[Dịch] Max Cấp Ngoan Nhân
Tập 55 : Tầm bảo (2) (c541-c550)
❮ sautiếp ❯Chương 541: Tầm bảo (2)
Nhưng sắc trời ngày càng sáng khiến Phương Tri Hành nhìn thấy được cây đại thụ, nhìn thấy dây thừng rơi trên mặt đất.
Trong nháy mắt, cảm giác thực tế siết chặt lấy cậu!
Phương Tri Hành dùng sức lắc đầu để cho bản thân tỉnh táo hơn.
Sau đó cậu lần nữa tìm kiếm trấn Linh Tuyền.
Nhưng mặc cho cậu mở to mắt nhìn, cũng không tìm thấy chút dấu vết nào.
Trấn Linh Tuyền cứ như chưa từng xuất hiện.
Nhưng!
[8, Thu thập hoa Thiên La: 12 bông, thu thập cỏ Hóa Huyết: 36 cây (Đã hoàn thành.)]
[9, Qua đêm ở Cấm Khu cấp 4: 1 lần (Đã hoàn thành.)]
[Thiên La Hóa Huyết Công tầng thứ nhất.
Đã hoàn thành điều kiện max cấp, có thăng cấp hay không?]
Phương Tri Hành ngưng mắt nhìn về giao diện hệ thống.
Nếu không có hệ thống thì cậu hoàn toàn không cách nào phán đoán chuyện xảy ra đêm qua là thật hay là giả.
“Không phải là ảo giác, toàn là thật!”
Phương Tri Hành ngẩng đầu lên, quả thật hoang mang, có chút nghĩ không ra.
La Thiên Thiên, cậu, còn có Vương đại gia….
Chẳng lẽ bất kể là ai, chỉ cần qua đêm ở bên trong Cấm Khu đều sẽ trải qua chuyện tương tự?
Nếu là như thế thì dường như cũng không nguy hiểm gì cả.
Hơn nữa Phương Tri Hành còn đạt được thu hoạch không tưởng.
Nhưng tại sao mọi người đều cho rằng qua đêm trong Cấm Khu là cửu tử nhất sinh, hết sức nguy hiểm chứ?
Sắc trời dần sáng.
Từng đội ngũ săn bắn tràn mạnh vào Cấm Khu, bọn họ hoặc là ngáp dài, hoặc là nhiệt tình tăng vọt.
Phương Tri Hành lấy lại tinh thần, cậu không nghĩ ngợi nhiều nữa, sau đó quay về khách điếm.
Cậu dặn dò tiểu nhị khách điếm chuẩn bị nước tắm.
Chưa đến nửa tiếng, tiểu nhị khách điếm đã chuẩn bị bồn tắm.
Phương Tri Hành đóng kín cửa sổ, cởi y phục ra rồi bước vào bồn tắm ngâm mình.
Toàn thân nhanh chóng buông lỏng.
Tâm trạng của cậu cũng thật sự bình tĩnh lại.
“Đến đây đi!”
Tinh thần của Phương Tri Hành cố định, chợt tập trung tinh thần, ý niệm trong đầu chớp động.
“Thăng cấp!”
Đột nhiên ký ức và cảm ngộ tu luyện Thiên La Hóa Huyết Công khổng lồ tràn mạnh vào trong đầu của Phương Tri Hành như nước vỡ đê.
Phương Tri Hành cảm giác thấy đầu óc căng lên đau nhức, vô số tế bào não phát triển kịch liệt, nhanh chóng hấp thu những ký ức và cảm ngộ.
Thời gian dần qua, cậu tiến vào trong mộng cảnh tuyệt không thể tả.
Ở trong mộng, Phương Tri Hành nhìn thấy Nhan Hồng Đào xinh đẹp động lòng người, dáng vẻ thướt tha mềm mại.
Cơ thể khiêu gợi của Nhan Hồng Đào khiến người ta hít thở không thông, trên bụng của cô hiện lên một vật tổ huyết vụ vô cùng huyền ảo, không thể đo lường được.
Vật tổ huyết vụ không ngừng phóng lớn, dần tràn ngập toàn bộ tầm mắt của Phương Tri Hành.
Hình như cậu đặt mình ở bên trong huyết vụ nồng đậm.
Huyết vụ cuồn cuộn không ngớt, cứ như nước biển quanh quẩn ở xung quanh cậu.
“Vù vù!”
Phương Tri Hành đột nhiên nghe thấy một âm thanh hùng vĩ truyền đến từ nơi vô cùng xa xôi, linh hoạt kỳ ảo mà thần bí, không cách nào nói rõ được.
“Soạt soạt soạt!”
Dần dà, âm thanh đó càng ngày càng gần.
Như vô số con tằm ăn lá dâu, lại như tiếng khàn giọng nói nhỏ không thể diễn tả nào đó.
Phương Tri Hành chỉ nghe âm thanh đã cảm thấy tâm trạng vô cùng áp lực, cơ thể ngày càng nặng, cứ như bị một ngọn núi lớn đè lên vai.
Đột nhiên!
Ở phía xa, ở nơi rất rất xa!
Cứ như đang ở ngoài mấy trăm vạn năm ánh sáng!
Một quái vật khổng lồ nổi lên như ẩn như hiện.
Quá lớn!
Phương Tri Hành ngẩng đầu lên, vẫn không cách nào nhìn rõ toàn cảnh.
Huyết vụ xung quanh ngày càng đậm, áp lực đè lên người cậu cũng càng lớn.
Phương Tri Hành trừng to mắt, cơ thể thẳng cứng, đội trời đạp đất, ngưng mắt liếc nhìn quái vật khổng lồ.
Cậu nhìn thấy huyết vụ cuồn cuộn kịch liệt, trong sương mù hiện ra một xúc tu đỏ như máu.
Xúc tu chậm rãi giơ lên!
Phương Tri Hành ngẩng cao đầu, bản thân cậu cứ như hạt bụi không thể thấy ở trước mặt xúc tu, nhỏ bé như cấp độ vi mô.
Xúc tu đè ép xuống từng chút một.
Phương Tri Hành cảm giác sức ép trên người càng lớn hơn, đầu gối bị đè đến cong từng tí.
Cậu hít thở sâu, chịu đựng, tỉ mỉ nhìn xúc tu, quan sát mỗi một chi tiết nhỏ trên xúc tu.
Trực giác nói cho cậu biết chuyện này rất quan trọng!
Càng nhìn kỹ thì càng có lợi cho bản thân!
Xúc tu lại đè xuống dưới một đoạn!
Phương Tri Hành chỉ cảm thấy toàn thân muốn rã rời, cậu thở sâu, chợt thi triển kỹ năng bộc phát.
“Huyết Võng!”
Trong nháy mắt, cơ thể cậu tăng vọt cao đến 3 mét, như một người khổng lồ.
Phương Tri Hành ngẩng đầu lên, xúc tu dường như dính sát đỉnh đầu của cậu.
Cậu nhìn thấy càng nhiều chi tiết hơn.
Sau đó xúc tu đập xuống ầm ầm.
Toàn thân của Phương Tri Hành tan rã như miếng đậu hũ, bị đè ép, nghiền nát không chút nể tình!
“A!”
Phương Tri Hành quát lớn, đột nhiên tỉnh táo lại.
Cậu vẫn nằm trong bồn tắm, còn tắm nước ấm nữa.
Phương Tri Hành vội vàng nhìn lại thân thể, vẫn may, không có bất kỳ dấu hiệu bị thương, cũng không có cảm giác khó chịu nào.
Chương 542: Lôi Giác (1)
Tương phản đúng lúc khiến cậu cảm thấy toàn thân tràn ngập sức mạnh, dâng trào không ngừng nghỉ.
Chỉ để lại sự sợ hãi không cách nào hình dung sâu trong nội tâm, giống như một cơn ác mộng.
Phương Tri Hành đứng lên, cậu tỉ mỉ cảm ứng sự thay đổi của cơ thể.
Nhìn từ bên ngoài thì cơ thể cậu không cao lên, cũng không khôi ngô, dường như là không có bất kỳ thay đổi nào.
Nhưng khoảnh khắc cậu siết chặt nắm đấm thì một luồng sức mạnh vượt xa 15 vạn cân chợt tụ lại trên nắm tay.
[Hóa Yêu Nhất Trọng.
Viên mãn]
[Kỹ năng bộc phát: Huyết Luyện Thiên La (Lv4)]
[Kỹ năng bộc phát: Sương Độc Hóa Huyết (Lv4)]
“Ồ, chỉ có 2 kỹ năng bộc phát, toàn là cấp 4.”
Hàng lông mày của Phương Tri Hành giật giật, cậu vốn cho rằng thăng cấp đến Cửu Ngưu cảnh sơ kỳ viên mãn thì có thể thức tỉnh nhiều kỹ năng bộc phát.
Xem ra, cảnh giới mạnh hơn thường đi con đường số lượng ít.
[Huyết Luyện Thiên La: Giải phóng cơ thể ngươi một tí, ngưng tụ ra một xúc tu.]
[Sương Độc Hóa Huyết: Tiêu hao khí huyết của bản thân ngươi, có thể phóng ra sương độc máu bao phủ lên phạm vi nhất định, làm yếu khí huyết của bất kỳ sinh vật nào ở, làm tăng gấp đôi hiệu quả cho người bị thường.]
