1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Dị Thú Mê Thành
  4. Tập 4: Phỏng Vấn (c31-c40)

[Dịch] Dị Thú Mê Thành

Tập 4: Phỏng Vấn (c31-c40)

❮ sau

Chương 31. Phỏng Vấn 2

Cao Dương không nói gì, bắt đầu suy nghĩ: Phì Tuấn có thiên phú, lại từng chữa trị cho mình, hẳn là người. Nhưng cánh tay khối u khổng lồ của hắn vừa rồi, rõ ràng không phải là thiên phú của con người, mà có thể là một dạng thú hóa. Không được, để chắc chắn, vẫn phải xác nhận thêm.

Cao Dương quay sang Vương Tử Khải: “Nhà ngươi có băng phim không?”

Vương Tử Khải ngẩn người: “Phim gì cơ?”

“Loại băng phim ấy.”

Vương Tử Khải vẫn chưa hiểu, chớp mắt: “Rốt cuộc là loại phim nào?”

“Loại ngươi dùng để luyện Cánh tay Kỳ Lân ấy. . . loại phim đó.” Mặt Cao Dương lộ vẻ ngại ngùng.

“À!” Vương Tử Khải vỗ đùi, mặt đầy phấn khích nói: “Ta làm gì có loại phim đó! Ta là Vương Tử Khải mà, làm gì thiếu phụ nữ, không cần xem phim!”

Cao Dương chẳng buồn phối hợp với trò diễn của hắn, lườm một cái: “Nhanh lên, ta có việc quan trọng cần làm!”

Vương Tử Khải liếc nhìn Phì Tuấn bị trói, rồi kéo Cao Dương ra khỏi gara, bước vào phòng khách.

“Chuyện này đừng nói trước mặt người ngoài chứ! Ngươi không để cho ta chút thể diện nào à!” Vương Tử Khải hơi xấu hổ: “Nói đi, ngươi muốn xem phim của diễn viên nào!”

“Không quan trọng, tùy chọn.” Cao Dương nói.

“Được, chờ chút.” Vương Tử Khải chạy đi.

Cao Dương ngồi trên ghế sofa nhắm mắt nghỉ ngơi, đồng thời sắp xếp lại suy nghĩ.

Cuối cùng, hắn quyết định gọi điện cho Hoàng cảnh quan. Khu vực này vẫn là địa bàn do Hoàng cảnh quan phụ trách, nếu bịa ra một lý do kiểu như “bị trộm đột nhập”, thì có thể gọi hắn tới.

Lúc này, Vương Tử Khải cầm theo chiếc laptop chạy ra, ngồi xuống ghế sofa với bộ dạng nghiêm túc, còn liếc nhìn Cao Dương, có chút ngại ngùng: “Bắt đầu thôi.”

“Bắt đầu gì?” Cao Dương ngơ ngác.

“Xem phim chứ sao!” Vương Tử Khải nói.

Cao Dương đỡ trán: “Ngươi hiểu lầm rồi, ta không xem.”

. . .

Ba phút sau, Cao Dương và Vương Tử Khải quay lại gara ngầm.

Phì Tuấn rên rỉ: “Dương ca! Khải ca! Thật sự vừa rồi không phải là ta, ta không muốn làm hại các ngươi. . . tay của ta không nghe lời! Đừng giết ta mà! Ta thề ta không phải là thú! Ta không muốn chết đâu. . .”

“Phì Tuấn, đừng sợ, chúng ta sẽ không giết ngươi.” Cao Dương nói.

“Nếu muốn giết thì ngươi đã chết rồi!” Vương Tử Khải hừ một tiếng đắc ý.

“Đúng vậy. . .” Phì Tuấn bình tĩnh lại một chút.

“Phì Tuấn, ngươi thích đàn ông hay phụ nữ?” Cao Dương hỏi.

“Cái gì?” Phì Tuấn tưởng mình nghe nhầm.

“Ngươi thích đàn ông hay phụ nữ?” Cao Dương nhắc lại.

“Phụ nữ chứ. . . Sao. . . sao thế?” Phì Tuấn ngơ ngác, không hiểu sao tự nhiên bị hỏi vậy.

“Được rồi,” Cao Dương mở laptop ra, bật đại một đoạn phim. Hắn nhìn Vương Tử Khải: “Đi, cởi quần hắn ra.”

Vương Tử Khải ngẩn người: “Hả?”

“Làm theo lời ta!” Cao Dương không giải thích thêm.

Vương Tử Khải cởi quần bò của Phì Tuấn, lộ ra chiếc quần lót màu vàng có hình Pikachu và đôi chân to béo đầy lông.

Cao Dương đưa màn hình laptop về phía Phì Tuấn: “Thả lỏng, xem chăm chú.”

“Ờ. . . ờ. . .” Lúc đầu Phì Tuấn còn căng thẳng, nhưng sau vài phút, hắn dần vào trạng thái.

Trong suốt quá trình đó, Vương Tử Khải từ mặt không biểu cảm đến dần hiện ra nụ cười nhếch mép đầy khinh miệt.

Phì Tuấn cảm nhận được sự khinh thường của Vương Tử Khải, lòng tự trọng của một nam nhân bị tổn thương, không còn sợ hãi nữa mà hét lên: “Hôm nay không được phong độ lắm! Bình thường ta không như vậy đâu!”

“Ồ, thật à ——” Vương Tử Khải kéo dài từ cuối với giọng điệu cực kỳ châm chọc.

“Rầm.” Đúng lúc này, cửa gara bị đẩy ra. Hoàng cảnh quan đứng đó, ngơ ngác.

Ôi trời.

Phì Tuấn bị trói chặt, quần bị lột.

Cao Dương cầm laptop, đang phát một bộ phim “không phù hợp”, còn bật loa ngoài, âm thanh nhạy cảm vang lên khắp nơi. Vương Tử Khải đứng bên cạnh, khoanh tay như đang xem kịch.

“Khụ khụ, ta sẽ quay lại sau.” Hoàng cảnh quan kéo mũ xuống, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

. . .

Mười phút sau, Cao Dương và Hoàng cảnh quan đứng trong gara, còn Vương Tử Khải đã bị đuổi đi.

Vẻ mặt của Hoàng cảnh quan đầy phức tạp: “Ra là vậy, cách phân biệt thú và người này, là Thanh Linh dạy ngươi à?”

“Đúng vậy.” Cao Dương nói khẽ: “Đừng để Vương Tử Khải biết.”

“Hiểu rồi.”

“Phì Tuấn, ngươi cũng đừng để bụng thằng ngốc kia.” Cao Dương nhìn Phì Tuấn vẫn bị trói.

“Yên tâm! Ta khác hắn, ta là người, hắn là thú. Ta không chấp với hắn.” Phì Tuấn vẫn còn tức giận, lòng tự trọng rõ ràng bị tổn thương nghiêm trọng.

“Chỉ có nước ngọt và bia!” Khi ba người đang nói chuyện, Vương Tử Khải trở lại gara, trên tay cầm mấy lon nước ngọt ướp lạnh và bia.

Hoàng cảnh quan cầm lấy một chai nước ngọt, mở nắp rồi đưa đến miệng Phì Tuấn.

Phì Tuấn đã khát khô họng, vội vươn cổ uống ừng ực vài ngụm, sắc mặt lập tức tươi tỉnh, mắt sáng rỡ.

Hoàng cảnh quan kéo ghế, ngồi xuống với dáng vẻ của một cảnh sát đang thẩm vấn tội phạm: “Nào, kể đi, nhớ được gì thì kể hết ra.”

“Được được!” Phì Tuấn liếm môi, bắt đầu kể lại: “Chẳng phải hôm trước khách sạn ta bốc cháy sao, Dì Hà bị thiêu chết, ta cũng bị thương. Theo kế hoạch ban đầu của chúng ta, ta đóng cửa khách sạn để về nhà dưỡng thương, mấy ngày nay ta cũng không dám ra ngoài, chỉ chờ các ngươi liên lạc. Sau đó, đêm qua khi ta đang ngủ thì bị đánh thức bởi một âm thanh kỳ lạ. . .”

“Âm thanh gì?” Hoàng cảnh quan châm thuốc.

“Nghe giống như tiếng mèo kêu, liên tục, ta bực quá nên dậy ra ban công xem. Kết quả là ta thấy một con mèo trắng, trông giống mèo búp bê, nhưng nhỏ hơn một chút, tai nó dựng cao, mắt màu xanh lục.”

Chương 32. Phỏng Vấn 3

Hoàng cảnh quan gật đầu, ra hiệu cho Phì Tuấn kể tiếp.

“Con mèo trắng đó rất thông minh, vừa thấy ta liền im lặng, không kêu nữa. Ta thấy tội nghiệp, nghĩ rằng chắc là thú cưng nhà ai đó đi lạc, liền muốn lại gần vuốt ve nó. . .”

“Kết quả là trời ơi!” Phì Tuấn hét lên: “Nó không chỉ không cho ta chạm vào mà còn bất ngờ cắn vào ngón tay ta! Đau quá, ta ngất xỉu tại chỗ.”

“Rồi sao?” Hoàng cảnh quan tiếp tục hỏi.

“Sau đó ta mơ màng, cảm giác như mình đang mơ, giấc mơ đó vô cùng ngột ngạt, giống như đang chen chúc trên tàu điện ngầm, có rất nhiều kẻ biến thái sờ soạng khắp người ta, toàn thân ta bị chạm tới hết. . .”

“Ngươi mà cũng có người sờ sao?” Vương Tử Khải đầy khinh thường.

“Ta nói là trong mơ mà!” Phì Tuấn rất ấm ức: “Khi ta tỉnh dậy, ta đã thấy Dương ca và Khải ca. . . rồi tay phải của ta không nghe lời, bắt đầu tấn công Dương ca. . . Còn lại các ngươi đều biết rồi.”

Nghe xong, sắc mặt Hoàng cảnh quan trở nên âm trầm.

Hắn tiến tới, lại cho Phì Tuấn uống thêm vài ngụm nước, đến khi hắn uống xong.

Hoàng cảnh quan ném vỏ chai đi, lùi lại vài bước, rút súng ra, chĩa thẳng vào Phì Tuấn: “Phì Tuấn, xin lỗi.”

