[Dịch] Ma Kiếm Lục
Tập 9 : Trảm Thiên Bạt Kiếm, Sát Kỳ Hồn … (c81-c90)
❮ sautiếp ❯Chương 81: Trảm Thiên Bạt Kiếm, Sát Kỳ Hồn …
Rời khỏi tửu lâu, Liễu Dật đi dọc theo con đường, đến ngã tư đầu tiên rẽ phải, quả nhiên chàng thấy một lò rèn nhỏ bé đến đáng thương.
A Ngưu chạy đến cửa, gọi lớn: “Sư phụ, sư phụ, có kẻ tìm người.”
Không lâu sau, từ bên trong vọng ra một giọng già lão: “Không gặp, không gặp, Diêu Nhi đã đổ bệnh đến thế này rồi ngươi còn lôi kéo khách làm gì nữa, đúng là không hiểu chuyện mà.”
Liễu Dật nghe thấy, thốt lên: “Không biết tiền bối xưng hô thế nào, lệnh ái mắc phải bệnh gì, không chừng tại hạ có thể chữa được.”
Lão già bên trong nói vọng ra: “Ngươi lại đùa rồi, sát khí trên mình ngươi rất nặng, rõ ràng là một kiếm giả, năng lực chữa trị của ngươi ta thấy phải gọi đó là sát nhân mới đúng.”
Liễu Dật tịnh không phản ứng lại, chỉ nói: “Có chữa được hay không cần phải xem qua mới biết, hơn nữa tại hạ đến đây mong tiền bối chế luyện giúp một pháp khí, nắm chắc chắn thành công tại hạ mới dám đến. ”
Âm thanh phía trong ngừng lại một lát, đột nhiên cánh cửa làm từ cây quang lang (giống cây thuộc họ dừa) mở ra, một lão nhân chừng 50 tuổi từ trong bước ra.
Lão nhân vóc người không cao, râu tóc trắng xóa, đôi mắt cụp xuống, bên phải khuôn mặt có một vết sẹo dài do đao chém nhìn rất bắt mắt.
Ông ta đi thẳng đến chỗ A Ngưu, nhặt cây thiết côn ở bên lên, vừa đánh vừa nói: “Tên tiểu tử ngươi lại ở ngoài uống rượu rồi, gây cho ta bao nhiêu phiền phức, xem ta đánh chết ngươi này.”
Liễu Dật thấy bộ dạng buồn cười của lão nhân, ánh mắt khẽ chuyển động, nói: “Xin tiền bối ngừng tay, tại hạ thực lòng muốn tiền bối giúp đỡ.”
Lão đầu quan sát toàn thân chàng rồi hỏi: “Ngươi là ai? Trên giang hồ chưa từng có nhân vật như ngươi.”
Liễu Dật đáp: “Tại hạ vừa mới xuất đạo, tịnh không không có tiếng tăm gì.”
Lão đầu nhìn Liễu Dật nói tiếp: “Đã nhiều năm nay ta không luyện pháp khí nữa, sớm đã quên gần hết rồi, hiện giờ Diêu Nhi mắc phải căn bệnh rất lợi hại, ta còn tâm tư nào mà luyện với chế.”
Liễu Dật nói tiếp: “Cứ để tại hạ xem qua bệnh tình của lệnh ái, biết đâu tại hạ lại chữa được thì sao?”
Lão đầu nhìn Liễu Dật nói: “Ngươi thật là ‘chưa đến Hoàng Hà chưa ngã lòng’, ta đã mời bao nhiêu cao nhân, thần y cũng có tác dụng gì đâu.
Được, cứ theo ta, ngươi thực sự chữa khỏi bệnh cho Diêu Nhi, đừng nói chuyện luyện pháp khí, kể cả luyện bộ xương già này ta cũng nguyện ý.” Nói đoạn đi trước dẫn đường.
Liễu Dật đáp: “Tại hạ sẽ tận lực.” Dứt lời liền bám theo lão đầu, xuyên qua gian phòng tối tăm tiến vào hậu viện, chỉ thấy dưới ánh dương quang, một lục y thiếu nữ nằm trên một chiếc giường, sắc mặt đen xì, thân thể hoàn toàn thẳng đơ không động đậy gì, tựa như một người đã chết.
Lão đầu nói với Liễu Dật: “Nó là con gái ta, Diệp Diêu, hai tháng trước nó đến Hoa Hải du ngoạn, không rõ đã lên ngọn núi quỷ quái nào chơi mà khi về nhà thì thành ra như vậy, nhìn giống như bị trúng độc nhưng y sinh lại bảo không phải, ta đã mời không ít cao nhân đến xem nhưng đều không nhìn ra được bệnh gì, chỉ có thể dùng ngân châm tạm thời giữ tâm mạch, mỗi ngày cho ăn một lần.
Nguyên bản câu chuyện là thế, ngươi có thể thử qua.”
Liễu Dật chậm chạp bước qua, nhìn ngắm lục y thiếu nữ, nàng ta cũng có thể coi là kiều mỹ, chỉ có nơi đầu lông mày phảng phất hắc khí, người thường không nhìn ra nhưng chàng có thể, bởi vì chàng đã nhập ma đạo mà tia hắc khí đó chính là ma khí mà người ma đạo thường có.
Liễu Dật cong mạnh hữu thủ đeo găng đen thành trảo hướng xuống đất, thoáng chốc toàn bộ hắc khí ở chung quanh hình thành một dòng xoáy ngưng tụ lại trong lòng bàn tay.
Cùng lúc, hữu thủ khẽ co lại, nhẹ nhàng chuyển động, hắc khí trong lòng bàn tay tạo thành những sợi chỉ trực tiếp xạ vào nội thể Diệp Diêu.
Chàng nhắm mắt lại, phong bế lục thức, dùng linh thức vô thượng cảm thụ mọi việc xảy ra tại nơi đây, luồng hắc sắc khí tức đang thoải mái du tẩu trong thân thể Diệp Diêu đột nhiên va chạm với một thứ gì đó trong khi chung quanh nó hoàn toàn trống rỗng.
Chàng dừng ngay lại, tả thủ nắm chặt kiếm, quát lớn: “Yêu vật phương nào dám cản đường bổn ma quân.” Tiếng quát vang động, vọng lại trong vùng tối tăm.
Thình lình, trước mắt chàng xuất hiện một vật thể trong suốt, dần dần hình thành một khuôn mặt to lớn rồi hiện ra trước mặt chàng, vật vờ ở chung quanh.
Nó đáp lời: “Ngươi là kẻ nào mà dám đến quấy nhiễu hảo sự của ta.”
Liễu Dật nhìn khuôn mặt trong suốt đó, đột nhiên nhớ ra Niết nhân trong giấc mộng từng đề cập đến Quỷ tộc, thầm nhủ: “Là Quỷ tộc.” Thực sự Quỷ tộc có bản lĩnh chiếm hữu thân thể người khác, hơn nữa chàng được nghe Niết nhân cho biết bất cứ oan hồn nào thuộc Quỷ tộc có quá trình tu luyện trăm năm trở nên trở thành oan linh, nếu chúng chiếm lĩnh được một thân thể, chỉ cần trăm ngày là linh hồn của thân thể đó bị tiêu diệt còn nhục thể vĩnh viễn trở thành thân thể mới của oan linh.
Liễu Dật nhìn oan linh trước mặt, quát lớn: “Tiểu quỷ to gan, dám không tuân theo tam giới khế ước, khơi khơi làm loạn tại Nhân gian giới.”
Oan linh liếc nhìn Liễu Dật, cười to lên: “Ngươi quản được chăng? Ta hiện giờ đoạt được nhất hồn tam phách của cô ta, trong 1 tháng nữa, thân thể này sẽ là của ta, ha ha.”
Liễu Dật nhìn oan linh, trong lòng dâng lên nộ khí vô tận, vì sao các chủng tộc đều như vậy, đều đem thực lực cường đại của mình đi đàn áp những kẻ nhược tiểu.
Hai mắt chàng ánh lên hồng quang: “Chắc ngươi biết ta là ai.”
Oan linh nọ gặp phải hồng quang trong mắt Liễu Dật, tựa hồ có chút sợ hãi, đáp: “Ta quản sao được đến chuyện ngươi là ai, trong Ám chi ma đạo hiện nay không ai có cách tách được ta ra, hồn phách của ta và nàng ấy đã dung hợp, không có cách nào đâu.”
Liễu Dật nói rành rọt từng câu từng chữ: “Ta nghĩ Quỷ tộc các người chắc cũng biết đến truyền thuyết về Chân ma.”
Chân ma tộc cùng với Thần lúc đầu đều do một chủng tộc sinh ra, Chân ma tộc chỉ có một người là Ma nhân, thứ ma có thể cùng đối kháng với Thần.
Do vậy, bất kỳ người nào trong ma đạo đều coi Ma nhân là thủ lĩnh, không bao giờ dám phản kháng.
Tuy Liễu Dật mới nhập ma đạo nhưng Lan Nhĩ Phi Na Thanh Tâm Pháp phát ra ma khí cường đại, có thể coi chàng là người của Chân ma tộc, bất quá hiện giờ ma đạo không thừa nhận sự tồn tại của Chân ma, chàng phải coi phục cừu là bước khởi đầu để thống nhất ma đạo.
Oan linh chập chờn muốn thoái lui: “Như vậy làm sao đây? Hồn phách chúng ta hiện tại đã dung hợp, ngươi giết ta, nàng ấy cũng sẽ chết.”
Hồng quang trong mắt Liễu Dật lóe lên: “Ngươi chắc đã nghe qua đến Trảm Thiên Bạt Kiếm trong Bi Tứ Thức có thể diệt hồn phách mà không làm tổn thương đến thân thể.”
Oan linh tựa như thực sự kinh sợ: “Làm sao như vậy được, đó chỉ là truyền thuyết từ ngàn vạn năm trước, không thể là thật được.”
Liễu Dật buông một tràng cuồng tiếu, hồng quang trong mắt liên tục lấp lóe, đột nhiên dừng lại nói: “Ngươi đợi chết đi.” Nói đoạn, thân thể chàng loáng lên biến mất vào trong vùng tối.
Lại nói đến thân thể Liễu Dật ở bên ngoài lay động, mở mắt ra, thu hồi hắc khí trong lòng tay, lùi lại ba bước…
Bạch phát lão đầu bước tới nói: “Xem ra võ công của ngươi thực sự rất cao nhưng loại bệnh này ngươi không có cách chữa trị rồi.”
Liễu Dật không đáp lời lão đầu, thân hình nghiêng đi một góc 45 độ đối diện với thân thể Diệp Diêu, tả thủ nắm chặt trường kiếm bên hông, hữu thủ đeo găng đen từ từ chạm vào chuôi kiếm nhô lên.
Đột nhiên chung quanh Liễu Dật gió lốc cuồn cuộn, tà áo choàng da màu đen phần phật trong gió, mái tóc dài trắng xóa tung bay rối bời, hữu thủ lần tới chuôi kiếm phân nào thì gió lốc lại mạnh hơn chừng đó, bầu trời đang sáng sủa chớp mắt bị mây đen dày đặc bao phủ.
Dần dần, Lan Nhĩ Phi Na Thanh Tâm Pháp thôi động đến tầng thứ 12, thân thể chàng phát xuất lục sắc quang mang.
A Ngưu kêu to: “Sư phụ, sao thế này, gió lớn quá, vừa nãy trời vẫn còn sáng sủa mà sao lại chuyển thành mây mù u ám thế này.”
Bạch phát lão đầu lắc đầu: “Không phải sầm trời đâu, là ma chi khí tức…”
Đồng thời lúc đó, từ điểm trung tâm là Liễu Dật, trên tầng không Liên Hoa Trấn mây đen tụ tập càng lúc càng dày đặc rồi hút về phía trên lò rèn, đột nhiên chuyển thành vòng xoáy cuồn cuộn.
Thất Nguyệt ở trong trấn, kinh hãi nói: “Ma khí mạnh quá…” rồi tung người lên Vũ Nguyệt Kiếm bay về hướng ma khí tụ tập.
Thiên Kiêu nhìn bốn người hộ vệ: “Bốn vị ca ca, không biết chuyện gì nhưng huynh ấy lại muốn bạt kiếm rồi, chúng ta đi xem thử.”
Không tưởng nổi là Liễu Dật mới bạt kiếm chỉ trong chớp mắt có tới ngần ấy người chăm chú quan sát ma khí trên không.
