[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
Tập 41 : Cuộc Sống Hôn Nhân (c401-c410)
❮ sautiếp ❯Chương 401: Cuộc Sống Hôn Nhân
Súng đạn không có mắt.
Nhâm Tiểu Túc ngày càng tiến gần hơn tới nơi có kẻ thù của mình, Tông thị.
Đến với Tiêm Đao Liên, những đồng đội mới, những trận chiến mới, liệu Nhâm Tiểu Túc sẽ thành công bảo vệ những người hắn quan tâm hay lần nữa nhận lấy đau thương và mất mát?
Tất cả có trong ĐỆ NHẤT DANH SÁCH (BẢN DỊCH)!!!!
Từ lúc Tiêm Đao Liên tấn công quan ải, chiến tranh đã chính thức bắt đầu.
Không có tuyên chiến chính thức, khi phát súng đầu tiên được bắn ra cũng là tiếng còi báo hiệu.
Có thể nói, trong trận chiến này, việc đánh trấn Thập Xuyên chỉ là một hồi nhạc đệm rất nhỏ mà thôi.
Trận chiến này còn có Đại đội 2 và 3 đánh chung với Tiêm Đao Liên.
Đó không phải nơi Tiêm Đao Liên tác chiến một mình.
Đến đó, họ phải đối mặt với quân đội chính quy của Tông thị, đều là quân chính quy đã tiếp nhận huấn luyện quân sự theo hệ thống và có mục tiêu rõ ràng, chỉ là chưa trải qua trận đánh thật sự nào mà thôi.
Chiến tranh khác hẳn với việc vây bắt thổ phỉ lúc trước.
Dựa theo lời Trương Tiểu Mãn nói, kỹ năng quân sự của quân chính quy Tông thị không kém cứ điểm 178 là bao.
Thứ chênh lệch duy nhất là kinh nghiệm, năng lực ứng biến trên chiến trường cùng những nội dung đào tạo đặc biệt trong quá trình huấn luyện mà thôi.
Khi thấy được người bị thương lòi ruột, cụt chân, tân binh Tông thị sẽ nôn mửa, buồn nôn, cảm thấy sợ hãi, thế nhưng lão binh cứ điểm 178 thì không.
Trước khi rời khỏi căn cứ, Chu Ứng Long kêu lính cần vụ phát cho mỗi người trong Tiêm Đao Liên một tờ giấy cùng một cây bút.
– Để làm gì?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
Trương Tiểu Mãn ngẩng đầu nhìn Nhâm Tiểu Túc:
– Ghi di thư.
– Di thư?
Nhâm Tiểu Túc sửng sốt.
– Bên ngoài nói là còn gì muốn nói với người nhà thì viết xuống, nếu không về được sẽ cho người gửi thư về cho người nhà của ngươi và thông báo họ chuẩn bị hậu sự.
Nếu về được thì thư này muốn gửi hay không tùy ngươi…
Trương Tiểu Mãn giải thích:
– Có điều chúng ta không thích dài dòng nên gọi luôn là viết di thư.
– Nói xấu miệng thế…
Nhâm Tiểu Túc buồn cười.
– Có gì đâu mà xấu…
Trương Tiểu Mãn lắc đầu:
– Người trên chiến trường sinh tử khó lường, kỳ thật vừa mới bắt đầu chúng ta cũng không hiểu.
Thế nhưng sau vài trận chiến, di thư cũng viết vài tờ nên chết lặng cả rồi.
– Ngươi là ghi cho ai?
Nhâm Tiểu Túc tò mò hỏi.
– Gửi cho cha mẹ ta…
Trương Tiểu Mãn nói:
– Còn có vợ ta nữa.
– Ngươi kết hôn rồi?
– Nhìn lời ngươi nói kìa, ta đã sắp 30 tuổi rồi…
Trương Tiểu Mãn vui cười hớn hở:
– Bộ không được lấy vợ hả?
Nhâm Tiểu Túc có chút xấu hổ.
Trong đầu hắn không có khái niệm này, vì thế luôn tưởng mọi người đều là độc thân.
Suy nghĩ một chút mà nói, Trương Tiểu Mãn lăn lội tới vị trí Đại đội trưởng, tuổi cũng không còn nhỏ, kết hôn cũng là chuyện bình thường.
– Kết hôn sẽ có cảm giác gì?
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ hỏi.
– Cũng coi như được, tạm được.
Về nhà có cơm nóng chờ sẵn…
Trương Tiểu Mãn vừa viết thư vừa nói.
– Hạnh phúc lắm à?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
Trương Tiểu Mãn vui vẻ hớn hở ngẩng đầu:
– Tiểu tử ngươi đang nghĩ về tình yêu à? Cảm thấy hứng thú với việc này? Ta nói ngươi nghe, ta chỉ mới sống cuộc sống kết hôn có 1 năm thôi.
– Cảm giác cũng không tệ lắm nhỉ..
Nhâm Tiểu Túc nói.
Tiêu Tiểu Thần cười ha hả nói:
– Ngươi không hiểu rồi, hắn kết hôn được 10 năm rồi.
Nhâm Tiểu Túc:
– …
Đột nhiên Trương Tiểu Mãn hỏi:
– Ngươi không viết thư hả?
Nhâm Tiểu Túc im lặng nửa ngày:
– Ta không biết viết cho ai.
Tất cả binh sĩ trong Tiêm Đao Liên đều im lặng.
Họ ý thức được, đây hẳn là nguyên nhân mà Nhâm Tiểu Túc liều mạng đánh Tông thị như thế.
Khi rời khỏi cứ địa, họ chỉ có thể đi bộ.
Kế hoạch tác chiến yêu cầu họ tới trấn Thập Xuyên sau 3 ngày.
Thế nhưng một khắc rời khỏi căn cứ này, toàn bộ đều phải cảnh giác, tránh bị mai phục bởi quân đội Tông thị bên ngoài thị trấn.
Đột nhiên Nhâm Tiểu Túc hỏi:
– Thập Xuyên ở bình nguyên*, tuy xung quanh có rừng cây nhưng chúng ta muốn đột phá Thập Xuyên không phải việc dễ.
*Hay còn gọi là đồng bằng
Trương Tiểu Mãn ôm súng trường giải thích:
– Trước đánh bằng pháo cối, tầm bắn 3 cây số đủ để đánh ra một lỗ hổng trong phạm vi bố trí súng máy hạng nặng của địch nhân.
Khi đó chúng ta mới có thể tiến vào trấn.
– Có kế hoạch dự phòng không?
Nhâm Tiểu Túc bán tín bán nghi.
– Thật sự không được thì để binh sĩ dùng pháo cỡ lớn bắn phá..
Trương Tiểu Mãn nói tiếp:
– Sẽ có cách thôi.
Vào ngày thứ hai lên đường, Tiêm Đao Liên nghe được tiếng súng và pháo truyền tới từ hai bên.
Thậm chí Tiêm Đao Liên còn nghe được tiếng đát đát từ xa của súng máy hạng nặng nữa.
Trương Tiểu Mãn nhíu mày:
– Đội 2 và Đội 3 đã đụng phải mai phục, chúng ta phải cẩn thận một chút!
Mọi người dự đoán Tông thị sẽ bố trí mai phục bên ngoài Thập Xuyên, vì thế khi đụng chuyện cũng không bất ngờ.
Hẳn Đội 2 và Đội 3 đã làm công tác chuẩn bị rồi.
Bỗng nhiên phía trước họ vang lên tiếng súng, thế nhưng tiếng súng cách đám người rất xa.
Đám Trương Tiểu Mãn trốn sau mấy cái cây bên đường một lúc cũng không thấy đạn bắn tới.
– Kỳ quái, vừa rồi là ai bắn?
Trương Tiểu Mãn nghi ngờ nói:
– Tiếp tục tiến lên!
Chỉ là Tiêm Đao Liên đi được thêm vài trăm mét cũng không thấy địch nhân tấn công như họ tưởng, ngay cả tiếng súng cũng chẳng có.
– Không đúng nha…
Trương Tiểu Mãn cau mày:
– Chúng ta đi đường chính, chẳng lẽ Tông thị không bố trí trận địa mai phục? Phó Nhiêu, Lâm Bình An, hai người tiến về phía trước tìm kiếm!
Không phải Trương Tiểu Mãn gặp nguy hiểm là sai Phó Nhiêu và Lâm Bình An đi, trong đội luôn có binh sĩ tiên phong.
Lúc nguy hiểm sẽ hi sinh bản thân xông lên trước, đây là sự phân công trong quân đội.
Phó Nhiêu và Lâm Bình đi dọc theo cây cao về phía trước.
Kết quả đi chưa được bao lâu đã thấy hai người họ vòng về:
– Đại đội trưởng, không đúng nha.
Người mai phục chúng ta đều bị giết hết, tất cả bị cắt cổ sạch rồi!
– Trên trận địa súng máy kia chỉ có một tổ đội tác chiến, tầm 30 người.
Tất cả chỉ vừa chết thôi, máu vẫn đang chảy.
Lâm Bình An bổ sung.
Trương Tiểu Mãn nghi ngờ nhìn Nhâm Tiểu Túc:
– Là ngươi làm?
– Không phải…
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
– Nãy giờ ta đều đi chung với mọi người mà?
– Cũng đúng…
Các binh sĩ Tiêm Đao Liên ngơ ngác:
– Ai giúp chúng ta phá hủy trận địa súng máy nhỉ? Hơn nữa còn là dùng đao cắt cổ, đây là năng lực chỉ có siêu phàm giả mới làm được.
Mọi người đều nghi ngờ, sao bỗng nhiên trên chiến trường lại có một siêu phàm giả thần bí tới làm người tốt thế này?
Binh sĩ Tiêm Đao Liên không phải người ngu.
Việc này rõ ràng rất giống phong cách của Nhâm Tiểu Túc, có điều họ lại chẳng có chứng cớ gì…
Nói thật, Hiện tại mọi người còn không biết năng lực của Nhâm Tiểu Túc là gì nữa kia mà.
Trương Tiểu Mãn lần nữa thăm dò:
– Có thật không phải người không?
– Thật mà.
Nhâm Tiểu Túc vô tội nói.
Trương Tiểu Mãn đi tới trận địa súng mắt.
Hắn sờ hổ khẩu* của đối phương một chút:
– Không có vết chai, không phải binh sĩ được huấn luyện.
Những người này hẳn là lưu dân hoặc binh sĩ tư quân.
*Kẻ ở giữa ngón tay cái với ngón trỏ.
– Đều là pháo hôi…
Tiêu Tiểu Thần nói:
– Xem ra Tông thị muốn dùng pháo hôi để tiêu hao sức chiến đấu của chúng ta trước.
– Trong dự liệu…
Trương Tiểu Mãn nói:
– Quân địch trong Thập Xuyên không ít, đoán chừng cũng phải mấy ngàn người.
Bất quá tin tốt là, hiện tại đại bộ phận kẻ địch chúng ta gặp phải rất yếu, kỹ năng súng ống không cao.
Vốn Thập Xuyên cũng không phải nơi quan trọng gì.
Sở dĩ binh sĩ Tông thị muốn chiếm nơi này là để quấy rối căn cứ của họ mà thôi.
Chương 402: Người Vẫn Còn Là Được
Trên thực tế, nghi ngờ của đám Trương Tiểu Mãn là chính xác.
Trận địa súng máy đã bị Ảnh tử của Nhâm Tiểu Túc tấn công.
Vừa xuất phát, Nhâm Tiểu Túc đã để Ảnh tử dò đường, tránh gặp phải mai phục.
Trải qua một ít sai lầm, Nhâm Tiểu Túc đã học được cẩn thận là không thừa.
Nhưng chuyện đó cũng chẳng phải thứ vui vẻ gì, vì đây là thứ hắn học được trên máu và nước mắt của đồng bạn.
Một người hiểu chuyện tới chừng nào chứng tỏ hắn ta từng chịu qua từng ấy đau khổ.
Vị trí của Đội 2 và Đội 3 có chút xa.
Khoảng thời gian này, cả 3 đội bảo trì khoảng cách 2 km.
Mà phạm vi không chế Ảnh tử của Nhâm Tiểu Túc chỉ có 1km mà thôi.
Vì thế hắn không cách nào trợ giúp hai đội khác được.
Bấy giờ, bỗng nhiên Trương Tiểu Mãn nói:
– Tiếp tục tiến lên, lộ tình tới Thập Xuyên của chúng ta còn 1 ngày nữa.
Không được thả lỏng, bất kỳ lúc này cũng có thể gặp phải phục kích.
Tông thị để lưu dân và tư quân ở nơi xa nhất tiền tuyến, kết hợp với súng mạng hạng nặng muốn khiến binh sĩ cứ điểm 178 tổn thất thảm trọng.
Đây chính là chỗ kỳ dị trong thời đại chiến tranh vũ khí nóng.
Trương Tiểu Mãn vừa đi vừa hỏi Nhâm Tiểu Túc:
– Kỳ thực ra luôn tò mò, sao ngươi không hứng thú gì với việc lên chức vậy?
– Ừ…
Nhâm Tiểu Túc nói:
– Đánh xong trận này, ta muốn tới Trung Nguyên.
– Đợi chút…
Trương Tiểu Mãn cảm thấy có gì đó là lạ:
– Ngươi nói, đánh giặc xong sẽ rời khỏi cứ điểm 178 tới Trung Nguyên?
– Đúng thế…
Nhâm Tiểu Túc nói:
– Ta muốn tìm người nhà.
