[Dịch] Max Cấp Ngoan Nhân
Tập 49 : Càn Quét (3) (c481-c490)
❮ sautiếp ❯Chương 481: Càn Quét (3)
Phương Tri Hành thấy vậy, chấn động nói: “Tiền bối, những bướu thịt này là gì?”
Lăng Triệu Dũng mỉm cười nói: “Đây không phải là bướu thịt mà là túi máu!
Loại dị thú này tên là ‘Đỉa Khát Máu’, mỗi khi chúng uống đủ máu thì sẽ ngưng kết thành từng túi máu.”
“Túi máu?!”
Phương Tri Hành không khỏi giật mình.
Điều kiện 2 vừa hay cần túi máu!
Lăng Triệu Dũng cẩn thận giải thích: “Ta nuôi dưỡng Đỉa Khát Máu theo phương pháp được ghi trong <Thi;ên La Thánh Huyết Thư>, nuốt túi máu và luyện hóa nó thì có thể kéo dài tuổi thọ của ta, khiến ta có thể sống thêm 20-30 năm nữa.”
Phương Tri Hành lộ vẻ xúc động, nói: “Xin tiền bối dạy ta đi, ta nhất định sẽ báo đáp hậu hĩnh.”
Dứt lời, cậu móc mấy tờ kim phiếu lóe sáng đưa ra.
Lăng Triệu Dũng nhìn tờ kim phiếu mấy lần rồi đẩy về, nghiêm mặt nói: “Ta dạy ngươi cũng được thôi nhưng ta không cần tiền của ngươi, ta chỉ muốn ngươi giúp ta nuôi con đỉa.”
Phương Tri Hành chớp mắt nói: “Nuôi trong bao lâu?”
Lăng Triệu Dũng dựng thẳng ngón tay trỏ lên, tỉ mỉ nói: “Để con đỉa con trưởng thành cần tốn ít nhất 1 tháng, trong giai đoạn này, nó cần được ăn mỗi giờ cả ngày lẫn đêm, cực kỳ vất vả, ngươi làm được không?”
Phương Tri Hành suy ngẫm, hỏi lại: “Có phải con đỉa con trưởng thành rồi là sẽ kết ra túi máu không?”
“Không!”
Lăng Triệu Dũng lắc đầu nói: “Chỉ cần cung cấp đủ máu để đỉa con uống no nê, trong vòng 2-3 ngày nó sẽ kết túi máu.
Đương nhiên, con đỉa quá nhỏ thì túi máu do nó tạo ra sẽ quá nhỏ để có thể ăn được mà thôi.”
Phương Tri Hành hiểu ra, trầm ngâm nói: “Vãn bối có 1 yêu cầu quá đáng, hy vọng Lăng tiền bối có thể chấp nhận.”
Nghe vậy, Lăng Triệu Dũng cau mày, lộ ra vẻ bất mãn, lãnh đạm nói: “Hửm, nói ta nghe xem.”
Phương Tri Hành vội nói: “Vãn bối rất muốn mở mang kiến thức, ngài có thể diễn luyện <Thi;ên La Thánh Huyết Thư> 1 lần cho ta xem được không?”
Lăng Triệu Dũng sửng sốt một chút, khẽ nói: “Chuyện này có khó gì, bây giờ ta sẽ diễn luyện cho ngươi xem.”
Ông cởi bỏ áo khoác, thân hình thoắt cái đi tới chỗ trống trong sân và triển khai tư thế.
Chỉ thấy ông thoán quyền lũng tay áo, ngực phồng lưng phẳng, ngẩng đầu vận lực, đưa tay dùng sức, hổ hổ sinh phong, uy phong lẫm liệt.
Một bộ công pháp quyền cước kỳ dị thi triển ra, cực kỳ dũng mãnh, uy lực vô cùng lớn.
Phương Tri Hành nhìn mê mẩn, muốn ngừng mà không được.
Không biết trôi qua bao lâu, Lăng Triệu Dũng chậm rãi thu công.
[3, Quan sát võ giả Ngũ Cầm cảnh diễn luyệt 1 lượt Thiên La Thánh Huyết Thư (đã hoàn thành).]
[Ngươi đang nắm giữ 2 môn công pháp hệ Huyền Quy, có dung hợp hay không?]
Sức mạnh, nhanh nhẹn, độ bền dẻo hoàn thành dung hợp.
Hiện tại chỉ còn lại phòng ngự!
Phương Tri Hành không vội vàng, đứng dậy khen: “Tiền bối càng già càng dẻo dai, vãn bối vô cùng khâm phục.”
Lăng Triệu Dũng thở hổn hển, khoát tay nói: “Đúng là con người không thể không chấp nhận bản thân đã già, ta đã sớm không còn sự dũng mãnh của năm đấy nữa.”
Phương Tri hành hỏi: “Vãn bối là người giữ chữ tín, bây giờ ta sẽ nuôi đỉa con cho ngài, không biết nên bắt đầu từ đâu là được.”
Lăng Triệu Dũng liền nói: “Lại đây, ta cầm tay chỉ dạy cho ngươi, không khó lắm đâu, vừa học là biết liền.”
Không bao lâu, ông bưng tới 1 cái bồn bạc.
Phương Tri Hành đưa đầu tới nhìn, phát hiện trong chậu có những quả trứng trùng to bằng hạt gạo có màu xanh đậm, mặt ngoài nhầy nhụa và hơi ngọ nguậy.
Lăng Triệu Dũng giảng giải: “Đỉa con vẫn chưa thể ăn thịt, huyết dịch chính là sữa của chúng, ngươi phải nhỏ máu cho chúng ăn.”
Ông lấy túi da bò đưa qua, dặn dò: “Máu nhất định phải tươi, tốt nhất là còn nóng hổi, cho nên sáng trưa tối mỗi ngày ngươi đều phải chạy tới chợ phiên mua máu dị thú vừa bị giết.”
Phương Tri hành đáp: “Tiền bối yên tâm, ta đã nhớ kỹ.”
“Tốt!”
Lăng Triệu Dũng vui mừng quá đỗi: “Ngươi cứ ở đây với ta đi, đợi lát nữa ta dọn dẹp 1 căn phòng cho ngươi, đồng thời ta sẽ lo chuyện ăn uống, ngươi muốn ăn gì có thể nói trước cho ta biết.”
Phương Tri Hành liền nói: “Vãn bối không kiêng kị gì cả, cứ theo sự sắp xếp của ngài là được.”
Hai người cứ như vậy vui vẻ quyết định.
Nhoáng một cái đã đến chạng vạng tối.
Lăng Triệu Dũng ra ngoài 1 chuyến, lúc trở lại tay cầm theo 1 vò rượu và thịt gà cùng với vài món ngon.
“Nào tới đây ăn cơm tối thôi.”
Lăng Triệu Dũng nhiệt tình gọi cậu, trong san bày ra 1 cái bàn.
Phương Tri Hành ngồi xuống nhận lấy vò rượu và rót đầy 2 bát lớn.
“Mời tiền bối, ta kính ngài!”
Phương Tri Hành nâng bát lên cụng.
“Tốt, cạn!” Lăng Triệu Dũng cười lớn, cầm bát rượu uống cạn sạch, sau đó thở dài: “Ta sống 1 mình đã quen, lâu lắm rồi không có ai uống rượu cùng ta, bây giờ chúng ta uống cho thỏa thích.”
Phương Tri Hành cũng uống một hơi cạn sạch rồi nói: “Vãn bối tiếp ngài tới cùng.”
Hai người ăn uống vui vẻ.
Bất giác đã uống ba hiệp rượu.
Ánh mắt Phương Tri Hành bỗng chao đảo, cảm giác trời đất quay cuồng, hoa mắt váng đầu.
Chương 482: Sắp Xếp (1)
Cậu ngẩng phắt đầu lên, nhìn chằm chằm Lăng Triệu Dũng, kinh ngạc nói: “Trong rượu này…”
Lăng Triệu Dũng tặc lưỡi, cười nói: “Ta đã hạ độc, haizz, người trẻ tuổi à, chung quy ngươi còn quá non trẻ!”
“Tại sao?”
Ánh mắt Phương Tri Hành càng thêm mơ hồ, 2 tay đặt trên mặt bàn, chống đỡ thân thể lảo đảo sắp ngã.
Nói thẳng ra, lần này cậu thật sự trúng chiêu.
Lăng Triệu Dũng từ đầu tới cuối không hề lộ ra chút ác ý nào.
Khi bàn điều kiện, trông ông ta rất chững chạc đàng hoàng, không hề giống đang giả bộ.
Sau khi bàn bạc điều kiện xong xuôi, ông cũng tận tình dạy bảo Phương Tri Hành, uống rượu ăn cơm càng quen thuộc và nắm đúng chỗ.
Từ đầu đến cuối, ông không hề lộ ra dấu vết gì!
Mẹ nó, diễn hay thế!
Chính vì vậy, đòn tấn công bất bất thình lình của Lăng Triệu Dũng vào lúc này xảy ra đột ngột, không có bất kỳ dấu hiệu nào.
