[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
Tập 70 : Vương Uẩn Có Chuẩn Bị Mà Đến (c691-c700)
❮ sautiếp ❯Chương 691: Vương Uẩn Có Chuẩn Bị Mà Đến
Sau hai tiếng lão Hứa rời khỏi nơi cắm trại.
Bên trong nơi sơn dã có binh sĩ vũ trang đầy đủ bắt đầu đi tới.
– Chuẩn bị, trang bị hỏa lực hướng 13 giờ…
Âm thanh người chỉ huy vang lên trong máy truyền tin được trang bị trên nón.
– Thu đội, kiểm tra nơi trú quân, tìm trưởng quan lưu lại.
Một phút đồng hồ trôi qua, hai trăm người đã hoàn thành nhiệm vụ kiểm tra xung quanh.
Xung quanh đã được trang bị hỏa lực, bất kỳ lúc nào cũng có thể sử dụng.
Hơn hai trăm người này đều là binh sĩ tinh nhuệ của Khổng thị, thanh danh hiển hách.
Tình báo của Khổng thị phân ra ba phần, một là phụ trách đối nội, hai là phụ trách đối ngoại, ba là phụ trách những nhiệm vụ khó nhằn.Tỷ như phải đón tiếp người tới từ tập đoàn khác, cả bai bộ phận này sẽ hợp tác hành động.
Ban đầu Vương Uẩn làm ở bộ phận thứ ba, hơn 200 người này là những thủ hạ đắc lực đi theo hắn từ sớm.
Về sau hắn lại nhận Khổng Nhĩ Đông trọng dụng nên điều tới bộ phận đối nội.
Hắn cũng chậm rãi chuyển những người này qua.
Kết quả hơn 200 người dần tiến vào nội bộ Khổng thị, nhận được danh hiệu Cẩm Y Vệ.
Đợi tới khi Vương Uẩn lên chức trưởng phòng của phòng nội bộ.
Hơn 200 người này cũng được hắn dẫn theo.
Có thể nói, những năm này Vương Uẩn một đường thăng chức một phần đều nhờ công lao những người này.
Mỗi người trong đội đều thiện chiến, năng lực cá nhân cũng rất mạnh.
Đừng nhìn thân phận những người này làm binh sĩ mà nhầm.
Cấp bậc cùng tiền lương đãi ngộ của họ đều rất cao.
Ngẫu nhiên Vương Uẩn nhận nhiệm vụ ám sát đều sẽ chia lại tiền thưởng cho mọi người.
Lần này, hành trình tới Thánh sơn của Vương Uẩn rất quan trọng.
Vì thế hắn chỉ dẫn theo 200 người trước mắt, tranh để người ngoài khiến hắn ngột ngạt.
Lúc này, hơn 200 người này đã khống chế hoàn toàn khu vực cắm trại khi nãy của đám Nhâm Tiểu Túc.
Mà người quản lý Cẩm Y Vệ đang chờ thủ hạ tìm ký hiệu Vương Uẩn lưu lại.
Họ đều là người trung thành với Vương Uẩn, đồng thời cũng là đội quân tiên phong sắc bén nhất trong cục tình báo Khổng thị.
Trước giờ chẳng biết đã nhận nhiệm vụ tiêu diệt và đột nhập nhiều không đếm xuể.
Lần này Vương Uẩn đột nhiên dẫn họ rời đi ngay trong thời khắc mấu chốt thị khiến cả đám khó hiểu.
Chẳng lẽ trưởng quan Vương muốn chủ động buông tha cho chức vị kia?
Kết quả Vương Uẩn giải thích kế hoạch của hắn cho đám người này xong thì mọi người mới hiểu, thì ra Vương Uẩn đã sớm trù tính, muốn lập công để tượng vị!
Âm thanh vang lên trong máy truyền tin:
– Báo cáo, đã tìm được ký hiệu trưởng quan Vương Uẩn để lại.
Người quản lý Cẩm Y Vệ đi tới:
– Xác nhận là ký hiệu của trương quan chứ?
– Đúng vậy, phía dưới gốc cây còn đào được một viên đạn…
Thủ hạ báo cáo.
Không riêng gì ký hiệu trên cây mà dưới đất còn vùi một viên đạn nhằm xác minh ký hiệu, tránh bị nhầm lẫn.
Người quản lý đi tới bên cạnh gốc cây, hắn vừa thấy ký hiệu thì ngây ngẩn cả người.
– Vòng tròn bị gạch ở giữa.
Đây thật sự là ký hiệu trưởng quan lưu lại?
Tên này có phần khó hiểu:
– Chẳng lẽ có tình huống gì đó ngoài ý muốn, không thích hợp cho chúng ta xuất thủ à?
– Khả năng cao trưởng quan cảm thấy chúng ta chỉ là người bình thường, không thích hợp tiến vào đó thì sao?
Một thủ hạ phân tích:
– Mọi người đều nói trong Thánh sơn có điều cổ quái, rất hung hiểm.
– Không có cách nào xác định được ý đồ của Vương trưởng quan.
Thế nhưng mỗi lần hắn làm việc đều rất chắc chắn.
Nếu hắn đã để chúng ta lui thì lui thôi…
Người quản lý nói:
– Chúng ta lui về cách 40km Chợ đêm, đóng quân ở đó, thu đội!
Nói xong, đội chiến bộ nhanh chóng lui quân như thủy triều, nhanh nhưng vẫn có trật tự…
Lúc này, Vương Uẩn trong đội ngũ đang cười, lần này hắn tới là có chuẩn bị…
…
– Người đã mất kia là ai?
Trình Vũ hỏi Tống Kiều.
– Không biết…
Tống Kiều lắc đầu:
– Nhưng nhất định là người của tập đoàn.
Hẳn là trợ thủ của siêu phàm giả nào đó trong đội.
Hắn rời khỏi nơi cắm trại chưa chắc để đi WC mà muốn truyền tin ra ngoài nhưng không ngờ lại gặp bất trắc.
– Nghe nói hiện trường rất gần nơi cắm trại.
Hắn không kêu cứu tiếng nào sao?
Trình Vũ hỏi lại.
– Không có bất kỳ tiếng vang nào…
Tống Kiều giải thích:
– Ta cũng từng xem qua miệng vết thương.
Trên cổ máu thịt lẫn lộn, không nhìn ra gì cả.
– Vậy phải chú ý một chút, ta nghi ngờ khả năng cao nó sẽ đi theo các ngươi…
Trình Vũ bất đắc dĩ nói.
Đối với hắn, chuyện này không thoải mái chút nào.
Rõ ràng đoàn người này đang bị vật gì đó theo dõi, kết quả phía trên lại muốn sáp nhập đội ngũ.
Vốn đội của hắn đang bình an, kết quả bây giờ cũng phải chờ đợi trong lo lắng.
Tống Kiều đoán được tâm tư của Trình Vũ, hắn cười nói:
– Sáp nhập đội ngũ cũng là chuyện tốt với ngươi.
Sức chiến đấu của ngươi không mạnh.
Chỉ bằng vào đám trợ thủ sao có thể bình an rời khỏi Thánh sơn?
– Ngươi thì biết cái gì….
Trình Vũ tức giận:
– Dã thú làm sao biết đó là huyễn thuật, chúng không thông minh tới vậy.
Chỉ cần thấy là sẽ tin thật.
Năng lực của ta hẳn không có nhiều tác dụng với siêu phàm giả nhưng dùng để đối phó với dã thú thì các ngươi có thể làm gì? Khi gặp nguy hiểm, ta cam đoan có thể dùng huyễn thuật đuổi chúng đi.
Ngươi vẫn nên tự lo cho bản thân thì hơn.
Tống Kiều cân nhắc, dường như đúng là thế thật.
Năng lực của Trình Vũ hẳn không có tác dụng với những người thông minh nhưng dã thú nào phân biệt được.
Vì thế, hắn thấp giọng nói:
– Người anh em, liên quan tới chuyện sống chết, ngươi giúp ta thì về sau nhất định có hậu báo.
– Vậy còn được… Trình Vũ nở nụ cười.
Trong lúc hai người đang nói chuyện, phía trước bỗng vang lên âm thanh gì đó.
Cả đội ngũ nhất thời dừng bước mà cảnh giác.
Trình Vũ và Tống Kiều hai mắt nhìn nhau, nhanh chóng đi tới nơi phát ra âm thanh.
Hai người này không phải người nhát gan, nếu nhát gan cũng không tới Thánh sơn.
Thay vì co vòi sợ hãi còn không bằng nhanh chóng tới xem thử rốt cục là chuyện gì đang xảy ra.
Đương nhiên còn có người tới nhanh hơn.
Vốn La Lam còn đang đi tới thở không nổi, kết quả vừa nghe động tĩnh lạ liền xông ra ngoài.
Hắn chẳng chút sợ hãi, Nhâm Tiểu Túc đi cùng hắn thì sợ quái gì.
Có người dẫn đầu, người phía sau cũng đi theo.
Dương Tiểu Cận hỏi:
– Có nghe được là của thứ gì không?
– Hẳn là một con hồ lý lớn…
Nhâm Tiểu Túc điềm nhiên như không:
– Đã giết rồi, nhưng không ngờ tốc độ của nó nhanh như thế, thiếu chút đã để nó chạy thoát.
Dương Tiểu Cận nhất thời bừng tĩnh, không ngờ động tĩnh này là do Nhâm Tiểu Túc gây nên.
Đám Trình Vũ đi tới hiện trường, hiện tại thi thể hồ ly được vứt trên mặt đất.
Xương sống nó đã bị người vặn gãy, thủ đoạn cực kỳ tàn bạo…
Trình Vũ nhíu mày:
– Đây có phải thứ đã tấn công đội viên của các ngươi không?
– Có khả năng…
Tống Kiều nói xong thì cầm dao mổ bụng hồ ly, nội tạng bên trong đổ ra ngoài.
Trợ thủ của Tống kiều không chê bẩn, lục lọi một hồi rồi xác nhận:
– Tron dạ dày của nó còn cơ thể con người, chính là nó.
– Nhưng rốt cuộc là ai giết nó?
Trình Vũ nhận được đáp án chẳng những không thả lỏng mà còn thêm lo lắng!
Chương 692: Lại Có Người Chết
Trong mắt mọi người, nếu dã thú trong Thánh sơn chỉ đơn giản là to hơn, giảo hoạt, mạnh hơn như con hồ ly trước mắt này thì thật sự hành trình này cũng chẳng có gì cần lo lắng.
Thế nhưng những thứ quỷ dị không thể gọi tên mới là điều khiến họ sợ nhất.
Không biết địch nhân là ai sẽ khiến trong lòng họ sinh ra một sự sợ hãi không tên.
Khi thứ không biết hiện rõ trước mắt, sợ hãi sẽ dần tiêu tán.
Phải biết, số lượng siêu phàm giả sau khi 2 đội nhập lại thành một không ít.
Để đối phó với đám dã thú cũng chẳng phải chuyện khó khăn gì, chỉ cần cẩn thận đừng để bị đánh lén là được.
Bất quá, rốt cục ai đã giết con hồ ly này?
Không tới mức có người tốt tiện tay đi ngang qua rồi giết dùm họ chứ?
– Hay là dã thú trên núi tự giết nhau?
Một người hỏi.
– Không đâu, nhất định là người…
Trình Vũ phân tích:
– Nếu dã thú tương tàn thì trên thi thể hồ ly sẽ có dấu răng.
Các ngươi xem, hồ ly này trông như bị ai đó đột nhiên bắt được rồi trực tiếp vặn gãy sống lưng.
Căn bản dã thú sẽ không giết địch như thế.
Kiểm kê lại nhân số đi.
Trình Vũ yêu cầu kiểm kê nhân số vì muốn xem thử trong đội ngũ có ai rời đi không.
Lúc trước khi mọi người di chuyển cũng chia ra thành từng nhóm lẻ tẻ đi chứ không tụ lại một chỗ.
