[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
Tập 35 : Câu Cá (c341-c350)
❮ sautiếp ❯Chương 341: Câu Cá
Vốn Nhâm Tiểu Túc tính ở lại sơn trại này một thời gian để quan sát.
Thế nhưng dung mạo Dương Tiểu Cận quá dễ khiến thổ phỉ động sắc tâm.
Nếu không vì vậy, Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng ra tay.
Một khi xuất thủ thì phải diệt trừ hậu hoạn, hắn sẽ không học hàng rào giả bộ làm người từ bi.
Chỉ là có vẻ mọi chuyện lại chuyển hướng có phần ngoài dự kiến của mọi người.
Nhâm Tiểu Túc phát hiện đám Kim Lam này bị đánh bầm dập lại chẳng oán hận hay mắng chửi hắn chút nào.
Ngược lại còn nhận ra hắn là siêu phàm giả, muốn hắn dẫn dắt họ đi tới bến bờ kiêu ngạo và mạnh mẽ!
Đây là cái tư duy quái quỷ gì vậy?!
Nhìn một đám thổ phỉ luôn mồm kêu đại ca bên cạnh.
Đám lưu dân không khỏi ngây ngẩn cả người.
Họ không ngờ mọi chuyện sẽ phát sinh theo chiều hướng này!
Cũng chính lúc này, đám lưu dân mới ý thức được Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận không phải người bình thường.
Hai vợ chồng tới khu quần cư của họ đâu phải để trồng trọt.
Nói không chừng cũng là thổ phỉ của một đỉnh núi khác.
Dương Tiểu Cận đứng một bên, chịu trách nhiệm ngăn cản người có ý định bắn lén họ.
Có điều đợi một hồi lâu, nàng phát hiện đám người kia thật sự muốn Nhâm Tiểu Túc là đại ca của họ…
Tiêu diệt đi tiêu diệt lại, sao bây giờ Nhâm Tiểu Túc lại thành đại ca của đám thổ phỉ rồi…
Bất quá Nhâm Tiểu Túc vẫn nói trước:
– Nhanh chóng chuyển súng đạn ra xa thùng dầu cho ta.
Các ngươi đặt hai thứ này một chỗ, không sợ tự nổ chết chính mình à?
Kim Lam đang chảy máu mũi nhanh chóng đứng lên:
– Nghe lời đại ca, mau chuyển đồ đi, đừng để ở đây chướng mắt hắn!
Dương Tiểu Cận đi tới bên người Nhâm Tiểu Túc.
Nàng nhìn một đám người không ngừng bận rộn thì nhỏ giọng nói:
– Vậy là xong rồi hả?
Nhâm Tiểu Túc im lặng nửa ngày:
– Ngươi nhìn đi, không phải chúng ta là tới tiêu diệt họ à…
– Đúng rồi…
– Chúng ta là tới thăm dò nơi ẩn thân của thổ phỉ rồi tóm gọn một mẻ!
– Đúng rồi…
– Ngươi nhìn đi, bây giờ chúng ta có thăm dò hết, vẽ xong bản đồ…
Nhâm Tiểu Túc nói tiếp:
– Đợi Tông thị và Dương thị giết tới thì đám thổ phỉ cũng đã di chuyển tới chỗ khác rồi.
Đám thổ phỉ này chẳng khác nào mấy con chuột, mà sông ngòi ở Hà Cốc là từng đoạn cống thoát nước.
Nếu quân chính quy tới đây tác chiến, đánh thắng thật sự rất dễ, còn có thể thu thập thêm người nữa.
Thổ phỉ thì tính là cái quái gì, lời kể Tông thị bị đánh máu chó đầy đầu Nhâm Tiểu Túc không tin, chắc chắn Tông thị có mục đích riêng.
Thế nhưng, nếu quân chính quy chưa quen thuộc địa hình nơi đây, muốn đuổi cùng giết tận thổ phỉ là không thể thành công.
Cẩn thận suy nghĩ, cũng không phải họ không làm được, chỉ là làm mà lợi ích được bao nhiêu kia kìa.
– Cho nên phải làm sao?
Dương Tiểu Cận nhìn Nhâm Tiểu Túc.
– Chúng ta phải để đám thổ phỉ tới tìm chúng ta.
Nhâm Tiểu Túc ra quyết định.
Đến lúc này, Dương Tiểu Cận vẫn chưa ý thức được chuyện gì sẽ xảy ra.
Nàng chỉ cảm thấy là do tư duy của Nhâm Tiểu Túc khác với suy nghĩ người bình thường nên khó lòng đoán được hắn đang nghĩ gì.
Nhâm Tiểu Túc nhìn đám lưu dân:
– Đi, chúng ta quay về trồng trọt!
Đám lưu dân sửng sốt một chút:
– Được quay về trồng trọt hả?
Họ còn tưởng Nhâm Tiểu Túc sẽ chiếm núi xưng vương, còn họ thì tiếp tục ở lại làm tù binh.
Chung quy thổ phỉ ở Hà Cốc này đều là cá mè một lứa.
Kết quả Nhâm Tiểu Túc lại để họ quay về trồng trọt?
– Đúng…
Nhâm Tiểu Túc cao hứng bừng bừng:
– Không phải các người đào mương giỏi lắm hả, kênh mương đào xong là trồng trọt được rồi! Hiện tại chúng ta có vũ khí nhưng chúng ta có thể không làm thổ phỉ.
Chúng ta sẽ dùng vũ khí bảo vệ hoa màu của mình, để những tên thổ phỉ khác không dám ức hiếp chúng ta!
Đám lưu dân ngẩng người, thế nhưng họ vẫn không dám cầm vũ khí.
Dường như sau khi cầm vũ khí rồi, cuộc sống của họ sẽ thay đổi hoàn toàn.
Không phải ai cũng thích chém chém giết giết.
Sở dĩ họ chọn trốn khỏi tập đoàn tới nơi này trồng trọt cũng vì muốn tránh né ngoại giới, tìm một tịnh thổ* cho bản thân.
*Vùng đất an bình.
Trong đám lưu dân có người tàn nhẫn như Nhâm Tiểu Túc, cũng có người nhát gan vô cùng.
Thế nhưng cũng không thể vì thế mà bảo họ hèn mạt, chỉ đơn giản là họ không muốn đấu tranh hung ác với những người khác thôi.
Nhâm Tiểu Túc nói:
– Chúng ta tuyệt đối không động thủ đánh người.
Nhưng nếu các người cứ như bây giờ, ngay cả việc tự bảo vệ bản thân cũng chẳng làm xong thì lấy gì mà muốn an tâm trồng trọt.
Nghĩ tới người nhà, nghĩ tới con cái các ngươi mà xem!
Khi nhắc tới hai chữ con cái, một tí lưu dân bắt đầu xúc động.
Thói quen an nhàn khiến họ ý thức Hà Cốc không như những năm trước nữa.
Thổ phỉ đã bắt đầu có ý đồ với họ rồi.
Tựa như hôm nay, thổ phỉ tới dẫn họ đi.
Ngay cả năng lực đánh trả họ cũng chẳng có, đứa nhỏ đi theo cũng phải chịu khổ, vợ mình rồi cũng sẽ thành vợ người khác.
Vũ khí có thể dùng để đánh nhau cũng có thể dùng để tự vệ.
Có lưu dân chậm rãi đi tới cầm súng ống mới tinh.
Họ thậm chí còn chẳng biết cách sử dụng, chỉ cầm lấy để tăng thêm lòng dũng cảm mà thôi.
Nhưng khi họ ôm cây súng vào ngực, dường như cũng cảm thấy an toàn hơn một chút.
Nhâm Tiểu Túc dẫn đám lưu dẫn lẫn Kim Lam quay về chỗ cũ.
Mà Dương Tiểu Cận thì lái xe mô tô chở Nhâm Tiểu Túc.
Thừa dịp những người khác không chú ý, Nhâm Tiểu Túc thu cả rương lựu đạn vào không gian.
Thứ đồ chơi này có uy lực bằng bốn con 3 của bài tú lơ khơ.
Việc này giúp Nhâm Tiểu Túc tiết kiệm không ít cảm tạ tệ đó.
Sau khi trở lại khu quần cư, Nhâm Tiểu Túc giao nhiệm vụ cho đám Kim Lam:
– Trước kia các người cũng là lưu dân, đừng nghĩ tới việc làm thổ phỉ nữa.
Bây giờ thành thật trồng trọt cho ta, nghe không?
Vẻ mặt đám Kim Lam đau khổ.
Thổ phỉ nhà người ta là đoạt lưu dân, còn thổ phỉ bên mình lại bị lưu dân đoạt về trồng trọt…
Dương Tiểu Cận nhìn một đám lưu dân tiếp tục ra sức đào mương liền hỏi:
– Ngươi giữ lại đám lưu dân và thổ phỉ này để làm gì?
Nhâm Tiểu Túc nhìn sắc trời cười nói:
– Chờ gió thổi.
Vào lúc này, xa xa lại có bụi đất cuốn lên.
Dương Tiểu Cận nhìn đám thổ phỉ gào thét đi tới, đột nhiên lên tiếng:
– Đây là tự mình đưa tới cửa mà ngươi nói…
Tựa như Nhâm Tiểu Túc đã bảo, lần lượt đi tìm đám người này quá chậm.
Dựa theo Kim Lam nói, thổ phỉ đang muốn mở rộng lực lượng, sẽ không buông tha cho bất kỳ khu quần cư nào, gặp người là đoạt!
Nhâm Tiểu Túc hà Tất đi tìm đám thổ phỉ này.
Hắn hoàn toàn có thể đợi đám thổ phỉ ở núi Đạt Bản, núi Đường Uông, đám người ở đầu tuyến tới tìm mình.
Đây là cách câu cá!
– Bất quá như vậy chỉ có thể bắt vài nhóm thổ phỉ nhỏ ở phía nam thôi.
Dương Tiểu Cận cười nói.
– Không sao, ta còn sợ sẽ có nhóm thổ phỉ lớn tới đây này.
Yên tâm đi, rất nhanh chúng ta có thể đánh tới đám thổ phỉ lớn hơn thôi!
Nhâm Tiểu Túc hăng hái nói.
Lúc đám thổ phỉ tới nơi, lưu dân vừa trở lại khu quần cư có phần sợ hãi, họ không biết nên làm thế nào cho tốt.
Vừa về tới nhà lại bị bắt đi rồi?
Thế nhưng vào lúc họ đang bối rối thì thấy Nhâm Tiểu Túc hưng phấn vọt tới chỗ đám thổ phỉ…
Nhìn biểu tình Nhâm Tiểu Túc, đám lưu dân còn tưởng người thân hắn tới ấy chớ!
Dương Tiểu Cận đã sớm mai phục trên sườn núi để ngắm bắn, chuẩn bị yểm hộ cho Nhâm Tiểu Túc.
Thông qua kính ngắm, Dương Tiểu Cận nhìn đám thổ phỉ còn chưa biết tai họa giáng xuống đầu, đột nhiên cảm thấy chuyến đi tới Hà Cốc lần này sẽ rất thú vị.
Ít nhất thú vị hơn rất nhiều so với những lần trước nàng tới đây.
Chương 342: Người Của Hàng Rào 178
Câu cá là một kỹ năng sống.
Nguyên bản Nhâm Tiểu Túc còn tính đi xa hơn vào nội địa Hà Cốc, thế nhưng sau khi suy nghĩ tỉ mỉ, hắn cảm thấy lỡ mà đụng phải đám thổ phỉ có quy mô trăm người, chỉ sợ hắn và Dương Tiểu Cận không xử lý nổi.
Hiện tại, mỗi ngày chỉ tới tầm 10 người, vào tay Nhâm Tiểu Túc rồi, họ ngay cả trở mình cũng chẳng trở nổi?
Cái gì gọi là kỹ năng súng ống hoàn mỹ? Nếu tình huống này mà không kiểm soát được thì đòi hỏi hoàn mỹ kiểu gì.
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc bắt đầu cảm nhận được niềm vui khi được đồng đội yểm hộ.
Hắn chẳng cần băn khoăn có người đánh lén mình không, vì chắc họ sẽ không thành công.
Đương nhiên, Nhâm Tiểu Túc cũng suy nghĩ làm thế nào để đám Kim Lam thật sự quy thuận.
Đừng nhìn hiện tại họ một mực cung kính mà lầm.
Đó là vì đám người kia không đánh lại Nhâm Tiểu Túc, hơn nữa súng ống cũng bị Nhâm Tiểu Túc và những lưu dân khác lấy đi, cho nên họ mới thành thành thật thật mà làm người.
Vạn nhất để Kim Lam nắm bắt được cơ hội, họ chắc chắn sẽ lén lút làm gì đó.
Thế nhưng hiện tại Nhâm Tiểu Túc vẫn chưa nghĩ được cách giải quyết vấn đề này.
Bấy giờ, Kim Lam và đám thuộc hạ của hắn ngồi chồm hổm trên mặt đất.
Vừa nhìn đám thổ phỉ mới bị Nhâm Tiểu Túc thu thập vừa thì thầm to nhỏ:
– Thấy không, hai người đó lợi hại lắm.
Chúng ta không cứng đối cứng với họ là lựa chọn sáng suốt.
Nhất là cô gái kia, giết người không chớp mắt.
Súng bắn tỉa của nàng là thứ ta chỉ nghe người khác nhắc tới, đây là lần đầu nhìn thấy đó.
– Đại ca, chúng ta không đánh lại thật hả?
Thủ hạ hỏi.
Kim Lam:
– …Ngươi bớt nói nhảm đi.
– Đại ca, theo lời ngươi nói, có phải hai người này là người của tập đoàn không?
Thủ hạ nghi ngờ:
– Là cao thủ của tập đoàn?
Kim Lam lắc đầu:
– Không phải, người của tập đoàn nghiêm túc hơn họ nhiều…
– Lỡ là người của tập đoàn thì sao?
Có người nghi ngờ nói:
– Bằng không thì là cao thủ tới từ đâu.
Cả Hà Cốc này chưa có ai biết dùng súng ngắm cả.
– Ngươi nhìn hai người này đi, không quan tâm tới bề ngoài, mặt cũng chẳng rửa.
Làm sao là người của hàng rào được?
Kim Lam chối bỏ:
– Mấy vị đại nhân trong hàng rào không chịu như thế đâu!