Dù Phương Tri Hành đã trải qua rất nhiều sóng gió nhưng vẫn trúng kế của ông ta.
Phương Tri Hành khó hiểu nói: “Tại sao ngươi muốn hại ta?”
Lăng Triệu Dũng từ tốn đặt bát rượu xuống, đắc ý cười lạnh lùng: “Nói thật, ngay từ đầu ta không có ý định muốn hại ngươi nhưng lúc nãy khi ta đi mua rượu và thức ăn thì đột nhiên mắc tiểu, sau đó ta đứng ngay vách tường đi tiểu, điều kỳ lạ là ta mắc nửa ngày chỉ tiểu ra được 1 giọt, đã vậy nó còn nhỏ giọt lên bàn chân ta.”
Phương Tri Hành im lặng cực độ, trố mắt hỏi: “Chỉ vì việc này thôi ư?”
“Haizz, người trẻ tuổi à, ngươi chưa già đi thì chưa biết việc con người ta mỗi ngày già đi là chuyện đáng sợ đến mức nào.”
Lăng Triệu Dũng thở dài: “Ta không muốn già đi, ta muốn sống tiếp, thế là đột nhiên ta nghĩ đến 1 cách là dùng máu của ngươi nuôi dưỡng Đỉa Khát Máu, có lẽ hiệu quả sẽ cực kỳ tốt.”
Ông ta càng nói càng phấn khích, vừa liệt kê vừa giơ từng ngón tay lên: “Đầu tiên, ta dùng cách nuôi Đỉa Khát Máu để kéo dài tuổi thọ đã không còn hiệu quả nhiều nữa, ta cần phải thay đổi cách thức.
Thứ 2, ngươi vừa trẻ trung lại cường tráng, máu của ngươi tràn đầy sức sống chắc chắn là thức ăn tốt nhất.
Nói thật, ta đã muốn thử dùng máu của võ giả làm thức ăn cho đỉa từ lâu, chỉ có điều ta quá già rồi, không thích hợp động tay động chân nữa.
Thứ 3, ngươi cũng đã tu luyện <Thi;ên Sát Huyết Hải công> cùng môn công pháp với ta, có khả năng huyết dịch của ngươi đạt hiệu quả bổ dưỡng cho ta hơn cả dị thú và ngươi khác, ngươi cảm thấy thế nào?”
Trong lúc thao thao bất tuyệt, Lăng Triệu Dũng đứng lên, vẻ mặt càng lúc càng kích động và điên cuồng, 2 tay xoa xoa, reo lên: “Ta muốn treo ngươi lên, mỗi ngày cắt lấy ít máu của ngươi nuôi nấng Đỉa Khát Máu, ngươi còn rất trẻ, ít nhất có thể dùng làm túi máu hơn 10 năm.”
Lăng Triệu Dũng vô cùng vui vẻ, nhịn không được vỗ tay cho chính mình, cười to và nói: “Hahaha, tốt quá, ta nhất định có thể sống rất nhiều năm…”
Một tiếng ‘bịch’ vang lên!
Cuối cùng, Phương Tri Hành cũng không trụ nổi, đầu gục thân thể ngã xuống đụng lật cái bài.
Lăng Triệu Dũng lùi lại 2 bước, cúi đầu nhìn Phương Tri Hành, cười gằn nói: “Ngươi đừng trách ta, có trách thì trách bản thân tự dâng mình tới cửa.
Hừm, ta biết nói gì đây ngoài câu cảm ơn món quà từ trên trời rơi xuống!”
Bỗng nhiên, toàn thân Phương Tri Hành bắt đầu run rẩy kịch liệt, trong cơ thể vang lên những tiếng rắc két kỳ dị như là tiếng hạt đậu xào lăn vậy.
Lăng Triệu Dũng tức thì sửng sốt, trừng mắt nhìn.
Ông dùng lượng rất lớn Nhuyễn Cân Tán, nó có thể khiến 1 con voi gục luôn, không thể động đậy.
Nhưng Phương Tri Hành này là sao vậy, tại sao hắn lại run rẩy, đây là triệu chứng gì?”
Chuyện này không đúng!
“Chẳng lẽ ta mua trúng thuốc giả?!”
Trong lúc nhất thời Lăng Triệu Dũng kinh nghi bất định, hơi ngơ ngẩn.
Tiếp đó, tình huống càng trở nên quỷ dị hơn.
Toàn thân Phương Tri hành cấp tốc tăng vọt, cao đến 2,6 mét, dáng người vô cùng quái dị.
Cơ ngực của cậu cực kỳ phát triển, bả vai sau lưng lật lên, xương cốt trên đầu gối của 2 chân mọc ra hình dạng đao nhọn.
Tình cảnh này…
Khuôn mặt ngơ ngẩn của Lăng Triệu Dũng càng thêm ngu ngơ, không biết lợi hại thế nào, ông vô thức lùi về sau mấy bước.
Nhưng vẫn chưa xong!
Da trên thân Phương Tri Hành hiện lên những đường vân màu đen giống như những mảnh mai rùa.
Tiếp đó, da cậu lại biến thành màu ánh kim, những đường vân hình lân phiến chi chít trải rộng toàn thân.
Quy Văn màu đen xen lẫn với Lân Giáp ánh kim bao trùm lẫn nhau, lúc thế này lúc thế kia, cuối cùng màu đen và màu ánh kim dần dần dung hợp vào nhau, đường vân cũng theo đó ổn định lại.
Lăng Triệu Dũng trừng mắt nhìn, tiến về phía trước 2 bước, đưa đầu nhìn kỹ.
Chỉ thấy làn da của Phương Tri Hành hoàn toàn biến thành màu đồng cổ, ánh lên ánh sáng lạnh của kim loại, tràn đầy mỹ cảm yêu nghiệt.
Hơn nữa, đường vân trên da cậu hiện lên hình thái mảnh vỡ giống như mặt băng bị rạn nứt vậy, đẹp như tranh vẽ.
Chương 483: Sắp Xếp (2)
Ngay lập tức, Phương Tri Hành bỗng mở mắt ra, đứng thẳng dậy.
“Hửm???”
Lăng Triệu Dũng giật nảy mình, hốt hoảng lùi lại.
Phương Tri Hành đứng thẳng dậy, dáng người càng lộ vẻ hùng tráng khôi ngô, thân thể cũng cao hơn, có khi phải đến hơn 2,7 mét nhưng tỉ lệ thân thể lại không cân đối giống như quái vật dị dạng vậy, cảm giác áp bức phát ra càng khiến người ta kinh ngạc và run sợ.
Lăng Triệu Dũng há mồm trợn mắt, một nỗi kinh hãi dâng lên trong lòng, ánh mắt cũng hiện rõ sự bất an mãnh liệt.
“Phù~”
Phương Tri Hành thở mạnh 1 hơi, siết chặt nắm đấm, tức thì cảm nhận được khi lực vượt 4 vạn cân dâng lên cuồn cuộn.
[Phòng ngự•Viên mãn]
[Kỹ năng bộc phát:Mình Đồng Da Sắt (Lv3)]
“Ngươi… chẳng lẽ ngươi là yêu ma?”
Lăng Triệu Dũng không rét mà run, hoảng sợ đến mức biến dạng, bỗng khàn giọng quát to lên.
Phương Tri Hành nhếch khóe miệng, ánh mắt dữ tợn, cười lạnh và nói: “Yêu ma thích ăn thịt người, ngươi cảm thấy yêu ma sẽ hứng thú với cái thân xác già cỗi của mình ư?”
Lăng Triệu Dũng không phản bác được.
“Hừm, giờ đến phiên ta!”
Phương Tri Hành nhìn chằm chằm Lăng Triệu Dũng, bước 1 bước đến trước mặt ông ta.
Bóng thân thể cao lớn bao trùm lên cả người Lăng Triệu Dũng.
“Bây giờ ta sẽ để cho ngươi chiêm ngưỡng thật sâu sắc xem ta có trẻ trung như thế nào.”
Phương Tri Hành đưa tay phải lên, ngón tay trỏ nhô ra nhẹ nhàng vạch 1 đường.
Xoẹt xoẹt~
Áo của Lăng Triệu Dũng bị xé rách, trên ngực ông xuất hiện thêm 1 vết máu.
Ông ta kinh hãi, siết chặt nắm đấm, một quyền đảo ra.
Quyền phong rắn chắc đấm trúng ngực Phương Tri Hành.
Thế nhưng cậu không hề nhúc nhích tí nào.
Ngược lại, Lăng Triệu Dũng lập tức cảm nhận được 1 cỗ lực phản chấn cuốn ngược lại, chấn động lên cổ tay ông khiến nó uốn cong kịch liệt.
“Rắc~”
Cổ tay phải của Lăng Triệu Dũng bị bẻ gãy, cảnh tượng giống như lấy trứng chọi đá, gieo gió gặt bão.
“Chỉ vậy thôi à?”
Phương Tri Hành chẳng thèm ngó tới, ngón trỏ nhanh chóng huy động trên thân thể Lăng Triệu Dũng.