Nói không chừng trong đội ngũ có cao thủ nào đó đang che giấu hành tung.
Kết quả khi trợ thủ Trình Vũ và Tống Kiều kiểm kê lại nhân số thì thấy thiếu đi hai người!
– Có ai biết hai người kia không?
Trình Vũ hỏi:
– Biết hai người đi đâu không?
Lúc này, Vương Uẩn đứng bên cạnh nói:
– Ta không biết nhưng dường như đó là hai nam tử.
Một người trung niên chừng 40 tuổi cùng một người chừng 25 tuổi…
Vương Uẩn quay đầu nhìn một nữ nhân trẻ tuổi:
– Đúng rồi, tối qua ngươi ngủ bên cạnh lều vải người trẻ tuổi kia mà.
Nữ nhân sửng sốt, nhìn xung quanh:
– Đúng là hắn thật.
Bấy giờ, mọi người mới nhìn về phía Vương Uẩn.
Trí nhớ của tên này khiến nội tâm cả đám thất kinh.
Hắn có thể nhớ rõ mặt mọi người, vừa liếc mắt một cái liền biết ai là người biến mất, hơn nữa còn nhớ cả vị trí lều vải ngủ đêm qua nữa.
Đây không phải chuyện người bình thường có thể làm được.
Đương nhiên, nếu Vương Uẩn là người thường cũng không thể trở thành trưởng phòng cục tình báo.
Lúc trước, khi hắn tòng quân từng là nhân tài được chọn lựa.
Chủ quan phụ trách tuyển dụng nhìn trúng hắn vì khi phỏng vấn, câu đầu tiên chủ quan hỏi hắn là:
– Vừa rồi trong phòng chờ phỏng vấn có mấy người?
Vương Uẩn:
– Bảy người.
– Mặc màu gì?
– Hai người màu xanh, năm người màu đen.
– Trên mặt người thứ ba có mấy nốt ruồi.
– Sáu cái.
Vì thế mà khi vừa được tuyển vào phòng tình báo, Vương Uẩn nhận được sự chú ý của rất nhiều người.
Lần này tiến vào Thánh sơn, từ đầu Vương Uẩn đã cố gắng khiêm tốn.
Bây giờ hắn xác định phía sau mình là hơn 200 binh sĩ tinh nhuệ lại không có ai thì cảm thấy lực lượng đã đủ vững chắc, bản thân có thể triển lộ một ít năng lực.
Trình Vũ nhìn Vương Uẩn:
– Trí nhớ ngươi tốt như thế hẳn cũng nhớ họ đi hướng nào.
Có khi nào người vừa giết hồ ly là họ không?
– Ta nghĩ là không…
Vương Uẩn lắc đầu:
– Hai người kia đi sau cùng của đội ngũ.
Hơn nữa hai bên cách nhau không gần, xem ra không ở chung một chỗ đâu.
Trình Vũ nhíu mày, đột nhiên nói:
– Mau đi tìm họ!
Nói xong, Trình Vũ quay đầu chạy.
Chỉ thấy cách đó vài trăm mét là nam nhân trung niên đang nằm trong vũng máu, trên cổ máu thịt mơ hồ.
Lại thêm mấy chục bước nữa, thi thể người trẻ tuổi cũng như thế, chỉ là miệng vết thương nằm ở vị trí khác mà thôi.
Cả đám người im lặng, một loại áp lực vô hình lan tràn.
Lúc nhìn thấy thi thể hồ ly, mọi người còn tưởng bản thân đã tìm được hung thủ, vừa mới buông lỏng thì nay chớp mắt nguy cơ lại nhấc lên.
– Rõ ràng trong dạ dày hồ ly có nội tạng con người mà…
Trợ thủ Trình Vũ nghi ngờ hỏi:
– Chẳng lẽ nó có đồng bạn?
Dương Tiểu Cận nhìn Nhâm Tiểu Túc, Nhâm Tiểu Túc âm thầm lắc đầu, phủ nhận lời nói của Trình vũ.
Lúc này, Vương Uẩn nhìn Nhâm Tiểu Túc:
– Ta vừa thấy ngươi lắc đầu, ngươi biết gì đó sao?
Nhâm Tiểu Túc nhìn hắn một cái, đang chuẩn bị trả lời thì âm thanh cung điện vang lên.
Thiếu niên thầm thở dài.
Lúc này, vì câu nói của Vương Uẩn mà cả đám đều nhìn về phía Nhâm Tiểu Túc.
Sau đó, họ thấy Nhâm Tiểu Túc móc một sợi dây ra, bắt đầu nhảy…
Nhâm Tiểu Túc vừa nhảy vừa nói:
– Miệng vết thương hai người này không phải do hồ ly gây ra… Các ngươi đừng để ý tới ta, ta nhảy một lúc là xong.
Vương Uẩn:
– ? ? ?
Trình Vũ:
– ? ? ?
Vốn Vương Uẩn muốn hỏi chuyện khác nhưng bị hành động trước mắt của Nhâm Tiểu Túc khiến tâm tình không lên nổi!
Trả lời không trả lời, tự nhiên đi nhảy dây làm gì?!
Không riêng gì Vương Uẩn, khi tất cả mọi người đều thấy Nhâm Tiểu Túc, đầu óc không khỏi đình chỉ suy nghĩ.
Thậm chí nhiều người còn không thèm quan tâm hai người kia chết kiểu gì, chuyện họ quan tâm hơn là vì sao thiếu niên này nhất định phải nhảy dây trong lúc nói chuyện!
Dường như vì Dương Tiểu Cận hiểu được vì sao hắn phải làm vậy nên khi thực hiện Nhâm Tiểu Túc không còn thấy thẹn thùng quá nữa.
Chỉ cần một người hiểu được hành động của hắn là được rồi, quản chi những người khác.
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc vừa nhảy dây vừa quan sát miệng vết thương.
Vết thương không có dấu răng, trông như bị ai đó dùng tay đánh vào động mạch chủ khiến con mồi hôn mê rồi ăn thịt.
Lực tay này cũng quá mạnh rồi, nó khiến Nhâm Tiểu Túc không xác định được phán đoán của mình đến cùng là đúng hay sai.
Lúc Nhâm Tiểu Túc nhảy dây thì lẩm bẩm gì đó trong miệng.
Trình Vũ nghi ngờ hỏi:
– Ngươi nói gì thế?
Nhâm Tiểu Túc nhìn hắn một cái:
– 278, 279, 280…
Chờ hắn đếm tới 300 thì thầm hỏi cung điện:
– Nhiệm vụ lần này hoàn thành có cấp độ gì?
– Hoàn mỹ.
– Rất tốt.
Nhâm Tiểu Túc nhìn xung quanh, hắn thấy biểu tình mọi người thập phần phức tạp.
Sau khi suy nghĩ xong, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy rất bình thường.
Nguy cơ tưởng như đã được giải trừ nay bỗng nhiên xuất hiện mà Nhâm Tiểu Túc còn đột nhiên nhảy dây nữa.
Hàng loạt chuyện tình kỳ lại khiến mọi người cần có thời gian để bình tĩnh lại…
La Lam thấy Nhâm Tiểu Túc nhảy dây xong thì lên tiếng:
– Mọi người cũng thấy rồi đấy.
Hiện giờ chúng ta vừa tới xung quanh Thánh sơn đã nhiều lần gặp nguy hiểm.
Vì thế sắp tới cả đội phải di chuyển chặt chẽ hơn.
Dù là đi vệ sinh cũng phải đi nhóm năm người.
Ở đây có 4 nữ nhân, cơ mà không sao, ta có thể đi cùng các ngươi…
Chương 693: La Mập Mạp An Tâm
Mọi người nghe La Lam nói xong thì không khỏi cạn lời.
Rốt cục tên này có cần mặt mũi không vậy?
Thế nhưng một người chợt lên tiếng:
– Phải là 5 nữ nhân mới đúng chứ.
Có phải ngươi đếm thiếu không?
La Lam sửng sốt, bấy giờ hắn mới bản hiện bản thân đã bỏ qua Dương Tiểu Cận.
Đơn giản vì quan hệ của Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận nên hắn mặc định bỏ qua nàng ấy, không xem Dương Tiểu Cận là nữ!
La Lam xấu hổ cười nói:
– Ha ha ha, đếm nhầm, đếm nhầm.
– Da mặt La Lam dày thế, hơn nữa còn càng ngày càng dày…
Dương Tiểu Cận thừa dịp mọi người chú ý tới La Lam thì thấp giọng hỏi Nhâm Tiểu Túc.
Nhâm Tiểu Túc cảm khái:
– Vẫn luôn như thế.
Phải biết, lúc trước khi La Lam muốn thu Đông Phụ Nam thành người mình, mỗi ngày đều chạy tới phòng khám của họ đấy.
– Chúng ta phải cẩn thận một chút, lão Hứa không phát hiện đến cùng có thứ gì đó ở xung quanh không…
Nhâm Tiểu Túc nói:
– Hẳn đối phương cố tình tránh lão Hứa.
Vừa rồi khi nó giết người, ngay cả lão Hứa cũng không phát giác.
– Ừ…
Dương Tiểu Cận nói:
– Đêm nay tới phiên ta và đại lừa dối gác đêm.
Ngươi hãy nghỉ ngơi thật tốt, bảo tồn thể lực đi.
Bất quá chuyện của hồ ly là sao, vì sao trong dạ dày của nó lại có thi thể con người.
– Ta đoán, khả năng cao nó đi theo thứ gì đó kiếm ăn.
Vật kia chỉ giết con người nên sau khi đánh ngất và cắn cổ.
Hồ ly ăn những thứ nó bỏ lại.
Cho nên đội ngũ La Lam mới có thể thấy thi thể kia bị đào rỗng nội tạng.
Chúng ta cứ tưởng là một động vật gây nên nhưng kỳ thật có tới hai.
Sinh vật cộng sinh ở nơi hoang dã có rất nhiều, hơn nữa…
– Hơn nữa cái gì…
Dương Tiểu Cận hỏi.
– Hơn nữa, nếu ta đoán đúng, khả năng cao người hành hung là người mà hồ ly chỉ là vật nuôi của đối phương…
Nhâm Tiểu Túc cau mày:
– Nếu là thế thật thì có phần phiền toái rồi.
– Vì sao ngươi nghĩ vậy?
Dương Tiểu Cận nghi ngờ.
– Ngươi có phát hiện da lông hồ ly rất sạch sẽ, cứ như được tắm hằng ngày không? Dã thú dù thích sạch sẽ cũng không sạch được như thế…
Nhâm Tiểu Túc giải thích.
Hẳn những người khá không phát hiện nhưng quanh năm Nhâm Tiểu Túc sống ở nơi hoang dã sao có thể không nhận ra.
Nếu hồ ly thật sự là vật nuôi của ai đó, hắn dùng lão Hứa giết nó e rằng sẽ khiến đối phương ôm hận trong lòng.
Nhất định sẽ tìm cách trả thù họ.
Lúc này, lão Hứa đứng trước đội ngũ chừng 1km quay đầu lại, chỉ thấy chẳng biết từ đâu một tảng đá bắn tới.
Tốc độ của hòn đá cực nhanh, chẳng khác nào một viên đạn bắn vào ngựa lão Hứa, khiến hắn lảo đảo một chút.
Nếu là người bình thường chỉ sợ bị hòn đá đó bắn sẽ hộc máu ngay, dù là siêu phàm giả cũng chưa chắc chịu được.
Thế nhưng khi lão Hứa nhìn xung quanh lại chẳng phát hiện ra ai.
Nhâm Tiểu Túc ứa mồ hôi lạnh:
– Đối phương đã bắt đầu trả thù lão Hứa.
Ta không tìm được vị trí của hắn, cũng không cách nào xác định đối phương là người hay sinh vật gì khác.
