[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
Tập 60 : Khách Không Mời Mà Đến (c591-c600)
❮ sautiếp ❯Chương 591: Khách Không Mời Mà Đến
Sau nhiều ngày, rốt cục Nhâm Tiểu Túc cũng quay lại hàng rào 61.
Hắn không biết trên Thảo Nguyên đang có chuyện gì xảy ra.
Ở nơi man hoang đó đang có một thế lực đang yên lặng quật khởi.
Sau khi về tới hàng rào 61, việc đầu tiên Nhâm Tiểu Túc làm là xem thử có tên trộm nào bị khoai tây xạ thủ bắn chết không.
Kết quả lần này lại cực kỳ sạch sẽ, không có ai cả.
Xem ra lưu dân trong thị trấn đã thông minh hơn, biết nhà này không thể vào nên dứt khoát không tới.
Việc này ngược lại khiến Nhâm Tiểu Túc có phần khó lòng thích ứng.
Trong hậu viện bỗng có một nhành hoa dại, Nhâm Tiểu Túc lập tức hiểu đây là ám hiệu của Tiểu Lộc gửi cho hắn.
Lúc trước họ từng ước định qua, nếu nữ nhân đội mũ lưỡi trai màu đen đi rồi thì Tiểu Lộc sẽ dùng một nhành hoa nhắc nhở hắn.
Nhâm Tiểu Túc nhẹ nhàng thở ra.
Cuối cùng nữ nhân kia cũng đã rời khỏi.
Chẳng biết vì sao, nữ nhân ngồi trong quán rượu kia khiến Nhâm Tiểu Túc cảm nhận được một loại áp bách khó hiểu.
Chu Nghênh Tuyết đi vào sân nhỏ, nhanh chóng nhúng ướt khăn, bắt đầu dọn dẹp bụi bặm bám trong nhà.
Nhâm Tiểu Túc nhướng mày:
– Sao tự nhiên ngươi trở nên chăm chỉ thế?
– Lão gia, ngươi rời đi đã bao lâu rồi.
Lâu lắm rồi đối.
Tối ngủ ở đây, toàn thân ta sẽ ngứa ngáy khó chịu lắm….
Chu Nghênh Tuyết nhíu mày.
– Ai bảo để ngươi ở đây?
Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc:
– Ngươi tự đi mua một căn nhà đi.
Nhà trong thị trấn không đắt tiền.
Nhà này của ta chỉ có một phòng, hai chúng ta ở chúng kiểu gì?
Trước kia vì điều kiện có hạn nên Nhâm Tiểu Túc và Chu Nghênh Tuyết mướn chung một phòng khách sạn.
Thế nhưng hiện tại Chu Nghênh Tuyết đã có tiền, Nhâm Tiểu Túc không muốn ngủ cùng một phòng với nàng ta.
Về sau truyền ra ngoài không dễ nghe, lỡ xảy ra hiểu lầm gì đó thì sao.
Chu Nghênh Tuyết hỏi:
– Căn nhà này lão gia mua bao nhiêu tiền?
– 30.000 đồng là mua được một căn nhà một phòng giống ta.
Nhâm Tiểu Túc nói.
Chu Nghênh Tuyết nghe giá là 30.000 đồng thì tính cách keo kiệt lại nổi lên:
– Lão gia, ta có thể ngủ dưới đất mà! Ta còn có thể giặt đồ, đấm chân cho ngươi!
Nháy mắt, mặt Nhâm Tiểu Túc đen ngòm:
– Ta đã chia tiền cho ngươi rồi.
Tốt xấu gì cũng cả triệu bạc, ngươi tiếc chi chút tiền này? Ngươi tự mua nhà ở đi, ta cũng không biết chúng ta ở đây bao lâu nữa.
– À…
Chu Nghênh Tuyết lưu luyến rời đi.
Rất nhanh, Nhâm Tiểu Túc chợt nghe tiếng kêu của Chu Nghênh Tuyết trong sân bên cạnh:
– Cái gì? 60.000 đồng? Sao giá phòng ở đây tăng nhanh thế.
Ngươi giỏi thì đi ăn cướp đi!
Chủ nhà bên cạnh nói:
– Đây là nhà tổ tiên truyền lại cho ta, ta lớn lên ở đây mà….
Vậy ngươi muốn mua bao nhiêu có thể trả giá mà.
Nói không chừng ta sẽ đồng ý đó.
Nhà bên cạnh cách nhà của Nhâm Tiểu Túc chừng năm sáu mét nên Nhâm Tiểu Túc nghe tiếng trò chuyện của hai người kia khá rõ ràng.
Kỳ thật chủ phòng cũng muốn bán cho nhanh.
Chuyện ma quái của nhà bên cạnh ảnh hưởng rất lớn tới hắn.
Chỉ là chủ nhà thấy bộ dáng Chu Nghênh Tuyết xinh đẹp nên muốn tăng giá cao hơn.
Hơn nữa cô gái có bề ngoài như Chu Nghênh Tuyết muốn mau nhà của hắn chắc chắn có dụng ý khác.
Nói không chừng qua mấy ngày nữa giá căn nhà này của hắn sẽ tăng cao thì sao?
Chu Nghênh Tuyết nghĩ nghĩ rồi nói:
– Là ngươi kêu ta trả giá đó nha.
Ba ngàn đồng!
Chủ nhà nóng nảy:
– Ba ngàn? Ngươi muốn giỡn mặt ta? Ít nhất cũng là 30.000 đồng!
Chu Nghênh Tuyết mở hai mắt nhìn:
– Vậy chẳng phải ta giỡn mặt ngươi gấp 10 lần rồi à? Không được, ta chỉ muốn giỡn mặt ngươi gấp 3 lần thôi!
Nhâm Tiểu Túc nghe vậy thì lắc đầu.
Hắn bắt đầu dọn dẹp nhà cửa.
Âm thanh trả giả bên cạnh kéo dài từ sáng tới tận tối, cuối cùng khiến chủ nhà đau đầu vô cùng, nên đã lấy giá 9.000 đồng đó mà bán căn nhà cho Chu Nghênh Tuyết.
Buổi tối, lúc Chu Nghênh Tuyết tới quán rượu ăn bánh bao thịt dê thì tiên sinh kể chuyện đang kể về chuyện xưa ở Đông Hồ.
Hắn nghe thấy tiếng bước chân của Nhâm Tiểu Túc lại như lâm vào đại địch.
Tiên sinh kể chuyện đã đạt tới trình độ chỉ cần nghe tiếng bước chân là biết ngay Nhâm Tiểu Túc rồi!
Mà Tiểu Lộc vừa thấy Nhâm Tiểu Túc tới thì hưng phấn ra chào hỏi.
Mãi tới khi thấy Chu Nghênh Tuyết phía sau Nhâm Tiểu Túc thì trong chớp mắt quay đầu đi ra sau.
Nhâm Tiểu Túc nói với Chu Nghênh Tuyết:
– Ở đây có bánh bao thịt dê ăn rất ngon.
Ngươi có thể thử.
Nói xong, hắn chào hỏi tiểu nhị rồi nghe tiên sinh kể chuyện Đông Hồ sụp đổ.
Bánh bao không nhân sẽ nhanh chóng được đưa ra, nếu không có gì bất ngờ thì trong chuyện xưa này vẫn sẽ có hắn.
Hoặc nói chuẩn xác hơn là, vai chính trong truyện xưa lần này là Lão Hứa.
Đợi bánh bao thịt dê được tiểu nhị đặt xuống bàn, Chu Nghênh Tuyết nhìn vào chén nước canh không có một miếng thịt nào lại nhìn về chén nước canh đầy thịt của Nhâm Tiểu Túc:
– Lão gia, ngươi dẫn ta tới ăn bánh bao canh thịt dê và để một mình ngươi ăn được hai phần thịt à?
Nhâm Tiểu Túc dở khóc dở cười, đây nhất định là chuyện tốt Tiểu Lộc làm.
Hắn ngẩng đầu thì thấy Tiểu Lộc đang ngồi bên cạnh tiên sinh kể chuyện.
Ánh mắt Chu Nghênh Tuyết như bừng tỉnh đại ngộ.
Nàng nhìn lão gia nàng một cái rồi trợn mắt, sao số đào hoa của vị lão gia nhà nàng lại vượng như vậy.
Vừa tiễn xong Lý Nhiên lại tới một tiểu cô nương!
Đợi quán rượu đóng cửa, Tiểu Lộc mới uể oải đi về nhà cùng tiên sinh.
Vừa vào nhà, nàng liền xé rách con hạc giấy đã thành hình.
Tiên sinh kể chuyện nghe được động tĩnh thì vui vẻ nói:
– Đúng rồi, xe đi! Nam nhân không có ai là người tốt cả!
Kết quả tiên sinh kể chuyện vui không được bao lâu lại nghe tiếng Tiểu Lộc tiếp tục gấp hạc giấy.
Tiên sinh buồn bực:
– Không phải ngươi vừa xé một đống à.
Sao bây giờ bắt đầu gấp lại rồi?
Tiểu Lộc quật cường nói:
– Ta thích hắn không có liên quan gì tới hắn cả!
Tiên sau đau đầu:
– Học được từ đâu thế này.
Nhâm Tiểu Túc một mình quay về nhà.
Có điều khiến hắn ngoài ý muốn là bên cạnh khoai tây xạ thủ rơi đầy khoai tây.
Một màn trước mắt khiến Nhâm Tiểu Túc ngân ngẩn.
Đây rõ ràng có người lẻn vào sân sâu nên bị khoai tây xạ thủ tấn công.
Cơ mà người đâu? Bị đánh chạy rồi à?
– Chỉ sợ đây là siêu phàm giả…
Nhâm Tiểu Túc trầm tư.
Chỉ có siêu phàm giả mới có thể toàn thân trở ra sau khi trúng đòn nặng thế này.
Chẳng phải nữ nhân đội mũ lưỡi trai đi rồi sao? Không lẽ trong hàng rào 61 còn có siêu phàm giả khác.
Điều này khiến Nhâm Tiểu Túc đề cao cảnh giác.
Có người đang theo dõi hắn, ngày đầu tiên hắn vừa về, đối phương dám hành động ngay chứng tỏ đây không phải người đơn giản.
Là đám Vương Phú Quý?
Không đúng, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy, dù Vương Phú Quý đọc được tin quảng cáo cũng sẽ không chạy tới đây nhanh như thế.
Hơn nữa đám Vương Phú Quý không đủ sức chống lại khoai tây xạ thủ, cũng không cần leo tường trèo vào sân sau.
Mãi tới hai ngày sau, Nhâm Tiểu Túc gặp được Tần Sanh mặt mũi bầm dập trong quán rượu hắn mới hiểu…
Nhâm Tiểu Túc cẩn thận đánh giá Tần Sanh:
– Hai ngày trước ngươi lén vào sân sau nhà ta?
Tần Sanh xấu hổ cười:
– Ha ha ha ha ha, ngươi nói gì vậy, ta vừa tới đây thôi.
Nhâm Tiểu Túc im lặng một lúc:
– Lúc người bình thường xấu hổ thường cười ha ha ha để che dấu.
Có bao nhiêu xấu hổ thì chữ ha nhiều bấy nhiêu….
Chương 592: La Lam Giá Lâm
Nhâm Tiểu Túc nhìn Tần Sanh mặt mũi bầm dập thì có chút dở khóc dở cười.
Hắn không quan tâm Tần Sanh có thừa nhận không, hắn chỉ cần biết, người vào sân nhà hắn hai ngày trước chắc chắn là vị Kỵ Sĩ bằng tuổi đang ngồi trước mắt mình.
Nhâm Tiểu Túc khó hiểu hỏi:
– Ngươi tới đây làm là gì?
– À… Tần Sanh nghiêm túc giải thích:
– Tổ chức chúng ta có quy củ, sau khi trở thành Kỵ Sĩ phải sống trên thị trấn một năm.
Vì ngày thường chúng ta đều ở trong hàng rào nên Kỵ Sĩ đứng đầu cảm thấy như vậy sẽ khiến Kỵ Sĩ mới không hiểu được khó khăn trong thế giới này.
Từ đó mà định ra quy định mới.
Nhâm Tiểu Túc gật đầu:
– Cũng cần thiết đó chứ.
Nếu cư dân trong hàng rào cũng nghĩ giống các ngươi thì tốt rồi.
Những Kỵ Sĩ chính trực này không cổ hủ tí nào.
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy đây là chuyện khó thấy được trong thời buổi này.
Ở thời đại trước mắt, người ưu tú hoặc là cực thiện hoặc là đại ác.
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc không đồng ý về hai loại thái cực này, thậm chí thỉnh thoảng nghĩ tới những người đại thiện thì trong lòng lại ẩn ẩn đau.
