[Dịch] Max Cấp Ngoan Nhân
Tập 47 : Rừng Hoang (1) (c461-c470)
❮ sautiếp ❯Chương 463: Rừng Hoang (1)
Phương Tri Hành không đáp hỏi ngược lại: “Mày có thể nhìn thấy những tơ nhện đó không?”
Tế Cẩu nhìn trái ngó phải, mờ mịt nói: “Tơ nhện gì, nào có?”
Ầm ầm!
Một luồng sấm chớp đánh xuống đúng vào lúc này!
Ánh sáng màu tím bạc lóe ra vô cùng rực rỡ!
Rừng rậm ảm đạm nháy mắt được ánh sáng mãnh liệt lấp đầy, chiếu sáng mỗi một góc trong rừng.
Trời đất sáng ngời!
Trong lòng Tế Cẩu lộp bộp, mắt chó lập tức trừng to.
Nó nhìn thấy rồi!
Xung quanh giữa những cây đại thụ vắt ngang từng sợi tơ nhện mảnh khảnh, gần như tràn ngập khắp không gian.
Những sợi tơ nhện còn mỏng hơn sợi tóc, gần như không màu trong suốt, cho dù ngươi nhìn kỹ cũng rất khó phát hiện.
Tơ nhện giăng khắp nơi, trải rộng không trung và mặt đất, cho người ta một cảm giác thiên la địa võng không chỗ có thể trốn.
“Đệt!”
Trong lòng Tế Cẩu căng chặt, kinh ngạc không thôi: “Chúng ta bị bao vây rồi, rốt cuộc có bao nhiêu con nhện vậy?”
Phương Tri Hành trả lời: “Tao phát hiện tổng cộng 9 con.”
“9 con?! Đậu mé!”
Da đầu Tế Cẩu run lên hỏi: “Ở đâu, có phải tất cả đều là nhện Bát Trảo mặt người không?”
“Tất cả chúng nó ở chỗ cao, không xuống dưới.”
Phương Tri Hành nhẹ nhàng gật đầu, ngạc nhiên nói: “Ừm, mỗi một con nhện Bát Trảo Thiên La đều mọc mặt người giống nhau y như đúc, khuôn mặt cười giả của nữ nhân như nhân bản.”
“Mé nó, kì quái thật, sao nhện Bát Trảo Thiên La mọc mặt người chứ, chúng nó nên gọi là nhện mặt mặt người mới đúng.”
Tế Cẩu hét lên: “Trước mặc kệ cái này, vấn đề là làm sao mới có thể giết chết chúng nó?”
Đồng tử huyết sắc của Phương Tri Hành lóe lên, cẩn thận nói: “Toàn thân nhện Bát Trảo Thiên La bao trùm vỏ ngoài cứng rắn, trên người chỉ có một nhược điểm, đó là phần đuôi chỗ phun tơ.”
Tế Cẩu hiểu được, tức giận nói: “Đâm vào hậu môn của chúng nó.”
Chọc lỗ đít, nó là chuyên nghiệp!
Phương Tri Hành hơi chần chờ, trầm ngâm nói: “Có một con nhện Bát Trảo Thiên La chỉ cách chúng ta 40m, tao ném mày lên, mày thử tình hình của nó.”
Tế Cẩu nhất thời xù lông, nhe răng nói: “Đệt mợ, má nó mày ác thật đấy, ý tưởng ác độc như vậy cũng nghĩ ra cho được?”
Phương Tri Hành trợn mắt trắng nói: “Mày còn 9 cái mạng, sợ éo gì! Nhanh lên, chế tạo một Ảnh Phân Thân ra.”
Tế Cẩu chần chờ một lát, bóng đen dưới chân đột nhiên nhúc nhích, chợt hiện ra một Tế Cẩu khác.
Sau đó, không cần Phương Tri Hành nhắc nhở, tự Tế Cẩu thi triển kỹ năng huyết mạch bộc phát, thân hình bành trướng hóa thành một con Liệu Độc Liệp Lang.
Lúc này Tế Cẩu quả thật trưởng thành rồi, hình thể Liệu Độc Liệp Lang hùng tráng, trừ vẫn gớm ghiếc như trước còn có vài phần uy phong lẫm lẫm, cực kỳ bá đạo.
Phương Tri Hành không nói hai lời, bắt lấy sau cổ của Liệu Độc Liệp Lang, tại chỗ xoay vòng vòng như một cái chong chóng sau đó vung mạnh ra.
Vù!
Liệu Độc Liệp Lang hóa thành mũi tên rời khỏi cung bay lên trời cao, đầu lưỡi vươn ra bên ngoài, chui vào trong ngọn cây, ven đường đụng gãy không biết bao nhiêu cành cây.
Bỗng nhiên!
Sấm chớp chợt lóe!
Đồng tử Liệu Độc Liệp Lang co rút lại, nó rõ ràng nhìn thấy một con nhện Bát Trảo Thiên La treo ngược dưới một nhánh cây.
Nó đang nhanh chóng lao thẳng tắp tới con nhện Bát Trảo Thiên La đó.
“Liều luôn!”
Tế Cẩu bất chấp mọi giá, nhe răng trợn mắt, mắt lộ ra hung quang.
Dù sao mạng của con Liệu Độc Liệp Lang, qua một khoảng thời gian sẽ chết, dù chết cũng phải kéo một cái đệm lưng.
Đột nhiên, Liệu Độc Liệp Lang cảm giác bản thân đụng phải cái gì, trên mặt truyền đến cảm giác cắt.
Nhưng mà, cảm giác cắt không quá mãnh liệt, cắt một chút đã bay qua.
Nhưng sau nháy mắt, một cái mạng nhện lớn đột ngột phụt lên, đổ ập xuống trùm lên người Liệu Độc Liệp Lang.
“Lang Ảnh Tật Phong Trảo!”
Liệu Độc Liệp Lang điên cuồng vung hai chân trước, nó cũng không phải dễ chọc, tốt xấu có hung uy của dị thú cấp 3.
Xẹt xẹt xẹt~
Trong nháy mắt, lưỡi lớn bị xé nát vụn.
Liệu Độc Liệp Lang thế vô địch, bổ nhào vào con nhện Bát Trảo Thiên La kia.
“Tiện nhân, chết đi cho ta!”
Liệu Độc Liệp Lang nhìn khuôn mặt nữ nhân cười giả trên đầu nhện Bát Trảo Thiên La càng nhìn càng ghê tởm, mở ra mồm to như bồn máu cắn lấy đầu của nó.
Xì xì!
Răng nanh hoàn toàn lộ ra!
Hợp lực cắn của Liệu Độc Liệp Lang vô cùng kinh người, xé một cái đã cắn đầu của nhện Bát Trảo Thiên La xuống.
Xì~
Lượng lớn máu tươi nháy mắt tràn ra!
Nhện Bát Trảo Thiên La rơi xuống.
Liệu Độc Liệp Lang nhảy ra, dừng trên thân cây, trong miệng còn ngậm khuôn mặt nữ nhân cười giả, rôm rốp mấy cái đã cắn nát, máu bắn tung tóe đầy miệng.
“Phương Tri Hành, những con nhện Bát Trảo Thiên La này không có gì đáng sợ, thực lực tối đa cấp 2.”
Liệu Độc Liệp Lang thoải mái cắn chết một con nhện Bát Trảo Thiên La, bỗng tự tin tăng vọt, không nhịn được trở nên đắc ý.