Nhưng ít nhất Nhâm Tiểu Túc đoán không sai.
Hồ ly thật sự là sủng vật của đối phương.
Bằng không đối phương cũng chẳng tức giận tới mức trả thù lão Hứa.
– Trả thù thế nào? Thủ đoạn là gì?
Dương Tiểu Cận hỏi.
– Dùng hòn đá bắn lão Hứa…
Nhâm Tiểu Túc giải thích.
Dương Tiểu Cận nghe xong không khỏi sững sờ.
Hành động này sao giống con nít quá vậy.
Mọi người lần nữa lên đường, vì trong lòng mọi người thầm sợ hãi nên cả đám đều nghe theo lệnh mà sắp xếp thành đội hình đàng hoàng.
Không chỉ thế, La Lam còn chia cả đội thành vài tổ.
Tiểu đội ở giữa thay phiên nhau đi sau và bọc cánh.
Lúc này, La Lam cảm thấy bản thân lần nữa trở lại thành tân binh của Khánh thị, cảm giác rất đã ghiền…
Phải biết, La Lam từng là binh sĩ, còn là binh sĩ trong tổ đội tác chiến mạnh nhất Khánh thị nữa.
Buổi chiều, dường như đối phương cảm thấy không tìm được cơ hội giết người nên chẳng động thủ nữa.
Cũng có người tính rời đi nhưng bây giờ còn đi đâu được nữa?
Bây giờ mà quay đầu, nói không chừng bị thứ quái vật kia đánh lén thì sao.
Không biết đến cùng đối phương là thứ gì, thực lực thế nào.
Loại hành vi đơn độc rời khỏi đội ngũ này chẳng khác nào tìm đường chết.
Tới lúc cắm trại, La Lam an bài các tổ nhỏ thay phiên nhau gác đêm.
Thậm chí còn phân ra khu vực cần canh gác, chỉ định vị trí và chỗ đứng, thời gian thay ca đều được sắp xếp đàng hoàng.
Nhâm Tiểu Túc im lặng quan sát hết thảy, hắn phát hiện vị trí La Lam chỉ định gác đêm rất phù hợp.
Phàm là người cần đi vào khu cắm trại đều nằm trong tầm mắt của những vị trí này.
Nếu người canh gác có chuyện gì thì những người khác rất nhanh sẽ biết.
Đối với việc này, hai người Trình Vũ và Tống Kiều có chút mặc cảm.
Họ là siêu phàm giả chứ chẳng có kinh nghiệm đánh giặc.
Giết người thì họ biết nhưng năng lực tổ chức đoàn đội vẫn kém xa La Lam.
Đôi khi, bộ dáng La Lam thể hiện bên ngoài rất dễ khiến người khác xem nhẹ tài năng cũng khác.
Quên mất thật lâu trước đây, người của Khánh thị từng nhắc tới, La Lam càng thích hợp làm ảnh tử hơn so với Khánh Chẩn.
Về sau, vì La Lam chỉ là con riêng nên không ai nhắc tới việc này nữa.
Sau khi an bài tốt việc gác đêm, La Lam nghênh ngang quay về bên cạnh đống lửa, ngã đầu nằm ngủ, ngáy o o…
Trình Vũ mau chóng kêu hắn:
– Không thảo luận một chút về chuyện kẻ đánh lén chúng ta à?
La Lam kỳ quái nhìn ahwns:
– Đây là chuyện của siêu phàm giả các ngươi, liên quan gì tới ta?
Nói xong, La Lam không để ý tới Trình Vũ nữa, trực tiếp đi ngủ luôn.
Trình Vũ nhìn La mập như thế có phần ê rằng, hắn hỏi Tống Kiểu:
– Đến cùng tên mập này muốn làm gì.
Hắn tới Thánh sơn để dạo chơi à?
– Có quỷ mới biết…
Tống Kiều thở dài.
Chỉ có một phút đồng hồ mà tiếng ngáy cả La Lam đã vang khắp khu cắm trại.
Tiếng hít thở còn rất có tiếng tấu, vừa sảng khoái vừa kéo dài…
Bên cạnh La Lam, Chu Kỳ cũng ngủ chổng vó…
Trình Vũ cảm thấy có phần kỳ quái, hắn hỏi Tống Kiều:
– Đợi đã, hai người này ở chung một chỗ, họ cứ thể mà ngủ không phân ca gác đêm à? La mập thật sự không sợ chúng ta ám toán hắn, lúc trước họ cũng thế?
Tống Kiều sửng sốt, hắn nhớ lại một chút:
– Không đúng, lúc trước hắn trong đội của ta rất cảnh giác, hai người này không bao giờ ngủ cùng một lúc.
– Kỳ thế…
Trình Vũ nhìn thoáng qua nơi cắm trại:
– Rõ ràng nơi này Chu Kỳ và La Lam chỉ có thể tin vào nhau.
Rốt cục việc gì có thể khiến họ am tâm tới mức cả hai cùng nằm lăn quay ra ngủ, hoàn toàn không lo lắng an nguy của mình vậy nhỉ.
Nếu thế chỉ có thể vì La Lam tin tưởng trong này không ai có thể giết hắn nên mới dám làm liều thôi!
Chương 694: Đoán Mò
Đêm nay mọi người gác đêm rất nghiêm túc.
Đương nhiên, những người này cũng chẳng đoàn kết gì cho cam, cũng chỉ khi đối mặt với hiểm nguy mới có thể đồng tâm hiệp lực thế này.
Chung quy, mục đích mọi người là tiến vào Thánh sơn, đâu ai muốn chết ở nơi này.
Trong khu cắm trại đốt lên chừng hơn 10 đống lửa.
Trước khi La Lam ngủ đã cho người đi tìm củi khô, may mà hiện lại là màu đông nên củi khô rất dễ tìm.
Nơi này có 9 trạm gác, mỗi trạm gác có hai người canh giữ.
Cây cối xung quanh đều bị chặt sạch sẽ khiến tầm mắt được mở rộng hơn nhiều.
Về phương diện này thì La Lam quen việc dễ làm.
Theo lời của hắn mà nói, nếu muốn được ngủ an ổn trên đường hành quân đánh giặc thì ban ngày phải tốn công hơn.
Lần này La Lam nghiễm nhiên đã coi chuyến đi tới Thánh sơn thành một cuộc chiến.
Nhâm Tiểu Túc nằm trong lều vải ngủ say, Dương Tiểu Cận ở bên cạnh canh giữ ngoài lều.
Trong tay nàng là viên đạn bắn tỉa màu vàng.
Người khác thì cầm quả óc chó chơi đùa, nhưng Dương Tiểu Cận thì thích vật khác người này.
Bấy giờ, lão Hứa đang ngồi cách nơi cắm trại chừng 500m.
Dường như đang chờ đợi gì đó.
Trăng tối nay không sáng lắm, mây đen lững thững bay trên trời như sắp đổ tuyết.
Đống lửa trong khu cắm trại bị gió lạnh thổi không ngừng chập chờn, không ít người trong lều vải phải lấy mền đắp kín người.
Dưới màn đêm bao phủ, một bóng đen không ngừng lao tới lão Hứa đang ngồi trong rừng.
Nó hành tẩu mà chẳng vang lên lấy một tiếng nào.
Dần dà, nó có thể thấy được bóng lưng lão Hứa trong mơ hồ.
Có lẽ nó có thể giết chết người trước mặt như những người khác.
Đúng như Nhâm Tiểu Túc suy đoán, hồ ly lão Hết giết là vật nuôi của ai đó.
Vì thế hiện tại đối phương dồn hết căm phẫn của mình lên người lão Hứa.
Hơn nữa, từ đầu tới cuối lão Hứa chỉ có một mình, thợ săn luôn thích dạng con mồi lạc đàn này.
Trong im lặng, bóng đen đã dần tiếp cận lão Hứa.
Trong lòng nó có tia mừng thầm vì con người trước mặt vẫn như cũ đưa lưng về phía hắn.
Mặc kệ đối phương có phát hiện nó không thì hiện tại đều không kịp nữa!
Trong chớp mắt, bóng đen chụp tay vào cổ lão Hứa.
Thế nhưng nó mau chóng phát hiện một trải này căn bản chẳng thể tạo nên bất kỳ thương tổn nào với lão Hứa cả!
Việc này khác hoàn toàn với những lần đi săn khác của nó, máu không chảy ra mà đối phương cũng chẳng ngất xỉu.
Cứ như thân ảnh trước mắt này phảng phất như chẳng phải thân thể máu thịt.
Nhưng rõ ràng đây là con người mà!
Trong lều vải, Nhâm Tiểu Túc bỗng mở mắt.
Thân hình lão Hứa nháy mắt bắn lên, cả người tỏa ra sự kinh khủng chẳng khác nào ma quỷ.
Hắc đao được đặt trên chân nó hướng về phía bóng đen kia.
Thế nhưng điều khiến Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc lại xảy ra.
Một đao này của lão Hứa lại chém vào không khí, quái vật kia còn nhạy bén và giảo hoạt hơn so với tưởng tượng của hắn nữa.
Sau khi phát hiện sự dị thường của lão Hứa nó chẳng chút do dự mà chạy vào rừng, tốc độ chẳng kém lão Hứa tí nào.
Lão Hứa đuổi theo quái vật kia, quái vật nhảy lên thân cây.
“Tồi thành.”
Nhâm Tiểu Túc quyết tâm phải bắt cho bằng được đối phương.
Trên đời này làm gì có đạo lý người đề phòng cẩn thận lại chấp nhận một thứ quỷ dị như thế đi theo bên người.
Vậy thì ai mà ngủ yên cho được?
Khi quái vật rơi lên một cành cây khô thì tốc độ lão Hứa đột nhiên tăng vọt, vung đao về phía nó.
Dị biến phát sinh, quái vật nhỏ bị Hắc đao dọa cho kinh hãi mà kêu a a.
Nhâm Tiểu Túc tưởng một đao này nhất định sẽ trúng nhưng nó di chuyển một cách quỷ dị, khiến đao của lão Hứa lần nữa chém hụt!
Nhâm Tiểu Túc nhíu mày, sau khi mở ra Tồi thành, nếu chiêu đầu không trúng thì mấy chiêu sau có cũng vô dụng.
Ở nơi hoang dã, hai thân ảnh một trước một sau không ngừng rượt đuổi.
Thế nhưng quỹ tích di chuyển của đối phương quá mức quỷ dị, thường xuyên chuyển hướng khiến người ta khó lòng phòng bị.
Đến khi Tồi thành hết thời gian thì Nhâm Tiểu Túc cũng để lão Hứa dừng bước
Trong khu cắm trại có không ít người bừng tỉnh vì trận chiến vừa rồi.
Tuy chiến đấu xảy ra cách họ chừng 500m nhưng trên đường đi, lão Hứa đã chém gãy vài cái cây, âm thanh cây đổ vang lên rất lớn.
Trình Vũ nhìn đống lửa, đứng ở biên giới nơi cắm trại nhìn ra phía xa.
Có điều bên ngoài đen kịt, chẳng nhìn thấy gì cả.
Nhâm Tiểu Túc ngồi dậy trong lều vải, Dương Tiểu Cận thấp giọng hỏi:
– Giết được chưa?
– Vẫn chưa…
Nhâm Tiểu Túc nhỏ giọng đáp:
– So với tưởng tượng của ta thì khó hơn.
Không biết vì sao mà đối phương có thể di chuyển rất quỷ dị.
– Thấy rõ đó là thứ gì không?
– Không có…
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
– Trời tối quá, chỉ có thể thấy được hẳn là động vật linh trưởng.
Có phải người hay không không cách nào biết.
Nếu là con người thì thân hình đối phương chỉ cao chừng 1m2.
Lúc này, Tống Kiều đi tới bên người Trình Vũ, hỏi:
– Ai đang chiến đấu, chẳng lẽ là người giúp chúng ta giết hồ ly ban sáng?
