[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
Tập 48 : Hạc Giấy Trắng (c471-c480)
❮ sautiếp ❯Chương 471: Hạc Giấy Trắng
Thợ đốn củi cần hoàn thành xong nhiệm vụ hôm nay mới trở lại hàng rào.
Mà Nhâm Tiểu Túc ngồi bên cạnh đám công nhân vừa nói chuyện phiếm vừa chờ mọi người kết thúc công việc.
Nhâm Tiểu Túc đi mà không chào Tiêm Đao Liên, cũng không trực tiếp đi tới Trung Nguyên qua địa bàn của Tông thị mà quay về phía Nam, bắt đầu tìm kiếm nơi đầu nguồn trận lũ lúc trước.
Từ đó một đường đi về phía Đông, muốn tìm kiếm tung tích của đám Nhan Lục Nguyên ven bờ sông ngòi.
Địa khu Hà Cốc đã hình thành đường sông mới, mặt đất nơi đây thay đổi qua mỗi năm.
Lũ đổ xuống từ núi tuyết tạo như cọ rửa mọi thứ nơi đây.
Một đường dọc theo sông ngòi, Nhâm Tiểu Túc còn từng thấy khu quần cư ở nơi xa, còn có nơi Dương Tiểu Cận dạy hắn bắn súng.
Thế nhưng thời gian qua đi, cảnh vật thay đổi, người và vật cũng chẳng còn.
Nhâm Tiểu Túc không tìm ra manh mối của đám Vương Phú Quý, dù hắn tới hàng rào số 61 cũng không tìm được.
Có công nhân cảm khái:
– Tiểu tử ngươi đúng là mạng lớn, lạc đường trên núi mà vẫn còn sống.
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ hỏi:
– Trên núi có thứ gì hả?
– Có một ổ heo rừng…
Công nhân khoa trương hô to:
– Là cái loại đặc biệt hung mãnh đó.
Nhâm Tiểu Túc yên lặng suy nghĩ.
Theo lời công nhân này nói, hẳn là cái ổ heo rừng bị hắn làm thịt mấy hôm trước?
Bất quá Nhâm Tiểu Túc cũng không nói gì, chỉ hùa theo:
– A, đúng là nguy hiểm ghê á.
May mà ta không gặp được.
Hắn hởi thợ đốn củi ngôi một bên:
– Người anh em, ngày thường mọi người đều hoạt động ở đây hả?
– Đúng thế…
Thợ đốn củi vừa ngồi xuống nghỉ ngơi nói:
– Chúng ta chuyên đốn củi cho Vương gia.
Mấy tháng nay đều ở đây làm việc, mấy năm trước thì làm ở phương Bắc.
Bất quá Vương gia nói muốn tiếp tục phát triển gì đó, không thể cứ đốn mãi một rừng cây.
Vì thế đưa chúng ta tới đây, bây giờ phương Bắc dùng để trồng cây.
Có người cười nói:
– Ngươi nói xem, kỳ quá không chớ.
Tốn công đốn củi rồi trồng lại, cũng chẳng biết để làm gì.
Nhâm Tiểu Túc cũng không tiếp lời mà hỏi tiếp:
– Vậy các ngươi có thấy ai tới từ thượng du không?
Thợ đốn củi dừng lại một chút:
– Ngươi tới tìm người nhà hả?
– Đúng rồi.
– Kỳ thật thượng du thường xuyên có thi thể trôi xuống, đều do chiến tranh Tây bắc các ngươi gây ra cả.
Thế nhưng chưa từng gặp người sống….
Thợ đốn củi lắc đầu:
– Thi thể cũng thường xuyên xuất hiện ở con sông này.
Nghe nói đây là lũ từ tuyết sơn cuốn xuống, không có cá ăn thịt, đổi thành sông ngòi khác, thi thể sẽ bị cá gặm.
Trong lòng Nhâm Tiểu Túc trùng xuống một chút, sau đó cũng không nói thêm gì.
Kỳ thật đáy lòng hắn luôn sợ sẽ nghe được tin xấu.
Bất quá không sao, hắn có thể tìm tiếp.
Hơn nữa, những người đốn củi này không tới đây mỗi ngày, có thể đã bỏ lỡ gì đó rồi? Cũng đâu phải không có khả năng.
Thợ đốn củi nhìn Nhâm Tiểu Túc một cái:
– Nói cho ngươi biết trước, Vương gia cũng không cự tuyệt những người trốn từ Tây bắc kia.
Tuy nhiên cũng không phải đều cho vào hàng rào hết.
Cho nên người hàng rào các ngươi cần chuẩn bị tâm lý tốt.
Rất có thể sẽ trở thành lưu dân như chúng ta, chỉ có thể cố gắng làm việc cho tốt, nuôi sống gia đình.
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
– Các vị lão ca hiểu lầm rồi, ta cũng là lưu dân.
Khi đám thợ đốn củi nghe Nhâm Tiểu Túc nói vậy, nhất thời càng cảm thấy thân thiết hơn, nhao nhao hỏi xem lưu dân Tây bắc có gì khác biệt với lưu dân Trung Nguyên.
Kết quả thợ đốn củi cho ra một kết luận: Lưu dân Tây bắc còn không tốt bằng họ.
Dù họ mệt mỏi, thấp thỏm thật, hơn nữa người trong thị trấn còn khó tin tưởng nhau nhưng ít nhất họ không sợ chết đói, cũng chẳng cần ăn bánh ngô bị mốc.
Một thợ đốn củi cười nói:
– Chúng ta làm việc một ngày ở đây xong, có thể quay về thị trấn mua bánh bao và một chén canh thịt dê, nếu trả thêm tiền sẽ mua thêm được một cái bánh bao*.
*Bánh bao không nhân
Nhâm Tiểu Túc có chút sửng sốt:
– Lưu dân nơi này đều được ăn thịt hả?
– Ha ha, bánh bao thịt dê chỉ có bánh bao với canh, không có thịt.
Nhưng ăn được canh thịt đã là không tệ rồi.
Nhâm Tiểu Túc bừng tỉnh.
Đúng là có canh thịt ăn đã không tệ rồi.
So sánh mà nói, xác thật Trung Nguyên giàu có và đông đúc hơn Tây bắc nhiều, từ xưa đã thế.
Tới chạng vạng tối, đội trưởng đội đốn củi lái xe tải tới, thu hoạch gỗ đã được đốn, công nhân ngồi trên xe tải cùng quay về.
Có người hỏi Nhâm Tiểu Túc;
– Ngươi ở Tây bắc, từng gặp qua binh sĩ của cứ điểm 178 chưa? Chúng ta nghe người trốn trong hàng rào bên đó nói, binh sĩ cứ điểm 178 rất lợi hại.
Có một chi đại đội nào đó đã đánh cho phương Bắc Tông thị không còn chút sinh khí nào, còn hủy luôn kho lúa của Tông thị nữa.
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
– Ta cũng nghe qua nhưng chưa được gặp.
– Mau nói chúng ta biết đi, gần đây thị trấn đều thảo luận chuyện này.
Nghe còn hay hơn truyện của thư sinh kể truyện nữa.
Nhâm Tiểu Túc nghĩ nghĩ:
– Ta nghe nói ban đầu đại đội kia cũng không muốn vượt sông Bắc, nhưng họ cảm thấy chiến tranh kéo dài không tốt.
Vì cái gọi là năng lực càng lớn thì trách nhiệm càng nhiều.
Cho nên họ nghĩa bất dung từ mà lên thuyền đi qua sông, bình định chiến loạn phương Bắc… Bất quá đại đội này tuy lợi hại nhưng lợi hại nhất phải là một siêu phàm giả trong đội này.
Nghe nói hắn dũng mãnh uy vũ, anh tuấn tiêu sái… Về sau, hắn ta như một cơn bão, một mình hắn đi về phương Bắc, tới hàng rào 146… Đúng rồi, siêu phàm giả các ngươi vừa nhắc tới chính là hắn đó…
Cứ thế mà kể, đám thợ đốn củi nghe tới mê mẩn, đường về thị trấn cũng rất nhanh:
– Ơ, nhanh tới vậy.
Ngay lúc này, một hồi cuồng phong thổi tới.
Dường như trên trời có một cánh chim trắng bay qua, gió lớn lần nổi thổ qua, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy không đúng liền nhảy từ thùng xe xuống, bắt lấy món đồ chơi nho nhỏ màu trắng kia…
Hắn mở tay ra nhìn, kia rõ ràng là một con hạc giấy tinh xảo.
Nó trông như có linh tính, con hạc kia uốn éo trừng mắt nhìn Nhâm Tiểu Túc.
Tuy hạc giấy không mắt nhưng trong lòng Nhâm Tiểu Túc không ngừng cảm thấy quỷ dị: Món đồ chơi nhỏ này thật sự đang trừng hắn.
Cánh của hạc giấy cực kỳ sắc bén, trong lúc lơ đãng Nhâm Tiểu Túc bị nó làm cho đứt tay.
Nhâm Tiểu Túc thấy đau nên thả tay ra, hạc giấy lần nữa vỗ cánh muốn thoát, thế nhưng chưa bay khỏi lòng bàn tay đã bị Nhâm Tiểu Túc lần nữa bắt được.
Nhâm Tiểu Túc tò mò mở nó ra, bên trong hạc giấy trắng có viết mấy câu: Chiến sự phương Bắc đã định, Khánh thị ký kết minh ước với cứ điểm 178.
– Đây là người truyền tin?
Nhâm Tiểu Túc thầm nghĩ.
Bất quá chuyện hai bên ký kết hắn cũng không biết nha.
Tuy nhiên, không đợi Nhâm Tiểu Túc kịp cẩn thận suy nghĩ, thợ đốn củi bên cạnh nghi ngờ hỏi:
– Sao hạc giấy trắng có thể bay tới đây?
Đám thợ đốn củi không thấy rõ mờ ám giữa Nhâm Tiểu Túc và hạc giấy, chỉ cảm thấy việc nơi này có hạc giấy thì hơi kỳ quặc thôi.
Chương 472: Đánh Cướp
– Có thể bị gió thổi tới a…
Nhâm Tiểu Túc cười nói.
– Các ngươi nhớ không?
Một thợ đốn củi thấp giọng nói:
– Tiên sinh kể truyện trên thị trấn từng kể chuyện xưa về hạc giấy.
Hắn nói có một tổ chức thần bí chuyên dùng hạc giấy truyền tin.
Nhâm Tiểu Túc, ngươi nhìn xem trong đó có viết gì?
Nhâm Tiểu Túc nắm tay lại, cười nói:
– Không có gì cả.
Nhất định tiên sinh kể chuyện kia bịa ra rồi.
Nào có hạc giấy truyền tin đâu.
– Vậy thì…
Mọi người nghe Nhâm Tiểu Túc nói xong thì không hỏi nữa.
Chỉ là lời này khiến Nhâm Tiểu Túc nghe được thì sững sờ.
Hắn mơ hồ cảm thấy tổ chức thần bí kia có thể làm thật.
Có mà, sao một tổ chức như vậy lại bị hắn tiện tay lấy đi hạc giấy chứ?
Là trùng hợp? Hay cố ý an bài?
Nhâm Tiểu Túc cẩn thận suy nghĩ.
Mỗi lần gặp được chuyện kỳ quái hắn sẽ suy nghĩ nhiều hơn.
Đương nhiên, hắn cũng không nghĩ tới, người khác có thể bắt được con hạc giấy này không.
Nếu thật sự có vấn đề, không khéo người bị bắt sẽ bị con hạc giấy này giết lại nữa đấy.
Nhâm Tiểu Túc thả tay ra, tính gấp lại thử xem đối phương có bay được không.
Kết quả vừa mở ra, Nhâm Tiểu Túc phát hiện hắn không biết gấp lại…
Trước giờ hắn chưa từng học qua cách gấp thứ này!
Nhâm Tiểu Túc thu trang giấy vào không gian.
Chỉ sợ hạc giấy là năng lực của siêu phàm giả nào đó? Nhâm Tiểu Túc nhìn về phía hàng rào 61, hướng hạc giấy bay lại khi nãy là hướng đó.
Cho nên, hiện tại siêu phàm giả kia đang ở trong hàng rào 61 sao?
Đội trưởng đội đốn cuối đến cửa khẩu thị trấn thì dừng xe lại, nhảy xuống xe, nói với Nhâm Tiểu Túc:
– Hiện tại trong thị trấn có không ít người chạy nạn tới.
