[Dịch] Max Cấp Ngoan Nhân
Tập 35 : Hồng Đào (1) (c341-c350)
❮ sautiếp ❯Chương 341: Hồng Đào (1)
Bỗng nhiên, cậu nhận thấy có một ánh mắt đang ngó chừng cậu.
Cậu ngước lên, không phải ai người khác, chính là tên Giang Hàn Lâm kia.
Gã nhìn chòng chọc vào Phương Tri Hành, vẻ mặt chết lặng sống không còn gì luyến tiếc.
Phương Tri Hành khẽ nhíu mày, nhận thấy bên trong con mắt đục ngầu của Giang Hàn Lâm mơ hồ lộ ra ý oán hận.
Nhưng Giang Hàn Lâm nhanh chóng quay đầu đi, nhìn về phía một người đi đường, trong mắt vẫn tràn ngập cái loại thù hận u ám lạnh lẽo, cái loại oán niệm sâu không thấy đáy.
Hình như cái tên này nhìn ai cũng thấy khó chịu, cả người chán chường tới cực điểm, thực sự không còn muốn sống nữa.
Phương Tri Hành thu hồi ánh mắt, không để ý quá nhiều.
Chỉ chờ thêm khoảng ngửa khắc, một chiếc xe ngựa lái tới, dừng ở bên ngoài cửa lớn.
Gã sai vặt che dù qua đây, cười nói: “Phương thống lĩnh, mời ngài lên xe.”
Phương Tri Hành lên xe ngựa, Tế Cẩu cũng nhảy lên.
“Giá ~”
Xa phu vung roi quất vụt một cái, con ngựa lập tức kéo xe, cộp cộp cộp đi về phía trước.
Đột nhiên Giang Hàn Lâm đứng lên, ba chân bốn cẳng đi tới trước mặt gã sai vặt kia.
“UI da, ngươi làm gì thế, dọa ta hết hồn rồi!”
Gã sai vặt đang nhìn theo xe ngựa rời đi, Giang Hàn Lâm bất thình lình xông tới đúng là có chút dọa người thật.
Giang Hàn Lâm trừng to mắt, tức giận hỏi: “Cái người ban nãy chính là Phương Tri Hành, đúng không?”
Gã sai vặt nhìn Giang Hàn Lâm đầy khinh thường, cười lạnh nói: “Đúng rồi đó, vị đại gia kia chính là thống lĩnh đại nhân đấy.”
Hai mắt Giang Hàn Lâm trợn tròn, nhìn chằm chằm vào chiếc xe ngựa đi xa, vẻ mặt âm trầm không gì sánh được.
Gã sai vặt thấy thế, ha ha lạnh lùng chế giễu: “Người ta không thù không oán với ngươi, ngươi tức giận như vậy làm gì? A ta biết rồi, bây giờ Phương thống lĩnh là tân hoan của Tố Nương, hàng đêm thị tẩm, ngươi nhìn người ta không vừa mắt chứ gì?”
Giang Hàn Lâm tức giận đến cả người phát run, một phát bắt được áo của gã sai vặt gấp giọng nói: “Tố Nương thực sự thị tẩm hắn à?”
“Cút!”
Gã sai vặt hất tay Giang Hàn Lâm ra rồi quăng hắn ngã lộn lên đường.
Giang Hàn Lâm lăn hai vòng, cả người ngâm mình trong nước bùn.
“Phế vật, ngươi cho là ngươi là thứ gì?”
Gã sai vặt cười khẩy, phất tay rời đi.
Giang Hàn Lâm chậm rãi đứng lên, mất hồn mất vía, đi tới góc tường ngồi xuống.
Không lâu sau, gã móc túi giấy dầu kia ra khỏi ngực.
…
Xe ngựa dừng lại bên ngoài nha môn.
Phương Tri Hành xuống xe, ngẩng đầu thì nhìn thấy Đinh Chí Cương mang theo một đám nha dịch treo hoa đỏ, vải đỏ lên trên cửa chính.
Phương Tri Hành kinh ngạc hỏi: “Đại ca, mọi người đang làm gì thế?”
Đinh Chí Cương cười nói: “Lão đệ, đại công tử sắp về nhà thăm người thân rồi.”
Phương Tri Hành không khỏi nhướng mày lên.
Đại nhi tử của La Bồi Vân – La Khắc Kỷ sắp trở về rồi!
Thiên phú tập võ của La Khắc Kỷ rất cao, một mực ở quận thành chuyên tâm tu hành, quanh năm không quay về nhà.
Phương Tri Hành cảm giác có chút đột nhiên, bèn hỏi: “Chuyện khi nào vậy, sao không nghe thấy chút phong thanh nào thế?”
Đinh Chí Cương nhún vai nói: “Ầy, hành tung của đại công tử đương nhiên là bảo mật.
Sáng nay ta cũng mới vừa nhận được thông báo thôi, rất đột nhiên, ta sắp bận rộn chết đây.”
Phương Tri Hành hiểu rõ, trong lòng nhất thời không còn gì để nói.
Tế Cẩu thấy vậy, ha ha giễu cợt nói: “Xem đi, cái này gọi là kế hoạch không cản nổi biến hóa, mày càng muốn đi sớm một chút thì càng không đi được.”
Phương Tri Hành bĩu môi.
Cậu suy nghĩ một chút, chợt đi đến võ đài, không để ý trời mưa mà triệu tập toàn bộ Bộ Binh và Cung Binh chỉnh đốn kỷ luật.
“Đại công tử sắp về nhà, tất cả mọi người xốc dậy tinh thần cho ta, lấy tinh thần diện mạo tốt nhất nghênh đón đại công tử trở về, hiểu chưa?” Phương Tri Hành ra lệnh.
“Hiểu!”
Mọi người rướn cổ, đều nhịp hô to.
Trong lúc không biết, mưa rơi nhỏ dần.
Ba người Phương Tri Hành, Đinh Chí Cương, Ôn Ngọc Đông đội mưa đi đến cửa thành, kiễng chân trông ngóng.
Không lâu sau, một chiếc xe ngựa bình thường đi tới cửa thành.
Xa phu là một thanh niên áo trắng, trên đầu đội đấu lạp, bên hông treo đao.
Hai mắt Phương Tri Hành híp lại, nói khẽ: “Vết bánh xe thật là nặng.”
Nghe vậy, Đinh Chí Cương đưa mắt nhìn kỹ, lúc này mới chú ý đến phía sau xe ngựa để lại hai hàng vết bánh sâu đậm.
Tuy có nguyên nhân do trời mưa đường ướt nhưng trên quan đạo toàn là đá vụn đấy, tương đối cứng rắn.
Trừ phi là xe nặng, nếu không thì không có khả năng đè ra vết bánh xe rõ ràng như thế.
Trong lúc hai người kinh nghi, Ôn Ngọc Đông đột nhiên lao ra màn mưa, vui vẻ phất tay kêu lên: “Ca!”
Thanh niên áo trắng ngẩng đầu, cười ha ha nói: “Đệ, ta đã về rồi!”
Đinh Chí Cương thấy vậy, bèn giới thiệu: “Người kia là đại nhi tử của Ôn quản gia, Ôn Ngọc Lâm!”
Phương Tri Hành hiểu rõ, lập tức bước ra nghênh đón.
Đinh Chí Cương nhắm mắt theo đuôi.
Xe ngựa dừng lại trước cửa thành.
“Ti chức cung nghênh đại công tử!”
Chương 342: Hồng Đào (2)
Vẻ mặt đám người Phương Tri Hành nghiêm lại, thi lễ bài bản, cung kính.
“Miễn lễ.”
Trong xe truyền ra một giọng nói bình thản, trong tiếng nói giống như có cảm giác áp bách vô cùng sung mãn.
Màn xe vén lên một góc, có một ánh mắt thấu ra ngoài cười nói: “Ngọc Đông, đã lâu không gặp.”
Ôn Ngọc Đông xúc động nói: “Ngọc Đông cũng rất nhớ đại công tử.”
“Ừ, mưa lớn, về nhà trước rồi nói sau.”
Màn xe buông xuống, uy áp đó cũng lập tức biến mất.
Đám người Phương Tri Hành không khỏi buông lỏng tâm thần, lúc này mới bắt đầu hô hấp không khí mới mẻ một lần nữa.
Xe ngựa chậm rãi đi trước, tiến vào cửa thành.
Mọi người lập tức đuổi kịp, theo xe ngựa một đường trở về nha huyện.
Một lát sau…
Xe ngựa dừng lại trước cổng nha môn.
Ôn Ngọc Lâm xuống xe trước, khoanh tay đứng ở một bên.
Ngay sau đó, một bàn tay to vén màn xe lên, đầu xe trầm mạnh xuống.
Trong nháy mắt sau đó, một thân hình cường tráng dị thường ra khỏi thùng xe.
Đám người Phương Tri Hành ngẩng đầu nhìn lên, toàn bộ đồng tử hơi co rút lại.
Giờ khắc này, khuôn mặt của nam nhân đứng ở đầu xe trông vô cùng trẻ tuổi, còn phải trẻ hơn La Khắc Chiêu rất nhiều.
Thân hình của hắn cao lớn vô cùng, đạt đến chiều cao kinh người hơn 2 mét 5.
