- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
- Tập 50 : Người Ta Thích Xinh Đẹp Hơn Ngươi Nhiều (c491-c500)
[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
Tập 50 : Người Ta Thích Xinh Đẹp Hơn Ngươi Nhiều (c491-c500)
❮ sautiếp ❯Chương 491: Người Ta Thích Xinh Đẹp Hơn Ngươi Nhiều
Nhâm Tiểu Túc liếc nhìn miệng vết thương của Chu Nghênh Tuyết:
– Yên tâm, không phải vết thương trí mạng.
Trong vòng 3 ngày không chết được.
Chu Nghênh Tuyết tức giận, cái gì mà 3 ngày không chết được hả:
– Ba ngày sau ta chế rồi thì ai nuôi mẹ ta.
Mẹ ta đã hơn 50 tuổi, còn bị bệnh ung thư.
Ngươi tưởng ta sát thủ vì mình hả, ta phải kiếm tiền trị bệnh cho bà!
Nghe xong lời này, Nhâm Tiểu Túc im lặng cởi trói cho nàng.
Lần này cũng vậy.
Mà Chu Nghênh Tuyết thầm thở phào nhẹ nhõm, nàng thành công rồi.
Nàng xem như hiểu rõ Nhâm Tiểu Túc, lần trước hắn thả nàng, lần này cũng vậy.
Nếu đụng phải người không có mấu chốt, không để ý tới sống chết của mẹ nàng.
Lần này Chu Nghênh Tuyết khó lòng thoát khỏi, nói không chừng trước khi chết còn bị đối phương nhục nhã một phen.
May mà nàng gặp được Nhâm Tiểu Túc.
Bất quá Chu Nghênh Tuyết nghĩ lại, nếu nàng không gặp phải siêu phàm giả lợi hại như Nhâm Tiểu Túc sao lại bị trói ở đây chứ…
Mở trói xong, Chu Nghênh Tuyết thấp giọng nói:
– Ta muốn xử lý vết thương.
Ngươi có thể ra ngoài trước không?
– Ngươi xử lý vết thương, ta ra ngoài làm gì?
Chu Nghênh Tuyết nhẹ giọng nói:
– Ta phải cởi đồ…
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh:
– Ngươi tự trị thương được thì ta bớt mệt…
– Ta biết ngươi không phải người như vậy…
Chu Nghênh Tuyết nhỏ giọng nói.
Nhâm Tiểu Túc nhướng mày, cuối cùng hắn vẫn không nói gì mà đi tới mấy bụi khoai tây sau hậu viện.
Chu Nghênh Tuyết lần nữa thở phào.
Thời buổi này gặp được nam nhân có nguyên tắc đúng là may mắn.
Bỗng nhiên Chu Nghênh Tuyết hiếu kỳ, sao lại có người là siêu phàm giả mạnh mẽ lại còn là người có nguyên tắc như Nhâm Tiểu Túc nữa chứ.
Nếu không phải lúc trước nàng từng được Nhâm Tiểu Túc thả đi, Chu Nghênh Tuyết thật không tin có người như vậy tồn tại.
Chu Nghênh Tuyết ở trong phòng chà xát quần áo, âm thanh sột soạt dần vang lên.
Nhâm Tiểu Túc vẫn như cũ không coi ai ra gì nhặt khoai tây.
Chu Nghênh Tuyết lặng lẽ quan sát, nàng phát hiện Nhâm Tiểu Túc thật sự sẽ không vào nhà.
Bấy giờ mới lặng lẽ chạy tới chỗ cửa lớn, muốn nhân cơ hội này chạy trốn.
Kết quả tiếng của Nhâm Tiểu Túc nhẹ nhàng vang lên:
– Ngươi đi thêm hai bước nữa là chết không thể nghi ngờ, ngươi tin không?
Thân thể Chu Nghênh Tuyết thoáng cái cưng lại.
Nàng giải thích:
– Ta chỉ muốn tìm xem có gì khâu vết thương lại không.
Vết đao của ta rất sâu, phải khâu lại.
Nàng vừa nói xong, một hộp kim chỉ cùng một bình Hắc dược được ném vào:
– Khâu xong thì xức thuốc lên, nhớ phải cám ơn.
Chu Nghênh Tuyết bất đắc dĩ.
Nàng phát hiện, đối diện với Nhâm Tiểu Túc, sát thủ cấp A ngày thường người khác nghe tới sợ mất mật cũng không khỏi bất lực.
Lúc còn ở hàng rào 88, thiếu niên trông vô hại chứ đâu có khủng bố như bây giờ.
Về sau, nàng “ngã” trong tay Nhâm Tiểu Túc một lần liền hiểu rõ đẳng cấp của đối phương.
E rằng dù là thành viên chính thức của An Kinh tự cũng chưa chắc chế phục được Nhâm Tiểu Túc.
Chu Nghênh Tuyết chỉ có thể ngoan ngoãn trị thương.
Nàng vừa khâu vết thương lại, vừa nói:
– Vì sao ngươi làm sát thủ dự bị của An Kinh tự?
Nhâm Tiểu Túc vừa gọt khoai tây vừa đáp:
– Kiếm tiền.
– Vậy ngươi trực tiếp nói cho An Kinh tự biết ngươi là siêu phàm giả là được…
Chu Nghênh Tuyết khó hiểu, bất quá nàng lập tức nhận ra:
– Không đúng, ngươi không muốn bại lộ thân phận?
Nhâm Tiểu Túc mặt không biểu tình nói:
– Ngươi biết quá nhiều.
Chu Nghênh Tuyết cả kinh, nhanh chóng nói lảng sang chuyện khác:
– Với thực lực của ngươi sẽ thăng cấp rất nhanh, sao chỉ mới là cấp D vậy?
– Ta chỉ vừa lấy được di động thôi…
Nhâm Tiểu Túc nói:
– Ngươi mặc đồ xong chưa?
– Mặc xong rồi.
Mười phút sau, Chu Nghênh Tuyết ngồi trên ghế, nhìn thiếu niên lần nữa trói nàng bằng dây thừng, phẫn nộ:
– Dù gì chúng ta cũng xem như quen biết cũ.
Hơn nữa ta còn là cô gái đang bị thương, sao ngươi có thể đối xử với ta như vậy? Ngươi có phải đàn ông không thế!
Mà Nhâm Tiểu Túc chẳng coi Chu Nghênh Tuyết ra gì, nằm lăn trên giường ngáy o o.
Trước khi ngủ hắn kiên nhẫn nói:
– Cũng vì ngươi mà trời sắp sáng ta còn chưa được ngủ.
Ngươi không nên chít chít méo méo mãi.
Bằng không ngươi nghĩ sao nếu ta kiếm cách chặn, lấp, bịt miệng ngươi lại?
Chu Nghênh Tuyết không nói nữa.
Nàng phát hiện dù đi ngủ nhưng trong tay Nhâm Tiểu Túc vẫn cần một cây súng chĩa về phía mình.
Mãi cho tới trưa, Chu Nghênh Tuyết mới dần tỉnh lại.
Nàng vừa ngủ được một giấc, chỉ là ngủ không được an tâm thôi.
Sau khi tỉnh lại, nàng ngửi được mùi thơm từ phòng bếp, ngạc nhiên hỏi:
– Ngươi đang làm gì vậy?
– Nấu khoai tây.
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh đáp:
– Ngươi có biết mấy bụi cây trong sân sau của ta để làm gì không?
Chu Nghênh Tuyết mơ hồ đáp:
– Không biết.
Nàng chỉ có thể khiến cho thực vật thân thiện với mình, thực vật nàng khống chế phải do chính nàng gieo.
Kỳ thật, năng lực của Chu Nghênh Tuyết không mạnh.
Ít nhất trên trường hợp thực chiến thì xa xa không bằng năng lực điều khiển kim loại và vẽ rồng.
Nói nàng là sát thủ cấp A yếu nhất cũng không ngoa…
Vào lúc này, di động của Chu Nghênh Tuyết vang lên.
Nhâm Tiểu Túc nhìn vào, đọc được tin nhắn:
“Nếu may mắn còn sống mời nhấn phím 1.
Nếu cần phòng an toàn hoặc tiếp ứng mời nhấn phím 2.”
Nhâm Tiểu Túc cởi trói cho Chu Nghênh Tuyết:
– Tự nhấn phím 1 đi.
Chu Nghênh Tuyết có phần hồ đồ:
– Đến cùng thì vì sao ngươi trói ta ở đây? Nếu sợ ta tiết lộ bí mật thì trực tiếp giết ta càng bớt việc.
Ngược lại thì thả ta đi luôn cho rồi.
Đối với ngươi mà nói hành động này càng thêm an toàn, như vậy có người điều tra tới cũng không phát hiện ta ở đây.
Nói tới chỗ này, bỗng nhiên Chu Nghênh Tuyết kinh hoàng lớn giọng nói:
– Chẳng lẽ ngươi tính bao nuôi ta…
– Lộn xộn cái gì…
Nhâm Tiểu Túc tức giận nói:
– Ngươi thành thật ở lại đây ba ngày đi.
Ba ngày sau muốn đi ddaaua thì đi.
Về chuyện bị điều tra thì không cần lo, tám phần sát thủ của An Kinh tự và thành viên Hỏa Chủng đều sẽ bị tóm gọn cả.
Căn bản tập đoàn Vương thị sẽ không tiến hành đuổi bắt.
Dù sao ngay cả một lệnh truy nã cũng không có kia mà.
Chu Nghênh Tuyết không khỏi nghĩ lộn xộn, nàng cảm thấy từ khi gặp lại Nhâm Tiểu Túc, mọi chuyện càng thêm rối rắm.
Nàng hoàn toàn không nghĩ ra đến cùng Nhâm Tiểu Túc tính làm gì.
Lần trước hắn bắt nàng nhảy dây, rõ ràng không phải người bình thường mà…
Chu Nghênh Tuyết hiếu kỳ hỏi:
– Ngươi thật sự không muốn chiếm đoạt ta?
Nhâm Tiểu Túc dở khóc dở cười:
– Người ta thích đẹp hơn ngươi nhiều!
Chu Nghênh Tuyết nghe vậy thì tức tới xì khói.
Vậy còn không bằng ngươi bảo ngươi muốn chiếm đoạt ta đi! Chu Nghênh Tuyết thật sự không chịu được sự bất bình này!
Nhâm Tiểu Túc nhìn bộ dáng hờn dỗi của Chu Nghênh Tuyết thì cảm thấy có phần kỳ quái.
Sao nữ nhân này ngộ nhỉ, hắn đã biểu thị không làm gì nàng, nàng ta lại tức giận!
Chương 492: Chợ Đêm
– Người ngươi thích…
Chu Nghênh Tuyết nhìn Nhâm Tiểu Túc:
– Là Dương Tiểu Cận?
Nhâm Tiểu Túc im lặng không trả lời.
Chu Nghênh Tuyết lại nói:
– Nếu là Dương Tiểu Cận, ta công nhận nàng đẹp hơn ta.
Bất quá ngươi và nàng ấy cùng nhau rời khỏi hàng rào 88 mà.
Sao bây giờ không thấy nàng ấy đâu?
Chu Nghênh Tuyết nhớ rõ, Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận cùng nhau tới địa khu Hà Cốc ở phương bắc để tiêu diệt thổ phỉ.
Về sau, Dương Tiểu Cận không trở về nữa.
Nhâm Tiểu Túc lườm Chu Nghênh Tuyết một cái:
– Đừng xem vào việc của người khác.
Thời gian ngươi ở Trung Nguyên có từng nghe tin tức của Tên Côn Đồ không?
– Không có…
Chu Nghênh Tuyết lắc đầu:
– Tuy những năm gần đây Tên Côn Đồ hoạt động nhiều ở Trung Nguyên nhưng các nàng bí ẩn hơn so với trong tưởng tượng của mọi người, tổ chức hoạt động ngày càng nghiêm cẩn.
Có người nói, phía sau lưng các nàng có một tổ chức ẩn nấp, điều khiển vào chỉ huy, có điều không ai biết là tổ chức nào thôi.
– Được rồi…
Nhâm Tiểu Túc thở dài.
Hắn tới Trung Nguyên đã được hai tháng.
Kết quả ngay cả một người cũng chẳng tìm được.
Rốt cuộc âm thanh chiến đấu trong hàng rào 61 cũng ngừng lại.
Nhóm lưu dân xem náo nhiệt tới nửa đêm rốt cục cũng chán nên về lều.
Do ngủ không đủ nên sáng sớm hôm sau, cả đám lưu dân tới nhà xưởng mà ngáp ngắn ngáp dài, phía dưới mắt toàn là quần thâm.
Trên đường tới nhà xưởng, nhóm tạp vụ hào hứng bừng bừng kể lại chiến tích tối qua.
Đồng thời suy đoán lý do đánh nhau trong nhà xưởng.
So với tình cảnh bi đát của cư dân trong hàng rào, nhóm lưu dân không thấy trận chiến tối qua có quan hệ gì với mình.
Phảng phất như cư dân hàng rào và lưu dân sống trong hai thế giới hoàn toàn khác nhau, ngay cả lập trường và cách nhìn cũng chẳng giống nhau.
