[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
Tập 23 : Thực Lực Của Hồ Thuyết (c221-c230)
❮ sautiếp ❯Chương 221: Thực Lực Của Hồ Thuyết
Cảnh tượng này thật quá quỷ dị.
Một bên mọi người cười nói ăn thịt nướng, bên kia là một hàng năm người đang quỳ, động một chút cũng không dám.Quá thảm, năm người này thật sự quá thảm…Nhâm Tiểu Túc xuống xe nhìn nhìn, quả nhiên không khác gì hắn dự đoán.
Trên y phục năm người có ký hiệu của Hỏa Chủng.Kỳ thật phương hướng điều tra và truy nã của Hỏa Chủng có vấn đề.
Họ suy đoán chuyện của hai chiến sĩ nano là do siêu phàm giả làm nên mới tới đây thử vận may.
Phán đoán của Hỏa Chủng rất chính xác.Nhâm Tiểu Túc cũng không sai, Lý Thần Đàn nói hắn biết về hành động của Hỏa Chủng.
Hắn lo sợ Hỏa Chủng hạ độc thủ với đám nam sinh trong trạm gác nên suốt đêm chạy về.
Việc này cũng chẳng có vấn đề gì.Thứ ngoài ý muốn duy nhất là, dù là Hỏa Chủng hay Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng ngờ Hồ Thuyết lợi hại như thế…Hồ Thuyết thấy Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc là vì, Nhâm Tiểu Túc vừa về ông lại phải giảng bài cho hắn.
Cứ như dân lao động đi làm cực khổ mãi mới có ngày chủ nhật, bỗng nhiên nhận được thông báo phải tăng ca, tâm tình nhất thời suy sụp.Nhâm Tiểu Túc giải thích:- Không phải ta nghĩ cho các người mới gấp rút trở về sao.
Đây là chuyện quan trọng đó.Kỳ thật, vừa mới bắt đầu Nhâm Tiểu Túc đã biết Hồ Thuyết không đơn giản.
Chỉ là một ông lão bình thường sao dám nửa đêm lên núi? Không sợ bị đạo tặc thuận tay giết chết à?Tất nhiên người ta có chỗ dựa mới dám mạnh dạn như vật.Hơn nữa, khi ấy Trần Vô Địch có nói, đây là thổ địa.
Dựa vào suy đoán của Nhâm Tiểu Túc, ý tứ của Trần Vô Địch là: Người này có pháp lực…Có lẽ, người tâm thần có nhãn lực khác người, khiến Trần Vô Địch có thể nhìn thấu được bản chất nhiều việc, đâm thẳng tim đen người khác…Hồ Thuyết nhìn Nhâm Tiểu Túc cười nói:- Mau tới ăn thịt đi.Năm người Hỏa Chủng quay đầu nhìn Nhâm Tiểu Túc, kết quả chẳng ai dám lên tiếng.
Hồ Thuyết nói:- Đây là người của Hỏa Chủng.
Lúc trước ta vẫn luôn tìm họ, kết quả họ trốn kỹ quá, lại thêm người quấy rối nên tìm chẳng ra.
Nhưng ta tuyệt đối không ngờ ta chỉ tùy tiện tới đây mà năm tên này lại tự thân đưa tới…Nhâm Tiểu Túc thầm nhủ, lại là năm người!Mà ông không nghĩ ông cũng là tự thân đưa tới à.Nhâm Tiểu Túc phát hiện, người bình thường thấy Hỏa Chủng sẽ có thái độ hoặc là kiêng kị hoặc là chán ghét.
Mà Hồ Thuyết vừa thấy tiểu đội năm người này trông có vẻ còn kinh hỉ nữa.- Họ tới đây làm gì?Nhâm Tiểu Túc hỏi.Lúc này, Hồ Thuyết cười như không cười:- Khả năng họ là đầu sỏ giết hai chiến sĩ đặc biệt a.Hảo Chủng nghe xong thì gấp gáp cả lên:- Chúng ta cũng đang điều tra việc này mà.
Người không phải chúng ta giết!- Cho các người nói chuyện chưa?Hồ Thuyết trừng mắt.Năm người kia lập tức ngậm miệng.
Nhâm Tiểu Túc thấp giọng hỏi người bên cạnh:- Lúc đánh nhau có ai thấy không?Đám nam sinh lắc đầu:- Lúc ấy có Vô Địch ca ở bên ngoài.
Chúng ta ở trong phòng tự học a.Vì thế Nhâm Tiểu Túc hỏi Trần Vô Địch:- Giữa họ đã xảy ra chuyện gì, ngươi kể lại ta nghe nào.Nhâm Tiểu Túc hỏi như thế là muốn thông qua lời kể của Trần Vô Địch để suy đoán thực lực Hồ Thuyết.Trần Vô Địch nhớ tới một màn kia:- ĐCM!Nhâm Tiểu Túc:- ???Nhâm Tiểu Túc còn chờ nghe đoạn sau thì thấy Trần Vô Địch đã bắt đầu ăn thịt.Cho nên đây là tất cả hình dung của Trần Vô Địch về trận chiến đó.
Chỉ có ba chữ đcm?!Ngươi có được học văn hóa không vậy!Nhâm Tiểu Túc có chút phiền muộn.
Hắn làm thế nào để đoán thực lực Hồ Thuyết chứ? Bất quá từ ba chữ này, Nhâm Tiểu Túc có thể biết được một ít tin tức, một khi Hồ Thuyết xuất thủ, ngay cả Trần Vô Địch cũng phải kinh ngạc.- Mạnh hơn người?Nhâm Tiểu Túc hỏi Trần Vô Địch.Trần Vô Địch suy nghĩ một chút:- Vậy thì không.- Ngươi khá tự tin đó…Nhâm Tiểu Túc cảm khái, nói chuyện đứng đắn với Trần Vô Địch, chỉ sợ trở nên càng hồ đồ hơn.Đoạn thời gian này hắn thấy buổi sáng Hồ Thuyết hay luyện quyền, chẳng lẽ quyền pháp ông ta lợi hại như thế?Lúc này, Nhâm Tiểu Túc nhìn Hồ Thuyết hỏi:- Họ là người sát hại hai quan quân kia?Hồ Thuyết chân thành nói:- Đúng vậy a, ngày mai là kỳ hạn cuối cùng để ta điều tra vụ án này.
Chúng ta một mực khẩn trương tìm hung thủ, cực kỳ mệt mỏi nhưng mãi không ra.
Vậy chỉ có thể là họ thôi.Lúc này Nhâm Tiểu Túc không khỏi chấn kinh, ngươi cực kỳ mệt mỏi á? Rõ ràng ngươi mỗi ngày ăn thịt rồi chơi bời.
Căn bản lão đầu tử ngươi cũng có chăm chỉ điều tra đâu.Bất quá thấy tiểu đội của Hỏa Chủng bị đẩy lên làm người chịu tội, Nhâm Tiểu Túc vui tới mức cười híp của mắt.
Dù sao người bị bắt không phải hắn là được rồi.Nhưng Nhâm Tiểu Túc cảm thấy, đại khái Hồ Thuyết cũng phát hiện được gì đó.
Mọi người cũng chẳng ngu, chỉ mỗi việc hắn tiêu chảy sáu giờ cũng đã khó nói rồi.
Hơn nữa lang vương còn luôn đưa thịt tới, dù là kẻ đần cũng thấy được trạm gác và đàn sói có quan hệ không rõ ràng.Nhâm Tiểu Túc thầm cảm thấy may mắn, hiện giờ mọi người đều ngầm hiểu ý nhau.Chỉ là nghĩ tới đây, bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc cảm thấy khó hiểu về mục đích của Hồ Thuyết? Vì để an tâm ăn thịt thôi hả!- Thế nhưng, nhất định sẽ có truy hỏi nha…Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ:- Lỡ như họ chết không thừa nhận thì sao?- Chết rồi thì không thể không thừa nhận được.Hồ Thuyết bình tĩnh nói:- Chết không đối chứng chính là chân lý.Tiểu đội Hỏa Chủng nghe lời này liền hiểu, căn bản họ sống không qua khỏi ngày mai a!Người có thực lực vượt quá người bình thường như họ sao có thể cam tâm chờ chết?!Trong chớp mắt, năm người đồng loạt đứng dậy chạy xuống núi.
Họ không muốn động thủ với Nhâm Tiểu Túc và Hồ Thuyết.
Một mình Hồ Thuyết họ đã đánh không lại, bây giờ thêm Nhâm Tiểu Túc chưa biết thực lực nên họ chỉ có thể chạy trốn.Khi năm người kia đào tẩu, Hồ Thuyết cũng chẳng nhúc nhích gì cả.
Nhâm Tiểu Túc nhìn Hồ Thuyết bất động, hắn cũng bất động.Nhâm Tiểu Túc cười nói:- Ngài không đuổi theo à?Hồ Thuyết cười:- Ta già cả thế này còn phải đuổi theo? Sao ngươi không đuổi?- Đó là siêu phàm giả của Hỏa Chủng.
Ta chỉ là người bình thường sao đuổi theo kịp.Nhâm Tiểu Túc ngoài cười trong không cười nói.Mắt thấy người của Hỏa Chủng chạy ngày càng xa…Hai người vẫn ngồi yên tại chỗ không đuổi theo.
Người của Hỏa Chủng quay đầu thấy thế thì mừng rõ trong lòng.
Họ không ngờ chẳng ai đuổi theo họ cả!Khi năm người chạy tới sườn núi, trong sơn đạo có một thảm cỏ, dưới sự che chắn của thảm cỏ đó bỗng nhiên tiếng súng vang lên.
Chỉ trong chớp mắt, một tiểu đội binh sĩ xuất hiện từ trong rừng, tấn công vội vàng khiến năm người chẳng kịp chống trả!Nhâm Tiểu Túc nghe được tiếng súng truyền tới từ sườn núi.
Hắn thầm nghĩ, không biết những người đó bắt đầu mai phục từ khi nào..
Chương 222: Chết Cũng Không Nhận
Tiếng súng vang từ sườn núi khiến mọi người đứng ngồi không yên.
Cả đám chạy tới trước cửa trạm gác hóng chuyện.
Chỉ có Hồ Thuyết vẫn như lão thần ngồi yên tại chỗ tiếp tục ăn thịt.
Ông hỏi Nhâm Tiểu Túc:- Hôm nay các người vội về như thế, gia vị gì đó mua đủ chưa? Món ăn dân dã này muốn ngon phải có thêm muối.
Mua gia vị là chính sự đó!Nhâm Tiểu Túc liếc mắt nhìn Hồ Thuyết:- Mua đủ hết rồi.Lần này, Lý Thanh Chính và lão Vương đi đổi đồ tương đối thành công.
Không chỉ có gia vị ướp thịt khô còn có thêm dấm chua, đại hồi, hoa tiêu.
Kỳ thật hoa tiêu* không phải loại gia vị hiếm hoi gì.
Ở nơi hoang dã có rất nhiều.*Đại hồi: Đại hồi là một thành phần của ngũ vị hương truyền thống trong cách nấu ăn của người Trung Quốc.
Nó cũng là một thành phần được sử dụng trong nấu nước dùng cho món phở của người Việt Nam.**Hoa tiêu: Gia vị chính cho món lẩu xuyên tiêu.
Bạn nào hay ăn Kichi sẽ biết.Trong lúc mua đồ, Lý Thanh Chính cảm thấy lão Vương buôn bán dễ dàng hơn cả hắn ướp thịt muối nữa.Lúc này, tổ đội phục kích có người đi tới, nói với Hồ Thuyết:- Đã đánh gục năm người kia- Đi đi.Hồ Thuyết gật đầu:- Báo cáo kết quả công tác cho hàng rào.