Ngươi muốn tìm người nhà thì tìm thử lại xem.
Có khi tìm được đấy…
Nửa câu sau hắn không nói hết, ý tứ của vị đội trưởng là, nếu nói này không gặp được, chỉ sợ đã gặp nạn rồi.
Đội trưởng nói;
– Ta ở phía tây thị trấn.
Ngươi muốn kiếm việc thì tới đó tìm ta.
Vừa vặn gần đây ta cũng đang tìm người làm việc.
– Cám ơn lão ca, bất quá chắc ta không cần đâu…
Nhâm Tiểu Túc nói cám ơn xong thì quay đầu đi vào thị trấn, tìm đám Vương Phú Quý qua từng cái túp lều.
Thị trấn rất lớn, so với thị trấn ở Tây nam và Tây bắc thì tốt hơn nhiều.
Rất nhiều dân chạy nạn đã dựng xong lều.
Họ ngồi ở trong với sắc mặt xám xịt, trông còn có một tia tuyệt vọng.
Từ cư dân hàng rào cao cao tại thượng bỗng nhiên biến thành lưu dân, e rằng không nhiều người tiếp thu được việc này.
Không ít người trong số họ mang theo tiền tài, mong muốn có được cuộc sống an nhàn tại Trung Nguyên.
Kết quả hàng rào thuộc quyền quản lý của Vương thị không nhận tiền tệ Tông thị.
Trước kia từng có người làm ăn qua lại hai nơi bảo dùng được, nhưng bây giờ thời thế đã khác.
Dường như tập đoàn Vương thị cho rằng Tông thị tất bại.
Dân chạy nạn tới nơi này chỉ có thể bán đồ trang sức, vàng của mình mà miễn cưỡng sống qua ngày.
Nhâm Tiểu Túc thấy có người chạy nạn đi theo sau lưng lưu dân, nói hắn có thể làm việc kiếm miếng cơm.
Kết quả lưu dân lại ghét bỏ dân chạy nạn có tuổi tác cao, nhìn qua không khỏe mạnh nên từ chối.
Cũng có dân chạy nạn chửi ầm lên, mắng lưu dân xem thường người trong hàng rào là hắn.
Kết quả bị lưu dân loạn đánh, thậm chí còn bị phun đàm vào mặt.
Đương nhiên, cũng có nhiều nạn dân chạy từ trong hàng rào cúi đầu trước thế giới.
Làm mọi chuyện họ có thể làm để đổi đồ ăn.
Dù lưu dân Trung Nguyên sống tốt hơn người Tây bắc và Tây nam đi nữa, họ vẫn phải lao động đổi lấy đồ ăn.
Đây là quy tắc mà nơi nào cũng có.
Khiến Nhâm Tiểu Túc thất vọng là, hắn không tìm được đám Vương Phú Quý trong chỗ này.
Lúc này hắn có chút mê man, trong biển người mênh mông.
Hắn làm sao để tìm ra đám Vương Phú Quý đây?
Vào lúc này, một công nhân có bộ dạng xấu xí trong đội đốn củi lặng lẽ đi tới bên cạnh Nhâm Tiểu Túc;
– Ta thấy ngươi loanh quanh đã lâu, có phải muốn tìm người nhà không? Không sao, ta có biết vài vị bằng hữu có thể giúp ngươi kiếm tiền, chỉ cần ngươi có tiền.
Nhâm Tiểu Túc quay đầu nhìn lại, chỉ thấy ánh mắt đối phương phiêu hốt bất định.
Dường như hắn dựa vào việc Nhâm Tiểu Túc từ chối đội trưởng giúp đỡ nên đoán được trên người hắn có thứ gì đó đáng giá.
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
– Vậy nhờ cậy ngươi.
Nếu tìm được người nhà của ta, tất cả hậu tạ.
– Thế ngươi đi theo ta đi, trên thị trấn khó nói chuyện.
Nói tới đây, công nhân đội đốn của dẫn Nhâm Tiểu Túc tới nơi hoang dã.
Đi chưa được bao lâu, bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc mở miệng hỏi:
– Còn phải đi bao xa nữa?
– Hắc hắc, sắp tới rồi…
Thợ đốn củi nói xong thì tới một gò đất nhỏ, huýt sáo một cái.
Trên mô đất có ba người chui ra, thợ đốn củi nhìn Nhâm Tiểu Túc, cười nói:
– Giao tiền tài trên người ngươi ra, chúng ta thả cho các ngươi một con đường sống.
Nhâm Tiểu Túc nghe vậy thì nghi ngờ hỏi:
– Các ngươi dùng cách này cướp bóc bao nhiêu nạn dân rồi? Không phải nói ở Trung Nguyên ngủ cũng không cần đóng cửa à? Không phải các ngươi có thử gọi là trí thông minh nhân tạo sao?
Lúc trước, Vương Thánh Nhân và Vương Vũ Trí từng nói, địa phương Vương gia quản lý không cần đóng cửa vào ban đêm.
Đó vì họ có trí thông minh nhân tạo có thể phân tích hành vi của tội phạm.
Tỷ lệ chính xác cực cao, tội phạm có thể thoát được ít vô cùng.
Thế nhưng những gì Nhâm Tiểu Túc thấy không giống vậy.
Thợ đốn củi cười lạnh nói:
– Đó là chuyện chỉ có trong hàng rào thôi, có liên quan gì tới lưu dân chúng ta? Mau giao tài vật ra đây!
– Được rồi…
Nhâm Tiểu Túc thầm nói.
Nguyên lai Trung Nguyên cũng như Tây bắc và Tây nam, phân rõ giới hạn giữa người trong hàng rào và lưu dân.
Bỗng nhiên thợ đốn củi thấy trước mắt mình tối sầm.
Ngay sau đó ngực đau xót ngã về phía trong, thiết đao rỉ sét trong tay hắn kêu leng keng một tiếng rồi rơi xuống đất.
Mà ba tên đồng lõa của hắn cũng không ngoại lệ, vừa xuất hiện đã bị đánh bại.
Nhâm Tiểu Túc xách bốn người lên, nói với vẻ mặt ôn hòa:
– Ta hỏi các ngươi ít chuyện.
À… chỉ là chuyện về Trung Nguyên các ngươi thôi.
Các ngươi không cần quá khẩn trương, biết cái gì thì trả lời cái đó.
Giờ khắc này, những lưu dân muốn đánh cướp Nhâm Tiểu Túc mới ý thức được.
Họ đá trúng thiết bản rồi!
Không đúng, đây không phải thiết bản.
Đây là đại sơn cao sừng sững a!
Gần đây, họ cướp của dân chạy nạn trơn tru vô cùng.
Hơn nữa, lá gan của đám người trong hàng rào kia rất nhỏ, vừa thấy đã sợ hãi.
Đám người này không ngờ hôm nay lại đụng phải siêu phàm giả…
Nhâm Tiểu Túc vừa hỏi là mất cả đêm.
Hắn hỏi tới mức bốn tên lưu dân sắp hỏng.
Khi trời sáng, một mình Nhâm Tiểu Túc quay lại thị trấn, hắn không làm gì hết mà tới trước cửa quán rượu của thị trấn, chờ chủ quán mở cửa.
Không phải vì hắn đói bụng hay muốn kiếm chút cơm ăn.
Mà vì trong quán rượu có một vị tiên sinh từng nhắc tới chuyện hạc giấy.
Chương 473: Nghe Chuyện Xưa
Tới giữa trưa, quán rượu mới mở cửa.
Nhâm Tiểu Túc quay lại thị trấn, nhìn những lưu dân kia làm gì vào sáng sớm.
Từng người kết bạn đi tới nhà xưởng nhận đồ ăn hôm nay.
Lưu dân khó lòng để dành tiền, không tính mỗi ngày kiếm được không nhiều, tập đoàn còn chuẩn bị cho họ quán canh thị, bia, thuốc lá, sòng bài các kiểu.
Trung Nguyên không cấm rượu, hẳn là vì lương thực ở đây tương đối phong phú.
Chiều nào công nhân về cũng bị mấy cửa hàng sinh hoạt kia dụ dỗ.
Vừa làm xong một ngày họ đã nghĩ ngay tới việc tự khen thưởng bản thân, tiền vừa kiếm được nay lại ói ra.
Trên thị trấn này, chung quy cũng có một cửa hàng sẽ khiến người yêu thích.
Trương Cảnh Lâm từng nói, đây là thiết giới mà tập đoàn tỉ mỉ tạo ra, không sai chút nào.
Nhìn những lưu dân kia lui tới khiến Nhâm Tiểu Túc nhớ tới cuộc sống của mình với Nhan Lục Nguyên khi ở hàng rào 113.
Tuy đoạn thời gian đó khó khăn hơn hiện tại nhưng ký ức vô cùng tươi đẹp.
Nhâm Tiểu Túc nhờ vào những ký ức tươi đẹp mà quên đi những khổ sở trong đó, quên mất hắn từng ăn không đủ no, từng bị gạt bỏ, quên mất hắn từng phải lo sợ tới khi chìm vào giấc ngủ.
Sau đó, trong trí nhớ của hắn chỉ còn lại vui vẻ.
Con người rất lạc quan.
Đối với thị trấn này mà nói, Nhâm Tiểu Túc là một người xa lạ.
Dân chạy nạn từ Tây bắc tới khá nhiều, cho nên không ai để ý tới hắn cả.
Đám dân chạy nạn kia trốn trong góc lều lo âu cho cuộc sống tương lai của mình.
Bấy giờ, bỗng nhiên có tiểu cô nương chạy ra từ cửa sau quán rượu.
Trong tay nàng là vở và bút, nàng tìm hỏi dân chạy nạn vài chuyện.
Nhâm Tiểu Túc tới gần thì nghe được tiểu cô nương đang hỏi thăm tình hình chiến sự Tây bắc.
Tỷ như trận chiến kia đánh thế này.
Tỷ như trong chiến trong có sự tích anh hùng gì không.
Tỷ như trong trận chiến có nhân vật nào lợi hại.
Đương nhiên, tiểu cô nương cũng không để nạn dân kể chuyện xưa không công.
Mỗi một câu chuyện sẽ đổi được một cái bánh bao, trao đổi đồng giá.
Tuy một cái bánh bao có giá rất rẻ nhưng trong mắt nạn dân đang đói, bánh bao nào chính là mạng của họ.
Đương nhiên họ sẽ biết gì nói nấy rồi.
Một người trung niên nói:
– Lần này tướng lãnh tiền tuyến của Tông thị là Tông Ứng rất lợi hại.
Hắn dùng mưu kế khiến cứ điểm 178….
Kết quả cô nàng mười bảy mười tám tuổi lắc đầu nói:
– Không phải Tông thị thua rồi hả, ta không muốn nghe chuyện của Tông thị, chỉ muốn nghe chuyện của cứ điểm 178 thôi.
Nghe xong, sắc mặt người trung niên ảm đạm, trong lòng nhỏ máu.
Hắn là quan liêu dưới trướng Tông thị, chiến tranh khiến hắn phải bỏ nhà tha hương đã đủ cực khổ rồi.
Bây giờ còn phải kể sự tích anh dũng của kẻ địch…
Có phải cô nương này là cố tình tới để chơi hắn không vậy…
Tiểu cô nương chăm chú nhìn người trung niên:
– Ngươi không kể chuyện gì thì ta kiếm người khác.
Ông nội còn đang chờ ta.
Người trung niên vội vàng ngăn lại:
– Ta nói ta nói.
Chức vị ta cao, ta biết nhiều hơn so với họ.
Lúc hàng rào 146 bị phá hủy, ta ở ngay đó mà!
Tiểu cô nương nghe xong liền vui vẻ:
– Thật hả? Vậy ngươi mau nói đi, nếu hay ta sẽ cho ngươi thêm một cái bánh bao!
Vị trung niên nghe sẽ có thêm bánh bao thì mặc kệ thân phận mình là gì, lập tức kể chuyện, sợ nạn dân cướp lấy “mạng” của hắn.
Một lần kể chuyện kéo dài hơn 2 giờ, Nhâm Tiểu Túc ở bên cạnh, càng nghe sắc mặt càng cổ quái.
Ban đầu người trung niên nói chuyện coi như còn quy củ.
Hắn nói vì sao cứ điểm 178 muốn khởi xướng chiến tranh với Tông thị, lý do những năm gần đây Tông thị luôn khiêu khích cứ điểm 178.
Không thể không nói, tài ăn nói của người trung niên rất tốt, khiến người nghe cảm thấy rất nồng nhiệt, có những việc Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng biết.