“Má nó, những con nhện mặt nữ nhân này nhìn khá đáng sợ chứ không làm ăn được gì.”
Chương 464: Rừng Hoang (2)
Liệu Độc Liệp Lang hăng hái, nhìn xung quanh, bễ nghễ thiên hạ.
“Mày cẩn thận một chút.”
Phương Tri Hành nhắc nhở: “Con bị mày giết, hẳn là con yếu nhất trong 9 con.”
Liệu Độc Liệp Lang lại nổi lên sát tâm, nhìn quanh kêu gào: “Con tiếp theo!”
Phương Tri Hành chỉ điểm nói: “Cây phía trước bên trái của mày, hướng lên trên 15m còn có một con.”
Liệu Độc Liệp Lang đột nhiên nhảy lên, 4 chân chó đồng thời phát lực, đạp gãy thân cây, phóng người nhảy lên.
Đầu tiên nó dừng trên cây đại thụ kia rồi lại nhảy lên trên, mượn từng thân cây, không ngừng trèo lên trên.
Rất nhanh, nó đã nhìn thấy con nhện Bát Trảo Thiên La kia, cái đầu rõ ràng lớn hơn, tóc cũng dài hơn, treo ngược trên thân cây, theo gió hơi lắc lư.
Khuôn mặt nữ nhân cười giả đó rất quỷ dị, nhìn chằm chằm khiến người ta rợn tóc gáy.
“Chết đi cho ta!”
Trong lòng Liệu Độc Liệp Lang không thoải mái, múa may chân trước quét tới.
Nhưng mà, ngay lúc nó nâng chân trước lên, trong không khí bỗng có một vòng gợn sóng dập dờn.
Một sợi tơ nhện bay xéo tới bắt ngang giữa Liệu Độc Liệp Lang và con nhện Bát Trảo Thiên La kia.
Tơ nhện vô hình dường như duỗi thẳng.
Chân trước của Liệu Độc Liệp Lang mới vừa nhấc lên đã đụng phải tơ nhện đó.
Xì xì!
Chân trước rời khỏi thân thể, máu tươi tràn ra.
Liệu Độc Liệp Lang đầu tiên là sửng sốt, qua một lúc lâu sau mới ý thức được chuyện lớn không ổn.
Bị đánh lén rồi!
Cơn đau dữ dội ập đến.
Liệu Độc Liệp Lang trơ mắt nhìn chân trước của mình bay về phía trước.
Sau đó không khí liên tiếp chấn động, từng trận gợn sóng.
Chân trước lượn vòng trên trời cao, chợt hóa thành vô số mảnh nhỏ giống như bị cắt qua lại hơn trăm lần.
“Vãi nồi!”
Liệu Độc Liệp Lang nháy mắt sợ ngây người, nổi da gà.
Không đợi nó làm gì, một mạng nhện khổng lồ chụp xuống sau đó xuyên qua người nó.
Toàn thân Liệu Độc Liệp Lang cứng đờ, trên mặt chó hiện lên vết rách hình mạng nhện lan tràn tới toàn thân, máu tươi ồ ồ tuôn ra, phân cắt cả người lưu loát rơi xuống.
“A!”
Tế Cẩu tránh ở phía sau Phương Tri Hành kêu thảm thiết, kìm lòng không đậu co rút người lạnh run, kinh hãi muốn chết.
Hai lần chịu nỗi khổ tách rời, để lại cho Tế Cẩu một bóng ma tâm lý cực lớn, không xua đi được.
Phương Tri Hành nhìn thấy rõ mọi thứ, trầm giọng nói: “Có một con nhện Bát Trảo Thiên La, hẳn là cấp 3 mạnh hơn mày rất nhiều.”
Tế Cẩu kinh hãi tức giận đan xen, quát lên: “Mau giết chúng nó báo thù cho tao!”
Phương Tri Hành hít sâu một hơi, rút bảo đao cấp 2 bên hông ra, chậm rãi nói: “Trước thí nghiệm cường độ của tơ nhện.”
Cậu giẫm chân bước ra, vung đao chém về phía không khí.
Xoẹt xoẹt xoẹt~
Tơ nhện căng chặt không tiếng động đứt mất, rơi lã chã bốn phía.
Phương Tri Hành nhanh chóng xử lý một khoảng không gian lớn.
Tế Cẩu thấy vậy hơi ngẩng đầu lên, truyền âm đến: “Ồ, tơ nhện yếu vậy à? Tơ nhện cắt tao không phải như thế này.”
Phương Tri Hành nhíu mày nói: “Những tơ nhện này quả thực quá yếu, dường như chỉ dùng để tra xét con mồi, tơ nhện vừa rồi bắt lấy mày cứng hơn rất nhiều.”
Tế Cẩu khó có thể tin, sợ hãi nói: “Má nó, tơ nhện mà nhện Bát Trảo Thiên La phun ra còn chia làm rất nhiều loại hả?”
Bỗng nhiên, trong không khí gợn sóng chấn động.
Tròng mắt Phương Tri Hành nhanh chóng chuyển động, vung đao chém liên tục, đao ảnh như nước, kín không kẽ hở.
Từng sợi tơ nhện đứt gãy, rơi xuống dưới chân cậu.
“Ồ, cường độ tơ nhện tăng lên rồi…”
Khóe miệng Phương Tri Hành nhếch lên, cảm thán: “Xác định không thể nghi ngờ, nhện Bát Trảo Thiên La là một loại dị thú sở hữu trí tuệ cao, chúng nó biết sử dụng sách lược.”
Tế Cẩu cũng nhìn ra đáp: “Chúng nó luôn ở chỗ cao, chỉ phun tơ tiến công, dường như dùng tơ nhện để thử thực lực của mày.”
Phương Tri Hành thầm chấp nhận, gật đầu nói: “Nếu tao có thể chém đứt tơ nhện của chúng nó thì chúng nó thầm thừa nhận tao là con mồi mà chúng nó không săn giết được.
Ừm, đổi cách khác vậy.”
Phương Tri Hành thu đao vào vỏ, đứng tại chỗ.
Sau nháy mắt, đột nhiên cả người cậu căng chặt, thân thể dường như bị tơ nhện vô hình cuống lấy.
Ngay sau đó, một lực kéo giáng xuống, nhanh chóng kéo Phương Tri Hành lên trời cao.
Phương Tri Hành ngẩng đầu, không chớp mắt.
Giây tiếp theo, cậu đột nhiên ngừng lại.
Ngay trên đỉnh đầu của cậu, một con nhện Bát Trảo Thiên La khác treo ngược dài hơn 10m.
Mái tóc dài rũ xuống dán lên đỉnh đầu của Phương Tri Hành.
nhện Bát Trảo Thiên La thong thả đi xuống.
Khuôn mặt nữ nhân cười giả khổng lồ từng chút tới gần, mở miệng lộ ra từng hàng răng như răng cưa.
Khi miệng nó tách ra, nụ cười giả trên mặt càng giả hơn, giống như một tên hề.
Cơ bắp toàn thân Phương Tri Hành phồng lên, trên làn da trải rộng vảy màu vàng.
Khuôn mặt nữ nhân cười giả nhích qua, tóc dài lướt nhẹ trên mặt Phương Tri Hành.
