[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
Tập 96 : Không Có Ngoại Hiệu Sai (c951-c960)
❮ sautiếp ❯Chương 951: Không Có Ngoại Hiệu Sai
Tại trận địa phòng ngự, binh sĩ chiến lữ số 6 thỏa thích dùng súng máy tấn công mọi rợ.
Trận chiến đấu này tới quá đột ngột, đối phương cũng lui lại vô cùng đột nhiên, binh sĩ chủ lực của quân đoàn viễn chinh đã tiến vào thời kỳ nghỉ ngơi và hồi phục.
Nếu không phải có cao thủ nói muốn nội ứng ngoại hợp, bọn họ căn bản sẽ không vội vàng lần nữa tới chiến trường như thế.
Kết quả chính là trong chiến dịch hôm nay quân đoàn viễn chinh bỏ ra cái giá vô cùng lớn, may mà nha tướng chỉ huy vẫn có thể bảo trì lý trí, lúc mọi rợ rút lui cũng không đặc biệt bối rối.
Dù vậy, trong trận chiến tranh này bọn họ đã mất hết hơn 3000 binh sĩ.
Khi binh sĩ chiến lữ số 6 thấy được mọi rợ lui lại.
Tiếng hoan hô không ngừng vang lên trong cả trận địa phòng ngự.
Tuy bọn họ biết chiến tranh vẫn chưa kết thúc, tuy bọn họ biết tương lai vẫn rất gian khổ như trước nhưng vẫn không ảnh hưởng tới sự phấn khởi của bọn họ lúc này.
Một lão binh đứng kế bên súng máy hạng nặng vui sướng hoa chân múa tay:
“Thấy không, vừa rồi khi mọi rợ rút lui, ba phát bắn cuối cùng của lão tử đã bắn xuyên qua tấm chắn, bắn trúng đầu một tên mọi rợ, các ngươi có thấy lợi hại không? Đã bảo với các ngươi ta là thần thủ mà, các ngươi nhìn biểu hiện của các ngươi xem?”
Có mấy tên lính ngồi trên trận địa dứt khoát quyết đoán cởi giày, trên tất cả trận địa súng máy thượng tràn ngập mùi hôi chân.
Giày rất nặng, hơn nữa binh sĩ phải buộc giày thật chặt để không bị rơi.
Tuy tiện lợi trong quá trình chiến đấu nhưng qua một thời gian dài rất mỏi chân.
Sau khi cởi giày xong, tiếng thở phào thoải mái lập tức vang lên.
Trận đánh hôm nay kéo dài 16 tiếng, chỉ một trận chiến đã thay hết bốn lần binh sĩ, tất cả mọi người đều cực kỳ mỏi mệt.
Nhưng mà liền vào lúc này, mùi thịt bỗng nhiên phiêu đãng trong trận địa phòng ngự, một ít lão binh nhất thời mở to hai mắt:
“Thịt, là vị thịt vừa hầm cách thủy chín, không phải cơm thịt đồ hộp!”
“Vậy mà ngươi cũng đoán ra… “
Tân binh nghi ngờ nói.
“Đương nhiên…”
Lão binh vui tươi hớn hở cười nói:
“Chờ ngươi ăn cơm đồ hộp tới mức chỉ ngửi mùi là muốn thì ngươi cũng có thể phân biệt được thôi.
Đi, nhanh chóng phái người lấy cơm, chậm nữa tì có khi còn chẳng có nước thịt để ăn đâu.”
Qua hơn mười phút đồng hồ, mười mấy binh sĩ bưng cà mên trở về, hưng phấn nói:
“Không cần lo lắng ăn không đủ, Trương lữ trưởng nói hôm nay cho ăn thoải mái, thịt đủ!”
Lão Binh nghi ngờ nói:
“Ồ, thịt này là từ đâu tới?”
“Lữ trưởng nói là Thiếu soái mang về, ta nghe nói lần này Thiếu soái ra ngoài đánh được năm đội vận chuyển vật tư của mọi rợ….”
Tân binh cười giải thích:
“Không riêng gì thịt, còn có rau quả mới lạ nữa!”
Một khắc khi mọi người nghe được rau quả mới lạ này, đúng là so với nghe được mới lạ ăn thịt còn muốn hưng phấn.
Từ lúc bọn họ tới Trung Nguyên, thức ăn trên đường cơ bản đều là cà rốt, củ cải trắng, khoai tây.
Không phải tây bắc nghèo, chỉ là những loại ra củ đó thuận tiện dự trữ mà thôi.
Hành quân không thể chú ý tới đồ ăn, chỉ có thể cam đoan dinh dưỡng và ăn đủ no cũng đã là chuyện không dễ dàng gì rồi.
Mà bây giờ, lão binh mở cà mên ra, thấy được trong cà mên là thịt băm và ớt xong, lão binh nhất thời trầm mặc.
Kỳ thật chỉ một bữa ớt xanh thịt băm mà thôi, nhưng không biết lại khơi gợi cho hắn bao nhiêu hồi ức về nhà.
Đi ra ngoài chiến đấu, chỉ một chi tiết nhỏ cũng đủ để người ta đắm chìm trong khoảng thời gian tốt đẹp lúc còn ở nhà.
Chiến tranh rất tàn khốc, hoàn cảnh lại càng tàn khốc hơn, cần có thứ tốt đẹp giúp bọn họ chèo chống để tiếp tục đi tới đích.
“Nhớ nhà a…”
Lão binh thở dài nói.
Một tân binh đột nhiên hỏi:
“Đội trưởng, lúc trước vì cái gì ngươi muốn tòng quân?”
Lão binh cười cười:
“Cảm thấy quang vinh, trước kia các ngươi ở Tông thị tnên không rõ, đối với người của cứ điểm 178 mà nói, có thể bảo vệ được cứ điểm chính là một loại quang vinh.”
“Hối hận không?”
Tân binh hỏi.
“Có gì mà hối hận…”
Lão binh múc một muỗng cơm lên:
“Chờ ngươi già rồi cùng những lão đầu khác đánh cờ vua.
Ngươi sẽ nhắc tới chiến tích lừng lẫy khi còn trẻ.
Đám lão đầu đối diện không khỏi không khỏi khách khí với ngươi hơn.
Việc này đủ để ta nở mày nở mặt cả đời.”
Sau đại thắng, không có gì có thể khiến các binh sĩ cao hứng hơn so với có một bữa ngon.
P5092 yên lặng nhìn các binh sĩ tới lui trong nhà ăn.
Hắn bỗng nhiên trịnh trọng nói với Nhâm Tiểu Túc:
“Cảm ơn ngươi, Thiếu soái.
Những vật tư này tới vô cùng kịp thời.”
Ngày hôm qua, vì cam đoan trận địa phòng ngự không đủ lương thực nên đã bắt đầu kế hoạch phân phối, đồ ăn từng binh sĩ đều bị giảm bớt một nửa so với bình thường, chỉ để kiên trì được lâu hơn.
Kết quả bọn họ vừa giảm bớt một ngày thời Nhâm Tiểu Túc đã mang vật tư khổng lồ khó có thể tưởng tượng về.
Số lượng vật tư của năm đội vận chuyển tương đối to lớn, trong đó có một nửa đều là quân đoàn viễn chinh vơ vét từ Hỏa Chủng.
Đây chính là vật tư cho gần mười vạn đại quân.
Mặc dù còn thừa không nhiều nhưng cũng đủ đáp ứng nhu cầu bức thiết của chiến lữ số 6.
Lúc này, Quý Tử Ngang nhìn bầu không khí sinh động trong trận địa phòng ngự, đột nhiên có cảm giác vui sướng phát ra từ nội tâm.
Hắn đột nhiên cảm giác được, nam nhân nên ở loại địa phương này cùng đám chiến hữu cùng chung chí hướng kề vai chiến đấu a.
Chỉ là không đợi hắn vui sướng được bao lâu thì chợt thấy Vương Uẩn cười tủm tỉm đi tới:
“Lão Quý a, công lao của ngươi trong trận chiến này không nhỏ, không riêng gì việc khiến buồn nôn mọi rợ mà còn tiêu hủy hết chất thải.
Ngươi biết không, ngày hôm qua Trương Tiểu Mãn còn lo hố xí đào quá nhỏ, vạn nhất hố rác này đầy thì làm sao đây.
Sau đó ngươi đã lập tức giải quyết xong vấn đề này.”
Khóe miệng Quý Tử Ngang co giật một chút, kỳ thật hắn cũng không muốn đề cập tới cái công lao này chút nào…
Vương Uẩn lại tiếp tục nói:
“Hiện tại, chiến công của ngươi đã truyền khắp tất cả chiến lữ số 6, ngươi biết bây giờ mọi người gọi ngươi là cái gì không?”
Quý Tử Ngang có dự cảm chẳng lành:
“Gọi ta là gì?”
“Ha ha ha ha ha…”
Vương Uẩn đột nhiên cười ha hả:
“Bọn họ gọi ngươi Tịnh Đàn Nhân*!”
*người dọn rác
Quý Tử Ngang:
“? ? ?”
“Ngươi cảm thấy cách gọi này thế nào?”
Tâm tình Vương Uẩn sướng khoái mà hỏi.
“Đây là mọi người đùa giỡn với nhau thôi…”
Quý Tử Ngang đen mặt nói.
“Làm gì có, không phải chính ngươi đã nói sao, chỉ có gọi sai tên chứ nào có gọi sai ngoại hiệu!”
Vương Uẩn nói.
Trước đó, Vương Uẩn từng vì cái ngoại hiệu Cầm Thỉ Hoàng mà buồn bực vài ngày.
Lúc đó, chính Quý Tử Ngang dùng những lời này đâm hắn một đao.
Hiện tại, một đao này cuối cùng vẫn bị hắn trở lại cho Quý Tử Ngang.
Vương Uẩn cảm giác mùi vị khó ngửi trong lòng bỗng nhiên tản đi một chút, bắt đầu lấy lại thăng bằng!
Quý Tử Ngang nhìn bóng lưng Vương Uẩn dương dương đắc ý rời đi, mặt mày hồi tím hồi xanh, tiếng tăm anh hùng một đời của hắn chỉ sợ đã bị hủy đi chỉ trong một chốc lát!
Bất quá nghĩ đi nghĩ lại, Quý Tử Ngang dần đỡ hơn:
“CMN, tên tôn tử nào đặt ngoại hiệu cho lão tử vậy hả?”
Lúc này một tên binh lính đi ngang qua nhỏ giọng nói:
“Kỳ thật, đây là trưởng quan Vương Uẩn đặt ra cho ngươi đó.
Chẳng qua chúng ta cảm thấy rất phù hợp mà thôi…”
Sắc mặt Quý Tử Ngang lần nữa đen thui…
Chương 952: Tuyệt Địa Phản Kích
Sau một hồi đại thắng, binh sĩ được nghỉ ngơi và hồi phục thời gian ngắn, nhưng các quân quan thì không.
Không đợi đồ ăn trong dạ dày mọi người tiêu hóa hết, P5092 đã tổ chức hội nghị tác chiến tạm thời khẩn cấp.
Trong doanh trướng chỉ huy không quá lớn chật ních các quan quân cùng tham mưu tác chiến.
Mọi người không rõ lắm, lúc này P5092 triệu tập tất cả lại để làm cái gì, không phải vừa đánh thắng xong một trận lớn sao?
P5092 quét mắt nhìn các quan quân trước mặt:
“Tuy chúng ta vừa đại thắng, thế nhưng các vị phải hiểu, kế tiếp chúng ta phải đối mặt với chiến đấu càng thêm tàn khốc.
Thời gian cấp bách, ta không thể thảo luận nhiều cùng các vị, mà phải trực tiếp an bài và bố trí công tác phòng ngự.”
Mọi người hai mặt nhìn nhau, đột nhiên tất cả cảm nhận được một loại cảm giác nguy hiểm khó hiểu, phảng phất như trận địa phòng ngự này đã sắp gặp đại họa, chuyện này càng khiến bọn họ thêm nghi ngờ.
P5092 nhìn về phía binh đoàn số 1 nói:
“Lúc trước binh đoàn số 1 vẫn luôn giữ cương vị là đội cơ động, nhiệm vụ luân phiên canh gác tương đối thả lỏng, nhưng từ đêm nay trở đi sẽ khác.
Từ 12 giờ đêm đến 6 giờ sáng, ta muốn binh đoàn số 1 phải tiến vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu phòng tuyến ở số 3.”
Đoàn trưởng Binh đoàn số 1 Tiền Nghi Văn có chút sửng sốt:
“Trưởng quan, trước giờ mọi rợ chưa bao giờ tấn công vào sáng sớm.”
P5092 nhìn hắn một cái:
“Cũng chính vì điều này mà đây có thể là cái bẫy, khiến chúng ta lơ là cảnh giác, vì thế các ngươi phải đề cao cảnh giác hơn vào lúc đó.
Hơn nữa, ngươi cần phải làm tốt công tác tư tưởng với binh sĩ.
Từ hôm nay trở đi các ngươi sẽ nhận lấy nhiệm vụ trọng yếu nhất trong cả trận địa phòng ngự này.”
Mọi người hai mặt nhìn nhau, dựa theo những gì P5092 nói, nếu mọi rợ phát động tiến công mãnh liệt, nhất định sẽ chọn vào sáng sớm?
P5092 nói:
“Vũ khí nóng của người Trung Nguyên muốn bắn cần có tầm ngắm.