Hắn nói từ lúc chiến tranh bắt đầu tới quan ải, tới núi Định Viễn bị đánh, tới trấn Thập Xuyên rồi cầu nổi sông Bắc Vịnh bị phá, cuối cùng là hàng rào 146 tan vỡ.
Dù sao mỗi sự kiện đều có liên quan tới Nhâm Tiểu Túc, khi nói tới việc hàng rào 146 bị phá hủy, nam nhân trung niên lại tả cảnh thiếu niên siêu phàm giả thần bí đánh tan tành chiến lữ của Tông thị thế nào…
Cô nương ngồi một bên nghe chuyện xưa, một bên ghi chép lại.
Tốc độ viết chữ của cô nàng rất nhanh, hơn nữa càng nghe thì ánh mắt càng sáng, nàng hiếu kỳ nói:
– Trên thế giới này có người dũng mãnh thế à?
– Đâu chỉ dũng mãnh…
Người trung niên thở dài:
– Lúc ấy ta ở trong trang viên dòng ba Tông thị, tận mắt chứng kiến thiếu niên mặt thiết giáp tránh né hỏa tiễn, sau đó…
Nói tới đây, người trung niên chợt thấy Nhâm Tiểu Túc, hắn kinh ngạc hỏi:
– Có phải chúng ta từng gặp nhau không?
Lúc trước Tông thị từng dán truy nã Nhâm Tiểu Túc khắp nơi.
Gần như tất cả cao tầng Tông thị đều nhìn qua bức vẽ trên đó.
Bất quá đuổi bắt Nhâm Tiểu Túc không phải chức trách của người trung niên, cho nên hắn chỉ đảo mắt nhìn qua mà thôi.
Lúc này thấy được Nhâm Tiểu Túc, hắn chỉ cảm thấy quen thuộc chứ chẳng nhớ ra từng gặp ở đâu.
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
– Ta là từ Tây bắc tới, không chừng chúng ta từng gặp nhau ở đâu đó rồi đấy.
– Cũng có thể…
Người trung niên gật đầu.
Tiểu cô nương bên cạnh thúc giục:
– Ngươi chưa kể hết mà, mau kể tiếp chuyện phía sau đi.
Người trung niên có chút sửng sốt, hắn ngẩng đầu tìm kiếm Nhâm Tiểu Túc nhưng phát hiện thiếu niên đã rời đi.
Hiện tại Nhâm Tiểu Túc không muốn bị người nhận ra.
Tới Trung Nguyên, hắn muốn khiêm tốn một chút.
Phải biết Trung Nguyên giàu có và đông đúc, “mạch nước ngầm” cũng chẳng thua kém gì Tây bắc và Tây nam.
Lúc này Nhâm Tiểu Túc đã rõ, truy Trung Nguyên chưa thấy chiến sự nhưng mọi người đều rõ ý đồ tranh giành của mấy tập đoàn tại đây.
Mà Nhâm Tiểu Túc thì chẳng muốn bị cuốn vào chuyện này.
Hơn nưa, nơi này còn có công ty Hỏa Chủng.
Trung Nguyên chính là sân nhà của Hỏa Chủng.
Công ty Hỏa Chủng ở đây không dễ đối phó như trước kia.
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc chợt phát hiện, những người chạy nạn này đều từ hàng rào chạy tới.
Thậm chí còn có người mang thân phận rất cao, nhưng sao không có lưu dân nhỉ?
Không đúng, Nhâm Tiểu Túc nhận ra mình nghĩ sai rồi.
Đương nhiên người chạy nạn chỉ có cư dân hàng rào, thậm chí là những người có chức vụ cao, quan liêu phụ thuộc hàng rào Tông thị.
Lưu dân Tây Bắc rất hoan nghênh cứ điểm 178.
Khi cứ điểm 178 vừa tới, tất nhiên thuế má sẽ được giảm xuống, điều kiện sinh hoạt của lưu dân được cải thiện.
Sao lưu dân chạy nạn làm gì nữa? Họ còn ước cứ điểm 178 mau chóng đánh qua nữa.
Mà người bình thường trong hàng rào cũng không sợ bị ảnh hưởng bởi chiến tranh.
Chỉ có những quan to quý hiển mới sợ mình bị thanh toán!
Phải biết, thời gian Tông thị chấp chính, những tên quan to hiển quý này đem tới không ít tai họa cho cư dân hàng rào và lưu dân.
Nhâm Tiểu Túc từng đi qua nhiều hàng rào, quan liêu Tông thị tuyệt đối không kém hơn Lý thị, Khánh thị hay Dương thị là bao.
Nghĩ tới đây, Nhâm Tiểu Túc cũng không còn đồng tình với nạn dân như trước.
Người chột dạ chạy tới đây, không tên nào là người tốt cả.
Két… két…
Âm thanh vang lên, tiểu nhị trong quán rượu đẩy cửa gỗ ra.
Nhâm Tiểu Túc đứng dậy tiến vào.
Chương 474: Điện Thoại Di Động
Nhâm Tiểu Túc tới quán rượu là để nghe chuyện xưa.
Đại khái hắn biết vài tin đồn về An Kinh tự, lại nghe thêm một câu chuyện thú vị, nói trên đời này không có ai mà An Kinh tự không giết được.
Đây là một tổ chức cực kỳ chặt chẽ, thành viên phân tán tự do nhưng vô cùng mạnh.
Trong đó có một chuyện xưa khác lạ, từng có một người con trai trưởng của tập đoàn nào đó, vì để kế thừa gia nghiệp mà ủy thác An Kinh tự ám sát cha ruột của mình.
Kết quả qua một tuần, An Kinh tự bảo đã hoàn thành nhiệm vụ.
Người con trai trưởng lại phát hiện cha mình chưa chết nên tức giận đùng đùng chỉ trích An Tự kinh nói không giữ lời.
Hơn nữa hắn đã trả tiền, An Tự kinh là đang lừa gạt hắn.
Số tiền đó là hắn tích góp năm sáu năm.
Đổi thành người bình thường, chỉ sợ cả đời không thấy được khoản tiền lớn như vậy.
Chỉ là phía An Tự kinh không nhanh không chậm trả lời: Ngươi nói ngươi muốn giết cha ruột ngươi, chúng ta đã giết Vương thúc, bảo tiêu đã nghỉ việc hơn 10 năm trước của mẹ ngươi.
Đó mới là cha ruột ngươi.
An Tự kinh còn thuận tay đưa cho tên con trai trưởng kia một tập hồ sơ giám định ADN….
Lúc ấy, tên con trai trưởng bối rối vô cùng.
Cái quái gì đang diễn ra vậy, hắn cũng chẳng biết tài liệu giám định này được làm từ lúc nào, càng không biết An Kinh tự làm sao biết được chuyện này.
Vị trưởng tử của tập đoán thì nữa thì tức điên lên.
Nhâm Tiểu Túc cũng không biết chuyện này là thật hay giả, thế nhưng hắn cảm thấy rất hứng thú về năng lực của thành viên An Tự kinh.
Hơn nữa, thông qua một đêm tâm tình với đám cướp, đối phương có nói trong dân gian có tin đồn, ngươi giúp đỡ An Kinh tự chấp hành một nhiệm vụ, có thể không nhận tiền thù lao mà An Kinh tự sẽ đồng ý với một điều kiện đồng giá cho ngươi.
Nhưng hết thảy chỉ là tin vỉa hè, chung quy đây chỉ là tin đồn trong nhóm lưu dân thôi.
Nhâm Tiểu Túc hiểu rõ, hơn phân nửa mấy tin đồn kia đều là hư cấu.
Tỷ như nói, hiện tại cũng có người bảo vị anh hùng của cứ điểm 178 này đi ngủ cũng không rời súng, cao hơn hai mét, trên thông thiên văn, văn lý thiên khoa*…
*Mình hemz hiểu từ này lắm, bạn nào biết chỉ mình với huhu
Văn lý thiên khoa là cái quỷ gì!
Nhâm Tiểu Túc buồn bực, mấy tin vịt phía trước hắn còn hiểu nhưng cái văn lý thiên khoa này là tên nào đồn hả?!
Thật là thiếu cơ sở thực tế, việc này liên quan gì tới chiến đấu chớ?!
Quán rượu vừa mở cở, Nhâm Tiểu Túc đã ngồi xuống.
Hắn chọn hai món rau rồi nhìn tiểu cô nương thu thập tin tức của Tây bắc kia dắt tay một ông già mù tới ngồi ở bàn giữa quán rượu.
Nhâm Tiểu Túc đã hiểu, nguyên lai tiểu cô nương là cháu gái của tiên sinh kể chuyện.
Vừa rồi nàng thu thập tin tức là để tích lũy tư liệu cho ông nội nàng kể chuyện xưa.
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc bắt đầu hứng thú với tiên sinh kể chuyện này rồi.
Vì vừa rồi, lúc cô nương nghe người trung niên kể chuyện, thỉnh thoảng sẽ ngắt lời để phân tích logic bên trong, rõ ràng là kể chuyện rất có căn cứ.
Tiểu cô nương thấy Nhâm Tiểu Túc thì cười cười xem như chào hỏi.
Mà chuyện xưa hôm nay tiên sinh kể là về chiến sự Tây nam, vai chính là Khánh Chẩn.
Trong chuyện xưa, cũng có siêu phàm giả là gián điệp giúp Khánh thị tiêu diệt Thần Cơ Doanh của Lý thị….
Nhâm Tiểu Túc chậc chậc miệng.
Tuy hắn không còn trong “giang hồ” nhưng luôn nghe được vài truyền thuyết của mình.
Đột nhiên Nhâm Tiểu Túc cảm thấy, rõ ràng hắn không muốn bị cuốn vào những phân tranh kia nhưng dường như bất kỳ đại sự nào của Tây bắc và Tây nam đều liên quan tới hắn…
Nhâm Tiểu Túc tới để nghe chuyện xưa về An Kinh tự, nhưng hắn không hề sốt ruột.
Hôm nay không nghe được thì ngày nào đó cũng sẽ nghe được mà thôi.
Ban đêm, Nhâm Tiểu Túc rời khỏi quán rượu, tìm tới tiệm tạp hóa gần hàng rào đổi một ít vàng.
Khi thấy ông chủ tiệm tạp hóa, Nhâm Tiểu Túc cảm giác như thấy được Vương Phú Quý.
Chỉ là đối phương không có sự nhân như lão Vương mà thôi.
Đổi vàng lấy tiền xong, Nhâm Tiểu Túc dứt khoát mua một gian nhà gạch có sân sau để ở.
Trong chốc lát, cả thị trấn đều biết trong ngôi nhà kia là một kẻ có tiền.
Mỗi ngày Nhâm Tiểu Túc chẳng làm gì cả, buổi sáng đi vứt xác, từ trưa tới tối nghe tiên sinh kể chuyện.
Mỗi ngày tiên sinh chỉ kể hai chuyện xưa, sau đó hẹn khách nhân lần sau lại tới.
Vứt xác là vì chuyện Nhâm Tiểu Túc đổi vàng làm kinh động đám người hung ác trong thị trấn.
Họ thấy Nhâm Tiểu Túc mua nhà gạch xa hoa nên đã đánh chủ ý lên hắn.
Mỗi đêm, không ngừng có ngừa đột nhập vào nhà của Nhâm Tiểu Túc, sau đó từng tên đều biến mất như đá ném vào biển.
Những người này hành động bí mật, rất nhiều người đã mất tích vài hôm mới bị phát hiện.
Dường như càng ngày, những tên hung ác nổi danh trong thị trấn càng ít hơn…
Ban đầu, mọi người không nhận ra.
Thế nhưng từ từ, cả thị trấn có thêm bầu không khí tường hòa.
Những tên thích cướp bóc, làm chuyện hung ác không còn nữa
Còn có vài tên hung ác cảm thấy có chuyện không đúng nên ôm đồ chạy đi.
Họ cảm thấy thị trấn có người lén lút truy sát họ.
Người trên thị trấn kháo tai nhau: Có người chuyên lùng bắt mấy tên hung ác không biết an phận.
Ban đầu, Nhâm Tiểu Túc còn đổi vàng lấy tiền.
Kết quả theo số kẻ xấu hắn giết ngày càng nhiều, tiền trong tay hắn không giảm mà ngày càng tăng…
Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng phải người tốt lành gì, hắn dùng tiền không hề có áp lực tâm lý tí nào.
