[Dịch] Max Cấp Ngoan Nhân
Tập 9 : Kỳ Đao (2) (c81-c90)
❮ sautiếp ❯Chương 81: Kỳ Đao (2)
Phương Tri Hành nhớ kỹ.
Thuyền lớn đi trên mặt sông lúc nhanh lúc chậm, càng lúc càng xa.
Hôm nay gió không lớn lắm, tốc độ thuyền trước sau vẫn như thế, một tiếng mới đi được hơn hai mươi dặm.
Người ở trong không gian kín mít như khoang thuyền cực kỳ dễ dàng buồn chán.
Tới buổi trưa, Phương Tri Hành và Vương Nghĩa Đồng thật sự không nhịn được, đi ra khỏi phòng riêng, lên boong tàu hóng gió.
“Hây! Ha!”
Lúc này, trên boong tàu có hai thanh niên, để trần nửa thân trên, để lộ cơ bụng, đang so tài võ nghệ.
“Đánh hay lắm!”
“Thân thủ rất mạnh mẽ!”
Chung quanh có rất nhiều người đang vây xem, thỉnh thoảng phát ra những tiếng hò reo.
Phương Tri Hành nhìn quét mọi người, không nhìn thấy hai huynh đệ Trình gia.
Rầm~
Đột nhiên, một âm thanh nặng nề truyền đến.
Chỉ thấy hai thanh niên so tài, đã phân ra thắng bại, trong đó một thanh niên bị đánh nghiêng trên mặt đất, ngực bị nắm tay đánh tụ máu bầm.
“Đã nhường, đã nhường, ngươi không sao chứ?” Thanh niên giành chiến thắng nụ cười sáng lạn, đỡ đối phương dậy.
“Ta không sao, chung quy là kỹ năng của huynh cao hơn một bậc!”
Người thanh niên cười ha hả, chịu thua, dường như không phải lần đầu tiên bị đánh bại bởi người kia, cũng không tức giận.
Phương Tri Hành nhìn thấy rõ ràng, từ thân thủ của bọn họ không khó nhìn ra, hai thanh niên này đều là võ giả hàng thật giá thật, đạt tới tiêu chuẩn Quán Lực cảnh trung kỳ.
Sở dĩ cậu thấy được chuẩn xác như thế, là bởi vì võ công hai người bọn họ thi triển chính là Thiết Sơn công.
“Nào nào, ai đánh với ta mấy chiêu?”
Một thanh niên dáng người khỏe mạnh đi ra khỏi đám người, mặt đỏ ké, mũi cao, trên người có hình xăm thanh long bạch hổ, uy phong lẫm liệt.
Mọi người ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi.
“Huynh lên?”
“Không không, ta không được, hay là huynh lên đi!”
Trong nhất thời không ai ra sân.
Hai tay Vương Nghĩa Đồng giao nhau ở trước ngực, biểu cảm khinh thường, nhỏ giọng nói: “Phương huynh đệ, tất cả mấy người này đều là đệ tử Thiết Sơn môn, luyện cũng là Thiết Sơn công, nhưng kém xa huynh.
Hay là huynh chơi đùa với bọn họ đi?”
Phương Tri Hành nhìn giao diện hệ thống.
[2.
Sử dụng chiêu thức tầng thứ nhất chiến thắng hoặc giết: 5 sinh mạng cùng cấp bậc (1/5)]
Không hề nghi ngờ, “Sinh mạng cùng cấp bậc” ở đây chỉ chính là người hoặc dị thú ở thực lực Quán Lực cảnh.
“Ta là Quán Lực cảnh viên mãn, mấy người này chắc còn chưa tới viên mãn, có coi như cùng cấp bậc không?”
Phương Tri Hành hơi trầm ngâm, đi lên trước, chắp tay nói: “Huynh đệ bất tài, muốn lĩnh giáo cao chiêu của các hạ.”
Mặt đỏ ké đánh giá Phương Tri Hành, người cao hơn năm thước một chút, dáng người cân xứng, đường nét cơ thể phát triển, cho người ta một cảm giác điêu luyện hữu lực.
“Mời!”
Mặt đỏ ké vui mừng không sợ, triển khai tư thế tay “Thiết sơn mở đường”, cơ bắp cả người bắt đầu hoạt động.
Phương Tri Hành thấy vậy, cũng bày ra thế tương tự.
“Ồ, chẳng lẽ huynh cũng luyện Thiết Sơn công?”
Mặt đỏ ké hơi bất ngờ, kinh ngạc nói: “Huynh thuộc đường khẩu nào, sao ta chưa từng gặp huynh?”
Phương Tri Hành trả lời: “Thắng rồi ta sẽ nói cho huynh biết.”
“…Được!”
Vẻ mặt mặt đỏ ké nghiêm túc, mũi chân trên mặt đất dùng lực, phần eo phát lực, thân thể nháy mắt bắn ra, đồng thời di chuyển cánh tay phải, một cú đấm lớn đánh vào sườn mặt của Phương Tri Hành.
Khóe miệng Phương Tri Hành khẽ nhếch, không chút sợ hãi, thân thể tiến lên trên bên phải nửa bước, hơi ngồi chồm hổm, lập tức một quyền đánh vào bên eo của mặt đỏ ké.
Trong lòng mặt đỏ ké căng thẳng, nhận thấy Phương Tri Hành rất mạnh, dĩ nhiên không kịp đổi chiêu, gã -dứt khoát trượt chân, mông chấm đất, hai chân lập tức đẩy về phía trước cắt qua.
Chiêu này không đẹp tí nào nhưng cực kỳ có hiệu quả, ép Phương Tri Hành nhảy lên tại chỗ, tránh cho hai chân bị kẹp lấy.
Sau đó cậu đáp xuống từ trên không, một cước giẫm lên bụng mặt đỏ ké.
Mặt đỏ ké lăn lông lốc.
Phương Tri Hành đáp xuống đất, lần nữa nhấc chân đá một phát, mặt đỏ ké không kịp đứng dậy, chỉ có thể tiếp tục quay cuồng.
“Này! Thiết sơn đè Ngu Công!”
Phương Tri Hành không ngừng đạp, mặt đỏ ké không ngừng quay cuồng.
Boong tàu rầm rầm chấn động!
Người vây xem vội vàng lui ra!
Đùng!
Sau khi mặt đỏ ké quay một vòng tròn, gã đột nhiên đụng vào mạn thuyền, lòng gã kêu một tiếng không ổn, ngẩng mặt lên nhìn, một cái đế giày đang nhanh chóng phóng to trong tầm mắt của gã.
Gã sợ tới mức lập tức nhắm hai mắt lại.
Nhưng khi cái chân kia cách mặt gã trong gang tấc thì ngừng lại.
Mặt đỏ ké mở mắt ra, Phương Tri Hành đã dời lòng bàn chân, vươn tay với gã, cười nói: “Còn muốn đánh không?”
Mặt đỏ ké thầm thở phào, nắm lấy tay Phương Tri Hành, được kéo dậy, cười nói: “Không đánh nữa, huynh thắng rồi.”
Mọi người tặc lưỡi ngạc nhiên.
Hai người đánh nhau bắt đầu rất nhanh, kết thúc cũng nhanh, căng thẳng lại kích thích, người xem hoa cả mắt, ngừng hô hấp.
Thẳng đến khi chiến đấu chấm dứt, rất nhiều người mới ý thức được mình có thể hô hấp.
Chương 82: Gái Lầu Xanh (1)
[2.
Sử dụng chiêu thức tầng thứ nhất chiến thắng hoặc giết: 5 sinh mạng cùng cấp bậc (2/5)]
“Cái này cũng được!!” Trong lòng Phương Tri Hành mừng rỡ.
Thật ra thực lực của mặt đỏ ké chỉ có Quán Lực cảnh hậu kỳ mà thôi, còn kém cậu một khoảng xa!
Xem ra, cái gọi là “Sinh mạng cùng cấp bậc” là một giá trị phạm vi, bao trùm toàn bộ bốn giai đoạn bao gồm Quán Lực cảnh sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ và viên mãn!
“Ha ha, cái này dễ làm nha!”
Trong mắt Phương Tri Hành phát ra một luồng chiến ý, nhìn mọi người xung quanh nói: “Ta vẫn có thể tiếp tục, có ai muốn luyện với ta không?”
Lập tức, một thanh niên cường tráng cao sáu thước đi ra, hắn sờ râu trên mặt, cười nói: “Ta thử xem.”
Phương Tri Hành vươn tay: “Mời.”
Thanh niên cường tráng hoạt động hai tay, đột nhiên giậm chân, xông tới giống như một con trâu.
“Vượn Già Ôm Cây!”
Hắn mở ra hai cánh tay, trong miệng quát khẽ, muốn cho Phương Tri Hành một cái ôm gấu.
Phương Tri Hành cũng quen thuộc chiêu “Vượn Già Ôm Cây” này, lập tức nghênh đón, cũng mở ra hai cánh tay.
Hai người đàn ông ôm nhau.
