[Dịch] Max Cấp Ngoan Nhân
Tập 63 : Pháp Tướng (1) (c621-c630)
❮ sautiếp ❯Chương 621: Pháp Tướng (1)
Người đàn ông trung niên nhớ tới cái gì, vỗ đùi, chạy về phía cổng nam.
Phương Tri Hành theo đuôi suốt dọc đường.
Một lát sau, người đàn ông trung niên chạy tới cổng nam, trực tiếp xông ra ngoài.
“Đứng lại!”
Sĩ binh canh giữ ở bên ngoài như gặp phải đại địch, lớn tiếng quát.
Người đàn ông trung niên ngây ngẩn cả người, chợt mừng rỡ nói: “Các ngươi là binh mã triều đình phái tới hả, là tới cứu bọn ta đúng không? Phản tặc đâu, các ngươi đuổi phản tặc đi rồi à?”
Một đám binh lính đưa mắt nhìn nhau.
“Đừng nghe hắn nói bậy.”
Lúc này, La Hưng Lượng cưỡi sói đi ra khỏi đám người, cao giọng quát: “Hắn là dị đoan, không thể nói lý, giết cho ta!”
Hắn ra lệnh!
Vù vù vù!
Mấy chục mũi tên đồng loạt bắn ra, giống như một trận gió mạnh mưa rào.
Người đàn ông trung niên trực tiếp trợn tròn mắt, đứng tại chỗ, trơ mắt nhìn mưa tên từ trên trời giáng xuống, bao trùm toàn thân.
Xì xì xì ~
Người đàn ông trung niên bị vạn tiễn xuyên tâm, thân thể bay ngược ra ngoài, bị đóng trên tường thành, máu tươi bắn tung toé.
Một giọt máu tươi bắn ra ngoài, đúng lúc rơi lên mặt một binh lính.
Binh lính đầu tiên là sửng sốt, chợt hoảng sợ hét lớn: “A, ta bị máu tươi của hắn bắn trúng rồi, xong đời, ta bị nhiễm bẩn, ta không sạch sẽ!”
Sĩ binh chung quanh quá sợ hãi, đều vội vàng lui về phía sau, giống như tránh né ôn dịch rời xa binh lính kia.
Sắc mặt La Hưng Lượng u ám, điều khiển con sói đi đến trước mặt binh lính, một cước đá qua.
Bốp!
Binh lính bay xéo ra ngoài, đụng vào trên tường thành, xương cốt toàn thân nhất thời gãy hết, chết tại chỗ.
Cảnh tượng này doạ tất cả binh lính câm như hến, da đầu run lên.
La Hưng Lượng nghiêm mặt, hạ lệnh nói: “Đốt thi thể bọn họ, chôn sâu tro cốt của bọn họ.”
Sau khi hạ lệnh, 4 binh lính căng da đầu đi ra.
Bọn họ dùng vải bọc hai tay, cẩn thận nâng hai thi thể lên, đi tới đống củi bên cạnh, ném lên, châm lửa.
Phương Tri Hành đứng trên lầu của cổng thành, thấy cả quá trình.
“Dị đoan à…”
Tuy cậu không rõ đến tột cùng dị đoan là chỉ cái gì, nhưng dường như La Hưng Lượng và những người khác xem người hoặc sinh vật trong Cấm Khu là dị đoan, muốn nhanh chóng thoát khỏi nó.
“Nơi đây không nên ở lâu, ta phải mau rời khỏi.”
Phương Tri Hành nhanh chóng suy nghĩ, rất nhanh có ý tưởng.
Cậu xoay người trở về nhà dân, yên lặng chờ trời tối.
Thời gian nhoáng cái đã tới chạng vạng, sắc trời dần dần u ám.
Lúc này, Phương Tri Hành đã thu dọn xong bọc hành lý, cậu gọi 5 mỹ nữ đến.
Sau khi im lặng một lát, Phương Tri Hành mở miệng nói: “Trước đó ta đã nói với các ngươi, chỗ của chúng ta là một Cấm Khu phong bế, trước mắt Cấm Khu này đã mở ra.”
5 người Hồng Nhiễm nghe được cái hiểu cái không, các cô hiểu biết về Cấm Khu cực kỳ có hạn.
Bản thân Phương Tri Hành cũng rất khó giải thích rõ ràng, nói đơn giản: “Tình huống hiện tại là bên ngoài có đại quân vây quanh huyện thành, mà chúng ta bị đại quân coi là uy hiếp, một khi lộ diện sẽ lọt vào vây giết của đại quân.”
Hồng Nhiễm nhíu mày nói: “Là bởi vì chủ nhân bắt cóc hai vị quý công tử kia hả?”
Phương Tri Hành gật đầu nói: “Có nguyên nhân ở mặt này, nhưng bởi vì các ngươi là người của ta.
Cho nên cũng bị liên lụy, tóm lại đại quân vừa phát hiện chúng ta, tất nhiên là giết bất luận tội.”
5 mỹ nhân hiểu được.
Hồng Nhiễm liền nói: “Đây là mạng của bọn ta, nếu đã theo chủ nhân, sẽ phải cùng gánh vác với chủ nhân.”
Nghe thấy lời nói hết sức chân thành phát ra từ đáy lòng của Hồng Nhiễm khiến Phương Tri Hành hơi thất thần.
Nhưng cậu khôi phục lại rất nhanh, bình tĩnh nói: “Đêm khuya chúng ta sẽ chạy ra khỏi thành, sau đó rời khỏi quận Hạ Hà.”
Trên mặt của Hồng Ly sầu lo, hỏi: “Chủ nhân, đại quân vây thành, võ lực của 5 người chúng ta thấp kém, sao thoát ra ngoài được?”
Phương Tri Hành đã sớm có chủ ý về điều này, cậu cười nói: “Huyện thành Ngọc Lan lớn như vậy, số lượng đại quân dù sao cũng có hạn, không thể vòng vây mỗi một góc được.
Ta đã sớm tuần tra 4 phía tường thành, phát hiện ngoài tường thành phía thành tây là một sườn dốc rừng rậm, hơn nữa còn có địa thế phức tạp, binh lực đại quân bố trí tuần tra tương đối ít.
Chúng ta nhân lúc đêm đến, có thể lặng lẽ rời đi từ phía đấy.”
Hồng Ly nghe vậy thì không khỏi thoải mái cười nói: “Thì ra chủ nhân đã sớm có đối sách, tỷ muội bọn ta chắc chắn sẽ theo sát ngài.”
Phương Tri Hành cười thoả mãn rồi chuyển mắt về phía ngoài cửa.
Màn đêm dâng lên, bao phủ đại địa.
Huyện thành Ngọc Lan tĩnh mịch chìm vào trong bóng tối.
Phố lớn ngõ nhỏ trong thành không biết từ nơi nào tuôn ra từng tia sương xám lượn lờ phấp phới, cuồn cuộn không ngớt, giống như từng con rắn xám đang trườn đi.
Phương Tri Hành thản nhiên ngồi trên ghế, Hồng Nhiễm và Hồng Sa đỡ lấy cánh tay của cậu một trái một phải, rúc vào trong ngực cậu, trên mặt tràn đầy nụ cười hạnh phúc.
Chương 622: Pháp Tướng (2)
Đêm dần khuya.
Phương Tri Hành ngẩng đầu lên, tính toán thời gian, sắp đến rạng sáng rồi.
“Chúng ta đi thôi!”
Cậu bật dậy khỏi ghế, đi ra ngoài cửa.
5 người đẹp nhắm mắt theo đuôi.
Hồng Ly đột nhiên nghiêng mắt nhìn qua căn phòng cách vách, mở miệng hỏi: “Chủ nhân, xử lý 2 quý công tử đấy thế nào?”
Phương Tri Hành đáp lại: “Đợi đến khi đại quân vào thành sẽ cứu bọn họ.”
Hồng Ly gật đầu, tỏ ý biết rồi.
Hồng Nhiễm khẽ cười nói: “Quản bọn họ làm cái gì, chúng ta làm việc của chúng ta thôi.”
Phương Tri Hành gật đầu cười rồi dẫn theo 5 người đẹp bước ra khỏi căn nhà dân.
Đoàn người sờ màn đêm để đi đường.
Phương Tri Hành đã sớm dò được đường chạy thoát, quen cửa quen nẻo dẫn đường ở phía trước.
5 người đẹp nắm tay nhau đi theo phía sau cậu, một tấc cũng không rời.
Khoảng 10 phút sau, bọn họ đã đến tường thành phía tây.
Phương Tri Hành điểm mũi chân, nhẹ nhàng nhảy lên trên tường thành, bao quát ngoài thành một lượt.
Sau đó cậu nhảy trở lại, giang 2 cánh tay ra.
Hồng Nhiễm hiểu ý, chủ động ôm lấy Phương Tri Hành.
Hồng Sa cũng muốn ôm, lại bị Hồng Ly dùng cánh tay gạt ra, đoạt trước.
Phương Tri Hành cười đắc ý, ôm lấy Hồng Nhiễm và Hồng Ly bay lên trời, trực tiếp lướt qua tường thành rồi đáp xuống bên ngoài.