Phương Tri Hành ngửi thấy trên tóc dài có một mùi tanh tưởi khiến kẻ khác buồn nôn.
Giây tiếp theo, nhện Bát Trảo Thiên La cắn lên vai Phương Tri Hành.
Chương 465: Soán vị (1)
Cót két~
Nhện Bát Trảo Thiên La đột nhiên ngừng lại.
“Ha ha, có phải rất dính răng không?”
Phương Tri Hành cười lạnh một tiếng, hai cánh tay chấn động.
Tơ nhện quấn chặt lấy cậu theo đó đứt đoạn.
Phương Tri Hành rút ra bảo đao cấp 2, một đao chém lên cổ nhện Bát Trảo Thiên La.
Xì!
Đầu người rơi xuống!
Con nhện Bát Trảo Thiên La này là cấp 2, hoàn toàn không phải đối thủ của Phương Tri Hành.
Phương Tri Hành dừng trên một nhánh cây, ngẩng đầu lên, đôi mắt màu đỏ nhìn lên chỗ cao.
Đại thụ trên cùng nhất có một con nhện Bát Trảo Thiên La nằm bò hình thể to hơn hẳn 8 con kia.
Gợn sóng trong không khí chấn động!
Phương Tri Hành lập tức nhấc trường đao dựng đứng trước người.
Một sợi tơ nhện bắn ra trên không, xẹt ngang qua.
Két!
Tay phải của Phương Tri Hành run lên, không khỏi mặt lộ vẻ khiếp sợ.
Chỉ thấy tơ nhện kia bị trường đao cấp 2 ngăn lại nhưng tơ nhện vô cùng cứng, vậy mà cắt vào trong thân đao.
Bảo đao cấp 2 này nháy mắt nứt ra một lỗ thủng!
“Không hổ là tơ nhện cấp 3, lợi hại!”
Phương Tri Hành buông lỏng bảo đao cấp 2 ra, tùy ý chặt đứt tơ nhện.
Rồi cậu nâng tay phải lên, ngưng tụ Thiên Sát Bạo Sát Kính, bấm tay bắn về phía tơ nhện.
Cheng~
Cái bung tay này khiến tơ nhện chấn động dữ dội nhưng lại phát ra tiếng vang của kim loại va chạm.
Giống như tơ nhện kia được đúc bằng kim loại, lực phong duệ vô cùng.
Ngay sau đó, tơ nhện đứt thành từng đoạn giống như nổ tung.
Nhện Bát Trảo Thiên La cấp 3 ở chỗ cao nhất chợt ngẩng đầu giống như bị chọc giận, đột nhiên bò xuống.
Phần đuôi của nó nhúc nhích, lập tức một mạng nhện khổng lồ từ trên trời giáng xuống.
Mạng nhện từ trên chụp xuống dưới, cắt qua đại thụ, cành cây.
Nhưng nơi tơ nhện đi qua, toàn bộ vạn vật bị cắt đứt, mọi thứ hóa thành mảnh nhỏ kích thước cỡ đậu phộng, đều không ngoại lệ.
Ầm ầm ầm ~
Mạng nhện khổng lồ đó giống như một cơn lốc đánh úp lại, phá hủy mọi thứ ven đường.
Mặt Phương Tri Hành không đổi sắc, toàn thân chợt bành trướng, biến thành một cự hán thân cao 2m6.
Nắm tay của cậu nắm thật chặt, cơ bắp phần vai nhô cao lên giống như một cục bướu thật lớn ngang tầm lỗ tai.
Sau đó cậu đánh ra một quyền, mang theo sức mạnh phá hư vô cùng, ngang nhiên đánh sâu vào trên mạng nhện khổng lồ.
Ầm ~
Mạng nhện khổng lồ cuốn ngược về, sau đó đứt thành từng khúc, tản đi giống như phân giải.
Nhện Bát Trảo Thiên La cấp 3 tiếp tục vọt tới giống như không biết sợ hãi vật gì, phần đuôi không ngừng phun tơ bện thành cái mạng nhện lớn, lần lượt chụp xuống.
Phương Tri Hành cười khẩy, cậu giậm chân chui thẳng lên, vung quyền đánh mạnh, liên tiếp đánh nát hơn mười mấy mạng nhện.
Huyết Hải Bá Thể khiến thể năng của cậu cực kỳ dồi dào giống như một quái thú không biết mệt mỏi.
Nhện Bát Trảo Thiên La cấp 3 cũng như thế, nó phun ra tơ nhện giống như vô cùng vô tận, rất nhanh còn dữ dội.
Tế Cẩu cuộn mình trên mặt đất, trong ánh mắt hoảng sợ ánh ngược ra hình ảnh chấn động phía trên từng vòng tròn sóng xung kích tản ra, đại thụ sụp đổ.
Phương Tri Hành bỗng nhiên giẫm nát một thân cây, thân cây bị cậu đạp cong, bắn ngược lại.
Cả người cậu chợt gia tốc, đột nhiên bay lên cao, nhảy tới phía trên nhện Bát Trảo Thiên La cấp 3.
“Đến lượt ta!”
Phương Tri Hành nhếch miệng cười khẩy, cầm lấy bảo đao Đồ Long trên lưng chém xuống.
“Huyết Ảnh Tàn Đao!”
Hàn quang của bảo đao Đồ Long lạnh thấu xương, đột nhiên phân tán ra một đao ảnh rực rỡ trút xuống giống như thủy triều.
Cả người nhện Bát Trảo Thiên La cấp 3 chấn động, 8 chân rời khỏi thân thể, đầu chia lìa, phần eo đứt ra.
Thân thể khổng lồ nát thành mảnh nhỏ, từ trên trời rơi xuống, ngã trước mặt Tế Cẩu.
Đầu con nhện khổng lồ lăn đến trước mặt Tế Cẩu, khuôn mặt nữ nhân cười giả vừa hay lật qua.
“Đm!”
Lông tơ Tế Cẩu dựng thẳng, sợ tới mức một luồng nước ấm áp tràn ra giữa hai chân, mùi nước tiểu nồng nặc tràn ra.
Phương Tri Hành nhẹ nhàng đáp xuống đất, nhìn quanh đỉnh đầu.
7 con nhện Bát Trảo Thiên La còn lại không dám tái chiến, không hẹn mà cùng bò đi.
“Ừm, đàn dị thú này quả nhiên có tổ chức, nhện Bát Trảo Thiên La cấp 3 này chính là thủ lĩnh của chúng nó.”
Trong lòng Phương Tri Hành nhanh chóng sáng tỏ, cúi đầu nhìn tàn chi khắp nơi trên đất.
“Khụ khụ ~”
Tế Cẩu bò lên, nó nhìn xung quanh, cười nói: “Xem đi, con nhện chết tiệt này bị mày dọa tiểu rồi, cái mùi hôi thối này.”
Khóe miệng Phương Tri Hành co giật, nhìn thấu nhưng không chọc thủng.
Trước tiên cậu ghép những mảnh nhỏ đầy đất lại với nhau, lại dùng bảo đao Đồ Long cắt vỏ ngoài ra, tiến hành giải phẫu.
Thật ra Phương Tri Hành không hiểu giải phẫu như thế nào, nhưng mà cậu thức tỉnh Đồng Tử Xích Huyết, có thể nhìn thấu hệ thống tuần hoàn huyết dịch của sinh vật, chỉ cần tiến hành cắt theo mạch máu là được.