Thanh niên cường tráng dùng sức ôm chặt eo của Phương Tri Hành, đồng thời eo của hắn cũng bị hai cánh tay của Phương Tri Hành kẹp lấy.
Ặc!
Sắc mặt thanh niên cường tráng đột nhiên nghẹn đỏ bừng, khó có thể hô hấp, hai chân cũng rời khỏi mặt đất.
“Ngừng ngừng ngừng…” Hắn kêu lên.
Phương Tri Hành mỉm cười, buông hắn ra.
[2.
Sử dụng chiêu thức tầng thứ nhất chiến thắng hoặc giết: 5 sinh mạng cùng cấp bậc (3/5).]
Không mất bao lâu, Phương Tri Hành lại thoải mái đánh bại hai Quán Lực cảnh.
Một hơi chiến thắng bốn đệ tử Thiết Sơn môn can đảm mạnh mẽ, đám người vây xem không khỏi phải ghé mắt.
“Huynh đệ, rốt cuộc huynh là thần thánh ở đâu thế?”
“Nói xem, sư phụ của huynh là đại lão nào trong Thiết Sơn môn chúng ta?”
“Nào nào nào, ta thử hai chiêu với huynh.”
…
Có người tò mò hỏi thăm lai lịch của Phương Tri Hành, có người xắn tay áo, bị kích động muốn đối luyện với cậu.
Phương Tri Hành cười, cậu không bị máu nóng xông lên não, mà là thấy được thì dừng, xua tay nói: “Không đánh, ta mệt rồi, hẹn lần sau đi.”
“Được, vậy lần sau!”
Mọi người cũng không làm khó Phương Tri Hành, dù sao cậu ra tay rất có chừng mực, có điểm dừng, không đánh thương bất kỳ ai, cho người ta ấn tượng rất tốt.
Phương Tri Hành nhìn về phía giao diện hệ thống.
[Điều kiện max cấp Thiết Sơn công tầng thứ 2:
1.
Tu luyện tầng thứ nhất viên mãn: (Đã hoàn thành.)
2.
Sử dụng chiêu thức tầng thứ nhất chiến thắng hoặc giết: 5 sinh mạng cùng cấp bậc (Đã hoàn thành.)
3.
Đọc nội dung tầng thứ 2: 10 lần (Đã hoàn thành.)
4.
Thịt dị thú cấp 1: 600 cân hoặc Nhục Đan cấp 1 thượng phẩm: 365 viên (chưa hoàn thành)]
“Ừm, chỉ thiếu thịt dị thú.”
Phương Tri Hành than nhẹ trong lòng.
Thịt dị thú có độc, không thể ăn bừa, phải luyện chế thành Nhục Đan, loại trừ độc tính, mới có thể ăn.
Nhưng mà, cậu có hack max cấp, không cần phải ăn thịt dị thú vào trong bụng.
Cho nên, chỉ cần có thịt dị thú là được…
Phương Tri Hành và Vương Nghĩa Đồng trở về khoang thuyền, cậu nhân cơ hội hỏi: “Lão Vương, huynh từng săn giết dị thú chưa?”
“Ừm!”
Vương Nghĩa Đồng cởi bỏ áo, lộ ra ba vết sẹo vặn vẹo bên ngực trái, gật đầu nói: “Ta đã đi săn giết dị thú một lần, suýt chút nữa mất luôn cả mạng.”
Phương Tri Hành ngạc nhiên nói: “Chỗ nào có dị thú, trong dãy núi Phục Ngưu à?”
Vương Nghĩa Đồng lại lắc đầu: “Thật ra dãy núi Phục Ngưu không có quá nhiều dị thú, khu vực mà dị thú thường hoạt động được gọi là ‘Cấm Khu’, chính là khu vực nguy hiểm mà người thường cấm tiến vào.”
Phương Tri Hành hiểu rõ: “Trong huyện Khánh Lâm có Cấm Khu không?”
“Có, không chỉ có một chỗ! Đợi vào trong huyện thành, huynh mua một bản đồ xem thử, phía trên có đánh dấu nơi nào là Cấm Khu.”
Vương Nghĩa Đồng gật đầu, kinh ngạc nói: “Sao vậy, chẳng lẽ huynh muốn đi săn giết dị thú?”
Phương Tri Hành ậm ờ nói: “Tương lai một ngày nào đó có thể sẽ đi.”
Vương Nghĩa Đồng hiểu được, liền nói: “Ta bỗng nhiên nhớ tới, có một phương pháp có thể kiếm được Nhục Đan, đó chính là đi Cấm Khu săn giết dị thú, lại dùng thịt dị thú đổi lấy Nhục Đan.
Ta nghe nói có người từng làm như vậy, nhưng ta chưa từng thử.”
Phương Tri Hành nghe vậy cảm xúc khẽ rung động.
Hai người trở về phòng riêng nghỉ ngơi, không trò chuyện câu nào.
Tế Cẩu rất yên tĩnh, nằm ở cửa, cửa luôn được mở nên rất thoáng gió.
Tế Cẩu cứ nhìn chằm chằm một nơi nào đó.
Phương Tri Hành truyền âm hỏi: “Mày sao thế?”
Tế Cẩu trả lời: “Vừa rồi, tao ngửi thấy mùi máu tươi, là truyền ra từ chỗ phòng riêng của Tôn Cung Trường.”
“Mùi máu tươi?”
Phương Tri Hành nhướng mày, duỗi đầu nhìn qua phòng riêng cách vách của cách vách đối diện lối đi nhỏ.
Đúng vào lúc này, cửa phòng riêng mở ra, Tôn Cung Trường bước ra, sau đó lão đóng cửa, khóa lại.
Tôn Cung Trường bước đi thong thả.
Tế Cẩu thấy vậy, lập tức truyền âm nói: “Đã xác định, mùi máu tươi mà tao ngửi được tuyệt đối là máu người!”
Chương 83: Gái Lầu Xanh (2)
Trong lòng Phương Tri Hành nghiêm nghị, kinh ngạc nói: “Rốt cuộc Tôn Cung Trường này đang làm cái quỷ gì?”
Nhưng mà cậu nhanh chóng áp chế tò mò trong lòng.
Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, chuyện không liên quan đến mình thì gác nó qua một bên.
Thuyền lớn tiếp tục xuôi dòng.
Phương Tri Hành và Vương Nghĩa Đồng tán gẫu mệt, liền nằm trên giường chợp mắt ngủ một lát.
Nào ngờ, Vương Nghĩa Đồng vừa ngủ đã ngáy rung trời.
Phương Tri Hành và Tế Cẩu đều đeo lên mặt nạ đau khổ.
“Má nó, tao dứt khoát cắn chết hắn cho rồi.”
Tế Cẩu hùng hùng hổ hổ, phiền nhất là người khác ngủ ngáy.
Phương Tri Hành rất cạn lời, từ trong chăn lấy ra hai nút bông nhét vào lỗ tai, mơ màng ngủ mất.
Không biết qua bao lâu, hai người bọn họ bị tiếng ồn ào làm tỉnh giấc, có người ở lối đi la to.
“Sao vậy?” Vương Nghĩa Đồng mở mắt ra, nhanh chóng mở cửa.
Chợt nghe thấy có người đang hô to: “Phía trước xuất hiện cướp sông!”
“Cướp sông!!”
Vương Nghĩa Đồng và Phương Tri Hành nhìn nhau, không hẹn mà cùng đi tới cách vách.
La Khắc Hoành cũng nghe thấy tiếng động, hắn mở cửa ra, do uống say khướt nên cả phòng riêng đều là mùi rượu nồng nặc.
“Cái gì, cướp sông?” La Khắc Hoành lắp bắp kinh hãi, nháy mắt tỉnh rượu ba phần.
Tuy rằng hắn xuất thân cao quý, nhưng La gia môn phiệt đã sinh ra không biết bao nhiêu năm, con cháu đã sớm vượt qua con số mười vạn, hắn thuộc dòng nhánh của dòng nhánh của dòng nhánh…
Tóm lại, hắn ở La gia môn phiệt không quan trọng gì, có cũng được không có cũng được.
Nếu cướp sông giết đỏ mắt rồi, thực sự có thể sẽ giết hắn.
“Vương Nghĩa Đồng, ngươi ở lại bảo vệ ta.
Còn ngươi, gì ấy nhỉ ra ngoài xem thử tình huống, nhanh chóng báo lại.” La Khắc Hoành dặn dò.
Phương Tri Hành triệt để cạn lời.
Mẹ nó, hóa ra bao cỏ này vốn không nhớ tên của cậu.
Cậu cũng lười nói nhảm, nhanh chóng chạy tới boong tàu.
Lúc này, trên boong tàu tụ tập rất nhiều người, bao gồm ông chủ Tiền, huynh đệ Trình thị, còn có Tôn Cung Trường và đám người đệ tử Thiết Sơn môn.
Phóng mắt nhìn đi, phương hướng đầu thuyền, trên mặt sông ngoài 50m.
Sóng biển cuồn cuộn, một con thuyền nhỏ hơn thuyền lớn một vòng, đang lọt vào vây công của hơn mười chiếc thuyền nhỏ.