Cũng như Nhâm Tiểu Túc lúc trước, ấn tượng của đám Kim Lam với người trong hàng rào đều có phần thần tượng hóa.
Đó là ấn tượng đã khắc sâu trong lòng lưu dân, người tới từ hàng rào sẽ không khác thế là bao.
Đương nhiên, định kiến của cư dân hàng rào với lưu dân cũng nặng nề vô cùng.
– Vậy họ là người ở đâu?
Có người nhỏ giọng hỏi.
– Đợi chút.
Bỗng nhiên Kim Lam sửng sốt:
– Chẳng lẽ là người của hàng rào 178, không cũng là cao thủ từ trong hàng rào 178 tới đây.
Ta thấy chỉ có hàng rào 178 mới cho ra cao thủ thế này! Hơn nữa nghe nói mấy năm nay hàng rào 178 thu nhận rất nhiều lưu dân.
CMN, chẳng lẽ họ thật sự là người của hàng rào 178?
Kim Lam dùng phương pháp loại trừ suy đoán.
Kết quả chỉ có nơi trong truyền thuyết như hàng rào 178 mới có cao thủ như Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận mà thôi: Không chú ý bề ngoài, không yếu ớt như cư dân hàng rào, hung ác, thần bí và mạnh mẽ.
Không thể không nói, những năm gần đây hàng rào 178 bị truyền chẳng khác nào thần, nhất là đối với đám lưu dân.
Kim Lam tự nhủ:
– Nếu người của hàng rào 178 tới Hà Cốc đó sẽ là cơ hội của chúng ta.
Phải biểu hiện thật tốt, nói không chừng sau này chúng ta có thể được vào hàng rào 178 đó!
Hiện giờ hàng rào 178 không tiếp nhận người ngoài.
Bằng không tới hàng rào 178 sẽ mạnh hơn gấp vạn lần so với làm thổ phỉ!
Nếu là người tập đoàn, Kim Lam sẽ không đi theo.
Chung quy tập đoàn nhỏ mọn thế nào mọi người đều biết, quay về có khác nào chịu tội đâu.
Thế nhưng hàng rào 178 lại khác, đó là thánh địa trong lòng rất nhiều lưu dân ở khu tây bắc.
Lúc Nhâm Tiểu Túc dẫn theo một đám thổ phỉ mặt mũi bầm dập về, hắn hô với Kim Lam:
– Ngươi làm xong chưa?
– Làm xong rồi, đang chờ ngài phân phó a.
Lần này Kim lam hấp tấp hơn, lúc trước hắn chỉ diễn kịch, bây giờ thì thật sự chân thành khâm phục.
Nhâm Tiểu Túc vứt cho Kim Lam một khẩu súng lục:
– Về sau ngươi là tiểu đội trưởng, quản tốt những người này.
Kim Lam nhất thời cảm động:
– Cám ơn đại ca!
“Điểm cảm tạ tới từ Kim Lam, +1!”
Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc nhìn Kim Lam.
Vốn dĩ Nhâm Tiểu Túc muốn thăm dò thằng này một chút, kết quả điểm cảm tạ này là sao? Chẳng lẽ hắn thật sự có khí chất lãnh đạo trong truyền thuyết, trong lúc vô hình đã khuất phục thằng này?!
Nhâm Tiểu Túc nói với Kim Lam:
– Nhanh chóng thu giữ súng của đám người này, giáo dục họ cho thật tốt.
Sau này họ sẽ là người của khu quần cư chúng ta.
– Được ạ, ngài yên tâm!
Kim Lam nói:
– Đại ca, không biết ta có thể… hỏi ngài chuyện này không?
Nhâm Tiểu Túc liếc mắt nhìn Kim Lam:
– Hỏi đi.
– Ngài tới từ đâu?
Kim Lam nhỏ giọng nói:
– Ngài không phải người của Hà Cốc.
Nhâm Tiểu Túc dừng lại, nhìn Kim Lam:
– Đay là chuyện tình ngươi muốn hỏi?
– Không có không có?
Kim Lam chột dạ nói.
– kết quả bấy giờ Dương Tiểu Cận đi tới:
– Trước kệ hắn, chứng ta nhận được tin từ tây bắc.
Nhâm Tiểu Túc nhìn Kim Lam:
– Mau đi làm chuyện của ngươi đi, trông coi họ cho tốt.
Để họ nhận thức rõ tình trạng bây giờ, gia nhập vào nhóm chúng ta, đi về con đường chưa đầy ánh sáng phía trước.
Kim Lam đè nén kích động trong lòng.
Thật sự là tây bắc, là nhân vật lớn trong hàng rào 178!
Kim Lam tin, Dương Tiểu Cận nói chuyện là vô tâm.
Thế nhưng hắn nghe lại hữu ý.
Hiện tại hết thảy đều đúng như hắn suy đoán!
Đợi Kim Lam đi rồi, Dương Tiểu Cận mới nhìn Nhâm Tiểu Túc cười.
Đêm qua họ đã thảo luận chuyện thân phận, có nên dùng thân phận gì đó buộc tâm đám thổ phỉ lại không.
Đã muốn ra chiêu thì chi bằng giả trang làm người của hàng rào 178.
Kết quả hôm nay họ còn chưa làm gì thì Kim Lam đã tự mình tạo cơ hội, hiệu quả còn tốt thế nữa chứ!
– Vạn nhất trong đây thật sự có người của hàng rào 178 thì sao?
Dương Tiểu Cận hỏi.
– Cùng lắm thì ta tới hàng rào 178 giải thích với Trương Cảnh Lâm là được.
Yên tâm đi, không sao đâu.
Nhâm Tiểu Túc vui vẻ hớn hở:
– Ngươi nói lưu dân tây bắc thật sự rất xem trọng hàng rào 178?
– Ừ…
Dương Tiểu Cận gật đầu:
– Trước kia ngươi ở phía nam nên không biết, trong mắt mọi người, hàng rào 178 rất tốt.
Thế lực mạnh mẽ của họ nguyện ý tiếp nhận lưu dân, cũng xem như độc nhất vô nhị tại tây bắc.
– Vậy tại sao bây giờ không tiếp nhận lưu dân nữa?
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ hỏi.
Dương Tiểu Cận hồi đáp:
– Thứ không chiếm được mới càng thêm thần thánh.
– Đúng nha….
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
– Vậy chúng ta tiếp tục bảo trì phong phạm thần thánh, để chuyện này cho đám lưu dân tự do suy nghĩ, xem thử hiệu quả thế nào.
Bấy giờ, Kim lam với nụ cười thần bí đi tới đám thổ phỉ của mình.
Một người hỏi:
– Đại ca, ngươi trông thật cao hứng.
Chẳng lẽ chỉ vì một khẩu súng mà ngươi quên ước nguyện ban đầu của chúng ta rồi!
Kim Lam tức giận:
– Ngươi thì biết cái gì, lão tử sao có thể là người nông cạn như thế? Ta nói cho ngươi biết, họ thật sự là người của hàng rào 178 đó!
Chương 343: Đầu Hàng
Kim Lam vừa nói dứt lời thì tiểu huynh đệ hỏi hắn sợ ngây người.
Cả đám hai mặt nhìn nhau:
– Đại ca, có khi nào họ lừa ngươi không?
– Không phải…
Kim Lam lắc đầu:
– Họ còn muốn giữ bí mật mà.
Thế nhưng ta phát hiện chân tướng từ nét mặt của họ!
– Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?
Thủ hạ nói:
– Không lẽ lại chạy?
Đánh là đánh không lại Nhâm Tiểu Túc rồi.
Cho nên hiện tại đám Kim Lam chỉ có thể vụng trộm thương thượng với nhau.
Bằng không thừa dịp buổi tối mọi người đi ngủ thì họ chạy trốn, như thế là tìm lại được tự do rồi.
Có điều hiện tại Kim Lam đã thay đổi ý định:
– Chạy cái rắm, không chạy.
Lão tử phải cắm rễ ở đây, lỡ mà về sau có cơ hội vào trong hàng rào 178 thì tốt quá rồi.
Nội tâm những người khác lại nghĩ:
“Nhưng có thể người ta sẽ không dẫn họ theo mà?”
– Cho nên các ngươi phải biểu hiện tốt một chút!
Kim Lam nói:
– Được rồi, để ta nói chuyện với đám người mới một chút, kêu họ yên tĩnh lại.
Chúng ta đã có đại ca mới rồi, không được lộn xộn.
Đám thủ hạ im lặng, họ còn có thể nói được gì nữa?
Kim Lam đi tới trước mặt đám thổ phỉ, cười nói:
– Các người khỏe chứ, các người tới từ núi nào?
– Sườn núi phía tây của Đại Bản.
Đầu lĩnh thổ phỉ lên tiếng:
– Ta nói cho ngươi biết, trong nhà chúng ta có hơn 50 huynh đệ.
Mau thả chúng ta ra, bằng không đợi huynh đệ chúng ta tới thì không để các người đẹp mặt đâu.
Kim Lam cười nhạo:
– Huynh đệ, ngươi uy hiếp ai vậy.
Trước mặt người của hàng rào 178 cũng dám to mồm? Nhà của ngươi có hơn 50 huynh đệ, ngươi biết hàng rào 178 của chúng ta có bao nhiêu huynh đệ không?
Thổ phỉ đối diện Kim Lam ngây ngẩn cả người.
Chuyện quái quỷ gì thế này? Người của hàng rào 178 là sao?
Khó trách chỉ có một đôi nam nữ đã đánh cho họ người ngã ngựa đổ.
Hắn nhìn Kim Lam, nghi ngờ hỏi:
– Tất cả các người đều là người của hàng rào 178?
Kim Lam dừng một chút:
– Ta bây giờ vẫn chưa phải…
– Vậy ngươi nói với ta làm quái gì…
Thổ phỉ nọ tức giận.
– Nhưng hai vị đánh các ngươi thì phải đó!
Kim Lam hạ giọng nói:
– Huynh đệ, trước kia ta ở sườn núi phía bắc Cây Nấm, ngươi biết không?
– Đợi một chút…
Thổ phỉ sửng sốt một chút:
– Ngươi cũng bị bắt tới? Ta từng nghe nói ở núi Cây Nấm có 20 thổ phỉ khốn nạn vô cùng.
Bấy giờ Kim Lam đen mặt:
– Ngươi nói kiểu gì đó.
Hiện tại lão tử đã bỏ tà gian theo chính nghĩa rồi.
Ngươi có thấy cây súng bên hông ta không, là của hai vị gia kia thưởng cho đó! Về sau lão tử chính là đội trưởng của các ngươi, thông minh một chút cho ta!
Thổ phỉ kia nhỏ giọng nói:
– Vậy hai vị kia thật sự tới từ hàng rào 178? Làm sao ngươi biết
– Hắc hắc…
Kim Lam nhỏ giọng:
– Báo cho ngươi biết, việc này là ta tự mình phát hiện được, không giả đâu.
Hiện tại ngươi vẫn muốn quay về sườn núi phía tây của ngươi hai ở lại nơi này dệt nên tiền đồ hoa gấm?
Nói tới đây thổ phỉ nọ đã bán tín bán nghi.
Người bình thường sẽ không dám cầm uy danh của hàng rào 178 ra đùa giỡn.
Hơn nữa thực lực cường đại của Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận đã bày ra ở đó, khiến người khác không khỏi sợ hãi.
Kim Lam nhỏ giọng nói:
– Năm trước vừa vào đông, Hứa gia có đi ngang nơi này.
Ngươi nghe chuyện này chưa?
– Nghe rồi nghe rồi.
Hai mắt đầu lĩnh thổ phỉ sáng lên:
– Chẳng lẽ hai người này có quan hệ với Hứa gia?
– Việc này ta không rõ lắm…
Kim Lam nói;
– Thế nhưng khi Hứa gia đi ngang qua, một tên thổ phỉ đầu heo thiếu mắt muốn đánh cướp hắn.
Hai tên nhảy ra bị chế phục hoàn toàn, kết quả đám thổ phỉ không phục, hơn 50 tên xông lên cũng chẳng làm gì được hắn.
Thế là oan ức bỏ mình!
– Việc này ta cũng có nghe nói, đây là thật.
Đầu lĩnh thổ phỉ nói:
– Nghe nói Hứa gia có năng lực triệu hoán Ảnh tử.
– Ảnh tử có cái chảo rất lợi hại…
Kim Lam hưng phấn nói:
– Lại nghe nói, chảo kia đặc biệt lợi hại.
Hơn 50 người bắn nửa giờ vẫn không phá nổi nó.
– Việc này có phần khoa trương, ta nghe nói chỉ bắn chừng 2 phút thôi…
– Không cần để ý mấy chi tiết này…
Kim Lam có chút cụt hứng:
– Về sau tên thổ phỉ đầu hoa kia cực kỳ hối hận.
Khi ấy Hứa gia còn chưa thành danh, nếu khi ấy bọn họ đi theo thì sợ rằng thoát khỏi bể khổ lâu rồi.
Hiện tại cơ hội bày ra trước mặt huynh đệ chúng ta, cho nên ta khuyên ngươi nên suy nghĩ cho kỹ a.
– Mấu chốt là ai có thể xác định họ là người của hàng rào 178?
Thổ phỉ đầu lĩnh không phục:
– Tuy hai người họ lợi hại thật, thế nhưng ta không tin thân phận của họ lắm.
– Tùy ngươi thôi.
Kim Lam tiêu diều nói.
Giờ khắc này bỗng dưng hắn có cảm giác, cả thế giới đều say chỉ có mình hắn tỉnh.
Vào lúc này, Kim Lma lại thấy trong lò gạch có một bóng đen lóe lên.
Hắn tưởng mình hoa mắt nên hỏi người bên cạnh:
– Vừa rồi các ngươi có thấy gì không?
– Hình như có một bóng đen, tốc độ cực kỳ nhanh.
Có người trả lời.
Thổ phỉ bị bắt hôm nay cười hắc hắc;
– Chỉ sợ trong nhà chúng ta có huynh đệ không yên lòng nên tới đây tìm chúng ta đấy!
– Cái rắm thúi.
Kim Lam khinh miệt xì một tiếng:
– Các người có cảm tình tốt thế à?
Có thổ phỉ nhanh chóng chạy tới lò gạch, Kim Lam theo sau không sợ đối phương chạy thoát.
