[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
Tập 90 : Cạm Bẫy Của Mọi Rợ (c891-c900)
❮ sautiếp ❯Chương 891: Cạm Bẫy Của Mọi Rợ
P5092 cảm thấy lúc trò chuyện cùng đối phương bản thân không có bất kỳ tư tâm gì.
Đối với chức vụ Tư lệnh tối cao gì đó hắn cũng không có hứng thú.
Kết quả, tựa như hắn nói, ở đâu có người ở đó có tranh đấu.
Đối phương chỉ là một P4 nho nhỏ lại dám lạnh lùng trào phúng hắn, cho hắn là ghen tị với sư đoàn số 6 vừa lập được công lao to lớn.
Gặp được đồng liêu ngu xuẩn như vậy, P5092 dù lý trí cũng phải tức giận.
Nhâm Tiểu Túc ở bên cạnh hỏi:
“Bọn họ thật sự đã bắt được sĩ quan tối cao của đội tiên phong sao?”
“Đúng vậy, bọn họ chắc chắn…”
P5092 giải thích nói:
“Nói là đã thẩm vấn ra.”
“Thẩm vấn?”
Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ nói:
“Thẩm vấn một mọi rợ là tướng lãnh cao cấp dễ dàng như vậy sao.
Họ bắt được đối phương còn chưa lâu, sao mọi rợ có thể thành thật khai báo rồi?”
“Ta hoài nghi có vấn đề…”
P5092 nói:
“Ta hoài nghi mọi rợ bị bắt căn bản cũng không phải trưởng quan đội tiên phong, mà đây là một cái bẫy.
Đám mọi rợ chạy về hướng bắc đó rõ ràng muốn dẫn dụ binh sĩ Hỏa Chủng.”
“Vậy ngươi kêu bọn họ đừng đi a…”
Nhâm Tiểu Túc nói như lẽ đương nhiên:
“Như vậy là được rồi.
Không phải P5 các ngươi đều rất lý tính à, sao có thể bị thắng lợi làm cho choáng váng đầu óc chứ?”
P5092 bất đắc dĩ nhìn Nhâm Tiểu Túc một cái:
“Ngăn không được, ngươi cho rằng chúng ta đều công cụ hình người à? Không phải, mỗi P5 đều có hoàn cảnh riêng sống, hoàn cảnh phát triển riêng.
Chỉ là công ty cảm thấy họ thích hợp làm quan chỉ huy mà thôi.”
“À, nguyên lai là thế….”
Nhâm Tiểu Túc gật gật đầu:
“Vậy ngươi mạnh hơn bọn họ nhiều, ít nhất bây giờ vẫn giữ được lý tính.”
Đúng như P5092 suy đoán, vì chức tư lệnh tối cao chưa được định đoạt, tướng lãnh P5 cao cấp thấy mọi rợ đã tan tác thì bắt đầu trắng trợn thu hoạch công huân.
Thậm chí trong quá trình truy kích mọi rợ về hướng bắc, sư đoàn số 7 cùng sư đoàn số 1 trả đã phát sinh tình huống tranh giành.
Bằng vào danh hiệu chỉ huy tối cao tạm thời của P5092 căn bản vô pháp tiết chế những người này.
Không có văn bản tài liệu bổ nhiệm chính thức, hiếm ai chấp hành nghiêm túc.
Hơn nữa rất nhiều người xem P5092 là đối thủ cạnh tranh có thực lực tiềm ẩn, bấy giờ nếu được chỉ mong P5092 rớt đài sớm một chút.
P5092 nói:
“Hiện tại ta không thể tiếp tục khuyên ngăn bọn họ, với thân phận bây giờ của ta, , khuyên can bọn họ nói không chừng còn mang tới tác dụng hoàn toàn ngược lại, kích thích lòng dành chiến thắng của bọn họ.”
“Vậy ngươi định làm thế nào?”
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
P5092 quay người nói với sĩ quan phụ tá:
“Thông báo pháo binh lập tức ra khỏi thành tụ hợp cùng chúng ta, toàn thể bộ binh đào chiến hào ngay tại chỗ.
Chúng ta phải nhanh chóng kiến tạo một mảnh phòng tuyến ở chỗ này!”
Có thể nói P5092 cũng đủ quyết đoán, chỉ trong nháy mắt hắn đã đưa ra quyết định, xây dựng cấu trúc phòng tuyến tạm thời ở chỗ này.
P5092 giải thích với Nhâm Tiểu Túc:
“Nếu như phương bắc không có cạm bẫy, chúng ta xây dựng cấu trúc phòng tuyến cũng không có gì đáng trách.
Chung quy hiện tại đối mặt chỉ là đội tiên phong, sau này còn có nhiều trận chiến phải đánh, sắp tới sẽ phải đẩy mạnh phòng tuyến về hướng bắc.”
“Nếu như phương bắc quả thật có cạm bẫy, vậy chỗ này của chúng ta có thể tiếp ứng cho binh sĩ Hỏa Chủng.
Sau đó lần nữa tổ chức lại việc phòng thủ Trường Thành…”
P5092 nói:
“Lần này Hỏa Chủng chừng xuất kích một nửa binh lực, tuy nhìn như trong Trường Thành còn giữ một nửa binh lực, thực lực rất hùng hậu nhưng chỉ có nội bộ chúng ta mới biết được sáu chi binh sĩ còn lại đều là tân binh.
Có ít người thậm chí còn chưa từng đánh trận.
Vì thế chúng ta phải đem hết toàn lực bảo trụ một ít lão binh vì Hỏa Chủng.”
hiện tại P5092 làm những chuyện này là muốn giữ lại một ít “Hỏa Chủng” vì Hỏa Chủng.
Lúc này, những binh sĩ Hỏa Chủng kia đã nhanh chóng truy kích về phương bắc, P5092 nhanh chóng trải rộng một tấm bản đồ lên mặt đất rồi lấy một cây bút màu đỏ ra:
“Hiện tại ta đã hiểu rõ, bây giờ là đêm khuya, mọi rợ ban đầu chúng ta gặp được không có lão nhân, sau khi đêm xuống bắt đầu có lão nhân xuất hiện.
Chỉ là tỉ lệ rất ít, bởi vì chúng sợ chúng ta phát hiện mánh khóe.”
“Mà tỉ lệ lão nhân càng ngày càng cao mãi tới khi ‘Ngõa Liên Kinh’ kia sắp sửa bị bắt thì toàn bộ mọi rợ đều đổi thành lão nhân, những người này không phải tới giết địch, mà là đi tìm chết!”
“Chỉ khi mọi rợ chết đủ nhiều, các tướng lãnh mới có thể tin mọi rợ đã tan tác.
Nhân số mọi rợ quân viễn chinh đoàn mà Hỏa Chủng chúng ta dự đoán là 15 vạn.
Hiện tại căn cứ vào báo cáo tình hình chiến tranh tính toán sơ lược, ở trong rừng rậm này chúng ta giết được hơn năm vạn, binh sĩ Vương thị bên kia khẳng định đã kiềm chế được một đám, nghe nói trận đánh của bọn họ cũng rất thảm thiết nên rất nhiều P5 đều cho rằng binh lực mọi rợ sắp hết.
Từ đó mà họ dám trắng trợn truy kích ra ngoài.”
“Thế nhưng, trong số hơn năm vạn chúng ta giết, có hơn ba vạn đều bị giết trước khi bắt được Ngõa Liên Kinh.
Vì thế ta hoài nghi ba vạn mọi rợ binh sĩ Hỏa Chủng tru diệt đều là lão nhân.”
“Đám mọi rợ này thật ác…”
P5092 cảm khái nói:
“Tộc đàn phương bắc đồng loạt xuôi nam, lão nhân không cách nào chiến đấu, không có năng lực sản xuất khó có thể chịu được đường xa lặn lội cùng quá trình chinh chiến.
Ở trong đội ngũ sẽ tiêu hao số lượng lớn lương thực, cho nên, bọn họ dứt khoát để mọi rợ đã già lên chiến trường làm mồi nhử, đổi lấy thắng lợi cuối cùng.
Nhưng đáng sợ nhất ở, những lão nhân này đều là cam tâm tình nguyện!”
Nhâm Tiểu Túc nghe P5092 nói nhiều như vậy, hắn bỗng nhiên nhìn về phương bắc:
“Nếu như mọi rợ dùng tánh mạng mấy vạn lão nhân trong nhân tộc ch để đổi lấy thắng lợi trong chiến tranh chứng tỏ lần phục kích này họ nắm chắc mười phần thắng.
Ta đề nghị sư đoàn số 3 rút lui vào Trường Thành phía nam, bởi nơi đó không có mọi rợ. “
Nếu đối phương đã trả giá lớn như vậy, chúng sao có thể chịu thả Hỏa Chủng trở về?
Thế nhưng là P5092 lắc đầu:
“Không được, cho dù chỉ còn một sư có thể trốn về, ta cũng phải ở đây tiếp ứng, nếu như sáu chi binh sĩ chủ lực này toàn quân bị diệt, Hỏa Chủng thật sự xong đời.”
“Nếu như trốn về chỉ còn một lữ thì sao? Hoặc là không còn chi nào trở lại?”
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
“Sẽ không….”
P5092 nói:
“Tuy ta không hiểu rõ mọi rợ như ngươi, nhưng ta hiểu rõ chiến tranh.
Hiện tại truy kích ra ngoài chỉ có năm chi binh sĩ chủ lực.
Mặc dù có người thức tiến nhưng vẫn có người muốn quan sát.
Có người xông về phía trước, tự nhiên cũng có người lưu lại đằng sau.
Cho dù mọi rợ có nhiều hơn nữa người cũng đừng nghĩ tới chuyện đoàn diệt bọn họ.
Vừa rồi ta đã xem qua địa hình phương bắc.
Chúng không thể giết sạch binh sĩ chỉ ở một chỗ, cho nên mọi rợ hẳn sẽ đuổi theo, một đường truy sát tới cánh rừng này.
Ở trên đường dần tiêu diệt sạch binh sĩ, như vậy chủ lực binh sĩ của mọi rợ tổn thất sẽ là nhỏ nhất.”
Nhâm Tiểu Túc gật đầu:
“Ngươi đã tự tin như vậy, ta đây liền giúp ngươi điều tra phương bắc một chút.”
“Nhờ cậy…”
P5092 vô cùng trịnh trọng kính chào một cái theo nghi thức quân đội:
“Hỏa Chủng thành bại đều vào một trận này.
Mà trận chiến này, có lẽ sẽ ảnh hưởng tới tương lai người Trung Nguyên.”
Chương 892: Chiến Xa
Hiện tại, P5092 muốn bắt đầu chạy đua với thời gian.
Nếu như hết thảy suy đoán đều là thật sự, hắn muốn trước khi binh sĩ Hỏa Chủng, bộ binh đã hoàn thành phòng tuyến trong rừng.
Nhưng mà, điều này cũng có nghĩa hắn tự đặt mình vào nguy hiểm.
Khi mọi rợ truy kích binh sĩ Hỏa Chủng, sư đoàn số 3 sẽ bọc hậu cho binh sĩ Hỏa Chủng tan tác.
Nếu không phải vì bảo tồn lực lượng cho Hỏa Chủng, P5092 hoàn toàn có thể lùi về trấn giữ Trường Thành, ở đó an toàn hơn.
Cũng chính vì hành động này của P5092, Nhâm Tiểu Túc đã xác định được đối phương là đang muốn bảo tồn lý tưởng của Hỏa Chủng dành cho Trung Nguyên chứ không chỉ là lời nói ngoài miệng.
Trên thế giới này có quá nhiều người hô lớn hành động vì lý tưởng nhưng cuối cùng vẫn là bo bo giữ lấy mình.
Trên thế giới này cũng có rất nhiều người hô lớn đấu tranh vì đạo nghĩa, nhưng trên lưng họ là rùi bọ nhung nhúc.
Nhâm Tiểu Túc khâm phục những người sống vì lý tưởng lại chịu trả giá lớn cho lý tưởng của mình.
Cho nên, đây cũng là lý do hắn trợ giúp Giang Tự, Vương Kinh, P5092.
Chẳng qua là khi Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận đi tới phía bắc thì các binh sĩ trong sư đoàn số 3 thật sự không biết đứng trước trận chiến quy mô ngàn vạn người, chỉ hai người họ thì làm được gì.
Trước khi Nhâm Tiểu Túc đi, P5092 nghiêm túc dặn dò Nhâm Tiểu Túc:
“Ta biết ngươi vô cùng lợi hại, thậm chí so với đại đa số Siêu phàm giả ta từng gặp còn lợi hại hơn, siêu phàm giả sẽ trở thành một phần trong lịch sử, mà ngươi chắc chắn có mặt ở đó.
Nhưng trong chiến tranh quy mô mấy vạn người, sự hữu dụng của cá thể trở nên cực kỳ nhỏ bé, cho nên ngàn vạn đừng cậy mạnh, sống sót mới là chuyện trọng yếu nhất.”
Nhâm Tiểu Túc gật đầu trả lời:
“Yên tâm, ta sẽ không cậy mạnh, không phải chỉ đi điều tra một chút thôi hả, không có gì nguy hiểm đâu.”
“Ừ, chúc ngươi an toàn trở về…”
P5092 nói:
“Từ góc độ nào đó mà nói, ngươi là người Trung Nguyên Hỏa Chủng muốn bảo tồn nhất.