Toàn bộ người trên thuyền nhỏ quấn khăn trùm đầu màu cam, trong miệng bọn họ hô “Giết, giết”, rồi chen chúc nhau trèo lên boong tàu của thuyền lớn.
Trên boong tàu của thuyền lớn đó, đầu người lóe lên, ánh đao bóng kiếm, ánh lửa bắn lên, khói đặc tràn ra.
Ông chủ Tiền không nhanh không chậm lấy ra một cái kính viễn vọng, nhìn một cách cẩn thận rồi nói: “Đó là thuyền buôn của Ngô gia trấn Thanh Thủy.”
Một đệ tử Thiết Sơn môn hỏi: “Có cần cứu bọn họ không?”
Ông chủ Tiền liếc nhìn đối phương, nhàn nhạt nói: “Trấn Thanh Thủy là địa bàn của Hắc Hổ môn, phí bảo hộ cũng là nộp cho Hắc Hổ môn, chúng ta không cần xen vào việc của người khác.”
Mọi người đều im lặng, trơ mắt nhìn, giống như xem náo nhiệt.
Phương Tri Hành thấy vậy, không khỏi liếc nhìn Trình Thiên Ân trong đám người.
Hắn nổi tiếng là người hào hiệp, không thể không quan tâm chứ.
Chỉ thấy Trình Thiên Ân và một tráng hán dáng người vạm vỡ đứng sóng vai, ghé tai nói chuyện với nhau, có nói có cười.
Tráng hán vạm vỡ đầy râu, mắt vòng đầu báo, cơ bắp cuồn cuộn, cho người ta cảm giác áp bách rất lớn.
Phương Tri Hành hỏi một người bên cạnh: “Vị đại gia kia là?”
Người nọ giới thiệu: “Hắn là cận vệ của ông chủ Tiền, ‘Đạn Thối’- Chu Phúc Quang, cao thủ Thiết Sơn môn.”
“Đạn Thối?” Phương Tri Hành như có suy nghĩ.
Tu luyện Thiết Sơn công tầng thứ nhất đến viên mãn, có thể thức tỉnh vài loại kỹ năng bộc phát đặc biệt.
Đạn Thối chính là một trong những kỹ năng bộc phát cực kỳ nổi tiếng trong đó.
Nói đơn giản, Đạn Thối hơi tương tự với chân cao su, dùng uốn duỗi tốc độ nhanh để kích thích lực, hình thành thế bắn ra ngoài.
Võ giả Quán Lực cảnh bình thường, khoảng cách đứng yên nhảy xa lớn nhất cũng chỉ khoảng bốn năm mét.
Nhưng Đạn Thối lại có thể đạt tới tám mét chín mét thậm chí mười mét.
Hắn chẳng những có thể nhảy rất xa, còn có thể nhảy cực cao, giống như lòng bàn chân trang bị lò xo.
“Ừm, dường như quan hệ của Thiết Chưởng – Trình Thiên Ân và Đạn Thối Chu – Phúc Quang rất tốt.”
Phương Tri Hành chuyển mắt, hơi suy nghĩ, lần nữa nhìn về mặt sông ở xa xa.
Lúc này, đám cướp sông đều lên hết trên boong thuyền, xảy ra hỗn chiến với người của thuyền buôn Ngô gia.
Cùng lúc, lửa lớn trên thuyền buôn của Ngô gia càng đốt càng lớn, khói đặc cuồn cuộn, che khuất tầm mắt.
“Đúng rồi, Ngô gia buôn bán gì vậy?”
Ông chủ Tiền nói thầm, sau đó chợt thay đổi sắc mặt, kêu lên: “Có kịch hay xem rồi, con thuyền đó sắp nổ tung rồi.”
Mọi người nghi ngờ khó hiểu.
Ông chủ Tiền giải thích không nhanh không chậm: “Ngô gia buôn bán dầu hỏa, nếu như ta đoán không lầm thì trên thuyền đó đựng thùng dầu hỏa với số lượng lớn.”
Chương 84: Qua Đêm (1)
Gã vừa dứt lời, ầm!
Ánh sáng chói mắt, tiếng nổ mạnh vang lên, thuyền buôn của Ngô gia đột nhiên giải thể trong ngọn lửa đầy trời, mảnh nhỏ văng tung tóe khuếch tán ra bốn phương tám hướng, thậm chí còn có đám mây hình nấm màu đen nổi lên trên mặt sông.
Những thuyền nhỏ xung quanh thuyền buôn của Ngô gia đều bị nổ bay.
Ngay sau đó, trên mặt sông nhấc lên sóng nước cao mười mấy mét quét sạch hai bờ sông, trùng kích dòng sông, thượng du hạ du.
Ào ào ào!
Sóng đục ngập trời, gợn sóng phập phồng kịch liệt, nhanh chóng đánh lên trên thuyền lớn của Phương Tri Hành từng đợt.
Thuyền lớn kịch liệt đung đưa.
Đám người Phương Tri Hành kịp chuẩn bị, nhưng không ảnh hưởng bao nhiêu cả.
Nhưng người trốn bên trong khoang thuyền thì hoàn toàn không biết đang xảy ra chuyện gì.
“A, sao thuyền lại lắc lư vậy?”
“Có phải cướp sông đánh đến rồi không?”
“Mẹ ơi, mạng ta mất rồi!”
….
Một mảng sợ hãi kêu rên, ai nấy đều cảm thấy bất an.
Sóng nước đánh đến mãnh liệt, kéo dài một lúc mới từ từ kết thúc.
Rối loạn trong khoang thuyền cũng dừng lại theo.
Lúc này mọi người mới phát hiện chỉ là sợ bóng sợ gió, tự mình dọa mình.
“Đi thôi!”
Ông chủ Tiền ra lệnh, thuyền lớn lần nữa đi về phía trước.
Nó nhanh chóng đến gần khu vực nổ tung.
Gã phóng mắt nhìn đi, trên mặt sông lơ lửng lượng lớn mảnh vỡ thân thuyền, vô số thi thể bị đốt cháy cùng với tứ chi đứt cụt nát vụn.
Nước sông đều bị máu tươi nhuộm đỏ.
Tình cảnh này khiến người ta không đành lòng nhìn thẳng.
“Chậc chậc, tràng diện này đồ sộ ghê!”
“Người của thuyền buôn Ngô gia, còn có đám cướp sông đều đồng quy vu tận rồi!”
“Thoáng cái nổ chết nhiều người, được 100 người không?”
“Không chỉ 100 người thôi đâu, nếu chỉ tính thuyền của cướp sông thì đã có 7 8 chiếc, mỗi chiếc thuyền ít nhất là có 20 người.”
Mọi người nghị luận ầm ĩ, dựa người vào thành thuyền rồi ngóc đầu nhìn quanh.
“Cứu mạng, cứu mạng!”
Bỗng nhiên có tiếng kêu to truyền đến.
Phương Tri Hành nhìn lại theo tiếng, thì nhìn thấy một người nằm sấp trên ván gỗ nổi bồng bềnh trong sóng lớn phập phồng trên mặt sông phía trước, đang vẫy tay với thuyền lớn.
“Người có lòng, xin hãy cứu ta!”
Người đó kích động hét lớn: “Chân của ta bị thương rồi, không bơi được, cầu xin các người hãy cứu ta.”
Vậy mà còn một người sống sót!
Mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía ông chủ Tiền, thuyền là của gã nên chuyện này phải do gã quyết định.
Nhưng ông chủ Tiền lại thờ ơ, không thèm liếc mắt nhìn người đó.
Mọi người thấy thế thì bẽn lẽn cúi đầu, trong lòng sáng tỏ.
Phương Tri Hành lần nữa liếc nhìn Trình Thiên Ân.
Kết quả, hắn cũng không nói gì, không làm gì cả.
Đây là phong phạm của đại hiệp à?
Nhưng giây tiếp theo, ào ào!
Bỗng nhiên một thứ rất lớn thình lình vọt ra khỏi mặt nước, há cái miệng dính đầy máu, lộ ra từng hàng răng nanh khiếp người, nuốt lấy người đang kêu cứu một ngụm, sau đó chui vào nước, dâng lên bọt nước cao mấy mét.
Đồng tử của Phương Tri Hành co rút lại, cậu thấy hình thể của thứ đó khổng lồ, dài ít nhất là mười mét, trên thân phủ lớp vảy đen kịt, đường nét hơi giống cá sấu.
“Đù, đó là thứ gì vậy?”
Mọi người đều bị vật lớn đột nhiên xuất hiện dọa sợ.
“Lẽ nào là thuỷ quái?”
Có người nghẹn ngào gào lên, mang theo hoảng sợ cực lớn.
Trong lòng của ông chủ Tiền hơi hồi hộp, sắc mặt thay đổi, gấp gáp hét lên: “Đi mau, mau!”
Gã ra lệnh, đám phu chèo thuyền luống cuống tay chân, thao tác một lượt.
Nhưng thuyền lớn không phải nói nhanh là có thể nhanh ngay được.
Giây tiếp theo, ầm ầm!