Duy chỉ có chuyện ngoài ý muốn là, hắn nhặt được một chiếc điện thoại di động màn hình màu cũ kỹ trên người của ai đó làm rơi.
Di động rất đơn giản, cũng cũ nát lắm rồi.
Tuy nhiên, nó vẫn khơi dậy sự tò mò của Nhâm Tiểu Túc.
Nhâm Tiểu Túc từng thấy một mô hình điện thoại di động trước tai biến trong một tiệm sách ở Dương thị chứ chưa thấy qua đồ thật, hắn chỉ thấy điện thoại vệ tinh thôi.
Di động không có đồ sạc, trên thị trấn cũng chẳng có nơi nào sạc pin được.
Việc này làm khó được người khác nhưng chẳng là gì với Nhâm Tiểu Túc cả, vì hắn có người máy nano.
Trong lúc chờ điện thoại khởi động, hai mắt Nhâm Tiểu Túc sáng lên.
Đây là lần đầu hắn thấy thứ đồ công nghệ cao này.
Bất quá Nhâm Tiểu Túc nghiên cứu nửa ngày cũng chỉ phát hiện thứ này có công năng gửi tin nhắn và chụp ảnh.
Nhưng lưu dân này có thể gửi tin nhắn cho ai được?
Trong hộp thư và thư viện ảnh đều chẳng có gì.
Hoặc nói, lưu dân trước kia không biết cách dùng thứ này?
Nhâm Tiểu Túc tìm người hỏi, có lưu dân bảo, kỳ thật một ít đại nhân vật trong tập đoàn Vương thị sẽ dùng điện thoại di động.
Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng suy nghĩ nhiều, hắn cho rằng thứ này là do lưu dân cướp được của nạn dân.
Sau khi không tìm tòi được gì nữa, Nhâm Tiểu Túc dần bình tĩnh và chuyên tâm nghe chuyện xưa.
Tỷ như chuyện công ty Hỏa Chủng lùng bắt siêu phàm giả.
Tỷ như tập đoàn Thanh Hòa nắm giữ cách thức tạo ra siêu phàm giả, chỉ cần vượt qua tám thử thách bí ẩn có thể mở cơ nhân tỏa*.
Thế nhưng người bên ngoài không biết rốt cuộc bốn thử thách bí ẩn kia là gì.
*Ai từng đọc Vô Hạn Khủng Bố hẳn sẽ biết nghĩa của từ này.
Cơ nhân tỏa là một dạng mở khóa gene để đạt được năng lực hơn người
Chương 475: Hình Chụp Bánh Bao
Trong tay tập đoàn Thanh Hòa có một tổ chức siêu phàm giả gọi là Kỵ Sĩ.
Tổ chức Kỵ sĩ không tham gia tranh đoạt tài nguyên, hơn 100 năm qua luôn tập trung tìm cái gì đó.
Sau đó lại kể về Tên Côn Đồ, mấy năm nay chuyên tìm kiếm và tiêu hủy vũ khí hạt nhân.
Tới bây giờ, mục tiêu của tổ chức đang dần thay đổi.
Trong quán rượu đều là khách quen nên khi nghe kể về chuyện cũ họ trông chẳng có tí hào hứng nào, toàn lo uống rượu.
Chỉ riêng Nhâm Tiểu Túc là nghe từ đầu tới cuối.
Vài thực khách bên cạnh không nhịn được mà dò xét thiếu niên.
Không phải ai cũng có tiền để tới nơi này.
Thị trấn bỗng xuất hiện một kẻ có tiền khiến mọi người lưu tâm hơn nhiều.
Chỉ là họ phát hiện, mỗi ngày Nhâm Tiểu Túc chỉ ngồi đây nghe chuyện xưa chứ chả làm gì.
Nhóm thân hào trong thị trấn thầm nói, đây hẳn là con nhà quan liêu chạy nạn nào đó, miện ăn núi lở mà thôi.
Nhâm Tiểu Túc không tranh quyền thế, chỉ nghe chuyện xưa.
Cuộc sống mỗi ngày cực kỳ bình dị, thằng tới khi hắn nhận được một tin nhắn từ chiến điện thoại cũ nát kia: Hàng rào 167, C, chờ trả lời.
Tin nhắn này rất khó hiểu, mà Nhâm Tiểu Túc cũng không để ý.
Bây giờ hắn dùng điện thoại như một cái máy ảnh, tò mò sử dụng mà thôi.
Nhâm Tiểu Túc dùng điện thoại này chụp ráng chiều đẹp mắt, chụp bánh bao canh thịt trong quán rượu.
Hắn nghĩ, sau này gặp lại, có thể cho Lục Nguyên xem hình chụp, cho hắn biết bánh bao canh thịt trong truyền thuyết có bộ dáng gì.
Bánh qua canh thị trong quán rượu khác với ven đường thị trấn, dắt hơn và có cả thịt nữa.
Sau khi gọi đồ ăn, tiểu nhị sẽ đưa cho khách hai cái bánh ngô để khách tự mình bẻ, càng nhỏ ăn càng ngon.
Có người nói, không cần bẻ, bẻ làm gì.
Nhưng làm vậy, đầu bếp sẽ vụng trộm nhổ nước bọt vào chén canh của ngươi đấy.
Hôm nay, Nhâm Tiểu Túc tới quán rượu thì không thế tiên sinh kể chuyện đâu.
Hắn hiểu ký hỏi tiểu nhị:
– Tiên sinh kể chuyện đâu rồi?
Tiểu nhị cười nói:
– Ngài là khách mới nên không biết.
Không phải ngày nào lão gia tử cũng tới.
Thỉnh thoảng sẽ nghỉ ngơi một hai hôm, tùy tâm trạng.
Nhâm Tiểu Túc thầm nhủ trong lòng thật không được.
Hắn vẫn chờ nghe chuyện xưa mà.
Vì thế Nhâm Tiểu Túc quyết đoàn hỏi tiểu nhị chỗ ở của tiên sinh kể chuyện rồi tới đó gõ cửa kêu đối phương kể chuyện xưa hắn nghe.
Lão gia tử bối rối:
– Tiểu ta, ta kể chuyện vì không thể tới nhà xưởng làm việc.
Ngươi tới bây giờ khiến ta đột nhiên có cảm giác như quay về thời gian còn làm việc ở nhà xưởng vậy…
Lời này vừa nói xong thật khiến Nhâm Tiểu Túc ngượng ngùng.
Trái lại hắn nghe lão gia tử giận dữ nói:
– Lúc trước nghe người ta nói mỗi ngày ngươi đều tới, ta còn tưởng ngươi để ý cháu gái ta.
Kết quả bây giờ xem ra ngươi thật chỉ muốn nghe chuyện xưa.
Nói đi, đến cùng ngươi muốn nghe chuyện gì? Hôm nay ta không tới quán rượu, chuyện ngươi muốn nghe chưa chắc ta sẽ kể trước mặt nhiều người như vậy.
Tiểu cô nương bên cạnh có phần thẹn thùng trốn vào phòng.
Mà Nhâm Tiểu Túc thì sững sờ, hắn chợt phát hiện, tuy lão gia tử bị mù nhưng tâm không mù.
Thế đạo thật sự rất kỳ quái, có người người mắt không mù nhưng lại chẳng nhìn ra được chân tướng mọi việc.
Nhâm Tiểu Túc nghe vậy cũng chẳng giấu diếm gì, hắn nói trắng ra:
– Lão gia tử, ngươi kể ta nghe về chuyện xưa của An Kinh tự đi.
Tiên sinh kể chuyện cười:
– Đó không phải chuyện người bình thường nên nghe.
– Ngươi thấy ta giống người bình thường à?
Cũng đúng, ngươi không bình thường, vậy ta kể cho ngươi một chút.
Thời gian An Kinh tự thành lập không dài.
Thế nhưng vừa xuất hiện đã vô cùng kỳ quái.
Nó mạnh mẽ bành trướng.
Mà những năm gần đây, xác thực không nhiệm vụ nào mà An Kinh tự không thể hoàn thành.
Chỉ có sát thủ hàng đầu thế giới mới có tư cơ hội gia nhập Anh Kinh tự.
An Kinh tự không chỉ giao nhiệm vụ cho sát thủ mà còn bảo vệ an toàn cho họ, cung cấp nhiều tiện ích khác.
– Trong truyền thuyết, An Kinh tự từng giết Vương thúc là cha ruột của một trưởng tử tập đoàn.
Việc này có thật không?
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói.
– Là thật.
Tiên sinh kể chuyện cười gật đầu.
– Có phải hoàn thành nhiệm vụ của An Kinh tự xong là có thể yêu cầu họ giúp một việc đồng giá, ví dụ như giúp tìm người chẳng hạn?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
– Đúng thế….
Tiên sinh kể chuyện cười nói:
– Thì ra không phải ngươi muốn giết người mà là muốn tìm người.
– Giết người ta tự làm được.
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh nói, hơn nữa còn nói một cách rất tự nhiên.
Tiên sinh kể chuyện không để trong lòng, chỉ cảm khái:
– Quả nhiên thời thế đã thay đổi.
Nhâm Tiểu Túc hỏi lại:
– Ngài cảm thấy An Kinh tự là một tổ chức tốt hay xấu? Không phải ta cố áp đặt họ, mà chỉ muốn tìm người hỗ trợ nên cần tìm hiểu họ có đáng tin cậy không.
Đây là Nhâm Tiểu Túc sợ hắn ủy thác An Kinh tự tìm người.
Ngược lại còn ảnh hưởng sự an toàn của đám Vương Phú Quý.
Tiên sinh kể truyện nói:
– Những năm gần đây, An Kinh tự giết người có mục tiêu.
Từ trước tới giờ họ giết người đều do đố phương khốn nạn trước.
Hơn nữa, đa phần đều là giết người của phái chủ chiến.
Đối với người của phái bảo thủ, họ chỉ tiếp nhận nhiệm vụ bảo vệ, trợ giúp đối phương thanh trừ một tí thích khách.
Bất quá vì cái giá phải trả cao nên những năm gần đây ít người mời được An Kinh tự tự mình xuất thủ.
– Không tự mình xuất thủ thì ai ra tay?
Nhâm Tiểu Túc sửng sốt.
– Sát thủ dự bị của họ…
Tiên sinh kể chuyện cười nói:
– Từ mấy năm trước, An Kinh tự phát ra ngoài một số lượng điện thoại di động.
Nghe nói điện thoại kia chỉ có chức năng gửi tin nhắn và chụp hình.
Tin nhắn là để thông báo nhiệm vụ.
Khi An Kinh tự tuyên bố nhiệm vụ sẽ chờ đối phương trả lời.
Trong tin nhắn có ghi rõ đẳng cấp nhiệm vụ, tính năng chụp ảnh là để người tiếp nhận hoàn thành xong nhiệm vụ sẽ chụp ảnh rồi gửi cho An Kinh tự.
Nhâm Tiểu Túc nghe vậy thì ngây ngẩn cả người.
Điện thoại di động?!
Chỉ có tính năng gửi tin nhắn và chụp ảnh?
Tin nhắn nhận nhiệm vụ, nội cung có ghi rõ đẳng cấp?
Chẳng phải trong tay hắn có một cái à!
Chỉ là theo như lão gia tử nói, những hình ảnh chụp trong di động sẽ gửi về cho An Kinh tự…
Nhâm Tiểu Túc nhớ lại số ảnh bánh bao canh thịt thì lâm vào trầm tư.
Chỉ sợ người của An Kinh tự không ngờ thứ họ nhận được lại là mấy thứ này…
– Ha ha, thật thần kỳ…..
Nhâm Tiểu Túc xấu hổ cười.
Lão gia tử nói tiếp:
– Hoàn thành xong một loạt các nhiệm vụ có thể tiến từ cấp D lên cấp A, từ đó mới đủ tư cách tham gia tuyển chọn trở thành thành viên của An Kinh tự.
Bỗng dưng Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ nói:
– Lão gia tử, làm sao ngươi biết những chuyện này? Người bình thường sẽ không biết những chuyện này.
Mấy chuyện này có thật không dị?
Tiên sư kể truyện cười đáp:
– Ngươi nghĩ vì sao hai mắt ta bị mù?
Chương 476: Xin Đừng Chụp Hình Bánh Bao Nữa!
Chuyến tới thăm nhà của tiên sinh kể chuyện giúp Nhâm Tiểu Túc có thu hoạch lớn.
Ý nhất hắn biết được điện thoại di động cũ rích mình nhặt được dùng để làm gì.