Cấp ưu tiên tuyệt đối cao hơn người bình thường, hy vọng ngươi có thể hiểu rõ đạo lý này.”
Nói xong, Nhâm Tiểu Túc liền lên đường.
Trên đường đi hắn cùng Dương Tiểu Cận cảm khái, vốn dĩ mọi người nên ngang hàng với nhau, thế nhưng trong mắt Hỏa Chủng, con người lại được phân ra thành nhiều cấp bậc.
Có lẽ siêu phàm giả, nhà khoa học… đều là đối tượng Hỏa Chủng ưu tiên bảo hộ.
Loại chấp niệm này làm cho người ta cảm thấy là lạ, dường như khác hẳn với quan niệm của những người khác.
Thế nhưng sau khi Nhâm Tiểu Túc tiếp xúc với đối phương thời gian dài, hắn lại dần cảm thấy cũng không có gì là lạ.
Chỉ có thể trên mảnh đất chết này, mỗi người đều có lý tưởng riêng, có nguyên tắc riêng, đi trên con đường riêng của mình mà thôi.
Lúc này, nếu như quan sát từ trên không trung sẽ thấy được năm chi binh sĩ chủ lực của Hỏa Chủng đang hành quân rất nhanh.
Đội cơ giới xe bọc thép cùng xe tăng tiến hành yểm hộ phía trước, chúng như từng tòa thành di động không ngừng đẩy chiến tuyến về phía trước.
Mà đội bộ binh thì theo thật sát đội cơ giới.
Đây là phương thức tác chiến thông thường của đội cơ giới cùng bộ binh.
Một khi phát hiện tình hình quân địch, những chiếc xe bọc thép cùng xe tăng kia sẽ nhanh chóng trở thành công sự che chắn cùng phòng tuyến hỏa lực hữu hiệu.
Bánh xích xe tăng xoay tròn trên bùn đất tạo thành vệt dài trên mặt đất, khiến mặt đất dần trở nên gồ ghề hơn.
Ở phía bắc, mọi rợ đang thục mạng chạy trốn.
Thỉnh thoảng tiếng nổ do xe tăng và súng máy hạng nặng vang ra.
Hai bên đan xen, mọi rợ không thể dựa vào tố chất thân thể cường đại mà bỏ qua Hỏa Chủng.
Tướng lãnh cao cấp của Hỏa Chủng thấy vậy thì thầm mừng trong lòng.
Chỉ cần tình trạng này kéo dài, đoàn diệt đám mọi rợ chỉ là vấn đề thời gian
Trận chiến hôm nay thuận lợi hơn hẳn họ nghĩ.
Bất quá các tướng lãnh cao cấp của năm chi đội kia cũng không bị thắng lợi trước mắt che mờ.
Lúc này tiết tấu hành quân của sư đoàn số một và số bốn đã dần chậm lại, dần rơi về phía sau.
P5092 vì không để đám tướng lãnh này sinh ra tâm lý phản nghịch mà làm chuyện dại dột nên chẳng liên lạc gì với họ nữa, hắn biết cách đó không có tác dụng.
Thế nhưng hắn có thể cố gắng hết sức, ví dụ để người của sư đoàn số 3 liên hệ với người quen ở những sư đoàn khác, lý giải về cạm bẫy kia.
Phải biết, quan quân Hỏa Chủng đều được tốt nghiệp từ học viện quân sự.
Có đôi khi đồng học của một quan quân trải rộng ra khắp các chi đội.
Hiện tại chưa quản chế việc liên lạc, cấp bậc đội trưởng đều có máy liên lạc riêng của mình, gọi cho nhau không phải việc khó gì.
Cho nên lời đồng về cạm bẫy dần lan tràn.
Có vài P5 lần nữa nhìn nhận lại tình hình trận chiến.
Mấy chốt ở chỗ, họ cảm thấy đêm nay thật sự quá thuận lợi.
Nhưng vào lúc này ở phương bắc, một chi quân viễn chinh đang đứng đợi, bên cạnh họ là mười lồng sắt làm bằng kim loại vô cùng to lớn.
Trong lồng là từng con gấu nâu to lớn như vừa tỉnh ngủ.
Đó cũng không phải gấu nâu đã thuần hóa qua, chúng tỉnh lại trong lồng to lớn, bắt đầu phẫn nộ gầm thét với đám mọi rợ ở ngoài lồng.
Binh sĩ tại quân viễn chinh đoàn cầm một vật thể hình cầu ở phía sau lồng sắt, vật thể này có cấu tạo bề mặt thô ráp.
Mười mấy tên mọi rợ cầm bó đuốc đốt những viên bi đen kia.
Chỉ trong chớp mắt, bi đen đã bị thiêu đốt thải ra một lượng lớn khói trắng mang theo mùi gay mũi.
Có gió thổi tới hướng nam, mọi rợ đứng ở đầu ngọn gió, khói trắng bị thổi vào lồng.
Gấu nâu trong lồng hít khói trắng thì như nổi điên không ngừng va chạm lồng sắt, lồng sắt dần biến dạng!
Trước tai biến, gấu nâu chính là động vật nặng nhất lục địa, thân có thể dài tới 2.8 mét, thể trọng có thể đạt tới 800 kg, khứu giác là gấp 7 lần chó săn.
Khi đó, gấu nâu chính là mãnh thú cấp bá chủ trên đất bằng.
Sau khi phía bắc bị oanh tạc bởi vũ khí hạt nhân, trình độ biến dị của gấu nâu đã đến tình trạng cực kỳ kinh khủng.
Rất ít người biết, nơi quân viễn chinh sống là nơi nhận phải thiệt hại nặng nề nhất.
Cao tầng Hỏa Chủng từng suy đoán, đại khái đây cũng là lý do khiến nền văn minh của mọi rợ suy thoái, cũng là nguyên nhân khiến tố chất thân thể tập thể của chúng tăng mạnh.
Trong lúc bất chợt, rốt cục một đầu gấu nâu đã phá tan lồng giam kim loại.
Một mọi rợ không kịp chạy đã bị nghiền ép ngay dưới móng vuốt của gấu nâu.
Thế nhưng khứu giác của gấu nâu rất bén nhạy, nó khó lòng chống cự lại bản năng từ khói trắng.
Lúc này, phía nam truyền đến tiếng kêu hấp dẫn gấu nâu tới.
Cuối cùng, tất cả kim loại lồng giam gấu nâu đã bị phá tan dưới làn khói trắng.
Gấu nâu được thả ra và chạy như điên về phía nam, chẳng khác nào từng chiếc chiến xa di chuyển hết tốc lực.
Chương 893: Phản Kích
Trước tai biến, gấu nâu có thể dài tới 2.8m, sau tai biến nay đã gần 6 thước.
Lực lượng của gấu nâu đến cùng kinh khủng cỡ nào?
Chiều cao bình thường của nhân lại địa đa số chỉ chừng 1.8m, cùng lắm là 2m.
Đám gấu nâu vì phẫn nộ và đói bụng nên bắt đầu chạy như điên khiến đại địa đều rung động.
Thể trạng sau khi tiến hóa khiến cơ bắp của nó càng thêm cường tráng, nội tạng và xương cốt càng thêm kiên cố và cứng rắn.
Lúc trước khi gấu nâu đầu tiên xông ra khỏi lồng giam, mọi rợ đối diện với nó chẳng khác nào một đứa con nít.
Không biết khói trắng kia có gì mà dù gấu nâu có phẫn nộ cũng không xông qua khói trắng công kích mọi rợ, chỉ một đường chạy thẳng về phía nam, tập kích binh sĩ Hỏa Chủng.
Giống như khi trên núi Đại Thạch, mọi rợ dùng đoạn xương của sinh vật không biết tên đã có thể xua tan bầy cá.
Mà bây giờ đối phương cũng nắm giữ biện pháp điều khiển gấu, tộc đàn phương bắc nhìn qua tưởng chỉ biết chém giết dã man nhưng thật chất họ vẫn có đòn sát thủ.
Lúc này, binh sĩ Hỏa Chủng không ngừng truy sát về hướng bắc.
Ở giữa họ và gấu nâu là cả ngàn mọi rợ, đều là mọi rợ bị Hỏa Chủng truy sát từ cánh rừng tới đây.
Nhưng mà, khi mọi rợ nghe âm thanh di chuyển nặng nề từ phương bắc thì chừng vài chục mọi rợ già móc túi da dê của mình ra.
Nguyên bản túi da dê được dùng để đựng nước nhưng hiện tại họ mở nút ra, đổ máu tươi trong đó xuống đất!
Gấu nâu bị hấp dẫn bởi máu tươi!
Mọi rợ vì giờ khắc mà toan tính một thời gian quá dài, đầu tiên là dùng hết người già thay thế cho binh sĩ tinh nhuệ trên chiến trường.
Khiến binh sĩ Hỏa Chủng hiểu lầm quân đoàn viễn chinh thương vong tới mức không còn ai.
Sau đó lại dẫn dụ bọn họ tới phương bắc, thả gấu nâu đã đói bụng mấy ngày ra.
Nhưng chỉ như vậy vẫn chưa đủ, bọn họ còn giết gấu con trước mặt cha mẹ gấu, khiến đám gấu nâu nhớ kỹ mùi máu con mình.
Sau đó khi chúng sắp nổi giận thì lần nữa đánh thuốc mê chúng.
Hiện tại mọi rợ vung máu của gấu con ra, binh sĩ Hỏa Chủng đằng sau không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ máu là của mọi rợ.
Cho nên, trong quá trình truy kích, binh sĩ Hỏa Chủng tre già măng mọc giẫm đạp lên vết máu, bị nhiễm phải mùi máu đó.
Binh sĩ Hỏa Chủng nghe được tiếng bước chân trầm trọng không ngừng tiến về phía trước.
Tướng lãnh P5 của sư đoàn số 6 lệnh cho toàn quân cảnh giới, tốc độ truy kích chậm dần.
Lúc này hắn chợt nhớ tới cảnh cáo của P5092, hắn thầm nghĩ, chẳng lẽ mọi rợ thật sự có mai phục sao?
Trong chớp mắt, hơi có ý hối hận.
Kỳ thật bản thân hắn cũng hiểu sư đoàn số 6 đã truy kích quá xa, đến mức năm chi binh sĩ Hỏa Chủng đã bắt đầu tách ra.
Cũng không phải tất cả mọi người đều có thể giữ vững lý trí bất kỳ lúc nào như P5092, Trương Cảnh Lâm, Khánh Chẩn.
Bằng không thì danh tướng thiên hạ chẳng khác nào củ cải mọc đầy đất.
Cái gọi là thời thế xuất anh hùng đều là chọn ra một người từ mấy trăm vạn, mấy ngàn vạn.
Trong lịch sử, những người còn lại chỉ còn là phụ gia, thậm chí ngay cả phụ gia cũng không có tư cách.
Sau một khắc, tất cả binh sĩ Hỏa Chủng phía trước nhất đều nhìn thấy những con gấu nâu đó.
Mà mấy chục đầu gấu nâu kia dù cách rất xa vẫn ngửi được huyết dịch từ chân binh sĩ Hỏa Chủng.
Thậm chí hoàn toàn không để ý mọi rợ chạy phía trước đã rống giận đánh về phía binh sĩ Hỏa Chủng!
Điều này khiến P5031 từ sư đoàn số 6 thật sự khó hiểu.
Vì sao gấu nâu không công kích mọi rợ mà thẳng đến họ? Chẳng lẽ là mọi rợ có thể điều khiển đám gấu nâu này sao?
Nhân loại bình thường vô pháp phân biệt máu gấu và máu người.
Bọn họ căn bản không đoán được đến cùng mọi rợ muốn cái gì.
Thế nhưng đối với gấu nâu, máu của gấu con là thứ thuốc kích thích chúng mỗi giây mỗi phút.
Binh sĩ Hỏa Chủng không quan tâm tới đám mọi chạy thục mạng nữa mà bắt đầu tấn công gấu nâu.
Thế nhưng dù là súng máy hạng nặng cũng chỉ có thể đánh xuyên qua chừng hai mươi phân lớp da của chúng mà thôi.
Thậm chí còn chẳng thể ghim vào lớp mỡ của chúng!
Tuy có thể khiến gấu nâu chảy chút huyết nhưng nhiêu đá căn bản chẳng nhằm nhò gì với chúng.
Hơn nữa, mùi gấu con cùng sự đau đớn do Hỏa Chủng tấn công khiến đám gấu nâu càng thêm phẫn nộ!
Bởi vì Hỏa Chủng truy đuổi mọi rợ quá gần nên lúc gấu nâu xuất hiện chỉ cách các binh sĩ chừng mấy trăm mét, khoảng cách này đối với gấu nâu mà nói chỉ cần 10 giây là chúng vượt qua được.
Mấy chục đầu gấu nâu chạy như điên, tựa như t cự thú tiền sử khổng lồ, mỗi bước chân dẫm nát mặt đất như dùi trống, phát ra âm thanh lôi đình.
Một chiếc xe tăng bắn về phía gấu nâu, tiếng nổ rền vang.
Xe tăng lay động do lực phản chứng, đạn xuyên giáp đâm thẳng tới nội tạng gấu nâu, nổ tung.