Quái vật trong nước chợt nổi lên mặt nước, cắn xác chết trôi rách nát, ngậm ở trong miệng, sau đó ném mạnh về phía trước.
Xác chết trôi bay lên rồi rơi xuống.
Quái vật trong nước rướn cổ lên, cái miệng lớn dính đầy máu mở ra, sau đó xác chết trôi lọt vào trong miệng, khoảnh khắc khép miệng lại.
Phụt!
Miệng đầy dịch thể tràn ra ngoài!
Cảnh tượng này khiến mọi người tê cả da đầu, cực kỳ sợ hãi.
Vì vậy nên Phương Tri Hành thấy rõ dáng vẻ của quái vật trong nước.
Đầu bẹp như cá sấu, nửa thân dưới giống mãng xà như nhau vừa thô vừa dài, không có tứ chi, toàn thân mọc vảy đen kịt cực dày.
“Quái vật này là dị thú đúng không, có ai nhận ra đây là dị thú gì không?” Có người không nhịn được nên mở miệng hỏi.
Đáng tiếc không ai trả lời cả.
Mọi người khẩn trương nín thở.
Thuyền lớn gia tốc từng chút một, chạy qua bên cạnh thuỷ quái, cách nó chưa đến 10 mét.
Ào ào!
Bỗng nhiên thuỷ quái lần nữa lẻn vào nước, vung đuôi, nhấc lên sóng nước vừa dài vừa cao, đánh lên trên bong thuyền khiến mọi người ướt đẫm.
Mọi người không dám khinh thường, vội vã nhìn xung quanh, tìm kiếm bóng dáng của thuỷ quái.
Nhưng thuỷ quái đã biến mất, không còn tăm hơi.
“Có phải thuỷ quái ăn no nên đi rồi hay không?” Có người nhỏ giọng nói.
“Mong là như vậy.”
Thuyền lớn tiếp tục chạy về phía trước ngay lúc mọi người đang lo lắng.
Bõm!
Mặt sông chợt nổ tung, thuỷ quái vọt ra khỏi mặt nước, đánh thẳng lên phía bên phải thân thuyền.
Chương 85: Qua Đêm (2)
Bịch!
Thuỷ quái đụng đầu lên trên thuyền tạo thành lỗ thủng lớn, hơn một nửa cơ thể khổng lồ của nó đã chạm vào trong khoang thuyền.
Thuyền lớn bị va chạm, sau đó lắc lư mạnh.
Sợ điều gì thì sẽ gặp điều đó!
Đám người trên boong thuyền đều hoảng sợ thay đổi sắc mặt, ai nấy đều lảo đảo.
Sau đó, thuỷ quái chuyển động cơ thể, chui vào trong khoang thuyền.
Dưới boong thuyền có hai tầng không gian, tầng dưới cùng là khoang chứa hàng, tầng trên là khoang thuyền, cũng là nơi mà đám người Phương Tri Hành ở.
Thủy quái chui vào trong khoang chứa hàng từ vị trí mà nó phá vỡ.
“Mau, mau đi giết nó!”
Ông chủ Tiền sợ muốn chết, vội vàng giậm chân, hét lên: “Nếu như thuỷ quái đánh xuyên qua đáy thuyền thì chúng ta sẽ toang hết đó!”
Mọi người khiếp sợ, chỉ nghe Đạn Thối – Chu Phúc Quang hét lớn: “Đi theo ta!”
Một đám đệ tử Thiết Sơn môn lập tức đuổi theo.
Trình Thiên Ân thì hơi chần chờ, nhưng cũng bước nhanh theo.
Mà động tác của Tôn Cung Trường lại rất nhanh, lão chạy về khoang thuyền đầu tiên.
Nhưng lão vẫn là chậm thua Phương Tri Hành một nhịp.
Khoảnh khắc thủy quái đâm vỡ thân thuyền, Phương Tri Hành đã chạy về khoang thuyền nhanh như gió, rồi chui thẳng vào phòng riêng của cậu.
Tiền tài hành lý của cậu đều ở trong phòng riêng, có Tế Cẩu đang trông coi.
“Bên ngoài xảy ra chuyện gì vậy, tiếng va chạm vừa nãy là gì?”
Tế Cẩu truyền âm đến hỏi.
Phương Tri Hành nhanh chóng thu dọn hành lý, nói một cách đơn giản: “Thuỷ quái xông vào khoang thuyền rồi, chúng ta phải chạy ngay thôi.”
“Thuỷ quái?”
Tế Cẩu nghiêm nghị, trước đây có nghe nói thuỷ quái tàn sát sông ngòi bừa bãi, lật tung đội thuyền, không ngờ lại gặp được ở đây.
Quân tử không đứng dưới tường xiêu!
Nếu nguy hiểm đã giáng đến thì tất nhiên không thể ngồi chờ chết, phải giữ lại mạng nhỏ rồi hẵng nói.
Một người một chó rời khỏi phòng riêng.
Đúng lúc này, Tôn Cung Trường ôm chiếc rương lớn bước nhanh ra khỏi phòng riêng của lão.
Tôn Cung Trường vừa quay đầu đã nhìn thấy Phương Tri Hành đeo hành lý.
Hai người họ liếc nhìn nhau.
Tôn Cung Trường không biểu cảm, cũng không nói gì, chỉ quay đầu bước đi như bay.
Phương Tri Hành nhắm mắt theo đuôi.
Hai người một chó dường như đồng thời chạy đến boong thuyền.
Đúng lúc này, thân tàu lắc mạnh, nơi nào đó truyền đến tiếng vang cực lớn.
Phương Tri Hành đưa đầu nhìn thì phát hiện một lổ thủng lớn bên trái thân thuyền, một chiếc đuôi rắn thô chắc rũ ở bên ngoài, chậm rãi duỗi vào.
Ào ào ào!
Nước sông rót vào theo khe nứt!
Tế Cẩu ngạc nhiên nói: “U là trời, đó là thuỷ quái à?”
Vẻ mặt của Phương Tri Hành nghiêm túc, cậu quay đầu nhìn lại.
Thì nhìn thấy Tôn Cung Trường ôm chiếc rương lớn, giậm chân không chút do dự, nhảy xuống boong thuyền, vào trong dòng sông, sau đó bơi về phía bên bờ.
Bên bờ cách thuyền lớn khoảng 20 mét!
Phương Tri Hành nhìn thấy cảnh tượng này thì đeo hành lý lên, sau đó ôm Tế Cẩu nhảy xuống.
Tõm!
Hai người họ chìm ngập trong nước sông.
Hai chân Phương Tri Hành đạp liên tục, nổi lên mặt nước, đồng thời buông Tế Cẩu ra.
Tế Cẩu biết bơi, nó bơi kiểu chó, bốn móng vuốt nhỏ đạp liên tục, bơi từng chút về phía bên bờ.
Phương Tri Hành thì bơi ếch.
Hết cách, cậu mang theo hơi nhiều vật nặng, những thứ như liệp đao, chuỷ thủ, cung tên, đồng tiền đều là kim loại, nặng trịch ở trong nước, cần phí không ít sức lực mới kéo theo được.
Một người một chó dùng toàn bộ sức mạnh bơi về phía trước.
Dần dà, hai người họ đã đuổi kịp Tôn Cung Trường, chủ yếu là Tôn Cung Trường còn ôm theo chiếc rương lớn, dường như rất nặng.
“A!”
“Cứu mạng!”
Phía sau truyền đến từng tiếng hoảng sợ và tiếng kêu thê lương thảm thiết.
Bộp bộp bộp!
Rất nhiều người thấy tình thế không ổn, lần lượt lựa chọn nhảy thuyền chạy trốn.
Có người nhảy phía bên trái, có người lại nhảy phía bên phải, bơi về phía bờ bên kia.
Khoảng nửa phút sau, Phương Tri Hành và Tế Cẩu bơi được lên bờ.
Hai người họ lên bờ, ngồi liệt trên ghềnh bãi, mở miệng thở dốc, ngẩng đầu nhìn về phía dòng sông.
Chỉ thấy thuyền lớn nghiêng nghiêm trọng, đuôi thuyền đã chìm dưới mặt sông, đầu thuyền thì hơi nhếch lên.
Bong thuyền có bóng người đu đưa.
Trong sông thì có người giãy giụa, lại có người đang liều mạng bơi đi.
Bịch!
Bỗng một tiếng vang cực lớn, boong thuyền nổ tung phá thành một lổ thủng, thuỷ quái chui ra khỏi boong thuyền, cái miệng lớn dính đầy máu ngậm lấy nửa thân trên của một người, ruột treo ở bên ngoài, máu me đầm đìa.
“Đỉnh lắm, con thuỷ quái này là dị thú cấp mấy vậy?”
Tế Cẩu không khỏi trừng mắt chó.
Phương Tri Hành đâu biết được, tầm mắt cậu đảo qua, nhìn thấy Tôn Cung Trường ôm chiếc rương lớn bò lên bờ cách hạ du 7 8 mét.
Lão cũng mệt đến ngất ngây, nằm ngửa trên đất bùn, ngực phập phồng kịch liệt.
