[Dịch] Độc Tu
Tập 12 : Không Phải Nhỏ, Mà Hoàn Toàn Không Có!!! (c111-c120)
❮ sautiếp ❯Chương 111: Không Phải Nhỏ, Mà Hoàn Toàn Không Có!!!
Vừa giao thủ song phương đã triển lộ công phu sở trường.
Đối mặt với Cáp Mô Ngạnh Khí Công của Lý Thủy Đạo, Ô Nhật Căn chẳng những không giận ngược lại còn tỏ ra vui mừng, chỉ nghe gã cười điên cuồng nói: “Cáp Mô Ngạnh Khí Công! Ha ha ha ha… hóa ra đồng tham của ngươi là thiềm thừ, thật tốt quá, ngũ hành thủy sinh mộc, hôm nay đúng là đại vận của Ô Nhật Căn ta rồi.”
Liêu Âm Thối!
Ô Nhật Căn còn chưa nói hết câu đã đá thẳng một cước xuống hạ thân của Lý Thủy Đạo, nhưng có vẻ như Lý Thủy Đạo đã sớm chờ một chiêu này của gã, bởi vậy hắn đã nhanh như cắt túm được ống quần của đối phương.
Trên mặt Lý Thủy Đạo lộ ra nụ cười dữ tợn, còn Ô Nhật Căn lộ vẻ mặt kinh hoảng.
Xíat!
Ô Nhật Căn dùng chỉ nhận [1] cắt bỏ ống quần.
[1] : theo hình minh họa trên mạng thì 指刃 – là con dao gắn trong nhẫn đeo tay.
Một tiếng “Phốc xuy” vang lên, Lý Thủy Đạo chỉ kéo được nửa cái ống quần, còn chiêu cắt quần bảo mệnh của Ô Nhật Căn đã thành công, gã cũng tránh thoát được một kiếp.
Ô Nhật Căn vừa tìm được đường sống từ trong chỗ chết, lập tức đơn giản mà nhanh chóng lui về phía sau, trực tiếp giật xuống nửa đoạn ống quần còn lại của mình, tránh để nó làm ảnh hưởng tới hành động.
Chỉ thấy nửa người trên gã mặc bộ hắc y khoan bào, nửa người dưới lại để lộ ra cẳng chân trần, hung hăng giết tới.
Lý Thủy Đạo ỷ vào toàn thân mình cứng rắn, đối diện với thế công của địch vẫn hùng hồn không sợ, ngược lại mãnh liệt đè ép đi lên.
Trong nháy mắt khi hai người bọn họ va chạm vào nhau, Ô Nhật Căn dứt khoát nâng tay đánh ra một chưởng.
Phi Ngô Tại Thiên!
Năm đó, Lý Thiên Lương cũng từng dùng qua một chiêu này.
Chỉ thấy một con rết màu đen có kích cỡ bằng cả cánh tay, trực tiếp xuất hiện rồi lao thẳng vào mặt Lý Thủy Đạo.
Gọng kìm trong miệng con rết công kích thẳng vào huyệt Bách Hội, huyệt Khúc Trì, thậm chí là rất nhiều đại huyệt khác trên đầu, giống như trực tiếp vây quanh phần cổ của Lý Thủy Đạo.
Nhưng chờ tới khi Lý Thủy Đạo vươn tay bắt lấy, con rết kia lại linh hoạt chui vào bên trong bộ y bào rộng lớn của hắn.
Đúng là từ trước đến sau, không thể lo toan mọi mặt!
Thấy Lý Thủy Đạo cúi đầu đi bắt con rết trên người, Ô Nhật Căn nhanh như cắt chớp lấy thời cơ, thi triển đại chiêu.
Mãnh Hổ Thâu Đào!
Một chiêu này vốn được gã vận sức từ trước, chỉ chờ phát động, lại thêm lúc này, gã dứt khoát dùng đồng tham của chính mình tới phân tán sự chú ý của Lý Thủy Đạo, cuối cùng cũng thành công thi triển.
Nhưng đáng tiếc, chẳng trộm được cái gì…
Ô Nhật Căn chưa từ bỏ ý định, lại sờ tới sờ lui một hồi, gương mặt có chút ngây ngốc vì bản thân không chạm tới quả đào lẽ ra phải ở nơi đó.
Rõ ràng vấn đề ở đây không phải quả đào nọ quá nhỏ, giống như đối phương không có thì đúng hơn…
Ngay tại thời điểm Ô Nhật Căn còn đang ngây người, gã chợt phát hiện mái tóc trên đầu bị túm lấy.
Cùng lúc đó, Lý Thủy Đạo nở nụ cười dữ tợn nhìn gã.
Da đầu run lên!
Sinh tử chỉ trong một chớp mắt.
Lý Thủy Đạo hung hăng kéo mái tóc trên tay một cái, sau đó, dùng cả hai bàn tay ấn thẳng xuống đầu Ô Nhật Căn.
Cứ như vậy, phần eo của gã bị kiềm chế, căn bản không thể động đậy được, chỉ có thể khổ sở giữ nguyên tư thế nọ…
Ai kêu ngươi tới trộm đào, có tên kẻ trộm nào không phải trả giá thật đắt?
Lúc này, ngay cả cơ hội cắt đứt mái tóc của mình, Ô Nhật Căn cũng không có, gã chỉ có thể điên cuồng dùng hai bộ móng vuốt sắc bén của mình tới điên cuồng công kích đại huyệt trên nửa người dưới của Lý Thủy Đạo, hi vọng có thể phá đi tráo môn của hắn, từ đó chuyển bại thành thắng.
Chỉ nghe thấy những tiếng vang “Đinh đinh đang đang” giòn tan, phát ra khi bộ móng vuốt kia va chạm vào người Lý Thủy Đạo, nhưng đương nhiên, chúng hoàn toàn không thể tạo thành bất cứ thương tổn gì cho hắn.
Đúng vào lúc này, Lý Thủy Đạo trực tiếp dùng đầu gối tấn công.
Đầu gối của hắn đập thẳng vào mặt Ô Nhật Căn, trong khi hai tay hắn hung hăng ấn đầu gã xuống.
Bành!
Âm thanh va chạm nặng nề truyến đến, khiến cho nhóm tu sĩ Lễ đường đang xem cuộc chiến đều không nhịn được mà ghé mắt nhìn ngang.
Ngay trong nháy mắt đòn công kích nọ đánh ra, cánh tay vốn đang vùng vẫy nhanh đến xuất hiện tàn ảnh của Ô Nhật Căn lập tức rũ xuống, không còn khí lực.
Sợ Ô Nhật Căn còn chưa chết hẳn, Lý Thủy Đạo lại liên tục lên gối thêm hai lần nữa, mỗi một lần đều có thể rõ ràng nghe được âm thanh đầu lâu vỡ vụn.
Tới khi lật ngược lại, gương mặt Ô Nhật Căn đã lõm xuống như một cái ao.
Lúc này… Hẳn là gã đã chết thật rồi.
Lý Thủy Đạo giết chết Ô Nhật Căn, nhưng trong tay áo hắn vẫn còn một con rết thật lớn đang không ngừng đi động.
Hắn trực tiếp nắm lấy tay áo, vừa vặn kiềm chế con bách túc ngô công này, rồi không chút hoang mang kéo nó ra khỏi cổ tay áo của mình.
Con rết nọ vẫn hung hăng vô cùng, vẫn không ngừng phản kháng, nó lại ương ngạnh quấn quanh cánh tay của Lý Thủy Đạo, dùng chân dùng kìm của mình công kích hắn.
Đáng tiếc, toàn bộ đều là phí công, ngay cả làn da cũng không phá được, càng đừng nói đến chuyện phóng độc.
“Đồng tham của ngươi đã chết, nếu ngươi nghe lời, ta sẽ đổi một tên khác cho ngươi tiếp tục bước lên đại đạo, nếu không…” Lý Thủy Đạo còn chưa nói xong, con rết nọ đã phun độc dịch ở phần đuôi vào trong miệng hắn.
Phi!
Lý Thủy Đạo lập tức phun độc dịch trong miệng ra ngoài, sau đó không chút do dự đè con rết nọ xuống, dùng sức quật thẳng nó xuống đất.
Một tiếng nổ ầm vang, máu đen vương vãi khắp nơi, đầu con rết đã bị ném tới nát nhừ, nhưng hắn vẫn không chịu bỏ qua, hai tay lại dùng sức xé toạc thân thể nó, trực tiếp kéo con rết to bằng cánh tay người thành hai đoạn.
Đúng như câu nói “Con trùng trăm chân, chết còn không ngã”, rõ ràng con rết nọ đã bị xé thành hai nửa từ trên xuống dưới, nhưng vẫn còn nằm dưới đất kịch liệt giãy giụa.
Lý Thủy Đạo không chút hoang mang, lập tức kéo cổ tay áo, bích ngọc thiềm thừ vừa rồi vẫn một mực trốn trong túi cổ, nhanh chóng chui ra.
Một con bích ngọc thiềm thừ có kích cỡ bằng bàn tay khẩn cấp bay ra ngoài.
Trong thời gian tiếp đất, thân hình nó đột nhiên bành trướng, trở thành một con kim cương thiềm màu vàng nâu thật lớn.
Chương 112: Tô Tiểu Ngọc!
Thiềm thừ liếm liếm môi, hai mảnh lưỡi hồng thò ra thụt vào hệt như hai thanh kiếm sắc bay tới, chuẩn xác đánh trúng vào một trong hai đoạn thân rết còn đang giãy giụa dưới mặt đất.
Chỉ trong nháy mắt, một nửa con rết đã bị đầu lưỡi của kim cương thiềm cuộn lên, trực tiếp táng thân trong miệng cóc.
Răng rắc răng rắc…
Những người bên ngoài có thể rõ ràng nghe thấy âm thanh nhai nuốt của thiềm thừ.
Ngũ hành thủy sinh mộc, con rết ăn thiềm thừ là đại bổ, trái lại thiềm thừ ăn con rết chỉ có thể xem như một bữa ăn ngon, không coi là đại bổ.
Ngũ hành thổ khắc thủy, bởi vậy bên trong ngũ độc, chỉ duy nhất một con thổ thằn lằn là thiềm thừ không thể ăn được, nó ăn vào chẳng những không được ích lợi gì, ngược lại còn sinh ra tai hại.
Nhưng những con linh vật khác, nó đều có thể ăn được, nhất là kim hạt, một đại bổ vật đối với nó.
Lại nói, vừa rồi. tuy Lý Thủy Đạo nhanh chóng hộc ra hơn phân nửa độc rết trong miệng, nhưng vẫn còn lại một chút xâm nhập vào trong cơ thể, khiến hắn có chút đầu váng mắt hoa.
Cũng may, đối với thiềm thừ độc thể, chút độc dịch này cũng không đáng trở ngại, hơi nghỉ ngơi một chút, tự nhiên có thể hóa giải tất cả độc tố bên trong, chỉ khi trúng độc thằn lằn, Lý Thủy Đạo mới cần phục dụng giải dược.
Đúng lúc này, tu sĩ Lễ đường vốn đang đứng phía trên phong thạch, lập tức cất cao giọng tuyên bố: “Môn hạ đệ tử của Kim Diện Lang Quân, Lý Thủy Đạo, thắng!”