Hắn mặc một bộ kình trang màu tím nhạt, trong cổ áo nơi ngực lộ ra một đoạn nhuyễn giáp màu bạc, bên hông giắt một thanh trường kiếm màu đen.
Cả người cao to uy mãnh, bắp thịt cuồn cuộn, không ai bì nổi.
Hắn bước xuống xe, đầu xe vung mạnh lên.
Trong nháy mắt này, bánh xe đáng thương giống như là thả ra áp lực cực lớn vậy, cao hơn hẳn một đoạn.
La Khắc Kỷ thản nhiên quét mắt nhìn mọi người, đó là một loại nhìn xuống hờ hững.
Tất cả mọi người cúi đầu, không dám đối diện với ánh mắt ấy.
Lúc này, La Bồi Vân mang theo đại phu nhân đi ra.
“Phụ thân! Nương!”
Trên mặt La Khắc Kỷ hiện lên nụ cười vui vẻ, đi tới quỳ xuống dập đầu.
“Con ta mau dậy!” Đại phu nhân vui cười đỡ con trai đứng dậy.
Chiều cao của bà chỉ đủ đến eo của La Khắc Kỷ, có vẻ nhỏ nhắn đáng yêu.
La Bồi Vân cười nói: “Khắc Kỷ, trên đường vẫn thuận lợi chứ?”
La Khắc Kỷ gật đầu nói: “Coi như cũng được, trên đường chỉ gặp phải mấy tên tiểu mao tặc, đều bị Ngọc Lâm giải quyết.”
“Bình an là tốt rồi.”
Đại phu nhân siết chặt bàn tay của con trai: “Nào nào, đừng đứng ngoài dầm mưa nữa.”
Mọi người lập tức xoay người tiến vào đại sảnh trong nha.
Tiệc rượu đã bày xong từ lâu, đoàn người đều ngồi xuống, ăn ăn uống uống.
Không bao lâu sau, Phương Tri Hành và Đinh Chí Cương đứng dậy bước qua mời rượu.
La Bồi Vân giới thiệu: “Đinh tổng bộ đầu con biết rồi nhỉ, vị này chính là thống lĩnh mới tới Phương Tri Hành.”
Phương Tri Hành giơ ly rượu lên, kính cẩn nói: “Ti chức bất tài, chúc đại công tử võ đạo hưng thịnh.”
La Khắc Kỷ đánh giá Phương Tri Hành, thản nhiên gật đầu nói: “Còn trẻ như vậy đã lên tới thống lĩnh, xem ra thiên phú tập võ của ngươi khá tốt.”
Phương Tri Hành bèn nói: “Ti chức không dám nhận.
Ở trước mặt đại công tử, ti chức chẳng qua chỉ là một bãi bùn nhão mà thôi, không đáng để ý.”
La Khắc Kỷ cười ha ha nói: “Bùn nhão có thể trét tường mới là bùn nhão tốt.”
Phương Tri Hành nghiêm túc trả lời: “Ti chức nhất định cố gắng trở thành bùn nhão tốt nhất.”
“Ha ha ha, thú vị!”
La Khắc Kỷ bị chọc cười, nói thẳng: “Phụ thân, ngài tìm được tên nịnh hót này từ chỗ nào thế.”
La Bồi Vân cười nói: “Duyên phận mà thôi.
Hắn không chỉ biết nịnh hót, năng lực cũng rất xuất chúng.
Ít nhất đến bây giờ chưa làm sai một chuyện nào.”
La Khắc Kỷ nhìn Phương Tri Hành thêm một cái.
Tiệc đón gió tiếp tục, kéo dài hơn hai giờ mới kết thúc.
Đoàn người Phương Tri Hành tản ra.
“Lão đệ, đi, chúng ta hàn huyên vài câu.”
Đinh Chí Cương gọi lại Phương Tri Hành, hai người cùng đi nha sở Thông Phán.
Phương Tri Hành cũng đang muốn tìm hắn tâm sự.
Hai người ngồi xuống, Đinh Chí Cương than thở: “Đại công tử đã trở về, sau đó chúng ta phải cẩn thận một chút.
Đại công tử văn võ toàn tài, tâm tư sâu không lường được, không phải nhị công tử có thể so sánh.”
Phương Tri Hành không khỏi hỏi: “Trước đây huynh từng hầu hạ đại công tử rồi à?”
Đinh Chí Cương lắc đầu nói: “Đại công tử đi quận thành từ rất lâu rồi.
Lúc hắn ở chỗ này, ta vẫn còn chỉ là một đầu mục bắt người, không có nhiều cơ hội được tiếp xúc với hắn.
Có điều, thật ra ta nghe người ta từng nhắc đến nhiều lần rằng đại công tử vô cùng thông minh.
Ở trước mặt hắn, nhất định đừng chơi trò vặt vãnh gì cả.”
Phương Tri Hành nhớ kỹ, cười nói: “Đâu dám chứ, chúng ta đối đãi theo bổn phận, thành thật làm việc, làm tròn trách nhiệm là được.”
Đinh Chí Cương đồng tình vô cùng.
Đại công tử rời nhà nhiều năm bây giờ có tính cách thế nào, đoàn người còn chưa thăm dò rõ ràng, phải khiêm tốn một chút, miễn cho đụng phải hắn.
…
Chương 343: Đồ Đằng (1)
Trong phòng, La Khắc Kỷ ngồi xuống.
Ôn Ngọc Lâm đứng ở một bên, hai tay khoanh trước ngực.
Ôn Ngọc Đông khoanh tay đứng, cụp mắt ngoan ngoan.
Lúc này La Khắc Kỷ mở miệng nói: “Nói đi, rốt cuộc nhị đệ không có thành tích gì kia của ta là chết như thế nào?”
Ôn Ngọc Đông kể lại rất tỉ mỉ, không để lọt bất kỳ một chi tiết nào.
“Ha ha ha ~”
Sau khi nghe xong, La Khắc Kỷ không nhịn được bật cười ha ha, cười nhạo nói: “Đồ phế vật La Khắc Chiêu này, không ngờ lại chết nghẹn khuất như thế.
Bị một tên phản tặc giết chết nữa chứ, đúng là vô cùng nhục nhã mà.”
Ôn Ngọc Đông buồn bã mím môi.
Hắn biết La Khắc Kỷ và La Khắc Chiêu không phải cùng một mẹ sinh ra, quan hệ huynh đệ từ nhỏ đã nhạt nhẽo.
“A, xin lỗi.”
La Khắc Kỷ ngừng lại, cười nói: “Ta đã quên, ngươi và Lão Nhị làm bạn từ nhỏ, tình cảm vô cùng tốt.
Nó đã chết, chắc chắn ngươi sẽ đau lòng vô cùng.”
Hai mắt Ôn Ngọc Đông ướt át, bi thống nói: “Là ta vô năng, không thể bảo vệ tốt nhị công tử.”
Dáng vẻ La Khắc Kỷ không sao cả, cười nhạt nói: “Không thể trách ngươi được, nếu đệ tử môn phiệt quá yếu thì cũng có thể bị người khác dễ dàng giết chết thôi.”
Một người một chó trở về biệt viện.
Phương Tri Hành chậm rãi tiến vào trong phòng của mình, ngồi xuống, lông mày cau thật chặt trầm tư suy nghĩ.
Thân hình tràn đầy cảm giác áp bách sâu sắc đó của La Khắc Kỷ cứ hiện lên trong đầu hắn, không ném đi được.
Trực giác nói cho Phương Tri Hành, La Khắc Kỷ là kẻ mạnh nhất trong số những người cậu từng gặp mặt, không ai sánh bằng.
Qua hồi lâu, cậu truyền âm đến: “Tế Cẩu, mày có ngửi thấy gì không?”
Tế Cẩu hơi im lặng, nghiêm túc trả lời: “Nói thật, huyết nhục của La Khắc Kỷ quá mạnh mẽ, khiến tao có chút sợ hãi.”
“Sợ á?!”
Vừa nghe thấy lời này, Phương Tri Hành lập tức choáng váng.
Cậu kinh ngạc nói: “Ngươi ngửi mùi của võ giả, không phải đều là mùi thơm nức mũi, khiến mày chảy nước miếng à?”
Tế Cẩu chậc một tiếng, tặc lưỡi nói: “La Khắc Kỷ thì khác.
Hắn giống như là một con mãnh thú, đẳng cấp hơn ta quá nhiều, chính là cái kiểu nằm trên top của chuỗi thức ăn ấy.
Tao vừa mới ngửi mùi trên người hắn, toàn thân đã không khống chế được mà run lập cập.”
Sợ hãi theo bản năng!!
Trong lòng Phương Tri Hành không khỏi nghiêm nghị, suy đoán: “La Khắc Kỷ có thể là Tứ Cầm cảnh thậm chí Ngũ Cầm cảnh, so với cha hắn La Bồi Vân thì càng mạnh hơn.
Trò giỏi hơn thầy, hậu sanh khả uý.”
Tế Cẩu cũng tấm tắc sợ hãi than: “Không hổ là đệ tử môn phiệt, cả nhà cường giả, tùy tiện kéo một người ra là có thể hùng bá một phương.”