– Cũng có thể…
Sắc mặt Trình Vũ nặng nề:
– Cũng không biết là thần thánh phương nào mà lớn gna như thế.
Nửa đêm dám ở lại trong rừng, không biết hắn có thành công không nữa.
– Ra ngoài xem thử?
Trợ thủ Trình Vũ hỏi:
– Chung quy nhìn xem thế nào cũng an tâm hơn.
– Không được…
Trình Vũ lắc đầu:
– Lúc này ra ngoài quá nguy hiểm.
Ta đợi tới sáng mai đi cũng không muốn hiện tại lật thuyền trong mương.
Vạn nhất có quái vật nào đó chú ý tới chúng ta thì sao?
Không ai lên tiếng nữa, vào lúc trời tối thế này chẳng ai nguyện ý ra ngoài mạo hiểm cả.
Sự chú ý của mọi người nhất thời tập trung vào bóng tối ngoài kia và thảo luận.
Không ai chú ý Vương Uẩn đang khắc một ký hiệu hình tam giác xuống rễ cây.
Ký hiệu này có ý nghĩa đang có nguy hiểm.
Hắn phải nhắc nhở người theo sau hành sự cẩn thận..
Kỳ thật làm thế này thật sự có phần dư thừa, chung quy thuộc hạ của hắn đủ cẩn thận, nếu có gì sẽ tự động rút lui…
Lúc này, La Lam thừa dịp mọi người không chú ý tới mình thì nhanh chóng ra hiệu với Nhâm Tiểu Túc.
Đầu tiên hắn chỉ Nhâm Tiểu Túc, sau đó lại chỉ bản thân mình, cuối cùng lại chỉ ra ngoài màn đêm kia.
Ý chỉ người huynh đệ, ngươi phải bảo hộ ta nha, bên ngoài có nguy hiểm.
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu với hắn, trong chớp mắt sắc mặt La Lam đau khổ.
Chẳng lẽ ngay cả Nhâm Tiểu Túc cũng không chắc có thể bảo vệ hắn?
La Lam bắt đầu suy nghĩ về nhân sinh, có phải lần này hắn tới Thánh sơn quá lỗ mãng hay không.
Ngay cả Nhâm Tiểu Túc cũng không nắm chắc thì đủ nói rõ nơi này rất nguy hiểm.
Dương Tiểu Cận thấy hai người ra hiệu thì thấp giọng hỏi:
– Hắn nói gì vậy?
Nhâm Tiểu Túc đáp:
– Hắn chỉ ta rồi chỉ hắn, sau đó chỉ bên ngoài hẳn là muốn hỏi ta có đi vệ sinh với hắn không, ta đáp là không.
Chương 695: Tranh Chấp
Nhâm Tiểu Túc cũng không suy nghĩ cụ thể La Lam xua tay có ý gì.
Vì thế cũng không biết hiện tại La Lam đang hối hận vô cùng, hối lận hắn không nên tới Thánh sơn, không nên lỗ mãng như thế…
La Lam nghĩ đi nghĩ lại liền mất ngủ…
Đêm hôn đó, quái vật kia không tới gần nơi cắm trại nữa.
Lúc Nhâm Tiểu Túc ngủ vẫn để lão Hứa ngồi canh giữ gần nơi trú quân.
Chỉ cần có bất kỳ sinh vật nào tấn công lão Hứa, Nhâm Tiểu Túc đều sẽ nhanh chóng thức dậy vì đau đớn.
Tuy lúc ngủ hắn không thể khống chế lão Hứa nhưng để một mình lão Hứa ở nơi hoang dã chẳng khác nào mồi nhử, nếu kẻ địch là dã thú nó sẽ công kích ai?
Chắc chắn sẽ không hành động ở nơi đông người.
Sau trận chiến này, mọi người không nghe được âm thanh gì nữa, cũng vô pháp biết được tình huống bên ngoài, điều này khiến mọi người lần nữa lâm vào giấc ngủ.
Trình Vũ ngồi ngoài lều, ánh lửa chập chờn chiếu lên gò má hắn.
Tống Kiều bưng một ly nước ấm tới, ngồi bên cạnh Trình Vũ:
– Nghĩ gì thế?
– Liệu chúng ta có thể còn sống rời khỏi Thánh sơn không?
Trình Vũ bình tĩnh nói.
– Hắc hắc, nghĩ tới làm gì…
Tống Kiều cười nói:
– Ngươi có từng nghĩ tới, vị kia của An Kinh tự căn bản chẳng để ý sống chết của chúng ta chưa?
Trình Vũ nhìn Tống Kiều:
– Sẽ không.
Tống Kiều nghe tiếng nói mớ của La Lam trong lều vải bên cạnh thì cảm khái:
– Ta có phần hâm mộ hắn.
Tâm tư La mập này cũng rộng rãi thật.
Nếu ta có em trai như Khánh Chẩn thì chẳng biết đã sớm tiêu dao khoái hoạt ở đâu rồi, sao lại chạy tới nơi này mạo hiểm làm gì.
Đều nói thiên chi kiêu tử sẽ không làm việc nguy hiểm, thân phận hiển hách
– Ai biết được….
Trình Vũ thở dài:
– Bất quá ngươi chớ xem thường La mập.
Như chúng ta đã nói lúc trước, trong đội ngũ nhất định có người của hắn, hơn nữa nhất định sẽ rất lợi hại.
– Mỏi mắt chờ mong…
Tống Kiều nhún vai.
Trời sáng, mọi người không làm vệ sinh cá nhân mà vội vàng chạy tới hiện trường chiến đấu tối qua.
Các khu cắm trại 500 là một mảnh hỗn độn.
Nhưng quái lạ là chẳng có vết máu nào cả.
– Chẳng lẽ hai bên không ai bị thương cả?
Trình Vũ cau mày:
– Thật kỳ quái, âm thanh chiến đấu lớn như thế mà không ai bị thương?
– Khả năng cả hai đều rất cẩn thận.
Chung quy làm không khéo mà bị thương tại nơi này thì cái mạng nhỏ sẽ mất….
Tống Kiều nói.
Bấy giờ, Vương Uẩn đứng dưới một trong những gốc cây bị lão Hứa chặt đứt bằng Hắc đao.
Hắn nhìn vết cắt bằng phẳng mà âm thầm kinh ngã.
Vũ khí của người này nhất định rất sắc bén mới có thể chặt đứt một cái cây mà một người ôm cũng chẳng hết.
Hơn nữa vết cắt còn cực kỳ chỉnh tề.
Không chỉ vũ khí người này sắc bén mà sức mạnh cũng đặc biệt hơn người.
Một nữ nhân trẻ tuổi bên cạnh phát hiện vết cách thì ngạc nhiên nói:
– Các ngươi từng gặp qua vũ khí nào sắc bén thế này chưa?
Lời này như nhắc nhở Trình Vũ.
Ngươi khác chưa từng thấy nhưng hắn thấy rồi!
Lúc trước, khi Trình Vũ nhìn trận chiến chặn đoàn xe cũng từng cảm thán.
Cao thủ T5 vậy mà bị chém chỉ bằng một đao, vũ khí đó phải lợi hại bao nhiêu chứ hả.
Không phải ai cũng có thể sở hữu loại vũ khí này.
Cho nên, Trình Vũ dần ý thức được, khả năng cao người từng chiến đấu tại đây chính là mặt nạ bạc hắn từng gặp!
– Ta từng thấy một người có thể làm được điều này…
Trình Vũ trầm giọng:
– Các ngươi cũng biết lúc trước có người từng chặn đoàn xe của Hỏa Chủng để cướp vật thí nghiệm 01.
Khi đó ta tận mắt nhìn thấy mặt nạ bạc một đao chém cao thủ T5 thành hai nửa.
– Ý của ngươi là, người chiến đấu hôm qua chính là mặt nạ bạc?
Vương Uẩn nghi ngờ:
– Nhưng vì sao hắn lại xuất hiện ở đây.
Bấy giờ, Trình Vũ nhìn về phía La Lam:
– Ông chủ La có phát hiện ra gì không?
– Đâu có…
La Lam hùng hổ nói:
– Chiến đấu là chuyện của siêu phàm giả các ngươi, ta chỉ phụ trách chỉ đạo thôi!
Trình Vũ nhất thời muốn mắng người.
Ai cần ngươi phụ trách chỉ đạo chứ.
Hắn tức giận nhìn La Lam:
– Ngược lại ngài nói một chút xem, bây giờ chúng ta nên làm sao?
La Lam nghĩ:
– Hay chúng ta rút lui đi.
Ta cảm thấy nơi này rất nguy hiểm.
Dù sao ta vẫn còn trẻ, mấy thứ dùng để kéo dài tuổi thọ như vật thí nghiệm 01 ta không cần.
Còn đám ông lớn sau lưng các ngươi đều nhìn vật thí nghiệm 01 chẳng khác nào như thấy thịt Đường Tăng.
Cứ như ăn thịt được hắn là trường sinh bất tử không bằng.
Bấy giờ, trong lòng La Lam tràn đầy ý nghĩ, nếu Nhâm Tiểu Túc không bảo vệ được hắn thì hắn ở đây làm gì.
Hiện tại La Lam vẫn chưa biết đây chỉ là hiểu lầm.
Cái gật đầu của Nhâm Tiểu Túc hoàn toàn không giống như hắn nghĩ…
La Lam khuyên nhủ:
– Các ngươi nhất định là người của tập đoàn.
Nhưng các ngươi có từng nghĩ tới, các ngươi vào sinh ra tử ở đây chỉ để cướp khả năng được bất tử cho người khác không.
Nếu cấp trên các ngươi bất tử thì đau khổ là các ngươi đó!
Vương Uẩn nhìn La Lam một cái.
Chẳng phải chính Vương Uẩn cũng lo lắng cấp trên Khổng Nhĩ Đông sống quá lâu mới buông lỏng để Hương Thảo có thể ám sát thành công.
Thế nhưng Vương Uẩn không thể đi, lần này hắn nhất định phải bắt được vật thí nghiệm 01.
Dù bắt không được cũng phải lấy được mẫu gen của đối phương, như thế hắn mới có thể tìm được chỗ đứng tại Khổng thị.
Kỳ thật hiện tại hắn rời khỏi Khổng thị cũng coi như có phần mạo hiểm.
Chung quy hai đối thử kia nhất định trăm ngươi nghìn kế muốn bài trừ phe đối lập.
Nếu hắn không lập công lớn mà về, e rằng cái chức trưởng phòng hiện tại của hắn cũng chẳng giữ được.
Vương Uẩn nói:
– Tới đây rồi sao lại rời đi.
Hơn nữa mặt nạ bạc cũng sẽ vào Thánh sơn.
Có người giả như thế đi cùng ngươi còn lo cái gì?
La Lam bĩu môi:
– Nói cứ như ngươi biết người ta lắm ý.
Tới khi mọi người đại khai sát giới, người đáng chết cũng sẽ chết thôi.
Đứng tại nơi chiến đấu, La Lam và Vương Uẩn người qua ta lại.
Một tên muốn rút lui, người còn lại muốn đi tiếp.
Những người khác thì vui vẻ xem náo nhiệt, đợi hai người này tranh cãi thêm một chốc nữa lại nói.
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc lên tiếng.
Hắn còn phải tới Thánh sơn cứu Nhan Lục Nguyên, không rảnh ở đây làm trò:
– Bớt nói nhảm đi, đi tiếp.
Trình Vũ thấy Nhâm Tiểu Túc lên tiếng thì vui vẻ, thậm chí còn bắt đầu đổ thêm dầu vào lửa:
– Hắn đang bảo ngươi nói nhảm kìa.
La Lam dừng lại, nhìn Trình vũ:
– Ta nói nhảm thì sao, làm gì ta?
Trình Vũ:
– ???