Mỗi lần Nhâm Tiểu Túc thấy những chuyện này hắn sẽ có chút cảm khái.
Nhưng Chu Nghênh Tuyết cũng chẳng quan tâm mấy chuyện đấy.
Nàng chỉ muốn hỏi Nhâm Tiểu Túc:
– Sao ngày nào cũng ăn khoai tây hết dị?!
Nhâm Tiểu Túc hồn nhiên, vô tư nói:
– Có ăn là mừng rồi, ăn khoai tây cũng không tệ.
Nói xong, Nhâm Tiểu Túc cởi trói cho Chu Nghênh Tuyết, nhét hay củ khoai tây vừa được nấu xong vào tay nàng.
Mà Chu Nghênh Tuyết thừa dịp bản thân được tự do đôi chút thì nhanh chóng hoạt động khớp ngón tay, khiến đốt ngón tay vốn cứng ngắc nay trở nên linh hoạt.
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc vẫn thao thao bất tuyệt:
– Hôm qua ngươi hỏi ta, sao một siêu phàm giả như ta lại sống ở một thị trấn bình thường thế này à.
Vì ta vốn là lưu dân.
Bây giờ ngươi ăn hai củ khoai tây đã cảm thấy ăn không hết.
Nhưng ngươi không biết lưu dân Tây nam đâu, có đôi khi ngay cả khoai tây cũng chẳng có mà ăn.
Có ai mà không muốn ăn cơm, mì này nọ đâu? Nhưng họ ăn được sao?
Chu Nghênh Tuyết sửng sốt nửa ngày, bỗng nhiên thấp giọng hỏi:
– Bình thường ngươi đều ăn khoai tây?
– Không có…
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
– Bình thường ta tới quán rượu ăn, ta có tiền.
Chu Nghênh Tuyết:
– ???
Nghe tới đây, Chu Nghênh Tuyết thật muốn ném hai củ khoai tây vào mặt Nhâm Tiểu Túc.
Thế nhưng nàng không dám, thật sự không thể trêu vào thiếu niên này.
Chu Nghênh Tuyết mặt lạnh:
– Ta cũng muốn ăn ở ngoài tiệm.
– Cho ngươi ăn cái rắm…
Nhâm Tiểu Túc vui cười:
– Ngươi tưởng tập đoàn Vương thị người ta là thùng cơm hả? Vừa vào gây sự trong hàng rào nhà ta.
Quay người thì nghênh ngang đi vào thị trấn nhà người ta?
Trong lúc nhất thời, Chu Nghênh Tuyết âm thầm buồn rầu.
Dù gì nàng cũng là siêu phàm giả mà, sao đối mặt với Nhâm Tiểu Túc lại cảm thấy vô lực thế này.
Lúc còn ở hàng rào 88, tốt xấu gì nàng cũng có nhiều người trẻ tuổi tài tuấn theo đuổi.
Trong phương diện ám sát, tin tức, gián điệp, nàng đều là người nổi bật trong hệ thống của Dương thị.
Bằng không sao nàng có thể thoát ra khỏi hàng ra trong khi các sát thủ cấp A khác đang chiến đấu sinh tử tại đó.
Một siêu phàm giả như vậy mà bây giờ lại lưu lạc tới mức phải ăn khoai tây sống qua ngày.
Đột nhiên Chu Nghênh Tuyết hỏi:
– Thực vật trong hậu viện này từ đâu mà tới?
Lúc này, rốt cục Chu Nghênh Tuyết cũng cảm thấy có chỗ là lạ.
Nàng tận mắt nhìn Nhâm Tiểu Túc kêu đám bụi cây kia phun khoai tây ra.
Một màn kia hoàn toàn phá vỡ nhận thức của nàng, không phải khoai tây nên sinh trưởng dưới đất à?
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
– Lúc ta mua cái nhà này là có rồi.
– Ngươi tưởng ta sẽ tin hả?
Chu Nghênh Tuyết quật cường nói.
– Hạt giống là ta mua được từ nơi người khác.
Nhâm Tiểu Túc vui cười hớn hở.
– Nói nhảm, ta chưa từng thấy ai bán mấy hạt giống kỳ quái như vậy trên chợ đêm cả.
Chu Nghênh Tuyết cau mày nói.
– Chợ đêm?
Nhâm Tiểu Túc hứng thú hỏi:
– Trung Nguyên có chợ đêm hả?
Chu Nghênh Tuyết có chút sửng sốt:
– Dù ở đâu cũng sẽ có mấy loại giao dịch ngầm này cả, đồ vật bày bán đều là hàng cấm.
– Có mấy thứ bảo vật có thể bay lên trời hay pháp khí gì đó trong truyền thuyết không? Đây không phải thời đại của siêu phàm giả à?
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ hỏi.
– Mấy thứ ngươi nói không có…
Chu Nghênh Tuyết liếc nhìn Nhâm Tiểu Túc:
– Đa số đều là súng ống đạn dược và dược phẩm.
Còn có khoa học kỹ thuật mà đám tội phạm đào lên được, cuối cùng là tin tức giao dịch.
Cái di động đầu tiên của ta là mua được từ trên chợ đêm đấy.
Nhâm Tiểu Túc ồ một tiếng:
– Di động của sát thủ dự bị có thể mua được trên chợ đêm? Một cái bao nhiêu tiền…
– Một cái 500.000 đồng!
Chu Nghênh Tuyết nói.
Nhâm Tiểu Túc có chút kinh ngạc:
– Mắc dữ vậy? Tiền thưởng một nhiệm vụ cấp D cũng chỉ có 20.000 đồng thôi!
– Nhưng nếu thăng lên cấp C, làm xong năm nhiệm vụ là kiếm tiền lời được rồi….
Chu Nghênh Tuyết nói tiếp:
– Hơn nữa, một số người mua di động không phải sát thủ, mà là những người đối địch với An Kinh tự, mua về để phòng thân.
Tuy không biết được nhiệm vụ cấp A nhưng có thể biết được từ cấp B trở xuống.
Nếu An Kinh tự tuyên bố nhiệm vụ về mình, họ có thể sớm chuẩn bị.
– Ồ, An Kinh tự không biết chuyện này à?
Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ hỏi.
– Họ cũng chẳng quan tâm…
Chu Nghênh Tuyết nói.
– Chợ đêm còn bán gì nữa không?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
– Đúng rồi, rất nhiều sát thủ sẽ ở lại chợ đêm, vì nơi đó có khách sạn an toàn.
Khi An Kinh tự thông báo nhiệm vụ, họ có thể thông qua khách sạn an toàn tìm người để tổ đội, sau khi hoàn thành nhiệm vụ thì giải tán…
Chu Nghênh Tuyết nói:
– Tỷ như nhiệm vụ ở hàng rào 63 hôm trước hoặc nhiệm vụ ở hàng rào 61 hôm qua, đều cần hợp tác đoàn đội mới hoàn thành được.
Nhâm Tiểu Túc chợt hiểu ra, lúc trước, khi nhận được tin nhắn, hắn còn thắc mắc, bình thường đám sát thủ kia hàng động kín kẽ, dù có gặp nhau cũng chưa chắc nhận ra, vậy họ sẽ hợp tác kiểu gì.
Thì ra trong các tổ chức còn có thế giới ngầm thế này.
Việc này càng khơi dậy hứng thú với chợ đêm của Nhâm Tiểu Túc.
Cũng không biết trong đám sát thủ ở chợ đêm, hắn sẽ có trình độ gì? Hơn nữa, hẳn nơi đó có không ít sát thủ cấp A, thậm chí còn có thể gặp được người của An Kinh tự nữa.
Tùy tiện suy nghĩ cũng biết, đây sẽ là nơi hội tụ siêu phàm giả.
Bây giờ hắn hoàn thành nhiệm vụ với Chu Nghênh Tuyết, lấy được đồ phổ xong, tới đó học kỹ năng mới thì còn gì thích bằng? Nhâm Tiểu Túc vẫn rất nhớ thương cái kỹ năng vẽ rồng kia.
– Hai ngày sau, ngươi dẫn ta đi chợ đêm…
Nhâm Tiểu Túc nói với Chu Nghênh Tuyết.
Chương 493: Con Tin Và Đường Sắt
Vào tháng 9, ban đêm ở cứ điểm 178 dần rét lạnh.
Lúc này, cư dân công tác từ bên ngoài bắt đầu thu dọn đồ đạc, lần lượt quay lại căn cứ.
Vì hậu đãi dành cho những cư dân công tác ngoài hàng rào mà rất nhiều người cứ cách nửa năm sẽ được về nhà nghỉ ngơi một lần.
Cả mùa đông đều không cần ra ngoài công tác nữa.
Đương nhiên, việc này cũng vì mùa đông ở Tây bắc cực kỳ rét lạnh.
Hiện tại, vẫn không ít cư dân tiếp tục làm việc ở nhà xưởng bên ngoài cứ điểm, nếu chờ tới cuối tháng 10, đường đi sẽ bị tuyết phủ kín, rất khó di chuyển.
Khi đó chỉ còn chiến sĩ làm nhiệm vụ canh gác ở biên phòng là không về cứ điểm mà thôi.
Trong suốt mùa đông dài, họ nghiêm chỉnh thủ hộ cứ điểm, không có bất kỳ hoạt động giải trí gì, chỉ có thể đứng gác cả ngày.
Mỗi người tự kiếm cho mình một cách giải trí riêng, ví dụ như làm đồ thủ công, học cách chơi kèn cùng mấy kỹ năng kỳ kỳ quái quái khác.
Không phải họ muốn học, mà vì họ cảm thấy cô đơn.
Cả mùa đông chỉ có họ cô độc canh gác ở biên giới mà thôi.
Chạng vạng tối, sáu chiếc xe việt dã như một mũi nhọn chạy tới từ hướng Tây nam.
Lúc còn cách 170km nữa là tới cứ điểm, bỗng nhiên họ bị binh sĩ tuần tra ngăn lại.
Trong bộ đàm của xe tải truyền tới âm thanh của binh sĩ cứ điểm 178:
– Đã tiến vào khu vực kiểm soát truyền tin, tắt bộ đàm, tấp vào lề kiểm tra.
La Lam trong xe vui cười hớn hở:
– Mau tấp vào lề đi.
Từ trước tới giờ, hệ thống phòng ngự của cứ điểm 178 vốn nghiêm cẩn.
Ngay cả Khánh thị cũng không bằng đấy.
Chung quy nhiệm vụ của họ chính là đề phòng kẻ địch tới từ bên ngoài.
Sáu chiếc xe đồng loạt tắt bộ đàm rồi tấp vào bên đường.
Bên cạnh có ba tổ đội bò lên từ nơi hoang dã, mang theo vũ trang hạng nặng tới gần.
La Lam dẫn đầu, giơ hai tay xuống xe.
Trên mặt hắn đeo cái kính râm màu đen, trông chẳng khác nào lão đại hắc bang buôn lậu cả:
– Người anh em, ta là La Lam đến từ Khánh thị.
Việc này đã báo với Trương tư lệnh của các ngươi rồi!
Binh sĩ cứ điểm 178 bình tĩnh nói:
– Ngài chờ một chút, ta cần báo cáo cùng bộ tham mưu.
Trong lúc nói chuyện, họng súng các binh sĩ vẫn chĩa về phía La Lam, thế nhưng La mập mạp vẫn chẳng hoảng hốt tí nào.
Chu Kỳ ở bên cạnh bĩu môi:
– Phòng chúng ta chẳng khác nào phòng cướp cả.
Nhanh chóng giải quyết xong chuyện nơi này, chúng ta còn phải tới Trung Nguyên, thế cục bên kia bắt đầu rung chuyển rồi.
– Không cần gấp không cần gấp…
La Lam nhìn họng súng đen ngòm bên cạnh, cười tủm tỉm:
– Sao ngươi không có tư tưởng giác ngộ gì hết vậy.
Ngươi phải biết chuyện của gia chủ Khánh thị mới là cấp bách nhất.
Chu Kỳ chỉnh lại mắt kính gọng vàng của hắn:
– Ta chỉ lấy tiền làm việc, đâu phải cấp dưới của các người.
– Ha ha, chúng ta nhắc tới chuyện này làm cái giề nhờ.
La Lam cười nói.
Binh sĩ cứ điểm 178 nhìn La mập mạp mặt không đỏ tim không đập nhanh thì trong lòng không khỏi bội phục, cũng là một hán tử chân chính nha.
Lúc này, Đại đội trưởng phía sau đã liên lạc được với bộ tham mưu, xác định thân phận của đám La Lam và đồng ý cho họ đi tiếp.
Bất quá trước khi đi tiếp, súng ống trên xe đều bị tịch thu, đồng thời xe di chuyển cũng được đổi thành xe của binh sĩ tuần tra.
Khi đoàn người tới cứ điểm 178 đã là ban đêm, Trương Cảnh Lâm không xuất hiện tiếp đã đám La Lam mà là Hứa Hiển Sở ra mặt.