Gần như ngay lập tức, trên thân thể ông ta xuất hiện hơn 10 vết cắt ẩn hiện.
Nhưng vết thương không sâu.
Chỉ ở mức vừa chảy máu ra.
Từng tia máu tươi chậm rãi len lõi chảy ra.
Lăng Triệu Dũng không hiểu cậu đang nghĩ gì, hoảng sợ nói: “Muốn giết thì cứ giết, ngươi muốn làm cái gì vậy?”
Phương Tri Hành chỉ cười lạnh dữ tợn, đưa tay đẩy người ông.
Lăng Triệu Dũng lùi lại mấy bước, lưng đụng vào cái vạc lớn, sau đó nhẹ nhàng nhấc chân lên khỏi mặt đất và xoay người.
Một tiếng bốp, Lăng Triệu Dũng ngã lộn nhào vào trong vạc.
Chỉ một thoáng, máu của ông lan ra trong vạc nước lớn.
Từng con đỉa to lớn lần theo mùi máu tươi bò tới và bám vào vết thương.
Đỉa Khát Máu có độc nên khi cắn người sẽ khiến người đó đau đớn tột cùng.
“A á~”
Lăng Triệu Dũng đứng lên, đau đớn la to, trước ngực, sau lưng, trên đùi, giữa 2 chân, khắp nơi trên người ông đều là những con đỉa bám lên, mặc ý hút máu của ông.
Lăng Triệu Dũng nắm lấy con đỉa trước ngực, dùng sức kéo ra.
Xoẹt xoẹt!
Khi con đỉa bị giật xuống, đồng thời một miếng da thịt cũng bị kéo xuống theo.
Lăng Triệu Dũng tức thì đau đớn đến không muốn sống.
Thế nhưng, loại dị thú cấp 1 như con đỉa này có đạo sinh tồn rất đặc biệt.
Chúng lập tức bài tiết dịch nhờn khiến toàn thân trở nên trơn nhẵn như là thuốc cao da chó dính chặt trên thân Lăng Triệu Dũng.
“Xuống đi!” Lăng Triệu Dũng chịu đựng cơn đau nhức kịch liệt, dùng hết thủ đoạn để kéo nó vài chục lần, lúc này mới giật được con đỉa thứ 2 xuống.
Có điều, ông vẫn có mấy phần can đảm, nghiến răng kiên trì, lần lượt kéo từng con đỉa trên thân thể ra.
Chỉ vài lần, mình mẩy ông đầy thương tích.
Sắc mặt Lăng Triệu Dũng trắng bệch, cả người kiệt sức gần như sắp chết.
Thế nhưng cơn đau nhức kịch liệt trên người ông không hề biến mất, ngược lại càng ngày càng đau đớn, thân thể không chịu nổi co quắp dữ dội, có cảm giác sống không bằng chết.
Ông nhìn Phương Tri hành thở hổn hển, mỗi nỗi hối hận dâng lên trong ánh mắt.
Hối hận rồi!
Ông hối hận vì đã trêu chọc tên sát tinh này!
Rõ ràng ông đã hạ nhiều độc như vậy rồi mà…
Phương Tri Hành thích thú nhìn Lăng Triệu Dũng, vỗ tay khen ngợi: “Ta phải khá khen cho ngươi, khát vọng sống sót của ngươi thật sự rất mạnh mẽ.”
Lăng Triệu Dũng mở mắt ra, nỗi sợ hãi khủng khiếp hiện lên trên khuôn mặt.
Ông phát ra tiếng kêu thảm như xé rách yết hầu: “Đừng mà!”
Trong tầm mắt ông, Phương Tri Hành lại lần nữa đưa tay đẩy.
Tùm~
Lăng Triệu Dũng lại rơi vào chiếc vại khác.
Khi ông đứng lên thì không có gì bất ngờ càng có nhiều con đỉa bám trên thân thể ông.
Lần này, Lăng Triệu Dũng triệt để tuyệt vọng, đứng bất động trong vạc để mặc cho đỉa hút máu của mình.
Thế nhưng tiết tấu của Đỉa Khát Máu lại chậm rãi.
Bởi vì theo tập tính của Đỉa Khát Máu, chúng sẽ không lập tức giết chết con mồi mà chỉ chậm rãi hút máu và hành hạ con mồi đến chết.
Lăng Triệu Dũng biết điều đấy nhưng biết làm sao?
Chương 484: Cứng đầu (1)
Cho dù ông có giật hết toàn bộ Đỉa Khát Máu trên thân xuống thì một giây sau lại bị Phương Tri Hành đẩy vào trong vạc nước lần nữa.
Trong nháy mắt, mọi nỗ lực hóa thành hư không, không thay đổi được gì cả!
Quá tuyệt vọng!
Tính mạng của bản thân hoàn toàn bị người khác nắm giữ.
Quá kinh khủng!
Sống chết của bản thân chỉ nằm trong 1 ý niệm của người khác!
“Tha cho ta đi, ta sai rồi…”
Lăng Triệu Dũng gian nan thở phì phò, khóc lóc, nước mắt giàn dụa, đáng thương.
“Sớm biết có hôm nay sao lúc trước còn làm thế.”
Phương Tri Hành khẽ xùy, thờ ơ lạnh nhạt.
Thời gian chậm rãi trôi qua…
Lăng Triệu Dũng dần bất động, làn da toàn thân khô quắt, độc tố trong cơ thể tiếp tục tích lũy khiến cơn đau đớn của ông dần trở nên phát điên.
Phụt~
Bỗng nhiên, từ trong miệng Lăng Triệu Dũng phun ra 1 ngụm máu, đầu từ từ gục xuống.
Cuối cùng, ông ta cắn lưỡi tự sát.
“Ngươi hút máu đỉa nhiều năm như vậy cuối cùng cũng bị đỉa hút khô, cũng coi như là trừng phạt đúng tội, ác hữu ác báo.”
Phương Tri Hành khinh thường quay mặt đi, lập tức thi triển Súc Cốt thu nhỏ xương cốt tráng kiện trên thân và khôi phục trạng thái bình thường.
Tiếp đó, cậu bưng chiếc chậu chứa đầy những con Đỉa Khát Máu lên, lựa chọn một lúc rồi chọn ra 1 con đỉa con lớn hơn chút cho ra cái bát.
“Hừm, tiếp theo 1 mình ta sẽ nuôi dưỡng mày.”
Phương Tri Hành giơ tay trái lên, dùng bảo đao Đồ Long cắt 1 vết trên đầu ngón tay, nặn ra 1 giọt máu nhỏ vào trong bát, ngâm toàn thân con đỉa con kia.
Cứ vậy, mỗi 1 tiếng cậu cho nó ăn 1 lần.
Dù cậu chỉ dùng máu nóng của mình cho đỉa ăn, mỗi lần nặn ra 50ml máu.
Nhưng lượng máu của cậu rất dồi dào, Huyết Hải Bá Thể không sợ mất máu.
Một đêm trôi qua rất nhanh.
Sáng sớm hôm sau, Phương Tri Hành mang theo cái bát kia, lặng lẽ rời khỏi trấn Tùng Thủy.
Cậu rong ruổi 2 ngày đường trở về Ích Hương trai.
Lúc này, Đỉa Khát Máu con đã trưởng thành hơn 1 chút, trên thân nó cũng nhô lên 1 bướu thịt.
“Có túi máu rồi nhưng hơi nhỏ.”
Phương Tri Hành thích thú, cứ theo tốc độ này, chưa đầy mấy ngày túi máu sẽ to lên.
Phạch phạch~
Một buổi chiều nọ, một con bồ câu đưa tin đột nhiên bay vào Ích Hương trai, đáp xuống cánh tay Hồng Điệp.
Hồng Điệp gỡ cuộn giấy trên đùi bồ câu xuống, xem một chút rồi đi đến bên cạnh Phương Tri Hành, nhẹ nhàng nói: “Nhiệm vụ mới.”
Phương Tri Hành lập tức nhận lấy cuộn giấy và đọc kỹ.
“Lập tức lên đường đến bến tàu Tây Phong cách thành Tây 180 dặm, phối hợp với Tân Triển Hồng chặn giết môn chủ Hồng Hoa môn và 2 đứa con trai.”
Phương Tri Hành hơi nheo mắt, trầm ngâm nói: “Ồ, lần này đến lượt Hồng Hoa môn rồi?”
Hồng Hoa môn này không hề đơn giản, thế lực rất lớn, có lẽ là thế lực giang hồ lớn nhất do Án Sát ti ở quận Thanh Hà bồi dưỡng.
Theo tình thế này, quận trưởng đại nhân đang có ý định nhổ cỏ tận gốc toàn bộ thế lực giang hồ do Án Sát ti bố trí vào quận Thanh Hà.
Hồng Diệp nhắc: “Thật ra, tổng bộ Hồng Hoa môn đã bị phá hủy vào mấy ngày trước nhưng môn chủ và 2 đứa con trai của hắn thừa cơ trốn thoát, đến hôm nay mới tra ra được tung tích của bọn họ.”