Kết quả mọi người chẳng phát hiện được gì, có người không cam lòng tiếp tục đuổi theo, ngược lại chưa chạy được hai phút thì thấy rõ Nhâm Tiểu Túc đang đứng đối diện nói chuyện với một Ảnh tử.
Mà Ảnh tử kia đưa cho Nhâm Tiểu Túc một phong thư rồi chạy tới nơi hoang dã.
Sau lưng Kim Lam có thật nhiều người đi theo.
Họ đều thấy được một màn này.
– Các người nói lúc trước Hứa gia có năng lực gì?
Một người run rẩy nhỏ giọng hỏi:
– Năng lực siêu phàm giả sẽ không trùng nhau đúng không.
Ta biết…
Kim Lam nhỏ giọng nói:
– Đi mau, họ tới nơi bí mật thế này là không muốn bị người khác phát hiện.
Nếu họ thấy chúng ta, nói không chừng sẽ giết người diệt khẩu đấy!
Có điều không đợi họ kịp rời đi đã thấy Nhâm Tiểu Túc ngẩng đầu nhìn về phía họ.
Sắc mặt Nhâm Tiểu Túc trầm xuống, cứ như sát ý đang dâng trào vậy.
Kim Lam thoáng cái quỳ xuống:
– Đại ca, cái gì ta cũng không thấy, đừng giết ta!
“Rầm ào ào ào.”
Thoáng một cái, đám người sau lưng Kim Lam đồng loạt quỳ xuống, sợ Nhâm Tiểu Túc giết người diệt khẩu.
Nhâm Tiểu Túc chậm rãi đi tới trước mặt đám Kim Lam, hắn im lặng thật lâu mới nói:
– Được rồi, đứng lên đi, giữ bí mật là được.
Đám Kim Lam cảm động phát khóc:
– Cảm tạ ân không giết của đại ca! Cảm tạ ân không giết của đại ca!
“Điểm cảm tạ tới từ Kim Lam, +1!”
“Điểm cảm tạ tới từ….”
Chỉ thế mà Nhâm Tiểu Túc thu được hơn 10 cảm tạ thế.
Số cảm tạ tệ đã đạt mốc 900 như trước.
Đám Kim Lam lập tức chạy về khu quần cư.
Trên đường đi, Kim Lam thở hồng hộc hỏi:
– Sao không chạy nữa, bây giờ tin chưa?
Thổ phỉ nọ nói:
– Ta có thể về nhà một chuyến không?
Kim Lam sửng sốt:
– Vẫn muốn chạy?
– Không phải, ta gọi những huynh đệ ở nhà tới.
Cùng nhau tạo nên tiền đồ với chúng ta…
Chương 344: Tâm Tình
Bản thân có được tiền đồ rộng lớn sáng sủa cũng phải nhớ tới huynh đệ chứ.
Làm thổ phỉ rất khó để chết già, ở nơi hoang vu này không phải lúc nào cũng có người tới kéo họ lên.
Thời gian này họ sống rất khó khăn.
Những năm gần đây, Hà Cốc không có thương đội nào tới, muốn ăn cơm nhất định phải chém giết với những thổ phỉ khác.
Ai biết còn sống qua hết hôm nay không?
Cách đây ba năm, thổ phỉ nghèo tới mức phải ăn cỏ dại, vỏ cây.
Thổ phỉ cũng khổ lắm chứ.
Có vài thổ phỉ chịu không nổi phải chạy về nhà xưởng làm việc…
Vào năm trước, Khánh thị để ý tới nơi này mới giúp tình huống của họ tốt hơn.
Ban đầu vận chuyển thức ăn tới cam đoan không để họ chết đói cũng không cho họ tản đi.
Từ khi ấy cũng vụng trộm đưa vũ khí tới.
Đây là một quá trình được tiến hành từ từ.
Đương nhin, đám thổ phỉ cũng không biết thế lực giúp đỡ mình là Khánh thị.
Họ cũng chẳng quan tâm ai, họ chỉ quan tâm bản thân có thể sống được bao lâu mà thôi.
Mọi người đều biết đối phương đưa họ súng ống đạn dược là có mục đích riêng.
Chỉ sợ người kia đang muốn hợp nhất Hà Cốc.
Nhưng biết thì thế nào, chỉ cần họ có thể sống tiếp là được.
Tới lúc đó nếu bị ép tới tuyền tuyến cũng là có cơm ăn.
Hiện giờ, một con đường sáng sủa bày ra trước mắt họ, có đi được hay không còn phải xem họ thế nào nữa.
Kim Lam nhỏ giọng nói:
– Việc này các người nói với ta cũng vô dụng.
Ngươi nói với hai vị gia kia đi.
– Được rồi…
Thổ phỉ do dự nửa ngày, cuối cùng cũng tới tìm Nhâm Tiểu Túc.
Bấy giờ Nhâm Tiểu Túc đang nói chuyện với Dương Tiểu Cận:
– Cũng chẳng biết họ có nghe qua năng lực của lão Hứa không, lỡ họ không biết thì sao?
Kỳ thật đây là một nước cờ của Nhâm Tiểu Túc.
Hắn nghĩ tới hiện tại Hứa Hiển Sở thành danh, hắn lại có năng lực Ảnh tử của Hứa Hiển Sở.
Nói không chừng sẽ có người nhớ tới Hứa Hiển Sở.
Như thế thân phận người hàng rào 178 của họ càng thêm chân thật.
Bất quá Nhâm Tiểu Túc vẫn lo, vạn nhất đám thổ phỉ không biết về năng lực của Hứa Hiển Sở thì sao?
Dương Tiểu Cận nhìn Nhâm Tiểu Túc:
– Ngươi không sợ cố quá thành quá cố à.
– Cùng lắm thì quay về thôi.
Nhâm Tiểu Túc hồn nhiên vô tư nói.
Trong lúc đó, một thổ phỉ đi tới.
Nhâm Tiểu Túc thấy vậy bình tĩnh hỏi:
– Có chuyện gì?
– Ông chủ…
Thổ phỉ do dự:
– Có thể cho ta về nhà một chuyến không?
Nhâm Tiểu Túc nhướng mày:
– Ngươi còn tưởng ngươi có thể xin nghỉ ốm mà về nhà à? Ai cho ngươi đi!
– Không phải, ngài nghe ta nói…
Thổ phỉ giải thích:
– Ta chỉ muốn gọi những huynh đệ còn ở nhà qua đây thôi…
Nhâm Tiểu Túc có chút sửng sốt.
Hắn nhìn Dương Tiểu Cận, đây là hiệu quả mà kế hoạch của hắn tạo thành.
Xem ra đám người này vẫn rất biết nhìn hàng nha?!
Nhâm Tiểu Túc cân nhắc một chút:
– Ngươi đã biết cái gì?
Thổ phỉ nhanh chóng hoảng hốt lắc đầu:
– Cái gì ta cũng không biết.
Thật đó, ta thật không biết ngài tới từ hàng rào 178 đâu!
– Cút lẹ.
Nhâm Tiểu Túc dở khóc dở cười:
– Cho ngươi một ngày.
– Dạ dạ, cảm ơn ngài!
Thổ phỉ nói cứ như đây thật sự là phần thưởng Nhâm Tiểu Túc cho hắn vậy.
“Điểm cảm tạ tới từ Trương Nhất Hằng, +1!”
Nói xong, Trương Nhất Hằng cưỡi mô tô một mình rời đi.
Nhâm Tiểu Túc không sợ đối phương đi luôn, dù không trở lại hắn cũng chỉ mất một người mà thôi.
Nhâm Tiểu Túc chẳng quan tâm.
Nhâm Tiểu Túc quay đầu nói với Dương Tiểu Cận:
– Xem ra cách của ta vẫn có hiệu quả.
Trước kia, điều Nhâm Tiểu Túc lo là, tuy hắn có thể dùng câu cá chấp pháp thu thập đám thổ phỉ nhưng đó cũng chỉ là ép buộc thôi.
Đợi tới khi trăm, ngàn thổ phỉ tụ tập một chỗ.
Chưa chắc Nhâm Tiểu Túc quản lý nổi.
Cho nên, bây giờ Nhâm Tiểu Túc mới có thể nhẹ nhàng thở ra.
Dương Tiểu Cận ngồi trên mô đất lẳng lặng chống cằm.
Nàng cười mỉm nhìn Nhâm Tiểu Túc.
Ai có thể nghĩ, Nhâm Tiểu Túc tiêu diệt thổ phỉ lại có thể chơi đùa nhiều chiêu trò như thế.
Nói thật, vốn Dương Tiểu Cận không quan tâm chuyến đi lần này có thành công không.
Chuyện này có quan hệ gì với nàng? Chỉ là Dương Tiểu Cận không muốn cãi nhau với Dương Ngọc An mà thôi.
Vốn Dương Tiểu Cận có thể ở trong hàng rào làm một người rảnh rỗi giàu có.
Thế nhưng nàng không thích, Dương Tiểu Cận tình nguyện nằm sấp ở nơi hoang dã ba ngày ba đêm cũng tốt hơn ở lại trong hàng rào.
Mà bây giờ, ngược lại nàng thật mong chờ Nhâm Tiểu Túc sẽ làm gì tiếp…
Nhâm Tiểu Túc nhìn Dương Tiểu Cận:
– Bây giờ ta cảm thấy, Hà Cốc loạn thành thế này là do Khánh thị làm ra, hơn nữa đã bắt đầu từ năm trước.
Dương Tiểu Cận nghiêng đầu:
– Ừ….
– Khánh thị sắp xếp bố cục này nhất định là nhắm vào Tông thị và Dương thị các người.
Bất quá có lẽ đối với nơi này Khánh thị chưa nắm được hoàn toàn.
Lúc trước chúng ta cũng nghe được tại nơi này có ba thế lực đang dây dưa.
Nói không chừng trong số đó có người của Tông thị nhằm ngăn chặn kế hoạch của Khánh thị…
Nhâm Tiểu Túc nói tiếp:
– Nếu Khánh thị thắng, nơi này không còn thổ phỉ mà chỉ còn con rối của Khánh thị.
Khánh Chẩn này… rất khó đối phó.
Ngươi không lo à?
– Không lo…
Dương Tiểu Cận bình tĩnh nói.
– Ngươi oán Dương thị xem ngươi như con cờ?
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ hỏi.
– Không oán cũng chẳng quan tâm.
Dương Tiểu Cận nói lảng sang chuyện khác:
– Bước tiếp theo ngươi muốn làm gì.
Ta cảm thấy ngươi rất có hứng thú với Hà Cốc?
Bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc cười nói:
– Có lẽ sẽ có ngày ta đến đây định cư?
– Ngươi muốn rời khỏi hàng rào? Vì Nhan Lục Nguyên nhỉ, ta có thể cảm nhận được sự bài xích của thằng bé với hàng rào.
Dương Tiểu Cận hỏi.
– Một phần là Lục Nguyên, ta không muốn nó buồn…
Nhâm Tiểu Túc thoáng nhìn sắc trời:
– Nhưng không chỉ vậy, chính ta cũng chẳng thích hàng rào.
Ta cảm thấy nơi này tự do tự tại hơn.
– Cho nên ngươi muốn đứng vững gót chân ở đây?
Dương Tiểu Cận nghĩ nghĩ:
– Đây cũng chẳng phải việc dễ.
Bây giờ chỉ mới là bắt đầu, chuyện này không dễ kết thúc đâu.
Đột nhiên Nhâm Tiểu Túc hỏi:
– Ngươi sẽ giúp ta chứ
Trên trời mây chầm chậm bay.
Đất chết màu vàng lẳng lặng cuốn theo chiều gió.
Nhóm lưu dân đã đào xong kênh mương, chuẩn bị quay về nhà, gió cũng dần ngừng.
Nhâm Tiểu Túc cứ như chỉ là hỏi tùy ý thôi.
Dương Tiểu Cận có chút sửng sốt, nàng nhìn khu quần cư, cười nhẹ:
– Xem tâm tình.
Buổi tối, tiếng mô tô truyền tới từ phương xa trên đất chết.
Dường như số lượng rất nhiều.
Nhâm Tiểu Túc đứng nhìn ra xa, Kim Lam đứng bên cạnh hắn:
– Đại ca, có cần lấy vũ khí không? Lỡ mà đám tôn tử đó muốn quậy phá thì sao?
Nhâm Tiểu Túc quay đầu nhìn Dương Tiểu Cận đi tới sườn núi, hắn cười nói:
– Yên tâm đi, không sao đâu.
Đừng nói là hắn, chỉ cần một mình Dương Tiểu Cận cũng đủ tiêu diệt đám thổ phỉ gà đất chó kiểng này rồi
Bấy giờ, bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc nhớ tới, hắn từng phát hiện có tay súng bắn tỉa tiêu diệt toàn bộ tàn binh của Thần Cơ Doanh, việc này hẳn là do Dương Tiểu Cận làm.
Chương 345: Lều Vải
Nhâm Tiểu Túc đứng tại chỗ nhìn đám thổ phỉ tới gần.
Người cầm đầu là tên vừa xin hắn rời đi chiều nay.
Chỉ thấy Trương Nhất Hằng còn chưa tới đã hô:
– Đại ca đừng nổ súng, là ta!
Dương Tiểu Cận nằm sấp trên mô đất, dùng kính nhắm cẩn thận quan sát những động tác dù là nhỏ nhất của đám người này, tránh có ai đánh lén Nhâm Tiểu Túc.
Bất quá Dương Tiểu Cận phát hiện, đám người này thật sự không có tính công kích gì cả.
Súng của họ đều để trước ngực, chốt cũng đóng.
Hơn nữa, đám người này thật sự là tới để nhờ cậy, không chỉ mang hết súng đạn tới mà trên lưng đeo theo nệm cuốn, chăn rách.
Những thổ phỉ này nhìn qua rất hung hãn, từng người cơ bắp cuồn cuộn lái xe mô tô.
Trên lưng còn có chăn mền buộc chặt…
Hai thứ này đặt chung một chỗ trông quỷ dị vô cùng…
Đây đúng thật là tính dọn tới đây ở luôn.
Dương Tiểu Cận thở dài, vốn tính tới tiêu diệt thổ phỉ, sao bây giờ tự nhiên họ thành đầu lĩnh thổ phỉ rồi.
