[Dịch] Max Cấp Ngoan Nhân
Tập 14 : Thất Sát (1) (c131-c140)
❮ sautiếp ❯Chương 133: Thất Sát (1)
“Ta thua rồi nhưng cũng xem như đã hoàn thành 1 lần luận bàn.”
Phương Tri Hành lập tức sáng tỏ.
Mặt khác, yêu cầu là luận bàn 2 lần với võ giả Đại Mãng cảnh nhưng không có quy định chỉ tìm 1 người luận bàn là được hay là bắt buộc phải tìm 2 đao khách Đại Mãng cảnh để luận bàn?
Ý niệm lóe lên, Phương Tri Hành cười ha ha, nói: “Đại ca, để ta nghỉ ngơi một lát rồi chúng ta lại luyện thêm.”
“Được, đệ cứ việc tới đi!”
Đinh Chí Cương cũng chưa thỏa mãn, hắn tỏ ra rất thích thú, muốn cho Phương Tri Hành biết thực lực của mình mạnh đến mức nào.
Chờ một lúc, hai người lại cùng nhau giao đấu, tùy ý chặt chém, khí thế oai hùng.
Tiếng lưỡi đao va chạm nối tiếp nhau vang lên, lá trên cây đại thụ trong sân rơi rụng như mưa, gần như trụi lủi.
Kết quả, Phương Tri Hành lần nữa bại trận, quần áo còn bị lủng mấy lỗ.
“Lão đê, đã phục chưa?”
Đinh Chí Cương phải gọi là cực đắc ý, mặt mày hớn hở.
Vừa rồi hắn đã nương tay lắm rồi, nếu không Phương Tri Hành đã sớm chết dưới tay hắn mấy lần rồi.
“Đại ca, huynh thật đáng gờm!”
Phương Tri Hành không tiếc lời ca ngợi, khen tới tấp.
Nhưng trên thực tế, sự chú ý của cậu đặt hết vào màn hình ở đáy mắt.
[3, Luận bàn đao pháp với võ giả Đại Mãng cảnh: 2 lần (Đã hoàn thành)]
[Chiến Kỳ Đao Thập Tam Thức tầng thứ 3: Đã hoàn thành điều kiện max cấp,có thăng cấp hay không?]
Trong tích tắc này, nhịp tim Phương Tri Hành bất giác đập nhanh hơn, sự vui vẻ trong lòng tràn đầy không cách nào hình dung nổi.
“Quá dễ dàng!”
“Không phải chứ, vậy là hoàn thành rồi à!”
Tế Cẩu kinh ngạc không gì sánh nổi.
Cứ như vậy, Phương Tri Hành đã thuần thục đao pháp Đại Mãng cảnh, chưa đầy một chén trà đã xử xong rồi.
Nhanh quá vậy!
Phương Tri Hành cười truyền âm: “Cái này gọi là mạnh như thác đổ, tao lấy thực lực Đại Mãng cảnh thu luyện đao pháp, nước chảy thành sông, không hề khó khăn.”
Tế Cẩu liên tục tặc lưỡi, đột nhiên kích động nói: “Mau mau, nhanh thăng cấp.”
Nó cũng không thể chờ đợi, muốn cùng thăng cấp!
Phương Tri Hành thở phào, bình ổn nhịp tim, sau đó cười nói với Đinh Chí Cương: “Đại ca, ta đi nhà xí một chút.”
“Được, nhà xí ở bên kia.” Đinh Chí Cương đưa tay chỉ.
Phương Tri Hành bước nhanh, rời khỏi tầm mắt của Đinh Chí Cương.
Ngay lúc này, cậu khẽ động tinh thần.
“Thăng cấp!”
Chỉ một thoáng, Phương Tri Hành cảm thấy đầu mình lại sưng lên, kèm theo đó là một cơn đau nhói.
Nhưng ngay sau đó, cậu tiến vào một kiểu trạng thái huyễn hoặc khó hiểu, tựa như nằm mơ vậy.
Trong giấc mơ, ngày qua ngày cậu khổ luyện Chiến Kỳ Đao Thập Tam Thức giống như một mãnh sĩ thiết huyết nam chinh bắc chiến, trong quá trình chém giết ma luyện đao pháp của mình.
Thời gian dần qua, lĩnh ngộ của cậu đối với Chiến Kỳ Đao Thập Tam Thức ngày càng khắc sâu, đao pháp càng thuần thục, đạt đến tình trạng lò lửa thuần thanh.
Nam nhi nhiệt huyết, 1 người 1 đao có thể lấy đầu của 1 vị tướng trong hàng trăm vạn quân, giống như lấy đồ từ trong túi ra.
Kỳ thực, hết thảy sự việc chỉ diễn ra trong nháy mắt.
Phương Tri Hành mắt mờ đi trong giây lát nhưng rất nhanh đã thấy lại được ánh sáng.
Cậu cảm nhận thân thể mình, cơ thể cường tráng do tu luyện Thiết Sơn công đã có những thay đổi tinh tế.
Cơ bắp của cậu trở nên săn chắc hơn, đặc biệt là cơ bắp ở cánh tay, đùi và eo, ngày càng tráng kiện hơn.
Đồng thời, cơ bắp của 1 vài bộ phận khác lại gầy đi một chút, khiến cho đường cong cơ bắp cả người cậu càng thêm sắc nét, giống như 1 con dao sắp rút vỏ ra để giết người.
Đương nhiên, những thay đổi rất nhỏ này đều bị che đậy bởi trang phục, người ngoài rất khó nhận ra.
[Chiến Kỳ Đao Thập Tam Thức tầng thứ 3 viên mãn]
[Kỹ năng bộc phát: Đan Đao Trực Nhập (Lv2)]
[Kỹ năng bộc phát: Tha Trảm Đao (Lv2)]
[Kỹ năng bộc phát: Thập Tự Hoa Trảm (Lv2)]
“Phù~”
Phương Tri Hành thở ra hơi thật dài, tiếp đó tâm tình trong người lập tức vui vẻ vạn phần.
“Quá tốt rồi, có 3 kỹ năng bộc phát là đao pháp cấp 2!”
Phương Tri Hành vui mừng quá đỗi, suy nghĩ của cậu thật chính xác.
Chỉ cần tìm kiếm 1 môn đao pháp là có thể nhanh chóng tăng thực lực lên không ít.
Sức mạnh tăng lên không đặc biệt lớn, vẫn là Đại Mãng cảnh viên mãn, nhưng kỹ năng chiến đấu của cậu rõ ràng đã tiến bộ, năng lực thực chiến cũng dần tăng lên.
“Chết tiệt, chuyện gì vậy?”
Tế Cẩu đột nhiên hét ầm lên: “Sao tao không có bất kỳ thay đổi nào, một chút thăng cấp cũng không có vậy!”
Phương Tri Hành nhìn sang giao diện hệ thống của Tế Cẩu, nó vẫn y như lúc đầu, có 5 mạng.
Cậu suy nghĩ một chút, phân tích: “Hack ràng buộc của mày là đồng bộ nâng cao, ‘đồng bộ’ ở đây có lẽ là chỉ đồng bộ cảnh giới hoặc sức mạnh của tao.
Dù tao liên tiếp thăng cấp 2 lần nhưng cảnh giới tu hành của tao trên thực tế vẫn không thay đổi, nên mày cũng không có tiện nghi để chiếm.”