Keng keng! Chiếc rương lớn thỉnh thoảng lung lay, dường như bên trong có thứ gì đó muốn chạy ra ngoài.
Tôn Cung Trường thấy vậy thì không ngừng bò dậy, dán lên trên chiếc rương, miệng động đậy giống như đang nói gì đó.
Chương 86: Khảo Vấn (1)
Không bao lâu sau, chiếc rương lớn yên tĩnh lại.
Tôn Cung Trường thở phào, sau đó quay đầu nhìn quanh, chợt lão phát hiện Phương Tri Hành đang quan sát lão.
“Hửm?” Hai mắt Tôn Cung Trường hơi trừng lên, nhìn chằm chằm về phía Phương Tri Hành, ánh mắt sắc bén dày đặc khí lạnh mang theo sự tàn nhẫn và ý cảnh cáo.
“…”
Phương Tri Hành giật mình, không hề sợ hãi, cậu bình tĩnh chuyển mắt, sau đó đứng lên, lần nữa sửa sang lại y phục và hành lý ướt đẫm, vắt hết nước.
“Đi!”
Phương Tri Hành đeo hành lý lên, chạy thuận theo bờ sông.
Một người một chó nhanh chóng lướt qua bên cạnh Tôn Cung Trường.
Song phương không có bất kỳ giao lưu nào, cũng không tiếp xúc ánh mắt, mà chỉ lướt qua.
“Ừm!”
Trong rương lớn loáng thoáng truyền ra tiếng nức nở, âm thanh rất nhỏ rất mơ hồ, nghe không rõ cho lắm, thậm chí là không cách nào xác định có phải là tiếng nức nở hay không.
Phương Tri Hành biết rõ đạo lý tò mò thì hại chết mèo, không nghĩ đến thì sẽ không nhiều chuyện.
Hắn và Tôn Cung Trường nước sông không phạm nước giếng, không nhìn nhau, như vậy trái lại là hay nhất.
Bất giác, một người một chó càng đi càng xa.
Lúc đang đi, Phương Tri Hành quay đầu lại nhìn, phát hiện chiếc thuyền lớn đã chìm xuống hết, chỉ còn lại một cột buồm ngã lệch trên mặt sông.
Không biết có bao nhiêu người nguy hại, cũng không biết có bao nhiêu người chạy trốn được.
Ánh mắt của Phương Tri Hành hờ hững, cậu đến thế giới này chưa được hai tháng thì đã quen với kiểu sinh ly tử biệt, chết lặng rồi.
“Huynh đệ, đợi ta một lát.” Bỗng có người hét lên ở phía sau.
Phương Tri Hành kinh ngạc xen lẫn nghi ngờ quay đầu lại.
Thì nhìn thấy hai thanh niên cũng ướt đẫm chạy nhanh tới.
“Chậc, là hai người à?”
Phương Tri Hành có ấn tượng với hai thanh niên này, chính là hai trong số đệ tử Thiết Sơn môn mà trước đó cậu đánh bại.
Một người là mặt đỏ ké, người còn lại là thanh niên cường tráng cao sáu thước.
“Hai người sống sót rồi.” Phương Tri Hành gật đầu với bọn họ.
Mặt đỏ ké vẫn còn sợ hãi, sắc mặt trắng bệch, lắc đầu than thở: “Mẹ nó, ta suýt chút nữa thì chết rồi.”
“Phàm là vận may kém thì bọn ta đã ngủm trên chiếc thuyền đấy rồi.” Thanh niên cường tráng cũng cảm thấy may mắn.
Phương Tri Hành hỏi: “Hai người có dự định gì không, có muốn đi với ta?”
Mặt đỏ ké vội vàng nói: “Đương nhiên là đi cùng rồi, trên đường cũng có thể quan tâm nhau tí.”
Thanh niên cường tráng gật đầu theo, rõ ràng cũng có ý này.
Phương Tri Hành hiểu rõ, cậu chắp tay nói: “Vẫn chưa báo tên họ, tại hạ là Phương Tri Hành.”
Mặt đỏ ké trịnh trọng nói: “Ta là Lâm Tử Quang, hắn là Mã Vĩnh Đường.”
Phương Tri Hành hỏi: “Hai người biết chúng ta đang ở nơi nào không? Cách huyện thành Khánh Lâm bao xa nữa?”
Lâm Tử Quang lập tức đưa tay vào ngực, lấy ra một tấm vải rồi mở ra.
Phương Tri Hành nhìn chăm chú rồi không khỏi nhếch mày.
Đúng là bản đồ!
Lâm Tử Quang chỉ vào con đường thô trên bản đồ, nghiêm túc nói: “Chúng ta đại khái ở vị trí này, huyện thành Khánh Lâm ở chỗ này, có khả năng là phải đi một đoạn đường, gần thì 30 40 dặm, xa thì 60, 70 dặm.”
Phương Tri Hành hiểu rõ, với cước lực của võ giả bọn họ, chút lộ trình này chẳng là gì cả.
Ba người họ dẫn theo một con chó lên đường.
Phương Tri Hành thỉnh thoảng quay đầu nhìn lại phía sau, nhưng không phát hiện Tôn Cung Trường, lão hoặc là không chạy xuống hạ du, hoặc là không đi dọc theo bờ sông.
Nhưng không cần quan tâm đến lão, Phương Tri Hành vui vẻ nói chuyện với Lâm Tử Quang, nghe ngóng tình hình của Thiết Sơn môn.
Lâm Tử Quang bọn họ chỉ là đệ tử tầng thấp nhất của Thiết Sơn môn, phía trên có hương chủ, đường chủ, phó môn chủ, môn chủ.
“Thiết Sơn môn ta chiếm cứ 2 phần 3 địa bàn của huyện Khánh Lâm, 1 phần 3 địa bàn còn lại bị Hắc Hổ môn chiếm cứ, nhưng căn cơ của Hắc Hổ môn ở huyện Từ Lâm sát vách, cho nên chuyện lớn nhỏ của huyện Khánh Lâm trên cơ bản là do Thiết Sơn môn định đoạt.”
Lâm Tử Quang miệng lưỡi lưu loát.
Phương Tri Hành hỏi: “Hai người luyện võ ở Thiết Sơn môn, đều có được Nhục Đan à?”
“Được chứ!”
Lâm Tử Quang gật đầu, rồi lại bổ sung: “Nhưng Nhục Đan không phải là miễn phí đâu, cần dùng cống hiến để đổi lấy.
Ví dụ lần này bọn ta chấp hành nhiệm vụ hộ tống, nếu hoàn thành thuận lợi thì có thể đạt được 5 viên Nhục Đan làm phần thưởng.”
Lâm Tử Quang nói đến đây thì tò mò nói: “Phương huynh, huynh thật sự không phải là đệ tử của Thiết Sơn môn bọn ta ư?”
Phương Tri Hành nói mơ hồ: “Ta theo một vị cao thủ tập võ, hắn đã dạy ta Thiết Sơn công, trước khi gặp được hai người thì ta hoàn toàn không biết sự tồn tại của Thiết Sơn môn.”
Lâm Tử Quang nghe vậy, không nhịn được mà tự mình tưởng tượng, trầm ngâm nói: “Thiết Sơn công là công pháp độc quyền của Thiết Sơn môn bọn ta, vị cao nhân dạy Thiết Sơn công cho huynh nhất định có mối quan hệ mật thiết với Thiết Sơn môn bọn ta.”
Chương 87: Khảo Vấn (2)
Gã để lộ hàm răng hơi vàng, nhếch miệng cười nói: “Nếu nói như vậy, chắc huynh cũng được xem là người của Thiết Sơn môn bọn ta đó!”
Mã Vĩnh Đường gật đầu, vội vàng nói: “Đúng vậy, người mình!”
Phương Tri Hành phát hiện hai người này cố ý lôi kéo quan hệ, làm thân với cậu, cho nên cười nói: “Đúng vậy, đều là người mình.”
Trong lúc trò chuyện vui vẻ, mặt trời dần lặn xuống phía tây, ba người một con chó đi xa dần.
Dần dần, bọn họ đi được khoảng hai mươi dặm, đường sá bỗng trở nên gồ ghề dốc đứng.
Hai lên bờ sông dần dần cao hơn, tạo thành vách đá cheo leo, dòng sông cũng biến thành một hẻm núi sâu hun hút.
“Chỗ này là…”
Lâm Tử Quang thấy vậy, gã lại lấy bản đồ ra đối chiếu.
“Ừ, chúng ta không đi nhầm đường đâu, vượt qua hẻm núi này rồi đi thêm khoảng mười dặm nữa sẽ đến huyện thành.” Gã phấn khởi cười nói.
Mã Vĩnh Đường vội nói: “Vậy thì chúng ta mau đi thôi, chắc có thể đến nơi trước khi trời tối hẳn.”
Đương nhiên Phương Tri Hành không có ý kiến gì.
Ba người một chó đi nhanh hơn, bọn họ leo lên một đoạn dốc, đến đỉnh vách đá.