Sau đó cậu lần nữa nhảy lên, lướt qua tường thành, đáp xuống trong bức tường.
Hồng Mi và Hồng Sa dâng ngay cái ôm đến.
Chỉ còn lại Hồng Lộ là có động tác chậm nửa nhịp, cô bĩu môi, vẻ mặt đầy ấm ức.
Phương Tri Hành cười ha ha, nhẹ nhàng nắm lấy quai hàm của Hồng Lộ, tỏ vẻ an ủi.
Sau đó cậu ôm lấy Hồng Mi và Hồng Sa vượt qua tường thành, rồi đặt bọn họ xuống.
Liên tục vận chuyển 4 người không tốn sức chút nào.
Phương Tri Hành dừng lại, nhìn quanh 4 phía, sau khi xác nhận an toàn, lúc này mới lần nữa nhảy vào bên trong bức tường.
Hồng Lộ giương mắt, đã không chờ đợi được nữa, cô vội vàng dâng cái ôm đến.
Phương Tri Hành cười ôm lấy cô, bế công chúa.
Cậu đang muốn nhảy lên thì reng reng reng!
Bất ngờ, nơi nào đó truyền đến tiếng chuông lay động, lao xao.
Phương Tri Hành giật mình, cậu nhìn quanh mình, nghiêng tai lắng nghe.
Hồng Lộ đột nhiên mở miệng nói: “Hình như là chuông của Hồng Ly.”
“Hồng Ly?”
Phương Tri Hành chớp mắt, nhíu mày, cậu chẳng bao giờ chú ý đến trên người của Hồng Ly có chuông.
Trong khoảng thời gian sống chung, cậu chưa nghe qua tiếng chuông.
Hồng Lộ vội vàng nói: “Chuông của Hồng Ly được chế tạo riêng, cô ta muốn chuông reo thì chuông mới reo, không muốn nó reo thì lắc thế nào cũng không reo lên được.”
Phương Tri Hành hiểu rõ, cậu kinh ngạc nói: “Lẽ nào Hồng Ly bọn họ gặp phải nguy hiểm?”
Cậu nghĩ đến đây thì không dám nán lại nữa, mà lướt thân kéo thẳng lên.
Dù cậu nóng ruột nhưng cũng không trực tiếp lướt qua tường thành, mà là đáp lên trên tường thành, cẩn thận quan sát bên ngoài.
Đôi mắt màu đỏ máu quét xuống phía dưới tường thành.
Nhưng vừa nhìn!
Trong lòng của Phương Tri Hành hơi hồi hộp, chỗ mà cậu đặt 4 người Hồng Nhiễm dưới tường thành, lúc này chỉ có 2 bóng dáng nằm trên mặt đất, trên người còn chảy máu.
Đồng Tử Xích Huyết của Phương Tri Hành chỉ có thể nhìn được khí huyết Lang Yên, không rõ cụ thể là ai.
Cậu nhảy ngay xuống, định thần nhìn lại, Hồng Nhiễm và Hồng Sa đã ngã trên mặt đất.
Lồng ngực của Hồng Nhiễm đỏ ngầu, máu chảy như suối.
Cô đang che ngực lại, mặt không còn chút máu, miệng càng không ngừng nôn ra máu.
Hồng Sa thì thảm hại hơn, bị người ta cắt cổ, sắp không sống nổi nữa.
Hô hấp của Phương Tri Hành ngừng lại, cậu nhanh chóng ôm lấy Hồng Nhiễm hỏi: “Là ai làm hại ngươi?”
“Chậc… hức…”
Hồng Nhiễm không thể nói chuyện, cô hộc ra máu, chật vật giơ tay lên chỉ về một phương hướng.
Sau đó tay cô không còn sức hạ xuống, ngã vào trong lòng của Phương Tri Hành, nhắm mắt lại.
Phương Tri Hành hít một hơi khí lạnh, lạnh lùng nhìn về phía mà Hồng Nhiễm chỉ.
Có 4 bóng dáng bước ra phía sau một cái cây lớn.
Phương Tri Hành liếc mắt đã nhận ra bọn họ, đó là là La Lập Phu, Tùy Giới Phúc, Hồng Ly và Hồng Mi.
Lúc này Hồng Ly vênh váo tự đắc, cười giễu.
Hồng Mi thì cúi đầu, trên mặt đầy vẻ xấu hổ.
Phương Tri Hành buông Hồng Nhiễm xuống, sợ hãi trên mặt cậu đã biến mất tăm, bình tĩnh nhìn lấy 4 người La Lập Phu, thản nhiên mở miệng nói: “Quận trưởng đại nhân, bọn họ đầu nhập ngài từ lúc nào vậy?”
La Lập Phu cười gằn nói: “Ngay từ lúc đầu bọn họ đã là người của ta, ta cho bọn họ tự do, tiền tài, công pháp, thì bọn họ tất nhiên phải quy thuận ta.”
Phương Tri Hành không có bất kỳ bất ngờ nào cả, cậu gật đầu nói: “Ta từng nghĩ có thể bọn họ đã sớm bị ngài mua chuộc, nếu đã như vậy, tại sao Hồng Nhiễm và Hồng Sa phải chết chứ?”
Không đợi La Lập Phu trả lời, Hồng Ly đã giành trả lời trước: “2 bọn họ chết chưa hết tội, chết đáng đời, vậy mà lại động chân tình với ngươi, muốn khăng khăng đi theo ngươi, còn khuyên ta và Hồng Mi cùng nhau phản bội.
Chương 623: Hỗn chiến (1)
Hừ, 2 kẻ ngu ngốc!
2 người họ đúng là bị mỡ heo che mờ mắt, chạy trốn về phía trời xa với ngươi có gì tốt chứ? Thứ mà quận trưởng đại nhân ban cho bọn ta là vàng ròng bạc trắng đấy!”
Phương Tri Hành căng da mặt, chậm rãi quay đầu đi, hỏi: “Hồng Lộ, còn ngươi thế nào?”
Hồng Lộ kinh hoảng, ấp úng nói: “Ta, ta…”
Hồng Ly ngắt lời nói: “Hồng Lộ chỉ là gặp dịp chơi với ngươi mà thôi, cô ta cũng chướng mắt ngươi lắm.”
Phương Tri Hành gật đầu, đã hiểu rõ, đột nhiên cười giễu nói: “Hồng Ly, ngươi hãy nhớ kỹ tất cả mọi thứ đều là do ngươi gieo gió gặt bão.”
Hồng Ly cười giễu nói: “Bọn cướp như ngươi vẫn là nên nghĩ thêm cho bản thân đi, không cần phải lo lắng cho bọn ta.”
Phương Tri Hành nghiêng mắt nhìn La Lập Phu, bật cười nói: “Quận trưởng đại nhân, bây giờ ngài có thể nói cho bọn họ biết kết cục là gì rồi.”
Khóe miệng của La Lập Phu co giật.
3 người Hồng Ly kinh ngạc nghi ngờ, hoàn toàn không hiểu Phương Tri Hành có ý gì.
Sau một khắc thì nghe thấy La Lập Phu dặn dò: “Được rồi, nơi này không còn chuyện của các ngươi nữa, bây giờ các ngươi hãy nhanh chóng vào thành, cứu con trai ta và Tùy Diên Thanh ra ngoài đi.”
3 người Hồng Ly nhìn nhau rồi đáp lại: “Rõ.”
3 người họ lại nhìn chằm chằm Phương Tri Hành, bước nhanh về phía cửa phía tây.
La Lập Phu xoa 2 tay, trên trán nổi lên gân xanh, lạnh lùng hỏi: “Dị đoan của ngươi rốt cuộc có lai lịch gì, ai cho ngươi lá gan dám động vào con trai của ta?”
Phương Tri Hành đi về phía trước mấy bước, mặt mũi biến hóa một trận, nhanh chóng biến thành một dung mạo khác.
La Lập Phu và Tùy Giới Phúc nhìn chăm chú, đồng tử của 2 người họ đều co rụt lại, mơ hồ cảm giác gương mặt đó hơi quen mắt.
Chắc chắn bọn họ đã gặp qua ở đâu đó, chỉ là nhất thời không nhớ ra được.
“Lẽ, lẽ nào ngươi là…”
Tùy Giới Phúc đột nhiên giật mình, ngạc nhiên nói: “7 năm trước, ngươi từng đại chiến với tà tăng Phá Giới ở cổng nam quận thành, người đấy chính là ngươi đúng không?”
Khóe miệng của Phương Tri Hành hơi vểnh lên.
“Cái gì, là hắn ư?”
Sắc mặt của La Lập Phu thay đổi, khó tin được.
Bởi vì ông nhớ rất kỹ người mà 7 năm trước bị tà tăng Phá Giới áp chế khiến ông bất ngờ đã chết rồi.
Chẳng qua sau đó thi thể của cậu không cánh mà bay.
Đương nhiên, khi đó tường thành sắp sụp đổ, rất nhiều người bị chôn vùi dưới đống phế tích, không còn hài cốt.