La Lam cười tủm tỉm đi về phía Hứa Hiển Sở, hắn thân thiết ôm bả vai đối phương:
– Người anh em Tiểu Hứa đúng là trẻ tuổi tài cao.
Trước kia từng ủy khuất làm binh lính trong đội tư quân của Khánh thị.
Sao nào, bây giờ về Tây nam cùng chúng ta đi.
Tuyệt đối được ăn nhậu tẹt ga, vinh hoa phú quý cùng nhau hưởng.
Hứa Hiển Sở khách khí cự tuyệt:
– Nằm mơ.
La Lam cũng không tức giận, hắn cười ha hả:
– Vừa mới vào đông mà Tây bắc đã lạnh muốn chết, trong hàng rào cũng không đủ phòng hoa, nào được như Tây nam chúng ta.
Nếu ngươi tới Tây nam, ta sẽ cho ngươi 10 cô vợ nhỏ!
Chu Kỳ ở bên cạnh thở dài:
– La mập mạp, bây giờ ngươi rất giống nhân vật phản diện trong mấy câu chuyện xưa đó.
La Lam không vui:
– Tuy ta giết người phóng hỏa nhưng ta là người tốt.
– Phì…
Chu Kỳ và Hứa Hiển Sở đồng thời phỉ nhổ.
– Được rồi, trước không nói chuyện khác, nói chính sự đi…
La Lam nói với Hứa Hiển Sở:
– Mau tìm nơi nào đó để trao đổi tư liệu, chúng ta lấy tư liệu xong sẽ rời đi.
Hứa Hiển Sở dẫn đám La Lam tới một ngươi vắng vẻ rồi nói:
– Chuyện hôm nay là Trương tư lệnh giao riêng cho ta.
Vì thế các ngươi cũng không cần lo bí mật bị lộ.
Hơn nữa, hiện tại cứ điểm 178 không quá sợ ai đâu.
Nói gián điệp của chúng ta trải khắp thiên hạ cũng không ngoa.
– Được rồi, bớt chém gió đi, ta biết bản lĩnh của các ngươi rồi.
La Lam vui cười nói.
Bấy giờ, Hứa Hiển Sở lại hỏi:
– Con tin các ngươi mang tới là ai? Là nam nhân đeo mắt kính bên cạnh ngươi?
Chu Kỳ không vui:
– Ta có tên tuổi đàng hoàng, nam nhân đeo mắt kính là kiểu gọi gì vậy.
Kết quả bấy giờ, La Lam vẫy tay ra hiệu cho một binh sĩ sau lưng.
Hứa Hiển Sở có chút sửng sốt:
– Hắn là con tin mà các ngươi đưa cho cứ điểm 178? Các ngươi không được đưa người không quan trọng tới nha.
Khi binh sĩ lấy mũ đội đầu xuống, một đầu tóc đen như mực trải dài sau lưng.
La Lam cười nói:
– Đây là cô nương trong lòng gia chủ Khánh thị chúng ta, như vậy đã đủ chưa?
Hứa Hiển Sở cau mày nhìn về phía sau lưng, chỉ thấy một binh sĩ trung niên đi ra:
– Đã đủ rồi.
La Lam vui vẻ nói:
– Ngươi là Vương Phong Nguyên, ngưỡng mộ đại danh đã lâu!
Hứa Hiển Sở không nói gì thêm.
Nếu Vương Phong Nguyên nói đủ thì nhất định là đủ.
Vương Phong Nguyên không tiếp lời mà hỏi:
– Các ngươi đưa nàng tới, không sợ về sau chúng ta phản chế* Khánh thị à?
*phản bội và khống chế
– Yên tâm, Khánh thị chúng ta không tính thống nhất thế giới, nguyện ý hai bên vĩnh viễn không giao tranh!
Nói xong, La Lam xoay người rời đi.
Chu Kỳ đuổi theo phía sau, hiếu kỳ:
– Bây giờ chúng ta đi hả? Sao ta chưa từng nghe chuyện Khánh Chẩn thích một cô gái?
La Lam đáp:
– Cô nương này vốn là một cô đào hát hí khúc ở hàng rào 111, là một Giác nhi.
Lúc trước Đoàn chủ tịch muốn tìm điểm yếu của Khánh Chẩn, kết quả họ phát hiện Khánh Chẩn chưa bao giờ nghe hí khúc ở một nơi cố định, Giác nhi biểu diễn cũng là tùy duyên.
Đoàn chủ tịch cũng không đóa sau.
Họ không biết Khánh Chẩn thích ai nên đóng cửa tất cả các rạp hát, bắt hết các cô nương kia lại, một mẻ hốt gọn.
Khi đó Khánh Chẩn mới hiểu được, dù hắn có đổi hàng trăm rạp hát cũng vô dụng.
Trên thực tế, đối thủ đã hung ác vượt xa hắn tưởng tượng.
Cho nên về sau, khi đối mặt với kẻ địch hắn lại càng thêm hung mãnh.
Chu Kỳ thở dài:
– Cho nên Khánh Chẩn mới đưa nàng tới làm con tin? Ta thật không hiểu nước đi này của hắn.
– Hắc hắc, Trương Cảnh Lâm là chánh nhân quân tử hiếm có trên đời.
Đưa nàng tới đây làm con tin là biện pháp an toàn nhất…
La Lam nhếch miệng cười:
– Ở Khánh thị không an toàn, Khánh Chẩn không thể phân tâm để bảo vệ nàng ấy.
– Thế nhưng cứ điểm 178 cũng đâu đưa chúng ta con tin.
Vì sao chúng ta phải giao con tin cho họ?
Chu Kỳ nghi ngờ.
La Lam mạnh mẽ đáp:
– Đương nhiên là vì đường sắt.
Lúc trước, Khánh thị muốn cùng cứ điểm 178 xây dựng đường sắt, đả thông thương lộ tới Trung Nguyên nhưng bị Trương Cảnh Lâm từ chối.
Sau hai tháng đàm phán, rốt cuộc hai bên cũng đạt thành nhận thức chung.
Khánh thị bỏ ra cái giá lớn, thế nhưng Khánh Chẩn cảm thấy nó đáng giá, cũng chủ động yêu cầu đưa con tin cho cứ điểm 178.
Kỳ thật La Lam hiểu rõ, tuy nói là con tin nhưng thật chất là muốn cứ điểm 178 bảo vệ vị cô nương này.
Chỉ cần ngày nào Khánh thị còn chưa tuyên chiến với cứ điểm 178 thì nơi đây là nơi an toàn nhất cho vị cô nương này ẩn núp.
Chu Kỳ chậc chậc:
– Cô nương này cũng không tầm thường, bị đưa tới làm con tin vẫn bình tĩnh như nước.
– Cô nương em trai ta thích, nhất định không tầm thường.
Chương 494: Thế Giới Mới
Đám La Lam rời đi, phía sau lưng đoàn xe việt dã là cát vàng cuồn cuộn.
Một đường chạy về phía Trung Nguyên, mục đích thật sự lần này của họ là tới Trung Nguyên.
Trên đường, La Lam không dám mở cửa sổ, hắn sợ một trận gió thổi vào khiến miệng hắn đầy cát:
– Chỉ có đám người của cứ điểm 178 mới bảo vệ nơi quỷ quái này như bảo bối thôi.
Nghĩ tới chuyện được tới nơi phồn hoa như Trung Nguyên là đã thấy kích động rồi.
Chu Kỳ ngồi bên cạnh La Lam cũng im lặng đã lâu.
Dường như hắn nghĩ tới gì đó, bỗng nhiên mở miệng nói:
– Ta hiểu vì sau các ngươi muốn xây đường sắt.
Nhưng hiện tại Tây nam đã vô lo, sao trông bộ dáng các ngươi vẫn tràn ngập nguy cơ vậy.
Chu Kỳ từng là thư ký cho Đoàn chủ tịch Khánh thị, đừng nhìn bộ dạng cà lơ phất phơ của hắn mà lần, hắn cũng chẳng ngốc.
Cho nên, dựa vào hành động đưa vị cô nương mình thích tới cứ điểm 178 của Khánh Chẩn, hắn biết Khánh Chẩn đã quyết tâm muốn kết minh với cứ điểm 178:
– Hơn nữa, các ngươi làm sao làm thuyết phục được cứ điểm 178 đồng ý tu sửa đường sắt với chúng ta? Phải biết, nếu thật sự tiến hành tu sửa đường sắt xong, chỉ cần một ngày là đi từ hàng rào 111 tới cứ điểm 178 được rồi.
Phải biết, nếu việc này thành công, khi có chiến tranh xảy ra, quân nhu và binh sĩ có thể liên tục, không ngừng được vận chuyển ra tiền tuyến.
Tới lúc đó, e rằng tốc độ vận binh còn nhanh hơn đội cơ giới nữa!
– Đợi đã…
Chu Kỳ lẩm bẩm:
– Chẳng lẽ các ngươi có chung kẻ địch? Nhưng kẻ địch kia thế nào lại khiến các ngươi như lâm vào đại địch thế?
– Nói gặp đại địch có phần khoa trương…
La Lam vui cười hớn hở nói:
– Chỉ là phòng ngừa chu đáo mà thôi! Chúng ta trả giá cũng không nhỏ.
Nếu ngày nào đó cứ điểm 178 đụng phải kẻ thù, binh sĩ Khánh thị cũng có thể hỗ trợ.
– Cái gì?
Chu Kỳ có phần sửng sốt:
– Trương Cảnh Lâm đồng ý để các ngươi điều binh tới bên cạnh hắn?
– Đương nhiên không phải…
La Lam lắc đầu:
– Bắt đầu từ hôm nay, Khánh thị phải mở một con đường từ Tây nam tới vùng núi phía Tây, thẳng tới bên trong cao nguyên mới trợ giúp được.
Để khi có thế lực tấn công cứ điểm 178, Khánh thị sẽ hỗ trợ đánh bọc được.
– Đường tới vùng núi kia không dễ thông.
Chu Kỳ cảm khái.
– Muốn cứ điểm 178 đồng ý cho chúng ta cùng xây dựng đường sắt cũng không dễ như thế.
Chỉ có thể nói cả hai đều cố gắng nhượng bộ nhau thôi.
La Lam bình tĩnh nói.
– Được rồi, dù Trương Cảnh Lâm tin các ngươi sẽ trợ giúp thì kẻ địch kia là ai?
Chu Kỳ hỏi.
– Vương thị ở Trung Nguyên…
La Lam cười nói:
– Không ngờ tới? Kỳ thật từ đầu ta cũng như ngươi, thắc mắc vì sao Khánh Chẩn lại để tâm tới Vương thị như vậy.
– Thật thú vị…
Chu Kỳ hứng thú:
– Nghe nói Vương Vũ Tri ngồi xe lăn, hơn nữa trước giờ luôn thích giúp đỡ mọi người.
Các ngươi lại sợ loại người này?
– Chúng ta không sợ bất kỳ ai cả…
La Lam bễ nghễ nhìn cát vàng ngoài cửa sổ:
– Nhưng Khánh thị cũng không an ổn như trong tưởng tượng.
Hiện giờ Khánh thị nắm trong tay tầm 40 hàng rào.
Đối với liên minh hàng rào, trông chúng ta rất cường đại.
Thế nhưng cây to đón gió, rất nhiều người sẽ bắt đầu đánh chủ ý vào mảnh đất phía Tây nam này.
– Vậy có quan hệ gì tới Vương thị?
Hiểu biết của Chu Kỳ với tập đoàn Vương thị rất ít, cho nên mới hỏi như vậy.
– Vương Vũ Tri dùng mười năm để vặn cả Vương thị đoàn kết như một sợi dây thừng.
Sau đó lại mở rộng thông đạo quan trọng để vận chuyển tài nguyên từ Tây bắc.
Mới đầu trông thì chẳng có gì, binh sĩ của Vương thị cũng không có gì đặc biệt.
Thế nhưng thời gian dài sẽ thay đổi, một khi đánh nhau, tất cả những thiếu niên dưới 35 tuổi tại Vương thị lập tức có thể trở thành quân nhân.
La Lam bình tĩnh nói.
– Chỉ là nghĩa vụ quân sự thôi mà…
Chu Kỳ nghi ngờ:
– Ngươi dựa vào những chuyện này để nói hắn muốn khởi xướng chiến tranh thì có phần gán tội cho người khác a.
– Không chỉ vậy, Khánh Chẩn nói từ mấy năm trước, Vương thị đã bắt đầu dùng giá cao thu mua tơ tằm. mà vị trí của tập đoàn Chu thị lại là nơi thích hợp để nuôi dưỡng tằm.
Vương thị im lặng dùng giá cao thu mua, mọi người đều nghĩa họ muốn tích trữ vật tư mà thôi.
Kết quả ngươi biết sao không, năm trước Chu thị phả hiện lưu dân ngày càng ít, rất nhiều nhà xưởng không đủ nhân thủ, lương thực lâm vào tình trạng thiếu thốn!
*Vì Vương thị dùng giá cao thu mua tơ tằm nên lưu dân đổ dồn đi sản xuất tơ tằm, dẫn tới lưu dân làm những việc về sản xuất lương thực không còn nhiều => thiếu thốn lương thực
La Lam cười hắc hắc:
– Đương nhiên, Vương thị còn làm rất nhiều chuyện giống như vậy lắm.