Con đường núi gồ ghề nhấp nhô, thỉnh thoảng có mấy tảng đá dữ tợn xuất hiện, giống như hổ chặn đường.
Không chỉ như vậy, mặt đất đầy gai nhọn, rất dễ khiến cổ chân bị thương.
“Ôi, thật con mẹ nó khổ quá!”
Lâm Tử Quang đi đầu bất mãn phàn nàn, “Chuyến đi này không kiếm được tiền, cũng đừng mơ tưởng đến Nhục Đan nữa, chỉ toàn chịu khổ thôi!”
Mã Vĩnh Đường cũng rất buồn bực, ấm ức nói: “Sớm biết thế này, ta đã đến Cấm Khu săn dị thú rồi.”
Lâm Tử Quang càng nói càng tức giận, đáp lại: “Lúc trước nghe người ta giới thiệu rằng thuyền buôn của Tiền Ký Vân rất an toàn, chưa từng xảy ra chuyện gì, đi theo gã ra ngoài làm nhiệm vụ rất thoải mái dễ dàng, chằng khác gì nằm không mà kiếm được tiền.
Ôi đệch, ai mà ngờ mọi chuyện lại trở nên tồi tệ như thế này.”
Tiền Ký Vân chính là tên của ông chủ Tiền.
Mã Vĩnh Đường đột nhiên cảm thấy lo lắng, hỏi rằng: “Huynh nói, chúng ta chấp hành nhiệm vụ thất bại, sau khi trở về có bị trừng phạt không?”
Lâm Tử Quang chớp mắt, nhất thời không khỏi cảm thấy hơi lo lắng, ngoài miệng lại an ủi rằng: “Không đâu không đâu, chúng ta suýt mất mạng, không có công lao cũng có khổ lao mà.”
Mã Vĩnh Đường nghĩ lại thì thấy cũng đúng.
Bọn họ đang đi thì một cảnh đẹp xuất hiện đằng trước, hoa đỗ quyên nở rộ khắp nơi, phong thái tuyệt đẹp, rực rỡ như gấm hoa, khiến người ta hoa mắt.
“Cảnh đẹp quá, khiến ta nhớ đến ‘Hàm Hương lâu’.” Đôi mắt Lâm Tử Quang sáng lên, đột nhiên liếm khóe môi.
Mã Vĩnh Đường cười ha hả đáp: “Hàm Hương lâu cũng trồng một vùng hoa đỗ quyên trong sân, nhưng mà tiểu tử ngươi nhớ đến mấy bông hoa kia, hay nhớ đến nữ nhân trong Hàm Hương lâu hả?”
Lâm Tử Quang ngẩng đầu nhìn trời hoàng hôn nơi chân trời, cười lớn: “Sau khi trở về ta sẽ mời huynh đến Hàm Hương lâu chơi đùa, à, Phương huynh này, huynh cũng đi nhé, ta nói cho huynh biết, mấy cô nương trong Hàm Hương lâu, phải nói rằng mềm mịn…”
Phập!
Vẻ mặt Lưu Tử Quang cứng đờ, giọng nói chợt dừng lại, gã cúi đầu nhìn xuống ngực, một mũi tên ghim vào ngực gã, máu nhanh chóng thấm ra làm ướt đẫm cổ áo.
“Hả???”
Mã Vĩnh Đường đứng hình, hai mắt nhìn chằm chằm Lâm Tử Quang, đầu óc lập tức trở nên trống rỗng.
“Cẩn thận!”
Ngay lúc Lâm Tử Quang trúng tên, Phương Tri Hành đã nhanh chóng cúi người xuống quan sát xung quanh.
Sau đó cậu nhìn thấy mấy tia sáng lạnh bay đến từ giữa không trung, vút vút, âm thanh xé nát không trung mơ hồ vang lên.
Cậu túm lấy cánh tay Mã Vĩnh Đường, kéo hắn chạy đến núp dưới một tảng đá nhô cao.
Keng! Keng! Keng!
Sau khi Lâm Tử Quang nôn ra máu ngã xuống đất.
Từng mũi tên bắn vào tảng đá, hoặc bật ngược bay ra, hoặc cắm xuống đất.
Phương Tri Hành rút cung tên ra, đồng thời thò đầu ra một chút, quét mắt nhìn khu rừng sâu không thấy điểm cuối.
Ánh hoàng hôn lạnh lẽo chiếu xuống, rừng cây tối đen sâu thẳm.
Phương Tri Hành không thể tìm ra vị trí tên xạ thủ đang đứng.
Tình hình lúc này vô cùng nguy hiểm, tiến cũng không được mà lùi cũng không xong, sau lưng chính là vách đá.
Chắc chắn kẻ thù đang ẩn nấp trong rừng cây, có thể bắn lén bất cứ lúc nào.
Có thể nói rằng tình hình rất bất lợi.
“Cứu, cứu ta với…”
Lâm Tử Quang vẫn chưa chết, gã nằm trên mặt đất rên rỉ.
Mã Vĩnh Đường co rúm người, hét lên với hắn: “Huynh cố gắng lên, ta đến cứu huynh ngay đây.”
“Đau quá!”
Lâm Tử Quang khẽ nâng đầu lên, sự sợ hãi vô cùng tận hiện lên khuôn mặt gã, “Ta sắp chết rồi, nương còn đang ở nhà chờ ta…”
“Cố gắng lên, huynh sẽ không sao đâu!” Mã Vĩnh Đường hét lên: “Ta sẽ đưa huynh về nhà, ta sẽ đưa huynh đến Hàm Hương lâu…”
Còn chưa dứt lời, vút!
Bất thình lình, một mũi tên bay xuống, bắn trúng bụng Lâm Tử Quang.
Gã phun ra một ngụm máu, hai mắt nhanh chóng tối sầm lại.
“Đệch con mẹ ngươi!”
Mã Vĩnh Đường không thể kiềm chế cơn giận, hắn nhìn về phía rừng cây bên kia chửi ẩm lên, nguyền rủa mười tám đời tổ tông của hung thủ.
Chương 88: Gian Tế (1)
Vẻ mặt Phương Tri Hành lạnh lùng, cậu tạm thời vẫn chưa nắm rõ tình hình của kẻ địch, tuy có kỹ nghệ Xạ Thủ Tinh Anh nhưng lại không thể dùng được.
Bỗng nhiên, cậu nhìn về phía Tế Cẩu rồi truyền âm: “Mày tạo ra hai phân thân, chạy vào rừng cây xem thử.”
Tế Cẩu im lặng một lát, trốn sau lưng Phương Tri Hành, tránh khỏi tầm nhìn của Mã Vĩnh Đường.
Chỉ thấy cái bóng dưới người Tế Cẩu nhúc nhích, hai con Tế Cẩu giống hệt nhau ngưng tụ thành hình.
Sau đó hai con Tế Cẩu một trái một phải chạy vào rừng cây.
Vút vút vút!
Trong nháy mắt, mấy chục mũi tên bay đến giống như một trận mưa tên quét qua.
“Áu~”
Mũi tên bắn xuyên qua bụng một con Tế Cẩu, nó ngã gục xuống đất.
Con Tế Cẩu còn lại suýt trúng tên, nó nhảy vào khe hở giữa hai tảng đá, không dám ló đầu ra.
Ngay sau đó, hai con Tế Cẩu đều tan rã, biến thành khói đen trở về với bản thể.
Tế Cẩu truyền âm nói: “Không được, không thể xông được.”
Phương Tri Hành nhìn tận mặc, cậu không trách móc Tế Cẩu vô dụng, trầm giọng nói: “Ít nhất có hai mươi tên xạ thủ, cách chúng ta từ 30 đến 50 mét.”
Tế Cẩu vội vàng nói: “Rừng cây tối mịt, không thấy gì cả.”
Phương Tri Hành đáp: “Đừng vội, bọn chúng nhất định sẽ ra ngoài.”
Thật sự không sai, chừng một lúc sau, đối phương mất kiên nhẫn.
Từng bóng người bước ra khỏi rừng cây, bọn họ mặc áo da thú, chít khăn đội đầu màu cam.
“Cướp sông!!”
Phương Tri Hành nhướng mày, sắc mặt không khỏi thay đổi.
“Sao, sao nơi này lại có cướp sông chứ?” Mã Vĩnh Đường cũng vô cùng kinh ngạc.
Tuy khu vực này có vách đá dựng đứng, rất thích hợp để mai phục nhưng lại không thuận lợi cho việc cướp bóc.
Còn mục đích của đám cướp sông, chắc là muốn cướp những chiếc thuyền qua lại, kiếm vật tư sinh tồn mới đúng.
Phương Tri Hành im lặng một lát, cậu lớn tiếng nói: “Các vị hải hán Lục Lâm, bọn ta chỉ là người đi đường, không có thù oán gì với các vị, tại sao lại ra tay tàn nhẫn?”
Một tên mặc áo da thú cười lạnh: “Không phải các ngươi là người của Thiết Sơn môn à? Lão tử chỉ muốn giết người của Thiết Sơn môn các ngươi!”