La Lập Phu nghi ngờ người đó cũng bị vùi lấp, sau đó cũng không giải quyết được gì.
Tuyệt đối không ngờ…
“Ngươi, ngươi vẫn chưa chết?”
La Lập Phu không khỏi nghi ngờ cuộc đời: “Ta rõ ràng đã chém đứt cơ thể của ngươi, ngươi không thể vẫn còn sống được”
Phương Tri Hành cười giễu rồi lãnh đạm nói: “Như ngài nói, ta là dị đoan, có thể làm được chút chuyện không tầm thường cũng là hợp tình hợp lý, đúng không? Nhưng quận trưởng đại nhân của ta ơi, con trai của ngài đang ở trong Cấm Khu, hắn cũng được xem là dị đoan à?”
Cậu vừa nói ra lời này!
La Lập Phu cvà Tùy Giới Phúc không khỏi giận tím mặt.
“Chết tiệt, ngươi hại thảm con ta rồi!”
La Lập Phu đằng đằng sát khí, hất tay cởi bỏ y phục, dưới bộ xương sườn mọc ra 8 chi dài, trên mặt mọc ra 8 con mắt chớp động, trông rất khiếp người.
Dường như đồng thời, Tùy Giới Phúc cũng hóa yêu, cơ thể hắn biến hóa càng kịch liệt hơn.
Chỉ thấy toàn thân hắn bành trướng cao hơn 5 mét, đầu hổ, cánh tay hổ, trên làn da bao trùm lớp lông hổ màu đỏ, hoa văn rất đẹp, uy phong lẫm liệt.
Vù vù!
Hàng lông mi của Tùy Giới Phúc bốc cháy, 2 móng vuốt hổ cực lớn cũng thiêu cháy.
Lửa cháy hừng hực chiếu ra xung quanh sáng như ban ngày.
“Dị đoan, hôm nay sẽ là ngày chết của ngươi!”
La Lập Phu và Tùy Giới Phúc cắn răng, tròng mắt nứt ra, oán hận nồng nặc quả thật đến tột đỉnh.
Nhưng khoảnh khắc Phương Tri Hành dứt lời, đột nhiên nhảy lên tại chỗ, vèo một cái, đáp lên trên tường thành.
“Trốn chỗ nào!”
“Thiên la địa võng!”
La Lập Phu nhanh chóng búng ngón tay, trong chốc lát bện ra một mạng lưới lớn vung về phía bầu trời, sau đó bao phủ xuống.
Phương Tri Hành ngẩng mạnh đầu lên, Đồng Tử Xích Huyết chiếu ra một mạng lưới lớn gần như trong suốt xé rách bầu trời đêm, bao trùm về phía không gian xung quanh.
Bóng dáng của cậu tăng vọt, giậm mạnh chân.
Ầm đùng đùng!
Tường thành tan nát, sụp đổ xuống.
Phương Tri Hành rơi xuống, nhoáng một cái đã đáp vào trong tường thành.
La Lập Phu nhanh chóng thu lưới nhưng lại nhào hụt, tốn công vô ích.
Ông trừng mắt nhìn Phương Tri Hành làm cá lọt lưới, trượt khỏi lưới chạy ra ngoài.
“Chết tiệt, ngươi cút ra đây cho ta!”
La Lập Phu hổn hển, chửi ầm lên.
“Khốn kiếp, ngươi ra đây đấu đơn với ta đi!” Tùy Giới Phúc cũng giận không kìm được.
“Ha ha, có bản lĩnh thì các ngươi vào thành đánh với ta đi.”
Phương Tri Hành đắc ý, ngoắc ngón tay khiêu khích bọn họ.
La Lập Phu tức giận muốn chết, ông đau đầu nóng não, lao nhanh ra ngoài.
Chương 624: Hỗn chiến (2)
“Đại nhân!
Tùy Giới Phúc khiếp sợ, không ngừng kéo La Lập Phu lại.
May mà bóng dáng của hắn khổng lồ, hơn nữa tốc độ cũng nhanh, nếu không La Lập Phu sẽ thật sự chạy vào trong thành.
La Lập Phu được khuyên nhủ thì dừng lại đứng trên đống phế tích, thở hổn hển quát lớn: “Ngươi không thoát được đâu, bọn ta sẽ nhanh chóng giết vào thành.”
Phương Tri Hành cười giễu: “2 ngươi chẳng qua là bọn chuột nhắt nhát gan, kêu gào cái rắm gì, trước khi trời sáng ta chắc chắn có thể giết ra ngoài đấy.”
La Lập Phu quát lên: “Ngươi thử xem.”
Phương Tri Hành liếm đầu lưỡi, đột nhiên xoay người rời đi, biến mất ở trong bóng tối.
Không bao lâu sau, ở cửa đông!
Có 2 cao thủ trấn giữ cửa đông.
Đó là phó môn chủ Tống Hữu Xuân của Huyền Hỏa môn cùng với gia chủ Lãnh Khánh Lập của Lãnh gia, một trong tam đại tiểu môn phiệt của quận Hạ Hà.
Môn nhân Huyền Hỏa và thành viên dưới trướng của Lãnh gia đều nhận được cùng mệnh lệnh.
Mặc kệ người ra khỏi thành là ai, gặp là giết, giết chết không luận tội.
Lúc này, một bóng dáng cao lớn đột nhiên xông ra từ cửa đông.
“Chậc, có người chạy ra khỏi thành!”
“Đó là dị đoan, cẩn thận dị đoan!”
Chỉ một thoáng, cửa đông đã rối loạn tưng bừng!
Mọi người không khỏi nín thở.
Vút vút vút, một đợi mũi tên bay về phía cửa đông.
Phương Tri Hành phớt lờ mũi tên tập kích đến, nhoáng một cái, hung hăng xung về phía đám người.
Cậu vung bảo đao Đồ Long, ánh đao liên tục chớp động, cực bén, chém sắt như chém bùn.
“Ta là dị đoan, ai đụng đến ta thì người đấy sẽ bị nhiễm lấy!”
Phương Tri Hành vừa chém người vừa hét lớn.
Lời của cậu giống như là cấp cao cảnh cáo bọn họ hết lần này đến lần khác.
Mặc dù không thể trực tiếp chạm vào dị đoan.
Mọi người bị mấy tiếng rống lớn của Phương Tri Hành khiến cho tâm hoảng ý loạn, không dám công kích gần.
Kết quả có thể nghĩ, đao pháp của Phương Tri Hành sắc bén tàn nhẫn, lạnh lùng vô tình, hung tàn gặt được cái mạng nhỏ của bọn họ.
Một đao mang đi 3-4 người, máu thịt văng tung tóe, thi thể khắp mặt đất.
“Dừng tay lại!”
Tống Hữu Xuân và Lãnh Khánh Lập đột nhiên vọt ra ngoài, 2 người họ vừa kinh ngạc vừa khiếp sợ, lướt thân giết đến.
Tống Hữu Xuân cầm lấy mã tấu, cơ thể của hắn cấp tốc bành trướng cao đến 3,5 mét, cánh tay phải biến thành tay hổ, móng vuốt hổ chộp lấy mã tấu.
Phù một cái, mã tấu chợt dựng đứng, biến thành một thanh đại đao hỏa diễm.
“Huyền Hỏa Thần Đao!”
Tống Hữu Xuân nhằm về phía của Phương Tri Hành.
“Đánh hay lắm!”
Khóe miệng của Phương Tri Hành nhếch lên, mặt lộ ra vẻ khinh thường, cơ thể của cậu nhanh chóng phồng lên với tốc độ mắt thường có thể thấy, trong nháy mắt cao đến 5 mét, cơ bắp vắt ngang, tản ra cảm giác áp bách kinh khủng.
3 xúc tu máu dài hơn 7 mét múa lượn, lượn lờ ở phía sau của Phương Tri Hành.
“A!”
Đồng tử của Tống Hữu Xuân vọt nhanh về phía trước co rụt lại, trong lòng thầm kêu không ổn.
“Các ngươi đi chết hết cho ta!”
“Cơn Giận Huyết Ma!”
Phương Tri Hành bộc phát lửa giận trong lòng, 3 xúc tu máu như có một tia ý thức nhằm về phía Tống Hữu Xuân, hoặc là nện xuống, hoặc là quất 2 bên như roi.
Tống Hữu Xuân gấp gáp dừng lại, trong lúc vội vàng, hắn dựng đại đao hỏa diễm lên rồi cắm xuống mặt đất.
Vù!
Đại đao hỏa diễm cháy bùng, thế lửa hừng hực lan ra ngoài, bao trùm lấy toàn thân của Tống Hữu Xuân.
Hỏa diễm lên như diều gặp gió, hình thành một bó đuốc lửa.
Bịch!
2 xúc tu máu đồng thời nện xuống, dường như không dám trực tiếp chạm vào ngọn lửa, mà đáp xuống 2 bên của ngọn lửa, cách xa nhau 1-2 mét.
Tống Hữu Xuân bị kẹp ở giữa 2 xúc tu máu, không có bất kỳ tổn thương nào cả.