Hơn nữa cũng có một ít manh mối về An Kinh tự.
Nhâm Tiểu Túc quay lại phòng mình, lần nữa mở di động ra, sau đó do dự gửi một tin nhắn cho đối phương:
“Nhận nhiệm vụ.”
Do dự vì Nhâm Tiểu Túc không rõ sau khi nhắn xong, hắn phải đối mặt với cái gì.
Chuyện này sẽ khiến cuộc sống hiện tại thay đổi thế nào.
Mặc khác, hàng rào 67 cách hàng rào 61 rất xa.
Khoảng cách khiến quá trình hoàn thành nhiệm vụ bị trì hoãn không ít.
Nhưng đây là biện pháp tốt nhất để hắn tìm đám Vương Phú Quý.
Chỉ với lực lượng một người thật sự rất khó tìm người trong biển người vô tận.
Có lẽ hắn có thể nhờ Vương Vũ Trí, thế nhưng Vương Vũ Trí biết rõ thân phận của hắn, cũng hiểu rõ thái độ của Trương Cảnh Lâm với Nhâm Tiểu Túc thế nào.
Cho nên không biết được Vương gia có tồn tại tâm tư gì khác không.
Mà An Kinh tự không có ai biết hắn cả, Nhâm Tiểu Túc núp trong bóng tối sẽ có nhiều cơ hội hơn.
Lúc Nhâm Tiểu Túc đang suy nghĩ thì điện thoại di động sáng lên.
Một tin nhắn được gửi tới:
“Cấp bậc của điện thoại không đạt đủ tiêu chuẩn, không thể nhận nhiệm vụ.”
Lúc ấy, Nhâm Tiểu Túc hóa đá.
Hắn không ngờ bản thân nghĩ một hồi hóa ra uổng công vô ích.
Người ta không cho hắn nhận nhiệm vụ này….
Nhâm Tiểu Túc khó tin nhìn điện thoại trong tay.
Chủ nhân đời trước của cái điện thoại này đúng là đầu heo, di động được phát ra nhiều năm rồi mà sao vẫn còn ở cấp D nhỉ?
Hơn nữa đám An Kinh tự này cũng thật thú vị, ngươi cũng biết ta cấp D thì còn gửi tin nhắn cấp C cho ta làm gì?
Đợi Nhâm Tiểu Túc tức giận xong lại nhận được một tin nhắn khác:
“Xin đừng gửi hình bánh bao canh thịt nữa.”
Nhâm Tiểu Túc:
– …
Được rồi, hắn phải kiên nhẫn đợi.
Nhâm Tiểu Túc vẫn tới quán rượu như tiên sinh kể truyện như trước.
Hôm nào tiên sinh không tới, Nhâm Tiểu Túc sẽ ngồi trong quán rượu nho nhỏ đọc sách.
Quán rượu nhỏ bị Nhâm Tiểu Túc xem như một Thư viện rồi.
Về phần sách từ đâu ra thì… chung quy Nhâm Tiểu Túc từng tới Thư viện của hàng rào 88, vào núi thì đâu có lý gì mà tay không ra về!
Hơn nữa hiện tại hàng rào 88 đã bị phá hủy, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy bản thân đang giữ một lượng tài phú dạng tinh thần rất lớn.
Không phải nói, người Trung Nguyên phát hiện tư liệu trong phòng thí nghiệm đã phất lên sau một đêm à.
Việc này nói rõ nhân loại rất coi trọng tri thức.
Đương nhiên, phần lớn tư liệu trong phòng thí nghiệm vẫn còn hình dáng hoặc thuộc về kiến thức kỹ thuật.
Một khi vào tay tập đoàn thì một kỹ thuật cũ của nhân loại lần nữa được khai phá lại.
Cho nên, tư liệu của phòng thí nghiệm có thể bán ra tiền.
Từ đó, sách trong tay Nhâm Tiểu Túc cũng có khả năng bán được giá trên trời.
Sau chuyến tới thăm nhà kia, tiên sinh kể chuyện gặp lại Nhâm Tiểu Túc trong quán rượu thì xem như chưa có chuyện gì xảy ra.
Cả hai phối hợp rất ăn ý.
Ngược lại, cháu gái của tiên sinh có quen biết Nhâm Tiểu Túc, đôi khi nàng sẽ ra ngoài nghe ngóng chuyện xung quanh, tiếp đó sẽ chạy tới kể cho Nhâm Tiểu Túc nghe rồi mới tới tiên sinh kể chuyện
Việc này khiến tiên sinh kể truyện ủ dột, trong lòng mơ hồ hy vọng tiểu tử Nhâm Tiểu Túc nhanh chóng nhận nhiệm vụ rồi cút đi cho nhanh…
Thời gian trôi qua từng ngày, nạn dân từ Tây bắc chạy tới Trung Nguyên ngày càng nhiều.
Người nên trốn đều trốn ra sạch, có vài tên chạy không kịp đã bị cứ điểm 178 thanh toán.
Có một ít dân chạy nạn tụ tập một chỗ, mỗi ngày tới trước miệng cống của hàng rào 61 kháng cáo với tập đoàn Vương thị.
Đồng thời thể hiện rõ họ là nhân vật có mặt mũi, tập đoàn Vương thị không thể đối xử với họ như vậy được.
Không phải nói, đám nạn dân này ngu xuẩn biết bao, cơ mà đúng là đám người này không còn cách nào khác.
Nạn dân chạy tới rất nhiều, mà người trong nhà cũng cần ăn nên đồ đạc không ngừng bị bán ra ngoài.
Đợi tới lúc không còn sẽ bắt đầu làm việc, chỉ có thể làm thế mà thôi.
Ngay từ đầu, Vương thị cũng không muốn phản ứng lại.
Chung quy 90% nạn dân đều là quan liêu Tông thị, thậm chí họ còn chẳng có chuyên môn gì cả.
Có ít người cũng có chuyên môn nhưng vừa vặn sau khi nhậm chức cao thì bỏ bê.
Vì thế, với tập đoàn Vương thị mà nói, họ chẳng có chút tác dụng nào cả.
Cơ mà về sau, trưởng quan phụ trách quản lý thị trấn thấy mỗi ngày đám người này đều tụ tập chặn miệng cống lại cũng không nên cho lắm.
Hắn liền dứt khoát đám cho đám người này một trận.
Bấy giờ, đám nạn dân mới sống trung thực hơn.
Có người bắt đầu làm osin, có người tiếp tục nghĩ cách.
Lưu dân trong thị trấn của hàng rào 61 nhìn đám người từng là cư dân hàng rào sống không tốt bằng mình thì trong lòng thầm chế giễu.
Thậm chí còn có một ít lưu dân chạy tới trêu chọc người nhà của đám nạn dân quan liêu kia.
Tuy cũng chẳng làm gì quá đáng nhưng nhìn qua thật sự khó coi.
Chạng vạng tối, Nhâm Tiểu Túc ăn cơm tối tại quán rượu xong thì quay về nhà.
Trong lúc hắn đang đọc sách thì nghe tiếng gõ cửa.
Một tay Nhâm Tiểu Túc mở cửa, tay còn lại cầm Hắc đao giấu sau lưng.
Người máy nano trong thân thể cũng bắt đầu rục rịch, bất kỳ lúc nào cũng có thể hóa thành thiết giáp.
Thế nhưng ngoài cửa lại là một phụ nhân trung niên xinh đẹp.
Dường như đối phương cố tình rửa mặt sạch sẽ trước khi tới.
Dùng đồ trang điểm của nạn dân chạy tới từ Tây bắc mà sửa soạn sơ sơ.
Trên người nàng mặc một bộ sườn xám nôm khá đẹp mắt.
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh hỏi:
– Có chuyện gì à?
Phụ nhân nhẹ giọng nói:
– Ta có thể vào trong không?
– Không được…
Nhâm Tiểu Túc cự tuyệt.
Phụ nhân không ngờ Nhâm Tiểu Túc lại dầu muối không vào như thế.
Nàng bắt đầu nóng nảy:
– Chúng ta đều là nạn dân chạy trốn khổ sở.
Ta tới từ hàng rào 146, xem như chúng ta là đồng hương, ngươi có thể đổi cho ta chút đồ ăn không?
Nạn dân sống thoải mái nhất ở đây chỉ sợ có mỗi mình Nhâm Tiểu Túc.
Đương nhiên, trong mắt lưu dân, Nhâm Tiểu Túc chính là nạn dân mà bản thân hắn cũng nói thế.
Cho nên, khi nạn dân khác phát hiện Nhâm Tiểu Túc trôi qua thoải mái sẽ đáng chủ ý lên người hắn.
Nhâm Tiểu Túc nhướng mày:
– Đổi cái gì?
– Đổi ta.
Phụ nhân khẽ cắn môi.
Nói xong, nàng cố gắng uốn éo thân thể, mong Nhâm Tiểu Túc sẽ nhìn thấy thứ thấp thoáng phía sau đường xẻ của sườn xám.
Không thể không nói, dáng người phụ nhân này rất tốt.
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh:
– Ta khuyên ngươi nhanh về thay đồ đi.
Đợi trời tối sẽ rất nguy hiểm.
Nói xong, Nhâm Tiểu Túc đóng sầm cửa lại.
Ngoài cửa truyền tới âm thanh của nam nhân, hắn cố gắng nhỏ giọng nói:
– Sao thế, hắn không chịu?
Dường như phụ nhân có chút khuất nhục, nàng khóc nức nở nói:
– Nào có người muốn đẩy vợ mình lên giường của người khác như ngươi chứ?
– Vậy ngươi còn muốn ta làm gì, mọi người cùng chờ chết đói à?
Nam nhân cả giận nói.
Chương 477: Tới Trước Được Trước
Cuộc sống của Nhâm Tiểu Túc cũng không có gì thay đổi từ khi đám nạn dân tới.
Muốn ăn thì tự đi mà kiếm, phải tự mình nghĩ cách.
Đây là thế giới mà Nhâm Tiểu Túc được thấy từ khi còn nhỏ, sẽ không ai giúp ngươi cả, hết thảy chỉ có thể tự dựa vào bản thân.
Tuy cuộc sống trong thị trấn rất tàn khốc nhưng chỉ cần ngươi chịu làm việc, chung quy vẫn có thể sống qua ngày.
Cuối cùng vị phụ nhân xinh đẹp kia cũng chẳng đổi được gì từ chỗ Nhâm Tiểu Túc.
Dường như nàng mang theo khuất nhục và bi phẫn mà trực tiếp nương thân cho ông chủ của cửa hàng bán thức ăn trên thị trấn.
Ông chủ kia răng vàng khè, không gội đầu không rửa chân.
Nếu là trước kia chắc chắn phụ nhân còn chẳng thèm nhìn hắn nửa con mắt.
Thế nhưng khiến người khác chú ý là, tuy nàng nương thân vào người khác nhưng vẫn vụng trộm đưa đồ ăn cho tên chồng đã đẩy mình vào vòng tay kẻ khác.
Việc này khiến Nhâm Tiểu Túc có phần khó hiểu.
Cơ mà trên đời này có rất nhiều chuyện kỳ quái, Nhâm Tiểu Túc cũng không rảnh nghĩ mãi về người xa lạ.
Không chỉ phụ nhân này mà còn rất nhiều nạn dân khác tìm tới Nhâm Tiểu Túc chờ mong được giúp đỡ, họ muốn Nhâm Tiểu Túc nể tình đồng hương mà cho họ một ít thức ăn.
Đám nạn dân cùng nhau thương lượng, xem thử ai từng gặp qua thiếu niên này.
Nếu có thì hẳn hai bên là người quen, xin xỏ cũng dễ hơn.
Kết quả đám nạn dân phát hiện, chẳng ai biết Nhâm Tiểu Túc cả…
Hẳn có đánh chết họ thì đám người này cũng chẳng nghĩ ra, thật chất Nhâm Tiểu Túc chẳng phải đồng hương gì của họ cả.
Hắn chính là siêu phàm giả đơn độc tiến vào hàng rào 146, một đêm tiêu diệt hết thảy.
Đến lúc đám nạn dân không còn ý nghĩ dây dưa với Nhâm Tiểu Túc nữa thì rốt cuộc thiếu niên nhận được tin nhắn mới:
“Hàng rào số 62, cấp D, có nhận không.”
Rốt cục cũng có nhiệm vụ cấp D rồi.
Bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc cảm động ghê nơi, lúc này hắn nhắn lại:
“Nhận nhiệm vụ.”