Phương Tri Hành lập tức hiểu rõ, vội chuẩn bị vũ trang, sẵn tiện mang theo Đỉa Khát Máu.
Hồng Diệp tiễn biệt, phát hiện Phương Tri Hành chỉ cầm theo 1 thanh trường đao thì nhắc nhở: “Trai chủ, chẳng phải ngài có 1 thanh trọng đao ư, sao không cầm theo?”
Trọng đao mà cô nói tới chính là bảo đao Đồ Long.
Phương Tri Hành không thay đổi sắc mặt, trả lời: “Thanh trọng đao kia vẫn cần rèn luyện thêm, tạm thời chưa dùng đến.”
Hồng Diệp hiểu ra, hỏi tiếp: “Chó của ngài đâu, sao không thấy dẫn theo? Trước giờ ngài vẫn luôn thích dẫn theo chó đi chấp hành nhiệm vụ mà.”
Phương Tri Hành lắc đầu nói: “Nó cứ hay sủa lung tung, lần trước suýt chút hỏng việc, sau này không thể dẫn theo nó ra ngoài chạy loạn nữa.”
Hồng Diệp đã hiểu, không nhiều lời nữa.
Phương Tri Hành từ mật đạo rời đi, lặng lẽ ra khỏi thành chạy thẳng về phía thành Tây.
Đến khi chạng vạng tối cậu đã kịp đến bến tàu Tây Phong.
Ở đấy, cậu lại gặp được Quỷ Đao Lưng Gù – Tân Triển Hồng và mấy chục người áo đen bịt mặt.
Bọn họ có lẽ đều là nhóm người đã tham gia vào hành động đồ diệt Phi Ưng môn lần trước.
Đám người mai phục ở gần bến tàu Tây Phong, ngưng thần nín thở, yên tĩnh đợi mục tiêu xuất hiện.
Nào ngờ, bọn họ đợi suốt cả đêm cho đến khi trời gần sáng.
Mục tiêu vẫn không hề xuất hiện.
“Mẹ nó, vồ hụt rồi…”
Tân Triển Hồng vô cùng tức giận, xua tay nói: “Chúng ta bị chơi xỏ rồi, tất cả giải tán đi.”
Cậu cũng rời đi.
Nhóm Phương Tri Hành im lặng đến cực điểm, ai đi đường nấy.
Sau khi trở về Ích Hương trai, Phương Tri Hành kiên trì nuôi dưỡng con Đỉa Khát Máu con 3 ngày.
Được tẩm bổ bằng máu người, Đỉa Khát Máu con càng phát triển hơn, nó đã to bằng hạt đậu phộng rồi, túi máu trên người cũng nhô cao giống như hạt lựu óng ánh sáng long lanh.
Chương 485: Cứng đầu (2)
“Ừm, có lẽ được rồi.”
Phương Tri Hành lấy chủy thủ ra cắt túi máu, thuận tiện giết con non, sau đó cậu cho túi máu vào trong miệng.
Đầu lưỡi nhẹ nhàng ép xuống!
Túi máu nho nhỏ lập tức vỡ ra, chất lỏng sền sệt dâng trào trong khoang miệng cậu.
Ừng ực~
Phương Tri Hành nuốt xuống, hương vị cũng không có gì đặc biệt, thậm chí hơi bình thản quá mức.
Giao diện hệ thống lập tức lấp lóe ánh sáng.
“Tới rồi!”
Phương Tri Hành không khỏi chấn động, mặt mũi tràn đầy vẻ chờ mong.
[2, Tìm kiếm con non của chủng dị thú khát máu, dùng huyết dịch của bản thân nuôi nấng nó lớn lên, đợi đến khi mọc ra túi máu thì giết và uống hết túi máu (đã hoàn thành)]
[Thiên La Thánh Huyết Thư•Đã hoàn thành điều kiện max cấp, dung hợp bốn hệ đạt tới Cân Bằng, có thăng cấp hay không??]
Phương Tri Hành hít thật sâu, chỉ cần đi 1 bước này cậu sẽ có thể lột xác thành cao thủ Ngũ Cầm cảnh viên mãn rồi!
“Thăng cấp!”
Phương Tri Hành nhanh chóng tỉnh táo lại, tâm lặng như nước.
Suy nghĩ trong đầu chợt lóe, trong đầu cậu nhất thời tràn vào lượng lớn ký ức và cảm ngộ của tu luyện Thiên La Thánh Huyết Thư.
Thiên La Thánh Huyết Thư hơn người, dung hợp hai đại công pháp thành một thể.
Thiên Sát Huyết Hải công: Chủ công lực huyết sát!
Thiên La Mật Kinh: Chủ công áo nghĩa của thiên la địa võng, đạt được đủ loại thần lực khó mà tin nổi, như lực cắt, lực Võng La, lực dính v.v…!
Sau khi hai môn kỳ công dung hợp với nhau, loại bỏ những thứ vô ích giữ lại những thứ cần thiết, hình thành một môn võ công càng thêm thần kỳ, độc đáo.
Thiên La Thánh Huyết Thư: Chủ công Huyết Võng!
Trong thân thể người thường chỉ có hệ thống tuần hoàn huyết dịch.
Sau khi thân thể võ giả trải qua nhiều lần cường hóa, lột xác hình thành một Huyết Võng phức tạp đa dạng.
Huyết Võng vô cùng khổng lồ, do rất nhiều nút liên tiếp tạo thành.
Trên thực tế những nút đó chính là những kỹ năng bộc phát mà võ giả thức tỉnh.
Có thể nói, mỗi võ giả đều có một bộ Huyết Võng độc lập thuộc về bọn họ.
Mà người luyện thành Thiên La Thánh Huyết Thư, chẳng những có thể nhìn thấy rõ ràng Huyết Võng của bản thân, còn có thể điều chỉnh và cải thiện Huyết Võng của mình.
Tăng cường Huyết Võng chẳng những có thể giúp chiến lực của mình được cường hóa to lớn, còn có thể đúng lúc điều chỉnh hình thái của Huyết Võng.
Lấy một ví dụ, Phương Tri Hành và Hồng Diệp cùng thi chạy bộ.
Đây là đánh giá về nhanh nhẹn!
Nếu giá trị nhanh nhẹn của Hồng Diệp là tròn 100, giá trị phòng ngự, giá trị sức mạnh, giá trị độ bền dẻo tất cả đều là 50.
Thì Phương Tri Hành đạt tới cân bằng, tất cả 4 trị số đều là 90.
Nếu chỉ so tốc độ chạy bộ, Phương Tri Hành tất nhiên thua Hồng Diệp.
Nhưng lúc này, Phương Tri Hành có thể thông qua điều chỉnh Huyết Võng, chuyển dời ba trị số phòng ngự, độ bền dẻo, sức mạnh vào nhanh nhẹn, tăng tốc độ của mình lên khiến giá trị tốc độ đạt tới 110.
Cứ như vậy, Phương Tri Hành có thể nháy mắt vượt qua Hồng Diệp.
Đây là chỗ lợi hại của Huyết Võng!
Toàn thân cao thủ Ngũ Cầm cảnh đạt tới cân bằng, cực hạn của 4 hệ khác cơ bản được củng cố, không thể thay đổi.
Mà Phương Tri Hành ở giai đoạn này lại lấy được một đặc quyền nghịch thiên.
Đó là cậu có thể tùy ý sửa chữa 4 trị số khác.
Két két két ~
Trong cơ thể Phương Tri Hành truyền ra từng tiếng vang kỳ dị như xào đậu, máu thịt cả người đang nhúc nhích dữ dội, xương cốt liên tục chấn động không ngừng.
Khi thì thân thể Phương Tri Hành điên cuồng tăng vọt, thân cao hơn 3m, cơ bắp cả người vắt ngang, cường tráng vượt qua tưởng tượng.
Khi thì toàn thân Phương Tri Hành nhanh chóng co rút lại, trở nên mịn màng tròn trịa, mỗi một động tác giống như ẩn chứa sức mạnh nhanh như chớp, có thể nháy mắt bộc phát ra tốc độ kinh người.
Khi thì thân thể cậu cuộn tròn như rắn, tứ chi kéo dài ra ngoài mấy mét, cực kỳ khoa trương.
Khi thì da cậu bắn ra thần quang màu đồng cổ, đao thương bất nhập, thuỷ hoả bất xâm, vô cùng kiên cố không có bất kỳ khuyết điểm nào.
4 hình thái chung cực khác thay nhau diễn biến trên người cậu.
Không biết qua bao lâu, Phương Tri Hành tỉnh lại từ trong giấc mơ dài và ly kỳ, hai mắt một mảnh trong suốt.
Cậu thong thả đứng lên, duỗi người.
Lúc này cậu chỉ cao khoảng 2m, dáng người cân xứng tự nhiên, tỷ lệ cân bằng, không có bất kỳ cảm giác quái dị nào.
Đây không phải kết quả sau khi Phương Tri Hành cố ý co rút xương.
Đây rõ ràng là hình thái bình thường sau khi cậu đạt tới cân bằng.
