránh đi chỗ khác, cũng không thèm giảm âm lượng của điện thoại xuống nên mọi người đều có thể nghe rõ cuộc nói chuyện của họ.
Khánh Trần biết, những người này nghĩ đến khi xong chuyện, họ sẽ giải quyết tất cả các thuyền viên trên Tàu Bắc Cực nên họ mới bình thản như thế.
Một giọng nói vang lên trong điện thoại:
“Kế hoạch có diễn ra thuận lợi không?”
“Thuận lợi.”
Chilton nghĩ một lúc rồi nói:
“Ta đang ở trên một chiếc tàu bắt cua, chúng ta sẽ cố gắng xem xét xong ba vị trí khả nghi trên tuyến đường đầu tiên.
Đợi khi nào bão qua, chúng ta sẽ đi kiểm tra nốt tuyến đường còn lại.”
“Thuyền bắt cua?”
Người trong điện thoại kinh ngạc:
“Con tàu ngươi đang ngồi tên là gì, ngươi có biết bây giờ tất cả mọi người đều đang tìm một tàu bắt của tên là tàu Bắc Cực trên biển Baelen không.”
Chilton cũng kinh ngạc, hắn lập tức quay sang hỏi bọn Trương Kiệm:
“Tàu của các ngươi tên là gì?”
Khánh Trần nói:
“Tàu QQ.”
Tàu Bắc Cực chỉ là một con tàu bắt cua loại nhỏ, hơn nữa khi đi đăng kí giấy phép, cục hàng hải sẽ cấp cho mỗi con tàu một biển số, để tránh nhầm lẫn nên bên ngoài vỏ tàu không sơn chữ “Tàu Bắc Cực”, chỉ có một dãy số.
Nên hắn thích lấy cái tên nào chẳng được?
Chilton đang nghĩ, chỗ này cách biển Baelen rất xa, hơn nữa tên con tàu này cũng không giống con tàu đó, con tàu này sao có thể là Tàu Bắc Cực được.
Hắn nói với người trong điện thoại:
“Con tàu này tên là Tàu QQ , chờ một chút…những người đó muốn tìm con tàu bắt cua đó làm gì?”
Không biết người bên kia điện thoại nghe tin tức từ ai nữa, hắn ngập ngừng một lúc rồi mới nói:
“Nghe nói trên con tàu đó có một người rất đẹp nên tất cả mọi người mới đi tìm con tàu đó để bắt nàng, nghe như kiểu Troy và Hy Lạp đã đánh nhau để tranh giành Helen ấy! Đến cả Jindai, Kashima và Cửu Châu đều phái cao thủ đến đây, thậm chí tổ chức Future còn phái cả tàu khu trục Bath để tìm họ.”
Chương 1069: Khẩu Pháo
“Thật sao? Không biết người đó đẹp đến mức nào mới có thể khiến mấy tổ chức đó phái nhiều cao thủ đến như vậy?!”
Cả bọn Chilton đều có vẻ rất kinh ngạc.
Còn Khánh Trần và Ương Ương lại quay sang nhìn nhau, lúc này cả hai đều thềm tự nhủ, CMN là tên nào truyền ra tin tức nào vậy, rõ ràng họ đến truy sát Khánh Trần mà, sao biến thành tranh giành mỹ nhân rồi.
Người trong điện thoại lại nói:
“Ta không biết, nhưng chắc chắn rất xinh đẹp, nếu các ngươi nhìn thấy Tàu Bắc Cực thì nhất định phải báo ngay cho ta.
Bây giờ Future đã ra giá 1 triệu Euro để mua tin tức về họ, nghe nói lúc này tất cả tàu thuyền trên biển Baelen đều ra khơi tìm họ.”
Chilton nói:
“Quần đảo Jan Mayen cách biển Baelen xa như vậy, làmsao chúng ta có thể gặp họ được.
Hơn nữa, nếu chúng ta tìm được con tàu đắm đó thì một triệu có là gì!”
Người trong điện thoại lại nói:
“Được rồi, các ngươi nhớ phải cẩn thận.