“Đừng! Đừng giết ta!” Phì Tuấn tuyệt vọng hét lên: “Ta thật sự là người! Ta thề! Ta thề. . . An Dương ca cứu ta, cứu ta. . .”

“Hoàng cảnh quan,” Cao Dương có chút không đành lòng, “Hay là quan sát thêm. . .”

“Đoàng!” Hoàng cảnh quan nổ súng.

“A! Aaa. . .” Phì Tuấn bị trói trên ghế hét lên đau đớn, cơ thể mập mạp điên cuồng co giật, kéo dài bảy, tám giây mới dần bình tĩnh lại.

“Ta. . . ta chưa chết?” Phì Tuấn thở hổn hển, cúi đầu nhìn, viên đạn bắn trúng cánh tay phải của hắn, điều kỳ lạ là không có máu chảy ra, chỉ để lại một lỗ đen nhỏ.

Ngay sau đó, cánh tay phải của Phì Tuấn bắt đầu “tan chảy”, rồi “lên men”, cuối cùng “ùng ục” biến thành một khối thịt khổng lồ như khối u, rồi “phụt” một tiếng nhổ viên đạn ra ngoài.

Vài giây sau, cánh tay dần trở lại bình thường.

Tất cả mọi người đều nhìn thấy rõ cảnh này.

Hoàng cảnh quan hạ súng: “Phì Tuấn, cánh tay này của ngươi chắc chắn là của thú, trong danh sách thiên phú ta biết không có năng lực biến dị kỳ quái nào như vậy.” Hoàng cảnh quan xoa trán, cau mày nói, “Nhưng ngươi, hiện tại, vẫn là con người.”

“Hiện tại?” Phì Tuấn buồn bã.

Hoàng cảnh quan thở dài, nhìn Cao Dương: “Ngươi nghĩ sao?”

“Dương ca! Dương ca cứu ta. . .” Phì Tuấn gần như bật khóc: “Ta biết ngươi sẽ không bỏ rơi ta, ngươi còn cứu cả Khải ca nữa, làm sao ngươi nỡ giết ta được!”

“Chưa giết vội.” Cao Dương nói.

“Vì sao vậy?” Vương Tử Khải có chút thất vọng: “Thằng nhóc này giữ lại cũng vô dụng, giết luôn cho xong.”

“Ta vô dụng chỗ nào!” Phì Tuấn la lên: “Ta hữu ích hơn ngươi nhiều! Ngươi… ngươi cái đồ…” Phì Tuấn cuối cùng không nói ra ba chữ “kẻ lạc lối.”

Cao Dương nhìn về phía Phì Tuấn: “Cánh tay hắn xuất hiện dị hóa, có thể là do bị con mèo trắng đó cắn. Nếu dị hóa lan ra toàn thân, lúc đó giết hắn cũng chưa muộn. Nhưng nếu dị hóa chỉ giới hạn ở cánh tay, giữ Phì Tuấn sống có giá trị hơn.”

“Đúng đúng đúng!” Phì Tuấn vội vã cầu sinh: “Ta có thể trị liệu, ta là vú em duy nhất của đội mà! Ta có giá trị!”

Hoàng cảnh quan trầm ngâm một lúc: “Được rồi, trói chặt lại, quan sát vài ngày.”

Sau đó, Hoàng cảnh quan nhìn sang Vương Tử Khải: “Nhiệm vụ vinh quang và gian khó này giao cho ngươi. Ăn uống không thiếu, đừng để hắn chết đói.”

“Không thành vấn đề.” Vương Tử Khải vỗ ngực, cười xấu xa: “Ta sẽ chăm sóc hắn thật tốt!”

Ba người rời khỏi tầng hầm, trở lại phòng khách.

Lúc này đã là 5 giờ sáng, trời sắp rạng. Bên ngoài cửa sổ kính lớn là cảnh sông phồn hoa, ba người ngồi trên ghế sofa lười, uống bia, ngắm mặt sông lấp lánh dưới ánh sáng ban mai dần chuyển từ xanh xám sang hồng nhạt.

Sau một hồi thảo luận, Hoàng cảnh quan kết luận: “Tình trạng của Phì Tuấn, ta cũng lần đầu gặp phải. Nhưng hắn chắc không phải thú, ít nhất bây giờ chưa phải.”

“Con mèo trắng cắn người đó, có phải thú không?” Cao Dương trầm ngâm: “Ta tưởng thú chỉ giả làm người, chẳng lẽ còn có hình dạng động vật? Và liệu có phải bị một số thú cắn sẽ lây nhiễm, giống như xác sống?”

“Không rõ.” Hoàng cảnh quan lắc đầu: “Người tiếp xúc của tổ chức từng tiết lộ rằng, thế giới này không chỉ có hai loại là Sân Thú và Si Thú… Chúng ta biết chỉ là một góc nhỏ của tảng băng chìm.”

Nói đến đây, Hoàng cảnh quan liếc nhìn Vương Tử Khải.

Vương Tử Khải cả đêm quá kích động, trước đó cơ thể hắn còn từng dị hóa một phần để chiến đấu, giờ thể lực không còn, nằm gục trên sofa ngủ say, còn ngáy khò khò.

“Người này có thể là một loại Si Thú mới.”

Cao Dương gật đầu.

Hắn cũng nhận ra rằng Vương Tử Khải rất khác so với Lưu đại thúc.

Lưu đại thúc sẽ tự động bỏ qua và lọc ra mọi thông tin liên quan đến “thú.” Nếu là hình ảnh hoặc những sự kiện liên quan đến thú, không rõ sẽ có tác động gì đến Lưu đại thúc, nhưng Hoàng cảnh quan suy đoán, rất có thể sẽ khiến “kẻ lạc lối” bị kích động và sau đó bộc phát thú hóa.

Nhưng Vương Tử Khải, bất kể thông tin ngôn ngữ, hình ảnh hay trải nghiệm trực tiếp liên quan đến thú, hắn không hề bỏ qua, nhưng cũng không bộc phát mà trực tiếp ghi nhớ, hiểu và hợp lý hóa chúng. Nói đơn giản, hắn chưa bao giờ nghĩ mình là thú, mà luôn tin mình là con người. Chẳng lẽ tất cả điều này… chỉ vì hắn không thông minh?

“Không biết có phải ảo giác không.” Hoàng cảnh quan tự giễu: “Kể từ khi gặp ngươi, ta cảm thấy thế giới này ngày càng không an toàn, một sự cân bằng nào đó đang bị phá vỡ, và mọi thứ dường như đang mất kiểm soát. Ta đã giác ngộ nhiều năm, đây là lần đầu tiên có cảm giác này.”

Chương 33. Phỏng Vấn 4

“…” Cao Dương nhất thời không biết nói gì.

“Tính ra, ta cũng đã tiếp xúc không ít người thức tỉnh.” Hoàng cảnh quan lấy ra hộp thuốc: “Có người rất mạnh, có kẻ rất yếu, có người bạo lực, có kẻ ranh mãnh, có người điên cuồng, có kẻ máu lạnh…”

Hoàng cảnh quan nheo mắt lại: “Nhưng hầu hết bọn họ đều chết rồi, vì nhiều lý do.”

Cao Dương không nói gì, lặng lẽ chờ đợi.

“Ngươi rất khác biệt.” Hoàng cảnh quan liếc nhìn Cao Dương: “Tiểu tử ngươi, có một khí chất rất đặc biệt.”

“Thật sao?”

“Đúng vậy, ta cảm thấy ngươi chắc chắn sẽ sống rất lâu.”

“Thật à?” Câu này Cao Dương rất thích nghe, thành thật mà nói, hắn rất sợ chết, chết rồi thì chẳng còn gì cả, nhưng sống thì luôn có hy vọng.

“Vì vậy… ta cho rằng mình rất nguy hiểm.” Hoàng cảnh quan trầm giọng.

“Tại sao?”

“Hồi nhỏ ta rất thích đọc truyện tranh, những người sống lâu thường là nhân vật chính. Nhưng những người bên cạnh nhân vật chính, mạng sống thường rất ngắn ngủi…”

Cao Dương toát mồ hôi: Nói nghe rất có lý, ta chẳng thể phản bác. Ta thực sự khác biệt so với người khác, trước hết là ta xuyên không đến thế giới này, hơn nữa khi thức tỉnh còn có được một hệ thống kỳ diệu. Nói không ngoa, tình huống của ta gọi là “hào quang nhân vật chính” cũng không quá đáng. Nhưng cũng có thể đây chỉ là một kiểu sai lệch của người sống sót, có lẽ có hàng ngàn người xuyên không, ta không phải người đầu tiên, cũng không phải người cuối cùng…

Cao Dương có chút mất tập trung.

Hoàng cảnh quan đứng dậy: “Quyết định rồi, sau này ta phải cố gắng tránh xa ngươi.”

“Hả?” Cao Dương kinh ngạc: “Hoàng cảnh quan, đừng bỏ rơi ta mà.”

“Không đến mức đó.” Hoàng cảnh quan hít một hơi thuốc, nở nụ cười đầy ẩn ý: “Ý ta là, chúng ta phải nhanh chóng gia nhập tổ chức. Như vậy, bên cạnh ngươi sẽ có nhiều đồng đội hơn, từ góc độ xác suất mà nói, nguy cơ ta nhận ‘cơm hộp’ sẽ được chia đều.”

Cao Dương á khẩu: Đại thúc à, ta thấy ngươi mới là người xuyên không a!

Hoàng cảnh quan lấy ra tờ giấy và cây bút, nhanh chóng viết xuống thời gian và địa điểm: “Tối nay 12 giờ, ngươi và Thanh Linh cùng đến, ta sẽ dẫn các ngươi đi phỏng vấn.”

“Được!” Cao Dương nhận lấy mảnh giấy.

Cao Dương tranh thủ nghỉ ngơi một lúc ở nhà Vương Tử Khải, sau đó đến trường.

Vương Tử Khải ở lại canh giữ Phì Tuấn, tiện thể tiếp tục tu luyện. Vì tối qua bất ngờ “bộc phát”, Vương Tử Khải cho rằng đó là kết quả của việc tu luyện, nên giờ rất hăng hái, có vẻ sẽ dễ dụ dỗ hắn ngoan ngoãn thêm vài ngày nữa.