Về phía mọi rợ, chúng tập kích thì yêu cầu không cao như vậy.
Cân nhắc ưu thế từ hai bên, quân đoàn viễn chinh cũng có thể lựa chọn tập kích vào ban đêm, thời gian mà họ thời không lựa chọn nhất, cho nên đây chính là vấn đề.
Chuyện này ta chỉ giải thích một lần.
Kế tiếp, binh đoàn số 2 phải chuẩn bị cho tốt.”
Đoàn trưởng binh đoàn số 2 nói:
“Đã rõ.”
“Nếu như ta đoán không sai…”
P5092 nói:
“Quân đoàn viễn chinh tổng tiến công hội từ đêm nay bắt đầu, chậm nhất đêm mai.
Các vị, trận địa phòng ngự có thể thủ được hay không liền nhờ vào các ngươi, có lẽ vài ngày sau chúng ta đều sẽ táng thân ở đây.
Binh lực của mọi rợ nhiều hơn so với chúng ta.
Dù vừa đại thắng thì nhân số của chúng vẫn gấp mười lần trận địa.”
“Chắc các ngươi cũng hiểu, kế hoạch tác chiến của ta là muốn cùng một đổi mười với quân đoàn viễn chinh, cho nên tình huống lạc quan nhất là chúng ta sẽ đồng quy vu tận cùng mọi rợ ở chỗ này.
Vài ngày tiếp theo có thể các ngươi sẽ không có thời gian mà ngủ, sẽ có người bị thương, sẽ có người kiệt sức, nhưng ta hy vọng các ngươi sẽ mãi nhớ được vì sao bản thân ở đây.
Được rồi, tan họp.”
Nói xong, từng quan quân rời khỏi doanh trướng chỉ huy, Vương Uẩn ở một bên hỏi:
“Ngươi cố ý nói ra tình huống bết bát hiện tại, không sợ ảnh hưởng sĩ khí sao?”
“Ta không nói thì bọn họ không tự suy ra được chắc?”
P5092 bình tĩnh nói:
“Kỳ thật mọi người đều rõ chúng ta sắp sửa phải đối mặt với những gì.
Tìm đường sống trong cõi chết mới là chuyện chúng ta nên làm, ta muốn thời điểm chiến đấu bọn họ nhớ kỹ giết đủ 10 mọi rợ họ đã hoàn thành nhiệm vụ, giết 11 mọi rợ thì chiến hữu của họ có thêm một con đường sông.
Đây là dũng khí đập nồi dìm thuyền, là lực lượng phản kích ở nơi tràn ngập tuyệt vọng.”
“Vậy ngươi vì sao ngươi đoán được mọi rợ sẽ phát động cường công?”
Vương Uẩn nghi hoặc.
Nhưng P5092 không trả lời vấn đề này.
Trong bóng đêm nồng đậm, ở nơi hoang dã trên Tả Vân sơn, dưới từng ngọn núi to lớn, trận địa phòng ngự trở nên vô cùng nhỏ bé cùng vô lực.
Nhưng trên thực tế, trên trận địa phòng ngự đan xen ngang dọc trên trăm công sự phòng ngự cao chừng tới ngự của binh sĩ.
Đây là do quân đoàn viễn chinh không dùng vũ khí nóng.
Nếu họ dùng, binh lính của trận địa phòng ngự sẽ phải đào chiến hào và hầm trú ẩn rồi bắt theo lên lên để quan sát bên ngoài.
Công sự phòng chẳng khác nào từng dãy phòng ốc.
P5092 đặt tên cho từng cái, ví dụ như Chấn Hưng Đường các loại…
Đây không phải để tăng sĩ khí mà để trong lúc hỗn chiến, mệnh lệnh được truyền đạt nhanh hơn.
Kỳ thật, đây là một trong những phương pháp cổ xưa trong chiến tranh.
Từ khi con người có được thiết bị liên lạc thì cách này dần bị lãng quên, thế nhưng hiện tại thiết bị liên lạc ở chiến lữ số 6 không đủ nên P5092 chỉ có thể dùng cách này.
Lúc này, một người lão Binh trong Chấn Hưng Đường nghiêng người dựa vào công sự phòng ngự bên cạnh, khắc chữ lên vỏ đạn.
Nếu có người tới nhìn sẽ thấy tên này đang khắc mấy chữ Chấn Hưng Đường.
Chỉ là, tân binh vừa định nói gì đó thì lão binh bỗng nhiên đứng thẳng người nhìn ra bên ngoài công sự phòng ngự, cầm lên kính viễn vọng quân dụng bên người lên.
Xa xa, có bóng người màu đen tại nhanh chóng tiến đến, dòng người rậm rạp chằng chịt như thủy triều, da đầu lão binh run lên:
“Có địch tập kích! Nhanh, thông báo cho bộ chỉ huy, mọi rợ đến rồi!”
Trước đó, mọi người đều hiếu kỳ, rõ ràng bình thường mọi rợ sẽ không tấn công trong khoảng thời gian này.
Đến cùng mệnh lệnh của trưởng quan P5092 có đúng hay không a?
Hiện tại, tất cả mọi người đều đã có đáp án, mệnh lệnh của P5092 hoàn toàn chính xác.
Doanh trướng chỉ huy vừa nhận được tin, Vương Uẩn đã quay đầu nhìn về phía P5092:
“Rốt cuộc làm thế nào ngươi đoán được quân đoàn viễn chinh sẽ tới? Ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi này của ta.”
“Bởi vì ta điều tra một số vật tư Thiếu soái…”
P5092 nói:
“Vật tư có số lượng rất nhiều, nhưng trong đó có một phần tư đều là bánh mì đen, ngươi cũng từng ăn số bánh mì đen đó, khó ăn vô cùng, dù là mọi rợ chỉ sợ cũng không thích ăn thứ này a?”
“Đúng vậy…”
Vương Uẩn nói:
“Ta cảm giác đó không phải thứ cho người ăn.”
“Điều này nói rõ vật tư của họ cũng lâm vào tình trạng thiếu thốn.
Khả năng cao hoàn cảnh ở phương bắc quá ác liệt, bọn họ ăn không đủ no nên mới xuôi nam…”
P5092 phân tích nói:
“Mà bây giờ, bọn họ vừa mới đột phá phòng tuyến Hỏa Chủng, vừa tìm được nguồn vật tư mới lại bị Thiếu soái cho tận diệt hơn phân nửa.
Tính cả vật tư của chính bọn họ cùng vật tư của Hỏa Chủng, Thiếu soái đều không có buông tha.”
“Cho nên, kế hoạch lấy chiến tranh nuôi chiến tranh của bọn họ đã bị Thiếu soái cắt đứt…”
Vương Uẩn kinh ngạc nói.
“Không sai…”
P5092 nói:
“Hiện tại vật tư bị tận diệt, nếu không khởi xướng tổng tiến công, e rằng kế tiếp bọn họ khó lòng đánh thắng người Trung Nguyên, bản thân lại đói bụng.
Mặc dù nói qua có chút khó tin nhưng hiện tại quyền chủ động đã không do mọi rợ nắm giữ.
Có thể ngươi chưa nhận ra nhưng hiện tại bọn họ là phản kích khi bị dồn vào đường cùng…”
Nói thật, Nhâm Tiểu Túc cũng không nghĩ tới bản thân chỉ cướp vài đội vận chuyển vật tư lại có thể đưa ảnh hưởng lớn tới tất cả thế cục như vậy…
Chương 953: Vân Bạo Đạn
Tuyến đường tiếp tế vận tư được xem như đường sinh mệnh, nếu con đường này bị chặt đứt thì hơn mười vạn mọi rợ sẽ không còn thức ăn để dùng.
Mặc kệ binh dũng mãnh cỡ nào, tướng quân văn thao vũ lược cỡ nào.
Cạn lương thực vẫn là chuyện cực kỳ đáng sợ, chiến bại là chuyện tất nhiên.
Ngay từ đầu khi P5092 tới Tả Vân sơn, kỳ thật hắn cũng không có ý định gì với tuyến đường này.
Chung quy mọi rợ nhất định sẽ bảo vệ đường vận chuyển rất nghiêm ngặt.
Thật sự là thế, quân đoàn viễn chinh vì bảo hộ con đường này đã trực tiếp phái hơn bảy vạn đại quân bao vây Tả Vân sơn.
Cho nên, P5092 chỉ muốn bức cho quân đoàn viễn chinh nôn nóng xông lên mà thôi, không nghĩ điều này có thể gây ra uy hiếp gì với mọi rợ.
Nhưng P5092 cùng quân đoàn viễn chinh hoàn toàn không nghĩ đến, nhiệm vụ căn bản không thể nào hoàn thành trong mắt bọn họ lại thật sự bị Nhâm Tiểu Túc cho “thuận tay” hoàn thành.
Hiện giờ quân đoàn viễn chinh phải đối mặt với vấn đề cạn kiệt lương thực.
Bọn họ cũng không muốn toàn diện tiến công trong thời điểm này, mà tình thế ép bọn họ phải làm vậy.
Tựa như P5092 nói, kỳ thật quân đoàn viễn chinh là đang tuyệt địa phản kích…
Vương Uẩn sửng sốt nửa ngày.
Bất quá hắn nhìn P5092 cau mày thì đột nhiên hỏi: “Nếu bây giờ chúng ta giữ thế chủ động, sao ngươi lại mặt ủ mày chau?”
“Bởi vì từ một khắc này, một mặt cực kỳ tàn khốc của chiến tranh sẽ xuất hiện.
P5092 nói:
“Chiến tranh không phải một bàn cờ, mà là lấy từng sinh mệnh không ngừng trả giá để đổi lấy thắng lợi.”
Trong doanh trướng là ánh đèn màu da cam.
Vô số pháo sáng xuất hiện trên bầu trời của trận địa phòng ngự, ánh lửa rừng rực sắc hồng sau khi bùng nổ thì chậm rãi tan biến.
Trên không trung, phấn magie bị oxi hóa trở nên vô cùng rực rỡ và chói mắt.
Thế nhưng phía dưới ánh sáng mỹ lệ kia là quân đoàn viễn chinh xấu xí đang giơ tấm chắn lên không ngừng công kích.
Lần này tiết tấu tiến công của quân đoàn viễn chinh còn nhanh hơn lúc trước không chỉ vài lần.
Tựa như P5092 suy đoán, mọi rợ sẽ không dễ dàng bỏ qua nơi này, họ nhất định sẽ tiến công vô cùng nhanh nhầm chấm dứt trận chiến ở Tả Vân sơn.
Trận địa phòng ngự , súng máy hạng nặng không ngừng được bóp còi, viên đạn dưới động năng như sao băng xuyên qua màn đêm.
Dưới uy lực của súng máy hạng nặng, tấm chắn của mọi rợ có chút rạn nứt, chẳng khác nào từng đóa hoa nở trên mặt đất.
Thế nhưng hôm nay mọi rợ không do dự nữa, họ giơ tấm chắn đã sớm nứt ra vô số đường, cố gắng vọt tới trận địa phòng ngự trước khi nó bị bắn nát.
Đây là phương pháp chiến đấu bất kể sinh tử, đám mọi rợ này chẳng khác nào pháo hôi trải đường cho các binh sĩ phía sau.
Họ dùng chính tính mạng của mình để rút ngắn cự ly của quân đoàn viễn chinh với trận địa phòng ngự.
P5092 quan sát tất cả, hắn gọi tới Trương Tiểu Mãn nói:
“Xem ra buổi tối hôm nay mọi rợ đang muốn thử đột phá trận địa phòng ngự bằng cách tấn công chúng ta đột ngột.
Hiện tại hẳn mọi rợ vẫn chưa biết chúng ta đã đoán được nên thế công sẽ rất mãnh liệt.
Báo cho hai đoàn kia, để họ chuẩn bị thứ ta đã dặn!”
Chỉ thấy quân đoàn viễn chinh không tiếc trả đại giới liên tục công kích.
Rốt cục chúng cũng tiếp cận tới trong vòng 400 mét phụ cận trận địa phòng ngự, nhưng khi ấy tấm chắn đã bị vỡ nát.
Bấy giờ, phía sau tấm chắn là mười mấy chiến sĩ trọng giáp cầm một tấm chắn khác dũng mãnh đột tiến, hung hãn không sợ chết.
Mọi rợ đã chết bất quá là pháo hôi, mãi đến khi bọn họ tiến vào cự ly 400 mét thì chân tướng mới được phơi bày.
Thì ra nhiệm vụ của những pháo hôi đó chỉ là để che giấu những chiến sĩ trọng giáp mà thôi!
Trên người những chiến sĩ trọng giáp này đều là khôi giáp, tấm chắn được tạo thành từ xe thiết giáp của Hỏa Chủng.
Hỏa lực của súng máy hạng nặng nhanh chóng tập trung vào đám chiến sĩ trọng giáp này.
Thế nhưng dù có kéo chậm của chúng thì vẫn chẳng giết được.
P5092 nói với một người tham mưu tác chiến nói:
“Hiện tại, thông báo sư đoàn hai để họ tiến hành chặn đường đi.”
Phía tây bắc trận địa, 20 chiến sĩ khiêng súng hỏa tiễn, dưới sự yểm hộ của chiến hữu bắt đầu nhắm bắn đám chiến sĩ trọng giáp kia.