“Ồ, đây là…”
Biểu cảm Phương Tri Hành bỗng nhiên biến đổi.
Tế Cẩu hỏi: “Làm sao vậy?”
Phương Tri Hành đáp: “Mày có biết trái tim của nhện như thế nào không?”
Chương 466: Soán vị (2)
Tế Cẩu chớp mắt, giật mình nói: “Con nhện có trái tim hả?”
Phương Tri Hành trả lời: “Đương nhiên là có, nhưng mà trái tim của nhện là một mạch máu phình to, được khoa học chứng chứng minh rồi đấy.”
Tế Cẩu giật mình, hỏi: “Vậy thì sao?”
Phương Tri Hành chỉ vào lồng ngực của nhện Bát Trảo Thiên La cấp 3, nói: “Trái tim của dị thú này gần như không khác biệt gì với trái tim của nhân loại.”
Tế Cẩu vội vàng thò đầu ra nhìn thử.
Không ngoài dự đoán, nó nhìn thấy một quả tim rất lớn, từ hình dáng bên ngoài đến cấu trúc, thực sự rất giống tim người.
“Hay lắm…”
Tế Cẩu kinh ngạc không thôi, “Cái quái gì thế này, nhện Bát Trảo Thiên La không chỉ có khuôn mặt người mà còn có trái tim của con người, chẳng lẽ chúng do con người biến dị thành?”
Phương Tri Hành suy nghĩ gì đó, tay không hề dừng lại, nhanh chóng mổ xẻ từng bộ phận cơ thể của nhện Bát Trảo Thiên La cấp ba.
Thời gian trôi qua từng chút một…
Bên ngoài khu rừng rậm, Lục Mẫu Đơn không ngừng tính toán thời gian, trong lòng dần trở nên sốt ruột.
Cuối cùng!
[1, Săn giết nhện Bát Trảo Thiên La cấp ba 1 con (Đã hoàn thành.)]
[4, Giải phẫu 1 sinh mệnh cùng cấp, quan sát hệ thống tuần hoàn huyết dịch của nó (Đã hoàn thành.)]
[Ngươi đã nắm vững nhiều môn công pháp bốn hệ, có thể tùy chọn hai trong số các hệ đó để tiến hành dung hợp công pháp, có dung hợp không?]
“Đến rồi đến rồi, lần này mình có thể dung hợp hai hệ công pháp luôn!”
Trong lòng Phương Tri Hành vui mừng khôn xiết.
Cậu suy nghĩ một chút, sau đó quyết định dung hợp theo thứ tự cường hóa bốn hệ trước đó.
“Ừm, tiếp theo là nhanh nhẹn!”
Phương Tri Hành không chút do dự, cậu tập trung tinh thần, đầu óc lóe lên.
Trong nháy mắt, đầu cậu hơi choáng váng, ánh mắt mơ hồ như chìm vào trong mộng cảnh.
Trong đầu cậu, hai môn công pháp hệ Ảnh Báo là <Thi;ên Âm U Ảnh Bộ> và <Phong; Thần Thối> hiện lên, từng dòng chữ đan xen chém giết lẫn nhau, chọn lọc những tinh hoa, dung hợp những ưu điểm.
Dần dần, hai môn công pháp cùng hệ này nuốt chửng lẫn nhau, dung hợp thành một.
Răng rắc~
Toàn thân Phương Tri Hành run lên dữ dội, cơ bắp xương cốt điên cuồng phát ra tiếng động lạ, toàn bộ cơ thể không ngừng thay đổi, dần dần tiến hóa thành một hình thái hoàn toàn mới.
Không biết qua bao lâu, Phương Tri Hành mở mắt ra, ánh mắt vô cùng trong suốt.
Cậu nhanh chóng đứng dậy, cẩn thận quan sát cơ thể mình.
Nhìn một cái giật cả mình, ngay cả bản thân cậu cũng bị chấn động mạnh.
Phương Tri Hành lúc này, hình thái càng trở nên quái dị.
Hai đầu gối của cậu to một cách kỳ lạ, không còn hình bầu dục nữa mà mọc ra một đoạn xương nhô ra bên ngoài, giống như một con dao sắc nhọn.
Trên lưng cậu, hai khối xương bả vai nhô cao, mở ra ngoài như một đôi cánh nhỏ, cho người ta cảm giác giống như sắp bay lên.
“Đệch, mày đang tạo hình kiểu đéo gì vậy?”
Tế Cẩu nhìn sững sờ, mặt chó đầy vẻ khó hiểu, châm chọc nói: “Mày còn luyện tiếp như vậy nữa thì sớm muộn cũng thành quái vật.”
Phương Tri Hành hít sâu một hơi, thân hình lóe lên, đột nhiên biến mất tại chỗ rồi xuất hiện sau lưng Tế Cẩu.
Tế Cẩu hoàn toàn không nhận ra.
Một lúc lâu sau, nó mới đột nhiên phát hiện ra Phương Tri Hành đã biến mất, kinh ngạc ngẩng đầu tìm kiếm.
“Mịa nó, mày muốn dọa tao sợ chết khiếp hả!”
Tế Cẩu đột nhiên nhảy dựng lên, nhìn thấy Phương Tri Hành không biết đã đến sau lưng mình từ lúc nào, vô cùng kinh ngạc.
Không một tiếng động, không một dấu vết!
Khinh công này thật tuyệt vời!
“Ừm, nhanh nhẹn thật sự đã tăng lên không ít!”
Phương Tri Hành hài lòng mỉm cười, cậu không quan tâm hình dáng bên ngoài của mình như thế nào.
Dù sao thì cậu có thể thi triển Sút Cốt đại pháp để nhào nặn bản thân thành dáng vẻ bình thường.
[Nhanh nhẹn đạt đến viên mãn]
[Kỹ năng Bộc phát: Thiên Âm Ngự Phong (Cấp 3)]
Bốn kỹ năng bộc phát được thức tỉnh bởi hai môn công pháp hệ Ảnh Bảo, cuối cùng cũng dung hợp thành một.
Đây cũng là kết quả tất yếu của việc chọn hệ thống võ đạo lấy sức mạnh làm cốt lõi, nhanh nhẹn làm phụ trợ.
“Được, tiếp tục!”
Phương Tri Hành khoanh chân ngồi xuống, tâm thần khẽ động.
“Dung hợp độ bền dẻo!”
Trong nháy mắt, một lượng lớn ký ức và cảm ngộ tu luyện tràn vào tâm trí Phương Tri Hành, cậu nhanh chóng hấp thu, tiêu hóa rồi biến thành thứ của riêng mình.
Lúc này, cậu nhanh chóng thông hiểu đạo lý hai môn công pháp hệ Linh Viên <M;ãng Xà Kình> và <Thi;ết Trúc Thần Đao Quyết> , ngưng tụ thành một cỗ.
Răng rắc~
Một loạt tiếng nổ như đậu rang lại vang lên trong cơ thể Phương Tri Hành, toàn bộ cơ bắp và xương cốt của cậu vặn vẹo dữ dội, cơ thể tiếp tục không ngừng biến đổi.
Một lúc lâu sau, Phương Tri Hành hít sâu một hơi rồi mở mắt ra, toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi.
Lại nhìn cơ thể…
Da mặt Phương Tri Hành không khỏi giật giật.