Máu bay tán loạn, một đầu gấu nâu vô lực ngã trên mặt đất, thế nhưng đến khi chết nó vẫn nhìn về phía Hỏa Chủng, chỗ đó có mùi con của nó.
Này đạn xuyên giáp vốn được chuẩn bị tấn công xe tăng của kẻ địch, không ngờ bây giờ lại dùng để đánh gấu.
P5031 dần an tâm hơn.
Vũ khí nóng có tác dụng là một cái tin tức tốt, hắn hạ lệnh để cho tất cả xe tăng dưới trướng mình tiến hành oanh kích.
Trong hỗn loạn, mấy chục chiếc xe tăng không ngừng bắn phá, tiếng ầm ầm vang lên.
Ánh sáng chớp lóe dưới bầu trời đêm đẹp như pháo hoa nhưng lại cất chứa sát cơ kinh khủng.
Dưới màn đêm, đạn pháo bay thành một vòng cung màu cam.
Thế nhưng đám gấu nâu cũng không ngừng, chúng không ngừng chuyển hướng trong khi di chuyển!
Có chút gấu nâu bị trọng thương nhưng dưới sự phẫn nộ chúng vẫn có thể hành động nhanh chóng.
Đôi con ngươi màu đỏ tràn ngập cừu hận như màu máu của đám gấu con.
Hơn nữa, khoảng cách song phương quá gần, chỉ một nhoáng gấu nâu đã xông vào đội hình Hỏa Chủng!
Bóng dáng khổng lồ bắt đầu bao vây binh sĩ Hỏa Chủng.
Các binh sĩ vừa thấy gấu nâu đã bắt đầu căng thẳng, hiện tại tiếp xúc, binh sĩ Hỏa Chủng nhanh chóng tan tác.
Không phải bọn họ yếu, mà là vũ khí của trong tay bọn họ căn bản vô dụng đối với gấu nâu.
Sau một đòn đánh, gấu nâu vẫn chẳng hề hấn gì.
Thế nhưng gấu nâu chỉ cần chạy như điên trong đội hình và va đập lung tung đã đủ dẫm chết không ít binh sĩ
Trong chớp mắt khi gấu nâu tới gần xe tăng, nó đột nhiên nhún vai, lật ngửa xe tăng dễ như trở bàn tay.
Binh sĩ Hỏa Chủng đứng trước gấu nâu đã bắt đầu tuyệt vọng, nhưng trong tuyệt vọng lại phát ra sức mạnh phi thường.
P5031 nhanh chóng hạ lệnh:
“Sử dụng đạn hỏa tiễn, súng lựu đạn, trước đó quân tiên phong tiếp cận tấn công chúng, không được sợ chết!”
Rốt cục hắn tỉnh táo lại, tuy gấu nâu rất khó đối phó nhưng cũng không phải không thể chết.
Lúc này, thậm chí có binh sĩ ôm thuốc nổ bắt đầu chạy tới chỗ gấu nâu.
Từ trước đến nay trong chiến tranh Hỏa Chủng đều là hung hãn không sợ chết, sợ chết không nằm trong từ điển của họ.
Nhưng vào lúc này, tiếp ứng của quân đoàn viễn chinh phương bắc đã tới.
Một tướng lãnh cao cấp nhìn về phía các đồng bào chật vật bình tĩnh nói:
“Các vị khổ cực, quân viễn chinh đoàn sẽ nhớ kỹ các vị đã dùng sinh mệnh mạo hiểm đổi lấy thắng lợi, hãy nghỉ ngơi a.”
Nói xong, hắn quay người nhìn về phía quân đoàn.
Nơi này không chỉ có quân đoàn chủ lực ở cánh rừng mà còn là quân đoàn chủ lực lùi về từ phía Đại Ngưu sơn của Vương thị.
Tướng quân nói:
“Quê hương phương bắc sắp không thể sinh tồn, mảnh thổ địa phì nhiêu này chính là nhà mới của chúng ta.
Chư vị, giết địch đi!”
Nói xong, hắn thân là tướng quân lại tự tay cầm rìu xông về hướng nam.
Mấy chục đầu gấu nâu chỉ là công cụ mà thôi.
Chiến tranh chân chính bây giờ mới bắt đầu.
Mà dưới sự tàn sát bừa bãi của gấu nâu, Hỏa Chủng đã lần nữa dựng lên phòng tuyến mới!!
Chương 894: Chết Trong Vinh Quang
Vị tướng quân kia chờ trận chiến ngày hôm nay rất lâu rồi.
Rất nhiều người đều cho rằng mọi rợ không hiểu rõ Trung Nguyên, nhưng những người này không biết, vật thí nghiệm đã sớm vẻ xong địa đồ phương bắc cho đám mọi rợ, đồng thời báo cho mọi rợ biết tình huống nơi đây.
Cho nên, ngay từ đầu quân đoàn viễn chinh khai chiến với cả Hỏa Chủng lẫn Vương thị là muốn để người Trung Nguyên nghĩ họ muốn mở ra cuộc chiến diện rộng.
Ban đầu họ tính sẽ tấn công Vương thị trước rồi tới công phá Hỏa Chủng.
Đợi cho Hỏa Chủng tan vỡ, họ sẽ chiến lấy văn minh và kỹ thuật của Hỏa Chủng.
Chuyện tàn sát hàng loạt ở hàng rào 176 sẽ không lặp lại nữa.
Mọi rợ muốn nô dịch người Hỏa Chủng, để chúng trở thành những quý tộc mới.
Đến lúc đó, chúng có được vũ khí của Hỏa Chủng kết hợp cùng tố chất thân thể cường đại thì dẹp yên Vương thị là chuyện nhỏ
Cho nên, đánh bại Hỏa Chủng một khâu cực kỳ quan trọng của mọi rợ.
Bất quá, ban đầu tướng quân của quân đoàn viễn chinh tính sẽ công phá Vương thị trước.
Có điều không biết vật thí nghiệm làm cách nào để thuyết phục hắn, cuối cùng chế định kế hoạch tác chiến như hiện tại.
Về phần vật thí nghiệm muốn cái gì, không ai biết.
Trong lúc quân đoàn viễn chinh khởi xướng công kích, nếu Hỏa Chủng sớm thiết lập phòng tuyến bằng hỏa lực.
Quân đoàn viễn chinh dù thắng lợi cũng tổn thất thảm trọng.
Nhưng vấn đề chính là ở đây, gấu nâu mất con mà lâm vào trạng thái vô cùng táo bạo.
Cơ hồ là không chút nào tiếc rẻ tánh mạng của mình để liều chết với binh sĩ Hỏa Chủng.
Hỏa Chủng dùng vũ khí nóng giết chết hơn phân nửa gấu nâu, thế nhưng trận hình phòng ngự của bọn họ cũng bắt đầu rối loạn.
Vì vậy khi quân đoàn viễn chinh đến nơi, bọn họ chỉ có thể cận thân chiến cùng mọi rợ, lực uy hiếp của súng ống bị giảm xuống sâu sắc.
Chung quy quân đoàn viễn chinh và Hỏa Chủng xen kẽ nhau, rất khó để binh sĩ cam đoan được độ chính xác khi bắn.
Trang phục chiến đấu của Hỏa Chủng là rằn ri còn của mọi rợ là da thú màu xám.
Màu vàng và xám trải dài vô biên vô tận mãi tới cuối chân trời.
Khi hai bên va chạm, phảng phất như hai cỗ hồng lưu hoàn toàn bất đồng đụng vào nhau.
Một binh sĩ Hỏa Chủng hết đạn đã trực tiếp rút bội đao bên hông ra chém giết cùng mọi rợ.
Thế nhưng tố chất thân thể của mọi rợ hơn hắn quá nhiều.
Đao dài của binh sĩ vừa giơ lên đã bị mọi rợ nắm cổ tay, xem hắn như một tấm chắn cứng rắn giơ lên cao.
Sắc mặt binh sĩ Hỏa Chủng chợt đỏ bừng, trước khi chết vẫn cố sức vung đao bổ chém mọi rợ.
Mọi rợ thấy hắn đang giãy dụa thì bổ rìu vào đầu hắn.
Đây chỉ là một hạt bụi nhỏ trong trận chiến này.
Thế nhưng hạt bụi này có thể là một trượng phu, phụ thân, một đứa con trai của ai đó.
Người trong nhà vẫn đang chờ hắn trở về đoàn tụ, thế rốt cuộc hắn đã không trở về được.
Đạn dược tùy thân đã hết, trận chiến này binh sĩ Hỏa Chủng đã đánh được mấy canh giờ.
Đa số đạn đều được dùng lên người mọi rợ già cả rồi.
Chỉ là khi binh sĩ Hỏa Chủng đối mặt như thế khốn cảnh, chỉ cần bọn họ còn chưa nhận được lệnh rút lui thì sẽ chém giết đến cùng!
Một mọi rợ có hình thể khổng lồ lao tới đại khai sát giới, hất tung từng binh sĩ Hỏa Chủng.
Sau khi ngã xuống, binh sĩ Hỏa Chủng vẫn vùng vẫy đứng lên, lần nữa nhặt đao chẳng biết của vị đồng liêu đã nằm xuống nào mà xông tới mọi rợ.
Sau đó kiệt lực mà chết.
Trước khi chết, binh sĩ nhớ lại thời điểm hắn vừa mới nhập ngũ, mỗi binh sĩ Hỏa Chủng đều phải vuốt biểu tượng ngọn lửa trước ngực tuyên thệ:
“Từ hôm nay trở đi, ta đã trở thành một binh sĩ Hỏa Chủng quang vinh, ta tồn tại vì nhân loại và Hỏa Chủng.
Ta sẽ chiến đấu vì bình minh của nhân loại và Hỏa Chủng.
Từ hôm nay trở đi, ta tự nguyện buông tha cho tên của mình, canh gác Trung Nguyên.”
Đúng vậy a, mọi người vì canh gác Trung Nguyên mà gia nhập Hỏa Chủng, lúc này mọi người lại vì lý tưởng vĩ đại mà đổ máu cũng không tiếc.
Ngày càng nhiều binh sĩ Hỏa Chủng bỏ mình, thế nhưng tướng lãnh quân đoàn viễn chinh chợt phát hiện binh sĩ Hỏa Chủng thật sự rất ngoan cường.
Đổi lại là những binh sĩ tầm thường khác, chứng kiến ngần ấy đồng liêu bỏ mạng đã sớm bắt đầu chạy tán loạn!
Khi binh sĩ hai bên đánh giáp lá cà, thắng lợi quân đoàn viễn chinh gần như ván đã đóng thuyền, thế nhưng là những người Trung Nguyên này vì sao lại chẳng chút lùi bước? Chẳng lẽ bọn họ cảm thấy có thể đánh thắng được quân đoàn viễn chinh sao?
Lúc này, tham mưu tác chiến ngồi trên xem cấp thiết nói với P5031:
“Trưởng quan, lui lại đi.
Cầu ngài hạ lệnh lui lại a.
Các chiến sĩ gánh không được nữa.
Nếu bây giờ không đi sẽ không còn đi được nữa!”
Nhưng mà P5031 ngồi trên xe chỉ huy cười thảm:
“Đi? Đi đâu? Không nghĩ tới có ngày ta sẽ vì lợi ích mà choáng váng đầu óc.
May mà mọi rợ cầm ta đánh tỉnh.”
Trong xe chỉ huy, tham mưu tác chiến cùng sĩ quan phụ tá đều sững sờ, họ không biết P5031 đột nhiên nói vậy là ý gì.
Trong trầm mặc, P5031 bỗng nhiên đứng lên sửa sang lại quân trang một chút, phảng phất như hắn đã nghĩ thông suốt cái gì đó, cả người lần nữa phấn khởi lên.
P5031 nói với tham mưu tác chiến:
“Kết nối với máy truyền tin của toàn bộ binh sĩ cho ta.”
“Đã rõ…”
Một tham mưu tác chiến lập tức đè xuống nút màu đỏ trên bàn điều khiển.
P5031 nói:
“Chư vị, thật xin lỗi, là ta quyết định biện pháp sai lầm dẫn đến các vị thân hãm khốn cảnh.”
“Ta rất muốn kêu những người còn sống hãy mau chạy đi, như vậy chúng ta vẫn còn cơ hội sống ots.
Thế nhưng ta không nói được những lời này, vì ta biết các vị không muốn chết trong khuất nhục.
Mọi rợ có chuẩn bị mà tới, sẽ không để chúng ta rời đi.”
“Cho nên, các vị hãy nhớ rõ lời thề của mình, hôm nay chúng ta chiến đấu vì nhân loại và Hỏa Chủng.
Sư đoàn số 6 thề sống chết ngăn cản kẻ địch nửa giờ, binh sĩ chủ lực hãy tranh thủ thời gian rút lui.”
“Dù khi ấy sư đoàn số 6 sẽ không còn nhưng binh sĩ chủ lực vẫn được bảo toàn!”
“Đợi cho chúng ta lui về Trường Thành, cơ hội báo thù nhất định sẽ có.”
“Cảm tạ những năm gần đây chư vị tín nhiệm.
Chư vị, hiện tại cùng ta chiến đấu ở chỗ này a, chúng ta mặc dù chết, cũng là chết Vinh.”
“Từ hôm nay trở đi, ta tự nguyện buông tha cho sinh mạng của mình.
Ở nơi hoang dã này ngày đêm cùng các vị canh gác Trung Nguyên.”