Sau buổi tự học sáng, Cao Dương hẹn Thanh Linh lên sân thượng và tóm tắt những chuyện xảy ra tối qua. Đương nhiên, chuyện Vương Tử Khải bộc phát, hắn cố ý kể nhẹ nhàng hơn.

Thanh Linh không bày tỏ ý kiến gì.

Buổi sáng, Cao Dương đến tìm lớp trưởng môn tiếng Anh, Vạn Tư Tư, nhờ giải đáp vài câu hỏi tiếng Anh. Nàng vui mừng giúp đỡ hắn nhiệt tình, sau khi giải thích xong, Vạn Tư Tư nhân tiện mời Cao Dương cùng ăn trưa với các bạn học khác.

Cao Dương vui vẻ đồng ý, và đã có một bữa trưa “khá thú vị” với vài người bạn. Mọi người đều tin rằng việc trước đây hắn tách biệt là vì quá đau buồn trước cái chết của Lý Vi Vi.

Buổi chiều không có sự kiện gì đáng chú ý.

Buổi tối, trong giờ tự học cũng không có gì xảy ra.

Kết thúc giờ học, Cao Dương gặp Thanh Linh trong một con hẻm nhỏ gần trường, đó là chỗ họ thường tụ tập. Vừa thấy Thanh Linh, Cao Dương đã bắt đầu cởi áo.

“Không cần đâu.” Thanh Linh nói.

“Hôm nay không cải trang sao?” Cao Dương ngạc nhiên.

“Ừ.” Thanh Linh liếc nhìn mảnh giấy: “Địa điểm là Khu Phi Dương, Phố Hoàng Tùng, số 121. Nơi đó quá xa, chúng ta không thể đi bộ được.”

“Vậy làm sao?”

Thanh Linh suy nghĩ một chút rồi nói: “Thì chúng ta sẽ đi chuyến tàu điện cuối cùng.”

“Được.”

Hai người rời khỏi con hẻm, Thanh Linh khoác tay Cao Dương, đầu nghiêng vào vai hắn, tỏ ra như một cặp học sinh đang yêu: “Chúng ta sẽ giả vờ như cặp đôi học sinh yêu nhau, như vậy hợp lý hơn.”

“Được thôi.” Cao Dương không phản đối. Sao cũng được, ở trong một môi trường đầy rẫy quái thú, được một nữ vệ sĩ xinh đẹp và cường đại bảo vệ như thế này đúng là cảm giác an toàn tuyệt đối.

Cả hai bắt tàu điện ngầm, nửa tiếng sau thì đến Hà Tây, đến Khu Phi Dương. Sau đó, họ đi bộ thêm khoảng hai mươi phút nữa trong đêm tối. Trên đường đi, Thanh Linh còn mua một phần lẩu cay ở một con phố bán đồ ăn đêm — nàng thực sự rất thích lẩu cay!

Khu vực Phố Hoàng Tùng là một khu phố cổ đang chờ giải tỏa, hai bên đường toàn là những căn nhà xi măng hai ba tầng cũ kỹ. Các cửa hàng lỗi thời đã đóng cửa từ lâu, con đường thì xuống cấp, lồi lõm, đèn đường cũng hỏng gần hết, chắc là cả camera cũng “hỏng” rồi.

Hai người đi dọc theo các số nhà, nhanh chóng tìm thấy số 121.

Đó là một tiệm nhỏ không có gì nổi bật, cửa cuốn rỉ sét kéo một nửa, bên trong treo một tấm vải xanh cũ kỹ. Phía sau tấm vải phát ra ánh sáng huỳnh quang và âm thanh đánh nhau, nổ tung, lờ mờ có thể thấy đó là những máy chơi game đường phố cũ.

“Không ngờ vẫn còn mấy tiệm game Arcade như thế này.” Khi còn nhỏ, Cao Dương rất thích đến những nơi này, chỉ cần 5 hào là có thể chơi suốt nửa ngày. Dĩ nhiên, hắn chơi rất tệ, chủ yếu là đứng sau lưng mấy anh lớn xem họ chơi game vượt ải, giờ nghĩ lại, chẳng phải đó là dạng streamer game đầu tiên sao?

“Đi thôi, vào nào.” Thanh Linh đeo khẩu trang lên.

“Chờ chút.” Cao Dương ngăn nàng lại.

“Sao vậy?”

Chương 34. Trò Chơi Đại Chiến 1

“Cho ta một chút thời gian.”

Cao Dương nhắm mắt lại.

【Kích hoạt hệ thống】

【Ngươi mới nhận được 61 điểm may mắn】

Đúng như Cao Dương dự đoán, trong 2 ngày 48 tiếng, hắn nhận được 48 điểm. Khi bị Phì Tuấn tấn công, hắn nhận được thêm điểm thưởng, tăng thêm hơn chục điểm.

——Ta muốn lĩnh ngộ thiên phú.

【Lĩnh ngộ thiên phú mới cần tiêu tốn 30 điểm may mắn, xác nhận không?】

——Xác nhận!

【Đang lĩnh ngộ…】

【Đang lĩnh ngộ…】

【Lĩnh ngộ thất bại】

——Ta điên mất! Khó thế này sao?

【Rút lại, cần 30 điểm may mắn】

——Quá đáng! Còn 31 điểm, tăng may mắn hết đi.

——Sắp phỏng vấn rồi, mạnh lên được chút nào hay chút đó.

【Cộng điểm thành công, may mắn đạt 132】

【Chúc mừng! Ngươi được thưởng thêm 20 điểm thuộc tính linh hoạt vĩnh viễn, có thể phân phối tự do】——Vậy cộng thêm may mắn cho ta.

【Không cho phép lặp lại】

——Được thôi, ta nghĩ… cộng vào mị lực.

【Tăng thêm 20 điểm mị lực, xác nhận không?】

——Xác nhận, có 20 điểm, cộng mấy thuộc tính khác cũng chẳng tăng được bao nhiêu, thà tăng ấn tượng còn hơn.

【Thể lực: 27 Bền bỉ: 28】

【Sức mạnh: 17 Nhanh nhẹn: 27】

【Tinh thần: 37 Mị lực: 39】

【May mắn: 132】

【Kết thúc truy cập, hệ thống ẩn】

【Bíp ——】

Cao Dương mở mắt, quay đầu hỏi Thanh Linh: “Mặt ta có gì khác không?”

Thanh Linh liếc qua: “Không có gì khác.”

Cao Dương chưa chịu từ bỏ: “Nhìn kỹ đi, chắc chắn phải khác. Ví dụ, mắt sáng hơn, nét mặt sắc sảo hơn, da mịn màng hơn…”

“Da mặt dày hơn.” Thanh Linh đáp.

Nữ nhân này chẳng có chút thẩm mỹ gì cả. Thôi vậy, không thèm chấp với nàng.

Cao Dương hít một hơi thật sâu, chỉnh lại cổ áo, rồi bước vào tiệm game.

Bên trong là một tiệm nhỏ khoảng 20 mét vuông, hai dãy máy chơi game cổ xếp dọc theo tường. Màn hình các máy chơi game đang chiếu những đoạn quảng cáo với màu sắc tươi sáng, không gian tối tăm được phủ lên một lớp huỳnh quang mang hơi hướng cổ điển. Chiếc quạt trần trên đầu quay chầm chậm, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng cót két.

Một thanh niên ngồi ở góc phòng, chăm chú chơi game.

Cao Dương và Thanh Linh nhìn nhau, rồi Cao Dương tiến lên một bước, lên tiếng: “Ngươi khỏe chứ, chúng ta đến đây để phỏng vấn.”

Người đó không để ý đến, nhưng cũng không tỏ ra thái độ thù địch.

Cao Dương tiến gần hơn, nhận ra người kia đang chơi Tam Quốc Chiến Kỷ, chọn nhân vật là Gia Cát Lượng, tay cầm một thanh kiếm băng, đang lợi dụng lỗi game để vô hạn đóng băng trùm cuối Tào Tháo.

Ta đi, thanh niên này chơi không có đạo đức gì cả.

Người chơi game dáng vẻ hơi gầy, mặc một bộ đồ da, kiểu có đinh tán đầy người. Hắn cạo trọc hai bên đầu, chỉ để lại một chỏm tóc dựng đứng ở giữa, nhuộm màu vàng chói, trông như cái chổi.

Ngực trước, gáy sau và cánh tay hắn đầy hình xăm với những hình thù kỳ quái, nhưng trong số đó, Cao Dương nhận ra một hình xăm đầu lợn thổi máy sấy.

“A ——”

Tào Tháo trong game phát ra tiếng kêu thảm thiết, thanh máu cạn sạch, trò chơi hoàn thành.

Người thanh niên vẫn ngồi im, liếc mắt nhìn hắn: “Chỉ ngươi?”

Cao Dương cảm thấy hơi hụt hẫng, rõ ràng hắn vừa cộng thêm 20 điểm mị lực, chẳng lẽ không được chút tôn trọng nào sao?

“Còn ta.” Thanh Linh lên tiếng.

Người thanh niên ngó ra sau, thấy Thanh Linh, tinh thần lập tức phấn chấn hẳn lên.

“Ồ, có mỹ nữ kìa!” Hắn vội vàng đứng dậy, hai tay làm bộ điệu khoa trương vuốt cái đầu chổi của mình: “Hai người các ngươi à?”

“Và còn ta nữa.”

Hoàng cảnh quan vén tấm vải xanh bước vào: “Xin lỗi, ta đến hơi trễ, vẫn chưa bắt đầu chứ?”

“Chúng ta cũng vừa mới tới.” Cao Dương đáp.

Hoàng cảnh quan tỏ ra rất lịch sự với người thanh niên đầu chổi: “Để ta giới thiệu, đây là giám khảo buổi phỏng vấn hôm nay của chúng ta, Ngô Đại Hải.”

Đầu chổi đút tay vào túi, với bộ dạng ngạo mạn: “Cứ gọi ta là Hải ca.”