Âm thanh to rõ ấy lập tức truyền khắp khe sâu thí luyện, hồi âm vang vọng hẻm núi.
Một tu sĩ áo trắng của Lễ đường nhanh chóng tiến vào sân đấu, cung kính nói với Lý Thủy Đạo: “Mời theo ta đi lên.”
Bọn họ lại bước lên sơn đạo chật hẹp, quay về phòng giam ban đầu của Lý Thủy Đạo.
Phòng giam ngập tràn ánh mặt trời, tầm nhìn trống trải, ngoại trừ một cái hàng rào sắt, còn lại không có một chút bí bách, ức chế nào.
Lúc này, phía trên phòng giam của hắn đã có một tấm thẻ bài màu đen.
Kẻ giết được một người sẽ treo thẻ đen, kẻ giết được hai người trở lên sẽ treo thẻ đỏ, Lý Thủy Đạo đưa mắt nhìn lại, nhưng không trông thấy một tấm thẻ đỏ nào.
Phải biết rằng, thời gian báo danh tham gia đại chiến suất bài là từ ngày mùng 1 tháng 9 tới mùng 3 tháng 9, trong khoảng thời gian này, bất cứ lúc nào cũng có thể báo danh tiến vào tham gia thí luyện, nhưng lại không biết lúc nào đại chiến sẽ ngừng lại.
Hắn chỉ biết, một khi Lễ đường cảm thấy đại chiến đã đủ hỏa hậu, sẽ cho ngừng lại, hiển nhiên hỏa hậu không đến sẽ không ngừng.
Bản chất của thí luyện này chính là làm cho cường giả càng mạnh, khiến kẻ yếu đi tìm chết.
Dựa theo ý tứ của Hải Xà đạo nhân, tham gia thí luyện càng sớm càng tốt, càng muộn càng nguy hiểm.
Hôm nay mới là ngày báo danh đầu tiên…
Ba!
Một âm thanh ném thẻ bài vang lên trong trẻo từ phía bên phải phòng giam của Lý Thủy Đạo.
Thẻ bài được ném là một tấm bảng gỗ màu trắng.
Vốn dĩ phía bên phải phòng giam của Lý Thủy Đạo còn không có người, hiển nhiên âm thanh hiện tại cho thấy trong lúc hắn chiến đấu đã có người mới tiến vào rồi.
Trước mắt đúng là giai đoạn người mới dũng mãnh tràn vào đông nhất, chỉ thấy ở lối vào sơn cốc đang có một đệ tử Lễ đường dẫn theo hơn mười người tiến vào khe sâu thí luyện.
Một lát sau…
Một đệ tử áo trắng của Lễ đường đi tới, mở hàng rào sắt của phòng giam phía bên phải Thủy Đạo.
Rất nhanh, một tiểu cô nương với dáng người nhỏ xinh đã rời khỏi cửa lao.
Tuổi tác của nàng chỉ chừng mười lăm, mười sáu, nhưng vẻ mặt lại cực kỳ lạnh lùng, trên đầu để tóc ngắn, được cắt tỉa cực kỳ chỉnh tề, khi cơn gió thổi đến, thoạt trông có vẻ vô cùng lão luyện.
Nàng mặc một bộ y bào thuần màu trắng, khá là mộc mạc, nhưng rất vừa người, hoàn toàn không phải bộ “Khoan y hắc bào” mà đám đệ tử Ngũ Độc môn như hắn thường xuyên mặc, nghĩa là trên người nàng có túi cổ, nếu không đồng tham của nàng sẽ ở nơi đâu?
Mà có túi cổ thì kiểu gì cũng có túi trữ vật.
Chung quy lại, giá cả của hai thứ này vốn chẳng chênh lệch nhau, nhưng tác dụng của túi trữ vật lại lớn hơn rất nhiều.
Nàng cầm trên tay một thanh trường kiếm, kiếm còn ở trong vỏ.
Đối với tiểu cô nương này, thanh kiếm ấy khá là to lớn, nhưng nàng lại dễ dàng nắm nó trong tay.
Chậm rãi…
Thiếu nữ đi xuống đáy khe sâu thí luyện.
Không có ai ném thẻ cùng nàng, đương nhiên đối thủ của nàng sẽ do tu sĩ Lễ đường tùy tiện lựa chọn.
May mà kẻ kia không phải Lý Thủy Long, nếu không gã chết chắc rồi.
Một lát sau, kẻ đứng trước mặt thiếu nữ nọ là một thiếu niên cao gầy chừng mười tám tuổi.
Thiếu niên kia cũng nhanh chóng đeo cho mình hai bộ nhẫn kim loại, hiển nhiên đồng tham của gã là con rết, công pháp tu luyện là Bách Túc Thiên Thủ.
Ánh mắt thiếu nữ trở nên kiên định, lập tức nắm chặt trường kiếm trong tay, trên người tản ra túc sát chi khí (sát khí).
Thiếu niên vận dụng Bách Túc Thiên Thủ, biến cánh tay mình thành vô số hư ảnh phô thiên cái địa, lao thẳng về phía thiếu nữ nọ.
Thiếu nữ nọ lại giống như một tia chớp, trường kiếm bay múa, kiếm thế hùng hồn xẹt qua không trung.
Thân thể nhỏ xinh vừa xảo diệu vừa tránh né, rồi nhân cơ hội đánh trả.
Chỉ trong vòng mấy kiếm, nàng đã gọn gàng chém chết thiếu niên cao gầy kia dưới kiếm, máu tươi lênh láng tại chỗ.
Chiến đấu vừa kết thúc, thiếu nữ đã vỗ túi cổ, một con hồng xà uốn lượn từ bên trong chui ra ngoài, nhanh chóng mở cái mồm to như chậu máu, cắn nuốt đồng tham con rết của thiếu niên ấy hầu như không còn.
Ngũ hành mộc sinh hỏa.
Sau khi chiến một trận, đồng tham của thiếu nữ nhận được đại bổ vật, khẳng định là tu vi sẽ tiến nhanh.
Tu sĩ Lễ đường lại cao giọng tuyên bố: “Môn hạ đệ tử của Kiếm Quyết Xà Hoàng, Tô Tiểu Ngọc chiến thắng.”
Tô Tiểu Ngọc nhanh chóng quay về, tấm thẻ bài treo trên cửa phòng giam của nàng đã chuyển thành màu đen.
Tiếp theo là màn thứ ba…
Một người trong đó mặc y bào tối đen, trên tay đeo một đôi bao tay chỉ bạc.
Gã đạp chân vào vách đá, mỗi một bước đều nhẹ nhàng như không trọng lượng, tự nhiên như giẫm trên đất bằng.
Đây là bản lĩnh leo núi đá của thằn lằn, đối phương đang thi triển công phu có tên là “Niêm Phụ Thủ”, cũng là một trong ngũ đại chân công của Ngũ Độc môn.
Chương 113: Có Giác Ngộ Tử Vong, Nhưng Không Có Dũng Khí Tử Vong!!!
Môn công phu này có chút giống Thái Cực Quyền, có thể hóa giải công kích của địch nhân trong vô hình.
Không cần biết đối phương khởi xướng loại công kích nào, đều có thể bị gã xảo diệu dính lấy, sau đó kéo lệch đi, cuối cùng là dùng một luồng kình lực vô hình phản kích lại địch nhân.
Đối thủ của gã cũng là một thiếu niên.
Thiếu niên này đang cầm trong tay một đôi song đao sắc bén.
Thân hình linh hoạt như rắn, mỗi một chiêu đều mang theo một luồng sát khí đằng đằng, tựa Xà Vẫn Triền Thân.
Đao pháp của thiếu niên ấy sắc bén mà mau lẹ, múa may khiến kẻ khác hoa cả mắt, nhưng từ đầu trận đấu đến giờ, vẫn không thể tìm được phương pháp đối kháng cùng Niêm Phụ Thủ.
Song phương đã đánh ít nhất là mười phút rồi…
Tới cuối cùng, thiếu niên Niêm Phụ Thủ nọ cũng tìm được cơ hội, chỉ thấy song chưởng giống như linh xà kia trực tiếp vỗ xuống huyệt Thái Dương của địch nhân, dứt khoát cho một chưởng đánh chết.
Người chiến thắng nhanh chóng gọi đồng tham thổ thằn lằn của mình ra ngoài, chỉ thấy con thằn lằn nọ đột nhiên nhảy ra, một ngụm nuốt vào xà tham của đối phương vào trong bụng, còn hưng phấn há miệng kêu to.
Ngũ hành hỏa sinh thổ.
Thiếu niên Niêm Phụ Thủ cũng vui vẻ ra mặt.
“Đệ có nhìn thấy hay không?” Lý Thủy Đạo đứng ở cửa phòng giam, hướng về phía phòng giam bên trái của Lý Thủy Long kêu gọi.
“Đã nhìn ra.” Lý Thủy Long gật gật đầu, giọng nói có chút ngưng trọng.
Phải biết rằng, mỗi một màn chiến đấu thí luyện diễn ra đều do tu sĩ Lễ đường tỉ mỉ chọn lựa đối thủ, mà tuyệt không phải tùy ý tổ hợp.
Trận đầu: Ô Nhật Căn đấu với Lý Thủy Đạo, ngũ hành thủy sinh mộc, tu sĩ Lễ đường muốn dùng thiềm thừ của Lý Thủy Đạo làm thức ăn cho con rết của Ô Nhật Căn, kết quả lại không như mong muốn, Ô Nhật Căn bị phản sát, con rết của gã cũng bị xé thành hai đoạn cho thiềm thừ nuốt.
Trận thứ hai: Con rắn ăn con rết, ngũ hành mộc sinh hỏa.
Màn thứ ba: Thằn lằn ăn con rắn, ngũ hành hỏa sinh thổ.
Hiển nhiên, tu sĩ của Lễ đường hiểu rất rõ đồng tham của từng tu sĩ tham gia thí luyện, là bọn họ cố ý lựa chọn như vậy.
Hai mắt Lý Thủy Đạo lóe lên một tia quang mang sâu kín.
Phải biết rằng, Kim Diện Lang Quân cũng không nhìn ra ngũ độc đồng tham của các đệ tử, nhưng tu sĩ Lễ đường lại có thể.
Lại nói, đại đa số đám Câu Liêm vệ của Chấp Pháp đường đều có tu vi Dung Linh cảnh, trong khi tu vi phổ biến của nhóm tu sĩ Lễ đường lại tương đối thấp, chỉ có Thông Linh cảnh sơ kỳ, nhưng thân phận của bọn họ lại vô cùng thần bí, chuyên đứng ra quản lý việc hành chính của tông môn.
Theo lẽ thường, tộc nhân của gia tộc tu tiên không thể bước vào Lễ đường được, ít nhất là tu sĩ của Thần Mộc thành Lý gia không có tư cách bước vào Lễ đường.
Lễ đường quản lý thí luyện, công huân, thậm chí là phân phối tài nguyên tu luyện, cho nên theo một điều luật bất thành văn, mỗi một đệ tử có xuất thân từ Lễ đường, đều nắm giữ quyền lực vượt xa Chấp Pháp đường.