Lúc này, từng vòng tròn nhô lên trên tay chân và eo cậu, giống như đốt trúc.
Giống như cơ thể cậu không còn là một thể thống nhất, mà giống như trúc, đốt này nối tiếp đốt kia, vững chắc mà dẻo dai!
Chương 467: Đỉnh Phong (1)
Không chỉ như vậy.
Khi cậu vận dụng lực, cơ bắp toàn thân phồng lên, những đốt trúc trên cơ thể biến mất, toàn thân trở nên mềm dẻo và linh hoạt như một con rắn, có thể vặn vẹo tùy ý.
Chứng kiến cảnh tượng này, Tế Cẩu hoàn toàn cạn lời, lè lưỡi nói: “Thôi xong, mày không cần làm người nữa rồi!”
Vẻ hưng phấn lại hiện lên trên khuôn mặt Phương Tri Hành.
[Độ bền dẻo đạt đến viên mãn]
[Kỹ năng bộc phát: Linh Xà Thiết Trúc Trảm (Cương nhu song hành, súc lực hoàn thành trong nháy mắt)]
Mãng Xà Kình là nhu, Thiết Trúc Thần Đao Quyết là cương!
Hai thứ dung hợp lại với nhau, vừa cương vừa nhu, khiến thời gian súc lực của Súc Lực Trảm được rút ngắn rất nhiều.
Như vậy, trong lúc chém giết, Phương Tri Hành không cần phải đứng im bất động nữa, mà có thể chém thẳng một đao, chính là uy lực đao mạnh mẽ nhất!
Phương Tri Hành siết chặt nắm đấm, cảm nhận được một sức mạnh khó diễn tả bằng lời.
“Chậc chậc, khí lực 13 vạn cân.”
Lòng Phương Tri Hành bỗng tràn ngập niềm vui sướng.
Lại mạnh hơn rồi!
Ở giai đoạn Ngũ Cầm cảnh này, không dám nói là phá vỡ kỷ lục xưa nay chưa từng có, nhưng tuyệt đối có thể tỏa sáng rực rỡ, cho dù so sánh cậu với các đệ tử tinh anh của môn phiệt.
“Ừm, về thôi.”
Phương Tri Hành nén xương, thân hình nhanh chóng thấp xuống.
Tiếp đó, cậu xé nát bộ y phục rách nát, lấy một bộ y phục rộng thùng thình từ trong túi hành lý ra rồi mặc vào người.
Một người một chó nhanh chóng rời khỏi rừng sâu.
“Ôi trời, cuối cùng các ngươi cũng ra ngoài rồi!”
Lục Mẫu Đơn sốt ruột muốn chết, oán giận nói: “Nếu các ngươi còn không ra nữa thì ta sẽ về một mình đấy.”
Phương Tri Hành cười nói: “Ta gặp một con dị thú cấp 3 nên chậm trễ một chút.”
Lục Mẫu Đơn vội vàng nói: “Trời sắp tối rồi, chúng ta mau rời khỏi thế giới dưới lòng đất thôi.”
Cô thận trọng nhắc nhở rằng: “Không ai có thể sống sót qua một đêm dài trong Cấm Khu cấp 4 đâu.”
Đương nhiên Phương Tri Hành không có ý kiến gì.
Hai người một chó quay trở lại con đường cũ, trên đường về, Phương Tri Hành càng thêm thong dong.
Trừ khi gặp phải dị thú cấp 4, bây giờ cậu không sợ bất cứ dị thú cấp 3 nào.
Đương nhiên, dù ở trong Cấm Khu cấp 4, muốn gặp một con dị thú cấp 4 cũng không dễ dàng như vậy.
Toàn bộ Cấm Khu Phong Lôi rộng lớn, có thể chỉ có vài con dị thú cấp 4 mà thôi.
Bọn họ vội vã quay trở lại lối ra của đường hầm rồi leo lên trên.
Sau khi vào khu vực hẻm núi, tình huống nguy hiểm giảm đi rất nhiều.
Cho dù như vậy, đến khi trời tối bọn họ mới rời khỏi Cấm Khu Phong Lôi, trở về doanh trại.
Cho nên Phương Tri Hành đã trả thêm một khoản tiền thưởng cho Lục Mẫu Đơn.
Cả hai bên đều hài lòng kết thúc mối quan hệ ông chủ người làm, ai về nhà nấy.
Một người một con chó quay trở lại khách điếm Minh Nguyệt nghỉ ngơi.
Lục Mẫu Đơn đi về phía nhà cô.
Đột nhiên, một nhóm người bao vây cô.
Lục Mẫu Đơn vô cùng hoảng sợ, cô siết chặt túi tiền rồi ngạc nhiên nói: “Các người muốn làm gì?
“Đừng căng thẳng!”
Một tráng hán trung niên bước lên, khoanh tay trước ngực cười lạnh nói: “Chúng ta không đến cướp tiền của ngươi.”
Lục Mẫu Đơn chần chừ: “Xin hỏi các vị bằng hữu có gì chỉ giáo?”
Tráng hán trung niên đáp: “Công tử nhà ta có lời mời.”
Không lâu sau, Lục Mẫu Đơn bị ép bước vào một căn phòng.
Trong phòng có ba thanh niên, một người ngồi, hai người kia đứng sau lưng hắn.
Lục Mẫu Đơn cẩn thận quan sát, thấy người ngồi có phong thái hơn người, y phục quý giá, tuyệt đối không phải phàm phu tục tử.
Nếu Phương Trì Hành ở đây, cậu liếc mắt sẽ nhận ra người này chính là Thẩm Chí Việt.
Trong lòng Lục Mẫu Đơn căng thẳng, cô khép nép hành lễ, cười gượng hỏi: “Vị công tử này, không biết ngài triệu thiếp thân đến đây có việc gì?”
Sắc mặt Thẩm Chí Việt thất thường, hắn lạnh lùng hỏi: “Người thuê ngươi hôm nay, hắn sống sót như thế nào?”
Tim Lục Mẫu Đơn đập lệch một nhịp, nín thở đáp: “Chính công tử đã phái đám người kia đi giết hắn à?”
Cô chợp hiểu ra, vội vàng nói: “Hắn đã giết toàn bộ đám người kia rồi, hắn rất lợi hại, đám người ngài phái đi căn bản không phải đối thủ của hắn.”
Trong lòng Thẩm Chí Việt thầm nghĩ đúng là như vậy, hắn dựa vào ghế, ung dung hỏi: “Hắn có thực lực gì?”
Lục Mẫu Đơn im lặng một lát, thận trọng trả lời: “Thiếp thân không dám khẳng định hắn mạnh đến mức nào, nhưng hắn có gan xâm nhập thế giới dưới lòng đất, một mình đi săn nhện Bát Trảo Thiên La cấp ba.”
“Ồ?!”
Sắc mặt Thẩm Chí Việt hơi thay đổi, với thực lực của hắn, một mình đi săn nhện Bát Trảo Thiên La cấp ba cũng không phải là không thể, nhưng chưa chắc lần nào cũng toàn mạng trở ra.
“Ngươi đi đi.” Thẩm Chí Việt trầm ngâm một lát, phất tay.
Lục Mẫu Đơn như được đại xá, vội vàng xoay người rời đi.
Thẩm Chí Việt không chắc chắn, nghiêng đầu hỏi: “Tiểu tử kia tên gì vậy?”