Loại đau đớn kia cứ như mạch nước ngầm chảy trong lòng đất, trầm trọng lại khó lòng phát giác.
Đương nhiên, điều hắn không thích nhất là những người có nội tâm xấu xa lại mong ngóng người khác làm việc tốt cho mình.
Tần Sanh tới cũng xem như một niềm vui trong cuộc sống của Nhâm Tiểu Túc.
Mỗi ngày Tần Sanh không làm gì, chỉ hỗ trợ lưu dân trong thị trấn múc nước hoặc hỗ trợ lưu dân dựng lều.
Mùa đông lạnh hơn bình thường một tí, rất nhiều lưu dân muốn tìm thêm vật liệu để sửa chữa túp lều của mình.
Nhâm Tiểu Túc từng trải qua sự khổ sở này, để kẻ có tiền như Tần Sanh cảm nhận được một chút ý vị cuộc sống cũng là chuyện tốt
Bất quá, khác với trong tưởng tượng của Nhâm Tiểu Túc là, ban đầu hắn cảm thấy Tần Sanh sẽ tay chân luống cuống, thậm chí gây thêm rắc rối.
Nhưng thực thế khả năng vận động của Tần Sanh rất mạnh.
Hơn nữa kinh nghiệm sinh tồn nơi hoang dã cũng cực kỳ phong phú.
Tần Sanh bắt chuột hai ngày trong rừng rồi lột da chuột may lều.
Thịt chuột đất lại phân cho lưu dân ăn,
Tần Sanh may lều rất điêu luyện, dù sao cũng thuần thục hơn so với Nhâm Tiểu Túc nhiều.
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ hỏi:
– Trước kia ngươi thường xuyên thêu thùa may vá để kiếm sống à?
– Không phải…
Tần Sanh cười nói:
– Trước kia ta đi theo lão sư tập luyện.
Một lần ở trong rừng tận hai ba tháng.
Khi đó lão sư chỉ ta làm rất nhiều chuyện, rèn luyện khả năng hoạt động của ta.
Lão sư bảo Kỵ Sĩ là vinh quang, không bồi dưỡng phế vật.
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ, chỉ sợ lão Lý này là mượn cớ lười biếng thôi.
Hắn nhìn Tần Sanh, dù kinh nghiệm sống của đối phương phong phú nhưng nhìn qua rất giống thiếu niên tốt dễ bị lừa gạt…
Tần Sanh mua một căn nhà nhỏ bên cạnh Nhâm Tiểu Túc.
Hắn và Chu Nghênh Tuyết trở thành láng giềng hai bên trái phải của thiếu niên.
Bất quá sau khi bị Nhâm Tiểu Túc phát hiện, Tần Sanh không vào sân sau nhà thiếu niên nữa.
Chủ yếu là Tần Sanh biết nơi đó có thực vật kỳ quái, muốn lặng yên không tiếng động tiến vào là chuyện không dễ…
Mỗi ngày, Tần Sanh giúp đỡ lưu dân xong sẽ chạy tới quán rượu tìm Nhâm Tiểu Túc.
Mắt thấy rảnh rỗi không có chuyện làm, ba người Nhâm Tiểu Túc, Tần Sanh và Chu Nghênh Tuyết bắt đầu đánh bài trong quán rượu.
Về sau Tiểu Lộc cũng tham gia, từ ba người đánh ba biến thành bốn người…
Hai ngày nay Nhâm Tiểu Túc tìm mua tạp chí Hy Vọng trong thị trấn.
Thế nhưng ông chủ tiệm tạp hóa nơi đây không tiên tiến như Vương Phú Quý.
Đối phương không đọc báo, mỗi ngày chỉ chăm chỉ bán hàng kiếm sống thôi.
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ, không tới mức mỗi ngày hắn phải leo tường vào hàng rào để mua báo chứ.
Tầm quan trọng của báo chí ở thời đại này là không thể nghi ngờ.
Nhất là tờ báo chuyên đăng tin thật, giúp Nhâm Tiểu Túc nắm bắt được rất nhiều tin tức như tạp chí Hy Vọng.
Bên cạnh hắn không có mạng lưới tình báo khổng lồ như người khác nên chỉ có thể tay làm hàm nhai.
Buổi tối, Nhâm Tiểu Túc đi tìm tiên sinh kể chuyện.
Sau khi vào cửa thì trực tiếp vào thẳng vấn đề:
– Ngài biết chỗ nào bán tạp chí Hy Vọng không?
Tiên sinh nhìn hắn một cái:
– Làm sao, bắt đầu chú ý tin tức thời sự?
– Vì ta đi lại một mình, lại không có nguồn tin tin cậy nên chỉ biết đọc báo thôi.
Ít nhất cũng xem được vài thông tin hữu dụng.
Nhâm Tiểu Túc giải thích.
Tiểu Lộc ngồi bên cạnh bĩu môi:
– Ngươi đâu có đi lại một mình.
Nhâm Tiểu Túc dở khóc dở cười.
Chỉ thấy vẻ mặt tiên sinh kể chuyện không chào đón Nhâm Tiểu Túc, rút một tờ báo dưới giường ra:
– Này!
Nhâm Tiểu Túc sửng sốt, xem ngày tháng còn là hôm nay.
Hắn đâu thấy ai giao báo cho tiên sinh kể chuyện.
Quả nhiên đối phương không phải người bình thường.
Tin tức về việc An Kinh tự nghi ngờ hắn và nữ nhân áo đen đều do tiên sinh để Tiểu Lộc nhắc nhở mình.
– Cám ơn…
Nhâm Tiểu Túc ngồi trên ghế đọc báo.
Tiểu Lọc bên cạnh nhìn cằm hắn.
Nhâm Tiểu Túc vừa lật báo đọc chuẩn bị đọc đã nghe tiên sinh kể chuyện giận tím người:
– Ngươi cầm tờ báo về nhà tự mà đọc.
Ngồi đây đọc là muốn làm gì hả, đi đi đi!
Nhâm Tiểu Túc khó hiểu, tiên sinh kể chuyện bị gì thế này?
Không phải trước kia mọi người ở chung với nhau rất tốt à!
Bất quá, Nhâm Tiểu Túc vẫn rời đi mà không nhiều lời.
Vì nội dung tạp chí đã hấp dẫn lực chú ý của Nhâm Tiểu Túc, cho nên hắn phải mau về nhà đọc cho kỹ.
Tạp chí Hy Vọng nói La Lam sắp tới hàng rào Vương thị làm khách.
Đây là một hành động cực kỳ lớn gan cũng vô cùng nguy hiểm.
Hơn nữa, trên báo còn nói trong hàng rào có rất nhiều thanh niên cực đoan lập thành nhóm, chờ La Lam tới hàng rào Vương thị sẽ tiến hành kháng nghị.
Hy vọng Khánh thị có thể buông tha cho việc nghiên cứu vũ khí hạt Nhâm Tiểu Túc.
Nhâm Tiểu Túc trầm tư, lá gan La Lam này cũng lớn ghê nhỉ.
Biết rõ hiện tại Vương thị nhằm vào Khánh thị nhưng vẫn kiên trì qua lại.
Trên báo còn ghi rõ hành trình của La Lam, dọc đường đi sẽ tới hàng rào 65, 63, 62, 61.
Hành trình được La Lam tự mình cung cấp cho tạp chí Hy Vọng.
Hắn muốn dưới cái nhìn của mọi người đi tới Vương thị một chuyến, để tất cả thấy hắn không thẹn với lòng, xem thử sự quyết đoán của hắn.
Đọc xong tin này, Nhâm Tiểu Túc thầm nghĩ, nếu La Lam tới hàng rào 61 mà gặp nguy hiểm hăn sẽ bảo vệ mập mạp.
Nhâm Tiểu Túc nhìn qua tin khác.
Một là tình hình trên thảo nguyên có dị động, hàng rào 176 phát hiện tiền đồn của dân du mục và bắt được một số người.
Theo lời tù binh nói, bộ lạc phương bắc đang tập kết chuẩn bị xuôi nam.
Vì mùa đông lạnh khiến gia súc chết không ít nên họ phải đi cướp bóc vật tư.
Một tin không đáng chú ý khác bị Nhâm Tiểu Túc gạt bỏ, bụi trưởng xuân trong hàng rào 61 cực kỳ tráng lệ, trở thành cảnh quan kỳ lạ trong mùa xuân này.
Khi đọc được tin này, Nhâm Tiểu Túc chỉ thầm nói nhàm chán liền lật sang trang.
Thời đại nào rồi mà trường xuân mọc rậm rạp lại trở thành tin tức hả? Kiếm tin gì đó hữu dụng một chút được không?
Chương 593: Đại Lừa Đảo
Trong căn nhà nhỏ ở thị trấn bên ngoài hàng rào 61, thiếu niên Tần Sanh đang ghi chép vào một cuốn vở, bên cạnh đó là một ngọn nến:
“10 giờ sáng, ngày 7 tháng 12, Nhâm Tiểu Túc đi tới quán rượu như bình thường, tới 7 giờ tối thì rời đi.
Không có gì bất thường, không nghe thêm được tin tức gì.
Mục tiêu Nhâm Tiểu Túc về nhà, trong nhà chỉ có âm thanh lật sách.
Nhâm Tiểu Túc vẫn kiếm được tạp chí trên thị trấn, có vẻ là được tiên sinh kể chuyện tặng, không có chứng cứ xác thực.”
Đây là ghi chép sinh hoạt hằng hằng về Nhâm Tiểu Túc của Tần Sanh, mà bên cạnh hắn là máy ghi âm.
Máy ghi âm không dùng để nghe lén, đặt trong nhà hắn vẫn nghe được tiếng động phát ra từ căn nhà của Nhâm Tiểu Túc.
Đây cũng là nguyên nhân Tần Sanh muốn làm láng giềng với Nhâm Tiểu Túc.
Thiết bị có thể mang theo tùy thân, chạy bằng pin.
Khi nào pin dùng hết sẽ có thành viên tình báo của Thanh Hòa tới đổi pin mới.
Tần Sanh tới nơi này với nhiệm vụ trong người.
Đúng là sau khi thành Kỵ Sĩ, người này phải sống trong thị trấn một năm.
Thế nhưng đều là thị trấn bên ngoài Lạc thành, sẽ không đi xa như Tần Sanh.
Chung quy Kỵ Sĩ cũng không tiện ở lâu trên địa bàn người khác, rất dễ khiến những tập đoàn khác hiểu lầm.
Hiện tại mọi người không lo kịp như vậy.
Tần Sanh viết xong đoạn ghi chép này thì lấy một cuốn vở khác ra, bắt đầu ghi lại sinh hoạt hằng ngày của mình.
Hắn nghĩ nghĩ một lúc rồi ghi mấy chữ vào:
“Ngày 7 tháng 12, đánh bài.”
Sau đó, hết rồi…
Không phải Tần Sanh không muốn ghi nữa mà hôm nay trừ đánh bài ra hắn cũng không làm gì khác!
Trước khi tới thị trấn hàng rào 61, sổ ghi chép hằng ngày của hắn ghi rất nhiều thứ, có miêu tả huấn luyện hắn trải qua, cũng có miêu tả cảnh sắc hoang dã hắn nhìn thấy.
Ví dụ như buổi tối ăn cá, lão sư dạy hắn dùng bùn đất làm bẫy, dụ cá tiến vào.
Đương nhiên, Tần Sanh không được viết về những thử thách mình đã làm để trở thành Kỵ Sĩ.
Điều này khiến hắn có phần tiếc nuối.
Nếu ghi sẽ khiến người ta có cảm giác vinh quang hơn.
Những ngày tháng rực rỡ được nhảy dù, mỗi lần nhớ tới đều khiến huyết dịch Tần Sanh sôi trào.
Đáng tiếc, hiện tại thời đại trở nên khó khăn hơn nên hắn không được chơi nữa.
Sân bay tập đoàn Thanh Hòa đã sớm bị bỏ hoang, chiếc máy bay cánh quạt nhỏ cuối cùng cũng bị thu vào nhà kho.
Tần Sanh nhìn nhật ký mình viết, từ khi hắn tới thị trấn này, sinh hoạt mỗi ngày liền thay đổi, toàn là đánh bài thôi.
Ngày 5 tháng 12, đánh bài.
Ngày 6 tháng 12, đánh bài.
Ngày 7 tháng 12, đánh bài.
Tần Sanh cảm thấy bản thân không thể sa đọa thế này được, hắn phải thay đổi mới được.
Ngày 8 tháng 12, đánh bài.
Nhâm Tiểu Túc ngồi trong nhà đọc tạp chí Hy Vọng số ngày 8 tháng 12, chủ yếu để đọc về hành trình của La Lam.
Kết quả Nhâm Tiểu Túc phát hiện, sau khi tới Vương thị, La Lam cũng chẳng làm chính sự gì, cứ như đi du lịch vậy.