Càng nghĩ, ánh mắt Lý Thủy Đạo càng lóe sáng, hắn đứng ngoài cửa phòng giam, nói với Lý Thủy Long ở phòng giam bên trái: “Lý Thủy Long! Đệ hãy nghe ta nói, bản chất của tông môn thí luyện chính là cường giả càng mạnh, kẻ yếu đi tìm chết, phế vật không có quyền sống sót, cho nên nếu màn tiếp theo không ai ném thẻ, đệ hãy chủ động ném đi!”
“Ném thẻ còn không phải đi chịu chết sao?” Lý Thủy Long có vẻ sầu lo nói.
Tuy gã đã chuẩn bị sẵn tư tưởng, nhưng gần đến giờ sống chết, trước mắt vẫn có chút do dự, lùi bước.
Nói đơn giản là gã không dám ném thẻ đi chịu chết, chỉ có thể chờ tu sĩ Lễ đường lật đến thẻ bài của gã lại nói sau.
Có giác ngộ tử vong, nhưng không có dũng khí tử vong.
“Nghe ta, nếu đệ chủ động ném bài, Lễ đường sẽ cho rằng đệ tự tin với thực lực của bản thân, là cường giả, sau đó rất có khả năng bọn họ sẽ an bài cho đệ một xà tham tu sĩ.” Ánh mắt Lý Thủy Đạo chợt lóe sáng, nói.
“Ta chỉ là Thông Linh cảnh sơ kỳ, bọn họ sẽ cho rằng ta là cường giả ư?”
“Có tâm cường giả còn quan trọng hơn thực lực, huống chi bản thân những tu sĩ Lễ đường này chỉ có tu vi Thông Linh cảnh sơ kỳ, làm sao bọn họ có thể nhìn ra thực lực của đệ? Về phần bọn họ có thể phát hiện ra đồng tham của chúng ta, theo ta là có nguyên nhân khác.” Lý Thủy Đạo lộ ra ánh mắt sâu kín nói.
“Chỉ cần bọn họ an bài cho đệ một tên xà tham tu sĩ, đệ liền có thể giết hắn, dùng thằn lằn của đệ nuốt con rắn của hắn, không chỉ giúp tích góp được một trăm điểm công huân, còn có thể gia tăng thực lực bản thân trên diện rộng.” Lý Thủy Đạo bình tĩnh phân tích.
“Nhưng ta giết hắn như thế nào?” Lý Thủy Long mờ mịt hỏi.
“Ta cho đệ một túi Bụi Long Đảm, đệ cứ nắm chặt nó trong tay, đến gần thì ném về phía hắn là được, mấu chốt phải xem đệ có dám hay không thôi.” Lý Thủy Đạo lạnh giọng nói.
Có dám hay không?
Hai mắt Lý Thủy Long toát lên vẻ run sợ.
Nửa năm trước…
Lý Thủy Long về đến gia tộc phụng mệnh kết thân.
Bởi vì nhóm cao tầng gia tộc vô cùng bất mãn đối với biểu hiện của gã ở tông môn, đã khiến người nhà của gã xấu hổ vô cùng.
Phụ mẫu hổ thẹn, huynh đệ tỷ muội bị giễu cợt ở học đường.
Mà đó chỉ vẻn vẹn là chuyện người ta bố trí cho gã đi cọ bô ở tông môn bị người trong gia tộc biết thôi, nếu gia tộc biết cả chuyện đồng tham của gã bị người ta cướp mất, chỉ sợ phụ thân của gã cũng phải đi cọ bô.
Nếu vậy, thà gã chết đi!
Nếu gã dứt khoát hy sinh vì gia tộc, khẳng định là thái độ gia tộc đối xử với phụ mẫu và huynh đệ tỷ muội của gã sẽ thay đổi.
Nghĩ đến đây, Lý Thủy Long lập tức đứng dậy, giơ tay lên, với lấy tấm bảng gỗ màu trắng vốn được treo trên hàng rào sắt, dứt khoát ném nó xuống đất.
Hai bàn tay gã đặt vào trong lòng, một bên nắm chặt sài đao, một bên nhẹ nhàng vỗ về con đồng tham thằn lằn của gã.
Giờ khắc này, trong mắt gã không hề có sinh tử.
Thấy Lý Thủy Long trực tiếp quyết đoán ném thẻ bài của mình như vậy, Lý Thủy Đạo cũng có chút sửng sốt.
Nói ném là ném ngay ư…
Loảng xoảng đương.
Phòng giam phía bên phải Lý Thủy Đạo cũng ném thẻ bài, đúng là nữ hài tóc ngắn cầm đại kiếm nọ.
Nàng ném ra ngoài một tấm thẻ đen.
Dường như nữ nhân này cũng có xà tham.
Hay!
Ngươi đã muốn tìm chết, vậy thành toàn cho ngươi.
Chương 114: Thứ Độc Này Lợi Hại Đến Thế Sao?
Lý Thủy Đạo vội vàng xoay người, đưa lưng ra bên ngoài, nhẹ nhàng vỗ túi trữ vật lấy ra một cái túi giấy.
Khi mở túi giấy ra, sẽ thấy bên trong là một đống bột phấn màu xám.
Đây là Bụi Long Đảm dùng Long Đảm Thảo và tro than chế tác mà thành, độc tính rất mạnh, dù tu sĩ có ngũ độc năng cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Nhưng tu sĩ Ngũ Độc môn, mỗi người đều là độc thể, loại bụi độc không có chuyên môn nhằm vào này, tác dụng cũng không quá lớn, không thể nhanh gọn dứt khoát độc chết địch nhân được, trừ phi có loại độc dược nào đó chuyên môn nhằm vào từng loại độc thể.
Lý Thủy Đạo lấy ra một cây ngân châm từ trên người, rồi tinh tế trộn đống Bụi Long Đảm trong túi.
Trên ngân châm có sẵn thiềm thừ độc dịch, từng giọt từng giọt được nhỏ vào bên trong Bụi Long Đảm, nhanh chóng thẩm thấu vào bột phấn.
Bụi Long Đảm vốn có màu tím, dưới tác dụng của độc dịch, đã dần dần hóa thành màu thủy lam.
Đây là Bụi Long Đảm Thiềm Thừ.
Ngũ hành thủy khắc hỏa, khiến cho túi độc dịch này đã trở thành thuốc bột chuyên môn đối phó với xà tham độc thể.
Đến đây, Lý Thủy Đạo lập tức quay đầu, liếc mắt một cái nhìn ra bên ngoài hàng rào sắt, tu sĩ Lễ đường cao lớn kia đang trên đường đi đến đây.
Hắn nhanh chóng gói lại túi thuốc bột hỗn hợp kia, mọi động tác đều cẩn thận, kỹ càng.
Tới lúc này, một con thằn lằn màu xanh thẫm đã bò đến trước mặt hắn rồi.
Lý Thủy Đạo giao túi giấy nọ cho thằn lằn, thằn lằn há miệng ngậm túi giấy, rồi vô cùng nhanh nhẹn quay về lao tù cách vách.
“Đệ chỉ có một cơ hội, lần này sống hay chết, phải xem tạo hóa của đệ thôi.” Lý Thủy Đạo cao giọng nói.
Lao tù cách vách, Lý Thủy Long tiếp nhận túi giấy từ trong miệng đồng tham của mình, sau đó cẩn thận giấu nó vào trong cổ tay áo.
Đúng khoảnh khắc ấy, một cái bóng thật lớn đã dừng lại bên ngoài cửa vào của lao tù, tu sĩ Lễ đường vươn tay nhặt tấm bảng gỗ màu trắng màu trắng bên dưới, đồng thời mở cửa lao ra, để cho Lý Thủy Long rời đi, bước theo bên cạnh mình.
Sau đó, vị tu sĩ này lại đi tới cánh cửa sắt của nữ hài tóc ngắn, nhặt tấm thẻ đen bị ném xuống đất lên, một lần nữa cẩn thận treo nó lên cánh cửa, bình thản nói: “Nàng cứ an tâm một chút chớ nóng vội, hiện giờ chúng ta chỉ bố trí cho thẻ trắng đối chiến thôi, khi nào trận chiến của thẻ đen bắt đầu, chúng ta sẽ thông báo.”
Sau đó, Lý Thủy Long được đưa tới sân quyết đấu bên dưới khe sâu thí luyện.
Gã đứng trên đài đá đã bị máu tươi nhiễm hồng, yên tĩnh chờ đợi địch nhân của mình đi đến.
Gã đợi thật lâu…
Trong đầu nghĩ ngợi lung tung…
Lý Thủy Long một tay gắt gao nắm chặt túi giấy Lý Thủy Đạo vừa đưa cho, ánh mắt càng ngày càng hung lệ.
Ngay tại thời điểm Lý Thủy Long còn đang nghĩ ngợi lung tung, một tên nam tử mặt trắng không râu, thân thể cường tráng, cơ bắp với những góc cạnh rõ ràng đã đứng phía đối diện.
Trên tay người này không có lấy một kiện binh khí nào, đang trực tiếp ngồi xổm theo tư thế trung bình tấn, vận khí, lớn tiếng thổ nạp.
Hiển nhiên đây là động tác vận chuyển Cáp Mô Ngạnh Khí Công.
Xong rồi, xong rồi… Không phải xà tham tu sĩ, mà là thiềm thừ độc thể, còn là một kẻ tu luyện Cáp Mô Công.
Lý Thủy Long lộ vẻ mặt cười khổ.
Thôi vậy!
“Lệ Xuân, phụ thân, nương… hài nhi hôm nay sẽ chết trận trên thí luyện tràng, sẽ không làm mọi người mất mặt thêm nữa.”
Lý Thủy Long không chút do dự, lập tức rút sài đao bên hông ra, trong lòng ôm theo ý quyết tử, cầm theo con dao nhanh chóng lao về phía đối phương.
Trong hai năm này, gã một mực ở bên trong động phủ của Độc Thủ lão nhân, cầm con dao này bổ củi, động tác đã luyện thành vừa nhanh vừa ngoan độc.
Tới hiện giờ, Lý Thủy Long lại một lần cầm sài đao trên tay phải, khuôn mặt hung ác, gã không chẻ củi nữa, phải dùng nó đi chém người.
Còn tay trái lặng lẽ tiến cổ tay áo mở túi giấy ra, đổ toàn bộ bột phấn bên trong vào lòng bàn tay.
Rồi ngay trong nháy mắt khi hai người tiếp xúc…
“Đi tìm chết!” Lý Thủy Long hú lên một tiếng quái dị, hung hăng ném bột phấn trong tay tới, bột phấn màu thủy lam lập tức hiển lộ theo hình quạt, vương vãi khắp người đối phương.
Sau khi Bụi Long Đảm Thiềm Thừ rơi vào người, phản ứng đầu tiên của nam tử kia chính là thoáng sửng sốt một chút, nhưng ngay tiếp theo, trong miệng gã chợt bật ra một tiếng kêu đầy thê lương thảm thiết.
Chỉ thấy thân thể nam tử này nhanh chóng xuất hiện từng nốt mẩn đỏ quỷ dị, thậm chí còn chảy ra máu tươi.