Hôm trước lúc ghi di thư, các ngươi còn có người để gửi, mà bây giờ ngay cả người gửi di thư ta cũng không có.
– Là Tông thị?
Trương Tiểu Mãn nói.
– Đúng vậy.
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh đáp.
Giờ khắc này, bỗng nhiên Trương Tiểu Mãn hiểu ra lý do Nhâm Tiểu Túc xuống tay tàn ác với Tông thị như thế.
Ngược lại còn chủ động nhận nhiệm vụ tấm công chủ cống, thì ra là có oán hận trong lòng.
Bình thường Nhâm Tiểu Túc không lộ ra đau khổ trong lòng.
Thế nhưng tất cả mọi người đều cảm nhận được sự cô độc toát ra từ Nhâm Tiểu Túc.
Tỷ như khi mọi người cùng quây quần bên đống lửa, Nhâm Tiểu Túc sẽ một mình ngồi bên cạnh nhìn lên trời.
Tỷ như sau khi mọi người nói chuyện phiếm sau khi ăn cơm, Nhâm Tiểu Túc lại dựa vào đại thụ nhìn nơi phương xa, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Ngày Nhâm Tiểu Túc như huyết nhân đi xuống núi trong trận đánh quan ải kia, Trương Tiểu Mãn thấy rõ sự tức giận dần được tiêu trừ từ hắn.
– Thổ phỉ quan ải là ngươi giết?
Ý Trương Tiểu Mãn muốn hỏi là lực lượng chủ lực đã bị tiêu diệt trước trận đánh của thổ phỉ quan ải.
– Không phải…
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
– Là em trai ta làm.
Trương Tiểu Mãn nghẹn họng, Nhâm Tiểu Túc đã hung mãnh như vậy, em trai hắn còn có thể đoàn diệt thổ phỉ quan ải? Đây là cái gia đình kiểu gì thế…
Đương nhiên Nhâm Tiểu Túc cũng không giải thích quá nhiều.
– Cơ mà sao khi ngươi đi, an bài của Tư lệnh cho ngươi tới Tiêm Đao Liêm chẳng phải công cóc rồi?
Trương Tiểu Mãn nghi ngờ.
– Tư lệnh cho ta tới Tiêm Đao Liên có dụng ý gì à? Là tự ta yêu cầu muốn tới nơi nguy hiểm nhất.
Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ nói.
– À, không có gì…
Trương Tiểu Mãn nói, hắn cảm thấy mọi người đều đã hiểu lầm rồi.
Người sẽ rời khỏi cứ điểm sao có thể là Tư lệnh đời tiếp theo?
Hoặc nói, Trương tư lệnh vẫn chưa biết ý nghĩ này của Nhâm Tiểu Túc?
Trên đường đi, họ trải qua tổng cộng 3 trận địa phục kích.
Có điều không chút ngoại lệ, người của những trận địa này đều đã bị giết trước khi họ tới.
Đột nhiên Nhâm Tiểu Túc hỏi:
– Trương Cảnh Lâm không thể đánh nhau, vì sao các ngươi đều nghe lời hắn?
Đây là nghi hoặc đã tồn tại từ lâu trong lòng Nhâm Tiểu Túc.
Hẳn đám hảo hán Tây bắc này kính nể nhất là cường giả, tuy Trương Cảnh Lâm từng có hành động vĩ đại như cứu người nhưng vẫn không đủ để thống lĩnh đám người này?
Trương Tiểu Mãn lắc đầu:
– Ta cũng không biết.
Thế nhưng có người từng nói, vốn trên người Tư lệnh không nên có đao kiếm, giết người là chuyện chúng ta nên làm.
Mà việc Tư lệnh làm là nói cho chúng ta biết có nên giết người đó không và giết như thế nào.
Trương Tiểu Mãn dùng máy liên lạc báo cáo cho Chu Ứng Long họ đã tới địa điểm tập kết.
Chu Ứng Long kinh ngạc nói:
– Đội 2 và Đội 3 còn đang bị chặn đánh, các ngươi tới đó kiểu gì thế? Trên đường đi các ngươi không gặp phục kích à?
– Chúng ta có gặp phục kích, cơ mà bị Siêu phàm giả thần bí nào đó tiêu diệt sạch rồi…
Trương Tiểu Mãn ăn ngay nói thật:
– Chúng ta cũng không biết là ai làm nữa.
– Không phải Nhâm Tiểu Túc chứ?
Chu Ứng Long hỏi.
– Chúng ta cũng hoài nghi là hắn, nhưng hắn vẫn luôn ở bên cạnh chúng ta không rời….
Trương Tiểu Mãn nói tiếp:
– Doanh trường, chúng ta có cần đi giúp Đội 2 và Đội 3 không?
– Không cần, Đại độ tự có lộ tuyến của mình, không thể làm loạn kế hoạch…
Chu Ứng Long nói tiếp:
– Áp lực của đám bọn họ cũng không quá lớn, chỉ là tới trễ một chút thôi.
Địch nhân phục kích không phải binh sĩ lão luyện gì.
– Vậy nhóm ta làm gì bây giờ?
Trương Tiểu Mãn hỏi.
– Trước tiên các ngươi làm quen địa hình, chuẩn bị tấn công Thập Xuyên và đợi Đội 2 Đội 3 tới tụ họp.
Quân tiên phong cùng những đội khác sẽ tới vào ngày mốt.
Chu Ứng Long nói xong liền cúp máy.
Trương Tiểu Mãn chỉ huy:
– Tổ 1, 2, 3 nghỉ ngơi.
Tổ 4, 5, 6 theo ta làm công sự phòng ngự đơn giản, phòng ngừa địch nhân từ Thập Xuyên đánh lén.
Không thể không nói, Trương Tiểu Mãn vô tâm ăn muốn “nuốt” quân giới ngày thời lên chiến trường thì rất ra dáng một Đại đội trưởng.
Những gì liên quan tới quân sự, hắn chẳng hàm hồ chút nào.
Nhâm Tiểu Túc đi vào rừng, nhìn Thập Xuyên ở nơi xa.
Chỉ thấy nơi đó nhà coa đã sụp đổ, còn dư lại đều là nhà nhỏ tầm hai lầu.
Trương Tiểu Mãn đứng một bên nói:
– Xi măng cốt thép con người dùng để xây nhà cũng không địch lại nổi thời gian.
Chỉ cần không trùng tu kịp thời, trong vòng 200 đều sẽ sụp đổ cả.
Qua 500 nữa, nơi này sẽ không còn bất kỳ kiến trúc này, thành thị không chắc chắn như con người vẫn tưởng.
– Những con người thì vẫn sống tiếp..
Nhâm Tiểu Túc bỗng nói.
Trương Tiểu Mãn có chút sửng sốt, sau đó cười:
– Lời này không sai, người vẫn còn là được.
Vì tới gần Thập Xuyên nên họ không thể đốt lửa trại.
Bằng không sẽ trở thành bia ngắm để binh sĩ Tông thị nã pháo.
Nhâm Tiểu Túc nghe vậy thì bày tỏ đã hiểu.
Vào nửa đêm, vì không có chuyện gì làm nên Nhâm Tiểu Túc đi tới nơi xa, nhóm vài chống lửa.
Quả nhiên, lửa vào cháy cao, đạn pháo từ Thập Xuyên liên tiếp cuồng công mấy đống lửa đó.
Đám người Trương Tiểu Mãn ngồi sau công sự phòng ngự nghe tiếng pháo nổ không khỏi mê man, không biết đám địch nhân trong Thập Xuyên đang đánh ai.
Khi thấy Nhâm Tiểu Túc ung dung quay lại, Trương Tiểu Mãn hiếu kỳ nói:
– Ngươi làm gì thế?
– À…
Nhâm Tiểu Túc giải thích:
– Không phải ngươi nói đốt lửa sẽ bị nã pháo hả.
Ta đi nhóm lửa.
Ta cảm thấy có thể khiến họ lãng phí đạn dược cũng không tệ.
Quân đội trong Thập Xuyên chỉ có một mình, sẽ không được tiếp tế.
Nói không chừng còn có thể giảm bớt thương vong nữa.
Nhâm Tiểu Túc chỉ tiện tay thư một chút chứ không nghĩ sẽ thành công.
Mà trong suy nghĩ của Trương Tiểu Mãn, hắn cũng không hiểu Nhâm Tiểu Túc đang nghĩ gì trong đầu nữa.
Chương 403: Nghẹn Họng Trước Trận Chiến
Binh sĩ trong trấn Thập Xuyên bắn pháo cực kỳ kịch liệt.
Nhâm Tiểu Túc vừa nhóm được 7 đống lửa thì binh sĩ trong Thập Xuyên nhanh chóng oanh kích sạch.
Kỳ thật chiến trường rất hỗn loạn, thời gian để tỉ mỉ suy nghĩ cũng chẳng có, vừa thấy địch liền đánh là điều cực kỳ bình thường.
Chỉ có số ít tướng lãnh mới có khả năng suy nghĩ với cái đầu lạnh trong lúc hỗn loạn.
Mà họ cũng trổ hết tài năng trong chiến tranh, mong muốn trở thành danh tướng.
Hỏa lực nơi này nhanh chóng kinh động tới Đội 2 và 3 đang đột phá vòng vây.
Khi họ nghe tiếng súng nổ, còn tưởng Tiêm Đao Liên đã bắt đầu đánh vào trấn Thập Xuyên!
Phải biết, kế hoạch tác chiến là đợi 3 đại đội tập họp rồi mới tiến lên.
Một chi đội không cách này đánh nổi Thập Xuyên cả, thương vong mười phần thảm trọng.
Đội 2 và Đội 3 không hẹn mà cùng liên lạc với Chu Ứng Long.
Họ hi vọng Chu Ứng Long có thể ngăn cản sự lỗ mãng của Tiêm Đao Liên.
Tuy Tiêm Đao vừa lập đại công, đánh chiếm hai đỉnh núi.
Thế nhưng trong quá trình tác chiến, quân đội sợ nhất 2 chuyện, một là quá nhát gan, hai là quá ngạo mạn.
Kiêu binh tất bại đó!
Chu Ứng Long ở tiền tuyến vừa nghe chuyện này lập tức nóng nảy, nhanh chóng liên lạc với Tiêm Đao Liên, hi vọng có thể ngăn cản được đám lưu manh này!
Kết quả kết nối rất nhanh đã thông, Chu Ứng Long cấp bách hô:
– Các ngươi đã bắt đầu đánh Thập Xuyên trấn rồi à? Có phải Trương Tiểu Mãn điên rồi không, chẳng phải đã bảo các ngươi đợi Đội 2 và 3 tập họp ư? Nếu Tiêm Đao Liên tổn thất thảm trọng thì sao.
Ta đang hỏi ngươi đó!
Trương Tiểu Mãn vô tội nói:
– Doanh trưởng, chúng ta đang ăn cơm mà, đâu có tấn công Thập Xuyên…
Chu Ứng Long sửng sốt:
– Ngươi chắc chứ? Vậy tiếng pháo kia là sao?
Lúc này Chu Ứng Long còn nghe được tiếng hỏa lực truyền tới từ đầu bên kia.
Trương Tiểu Mãn kiên nhẫn giải thích:
– Ta nói với Nhâm Tiểu Túc, bây giờ chúng ta ở gần Thập Xuyên nên không thể nhóm lửa, bằng không sẽ trở thành bia ngắm.
Kết quả hắn đi tới một chỗ thật xa, nhóm thật nhiều đống lửa muốn tiêu hao đạn pháo của trấn Thập Xuyên…
Đường truyền lâm vào im lặng.
Chu Ứng Long tuyệt đối không nghĩ tới chuyện này, hắn kinh ngạc hỏi:
– Vậy Nhâm Tiểu Túc đâu?
– Đúng rồi, Nhâm Tiểu Túc đâu?
Trương Tiểu Mãn nhìn bốn phía cũng chẳng thấy thân ảnh Nhâm Tiểu Túc đâu cả.
Hắn nhìn một đống lửa đang được nhóm nơi xa, nói trong chết lặng:
– Lại đi châm lửa chơi rồi.
Chỉ là lần này, binh sĩ Thập Xuyên như phát hiện có điều bất ổn nên tiếng pháo kích đã ngừng lại.
Trương Tiểu Mãn đợi tới nửa đêm không thấy đốm lửa khác sáng lên, nhưng cũng chẳng thấy Nhâm Tiểu Túc trở về.
Hắn nói thầm với Tiêu Tiểu Thần:
– Không biết Nhâm Tiểu Túc đi đâu rồi nhỉ?
Khi trời hừng sáng, Nhâm Tiểu Túc mới quay về.
Trương Tiểu Mãn đi tới ngửi ngửi, ngửi được mùi thuốc súng trên người Nhâm Tiểu Túc:
– Ngươi làm gì thế?
– Ta thấy Đội 2 và Đội 3 chậm chạp không tới nên mới đi giúp họ.
Nhâm Tiểu Túc giải thích.
Thần sắc Trương Tiểu Mãn trì trệ, hắn phát hiện bản thân đã đánh giá thấp sự hung mãnh của Nhâm Tiểu Túc.
Hắn vẫn dư sức đi giúp đỡ đội bạn.
Trong lúc nói chuyện, Đội 2 và Đội 3 cũng chạy tới.