Đào Tiểu Vũ’s eBook
Tải ebook tại:
Chương 82: Quang Chi Lợi Nhận, Sát Quỷ Thị …
Lại nói Liễu Dật học kiếm mười năm với Niết nhân trong giấc mộng, có thể nói Bi Tứ Thức đã đạt tới mức tinh tuý, theo lý thì đệ nhất thức Trảm Thiên Bạt Kiếm đủ khả năng diệt hồn phách mà không làm tổn thương thân thể, sử dụng có tính toán tất chém đứt được hồn phách dung nhập vào cơ thể Diệp Diêu, còn sự thật như thế nào chàng chưa thử qua, nhưng nếu chàng không làm thì nữ hài sẽ bị oan linh trong nội thể giết chết.
Trong mắt Liễu Dật lóe lên hồng quang, dải tàn ảnh màu đen bên tay phải loáng qua, lưỡi kiếm trắng toát kéo theo hắc sắc khí tức, phát ra một lưỡi kiếm ánh sáng màu trắng hoàn mỹ, tốc độ còn nhanh hơn cả ánh sáng, loé rực trong không trung rồi tan biến, không một loại kiếm khí nào có thể sánh với nó. “Choang” một tiếng, tay trái Liễu Dật lại cầm trên cán kiếm, tay phải buông xuống, phảng phất như kiếm chiêu vừa rồi chỉ là ảo giác còn chàng chưa hề động đậy.
Mây đen trên trời tan đi, vầng thái dương lại hiện lên, mái tóc bạc của Liễu Dật tung bay theo gió, hai mắt chàng nhìn chăm chắm vào thân thể Diệp Diêu, đột nhiên từ sống mũi Diệp Diêu loé lên một đạo bạch quang hướng thẳng xuống phía dưới, hai đạo hắc khí từ thân thể bay ra, trong đám khí đen phát ra âm thanh: “Ta chết nhưng người của Quỷ tộc sẽ luôn bám theo ngươi, ngươi chuẩn bị cho kỹ.”
Liễu Dật không lý đến hắc khí đang dần dần phân tán đó mà chăm chú quan sát sắc mặt thiếu nữ đang từ từ khôi phục lại như thường, kiếm của chàng quả nhiên chặt đứt oan linh đã dung hợp với hồn phách trong cơ thể nàng.
Đột nhiên, bạch phát lão đầu chạy tới nói: “Người vừa làm cái gì, ngươi đã giết chết con gái của ta rồi”.
Lão đầu nắm lấy cổ áo chàng, hình như đang phát cuồng.
Đột nhiên, một thanh âm yếu đuối vang lên: “Cha, cha đang làm gì vậy?”
Bạch phát lão đầu quay phắt lại, thấy ái nữ đã nằm liệt giường hai tháng nay, đột nhiên ngồi dậy, như không có việc gì xảy ra.
Lão vội bỏ tay ra khỏi cổ áo Liễu Dật, ngồi xuống bên cạnh lục y thiếu nữ, giọng kích động: “Diêu nhi, con đã tỉnh thật rồi, tỉnh thật rồi, làm cha lo suýt chết, cha vốn tưởng không còn được thấy con tỉnh lại, người đầu bạc phải đưa tiễn kẻ đầu xanh.”
Trong lúc bạch phát lão nhân đang kể lể, ngân quang loé lên, một nữ tử xinh đẹp mặc y phục màu đen từ không trung hạ xuống sân, cùng lúc đó, từ ngoài cửa tiến vào một bạch y nữ tử cùng với bốn hộ vệ cầm trường kiếm, họ là Thất Nguyệt và Thiên Kiêu cùng tứ hộ vệ, họ đều đến đây vì muốn xem chuyện gì xảy ra.
Liễu Dật không nhìn đám người mới tới mà chỉ nói với bạch phát lão nhân: “Tiền bối, con gái của ông bị oan linh của Quỷ tộc phong ấn dung hợp hồn phách, nếu trong một tháng không có người cứu, nàng sẽ chết, thân thể bị oan linh vĩnh viễn chiếm lấy.”
Thất Nguyệt và Thiên Kiêu nghe xong đều thất kinh, họ là người trong tam giới đương nhiên biết truyền thuyết về Quỷ tộc, nhưng Quỷ tộc và địa phủ đã có khế ước, vĩnh viễn không bước vào Nhân gian giới nửa bước, tại sao lại xuất hiện ở đây? Nhưng điều họ kinh ngạc nhất lại là vấn đề khác, ai cũng biết bị oan linh dung hợp hồn phách thì chỉ có con đường chết, dù tu vi có cao cũng không có biện pháp cứu chữa, nhưng theo lời nói chuyện của hai người, lục y thiếu nữ rõ ràng bị oan linh dung hợp hồn phách, tại sao lại vô sự?
Bạch phát lão đầu đứng bật dậy, nói: “Đa tạ, đa tạ, đa tạ ngài đã cứu con gái lão.
À, đúng rồi, tiểu lão tên là Diệp Đồng Lân, thực sự cảm tạ ngài rất nhiều.
Vừa rồi lão đã sai, còn tưởng ngài bạt kiếm với tiểu nữ, trong lúc khẩn cấp không kịp cân nhắc, tất cả là tại cặp mắt này, già rồi, vô dụng rồi.”
Ánh mắt Liễu Dật nhìn thẳng vào bạch phát lão đầu đáp: “Vừa rồi tiền bối không có lỗi, tại hạ quả có bạt kiếm với lệnh ái nhưng để chém oan linh trong thân thể, tuyệt không phải để giết lệnh ái, vì thế tiền bối không có nhìn sai.”
Một câu ngắn ngủi đó, làm chấn kinh mọi người, trong tam giới ngày nay, không kiếm giả cao thủ nào có kiếm pháp đến mức diệt hồn phách mà không làm gây tổn thương thân thể, lẽ nào đó là cảnh giới tối cao của kiếm đạo? Bốn hộ vệ đứng sau lưng Thiên Kiêu hiển nhiên là cao thủ dụng kiếm, nhưng trước mặt Liễu Dật, họ tự nhiên cảm thấy ngay cả tư cách cầm kiếm mình cũng không có.
Đột nhiên Diệp Đồng Lân nhìn thấy trong sân có nhiều người đến thế bèn quát: “Tất cả các ngươi là ai, cớ gì lại xông vào sân nhà lão?”
Thất Nguyệt và Thiên Kiêu nhất thời không nói được gì, họ chỉ nghĩ tới những tâm sự trong lòng, giờ bị Diệp Đồng Lân hỏi không biết trả lời ra sao.
Liễu Dật lên tiếng: “Tiền bối, ta nghĩ họ biết lệnh ái bình an, nên đặc biệt đến đây để chúc mừng…”
Không rõ Diệp Đồng Lân thật sự già đến độ ngây thơ hay cố tình giả vờ, lão nói: “Thế hả, tốt tốt, cùng vào trong nhà uống chung rượu chúc mừng.” Nói xong, quay người đỡ lấy Diệp Diêu.
Liễu Dật liếc mắt qua thân mình Thất Nguyệt, tuyệt không nhìn đến Thiên Kiêu, đi theo chân Diệp Đồng Lân vào trong phòng.
Thất Nguyệt nhìn thân ảnh của Liễu Dật, đột nhiên nghĩ ra một điều gì đó, nói thầm: “Là người đó, là tiên sinh đoán mệnh cho ta? Ma khí tức vừa rồi là do ông ta xuất ra?” Nàng không muốn nghĩ nhiều, phải vào phía trong nhìn tận mắt, nghe tận tai để chứng minh.
Nàng không nhìn Thiên Kiêu, quay người bước theo Liễu Dật.
Thiên Kiêu nhìn mọi người, nói: “Các vị ca ca, các vị chắc vô cùng kính trọng cây kiếm pháp của huynh ấy, chúng ta đi vào trong xem thử.”
Bốn người gật đầu, theo chân nàng.
Căn phòng vốn không lớn, nháy mắt đã chật ních những người, tứ hộ vệ tuyệt không ngồi xuống, chỉ đứng sau lưng của Thiên Kiêu, nhưng nhãn tình thì tập trung quan sát hắc y nhân tóc trắng thần bí.
Năm người ngồi quanh chiếc bàn bát tiên, Diệp Đồng Lân quay lại quát A Ngưu: “Nhìn cái gì, còn không mau rót trà?”
A Ngưu liên mồm dạ vâng, chạy nhanh ra ngoài.
Đến lúc này, Thất Nguyệt ngồi bên cạnh Thiên Kiêu mới quay đầu nhìn, tức thì trong lòng thất kinh: “Là cô, Cát Lợi Nhi, cô không chết à?”
Thiên Kiêu cảm thấy có chút kỳ quái, Cát Lợi Nhi là ai nhỉ? Lẽ nào mình và cô ta giống nhau đến thế? Sao lại có nhiều người quen cô ta như vậy? Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của Thất Nguyệt, Thiên Kiêu cười nhẹ nói: “Cô nhận lầm người rồi, ta không phải là Cát Lợi Nhi, ta tên gọi Thiên Kiêu.”
Thất Nguyệt nhìn kỹ lại, nhận ra đối phương quả nhiên không phải là Cát Lợi Nhi, ít ra thì khí chất, động tác, ngôn ngữ đều không giống, nhưng khuôn mặt, thân hình, thì y hệt, nàng vội nhận lỗi: “Xin lỗi, ta nhìn nhầm người.”
Diệp Đồng Lân không buồn để ý đến hai người, lão không cảm thấy hứng thú với câu chuyện của họ, thấy A Ngưu đang cầm một bình trà lớn đi vào, vội rót cho Liễu Dật và nói: “Ân nhân, nếu không có ngài thì lão già này đã phải người đầu bạc đưa tiễn kẻ đầu xanh, nào, uống chén trà nhấp giọng, đây là trà hoa nhài do nhà trồng.”
Liễu Dật nhìn lão đầu, quay lại nhìn Thất Nguyệt và Thiên Kiêu, nói: “Tại hạ nghĩ các vị chúc xong rồi, không cần phải lưu lại đây, tại hạ và vị Diệp sư phó này có việc quan trọng cần bàn, nếu các vị không phiền lòng, có thể đi trước.”
Thất Nguyệt nhìn Liễu Dật, đột nhiên bị đôi mắt chàng níu giữ, trong đó đầy bi thương với tang thương, quen thuộc quá, là ai nhỉ? Nhưng nàng tuyệt không đến nỗi ngẩn ra, nói một vài câu chúc mừng với Diệp Đồng Lân rồi quay người bỏ đi.
Thiên Kiêu và tứ hộ vệ cũng không ở lại làm gì, sau khi chúc mừng, bọn họ đều ly khai, trong chớp mắt, cả căn phòng trở lại an tĩnh, chỉ còn lại Liễu Dật, Diệp Đồng Lân với Diệp Diêu và A Ngưu.
Đào Tiểu Vũ’s eBook
Tải ebook tại:
Chương 83: Nghịch Phong Nhi Vũ, Chỉ Tiện Uyên …
Trong phòng trở lại yên tĩnh, Liễu Dật là người đầu tiên cất tiếng phá tan sự trầm mặc: “Diệp tiền bối, tại hạ đã nói rõ ràng ý định đến đây, hiện giờ tại hạ đã chữa khỏi bệnh cho lệnh ái, chắc bây giờ chúng ta có thời gian đàm đạo.”
Diệp Đồng Lân gật đầu nói với A Ngưu: “Ngươi dẫn Diêu nhi ra ngoài đón nắng.”
A Ngưu vội đỡ Diệp Diêu bước ra ngoài, Liễu Dật đương nhiên hiểu rõ Diệp Đồng Lân không muốn có người thứ ba nghe chuyện.
Nhìn theo bóng con gái, Diệp Đồng Lân lắc đầu nói: “Đã ba mươi năm rồi, ta vốn nghĩ có thể sống cuộc đời an tĩnh, nào ngờ thế sự không chiều lòng người, công tử nói đi, cần luyện pháp khí chứ gì, công tử đã cứu con gái tiểu lão, lão tất phải giúp lại một lần.”
Liễu Dật đề nghị: “Tại hạ cần một tòa thành, một tòa Vĩnh Hằng chi thành có thể lơ lửng trên không.”
Diệp Đồng Lân giật mình: “Bao nhiêu năm nay, người khác tìm tiểu lão nhờ luyện tiên gia pháp bảo, danh gia danh kiếm, công tử là người đầu tiên muốn một thứ kỳ quái đến thế.”
Liễu Dật nói tiếp: “Tiền bối đã luyện được pháp bảo, tất nhiên sẽ chế luyện được mọi thứ trong thiên hạ, tại hạ biết tiền bối có thể chế tạo một tòa thành từ nhỏ biến ra to ở trên không trung, nên đặc biệt đến đây thỉnh giáo Diệp lão tiền bối.”
Diệp Đồng Lân thở than: “Công tử cần pháp khí quá đặc biệt, muốn chế luyện được phải có nguyên liệu và thượng cổ kỳ trận đặc thù, còn chuyện thôi động trận pháp của nó, tiểu lão sẽ thử một phen.