Tinh thần của Phương Tri Hành khẽ động, rục rịch, muốn thử đôi chút.
Cậu giơ tay phải lên, tập trung tất cả lực chú ý, ý niệm chợt lóe ở trong đầu.
“Giải phóng!”
Chỉ một thoáng, ào ào ào!
Tiếng khí huyết điên cuồng phun ra trong cơ thể của Phương Tri Hành vang lên, mỗi một huyết quản đều khua lên cao.
Như vậy vẫn chưa xong!
Làn da trên tay phải của cậu chợt nứt ra, ào ào ào, lượng lớn máu loãng phun ra ngoài điên cuồng.
Nhưng thần kỳ là máu loãng không giọt vào bồn tắm, mà bay lượn lên trên.
Máu loãng ngưng tụ không tan, nặn thành một xúc tu thô chắc dài hơn 5 mét, toàn thân đỏ như máu.
Cơ thể của Phương Tri Hành cũng tăng vọt theo, dài đến 3,5 mét, khôi ngô đến cực điểm.
Lúc này cậu là một người khổng lồ, hơn nữa tay phải đã biến thành xúc tu máu.
Thần kỳ là xúc tu máu hòa làm một thể với cậu, giống như cánh tay phải của bản thân cậu, không có bất kỳ dị thường và cảm giác khó chịu nào, có thể điều khiển theo ý muốn.
Cánh tay của Phương Tri Hành bất động, xúc tu huyết sắc có thể múa lượn linh hoạt, 5 ngón tay có thể hoạt động như thường, không chút khác biệt.
“Huyết Luyện Thiên La có thể giải phóng bất kỳ bộ phận nào trên cơ thể, điều này có nghĩa là…”
Phương Tri Hành nhanh nhẹn, đột nhiên thu lại xúc tu máu, biến mất tăm.
Tay phải của cậu lần nữa xuất hiện, hoàn hảo như lúc ban đầu.
Sau đó xương sườn của cậu nhúc nhích, làn da nứt ra, rất nhiều máu thịt phun mạnh ra ngoài, ngưng tụ thành một xúc tu máu mới.
Tình cảnh này giống như Phương Tri Hành mọc ra cánh tay thứ 3 vậy.
Phương Tri Hành không chờ đợi được nữa, cậu co rút thân thể, bước ra khỏi bồn tắm, mặc y phục vào.
Cậu nhanh chóng rời khỏi khách điếm, đi ra doanh trại, chạy về chỗ sâu trong rừng rậm phía xa xa.
Không lâu sau, cậu đi đến một nơi hoang dã, kiểm tra qua, xung quanh ít ai lui tới.
“Đến đây đi, tranh thủ thời gian kiểm tra một lúc.”
Phương Tri Hành dâng trào cảm xúc, kéo dài xúc tu máu hết khả năng.
Kết quả có thể kéo dài xúc tu máu hơn 10 mét, nhưng làm như vậy thì cậu sẽ trở nên hẹp dài, tốc độ hoạt động chậm chạp, sức mạnh cũng yếu hơn nhiều.
Phương Tri Hành lại bắt đầu rút ngắn xúc tu máu, mỗi lần rút ngắn một mét, sau đó nện xuống mặt đất.
Bịch!
Từng tiếng chấn động vang lên, mặt đất nứt ra thành từng khe rãnh.
Chỉ chốc lát, Phương Tri Hành đã tìm được bí quyết, xác định trong phạm vi 5 mét thì xúc tu máu vừa nhanh vừa mạnh, công kích phát ra mạnh nhất, cường độ phòng ngự cũng cao nhất.
Xúc tu máu vô cùng thần kỳ, có xúc cảm của nhân loại, có thể cảm giác được áp lực, độ ẩm, độ nóng… tất nhiên cũng có thể cảm nhận được đau đớn.
“Biến thân của ta chính là nằm ở xúc tu máu!”
Phương Tri Hành cười thỏa mãn, so sánh với Tân Triển Hồng, còn có phu nhân áo tím.
Xúc tu máu của cậu thật ra không được xem là kỳ lạ gì cả.
Nghiêm khắc mà nói, xúc tu máu là kiểu hình sức mạnh, còn ở trong phạm trù của hệ Cự Hùng.
Đương nhiên, cậu còn một con át chủ bài là kỹ năng bộc phát “Huyết Võng”.
Phương Tri Hành duy trì trạng thái Hóa Yêu Nhất Trọng, sau đó lần nữa thi triển Huyết Võng.
2 kỹ năng bộc phát cấp 4 thay nhau thêm trên thân.
Chỉ một thoáng, vóc dáng của cậu tăng mạnh đến 4 mét, vóc người trở nên khổng lồ và cường tráng hơn, cảm giác áp bách vượt qua tưởng tượng.
Xúc tu máu tự nhiên kéo dài đến khoảng 6 mét.
“Được!”
Phương Tri Hành không khỏi phấn chấn tinh thần, thực lực của cậu có lẽ đã vượt qua tuyệt đại đa số Cửu Ngưu cảnh sơ kỳ dưới trạng thái này.
Nhưng như vậy vẫn chưa xong!
Ngay sau đó, Phương Tri Hành lại thi triển kỹ năng bộc phát cấp 4 thứ 3 là “Sương Độc Hóa Huyết.”
Chương 543: Lôi Giác (2)
Ào ào ào!
Trong lúc đó, Phương Tri Hành cảm giác huyết dịch toàn thân điên cuồng chảy xiết, chảy ra ngoài từ lỗ chân lông, hóa thành sương mù máu, khuếch tán ra xung quanh không khí.
Sương mù máu ngày càng nhiều, duy trì không ngừng khuếch tán, dần bao phủ trong phạm vi hơn 10 mét.
Phương Tri Hành cúi đầu nhìn, hoa cỏ dưới chân cậu không sao cả, nhưng kiến hôi trên mặt đất đều ngã ngửa, chết hết.
Một con ma tước nhỏ bay qua đỉnh đầu đột nhiên cắm đầu xuống đất, chết bất đắc kỳ tử tại chỗ.
“Sương độc mạnh quá!”
Phương Tri Hành giật mình, sau đó vui mừng quá đỗi.
Có sương độc này thì có thể duy trì không ngừng làm suy yếu khí huyết của kẻ địch, kẻ địch càng đánh càng yếu.
Đương nhiên, thi triển “Sương Độc Hóa Huyết” cần phải tiêu hao huyết dịch trong cơ thể, cũng là gánh nặng không nhỏ đối với Phương Tri Hành.
“Khí huyết hùng hồn thắng rất nhiều cao thủ cùng cấp bậc, có thể dùng ‘Sương Độc Hóa Huyết’ âm thầm ở thời khắc quan trọng.”
“Ví dụ ta đánh thương kẻ địch trước, dù cho chỉ là thương nhẹ, lại phóng ra sương độc, tuyệt đối đủ cho bọn họ chết tươi.”
Trong lòng của Phương Tri Hành nhanh chóng có tính toán.
Cậu có được 3 kỹ năng bộc phát cấp 4, tuyệt đối sẽ chiếm ưu thế trong cùng cấp bậc.
Điều duy nhất không xác định là cậu và những tinh anh môn phiệt Cửu Ngưu cảnh sơ kỳ có tồn tại chênh lệch hay không.
Một lát sau, Phương Tri Hành trở về khách điếm, cậu cấp tốc thu dọn hành lý, trả phòng rồi rời đi.
“Tế Cẩu!”
Phương Tri Hành đi đến doanh trại gần bên ngoài một sơn cốc, địa hình nơi này phức tạp, bị sương mù dày đặc bao phủ, có rất ít người đến.
Tế Cẩu nghe thấy tiếng gọi thì mau chóng chui ra ngoài…
Phương Tri Hành sáng mắt lên, tầm mắt rơi vào giao diện hệ thống của Tế Cẩu.
[Giống loài: Chó]
[Thiên phú: Cẩu Cơ Bán (chó ràng buộc)]
[Huyết mạch: Liệp Lan (cấp 4)]
[Kỹ năng huyết mạch bộc phát: Nanh Sói Kịch Độc (mỗi lần sử dụng sẽ tiêu hao một sinh mạng)]
[Kỹ năng huyết mạch bộc phát: Lang Ảnh Tật Phong Trảo]
[Kỹ năng huyết mạch bộc phát: Súc Địa]
[Kỹ năng huyết mạch bộc phát: Thiên Địa Vô Cực, Bách Lý Truy Tung]
[Số mạng còn lại: 12]
“Hả, Tế Cẩu cũng thăng cấp rồi à?”
Phương Tri Hành giật nảy mình, hết sức kinh ngạc.
Trước khi cậu thăng cấp cũng có nghĩ đến Tế Cẩu.
Có điều, cậu cảm thấy Tế Cẩu vẫn còn trong giai đoạn trưởng thành, cho dù khiến nó thăng cấp thì việc thăng cấp thực lực cũng sẽ không nhiều.
Hơn nữa, sau khi Tế Cẩu thăng cấp, thằng nhãi này nhất định sẽ trở nên láo toét.