Chương 134: Thất Sát (2)
Tế Cẩu trợn mắt nói: “Vãi chưởng, vậy chẳng khác nào nói chỉ cần mày 1 ngày không thăng cấp cảnh giới thì tao sẽ luôn giậm chân tại chỗ à?”
Phương Tri Hành cười nhạo nói: “Mày đã từng nghe qua câu ‘gà chó lên trời’ chưa? Tao còn chưa lên trời được mà mày còn muốn thăng thiên? Mơ đi con!”
“…”
Tế Cẩu lập tức hạn hán lời.
Nó không phục, nó muốn vượt qua Phương Tri Hành, đạp cậu dưới chân chó của mình, để nó hát vang bài ca chinh phục, hát về sự cô đơn khi vô địch.
“Không đúng, ở đây nhất định có bug, chỉ là tao chưa phát hiện ra thôi.”
Tế Cẩu nhìn dáo dác.
Một lát sau, Phương Tri Hành quay trở lại, ngồi xuống uống trà.
Cậu nghiêm sắc mặt, lên tiếng: “Đại ca, ta có chuyện muốn thương lượng với huynh.”
Đinh Chí Cương cũng uống trà, cười nói: “Đệ cứ nói.”
Phương Tri Hành kể lại đầu đuôi ngọn ngành chuyện mình bị tập kích.
“Cái gì, có người muốn giết đệ?!”
Sau khi nghe xong, sắc mặt Đinh Chí Cương thay đổi mạnh, giận dữ đập bàn, chửi ầm lên:
“Bọn nổi loạn này đúng là to gan lớn mật, dám chạy đến thành nội giương oai, thật không để tổng bộ đầu ta đây vào mắt mà.”
Phương Tri Hành gật đầu, mắng theo: “Đúng đúng, một lũ chó má!”
Tế Cẩu nhìn trái ngó phải: “???”
Đinh Chí Cương ngẫm nghĩ, kinh ngạc nói: “Việc này hơi kỳ lạ, lão đệ vừa ra khỏi cửa liền bị người ta để mắt tới, chứng tỏ vẫn luôn có người đang giám sát đệ.”
Phương Tri Hành vội nói: “Ta cũng nghĩ vậy nhưng lại không hiểu rõ về những người trong nha môn, hy vọng đại ca có thể giúp ta điều tra.”
“Đại ca nhất định sẽ bảo kê đệ!”
Đinh Chí Cương vỗ ngực, nghiêm túc nói: “Có điều, đây cũng không phải việc nhỏ, cần phải báo lên huyện lệnh đại nhân.
Đi thôi, chúng ta cùng đi báo cáo.”
Hai người 1 chó nhanh chóng rời đi, cưỡi ngựa chạy tới nha môn, cầu kiến La Bồi Vân.
“Vào đi.”
Trong thư phòng, La Bồi Vân đang xử lý công vụ, Ôn Dục Văn đứng bên cạnh hầu hạ.
La Bồi Vân ngước mắt lên, thấy Phương Tri Hành và Đinh Chí Cương, ông kinh ngạc hỏi: “Có chuyện gì?”
Phương Tri Hành thuật lại mọi chuyện.
Vừa kể xong, Đinh Chí Cương lập tức nói: “Thuộc hạ thất trách, không ngờ bọn nổi loạn đã lẻn vào trong thành, xin đại nhân hãy trách phạt.”
La Bồi Vân không thay đổi vẻ mặt, ngón tay gõ lên mặt bàn, hỏi lại: “Tức là 2 người các ngươi cho rằng bên trong nha môn có gian tế, đúng không?”
Đinh Chí Cương gật đầu nói: “Từ cuộc đụng độ của Phương giáo đầu đã chứng tỏ bên trong nha môn nhất định có gian tế đang ẩn núp.”
La Bồi Vân gật đầu, hơi trầm mặc, dò hỏi: “Ngươi có cách nào tra ra gian tế hoặc là bắt được tặc nhân tập kích Phương giáo đầu không?”
Đinh Chí Cương đã sớm chuẩn bị trước, hoặc là nói lúc trước hắn đã gặp phải những chuyện tương tự nên đã có biện pháp ứng đối từ lâu.
Hắn đáp: “Bẩm đại nhân, thuộc hạ đề nghị dụ rắn ra khỏi hang, mục đích của phản tặc là giết chết Phương giáo đầu, nếu như thế chúng ta có thể để Phương giáo đầu cố ý đi lại bên ngoài, dẫn dụ tặc nhân đến ám sát, một khi bọn họ xuất hiện, chúng ta có thể một mẻ hốt gọn bọn họ.”
La Bồi Vân hỏi ngược: “Ngươi có chắc đảm bảo trong các thủ hạ của mình không có gian tế không? Mưu sự không bí mật, ngược lại sẽ rất phiền phức!”
Đinh Chí Cương sợ hãi, cúi đầu nói: “Thuộc hạ ngu dốt.”
La Bồi Vân thản nhiên nói: “Có điều, cách của ngươi cũng đáng để thử 1 lần.”
Ông ta nhìn về phía Phương Tri Hành: “Phương giáo đầu, ngươi nguyện ý thử làm mồi nhử 1 lần không?”
Phương Tri Hành nghiêm sắc mặt nói: “Ti chức nguyện vì đại nhân xông pha khói lửa, không chối từ.”
“Tốt!”
La Bồi Vân hài lòng mỉm cười, gật đầu nói: “Ngươi biết Hàm Hương lâu chứ, bắt đầu từ tối nay trở đi, ngươi đi Hàm Hương lâu chơi đùa, cứ vui chơi thỏa thích!”
Hàm Hương lâu, thanh lâu kỹ viện!
Phương Tri Hành chớp mắt đáp: “Đại nhân, dù ti chức lãnh 2 phần lương tháng nhưng ti chức nghe nói nơi như Hàm Hương lâu là động tiêu tiền, chơi 1 buổi tối cũng tốn hơn vài ngàn…”
Lời còn chưa nói hết, La Bồi Vân liền cắt ngang: “Mọi chi phí ta đều trả cho ngươi!”
Phương Tri hành lập tức mừng rỡ, vội nói: “Đa tạ đại nhân hậu ái.”
Mặt Đinh Chí Cương giật giật, ghen tị.
Hai người từ trong thư phòng bước ra.
Đinh Chí Cương nhịn không được tặc lưỡi nói: “Lão đệ, về việc dùng công khoản đi chơi gái, đệ là người giỏi nhất huyện thành Khánh Lâm chúng ta đấy!”
Phương Tri Hành chững chạc đàng hoàng nói: “Đại ca, ta đang thi hành mệnh lệnh của đại nhân, hy sinh tấm thân trong sạch này chứ không phải ra ngoài chơi bời không, huynh tuyệt đối đừng làm bại hoại thanh danh của ta.”
Khóe miệng Đinh Chí Cương co giật, giơ ngón tay cái lên, thán phục: “Đệ thanh cao, đệ không tầm thường!”
Hắn cứ thế bỏ đi.
Phương Tri hành trở về biệt viện của mình.
Trên đường, Tế Cẩu kích động hỏi: “Mày thật sự muốn đi thanh lâu à?”