Hoàn toàn dựa vào việc hấp thu cửu thiên linh khí của trời đất để có thể duy trì trận pháp này lơ lửng trong không trung, nhờ đó sẽ có đủ năng lượng để vĩnh viễn bập bềnh, chỉ là… nguyên liệu phải tốt, không thì khi tạo được tòa thành trên thiên không này sẽ không chịu nổi linh khí thiên địa tràn vào.”
Liễu Dật hiểu rõ ý tứ của Diệp Đồng Lân rất nhanh: “Nguyên liệu đó là gì, tìm ở đâu?”
Diệp Đồng Lân đáp: “Theo tiểu lão biết, chỉ một nơi có loại nguyên liệu là “Bát hoang tinh khoáng”.
Tại tận cùng phía đông bắc của núi Trường bạch có một tòa động nham tương vạn niên, nhiệt độ vô cùng cao, nham tương ở đó có thể dung hóa cả sắt, “Bát hoang tinh khoáng” chính được sinh ra từ trong dung nham, rất khó có thể lấy được.
Ai có khả năng sống sót trong dung nham đâu, hơn nữa theo truyền thuyết thì trong dòng nham tương có một thứ rất khủng khiếp là Hỏa tinh linh.”
Liễu Dật gật đầu, nói: “Tại hạ biết, tại hạ sẽ mang “Bát hoang tinh khoáng” về thật nhanh, hãy đợi tin nhé.”.
Nói xong, y đứng dậy bước ra cửa.
Y rời khỏi Liên Hoa trấn, ngự kiếm thẳng hướng đông bắc Trường bạch sơn bay đi, trong lòng kích động rất lâu, không ngờ tìm được lão nhân luyện khí nhanh chóng đến vậy, mặc dù “Bát hoang tinh khoáng” khó kiếm, nhưng hiện tại đã xác định được phương hướng, chỉ cần lấy được là có thể luyện chế ra Vĩnh Hằng chi thành, nhanh chóng hoàn thành được bước đầu của kế hoạch.
Y cảm thấy nhẹ lòng hẳn, tâm tình tựa hồ không còn quá phiền muộn, nhìn mây trắng trôi nhanh về sau, y hít sâu một hơi không khí trong lành, xuyên vào tầng mây.
Trong mây trắng lúc này xuất hiện một hắc y nữ tử, gió trên không trung làm áo choàng của nàng tung bay, để lộ cặp chân dài tuyệt mỹ, không phải người lạ mà chính là Thất Nguyệt.
Nàng sinh lòng hiếu kỳ đối với nam nhân thần bí đã đoán vận mệnh cho nàng, tại sao hắn lại biết hết? Thất Nguyệt ngừng phi hành, lơ lửng trong không trung, tự nói: “Hắn đi đâu rồi?”
Đột nhiên, một âm thanh từ phia sau truyền đến: “Cô nương đang tìm tại hạ? Theo chân tại hạ sao?”
Thất Nguyệt xoay Vũ Nguyệt kiếm lại: “Úy, ngươi dọa ta rồi, ta theo chân ngươi thì ảnh hưởng gì.”
Liễu Dật nhìn Thất Nguyệt, đột ngột cảm thấy nha đầu ngốc này bây giờ ngang bướng một cách khả ái, nhớ lại Thất Nguyệt của mười năm trước từng muốn dùng kiếm giết mình, hình như đã thay đổi rất nhiều.
Liễu Dật không lộ ra biểu tình gì, chỉ nói: “Ồ, thật à? Mà… Bây giờ tại hạ đang có nhiều vấn đề phải làm, nếu như lần sau để tại hạ phát hiện cô nương ở phía sau, bất kể cô nương có bám theo hay không, tại hạ giết ngay.”
Thất Nguyệt nhìn vào mắt Liễu Dật, nói: “Hừ, võ công cao thì làm gì, chả lẽ bầu trời là địa bàn của ngươi, ta đi đâu ngươi cũng quản đến chăng?”
Liễu Dật không nghĩ miệng lưỡi nha đầu này lại lợi hại đến thế, lắc đầu: “Được, để xem phi kiếm của cô nương hay tại hạ nhanh hơn.”
Thất Nguyệt nghe thấy liền tỏ ra gấp rút: “À, ta đang rỗi thì cứ để ta theo ngươi, xem ngươi làm việc là được rồi, ngươi thì không phải là thầy bói à? Lúc nào có thời gian thì lại bói giúp ta.”
Liễu Dật không ngờ nha đầu này đột nhiên lại đưa ra chiêu này, nhìn Thất Nguyệt, y lắc đầu nói:
“Cô nương có biết ta muốn đi đâu không?”
Thất Nguyệt đáp: “Không biết nhưng ta khẳng định ngươi không phi hành lung tung, ta đã mười năm phiêu bạt bên ngoài, lâu lắm rồi không hiếu kỳ như bây giờ, ngươi dẫn ta cùng đi nhé.”
Liễu Dật nhìn vào mắt nàng, phảng phất như nhìn thấy ánh mắt đầy mong mỏi dưới cây hoa đào, bất giác gật đầu: “Tại hạ cần đến động nham tương ở Trường Bạch sơn, nguy hiểm lắm, nếu cô nương chết ở đó, đừng có oán tại hạ.”
Thất Nguyệt gật đầu, nói: “Không đâu, ta không oán hận ngươi.”
Liễu Dật nói: “Cô nương tự nguyện muốn chết, tại hạ không còn gì để nói nữa, chúng ta đi thôi”.
Dứt lời, thôi động Bi Mộng kiếm lao vút về phía trước.
Một nam một nữ đều mặc hắc y, ngự kiếm giữa không trung, bay nhanh về hướng đông bắc.
Mái tóc trắng của nam tử phát phơ đùa với gió, trên mặt đeo mặt nạ, chỉ thấy được đôi mắt, bộ y phục đen nhức mắt của nữ tử lả lướt theo làn gió, càng hiển lộ dáng vóc đẹp mê hồn.
Nhìn mây trắng trôi dạt về sau, Thất Nguyệt hỏi: “Ngươi là ma, không phải là người của Nhân gian?”
Liễu Dật đáp: “Cô nương quan tâm đến tại hạ ư? Cô muốn biết điều gì?” Một câu này của y đã huỵch toẹt điều Thất Nguyệt muốn nói ra nhưng vẫn ấp ủ trong lòng.
Thất Nguyệt dừng lại: “Ta chỉ muốn biết, làm sao ngươi có thể biết chuyện giữa ta và thư sinh?”
Liễu Dật không ngờ nha đầu này lại tinh tế như thế, vẫn nhớ chuyện đó, vừa nghĩ vừa đáp: “Tại hạ là thầy bói mà.”
Thất Nguyệt phản bác: “Lý do của ngươi quá khiên cưỡng, ngươi rõ ràng là kiếm giả, làm sao có thể là thầy bói được.”
Liễu Dật lắc đầu: “Lý do tại hạ biết việc giữa cô nương và thư sinh, cô tin hay không thì tùy.”
Thất Nguyệt không nói gì, nàng biết hắc y nhân này có ý muốn che giấu bèn đổi chủ đề: “Ngươi tên là gì?”
Liễu Dật không nghĩ ngợi gì đáp ngay: “Niết nhân.”
Thất Nguyệt nghiêng đầu, nghĩ ngợi một hồi rồi lắc đầu: “Chưa từng nghe qua.”
Liễu Dật không lý tới nàng, mà chăm chú nhìn mây trắng…
Thất Nguyệt nói tiếp: “Ta là người của Ma tộc, tên gọi Thất Nguyệt.”
Liễu Dật thuận miệng: “Tại hạ biết rồi.”
Thất Nguyệt vội hỏi: “Làm sao ngươi biết được?”
Liễu Dật vội đỡ lời: “Tại hạ đã nói mình là thầy bói, nếu như đến tên cô nương còn không biết thì tại hạ kiếm ăn thế nào được?”
Thất Nguyệt không hỏi nữa, nàng biết có hỏi nữa cũng không đến đâu, hai người cứ thế phi hành ngược gió, xuyên mây trắng với tốc độ cao dưới bầu trời bao la.
Liễu Dật tựa hồ nghĩ gì đó, nhìn không gian rộng lớn, tự nói: “Biển xanh thay đổi, tấm lòng si cuồng trôi theo gió, chìm nổi đã bao lần, tình bền như vàng đá, việc đời không như ý muốn, khổ dù hết mà ngọt bùi chưa đến, một thân ta tiêu sái, không cần ai hiểu mình.”
Tịch dương tây hạ, mặt trời lặn xuống ánh xạ ráng hồng lên mây trắng khắp trời, Thất Nguyệt nhìn bóng lưng Liễu Dật, nghe bài từ của y, bỗng thấy mơ hồ mà quen thuộc, tưởng như “y” ở trước mắt.
Giữa không trung, dưới ráng chiều, hai nhân ảnh màu đen, phảng phất như thần tiên trên trời, bay ngược gió, tạo nên một bức tranh hoàn mỹ
Đào Tiểu Vũ’s eBook
Tải ebook tại:
Chương 84: Phù Sinh Nhược Mộng, Thượng Thiên Thanh …
Có lẽ, khi đối diện với nỗi cô đơn, không chỉ là ta và ngươi, mỗi người đều cảm thấy mỏi mệt, chúng ta đều muốn có người bầu bạn, bởi vì chúng ta không phải thánh nhân. (Cổ Long-luận)
Trên trời sao lơ lửng một vầng trăng khuyết tỏa ánh sáng bàng bạc, chiếu rọi mặt đất tối tăm, Liễu Dật và Thất Nguyệt đốt một đống lửa, với tu vi của y, ngự kiếm căn bản không cần phải dừng lại nghỉ, độ ba ngày có thể đến Trường Bạch sơn.
Nhưng Thất Nguyệt thì không thể, tu vi của nàng còn thấp, ngự kiếm chưa tới một ngày đã không thể chịu nổi, nên bất đắc dĩ phải hạ xuống nghỉ ngơi.
Liễu Dật ôm Bi Mộng kiếm nằm xuống bãi cỏ, nhìn lên trời sao bao la vô tận, tựa hồ nghĩ ngợi điều gì.
Thất Nguyệt ngồi bên cạnh, lên tiếng hỏi: “Này, ngươi không đói à?”
Y không nói một lời.
Thất Nguyệt lại hỏi: “Ngươi thì không phải là người à, hình như không hề mệt? Nếu không ăn gì, dạ dày ta sẽ kêu ầm lên đó.”
Y vẫn không lên tiếng, hơi ngần ngừ rồi bật dậy, quay người bước về hướng rừng sâu.
Thất Nguyệt nhìn theo, kêu lớn: “Ồ, ngươi đi đâu?” Nhìn bóng Liễu Dật khuất xa, nàng giậm chân:
“Cái tên đáng chết này, nửa đêm nửa hôm còn đi đâu?”
Nàng đang buồn bực ngồi trên mặt đất, một nhân ảnh màu đen chớp lên, Liễu Dật lại xuất hiện bên cạnh, nhưng lúc này trên tay cầm một con rắn dài cả trượng, trông khá thô kệch, hình như là mãng xà.
Y ném con rắn lên không, tay phải nhanh chóng bạt kiếm, một đạo bạch quang mang theo hắc sắc khí tức chớp qua thân con rắn, rồi biến mất.
Y nhanh chóng tra kiếm vào vỏ, tay phải chạm vào thân rắn, móc ra khúc thịt dài một xích đã được lột da, nhặt một cành cây nhọn sắc trên mặt đất, xuyên miếng thịt vào, nướng trên đống lửa, giải thích: “Vừa nãy tại hạ vào rừng, đang không thấy gì khác thì tìm thấy con rắn này, cô nương cùng ăn nhé.”
Thất Nguyệt nhìn động tác nướng rắn mà ngây dại, cảm giác quen thuộc xiết bao, ở trên đảo hồi mười năm trước, thư sinh không phải cũng nướng thịt rắn cho nàng ăn ư?
Tựa hồ, hai người đều có tâm sự, không biết bao lâu sau, mùi thịt nướng ngào ngạt bốc lên, Liễu Dật vừa nướng vừa nói: “Tuy trường xà hơi khó coi nhưng thịt cực kỳ thơm ngon, không thể không ăn…”
Thất Nguyệt quay phắt lại nhìn, nàng từng được nghe câu nói “thịt rắn cực kỳ thơm ngon”, chính ở trên đảo, thư sinh cũng nói vậy.
Nàng không dám tin vào tai mình, cố gắng mở to mắt, muốn nhìn rõ con người đang ở trước mặt, nhưng lớp khăn màu bạc đã ngăn cách họ.