Trong lòng hắn không khỏi vui mừng, muốn bạo lui.
Nhưng chớp mắt, trong không khí truyền đến một luồng sức mạnh không cách nào nói rõ được, như sóng to gió lớn trùng kích từ 2 phía lên trên người hắn.
Lực đạo kinh khủng ít nhất cũng 50 vạn cân!
“Đừng, đừng mà!”
Tống Hữu Xuân phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết, đầu tiên là thất khiếu chảy máu, sau đó là thân thể bị đè ép, “đùng” một tiếng, toàn thân nổ tung.
“Tống lão đệ!”
2 mắt của Lãnh Khánh Lập trừng lớn, lộ ra biểu cảm như gặp quỷ vậy.
Tống Hữu Xuân tốt xấu gì cũng là phó môn chủ của Huyền Hỏa môn, thành danh đã lâu, chiến lực không thể xem thường.
Hắn làm thế nào cũng không ngờ, chỉ vừa đối mặt…
Giết ngay lập tức!
Tống Hữu Xuân bị giết ngay lập tức!
Nhưng điều này vẫn chưa kết thúc, ào ào ào~
Đột nhiên tiếng nước máu dội ngược vang lên trong thế giới.
Lãnh Khánh Lập giật mình, nhìn kỹ, kinh ngạc phát hiện nước máu trên mặt đất, sương máu trên không trung, tất cả đều chảy về phía chân Phương Trí Hành.
Toàn thân Phương Trí Hành run lên, hút hết số máu tươi đó.
Ba xúc tu màu máu lờ mờ dài ra một đoạn.
“Dị đoan, ngươi dám!”
Đúng lúc này, La Lập Phu và Tùy Giới Phúc nghe thấy động tĩnh chạy tới.
Phương Trí Hành cười hả hả, cậu quay người bỏ đi, vèo một cái lao vào trong thành, biến mất không thấy tăm hơi.
Chương 625: Tích Hỏa (1)
Cậu nhanh chóng đi ngang qua phố lớn, chạy về phía Bắc môn gần đó.
Người trấn giữ Bắc môn là gia chủ của hai tiểu môn phiệt khác ở quận Hạ Hà.
Từ Dực Minh!
Lã Hiếu Tự!
Lúc này, bọn họ đã nghe thấy tiếng đánh nhau kịch liệt vang lên chỗ đông môn, bọn họ đi ra khỏi doanh trại.
Lã Hiếu Tự ngẩng đầu nhìn, trong đêm tối không nhìn thấy gì, phân phó: “Người đâu, mau đến đông môn xem có chuyện gì vậy?”
Một thuộc hạ lĩnh mệnh chạy đi.
Không lâu sau…
Cùng với âm thanh ê răng, Bắc môn được mở ra từ.
Đám Lã Hiếu Tự ngay lập tức cảnh giác, giống như đối mặt với kẻ thù lớn, trái tim nhảy lên đến tận cổ họng.
Chỉ thấy!
Một thân hình lực lưỡng bước ra, cao 5 mét, đỉnh đầu gần như chạm vào cổng, mang đến cảm giác thị giác cực kỳ mạnh mẽ cho người khác.
Phía sau thân hình, rõ ràng là ba xúc tu màu máu dữ tợn đáng sợ đang đung đưa.
Đôi mắt Phương Trí Hành đỏ ngầu, cậu giống như một ma thần bước ra từ ma vực, giáng xuống trần gian.
Da đầu Lã Hiếu Tự tê dại, hốc mắt trừng to, nhất thời ngây người.
Tim Từ Dực Minh đập lệch một nhịp, kinh ngạc hỏi: “Ngươi, ngươi là ai?”
Phương Trí Hành lạnh lùng quét mắt một vòng, không nói nhảm, vung ba xúc tu màu máu, hung hăng triển khai tấn công.
Ba xúc tu màu máu giơ cao, nhanh chóng đập xuống.
Ầm!
Một đập, mặt đất rung chuyển!
Những người bị đập trúng, biến thành một bức ảnh, máu thịt be bét trong nháy mắt .
Những người không bị đập trúng, cũng bị cuốn vào cơn lốc kinh hoàng của phiên bản nâng cấp Thiên La Bạo Sát Kình.
Dưới Cửu Ngưu cảnh, dù ngươi là Ngũ Cầm cảnh, kết cục cũng không có gì khác biệt.
Ầm ~ ầm ~~
Cơ thể bọn họ nổ tung, hóa thành một đám sương máu, sau đó bay về phía xúc tu màu máu, dung nhập vào trong.
Sau khi xúc tu màu máu hút máu, tiếp tục trở nên thô to mạnh mẽ hơn, đồng thời không ngừng duỗi dài ra.
“Khốn nạn!”
Từ Dực Minh lập tức tái mặt, hắn tận mắt nhìn thấy hai tâm phúc của mình bị giết ngay lập tức, không còn một mảnh xương.
Hắn ngẩng đầu lên, thân thể nhúc nhích, hai cánh tay duỗi ra, biến thành một đôi cánh thịt.
Hai chân hắn xoắn lại với nhau, nhanh chóng mọc ra phía sau, lại biến thành một cái đuôi rắn dài.
“Hóa Yêu – Song Dực Xà Vương!”
Từ Dực Minh há miệng, hai chiếc răng nanh dài và nhọn lộ ra, khuôn mặt méo mó như rắn.
Chỉ thấy hắn cuộn nửa thân dưới lại, hai cánh thịt rung lên, đột nhiên bay lên, bay lên giữa không trung.
Ánh mắt Phương Trí Hành lóe lên, vung một xúc tu màu máu quét qua.
Từ Dực Minh không chịu yếu thế, hắn từ trên cao nhìn xuống, vung đuôi rắn, cũng quét xuống.
Bùm ~
Cùng với một tiếng nổ lớn, đuôi rắn và xúc tu màu máu va chạm mạnh vào nhau, sau đó quấn lấy nhau, siết chặt lẫn nhau, giống như một sợi dây thừng.
“Chỉ có 45 vạn cân sức mạnh mà thôi!”
Phương Tri Hành cười lạnh, cậu tỏ vẻ khinh bỉ.
Ba danh môn hào tộc ở quận Hạ Hà, tuy bọn họ cũng được tôn là tiểu môn phiệt, nhưng thực lực của gia chủ cùng với nền tảng gia tộc còn kém xa tám tiểu môn phiệt ở quận Thanh Hà.
Cao thủ thực sự ở quận Hạ Hà chỉ có La Lập Phu và Tùy Giới Phúc mà thôi.
Phương Tri Hành cười lạnh lùng, đột nhiên xúc tu màu máu dùng sức, kéo Từ Dực Minh từ trên cao rơi xuống, đập vào đám người bên dưới.
“A~”
Đám đông ngẩng đầu lên kinh hãi, trơ mắt nhìn Song Dực Xà Vương đập xuống.
Ầm!
Mặt đất rung chuyển dữ dội, một rãnh sâu hoắm dài ngoằng xuất hiện.
Từ Dực Minh lún sâu trong bùn đất, người dính đầy máu thịt tan nát.
“Thật là sức mạnh kinh người!”
Khuôn mặt hắn tràn ngập nỗi kinh hoàng tột độ.
Sau khi tiếp xúc với những xúc tu màu máu ấy, một luồng sức mạnh vô hình đã thấm vào bên trong cơ thể hắn, khiến cho khí huyết sôi trào, toàn thân khó chịu.
Sau đó, hắn lại bị đâp một cái, khiến hắn nhất thời hoang mang lúng túng.
Nhưng Từ Dực Minh cũng không phải dạng vừa, dù sao hắn cũng là gia chủ của một tiểu môn phiệt.
Ngay lập tức, cổ Từ Dực Minh khẽ động, vươn ra, để lộ răng nanh, hung hăng cắn vào xúc tu màu máu.
Nanh độc đâm vào thịt, nọc rắn ào ạt tràn vào trong xúc tu màu máu.
Phương Tri Hành lập tức cảm thấy một cơn tê dại ập đến.
Phải nói rằng, tác dụng của nọc rắn chủ yếu là tấn công máu và thần kinh, thực sự chính là khắc tinh của xúc tu màu máu.
Trong lòng Phương Tri Hành hơi lo lắng, nhưng cậu nhanh chóng cảm thấy yên tâm.
Cậu cảm nhận được nọc độc rắn được tiêm vào xúc tu màu máu nhanh chóng bị hòa tan.
“Máu của ta là dị huyết, bản thân vốn đã chứa kịch độc thiên sát, hơn nữa ta đã từng hấp thụ huyết rắn, đã sớm sinh ra kháng thể với nọc độc rắn rồi.”
Phương Tri Hành chậc một tiếng, cậu giơ cao xúc tu màu máu, đưa Từ Dực Minh lên giữa không trung.
Ngay sau đó, hai xúc tu màu máu khác vung lên, đồng thời đập vào Từ Dực Minh.
“Hừ, ngươi nghĩ ta sẽ để ngươi được như ý à?”