Tin nhắn vừa được gửi đi, phía bên kia lập tức trả lời:
“Mục tiêu Mã Đức Vĩ, người quản lý nhà xưởng hàng rào 62, đã tra tấn và giết 9 công nhân, thù lao 20.000 đồng.”
Tin tức chỉ đơn giả như thế mà thôi, kèm theo đó là hai bức ảnh chụp.
Một là ảnh chụp Mã Đức Vĩ, hai là bản đồ nhà xưởng.
Về phần làm thế nào để giết Mã Đức Vĩ là chuyện của đám sát thủ.
Nhâm Tiểu Túc chợt phát hiện, sở dĩ tổ chức cung cấp di động cho sát thì, chỉ sợ cũng là muốn bảo vệ đối phương, tránh cho cấp bậc đối phương không đủ, chưa đủ năng lực đã nhận nhiệm vụ, ngu ngốc đi tìm chết.
Mà khả năng cao, nhiệm vụ cấp D sẽ không cần tiến vào hàng rào, đối tượng chỉ đơn giản như người quản lý nhà xưởng mà thôi.
Truyền thuyết nói giá nhận nhiệm vụ của An Kinh tự rất cao, thế nhưng đó là với thành viên chính thức của tổ chức mà thôi.
Theo như tiên sinh kể truyện thì nhiệm vụ dành cho đám dự bị như Nhâm Tiểu Túc chỉ liên quan tới mấy nhân vật nhỏ, ngay cả cửa lớn An Kinh tự cũng chẳng thấy được.
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc bắt đầu đi tới hàng rào 62.
Vị trí hiện tại của hắn cách mục tiêu 190km.
Nhâm Tiểu Túc tới chỗ hoang dã không người thì bắt đầu triệu hoán đoàn tàu hơi nước.
Tính cả cự ly đi bộ thì tầm ba bốn giờ là tới.
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc điều khiển đoàn tàu hơi nước cẩn thận hơn.
Những nơi có thể gặp người hắn sẽ đi bộ.
Những khách nhân tới quán rượu hôm nay đều cảm thấy kỳ quái.
Thiếu niên vốn ngồi đọc sách ở cửa sổ nay không thấy đâu nữa.
Cháu gái của tiên sinh đọc truyện hiếu kỳ hỏi tiểu nhị:
– Hôm nay hắn không tới hả?
– Không thấy…
Tiểu nhị trong tiệm lắc đầu trêu chọc:
– Làm thế nào, Tiểu Lộc nhớ hắn?
Cô nương được gọi là Tiểu Lộc liếc mắt, đá vào mông tiểu nhị:
– Cút đi lấy màn thầu cho ta.
Ông nội bảo ta ra ngoài nghe ngóng, tìm tin tức.
– Được rồi!
Thực khách trong tiệm đã tập thành thói quen nhìn thấy thiếu niên đọc sách mỗi ngày trong quán rượu.
Nay đột nhiên không thấy đâu khiến họ không khỏi thích ứng.
Có người khó hiểu, có phải đã tiêu hết tiền không? Chung quy mỗi ngày đều tới tiệm ăn, dù thân hào trong thị trấn cũng chẳng gánh được.
Nhắc tới thân hào nông thôn cũng thật là khó coi…
Tiểu Lộc chán muốn chết, nàng ngồi trên vị trí Nhâm Tiểu Túc hay ngồi, tựa người lên cửa sổ, chờ tiểu nhị bưng màn thầu vào.
Trên thị trấn, đại khái chỉ có nàng và ông nội là biết Nhâm Tiểu Túc không phải người bình thường.
Hơn nữa còn là loại khác thường nhất.
…
Nhâm Tiểu Túc đi tới thị trấn hàng rào 61.
Hắn cười cười, tìm người hỏi nơi nào có thể kiếm cơm ăn gần hàng rào 62.
Hắn đã đói bụng vài ngày, muốn tìm nhà xưởng làm việc hoặc làm osin.
Người trong thị trấn đã quá quen với việc này.
Lưu dân muốn tìm nhà xưởng làm việc như Nhâm Tiểu Túc không thiếu.
Có người chỉ Nhâm Tiểu Túc, bảo hắn tới nhà xưởng nấu gạch ở phương Bắc, đào mỏ ở phía Tây, đào cát ở phía Nam.
Còn những nhà xưởng khác thì cần có tay nghề.
Người ta chỉ tuyển công nhân có kinh nghiệm, ngươi không thể kiếm tiền ngay ở đó đâu.
Nhâm Tiểu Túc gật đầu cám ơn rồi đi về phía nam.
Hắn ngẩng đầu nhìn thoáng qua sắc trời.
Lúc này mới tới giữa trưa, Nhâm Tiểu Túc không cần sốt ruột, mấy chuyện như ám sát này phải ra tay vào buổi tối mới tốt.
Hắn từng giết người quản lý nhà xưởng rồi.
Đó là Vương Đông Dương, anh trai Vương Tòng Dương.
Người quản lý nhà xưởng rất dễ giết, dù đối phương có súng nhưng chỉ có mỗi cây súng lục.
Nhâm Tiểu Túc còn chẳng để mắt tới…
Nhưng việc này cũng không nói Nhâm Tiểu Túc có thể lỗ mãng giết người cho xong chuyện.
Hắn cần sắp xếp ổn thỏa, ẩn mình trong bóng tối.
Tới giữa đêm, Nhâm Tiểu Túc đang nằm trên một bụi cỏ tùng ở nơi hoang dã chợp mắt thì bỗng tỉnh dậy.
Hắn uyển chuyển đi tới nhà xưởng, tới bên tường nhà xưởng, thiếu niên chỉ cần lật người nhẹ nhàng là nhảy vào được.
Đêm khuya vắng người, không ai phát hiện trong nhà xưởng có một vị khách không mời cả.
Nhâm Tiểu Túc nhanh chóng núp trong một chỗ tối, nhìn lưu dân tuần tra bình tĩnh đi ngang qua.
Mà đối không hề phát hiện ra Nhâm Tiểu Túc.
Đợi đối phương rời khỏi, Nhâm Tiểu Túc mới lặng yên không tiếng động bò lên tầng lầu.
Kết quả vừa leo tới tầng bốn hắn ngây ngẩn cả người, vì thông qua cửa sổ, hắn thấy Mã Đức Vĩ đang nằm trong một vũng máu…
Này là sao?!
Bấy giờ Nhâm Tiểu Túc không khỏi bối rối.
Hắn đi thật xa, núp trong bụi cỏ cả đêm.
Kết quả mục tiêu nhiệm vụ đã chết bất đắc kỳ tử?
Không đúng, Nhâm Tiểu Túc bỗng phát hiện bản thân đã bỏ qua chi tiết nào đó quan trọng.
Hắn nhớ lại quá trình nhiệm vụ: Nếu nhiệm vụ được tuyên bố cho nhiều người, nghĩa là rất nhiều người có thể cùng lúc nhận nhiệm vụ, cũng rất nhiều người có thể xác nhận nhiệm vụ!
Nhâm Tiểu Túc gửi tin nhắn:
“Có phải nhiệm vũ giết Mã Đức Vĩ đã hoàn thành không? Chẳng phải nhiệm vụ này ta đã nhận rồi à?
Kết quả đối phương trả lời:
“Đã có người hoàn thành trước.”
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc thật ê răng, hắn phải đoạt nhiệm vụ với người khác ư?!
Vậy hắn còn cố gắng che giấu làm gì, đây chẳng phải tự khiến bản thân không thoải mái à!
Chương 478: Con Đường Sát Thủ
Nhâm Tiểu Túc tức giận quay về hàng rào 61, đợi nhiệm vụ tiếp theo.
Tiểu Lộc thấy thiếu niên trở về thì nhỏ giọng hỏi đã hoàn thành nhiệm vụ chưa.
Nhâm Tiểu Túc không biết nên trả lời thế nào, chẳng lẽ lại bảo hắn trông trong bụi cỏ nên bị người khác đoạt trước rồi?
Trong nửa tháng tiếp theo, di động có tổng cộng 7 nhiệm vụ nhưng 5 nhiệm vụ ở quá xa Nhâm Tiểu Túc.
Số hiệu hàng rào chênh lệch quá cao.
Hắn căn bản không qua kịp.
Mà hai nhiệm vụ gần hơn, một là giết thân hào trong thị trấn, nhiệm vụ dễ nhưng thù lao tương đối ít.
Một cái khác là giết người quản lý thị trấn.
Độ khó không khác với giết người quản lý nhà xưởng, thù lao cũng là 20.000 đồng.
Nhưng không ngoài dự tính, mỗi lần Nhâm Tiểu Túc vừa tới thì nhiệm vụ đã bị người khác hoàn thành.
Điều này khiến Nhâm Tiểu Túc ngày càng phẫn nộ, mục tiêu hai tháng làm xong 5 nhiệm vụ để nhanh chóng lên cấp C đâu? Rồi nào là hỏa tốc lên cấp A nữa?
Vốn Nhâm Tiểu Túc cảm thấy, điểm khó khăn nhất của nhiệm vụ ám sát hẳn là làm giết người thế nào.
Bây giờ hắn mới hiểu, thì ra khó khăn nhất phải là tốc độ kia kìa.
Nhiệm vụ cấp D là thấp nhất, những lưu dân hung ác cũng làm được.
Điều này cũng có người, bất kỳ ai đều có khả năng đoạt nhiệm vụ của hắn…
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ, nếu cấp bậc cao hơn hẳn người đoạt nhiệm vụ của hắn sẽ ít đi nha.
Chung quy thì số lương sát thủ cấp cao không nhiều.
Vào lúc này, Nhâm Tiểu Túc nhận được tin nhắn:
“Mục tiêu là Triệu Ngạn Ba.
Từng là cục trưởng giám ngục của Tông thị tại hàng rào 146.
Thời điểm tại chức ức hiếp nữ tù nhân.
Bây giờ đã chạy trốn tới thị trấn của hàng rào 61, thù lao 20.000 đồng.”
Sau đó, đối phương lại gửi tới hình ảnh của Triệu Ngạn Ba.
Nhâm Tiểu Túc sửng sốt, đây chẳng phải người từng ép vợ mình tìm tới hắn dùng thân thể đổi đồ ăn à?
Niềm vui ngoài ý muốn đột nhiên tới.
Phải biết, nửa tháng nay Nhâm Tiểu Túc đã từ chối 3 nhiệm vụ.
Đơn giản vì khoảng cách với mục tiêu quá xa nên luôn có người khác nhanh chân hơn tới trước.
Lần này thì mục tiêu nhiệm vụ ở ngay bên cạnh hắn rồi!
Nếu bây giờ còn bị đoạt nhiệm vụ thì về sau Nhâm Tiểu Túc sẽ trồng cây chuối ăn cơm!
Bây giờ đã là chạng vạng, lưu dân trong thị trấn đều vào nhà cả.
Người đi lại trên đường ngày càng ít.
Nhâm Tiểu Túc thay đồ, đội mũ lưỡi trai rồi đi ra ngoài.
Gần đây Triệu Ngạn Ba sống khá dễ chịu.
Tuy không thể so với khi còn ở Tông thị nhưng ít nhất không chết đói, bởi vì vợ trước của hắn luôn lén lút đưa đồ ăn cho hắn.
Tên này không làm gì, mỗi ngày trốn trong lều nhưng thỉnh thoảng còn được vợ đem tiền về cho, mua rượu uống.
Lúc Nhâm Tiểu Túc tìm tới lều của Triệu Ngạn Ba thì đối phương đang trốn trong túp lều uống rượu.
Bất quá lần này Nhâm Tiểu Túc không nóng lòng động thủ mà lẳng lặng trốn trong bóng râm cách đó không xa, yên lặng chờ đợi.
Ba tiếng sau, từ bên ngoài thị trấn có một người nhẹ nhàng tiến vào.
Đối phương tới một chỗ vắng người, lấy điện thoại di động ra so sánh hình ảnh bên trong.
Kết quả di động vừa áng thì chợt nghe sau lưng có tiếng cười tủm tỉm:
– Tới làm nhiệm vụ?
Sát thủ nhất thời cả kinh, tính quay người vung đao.
Kết quả không đợi hắn thấy được bộ dáng của đối phương đã bị đánh xỉu.
Nhâm Tiểu Túc ngồi xổm lấy di động bên người sát thủ, cười lạnh:
– Dám đoạt nhiệm vụ với ta, ta xem thử bây giờ ngươi còn đoạt kiểu gì!