Liễu Dật đưa miếng thịt rắn nướng ngon lành cho nàng, nói: “Nếm thử trù nghệ của ta xem sao, mùi vị có ngon không?”
Thất Nguyệt nhẹ nhàng cắn một miếng, nhưng hiện tại nàng có cảm nhận thấy mùi vị gì cả, câu nói thứ hai “sao, mùi vị có ngon không?” là câu thư sinh đã từng nói với nàng.
Mỗi câu nói của y đều gợi cho nàng nhớ đến thư sinh.
Thất Nguyệt không chủ tâm tiếp lời: “Nếu như đói quá mà không có lương khô, ta thấy dù ăn thịt người cũng ngon vô cùng.”
Liễu Dật giật mình, câu nói này tựa hồ lặp lại như năm đó, làm y nhớ đến Thất Nguyệt lúc ở trên đảo.
Y từ từ nằm xuống, ngắm sao trên trời, ngôi sao sáng nhất, cô độc nhất.
Thất Nguyệt vừa ăn vừa hỏi: “Ngươi không ăn gì à?”
Liễu Dật thuận miệng đáp: “Không, ăn đồ vật chỉ là một hình thức, hiện giờ thứ tại hạ cần là hỗn độn chi khí.” Rồi chuyển chủ đề: “Tâm pháp tối cao của Ma tộc có phải là Lan Nhĩ Phi Na Thanh?”
Thất Nguyệt dừng lại, lấy làm ngạc nhiên hỏi: “Làm sao ngươi biết? Loại tâm pháp tối cao đó chỉ có Ma chủ mới được học.”
Liễu Dật không tỏ vẻ gì, nhưng từ tiếng “hừ” của y có thể thấy y vô cùng coi thường người được gọi là Ma chủ đó.
Y lại nói: “Tại hạ còn biết, Lan Nhĩ Phi Na Thanh Tâm Pháp của Ma môn hiện giờ mức tối cao chỉ có chín tầng.”
Thất Nguyệt đột nhiên đặt miếng thịt xuống, nhớ lại điều gì đó, nàng nói: “Lẽ nào tâm pháp ngươi sử dụng là Lan Nhĩ Phi Na Thanh?”
Liễu Dật không trả lời câu hỏi của nàng mà nói tiếp: “Cô nương có muốn học không? Nếu muốn học, tại hạ có thể dạy cô nương Lan Nhĩ Phi Na Thanh Tâm Pháp đến tầng chín”.
Từ việc nàng chỉ có khả năng duy trì thời gian ngự kiếm phi hành không đến một ngày, Liễu Dật đã biết tu vi của nàng trong mười năm qua tăng tiến rất chậm, nếu như dạy nàng Lan Nhĩ Phi Na Thanh Tâm Pháp đến tầng thứ chín để nàng có thể đạt đến trình độ của môn chủ thì về sau này, những kẻ tầm thường không thể động đến nàng.
Thất Nguyệt đột nhiên ngây ngẩn, tâm pháp tối cao Lan Nhĩ Phi Na Thanh của Ma môn chỉ có lịch đại môn chủ mới được luyện tập, còn môn hạ luyện loại tâm pháp khác.
Y là ai? Lan Nhĩ Phi Na Thanh là vô thượng tâm pháp của Ma môn, đối với bất kỳ ai thấy cũng là điều dụ hoặc tột độ, nàng cũng không ngoại lệ.
Nàng tỉnh táo lại: “Ngươi thực sự biết Lan Nhĩ Phi Na Thanh Tâm Pháp?”
Liễu Dật không trả lời, chỉ bình tĩnh nói: “Tại hạ chỉ cần cô nương nói một tiếng muốn học, nếu không muốn học, cứ trả lời ngay”.
Lời lẽ đơn giản nhưng đầy uy lực, ngay cả Liễu Dật cũng cảm thấy bản thân biến đổi rất nhiều.
Thất Nguyệt vội gật đầu: “Học, đương nhiên muốn học.”
Liễu Dật nhẹ nhàng ngồi xuống, nói: “Cô nương không được nói với ai là tại hạ dạy hơn nữa, nếu không gặp lúc sinh mệnh nguy hiểm, không được tùy tiện sử dụng Lan Nhĩ Phi Na Thanh.”
Thất Nguyệt gật đầu, trong lòng có phần khẩn trương, tâm tình dao động, hoang mang, mình có nên học loại võ công trong truyền thuyết đó không?
Cánh tay phải màu đen của Liễu Dật duỗi ra, từ chưởng biến thành chỉ, lục sắc quang mang từ trên đầu ngón tay loáng lên, thuận thể điểm vào my tâm Thất Nguyệt, nàng chỉ cảm thấy mắt tối sầm, bản thân như bồng bềnh, chung quanh trống không, hoàn toàn không có gì cả.
Nàng kêu lớn: “Đây là đâu?”
Hắc quang loé lên, thần bí nhân xuất hiện trước mắt nàng, nói: “Đây là tư tưởng của cô nương, nhìn bốn phía đi, tại hạ sẽ truyền Lan Nhĩ Phi Na Thanh Tâm Pháp vào trong óc cô nương, mỗi ngày chỉ cần cô nương phong bế lục thức, dùng linh thức tu luyện tất tốc độ nhanh gấp mười lần người khác.”
Thất Nguyệt nhìn xung quanh, quả nhiên, trong bóng tối lơ lửng những chữ màu lục, lấp loé phát ra ánh sáng, nàng nói với thần bí nhân: “Đa tạ ngươi.”
Liễu Dật dặn: “Tại hạ đi đây, cô nương ở lại đây tu luyện”.
Nói xong, thân ảnh màu đen biến mất.
Trở về bên ngoài, y nhìn Thất Nguyệt đang nhắm mắt, nhẹ nhàng nói: “Hy vọng sau này cô nương không bị bất kỳ ai gây thương tổn, tại hạ chỉ có thể làm được bấy nhiêu thôi.”
Y nhắm mắt lại, cảm thấy trời đất mênh mang, dần dần, dung nhập bản thân vào không gian bao la vô hạn…
Đào Tiểu Vũ’s eBook
Tải ebook tại:
Chương 85: Hỏa Chi Tinh Linh, Triền Thanh Đông …
Nhìn mặt trời dần lên cao, Liễu Dật để một tay ra sau lưng, cảm thán: “Hôm qua đã khác hôm nay, tương tư vô tận, sinh tử xa cách muôn trùng, sầu bao lần, khó mà đo được, nhân sinh như ảo mộng, người mạt lộ, lòng thương tâm, tim vỡ nát, vung kiếm vì hồng nhan…”
Một giọng nữ vọng tới, là tiếng của Thất Nguyệt: “Ngươi dậy sớm thế, có phải vì nhớ đến người trong lòng không?
Liễu Dật quay người lại, nhìn Thất Nguyệt nói: “Cô nương không phải cũng dậy sớm sao? Đêm qua ngủ có ngon không?”
Thất Nguyệt gật đầu nói: “Nhờ Lan Nhĩ Phi Na Thanh của ngươi nên hiện tại đã hết mệt mỏi, tinh thần phấn khởi, chúng ta có thể tiếp tục lên đường.”
Liễu Dật gật gật đầu, hai người tìm một nguồn nước, rửa ráy xong bèn ngự kiếm bay lên, rõ ràng tốc độ của Thất Nguyệt đã tăng đáng kể.
Cần biết Lan Nhĩ Phi Na Thanh là tâm pháp tối cao của Ma tộc, những thứ trong đó cao diệu vô cùng, ẩn tàng khả năng huỷ thiên diệt địa, vì thế bao nhiêu đời nay chỉ có Ma môn Ma chủ mới có quyền tu luyện, những người khác chỉ được luyện tâm pháp khác.
Không ngờ Thất Nguyệt bây giờ bỗng nhiên được tập luyện, cộng thêm được Liễu Dật đích thân chỉ điểm, nên tiến bộ nhanh chóng.
Tối đến, hai người lại hạ xuống nghỉ ngơi, mất khoảng năm ngày đã tới trên Trường Bạch sơn, lúc này đang là tháng chín mùa thu, lá phong phiêu đãng trong gió, hai người lãng du trong rừng rậm, lòng thư thái vô ngần.
Liễu Dật dừng lại, hạ xuống mặt đất: “Căn cứ tự thuật của Diệp tiền bối, động dung nham đó ở quanh đây, chúng ta hiện tại đã tiến vào trong núi, cần phải tìm kiếm thật kỹ.”
Thất Nguyệt gật đầu, hai người bắt đầu tìm kiếm.
Có lẽ do vận khí tốt, hoặc động dung nham này căn bản không có gì bí mật, hai người nhanh chóng phát hiện ra nó nằm sau một hòn núi lớn, phía trên điêu khắc ba chữ lớn đã mờ nhạt: “Nham tương động”.
Liễu Dật lên tiếng: “Là đây rồi, nếu bây giờ cô nương hối hận hay mau quay lại, vào trong tại hạ không thể chiếu cố được đâu.”
Thất Nguyệt nói: “Đừng có nghĩ ta yếu đuối, ta chỉ muốn giết thời gian mà thôi, dẫu thế nào thế giới này không còn ý nghĩa gì với ta, ngươi không cần lo”.
Nỗi buồn quá lớn làm cho lòng chết lịm, xem ra tâm tình nàng tựa hồ đã mất đi theo cái chết của Liễu Dật.
Liễu Dật không nói gì chỉ biết cảm thán trong lòng, rảo bước tiến tới, hai người vừa vào động đã cảm thấy nhiệt phong táp vào mặt, tiến thêm một bước, nhiệt độ tựa hồ cao hơn; hai người không biết đã đi bao xa trong động huyệt màu đen này, chỉ dựa vào tu vi của mình mà nhận biết đường đi.
Không biết đi được bao lâu, bỗng nhiên trước mắt lấp lánh ánh sáng đỏ, nhưng hai ngươi cũng cảm thấy nhiệt độ như như thiêu như đốt, để đi tiếp, Liễu Dật thôi động Lan Nhĩ Phi Na Thanh Tâm Pháp, hình thành một lớp lục quang bên ngoài thân thể, hộ thân cương khí cách ly hơi nóng, trong chớp mắt, áp lực giảm hẳn.
Liễu Dật nhìn Thất Nguyệt ở phía sau, dù nàng không mặc nhiều y phục, thậm chí có chỗ còn để trần, nhưng nàng không ngừng gạt mồ hôi trên trán, y gọi: “Đến đây”.
Nói xong, thôi động tầng thứ mười Lan Nhĩ Phi Na Thanh Tâm Pháp, tỏa rộng phạm vi hộ thân cương khí.
Thất Nguyệt nhìn y rồi cuối cùng đành cất bước, phạm vi bảo vệ của hộ thân cương khí không quá lớn, có thôi động tầng mười cũng chỉ cách ly nhiệt khí trong phạm vi bốn xích.
Khoảng cách giữa hai người trở nên rất gần, mặc dù vậy vẫn dễ chịu hơn so với nhiệt độ như thiêu như đốt bên ngoài, Thất Nguyệt vừa đặc chân vào vòng hộ thân cương khí liền cảm thấy áp lực xung quanh biến mất, thư thái đi nhiều.
Nàng ngạc nhiên nói: “Tu vi của ngươi, khẳng định là cao hơn cả phụ vương ta.”
Nàng nói vậy, trong lòng Liễu Dật nảy ra ý nghĩ: “Nếu như ta giết sạch toàn bộ người trong Ma môn, tâm tình của Thất Nguyệt sẽ thế nào nhỉ? Có giống với tao ngộ của ta mười năm về trước không?”
Nhưng giờ y không có thời gian để nghĩ đến chuyện đó, mục tiêu của y là “Bát hoang tinh khoáng” ở trong động, sau đó kiến lập Vĩnh Hằng chi thành, từ từ báo thù toàn bộ Ma giới, bọn họ có liên minh với nhau không? Phải cho bọn họ nếm mùi báo phục.
Y sải bước về luồng hồng quang phía trước, Thất Nguyệt bám sát phía sau, nhiệt độ càng lúc càng cao, nếu như Thất Nguyệt rời khỏi tầng bảo hộ, nhiều khả năng nàng sẽ bị nướng chín.
Cuối cùng, hai người đến được vùng phát ra hồng quang, vừa nhìn xuống đã thất kinh, không ngờ trong động này quả có nham tương cuộn chảy: trước mắt hai người đột nhiên thoáng đãng, sơn động rộng hẳn ra, hai bên đều có đường rãnh, nham tương đỏ rực chuyển thành màu vàng chảy phía dưới.