Kêu họ cẩn thận đề phòng Hỏa Chủng.
Loại thế lực như công ty Hỏa chủng, giết người nào cũng được, không sợ giết nhầm người tốt.- Đã biết.Người kia nhận lệnh rồi dẫn người rời đi.Nhâm Tiểu Túc nhìn đám người nọ thì không khỏi khó hiểu.
Dù đối phương không mặc quan phục của Lý thị nhưng so với tư quân thì lợi hại hơn nhiều.
Đây là binh sĩ của tổ đội nào?Hồ Thuyết vừa ăn vừa cười nói:- Cuối cùng cũng giải quyết xong chuyện này, nhẹ nhõm hơn không ít nha.
Các người biết không, chuyện này khiến ta cảm thấy rất áp lực mấy hôm, làm ta ăn không ngon, ngủ không yên.Nhâm Tiểu Túc nói với học sinh bên cạnh:- Hôm nay học bài gì.
Các ngươi cho ta mượn tập đi, ta phải học bổ túc.
Thừa dịp Hồ lão sư chưa ngủ có thể hỏi ông ấy một chút.Nhâm Tiểu Túc vừa nói xong, Hồ Thuyết đã đứng dậy:- Ha ha ha, buồn ngủ quá, đi ngủ thôi!Sau khi Hồ Thuyết vào nhà, Nhâm Tiểu Túc kêu những người khác chuyển đồ trên xe xuống.
Tiểu Ngọc Tỷ đã chuẩn bị quần áo mùa đông cho mọi người.Trần Vô Địch về phòng thay quần áo mới thì vui thích vô cùng.
Những thứ này là chuẩn bị cho Nhâm Tiểu Túc, Trần Vô Địch cùng 8 nam sinh khác.
Lý Thanh Chính thấy thế thì có chút sa sút:- Có người nhà thật tốt nha.Đêm khuya, Nhâm Tiểu Túc lặng lẽ đi vào sâu trong núi.
Hắn nên nhắc nhở đàn sói, không để chúng bị đám chiến binh nano kia đánh lén.Chung quy hiện tại đàn sói cũng phải chuyển nhà.
Vạn nhất bị đánh lén, đàn sói không kịp dẫn lũ sói con lên núi chẳng phải đáng tiếc lắm ư.Nhâm Tiểu Túc đi lên núi chưa được bao xa đã thấy lang vương đứng trên đường nhỏ.
Lang vương thấy Nhâm Tiểu Túc như hiểu ý, dẫn hắn tới ổ sói.Nhâm Tiểu Túc lẩm bẩm:- Vết thương của chúng tốt hơn nhiều rồi.
Có nghe lời bác sĩ kiêng ăn không?Lang vương không để ý Nhâm Tiểu Túc, cứ thế đi tới ổ sói.
Lần này đàn sói thấy Nhâm Tiểu Túc cũng tỏ ra thân mật hơn.
Đầu tiên, Nhâm Tiểu Túc kiểm tra vết thương của mấy con sói lúc trước, thấy vết thương đã khép miệng hắn mới yên lòng.Nhâm Tiểu Túc ngồi trên một tảng đá lớn nói:- Dường như Lý thị muốn phái binh sĩ nano tới đây, dùng các ngươi luyện tập.
Các ngươi có nắm chắc không?Dường như lang vương liếc nhìn Nhâm Tiểu Túc khinh bỉ một chút.
Nhâm Tiểu Túc lại chân thành nói:- Đó đều là chiến binh nano siêu cấp đó, chuyên môn tới đây để vây quét các người.
Lý thị không ngốc, họ dám cho người tới tất nhiên có bản lĩnh…Lang vương tiếp tục khinh bỉ…- Được rồi.Nhâm Tiểu Túc cảm khái:- Sau khi các người giết họ thì đừng ăn vội.
Bên trong có người máy nano, các ngươi ăn sẽ bị tiêu chảy đó.
Đến lúc đó các ngươi giữ thi thể lại, ta sẽ dùng hắc dược đổi.Lang vương nghe tới hai chữ hắc dược, ánh mắt sáng ngời.- Bất quá ổ sói các ngươi nên chuyển đi xa một chút.Nhâm Tiểu Túc nói:- Chung quy, đám sói con của các ngươi vẫn chưa trưởng thành, vạn nhất lạc đàn bị bắt thì không tốt.Trên đường về Nhâm Tiểu Túc không khỏi suy nghĩ.
Có đàn sói hỗ trợ, hẳn tốc độ tích lũy người máy nano của hắn sẽ nhanh hơn một chút.Nghĩ tới đây, Nhâm Tiểu Túc có phần kích động…Sáng hôm sau, mọi người vội lấy thịt tươi ra ướp muối.
Chung quy lúc trước muối không đủ nên vẫn chưa ướp hết thịt.Một đám người đứng bàn trong sân, ai nấy đều một đầu mồ hôi.
Thế nhưng nghĩ tới về sau thức ăn sẽ phong phú hơn thì tâm trạng ai cũng tốt.Nếu có người không biết rõ chứng kiến cảnh này, e rằng sẽ tưởng đây là một xưởng ướp thịt khô chứ không phải trạm gác.
Cả bọn để súng trong phòng, mấy ngày rồi họ không đụng tới súng.Nói thật, nếu không vì sống sót cũng chẳng ai tình nguyện nhập ngũ.
Mọi người chẳng có chút lòng trung thành nào với quân đội Lý thị cả.Hiện giờ, tất cả không có tín ngưỡng cũng không ôm ấp tình cảm gì, còn sống là tốt lắm rồi.Cho nên so với bất kỳ điều gì, có thịt ăn đã là rất tốt.Có người cười nói:- Sang năm đầu xuân, ta sẽ lên núi kiếm hạt giống bồ đào rồi trồng sau trạm gác.
Đợi tới mùa hè chúng ta sẽ có bồ đào ủ rượu uống.- Đúng đó, lấy bồ đào làm giá đỡ, trồng thêm tỏi và hành tây, dưa leo, cà rốt.
Tới mùa hè chúng ta có thể dùng là rau trộn để nhắm rượu.
Mỗi ngày trôi qua đều thoải mái!Mọi người cười đùa trước sân, cái lạnh của mùa đông phảng phất như được đẩy lùi không ít.
Sắp tới năm mới, tâm tình mọi người cũng thay đổi, đa phần đều nghĩ theo chiều hướng tích cực.Nhâm Tiểu Túc nói:- Ta có người nhà ở thị trấn.
Năm mới ta muốn đón họ tới đây ở chung.
Phòng ốc có thể không đủ, chúng ta phải mất vài ngày để xây nhà gỗ.
Có ai là thợ mộc không?- Ta!Lý Thanh Chính cười nói:- Trước kia ta từng làm thợ mộc hai năm, ta làm rất ổn nha.- Ừ, đợi ướp xong thịt ta sẽ giúp Nhâm Tiểu Túc xây phòng ở.Lúc trước, mọi người là nạn dân chạy nạn chung một chỗ với Nhâm Tiểu Túc.
Khi mới tới trạng gác lại bị Lý Thanh Chính khi dễ.
Bất quá về sau mọi người đều trở thành một đội, hiềm khích gì đó cũng chậm rãi xóa tan.Một khắc này, Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ, kỳ thật mọi người sống trong núi, tự cung tự cấp cũng rất tốt.Lúc này, cung điện bỗng thông báo:“Mở ra nhiệm vụ nhánh: Trong bảy ngày giúp đàn sói không có con nào tử vong.
Mở khóa thương phẩm mới trong máy bán hàng tự động: Hạt giống.”Nhâm Tiểu Túc nghe thế thì sững sờ.
Vì hắn muốn tự cung tự cấp nên nhiệm vụ hợp thời mở ra nhiệm vụ Hạt giốngBất quá cung điện cũng không nói cụ thể hạt giống là thứ gì.
Chẳng lẽ có chỗ thần kỳ nào đó?.
Chương 223: Vây Quét Đàn Sói
Trước giờ phần thưởng của nhiệm vụ nhánh đặc biệt tốt.
Lần đầu là hắc đao, tiếp theo là bài tú lơ khơ.
Đến nay Nhâm Tiểu Túc đã tích lũy được 460 cảm tạ tệ nhưng chẳng ai biết hắn đã đổi bao nhiêu lá bài, cũng không ai biết hắn nắm giữ số lượng tạc đạn thế nào.Hiện giờ cung điện lại tuyên bố nhiệm vụ.
Kết quả phần thưởng không giống vũ khí có lực sát thương tí nào, chỉ là một hạt giống nhỏ.
Có điều Nhâm Tiểu Túc cực kỳ coi trọng.Có hạt giống là có hi vọng, Nhâm Tiểu Túc chỉ mong hạt giống này sẽ không kém những phần thưởng ở nhiệm vụ nhánh trước.
Nếu hạt giống đủ thần kỳ, nói không chừng Nhâm Tiểu Túc có thể kiếm một miếng đất để tự cung tự cấp.Chỉ là việc bảo hộ đàn sói không chết trong 7 ngày e rằng không dễ hoàn thành.Xem ra hắn phải chú ý chiến binh nano của Lý thị hơn.
Một khi bỏ qua nhiệm vụ này, lỡ sau này phần thưởng của nhiệm vụ nhánh không phải là hạt giống thì sao?Lúc mọi người đang ướp thịt khô, Hồ Thuyết đứng một bên chậm rãi đánh quyền.
Bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc như nhớ tới cái gì đó mà hỏi:- Ngày đánh quyền này là đang tu hành sao?- Tu hành?Hồ Thuyết nhìn Nhâm Tiểu Túc cười nói:- Chỉ là một dạng tĩnh tâm thôi, ngươi đừng có nghĩ nhiều.Nhâm Tiểu Túc rất muốn biết năng lực của Hồ Thuyết là gì.
Kỳ thật Hồ Thuyết cũng không giấu diếm, có điều hết lần này tới lần khác người chứng kiến Hồ Thuyết chiến đấu chỉ có mỗi Trần Vô Địch.
Nhâm Tiểu Túc cạn lời với tên đồ đệ này rồi.Lúc trước Lý Thanh Chính nói khi còn nhỏ hắn từng học quyền.
Nhâm Tiểu Túc nghe qua chẳng khác nào việc thầy bói mù xem voi cả.
Có điều nhìn Hồ Thuyết luyện quyền mỗi ngày, Nhâm Tiểu Túc không khỏi hoài nghi quyền cước của Lý Thanh Chính cũng rất lợi hại…Vào lúc này, mười chiếc xe việt dã đi tới từ dưới chân núi.
Mọi người thấy thế đều ngừng tay, ngẩng đầu nhìn.- Đêm cất hết đi.Lý Thanh Chính nhỏ giọng chỉ đạo.Việc ướp thịt khô này không phải chuyện gì chính đáng.
Chung quy người tới tuần tra cũng là binh sĩ Lý thị, họ mà thấy được nhất định sẽ khó chịu.Bất quá Nhâm Tiểu Túc biết, đây không phải nhân viên tuần tra gì cả.Hơn 10 chiếc xe việt dã chạy nhanh như chớp, bộ dáng hùng hổ lao tới.Có vẻ sắp tới trạm gác sẽ càng thêm bận rộn đây.Nguyên bản mọi người cho rằng trạm gác ở xa hàng rào, có khi cả năm cũng chẳng ai ngó ngàng tới.
Kết quả chưa đầy mấy hôm đã có không biết bao nhiêu người xuất hiện.Thế này là sao?Nhâm Tiểu Túc lặng lặng nhìn.