“Hai người này là đồng đội mới của ta, Cao Dương và Thanh Linh.” Hoàng cảnh quan cười nói: “Lần trước ta đã thua trong thử thách, lần này mang theo đồng đội đến tham gia, không vấn đề gì chứ?”

“Không vấn đề, nhưng thua tối nay thì tháng này đừng làm phiền ta nữa.” Ngô Đại Hải tỏ giọng kiêu ngạo.

“Được.”

“Bắt đầu thôi.” Thanh Linh phất tay, một thanh đường đao xuất hiện trong tay nàng.

“Ta đi, vũ khí này thật ghê gớm! Còn có thể kéo dài nữa!” Mắt Ngô Đại Hải sáng lên: “Cái này không phải của ngươi chứ? Lấy ở đâu ra vậy?”

“Không liên quan tai ngươi.” Thanh Linh vào tư thế sẵn sàng chiến đấu.

“Mỹ nữ đúng là kiêu ngạo!” Ngô Đại Hải không giận, vẫn thản nhiên ngoáy tai: “Ba người các ngươi, ai lên trước?”

“Ta lên trước.” Hoàng cảnh quan nói.

“Được, theo quy tắc cũ, ba trận thách đấu!” Ngô Đại Hải giang tay: “Tùy các ngươi chọn, thắng ta ba lần thì qua.”

“Chọn cái gì?” Thanh Linh hỏi.

Hoàng cảnh quan mỉm cười: “Quên chưa nói với các ngươi, nội dung phỏng vấn là chơi game. Chọn ba trò chơi bất kỳ, thắng được hắn thì coi như đạt yêu cầu. Ta đã thách đấu vài lần, lần nào cũng thua. Các ngươi còn trẻ, chắc chơi game giỏi hơn, lần này tỷ lệ thắng chắc cao hơn.”

“Hoàng cảnh quan, ngươi nói ngươi yếu, là chỉ chơi game?” Cao Dương không khỏi ngao ngán.

“Đúng vậy.”

Thanh Linh cau mày, không hiểu nổi: “Tại sao không chém luôn thằng ngốc này?”

“Hahahaha… Chém ta?” Ngô Đại Hải cười đến mức gần như sặc: “Mỹ nữ, ngươi chẳng biết gì về sức mạnh cả! Ta đây là đang cho các ngươi một cơ hội! Đừng không biết điều! Thật sự mà đánh nhau thì ba người các ngươi cùng lên… cũng không lại ta!”

Chương 35. Trò Chơi Đại Chiến 2

Cao Dương đổ mồ hôi: Đây là kiểu người “nói lời mềm yếu bằng giọng điệu ngông cuồng” mà!

Ngô Đại Hải rất đắc ý: “Hừ, ta không phải thiên phú chiến đấu, tất nhiên không thể so với các ngươi. Nhưng các ngươi mà dám động đến một sợi tóc của ta, trong tổ chức sẽ có đại ca xử lý các ngươi.”

“Được rồi, mọi người đều là người thức tỉnh, nên hòa thuận với nhau, đừng đấu đá nội bộ.” Hoàng cảnh quan vội vàng can ngăn, “Ta sẽ lên trước, chọn game bắn máy bay.”

Nói rồi, hắn đến ngồi xuống một máy chơi game, bỏ xu vào. Ngô Đại Hải cũng ngồi xuống và bỏ xu.

Cao Dương bước đến xem, đó là trò Strikers 1945.

Trò chơi này là cơn ác mộng thời thơ ấu của Cao Dương. Một xu vào mà chẳng chơi nổi được mấy phút đã chết. Hắn ghét nhất mấy game bắn máy bay.

Hoàng cảnh quan và đầu chổi mỗi người chọn một chiến cơ và cùng bắt đầu trò chơi.

“Quy tắc cũ, tuy có ba mạng, nhưng đấu chỉ dùng một mạng. Không được ném bom, ai chết trước thì thua.”

“Không vấn đề.”

Trò chơi bắt đầu.

Vòng đầu tiên khá dễ, kẻ địch không bắn quá nhiều đạn, cả hai người dễ dàng vượt qua và nhận được hỏa lực tối đa.

Sang vòng hai, đạn của kẻ địch trở nên dày đặc hơn, không thể dùng bom để dọn sạch, hoàn toàn dựa vào tấn công thông thường, áp lực tăng vọt, cả hai né trái né phải, điều khiển rất linh hoạt.

Đến vòng ba, cả hai đã thực sự cạnh tranh.

Dù sao, Hoàng cảnh quan cũng là người sở hữu thiên phú Thần Súng, nên khi chơi trò bắn máy bay chắc cũng có thêm điểm. Hắn bình tĩnh, điều khiển ổn định, ngón tay phản ứng rất nhanh.

Khi đối mặt với trùm của vòng ba, Hoàng cảnh quan hoàn toàn từ bỏ tấn công. Ý đồ của hắn rất rõ ràng: hy vọng tận dụng làn đạn của trùm để kết thúc Ngô Đại Hải.

Ngô Đại Hải cũng điều khiển rất linh hoạt, nhưng hắn rõ ràng đã hơi lo lắng, vừa điên cuồng bắn vào trùm, vừa né đạn.

Hoàng cảnh quan điều khiển cần gạt bằng một tay, tay kia rút thuốc ra, chỉ tập trung né đạn.

Màn diễn này, Cao Dương cho điểm tối đa.

Trong làn mưa đạn dày đặc, máy bay của Ngô Đại Hải không may bị bắn hạ. Hoàng cảnh quan cũng không điều khiển nữa, máy bay trong trò chơi của hắn ngay khi thả tay cũng bị bắn rơi —hắn chỉ cầm cự được hơn Ngô Đại Hải đúng một giây.

Hắn đứng dậy: “Đa tạ đã nhường.”

“Hừ, ngươi chỉ giỏi mỗi trò bắn máy bay thôi.” Ngô Đại Hải có chút không phục:

“Tiếp tục tiếp tục.”

“Trận tiếp theo hai người các ngươi lên đi.” Hoàng cảnh quan nói.

“Ngươi chơi rất khá mà?” Cao Dương hỏi.

“Không được, ta đã thử hết.” Hoàng cảnh quan cười khổ: “Ngoài trò bắn máy bay, các trò khác ta đều bị hắn đè bẹp.”

“Vậy ai tiếp theo?” Ngô Đại Hải hỏi.

Cao Dương và Thanh Linh nhìn nhau, Thanh Linh lạnh lùng lên tiếng: “Ta lên.”

Thanh Linh nhìn quanh và nhanh chóng chọn một trò chơi: “Trò này.”

“Samurai Shodown! Được đấy!” Ngô Đại Hải hăng hái ngồi xuống máy chơi game.

Vì ghế ngồi quá thấp, đôi chân dài của Thanh Linh không có chỗ để, nàng liền tháo giày, khép hai chân lại và co lên, gót chân đặt trên mép ghế, cằm tựa lên đầu gối. Nếu bỏ qua gương mặt lạnh lùng như băng, tư thế này thực ra lại có chút lười biếng và đáng yêu.

“Ngươi từng chơi chưa?” Ngô Đại Hải hỏi.

“Chưa từng.” Thanh Linh cầm lấy cần điều khiển, không quen với bốn nút bên trái, sau khi bỏ xu vào, nàng thậm chí không biết cách chọn nhân vật.

Ngô Đại Hải rất kiên nhẫn với mỹ nữ: “Cái này điều khiển hướng, có thể chọn nhân vật… Đúng rồi, chọn người ngươi thích, bấm nút A là được.”

Thanh Linh chẳng quan tâm, chọn ngay nhân vật đầu tiên.

“Haohmaru! Được đó!” Ngô Đại Hải cười tươi: “Ta chọn Ukyo Tachibana!” Chọn nhân vật xong, trận đấu bắt đầu.

Ukyo Tachibana do Ngô Đại Hải điều khiển xông tai, kết hợp một chuỗi đòn đấm và combo nhỏ, hạ gục Haohmaru xuống đất. Vừa đứng dậy, Haohmaru đã bị Ukyo Tachibana áp sát.

“Descent to Hell!”

“Special! Snowfall!”

Chỉ thấy Ukyo Tachibana trong game tung ra một loạt combo hoa mắt, thanh máu của Haohmaru cạn sạch, hét lên một tiếng rồi ngã gục. Từ đầu đến cuối, Thanh Linh thậm chí chưa tung ra được chiêu nào.

Ngô Đại Hải hoàn hảo hạ gục Thanh Linh, nhưng lại chẳng thấy có cảm giác thành tựu gì.

Ba trận thắng hai.

Trận thứ hai bắt đầu, Ngô Đại Hải không vội tấn công, mà kiên nhẫn chỉ bảo: “A là đòn nhẹ, ngươi thử bấm một cái xem?”

Thanh Linh bấm một cái, Haohmaru vung kiếm nhanh chóng, chém trúng Ukyo Tachibana.

“B là đòn trung bình, ngươi thử bấm.”

Thanh Linh làm theo, Haohmaru vung kiếm với tốc độ trung bình, đẩy lùi Ukyo Tachibana vài bước.

“AB là đòn mạnh, bấm thử.”

Thanh Linh đồng thời bấm hai nút, Haohmaru chậm rãi vung kiếm nặng, đánh Ukyo Tachibana ngã xuống đất.

“Nút C là đá nhẹ, nút D là đá mạnh. Cũng giống như vậy.” Là một người mới chơi lần đầu, Thanh Linh rất nhanh chóng nắm bắt được các chiêu, nàng lặp lại một loạt động tác.

“Được rồi! Bắt đầu thôi.” Ngô Đại Hải điều khiển nhân vật của mình.

Mười giây sau, Haohmaru của Thanh Linh lại thua thảm. Tuy nhiên, lần này đã có chút tiến bộ, ít nhất Haohmaru đã phản kháng và gây ra một ít sát thương cho Ukyo Tachibana.

“Ba trận thắng hai, ngươi thua rồi.” Ngô Đại Hải đứng dậy.

“Làm lại lần nữa.” Thanh Linh nói.

“Để tháng sau đi.”

“Làm lại lần nữa.” Thanh Linh lặp lại, ánh mắt nàng bùng lên ý chí chiến đấu mãnh liệt.