Ta sẽ liên lạc sẵn với những người đặt mua, chỉ cần các ngươi vớt được 1 đồng, ta sẽ lập tức định giá rồi chào bán cho họ.”
Chilton nói:
“Đúng rồi, ngươi sai Rondo đến khu vực A2 đi, chúng ta sẽ đến đó đón hắn, dù sao nếu tìm được con tàu đó thì phải cần nhiều nhân lực mới có thể vớt nó lên được chứ.”
“Được rồi.”
Lúc này, cả bọn Chilton đều không để ý, khuôn mặt Trương Kiệm đã biến sắc.
Hắn muốn quay sang nhìn Khánh Trần và Ương Ương, nhưng lại không dám nhìn.
Vừa rồi Khánh Trần nói tàu của họ tên là Tàu QQ, nhưng Trương Kiệm biết, rõ ràng tàu của hắn tên là Tàu Bắc Cực mà.
Nếu Khánh Trần không bảo hắn lái đến đây thì có lẽ bây giờ họ đang đi trên biển Baelen, hơn nữa, nhan sắc của Khánh Trần và Ương Ương đều rất đẹp…..
Chẳng lẽ người mà mọi người đang tìm kiếm chính là họ sao?
Chờ chút, có phải vừa rồi người trong điện thoại còn nói những người du hành trên thuyền rất nguy hiểm không!?
Trương Kiệm thầm nghĩ, đúng là rất nguy hiểm. . .
Chính hắn tận mắt nhìn thấy Khánh Trần chỉ dùng một tấm bài poker mà có thể cắt đứt một sợi dây thừng.
Một lúc sau, lão John bước ra khỏi phòng điều khiển rồi nói với Chilton:
“Đã đến tọa độ mà ngươi muốn.”
Cả bọn Chilton lập tức mừng rỡ chạy ra boong thuyền để nhìn xuống mặt biển.
Theo những gì họ điều tra được, đây chính là nơi tàu Dawn bị trúng pháo của tàu khác.
Sau khi tàu Dawn gặp bị tấn công ở đây, thuyền trưởng lập tức ra lệnh cho tàu chạy về phía bắc, khi đến vị trí A4, có thể họ lại bị tấn công một lần nữa, sau đó con tàu cố chạy thêm một đoạn, cuối cùng chìm xuống đáy biển ở vị trí A7.
Đây chính là suy đoán của Chilton.
Nhưng nếu họ có thể tìm được chút dấu vết gì đó của tàu Dawn ở đây thì rất có thể suy đoán này sẽ biến thành thật.
Chilton quay sang nhìn Yesenia:
“Chuyện còn lại đành nhờ cả vào ngươi, trong bán kính ba dặm Anh, nếu ngươi phát hiện dấu vết gì đó thì cứ nói, chúng ta sẽ vớt lên phân tích một chút.”
Yesenia gật đầu, sau đó nhảy xuống nước.
Nửa giờ sau, nàng ngoi lên mặt nước rồi hưng phấn nói:
“Bảo những người đó lái tàu đi thẳng về phía trước, ta vừa tìm được một chiếc hoả pháo trên tàu Dawn cách đây 1.2 dặm Anh, bảo họ thả dây xuống đó, ta sẽ buộc dây vào pháo, họ chỉ cần kéo nó lên là được.”
Chilton cười nói:
“Bây giờ, một khẩu pháo bằng đồng làm bằng tay từ thế kỉ mười chín có thể bán với giá 25000 Euro.
Nhưng vấn đề mấu chốt ở đây không phải cái này, nếu ở đây có hỏa pháo, khẳng định tàu Dawn từng bị tấn công ở đây, hơn nữa thân tàu còn bị tàn phá nghiêm trọng nên nó mới vội chạy trốn như vậy.
Nếu đã bị bắn thủng phần thân thì chắc chắn con tàu sẽ chìm rất nhanh, xem ra chúng ta sắp đến vị trí tàu đắm rồi.”
Đúng lúc này, Yesenia lại ngoi lên mặt nước lần nữa rồi ném hai con cá lên boong tàu.