Nhâm Tiểu Túc đặt tờ tạp chí lên bàn.
Sau đó nằm trên ghế trong sân nhìn trời.
Hắn từng đọc được trong một cuốn sách của hàng rào 88, trước tai biến, nhân loại không thể nhìn thấy bầu trời đêm đầy sao, ánh sáng lấp lóe thế này.
Cho nên, thứ bị hủy diệt trong tràng tai biến kia là nhân loại chứ không phải toàn bộ thế giới.
Đối với thế giới này mà nói, con người là sinh vật cực kỳ nhỏ bé.
Ngày hôm sau, bốn người vẫn như ngày thường tới quán rượu đánh bài.
Dường như cuộc sống trở nên yên tĩnh hơn.
Chỉ là trên đường về nhà, Nhâm Tiểu Túc gặp một người khiến hắn ngây ngẩn cả người.
Chỉ thấy trước mặt hắn là một lão đầu phong trần mệt mỏi.
Trong tay lão nhân có một cây cờ, trên lá cờ phấp phới có ba chữ Thần Toán Tử…
Thần Toán Tử thấy Nhâm Tiểu Túc thì đi nhanh tới:
– Thiếu niên, ta thấy ngươi có cốt cách kinh kỳ.
Ngày sao ắt có đại phúc báo.
Nhâm Tiểu Túc nhíu lông mày, lần trước con hàng này còn nói hắn gặp phải tai ương huyết tinh… Không đúng, là mang tới tai ương huyết tinh cho người khác.
Lần này vừa gặp lại bảo hắn có đại phúc báo?!
Thần Toán Tử vuốt vuốt chòm râu, cười nói:
– Thiếu niên, ta thấy mệnh ngươi hợp với hướng Tây bắc, không nên dừng lại ở đây.
Phải mau chóng về Tây bắc đi!
Thần Toán Tử vuốt chòm râu, cười bí ẩn, trông vô cùng tiên phong đạo cốt, cao thâm bí ẩn.
Nếu rửa sạch mặt mẽ rồi đổi thêm bộ quần áo tươm tất thì quá tốt rồi.
Nhâm Tiểu Túc tức giận nói:
– Cói gì mà hợp với hướng Tây bắc?
– Vì ta tính được nơi đó có rất nhiều người chờ ngươi về!
Thần Toán Tử thần bí nói.
Nhâm Tiểu Túc độc miệng:
– Ta biết ngươi là người của cứ điểm 178.
Trương Tiểu Mãn đã nói ta biết rồi, ngươi chẳng qua là muốn tay quay về cứ điểm 178 thôi.
Chuyện của ta chưa làm xong, không đi!
– Ha ha ha ha ha, xấu hổ quá:
Thần Toán Tử thiếu chút nữa quăng cái quạt trong tay xuống đất:
– Cái tên Trương Tiểu Mãn miệng rộng này!
Dọc theo con đường, Thần Toán Tử vội vàng tới hàng rào 74 trước vì hắn nghe nói chỗ đó rất nhanh là bị sập đổ.
Thế nhưng không chờ hắn kịp tới nơi thì hàng rào 74 đã sập rồi.
Vì thế, Thần Toán Tử lại đi tìm nhóm nạn dân.
Tới khi hắn tìm thấy đám nạn dân thì Nhâm Tiểu Túc và hai thầy trò Tần Sanh đã rời khỏi.
Thần Toán Tử phải hỏi qua rất nhiều người mới tìm được một chút tin tức về Nhâm Tiểu Túc.
Không hỗ là thành viên tình báo lão luyện, Nhâm Tiểu Túc đã kín tiếng như thế vẫn bị Thần Toán Tử tìm được, một đường đuổi tới hàng rào 61.
Phải biết, Thần Toán Tử không hề đi xe, hắn là đi bằng hay chân tới đây, chạy tới mức sắp gầy trơ xương luôn rồi.
Lương khô đã ăn xong, điện thoại vệ tinh hết pin, trong rừng núi hoang vắng thì điện đâu mà sạc pin.
Hiện tại đối với cứ điểm 178 mà nói, Thần Toán Tử đã là nhân viên mất liên lạc rồi!
Hắn đã đảm như vậy mà vẫn muốn lừa dối Nhâm Tiểu Túc về Tây bắc trước.
Cơ mà!
Hắn mới nói được vài câu đã bị Nhâm Tiểu Túc vạch trần.
Thần Toán Tử thầm hận, đợi hắn về Tây bắc mà không đánh cho Trương Tiểu Mãn kêu cha gọi mẹ hắn sẽ chạy thêm một ngàn dặm nữa!
Nhâm Tiểu Túc tiếp tục đi về nhà.
Thần Toán Tử đi theo sau:
– Trung Nguyên sắp loạn lên rồi.
Ngươi xem đi, ngươi mà tiếp tục ở lại đây thì loạn càng thêm loạn, tội người ta lắm… !
Nhâm Tiểu Túc kỳ quái nhìn tên đại lừa đảo này.
Tên này thật sự tới đây để khuyên hắn về Tây bắc chứ không phải sỉ vả hắn?
– Ở Trung Nguyên, dù ngươi đi tới đâu cũng trở thành phần tử nguy hiểm trong mắt mọi người đúng không…
Đại lừa đối đi theo Nhâm Tiểu Túc, vừa đi vừa lẩm bẩm:
– Nhưng quay lại cứ điểm 178 lại khác.
Cứ điểm 178 là nhà của ngươi.
Mọi người còn mong ngươi càng thêm lợi hại, đâu có ai sợ ngươi đâu?
Nói một hồi cũng đi tới nhà Nhâm Tiểu Túc, hắn tính nhốt đại lừa đảo ngoài cửa.
Kết quả đại lừa đảo lại dùng nửa người chắn ngang.
Nhâm Tiểu Túc chỉ có thể bất đắc dĩ để hắn vào.
Đại lừa đảo nói không sai, quan hệ giữa hắn và cứ điểm 178 rất tốt.
Tỷ như với Trương Tiểu Mãn, Tiêu Tiểu Thần, Phó Nhiêu, Lầm Bình An… chẳng hạn, họ đều như người nhà của hắn.
Cho nên, dù hắn không muốn nghe đại lừa đảo nói nhưng những lời của đại lừa đảo cũng không khiến Nhâm Tiểu Túc khó chịu.
Chương 594: Thiếu Soái
Cùng lúc đó, Tần Sanh vừa đánh bài xong đã về tới nhà.
Từ xa, hắn thấy có ai đi bên cạnh Nhâm Tiểu Túc, cuối cùng còn đi vào nhà thiếu niên luôn.
Điều này khiến Tần Sanh bỗng nhiên phấn khởi, có khả năng là manh mối trọng yếu a.
Tần Sanh nhanh chóng về nhà mở máy nghe lén, thế nhưng vừa nghe được hai câu hắn liền ngây ngẩn cả người.
Bấy giờ, đại lừa đảo ngồi trong nhà Nhâm Tiểu Túc, thầm nói:
– Hiện tại, mọi người đều phục ngươi rồi.
Chỉ cần ngươi quay về cứ điểm 178, ngươi chính là Thiếu sói của chúng ta.
Thiếu soái có ý nghĩa nào chẳng lẽ ngươi không rõ? Ở Trung Nguyên, không ai dung ngươi cả, chỉ cần ngươi trở về.
Đợi nhận chức thì Tây bắc rộng lớn như vầy chẳng phải tùy ngươi định đoạt
Nghe tới đây, Tần Sanh liền chấn kinh!
Hắn, lão Lý, thậm chí tất cả thành viên trong tổ chức Kỵ Sĩ đều cho rằng Nhâm Tiểu Túc chỉ là siêu phàm giả độc lai độc vãng, sau lưng hắn không có thế lực nào cả.
Nhưng bây giờ Tần Sanh mới phát hiện, phỏng đoán của họ không đúng, thân phận của Nhâm Tiểu Túc vượt xa khỏi tượng tượng của họ!
Cứ điểm 178 là nơi nào? Dù ở Trung Nguyên cũng có tiếng tăm lần lẫy đấy!
Hơn nữa, hiện tại cứ điểm 178 đã thống nhất Tây bắc, có thể nói là thế lực vô cùng mạnh trong liên minh hàng rào.
Số lượng hàng rào cứ điểm 178 quản lý chỉ thua Vương thị, Chu thị và Khổng thị mà thôi.
Ngay cả số lượng hàng rào Hỏa Chủng quản lý cũng không bằng cứ điểm 178.
Nhưng từ trước tới nay, thứ khiến mọi người đánh giá cao cứ điểm 178 không chỉ là số lượng hàng rào.
Chỉ có thể nói, bây giờ cứ điểm 178 đã mạnh nay càng mạnh thêm
Sau khi Trương Cảnh Lâm quay về cứ điểm 178 đã thay đổi nơi này, thống nhất Tây bắc, đả thông thương lộ.
Mấy năm trước từng có tiền bối Kỵ Sĩ từng gặp Trương Cảnh Lâm một lần, ông cũng cực kỳ tôn sùng Trương Cảnh Lâm.
Hiện tại Tần Sanh chợt phát hiện, Nhâm Tiểu Túc chính là Thiếu soái của cứ điểm 178?!
Cái quỷ gì vậy, vì sao bên ngoài không nghe tiếng gió gì hết?
Đừng nói hai người này cố tình nói cho hắn nghe nhé.
Đây là chuyện của cứ điểm 178 đó.
Thế nhưng đối với người bội phục hán tử của cứ điểm 178 như Tần Sanh thì hắn vẫn kiên nhẫn nghe tiếp.
Nhâm Tiểu Túc ngồi trong phòng rót chén nước, im lặng hồi lâu.
Đại lừa đảo với vẻ mặt chờ mong nhìn Nhâm Tiểu Túc.
Kết quả Nhâm Tiểu Túc nấc một cái:
– Thất lẽ, tối nay ta ăn hơi nhiều.
Đại lừa đảo dở khóc dở cười, nói cái quái gì vậy.
Nhâm Tiểu Túc lại tự nhủ:
– Hôm nay thắng Tần Sanh hơi nhiều tiền.
Tiểu tử kia trông thông minh nhưng kỹ năng đánh bài lại chẳng ra gì.
Đại lừa đảo nhất thời gào thét:
– Ngươi có nghe ta nói không vậy.
Đừng có dùng cách lẩm bẩm này nói lảng sang chuyện khác chứ!
Ngược lại, Tần Sanh ở trong nhà đen mặt.
Trong lòng âm thầm thề, ngày mai hắn nhất định phải phải thật nhiều tiền bù cho tiền thua ngày hôm nay!
Nhâm Tiểu Túc nói với đại lừa đảo:
– Những gì ngươi nói khiến ta cũng động tâm.
Thế nhưng ta không phải người bị hấp dẫn bởi chức vị đó.
Ngươi thật sự xác định ta thích hợp làm Thiếu soái của các ngươi? Ta chỉ là tiểu tử nghèo có xuất thân là lưu dân thôi.
– Tư lệnh cũng xuất thân từ lưu dân đó…
Giọng nói đại lừa đảo thành khẩn:
– Từ trước tới nay chúng ta không để ý xuất thân.
Bây giờ ngươi không có kinh nghiệm quân sự cũng chẳng quan trọng.
Quan trọng là chúng ta tán thành ngươi, hy vọng ngươi trở về.
Đến cùng thì kinh nghiệm quân sự của Nhâm Tiểu Túc thế nào? Trên thực tế, đúng là kém hơn những tướng lãnh thành thục kia.
Tài hoa về mặt quân sự không phải chỉ dẫn một đại đội đánh thắng vài trận là được.
Thế nhưng, sau khi mọi người đọc báo cáo chiến đấu của Trương Tiểu Mãn thì bị ấn tượng sâu sắc về năng lực tùy cơ ứng biến trong quá trình chiến đấu cùng với sự coi trọng tính mạng binh sĩ của thiếu niên.
Lúc trước mọi người phục Trương Cảnh Lâm chẳng phải cũng vì lý do này à.
Hơn nữa, nhìn thấy một đại đội có thể đùa nghịch ở hậu phương kẻ địch, cuối cùng còn tiêu diệt một hàng rào, trực tiếp giết chết hơn phân nửa cao tầng Tông thị, mọi người còn dám nói Nhâm Tiểu Túc không có tài hoa về phương diện này?
Tuy rất nhiều chuyện được xử lý cực kỳ thô ráp, thậm chí còn được hoàn thành chỉ với năng lực cá nhân của Nhâm Tiểu Túc mà thôi.
Thế nhưng ai dám nói Nhâm Tiểu Túc không có tiềm lực trong phương diện quân sự?
Cho nên, hiện tại rất nhiều tướng lãnh của cứ điểm 178 đều tán thành thiếu niên.