Phương Tri Hành trợn trắng mắt, tức giận nói: “Tao đi thanh lâu, mày kích động cái méo gì?”
Chương 135: Diệt Trang (1)
Tế Cẩu cười đều nói: “Ai kích động chứ, tao chỉ thuần túy tò mò về thanh lâu ở thế giới này ra sao thôi.”
Phương Tri hành nhếch khóe miệng thành 1 đường cong ngoạn vị, đáp: “Tò mò chứ gì, đi, tối dẫn mày đi ngắm sự đời.”
Nhoáng cái đã đến chạng vạng.
Phương Tri Hành cưỡi ngựa rời khỏi nha môn, Tế Cẩu mừng rỡ chạy phía trước.
Một người 1 chó băng đường phố qua ngõ hẻm, rất nhanh đã đến phố Bình An phồn hoa náo nhiệt nhất trong thành.
Con đường này không giống với nơi khác, hơn 20 tòa lầu các đình viện, tất cả đều là pháo hoa liễu ngõ.
Màn đêm vừa buông xuống, đèn đuốc sáng trưng, đèn lồng giăng đầy khắp lối.
Phương Tri Hành xuống ngựa, buộc con ngựa trắng của mình tại khu dừng xe.
Phóng tầm mắt nhìn, trời còn chưa tối hẳn nhưng khu dừng xe đã có rất nhiều xe ngựa đậu, ít nhất phải hơn trăm chiếc.
Tế Cẩu tặc lưỡi mãi thôi, khinh bỉ nói: “Xem kìa, mẹ nó, kẻ có tiền thật sung sướng, cứ đến tối là chạy tới đây, chẳng lẽ bọn họ không biết rằng ngoài thành có rất nhiều nạn dân đang đói ăn mặc rách à?”
Phương Tri hành cau mày nói: “Đừng ganh tị nữa, người ta vừa có địa vị vừa có thực lực lại có tiền, hưởng thụ 1 chút thì thế nào?”
Tế Cẩu gừ gừ, lạnh lùng chế giễu: “Tao thấy là mày muốn hưởng thụ thì có.”
Phương Tri Hành nghiêm túc nói: “Tao đang thi hành nhiệm vụ, bắt buộc phải nhanh chóng diệt trừ kẻ muốn giết tao, nếu không, tao không có cách nào rời khỏi huyện thành và đến Cấm Khu săn giết dị thú được.”
Tế Cẩu nghĩ lại thì thấy cũng đúng.
Vào thời khắc bị nhóm phản phỉ cướp sông nhắm tới, cho dù là ai cũng không thể yên tâm.
Đến Cấm Khu càng nguy hiểm hơn.
Lúc này, Tế Cẩu chú ý đến đèn lồng giăng đầy đường, thế mà lại có 2 màu khác nhau.
Một loại là đèn lồng đỏ, một loại khác là đèn lồng xanh.
“Những cái đèn lồng xanh đỏ này có nghĩa là gì?” Tế Cẩu hỏi.
Phương Tri Hành nào hiểu được mấy cái này, có điều cậu cũng rất tò mò, thế là chặn 1 người đi đường hỏi thăm.
“Nhà nào có treo đèn lồng xanh tức là đang rảnh rỗi, có thể tiếp khách.
Nhà có treo đèn lồng đỏ có nghĩa là đang tiếp khách ở trong hoặc là đã đủ khách, không còn gian phòng dư nào nữa.”
Người qua đường quen đường quen cửa giới thiệu.
Phương Tri Hành kinh ngạc, lòng hiếu kỳ được thỏa mãn.
Không bao lâu, 2 người họ đi đến trước một tòa lầu náo nhiệt nhất, diện tích rất lớn, lầu cao 3 tầng.
Chính là Hàm Hương lâu.
Nói chính xác thì Hàm Hương lâu không phải kỹ viện mà là gánh hát, nơi này phần lớn là các kỹ nghệ nhân am hiểu ca múa, bề ngoài chỉ bán nghệ không bán thân.
Đương nhiên, đấy chỉ là bề ngoài.
“Hoan nghênh đại gia, mời đại gia vào trong.”
“Ai yo, đây chẳng phải là Lưu công tử à, mong ngài đến mỏi mắt luôn hà, các cô nương đều nhớ ngài muốn chết~!”
Tú bà đứng trước cổng chính, nhiệt tình chào mời mỗi vị khách quen và khách mới.
Đột nhiên, tú bà chú ý đến Phương Tri Hành, mang đao, lại còn dẫn 1 con chó theo, vô cùng bắt mắt, rất khó bỏ qua.
“Vị tiểu gia này trông hơi lạ mặt, lần đ tới đây à?” Tú bà xác nhận rằng lúc trước mình chưa gặp qua Phương Tri Hành.
“Ừm, lần đầu ta đến đây.”
Phương Tri Hành bật cười thành tiếng, rồi lộ ra vẻ kiêu ngạo, lớn giọng: “Có điều, chắc hẳn ngươi đã nghe danh hào của ta.”
Tú bà thay đổi sắc mặt, kinh ngạc nói: “Xin hỏi tôn tính đại danh của tiểu gia?”
Phương Tri Hành vén áo ngoài lên để lộ ra 2 miếng lệnh bài.
Tú bà cúi đầu nhìn, lập tức nín thở, hét to: “Ôi trời, hóa ra ngài chính là Giáo đầu Cung Binh tân nhiệm, hồng nhân trước mặt huyện lệnh đại nhân, Phương Tri Hành đại gia!”
Phương Tri Hành cười ha ha, nói: “Xem như ngươi tinh mắt, đúng vậy, ta chính là Phương Tri Hành!”
Lời này vừa nói ra, đám đông nhao nhao ghé mắt.
Tiếng tăm của Phương Tri Hành đã sớm truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ, tất cả mọi người đều rất tò mò dáng vẻ của cậu trông như thế nào.
Ngay lập tức, mọi người không khỏi vây lại xem, bàn tán xôn xao.
Tú bà không khỏi kích động, kéo cánh tay Phương Tri Hành, mặt nở nụ cười tươi rói, nhiệt tình nói: “Phương đại gia, ngài đúng là khách quý, mời vào trong.”
Phương Tri Hành cất bước đi vào trong, hỏi: “Ở chỗ các ngươi, cô nương nào nổi tiếng nhất?”
Tú bà đáp: “Đương nhiên là hoa khôi ‘Tố Nương’, cầm nghệ của cô ấy phải nói là trên cả tuyệt vời, ca hát nhảy múa đều giỏi.”
Phương Tri hành gật đầu nói: “Tốt, đêm nay để cô ấy hầu ta.”
“Chuyện này…!”
Tú bà lộ vẻ khó xử, cười khổ nói: “Tố Nương thường tự chọn khách nhân để hầu hạ, khách nhân nào không lọt vào mắt cô ấy thì sẽ không bước qua được cửa phòng cô.
Với lại, đêm nay Tố Nương đã có hẹn rồi.”
Phương Tri Hành liếc mắt cười lạnh, móc ra 1 viên đậu vàng vứt cho tú bà, cười nói: “Mau đi giúp ta hỏi thử.”
“Vâng~!”
Tú bà vui mừng như điên, cầm đậu vàng, cười đến mức nhánh hoa run rẩy, cong mông chạy lên lầu 3.