Sau khi đoàn trưởng số 2 đo lường cự ly của mọi rợ xong thì rống to:
“Nghe lệnh, một khi mọi rợ trọng giáp tiến vào phụ cận 310 mét của trận địa, lập tức xạ kích! Ai bắn không trúng, buổi sáng ngày mai không cần ăn cơm nữa!”
Những người này khiêng trên vai cũng không phải hỏa tiễn đạn đạo mà là vân bạo đạn! Vũ khí có tính sát thương kinh khủng nhất trong các loại tên lửa đạn đạo!
Ban đầu, chiến tranh trong liên minh hàng rào đều sử dụng bom Na-pan, nhưng về sau mọi người dần dần không xài nữa.
Có người nói bom Na-pan quá mức tàn nhẫn, thế nhưng trên thực tế, nguyên nhân duy nhất khiến quân đội từ bỏ một loại vũ khí là vì có loại vũ khí tốt hơn thay thế nó
Lần này, chiến lữ số 6 tới Trung Nguyên đã mang theo 32 cây súng vân bạo đạn.
Hiện tại được đưa hết cho sư đoàn số 2.
“Nổ súng!”
Nhị đoàn trưởng gào thét.
Vừa dứt lời, 20 binh sĩ không ngừng bóp cò.
Vân bạo đạn với tốc độ mắt thường không nhìn ra được đã nhanh chóng tiếp cận mục tiêu.
Trong chớp mắt, vân bạo bạo tạc, khí lưu khuếch tán.
Vân bạo đạn không phải thuốc nổ, mà là nhiên liệu năng lượng cao như ethylene oxide
Trong chớp mắt, vân bạo đạn thứ hai phát nổ, nhiệt độ cao lan tỏa, trung tâm phát nổ nhiệt độ hơn 2500 độ, tạo thành chấn động áp suất cao.
Bởi vì vân bạo đạn không được trang bị chất ôxy hóa nên ngay thời điểm phát nổ, nó sẽ hút hết ôxy ở gần đó, tạo ra khu vực thiếu ôxy.
Khi những chiến sĩ trọng giáp đó dũng mãnh công kích, vân bạo đạn phát nổ bên cạnh bọn họ chẳng khác nào văn minh nhân loại và văn minh mọi rợ kịch liệt va chạm nhau vậy.
Mặc kệ trọng giáp của mọi rợ cứng rắn đến cỡ nào.
Mặc kệ trong tay mọi rợ có thiết giáp rắn chắc cỡ nào, nhiệt độ cùng áp suất cao kia sẽ chấm dứt hết thảy sinh mệnh.
Khu vực thiếu ôxi khiến mọi rợ phía sau xông tới nhanh chóng bị nghẹt thở.
Vào lúc này, P5092 bỗng nhiên nhíu mày nói:
“Vương Uẩn, nhóm chiến sĩ trọng giáp này có gì khác nhóm chiến sĩ trọng giáp lao lên lúc trước không?”
Vương Uẩn nhanh chóng so sánh, chỉ một giây đồng hồ sau hắn đã nhanh chóng nói:
“Không đúng, tốc độ của chiến sĩ trọng giáp lần này không bằng lần trước!”
P5092 thở dài một tiếng:
“Quả nhiên, để sư đoàn 2 dừng bắn, đợi mệnh lệnh tiếp theo của ta.”
P509 thầm mừng vì bản thân đã sớm chuẩn bị, không để sư đoàn hai tiến hành bắn hàng loại mà giữ lại 12 cái.
Vì e rằng chiến sĩ trọng giáp lần này chỉ được phái ra nhằm tiêu hao vũ khí cao cấp của họ mà thôi.
Cao thủ chân chính vẫn đang ẩn núp ở chỗ tối!
Chương 954: Lão Binh Chiếu Sáng Con Đường Phía Trước Của Tân Binh
Lần này Chiến sĩ trọng giáp xuất hiện, phương diện tốc độ cùng sức mạnh đều không bằng lần trước.
Chuyện này không thể nghi ngờ lần nữa nhắc nhở P5092, trên phương diện chiến thuật cùng sách lược, kẻ địch của hắn cực kỳ giảo hoạt và cẩn thận.
Lúc trước Hỏa Chủng bị dụ dỗ tới phương bắc thiếu chút nữa toàn quân bị diệt vẫn còn rõ mồn một trước mắt, P5092 nói với tham mưu tác chiến:
“Báo cho nhị đoàn trưởng, vân bạo đạn còn lại giữ cẩn thận.
Ta sẽ cho sư đoàn số 4 dùng pháo cối kiềm hãm thế công của quân đoàn viễn chinh trước.”
Tham mưu tác chiến lĩnh mệnh mà đi, Vương Uẩn nói:
“Tuy những Chiến sĩ trọng giáp này kém hơn, nhưng tối thiểu cũng lợi hại hơn mọi rợ bình thường một chút.
Sắp xếp cho các cao thủ lẫn vào mọi rợ bình thường.
Đám quân đoàn viễn chinh này cũng thật ngoan độc, thật sự dâng mạng sống lên để dò xét thủ đoạn công kích của chúng ta a.”
“Binh tới tướng đỡ, nước đến đất ngăn, chúng ta đấu cùng chúng cũng không phải lần một lần hai, ta ngược lại không quá lo về chuyện này…”
P5092 nói.
“Vậy ngươi lo cái gì?”
Vương Uẩn hiếu kỳ nói.
“Ta lo vũ khí có vấn đề..”
P5092 nói.
Vương Uẩn sững sờ:
“Ngươi nói là vũ khí Vương thị đưa tới có vấn đề?”
“Không…”
P5092 nói:
“Vũ khí bọn họ đưa tới cũng được ngươi kiểm tra, không có chuyện gì đâu.
Ý ta là tuổi thọ của súng máy hạng nặng vấn đề, còn có đạn dược nữa.”
Người có tuổi thọ, đương nhiên súng ống cũng có, từng có người thử liên tục nổ súng xem thử súng trường sẽ ra sao.
Kết quả chính là, nòng súng súng trường chậm rãi thay đổi sang màu đỏ, ngay sau đó nòng súng đứt gãy.
Hiện tại đại khái là loại tình huống này, bởi vì thế công quân đoàn viễn chinh quá dày đặc, chiến lữ số 6 liên tục dùng súng, súng ống không kịp nguội.
Nước suối có hạn, nếu không kịp làm lạnh thì binh sĩ chỉ có thể dùng nước tiểu mà thôi.
Nhưng dù là nước tiểu cũng không phải lúc nào cũng có.
Hơn nữa, không riêng gì việc nòng súng có thể chịu đựng được cường độ chiến đấu cao mà lỡ khung súng máy hạng nặng bỗng nhiên xảy ra vấn đề ngoài ý muốn thì khả năng cao trận địa đó sẽ bị đột phá.
Chiến trường là nơi tràn ngập chuyện ngoài ý muốn, tựa như người sẽ sinh bệnh, máy móc tinh vi cũng gặp trục trặc vậy.
Huống hồ đạn dược chiến lữ số 6 mang theo cũng chưa chắc có thể chống đỡ được bao lâu, địch nhân thật sự rất nhiều.
Lúc này tại trận địa số hai, một lão binh đang dùng súng máy hạng nặng không ngừng bắn mọi rợ.
Theo ánh lửa phụt lên, vỏ đạn màu đỏ cam liên tục được thải ra.
Vỏ đạn không ngừng rơi trên mặt đất, vì đạn chồng chất trên mặt đất vỏ quá nhiều, vỏ đạn va vào nhau tạo thành từng tiếng thanh thúy.
“Dây đạn!”
Lão binh thấy hộp đạn sắp hết thì lập tức kêu trợ thủ qua đổi.
Thế nhưng đúng lúc này, tân binh luống cuống tay chân bưng hộp đạn ra, lão binh tra vào.
Tới đây hết thảy đều thuận lợi, thế nhưng sau đó hắn phát hiện ra có chuyện không hay!
Lão binh rống to:
“Chuyện gì vậy, mọi rợ sắp vọt tới rồi!”
Tân binh cuống đến phát khóc:
“Không biết vì sao nắp súng không đóng được!”
Lão binh nghiêm túc nhìn lại, không phải tân binh quá đần mà dây đạn không phù hợp khiến súng không khép miệng lại được, phải xử lý lại.
Dây đạn được phát minh để cung cấp nhiều đạn hơn cho súng máy hạng nặng, thiết thực hơn băng đạn và tang trống.
Thế nhưng dây đạn cũng có chỗ thiếu hụt riêng, đó chính là nó tốc độ lắp đạn không thể nhanh bằng hộp đạn cùng đạn trống.
Đương nhiên, đây cũng là sai sót của bọn họ, binh sĩ trước khi lên chiến trường nên kiểm tra kỹ hết thảy, không cho phép có bất kỳ sai lầm nào.
Lão binh không nhiều lời gì, hắn rút chủy thủ bên hông ra, bắt đầu xử lý dây đạn, thế nhưng không kịp nữa rồi, quân đoàn viễn chinh chỉ cách trận địa có hơn 10m.
Những mọi rợ đó nghe được tiếng súng dừng lại thì lập tức vọt lên, cơ hồ là điên cuồng chạy.
Lão binh quát:
“Hỏa lực yểm hộ, ném lựu đạn! Lựu đạn!”
Binh sĩ bên cạnh áp chế hỏa lực bằng súng trường nhưng uy lực súng trường sao bằng súng máy.
Có binh sĩ ném lựu đạn, nhưng khi lựu đạn được ném ra thì mọi rợ đã cách trận địa không xa, trực tiếp xông qua tấm chắn, dùng tố chất x thân thể bên hông lẩn tránh lấy lựu đạn.
Lựu đạn vẫn có tác dụng, rất nhiều mọi rợ bị mất năng lực hành động vì dư chấn của lựu đạn.
Hơn nữa, bốn lựu đạn được quăng ra cũng nổ chết hơn mười người mọi rợ!
Nhưng số hỏa lực này chẳng khác nào châu chấu đọ với voi khi đứng trước mặt mọi rợ.
Không phải lực sát thương không đủ mạnh mà là những mọi rợ này không chút lùi bước, có người chết thì phía sau lập tức có người xông lên.
Mọi rợ đã sớm chuẩn bị tốt tâm lý lấy “mạng” đè người rồi!
Nhưng chỉ cần một ít mọi rợ xông lên, phía sau lập tức có mọi rợ tràn tới.
Lúc này, lão binh đã xử lý tốt dây đạn nhưng không kịp nữa.
Hắn thậm chí có thể thấy rõ ràng ngũ quan của mọi rợ, bên tai cũng phảng phất phiêu đãng tiếng thở dốc ồ ồ cùng tiếng rống dữ tợn của đối phương.
Đã xong.
Lão binh mặt xám như tro, hắn kéo tân binh sĩ qua:
“Bây giờ ngươi là tay súng máy!”
Nói xong, hắn rút một bọc thuốc nổ, nhảy khỏi trận địa.
Hiện tại, chỉ lựu đạn là không đủ.
Tân binh kéo cánh tay của hắn:
“Đội trưởng, ngươi đi đâu? Đều tại ta không tốt, ta không kiểm tra kỹ…”
Lão binh đánh hắn một cái:
“Đừng kéo chân lão tử, qua một thời gian rồi ngươi cũng là lão binh thôi!”
Tân binh bỗng ý thức được, chỉ sợ đội trưởng đang muốn dùng tính mạng ngăn trở đường đi của mọi rợ, tranh thủ chút thời gian cho lần bắn tiếp theo.
Thuốc nổ là không thể ném, thời gian phát nổ là 7 giây, nếu bị mọi rợ vứt trở về thì toi đời.
Tân binh chợt nhớ tới mấy ngày hôm trước khi hắn và đội trưởng nói chuyện phiếm, hắn hỏi đội trưởng:
“Lão binh cùng tân binh khác nhau chỗ nào? Trừ việc chưa lên chiến trường và giết người ra.”
Kết quả khi câu trả lời của lão binh lại khiến tân binh không khỏi mù mờ.
Đội trưởng nói:
“Phía dưới chuông đồ của cứ điểm 178 là vô số răng của các tiền bối chết trận.
Ngươi có nhớ trên chuông đồng có khắc chữ không, cả đời này hãy như ngọn nến, từ đầu tới cuối thắp sáng một vùng trời.
Mà lão binh chúng ta chính là ngọn nến đó, phụ trách chiếu sáng đám tân binh miệng còn hôi sữa các ngươi.
Chiếu sáng con đường phía trước, cũng chiếu sáng đường về nhà.”
Cho đến giờ phút này, tân binh mới ý thức những lời này đến cùng là có ý tứ gì.
Một tay lão binh ở trên khẽ chống công sự phòng ngự nhảy ra.
Dưới tốc độ ánh sáng, lão binh chợt thấy hai mọi rợ cách hắn 5-6 mét đột nhiên nổ thành từng đoàn huyết vụ tới!
Tay súng bắn tỉa! Hai Tay súng bắn tỉa!
Chương 955: Như Giẫm Trên Đất Bằng
Trên chiến trường đột nhiên xuất hiện tay tay súng bắn tỉa, dập tắt hy vọng phá tan trận địa của chi mọi rợ này.
Không chỉ mọi rợ tiếp cận phòng tuyến bị bắn gục mà còn một tí cao thủ mọi rợ cũng được Dương Tiểu Cận nhìn ra và tiêu diệt.