Nhâm Tiểu Túc vui sướng vơ vét tiền tài trên người tên sát thủ rồi ném di động của đối phương vào trong không gian.
Cuối cùng cũng trút được nỗi “căm hờn” nửa tháng nay…
Bất quá Nhâm Tiểu Túc không giết người, vì Nhâm Tiểu Túc không biết đối phương có phải người xấu không, ít nhất đối phương tới đây là để giết người xấu.
Sau khi làm xong hết, Nhâm Tiểu Túc lôi sát thủ vào một bóng râm rồi kiên nhẫn chờ đợi.
Chỉ cần không ai chụp được hình ảnh Triệu Ngạn Ba chết.
Nhiệm vụ sẽ luôn trong trạng thái chưa hoàn thành, chắc chắn sẽ có sát thủ mới tới.
Giờ khắc này, Triệu Ngạn Ba hoàn toàn không biết bên ngoài túp lều của hắn đang có chuyện gì…
Nhâm Tiểu Túc đợi nửa tháng, đợi tới nghẹn cả họng.
Hắn muốn trút giận nhưng khi hắn tới thì những người hoàn thành nhiệm vụ đã rời khỏi.
Nhâm Tiểu Túc tức giận chẳng biết trút vào đâu.
Được rồi, bây giờ mục tiêu ngay bên cạnh, hắn hoàn toàn có thể chờ “quân địch” tới.
Hơn nữa, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy, cũng không thể để người khác đoạt nhiệm vụ với hắn mãi.
Hắn nên làm sao đây?
Từ trước tới giờ suy nghĩ của thiếu niên không giống người thường.
Người khác nghĩ tới cách giải quyết vấn đề nhưng Nhâm Tiểu Túc lại nhìn tới bản chất của sự việc: Chẳng phải giải quyết những tên tạo ra vấn đề cho hắn là xong rồi à?
Hôm nay, chỉ cần hắn kiên nhẫn chờ đợi, cướp hết di động của đám sát thủ bị đánh tới ngất xỉu kia thì chẳng phải, xung quanh chỉ còn một mình hắn là sát thủ thôi sao?!
Đến khi ấy, hắn muốn làm nhiệm vụ lúc nào chả được!
Thậm chí hắn còn có thể lựa chọn, nhiệm vụ cực khổ quá không làm! Hắn cũng rất muốn sống khiêm tốn, nhưng thực tế không cho phép a!
Nghĩ tới đây, Nhâm Tiểu Túc vui tới thiếu tí nữa cười ra tiếng.
Hoàn mỹ!
Cả một đêm này, Triệu Ngạn Ba chưa chết, mà sát thủ thì không ngừng tự dâng tới cửa.
Tất cả đều bị Nhâm Tiểu Túc đánh cho bất tỉnh.
Các sát thủ khác cũng chịu phải nỗi khổ nhiệm vụ bị đoạt trước, nhưng họ căn bản không nghĩ tới biện pháp như của Nhâm Tiểu Túc, mà dù có đi nữa cũng chẳng làm được.
Những sát thủ này chỉ là cấp D, thậm chí còn chưa gặp phải siêu phàm giả nào.
Đám người này không đủ cho Nhâm Tiểu Túc nhét kẽ răng nữa ấy chớ.
Người ta cấp D chỉ có thể ở cấp D, chung quy không phải ai cũng hoàn thành đủ 5 nhiệm vụ trong vòng 2 tháng.
Mà Nhâm Tiểu Túc dừng lại cấp D thuần túy do không kịp đoạt nhiệm vụ mà thôi!
Cũng không phải ai cũng có thể như Nhâm Tiểu Túc, rõ ràng là siêu phàm giả trong truyền thuyết ở Tây bắc nhưng hết lần này tới lần khác chạy tới Trung Nguyên làm mấy nhiệm vụ nhỏ xíu này…
Nếu để những sát thủ khác biết, họ nhất định mắt Nhâm Tiểu Túc không biết xấu hổ.
Cả đêm nay, Nhâm Tiểu Túc đã đoạt được 5 cái di động. hắn xem chừng trong hàng rào vẫn còn sát nhưng.
Nhưng chỉ cần hắn tiếp tục đoạt di động thì một ngày nào đó hắn sẽ được tự lựa chọn nhiệm vụ thôi.
Trời đã sắp sáng, Nhâm Tiểu Túc không chờ được nữa.
Hắn đi tới bên người Triệu Ngạn Ba vặn gãy cổ đối phương.
Đây là tay sai Tông thị, hắn không có gánh nặng tâm lý gì khi giết gã cả.
Nhâm Tiểu Túc chụp hình, tin nhắn nhanh chóng tới:
“Nhiệm vụ đã hoàn thành.
Thời hạn thăng cấp trong vòng 2 tháng tính từ hôm nay, tổng cộng có 60 ngày.
Thù lao nhiệm 20.000 đồng đã được gửi vào ngân hàng Vương thị.
Số tài khoản 1583850, mật mã 666666.”
Mặt trời vừa lên, ánh sáng chiếu rọi không trung, sau đó sắc hồng bình minh dần hiện rõ.
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc mới thở phào một hơi.
Con đường trở thành sát thủ của hắn cuối cùng cũng bắt đầu rồi.
Chương 479: Lại Là Hạc Giấy
Trong khu dân cư, có người kỳ quái nói thầm:
– Hình như nhiệm vụ cấp D ở hàng rào 61 có chút vấn đề.
– Vấn đề gì?
Bên cạnh có thanh âm lanh lảnh vang lên:
– Nhiệm vụ cấp D còn có thể có vấn đề gì?
– Trước kia, nhiệm vụ cấp D vừa được tuyên bố không bao lâu là hoàn thành rồi. ngươi nhìn xem, thời gian hoàn thành trung bình là sau 4 giờ từ khi nhiệm vụ được phát ra.
Nhưng hai nhiệm vụ ở hàng rào 61 gần đây nhất đều mất một ngày mới hoàn thành.
– Ồ? Thiệt không?
Người kia nói tiếp:
– Đúng mà, một cái thì 21 tiếng, cái còn lại là 23 tiếng.
Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Hay là không có người nhận nhiệm vụ?
– Cũng không đúng, hai nhiệm vụ có có tổng cộng 11 người nhận nhiệm vụ mà.
Điều này nói rõ, người nhận nhiệm vụ thì có đó, thế nhưng trong quá trình ra tay lại xuất hiện vấn đề.
– Hay là mục tiêu khó giải quyết? Ngươi giao nhiệm vụ gì thế?
– Đều là nhiệm vụ cấp D đơn giản.
Chủ yếu là tiêu diệt một ít dư nghiệt từng là quan liêu của Tông thị, họ cũng chẳng được ai bảo vệ cả…
Người nọ nói tiếp:
– Chẳng lẽ có chuyện ngoài ý muốn?
– Vậy ai là người hoàn thành hai nhiệm vụ kia?
– Là cái tên chuyên gửi hình bánh bao canh thịt cho chúng ta đó…
– Phốc…
Người bên cạnh cười ra tiếng:
– Tên này hẳn chỉ là người mới? Vậy mà thoáng cái liền có thể hoàn thành nhiệm vụ một cách suôn sẻ rồi?
– Cũng không phải, lúc trước hắn từng nhận vài nhiệm vụ nhưng hẳn là cự ly quá xa nên không bị cướp mất.
Hắn toàn nhận mấy nhiệm vụ trong hàng rào 61 thôi.
– Báo việc này lên cho ông chủ đi…
Người ngồi bên cạnh vừa ăn bích quy vừa nói:
– Ghi việc này vào bản báo cáo những nhiệm vụ gần đây.
Tuy sát thủ cấp D cũng không thể gây ra chuyện gì lớn nhưng vẫn nên báo cho ông chủ biết.
– Đi…
– Đúng rồi, những người tiếp nhận nhiệm vụ ở hàng rào 61 kia có nhận nhiệm vụ khác chưa?
Người bên cạnh như nhớ ra gì đó mà nói.
– Để ta xem thử.
Kết quả không nhìn thì thôi, vừa nhìn hắn liền phát hiện, những người nhận 2 nhiệm vụ kỳ lạ kia lại đột nhiên biến mất, không nhận nhiệm vụ nữa.
Hắn nghi ngờ, chẳng lẽ đám người kia nghỉ ngơi nên tạm thời không muốn nhận nhiệm vụ?
Nhưng có tới 11 người lận, có người nhiệm vụ nào cũng nhận, dù xa cũng sẽ thử.
– Không được, phải mau báo chuyện này cho ông chủ.
Gần đây, Nhâm Tiểu Túc không làm gì khác, hắn chỉ ở yên trong quán rượu chờ nhiệm vụ tới rồi đi câu cá.
Nhâm Tiểu Túc cũng muốn tới mấy hàng rào khác chấp hành nhiệm vụ nhưng xa quá.
Với cả hắn chưa quen thuộc cuộc sống nơi đây, còn không bằng ở lại đây làm quen tình huống còn hay hơn.
Chỉ vẻn vẹn nửa tháng đã có hơn 10 chiếc điện thoại được Nhâm Tiểu Túc thu vào không qua.
Bất quá khiến thiếu niên thất vọng là, trong nửa tháng mà đối phương chỉ mới ban bố 2 nhiệm vụ ở hàng rào 61 thôi.
Theo thời gian trôi, di động đưa hơn 10 nhiệm vụ khác.
Chỉ là xa quá lại chưa quen thuộc nên không nhận.
Nhâm Tiểu Túc tính đại khái một tí.
Nếu nói trong vòng 60 ngày phải hoàn thành 5 nhiệm vụ mới được tăng lên cấp C thì chỉ làm nhiệm vụ ở một hàng rào nhất định không đủ.
Chung quy mấy chuyện ám sát này không thể xảy ra quá nhiều lần trong cùng một hàng rào.
Nhâm Tiểu Túc thầm nghĩ, thôi thì đi một bước tính một bước vậy.
Vào lúc này, di động nhận một tin nhắn mới:
“Mục tiêu là Trương Tằng Nhiên, từng làm cục trưởng tư cục thuế ở hàng rào 144 của Tông thị.
Hiện tại trốn tới thị trấn ngoài hàng rào 61, thù lao là 20.000 đồng.”
Nhâm Tiểu Túc mừng thầm.
Đây cũng là người quen a.
Không ngờ An Kinh tự lại có sở thích khó dễ đám quan liêu, liên tục phát ra nhiệm vụ với mục tiêu là đám người này.
Bất quá, xem lại mấy nhiệm vụ trước, nội dung tin nhắn đều nói về tội ác của đối phương, khiến sát thủ làm nhiệm vụ cứ như bắt tội phạm vậy.
Mà nhiệm vụ cấp D đa phần liên quan tới người quản lý nhà xưởng hoặc người quản lý hàng rào.
Có điều Nhâm Tiểu Túc hơi khó hiểu, thật sự có người muốn mua mạng của đám người đó à?
Nhâm Tiểu Túc không hiểu liền đi hỏi tiên sinh kể chuyện.
Kết quả tiên sinh liền nói: Nhiệm vụ được phát từ di động là do An Kinh tự tự mình tuyên bố.
Họ sẽ điều siêu phàm giả thực hiện nhiệm vụ có thù lao cao, phần lớn thù lao sẽ thuộc về siêu phàm giả, mà An Kinh tự sẽ lấy phần trăm trong đó rồi dùng số tiền này duy trì hệ thống sát thủ dự bị.
Đồng thời cũng tiêu diệt mục tiêu mà họ muốn
Còn mục đích cụ thể của An Kinh tự là gì thì chắc chỉ có họ biết mà thôi.
Nhâm Tiểu Túc không nghĩ nhiều thế.
Hắn tới lều của Trương Tằng Nhiên.
Đây là nhiệm vụ thứ ba ở hàng rào 61.
E rằng sau nhiệm vụ này, di động ở xung quanh sẽ bị thu gần hết?
Trước khi tới lều của Trương Tằng Nhiên, Nhâm Tiểu Túc cẩn thận đi một vòng quan sát hoàn cảnh chung quanh.
Dù đối phó với một tên quan viên béo hết thời rất dễ nhưng lỡ có chuyện gì ngoài ý muốn thì sao?
Kết quả Nhâm Tiểu Túc thấy trên sợi dây điện cạnh túp lều của mục tiêu có một con hạc giấy nhỏ.
Lúc này trời đã tối đen, nếu không phải Nhâm Tiểu Túc từng đụng phải thứ đồ chơi quái dị này một lần thì e rằng khó lòng chú ý tới nó.