Ngô Đại Hải chần chừ một chút, “Được, làm lại lần nữa.”

“Ôi trời, lần này lại phá lệ hả?” Hoàng cảnh quan nhất thời không biết nên vui hay buồn: “Trước đây ta cầu ngươi thế nào ngươi cũng không chịu phá lệ.”

Chương 36. Trò Chơi Đại Chiến 3

“Nói nhảm. Ngươi là một ông chú, ta phá lệ với ngươi thì có ích gì?” Ngô Đại Hải nói xong, đĩnh đạc nhìn Thanh Linh: “Cho ngươi thêm một cơ hội cũng được, nhưng ta phải được sờ tay ngươi.”

Thanh Linh ngây ra: “Tại sao?”

Ngô Đại Hải cười xấu hổ: “Nói thật với ngươi, ta lớn thế này rồi mà chưa từng sờ tay con gái bao giờ, ý ta là người, không tính thú.”

“Có gì khác biệt sao?” Thanh Linh hỏi.

“Chứ sao! Chỉ cần nghĩ tai việc đối phương là thú thôi là ta đã không có hứng rồi! Đám phụ nữ trong tổ chức ấy, nhỏ nhen chết đi được, chẳng ai chịu cho ta sờ cả. Thật là, sờ có mất miếng thịt nào đâu!”

Đây là lần đầu tiên Cao Dương thấy có kẻ háo sắc mà lại trơ trẽn đến mức này, hắn không biết nên phản ứng ra sao.

Thanh Linh trầm ngâm một chút, mặc cả: “Lần này nếu ta thua, ngươi có thể sờ.”

“Được! Một lời đã định!” Ngô Đại Hải không ngờ Thanh Linh lại đồng ý một cách dứt khoát như vậy, hắn đinh ninh rằng lần này mình chắc chắn sẽ thắng!

“Bắt đầu thôi.”

Ngô Đại Hải lại ngồi xuống, bỏ xu vào máy, cả hai vẫn chọn Haohmaru và Ukyo Tachibana.

Ngô Đại Hải cảm thấy mình là một tay chơi lão luyện bắt nạt người mới, có chút không công bằng, nên lại bắt đầu dạy Thanh Linh: “Ta sẽ dạy ngươi combo của Ukyo Tachibana nhé…”

“Không cần, đủ rồi.” Thanh Linh từ chối thẳng thừng.

“Được thôi, ta sẽ không nương tay đâu.” Lần này, Ngô Đại Hải không hề do dự, tấn công mạnh mẽ hơn hẳn lần trước.

Thanh Linh cũng không đứng im nữa, nàng bắt đầu phòng thủ.

Trong các trò chơi đối kháng, phòng thủ có những kỹ thuật nhất định. Nếu đứng mà phòng thủ, thì không chặn được cú đá quét. Nếu ngồi mà phòng thủ, thì không chặn được cú chém nhảy, phải nhanh chóng chuyển đổi động tác phòng thủ theo chiêu của đối thủ.

Trong trận này, Thanh Linh chỉ phòng thủ.

Dù động tác phòng thủ của nàng rất linh hoạt, nhưng chỉ phòng mà không tấn công thì thanh máu vẫn từ từ giảm. Hơn nữa, một khi để đối thủ áp sát, hắn có thể tung chiêu phá vỡ phòng thủ.

Thanh Linh phòng thủ suốt cả trận, nhưng vẫn thua.

Nàng không hề vội vàng.

Sang trận thứ hai, Thanh Linh bắt đầu thử tấn công.

Nàng không sử dụng bất kỳ chiêu thức hay combo nào —vì nàng không biết, nàng chỉ đứng im. Khi đối thủ tấn công từ phía trước, nàng phòng thủ. Khi đối thủ áp sát, nàng nhấn nút A để tung đòn chém nhẹ, đẩy đối thủ ra. Nếu đối thủ nhảy chém, nàng nhấn nút B để tung đòn chém trung bình mà chặn lại.

Chỉ cần canh đúng thời điểm, hai chiêu này cơ bản có thể phá giải mọi đòn áp sát và chém nhảy. Dù không phá giải được thì cũng đổi máu với đối thủ, gây sát thương cho cả hai.

Tuy nhiên, Ngô Đại Hải là một tay chơi lão luyện, chỉ cần tìm được một cơ hội áp sát là có thể phá vỡ phòng thủ, sau đó tung một combo, ngay lập tức đánh rớt phần lớn thanh máu của Thanh Linh.

Không có gì bất ngờ, Thanh Linh lại thua.

“Ngươi thua rồi!” Ngô Đại Hải vui vẻ đứng dậy, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Thanh Linh: “Ta muốn sờ tay!”

Thanh Linh đứng lên, đưa tay ra trước mặt Ngô Đại Hải.

Ngô Đại Hải ngạc nhiên vô cùng, không ngờ Thanh Linh lại đồng ý nhanh như vậy!

Tay hắn vừa chìa ra được một nửa, thì đột nhiên rụt lại.

Đột nhiên, trên mặt hắn hiện lên một nụ cười tham lam và xấu xa: “Thế này đi, ta không sờ tay nữa, ta sẽ cho ngươi thêm một cơ hội thi đấu! Nhưng ta muốn sờ ngực, sờ trước rồi mới thi đấu!”

Gương mặt Thanh Linh không biểu lộ cảm xúc, có vẻ như nàng đang suy nghĩ.

“Thôi bỏ đi, lần sau hẵng đến.”

Cao Dương thực sự không thể chịu nổi nữa, nếu là muội muội của hắn bị quấy rối như vậy, hắn đã đấm cho kẻ đó từ lâu rồi. Nhưng đây là chuyện của Thanh Linh, hắn không có quyền can thiệp, chỉ có thể khuyên bảo.

“Đúng vậy, thắng thua là chuyện thường tình.” Hoàng cảnh quan cũng lên tiếng khuyên nhủ, “Ta làm việc nhiều năm, thấy không ít cô gái sa ngã. Nhưng Thanh Linh, ngươi không cần phải thế, thực sự không cần.”

Lòng hiếu thắng của Thanh Linh đã bừng lên, nàng phớt lờ tất cả, quay sang Ngô Đại Hải: “Được.”

Ngô Đại Hải nhìn Thanh Linh, ánh sáng chói lòa của game phản chiếu lên gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng của nàng, không có vẻ gì là ngượng ngùng hay sỉ nhục, mà hoàn toàn không quan tâm.

Nữ nhân này! Thật không đơn giản!

Ánh mắt của Ngô Đại Hải chầm chậm di chuyển, lướt từ gương mặt của nàng xuống chiếc cổ trắng như tuyết, rồi đến bộ ngực đầy đặn được bọc trong chiếc áo sơ mi trắng, vòng eo nàng cũng căng đầy, nút áo thứ hai hơi bung ra, nhìn kỹ có thể thấy cả nếp gấp của viền áo lót bên dưới.

Đây là bộ ngực của một nữ nhân loài người thật sự! Hơn nữa còn là ngực của một thiếu nữ 18 tuổi đang phát triển tốt!

Ngô Đại Hải bất giác nuốt nước bọt —— không phải mơ!

Hai người đàn ông đứng cạnh tỏ rõ vẻ không mấy thân thiện, hắn biết họ đang khinh bỉ, khinh miệt mình, trong thâm tâm có lẽ còn đang ngấm ngầm ghen tỵ với mình nữa. Hắn biết bản thân là một kẻ biến thái, nhưng vào khoảnh khắc này, hắn cảm thấy tự hào vì mình là một kẻ biến thái!

Với trái tim căng tràn hồi hộp và thành kính, Ngô Đại Hải từ từ đưa tay ra… Chẳng mấy chốc nữa thôi, hắn sẽ bước chân vào thiên đường, tận hưởng cảm giác hạnh phúc tột đỉnh.

Không chút nương tay, một cú đấm giáng thẳng vào mũi của Ngô Đại Hải, khiến hắn “oái” lên một tiếng, loạng choạng lùi lại hai bước.

Chưa hết, Thanh Linh còn vung chân dài lên, đá mạnh vào bụng của Ngô Đại Hải. Hắn chỉ cảm thấy dạ dày quặn lại, hai chân mềm nhũn, lập tức quỳ xuống.

Chương 37. Trò Chơi Đại Chiến 4

Thanh Linh nhìn Ngô Đại Hải đang quỳ dưới chân mình, vẫn chưa thấy hả giận.

Nàng nắm lấy tóc của Ngô Đại Hải, kéo mạnh: “Tiểu tử thối, chán sống rồi à? Ngươi vừa định làm gì?”

Ngô Đại Hải hoàn toàn choáng váng: “Khoan đã! Chính ngươi nói cho ta sờ, ta mới sờ mà…”

“Sờ cái gì?” Thanh Linh hỏi.

Cao Dương chợt nhận ra, đây chính là Thanh Lê, nhân cách phụ của Thanh Linh. Nữ nhân tên Thanh Lê này bị chứng ghét đàn ông, làm sao có thể để Ngô Đại Hải chạm vào mình được chứ.

Ngô Đại Hải tội nghiệp: “Sờ… ngực.”

“Một con sâu như ngươi? Ăn c*t đi!” Thanh Lê dộng mạnh một cú đầu gối vào đầu Ngô Đại Hải.

Hắn ngã văng ra, đổ sập xuống mấy cái ghế.

Ban đầu Cao Dương còn thấy trò này khá vui, nhưng nhận thấy tình hình không ổn, hắn vội chạy lên kéo Thanh Lê lại, nếu không thì có thể có án mạng mất.

“Thanh Lê, đủ rồi.”

“Đừng chạm vào ta!” Thanh Lê quay lại vung tay tát, nhưng Cao Dương đã chuẩn bị từ trước, lùi lại kịp thời.

“Các ngươi, lũ sâu bọ! Các ngươi lừa ta đến đây định làm gì hả?!” Thanh Lê hét toáng lên. Đột nhiên, cơ thể nàng sững lại, ánh mắt lại trở nên bình tĩnh và lạnh lùng.

Nàng nhìn sang Cao Dương đang căng thẳng, rồi liếc nhìn Ngô Đại Hải đang co rúm trên mặt đất, rên rỉ: “Vừa rồi xảy ra chuyện gì?”