Hắn phát hiện không biết từ lúc nào Hồ Thuyết đã vào phòng, dường như không muốn đối mặt với đám người này.Hơn 10 chiếc xe việt dã lần lượt dần lại trước cửa trạm gác.
Trên mỗi chiếc xe có 4 người, họ mặc đồng phục tác chiến, quân hàm đều là cấp quan quân!Tuy đám Nhâm Tiểu Túc cũng là binh sĩ nhưng bên họ mặc quần áo lố lăng, quân trang chẳng có đủ mấy bộ.
Còn bên kia, quân trang thẳng thớm, vô hình chung cả hai trông cực kỳ khác biệt.Nhìn qua, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy đám người của họ giống đang học nấu ăn hơn, chỉ thiếu cái tạp dề nữa là đủ…Bất quá điều khiến Nhâm Tiểu Túc ngoài ý muốn là, trong đám sĩ quan này có người quen của họ!Nói đúng hơn là người trong đám nạn dân lúc trước.
Lần kiểm tra sức khỏe kia có người trong đám nạn dân thông qua thảo khí!Hiện giờ người này đang cầm súng, gã đã là binh sĩ của Lý thị.
Nhâm Tiểu Túc nhớ mang máng, nạn dân một bước lên trời này tên là Lâm Tê!Lâm Tê xuống xe, thấy được đám Nhâm Tiểu Túc thì có chút sững sờ, ngay sau đó liền cười ha hả:- Thì ra là người quen cũ.Đám Nhâm Tiểu Túc không lên tiếng.
Hôm nay Lâm Tê cầm vũ khí hiên ngang, căn bản không nhìn ra bộ dáng chật vật vì chạy nạn lúc trước.
Chân gã mang giày bóng loáng, y phục tác chiến vô cùng vừa người.Một người đứng sau lưng Lâm Tê:- Ngươi nhận ra những người này?Lâm Tê nói:- Lúc trước chúng ta cùng chạy nạn từ hàng rào 109 tới hàng rào 108.
Bây giờ họ ở trạm gác xa xôi.
Không phải ta nên chiếc cố đám tiểu huynh đệ này một chút à.Trong miệng Lâm Tê, đám Nhâm Tiểu Túc nhanh chóng trở thành đám đàn em của gã…Lúc này, trong lòng Lâm Tê dâng lên cảm giác ưu việt cực cao.
Trên đường chạy nạn, đám Nhâm Tiểu Túc trải qua rất tốt thì sao.
Bây giờ Nhâm Tiểu Túc chỉ có thể làm lưu dân, mà hắn là binh sĩ chính quy của Lý thị, cấp bậc trung úy!Giờ khắc này, thân phận giữa Lâm Tê và Nhâm Tiểu Túc chẳng khác nào trong và ngoài hàng rào, trên trời và dưới đất.Ngược lại, đám Nhâm Tiểu Túc cũng không thấy Lâm Tê có gì lợi hại.
Trước kia Nhâm Tiểu Túc hâm mộ người trong hàng rào nhưng hiện tại thì không.Có điều đám nạn dân từng chạy cùng Lâm Tê có chút không chịu nổi.
Họ thấy Lâm Tê mặc quân trang nghiêm chỉnh lại không dám đáp lời.Mặt Lâm Tề ngước lên tới tận trời, hắn cười nói:- Các ngươi sống ở đây thế nào, nhất định rất khó khăn đúng không? Sớm biết các ngươi ở đây, ta sẽ mang một cân thịt heo được phía trên phát để cho các ngươi được ăn chút thịt.
Chung quy các ngươi ở đây ăn uống cũng khó khăn, ta là binh sĩ muốn ăn gì cũng được.Nói cái khác còn đỡ, vừa nhắc tới thịt, sắc mặt đám Nhâm Tiểu Túc thập phần cổ quái.
Nói thật, bây giờ họ càng muốn ăn nhiều rau quả hơn, ăn thịt có chút táo bón a…Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc nhủ thầm, nếu Lâm Tê nguyện ý cho người khác, nói rõ Lâm Tê tuy hư vinh nhưng tâm địa cũng khá tốt.
Mọi người cũng chỉ nghĩ có người dùng tiền mua thịt cho họ thôi.Thế nhưng bấy giờ Lâm Tê lại đổi giọng:- Ấy, cầm thịt tới cho lưu dân các ngươi cũng không nên.
Để các ngươi nếm được vị thịt, vạn nhất sau này không ăn được cái khác lại đâm ra hại các ngươi.Nhâm Tiểu Túc xém tí thì cười ra tiếng, may mà Lý Thanh Chính đứng cạnh cười làm lành:- Các vị quan quận tới nơi này của chúng ta để làm gì?Lâm Tê còn chưa nói hết câu đã bị Lý Thanh Chính cắt lời.
Sắc mặt hắn ta trầm xuống, bất quá hắn vẫn đáp:- Chúng ta tới để phối hợp với những chiến hữu khác vây quét đàn sói.
Cơ mà trạm gác của các ngươi không phải nơi đóng quân, nơi đóng quân ở trạm gác bên cạnh.Nhâm Tiểu Túc ngạc nhiên, tin tức Lý thị có vấn đề à?Nhưng rất nhanh Nhâm Tiểu Túc đã rõ.
Lúc trước đàn sói tập kích trạm gác đó nên Lý thị mới tưởng phạm vị hoạt động của đàn sói là vùng núi gần trạm gác kia.Khó trách tới hơn 40 chiến binh nano.
Dựa theo kinh nghiệm giao thủ của Nhâm Tiểu Túc và chiến binh nano những lần trước, nếu thực lực những người này cũng giống những người kia thì e rằng không có sức uy hiếp gì với đàn sói.Chỉ là hiện tại Nhâm Tiểu Túc cũng không đánh giá thấp đám người này.
Vì gần đây hắn phát hiện người máy nano có rất nhiều công năng chưa được hắn khai phá, hắn chỉ mới tìm được cách sử dụng bên ngoài, dùng người máy nano làm áo giáp mà thôi…Vừa vặn, bây giờ Nhâm Tiểu Túc có thể mượn cơ hội nhìn thử phương thức tác chiến của những chiến binh nano này..
Chương 224: Thịt Là Món Chính Của Chúng Ta
Binh sĩ bình thường tới trạm gác đều dồn lại ngồi trên xe vận binh.
Còn những chiến binh nano có cấp bậc trung úy này thì 4 người ngồi trên 1 chiếc xe việt dã mà thôi.Nhâm Tiểu Túc đếm nhân số của họ, có 48 người.
Nếu nói họ chỉ tới để phối hợp tác chiến thì quân chủ lực thật sự có tới bao nhiêu người?Tư quân đứng trong trạm gác không dám lên tiếng.
Chỉ có Lý Thanh Chính tới bên đấm quan quân hỏi họ có cần ở lại nghỉ ngơi, ăn uống gì hay không.Lâm Tê kiêu căng cười nói:- Chúng ta có công vụ trong người, sao có thời gian ở lại đây ăn trưa với các ngươi.
Binh sĩ làm nhiệm vụ đều mang theo thức ăn riêng.
Ăn ở đây với các người, lỡ ăn nhầm đồ không hợp vệ sinh, bị tiêu chảy, các ngươi có đảm nhiệm nổi không.- Dạ dạ…Lý Thanh Chính cười nịnh nọt:- Ngài nói đúng.Kỳ thật, oán khí của Lâm Tê chủ yếu nhắm vào Nhâm Tiểu Túc.
Chung quy hắn và những người khác không có thù phận gì.
Hôm nay thân phận cách xa khiến lòng tham hư vinh của hắn được thỏa mãn.Thế nhưng lúc chạy nạn, đám Nhâm Tiểu Túc trôi qua thật sự rất dễ dàng.
Bây giờ hắn một bước lên trời, đối phương phải chịu đói chịu khát, tất nhiên tâm tình đã thay đổi.Đương nhiên Nhâm Tiểu Túc cũng nhận ra điều này.Bấy giờ, Lâm Tê nói:- Nghe nói gạo được vận chuyển tới nơi này của các ngươi có trộn lẫn cát.
Lúc trước ta nghe trong quân nói, điều kiện sinh hoạt của tư quân được mở rộng như các ngươi không tốt lắm.
Hẳn bình thường ăn uống không đủ no?- Cũng coi như tạm được.Lý Thanh Chính cười nói:- Chúng ta có thể hái rau dại ăn.Hắn cũng đâu thể nói hắn được ăn thịt, cái gì mà ăn không đủ no đều chẳng có.
Nói ra chẳng phải khiến mâu thuẫn hai bên càng thêm gay gắt à?Có điều Lâm Tê vẫn không buông tha.- Ăn rau dại không ăn món chính thì làm sao có sức.
Bình thường đừng có chậm trễ chuyện tuần tra và canh gác đó.Trần Vô Địch đứng một bên hỏi Nhâm Tiểu Túc:- Sư phụ, món chính là gì?Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ rồi trả lời ngắn gọn:- Là đồ ăn ngươi thường ăn.Lâm Tê nghe Trần Vô Địch và Nhâm Tiểu Túc nói chuyện liền cười nói với Trần Vô Địch:- Đúng là người điên, món chính là những thứ như cơm hay mì sợi đó…Trần Vô Địch lắc đầu:- Không đúng, món chính của chúng ta là thịt a…Lâm Tê:- ???Nhất thời, Lý Thanh Chính và Nhâm Tiểu Túc cảm thấy đúng là lộ chuyện xấu.
Đứa ngốc này cư nhiên nói thật ra rồi.
Có điều họ phát hiện Lam Tê không tin lời Trần Vô Địch nói.
Cả hai chỉ nghe Lâm Tê thở dài:- Phải nói dối để duy trì lòng tự trọng còn sót lại rồi….Lâm Tê không tin nhưng những người khác thì nghi ngờ:- Nơi này của các ngươi có thịt?Đáy lòng Nhâm Tiểu Túc trầm xuống, quả nhiên vẫn còn người nhạy bén.
Lý Thanh Chính cười giải thích:- Ha ha ha, hắn đùa thôi.
Làm sao chúng ta có thịt.Thế nhưng binh sĩ kia vẫn không tha.
Hắn nhìn vào trong trạm gác nói:- Trạm gác của các ngươi có gì đó không đúng.Bấy giờ, sắc mặt Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh nói:- Bị ngươi phát hiện ra rồi.Nói xong, Nhâm Tiểu Túc đi tới trước cửa một gian phòng.
Dưới ánh mặt biết bao người mở cửa phòng… Hồ Thuyết ở bên trong lộ ra!Hồ Thuyết chính là quan lớn hiển quý trong hàng rào.
Bằng không sao có thể nắm giữ một quân đội tinh nhuệ được?Lão nhân này muốn ở đây mừng năm mới.
Dưới tình huống bị hoài nghi thế này, rất khéo để đem ra che mắt người khác?!Hồ Thuyết bình tĩnh nhìn Nhâm Tiểu Túc, Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh nhìn Hồ Thuyết.
Xém tí là Hồ Thuyết cười ra tiếng, ông trở vào phòng vì không muốn gặp đám người kia cơ mà!Lúc này, một quan quân cả kinh:- Ngài… sao ngài lại ở đây?Hồ Thuyết chậm rãi dạo bước rời khỏi phòng:- À, ta tới đây có chút chuyện.
Mấy người bạn nhỏ ở đây giúp đỡ ta không ít.- Thật xin lỗi, không ngờ ngài ở đây.
Ta là binh sĩ thuộc lữ đoàn số 7.
Bây giờ được điều tới Thần Cơ Doanh.Tên lính hèn mọn kia vừa nói vừa cúi người xuống thật thấp.Lưu dân như Lâm Tê không nhận ra Hồ Thuyết vì họ vừa nhập ngũ không bao lâu.