Dùng cả kinh nghiệm mà Dương Tiểu Cận từng trải qua, nàng cũng chẳng hiểu rõ lịch trình cả ngày hôm nay mình gặp phải…
Trương Nhất Hằng đi tới trước mặt Nhâm Tiểu Túc thì nhảy xuống xe ngay.
Hắn cung kính nói:
– Đại ca, ta đem hết anh em kết nghĩa tới rồi nè.
Về sau mọi người đều ở cùng nhau.
Người sau lưng Trưởng Nhất Hằng đều lặng lẽ đánh giá Nhâm Tiểu Túc.
Đây là cao thủ tới từ hàng rào 178 ư, nhìn thật trẻ!
… không phải còn có tay súng bắn tỉa nữa à?
Bấy giờ, mọi người mới ý thức được có súng bắn tỉa đang nhắm vào mình.
Vừa nghĩ thế, cả bọn không khỏi khẩn trương, sợ bản thân làm gì đó khiến đối phương hiểu lầm mà nổ súng ngộ sát…
Nhâm Tiểu Túc nghe một nam nhân hơn 30 tuổi gọi mình là đại ca thì có phần không được tự nhiên.
Bất quá bây giờ không phải lúc xoắn xuýt điểm này:
– Kim Lam, anh em kết nghĩa đã đi lại cả ngày rồi.
Ngày mai chúng ta sẽ họp với các người.
Nhóm lưu dân ở đây mỉm cười nhìn một màn này.
Đám nhỏ đứng cạnh cha mẹ, ban đầu lưu dân còn rất sợ thổ phỉ.
Thế nhưng suy nghĩ một phen.
Chẳng phải thổ phỉ đang cùng họ đào kênh mương đó à? Ngay cả lười biếng của chẳng dám!
Vừa nghĩ thế, đám lưu dân cũng dần tiếp nhận sự thật này.
Hơn nữa, buổi tối Nhâm Tiểu Túc có nói họ biết, nếu nơi này có binh hùng tướng mạnh, họ chỉ cần trồng trọt cũng chẳng cần đánh nhau nữa.
Chiến đấu đã có thổ phỉ phụ trách rồi.
Buổi tối đi ngủ, Nhâm Tiểu Túc nằm trên cánh tay nói với Dương Tiểu Cận nằm trong lều:
– Chung quy ta vẫn cảm thấy thiếu thiếu gì đó.
Chỉ dùng thân phận này lừa gạt họ, tuy họ có thể ở lại đây nhưng sẽ không ra sức chiến đấu.
Dương Tiểu Cận nằm trong lều vải vẫn chưa ngủ.
Tiểu Ngọc Tỷ chỉ chuẩn bị cho Nhâm Tiểu Túc một cái lều vải.
Ban đầu vì giả trang lưu dân nên không thể dùng lều, bây giờ thân phận đã “bại lộ” nên không cần dấu hay giả bộ nữa.
Dựa theo những gì Tiểu Ngọc Tỷ nghĩ, đây là cơ hội lớn cho Nhâm Tiểu Túc.
Thế nhưng tới thời điểm này, Nhâm Tiểu Túc lại chủ động ngủ ngoài lều canh lửa.
Dương Tiểu Cận nói:
– Ngươi muốn họ có thể đánh trận?
– Đúng…
Nhâm Tiểu Túc nói:
– Trình độ của đám thổ phỉ này ngươi cũng thấy.
Nếu thật sự đánh nhau, ngay cả thương họ cũng chẳng biết xài.
Hơn nữa nếu có ai đó chết, chỉ sợ họ sẽ ôm đầu chạy trốn.
Còn trong quân đội thì huấn luyện binh sĩ thế nào?
– Bình thường, nếu số lính chết từ 20-40% thì những binh lính còn lại sẽ tan đi.
Chỉ có những quân đội tốt mới có thể kiên trì tiếp.
Dương Tiểu Cận nói:
– Trong quân đội, huấn luyện binh sĩ bắt đầu từ hai phương diện cơ bản, một là huấn luyện kỹ năng quân sự, hai là công tác tư tưởng, phải để binh sĩ có được tinh thần không sợ chết không sợ khó khăn.
Hai phương diện này không phải một sớm một chiều mà thành.
– Không thành cũng phải làm nha.
Nhâm Tiểu Túc vui cười hớn hở.
– Được rồi, để ta dạy họ cách dùng súng.
Dương Tiểu Cận nói.
– Phương diện tư tưởng thì phải để họ đoàn kết…
Nhâm Tiểu Túc hỏi:
– Có cách nào không?
– Một là cùng chịu khổ chịu cực, đến khi họ có thể tìm được niềm vui trong đó.
Dương Tiểu Cận đáp.
Nhâm Tiểu Túc hiểu ý của Dương Tiểu Cận, chung hoạn nạn dễ thấy chân tình, tới lúc phú quý sẽ sinh ra tham niệm.
– Cái kia… trong lều vải có ấm không?
Đột nhiên Nhâm Tiểu Túc hỏi.
Dương Tiểu Cận bình tĩnh nói:
– Bằng không ngươi vào thử xem?
– Ha ha ha…
Nhâm Tiểu Túc lúng túng đáp:
– Ta chỉ thuận miệng hỏi thôi.
Nhâm Tiểu Túc có chút sợ.
Sáng sớm hôm sau, Nhâm Tiểu Túc đánh thức cả đám người đang ngủ say dậy.
Đám thổ phỉ bị đánh thức đang tính phát giận, khi thấy là Nhâm Tiểu Túc lập tức nuốt bồ hòn làm ngọt.
Nhâm Tiểu Túc gọi họ tới và nói:
– Trong số các người, có ai từng nấu lò gạch chưa?
Đám thổ phỉ hai mặt nhìn nhau.
Sau đại ca của họ khác đại ca của người khác quá vậy.
Những đại ca khác khi thu nạp huynh đệ, tốt xấu gì cũng sẽ nói vài lời thể diện.
Ví dụ theo ta sẽ được ăn ngon nhậu nhẹt, ví dụ như có được cuộc sống kiêu ngạo mạnh mẽ thế nào.
Kết quả tới phiên Nhâm Tiểu Túc, đầu tiên bắt họ đào kênh mương, sau đó lại bảo nấu lò gạch?
Có người giơ tay hỏi nhỏ:
– Ta từng nấu lò gạch ở Tông thị.
– Còn xây lò gạch thì sao?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
– Cũng biết sơ sơ, bất quá có thể làm từ cái đơn giản, quy mô nhỏ thì không sao.
Thổ phỉ kia nói:
– Bất quá chúng ta không có đủ củi lửa nên chỉ dùng tạm bụi cỏ được thôi.
Bỗng nhiên Dương Tiểu Cận lên tiếng:
– Mùa xuân sắp tới, băng ở thượng du sẽ tạo ra lũ lụt, tới khi đó một lượng lớn gỗ sẽ xuôi dòng chảy xuống đây.
Khi đó là có củi nhóm lửa rồi.
– Được.
Nhâm Tiểu Túc nói với Kim Lam:
– Đem vũ khí qua đây.
Đêm qua Nhâm Tiểu Túc đã bảo Kim Lam thu thập vũ khí.
Bấy giờ Nhâm Tiểu Túc nói:
– Ta biết các ngươi đang suy nghĩ gì.
Nhưng nhận được sự tán thành của ta chẳng phải điều đơn giản.
Mọi người hai mặt nhìn nhau, theo lời này mà nói thì muốn quy thuận hàng rào 178 không dễ.
Bất quá Nhâm Tiểu Túc mà nói, gia nhập hàng rào 178 rất dễ thì họ chắc chắn không tin!
Cho nên quá trình khảo nghiệm càng khó, họ càng cảm thấy thân phận của hai người này là thật…
Trương Nhất Hằng lên tiếng:
– Ngài nói thế nào, chúng ta sẽ làm thế đó.
Nhâm Tiểu Túc cười:
– Ta muốn, không phải một đám thổ phỉ gào khóc sợ hãi chiến tranh.
Sức chiến đấu của các người, ta chướng mắt.
Đám thổ phỉ thầm nghĩ: Người của hàng rào 178 thì trâu bò rồi, chướng mắt họ…
Kim Lam dứt khoát lên tiếng:
– Ngài nói gì chúng ta cũng làm theo mà!
– Hôm nay bắt đầu nấu gạch, vừa vặn kênh mương đã có nước.
Các người xuống sông đào nước bùn, cầm bùn đánh thành gạch, mười khối gạch đổi một viên đạn.
Lúc nào tích đủ 100 viên ta sẽ cho các ngươi súng.
Khi đó các ngươi mới có tư cách chứng minh với ta.
Dương giáo quan bên cạnh đây sẽ chỉ cách ngươi cách dùng súng.
Đám thổ phỉ âm thành hút khí lạnh, muốn có được tư cách khảo nghiệm khó như vậy?
Đây chắc chắn không phải lừa gạt rồi!
Chương 346: Chỉ Cần Trả Giá Sẽ Có Kết Quả
Mùa đông dài đằng đẵng trong khu tây bắc sắp kết thúc.
Nhâm Tiểu Túc thấy thực vật bên cạnh sông ngòi không ngừng nảy mầm, cũng thấy côn trùng ngủ đông vùi dưới đất cũng bắt đầu thức tỉnh.
Lũ xuân sắp tới, mấy ngàn dặm sương tuyết ở tây bắc dần bị hòa tan.
Ánh dương chậm rãi hóa băng tuyết thành vạn dòng suối nhỏ.
Sau đó hộ tụ từ hướng tây về hướng đông, tạo thành một dòng sông lớn chảy xiết.
Có người nói, nước này tới từ trên trời, mãi tuôn trào xuống phía đông không ngừng nghỉ.
Sau nhiều tháng khô hạn, mùa xuân đem tới cho Hà Cốc một nguồn nước sông khổng lồ, lắp đầy từng khe nứt nhỏ, khiến đất vàng trong thung lũng dần hóa thành dòng sông.
Lúc trước, Nhâm Tiểu Túc đám thổ phỉ trước khi xuân về sẽ đóng đủ gạch.
Đợi nước lũ mùa xuân cuốn gỗ tử thượng nguồn về họ có thể làm lò nấu gạch rồi.
Gạch nấu cực khổ có thể lấy làm thành một gian nhà ở rất tốt.
Chẳng phải cuối cùng mọi người đều có lợi ư.
Kết quả Nhâm Tiểu Túc vừa nói, bằng vào cái gì mà người trong hàng rào được ở nhà gạch mà chúng ta thì không? Hơn nữa, chúng ta còn có thể xây nhà cao tầng, xây công sự phòng ngự nữa.
Có lưu dân hỏi, có cần xây một hàng rào mới luôn không.
Nhâm Tiểu Túc sửng sốt một chút, hắc cười nói, chẳng phải sống ở nơi hoang dã rất tốt à, mắc mớ gì phải tự nhốt bản thân trong cái lồng sắt.
Vừa nói xong, đám lưu dân đều trầm mặc, thế nhưng bắt tay vào làm lại chịu khó hơn.
Đám thổ phỉ bỏ súng xuống, từng người đi chân không đào nước bùn ở Hà Cốc.
Một giỏ một giỏ nước bùn không ngừng được đào lên, tạo thành từng cục gạch đặt trên mặt đất.
Đào bùn nói thì dễ nhưng làm thì khó.
Đám thổ phỉ chỉ đem súng tới, ngay cả cái xẻng cũng chẳng có, muốn đào bùn phải dùng tay đào.
Thời tiết rét lạnh, đám thổ phỉ tuy lạnh nhưng vẫn kiên trì làm.
– Ngươi ép họ như vậy, có khi nào họ bỏ cuộc không?
Dương Tiểu Cận hỏi.
– Sẽ không.
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
– Càng mệt mỏi họ càng tin đây là thực, càng dễ dàng họ càng hoài nghi mọi thứ là giả.
– Thế nhưng cũng có ngày họ phát hiện ra thôi.
Dương Tiểu Cận nói.
Nhâm Tiểu Túc quay sang, nghiêm túc nhìn Dương Tiểu Cận:
– Ta muốn xây dựng một “ngôi nhà” ở đây.
Trước kia suy nghĩ này không rõ ràng.
Thế nhưng khi thấy họ làm việc, suy nghĩ dần hiện hữu đầy đủ hơn.
Tới lúc đó tự ta sẽ cho họ một lời giải thích.
Đây cũng là bước đầu tiên trong quá trình huấn luyện của Nhâm Tiểu Túc với đám thổ phỉ.
Trước hết hắn muốn đám thổ phỉ vốn chỉ ăn rồi nằm sau đó đi cướp đoạt của cải tập một thói quen ngược lại.
Để họ chịu thật nhiều đau khổ để xây dựng một loại tình cảm hoạn nạn có nhau kỳ quái.
Ngày qua ngày, đám thổ phỉ không ngừng kêu trời.
Ngay cả Kim Lam cũng dần dao động.
Hắn nhìn thoáng hai tay toàn bùn của mình, mệt tới muốn khóc:
– Bằng không chúng ta quay lại làm thổ phỉ đi, muốn tới hàng rào 178 cũng khổ quá rồi!
– Đúng vậy…
Có người vô lực ngồi bên cạnh lòng sông, ngửa mặt ngẩn người:
– Chúng ta đang làm cái quái gì thế này!
Kim Lam và Trương Nhất Hằng theo thứ tự là đội trưởng đội 1 và đội 2.
Mọi người thấy đội trưởng của mình dao động thì càng thêm dao động.
Đến trưa, có một ít lưu dân ở khu quần cư vác rổ tới, đặt xuống đất.
Kim Lam thấy vậy hiếu kỳ hỏi:
– Đồng hương, đây là gì vậy?
Một lưu dân trung thực cười nói:
– Lúc trước các người giúp bọn ta đào kênh mương vẫn chưa kịp cảm tạ.
Đây là bánh ngô chúng ta làm, các người nhất định phải ăn, đừng ghét bỏ.
Kim Lam có chút sửng sốt.
Nhất thời hắn không biết nên đối mặc với trường hợp này thế nào.
Lời đến bên miệng bỗng trở nên hùng hổ hơn:
– Các người khách khí cái gì, không cần khách khí với lão tử.
Cứ để đó đi, cần giúp đỡ gì cứ nói ta.
Kim Lam một tiếng lão tử hai tiếng lão tử nhưng vẫn bảo khi nào cần thì nhờ hắn khiến lưu dân không khỏi sững sờ.