Đây chính là hai con cá nàng vừa bắt dưới thềm lục địa để chứng minh nàng đã lặn xuống đáy biển.
“Đây là cá gì? Sao lại lạ như vậy, có thể nuôi làm cảnh được không.”
Ương Ương vừa ngồi xổm nhìn hai con cá vừa hỏi Khánh Trần.
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Đây là cá bơn Greenland, loài cá này chỉ có thể sống trong lớp cát dưới đáy đại dương, bắt nó lên vùng nước nông, áp lực quá nhẹ sẽ khiến cơ quan hô hấp của nó không thể thích nghi ngay được, cuối cùng nó sẽ chết vì ngạt thở.”
“Áp lực quá nhẹ?”
Ương Ương ngẫm nghĩ một lúc rồi lại quay sang nói với con cá bơn Greenland:
“Ngươi đã mua nhà chưa, ngươi có bạn gái không?”
Khánh Trần:
“…..Ý ta không phải loại áp lực đó!”
“À.”
Ương Ương đứng dậy:
“Vậy để tối nay nướng đi.”
1 giờ sau, Yesenia ngoi lên mặt nước để lấy dây thừng rồi lại lặn xuống lần nữa.
Một lúc sau, cần cẩu bắt đầu kéo căng dây thừng, dần dần, Yesenia và một khẩu pháo màu đen phủ đầy rong rêu được nhấc lên khỏi mặt nước.
Từ đây tới tối sẽ còn 5 chương nữa nha cả nhà yêu!
Chương 1070: Quang Mang Tứ Xạ 1
Chilton vui vẻ nói:
“Đây chính là những khẩu pháo nòng xoán nhóm muzzleloader cuối cùng ở thế kỉ 19, bề ngoài được làm theo kiểu dáng của Anh, cũng rất giống với những khẩu pháo được tranh bị trên tàu Dawn! Tàu Dawn chính là một trong những con tàu cuối cùng còn trang bị loại pháo này, sau khi tàu Dawn đắm, thời đại của thuyền thiết giáp và pháo có rãnh mới bắt đầu!”
Ngay khi họ con đang nói chuyện, lão John đã kéo được xác pháo lên boong thuyền, Chilton và một thanh niên trẻ tuổi khác lập tức chạy lại cởi dây buộc rồi kéo nó ra chỗ có ánh nắng để quan sát kĩ hơn.
Lúc này Khánh Trần cũng đang cảm thấy rất vui, không ngờ những người này lại cố gắng giúp mình tìm tàu đắm như vậy.
Trương Kiệm vừa nhìn cảnh hai người vất vả kéo xác pháo, vừa nhớ lại cảnh Khánh Trần và Ương Ương nhẹ nhàng nhấc lồng cua.
Sau đó hắn lại quay sang nhìn vẻ mặt mệt mỏi của Yesenia rồi thầm nghĩ, lúc trước Khánh Trần cũng lặn xuống biển mấy giờ như nàng, nhưng khi quay lại tàu, sắc mặt hắn lúc đó đâu có chút mệt mỏi nào.
Trương Kiệm thầm tự nhủ, hóa ra không phải tất cả người du hành đều lợi hại như nhau….
Không biết sau khi nghe tin ‘Đầu bếp’ làm sandwich cho họ trưa nay cũng là một người du hành, hơn nữa còn lời hại hơn họ rất nhiều thì những người đó sẽ có vẻ mặt gì nhỉ?
Hơn nữa, có vẻ cô gái đi cùng Khánh Trần cũng không thua kém chút nào, đến giờ hắn vẫn còn nhớ vẻ mặt bình tĩnh của đối phương khi đối mặt với những tàu bắt cua khác.
Hắn quay sang nhìn Khánh Trần thì mới phát hiện đối phương cũng đang cười nhẹ nhìn mình, như thể tất cả những gì hắn vừa suy nghĩ đều nằm trong dự đoán của đối phương vậy.
Trương Kiệm vội vàng cúi đầu không dám nhìn nữa…..
Vào lúc họ còn đang vui mừng thì bỗng có hai chiếc thuyền cùng xuất hiện phía xa.