Chỉ cần Nhâm Tiểu Túc quay lại, nhận sự huấn luyện về quân sự theo hệ thống thì tương lai dù kém hơn Trương Cảnh Lâm thì cũng chẳng chênh lệch là bao.
Hơn nữa, đại lừa đảo và Vương Phong Nguyên từng lén lút thảo luận chuyện này.
Cứ điểm 178 có thể sớm lập “Thái tử” là một chuyện tốt.
Một mặt sẽ khiến những người đánh chủ ý lên vị trí này từ bỏ.
Mặt khác là để Nhâm Tiểu Túc sớm quen với tình hình quân sự tại cứ điểm, tránh ngày nào đó có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, cứ điểm 178 lại như quần long vô thủ.
Không phải họ mong Trương Cảnh Lâm gặp chuyện không may.
Mà là lúc trước họ đã từng lâm vào trạng thái quần long vô thủ hơn 10 năm rồi…
Sau chuyện này, ai dám nói chắc chuyện gì!
Còn nữa, trong cứ điểm có siêu phàm của cường đại như Nhâm Tiểu Túc tọa trấn cũng khiến mọi người an tâm hơn.
Rất nhiều chuyện khó giải quyết sẽ trở nên đơn giản hơn nhiều.
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc vẫn lắc đầu:
– Bây giờ ta còn chưa rõ rất nhiều chuyện.
Một ngày nào đó ta sẽ về nhưng ta không dám hứa hẹn gì thêm.
Hiện tại ta cần tìm người thân đã.
Đại lừa đảo nghe Nhâm Tiểu Túc nói vậy thì vui vẻ hơn nhiều.
Ít nhất Nhâm Tiểu Túc cũng không cự tuyệt.
Hắn cười nói:
– Ta sẽ nghĩ cách liên lạc với nhân viên tình báo ở Trung Nguyên để lấy điện thoại vệ tinh mới.
Thời gian trước, Trương tư lệnh đã hạ lệnh cho chúng ta hỗ trợ tìm kiếm người thân của ngươi.
Nói không chừng, hiện tại đã có tin tức của họ.
Như vậy đi, chúng ta giúp ngươi tìm người thân, ngươi về Tây bắc với ta!
Đại lừa đảo lén lút đánh tráo khái niệm.
Nhâm Tiểu Túc đâu có nói tìm được người sẽ trở về cùng hắn.
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc cũng lừa phản bác, bằng không thì chắc lại phí thêm nửa ngày.
– Ngươi làm gì thì đi làm đi…
Nhâm Tiểu Túc đuổi đại lừa đảo ra khỏi nhà.
Tần Sanh ngồi nghe nửa ngày, trong lòng càng thêm kinh dị.
Bỗng hắn nghĩ tới một vấn đề, dù Nhâm Tiểu Túc thật sự là người thừa kế Thanh Hòa thì Thanh Hòa cũng chẳng chênh lệch gì nhiều với cứ điểm 178.
Chỉ là thanh danh của Thanh Hòa nổi hơn trên thương trường nên người có dã tâm thường sẽ có khuynh hướng nghiêng về cứ điểm 178 hơn
Đổi lại thành bất kỳ ai, nếu biết mình là người thừa kế Thanh Hòa thì e rằng cũng vui tới chết.
Cho nên dựa theo tưởng tượng của đám lão Lý mà nói, Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng ngoại lệ.
Chỉ là họ cần phải cẩn thận một chút, xác nhận thân phận và tài năng của Nhâm Tiểu Túc trước rồi mới tính tiếp.
Nhưng dù họ có suy nghĩ cẩn thận thế nào cũng không nghĩ tới, Nhâm Tiểu Túc chưa chắc chịu làm người thế kế Thanh Hòa và Kỵ Sĩ…
Việc này thật sự rất khó xử…
Đương nhiên, chưa chắc Nhâm Tiểu Túc là người họ muốn tìm a.
Làm sao đây?
Tần Sanh cảm thấy hắn phải mau truyền tin này cho lão sư của mình.
Mọi người cần phải dùng thái đội khác để đối xử với Nhâm Tiểu Túc.
Chương 595: La Lam Đến
Tần Sanh đang suy nghĩ miên man thì bỗng nghe tiếng gõ cửa.
Hắn đi tới lại thấy đại lừa đảo đứng trước mặt mình.
– Có chuyện gì à?
Tần Sanh khách khí hỏi.
– Ta thấy phong thủy nhà ngươi không tốt.
Ở lâu sẽ bị âm khí nhập vào cơ thể.
Bây giờ người trẻ tuổi cường tráng không cảm giác được nhưng ở lâu rất dễ nhiều bệnh nhiều tai…
Đại lừa đảo nói tiếp:
– Bất quá ngươi yên tâm.
Ta có cách hóa giải.
Ngươi bán căn nhà này lại cho ta đi.
Ta sẽ hóa giải lệ khí nơi đây…
– Bệnh tâm thần…
Tần Sanh đóng cửa lại.
Hắn thầm nghĩ, đến cùng người này có phải người của cứ điểm 178 không.
Lúc nói hươu nói vượn chẳng đỏ mặt tí nào…
Đại lừa đảo xấu hổ xoay người rời đi, lại tới gõ cửa nhà Chu Nghênh Tuyết.
Hắn muốn ngồi ở đây chờ tới khi nào Nhâm Tiểu Túc chịu về với mình thì thôi!
Nhà gạch trong thị trấn có hơn 20 căn.
Thế nhưng muốn làm láng giềng với Nhâm Tiểu Túc thì chỉ có hai chỗ mà thôi.
Một là nhà của Tần Sanh, hai là nhà của Chu Nghênh Tuyết.
Đại lừa đảo không lừa được Tần Sanh liền quay đầu đi sang nhà Chu Nghênh Tuyết.
Nhâm Tiểu Túc nghe được tiếng đập cửa bên cạnh thì không khỏi buồn cười.
Chu Nghênh Tuyết sẽ chịu bán căn nhà đó cho đại lừa đảo à? Không thể nào.
Kết quả Chu Nghênh Tuyết lừa đại lừa đảo, bán căn nhà với giá 60.000 đồng.
Chỉ một đêm căn nhà lại đổi chủ.
Chu Nghênh Tuyết đi mua một căn xa hơn nhà Nhâm Tiểu Túc một chút.
Mà đại lừa đảo nghiễm nhiên trở thành hàng xóm mới của thiếu niên…
Khi Nhâm Tiểu Túc biết được tin này thì không khỏi bối rối.
Nữ nhân này vừa quay đầu liền vì chênh lệch mấy chục ngàn đồng mà bán đứng hắn!
Chu Nghênh Tuyết vừa vui vẻ đếm tiền vừa nói với Nhâm Tiểu Túc:
– Lão gia, đây là tiền ta đầu tư bất động sản kiếm được đó.
Ta sẽ không chia cho ngươi đâu.
Nhâm Tiểu Túc:
– …
Đầu tư cái quỷ thì có!
Chu Nghênh Tuyết không thấy được sắc mặt của Nhâm Tiểu Túc, tiếp tục nói:
– Lão gia, ta thấy khả năng cao nhà ở hàng rào 61 sẽ phát triển rất tốt.
Ngươi nhìn đi, vừa qua được nửa tháng mà ta buôn bán lời tới tận mấy chục ngàn.
Ta phải mua thêm nhiều căn nhà nữa.
Nói không chừng qua một thời gian sẽ kiếm được thêm!
Nói xong, Chu Nghênh Tuyết hấp tấp rời đi, vừa ra tay đã mua liền 7 căn nhà.
Thậm chí không để ý chuyện một căn nhà vượt qua 30.000 đồng.
Sau đó, nàng nằm trong nhà ảo tưởng về tương lai tươi đẹp.
Hiện tại Chu Nghênh Tuyết xem như có chút vốn liếng.
Tương lai nàng có thể đổi nghề làm thương nhân bất động sản.
Với ánh mắt chọn bất động sản của Chu Nghênh Tuyết.
Sớm muộn gì nàng cũng trở thành người giàu nhất trong liên minh hàng rào, đuổi kịp và vượt xa Vương thị!
Chu Nghênh Tuyết mang theo mộng đẹp đi ngủ.
Trong mộng nàng thấy bản thân đang đứng trên tường thành hàng rào, nói một cái hào khí với Nhâm Tiểu Túc:
– Lão gia, đây là hàng rào ta mua cho ngươi!
Lúc này, tiên sinh kể truyện đang thở dài trong phòng:
– Niếp Niếp à, từ lúc Nhâm Tiểu Túc tới hàng rào 61 tới giờ, ngươi nhìn xem một thử đi.
Nữ nhân An Kinh tự tới, Kỵ Sĩ tới, bây giờ cả người của cứ điểm 178 cũng tới luôn.
Nghe nói quan hệ giữa Nhâm Tiểu Túc và Khánh thị cực kỳ tốt.
Trước kia ta nghĩ hắn đang ở trong trung tâm của vòng xoáy chính trị.
Kết quả ta đoán sai rồi, bản thân hắn chính là cái vòng xoáy kia…
Tiên sinh kể chuyện nói thế cũng đúng.
Kỳ thật hắn muốn nói với Tiểu Lộc, tốt nhất ngươi đừng mong nhớ thiếu niên kia nữa, thật sự không có kết quả gì đâu, hơn nữa còn rất dễ gặp chuyện không ma.
Có điều tiên sinh kể chuyện nói nửa ngày cũng không thấy Tiểu Lộc trả lời trả vốn gì cả.
Tiên sinh kể chuyện kêu:
– Niếp Niếp?
Lúc này Tiểu Lộc mới khôi phục tinh thần:
– Hả? Ông nội kêu ta? Ông nội nói Nhâm Tiểu Túc là người mà nữ nhân nào gặp cũng thích hả?
Tiên sinh kể chuyện:
– …
Lúc này, đoàn xe của Chu Kỳ và La Lam đang trên đường chạy tới hàng rào 61.
Chu Kỳ ngồi một bên đau khổ nói:
– Ngươi muốn tìm đường chết thì tự mà tìm đi, mắc gì lôi kéo ta vào.
Biết rõ Vương thị là long đàm hổ huyệt thì đừng nên tới.
– Lúc này ta tới mới có thể chứng minh bản thân không chột dạ…
La Lam cười tủm tỉm:
– Vương thị tính là long đàm hổ huyệt cái gì.
Họ có can đảm làm gì ta sao? Dám đụng tới ta?
– Vẫn có khả năng sẽ vụng trộm giam lỏng ngươi…
Chu Kỳ nói:
– À, không đúng, ngươi dẫn theo phóng viên của tạp chí Hy Vọng đi cùng.
Họ không thể giam lỏng ngươi được, trừ phi giam lỏng luôn cả phóng viên kia.
Bằng không tạp chí Hy Vọng sẽ sớm đưa tin này lên báo.
– Tạp chí Hy Vọng luôn muốn thu thập tin tức.
Ta lại cần bên ngoài biết được hành tung của mình.
Mọi người đều đạt được nhu cầu…
La Lam cười nói.
Lúc này, phóng viên của tạp chí Hy Vọng đang ngồi xe phía sau đoàn.
Chỉ cần phóng viên còn ở đây đưa tin, Vương thị sẽ không dám đụng tới hắn.
Chung quy Vương thị đâu có lý do gì để giam lỏng La Lam đâu? Đây cũng là nguyên nhân La Lam và Khánh thị không thừa nhận việc họ cứ vũ khí hạt nhân.
Không cần biết đến cùng họ có hay không, dù sao họ chắc chắn là không thừa nhận rồi.
Còn chuyện về sau có thừa nhận hay không cũng là chuyện trong tương lai, hiện tại chắc chắn là không.
Chu Kỳ thầm nói:
– Hiện tại thanh danh ở Trung Nguyên của ngươi đã xấu lắm rồi, lại diễn màn kịch than thở khóc lóc khiến nhiều người tin là thật.
Đến khi họ phát hiện ngươi gạt họ, chỉ sợ sẽ chẳng ai tin ngươi nữa.
La Lam nhíu mày.
Kỳ thật hắn cũng biết sẽ có một ngày như thế.
Chuyện Khánh thị có vũ khí hạt nhân sớm muộn gì cũng bị người khác phát hiện.
Chỉ cần ngươi sẽ dụng thì không thể xóa sạch dấu vết được.
Đến lúc đó, e rằng La Lam sẽ trở thành trò cười và kẻ lừa đảo lớn nhất mọi thời đại trong liên minh hàng rào.
Cuối cùng La Lam cũng kiên định nói:
– So với tương lai của Khánh thị thì nhiêu đây nhằm nhò gì.
Lấy thân hắn đổi lấy thời gian cho Khánh thị, La Lam cảm thấy bản thân buôn bán lời rồi.