Liễu Dật ngoái lại đưa dùng tay phải nắm lấy tay Thất Nguyệt, nói: “Đi sát vào người tại hạ, nếu như cô nương rời khỏi tầng bảo hộ này sẽ nhanh chóng bị biến thành gà nướng ngay.”
Mặc dù tay phải y có đeo găng, Thất Nguyệt vẫn có cảm giác không thoải mái, muốn rút tay về, nhưng khi nghe y giải thích, nàng không tiện làm vậy.
Quả thật, nhiệt độ nơi đây cao đến mức có thể dễ dàng nướng chín một người, nàng không muốn biến thành gà quay nên không phản kháng, mặc cho y nắm tay.
Sơn động phía trên dốc đứng, dòng nham tương nóng rực lục bục nổi lên bong bóng màu vàng, sau đó vỡ ra bắn tứ tán như những cánh hoa nham tương màu đỏ ngập ngụa ý tử vong, Thất Nguyệt hỏi:
“Ngươi biết “Bát hoang tinh khoáng” ở đây hả?”
Liễu Dật lắc đầu: “Tại hạ chỉ biết ở trong động này, không biết nơi cụ thể, chúng ta từ từ tìm vậy.”
Thất Nguyệt vừa đi vừa hỏi: “Không biết là sơn động lớn đến đến đâu nữa đây.”
Càng đi lên càng dốc, sơn động cũng mỗi lúc một rộng hơn, nham tương vẫn không ngừng chảy dưới chân, cảnh tượng đó khiến người ta thấy mình bèo bọt.
Không biết đi được bao xa, sơn động càng cũng rộng lớn hẳn, nham tương giống như một hồ nước, bất quá đó không phải là hồ thông thường, Liễu Dật dừng bước nói: “Có vật đang tiến lại gần chúng ta.”
Tay trái Thất Nguyệt giữ tư thế xuất kiếm nhanh nhất, Liễu Dật lắc đầu: “Tại hạ nghe nói nơi đây có Hỏa tinh linh đã tu luyện nghìn vạn năm, dựa vào địa thế hiện tại, chúng ta …đã đến nơi nguy hiểm”, y nắm lấy tay Thất Nguyệt lùi lại phía sau, cũng cần duy trì khoảng cách nhất định với vách đá bỏng rãy này.
Y từ từ nhắm mắt, dùng Lan Nhĩ Phi Na Thanh Tâm Pháp thôi động cảm thức linh mẫn đến mức cao nhất, lặng lẽ nghe ngóng động tĩnh xung quanh, yên tĩnh quá, ngay cả dung nham đang sôi lục bục cũng không có một chút âm thanh, tựa như sự yên ả trước cơn bão lớn.
Y đột nhiên mở mắt: “Ôm sát tại hạ, nó đang đến đấy.”
Vừa dứt lời, hồ nham tương trước mặt bùng mạnh lên trời một hỏa trụ cự đại.
Hỏa trụ tan biến, trong nham tương xuất hiện một thân thể khổng lồ rừng rực lửa, ánh lửa chói mắt bập bùng quanh mình nó làm cho người ta chỉ thấy được hai chân và hai con mắt phát ra bạch quang, đồng thời một cột “nước” toàn lửa bắn vọt lên.
Đào Tiểu Vũ’s eBook
Tải ebook tại:
Chương 86: Sinh Tử Nhất Thuấn, Ước Mộng Chi …
Thất Nguyệt chưa bao giờ thấy con quái vật nào đáng sợ đến thế: thân hình cao bốn năm trượng, toàn thân là nham tương đỏ lửa, nếu chạm vào luồng hỏa diễm bao bọc phạm vi ba xích kia lập tức bị dung hóa ngay, mắt nó phát ra bạch quang trông càng thêm đáng sợ, ngay lúc vừa mới xuất hiện, nó đã phóng ra một đạo hỏa tiễn, bắn thẳng đến hai người.
Thất Nguyệt nghe cảnh báo vội ôm chặt lấy thân hình vững chắc của y, thân thể lay động, đạp không phi hành, hai người tránh thoát hỏa tiễn rồi tiếp tục lướt xéo về phía đối diện rộng rãi.
Bay qua vùng nham tương nóng như nung, ai mà không kinh sợ, nếu không may rơi xuống thì… kết quả sẽ như thế nào? Nhưng Thất Nguyệt bây giờ ngược lại, trở nên bình tĩnh lạ thường, hiện tại nàng đang ôm thân thể đó, cảm giác thật quen thuộc, thân thiết… phảng phất như trở lại đêm sáng trăng huỳnh hỏa trùng bay đầy trời nhiều năm trước.
Liễu Dật nhẹ nhàng đáp xuống, không gian nơi đây hẹp hơn lúc trước nhiều, y nhìn con quái vật khổng lồ đang dần tiến lại, lên tiếng: “Cô nương lùi lại đi.”
Thất Nguyệt nghe lời lùi lại, nhưng vẫn trong phạm vi của lục quang.
Liễu Dật nhìn quái vật khổng lồ, thầm tính cách đối phó, thân hình nó do nham tương đỏ cấu thành, nếu dùng Bi Tứ Thức sẽ có một cơ hội, nếu không thành công tất sẽ phải chết, trận chiến nào cũng chỉ có một nửa cơ hội mà thôi.
Đột nhiên, trong đầu y lóe lên một tia sáng, nhận thấy không thể sử dụng kiếm, đối thủ là Hỏa tinh linh, hiện tại tu vi của y chưa đến tầng thứ mười ba Lan Nhĩ Phi Na Thanh, khó có khả năng giết được nó, nhưng kết cấu của nó là dạng lưu động, nhất định có một vật giết chết được.
Liễu Dật vòng tay phải ra sau lưng: “Đưa cho tại hạ một quả Thị thần lôi.”
Thất Nguyệt giật mình, Thị thần lôi là một vật đặc thù của Ma môn, do phụ vương luyện chế cho riêng nàng, lúc bình thường rất ít khi sử dụng, huống hồ mười năm gần đây nàng không hề dùng tới, làm sao thần bí nhân lại biết được.
Trong lúc nàng đang ngơ ngẩn, quái vật màu đỏ vung song thủ ném ra hai hai hỏa tiễn.
Liễu Dật thấy nàng không động tĩnh gì mà trước mắt hỏa tiễn lại đang bay đến, thân hình chuyển động, thi triển Ẩn Toàn Cửu Ảnh ôm chặt lưng nàng, nhảy sang vị trí khác né tránh.
Chín chiếc bóng lóe lên trước mắt Thất Nguyệt, cuối cùng hợp thành một người.
Thất Nguyệt hơi mụ mị, người đứng trước mắt nàng, thực sự rất quen thuộc.
Liễu Dật không dừng lại, tay trái khẽ động, lấy ra một vật hình trụ tròn màu đen từ trong túi vải bố tại thắt lưng của Thất Nguyệt, không sai, đó là Thị thần lôi.
Liễu Dật rướn người dặn: “Cô nương đứng cho vững”.
Rồi ném mạnh quả đạn về phía con quái vật nham tương màu lửa, đồng thời tiến lại gần, mắt lóe hồng quang, tay phải loáng qua, Bi Mộng Kiếm được tuốt khỏi vỏ ngân vang, một lưỡi kiếm ánh sáng hình bán nguyệt màu trắng xả vào Thị thần lôi.
“Oàng!”
Thị thần lôi nổ tung làm sơn động rung nhẹ, quái vật nham tương khổng lồ bị nổ tung tóe khắp nơi, nham tương màu đỏ chạm vào phạm vi bốn xích quanh Liễu Dật, lập tức bị bốc lên khói đen rồi tan biến.
Y tính không sai, tinh linh này bất quá là một bộ phận trong nham tương, chỉ có thể làm nó tách từ giữa, sử dụng Thị thần lôi là biện pháp tốt nhất.
Lúc đó Thất Nguyệt đang ngây người bất động, đột nhiên hỏi: “Ngươi là ai? Làm sao biết ta có Thị thần lôi, còn biết cả chuyện ta đặt nó ở đâu?”
Liễu Dật quay đầu nhìn nàng, trả lời: “Tại hạ đã nói mình là thần toán, nên biết rất rõ mọi chuyện về cô nương.”
Thất Nguyệt lắc mạnh đầu: “Không, ta không tin, ngươi lừa ta, căn bản là ngươi muốn trốn tránh, che giấu gì đó, nếu không thì sao ngươi lại đeo khăn che, bỏ xuống đi.” Tựa hồ, nàng muốn xác nhận chuyện gì đó.
Tâm tình nàng đang nổi sóng, kích động vạn phần, sơn động rung chuyển dữ dội, Liễu Dật nhìn quanh: “Sơn động sắp sụp đổ, chắc do Thị thần lôi vừa rồi gây nên, chúng ta…”
Chưa kịp nói hết, Liễu Dật lùi lại một bước, vội dang chân ra, nham tương vô tận ào ào quét qua nham thạch.
Rất nhanh, y và Thất Nguyệt đã cách nhau mười trượng.
Thất Nguyệt cảm thấy toàn thân như ở trong hỏa lò, cảm giác ngạt thở, toàn thân cơ hồ nứt toác, phảng phất như sắp bị thiêu chết.
Khoảng cách giữa hai người không ngừng mở rộng, vị trí Thất Nguyệt đứng đang bị dung nhan xâm thực dần dần, càng lúc càng thu hẹp, cơ hồ sắp chìm trong nham tương, ngay lúc đó, tại chỗ quái vật khổng lồ nổ tung, một ánh hồng quang lóe lên, Liễu Dật quay đầu, trong lòng hoan hỉ: “Là “Bát hoang tinh khoáng”.
Nhưng sơn động lại bắt đầu sụp đổ…
Liễu Dật đảo mắt, tình thế bây giờ buộc y phải lựa chọn, hoặc cứu Thất Nguyệt, hoặc mặc kệ nàng, tìm cách lấy “Bát hoang tinh khoáng”, chỉ cần lấy được là có thể kiến lập Vĩnh Hằng chi thành.
Nhưng giờ y không có thời gian để cân nhắc, nham tương đang trào tới, cự thạch đang rơi khắp sơn động, khoảnh khắc nữa, nơi đây sẽ sụp đổ.
Thất Nguyệt lúc này đã có phần hôn mê, xung quanh nham tương vô tận đang ào tới nhưng nàng đã kịp nhìn thấy “Bát hoang tinh khoáng”, nàng biết, thần bí nhân đến đây chỉ vì nó, nên vô cùng bình tĩnh, bởi người tuyệt vọng không biết sợ gì, kể cả tử vong.
Đột nhiên, nàng cảm thấy thân thể mát lạnh, tiếp đó cảm giác thư thái truyền khắp toàn thân, một bàn tay mạnh mẽ ôm lấy eo, nàng lặng lẽ mở mắt, cố gắng khôi phục ý thức, chỉ thấy nam nhân thần bí đó đang ôm lấy nàng, đạp kiếm bay nhanh ra phía ngoài sơn động.
Nàng không hiểu, y vì cái gì mà muốn cứu nàng, y có thể không quan tâm đến sinh mạng của nàng mà tím cách lấy được “Bát hoang tinh khoáng”, nhưng y đã từ bỏ để cứu nàng.
Liễu Dật cúi nhìn Thất Nguyệt đang trong lòng y, ngự kiếm bay nhanh ra bên ngoài sơn động, lên tiếng: “Đây là lãng mạn ư? Nếu lãng mạn, thì là lãng mạn tử vong, để xem vận khí chúng ta tốt hay không, ra khỏi sơn động này, ai sẽ chết trước?”
Nhãn tình Thất Nguyệt mông lung, hai tay nàng ôm chặt lấy cổ Liễu Dật, câu nói quen thuộc đó nàng đã từng nói, đã từng hỏi y: “Đây là sự lãng mạn?”
Tựa hồ, đấy là an bài của vận mệnh, Liễu Dật muốn nghịch thiên cải mệnh, nhưng vô tình đã bước theo con đường mà vận mệnh buộc y phải đi, lẽ nào không thể tự nắm lấy vận mệnh của mình?
Đào Tiểu Vũ’s eBook
Tải ebook tại:
Chương 87: Hắc Thạch Tinh Anh, Nghịch Thiên Hành …
Vô số tảng đá từ trên nóc động vỡ ra rơi ầm xuống, Liễu Dật đẩy Lan Nhĩ Phi Na Thanh Tâm Pháp đến tầng thứ mười hai Nghịch Thiên, bay ra ngoài sơn động với tốc độ nhanh nhất, đá và nham tương như ác ma truy đuổi sát gót.
“Ầm!”
Cả sơn động sụp đổ, cửa động bị nham thạch vô tận tràn lấp, trong chớp mắt, một đạo hắc quang bay vụt lên trời, xẹt vào mây cao.