Chương 136: Diệt Trang (2)
Phương Tri Hành đứng trong đại sảnh, xung quanh người đến người đi, 2 bên bày từng bàn rượu, cảnh tượng vô cùng ồn ào.
“Đại gia, ngài uống đi!”
Trước bàn rượu, có 1 thiếu nữ trang điểm đậm, ăn mặc đơn giản, ngồi trong vòng tay của 1 ông lão râu hoa râm, uống rượu với ông lão.
Ông lão rất hưởng thụ, ăn chơi phè phỡn, bàn tay ông giở trò.
Cảnh này làm Tế Cẩu muốn ê răng, khinh bỉ nói: “Già dâm dê, a phi!”
Phương Tri Hành cười khẩy nói: “Xem thường ai đấy, ông ta là già dâm dê thì mày cũng là đồ dâm dê à?”
“Cái rắm nè!”
Tế Cẩu bất mãn nói: “Không được dùng từ dâm dê với tao nghe chưa, tao theo đuổi gái, tán gái không phải vì tao thèm thân thể của bọn họ, mà là vì tao có thể an ủi trái tim cô đơn của họ và chăm sóc cảm xúc trống rỗng của họ.”
Phương Tri Hành cười nói: “Yo yo yo, không nhìn ra mày cũng là 1 chuyên gia tình cảm đó, thằng chó.”
Tế Cẩu trợn trắng mắt: “Cái loại máy móc không có tình cảm như mày, ngoại trừ học giỏi, làm trò ngoan trong mắt các giáo viên ra thì hiểu cái méo gì?”
Trong lúc cãi cọ, Phương Tri Hành chợt nghe một trận huyên náo từ cổng truyền đến, nghiêng đầu nhìn lại, hàng mày bất giác nhướng lên.
Chỉ thấy La Khắc Chiêu dẫn theo vài công tử ca, nghênh ngang tiến vào.
Đám người xôn xao nhiệt tình chào hỏi, hiển nhiên La Khắc Chiêu là khách quen ở nơi này, thường xuyên đến chơi.
Bên cạnh La Khắc Chiêu còn có 1 thanh niên tuấn mỹ, đường nét thanh tú, dáng người yêu kiều, khuôn mặt trắng nõn, không có yết hầu, vừa nhìn đã có thể nhận ra cô ta là nữ giả nam trang.
Phương Tri Hành đang thi hành nhiệm vụ, không muốn trêu chọc La Khắc Chiêu, yên lặng lui qua 1 bên.
Đúng lúc này.
Tú bà từ trên lầu hấp tấp chạy xuống, la lớn: “Phương đại gia, Tố Nương có lời mời!”
Chỉ một thoáng, ánh mắt của mọi người đồng loạt nhìn chăm chú Phương Tri Hành.
Khóe miệng Phương Tri Hành co giật.
Nhưng mà, kịch vẫn phải tiếp tục diễn.
Cậu kiêu ngạo cười, cố ý lớn tiếng reo lên: “Hahaha, Tố Nương đúng là người có nhãn lực, hiểu được thưởng thức cái gì là nam nhân thật sự!”
Tú bà cười làm lành nói: “Phương đại gia, mời lên lầu ba…”
“Đợi đã!”
Đột nhiên, La Khắc Chiêu hô lớn, ngoắc tay nói: “Tú bà, lăn qua đây.”
Tú bà quay đầu nhìn lại, nụ cười trên mặt nhất thời cứng đờ.
“Yo, La nhị công tử, ngài tới rồi!”
Tú bà lập tức phản ứng lại, kéo ra nụ cười càng thêm sáng lạn, bà ta vẫy khăn tay, lắc hông chạy qua, cúi đầu khom lưng nói: “La nhị công tử, mấy ngày ngài không tới rồi đó, ta còn tưởng rằng đêm nay ngài cũng không đến.”
“Haiz, không phải ta không muốn đến, thật sự là chuyện phiền lòng quá nhiều, không tới được.”
La Khắc Chiêu buồn bực, lúc nói lời này, gã lạnh lùng trừng mắt nhìn Phương Tri Hành, trong mắt tràn đầy chán ghét.
Rất hiển nhiên, chuyện phiền lòng mà gã nhắc tới có quan hệ rất lớn với Phương Tri Hành.
“Tố Nương đâu, ta muốn nghe cô ấy gảy một khúc Can trường đoạn, thuận tiện giới thiệu một người bạn mới cho cô ấy quen.”
La Khắc Chiêu nói xong, nghiêng đầu ý bảo nữ giả nam trang bên cạnh, sau đó cúi đầu nói thầm vài câu vào tai tú bà.
Sắc mặt tú bà biến đổi, nhìn thật sâu nữ giả nam trang kia, không biết tại sao trong mắt chợt xuất hiện vẻ kính sợ to lớn.
Không bao lâu, tú bà xoay người, chạy như bay lên lầu.
Mọi người thấy vậy, không nhịn được đánh giá nữ giả nam trang kia, đều tò mò thân phận của nàng.
Tế Cẩu cũng ngạc nhiên muốn chết, truyền âm đến: “Con quỷ nhỏ này đi dạo gánh hát, cũng biết chơi ghê.
Ẻm không phải là les đâu nhỉ.”
Phương Tri Hành nhíu mày, đột nhiên đi qua, chắp tay hành lễ nói: “Bái kiến nhị công tử.”
La Khắc Chiêu liếc nhìn Phương Tri Hành, cười lạnh nói: “Phương giáo đầu thật lịch sự tao nhã nha, ngươi mới vừa lên chức đã đến gánh hát chơi đùa rồi.”
Trên mặt Phương Tri Hành lộ nụ cười, đứng đắn nói: “Từ nhỏ ti chức đã đam mê khúc nghệ, hôm nay chỉ muốn đến nơi này nghe tiểu khúc, hun đúc một chút tình cảm.”
“Phì phì~”
Lời này vừa nói ra, nữ giả nam trang kia buồn cười, liền cười sặc.
Nụ cười này không kiêng nể gì, mang theo một loại ý tứ trào phúng không thèm che giấu.
Phương Tri Hành nhân cơ hội hỏi: “Nhị công tử, vị này là?”
La Khắc Chiêu khoanh tay cười lạnh nói: “Cô ấy là một vị quý nhân, thân phận tạm thời giữ bí mật, không phải ai cũng có tư cách biết.”
Vài vị công tử ca khác đều phụ họa nói: “Đúng đúng đúng, thân phận giữ bí mật.”
Phương Tri Hành không khỏi cẩn thận đánh giá nữ giả nam trang, ngũ quan tinh xảo, làn da mềm mại, dung mạo thật xuất chúng.
Thậm chí có thể nói, cô là người xinh đẹp nhất trong tất cả nữ nhân mà Phương Tri Hành gặp qua.
“Được rồi, các ngươi đừng ở đây hù dọa người.”
Nữ giả nam trang bỗng nhiên mở miệng, cười nhẹ nhàng với Phương Tri Hành nói: “Ta họ La, tên Thiên Thiên, nếu luận bối phận, La Khắc Chiêu là thúc phụ của ta.”
La Thiên Thiên?!
Phương Tri Hành rùng mình, cô ta là con gái của quận trưởng đại nhân.