– Được rồi…
Chu Kỳ bĩu môi:
– Nghe nói trong hàng rào 61 có rất nhiều người chuẩn bị kháng nghị ngươi.
Ngươi tự suy nghĩ nên làm sao cho tốt đi.
– Ha ha, chỉ là một đám quần là áo lụa thôi.
Có gì đâu mà sợ.
La Lam thoải mái đáp, căn bản không để đám đệ tử thế gia kia vào mắt.
Đoàn xe tiến vào hàng rào 61 vô cùng thuận lợi.
Chỉ cần kiểm tra xe một chút là được thông qua.
Vương thị làm vậy là để tránh hiềm nghi.
Bây giờ mọi người đều biết Vương thị dẫn đầu nhằm vào Khánh thị.
Vì để tỏ thái độ công chính nên Vương thị tuyệt đối không tính toán chi li trong mấy việc nhỏ nhặt này.
Cao tầng đối chọi càng gay gắt, càng lợi hại thì ngược lại họ sẽ không câu nệ tí tiểu tiết này.
Trên đường đi, La Lam nhìn cây thường xuân xanh tươi nói:
– Lạ ghê, cây trường xuân trong hàng rào này thật kỳ quái.
Mùa đông vẫn không héo rũ, hơn nữa trông lại càng um tùm hơn.
Thường xuân là loài dây leo sinh trưởng bám vào thành bên ngoài cao ốc.
Tới mùa không héo rũ lại còn đâm chồi vươn dài ra tận mấy con phố.
Nếu quan sát từ trên không sẽ thấy, trường xuân đang lan dần tới vách tường hàng rào.
Cứ như muốn bao vây cả hàng rào lại, ở trung tâm hàng rào lại chẳng có bao nhiêu.
Sắc xanh của thường xuân chiếm một phần mười hàng rào, trông rất đặc biệt.
Trong lúc La Lam đang suy nghĩ về chuyện cây thường xuân thì phía trước có người chặn đoàn xe lại.
Trong tay đối phương còn vươn lên biểu ngữ:
“Khánh Chẩn độc tài, từ bỏ vũ khí hạt nhân!”
Ánh mắt La Lam híp lại.
Chương 596: Người Mất Tích
Một đám người đứng vây ở hai bên đường, thậm chí còn cố ý giơ biểu ngữ thật cao để người khác dễ nhìn thấy.
Vốn La Lam tưởng đối phương nhắm vào mình nên chẳng để trong lòng.
Thế mà những người này lại dám nhắm vào Khánh Chẩn.
Điều này khiến trong lòng La Lam rất không thoải mái.
– Lái xe đi, không cần ngừng…
La Lam cười lạnh:
– Đây nhất định là người được Vương thị an bài để đổ thêm dầu vào lửa.
Bằng không sao đối phương biết hôm nay chúng ta tới.
Tạp chí Hy Vọng cũng không nói rõ thời gian và lộ tuyến của chuyến đi này.
Kỳ thật mọi người biết rõ là Vương thị đứng sau lưng đổ thêm dầu vào lửa.
Chu Kỳ nghĩ vấn đề này nên được giải quyết ngay.
Nếu để cả đám người đột nhiên xông lên đánh La Lam thì tội hắn quá.
Đám La Lam cũng không thể nổ súng trong hàng rào Vương thị.
Nếu nổ súng, Vương thị liền có lý do giam lỏng La Lam.
Bất quá Chu Kỳ phát hiện La Lam vẫn ngồi trên xe, trông chẳng hoảng hốt tì nào.
Đoàn xe chậm rãi tiến lên, họ cách khách sạn còn tầm 2,2 km nữa.
Khách sạn họ thuê ở ngay trung tâm hàng rào, cũng xem như là khách sạn sang trọng nhất nơi này.
Những quân nhân của Khánh thị phụ trách bảo hộ La Lam lập tức khẩn trương, sợ trong đám người có kẻ nổ súng.
Ánh mắt những quân nhân này như chim ưng sắc bén.
Khi ánh mắt họ đảo qua đám người, vài người bị dọa sợ phải lùi về sau.
Người Khánh Chẩn an bài cho La Lam đều là thành viên tinh nhuệ trong quân đội.
Lúc Khánh Chẩn tự an bài bảo vệ cho mình cũng không tới mức dùng tới những vương bài này.
Trong lúc đoàn xe đang chạy, đám người đông đúc cầm biểu ngữ hai bên đường liền đi theo, một đường đi thẳng tới khách sạn đám La Lam ở.
– Đám người đó sẽ không theo chúng ta vào khách sạn luôn chứ.
Chu Kỳ cau mày.
Bất quá Chu Kỳ đã đoán sai.
Khi đoàn xe tiến vào khách sạn thì đám người nọ lẳng lặng ngồi bên ngoài.
Trong tay giơ biểu ngữ, nội dung gì cũng có.
Có mắng Khánh Chẩn, có kêu gọi Khánh thị buông tha vũ khí hạt nhân, có kêu La Lam rời khỏi Trung Nguyên.
Trong đó có mấy người không cầm biểu ngữ mà im lặng theo dõi kỳ biến.
Hướng đi của những người khác đều do những người này bày mưu tính kế.
La Lam đi vào căn phòng đã đặt trước.
Trước đó đã được quân nhân Khánh thị kiểm tra chặt chẽ.
Những thứ cần phải chú ý là máy nghe trộm, thiết bị giám sát, thậm chí còn phải kiểm tra tường phòng và trong các góc khuất.
Quá trình kiểm tra mất 15 phút, những quân nhân này làm việc cực kỳ nghiêm cẩn.
La Lam cũng không hối họ, chỉ lẳng lặng đứng ngoài cửa chờ.
Bên cạnh hắn có năm quân nhân luôn đi theo bảo vệ.
Tuy ngoài miệng La Lam nói không sợ gì nhưng vẫn luôn có tật xấu cẩn thận trong mọi chuyện…
Sau khi vào phòng, La Lam nói với một quân nhân sau lưng:
– Kêu khách sạn chuẩn bị bữa tối đi, phải xa hoa vào, làm đồ đắt tiền nhất cho ta.
Khánh thị chúng ta không thiếu tiền.
Chu Kỳ có chút sửng sốt:
– Bây giờ mới giữa trưa, sao lại kêu họ làm cơm tối?
La Lam đi tới bên cạnh cửa sổ, kéo bức rèm ra thành một khe hở, cười nói:
– Chuẩn bị cho họ, họ nhất định ngồi tới tối.
Nói không chừng sẽ ngồi tận vài ngày, cứ để họ đói sao được?
Quả nhiên đúng như La Lam dự liệu.
Đám người dưới lầu quyết tâm muốn bức La Lam ra giằng co với họ nên ngồi mãi một chỗ không nhúc nhích.
Tới sáu giờ tối, La Lam đi cùng nhân viên, người đang đẩy xe đồ ăn ra ngoài khách sạn, trên mấy xe đẩy chưa đầy đồ ăn.
Trong đám đông, có người mở miệng thị uy:
– Đường tưởng có thể dùng đồ ăn đuổi chúng ta đi.
Chúng ta…
La Lam cười tủm tỉm:
– Các người suy nghĩ nhiều rồi.
Ai muốn tặng đồ ăn cho các người chứ.
Đây là đồ ăn của ta.
Nói xong, lập tức có hai quân nhân Khánh thị chuyển ghế qua cho La Lam ngồi.
La Lam ngồi trước cửa khách sạn bắt đầu ăn, ăn tới miệng đầy dầu mỡ.
Lúc ăn, La Lam còn nghe được âm thanh nuốt nước miếng của đám người ngồi trước mặt.
Chung quy họ làm trò từ sáng tới giờ nhất định chưa ăn gì.
Biểu tình cần phải nghiêm túc mới được, sao có thể vừa biểu tình vừa ăn chứ!
La Lam không coi ai ra gì ngồi đó ăn khí thế.
Câu hắn nói với Chu Kỳ lúc trưa chỉ mới có vế đầu.
Đám người này dám mắng Khánh Chẩn, chỉ chịu đói thôi đã là gì, còn phải chịu tức chịu khổ nữa!
Ăn xong, La Lam ợ một cái thật to:
– Ta ăn không hết, đồ còn thừa hơn phân nửa.
Hay các người lấy ăn đi, ta thấy các người cũng đói rồi.
Nói xong, La Lam đẩy nửa xe cơm thừa canh cặn tới trước mặt đám người rồi cười ha hả về khách sạn.
Hắn không chỉ ăn trước mặt đám người này còn phải chừa lại cho họ ăn nữa.
Đám người biểu tình nhìn bóng lưng La Lam.
Trong lòng hận tới cắn răng, thế nhưng họ không thể động thủ.
Nếu họ động thủ trước thì người đuối lý là họ!
Trong lúc đám người biểu tình ngồi bên ngoài khách sạn thì có người tới phòng trật tư báo án.
Nhân viên công tác của phòng trật tự rất không thoải mái.
Họ vì chuyện của La Lam mà phải điều động phần lớn cảnh lực ra ngoài, bận tới sứt đầu mẻ trán.
Vậy mà bây giờ còn có người tới báo án.
Mấy năm nay trí thông minh nhân tạo hoạt động rất tốt.
Đa phần họ đều dựa vào trí thông minh nhân tạo để phá án.
Những chuyện mà cư dân chủ động tới báo chỉ là mấy chuyện vặt mà thôi.
Bất quá Vương thị yêu cầu tỷ lệ phá án của họ là 100% nên chỉ cần có người báo án họ phải lập tức giải quyết.
Nhân viên trật tự hỏi:
– Tại sao báo án?
– Trong xưởng may của chúng ta có mấy công nhân mất tích, gọi họ cũng không được mà tới nhà tìm họ cũng không thấy, cứ như bốc hơi vậy!
Một người trung niên nói:
– Đấy đều là công nhân của xưởng chúng ta, không thể để mất tích oan uổng như vậy được?
Nhân viên công tác nghe vậy thì ngây ngẩn cả người.
Còn có vụ án mất tích thế này nữa? Vì sao trí thông minh nhân tạo không báo cho họ?
– Hay là gián điện…
Một nhân viên khác nói:
– Lúc trước từng có tình huống như vậy rồi.
Bỗng nhiên có vài người mất tích, kỳ thật đều là chạy khỏi hàng rào.
– Không đúng, gián điệp đâu rảnh tới mức tới làm công nhân ở nhà xưởng.
Ở đó cũng đâu có bí mật gì…
Nhân viên thụ án bất đắc dĩ nói tiếp:
– Trước các ngươi báo án cho chúng ta.
Một lát ta sẽ đi với người tới nhà họ kiểm tra xem sao.
Phải nhìn tình huống ở nhà họ thế nào, có dấu vết đánh nhau không.
Chẳng biết trí thông minh nhân tạo bị sao nữa.
Lần trước còn một bản án chó mèo mất tích vẫn chưa phá xong.
Ông chủ xưởng may cười nói:
– Việc này của ta nghiêm trọng hơn so với chó mèo nhiều lắm.
Nhân viên liếc ông chủ:
– Ở chỗ của chúng ta, không có ai quan trọng hơn ai cả.
Nếu có án chúng ta sẽ phá.
Được rồi, nhà những người đó ở đâu?
Ông chủ xưởng may vội nói:
– Ngươi có xem tin tức về cây trường xuân không.
Nhà họ ở chỗ bụi trường xuân kia đó!
Chương 597: Ăn Thịt Người
Nhân viên phòng trật tự dẫn người báo án đi ra ngoài.
Một đường đi tới nhà những người mất tích.
Nhân viên phòng trật tự hỏi:
– Những người mất tích kia ở chung một chỗ? Họ thêu phòng ở à?
– Không phải, công nhân trong xưởng chúng ta có mấy trăm người.
Họ sống ở khắp nơi trong hàng rào.
Các công nhân đều có nhà riêng, không cần đi thuê.
Ông chủ xưởng may giải thích.
– Vậy thì hơi kỳ à nha…
Nhân viên tên Vương Chung Duệ nghi ngờ nói:
– Không ở cùng một chỗ nhưng cùng nhau mất tích.
Ngươi không cảm thấy chuyện này kỳ quái à.
Bình thường biểu hiện trong xưởng may của họ thế nào.
Gần đây trong xưởng có bị mất thứ gì quan trọng không?
Vương Chung Duệ nghĩ tới một khả năng.
Có thể nào công nhân trộm đồ quý trong xưởng rồi chạy trốn không?
Trước kia cũng từng có chuyện như thế xảy ra rồi.
Bất quá tên tội phạm kia có cái kết rất thảm, chưa chạy khỏi hàng rào đã bị trí thông minh nhân tạo bắt được.
– Thứ quý nhất trong xưởng may của chúng ta là thiết bị và máy móc cùng với nguyên liệu.