Gã không ngừng quay cuồng lăn lộn dưới mặt đất, giống như trên người đang bị lửa thiêu.
Thứ độc này lợi hại đến thế sao?
Lý Thủy Long cũng vô tình hít phải một chút bột phấn màu thủy lam đang bay lơ lửng trong không khí, rồi ngay lập tức, gã cảm thấy đầu váng mắt hoa, trời đất quay cuồng, nhưng đương nhiên, hoàn toàn không phản ứng khoa trương như đối thủ.
“Tê… Tê…” Một con độc xà đen thùi nhanh chóng chui ra từ bên hông người nọ.
Nhìn thấy hắc xà này, Lý Thủy Long lập tức giật mình hiểu ra.
Hiển nhiên Cáp Mô Ngạnh Khí Công kia chỉ là giả vờ, độc xà mới là đồng tham của nam tử nọ.
“Chết đi!” Lý Thủy Long hưng phấn vung sài đao trên tay bổ về phía độc xà.
Ngay sau khi gã giơ tay chém xuống, con hắc xà kia đã bị chém thành vài đoạn.
Trong quá trình này, con độc xà nọ cũng kịp cắn một cái vào mu bàn tay gã, điên cuồng rót độc dịch vào trong.
Nhưng đương nhiên, Lý Thủy Long không sợ hãi, gã chỉ coi vết thương nọ như bị muỗi chích mà thôi.
Ngũ hành hỏa sinh thổ.
Xà độc không có tác dụng với gã.
Rất nhanh, một con thằn lằn xanh biếc đã từ bên trong ống quần Lý Thủy Long chui ra, hình thể lập tức biến thành lớn, giống như một con kỳ nhông.
Con thằn lằn nọ lập tức há miệng, nuốt toàn bộ những mảnh thi thể của con rắn kia vào trong bụng, nhai ngấu nhai nghiến.
Ngũ Độc môn dùng “Độc” lập phái, bởi vậy khi tranh chấp cùng những tu sĩ ngoài phái, loại chiêu thức có uy lực lớn nhất mà bọn họ thường sử dụng chính là dùng độc.
Vũ kỹ, đạo pháp, thần thông chỉ là phụ trợ cho thủ đoạn dụng độc mà thôi.
Nhưng khi đám tu sĩ Ngũ Độc môn tranh chấp nội bộ, tác dụng của độc công lại không lớn.
Nói cho cùng, tất cả mọi người đều là độc thể, đều tinh thông độc lý ngũ hành, đều chơi độc từ nhỏ đến lúc lớn lên, sao có thể bị độc chết được?
Chương 115: Ló Đầu Ra Cũng Là Một Đao, Rụt Cổ Lại Cũng Là Một Đao…
Vào tình huống này, vũ kỹ, đạo pháp, thần thông lại trở thành điểm mấu chốt để quyết định thắng bại trong những hồi tranh đấu nội bộ của Ngũ Độc môn.
Nhưng hôm nay bên trong thí luyện tông môn, một tu sĩ Thông Linh cảnh trung kỳ lại bị đối thủ của mình tươi sống độc chết.
Thủ pháp kia cực kỳ đơn giản, hệt như đám du thủ du thực ngoài đầu đường dùng vôi bột ném nhau.
Tu sĩ Lễ đường vốn là trọng tài, đứng phía trên phong thạch, cũng không khỏi im lặng thật lâu, mới mở miệng tuyên bố: “Môn hạ của Độc Thủ lão nhân, Lý Thủy Long thắng lợi.”
Đây là trận thứ tư trong ngày hôm nay…
Một ngày có mười hai canh giờ, và đồng hồ nhật quỹ chỉ có thể dựa vào ánh sáng mặt trời để tính thời gian.
Vị chi là một ngày có thể chiến mười hai trận, ba ngày chỉ có thể chiến ba mươi sáu màn.
Đương nhiên từ ngày mùng 1 tháng 9 tới mùng 3 tháng 9 chỉ là thời gian báo danh, còn về sau đó quy tắc sẽ thay đổi như thế nào, hiện giờ khó mà nói được.
Hết thảy quy củ đều do Lễ đường định đoạt.
Có thể nói Lễ đường chính là người luyện cổ, mà đám tu sĩ tham gia thí luyện như bọn họ chính là cổ trùng.
Lúc chạng vạng, bóng hoàng hôn chiếu rọi xuống, ba tu sĩ Lễ đường bắt đầu phân phát đồ ăn cho lần lượt từng đệ tử tham dự thí luyện.
Bọn họ phân công hợp tác, một người phụ trách phát đồ ăn, hai người khác khiêng đòn gánh.
Một vắt cơm nắm được lá sen bao lại, cùng với một bầu rượu, đó là bữa tối của đám Lý Thủy Đạo.
Không có bát đũa, chỉ có thể dùng tay cầm.
Nhưng gần trăm tu sĩ tham dự thí luyện đều không ngại, mọi người nhanh chóng cúi đầu ăn cơm.
Tuy bên trong túi trữ vật của Lý Thủy Đạo có bát đũa, nhưng hắn cũng không lấy ra, thay vào đó là trực tiếp cầm vắt cơm nắm lá sen trên tay, thưởng thức.
Cơm nắm này được dùng linh mễ nấu thành, trong lúc nấu cơm còn bỏ thêm một chút muối thơm [1], sau khi cắn xuống, linh mễ mềm mại hòa quện cùng mùi thơm nhẹ nhàng nọ lập tức lan tràn khắp khoang miệng, làm người ăn vô cùng thỏa mãn.
Một bầu rượu kia cũng là linh tửu.
Nếu ghé mắt thông qua phần cổ bình thon dài màu xanh ngọc nọ, quan sát tửu dịch sẽ trông thấy hình ảnh tựa như bích ba đãng dạng [2], uống một ngụm vào trong, thấm nhuận cả cõi lòng.
Hôm nay là ngày đầu tiên của đại chiến suất bài, đã chiến tổng cộng mười hai trận, cũng đánh ra mười hai tấm thẻ đen.
Lý Thủy Đạo bước vào nơi này quá muộn, chỉ có thể quan sát được chín trận, bởi vì lúc hắn đến nơi, ba trận khác đã đánh xong.
Nghe Lý Thủy Long nói, hai trận đầu tiên vốn không có người nào ném thẻ bài cả, tất cả đều do tu sĩ Lễ đường tự lật danh sách rồi gọi tên, mà bắt đầu từ màn thứ ba, đều là tu sĩ tham dự thí luyện chủ động ném bài.
Nhất là sau khi bọn họ phát hiện người chủ động ném bài, sẽ được Lễ đường phối cho đối thủ “Thích hợp”, nơi này còn xuất hiện tình trạng các tu sĩ tranh nhau ném bài.
Kỳ thật, những gì Hải Xà đạo nhân nói đều đúng, tông môn thí luyện chính là dưỡng cổ, càng tham gia sớm càng tốt.
Nói cho cùng, ló đầu ra cũng là một đao, rụt cổ lại cũng là một đao, đã dấn thân lên con đường này, làm sao có thể an nhàn, không tranh với thế?
Ngươi không ném thẻ, sẽ có người đến lật thẻ bài của ngươi, tới cuối cùng ngươi chỉ có thể làm quân lương cho người khác.
Luyện cổ là như thế, tông môn thí luyện là như thế, và cả Tu Tiên giới này, chẳng phải cũng là như thế hay sao?
Hoặc là tranh giành hoặc là bị người xử trí.
“Đạo ca, về sau chúng ta nên làm cái gì bây giờ?” Lý Thủy Long ăn xong cơm chiều, lại dựa lưng vào tường đá dò hỏi.
Lý Thủy Đạo im lặng một lát mới đáp lại: “Thiên Vũ thế bá đã sớm nói qua, quy tắc trong tông môn thí luyện chỉ có duy nhất một điều.
Đó là làm cho cường giả càng mạnh, khiến cho kẻ yếu đi tìm chết.
Cường giả ở đây không chỉ xét về thực lực, còn phải chú ý tới tâm tính nữa, cho nên nếu có cơ hội, đệ cứ ném thẻ đi, so với bị động để người ta chọn tới mình, còn không bằng chủ động bước ra khiêu chiến.”
“Ta ư? Huynh còn có Bụi Long Đảm không?” Lý Thủy Long lại hỏi.
Phòng giam cách vách…
Lý Thủy Đạo lại lấy hai túi Bụi Long Đảm từ bên trong túi trữ vật ra.
Phải biết rằng, một gốc Long Đảm Thảo phơi nắng nghiền nát làm thành hỗn hợp tro than có thể chế thành ba túi Bụi Long Đảm.
Tuy theo lý luận, vật này có thể sinh ra ảnh hưởng đối với tu sĩ Ngũ Độc môn, nhưng tác dụng cụ thể như thế nào, Lý Thủy Đạo lại không rõ.
Vì thế, hắn cho Lý Thủy Long một túi, thứ nhất là giúp huynh đệ đồng tộc một phen, thứ hai, hắn muốn thử xem dược tính.
Cho nên hai túi còn lại này chính là đòn sát thủ của Lý Thủy Đạo, đương nhiên không thể dễ dàng cho đi được.
“Ta cũng chỉ còn một túi.” Lý Thủy Đạo cất hai túi Bụi Long Đảm còn lại vào trong túi trữ vật của chính mình.
“Ta dám khẳng định là mình không thể tiếp tục chiến đấu nữa, hiện giờ ta đã có hai trăm công huân, một trăm cho gia tộc, một trăm cho sư phụ, chỉ cần ta có thể còn sống trở về, coi như huynh đi một chuyến này không vô ích.” Lý Thủy Long vui mừng nói.
Có thể giết một người trên thí luyện tràng, đạt được một tấm thẻ đen, gã đã vô cùng cảm tạ Lý Thủy Đạo rồi, nói cho cùng, khi bước chân đến nơi này, gã đã chuẩn bị sẵn tâm lý đi chịu chết rồi.
Nhưng đương nhiên đó chỉ là cảm xúc hiện tại mà thôi, chưa biết chừng khi gã biết trong tay Lý Thủy Đạo vẫn còn hai túi Bụi Long Đảm, có lẽ chút cảm kích này sẽ biến thành bất mãn và oán hận.
“Chúng ta đều tự qua phòng bên cạnh hỏi thăm một chút tình hình đi.” Lý Thủy Đạo đề nghị.
Lý Thủy Long gật gật đầu, sau đó hai người bọn họ đều tự tiến lại gần phòng giam bên cạnh trao đổi cùng vị đạo hữu bên đó.
Thùng thùng, thùng thùng…
Lý Thủy Đạo dùng ngón tay nhẹ nhàng gõ vang cửa sắt của phòng giam.
Tô Tiểu Ngọc đang ngồi tĩnh tọa tại phòng giam phía bên phải Lý Thủy Đạo lập tức mở to mắt, bên trong tràn đầy lãnh ý.
[1] : nguyên văn 咸香 – hàm hương, có vẻ như đây là loại muối thường được dùng để ủ gà.
[2] : nghĩa là sóng xanh dập dềnh, nhấp nhô không ngớt.
Chương 116: Quy Tắc Là Không Có Quy Tắc!