Đội trưởng Đội 2 vừa đi vừa buồn bực:
– Cũng không biết ai dùng lựu đạn tiêu diệt trận địa súng máy giúp chúng ta nữa…
Trương Tiểu Mãn nhìn Nhâm Tiểu Túc một cái.
Lúc này Nhâm Tiểu Túc đang ngồi sau lùm cây, lặng lẽ quan sát Thập Xuyên ở nơi xa.
Trương Tiểu Mãn cũng không nói gì, hắn nhìn về phía hai đội, nói:
– Sao bây giờ các ngươi mới tới?
Đại đội trưởng Đội 2 và Đội 3 nghi ngờ nói:
– Hôm qua các ngươi không gặp phục kích à?
– Gặp chứ…
Trương Tiểu Mãn nói:
– Nếu mấy cây súng máy có thể làm khó Tiêm Đao Liên chúng ta, cái tên Tiêm Đao Liên này tặng cho các ngươi rồi!
Đại đội trưởng Đội 2 và Đội 3 nhất thời đen mặt, gần đây Trương Tiểu Mãn quá đắc ý rồi!
– Các ngươi tiêu diệt trận địa súng máy rất nhẹ nhàng hả?
Đại đội trưởng Đội 2 không vui nói:
– Đám người kia đào chiến hào, pháo cối rất khó tạo sát thương cho họ.
Trương Tiểu Mãn, ngươi cũng đừng vội đắc ý.
Chúng ta thèm vào danh tự Tiêm Đao Liên của các ngươi.
Đại đội trưởng Đội 2 và Đội 3 không biết, trong lần hành quân này, ngay cả một kẻ địch còn sống Tiêm Đao Liên còn chưa được thấy mặc.
Có điều việc này cũng không cản được Trương Tiểu Mãn trào phúng người khác.
– Ngồi nói chuyện không đau lưng…
Trương Tiểu Mãn nói:
– Bây giờ các ngươi nghỉ ngơi cho tốt, tờ mờ bắt đầu tấn công Thập Xuyên.
Tiêm Đao Liên phụ trách mở đường, đến lúc đó các ngươi đừng kéo chân chúng ta đấy.
Lời này vừa nói xong, Đại đội trưởng Đội 2 và Đội 3 nghẹn họng!
Bất quá đây là cách sinh hoạt trong của binh sĩ cứ điểm 178, chỉ cần ngươi có năng lực, mạnh miệng một chút cũng không sao!
Đại đội trưởng Đội 2 và Đội 3 tức thì tức nhưng trong lòng đều phục.
Trong lúc nghỉ ngơi, trong đầu họ nghĩ cách làm thế nào để giành lại mặt mũi trong trận đánh Thập Xuyên.
Đại đội trưởng Đội 2 nhỏ giọng nói chuyện với người trong đội của mình:
– Đến lúc đó các ngươi đừng có vì chiến công mà mất lý trí, biết không?
– Đã biết.
Các binh sĩ trả lời.
Nhiệm vụ của Đại đội trưởng không chỉ chỉ huy chiến đấu, còn phải biết nắm bắt tâm lý của thành viên trong đội.
Chiến tranh là chuyện đem mạng sống ra đánh cược, tuyệt đối không thể xem thường.
Kết quả Đại đội trưởng Đội 2 vừa dội nước lạnh cho thành viên thì nghe Trương Tiểu Mãn ở bên cạnh lớn giọng nói:
– Các ngươi đừng vội vàng, công lao gì đó cứ tặng cho Đội 2 và Đội 3 một chút cũng không sao.
Chung quy chúng ta cũng là người của cứ điểm 178 mà.
Tiêm Đao Liên không cần chiếm hết công lao đúng không!
Đại đội trưởng Đội 2 vừa nghe vậy thì tức tới xém ói máu.
Đương nhiên, trước khi chiến đấu họ đấu khẩu cũng là chuyện bình thường.
Mọi người đều là lão binh, khi lên chiến trường đều biết cách điều chỉnh tâm tình cho hợp lý.
Trương Tiểu Mãn và Đại đội trưởng hai đội có quen biết, bằng không trước chiến đấu hắn cũng chẳng dám nói lung tung như thế.
Đại đội trưởng Đội 2 quay đầu nhìn Tiêm Đao Liên.
Lúc này, hắn phát hiện Nhâm Tiểu Túc ngồi một mình nhắm mắt dưỡng thần.
Trong đại đội có người nhỏ giọng nói:
– Đó là Nhâm Tiểu Túc à? Nghe nói lúc đánh Định Viễn, hắn tay không bò lên vách đá cao 700m đó.
– Thật không?
Một binh sĩ của Đội 2 nghi ngờ nói:
– Dù là Chu doanh trưởng cũng không làm được như thế a.
Tiêu Tiểu Thần nghe vậy thì thuận miệng hô:
– Rạng sáng Nhâm Tiểu Túc có quay lại giúp các ngươi đó.
Không phải các ngươi thắc mắc ai là người giúp các ngươi đánh hạ trận địa súng máy à? Chính là hắn.
Đại đội trưởng Đội 2 có chút sửng sốt.
Tiêu Tiểu Thần sẽ không nói dối chuyện này:
– Nghe nói hắn là siêu phàm giả, rốt cuộc năng lực của hắn là gì?
Tiêu Tiểu Thần suy nghĩ một chút rồi bảo:
– Chúng ta cũng không biết.
Trong nhất thời, tất cả binh sĩ trong nơi trú quân đều hữu tình hoặc vô ý dò xét Nhâm Tiểu Túc.
Trong lòng họ đều nghĩ: Đây là người Tư lệnh nhìn trúng ư.
Khó trách Tư lệnh lại chọn hắn.
Chương 404: Bại Lộ Năng Lực
Bây giờ đã là 3 giờ sáng, đây là thời gian binh sĩ lơ là nhất.
Có điều Trương Tiểu Mãn không ôm suy nghĩ may mắn, cho rằng kẻ địch sẽ đi ngủ vào lúc này.
Hắn chỉ trông chờ vào bóng đêm trợ giúp, để họ dễ dàng đột phá trận địa súng máy hơn.
Trương Tiểu Mãn dẫn theo Tiêm Đao Liêm lặng lẽ tiến về phía trước.
Họ không thể tùy tiện tới gần Thập Xuyên, vì chỗ đó nhất định có người núp sau cửa sổ canh gác.
Súng máy hạng nặng có tầm bắn từ 100 đến 200m.
Có vài loại thậm chí còn có tầm bắn từ 300 đến 500 mét nữa.
Trên thực tế, một khi tầm bắn vượt qua 500m* thì đa phần đều mất độ chính xác nhất định, có thể bắn trúng người hay không đều dựa vào may mắn.
Mà súng cối Trương Tiểu Mãn bố trí cách Thập Xuyên 2900m nhằm phá hủy những tòa nhà và kiến trúc trong thị trấn.
Họ không cần pháo cối tạo nên sát thương lợi hại, chỉ cần đánh vỡ kiến trúc khiến kẻ địch không được che chắn, giúp binh sĩ tới gần trấn Thập Xuyên là được.
Nhâm Tiểu Túc nhìn Tiêu Tiểu Thuần thuần thục điều chỉnh chiều cao pháo cối, đột nhiên hỏi:
– Thứ đáng sợ của phố chiến là gì?
Trương Tiểu Mãn nghĩ nghĩ rồi nói:
– Bất kỳ cửa sổ phòng nào cũng có thể có địch nhân bên trong.
– Vậy bắn phá hết cửa sổ là được.
Nhâm Tiểu Túc nói.
Trương Tiểu Mãn tức cười nói:
– Nói thì dễ nhưng làm thì khó, phải lãng phí bao nhiêu đạn dược mới làm được?!
Nhâm Tiểu Túc không nói gì, hắn đang do dự có nên dùng đoàn tàu hơi nước trực tiếp tông tới thị trấn không.
Đau chắc chắn là có, nhưng hắn cảm thấy cách này rất có ích.
Chung quy những tòa nhà đã bị tàn phá đó cũng không chịu nổi sự va chạm từ đoàn tàu.
Đối với đám Trương Tiểu Mãn mà nói, chuyện Nhâm Tiểu Túc vừa nói rất khó thực hiện.
Nhưng đối với Nhâm Tiểu Túc, đây là cách tốt nhất vào lúc này.
Bất quá Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ, hắn cũng không chỉ có mỗi một cách này.
Hay là bảo thủ một chút sẽ tốt hơn.
Chung quy dùng đoàn tàu cũng không quá tốt, có khi hắn sẽ bị nội thương ói máu không chừng.
Bấy giờ, Tiêu Tiểu Thần nói:
– Đại đội trưởng, chúng ta chuẩn bị xong rồi!
Trương Tiểu Mãn nhìn qua chỗ của Đại đội 2 rồi nhỏ giọng nói:
– Trừ đám Tiêu Tiểu Thần ở lại yểm hộ bằng pháo cối, mọi người cùng đi với ta.
Tiêu Tiểu Thần, ngươi nhớ kỹ, ngàn vạn lần đừng để địch nhân có thời gian tạo thành phòng ngự mới rồi tấn công ta.
Hiện tại, điều Trương Tiểu Mãn lo lắng nhất là, trong khoảng thời gian họ tiến vào thị trấn,địch nhân có thể lần nữa xây dựng phòng ngự và ngăn cản họ tiến lên.
Cho nên việc Tiêu Tiểu Thần điều khiển pháo cối có hiệu quả không là mấu chốt để họ có thể thắng trận.
Tiêu Tiểu Thần khó khăn nói:
– Đại đội trưởng, khoảng cách quá xa.
Hơn nữa một khi chúng ta nã pháo họ cũng sẽ bắn trả, chúng ta lại phải đổi địa điểm.
– Ta không cần biết…
Trương Tiểu Mãn nói:
– Mạng của chúng ta đều giao cho ngươi!
Nói xong, Trương Tiểu Mãn dẫn người vọt về phía trước, Nhâm Tiểu Túc theo sát Trương Tiểu Mãn.
Tiêu Tiểu Thần đứng phía sau đau đầu vô cùng!
Sau lưng họ nhanh chóng truyền tới tiếng pháo cối.
Hiện giờ Tiêm Đao Liên có 6 pháo cối, cả 6 thanh pháo đều dùng để tấn công Thập Xuyên.
Tiêu Tiểu Thần ở phía sau lo lắng hô to:
– Chạy mau, chúng ta đổi địa điểm!
Tất cả binh sĩ ở chỗ đó nhanh chóng khiêng pháo cối chạy như khỉ.
Họ sợ bản thân sẽ trở thành bia ngắm cho binh sĩ ở Thập Xuyên.
Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ:
– Đổi địa điểm phải điều chỉnh góc độ và tầm bắn lần nữa, như vậy có trì hoãn tốc độ tấn công của chúng ta không
– Sẽ không…
Trương Tiểu Mãn nói:
– Tiêu Tiểu Thần am hiểu nhất về mảng này.
Toàn quân không ai qua được hắn.
Những người khác sẽ không thể nhanh như Tiêu Tiểu Thần được, vì mỗi lần đổi địa điểm, lính pháo cối bình thường sẽ mất nửa ngày để điều chỉnh góc độ.
Thế nhưng tuyệt chiêu này của Tiêu Tiểu Thần có thể giúp Tiêm Đao Liêm tranh thủ thêm thời gian chiến đấu.
Lúc trước có rất nhiều đội khác muốn đào Tiêu Tiểu Thần nhưng bị Chu Ứng Long ngăn cản.
Trong lúc nói chuyện, đợt pháo cối thứ 2 lần nữa bắn về phía Thập Xuyên.
Nhâm Tiểu Túc nhìn phòng ốc sụp đổ, trở thành công sự che chắn cho Tiêm Đao Liên ở phía xa mà không khỏi gật gù.
Sau đó, hỏa pháo trong Thập Xuyên bắt đầu tấn công đám Tiêu Tiểu Thần, thế nhưng hắn đã sớm dẫn người chạy đi…
Đây đúng là tuyệt chiêu đặc biệt…
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ:
– Chiêu này của hắn đúng là lợi hại, làm sao mà luyện ra được thế?
– Sợ chết thì luyện được thôi…
Trương Tiểu Mãn thở dốc.
Địch nhân trong Thập Xuyên bị pháo cối công kích lập tức điều quân, lần nữa xây dựng phòng tuyến mới.
Thế nhưng Tiêu Tiểu Thần đã nhanh chóng dẫn theo đội ngũ bắt đầu bắn đợt thứ 3, lần này không chỉ chặn đường tiến mà còn chặn đường lùi của kẻ địch nữa!
Vào một buổi cơm tối nọ, có binh sĩ trong Tiêm Đao Liêm từng nói nếu tất cả bọn họ đều trở thành siêu phàm giả thì thật tốt.
Tiêu Tiểu Thần bảo, nếu hắn là siêu phàm giả, hắn sẽ khiêng pháo cối chạy nhanh hơn…
Trương Tiểu Mãn và Tiêu Tiểu Thần không có năng lực siêu phàm.
Họ chỉ dùng sự nỗ lực và chăm chỉ của bản thân để trở thành một thành viên không thể thiếu trong Tiêm Đao Liên này.
Lúc đám Trương Tiểu Mãn đã tới chỗ phế tích, hắn ngẩng đầu nhìn thoáng qua trấn Thập Xuyên.
Bấy giờ, cách đó không xa là một căn nhà hai tầng đứng sừng sững, không thể thấy được phía sau cửa sổ có địch nhân hay không.