Đảo mắt đến chạng vạng.
Phương Tri Hành khiêm tốn làm việc, vẫn luôn ở trong nha môn, không đi ra ngoài chơi gái.
Đúng lúc này, một gã sai vặt đột nhiên chạy tới, nhìn thấy Phương Tri Hành thì bẩm báo nói: “Phương thống lĩnh, đại công tử gọi ngài qua đó.”
“Đại công tử…”
Phương Tri Hành hít sâu một hơi, chợt giữ vững tinh thần đi vào phòng của La Khắc Kỷ.
“Ti chức bái kiến đại công tử.”
Trên mặt Phương Tri Hành là nụ cười tươi vô cùng chân thành, không có có bất kỳ dấu vết làm bộ nào.
“Miễn lễ.”
La Khắc Kỷ vẫn mặc bộ kình trang màu tím nhạt đó, có điều tóc của hắn ướt nhẹp, tản ra, có vẻ mới tắm xong.
Một thị nữ trẻ tuổi đang chải tóc cho hắn.
Ngoài thị nữ này ra, hai đứa con trai của Ôn quản gia cũng có mặt
Phương Tri Hành nghiêng đầu nhìn Ôn Ngọc Đông, cảm giác sắc mặt thằng nhãi này kiêu căng, không coi ai ra gì.
Hình như hắn đã ôm được bắp đùi của La Khắc Kỷ, có chủ tử mới rồi.
La Khắc Kỷ thản nhiên ngồi, liếc nhìn Phương Tri Hành, không nhanh không chậm mở miệng nói: “Ta nghe nói, ngươi đặc biệt thích ra vào nơi phòng nguyệt à?”
Phương Tri Hành đầu tiên là ngẩn ra, sau đó cúi đầu nghiêm mặt nói: “Không dám lừa gạt đại công tử, ti chức đúng là thích làm vậy.”
“Tốt, ta thích người thẳng thắn.”
La Khắc Chiêu mỉm cười: “Như thế này, ngươi dẫn ta đi ra ngoài chơi một chút.”
A, ngươi cũng muốn đi dạo kỹ viện à?
Phương Tri Hành không chần chờ chút nào, bày ra dáng vẻ mừng rỡ vô cùng phấn chấn nói: “Ti chức tuân lệnh.”
Chỉ chốc lát, thị nữ vấn tóc cho hắn xong.
La Khắc Kỷ ngồi xuống trước gương nhìn, bỗng nhiên nhíu mày, chỉ vào thái dương bên trái nói: “Nơi này có một sợi tóc, ngươi không búi nó lên.”
Thị nữ sợ hãi cực kỳ, vội vàng tiến lên khẩn trương nói: “Nô tỳ đáng chết, để nô ty giúp ngài chải tóc một lần nữa.”
“Không cần.”
Vẻ mặt La Khắc Kỷ bình thản, phất tay hờ hững nói: “Để người khác đến chải đầu cho ta đi.”
Sau đó, hắn liếc nhìn thị nữ kia hỏi: “Ánh mắt của ngươi không tốt, hay là tay hết khéo léo rồi?”
“Cái này, cái này…”
Thị nữ nghệt mặt ra, trong lúc nhất thời không biết nên trả lời thế nào.
Ôn Ngọc Lâm lạnh lùng quát: “Đại công tử đang hỏi ngươi đó.”
Thân thể mềm mại của thị nữ run lên, quỳ xuống, dập đầu trả lời: “Ánh mắt của nô tỳ không có vấn đề, chính là tay có chút vụng về.
Nô tỳ biết sai rồi, xin đại công tử trách phạt.”
Chương 344: Đồ Đằng (2)
Khóe miệng La Khắc Kỷ hơi cong lên, cười nói: “Thật biết điều.”
Hắn nghiêng đầu nhìn Phương Tri Hành hỏi: “Ngươi không cảm thấy cô ta rất hài hước à?”
Phương Tri Hành thấy vậy, suy nghĩ lướt qua, thận trọng đáp: “Ti chức ngu dốt, xin đại công tử cho một ít nhắc nhở.”
La Khắc Kỷ cười nói: “Cô ta xin ta trừng phạt cô ta, ngươi không cảm thấy chuyện này rất thú vị à? Ngươi nói xem, tại sao một người sẽ xin người khác trừng phạt mình thế?”
Trong lòng Phương Tri Hành cạn lời, không hề dao động nói: “Cô ta là nô tỳ, làm ra chuyện sai lầm, tự nhiên phải bị phạt.”
“Nói hay lắm!”
La Khắc Kỷ gật đầu: “Tay cô ta có chút vụng về, ngươi giúp cô ta sửa lại đi.”
Phương Tri Hành nhìn thị nữ.
Thị nữ cũng nhìn Phương Tri Hành, vẻ mặt thấp thỏm lo âu không cách nào hình dung được.
Phương Tri Hành đột nhiên bước đến, nắm tay phải của cô ta, nắm ngón tay cái bẻ một phát.
Rắc ~
Ngón cái của thị nữ kịch liệt cong lên.
“A!!”
Thị nữ hét thảm, nước mắt tức khắc tràn ra bờ mi.
Phương Tri Hành lại nắm ngón trỏ của cô, bẻ gãy!
Ngón giữa, bẻ gãy!
Ngón áp út, bẻ gãy!
Ngón út, bẻ gãy!
Thị nữ đau đến gần như sắp ngất, nước mắt rơi như mưa.
Nhưng như vậy vẫn chưa xong.
Ngay sau đó, Phương Tri Hành lại nắm tay trái của nàng, đang muốn bẻ gãy.
“Được rồi.”
La Khắc Kỷ hơi nhướng mày lên, nhìn Phương Tri Hành cười ha ha nói: “Ngươi đúng thật là điên rồi, đối xử với một cô nương như vậy cũng ác quá rồi đó.
Ngươi không hiểu thương hương tiếc ngọc hả?”
Phương Tri Hành cấp tốc cúi đầu, nghiêm túc nói: “Ti chức đáng chết.”
La Khắc Kỷ cười nói: “Được rồi, ngươi mang cô ta xuống chữa thương đi.”
“Vâng!”
Phương Tri Hành không chút do dự, kéo tay thị nữ đi ra khỏi phòng, chính là có ý quả quyết, nghe lời, kêu làm gì thì làm cái đó.
Đồng thời một thị nữ khác bị gọi đến, tiến vào gian phòng.
Tế Cẩu chờ ở bên ngoài theo sau, nhìn thị nữ khóc thút thít kinh nghi nói: “Chuyện gì xảy ra vậy, tiếng kêu thảm thiết ban nãy là?”
Phương Tri Hành lắc đầu, cái gì cũng chưa nói.
Tế Cẩu khựng lại, trừng lớn mắt chó.
Nó vẫn chưa bao giờ nhìn thấy sắc mặt Phương Tri Hành âm trầm như vậy.
“Mày, tức giận à?!”
Trong lòng Tế Cẩu chợt hẫng.
Tuy nó không biết trong căn phòng kia đã xảy ra chuyện gì nhưng nó rất rõ ràng một việc, Phương Tri Hành tuyệt đối đã bị chọc giận.
Chỉ một lát sau, Phương Tri Hành một thân một mình vòng trở lại.
Lúc này, La Khắc Kỷ cũng chuẩn bị xong rồi, tóc của hắn đã được vấn hết lên, cực kỳ chỉnh tề, một tia không loạn.
“Đi thôi.”
La Khắc Kỷ cất bước ra khỏi cửa, huynh đệ Ôn gia nhắm mắt theo đuôi.
Phương Tri Hành ngoan ngoãn đi phía trước dẫn đường, dẫn ba người một đường đi tới phố Bình An.
“Nơi này là phố Bình An nhỉ, biến hóa lớn phết!”
La Khắc Kỷ nhìn quanh mình, trên mặt hiện lên vẻ hoài niệm và hồi ức, cười nói: “Khi ta còn bé từng lén chạy qua con đường này chơi một lần, kết quả bị mẫu thân đánh mông đấy.”
Ôn Ngọc Lâm cười nói: “Đánh là thân mắng là yêu, đại phu nhân là vì tốt cho ngài thôi.”
La Khắc Kỷ chuyển hướng Phương Tri Hành hỏi: “Chúng ta đi nhà ai chơi?”
Phương Tri Hành trả lời: “Cửa tiệm nổi tiếng lớn nhất nơi này là Hàm Hương lâu, bên trong có rất nhiều kỹ nghệ nhân am hiểu ca vũ.
Không biết đại công tử có cảm thấy hứng thú không?”
“Ừ, đi chơi chút đi.”
La Khắc Kỷ khẽ gật đầu, tràn đầy phấn khởi.
Đột nhiên, hắn cúi đầu liếc nhìn Tế Cẩu, nhướng mày nói: “Liệp Lang này là ngươi nuôi à?”
Phương Tri Hành đáp: “Trước kia ti chức lớn lên ở trong núi.
Lúc đi săn thú thì nhặt được một con thú con, tưởng nó là chó nên mang về nuôi.”
La Khắc Kỷ ừ hử, cười nói: “Thứ này tiện lắm, nuôi không thân, ta khuyên ngươi giết nó sớm chút thì tốt hơn.”