Nàng nhanh chóng đi tới cửa phòng giam, đặt tay lên cửa sắt, lạnh giọng quát lớn: “Ngươi muốn làm cái gì?”
“Tô đạo hữu, chúng ta đều là đồng môn, ta chỉ muốn làm quen một chút mà thôi.” Lý Thủy Đạo gọn gàng dứt khoát nói.
“Cút!” Tô Tiểu Ngọc không khách khí đáp lại.
Nghe vậy, Lý Thủy Đạo thoáng im lặng một lát, mới nói: “Ngươi là Tô Tiểu Ngọc môn hạ của Kiếm Quyết Xà Hoàng, nói vậy, ngươi có biết Nam Cung Cầm hay không?”
Tô Tiểu Ngọc vừa nghe được lời này đã lập tức tới gần phòng giam bên trái, hạ giọng hỏi: “Ngươi là ai? Vì sao lại biết đại sư tỷ của ta?”
“Ta và Nam Cung Cầm là hảo hữu.” Lý Thủy Đạo giải thích.
Nghe vậy, Tô Tiểu Ngọc thoáng sửng sốt, rồi chỉ trong nháy mắt nét mặt lạnh như băng đã đổi thành hòa nhã thân thiện, nàng mỉm cười nói: “Thực xin lỗi, vừa rồi là ta có chút thất lễ, không biết tôn tính đại danh của sư huynh là gì?”
Từ bên trong phòng giam cách vách truyền đến câu trả lời đầy khiêm tốn: “Không dám nhận, ta là Lý Thủy Đạo.”
“Hoá ra là Lý sư huynh, Tô Tiểu Ngọc thất lễ.”
“Tiểu Ngọc, ta muốn hỏi một chút, ngươi hiểu biết bao nhiêu về lần đại chiến suất bài này?” Giọng nói của Lý Thủy Đạo tiếp tục truyền đến từ cách vách.
Tô Tiểu Ngọc có chút băn khoăn trả lời: “Kỳ thật, đây là lần đầu tiên ta tham gia tông môn thí luyện.
Nhưng sư tỷ của ta nói cho ta biết, tất cả tông môn thí luyện đều không có quy củ trước kia.”
Không có quy củ trước kia…
Khó trách Hải Xà đạo nhân chỉ nói cho bọn họ biết một vài nguyên tắc cơ bản, chứ không nói quá kỹ càng.
“Lý sư huynh, ngươi không cần phải lo lắng đâu, tông môn sẽ không tùy ý hy sinh chúng ta, chỉ có những phế vật kia mới là quân lương của chúng ta thôi…” Tô Tiểu Ngọc tiếp tục giải thích.
Lý Thủy Đạo: “…”
Một lát sau…
Lý Thủy Đạo quay đầu nói chuyện cùng Lý Thủy Long.
Trong quá trình đi thăm dò vừa rồi, những thông tin Lý Thủy Long nhận được còn ít hơn Lý Thủy Đạo, phòng giam bên cạnh gã thuộc về một tu sĩ thẻ trắng, vừa hỏi đã kêu không biết, thậm chí đối phương còn không biết quy tắc ném bài cơ bản nhất, ngược lại còn liên tiếp mở miệng hỏi thăm Lý Thủy Long.
Cứ như vậy, một đêm này im lặng trôi qua…
Nửa đêm có một cơn mưa nhỏ, những hạt mưa tí tách xối vào cửa sắt phòng giam, nhưng cũng không làm khu vực bên trong ướt đẫm.
Hôm sau.
Trời vừa sáng…
Lễ đường lại phát đồ ăn cho tất cả người, đồ ăn sáng nay cũng giống như hôm qua, là cơm nắm bọc lá sen cùng với một bình thanh tửu.
Đông…
Tiếng cồng chiêng vang lên.
Tu sĩ Lễ đường có dáng người cao lớn nhất kia lại đứng phía trên phong thạch, lớn tiếng nói: “Người muốn chiến có thể ném bài.”
Hoa lạp lạp lạp lạp…
Khắp nơi bên trong khe sâu thí luyện đêu vang lên âm thanh ném thẻ.
Ngày hôm qua là ngày đầu tiên của đại chiến suất bài, rất nhiều người đều là kẻ lần đầu tiên tham gia.
Bởi vậy ai nấy đều ôm tâm lý quan sát một phen, cho nên hầu hết đều không chủ động ném bài, bởi vậy, cứ nửa canh giờ, tu sĩ Lễ đường đều phải cưỡng chế lật bài một lần.
Nhưng qua một đêm, tựa như bọn họ đều nghĩ thông suốt cả rồi, nên mới dứt khoát ném thẻ bài trong tay mình xuống như vậy.
Lý Thủy Đạo nhẩm tính một chút, ít nhất cũng có hơn năm mươi người vừa ném thẻ.
Nhiều tới mức, phải có bốn tu sĩ Lễ đường cùng lên núi nhặt bài…
Một chén trà nhỏ sau…
Tu sĩ Lễ đường có thân hình cao lớn kia lại tuyên bố: “Vừa rồi có năm mươi sáu người ném bài, trình tự ném bài hôm nay chấm dứt.”
Tiếp đó là năm mươi sáu tu sĩ bắt đầu xếp hàng lần lượt lên sân đấu, một trận nối tiếp một trận, gần như không có thời gian nghỉ ngơi.
Từ buổi sáng miệt mài đánh tới buổi tối, tổng cộng đã chiến hai mươi tám trận, định ra hai mươi tám tấm thẻ đen, cũng kéo đi hai mươi tám bộ thi thể.
Phải biết rằng, tông môn thí luyện từ mười lăm tuổi tới mười tám tuổi chính là thí luyện đơn giản nhất của Ngũ Độc môn.
Tuy thí luyện này tuần theo nguyên tắc tự nguyện, nhưng cả gia tộc lẫn sư môn, đều sẽ khích lệ, thậm chí là bức bách môn hạ đệ tử của mình tham gia thí luyện.
Lấy ví dụ về tu sĩ Lý gia bọn họ đi, một khi tu sĩ kia đã để lại “Hạt giống” của mình ở bên trong gia tộc, thì cũng đồng nghĩa với chuyện bọn họ đã có đủ tư cách tham dự thí luyện rồi.
Thí luyện thì sẽ chết, đúng vậy.
Nhưng những tu sĩ này đã để lại “Hạt giống” trong gia tộc rồi, dù bọn họ có nhiều hơn nữa, gia tộc cũng không diệt vong.
Đây chính là logic của gia tộc, cũng là logic của tông môn.
Nói cho cùng, cá lớn nuốt cá bé, luật rừng, vốn là quy tắc của tầng dưới chót nhất trên thế giới.
Ngày đầu tiên: Người mới bước vào thí luyện, ôm tâm lý quan sát là chủ, cho nên rất ít người ném bài, phàm là người chủ động lên sân, đều được sắp xếp cho đối thủ “Thích hợp”.
Ngày hôm sau: Sau khi đám người mới quan sát một ngày, trong đầu lập tức nghĩ đến những lời ân cần nhắc nhở của trưởng bối, biết không thể kéo dài thêm, vì thế cả đám đều ném thẻ.
Đông người ném thẻ, Lễ đường lập tức sửa chữa quy tắc, bố trí cho năm mươi sáu người ném bài, đánh hai mươi tám trận, hơn nữa còn không hề nhúng tay vào chuyện ghép đôi thích hợp.
Nghĩa là hai mươi tám trận chiến đấu ấy, bọn họ chỉ tùy ý ghép đôi, không còn “Dụng tâm” bố trí ngũ hành tương sinh nữa.
Thậm chí có một trận trong đó còn là hai tu sĩ luyện Cáp Mô Ngạnh Khí Công đánh nhau.
Tới cuối cùng, một người dựa vào chiếc khố sắt trên người, kỹ thắng một bậc, giành được cơ hội phá tráo môn của đối phương trước.
Lý Thủy Đạo quan sát một trận này mà trợn mắt há hốc mồm.
Phải biết rằng, chuyện mặc khố sắt kia chỉ là hắn chợt lóe linh quang, không ngờ lại thật sự có người đi thực hiện.
Có điều, áp dụng thứ này vào thực chiến cũng mang đến hiệu quả không tệ.
Hôm nay là ngày thứ hai báo danh tham gia thí luyện, nhưng cả ngày chỉ có hơn hai mươi người đến đây.
Rõ ràng ngày đầu tiên đã có hơn hai trăm người đến đây, vậy mà ngày thứ hai chỉ có hơn hai mươi người.
Hiển nhiên người muốn đến đã đến từ sớm rồi…
Ngày thứ ba, có chín mươi sáu người ném bài.
Lễ đường bố trí bốn mươi tám màn quyết đấu, cả đám lại miệt mài đánh tới đêm khuya, một hồi chém giết mới chấm dứt.
Chương 117: Kết Án!
Ba ngày, tổng cộng cho ra tám mươi tám tấm thẻ đen, còn lại khoảng một trăm mười hai thẻ trắng không dám xuất chiến.
Từ ngày mùng 1 tháng 9 tới mùng 3 tháng 9, báo danh tham gia tông môn thí luyện chấm dứt.
Tổng kết lại, có hai trăm tám mươi tám đệ tử tới tham gia thí luyện, trong đó có tám mươi tám người chết trận, một trăm mười hai người chưa chiến.
Ngày thứ tư, sơn cốc thí luyện phong bế, thí luyện chính thức bắt đầu…
Tu sĩ Lễ đường mặc áo bào trắng đứng phía trên phong thạch (tảng đá trên đỉnh núi), tay nâng một cuốn quyển trục, cao giọng nói: “Tô Tiểu Ngọc, Lạc Binh lên sân khấu.”
Tô Tiểu Ngọc và Lạc Binh đều có thẻ đen, hơn nữa cả hai đều là xà tham.
“Đây là chuẩn bị cho bọn họ chém giết lẫn nhau, quyết đấu ra thẻ đỏ ư?” Lý Thủy Long lầm bầm lầu bầu hỏi.
“Không có khả năng! Mục đích tông môn tổ chức thí luyện chính là khiến cho cường giả càng mạnh, mà không phải để cường giả tiêu hao lẫn nhau.” Giọng nói của Lý Thủy Đạo vang lên từ phòng giam cách vách.
Lúc này chân mày của hắn cũng nhíu chặt lại, cảm thấy có chút ngoài ý muốn.
“Quan tâm tới hắn làm gì, dù sao cũng phải giết thôi.” Tô Tiểu Ngọc chẳng hề để ý nói.
Một lát sau…
Hai vị xà tham thẻ đen Tô Tiểu Ngọc và Lạc Binh đứng cạnh nhau dưới đáy khe sâu nhuộm máu, mà phía đối diện hai người bọn họ lại là hai người thẻ trắng.
Ánh mắt Tô Tiểu Ngọc đầy vẻ kiên định mà quyết tuyệt, lợi hại mà thấu triệt, bên trong để lộ ra khát vọng đối với chiến đấu.
Lạc Binh bên cạnh, khóe miệng hơi cong lên, để lộ ra tự tin và chờ mong đối với chiến đấu.
Hai người bọn họ chẳng hề sợ hãi chút nào, khí trường vô cùng mạnh mẽ.