Nếu bên trong có súng máy hạng nặng, chỉ sợ Tiêm Đao Liên sẽ chết không ít người.
Có người chết sẽ đình chiến à? Không, chiến tranh căn bản đã là chết chóc rồi!
Trương Tiểu Mãn hạ giọng quát:
– Đừng sợ chết, theo ta tiến lên, cẩn thận hai cái cửa sổ kia…
Lời còn chưa nói hết, Trương Tiểu Mãn đã thấy Nhâm Tiểu Túc bên cạnh cầm một cái lựu đạn ném vào trong Ám ảnh chi môn.
Một giây sau, cái cửa sổ khiến hắn lo lắng chợt bốc lên ánh lửa, một tiếng ầm vang vang lên.
Bên trong cửa sổ xuất hiện khó bụi mù mịt, tiếng kêu thảm thiết của binh sĩ Tông thị không ngừng phát ra!
Trương Tiểu Mãn ngây ngẩn cả người:
– Đây là năng lực siêu phàm của ngươi?!
Chỉ thấy Nhâm Tiểu Túc không ngừng bước, chạy tới phế tích bên cạnh:
– Ngươi cảm thấy nơi nào nguy hiểm nói ta, chỉ cần trong phạm vi 1km ta đều để ta giải quyết.
Bấy giờ Trương Tiểu Mãn chấn kinh, phố chiến* nguy hiểm nhất là địch nhân sau cửa sổ khi đánh giáp là cà.
*chiến đấu trên đường phố
Thế nhưng năng lực của Nhâm Tiểu Túc lại là khắc tinh của phố chiến.
Không cần biết ngươi ẩn núp thế nào, chỉ cần hoài nghi bên trong có địch nhân thì trực tiếp ném một quả lựu đạn vào…
Trước kia, phố chiến là thứ khiến Tiêm Đao Liên nhức đầu nhất.
Vì họ không có biện pháp nào tốt để giảm thiểu tử vong trong phố chỉ, chỉ có thể để Tiêu Tiểu Thần áp chế bằng hỏa lực từ xa rồi liều mạng.
Nhưng bây giờ đã khác, họ không phải sợ nữa!
Đột nhiên Trương Tiểu Mãn hỏi:
– Đợi đã, trước đó chúng ta không thấy lựu đại ở quan ải và Định Viễn, thì ra là bị tiểu tử ngươi lấy đi…
Nhâm Tiểu Túc đang tính giải thích thì nghe Trương Tiểu Mãn nói:
– Không cần giải thích! Về sau thu được lựu đạn ngươi không cần trộm lấy nữa.
Toàn bộ đều là của ngươi!
Chương 405: Năng Lực Của Nhâm Tiểu Túc
Lúc này, trong mắt Trương Tiểu Mãn, Nhâm Tiểu Túc chẳng khác nào một khối bảo vật.
Hắn là người hành quân chiến đấu, đương nhiên hiểu được có thể ném lựu đạn chính xác trong vòng 1km khó thế nào.
Trận địa súng máy có thể tùy thời đánh, phố chiến cũng có thể tùy thời đánh.
Chiếm cứ địa gặp phải lô cốt cũng không cần sợ.
Thế nhưng đối với Nhâm Tiểu Túc, phòng ngự phố chiến lại yếu ớt chẳng khác nào một trang giấy!
Trương Tiểu Mãn kích động nói với Nhâm Tiểu Túc:
– Về sau ai dám đoạt lựu đạn với ngươi chính là đoạt mạng Trương Tiểu Mãn ta!
Nhâm Tiểu Túc sửng sốt nửa ngày:
– Tốt bụng thế.
Vừa nói, Nhâm Tiểu Túc vừa ném quả lựu đạn thứ hai.
Vốn binh sĩ phía sau cửa sổ đang tính nổ súng nhưng trực tiếp bị lựu đạn nổ văng khỏi cửa sổ.
Bấy giờ Trương Tiểu Mãn mới hiếu kỳ nói:
– Tiểu Túc, lựu đạn này ngươi cất ở đâu thế.
Ta không thấy trên người ngươi có lựu đạn.
Chẳng lẽ ngươi có hai năng lực?
Nhâm Tiểu Túc nghiêm túc giải thích:
– Ta chỉ có 1 năng lực, năng lực này có thể mở ra một không gian, phía sau chứa được ít đồ…
Kỳ thật, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy lời giải thích này của mình rất không hợp lý.
Chung quay Ám ảnh chi môn không có chức năng chứa đựng đồ vật.
Nhưng ngay cả siêu phàm giả còn chưa chắc hiểu rõ năng lực của mình thì hắn dùng cách này lừa người, dù khó tin người khác cũng phải tin thôi
Chung quy đều là năng lực siêu phàm, cần gì logic chứ…
Lời giải thích này khiến Trương Tiểu Mãn không khỏi sững sờ.
Hắn gọi cho Đại đội trưởng nói với Tổ trưởng Tổ 1 và 2:
– Giao tất cả lựu đạn và TNT của các ngươi cho Nhâm Tiểu Túc.
Chúng ta tiến tới về phía pháo binh.
Nhâm Tiểu Túc, ngươi cho nổ pháo của họ!
Vốn Nhâm Tiểu Túc đã trữ hơn 10 rương lựu đạn của thổ phỉ, mỗi rương là 20 quả lựu đạn.
Mỗi binh sĩ Tiêm Đao Liên có ba quả lựu đạn, đây là quân nhu mà cứ điểm 178 phát theo chức vụ.
Mà Tiêm Đao Liên có 184 người, trừ bỏ Tổ 1 ở lại thì tiền tuyến có 154 người, lựu đạn có tới mấy trăm quả.
Vì thế lựu đạn bây giờ Nhâm Tiểu Túc có lên tới mấy trăm quả, thoáng cái đã đầy không gian thu nạp, khiến thiếu niên không khỏi sợ run da đầu, lỡ mà nó phát nổ thì biết sẽ thế nào.
Tiêm Đao Liên cứ thế lén lút di chuyển trong phế tích.
Phàm là những nơi địch nhân có thể lẩn trốn, Trương Tiểu Mãn đều bảo Nhâm Tiểu Túc cho nổ sạch.
Mà Đội 2 và Đội 3 đang tiến vào Thập Xuyên cứ thế trơ mắt nhìn Tiêm Đao Liên bỏ xa bọn họ.
Nhiệm vụ của Đội 2 và 3 là yểm hộ hai bên Tiêm Đao Liên.
Nhưng mắt thấy Tiêm Đao Liên không cần yểm hộ, khắp nơi trong Thâp Xuyên đều là tiếng lựu đạn.
Điều khiến người ta ngạc nhiên là Tiêm Đao Liên chẳng gặp phải sự tấn công của kẻ địch nào cả!
Đây là sao hả?!
Về dày kiến trúc của Thập Xuyên chừng 6km, Tiêm Đao Liên chỉ dùng nửa giờ đã tiến lên được 500m!
Kế hoạch nguyên bản cần nửa tháng mới đánh hạ được Thập Xuyên, nhưng bây giờ chỉ sợ hai ba ngày bị Tiêm Đao Liên đánh hạ!
Bất quá Trương Tiểu Mãn không tham công mà liều lĩnh, hai cánh địch nhân vẫn còn ở đó.
Nếu Đội 2 và 3 không đuổi kịp, rất có thể họ sẽ bị kẻ địch bao vây và cô lập trong Thập Xuyên.
Hơn nữa, vấn đề ở chỗ, không biết trong Thập Xuyên có tay súng bắn tỉa không hoặc dưới mặt đất có chôn cái gì mờ ám chăng.
Cho nên, vẫn phải đợi 2 đội khác tụ họp mới có thể đẩy mạnh về phía trước.
Trương Tiểu Mãn vung tay hô, bỗng nhiên sửa đổi lộ tuyến chuyển hướng giúp đỡ Đội 2.
Nhâm Tiểu Túc phụ trách quăng lựu đạn, họ thì phụ trách yểm hộ hỏa lực cho Nhâm Tiểu Túc.
Đồng thời cũng đảm bảo tất cả địch nhân trong những nơi họ đi qua đều chết hết.
Có vài kẻ địch tuy bị nổ nhưng vẫn ôm thái độ muốn liều mạng với Tiêm Đao Liên.
Nếu bây giờ bị đối phương đâm sau lưng mới thật sự là khó chịu.
Khó chịu không phải chết bao nhiêu người trong trận chiến ác liệt mà khó chịu vì sự sơ suất của mình lại hại chết chiến hữu.
Cái trước là bất khả kháng, cái sau là vấn đề thái độ.
Đại đội 2 bên này còn đang sầu muộn vì một đầu súng máy phía sau cửa sổ thì cửa số đó đột nhiên nổ tung, địch nhân mang súng bị nổ văng ra ngoài cửa sổ.
Đại đội trưởng Đội 2 ngẩng đầu lên thì thấy đám Trương Tiểu Mãn đang vẫy tay ở phía đối diện họ:
– Đi thôi, chúng ta qua giúp Đội 3!
Binh sĩ Đội 2 thầm nói:
– Hắn xem phố chiến là gì thế, đi lại tự do như vậy?!
Đợi tới rạng sáng, Tiêm Đao Liên, rốt cục Đội 2 và 3 cũng tụ họp tại một tòa nhà trống trải.
Trên lầu là binh sĩ Tiêm Đao Liên vừa lắp đặt súng máy hạng nặng.
Dưới lầu là Trương Tiểu Mãn đang họp với Đại đội trưởng Đội 2 và 3:
– Đưa lựu đạn và thuốc nổ còn lại của các ngươi cho ta đi.
Đại đội trưởng Đội 2 nhất thời không vui:
– Giao cho ngươi thì chúng ta đánh đấm cái rắm gì nữa!
Đại đội trưởng Đội 3 lo lắng:
– Chúng ta ở trong này, vạn nhất địch nhân nã pháo, chẳng phải chúng ta bị nổ chết một ổ sao?
– Yên tâm đi…
Trương Tiểu Mãn khí định thần nhàn nói:
– Pháo trong Thập Xuyên đã bị Tiêm Đao Liên phá hủy rồi!
– Đùa cái gì vậy…
Đại đội trưởng Đội 2 đen mặt nói:
– Cự ly của pháo trong trận địa ít nhất là 700 mét.
Ngươi nói nổ là nổ thế nào được?
– Đây là cơ mật quân sự, sao có thể nói các ngươi biết?
Trương Tiểu Mãn cười:
– Tụ tập các ngươi tới đây không có việc gì khác, chỉ để các ngươi thấy Tiêm Đao Liên chúng ta uy mãnh cỡ nào thôi.
Thứ đồ này là thần khí trong tay chúng ta, rơi vào tay các ngươi đều là lãng phí cả!
Đại đội trưởng Đội 2 tự nhủ trong lòng, thì ra Trương Tiểu Mãn vất vả tụ họp họ lại là vì lựu đạn.
Lúc này họ đã tiến vào Thập Xuyên được 2km, phương bắc không thiếu kẻ địch, nhất định sẽ có trận đánh ác liệt diễn ra.
Cho nên Trương Tiểu Mãn muốn tích trữ lựu đạn cho Nhâm Tiểu Túc, hắn cảm thấy số lượng hiện tại còn chưa đủ.
Đại đội trưởng Đội 3 đi lòng vòng, nói:
– Trương Tiểu Mãn, ta hỏi này, ngươi muốn lựu đạn để làm gì? Vừa rồi ta thấy các ngươi chưa tới thì súng máy của kẻ địch đã bị nổ tung.
Đây rốt cục là sao?
Trương Tiểu Mãn quay đầu nhìn Nhâm Tiểu Túc, hắn thấy Nhâm Tiểu Túc gật đầu thì nói:
– Năng lực của Nhâm Tiểu Túc có quăng lựu đạn vào bất kỳ nơi nào trong bán kính 1km! Các ngươi hiểu chưa hả, mau đưa hết lựu đạn cho chúng ta đi, để Tiêm Đao Liên chúng ta mở đường.
Đến lúc đó, công lao mọi người cùng chia!
Đại đội trưởng Đội 2 không nguyện ý:
– Đưa lựu đạn cho các ngươi, chúng ta phải làm sao…
Trương Tiểu Mãn bỗng ngắt lời:
– Hứa Hải Sâm, ngươi nghĩ kỹ đi, bây giờ là chiến tranh, trên chiến trường súng đạn không có mắt.
Nhiệm vụ của Đội 2 các ngươi quan trọng nhưng mạng nhỏ của binh sĩ còn quan trọng hơn, đúng chứ? Hơn nữa, đưa lựu đạn cho để chúng ta mở đường, cũng có thể hoàn thành nhiệm vụ Thập Xuyên rồi!
Hứa Hải Sâm xoắn xuýt nửa ngày, cuối cùng cũng tức giận nói:
– Được rồi, đều đưa hết cho các ngươi! Công lao chúng ta không cần công lao.
Sự thật là sự thật, Đội 2 chúng ta không ăn cơm thừa.
Trương Tiểu Mãn vui vẻ giơ ngón tay cái lên:
– Được, Đội 2 rất mạnh.
Nói xong, Trương Tiểu Mãn quay đầu nhìn Đại đội trưởng Đội 3:
– Đội 3 cũng mạnh như vậy chứ?
Đại đội trưởng Đội 3 bị nghẹn tới khó chịu:
– Trương Tiểu Mãn, ngươi ít chiếm tiện nghi rồi khoe mẽ đi!