Mã Vĩnh Đường phẫn nộ gầm lên: “Ta đệch cả nhà ngươi, bắn lén thì ghê gớm lắm à, có gan thì đến đây đánh tay đôi với lão tử!”
Tên mặc áo da thú cười lạnh: “Đánh tay đôi thì đánh tay đôi, ngươi ra đây!”
Mã Vĩnh Đường lập tức đứng dậy.
Vút vút!
Đột nhiên, vài mũi tên lao vun vút đến, dọa khiến hắn rụt người lại, chửi rằng: “Moẹ bọn bây, bọn bây con mụ nó toàn là lũ hèn nhát đần độn!”
Khóe miệng Phương Tri Hành hơi giật giật, cậu cũng cạn lời rồi.
Người mặc áo da thú thong dong bình tĩnh, lại hét lớn: “Hai người các ngươi nghe cho rõ, bên bọn ta có hai mươi tên xạ thủ, ngoài ra còn có năm võ giả thực lực mạnh mẽ.
Các ngươi hãy tự cân nhắc xem bản thân có bao nhiêu phần thắng, có bao nhiêu khả năng trốn thoát.
Ta khuyên các ngươi đừng tiếp tục chống cự vô ích nữa, mau chóng ra đầu hàng, bọn ta đảm bảo không giết tù binh.”
Người này đang khuyên hàng!
Nghe thấy lời này, Mã Vĩnh Đường không khỏi nhìn sang Phương Tri Hành, thấp giọng nói: “Phương huynh, tên chó má này chẳng nói câu nào thật cả, chúng ta tuyệt đối không được mắc câu.”
Đậu má, còn cần ngươi nói à!
Phương Tri Hành cẩn thận thò đầu ra, xác định vị trí của từng tên xạ thủ.
Với tốc độ bắn tên của bản thân, cộng thêm thuộc tính mê hoặc của kỹ năng Bộc Phát [Khúc Xạ].
Giả sử đám cướp sông này phản ứng sau ba giây, vậy thì cậu ít nhất có thể bắn chết 6, 7 người trong một lần.
Nếu may mắn, thậm chí có thể bắn chết cả 10 người cùng lúc.
“Ừm, cho dù mình bắn chết bao nhiêu người, một khi đám cướp sông này có thương vong thì chắc chắn bọn chúng sẽ hoảng hốt lo sợ, như vậy mình sẽ có cơ hội thoát thân.”
Phương Tri Hành nghĩ vậy.
Lúc này, Tế Cẩu truyền âm hỏi: “Chiến luôn hay dọt lẹ?”
Phương Tri Hành liếc mắt nhìn Tế Cẩu, đột nhiên nhận ra một vấn đề nghiêm trọng.
Rơi vào cảnh đường cùng này, cậu rất khó có thể trốn thoát.
Nhưng Tế Cẩu thì khác!
Đối với Tế Cẩu, thực ra tình cảnh bây giờ hoàn toàn không phải đường cùng.
Nó còn ba mạng nên có thể chọn nhảy xuống vực để trốn thoát bất cứ lúc nào, gần như chắc chắn có thể sống sót.
Nghĩ đến đây, Phương Tri Hành bực bội hỏi ngược lại: “Mày nghĩ tao phắn được chắc?”
Tế Cẩu đáp: “Chuyện này còn phải xem thằng cướp sông kia có nói láo hay không.
Nếu bọn nó thực sự có năm võ giả chưa rõ thực lực + hai mươi tên xạ thủ thì mày xác định cmn rồi.”
Phương Tri Hành nhếch mép đáp: “Mày yên tâm đi, cho dù tao liều cái mạng này cũng đảm bảo mày đéo chết được đâu.”
Tế Cẩu hừ lạnh đáp: “Thôi bớt móc mỉa đi thằng chó! Đ-t mẹ mày đi đường núi mà cũng gặp cướp sông, xui vãi đái thế này, có phải tổ tiên mày bị người ta đào mồ rồi không?”
Phương Tri Hành trừng mắt nói: “Nuôi mày được cái đếch gì? Sao mày không phát hiện ra đám cướp sông này sớm hơn đi?”
Chương 89: Gian Tế (2)
Tế Cẩu nheo mắt, chửi không thương tiếc: “Đm mày chính là Conan, đi đến đâu thì có xúi quẩy đến đấy!”
Phương Tri Hành cười giễu đáp: “Rắm chó! Nếu tao là Conan thì mày chính là Mori Kogoro, không chỉ đi đến đâu cũng có người chết, hơn nữa mày còn là thứ vô dụng!”
Tế Cẩu giận quá bật cười hô hố: “Mày cứ chửi đi, chửi thoải mái, lát nữa tao bị giết thì cứ nằm giả chết, xem mày sống thế đéo nào?”
Lúc này, Mã Vĩnh Đường cựa quậy thân mình, đến gần mép vách đá rồi thò đầu nhìn xuống dưới.
Dưới vách đá, dòng sông cuồn cuộn chảy xiết, nhưng độ dốc ít nhất cũng phải là mười lăm mét.
Mã Vĩnh Đường mặt mày căng thẳng, đột nhiên mở miệng: “Phương huynh, chúng ta nhảy xuống vực đi.”
Phương Tri Hành nhướng mày nói: “Chúng ta khó xác định được con sông này sâu bao nhiêu, lỡ như dưới đáy có đá ngầm, nhảy xuống sẽ chết chắc.”
Mã Vĩnh Đường dang tay nói: “Vậy cũng hết cách rồi, chỉ có thể đánh liều thôi.”
Trong lúc nói chuyện, đám cướp sông bắt đầu hành động, hai mươi tên xạ thủ chia thành hai đội, mỗi đội mười người, di chuyển về hai hướng trái phải.
Một khi bọn chúng tìm được góc thích hợp thì có thể bắn chết Phương Tri Hành và Mã Vĩnh Đường từ hai bên trái phải.
Tuy võ giả có sức mạnh và khả năng chiến đấu hơn hẳn người thường, nhưng điều đó không có nghĩa là võ giả không sợ đao súng.
Sự uy hiếp của mũi tên với võ giả, không thể xem thường được.
Phương Tri Hành đã dùng tên bắn chết Trần Ngọc Sinh thuộc Đại Mãng cảnh.
Thấy cảnh này, Mã Vĩnh Đường hốt hoảng, hít một hơi thật sâu, nghiêm nghị nói: “Phương huynh, sống chết có số, ta nhảy trước đây!”
Không đợi Phương Tri Hành nói gì, Mã Vĩnh Đường bật dậy, chạy đà vài bước, nhảy vọt lên rồi nhảy thẳng xuống dưới.
“Đệch, người anh em này liều mạng ghê thế!”
Tế Cẩu trợn tròn mắt chó, vô cùng ngạc nhiên.
Phương Tri Hành vội vàng thò đầu ra nhìn, chỉ thấy Mã Vĩnh Đường lao xuống sông, bùm một tiếng đập xuống nước tạo ra một vùng nước bắn tung tóe.
Dòng nước chảy xiết, nước sông đục ngầu xen lẫn những bọt sóng trắng xóa.
Phương Tri Hành chăm chú tìm kiếm, nhưng không thấy Mã Vĩnh Đường nổi lên.
“Không phải ngã chết cmn rồi chứ?”
Tế Cẩu cúi đầu nhìn xuống từ mép vách đá, cũng không thấy tung tích của Mã Vĩnh Đường.
Nó suy nghĩ: “Với độ cao này, có khi hắn ngã bất tỉnh, trôi theo dòng nước luôn rồi.”
Phương Tri Hành mặt trầm như nước, ánh mắt không rõ cảm xúc.
Tế Cẩu đột nhiên truyền âm: “Không ổn, bọn nó vòng ra sau lưng chúng ta rồi.”
Mười tên xạ thủ di chuyển nhanh chóng ra phía sau, bọn họ có thể nhanh chóng tìm được góc bắn thích hợp.
Còn ở phía trước, mười tên xạ thủ khác vẫn chưa tìm được vị trí.
Bên kia khu rừng, cũng có người đang lén lút nhìn.
Phương Tri Hành mím chặt môi, trầm giọng nói: “Chỉ còn cách liều mạng thôi.”
Cậu móc ba túi bột vôi ra.
May mà mấy thứ này được bọc bằng vải dầu chống thấm nước, cho nên không bị nước sông làm ướt.
Phương Tri Hành cầm một túi bột vôi lên rồi ném về phía trước.
Lại cầm túi bột vôi thứ hai lên, ném về phía rừng cây.
Gió thổi nhẹ, bột vôi tản ra tạo thành màn sương mù che khuất tầm nhìn ở hai hướng.
Phương Tri Hành nửa ngồi xổm xuống đất, giơ cao cung tên rồi kéo cung, nhắm vào kẻ thù phía sau, bắn tên!
Vèo vèo vèo!
Mũi tên này nối tiếp mũi tên kia, cực kỳ nhanh chóng, một giây bắn ra hai mũi.
Ba giây sau, sáu người trúng tên.
“Cẩn thận!”
Có người hoảng sợ la lên, vội vàng tìm chỗ ẩn náu.