Vừa nhìn cũng bình thường không có gì kỳ lạ, ngược lại cho người ta cảm giác áp bách không quá lớn.
[Cân bằng – viên mãn]
[Kỹ năng bộc phát: Huyết Võng (cấp 4)]
Không có bất kỳ kỹ năng bộc phát màu mè nào, chỉ còn lại một cái này.
Nhưng mà, kỹ năng bộc phát này lại cho người ta cảm giác trăm sông đổ về một biển, trở lại nguyên trạng.
“Kỹ năng bộc phát cấp 4?!”
Trong lòng Phương Tri Hành chấn động.
Chương 486: Huyết Nhục (1)
Nói thật, phân chia cảnh giới võ đạo có tiêu chuẩn cực kỳ nghiêm khắc.
Tất cả kỹ năng bộc phát của giai đoạn Ngũ Cầm cảnh thức tỉnh đều là cấp 3, chỉ có kỹ năng bộc phát của giai đoạn thức tỉnh Cửu Ngưu cảnh mới là cấp 4.
Phương Tri Hành ở Ngũ Cầm cảnh viên mãn thức tỉnh một kỹ năng bộc phát cấp 4.
Trong nhất thời Phương Tri Hành cũng không cách nào lý giải chuyện vượt qua lẽ thường này, nhưng đây tuyệt đối là một chuyện tốt.
Cậu vội vàng nâng tay lên, nắm chặt nắm tay, cảm nhận một chút sức mạnh của bản thân.
“Ừm, cũng không tệ lắm, sức mạnh đạt tới 15 vạn cân!”
15 vạn cân cực kỳ lớn nhưng đây chỉ là sức mạnh ở hình thái bình thường của cậu.
Giây tiếp theo, Phương Tri Hành bắt đầu điều chỉnh Huyết Võng trong cơ thể.
Vì thế, thân thể của cậu đột nhiên tăng vọt giống như người khổng lồ xanh biến thân, thân thể cậu chợt cao đến 3m!
Trong nháy mắt, sức mạnh kéo đầy, phóng lớn!
Phương Tri Hành lần nữa cảm nhận sức mạnh của mình, đáy mắt bắn ra một luồng ánh sáng khiến người ta sợ hãi.
“Ồ quao, 20 vạn cân!”
Phương Tri Hành không khỏi hít sâu, sau khi mở ra Huyết Võng, mở ra toàn bộ sức mạnh vậy mà một hơi tăng vọt 5 vạn cân sức mạnh.
Đỉnh của chóp!
Khí lực 20 vạn cân, đó là sức mạnh 20 ngưu, đây hiển nhiên đạt tới thực lực của Cửu Ngưu cảnh sơ kỳ.
Tâm trạng Phương Tri Hành nháy mắt vô cùng sung sướng.
“Có lẽ đây là tại sao ‘Huyết Võng’ có thể đứng hàng kỹ năng bộc phát cấp 4, danh xứng với thực!”
Trực giác nói cho Phương Tri Hành biết, ví dụ cậu gặp phải cao thủ Cửu Ngưu cảnh sơ kỳ, chắc có thể vật tay với bọn họ.
“Phương Tri Hành, có phải mày vừa thăng cấp không?”
Tế Cẩu bỗng nhiên từ dưới lầu chạy đến ngoài cửa phòng ngủ, không ngừng kéo cửa phòng.
Phương Tri Hành nhanh chóng biến hóa, thân thể co rút trở về trạng thái bình thường.
Lần này thăng cấp, cậu không kêu Tế Cẩu đến.
Tế Cẩu vẫn nằm bò trên thảm mềm mại trong thư phòng ngủ khò khò, hồn nhiên không biết gì.
Phương Tri Hành mở cửa ra, phóng Tế Cẩu tiến vào.
Tế Cẩu lập tức ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm giao diện hệ thống của Phương Tri Hành.
“Mé!”
Tế Cẩu bất mãn kêu la: “Lúc mày thăng cấp, sao không gọi tao?”
Phương Tri Hành cúi đầu, không mặn không nhạt liếc giao diện hệ thống của Tế Cẩu.
[Số mạng còn lại: 11]
Trừ lại có thêm một mạng chó thì Tế Cẩu không có biến hóa quá lớn.
Đây cũng là kết quả trong dự kiến.
Trừ khi Phương Tri Hành thăng lên Cửu Ngưu cảnh, bằng không Tế Cẩu không thể có tiến bộ khá lớn.
Vẻ mặt Phương Tri Hành không sao cả, cười nói: “Mày ở ngay dưới lầu, gọi mày hay không, kết quả có khác gì nhau đâu.”
Tế Cẩu oán giận nói: “Ví dụ tao cách mày xa một chút, vậy lần này mày thăng cấp, tao có thể không dính được tí ánh sáng nào.”
Phương Tri Hành liền nói: “Sao có thể, nếu mày cách xa tao, tao nhất định sẽ gọi mày.”
Tế Cẩu vừa nghe lời này, không khỏi hơi luống cuống, giọng điệu lập tức trở nên mềm mại nói: “Tuy mấy ngày nay tao không cùng mày ra ngoài làm nhiệm vụ, nhưng điều này cũng không thể trách tao, ai kêu tao giỏi ghi nhớ làm chi?”
Phương Tri Hành cười nói: “Mày không cần lo lắng, chờ sóng gió qua đi, chúng ta vẫn có thể cùng nhau ra ngoài làm nhiệm vụ.”
Tế Cẩu cứ cảm giác Phương Tri Hành không nói thật lại nhìn thực lực của Phương Tri Hành, trời mẹ ơi trực tiếp tăng lên tới Ngũ Cầm cảnh viên mãn còn có một kỹ năng bộc phát cấp 4.
Đệt moẹ nó quả thực là trâu cái ngồi máy bay, trâu bò tận nóc!
Cứ như vậy, chênh lệch thực lực giữa Phương Tri Hành và nó càng lớn hơn.
Quan hệ giữa một người một chó đang xảy ra biến chất!
Bởi vì dần dần Phương Tri Hành hoàn toàn không cần Tế Cẩu nhưng Tế Cẩu lại không rời khỏi được Phương Tri Hành.
Sự mất cân bằng thực lực dẫn đến Phương Tri Hành nắm giữ quyền phát ngôn tuyệt đối.
Cứ tiếp tục như vậy, gia đình địa vị Tế Cẩu có thể nghĩ mà biết.
“Còn tiếp tục như vậy nữa, Phương Tri Hành có thể trực tiếp trở mặt, thậm chí sẽ chơi chết mình!”
Trong lòng Tế Cẩu hoảng sợ, kìm lòng không đậu bắt đầu lo lắng.
Thời gian chạng vạng, phủ đệ Ngô gia đưa tới một tấm thiệp mời.
Phương Tri Hành vừa thấy đã biết, đêm nay lại có Linh Tu hội.
Cậu vui vẻ đi trước.
Nhoáng cái màn đêm buông xuống, trăng sáng treo lên cao, sao sáng đầy trời.
Rào rào~
Trong bể tắm, Phương Tri Hành đeo mặt nạ nhanh chóng tắm rửa xong.
Cậu tiến vào tấm màn, nằm trên giường lớn.
Chờ một lát thì có một bóng hình xinh đẹp từ ngoài tấm màn đi vào.
Phương Tri Hành nghiêng đầu nhìn lại, cho dù cách một tấm màn nhưng cậu nhìn ra được dáng người nữ tử đó khá quyến rũ, có thể dùng 4 chữ châu tròn ngọc bóng để hình dung.
Không bao lâu, nữ tử vén tấm màn lên, thong thả bò lên giường.
Cô ta đeo mặt nạ màu trắng, trên người mặc một váy trắng, nửa kín nửa hở.
Phương Tri Hành chạm vào bắp chân của cô ta, sờ vào da thịt vô cùng mịn màng, xúc cảm vô cùng tốt.
Chương 487: Huyết Nhục (2)
Cô ta đeo mặt nạ, xuyên qua hai hốc mắt, có thể nhìn thấy một đôi mắt ngập nước, con ngươi như ngân hà vô cùng sáng ngời.
Cô ta không dám nhìn Phương Tri Hành, xấu hổ lại lấy ra một cái khăn tay che lên mặt nạ của Phương Tri Hành.
Khăn tay tơ lụa truyền đến một mùi thơm.
Phương Tri Hành nằm bất động, bị khăn tay che khuất đôi mắt, không thấy được gì.
Chỉ nghe thấy cô ta hít sâu một hơi.
Rất nhanh, cô ta đã bày ra tư thế, nhẹ nhàng nhảy múa.
Lúc ban đầu cách làm của cô ta khá mới lạ, còn hô đau.
Đêm như nước, yên lặng trôi đi.
Ngày hôm sau, Phương Tri Hành ngủ thẳng một giấc đến lúc tự nhiên tỉnh lại, thời gian không còn sớm, mặt trời đã lên cao.
Phương Tri Hành cực kỳ thỏa mãn, nếu có duyên, cậu không ngại lại cùng cá nước thân mật với nữ tử đó như đêm qua.