Chương 626: Tích Hỏa (2)
Từ Dực Minh không dám chống cự, đột nhiên vỗ cánh bay lên cao.
Tuy nhiên, xúc tu màu máu đã siết chặt thân rắn của hắn, quấn chặt không buông.
Từ Dực Minh nhất thời không thể thoát ra được.
Trong lòng hắn lập tức vô cùng sốt ruột, có chút không hiểu, nọc độc rắn của mình vốn vô cùng lợi hại, tại sao lại không phát huy một chút tác dụng nào.
Bùm bùm bùm!
Hai xúc tu màu máu khác ập đến, đánh tới tấp vào đầu và mặt hắn, đánh liên tục không ngừng.
“Dừng tay!”
Lã Hiếu Tự đã quan sát trận chiến một lúc, hắn vốn tưởng rằng có Từ Dực Minh ra tay, chỉ cần tiêm nọc rắn vào cơ thể đối phương thì có thể kết thúc trận đấu.
Nào ngờ, Phương Tri Hành càng đánh càng hăng, không hề bị ảnh hưởng bởi nọc rắn.
Lã Hiếu Tự không thể kìm nén được nữa, hắn thở ra một hơi trắng, ngưng tụ băng sương trên hai lòng bàn tay.
Đột nhiên hắn nhảy cao, áp sát xúc tu màu máu đang quấn lấy Từ Dực Minh, vỗ một chưởng lên đó.
Ngay lập tức!
Một luồng hàn khí lạnh thấu xương lan tỏa.
Một lớp băng sương nhanh chóng đông lại trên xúc tu màu máu.
Dòng máu cuồn cuộn cũng theo đó chậm lại, dần dần đông cứng thành băng.
Phương Tri Hành nhướng mày, không khỏi có chút cảm thán.
Đúng là tiểu môn phiệt, bọn họ thật sự có chút bản lĩnh.
“Một chút hàn khí này, vẫn chưa thể làm gì được ta.”
Phương Tri Hành không đổi sắc mặt, thúc đẩy dị huyết mạnh mẽ điên cuồng chảy trong cơ thể, cuốn trôi những chỗ bị đóng băng.
Dị huyết như thủy triều, mang theo nhiệt huyết sục sôi, nhanh chóng làm tan chảy tất cả băng giá.
Ngay sau đó, một xúc tu màu máu đập về phía Lã Hiếu Tự.
“Ơ, sao không thể đóng băng hắn?”
Lã Hiếu Tự trong lòng kinh hãi, lộn người nhảy lên, bật ra xa, lướt ngang qua xúc tu màu máu.
Khoảnh khắc tiếp theo, hắn chỉ cảm thấy một luồng lực chấn động ập đến, khiến khí huyết trong cơ thể hắn quay cuồng, rối như tơ vò.
Lã Hiếu Tự rơi xuống đất, bước chân loạng choạng, không thể đứng vững.
Hắn đột ngột ngẩng đầu lên, trong ánh lửa lập lòe, một bóng đen bao trùm xuống nhanh như chớp.
“A chuyện này!”
Trong lòng Lã Hiếu Tự kinh hoảng, nghĩ cũng không nghĩ, hắn quỳ xuống đất, hai tay cũng chống xuống đất.
Hàn khí đáng sợ tỏa ra từ trên người hắn.
Một bức tường băng nhanh chóng được dựng lên xung quanh người hắn, hình kim tự tháp, bảo vệ toàn thân hắn ở.
Xúc tu màu máu ầm ầm đập xuống, khi sắp đến gần đột nhiên biến thành cuốn lấy.
Kim tự tháp băng ngay lập tức bị cuốn chặt.
Xúc tu màu máu bao bọc lấy kim tự tháp băng, ma sát qua lại.
Sức mạnh của Cơn Giận Huyết Ma liên tục không ngừng được giải phóng.
Không lâu sau, rắc rắc rắc!
Kim tự tháp nứt ra, những vết nứt dày đặc xuất hiện trên bề mặt.
Sắc mặt Lã Hiếu Tự vô cùng khó coi, hắn liều mạng giải phóng hàn khí, duy trì kim tự tháp không đổ.
Cùng lúc đó!
Từ Dực Minh càng khó chịu hơn, một mình hắn phải đối mặt với sự tấn công của hai xúc tu màu máu, hắn liên tục bị đánh, máu mũi rỉ ra.
“Dị đoan!”
Bỗng nhiên, một tiếng gào to văng vẳng vang lên, chính là La Lập Phu và Tùy Giới Phúc đang nhanh chóng lao đến.
Phương Tri Hành liếc xéo bọn họ, không chút do dự, từ bỏ việc tấn công Lã Hiếu Tự.
Ba cái xúc tu màu máu đồng thời tấn công Từ Dực Minh, sau khi quấn lại, cái xúc tu màu máu thứ ba đã siết chặt cổ Từ Dực Minh.
Răng rắc!
Một tiếng xương gãy bất chợt vang lên.
Toàn thân Từ Dực Minh cứng đờ, hai con ngươi gần như lồi ra, sau đó cổ hắn bị kéo dài, đứt lìa.
Xúc tu màu máu quấy mạnh, chấn động một cái!
Ầm!
Toàn thân Từ Dực Minh nổ tung, hóa thành sương máu dày đặc, dung nhập vào ba xúc tu màu máu.
Trong nháy mắt, ba xúc tu màu máu đều dài đến 10 mét!
“Từ gia chủ!”
La Lập Phu hoảng hốt tái mặt, tu vi của Từ Dực Minh đã gần đến Cửu Ngưu cảnh hậu kỳ, không ngờ với thực lực của hắn, lại có thể bị dị đoan sát hại tàn nhẫn.
Tùy Giới Phúc chứng kiến cảnh này, một cỗ hàn ý cực lớn dâng lên trong lòng.
Tuy tu vi của hắn đã đạt đến hậu kỳ Cửu Ngưu cảnh, mạnh hơn Từ Dực Minh không ít.
Nhưng muốn giết chết Từ Dực Minh trong thời gian ngắn như vậy, lại rất khó làm được.
Hắn nhìn ba xúc tu màu máu khổng lồ kia, vẻ kiêng dè tràn ngập trong mắt.
Phương Tri Hành nhếch mép, vẻ giễu cợt tràn ngập trên khuôn mặt.
Đột nhiên cậu lùi lại, lách người trở về trong cổng thành.
Khi rút lui, ba xúc tu màu máu rơi xuống đất, tùy ý quấn lấy đám đông.
Ngay lập tức, có mười mấy người bị tóm lấy, cuộn lên rồi bị kéo vào trong thành.
“Quận trưởng đại nhân, ta muốn đi, ngài có thể ngăn cản ta à?”
Phương Tri Hành tức giận nhìn La Lập Phu, vừa nói vừa vung ba xúc tu màu máu.
Mười mấy người kia hét lên, bay ra ngoài, bọn họ giống như những quả bom người đập vào La Lập Phu và Tùy Giới Phúc.
“Tên khốn nạn!”
La Lập Phu giận dữ không kiềm chế được, nhanh chóng giăng một tấm lưới lớn trước mặt.
Chương 627: Phật Pháp (1)
Mười mấy người lao đến, xuyên qua tấm lưới.
Ngay sau đó, những đường máu đan xen ngang dọc nhanh chóng xuất hiện trên người bọn họ.
Xoẹt xoẹt xoẹt!
Mười mấy người đồng thời bị xé xác, biến thành vô số những miếng thịt nhỏ li ti rơi xuống đất.
Mỗi miếng thịt chỉ to bằng quân mạc chược!
Đây chính là sát chiêu khủng khiếp của <Thi;ên La Mật Kinh>, cắt xẻ vạn vật!
La Lập Phu giết chết mười mấy người trong phút chốc mà không hề chớp mắt.
Ông nhìn chằm chằm vào Phương Tri Hành, nhưng thấy Phương Tri Hành lại biến mất trong bóng tối.
“Tiếp theo hắn sẽ đi đâu?” Tùy Giới Phúc nhìn thấy mà phát hoảng, sốt ruột hỏi.
La Lập Phu suy đoán: “Xem ra hắn muốn tấn công bốn cổng thành, khiến chúng ta mệt mỏi chạy loạn rồi tìm cơ hội trốn ra khỏi thành.”
Ông đề nghị: “Ngươi và ta chia nhau hành động, ngươi đến tây môn, ta đến nam môn.”
Tùy Giới Phúc hít một hơi lạnh, do dự một chút rồi gật đầu đáp: “Được, nhưng tên dị đoan đó lợi hại như vậy, e rằng một mình ta không thể ngăn cản hắn.”
Trong lòng La Lập Phu không khỏi buồn bực đáp: “Vậy thì ta đến nam môn trước, tìm tên Dạ phán quan kia nói chuyện.”
Tùy Giới Phúc gật đầu đáp lại, sau đó bay về phía tây môn.
Bọn họ không biết rằng, Phương Tri Hành hoàn toàn không đi đến tây môn và nam môn.
Tây môn có Tổng binh Cự Binh La Đình Ngôn trấn giữ, không dễ xông ra.