Nhưng hai người thẻ trắng đối diện lại khác, ánh mắt bọn họ xoay chuyển không ngừng, để lộ ra bất an và sợ hãi trong lòng.
Một người đã nhíu chân mày lại thành một đường, cả gương mặt đều toát ra nỗi lo lắng đối với nguy hiểm bản thân sắp gặp phải.
Trong khi đó, khóe miệng của người còn lại đang không ngừng run rẩy, dường như rất muốn che giấu cảm xúc bất an trong lòng, nhưng thân thể đang run lên nhè nhẹ, lại biểu hiện rõ ràng tâm lý khẩn trương và không có lấy một chút tự tin nào.
Chiến đấu bắt đầu!
Hai đấu hai.
Trận này không phải chiến đấu mà là kết án.
Bởi vì gần như trong nháy mắt, Tô Tiểu Ngọc và Lạc Binh đã giết chết hai người đối phương.
Mà hai người đối phương lại vừa vặn có đồng tham là con rết.
Ngũ hành mộc sinh hỏa.
Đây là một trận thí luyện được người ta cố ý an bài, khiến cho kẻ yếu hy sinh, làm cho cường giả càng mạnh.
Phía trên sân đấu màu máu đã có thêm hai bộ thi thể, và mấy con trùng trăm chân bị chém thành vài đoạn.
Tô Tiểu Ngọc và Lạc Binh liên thủ, lấy thực lực tuyệt đối giết chết hai người thẻ trắng.
Lúc này, không khí giữa hai người bọn họ lại lập tức chuyển thành căng thẳng.
Ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi.
Vẻ mặt dần dần vặn vẹo, cuối cùng là rút kiếm chĩa thẳng về phía nha.
Lạc Binh lộ ra kiếm thuật khiến người khác phải sợ hãi thở than, chỉ thấy thanh trường kiếm trên tay gã tung bay như Thần ưng giương cánh, nhưng đáng tiếc, lại không thể ngăn cản được công kích của Tô Tiểu Ngọc.
Mấy hiệp sau, Lạc Binh bị đánh bại, gã đành phải từ bỏ chiến lợi phẩm, chủ động nhảy vào suối nước, rời khỏi sân đấu sinh tử.
Tô Tiểu Ngọc triệu hồi ra hồng xà, một mình hưởng thụ chiến lợi phẩm.
Tô Tiểu Ngọc và Lạc Binh đều còn sống quay trở về lồng giam của chính mình, thẻ bài của hai người bọn họ biến thành thẻ đỏ.
Giết một người thẻ đen, giết hai người thẻ đỏ.
Tô Tiểu Ngọc thu lợi càng nhiều, ngoại trừ một trăm công huân, độc tính xà tham của nàng vừa trải qua một lần chân chân chính chính gia tăng.
Lại nói, dấu hiệu cho thấy người nọ đã bước vào Thông Linh cảnh hậu kỳ chính là ngũ độc đồng tham thức tỉnh độc vân thần thông, độc lực càng mạnh, uy lực của độc vân thần thông càng lớn.
Ngũ độc đồng tham phải cắn nuốt thiên hạ vạn độc, mới có thể cường hóa độc lực của bản thân, mà trong đó lại lấy kịch độc ngũ hành tương sinh là lựa chọn hàng đầu.
Cái gọi là tông môn thí luyện kia chính là Ngũ Độc môn dựng lên một cái đài cao, rồi khiến cho cường giả càng mạnh, kẻ yếu đi tìm chết, cá lớn nuốt cá bé… Cũng chỉ như vậy mà thôi.
Ngày thứ tư, tổng cộng chiến mười bảy trận.
Tất cả những tu sĩ thẻ trắng có đồng tham con rết đều bị giết sạch rồi.
Quyết đấu theo hình thức kết án này đã biến toàn bộ bọn họ trở thành quân lương cho tu sĩ xà tham.
Trong đó, Tô Tiểu Ngọc liên tục lên sân hai lần, chém giết bốn người, một ngày ăn được bốn con rết.
Hiện tại, nàng mới mười năm, mười sáu tuổi, chỉ sợ vừa bước qua hai mươi tuổi là có thể thăng cấp Thông Linh hậu kỳ.
Lúc chạng vạng, mười người Tô Tiểu Ngọc, Lạc Binh được phép rời khỏi khe sâu thí luyện.
Tới hiện tại, toàn bộ những tu sĩ thẻ trắng có đồng tham con rết đều bị giết sạch rồi, nếu mặc kệ bọn họ giết chóc, bọn họ cũng chỉ có thể giết chết tu sĩ thẻ đen có đồng tham con rết mà thôi.
Nhưng mục đích tông môn tổ chức thí luyện này lại chính là khiến cho cường giả càng mạnh, mà không phải để tiêu hao nội tình bản thân tông môn.
Đang lúc hoàng hôn, Tô Tiểu Ngọc đứng ngoài cửa phòng giam, chăm chú nhìn về phía Lý Thủy Đạo trong phòng giam, dịu dàng nói: “Sư huynh, ta cáo biệt với ngươi.”
“Chiến lực của Tiểu Ngọc sư muội mạnh mẽ tuyệt đối, ngày khác thăng cấp Thông Linh cảnh hậu kỳ cũng chỉ là chuyện nhỏ.” Lý Thủy Đạo mỉm cười nói.
Tô Tiểu Ngọc chắp tay, ôm quyền trước ngực, vẻ mặt trang trọng mà chân thành, nói: “Sư huynh, Tiểu Ngọc còn kém sư tỷ quá xa, ngày sau nếu có cơ hội, Tiểu Ngọc nguyện mời ngươi đến động phủ của sư tôn ta, phẩm trà nói chuyện cùng sư tỷ.”
Lý Thủy Đạo nhìn bóng dáng Tô Tiểu Ngọc đi xa, khẽ hít một hơi, nói: “Ta nào dám ôn chuyện cùng sư tỷ ngươi, ta tránh nàng còn không kịp.”
Hôm sau, đến lượt thẻ đen thằn lằn đối chiến với thẻ trắng độc xà, tiếp tục tiến hành hình thức xử quyết.
Ngũ hành hỏa sinh thổ.
Lần này, tông môn muốn hy sinh toàn bộ đám tu sĩ thẻ trắng độc xà, thành tựu cho tu sĩ thẻ đen thằn lằn.
Từ lúc sáng sớm, Lý Thủy Long đã bắt đầu run rẩy toàn thân, hàm răng không ngừng va vào nhau lập cập.
Rất nhanh đã đến lượt Lý Thủy Long.
Chương 118: Có Thể Cấp Cứu, Tuyệt Không Ôm Đồm! Cấp Cứu Là Ân, Ôm Đồm Là Cừu!
“Đạo ca, huynh còn Bụi Long Đảm Thiềm Thừ hay không?” Lý Thủy Long run giọng hỏi, đây là cọng cỏ cứu mạng cuối cùng của gã.
“Không có.” Lý Thủy Đạo trả lời như chém đinh chặt sắt.
Có thể cấp cứu, tuyệt không ôm đồm!
Cấp cứu là ân, ôm đồm là cừu!
Huống chi Lý Thủy Đạo cần là một chiến hữu, mà không phải một tên phế vật lúc nào cũng phải chờ hắn đến chùi đít cho mình.
Nghe được tin tức tuyệt vọng như thế, nhưng Lý Thủy Long lại không run rẩy, ngược lại trên môi gã thoáng cười khổ một cái, rồi xoa xoa sài đao trong lòng, trong lòng đã ôm quyết tâm phải chết, chui ra bên ngoài lồng giam, đi thẳng xuống sân đấu tuyệt tử dưới trung tâm khe sâu này.
Đồng tham thằn lằn: Ngô Cửu Linh, Lý Thủy Long đối chiến với hai tu sĩ thẻ trắng có đồng tham con rắn.
Hai đấu hai.
Ngô Cửu Linh giành ra tay trước, lấy uy thế sói đói vồ mồi, nhằm về phía hai địch nhân đối diện.
Còn Lý Thủy Long, lại lui về phía sau mấy bước… cuối cùng là đứng thẳng từ xa xem cuộc chiến, tọa sơn quan hổ đấu.
Ngô Cửu Linh lấy một địch hai, không đủ khả năng, trong lúc vội vàng lập tức gấp giọng hô to: “Ngươi tát bụi độc có uy lực lớn như vậy, vì sao không ra tay?”
Lý Thủy Long: “…”
Lý Thủy Long kiên quyết ngoảnh mặt làm ngơ đối với thỉnh cầu ra tay của Ngô Cửu Linh, vẫn lựa chọn khoanh tay đứng nhìn.
Ngô Cửu Linh muốn thoát ly chiến trường, đáng tiếc hai tu sĩ xà tham nọ lại cắn chết Ngô Cửu Linh, thề chết không bỏ qua cho gã.
Bọn họ biết rõ đạo lý ‘đả thương hai tay không bằng chặt đứt một ngón’, so sánh với phân tán hỏa lực bị hai người đối phương giết chết, không bằng hợp lực giết chết một người, lại hợp lực giết chết một người khác, đây chính là đường sống duy nhất của bọn họ.
Ngô Cửu Linh khổ không nói nổi, vài lần đã muốn dẫn chiến hỏa tới bên người Lý Thủy Long, nhưng không lần này thành công cả.
Dù sao Lý Thủy Long cũng không phải thằng ngốc, gã cứ một mực lang thang khắp chiến trường, quyết tâm “Không tham chiến”.
Rơi vào đường cùng, Ngô Cửu Linh chỉ có thể vận dụng đòn sát thủ cuối cùng của mình.
Chỉ thấy gã nhanh chóng lấy một tấm pháp phù bên trên có khắc chú văn cổ xưa từ trong lòng ra, nắm chặt trong tay.
Sau đó, Ngô Cửu Linh ngưng tụ pháp lực trong cơ thể, lại rót lực lượng vào bên trong pháp phù.
Theo quá trình gã kích hoạt chú văn, pháp phù lập tức tản ra quang mang chói mắt.
Một luồng pháp thuật rộng lớn vô cùng, giống như cơn sóng lớn ầm ầm cuốn về phía đối thủ.
Hai tu sĩ thẻ trắng lập tức cảm thấy thân thể bị trói buộc, trực tiếp chết đi.
Bản thân Ngô Cửu Linh cũng bị trọng thương, khó có thể chống đỡ, cuối cùng trực tiếp ngã xuống đất, không thể đứng lên được nữa.
Tới lúc này, Lý Thủy Long mới chậm rì rì tiến vào chiến trường.
Chỉ thấy gã cầm sài đao trong tay, chém giết hai con độc xà trọng thương, sau đó thả đồng tham thằn lằn của mình ra ngoài, thống thống khoái khoái ăn một bữa no.
Tu sĩ Lễ đường cao giọng tuyên bố môn hạ của Độc Thủ lão nhân Lý Thủy Long thắng lợi.
Nhưng cũng vì Lý Thủy Long không giết thêm người nào, bởi vậy tấm thẻ của gã vẫn có màu đen, hơn nữa còn không nhận được bất cứ điểm công huân nào.
Có điều… không cần phải nghi ngờ gì nữa, trong trận chiến này gã chính là người thắng lớn nhất.