Rất nhanh, cậu trở về đến Ích Hương trai.
Phương Tri Hành đi vào trong thư phòng, mở ra mật thất.
10 hàng giá sách dựng đứng trước mặt cậu.
Nhưng lúc này Phương Tri Hành lại cau mày.
“Toàn bộ công pháp ở đây chỉ có thể tu luyện đến Ngũ Cầm cảnh viên mãn, mà ta đã là Ngũ Cầm cảnh viên mãn, kế tiếp làm sao mới có thể lấy được công pháp phía sau đây?”
La gia khẳng định có công pháp của Cửu Ngưu cảnh.
Nhưng vấn đề là Phương Tri Hành nên mở miệng yêu cầu La Khắc Kỷ như thế nào?
Ở trong mắt La Khắc Kỷ, cậu là người từng ăn Phá Hạn đan, đời này không có hy vọng đột phá tới Cửu Ngưu cảnh.
Một người không có hy vọng đến Cửu Ngưu cảnh, đương nhiên là không cần công pháp giai đoạn Cửu Ngưu cảnh.
Nếu Phương Tri Hành nhất quyết yêu cầu, với tính cách của La Khắc Kỷ, cậu rất nhanh sẽ bị nhận ra có vấn đề.
Phương Tri Hành hít sâu, trầm ngâm nói: “Ta có hai con đường có thể đi, thứ nhất gia nhập võ minh rồi tìm kiếm võ công bí tịch cao cấp;
Thứ 2, đi đến đất khách, bắt đầu từ số không, gia nhập một môn phiệt khác, sau khi trả cái giá nhất định sẽ thu hoạch được công pháp thượng thừa.”
Thật ra Phương Tri Hành không muốn đi con đường thứ hai lắm.
Môn phiệt thế gia na ná như nhau, vấn đề khó mà cậu gặp phải ở quận Thanh Hà, tới bên ngoài cũng sẽ gặp phải.
Hơn nữa, sau khi ra bên ngoài, không có bất kỳ căn cơ, hoàn cảnh chưa chắc có thể sống khá giả như hiện tại.
“Không gấp, chờ đợi xem đã.”
Phương Tri Hành đang đợi thiệp mời của Lộc Ngọc.
Chỉ mong Lộc Ngọc không ăn nói lung tung, cậu còn nhớ lời đã nói trên tiệc rượu.
Bằng không, Phương Tri Hành còn phải tìm cách gia nhập võ minh khác.
Nhoáng cái đã tới buổi chiều.
Hồng Diệp từ bên ngoài trở về, cầm theo một bức thư đặt trên bàn của Phương Tri Hành.
Phương Tri Hành thuận miệng hỏi: “Thư của ai?”
Hồng Diệp trả lời: “Trên bức thư không có viết tên, chỉ viết một câu ‘trong thư này chứa cơ mật, mong Phương trai chủ tự mình mở’.”
Phương Tri Hành sửng sốt, cầm lấy bức thư quan sát, không nhìn ra cái gì dị thường.
Cậu hơi im lặng rồi dặn dò: “Hồng Diệp, ta khát nước, rót một tách trà.”
Hồng Diệp gật đầu, xoay người đi.
Phương Tri Hành nhìn theo cô ra khỏi phòng, lúc này mới nhanh chóng mở bức thư, lấy ra tờ giấy.
Mở ra xem thử!
Vừa xem thì hay rồi, trong lòng Phương Tri Hành lộp bộp.
“Ta biết là ngươi giết Thẩm Chí Việt, đêm nay canh ba gặp nhau ở tầng 3 lầu Minh Nguyệt, nếu ngươi không đến thì ta sẽ tiết lộ bí mật của ngươi.”
Chữ viết xấu xí còn lộn xộn viết nguệch ngoạc như là trẻ con vẽ.
Sắc mặt Phương Tri Hành hơi u ám, khoát tay, ném bức thư và tờ giấy vào chậu lửa thiêu đốt.
Tế Cẩu ngửi được mùi khét, ngẩng đầu lên hỏi: “Làm sao vậy?”
Phương Tri Hành nói ra nội dung trên thư.
“Đậu mé!”
Tế Cẩu vừa nghe chợt đứng lên, khiếp sợ nói: “Sao lại thế này? Sao mày có thể bại lộ?”
Phương Tri Hành trầm ngâm nói: “Từ ý tứ mà đối phương truyền đạt, người đó biết là tao giết Thẩm Chí Việt, nhưng hắn không phải người của Thẩm gia, cho nên hắn muốn lợi dụng bí mật này để tống tiền tao.”
Tế Cẩu liền nói: “Là tao cũng có thể tống tiền mày, bí mật này đủ ăn mày cả đời.”
Phương Tri Hành nghĩ một lát rồi hỏi: “Với con đường tin tức của Thẩm gia còn không tra được hung thủ là tao, mày cảm thấy người viết thư tra ra tao bằng cách nào?”
Tế Cẩu ở trong thư phòng lắc lư hai vòng, vừa đi vừa cân nhắc: “Có lẽ, người viết thư là người nào đó trong doanh trại Phong Lôi, trời xui đất khiến hắn nhìn thấy mày giết người, nhưng ngay từ đầu hắn không biết mày là ai, sau khi điều tra mới xác nhận thân phận của mày, lúc này mới viết thư đến tống tiền.”
Phương Tri Hành nghe vậy, bật cười nói: “Má nó mày biết phân tích thật chứ.”
Tế Cẩu trừng mắt nói: “Sao vậy, tao phân tích không đúng à?”
Phương Tri Hành cẩn thận nói: “Đêm đó chúng ta tàn sát tiểu trúc Thính Vũ, làm việc cẩn thận, ngày hôm sau còn có mưa to, xem như vận may khá tốt, manh mối lưu lại có thể nói là cực kỳ ít.
Chương 488: Huyết Nhục (3)
Sơ hở lớn nhất là Lục Mẫu Đơn chạy trốn trước tiên, chúng ta không diệt khẩu cô ta.
Cho nên, sau khi lấy được thư tống tiền này, suy nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu tao đó là người viết thư vô cùng có khả năng là Lục Mẫu Đơn.”
Tế Cẩu chớp mắt chó, đột nhiên cảm thấy phân tích này quả thật càng hợp tình hợp lý hơn.
“Lục Mẫu Đơn là người hiềm nghi đầu tiên, nhưng tao cảm giác không phải cô ta, cô ta chạy trốn rồi, làm sao dám chạy đến xen vào việc này nữa.”
Tế Cẩu không phục, đưa ra nghi ngờ: “Hơn nữa, Lục Mẫu Đơn là người tận mắt nhìn thấy mày giết người, mày giết một hơi mười mấy người trước mắt cô ta, cô ta cực kỳ e ngại mày, làm sao dám tống tiền mày chứ?”
Phương Tri Hành gật đầu nói: “Mày nói đúng cho nên thật ra có thể loại trừ Lục Mẫu Đơn.”
Tế Cẩu trực tiếp ngơ ngác: “Vậy mày phân tích cái qq gì?”
Phương Tri Hành cười ha ha nói: “Ý của tao là trong thời gian ngắn như vậy, không ai có thể tra ra hung thủ là tao!”
Tế Cẩu ha ha, cười khẩy nói: “Mày đừng quá tự tin, nếu không ai có thể tra ra hung thủ là mày, vậy bức thư tống tiền này là sao?”
Khóe miệng Phương Tri Hành nhếch lên, cười lạnh nói: “Đây quả thực là một bức thư tống tiền nhưng không phải vì để tống tiền tao.”
CPU của Tế Cẩu sắp bị cháy rồi, nghe được cái hiểu cái không.
Phương Tri Hành cẩn thận giải thích: “Người viết thư hoài nghi tao là hung thủ giết chết Thẩm Chí Việt nhưng hắn chỉ là hoài nghi, không có bất kỳ chứng cớ nào, cũng không có cách nào khẳng định rốt cuộc có phải tao làm không.
Vì thế hắn dùng bức thư này để ném đá dò đường.”
Tế Cẩu không khỏi giật mình, hít thở không thông nói: “Đệt, đối phương đang thăm dò mày, câu cá à?”
“Đúng, chính là đang câu cá!”
Phương Tri Hành gật đầu, chậc chậc nói: “Nếu tao đến chỗ hẹn, đối phương sẽ nhận định ta có tật giật mình, 80 – 90% chính là hung thủ.”
Tế Cẩu chợt ngộ ra.
Phương Tri Hành trầm ngâm nói: “Trừ tao, nhất định còn có người khác cũng nhận được thư tống tiền kiểu này.”
Tế Cẩu không khỏi hoài nghi nói: “Có phải người đưa thư là Thẩm gia không, bọn họ đang giăng lưới câu cá, ai mắc câu thì người đó xui xẻo?”
Phương Tri Hành cười lạnh nói: “Nếu việc này thật sự là Thẩm gia gây nên, chỉ chứng minh hiện tại bọn họ rất tuyệt vọng, hoàn toàn suy sụp, không thể thông qua con đường điều tra bình thường lấy chứng cứ, đến tra ra ai là hung thủ.”