Chương 137: Diệt Trang (3)
La Hướng Bằng từng nhắc tới cô ta, nói Thiên Thiên tỷ tặng cậu ta một con mèo trắng, chính là con bị Tế Cẩu cắn chết.
Tâm tư Phương Tri Hành linh hoạt, nhưng không lôi kéo quan hệ lung tung, làm bộ chưa từng có nghe nói về cô ta.
Dù sao La Khắc Hoành, La Hướng Bằng có thể đều đã chết.
Cho dù bọn họ còn sống, cũng đã không còn chút tác dụng với Phương Tri Hành.
Phương Tri Hành cũng không muốn có bất kỳ quan hệ gì với bọn họ nữa.
Vì thế, cậu biểu hiện ra dáng vẻ cung kính nể phục, chắp tay nói: “Bái kiến Thiên Thiên tiểu thư, thất kính thất kính.”
La Thiên Thiên chỉ ừ rồi gật đầu như một phép lịch sự, nghiễm nhiên là tư thái của người ở trên cao, không để ý tới Phương Tri Hành.
Nhưng La Thiên Thiên đột nhiên cúi đầu, nhìn Tế Cẩu ngồi xổm trước mặt cô ta, hai tròng mắt hơi trừng lớn, kinh ngạc nói: “Đây là chó ngươi nuôi á?”
Phương Tri Hành trả lời: “Đúng vậy.”
La Thiên Thiên ngồi xổm xuống, nhìn kỹ, đột nhiên kinh ngạc hô to: “Các ngươi xem nè, nó không phải con chó bình thường, dường như là một con Liệp Lang đó!”
“Cái gì, sói?!”
Sắc mặt mấy người La Khắc Chiêu biến đổi, đều cúi đầu quan sát kỹ, một đám người vừa ngạc nhiên vừa tò mò, cũng có người sợ hãi lui ra phía sau vài bước, sợ bị cắn trúng.
La Thiên Thiên ngẩng đầu, nhìn Phương Tri Hành kinh ngạc nói: “Liệp Lang không phải chó, chúng nó trời sinh bướng bỉnh, nuôi không quen, sớm hay muộn sẽ cắn lại chủ nhân.
Lá gan của ngươi thật không nhỏ, dám nuôi loại sói mắt trắng này!”
Nghe xong lời này, biểu cảm trên mặt Phương Tri Hành nháy mắt trở nên vô cùng phấn khích.
Tế Cẩu nhất thời nóng nảy, gầm nhẹ nói: “Đệt mợ con mẹ nó, mày mới là sói mắt trắng, cả nhà mày đều là sói mắt trắng, vl…”
Mắng thật sự khó nghe!
Chỉ tiếc, tất cả lời nói của nó đều là gâu gâu gâu, trừ Phương Tri Hành, không ai có thể nghe hiểu được.
Lúc này, tú bà từ trên lầu đi như bay xuống dưới, lau mồ hôi như hạt châu trên trán, cười làm lành nói: “La nhị công tử, Phương đại gia còn có mấy vị gia này, Tố Nương cho mời.”
Mọi người nhìn nhau, toàn bộ lục tục đi lên lầu.
Đi vào phòng riêng lớn nhất lầu ba.
Phương Tri Hành bước vào cửa, đầu tiên ánh vào mi mắt chính là trên mặt đất trải một lớp thảm lông tơ rất dày, màu sắc tươi đẹp, nở rộ những đóa hoa cúc màu vàng.
Cuối thảm bị một tấm rèm thủy tinh ngăn cách.
Sau tấm rèm dựng một bức bình phong sa mỏng bán trong suốt.
Trong ngọn đèn dầu lay động, sau bình phong hiện lên một hình phác họa mê người, dáng người uyển chuyển linh động, duyên dáng thướt tha.
Chỉ nhìn thấy bóng dáng của người đó, cũng đã khiến người ta miên man bất định, hận không thể xông vào để quan sát dung nhan thật.
Một thị nữ đi ra, trên mặt có hai má lúm đồng tiền đáng yêu, nụ cười cực kỳ ngọt, chỉnh đốn trang phục hàng lễ nói: “Hoan nghênh chư vị khách quý, mời ngồi.”
Mọi người ngồi xuống.
Thị nữ bưng tới trà nóng, đồ ăn nhẹ và mâm hoa quả.
Tú bà cũng đi vào phòng riêng, dẫn vào rất nhiều kỹ nữ xinh đẹp, tất cả đều là cô nương trẻ tuổi.
“Các cô nương, hầu hạ cho chu đáo.” Tú bà hét to.
“Đến đây!”
Một đám kỹ nữ lập tức tản ra, ai nấy đều đi đến một vị khách, đứng bên cạnh bọn họ bưng trà rót rượu, nhiệt tình hầu hạ.
Một cô nương trẻ tuổi da trắng xinh đẹp, đi tới bên cạnh Phương Tri Hành.
Trên người cô ta đầy mùi son phấn, mùi thơm phun ra trong miệng xông vào mũi.
“Đại gia, nô gia tên Tiểu Hồi Hương, ta đến hầu hạ ngài có được không?” Cô ta cười nói.
Phương Tri Hành liếc Tiểu Hồi Hương, vẻ ngoài cũng tạm, dáng người cũng đẹp, cậu gật đầu cười nói: “Được.”
Sau đó cậu liếc La Thiên Thiên bên kia.
Cừ thật!
La Thiên Thiên cầm cây quạt trong tay, không coi ai ra gì gảy cằm một cô nương, còn không ngừng đùa giỡn người ta.
Cảnh tượng này, mấy công tử ca nhìn đến trong lòng ngứa ngáy khó nhịn, ánh mắt tỏa sáng, rất nóng vội.
“Các vị khách quý, hoan nghênh quang lâm, xin cho phép thiếp thân gảy cho các ngài một khúc Can trường đoạn, cầu phúc cho tất cả người chịu khổ chịu nạn trong thiên hạ.”
Bỗng nhiên, một giọng nói cực kỳ đẹp truyền đến, giống như hoa lan sinh ra trong sơn cốc, dịu dàng quyến rũ.
Cô chính là Tố Nương!
Cô vừa mở miệng giống như có một loại ma lực khiến toàn bộ mọi người yên tĩnh lại, ai nấy đều vểnh tai nghe.
Không ngờ vào lúc này, La Khắc Chiêu không nhịn được khoe khoang nói: “Ta từng nghe tiếng đàn của Tố Nương, rõ ràng và tươi sáng, dần dần cất cao, nghe được khiến tâm trạng người ta vui vẻ, cực kỳ thoải mái.”
Ánh mắt La Thiên Thiên nhìn chằm chằm đường nét phía sau bình phong, đột nhiên lạnh lùng nói: “Câm miệng, đừng quấy nhiễu ta nghe khúc.”
Biểu cảm La Khắc Chiêu cứng đờ, ngượng ngùng ngậm miệng, ngay cả rắm cũng không dám thả, thậm chí ngay cả tiếng hít thở của gã cũng cố ý hạ thấp xuống.
Mấy vị công tử ca cũng căng thẳng, ngồi nghiêm chỉnh, không dám làm càn.
Phương Tri Hành Thấy vậy, truyền âm hỏi: “Mày đi ngửi mùi của bọn họ đi, thế nào?”