Nói qua, P5031 đóng máy truyền tin và lấy bội đao của mình, đi xuống chỉ huy xe.
Tinh thần hắn sáng láng nói với sĩ quan phụ tá bên người:
“Xin lỗi, nhờ ngươi thông báo những đội khác nhanh chóng lui lại, sư đoàn số 6 chúng ta sẽ tranh thủ thời gian cho họ.”
Nói xong hắn xông về phía quân đoàn viễn chinh phương hướng đánh tới!
Sĩ quan phụ tá ngơ ngác vài giây, hắn vội vàng liên hệ từng binh sĩ rồi lấy đao của mình ra, tham chiến cùng trưởng quan.
Mọi người đều biết, giờ này khắc này chiến trận đã loạn, quan chỉ huy đã không còn ý nghĩa.
Điều bọn họ cần làm là không ngừng thiêu đốt sinh mạng của mình để tạo thành hy vọng cho những người còn sống.
Một lão binh nhìn theo bóng lưng quan chỉ huy nhà mình xung phong liều chết, trong tai quanh quẩn lời P5031 vừa mới nói.
Hắn đột nhiên cười mắng lên:
“CMN, ta bảo sẽ chết ở đây không sai mà, Sát!”
“Thôi được rồi, cứ tranh thủ thời gian cho những huynh đệ phía sau lùi lại vậy!”
“Sát!”
Chương 895: Hỏa Chủng Cố Sự
Sư đoàn số 6 chiến đấu mười phần thảm thiết.
Hoặc nói, so với tưởng tượng của Nhâm Tiểu Túc còn muốn thảm thiết hơn.
Gần một vạn binh sĩ không còn đạn dược phải cận chiến với mọi rợ, đây là một chuyện vô cùng đáng sợ.
Khi Nhâm Tiểu Túc đến gần chiến trường.
Hết thảy đều đã chậm, hắn nhìn thấy những binh sĩ đó chợt bộc phát dũng khí cường đại, từng người một hung hãn không sợ chết phóng tới mọi rợ.
P5031 đã bỏ mình, mà tướng sĩ còn sống của sư đoàn số 6 thật sự dùng máu thịt của mình mà tranh thủ nửa giờ cho người phía sau rút lui.
Phải biết khi đạn không còn, đối mặt với Hỏa Chủng chỉ có thể dùng đao chém đao, dùng quyền nện quyền hoặc dùng răng cắn mà thôi.
Nửa giờ này mà nói thật sự dài dằng dặc với sư đoàn số 6.
Nhưng với Nhâm Tiểu Túc đứng ngoài quan sát lấy đây hết thảy, hắn lại cảm thấy bọn họ chết không có tiếc nuối.
Nhâm Tiểu Túc không có xuất thủ, vì không còn kịp nữa.
Đối mặt với mấy vạn quân đoàn viễn chinh, lực lượng của hắn xác thực quá nhỏ bé, muốn cứu sư đoàn số 6 mà nói là chuyện hoang đường viển vông, hắn phải đối mặt hiện thực.
Thứ giúp thiếu niên này phát triển, chính là học được cách đối mặt với hiện thực.
Nhân sinh có ba giai đoạn, giai đoạn thứ nhất là nhận ra cha mẹ không phải trung tâm thế giới này.
Cha mẹ không phải là không gì không làm được.
Cha mẹ cũng sẽ buồn rầu, cũng sẽ uể oải, ban ngày bọn họ cũng chịu rất nhiều khổ não nhưng không nói với ngươi.
Cũng có lúc họ gặp phải chuyện bất đắc dĩ, họ cũng có mấy lần cảm thấy vô lực khi đối diện với khó khăn.
Giai đoạn thứ hai là hiểu rõ bản thân cũng không phải trung tâm của thế giới này, học được cách đối mặt với hiện thực.
Mỗi người không phải vai chính trong thế giới này, mọi sự hanh thông vĩnh viễn chỉ là một câu chúc phúc.
Thiếu niên phải hiểu được, cuộc sống này là một con đường nằm gai nếm mật.
Trước khi đi tới cuối đời, ngươi sẽ gặp phải vô số nhấp nhô, đối mặt với vô số sự lựa chọn.
Đây là hiện thực.
Mà giai đoạn thứ ba là hiểu rõ con của mình cũng không phải trung tâm thế giới này.
Bọn họ không có cách nào thay ngươi hoàn thành những điều ngươi tiếc nuối, vì chúng còn có cuộc sống của chúng.
Lúc này, dù Nhâm Tiểu Túc đối mặt với mấy vạn người, quân đoàn viễn chinh khắp núi đồi, phảng phất như vô cùng vô tận thì không khỏi cũng cảm thấy vô lực, cho nên hắn lựa chọn cùng Dương Tiểu Cận yên lặng rời đi.
Có lẽ vẫn còn chuyện họ có thể làm, sư đoàn số 6 đã hi sinh như họ mong muốn, một cái chết có ý nghĩa.
Hắn không cần cố gắng thay đổi làm gì.
“Sư đoàn số 6 sắp không còn… “
Nhâm Tiểu Túc nói thông qua máy truyền tin:
“Bọn họ cũng không chạy tán loạn, mà ở lại bọc hậu, tranh thủ thời gian cho những đội khác.”
P5092 lãnh tĩnh đáp:
“Đây là lựa chọn sáng suốt nhất.
Hắn biết mình trốn không thoát đâu.
Có lẽ bản thân hắn còn có thể sống sót nhưng binh lính của hắn lại chịu tổn thương chín thành.
Tương lai khi đã già, nhớ lại chuyện này chỉ càng thêm thống khổ, tựa như trầm luân trong địa ngục vậy.
Đổi lại là ta, ta cũng làm như vậy.”
Nhâm Tiểu Túc chậc chậc chậc chậc:
“Ngươi có phải là người không vậy.
Lúc này vẫn có thể lãnh tĩnh phân tích một đống lớn như vậy.”
“Không có quan hệ gì tới nhân tính…”
P5092 tiếp tục lãnh tĩnh nói:
“Đây là cái giá hắn phải trả khi đưa ra quyết định sai lầm.
Mà trả giá cùng hắn còn có gần gần vạn binh sĩ Hỏa Chủng.
Với tư cách là tướng lãnh cao cấp của Hỏa Chủng, ta cảm thấy Hỏa Chủng bại trận này phần lớn trách nhiệm đều thuộc về hắn.
Với tư cách là người bình thường, ta khâm phục lựa chọn lúc này của.
Không hề mâu thuẫn.”
“Được rồi… “
Nhâm Tiểu Túc đi về phía nam phương.
Có đôi khi hắn cảm thấy người của Hỏa Chủng đều bị tâm thần phân liệt.
Những người này vừa giống người bình thường vừa giống cỗ máy thiết huyết cho chiến tranh.
Hai nhân cách mâu thuẫn cùng tồn tại trong một cơ thể.
P5092 nói:
“Nền giáo dục của chúng ta là thế này, nhà trẻ là Hỏa Chủng nhà trẻ, tiểu học là tiểu học Hỏa Chủng, sơ trung là sơ trung Hỏa Chủng, cao trung, đại học cũng là trường học của Hỏa Chủng.
Những chuyện chúng ta trải qua đều đã được định sẽ.
Đó là thủ hộ người Trung Nguyên.
Hơn nữa, những binh sĩ đã thông qua cải tạo gen không thể chuyển công tác. “
Nhâm Tiểu Túc có chút sửng sốt, vậy có khác nào bị tẩy nào.
P5092 tiếp tục thảo luận với Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận:
“Ngươi biết thôi miên không? Kỳ thật cái này cũng giống vậy.”
Nhâm Tiểu Túc thầm tự nhủ hắn đương nhiên biết thôi miên là gì.
Bằng hữu của hắn có người là Ác Ma Thầm Thì chuyên gia thôi miên đó.
P5092 nói:
“Nền giáo dục chúng ta tiếp nhận hơn 10 năm đều vì cuộc chiến hôm nay.
Mà 10 năm đó chỉ như khúc nhạc đệm.
Từ ngày xuất ngũ, mỗi người chúng ta đều phải thả vứt bỏ tên của mình mà thay bằng các con số, trở thành một linh kiện trong cỗ máy chiến tranh.
Tựa như những con số băng lạnh, phụ kiện cứng rắn.
Nghi thức từ bỏ tên như cái búng tay trong thuật thôi miên.
Hết thảy đều bắt đầu từ khi đó.”
“Các ngươi có hối hận không?”
Nhâm Tiểu Túc có chút sửng sốt, hiện tại hắn mới biết, thì ra trước đó binh sĩ Hỏa Chủng cũng có danh tính.
Mà chuyện bỏ qua tên cũng mình cũng là bất khả tư nghị.
“Không có gì để hối hận cả…. “
P5092 nói.
“Vậy trước khi ngươi nhập ngũ tên gì?”
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói.
“Lăng Hàn.”
P5092 nói.
“Vậy ta về sau gọi ngươi Lăng Hàn được không?”
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
Kết quả khiến Nhâm Tiểu Túc ngoài ý muốn chính là, P5092 trầm mặc thật lâu rồi đáp:
“Vẫn cứ gọi số hiệu đi, cái tên P5092 này cũng là vinh quang của ta.”
“Được rồi…”
Nhâm Tiểu Túc cười cười: “Hiện tại ngươi đoán mọi rợ sẽ có động thái gì? Ta nên đi đâu đây?”
“Đi về phía nam, hiện tại sư đoàn số 7 cùng sư đoàn số 5 vẫn còn tai hoạ ngầm.
Quân đoàn viễn chinh lớn trắc trở đặt một cái bẫy lớn như thế sẽ không dễ để phá hủy.
Họ nhất định còn có hậu thủ, bởi vì kỳ thật bọn họ không muốn thả bất kỳ một binh sĩ Hỏa Chủng nào rời đi…”
P5092 nói:
“Nhờ cậy ngươi, hỗ trợ bốn sư đoàn còn lại về cho ta, ít nhất phải còn một nửa thì Hỏa Chủng mới không hãm vài đường cùng.
Hơn nữa, tướng lãnh cao cấp bốn sư đoàn này không được chết.
Nếu tương lai lâm trận đổi soái sẽ chôn dấu tai họa ngầm.”
“Được….”
Nhâm Tiểu Túc trịnh trọng nói:
“Ta đồng ý với ngươi.”
“Sư đoàn số 3 đã tạo xong phòng tuyến ở nơi này, ngươi chỉ cần hộ tống bọn họ đến đây, còn lại hết thảy cứ giao cho ta…”
P5092 lần nữa thành khẩn nói:
“Nhờ cậy.”
Hiện giờ Hỏa Chủng trong ngoài đều khốn đốn, bên trong thì vật tư thiếu thốn, ngoài thì bại trận.
Dù toàn bộ binh sĩ Hỏa Chủng có thể lùi về Trường Thành, trận chiến kế tiếp cũng vô cùng khó khăn.
Vì họ đã lãng phí quá nhiều tinh lực cho mọi rợ già.
Không thể nghi ngờ chuyện này kết hợp với vấn đề thiếu thốn vật tư đã khiến hch rét vì tuyết nay lại lạnh vì sương.
Nhưng kêu hai người Nhâm Tiểu Túc cùng Dương Tiểu Cận hộ tống mấy vạn người binh sĩ Hỏa Chủng an toàn quay về? Ý nghĩ này thật sự quá điên cuồng, cũng không biết P5092 nghĩ gì nữa.
Nhâm Tiểu Túc tắt máy truyền tin, nói với Dương Tiểu Cận:
“Đi thôi.”
Dương Tiểu Cận hỏi:
“Bây giờ đi đâu?”
Nhâm Tiểu Túc cười cười:
“Chiến đấu vì sự tồn tại của người Trung Nguyên và Hỏa Chủng.”
Chương 896: Tranh Thủ Chút Thời Gian
Dưới sự yểm hộ của sư đoàn số 6, sư đoàn số 7, sư đoàn số 5, sư đoàn số 1, sư đoàn số 4 rốt cục cũng có được cơ hội thở dốc khó khăn.
Sau khi bốn P5 kia biết sư đoàn số 6 bị phục kích cũng hiểu rõ họ đã lâm vào cạm bẫy của quân đoàn viễn chinh.
Cho nên hiện tại chuyện bọn họ phải làm không phải thương tiếc tướng sĩ đã bỏ mình của sư đoàn số 6 mà là chạy đua với thời gian.
Chỉ khi bọn họ trở lại Trường Thành phía nam, Hỏa Chủng mới có năng lực tiếp tục đọ sức cùng quân đoàn viễn chinh.
Trong đó, sư đoàn số 1 cùng sư đoàn số 4 vẫn còn đỡ, lúc bọn họ truy kích đã dần rơi về đằng sau, hiện tại rút lui ngược lại là nhanh chóng nhất.
Sư trưởng P5077 của sư đoàn số 1 vừa chỉ huy cả đội tự động lùi lại, vừa cảm khái cùng sĩ quan phụ tá.
Hắn đứng trên xe chỉ huy nhìn ra bên ngoài, khi thấy thần thái mệt mỏi hiện lên trên mặt các binh sĩ, P5077 nói:
“Nếu như sáng nay chúng ta nghe P5092 thì tốt rồi, đại chiến trước mặt sao có thể cho phép tư lợi cá nhân lên ngôi, là chúng ta sai rồi a.”