Lại nói, tuy Lý Thủy Long không cố ý, nhưng gã lại giống như một cái que chọc phân, kéo lệch hướng đi của những trận thí luyện kế tiếp.
Vốn dĩ trận chiến giữa hai thẻ đen và hai thẻ trắng là kết án, nhưng tới thời điểm hiện tại, nó lại trở thành một trò chơi càng âm hiểm hơn.
Có ví dụ sờ sờ ngay trước mắt khiến đám tu sĩ thẻ đen khác hiểu được rằng, địch nhân nguy hiểm nhất thường là đồng đội bên người.
Tới cuối cùng, quyết đấu đã diễn biến thành một trận chiến kỳ lạ, rõ ràng là đồng đội nhưng kẻ nào kẻ nấy đều đề phòng cảnh giác với nhau, thậm chí còn trực tiếp áp dụng phương thức nếu không phải ngươi khoanh tay đứng nhìn, thì chính là ta bàng quan đứng ngó.
Vốn dĩ một trận chiến có thể chấm dứt vô cùng nhanh chóng, lại kéo dài cực lâu.
Nếu không phải đã có quy định chiến đấu chỉ được gói gọn trong vòng nửa canh giờ, bằng không cả bốn người tham chiến đều phải chết, chỉ sợ một trận chiến này còn có thể đánh từ sáng sớm đến đêm khuya.
Thậm chí còn có vài lần xuất hiện biến hóa hệt như một trò đùa, đó là hai tu sĩ thẻ trắng đoàn kết nhất trí, đã ngược gió lật bàn chém giết thẻ đen, giành được thắng lợi cuối cùng.
Thẻ trắng biến thẻ đen, thẻ đen biến thẻ chết.
Mà người khởi xướng nên hết thảy những chuyện này, cái tên “Lý Thủy Long” âm hiểm giả dối đã bị lan truyền, khiến cho rất nhiều người khi nhắc đến gã đều nghiến răng nghiến lợi mà gọi là “Lý Âm Long”.
Lý Thủy Đạo nghe được tin tức này, lại thoáng thở phào một hơi, cũng may danh xưng âm hiểm giả dối này không có rơi xuống cái tên của hắn, nếu không… Ách, chẳng phải đã quá bất ổn rồi?
(Lý Âm…Đạo)
Trải qua một trận chiến này, Lý Thủy Long cũng thuận lý thành chương tiến vào Thông Linh cảnh trung kỳ.
Vốn dĩ Thông Linh cảnh không có bình cảnh, chỉ cần có linh vật sung túc cung cấp, là tu sĩ có thể thăng cấp mà không gặp bất cứ trở ngại nào.
Ngũ Độc môn thà bồi dưỡng nên một cường giả, cũng không cần mười tên phế vật.
Phế vật đều là quân lương của cường giả.
Lúc chạng vạng, Lý Thủy Long được phép rời khỏi khe sâu thí luyện, đứng trước cửa lao tù của Lý Thủy Đạo, tâm trạng kích động: “Nếu không phải huynh cho đệ một túi Bụi Long Đảm Thiềm Thừ, ta đã sớm mất mạng.
Ta không có pháp lực, không có vũ kỹ, là huynh vươn tay giúp đỡ, kéo huynh đệ ta một phen, về sau cái mạng này của ta chính là của huynh.”
Lý Thủy Đạo cũng cảm thán nói: “Đệ có được tâm tính cường giả không sợ sinh tử, đó mới là nguyên nhân chân chính giúp đệ sống sót.
Đệ phải nhớ kỹ rằng, người càng không sợ chết, lại càng không dễ chết, ngược lại kẻ càng sợ chết sẽ chết càng nhanh.
Đương nhiên, cẩn thận là điều quan trọng, nhưng có thể sinh ra dũng khí không màng sinh tử, mới là điểm mấu chốt chân chính để cầu sống từ trong chỗ chết!”
Những lời này, Lý Thủy Đạo không chỉ nói cho Lý Thủy Long nghe, hắn càng muốn nói cho chính bản thân mình nghe hơn.
Nếu quá mức cẩn thận, bảo thủ, rất dễ bị tông môn phán định là quân lương cho cường giả, là phế vật cần bị hy sinh.
Chương 119: Lý Thủy Đạo Lên Sân!!!
“Trở về chịu khó tu luyện, trong tương lai trở thành cường giả chân chính nhé.”Lý Thủy Đạo lại khích lệ nói.
“Đạo ca, huynh có ân tựa như tái tạo với ta, ân này trọn đời ta cũng khó quên.
Về sau ta tuyệt không phụ kỳ vọng của huynh, sẽ cố gắng trưởng thành, bảo vệ phụ mẫu thân nhân và gia tộc.” Lý Thủy Long khẳng khái mở miệng nói ra những lời từ sâu trong phế phủ.
Sáng sớm, ngày thứ sáu…
Hai tu sĩ thẻ đen thiềm thừ bị tu sĩ Lễ đường đưa xuống sơn cốc, tiến vào sân quyết đấu.
Quy tắc vẫn như hôm qua là hai đấu hai, bốn người hỗn chiến.
Ngũ hành kim sinh thủy.
Bố cục hôm nay: Thiềm thừ thẻ đen kết án kim hạt thẻ trắng.
Rất nhanh, hai tu sĩ thiềm thừ thẻ đen đã giải quyết xong đối thủ, rồi bắt đầu chuyển qua chém giết lẫn nhau.
Mãi cho đến khi một người không địch lại, bị đánh chạy khỏi sân đấu, trận quyết đấu này mới chấm dứt.
Quy tắc lại thay đổi rồi?
Lý Thủy Đạo mơ hồ cảm thấy có chút kỳ quái.
Phải biết rằng, hai ngày quy tắc trước là hai thẻ đen đối chiến với hai thẻ trắng, sau khi thẻ đen chém giết thẻ trắng, chỉ tranh đoạt đồng tham còn sót lại của thẻ trắng mà thôi.
Nhưng hiện giờ trận đấu lại không dừng lại ở đó…
Lúc này, tu sĩ mặc áo bào trắng đang đứng trên đỉnh núi của Lễ đường, nâng lên một quyển trục, bắt đầu cao giọng điểm danh: “Từ Ngân Bưu, Lý Thủy Đạo lên sân quyết đấu.”
Một lát sau…
Tu sĩ áo trắng của Lễ đường đã đến phía trước cửa lao tù của Lý Thủy Đạo.
Cửa lao tù chậm rãi mở ra…
Lý Thủy Đạo hít sâu một hơi, nhanh chóng chui ra bên ngoài hàng rào sắt.
Sân đấu sinh tử khe sâu thí luyện.
Từ Ngân Bưu và Lý Thủy Đạo sóng vai đứng ở nơi đó, cả hai đều ngưng thần chăm chú nhìn vào hai tu sĩ kim hạt thẻ trắng phía đối diện.
Từ Ngân Bưu để trần thân trên, lộ ra phần cơ bắp rắn chắc, dầu mỡ bóng loáng, bên hông mặc chiếc khố bằng sắt, ngân quang tỏa sáng, chớp lóe hàn quang, sát khí bức người.
Lý Thủy Đạo lại mặc một bộ hắc y khoan bào phổ thông bình thường.
Hai tu sĩ kim hạt thẻ trắng phía đối diện mở rộng Hạt Vĩ Phiêu trong tay, phi tiêu lấp lánh kim quang, hàn quang sắc bén.
Tu sĩ Lễ đường đứng phía trên đỉnh núi lập tức cao giọng tuyên bố quy tắc: “Khu vực chiến đấu của bốn người các ngươi không được vượt qua suối nước, không được vượt qua đỉnh núi đá, thẻ trắng vượt qua, giết chết bất luận tội, thẻ đen vượt qua, hủy bỏ tư cách thí luyện, cướp đoạt hai trăm công huân.”
“Bốn người các ngươi có thể thi triển đạo pháp, vũ kỹ, thần thông, sử dụng yêu thú chiến đấu, cũng có thể sử dụng chế phẩm pháp khí, vũ khí chiến đấu, tóm lại là có thể dùng hết thảy mọi thủ đoạn để giết chết địch nhân, không có hạn chế về chiêu thức, trang bị.
Trong thời gian nửa canh giờ, người thắng có thể nhận được một trăm công huân, nếu vượt quá thời gian còn chưa phân ra sinh tử, chỉ có thẻ đỏ có thể miễn chết, còn lại giết chết bất luận tội.”
Tu sĩ Lễ đường lại một lần nữa nhấn mạnh tính đặc thù bao trùm quy tắc của tu sĩ thẻ đỏ.
“Nếu các ngươi giết chết đối phương, có thể tùy ý xử trí đồng tham của đối phương, nhưng nhóm vật phẩm khác như pháp khí, túi trữ vật, túi cổ… của đối phương, được tính là di vật, sẽ do gia tộc của đối phương lĩnh, người thắng không thể thu về.”
“Trận chiến hôm nay chính là hỗn chiến, thẻ trắng chỉ có thể tử chiến, không thể thoát khỏi sân đấu, còn thẻ đen nếu tự biết không địch lại có thể thoát ly sân đấu.
Trên đây chính là toàn bộ quy tắc, từ bây giờ … trận đấu bắt đầu.” Tu sĩ Lễ đường cao giọng tuyên bố.
Ngay tại khoảnh khắc âm thanh rơi xuống, nhóm tu sĩ Lễ đường bên cạnh lập tức gõ vang chiêng đồng, tiếng gõ chiêng đồng truyền ra chấn động cả sơn cốc.
Chiêng đồng vang dội, kịch tính mênh mông, chiến ý mãnh liệt.
Lý Thủy Đạo nhíu mày, quả nhiên quy tắc đã bị thay đổi, không còn là thẻ đen kết án thẻ trắng, mà là bốn người hỗn chiến.
Cái tên lão Lục Lý Thủy Long kia lại làm tu sĩ Lễ đường phải sửa lại quy tắc…
“Lý đạo hữu, không bằng hai người chúng ta xử lý hai tên thẻ trắng kia trước, lại phân thắng bại sau, ý ngươi như thế nào?” Từ Ngân Bưu mở miệng đề nghị.
Lý Thủy Đạo nhìn về phía mãng hán mặc khố sắt bên cạnh, gật đầu nói: “Hai người chúng ta chỉ phân thắng bại, nhưng bọn họ lại phải phân sinh tử với chúng ta, đương nhiên là cần giết bọn họ trước.”
“Đúng vậy, chúng ta không thể rối loạn nội bộ để hai tên phế vật kia nhân lúc cháy nhà đi hôi của được, chúng ta cần phải giải quyết bọn họ trước.
Vậy kẻ bên trái giao cho ta, tên bên phải giao cho ngươi, ngươi xem có được không?”
“Được!” Lý Thủy Đạo gật gật đầu, hai người đều tự lui lại phía sau mấy bước, lần lượt tập trung vào mục tiêu của chính mình.
Rất nhanh sau đó, Lý Thủy Đạo đã hóa thân thành một bóng đen, trực tiếp lao thẳng về phía tu sĩ chừng mười tám tuổi bên phải.
Tu sĩ kia sợ tới mức cuống quít bắn ra độc tiêu.