Chương 406: Tiến Công Thần Tốc
Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc nhìn mấy trăm quả lựu đạn trước mặt mình, nhất thời cũng không biết đây là tốt hay xấu.
Đại đội trưởng Đội 2 Hứa Hải Sâm nói với Trương Tiểu Mãn:
– Ngươi nhớ kĩ, toàn bộ lựu đạn cho ngươi, đổi lại ngươi phải giảm bớt thương vong của 2 đội cho ta.
Bằng không dù Tiêm Đao Liên các ngươi có lập công lớn cỡ nào, ta cũng sẽ không từ mọi thứ mà cáo trạng với Tư lệnh.
Cuối cùng, Trương Tiểu Mãn dùng lý do giảm bớt thương vong để đả động Hứa Hải Sâm.
Vào trận tập kích đêm qua, Đội 2 đã tử vong hơn 10 người, đó đều là huynh đệ tốt sớm chiều ở chung với họ.
Chiến công không quan trọng bằng nhân mạng là nhận thức chung của quan quân tại cứ điểm 178.
Lúc cần họ có thể hi sinh, thế nhưng nếu có lựa chọn tốt hơn, các Đại đội trưởng tuyệt đối ưu tiên bảo vệ tính mạng của các binh sĩ.
– Yên tâm yên tâm…
Trương Tiểu Mãn cười nói:
– Chúng ta đều là huynh đệ vào sinh ra tử, sao có thể làm những chuyện như thế.
Mau mau mau, thu hết đám lựu đạn này lại đi Nhâm Tiểu Túc.
Đợi trời tối chúng ta tiếp tục tiến về phía trước.
Nhâm Tiểu Túc yên lặng nhìn Trương Tiểu Mãn cùng hai Đại đội trưởng, bên cạnh có một ít binh sĩ tụ tập hút thuốc nói chuyện phiếm, có người còn cởi giày cho thoải mái.
Mùi thuốc lá và hôi chân trộn lẫn tạo ra mùi vị kỳ quái.
Dù nói chuyện phiếm thì chủ đề của họ cũng là cầm súng thế nào cho thoải mái.
Trước kia lão Hứa từng nói với Nhâm Tiểu Túc, cứ điểm 178 khác với những hàng rào kia.
Khi đó Nhâm Tiểu Túc thầm nghĩ chẳng phải đều là hàng rào thôi mà, hàng rào với hàng rào thì có gì khác biệt?
Nhưng hiện tại, Nhâm Tiểu Túc mới thật sự nhìn thấy sự khác biệt đó.
Nhâm Tiểu Túc vừa thu lựu đạn vào không gian vừa hỏi Trương Tiểu Mãn:
– Ta cảm thấy khi tiến lên cần cẩn thận một chút.
Địa hình trấn Thập Xuyên có phần phức tạp, Tông thị lại mới xây thêm vài khu khiến trúc, nói không chừng lại có hậu thủ gì đó.
Đến cùng ta cảm thấy lần đánh Thập Xuyên này quá đơn giản rồi.
Đối với Nhâm Tiểu Túc mà nói, những chuyện quá dễ đều khiến hắn cảm thấy bất an.
Trương Tiểu Mãn dở khóc dở cười:
– Đơn giản kiểu gì? Nếu không có khả năng ném bom tinh chuẩn của ngươi, chẳng biết sẽ có bao nhiêu anh em chết nơi này.
Ngươi không biết đâu, nguyên bản Chu doanh trưởng dự đoán toàn bộ quân tiên phong sẽ chết tại đây đó.
Nhâm Tiểu Túc sửng sốt một chút:
– Nghiêm trọng như thế à? Chỉ một trận phố chiến lại hao tổn hết quân tiên phong?
– Đúng vậy…
Trương Tiểu Mãn thở dài:
– Chỉ có chiếm giữ trấn Thập Xuyên, căn cứ mới không e ngại sự tấn công từ đại pháo tầm xa.
Binh sĩ phía sau sẽ yên tâm xây dựng căn cứ, thúc đẩy bước tiếp theo của kế hoạch tác chiến.
Tiêu Tiểu Thần ở bên cạnh bổ sung:
– Bây giờ là thời đại chiến tranh vũ khí nóng.
Quân tiên phong chúng ta có tác dụng gì chứ.
Giai đoạn trước còn có thể quét dọn chướng ngại, sau đó chỉ có thể xem như lính trinh sát, thẩm thấu điều tra, chắp vá lỗ hổng trên bản đồ.
Chiến trường chính diện không phải sân khấu của chúng ta.
– Vậy nhóm chúng ta có khác nào bia đỡ đạn đâu?
Nhâm Tiểu Túc cau mày nói, nghe y như pháo hôi vậy.
Kết quả Trương Tiểu Mãn bác bỏ, hắn nghiêm túc nói:
– Chúng ta không phải pháo hôi.
Cứ điểm 178 chưa bao giờ cần pháo hôi để giành chiến thắng.
Chỉ là mỗi đội có nhiệm vụ khác nhau, hôm nay chúng ta hy sinh là vì chiến thắng ngày sau.
Đây cũng là nguyên nhân ngươi được Tư lệnh đưa tới Tiêm Đao Liên.
Chỉ có khi ngươi liều mạng vì người khác, ngươi mới có tư cách để người khác liều mạng vì ngươi.
Nhâm Tiểu Túc im lặng không nói.
Tiêu Tiểu Thần hớn hở vỗ vai hắn:
– Tiêm Đao Liên chính là bước đệm của Trương tư lệnh đấy.
Nếu chúng ta là pháo hôi, Tư lệnh cũng có thể làm bia đỡ đạn.
Cho nên chúng ta không phải pháo hôi.
Giờ khắc này, bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc hiểu, cũng chính vì người mang chức vụ Tư lệnh nhiều lần làm gương cho binh sĩ mới khiến cứ điểm 178 có thành tựu như ngày hôm nay.
Cho nên, ban đầu hắn nói muốn tới chỗ nguy hiểm nhất.
Trương Cảnh Lâm đã an bài hắn tới Tiêm Đao Liên, cũng là vì ý này?
– Trận này chúng ta đánh để làm gì?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
– Đương nhiên để tiêu diệt Tông thị rồi, một đường đánh tới từ hướng Đông bắc, đánh tới núi Bình Sơn thì thôi.
Trương Tiểu Mãn nói:
– Tông thị nhiều linh cẩu như thế, nếu không diệt trừ hậu hoạn, Tây bắc sẽ không có ngày bình yên.
…
Vào ban đêm, khi mặt trời xuống núi, Tiêm Đao Liên dẫn đường lần nữa tiến công vào Thập Xuyên.
Dường như vào ban ngày, địch nhân đã nhận được lệnh phải đoạt lại những nơi bị chiếm.
Từ trước tới nay, phe tiến công luôn thua thiệt hơn trong phố chiến.
Tuyến đường địch nhân lựa chọn đột phá do Đội 2 và 3 đóng giữ.
Vốn dĩ Đại đội trưởng hai đội đã ôm cục tức trong lòng do bị Trương Tiểu Mãn trêu chọc.
Kết quả bây giờ kẻ địch tự đưa tới cửa, không hung hăng đánh thì còn làm gì nữa?
Trong lần tiến quân trước, đám Trương Tiểu Mãn không lấy súng máy và đạn dược, vì hiện tại họ đã đem quá nhiều nên không thể đem thêm nổi.
Mà những thứ đó đều rơi vào tay Đội 2 và 3.
Tới lần tiến công này, đạn của họ chẳng khác nào mưa đổ đầy trời mà bắn ra ngoài, bắn tức mức có vài bức tường không chịu nổi đã đổ ầm xuống.
Hứa Hải Sâm đứng đằng sau trận địa súng máy không ngừng gào thét.
Quân phòng trú của Thập Xuyên đã xông lên vài đợt nhưng không thể công phá phòng tuyến của hai đội, đành phải lui quân.
Hôm sau, khi chiến đấu kết thúc, Tiêm Đao Liên đã dẫn theo binh sĩ tiến công vào 5km trong thị trấn, mắt thấy chỉ còn một phần nhỏ quân phòng trú của Tông thị dựa vào vài kiến trúc hiểm yếu mà chống chọi.
Trận chiến này khiến binh sĩ trấn giữ Thập Xuyên của Tông thị nghẹn khuất vô cùng.
Ban đầu họ tưởng hỏa lực bản thân đủ mạnh, hơn nữa còn là phố chiến, có vô số binh sĩ ẩn nấp bên trong tòa nhà.
Thế nhưng sau hai ngày chiến đấu, họ cảm thấy phòng ngự của mình chẳng khác nào bùn nhão, căn bản không cách nào ngăn cản sự tiến công của cứ điểm 178.
Có lúc họ còn chưa thấy gì thì binh sĩ núp trong tòa nhà đã bị lựu đạn nổ chết!
Trận đánh này đánh quá nghẹn khuất mà!
Dựa theo kế hoạch đã sớm định ra, họ sẽ tiêu diệt sạch quân tiên phong của cứ điểm 178 tạo Thập Xuyên.
Kết quả quân tiên phong chỉ cử 3 đại đội tới đã đánh nát phía Tông thị rồi.
Trên thực tế, nếu không phải phố chiến, lực sát thương của lựu đạn không cách nào đem tới hiệu quả lớn như thế.
Mà bây giờ, quân phòng ngự trong từng gian phòng tối om kia đã trở thành bia ngắm cho Nhâm Tiểu Túc.
Tối ngày hôm sau, lúc Trương Tiểu Mãn báo cáo tình hình chiến đấu, Chu Ứng Long nghe xong có phần chết lặng.
Lúc trước hắn từng nói với Trương Cảnh Lâm, mong Tư lệnh cho hắn thêm thời gian để đánh Thập Xuyên cho tốt.
Đội thiết giáp phía sau cũng vì vậy mà tạm thời trì hoãn kế hoạch.
Kết quả hắn vừa tranh thủ xong thời gian thì Trương Tiểu Mãn ở tiền tuyến đã nói cho hắn biết, nói không chừng ngày mai là đánh xong Thập Xuyên rồi….
Chương 407: Tùy Cơ Ứng Biến
Chiến tranh rất dễ khiến con người mệt mỏi.
Trên chiến trường ngay cả ngủ cũng không yên, việc tiêu hao tinh thần này chỉ có những binh sĩ được huấn luyện mới làm được.
Khi màn đêm dần buông, Trương Tiểu Mãn hạ lệnh tất cả kiểm tra súng ống.
Đồng thời bắt đầu động viên trước chiến đấu:
– Nạp đầy đạn cho ta.
Đêm nay chúng ta sẽ kết thúc trận chiến này.
Ta biết mọi người đều đã mệt…
– Không mệt đâu Đại đội trưởng…
Tiêu Tiểu Thần vui cười hớn hở:
– Trên chiến trường luôn có Nhâm Tiểu Túc một mực mở ra vùng an toàn.
Chúng ta chỉ bổ đao thôi, không có gì mệt mỏi cả.
Đây là lý do thoái thác hắn thường dùng để động viên mọi người trước trận chiến.
Trên cơ bản, vào cuối trận là lúc hung hiểm nhất, cho nên hắn hy vọng binh sĩ dưới trướng có thể giữ vững tinh thần, hoàn thành nhiệm vụ thật tốt.
Vốn Trương Tiểu Mãn cũng chẳng phải người giỏi động viên người khác.
Cho nên chỉ động viên người khác vào cuối trận chiến thôi.
Kết quả bây giờ sao không giống như trước nhỉ.
Mắt thấy hai ngày qua họ đã chiến đấu với cường độ cao mà binh sĩ Tiêm Đao Liên vẫn phấn khởi vô cùng, trông không có gì mệt mỏi cả.
Trận chiến này khác với những trận chiến khác.
Trước kia họ chưa từng đánh trận nhẹ nhàng như thế.
Trương Tiểu Mãn cảm khái:
– Được rồi, đánh xong trận này là xong rồi.
Mọi người chú ý, lúc trước Doanh trưởng từng hoài nghi trong trấn Thập Xuyên có dấu vũ khí sát thương cỡ lớn, cho nên vào ngày cuối cùng, nếu bị buộc tới đường cùng, rất có thể kẻ địch sẽ sử dụng nó.
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói:
– Đám Chu doanh trưởng có nói trong trấn Thập Xuyên có giấu gì không?
– Đại khái là một loại pháo…
Trương Tiểu Mãn nói:
– Hiện tại phương diện tình báo của cứ điểm 178 chúng ta còn chút khiếm khuyết, không tra được đến cùng nơi này có bao nhiêu lực lượng hoặc có cái gì.
Trên phương diện tình báo, Nhâm Tiểu Túc thật sự bội phục Khánh thị.
Vì chiến tranh, Khánh Chẩn chuẩn bị toàn bộ, suy nghĩ khá xa.
Mà ở cứ điểm 178, Trương Cảnh Lâm đã rời đi hơn 10 năm.
Nơi này như lâm vào trạng thái quần long vô thủ.
Dù có Tư lệnh tự chức nhưng vị này cũng là không trâu bắt chó đi cày.
Tư lệnh xuất thân là hán tử tây Tây bắc này chỉ tập trung phát triển mặt huấn luyện quân đội và quân bị, chứ không suy xét tới sự thay đổi về kinh tế cùng công tác tình báo.
Đối phương thật sự không am hiểu những thứ này.
Vào ban ngày, quân phòng thủ Thập Xuyên đã khởi xướng tiến công điên cuồng, nhưng sau khi bị đánh lui về sau thì không còn động tĩnh gì nữa.