“Trưởng quan, bây giờ nói những cái này cũng vô dụng, lùi lại mới là chuyện cần làm nhất hiện nay…”
Sĩ quan phụ tá nói:
“May mà ta cự ly đội ta cách chiến trường khá xa, dự tính hai giờ là có thể đến Trường Thành.
Đến lúc đó hỏa lực trên tường thành có thể ngăn trở mọi rợ tiếp tục truy kích.”
“Chỉ mong là vậy…”
P5077 nói.
Nhưng hắn vừa dứt lời, lữ trưởng bộ binh lữ phía sau bỗng nhiên gọi điện thoại cho xe chỉ huy:
“Trưởng quan, phía cánh chúng ta bị tập kích, là quân đoàn viễn chinh!”
“Tình huống như thế nào?”
P5077 nhíu mày hỏi:
“Sao mọi rợ lại xuất hiện ở chỗ này?”
“Hẳn là đã sớm mai phục tại đây.
Hiện tại mới đột nhiên xuất hiện.”
Lữ trưởng nọ dồn dập nói:
“May mà bọn họ tới chậm một bước, sư đoàn số 7 phía sau chúng ta mới là mục tiêu công kích chủ yếu của bọn họ.
Đội ta bộ có thể mau chóng thoát khỏi bọn họ.
Trưởng quan, chờ ngài chỉ thị, chúng ta trợ giúp sư đoàn số 7 hay tiếp tục lùi lại?”
P5077 lập tức sai người lấy địa đồ ra, hắn chăm chú nhìn địa hình phụ cận, kết quả hít một hơi lạnh:
“Đám mọi rợ này không phải tới chậm, mà là chúng ta lùi lại nhanh hơn so với bọn họ tưởng tượng! Đám binh sĩ này xuất hiện, vốn muốn đem tất cả chúng ta vây kín, không muốn dây dưa.
Đối phương nhất định là binh sĩ chủ lực nhất của quân đoàn viễn chinh, nếu là bị bọn họ kéo lại chỗ này, tất cả đều xong đời!”
“Đã rõ…”
Lữ trưởng bộ binh hồi đáp.
Lúc này, trong lòng P5077 là một mảnh băng lạnh.
Nếu không phải là sư đoàn số 6 thề sống chết bọc hậu trì hoãn nửa giờ, vậy bọn họ sư đoàn số 1 cùng sư đoàn số 7 tại phía tây sẽ bị đám mọi rợ kia kéo chân, không cách nào rút lui.
Nếu cầm chậm nửa giờ, dưới sự xuất hiện đột ngột của binh sĩ chủ lực mọi rợ, chúng sẽ ngăn cản hoàn toàn đường rút lui của họ.
Mà bây giờ lại khác, sư đoàn số 1 đã sớm rời khỏi vòng vây của đối phương.
P5077 nói:
“Lập tức liên hệ với các binh sĩ chủ lực khác hỏi tình huống!”
Rất nhanh, tham mưu tác chiến đã lấy liên lạc xong”
“Chúng ta cùng sư đoàn số 4 phía sau đều đã sớm rời khỏi vòng vây, nhưng sư đoàn số 7 cùng sư đoàn số 5 thì bị kẹt lại.
Quân địch trực tiếp bọc đánh từ hai cánh.
Nếu chúng ta chậm nửa giờ, bốn chi sư đoàn không ai đi được.
Bọn họ đoán số quân bộc đánh này tổng cộng có hơn 1.5 vạn người.”
Cũng có nghĩa, sư đoàn số 7 cùng sư đoàn số 5 đang phải đối mặt với mỗi bên hơn bảy ngàn binh sĩ chủ lực của quân đoàn viễn chinh.
Hơn 1.5 vạn mọi rợ của quân đoàn viễn chinh đủ để ngăn trở bốn vạn binh sĩ Hỏa Chủng đã hết gạo sạch đạn.Mặc dù không thể giết tất cả nhưng cũng đủ để quân đoàn viễn chinh tiến quân không còn bị cản trở gì.
Cho đến giờ phút này, giá trị của sư đoàn số 6 thề sống chết bọc hậu mới hoàn toàn thể hiện ra.
Sĩ quan phụ tá nhìn về phía P5077:
“Trưởng quan, trở về tiếp ứng sư đoàn số 7 cùng sư đoàn số 5 chứ?”
P5077 ngồi ở trên cái ghế im lặng một lúc lâu sau mới nói:
“Lui lại, tiếp tục lui lại, thời gian này là sư đoàn số 6 dùng tánh mạng đổi về cho chúng ta, phải quý trọng! Liên lạc với sư đoàn số 7 cho ta!”
Lúc này, tướng lãnh tối cao P5067 của sư đoàn số 7 đang quay đầu quân đoàn viễn chinh vừa xuất hiện.
Các binh sĩ đang vội vàng ứng chiến trong hỗn loạn, thực lực hai bên cách xa nhau, binh sĩ tiền tuyến mới tiếp xúc cùng đối phương đã bị giết sạch một đám.
Điện thoại vang lên:
“Ta là P5077 của sư đoàn số 1, ta ở phía nam các ngươi, nhưng chúng ta không thể trở về trợ giúp.”
P5067 đang hãm trong lớp lớp vòng vây cười nói:
“Các ngươi đi đi, Trường Thành là phòng thủ cuối cùng của nhân loại, nhờ cậy các ngươi.”
P5077 trầm giọng nói:
“Lão đồng học, ngươi biết mình phải đối mặt với cái gì chứ?”
“Đương nhiên biết…”
P5067 cười nói:
“Cũng không thể để một người P5031 bị trừng phạt được đúng không.
Rõ ràng là tất cả mọi người đều ra quyết định sai, bây giờ là lúc để trả giá cho điều đó.”
P5077 do dự một chút:
“Thế nhưng …”
“Không có thế nhưng…” P5067 nói như đinh chém sắt: “Sư đoàn số 6 có thể ngăn trở mọi rợ cho chúng ta nửa giờ, sư đoàn số 7 chúng ta cũng có thể vì các ngươi ngăn trở nửa giờ nữa.
Đội của ngươi tiếp tục lùi lại, lặp lại, đội của ngươi tiếp tục lùi lại.”
Nói xong, P5067 cúp điện thoại, hắn để thuộc hạ đem bội đao của mình tới sau đó nhấn nút màu đỏ trên xe chỉ huy xuống:
“Rất vinh hạnh được đồng sinh cộng tử cùng chư vị.
Sư đoàn số 6 đã không có, bây giờ tới sư đoàn số 7 đứng lên.
Sư đoàn số 6 vì chúng ta tranh thủ nửa cái giờ, bây giờ chúng ta nên vì sư đoàn số 1 và sư đoàn số 4 tranh thủ nửa giờ.”
“Thời gian là thứ rất quý, ai cũng nói thời gian là vàng bạc.
P5067 ta không có nhiều tiền để mua thời gian, chỉ có thể dùng mạng đổi lại.”
“Chư vị, hôm nay tử chiến không lùi, đây là vinh quang của chúng ta khi được thủ hộ cho sự tồn tại của nhân loại Trung Nguyên.”
Nhưng ngay một khắc này, bỗng nhiên có người liên lạc với xe chỉ huy:
“Trưởng quan, đột nhiên có người ngoài gia nhập chiến trường! Lặp lại, có nhân vật không biết gia nhập chiến trường!”
“Ai? Mấy người?”
P5067 sửng sốt một chút.
Cái gọi là nhân vật không biết là đương nhiên không phải là Hỏa Chủng hay quân đoàn viễn chinh, có thể là người của Vương thị, cũng có thể là người của Chu thị, hoặc một người nào đó khác, nhưng đều là người không nên xuất hiện tại đây.
“Báo cáo trưởng quan, đối phương chỉ có hai người, là mặt nạ bạc, là mặt nạ bạc trong truyền thuyết a!!!”
Tiền tuyến hồi báo.
P5067 vội vàng rời khỏi xe chỉ huy, hắn leo lên trần xe, giơ kính viễn vọng hướng nhìn về tiền tuyến phương xa.
Giờ này khắc này, rõ ràng có hai người cầm vung đao đi đến chiến trường, không vội không chậm, bình tĩnh vô cùng.
Đứng giữa cả ngàn binh sĩ Hỏa Chủng và mọi rợ quân đoàn viễn chinh hai người này nhìn qua có chút đơn bạc lại cô độc.
Hơn nữa, siêu phàm giả theo dõi tin tức đều biết.
Kỳ thật mặt nạ bạc không phải người mà là năng lực của người nào đó, là năng lực của một đại nhân vật ở Tây bắc.
Vừa nghĩ đối phương chỉ có một người, P5067 đã cảm thấy thân ảnh đi vào chiến trường của đối phương càng thêm cô độc.
Thông qua kính viễn vọng, P5067 chợt thấy đối phương dường như đang nói gì đó với binh sĩ tiền tuyến, hắn lập tức hỏi:
“Đối phương đang nói gì vậy?”
Trong máy truyền tin, một chỉ huy tiền tuyến khó khăn nói:
“Hắn kêu chúng ta lùi lại, hắn nói hắn tới giúp đỡ chúng ta tranh thủ một ít thời gian.”
Trong lúc họ nói chuyện, tiếng súng ngắm vang lên từ phương xa, quẩn quanh vọng lại.
Chương 897: Tản Sáng
“Các ngươi lui lại đi, ta tranh thủ một ít thời gian cho các ngươi…”
Khi Nhâm Tiểu Túc nói như vậy với binh sĩ tiền tuyến Hỏa Chủng, tất cả mọi người đều cảm thấy hắn cuồng vọng đến cực điểm.
Đối phương có hơn bảy mọi rợ tinh nhuệ, dù Siêu phàm giả tới nơi này cũng bị tầng tầng lớp lớp mọi rợ làm cho kiệt lực tới chết.
Thế nhưng không biết vì cái gì, tất cả mọi người đều cảm thấy khi đối phương nói những lời này lại vô cùng thong dong và thản nhiên.
Đúng là làm cho người ta có cảm giác không thể nào nghi vấn.
Trong khi nói chuyện, một mọi rợ thừa dịp Nhâm Tiểu Túc phân tâm mà cầm rìu chém Nhâm Tiểu Túc.
Kết quả không đợi hắn đi đến trước người Nhâm Tiểu Túc thì một viên đạn bắn lén đã đánh nát đầu mọi rợ.
Đám mọi rợ thấy chiến hữu đã chết, không chỉ không sợ hãi, ngược lại càng thêm nhiều mọi rợ bao vây Nhâm Tiểu Túc.
Bấy giờ Nhâm Tiểu Túc vẫn như cũ bình tĩnh tự nhiên nói với binh sĩ sư đoàn số 7:
“Ta có giấy chứng nhận của P5 sư đoàn số 3, báo cho trưởng quan các ngươi, sư đoàn số 3 ở hậu phương cách nơi này mười lăm km đã xây dựng xong phòng tuyến, chỉ cần thối lui đến chỗ đó các ngươi sẽ tạm thời được an toàn.”
Các binh sĩ nghẹn họng trân trối nhìn Nhâm Tiểu Túc.
Đơn giản là vì trong khi Nhâm Tiểu Túc nói chuyện thì Mặt nạ bạc vẫn luôn ở xung quanh hắn chiến đấu với mọi rợ.
Dưới sự yểm hộ tỉ mỉ của Tay súng bắn tỉa, không một mọi rợ nào có thể tiếp cận Nhâm Tiểu Túc.
Nhâm Tiểu Túc nhíu mày:
“Thất thần làm cái gì, đi a.”
Vừa dứt lời, một cái rìu bay qua biển người chém về phía lưng Nhâm Tiểu Túc.
Binh sĩ Hỏa Chủng vừa định lên tiếng nhắc nhở thì thấy Nhâm Tiểu Túc điềm nhiên như không có việc gì quay lại tiếp lấy rìu, còn tiện tay ném trở về, bổ một lên ót một mọi rợ!
“Nhanh báo cáo chuyện nơi đây cho trưởng quan các ngươi.
Nói cho hắn biết, nhóm mọi rợ này ta tiếp quản….”
Nhâm Tiểu Túc nói.
Các binh sĩ Hỏa Chủng đều chấn kinh.
Bọn họ không phải binh sĩ sư đoàn số 3, chưa từng chiến đấu với Nhâm Tiểu Túc nên không biết Nhâm Tiểu Túc hung hãn thế nào.
Trước kia bọn họ từng nghe nói danh hào Mặt nạ bạc, nghe nói đối phương có thể công phá thành, biệt danh người hủy diệt hàng rào, nổi danh cùng Ác Ma Thì Thầm.
Nhưng không tận mắt trông thấy thì thật sự rất khó cảm nhận được thực lực kinh khủng ẩn dấu dưới danh hiệu đó.
Hiện tại, đối phương ở trong chiến trường lại thong dong vô cùng, so với hình thành khẩn của binh sĩ thì càng thêm tươi sáng và rõ nét.
Không biết vì cái gì, mọi người bỗng nhiên cảm thấy có chút an tâm.
Lúc này máy truyền tin vang lên thanh âm của P5067:
“Lùi lại! Làm theo hắn nói, lùi lại!”
Nói xong, toàn bộ sư đoàn số 7 bắt đầu rút lui.