Nam môn có nữ tử bịt mắt kia, còn có Tổng binh Lang Kỵ La Hưng Lượng ở đó, càng khó xông hơn.
Mục tiêu của hắn là đông môn!
Lúc này đông môn tan hoang, Tống Hữu Xuân đã chết, chỉ còn lại một mình Lãnh Khánh Lập.
La Lập Phu bắn một sợi tơ nhện ra, dính vào tường thành, sau đó kéo mạnh.
Sợi tơ nhện ẩn chứa độ bền và độ đàn hồi mạnh mẽ, khi thả lỏng, sức mạnh cực lớn!
La Lập Phu chỉ cần động đậy ngón tay, người đã bay ra ngoài, lướt đi trên không trung.
Ông đi dọc theo tường thành, tốc độ nhanh hơn, khoảng cách cũng ngắn hơn, nhanh chóng đến được nam môn.
“Dạ phán quan!”
La Lập Phu đáp xuống trước một lều trại, người chưa đến tiếng đã đến, giọng nói đè nén sự nôn nóng tột độ.
Lúc này, thủ vệ bên ngoài nam môn đã sớm nghe thấy động tĩnh, đội hình nghiêm chỉnh chờ đợi.
Dạ Tử Tuyền bịt mắt, chắp tay đứng dưới ánh trăng sáng trong, nhạt như hoa cúc mùa thu không ngại gầy, thanh khiết như hoa sen không nhiễm bụi trần.
Bạch Ngưu cúi đầu chỉ lo gặm cỏ, thong dong tự tại.
Ngược lại, Tổng binh Lang Kỵ La Hưng Lượng mặc khôi giáp, trang bị đầy đủ súng kiếm, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.
Tai họa dị đoan còn hơn cả hổ dữ!
La Hưng Lượng cả ngày làm bạn với sói, người và thú hòa làm một, tâm ý tương thông, đặc biệt nhạy cảm với hơi thở nguy hiểm.
La Lập Phu vội vàng chạy đến, đi thẳng đến trước mặt Dạ Tử Tuyền.
Chưa kịp mở miệng, Dạ Tử Tuyền đã nói trước: “Có phải tên dị đoan đó muốn xông ra khỏi thành không?”
La Lập Phu vội vàng nói: “Tên dị đoan đó rất hung ác, liên tiếp xông vào đông môn và bắc môn, gây ra nhiều thương vong, Phó môn chủ Huyền Hỏa môn Tống Hữu Xuân bị hắn giết, Gia chủ Từ gia Từ Dực Minh cũng gặp hại.
E rằng, dù chúng ta dốc hết sức cũng không ngăn được hắn!”
Dạ Tử Tuyền sững sờ, ngạc nhiên hỏi: “Hắn hoàn toàn có thể leo tường trốn thoát, tại sao lại cố ý náo loạn hai cổng thành, có ý nghĩa gì chứ?”
La Lập Phu giải thích: “Theo quan sát của ta, hình như tên dị đoan đó đã tu luyện một loại ma công nào đó, có thể hấp thụ huyết dịch của người khác để tăng cường sức mạnh bản thân, càng giết nhiều người thì thực lực càng mạnh.
Hắn thật sự có thể trèo tường trốn ra khỏi thành, nhưng chỉ cần ta đuổi theo, hắn nhất định khó có thể thoát thân.
Vì vậy, hắn đang rất cần tích lũy sức mạnh, thu hẹp khoảng cách thực lực giữa hắn và ta, từ đó thoát khỏi sự truy sát của ta.”
Dạ Tử Tuyền kinh ngạc hỏi: “Lần trước ta quan sát tên dị đoan đó, chắc tu vi của hắn chỉ là Cửu Ngưu cảnh sơ kỳ thôi.
Quận Hạ Hà rộng lớn như vậy, cao thủ mạnh hơn hắn, chắc không chỉ có một mình ngươi đúng không”
La Lập Phu xòe tay nói: “Không, hắn tuyệt đối chính là Cửu Ngưu cảnh trung kỳ, hơn nữa thực lực vượt trội hơn người cùng cấp, nếu không thì Tống Hữu Xuân không thể bị hắn giết trong nháy mắt được, hơn nữa sau khi hắn hút máu, thực lực của hắn đã gần đến Cửu Ngưu cảnh hậu kỳ, đến mức Từ Dực Minh cũng không phải là đối thủ của hắn.”
“Không có đối thủ cùng cấp? Ngay cả gia chủ của tiểu môn phiệt cũng không phải đối thủ của hắn à?”
Dạ Tử Tuyền hơi trầm ngâm, giọng nói pha lẫn một chút dò xét và nghi ngờ, tự nói với mình: “Người ta và ngươi đang nói đến, là cùng một tên dị đoan hả?”
La Lập Phu khẽ chớp mắt, kinh ngạc nói: “Chẳng lẽ còn có tên dị đoan thứ hai à? Tên dị đoan ta nói, chính là kẻ đã bắt cóc nhi tử ta!”
Dạ Tử Tuyền quả quyết nói: “Ta đã từng gặp tên dị đoan đó rồi, nếu chúng ta nói đến cùng một người, vậy thì tu vi của hắn tuyệt đối không thể là Cửu Ngưu cảnh trung kỳ.”
Chương 628: Phật Pháp (2)
La Lập Phu cau mày, không nói nên lời: “Sao lại nói vậy? Chẳng lẽ cô cho rằng ta đang nói dối cô à?”
Dạ Tử Tuyền bình tĩnh đáp: “Dị đoan ở trong Cấm Khu đã trở thành nguồn ô nhiễm, thân tâm sa đọa, tu vi không thể nào tăng lên được nữa.”
La Lập Phu nghe vậy, nhất thời kinh ngạc không thôi, khó hiểu nói: “Nhưng, nhưng tên dị đoan đó…”
“Để ta đi xem sao.”
Dạ Tử Tuyền giơ tay lên, nhẹ nhàng vẫy một cái, Bạch Ngưu ngoan ngoãn chạy đến.
Dạ Tử Tuyền vuốt ve cổ Bạch Ngưu, mở miệng hỏi: “Tên dị đoan đó tấn công đông môn đầu tiên, đúng không?”
La Lập Phu vội vàng nói: “Đúng là đông môn.”
Dạ Tử Tuyền gật đầu nói: “Được, ta sẽ đến đông môn đợi hắn.”
La Lập Phu buột miệng nói: “Bây giờ chắc hắn đã đến tây môn rồi.”
Dạ Tử Tuyền làm như không nghe thấy, chỉ nói một câu: “Nếu ta là hắn, nhất định sẽ quay lại đánh úp.”
La Lập Phu sững sờ đứng lặng tại chỗ.
Dạ Tử Tuyền không để ý đến ông nữa, chỉ xoay người ngồi lên lưng Bạch Ngưu.
Bạch Ngưu như có linh tính, không cần dắt, tự mình chạy về phía đông môn, nhanh chóng biến mất trong bóng tối.
La Lập Phu trầm ngâm một lát, sau đó ông đuổi theo.
Sau đó, ông kinh ngạc phát hiện, với tốc độ như bay của mình, vậy mà không thể đuổi kịp Bạch Ngưu đó.
Vội vàng chạy đến đông môn, La Lập Phu lập tức hít một hơi lạnh.
Đông môn đã hỗn loạn, xác chết khắp nơi!
Nhìn ra xa, trong ánh lửa trắng bệch, những cánh tay chân đứt lìa khô héo, bị hút cạn từng giọt máu nằm la liệt khắp nơi.
Dị đoan Phương Tri Hành thật sự đã đánh úp trở lại, đại khai sát giới.
Thủ vệ đông môn đã chết và bị thương gần hết, thảm không nỡ nhìn.
Nói thật, quận Hạ Hà chỉ là một địa phương nhỏ, với tài nguyên tu luyện ở đây, số lượng Cửu Ngưu cảnh có thể bồi dưỡng cung cấp rất hạn chế.
Mỗi một Cửu Ngưu cảnh đều có tư cách trở thành bá chủ một phương ở quận Hạ Hà, thành lập gia tộc hoặc thế lực môn phái.
Tương tự, bọn họ cũng sẽ bị các bên giám sát và kiềm chế, không thể tùy ý làm bậy.
Chỉ riêng Phương Tri Hành này, không biết hắn xuất hiện từ đâu, cũng không biết hắn có được tài nguyên tu luyện từ chỗ nào, vậy mà lại trở nên lợi hại như vậy.
Quả thực là một kẻ dị biệt!
Lúc này, một gia chủ tiểu môn phiệt khác là Lãnh Khánh Lập giống như ngồi trên đống lửa, mặt mày xám xịt, trong lòng không ngừng kêu khổ.
Dưới sự tấn công của Phương Tri Hành, Lãnh Khánh Lập uy phong lẫm liệt đã bị đánh bại hoàn toàn, hắn giống như một con chó mất chủ hoảng hốt trốn tránh, khó khăn chống đỡ.
La Lập Phu ngẩng đầu nhìn lên, bỗng nhiên phát hiện ba xúc tu màu máu sau lưng Phương Tri Hành đã biến thành bốn.