– Ta nghĩ ta đã biết vì sao Khánh Chẩn đề phòng Vương thị rồi.
Chu Kỳ cau mày.
La Lam bình tĩnh nói:
– Hắn nói, Vương thị đã nổi lên dã tâm thống nhất các hàng rào.
– Cả Trương Cảnh Lâm và Khánh Chẩn đều nghĩ tới điều này, từ đó mà đồng ý đề nghị của chúng ta.
Hai bên có thể âm thầm liên hợp, chống chọi với sự uy hiếp trong tương lai…
Chu Kỳ thở dài:
– Mọi người thư thả sống không được à? Kiếm tiền, tán gái, hưởng vinh hoa phú quý cả đời chẳng tốt hơn sao? Vì cái gì luôn có người muốn thu hết đồ trên đời này vào túi?
La Lam cười nói:
– Cả hai ta đều thấy được lòng tham của con người lớn thế nào.
Bất quá Vương Vũ Tri làm vậy không phải vì tham lam….
Như vậy lại càng thêm đáng sợ.
Hơn nữa, Khánh thị vẫn còn một ít đối thủ cũ, tỷ như Tên Côn Đồ thủy chung không buông tha, áp đặt định kiến lên chúng ta.
Tỷ như Hỏa Chủng nhìn chúng ta không thuận mắt đã lâu…
– Nghe ngươi nói vậy, tự nhiên ta lại có cảm giác như sắp lâm nguy vậy…
Chu Kỳ cạn lời:
– Ta cũng rất tò mò, Khánh thị thật sự có cứ địa hạt nhân?
La Lam hớn hở:
– Ngươi đoán xem?
Chu Kỳ bĩu môi:
– Ra vẻ huyền bí lắm.
Bỗng nhiên La Lam cảm khái:
– Nếu lúc trước chúng ta có thể lôi kéo được Nhâm Tiểu Túc thì tốt rồi.
Có hắn tạo trấn ở hàng rào 111, mỗi ngày em trai ta không cần ngốc ở trong quân doanh.
– Ngươi xem thường ai vậy?
Chu Kỳ không vui:
– Không phải lúc trước ta vẫn luôn thủ ở bên cạnh hắn đó à? Làm sao, không tin ta có thể bảo hộ hắn? Ta không bằng Nhâm Tiểu Túc kai?
– Ngươi dám một mình đánh nát hàng rào 146 không?
La Lam tò mò hỏi.
Chu Kỳ dừng lại một chút:
– Coi như ta chưa nói gì! Bất quá ta tới Trung Nguyên rồi thì ai bảo vệ Khánh Chẩn?
– Gia hỏa Trịnh Viễn Đông kia về rồi…
La Lam cười nói:
– So với trong tưởng tượng của ta, hắn lợi hại hơn một chút.
– Trịnh Viễn Đông? Nghe rất quen tai.
– Nghe danh hiệu của hắn ngươi sẽ càng cảm thấy quen thuộc hơn.
Vĩnh Dạ, bây giờ hắn là siêu phàm giả.
Tốc độ chạy tới Trung Nguyên của đoàn xe cũng không chậm.
Sứ mạng lần này của La Lam và Chu Kỳ bỗng dưng trở nên quan trọng hơn.
Họ muốn dùng vàng để “thu hoạch” tình hữu nghị giá rẻ trong loạn thế.
Sau đó tận lực kéo dài thời gian, để ngày họ lo lắng nhất đến muộn hơn.
Như vậy có thể tranh thủ thêm thời gian cho Khánh Chẩn, chỉnh hợp lại cả Tây nam.
Đương nhiên, nếu có thể bóp chết nguy hiểm này từ trong trứng nước thì càng tốt.
Đúng rồi, tập đoàn Thanh Hòa kia lại xảy ra chuyện gì?
Chu Kỳ hỏi:
– Có cần để ý tới phía bên đó không?
– Không cần.
Chương 495: Người Ta Thích Không Phải Đóa Hoa Trong Nhà Kính
Tập đoàn Thanh Hòa nằm trong nội địa Trung Nguyên, nhưng khác với những tập động khống chế vào hàng rào hoặc hàng chục hàng rào kia.
Khu vực tập đoàn Thanh Hòa quản lý chỉ có một hàng rào.
Dựa theo đánh số của liên minh hàng rào, hẳn là hàng rào có số 66.
Những năm gần đây, người của tập đoàn Thanh Hòa không gọi nó là hàng rào 66 mà gọi nó là Lạc Thành.
Thời gian dần trôi, những người khác cũng bắt đầu gọi nơi này là Lạc Thành.
Đặc thù y như cứ điểm 178 vậy.
Lúc liên minh hàng rào mới thành lập, tập đoàn Thanh Hòa đã thể hiện ra thế mạnh của mình.
Họ cố định tổ chức, ổn định kết cấu tổ chức, còn bảo tồn rất nhiều kỹ thuật từ trước tai biến.
Đương nhiên, họ cũng không giữ được toàn bộ.
Ngay từ đầu, những tập đoàn khác đều bảo trì cảnh giác với Thanh Hòa, có điều thời gian lâu dần, mọi người mới phát hiện, dường như Thanh Hòa không có hứng thú khuếch trương lãnh địa.
Qua nhiều lần tranh đoạt tài nguyên ở Trung Nguyên, mọi người đều chẳng thấy thân ảnh của tập đoàn Thanh Hòa đâu cả.
Bọn họ chỉ cố chấp đi theo con đường riêng của mình.
Kỳ quái hơn là, hiện giờ người quản lý tập đoàn Thanh Hòa là lão Hứa.
Lão Hứa còn là nhất mạch đơn truyền, nghe nói tổ tiên từng bán băng vệ sinh, về sau sinh ra một thiên tài kỹ thuật, giúp tập đoàn Thanh Hòa thăng tiến cực nhanh.
Bất quá, dường như lão đại của Thanh Hòa không có hậu đại, cho nên Hứa gia liền ra mặt quản lý Thanh Hòa.
Thế nhưng họ vẫn thủy chung khăng khăng bản thân là tiểu cổ đông mà thôi, chờ đại cổ đông tìm được người thừa kế sẽ lập tức thoái vị.
Việc này khiến nhiều người không khỏi buồn cười.
Ở thế đạo này, nào có người chịu thoái vị nhượng hiền?
Cho tới ngày hôm nay, Thanh Hòa đã trở thành sự tồn tại đặc thù tại Trung Nguyên.
Nó nằm giữa Vương thị, Trần thị, Khổng thị.
Vương thị thì nằm ở hướng Tây bắc Trung Nguyên, liên thông với vùng Tây bắc.
Khổng thị ở Đông bắc, thông ra biển.
Chu thị nằm ở giao điểm của ba con sông, xuôi về phía nam.
Còn lại hơn 10 tập đoàn nhưng không mạnh bằng ba nhà trên.
Thế nhưng sự đặc biệt của Thanh Hòa không nằm ở vị trí địa lý của nó mà vì phương thức đối nhân xử thế của nơi này.
Lạc Thành có đại học lớn nhất trong tất cả các liên minh hàng rào.
Hơn nữa còn hoạt động dưới hình thức dạy học như trước tai biến.
Đại học của những tập đoàn khác được xây dựng nhằm phục vụ cho kỹ thuật mà tập đoàn theo đuổi.
Tất cả mang tới hiệu quả và lợi ích trên phương diện cá nhân.
Tất cả những ngành học trong đó đều vì nâng cao thực lực tập đoàn.
Những học sinh tới từ tập đoàn khác không được tiến vào đại học của họ.
Nhưng Thanh Hòa lại khác, ai cũng có thể tham gia thi cử.
Môn học cũng có đủ loại, thậm chí còn có lớp học nghệ thuật trên đất chết này nữa.
Lúc chương trình học được công bố, rất nhiều tập đoàn chê cười Thanh Hòa.
Học nghệ thuật có thể sống ở thế nào này à?
Hơn nữa, các tập đoàn khác chỉ thu mua di sản liên quan tới kỹ thuật của nền văn minh trước tai biến.
Cơ mà Thanh Hòa thì thứ gì cũng thu, thậm chí còn phía người đi tìm kiếm nữa.
Dường như họ rất có hứng thú với mấy thứ tranh chữ, đồ cổ kia, xem nó là đồ quý của nhân loại.
Một tập đoàn như thế chẳng khác nào dị loại trên đất chết.
Không thể tìm được tập đoàn thứ hai khác giống họ.
Lúc này, đại học Thanh Hòa vừa tan trường.
Trong sân trường xanh miết có học sinh vui vẻ xách cặp đi bộ, có lão sư vội vã chạy tới phòng giảng dạy chuẩn bị cho tiết học tiếp theo.
Còn có người không có tiết học thì chạy tới xã đoàn tham gia hoạt động.
Một cô gái đội mũ lưỡi trai có dáng người cao ngất cầm theo cặp xách rời khỏi trường.
Bấy giờ, sau lưng có người gọi tên nàng:
– Dương Tiểu Cận!
Dương Tiểu Cận bình tĩnh quay đầu:
– Có chuyện gì à?
Phía sau có rất nhiều người, người nói chuyện là một sinh viên có vóc dáng cao ráo, mặc áo sơ mi trắng, cười rộ lên chẳng khác nào ánh mặt trời.
Hắn cười nói với Dương Tiểu Cận:
– Buổi tối chúng ta có một buổi họp mặt, muốn mời ngươi tham gia.
Từ lúc khai giảng tới giờ luôn thấy ngươi độc lai độc vãng.
Có phải chưa thích ứng được với cuộc sống ở Lạc Thành không?
Dương Tiểu Cận lắc đầu:
– Ta chỉ tới để học, không có hứng thú với họp mặt.
Mấy người đứng phía sau lưng nam sinh nhỏ giọng thì thầm.
Dường như có người thấp giọng động viên nam sinh nọ:
– Sĩ diện hảo cái gì, nói thẳng đi.
Nam sinh do dự nửa ngày lại đột nhiên lên tiếng:
– Dương Tiểu Cận, ta thích ngươi, có thể cho ta cơ hội không? Ta sẽ…
Nhưng nam sinh chưa nói hết đã bị Dương Tiểu Cận chặn lời:
– Ta đã có người thích rồi.
Nam sinh kia cứng người, không biết nên nói gì cho tốt, bắt đầu thoái chí.
Dương Tiểu Cận lắc đầu:
– Ngươi nhìn đi, giữa chúng ta cũng không có tình cảm gì sâu sắc.
Hôm nay ta cự tuyệt ngươi, ngày mai ngươi sẽ thích người khác.
Cái gọi là thích bất quá chỉ là hợp mắt nhau mà thôi.
Một khi bị ngăn cản sẽ lập tức lùi bước.
Bỗng nhiên bên cạnh có người nhỏ giọng nói:
– Lời này có hơi quá rồi.
Nam sinh nọ dãy dụa:
– Vậy người ngươi thích là ai? Chủ tịch Hội sinh viên? Hay là…
Dương Tiểu Cận lắc đầu:
– Hắn không ở Lạc Thành.
Ngươi cảm thấy Chủ tịch kia ưu tú vì các ngươi chưa từng ra thế giới bên ngoài.
Người ta thích kia, trước giờ chưa bao giờ là đóa hoa trong nhà kính.
Chỉ là, hiện tại Dương Tiểu Cận cũng không biết thiếu niên kia còn sống không.
Dây xích mà đỏ thẫm xuyên thấu thân thể thiếu niên trước mặt nàng.
Mà Tên Côn Đồ đã đồng ý sẽ báo thù giúp nàng, thế nhưng điều kiện là nàng phải làm đủ 10 chuyện cho Tên Côn Đồ.
Hai tháng nay, Dương Tiểu Cận không ngừng hỏi vị cô cô kia của mình, đã có tin tức của đối phương không, thế nhưng không nhận được câu trả lời.
Vị cô cô kia an bài nàng tới đại học Thanh Hòa tiếp tục học cao hơn.
Đồng thời cũng để điều tra kỹ tình huống của nơi này.
Thế nhưng từ trước tới nay, Dương Tiểu Cận không phải học sinh bình thường.
Nàng từng giết người, từng cùng người nào đó xây dựng hi vọng trên sa mạc, mãi cho tới khi hi vọng kia tan vỡ.
Thế nhưng không sao, nàng tin đối phương vẫn còn sống.
Hơn nữa, sớm muộn gì nàng cũng sẽ tìm ra hắn.
Dương Tiểu Cận xoay người rời đi.
Nàng đi dọc theo đường lớn, quay về nơi ở của mình ở Lạc Thành.
Sau đó không ngừng tháo lắp súng bắn tỉa rồi chà lau.
Lặp đi lặp lại mấy lần, nàng lại tự tay lắp đạn vào.
Nếu các học sinh trong trường thấy một cảnh này, e rằng sẽ ngạc nhiên tới ngây người.
Đây không phải đồ chơi dành cho tiểu cô nương.