Bấy giờ, Trương Tiểu Mãn chỉ nghĩ Tông thị đang tấn công trả đũa họ.
Thế nhưng Ảnh tử Nhâm Tiểu Túc giữ lại bên ngoài đã theo dõi và phát hiện lần tiến công này chỉ là giả, thực chất thủ quân Thập Xuyên đang chậm rãi lùi lại phía sau.
Nhâm Tiểu Túc tỉ mỉ suy nghĩ một chút.
Chỉ sợ lần tiến công đó chỉ để che đậy sự thật rằng thủ quân đang lùi lại và không muốn để Tiêm Đao Liên phát hiện.
Vì sao thủ quân Thập Xuyên lại lui quân?
Nhâm Tiểu Túc không suy nghĩ nữa mà nói:
– Đại đội trưởng, chúng ta rút quân đi.
– Rút quân? Vừa mới thắng trận ngươi lại kêu ta rút quân?
Trương Tiểu Mãn kỳ quái hỏi.
– Có nguy hiểm.
Nhâm Tiểu Túc nói.
Trương Tiểu Mãn cau mày:
– Chúng ta ra chiến trường đã định sẵn sẽ đối mặt với nguy hiểm, nào có đạo lý rút lui? Hơn nữa, vạn nhất muốn rút lui khó hơn, vì những trận chiến trước mà kiến trúc phía sau đã sụp đổ gần chắn đường rồi.
– Nhất định phải có nguyên nhân gì đó mà thủ quân Thập Xuyên mới rút lui khỏi đây!
Nhâm Tiểu Túc nói.
– Làm sao ngươi biết họ rút lui, ngươi vẫn luôn ở đây mà?
Trương Tiểu Mãn phất tay;
– Đã đánh tới đây rồi, không thể rút lui được!
– Lúc trước chúng ta có thể đánh thắng thì về sau cũng sẽ như vậy…
Nhâm Tiểu Túc gấp gáp nói:
– Chúng ta rút lui đi! Vạn nhất Tông thị dùng hỏa lực đánh úp Thập Xuyên thì sao?
– Làm sao mà được? Trong Thập Xuyên chỉ có 3 đội chúng ta thôi.
Họ trực tiếp dùng hỏa lực có khác nào lấy đại pháo bắn muỗi đâu.
Trương Tiểu Mãn đang chuẩn bị nói gì đó lại phát hiện bản thân bị Nhâm Tiểu Túc khiêng lên vai.
Trương Tiểu Mãn nhất thời kinh hãi:
– Ngươi thả ta xuống mau.
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc chẳng để ý tới hắn, chỉ khiêng Trương Tiểu Mãn lên rồi điên cuồng chạy khỏi trấn Thập Xuyên.
Hành động của Nhâm Tiểu Túc khiến những người khác trong Tiêm Đao Liên bối rối.
Trương Tiểu Mãn nằm trên vai Nhâm Tiểu Túc rống to:
– Ngươi thả ta xuống.
Nhâm Tiểu Túc, ngươi dám cãi quân lệnh, cẩn thận ta đánh chết ngươi!
Nhâm Tiểu Túc vừa chạy vừa nói:
– Nếu chỉ có 3 đại đội ở đây, Tông thị tất nhiên không đại động can qua.
Nhưng nếu Tông thị phát hiện ta cũng ở đây thì khác.
Trương Tiểu Mãn dừng lại, trong nhất thời, hắn chợt hiểu vì sao Nhâm Tiểu Túc muốn rút lui.
Trong lúc Tiêm Đao Liên, Đội 2 và 3 thất thần thì Trương Tiểu Mãn nằm trên vai Nhâm Tiểu Túc thở dài:
– Lùi lại mau! Nhâm Tiểu Túc, ngươi phải cho ta lời giải thích hợp lý.
Bằng không ta sẽ cho ngươi ra tòa án quân sự.
Mọi người hai mặt nhìn nhau, họ còn có thể làm gì nữa, rút lui thôi chứ sao.
Cả đám người trực tiếp rút khỏi trấn Thập Xuyên.
Nhâm Tiểu Túc chạy cách Thập Xuyên 2km mới dừng bước.
Trương Tiểu Mãn bị Nhâm Tiểu Túc khiêng trên vai tới choáng váng.
Không nói những thứ khác, chỉ nói thể lực thì thể lực Nhâm Tiểu Túc thật sự rất tốt, khiêng một người hơn trăm cân chạy liên tục vài km mà chẳng nghỉ!
Kết quả khi Nhâm Tiểu Túc thả Trương Tiểu Mãn xuống, tất cả binh sĩ Tiêm Đao Liên đều thấy ở trấn Thập Xuyên phát lên ánh lửa to lớn, từ xa có thể nghe được tiếng nổ mạnh.
Dù cách vài km nhưng mọi người vẫn cảm nhận được sự rung chuyển trên mặt đất.
Đây không phải đạn pháo làm thành, trên thực tế, không cần đại pháo, chỉ mỗi thuốc nổ mà thủ quân Tông thị bỏ lại Thập Xuyên cũng đủ khiến nơi này lâm vào biển lửa.
Trương Tiểu Mãn kinh ngạc nhìn một màn này:
– Thực cmn chứ.
Nếu chúng ta không đi kịp, e rằng cả 3 đội đều xong.
Trương Tiểu Mãn không truy cứu việc Nhâm Tiểu Túc khiên hắn rời đi nữa.
Lúc này binh sĩ của cả 3 đội đều đang sợ hãi nhìn chằm chằm biển lửa.
Vì tiếng nổ mạnh vừa rồi mà trong một thời gian ngắn, mọi người đều bị ù tai.
– Sao ngươi biết họ rút lui thế?
Trương Tiểu Mãn nhìn Nhâm Tiểu Túc, hiếu kỳ hỏi.
– Bây giờ chưa nói được…
Nhâm Tiểu Túc nói thẳng.
– Được rồi.
Trương Tiểu Mãn cũng không hỏi thêm, hắn nghĩ nghĩ rồi nói:
– Sau này ngươi vẫn phải nghe mệnh lệnh, ngươi quên những gì ta nói rồi à…
Nhâm Tiểu Túc bảo:
– Đại đội trưởng bảo phải tùy cơ ứng biến.
Trương Tiểu Mãn nhìn Nhâm Tiểu Túc:
– Ta có nói à?
Tiêu Tiểu Thần trung thực nói:
– Có nói mà.
Hỏi là thế thôi chứ thật ra Trương Tiểu Mãn cũng đang vui.
Hắn vừa sống sót khỏi tai nạn nên trịnh trọng nói với Nhâm Tiểu Túc:
– Cám ơn ngươi.
“Điểm cảm tạ tới từ Trương Tiểu Mãn, +1!”
Đây chính là ơn cứu mạng, nếu không phải Nhâm Tiểu Túc phản ứng nhanh.
E rằng bây giờ cả 3 đội đều không còn.
Dù thế nào đi nữa, sự xuất hiện của Nhâm Tiểu Túc chẳng khác nào bảo hiểm cho tính mạng của mọi người vậy.
Sau khi nghe thông báo từ cung điện, Nhâm Tiểu Túc đưa mắt nhìn những người khác.
Chương 408: Thu Hoạch Một Đống Lớn Cảm Tạ Tệ
Cứu một người đã vất vả mà một thoáng Nhâm Tiểu Túc lại cứu được nhiều người như thế.
Sao hắn có thể buông tha cho cơ hội lần này?!
Tiêm Đao Liên có tổng cộng 184 người, đánh hai trận không chết người nào.
Cộng thêm với Đội 2 và có tổng cộng 120 người, thành viên thương vong rất ít.
Tổng cộng số người Nhâm Tiểu Túc cứu được chừng 397 người.
Mọi người nhìn ánh mắt của Nhâm Tiểu Túc mà không hiểu hắn có ý gì.
Nhâm Tiểu Túc thấy ánh mắt ám chỉ không được thì nói thẳng:
– Khục khục, ân cứu mạng mà sao không ai nói cám ơn hết vậy?
Trương Tiểu Mãn:
– ???
Đại đội trưởng Đội 2:
– ???
Đại đội trưởng Đội 3:
– ???
Mọi người chưa từng gặp ai có da mặt dày như Nhâm Tiểu Túc!
Dù là ân cứu mạng nhưng ngươi chủ động đòi người khác cám ơn thì kỳ lắm à nha.
Chẳng lẽ là do nhu cầu đặc biệt của tâm lý à?
Họ cũng không biết Nhâm Tiểu Túc cần cảm tạ tệ nên chỉ thấy hắn cổ quái mà thôi!
Bất quá nghĩ đi nghĩ lại, Nhâm Tiểu Túc cứu mạng họ mà chỉ đưa ra yêu cầu thế này, mọi người chắc chắn không chối từ.
Đại đội trưởng Đội 2 Hứa Hải Sâm dẫn đầu nói cám ơn, những người khác cũng liên tục nói theo.
Nhâm Tiểu Túc tính toán số cảm tạ tệ mình nhận được.
Hắn phát hiện, người của 3 đội tổng cộng có 397 người, lần này hắn trực tiếp thu được trọn vẹn 397 cảm tạ tệ.
Không ai cảm ơn cho lấy lệ cả!
Đột nhiên, Nhâm Tiểu Túc phát hiện những kế hoạch hắn từng lập ra để thu cảm tạ tệ thật quá ấu trĩ, chỉ có chân thành cứu người mới là cách dễ dàng nhận được cảm tạ tệ nhất.
Bấy giờ, tính cả cảm tạ tệ Nhâm Tiểu Túc thu thập trên đường đi, hắn đã đạt tới hơn 800 cảm tạ tệ.
Đột nhiên Trương Tiểu Mãn hỏi:
– Nhâm Tiểu Túc, ta nhớ trên đường đi ngươi có nói một câu.
Đại ý là, vì ngươi ở đây nên Tông thị sẽ không tiếc đại giới mà nã pháo nơi này, đúng không? Vậy là sao, ngươi có đại thù gì với Tông thị?
Nhâm Tiểu Túc nghĩ nghĩ rồi đáp:
– Ta chỉ thuận miệng nói mà thôi, đừng quan tâm.
Hiện tại Nhâm Tiểu Túc không thể giải thích nhiều.
Lúc trước khi hắn xâm nhập trận địa Tông thị, hắn từng ném bài bạo liệt qua Ám ảnh chi môn.
Binh sĩ Tông thị khi ấy chưa chết hết, cho nên chắc chắn Tông Thừa biết hắn có năng lực này.
Mà lần này trên phố chiến, hắn đã nhiều lần sử dụng Ám ảnh chi môn nhưng người thấy qua đều đã chết hết.
Cho nên, hẳn Tông Thừa vẫn chưa biết tin hắn còn sống?
Nếu Tông Thừa biết, e rằng sẽ mất ăn mất ngủ a.
Nhất định Tông Thừa chỉ hi vọng hắn chết, cũng giống như hắn mong muốn giết Tông Thừa để báo thù vậy.
Trương Tiểu Mãn thấy Nhâm Tiểu Túc không muốn nói thì lên tiếng:
– Theo kế hoạch, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, chúng ta sẽ đóng giữ Thập Xuyên.
Thế nhưng hiện tại toàn bộ Thập Xuyên đều bị phá hủy, xem ra kế hoạch phải thay đổi, liên hệ Chu doanh trưởng, để xem sắp tới chúng ta phải làm gì.
Binh liên lạc gọi cho Chu Ứng Long, Chu Ứng Long bình tĩnh hỏi:
– Làm sao? Đánh xong rồi?
Lúc trước Chu Ứng Long còn kinh ngạc về sự uy mãnh của Tiêm Đao Liên, cơ mà bây giờ hắn đã tập thành thói quen…
– À…
Trương Tiểu Mãn nói:
– Thập Xuyên đã bị phá hủy, không biết Tông thị chôn bao nhiêu thuốc nổ trong đó mà khiến Thập Xuyên nổ tới tận trời luôn.
– Cái gì?!
Chu Ứng Long kinh ngạc:
– Vậy các ngươi thì sao?
Chu Ứng Long là một chuyên gia quân sự.
Chỉ thoáng cái hắn đã nghe ra sự hung hiểm trong đây.
Bất quá, Trương Tiểu Mãn bình tĩnh đáp:
– Chúng ta kịp thời phát hiện hướng đi của địch nhân nên may mắn tất cả đều chạy kịp khỏi Thập Xuyên.
Chu Ứng Long cảm thấy việc nghe báo cáo tình hình chiến đấu mỗi ngày chẳng khác nào chơi mấy trò cảm giác mạnh nữa.
Trước kia, chiến tranh cũng không kích thích như vậy!
Bất quá đánh xong Thập Xuyên là tốt rồi, sau này không có nguy cơ rình rập căn cứ nữa.
Chu Ứng Long nói:
– Quay về căn cứ tu chỉnh.
Hai ngày sau quân tiên phong sẽ tới dọn dẹp chỗ đó.
Cái gọi là dọn dẹp là thanh trừ những tai họa ngầm có bán kính 120km từ trung tâm căn cứ, phòng ngừa ở trong rừng còn binh sĩ Tông thị.
Trong những câu chuyện ở quán trà trong thị trấn, chiến tranh là thứ gì đó anh tài mưu lược ngút trời.
Mà đối với đám Chu Ứng Long, chiến tranh chỉ đơn giản là chiến tranh.