Phương Tri Hành buồn cười trong lòng, liếc nhìn Tế Cẩu đầy thâm ý.
“Mẹ nó!”
Tế Cẩu cạn lời đến cực điểm: “Đệch mợ nó đây tuyệt đối là kì thị chủng tộc!”
Đoàn người đi tới Hàm Hương lâu.
“Ui cha, Phương thống lĩnh!”
Tú bà vẫn nhiệt tình ra đón giống như ngày thường.
Phương Tri Hành vội vã tằng hắng một cái, nghiêm túc giới thiệu: “Vị này chính là đại công tử.”
“Đại…”
Tú bà sợ hết hồn, vội vàng quay sang La Khắc Kỷ, trên mặt hiện lên nụ cười tươi như đóa hoa cúc.
Bà ta cúi đầu khom lưng, vén áo thi lễ nói: “Ta xin bái kiến đại công tử.”
La Khắc Kỷ đánh giá Hàm Hương lâu, hai tay chắp sau lưng, thảnh thơi gật đầu nói: “Trang hoàng chỗ này của ngươi không tệ lắm.”
Tú bà cười khanh khách nói: “Nhờ hồng phúc của huyện lệnh đại nhân và đại công tử cả.”
La Khắc Kỷ đột nhiên nói: “Ngươi cười buồn nôn quá, sau này đừng cười nữa.”
Tú bà giống như bị bóp họng, nụ cười tươi cứng lại trên mặt.
Bà ta cúi đầu, nơm nớp lo sợ nói: “Ta cẩn thận tuân theo phân phó của đại công tử, sau này sẽ không tiếp tục cười nữa.”
La Khắc Kỷ hỏi: “Ở chỗ ngươi, cô nương nào xinh đẹp nhất?”
Tú bà liền nói: “Đương nhiên là hoa khôi Tố Nương rồi.”
“Tố Nương?”
Chương 345: Đồ Đằng (3)
La Khắc Kỷ chần chờ hồi lâu, bất thình lình hỏi: “Cô ta vẫn còn sạch sẽ chứ?”
Tú bà ngượng ngùng cười, lắc đầu nói: “Tố Nương…”
Bà ta còn chưa dứt lời, một bạt tai đánh tới.
Chát!
Tú bà bị đánh lảo đảo một cái, gương mặt nhanh chóng sưng đỏ lên.
Ôn Ngọc Lâm thu tay về, lạnh lùng nói: “Ai cho phép ngươi cười hả.
Nụ cười ghê tởm đó làm dơ mắt đại công tử đó, biết không?”
Tú bà sợ đến mặt cắt không còn chút máu, bịch bịch quỳ rạp xuống đất, hoảng sợ nói: “Ta đáng chết, đáng chết!”
Ôn Ngọc Lâm hừ một tiếng, phân phó: “Tìm một nữ nhân tư sắc tốt, tài nghệ cao, thân thể cũng sạch sẽ hầu hạ đại công tử.”
“Dạ dạ!”
Giọng nói tú bà phát run, vội vàng rời đi.
Phương Tri Hành đưa tay làm ra tư thế xin mời, cung kính nói: “Mời đại công tử đi lên lầu ba.”
La Khắc Kỷ cất bước lên lầu, thân thể cao to cường tráng khiến người ta ghé mắt.
Đoàn người đi tới lầu ba, tiến vào phòng bao lớn thoải mái nhất.
Căn phòng này trước giờ vốn thuộc về Tố Nương.
Nhưng trước khác nay khác.
Tú bà đã cho Tố Nương đi ra.
Không bao lâu sau!
Tú bà nghiêm mặt dẫn một cô nương trẻ tuổi rất đẹp tiến vào phòng bao lớn.
Cô nương này còn chưa đến mười tám tuổi, duyên dáng yêu kiều, toàn thân tản ra hơi thở ngọt ngào giống như quả đào mật vừa chín tới, vẫn còn mang theo ba phần non nớt.
So sánh với Tố Nương, cô nương này từ dung mạo đến khí chất đều kém một đoạn.
Dù sao Tố Nương cũng là hoa khôi, không dám nói trong một vạn không có một nhưng cũng là ngàm dặm chọn một.
La Khắc Chiêu ngồi xuống, hơi nghiêng đầu quan sát cô nàng cẩn thận.
Cô nương ôm tỳ bà nửa che mặt, có vài phần hàm súc và xấu hổ, làm người thương tiếc.
“Coi như cũng được đi, cô ta đi.”
La Khắc Kỷ không có xoi mói.
Tú bà nghe vậy, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, xoay người rời khỏi giống như được đại xá.
Phương Tri Hành và hai huynh đệ Ôn gia cũng lập tức rời khỏi phòng bao lớn, canh giữ ở ngoài cửa.
Rất nhanh, trong phòng truyền ra tiếng tỳ bà, đàn cũng không tệ lắm, đại huyền (dây đàn lớn) âm vang, tiểu huyền (dây đàn nhỏ) nỉ non.
“Phương thống lĩnh, ngươi không đứng đây trông coi, có hai huynh đệ bọn ta trôi là được rồi.
Ngươi đi chơi phần của ngươi đi.”
Đột nhiên, Ôn Ngọc Lâm cười nói một câu.
Phương Tri Hành chớp mắt, chần chờ nói: “Chuyện này, không tốt lắm đâu, ngộ nhỡ đại công tử…”
Khóe miệng Ôn Ngọc Lâm nhếch lên, cười như không cười nói: “Không có gì không tốt, ta cho ngươi đi, ngươi cứ làm theo là được rồi.”
Phương Tri Hành thấy vậy, không nói nhảm nữa, xoay người vào căn phòng cách vách.
Tú bà cũng đi theo vào, bụm mặt tủi thân cực kỳ, càng không ngừng thở dài thấp giọng nói: “Phương thống lĩnh, để ta bảo Tố Nương đến tiếp đãi ngài đi.”
Phương Tri Hành gật đầu, nhắc nhở: “Bà nhìn kỹ chút, có việc lập tức tới gọi ta.”
“Ừ, ta hiểu mà.” Tú bà liên tục gật đầu, quả thực là coi Phương Tri Hành như người trong nhà.
Không lâu sau đó, Tố Nương đi tới bên người Phương Tri Hành, trên mặt cũng có vài phần tủi thân.
Rõ ràng là cô không muốn nhường phòng bao lớn ra ngoài.
Đó là địa bàn của cô, tượng trưng cho địa vị của cô, hiện tại cô chỉ cảm thấy như bị thất sủng vậy.
“Vị đại công tử kia…”
Tố Nương nhịn không được mở miệng hỏi.
Nhưng Phương Tri Hành trực tiếp ra dấu cho cô đừng lên tiếng, nghiêm túc lắc đầu với cô.
Tố Nương thấy vậy, lập tức ngậm miệng lại, chậm rãi rúc vào trong lòng Phương Tri Hành.
Thời gian từng giờ trôi qua…
Trước cửa lớn Hàm Hương lâu, một bóng người giống như ăn mày cúi gằm đầu xuống, lung la lung lay đi đến cửa lớn.
Quần áo gã tả tơi, cả người tanh tưởi, kẻ khác tránh không kịp.
“Tên chó Giang Hàn Lâm này, ngươi còn dám tới à?”
Hai hộ vệ đứng canh trước cửa nhất thời nghiến răng nghiến lợi, nổi giận đùng đùng chặn đường đi của Giang Hàn Lâm.
Một hộ vệ trong đó trực tiếp giương tay tát đến.
Bốp!
Hộ vệ rụt tay về, chỉ cảm thấy tay mình đau rát giống như đánh lên một tấm ván sắt.
Giang Hàn Lâm ăn một cái tát, ngoại trừ tóc vung lên ra thì gần như là bất động.
“Vãi thật, có phải ngươi đeo mặt nạ trên mặt không thế?”
Hộ vệ giận không chỗ phát tiết, vung nắm đấm nhắm thẳng lên mũi của Giang Hàn Lâm.
Ầm!
Hộ vệ thu hồi nắm đấm, cánh tay cuộn lại, đau đến gào khóc, càng không ngừng phất tay.
Giang Hàn Lâm vẫn không nhúc nhích.
Nhìn thấy cảnh này, hai hộ vệ nhìn nhau một cái, kinh nghi bất định.
Ngay sau đó, Giang Hàn Lâm bỗng nhiên giơ tay lên, nhéo cổ tên hộ vệ kia kéo hắn đến.
Giang Hàn Lâm lập tức ngẩng đầu lên, miệng há mở, càng lúc càng lớn, khóe miệng xé rách đến tận bên tai.
Miệng lớn dính máu!
Răng nhọn trong miệng xếp thành từng hàng một, lan tràn đến chỗ sâu trong yết hầu.
Phập ~
Giang Hàn Lâm cắn lên cổ tên hộ vệ kia, máu tươi kịch liệt phun bắn ra.
Một hộ vệ khác bị máu bắn tung tóe lên mặt, lập tức trợn tròn mắt, vẻ mặt đúng hình.