Có điều người này là binh sĩ lâu năm của Lý thị, vì thế vừa nhìn liền nhận ra Hồ Thuyết là ai.Nhâm Tiểu Túc thấy một màn này thì hít một ngụm lãnh khí.
Rốt cuộc Hồ Thuyết có lai lịch gì, sao đám binh sĩ nano đang ngồi chém gió kia thấy được lại trở nên khiêm tốn như thế.Nếu đầu óc Trần Vô Địch thanh tỉnh hơn thì tốt rồi.
Hắn có thể biết được thực lực của Hồ Thuyết.Hồ Thuyết cười thật hòa ái với đám quan quân kia:- Các người vội thì đi đi, đừng làm trễ chính sự.Tên lính kia lập tức đứng thẳng người dậy:- Vâng!Chỉ thấy tên này kêu những trung úy khác nhanh chóng mặc lại những trang bị được họ cởi ra rồi vứt trên xe.Nhâm Tiểu Túc dò xét một chút thì thấy trang bị của đám chiến binh nano này khác với binh sĩ bình thường.
Đều là y phục tác chiến tiêu chuẩn và vũ khí, bên hông binh sĩ bình thường có máy liên lạc.
Chung quy mỗi trạm gác cách nhau chừng vài chục km, họ cần dùng máy liên lạc để truyền tin.Duy chỉ có chỗ bất đồng là, bên hông chiến binh nano đeo một đôi trường đao.
Trường đao được bọc trong vỏ da màu đen.
Nhâm Tiểu Túc không biết được thanh đao này được làm bằng vật liệu gì.Thế nhưng đồ mà chiến binh nano đeo, chỉ sợ không phải vũ khí bình thường.Trong lúc chỉnh trang, một chiến binh nano nhỏ giọng:- Lão già này là ai?Binh sĩ kia biến sắc:- Đừng hỏi nhiều, vào núi, rời khỏi đây thôi.Dựa vào cách nói chuyện, dường như họ rất sợ Hồ Thuyết.Nhâm Tiểu Túc chứng kiến một màn này.
Hắn suy nghĩ nửa ngày cũng không thấy Hồ Thuyết có chỗ nào đáng sợ.Mọi người nhìn đám chiến binh này im lặng mặc đồ rồi vội vã tiến vào núi Côn Sơn.
Đợi họ rời đi, Nhâm Tiểu Túc cười nói:- Đã ba ngày ngài không dạy ta học rồi.Hồ Thuyết nghe thế, tức giận vì bị Nhâm Tiểu Túc bán đứng cũng tiêu tán một chút…Ngay sau đó, Nhâm Tiểu Túc cười nói:- Ngài xem, thịt của chúng ta không thể để người khác biết.
Nếu không sắp tới ngài đâu còn thịt nướng để ăn.- Được tiện nghi còn khoe mẽ.Hồ Thuyết tức giận nói.- Bất quá ta rất muốn biết…Nhâm Tiểu Túc hỏi tiếp:- Tên Lam Tê kia là người quen cũ của ta.
Lúc trước, hắn căn bản không phải quân nhân.
Lúc này, vừa gia nhập vài ngày đã được cử đi làm nhiệm vụ?Hồ Thuyết liếc Nhâm Tiểu Túc:- Ngươi muốn hỏi cái gì?- Thời gian huấn luyện của quân nhân là bao lâu?Nhâm Tiểu Túc chân thành nói:- Dù là tính kỷ luật hay khả năng tác chiến được rèn dũa hàng ngày cũng không thể hoàn thành trong thời gian ngắn được.
Cho nên ta rất muốn biết, vì sao Lý thị gấp gáp phái họ ra.
Ngay cả tân binh họ cũng không bằng..
Chương 225: Người Bắt Rắn Nhâm Tiểu Túc
Theo Nhâm Tiểu Túc, một binh sĩ có thể tham gia tác chiến không chỉ dựa vào thực lực.
Họ phải có bản năng chiến đấu và kỹ xảo của riêng mình.Một người bình thường khi không đạt được lực lượng, chưa chắc hắn biết cách sử dụng lực lượng này.Đừng nhìn đám Lâm Tê súng ống đầy đủ, vũ khí cận chiến đặc thù.
Có khi họ còn chưa biết cách sử dụng nhuần nhuyễn đâu.Cho nên Nhâm Tiểu Túc cảm thấy bản thân nhìn ra vấn đề thì sao Lý thị không nhìn ra được.- Vì họ cần thu thập số liệu thực chiến, thu thập số liệu trong quá trình sử dụng người máy nano.Hồ Thuyết nói với Nhâm Tiểu Túc mà chẳng chút ngại ngùng:- Binh sĩ tiếp nhận kỹ thuật kết nối thần kinh vẫn chưa được thực chiến, họ muốn biết đến cùng người mày nano có thể phát huy bao nhiêu tác dụng.- Họ không sợ tổn thất lớn à?Nhâm Tiểu Túc nghi hoặc.- Tổn thất cái gì?Hồ Thuyết cười:- Chỉ là mấy cái mạng mà thôi.
Tỷ lệ tuyển chọn được chiến binh nano không thấp như ngươi tưởng.
Chẳng lẽ ngươi không phát hiện đám người kia trừ người dẫn đội có kinh nghiệm ra, đám người còn lại đều là lưu dân? Đối với họ mà nói, binh sĩ được bồi dưỡng mới là quý, còn lưu dân chỉ là công cụ thôi.
Ngươi tưởng họ thiếu người lắm à?Nhâm Tiểu Túc ngạc nhiên, nguyên lai đám người kia… là đem mạng ra để đối lấy số liệu cho Lý thị! Lý thị độc ác như thế ư?!- Đợi chút, chỉ số đồng bộ 80% đã là rất cao rồi mà.Nhâm Tiểu Túc khó hiểu:- Rốt cuộc tỷ lệ đồng bộ đó biểu thị điều gì?- Tỷ lệ đồng bộ là khả năng ngươi điều khiển người máy nano nhuần nhuyễn tới đây.
Chỉ cần tiếp nhận thêm một ít huấn luyện thể năng và năng lực phản ứng là được.
Đương nhiên, trình độ mỗi người khác nhau.
Có không ít người trời sinh có thần kinh vận động hơn người, này cũng là do thiên phú mà ra.Nôm na là, người có tỷ lệ đồng bộ thấp vẫn có thể khống chế người máy nano, chỉ là hiệu số không cao mà thôi.
Hôm nay kêu nó biến thành giáp tay thì năm sau nó mới biến hình xong…Vậy thì cần gì giáp bảo hộ nữa, không bằng kêu tụi nó biến thành quan tài luôn cho rồi!Bất quá, tỷ lệ đồng bộ của Nhâm Tiểu Túc là 0.
Thế nhưng hắn cảm thấy người máy nano rất nghe lời mình, hắn kêu chúng là gì thì làm, không hề chậm trễ.Nhâm Tiểu Túc hỏi:- Vậy tỷ lệ đồng bộ thấp thì sao? Người sống đời thực vật thì sao?Hồ Thuyết ý vị thâm trường nhìn Nhâm Tiểu Túc:- Cũng có trường hợp đặc biệt, chính là siêu phàm giả, ý thức độc lập bài xích người máy nano.
Dẫn tới tỷ lệ đồng bộ cực thấp, này nói rõ ý thức của đối tượng cực mạnh.Vừa nghe xong, Nhâm Tiểu Túc liền sững sờ, nhưng rất nhanh Nhâm Tiểu Túc liền phản ứng kịp, Hồ Thuyết đang lừa hắn a!Nếu kết quả đúng là thế thì hắn và Trần Vô Địch, một người 0 một người 1 đã sớm bị Lý thị để mắt tới.Ha ha, không ngờ Hồ Thuyết vẫn rất giảo hoạt nha.Bất quá, Nhâm Tiểu Túc vẫn khó hiểu về chuyện Lý thị phái đám tân thủ như Lâm Tê tới đối phó đàn sói:- Sản xuất người máy nano vẫn cần chi phí chứ? Người máy nano trong người họ cũng rất đáng tiền nha.- Người máy nano vẫn có thể thu về mà.Hồ Thuyết bình tĩnh nói:- Bọn họ chết nhưng người máy nano không chết.
Binh sĩ tinh nhuệ chân chính sẽ thu thập lại người máy nano.Cũng hợp lý lắm nha, Nhâm Tiểu Túc không phản bác.Có điều hắn cảm thấy Hồ Thuyết nói chưa đủ.
Ít nhất đám người máy nano trong đợt tác chiến này sẽ không thu về được……Núi cao tuyết trắng, mây mù ẩn hiện.Đám người Lâm Tê đi vào rừng, thông qua máy liên lạc là liên hệ với binh sĩ chủ lực tại trạm gác.Người dẫn đầu là binh sĩ từng nói chuyện với Hồ Thuyết.
Mà theo lời Hồ Thuyết, những chiến binh nano khác đều là người mới.Ban đầu, những người mới này cứ tưởng bản thân sẽ trải qua huấn luyện tân binh nghiêm khắc, được dạy cách sử dụng người máy nano nhuần nhuyễn.Nhưng sự thật không phải như thế, những người này chỉ được huấn luyện ngắn ngủi đã nhận lệnh chấp hành nhiệm vụ đầu tiên rồi.Đương nhiên những chiến binh mới này cũng chẳng bài xích.
Chung quy, không cần ăn đau khổ vì huấn luyện là tốt nhất.Tất cả mọi người đều không chút nghi ngờ.
Thân phận một bước lên trời khiến họ không đủ minh mẫn để đưa ra phán đoán chính xác.
Tin tức sai lệch cũng khiến cơ hội nhận biết sự thật của họ biến mất.Lâm Tê cho rằng, việc đạt được tỷ lệ đồng bộ cao khiến họ trở nên đặc thù hơn.- Đội trưởng Chu, rốt cuộc lão già kia là ai?Lâm Tê hỏi.- Không nên hỏi thì đừng hỏi.Đội trưởng Chu đáp:- Dù sao các người cũng đừng nên trêu chọc ông ta.
Người không nên trêu chọc nhất trong quân đội Lý thị chính là ông ta đó.- Vậy nhóm chúng ta tới đây làm gì?Một người hỏi.Đội trưởng Chu suy nghĩ một chút:- Dò đường!Chỉ thấy một người trong số họ bước ra, một ít chất lỏng màu bạc từ trong cơ thể hắn chảy xuống đất.Chỉ trong chốc lát sau, chất lỏng màu bạc bỗng hóa thành năm con rắn bạc nhỏ, bò vào trong núi sâu.Đội trưởng Chu hỏi:- Ngươi có thể khống chế phạm vi bao xa?- Lần trước kiểm tra được 418 mét.Người nọ đáp.- Vậy đủ rồi.Đội trưởng Chu nói tiếp:- Tập trung cảm ứng xung quanh, bảo trì cự ly đường để người máy nano đi hơn phạm vi khống chế.
Tuyệt đối đừng xem thường, nếu người máy nano phát hiện có gì dị thường cứ nói ta.- Vâng.Đội viên hồi đáp.Bỗng nhiên Lâm Tê nói:- Đội trưởng, nơi này không nằm trong phạm vi đàn sói hoạt động.