Bấy giờ có người hỏi Kim Lam:
– Đội trưởng, hay tối nay chúng ta chạy đi?
Kết quả Kim Lam do dự một chút:
– Nhìn xem hai hôm nữa thế nào đã, hai ngày nữa đi cũng không muộn! Ngươi nhìn đồng hương người ta cho chúng ta bánh ngô kìa, ít nhất cũng phải giúp họ xây được một căn phòng chứ!
Vào thời điểm tan tầm ban đêm, mọi người đều nằm trên mặt đất không muốn động đậy.
Nhâm Tiểu Túc đi tới bên bờ sông, nhìn bùn đất được đóng vững vàng trong kẹp gỗ thì nói:
– Đứng dậy đi, mỗi người tới nhận đạn tương ứng với gạch mộc mà các người làm.
Mười gạch mộc đổi một viên đạn.
Con người kỳ quái thế đấy.
Rõ ràng đạn là của họ, hơn nữa đạn còn chẳng đáng tiền mua, lúc làm việc không quá để ý nhưng một khác khi phát hiện bản thân có thể đổi được thì mọi người đều rất vui vẻ.
Kim Lam đứng dậy nói:
– Ta! Hôm nay ta làm được 30 khối gạch mộc.
Nước bùn rất khó đào, không thì còn có thể làm nhiều hơn nữa!
Nhâm Tiểu Túc gật đầu:
– Ừ, của ngươi ba viên đạn.
Kim Lam nhìn ba viên đạn vàng óng ánh trong tay, hắn bỗng có cảm giác thành tựu và cảm động khó hiểu…
Rõ ràng ba viên đạn này chỉ là ba viên đạn bình thường thôi.
Chuyện gì đã xảy ra vậy?
Đây là cách Nhâm Tiểu Túc nghĩ ra được.
Nếu chỉ vùi đầu làm việc, căn bản đám thổ phỉ này rồi đâu lại vào đấy thôi.
Nhưng khi Nhâm Tiểu Túc chuyển đổi quá trình này thành 100 viên đạn thì đám thổ phỉ có thể tự đo đạc được thành quả của mình, cũng có mục tiêu để hi vọng.
Giờ khắc này Kim Lam bắt đầu tính toán.
Nếu mỗi ngày hắn đổi được 3 viên đạn, về sau thuần thục nói không chừng mỗi ngày có thể đổi được 4 viên, 5 viên.
Đến một ngày hắn sẽ có thể thoát ly bể khổ.
Một tháng có là bao đâu?
Vừa nghĩ thế, đột nhiên Kim Lam cảm thấy bản thân có thể kiên trì được bao nhiêu thì kiên trì bấy nhiêu.
Cùng lắm một tháng sau hắn rời đi, cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian cả.
Lúc này, Kim Lam nhìn những người khác, hắn thây Trương Nhất Hằng chỉ cầm hai viên đạn trong tay thì cười ha hả:
– Lão tiểu tử nhà ngươi tệ quá nha.
Sao chỉ có hai viên đạn vậy.
Trương Nhất Hằng tức đỏ mặt:
– Này là do lão tử chưa quen, ngày mai chắc chắn nhiều hơn ngươi.
Sau đó, Trương Nhất Hằng nhìn người bên cạnh, thấy đối phương chẳng có viên nào hắn vui vẻ hẳn lên;
– Lão tử cũng đâu phải người kém cỏi nhất!
Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng biểu hiện gì, không phê bình người làm ít cũng chẳng khen người làm nhiều.
Kim Lam cười nói:
– Đại ca, ngươi nhìn ta đi.
Hôm nay ta làm việc rất cố gắng đấy.
Nhâm Tiểu Túc từ chối cho ý kiến:
– Ngươi phải hiểu, chỉ khi các ngươi thông qua khảo hạch ta mới cho các ngươi cơ hội này, cũng chẳng phải các ngươi làm việc thông công cho ta.
Nói xong, Nhâm Tiểu Túc xoay người rời đi.
Kim Lam đứng sau lưng Nhâm Tiểu Túc ngây ngẩn nửa ngày mới kinh ngạc nói:
– Cảm ơn đại ca đã cho chúng ta cơ hội này!
“Điểm cảm tạ tới từ Kim La, +1!”
Đột nhiên, Kim Lam quay đầu rống to:
– Trời còn chưa tối, các người quay về trước đi, ta làm thêm chốc nữa!
Đám thổ phỉ hai mặt nhìn nhau, vốn cả ngày mệt mỏi nay họ như có thêm động lực.
Kết quả lúc này Dương Tiểu Cận đi tới:
– Không cần làm nữa, rửa tay sạch sẽ.
Bắt đầu học.
Chương 347: Kỷ Luật Nghiêm Minh
Làm việc nặng mỗi ngày là một trong những điều giúp con người đạt tới sự cực hạn của trưởng thành.
Nhâm Tiểu Túc cũng không tính vắt kiệt sức lao động của đám người này.
Hắn chỉ muốn họ mệt đến mức quên sạch đi những tính toán nhỏ nhặt trong lòng rồi tiếp nhận những thứ mới.
Bấy giờ, không ít thổ phỉ đã thay đổi một cách chậm rãi.
Tuy nhiên, vẫn còn một số cố chấp nghi ngờ hết thảy.
Thế nhưng vì huyễn tưởng với hàng rào 178, họ vẫn quyết định ở lại quan sát.
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy bản thân không thể nắm bắt hết tất cả, hắn đâu phải thần tiên.
Có điều Nhâm Tiểu Túc không vội, vì hắn còn thời gian.
Buổi tối, Dương Tiểu Cận cũng không dạy đám thổ phỉ súng ống.
Cơ mà thứ đám thổ phỉ muốn học nhất chỉ có súng, trong lúc đánh nhau, họ đã phát hiện kỹ năng súng ống mạnh mẽ của Dương Tiểu Cận.
Vì thế khi nghe Dương Tiểu Cận thông báo được học, cả bọn hưng phấn vô cùng.
Có điều Dương Tiểu Cận lại nói với họ:
Ta sẽ nói cho các ngươi biết về 5 điều kỷ luật của đội ngũ.
Mỗi người phải học thuộc lòng, nửa chữ cũng không được sai.
Kim Lam nghe vậy thì nóng nảy lên.
Học cái gì mà kỷ luật chứ, năm đó hắn sợ nhất là tới học đường của thị trấn, làm thổ phỉ mà còn phải học chữ?
Kim Lam hỏi:
À… đại tẩu!
Dương Tiểu Cận nghe vậy thì nhíu lông mày, có điều cuối cùng nàng vẫn không nói gì:
Làm sao?
Không phải đại ca bảo sẽ dạy chúng ta súng ống sao…
Kim Lam lo lắng hỏi:
Sao bây giờ phải học kỷ luật gì đó rồi.
Dương Tiểu Cận cười lạnh:
Bây giờ các người có súng chưa mà đòi học bắn súng?
Đám thổ phỉ ngây ngẩn cả người.
Thì ra tích đủ đạn còn phải có súng mới được học.
Kim Lam đắng chát sờ ba viên đạn trong túi quần mình.
Đáy lòng tự nhủ sau 20 ngày phải học được kỹ năng bắn súng.
Bấy giờ, bỗng nhiên Dương Tiểu Cận nói:
Cầm được súng thì học được rồi đấy.
Thế nhưng không biết trong số các ngươi có ai là hạt giống làm tay súng bắn tỉa không.
Kim Lam nghe vậy thì hai mắt sáng lên:
Súng bắn tỉa cũng được dạy à?
Dương Tiểu Cận bình tĩnh nói:
Đừng cao hứng quá sớm, muốn làm tay súng bắn tỉa phải có thiên bẩm.
Trong hai trăm người các ngươi cùng lắm chỉ có chừng 2 3 người là hạt giống, vì thế cũng đừng ôm hy vọng gì.
Dương Tiểu Cận cố ý thổi hi vọng cho đám thổ phỉ, cơ mà sau đó lại bóp tắt.
Thế nhưng ý niệm đã gieo trong đầu đâu phải nói diệt là diệt.
Kim Lam nghe xong liền nghĩ, thì ra trong số họ chỉ có 2 3 người đủ khả năng trở thành súng bắn tỉa, cơ mà nói không chừng lại là hắn thì sao?
Trước khi đụng phải thiết bản của thực tế, ai cũng nghĩ bản thân còn cơ hội rất lớn trở thành người may mắn đó!
Đây là tay súng bắn tỉa đó, chỉ cần nghĩ tới là thấy kích động rồi.
Mọi người đều muốn trở thành tay súng bắn tỉa.
Vì trong mắt họ, súng ống đại biểu cho quyền lực, sức mạnh và sự an toàn!
Mà súng ngắm lại đi đầu trong các loại súng.
Dương Tiểu Cận nhìn đám thổ phỉ:
Bây giờ vui vẻ vẫn còn sớm.
Học thuộc kỷ luật sớm một chút, bằng không ai cũng đừng mong sờ tới súng.
Kim Lam nhỏ giọng nói:
Đại tẩu, hay là ngài cho chúng ta xem thử súng bắn tỉa được không? Trước giờ chúng ta chưa có cơ hội nhìn ở khoảng cách gần.
Dương Tiểu Cận nhìn Kim Lam một cái rồi lấy súng bắn tỉa ra từ trong không khí.
Đám Kim Lam hút một hơi khí lạnh, đây là một đôi siêu phàm giả a!
Vốn họ còn tưởng Dương Tiểu Cận chỉ là tay súng bắn tỉa.
Không ngờ Dương Tiểu Cận lại là siêu phàm giả, khó trách họ chẳng biết cô nàng cất súng ở đâu.
Dương Tiểu Cận thu súng lại:
Bây giờ ta sẽ giảng cho các ngươi kỷ luật là gì.
Một là nghe chỉ huy, kỷ luật nghiêm minh…
Nói nhiều lần, kết quả đám thổ phỉ đầu heo này vẫn không nhớ được.
Dương Tiểu Cận kêu Kim Lam cầm cành cây viết lên mặt đất, không cần, chỉ cần học thuộc là được.
Lúc đám người học, Dương Tiểu Cận đi tới bên cạnh Nhâm Tiểu Túc cách đó không xa:
Làm khó họ rồi.
Nhâm Tiểu Túc cười vui vẻ hớn hở:
Không có kỷ luật không thành quân.
Đây đâu phải chuyện qua đường, chẳng còn cách nào khác.
Dương Tiểu Cận bình tĩnh nói:
Ngươi không sợ hành hạ khiến họ sợ mà chạy.
Ta sợ gì chứ…
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
Từ xưa tới nay, nghiêm sư xuất cao đồ, côn bổng xuất hiếu tử, ma luyện xuất thiết quân.
Ngươi cảm thấy hành họ quá họ sẽ sụp đổ, ta lại thấy khổ sở sẽ trói chặt họ lại một chỗ.
Đối với quân đội, kỷ luật là gì?
Kỷ luật là chuẩn tắc hành vi của quân đội, là biểu hiện bên ngoài của sức chiến đấu là tinh thần tín ngưỡng của quân đội, cũng là vinh dự và hình tượng của một quân.
Đây không phải thứ vô dụng.
Ngược lại, Nhâm Tiểu Túc cho rằng, kỷ luật không thành quân.
Hắn không quên được bộ dáng bê bối vào lần đầu tiên gặp được tư quân cùng chiến binh có kỷ luật nghiêm minh của quân đội Khánh Chẩn.
Kỳ thật, công tác tư tưởng chỉ là bước đầu tiên.
Sau đó phải nói tới những thứ như vinh dự và lòng trung thành các kiểu.
Đám thổ phỉ này có chữ biết chữ không, kỷ luật ghi rõ trên mặt đất họ xem cũng không hiểu.
Kim Lam lo lắng nói:
Nghe này Diêm Lão Lục, ngươi không học được cũng phải học.
Đừng khiến cả đội chúng ta mất mặt, lão tử còn chờ học bắn súng đó.
Lúc trước Dương Tiểu Cận nói họ biết, chỉ cần một người còn chưa thuộc thì cả đám đừng hòng học bắn súng.
Đây là lời nhắn nhủ của Nhâm Tiểu Túc.
Nhâm Tiểu Túc hi vọng trong quá trình học họ có thể trợ giúp những người khác, học được cách đoàn kết.
Đây cũng là lần đầu tiên Nhâm Tiểu Túc tiến hành huấn luyện.
Hết thảy đều là tự mò mẫm.
Đám thổ phỉ này dù chỉ học được một chút cũng rất tốt rồi.
Nhâm Tiểu Túc quay đầu cười nói với Dương Tiểu Cận:
Ngươi cảm những cách này của ta thế nào?
Khóe miệng Dương Tiểu Cận hơi vểnh lên:
Xem như cũng được.
Ngược lại Dương Tiểu Cận cảm thấy, nơi này rất thú vị.
Thậm chí có lúc, bỗng nhiên nàng thật mong chờ ngày mà nhà gạch mọc lên như rừng, ruộng đồng thành mẫu, con nít thành đàn, mọi người múa hát hoan ca.
Có điều bây giờ là loạn thế, đến cùng có được hay chăng?
Phía bên Dương thị ta có thể ưu tiên giữ lại khu quần cư này.
Nhưng nếu Khánh thị thống nhất Hà Cốc thì nơi này phải làm sao?
Dương Tiểu Cận bỗng hỏi, thổ phỉ sao có thể chống lại lực lượng của tập đoàn? Sở dĩ thổ phỉ vẫn tồn tại được tại Hà Cốc cũng vì bọn họ linh hoạt.
Nói khó nghe tí là giỏi chạy trốn…
Thế nhưng một khi nơi này được xây thành khu quần cư cố định thì không chạy đi đâu được cả.
Vừa chạy thì những nỗ lực trước giờ đều hóa hư ảo.
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
Không sao, Khánh Chẩn và La Lam đều nợ ta một ít nhân tình.
Bất kể là cứu La Lam hay giúp Khánh thị xông phá trận địa cũng đều là nhân tình cả.
Cho nên mấy hôm trước, khi đoán được Khánh thị là trò quỷ hắn mới không sợ…
Vậy cũng được…
Dương Tiểu Cận gật đầu.
Nàng không phản đối Nhâm Tiểu Túc làm bạn với Khánh Chẩn và La Lam.