Hiện tại đang là lúc bị truy đuổi, không thích hợp tăng thêm bất kỳ nhân tố không xác định nào cả.
Tế Cẩu chỉ cần nghe theo mệnh lệnh của cậu và làm việc là được.
Nhưng hết lần này đến lần khác nó bộc lộ bản chất tự cao tự đại, rất thích tự chủ trương hành động.
Cho nên, sau khi Phương Tri Hành cân nhắc thì dứt khoát chỉ thăng cấp một mình chứ không dẫn theo Tế Cẩu nữa.
Theo lý, chỉ cần 1 người 1 chó kéo giãn khoảng cách thì ràng buộc sẽ vô hiệu.
Ai mà ngờ rằng…
Xem ra, sau khi Phương Tri Hành tấn thăng lên Cửu Ngưu cảnh thì ràng buộc giữa cậu và Tế Cẩu cũng sẽ phát sinh 1 biến số nào đấy.
“Hừm, theo kinh nghiệm lần này, chỉ cần mình và Tế Cẩu cách xa nhau trong vòng 5 dặm thì ràng buộc vẫn còn duy trì.”
“Lần sau thăng cấp, mình phải cách xa Tế Cẩu thêm khoảng nữa mới được.”
Phương Tri Hành suy nghĩ.
“Nè nè, Phương Tri Hành, tao biết mày sẽ lập tức đến tìm tao mà.”
Tế Cẩu bật cười sung sướng, kêu lên: “Mau nhìn đi, tao thăng cấp lên huyết mạch cấp 4 rồi, có được 12 mạng và lòi ra thêm 1 kỹ năng huyết mạch bộc phát cực trâu bò luôn!”
Tế Cẩu đắm chìm trong niềm vui sướng, hoàn toàn không hề chú ý đến lúc Phương Tri Hành thăng cấp không hề ở bên cạnh nó.
Khóe miệng Phương Tri Hành hơi co giật, nhẹ vuốt cằm và nói: “Ừ ừ, bây giờ mày có được huyết mạch cấp 4 rồi, thực lực chắc chắn sẽ càng trở nên mạnh mẽ hơn!”
“Đúng đúng!”
Tế Cẩu phải gọi là mừng như điên, giờ móng vuốt lên cào mấy lần, tiếng xoẹt xoẹt vang lên, nó hưng phấn nói: “Tao cảm nhận được sức mạnh cường đại đang tuôn trào trong cơ thể, sức công kích có khi còn tăng lên gấp bội so với trước đây!”
Phương Tri Hành tặc lưỡi, nói: “Ở trong Cấm Khu Phong Lôi, huyết mạch dị thú cấp 4 chính là bá chủ trong chuỗi thực vật.”
“Bá chủ, khà khà!”
Tế Cẩu dương dương tự đắc, khoe khoang: “Năng lực của kỹ năng bộc phát ‘Bách Lý Truy Tung’ mới thức tỉnh hết sức nghịch thiên.
Chỉ cần tao ngửi được mùi của người nào đó mà hắn còn ở trong phạm vi trăm dặm thì tao có thể lập tức truy ra vị trí của hắn, ghê gớm chưa?”
Ánh mắt Phương Tri Hành bắn ra ánh sáng kỳ dị, khen: “Tốt quá rồi, sau này bất kể ai dám đắc tội với chúng ta thì đừng hòng mà trốn được.”
“Chính xác!”
Tế Cẩu nhe răng trợn mắt lộ vẻ dữ tợn, đằng đằng sát khí nói: “Ai dám đắc tội với chúng ta thử xem, tao đuổi tới nhà bà ngoại hắn luôn!”
Chương 544: Lôi Giác (3)
Phương Tri Hành gật đầu, đúng vào lúc này.
Giao diện hệ thống lại lấp lóe ánh sáng.
[Thiên La Hóa Huyết Công tầng thứ 3•Điều kiện max cấp:
1, Chiến thắng hoặc giết chết sinh mạng cùng cấp bậc: 10 mạng (chưa hoàn thành)
2, Quan sát chủng loại yêu ma nhiều chân (từ 4 chân trở lên) hiện nguyên hình: 3 lần (chưa hoàn thành)
3, Sưu tập 5 loại hình ảnh trực quan hoàn chỉnh (chưa hoàn thành)
4, Cải thiện thiên phú tu hành, nuốt dược vật đặc biệt hoặc âm dương hòa hợp, tùy ngươi chọn (chưa hoàn thành)
5.
Chứng kiến 1 lần sinh ra của Cấm Khu (chưa hoàn thành)
6, Thu thập 1 lít huyết dịch của võ giả Cửu Ngưu cảnh trung kỳ (chưa hoàn thành)
7, Ba vạn cân thịt dị thú cấp 4 hoặc 9200 viên Nhục Đan thượng phẩm cấp 4 (chưa hoàn thành)]
“Ồ, nhanh như vậy đã hiện ra rồi!”
Phương Tri Hành cau mày, không tiếp tục suy nghĩ nữa mà nhìn thật kỹ điều kiện max cấp của Hóa Yêu tầng 2.
Điều khiến cậu bất ngờ chính là điều kiện của Thiên La Hóa Huyết Công tầng thứ nhất có 10 nhưng đến tầng thứ 3 lại chỉ còn 7, ít hơn rồi.
Tế Cẩu cũng kinh ngạc, tặc lưỡi nói: “Sao chỉ có 7 điều kiện, theo lý mà nói chẳng phải tầng sau khó hơn tầng trước ư?”
Phương Tri Hành suy nghĩ một chút rồi đáp: “Có lẽ là vạn sự khởi đầu nan, sau khi mở cửa thì con đường càng dễ đi hơn.”
Tế Cẩu nghĩ lại thì thấy cũng đúng, có điều, sau khi nó nghiêm túc đọc hết 7 điều kiện, băn khoăn nói: “Phải hoàn thành 7 điều kiện này không hề dễ, chỉ mỗi điều kiện 5 cũng đủ khiến mày đau đầu rồi.”
Phương Tri Hành rất tán thành, trầm ngâm nói: “Tao đoán có thể Cấm Khu không phải do thiên nhiên hình thành, vấn đề là cái thứ này rốt cuộc sinh ra như thế nào, sinh ra ở đâu, chúng ta hoàn toàn không biết.”
Tế Cẩu lại phân tích: “Điều kiện 2 thật biến thái, mày phải đi đâu để tìm yêu ma nhiều chân?”
“Ừ, yêu ma có thể biến hóa thành người và lẩn trong đám đông, muốn tìm ra bọn chúng e rằng phải hao phí rất nhiều sức lực.”
Phương Tri Hành gật đầu thở dài, cẩn thận nói: “Còn điều kiện 6 cũng rất vô lý, bảo tao đi thu thập huyết dịch của cường giải Cửu Ngưu cảnh trung kỳ.”
“Đúng vậy, cái nào cũng khó nhằn.”
Tế Cẩu không khỏi hỏi: “Giờ sao, mày còn muốn tiếp tục đợi ở Cấm Khu Phong Lôi hay không?”
Phương Tri Hành quả quyết lắc đầu, nói: “Không thể tiếp tục ở lại được, tao tới đây sắp được 20 ngày rồi, lưu lại quá nhiều vết tích khiến khá nhiều người chú ý rồi.”
Những ngày này, chưa kể Phương Tri Hành thuê 4 người dẫn đường ra vào Cấm Khu mỗi ngày mà chẳng thu được gì, ngoại trừ việc ngày nào cũng có người nhắc đến cậu tại Thuận Tâm các.
Điều này tương đương với việc cậu lên hot search hàng ngày, thật sự rất bắt mắt.
“Được, vậy đi thôi.”
Tế Cẩu không hề có ý kiến, 1 con chó như nó cứ đợi bên ngoài nơi hoang vu dã ngoại không có việc gì làm, quả thực đã chán chết đi được, nó đã muốn ra ngoài tung hoành từ lâu.
Một người một chó không chần chờ nữa, băng qua rừng cây đi thẳng về phía Nam.
Hai người bọn họ vô cùng khiêm tốn.
Dù Phương Tri Hành đã đạt đến Cửu Ngưu cảnh sơ kỳ, Tế Cẩu cũng không phải là dị thú tầm thường.
Nhưng 2 bọn họ vẫn lựa chọn chắc ăn, trên đường đi, bọn họ cố gắng hết sức tránh xa các đường quan và đường lớn, chỉ chọn đi đường mòn nhỏ.
Buổi sáng trôi qua rất nhanh.
Đến xế trưa.
Phương Tri Hành đã đến bến đò sông Tam Xá, nơi này không còn đường để đi chỉ có thể ngồi thuyền.
Đương nhiên, bến đò người đông phức tạp.
Phía xa, Phương Tri Hành thấy trên bảng thông báo có dán rất nhiều chân dung truy nã của cậu và Tế Cẩu.
“Đệt, đến cả con chó mà bọn chúng cũng truy nã, mẹ nó đám súc sinh.” Tế Cẩu hùng hổ mắng chửi.
Phương Tri Hành không đi thuyền nữa mà đi về phía hạ du cách xa mấy dặm, ngẫu nhiên gặp 1 chiếc thuyền có mái che đang đậu ở sát bờ sông.