Cho tới mãi lúc này, tâm tình Dương Tiểu Cận mới dần bình phục.
Kỳ thật, bề ngoài bình tĩnh của nàng cất giấu một mảnh lửa nóng trong lòng.
Dương Tiểu Cận tới phòng bếp tự nấu cơm, hành tây còn dư được nàng nghiền nát rồi ép thành một phần chất lỏng.
Dương Tiểu Cận cầm một cây bút lông tinh tế, lấy hạc giấy trong túi ra, dùng bút lông chấm nước hành viết mấy dòng chữ nhỏ rồi gấp hạc giấy lại.
Sau khi gấp xong hai cánh, hạc giấy như sống lại, bay về phía Tây.
Khi nhận được hạc giấy, đối phương chỉ cần hơ trên lửa nóng là hàng chữ sẽ hiện rõ ra.
Chương 496: Tổ Chức Kỵ Sĩ
Có rất nhiều cách gửi tin, tỷ như dùng hỗn hợp nước thuốc, muốn thấy chữ phải thông qua quá trình xử lý đặc thù.
Hoặc dùng hỗn hợp nước và tinh bột thì cần có nước i-ốt chà lau mới nhìn rõ chữ được.
Dương Tiểu Cận chọn dùng nước hàng tây vì cách thấy chữ của nước hành tây khá đơn giản.
Không cần thoa nước I ốt vào, chỉ cần hơ lửa là hiển chữ lên ngay.
Nước hành tây hòa cùng với giấy khiến độ cháy ở phần giấy đó thấp hơn, nếu hơ nóng thì chữ viết sẽ biết thành màu nâu vàng.
Dương Tiểu Cận với tâm tình chờ mong nhìn hạc giấy chậm rãi bay đi.
Phảng phất như hy vọng sau khi trở lạc, hạc giấy sẽ đem tới tin tốt.
…
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc đang dẫn theo Chu Nghênh Tuyết đi bộ trên nơi hoang dã.
Vì gần đây tập đoàn Vương thị lùng bắt nhân vật khả nghi nên hai người không thể đi ô tô, sẽ khiến người khác dễ nhận ra.
Vốn họ có thể lấy được hai chiếc mô tô nhưng kết quả cả hai không thể lái…
Nhiệm vụ Nhâm Tiểu Túc nhận đã hoàn thành, bất quá điều khiến hắn thấy vọng là phần thưởng chỉ là đồ phổ sơ cấp chứ không phải đồ phổ cấp hoàn mỹ.
Cũng vì thế mà Nhâm Tiểu Túc chưa thể phục chế năng lực siêu phàm của người khác.
Theo lời Chu Nghênh Tuyết, hẳn chợ đêm là nơi mà ba nhà Vương thị, Khổng thị, Chu thị tập trung tới, chỉ cách Lạc Thành chừng một thung lũng.
Lạc Thành là địa bàn của tập đoàn Thanh Hòa.
Trên thực tế, Thanh Hòa chỉ có một hàng rào này mà thôi.
Cho người người quản lý quyết định đặt chợ đêm ở nơi gần Lạc Thành.
Một là để thuận tiện cho ba nhà kia lui tới.
Khách tới cũng gần hơn.
Mặt khác là từ trước tới giờ, Thanh Hòa đều không quản chuyện này, chỉ cần chợ đêm không gây huyên náo quá lớn là được.
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói:
– Ai cũng có thể vào chợ đêm?
– Đương nhiên…
Chu Nghênh Tuyết nói:
– Chợ đêm rất lớn, là một thành thị hoàn chỉnh trước tai biến.
Hơn nữa còn vô cùng náo nhiệt.
Có rất nhiều đào phạm bị tập đoàn truy nã đều trốn tới đây.
Kẻ có tiền thỉnh thoảng sẽ tới chợ đêm tìm người để làm vài chuyện đen tối.
Nhâm Tiểu Túc gật đầu:
– Được rồi, sao khi vào trong đó, ngươi sẽ đóng giả là người hầu của ta.
Chu Nghênh Tuyết có phần không cam lòng:
– Sao ta phải đóng giả là tùy tùng? Dù gì ta cũng là siêu phàm giả mà.
Nhâm Tiểu Túc quay đầu nhìn nữ nhân.
Âm thanh Chu Nghênh Tuyết ngày càng thấp:
– Người hầu thì người hầu… không đúng, ở chợ đêm có rất nhiều người từng gặp ta.
Lúc trước vì kiếm người hợp tác mà chúng ta từng báo ra năng lực của mình.
Đến khi ấy bị người nhận ra, một siêu phàm giả như ta lại làm người hầu của ngươi, chẳng phải nói cho mọi người biết ngươi rất lợi hại à?
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ một chút, hình như đúng là vậy.
Hắn nhìn Chu Nghênh Tuyết một cái:
– Vậy ngươi nói với người khác, ta là phụ tá của ngươi đi.
Chu Nghênh Tuyết vui vẻ:
– Vậy ngươi nên có bộ dám của phụ tá chứ.
Không được hết kêu lại hét với ta đâu.
– Được rồi được rồi…
Nhâm Tiểu Túc vẫy vẫy tay, không kiên nhẫn:
– Ngươi yên tâm đi.
Khi hai người tới bên ngoài chợ đêm thì nhân viên của chợ đêm tới gần, họ không hỏi thân phận của hai người, chỉ hỏi hai người tới đây là gì.
Thậm chí còn hỏi cả hai có muốn tìm nhà trọ không.
Bộ dáng Chu Nghênh Tuyết kiêu căng:
– Tìm nhà trọ chứ, hai phòng.
– Có cần gọi taxi không, hoặc hẹn trước dịch vụ massage?
– Tạm thời không cần.
– Được rồi.
Nói xong, nhân viên của chợ đêm khách khí rời đi.
Trước khi đi còn chúc hai người họ đi chơi vui vẻ…
Nhâm Tiểu Túc chậc chậc miệng:
– Thái độ phục vụ của nhân viên tại đây rất tốt nha.
Chu Nghênh Tuyết nói:
– Cũng không biết chợ đêm này của ai nữa.
Đối phương không chỉ biến nơi này thành một cái chợ của thế giới ngầm, còn đặc biệt tạo ra một nơi thư giãn nữa. nếu ngươi tiêu đủ tiền cho nơi này, mùa xuân hàng năm họ còn phát thư mời, tổ chức đi chơi ở bãi biển.
Nơi đây còn có sòng bạc cỡ lớn, nhân viên sóng bạc đều mặc đồng phục đặc biệt nữa…
Nhâm Tiểu Túc hỏi:
– So với đồ ngươi mặc tới thư viện khi còn ở hàng rào 88 thì sao?
Chu Nghênh Tuyết đen mặt:
– Có cần nhắc lại không?
Từ khi rời khỏi Dương thị, dường như Chu Nghênh Tuyết đã thay đổi.
Nàng không cần vì hoàn thành nhiệm vụ mà bất chấp, bây giờ nàng chỉ cần sống cho mình thôi.
Một siêu phàm giả không có tổ chức chẳng khác nào chim non rời tổ cả.
Đương nhiên, Chu Nghênh Tuyết cũng rất thích mặc đồ đẹp tí, thế nhưng không phải cho đàn ông nhìn.
Vừa vào chợ đêm đã có người nhận ra Chu Nghênh Tuyết, tới gần chào hỏi.
Có vài việc khác với Nhâm Tiểu Túc đoán, hắn cho rằng nhiệm vụ ở hàng rào 61 đã thất bại rồi.
Kết quả rất nhiều người trong chợ đêm nói với Chu Nghênh Tuyết, nhiệm cụ của nàng ấy được hoàn thành rất đẹp.
Khiến thành viên của Hỏa Chủng trong hàng rào 61 bị đoàn diệt.
Bất quá, Nhâm Tiểu Túc cũng phát hiện trong mắt Chu Nghênh Tuyết toàn là nghi hoặc.
Hắn quyết định đợi có cơ hội sẽ hỏi rõ.
Có người thấy Nhâm Tiểu Túc đi theo sau Chu Nghênh Tuyết thì ngạc nhiên hỏi:
– Vị này là…
Chu Nghênh Tuyết lạnh nhạt phất tay:
– Hắn là phụ tá của ta, không cần quan tâm.
Nhâm Tiểu Túc:
– ….
Trong nháy mắt, Nhâm Tiểu Túc bị mọi người vứt một bên.
Mà Chu Nghênh Tuyết như chúng tinh phủng nguyệt, được mọi người hỏi han về tình hình chiến đấu khi ấy.
Rất nhiều người ở đây sống nhờ vào việc bán tin tức.
Nếu nhận được một hai câu hữu ích của Chu Nghênh Tuyết, đổi lấy một tin tức quan trọng thì cớ sao không làm?
Chỉ là Nhâm Tiểu Túc phát hiện, Chu Nghênh Tuyết cũng chẳng ngốc.
Lúc nói chuyện cũng rất cẩn thận, không để lộ chút tin tức hữu dụng nào cả.
Vào lúc này, hắn chợt thấy một đội người đi vào chợ đêm.
Đội ngũ kia rất kỳ quái, khuôn mặt những người đi đầu đeo một mảnh vải đỏ.
Người đi sau trông rất trẻ tuổi, trông rất giống học sinh.
Những người vây quanh Chu Nghênh Tuyết phát hiện không nghe ngón được tin tức hữu dụng thì bắt đầu vây quay đám người che mặt bằng vải đỏ.
Nhâm Tiểu Túc thấp giọng hỏi:
– Những người kia là ai?
– Thành viên của Tổ chức Kỵ Sĩ…
Chu Nghênh Tuyết nhỏ giọng nói:
– Nơi này cách tập đoàn Thanh Hòa rất gần nên sẽ thường thấy được người của bọn họ.
– Vậy những người phía sau là ai?
Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ nói.
– Nghe nói là sinh viên của đại học Thanh Hòa.
Đại học Thanh Hòa có quy tắc, sinh viên ra ngoài lịch lãm, trải nghiệm các mặt của xã hội sẽ được người của Tổ chức Kỵ sĩ đi theo bảo vệ.
Chương 497: Trải Nghiệm
Đám người Kỵ Sĩ và sinh viên chỉ là một bản nhạc đệm nhỏ trong chợ đêm.
Mỗi khi cả đoàn đi qua nơi nào đó, người của tổ chức Kỵ Sĩ sẽ có người đứng ra hướng dẫn và giới thiệu cho đám sinh viên đó là nơi nào.
Thậm chí còn giới với đám sinh viên, người vào đó sẽ làm gì.
Trông đội ngũ này giống như đi tham quan hoặc nói là một loại hoạt động ngoại khóa để đám sinh viên kia được ra ngoài tham thú thế giới.
Nhâm Tiểu Túc tin, tổ chức Kỵ Sĩ từng dẫn đám sinh viên đi quan quan cuộc sống của lưu dân rồi.
Sau khi nhóm người kia đi qua, Chu Nghênh Tuyết nói:
– Sắc trời đã tối, chúng ta tới khách sạn đi, nghỉ ngơi thật tốt rồi ngày mai ta dẫn ngươi đi tham quan tiếp.
Buổi tối ở chợ đêm không có gì đáng xem cả, chẳng ai bán hàng nữa đâu.
Người có tiền sẽ tới sòng bài Tiêu Kim Quật tiên khiển.
Người không có tiền thì chờ ở ngoài, làm chân chạy vặt cho đại gia.
Nhâm Tiểu Túc gật gật đầu:
– Đi thôi.
Chỉ là trên đường họ tới khách sạn thì chợt phát hiện thành viên Kỵ Sĩ cùng đám sinh viên lại đi cùng một hướng với họ.
Đi một lúc, Nhâm Tiểu Túc nhìn thấy một khu khách sạn có đèn đốm sáng trung, hỏi:
– Chúng ta ở khách sạn này à?
– Đúng thế…
Chu Nghênh Tuyết gật đầu:
– Xem ra người của tập đoàn Thanh Hòa cũng ở trong này.
Nhìn sơ qua, khách sạn này trông khá lịch sự và tao nhã.
Bên ngoài có bãi đậu xe, có nhân viên tạp vụ mặc đồ màu trắng tiếp khách.
Khách sạn được lát gạch trắng trông khá sạch sẽ.
Nhâm Tiểu Túc khó tin mà quan sát, ở nơi thâm sơn cùng cốc này lại có chỗ như vầy.
Nhìn qua trông còn xa hoa hơn trong hàng rào nữa.
Chu Nghênh Tuyết nhỏ giọng;
– Những chợ đêm khác sợ bị tập đoàn vây quét nên rất qua quýt, mà nơi này vừa an toàn lại vừa ổn định.
Dần dà trở thành lựa chọn đầu tiên cho đám đại gia.
Những năm gần đây, rất nhiều người có tiền trực tiếp ở lại đây, thậm chí còn xem nơi này như nơi ở chính.
Hai người bước vào khách sạn, nhân viên tạp vụ nhanh chóng đưa tới khăn nóng, cười ra hiệu đây là đồ miễn phí.