Chương 346: Biến Cố (1)
Toàn thân hắn cứng đờ đứng im tại chỗ, mắt mở trừng trừng nhìn Giang Hàn Lâm giơ hộ vệ kia lên bằng cả hai tay, sau đó nhét từng chút từng chút một vào trong cái miệng như vực sâu, nuốt chửng toàn bộ.
Giang Hàn Lâm ăn trọn một người mà bụng cũng không phồng lên, sau đó lại thò tay vớt một tên hộ vệ khác.
Cuối cùng tên hộ vệ kia cũng phục hồi tinh thần lại từ cơn bần thần, cổ họng phát ra tiếng kêu thảm bén nhọn kinh khủng.
“A ~”
Nhưng, tiếng kêu thảm thiết im bặt dừng lại.
Hắn cũng bị Giang Hàn Lâm bắt lấy, thuần thục nuốt vào trong bụng.
“Làm sao vậy?”
“Ai kêu to thế hả, có phiền không vậy?”
Người xung quanh đều quay đầu lại, nháy mắt sau, bọn họ tận mắt nhìn thấy cảnh Giang Hàn Lâm ăn thịt người.
Tình cảnh này quá mức rùng rợn!
Cả đám đều trợn to mắt, lộ ra vẻ mặt như gặp quỷ.
Bách tính bên trong huyện thành ngày nào cũng sống trong thế giới nhỏ của mình, tin tức thiếu thốn.
Phần lớn người thậm chí còn không biết thế giới này có loại quái vật là yêu ma tồn tại.
Ngày này, bách tính huyện thành Khánh Lâm rốt cuộc nhớ lại sự sợ hãi khi bị yêu ma khống chế đã từng!
“Ăn, ăn người rồi!”
“Tên ăn mày kia là ai, hắn đang làm gì vậy?”
“Chạy mau, nhanh…”
Người trong đại sảnh dần rơi vào cảnh hỗn loạn, đám người tranh nhau chen lấn bỏ chạy.
Thế nhưng!
Giang Hàn Lâm cứ đứng tại cửa chính, trong lúc nhất thời không ai dám xông ra.
Có người trốn vào trong phòng, có người chạy lên lầu.
“Ai dô, đừng giẫm lên ta!”
“Thứ hỗn xược kia, biết ta là ai không, còn không mau tránh đường.”
Người đông quá, ngươi đẩy ta chen, rất nhanh xảy ra tình trạng giẫm đạp lên nhau, loạn thành một mớ.
Cuối cùng!
Có một thanh niên to gan tựa sát vào vách tường muốn chạy ra ngoài.
Nhưng Giang Hàn Lâm bỗng nhiên vươn tay, cánh tay của gã tức thì kéo dài ra khoảng 3 mét, lập tức tóm lấy cổ của thanh niên kia kéo lại và nhét vào trong miệng gã, nuốt còn nhanh hơn cả ăn mì.
“Á!!”
Cảnh này làm cho đám người kinh hãi la lên thất thanh.
Dù là như thế, khách nhân của tầng 2 và tầng 3 vẫn đang chơi đùa vui vẻ như cũ, muốn ngừng mà không được, hoàn toàn không phát giác ra mối nguy hiểm sắp ập đến.
Cũng bởi vì, đại sảnh Hàm Hương lâu vốn dĩ là nơi ồn ào nhất.
Mọi người đã sớm quen với bầu không khí ầm ĩ này.
Cho đến khi có người vội vã chạy lên lầu, la to.
“Hả, sao vậy?”
Ôn Ngọc Lâm nhướng mày, phát hiện liên tục có người chạy lên lầu 3, ai nấy đều có vẻ hoảng hốt.
“Ca, ta đi xem một chút.”
Ôn Ngọc Đông cầm theo đao, bước nhanh.
Hắn chặn 1 người lại hỏi: “Phía dưới xảy ra chuyện gì vậy?”
Người kia lạc cả giọng: “Ăn người rồi, có tên ăn mày đang ăn người!”
Ôn Ngọc Đông lập tức thay đổi sắc mặt, vội đưa đầu nhìn xuống.
Cảnh tượng thật khó tin, có một tên ăn mày trong đại sảnh, gã bắt người bỏ vào trong miệng, 1 ngoạm là 1 người.
Trán Ôn Ngọc Đông nổi gân xanh, quay người chạy đến trước mặt Ôn Ngọc Lâm, gấp gáp nói: “Ca, xảy ra chuyện lớn rồi, có 1 yêu ma xông vào đại sảnh.”
“Cái gì, yêu ma?!”
Ôn Ngọc Lâm khựng lại, ngạc nhiên nói: “Đệ chắc chứ? Yêu ma bình thường không dám vào trong thành săn mồi đâu.”
Ôn Ngọc Đông vội đến mức dậm chân, la lên: “Đúng là yêu ma mà, gã đang ăn người ngay trong đại sảnh kìa!”
Lời này vừa nói ra!
Tế Cẩu đang ngủ gật ngoài hành lang bỗng ngẩng phắt đầu lên, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc, vội truyền âm thông báo cho Phương Tri Hành.
Rất nhanh, tiếng cọt két vang lên.
Phương Tri Hành mở cửa phòng, nhô đầu ra quan sát.
Đúng lúc này, cậu nhìn thấy 2 huynh đệ Ôn gia đẩy cánh cửa phòng riêng và bước ra thật nhanh.
Thấy cảnh này…
Phương Tri Hành hơi chần chừ, vừa đưa chân ra lại thu về, đóng cửa.
Tế Cẩu đi vào theo, ngẩng đầu nhìn Phương Tri Hành, kinh ngạc hỏi: “Mày không ra ngoài xem tình hình à?”
Ánh mắt Phương Tri Hành lóe lên, hỏi lại: “La Khắc Kỷ vừa hiện thân thì lập tức có yêu ma xuất hiện, mày có cho rằng đây là sự trùng hợp không?”
Tế Cẩu chớp mắt, kinh ngạc nói: “Ý mày là con yêu ma kia nhắm tới La Khắc Kỷ ư?”
“Mười phần chắc tám chín phần là ý này.”
Phương Tri Hành gật đầu, nét mặt thay đổi liên tục: “Không phải vội, chúng ta cứ quan sát trước đã rồi tính tiếp.”
Tế Cẩu mỉm cười, nói: “Mày cứ nấp kỹ vào, tao tạo 1 phân thân ra ngoài xem thử.”
Tế Cẩu thò đầu qua khe cửa, dáo dác nhìn quanh, xác nhận mọi người đều lo thân mình còn chưa xong, nó liền tạo ra 1 Ảnh Phân Thân.
Gần như cùng lúc, một bàn tay to lớn bỗng xuất hiện và nắm lấy hàng rào chắn tầng 3.
Tiếp đó, bàn tay to đột nhiên dùng sức, một bóng người từ phía dưới nhảy lên, đáp xuống hành lang
“Ngươi, ngươi!”
Mấy vị khách trên hành lang sợ mất mật, hốt hoảng lùi lại.
Tóc Giang Hàn Lâm rũ rượi che hết mặt, không ai có thể thấy được biểu cảm trên mặt gã.
Chỉ thấy gã giang 2 cánh tay, ôm chặt mấy người rồi kéo lại trước mặt mình.
Sau đó lại há miệng thật to, nuốt chửng sạch sẽ.
Chương 347: Biến Cố (2)
Cảnh tượng quá tàn bạo, Ảnh Phân Thân vừa nhìn thấy lông tơ tức thì dựng hết lên, nó không thèm nghĩ nhiều, trực tiếp giải thể bản thân và biến mất.
Giang Hàn Lâm bước về phía phòng riêng, nhấc chân đạp bay cánh cửa.
“Tố! Nương!”
Một giọng nói không phải tiếng con người truyền ra, âm thanh sắc bén chói tai như thể xuyên thủng màng nhĩ của con người.
“??”
Trong phòng, Tố Nương che 2 lỗ tai, vẻ mặt hoảng sợ.
Cô nhìn sang Phương Tri Hành, muốn hỏi cậu bên ngoài đang xảy ra chuyện gì, ai đang gọi cô?
Nhưng Phương Tri Hành lại ra hiệu cô chớ lên tiếng.
Sau một khắc, Giang Hàn Lâm giơ chân đạp cửa phòng riêng và bước vào.
“Yêu ma to gan!”
Một tiếng quát chói tai lập tức vang lên.
Ngay sau đó, trong phòng truyền ra tiếng đánh nhau kịch liệt.
Rầm!
Cả Hàm Hương lâu đột nhiên lắc lư dữ dội.
Phương Tri Hành ngẩng đầu, tro bụi rơi rào rào, xà nhà hơi nghiêng, nóc nhà nhanh chóng rời rạc.
“Sắp sụp rồi…”
Phương Tri Hành thấy thế, ôm Tế Cẩu và Tố Nương nhảy ra ngoài cửa sổ.
Cậu đáp xuống mái hiên lầu 2 rồi nhảy thêm lần nữa, phiêu phiêu đáp xuống đường cái, một hơi chạy xa cả trăm mét.
Sau đó, cậu dừng bước, nhanh chóng quay đầu nhìn lại.
Thì thấy một con quái vật khổng lồ đang đứng trên lầu 3 của Hàm Hương lâu.
Quái vật kia cũng là loại khâu ghép, cao khoảng 10 mét, đứng thẳng trên 2 chân.