Đồng tử Phương Tri Hành co lại, cậu tập trung cao độ, khóa chặt quỹ đạo di chuyển của bốn người còn lại.
Vèo!
Cậu bắn ra một mũi tên, cắm vào lưng áo da thú của một người đang vội vàng né tránh, khiến hắn kêu gào thảm thiết trong lúc ngã nhào về phía trước.
Đồng thời, ba người còn lại đều trốn phía sau hoặc phía dưới tảng đá, không nhìn thấy được.
Phương Tri Hành bình tĩnh, dự đoán vị trí ẩn náu của kẻ thù.
“Kỹ năng Bộc Phát · Khúc Xạ!”
Cậu bắn ra ba mũi tên liếp tiếp, vẽ một đường cong, bắn sang bên kia.
“A!”
Hai tiếng gào thảm thiết vang lên, tiếng gào thê lương, chắc chắn trúng tên rồi.
Nhưng vẫn còn một người, may mắn né tránh được.
Bảy giây trôi qua, bột vôi tan đi.
“Tế Cẩu, canh chừng phía sau cho tao.”
Phương Tri Hành truyền âm, sau đó cậu không quan tâm đến kẻ phía sau nữa, cậu quay người lại rồi giương cung bắn về phía mười tên xạ thủ phía trước.
“Được!” Tế Cẩu đáp lời, nó nhảy ra sau lưng Phương Tri Hành.
Ngay sau đó gần như cùng một lúc, bốn tiếng kêu thảm thiết vang lên ở phía trước.
Phương Tri Hành bắn bốn mũi tên liên tiếp, bắn trúng bốn người.
“Mau trốn đi!”
Cuối cùng đám cướp sông cũng cảnh giác, vội vã chạy trốn hoặc tìm chỗ ẩn náu.
Phương Tri Hành không thể quan sát quỹ đạo di chuyển của sáu tên xạ thủ, cậu chỉ khóa chặt vào một người trong số bọn họ rồi phát hiện người đó trốn sau một cái cây.
Ngay lập tức, cậu giơ tay bắn một mũi tên.
“A~”
Cùng với tiếng kêu thảm thiết, một bóng người đằng sau cái cây ngã xuống.
Chương 90: Chém Đầu (1)
Phương Tri Hành lại nhìn những người khác, tiếc rằng toàn bộ bọn họ đã ẩn nấp kỹ, không thể xác định vị trí được.
Thế giới trở nên yên tĩnh.
Không lâu sau, tiếng hét của người mặc áo da thú vang lên từ phía rừng cây: “Các ngươi thế nào rồi?”
Có người ở phía sau hét lên: “Chín người trúng tên ngã xuống, chỉ còn lại mình ta.”
Có người ở phía trước đáp lại: “Năm người trúng tên, còn năm người không sao.”
Bên kia khu rừng chìm vào im lặng.
Một lúc lâu sau, người mặc áo da thú nghiến răng nghiến lợi gầm lên: “Hảo tiểu tử, không ngờ ngươi là một tên khó chơi, lão tử xem thường ngươi rồi!”
Kỹ thuật bắn tên của Phương Tri Hành không trượt phát nào, xuất thần nhập hóa, ra tay khiến đám cướp sông này chết lặng.
Bây giờ Phương Tri Hành đã nắm quyền chủ động trong tay, ai lộ mặt thì cậu bắn người đó.
Vút vút vút~
Đột nhiên, âm thanh lớn xé gió vang lên.
Từng mũi tên bắn đến, bắn trúng tảng đá rồi tự bật ra.
Căn bản không thể bắn trúng Phương Tri Hành.
“Bọn chúng đang bắn loạn cái đéo gì vậy?”
Phương Tri Hành thấy khó hiểu trong lòng, cậu vừa quay đầu lại, chợt nhìn thấy có mấy bóng người đang lao đến nhanh như chớp từ phía rừng cây bên kia.
Có năm người!
Bọn họ có thân hình vạm vỡ, mặc y phục ngắn bó sát người, luồn lách qua những tảng đá lộn xộn, di chuyển linh hoạt như rắn, nhanh chóng đến gần.
Trong số bọn họ còn có người còn cầm một tấm khiên màu đen che trước mặt, cái khiên có hình bầu dục, lấp lánh ánh kim loại lạnh lẽo.
Đồng thời, những mũi tên không ngừng rơi xuống, áp chế khiến Phương Tri Hành không thể ló đầu ra ngoài.
“Bọn chúng muốn cận chiến!”
Tế Cẩu rùng mình một cái, thôi xong rồi, đây chính là tiết tấu năm đánh một!
Năm người nhanh chóng đến gần, chớp mắt đã đến chỗ cách bọn họ hơn mười mét.
Phương Tri Hành nở nụ cười lạnh lùng, cậu giương cung rồi ngắm bừa một hướng, bắn tên vun vút.
Cậu bắn ra bốn mũi tên trong vòng hai giây, không có khoảng nghỉ giữa các lần bắn.
Mũi tên vẽ ra một đường cong khó lường, hoặc từ bên không phía trước, hoặc từ bên hông phía sau, toàn bộ bắn về phía một người trong số đó.
“A!”
Người đó hành động khá nhanh nhẹn, trong lúc ngẩng đầu lên nhìn thấy hai mũi tên bắn đến, hắn lắc người sang trái rồi lại lắc người sang phải, né được mũi tên trong lúc nguy hiểm.
Sau đó, hắn tiếp tục lao về phía trước.
Nhưng đột nhiên, một mũi tên lạnh lùng bắn đến từ bên hông, hắn bị bắn vào đùi trước, hắn rên rỉ một tiếng rồi té xuống đất, sau đó một mũi tên bắn trúng cổ, hắn ngã thẳng xuống.
Mọi chuyện từ khi người này bị trúng tên đến khi ngã xuống xảy ra rất nhanh.
Hắn là người dẫn đầu xông lên, bốn người phía sau đều nhìn thấy hắn trúng tên ngã xuống đất.
Nhưng mà, chuyện này không khiến bốn người kia dừng lại, mà còn khiến bọn họ chạy nhanh hơn.
Phương Tri Hành liếc nhìn người cầm khiên.
Tiếc rằng cậu không có cung xịn trong tay, không thể thi triển kỹ năng bộc phát [Phá Giáp], nếu không thì cậu có thể bắn một mũi tên xuyên qua tấm khiên giết chết người kia.
Cậu mặt không đổi sắc, lại nhanh chóng bắn ra hai mũi tên, vẫn chỉ nhắm vào một người.
“Đến rồi, cẩn thận!”
Bốn người bên phía địch nhắc nhở lẫn nhau, bọn họ nhìn quỹ đạo của mũi tên không rời mắt.
“Bắn đến chỗ ta rồi!”
Mắt thấy mũi tên bắn đến chỗ mình, người bị nhắm vào lập tức căng thẳng, lập tức nhảy lên rồi đáp xuống một tảng đá, sau đó hắn dùng hai chân đạp mạnh để lách sang một bên, thành công né được hai mũi tên.
Hắn không nhịn được mà mừng như điên.
Lúc này hắn chẳng qua chỉ cách Phương Tri Hành 3 mét.
Phương Tri Hành cũng vứt cung tên xuống rồi lao ra từ sau tảng đá.
“Đến đây, đánh với ta này!”
Người kia cười gằn, siết chặt nắm đấm, cơ bắp hai đầu cánh tay phình lên dữ dội.
Phương Tri Hành tỏ vẻ bình tĩnh, cậu nhanh chóng giơ tay lên, hai tay đồng thời dùng sức thực hiện động tác quật với biên độ rất nhỏ.
Ngay lập tức, hai tia sáng lạnh lẽo bắn ra.
[Kỹ năng bộc phát – Phóng]
Hai thanh chủy thủ được bao bọc bởi sức mạnh bộc phát phóng ra với tốc độ cực nhanh, đến nơi trong chớp mắt.
Phập phập!
Người kia toàn thân cứng đờ, trên ngực có thêm hai thanh chủy thủ, đâm sau vào trong da thịt.
Mắt hắn trừng lớn, cơ thể mất kiểm soát ngã xuống bên cạnh tảng đá, máu chảy ồ ạt trước ngực.
Năm người, đã có hai người ngã xuống!
Ba người còn lại cũng lao đến trước mặt Phương Tri Hành.
Cùng lúc đó, mấy tên xạ thủ ở đằng xa cũng ngừng bắn tên, bởi vì bọn họ không thể đảm bảo mình sẽ không vô tình làm đồng đội bị thương.
Tế Cẩu nhìn thấy tình hình này, nó hơi do dự rồi truyền âm nói: “Tao còn ba mạng đây, có thể thi triển kỹ năng bộc phát huyết mạch hai lần, có thể giúp mày chặn được hai người.”
Phương Tri Hành không đáp lời, có người đang nhào về phía cậu.
Chính là người cầm khiên, hắn cầm tấm khiên bên hông, để lộ thân hình vạm vỡ hung hãn, thế mà lại là một tráng hán tóc dài da màu đồng.
“Là ngươi à?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