Nhâm Tiểu Túc nhìn xem một màn này thì yên lòng, bắt đầu điều khiển lão Hứa đại khai sát giới, trợ giúp binh sĩ Hỏa Chủng thoát khỏi sự dây dưa của quân đoàn viễn chinh.
Đổi lại là những siêu phàm giả khác, quân số của quân đoàn viễn chinh đủ để tiêu hao tinh thần lực của tuyệt đại bộ phận Siêu phàm giả.
Nhưng với Nhâm Tiểu Túc mà nói tinh thần lực của hắn lại như không có giới hạn.
Thế nhưng do lão Hứa và Nhâm Tiểu Túc chỉ có sức hai người, khó lòng thu hút hết sự chú ý của mọi rợ.
Vì thế vẫn có rất nhiều mọi rợ truy sát theo sư đoàn số 7.
“Vẫn không được?”
Nhâm Tiểu Túc cười cười:
“Đổi chiến thuật.”
Nói xong, lão Hứa cầm đao bắt đầu xông vào giữa quân đoàn viễn chinh.
Bấy giờ, lão Hứa không sợ lần nữa sẽ bị đạn bắn trúng mi tâm.
Tuy sự đau đớn trong quá trình chiến đấu đều truyền hết về cho Nhâm Tiểu Túc nhưng hắn đã sớm quen rồi.
Mà loại thói quen này để có được hắn đã trả không ít máu và nước mắt.
Đối mặt mọi rợ, lão Hứa sẽ không chết, nó căn bản sẽ không để mọi rợ dùng rìu bổ trúng mi tâm chính mình, nếu bị vậy thì quá ngu xuẩn rồi.
Khi lão Hứa xuyên phía sau quân đoàn viễn chinh.
Đám mọi rợ truy kích binh sĩ Hỏa Chủng bất đắc dĩ phải quay về.
Nếu để Mặt nạ bạc uy hiếp được quan chỉ huy phía sau thì xong đời.
Thế nhưng Mặt nạ bạc ở giữa quân đoàn viễn chinh chẳng khác nào một thuyền lá nhỏ giữa biển khơi tuy chập chờn bất định nhưng không ai có thể lật úp nó được.
Mặc kệ mọi rợ chém bao nhiêu rìu lên người nó, cũng không thể chém chết hắn được.
Từ từ, khi đối mặt lão Hứa, trong nội tâm mọi rợ thậm chí sinh ra một tia sợ hãi, bọn họ đang suy nghĩ đối phương có phải người bất tử không? Nếu không vì sao chém mãi lại chẳng chết.
Cuối cùng, lão Hứa lấy sức một mình kéo lùi mọi rợ truy kích binh sĩ Hỏa Chủng!
Về phần bản thể Nhâm Tiểu Túc, hắn vẫn có át chủ bài khác.
Lúc này, P5067 đang dẫn đội rút lui thỉnh thoảng dùng kính viễn vọng chú ý quan sát phía sau, xem thử tình hình chiến đấu phía bên Nhâm Tiểu Túc.
Kết quả, hắn rõ ràng phát hiện Mặt nạ bạc thật sự chém giết giữa đám người mà thiếu niên kia lại đứng ngoáy lỗ tai!
P5067 giơ kính viễn vọng nhìn mà trợn mắt há hốc mồm.
P5 tự nhận thực lực mình cũng không tệ lắm, gần như đạt tới tiêu chuẩn T5, xem như là người mạnh nhất trong toàn bộ hệ thống chỉ huy Hỏa Chủng.
Hắn cũng giao thủ với T5, hắn cảm thấy nếu bản thân được cải tạo gen lần nữa nói không chừng cũng có thể mạnh như vậy.
Cho nên, cho tới nay P5067 rất kiêu ngạo với giá trị vũ lực của mình.
Nhưng mà, hắn chưa bao giờ nghĩ có người có thể đem tới cho hắn sự rung động như lúc này.
Thiếu niên một thân một mình đối mặt mấy ngàn mọi rợ của quân đoàn viễn chinh lại đúng nhàn nhã ngoáy lỗ tai.
Loại rung động này thật sự như đánh thẳng vào linh hồn P5.
Rất nhiều binh sĩ Hỏa Chủng cũng quay đầu lại và nhìn thấy một màn này.
Binh sĩ gần đó thậm chí còn nghe được Nhâm Tiểu Túc cười nói với mọi rợ:
“Các ngươi cùng lên đi.”
Binh sĩ Hỏa Chủng tuyệt vọng so với sự bình tĩnh tự nhiên của Nhâm Tiểu Túc lúc này thật sư như hai mảng màu sắc hoàn toàn đối lập.
Đám mọi rợ đối mặt với Nhâm Tiểu Túc đều phẫn nộ.
Đây là lần đầu tiên quân đoàn viễn chinh chịu phải sự khinh thường thế này.
Đối phương chiến đấu với họ lại dám đứng ngoáy lỗ tai.
Quá kiêu ngạo! Cũng quá khoa trương!
Nhâm Tiểu Túc vừa nhàn nhã đào lỗ tai vừa nói với mọi rợ:
“Các ngươi có biết không.
Kỳ thật ta rất thích một câu, bất kể là chính nghĩa hay tà ác thì là một cách thể hiện của hành động mà thôi.
Ta biết hoàn cảnh sinh tồn ở phương bắc của các ngươi đang thay đổi, cho nên các ngươi mới dời về phía nam.
Thế nhưng, các ngươi giết quá nhiều người, cho nên ta chỉ có thể giết các ngươi.”
Nói qua, cũng không biết Nhâm Tiểu lấy đâu ra một cây súng máy hạng nặng thay cho Hắc đao.
Giữa tốc độ ánh sáng, Nhâm Tiểu Túc vừa ngoáy tai vừa tung hết hỏa lực, bắn hết sạch đạn trong súng máy!
“Kỳ thật ta cũng không ủng hộ Hỏa Chủng, các ngươi có biết không…”
Nhâm Tiểu Túc nói:
“Ta luôn cảm thấy con người nên sống vì chiến tranh mình thay vì chiến tranh.
Chiến tranh chỉ là biện pháp bất đắc dĩ mà thôi.
Con người không nên được sinh ra vì chiến tranh.”
“Nhưng hôm nay ta cảm nhận được rất nhiều điều… “
Nhâm Tiểu Túc tiếp tục nói:
“Bởi vì khi thế giới này cần, bọn họ thật sự sẽ đứng ra.
Ta cảm thấy có những người này có thể sống lâu hơn một chút, tận mắt chứng kiến cảnh thắng lợi.
Đến lúc đó người Trung Nguyên chúng ta sẽ cho các ngươi phải chạy về phương bắc.”
“Chúng ta muốn, dùng máu trả máu, ăn miếng trả miếng.”
Mọi rợ là binh chủng tác chiến cận thân.
Một vài lúc chúng sẽ phóng rìu nhưng tốc độ phóng của chúng không nhanh bằng Nhâm Tiểu Túc.
Hơn nữa số lượng người trên chiến trường khá nhiều, đối phương không có cơ hội ném phi rìu, bằng không nếu Nhâm Tiểu Túc tránh thoát có thể sẽ ngộ thương chiến hữu của bọn họ.
Cho nên, khi Nhâm Tiểu Túc đối mặt tất cả quân đoàn viễn chinh, hắn có đủ năng lực và át chủ bài.
Kỹ năng ngoáy lỗ tai giống như thiên địch của mọi rợ.
Nếu đối mặt với bính sĩ tập đoàn, kỹ năng ngoáy lỗ tay thật sự không dùng được, vì đối phương có súng, kỹ năng này vô dụng với súng.
Thế nhưng là, quân đoàn viễn chinh thì khác.
Nếu sinh vật hoang dã có trật tự riêng thì giữa dã thú và dã thú, Nhâm Tiểu Túc chính là thiên địch của mọi rợ.
Trên chiến trường của thiếu niên và cả ngàn mọi rợ của quân đoàn viễn chinh, bầu trời dần phát ra một tầng ánh sáng, bình minh đã tới.
Chương 898: Kỹ Năng Tổ Hợp Mới Của Nhâm Tiểu Túc
Sư đoàn số 7 an toàn rút lui, tuy trong quá trình này tử vong hơn một ngàn tên lính như cũ, nhưng khi lão Hứa nhảy vào trận doanh quân địch, mọi rợ không cách nào tiếp tục truy kích bọn họ, chỉ có thể trở về vây quét Nhâm Tiểu Túc cùng lão Hứa.
Quân đoàn viễn chinh bị ép tới mức chỉ có thể buông tha cho sư đoàn số 7.
Điều khó tin nhất là hơn bảy ngàn người binh sĩ lại bị hai người chặn ép tới mức đó?
Đương nhiên, quân đoàn viễn chinh vẫn không biết kỳ thật trong chiến trường kia chỉ có một người.
Trên đường rời đi, P5067 vẫn như cũ không ngừng quay đầu nhìn về phía chiến trường, mãi tới khi không còn thấy bất luận bóng người nào nữa.
Phó quan của hắn cảm khái nói:
“Đây đại khái là hình ảnh cả đời ta đều không quên được.
Một người đối mặt một chi mọi rợ chủ lực vẫn có thể nhàn nhã ngoáy lỗ tai.
Điều này nói rõ hắn rất mạnh, quân đoàn viễn chinh hoàn toàn không nằm trong mắt hắn.
Đây đúng là thời đại Chư thần quật khởi…”
P5067 cũng đồng ý cách nói này, thiếu niên đối mặt thiên quân vạn mã vẫn có thể ngoáy lỗ tai, đây là hình ảnh suốt cuộc đời hắn có khi chẳng còn được nhìn lại.
P5067 cũng cảm khái nói:
“Khó trách có thể nổi danh cùng Ác Ma Thì Thầm Lý Thần Đàn.
Hơn nữa rung động hắn mang còn nhiều hơn một chút so với Lý Thần Đàn.
Chung quy đây là năng lực tác chiến chính diện khá hoàn mỹ.
Chỉ mong hắn ngăn được quân đoàn viễn chinh nửa giờ, sau đó có thể thuận lợi thoát thân.”
“Lúc trước có người nói thế giới siêu phàm cũng có xếp hạng.
Đến lúc đó ta muốn nhìn xem thiếu niên này xếp hạng bao nhiêu.
Nếu hắn không nằm trong top 3 thì bảng xếp hạng gì gì đó không có tý độ tin cậy nào!”
Sĩ quan phụ tá ung dung nói.
Hiện giờ, chỉ cần Nhâm Tiểu Túc có thể cản mọi rợ nửa giờ vì bọn họ.
Như vậy sư đoàn số 7 cùng sư đoàn số 1, sư đoàn số 4 phía nam sẽ có thể thuận lợi đến phòng tuyến cách đó mười lăm km, tụ hợp cùng sư đoàn số 3 P5092.
Bất quá đáng tiếc nhất là, tất nhiên sư đoàn số 5 không đi được.
Sư đoàn số 5 không có Nhâm Tiểu Túc trợ giúp, mà sư trưởng cũng quyết định bọc hậu, nỗ lực tranh thủ thời gian vì những đội khác.
Cũng chính là, nếu hết thảy thuận lợi, sư đoàn số 1, sư đoàn số 4, sư đoàn số 7, sư đoàn số 3 đều có thể trở lại Trường Thành phía nam.
Chỉ là bọn họ như cũ vẫn cần chạy đua với thời gian.
Bởi vì tại sư đoàn số 6 ngăn chặn quân đoàn viễn chinh phương bắc hiện tại hẳn đã toàn quân bị diệt, đám mọi rợ phương bắc đó sắp sửa xuôi nam tiếp tục truy kích.
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc vẫn rất bình tĩnh đứng giữa đám mọi rợ.
Đám mọi rợ đang cân nhắc xem Nhâm Tiểu Túc tính làm gì.
Bất quá, đây hẳn là hiệu quả của việc ngoáy lỗ tai.
Nhâm Tiểu Túc thầm nghĩ, nếu kẻ thù của hắn đối chiến với hắn lại ngoáy lỗ tai, hẳn hắn cũng sẽ nghĩ đối phương còn có đòn sát thủ gì đó….
Chung quy loại hành vi vừa chiến đấu vừa ngoáy lỗ tay này khiến ngay cả Nhâm Tiểu Túc cũng cảm thấy mình quá kiêu ngạo…
Thế nhưng là không có biện pháp khác a.
Nhâm Tiểu Túc cũng không muốn như vậy, nhưng nếu không ngoáy lỗ tai thì chắc hắn đã sớm chết.
Cho nên, kỳ thật quân đoàn viễn chinh cùng sư đoàn số 7 đều đã hiểu lầm hắn.
Trong lúc đang suy tư, bên cạnh không ngừng có mọi rợ bổ rìu.
Đối phương dùng khí lực toàn thân muốn trực tiếp chém chết Nhâm Tiểu Túc ở nơi đây.
Thế nhưng rìu bổ quanh thân Nhâm Tiểu Túc chừng 30km thì đụng phải lực cản vô hình và bị bắn ngược trở về.
Mọi rợ dùng toàn lực ném rìu, bấy giờ năng lực ngoáy tai của Nhâm Tiểu Túc toàn lực bắn trở về.
Nhất thời chém tới cổ tay của mọi rợ khiến nó đứt rời!
Từ trước đến nay quân đoàn viễn chinh đều dùng vũ lực để giải quyết vấn đề, bọn họ chưa từng gặp phải tình huống quỷ dị như thế này.