Một thanh niên mặt dài phía sau vội vàng đáp: “Tên đăng ký là Trương Trường Kích, rất có thể là tên giả.”
Chương 468: Đỉnh Phong (2)
Nói đến đây, thanh niên mặt dài không nhịn được khuyên nhủ: “Công tử, Trương Trường Kích có thực lực không tầm thường, rất có thể có lai lịch sâu xa, bây giờ chúng ta dừng tay vẫn còn kịp.”
Thẩm Chí Việt hừ một tiếng, trầm giọng nói: “Ngươi sợ cái gì? Ta có thể khẳng định tên kia không phải người của La gia, ở quận Thanh Hà, ngoài người của La gia ta không chọc nổi, còn có ai ta không chọc nổi?”
Thanh niên mặt dài nhìn mặt đoán ý, vội vàng nói: “Công tử nói đúng, thuộc hạ đáng chết, không nên trợ giúp cho chí khí của người khác mà tự làm giảm uy phong của mình.”
Lúc này, một thanh niên khác mở miệng: “Người của La gia thân phận tôn quý, tuyệt đối sẽ không sử dụng tên giả.
Chắc chắn tên Trương Trường Kích kia không phải người của La gia, công tử muốn giết thì cứ giết!”
Thẩm Chí Việt cười lạnh một tiếng, đứng dậy nói: “Dù sao cũng nhàn rỗi, ta sẽ tự mình đi gặp hắn.”
Thanh niên mặt dài vội vàng nói: “Công tử, đối phó với loại vô danh tiểu tốt này, đâu cần ngài tự mình ra tay, cứ để người của ‘Ngũ Sắc đường’ làm chuyện nặng nhọc này đi.”
Thẩm Chí Việt nghĩ lại thì thấy cũng đúng, hắn lại ngồi xuống rồi lạnh lùng nói: “Ngươi đi sắp xếp đi, sáng mai ta muốn nghe thấy tin tốt.”
“Rõ!”
Thanh niên mặt dài đáp một tiếng, nhanh chóng rời đi.
Cùng lúc đó, khách điếm Minh Nguyệt!
Phương Trì Hành nằm trong bồn tắm, toàn thân thả lỏng, thoải mái ngâm mình.
Còn có một bồn tắm đang bốc hơi nóng bên cạnh.
Tế Cẩu nằm trong đó ngâm mình, vẻ mặt vô cùng hưởng thụ.
Nhưng mà nước trong bồn tắm lại đen ngòm, bẩn chết đi được.
Trời đã tối, sau khi một người một chó tắm xong liền nằm xuống ngủ.
Phương Trì Hành cảm thấy buồn ngủ, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.
“Phương Trì Hành, mau tỉnh lại!”
Không biết qua bao lâu, Tế Cẩu đột nhiên truyền âm với giọng rất lớn.
Tiếng hét này, giống như là cầm loa hét lên trong đầu Phương Trì Hành.
Phương Trì Hành lập tức tỉnh táo lại, mở mắt ra.
Nghe Tế Cẩu nhanh chóng nói: “Có người đến, năm người, bốn người trên mái phòng chúng ta, còn một người treo người bên ngoài cửa sổ.”
Phương Tri Hành hiểu rõ, liền lật người xuống giường, thuận tay cầm lấy bảo đao Đồ Long dựa bên mép giường.
Sau đó thân hình cậu lắc một cái, lặng lẽ di chuyển đến bên cạnh cửa sổ, bày ra tư thế, một đao Sức Lực Trảm, quét ngang chém ra!
Xoẹt!
Bảo đao Đồ Long chém vào tường giống như cắt đậu hũ, tạo ra một vết nứt khổng lồ.
“A!”
Một tiếng thét thảm thiết vang lên bên ngoài cửa sổ.
Sau đó cửa sổ vỡ vụn, lộ ra một bóng người đang rơi xuống.
Tên đó đã mất một nửa cánh tay, máu bắn đầy trời.
Rất rõ ràng, tên đó vừa dùng một tay bám vào cửa sổ, vừa khéo bị lưỡi đao lướt qua chém đứt một cánh tay của hắn.
Gần như ngay sau đó!
Bùm!
Mái phòng bị xé toạc bốn lỗ thủng lớn, những mảnh ngói vỡ loảng xoảng rơi xuống.
Bốn bóng người rơi từ trên trời xuống.
Phương Tri Hành bình tĩnh, cậu mở Đồng Tử Xích Huyết rồi vọt lên trong bóng tối, bất ngờ nhảy đến trước mặt một người trong số đó, vung đao từ dưới lên trên.
“Phập!”
Người nọ còn đang giữa không trung, bỗng cảm thấy lạnh buốt giữa hai chân, cơ thể lập tức bị xẻ làm đôi từ chính giữa.
Phương Tri Hành thế như chẻ tre, cậu nhảy lên thật cao, đáp xuống xà nhà rồi cúi đầu nhìn xuống.
Ba người còn lại nhanh chóng đáp xuống sàn.
Trong phòng tối om, ánh trăng ngoài cửa sổ cũng không sáng cho lắm.
Bọn họ nhất thời không nhận ra một tên đồng bọn đã bị chém làm đôi.
Cho đến khi mùi máu tanh trong phòng càng lúc càng nồng nặc.
“A, lão tam bị giết rồi!”
Một tiếng kêu kinh hoàng đột nhiên vang lên.
Trong khi ba người đang kinh ngạc, Phương Tri Hành lao xuống với tốc độ cực nhanh, bảo đao Đồ Long chém xéo một nhát.
Phập!
Lại có một cái đầu người bay lên, người và đầu rơi xuống đất, máu chảy lênh láng.
Còn lại hai người kia, một tên mặc hồng y, một tên mặc tử y.
Máu tươi bắn đầy người bọn họ, trơ mắt nhìn đồng bọn bị chém đầu.
“Trọng đao cấp 3?!”
Hồng y nhân che mặt, ánh mắt lại run rẩy dữ dội, lộ ra vẻ kinh hãi như gặp quỷ.
“Vậy mà ngươi lại có binh khí cấp 3!!” Tử y nhân cũng kinh hãi tột độ, da đầu tê dại.
Cao thủ Ngũ Cầm cảnh, dù đã cường hóa phòng ngự, cũng khó mà chống đỡ được thương tổn do binh khí cấp 3 gây ra.
Nhưng binh khí cấp 3 hiếm có và đắt đỏ, trước giờ chỉ có quyền quý môn phiệt mới có nó trong tay.
Ngũ Sắc đường chỉ là thế lực giang hồ được Thẩm gia nuôi dưỡng mà thôi, binh khí cấp 2 còn chẳng có mấy món, nói gì đến binh khí cấp 3?
Phương Tri Hành không nói lời thừa, cậu lách người một cái, đột nhiên xuất hiện sau lưng tủ y nhân, ra tay không hề lưu tình.
“Linh Xà Thiết Trúc Trảm!”
Ánh đao lạnh lẽo, tàn nhẫn, bá khí ngút trời!
Bảo đao Đồ Long thế không thể cản, mang theo sức mạnh khủng khiếp 13 vạn cân, chém về phía tử y nhân.
Phập~
Toàn thân tử y nhân cứng đờ, hoàn toàn không kịp phòng bị, đứng tại chỗ chịu một đao.