Không phải ai khác, chính là Liễu Dật và Thất Nguyệt, đứng trên mây lững lờ bay, làn gió nhẹ nhu thuận, ánh nắng ấm áp, y thở hắt ra: “Quá nguy hiểm, không ngờ chúng ta thoát chết.” Nói đoạn, y chầm chậm đáp xuống một rừng phong.
Thất Nguyệt vội buông tay, đứng sang một bên: “Tại sao ngươi không lấy “Bát hoang tinh khoáng” mà cứu kẻ không quan trọng là ta? Có đáng không?”
Liễu Dật vẫn cầm chuôi kiếm màu đen, bi thương vô tận đã có thể làm an tĩnh trái tim khát máu của y, bình tĩnh trả lời: “Không có gì là đáng hay không đáng, chỉ là nguyện ý hay không thôi”.
Nói xong, y quay người ngẩng đầu nhìn trời, lòng thầm cân nhắc: “Bát hoang tinh khoáng” đã vĩnh viễn bị chôn vùi, mặc kệ, quay về Liên Hoa trấn tìm cách khác vậy.
Y không ngoảnh lại, chỉ nói: “Chúng ta đi thôi, tại hạ cần phải tìm cách khác vậy”.
Không đợi Thất Nguyệt đáp lời, y nhảy lên Bi Mộng kiếm phá không bay đi, hướng về phía Liên Hoa trấn.
Thất Nguyệt cũng tế khởi Vũ Nguyệt kiếm lấp lánh bay vút lên mây, theo sát sau lưng Liễu Dật.
Cần biết Lan Nhĩ Phi Na Thanh là tâm pháp tối cao của Ma môn, tự nhiên có chỗ diệu dụng, luyện thành tầng thứ nhất, tự bản thân tâm pháp sẽ nâng cao với tốc độ gấp bội, hấp thụ hỗn độn chi khí của trời đất bổ sung số chân khí cần thiết.
Dù Thất Nguyệt mới luyện có mấy ngày, nhưng vì tâm pháp liên tục tự đề thăng, hơn hẳn những loại tâm pháp khác đã luyện trong mấy tháng.
Nàng kề vai Liễu Dật phi hành, đột nhiên lên tiếng: “Ta có cảm giác ngươi giống một người.”
Liễu Dật rúng động trong lòng, thầm nhủ: “Nha đầu này tâm tư cũng sâu sắc thật.”
Thất Nguyệt thấy y không trả lời, bèn nói tiếp: “Mười năm trước, ta quen một thư sinh, nhìn mỗi hành động, mỗi lời nói của ngươi, tựa hồ như ta thấy thân ảnh của y, chỉ mỗi… thương tang, lãnh khốc, hung bạo của ngươi là y không có.”
Liễu Dật vẫn không nói gì, nhưng trong đầu y, nảy ra một vấn đề: “Ta đã biến đổi rồi à? Ta già thật rồi, có lẽ tim đã biến thành băng giá, đã chết từ khi nhìn thấu mọi tàn khốc của thế gian?”
Thất Nguyệt không nói nữa, cứ thế, hai người lặng lẽ phi hành, lúc đi mất năm ngày, khi về chỉ nghỉ chân có một lần, hết bốn ngày đã về đến Liêu Hoa trấn.
Đáp xuống bên ngoài trấn, hai người cùng về lò rèn trên ngã tư, vừa vào đã thấy Thiên Kiêu, kẻ giống Cát Lợi Nhi tới chín phần, và bốn hộ vệ, những người luôn kè kè bên nàng.
Liễu Dật liếc nhìn Thiên Kiêu rồi đi vào trong, y không nghĩ lại gặp nàng tại đây, thực sự sợ khống chế không nổi bản thân, nhìn thấy nàng, hình ảnh Cát Lợi Nhi lại hiện lên trước mắt khiến tim y đau nhói.
Lúc này, Diệp Đồng Lân chạy tới: “Sao, ngài lấy được “Bát hoang tinh khoáng” chưa?”
Liễu Dật lắc lắc đầu nói: “Chưa, sơn động đó bị sập “Bát hoang tinh khoáng” cũng bị chôn vùi theo.
Lẽ nào không nơi nào khác có loại khoáng thạch này à?”
Diệp Đồng Lân gật gật đầu nói: “Có, trên mình tiểu cô nương này có một khối, chỉ là…” Tay của lão chỉ vào Thiên Kiêu.
Y quay đầu nhìn Thiên Kiêu và tứ hộ vệ của nàng đang ở sau lưng.
Diệp Đồng Lân nói tiếp: “Thiên Kiêu cô nương này cho lão phu vạn lượng hoàng kim, muốn lão phu dùng “Bát hoang tinh khoáng” để chế tạo một thanh phi kiếm cực phẩm, chẳng qua nó tuyệt không phải là chất liệu tốt nhất để rèn kiếm, nếu là pháp khí, nó còn có tác dụng tăng cường chân lực, nhưng để tạo phi kiếm, còn xa mới bằng “Hắc thạch tinh anh”, đó mới là vật liệu thượng phẩm để luyện được phi kiếm.
Liễu Dật như thấy được hy vọng: “Ở đâu có Hắc thạch tinh anh?”
Diệp Đồng Lân nói tiếp: “Ba mươi năm trước, lão nghe nói ở Hoang vu sâm lâm mãi tận cùng Tây Bắc có một con hắc long xuất hiện, Hắc thạch tinh anh chính là viên đá trên đầu nó, giết được hắc long tất lấy được, chỉ là trong trời đất rồng đứng đầu vạn vật, linh khí sâu dày, lại có pháp lực mạnh mẽ, hơn nữa, mọi giống loài đều dưới quyền thống trị của Thiên Long, lão sợ nếu giết hắc long sẽ đắc tội với Thiên Long.”
Liễu Dật nhớ lại lời Lang Vương, Thiên Long và Hỏa Phượng đã kiến lập Thiên Long thần đàn, lại đang chĩa mũi dùi về phía bọn Lang Vương, nhưng tấu xảo làm sao hiện tại ông đã trở thành lão sư của y, vô tình chuyện này gián tiếp dính líu đến y, căn bản không thể tránh được, thôi thì cứ để nó xảy ra rồi đương đầu.
Hồng quang trong mắt Liễu Dật lóe lên: “Hừ! Long tộc… Rồi có một ngày ta sẽ làm cỏ chúng”.
Ngữ khí hiện rõ sự cuồng ngạo, tự tin, mọi người đều nghĩ vậy, hoàn toàn tin rằng y làm được.
Y quay sang nói với Thiên Kiêu: “Tại hạ sẽ tìm Hắc thạch tinh anh về đổi lấy “Bát hoang tinh khoáng”, cô nương có thể tạm hoãn thời gian chế tạo phi kiếm chăng? Như vậy chúng ta đều có lợi, phi kiếm của cô mạnh hơn một tầng, tại hạ cũng có được vật mình cần.”
Thiên Kiêu liếc nhìn y: “Có thể! Chỉ là ta không biết ngươi có lấy được Hắc thạch tinh anh về hay không?”
Liễu Dật hỏi Diệp Đồng Lân: “Hoang vu sâm lâm cách đây bao xa?”
Diệp Đồng Lân đáp: “Khoảng ba ngàn dặm.”
Liễu Dật quay sang Thiên Kiêu: “Độ năm ngày tại hạ sẽ tới được Hoang vu sâm lâm, thêm hai ngày tìm hắc long và năm ngày quay về, chắc trong vòng mười hai ngày có thể hoàn thành, đến lúc đó cô nương sẽ biết tại hạ lấy được Hắc thạch tinh anh không.” Giọng nói đầy kiên định, không thể hoài nghi được.
Thiên Kiêu tựa hồ bị trấn áp, nhất thời không thốt lên lời.
Liễu Dật nói tiếp: “Để khỏi lãng phí thời gian và bắt cô nương chờ lâu, tại hạ sẽ xuất phát ngay đây.” Nói xong, y xoay người đi ra phía ngoài, cước bộ vững chắc hữu lực, phảng phất như không gì ngăn trở được việc y muốn.
Thất Nguyệt bật dậy, chạy theo: “Ta cũng muốn đi.”
Liễu Dật vừa đi vừa nói: “Lần này nguy hiểm hơn nhiều, tại hạ phải giết một con rồng, tinh anh trong vạn vật, không loại quái vật nào nguy hiểm bằng nó đâu.”
Thất Nguyệt lắc đầu: “Ta không sợ, ta sẽ thận trọng.”
Liễu Dật không nói gì thêm, ra đến bên ngoài trấn liền tế khởi trường kiếm màu đen, tung người lên rồi phá không phi hành lướt thẳng vào mây cao.
Thinh không bao la vô hạn, tương lai còn bao điều chưa biết, nhưng y dũng cảm đương đầu với tất cả.
Có lẽ đời là như vậy, một người đã trải qua cái chết, càng hiểu được cuộc đời, biết tất cả những gì cần phải đối diện.
Thất Nguyệt thấy y phi hành trên cao, cũng ngự kiếm bay lên theo sát, nàng tự hỏi: “Y rốt cuộc là ai? Trong mắt tràn ngập bi thương và tang thương, nhưng lại dám đối diện tất cả, không nề hà gian nguy nào, rõ ràng lòng y đã chết nhưng lại nỗ lực hoàn thành mọi việc, y là ai?”
Đào Tiểu Vũ’s eBook
Tải ebook tại:
Chương 88: Long Ngâm Hổ Khiếu, Phong Khởi …
Có lẽ, đời người là một chuyện đau thương cười ra nước mắt, vô cùng giản đơn bày ra trước mắt, nhưng đặt vào tam thiên đại thế giới nơi trần thế lại biến thành phức tạp vô biên…
Chỉ mất bốn ngày, tức là nhanh hơn dự kiến một ngày, hai người đã đến Hoang vu sâm lâm.
Với sự trợ giúp của Lan Nhĩ Phi Na Thanh Tâm Pháp, Thất Nguyệt hấp thu hỗn độn chi khí rồi chuyển hóa thành chân khí ngự kiếm, xem ra ngộ tính của nha đầu này không tồi.
Hai người giảm tốc độ, cảnh tượng trước mắt khiến họ có phần ngần ngại, tựa hồ từ thủa cha sinh mẹ đẻ đến giờ chưa bao giờ tưởng tượng nổi trên đời lại có một nơi như thế.
Hoang vu sâm lâm trải dài vô tận, cây cối toàn màu đen cháy, như thể vừa bị lửa thiêu, từ trên nhìn thấy toàn khói đen dầy đặc, nhưng họ biết không phải do lửa đốt mà do hắc long.
Trên mặt đất đầy thi cốt, nhìn kỹ thấy có xương người, xương động vật, thậm chí có cả nhưng bộ xương rất lớn, nhiều khả năng là xương tu luyện giả của Yêu tộc.
Hai người tiếp tục phi hành trên tầng không của Hoang vu sâm lâm vô cùng vô tận.
Thất Nguyệt đột nhiên hỏi: “Khu rừng lớn thế này, chúng ta phi hành đã hai thời thần mà không thấy điểm tận cùng, tìm hắc long bằng cách nào?”
Liễu Dật không trả lời, trầm tư nghĩ ngợi, Thất Nguyệt nói không sai, hai người đã bay liền hai thời thần mà rừng vẫn ngút ngàn, cứ thế này chắc phải mất cả tháng mới tìm hết khu rừng, làm sao có thể khiến hắc long xuất hiện.
Đột nhiên, y nhớ tới câu nói của Niết nhân: “Ngươi hiện tại là ma, trong thân thể cuộn chảy cuồng bạo chi huyết vạn năm không đổi”.
Đối với máu, y mười phần thích thú vì đã từng nghe Niết nhân cho biết mùi cuồng bạo chi huyết có khả năng kích thích dã tính nguyên thủy của bất kỳ động vật nào, chỉ cần phát giác có mùi vị, kể cả cách hàng ngàn dặm, sinh vật đó sẽ nổi điên xông tới.
Nhưng có một vấn đề khác nảy sinh, nếu như dùng cuồng bạo chi huyết, nhiều khả năng dẫn dụ các sinh vật quanh đây xuất hiện, vốn hắc long đã vô cùng khó đối phó, nếu như sinh vật yêu tộc xuất hiện thì xoay sở làm sao?
Thất Nguyệt thấy y đang suy nghĩ bèn hỏi: “Ngươi có biện pháp gì chưa?”
Liễu Dật gật đầu, nói: “Biện pháp thì có nhưng cực kỳ nguy hiểm, hắc long là tinh anh trong long tộc, rất khó đối phó, nhưng nếu như nếu dẫn dụ cả người của Yêu tộc kéo đến, thì càng phiền.”
Thất Nguyệt hỏi: “Biện pháp gì?”