Nhưng những thứ này họ không trộm được, trộm cũng không có chỗ bán…
Ông chủ đã sớm hủy bỏ suy đoán này.
– Vậy chỉ có thể nhìn kỹ hiện trường hẵng nói…
Vương Chung Duệ đáp.
Bây giờ phạm vi thường xuân rất lớn.
Theo vị trí mà ông chủ xưởng may nói thì hẳn là bụi thường xuân gốc của cây trường xuân kia.
Rất nhiều người có máy chụp ảnh sẽ tới chỗ cây thường xuân đó chụp hình thường xuân mùa đông.
Bất quá, bây giờ cây thường xuân không chỉ là một bụi.
Khi Vương Chung Duệ lái xe tới chỗ cây thường xuân, hắn hỏi ông chủ xưởng may:
– Khắp nơi đều bị thường xuân bao phủ.
Nhà họ ở đâu?
Ông chủ xưởng may nói:
– Quẹo trái rồi quẹo phải.
Kỳ quái, sao bụi thường xuân này ngày càng dài và rậm thế này.
Trưởng quan, lầu bên trái bị nó phủ kín rồi.
Trong ấn tưởng của ta, hôm qua nó còn chưa lan tới đây mà.
Sao hôm nay lại bao trùm cả tòa nhà rồi.
Nếu không phải ta đã quen thuộc nơi này thì chắc đã lạc đường rồi.
Bụi trường xuân kia rất rậm rạp, che khuất cả tầng lầu phía trên.
Ban đầu, cư dân còn cảm thấy nó đẹp mắt, thế nhưng dần dà, bụi trường xuân rậm rạp lại ảnh hưởng tới cuộc sống của các gia đình.
Người đi lại trên đường nhiều bao nhiêu thì có bấy nhiều người cảm thấy bất mãn với dây trường xuân.
Vương Chung Duệ nhìn dây thường xuân, hắn cảm thấy nơi này có chỗ nào là lạ nhưng không nghĩ được vấn đề ở đâu.
– Tới rồi…
Ông chủ xưởng may nói:
– Là tòa nhà bên cạnh này.
Có một công nhân ở lầu một.
Vương Chung Duệ dừng xe đi vào tòa nhà.
Hắn khó hiểu hỏi:
– Ồ, bụi trường xuân kéo dài vào tận trong hành lang à? Không phải nó chỉ mọc ở nơi có ánh sáng thôi sao?
Lúc này, Vương Chung Dệu nhìn dây trường xuân che kín mặt trường trắng xung quanh.
Thế nhưng Vương Chung Dệu không cảm thấy trường xuân có gì đẹp mắt, ngược lại chỉ cảm thấy lạnh cả người.
Thế nhưng nhân viên của phòng trật tự sao có thể bị mấy dây trường xuân hù dọa, hắn vẫn kiên trì bước vào.
Có chỗ kỳ quái là, cửa nhà người mất tích lại không đóng.
Vương Chung Duệ hỏi:
– Đây là ngươi mở ra à?
– Không phải nha…
Ông chủ nhà xưởng nói:
– Hôm qua ta tới nó đã mở rồi, ta cũng không hiểu vì sao họ ra khỏi nhà lại không chịu đóng cửa.
Vương Chung Duệ tiến vào.
Trong phòng không có dấu vết đánh nhau như trong tưởng tượng của hắn, một chút vết tích cũng chẳng có.
Tuy nhiên, kinh nghiệm của Vương Chung Duệ nhiều hơn so với ông chủ xưởng may.
Tuy hiện tại họ không cần tự thân đi tra án, toàn bộ đều dựa vào trí thông minh nhân tạo nhưng muốn trở thành thành viên của phòng trật tự đều cần thông qua huấn luyện chuyên nghiệp.
Vừa vào cửa, Vương Chung Duệ liền phát hiện có chỗ không đúng.
Trên khung cửa có một dấu tay.
Trông không quá rõ ràng nhưng vị trí lại rất kỳ quái.
Dấu tay kia giống như có người mở cửa đi vào nhưng đột nhiên bị thứ gì đó kéo ra.
Ngay sau đó đối phương muốn nắm lấy cánh cửa nhưng không nắm chắc được.
Nghĩ tới đây, Vương Chung Duệ sởn tóc gáy nhìn lại sau lưng.
Phía sau không có gì cả.
Hắn không muốn ở lâu trong căn phòng này nên nói với ông chủ xưởng may:
– Chúng ta đi ra ngoài trước, lên lầu hỏi các hộ gia đình khác xem.
Nói xong, hai người rời đi lên lầu.
Lúc này, Vương Chung Duệ phát hiện bụi thường xuân bỏ cả vào trong tầng lầu, trong ngoài đều bị nó phủ kín.
Đi tới lầu hai, Vương Chung Duệ kinh ngạc phát hiện các phòng trên đây đều bị mở toang, hắn hỏi:
– Hôm qua ngươi có lên đây không?
– Không có…
Ông chủ xưởng may nói:
– Ta đâu lên đây làm gì.
Vương Chung Duệ muốn hỏi hôm qua ông chủ xưởng may có lên đây mở cửa không! Các hộ gia đình có còn ở chỗ này chăng!
Bất chợt, Vương Chung Duệ hô to:
– Trong phòng không có ai cả?!
Hiện tại Vương Chung Duệ không muốn vào nhà, hắn cảm nhận được nguy cơ đang bức hiếp mình.
Lúc này, lưng áo Vương Chung Nhuệ ướt đẫm mồ hôi!
Sau một khắc, Vương Chung Duệ thấy một vệt máu trên mặt đất.
Vệt máu rất nhạt, kết hợp với bụi bặm khiến người khác không nhìn ra nhưng sao qua mắt được Vương Chung Duệ.
– Chạy mau!
Vương Chung Duệ quát.
Nói xong, hắn lôi ông chủ nhà xưởng chạy xuống lầu.
Có điều đã chậm, Vương Chung Duệ thấy dây trường xuân trên vách tường hành lang như sống lại, vươn về phía hay người họ.
Vương Chung Duệ không chút do dự, hiện tại hắn chạy vọt vào một căn phòng.
Trong ấn tượng của hắn, trong phòng không có dây trường xuân.
Trước khi cả hai bị dây leo cuốn lấy đã kịp trốn vào phòng.
Ông chủ xưởng may vẫn chưa tỉnh hồn:
– Đến cùng là thế nào! Đây là quái vật gì, sao dây leo lại biết cử động!
Thế nhưng Vương Chung Duệ không có thời gian giải thích.
Hắn vừa vào nhà liền chạy lấy đà, phóng khỏi cửa sổ được làm bằng kính.
“Rầm ào ào!”
Vương Trung Duệ dùng vai của mình đụng nát cửa sổ.
Từ lầu m
Có thể Vương Chung Duệ không kịp giải thích, hắn vào nhà trực tiếp chạy lấy đà, lấy chính mình tốc độ nhanh nhất hướng cửa sổ phóng ra.
Vì quán tính quá đà mà Vương Chung Duệ may mắn xé rách dây trường xuân bám trên vách tường bên ngoài đang muốn bắt hắn.
Âm thanh như tiếng trống vang lên, Vương Trung Duệ rơi xuống mặt đường nhựa.
Người đi đường kinh ngạc nhìn hắn nhưng Vương Trung Duệ không quan tâm mà hô to với người ở trên lầu hai:
– Nhảy ra nhanh lên! Nhanh đi, bằng không sẽ không kịp!
Thế nhưng… trên lầu hai im ắng không tiếng đáp lại.
Tựa như chưa có ai từng ở trên đó vậy.
Ánh mắt người đi đường nhìn Vương Chung Duệ như nhìn kẻ đần.
Mọi người không biết hắn đang nói chuyện với ai.
Da dầu Vương Chung Duệ tê rần.
Hắn móc giấy chứng nhận ra, rống to với người xung quanh:
– Ta là người của phòng trật tự, tránh xa đám thường xuân kia ra.
Mau chạy tới nơi không có dây leo!
Mọi người nhìn thấy giấy chứng nhận mới khẩn trưởng hơn.
Có người hỏi:
– Trưởng quan, bụi thường xuân này bị gì sao?
Vương Chung Duệ trầm giọng nói:
– Nó ăn thịt người!
Vương Chung Duệ đứng trên đường nhìn dây leo rậm rạp xung quanh cùng những khu nhà bị dây leo quấn chặt.
Không biết đã có bao nhiêu người bị dây thường xuân ăn thịt.
Thế nhưng trốn ra rồi cũng chưa chắc an toàn.
Vì Vương Chung Duệ biết, dây leo sẽ chủ động bắt người.
Chỉ là không biết vì sao hắn vừa rơi xuống đường thì dây leo lập tức yên ắng không có động tĩnh gì nữa.
Chương 598: Mộng Đẹp Tan Vỡ
Vương Chung Duệ muốn di tản khu dân cư này.
Thế nhưng sau khi di tản khu dân cư này thì những khu dân cư khác thế nào?
Thường xuân quỷ dị như thế, Vương Chung Duệ tự hỏi bản thân, hắn chỉ là người bình thường mà thôi, vì thế cũng chẳng dám ở nơi này lâu hơn.
Vương Chung Duệ rời khỏi khu vực này, lập tức gọi cho phòng trật tự:
– Thường xuân có vấn đề, nó ăn thịt người! Hiện tại các ngươi nhanh chóng tới những khu dân cư bị trường xuân bao phủ xem có ai còn sống không.
Nếu còn thì nhanh chóng báo họ rời đi! Còn nữa, thông báo cho cao tần Vương thị để phái quân đội tới.
Chúng ta cần súng phun lửa!
Đến lúc này, Vương Chung Duệ vẫn suy nghĩ được.
Bản thân hắn là người lý trí lại quyết đoán, bằng không cũng không kịp thời trốn khỏi khu dân cư khi nãy.
Vương Chung Duệ nói thế là muốn ưu tiên xác nhận coi có ai còn sống không.
Thứ hai là tới cách đối phó.
Thường xuân không sợ đạn, còn có tính công kích cực mạnh.
Vương Chung Duệ cảm thấy dùng súng phun lửa tấn công sẽ thích hợp hơn.
Bất quá trong lòng Vương Chung Duệ vẫn có phần bàng hoàng.
Hiện giờ thường xuân đã bao bọc một phần năm hàng rào.
Cũng có nghĩa số lượng cư dân tử vong đã đạt tới mức độ khó có thể lường được.
Theo phỏng đoán của Vương Chung Duệ, việc thường xuân ăn thịt người chỉ mới bắt đầu gần đây thôi.
Bằng không đã sớm có một đống người tới báo án mất tích.
Hơn nữa, sau khi ăn thịt người xong, e rằng thường xuân càng thêm lợi hại hơn.
Hắn nhớ tới lời ông chủ xưởng may nói, hôm qua nó vẫn chưa bao phủ tới khu vực nọ mà hôm nay đã trải rộng ra.
Tốc độ lan tràn vốn có của thường xuân không nhanh như thế!
Người trong phòng trật tự không cảm thấy Vương Chung Duệ nói bậy nói bạ.
Vương Chung Duệ là nhân viên có kinh nghiệm trong phòng, ngày thường làm việc rất đáng tin cậy.
Vì thế, cả phòng trật tự bỗng bận rộn hơn.
Một lượng lớn nhân viên chạy tới vị trí của Vương Chung Duệ.
Mà người ở lại tổng bộ thì bắt đầu gọi điện thoại cho từng phòng trong khu dân cư.
Chỉ là, họ càng gọi thì tâm trạng càng nặng nề.
Bởi vì chẳng có ai nghe máy cả.
Từng cuộc điện thoại được gọi đi, cuối cùng chỉ có tiếng chuông chờ mà thôi.
Một hai lần hẳn là trùng hợp nhưng trên trăm lần không ai bắt máy thì chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn!
Quân đội đóng trong hàng rào đã tới nơi, cũng đem theo súng lửa.
– Chỉ có hai cây thôi.
Bình thường loại vũ khí này không có đất dụng võ nên từ trước tới giờ hàng rào không chú trọng thứ này.
Đại đội trưởng giải thích:
– Hơn nữa hai cây súng lửa này đã lâu rồi chưa được sử dụng, cũng chẳng biết còn dùng được không.
Sau khi nghe xong, Vương Chung Duệ xoay đầu nhìn đám thường xuân.
Trước mặt họ là một mảnh dây leo xanh rậm vô biên vô tận.
Chỉ có hai cây súng lửa thì sao mà đủ?
Vị đại đội trưởng kia lại nói:
– Chúng ta thử trước một chút, còn mấy người anh em đang vận chuyển nhiên liệu qua.
Nếu không dùng súng lửa được thì lấy xăng đốt nó.
– Được, chúng ta thử trước một chút!
Vương Chung Duệ đáp.
Một tên lính vác súng bắn lửa đi tới khu dân cư.