Tay tay súng bắn tỉa xuất hiện khiến áp lực của quân đoàn viễn chinh càng thêm lớn.
Bọn họ không biết tay tay súng bắn tỉa làm sao tìm được cao thủ.
Vì đám cao thủ che dấu thật sự rất tốt, thậm chí còn chẳng mặc trọng giáp.
Nhâm Tiểu Túc không có bản lĩnh này, năng lực quan sát thông qua kính ngắm của hắn bị yếu đi một phần.
Người bình thường cũng thế mà thôi, khi nhìn bằng kính ngắm sẽ bỏ qua vài chi tiết nhỏ.
Nhưng Dương Tiểu Cận thì khác, nàng đã có thói quen dùng kính ngắm quan sát thế giới này.
Một ít cao thủ mọi rợ ẩn dấu để tìm kiếm thời cơ không hình tấn công hung mãnh như các mọi rợ khác.
Dương Tiểu Cận vừa nhìn đã ra.
Kỳ thật Dương Tiểu Cận cũng không biết những mọi rợ này là cao thủ ẩn dấu.
Chỉ là nàng thấy mấy tên mọi rợ kia lén lén lút lút, không đi cùng những mọi rợ bình thường thì khẳng định họ có vấn đề.
Đã có vấn đề, vậy thuận tay mà bắn thôi.
Khi hai người bọn họ vừa gia nhập chiến trường, quân đoàn viễn chinh cũng không có đặc biệt để ý tới.
Vì bọn họ hiểu rõ qua những tay súng bắn tỉa này nên quan chỉ huy cảm thấy hai người chỉ là hai tay tay súng bắn tỉa bình thường mà thôi, không cách nào bao quát toàn bộ chiến trường.
Nếu đúng như quan chỉ huy mọi rợ nghĩ thì thật sự chẳng có gì để nói nữa.
Thời gian lắp đạn rất lâu, đạn cũng có hạn.
Hơn nữa muốn tấn công chiến sĩ trọng giáp phải dùng đạn xuyên giáp.
Cơ mà hắc thương của Dương Tiểu Cận và Nhâm Tiểu Túc thì khác, đầu tiên họ có đạn vô hạn.
Có thể tùy tâm lựa chọn loại đạn, đủ để họ có thể trở thành kẻ thống trị trên chiến trường.
Cũng chính vì Dương Tiểu Cận biết hắc thương lợi hại thế nào nên khi được Nhâm Tiểu Túc tặng nàng mới cao hứng như thế.
Mà P5092 cũng không xem hay người này là tay súng bắn tỉa bình thường.
Trong quá trình áp chế hỏa lực, quan chỉ huy quân đoàn viễn chinh chậm chạp không hoãn thế công của bọn hắn.
Hắn cảm thấy tay súng bắn tỉa chung quy cũng sẽ hết đạn.
Hai tay súng bắn tỉa này có thể bắn được bao nhiêu lần? Năm mươi? Một trăm?
Dù họ có thể bắn được bốn năm trăm phát súng thì binh đoàn viễn chinh có tận mấy vạn binh sĩ.
Chung quy chỉ cần đợi hết đạn là xong.
Sách lược hôm nay của quân đoàn viễn chinh vốn là đổi mạng nên căn bản không quan tâm chết vài trăm người.
Thế nhưng, từ từ quan chỉ huy mọi rợ lại phát hiện, này âm thanh súng ngắm phảng phất như vĩnh viễn cũng không ngừng.
Tính sơ lược cũng đã trăm lần rồi, tuy nhiên vẫn chưa thấy chậm lại tí nào.
Khi quan chỉ huy mọi rợ xem ghi chép về tần suất và số lần nổ súng của phó quan thì phát hiện tần suất kinh khủng hơn những gì họ biết về tay súng bắn tỉa của người Trung Nguyên rất nhiều.
Hơn nữa số lần đã gần nhảy tới một ngàn vẫn chưa có xu thế dừng lại.
Phản tiếng súng ngắm còn vang hơn cả súng máy hạng nặng.
Theo thời gian, âm thanh này khiến đám mọi rợ có một loại sợ hãi khó nói thành lời.
Phảng phất như có người cầm cái điều khiển mà mỗi lần bấm xuống phía bên họ sẽ chết một người.
Loại cảm giác bị người khác nắm trong tay này thật khó lòng tiếp thu.
Quan chỉ huy mọi rợ vẫn không hạ lệnh tạm hoãn thế công, vẫn giữ ý định dùng mạng người lấp đầy lỗ hổng.
Trên thực tế, kỳ thật sách lược này rất chính xác, chung quy ai sẽ vì hai tay súng bắn tỉa mà từ bỏ tiến công rồi dứt khoát lui về phương bắc kia chứ.
Hơn nữa, tinh thần lực của Dương Tiểu Cận đã bắt đầu cạn dần.
Mỗi lần bắn một phát đều tiêu hao tinh thần lực của nàng.
Lúc này, nàng đã bắt đầu cảm thấy choáng váng buồn nôn.
Đây là biểu hiện của việc sử dụng tinh thần lần quá độ.
Ngoại trừ Nhâm Tiểu Túc ra, tinh thần lực của những siêu phàm giả còn lại đều có hạn.
Dương Tiểu Cận cũng không ngoại lệ.
Tiêu diệt hơn ngàn người mà tinh thần lực mới cạn kiệt.
Điều này đã đủ thể hiện thực lực nàng kinh khủng cỡ nào rồi.
Chỉ là nhân số của mọi rợ quá nhiều mà thôi.
Nhưng Dương Tiểu Cận đột nhiên nhớ ra gì đó.
Nàng thu hồi hắc thương, lấy súng bắn tỉa của Nhâm Tiểu Túc:
“Ngươi xuống giúp họ đi, đưa hắc thương của ngươi cho ta dùng.”
Nhâm Tiểu Túc sửng sốt một chút, kết quả phát hiện đối phương thật sự có thể sử dụng hắc thương của hắn.
Hơn nữa tần suất bắn còn nhanh hơn cả khi nãy nữa.
Khi siêu phàm giả sử dụng năng lực sẽ tận lực không chế tốc độ tránh tình trạng tiêu hao tinh thần lực quá mức.
Từ trước tới nay tinh thần lực của Nhâm Tiểu Túc luôn là vô hạn nên không biết điều này.
Có điều những người khác thì không, vì thế họ đã sớm tập thành thói quen tiết kiệm tinh thần lực.
Cho nên, lúc trước Dương Tiểu Cận nổ súng vẫn chưa dùng hết tốc độ.
Mà hiện tại đã khác, nàng dùng hắc thương của Nhâm Tiểu Túc sẽ tiêu hao tinh thần lực của thiếu niên.
Một bước cuối cùng trói buộc Dương Tiểu Cận nay đã không còn…
Nhâm Tiểu Túc yên lặng nhìn tất cả, hắn có phần dở khóc dở cười.
Nguyên bản hắn còn tưởng bản thân đã là đại sư súng ống, không chênh lệch là bao so với đối phương.
Kết quả hiện tại hắn mới hiểu được, rốt cuộc hoàn mỹ cấp là thế nào…
Vương Uẩn nghe tần suất tiếng súng ngày càng thu hẹp thì quay đầu lại nhìn về phía sau lưng.
Chỉ là hắn ngạc nhiên phát hiện, Nhâm Tiểu Túc đang bò xuống, ở đó chỉ còn lại một mình Dương Tiểu Cận mà thôi.
Tần súng của một tay súng bắn tỉa chỉ chậm hơn so với hai tay súng bắn tỉa một chút.
Vương Uẩn nghĩ mãi cũng không cách nào giải thích được điều này…
Bấy giờ, phòng tuyến tưởng chừng sắp sụp đổ lần nữa kiên cố hơn.
Mọi rợ bất kể giá lớn phát động thế công nay đã bắt đầu hòa hoãn, cho đến giờ phút này P5092 mới nhẹ nhàng thở ra.
Hắn quay đầu lại nhìn thoáng qua chỗ Dương Tiểu Cận ẩn núp, tán thán nói:
“Loại địa hình này phối hợp loại với tay súng bắn tỉa hoàn toàn vượt qua kế hoạch của ta.
Ban đầu ta còn tính đồng vu quy tận với mọi rợ.
Ta không nghĩ vật tư Thiếu soái mang về có thể chống đỡ được bao nhiêu.
Hiện tại chẳng biết vì sao lòng tin đã vững chức hơn.
Thậm chí ta còn cảm thấy chúng ta có thể thắng trận này thật đẹp nữa.”
Nhưng vào lúc này, P5092 chợt ngây ngẩn cả người, hắn giơ kính viễn vọng quân dụng lên, hét lớn:
“Địch tập kích, ở chỗ ẩn núp có sinh vật màu xám đang di chuyển!”
Chỉ là, P5092 vừa nói xong thì mặt nạ bạc đã xông tới cái bóng màu xám đó!
Thân núi có góc chếch chừng 75 độ, nhưng tốc độ của mặt nạ bạc chẳng khác nào chạy trên đất bằng.
Chương 956: Quyết Tâm Phải Giết
Không ai chú ý tới mặt nạ bạc ẩn thân trong núi từ lúc nào.
Mọi người đều nghĩ Nhâm Tiểu Túc luôn chiến đấu, làm sao lại mặt nạ bạc lại đột nhiên chạy tới đó?
Trong mấy ngày trước đó, Nhâm Tiểu Túc tựa như lính cứu hỏa, ở đâu có áp lực ở đó có hắn, chưa từng dùng tay súng bắn tỉa.
Hôm nay hắn đột nhiên thay đổi cách chiến đấu, mọi người tuy chưa kịp thích ứng nhưng cũng không nói gì.
Trên thực tế, năng lực áp chế hỏa lực của hai tay súng bắn tỉa thật sự rất lợi hại nên mọi người cảm thấy chiến thuật Nhâm Tiểu Túc được điều chỉnh vô cùng thành công.
Bọn họ không biết mấu chốt thành công ở chỗ Nhâm Tiểu Túc đưa hắc thương cho Dương Tiểu Cận, để Dương Tiểu Cận có được hỏa lực vô hạn…
Hiện tại Dương Tiểu Cận cảm thấy hắc thương của Nhâm Tiểu Túc dùng phi thường tốt, hoàn toàn không cần lo lắng chuyện tiêu hoa tinh thần lực, thật sự rất thống khoái.
Lúc này, có người ở phía dưới chỗ nấp đã lên tiếng nhắc nhở Dương Tiểu Cận chú ý đỉnh đầu, nhưng ngay cả nhìn Dương Tiểu Cận cũng chưa từng nhìn, tiếp tục áp chế hỏa lực.
Bởi vì, Nhâm Tiểu Túc đã sớm nói với nàng, nếu có người tới đánh lén đều đã có lão Hứa, ai tới đều chết.
Sở dĩ Nhâm Tiểu Túc tới chỗ nấp bởi vì Tuân Dạ Vũ đã nói với hắn, tiểu mập mạp này phát hiện đằng sau chỗ nấp xuất hiện 32 sinh mệnh cường đại đặc thù.
Tuân Dạ Vũ cũng không biết 32 sinh mệnh cường đại đặc thù này là gì.
Dù sao cũng biết đó là địch nhân, bằng không sẽ chẳng ai nhàn rỗi nghĩ tới chuyện này.
Không thể không nói, trên chiến trường rada hình người Tuân Dạ Vũ thật sự có công dụng quá tốt.
Cho đến giờ phút này, rốt cục Nhâm Tiểu Túc cũng thừa nhận Tuân Dạ Vũ là một trong các cường giả trong chiến lữ số 6.
Thất thủ siêu cường đã được định ra.
Lúc này Tuân Dạ Vũ đang ngồi trong doanh trướng chỉ huy, vừa ăn vừa báo cáo hướng đi của mọi rợ.
Vương Uẩn thì nhớ kỹ những gì hắn nói, sau đó tạo hình cụ thể trên sa bàn.
P5092 có Tuân Dạ Vũ cung cấp thông tin, bây giờ tin tức của mọi rợ đều nằm trong lòng bàn tay của hắn.
Khuyết điểm duy nhất chính là tên mập Tuân Dạ Vũ này hết ăn lại nằm, tinh thần lực quá kém, điều tra một lúc đã phải nghỉ ngơi rồi, cho nên quá trình điều tra của hắn cũng đứt quãng…
Lúc này, mặt nạ bạc không ngừng leo lên núi.
Dần dà mọi người cũng thấy rõ sinh vật màu xám kia chính là 32 vật thí nghiệm!
P5092 có chút sửng sốt, lúc trước hắn từng nghe Nhâm Tiểu Túc nói qua xung quanh quân đoàn viễn chinh xuất hiện vật thí nghiệm.
Thế nhưng lần này tận mắt chứng kiến lại có cảm giác thật khó tin.
Bởi vì mọi người đều nghĩ vật thí nghiệm hẳn đã sớm bị tiêu diệt rồi.
Vật thí nghiệm nhanh chóng lao xuống phía dưới, chúng hành tẩu trên vách núi dị thường linh hoạt, giống như tất cả đều là côn trùng vậy.
Còn mặt nạ bạc thì không ngừng công kích, chẳng khác nào một chuôi đao vô cùng lợi hại.
Trong trận địa phòng ngự, Nhâm Tiểu Túc hô to với Quý Tử Ngang:
“Mượn lực!”