Chương 138: Ni cô (1)
Tế Cẩu trả lời: “Mày không đoán sai, La Khắc Chiêu là một cao thủ, mạnh hơn Lư An Phủ Đúc Binh đường kia, nhưng mà…”
Tế Cẩu nhìn chằm chằm La Thiên Thiên, lạnh giọng nói: “Ả thúi hoắc này càng mạnh hơn, tuyệt đối đừng coi thường ả.”
Phương Tri Hành hiểu rõ, không khỏi hoàn toàn vực dậy tinh thần.
Tiếng đàn từ từ truyền đến, ngay từ đầu giai điệu vô cùng áp lực, dường như là một khúc nhạc đau buồn, lộ ra đau khổ bi thương vô tận.
Dần dần, giai điệu trở nên càng ngày càng hỗn loạn, tràn ngập nốt nhạc ngang ngược, giống như sóng to gió lớn thổi quét đến, cho người ta một cảm giác trời đất sụp đổ hít thở không thông.
Nhưng ngay lúc khúc tiến dần đến cao trào lại đột nhiên im bặt, không chừa cho người ta không gian tưởng tượng vô hạn nào.
“Hay!”
La Thiên Thiên đột nhiên đứng lên, bộp bộp bộp nhiệt liệt vỗ tay.
“Hay hay hay!”
“Khúc này chỉ ứng với trên trời có, nhân gian có thể được nghe thấy mấy lần.”
Mọi người cũng trầm trồ khen ngợi theo.
Ngay cả Phương Tri Hành cũng không nhịn được tán thưởng.
Tố Nương có thể đánh đàn hay như vậy, phải được huấn luyện từ nhỏ, còn phải có thiên phú, người bình thường không đạt được trình độ cao này.
Tố Nương là hoa khôi, hẳn không phải là người khác miễn cưỡng khen ngợi, cô quả thật có chút bản lĩnh.
Giây lát sau, thị nữ má lúm đồng tiền đi tới, cười nói với La Thiên Thiên: “Công tử, Tố Nương mời ngài vào.”
La Thiên Thiên cười vui vẻ, xốc rèm lên, công khai bước vào.
Đám người La Khắc Chiêu đầy vẻ hâm mộ.
“Được rồi, chúng ta mạnh ai nấy chơi đi.”
La Khắc Chiêu chào hỏi rồi nắm tay một người kỹ nữ, cứ thế bỏ đi.
Mấy công tử ca cũng thế.
Phương Tri Hành thấy vậy, dắt tay Tiểu Hồi Hương, đi ra ngoài, tiến vào một căn phòng khác rồi đóng cửa lại.
Tế Cẩu theo phía sau, giật mình nói: “Phương Tri Hành, mày muốn làm gì? Không phải chứ, không phải chứ, không phải mày muốn làm chuyện đó chứ?”
Khóe miệng Phương Tri Hành lệch qua một bên nói: “Cái gì mà chuyện này chuyện kia, tao cũng đâu phải tín nam thiện nữ gì, nhập gia tùy tục, chuyện nên làm cứ làm.”
“Nhập gia tùy tục cái rắm!”
Tế Cẩu vội vàng khuyên nhủ: “Mày bình tĩnh một chút, ngẫm lại tương lai của mày, giữ lại thân xác thuần dương, có thể giúp mày có cơ hội tu luyện rất nhiều thần công có yêu cầu đặc biệt, một khi phá thân, cái gì cũng hết.”
“Chậc!” Phương Tri Hành không thèm để ý.
Tế Cẩu lại nói: “Người phụ nữ này không phải người trong sạch, mày không muốn lần đầu tiên của mày với cô ta chứ?”
Phương Tri Hành nhún vai, tỏ vẻ không sao cả.
Tế Cẩu nóng nảy, kêu lên: “Cô ta có thể có bệnh, mày không sợ bị lây bệnh à?”
Phương Tri Hành càng thêm không sao cả, dù sao lần sau hoàn thành điều kiện max cấp, bất kỳ thương thế và bệnh tật nào trên người cậu sẽ được chữa trị thay thế trong nháy mắt.
Tế Cẩu còn muốn nói gì nữa, Phương Tri Hành đã đá cho nó một cước, bay ra ngoài cửa.
Rầm ~
Cửa phòng đóng lại.
…
Sáng sớm hôm sau, tiếng ken két vang lên.
Cửa mở.
Phương Tri Hành đi ra, vẻ mặt sảng khoái, vô cùng thỏa mãn.
Tế Cẩu nằm bò ở cửa ngủ, đột nhiên đứng lên.
Một người một chó mắt to trừng mắt nhỏ.
“Phương Tri Hành, mày khiến tao quá thất vọng!”
Tế Cẩu lắc đầu, tất cả trên mặt chó là vẻ khinh thường, cực kỳ miệt thị!
Phương Tri Hành cười ha ha, cười nhạo nói: “Thì ra làm đàn ông vui vẻ như vậy.”
Tế Cẩu nổi giận, nhe răng gầm nhẹ: “Đắc ý cái rắm, mọe mày sớm muộn gì cũng chết trên bụng phụ nữ.”
“Mày thì sao, hình như kiếp trước mày cũng chưa có cơ hội chết trên bụng phụ nữ đó.”
Phương Tri Hành cười ha ha, đi nghênh ngang.
Tế Cẩu tức giận, há miệng cắn đứt rào chắn.
Phương Tri Hành đi ra Hàm Hương lâu, đi vào khu đậu xe.
Cậu tìm được con ngựa trắng của mình ở trước chuồng ngựa.
Xoạt!
Đống cỏ xanh bên cạnh chợt lật ra.
Cỏ xanh rào rào đè xuống Phương Tri Hành.
“Đến rồi!”
Trong lòng Phương Tri Hành đã chuẩn bị từ sớm, hai chân nhún xuống, thân thể lui mạnh về phía sau.
Dường như đồng thời, một bóng dáng thấp lùn phía dưới đống cỏ xanh bỗng xông ra.
Người đó mặc hắc y che mặt, cao không đến 1m6, tứ chi lại cực kỳ tráng kiện, ngang nhiên xông tới Phương Tri Hành, tốc độ cực nhanh.
“Kỹ năng bộc phát Du Long Bộ!”
Hắc y nhân đột ngột xông lên nhưng không đi thẳng, mà là chợt vòng qua trái, rẽ qua phải, di chuyển không chừng, giống như một con du long khiến người ta hoa cả mắt.
Trong nháy mắt, hắn đã đi tới gần Phương Tri Hành, quát lớn.
“Kỹ năng bộc phát – Bát Quái Chưởng!”
Một chưởng gọi ra, cong chân như chảy bùn, chưởng ảnh mơ hồ, quỷ dị khó lường, không thể nắm bắt, chưởng phong sắc bén, mang theo sức mạnh khiến người ta sợ hãi.
Nhưng vẫn chưa xong.
Phương Tri Hành nghe thấy phía sau truyền đến tiếng bước chân.
Một bước chân nặng nề giẫm lên mặt đất, đang dùng tốc độ cực nhanh xông tới sau lưng cậu.
Lúc này, Phương Tri Hành vẫn cực kỳ bình tĩnh.
“Kỹ năng bộc phát – Biến Động Thị Lực!”