“Thanh Lê vừa xuất hiện.” Cao Dương nói.

Thanh Linh hơi cau mày: “Không sao, chúng ta tiếp tục.”

“Tiếp tục cái gì mà tiếp tục!” Ngô Đại Hải được Hoàng cảnh quan đỡ dậy, hắn lấy tay che cái mũi đang chảy máu không ngừng, giận dữ quát: “Đám nữ nhân các ngươi sao lại thay đổi nhanh như vậy hả!”

“Vừa rồi là một chút ngoài ý muốn.” Thanh Linh giải thích.

“Không muốn cho ta sờ thì nói thẳng, ta đâu có ép buộc! Đừng tưởng ngươi là mỹ nữ mà muốn làm gì thì làm! Ngươi thử đánh ta thêm cái nữa, ta sẽ phản công thật đấy!” Thanh Linh nghĩ một chút: “Chúng ta thi lại lần nữa, nếu lần này ngươi thắng, ta sẽ để hai người kia trói ta lại, sẽ không có bất kỳ sự cố nào nữa.”

Cao Dương sốc nặng: Ngươi đối xử với mình cũng tàn nhẫn quá rồi, đúng là dân cờ bạc chính hiệu!

Tuy nhiên, Cao Dương nghĩ rằng, lát nữa dù có thua thêm lần nữa, chắc chắn Thanh Lê sẽ lại xuất hiện để “lật kèo.”

Trong những năm qua, về mặt sinh tồn, Thanh Linh luôn bảo vệ Thanh Lê yếu đuối. Nhưng vào những lúc như thế này, Thanh Lê hẳn cũng luôn bảo vệ Thanh Linh cực đoan.

Xét cho cùng, họ vốn là một thể.

Cao Dương và Hoàng cảnh quan trao đổi ánh mắt, quyết định tạm thời không ngăn cản, để xem mọi chuyện diễn biến thế nào.

Cơn giận của Ngô Đại Hải nhanh chóng tan biến, hắn lén tính toán trong đầu, dù gì cũng đã bị đánh rồi, cùng lắm là bị đánh thêm vài cái nữa, nhỡ đâu thành công thì sao? Chết dưới váy hồng, làm quỷ cũng phong lưu!

Hắn nhìn Thanh Linh: “Mỹ nữ, ngươi nói thật không?”

Thanh Linh gật đầu.

“Bắt đầu thôi, bắt đầu thôi!” Ngô Đại Hải vội vàng lau qua loa cái mũi dính đầy máu, rồi ngồi lại vào máy chơi game.

Lần này, Thanh Linh đã quen thuộc hơn nhiều, ngồi xuống, bỏ xu vào, chọn nhân vật, tất cả động tác rất thuần thục.

Vẫn là Haohmaru đối đầu với Ukyo Tachibana.

Ngô Đại Hải điều khiển Ukyo Tachibana tấn công ngay từ đầu, Thanh Linh vẫn dùng bốn động tác cũ, phòng thủ đứng, phòng thủ ngồi, chém nhẹ bằng nút A, chém trung bình bằng nút B.

Lần này, nàng không mắc một lỗi nào, phản ứng nhanh đến từng mili giây.

Ngô Đại Hải dốc toàn bộ sức lực, nhưng đối mặt với hắn lại là một cỗ máy vô cảm. Bất kể hắn ra đòn gì, đối phương đều có thể lập tức đưa ra phản ứng tối ưu.

Phòng thủ. Hóa giải. Hoặc là đổi đòn với đối thủ, cả hai cùng mất máu.

Ngô Đại Hải không chiếm được bất kỳ lợi thế nào, lượng máu của hắn luôn thấp hơn Thanh Linh.

Cuối cùng, hết thời gian thi đấu, không ai bị hạ gục, nhưng máu của Thanh Linh nhiều hơn, chiến thắng thuộc về nàng.

Ngô Đại Hải đã hiểu rõ chiến thuật của Thanh Linh.

Sang trận thứ hai, hắn không chủ động tấn công nữa, cũng muốn chờ đối phương ra tay trước. Nhưng Thanh Linh vẫn vững như bàn thạch, bất động. Dù sao thì Ngô Đại Hải đã thua một trận, thêm một trận hòa nữa cũng coi như thua.

Ngô Đại Hải bắt đầu lo lắng, nửa thời gian trôi qua, hắn vẫn ra tay. Nhưng ngay khi tấn công, hắn lại rơi vào nhịp điệu của Thanh Linh. Trận đấu nhanh chóng kết thúc, lần này cũng không ai bị hạ gục, nhưng máu của Thanh Linh lại nhỉnh hơn.

Ba trận thắng hai, Thanh Linh chiến thắng.

Ban đầu, Cao Dương nghĩ rằng Ngô Đại Hải sẽ bẽ mặt tức giận, vì dù sao hắn cũng đã mất cả chì lẫn chài. Nhưng Ngô Đại Hải chỉ sững người trong vài giây, sau đó hào phóng đứng dậy, hai tay mạnh mẽ vuốt đầu chổi của mình: “Ngươi thắng rồi.”

Thanh Linh hài lòng, đứng dậy: “Trò này cũng thú vị đấy.”

“Chuyện sờ ngực, vẫn tính chứ?”

“Ngươi không thắng.” Thanh Linh mặt không đổi sắc.

“Thôi được, thua thì phải chịu.” Ngô Đại Hải tỏ ra hào sảng, hắn nhìn về phía Cao Dương: “Lượt cuối cùng, đến ngươi phải không?”

Cao Dương nhìn sang Hoàng cảnh quan, đối phương chỉ biết nhún vai bất lực. Hắn lại nhìn Thanh Linh, nàng chỉ để lại một câu “Ta ra ngoài trấn an Thanh Lê” rồi rời khỏi phòng game.

Trong lòng Cao Dương tự cười giễu: Ta đúng là nhân vật chính, được lên sân khấu vào phút chót.

Hắn nhìn quanh, các máy chơi game còn lại gồm King of Fighters ’97, Cadillacs and Dinosaurs, Alien vs Predator, Tam Quốc Chiến Kỷ, Tam Quốc Chí, Metal Slug, Captain Hook, và Snow Bros.

Dù hắn đã chơi qua hết khi còn nhỏ, nhưng chẳng giỏi cái nào. Sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, Cao Dương chỉ vào một chiếc máy ở góc: “Thi cái này được không?”

Chương 38. Lại Gặp Thú 1

Ngô Đại Hải sững người, không thể tin nổi nhìn hắn: “Ngươi chắc chắn chứ?”

“Chắc chắn.” Cao Dương gật đầu.

Dù sao kỹ năng không thắng nổi, chỉ còn cách dựa vào vận may.

“Tiêu rồi.” Hoàng cảnh quan dường như nhớ lại ký ức không vui nào đó, đưa tay đỡ trán.

Ngô Đại Hải nhếch miệng cười, tỏ vẻ thương hại, vỗ vỗ vai Cao Dương: “Huynh đệ, ngươi đi nhầm đường rồi.”

Ngô Đại Hải đầy tự tin vuốt lại chổi của mình, bước đến chiếc máy slot với phong thái đầy kiêu ngạo.

“Mỗi người 10 xu, tương đương với 10 điểm, thời gian thi đấu là năm phút, lão Hoàng, ngươi canh giờ giúp. Chính xác từng giây cho ta.”

“Được.” Hoàng cảnh quan lấy điện thoại ra, mở đồng hồ bấm giờ.

“Luật rất đơn giản, trong năm phút, ai đạt điểm cao hơn sẽ thắng.” Ngô Đại Hải quay sang nhìn Cao Dương: “Còn gì chưa rõ không?”

“Không.”

“Được rồi! Ta trước!”

Ngô Đại Hải ngồi xuống trước máy slot, nhanh nhẹn bỏ 10 xu vào và bắt đầu chơi.

Cao Dương đứng phía sau quan sát, kích hoạt lại ký ức thời thơ ấu khi xem người khác chơi slot, tranh thủ ôn lại.

Chiếc máy slot này là loại phổ biến nhất trên thị trường, với tổng cộng 8 giải thưởng, gồm: Táo (tỷ lệ trúng thưởng x5), Cam Tử (tỷ lệ x10), Đu đủ (x15), Chuông (x20), Dưa hấu (x20), Sao đôi (x30), Số 7 đôi (x40), và BAR (x100).

Ngược lại, cơ hội trúng thưởng tỷ lệ nghịch với phần thưởng. Giải nhất BAR là khó trúng nhất, có thể phải chơi cả trăm lần mới trúng một lần, trong khi các giải Táo, Cam Tử, Đu đủ thì dễ trúng hơn, nhưng thưởng cũng ít hơn.

Ngô Đại Hải bắt đầu với 10 điểm, hắn dùng 3 điểm để đặt cược: 1 điểm cho Táo, 1 điểm cho Cam Tử, và 1 điểm cho Đu đủ.

Năm giây sau, kết quả ra Táo. Hắn thắng được 5 điểm, tổng cộng lên 12 điểm.

Lượt thứ hai, Ngô Đại Hải đặt 2 điểm vào Cam Tử, 2 điểm vào Đu đủ, và 2 điểm vào Chuông.

Năm giây sau, kết quả ra Cam Tử. Hắn thắng 20 điểm, tổng cộng đạt 26 điểm.

Trong tám chín lượt đầu, Ngô Đại Hải chỉ dựa vào chiến lược “rải lưới rộng, bắt tép nhỏ”, dần tích lũy được hơn 80 điểm, mặc dù có vài lần thất bại, nhưng nhìn chung điểm số vẫn tăng lên.

Ngô Đại Hải đắc ý: “Mặc dù chơi slot là dựa vào may mắn, nhưng cũng có quy luật nhất định, không thể nào là ngẫu nhiên tuyệt đối. Ta không nói rõ được quy luật này, nhưng chơi hàng vạn lần thì sẽ có một trực giác mơ hồ. Thường thì ta dự đoán đúng khoảng 1 trong 3 lần cho giải thưởng tiếp theo.”