Bọn họ không quá hiểu rõ siêu phàm giả của Trung Nguyên mà chỉ biết đại khái.
Hiện tại mọi rợ chỉ cảm thấy, siêu phàm giả người Trung Nguyên trước mặt này quá mức cường đại rồi.
Có thể một người đối mặt với một chi chủ lực binh sĩ siêu phàm giả, không biết Trung Nguyên còn có bao nhiêu người như vậy?
Âm thanh súng ngắm đã đình chỉ.
Đây là chuyện Nhâm Tiểu Túc đã nói rõ với Dương Tiểu Cận, một khi sư đoàn số 7 rời đi thì lập tức ngừng bắn, vì đến lúc đó hắn sẽ hãm trong lớp lớp vòng vây.
Nếu binh sĩ chủ lực mọi rợ phân ra thật nhiều binh sĩ đi tìm tay súng bắn tỉa thì Dương Tiểu Cận sẽ gặp nguy hiểm.
Nhâm Tiểu Túc nhìn qua mọi rợ mênh mông bên người, nếu giết từng tên từng tên thì biết giết tới khi nào đây?
Súng máy hạng nặng đã hết đạn, nhưng trước mắt vẫn còn mấy trăm mọi rợ đã chết.
Sau đó lại còn cả ngàn mọi rợ cần phải giết.
Tuy hắn có thể ngoáy lỗ tai mãi và tốc độ giết địch của lão Hứa cũng rất nhanh, nhưng vấn đề ở chỗ, sư đoàn số 6 ở phương bắc hẳn đã toàn quân bị diệt, quân đoàn viễn chinh chủ lực lập tức sẽ đến nơi này.
Đến lúc đó không phải mấy ngàn người vây quanh mình, mà là mấy vạn người vây quanh một mình hắn…
Suy nghĩ một chút đã cảm thấy kinh khủng rồi!
Cho nên, Nhâm Tiểu Túc phải dùng thủ đoạn sát thương cao hơn.
Mọi rợ vây công Nhâm Tiểu Túc nhưng thấy không có hiệu quả thì nay, đột nhiên thấy được không từ chỗ nào, người Trung Nguyên nọ bốn tờ giấy ra, trên bốn tờ giấy là hoa văn xanh đỏ hết sức đẹp mắt.
Đám mọi rợ bỗng nhiên nghi ngờ nói:
“Đây không phải bài xì phé sao? Trong tay hắn là cái gì? Bốn lá 3?”
Phải rõ, bài xì phé là trò chơi cấp toàn cầu, không ai không nhận ra bài xì phé cả.
Nhưng sau một khắc, mọi rợ vây quanh bên người Nhâm Tiểu Túc chợt thấy đối phương mở ra một cánh cổng màu đen, bốn con ba đó chẳng biết đã bị ném tới nơi nào.
Kết quả chuyện ngoài ý muốn phát sinh, Nhâm Tiểu Túc phát hiện lúc bản thân ngoáy lỗ tai, dường như có một tầng năng lượng trong suốt bao lấy hắn.
Tay không cách nào bỏ vào Ám Ảnh Chi Môn, tựa hồ như đang bị bài xích.
Sau đó mọi rợ đột nhiên thấy được, Nhâm Tiểu Túc trước mặt bọn họ đột nhiên dừng ngoáy lỗ tai, vươn tay bỏ bài xì phé vào Ám Ảnh Chi Môn rồi nhanh chóng ngoáy lỗ tai tiếp.
Động tác nhanh chóng liền mạch vô cùng…
Ngay sau đó, Nhâm Tiểu Túc lặp lại động tác này vô số lần, không ngừng ném lá bài nổ vào trong quân đoàn viễn chinh.
Nếu nói lão Hứa và Tồi thành là một tổ hợp kỹ năng thì ngoáy lỗ tai, Ám Ảnh Chi Môn, lá bài nổ chính là tổ hợp kỹ năng mới của Nhâm Tiểu Túc.
Lá bài nổ chính là đòn sát thủ phạm vi xa của Nhâm Tiểu Túc nên thỉnh thoảng không có chuyện gì hắn lại đi rút lá bài nổ.
Mong muốn rút ra được lá bài nào cao cao chút.
Tỷ như khi cảm tạ tệ của hắn đạt tới con số 4086, hắn nhàn rỗi không chuyện gì sẽ dùng 86 tệ lẻ rút bài.
Lúc trước đi theo Ba Ngôi hắn kiếm được khá nhiều cảm tạ tệ, cho nên hiện trong tay Nhâm Tiểu Túc có không ít bài bạo liệt.
Bất quá điều khiến Nhâm Tiểu Túc tiếc nuối chính là, hắn rút mấy trăm lá bài nhưng vẫn không kiếm được lá vương.
Không riêng lá vương không thấy mà lá bài hắn rút được cao nhất chỉ là 10 mà thôi, không có lá bài hình.
Lúc trước hắn từng dùng bốn con 7 ở hàng rào 74.
Khi đó lá bài đã nổ thành một cây nấm nhỏ cao chừng cảm trăm mét.
Trong đường kính từ hạch tâm vụ nổ chừng 50m, tất cả các kiến trúc trong đó đều bị san thành bình địa, có thể nói là rất kinh khủng.
Lần này Nhâm Tiểu Túc lấy ra bốn con 3, bốn con 4, bốn con 5, bốn con 6. đầu tiên là đưa trong tay bốn cái 3 cùng bốn cái 4, bốn cái 5, bốn cái 6, trong lúc nhất thời nấm mọc lên như rạ trong quân đoàn viễn chinh, bọn họ thậm chí còn vì sao bên cạnh mình lại phát nổ.
Tuy vụ nổ rất lợi hại nhưng bốn lá 7 trở xuống cùng lắm cũng chỉ có uy lực như lựu đạn mà thôi, không quá mạnh.
Quân đoàn viễn chinh dần trở nên hỗn loạn, bọn họ muốn tránh né tạc đạn nhưng không ai biết tiếp theo nó sẽ xuất hiện ở đâu.
Chương 899: Chỉ Là Kéo Dài Thời Gian Mà Thôi
Trong lúc chém giết, sắc trời đã dần sáng lên.
Quân đoàn viễn chinh tầng tầng lớp lớp bao vây Nhâm Tiểu Túc, hơn nữa nhân số đông đảo khiến Nhâm Tiểu Túc liếc mắt nhìn ra bên ngoài cảm giác mình được chằng chịt mọi rợ quanh người.
Dựa theo nhận thức của mọi rợ với siêu phàm giả, cho dù Siêu phàm giả cũng có thời điểm kiệt lực, nếu bọn họ có thể dựa vào nhân số đè chết Siêu phàm giả lực lượng cường đại thì lực cản khi xuôi nam của quân đoàn viễn chinh sẽ nhẹ hơn nhiều.
Cho nên, dù bọn họ vẫn không cách nào tiêu diệt Nhâm Tiểu Túc, họ cũng thả Nhâm Tiểu Túc rời đi, càng không lùi lại.
Những mọi rợ này phân thành hai nhóm, một nhóm lấy Nhâm Tiểu Túc làm tâm, còn lại lấy lão Hứa làm tâm.
So ra thì tình hình chiến đấu bên phía lão Hứa tương đối kịch liệt.
Lão Hứa mạnh mẽ xông tới, Hắc đao hươ tới đâu mọi rợ thiếu cánh tay thiếu chân tới đó, hoặc không thì cũng bị thương nặng.
Tràng cảnh huyết tinh đầy trời.
Mà phía bên Nhâm Tiểu Túc thì hài hơn nhiều.
Hắn không ngừng mở Ám Ảnh Chi Môn ra, ném lá bài nổ vào xung quanh, uy lực lớn thì ném xa một chút, uy lực nhỏ thì ném gần chút.
Trong vòng vây, Nhâm Tiểu Túc không thấy không rõ động tác của mọi rợ, cũng không biết có bao nhiêu mọi rợ đã bị nổ chết.
Những mấy lá bài bị Nhâm Tiểu Túc ném ra bắt đầu phát nổ.
Khí lưu khổng lồ xộc lên trời, hất văng từng mọi rợ lên không trung.
Ném hết bài cấp bậc thấp, Nhâm Tiểu Túc nhìn mọi rợ vẫn rậm rạp chằng chịt như cũ thì nghĩ thầm đâm lao phải theo lao, vậy giết nhiều mọi rợ một chút a.
Nghĩ tới đây hắn trực tiếp lấy ra bốn lá 10 ra!
Lúc trước hắn ném bốn lá 7 thời điểm thì vụ nổ chỉ chừng một cây nấm nhỏ, kiến trúc trong phạm vi 500m đều bị san bằng.
Trong trăm mét không còn một ngọn cỏ.
Mắt thấy nhân số mọi rợ quân đoàn viễn chinh lúc này đông đảo, Nhâm Tiểu Túc dứt khoát né bốn lá 10 ra thật xa rồi nhanh chóng nằm xuống đất.
Mọi rợ thấy Nhâm Tiểu Túc đột nhiên nằm xuống thì không hiểu lắm.
Nhưng một khắc sau, bên ngoài vòng vây bỗng xuất hiện một đợt sóng nhiệt to lớn đập vào mặt đám mọi rợ.
Phạm vi nổ không ngừng khuếch tán, từng từng khe nứt nứt ra dưới mặt đất.
Ánh lửa to lớn khiến đám mọi rợ lóa mắt.
Mặt đất chỗ lá bài nổ được quăng ra sụp thành một lỗ hổng sâu chừng 10m.
Sau đó, theo áp lực nổ, bụi bặm cùng mảnh vụn bắt đầu tuôn động hướng lên bầu trời, hình thành một cây nấm to lớn.
Trong cây nấm lóe lên ánh lửa màu hồng cam cùng bốc lên khói đen, mơ hồ còn có tiếng sấm chuyển động.
Dù Nhâm Tiểu Túc đã sớm nằm rạp trên mặt đất nhưng bị bị ném ra bên ngoài mấy chục thước cùng đám mọi rợ.
Trong lúc nhất thời hắn cảm giác toàn thân nóng rát, ngực bụng đau nhức khó chịu.
Nói thật, tuy hắn là chủ nhân của mấy lá bài cũng không ngờ uy lực lại kinh người như thế!
Vẻn vẹn chỉ mỗi lần nổ này, trong chớp mắt đã khiến mọi rợ chỉ còn lại phân nửa binh lực.
Đám mọi rợ cũng trợn mắt há hốc mồm.
Đây là lần đầu tiên Nhâm Tiểu Túc thấy được bộ dáng thất thố từ đám mọi rợ hung tàn này.
Đối phương tựa hồ đang la hét gì đó nhưng hiện tại Nhâm Tiểu Túc có chút ù tai nên nghe không rõ nội dung cụ thể của những lời này.
Mắt thấy đám mọi rợ còn sống chuẩn bị lần nữa bao vây, Nhâm Tiểu Túc trong lúc nhất thời không tìm thấy cây ngoáy tai đâu cả!
Hắn thông qua máy truyền tin nói:
“Yểm hộ ta lùi lại! Mọi rợ phương bắc sắp tới rồi!”
Bất quá Nhâm Tiểu Túc nói xong thì lập tức phản ứng kịp, vụ nổ vừa rồi nhất định sẽ ảnh hưởng đến đường truyền, Dương Tiểu Cận chắc chắn không nghe được hắn nói cái gì đó.
Nhâm Tiểu Túc dò xét bốn phía, trong chớp mắt điện quang thạch hắn quyết đoán mở Tồi thành.
Lão Hứa cũng thừa dịp đám mọi rợ đó hoảng thần thì đại khai sát giới.
Một đường giết mọi rợ đi tới Nhâm Tiểu Túc, nâng chủ nhân lên rồi chạy về phía nam.
Mọi rợ phản ứng kịp liền muốn truy sát nhưng không biết tay súng bắn tỉa từ đâu lần nữa áp chế chúng bằng hỏa lực, cứng rắn bắn cho đám binh sĩ truy kích chỉ có thể tìm chỗ trốn mà không ngóc đầu lên được.
Mặc dù không liên lạc được nhưng Dương Tiểu Cận biết lúc nào nàng cần làm gì.
Quan chỉ huy của mọi rợ lạnh giọng nói:
“Chỉ là một người tay súng bắn tỉa mà thôi, chúng ta có nhiều người như vậy, trực tiếp phá tan hỏa lực áp chế.
Đi, ba tên đi bắt hắn về cho ta!”
Thế nhưng vừa nói xong, nhóm mọi rợ đang phát hiện tiếng súng đã đình chỉ, mà hai ngươi chiến đấu với họ nãy giờ cũng đã biến mất.
Mọi rợ nhóm sợ run nửa ngày, nguyên lai thời điểm người Trung Nguyên chạy trốn lại có thể chạy nhanh như vậy?!
Tất cả mọi người quay đầu nhìn quan chỉ huy, chờ đợi chỉ thị tiếp theo nhưng không đợi quan chỉ huy đưa ra quyết định đâu, hắn đã nghe được tiếng bước chân dày đặc và trầm trọng truyền đến từ phương bắc!
Sắc mặt quan chỉ huy đột nhiên u ám, hắn biết hậu quả của việc thất bại trong trận chiến này.