Lúc còn cách thường xuân 5m thì nổ súng.
Ngọn lửa thật dài phun thẳng tới chỗ dây leo.
Thường xuân bám trên vách tường vặn vẹo giằng co, tựa nhân nhân loại đau đớn vặn vẹo trong ngọn lửa.
Vốn binh sĩ còn bán tín bán nghi về lời nói của Vương Chung Duệ, nhưng một màn trước mắt đã khiến họ chấn kinh.
Bình thường nếu thường xuân bị đốt nó sẽ không có phản ứng này!
Không chờ họ kịp suy nghĩ tiếp thì sau lưng vô số dây leo đẩy nắp cống ngầm phía sau tên lính đang phun lửa ra.
Trong chớp mắt số dây leo kia xông tới quấn lên người binh sĩ.
Từng cái gai nhọn trên dây leo đâm vào người hắn, cứng rắn lôi đối phương vào trong cống ngầm.
Binh lính kia không kịp kêu tiếng nào đã bị kéo đi.
Mà binh sĩ đằng sau tính nhào tới cứu cũng chẳng kịp.
Trong miệng cống ngầm chẳng có gì cả, chỉ có miệng cống tối om trông kinh khủng cực kỳ.
Đại đội trưởng ở tiền trạm rống to với thông tín viên:
– Cảnh giới cấp một! Nhanh chóng thông báo với bộ chỉ huy, thỉnh cầu tiếp viện.
Chúng ta cần một lượng nhiên liệu lớn!
Thế nhưng hắn không biết, lúc này muốn đối phó thường xuân đã trễ.
Dường như chúng đã bị lửa nóng chọc giận nên sau khi bắt binh sĩ nọ vào cống ngầm thì bắt đầu lan tràn khắp nơi với tốc độ khó lòng tin được.
Mà một trận lửa nóng thiêu đốt thường xuân như mở ra thảm họa cho hàng rào 61.
Trước giờ thường xuân chỉ lén lút tìm ăn, hiện giờ nó đã bắt đầu điên cuồng hơn rồi!
Viện quân chưa tới thì đám Vương Chung Duệ đã thấy dây leo trường xuân nhanh chóng lan về phía mình.
Mới đây thôi, mặt đường vẫn còn trơn nhẵn, chỉ qua một phút đồng hồ đã bị trường xuân bao phủ.
Cả con đường bị phủ lên bởi màu xanh ma mị giữa trời đông!
Từng nhánh trường xuân đong đưa như vô số cánh tay vẫy chào họ tới địa ngục.
Chứng kiến cảnh này, Vương Chung Duệ sợ run.
Binh sĩ tiền trạm lấy súng phun lửa còn lại tới ngăn cản tốc độ di chuyển của trường xuân nhưng khi Vương Chung Duệ nhìn sang bên cạnh họ liền thấy cả đám sắp bị trường xuân bao vây!
Hắn vội kéo đại đội trưởng chạy:
– Chạy mau, bằng không sẽ không kịp!
– Không thể!
Đại đội trưởng giận dữ hét lên:
– Quân đội chạy rồi thì dân chúng thế nào!
Vương Chung Duệ bất đắc dĩ vô cùng.
Không chạy chẳng lẽ kêu hắn ở đây chờ chết.
Quân đội không chạy thì hắn chạy.
Dù không phá được án cũng không thể bỏ mạng tại nơi này.
Vương Chung Duệ không quan tâm đám binh sĩ nữa mà quay đầu bỏ chạy.
Có điều hắn vừa chạy được vài trăm mét, quay đầu thấy cảnh tượng toàn bộ đại đội bị trường xuân nuốt thì bị dọa cho mặt mày xanh mét!
Lúc này, La Lam đứng bên cửa sổ nhìn xuống dưới đất, nghi ngờ nói:
– Có chuyện gì vậy? Ta thấy người của phòng trật tự bỏ chạy sạch.
Hơn nữa còn có xe quân dụng lái qua.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chúng ta còn chưa kịp làm gì mà!
Bây giờ đã là buổi chiều, những người biểu tình ngồi bên ngoài đã được một ngày một đêm.
La Lam thật không rõ đến cùng đã xảy ra chuyện gì.
Mà dây leo men theo vách tường không ngừng lan tràn khắp nơi.
Nếu nhìn từ trên không xuống sẽ thấy hàng rào đang bị một vòng lục sắc kỳ quái bao phủ.
Nhâm Tiểu Túc ở bên ngoài hàng rào đã nghe được tiếng la khóc.
Hắn sững sờ, nói thầm:
– Lần lần không phải ta nha, ta không làm gì hết á…
Cổng hàng rào được mở ra, vài tên lính chật vật xuất hiện.
Có người tiến lên hỏi:
– Làm sao vậy?
Mấy binh sĩ kia đã không đủ tỉnh táo để suy nghĩ, trực tiếp hô to:
– Hàng rào bị dây thường xuân bao vây rồi.
Thường xuân ăn thịt người! Sợ rằng lần này hàng rào 61 sẽ gặp nguy hiểm!
Đám binh sĩ này là người may mắn trốn ra được.
Lúc này đang vui vẻ sau khi tìm lại được cái mạng nhỏ.
Nhâm Tiểu Túc đứng nhìn vào cổng hàng rào.
Lúc này cổng hàng rào đã bị dây leo chằng chịt bao phủ.
Nhâm Tiểu Túc chợt nghe có tiếng khóc, hắn quay đầu nhìn Chu Nghênh Tuyết:
– Ngươi khóc cái gì?
Chu Nghênh Tuyết vừa khóc vừa tiesc nói:
– Nhà của ta không bán được nữa!
Giấc mộng thương nhân còn chưa kịp bắt đầu nay đã tan vỡ…
Trong chớp mắt, Nhâm Tiểu Túc đen mặt.
Bây giờ là lúc nghĩ tới chuyện này hả? Phải chạy cho nhanh mới đúng chứ!
Nhưng mà… La Lam vẫn còn ở bên trong!
Chương 599: Tai Ương Thường Xuân
Lúc này quân nhân Khánh thị đang thu thập hành lý cho La Lam.
Hành lý La Lam mang theo không ít.
Chuyến đi này hắn mang theo trọn bộ ấm trà của mình, khá là chú trọng tới chất lượng cuộc sống.
Nghe nói bộ ấm trà này còn lại từ trước tai biến, tương đối đắt tiền.
Nếu ngày nào đó liên minh hàng rào thái bình, bộ đồ cổ này có thể đấu giá với mức trên trời.
Cho nên, lúc La Lam hạ lệnh thu dọn đồ đạc, quân nhân Khánh thị ưu tiên bộ ấm trà kia hơn, sau đó mới tới những thứ quý giá khác.
Tuy họ không vì sao ông chủ nhà mình vội vàng vậy, nhưng họ là quân nhân, nghe lệnh làm việc là tốt rồi.
Thế nhưng trong lúc họ thu thập những thứ này lại nghe La Lam gấp gáp hò hét:
– Lấy mấy thứ đồ hư này làm gì, không muốn sống nữa hả? Mong lấy đồ ăn của ta, lấy được bao nhiêu thì lấy, nước không cần mang theo, Chu Kỳ có rồi!
Chu Kỳ nhíu mày, từ khi nào hắn trở thành nguồn nước rồi?
Quân nhân nhìn La Lam:
– Ông chủ, ngài rất thích bộ ấm trà này mà.
– Bộ ấm trà có quan trọng hơn tính mạng không?
La Lam cầm đồ của mình, kín đáo đưa cho một quân nhân:
– Mau đi theo ta, những thứ dư thừa khác không cần, chúng ta chỉ cần lấy theo một ít quần áo đơn giản thôi.
Nhanh lên, kêu cả tên phóng viên của tạp chí Hy Vọng nữa!
Nói xong, La Lam vọt ra khỏi phòng đi thẳng tới cầu tham.
Vì để bảo mạng mà ngay cả thang máy hắn cũng không dám đi, sợ xảy ra sơ suất gì đó.
Kết quả La Lam đoán đúng rồi.
Khi họ từ lầu 7 chạy tới lầu 3 thì cả khách sạn đều cúp điện!
– Ta thật không biết sao tự nhiên ngươi muốn chạy…
Chu Kỳ buồn bực:
– Nếu Vương thị thật sự muốn giết ngươi, ngươi có chạy cũng không thoát.
Chu Kỳ vẫn tưởng là La Lam đang chạy trốn Vương thị, La Lam đáp:
– Ngươi thì biết cái gì.
Đây chưa chắc là Vương thị gây nên.
Thậm chí còn có khả năng không phải do người làm!
Nói thật, La Lam cũng xem như người từng trải qua sóng to gió lớn.
Lúc vật thí nghiệm tấn công hàng rào hắn đều ở hiện trường.
Cho nên khi nhìn thấy phản ứng của quân đội Vương thị, ban đầu La Lam còn chưa nhận ra đối phương muốn làm gì, thế nhưng rất nhanh hắn liền phát hiện, đây là phản ứng không khác gì so với Lý thị lúc trước…
Khi nãy La Lam đứng bên cửa sổ quan sát, càng nhìn càng thấy giống.
Cảm giác uy hiếp mãnh liệt thôi thúc hắn nhanh chóng xuống lầu.
Dù xảy ra chuyện gì hắn cũng phải chạy thoát!
Đầu tiên là rời khỏi hàng rào.
Nếu trốn không thoát thì chọn chỗ an toàn nhất núp, chờ binh sĩ Vương thị cứu viện.
Đây là hàng rào có vị trí địa lý cực kỳ trọng yếu của Vương thị.
Dù là vật thí nghiệm tấn công, chỉ cần trốn đủ mười ngày nửa tháng, Vương thị nhất định sẽ đoạt lại hàng rào.
Thế nhưng không đúng, vật thí nghiệm đã bị nổ chết rồi.
Vậy rốt cục là thứ đồ chơi gì lại khiến binh sĩ Vương thị sợ hãi như thế?
Sau khi xuống lầu, trường xuân vẫn còn chưa lan tới khách sạn họ ở.
Chỉ là trong hàng rào đã trở nên rối loạn, thỉnh thoảng sẽ có chiếc xe điên cuồng chạy qua, lại có vài cư dân cũng chạy vội.
Đám người biểu tình dưới lầu thấy La Lam xuất hiện thì nhao nhao xông tới.
La Lam nóng nảy:
– Mau cút cmn hết cho ta.
Hiện tại lão tử không rảnh chơi đùa với các ngươi.
Nói xong, quân nhân Khánh thị lập tức tạo thành đội hình mũi nhọn bảo vệ La Lam rút lui.
Có quân nhân muốn đi lấy xe lại phát hiện không biết từ lúc nào lốp xe của họ đã bị đâm thủng.
Hẳn là do đám người biểu tình kia làm, họ thấy không làm gì được La Lam nên chỉ có thể làm ra mấy hành động mờ ám này để trút giận, buồn cười vô cùng.
La Lam nhìn thoáng qua lốp xe, không chút lưu luyến mà quay người bỏ chạy, chạy ngược hướng với binh sĩ Vương thị.
Đổi lại là những người khác, khả năng cao họ sẽ đứng tại chỗ than thở nửa ngày.
Thế nhưng La Lam cảm thấy, nếu việc đã đi tới nước này thì không cần xoắn xuýt nữa, chậm một phút đồng hồ thì rủi ro càng tăng cao.
Đám người biểu tình thấy La Lam chạy thì càng thêm hưng phấn.
– Hắn sợ rồi kìa, mau đuổi theo hắn!
– Đúng, mau đánh chó mù đường!
Quân nhân Khánh thị nghe xong những lời này thì có phần tức giận, muốn quay lại nhân dịp hỗn loạn mà thu thập những người vừa mắng La Lam.
Thế nhưng La Lam hô to:
– Bây giờ còn tức giận các gì, chạy mau!
Chu Đào là phóng viên của tạp chí Hy Vọng nghi ngờ hỏi:
– La Lam, vì sao ngươi phải hốt hoảng chạy trốn thế này.
Chẳng lẽ đúng như họ nói, ngươi sợ à?
– Hiện tại ta không muốn giải thích nhiều với ngươi.
Đừng có nói nhảm nữa, lúc chạy bộ mà nói chuyện dễ bị đau sốc hông lắm!
La Lam nói xong thì ngậm miệng chạy như điên, không nói thêm lời nào nữa.
Tuy cho tới tận bây giờ La Lam vẫn không thấy có gì nguy hiểm nhưng hắn chắc phán đoán của mình.
Nếu chút sức phán đoán này cũng không có thì La Lam đã chẳng thể sống được tới bây giờ!
Chu Đào cũng có chút nghi hoặc, xem ra La Lam không phải đang trốn đám người biểu tình kia.
Kết quả sau một khắc, bỗng nhiên chuông cảnh báo của hàng rào vang lên.