Dương Tiểu Cận cũng không yêu cầu Nhâm Tiểu Túc tìm cứ địa thử nghiệm hạt nhân của Khánh thị cho mình.
Đây là chuyện của riêng nàng, là chuyện của Tên Côn Đồ, không liên quan gì tới Nhâm Tiểu Túc.
Không cần áp lực việc này lên hắn.
Chương 348: Giả Bộ Làm Lưu Dân
Hai ngày trước, trong lúc đào bùn là gạch mộc, mọi người còn bàn luận chuyện khi nào chạy trốn.
Họ đều muốn quay lại làm thổ phỉ, còn tính làm phản nữa cơ đấy!
Kết quả tới ngày thứ ba, vấn đề thảo luận của mọi người đã thay đổi:
– Ngươi có mấy viên đạn rồi?
– Hắc hắc, 10 viên rồi.
Kim Lam nói:
– Ta cảm thấy chỉ cần một tháng là lấy được súng!
Rõ ràng họ đã có súng, thế mà tới nơi này lại phải làm việc mới có tư cách cầm súng.
Nghe qua có vẻ hoang đường, thế nhưng mọi người đều thích thú.
Có thể lấy được súng chẳng khác nào một loại vinh dự cả.
Ban đầu không ít người lười biếng, họ chỉ làm cho có mà thôi… bộ dáng chẳng chút chăm chỉ gì cả.
Lúc người khác làm việc, họ nằm bên cạnh sống tắm nắng làm ngủ, hoặc chỉ nhìn người khác làm.
Thế nhưng đến ngày thứ ba thì không giống trước nữa.
Những người không làm lúc trước ngược lại cảm thấy xấu hổ, lúc người khác nghỉ ngơi họ vẫn miệt mài làm việc, chỉ vì có thể lấy thêm đạn.
Bằng không tới lúc những người khác đã có súng, bản thân lại hai bàn tay trắng thì lúng túng quá.
Hơn nữa, theo như Dương Tiểu Cận nói, chỉ cần một người chưa hoàn thành thì không thể học tiếp.
Việc này khiến Kim Lam không khỏi suy nghĩ.
Hiện tại hắn và Trương Nhất Hằng mỗi người trông coi hơn 100 người thì thuộc hạ của ai có tiến độ nhanh chậm ra sao cả hai đều rõ.
Kim Lam và Trương Nhất Hằng cộng lại, có ít người vẫn chưa theo kịp tiến độ.
Vì thế Kim Lam dẫn đầu lên tiếng:
– Là thế này, mục tiêu của chúng ta là sớm ngày tích lũy đủ 100 viên đạn để nhận được súng.
Tuy nhiên tiến độ vài người vẫn chậm, nếu họ cứ lười biếng như thế ta cũng chẳng nói làm gì.
Thế nhưng các người cũng thấy bây giờ họ sốt ruột thế nào rồi đấy.
Cho nên, với tư cách là đội trưởng, ta sẽ quyên góp cho họ 1 viên đạn.
Dứt lời, Trương Nhất Hằng của đội 2 cũng phát biểu:
– Ta cũng quyên góp 1 viên đạn cho họ.
Đám thổ phỉ 2 mặt nhìn nhau, đợi hơn nửa ngày mới có người do dự nói:
– Vậy ta cũng góp 1 viên, nhưng sau này có đủ phải trả lại ta đó!
Chẳng được bao lâu, một đám người đã quyên góp được năm sáu viên, tuy vẫn còn thiếu nhưng đã kéo gần khoảng cách hơn.
Kim Lam vui mừng gật đầu:
– Huynh đệ chúng ta là phải thế, tiếp tục làm việc đi!
Nhâm Tiểu Túc đứng nhìn từ xa, bỗng hắn nói với Dương Tiểu Cận bên cạnh:
– Ta từng đọc được một quyển sách trong Thư viện.
Quyển sách ấy được đặt trong một góc kín, tên là Đám Ô Hợp.
– Trong sách có vài câu thế này, khi người vừa tiến vào một tập thể, chỉ số thông minh sẽ sụt giảm nghiêm trọng.
Vì đạt được sự chấp nhận của tập thể, cá nhân sẽ nguyện ý vứt bỏ cái tôi của mình, dùng chỉ số thông minh đổi lấy tín nhiệm và trung thành….
Nhâm Tiểu Túc nói tiếp:
– Có lẽ đây cũng là nguyên nhân quần thể dễ tẩy não một cá nhân.
Dương Tiểu Cận bình tĩnh nói:
– Ý của ngươi là, hiện tại họ đang ở trong tình huống ấy?
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
– Ta càng muốn tin đây là do sức mạnh đến từ hi vọng hơn.
Khi quần thể có mục tiêu chúng, những thổ phỉ này gặp hoạn nạn sẽ nhanh tìm kiếm biện pháp để đạt được mục tiêu đó.
Thời điểm này chính là lúc mà thứ được gọi là tình nghĩa nảy sinh.
Kim Lam đang tập trung làm việc, quay đầu hắn chợt phát hiện có hai người đứng bên cạnh, tập trung nhìn kỹ mới phát hiện đó là Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận.
Chỉ thấy Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận cởi giày, cuốn tay áo lên.
Kim Lam và Trường Nhất Hằng vội nói:
– Nhị vị không cần làm việc, nhị vị nghỉ ngơi đi.
Để chúng ta làm là được.
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
– Không sao, ta cũng chẳng phải người được nuông chiều từ bé.
Gạch mộc hai ta đóng được sẽ chia cho đội trưởng hai ngươi.
Sau đó các ngươi có thể tự phân cho tổ viên trong đội.
Đám thổ phỉ run sợ nửa ngày, căn bản họ không ngờ Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận lại làm việc cùng mình.
Chẳng phải đại nhân vật nên nghỉ ngơi sau màn à.
Trước khi lúc còn ở nhà xưởng, đốc công khi đó chẳng làm gì động tới ngón tay.
Lúc xuống hầm mỏ, hắn ta chỉ ngồi ở ngoài nghỉ ngơi giám sát.
Hơn nữa, hai vị trước mặt so ra còn lợi hại hơn cả đốc công.
Hai vị này là siêu phàm giả a.
Nhất là Dương Tiểu Cận, nàng còn là nữ nhân lại theo họ làm việc.
Đại tẩu cũng quá đặc biệt rồi.
Sắc mặt Nhâm Tiểu Túc trầm xuống:
– Thất thần cái gì, muốn lười biếng?
Kim Lam vui vẻ nói:
– Không có không có, các huynh đệ, làm việc tiếp thôi!
Đám thổ phỉ yên lặng làm tiếp, nguyên tắc sống là nguyên tắc sống, mục tiêu là mục tiêu.
Thế nhưng một khắc Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận nhảy xuống sông làm việc với họ, dường như có thứ gì đó đã dần thay đổi.
Lại nhiều thêm một chút tình người.
Vào lúc này, bên ngoài có một trận bụi mù, Nhâm Tiểu Túc quá quen thuộc với tình cảnh này rồi.
Lại có thổ phỉ mới tới !
Dựa theo dự đoán của Dương Tiểu Cận, tất cả quan ải, núi Đường Uông, núi Đạt Bản, thổ phỉ có hơn 3000 người.
Hiện tại họ chỉ mới thu thập được hơn 200 tên, vẫn còn ít lắm.
Tuy họ biết càng đi về phía bắc, thổ phỉ càng nhiều, phía nam của họ có ít thổ phủ hơn.
Nhưng hôm qua không có thổ phỉ tới khiến Nhâm Tiểu Túc hơi thất vọng.
Đám thổ phỉ mới tới này có chừng 30 tên.
Từ xa chúng thấy được một đám người đang làm việc thì trong lòng vui mừng khôn xiết.
Khu quần cư này có nhiều lưu dân như thế thì phát tài to rồi!
Nhìn từ đằng xa, tay chân Kim Lam, Trưởng Nhất Hằng, Nhâm Tiểu Túc dính đầy nước bùn, súng cũng chẳng có, không phải lưu dân thì là gì?
Ở nơi hoang dã này, lưu dân là nghe lời nhất, chẳng khác này một bầy gia súc cả.
Chỉ là, khi họ tới gần hơn, đầu lĩnh đám thổ phỉ bỗng nhiên cảm thấy có gì đó là lạ.
Gã chỉ thấy đám Nhâm Tiểu Túc đứng thẳng người bình tĩnh nhìn mình mà chẳng có gì hoảng sợ cả.
Bỗng nhiên đầu lĩnh thổ phỉ thầm nói:
– Sao ta cảm thấy mấy tên này chẳng sợ chúng ta gì cả?
Lúc này, Kim Lam giận dữ nói:
– Lại có người gia nhập, hiện tại một viên đạn họ cũng chẳng có a.
Trong lòng Kim Lam, hắn đã biết số mệnh của đám thổ phỉ này, vì thế không khỏi đau lòng cho bản thân hắn*…
*Ý là Kim Lam biết đám thổ phỉ sắp phải làm gạch mộc và chưa có viên đạn nào.
Đám Kim Lam đã tích lũy đạn sắp đủ rồi, bây giờ có thêm người mới, họ lại phải đợi người mới tích lũy đủ đạn và đau lòng vì khoảng thời gian đạt được súng sẽ kéo dài.
Mình dịch cố gắng giữ nguyên nguyên tác nhưng vẫn đủ để các bạn hiểu nên mong các bạn thông cảm nha!
Đám thổ phỉ dừng xe bên cạnh sông.
Gã lấy thương chĩa vào Nhâm Tiểu Túc:
– Lên bờ hết cho ta.
Ha ha, còn có tâm tư làm gạch mộc, ai cho phép các ngươi làm gạch mộc hả?
Kim Lam và Trương Nhất Hằng liếc nhau, đồng loạt bắt đầu mặc niệm cho đám thổ phỉ mới này.
Qua nửa giờ, mặt mũi đầu lĩnh thổ phỉ bầm dập sắc tay áo lội vào sông ngòi.
Hắn hỏi Kim Lam:
– Mỗi ngày phải đóng bao nhiêu gạch mộc?
Kim Lam tức giận nói:
– Các người làm chậm trễ chuyện lớn của chúng ta rồi biết không.
Ta nói cho mà biết, hôm nay không làm đủ 30 khối gạch mộc thì đừng mong ngủ.
Bấy giờ, đầu lĩnh thổ phỉ nhìn thoáng qua Trương Nhất Hằng đứng cách đó không xa:
– Đợi chút, ta nhận ra ngươi.
Không phải ngươi là đầu lĩnh thổ phỉ ở sườn núi phía tây Bản Đạt à.
Sao ngươi lại ở đây?
Trương Nhất Hằng cũng tức giận nói:
– Lo đào bùn của ngươi đi, bớt nói nhảm.
Bấy giờ, đầu lĩnh thổ phỉ cảm thấy khuất nghẹn:
– Không phải các người đều là thổ phỉ à.
Sao lại giả trang thành lưu dân.
Ta mà biết ở đây có nhiều thổ phỉ như vậy đã chẳng tới rồi!
Hai ngày trước, trong lúc đào bùn là gạch mộc, mọi người còn bàn luận chuyện khi nào chạy trốn.
Họ đều muốn quay lại làm thổ phỉ, còn tính làm phản nữa cơ đấy!
Kết quả tới ngày thứ ba, vấn đề thảo luận của mọi người đã thay đổi:
– Ngươi có mấy viên đạn rồi?
– Hắc hắc, 10 viên rồi.
Kim Lam nói:
– Ta cảm thấy chỉ cần một tháng là lấy được súng!
Rõ ràng họ đã có súng, thế mà tới nơi này lại phải làm việc mới có tư cách cầm súng.
Nghe qua có vẻ hoang đường, thế nhưng mọi người đều thích thú.
Có thể lấy được súng chẳng khác nào một loại vinh dự cả.
Ban đầu không ít người lười biếng, họ chỉ làm cho có mà thôi… bộ dáng chẳng chút chăm chỉ gì cả.
Lúc người khác làm việc, họ nằm bên cạnh sống tắm nắng làm ngủ, hoặc chỉ nhìn người khác làm.
Thế nhưng đến ngày thứ ba thì không giống trước nữa.
Những người không làm lúc trước ngược lại cảm thấy xấu hổ, lúc người khác nghỉ ngơi họ vẫn miệt mài làm việc, chỉ vì có thể lấy thêm đạn.
Bằng không tới lúc những người khác đã có súng, bản thân lại hai bàn tay trắng thì lúng túng quá.
Hơn nữa, theo như Dương Tiểu Cận nói, chỉ cần một người chưa hoàn thành thì không thể học tiếp.
Việc này khiến Kim Lam không khỏi suy nghĩ.
Hiện tại hắn và Trương Nhất Hằng mỗi người trông coi hơn 100 người thì thuộc hạ của ai có tiến độ nhanh chậm ra sao cả hai đều rõ.
Kim Lam và Trương Nhất Hằng cộng lại, có ít người vẫn chưa theo kịp tiến độ.
Vì thế Kim Lam dẫn đầu lên tiếng:
– Là thế này, mục tiêu của chúng ta là sớm ngày tích lũy đủ 100 viên đạn để nhận được súng.
Tuy nhiên tiến độ vài người vẫn chậm, nếu họ cứ lười biếng như thế ta cũng chẳng nói làm gì.
Thế nhưng các người cũng thấy bây giờ họ sốt ruột thế nào rồi đấy.
Cho nên, với tư cách là đội trưởng, ta sẽ quyên góp cho họ 1 viên đạn.
Dứt lời, Trương Nhất Hằng của đội 2 cũng phát biểu:
– Ta cũng quyên góp 1 viên đạn cho họ.
Đám thổ phỉ 2 mặt nhìn nhau, đợi hơn nửa ngày mới có người do dự nói:
– Vậy ta cũng góp 1 viên, nhưng sau này có đủ phải trả lại ta đó!
Chẳng được bao lâu, một đám người đã quyên góp được năm sáu viên, tuy vẫn còn thiếu nhưng đã kéo gần khoảng cách hơn.
Kim Lam vui mừng gật đầu:
– Huynh đệ chúng ta là phải thế, tiếp tục làm việc đi!
Nhâm Tiểu Túc đứng nhìn từ xa, bỗng hắn nói với Dương Tiểu Cận bên cạnh:
– Ta từng đọc được một quyển sách trong Thư viện.