Chỉ mỗi việc xây dựng căn cứ cũng phải cẩn thận vô cùng.
Khi đó mới tiến hành được tới bước cuối cùng trong kế hoạch của Trương tư lệnh.
Trương Tiểu Mãn cầm máy liên lạc, nhếch miệng cười:
– Các anh em, quay về căn cứ ngủ một giấc thật ngon! Kêu nhà ăn làm điểm tâm ngon cho chúng ta, chúng ta chính là công thần!
Tại bộ chỉ huy, Chu Ứng Long ngồi ở chỗ cuối cùng.
Nếu không vì sự đặc thù của quân tiên phong, chỉ sự ngay cả tư cách bước chân vào doanh trướng này hắn cũng chẳng có.
Đối với quân đội của cứ điểm 178, bộ chỉ huy là một sự tồn tại cực kỳ thần thánh.
Mỗi lần binh sĩ hành quân ngang qua bộ chỉ huy đều có ảo giác sẽ một ngày, bản thân ngồi ở trong đó báo cáo tình hình chiến đấu.
Bấy giờ, Trương Cảnh Lâm nhìn Chu Ứng Long, mỉm cười nói:
– Vừa rồi ra ngoài một chuyến xong, nét vui mừng trên mặt của ngươi giấu không nổi nữa rồi kìa.
Làm sao, vợ ngươi có song thai à?
– Tư lệnh nói cái gì vậy….
Chu Ứng Long tươi cười hớn hở:
– Ta ở trong quân doanh, liên hệ với vợ kiểu gì, ta vui là vì quân tiên phong đã chiếm được Thập Xuyên! May mắn không làm nhục mệnh.
Lúc nói tới câu may mắn không làm nhục mệnh kia.
Bộ dáng đắc ý thấy rõ.
Kỳ thật mọi người trong quân tiên phong đều có cái tính tình này…
– Hả?
Trương Cảnh Lâm cười nói:
– Hôm trước ngươi còn xin ta thư thả thêm một thời gian, sợ không kịp giờ.
Nói gì mà phố chiến khó cỡ nào kia mà.
Sao bây giờ đột nhiên đánh xong rồi?
Ánh mắt Chu Ứng Long đảo vòng:
– Nhâm Tiểu Túc mà Tư lệnh an bài cho chúng ta thật sự rất sinh mãnh.
Dù là lão Chu ta có tự mình đi cũng không chắc có được kết quả này.
– Nói rõ hơn đi.
Trương Cảnh Lâm bình tĩnh nói.
– Năng lực siêu phàm của tiểu tử kia có khả năng mở một Ám ảnh chi môn trong vòng 1 km.
Năng lực này chẳng khác nào được sinh ra vì phố chiến vậy…
Chu Ứng Long khen ngợi:
– Cách 1km, một quả lựu đạn đã đủ tiêu diệt sạch kẻ thù.
Đúng là thần thánh mà!
Trương Cảnh Lâm cười nói:
– Lúc trước Chu Ứng Long từng muốn trả Nhâm Tiểu Túc lại cho ta.
Bảo Nhâm Tiểu Túc gầy quá sợ không đánh nhau được.
Kết quả bây giờ thì sao, sợ là có người tới đoạt người với hắn, hắn cũng cắn chết không tha mất.
Chu Ứng Long nói thầm:
– Ta chỉ không muốn người vô dụng thôi.
Đây chẳng phải là phát hiện hắn có tài nên trọng dụng sao.
Một đám tướng lãnh ngồi bên cạnh tự nhủ, Chu Ứng Long này đúng là biết vuốt mông ngựa.
Hắn biết Tư lệnh muốn nghe chuyện của Nhâm Tiểu Túc liền kể sự tích anh dũng của người ta ra…
Bất quá mọi người biết những gì Chu Ứng Long nói là sự thật.
Chu Ứng Long cũng không dám nói khoác trước mặt Trương tư lệnh.
Có người bỗng nói:
– Chỉ có năng lực thì chưa đủ, phẩm hạnh thế nào?
Mọi người nhìn Nhâm Tiểu Túc với ánh mắt là người được đề cử cho vị trí Tư lệnh tiếp theo.
Cho nên năng lực là một phần, phương diện phẩm hạnh lại càng quan trọng hơn.
Chương 409: Ngu Xuẩn Cùng Dũng Cảm
Nhâm Tiểu Túc gửi lời cảm ơn tới 2210198, LongTDP, mickywind123 và phatnguyen2507 đã ủng hộ chúng tớ!!!!!
Các bạn đừng quên check tin nhắn để nhận mã khuyến mãi cho Đệ Nhất Danh Sách và Khủng Bố Sống Lại nhé!
Vừa ủng hộ Nhâm Tiểu Túc vừa nhận mã giảm giá cả 2 bộ truyện siêu hay thì còn gì sướng bằng?!
Việc Trương Cảnh Lâm nhét Nhâm Tiểu Túc vào Tiêm Đao Liên đã bày tỏ rõ thái độ rồi.
Hơn nữa, còn cầm đèn tựu quang chiếu vào người hắn, khiến người khác chú ý tới Nhâm Tiểu Túc hơn.
Nếu người được đề cử vào chức Tư lệnh không thể phục chúng, không thể noi gương cho binh sĩ thì Trương Cảnh Lâm sẽ không miễn cưỡng.
Chỉ là, nếu Trương Cảnh Lâm đã đưa ra lựa chọn, hắn cũng không sợ bị mọi người soi xét.
Lúc trước, nếu Trương Cảnh Lâm không thích Nhâm Tiểu Túc, hắn cũng chẳng cho Nhâm Tiểu Túc làm lão sư.
Chỉ là khi ấy Trương Cảnh Lâm không ngờ Nhâm Tiểu Túc sẽ trở thành như ngày hôm nay.
Khoảng thời gian đó, Trương Cảnh Lâm để Nhâm Tiểu Túc làm tiên sinh trên học đường vì sợ không ai dạy đám học trò.
Nếu Nhâm Tiểu Túc chỉ là người bình thường, Trương Cảnh Lâm cũng chẳng muốn kéo thiếu niên vào vòng xoáy quyền lực này.
Thế nhưng bây giờ, dù hắn không kéo, Nhâm Tiểu Túc cũng tự mình nhảy vào.
Tư lệnh của cứ điểm 178 không cần là người tốt, càng không thể là một mảng phu hiếu chiến.
Trương Cảnh Lâm nhìn tướng lãnh quanh thân một vòng, hắn phát hiện không một ai trong số này có thể trở thành Tư lệnh cả.
Thẳng tới khi Vương Thánh Tri dẫn Nhâm Tiểu Túc tới bên hắn.
Kỳ thật, hiện tại Nhâm Tiểu Túc cũng không phải người tốt nhất để trở thành Tư lệnh.
Thế nhưng trong suy nghĩ của Trương Cảnh Lâm, hắn thấy nội tâm thiếu niên có một cỗ sức mạnh, chỉ cần thêm một phần nhiệt tình nữa là được.
Việc này khiến Trương Cảnh Lâm càng thêm chờ mong vào tương lai.
Bất quá, những tướng lãnh ngồi trong đây đều cảm thấy, thiếu niên Nhâm Tiểu Túc này rất may mới lọt vào mắt xanh của Trương Cảnh Lâm.
Nhưng với Trương Cảnh Lâm thì khác, hắn biết chưa chắc Nhâm Tiểu Túc nguyện ý ở lại cứ điểm 178.
Lúc này, khi nhắc tới nhân phẩm của Nhâm Tiểu Túc, Chu Ứng Long không biết trả lời thế nào:
– Hẳn là cũng được đi…
Nói thật, Chu Ứng Long chỉ để ý tình hình chiến đấu chứ đâu để ý nhân phẩm của binh sĩ.
Đối với Chu Ứng Long mà nói, có thể thắng trận là được….
Trương Cảnh Lâm gõ gõ ngón tay lên bàn:
– Hồ Mai Chi, Mục Chí Long, trong vòng ba ngày các ngươi hãy điều Đội thiết giáp và Đội bộ binh tới căn cứ.
Phó Hồng, trong vòng nửa tháng, công binh phải dựng xong cầu ở sông Hắc Thạch…
Từng mệnh lệnh không ngừng được Trương Cảnh Lâm phân phó.
Bây giờ không phải lúc xoắn xuýt chuyện của Nhâm Tiểu Túc, họ đang chuẩn bị đánh một trận đánh ác liệt!
…
Lúc Tiêm Đao Liên quay lại căn cứ, Trương Tiểu Mãn chạy tới nhà ăn hét to:
– Lâm Dự Trách, Lâm Dự Trạch, ngươi đâu rồi!
Người phụ trách tạm thời của nhà ăn là Lâm Dự Trạch tươi cười đi ra:
– Ơ, đây không phải Trương Đại đội trưởng anh hùng à?
– Chuẩn bị một ít thức ăn ngon, các huynh đệ mới từ tiền tuyến trở về nên đói bụng.
Chúng ta đi tắm trước, tắm rửa xong phải có đồ ăn nóng hổi đợi sẵn, như thịt kho tàu, gà kho tàu xì cùng với hai món rau đó!
Trương Tiểu Mãn tùy tiện hộ.
Lâm Dự Trạch cười nói:
– Yên tâm, nhất định sẽ chuẩn bị đủ cho các ngươi! Ngay cả rượu ngon cũng có, đủ để các ngươi nghỉ ngơi.
Bất quá không được vụng trộm đem khỏi nhà ăn, qua hôm nay cũng không được uống rượu nữa.
Binh sĩ tầm thường nào có tư cách yêu cầu đồ ăn, cũng không thể uống rượu.
Dù là quan quân như Chu Ứng Long cũng vậy, quan quân và binh sĩ được đối xử như nhau.
Thế nhưng anh hùng chiến thắng trở về thì khác, họ có thể ăn những thứ mà ngay cả Tư lệnh cũng chưa chắc được ăn.
Đây là lệ cũ của cứ điểm 178, thắng trận muốn ăn gì liền cho ngươi ăn đó!
Những quy củ thế này khiến các hán tử Tây bắc của cứ điểm 178 hiểu rõ một điều, họ nhất định phải thắng trận!
Được uống rượu là vì hai ngày tiếp theo Tiêm Đao Liên không cần nhận nhiệm vụ, họ đang trong quá trình nghỉ ngơi và hồi phục.
Không cho mang rượu ra khỏi nhà ăn là sợ trước khi chiến đấu họ say xỉn làm chậm đại sự.
Trương Tiểu Mãn rời khỏi nhà ăn, trên đường đi chỉ hận không thể ngẩng mặt nhìn thẳng lên trời mà đi, bờ vai cũng đánh mạnh hơn bình thường, muốn bấy nhiêu đắc ý có bấy nhiêu đắc ý.
Công binh thấy hắn liền cười nói:
– Trương Tiểu Mãn, ngươi sắp bay lên trời rồi!
Trương Tiểu Mãn cười nói:
– Đánh thắng trận thì mắc gì không bay? Lão Chu cho ta thời hạn nửa tháng để đánh xong Thập Xuyên, kết quả chỉ cần 3 ngày là ta đánh xong rồi!
Thế nhưng vừa dứt lời, mông Trương Tiểu Mãn bị đá một cái.
Khi hắn quay đầu lại thấy đó là Chu Ứng Long thì cười làm lành:
– Doanh trưởng, mấy ngày nay ngài khỏe chứ?
Chu Ứng Long đen mặt:
– Bớt khiến ta xấu hổ, cút đi tắm.
– Ài ài, biết rồi!
Trương Tiểu Mãn quay người bỏ chạy.
Quay về căn cứ sẽ được tắm nước nóng, tượng nghi nơi này đầy đủ hơn tưởng tượng nhiều.
Nhâm Tiểu Túc nghe nói được tắm nước nóng cho cả đội tắm thì kinh ngạc lắm*.
Lúc tất cả mọi người cởi đồ trong nhà tắm, Tiêu Tiểu Thần nhìn Nhâm Tiểu Túc một cái thì ngạc nhiên vô cùng.
Lúc mặc đồ trông Nhâm Tiểu Túc rất gầy, thế nhưng lúc cởi đồ ra thì toàn thân Nhâm Tiểu Túc toàn là cơ bắp.
Tắm rửa rồi mặc đồ xong, Nhâm Tiểu Túc thấy trước cửa nhà tắm có hai cô gái mặc đồ y tá.
Nhâm Tiểu Túc tưởng các nàng đợi những người khác của Tiêm Đao Liên.
Cơ mà, khi hai cô gái thấy Nhâm Tiểu Túc thì hai mắt sáng lên.
Một trong hai đi tới trước mặt Nhâm Tiểu Túc, nhỏ giọng nói:
– Lúc ngươi vừa tới căn cứ ta đã để ý ngươi rồi.
Này, kem bôi tay này tặng ngươi…
Nói xong, cô gái vừa nói xong liền nắm tay một cô gái khác chạy đi.
Đám người sau lưng thấy thế thì nháo nhào:
– Ôi, ta chua xót quá…
– Sao nhân duyên của Nhâm Tiểu Túc với nữ nhân tốt quá vậy….
Tiêu Tiểu Thần cười nói:
– Nhóm hán tử Tây bắc chúng ta dầm sương dãi năng.
Nhâm Tiểu Túc tới thì chúng ta lu mờ rồi.
Hơn nữa hiện tại cả quân đều biết hắn là siêu phàm giả, Tư lệnh lại xem trọng hắn, đương nhiên sẽ có cô nương chủ động tỏ tình.