Đôi mắt sâu thăm thẳm của Phương Tri Hành trở nên sáng ngời, bắn ra hàn quang lạnh lẽo.
Chương 139: Ni cô (2)
Chỉ một thoáng, cậu thấy rõ ràng hắc y nhân, bắt được quỹ tích di động của hắn, khóa chặt chưởng của hắn.
Vù!
Phương Tri Hành rút đao ra khỏi vỏ, mũi đao chống trên mặt đất, kéo về phía trước, ma sát ra một tia điện, cuối cùng nghiêng lên trên.
“Kỹ năng bộc phát – Tha Trảm Đao!”
Phì phì!
Mũi đao nghiêng lên chỉ không trung!
Một cánh tay phải rời khỏi thân thể, bay về giữa không trung, mang theo máu tươi bắn tung tóe.
“A!”
Hắc y nhân kêu thảm thiết, chợt ngừng lại, bắn ngược ra sau, sau khi dừng cách đó không xa, tay trái che chỗ cụt tay máu chảy đầm đìa, máu tươi chiếu lên mặt đất.
“Đại lang!”
Phía sau truyền đến tiếng thét chói tai, còn là giọng nói thô ráp của một nữ nhân, nghe hơi quen tai.
Phương Tri Hành quay đầu nhìn.
Quả nhiên chính là nữ nhân to lớn mặc hồng y vẫn đang che mặt.
Ả ta rõ ràng đã bị dọa, gấp gáp dừng bước, ngơ ngác nhìn hắc y nhân bị chém đứt cánh tay.
“Hắn là cao thủ, chạy mau!” Hắc y nhân hoảng sợ kêu to.
Nói xong, hắn xoay người bỏ chạy.
Nữ nhân to lớn mặc hồng y phục hồi tinh thần lại, cũng xoay người bỏ chạy.
Phương Tri Hành thấy thế, hô lớn: “Bắt người!”
Sau tiếng la, xung quanh đột nhiên vang lên tiếng bước chân hỗn loạn.
“Bắt lấy phản tặc!”
Đinh Chí Cương xông ra từ một cái hẻm nhỏ hẹp u ám, phía sau dẫn theo một đám nha dịch.
Cùng lúc đó, trong mấy ngõ nhỏ khác cũng có lượng lớn nha dịch lao tới.
Chặn kín tám hướng, mai phục mười phía!
Phương Tri Hành không lập tức đuổi theo, đầu tiên là dùng chân xóa dấu vết mũi đao kéo trên mặt đất, sau đó mới lần theo vết máu đuổi theo hắc y nhân bị thương.
Vết máu lan thẳng về phía trước, cuối cùng dừng ở một đầu ngõ.
Hắc y nhân không chạy nữa.
Chỉ thấy hắn ôm cánh tay cụt máu chảy đầm đìa, thân thể dựa vách tường, bị một đám Bộ Binh mặc khôi giáp vây quanh, có chạy đằng trời.
Người dẫn dắt Bộ Binh chính là Ôn Ngọc Đông.
Lúc này hắn mang đầy đủ võ trang, tay cầm vũ khí tung hoành, nhìn chằm chằm hắc y nhân, quát: “Đừng giãy giụa nữa, chỉ cần ngươi bó tay chịu trói, ta có thể cho ngươi một đường sống.”
Hắc y nhân thở dốc nặng nề, hai mắt điên cuồng, bỗng nhiên ngửa đầu cười to ba tiếng, nổi giận nói: “Cho ta một đường sống? Buồn cười! Đám cẩu nô tài môn phiệt các ngươi, từ khi nào thì cho bọn ta đường sống vậy? Các ngươi hiếp đáp dân chúng, cưỡi lên đầu dân chúng tác oai tác quái, lúc các ngươi ăn uống no đủ tùy ý chơi bời, các ngươi có biết ngoài thành có bao nhiêu người chết đói không?”
Sắc mặt Ôn Ngọc Đông âm trầm xuống, lạnh lùng nói: “Chỉ là mãng phu giang hồ, tự cho mình là nghĩa sĩ hào hiệp, tự nâng giá trị, miệng hô vì dân chúng lại làm hết những chuyện giết người phóng hỏa.
Đừng không biết điều, ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng, có đầu hàng không?”
“Ha ha ha!”
Hắc y nhân buông tay trái ra, máu tươi tùy ý chảy ra, hét lớn: “Đại trượng phu sống có gì vui, chết có gì sợ! Đến đây đi, nếu lão tử nhíu mày một chút chính là cháu của ngươi!”
“Muốn chết!” Hai chân Ôn Ngọc Đông đột nhiên phát lực, từ trên lưng ngựa nhảy lên cao, lao tới hắc y nhân.
Chỉ thấy hắc y nhân hít sâu một hơi, di chuyển bước chân, bóng dáng nhất thời lay động không ngừng, cánh tay trái phồng lên, dồn lực xuất chưởng.
Nhưng hiển nhiên hắn mất máu quá nhiều, bước chân lơ lửng, tốc độ di chuyển chậm lại rất nhiều, kém xa sự nhanh nhẹn trước đó lúc đánh lén Phương Tri Hành.
Hơn nữa hắn quen dùng tay phải, lúc này nâng tay trái lên xuất chưởng, nhìn thế nào cũng không được tự nhiên.
Mà Ôn Ngọc Đông ở trên cao tung bay về phía trước, giống như một trận gió mát đảo qua, thân pháp vô cùng nhẹ nhàng.
Chỉ thấy hai tay hắn nắm đao, hai cánh tay bành trướng dữ dội giống như thổi khí, giơ lên cao, từ trên chém xuống.
“Kỹ năng bộc phát – Thanh Phong Lạc Diệp!”
Vù!
Trường đao bổ về phía trước, cắt ra nửa vòng tròn hoàn mỹ.
Đao dài hơn cánh tay!
Đao cũng nhanh hơn!
Vì thế, hàn quang hiện ra!
Đao chém tới thân thể trước.
Ngực hắc y nhân tách ra, có thêm một vết nứt khiến người ta sợ hãi, thân thể lập tức thu về, đánh vào trên vách tường, giống như một bãi bùn loãng chậm rãi chảy xuống, ngồi tê liệt trên mặt đất.
“Ọc ~”
Hắc y nhân ho ra một đống máu, máu tươi xuyên thấu qua mặt nạ bảo hộ phun ra tung toé.
Có vài giọt máu đúng lúc rơi trên chân của Ôn Ngọc Đông.
Thấy thế, hắn vội vàng lui về phía sau, lắc chân.
Đó là một đôi giày mới!
Nhưng mà, Ôn Ngọc Đông rất nhanh ý thức được, máu bắn lên sẽ vẫy không ra.
Trong nhất thời, trên trán của hắn nổi gân xanh, biểu cảm ngày càng dữ tợn, đột nhiên nổi giận đùng đùng đi lên trước, nghiêng đao cắt qua.
Xì xì!
Đầu hắc y nhân lăn xuống, rơi trên mặt đất.
[Chiến thắng hoặc giết chết sinh mạng cùng cấp bậc: 18 cái (1/18)]
Phương Tri Hành thu hồi ánh mắt, liếc nhìn giao diện hệ thống, xác nhận tiến độ hoàn thành 1 cái.
Hắc y nhân là Đại Mãng cảnh.