Bất quá, giờ khắc này ánh mắt Trình Vũ nhìn Nhâm Tiểu Túc liền thay đổi.
Hắn đột nhiên nhận ra, nguyên lai Nhâm Tiểu Túc chính là bắp đùi của La Lam!
Chương 696: Thần Trì
Bắt đầu từ đêm qua, Trình Vũ và Tống Kiều vẫn luôn hoài nghi La Lam có người chống lưng.
Thế nhưng hai người họ đều không ngờ bắp đùi này lại là Nhâm Tiểu Túc.
Đổi lại thành bất kỳ ai khác, ví dụ như Vương Uẩn hay bất kỳ một người nào khác thì Trình Vũ sẽ có cảm giác ưu việc khi bản thân là người núp trong bóng tối và “ta đã xem thấu hết thảy”, chẳng khác nào hắn đã nắm giữ được át chủ bài của La Lam cả.
Nhưng khi hắn phát hiện đối phương là Nhâm Tiểu Túc mà khí thế trên người thiếu niên khiến trong lòng hắn nảy sinh nghi ngờ, sau đó kết hợp với vô số vấn đề hắn tự hỏi bản thân có phải hắn nhìn nhầm hay bị mù rồi không, hoặc có phải La Lam mù rồi không…
“Chẳng lẽ đi là cách thức che mắt của La Lam?”
Trình Vũ thầm nghĩ, La Lam là người rất tinh tế, nhìn qua thấy tùy tiện nhưng chưa bao giờ để lộ bài tẩy của mình.
Vì thế Nhâm Tiểu Túc giả ngây giả dại nên hắn cũng hùa theo để mọi người tưởng hai người họ cùng một phe.
Như vậy tới thời khắc mấu chốt sẽ có người thu hút một phần cừu hận giúp hắn?
Thậm chí đối phương còn có thể tiến thêm một bước, biến thành đồng đội của hắn luôn!
Nhất thời Trình Vũ cảm thấy như bản thân đã hiểu rồi
Nhưng nói sao đi nữa thì độ quan trọng của Nhâm Tiểu Túc bỗng tăng lên cao trong mắt Trình Vũ, không cần biết suy đoán của hắn đúng không.
Trình Vũ chỉ cảm thấy bản thân không thể đối xử với Nhâm Tiểu Túc như trước nữa.
Kỳ thật, khi La Lam thấy Nhâm Tiểu Túc luôn ẩn mình nay chủ động lên tiếng muốn đi tiếp thì hiểu ngay Nhâm Tiểu Túc muốn vào Thánh sơn nhất định có chuyện cực kỳ quan trọng.
Hơn nữa, Nhâm Tiểu Túc đã có chút phán đoán với người trong đội ngũ, ít nhất tạm thời không ai ở đây có thể tạo ra uy hiếp gì cả.
Tuy giữa hai người chưa chắc ăn ý hoàn toàn nhưng đầu óc La Lam chuyển đổi rất nhanh.
Chỉ trong khoảnh khắc liền biết rõ chi tiết trong đó, sau đó cười hề hề đứng ủng hộ quyết định của Nhâm Tiểu Túc.
– Thu dọn đồ đạc tiếp tục lên đường!
La Lam vung tay rồi nói với Vương Uẩn:
– Sợ chết mới không dám tới Thánh sơn.
Ngươi sợ chết thì ở lại một mình đi, đừng ảnh hưởng tới chúng ta.
Vương Uẩn đứng tại chỗ ngây người, hắn cảm thấy lời này của La Lam có gì đó không đúng… Chẳng phải người mở lời cho việc rút lui là tên này đó ư?!
Thế nhưng La Lam không có ý tứ cãi lộn cũng thiếu niên nữa mà quay về khu cắm trại thu thập đồ đạc, chuẩn bị xuất phát!
– Hướng dẫn viên! Hướng dẫn viên đâu?
La Lam đứng trước đội ngũ hô to.
Đại lừa đối vui vẻ hớn hở chạy tới:
– Ở đây ở đây!
– Tiếp theo chúng ta đi về hướng nào?
La Lam hỏi.
– Vẫn giữ nguyên kế hoạch hả?
Đại lừa dối lên tiếng.
– Ừ, giữ nguyên kế hoạch đi tiếp…
La Lam nói.
– Vậy đi tới núi Thần Trì đi.
Những năm này đại lừa dối thường xuyên lui tới xung quanh Thánh sơn, nơi xa nhất hắn tới được là núi Thần Trì.
Cái tên này không phải được đặt sau tai biến mà vì trong núi có một thạch bích bị ai đó khắc lên hai chữ Thần Trì.
Dựa theo cái tên này, hẳn trong núi có một cái đầm mới đúng.
Thế nhưng đại lừa đối tới nơi này hai chuyến lại chưa từng thấy cái đầm kia.
Ngược lại trong núi luôn có sương mù bay, không khí cực kỳ ẩm ướt.
Năm trước đại lừa dối từng tới Thần Trì ở bốn ngày, kết quả ba ngày trong đó núi toàn là sương mù.
Đại lừa dối nói:
– Nếu muốn đi qua Thần Trì mà không bị lạc đường thì phải đi thật gần ta.
Bằng không sương mù sẽ khiến các ngươi mất phương hướng, bị lạc lại phía sau đấy.
Một người đứng bên cạnh hỏi:
– Chẳng lẽ sẽ bị nhốt trong đó vĩnh viễn không ra được?
– Sẽ không….
Đại lừa dối nói:
– Sương mù trong Thần Trì sẽ có lúc tản được.
Lúc trước ta từng lạc đường trên núi tận 3 ngày, ngày thứ 4 sương mù tản ra ta mới rời khỏi được.
Cho nên nếu bị lạc cũng đừng đi loạn, đợi sương mù tản đi thì tự tìm đường mà quay về.
Đại lừa dối nói rất đúng trọng tâm, hắn cùng những người ở đây không có thù hận gì, không tới mức sẽ khiến đối phương bị hại trong núi.
Vì thế nếu cần vẫn sẽ nhắc nhở một hai.
Lúc này, Trình Vũ nói:
– Chúng ta cầm dây thừng cột lên cổ tay từng người, nối với nhau thì không sợ bị lạc nữa.
Ý của Trình Vũ là, muốn đem dây thừng cột mọi người lại.
– Cách tốt…
La Lam nói:
– Ta đứng thứ hai!
Chu Kỳ nói:
– Ta thứ ba!
Không chờ Nhâm Tiểu Túc kịp lên tiếng, Trình Vũ đã hô:
– Ta thứ tư!
Trình Vũ vội thế này là sợ La Lam và Nhâm Tiểu Túc đều đứng trước đội ngũ, vạn nhất khi tiến vào nơi nhiều sương mù, đám La Lam có âm mưu gì đó mà chặt đứt dây thừng thì khả năng những người phía sau sẽ bị lạc.
Cho nên Trình Vũ mới muốn đứng giữa La Lam và Nhâm Tiểu Túc, phòng ngừa La Lam giở trò.
La Lam cười như không cười nhìn Trình Vũ, hai bên đều là người hiểu chuyện, La Lam tất nhiên nhìn ra tâm tư của Trình Vũ.
Cuối cùng, đội ngũ xếp theo thứ tự là đại lừa dối đi trước, Chu Kỳ thứ hai, ở giữa La Lam và Nhâm Tiểu Túc là Trình Vũ cùng nhóm trợ lý của hắn.
Vương Uẩn tò mò hỏi đại lừa dối:
– Trừ đường này ra còn đường khác để đi không?
Đại lừa dối nhìn hắn một cái:
– Chỉ có người bình thường mới không dám đi đường này thôi.
Chỉ có đường mà Hỏa Chủng không dám đi mới có thể đột phá trạm gác tiến vào Thánh sơn.
Chung quy Hỏa Chủng cũng chẳng phải loại lương thiện gì.
Vương Uẩn cười cười:
– Ta chỉ hỏi một chút thôi.
Điều khiến Vương Uẩn lo lắng chủ yếu là nếu hắn theo đại lừa dối lên núi thì viện quân của hắn là cách nào vượt qua Thần Trì đây?
Trước đó Vương Uẩn không hề biết tình huống tại Thần Trì, hắn cũng chẳng phải toàn năng gì.
Phải biết, nếu mọi người biết cách đi qua Thần Trì cũng chẳng chả nhiều tiền thuê đại lừa dối.
Nghĩ ngơi nửa ngày, Vương Uẩn quyết định đi phía sau cùng đội ngũ.
Dùng bánh bích quy chà xát thành mảnh vụn vẩy xuống đất nhằm chỉ đường cho viện quân sau lưng.
Tuy điều này sẽ khiến hắn chịu đói sau khi vào Thánh sơn nhưng có viện quân sau lưng thì sợ giề, cùng lắm ngả bài thôi!
Nghĩ tới đây, lúc Vương Uẩn thu dọn đồ đạc thì thừa dịp vẽ một ký tự đường thẳng lên gốc cây.
Ý của ký hiệu này là dựa theo dấu tích được để lại mà đi theo hắn.
Vương Uẩn nghĩ nghĩ rồi ngẩng đầu nhìn lên trời.
Hắn muốn nhìn xem nơi này có nhiều chim không.
Vụn bánh quy là thứ mà chim thích ăn nhất, vạn nhất bị chim ăn hết thì không tốt lắm.
Lúc này, Vương Uẩn đột nhiên phát hiện từ khi hắn tiến vào phạm vi núi Ngũ Trại thì chẳng thấy con chim nào cả.
Vương Uẩn bình tĩnh nghe âm thanh xung quanh, một chút động tĩnh cũng chẳng có.
Chẳng lẽ nơi này không có chim.
Dù hiện tại đã vào đông nhưng không phải loài chim nào cũng bay về phương nam tránh rét.
Một mảnh rừng lớn ít người lui tới chẳng phải là nơi sinh sống tốt như cho chim chóc à?
Chương 697: Trong Làn Sương Quỷ Dị
Lúc họ tới chân núi Thần Trì đã là ngày thứ tư từ khi xuất phát.
Vì sự quỷ dị của ngọn núi này mà tối hôm trước mọi người đã nghỉ ngươi thật tốt.
Bấy giờ, quái vật không xuất hiện nữa.
Dường như lão Hứa đã khiến nó cảm nhận được nguy hiểm nên tạm thời bỏ qua đám người này.
Nhưng Nhâm Tiểu Túc cảm thấy hẳn đối phương vẫn sẽ tới nữa.
Suy nghĩ kỹ sẽ thấy, nếu có người giết vật nuôi của Nhâm Tiểu Túc thì hắn nhất định cũng sẽ báo thù.
Bất quá Nhâm Tiểu Túc nghĩ lại, căn bản hắn không có khả năng sẽ nuôi sủng vật, nếu có cũng nuôi để thịt thôi.
Lúc Nhan Lục Nguyên còn bé từng hỏi Nhâm Tiểu Túc có sợ rắn không.
Nhâm Tiểu Túc nói sợ, không sợ mới lạ.
Khi đó Nhâm Tiểu Túc thích nhất màu đông, vì bắt rắn không gặp nguy hiểm.
Quả nhiên núi Thần Trì kỳ quái y như những gì đại lừa dối nói.
Cả ngọn núi như được bao phủ trong mây mù, phảng phất lạc vào một thế giới khác.
Mãi tới lúc này, Trình Vũ mới xác nhận, ít nhất đại lừa dối từng thật sự đi tới Thánh sơn.
Phải biết, trong Chợ đêm có không ít người thích lừa gạt hãm hại người khác, không quan tâm bản thân có làm được không, dù sao chỉ cần kiếm được tiền họ đều sẽ nhận nhiệm vụ.
Trước khi lên núi, Trình Vũ lấy một bó dây thừng 200m ra rồi lần lượt cột vào tay mọi người.
Ban đầu, mọi người còn lo thế này có ảnh hưởng tới hành động không.