“Đây gọi là gì nhỉ…” Ngô Đại Hải vừa ấn điểm vừa tự mãn nói: “Đây gọi là đọc thơ Đường chết ba trăm lần, không biết ngâm cũng thuộc lòng.”

“Là thơ, không phải chết.” Cao Dương không nhịn được phải sửa lại cách phát âm của hắn.

Ngô Đại Hải bị bắt bẻ, quay đầu trừng mắt nhìn Cao Dương.

“Còn một phút.” Hoàng cảnh quan nhắc nhở.

“Đủ rồi!” Ngô Đại Hải nhắm mắt lại, trông rất nghiêm túc, lẩm bẩm: “Ta cảm nhận được số 7 đôi đang gọi ta!” Ngay khi mở mắt, hắn đặt 20 điểm vào số 7 đôi.

Kết quả là Đu đủ.

Kết quả bất ngờ này không làm Ngô Đại Hải lung lay, hắn tiếp tục đặt 20 điểm vào số 7 đôi.

Kết quả là Dưa hấu.

Hiện tại hắn chỉ còn lại hơn 40 điểm, nhưng vẫn không do dự, tiếp tục đặt 20 điểm vào số 7 đôi.

Kết quả, trúng số 7 đôi!

Cả chiếc máy slot nhấp nháy ánh sáng đỏ rực rỡ, âm nhạc vang lên cùng với âm thanh điện tử: “Chúc mừng! Chúc mừng! Chúc mừng!” 20 điểm nhân với tỷ lệ 40 lần, là 800 điểm!

Tổng điểm trong máy nhảy vọt lên 820!

Ngô Đại Hải đứng dậy, vươn vai, còn lại 30 giây, nhưng hắn không có ý định chơi thêm.

“Thời gian kết thúc.” Hoàng cảnh quan thông báo.

Cuối cùng, tổng điểm của Ngô Đại Hải là 820 điểm.

Một phút sau, máy slot được đặt lại, Cao Dương bắt đầu lượt của mình. Hắn suy nghĩ một chút, hít sâu một hơi, rồi bắt đầu đặt cược.

Ban đầu, hắn bắt chước chiến thuật của Ngô Đại Hải, rải lưới rộng, bắt tép nhỏ, chỉ đặt Táo, Đu đủ và Cam Tử, giống như một người nông dân chăm chỉ, cắm cúi làm việc. Sau ba phút, hắn cũng thu được 61 điểm, nhưng vẫn còn cách biệt rất xa so với 820 điểm của Ngô Đại Hải.

Tiếp theo là thời điểm để đặt cược lớn, nhưng trong đầu Cao Dương không có chút ý tưởng nào, đối với Sao đôi, Số 7 đôi và BAR, hắn cảm thấy rất lạ lẫm.

Cuối cùng, hắn quyết định liều một phen, đặt cược vào BAR!

Chỉ đặt 6 lần, mỗi lần 10 điểm, trúng một lần là có 1000 điểm!

Ta chẳng phải rất may mắn sao? Biết đâu trúng thật!

Cao Dương đặt 10 điểm vào BAR.

Ngô Đại Hải phía sau bật cười chế nhạo: “Anh bạn, đây gọi là chó cùng rứt giậu! Ngươi mới chơi được mấy ván, mà đã mơ BAR rồi? Ta chơi cả đêm cũng chưa chắc ra nổi một lần!”

“Đing đing đing đing đing đing ——” Kết quả ra, không trúng.

Cao Dương tiếp tục đặt 10 điểm.

Năm giây sau, kết quả ra, vẫn không trúng.

Nhanh chóng, Cao Dương chỉ còn lại một cơ hội cuối cùng. Hắn hít sâu một hơi, mạnh tay ấn!

“Đing đing đing đing đing đing đing đing ——” Cao Dương cảm thấy có cơ hội, lần này thời gian quay dường như dài hơn hai giây so với trước.

“Đing!”

Không trúng, cách BAR xa vời vợi.

“Hahaha, không trúng rồi… Ngươi thua!” Ngô Đại Hải cười hả hê: “Anh bạn, muốn thắng máy slot, ngươi còn kém xa! Còn các trò chơi khác thì cố gắng luyện tập, tháng sau thử lại đi.”

Cao Dương nhìn số điểm của mình: 1.

Chưa đến lúc bỏ cuộc.

“Còn bao lâu?” Cao Dương quay sang hỏi Hoàng cảnh quan.

Hoàng cảnh quan nhìn điện thoại: “Còn 30 giây… 29 giây…”

Chương 39. Lại Gặp Thú 2

Cao Dương nhìn bảng điều khiển của máy slot, ánh mắt khóa vào hai nút “Tài” và “Xỉu”.

Không quan tâm nữa!

Cao Dương nhắm mắt lại, liên tục ấn 10 lần nút “Tài”!

“Đùng đùng đùng đùng…” Số điểm từ 1 nhảy lên 2, từ 2 lên 4, từ 4 lên 8, từ 8 lên 16… Chớp mắt đã tăng lên 624!

Toàn bộ quá trình chỉ mất chưa đến 10 giây.

Ngô Đại Hải trợn mắt há mồm, những người chơi máy slot hiếm khi dám chơi Tài Xỉu, vì cược trúng sẽ gấp đôi điểm, nhưng cược thua sẽ mất hết.

Đây là một trò cám dỗ chết người, nhưng nếu ngươi dám chơi, chắc chắn ngươi sẽ thua, đặc biệt khi điểm số của ngươi quá cao, máy sẽ “nuốt” hết điểm của ngươi.

Vậy mà Cao Dương dám đặt Tài liên tiếp 10 lần và lần nào cũng thắng! Đây là tỷ lệ gì thế này, vận may thế này thì đi mua vé số chắc chắn trúng lớn!

Hoàng cảnh quan cũng run rẩy, hắn tiếp tục nhắc nhở: “Còn 8 giây.”

Cao Dương cũng rất kinh ngạc, đây chính là thiên phú may mắn sao? Không quan tâm nữa, làm thêm lần nữa!

Cao Dương kiềm chế cánh tay run rẩy, mạnh mẽ ấn nút “Tài” thêm một lần nữa!

“Đùng!” Điểm số từ 624 nhảy lên 1248!

Thắng rồi!

“Thời gian kết thúc!”

Ngô Đại Hải ngẩn người, hắn chơi cả đời máy slot, đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến màn chơi như vậy. Chẳng lẽ máy hỏng rồi? Hắn tiến lại gần, ấn thêm một lần nút “Tài.”

“Đùng!” Trong nháy mắt, điểm số về 0.

Ngô Đại Hải tâm phục khẩu phục, hôm nay hắn đã thực sự được chứng kiến thế nào là “thần may mắn.”

“Ngươi thắng, vượt qua kiểm tra.” Ngô Đại Hải nói.

“Không dễ dàng gì,” Hoàng cảnh quan phấn khởi: “Cuối cùng sau nửa năm, ta cũng có thể gia nhập tổ chức.”

“Ê, đừng hiểu lầm, đây chỉ là bài kiểm tra đầu tiên của tổ chức.” Ngô Đại Hải nói, “Tổ chức còn bài kiểm tra thứ hai.”

“Gì cơ?” Hoàng cảnh quan ngạc nhiên: “Còn nữa à?”

Cao Dương thì không hề ngạc nhiên, tổ chức nào lại tuyển người thức tỉnh chỉ dựa vào khả năng chơi game cơ chứ? Đây đâu phải tuyển đội tuyển thi đấu thể thao điện tử.

“Lão Hoàng, ngươi chẳng lẽ thực sự nghĩ rằng chỉ cần thắng trò chơi là có thể gia nhập tổ chức chúng ta sao? Bài kiểm tra đầu tiên chỉ là khởi động, phần tiếp theo mới là thật sự.” Ngô Đại Hải búng tay, ngay lập tức, tất cả các máy chơi game trong phòng tắt ngấm, quạt trần cũng dừng lại.

Cao Dương và Hoàng cảnh quan đứng trong bóng tối, nhìn nhau mà không nói lời nào.

Ngô Đại Hải, quả nhiên không đơn giản như vẻ ngoài — hắn có khả năng là người sở hữu thiên phú loại “điện”, mà trong mọi trò chơi và phim ảnh, những người chơi hệ “điện” đều có sức chiến đấu rất cao.

Đúng là một đại ca, đang chơi trò giả vờ yếu đuối để lừa những kẻ yếu như họ. Vừa rồi nếu hắn thật sự tính toán với Thanh Linh, chưa chắc Thanh Linh đã là đối thủ của hắn.

“Đi, ra ngoài nói chuyện.” Ngô Đại Hải bỏ hai tay vào túi quần, thong thả bước ra khỏi phòng game.

Ba người vén tấm rèm xanh và bước ra ngoài.

Ngô Đại Hải kéo cửa cuốn xuống: “Lão Hoàng, ngươi đừng trách ta, ta chỉ là một nhân viên trong tổ chức, quy tắc là do các đại ca đặt ra.”

Lúc này, Thanh Linh đang đứng im lặng bên lề đường.

“Thanh Linh? Hay là Thanh Lê?” Cao Dương cẩn thận hỏi.

“Thanh Linh.” Nàng quay đầu lại: “Ngươi thắng rồi à?”

“Thắng rồi.” Cao Dương cười khổ: “Nhưng đây chỉ là khởi động, còn bài kiểm tra thứ hai.”

Thanh Linh không ngạc nhiên chút nào: “Ta cũng đoán thế.”

“Hóa ra chỉ có mỗi ta ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần thắng trò chơi là được?” Hoàng cảnh quan có chút thất vọng.

“Thực ra tổ chức chúng ta không quan trọng chuyện các ngươi giỏi chơi game hay không, chủ yếu là kiểm tra sự kiên nhẫn của các ngươi, đồng thời quan sát phẩm chất của các ngươi. Tổ chức chúng ta không chỉ đánh giá con người qua sức mạnh.” Ngô Đại Hải rất tự hào, đưa tay sờ mũi.

“Vậy sau khi vượt qua bài kiểm tra phẩm chất, tiếp theo là kiểm tra sức mạnh phải không?” Cao Dương hỏi.