Nhâm Tiểu Túc thấy đám sinh viên của tập đoàn Thanh Hòa đang làm thủ tục nhận phòng, mà thành viên Kỵ Sĩ thì bình tĩnh nói:
– Dẫn các ngươi đi lịch lãm là chuyện tốt.
Thế nhưng đừng có khéo quá hóa vụng.
Nếu chúng ta phát hiện có ai tới thanh lâu hoặc sòng bạc thì khi quay về sẽ bị khai trừ hồ sơ khỏi trường học.
Trong lúc nói chuyện, thành viên Kỵ Sĩ nhìn thấy Nhâm Tiểu Túc đang quan sát mình thì gật đầu, mỉm cười lễ phép.
Thế nhưng nụ cười kia mang theo khách khí, xa cách ngàn dặm.
Chu Nghênh Tuyết nhỏ giọng nói:
– Thành viên của Kỵ Sĩ đều rất cao ngạo.
Từ trước tới giờ họ đều không giao thiệp nhiều.
– Ta thấy.
Nhâm Tiểu Túc gật đầu.
Đợi thành viên Kỵ Sĩ dẫn người đi xong, một cô gái xinh đẹp mặt mũi áy náy nói với Chu Nghênh Tuyết;
– Chào Chu nữ sĩ, thành thật xin lỗi, hai căn phòng ngài đặt trước bây giờ chỉ còn một căn hôi.
Là căn phòng số 1005.
Chu Nghênh Tuyết có phần sửng sốt:
– Lần đầu tiên ta gặp phải chuyện này đấy, không phải ta đã đặt trước rồi à.
Sao bây giờ lại không còn phòng?
Nữ tiếp tân xinh đẹp áy náy nói:
– Thành thật xin lỗi ngài, là do tập đoàn Thanh Hòa đột nhiên tới hơn 20 khách.
Họ không có hẹn trước, cho nên….
Ngài cũng hiểu mà, tập đoàn Thanh Hòa là khách hàng ưu tiên ở khách sạn của chúng ta.
Chu Nghênh Tuyết muốn nói thêm gì đó thì đột nhiên có người đi vào khách sạn, thấy Chu Nghênh Tuyết, đối phương nở nụ cười:
– Đây không phải Chu Nghênh Tuyết à, nghe nói nhiệm vụ lần trước rất thuận lợi đúng không? Trong số những sát thủ cấp A nhận nhiệm vụ chỉ có mình người trở về, quả là siêu phàm giả lợi hại.
Nhâm Tiểu Túc nhìn người vừa nói chuyện.
Tóc đối phương được vuốt ngược ra sau đầu, người mặc âu phục bó sát, chân mang giày da nhưng không mang vớ.
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ hỏi:
– Ôi thật là, ngay cả tiền mua vớ cũng không có?
Nam nhân đối diện tức tới phát cười:
– Ngươi nói chuyện đáng chê cười gì đấy?
Chỉ thấy Chu Nghênh Tuyết cau mày nói:
– Phụ tá, ngăn hắn ta lại nhưng đừng đánh nhau.
Nơi này không cho đánh nhau, ta phải về phòng nghỉ ngơi.
Nhâm Tiểu Túc ngạc nhiên nhìn Chu Nghênh Tuyết.
Chỉ thấy nàng cầm chìa khóa phòng rồi đi tới thang máy.
Nhâm Tiểu Túc yên lặng cản đối phương lại.
Nam nhân muốn tiến lên mấy lần để kéo Chu Nghênh Tuyết lại nhưng đều bị Nhâm Tiểu Túc ngăn trước mặt, chẳng khác nào một bảo tiêu cả
Đợi Chu Nghênh Tuyết đi lên lầu rồi, lúc này nam nhân mới oán giận rời đi:
– Mới hoàn thành có một nhiệm vụ cấp A đã bắt đầu nuôi tiểu bạch kiểm.
Nhâm Tiểu Túc nhướng mày một cái rồi cũng đi lên lầu.
Nếu không phải Chu Nghênh Tuyết nói nơi này không được đánh nhau, chỉ sợ hiện tại thằng nhãi trước mặt đã chết bất đắc kỳ tử.
Sau khi vào phòng, Nhâm Tiểu Túc nghênh ngang ngồi trên ghế salon.
Chu Nghênh Tuyết yếu ớt ngồi xổm xuống đấm chân cho Nhâm Tiểu Túc:
– Vừa rồi ta chỉ muốn ngụy trang một chút thôi, cũng không phải muốn sai xử ngươi.
Hơn nữa cái tên vừa rồi thật sự rất phiền toái…
Nhâm Tiểu Túc ừ một tiếng:
– Hắn ta làm gì?
Chu Nghênh Tuyết vừa đấm chân cho Nhâm Tiểu Túc vừa giải thích;
– Hắn cũng là sát thủ cấp A, tên là Triệu Hạo Trình, không biết có năng lực siêu phàm không.
Nếu không có ta xuất hiện, đội ngũ tới hàng rào 61 sẽ có hắn.
Kết quả sau đó có người chủ động mời ta vào đội rồi đá hắn ra.
Nghe nói hắn từng hạ độc với đồng đội của mình.
– À, thì ra là vậy.
Lúc trước ngươi chiếm chỗ của hắn, khó trách hắn quái gở như vậy…
Nhâm Tiểu Túc gật đầu.
Kỳ thật hắn cũng không ngại giúp đỡ Chu Nghênh Tuyết loại bỏ một tên dư thừa.
Hơn nữa, Nhâm Tiểu Túc hiểu rõ, Chu Nghênh Tuyết cố tình yếu thế hơn, đồng thời nói cho hắn biết nơi này là chỗ tập họp để làm nhiệm vụ, vì nàng biết năng lực của mình quá yếu, khó lòng độc lập hoàn thành nhiệm vụ cấp A.
Chu Nghênh Tuyết dẫn hắn tới đây là muốn Nhâm Tiểu Túc tổ đội làm nhiệm vụ với nàng.
Nói trắng ra muốn tìm bắp đùi để ôm…
– Được rồi, bớt giả bộ đi.
Dù gì ngươi cũng là siêu phàm giả đó…
Nhâm Tiểu Túc tức giận nói.
Chu Nghênh Tuyết nghe vậy thì thầm mắng trong lòng.
Siêu phàm giả thì sau, cũng bị ngươi nện cho mấy lần, ngay cả tôn nghiêm của siêu phàm giả cũng chẳng còn!
Chẳng phải bây giờ còn lăn lộn tới mức trở thành nha hoàn cho ngươi rồi hả!
Đột nhiên Nhâm Tiểu Túc hỏi:
– Ngươi có biết chuyện của tập đoàn Thanh Hòa không? Tỷ như vì sao khách sạn này lại khách khí với họ như vậy? Giá trị vũ lực của họ mạnh lắm hả?
– Giá trị vũ lực của tập đoàn Thanh Hòa luôn là một bí ẩn.
Rất nhiều người từng nói, trước khi tai biến, người sáng lập Thanh Hòa đã là siêu phàm giả.
Thế nhưng không có gì chứng thực điều này cả…
Chu Nghênh Tuyết cẩn thận từng li từng tí ngồi xuống bên cạnh Nhâm Tiểu Túc:
– Bất quá ta biết, hiện tại vệ tinh được liên minh hàng rào quản lý có 12 cái.
Trong đó hết 7 cái là của tập đoàn Thanh Hòa rồi.
Hơn nữa điện được dùng trong chợ đêm là do Thanh Hòa cung cấp đấy.
– Cho nên, Thanh Hòa chính là ông chủ thật sự sau lưng chợ đêm?
Chương 498: Nhiệm Vụ Mới
–
Từ khi tới Trung Nguyên, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy bản thân như tiến vào một thế giới mới.
Nơi này không chỉ có Khánh thị và cứ điểm 178 mà còn có rất nhiều tổ chức cổ quái và kỳ lạ khác, tỷ như Hỏa Chủng, An Kinh tự hay tập đoàn Thanh Hòa…
Đây là một thế giới cực kỳ rộng lớn, khó trách Dương Tiểu Cận từng nói, đợi chuyện ở Tây nam kết thúc nàng sẽ tới Trung Nguyên.
Suy nghĩ một chút sẽ biết, lúc trước nàng ấy nguyện ý ở lại nơi chim không ị như Hà Cốc với Nhâm Tiểu Túc, xem như cũng tỏ rõ thái độ rồi.
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy Trung Nguyên rất lớn, tám chín phần mười Thanh Hòa chính là lão bản sau màn của khu chợ đêm.
Nhâm Tiểu Túc có thể nghĩ tới chuyện này, tất nhiên người khác cũng có thể.
Sở dĩ mọi người không để ý tới chợ đêm, khả năng cao là có quan hệ với thái độ không tranh quyền thế của tập đoàn Thanh Hòa kia.
Nếu người ta đã không tính tranh giành Trung Nguyên, với những chuyện có phần khẩn yếu thì nhượng bộ một chút cũng chẳng sao.
– Đi thôi, xem thử ban đêm chợ đêm có bộ dạng gì.
Nhâm Tiểu Túc đứng lên rời đi, Chu Nghênh Tuyết đi theo sau lưng hắn yên lặng bĩu môi.
Còn không phải muốn nhìn nơi phồn hoa có bộ dáng thế nào à.
Nhất định hắn nghe tới thanh lâu nên đã động tâm.
Đúng là nam nhân không có ai là người tốt cả!
Bất quá, Chu Nghênh Tuyết vẫn thành thành thật thật đi theo sau.
Ra tới cửa, hai người lại biến thành sát thủ cấp A và phụ tá.
Vẻ mặt Chu Nghênh Tuyết muốn bao nhiêu cao ngạo liền có bấy nhiêu cao ngạo…
Đột nhiên Nhâm Tiểu Túc cảm giác được, Chu Nghênh Tuyết sắm vai sếp của hắn… tới nghiện rồi.
Lúc đi ngang qua thanh lâu trong truyền thuyết, một đám mỹ nữ mặc đồng phục mỉm cười đứng trước cửa.
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói;
– Đây là đồng phục gì vậy, sao chưa từng thấy binh sĩ nhà ai mặc qua.
– Nghe nói đây là đồng phục của tiếp viên hàng không trước tai biến.
Chu Nghênh Tuyết giải thích.
Nhâm Tiểu Túc:
– …
Chợ đúng đúng là giúp hắn đại khai nhãn giới.
Khó trách mấy tên nhà giàu chịu ở lại đây.
Theo lời Chu Nghênh Tuyết mà nói, trong chợ đêm có một khu biệt thự đặc biệt được xây dựng rồi bán với giá trên trời cho đám đại gia kia.
Hơn nữa, xung quanh sơn mạch luôn có thành viên của chợ đêm định kỳ vây quét dã thú, ngay cả rắn cũng chẳng có nữa kìa.
Bất quá, Chu Nghênh Tuyết hiếu kỳ nói:
– Ngươi không vào thanh lâu à? Hơn nữa đêm ngươi ra ngoài chẳng phải vì tới nơi đây à?
– Chỉ muốn tới nhìn thôi…
Nhâm Tiểu Túc kỳ quái nói:
– Vào đó làm gì.
Lúc ấy, Chu Nghênh Tuyết thiếu chút nữa là chấn kinh, thật sự chỉ nhìn ngoài cửa thôi hả?!
Lúc mọi người tới sòng bài, bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc ngây ngẩn cả người, hắn và Chu Nghênh Tuyết thấy mấy thành viên Kỵ Sĩ khiêng sinh viên bước ra.
Tên sinh viên kia nặng cũng tầm 100 cân, đối phương lại nhấc hắn trong tay nhẹ nhàng như không.
Chỉ thấy người của Kỵ Sĩ kia vô tình vứt tên sinh viên xuống đất:
– Một mình ra ngoài, vi phạm lệnh cấm.
Trở về Lạc Thành, hồ sơ của ngươi sẽ bị khai trừ khỏi trường học.
Sinh viên chật vật đứng lên:
– Ngươi cũng chỉ là bảo vệ của chúng ta mà thôi.
Sao có thể đưa ra quyết định quan trọng như vậy?
Thành viên Kỵ Sĩ lạnh lùng nói:
– Ngươi về Lạc Thành rồi sẽ biết ta làm sao có thể đưa ra quyết định.
Nhâm Tiểu Túc nhỏ giọng thì thầm:
– Dường như tổ chức Kỵ Sĩ có quyền hành rất lớn ở Thanh Hòa.
– Tất nhiên rồi…
Chu Nghênh Tuyết gật đầu:
– Đấy đều là tín đồ của người sáng lập Thanh Hòa cả.
Người đứng đầu hiện tại của tập đoàn Thanh Hòa là Hứa Khác cũng rất tôn trọng họ.
Nghe nói, chỉ có những ai thông qua khảo nghiệm nghiêm khắc mới có thể trở thành tín đồ của Kỵ Sĩ.
– Vậy mà tên sinh viên kia còn dám chống đối hắn?
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói.
– Vì thành viên của Kỵ Sĩ không có chức vụ rõ ràng trong Thanh Hoàn.
Chu Nghênh Tuyết cũng không hiểu quá rõ về kết cấu của tập đoàn này.