Trong lúc nói chuyện, Quý Tử Ngang xòe bàn tay ra bao quát ngọn núi, mỗi khi mặt nạ bạc nhảy lên và đáp xuống, dưới chân hắn sẽ có một khối đá bằng phẳng giúp hắn mượn lực.
Dưới sự phối hợp của Quý Tử Ngang, lão Hứa mới có thể hành tẩu linh hoạt trong núi.
Không chỉ như thế, một đầu vật thí nghiệm đang lao xuống phía dưới, thế nhưng chỗ nó đáp xuống đã bị sa hóa, hóa thành bột phấn nứt vỡ bay vào không trung, vật thí nghiệm rơi vào khoảng không.
Vật thí nghiệm này nhất thời mất cân bằng, cong vẹo bay về phía lão Hứa.
Sau một khắc, lão Hứa cầm hắc đao bay vọt qua vật thí nghiệm, chém đôi nó.
Dưới tốc độ ánh sáng, lão Hứa không hề dừng lại, thẳng tắp lao đến vật thí nghiệm tiếp theo.
Nhâm Tiểu Túc yên lặng nhìn một màn này, mà Dương Tiểu Cận tuyệt đối tín nhiệm hắn.
Dù trên đỉnh đầu có 32 vật thí nghiệm đột kích, Dương Tiểu Cận đều không dừng bắn, đổi thành người khác, chỉ sợ đã sớm chạy.
Nhâm Tiểu Túc cũng động thân, thềm đá bằng phẳng hiện ra dưới chân hắn, thiếu niên một đường xông lên không ngừng chém giết.
Lão Hứa cùng Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh tự nhiên bảo vệ Dương Tiểu Cận, không ngừng chém giết trên đỉnh núi, ở sườn núi là tay súng bắn tỉa không hề sợ hãi, một màn này kết hợp cực kỳ hoàn mỹ, tràn ngập mỹ cảm chiến đấu.
Quý Tử Ngang không ngừng cải biến địa hình, một bên không khỏi rung động khi chứng kiến cảnh tượng này.
Có lúc hắn đột nhiên cảm thấy một nam một nữ này là thiên duyên tiền định, đổi thành bất luận kẻ nào khác đều không thể tạo ra cảnh đẹp ý vui thế này.
Tình lữ như vậy chắc chắn là ác mộng của bất kỳ kẻ địch nào.
Thi thể vật thí nghiệm không ngừng rơi xuống, P5092 đi đến bên cạnh thi thể xem xét, hắn xác nhận đây đúng là vật thí nghiệm.
Làn da màu xám, nanh vuốt sắc nhọn, không còn là con người nữa.
Nếu như Nhâm Tiểu Túc đoán không lầm, vật thí nghiệm là sinh mệnh trí tuệ kia đã trốn thoát khỏi vụ nổ hạt nhân và tới phương bắc, liên thủ cùng quân đoàn viễn chinh.
Trong nháy mắt P5092 suy nghĩ rất nhiều, hắn thậm chí hoài nghi quân đoàn viễn chinh đột nhiên xuôi nam cũng là chủ ý của vật thí nghiệm kia.
Nếu thật như vậy, trong trận chiến này phải tìm cơ hội giết nó, bằng không để thứ buồn nôn này nhởn nhơ sống sẽ thành đại họa cho Trung Nguyên.
Trong lúc P5092 suy tư, Nhâm Tiểu Túc cùng lão Hứa đã liên thủ giết lên tới đỉnh núi, chém chết vật thí nghiệm cuối cùng.
Chẳng qua một khắc khi Nhâm Tiểu Túc trèo lên đỉnh kia, hắn chợt thấy Hắc Bào đứng trên ngọn núi đối diện yên lặng đánh giá mình.
Mà bên người Hắc Bào còn có mấy chục đầu vật thí nghiệm mọi rợ nằm rạp xuống gào thét, rục rịch.
Bất quá Hắc Bào cũng không thả chúng ra chém giết, bởi vì nó hiểu rõ thiếu niên trên ngọn núi đối diện nà có thực lực như thế nào, hơn nữa tuy hai ngọn núi nhìn rất gần nhưng thật chất lại cách khá xa.
Hắc Bào khàn khàn cười.
Không sao, rất nhanh nó sẽ có được đại quân vật thí nghiệm.
Đến lúc đó, toàn bộ thế giới đều sẽ thuộc về nó.
Nhưng đúng lúc này, Hắc Bào chợt thấy thiếu niên đối diện kia giơ cánh tay lên, bàn tay làm thành hình đao xẹt qua cổ, sau đó xoay người biến mất khỏi đỉnh núi.
Không biết vì sao nhưng sau lưng Hắc Bào bỗng nhiên dâng lên cảm giác mát lạnh.
Nó cảm nhận được Nhâm Tiểu Túc quyết tâm tiêu diệt nó.
Theo lý thuyết thiếu niên này cùng người Trung Nguyên trên trận địa phòng ngự đã ăn bữa hôm lo bữa mai, rõ ràng quân đoàn viễn chinh cường thịnh công mấy giờ rồi.
Đám người Trung Nguyên cũng đã dùng hết đạn dược.
Đến lúc đó họ sẽ chết dưới tay quân đoàn viễn chinh, thiếu niên này cũng không ngoại lệ.
Nhưng mặc dù như thế, Hắc Bào vẫn hơi sợ hãi một chút, phảng phất như thiếu niên kia thật sự sắp giết chết nó vậy.
Hắc Bào vỗ vỗ Ngõa Liên Kinh đang nằm rạp bên cạnh:
“Ngươi dẫn chúng ẩn thân trong núi.
Đợi khi trận địa phòng ngự thất thủ, ta muốn ngươi ưu tiên phong tỏa hắn sở hữu đường lui, sau đó vây giết hắn.”
Chương 957: Binh Sĩ Thần Bí
Ít nhất Hắc Bào có thể xác định một điều, với cường độ chiến đấu cao như thế, quân đoàn viễn chinh sẽ trả bất kỳ giá nào mà không ngừng tiến công, tiêu hao hết đạn dược của chiến lữ số 6 thì thôi.
Không cần quá lâu, mười giờ là đủ, nếu như thế công mãnh liệt hơn thì tám giờ cũng có khả năng.
Đạn dược một chiến lữ mang theo là có hạn, hơn nữa mỗi chi đội đều có quy định nghiêm chỉnh với số đạn dược được mang theo, bất kỳ lần bắn nào đều có thông số chi tiết.
Nói kỹ hơn, cơ bản cũng là đạn dược súng là 60 phát, đạn dược súng trường binh sĩ được mang theo là 200 phát, đạn dược súng máy là 500 phát, đạn dược súng máy đi kèm xe tăng thì 1500 phát, pháo cối là 120 phát.
Mang theo bao nhiêu đạn dược ảnh hưởng tới thời gian chiến đấu dài bao lâu.
Không thể mang nhiều hơn cũng không được mang ít hơn.
Mà lần này, may mà thời điểm xuất phát chiến lữ số 6 mang nhiều hơn một ít, Vương thị lại hỗ trợ một phần súng máy hạng nặng cùng đạn, bằng không bọn họ e rằng dù là tám giờ họ cũng không chống đỡ nỗi.
Tình huống chiến cuộc đã là không chết không thôi, thắng bại chính là ở sau 8 tiếng này.
Vương thị ở Đại Ngưu sơn cũng biết chuyện ở Tả Vân sơn.
Nếu Tả Vân sơn thất thủ, như vậy Vương thị sẽ phải muốn gánh chịu toàn bộ áp lực từ binh lực của quân đoàn viễn chinh, đây cũng là chuyện bọn họ không muốn nhìn thấy nhất.
Cho nên ngay tại thời điểm quân đoàn viễn chinh tấn công Tả Vân sơn mạnh nhất, Vương thị cũng phát động phản công toàn diện, không cần giữ sức, hoàn toàn là bộ dáng đánh tới chết thì thôi.
Mà một loạt phản ứng dây chuyền này đều vì Nhâm Tiểu Túc cướp vật tư của mọi rợ…
Lúc này, Vương Uẩn nói với P5092:
“Ta dạo một vòng qua từng cái trận địa, lấy tình huống tiêu hao đạn dược bây giờ, sau 8 tiếng 41 phút đạn dược sẽ hết.
Đương nhiên con số này được tính từ số liệu bình quân, mà Thiếu soái phu nhân cũng sẽ mỏi mệt, tiếp tục chiến đấu 8 tiếng đồng hồ thì độ chính xác của nàng nhất định sẽ giảm.
Đến lúc đó lực áp chế hỏa bằng súng ngắm sẽ không còn mạnh như vậy, đạn dược mà trận địa tiêu hao cũng gia tăng.”
P5092 gật gật đầu:
“Ta biết.”
Nói xong, P5092 quay đầu nhìn về phía Tuân Dạ Vũ, chỉ vào một vị trí địa lý trên sa bàn:
“Nếu vị trí này tụ tập hơn vạn binh sĩ quân đoàn viễn chinh, nhất định phải kịp thời nói cho ta biết.”
Sau đó, P5092 nói với Quý Tử Ngang:
“Lúc đó, ngươi liền trực tiếp phá hủy 6 ngọn núi này. kéo dài tiết tấu công kích của quân đoàn viễn chinh.
Hiện tại tình huống của chúng ta không tốt nhưng may mà át chủ bài trong tay chúng ta không phải vũ khí nóng mà là các bị đang ngồi đây.
Được rồi, mọi người đều có nghiệm vụ riêng.
Trương Hổ Thắng trưởng quan, một khi bên kia xuất hiện chiến sĩ trọng giáp, phiền toái ngươi tiêu diệt sạch chúng.”
Đại lừa dối vui tươi hớn hở cười nói:
“Yên tâm đi, chỉ cần ta còn sống, bọn họ sẽ không qua được trận địa số 2.”
Nói qua, tất cả mọi người đều rời đi, lúc Trương Tiểu Mãn rời đi trừng đại lừa dối một cái:
“Lão già họm hẹm, ngươi chiếm tiện nghi của ta hai lần, đợi đánh xong trận này ta tính với ngươi.”
Đại lừa dối cười hi hi:
“Nói cứ như ngươi có thể đánh thắng ta vậy.
Hơn nữa, thời điểm ta quen biết cha ngươi, ngươi còn chưa ra đời đâu, chiếm chút tiện nghi của ngươi thì làm sao.
Hơn nữa, làm sao ngươi sẽ biết ta không phải cha ruột của ngươi…”
Lời này khiến Trương Tiểu Mãn sắp tức điên, đã chiếm tiện nghi còn hơn thua nữa cơ, thiệt là quá đáng mà!
Trương Tiểu Mãn chửi ầm lên:
“Đánh không lại ngươi ta không thể mắng ngươi sao? Ngươi chờ đi, đánh giặc xong ta sẽ mắng đến ngươi thổ huyết thì thôi!”
P5092 đi đến trận địa phòng ngự, nhìn xem quân đoàn viễn chinh khởi xướng công kích bên ngoài, bỗng nhiên nghe Vương Uẩn nói:
“Kỳ thật ngươi cảm thấy thế cục cũng không lạc quan đúng không.
Tuy không nhìn ra gì từ nét mặt của ngươi, nhưng ta thấy thời điểm ánh mắt ngươi nhẹ nhõm vốn từ 16 lần một phút nay chỉ còn 9 lần một phút thôi.”
P5092 cười cười:
“Có chiến hữu như ngươi thật khó lòng giấu diếm chuyện gì.”
“Rõ ràng Thiếu soái cùng Thiếu soái phu nhân đã bày ra thực lực cường đại, mọi người đều tại vì trận đấu này nỗ lực, số lượng quân đoàn viễn chinh cũng ngày càng ít, ngươi còn lo lắng cái gì?”
Vương Uẩn hỏi.
“Bởi vì chúng ta tứ cố vô thân…”
P5092 thở dài nói:
“Vừa rồi Tuân Dạ Vũ nói, hướng tây bắc lại xuất hiện một chi binh sĩ, số lượng không nhiều lắm, chỉ có hai ngàn người.
Bây giờ bọn họ cách chúng ta 80km, dựa theo tốc độ tiến quân của bọn họ, hai tiếng sau mới có thể đến chiến trường.”
Vương Uẩn sửng sốt một chút:
“Này là sao, mọi rợ làm sao có thể tới từ hướng tây bắc, không phải chúng tới từ hướng bắc à.
Có khi nào đó là mấy lão gia tử của tây bắc không?”
Giờ này khắc này, thái độ khi nhắc tới tây bắc của Vương Uẩn cũng đã cải biến.
P5092 nói:
“Ngươi cũng biết Tuân Dạ Vũ có thể dựa vào lửa sinh mệnh đoán được đó là ai mà.
Theo hắn nói, ngoại trừ Thiếu soái ra, chỉ cần có ai đó xuất hiện trong phạm vi năng lực, hắn đều có thể căn cứ vào lửa sinh mệnh của đối phương để phán đoán trình độ mạnh yếu của họ.”
Trong chớp mắt Vương Uẩn đã rõ:
“Tuân Dạ Vũ nói với ngươi, hai ngàn người này phi thường cường đại?”
“Đúng vậy…”
P5092 gật đầu nói:
“Hỏa diễm của họ cao hơn rất nhiều sao với mọi rợ bình thường.”
Vương Uẩn chấn kinh rồi, tây bắc không có nhiều siêu phàm giả cường hãn như vậy.