“Tất nhiên rồi, tổ chức chúng ta không nhận kẻ yếu, thiên phú có số thứ tự dưới 100 đều bị loại.”

“Thứ này, ta có thể lấy không?” Một giọng nói già nua và khàn khàn từ xa vang lên.

Cao Dương liếc mắt nhìn, thấy đó là một ông lão quần áo rách rưới, lưng còng gập, trên lưng mang theo một giỏ rác bẩn thỉu và trong tay cầm một cây kẹp sắt đã rỉ sét.

Ông lão đứng cạnh xe cảnh sát của Hoàng cảnh quan, dùng cây kẹp chỉ vào một chai Coca rỗng trên nắp ca-pô: “Cái này không dùng nữa, thì cho ta được chứ?” Ông lão hỏi lại lần nữa.

“Ồ, được, không sao.” Hoàng cảnh quan vui vẻ bước tới, đổ nốt chút nước còn lại trong chai, rồi dùng tay nén dẹp nó lại và bỏ vào giỏ rác sau lưng ông lão.

“Hehe, đúng là thanh niên có sức khỏe mà.” Ông lão gương mặt đầy nếp nhăn nở một nụ cười thoải mái.

“Chắc chắn rồi, tốt nghiệp trường cảnh sát, ngày nào cũng tập luyện mà.” Hoàng cảnh quan lấy từ túi áo ngực ra một gói thuốc, “Đại gia, hút một điếu chứ?”

“Được, được chứ.” Đôi mắt đục ngầu của ông lão sáng lên một chút.

Hoàng cảnh quan thành thạo lấy ra một điếu thuốc, đưa lên miệng ông lão, rồi rút bật lửa ra châm thuốc cho hắn.

“Ừm… Tốt lắm.” Ông lão hít một hơi, tỏ vẻ hưởng thụ, không nói cảm ơn, rồi từ từ quay người đi.

Bốn người dõi theo bóng lưng ông lão đang rời đi.

“Lớn tuổi thế này rồi mà còn phải đi nhặt rác, thật không dễ dàng gì.” Hoàng cảnh quan cảm thán.

“Ngươi mà gặp Trương đại gia thời trẻ, sẽ không nghĩ vậy đâu.” Ngô Đại Hải cười nhạt: “Ta lớn lên ở quanh đây, hồi đó lũ trẻ cả khu đều sợ hắn.”

Chương 40. Lại Gặp Thú 3

“Vậy sao?”

“Trương đại gia trước đây là một đồ tể, hung dữ lắm. Hắn luôn trách vợ không sinh được con trai, ngày nào cũng đánh vợ, không ít lần đánh đến nỗi phải nhập viện. Sau này, vợ hắn chịu không nổi nữa, uống thuốc trừ sâu tự tử. Ngày bà ấy tự sát cũng chính là ngày con gái vừa thi xong đại học. Bà ấy đã cố nhịn đến khi kỳ thi kết thúc để không ảnh hưởng đến con.”

Cả ba người đều im lặng.

“Con gái hắn sau đó vào đại học, cắt đứt quan hệ cha con, không bao giờ quay về nữa. Trương đại gia sau cái chết của vợ, cuộc sống trở nên vô vị, hắn cũng không giết lợn nữa, chỉ còn uống rượu đến khi cơ thể suy sụp. Sau đó hắn còn nghiện cờ bạc, đến nỗi thua sạch cả nhà cửa. Từ đó hắn sống bằng trợ cấp xã hội và nhặt rác.”

Ngô Đại Hải lúc này không còn vẻ bất cần như trước, ánh mắt sâu xa hơn: “Trương đại gia sống cả đời, ta nghĩ bây giờ mặc dù hắn không còn ra dáng con người, nhưng lại giống một con người nhất.”

Nói đến đây, Ngô Đại Hải cười khẩy: “Tất nhiên, hắn thực ra là một con thú.”

“Nói nhỏ thôi.” Hoàng cảnh quan nhắc nhở, “Hắn chưa đi xa, có thể nghe thấy đấy.”

“Không sao, hắn là một kẻ lạc lối, dù có nghe thấy cũng sẽ tự động bỏ qua.”

“Hắn ngã rồi.” Thanh Linh chen vào.

Ngô Đại Hải quay đầu lại nhìn, thấy Trương đại gia đã ngã xuống đất từ lúc nào.

“Trương đại gia?” Ngô Đại Hải vội bước tới, “Ngươi có sao không?”

Gió đêm thổi tai, Cao Dương nhìn Trương đại gia đang nằm bất động, bỗng cảm thấy có gì đó không ổn. Cảm giác này từ đâu ra, hắn không rõ, có lẽ là nhờ khả năng “cảm giác” của hắn được tăng cường đã mang đến bản năng cảnh báo này.

“Khoan đã! Đừng lại gần!” Cao Dương vội hét lên với Ngô Đại Hải.

Ngô Đại Hải chỉ cách ông lão chưa đầy ba mét, nghe thấy vậy liền dừng lại: “Sao thế?”

Ngay giây tiếp theo, ngoài Ngô Đại Hải, tất cả bọn họ đều nhìn thấy — Trương đại gia đứng dậy!

Không phải đứng dậy từ từ như người bình thường, mà cơ thể cứng đờ của ông lão bị một lực vô hình nhấc bổng lên, phớt lờ trọng lực.

Thanh Linh rút ngay thanh trường đao ra, Hoàng cảnh quan lập tức rút súng.

Cao Dương cũng không nhàn rỗi, hắn nhanh chóng lùi lại. Hắn biết rõ, với thực lực của mình bây giờ chỉ là một kẻ vô dụng, việc không kéo cả đội xuống là đóng góp lớn nhất rồi.

Ngô Đại Hải thấy cả ba người đều lập tức vào trạng thái cảnh giác, liền quay lại và nhận ra có điều không ổn. Hắn vội vàng xoay người lại, chỉ thấy Trương đại gia đang nghiêng đầu, tứ chi căng cứng, giống như một cái que bị bẻ gãy ở phần đầu. Miệng ông ta co giật liên hồi, phun ra bọt trắng, lặp đi lặp lại một câu bằng giọng méo mó: “Nhân loại, nhân loại, nhân loại, nhân loại, nhân loại…”

Ngay sau đó, làn da trên cơ thể Trương đại gia như bị thiêu đốt bởi một ngọn lửa vô hình, tan chảy nhanh chóng, bốc lên những làn khói máu, lộ ra phần cơ bắp bê bết máu. Đồng thời, cơ thể ông ta bắt đầu rung lắc dữ dội, những mảng máu vỡ ra từ trong cơ thể.

Tiếng gào rên đau đớn của Trương đại gia biến thành tiếng hú điên cuồng: “Nhân loại! Nhân loại! Nhân loại!” Lồng ngực ông ta phồng lên dữ dội, các xương sườn phá vỡ lớp da thịt, mở ra như một bông hoa ăn thịt khổng lồ, bên trong ngực mọc lên một khối thịt kinh tởm, trên đó đầy rẫy các bộ phận ngũ quan của con người.

Nếu phải mô tả thứ đó, thì nó giống như có ai đó đã nhét vô số mắt, miệng, tai, mũi vào một cái túi nhựa dày cộm, rồi ném nó vào lò nướng, làm cho tất cả hòa trộn và biến dạng thành một thứ kinh khủng.

Khối u này như một nụ hoa, từ từ bung nở.

Nửa trên cơ thể Trương đại gia hóa thành những sợi dây leo bao bọc lấy “nụ hoa”, nửa dưới thì bị ăn mòn và tan chảy, cắm sâu xuống mặt đất.

Chỉ trong vòng nửa phút, Trương đại gia đã từ một con người biến thành một con quái vật “hoa ăn thịt” dị dạng, đầy máu me.

“Đây là loại thú gì nữa vậy?” Thanh Linh cau mày.

“Không biết.” Hoàng cảnh quan trầm giọng đáp.

“Giết? Hay chạy?” Thanh Linh hỏi.

“Chạy, có vẻ hắn sẽ không đuổi theo, và đã mất trí…” Lời Hoàng cảnh quan chưa kịp dứt, “Trương đại gia” đã biến ruột già của mình thành những dây “tua thịt” máu me, một trong số đó phóng thẳng về phía Ngô Đại Hải.

Ngô Đại Hải hoảng hốt, quay đầu bỏ chạy.

“Chụp!” Một tua thịt quấn chặt vào mắt cá chân hắn, kéo mạnh một cái, khiến Ngô Đại Hải nặng nề ngã xuống.

“Đừng chạm vào ta! Tránh xa, tránh xa ta…” Ngô Đại Hải điên cuồng quằn quại trên mặt đất, cố nắm lấy bất cứ thứ gì để bám vào, nhưng tất cả đều vô ích.

Trong chớp mắt, hắn sẽ bị kéo đến dưới chân “Trương đại gia” sắp trở thành bữa ăn cho con quái vật.

“Bùm!”

Một viên đạn bắn ra, cắt đứt tua thịt đang quấn lấy mắt cá chân của Ngô Đại Hải.

Tua thịt phun ra một đám sương máu, lập tức thu mình lại. Đoạn tua bị cắt rời rơi ra và thả lỏng mắt cá chân của Ngô Đại Hải, rồi như một con rắn nhạy bén, nó nhanh chóng bò trở lại, đâm sâu vào cơ thể của “Trương đại gia”, hòa làm một với hắn.

Chẳng mấy chốc, những dây leo bị đứt của Trương đại gia lại mọc ra lần nữa.

“Vút vút vút ——”

Lần này, ba sợi dây leo đồng loạt lao về phía Ngô Đại Hải.

“Xoạt ——”

Một ánh đao sắc bén và hoa mỹ lướt qua trước mắt Ngô Đại Hải, chặt đứt gọn gàng những dây leo máu thịt đang hướng tai hắn. Máu bắn tung tóe, tạo thành một màn sương đỏ tươi dưới ánh đèn đường, tỏa ra một màu đỏ kỳ dị. Một thiếu nữ cao ráo trong bộ đồng phục trung học, tóc dài tung bay, đôi chân thon dài như thần binh từ trên trời giáng xuống, đứng chắn giữa Ngô Đại Hải và Trương đại gia.

❮ sau

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 7 ngày trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box