Về sau mới phát hiện kỳ thật cũng không quá vướng bận nên mới yên lòng.
Trình Vũ cười nói:
– Mỗi người cách như chừng hai ba thước dây thừng.
Khoảng cách này đủ để các ngươi hành động nếu gặp phải nguy hiểm, không bị ảnh hưởng bởi người khác.
Nếu cần vẫn có thể tháo dây ra.
Mọi người biểu thị đồng ý, mãi tới khi Nhâm Tiểu Túc đi tới, bắt đầu nhảy dây…
Lần này Nhâm Tiểu Túc không cần lấy dây thừng ra nữa mà trực tiếp cầm đoạn dây trên tay mình rồi để Dương Tiểu Cận quay dây cho hắn.
Sau khi lên núi, tầm nhìn bị sương mù bao phủ chỉ xa chừng 5 mét.
Trình Vũ đột nhiên cảm thấy dây thừng trên tay mình lay động nhiều lần, nhìn lại mới thấy chẳng biết từ lúc nào Nhâm Tiểu Túc đã bắt đầu nhảy dây…
Khi Nhâm Tiểu Túc nhảy dây, Dương Tiểu Cận quay dây thừng sẽ ảnh hưởng tới dây nối từ tay Nhâm Tiểu Túc tới Trình Vũ.
Điều này khiến Trình Vũ bỗng cảm giác kỳ lạ…
Thật là kỳ quái, hắn không muốn tham gia vào cái loại chuyện này đâu!
Trình Vũ hét lớn với Nhâm Tiểu Túc:
– Ở đây mà nhảy dây cái gì!
Núi Thần Trì tràn đầy sương mù, không biết lúc nào sẽ có chuyện nguy hiểm xảy ra.
Mọi người vốn đang khẩn trương lại có người nhảy dây, muốn quỷ dị bao nhiêu đều có.
Nhâm Tiểu Túc nghe Trình Vũ nói xong thì cau mày gào to:
– Ngươi rống cái gì thế.
Đường ngươi ngươi đi, ta nhảy thì liên quan gì tới ngươi.
Trình Vũ sắp hỏng mất rồi, con hàng này sau có thể trả lời như chuyện bình thường thế hả… Hơn nữa còn dám nhíu mày không vui nữa cơ…
Đổi lại là ngày thường, Trình Vũ chắc chắn sẽ đánh người.
Thế nhưng nghĩ tới đối phương là bắp chân của La Lam, khả năng cao hắn đánh không lại thì tâm tư mới bình ổn.
Ai lại có thể xem tên bệnh tâm thần này là bắp đùi để ôm chứ hả! Còn vị cô nương đằng sau kia nữa, ngươi còn quay dây cho hắn nhảy là sao!
Nhâm Tiểu Túc ngừng lại, thầm hỏi:
“Nhiệm vụ hoàn thành thế nào?”
“Cấp hoàn mỹ!”
Nhâm Tiểu Túc nhẹ nhàng thở phào.
Lúc trước hắn còn lo sương mù quá dày, những người khác không thấy rõ hắn nhảy dây sẽ ảnh hưởng tới cấp độ nhiệm vụ.
Đại lừa dối dẫn họ đi trong núi, lực chú ý của Trình Vũ một nửa đều đặt trên người đại lừa dối.
Hắn muốn nhìn thử xem rốt cục đối phương dựa vào cái gì có thể tự tin sẽ dẫn được đám người này rời khỏi núi
Đại lừa dối thầm nói:
– Quẹo trái 150 bước…
Trình Vũ yên lặng đếm bước chân, khi đếm tới 150 bước, hắn lại thấy đại lừa dối dừng lại trước một tảng đá rồi nói:
– Quẹo phải 370 bước….
Trình Vũ kinh ngạc phát hiện đối phương lại dựa vào cách ngu ngốc này để làm dấu mốc mà rời khỏi núi.
Đừng nói nếu phải bước 100.000 bước thì tên này cũng nhớ kỹ chứ?
Vào lúc này, đội ngũ phía sau đột nhiên dừng lại.
Trình Vũ lớn tiếng hỏi:
– Phía sau sao thế? Sao lại dừng lại?
Âm thanh chỉ truyền được tới giữa đội ngũ, có người đáp:
– Chúng ta không nhìn được tình huống thế nào, không biết vì sao dừng lại nữa.
Cả bọn không ai nói gì, chờ đợi người phía sau cùng đáp lời.
Nhưng chờ mãi chỉ có sự yên lặng, bỗng dưng Nhâm Tiểu Túc nghe được tiếng vang rậm rạp kỳ quái truyền tới.
Thanh âm kia cứ như có khớp xương gõ lên mặt đất hoặc tiếng di chuyển của một ít côn trùng.
“Chẳng lẽ là bọ mặt người?”
Nhâm Tiểu Túc thầm nghĩ chẳng lành.
Âm thanh này rất giống lần trước họ gặp phải bọ mặt người.
Hơn nữa cả hai nơi đều là vùng đất thánh thần trong truyền thuyết.
Đột nhiên, một tiếng hét thảm vang lên.
Cùng lúc đó, La Lam, Chu Kỳ, Nhâm Tiểu Túc, Trình Vũ, Tống Kiều đều nhìn về hướng vừa rồi.
Thế nhưng sương mù quá lớn, mọi người không thể nhìn thấy rõ đến cùng là chuyện gì đã xảy ra.
Thế nhưng ai cũng cảm giác được dây thừng trong sương mù ngày càng căng chặt, hơn nữa còn kịch liệt lay động, cứ như một đám người đang không ngừng vùng vẫy.
Dần dà, sợi dây rơi xuống thành một đường thẳng.
Dây thừng được nối phía sau Dương Tiểu Cận và Tống Kiều bỗng dưng căng chặt, tựa như một người đang bị lôi kéo mà Dương Tiểu Cận cũng sắp bị kéo theo.
Nhâm Tiểu Túc quyết định vọt tới thật nhanh, dùng chủy thủ chặt đứt dây thừng.
Ngay sau đó, dây thừng đã đứt thoáng cái bị kéo ra đằng sau.
Nhâm Tiểu Túc nhanh chóng cởi bỏ dây thừng cho Dương Tiểu Cận, chặt chẽ bảo vệ nàng sau lưng.
Mà La Lam và Chu Kỳ đã sớm cưỡi dây thừng, như mèo con núp sau lưng Nhâm Tiểu Túc.
Giờ khắc này, rốt cục Trình Vũ cũng xác định được La Lam dám ngủ thoải mái là vì hắn gặp được Nhâm Tiểu Túc.
Phản ứng đầu tiên của một người khi gặp nguy hiểm tuyệt đối không sai!
Đám Nhâm Tiểu Túc lẳng lặng đứng tại chỗ.
Trong làn sương trắng thỉnh thoảng truyền tới tiếng kêu gào đau đớn cùng với bóng mờ thấp thoáng ẩn hiện phía sau.
– Có siêu phàm giả đang chiến đấu…
Trình Vũ nói.
Nhưng mười người còn dư lại này chẳng ai muốn đi cứu viện cả.
Vốn mọi người đều có mục đích riêng mà nhập hội.
Bây giờ ai muốn đâm đầu vào nguy hiểm để cứu người khác chứ?
Chỉ có Tống Kiều là tương đối gấp gáp, vì người bị lôi vào màn sương có trợ thủ của hắn!
Chương 698: Nhện Khổng Lồ
– Có cứu người không?
Tống Kiều có chút vô lực hỏi.
Kết quả giống như hắn nghĩ, không ai trả lời cả.
Lúc này, người bên cạnh hắn chỉ còn là đại lừa dối, Nhâm Tiểu Túc, Dương Tiểu Cận, La Lam, Chu Kỳ, Trình Vũ và năm trợ thủ của Trình Vũ.
Ai ở đây cũng chẳng có tí nhiệt tình nào.
Tuy Tống Kiều và Trình Vũ đều là người của An Kinh tự nhưng nếu Tống Kiều gặp chuyện không may thì chưa chắc Trình Vũ sẽ ra tay cứu chứ đừng nói gì cứu trợ thủ của Tống Kiều.
– Rốt cục đây là thứ gì vậy?
Đại lừa dối thấp giọng hơi:
– Mấy lần trước ta đâu gặp nó!
Trình Vũ tin lời đại lừa dối.
Chung quy quái vật trong rừng cũng đâu biết suy nghĩ, nếu đại lừa dối từng tới đây thì hẳn đã sớm chết rồi.
– Chúng ta làm sao bây giờ? Chạy hả?
La Lam đứng sau lưng Nhâm Tiểu Túc hỏi.
Trình Vũ quay đầu lại thì thấy La Lam căn bản như không nhìn thấy ai khác mà chỉ nhìn mỗi mình Nhâm Tiểu Túc.
Lúc này, dường như đám quái vật kia đã bị những siêu phàm giả kia ngăn lại, đây là thời cơ tốt cho họ chạy trốn.
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh nói:
– Trước chúng ta không nên vọng động.
Sương mù ở đây quá dày.
Thay vì chạy ẩu thì chẳng bằng quan sát một lát.
Nhân số chúng ta không ít, siêu phàm giả trong đội cũng kha khá, chưa chắc đánh không lại quái vật trong sương mù.
Vừa dứt lời, Tống Kiều đột nhiên kinh dị phát hiện một bóng người lóe lên trong sương mù.
Thế nhưng không phải chạy khỏi chiến trường mà ngược lại từ phía bọn họ vọt tới chiến trường!
Người kia là ai?
Tống Kiều nhìn thân ảnh đối phương, hoàn toàn không nhớ trong đột có ai mặc đồ như thế cả.
– Là mặt nạ bạc!
Trình Vũ hoảng sợ nói:
– Sao hắn lại xuất hiện ở đây.
Xem ra người chiến đấu với quái vật trong rừng hôm trước chính là hắn.
Thật sự là hắn!
Tống Kiều kinh nghi bất định:
– Ngươi xác định không nhìn lầm?
– Nhất định không sai, quần áo hắn mặc y như lần trước ta thấy…
Trình Vũ nói:
– Cũng không biết vì sao hắn chỉ mặc mỗi một bộ đồ.
Nhâm Tiểu Túc cạn lời nhìn Trình Vũ một cái.
Trong lòng thầm nhủ sự chú ý của con hàng này quá không bình thường rồi.
Căn bản hắn không cần đổi y phục cho lão Hứa làm gì, trang phục này giống như đồng phục chiến đấu của lão Hứa vậy.
Lão Hứa vốn dùng để gánh nồi, Nhâm Tiểu Túc chỉ sợ người khác không nhận ra lão Hứa thôi.
Vừa rồi La Lam đề nghị muốn đi nhưng Nhâm Tiểu Túc quyết định ở lại cũng vì lão Hứa đang trên đường về.
Mặc kệ quái vật kia là gì cũng phải liếc nhìn một cái, nếu nguy hiểm quá thì bỏ chạy thôi.
Sau này nguy hiểm còn nhiều, nếu sợ hắn cũng chẳng đi tới Thánh sơn rồi.
Muốn sống sót ở Thánh sơn thì phải biết rõ nơi này có gì.
Hơn nữa, trong đội phải có nhiều siêu phàm giả thì vào tới Thánh sơn, Nhâm Tiểu Túc mới có thể đục nước béo cò.
Nếu những người này đều chết ở đây thì tương lai ai sẽ yểm trợ hắn?
Ít nhất Nhâm Tiểu Túc sẽ không để những người này chết dễ như thế, có muốn chết cũng phải Thánh sơn rồi hãy chết chứ.
Dù hắn không cách nào đánh lùi quái vật thì đại khái cũng có thể dùng lão Hứa hấp dẫn hỏa lực, giúp họ rút lui.
Bất quá là Nhâm Tiểu Túc lo lắng quá mà thôi, sau khi lão Hứa nhập trận.