Xúc tu màu máu thứ tư chỉ dài hơn 4 mét.
Nhưng chỉ cần Phương Tri Hành hút được máu, không khó để tưởng tượng xúc tu màu máu thứ tư cũng sẽ phát triển đến 10 mét.
Cứ tiếp tục như vậy, có phải còn xúc tu màu máu thứ năm, thứ sáu xuất hiện hay không.
La Lập Phu không rét mà run, nếu để mặc tên dị đoan đó tùy ý phát triển, e rằng ngay cả ông cũng không thể áp chế được hắn.
“Khoan đã!”
Đột nhiên, Dạ Tử Tuyền nhẹ nhàng lên tiếng.
Bạch Ngưu lao thẳng đến, chắn giữa Phương Tri Hành và Lãnh Khánh Lập.
Thấy vậy, Lãnh Khánh Lập mừng rỡ khôn xiết, không cần suy nghĩ, hắn nhanh chóng lùi lại kéo giãn khoảng cách, cảm giác giống như vừa thoát chết trong gang tấc, lòng còn sợ hãi.
Phương Tri Hành cũng lùi lại, nhìn sâu vào Dạ Tử Tuyền, có chút không nhìn thấu nữ nhân bịt mắt này.
Ngay sau đó, La Lập Phu cũng chạy đến, đáp xuống bên cạnh Dạ Tử Tuyền, nhìn chằm chằm vào Phương Tri Hành, cơn giận ngập trời không thể kìm nén.
Khoảnh khắc tiếp theo, Dạ Tử Tuyền giơ tay lên, tháo miếng vải đỏ, để lộ ra đôi mắt tím.
La Lập Phu lập tức quay mặt đi, mặc dù ông đang đứng sau Dạ Tử Tuyền.
Phương Tri Hành cũng nhanh chóng dời tầm mắt, dùng khóe mắt đánh giá đôi chân của Dạ Tử Tuyền, bốn xúc tu màu máu xòe ra, nghiêm túc sẵn sàng.
Nhưng giây tiếp theo, đột nhiên Dạ Tử Tuyền lên tiếng: “Ngươi không phải dị đoan, ngươi là ai?”
“Hả???”
Phương Tri Hành sững sờ, cười lạnh nói: “Người đầu tiên nói ta là dị đoan, chẳng phải là cô à?”
La Lập Phu cũng nhìn sang, vẻ mặt vô cùng khó hiểu.
Nói hắn là dị đoan là cô, nói hắn không phải dị đoan cũng là cô.
Tự mâu thuẫn với mình, đây là tình huống gì?
Dạ Tử Tuyền khẽ nheo mắt, đáp: “Ta là một người mù, không nhìn thấy mặt ngươi, nhưng nghe giọng nói, ngươi đúng là tên dị đoan ta đã gặp hôm đó.”
“Người mù?”
Phương Tri Hành khẽ trừng to mắt, cảm xúc sôi trào.
Đôi mắt của Dạ Tử Tuyền, chắc đã có được một loại đồng lực kỳ lạ tuyệt vời sau khi Hóa Yêu.
Loại đồng lực này, có thể nhìn thấy những thứ mà người khác không nhìn thấy, nhưng thị lực bình thường của cô vẫn chưa hồi phục.
Điều đó có nghĩa là, trên thực tế cô không biết Phương Tri Hành trông như thế nào.
Chương 629: Phật Pháp (3)
Phương Tri Hành nảy ra một ý tưởng, liền hỏi: “Nếu ta không phải dị đoan, thì sẽ như thế nào?”
Dạ Tử Tuyền nghiêm túc trả lời: “Ngươi không phải dị đoan, thì không thuộc thẩm quyền của Giám Thiên ti, ta sẽ không nhúng tay vào chuyện của ngươi nữa.”
Phương Tri Hành vui mừng khôn xiết, nhưng Dạ Tử Tuyền còn nói thêm: “Tuy nhiên, trước khi ngươi đi, ngươi phải cho ta một lời giải thích.
Rõ ràng lúc trước ngươi là dị đoan, tại sao bây giờ lại không phải nữa?”
Phương Tri Hành không nói nên lời, tức giận nói: “Sao ta biết được chứ, từ đầu đến cuối, là các ngươi cứ khăng khăng vu khống ta là dị đoan.
Mà này, rốt cuộc dị đoan là gì?”
Dạ Tử Tuyền im lặng một lát, cẩn thận giải thích rằng: “Khi Cấm Khu ra đời đã gây ra biến đổi thiên địa, có khí ô nhiễm sinh sôi nảy nở theo.”
“Khí ô nhiễm này vô cùng khủng khiếp, cực kỳ tà ác, có thể khiến người ta sa đọa và biến dị thành quái vật hoặc tà vật, ăn thịt con người.
Hơn nữa những người và thú vật tình cờ ở đây đều sẽ trở thành nguồn ô nhiễm, đó chính là dị đoan.
Vì ngươi là nguồn ô nhiễm, ngươi sẽ muốn làm ô nhiễm nhiều người hơn theo bản năng, vì vậy ngươi sẽ tìm đủ mọi cách để thoát khỏi Cấm Khu gây họa cho thế gian.”
Phương Tri Hành nghe xong, hiểu mà cũng không hiểu, cậu kinh ngạc hỏi: “Tương tự như bệnh dịch hả?”
“Ừm, ngươi có thể hiểu như vậy.”
Dạ Tử Tuyền đồng ý với phép so sánh này, “Trước đây ngươi bị nhiễm bệnh dịch, từ biểu hiện của ngươi, ngươi không phát bệnh, nhưng Mộng Điệp đã tiếp xúc gần với ngươi lại phát bệnh, hương tiêu ngọc vẫn.
Hơn nữa, hiện tại ngươi đã tự khỏi một cách kỳ lạ.
Nói thật với ngươi, đây là chuyện chưa từng xảy ra.”
Phương Tri Hành suy nghĩ ngổn ngang, cậu hỏi: “Điều kiện hình thành Cấm Khu là gì, không thể vô duyên vô cớ mà hình thành được đúng không?”
Dạ Tử Tuyền thẳng thắn nói: “Chuyện này liên quan đến bí mật, ta không thể nói cho ngươi biết được.”
Phương Tri Hành hừ lạnh: “Nếu cô không giải thích rõ ràng với ta, thì sao ta có thể giải thích với cô?”
Dạ Tử Tuyền suy nghĩ một lát rồi đáp: “Được, ta cho ngươi một gợi ý.”
“Dựa theo kết quả quan sát trước đây của ta, chắc ngươi người bị xâm thực bởi khí ô nhiễm nặng nhất.
Nói cách khác, ngươi rất có khả năng đã tiếp xúc trực tiếp với ‘bản thể nguồn ô nhiễm’ đó.”
Bản thể nguồn ô nhiễm, nói cách khác là bệnh nhân số không, đặc biệt chỉ người đầu tiên mắc bệnh truyền nhiễm và bắt đầu phát tán mầm độc.
Tim Phương Tri Hành đập lệch một nhịp, hai người không khỏi xuất hiện trong đầu cậu.
Vương Giai Vân và Tiểu Phủ Đầu!
Cậu hỏi Dạ Tử Tuyền: “Người bị ô nhiễm, nhất định sẽ sa ngã à? Nói từ trải nghiệm của ta thì ta không sa ngã, nhưng ta sẽ nằm mơ.”
“Nằm mơ?!”
Dạ Tử Tuyền lẩm bẩm một tiếng, chậm rãi nói: “Giấc mơ của ngươi kéo dài bao lâu?”
Phương Tri Hành cẩn thận trả lời: “Lần đầu tiên là ba năm, lần thứ hai là bảy năm, sau đó thì đồng bộ rồi.”
“Mười năm à…”
Dạ Tử Tuyền gật đầu, trầm ngâm nói: “Hiệu quả của khí ô nhiễm sinh ra sẽ khác nhau tùy theo địa điểm và người nhiễm độc tố.
Sau khi ngươi trở thành nguồn ô nhiễm, triệu chứng chỉ là nằm mơ, đây thật sự là may mắn trong bất hạnh.”
Phương Tri Hành lại nói: “Trong khoảng thời gian này, để cầu sinh, ta hết cách mới phải bắt cóc nhi tử của quận trưởng đại nhân, tống tiền một khoản tài nguyên để nâng cao tu vi, sau đó ta không còn nằm mơ nữa.”
Ánh mắt Dạ Tử Tuyền khẽ lóe lên, nghiêm túc nói: “Tình huống của ngươi thật sự hiếm thấy, ta chưa từng nghe thấy.
Thế này đi, ngươi đi theo ta, ta đưa ngươi đến gặp sư phụ của ta…”
“Ha ha ha, đừng nghe lời của con kỹ nữ này!”
Bỗng nhiên, một tiếng cười lạnh lùng cắt ngang lời của Dạ Tử Tuyền.
Mọi người vô thức ngẩng đầu lên, thấy một bóng người từ trên trời giáng xuống, ầm ầm đáp xuống đất.