Hơn nữa năm tiểu đội cùng lúc phối hợp tác chiến lùng bắt, sẽ không có gì nguy hiểm chứ?Nói thật, dù có người máy nano nhưng đám Lâm Tê vẫn chưa có kinh nghiệm thực chiến.Đội trưởng Chu liếc hắn:- Nghe lời ta thì không sao.Nhưng vào lúc này, chiến binh khống chế người máy nano kinh hô một tiếng:- Không tốt!Đội trưởng Chu kinh sợ:- Có chuyện gì? Sói ư?- Không… hình như không phải sói.Chiến binh do dự nửa ngày rồi nói:- Bỗng nhiên phía trước có bóng đen xẹt qua, bắt một con rắn bạc của ta rồi…Đội trưởng Chu sững sờ:- Không làm gì khác? Chỉ bắt rắn của ngươi?- Đúng, bắt xong rồi chạy…Mọi người không khỏi ngơ ngác, chuyện gì thế này?!.
Chương 226: Đoạt Người Máy Nano
Là sói làm? Không phải.Rắn bạc được trang bị máy quay, thông qua kỹ thuật kết nối thần kinh mà truyền hình ảnh nó thấy được về.
Bóng đen kia có tốc độ cực nhanh, hình ảnh mơ hồ nhưng đủ để chiến binh này nhận ra đó không phải sói.Đội trưởng Chu nhìn người này, hỏi:- Không phải sói thì là cái gì?- Càng giống… ảnh tử hơn.Chiến binh nói.Thế nhưng bấy giờ, hắn đột nhiên kinh hô:- Không tốt, rắn bạc đó sắp thoát khỏi phạm vi khống chế của ta rồi!Nói xong, hắn liền chạy về phía trước, muốn bảo trì quyền khống chế của mình với người máy nano.Có điều tốc độ của đối phương và chiến binh này như trên trời và đất.
Hắn chưa chạy được hai bước, rắn bạc đã biến mất khỏi phạm vi khống chế của hắn!Sắc mặt đội trưởng Chu âm trầm, nguyên bản hắn tưởng ở nơi này sẽ không có gì nguy hiểm.
Chẳng ngờ vừa vào chưa được ba tiếng đã mấy một nhóm người máy nano!Thậm chí họ còn chẳng biết hung thủ là ai, đến cùng có mục đích gì!Nếu đối phương là con người thì cướp người máy nano làm gì, đối phương cũng có dùng được đâu?- Đội trưởng, chúng ta làm sao đây?Có người hỏi.Đội trưởng Chu lạnh mặt lên tiếng:- Đối phương chạy tới hướng nào?- Hướng Tây Nam!Đội viên nọ nói.Đội trưởng Chu nói tiếp:- Đuổi theo.
Bất quá chỉ có một người, hãy liên lạc với người trong trạm gác, bảo chúng ta phát hiện mục tiêu mới.
Có lẽ còn quan trọng hơn cả đàn sói, nói họ chúng ta toàn lực đuổi bắt mục tiêu này, tạm thời không tham gia và hành động vây quét đàn sói.Kỳ thật, đội trưởng Chu là người duy nhất biết chuyện trong đám người này.
Hắn biết rõ làn này họ được cử lên núi để làm gì.
Vây quét đàn sói không phải chuyện gấp gáp gì, hạn chế tổn thất người máy nano càng quan trọng hơn.…Lúc này, Nhâm Tiểu Túc đang nhận rắn bạc bất động từ tay ảnh tử.
Nguyên bản Nhâm Tiểu Túc còng sợ lần này sẽ diễn ra một hồi ác chiến mới cướp được người máy nano.
Thế nhưng bây giờ được nhìn hơn mất, Nhâm Tiểu Túc đặc biệt yêu thích những thứ lạc đàn.Đôi khi, vận khí chẳng khác nào người ngủ gật nằm mơ cả.
Không ngờ lại có người chủ động dâng người máy nano tới tay Nhâm Tiểu Túc…Chỉ hai giây, cung điện đã hoàn thành việc khởi động lại người máy và xóa hết chương trình cũ.
Chỉ thấy người máy nano có hình dáng ngân xà hóa thành chất lỏng, dung nhập vào trong đám người máy nano ở trên người Nhâm Tiểu Túc.Lần này, người máy nano đoạt được quá dễ a…Bất quá Nhâm Tiểu Túc không khỏi phiền muộn, thể tích rắn bạc này quá nhỏ.
Hắn khống chế ảnh tử vất vả mới được có một ít.
Gom từng con từng con thì biết bao giờ mới đủ?Không đúng! Hai mắt Nhâm Tiểu Túc đột nhiên sáng lên!…Đám Lâm Tê không ngừng vào rừng.
Bất quá họ không lên núi mà đi vào một sơn cốc trong khe núi.- Đội trưởng, hay đừng đuổi theo nữa.Lâm Tê chột dạ:- Chỉ là một ít người máy nano thôi.
Ta sợ đi xa quá sẽ có chuyện ngoài ý muốn.Hai mắt đội trưởng Chu sáng lên:- Quân nhân sao lại sợ chết? Đàn sói ở chỗ này, ngươi sợ cái gì.
Đi tiếp đi!Trong lúc nói chuyện, bỗng nhiên một đội viên hạ giọng, hoảng sợ nói:- Đội trưởng, ngươi nhìn trong sơn cốc đi!Mọi người nhìn vào sơn cốc, họ chỉ thấy một bóng đen lóe lên.
Nguyên bản đối phương đang nghỉ ngơi ở đây nhưng không ngờ nhóm của đội trưởng Chu lại đuổi tới chỗ này!- Đừng để hắn thoát khỏi phạm vi đuổi bắt!Âm thanh đội trưởng Chu vang lên.Chỉ trong chớp mắt, bốn con rắn bạc chạy loạn tới chỗ bóng đen vừa biến mất.
Những người khác chạy như điên vào sơn cốc, mạch máu mỗi người dần biến thành ánh bạc.Khó có thể tính được trong người họ có bao nhiêu người máy Nano, chỉ một ý niệm trong đầu, chớp mắt chúng đã kết thành máy móc, giúp tứ chi họ trở nên mạnh mẽ hơn.Nói trắng ra là, nếu chiến tranh diễn ra, những người này có thể được xem là siêu phàm giả được khoa học kỹ thuật tạo thành!Chỉ thấy đám chiến binh nano vừa chạy vừa nhảy xuyên qua đất bằng và vật cản.
Thậm chí còn có mấy người chạy một chút đã vượt quá 10 mét!Hỏa lực như thủy triều dâng lên.
Đội chiến binh nano vừa đuổi theo vừa dùng hỏa lực công kích ảnh tử.
Ý đồ muốn dùng sức mạnh súng ống tiêu diệt ảnh tử.Tuy tốt chất thân thể họ cường đại nhưng chỉ là tân binh chưa trải qua huấn luyện súng ống.
Dưới cường độ vận động cao, cơ bản không thể nào bắn trúng được.- Không cần lãng phí hỏa lực.Đội trưởng Chu lạnh lùng nói:- Trước bắt được hắn rồi tính tiếp.Chỉ là trong quá trình truy đuổi, trong lòng chiến binh nano bị mất ngân xà không khỏi nghi ngờ.
Tốc độ của bóng người này chậm hơn khi nãy.Nhưng hắn không có kinh nghiệm tác chiến, chẳng thể tùy ý nói ra phán đoán của mình.Mắt thấy cự ly của họ và ảnh tử ngày càng gần hơn.
Rắn bạc đã đuổi tới phía sau ảnh tử, chỉ thấy ảnh tử xoay người lại, không biết đào được cái gì lại tăng tốc chạy mất tăm!Tốc độ tăng lên khiến đám người đội trưởng Chu chấn kinh.
Đây có phải là người không vậy?Ngươi là cái gì vậy.
Chạy nhanh được như vậy thì khi nãy chạy chậm là gì?Một khắc sau, chiến binh điều khiển rắn bạc thở hồng hộc, vừa truy đuổi vừa nói:- Không tốt!Ngân xà là do người máy nano của hắn tạo thành.
Vì phải tập trung điều khiển rắn bạc nên khi một đội toàn lực truy kích thì tốc độ của hắn là chậm nhất.Đội trưởng Chu cau mày:- Làm sao?Chiến binh nano tâm như tro tàn nói:- Tất cả rắn bạc đều bị bắt đi rồi…Cho tới tận bây giờ, mọi người mới nhận ra, ý đồ của đối phương là để đám ngân xà và họ kéo dài khoảng cách, thuận tiện cho đối phương một mẻ hốt gọnMục tiêu của đối phương ngay từ đầu đã là rắn bạc được tạo thành từ người máy nano!Thế nào, cầm từng con mất thời gian quá, không đủ ghiền hả?Đội trưởng Chu dựa vào một tảng đá, nản lòng thoái ý.Bây giờ sói còn chưa thấy đây đã có người máy nano bị cướp đi.
Chiến binh nano không có người máy nano thì tính là cái gì?Trước hắn cảm thấy dùng người máy nano đi dò đường rất tiện, hiệu suất cũng đề cao.Nhưng qua chuyện này, đội trưởng Chu cảm thấy hắn nên quay về nói với bộ tham mưu là cách đó không thực hiện được, có người muốn cướp người máy nano a….- Rút lui.Âm thanh đội trưởng Chu lạnh lùng vang lên:- Không cần đuổi theo nữa.Sau một lúc cân nhắc thiệt hơn, đội trưởng Chu cảm thấy nếu đuổi theo nữa thì tổn thất càng thêm thảm trọng.
Hắn và đối phương không cùng đẳng cấp.
Kịp thời dừng lại sẽ tránh tổn thất nhiều hơn.Thế nhưng vào lúc này, tiếng sói tru vang lên ở sườn núi cách họ không xa.
Sắc mặt đội trưởng Chu nhất thời âm trầm!.
Chương 227: Ta Mặc Kệ
Lúc tiếng sói vang lên, nội tâm đội trưởng Chu và đám Lâm Tề nặng nề hơn.
Lúc truy kích, bọn họ không xem đàn sói là một mối nguy.Theo họ, đàn sói hẳn đang ở nơi xa.
Rõ ràng bên kia tụ tập rất nhiều binh lực vây quét chúng.
Hiện tại họ lại phát hiện một điều cực kỳ kinh khủng, nguyên lai phạm vi hoạt động của đàn sói là ở đây!Vì sao? Trạm gác đàn sói tập kích lần trước cách nơi này rất xa.
Nếu đây là phạm vi hoạt động của đàn sói, vì sao đám Nhâm Tiểu Túc không có chuyện gì?Đội trưởng Chu suy nghĩ hai giây rồi lạnh lùng nói:- Chỉ sợ quy mô hành động của trạm gác bên kia quá lớn, khiến đàn sói kinh sợ mà chạy tới đây.
Chúng ta đã đánh giá thấp cảm ứng về nguy hiểm của đàn sói rồi.- Chắc là thế…Lâm Tề sợ hãi nói:- Vậy bây giờ chúng ta làm sao đây?- Còn làm sao nữa, nhanh chóng rút lui!Đội trưởng Chu hạ giọng quát:- Không muốn chết thì đi mau, quay về trạm gác bên kia.
Nói không chừng đàn sói sẽ bị người của trạm gác hấp dẫn, đó là cơ hội liều mạng duy nhất của các ngươi!Trong lúc nói chuyện, đội trưởng Chu đã bắt đầu khởi động người máy nano.
Cả người hắn tựa như một cỗ máy mạnh mẽ hữu lực, người khác thấy thể cũng chẳng quan tâm mà nhanh chóng chạy sát theo!Thế nhưng không phải ai trong đội cũng có người máy nano.
Chiến sĩ điều khiển ngân xà chạy sau lưng họ rống to:- Dẫn ta đi cùng a!Không có người máy nano, hắn chỉ là một người bình thường mà thôi.
Căn bản không có khả năng thoát khỏi sự truy sát của đàn sói.