– Ta thấy tên sinh viên này là tuổi nhỏ không hiểu chuyện, chắc chắn người nhà của hắn đã nói cho hắn biết về chuyện này rồi.
Thế nhưng hắn lại bị lòng hiếu kỳ thúc đẩy, lén lút tới sòng bạc, khi bị bắt thì thẹn quá hóa giận…
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
– Ngươi nhìn đi, bây giờ thằng nhóc này đã không dám nhìn thẳng thành viên Kỵ sĩ nữa.
Nói rõ hắn biết địa vị của những người này trong tập đoàn Thành Hòa.
Thật đúng là mấy đứa nhỏ sống sung sướng, ăn no rỗi việc mới gây chuyện.
Chu Nghênh Tuyết nhìn Nhâm Tiểu Túc bằng ánh mắt kỳ quái.
Chẳng phải tuổi của ngươi và tên sinh viên kia cũng gần bằng nhau đó à, lại còn tuổi nhỏ không hiểu chuyện cơ đấy.
– Ngươi biết chuyện về người sáng lập tập đoàn Thanh Hòa không?
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ hỏi. s
– Sau tai biến, rất nhiên tin tức đều bị mất.
Chuyện này chỉ có một số ít người trong Thanh Hòa biết mà thôi.
Dường như cuộc đời của người sáng lập này cất chứa bí mật gì đó không muốn người khác biết.
Tất cả mọi người đều đoán, nếu bí mật này được mở ra, họ sẽ khám phá ra được, lý do vì sao trước tai biến hắn đã là siêu phàm giả rồi…
Chu Nghênh Tuyết nghĩ nghĩ rồi nói:
– Nói thật, ai cũng tò mò về chuyện này cả.
– Người sáng lập tên gì?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
– Nhậm Hòa*.
*Ta da, mọi người đoán xem nhân vật này là ai?
– Đi thôi, quay về khách sạn.
Nhâm Tiểu Túc xoay người rời đi.
Chu Nghênh Tuyết lẽo đẽo theo sau:
– Tiếp theo chúng ta làm gì?
– Chờ đợi.
…
Trở lại phòng khách sạn, Chu Nghênh Tuyết yên lặng nằm trên ghế sô pha.
Phòng thuê chỉ có một, kết quả nàng chỉ có thể ngủ ngoài này.
Nhâm Tiểu Túc nghênh ngang nằm trên giường, chẳng có một tí khí độ gì của thân sĩ cả.
Chu Nghênh Tuyết ủy khuất tự đắp chăn mỏng cho mình.
Bất quá, giấc ngủ này của Chu Nghênh Tuyết rất yên ổn.
Dường như nàng không sợ Nhâm Tiểu Túc sẽ làm gì mình.
Một giấc ngủ tới tận sáng, đột nhiên Chu Nghênh Tuyết bừng tỉnh.
Khi nàng nhìn sang bên cạnh thì chẳng biết từ lúc nào, Nhâm Tiểu Túc đã nhấc một cái ghế, ngồi nhìn chằm chằm nào.
Thoáng cái, Chu Nghênh Tuyết đã tỉnh hẳn, nàng dùng chăn bọc toàn thân lại, cẩn thận từng li từng tí mà hỏi:
– Ngươi làm gì thế!?
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh hỏi:
– Nằm mơ hả?
Chu Nghênh Tuyết nhất thời sững sờ:
– Sao ngươi biết… Không đúng, ta không có nằm mơ!
– Vậy lời nói mơ của ngươi là có ý gì?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
– Ta nói cái gì…
Nhâm Tiểu Túc mặt lạnh như tiền:
– Ngươi nói, đánh chết tên Nhâm Tiểu Túc nhà ngươi…
Chu Nghênh Tuyết sợ tới phát khóc:
– Nói mớ thôi mà, nói mớ không có thật.
Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng so đo với nàng, hắn đứng dậy nói:
– Vệ sinh cá nhân xong rồi đi làm việc tiếp.
Chu Nghênh Tuyết nhanh chóng chui khỏi ổ chăn:
– Làm gì?
– Nhiệm vụ.
Chỉ thấy điện thoại hai người đồng loạt nhận được 1 tin nhắn:
“Nhiệm vụ cấp A, mục tiêu là Chu Hi Long đang ở hàng rào 63.
Chủ trương nghiên cứu và phát minh vũ khí hạt nhân, từng chiếm đoạt vợ của cấp dưới.
Nghi vấn có siêu phàm giả bảo hộ.
Thù lao 1.000.000 đồng.
Tổ đội 5 người, cả 5 đều nhận được một lần sử dụng phòng an toàn.
Nếu bị truy sát sẽ nhận được sự bảo vệ của tổ chức.”
Nhâm Tiểu Túc cầm di động bỏ vào túi quần.
Di động luôn được hắn mang theo bên người, nếu thu vào không gian sẽ không nhận được tin nhắn nữa.
Chỉ là, đột nhiên Nhâm Tiểu Túc cảm thấy, dường như An Kinh tự và Tên Côn Đồ có cùng một mục tiêu hành động.
Cả hai đều ôm thái độ thù địch với vũ khí hạt nhân.
Chẳng lẽ giữa An Kinh tự và Tên Côn Đồ có liên quan tới nhau.
Thế nhưng hắn chưa từng nghe Dương Tiểu Cận nhắc qua a.
Chương 499: Cách Giải Quyết Vấn Đề Của Nhâm Tiểu Túc
Siêu phàm giả trong số các sát thủ cấp A có số lượng cực ít, dùng sát thủ cấp A đối phó với loại nhân vật lớn của tập đoàn hẳn là vừa vặn.
Nhưng đối phó với công ty Hỏa Chủng thì có phần cố sức.
Bất quá, Nhâm Tiểu Túc càng mong chờ nhiệm vụ đối phó với công ty Hỏa Chủng hơn, đó mới là nhiệm vụ mang tính khiêu chiến.
Vào lúc này, điện thoại trong phòng khách sạn vang lên.
Chu Nghênh Tuyết đi tới bắt máy, một âm thanh dễ nghe ở đầu dây bên kia:
– Khách ở phòng 1209 nhờ khách sạn tìm người hợp tác, nếu có chung mục đích, ngài có thể trực tiếp tới phòng 1209.
– Được, ta đã biết.
Chu Nghênh Tuyết cúp máy xong thì nhìn Nhâm Tiểu Túc:
– Đi không?
– Khách sạn này cũng thần kỳ ghê nhỉ, còn trực tiếp nhận nhờ vả tìm người cùng làm nhiệm vụ? Hàng rào 73 cách chúng ta có xa không?
Nhâm Tiểu Túc hỏi:
– Hẳn là không gần đâu.
Trước kia ta chưa từng nhận được nhiệm vụ ở nơi đó.
Chẳng lẽ nhiệm vụ được phát theo khu vực?
– Rất xa, đại khái chừng 600km.
Kỳ thật ta cũng không quá quan tâm tới nhiệm vụ này…
Chu Nghênh Tuyết nói tiếp:
– Vì từ trước tới nay ta chưa từng tới hàng rào 73, không quen thuộc nơi đó.
Bất quá nhiệm vụ của An Kinh đúng là được ban bố theo khu vực.
Nếu ngươi đang ở Vương thị thì chỉ nhận được nhiệm vụ liên quan tới Vương thị.
Thế nhưng ở chợ đêm lại tương đối đặc biệt, chỉ cần ngươi ở trong chợ đêm, nhiệm vụ gì cũng nhận được cả.
Nhâm Tiểu Túc bừng tỉnh, thì ra là vậy, khó trách Chu Nghênh Tuyết nói, nhiều sát thủ hoàn thành nhiệm vụ xong sẽ quay lại chợ đêm và ở đây.
Không chỉ vì hưởng thụ phục vụ tại đây.
Mà nhiều hơn là vì ở tại nơi này, số lượng nhiệm vụ nhận được càng nhiều hơn!
Không thể không nói, vị trí của chợ đêm thật sự rất thuận lợi.
Nhâm Tiểu Túc nhìn chằm chằm Chu Nghênh Tuyết:
– Vậy chúng ta mau chóng khởi hành tới hàng rào 73 đi, tránh bị người khác đoạt mất nhiệm vụ của mình.
Hơn nữa, ta cảm thấy không cần kết đội với người khác, chỉ hai ta là đủ rồi.
Chu Nghênh Tuyết như nghe được chuyện gì kì lạ lắm:
– Nhiệm vụ cấp D sẽ bị người đoạt?
Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ:
– Cấp A không bị vậy à?
– Đương nhiên không bị!
Chu Nghênh Tuyết nói:
– Chỉ cần ngươi tổ đội xong, báo cáo danh sách với An Kinh tự thì nhiệm vụ sẽ không ai được nhận. hơn nữa, An Kinh tự sẽ thẩm định đội ngũ đó có đủ tư cách nhận nhiệm vụ không.
Nếu không đủ sẽ không cho ngươi nhận.
Cho nên hiện tại hai ta có đi cũng không cách nào nhận nhiệm vụ được đâu.
Nhâm Tiểu Túc đã hiểu, không ngờ muốn nhận nhiệm vụ cấp bắt buộc phải tổ đội với người khác? Dưới tình huống bình thường, những nhiệm vụ An Kinh tự cho phép mọi người hợp tác thì tốt nhất nên tìm người tổ đội đi cùng.
Tuy điều kiện có hơi nhiều nhưng đám sát thủ cũng không có gì phàn nàn cả.
Mọi người đều tin và năng lực tình báo của An Kinh tự, họ muốn mọi người tổ đội cũng là suy nghĩ cho sự an toàn của sát thủ mà thôi.
– Ngươi cảm thấy chúng ta có nên nhận nhiệm vụ này không?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
Chu Nghênh Tuyết nghĩ nghĩ chút rồi nói:
– Ta chưa từng tới nơi đó, hẳn sẽ có chút nguy hiểm, tốt nhất là không nhận.
– Vậy đi thôi, nhìn xem đồng đội lần này có bộ dáng thế nào.
Nhâm Tiểu Túc nói.
Chu Nghênh Tuyết:
– ? ? ?
Ngươi có nghe ta nói cái gì không hả.
Hai người họ thương lượng chừng 10 phút đồng hồ, Nhâm Tiểu Túc quyết định nhận nhiệm vụ này.
Chu Nghênh Tuyết đi theo sau hắn, lén lút trừng mắt với bóng lưng của thiếu niên.
Ngươi muốn nhận thì nói thẳng ra cho rồi, giả bộ hỏi ý kiến làm quái gì?
Nhưng hiện tại Chu Nghênh Tuyết giận mà không dám nói, nàng là đại nha hoàn, làm sao đám phàn nàn chủ tử.
Hai người đi thang máy tới tầng 12, tìm tới phòng 1209.
Kết quả tương đối ngoài ý muốn.
Khi họ tới thì cửa phòng đã mở ra, trong đó có năm người đang ngồi.
Một trong số đó
An Kinh tự cho phép thành lập tổ đội năm người, nhưng dù nhiều người thì ban thưởng cũng theo số lượng nhân lên.
Cho nên, bây giờ trong phòng có năm người chứng tỏ rất có thể họ đã tới chậm rồi.
Nhâm Tiểu Túc thầm nhủ, thì ra nhiệm vụ cấp A cũng cần phải tranh đoạt a….
Triệu Hạo Trình thấy Chu Nghênh Tuyết và Nhâm Tiểu Túc thì vui vẻ nở nụ cười:
– Không khéo, lần này đổi vị trí với ngươi rồi.
Tên còn lại, cũng là chủ nhân căn phòng 1209 nói xin lỗi với Chu Nghênh Tuyết;
– Thật tiếc, chúng ta đã đổi người rồi.
Chu Nghênh Tuyết lạnh lùng nói:
– Triệu Hạo Trình từng hãm hại đồng đội, các ngươi tình nguyện tổ đội làm nhiệm vụ với hắn?
Sắc mặt Triệu Hạo Trình nhất thời đen lại:
– Chu Nghênh Tuyết, ta nói ngươi biết, không nên vu oan cho người khác.
Vì sao nhiệm vụ tới hàng rào 61 này chỉ còn một mình ngươi quay lại? Việc này chỉ sợ ngươi cũng khó lòng giải thích được a.
– Ít nhất ta cũng không đâm sau lưng đồng đội.
Chu Nghênh Tuyết lạnh lùng đáp.
Chủ phòng 1209 khách khí nói:
– Sát thủ cấp A như chúng ta không nhiều, mối quan hệ cũng không lớn.
Cho nên, với tư cách nào người khởi xướng, ta không muốn đắc tội với ai trong hai vị cả.
Chỉ là ai tới trước thì được trước thôi.
Chu Nghênh Tuyết xoay người rời đi, Nhâm Tiểu Túc đi theo sau lưng nàng, thành thật đóng vai phụ tá thật nhập tâm.
Kết quả vừa tới cửa, Chu Nghênh Tuyết đang tính về phòng thì Nhâm Tiểu Túc nhấn nút thang máy xuống tầng 1, một đường đi tới trung tâm chợ đêm.