Trong chiếc thuyền có 1 ngư dân trung niên đang khoan thai hút tẩu thuốc.
Đột nhiên, thân hình Phương Tri Hành thoắt cái nhảy ra sau lưng ngư dân một cách quỷ dị.
Ngư dân không hay biết gì, mắt bỗng tối sầm lập tức mất đi ý thức.
Phương Tri Hành lột quần áo tơi trên người ngư dân rồi ném hắn lên bờ.
Tế Cẩu nhảy thẳng lên thuyền và chui vào trong mái che.
Phương Tri Hành chèo thuyền đi xuôi dòng.
Hôm nay nắng vừa phải, gió cũng thuận, chiếc thuyền có mái che nho nhỏ cưỡi gió vượt sóng.
Ước chừng 1 tiếng sau, Phương Tri Hành đang chèo thuyền bỗng đứng bật dậy.
Cậu nhìn dòng nước phía trước dần thu hẹp lại và một cửa ải xuất hiện.
Hai chiếc thuyền lớn đang trấn thủ cửa ải này, toàn bộ thuyền con qua lại đều phải tiếp nhận kiểm tra.
Phương Tri Hành thấy tình cảnh này chỉ đành bó tay.
Cậu biến mất sắp 20 ngày rồi, không ngờ bên ngoài vẫn còn kiểm tra nghiêm ngặt như vậy.
Cậu nhìn quanh 2 bờ sông để tìm 1 con đường vượt qua cửa ải.
Thế nhưng chuyện nào có đơn giản như vậy.
Sở dĩ cửa ải có thể giữ người lại, một là do vị trí địa lý tương đối có lợi, hai là vì triều đình đã xây dựng công sự phòng ngự hùng mạnh.
Chương 545: Giao dịch (1)
Sau khi quan sát rõ ràng, Phương Tri Hành ngồi xuống, móc 1 tấm địa đồ từ trong ngực mở ra.
“Quận Thanh Hà lấy đường thủy làm chủ đạo, tao muốn rời khỏi nơi này bằng đường thủy rất khó mà đi đường bộ thì càng khó hơn.”
Vừa nghĩ đến đây, Phương Tri Hành lập tức nhận ra cậu nhất định phải vượt qua cửa ải này.
“Tế Cẩu.”
Phương Tri Hành truyền âm.
Tế Cẩu thò cái đầu chó dữ tợn ra hỏi: “Cái giề?”
Phương Tri Hành tỉ mỉ nói: “Chút nữa phải vượt cửa ải, chuẩn bị chiến đấu.”
Tế Cẩu nhìn về phía trước, mắt chó trợn tròn, căng thẳng nói: “Nếu vượt cửa ải thì hơi khó đấy.”
Nó lanh mắt nhìn những chiếc thuyền con đang qua lại, nghĩ kế: “Hay là chúng ta lén lẻn vào 1 chiếc thuyền buôn lớn, có lẽ có thể đánh lừa qua ải trót lọt?”
Phương Tri Hành trợn trắng mắt, không hề khách khí nói: “Bây giờ mày cao gần 2 mét rồi, lẻn vào kiểu gì? Hay là để tao giết mày thêm lần nữa?”
Tế Cẩu vội nói: “Đừng mà, cảm giác bị giết rất khó chịu, tao đã bị ám ảnh tâm lý rồi.
Hơn nữa, cửa ải đằng trước nhất định vẫn còn, cũng không biết là có bao nhiêu cái, không thể cứ gặp cửa ải là lại giết tao, đây không phải kế lâu dài.”
Phương Tri Hành cũng nghĩ vậy, gật đầu nói: “Cho nên, việc giết mày chỉ là kế hoạch dự bị, không phải là lựa chọn đầu tiên của tao.”
Tế Cẩu thở phào nhẹ nhõm, nó sợ Phương Tri Hành không nói không rằng mà tiễn nó về chầu ông bà nữa thì nguy.
Nó vội vàng nghĩ kế khác: “Ban đêm phòng giữ lỏng lẻo, chi bằng chúng ta đợi trời tối rồi lặng lẽ đi qua.”
Phương Tri Hành trả lời: “Tao chưa quen đường sông, đường sông nơi này rộng hơn ngàn mét, sóng cao cuồn cuộn, sau khi trời tối, tao không hề biết nên chèo theo hướng nào.”
“Cũng đúng…”
Tế Cẩu hiểu ra, trước đó Phương Tri Hành có thể nhẹ nhàng né tránh điều tra, nguyên nhân quan trọng nhất chính là cậu quen thuộc địa hình.
Cậu quá quen thuộc địa hình từ quận thành đến Bạch Hạc sơn trang rồi qua Cấm Khu Phong Lôi, nhắm mắt cũng có thể đến được.
Nhưng sau khi rời khỏi quận thành, toàn bộ đường sống và ưu thế đều không còn sót lại gì.
Tế Cẩu không khỏi thở dài: “Được rồi, bà nó, mạnh mẽ xông qua đi.”
Phương Tri Hành chèo thuyền thẳng về phía trước, tiến vào khu cửa ải kiểm tra, từng chiếc thuyền lớn thuyền nhỏ xếp thành hàng tiếp nhận kiểm tra.
Xếp trước chiếc thuyền có mái che là 1 chiếc thuyền lớn.
Cậu nhìn thấy một vài thủy vận binh mặc quan phục lên thuyền và kiểm tra từ trong khoang thuyền ra đến bên ngoài.
Chiếc thuyền lớn này hẳn là thuyền vận chuyển lương thực từ nơi khác đến quận thành, sau khi bốc dỡ hàng thì đang trên đường trở về điểm xuất phát.
Thuyền trống không.
Không có gì để kiểm tra cả.
Mấy tên thủy vận binh tùy tiện nhìn sơ một lúc rồi xuống thuyền.
Rất nhanh, thuyền lớn được cho lưu thông.
Tiếp đó, Phương Tri Hành chèo thuyền tiến về phía trước đậu lại và tiếp nhận kiểm tra.
Một thủy vận binh đi tới, quát lên: “Ngươi muốn đi đâu? Trình lệnh bài thân phận ra đây.”
Phương Tri Hành vừa móc lệnh bài thân phận ra vừa cười giả lả: “Đại gia, tiểu nhân đi đánh cá.”
Thủy vận binh tiếp nhận lệnh bài thân phận, vừa nhìn trên đó viết 3 chữ “Phương Tri Hành”, hộ tịch thuộc huyện Khánh Lâm.
“Hở, người ở huyện Khánh Lâm sao lại chạy đến nơi này đánh cá?”
Thủy vận binh trừng mắt nhìn, mặt mũi đầy sự nghi ngờ nhưng 1 giây sau, hắn đột nhiên nhìn thấy bên dưới lệnh bài thân phận còn có 1 tờ kim phiếu.
Thủy vận binh co rút con ngươi lại, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Phương Tri Hành.
“Quan gia, tôi kính biếu ngài, xin hãy giơ cao đánh khẽ.” Phương Tri Hành thành khẩn nói.
Thủy vận binh nhìn trái ngó phải, lặng lẽ cất kim phiếu, hô to: “Đã kiểm tra xong, cho qua đi.”
Lời này vừa nói ra!
Tế Cẩu mừng rơn, truyền âm: “Ai dô, đúng là có tiền có thể sai khiến quỷ thần, sao mày không làm từ sớm hả, làm tao lo lắng cuống cuồng.”
Phương Tri Hành nhanh chóng ngồi xuống và chèo thuyền đi lên phía trước.
Thủy vận binh lùi ra sau mấy bước, đưa mắt nhìn thuyền có mái che tiến về trước vài mét, đột nhiên lấy hơi la thật lớn: “Trên chiếc thuyền kia có tội phạm truy nã!”
Keng keng keng~
Có người gõ đồng la, tiếng chiêng gõ gấp rút nhanh chóng vang khắp cửa ải.
“Đệt mợ nó!”
Tế Cẩu thò đầu ra, sủa gâu gâu về phía thủy vận binh kia, răng nanh nhe ra hết cỡ, hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn.
Trong khoảnh khắc!
Vút!
Một mũi tên bắn lén bay ra, trúng ngay ngực của thủy vận binh kia.
“Á~”
Thủy vận binh phát ra tiếng kêu thảm thiết, ôm ngực, ánh mắt đầy vẻ khó tin, biểu cảm đau đớn ngửa mặt lên trời ngã ngửa ra sau.
“Đáng đời!”
Tế Cẩu quay đầu, nhìn thấy Phương Tri Hành liên tục kéo cung bắn tên.
Trên cửa ải, từng tên thủy vận binh lần lượt nhảy xuống.
Phương Tri Hành bắn liên tiếp hơn 30 mũi tên về phía sau, trên cửa ải đã không còn bóng người nào nữa.
Những thủ vệ kia hoặc bị bắn chết hoặc là trốn đi rồi.
Phương Tri Hành ngồi xuống, bất ngờ phát lực chèo thuyền.
Chương 546: Giao dịch (2)
Thuyền có mái che nhanh chóng tăng tốc rẽ nước tiến lên trước.
Không bao lâu, thuyền có mái che đuổi kịp chiếc thuyền buôn lớn phía trước.
“Tế Cẩu, lên thuyền!”