Nếu có, đại lừa dối cùng Nhâm Tiểu Túc không thể không biết.
Cho nên, 2000 cao thủ bỗng nhiên xuất hiện ở tây bắc tất nhiên là binh sĩ hậu viện của mọi rợ.
Chung quy đến cùng mọi rợ có bao nhiêu người ở phương bắc, bao nhiêu binh lực thì mọi người cũng không rõ lắm, có thêm mọi rợ tới cũng rất bình thường.
Nguyên lai P5092 không lạc quan nổi là vì Tuân Dạ Vũ phát hiện viện binh của kẻ địch.
Nghe xong, Vương Uẩn cũng không vui vẻ nổi.
Cùng lúc đó, trên sơn đạo tây bắc có một chi binh sĩ nhanh chóng hành tẩu, bọn họ dọc theo tây bắc nhanh chóng đi tới Trung Nguyên.
Lúc cách Tả Vân sơn 310 km thì không đi dường lớn nữa, vì đường lớn không thông về phía Tả Vân sơn.
Hai ngàn binh sĩ trèo đèo lội suối vô cùng nghiêm túc, mãi đến khi bọn họ có thể thấy được Tả Vân sơn ở phía xa xa.
La Lam cầm đầu bỗng nhiên ngừng chân nhìn địa đồ:
“Phương hướng không sai, phía trước chính là Tả Vân núi, các binh sĩ chú ý.
Trong một giờ tới chúng ta sẽ tới ngoại vi Tả Vân sơn.
Sau đó sẽ tiến hành nghỉ ngơi và hồi phục ngắn ngủi rồi trực tiếp đánh đám mọi rợ đó sấp mặt, nghe rõ chưa?”
Trong máy liên lạc, các quan lần lượt đám:
“Đã rõ.”
Lúc này, La Lam mặc y phục tác chiến cỡ lớn trên người.
Bộ dáng nhìn địa đồ chẳng khác nào xem thực đơn nhà hàng.
Hắn nhỏ giọng nói thầm:
“Cũng không biết đám Tiểu Túc có thể cầm cự tới khi chúng ta tới không.
Hẳn là có thể a, chung quy mọi rợ cũng chẳng làm khó được hắn.”
Sau lưng La Lam là một chinh chiến sĩ nano.
Trên mặt mỗi người lộ ra hoa văn màu bạc.
Mạch máu đều có màu bạc, trông chẳng khác nào hơn 2000 thiên binh thiên tướng nhà trời.
Chương 958: Chiến Sự Thăng Cấp
“Mập mạp, đến cùng vì sao chúng ta phải lặn lội đường xa tới chiến trường Trung Nguyên a….”
Chu Kỳ ở bên cạnh La Lam phàn nàn nói:
“Chúng ta mới vừa về Tây Nam chưa được hai ngày đã bị ngươi kéo đi tiếp.
Lúc trước trụ sở bí mật vừa bị Vương thị cùng An Kinh Tự phá hủy, sao bây giờ còn vội tới giúp bọn họ làm gì?”
“Ta tới nơi này không phải vì Vương thị…”
La Lam hồn nhiên vô tư nói:
“Nếu lực lượng Vương thị có thể bị suy yếu đương nhiên là chuyện tốt, trước tình thế cực kỳ nghiêm trọng thế này vẫn phái người tới phá hủy trụ sở của chúng ta, thật sự là rảnh rỗi đến sợ.
Nhưng ta tới nơi này là vì Nhâm Tiểu Túc, hiểu không? Bằng hữu! Đó là bằng hữu a!”
Chu Kỳ bĩu môi:
“Nói cứ như tình bạn thâm hậu lắm không bằng.”
“Đương nhiên thâm hậu…”
La Lam nói:
“Ngươi quên ban đầu hắn cứu chúng ta thế nào đấy sao.
La Lam ta không có nhiều ưu điểm nhưng trượng nghĩa thì không thiếu, nhận ân như giọt nước, trả lại cả đại dương.
Nhâm Tiểu Túc cứu ta nhiều lần như vậy, lần này hắn bị nhốt trên núi Tả Vân, không có đạo lý gì ta lại mặc kệ hắn.”
“Ngươi dẫn theo 2000 chiến sĩ nano xem như hạ vốn gốc rồi…”
Chu Kỳ nói: “Giá trị của một cái chiến sĩ nano có thể so với một mai đạn đạo, cũng không biết hai huynh đệ các ngươi nghĩ thế nào nữa.
Ngay cả Khánh Chẩn cũng hồ đồ với ngươi, hắn thật sự không sợ Vương thị thừa cơ hội này lùng bắt ngươi à?”
La Lam không vui:
“Ta nói ngươi này, sao gì ngươi cũng tính tiền vậy, tiền sao có thể so với tình bạn được?”
“Không có tiền thì ăn cơm bằng gì?”
Chu Kỳ khinh thường nói:
“Thế đạo này, chỉ có vàng bạc mới không phản bội ngươi, tình bạn? Ngươi quan tâm tình bạn như vậy, thời điểm ngươi gặp nạn sẽ có mấy người tới cứu ngươi?”
La Lam vui tươi hớn hở cười nói:
“Quản người khác làm gì, ngươi không hiểu sự quan trọng của tình bạn cũng không sao.
Nhưng ngươi yên tâm, nếu có một ngày ngươi gặp nạn, cho dù ta đánh bạc mạng của mình cũng sẽ đi cứu ngươi.”
Khi La Lam nói xong câu đó, Chu Kỳ đột nhiên im lặng, không nói được gì nữa.
Chi đội từ Tây Nam này đã hành quân liên tục vào ngày.
Sau khi La Lam biết Nhâm Tiểu Túc bị nhốt ở Tả Vân sơn, hắn lập tức lập đội rồi xuất phát.
May mà Tây Nam cùng Tây Bắc đã liên thông đường xá, mà Tây Bắc tới Trung Nguyên khá nhanh.
Bấy giờ mới thuận tiện để xe tải quân dụng của bọn họ nhanh chóng đến chiến trường.
Lúc này, bọn họ cách Tả Vân sơn chỉ chừng hơn mười km, La Lam bỗng nhiên đi chậm rồi dừng bước lại:
“Khoảng cách khá ổn rồi, hẳn có thể liên lạc với bọn họ! Thông tín viên! Thông tín viên đâu? Liên lạc với chiến lữ số 6 của Tây Bắc ở Tả Vân cho ta.”
Trước khi đến, La Lam đã liên lạc với cứ điểm 178, cho nên hắn mới có biện pháp liên hệ với binh sĩ trên núi Tả Vân.
Hiện giờ thiết bị liên lạc của chiến lữ số 6 đều tạm ngừng sử dụng, thế nhưng radio quân dụng thì vẫn xài, dùng để gọi cho Vương thị.
Phạm vi của radio quân dụng này chỉ chừng vài chục km, cho nên La Lam đi tới gần mới liên lạc với.
La Lam thầm nói:
“Hiện tại Nhâm Tiểu Túc mà biết ta gấp rút tiếp viện nhất định sẽ rất kinh ngạc a!”
Đợi hai bên kết nối xong, La Lam lập tức lớn giọng hô:
“Nhâm Tiểu Túc đâu? Ta tìm trưởng quan Nhâm Tiểu Túc của các ngươi.
Nói cho hắn biết, La Lam tới trợ giúp!”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, sau đó âm thanh nghi hoặc của Nhâm Tiểu Túc truyền đến:
“La mập mạp? Sao ngươi lại tới đây?”
“Ta tới cứu bằng hữu a.
Mặt khác ta có dẫn theo 2000 chiến sĩ nano chuẩn bị gia nhập chiến trường, mau nói kế hoạch tác chiến của các ngươi cho ta biết, ta sẽ phối hợp….”
La Lam phấn khởi nói.
Khác với Khánh Chẩn không thích chiến tranh, La Lam lại là người cuồng chiến tranh, trước kia hắn và Khánh Chẩn chấp hành nhiệm vụ có tính chất khác nhau ở Khánh thị, hắn vẫn luôn nằm trong chi binh chủ lực của Khánh thị.
Cho nên, nhắc tới đánh trận, La Lam thật sự kích động.
Nói thật trong thời gian hơn một năm này, La Lam rất bận rộn, nhưng thật sự không phải chiến tranh, trên cơ bản chỉ là làm mấy chuyện dùng gậy quấy phân heo thôi.
Cũng không phải hắn muốn làm gậy quấy phân heo, thật sự thì Khánh thị cần có một người như thế để làm một ít chuyện không thể lộ ra ánh sáng.
Mà người Khánh Chẩn có thể tuyệt đối tín nhiệm lại không nhiều lắm, chỉ có thể để hắn làm.
Giờ khắc này, Nhâm Tiểu Túc đang nghe gọi điện thoại trong doanh trướng chỉ huy nhìn Vương Uẩn cùng P5092.
Vừa rồi bọn họ còn sợ có hớn 2000 mọi rợ đột nhiên xuất hiện ở hướng Tây Bắc, điều này cả đám vô cùng lo lắng chiến cuộc sẽ xuất hiện biến cố gì, kết quả lại là viện quân!
Năng lực của Tuân Dạ Vũ chắc chắn không sai, cơ mà P5092 thật sự không nghĩ tới đó sẽ là viện quân!
Đạn dược trên trận địa phòng ngự đã sắp hết, kẻ địch sắp gia tăng binh lực, bề ngoài trông P5092 bình tĩnh không gợn sóng, nhưng kỳ thật trong lòng đã nóng như lửa đốt.
Kết quả 2000 người kia lại là cứu binh?
Nhâm Tiểu Túc nhìn P5092 một cái:
“Kêu bọn họ phối hợp thế nào? Chúng ta cũng không rõ tình huống ngoại vi của quân đoàn viễn chinh lắm.”
Thời điểm này, bỗng nhiên La Lam nói:
“Nếu không để ta tiến công thăm dò thử một chút, nhìn xem hư thật của mọi rợ ra sao?”
Nhưng P5092 đột nhiên nhận điện thoại và bình tĩnh nói:
“Không được, bây giờ các ngươi chưa thể gia nhập chiến trường.
Tuy rất cảm tạ các ngươi gấp rút tiếp viện Tả Vân sơn, nhưng lấy thực lực vốn có của các ngươi cũng không thể tạo ra ảnh hưởng to lớn gì đối với cục diện chiến đấu hiện tại.
Cho nên hi vọng trước tiên các ngươi hãy âm thầm tới bờ sông phụ cận, chờ đợi bước tiếp theo trong kế hoạch tác chiến của chúng ta.”
Có lực lượng viện trợ bên ngoài hiển nhiên chuyện tốt, hơn nữa Chiến sĩ nano xác thực rất mạnh.
Nhưng nếu như tác chiến chính diện cùng quân đoàn viễn chinh, 2000 Chiến sĩ nano cũng không thể trở thành mấu chốt định thắng bại, cho nên bọn họ cần được dùng vào bước hữu hiệu nhất của kế hoạch.
Lúc này viện quân đến nơi có thể nói đã giúp đám Nhâm Tiểu Túc chấn hưng sĩ khí, nhưng P5092 lãnh tĩnh phân tích thế cục hiện tại, cuối cùng vẫn quyết định trước hết để chi đội Tây Nam này chờ lệnh.
La Lam vui tươi hớn hở cười nói:
“Được, chúng ta phục tòng mệnh lệnh.
Vừa rồi ta đã nhìn thoáng qua địa đồ, cách Tả Vân sơn chừng 11 km có một bờ sống, cách vị trí hiện tại của chúng ta khoảng 16 km.
Ta tính sau 40 phút đồng hồ sẽ đến, tới nơi sẽ liên lạc với các ngươi.”
P5092 nói:
“Cảm ơn, chờ tin tức của các ngươi.”
“Bảo trọng.”
Nói xong hai bên liền cúp điện thoại, P5092 hít một hơi thật dài rồi cười nói:
“Chỉ cần quân đoàn viễn chinh không có viện binh thì chúng ta vẫn còn một tia hy vọng.”
“Chỉ có một tia thôi hả?”
Tiểu mập mạp trắng nõn Tuân Dạ Vũ thầm nói:
“Nghe có khác nào chờ chết đâu?”
“Chúng ta chỉ có mấy ngàn người, quân đoàn viễn chinh có mấy vạn người.
Có một tia hy vọng đã tốt lắm rồi…”
P5092 vừa cười vừa nói.
Vương Uẩn quan sát biểu tình của P5092 một chút, hắn phát hiện đối phương có phần nhẹ nhõm hơn.
Xem ra đám người La Lam đến đã giúp P5092 có thêm một ít lòng tin.
Kết quả vào lúc này, một tham mưu tác chiến bỗng nhiên chạy vào từ bên ngoài:
“Trưởng quan, trận địa số 3 thiếu chút nữa đã bị cao thủ mọi rợ ẩn giấu đột phá.
May mà đại lừa dối xuất thủ, bằng không thì xong rồi.
Hiện tại trận địa số 3 đã dùng hỏa lực dày đặc bức lui mọi rợ, nhưng bọn họ đạn dược đã sắp cạn.
Hy vọng có thể nhận được trợ giúp.”
Chương 959: Cơ Sở Của Chiến Tranh
“Ngươi còn đồ ăn không?”
Trên trận địa số 2 một binh lính quát:
“Ta nhớ trong lúc ăn cơm ngươi đã lấy hai thanh lương khô mà, mau cho ta một cái, ta sắp chết đói rồi.”