Vừa dứt lời, bỗng nhiên có một lính cần vụ chạy tới.
Hắn nhìn Nhâm Tiểu Túc:
– Ngươi là Nhâm Tiểu Túc?
– Đúng, là ta.
Nhâm Tiểu Túc đáp.
– Tư lệnh kêu ngươi qua chỗ ngài ấy.
Ngài ấy muốn gặp ngươi.
Lính cần vụ nói xong thì đi phía trước dẫn đường.
Nhâm Tiểu Túc quay đầu nhìn đám Tiêu Tiểu Thần:
– Các ngươi ăn cơm trước đi, ta về ăn sau.
– Đi đi, chừa cơm cho ngươi.
Tiêu Tiểu Thần hâm mộ nói.
Đây là gặp riêng Tư lệnh đó!
Khi Nhâm Tiểu Túc đi tới doanh trướng chỉ huy thì thấy bên trong chỉ có Trương Cảnh Lâm ngồi trước bàn cát trầm tư.
Nhâm Tiểu Túc đi vào:
– Tiên sinh.
Nghe được hai chữ này, Trương Cảnh Lâm có chút hoảng hốt, nhưng rất nhanh hắn đã cười nói:
– Đã lâu không nghe ai gọi ta như vậy.
Nhâm Tiểu Túc cười:
– Ta rất hoài niệm khoảng thời gian còn ở học đường.
Trương Cảnh Lâm nhìn Nhâm Tiểu Túc rồi thở dài:
– Không thể quay lại.
– Tiên sinh, ngươi gọi ta ta để làm gì?
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ.
– Tùy tiện tâm sự, xem như ôn chuyện đi…
Trương Cảnh Lâm cười nói:
– Qua hai trận đánh ác liệt mà Tiêm Đao Liên không có ai chết.
Đây là công lao của ngươi?
– Cũng không tính là vậy…
Nhâm Tiểu Túc nghĩ:
– Do may mắn thôi.
– Ngươi có biết, lên chiến trường mà toàn đội không ai tử vong là chuyện khó thế nào không?
Trương Cảnh Lâm hỏi.
– Ta biết rất khó.
– Biết rất khó mà vẫn làm, đây gọi là ngu xuẩn.
Trương Cảnh Lâm bình tĩnh nói.
Nhâm Tiểu Túc im lặng một lúc:
– Dũng cảm cũng thế thôi.
*Ý Nhâm Tiểu Túc là dù cứu người hay dũng cảm đều là 2 việc làm ngu xuẩn.
Chương 410: Vũ Khí Thứ Hai Đã Được Mở
Trương Cảnh Lâm nghe Nhâm Tiểu Túc nói thế thì nở nụ cười:
– Nói rất hay, dũng cảm cũng như vậy.
Kỳ thật Trương Cảnh Lâm không biết, đối với Nhâm Tiểu Túc, việc giúp tất cả Tiêm Đao Liên còn sống là một giai đoạn trong quá trình báo thù của Nhâm Tiểu Túc.
Nó đại biểu việc Nhâm Tiểu Túc có tư cách bảo vệ người khác hay không.
Những người được Nhâm Tiểu Túc bảo vệ đã bị Tông thị hủy diệt hầu như không còn, dẫn tới khi Nhâm Tiểu Túc quay đầu nhìn lại nguyện cảnh tốt đẹp kia, hắn không khỏi hoài nghi bản thân có thể bảo vệ người khác tại loạn thế này chăng.
Cho nên, hắn thậm chí còn xem việc bảo vệ Tiêm Đao Liên là một nhiệm vụ của bản thân.
Chỉ khi Tiêm Đao Liên hoàn hảo không hao tổn, hắn mới có tư cách đi tới Trung Nguyên tìm người thân, tiếp tục bảo vệ bọn họ trong loạn thế này.
– Ta thấy được trên người ngươi có mâu thuẫn và giãy dụa…
Trương Cảnh Lâm bình tĩnh nói:
– Hoàn toàn giống ta hồi còn trẻ.
Khi đó mọi người kêu ta cầm súng, nói phải làm hán tử cầm súng trên chiến trường chứ đừng là binh y tế bỏ đi.
Có lúc ta hoài nghi liệu sự kiên trì của ta có chính xác không, có phải ta nên cầm súng anh dũng chiến đấu cùng với họ.
Trương Cảnh Lâm nói tiếp:
– Lúc ấy tanghĩ, bằng không cứ nương theo loạn thế, hẳn sẽ sống tốt hơn chăng.
– Kết quả thì sao?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
– Kiên trì chính là kiên trì, không cần biết có đúng hay không…
Trương Cảnh Lâm nói:
– Không tự chối bỏ bản thân làm gì.
Cuộc sống giống như một ngọn nến, từ đầu tới cuối đều phải tỏa sáng.
Nhâm Tiểu Túc yên lặng lắng nghe.
Cuộc sống như một ngọn nến, từ đầu đến cuối đều phải tỏa sáng.
Bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc nhận ra, Trương Cảnh Lâm gọi hắn tới hẳn là vì đối phương thấy được sự mâu thuẫn cùng giãy dụa trong lòng hắn nên muốn nói những lời này cho hắn nghe.
Trương Cảnh Lâm cười:
– Diệt xong Tông thị, ngươi tính làm gì?
– Tới Trung Nguyên…
Nhâm Tiểu Túc ung dung nói:
– Tìm đám Tiểu Ngọc Tỷ và Lục Nguyên về.
– Ừ…
Trương Cảnh Lâm hỏi tiếp:
– Có tính quay lại cứ điểm 178 không?
– Ta chưa biết.
Bây giờ Nhâm Tiểu Túc vẫn chưa thể trả lời vấn đề này.
– Hẳn ngươi biết vì sao ta an bài ngươi tới Tiêm Đao Liên rồi.
Ta sẽ không cản ngươi tới Trung Nguyên, thế nhưng nếu ngươi muốn bảo vệ cái gì đó, thì cứ điểm 178 là lựa chọn tốt nhất cho ngươi.
Nhâm Tiểu Túc chân thành nói:
– Tư lệnh, bây giờ mà ta không ăn tối thì một hồi nữa không còn cơm ăn đâu…
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc chợt nhớ, từ lúc tắm rửa xong tới giờ hắn vẫn chưa ăn cơm.
…
Lúc Nhâm Tiểu Túc đi tới nhà ăn, Trương Tiểu Mãn đã uống tới quay cuồng.
Nhâm Tiểu Túc ngồi ăn cơm mọi người chừa cho hắn.
Có điều cớm có rất nhiều, cứ như đám người này sợ hắn ăn không no vậy.
Trương Tiểu Mãn lôi kéo Nhâm Tiểu Túc uống rượu.
Kết quả Nhâm Tiểu Túc sống chết cũng không chịu uống.
Trương Tiểu Mãn thấy thế lập tức quay đầu tìm người khác.
Uống một hồi, bỗng nhiên Trương Tiểu Mãn ôm Tiêu Tiểu Thần bên cạnh nói:
– Ngụy Vân Lâm, ta nhớ ngươi lắm.
Tiêu Tiểu Thần vội đẩy Trương Tiểu Mãn sang một bên, cười mắng:
– Nhớ vợ à.
Có người vừa uống rượu vừa cười nói với Trương Tiểu Mãn:
– Vợ ngươi gả cho ngươi đúng là bông hoa lài cắm bãi phân trâu mà.
Trương Tiểu Mãn hơi tỉnh rượu, không vui nói:
– Nếu nàng là hoa tiên, bò cũng chẳng thèm ị nữa!
– Bớt được tiện nghi còn khoe mẽ đi.
Còn chưa nhìn thấy mặt mũi đứa bé thế nào mà cũng mạnh miệng cho được…
Tiêu Tiểu Thần cười nói.
Lúc này, phòng ăn huyên náo vô cùng, Nhâm Tiểu Túc như người ngoài cuộc.
Giúp Tiêm Đao Liên sống sót toàn đội là chấp niệm của hắn.
Nhưng cho tới nay, hắn vẫn không toàn tâm toàn ý với Tiêm Đao Liên.
Đối với cứ điểm 178 cũng thế.
Người phụ trách nhà ăn Lam Dự Trạch khoanh tay nhìn Tiêm Đao Liên cười giỡn rồi nói với đầu bếp bên cạnh:
– Nhìn thấy không, đây là đoàn quân anh hùng của chúng ta đấy.
Hai trận chiến dịch đều do họ đánh, hơn nữa cả hai đều thắng.
– Lâm lão đại, thiếu niên ngồi ăn cơm cũng là người của Tiêm Đao Liên hả.
Sao ta cảm thấy có vẻ không thích sống chung với người khác?
Có người nói thầm.
Lâm Dự Trạch đưa mắt nhìn Nhâm Tiểu Túc, chỉ thấy Nhâm Tiểu Túc yên lặng ăn cơm, phảng phất như ở ngoài hết thảy xáo động:
– Chẳng phải hắn là Nhâm Tiểu Túc kia à?
– Là mãnh nhân Nhâm Tiểu Túc trong truyền thuyết đó hả? Nghe nói Tiêm Đao Liên có thể đánh hạ Thập Xuyên, một nửa công lao đều là nhờ hắn.
Cơ mà trông thiếu niên gầy yếu kia không giống trong lời đồn!
Kết quả vào lúc này, Trương Tiểu Mãn say khướt đi tới bên cạnh Nhâm Tiểu Túc, cầm thật chặt tay trái thiếu niên:
– Huynh đệ! Nếu không có người, lần này chắc các huynh đệ không thể về.
Ta lần nữa cảm tạ ơn cứu mạng của ngươi!
Sau đó đám Lâm Dự Trạch há hốc mồm nhìn Trương Tiểu Mãn rầm một cái quỳ uống, mắt thấy sắp dập đầu tới nơi!
Đúng là khi con người ta xỉn quá thì chuyện gì cũng làm được!
Nhâm Tiểu Túc còn chưa ăn cơm xong đã nhanh chóng kéo Trương Tiểu Mãn lên:
– Ngươi đừng uống nữa!
Có điều hắn vừa kéo Trương Tiểu Mãn lên thì tất cả chiến hữu của Tiêm Đao Liên đều nhào qua:
– Cám ơn ơn cứu mạng của ngươi!
Mọi người trong phòng đều chứng kiến một màn này, mà điều Nhâm Tiểu Túc không ngờ tới là, thanh vũ khí thứ 2 của hắn lại được mở khóa dưới tình huống này.
Đám hán tử Tây bắc uống say nên không ngừng nói cám ơn.
Một hơi nói bảy tám lần cũng không thấy tốn sức, mỗi lời cám ơn đều là chân tâm thật ý.
Nhâm Tiểu Túc thầm nghĩ, có nên bỏ một ít rượu vào không gian không, đợi sau này rảnh rỗi lại tìm đám Tiêm Đao Liên uống một bữa…
Cung điện thông báo:
“Số lượng cảm tạ tệ đã đủ quyền hạn mở khóa vũ khí, có giải tỏa không?”
Nhâm Tiểu Túc thở sâu:
“Giải tỏa!”
Lúc này, trong cung điện phát sáng.
Trên vách tường của cung điện có một cửa hàng trưng bày, một ô vuông hình chữ nhật dần sáng lên, khói đen dần tan đi.
Nhâm Tiểu Túc nhìn vào ô vuông trưng bày kia, thấy trong đó là một cây súng ngắm màu đen to lớn.
Lúc trước Nhâm Tiểu Túc từng suy đoán rất lâu, có thể nào thanh vũ khí thứ 2 là thanh đao? Hoặc thanh kiếm? Hoặc một cây dung?
Nhưng Nhâm Tiểu Túc không ngờ, đó lại là một cây súng ngắm.
Điều càng khiến hắn ngạc nhiên hơn là, giống như Hắc đao, trên lưng Ảnh tử xuất hiện một cây súng bắn tỉa.
Hai thứ tưởng chừng không liên quan tới nhau nay đặt chung một chỗ lại nảy sinh ra phản ứng lạ.
Hai cây súng bắn tỉa cùng hai thanh Hắc đao.
Sau khi khói đen tản đi, trong lòng Nhâm Tiểu Túc tự hiểu được cách sử dụng súng.
Tầm sát thương 2800m, không cần đạn, đạn có sẵn trong đó.
Thậm chí còn có thể đổi sang tên lửa hoặc đạn xuyên giáp.
Phải biết rõ, súng ngắm có tầm sát thương cao nhất chỉ là 2300m mà thôi.
Cái gọi là tầm sát thương nghĩa là trong khoảng bắn, nếu không có gì đặc biệt đạn sẽ không bị rớt.
Nếu có tài thiện xạ và mục tiêu rõ thì muốn bắn xa hơn cũng được.
Tỷ như súng ngắm có tầm bắn xa nhất là 2300, nếu đánh xa hơn có thể bắn được tới 2475m.
Nhâm Tiểu Túc thầm thăm dò loại súng này trong đầu, hắn chợt phát hiện có một loại đạn hắn chưa từng gặp qua.
Dưới tình huống bình thường, viên đạn chia ra đại khái làm vài loại như màu trắng, màu đỏ, màu xanh lá, màu đồng, màu cam….
Tương ứng với các loại như đạn chì, đạn xuyên giáp, đạn lửa và pháo sáng*.
Thế nhưng viên đạn mày đen này là sao?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