Quyển sách ấy được đặt trong một góc kín, tên là Đám Ô Hợp.
– Trong sách có vài câu thế này, khi người vừa tiến vào một tập thể, chỉ số thông minh sẽ sụt giảm nghiêm trọng.
Vì đạt được sự chấp nhận của tập thể, cá nhân sẽ nguyện ý vứt bỏ cái tôi của mình, dùng chỉ số thông minh đổi lấy tín nhiệm và trung thành….
Nhâm Tiểu Túc nói tiếp:
– Có lẽ đây cũng là nguyên nhân quần thể dễ tẩy não một cá nhân.
Dương Tiểu Cận bình tĩnh nói:
– Ý của ngươi là, hiện tại họ đang ở trong tình huống ấy?
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
– Ta càng muốn tin đây là do sức mạnh đến từ hi vọng hơn.
Khi quần thể có mục tiêu chúng, những thổ phỉ này gặp hoạn nạn sẽ nhanh tìm kiếm biện pháp để đạt được mục tiêu đó.
Thời điểm này chính là lúc mà thứ được gọi là tình nghĩa nảy sinh.
Kim Lam đang tập trung làm việc, quay đầu hắn chợt phát hiện có hai người đứng bên cạnh, tập trung nhìn kỹ mới phát hiện đó là Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận.
Chỉ thấy Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận cởi giày, cuốn tay áo lên.
Kim Lam và Trường Nhất Hằng vội nói:
– Nhị vị không cần làm việc, nhị vị nghỉ ngơi đi.
Để chúng ta làm là được.
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
– Không sao, ta cũng chẳng phải người được nuông chiều từ bé.
Gạch mộc hai ta đóng được sẽ chia cho đội trưởng hai ngươi.
Sau đó các ngươi có thể tự phân cho tổ viên trong đội.
Đám thổ phỉ run sợ nửa ngày, căn bản họ không ngờ Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận lại làm việc cùng mình.
Chẳng phải đại nhân vật nên nghỉ ngơi sau màn à.
Trước khi lúc còn ở nhà xưởng, đốc công khi đó chẳng làm gì động tới ngón tay.
Lúc xuống hầm mỏ, hắn ta chỉ ngồi ở ngoài nghỉ ngơi giám sát.
Hơn nữa, hai vị trước mặt so ra còn lợi hại hơn cả đốc công.
Hai vị này là siêu phàm giả a.
Nhất là Dương Tiểu Cận, nàng còn là nữ nhân lại theo họ làm việc.
Đại tẩu cũng quá đặc biệt rồi.
Sắc mặt Nhâm Tiểu Túc trầm xuống:
– Thất thần cái gì, muốn lười biếng?
Kim Lam vui vẻ nói:
– Không có không có, các huynh đệ, làm việc tiếp thôi!
Đám thổ phỉ yên lặng làm tiếp, nguyên tắc sống là nguyên tắc sống, mục tiêu là mục tiêu.
Thế nhưng một khắc Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận nhảy xuống sông làm việc với họ, dường như có thứ gì đó đã dần thay đổi.
Lại nhiều thêm một chút tình người.
Vào lúc này, bên ngoài có một trận bụi mù, Nhâm Tiểu Túc quá quen thuộc với tình cảnh này rồi.
Lại có thổ phỉ mới tới !
Dựa theo dự đoán của Dương Tiểu Cận, tất cả quan ải, núi Đường Uông, núi Đạt Bản, thổ phỉ có hơn 3000 người.
Hiện tại họ chỉ mới thu thập được hơn 200 tên, vẫn còn ít lắm.
Tuy họ biết càng đi về phía bắc, thổ phỉ càng nhiều, phía nam của họ có ít thổ phủ hơn.
Nhưng hôm qua không có thổ phỉ tới khiến Nhâm Tiểu Túc hơi thất vọng.
Đám thổ phỉ mới tới này có chừng 30 tên.
Từ xa chúng thấy được một đám người đang làm việc thì trong lòng vui mừng khôn xiết.
Khu quần cư này có nhiều lưu dân như thế thì phát tài to rồi!
Nhìn từ đằng xa, tay chân Kim Lam, Trưởng Nhất Hằng, Nhâm Tiểu Túc dính đầy nước bùn, súng cũng chẳng có, không phải lưu dân thì là gì?
Ở nơi hoang dã này, lưu dân là nghe lời nhất, chẳng khác này một bầy gia súc cả.
Chỉ là, khi họ tới gần hơn, đầu lĩnh đám thổ phỉ bỗng nhiên cảm thấy có gì đó là lạ.
Gã chỉ thấy đám Nhâm Tiểu Túc đứng thẳng người bình tĩnh nhìn mình mà chẳng có gì hoảng sợ cả.
Bỗng nhiên đầu lĩnh thổ phỉ thầm nói:
– Sao ta cảm thấy mấy tên này chẳng sợ chúng ta gì cả?
Lúc này, Kim Lam giận dữ nói:
– Lại có người gia nhập, hiện tại một viên đạn họ cũng chẳng có a.
Trong lòng Kim Lam, hắn đã biết số mệnh của đám thổ phỉ này, vì thế không khỏi đau lòng cho bản thân hắn*…
*Ý là Kim Lam biết đám thổ phỉ sắp phải làm gạch mộc và chưa có viên đạn nào.
Đám Kim Lam đã tích lũy đạn sắp đủ rồi, bây giờ có thêm người mới, họ lại phải đợi người mới tích lũy đủ đạn và đau lòng vì khoảng thời gian đạt được súng sẽ kéo dài.
Mình dịch cố gắng giữ nguyên nguyên tác nhưng vẫn đủ để các bạn hiểu nên mong các bạn thông cảm nha!
Đám thổ phỉ dừng xe bên cạnh sông.
Gã lấy thương chĩa vào Nhâm Tiểu Túc:
– Lên bờ hết cho ta.
Ha ha, còn có tâm tư làm gạch mộc, ai cho phép các ngươi làm gạch mộc hả?
Kim Lam và Trương Nhất Hằng liếc nhau, đồng loạt bắt đầu mặc niệm cho đám thổ phỉ mới này.
Qua nửa giờ, mặt mũi đầu lĩnh thổ phỉ bầm dập sắc tay áo lội vào sông ngòi.
Hắn hỏi Kim Lam:
– Mỗi ngày phải đóng bao nhiêu gạch mộc?
Kim Lam tức giận nói:
– Các người làm chậm trễ chuyện lớn của chúng ta rồi biết không.
Ta nói cho mà biết, hôm nay không làm đủ 30 khối gạch mộc thì đừng mong ngủ.
Bấy giờ, đầu lĩnh thổ phỉ nhìn thoáng qua Trương Nhất Hằng đứng cách đó không xa:
– Đợi chút, ta nhận ra ngươi.
Không phải ngươi là đầu lĩnh thổ phỉ ở sườn núi phía tây Bản Đạt à.
Sao ngươi lại ở đây?
Trương Nhất Hằng cũng tức giận nói:
– Lo đào bùn của ngươi đi, bớt nói nhảm.
Bấy giờ, đầu lĩnh thổ phỉ cảm thấy khuất nghẹn:
– Không phải các người đều là thổ phỉ à.
Sao lại giả trang thành lưu dân.
Ta mà biết ở đây có nhiều thổ phỉ như vậy đã chẳng tới rồi!
Chương 349: Xây Phòng
Đám thổ phỉ mới tới đều nửa tỉnh nửa mê.
Họ nhìn từng người trong đám Kim Lam vui sướng vọc bùn, sau đó dùng bùn đóng thành gạch mộc, lại dùng gạch mộc đổi lấy đạn.
Tận 10 khối gạch mộc mới đổi được 1 viên đạn.
Bấy giờ, họ cũng chẳng có tí cảm giác gì.
Thế nhưng họ lại thấy khi Kim Lam và Trương Nhất Hằng cầm đạn trong tay thì nụ cười hạnh phúc xuất hiện.
Đây là sao vậy?!
Các người đều là đầu lĩnh thổ phỉ đó.
Mắc cái gì chỉ vì một viên đạn mà bày ra bộ mặt hạnh phúc như thế hả! Làm như các người chưa từng trải đời ý!
Dần dà đường sông được đám người kia đào ngày càng rộng.
Nguyên bản chỗ này chỉ là một lạch ngòi hình thành vì mảnh sông nhỏ chạy khác hướng mà thôi.
Bấy giờ con sống ngày càng rộng, có thể thấy qua một thời gian nữa nó sẽ thành con sông lớn rồi.
Vốn lưu dân còn sợ khi lũ xuân quét tới, nước sông dâng lên khiến kênh mương bị vỡ ảnh hưởng đến hoa màu.
Mà bây giờ họ không còn lo nữa, lũ xuân không còn đáng sợ nữa rồi…
Trong lòng sông, túi quần đãm Kim Lam chưa một tí đạn.
Viên đạn nằm trong túi của họ kêu leng keng.
Đám thổ phỉ mới tới bị một màn quỷ dị này hù cho xón đá*:
– Có phải đám người kia bị đánh tới vàng đầu rồi không…
Sau khi Kim Lam hoàn thành xong công việc của mình.
Hắn liền gọi đám thổ phỉ mới tới lại, báo cho đối phương biết họ phải làm gì, gạch mộc có thể đổi được cái gì, tương lai sẽ cao xa thế nào.
Ví dụ khi lũ xuân tới, họ có thể xây thêm mười gian phòng ở đây, mùa hè thì…
Đám thổ phỉ nghe xong thì sững sờ, trong lòng tự nhủ đây có còn là thổ phỉ nữa không?
Sau đó, Kim Lam bắt đầu nói tới mấu chốt cuối cùng:
– Các người biết ai đang quản lý nơi này không? Các người tưởng mình bị bắt là xui xẻo lắm hả.
Thế nhưng ta nói cho mà biết, các người gặp may rồi.
Trong lúc nói chuyện, Kim Lam không ngừng lải nhải.
Chỉ chốc lát, đám thổ phỉ nhìn Kim Lam rồi nhìn sang Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận, ánh mắt dần trở nên mê mang.
Bây giờ không cần Nhâm Tiểu Túc làm gì nữa, Kim Lam và Trương Nhất Hằng đã thay hắn làm hết.
Hắn và Dương Tiểu Cận chỉ cần xuất thủ ban đầu để giảm bớt thương vong là được.
Lại thêm một đám thổ phỉ gia nhập đại quân gạch mộc.
Ban ngày họ đào bùn là gạch mộc, ban đêm đảm nhiệm an toàn cho mọi người, cuộc sống cực kỳ phong phú…
Lũ xuân đúng hẹn mà tới, mọi người cảm giác nước trong lạch ngòi dần dâng lên.
Họ thường xuyên bắt được cá.
Hiện giờ cá gặp người đều cắn, nếu không phải họ nhiều người chỉ sợ cũng không bắt được cả đâu.
Cùi góp nhặt phơi khô bên bờ ngày càng nhiều.
Từ thượng du chảy xuống không tí thân cây, cũi gỗ, họ đều giữ lại để sau này làm xà nhà.
Khu quần cư của lưu dân cũng giúp họ xây một tí phòng ở bằng đất và hai cái lò gạch nhỏ.
Đám thổ phỉ giúp đỡ lưu dân đào kênh mương, lưu dân cũng có qua có lại có gì giúp đó.
Lúc này lưu dân không sợ đám thổ phỉ nữa.
Mọi người sống với nhau chẳng khác nào một thôn trang nhỏ cả.
Có lưu dân tìm tới Nhâm Tiểu Túc:
– Đại ca, chúng ta bắt đầu nấu gạch được rồi.
Bằng không đợi mưa xuống thì gạch mộc làm được sẽ bị hư hết.
– Đi thôi!
Nhâm Tiểu Túc đáp ứng.
Lúc này gạch mộc đã đóng được thành một mảnh lớn, đủ để xây hơn 10 gian phòng.
Kỹ thuật nấu gạch cũng không tính là khó khăn gì.
Chỉ cần đặt gạch mộc và hầm lò, đóng cửa lại châm củi và chờ là được.
Chuyện làm lạnh gạch tự có thổ phỉ đi làm.
Gạch chia thành gạch hồng và gạch xanh dựa vào đất sét chứa trong bùn đất.
Sự oxy hóa trong quá trình đốt gạch sẽ giúp cục gạch thành hình.
Nhưng nếu trong quá trình nấu mà không thể oxy hóa hoàn thành thì sẽ thành gạch xanh.
Lò gạch của đám Nhâm Tiểu Túc có đỉnh, không có dưỡng khí nên ra toàn là gạch xanh.
– Nấu gạch mất bao lâu?
Nhâm Tiểu Túc hỏi thổ phỉ.
– Hầm lò của chúng ta nhỏ, một lần đốt được chừng 20.000 khối một lần.
Đoán chừng đốt 10 ngày làm xong.
Bất quá ở giữa phải có thời gian châm nước làm lạnh, có thể mất thêm hơn 2 ngày nữa…
Thổ phỉ giải thích:
– Mỗi ngôi nhà cần tới 2000 khối gạch, một lần nấu đủ xây 10 căn nhà.
Đám thổ phỉ tới lúc bản thân sống trong một căn phòng thì rất hưng phấn.
Chung quy đại đa số người ở đây, có khi cả đời cũng chưa từng được ở phòng gạch.
Tại thị trấn, phòng gạch là biểu thị cho thân phận…
– Đi thôi…
Nhâm Tiểu Túc nói với lưu dân trong khu quần cư:
– Các ngươi chọn người trông coi.
Gạch nấu xong có thể xây cho các người vài gian phòng ở.
Kim Lam nhỏ giọng thì thầm:
– Mắc gì gạch chúng ta làm ra phải cho họ xây nhà.
Nhâm Tiểu Túc nhìn hắn:
– Đừng có nói nhiều.
Kim Lam ủ rũ cụp đầu chạy đi.
Hắn bảo với đám huynh đệ, thừa dịp mùa mưa chưa tới thì làm thêm nhiều gạch mộc tí.
Hiện giờ đám thổ phỉ của họ có tới 400 người, làm việc cũng nhanh hơn!
Có điều họ biển thủ được vài ngày thì mùa mưa đã kéo tới, việc này khiến Kim Lam và Trương Nhất Hằng lòng đau như cắt:
– Nhanh lên nhanh lên, mau giúp ta chuyển gạch mộc đi!