Vì thế phải nhờ người giúp đỡ.Thế nhưng đám chiến hữu vốn xưng huynh gọi đệ với hắn, tuy nghe hắn gào to nhưng chẳng ai chịu dừng lại.Đây là hậu quả vì chưa thông qua huấn luyện chính thức.
Khi đối mặt với nguy hiểm, họ chẳng khác nào đám lưu dân ô hợp!Mắt thấy bóng lưng đồng đội ngày càng xa.
Chiến binh nano kia càng thêm tuyệt vọng, thậm chí hắn đã nghe âm thanh di chuyển của đàn sói từ trong rừng!Không biết vì sao hắn có phần hối hận vì trở thành chiến binh nano.
Tuy không thành chiến binh nano sẽ trở thành lưu dân, nói không chừng như thế còn sống lâu hơn được một chút.Vào lúc này, khi quay đầu lại hắn không chỉ thấy đàn sói, hắn còn thấy một thiếu niên đi song song với lang vương.
Đàn sói đi theo sau họ, dường như địa vị của thiếu niên này rất cao.Đây không phải là Nhâm Tiểu Túc, thiếu niên mà họ xem thường ở trạm gác đó sao?Chỉ nghe Nhâm Tiểu Túc lên tiếng:- Không cần lo họ sẽ chạy thoát.
Ta đã tính toán tốc độ của họ, hơn nữa đã dùng ảnh tử dẫn họ vào sâu trong núi.
Bây giờ dù họ dùng toàn lực chạy thoát thân, qua hơn mười phút người máy nano sẽ hết năng lượng.
Khi đó chẳng khác nào một người bình thường cả.Đúng như Nhâm Tiểu Túc phỏng đoán, điểm chí mạng của người máy nano hiện tại chính là nguồn năng lượng.
Dựa vào năng lượng sinh học của cơ thể vật chủ thì quá chậm, hoàn toàn không kịp để sử dụng.Cho nên, chiến binh nano thích hợp nhất là phải tấn công chớp nhoáng chứ chẳng thể chiến đấu bình thường.Đương nhiên, Nhâm Tiểu Túc cũng không xác định được hiện tại nội bộ Lý thị có phương pháp giải quyết vấn đề này không.Lang vương và Nhâm Tiểu Túc đi tới trước mặt chiến binh kia.
Một người một sói trông chẳng chút liên quan gì nhau.
Thế nhưng chiến binh nano cảm thấy trừ một người một sói kia ra, cả hắn và quang cảnh xung quanh như chỉ còn hai màu trắng đen.
Các người có để tâm đến cảm giác của hắn không hả?Hơn nữa, vì sao thiếu niên này có thể bình an vô sự đi chung với đàn sói.
Việc này quá khó tin rồi?…Trạm gác bên cạnh bị tập kích có quan tâm tới thiếu niên này chăng?Đột nhiên, lang vương nhìn chiến binh nano này, sau đó nâng móng vuốt lên như muốn nói gì với Nhâm Tiểu Túc.Sắc mặt Nhâm Tiểu Túc có chút thay đổi:- Hắn không còn người máy nano, sao ta phải đổi với ngươi chứ.
Hơn nữa người máy trên người hắn là ta tự mình nghĩ cách cướp mà!Chiến binh nano ngơ ngác nhìn Nhâm Tiểu Túc.
Bỗng nhiên hắn ý thức được, bóng đen hồi sáng cũng là do Nhâm Tiểu Túc gây nên, cho nên thiếu niên này chính là siêu phàm giả!Chỉ thấy lang vương lắc đầu: Ta không biết!Nhâm Tiểu Túc đen mặt móc một lọ hắc dược đưa nó:- Được rồi, không thèm chấp nhặt với sói.Lang vương thấy hắc dược liền vui vẻ.
Nhâm Tiểu Túc nói:- Ta đuổi theo họ, các người xử xong hắn thì đuổi theo.Nói xong, Nhâm Tiểu Túc chuẩn bị rời khỏi đây.
Vẻ mặt chiến binh nano còn lại trở nên kinh hoàng:- Ngươi đừng đi mà.
Chúng ta là đồng loại, sao ngươi có thể để ta cho sói ăn thịt?Nhâm Tiểu Túc quay đầu lại cười nói:- Làm bạn với các người còn không bằng múa cùng sói.Nói xong, Nhâm Tiểu Túc liền chạy vào rừng, bỏ lại chiến binh nano nhìn theo bóng lưng cô độc lại kiên quyết của hắn.Trong nháy mắt, chiến binh nano đã hiểu nhiều điều: Thì ra người kia bảo món chính của họ là thịt không phải xạo.Nguyên lai, đàn sói không công kích trạm gác kia là vì Nhâm Tiểu Túc, không hơn!Hơn nữa, chiến binh nano chú ý, Nhâm Tiểu Túc biết rất rõ về đàn sói.Lúc trước họ nghĩ, ảnh tử kia đoạt người máy nano cũng chẳng làm được gì.Nhưng hiện tại chiến binh nano nhận ra không phải thế!Nhâm Tiểu Túc chạy đi, hắn nghe sau lưng vang lên tiếng thét nhưng biểu tình chẳng có chút biến hóa gì.Năm con rắn nhỏ đã giúp thiết giáp bao trùm cổ tay của hắn.
Chặng đường gom trọn vẹn thành một thiết giáp còn xa lắm….Đám Lâm Tê toàn lực chạy trốn, dù trên mặt, trên người bị bụi cây quẹt tùm lum cũng chẳng dám quản.Người máy nano trên người họ còn chưa đủ chèo chống, gia tăng lực lượng trên cả thân thể.
Cho nên làn da của họ chẳng khác nào người bình thường cả.Chạy được một lúc, tốc độ đội trưởng Chu dần chậm hơn:- Dường như đàn sói không đuổi theo?- Đúng thế.Lâm Tê kinh ngạc nói:- Chẳng lẽ chúng không phát hiện chúng ta?- Không có khả năng.Đội trưởng Chu lạnh giọng phản bác:- Nhất định phải có nguyên nhân gì đó.Đội trưởng Chu suy đoán, chẳng lẽ đàn sói biết họ là chiến binh nano, có năng lực chạy liên tục và cơ thể cứng rắn khó tổn thương nên tính đợi họ hao hết năng lượng mới ra tay?Bất quá hắn lập tức chối bỏ ý nghĩ này.
Chúng quy đàn sói cũng không thể biết chuyện người máy nano.
Trong quân đội Lý thị, người biết chuyện này trừ chiến binh nano thì không có nhiều.Lúc này, đám Lâm Tê đã vứt không ít đồ, có điều họ vẫn chưa ngu tới mức bỏ luôn cả súng, chỉ ném lương thực đi mà thôi.Thế nhưng Lâm Tê chợt phát hiện, từ đầu tới cuối đội trưởng Chu vẫn đeo balo trên người.
Trong khi ánh sách bạc trong mạch máu của những người khác đã dần ảm đạm mà mạch máu của đội trưởng Chu thì không.Lam Tê hỏi:- Đội trưởng, trong balo ngươi có thiết bị nạp năng lượng cho người máy nano?Đội trưởng Chu liếc gã:- Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi..
Chương 228: Đàn Sói Thành Tinh
Thẳng tới khi đám Lâm Tê phát hiện đội trưởng Chu có vấn đề.
Họ mới bỗng nhiên ý thức được, khả năng cao trong balo đối phương có máy cung cấp năng lượng cho người máy nano.Chính vì lẽ đó mà khi người máy nano của mọi người hết năng lượng thì đội trưởng Chu vẫn không có chuyện gì.Bây giờ đang là lúc nguy hiểm, đám Lâm Tê thầm nghĩ, nếu được dùng thiết bị sạc này thì tỷ lệ sống của mọi người hẳn sẽ lớn hơn.Vì thế mấy người Lâm Tê nhìn nhau, họ tính nhờ đội trưởng Chu được dùng balo hắn đang mang.Có điều không chờ họ mở miệng, cánh rừng sau lưng họ bỗng nhiên phát ra tiếng động, phảng phất như có cự thú đang tới gần.- Không tốt, đàn sói đuổi theo!Đội trưởng Chu hô to:- Chạy mau!Lúc này, những người khác không có cơ hội nói nữa, chỉ có thể tiếp tục chạy thoát thân!Khi họ phát hiện sau lưng có đàn sói đuổi theo thì chúng đã bao vây hai phía.
Một màn này khiến mọi người chạy càng nhanh hơn, sợ bị đàn sói đuổi kịp!Có vài chiến binh nano đã hết năng lượng nên tụt lại đằng sau.
Chiến hữu của họ thì chẳng ai có ý tứ trợ giúp.Họ càng chạy càng tuyệt vọng.
Không ít người thậm chí còn quên bản thân có súng, có thể dùng để phòng thủ.Nhâm Tiểu Túc trốn trên sườn núi nhìn một màn này, hắn không khỏi thở dài.
Quả nhiên Lý thị phái họ tới là để tìm cái chết.
Nếu đây là tiểu đội chính quy thì dù lui binh cũng có trật tự, tuyệt đối không chạy loạn như bấy giờ.Nói cho cùng, họ chỉ là những người bình thường biết điều khiến người máy nano mà thôi.Không chừng chẳng ít người có tố chất tâm lý còn không bằng người bình thường.Bất quá, Nhâm Tiểu Túc muốn biết bộ dáng chiến binh nano chân chính của Lý thị sẽ có bộ dáng gì.- Ồ.Nhâm Tiểu Túc chú ý tới chỗ khắc thường của đội trưởng Chu.
Hắn phát hiện năng lượng của đối phương không chút suy giảm.Chuyện gì thế này?Sau một khắc, đàn sói từ hai phía bắt đầu giáp công, cứng rắn cắt đứt đám chiến binh thành hai phần.
Thẳng tới lúc này, họ mới nhớ mình có súng, lập tức nổ súng tấn công.Nhưng đám chiến binh ngu tới mức, ngay cả chốt an toàn cũng còn chưa mở!Có người rút bội đao từ bên hông ra.
Đó là vũ khí thân cận mà binh sĩ Lý thị hay dùng, thuận tiện phát huy tố chất thân thể siêu cường của binh sĩ nano.Đối với những binh sĩ nano này mà nói, việc chiến đấu bằng đao sắc tốt hơn dùng súng nhiều!Nhâm Tiểu Túc đứng cách đó không xa nhìn đám chiến binh rút đao.
Hắn phát hiện cán đao có màu da cam, lưỡi đao có màu bạc giống y như người máy nano vậy.Thời điểm lưỡi đao chém về phía đàn sói, lưỡi đao ngân sắc kia thậm chí còn có chút ba động, một tầng rung động không ngừng lan tràn.Nhâm Tiểu Túc nghi hoặc, chẳng lẽ lưỡi đao là do người máy nano tạo thành?Lưỡi chém vào thân, miệng vết thương nháy mắt như bị đốt cháy!Đàn sói thấy vũ khí lợi hại không chính diện tấn công nữa mà đánh lén sau lưng!Đội trưởng Chu và đám Lâm Tê không chạy nữa.
Nếu họ không nghĩ ra cách thì chết là cái chắc.
Dù năng lượng nano của đội trưởng Chu nhiều hơn đi nữa thì hắn cũng không chạy nhanh bằng đàn sói!- Ai có tạc đạn đưa cho ta!Đội trưởng Chu hét lớn, thời khắc sinh tử hắn hét lên đến mức khản giọng.Có người biến sắc nói:- Nhưng đằng sau vẫn còn đồng đội!Lúc này, có người nổ súng trong bầy sói, nói rõ dù bị bầy sói bao vây nhưng họ vẫn chưa chết!Âm thanh đội trưởng Chu lạnh lùng vang lên:- Ngươi muốn đồng tình thì về cứu họ đi.