Một chiếc là tàu chở hàng có một chiếc cần cẩu rất lớn, chiếc còn lại là một du thuyền xa hoa.
“Đó có phải Rondo không?”
Một thanh niên nói:
“Chẳng phải chúng ta bảo hắn đến tụ họp sao.”
Sau khi dùng kính viễn vọng nhìn một lượt, Chilton lại nói:
“Không đúng, chiếc tàu chở hàng đó có thể của Rondo, nhưng sao hắn có tiền mua chiếc du thuyền Tàu Quang Mang Tứ Xạ đó được?!”
Tàu Quang Mang Tứ Xạ là tên của một loại du thuyền rất nổi tiếng, cả con tàu dài 109 mét, chiều dài đó gần gấp 3 Tàu Bắc Cực.
Ngoài ra, trên du thuyền còn được trang bị sân bay và pháo để phòng khi gặp phải hải tặc.
Yesenia ngập ngừng nói:
“Ta nghe nói, tháng trước Cabris của Future từng mua một chiếc Tàu Quang Mang Tứ Xạ.
Chẳng lẽ Rondo bán tin tức của chúng ta cho Future để giành lấy một cơ hội gia nhập tổ chức đó sao!”
Nghe thấy thế, sắc mặt của Chilton cũng bắt đầu trở nên nghiêm trọng, Cabris chính là một trong những thành viên cấp cao của Future, không những thế, hắn còn là cao thủ cấp C.
Hơn nữa, hắn còn nghe nói vì Cabris sở hữu một cấm kỵ nên địa vị của hắn trong Future mới cao như thế.
Nếu hắn dám đến đây, chắc chắn hắn sẽ không đến 1 mình, tuy vừa rồi hắn không nhìn thấy nhiều người nhưng ai mà biết trên con tàu đó chở bao nhiêu người chứ.
Chilton lạnh lùng nói:
“Cung may chúng ta chưa nói tất cả vị trí trong kế hoạch cho Rondo, xem ra trên thế giới này chẳng có ai đáng tin cả, người chúng ta có thể tin tưởng được chỉ có thể là chình mình mà thôi.”
“Hay chúng ta chạy đi?”
Yesenia hỏi:
“Tuy Rondo biết các vị trí từ A1 đến A7, nhưng nếu không có giác tỉnh giả hệ Thủy thăm dò, sao họ có thể tìm ra vị trí tàu đắm được.”
Khánh Trần đột nhiên nói:
“Tốc độ nhanh nhất của Tàu Quang Mang Tứ Xạ là 22 km/h, nhưng tốc độ nhanh nhất của tàu chúng ta chỉ có 20km/h, hơn nữa tốc độ của chúng ta còn không ổn định, sớm muộn gì họ cũng đuổi kịp chúng ta thôi.
Ngoài ra, loại máy thăm dò hiện đại nhất bây giờ có thể lặn xuống độ sâu 11.000 m, nếu người đó có tiền mua Tàu Quang Mang Tứ Xạ, sao hắn không trả nổi chút tiền mua máy thăm dò chứ. . .”
Yesenia tức giận lườm Khánh Trần:
“Ngươi thì biết cái gì?”
Khánh Trần quay đi không nói gì nữa.
Thường thì tàu nhỏ sẽ chạy nhanh hơn tàu to, nhưng sao có thể áp dụng quy luật đó trong trường hợp này được, một chiếc Tàu Quang Mang Tứ Xạ trị giá hơn 3,2 triệu đô sao có thể chạy chậm hơn 1 chiếc thuyền nhỏ được….
Không hiểu sao, Chilton bỗng cảm thấy vô lực:
“Bây giờ chúng ta là con mồi, họ là thợ săn, chúng ta có chạy cũng không thoát được đâu.”
Lúc này, bộ đàm trên Tàu Bắc Cực bỗng vang lên giọng nói của Cabris:
“Xin chào các thành viên của Tàu QQ, không biết mọi người có hoan ngênh vị khách đến từ Future như ta không?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