Đại khái chuyển được một nửa thì mưa phùn tựa như bông bắt đầu rơi xuống trên đất chết.
– Xui xẻo…
Kim Lam núp dưới mái hiên nói:
– Sớm không tới muộn không tới, hết lần này tới lần khác lại mưa bây giờ.
– Đội trưởng, chúng ta có thể vào nhà tránh mưa mà…
Một thổ phỉ nhỏ giọng nói.
Bấy giờ, trong phòng chất đầy gạch.
Căn bản không có chỗ cho người đặt chân.
Kim Lam nghe vậy thì trừng mắt:
– Vào đó tránh mưa thì gạch để ở đâu?! Đây đều là gạch mộc mọi người cực khổ làm ra đó, sao có thể lãng phí?
Đám thổ phỉ chép miệng, bây giờ người còn chẳng bằng gạch…
Một đám ngồi xổm bên hiên nhà trú mưa, trông coi số gạch trong nhà.
Kim lam thầm nói:
– Cũng chẳng biết đại ca muốn làm gì lại xây nhà ở cho đám lưu dân kia.
Huynh đệ chúng ta còn chưa có chỗ ở nữa nè.
– Sao vậy đội trưởng, ngươi oán trách đại ca hả?
Có người nhỏ giọng nói.
– Ta không oán trách…
Kim Lam bĩu môi:
– Ta cảm thấy, hai vị kia thật sự không giống đám ông lớn trong hàng rào.
Những người kia xem thường chúng ta từ trong xương tủy.
Hai vị này thì không, ngươi từng gặp qua ông lớn nào chịu xuống sống đào nước bùn với chúng ta không? Bây giờ ta tin tưởng, hai người này sẽ chịu sống chết chiến đấu cùng một chỗ với chúng ta.
– Vậy ý của đội trưởng là?
– Ta chỉ cảm thấy không đám, bằng vào cái gì mà đám lưu dân đó chẳng làm nên một viên gạch lại có nhà ở?
Kim Lam hùng hổ nói.
– Lò gạch là của người ta xây đó…
Có người nhỏ giọng nói.
Kim Lam trừng mắt liếc đối phương:
– Nhiều chuyện.
Vào lúc này, một lưu dân đội mưa chạy tới, hô to với đám Kim Lam:
– Đừng ở đây dầm mưa nữa, qua nhà chúng ta tránh mưa đi.
Bên kia bọn ta đã thương lượng xong rồi.
Các ngươi muốn tới nhà ai trú mưa cũng được, chắc chắn đủ chỗ.
Trong nhà còn có canh nóng, các ngươi có thể uống làm ấm thân thể.
Kim Lam sửng sốt một chốt, sau đó lại hỏi:
– Tới ngay tới ngay!
Bên cạnh có thổ phỉ nhỏ giọng bảo:
– Đội trưởng, không phải chúng ta đang vì chuyện nhà ở mà tức giận họ à?
– Ai nói ta tức giận?
Kim Lam ngang ngạnh nói:
– Đồng hương đối tốt với chúng ta như thế, làm vài căn nhà cho người ta thì có sao? Đại ca tự có chủ ý riêng của ngài biết không, rộng lượng lên coi! Hết mưa rồi thì bắt đầu xây nhà cho mấy đồng hương!
Chương 350: Chồn Chúc Tết Gà
Mưa dầm liên miên trên đường núi Đạt Bản.
Bỗng nhiên có một đại đội lái xe lên núi, xe mô tô dẫn đầu có treo một cây cờ lớn, trên cờ thêu đồ án hình đầu hổ.
Mỗi người trong bầy thổ phỉ đều che nửa mặt dưới bằng một cái khăn màu lam.
Nhìn từ xa, làn xe nối đuôi nhau kết hợp với khăn mặt màu lam trông rất tráng lệ.
Mà số lượng đoàn người này nhiều vô cùng, đếm sơ cũng hơn 300 người.
Vừa nhìn liền biết không phải tổ chức thổ phỉ bé nhỏ gì.
Ít nhất trang phục và đạo cụ tốt hơn những thổ phỉ bình thường khác rất nhiều.
Thổ phỉ bình thường thì đừng nói tới khăn che mặt hay cờ hiệu, chỉ bộ dáng mỗi người thôi cũng toàn là quần áo rách vá manh rồi.
Chờ tới sườn núi bắc, họ dựng mô tô lại ven đường.
Một người dẫn đầu đi vào đường núi nhỏ, cuối đường là một doanh trại thổ phỉ nghèo nàn.
Đám thổ phỉ hung thần ác sát đi trên đường núi chẳng ai nói chuyện gì với ai.
Tất cả mọi người vác súng trước ngực, chuẩn bị ứng đối với bất kỳ tình huống nào có thể phát sinh.
Vốn họ tưởng nơi này sẽ có người phục kích, khi tiến vào sẽ bị tấn công kịch liệt.
Kết quả cả con đường đều yên tĩnh, ngay cả người canh gác cũng chẳng có.
Đợi tới khi họ tới cửa sơn trại, thủ lĩnh đẩy cửa lớn làm bằng ván gỗ kêu két một tiếng.
Hắn không sợ có người đánh lén mà dẫn đầu tiến lên.
Có điều vừa vào cửa lại thấy một sơn trại trống rỗng.
Dường như đã rất lâu không có người ở.
Thủ lĩnh thấp giọng nói:
– Núi Đạt Bản này có phần cổ quái, trên đường đi có tới năm sáu sơn trại đều chẳng có ai.
Thế này là sao?
– Chẳng lẽ vì khó sống quá nên quay về nhà xưởng rồi? Trên núi này chắc còn vài chỗ, chúng ta tới đó thử xem?
Tâm phúc của thủ lĩnh lên tiếng.
– Đi! Ta không núi thổ phỉ trên núi Đạt Bản đều cải tà quy chính cả rồi.
Thủ lĩnh cười lạnh một tiếng rồi dẫn đội ngũ tiếp tục đi lên núi.
Mãi tới chỗ thứ ba họ mới thấy vài thổ phỉ lẻ tẻ trong sơn trại.
Đám thổ phỉ lẻ loi vừa thấy đội ngũ hùng hổ lập tức quỳ xuống cầu xin tha mạng:
– Đừng giết chúng ta!
Thủ lĩnh cau mày trầm tư trong chốc lát rồi hỏi:
– Những người khác đâu?
Một tiểu thổ phỉ khóc như đưa tang:
– Bị thổ phỉ bắt đi rồi!
Thủ lĩnh ngớ người:
– Không phải các ngươi là thổ phỉ sao?
Cả bọn tức tới phì cười, bọn họ đều là đoạt lưu dân thôi.
Sao lại có người ngay cả thổ phỉ cũng đoạt?!
Họ tới là để thu thập thổ phỉ của các đỉnh núi nhỏ.
Cứ tưởng bản thân tới trước ai dè lại có người nhanh chân hơn.
Thủ lĩnh hỏi:
– Lão đại của các người là ai, đứng lên nói.
Tiểu thổ phỉ hô:
– Lão đại của chúng ta cũng bị bắt đi rồi…
Thủ lĩnh ngơ ngác một chút:
– Cái cmn… ai bắt? Mấy người các ngươi không đánh lại à?
– Bị một đám lưu dân ở khu quần cư phía nam dưới chân núi bắt đi.
Mấy người chúng ta thấy tình huống không ổn nên chạy trước, may mắn tránh được.
Tiểu thổ phỉ nói.
– Khu quần cư có quy mô thế nào?
Thủ lĩnh hiếu kỳ.
– Đại khái khoảng bốn năm trăm người.
Bọn họ đặc biệt hung hãn, hơn nữa còn có 2 siêu phàm giả!
Tiểu thổ phỉ nói.
Bấy giờ tên thủ lĩnh không khỏi cảnh giác, một khu quần cư của lưu dân lại có 2 siêu phàm giả? Vậy mà chỉ là một khu quần cư bình thường?
Thủ lĩnh suy nghĩ một lúc:
– Bình thường họ bắt những ai? Bắt thế nào?
– Người nào họ cũng bắt cả, thấy một bắt một.
Cơ bản đều là hai siêu phàm giả kia xuất thủ.
Người khác không cần động tay gì cả.
Lão đại chúng ta cũng bại dưới tay hai siêu phàm giả đó.
– Bắt về rồi thì xử trí thế nào?
Thủ lĩnh hỏi.
– Không biết, dù sao cũng không biết.
Chỉ bắt một đám người đào kênh mương, đóng gạch mộc thôi.
Bấy giờ, thủ lĩnh nói với tên tâm phúc:
– Xem ra đám người kia không có lòng cảnh giác.
Hứa Kim Nguyên, ngươi dẫn một đội người tới để họ bắt lấy.
Sau khi vào đó thì điều tra tình huống, đợi ta ra hiệu mà trong ứng ngoại hợp.
Thổ phỉ kêu Hứa Kim Nguyên gật đầu:
– Đã rõ.
Sau đó hắn chọn thêm 11 người cùng đi xuống núi với mình.
Thủ lĩnh nhìn những người còn lại;
– Tới hướng bắt kêu một nửa huynh đệ tới đây.
Xem ra bên này còn cây gỗ cứng phải gặm.
Bất quá cũng không tốn quá nhiều công phu đâu, tuy nhiên vẫn phải kêu người tới phòng ngừa vạn nhất.
Bấy giờ, tiểu thổ phỉ thấy cờ hiệu đầu hổ của họ liền hô:
– Các ngươi là thổ Phỉ tới từ phương bắc!
Thủ lĩnh cười:
– Mắt nhìn rất tốt nha.
…
Hứa Kim Nguyên dẫn theo một đội người hùng hổ chạy tới khu quần cư.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, họ sẽ bị Nhâm Tiểu Túc bắt lại.
Để kịch trở nên thật hơn, đám Hứa Kim Nguyên tận lực phản kháng.
Tuy vẫn không đánh lại Nhâm Tiểu Túc nhưng nhìn qua khá là hung hãn.
Nhâm Tiểu Túc giao đám Hứa Kim Nguyên cho Kim Lam xử lý.
Bỗng nhiên Dương Tiểu Cận thấp giọng nói:
– Đám người này không đúng.
– Sao thế?
Nhâm Tiểu Túc hỏi ngược lại.
– Tư thế cầm súng của họ thể hiện họ từng được huấn luyện.
Hơn nữa 12 người này rất biết cách phối hợp với nhau.
Ngươi nhìn đi, mô tô của họ hẳn có đồ án giống nhau nhưng đã được xóa đi trên đường tới đây.
Dương Tiểu Cận quan sát rất kỹ, nhất là những chi tiết liên quan tới súng ống thì đừng hòng giấu diếm nàng.
Đối phương biết nơi này có 2 siêu phàm giả lại diễn kịch đủ đạt.
Có điều vẫn bị Dương Tiểu Cận vạch trần.
– Là quân nhân ư?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
– Cũng chưa chắc, không có dấu vết huấn luyện khắc khổ của quân nhân.
Đoán chừng đám người này thuộc về một tổ chức thổ phỉ lớn nào đó.
Nói không chừng còn có dã tâm chẳng nhỏ.
Dương Tiểu Cận nói.
Nhâm Tiểu Túc vui tươi hớn hở cười nói:
– Không sao đâu, cứ để họ ở lại đây.
Dường như Nhâm Tiểu Túc không hề lo lắng đám người kia.
Hết mưa, đám Hứa Kim Nguyên được Kim Lam “giáo huấn” xong thì bắt đầu đào bùn.
Điều khiến họ kinh ngạc là hai siêu phàm giả kia lại là người của hàng rào 178.
Sao hàng rào 178 lại xem vào chuyện của Hà Cốc?
Hứa Kim Nguyên nghi ngờ.
Càng khiến hắn ngạc nhiên hơn là, đám người đào bùn với hắn đều là thổ phỉ…
Chẳng lẽ đúng như Kim Lam ám chỉ, họ chuẩn bị nương nhờ hàng rào 178?
– Hứa ca, chúng ta làm sao đây?
Có người nhỏ giọng nói.
Hứa Kim Nguyên nghĩ nghĩ:
– Trước cứ theo họ làm gạch mộc.
Không phải nói tích đủ 100 viên đạn sẽ nhận được súng à.
Chúng ta cố gắng lấy súng, lần nữa trong ứng ngoại hợp.
– Được!
Qua mấy ngày sau, lò gạch lần nữa mở cửa.
Đám Kim Lam vui sướng hớn hở chờ đợi bên cạnh để làm lạnh gạch rồi chuẩn từng khối gạch xanh ra.
Người bên cạnh Hứa Kim Nguyên nói:
– Hứa ca, thay vì làm thổ phỉ họ lại vất vả cực khổ chạy tới đây nấu gạch?
Hứa Kim Nguyên nghĩ nghĩ nói:
– Có thể là để tạo ra công sự phòng ngự.
– Không đúng, ta nghe họ bảo sẽ xây nhà cho lưu dân.
Ta nghe nói lưu dân đối xử với đám thổ phỉ rất tốt, còn đưa đồ ăn cho họ nữa.
– Bớt nói nhảm đi…
Hứa Kim Nguyên tức giận nói:
– Thổ phỉ sao có thể làm phòng ở cho lưu dân.
Này chẳng phải chồn chúc tết gà ư? Hơn nữa, lưu dân sẽ cho thổ phỉ đồ ăn à? Ta không tin!
Kết quả tới trưa, nhóm lưu dân vác rổ ra, tươi cười nhiệt tình đi tới bên bờ ruộng:
– Mọi người tới dùng cơm đi.
Ta có nấu mấy quả ngô cho các người nè, đừng ghét bỏ nha.
Kim Lam và Trương Nhất hằng nhận rổ trong tay lưu dân rồi phát ngô trong rổ cho mọi người.
Đây là lương thực lưu dân tích lũy từ năm trước.
Đám lưu dân để qua mùa đông nhưng chưa ăn hết nên lấy ra.
Thế nhưng không ai chê cả.
Hứa Kim Nguyên thấy vậy sửng sốt nửa ngày:
– Hôm nay ta gặp quỷ rồi?!
Vừa nói xong, Kim Lam cầm một quả ngô nóng hổi nhét vào tay Hứa Kim Nguyên:
– Bớt nói nhảm, nhân lúc còn nóng thì ăn đi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