Nó mọc một cái đầu dê núi, đỉnh đầu có 2 cái sừng dê chĩa lên trời, lông và tóc đều là màu xanh lá cây đậm.
Nửa thân trên là nữ nhân, bộ ngực cao cao liên tục chảy ra chất sữa màu ngà.
Nửa thân dưới là nam nhân, một con rắn dài với cánh tay thô vươn ra giữa 2 chân, múa máy điên cuồng giữa không trung.
Con yêu mà dê núi lông xanh này lật tung nóc nhà, đập vỡ 2 vách tường.
Lầu 3 trở thành lầu lộ thiên!
Toàn bộ Hàm Hương lâu liên tục nghiêng ngả, lắc lư sắp sập.
Rất nhiều người điên cuồng chạy ra ngoài.
Thế nhưng!
Ầm rầm rầm~
Tất cả đều sụp đổ!
Một lát sau, cao lầu 3 tầng không thể chống chịu nổi, trực tiếp đổ sụp xuống.
Yêu ma đầu dê cũng ngã ngửa rơi theo, thân thể nện xuống đống đổ nát, một vòng khói đặc cuồn cuộn bốc lên.
Ngay sau đó, một bóng người mạnh mẽ nhảy ra, rơi ầm xuống đất, chính là La Khắc Kỷ.
La Khắc Kỷ không bị thương, nét mặt hơi thay đổi, mắt lóe lên tia lạnh lẽo, nhìn chằm chằm yêu ma đầu dê.
Phương Tri Hành đảo mắt nhìn quanh, cảnh tượng vô cùng hỗn loạn, cộng với bụi mịt mù nổi lên khắp nơi, cậu không phát hiện ra bóng dáng của 2 huynh đệ Ôn gia.
“Tố~Nương~!”
Yêu ma đầu dê lồm cồm bò dậy, gầm rú, vẫy tay nổi lên gió lớn, thổi tan khói bụi mù mịt.
La Khắc Kỷ đột nhiên hét lên: “Tố Nương đang ở chỗ ta, ngươi đến đây đi.”
Yêu ma đầu dê bỗng nhìn sang, kích động nói: “Trả Tố Nương lại cho ta, cô ấy là của ta!”
La Khắc Kỷ cau mày hỏi: “Ngươi là ai, ngươi và Tố Nương là gì của nhau?”
“Ta ư?!”
Yêu ma đầu dê nghiêm túc nói: ‘Ta, ta chính là ta…”
La Khắc Kỷ lạnh lùng hừ một tiếng, nhấc thanh trường kiến lên, cười khẩy: “Sao, đến tên của mình mà ngươi cũng không nhớ nổi à?”
“Không, ta là Giang Hàn Lâm!”
Bỗng nhiên, yêu ma đầu dê quát ầm lên.
Lời này vừa nói ra!
Toàn bộ đám người đều nghẹn họng nhìn trân trối, khó có thể tin.
Ai cũng biết tên Giang Hàn Lâm này và cực kỳ chán ghét thứ vô liêm sỉ, vô lại, nghèo kiết hủ lậu như gã, ngay cả đụng mặt cũng cảm thấy xúi quẩy.
Không nghĩ rằng…
“Giang Hàn Lâm, gã mất kiểm soát rồi?!”
Phương Tri Hành trừng mắt, không khỏi nhìn sang bên cạnh.
Bắt gặp thân thể mềm mại của Tố Nương run lên, sắc mặt lập tức tái nhợt, thân thể lảo đảo, suýt chút ngất đi.
“Đúng, ta là Giang Hàn Lâm, ta đến tìm Tố Nương, ta muốn đưa nàng rời khỏi nơi này…”
Yêu ma đầu dê như thể khôi phục ký ức, gã ngồi xổm xuống, 2 tay đào bới trên đống phế tích.
“Tố Nương, cô ở đâu?”
“Mau ra đây, Giang Hàn Lâm ta tới cứu cô đây!”
Máu nhỏ giọt trong đống phế tích, thỉnh thoáng có tiếng kêu thảm thiết truyền ra.
Giang Hàn Lâm dã man moi ra.
Rầm!
Ầm!
Đống gạch vụn xen lẫn từng bóng người tàn tạ bị Giang Hàn Lâm móc ra ngoài, một trảo quẹt ngang, văng ra phía xa.
Máu thịt văng tung tóe!
Đột nhiên, một bóng dáng xông lên từ bên dưới đống gạch ngói vụn, vội vàng trốn về phía La Khắc Kỷ.
Đấy chính là Ôn Ngọc Lâm, trên vai gã còn vác một người khác.
Người kia thương tích đầy mình, đầu rách máu chảy, hình như là Ôn Ngọc Đông.
“Đại công tử, đệ đệ ta bị thương nặng.”
Ôn Ngọc Lâm chạy tới, mặt mũi lo lắng.
La Khắc Kỷ không thay đổi sắc mặt, thản nhiên nói: “Ngươi dẫn hắn rời khỏi đây trước đi.”
“Vâng!”
Ôn Ngọc Lâm hít thật sâu, co cẳng phi nước đại.
“Đứng lại!”
Giang Hàn Lâm bỗng để mắt tới Ôn Ngọc Lâm: “Người trên vai ngươi là ai, có phải là Tố Nương của ta không? Ngươi trả Tố Nương lại cho ta!”
Gã vừa cất bước thì bàn tay to lớn hung hăng chộp tới.
Ôn Ngọc Lâm quay đầu nhìn, quá sợ hãi.
Chương 348: Phản Kích (1)
Thực lực của yêu ma đầu dê quá hung hãn, còn Ôn Ngọc Lâm chỉ là Đại Mãng cảnh viên mãn, trận giao chiến vừa rồi đã chứng mình gã không phải là đối thủ của yêu ma này.
Cũng may, thân hình La Khắc Kỷ lóe lên, chắn sau lưng gã.
La Khắc Kỷ cắm thanh trường kiếm ra sau eo, siết chặt nắm đấm to như bao cát, một quyền đấm ra.
Bùm
Bàn tay to lớn của Giang Hàn Lâm nổ tung, từng miếng máu thịt bay khắp nơi, máu vẩy lên trời cao.
“Á!”
Giang Hàn Lâm kêu lên và thu cánh tay về, chỗ cổ tay bị đánh nát bỗng rục rịch mọc ra 1 bàn tay mới với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
“Ha ha ha!”
La Khắc Kỷ bật cười, giậm chân phi thân đến, đụng đầu vào bụng Giang Hàn Lâm.
Bụp~
Chỉ một thoáng, thân thể Giang Hàn Lâm chấn động, trên bụng xuất hiện một lỗ máu to lớn, gã ngửa mặt từ từ ngã xuống.
Thấy cảnh này!
Phương Tri Hành lập tức nhìn ra thực lực của Giang Hàn Lâm, bình tĩnh quay lại nói nhỏ: “Tố Nương, cô chạy ra một chút, ta phải đi chiến đấu.”
Tố Nương đã muốn bỏ chạy tự lâu, nghe vậy, ánh mắt quyến rũ như lụa, nhẹ nhàng nói: “Vậy ngài cẩn thận một chút.”
Cô quay người rời đi, chạy như bay.
Phương Tri Hành nắm chặt chuôi đao, giơ cao Thính Phong đao, nhanh chóng chạy tới.
“Đại công tử, ti chức tới giúp ngài đây!”
Phương Tri Hành la lên thật to, trực tiếp nhào tới bên cạnh Giang Hàn Lâm, một đao bổ xuống.
Xoẹt!
Bàn tay mới chỉ vừa mọc ra lẫn cánh tay của Giang Hàn Lâm đều bị chém đứt.
“Grào~”
Giang Hàn Lâm rú thảm.
Thân hình La Khắc Kỷ lóe lên, nhảy lên trán Giang Hàn Lâm.
Nhấc chân, giẫm đạp!
Bùm!
Mặt đất chấn động, bụi đất cuồn cuộn.
Sọ não của Giang Hàn Lâm nứt ra từng vết rạn như mạng nhện, máu tươi róc rách len lỏi chảy từ trong những vết nứt ra.
Phương Tri Hành không chịu thua kém, nhảy xuống bên dưới cổ Giang Hàn Lâm rồi dùng đao chém.
Xoẹt xoẹt!
Đầu dê là thân mình lệch vị trí, máu chảy ào ạt như suối!
Có điều, máu thịt ngay chỗ bị chém đứt nhanh chóng nhúc nhích, chớp mắt dính liền lại với nhau, khép lại siêu tốc.
Phương Tri Hành hít thật sâu, giơ đao lên chém lần nữa, đứt đầu, hết lần này đến lần khác giết chết Giang Hàn Lâm.
“Khoan đã, giữ cái mạng chó của gã lại.”
Bỗng nhiên, La Khắc Kỷ hô to.
“Tuân mệnh!”
Phương Tri Hành lập tức dừng tay, nhanh chóng lùi về sau, phòng ngừa Giang Hàn Lâm nổi điên.
Chỉ một lát sau, Giang Hàn Lâm máu me đầy mình sống lại.
Gã muốn ngẩng đầu nhưng lại bị La Khắc Kỷ gắt gao giẫm mạnh trên trán, nhấc không nổi.