Chương 469: Thôn Tượng (1)
Không có gì bất ngờ, hắn bị đao chém làm đôi, thân thể lệch hẳn ngã xuống vũng máu.
Hồng y nhân sởn gai ốc, nghĩ cũng không thèm nghĩ, lao về phía cửa sổ rồi lộn người nhảy ra.
Hắn nhảy ra khỏi cửa sổ, ra bên ngoài, nhanh chóng rơi xuống mặt đất.
Ánh trăng mờ ảo chiếu xuống, rọi lên người hắn, hồng y trong đêm tối hiện lên màu đen bóng.
Đột nhiên!
Đồng tử hồng y nhân co rút dữ dội, một bóng đen bao phủ từ trên đỉnh đầu xuống, nhanh chóng áp sát.
“Xong rồi…”
Tim hồng y nhân đập lệch một nhịp, lộ ra vẻ tuyệt vọng.
Sau đó hắn cảm nhận được cơn đau dữ dội ở đôi chân.
Bịch!
Hắn rơi xuống đất, ngã với tư thế chó ăn phân.
Cách đó không xa, còn có một hoàng y nhân, thở hổn hển nằm trên đường lớn, mất một cánh tay.
Hồng y nhân khó khăn quay đầu, phát hiện hai chân mình không bị chặt đứt, chỉ bị cắt đứt gân chân.
Một bóng người cao lớn, vác một thanh trọng đao bá khí, đứng trước mặt hắn, không phải Phương Tri Hành thì là ai.
“Trương đại hiệp tha mạng!”
Hồng y nhân kinh hoàng tột độ, mặt mày xám xịt.
Hắn quả quyết nhận thua, dập đầu như giã tỏi, cầu xin tha thứ: “Bọn ta có mắt như mù, đắc tội Trương đại hiệp, xin Trương đại hiệp rộng lượng tha thứ, bọn ta nhất định sẽ cố gắng hết sức để bù đắp sai lầm, bất cứ bồi thường nào cũng có thể thương lượng.”
Phương Tri Hành không tức giận, chỉ hứng thú mở miệng nói: “Năm vị thực lực không yếu, đều đã bước vào Ngũ Cầm Cảnh, chắc hẳn không phải hạng vô danh, vẫn chưa thỉnh giáo tôn tính đại danh?”
Hồng y nhân đáp: “Bỉ nhân Phùng Cảnh Hồi, đại đường chủ của Ngũ Sắc đường.”
Hắn lại liếc mắt nhìn hoàng y nhân, giới thiệu: “Hắn tên là Phó Tử Hãn, nhị đường chủ của Ngũ Sắc đường.
Ba người còn lại cũng là người của Ngũ Sắc đường.”
“Ngũ Sắc đường…”
Phương Tri Hành tâm thần khẽ động, cậu cũng biết Ngũ Sắc đường này.
Lúc trước để thuận tiện cho việc chấp hành nhiệm vụ, cậu đã dặn Hồng Diệp soạn một phần tài liệu.
Chính là các thế lực giang hồ mà mỗi gia tộc môn phiệt nâng đỡ.
Ví dụ như Thiết Sơn Môn Tiết gia, bọn họ không chỉ là chó săn được La gia môn phiệt nuôi dưỡng, mà còn được thăng cấp thành một trong tám tiểu môn phiệt.
Có thể nói, Tiết gia là điển hình thành công của việc con dâu trở thành mẹ chồng!
Còn Ngũ Sắc đường, lại là một trong những con chó được tiểu môn phiệt Thẩm gia nuôi.
Cấu trúc của thế lực này khá đơn giản, được lãnh đạo bởi năm người, bọn họ phân biệt với nhau bằng màu sắc, lần lượt là hồng, hoàng, lục, thanh, tử.
Hôm nay, năm cao thủ của Ngũ Sắc đường cùng nhau đến đây, một đợt ra tay dũng mãnh như hổ, sau đó Phương Tri Hành lại giết chết ba người, phế hai người trong chớp mắt.
Phương Tri Hành hỏi: “Ai phái các ngươi đến?”
Ực~
Yết hầu của Phùng Cảnh Hồi chuyển động, hắn nuốt một ngụm nước bọt.
Hắn không dám nói ra tên người đó.
Một khi nói ra, lục soát chém đầu cả nhà là chuyện nhỏ, có thể bị tru di tam tộc.
Thấy vậy, Phương Tri Hành chậm rãi nói: “Vậy ta đổi câu hỏi khác, người phái các ngươi đến, nếu ta muốn đến bái phỏng hắn, nên đi đâu tìm hắn?”
“A, chuyện này…”
Phùng Cảnh Hồi vẫn không dám nói.
Phương Tri Hành ha hả, không khỏi cười nhạo: “Người đứng sau Ngũ Sắc đường lại kém cỏi như vậy à, đến cả nơi ở cũng không dám để người khác biết?”
Nghe vậy, khuôn mặt Phùng Cảnh Hồi thoáng lộ vẻ tức giận, hắn không do dự nữa, đáp: “Tiểu trúc Thính Vũ, phủ đệ tư nhân xa hoa nhất trong doanh trại Phong Lôi, có gan thì ngươi cứ đến!”
Phương Tri Hành cười, cậu giơ tay đặt lên đầu Phùng Cảnh Hồi rồi vỗ nhẹ một cái.
Sau đó cậu không thèm nhìn thêm một cái, lập tức quay người đi về phía hoàng y nhân.
Bùm~
Khoảnh khắc tiếp theo, toàn thân Phùng Cảnh Hồi nổ tung, hóa thành một đám sương máu bay tứ tung, lắng xuống.
Cảnh tượng này…
“Đừng đừng đừng, ta nói cho ngươi biết tất cả.”
Hoàng y nhân sợ tè ra quần, khuôn mặt tràn ngập nỗi sợ hãi vô tận, run rẩy nói: “Thẩm Chí Việt phái bọn ta đến, hắn ra lệnh cho bọn ta giết ngươi.”
Phương Tri Hành ngồi xổm xuống, hỏi: “Thẩm Chí Việt có phải là con cháu dòng chính của Thẩm gia không?”
Hoàng y nhân vội vàng đáp: “Đúng đúng, hắn là nhi tử của Tam phu nhân, vì có thiên phú võ thuật cực tốt cho nên địa vị trong Thẩm gia không tầm thường, chỉ đứng sau đích trưởng tử Thẩm Chí Ngạn.”
Phương Tri Hành hiểu ra, hỏi: “Tiểu trúc Thính Vũ có bao nhiêu lực lượng phòng ngự?”
Hoàng y nhân đáp: “Tiểu trúc Thính Vũ chỉ là nơi tạm dừng chân của đệ tử Thẩm gia khi vào Cấm Khu Phong Lôi rèn luyện.
Ngươi cũng biết đấy, trong doanh trại vẫn luôn rất an toàn, cho nên lực lượng phòng ngự không nhiều.”
Phương Tri Hành khẽ gật đầu, cậu nhếch miệng khẽ cười nói: “Giúp ta một việc.”
Cậu đỡ hoàng y nhân dậy, mang theo hắn nhảy lên, trở về trong phòng.
Tế Cẩu vội vàng hỏi: “Có phải chủ mưu là thằng nhóc Thẩm Chí Việt kia không?”
Phương Tri Hành gật đầu nói: “Chúng ta lập tức đi tìm hắn.”