Trận địa số 2 được binh đoàn số 1 đóng giữ, bọn họ cảm giác dường như bản thân đã ở trên trận địa rất lâu rồi.
Nhưng kỳ thật chỉ mới chừng bốn tiếng mà thôi, cơ mà đối với bọn họ mà nói, thời gian dài dằng dặc như bốn năm vậy.
Trong chiến đấu, thể lực tất cả mọi người đều tiêu hao một lượng lớn, binh sĩ đói rất nhanh, hơn nữa còn trả lại không có thời gian ăn cơm, chỉ có thể gắng gượng chống đỡ.
Hơn nữa, đói còn chưa tính, còn có chiến hữu ở bên cạnh khiến ngươi đã rét vì tuyết lại lạnh vì sương:
“Ta có cái rắm này, ngươi ăn không?”
Một đám hán tử Tây Bắc ở trên trận địa hùng hùng hổ hổ bắn súng, họ cầm súng trường trong tay, nếu có thể bắn chết một mọi rợ, binh sĩ nọ sẽ hưng phấn hô to, mãi đến khi hô tới khản giọng thì thôi.
Tinh lực một người có hạn, đạn dược cũng có hạn.
Từ một khắc khai chiến toàn diện này, từng phút từng giây thế công của quân đoàn viễn chinh chưa từng dừng lại.
Thế nhưng, quân đoàn viễn chinh sẽ không mỏi mệt, vì mỗi đợt tiến công mới đều là binh sĩ chủ lực. đã được nghỉ ngơi dưỡng sức tốt.
Mà chiến lữ số 6 thì khác, bọn họ không có nhiều binh sĩ để không ngừng tiêu hao kẻ địch như quân đoàn viễn chinh.
Tất cả mọi người trên trận địa không ngừng phải đối mặt với thế công mãnh liệt.
Qua thời gian lâu dần, tất cả mọi người đều sẽ mỏi mệt và đói bụng.
P5092 ở trung tâm điều hành, chiến lữ số 6 là chi đội được tăng cường thêm của Tây Bắc.
Dù trong có rất nhiều có quan quân đầy đủ kinh nghiêm, nhưng tất cả mọi người đều chỉ được đề bạt tạm thời, khi đối mặt với trận chiến không ngang sức này hiển nhiên có chút luống cuống tay chân, tỷ như việc tiếp tế từng trận địa cũng cần P5092 nhắc nhở.
May mà hiện giờ hắn có Vương Uẩn, thuận miệng hỏi tư liệu nào cũng rất nhanh nhận được kết quả.
Từng phần vật tư được hậu cần chuyển đến trận địa phòng ngự, vấn đề đói bụng hẳn rất nhanh sẽ được giải quyết, nhưng cảm giác mỏi mệt lại vô pháp tiêu trừ.
Lúc này, đã qua bốn giờ bắn tỉa, tần suất bắn của Dương Tiểu Cận cũng dần chậm lại.
Vì cam đoan độ chính xác cao nên nàng bắt buộc phải làm như vậy.
Nếu duy trì tần suất bắn như hiện tại thì e rằng mười phát súng sẽ có ba phát là thất bại.
Hơn nữa, thời gian bắn dài càng dài thì di chứng càng lớn, sức giật của súng bắn tỉa rất lớn, dù Dương Tiểu Cận là Siêu phàm giả cũng có phần gánh không được.
Hõm vai của nàng mơ hồ run lên, ngón tay bóp cò cũng dần đau xót.
Thậm chí còn hơi run rẩy, cả cánh tay phải cũng dần không còn sức.
Nhâm Tiểu Túc ở dưới núi lớn tiếng hỏi:
“Có muốn nghỉ ngơi một chút hay không, ta thấy trạng thái của ngươi không tốt lắm.”
Kết quả Dương Tiểu Cận nhìn hắn một cái rồi tiếp tục nổ súng:
“Về tiền tuyến của ngươi đi, chỗ này của ta ngươi không cần quan tâm.
Những người khác đều không nghỉ ngơi, ta bằng cái gì lại được nghỉ ngơi? Ngươi lại từ tiền tuyến chạy qua, ta liền nổ súng bắn ngươi.”
Nhâm Tiểu Túc:
“… Được rồi.”
Nhâm Tiểu Túc nhìn Dương Tiểu Cận càu nhàu thì nhướng mi cười.
Hắn biết cô nàng này có thể chiến đấu tiếp.
Nhâm Tiểu Túc không nói gì nữa mà quay người chạy tới trận địa số 4, đạn dược phía bên kia đã sắp dùng xong, tham mưu tác chiến nói trưởng quan P5092 đã cho chuyển đạn dược dự trữ qua, nhưng Nhâm Tiểu Túc lo lắng giữa chừng xuất hiện vấn đề nên tới đó quan sát một chút.
….
Lúc này P5092 không chỉ điều hành vận chuyển đạn dược mà còn sai người lấy một ít nước lên tiền tuyến để làm lạnh súng máy.
Không còn cách gì khác, vì cam đoan súng máy hạng nặng có thể sử dụng bình thường, chỉ có thể để các binh sĩ nhịn khác một chút.
Bây giờ không phải lúc để thương cảm binh sĩ, cũng không có cách nào thương cảm mọi người, may mà tất cả mọi người đều hiểu.
Ban đầu Trương Tiểu Mãn còn hỏi, có cần ưu tiên cho binh sĩ uống nước trước rồi dùng nước tiểu làm lạnh súng máy không.
Tuy có hơi buồn nôn nhưng là lại vẹn cả đôi đường a.
Kết quả P5092 trả lời không được, nước tiểu không đủ lạnh, hơn nữa hiện tại các binh sĩ đã lâm vào trạng thái thiếu nước, nước uống vào sẽ bổ sung cho cơ thể, kỳ thật không ra bao nhiêu nước tiểu.
Có ít người cho rằng phương pháp vẹn cả đôi đường trên chiến trường có rất nhiều.
Nhưng đó là vì bọn họ chưa từng trải qua chiến đấu thảm thiết mà thôi.
Công thủ chiến sẽ phải hao tổn rất nhiều binh lực, khiến binh sĩ mệt mỏi tới cùng cực.
Hiện tại quân đoàn viễn chinh sẽ không thu tay.
Lúc này bọn họ chỉ cần lơ là một chút thì trận địa phòng ngự sẽ có thể lấy lại sức.
P5092 hỏi Vương Uẩn:
“Đại lừa dối đã tới trận địa số 2 chưa?”
“Tới rồi… “
Vương Uẩn nói:
“Bất quá tình huống cũng không quá lạc quan, vừa rồi hắn gấp rút tiếp viện trận địa số 3 đã hơn mười cao thủ của đối phương vây công, thiếu chút bị kéo ra bên ngoài trận địa.
Hiện tại thật vất vả mới quay lại được, xem chừng có chút kiệt lực.
Bất quá hắn nói không vấn đề gì, hắn vẫn có thể đánh.”
P5092 lắc đầu:
“Một người đối mặt hơn mười mọi rợ cao thủ quả thật có chút cố hết sức.
Tốt nhất hãy để cho hắn nghỉ ngơi một chút.”
“Nếu không ta cùng Quý Tử Ngang sẽ tới trận địa số 2 nhé? Phối hợp với binh sĩ đóng quân nơi đó hẳn không có vấn đề gì….”
Vương Uẩn nói.
“Không được, hiện tại hai người các ngươi phải ở lại bộ chỉ huy.
Các ngươi phải hiểu, các ngươi có chuyện quan trọng hơn cần làm…”
P5092 kiên định nói.
Lúc này, đại lừa dối đang dựa vào công sự phòng ngự thở hổn hển, đoàn trưởng Tiền Đức Văn bên cạnh nói:
“Trương Hổ Thắng trưởng quan…”
“Đừng gọi đại danh của ta, gọi ta là đại lừa dối a.
Cái tên đại lừa dối này nghe lâu quen tai rồi, nghe tên thật không quen.”
Đại lừa dối hùng hùng hổ hổ nói.
“Được, đại lừa dối trưởng quan….”
Tiền Đức Văn nói:
“Ta thấy sắc mặt ngươi có phần trắng xám, bây giờ chúng ta đã chịu được, ngươi nghỉ ngơi chút đi.”
Đại lừa dối cười mắng:
“Đại lừa dối trưởng quan là cái quái gì.”
Hai người đang nói chuyện thì bỗng nhiên chiến sĩ trọng giáp đã vọt tới tấm chắn của trận địa số 2.
Những Chiến sĩ trọng giáp này đỡ lấy từng pháp súng mà đi tới, mắt thấy bọn họ sắp đột phá trận địa thì đã bị súng máy hạng nặng cùng súng lựu đạn khó khăn ngăn cản.
Chiến sĩ trọng giáp như chống lại mưa to gió táp mà tiến lên.
Khi cự ly của bọn họ chỉ cách phòng tuyến chừng năm mét, càng thì tốc độ càng tăng, cứ như nhất cử phải phá tan phòng tuyến!
Kết quả, một chiến sĩ trọng giáp vừa chạm tay vào biên giới công sự phòng ngự, chuẩn bị mượn lực nhảy lên thì một cái chân to đã đạp lên đầu hắn, khiến hắn gãy cổ!
Đại lừa dối mau lẹ nhảy ra phòng tuyến:
“Dùng hỏa lực yểm hộ ta! Cản đám mọi rợ phía sau lại, những mọi rợ mặc trọng giáp này đều giao cho ta!”
Chỉ là một trong chớp mắt, binh lính phía sau trận địa phòng ngự đã nâng họng súng lên.
Súng máy hạng nặng trên phòng tuyến lập tức tạo thành hỏa lực đan chéo.
Khiến chiến sĩ trọng giáp phía sau không cách nào tiến lên, tránh đám mọi rợ đồng loạt vây giết đại lừa dối.
Đại lừa dối vừa chặn giết Chiến sĩ trọng giáp vừa quan sát quân đoàn viễn chinh bị hỏa lực áp chế ở phía xa, cao giọng tán thán:
“Có thủ đoạn a.
Lửa này lực áp chế rất xinh đẹp, còn dư lại đều giao cho ta!”
Đoàn trưởng Tiền Đức Văn đằng sau phòng tuyến cấp bách chỉ huy binh sĩ xạ kích, giúp đỡ đại lừa dối giải trừ hậu hoạ.
Tuy bọn họ không có biện pháp gì tốt để chặn Chiến sĩ trọng giáp nhưng bọn họ vẫn sẽ cố hết sức cống hiến lực lượng của bản thân.
Chiến tranh đã kéo dài tới bây giờ, đã không ai có thể rảnh rỗi mà để ý tới một người.
Trận địa phòng ngự này cũng không phải dựa vào Dương Tiểu Cận, đại lừa dối, Nhâm Tiểu Túc, P5092, Quý Tử Ngang hay Vương Uẩn trực tiếp ra tay.
Tất cả đều là dựa vào mỗi một tướng sĩ bên trong chiến lữ số 6 ra sức bảo vệ.
Có lẽ siêu phàm giả trong trận chiến này chói mắt hơn nhưng những binh sĩ bình thường mới là cơ sở tạo nên phòng ngự vững chắc.
Chương 960: Kỳ Tích Xuất Hiện
Ngay tại thời điểm đại lừa dối ra sức chém giết, Nhâm Tiểu Túc ở trận địa số 4 vừa mới thối lui về phía sau nghỉ ngơi một chút sau khi ngăn trở thế công của mọi rợ,.
Mà đạn dược tiếp tế rốt cục cũng được vận chuyển tới.
Điều khiến Nhâm Tiểu Túc ngoài ý muốn là Linh xuất hiện tại đây, hắn hỏi:
“Có chuyện gì sao?”
“Không có gì…”
Linh nói:
“Ta tính qua số đạn dược của các ngươi, hẳn là còn thừa không được bao nhiêu.”
Nhâm Tiểu Túc cười cười:
“Ý ngươi là chúng ta sắp thua rồi? Nếu như trận địa phòng thủ thất thủ, những người máy nano ngươi lấy được cũng sẽ mai táng ở đây a.”
“Việc này không quan trọng…. “
Dường như Linh cũng không lo lắm về việc người máy nano không đủ dùng, nói:
“Ta vẫn luôn suy nghĩ, kỳ thật chiến sự Trung Nguyên cùng Tây Bắc cũng không có quan hệ quá lớn, vì sao các ngươi phải thủ vững Tả Vân sơn, việc này cũng hợp lắm với những gì ta đoán.
Nếu các ngươi lui về Tây Bắc, ngồi xem Vương thị cùng Hỏa Chủng bị tiêu hao mới là quyết định có lợi nhất đối với Tây Bắc.”
“Hẳn trong mắt của ngươi, chúng ta là các thế lực đối đầu nhau.
Nhưng theo chúng ta, lúc này kẻ địch chỉ là mọi rợ phương bắc, bất kể là Hỏa Chủng, Vương thị hay Tây Bắc đều là đồng bào…”
Nhâm Tiểu Túc nói:
“Nhân loại là một loài động vật cảm tính, mọi rợ tới Trung Nguyên, từ việc bọn họ tàn sát hàng loạt dân trong thành đã định tất cả đồng bào chúng ta đều sẽ không chết không thôi cùng bọn họ.”
“Vậy tại sao người của Khánh thị lại tới nơi này chứ?”