Giang Hàn Lâm liên tục vặn vẹo thân thể, lăn lộn dưới đất, lại sửng sốt vì không cách nào đứng lên được.
La Khắc Kỷ hỏi: “Giang Hàn Lâm, làm thế nào mà ngươi biến thành yêu ma?”
Giang Hàn Lâm như thể không nghe thấy, vẫn giãy dụa.
“Ngừng!”
La Khắc Kỷ nổi nóng gầm thét, cơ bắp toàn thân phồng lên giống như một con sư tử nổi trận lôi đình.
Đầu của Giang Hàn Lâm lập tức nổ tung.
Nhưng rất nhanh cái đầu vỡ vụn lại phục hồi như cũ.
“Chút tỉnh táo cũng không còn?”
La Khắc Kỷ giẫm lên trán Giang Hàn Lâm như một người khổng lồ giẫm lên một con sâu cái kiến nhỏ bé.
Giang Hàn Lâm cuối cùng cũng ngừng lại, trong mắt hiện lên một loại cảm xúc hoảng sợ không cách nào nói rõ.
“Yêu mà cũng biết sợ à?”
Phương Tri Hành cau mày, cảm thấy rất bất ngờ.
Cậu vẫn luôn cho rằng tất cả yêu ma bị mất đi khống chế đều là hóa thân của sự điên cuồng, không thể giữ được lý trí như khi còn là con người.
La Khắc Kỷ quát: “Ngươi có thể nhớ tên của mình chứng tỏ oán niệm của ngươi rất sâu đậm, ngươi nhất định nhớ rõ mình đã biến thành yêu ma như thế nào, đúng không?”
Giang Hàn Lâm trầm mặc một lúc, trả lời: “Có người cho ta một túi thịt, ta ăn rồi…”
La Khắc Kỷ thay đổi nét mặt liên tục, hỏi: “Người đấy là ai?”
Giang hàn Lâm ngẫm nghĩ, hét to: “Phương Tri Hành! Đúng, chính là Phương Tri Hành!”
La Khắc Kỹ giật phắt quay đầu nhìn về phía Phương Tri Hành.
“Vãi!”
Phương Tri Hành kinh ngạc, vội giải thích: “Đại công tử minh giám, ti chức tuyệt đối không làm loại chuyện này.”
La Khắc Kỷ cau mày, đá chân khiến Giang Hàn Lâm phải nghiêng đầu để có thể nhìn thấy Phương Tri Hành.
Hỏi lại: “Là hắn đã đưa túi thịt cho ngươi à?”
Giang Hàn Lâm vừa nhìn thấy Phương Tri Hành đột nhiên nổi giận đùng đùng, giãy dụa đòi đứng lên, hận ý ngập trời, quát ầm ĩ: “Phương Tri Hành, ngươi đoạt mất người ta yêu, ta giết ngươi!”
Mùi tanh đầy miệng hóa thành một trận cuồng phong kéo lên.
Phương Tri Hành bịt hết miệng mũi, hung hăng nói: “Mẹ nó, ai đoạt người yêu của ngươi chứ?”
La Khắc Kỷ hỏi lại: “Giang Hàn Lâm, ngươi suy nghĩ cho kỹ, rốt cuộc là ai đã đưa túi thịt kia cho ngươi?”
Giang Hàn Lâm chỉ gầm rú ‘a, a’, hung dữ nhìn Phương Tri Hành, vươn tay cào liên tục, hận không thể xé xác lột sống cậu.
La Khắc Kỷ cau mày nói: “Phương Tri hành, rốt cuộc ngươi và Giang Hàn Lâm có mối thù oán gì?”
Phương Tri Hành suy nghĩ một lúc rồi thận trọng trả lời: “Giang Hàn Lâm vô cùng si mê Tố Nương, ai cũng biết đều này, còn ti chức là một trong những khác quen của Tố Nương, có thể vì thế nên gã mới thù hận ti chức như thế.”
Chương 349: Phản Kích (2)
La Khắc Kỷ không nói gì, một lúc sau, đột nhiên giơ chân lên và dậm mạnh xuống.
Đầu Giang Hàn Lâm nứt toác, rơi lả tả lộp bộp trên mặt đất.
Đây là cái mạng cuối cùng của gã.
Thân thể cao 10 mét nhanh chóng sụp đổ hóa thành một bãi nhầy nhụa màu đen, mùi hôi thối bay ra khiến người ta buồn nôn.
La Khắc Kỷ nhảy tới trước mặt Phương Tri Hành, cặp mắt đe dọa vừa nhìn thì một cảm giác áp bức lớn lao bao trùm lên cậu.
Phương Tri Hành cúi đầu thật thấp, trên mặt chỉ còn vẻ cung kính.
“Ừm, ta tin lời ngươi nói.”
Một lúc lâu sau, La Khắc Kỷ bỗng nở nụ cười.
Phương Tri Hành nghiêm sắc mặt, vội nói: “Đại công tử anh minh thần võ, thông minh tuyệt đỉnh, tất nhiên sẽ không bị tiểu nhân che mắt.
Ti chức vẫn luôn trung thành với ngài, có thiên địa chứng giám.
Ti chức nguyện ý tiếp nhận bất cứ cuộc điều tra nào để chứng minh sự trong sạch của mình.”
Cộc cộc cộc~
Tiếng vó ngựa phi gấp, bụi đất bay mịt mù.
La Bồi Vân nghe nói liền phi ngựa đến, Lư An Phủ cũng theo sát ông ta.
“Khắc Kỷ, có sao không?”
La Bồi Vân tung người xuống ngựa, nhìn quanh quất, ánh mắt rất nhanh rơi trên người đại nhi tử của mình.
“Phụ thân, con không sao.”
La Khắc Kỷ đứng chắp tay, cười điềm đạm, nói: “Kẻ gây sự là một con yêu ma vừa mới sinh ra, sau khi hiện nguyên hình cũng chỉ có thực lực Nhất Cầm cảnh mà thôi.”
La Bồi Vân nhướng mày, kinh ngạc nói: “Vừa mới sinh mà đã có thực lực Nhất Cầm cảnh?!”
La Khắc Kỷ liếc mắt nhìn Phương Tri Hành, cười nói: “Oán hận, phẫn nộ có thể làm cho một người trở nên rất đáng sợ chứ đừng nói đến một con yêu ma.”
La Bồi Vân nghe vậy, hoài nghi nhìn sang Phương Tri Hành.
Hai cha con bọn họ liền đi qua một bên nói chuyện.
Tế Cẩu đến bên cạnh Phương Tri Hành, ngạc nhiên nói: “Chuyện quái gì vậy, mày đến giúp đỡ La Khắc Kỷ, không lấy được lòng hắn thì cũng thôi đi, sao lại vơ rắc rối vào mình nữa vậy?”
Phương Tri Hành cau mày nói: “Giang Hàn Lâm hẳn là đã ăn thịt yêu ma nên mới mất khống chế và biến thành yêu ma, với lại hình như gã nhằm vào tao.”
“Hả?!”
Tế Cẩu kinh ngạc không hiểu, cạn lời: “Mục tiêu của yêu ma chẳng phải là La Khắc Kỷ ư, sao lại biến thành mày rồi?”
Phương Tri Hành cau mày thành một cục, vẻ mặt hơi buồn bực, trầm ngâm nói: “Trước khi chết, Giang Hàn Lâm nói với La Khắc Kỷ rằng tao là người biến gã thành yêu ma.”
“Vãi nồi, mày bị gài hàng rồi con!”
Tế Cẩu giật nảy mình: “Làm sao giờ, có khi nào La Khắc Kỷ trở mặt không quen biết mày không?”
Phương Tri Hành khẽ lắc đầu, vẫn bình tĩnh như thường, đáp lại: “La Khắc Kỷ là người thông minh, hắn sẽ không tin lời nói từ 1 phía, vừa rồi hắn không giết tao chứng tỏ hắn sẽ không trở mặt.”
Tế Cẩu cẩn thận suy nghĩ, chợt tỉnh ngộ: “Cũng đúng, dạng người giống như La Khắc Kỷ nếu muốn giết một người tuyệt đối sẽ không phân tốt xấu, muốn giết là giết chứ không cho mày cơ hội giảo biện nào.”
Cùng lúc đó!
La Khắc Kỷ kể lại mọi chuyện đã xảy ra cho phụ thân hắn.
Nghe xong, La Bồi Vân lộ vẻ đăm chiêu, trầm ngâm nói:
“Nếu Phương Tri Hành muốn mưu hại con thì động cơ của hắn là gì? Hắn sẽ có được lợi ích gì khi con chết đi?
Mặt khác, hôm nay con bí mật đến huyện thành, không ai biết hành tung của con cả, cộng thêm việc con tới Hàm Hương lâu vào lúc tối muộn là do nhất thời hứng lên.
Dù Phương Tri Hành có mười cái não cũng không cách nào biết trước và bố trí ám sát con ở Hàm Hương lâu từ trước được.”
La Khắc Kỷ gật đầu cười nói: “Con không nghi ngờ Phương Tri Hành, hơn nữa con cho rằng mục tiêu yêu ma muốn giết không phải con mà là Phương Tri Hành.”