Tế Cẩu nghĩ lại thì thấy cũng đúng, với đầu óc và lực chấp hành hành động của Phương Tri Hành, người khác quả thật rất khó bắt lấy bím tóc của cậu ta.
Trên thực tế, nếu đêm đó Tế Cẩu không tham gia giết chết Thẩm Chí Việt.
Vậy Thẩm gia truy tra hung thủ càng không có đầu mối, thậm chí căn bản không thể hoài nghi đến Phương Tri Hành.
Nghĩ đến đây, trong lòng Tế Cẩu không khỏi càng thêm khó chịu.
Hiện tại nó chẳng những không giúp được Phương Tri Hành còn trở thành gánh nặng của cậu, cái này là xảy ra chuyện gì?
Tế Cẩu cũng cần thể diện, thành ra như vậy khiến nó rất xấu hổ, hơi không chấp nhận được.
Đảo mắt đã tới chạng vạng.
Bên Ngô Hồng Thu không đưa thiệp mời tới, đêm nay không hẹn.
Phương Tri Hành cũng tận hưởng thời gian nhàn nhã, ôm Hồng Diệp ngủ sớm.
Nào ngờ, sau nửa đêm!
Phạch phạch phạch ~
Một con bồ câu đưa thư dừng trên cửa sổ, kêu gù gù không ngừng, đánh thức hai người bọn họ.
Phương Tri Hành đứng dậy xuống lầu, nắm con bồ câu đưa thư kia lên, tháo cuộn giấy trên chân nó xuống.
“Lập tức đến thôn Hồ Lô hướng tây nam cách thành 130 dặm, chặn giết thiếu môn chủ Hồng Hoa môn Hạng Văn Hồng.”
Lại là Hồng Hoa môn!
Phương Tri Hành cau mày, trải bản đồ ra, cẩn thận tìm kiếm.
Bản đồ quận Thanh Hà rất lớn, phía tây nam nhiều núi nhiều nước.
Nhưng nào có thôn Hồ Lô gì?
Hồng Diệp cũng xuống lầu, cân nhắc nói: “Thôn Hồ Lô có thể chỉ là một thôn trang nhỏ, trên bản đồ không có đánh dấu.”
Phương Tri Hành cạn lời.
Thôn trang nhỏ nhỏ như cái lỗ mũi kêu cậu đêm hôm khuya khoắt dò dẫm đi tìm à?
Đây là đầu óc kiểu gì mà làm ra quyết sách như vầy?
Cho dù như thế, oán giận thì oán giận nhưng Phương Tri Hành biết rõ bây giờ vẫn chưa phải lúc trở mặt.
Cậu nhanh chóng bắt đầu thu thập võ trang.
Hồng Diệp hỏi: “Có cần gọi Mã Tranh Minh đến không?”
Phương Tri Hành hơi trầm ngâm, gật đầu nói: “Kêu ông ta đi.”
Tốt xấu gì Mã Tranh Minh cũng là Tứ Cầm cảnh, có lực chiến đấu.
Không lâu, hai người lặng yên từ mật đạo rời đi, bất chấp tất cả lao vào đêm tối, càng lúc càng xa.
Ước chừng hai tiếng sau, bình minh buông xuống.
Tiếng gió gào thét, màn đêm ngày càng trầm lắng, như một vũng mực nước thể hoà tan.
Cộp cộp cộp ~
Phương Tri Hành thúc ngựa lao nhanh, xuyên qua một mảnh núi rừng, phía trước bỗng nhiên xuất hiện một lối rẽ.
Cậu ngừng lại, tầm mắt đảo qua.
Trong ánh sao lờ mờ, một tấm bia đá đứng vững ở bên cạnh lối rẽ.
Chương 489: Phân Kỳ (1)
“Lối rẽ Hồ Lô!”
Ánh mắt Phương Tri Hành chợt lóe, mặt lộ vẻ vui mừng.
Mã Tranh Minh xem xét vài lần, nâng ngón tay chỉ một lối rẽ nói: “Trai chủ, xem bảng chỉ đường thì thôn Hồ Lô ở hướng này.”
Phương Tri Hành gật đầu nói: “Được, chúng ta nhanh chóng đuổi qua.”
Hai người cưỡi ngựa lao đi, dọc theo một đường nhỏ cỏ dại mọc thành bụi, dò dẫm đi về phía trước.
Một lát sau, Phương Tri Hành ngẩng đầu, phía trước xuất hiện một sơn cốc thấp bé, hình dạng như hồ lô.
Trong cốc nhà cửa giống hệt nhau, đúng lúc truyền đến vài tiếng gà gáy.
Hai người dừng ngựa, quan sát cả thôn Hồ Lô.
Quả thật là một thôn trang nhỏ, không đến một trăm ngôi nhà, phần lớn đều đơn sơ rách nát.
Mã Tranh Minh chần chờ nói: “Trai chủ, tìm được thôn Hồ Lô rồi, kế tiếp làm sao?”
Phương Tri Hành hỏi ngược lại: “Ông nghĩ thế nào?”
Mã Tranh Minh phân tích: “Nhiệm vụ là dặn dò chúng ta ở trong này chặn giết Hạng Văn Hồng, thuộc hạ nghĩ đến có hai khả năng, thứ nhất hôm nay Hạng Văn Hồng sẽ đến thôn Hồ Lô này, thứ hai Hạng Văn Hồng sớm trốn trong thôn Hồ Lô, có thể tiến hành dời đi vào hôm nay.”
Khóe miệng Phương Tri Hành cong lên, nhàn nhạt cười nói: “Mặc kệ là khả năng nào, chỉ cần chúng ta canh ở cổng thôn, nhất định có thể đợi được Hạng Văn Hồng, đúng không?”
“Trai chủ cao kiến!”
Mã Tranh Minh cúi đầu khom lưng, liên tục nịnh hót.
Hai người không hề vô nghĩa nữa, xoay người xuống ngựa, sau khi buộc xong ngựa thì lặng lẽ đến gần lối vào cốc.
Hai người bọn họ phân tán ra một trái một phải, canh ở hai bên của cổng thôn.
Gà không ngừng gáy.
Nhờ sự cố gắng của con gà, chân trời dần dần ló ra một tia màu trắng bạc.
Cộp cộp ~
Bỗng nhiên, trong thôn truyền ra tiếng vó ngựa.
Hai mắt Phương Tri Hành hơi nheo lại, nhìn quét các nơi trong thôn.
Rất nhanh cậu phát hiện phía sau một căn nhà cỏ tranh có 4 người đi ra, mỗi người đều nắm một con ngựa.
4 người đó lần lượt là một thanh niên áo trắng, hai nữ tử trẻ tuổi còn có một lão bộc áo xám râu tóc bạc trắng.
Thanh niên áo trắng dẫn đầu kia tư thế oai hùng, duyên dáng xứng được gọi là anh tuấn tiêu sái.
Hai nữ tử theo sát sau đó, các cô là cách ăn mặc của thị nữ, một áo đỏ một áo xanh, rất quyến rũ.
Lão bộc áo xám dừng ở cuối cùng dường như không đơn giản, ánh mắt như điện, khuôn mặt có dấu vết của năm tháng.
Tuy ông thoạt nhìn hơi già nhưng đi lại trầm ổn, tay nắm dây cương xoay nắm rất có lực.
4 người dắt ngựa ra khỏi thôn Hồ Lô, sau khi đi đến cổng thôn, lúc này mới xoay người lên ngựa.
“Giá ~”
4 người cưỡi ngựa đi về trước, rất nhanh đã tới lối vào cốc.
Vù~
Thình lình, một mũi tên bắn lén thẳng tắp bắn tới từ phía trước.
“Thiếu chủ cẩn thận!”
Lão bộc áo xám gấp gáp rống to, lật tay chụp lấy một phi đao ném ra.
Cheng!
Phi đao và mũi tên bắn lén va chạm ở giữa không trung trước người thanh niên áo trắng nửa mét.
Phi đao văng ra, tên bắn lén cũng bị đụng bay.
“Hí hí!”
4 con ngựa đồng thời ngừng lại.
Vẻ mặt 4 người ngồi trên lưng ngựa đều căng thẳng, ngẩng đầu nhìn xung quanh.
Nhưng ngay sau đó, một người hắc y bịt mặt nghênh ngang đi ra, lập tức đi đến trước mặt 4 người.
Phương Tri Hành cứ như vậy công khai hiện thân.
Mã Tranh Minh bên kia thấy vậy cũng lướt tới, dừng bên cạnh Phương Tri Hành.
Phương Tri Hành chắp tay, mở miệng hỏi: “Tôn giá là Hạng Văn Hồng?”
Thanh niên áo trắng hơi im lặng rồi đáp: “Đi không thay tên, ngồi không đổi họ, Hạng mỗ ở đây, có gì chỉ giáo?”
Phương Tri Hành trả lời: “Ta tới giết ngươi.”
Hạng Văn Hồng nhìn quanh một vòng, kinh ngạc nói: “Chỉ có hai vị à?”