Hạc giấy nằm ở đối diện túp lều của Trương Tằng Nhiên, lúc này mục tiêu đang ngủ.
Tình cảnh dần trở nên quỷ dị hơn.
Hạc giấy nhìn chằm chằm Trương Tằng Nhiên, Nhâm Tiểu Túc nhìn chằm chằm hạc giấy…
Nhâm Tiểu Túc xác định, mấy nhiệm vụ trước hắn không nhìn thấy hạc giấy.
Nhất định hành vi gần đây của hắn khiến đối phương chú ý nên đối phương mới muốn xem thử là ai đang gây chuyện.
Bất quá, Nhâm Tiểu Túc cũng xác định, hạc giấy truyền tin không thể truyền ngay lập tức, bằng không cũng không cần ghi chữ vào trong, trực tiếp nói với hạc giấy là được, đúng không?
Hơn nữa, nhìn hạc giấy hắn từng bắt được kia mà xem.
Hạc giấy đó từng thấy hình dáng của hắn rồi, nếu có thể truyền tin tức thời, e rằng đối phương đã bắt đầu lùng bắt hắn rồi…
Nghĩ tới đây, Nhâm Tiểu Túc quyết đoán mở Ám ảnh chi môn ra, bắt lấy hạc giấy.
Hạc giấy bị bắt bất ngờ, muốn mở hai cánh cắt tay Nhâm Tiểu Túc.
Hai cánh bằng giấy của nó sắc bén vô cùng.
E rằng nếu là người bình thường, ngón tay sẽ bị cắt đứt mất.
Thế nhưng dựa theo trí nhớ của mình, tốc độ tay của Nhâm Tiểu Túc nhanh hơn, trực tiếp ném hạc giấy vào không gian.
Lúc này, trong không gian đã có hai con hạc giấy.
Con đầu tiên đã bị tháo thành một tờ giấy trắng.
Nghe nói nếu có được 1000 con hạc giấy, may mắn sẽ tới với người sở hữu?
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ miên man…
Với nhiệm vụ lần này, Nhâm Tiểu Túc không cần đoạt di động nữa.
Đại khái là những sát thủ kia đã bị hắn “đoàn diệt” rồi.
Chương 480: Ông Chủ
Từ lúc hoàn từng từng nhiệm vụ áp Trương Tằng Nhiên, đã hai hôm Nhâm Tiểu Túc chỉ ở trong sân nhỏ nhà mình.
Thậm chí còn gieo năm cây khoai tây xạ thủ để phòng ngừa có người đánh lén.
Nhưng khiến Nhâm Tiểu Túc ngoài ý muốn là, hắn giữ hạc giấy trong tay nhưng lại không có chuyện gì xảy ra cả.
Đối phương vẫn gửi tiền cho hắn, những nhiệm vụ khác vẫn được gửi tới điện thoại, không có bất kỳ sự thay đổi gì hết.
Nhâm Tiểu Túc tiếc năm cảm tạ tệ của mình.
Thậm chí hắn còn nghĩ tới truyện lên thị trấn bán khoai tây nữa.
Nói thật, hiện tại Nhâm Tiểu Túc tới đâu cũng có thể sống tốt, không cần phải trồng trọt cũng được.
Hắn trồng khoai tây xạ thủ là để đề phòng ăn cướp, hơn nữa còn có thể bán khoai tây, không lo ăn uống…
Cũng vì có khoai tây xạ thủ nên mỗi ngày Nhâm Tiểu Túc có thể ngủ thật an ổn.
Đừng nhìn mà nghĩ khoai tây xạ thủ yếu đuối.
Nếu đánh bất ngờ, siêu phàm giả cũng có thể bị nó đánh cho nhe răng trợn mắt.
Người bình thường càng không cần phải nói, ít nhất cũng là gãy xương.
Nhâm Tiểu Túc ngồi trong sân cần con hạc giấy thứ hai xem.
Kết quả khiến hắn thất vọng, trên tờ giấy không có ghi gì cả.
Chỉ sợ hạc giấy được điều khiển bởi siêu phàm giả, hẳn đối phương cũng chẳng quan tâm về việc mất một hai con hạc giấy đâu.
Nhâm Tiểu Túc vừa tháo ra vừa nhớ cách gấp lại.
Chung quy hắn vẫn muốn xem thử sau khi được gấp lại, hạc giấy có thể lần nữa hoạt động lại không.
Chờ tới khi hắn cảm thấy mình biết gấp rồi, trở thành một thợ gấp giấy lành nghề rời thì lại đối mặt với một vấn đề…
Ánh mắt: Tốt, ta đã hiểu.
Đầu óc: Không, ngươi không có.
Nhâm Tiểu Túc chạy tới quán rượu.
Tiên sư kể chuyện đang ngồi trên ghế kể về chuyện Khánh Chẩn vây quét vật thí nghiệm.
Cũng không biết tin tức này từ đâu mà ra.
Nội dung là: Khánh thị đã đuổi vật thí nghiệm khỏi hàng rào phía nam.
Ngay cả cư dân trong hàng rào của Lý thị cũ cũng nói Khánh Chẩn là người tốt.
Dường như đã quên mất Khánh Chẩn chính là người khơi dậy chiến tranh ở phía Tây nam này.
Bất quá, vật thí nghiệm vẫn là tai họa ngầm, vì chúng trốn lên núi nên chẳng ai biết chúng đã đi đâu.
Tiểu Lộc ngồi ở chỗ của Nhâm Tiểu Túc, thấy thiếu niên tới thì vui vẻ vẫy tay:
– Sao hai hôm nay ngươi không tới?
– Ở nhà ngủ nướng.
Nhâm Tiểu Túc cười cười giải thích.
– À…
Tiểu Lộc cũng chẳng hỏi nhiều, bím tóc nho nhỏ phía sau nay được điểm trang bằng một sợi dây đỏ rất mới:
– Hôm nay ông nội ta kể chuyện mới.
Phía bên Tây nam cũng không có nạn dân.
Bất quá nhưng nạn dân kia thảm hơn nạn dân của Tông thị nhiều.
Họ chạy nạn cũng khó khăn, rất nhiều người đã chết trong miệng của dã thú.
Nghe nói còn có người đụng phải vật thí nghiệm, số người còn sống rất tích.
Nghe tới 3 chữ vật thí nghiệm, Nhâm Tiểu Túc chợt nhớ tới cảm giác uy hiếp đám quái vật đem tới cho hắn khi còn ở Cảnh Sơn.
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy, ít nhật Khánh Chẩn không làm sai việc này.
Dù chiến tranh thế nào đi nữa, cần phải ưu tiên giải quyết sinh vật không thể nói đạo lý kia cái đã.
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc hỏi:
– Tiểu Lộc, ngươi biết gấp hạc giấy không?
Tiểu Lộc đỏ mặt:
– Nào có người tìm con gái nhà người ta hỏi gấp hạc giấy chứ, thật không biết xấu hổ mà.
Nói xong, Tiểu Lộc hất cái bím tốc, chạy khỏi quán rượu.
Nhâm Tiểu Túc:
– …
Tiên sinh kể chuyện ngồi gần đó nghe vậy thì tức giận.
Tên tiểu tử này dám thông đồng với cháu gái ngay trước mặt ông.
Nhâm Tiểu Túc bất đắc dĩ nghỉ nửa ngày.
Bằng lương tâm mà nói, hắn thật sự muốn học hạc giấy, chẳng phải nói tiểu cô nương sẽ biết gấp mấy cái này hả.
Vừa nghĩ tới đây, hắn cảm thấy chủ nhân của hạc giấy hẳn sẽ rất nữ tính a…
Bất quá, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy gần đây hắn cần ra ngoài tránh đầu sóng ngọn gió.
Nhiều điện thoại bị mất như vậy, dù đối phương có ngốc cũng đoán được sát thủ cấp D ở hàng rào 61 này có vấn đề.
Hơn nữa, hắn còn liên tục tóm hết hai con hạc giấy của người ta nữa.
Không trốn, chẳng lẽ đợi người ta tìm tới cửa vây công rồi ngồi nói lý lẽ các kiểu.
Nhâm Tiểu Túc cáo biệt với tiên sinh kể chuyện, lão gia tử nghe hắn muốn đi thì vui muốn chết.
Kết quả câu: một thời gian nữa sẽ trở về của Nhâm Tiểu Túc khiến lão gia tử cười không nổi nữa.
Chung quy hàng rào 61 là lãnh thổ Trung Nguyên gần Tây bắc nhất.
Nhâm Tiểu Túc về nhà thay một bộ đồ sạch rồi rời khỏi thị trấn.
Chỉ là lúc hắn sắp đi, Nhâm Tiểu Túc chợt thấy một cô gái đội mũ lưỡi trai, mặt y phục tác chiến gọn gàng đi ngược hướng.
Theo bản năng, Nhâm Tiểu Túc liền muốn gọi tên Dương Tiểu Cận, trong lòng cũng kích động vô cùng.
Thế nhưng hắn lập tức phát hiện, đối phương không phải cô gái mà là một người phụ nữ.
Từ hình dáng tới dáng người đều thành thục hơn Dương Tiểu Cận bảy tám tuổi.
Đoán chừng là hai bảy, hai tám tuổi.
Hơn nữa, trang phục ngày thường của Dương Tiểu Cận là áo thể thao.
Nàng rất ít mặc y phục tác chiến.
Mà mũ lưỡi trai Dương Tiểu Cận đội thường có màu sắc trung tính, còn lưỡi trai người phụ nữ này đội lại là màu đen.
Khiến Nhâm Tiểu Túc nghi hoặc là, hắn cảm nhận được một loại cảm giác quen thuộc từ đối phương.
Có lẽ vì khí chất của người phụ nữ này có phần giống với Dương Tiểu Cận.
Nhưng tỉ mỉ quan sát lại phát hiện có chỗ khác, người phụ nữ này trông càng lý trí và lạnh lùng Dương Tiểu Cận nhiều.
Trông như đã trải qua thăng trầm và tang thương mất mác.
Nhâm Tiểu Túc cúi đầu đi qua đối phương, nhanh chóng rời khỏi hàng rào 61.
Hắn cảm thấy nếu không đi, khả năng cao sẽ bị để mắt tới.
Sau khi Nhâm Tiểu Túc rời đi, người phụ nữ nghi hoặc quay đầu nhìn bóng lưng thiếu niên nhưng rất nhanh đã quay người tiếp tục con đường của mình.
Nàng đi tới bên ngoài túp lều của Trương Tằng Nhiên, thi thể trong túp lều đã được người quản lý thị trấn kéo đi chông.
Nữ nhân ngẩng đầu nhìn nơi hạc giấy từng đậy, nhíu mày không biết đang nghĩ gì.
Bỗng nhiên, nàng cúi đầu lấy ra một cái di động có kiểu dáng y chang Nhâm Tiểu Túc, gửi đi một tin nhắn:
“Từ bây giờ, gửi hết những tin tức liên quan tới nhiệm vụ của 1583850 cho ta.”
“Vâng, lão bản*.”
*Chương trước mình dịch là ông chủ nhưng hemz phải nha, phải là bà chủ mới đúng.
Mà 1583850 chính là số tài khoản của Nhâm Tiểu Túc.
Người phụ nữ đi tới quán rượu Nhâm Tiểu Túc thường ngồi.
Không biết là vô tình hay hữu ý mà chỗ nàng ngồi vừa vặn là chỗ kế bên cửa sổ mà Nhâm Tiểu Túc hay ngồi.
Nàng vừa vào quán, tiên sinh kể chuyện đang kể bỗng cười nói:
– Chuyện này tiếp tục thế nào, mời hạ hồi phân giải.
Nói xong, tiên sinh nói với Tiểu Lộc:
– Về nhà thôi, hôm nay ta mệt rồi.
Người phụ nữ đội mũ lưỡi trai đứng dậy đi theo.
Đi tới nhà của tiên sinh kể chuyện thì nghe đối phương cười nói với Tiểu Lộc:
– Niếp Niếp ngoan, đi mua mấy bình nước tương về đi, trong nhà không còn nước tương.
Tiểu Lộc không nói gì mà quay đầu rời đi.
Người phụ nữ nọ nhìn tiên sinh kể chuyện:
– Gần đây trong thị trấn có người kỳ quái nào xuất hiện không?
Tiên sinh kể chuyện lắc đầu cười:
– Không có.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