“Ổ?”
Ánh mắt La Bồi Vân lóe sáng.
Lúc này La Khắc Kỷ nhặt một nhánh cây lên, phác họa từng đường nét dưới mặt đất đầy tro bụi.
La Bồi Vân cúi đầu nhìn thật kỹ.
Rất nhanh, trên mặt đất xuất hiện một bức họa quái vật khâu ghép là con yêu ma đầu dê kia.
“Đây chính là hình dáng con yêu ma kia ư?” La Bồi Vân hứng thú nhìn bức họa.
La Khắc Kỷ gật đầu nói: “Chính bởi cái gọi là tướng do tâm sinh ra, kỳ thức hình thái của yêu ma tương quan mật thiết đến dục vọng và đủ loại cảm xúc tiêu cực trong tim của chúng.
Giang Hàn Lâm có thân phận ti tiện lại chơi bời với kỹ nữ, còn bị kỹ nữ vứt bỏ.
Cho nên trong tư tưởng của gã, mình là một chú dê con đáng thương, nửa thân trên là của nữ nhân.
Gã si mê cực độ Tố Nương nhưng yêu mà không có được lại còn bị người khác đoạt mất người thương, cho nên đầu gã mọc toàn lông xanh.
Đồng thời, giữa hai chân gã mọc ra một con rắn vừa dài vừa to trông rất cường điệu, nó phô bày ‘thể diện’ nam nhân thảm hại và lố bịch của gã.”
La Khắc Kỷ tổng kết lại: “Một người có tính các vừa tự phụ lại cực đoan tột độ như vậy hoàn toàn xuất phát từ dục vọng cá nhân mà biến thành yêu ma, điều này cũng dẫn đến việc hắn dễ bị người khác lợi dụng.”
Chương 350: Dị Dạng (1)
La Bồi Vân tán đồng: “Có người cho gã 1 túi thịt yêu ma rồi bồi thêm vài câu châm ngòi ly gián nữa, gã lập tức bị lừa.”
La Khắc Kỷ gật đầu nói: “Đúng vậy, nếu như đêm nay con không tới Hàm Hương lâu thì người xuất hiện trong phòng riêng đấy có lẽ là Phương Tri Hành.
La Bồi Vân lập tức hiểu ra, nhướng mày, hơi nheo mắt và nói: “Phải chăng đây là màn biểu diễn do phản tặc làm ra? Phương Tri Hành vẫn luôn là mục tiêu ám sát quan trọng của phản tặc.”
“Không giống lắm.”
La Khắc Kỷ trầm ngâm nói: “Phản tặc có 1 điểm rất đáng yêu, bọn họ sẽ không tùy tiện giết hại bách tính, loại chuyện biến người thành yêu ma thế này không giống thủ đoạn của bọn họ chút nào.”
Hắn cẩn thận phân tích: “Người làm chuyện này chẳng những có thể nắm giữ hành tung của Phương Tri Hành bất cứ lúc nào mà còn biết chuyện giữa Giang Hàn Lâm và Tố Nương.
Mặt khác, bí ẩn về việc người ăn thịt yêu ma sẽ biến thành yêu ma cũng không phải người bình thường nào cũng biết đến.”
La Bồi Vân thay đổi sắc mặt: “Ý của con là kẻ đứng sau màn này là người mình!”
La Khắc Kỷ hỏi: “Nếu hôm nay Phương Tri hành bị hại chết thì ai là người được lợi nhiều nhất?”
La Bồi Vân không khỏi giật mình, 2 tay chắp sau lưng, nét mặt thay đổi liên tục.
“Hừm, về trước đã.”
Một lúc lâu sau, ngoại trừ Lư An Phủ ở lại dọn dẹp bãi chiến trường, những người còn lại lần lượt trở về nha huyện.
La Bồi Vân đi tới một căn phòng.
Trong phòng, Ôn Dục Văn, Ôn Ngọc Lâm và một đại phu đang luống cuống tay chân cứu chữa cho Ôn Ngọc Đông.
“Tình hình thế nào rồi?” La Bồi Vân hỏi.
Ôn Ngọc Lâm lo lắng trả lời: “Đệ đệ bị yêu ma đập trúng ngực, xương sườn gãy, sau đó lại bị tòa nhà đổ sụp vùi lấp, thương thế càng nặng thêm, tình hình không được tốt lắm.”
La Bồi Vân suy nghĩ một chút, nghiêm mặt nói: “Toàn lực cứu chữa.”
Ông ta quay người ra khỏi phòng.
Ôn Dục Văn đi theo, đột ngột chạy tới trước mặt La Bồi Vân rồi quỳ xuống.
“Lão gia, Ngọc Đông con ta…”
Đầu Ôn Dục Văn toát mồ hôi lạnh, vừa muốn nói gì lại bị La Bồi Vân đưa tay cắt ngang.
“Chuyện này đừng nhắc lại nữa, chờ thương thế của hắn được chữa khỏi thì lập tức đưa hắn về Hắc Hổ môn làm việc đi.” La Bồi Vân thở dài.
“Tạ ơn đại nhân khoan dung độ lượng.” Ôn Dục Văn nơm nớp lo sợ, dập đầu 3 cái.
La Bồi Vân quay người đi về phía thư phòng.
Phương Tri Hành đã đứng chờ trước cửa.
“Vào rồi ngồi xuống trò chuyện.” La Bồi Vân bật cười.
Phương Tri Hành chắp tay nói: “Đại nhân, liên quan tới yêu ma Giang Hàn Lâm…”
“Chuyện này ta đã điều tra rõ ràng rồi.”
La Bồi Vân cắt ngang, nói thẳng: “Ngày phòng đêm phong, cướp nhà khó phòng.
Người hại ngươi đã bị trừng phạt, ngươi cũng chớ truy cứu nữa.”
Phương Tri Hành sắc mặt hơi trầm mặc, nghiêm túc nói: “Ti chức tuân mệnh.”
La Bồi Vân khẽ cười nói: “Ngươi biết lần này Khắc Kỷ con ta về nhà vì chuyện gì không?”
Phương Tri Hành đáp: “Ti chức không biết, xin đại nhân chỉ rõ.”
La Bồi Vân nói rất tỉ mỉ: “Dưới trướng quận trưởng đại nhân có 3 vị tổng binh, chia nhau quản lý tam đại binh chủng của triều đình, lần lượt là Cự Binh, Kỵ Lang và Thủy Sư! Đứa con Khắc Kỷ của ta sắp thăng thành tổng binh Thủy Sư quận Thanh Hà.”
Phương Tri Hành bày ra biểu cảm kinh ngạc, vội nói: “Ti chức chúc mừng đại nhân, chúc mừng đại công tử.”
La Bồi Vân gật đầu, mặt mày rạng rỡ, tươi cười nói: “Lần này Khắc Kỷ con ta trở về vì muốn chiêu mộ một tâm phúc đi cùng, sau này nó ở địa vị cao nên cần phải có một người có thể tin tưởng tuyệt đối ở bên cạnh.”
Phương Tri Hành chợt nghĩ đến gì đó.
La Bồi Vân cười nói: “Ngươi trở về chuẩn bị đi, 3 ngày sau, ngươi theo Khắc Kỷ cùng lên đường.”
Phương Tri Hành hít thật sâu, một lúc sau mới trịnh trọng hành lễ: “Đại nhân hậu ái, suốt đời ti chức khó quên.”
La Bồi Vân bật cười nói: “Cố gắng làm thật tốt, tiền đồ của ngươi sẽ ngày càng rộng mở.”
Phương Tri Hành quay người rời đi, trở về gian phòng ở biệt viện.
Tế Cẩu lon ton chạy tới, truyền âm: “Nói thế nào rồi, La Khắc Kỷ có làm gì mày không?”
Phương Tri Hành cười nói: “Mắc công sợ bóng sợ gió một trận, nhân họa đắc phúc.”
Sau khi Tế Cẩu nghe Phương Tri Hành kể lại mọi chuyện liền ngây ra rồi tặc lưỡi nói: “Nói vậy là mày sắp đi theo La Khắc Kỷ vào Thủy Sư quận Thanh Hà, trở thành cánh tay phải đắc lực của 1 vị tổng binh?”
Phương Tri Hành cười nói: “Ừm, chúng ta sắp đi quận thành.”
Tế Cẩu tấm tắc lấy làm lạ, không ngờ sự việc lại chuyển biến nhanh như vậy.
“Haizz, Phương Tri Hành à, thằng khốn như mày mà vận may cũng tốt quá mức, thời tới cản không kịp là đây chứ đâu.” Tế Cẩu thầm nghĩ.
Nhoáng cái đã là 3 ngày sau!
Sáng sớm.
Mặt trời ló dạng từ đằng đông, ánh bình minh rạng rỡ.
“Phụ thân, mẫu thân, hài nhi đi đây, 2 người nhớ giữ sức khỏe.”
La Khắc Kỷ quỳ xuống dập đầu.
La Bồi Vân cười nói: “Đi đường bảo trọng, nhớ thường xuyên viết thư gửi về nhà.”
Đại phu nhân lặng lẽ lau nước mắt, lưu luyến không nỡ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