Chu Nghênh Tuyết hiếu kỳ nói:
– Ngươi muốn làm gì? Chúng ta về phòng chờ nhiệm vụ là được, tức giận mà rời khỏi chợ đêm làm chi?
– Liên quan gì tới tức giận….
Nhâm Tiểu Túc kỳ quái nhìn Chu Nghênh Tuyết.
Phảng phất như, ngươi này thật kỳ quái, đang nghĩ cái gì thế này?
Chu Nghênh Tuyết ủy khuất đi theo sau lưng Nhâm Tiểu Túc, phàn nàn:
– Cũng không biết đám người kia nghĩ thế nào.
Lúc trước tên Triệu Hạo Trình hạ sát chiêu với đồng đội, kết quả không ngờ đồng đội kia còn có thể sống sót.
Bất quá người biết chuyện này rất ít, đồng đội kia cũng vì bị thương nặng, không kịp thời chữa trị nên đã chết.
Hiện tại chết không đối chứng, lại để hắn càn rỡ khắp nơi.
Một đường đi tới giữa sườn núi, Chu Nghênh Tuyết trơ mắt nhìn Nhâm Tiểu Túc lấy một cây súng bắn tỉa ra, xem như chỗ không người mà ngồi xuống rồi nằm rạp trên mặt đất, mắt kề sát kính ngắm:
– Không phải đủ người rồi hả.
Chúng ta đợi tên Triệu Hạo Trình kia rời khỏi tửu điểm, giết hắn là xong.
Chu Nghênh Tuyết nhất thời chấn kinh.
Thì ra đây là cách xử lý vấn đề của ngươi hả? Nếu đội ngũ đủ người rồi thì giết một người, như vậy họ có thể gia nhập vào đội ngũ?
Đây là lối suy nghĩ kiểu gì thế?! Có người bình thường nào mà nghĩ thế này không hả?
Chu Nghênh Tuyết còn chưa biết, lúc trước, vì đoạt nhiệm vụ với một đám sát thủ cấp D mà Nhâm Tiểu Túc đã cứng rắn cướp đoạt hơn 20 chiếc di động của người khác…
Đây chính là cách giải quyết vấn đề của Nhâm Tiểu Túc, từ trước đến giờ đều dứt khoát gọn gàng như thế!
Nhâm Tiểu Túc nhìn Chu Nghênh Tuyết:
– Không phải ngươi bảo tên Triệu Hạo Trình hạ độc thủ sau lưng đồng đội à.
Ta làm vậy cũng là trừ hại cho dân mà thôi.
Chu Nghênh Tuyết không nói gì.
Tuy nàng cảm thấy cách này có phần thô bạo nhìn nhìn Nhâm Tiểu Túc trút giận cho nàng, trong lòng không hiểu sao lại có vài phần vui vẻ.
– Cám ơn ngươi giúp ta xả giận…
Chu Nghênh Tuyết nhỏ giọng nói.
Nhâm Tiểu Túc kỳ quái đáp:
– Ai quan tâm ngươi tức không, ta chỉ muốn làm nhiệm vụ thôi.
Chu Nghênh Tuyết lần nữa tức giận…
Chương 500: Báo Thù
Vị trí phục kích được Nhâm Tiểu Túc chú ý chọn.
Hắn đã nghiên cứu qua địa hình của chợ đêm, chỉ có 3 con đường để rời khỏi chợ đêm.
Nếu đối phương muốn tới hàng rào 73 của Chu thị để làm nhiệm vụ, họ nhất định phải đi qua con đường Nhâm Tiểu Túc chờ sẵn.
Đợi xe của đám Triệu Hạo Đình rời khỏi chợ đêm, dưới tình huống không có bất kỳ dự báo gì, một viên đạn bắn lén xuyên thấu cửa kính của xe việt dã, đánh gục Triệu Hạo Đình đang ngồi ở ghế sau.
Chu Nghênh Tuyết đứng bên cạnh yên lặng nhìn hết thảy.
Bỗng nhiên nàng có phần khó hiểu, sao thiếu niên trước mắt cái gì cũng biết vậy, ngay cả bắn lén hắn cũng giỏi nữa?
Một siêu phàm giả còn là tay súng bắn tỉa sẽ đáng sợ cỡ nào, chỉ sợ chính Chu Nghênh Tuyết cũng không lường trước được.
Hiện tại, tay súng bắn tỉa luôn phải cẩn thận, phòng bị siêu phàm giả giỏi cận chiến đánh lén.
Kết quả thiếu niên trước mắt chẳng cần lo điều này.
Nếu có siêu phàm giả đánh lén thiếu niên, chỉ sợ cũng chẳng đánh lại hắn…
Một sát thủ cấp A cứ thế mà bỏ mạng.
Nhâm Tiểu Túc giết người dứt khoát vô cùng.
Thiếu niên thu súng ngắm lại, Chu Nghênh Tuyết đi theo phía sau nhỏ giọng nói thầm:
– Ngươi giết đồng đội của họ, họ sẽ cho ngươi gia nhập à?
– Dù sao Triệu Hạo Trình cũng đã chết, đi một bước tính một bước…
Nhâm Tiểu Túc từ từ nói.
Theo hắn, người từng đâm sau lưng người khác một lần thì sớm muộn gì cũng sẽ làm lại, chi bằng thẳng tay giết đối phương luôn cho rồi.
Nhâm Tiểu Túc đã sớm nói, hắn căn bản chẳng phải người tốt lành gì, cũng không muốn làm người tốt.
Bất quá Nhâm Tiểu Túc tò mò:
– Đội ngũ này thật kỳ quá, rõ ràng biết Triệu Hạo Trình có vấn đề còn kéo hắn vào đội làm gì? Người bình thường sẽ không muốn làm đồng đội với loại người này.
Nếu là ta, ta tình nguyện đắc tội cũng chẳng muốn ở cùng một chỗ với đối phương.
– Ai biết được…
Chu Nghênh Tuyết đi theo sau lưng Nhâm Tiểu Túc, nói.
Đợi hai người xuống núi, Chu Nghênh Tuyết lại khôi phục bộ dáng cao ngạo lạnh lùng, dẫn theo phụ tá Nhâm Tiểu Túc đi thẳng tới chỗ của đoàn xe.
Bấy giờ, tổ đội bốn sát thủ cấp A đã ném thi thể Triệu Hạo Trình ở ven đường, đang dùng khăn lau chùi xe vì máu bắn tung tóe bên trong.
Chỉ là, khiến Nhâm Tiểu Túc và Chu Nghênh Tuyết không nghĩ tới, đối phương nhìn thấy họ tới lại vui vẻ nở nụ cười:
– Hoan nghênh các ngươi gia nhập.
Chu Nghênh Tuyết nghi ngờ hỏi:
– Dường như các ngươi cũng không có cảm giác gì khi đồng đội vừa chết?
Chủ phòng 1209 cười nói:
– Tự giới thiệu một chút, ta là Ngô Đồng.
Đồng đội Triệu Hạo Trình giết lúc trước là bạn tốt của ta.
Lần này ta là muốn giết hắn, cứ tưởng dưới sự cảnh giác của hắn sẽ khó giết lắm.
Ai người các ngươi đã bắn chết hắn.
Nói tới đây, ta còn phải cám ơn các ngươi giúp ta báo thù nữa kìa.
Nghe tới đây, Nhâm Tiểu Túc mới xem như được thông não.
Bằng không hắn thật không cách nào lý giải được, vì sao đối phương lại chấp nhận Triệu Hạo Trình vào đội ngũ.
Chung quy đây là tổ đội tự do, không phải An Kinh tự cố tình ép họ phải chung đội với Triệu Hạo Trình.
Cho nên, sợ là chính Triệu Hạo Trình cũng không ngờ sẽ có người tới tìm hắn trả thù.
Trong thế giới của loại người này, đại khái không có tình bằng hữu, vì chính hắn cũng chẳng có cơ mà.
Bất quá, đám người Ngô Đồng tưởng Chu Nghênh Tuyết mới là tay súng bắn tỉa.
Chỉ nghe Ngô Đồng tán thưởng:
– Không ngờ Chu Nghênh Tuyết tiểu thư không chỉ là siêu phàm giả còn là tay súng bắn tỉa.
Khó trách có thể toàn thân trở lui từ nhiệm vụ của hàng rào 61.
Nhâm Tiểu Túc biết được từ chỗ Chu Nghênh Tuyết, kỳ thật lúc nào thoát đi, công ty Hỏa Chủng đã chiếm thế thượng phong.
Không chỉ nàng bị trọng thương mà tổ đội của nàng gần như là đoàn diệt.
Vậy mà bây giờ, mọi người lại nói họ hoàn thành nhiệm vụ cực kỳ tốt, công ty Hỏa Chủng toàn quân bị diệt.
Nhất định sau khi Chu Nghênh Tuyết rời khỏi hàng rào 61 đã có chuyện gì đó xảy ra.
Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ, thật chất ngày hôm đó là Vương thị đoàn diệt Hỏa Chủng nhưng tuyên bố với bên ngoài là do An Kinh tự gây nên.
Nhiệm vụ ở hàng rào 63 lúc trước cũng vậy, lúc Hương Thảo làm nhiệm vụ, hắn phát hiện binh sĩ Vương thị chạy tới thì lập tức rút lui!
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy có chút kỳ quái, bề ngoài mang tiếng Vương thị lùng bắt An Kinh tự nhưng sau lưng lại như hợp tác với nhau? Sao An Kinh tự giống Ảnh tử của Vương thị thế này, chẳng lẽ giữa hai bên có thỏa thuận gì đó với nhau?
Đương nhiên, nếu Nhâm Tiểu Túc biết cách nhìn của Khánh Chẩn dành cho Vương thị thì e rằng càng thêm khẳng định điểm này.
Chỉ là, Nhâm Tiểu Túc nghĩ mãi không rõ, Vương thị và An Kinh tự có lợi ích chung gì?
Việc này chỉ sợ ngay cả Khánh Chẩn cũng nghĩ không thông.
Ngô Đồng nhìn Nhâm Tiểu Túc:
– Chu tiểu thư, vị này là…
– À, là phụ tá của ta, phụ trách quan sát tình hình.
Chu Nghênh Tuyết lạnh lùng nói.
Nhâm Tiểu Túc dừng một chút, giả bộ như thật mà lấy một cái kính viễn vọng chuyên dụng ra.
Đây là loại kính chuyên dụng có tầm nhìn cao hơn cả kính của súng ngắm.
Dù trong điều kiện tương đối ác liệt, kính chuyên dụng này vẫn có thể nhìn được nơi đầu đạn rơi xuống, giúp tay súng bắn tỉa chỉnh lý đường đạn.
Bình thường, tay súng bắn tỉa sẽ trang bị cho người quan sát của mình một kính chuyên dụng.
Kính chuyên dụng này là lúc trước Dương Tiểu Cận kín đáo đưa cho Nhâm Tiểu Túc.
Đoán chừng chính nàng cũng không ngờ, hiện tại Nhâm Tiểu Túc đã trở tay súng bắn tỉa.
Đám Ngô Đồng thấy Nhâm Tiểu Túc cầm kính chuyên dụng trong lòng, lòng thầm nghĩ Chu Nghênh Tuyết thật sự rất chuyên nghiệp…
Nếu là người quan sát, mọi người cũng chẳng muốn nhiều lời.
Chung quy thì có tay súng bắn tỉa trong đội cũng là chuyện tốt.
Bất quá họ không biết, hiện tại Chu Nghênh Tuyết bắt đầu cảm thấy thấp thỏm bất an.
Bây giờ mượn uy phong của Nhâm Tiểu Túc, sau này phải trả lại đó.
Cơ mà Chu Nghênh Tuyết thật sự rất thích ánh mắt ngưỡng mộ mọi người dành cho mình…
Ngày hôm nay, vì Triệu Hạo Trình xảy ra chuyện ngoài ý muốn mà lộ trình bị chậm trễ.
Ngô Đồng tính toán một chút, phải hai ngày nữa họ sẽ tới gần hàng rào 73.
Theo kế hoạch của họ, khi tới gần hàng rào 73, cả đám sẽ bỏ xe đi bộ.
Sau đó mọi người sẽ chia ra, nghĩ cách trà trộn vào hàng rào.
Cuối cùng tụ họp tại khu dân cư số 191 tại đường Long Dương trong hàng rào.
Đây là phòng an toàn của Ngô Đồng, trừ Chu Nghênh Tuyết ra, bốn sát thủ cấp A còn lại đều từng làm nhiệm vụ tại hàng rào của Chu thị.
Ngô Đồng nói đùa với Chu Nghênh Tuyết:
– Các ngươi có cách trà trộn vào hàng rào không?
Chu Nghênh Tuyết bình tĩnh nói:
– Chuyện này ngươi không cần quan tâm.
Buổi tối cắm trại, Chu Nghênh Tuyết trực tiếp đi vào lều của Nhâm Tiểu Túc, vừa đấm chân cho Nhâm Tiểu Túc vừa giải thích:
– Họ xem ta là tay súng bắn tỉa, ta cũng đâu còn cách nào khác, cũng không thể giải thích rõ ràng được…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