Thì ra là một lão hòa thượng đầu trọc.
“Tà tăng Phá Giới!!”
Đồng tử La Lập Phu co rút lại, buột miệng ngạc nhiên thốt lên.
Tà tăng Phá Giới đột nhiên xuất hiện, gã rơi xuống cách đó không xa, nở nụ cười vô cùng vui vẻ.
Gã nhìn thằng vào Phương Tri Hành, cười nói: “Tiểu hữu, ngươi là người thông minh, chắc ngươi đã nghe ra được, con kỹ nữ thối tha này toàn phun phân, không có một câu thật lòng, ngươi nhất định đừng để bị lừa.”
Dạ Tử Tuyền sắc mặt không đổi, đôi mắt tím sâu hơn vài phần, bình thản nói: “Tà tăng Phá Giới, đã sớm liệu được ngươi sẽ đến.
Tính tình của ngươi nhìn như khó đoán, vui giận thất thường, nhưng sư phụ thường nói, thực ra ngươi là một kẻ ngu ngốc, rất dễ nhìn thấu.”
Nụ cười của Tà tăng Phá Giới trở nên lạnh lùng, gã cười khẩy: “A Di Đà Phật, sư phụ ngươi là lão kỹ nữ, ngươi là tiểu kỹ nữ.
Ngươi nhìn cái gì mà nhìn, chỉ bằng đôi mắt mù đó, ngươi có thể chế ngự được Bát Tí La Hán của ta à?”
Dạ Tử Tuyền không mặn không nhạt nói: “Chỉ là một đôi mắt mù, đã có thể khiến Phá Giới đại sư toàn tâm ứng phó, Dạ Tử Tuyền ta chết cũng không hối tiếc.”
Chương 630: Kinh Văn (1)
Tà tăng Phá Giới không để ý đến Dạ Tử Tuyền nữa, quay sang Phương Tri Hành, cười nói: “Tiểu hữu, những sự thật ngươi muốn biết, ta đều biết hết.
Tiểu kỹ nữ này sẽ không nói cho ngươi biết bất cứ chuyện gì đâu, ngươi đi theo ta, ta biết gì nói nấy, không giấu giếm chuyện gì.”
Trong lòng Phương Tri Hành chùng xuống.
Trước đó cậu mượn danh tà tăng Phá Giới để bắt cóc tống tiền hai vị công tử quý tộc, mục đích chính là đánh lạc hướng, mượn danh nghĩa kẻ mạnh để ép La Lập Phu phải ngoan ngoãn nộp tiền chuộc.
Nhưng cậu lại không ngờ tà tăng Phá Giới cũng chạy đến góp vui.
Đêm nay, chỉ sợ cậu muốn đi cũng không đi được.
Nếu Dạ Tử Tuyền không nhúng tay vào, có lẽ cậu có thể chuồn được dưới mí mắt của La Lập Phu.
Nhưng có tà tăng Phá Giới xen vào thì khó rồi.
Vì vậy, Phương Tri Hành dứt khoát quyết định, đột nhiên cậu lui về phía trong nam môn, cười nói: “Được thôi Phá Giới đại sư, nếu ngài thật sự muốn nói cho ta biết sự thật, thì vào thành gặp ta đi.”
Nụ cười trên mặt Tà tăng Phá Giới biến mất, gã chắp tay sau lưng nói: “Tiểu hữu, ngươi vừa bỏ lỡ cơ hội sống sót duy nhất của mình.”
Phương Tri Hành khinh thường nói: “Mạng sống của ta nằm trong tay ta, ngươi có gan thì vào thành mà lấy.”
Tà tăng Phá Giới hừ lạnh một tiếng, thờ ơ nói: “Trong thành không có rượu, ta vào làm gì, chán ngắt.”
Gã phẩy tay áo, xoay người bước vào bóng tối, biến mất trong nháy mắt.
La Lập Phu nghiến răng nghiến lợi nhìn theo, mấy lần muốn ra tay, nhưng vì hắn kiêng dè Phương Tri Hành, nên chỉ đành nhịn xuống.
Đúng lúc này, tiếng bước chân vang lên.
La Lập Phu quay đầu nhìn vào trong cổng thành, đột nhiên thấy ba người Hồng Ly dìu La Tuấn Kỳ và Tùy Diên Thanh đi ra.
Năm người bước chân vội vã, nôn nóng muốn ra khỏi thành.
Nhưng vừa ngẩng đầu lên, lại phát hiện Phương Tri Hành đang đứng dưới nam môn, nhất thời ngây người.
Đặc biệt là Hồng Ly và Hồng Mi, bọn họ đã hại chết Hồng Nhiễm và Hồng Sa, trong lòng sợ Phương Tri Hành trả thù, thật sự vô cùng run sợ, lông tóc dựng đứng.
Tuy nhiên, Phương Tri Hành không thèm nhìn bọn họ một cái, cậu xoay người đi vào trong thành, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.
Thấy vậy, ba nữ tử mừng rỡ khôn xiết, dìu hai nam nhân lao ra khỏi nam môn với tốc độ nhanh nhất.
Tuy nhiên, không có ai chạy đến đón.
Ngay cả La Lập Phu, khi nhìn thấy nhi tử ruột của mình cũng lùi lại vài bước.
Dạ Tử Tuyền lạnh nhạt mở miệng: “La quận trưởng, do dự không quyết, hối hận không kịp, nếu ngươi không ra tay được, ta có thể thay thế.”
La Lập Phu hoảng sợ nói: “Dạ phán quan, thật sự không có cách nào cứu nhi tử ta à? Tên dị đoan đó có thể loại bỏ khí ô nhiễm, nhi tử ta nhất định cũng có thể.”
Dạ Tử Tuyền dùng giọng điệu vô cảm đáp lại: “Nếu ngươi thật sự yêu thương nhi tử này, vậy bây giờ ngươi hãy vào thành bắt tên dị đoan đó, đợi ta nghiên cứu rõ hắn đã làm được như thế nào, đương nhiên nhi tử của ngươi sẽ được cứu.”
Sắc mặt La Lập Phu cứng đờ, trong lòng thầm mắng con kỹ nữ!
Phương Tri Hành đi trên đường lớn, mặt trầm như nước, dâng lên nỗi lòng.
“Ai là bản thể nguồn ô nhiễm?”
“Ta bị ai làm ô nhiễm rồi?”
“Ví dụ Vương Giai Vân hoặc là Tiểu Phủ Đầu là bản thể nguồn ô nhiễm, vậy bây giờ bọn họ đang ở đâu?”
Phương Tri Hành dừng bước, cậu đứng trên đường lớn lượn lờ sương xám, nhìn huyện thành Ngọc Lan được bao phủ bởi màn đêm, trong lòng tràn đầy nghi hoặc.
Mấu chốt là dù nữ nhân bịt mắt hay là tà tăng Phá Giới, cái quái gì vậy, toàn là đố người.
Thậm chí bọn họ có khả năng là cố làm ra vẻ huyền bí.
Thật sự khiến người ta không cách nào xác định chắc chắn bọn họ có thật sự biết chân tướng hay không.
Phương Tri Hành chỉ có một cái mạng, cậu sẽ không lấy mạng của mình ra để đi thử sai đâu.
Quá nguy hiểm, không liều được!
Lúc này, điều duy nhất cậu có thể xác định là “khí tức ô nhiễm” hơi tương tự với virus ở trong mối nguy sinh hóa, hoặc có lẽ tương tự với loại phóng xạ nào đó.
Bởi vì Phương Tri Hành tận mắt chứng kiến mấy con dê xảy ra đột biến, tiến hóa thành dị thú.
Bên trong Cấm Khu trải rộng dị thú.
Không hề nghi ngờ, bên trong Cấm Khu tồn tại loại phóng xạ hoặc virus nào đó, hoặc là năng lượng vượt qua tưởng tượng có thể xúc tiến sinh vật tiến hóa nhanh hơn.
Mà trong lúc vô tình, Phương Tri Hành đã khiến bản thân tạm thời miễn dịch với sự công kích xâm hại của virus hoặc là phóng xạ.
Nói theo cách đơn giản là thích ứng sinh tồn!
Phương Tri Hành đã thích ứng được hoàn cảnh của Cấm Khu Ngọc Lan.
“Ừm, nữ tử bịt mắt và tà tăng Phá Giới đều không dám vào thành, nói rõ trong thành tồn tại thứ khiến bọn họ kiêng kỵ…”
Phương Tri Hành nghĩ lại rồi đột nhiên giật mình.
“Được được được, các ngươi thích thách đố đúng không, ta đây sẽ đào 3 thước, lật tung nơi này lên, ta không tin là không tìm ra kẻ đầu sỏ.”
Trong lòng Phương Tri Hành nhanh chóng có tính toán, cậu vung 4 xúc tu máu quét về phía 2 bên đường.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Ta Thật Không Phải Cái Thế Cao Nhân [Dịch] Ta Thật Không Phải Cái Thế Cao Nhân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Ta-That-Khong-Phai-Cai-The-Cao-Nhan-SE-Audio-Truyen.jpg)