Bằng không đừng ở chỗ này của ta giả nhân giả nghĩa nghĩa.
Chẳng phải chính ngươi cũng bỏ họ ở đó mà chạy thoát thân à?Không ai lên tiếng, bất quá có người không nhịn được nói:- Ngươi là muốn nổ chết các chiến hữu kia a.- Chiến hữu?Đội trưởng Chu cười lạnh:- Bọn họ không xứng thành chiến hữu của lão tử.
Trong đội còn mười tạc đạn, lấy hết ra đây cho ta.Nói xong, lập tức có người lấy tạc đạn ra.Nhâm Tiểu Túc đứng cách đó không xa, sắc mặt nhất thời đại biến.
Đám người kia có mang theo tạc đạn?!Tuy đàn sói có thể kháng cự được súng đạn nhưng không gánh nổi tạc đạn a.
Nổ một lần là chết vài con sói, vậy chẳng phải nhiệm vụ hắn đi tong rồi à?Nghĩ tới đây, Nhâm Tiểu Túc điều khiển ảnh tử xông vào chiến trường.
Nhâm Tiểu Túc đứng đằng sau hạ giọng hô:- Đừng đuổi theo nữa! Nguy hiểm!Đại bộ phận đàn sói dừng bước.
Có điều, một con sói dã tính dâng cao, mắt thấy sắp cắn chết vài chiến binh nano nên lao ra.
Đầu sói này chỉ to sau lang vương, bình thường Nhâm Tiểu Túc thấy nó thường đi cùng lang vương, không khác gì tả hộ pháp cả…Kết quả trong nháy mắt con sói kia lao ra, ảnh tử lập tức vọt tới trước mặt nó, bồng nó chạy đi!Đầu sói gấp gáp, điên cuồng gào rống, thế nhưng ảnh tử mặc kệ nó kêu la, quyết đoán khiêng nó đi!Lúc này, biểu tình lang vương nhìn ảnh tử cũng thay đổi, khí lực thứ đồ chơi này lớn thế?!Đám đội trưởng Chu đã thống nhất kéo chốt an toàn của tạc đạn, muốn ném vào đàn sói đuổi theo sau.
Kết quả họ ngạc nhiên phát hiện chẳng biết từ lúc nào đàn sói đã dừng bước, không đuổi theo nữa.
Có một đầu đuổi theo họ nhưng bị một ảnh tử màu đen khiêng lên, chạy theo hướng ngược lại, càng chạy càng xa…Một màn này khiến đám Lâm Tê ngốc ngơ, đây là sao? Sao không đuổi theo họ nữa?Vì sao bóng đen kia lại ngăn đầu sói kia tấn công họ?Họ không phải người chưa trải sự đời.
Có điều cảnh tượng trước mắt quá khó tin.
Một người ngơ ngác hỏi:- Vẫn ném à?- Ném mau!Nói xong, đội trưởng Chu vung tạc đạn trong tay mình, không ném thì để lại tự nổ chính mình à…Thế nhưng tạc đạn ném ra, chẳng còn đầu sói nào nữa! Đám sói này thành tinh rồi hả?Tiếng nổ chấn động một vùng núi.
Các loài chim trong sơn dã kinh hãi, điên cuồng bay lên không trung, bay lượn ngợp một mảnh trời.Lang vương lẳng lặng dừng trước khói thuốc nổ bay toán loạn.
Nó sớm đã chứng kiến sự lợi hại của vũ khí nóng nên không quá kinh hãi.Lang vương nhìn về phía Nhâm Tiểu Túc gật đầu như nó đang cảm tạ.
Nếu vừa rồi Nhâm Tiểu Túc không kịp thời ngăn nó lại, e rằng đàn sói sẽ có thương vong thảm trọng.Đương nhiên Nhâm Tiểu Túc không thể nói hắn chỉ đang làm nhiệm vụ.
Kỳ thật dù không có nhiệm vụ này, Nhâm Tiểu Túc cũng không thấy chết bỏ mặc.
Dù sao họ vẫn đang hợp tác với nhau kia mà.Nhâm Tiểu Túc nhìn chiến binh nano bị đàn sói giết.
Trong thi thể chảy ra một dòng ngân sắc.
Nhâm Tiểu Túc đếm một chút, đàn sói đã vây giết được chín 9 binh sĩ nano.
Hiệu suất tương đối cao, đáng tiếc vì tạc đạn mà phần lớn chiến binh vẫn chạy trốn được..
Chương 229: Trần Vô Địch Có Vấn Đề
Nhâm Tiểu Túc nói với lang vương:- Không cần đuổi nữa, nơi này cách trạm gác không xa.
Hơn nữa họ vẫn còn tạc đạc.
Ta thấy họ lấy ra 8 cái nhưng vừa rồi chỉ dùng có 3 thôi.Lang vương gật đầu, ý nói nó đồng ý.Nhâm Tiểu Túc lấy 9 bình hắc dược ra đưa cho lang vương.
Hắn nghiêm túc nói:- Đừng dùng quá nhiều…Lang vương:- …- Đi thôi, lần này chuyển vào núi sâu đi.
Sau khi nhóm người đó về, nhất định sẽ có rất nhiều binh sĩ khác tới.
Đến lúc đó rất nguy hiểm.Nhâm Tiểu Túc nói rõ.Chỉ có đàn sói trông vào núi sâu mới có thể bình an.
Trừ nhiệm vụ ra, trong lòng Nhâm Tiểu Túc cũng không muốn đàn sói có việc gì.Dù người máy nano trọng yếu nhưng hắn tin cơ hội còn nhiều lắm.Cộng thêm người máy nano hắn giết lúc trước, lần này cộng lại thu được người máy nano của hơn 10 người.
Nhâm Tiểu Túc nhét hết bội đao vào không gian, hắn không vội nghiên cứu chúng mà nhanh chóng quay về.Lúc Nhâm Tiểu Túc đi đường vòng về trạm gác.
Người trong trạm gác bị kinh động bởi tiếng nổ trên núi.
Mọi người đứng ngoài sân bàn luận xem chuyện gì vừa xảy ra.Thẳng tới khi Nhâm Tiểu Túc trở về, đám Lâm Tê vẫn chưa thấy bóng dáng đâu, xe việt dã vẫn yên tĩnh đậu ở đó.Bất quá không lâu sau, đám chiến binh vốn rời đi một cách oanh oanh liệt liệt nay chật vật đi tới từ trong rừng.Họ thấy đám người trong trạm gác đang thảo luận chuyện gì đó.
Nhâm Tiểu Túc dẫn đầu xông tới:- Vừa rồi trên núi có chuyện gì thế? Các vị có sao không?Biểu tình Nhâm Tiểu Túc vô cùng chân thành, nhưng lúc này đám Lâm Tê nào có tâm tư nói chuyện với một tên lưu dân?- Tránh ra.Lâm Tê lạnh giọng nói.Nhâm Tiểu Túc liền tránh ra ngay.Tất cả mọi người trong trạm gác nhìn đám chiến binh nano leo lên xe việt dã.
Một đường chạy thẳng lên núi.
Tuy sắc mặt của họ làm như không có gì nhưng đám Lý Thanh Chính có thể nhìn ra đám chiến binh nano này có phần sợ hãi.- Lúc đám người kia tiến vào không chỉ có từng này.Nam sinh Vương Vũ Trì nói:- Lúc tới là 48 người.
Khi nãy ta đếm chỉ còn 38 người.Lý Thanh Chính gật đầu:- Xem ra trong rừng họ từng chiến đấu, là cùng đàn sói à? Mọi người nhớ kỹ, trong thời gian qua chúng ta chưa từng gặp đàn sói, biết không? Việc đàn sói đưa thịt tới không ai được nói ra ngoài, bằng không cả bọn chết chắc.- Đã rõ.Mọi người trong trạm gác cùng đáp.
Họ đã trở thành một đoàn thể nho nhỏ, cùng có một bí mật to tỏ.Kỳ thật đã có nhà tâm lý học nghiên cứu qua, đường tắt để kéo gần mọi người lại với nhau là có cùng chung một bí mật.Lúc này, Nhâm Tiểu Túc chợt phát hiện, từ đầu tới cuối Hồ Thuyết không hề rời khỏi phòng.
Phảng phất như ông ta không hề quan tâm tới bất kỳ chuyện gì.Đương nhiên cũng có khả năng khác, Hồ Thuyết cánh cửa sổ mỏng manh hóng chuyện ở nơi này.Kỳ thật, người thông minh sẽ phát hiện trạm gác này có vấn đề.
Bằng không giải thích kiểu gì về việc đàn sói kia đưa thịt tới?Thế nào, đàn sói trả phí bảo kê cho trạm gác hả?Quá phi thực tế rồi!Có điều Hồ Thuyết như không quan tâm tới mất chuyện này, cứ như chỉ muốn ở chỗ này đón năm mới mà thôi….….Sau khi đám Lâm Tê rời đi, hai ngày tiếp theo không ai tới trạm gác cả.
Nếu đưng như lời Hồ Thuyết nói, Lý thị chỉ muốn số liệu nghiên cứu thực chiến thì hẳn bây giờ họ đang phân tích số liệu từ đám đội trưởng Chu a.Nhưng Nhâm Tiểu Túc biết, nên đến sớm sẽ đến.
Hắn chỉ hy vọng lúc đó đàn sói đã rời đi thật xa.Hai ngày này, Hồ Thuyết vẫn dạy học cho đám Nhâm Tiểu Túc như bình thường.
Phảng phất như chẳng có gì xảy ra cả, vẫn cứ bình tĩnh thong dong như thế.
Hơn nữa Nhâm Tiểu Túc hết lòng tuân thủ hứa hẹn ba ngày không hỏi bài, điều này khiến Hồ Thuyết quá mức thoải mái…Cái gọi ngũ vị tạp trần là gì? Đại khái là thể xác và tinh thần khoan khoái, không bị hành hạ a…Sau khi ăn tối xong, Hồ Thuyết nói rõ với Nhâm Tiểu Túc:- Ba ngày không hỏi bài không phải để ngươi tích câu hỏi, hỏi dồn ta vào ngày thứ tư đâu.
Ngươi không được bịp bợm đâu, biết không? Không có được đâu đó!Nhâm Tiểu Túc sững sờ một chút, hắn không ngờ Hồ Thuyết lại phát hiện ra, đúng là gừng càng già càng cay mà.Lúc này, Trần Vô Địch ăn cơm bên cạnh hỏi:- Ta có một chuyện muốn hỏi ngài?Hồ Thuyết nhìn Trần Vô Địch, vẻ mặt ôn hòa:- Ngươi cũng như Nhâm Tiểu Túc, hỏi gì thì hỏi đi.Trần Vô Địch gật gật đầu:- Chiều cao hình nón bằng đường kính mặt đáy, bán kính mặt đáy và…Nói tới đây, Trần Vô Địch nhìn Nhâm Tiểu Túc:- Sư phụ, ta quên nửa câu sau rồi.Nhâm Tiểu Túc kiên nhẫn nhắc nhở:- Bán kính và thể tích của mặt đáy và hình trụ bằng nhau.
Hỏi diện tích của hình nón và hình trụ là bao nhiêu…Hồ Thuyết nhìn trời thở dài:- Ngươi đúng là trâu bò mà.Bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc hỏi:- Nếu ngài không muốn trả lời câu hỏi này thì trả lời câu hỏi khác.Hồ Thuyết thấy Nhâm Tiểu Túc trở nên nghiêm túc hơn thì quay đầu nhìn hắn:- Trước tiên ta muốn biết ngươi hỏi cái gì.- Đến cùng thân phận ngài là gì?Nhâm Tiểu Túc hỏi.Hồ Thuyết sững sờ, hiện tại ông cảm thấy vấn đề này đơn giản hơn những vấn đề Nhâm Tiểu Túc từng hỏi.