Mã Tranh Minh vừa nghe lời này, lập tức hừ lạnh một tiếng kêu lên: “Thế nào, ngươi còn chê bọn ta ít người?”
Hạng Văn Hồng nhếch miệng cười nói: “Hạng mỗ là thiếu môn chủ của Hồng Hoa hội.
La gia muốn giết ta, vì để diệt cỏ tận gốc, đảm bảo không có gì sai sót, làm sao chỉ phái hai người các ngươi đến chứ?”
Mã Tranh Minh sửng sốt, trong nhất thời không có gì để phản bác.
Cũng phải, lỡ như bên cạnh Hạng Văn Hồng có rất nhiều hỗ trợ, hoặc là hắn liều mạng chạy trốn, chỉ dựa vào hai người ông ta và Phương Tri Hành, muốn giữ hắn lại cũng không phải là một chuyện dễ.
Phương Tri Hành có hứng thú hỏi: “Nghe ý của ngươi, việc này còn có nội tình à?”
“Đương nhiên!”
Hạng Văn Hồng gật đầu nói: “Thật ra La gia đã phái ra rất nhiều sát thủ nhưng chỉ có hai người các ngươi gặp được bản tôn thôi.”
Lời này vừa nói ra!
Vẻ mặt Mã Tranh Minh ngơ ngác, không rõ tại sao.
Ánh mắt Phương Tri Hành lấp lóe, như có suy nghĩ.
Hạng Văn Hồng không nhanh không chậm giải thích: “Ta biết trong Hồng Hoa môn có nội gián của La gia, hành tung của ta sớm hay muộn sẽ bại lộ cho nên ta dứt khoát tương kế tựu kế, cố ý sắp xếp 30 lộ tuyến chạy trốn rồi tiết lộ cho nội gián.
Vậy thì nếu La gia muốn chặn giết ta, cũng chỉ có thể phái ra toàn bộ nhân thủ tiến hành mai phục trên 30 con đường này, ôm cây đợi thỏ.”
Chương 490: Phân Kỳ (2)
Hắn cười ha ha: “Chúc mừng hai vị, các ngươi thật sự cực kỳ may mắn, 30 con đường không ngờ các ngươi chọn trúng con đường này.”
Hô hấp Mã Tranh Minh ngưng trệ, trong lòng dần dần xuất hiện sự bất an to lớn.
Hạng Văn Hồng đào một cái hố to, mà ông ta và Phương Tri Hành cực kỳ xui xẻo, đúng lúc chui vào bẫy rập mà người ta bố trí.
Phương Tri Hành bĩu môi nói: “Mưu kế thật hay, ngươi chẳng những mượn cơ hội này phân tán sức mạnh của La gia còn có thể tìm hiểu nguồn gốc, tra ra ai là nội gián đúng không?”
“Ha ha!”
Hạng Văn Hồng đắc ý cười to, đột nhiên xoay người nhảy lên, trong gào thét lăng không đánh ra một chưởng.
Đùng~
Thân thể mềm mại của thị nữ áo xanh ngồi trên lưng ngựa run lên, bay về phía trước, ngã ở trước mặt Phương Tri Hành.
“Oa ~”
Thị nữ áo xanh phun ra một miệng đầy máu, phía sau lưng lõm vào một chưởng ấn rõ rệt rất sâu.
Cô ta đau khổ quay đầu qua nhìn Hạng Văn Hồng biểu cảm lạnh như băng, hộc máu nói: “Từ, từ lúc nào ngươi…”
Hai mắt Hạng Văn Hồng phun lửa, tức giận nói: “Tiểu Thanh à Tiểu Thanh, lần đầu tiên lúc ta gặp được ngươi, ngươi cuộn mình trong chuồng heo sắp chết đói, ta cứu ngươi trở về, chẳng những để ngươi không lo áo cơm còn dạy ngươi đọc sách biết chữ, đối đãi ngươi không tệ.
Tuyệt đối không ngờ, người bán đứng ta luôn ở bên cạnh ta, chỉ bởi vì ngươi để lộ bí mật, hại bao nhiêu huynh đệ vô tội bỏ mạng oan uổng!”
Nói còn chưa dứt lời, thị nữ áo xanh đã ngã quỵ xuống, hai mắt rất nhanh mất đi ánh sáng, thấy là không sống nổi.
Phương Tri Hành vỗ tay khen: “Ra tay tàn nhẫn phá nát bông hoa, tuyệt lắm.”
Hạng Văn Hồng lạnh giọng nói: “Hai ngươi không chạy trốn à? Dựa vào độc dược như Phá Hạn đan gia tăng thực lực thì không thể giết được ta đâu!”
Phương Tri Hành đáp: “Không thử làm sao biết chứ?”
Hạng Văn Hồng cười khẩy ha ha nói: “Những chó săn của môn phiệt như các ngươi thật sự không biết sống chết.”
Hắn quay đầu nhìn lão bộc áo xám và thị nữ áo đỏ, nghiêm mặt nói: “Tốc chiến tốc thắng đi, hôm nay chúng ta ngồi thuyền rời khỏi quận Thanh Hà, sớm hay muộn có một ngày chúng ta sẽ giết trở về.”
“Vâng, thiếu chủ!”
Hai chân lão bộc áo xám phát lực, lập tức lăng không nhảy lên, đánh về phía Phương Tri Hành.
Thị nữ áo đỏ đầu tiên là sờ phần eo đầy uyển chuyển, vù một cái, đột nhiên rút ra một thanh nhuyễn kiếm sau đó cô ta xoay người xuống ngựa, rất nhanh xông về Mã Tranh Minh.
Phương Tri Hành ngẩng đầu, trong đồng tử ánh ngược ra bóng dáng của lão bộc áo xám.
Chỉ thấy ông ta duỗi thẳng hai cánh tay giống như đại bằng giương cánh, nâng chân lên cao, một cước đá thẳng vào mặt.
Phương Tri Hành lui về phía sau.
Ầm ầm ~
Động đất!
Giống như một tia sấm chớp bổ lên mặt đất, nổ ra một cái hố to, bụi đất cuồn cuộn, tản ra một vòng tròn sóng không khí.
Lão bộc áo xám đứng trong hố, ngẩng đầu lên.
Lúc này hai chân ông ta vô cớ dài ra một đoạn, thân cao tới 2m5.
Vừa nhìn giống như dưới chân giẫm lên cà kheo!
Tầm mắt Phương Tri Hành ngưng đọng, phát hiện hai chân lão bộc áo xám trở nên tráng kiện kỳ lạ, giống như hai cột sắt, phá nát quần.
“Thối pháp thật thần kỳ!”
Phương Tri Hành nhẹ nhàng khen một tiếng.
Lão bộc áo xám hiển nhiên là hệ Linh Viên.
Hơn nữa, tu vi của ông ta lại đột phá tới Ngũ Cầm cảnh, nắm giữ sự ảo diệu của cân bằng.
Cái gọi là cân bằng, không phải 4 hệ khác đạt tới cân bằng đơn giản như vậy, nhiều hơn chính là khống chế sức mạnh bản thân một cách hoàn mỹ.
Ví dụ lão bộc áo xám là hệ Linh Viên, sau khi nắm giữ cân bằng, cường độ bền dẻo trực tiếp kéo đầy, ngoài ra 3 hệ khác làm chống đỡ, giống như một Kim Tự Tháp hoàn mỹ.
Từ uy lực một cước vừa rồi để phán đoán, sức mạnh của lão bộc áo xám khoảng 10 vạn cân.
“Vậy mà ngươi trốn được?”
Lão bộc áo xám hơi kinh ngạc, ông ta dùng thối pháp là chính, độ bền dẻo và nhanh nhẹn là ưu thế lớn nhất.
Một cước vừa rồi, ông ta không lưu tình chút nào, cho dù là uy lực hay là tốc độ đều cực kỳ kinh người.
Không ngờ không có chút thành tựu nào!
“Làm lại!”
Lão bộc áo xám không cam lòng, hai chân chợt phát lực xông tới, thân pháp cực nhanh, kéo ra một tàn ảnh mơ hồ.
Ông ta rất nhanh vọt tới gần Phương Tri Hành, thân hình nhoáng lên đã di chuyển đến bên cạnh, đồng thời ông ta nâng chân phải lên, dùng tốc độ bẻ gãy nghiền nát quất ra.
Chân dài phá không quét về phía cổ của Phương Tri Hành.
“Ừm, ngươi có chút thực lực đó nhưng không nhiều lắm.”
Phương Tri Hành nâng tay phải lên, đột nhiên túm lấy.
Pặc!
Chân phải của lão bộc áo xám chợt dừng giữa không trung, bị Phương Tri Hành bắt được cẳng chân.
“A cái này!”
Lão bộc áo xám hoảng sợ biến sắc, khó có thể tin.
Nháy mắt sau đó ông ta bị kéo lên, một trận trời rung đất chuyển đập xuống đất.
Ầm~
Mặt đất vỡ ra một lỗ thủng, khói bụi cuồn cuộn, lá cây cuốn bay.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