Chương 140: Ni cô (3)
Phương Tri Hành chặt đứt cánh tay phải của hắn bằng một đao, đánh lui khiến hắn chạy trốn, đương nhiên xem như chiến thắng hắn.
“Chúc mừng Ôn chỉ huy giết chết tên cướp.”
Phương Tri Hành đi lên trước, vỗ tay cười nói.
Biểu cảm Ôn Ngọc Đông nhanh chóng thu liễm, quay đầu nhìn qua, thản nhiên đáp: “Thực lực người này không tệ, nếu không phải Phương giáo đầu chém đứt một cái cánh tay của hắn, ta cũng không thể thoải mái xử lý hắn như thế.”
Phương Tri Hành liền nói: “Chậc, ta là mèo mù vớ cá rán thôi, dưới tình thế cấp bách một đao tùy tay, dường như là nhắm mắt chém, không ngờ lại chém trúng hắn.
Ngoài ý muốn, hoàn toàn là ngoài ý muốn!”
Lúc nói chuyện, hắn đi lên trước, tháo mặt nạ bảo hộ xuống, lộ ra gương mặt trung niên râu ria rậm rạp.
Ôn Ngọc Đông hỏi: “Hắn là ai vậy, có ai quen không?”
Mọi người nhích lên xem thử, nhưng toàn bộ lắc đầu.
“Ồ quao, bắt được rồi!”
Bên kia đột nhiên truyền đến tiếng hò reo.
Phương Tri Hành lập tức chạy tới, tập trung nhìn vào.
Nữ tử to lớn mặc hồng y ngã trên mặt đất, bị trói gô, trong miệng nhét quần lót của người nào đó.
“Ô ô ô…”
Nữ tử to lớn mặc hồng y sắp nứt mắt, gắt gao nhìn chằm chằm mỗi người, hận không thể ăn thịt bọn họ.
Đinh Chí Cương thu đao vào vỏ, xoa mồ hôi trên trán, mệt đến thở hổn hển như bò.
Phương Tri Hành đi lên, cười nói: “Chúc mừng đại ca bắt sống tên cướp, lập được công đầu.”
“Công đầu?”
Đinh Chí Cương trừng mắt nhìn, hỏi: “Tên cướp khác đâu, Ôn Ngọc Đông sẽ không để hắn chạy thoát chứ?”
Phương Tri Hành làm một động tác.cắt cổ
Đinh Chí Cương hiểu rõ, nhất thời nhếch miệng nở nụ cười, mặt mày hớn hở nói: “Lão đệ, công đầu cũng có một phần của ngươi.”
Phương Tri Hành nhìn nữ tử to lớn mặc hồng y, hỏi: “Đại ca có quen không?”
Đinh Chí Cương gật đầu nói: “Nếu ta không nhìn lầm, có lẽ ả ta là Quách Hồng Anh – muội muội của Quách Định Sơn, người đó là nam nhân của ả ‘du long Bát Quái Chưởng’ Khương đại lang.
Đôi cẩu nam nữ này cực kỳ hung tàn, ở trấn Vân Thủy, hai người bọn họ và Quách Định Sơn đã giết hại cả nhà Trương viên ngoại, già trẻ lớn bé không buông tha một ai.”
Phương Tri Hành hiểu rõ, thở dài: “Quả nhiên là tìm ta trả thù.”
Đinh Chí Cương ngầm thừa nhận, gật đầu nói: “Hiện tại xem ra, Quách Định Sơn nhất định đã chết, chết trong tay lão đệ.”
Phương Tri Hành liền nói: “Xin đại ca phải thẩm vấn cẩn thận, tra ra đồng lõa của nàng, một lưới bắt hết, để ta cũng có giấc ngủ yên ổn.”
“Lão đệ yên tâm, giao cho ta đi.”
Đinh Chí Cương lặng lẽ cười, hăm hở phất tay nói: “Các huynh đệ, nâng con heo chết tiệt này lên, quay về nha môn!”
“Vâng!”
Một đám nha dịch lập tức bận rộn.
Tế Cẩu chạy tới, truyền âm nói: “Mé, kích thích thế à?”
Phương Tri Hành đáp: “Quách Hồng Anh nóng lòng báo thù, rất dễ bị dụ ra.”
Tế Cẩu cạn lời nói: “Cho nên kết quả công đầu là của Đinh Chí Cương, Ôn Ngọc Đông thứ hai, moẹ nó mày phụ trách hy sinh một đêm xuân.”
Phương Tri Hành lặng lẽ cười nói: “Vì triều đình, vì huyện lệnh đại nhân, một đêm xuân nhỏ nhoi có là gì, hy sinh một vạn lần tao cũng không tiếc.”
“Đệt, không biết xấu hổ!” Tế Cẩu không muốn để ý tới người này nữa.
Rất nhanh, Quách Hồng Anh đã bị áp giải tới nha môn, ném vào trong nhà tù.
Trong thư phòng, La Bồi Vân nghe Đinh Chí Cương, Phương Tri Hành còn có Ôn Ngọc Đông báo cáo.
“Tốt lắm, ba ngươi biểu hiện rất tốt.”
La Bồi Vân phấn chấn cười: “Lần này có thể thuận lợi chém giết một phản tặc bắt sống một phản tặc, là kết quả của các ngươi đồng tâm hiệp lực, ta sẽ luận công ban thưởng.”
Ba người Phương Tri Hành liền nói: “Thuộc hạ chỉ là làm việc trong bổn phận, không cầu ban thưởng!”
Trong lúc nói chuyện, La Khắc Chiêu đột nhiên xông vào, vẻ mặt oán giận, thở phì phì kêu lên: “Phụ thân, chuyện bắt phản tặc lớn như vậy, sao phụ thân không nói cho con biết?”
La Bồi Vân thản nhiên nói: “Con có nhiệm vụ của cọn, con phải hầu hạ Thiên Thiên cho tốt, không được có sai lầm, hiểu chưa?”
La Khắc Chiêu buồn bực nói: “Bản thân nó rất biết chơi, còn chơi vui hơn cả con, không cần con hầu hạ.”
La Bồi Vân nhíu mày, hỏi: “Thiên Thiên đâu?”
La Khắc Chiêu trả lời: “Nó còn ở Hàm Hương lâu, dán lên hoa khôi Tố Nương kia kìa, nhất thời sẽ không trở lại.”
Khóe mắt La Bồi Vân co giật vài cái, dường như có bảy phần cạn lời ba phần bất đắc dĩ.
Đinh Chí Cương đoán ý qua lời nói và sắc mặt, hỏi: “Đại nhân, Thiên Thiên là vị thiên kim kia của quận trưởng đại nhân phải không?”
La Bồi Vân gật đầu nói: “Thiên Thiên và La Hướng Bằng – con trai của La Khắc Hoành, quan hệ cực kỳ tốt, con nhóc nghe nói La Hướng Bằng xảy ra chuyện, vì thế đặc biệt từ quận thành chạy qua đây.”
La Khắc Chiêu hừ hừ, buông tay nói: “Nói thì nói như vậy, nhưng mà sau khi nó đến thì chạy lung tung khắp nơi, chỉ lo ăn chơi trác táng, con cũng chưa thấy nó quan tâm La Hướng Bằng kia bao nhiêu.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