Tiếng chuông dồn dập chói tai khiến lòng người hoảng hốt.
Cũng chính lúc này, mọi người mới bỗng ý thức được, thì ra hàng rào đã xảy ra chuyện rồi!
Chu Đào nhìn La Lam đang chạy phía trước, hắn thật sự không rõ vì sao La Lam lại đột nhiên đoán được.
La Lam tiếp tục chạy, trong lòng thầm nhủ bản thân chạy thế này cũng rất tốt, hẳn sẽ tránh được một kiếp? Thế nhưng chạy được một hồi, hắn lại thấy có người chạy tới từ đối diện mình…
Đối phương chạy như thế chứng tỏ phía trước họ cũng có nguy hiểm!
La Lam không nói tiếng nào mà chạy tới hướng khác, bắt đầu chạy về hướng nam.
Thế nhưng chạy không được bao lâu thì từ hướng nam lại có người chạy tới.
– Đây là sao?
La Lam có phần tuyệt vọng:
– Sao từ bốn phương tám hướng đều có người chạy tới trung tâm hàng rào vậy.
Đến cũng là thứ gì đã khiến cư dân hoảng sợ như thế!
Hắn kéo một người lại hỏi:
– Vì sao các ngươi chạy thế?!
Người đang chạy kia đang tính chửi ầm lên nhưng lại thấy hơn 10 quân nhân mạnh mẽ bên cạnh La Lam thì lập tức đổi giọng:
– Trường xuân trong hàng rào đang điên cuồng bắt người.
Cổng hàng rào cũng bị nó chặn rồi.
Trưởng xuân đang không ngừng lan tràn vào trung tâm hàng rào.
Có người nói nó đã bao vây hàng rào rồi!
La Lam sững sờ.
Nói thật, từ lúc tai biến tới giờ, việc thực vật biến dị không phải mới lạ gì.
Thế nhưng đám thực vật kia cũng không chủ động đi tấn công nhân loại.
La Lam chưa bao giờ nghe thấy chuyện như vậy cả!
Không riêng gì La Lam mà đại đa số mọi người đều như thế.
Họ chưa bao giờ nghĩ tới chuyện thực vật sẽ tấn công con người!
Ngoại trừ số ít người thấy được bụi gai đỏ của Nhâm Tiểu Túc thì gần như tất cả mọi người đều cho là vậy.
Cho nên khi Vương Chung Duệ thấy được trường xuân chỉ thấy kỳ quái chứ không nghĩ dây leo sẽ tạo thành uy hiếp gì với hắn.
Mà những người từng gặp bụi gai đỏ và khoai tây xạ thủ đều đã chết nên không ai biết nữa.
Cũng chính vì tư duy sai lầm này mà hàng rào 61 mới lâm vào bi kịch như ngày hôm nay!
La Lam quát đám quân nhân bên cạnh:
– Đã bị bao vây rồi, chạy không thoát.
Trước chúng ta kiếm chỗ trốn cái đã!
Chương 600: Ở Lại
Trốn thì trốn được rồi, thế nhưng trốn đi đâu?
La Lam nhanh chóng suy nghĩ:
– Thường xuân là thực vật ưa sáng? Chúng ta có nên dựa vào điều này để trốn xuống đường cống ngầm không?
Vừa nói xong, mọi người liền thấy nắp cống không biết bị thứ gì tác động mà bay ra.
Sau đó văng tới trước mặt họ, vô số dây leo trong cống ngầm chui ra, bắt đầu lôi kéo những người đứng xung quanh vào.
– Xem như ta chưa nói gì đi…
La Lam nuốt nước bọt, quay người bỏ chạy!
Việc này tới quá nhanh khiến La Lam có phần vội vàng, chưa kịp chuẩn bị gì đã thấy dây leo tràn tới nơi của họ.
Trong hàng rào, đã có một phần ba bị thường xuân chiếm giữ rồi!
Chu Kỳ ở bên cạnh tức giận nói:
– Đầu óc ngươi có dùng được không vậy.
Còn đòi trốn xuống đường cống thoát nước nữa chứ, may mà không nghe lời ngươi.
Bằng không chỉ sợ đám thường xuân kia chơi đùa chúng ta dễ như đuổi muỗi!
La Lam đen mặt:
– Vậy ngươi nghĩ đi, ngươi có nghĩ ra được cách gì không!
Chu Kỳ nghĩ chút rồi nói:
– Thường xuân không sợ đạn, không sợ nước.
Tuy sợ lửa nhưng trừ phi lửa với diện tích lớn, thiêu được cả hàng rào thì dường như không có cách gì cả.
– Nói như ngươi cũng có được gì đâu!
La Lam chửi ầm lên:
– Ngươi nói ta cũng biết! Mọi người đều biết!
Vừa nói những lời này xong, La Lam đã bị đau sốc hông…
Chu Kỳ là siêu phàm giả, còn lại là quân nhân Khánh thị hoặc phóng viên sức khỏe cường tráng.
Mọi người chạy không quá tốn sức nhưng La Lam mập như vậy lại khác.
Bản năng chạy thoát thân khiến hắn tạm thời quên đi mệt mỏi, nhưng hiện tại thân thể đã không chịu nổi nữa rồi.
La Lam che ngực:
– Các ngươi tiếp tục chạy về phía trước đi, mặc kệ ta.
Nói xong, hắn đứng tại chỗ thở hổn hển.
Thế nhưng quân nhân Khánh thị đỡ hắn lên:
– Muốn thì chúng ta cùng đi, bảo vệ ngài là chức trách của chúng ta.
Ngươi chết còn không bằng để chúng ta hy sinh vì nhiệm vụ.
La Lam nóng nảy:
– Ta còn chưa nói hết mà.
Ta nghĩ rồi, các ngươi là người người bình thường thì làm sao cõng được người nặng 240 cân như ta chứ.
Chu Kỳ mau tới cõng ta!
Vừa rồi La Lam còn chưa kịp nói câu sau vì thở không ra hơi.
Cho nên đã khiến quân nhân Khánh thị hiểu lầm, tưởng rằng La Lam sợ liên lụy họ…
Chu Kỳ ở phía trước tính mặc kệ La Lam nhưng nghe La Lam mở miệng nói như thế.
Hắn chỉ có thể đen mặt nói:
– Phải trả thêm tiền!
Nói xong, Chu Kỳ chạy tới cõng La Lam, chạy chẳng khác nào đi một mình.
Rất ít người biết, kỳ thật Chu Kỳ thức tỉnh từ rất sớm.
Hẳn là nằm trong số những siêu phàm giả thức tỉnh sớm nhất.
Cho nên thể năng của hắn tốt hơn một tí so với đại đa số siêu phàm giả khác.
Mọi người một đường chạy về trước, La Lam bày mưu tính kế trên lưng Chu Kỳ:
– Để ta nghĩ xem chỗ nào là an toàn nhất.
Đúng rồi, nơi an toàn nhất là nơi dùng để bảo vệ tiền! Mau tìm ngân hàng nào đó đi.
Kho tiền của ngân hàng rất kín, một số nơi còn không có chỗ quạt gió.
Chúng ta trốn bên trong, dây leo không đuổi tới kịp đâu! Hơn nữa kho tiền chắc chắn có chỗ thông khí, chúng ta không sợ chết ngạt!
Nói xong, họ lập tức chạy tới một ngân hàng của Vương thị.
Chỉ thấy trước cửa ngân hàng chắn đầy người.
Thì ra mọi người đều muốn tìm nơi an toàn để núp, thế nhưng quá nhiều người tới cùng lúc đã chặn cửa ra vào nơi này!
La Lam chẹp miệng:
– Đi thôi, coi như ta chưa nói gì.
Để ta suy nghĩ tiếp…
Chu Kỳ nóng nảy:
– Ngươi mau suy nghĩ đi, không nghĩ ra được thì chúng ta chọn trốn ở đây!
Lúc này, dây leo đã dần tới gần.
Thường xuân chiếm từ một phần ba nay đã chiếm một phần hai diện tích hàng rào.
Trong lúc họ chạy, dây leo bỗng leo ra từ miệng cống ngầm phía trước.
Không chờ dây leo kịp bò tới trước mặt La Lam, Chu Kỳ nhíu mày một cái, trong nháy mắt, nước trong đám dây leo đều bị Chu Kỳ rút ra sạch.
Đám dây leo đáng sợ khô héo bằng tốc độ mắt thường có thể thấy được, không còn khả năng bắt người nữa.
La Lam hưng phấn hô to:
– Đúng vậy, Chu Kỳ, ngươi có thể khống chế nước trong đám dây leo mà.
Hiện tại chúng ta tiêu diệt chúng đi.
Tới lúc đó La Lam sẽ trở thành ân nhân cứu vớt hàng rào của Vương thị.
Để xem bọn chúng còn dám nhằm vào lão tử không, nếu dám nhắm vào lão tử nữa sẽ bị dư luận mắng chết!
Chu Kỳ cắn răng nói:
– Bớt nói nhảm đi, ngươi không thấy số lượng trường xuân bao nhiêu à? Ngươi tưởng ta là thần tiên chắc, dù là thần tiên cũng chưa chắc thu phục được nó!
Cho nên, đối mặt với biển dây leo mênh mông vô tận này, Chu Kỳ cũng chỉ có thể chạy trốn.
– Thể lực ngươi có chút không được nha…
La Lam bĩu môi:
– Không phải ngươi đã là một trong những người thức tỉnh sớm nhất à.
Sao lại yếu thế chứ.
– Ta yếu? Là do kẻ địch quá mạnh được không hả!
Chu Kỳ tức tới mức muốn thả La Lam xuống!
Đám người biểu tình vẫn kiên trì đuổi theo sau họ.
Ban đầu những người này đuổi theo để đánh chó mù đường La Lam.
Nhưng bây giờ không giống với lúc trước nữa, họ đi theo La Lam chỉ vì cảm thấy không chừng có thể có được cơ hội chạy thoát thân.
Trong lúc bối rối, họ không thể suy nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy đi theo La Lam có thể tránh được nguy hiểm.
Nói không chừng có cách nào đó chạy thoát.
Bấy giờ, việc cầu sinh còn quan trọng hơn cả đạo lý họ vẫn luôn kiên trì
La Lam quay đầu nhìn thoáng qua đám người nhưng chẳng nói gì.
Hắn không tới mức gặp chuyện nguy hiểm tới tính mạng lại rảnh rỗi đi hờn dỗi đám người này, có thể sống được không cứ xem số mệnh của họ đi.
– Khoan đã, hình như đám thường xuân không lan tràn nữa rồi!
La Lam quay đầu nhìn thì phát hiện đám thường xuân đuổi theo phía sau họ đã dừng lại.
Nó nuốt hết một phần hai hàng rào, còn dư một nửa nay đã dừng lại.
Mọi người đứng từ xa nhìn thường xuân một màu xanh biếc, bỗng nhiên cảm thấy như được cứu giúp.
Mọi người kháng nghị, nghi ngờ nói:
– Sao nó đứng bất động vậy, chúng ta được cứu rồi sao?
Một tên biểu tình đeo mắt kiếng dần trấn định”
– Tất cả mọi người đều cho rằng thực vật có thể sinh trưởng vô hạn.
Nhưng trên thực tế chỉ có thực vật thân gỗ mới làm được chuyện này.
Đương nhiên, ta cũng không phải người hiểu biết gì, chỉ nói ra suy đoán của bản thân mà thôi.
Cây cối cũng không thể sinh trưởng vô hạn, không chừng đây đã là cực hạn của trường xuân rồi?
Hắn vừa nói xong, âm thanh yếu ớt của La Lam vang lên:
– Các ngươi có cảm thấy hiện tại nó không ăn chúng ta là vì giữ lại để mai ăn không…
Đám người biểu tình:
– ….
Bất quá, rốt cuộc vì sao thường xuân dừng lại không quan trọng, tóm lại nó không lan tràn nữa có thể giúp người bên trong hàng rào có thời gian thở dốc.
– Người của Vương thị chắc chắn đã cầu cứu viện.
Nói không chừng chúng ta sắp được cứu rồi.
Một người biểu tình lên tiếng.
Thế nhưng La Lam không tin vào mấy chuyện ăn may này mà nói khẽ với đám Chu Kỳ:
– Trên đường chúng ta tận lực quan sát.
Tuy tin tức về quân đội phân bố trong hàng rào của Vương thị chúng ta không rõ lắm nhưng chúng ta biết xung quanh hàng rào 61 không có căn cứ quân sự.
Viện quân muốn tới cũng phải là chuyện của ba ngày sao.
Hơn nữa chưa chắc quân đội của họ đã có cách đối phó với đám dây leo này.
Không đủ súng phun lửa thì chẳng khác nào muối bỏ biển cả.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