Phương Tri Hành giậm mũi chân đằng không nhảy lên trên sàn chiếc thuyền lớn.
Tế Cẩu cũng phát lực vào 4 chân đè chiếc thuyền có mái che chìm xuống rồi bất ngờ nổi lên.
Nó cũng phi lên trên sàn thuyền.
“Á, có sói!”
Các thuyền viên trên sàn thuyền vừa nhìn thấy Tế Cẩu lập tức bị dọa sợ hết hồn, ngồi phịch xuống sàn tàu lộn nhào.
Phương Tri Hành không để ý đến bọn họ mà chạy thẳng về phía người trung niên cầm lái kia, ông bà ta có câu: Bắt giặc phải bắt vua trước.
Người trung niên cầm lái chính là chủ nhân của chiếc thuyền lớn này, hắn vừa nhìn thấy 1 người 1 chó bất thình lình mạnh mẽ xông lên thuyền thì lập tức cầm lấy roi da thật dài, lăng không vung roi lên.
Bốp~
Chiếc roi dài đánh mạnh lên sàn thuyền phát ra tiếng vang chói tai, rất có uy thế.
Hắn quát lên: “Các ngươi là ai?”
Phương Tri Hành thoắt 1 cái, thân hình đột nhiên biến mất tại chỗ.
Người trung niên cầm lái hoa mắt, bỗng 1 bàn tay to lớn đặt lên bờ vai hắn.
Sức mạnh kinh khủng ép tới mức đầu gối của hắn lập tức khuỵu xuống rồi lại bị nhấc lên.
Trong tích tắt này, nhịp tim của hắn tăng nhanh, mồ hôi lạnh chảy ướt sũng cả người, da đầu tê dại.
Phương Tri hành thản nhiên nói: “Lập tức tăng tốc đi về phía trước, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời, ta sẽ không làm hại bất cứ kẻ nào.”
Người trung niên cầm lái ngạt thở, lắp bắp: “Hảo hán, ta sẽ làm theo lời ngươi.”
Hắn lại tiếp tục cầm lái, quay sang đám thuyền viên và la lên: “Giương buồm, dùng tốc độ nhanh nhất tiến lên.”
Một đám thuyền viên nhìn nhau rồi nhìn chằm chằm Phương Tri Hành và Tế Cẩu, trong lúc nhất thời ai cũng sợ mất mật, không biết phải làm sao.
“Các ngươi điếc rồi à, nghe mệnh lệnh của ta!”
Người trung niên cầm lái khẩn trương, nghiêm nghị quát.
“Vâng!”
Cuối cùng, các thuyền viên cũng lấy lại tinh thần, đồng loạt bận rộn tay chân.
Phần phật!
Vải bạt được hạ xuống, bị gió thổi qua, mở căng hết cỡ thành hình cung.
Tốc độ của chiếc thuyền lớn được tăng lên, đúng là lướt nhanh thấy rõ.
Phương Tri Hành xoay người đi đến đuôi thuyền, lập tức phát hiện 1 chiếc thuyền chiến cỡ nhỏ đang đuổi theo.
Cậu quay đầu nhìn khắp sàn thuyền bỗng phát hiện 1 khúc gỗ tròn to bằng bắp đùi và dài hơn 4 mét.
Khóe miệng Phương Tri Hành hơi cong lên, bàn tay to túm lấy khúc gỗ tròn, cơ bắp trên cánh tay rục rịch, đột nhiên dùng sức ném nó ra như thể ném lao vậy.
Khúc gỗ bay qua mặt nước đập vào đáy mũi thuyền tạo thành 1 cái lỗ lớn rồi chui vào.
Ào ào~
Nước sông lập tức chảy ngược vào trong khoang thuyền.
Những người trên chiếc thuyền chiến kia hoảng loạn thấy rõ, ai nấy đều chen lấn nhau nhảy xuống thuyền bỏ trốn.
Phương Tri Hành cười khẩy, quay người bước đến bên cạnh người trung niên cầm lái, cười nói: “Ta vẫn chưa thỉnh giáo tôn tính đại danh của đại cao?”
Người trung niên cầm lái vội vàng trả lời: “Không dám nhận, bỉ nhân là Dương Đại An.”
Phương Tri Hành hỏi: “Thuyền này của huynh đang đi đến đâu vậy?”
Dương Đại An vội nói: “Ta đang đi về bến tàu Bạch Thạch hướng hạ du, bọn ta phải vận chuyển lương thực ở bên đấy đến quận thành.”
Phương Tri Hành hiểu rõ, lấy bản đồ ra nhìn một chút, chỉ vào 1 điểm và nói: “Nơi này có bến đò Lô Vi, huynh dùng tốc độ nhanh nhất đưa ta đến nơi này, ta sẽ tự xuống thuyền rời đi.”
Dương Đại An vui mừng quá đỗi, vội nói: “Hảo hán yên tâm, ta nhất định sẽ đưa đến đúng địa điểm.”
Phương Tri Hành không nói gì thêm, tự mình bước tới đầu thuyền.
Tế Cẩu đợi trên sàn thuyền, lạnh lùng nhìn chằm chằm những thuyền viên kia, phòng ngừa có người lươn lẹo.
Trong lúc bất giác, trời đã chạng vạng tối.
Gió từ từ ngừng thổi.
Thuyền lớn không còn chạy nhanh như trước nữa.
Lúc này, giờ cơm đã đến.
Dương Đại An bước đến trước mặt Phương Tri Hành, khẩn cầu: “Hảo hán, trên thuyền bọn ta không có đồ ăn, bình thường đều phải lên bờ ăn cơm, bây giờ cần phải tìm bến đò đỗ lại, ngài xem…”
Phương Tri Hành trả lời: “Huynh phái 3 thuyền viên xuống thuyền mua thức ăn, đóng gói đem về đây.”
“Vâng vâng!”
Dương Đại An lập tức sắp xếp xong xuôi.
Một lát sau, thuyền lớn rẽ hướng, chậm rãi lái về phía bờ và đỗ lại.
Ba thuyền viên nhanh chóng chạy xuống thuyền, thoáng cái đã chạy mất dạng.
Đám người chờ đợi càng lo lắng, chớp mắt đã trôi qua nửa tiếng.
Ba thuyền viên mãi vẫn chưa trở về.
Tế Cẩu lo lắng nói: “Sao đi lâu vậy, chẳng lẽ 3 người kia chạy trốn rồi đấy chứ?”
Phương Tri Hành cau mày, mở Đồng Tử Xích Huyết quét mắt lên bờ, da mặt lập tức căng cứng.
“Đến nhanh thật đấy!”
Phương Tri Hành hít thật sâu, truyền âm: “Tế Cẩu, chúng ta bị bao vây rồi.”
Tế Cẩu ngẩng cao đầu, bên tai đột nhiên truyền đến hàng loạt tiếng phá không vút vút.
Từng điểm ánh sáng lạnh từ trên trời trút xuống như mưa bão.
“Vãi chưởng!”
Tế Cẩu quay đầu, trốn dưới cột buồm.
Trong nháy mắt, mấy trăm mũi tên từ trên trời giáng xuống, bao trùm toàn bộ sàn thuyền.
Chương 547: Âm Thần (1)
“Không!”
Mấy người Dương Đại An trên sàn thuyền nhưng mưa tên không mọc mắt đổ ập xuống người bọn họ.
“A á~”
Tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên, một đám thuyền viên trúng tên ngã gục.
Chỉ có Dương Đại An là võ giả Đại Mãng cảnh, chạy khá nhanh nên đã kịp thời chui vào 1 cái thùng gỗ.
Thế vẫn chưa xong!
Dưới đáy thuyền bỗng có động tĩnh truyền đến, âm thanh ngột ngạt truyền đến.
“Không ổn rồi, có người đang đục thuyền!”
Tế Cẩu nghe được.
Phương Tri Hành không thay đổi sắc mặt, nhẹ giọng thở dài: “Xuống thuyền đi!.”
Một người một chó lập tức nhảy xuống thuyền.
Ngay khi bọn họ nhảy xuống thuyền, lượng lớn nước sông tràn vào đáy thuyền, thân thuyền nhanh chóng nghiêng sang 1 bên.
“Thuyền của ta, thuyền của ta!”
Dương Đại An nghẹn ngào khóc rống, trận tai bay vạ gió này hắn biết phải tìm ai để nói lý lẽ đây.
Ào ào ~
Nước sông bốc lên và thuyền lớn từ từ chìm xuống.
Bến đò vô cùng im lặng, kim rơi có thể nghe.
Phương Tri Hành và Tế Cẩu đứng sóng vai.
Không bao lâu, xung quanh vang lên tiếng rầm rầm.
Một đám người hiện hình, bắt đầu bao vây.
Nhân số bọn họ rất đông, nhiều vô số kể, hơn 150 người.
Một nam một nữ đứng ở vị trí trước nhất.
Nam nhân trong độ tuổi cường tráng, thoạt nhìn khoảng 40 tuổi, râu rậm, đầu báo mắt tròn, cao lớn thô kệch, rất có khí chất uy vũ.