Liễu Dật nói: “Không biết cô nương đã từng nghe qua về cuồng bạo chi huyết chưa, đó là dòng máu của Chân ma tộc, chỉ sợ dùng nó sẽ hấp dẫn Yêu tộc kéo đến.
Cần biết cuồng bạo chi huyết có tác dụng gây chú ý đối với yêu tộc, lại còn làm cho chúng phát cuồng.”
Thất Nguyệt cả kinh: “Ngươi lấy đâu ra cuồng bạo chi huyết, chỉ có Chân ma tộc mới có, nhưng Chân ma tộc đã biến mất hoàn toàn rồi”.
Đột nhiên, nàng nhớ lại tình cảnh khi y bạt kiếm, buột miệng: “Ý ngươi là… ngươi là Chân ma?”
Liễu Dật nhìn nàng, trong mắt lóe hồng quang, lạnh lùng nói: “Nếu không làm sao tại hạ có cuồng bạo chi huyết?”
Trong lòng Thất Nguyệt ớn lạnh, người của Chân ma tộc đã biến mất, bây giờ người trong Ma tộc không cần đến sự thống trị của Chân ma, nếu như để cho Nhân gian chánh đạo và Ám chi ma đạo biết được thân phận thật của y, nhiều khả năng họ sẽ hợp lại quần công, vì Chân ma là đại biểu tà ác nhất trên thế gian, không chủng tộc nào có thể khoan dung.
Liễu Dật nói tiếp: “Cô nương sợ à? Chân ma vẫn luôn ở bên cạnh, tại cô không biết đó thôi.”
Thất Nguyệt bình tĩnh lại, nàng nói: “Ta rất ngạc nhiên, nhưng nói sợ thì hoàn toàn không, lòng người trên thế gian còn đen tối hơn ma, bọn họ nghi ngờ, giết hại lẫn nhau chỉ vì danh lợi, mặc dù ngươi là ma, nhưng ta chưa hề thấy ngươi làm điều tà ác, ngược lại ngươi còn cứu ta một lần.”
Liễu Dật cất giọng lạnh lùng: “Hừ! Một ngày nào đó, khi thời khắc đến, cô nương sẽ thấy ma đáng sợ thế nào.”
Lời nói của y khiến Thất Nguyệt hoảng sợ, con người trước mắt nàng băng lãnh như ma, cơ hồ không lời nói nào có thể cảm hóa được, đã bao nhiêu ngày qua, nàng chỉ thấy đôi mắt đầy bi thương và tang thương …
Liễu Dật rút phắt trường kiếm ra, cắt nhẹ một nhát trên cổ tay trái, giọt máu đen tuyền rỉ ra.
Nhưng trong chớp mắt, miệng vết thương đã khép lại.
Thất Nguyệt nhìn xuống, hỏi: “Đó là cuồng bạo chi huyết?”
Liễu Dật gật đầu: “Đi, chúng ta phải tìm nơi trú ẩn trước, xem xét tình hình rồi mới tính tiếp.”
Hai người chuyển hướng phi hành, mới quay đầu được nháy mắt, một tràng long ngâm vang dội đất trời, mây gió biến sắc, bầu trời xanh lam lập tức bị mây đen che phủ.
Liễu Dật chỉ vào một cái gò đất: “Xuống đây, nhanh đến chỗ này.” Hai người lao xuống thật nhanh, thu trường kiếm về, ẩn nấp ở phía sau.
Chớp mắt, mây đen trên bầu trời hé ra, một con rồng khổng lồ mình sọc đen dài cả trăm trượng xuất hiện, uốn éo hạ xuống, tứ trảo hữu lực của nó cơ hồ có thể phá tan mọi thứ, lớp vẩy lấp lánh, chiếu rọi mặt đất tối đen.
Nó quét đôi mắt đỏ lòm một vòng, tìm xem cuồng bạo khí tức xuất phát từ đâu, khí thế uy nghiêm khiến người nào cũng hồn kinh phách tán.
Liễu Dật dặn: “Khi tại hạ xông ra, cô nương cứ nấp tại đây, tại hạ không hiểu lắm sở học của mình, chẳng rõ đã đạt đến trình độ nào, nên không dám bảo đảm đối phó được với nó, vạn nhất tại hạ gặp chuyện gì, cô nương tự tìm đường chạy trốn.”
Thất Nguyệt nhìn y, nếu không thấy giọt máu cuồng bạo đó, nàng thực sự không tin y là Chân ma.
Đúng lúc y toan hiện thân thì một tiếng hổ gầm vang lên, làm bụi bay cuộn khắp trời, sấm sét ầm ? vọng khắp vũ trụ, hai dải mây đen lập tức xoắn lại, sấm vang chớp giật, Liễu Dật nói: “Có lẽ thần vật nào đó xuất hiện.”
Hai người từ từ thò đầu ra xem, bất giác sởn cả gai ốc.
Một con bạch hổ thân hình dài khoảng ba mươi trượng, lông trắng muốt có điểm hoa văn màu đen, trên thân mọc ra một đôi cánh màu trắng, khiến nó có thể bay trên không, tứ trảo to lớn mà hữu lực, đôi mắt màu ngọc bích nhìn hắc long chằm chằm, hiển nhiên nó cũng mạnh mẽ không kém gì hắc long.
Tiếng hổ gầm vang, chấn động cả Hoang vu sâm lâm, bạch hổ ngoác miệng, để lộ hàm răng dài hai xích, giống như những lưỡi đao nhọn, uy phong vô bỉ.
Liễu Dật nhìn Bạch Hổ, sao mà quen thuộc, hình như đã gặp qua ở đâu… Đúng, là đồ tượng xuất hiện trong mắt của Kim Lâu chủ nhân, con bạch hổ đó không lớn thế này, nhưng giống hệt.
Lúc này phong vân biến sắc, mặt đất dậy lên cuồng phong, không ngờ một giọt cuồng bạo chi huyết của y đã dẫn đến một trường long tranh hổ đấu.
Đào Tiểu Vũ’s eBook
Tải ebook tại:
Chương 89: Kiếm Trảm Long Thủ, Cuồng Bạo Chi …
Tựa hồ, dự tính của con người vĩnh viễn không chuẩn xác, những lúc ngươi không nghĩ việc gì sẽ xảy ra, nó lại xảy ra, có phải ông trời muốn hý lộng con người không? (Cổ Long-luận)
Liễu Dật và Thất Nguyệt ẩn nấp phía sau gò đất, lặng lẽ quan sát biến hoá tại hiện trường, gió cuồn cuộn, mây mịt mờ, tất cả đều biểu hiện đang xảy ra một trận long tranh hổ đấu.
Liễu Dật vạn lần không ngờ rằng tại Hoang vu sâm lâm này ngoài hắc long còn xuất hiện một thần thú như bạch hổ, không nói đâu xa, chỉ nhìn vào đôi cánh cũng biết nó tuyệt đối không phải loại dã thú bình phàm.
Cùng lúc, một tiếng rồng ngâm vang dội đất trời, hắc long ngẩng đầu kêu một tràng dài, cái miệng to lớn ngoác ra, một đạo hỏa diễm đỏ rực bắn thẳng về phía bạch hổ.
Tựa hồ bạch hổ này rất sợ đạo hỏa diễm, đập mạnh đôi cánh trắng, bay lên không tránh thoát, nó cũng tịnh không dừng lại, hữu trảo vung lên, ba đạo quang nhận đánh thẳng xuống đầu hắc long.
Hắc long đã tu hành ngàn vạn năm, lẽ nào không biết lực đạo của bạch hổ, nó vốn là thần vật trên trời, ở trên không trung đương nhiên chiếm ưu thế, mặc dù thân thể đồ sộ, nhưng chỉ cần uốn người lại, khẽ lách đi đã né tránh được ba đạo quang nhận, mây đen phía sau nó, lập tức bị xuyên thủng ba lỗ, nhưng lại liền lại ngay.
Bạch Hổ gầm một tiếng dài, rung chuyển đất trời, tựa hồ cực kỳ nổi giận, quang mang trong đôi mắt ngọc bích càng rực rỡ, vỗ đôi cánh màu trắng, mở rộng miệng, bay vút tới cắn hắc long.
Mặc dù là yêu vật tu luyện ngàn vạn năm, dưới tác dụng của cuồng bạo chi huyết, dã tính nguyên thủy sẽ bùng phát dữ dội, biến thành điên cuồng không thể khống chế nổi, dẫu không sử dụng thần lực, nhưng chỉ cần sử dụng lợi khí vốn có là răng và móng vuốt, trận thú chiến cũng đã cực kỳ dữ dội.
Liễu Dật và Thất Nguyệt nhìn mà kinh hồn lạc phách, tuyệt không phải vì thần lực kinh khiếp của hai thần thú mà vì thứ điên cuồng nguyên thủy kia, cuồng bạo từ sâu trong nội tâm phát ra ngoài, khiến hai người như được thấy lại khung cảnh thời cổ xưa.
Bạch Hổ tăng tốc, đâm thẳng vào thân thể hắc long, há rộng miệng cắn vào cổ rồng.
Dù toàn thân hắc long được vẩy cứng như sắt bao phủ nhưng răng của bạch hổ quá sắc bén, đã đâm sâu nửa phân, hắc long tựa hồ vạn phần phẫn nộ, lắc lư thân thể, muốn hất văng bạch hổ đi, nhưng bốn chân bạch hổ đã cắm sâu vào vảy, đứng vững chắc trên thân thể nó, không ngừng dùng hàm răng khổng lồ cắn vào đầu.
Đột nhiên cái đuôi đen xì cứng như thép của hắc long quét trúng bạch hổ, “bịch”, bạch hổ không phòng bị văng xuống đất như diều đứt dây, lại một tiếng “Uỳnh!” vang lên, thân hình to lớn của bạch hổ nện xuống mặt đất tạo thành một miệng hố rộng cả chục trượng.
Hình như bạch hổ bị hắc long quét trúng vô cùng đau đớn, không thể ngóc dậy nổi, hắc long vươn đầu phun ra một khối hỏa cầu.
Bạch hổ tỏ ra rất sợ hỏa cầu, mặc dù thân thể còn đau nhưng vẫn lăn tròn một vòng thoát ra khỏi cái hố, quay đầu nhìn lại thấy cái hố bị hỏa cầu làm cho sâu thêm gấp bội, ngọn lửa quả là lợi hại, nhiệt độ còn hơn cả nham tương.
Bạch Hổ nén cơn đau vỗ cánh bay lên, vung song trảo xạ ra sáu đạo bạch quang sắc nhọn bắn thẳng vào hắc long.
Hắc long uốn mình, cuối cùng vẫn không tránh được đạo hào quang sau chót, lớp vẩy đen nhánh trên mình bị quang nhận bóc đi một mảng lớn.
Bạch Hổ cũng biết chớp cơ hội, xông thẳng lên, bốn ngọn trảo sắc nhọn nhanh như chớp cắm vào trong thịt của hắc long, nó gầm lên vang động há mồm to như cái chậu cắn vào eo lưng hắc long, lục sắc huyết dịch nhỏ xuống ròng ròng.
Hắc long đau đớn vô cùng, thân thể lập tức cuộn lại, cuốn chặt lấy bạch hổ, bạch hổ càng cắn xé, hắc long càng cuốn chặt, dần dần, bạch hổ bất động, nhưng hắc long vẫn cuốn chặt thêm, hiển nhiên nó định lợi dụng ưu thế của thân thể xiết chết đối thủ.
Quang mang trong đôi mắt màu ngọc bích của bạch hổ dần lạc đi, tựa hồ chút nữa thôi nó sẽ bị hắc long xiết chết.
Lúc này Liễu Dật mới hành động, khẽ khàng dặn Thất Nguyệt: “Bây giờ là cơ hội tốt nhất, hắc long đã thụ thương, lại đang chiến đấu, chỉ cần lưỡi kiếm của tại hạ đủ chuẩn xác, hoàn toàn có thể chặt đứt đầu nó, cô nương nhớ đừng bước ra.”
Nói xong, Liễu Dật đạp chân nhảy trên không, thi triển chữ “Phù” trong Ẩn Toàn Cửu Ảnh, chín tàn ảnh lẫn vào mây.
Trên không trung, y đột nhiên dừng lại, chín tàn ảnh từ từ hợp làm một, y rút Bi Mộng kiếm, gầm lên vang trời, xuất ra “Toái tinh khởi kiếm” trong Bi Tứ Thức, thời gian chung quanh như dừng lại, một đạo lục quang từ thanh kiếm bắn xuống, cán kiếm dựng thẳng, mây đen từ trên trời đổ về, trong chớp mắt xoáy tròn quanh thân thể y, tà áo đen tung bay theo gió, mái tóc trắng bạc rối bời…
Liễu Dật thôi động tầng mười hai Lan Nhĩ Phi Na Thanh Tâm Pháp, dùng thứ “Toái tâm khởi kiếm” trong Bi Tứ Thức, dùng cuồng bạo chi huyết đẩy thể lực đến mức cực hạn rồi hét lên: “Trảm!”