Hơn nữa thân phận của ông cũng chẳng phải bí mật gì, không phải không thể nói.- Ta, Hồ Thuyết, cục trưởng phòng điều tra đặc biệt của quân đội Lý thị.
Quân hàm trung tướng, bây giờ tạm thời là người quản lý hàng rào 108.Hồ Thuyết nói.Từ khi hàng rào 109 gặp không may, Lý thị nhanh chóng tiếp quản quyền thống trị hàng rào.
Việc người quản lý không phải của tập đoàn là ước chế ban đầu giữa các tập đoàn.Lúc đó là thời kỳ tập đoàn đang phát triển, chưa cường đại như bây giờ.
Họ nghĩ hết biện pháp thẩm thấu thế lực tập đoàn vào từng hàng rào, chậm rãi huấn luyện đội quân riêng.
Sau vài chục năm, hàng rào dần trở thành người nắm giữ quyền lực chân chính trong hàng rào.
Dù vậy, cũng không ai nguyện ý xé rách lớp màn ngăn cách ban đầu.Ngày nay, Lý thị triệt để tiếp quản tập đoàn.
Lý thị cũng trở thành người quản lý chân chính của 11 hàng rào.
Đồng thời, 11 hàng rào này cũng cự tuyệt hối đoái đơn vị tiền tệ từ các tập đoàn khác.
Nhất thời, giá trị tiền tệ của những tập đoàn khác giảm mạnh tại 11 hàng rào của Lý thị.Đột nhiên Nhâm Tiểu Túc cảm thấy, bản thân như hiểu rõ vì sao Hồ Thuyết giữ thái độ trung lập.
Hiện tại Hồ Thuyết là người quản lý hàng rào 108, muốn dùng lực lượng khác khiến lực lượng của Lý thị bị suy yếu rồi nắm giữ quyền lực chân chính?Nhưng Hồ Thuyết nhìn Nhâm Tiểu Túc cười nói:- Ta biết ngươi đang nghĩ cái gì.
Chân tướng ngươi nhìn thấy bây giờ chỉ là một cái vỏ mà thôi.
Có lẽ một ngày nào đó ngươi sẽ hiểu rõ, thật mong chờ được thấy biểu tình lúc đó của ngươi..
Chương 230: Viết Câu Đối
Nhận thức của tập đoàn về thế giới này là, năng lực siêu phàm giả độc nhất vô nhị.
Năng lực của siêu phàm giả cũng như DNA, có thể dùng để xác nhận danh tính mỗi người.Vì thế, sau khi Khánh thị không truy mã Hứa Hiển Sở nữa thì tới lượt Lý thị.Năng lực của Hứa Hiển Sở không phải chuyện bí mật gì.
Hơn nữa khi còn ở hàng rào 109, La Lam từng kêu Lục Viễn hỗ trợ truy nã Hứa Hiển Sở kia mà.
Cho nên đội trưởng Chu và đám Lâm Tề quay về hàng rào 108 đã báo lại.
Những người phía trên liền biết đấy chính là Hứa Hiển Sở!Về phần đàn sói di chuyển, rõ ràng chúng sớm phát hiện nguy hiểm nên đã chạy đi!Khả năng chúng tính tập kích trạm gác Lý Thanh Chính nhưng bị đám đội trưởng Chu và Lâm Tề ngăn lại.Nghĩ như thế thì hết thảy đều trở nên hợp lý hơn…Bất quá, khi đội trưởng Chu lấy lời khai, quân đội Lý thị bỗng nhiên phát hiện một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng.
Dường như Hứa Hiển Sở đang thu thập người máy nano của Lý thị!Cao tầng của tất cả tập đoàn đều biết, muốn sử dụng người máy nano phải được phòng nghiên cứu cài đặt lại mới được.
Cho nên Hứa Hiển Sở là một siêu phàm giả, hắn đoạt người máy nano làm gì?Thời điểm này, nhiều người thông minh bắt đầu phân tích: Căn cứ vào tin tức thu được, lúc trước Khánh thị truy nã Hứa Hiển Sở, Dương Tiểu Cận, Lạc Hinh Vũ.
Mà Dương Tiểu Cận đã được chứng thực là người Dương thị và Tên Côn Đồ, việc này tương đối phức tạp.Hứa Hiển Sở, Dương Tiểu Cận và Lạc Hinh Vũ bị truy nã cùng một lượt.
Rất có thể Hứa Hiển Sở cũng là người của Tên Côn Đồ, bất quá đến tận bây giờ, thành viên bị lộ thông tin của tổ chức này đều là nữ.
Cho nên, hẳn Hứa Hiển Sở là người của Dương thị thì đúng hơn.Tin tức này rất quan trọng, phải biết hiện tại hàng rào 109 đã sụp.
Kỹ thuật kết nối thần kinh rời vào trong tay Dương thị, tình báo của Lý thị đã xác nhận, hiện tại Dương thị tập trung vào việc cân đối và kiểm tra đồng bộ với người máy nano.Bây giờ, đột nhiên Hứa Hiển Sở xuất hiện ở gần Lý thị và đánh cướp người máy nano.
Điều này nói lên cái gì? Nói rõ khả năng cao Dương thị muốn phát động chiến tranh với Lý thị a!Trong phòng của bộ chỉ huy Lý thị có mười mấy quan quân đang họp.
Khi kết luận này được đưa ra, sắc mắt cả đám đều âm trầm.Một tướng quân trung niên ngồi trên bàn tròn bình tĩnh nói:- Chúng ta phải tiên hạ thủ vi cường.
Không ngờ Dương thị còn gấp hơn chúng ta.
Chư vị là vinh quang của Lý thị, mọi người trở về hãy chuẩn bị sẵn sàng.Có người hỏi:- Mối quan hệ của Hứa Hiển Sở và đàn sói là sao?- E rằng lúc này Hứa Hiển Sở đã cao bay xa chạy.
Bất quá đám người máy nano kia chỉ là hàng mẫu, hiện tại đắc thủ hắn sẽ không ở lại đây.Một người khác nói:- Hiện giờ chuyện quan trọng nhất của chúng ta là thanh lý vật thí nghiệm tại hàng rào 109, như thế sau này sẽ ổn định hơn.- Đội quân vừa cử qua thế nào rồi?Một vị tướng quân tóc hoa râm của Lý thị hỏi.- Hôm qua mới xây xong cứ địa.
Bây giờ vẫn chưa có phản hồi gì.Một tham mưu nói.- Xác nhận một chút.Vị tướng quân nọ bình tĩnh lên tiếng.Tham mưu kia ra lập tức ra ngoài, chỉ 10 phút sau hắn chạy về, đẩy cửa ra nói:- Mất liên lạc rồi, cả đội đều mất liên lạc, không có ai hồi đáp cả.Phòng chỉ huy im lặng.
Hơn 4500 người cứ thế mất tích?Nhâm Tiểu Túc ở trạm gác phương xa không hề biết những chuyện này.
Hứa Hiển Sở ở hàng rào 178 càng không biết.Lúc này, trong trạm gác là một mảnh vui mừng.
Đã sắp cuối năm, lưu dân vốn ăn bữa trước không biết bữa sau bỗng nhiên ngày ngày được ăn thịt cá.
Đây hẳn là tết âm lịch tốt nhất là họ trải qua.Lúc trước, khi đám lâm Tê rời đi, Nhâm Tiểu Túc nghĩ sẽ có người tới vây quét đàn sói.
Kết quá lâu thế này rồi vẫn chẳng thấy ai.Ngược lại, có một ít binh sĩ lên núi muốn thu hồi người máy nano thất lại.
Có điều đúng như Lý thị dự đoán, người máy nano đã bị “Hứa Hiển Sở” cướp mất rồi…Còn lại đều là người của Hồ Thuyết tới trạm gác.
Những người này không tới báo cáo công tác mà tới đưa giấy đỏ, bút lông và mực nước.Lúc trước mọi người muốn dán câu đối ngày tết, Hồ Thuyết đã cự tuyệt, ông nói ông chưa từng ghi lần nào.Nhưng ăn tết không có câu đối thì sao gọi là ăn tết.
Câu đối là một vật tiêu biểu của mùa xuân đó.Những năm trước mừng năm mới họ cũng dán câu đối.
Trong thị trấn có chừng một hai người cầm bút ghi câu.
Hoặc nói, trong thị trấn, người có được bút lông chỉ có một hai người.Tới tết, gần như mọi người trong thị trấn đều dán giấy câu viết câu đối lên cửa, giá cũng không đắt, chỉ bằng một bữa cơm thôi.Dù là người nghèo cũng chẳng để ý tý tiền này vào dịp tết.Trong trạm gác, người có học nhất chỉ có Hồ Thuyết.
Không để Hồ Thuyết ghi thì để ai ghi?Cuối cùng, Hồ Thuyết cũng không chịu nổi mọi người khuyên Lúc này, Hồ Thuyết bày một cái bàn trước sân.
Ông trải giấy đỏ lên, mọi người đứng quanh bàn.
Đối với lưu dân, thứ như bút lông này là vậy rất khó có được.Có người đứng bên cạnh Hồ Thuyết cười nói:- Lão gia tử, ngươi ghi câu đối xuân có lấy tiền không?Hồ Thuyết nhìn người nọ:- Không lấy.- Nhất định chữ của ngài rất đẹp.Có người nói.Bình thường Hồ Thuyết luôn bày ra bộ dáng tiên phong đạo cốt, nhìn qua rất giống một người tinh thông cầm kỳ thi họa.Hồ Thuyết không trả lời, hắn đứng trước bàn suy nghĩ thật lâu mới viết: Muốn làm giàu, tự cố gắng…Nhâm Tiểu Túc đứng một bên, lẳng lặng nhìn chữ viết xiêu xiêu vẹo vẹo mà cảm khái:- Đúng là nhìn người không thể nhìn bề ngoài.
Chữ viết này của ngài, khí chất có chút không được tốt lắm nha…Hồ Thuyết không vui:- Ta đã nói ta chưa viết lần nào.
Là các người muốn ta viết mà.
Ta còn không lấy tiền nữa đó.Nhâm Tiểu Túc chân thành nói:- Chữ này mà đem vào thị trấn, ngài nghĩ còn ai dám dán lên cửa chắc.
Có khi còn phải trả tiền cho người ta nữa.Hồ Thuyết trừng mắt:- Ngươi thích nói quá nhỉ.
Không nói không ai bảo ngươi câm đâu.Bất quá Nhâm Tiểu Túc có điều thắc mắc:- Học vấn ngày cao, kiến thức rộng rãi, so với vị Trương tiên sinh ở thị trấn của của chúng ta thì giỏi hơn nhiều.
Có điều ai mà viết câu đối lại viết: Muốn làm giàu, tự cố gắng bao giờ.
Hơn nữa chữ của ngài… hơi xấu đó!Hồ Thuyết không khỏi phiền muộn:- ….








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![Vạn Đạo Long Hoàng [ Chí Tôn Thần Điện ] Vạn Đạo Long Hoàng [ Chí Tôn Thần Điện ]](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Van-Dao-Long-Hoang-Chi-Ton-Than-Dien-SE-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Duy Ngã Độc Tiên [Dịch] Duy Ngã Độc Tiên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Duy-Nga-Doc-Tien-SE-Audio-Truyen.jpg)