Nữ thì trẻ hơn rất nhiều, dáng vẻ không đến 30 tuổi, dung mạo bình thường, tay chân to, mặc trang phục màu lam, phía sau có một cái áo choàng màu đỏ, bên hông giắt hai thanh đoản đao.
Râu rậm tiến lên trước một bước, chắp tay nói: “Xin hỏi tôn giá là Phương Mậu Phu đúng không?”
Phương Tri Hành thản nhiên trả lời: “Phải thì thế nào?”
Sắc mặt râu rậm vui vẻ, cười lạnh nói: “Tại hạ bang chủ Thanh Ngư bang Tất Hưng Khôn, đây là phu nhân của ta Khổng Lan Bình, địa bàn này do bọn ta quản.”
Phương Tri Hành hiểu rõ hỏi: “Là ai nói cho các ngươi, ta ở trên thuyền này?”
Tất Hưng Khôn cười ha ha nói: “Từ thời điểm ngươi hiện thân, ngươi đã bị không biết bao nhiêu người nhìn chằm chằm, tin tức bay đầy trời.
Huynh đệ, ta không giấu gì ngươi, ngươi thật sự là một con cá lớn, chỉ riêng bên phía ta đã thu được 3 tình báo, yêu cầu ta chặn ngươi lại bất cứ giá nào.”
Phương Tri Hành bật cười nói: “Thanh Ngư bang nho nhỏ, ta còn chưa nghe nói qua, dựa vào cái gì chặn ta lại?”
Tất Hưng Khôn giận tím mặt, trầm giọng nói: “Má nó, ta còn muốn khuyên ngươi thức thời một chút, bó tay chịu trói, nhưng nhìn ngươi thế này, ngươi không thấy quan tài không đổ lệ rồi.”
Khổng Lan Bình tiếp lời, cười lạnh nói: “Dù sao bất kể sống chết, mang một thi thể trở về cũng vậy thôi.”
Sắc mặt Phương Tri Hành hơi u ám, thản nhiên hỏi: “Những người đó truyền tin tức cho các ngươi có từng nói cho các ngươi, ta nguy hiểm cỡ nào không?”
Hai phu thê liếc nhau, hai người không nhịn được mặt lộ vẻ nghi hoặc.
“Ồ, ngươi nguy hiểm cỡ nào?”
Ánh mắt Tất Hưng Khôn khinh thường, hừ lạnh nói: “Ta là Tam Cầm cảnh, phu nhân ta là Nhị Cầm cảnh, đừng coi thường Thanh Ngư bang bọn ta!”
Phương Tri Hành cạn lời nói: “Tế Cẩu, ra tay đi, đám người ngu ngốc bị người ta lợi dụng còn không biết.”
Tế Cẩu thầm chấp nhận, đám ngu ngốc Thanh Ngư bang này bị người xui khiến, bị người ta lợi dụng, chỉ là đến làm chậm tốc độ chạy trốn của Phương Tri Hành.
Tế Cẩu đột nhiên phân thân thành 12 con, xông lên.
Gần như đồng thời, Phương Tri Hành lao nhanh như gió về phía Tất Hưng Khôn.
Rầm!
Cả người Tất Hưng Khôn đều cảm thấy căng thẳng, theo bản năng nâng hai tay che ngực.
Hắn cũng là người từng trải, kinh nghiệm chém giết phong phú, trong giây lát, cơ bắp cao lên, phòng ngự mở ra toàn bộ.
Hắn không khoe khoang quả thật là Tam Cầm cảnh, đã cường hóa sức mạnh, nhanh nhẹn và phòng ngự.
Phương Tri Hành nắm chặt tay phải đấm tới.
Quyền phong đánh vào hai cánh tay của Tất Hưng Khôn.
Răng rắc!
Xương của hai cánh tay đứt đoạn!
Tất Hưng Khôn nhất thời kêu lên đau đớn, hai tròng mắt gần như lọt ra khỏi hốc mắt.
Đau quá!
Phòng ngự của hắn trước nắm tay của Phương Tri Hành yếu ớt không chịu nổi, ngay cả một kích không chặn được.
Tất Hưng Khôn bay ngược ra ngoài, thân thể bay lên cao, xẹt qua một đường pa-ra-bôn xinh đẹp.
Cũng đúng lúc này, phu nhân của hắn Khổng Lan Bình ra tay, rút ra hai thanh đoản đao dùng tốc độ cực nhanh đâm tới Phương Tri Hành.
“Ồ, vậy mà là khoái đao, ngươi cường hóa nhanh nhẹn đúng chứ.”
Phương Tri Hành đứng bất động, mặt đầy nụ cười trêu tức, tùy ý hai thanh đoản đao mang theo tốc độ và sức mạnh kinh người đâm vào bụng.
Cheng ~
Đoản đao chợt uốn cong dữ dội!
Trong lòng Khổng Lan Bình hoảng sợ, ngẩng đầu nhìn Phương Tri Hành, hoa dung thất sắc.
Cô ta còn chưa kịp làm gì, đùng ~
Tất Hưng Khôn bay ngược ra ngoài chợt nổ tung hóa thành một đám huyết vụ bắn tung toé, khuếch tán ra.
Chỉ một thoáng, Khổng Lan Bình bị huyết vụ nhỏ vụn bắn lên đầy người.
Toàn thân cô ta cứng đờ, đại não trống rỗng.
Chương 548: Âm Thần (2)
Qua một lúc lâu sau, cô ta cứng ngắc quay đầu, lúc này mới phát hiện Tất Hưng Khôn không thấy đâu, chỉ có huyết vụ đầy trời dần dần chìm xuống.
“Ngươi…”
Khổng Lan Bình trừng to mắt, lộ ra biểu cảm hoảng sợ như gặp ma.
“Hừ, ngu ngốc!”
Phương Tri Hành cười khẩy, bàn tay to giơ lên trấn xuống, vỗ vào đỉnh đầu Khổng Lan Bình.
Đùng!
Đầu Khổng Lan Bình chìm xuống, cả đầu bị đập vào trong lồng ngực, vô cùng thê thảm.
Phương Tri Hành cũng không thèm nhìn thêm cái nào, lướt người đánh tới những bang chúng của Thanh Ngư bang.
12 Tế Cẩu đang điên cuồng giết chóc những bang chúng đó, chiến lực tương đương với 12 Đại Mãng cảnh.
Những bang chúng đừng nhìn người đông thế mạnh nhưng thật ra phần lớn thực lực không mạnh, chỉ là qua làm màu.
Đợi cho Phương Tri Hành gia nhập vào, hiện trường lập tức biến thành một trận tàn sát nghiêng về một bên.
Không bao lâu, đám người Thanh Ngư bang đều bị xử lý, không ai chạy thoát.
Không phải bọn họ không muốn trốn mà là bến đò này khá trống trải.
Tốc độ giết người của Phương Tri Hành và Tế Cẩu quá nhanh, bọn họ không kịp chạy thoát.
“Đêm nay thế nào, tiếp tục chạy trốn?”
Miệng Tế Cẩu đầy máu chạy về, không ngừng lắm miệng.
Phương Tri Hành hơi trầm ngâm, đáp: “Chúng ta đã bại lộ, cho dù chạy trốn suốt đêm, ven đường vẫn gặp phải vây truy chặn đường, sớm hay muộn sẽ rơi vào tác chiến mỏi mệt.”
Tế Cẩu hiểu được, gật đầu nói: “Vậy ngủ một giấc ngon, ngày mai lại chiến.”
Sau khi một người một chó tính toán, ở bên cạnh bến đò tìm được một chiếc thuyền khác, nằm xuống ngủ.
Một đêm trôi qua rất nhanh..
Lúc trời tờ mờ sáng, Phương Tri Hành tỉnh lại, cậu đứng lên vươn vai, hoạt động một chút gân cốt.
Phóng mắt nhìn đi, trên bến đò thi thể nằm ngổn ngang, vết máu loang lổ.
Cậu một cước đá tỉnh Tế Cẩu, lấy ra lương khô, tùy tiện ăn một chút cho đỡ đói.
Không bao lâu, Phương Tri Hành chèo thuyền rời khỏi bến đò, đi tới hạ du.
Ước chừng một tiếng sau, trên mặt sông phía trước đột nhiên xuất hiện mấy con thuyền, xếp ngang trên mặt sông, chặn đường sông.
“Má nó, còn lập trạm kiểm soát!”
Tế Cẩu đứng ở đầu thuyền, ngẩng đầu, gió thổi trên người nó, lông chó lạnh cứng đồng loạt xòe ra phía sau.
Ánh mắt Phương Tri Hành lấp loé, chèo qua.
“Phương Mậu Phu, bỉ nhân Thạch Văn Hạo, phó môn chủ của Lưu Thuỷ môn, chờ ngươi đã lâu!”
Một tiếng nói trung khí mười phần cuồn cuộn truyền khai, trên mặt sông theo đó hiện lên từng vòng gợn sóng.
Tế Cẩu ngạc nhiên nói: “Lưu Thuỷ môn lại là thế lực nào?”
Phương Tri Hành đáp: “Dưới trướng Thẩm gia, Thạch Văn Hạo này có tư cách làm phó môn chủ, tu vi không phải Tứ Cầm cảnh thì là Ngũ Cầm cảnh.”