Linh hỏi.
“Bởi vì đó là bằng hữu…”
Nhâm Tiểu Túc ung dung nói:
“Tuy La Lam làm người không quá đứng đắn, lại đặc biệt thích giết người phóng hỏa nhưng đối với bằng hữu mà nói thật sự rất tốt.”
“Bằng hữu sao? Quả là một cách gọi khiến người ta người ta chờ mong, bây giờ chúng ta có tính là bằng hữu không?”
Linh hỏi.
Nhâm Tiểu Túc đột nhiên hỏi lại:
“Ngươi cảm thấy thế nào?”
Linh lắc đầu:
“Ta không biết, nhân loại các ngươi đối với bằng hữu quá phức tạp.
Bất quá ta thấy các ngươi thường xuyên dùng “vì người khác” không để làm thước đo cho quan hệ bằng hữu.
Từ khái niệm này mà nói hẳn chúng ta vẫn chưa, bởi ta chưa vì ngươi làm gì cả.”
Nhâm Tiểu Túc cười cười:
“Kỳ thật có đôi khi cũng không phức tạp như vậy.”
Linh bỗng nói:
“Trong tính toán của ta, các ngươi cũng không khống chế và quản lý đạn dược thật tinh tế.
Hiện giờ chỉ còn một phần thắng, nhưng rất nhanh sẽ không tới một phần nữa.
Trừ phi lại xuất hiện kỳ tích, bằng không lấy năng lực của ngươi cũng không cách nào ngăn cơn sóng dữ, sinh lực quân đoàn viễn chinh rất nhiều.”
“Kỳ tích?”
Nhâm Tiểu Túc vịn công sự che chắn đứng lên:
“Thế giới loài người trong từ trước đến nay không thiếu kỳ tích, ta tin tưởng kỳ tích nhất định sẽ xuất hiện.”
“Tuân Dạ Vũ…”
P5092 nhìn sa bàn trong doanh trướng chỉ huy:
“Vị trí ta kêu ngươi chú ý lúc trước thế nào rồi?”
Lúc này Tuân Dạ Vũ đã không còn trắng nõn nữa, trên mặt hắn là mồ hôi cùng bụi bặm rất bẩn.
Hiện giờ hắn lại càng giống là một binh sĩ Tây Bắc thay vì ngoại nhân hơn.
Hắn hồi đáp:
“Đã chú ý, nhưng số lượng mọi rợ trong đó vẫn không hơn vạn, hiện tại thế công mọi rợ nhìn thì có vẻ cấp bách nhưng cách điều quân thật sự rất vững vàng.”
Trong nhận thức của Tuân Dạ Vũ, mấy vạn hỏa diễm của mọi rợ hội tụ như sông ngòi trong đầu óc hắn, mà đường sông vẫn luôn khơi thông, không xuất hiện tình huống hỗn loạn gì.
Điều này nói rõ quan chỉ huy của đối phương vô cùng thông minh, nắm hết thảy mọi thứ trong tay.
“Xem ra đối phương hiểu rõ chúng ta còn có đòn sát thủ…”
P5092 chỉ bảy tòa núi:
“Cho nên, trong quá trình mọi rợ tại tiến quân vẫn dùng tiết tấu xảo diệu phân bố binh lực tiến nhập chiến trường.
Dù chúng ta có thể phá hủy mấy ngọn núi này thì bất quá cũng chỉ giết được hơn vạn người.
Vẫn chưa đủ ảnh hưởng để giúp chúng ta dành chiến thắng.”
Hiện giờ La Lam dẫn theo chiến sĩ nano đến phía nam Tả Vân sơn, thế nhưng P5092 vẫn chậm chạp chưa tìm được điểm đột phá, điều này khiến hắn không khỏi cảm thấy có chút vô lực.
Bấy giờ Tuân Dạ Vũ bổ sung thêm:
“Lúc trước ta từng nhắc nhở Thiếu soái nói có đánh lén chỗ núp trên ngọn núi phía sau.
Kỳ thật vật thí nghiệm xuất hiện lần đó chỉ có một phần mười mà thôi.
Bây giờ còn mấy trăm vật thí nghiệm tụ tập sau lưng chúng ta, e rằng một khi chúng ta ở vào thế bại trận, chúng sẽ lần nữa leo qua núi công kích trận địa phòng thủ “
Tin tức này, không thể nghi ngờ gì đã khiến trong lòng P5092 càng thêm trầm trọng, hắn hỏi Vương Uẩn:
“Bây giờ Thiếu soái đang ở đâu?”
“Thiếu soái đang ở trận địa số 4, vừa mới giúp đỡ mọi người đánh lui một đám mọi rợ…”
Vương Uẩn nói:
“Chúng ta vừa bổ sung đạn dược cho họ nên không sao.
Ngươi muốn Thiếu soái chặn giết vật thí nghiệm phía sau chúng ta sao? Ngươi phải hiểu, tuy Thiếu soái mạnh mẽ nhưng hắn không phải là thần.
Hắn đã chiến đấu được năm giờ, ngươi nhìn tần suất bắn của Thiếu soái phu nhân đi, đã chậm lại rồi.
Đại lừa dối cũng sắp không chịu nổi, Thiếu soái sao có thể ngoại lệ?”
“Đúng vậy a…”
P5092 thở dài nói.
Hơn nữa, dù Nhâm Tiểu Túc vẫn còn trong trạng thái đỉnh phong, chỉ sợ cũng không cách nào một mình đối mặt với mấy trăm vật thí nghiệm.
Lúc trước vật thí nghiệm tập kích Dương Tiểu Cận chỉ là người Trung Nguyên chuyển hóa thành mà thôi.
Dựa theo lời của Nhâm Tiểu Túc, còn rất nhiều mọi rợ chuyển hóa thành vật thí nghiệm lại càng thêm cường đại hơn nhưng vẫn chưa xuất hiện.
Nếu vật thí nghiệm sau khi chuyển hóa sẽ nhận được thực lực như khi nó còn sống thì mọi rợ cao thủ sẽ kinh khủng tới cỡ nào?
P5092 không thể để Nhâm Tiểu Túc mạo hiểm như vậy.
Hắn quay đầu nói với Quý Tử Ngang:
“Quý Tử Ngang, sắp cần ngươi xuất thủ rồi.”
Quý Tử Ngang đứng thẳng người:
“Đã rõ, ta chỉ chờ ngươi nói sẽ phá hủy 6 ngọn núi kia ngay.”
“Không phải là 6 ngọn núi…”
P5092 sửa lại:
“Là 7 ngọn núi.”
Quý Tử Ngang có chút sửng sốt:
“7 ngọn núi?”
Phải biết rõ, 7 ngọn núi là bao gồm cả ngọn núi phía sau bọn họ.
Nếu cả 7 đều bị hủy diệt, đến lúc đó tất cả trận địa phòng thủ đều sẽ bị vùi dưới chân núi!
Đây là thủ đoạn đồng quy vu tận P5092 giữ lại lúc trước, chẳng lẽ hiện tại lại muốn sử dụng sao?
P5092 nói:
“Khi số đạn dược cuối cùng được vận chuyển ra tiền tuyến thì trận địa sẽ lâm vào tình trạng thiếu đạn dược.
Thế công của quân đoàn viễn chinh sẽ càng mãnh liệt hơn, đạn dược tiêu hao cũng nhanh hơn so với dự tính.
Cho nên, trận địa sẽ lập tức thất thủ.”
Quý Tử Ngang nhìn về phía Vương Uẩn, hắn phát hiện biểu tình của đối phương không chút kinh ngạc, chứng tỏ Vương Uẩn đã sớm biết chuyện này.
“Kêu Thiếu soái tới….”
P5092 nói:
“Ta cần hắn dùng đoàn tàu hơi nước chở một ít binh sĩ rời đi.
Đây không phải trốn mà để bảo lưu một chút lực lượng.”
Trước đó P5092 biết Nhâm Tiểu Túc có hơi nước đoàn tàu, nhưng có thì đã sao? Bọn họ vừa đi, Vương thị lập tức gánh chịu hết thảy áp lực, cho nên bọn họ không đi được.
Hiện tại, dĩ nhiên P5092 đã xác định trận địa phòng thủ đã lâm vào tình cảnh không cách nào xoay chuyển.
Vì thế muốn giữ lại ba phần tư binh lực để ngăn chặn quân đoàn viễn chinh, một phần tư còn lại tranh thủ thời gian rời đi.
Sau đó, hắn sẽ để Quý Tử Ngang phá hủy 7 ngọn núi, bao gồm ngọn núi phía sau bọn họ nữa.
“Có nên đánh tiếp không, lỡ Thiếu soái còn có át chủ bài gì đó thì so… “
Quý Tử Ngang nói:
“Có lẽ sẽ có kỳ tích!”
“Kỳ tích sao?”
P5092 cười khổ.
Bấy giờ, một người tham mưu tác chiến vô cùng cấp bách chạy vào từ bên ngoài:
“Đạn dược của trận địa số 1 đạn dược đã hết.
Trưởng quan, làm sao bây giờ?”
“Đã hết?”
Vương Uẩn cảm thấy không đúng:
“Rõ ràng phải còn ít nhất nửa tiếng mới hết kia mà!”
Tham mưu tác chiến đau khổ nói:
“Mọi rợ đột nhiên bỏ trận địa số 2, tập trung hỏa lực vào trận địa số 1.
Không còn cách nào khác, chúng ta chỉ có thể dùng hết sức áp chế hỏa lực mà thôi.
Hiện tại Thiếu soái phu nhân đã giết một quan quân chỉ bọn họ, khiến mọi rợ tạm thời thối lui.
Nhưng nếu tiếp tục thế, chỉ sợ trận địa số 1 rất nhanh sẽ bị đột phá.”
P5092 nói với Vương Uẩn:
“Nhanh, nhanh đi tìm Thiếu soái, kêu hắn đến trận địa số 1.
Còn nữa, nói cho hắn biết chuyện rút lui và bắt đầu hành động đi!”
Sau đó, P5092 đột nhiên hỏi Quý Tử Ngang:
“Ngươi có biết không, muốn phá hủy ngọn núi thứ bảy, ngươi phải ở lại chỗ này?”
Quý Tử Ngang cười cười:
“Được rồi, ta đã chuẩn bị tâm lý.”
“Được… “
P5092 gật đầu:
“Hiện tại ngươi phá hủy ngọn núi ở trận địa số 1 đi.
Tranh thủ kéo dài thời gian, mau đi đi.”
Nhưng vào lúc này, Tuân Dạ Vũ đột nhiên ngẩng đầu hét lớn:
“Đợi một chút, hướng Tây Bắc lại lửa sinh mệnh đặc thù.”
P5092 đám người sửng sốt một chút:
“Chỉ có một sao? Chỉ có một thì rống lớn tiếng như vậy làm gì?!”
Tuân Dạ Vũ kích động nói:
“Bởi vì ta chưa từng cảm giác được bất kỳ một sinh mệnh nào cường đại như thế! Các ngươi biết không, ta đã thấy rất nhiều rất nhiều Siêu phàm giả, gộp lại tất cả cũng không bằng người này!”
Nghe xong, tất cả mọi người đều chấn kinh, số lượng siêu phàm giả Tuân Dạ Vũ từng gặp e rằng trên trăm người.
Nhiều như vậy còn không bằng người này? Rốt cục đây là ai a?
Thần minh à.
Không đợi mọi người kịp suy nghĩ cẩn thận, Tuân Dạ Vũ lại quát to lên:
“Phương bắc cũng xuất hiện sinh mệnh đặc thù mới.
Có trên vạn người, có người bình thường, cũng có mấy ngàn ngọn lửa mãnh liệt như cao thủ mọi rợ, họ đang tại nhanh chóng tới gần Tả Vân sơn! Tốc độ mấy ngàn sinh mệnh cường đại kia rất nhanh, sao có thể nhanh như vậy chứ?!”
P5092 im lặng nửa ngày:
“Lại là cứu binh đến tìm Thiếu soái sao?”
Vương Uẩn cười nói:
“Ta nguyện ý tin tưởng đó chính là cứu binh.”
Một lát sau, Nhâm Tiểu Túc vẫn còn ở trận địa số 4 nghỉ ngơi, vừa nghỉ ngơi vừa câu được câu không trò chuyện cùng Linh.
Trong lúc trò chuyện, đột nhiên có tiếng sói tru bên ngoài Tả Vân sơn lên, phảng phất như một chuôi kiếm sắc bén rút khỏi vỏ.
Nhâm Tiểu Túc bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía ngọn núi, chỉ thấy một đầu cự lang cường tráng màu bạc lẳng lặng đứng trên đỉnh núi, giống như quân vương quan sát quân đoàn viễn chinh dưới núi.
Nhâm Tiểu Túc nói với Linh cười:
“Nhìn thấy không, kỳ tích đã xuất hiện.”
Linh sửng sốt một chút, nó đã sớm phát hiện chi binh sĩ cùng đàn sói tới từ Thảo Nguyên này.
Bất quá nó chỉ nghĩ đây là đám người thấy Trung Nguyên cháy nhà tới hôi của thôi.
Không ngờ đối phương lại tới Tả Vân sơn, nhìn bộ dáng này có lẽ là tới vì Nhâm Tiểu Túc.
Mà Nhâm Tiểu Túc cũng biết rõ người tới là ai.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