Những đồng đội kia cũng chẳng bị thương nặng gì, các siêu phàm giả còn lại cùng nhau chèo chống đánh nhau với quái vật.
Bấy giờ, tiếng gió vang lên, Nhâm Tiểu Túc khống chế lão Hứa quay lại chiến trường không khỏi sửng sốt.
Từ trong màn sương trắng, một con nhện khổng lồ cao chừng nửa người, toàn thân là lông tơ xuất hiện.
Nhện này rất ít nhìn thấy tại Trung Nguyên, Nhâm Tiểu Túc nhớ tới hắn từng đọc một cuốn sách, trong đó nói đây là giống loài sống từ trước tai biến.
Nhện khổng lồ?
Trong sách nói, những giống loài săn mồi như chim, ếch xanh, thằn lằn rất kinh khủng.
Chỉ là nhện vốn sống ở vùng nhiệt đới sao bây giờ lại xuất hiện tại đây?
Phải biết, hiện tại địa vị của họ đang ở nơi có khí hậu bắc ôn đới.
Tám phần mười việc này có quan hệ với Hỏa Chủng.
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy việc nhện xuất hiện trên núi Thần Trì không đơn giản tí nào.
Khó trách sau khi lên núi, Nhâm Tiểu Túc bắt đầu phát hiện từ phạm vi núi Ngũ Trại đã bắt đầu ít thấy chim chóc.
Dù chim có biến dị cũng phải sợ thiên địch như nhện khổng lồ.
Ngày càng nhiều nhện khổng lồ xuất hiện.
Nhâm Tiểu Túc khống chế lão Hứa đánh tới trung tâm chiến trường.
Đám Trình Vũ đứng tại chỗ phòng bị.
Họ nghe được có người hô to nhện khổng lồ cùng tiếng hô mặt nạ bạc.
Sau khi lão Hứa tiến vào chiến trường thì tiếng kêu thảm thiết ngày càng ít hơn.
Dường như nhện khổng lồ cũng phát hiện ra sự lợi hại của lão Hứa nên dần buông tha cho những con mồi khác, bắt đầu vây công lão Hứa.
Điều này giúp những người khác có cơ hội thở dốc.
Nhâm Tiểu Túc nhíu mày, nhện khổng lồ phóng tơ buộc chặt con mồi.
Một hai con còn đỡ nhưng nếu nhiều hơn lão Hứa khó lòng thoát khỏi.
Nếu bị quá nhiều tơ nhện bao bọc, e rằng sức chiến đấu của lão Hứa sẽ giảm đi rất nhiều.
Nghĩ tới đây, Nhâm Tiểu Túc khống chế lão Hứa rút lựu đạn ra oanh tạc bốn phía.
Nhện khổng lồ có lợi hại hơn nữa cũng không chịu nổi uy lực của lựu đạn.
Đối mặt với sự lợi hại của lão Hứa, đàn nhện khổng lồ bất chợt rút lui!
– Vì sao ta cảm thấy mặt nạ bạc luôn đi theo chúng ta nhỉ…
Trình Vũ có phần nghi ngờ:
– Lúc trước ta nghĩ hắn tới để cướp vật thí nghiệm 01.
Nhưng hiện tại xem ra, đối phương càng giống tới đây để bảo vệ ai đó hơn.
Nói xong, Trình Vũ kinh nghi bất định nhìn đám La Lam, đối phương tới là để bảo vệ La Lam à? Hay là một người khác?
La Lam nhìn hắn một cái:
– Nhìn ta làm gì, nếu ta có được bảo tiêu như thế đã sớm đánh người An Kinh tự các ngươi dập mật rồi!
Trình Vũ nhất thời sa sầm mặt mày.
Ngài có cần nói thẳng như vậy không?
Trên thực tế, La Lam cũng chẳng biết sự tồn tại của lão Hứa.
Lúc trước nghe nói mặt nạ bạc và tay súng bắn tỉa chặn giết Hỏa Chủng.
Khi ấy hắn còn tưởng đó là Nhâm Tiểu Túc, nhưng bây giờ Nhâm Tiểu Túc đang ở bên cạnh hắn, hẳn Nhâm Tiểu Túc không phải là mặt nạ bạc rồi.
Trình Vũ nhớ lại, khi mặt nạ bạc xuất hiện ở hàng rào 74, 73, Lạc thành thì dường như La Lam cũng có mặt ở đó.
Ngược lại, Nhâm Tiểu Túc hắn nghi là bắp chân của La Lam nay chẳng có bất kỳ hành động gì.
Trình Vũ cảm thấy Nhâm Tiểu Túc có lợi hại hơn nữa cũng không bằng mặt nạ bạc.
Nếu mặt nạ bạc vẫn luôn bảo vệ xung quanh đột ngũ hẳn cũng là một loại trợ giúp cho họ.
Trong đội ngũ cần có lực lượng cân đối, tranh thực lực một nhóm người quá mạnh, áp đảo quyết định của số đông.
Trình Vũ đang tính nói gì đó thì sửng sốt:
– Sao ít vậy? Cô nương, bạn trai cô đâu?
Chẳng biết từ lúc nào, trong lúc họ nói chuyện thì Nhâm Tiểu Túc đã đi vào làn sương mù.
Dương Tiểu Cận không đáp lời Trình Vũ nhưng đối phương không tính buông tha:
– Ngươi biết hắn đi đâu không?
Dương Tiểu Cận nghiêm túc nói:
– Chắc đi nhảy dây rồi.
Trình Vũ:
– ???
Không biết vì sao, Trình Vũ cảm thấy câu trả lời này tuy rất hoang đường nhưng lại có phần hợp lý…
Chương 699: Quái Vật Trong Núi
Đương nhiên Dương Tiểu Cận biết Nhâm Tiểu Túc đi đâu nhưng nàng không tính nói cho Trình Vũ biết.
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc đang đi phía sau lão Hứa.
Mà lão Hứa không ngừng đuổi theo nhện khổng lồ.
Dần dà, Nhâm Tiểu Túc phát hiện sương mù phía trước hắn ngày càng nhạt.
Khi tới một khe núi nhỏ thì tầm nhìn đã bắt đầu rõ ràng hơn.
Vừa rồi Nhâm Tiểu Túc phát hiện chuyện này rất kỳ quái.
Rõ ràng có nhiều người trong đội ngũ bị nhện khổng lồ tập kích nhưng hắn không thấy có thi thể và máu trên mặt đất.
Việc này đúng là trái với lẽ thường.
Vì thế, khả năng cao đám nhện này là Hỏa Chủng cố ý đưa tới Thần Trì.
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy, e rằng phía sau đám quái vật này còn có bí mật gì đó.
Đương nhiên, nếu nguy hiểm quá hắn sẽ lập tức quay về dẫn đám Dương Tiểu Cận và La Lam rời khỏi đây.
Nhâm Tiểu Túc cẩn thận di chuyển trong khe núi.
Thạch bích hai bên khe núi đen sì.
Thế nhưng cảnh tượng này rất giống hẻm núi tại Cảnh sơn kia, nhìn về phía trước có thể thấy được ánh sáng rọi vào khe hở.
Ngẩng đầu lên, Nhâm Tiểu Túc thấy vô số tơ nhện màu trắng được giăng khắp nơi.
Trông chẳng khác nào một cái kén tằm to lớn.
Nhâm Tiểu Túc di chuyển cẩn thận không để phát ra tiếng vang.
Lão Hứa đi phía trước cách đó không xa.
Cự ly tuy rất gần nhưng cũng rất nguy hiểm
Hơn nữa, lão Hứa thấy được đám nhện khổng lồ kia đang treo người vừa bắt được lên vách núi bằng tơ.
Tơ nhện che phủ hết hình dáng người bên trong, họ bị tơ nhện trói buộc mà chẳng chút dãy dụa hay phản kháng, chẳng khác nào người đã chết.
Nhâm Tiểu Túc cẩn thận đánh giá “kén tằm”.
Hẳn đây là cách dự trữ đồ ăn của đám nhện khổng lồ này?
Cho nên, vừa rồi không thấy thi thể và máu là do nhện kéo con mồi về sào huyệt đợi ăn từ từ.
Lão Hứa đi trong hẻm núi với thạch bích hai bên, bóng tối che phủ không thấy được nơi này thông đi đâu.
Cũng không biết những người bị đám nhện này bắt còn sống chăng.
Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng muốn mạo hiểm tính mạng để cứu họ.
Vừa rồi hắn đến sơ, số nhện có tại đây ít nhất cũng có chừng trăm con.
Động vật hoang dã đều có thói quen tích trữ đồ ăn.
Xem ra đám nhện này cũng chẳng khác so với những loài động vật khác.
Nếu hắn cứu người, chỉ sợ đối phương sẽ xem hắn là kẻ thù đoạt thức ăn.
Như thế sẽ rất phiền.
Nhện nhiều như thế, Nhâm Tiểu Túc cũng chỉ có thể quay đầu chạy trốn.
Nhưng khi Nhâm Tiểu Túc chuẩn bị rời đi, hắn lại thông qua lão Hứa thấy được cuối khe núi có ánh đèn cường quang rọi tới.
Nhâm Tiểu Túc ngây ngẩn cả người.
Người đối diện là ai mà tới nơi này, vào lúc này?
Ánh đèn cười quang chiếu lên thạch bích khiến đám nhện khổng lồ náo động.
Lại nghe có người nói trong khe núi tối tăm:
– Xem ra lại có con mồi rồi, không biết có phải siêu phàm giả không.
Tên còn lại phàn nàn:
– Siêu phàm giả làm gì dễ tìm như vậy, phía trên đúng là ép người mà.
– Nghe nói có một đoàn người vừa tới núi Ngũ Trại, có lẽ hôm nay sẽ có thu hoạch.
Nhâm Tiểu Túc lẳng lặng nghe đối phương nói chuyện.
Rõ ràng đây là người của Hỏa Chủng.
Chỉ sợ đám nhện này cũng được đối phương nuôi dưỡng, chuyên môn đi săn cho họ.
Lúc trước, Nhâm Tiểu Túc từng nghi ngờ.
An Kinh tự tuyên bố chặn giết Hỏa Chủng, sau đó tập hợp người tới Thánh sơn sao không thấy Hỏa Chủng pahnr kích, cản họ tới?
Hiện tại Nhâm Tiểu Túc đã có suy đoán mơ hồ.
Có lẽ Hỏa Chủng cũng mượn cơ hội này để thu thập gen của siêu phàm giả!
Bên ngoài Thánh sơn, Hỏa Chủng ra giá lớn để lùng bắt siêu phàm giả, hơn nữa còn không ngại hao binh tổn tướng để làm điều này.
Nhưng Thánh sơn lại là sân nhà của Hỏa Chủng!
Lúc ở hàng rào 73, An Kinh tự và Hỏa Chủng tính kế lẫn nhau.
Mưu kế hai bên không thấp, thậm chí Hỏa Chủng còn lợi dụng việc cho nổ đường hầm mà tiêu diệt rất nhiều cao thủ của An Kinh tự đó.
Lần này, Hỏa Chủng dùng kế sách phản chế để thu thập siêu phàm giả của An Kinh tự cũng là hợp tình hợp lý thôi.
Thế nhưng hắn không rõ, nhện khổng lồ làm cách nào mà truyền đạt thông tin cùng con người.
Năm người này dựa vào cái gì để vào đây đoạt thức ăn của chúng?
Nhâm Tiểu Túc và lão Hứa lẳng lặng chờ đợi, muốn đứng ngoài quan sát đối phương sẽ làm gì.
Nhện khổng lồ như cảm nhận được uy hiếp từ ánh đèn cường quang nên nhao nhao bò về phía người của Hỏa Chủng.
Đám nhện tràn đầy lông tơ, nhiều vô số kể khiến Nhâm Tiểu Túc có phần ớn lạnh.
Đột nhiên, hắn thông qua lão Hứa thấy được người của Hỏa Chủng lấy được một cái hộp màu đen từ trong balo.