Chương 470: Thôn Tượng (2)
Tế Cẩu sững người, kinh ngạc nói: “Làm vậy không ổn đâu, Thẩm Chí Việt không phải loại người giống như Nguyễn Ứng Thần, nếu mày giết hắn thì nhất định sẽ gặp vô vàn tai họa, toàn bộ Thẩm gia có thể sẽ dốc hết lực lượng điều tra, truy sát ngươi!”
Nó khuyên nhủ: “Hiện tại mày vẫn chưa có thực lực đối đầu với cả Thẩm gia.
Cho dù mày nhất định phải giết Thẩm Chí Việt thì cũng nên đợi đến khi thăng cấp Cửu Ngưu cảnh rồi giết cũng chưa muộn.”
Phương Tri Hành đáp: “Muộn rồi, tối nay tao đã tiêu diệt toàn bộ cấp cao của Ngũ Sắc đường, đủ để khiến cả Thẩm gia chú ý rồi rồi.”
Tế Cẩu sửng sốt, liếc nhìn hoàng y nhân, cạn lời đáp: “Hay lắm, thì ra năm tên sát thủ này là năm tên thủ lĩnh của Ngũ Sắc đường.”
Ngũ Sắc đường là một xúc tu của Thẩm gia.
Phương Tri Hành chặt đứt một cánh tay của Thẩm gia, hậu quả đã rất nghiêm trọng, không thể giải quyết êm đẹp được.
Phương Tri Hành trầm ngâm nói: “Bây giờ tao có hai lựa chọn, hoặc là bỏ trốn ngay trong đêm, hoặc là giết Thẩm Chí Việt rồi mới bỏ trốn.”
Tế Cẩu suy nghĩ: “Nếu mày không giết Thẩm Chí Việt mà chọn bỏ trốn luôn, vậy hắn…”
Phương Tri Hành lạnh lùng nói: “Thẩm Chí Việt từng điều tra tao rồi, nắm được thông tin trực tiếp về tao, cho nên tao không thể xác định hắn đã điều tra được bao nhiêu manh mối.”
Tế Cẩu vô cùng đồng tình.
Ban đầu, Phương Tri Hành đến Cấm Khu Phong Lôi chỉ đơn thuần là để săn nhện Bát Trảo Thiên La, không muốn gây chuyện.
Vì vậy, khi hành động, cậu không nghĩ đến tình huống hiện tại, chắc chắn đã để lại rất nhiều dấu vết.
Nếu Thẩm gia truy tìm cậu, lần theo dấu vết đó, rất có thể sẽ nhanh chóng tìm ra cậu.
Cho nên, Phương Tri Hành nhất định phải diệt trừ Thẩm Chí Việt, xóa sạch toàn bộ dấu vết.
Cho dù Thẩm gia có muốn điều tra, chắc chắn cũng phải tốn rất nhiều thời gian.
Nghĩ đến đây, Tế Cẩu thở dài: “Xem ra chúng ta không còn lựa chọn nào khác, vậy thì chén hắn luôn đi!”
Phương Tri Hành giúp hoàng y nhân băng bó vết thương trước, sau đó mặc y phục, mang theo trang bị và hành lý.
Sau đó cậu tháo đèn dầu, châm lửa.
Phừng phừng phừng!
Ngọn lửa bùng lên dữ dội, căn phòng chữ Thiên này nhanh chóng bị bao phủ bởi biển lửa.
Phương Tri Hành và Tế Cẩu dẫn hoàng y nhân nhanh chóng rời đi, đi đến tiểu trúc Thính Vũ.
Không lâu sau, bọn họ đến bên ngoài tiểu trúc Thính Vũ.
Phương Tri Hành leo lên một cây đại thụ, mở Đồng Tử Xích Huyết, quét mắt nhìn toàn bộ tiểu trúc Thính Vũ.
Tòa hào trạch này giống như một căn biệt thự, diện tích còn chưa lớn bằng Ích Hương trai.
Phương Tri Hành nhìn thấy từng luồng khí huyết như khói sói bốc lên khắp nơi trong tòa nhà.
Luồng khí huyết mạnh mẽ nhất nằm ở chính giữa hậu viện tòa nhà, trong một tòa lầu các hai tầng.
Xét về cách bố trí của hào trạch, trong tình huống thông thường, người sống trong tòa nhà đó thường là chủ nhân.
Phương Tri Hành nhẹ nhàng đáp xuống đất, nhìn hoàng y nhân mặt tái mét, ra lệnh: “Bây giờ ngươi hãy trở về phục mệnh, nói với Thẩm Chí Việt rằng các ngươi đã giết ta, nhưng chỉ có một mình ngươi sống sót.”
Hoàng y nhân do dự: “Ngươi không sợ ta báo cáo đúng sự thật, bán đứng ngươi à?”
Phương Tri Hành đáp: “Nếu sau này Thẩm Chí Việt tiếp tục truy sát ta thì ta sẽ giết ngươi đầu tiên.”
Hoàng y nhân kinh hãi tột độ, liên tục nói: “Ngươi yên tâm, ta sẽ không đem mạng nhỏ của mình ra đùa đâu.”
Hắn cúi đầu thật sâu, ôm cánh tay đứt máu me be bét, quay đầu chạy về phía đại môn.
Tế Cẩu nhìn theo, chớp mắt nói: “Tên này vừa gặp Thẩm Chí Việt, chắc chắn sẽ bán đứng mày, tại sao mày lại để hắn sống mà quay về?”
Hai mắt Phương Tri Hành đỏ ngầu, ánh mắt dõi theo hoàng y nhân, khẽ cười nói: “Tao cần hắn giúp tao xác định vị trí của Thẩm Chí Việt.”
Ban đầu Tế Cẩu hơi sững sờ, nhưng nó nhanh chóng hiểu ra.
Dù sao tiểu trúc Thính Vũ cũng không phải là nơi nhỏ, Thẩm Chí Việt có thể ở trong bất cứ căn phòng nào.
Nếu bảo Phương Tri Hành và nó trà trộn vào trong tìm kiếm trong bóng tối, không biết phải tìm đến khi nào.
Một khi bất cẩn, có khả năng khiến Thẩm Chí Việt chuồn mất.
Nhưng có hoàng y nhân dẫn đường, Phương Tri Hành có thể dễ dàng tìm thấy hắn.
“Ý tưởng hay đấy!”
Tế Cẩu không thể không khâm phục, đầu óc của Phương Tri Hành xoay chuyển thật nhanh.
Lợi ích của việc để lại một người sống sót, lại là xác định chính xác vị trí của Thẩm Chí Việt, đm ai có thể nghĩ đến chứ.
Hoàng y nhân nhanh chóng gõ đại môn tiểu trúc Thính Vũ, quay đầu nhìn lại con phố tối om, nhanh chân bước vào trong.
Hắn đi thẳng vào sâu trong hào trạch, dùng tốc độ nhanh nhất đi đến bên ngoài tòa lầu các hai tầng ở chính giữa hậu viện.
Lúc này, trong lầu các đốt lửa sáng trưng, tiếng cười đùa của các nữ tử vọng ra.
Hoàng y nhân đứng ngoài cửa đợi một lát.
Chẳng mấy chốc, một thanh niên mặt dài mở cửa, nhìn thấy hoàng y nhân bị thương nặng, thì hắn bị dọa giật cả mình.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