Tế Cẩu hiểu rõ, khinh thường nói: “He he, xem ra bọn họ thật sự không biết lai lịch của mày, toàn phái một đám rác rưởi đến.”
Khóe miệng Phương Tri Hành cong lên, đứng lên hô: “Thạch phó môn chủ, ngươi và ta đều là dốc sức cho môn phiệt, nào tha được thì tha, vẫn mong cho ta một con đường sống.”
Thạch Văn Hạo nghe vậy, không khỏi sửng sốt, gã không biết Phương Tri Hành cũng dốc sức cho môn phiệt.
Chỉ biết hắn là hung thủ sát hại Thẩm Chí Việt, tội ác tày trời, phải chết không thể nghi ngờ.
Vì thế, Thạch Văn Hạo cười ha ha nói: “Ngươi và ta đều vì chủ nhân của mình, thứ ta khó lòng tuân mệnh.
Nhưng nếu ngươi bó tay chịu trói, ta cam đoan tuyệt đối sẽ không làm khó dễ ngươi.”
Phương Tri Hành bật cười nói: “Cho ngươi cơ hội ngươi không cần, ngươi lập tức sẽ hối hận.”
“Làm càn, ngươi cho rằng mình là thứ gì?!”
Thạch Văn Hạo nhếch môi, đột nhiên giậm chân.
Gã nhảy xuống thuyền, dừng trên mặt nước, mũi chân điểm một cái, đạp sóng rẽ gió.
Mấy lần lên xuống, gã đi tới trước mặt Phương Tri Hành.
Tiếng leng keng vang lên!
Thạch Văn Hạo bỗng rút kiếm ra khỏi vỏ, trường kiếm như nước, mũi kiếm điểm xuống mặt nước đột nhiên vẩy lên.
“Lưu Thuỷ Kiếm Pháp!”
Rào rào!
Chỉ một thoáng, một đợt sóng nước cao cao đột nhiên nhấc lên, hình dáng lại giống như một thanh cự kiếm, chậm rãi đánh vào đầu thuyền.
“Lưu Thuỷ Kiếm Pháp, nước chảy đá mòn!”
Phương Tri Hành liếc mắt đã nhìn ra môn đạo của môn kiếm pháp này, không chút nghi ngờ là hệ Linh Viên, lấy độ bền dẻo làm trung tâm.
Kiếm như nước, nước như kiếm!
Sóng nước quay cuồng, sóng đục ngập trời, thuyền nhỏ lắc lư dữ dội sắp lật úp.
Vẻ mặt Phương Tri Hành bình tĩnh, một cước đạp lại thân thuyền, thuyền nhỏ nháy mắt ổn định lại, gợn sóng không sợ hãi.
Tiếp theo, cậu nâng tay phải lên, hóa thành thủ chưởng, rẽ ngang sóng nước.
Ầm!
Sóng nước đánh tới đột nhiên từ giữa đứt thành hai đoạn!
“Hả cái này!”
Sắc mặt Thạch Văn Hạo thay đổi dữ dội, hít ngược một luồng khí lạnh.
Khoảnh khắc sau đó, một bóng dáng từ phía sau sóng nước đứt gãy nhảy lên, đột nhiên đi tới đỉnh đầu của gã.
Lông tơ Thạch Văn Hạo dựng thẳng, biểu cảm vặn vẹo, cơ bắp toàn thân điên cuồng nứt ra, trường kiếm xoay tròn lần nữa đánh lên mặt nước.
Ầm ầm!
Mặt nước dưới chân Thạch Văn Hạo chợt nổ tung, một cột nước cao phun ra, lao lên không.
Phương Tri Hành lạnh lùng cười, nhìn như không thấy, tùy ý cột nước đánh vào trên người, quỹ tích tiến lên gần như không có bất kỳ thay đổi, thẳng tắp vọt tới đỉnh đầu của Thạch Văn Hạo.
Chương 549: Nổ Đầu (1)
Một chưởng hạ xuống!
Thạch Văn Hạo trừng mắt há miệng, một luồng hàn ý to lớn theo lòng bàn chân thẳng lên đỉnh đầu.
Sau đó, đầu của gã bị một bóng đen bao phủ.
“Không…”
Một tiếng kêu thảm còn chưa kịp phát ra!
Đùng!
Chưởng lực khủng bố chậm rãi đánh úp lại!
Cả người Thạch Văn Hạo chấn động, đầu chợt nổ tung, óc văng bốn phía.
Tõm tõm!
Nào đỏ nào trắng rơi đầy mặt sông, nửa người dưới của gã cũng rơi xuống sông.
“Phó môn chủ!”
“Sư phụ!”
Cách đó không xa trên mấy con thuyền lập tức truyền đến một mảnh xôn xao.
Người trên thuyền cực kỳ hoảng sợ, làm sao bọn họ cũng không nghĩ đến, phó môn chủ nhà mình bị giết chết trong nháy mắt.
Đó là phó môn chủ của Lưu Thuỷ môn, thực lực cao thâm khó lường chỉ đứng sau môn chủ, vậy mà bị một tên tội phạm chạy trốn thoải mái giết chết.
Đây quả thực…
Rất nhanh, trên mỗi một con thuyền xuất hiện hỗn loạn, có người nhanh chóng xoay đầu tàu, có người trực tiếp chảy thuyền chạy trốn.
Phương Tri Hành nhìn quét, trên mặt sông rộng lớn, cậu rất khó diệt khẩu toàn bộ, đành phải tùy ý bọn họ chạy thoát.
Cậu ngồi xuống, không nhanh không chậm chèo thuyền về phía trước, càng lúc càng xa.
Tế Cẩu ha ha cười nói: “Đám ngu ngốc này, ai nấy cũng tranh đoạt không công.”
Phương Tri Hành trầm ngâm nói: “Thạch Văn Hạo là Ngũ Cầm cảnh hậu kỳ, chỉ cần tin tức cái chết của Thạch Văn Hạo truyền ra, thế lực khắp nơi sẽ thật sự biết được tao lợi hại tới mức nào, kế tiếp còn dám ngăn cản tao nhất định là cao thủ.”
Tế Cẩu ngừng thở, trên mặt chó có ý tứ nghiêm túc nói: “Đợt kẻ địch tiếp theo có thể là cao thủ Cửu Ngưu cảnh.”
Rất nhanh buổi trưa đã tới.
Phương Tri Hành chèo thuyền cập bờ, đậu bên cạnh một bến đò.
Cậu và Tế Cẩu xuống thuyền, lên bờ, đi thẳng tới trấn nhỏ bên cạnh bến đò.
“Con sói thật lớn!”
Dân chúng trên trấn hoảng sợ, đều né tránh, toàn bộ trốn đi.
Phương Tri Hành và Tế Cẩu đi vào một quán ăn nhỏ, gọi đồ ăn, nên ăn cứ ăn nên uống cứ uống.
“Có người đang giám sát chúng ta.” Tế Cẩu nhìn góc đường.
Phương Tri Hành tỉnh bơ nói: “Tất cả đều là cường hào, hẳn là bọn họ không dám ra tay.”
Rất nhanh, đã ăn cơm xong.
Phương Tri Hành và Tế Cẩu nghênh ngang trở về bờ sông.
Phía sau cậu có rất nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm nhưng không một ai dám xông lên.
Phương Tri Hành không dừng lại, đi lên thuyền, nhấc hai mái chèo lên.
Không đến nửa giờ sau, một chiếc thuyền lớn nghịch dòng mà đến.
“Phương Mậu Phu, ngươi giết phó môn chủ của ta mà còn muốn chạy hả?”
Một âm thanh lạnh lẽo đột nhiên truyền đến.
Tế Cẩu vừa nghe, nhất thời cạn lời nói: “Những người của Lưu Thuỷ môn này thật sự là hổ à, hết người này đến người khác đến?”
Phương Tri Hành ngẩng đầu, tầm mắt ngưng đọng.
Lúc này, trên đầu thuyền lớn đứng hai bóng dáng.
Một người trong đó, Phương Tri Hành đã gặp qua, rõ ràng là người của Thẩm gia!
Miệng của cậu cong lên một độ cong, thản nhiên nói: “Cuối cùng tới một người ra dáng đối thủ rồi.”
Tế Cẩu trừng mắt nói: “Ai vậy người đó à?”
Phương Tri Hành trả lời: “Nghĩa tử của Thẩm Ngọc Đường, Cố Kính Chương!”
Tế Cẩu tỉnh ngộ lại, trong lòng không khỏi hơi khẩn trương nho nhỏ.
Dù sao Thẩm gia cũng là một trong 8 tiểu môn phiệt lớn, thực lực không thể khinh thường.
Cố Kính Chương này tuyệt đối không thể khinh thường!
Chiếc thuyền nhỏ giảm tốc độ, tiến về phía con thuyền lớn từng chút một.
Hai chiếc thuyền nhanh chóng đến gần nhau chỉ cách nhau 30 mét.
Phương Tri Hành không nhanh không chậm đứng dậy, chắp tay bình tĩnh chào: “Cố đại ca, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Cố Kính Chương đứng hiên ngang trên đầu thuyền, vẻ mặt phức tạp, một tia u ám và bực bội khó che giấu hiện rõ trên khuôn mặt.
Gã thực sự bị Phương Tri Hành hại khổ rồi!