Kiếm ảnh màu lục sắc tỏa ra một lớp kiếm quang màu tím chém thẳng về hướng hắc long.
Từ phía sau hắc long vang lên tiếng động, hiển nhiên lưỡi kiếm tím sẫm xoáy tròn đã xuyên thấu thân thể nó, chém xuống mặt đất tạo thành.
Hắc long vốn đang đánh nhau với bạch hổ, không ngờ cạnh đó còn có người khác, càng không nghĩ rằng lưỡi kiếm của người đó không thể né tránh được, lúc thấy Liễu Dật bạt kiếm thì lưỡi kiếm đó đã đâm sâu vào đầu nó, ánh mắt đỏ ngầu không kịp phản ứng, “Bịch!” một tiếng, đầu rơi xuống nhưng thân thể vẫn còn uốn lượn giữa không trung, khi Liễu Dật tra kiếm vào vỏ, thân thể nó mới rơi xuống đất, cuốn lớp bụi tung mù mịt.
Y phục Liễu Dật dần ngừng phấp phới, mây đen tan đi, y hạ xuống mặt đất, nhìn hai con thần thú, tựa hồ có phần cảm thán, đó là bản tính nguyên thủy chăng? Bản thân có cuồng bạo chi huyết, mỗi lần trăng tròn lại phải chịu cảnh thiên hỏa phần tâm, lúc đó bản thân y cũng điên cuồng như vậy, có lúc ngẫm lại không hiểu rốt cuộc bản thân y bây giờ là gì?
Bạch Hổ gầm lên một tiếng dài rồi mê man, có vẻ trận tử chiến với hắc long khiến thể lực của nó cạn kiệt.
Lúc này Thất Nguyệt từ phía sau tiến lại, nàng không thể tin được nam tử kia là toán mệnh tiên sinh, kiếm pháp đó tựa hồ đạt đỉnh cao nhất của kiếm đạo, đến được cảnh giới hư vô, phiêu diêu, làm người ta không phân biệt rõ y xuất kiếm hay chưa.
Từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ, nàng chưa từng thấy qua kiếm của ai nhanh đến thế.
Có lẽ, kiếm của y sẽ trở thành truyền thuyết, hoặc thanh kiếm đó sẽ đưa y thành người giang hồ, trong thế gian, chỉ có nhanh mới không thể bị phá, hiển nhiên, nam tử hắc y bạch phát này đã đạt đến mức đó.
Nhưng không ai biết rằng đạt được đến đỉnh cao đó, y đã phải trả giá bằng tất cả những gì mình có, kể cả trái tim cũng không còn nguyên lành nữa.
Đào Tiểu Vũ’s eBook
Tải ebook tại:
Chương 90: Bạch Hổ Phục Chủ, Thiên Niên Hận …
Từng có câu nói, năm trăm lần của kiếp trước mới đổi được một lần cùng kề vai nhau ở kiếp này, đó gọi là
duyên phận trong truyền thuyết.
Trong cuốn sách này, Tàn Nguyệt cũng dùng câu nói này, lẽ nào từ ba đời
ba kiếp trước, đã chú định Liễu Dật không có được duyên phận hoàn mỹ!
Liễu Dật cầm kiếm bằng tay trái, nhìn viên đá đen trong suốt trên đầu hắc long phát ra ánh sáng lấp lánh, vô cùng hấp dẫn, thầm nghĩ: “Đây có phải là Hắc thạch tinh anh? Chỉ cần đúng là nó sẽ đổi được Bát hoang tinh khoáng với Thiên Kiêu sao?” Y ngó quanh, thấy bạch hổ đang nằm dưới đất rên rỉ, mắt nhắm nghiền, có vẻ rất đau đớn.
Thất Nguyệt hỏi: “Ngươi có thể cứu bạch hổ? Nó có vẻ rất đau, chí ít nó đã giúp ngươi giết hắc long.”
Liễu Dật liếc nhìn nàng, lạnh lùng nói: “Cô nương có phải là tôn chủ của Ma tộc Ma môn? Tâm trường biến thành từ bi lúc nào vậy?”
Thất Nguyệt giận dữ: “Sao, người của Ma tộc không có lòng nhân từ được ư? Ai như ngươi là Chân ma, có ma tâm chân chính.”
Nghe những lời này, lòng Liễu Dật đau nhói, y mãi mãi không thể nào quên cảnh tượng mười năm trước: máu chảy thành sông, người yêu thương cũng mãi mãi rời xa.
Y là ma, không sai, tất cả là do bị người khác ép buộc, thiên vô thiên đạo, nhân vô nhân đạo, y không còn đường để đi, không ai giúp được, y phải dựa vào chính bản thân, từng chút từng chút một, tự đưa mình đến gần với kế hoạch phục cừu.
Thất Nguyệt tựa hồ cảm thấy mình có phần quá đáng, cúi đầu nói: “Xin lỗi, ta không cố ý, tính khí ta xưa nay vẫn nóng nảy như vậy.”
Liễu Dật không nhìn nàng mà nhìn bạch hổ: “Tại hạ hiểu tính khí của cô nương, hơn nữa cô nương nói đúng, tại hạ là một ma nhân máu lạnh, không có tình cảm, dù bạch hổ từng giúp mình, tại hạ cũng không nghĩ tới việc cứu nó.”
Nghe y nói, Thất Nguyệt đột nhiên có cảm giác chua xót, y nói y hiểu nàng, vậy mà mười năm nay, người cha thân sinh ra nàng chưa từng nói là hiểu được con gái, lời nói của ông tràn đầy ý giễu cợt, tựa hồ ông coi thường mọi người trên đời, kể cả con người gần như hoàn mỹ là nàng.
Liễu Dật chầm chậm bước tới, tay phải duỗi xuống mặt đất, một đạo hắc sắc khí tức ngưng tụ lại rồi xạ vào thân thể bạch hổ.
Sau khi kiểm tra, y nói: “Nó không sao, chỉ thụ thương trong nội phúc do thể lực tiêu hao quá độ, nghỉ ngơi một chút sẽ không việc gì, chắc độ sau một tuần trà, nó sẽ tỉnh lại.”
Thất Nguyệt nhìn y không nói gì cả, nàng không hiểu, tại sao y lại làm vậy, có phải vì lời nói của mình lúc trước nên mới cứu bạch hổ?
Liễu Dật vừa đứng lên thì một đám bạch sắc vụ khí bay lên, không hiểu chuyện gì xảy ra, theo bản năng, y thi triển chữ “tật” trong Ẩn Toàn Cửu Ảnh, lùi đến bên Thất Nguyệt, tay trái cầm chặt trường kiếm, tựa hồ ở bất cứ góc độ nào, lúc nào, y đều có thể xuất kiếm với tốc độ ánh sáng.
Bạch sắc vụ khí tan đi, thân thể bạch hổ trên mặt đất tự dưng biến mất, liền đó xuất hiện một trung niên hán tử toàn thân y phục trắng, sắc mặt có phần lợt lạt, bộ râu hình như lâu lắm chưa cạo, tay không cầm vũ khí.
Trung niên hán tử thấy y liền ho một tiếng, quỳ sụp xuống: “Tạ ơn cứu mạng của Ma chủ, tính mệnh của Bạch Hổ từ đây sẽ thuộc về Ma chủ.”
Hồng quang trong mắt y lóe sáng, một thân ảnh hiện lên trong ký ức, lạnh lùng nói: “Ngươi là thủ hộ thần thú Bạch Hổ?”
Bạch Hổ gật đầu: “Chính là tiểu thần.”
Liễu Dật không phản ứng gì, nói tiếp: “Ngươi biết ta là ai?”
Bạch Hổ ngẩng đầu lên: “Ngàn vạn năm qua chỉ có một người học được Bi Tứ Thức, nếu Bạch Hổ đoán không sai, Ma chủ là Niết nhân, tà hoàng của Chân ma tộc.”
Liễu Dật tuyệt không nói chỉ lắc đầu, nhẹ giọng: “Từ ba đời ba kiếp trước, bánh xe vận mệnh đã bắt đầu chuyển động, Niết nhân đã chết, còn ta? Ta là ai?”
Mặc dù thanh âm rất nhỏ, nhưng với tu vi của Bạch Hổ, và cự ly giữa Thất Nguyệt không xa, họ đều nghe rất rõ, song không hiểu y nói gì.
Bạch Hổ nói tiếp: “Sao Ma chủ lại xuất hiện tại đây, hình như ngài đã ngủ tới bảy ngàn năm, Bạch Hổ phát giác lời triệu tập của cuồng bạo chi huyết bèn chạy đến với tốc độ nhanh nhất, đột nhiên **ng phải con rồng xấu xí này, may mà Ma chủ kịp thời bạt kiếm.”
Liễu Dật lạnh lùng lắc đầu: “Ngươi không cần đa tạ, ta chỉ vì Hắc thạch tinh anh trên đầu nó, tuyệt không có ý giúp ngươi.”
Bạch Hổ nói tiếp: “Bất kể Ma chủ vô tình hay hữu ý, đã cứu Bạch Hổ tức là ân nhân của tiểu thần, hơn nữa từ bảy ngàn năm trước, người trong Yêu tộc đều dưới quyền Ma chủ.”
Liễu Dật ngửng đầu nhìn trời: “Đã là quá khứ rồi, sau bảy ngàn năm không ai còn biết tới sự tồn tại của Chân ma, ngươi đứng dậy đi.”
Bạch Hổ nghe lời liền bật dậy, sắc mặt tái nhợt, nhìn không rõ thương thế ra sao.
Liễu Dật hỏi:
“Ngươi ở Hoang vu sâm lâm này?”
Bạch Hổ gật đầu nói: “Đúng, tộc nhân của tiểu thần đều cư ngụ ở Hoang vu sâm lâm.
Để né tránh sự truy sát của Thiên long và Hỏa phượng, đành phải chọn nơi thật hoang vu để sinh sống.”
Liễu Dật lại nói: “Ta chuẩn bị kiến lập Ma giới, nếu ngươi có ý muốn theo, hãy đến Vĩnh Hằng chi thành, có lẽ Thiên long và Hỏa phượng không thể truy sát ngươi tại đó”.
Ánh mắt Bạch Hổ trong khoảnh khắc đó đầy cảm kích, hiểu rằng nam tử hắc y bạch phát này là kiếm thủ đỉnh cao, dù Thiên long và Hỏa phượng có liên thủ cũng không thể chiếm được ưu thế, hơn nữa nếu y kiến lập Ma giới mới tất sẽ có thế lực riêng, còn sợ gì người của Thiên Long thần đàn.
Liễu Dật chợt nhớ một chuyện liền hỏi: “Lang Vương chưa tìm đến ngươi à?”
Bạch Hổ lắc đầu: “Chưa.”
Liễu Dật nghĩ bụng: “Không hiểu Lang Vương gặp chuyện gì ở chỗ Kỳ, Lân?” Y không muốn nghĩ nhiều, tiến về phía đầu hắc long, vung trường kiếm tạo ra một đạo kiếm quang hình bán nguyệt tuyệt đẹp, khối Hắc thạch tinh anh đen ngòm rơi xuống.
Y cong tay phải thành trảo, trong chớp mắt, một luồng hấp lực tuôn ra hút Hắc thạch tinh anh vào trong lòng bàn tay.
Y liếc nhìn viên đá thần bí này: kết cầu hình bát giác, phát quang lấp lánh, lại trong suốt, đúng là nguyên liệu thượng hạng để luyện phi kiếm.
Liễu Dật quay người đối diện với Bạch Hổ nói: “Ta phải quay lại Trung Nguyên, ngươi về dưỡng thương trước đã.”
Bạch Hổ từ chối: “Không cần, đó chỉ là vết thương nhẹ, không quá hai ngày sẽ ổn, Bạch Hổ sẽ theo chân đến bất cứ đâu.”
Liễu Dật nhìn Bạch Hổ, như nhớ tới một người, Đại Đao Vương, hán tử nhiệt huyết đó, không biết hắn hiện tại có bình yên không? Y ném Hắc thạch tinh anh cho Bạch Hổ: “Tốt, từ giờ ngươi cứ theo ta, giữ lấy này, chúng ta về Trung nguyên.”
Bạch Hổ đỡ lấy Hắc thạch tinh anh: “Vâng, Ma chủ.”
Đào Tiểu Vũ’s eBook
Tải ebook tại:








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