Thiên phú thần thông: Bộ phong chi nhãn.
Ngón tay linh hoạt vung lên, đã dễ dàng tiếp được toàn bộ độc tiêu, thậm chí độc tiêu còn nhanh nhẹn xoay tròn trên đầu ngón tay hắn.
Tu sĩ kia sợ tới mức hồn phi phách tán, vội vàng xoay người bỏ chạy.
Gã trực tiếp chạy về phía tường đá, không để ý tới lời cảnh báo của tu sĩ Lễ đường vừa nữa, một khi vượt qua tường đá sẽ bị giết chết bất luận tội.
Gió lạnh gào thét, Lý Thủy Đạo ném văng độc tiêu trong tay, dụng lực ném về phía tu sĩ thẻ trắng nọ.
“Vù” ít nhất có một nửa số độc tiêu đã bắn trúng thân thể tu sĩ kia.
Nhưng chút độc tiêu này lại không tạo thành thương tổn trí mạng cho đối phương, Lý Thủy Đạo trực tiếp lao tới, kéo chân gã lại, túm lấy kẽ vừa leo lên tường kia xuống.
Sau đó, một quyền, hai quyền…
Âm thanh nặng nề vang dội, khiến người khác nghe được mà kinh hồn táng đảm.
Đúng lúc này, một cái đầu gối thật lớn từ sau lưng hung hăng đánh tới, mục tiêu chỉ thẳng vào tử huyệt sau lưng Lý Thủy Đạo.
Kẻ đánh lén đúng là Từ Ngân Bưu!
Hóa ra Từ Ngân Bưu vốn không đi đối phó với tu sĩ thẻ trắng còn lại, mà muốn nhân cơ hội này để đánh lén Lý Thủy Đạo.
Tuy Lý Thủy Đạo đã bị Từ Ngân Bưu đánh trúng tử huyệt sau lưng, nhưng lại nhanh chóng xoay người vật lộn cùng gã giống như không hề có chuyện gì xảy ra cả.
Hai tu luyện giả Cáp Mô Ngạnh Khí Công, toàn thân đều là kim cương, quyền quyền đến thịt, ầm vang rung động…
Chương 120: Tráo Môn Vừa Vỡ, Toàn Thân Đều Là Tử Huyệt!!!
Từ Ngân Bưu đánh vào đại huyệt phía sau lưng Lý Thủy Đạo trước, mới phát hiện đó vốn không phải tráo môn, nhưng không vấn đề gì, gã lập tức chuyển qua công kích huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu Lý Thủy Đạo.
Cứng rắn như sắt!
Sau đó là huyệt Thần Đình, hai bên huyệt Thái Dương trên đỉnh đầu hắn…
Từ Ngân Bưu lần lượt tấn công vào những đại huyệt trên đầu Lý Thủy Đạo, hệt như đang đấm bóp cho hắn.
Lý Thủy Đạo lại trực tiếp tập kích đại huyệt nửa người dưới của đối phương.
Ngươi đánh ngươi, ta đánh ta, mỗi người đánh một cái, xem ai tìm ra tráo môn, đưa đối phương vào chỗ chết trước.
Hai tay Lý Thủy Đạo hóa thành con dao, điên cuồng chém chém chém chém chém vào giữa hai chân Từ Ngân Bưu…
Mỗi một nhát chém đều đánh trúng đại huyệt dưới chân Từ Ngân Bưu…
Từ Ngân Bưu cũng dựng ba ngón tay lên, nhắm thẳng vào từng đại huyệt trên cổ và bả vai Lý Thủy Đạo, liên hoàn chọc chọc chọc chọc chọc…
Mặc dù tư thế của hai người có chút bất nhã, nhưng đúng là đang dùng tốc độ cao loại trừ tráo môn trên người đối phương.
Lại nói, hai người bọn họ thi triển cận thân triền đấu, cùng công kích đại huyệt trên người nhau, lại có thể đánh thành như vậy, âu cũng là một loại kỳ quan…
Tình huống này đã cho thấy rõ, Lý Thủy Đạo không để tráo môn tại nửa người trên, mà tráo môn của Từ Ngân Bưu cũng tuyệt đối không ở nửa người dưới, bởi vậy bọn họ mới yên tâm để mặc cho đối phương đánh như vậy.
Đánh được một nửa…
Đột nhiên Từ Ngân Bưu quyết đoán từ bỏ, gã chuẩn bị tập kích dưới chân Lý Thủy Đạo.
Cũng đúng thôi, Lý Thủy Đạo trước mắt có vẻ rất bình tĩnh, nếu tráo môn nằm tại nửa người trên của hắn, thì đối diện với công kích như vũ bão của Từ Ngân Bưu, hắn không thể trấn định như vậy được.
Thấy đối phương muốn đổi tư thế, Lý Thủy Đạo cũng không khách khí thêm, hắn trực tiếp xoay người công kích vào đầu Từ Ngân Bưu.
Hai người bọn họ thay đổi tư thế nhẹ nhàng, liền mạch như nước chảy mây trôi, vừa vặn hợp thành một chiêu: Vô Địch Phong Hỏa Luân [1].
[1] : chiêu thức này xuất xứ từ phim Vua Phá Hoại của Châu Tinh Trì năm 1993.
Đột nhiên, Từ Ngân Bưu hung hăng đá một cước về phía Lý Thủy Đạo, sau đó mượn luồng lực đạo này để lùi lại thật xa.
Lúc này, trong mắt gã hiện lên một mảnh sợ hãi, vẻ mặt đầy kinh hoàng.
Lý Thủy Đạo chậm rãi đứng lên nhếch miệng cười với Từ Ngân Bưu, nói: “Tráo môn của ngươi ở trên đầu?”
“Không có! Tráo môn của ta ở trong này.” Từ Ngân Bưu vỗ vỗ khố sắt của mình, nói.
“Ha ha ha ha…” Lý Thủy Đạo cất tiếng cười to.
“Hắc hắc… Chiếc khố sắt kia của ngươi không dễ phá ra, lỡ như ta thiên tân vạn khổ phá được cái khố sắt đó của ngươi, lại phát hiện thứ bên trong vốn không phải tráo môn, chẳng phải đã uổng phí công phu rồi? Chi bằng ta cứ thử hết toàn bộ đại huyệt khác trên người ngươi trước, cuối cùng lại tháo dỡ thứ phiền phức bằng sắt kia sau.”
“Ngươi muốn ung dung thử lần lượt từng đại huyệt như vậy, không sợ ta công phá tráo môn của ngươi trước sao?” Từ Ngân Bưu vừa kinh hãi vừa tức giận, mở miệng hỏi.
“Hắc hắc… Lần trước ngươi đánh nhau cùng người, tên ngốc kia liều mạng muốn phá khố sắt của ngươi, nhưng tới cuối cùng thì sao? Khố chưa phá được, ngược lại đã bị ngươi tìm ra tráo môn trước, sau đó đánh một lần triệt tiêu Cáp Mô Ngạnh Khí Công.
Từ khi ấy, ta đã đoán được rằng, rất có khả năng cái khố sắt trên người ngươi chỉ là hành vi mê hoặc, thật không ngờ lại đoán trúng rồi.” Lý Thủy Đạo khẳng định chắc chắn nói.
“Hừ! Ngu xuẩn, ngươi đây là tự nghĩ bản thân thông minh.” Từ Ngân Bưu đúng là con vịt chết vẫn còn mạnh miệng, đến tận lúc này gã vẫn không nguyện ý thừa nhận.
Lý Thủy Đạo cười cười chỉ vào đầu mình nói: “Nếu ta không đoán sai, hẳn là tráo môn của ngươi nằm tại huyệt Thái Dương.”
“Còn tráo môn của ngươi là đũng quần!” Từ Ngân Bưu điên tiết hét lớn lên.
“Ha ha ha ha… Ngươi đoán sai rồi, tráo môn của ta nằm ở thắt lưng, vừa nãy thiếu chút nữa là ngươi đánh tới, đáng tiếc ngươi
Chỉ trong nháy mắt, một chiếc phi tiêu màu vàng đột nhiên tập kích hai huyệt Thái Dương trái phải của Từ Ngân Bưu.
Rất nhanh, Hạt Vĩ Phiêu màu vàng đã cắm trúng đích.
“A!” Từ Ngân Bưu phát ra một tiếng kêu thảm thiết thống khổ tột cùng.
Gã dùng hai tay che huyệt Thái Dương của chính mình, máu tươi tràn ra từ kẽ ngón tay, thân thể run rẩy đầy thống khổ.
Kẻ ra tay đánh lén đúng là tu sĩ thẻ trắng vừa được Từ Ngân Bưu tạm thời buông tha.
Gã căn bản không để người này vào trong mắt, lại không nghĩ rằng người này ở thời khắc mấu chốt dám đứng ra đánh lén gã, trực tiếp phá rớt tráo môn.
Tráo môn vừa vỡ, Cáp Mô Ngạnh Khí Công không còn một chút năng lực phòng ngự nào nữa.
Lý Thủy Đạo không chút lưu tình, trực tiếp nhắm thẳng vào những vị trí mấu chốt như mi tâm, ngực, đầu gối… của Từ Ngân Bưu, quyền đến người đau.
Mỗi một lần công kích đều tràn ngập lực lượng.
Thế đại lực trầm.
Trước kia, nắm tay đánh lên người gã, tựa như đánh vào tấm thép, phát ra tiếng vang “Leng keng leng keng”, nhưng tới hiện tại mỗi quyền đánh tới lại giống như đánh vào túi nước “Phù phù” rung động…
Tráo môn vừa vỡ, toàn thân đều là tử huyệt.
Ba quyền hai cước, máu tươi văng khắp nơi.
Thân thể Từ Ngân Bưu chịu đả kích thật mạnh, giống như là một cái túi nước bị phá tan, Lý Thủy Đạo mới đánh mấy quyền, đối phương đã bị đánh nổ.
Máu tươi chảy đầy đất, giống như bạo tương…
Phá công thật thảm.
Giống như là Nước mắt hoàng tử Rupert, một khi bị bẻ gãy cái đuôi, lập tức sẽ dập nát.
Còn Cáp Mô Ngạnh Khí Công, nếu luyện mà bị người biết được tráo môn, thì có luyện cũng chẳng bằng không luyện.
Lý Thủy Đạo liếc mắt một cái nhìn Từ Ngân Bưu đã hóa thành huyết tương.
Người này coi như có chút tiểu thông minh, đáng tiếc lại không giải quyết được điểm tai hại của Cáp Mô Ngạnh Khí Công từ gốc rễ, có chết cũng không tính là oan uổng.
Lý Thủy Đạo lại nhìn về phía tu sĩ thẻ trắng kia, chỉ thấy tu sĩ thẻ trắng nọ đã quỳ hai đầu gối xuống, trong tay giơ lên một con kim hạt.
Đây là muốn đầu hàng hắn sao?
Nhưng quy tắc có cho phép như vậy hay không?
Nếu không giết người đầu hàng, trận chiến này có thể tính là đã chấm dứt hay không?
Nếu trận chiến không chấm dứt, nửa canh giờ sau, bọn họ có bị xử lý theo quy tắc “Giết chết bất luận tội” hay không?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