Sư đoàn số 7 đang rút lui cũng nghe được tiếng nổ mạnh truyền đến từ phía sau.
Khi quay đầu lại, bọn họ thậm chí có thể thấy được đám nổ hình nấm qua khe hở từ rừng cây.
Một lượng lớn khói lửa bị cuốn bay lên thiên không, sắc trời vừa mới sáng lên bỗng nhiên lại hôi tối xuống.
P5067 ngơ ngác nhìn một màn này, sĩ quan phụ tá nói:
“Thì ra hắn đem theo thuốc nổ đi.
Tiếng nổ mạnh thế thì nhất định có rất nhiều thuốc nổ, nếu muốn dẫn bạo giữa kẻ địch thì bản thân hắn cũng không hơn gì đám mọi rợ.”
P5067 im lặng nửa ngày:
“Đây là một vị anh hùng, hắn dùng tánh mạng của mình đổi lấy thời gian cho chúng ta.”
Hiện tại họ nghĩ đến, Nhâm Tiểu Túc nhất định đã ôm lấy thuốc nổ đồng quy vu tẫn cùng mọi rợ a, vì thế trong lòng không khỏi chua xót.
Một ngày này, có quá nhiều người rời khỏi thế giới này.
Thế nhưng trong lúc họ đang yên lặng thương tiếc lại thấy Nhâm Tiểu Túc bụi đất đầy mình đột nhiên chui ra từ trong rừng cây.
Hơn nữa hắn còn cùng Dương Tiểu Cận, một đường chạy như điên tới chỗ sư đoàn số 7…
Nhâm Tiểu Túc đi tới bên cạnh xe chỉ huy thì rống lên
“Thất thần làm gì vậy, đằng sau có quân đoàn viễn chinh đuổi tới, nhanh chóng chạy!”
Vì còn ù tai nên Nhâm Tiểu Túc cảm giác hắn nói chuyện có chút ít, cho nên nói cái gì cũng rống lên hết.
P5067 nhìn về phía Nhâm Tiểu Túc, vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra:
“Đợi một chút, còn đám mọi rợ chặn giết chúng ta?”
“Nổ chết một nửa,….”
Nhâm Tiểu Túc nói:
“Tính toán khoảng chừng 20 phút, đây là số thời gian ta kéo dài cho các ngươi.
Thế nhưng ta đã giết không ít mọi rợ, xem như cũng trả được chút thù.”
Nói xong, các tướng sĩ sư đoàn số 7 liền thấy được Nhâm Tiểu Túc cùng Dương Tiểu Cận lần nữa chạy như điên, nhanh chóng biến mất trước mặt bọn họ.
P5067 tiếp tục dẫn sư đoàn số 7 lùi lại, trên đường lùi lại hắn và sĩ quan phụ tá thật lâu cũng không nói chuyện.
Đối với bọn họ mà nói, việc Nhâm Tiểu Túc không chết đương nhiên là chuyện tốt.
Bất quá lúc trước hắn nói chỉ sư đoàn số 7 kéo dài thời gian thôi, sao bây giờ lại diệt hết một nửa nhân số của mọi rợ rồi?
Chương 900: P5092 Tâm Sự
Tuy mấy ngàn mọi rợ rất hung mãnh nhưng Nhâm Tiểu Túc tự biết bản thân hắn thế nào.
Con 10 không dễ rút, hắn phí mấy trăm cảm tạ tệ cũng chỉ gom được một lần phát nổ cuối cùng đó thôi.
Lá bài nổ con 10 đây là lần đầu tiên hắn rút được.
Cho nên nếu muốn nhìn thấy lá vua thì e rằng phải hơn cả vạn mai cảm tạ tệ mới rút được.
Nhưng Nhâm Tiểu Túc rất mong chờ mở khóa vũ khí thứ ba.
Hiện tại cảm tạ tệ của hắn đã hơn năm ngàn, không có đạo lý gì mà dồn hết đi rút lá bài nổ cả.
Trừ phi hắn gặp to lớn nguy cơ mới phải tạm thời dùng lá bài nổ cứu mạng.
Hơn nữa, hiện tại đồ ngoáy tay cung điện cho đã bị mất, Nhâm Tiểu Túc hỏi cung điện:
“Đồ ngoáy tay mất rồi có tìm lại được không?”
Cung điện hồi đáp:
“Có thể, nhưng hiện đồ ngoáy tay đang trong thời countdown*.”
*đếm ngược
“Thời gian cooldown bao lâu?”
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
“Bảy ngày.”
“Được rồi, xem ra trong bảy ngày nay không thể đối chiến với mọi rợ rồi…”
Nhâm Tiểu Túc cảm khái nói.
Hiện tại hắn bị nội thương, nếu không phải vì để lão Hứa ở trong rừng thăm do thì hắn đã kêu lão Hứa cõng mình chạy rồi.
Cho nên, hiện tại Nhâm Tiểu Túc không thích hợp để chiến đấu với cường độ cao.
Năng lực chính diện tác chiến của hắn vẫn không mạnh bằng Lý Thần Đàn.
Nếu có Lý Thần Đàn ở đây, hiện tại đối phương hoàn toàn có thể thôi miên một chi binh sĩ chủ lực của mọi rợ, sau đó để đối phương tự đánh nhau, mãi tới khi chỉ còn Lý Thần Đàn còn sống mới thôi.
Đáng tiếc hiện tại Lý Thần Đàn đã tới phía nam chơi rồi.
Không biết đi ngắm bão sẽ tốn bao lâu.
Đoán chừng phải mất bảy tám tháng mới tới được bờ biển Nam Hải, trước đó sợ rằng sẽ rất khó gặp được Lý Thần Đàn.
Rất khó phỏng đoán suy nghĩ của người điên.
Trước kia rất nhiều tập đoàn đều vui vì thằng này hoàn hảo bị điên nên không muốn tham dự mấy chuyện đấu tranh chính trị, tranh giành thiên hạ gì đó.
Bằng không thì rất nhiều tập đoàn đều sẽ gặp nạn.
Đây là địa vị trên giang hồ của Ác Ma Thì Thầm a…
Chỉ một người có thể khiến tất cả tập đoàn đều sợ hãi.
Lúc này, bất kể là Nhâm Tiểu Túc, Dương Tiểu Cận hay sư đoàn số 7 đều muốn đi tới phòng tuyến do sư đoàn số 3 dựng nên.
Xa xa, Nhâm Tiểu Túc thấy được P5092 đang chỉ huy phòng tuyến mở một lối đi cho sư đoàn số 7.
Mà sư đoàn số 1 cùng sư đoàn số 4 thì đang nghỉ ngơi, mà sư đoàn số 1 cùng sư đoàn số 4 nghỉ ngơi một chút rồi tiếp tục rút lui khỏi.
Trận chiến này phải tới khi mọi người lùi về lại Trường Thành mới xem như chấm dứt.
Nhâm Tiểu Túc cùng Dương Tiểu Cận nhảy vào phía sau một công sự phòng ngự của sư đoàn số 3 hỏi P5092:
“Ta đã mang sư đoàn số 7 mang về cho ngươi, tính cả các ngươi sư đoàn số 3 là bốn chi đội có thể lùi lại Trường Thành phía nam.”
Lúc trước P5092 từng nói, chỉ cần bốn chi binh sĩ chủ lực rút về thì Hỏa Chủng có thể còn cơ hội thắng lợi trong trận chiến này.
Kết quả P5092 cười lắc đầu:
“Là ba chi, sư đoàn số 3 muốn ở chỗ này bọc hậu, yểm hộ những bộ đội khác lui lại.”
“Ngươi muốn chịu chết?”
Nhâm Tiểu Túc cau mày, trong lòng tự nhủ người này sao lại nói không giữ lời đâu, không phải bảo sẽ đi đại hưng tây bắc à.
Sao bây giờ lại muốn chết ở đây?
Nói xong, Nhâm Tiểu Túc chuẩn bị đánh P5092 ngất xỉu rồi khiêng đi, chuyện nên làm cũng đã làm xong, ở lại chỗ này làm gì.
Tính toán thời gian, Trương Tiểu Mãn đã dẫn dắt binh sĩ tiếp cận phòng tuyến của Vương thị rồi a.
Hắn cũng nên đi hội họp cùng các huynh đệ của mình.
P5092 giải thích nói:
“Không phải ta muốn chịu chết, mà là sư đoàn số 3 là pháo binh, lần này chặn đường bọc hậu tất nhiên sẽ đem tiêu hao hết tất cả đạn dược.
Hơn nữa pháo không thể rút lui với tốc độ cao.
Cho nên tương lai sư đoàn số 3 sẽ không còn pháo để đánh trận nữa.”
“Ngươi không nói sớm đi…”
Nhâm Tiểu Túc nhất thời hiểu rõ, ý đối phương là sức chiến đấu của sư đoàn số 3 sẽ hạ thấp, mất đi pháo thì khác nào thùng rỗng kêu to:
“Bất quá năng lực ta có hạn, không có cách nào cứu sư đoàn số 5, xin lỗi.”
“Không có cái gì cần phải xin lỗi cả…”
P5092 lắc đầu:
“Tất cả Hỏa Chủng hẳn đều nhớ kỹ nhân tình này của ngươi.
Nếu như không có ngươi, sư đoàn số 7 sẽ bị kéo lại, thật sự không có cách nào khác chiến đấu nữa.”
“Đi, trước tiên ta nghỉ ngơi một chút….”
Nhâm Tiểu Túc mệt mỏi dựa vào một thân cây thở hổn hển.
Hắn chiến đấu cả đêm, tập kích lại chạy trốn, nội thương cùng thể lực tiêu hao không phải vấn đề nhỏ.
Sư trưởng sư đoàn số 7 và P5092 nói chuyện một lúc rồi rút lui về hướng nam, tiếp đó hơn hai mươi phút đồng hồ, Nhâm Tiểu Túc đột nhiên hỏi P5092:
“Ngươi tính sẽ thiết lập chốt chặn đánh với phạm vi là bao nhiêu?”
“4500 mét, bất quá phải đợi mọi rợ cách gần mới khai hỏa… “
P5092 nói:
“Hiện tại không có cách nào phái lính trinh sát ra, rừng cây lại quá rậm rạp, tầm nhìn chỉ chừng 700 mét, khi đó khai hỏa sẽ có chút nguy hiểm.”
“Ngươi nghĩ đều đợi mọi rợ tiến nhập vào cự ly thì nổ súng?”
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
“Tiến nhập phạm vi 2000 mét là tốt nhất….”
P5092 giải thích nói.
Nhâm Tiểu Túc nghĩ nghĩ, hắn im lặng chừng 2 phút đồng hồ rồi nói:
“Ngươi có thể hạ lệnh khai hỏa.”
P5092 sửng sốt một chút nhưng không hoài nghi chút nào, hắn quyết đoán hạ lệnh cho pháo binh tiến hành một lượt công kích.
Không cần nhắm bắn gì cả, chỉ cần dùng hỏa lực bao trùm là được.
Để cho quân đoàn viễn chinh nghĩ nơi này có Hỏa Chủng mai phục, như vậy sư đoàn số 3 mới có thể an toàn rút lui.
Khi quân đoàn viễn chinh đang do dự có tiến công hay không thì sư đoàn số 3 đã trở lại trong phạm vi được tường thành yểm hộ.
Duy chỉ có một vấn đề, tất cả mọi người đều không thấy mọi rợ đâu nhưng nghe theo Nhâm Tiểu Túc công kích liệu có xảy ra vấn đề gì không?
Nếu là những tướng lãnh cao cấp, họ sẽ tin tưởng đôi mắt của mình hơn.
Nhưng sư đoàn số 3 thì khác, tình báo Nhâm Tiểu Túc cho họ chưa bao giờ sai lầm nên dù cho bọn họ không thấy gì cũng nghiêm túc thi hành mệnh lệnh!
Trong rừng cây, pháo nổ ầm ầm, khói thuốc súng ngập trời gay mũi.
Tiếng pháo khiến lòng người cực kỳ phấn khởi.
Nhất là trong chớp mắt tấn công, lực lượng của khẩu pháo như muốn làm tê liệt cả thương khung.
Nhâm Tiểu Túc yên lặng chờ, sau 6 lượt bắn, P5092 quyết đoán hạ lệnh lui quân.
Pháo được để lại đó, chúng đã hoàn thành sứ mệnh cuối cùng.
Cũng không phải P5092 không muốn mang đi, mà là không mang đi được.
Khi hắn điều pháo binh từ thành tới cũng đã nghĩ đến kết quả này.
Thừa dịp mọi rợ không dám tiếp tục tiến công, sư đoàn số 3 lui lại với tốc độ cao nhất.
Trên đường Nhâm Tiểu Túc đột nhiên hỏi:
“Sau khi về Trường Thành còn gì đánh nữa không? Ta còn có thể giúp đỡ các ngươi việc gì?”
P5092 sửng sốt một chút, sau đó hắn cười cười nói:
“Không biết, không có kế hoạch tác chiến, đều chờ tổng bộ thông báo a.”
Nhâm Tiểu Túc nhìn sắc mặt giả bộ nhẹ nhõm của đối phương mà cảm thấy P5092 đang có tâm sự gì.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Vĩnh Dạ Quân Vương [Dịch] Vĩnh Dạ Quân Vương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/11/Dich-Vinh-Da-Quan-Vuong-Audio-Truyen.jpg)