Từ khi mọi người khẳng định Phương Tri Hành chính là hung thủ sát hại Thẩm Chí Việt, gã lập tức triển khai cuộc truy sát.
Đây vốn là một chuyện nhỏ không thể đơn giản hơn.
Nhưng Cố Kính Chương thật sự không thể ngờ rằng Phương Tri Hành lại thật sự có bản lĩnh, chơi một màn bốc hơi giữa nhân gian.
Người biến mất thì đương nhiên phải đi tìm.
Ban đầu Cố Kính Chương tự tin đầy mình, cho rằng với uy tín của Thẩm gia, việc truy tìm tung tích một tội phạm chạy trốn không phải là chuyện khó khăn gì.
Tội phạm chạy trốn thì sao chứ, cũng phải ăn uống đái ỉa, thậm chí vẫn cần tài nguyên để tu luyện.
Chỉ cần Phương Tri Hành lộ diện một lần nữa, cậu nhất định sẽ bị lộ, chuyện bị bắt chỉ là vấn đề thời gian thôi.
Tuy nhiên, một chuyện tà môn đã xảy ra!
Mặc cho Cố Kính Chương sử hết mọi nỗ lực, khổ sở tìm kiếm Phương Tri Hành hết ngày này đến ngày khác, nhưng thậm chí còn không nhìn thấy một bóng ma nào.
Chuyện này thật ngượng ngùng!
Vì gã mãi không bắt được người, khiến Thẩm gia có chút mất mặt, bị người khác chế giễu, các thế lực đều đang hóng trò hề của Thẩm gia.
Cố Kính Chương áp lực như núi, gã vô cùng buồn bực, ăn không ngon ngủ không yên, chạy đôn chạy đáo khắp nơi, ngày đêm không ngừng nghỉ.
Chương 550: Nổ Đầu (2)
Nói thật, cả người gã đã gầy đi một vòng rồi.
Lúc này, Cố Kính Chương gặp lại Phương Tri Hành, tâm trạng gã đã sớm tồi tệ đến cực điểm, chỉ còn sự căm ghét vô cùng tận trong mắt.
Gã không kìm được mà nghiến răng nghiến lợi, cười lạnh lùng: “Phương Mậu Phu, rốt cuộc ngươi cũng dám xuất hiện, thật khiến ta phải tìm kiếm vất vả!”
Phương Tri Hành chậc một tiếng, khinh miệt nói rằng: “Lý do ta ẩn nấp không phải vì sợ ngươi đâu.”
Cố Kính Chương nghe vậy, lập tức nổi giận, gầm lên: “Đồ chó chết, ngươi muốn chết hả!”
“Cố đại nhân, giao cho ta.”
Nam tử trung niên bên cạnh Cố Kính Chương đột nhiên lên tiếng, giọng nói trầm thấp lạnh lùng, giống như đang kìm nén cơn giận dữ cuồng loạn.
Người này trông khoảng hơn bốn mươi tuổi, hai mắt hơi lõm, lông mày nhướng cao, bộ râu được cắt tỉa cẩn thận.
Cố Kính Chương hiểu tâm trạng của gã.
Dù sao hắn cũng là môn chủ Lưu Thủy môn, Thạch Văn Cống.
Phó môn chủ Thạch Văn Cảo bị Phương Tri Hành giết chết chính là đệ đệ của hắn.
Lúc này, Thạch Văn Công sát khí bừng bừng, hai mắt phun lửa, nhìn Phương Tri Hành căm hận hơn cả Cố Kính Chương, hận không thể xé xác cậu thành vạn mảnh.
Huyết hải thâm thù, không đội trời chung!
“Vất vả rồi, Thạch môn chủ!”
Cố Kính Chương không ngăn cản, có người thay gã ra tay, hà cớ gì mà không vui vẻ chấp nhận chứ.
Huống chi, cho dù Thạch Văn Cống chiến bại, cũng có thể giúp gã dò thám thực lực của Phương Tri Hành.
“Phương Mậu Phủ, đưa mạng đến đây!”
Thạch Văn Cống nhảy vọt lên, nhẹ nhàng hạ xuống mặt sông, mũi chân điểm nước, bước trên sóng lướt gió, như đi trên mặt đất bằng phẳng.
Rào rào rào~
Thạch Văn Cống có khinh công lợi hại, chỗ nào hắn đi qua, chỗ dưới chân giống như nổ pháo, bùm bùm bùm, nổ thành từng cụm sóng hoa, thanh thế thật kinh người.
Tuy nhiên, hắn không xông thẳng đến trước mặt Phương Tri Hành, mà quay quanh chiếc thuyền nhỏ.
Trong lúc di chuyển nhanh chóng, hắn đưa tay phải sờ vào eo.
Xoẹt, ánh bạc lấp lánh!
Một thanh nhuyễn kiếm mại đột ngột bật ra khỏi eo hắn.
Thạch Văn Cống cầm kiếm trong tay, khí thế lập tức tăng vọt, sát ý đạt đến đỉnh điểm.
Thanh nhuyễn kiếm dài hơn hai mét rung động nhanh chóng, như một con rắn dài, phát ra tiếng rít vút vút vút sắc bén, chấn động tâm hồn con người.
“Giao Long Xuất Thủy!”
Thạch Văn Cống thả tay xuống, thanh nhuyễn kiếm chìm vào dòng nước, khuấy động một trận.
Bùm!
Mặt nước bùng nổ, đột ngột phun ra một mũi tên nước giống như dải lụa bạc, thẳng tắp như sợi chỉ, bắn về phía chiếc thuyền nhỏ.
Phương Tri Hành đứng trên thuyền nhỏ, ánh mắt lóe lên, hai chân khẽ nhún.
Bỗng chốc, chiếc thuyền nhỏ chợt quay nửa vòng tại chỗ, đuôi thuyền trôi đi, tạo ra một con sóng cao lớn giống như một bức tường chắn ngang giữa hai người.
Mũi tên nước lao vào bức tường nước!
Ầm ầm~
Cùng với tiếng động to lớn, sóng to gió lớn nổi lên khắp mặt sông.
Con sóng cao mấy mét lan rộng ra, tấn công khắp bốn phía, cuồn cuộn dữ dội.
Đánh trúng con thuyền lớn khiến nó rung lắc dữ dội.
Làn sóng cao lớn lại đánh vào boong thuyền.
Những người trên tàu lắc lư theo con thuyền, ướt sũng cả người.
Cố Kính Chương khẽ nhăn mặt, gã thò đầu ra nhìn quanh.
Chỉ thấy sóng cuồn cuộn trên mặt sông, bọt nước văng tung tóe, che khuất tầm nhìn.
Trong chốc lát, gã và những người khác không nhìn thấy gì cả.
Bùm~
Đột nhiên, lại có một tiếng va chạm trầm đục rất lớn vang lên.
Cố Kính Chương nheo mắt, sau đó gã nhìn thấy một vòng sóng khí cuồn cuộn hình vòng tròn lan tỏa ra.
Tại trung tâm của vòng sóng khí, có hai bóng người dính liền nhau.
Phương Tri Hành đứng trên cao nhìn xuống, cậu đang trong tư thế nhảy lên, siết chặt tay đấm xuống Thạch Văn Cống.
Còn Thạch Văn Cống thì giơ tay trái lên để đỡ!
Cố Kính Chương nhìn thấy cảnh này, hơi thở không khỏi ngừng lại.
Cánh tay trái của Thạch Văn Cống phình to ra, trở nên dài 2 mét, hơn nữa còn thô to lạ thường.
Hơn nữa, bàn tay trái của hắn đã biến thành một chiếc càng cua màu đỏ rực, đỡ được cú đấm của Phương Tri Hành.
Cái càng cua to bằng mặt chậu, gai nhọn nổi lên khắp bề mặt.
“Vậy mà lại hóa yêu rồi!”
Cố Kính Chương vô cùng kinh ngạc, theo thông tin gã có được, Phương Tri Hành là người từng ăn Phá Hạn đan, thực lực có thể đã đạt đến Ngũ Cầm cảnh.
Còn Thạch Văn Cống từ sớm đã là cao thủ Cửu Ngưu cảnh, với hình dạng con người, lẽ ra hắn có đủ sức mạnh áp đảo Phương Tri Hành mới đúng.
Tuy nhiên, sau thời gian giao thủ ngắn ngủi, Thạch Văn Cống lại bị ép buộc phải biến thân.
Ngay sau đó!
Thạch Văn Cống bị đánh bay ra ngoài, hắn cố gắng giữ vững thân hình giữa không trung, rơi xuống mặt sông, hai chân đạp trong nước trượt đi hơn mười mét rồi mới dừng lại.
Thạch Văn Cống nín thở, ngẩng đầu nhìn Phương Tri Hành, vẻ mặt nghiêm trọng chưa từng có.
Răng rắc~
Bỗng nhiên, tiếng nứt vỡ vang lên từ chiếc càng cua.
Tim Thạch Văn Cống đập lệch một nhịp, hắn cúi đầu nhìn xuống cánh tay trái.
Chỉ thấy, những vết nứt như mạng nhện xuất hiện nơi bị Phương Tri Hành đấm trúng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