Một âm thanh chói tai vang lên trong khe núi, đám nhện thấy thế thì không tấn công họ nữa mà nhao nhao chạy trốn vào trong động đá trên thạch bích, đảo mắt cái đã biến mất chẳng thấy đâu.
Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc, Hỏa Chủng có cách khắc chế đám nhện!
Âm thanh từ hộp đen không có tác dụng với con người nhưng nhện lại sợ hãi và bài xích.
Người của Hỏa Chủng cười nói:
– Hắc hắc, đám nhện này đúng là mau quên, không nghiên cứu xong gen của chúng thì sao thả chúng đi được.
– Chớ nói nhảm, mau thu thập con mồi.
Người còn lại lên tiếng.
– Đợi đã, có người!
Mắt người này hẳn đã được cường hóa, dù trong ánh sáng lờ mờ và cách xa trăm mét nhưng vẫn thấy thân ảnh lão Hứa.
– Ai đó?
Thành viên Hỏa Chủng lạnh lùng nói.
Một tiếng xạo xạo vang lên, năm người rút bội đao đeo bên hông ra.
Nhâm Tiểu Túc tính rời đi ngay vì tin tức thu được đã khá nhiều rồi, không cần dây dưa cùng người của Hỏa Chủng nữa.
Lỡ đám nhện kia phát điên chui ra thì sao.
Nhưng khi hắn đang chuẩn bị rời đi thì âm thanh cung điện vang lên…
Nhâm Tiểu Túc đen mặt, sớm không lên tiếng, muộn không lên tiếng lại lên tiếng ngay đúng lúc này.
Người của Hỏa Chủng từng bước áp sát, họ dùng chiến thuật phòng thủ, khi truy sát sẽ chuyển sang đội hình cách quạt.
Nhưng đi còn chưa được hai bước thì âm thanh kỳ quái vang lên…
Ngay sau đó, họ thấy Nhâm Tiểu Túc vừa nhảy dây vừa hát nhạc thiếu nhi tiến tới gần:
– Đưa cho ta một cặp mái chèo… con thuyền đẩy sóng ra khơi…
Năm người Hỏa Chủng đang tính tiến lên nhưng hình ảnh trước mắt khiến họ kinh hãi lùi về sau.
Nhất thời không biết bản thân đang đụng phải thứ gì.
– Cái quái gì vậy!
– Đừng nói là quái thai mà đám người trên núi đó nghiên cứu ra nha!
Những người này không sợ khi tiến vào sào huyệt của nhện nhưng khi thấy một người kỳ quá vừa nhảy dây vừa hát nhạc thiếu nhi thì có phần sợ hãi!
Chương 700: Mê Cục Của Người Quyền Mưu
Trong hoàn cảnh tăm tối tại nơi quỷ dị thế này, đột nhiên có một người vừa nhảy vừa hát xuất hiện thật khó lòng lý giải được.
Không trách người của Hỏa Chủng sợ như thế, đổi lại là người khác cũng sẽ sợ hãi mà thôi, không khí lúc này thật sự rất quái gỡ.
Nhâm Tiểu Túc nhìn thành viên Hỏa Chủng, vừa nhảy dây vừa nói:
– Các ngươi đợi lát chút, ta nhảy xong rồi tính tiếp.
Thành viên Hỏa Chủng như lâm vào đại dịch nhưng thật sự nghe không hiểu đến cùng Nhâm Tiểu Túc có ý gì.
Một người nói:
– Rốt cuộc ngươi là ai, sao lại ở đây.
Chúng ta là thành viên Lăng Thần.
Nếu ngươi tới từ trong núi thì hẳn là bằng hữu của chúng ta…
Lúc trước từng có thành viên Hỏa Chủng từng bị quái vật trên núi tàn sát.
Đây cũng chẳng phải chuyện hiếm lạ gì nên khi tới đây họ cũng sợ đụng phải quái vật không phân biệt được địch ta.
Kết quả, lúc này Nhâm Tiểu Túc im lặng một lúc rồi thở dài:
– Khoan hãy nói, để ta tập trung nhảy xong đã, nếu không ta sẽ giết người đấy.
Lần này hắn phải nhảy 200 lần, người của Hỏa Chủng tới nói chuyện khiến hắn quên mất mình vừa đếm tới bao nhiêu.
Chỉ có thể lần nữa đếm lại, tránh để nhiệm vụ không hoàn thành.
Người của Hỏa Chủng nháy mắt câm như hến.
Họ chỉ tới đây thu thập con mồi của nhện khổng lồ thôi.
Tuy từng được huấn luyện qua nhưng chẳng khác nào tạp dịch trong núi.
Lỡ mà đụng phải quái vật trong truyền thuyết thì chẳng có tí dũng khí phản kháng nào cả.
Bấy giờ, họ đã khẳng định thiếu niên trước mắt là quái thai được nghiên cứu thành.
Bên ngoài nhìn như người bình thường nhưng thật chất lại khác…
Nếu lời này để Trình Vũ nghe được, e rằng hắn sẽ kích động tới bắt tay năm người Hỏa Chủng…
Hơn 10 giây sau, lúc này Nhâm Tiểu Túc mới dừng lại.
Hắn phát hiện thành viên Hỏa Chủng đã buông đao trên tay xuống.
Đây là hành động quy phục trong tiềm thức, không chống cự nữa.
Nhâm Tiểu Túc im lặng một lát rồi hỏi:
– Rốt cục cái hộp đen kia của các ngươi là gì?
– Đây là bán ao âm thanh, được nghiên cứu nhắm vào nhện khổng lồ.
Hơn nữa đám nhện rất sợ âm thanh này.
Nghe thấy sẽ bỏ chạy ngay…
Một thành viên Hỏa Chủng giải thích.
– Đám nhện này được thả tới đây từ khi nào?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
– Năm ngoái.
– Này là để nhắm vào người ngoài à…
Nhâm Tiểu Túc giải bộ là người cùng phe với đối phương:
– Nhằm vào An Kinh tự?
– Này thì chúng ta không rõ lắm.
Thông tin thành viên T3 chúng ta biết được rất ít.
Không bằng ngài quay về núi hỏi những quản lý trong đó xem…
Thành viên Hỏa Chủng nói:
– Một tháng trước phía trên nói với chúng ta mỗi ba ngày tới xem một lần, sẽ có rất nhiều người tự dâng mình tới cửa.
Không riêng gì nhện khổng lồ ở đây mà những nơi khác cũng vậy.
Chỉ là T3 chúng ta là nhóm người ở gần Thần Trì nhất mà thôi.
Nhâm Tiểu Túc nhíu mày.
Mấy tháng trước Hỏa Chủng đã biết sẽ có người tới cửa.
Điều này nói lên, kỳ thật kế hoạch của An Kinh tự như cố tình hỗ trợ cho Hỏa Chủng.
Suy đoán của hắn không sai, Hỏa Chủng rất hy vọng siêu phàm giả tự chui đầu vào lưới!
Vì thế, An Kinh tự và Hỏa Chủng tự bẫy nhau, nhìn như cả hai tổ chức đều tổn thất nhưng lớn nhất vẫn là đám tập đoàn cố tình châm ngòi thổi lửa kia.
Lần này bị bắt tới ổ nhện chẳng phải đều là người của tập đoàn à…
Bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc nghĩ tới, nếu mục tiêu của Vương thị là Trung Nguyên, thậm chí là Tây nam và Tây bắc hay liên minh hàng rào thì hẳn An Kinh tự và Vương thị đã hợp thành quan hệ hợp tác.
Mục đích của lần hành động này không phải dụ cao thủ tập đoàn tới mà giúp Vương thị diệt trừ uy hiếp tiềm ẩn chăng?
Không thể không nói, tâm tư đám người quyền mưu này thật sự rất phức tạp.
Nhâm Tiểu Túc không phải người “trong nghề”, so ra vẫn kém hơn người khác rất nhiều.
Trên thực tế, mặc kệ người nào, một khi bước vào vũng nước đục này thì bất kỳ việc gì họ làm đều có mục đích.
Nhâm Tiểu Túc mặc cảm.
Lúc này, thành viên Hỏa Chủng đột nhiên hỏi:
– Ngài là người của phòng thí nghiệm nào?
Nhâm Tiểu Túc vì để bảo đảm ngụy trang nên đáp:
– Số 1.
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc phát hiện, sau khi hắn nói xong thì sắc mặt đám người này lập tức thay đổi.
Một thành viên Hỏa Chủng lần nữa giơ đao lên:
– Trên núi của có phòng thí nghiệm số 2 và 7, ở đâu ra số 1!
Nhâm Tiểu Túc sửng sốt một chút:
– Phòng thí nghiệm số 1 ở đâu?
– Đã bị hủy từ sau tai biến rồi.
Người của Hỏa Chủng cười lạnh.
Vừa rồi Nhâm Tiểu Túc hỏi quá nhiều vấn đề mà nếu là đám quái vật trên núi thì chắc chắn phải biết rõ mới đúng.
Khi nãy mọi người bị hành động quỷ dị của Nhâm Tiểu Túc mê hoặc.
Hiện tại họ mới kịp phản ứng, Nhâm Tiểu Túc căn bản không phải đám quái thai của phòng thí nghiệm.
Trừ việc vừa nhảy dây vừa hát ra thì những chỗ khác y như người bình thường.
Đây là người từ bên ngoài vào Thần Trì!
Nói xong, người của Hỏa Chủng chậm rãi bao vây Nhâm Tiểu Túc, sau đó bị Nhâm Tiểu Túc giết chết…
– Người thông minh không sống lâu được…
Nhâm Tiểu Túc nhìn thi thể năm người cảm khái.
Bất quá cũng chẳng biết năm người này lấy dũng khí từ đâu mà dám vây giết hắn.
Dù là người của Hoàng Hôn cũng chưa làm được.
Người của đội Bình Minh thì nói không chừng còn có chút hy vọng.
Nhâm Tiểu Túc quay đầu nhìn 10 kén tơ được treo trên vách đá.
Hắn khống chế lão Hứa rời đi, giơ tay chặt mấy cái kém đó, cứu đám người kia ra.
Sau khi cắt kén xong, Nhâm Tiểu Túc phát hiện đám người này vẫn còn sống, sắc mặt cũng chẳng có gì thay đổi, hẳn là vẫn cứu được.
Nhâm Tiểu Túc nhớ rõ, đám nhện này có độc.
Bất quá chúng sẽ đợi con mồi tử vong rồi mới tiêm chất độc khiến con mồi mềm đi.
Hiện tại vẫn chưa tới một bước kia.
Nhâm Tiểu Túc dùng dây thừng buộc mấy cái kéo lại rồi một đường kéo đi.
Trong tay cầm cái hộp đen để tránh đám nhện truy sát.
Lúc về, Nhâm Tiểu Túc không tự kéo đám người mà đưa cho lão Hứa giao cho Trình Vũ sau đó lão Hứa biến mất trong màn sương trắng.
Trình Vũ nhìn bóng lưng mặt nạ bạc rời đi, thầm nghĩ bản thân còn chưa kịp chào hỏi mà đối phương đã rời đi rồi.
Hình tượng mặt nạ bạc thần bí mà cường đại không hề phai mờ trong mắt Trình Vũ.
Đôi khi hắn cảm khái, sao mà siêu phàm giả so với siêu phàm giả lại chênh lệch thế chứ.
Hắn đứng ở đây chẳng dám động đậy, đối phương đuổi theo nhện về sào huyệt còn cứu những người khác về nữa.
Mãi tới khi người được cứu dần tỉnh lại, Nhâm Tiểu Túc mới chậm rãi trở về.
Trình Vũ tức giận hỏi:
– Ngươi đi đâu đó?
– Đi nhảy dây.
Nhâm Tiểu Túc khí khái hùng hồn trả lời.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










